Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM/NP] Nhật ký thuần dưỡng chó con

[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
19


Kim giây trên đồng hồ nhích từng chút.

Tề Kha Hàn cúi đầu im lặng một hồi, nhịn không được sờ mũi cười nói: "Chẳng phải cậu chê cậu ta phiền à?

Tớ chỉ muốn thay cậu đe dọa cậu ta mấy câu thôi."

"Đừng tìm cậu ta nữa."

Tả Linh Xuyên dời mắt về bình hoa nói, "Không cần cậu ra mặt."

"Đúng là tốn công vô ích mà."

Tề Kha Hàn gác chân lên bàn kiếng, gõ gõ ngón tay trên tay vịn ghế salon rồi cười nói, "Chẳng lẽ cậu muốn đích thân cho cậu ta một bài học à?"

Tả Linh Xuyên nói: "Không có hứng thú."

Tề Kha Hàn cố hiểu suy nghĩ của Tả Linh Xuyên nhưng thằng bạn này của hắn cứ như bị liệt cơ mặt, lúc im lặng cũng xụ mặt chẳng lộ ra cảm xúc gì.

Nếu Tả Linh Xuyên không có hứng thú thì chuyện này sẽ dễ dàng hơn.

Cứ giao cho hắn giải quyết là xong.

Chẳng biết Mạnh Triều Nhân ở bên trong thế nào rồi.

Phát hiện Tả Linh Xuyên bên ngoài chắc sẽ mừng lắm nhỉ?

Hắn sợ lần đầu chơi kiểu này sẽ chơi hỏng Mạnh Triều Nhân nên sau khi tăng gậy rung lên mức cao nhất trong hai ba phút thì tắt đi, để thiếu niên trong phòng có thời gian bình tĩnh lại.

"Cậu không dạy dỗ cậu ta," Tề Kha Hàn vừa chú ý động tĩnh trong phòng ngủ vừa nói với Tả Linh Xuyên, "Chưa biết chừng cậu ta sẽ được đằng chân lân đằng đầu hoặc sẽ tiếp tục theo dõi cậu đấy."

Tả Linh Xuyên rũ mắt nói: "Không quan trọng."

"Vậy được, sau này tớ sẽ mặc kệ cậu ta."

Tề Kha Hàn đứng dậy sửa sang áo mình, "Còn gì cần nói với tớ nữa không?

Nếu không tớ vào xem chó đây."

Đi nửa chừng, hắn quay đầu phát hiện Tả Linh Xuyên không có ý định ra về thì lại nhếch miệng cười nói: "À phải rồi, cảm ơn sủi cảo của mẹ cậu nhé."

"Đừng khách sáo."

Tả Linh Xuyên cũng đứng dậy nói, "Tớ về đây."

Khi Tề Kha Hàn đặt tay lên nắm cửa lại nghe thấy Mạnh Triều Nhân xô cửa từ bên trong nên dừng lại, quyết định chờ bạn mình về xong mới vào.

Biết đâu hắn vừa mở cửa thì cậu nhóc này sẽ tìm cách chạy ra bám lấy Tả Linh Xuyên cũng nên.

"Bộ đồ chơi bóng mới mua lần trước của cậu," hắn chợt nghe Tả Linh Xuyên nói sau lưng, "Cùng size với tớ đấy."

"Thế à?

Mẹ tớ mua cho nên tớ cũng chưa nhìn kỹ nữa."

Tề Kha Hàn cúi đầu cười nói, "Để tớ đi mua bộ khác."

-

Trận kích thích lúc nãy quá mãnh liệt, Mạnh Triều Nhân áp trán lên sàn nhà lạnh buốt, toàn thân run rẩy, lưng vô thức gập lại kéo căng thành hình vòng cung.

Giữa hai chân cậu ướt dầm dề, nước dâm tràn ra từ lỗ sau bị nhét gậy rung để lại rất nhiều vệt nước trên sàn.

"Ư, a......"

Sau khi tỉnh lại, cậu húc đầu vào cửa mấy lần, trong cổ kêu ú ớ, ngước mắt thấy cửa bị đẩy ra một khe hẹp thì nhích người ra sau chừa chỗ cho Tề Kha Hàn mở cửa.

Nam sinh cúi người xoa đầu cậu hỏi: "Cậu ấy không vào chắc thất vọng lắm nhỉ?"
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
20


Đương nhiên Tề Kha Hàn thấy được những vết tích Mạnh Triều Nhân để lại trên sàn nhà nhưng cũng không vội lau mà ngồi xổm xuống nắm cằm thiếu niên ngắm nghía.

Hai mắt Mạnh Triều Nhân đỏ hoe, tròng mắt ướt sũng, chóp mũi cũng hơi đỏ, mái tóc ướt nhẹp mồ hôi dính bết vào gò má hồng hồng.

Trên trán cũng có vết đỏ, chẳng biết có phải vì lúc nãy đụng đầu không nữa.

Ấy là chưa kể bây giờ nhìn Mạnh Triều Nhân giống hệt một chú cún con tội nghiệp đang cụp tai cụp đuôi rên ư ử.

Hắn bồng chó con lên giường rồi từ từ rút cây gậy rung ướt nhẹp dịch thể kia ra ngoài.

"Nghe được bao nhiêu rồi?"

Tề Kha Hàn kéo khóa quần xuống, nhéo má Mạnh Triều Nhân một cái rồi cười nói, "Đập cửa làm gì?

Chẳng phải đã dặn cậu ngoan ngoãn đợi ở đây rồi sao?"

Trong miệng Mạnh Triều Nhân còn ngậm quả bóng nên không phát ra được âm thanh nào mà chỉ có thể trợn mắt nhìn hắn, hai chân lại bị hắn banh ra.

"Cậu ấy mới đưa sủi cảo đến đấy."

Tề Kha Hàn áp người xuống ôm lưng cậu nói, "Nếu cậu chịu nghe lời thì lát nữa cho cậu đem sủi cảo về nhà."

Mạnh Triều Nhân đã lên đỉnh mấy lần, sau khi phía dưới dần thích ứng với sự xâm nhập này, hắn tiến vào chỗ sâu thuận lợi hơn lúc nãy, thành ruột ấm áp quấn chặt dương vật cứng rắn nóng bỏng, hắn khẽ thở dốc, nâng chân Mạnh Triều Nhân lên cao hơn rồi ưỡn lưng vùi vào chỗ ấm nóng mềm mại kia, ra sức đâm chọc bên trong làm cậu mềm nhũn trong ngực hắn.

Hai người lăn lộn trên giường khiến toàn thân rịn đầy mồ hôi.

Mạnh Triều Nhân chủ động quặp chân quanh eo hắn, đồng tử tan rã, trong cổ phát ra tiếng rên rỉ, theo bản năng chồm tới dụi mặt vào cổ hắn.

"Cậu đúng là đồ rẻ tiền, thích Tả Linh Xuyên xem thường cậu, trong mắt cậu ta cậu còn thua cả cứt chó nữa."

Tề Kha Hàn gỡ bóng bịt miệng Mạnh Triều Nhân ra rồi dùng đầu lưỡi mình chặn miệng đối phương, thấp giọng nói, "Rẻ tiền."

Mạnh Triều Nhân kê đầu trên gối mềm im lặng một lát mới mở mắt ra nhìn Tề Kha Hàn, khi bả vai bị nam sinh đè xuống, cậu híp mắt thè đầu lưỡi bị đối phương ngậm mút thành màu đỏ thẫm ra liếm môi một cái.

Tề Kha Hàn nhìn chằm chằm gương mặt dưới người, nhịn không được lại cúi đầu ngậm lấy đôi môi đỏ mọng nhìn cực kỳ ngon mắt của thiếu niên.

Để tóc dài vì sợ người khác phát hiện mình lẳng lơ đúng không?

Ban nãy vừa vào đã làm ngay nên hắn không phát hiện chiếc còng làm trầy cổ tay Mạnh Triều Nhân, Tề Kha Hàn lấy chìa khoá mở còng rồi đưa tay vuốt nhẹ chỗ trầy mấy lần.

Tề Kha Hàn ôm eo Mạnh Triều Nhân, vừa đâm vào bụng cậu vừa hỏi: "Không đau à?"

Mạnh Triều Nhân lắc đầu thở hổn hển một hồi, mở to mắt nói với hắn: "Sủi cảo......"

Tề Kha Hàn cắn tai cậu, vẻ mặt có chút không vui: "Cậu chỉ biết mỗi cái đó thôi."

Cậu cúi đầu nắm tay nam sinh nói: "Cậu nói phải giữ lời chứ, đừng có gạt tôi đấy nhé."

Tề Kha Hàn quay mặt đi chỗ khác: "Gạt cậu làm gì?"

"Gạt người là chó."

Mạnh Triều Nhân nói, "Cậu thề đi, gạt người là chó."

Khi Tề Kha Hàn giơ tay lên thề, trong lòng hắn thản nhiên nghĩ:

Gạt người là chó, nhưng gạt chó chính là người.
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
21


Tề Kha Hàn ôm má nhìn Mạnh Triều Nhân nhét sủi cảo vào cặp.

Tên nhóc biến thái này có vẻ rất vui, nụ cười trên mặt tươi hơn lúc nãy ở với hắn nhiều.

"Mạnh Triều Nhân, cuối tuần ra ngoài với tôi nhé."

Tề Kha Hàn nhíu mày đá nhẹ vào bắp chân cậu, "Dẹp ngay nụ cười trên mặt cậu đi."

Mạnh Triều Nhân kéo khóa cặp rồi hỏi hắn ra ngoài làm gì.

"Chưa nghĩ ra."

Tề Kha Hàn dời mắt đi nói, "Không quan trọng.

Dù sao tôi cũng sẽ đến nhà bắt cậu đi thôi."

Mạnh Triều Nhân quay người xoa đầu gối không thèm để ý tới hắn.

Tề Kha Hàn hết sức phiền muộn, nghĩ thầm trên giường Mạnh Triều Nhân là chó con nhưng dưới giường lại là sói mắt trắng, ngay cả ánh mắt cũng không thèm để trên người hắn.

Đang bực bội thì chợt nghe Mạnh Triều Nhân nói: "Tôi ở một mình nên cậu có thể tới nhà tôi bất cứ lúc nào, làm gì cũng được hết."

Chốc lát sau thiếu niên lại nói thêm một câu: "Nhưng cậu cũng phải giữ đúng giao hẹn của chúng ta, không được gạt tôi đâu đấy."

"Tôi đã thề theo lời cậu rồi còn gì," Tề Kha Hàn tựa lưng vào ghế lầm bầm, "Sao còn nghĩ tôi lừa cậu nữa chứ."

"Bộ đồ chơi bóng là của cậu đúng không?"

Mạnh Triều Nhân chỉ vào tai mình nói, "Lúc nãy tôi nghe hết rồi."

Khi nói lời này, cậu nghiêm túc quan sát sắc mặt Tề Kha Hàn, muốn tìm ra manh mối gì đó từ mặt nam sinh.

Cậu không ngại Tề Kha Hàn xem mình là đồ ngốc, nhưng nếu bộ đồ kia không phải của Tả Linh Xuyên thì chẳng phải giao dịch này là vô nghĩa sao?

"Sao lại của tôi được?"

Tề Kha Hàn ngồi thẳng dậy cúi đầu cười nói, "Tôi mua bộ cùng size với cậu ấy để tiện đánh tráo đấy chứ."

"Ồ......"

Mạnh Triều Nhân đeo cặp lên lưng, nắm quai cặp ngẩn người suy nghĩ một hồi, cảm thấy lời giải thích này có thể chấp nhận được, hơn nữa ngữ khí của đối phương rất chắc chắn chứ không hề chột dạ.

Vả lại mùi hương kia khá giống mùi cậu ngửi được trên áo khoác Tả Linh Xuyên trước đây, chắc không nhầm đâu nhỉ?

Nghĩ xong cậu chớp mắt đi tới cạnh Tề Kha Hàn nói: "Thế thì cảm ơn cậu nhé."

Tề Kha Hàn nhìn chằm chằm dây kéo trên đồng phục của cậu: "......

Cần gì cảm ơn, có qua có lại mà."

Mạnh Triều Nhân phải đi trước khi mẹ Tề Kha Hàn về.

Nhưng cậu vừa bước ra cửa thì Tề Kha Hàn đuổi theo nắm cánh tay cậu hỏi: "Phía dưới đau à?

Sao đi cà nhắc thế?"

"Tôi tự ngã đấy."

Mạnh Triều Nhân kéo ống quần lên cho nam sinh thấy đầu gối bầm tím của mình, "Vì muốn nghe giọng Tả Linh Xuyên nên ngã từ trên giường xuống."

Tề Kha Hàn rũ mắt nhìn một lát rồi nói: "Cậu đứng đây đi, để tôi lấy thuốc cho cậu......"

"Không cần đâu.

Cơ địa tôi mau lành lắm, vết này cũng chẳng mấy nghiêm trọng, ngày mai sẽ hết ngay thôi."

Mạnh Triều Nhân từ chối rồi cười nói với hắn, "Cảm ơn cậu, khi nào muốn làm thì cứ nhắn tin cho tôi."

Tề Kha Hàn nghĩ thầm Mạnh Triều Nhân cậu mau lành hồi nào, toàn thân da mịn thịt mềm, hôm qua bóp eo cậu mấy cái hôm nay còn chưa phai kìa......

Nhưng hắn cũng không nói ra mà đứng yên nhìn chằm chằm Mạnh Triều Nhân.

Mạnh Triều Nhân và hắn nhìn nhau một hồi, sau đó cậu đề nghị: "Nếu cậu không quen mắng tôi thì có thể sửa tên tôi trong danh bạ thành đồ đĩ."

Tề Kha Hàn: "......"

Mạnh Triều Nhân nói: "Lẳng lơ cũng được."

"Tôi......"

Tề Kha Hàn hít sâu một hơi, "Mẹ nó, sao tôi lại không quen mắng cậu chứ?

Chó hoang, ngày mai gặp lại."

-

Sau khi vào nhà, Tề Kha Hàn ngồi trên ghế salon mở ra khung chat với Mạnh Triều Nhân, nhìn chằm chằm nickname "Cún con cưng cưng" thật lâu.

Đến khi mẹ hắn lấy chìa khoá mở cửa, hắn mới bừng tỉnh chạy về phòng ngủ dọn dẹp đống bừa bộn mình vừa gây ra.
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
22


Trời đã chập tối.

Dù sao ở nhà chẳng ai chờ mình, cũng đã lỡ chuyến xe buýt cuối cùng nên Mạnh Triều Nhân không vội về ngay, sau khi xuống lầu cậu ngồi trên ghế dài nhìn đèn đường lần lượt sáng lên.

Một con mèo đen gầy nhom phóc tới bên chân pho tượng thiên thần trắng muốt, ngồi xổm ở đó nhìn cậu chằm chằm.

"Meo."

Mạnh Triều Nhân kêu nó.

Mèo đen cúi đầu liếm móng không để ý tới cậu.

"Gâu."

Mạnh Triều Nhân nhìn con mèo rồi lại kêu hai tiếng, "Gâu gâu."

Kêu xong cậu cúi đầu thở hắt vào lòng bàn tay hơi lạnh của mình, đang nghĩ xem đi siêu thị nên mua thứ gì thì con mèo kia đột nhiên nhảy lên ghế như muốn lục cặp sách của cậu.

"Không được, sủi cảo này không cho mày được đâu."

Mạnh Triều Nhân ôm cặp lên đầu gối mình rồi đưa tay cản mũi nó, lắc đầu nói, "Của tao mà."

Con mèo chẳng những không chạy mà còn dụi cái đầu dơ hầy vào tay cậu khẽ "meo" một tiếng.

Mạnh Triều Nhân nhếch môi, tiện tay gãi cằm nó rồi lặp lại lần nữa: "Của tao.

Không cho mày đâu."

Vừa đen vừa bẩn.

Hệt như chuột nhắt vậy.

Nghĩ ngợi một hồi, cậu để cặp sang bên kia rồi bế mèo lên chân mình xoa đầu nó.

Thế mà nó chẳng hề sợ cậu, không biết có phải vì muốn lấy lòng cậu để kiếm đồ ăn không nữa.

Mạnh Triều Nhân đang cúi đầu vuốt mèo thì chợt cảm thấy có người đứng trước mặt.

Trăng lên giữa trời.

Gió đêm hơi lạnh thổi qua tóc mai cậu.

Cậu ngẩn ngơ cúi đầu nhìn đôi giày thể thao hàng hiệu trắng tinh kia.

Đối phương gọi tên cậu: "Mạnh Triều Nhân."

Mạnh Triều Nhân rất quen thuộc với mùi hương của Tả Linh Xuyên, cũng rất quen giọng y.

Trong điện thoại của cậu có đoạn ghi âm đối phương đọc văn, mỗi khi mất ngủ lại đặt bên tai nghe, tưởng tượng Tả Linh Xuyên gọi tên mình, quở trách mình bằng giọng điệu lạnh lùng.

Tựa như một cây roi dài có gai quất vào người khiến cậu sung sướng và mãn nguyện trong nỗi thống khổ máu me đầm đìa.

Cậu chính là vết bẩn dính trên chân tượng thần, nếu Tả Linh Xuyên bằng lòng thì ngay bây giờ cậu sẽ quỳ rạp xuống đất thành kính hôn giày y.

"Đưa cặp cho tôi."

Tả Linh Xuyên nói.

Mèo con kêu một tiếng rồi nhảy phóc khỏi đôi tay khẽ run của Mạnh Triều Nhân, chớp mắt đã biến mất sau bụi cỏ.

Dĩ nhiên Mạnh Triều Nhân run rẩy không phải vì sợ.

Lòng tự trọng của cậu rất thấp, cũng chẳng e ngại bất cứ điều gì.

Cậu run là vì hưng phấn, vì Tả Linh Xuyên gọi tên cậu, còn ra lệnh cho cậu bằng ngữ khí đe dọa.

Cậu đưa cặp tới tận tay Tả Linh Xuyên.

Tả Linh Xuyên là đóa hoa kiêu kỳ nổi tiếng khắp trường, bình thường sắc mặt rất lạnh lùng nên khó lòng phân biệt được tâm trạng của y.

"Cậu vừa ở nhà Tề Kha Hàn."

Tả Linh Xuyên lôi hộp sủi cảo kia ra rồi nhìn cậu trừng trừng, "Đúng không?"
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
23


Mạnh Triều Nhân sẽ không chống cự Tả Linh Xuyên.

Đối phương đẩy mạnh một cú khiến cậu lảo đảo ngã xuống bãi cỏ, lòng bàn tay đè lên cỏ xanh dính đầy chất lỏng thực vật lạnh buốt.

Xưa nay cậu chưa bao giờ khóc vì đau.

Đầu gối rát buốt làm cậu khẽ nhíu mày nhưng tâm lý hưng phấn đã lập tức át đi cơn đau này.

Cậu biết mình và Tả Linh Xuyên ngay cả bạn bè cũng không phải, suốt thời gian qua chỉ có cậu đơn phương mà thôi.

Một mối quan hệ bệnh hoạn và bất bình đẳng như vậy sao có thể tạo ra lãng mạn được?

Tả Linh Xuyên sẽ không đời nào yêu cậu.

Mà thứ cậu cần cũng chẳng phải tình yêu.

Mạnh Triều Nhân ôm đầu gối bên phải thở hổn hển một lát rồi ngẩng đầu nhìn nam sinh cao gầy đứng cách đó không xa.

Phải nói Tả Linh Xuyên là một cái móc áo cực kỳ đẹp, mặc đồng phục bình thường mà vẫn toát lên phong thái.

Gương mặt góc cạnh, mắt đẹp, mũi cao, ở trường có người còn đoán y mang dòng máu lai nữa.

Nơi này chẳng có ai đi ngang qua, cũng không có đèn đường.

Bóng tối lờ mờ làm hình dáng Tả Linh Xuyên trở nên mơ hồ.

Tả Linh Xuyên nhìn xuống cậu hỏi: "Làm với cậu ta rồi à?"

Mạnh Triều Nhân ngồi dậy gật đầu.

Cậu chưa bao giờ nói dối, đối với cậu chẳng có bí mật gì đáng để mình phí tâm giấu giếm cả.

Chỉ cần có người hỏi thì cậu sẽ nói ra hết.

"Tởm lợm."

Cậu nghe Tả Linh Xuyên nói vậy.

Ngay khi nhắm chặt mắt, dòng nước lạnh như băng xối từ đầu xuống chân cậu, đến khi trên người cậu không còn chỗ nào khô ráo thì Tả Linh Xuyên mới tắt ống nước cầm trong tay.

Ly nước trước đó chỉ làm tóc cậu hơi ướt, còn bây giờ bị tưới nửa phút khiến cậu nhìn như vừa rớt xuống sông được vớt lên.

Cậu ngồi thêm một lát rồi giơ tay áo lau mặt, lúc loạng choạng đứng dậy còn nhịn không được rùng mình.

Cả giày cũng ướt.

Cậu nhếch đôi môi trắng bệch nở nụ cười ở góc độ Tả Linh Xuyên không thấy được.

Tả Linh Xuyên không thèm đụng vào cậu nên sẽ không đánh cậu.

Mạnh Triều Nhân cúi người nhặt cặp sách ướt sũng lên, nước lạnh làm lưng cậu nổi da gà, tóc cũng đang nhỏ nước.

Cậu nên về nhà thôi.

Sủi cảo kia...... chắc Tả Linh Xuyên sẽ không cho cậu đâu nhỉ?

"Tôi vứt rồi."

Khi đi ngang qua Tả Linh Xuyên, đối phương liếc mắt về phía thùng rác rồi lạnh lùng bảo cậu, "Muốn thì tới đó mà nhặt."

Mạnh Triều Nhân chạy tới lục thùng rác thật.

Khi lấy túi sủi cảo kia ra, cậu thở phào một hơi, ôm cái túi trong ngực, trên mặt lộ ra nụ cười nhợt nhạt.

Tả Linh Xuyên vứt ở trên cùng nên cái túi cũng chưa bẩn lắm.

Giờ đã là của cậu rồi.

Tả Linh Xuyên cho cậu rồi.

Mạnh Triều Nhân cứ tưởng Tả Linh Xuyên nói xong sẽ đi ngay, nhưng khi cậu bỏ lại sủi cảo vào cặp mình thì chợt cảm thấy một chiếc áo ấm áp phủ lên lưng.

"Bẩn quá," Tả Linh Xuyên cởi áo khoác đứng sau lưng cậu nói, "Về giặt sạch đi."
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
24


Mạnh Triều Nhân bọc mình trong chiếc áo khoác đồng phục lớn của nam sinh nằm trên ghế salon trong nhà, gương mặt đỏ bừng, lòng bàn tay nóng hổi.

Cậu vẫn chưa thay ra bộ đồ ẩm ướt bên trong, lúc nãy bị gió lạnh thổi làm đầu cậu nặng trịch, có lẽ bị cảm rồi.

Nghỉ ngơi mội hồi, cả người cậu như nhũn ra, gắng gượng chống tay ngồi dậy, vừa bỏ sủi cảo vào nồi vừa nhớ lại lúc nãy tiếp xúc gần với Tả Linh Xuyên.

Một tiếng trước, khi Tả Linh Xuyên bắt cậu giao điện thoại ra, cậu lập tức làm theo.

Màn hình mở khóa và hình nền của cậu đều là ảnh chụp lén, mật khẩu là mã số học sinh của đối phương.

"Đừng, đừng xóa được không......"

Khi thấy Tả Linh Xuyên mở album ảnh ra, cậu nuốt nước bọt đứng cạnh lí nhí, "Đây đều là những bức ảnh đẹp nhất tớ chọn ra đấy......"

Cậu không có can đảm kéo tay áo Tả Linh Xuyên, tay giơ lên nửa chừng, cảm thấy ánh mắt đối phương sắp rơi vào người mình, cậu lại cúi đầu giấu tay sau lưng.

Thật ra có xóa cũng không sao.

Ở nhà đã lưu một bản rồi.

Tả Linh Xuyên im lặng mở ra Wechat của cậu.

Quan hệ cá nhân của Mạnh Triều Nhân vô cùng đơn giản, trong danh bạ chỉ có giáo viên, mẹ cậu và Tề Kha Hàn.

Nói chuyện với Tề Kha Hàn cũng chẳng bao nhiêu, rõ ràng là không hề thân thiết.

"Xóa đi."

Tả Linh Xuyên hờ hững nhìn thoáng qua rồi nhét di động vào tay Mạnh Triều Nhân, "Đừng để tôi thấy cậu tìm cậu ta lấy đồ của tôi nữa."

Mạnh Triều Nhân nhìn chằm chằm tin nhắn "Khi nào về nhà nhớ nói tôi biết" trong khung chat một hồi, sau đó nghe lời Tả Linh Xuyên xóa Tề Kha Hàn đi.

Tả Linh Xuyên không nói gì với cậu nữa mà quay lưng đi, bỏ lại cậu đứng bơ vơ cạnh thùng rác.

Cậu đeo cặp lên lưng loạng choạng đi một quãng ngắn rồi quay đầu nhìn vết nước đọng trên phiến đá do mình để lại, thầm nghĩ mình là một con ma da ngoi lên từ nước bẩn.

Ở nơi tối tăm không có ánh đèn, cậu ngồi thụp xuống trùm áo khoác của Tả Linh Xuyên lên đầu, cảm nhận mùi hương của y bao bọc lấy mình khiến gương mặt nóng ran, trái tim cũng tràn ngập niềm hạnh phúc.

"Meo."

Con mèo đen kia lại nhảy ra khỏi bụi cỏ đi quanh cậu, cắt ngang suy nghĩ hỗn loạn của cậu.

Mạnh Triều Nhân mở mắt ra nhìn nó từ dưới áo khoác rồi rụt rè xoa đầu nó.

"Mày bẩn lắm."

Cậu cười nói, "Tao cũng bẩn nên mới sờ được mày đấy."

Mọi người đều biết hotboy Tả Linh Xuyên là một ngọn núi băng chỉ có thể ngắm từ xa, nếu cố trèo lên sẽ bị cái lạnh buốt giá làm bị thương, tốt nhất là đừng nên mơ tưởng viển vông.

Nhưng Mạnh Triều Nhân luôn sống trong tưởng tượng.

Dựa vào trí tưởng tượng này cậu đã khắc ra pho tượng thần Tả Linh Xuyên, đối phương càng lạnh nhạt, càng xa lánh cậu thì pho tượng này càng hoàn mỹ hơn.

Trời đã về khuya.

Lạnh quá, khó chịu......

Mạnh Triều Nhân thay áo ngủ rồi mặc áo khoác của Tả Linh Xuyên ăn sủi cảo, đầu óc càng lúc càng mụ mị, ánh đèn trên đầu vỡ vụn thành những đốm sáng vàng rực trước mắt cậu.

Cậu đến tủ TV lấy thuốc cảm, đang định nấu nước ấm uống thuốc thì chợt thấy trên ghế salon có một tờ giấy gấp lại.

Mạnh Triều Nhân nheo mắt, sau khi mở tờ giấy ra thì phát hiện bên trong viết một dãy số nhìn như số điện thoại.

Cậu xoa huyệt thái dương rồi nhìn kỹ lại.

Là nét chữ của Tả Linh Xuyên.
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
25


Tề Kha Hàn ngủ không ngon.

Hắn trằn trọc đến tận nửa đêm, cuối cùng vẫn không hiểu tại sao Mạnh Triều Nhân xóa mình.

Kết bạn hai lần cậu không chấp nhận, gọi điện thoại cũng không nghe, cứ như quyết tâm muốn cắt đứt quan hệ với hắn vậy.

Bắt hắn thề hắn cũng thề rồi, muốn sủi cảo hắn cũng cho......

Chắc không phải chê kỹ thuật của hắn kém cỏi đấy chứ?

Trước khi chơi Mạnh Triều Nhân hắn vẫn còn là trai tân nên chưa có kinh nghiệm thực tiễn, sau này luyện tập nhiều hơn nhất định sẽ tiến bộ thôi mà!

Chẳng phải tên sói mắt trắng Mạnh Triều Nhân này trên giường cũng sướng lắm sao?

Còn bảo hắn muốn làm thì cứ nhắn tin, thế mà vừa quay đầu đã xóa hắn.

Hắn tức đến nỗi nửa đêm bật dậy trên giường, trong lòng điên cuồng mắng Mạnh Triều Nhân là chó hoang lừa đảo.

Một lát sau Tề Kha Hàn buồn bực nằm xuống giường, nghĩ thầm chó con gạt người cũng là chuyện bình thường.

Hắn không giận nữa nhưng ngày mai nhất định phải tóm lấy Mạnh Triều Nhân chịch một trận, sau đó mua vòng cổ đeo lên cho cậu.

Nhớ lại Mạnh Triều Nhân quỳ giữa hai chân liếm tay hắn, rốt cuộc tâm trạng Tề Kha Hàn đã khá hơn nhiều.

Thằng bạn Tả Linh Xuyên của hắn đã không có hứng thú với chú chó hoang này thì cũng đừng cản hắn nhận nuôi.

-

Chỗ ngồi của Mạnh Triều Nhân bỏ trống.

Học xong tiết thứ hai mà cậu vẫn chưa đến lớp.

Trong lớp cậu không có bạn bè gì, cảm giác tồn tại rất thấp nên cũng chẳng ai hỏi tại sao cậu vắng mặt.

Tả Linh Xuyên đặt sách bài tập lên giá, khi đứng dậy ra ngoài lấy nước, ánh mắt lơ đãng lướt qua chỗ trống kia.

Bình thường luôn có một thiếu niên ngồi ở đó nấp sau cuốn sách nhìn trộm y.

Mỗi ngày đến lớp, Tả Linh Xuyên thò tay vào hộc bàn lấy sách đều thấy bên trong đặt một hộp cơm nóng hổi.

Hôm nay không có hộp cơm, cũng chẳng có ánh mắt luôn dõi theo y nữa.

Mạnh Triều Nhân không thích đi học nhưng luôn là người đến lớp sớm nhất.

Dù cậu có trực nhật hay không thì sau khi tới lớp đều quét dọn sạch sẽ, thỉnh thoảng còn đem hoa để trên bục giảng.

Tóc cậu khá dài, lúc nào cũng cúi gằm mặt, không thích nói chuyện nên hầu như chẳng ai biết giọng cậu.

Cậu không thuộc về bất kỳ hội nhóm nào mà luôn chìm đắm trong thế giới của riêng mình.

Trầm lặng, hơi lập dị nhưng cũng không làm người ta ghét.

"Cha mẹ Mạnh Triều Nhân ly hôn, giờ đang sống một mình.

Lúc nãy gọi điện cho em ấy nhưng chẳng ai nghe cả."

Chủ nhiệm lớp đặt điện thoại xuống rồi nói với Tả Linh Xuyên theo tới văn phòng, "Cô đã gọi cho mẹ em ấy nhưng bà ấy đang đi công tác nên không tới xem được."

Trên mặt Tả Linh Xuyên chẳng lộ ra cảm xúc gì, cúi đầu sửa lại xấp tài liệu trên tay rồi hỏi: "Có khi nào bị bệnh không ạ?"

Chủ nhiệm lớp lo lắng nói: "Chắc vậy.

Chuyện này......"

Đang định nói tiếp thì màn hình điện thoại bên cạnh đột nhiên sáng lên.

Người gọi là Mạnh Triều Nhân.

"Cô ơi, Triều Nhân bị cảm hơi nặng nên phải nghỉ ở nhà."

Đầu dây bên kia nói, "Em gọi để xin nghỉ giùm cậu ấy ạ."

Chủ nhiệm lớp bật loa ngoài nên Tả Linh Xuyên cũng nghe được thanh âm phát ra.

Y khựng lại rồi đưa mắt nhìn sang.

Tốt xấu gì cũng đã quen biết mười năm......

Đương nhiên y nhận ra người vừa nói là ai.
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
26


Mạnh Triều Nhân cầm tờ giấy nhàu nhĩ vì thấm mồ hôi tay, toàn thân vừa lạnh vừa nóng, mắt càng lúc càng nhòe.

Cậu khẽ chớp mắt.

Giọt nước đọng trên mi đung đưa rồi rơi xuống sàn phòng khách.

Phù......

Cậu dựa lưng vào ghế salon rồi gõ từng số mà mình đã thuộc nằm lòng vào ô tìm kiếm.

Tờ giấy này rơi ra từ áo khoác sao?

Là số điện thoại của Tả Linh Xuyên ư?

Nhưng làm sao có thể......

Mạnh Triều Nhân mở to mắt ngồi thẳng dậy nhìn chằm chằm vào tài khoản tên "Tả", ngón tay sờ màn hình một hồi nhưng không nhấn nút kết bạn.

Nước nhỏ giọt xuống màn hình.

Cậu quấn chặt áo khoác không thuộc về mình, co ro nằm phịch xuống ghế salon nhắm mắt thở dốc, mí mắt nặng trĩu, còn hơi buồn nôn nữa.

Là ảo giác vì bị bệnh đúng không?

Không thể nào.

Tả Linh Xuyên sẽ không đáp lại cậu đâu......

Mạnh Triều Nhân lảo đảo đi tới phòng ngủ, sau khi chui vào chăn lại vùi đầu nóng hổi trong chiếc áo khoác mà Tả Linh Xuyên bố thí, chóp mũi ngửi thấy một hương thơm hư ảo ——

Một đóa hồng lớn nở rộ trong băng tuyết.

Băng tuyết làm tay cậu đông cứng, gai nhọn xuyên thủng ngực cậu nhưng cậu không sợ rét lạnh, không sợ đau đớn, cậu muốn thấy máu mình tưới lên đất tuyết, để hoa hồng cảm nhận được tình yêu nóng bỏng nhưng bẩn thỉu của mình.

Khuôn mặt ngày thường luôn tái nhợt của cậu đỏ bừng vì sốt, một chút sức lực cũng không có, khóe mắt ứa nước vì khó chịu.

Ngủ một giấc rồi ngày mai sẽ hết bệnh thôi......

Cậu sẽ làm một hộp cơm hoàn hảo hơn hôm nay, xuống lầu mua một cành hoa đặt vào hộc bàn của Tả Linh Xuyên như thường lệ.

-

Tề Kha Hàn hít sâu một hơi, bế lên Mạnh Triều Nhân lờ đờ ra mở cửa cho hắn rồi nói: "Tôi sẽ xem như cậu bị sốt choáng đầu nên mới xóa tôi, chờ cậu khỏi bệnh sẽ tính sổ với cậu sau."

Mạnh Triều Nhân áp gương mặt đỏ bừng vào ngực hắn, hai mắt nhắm chặt, cổ họng khàn đặc, há miệng mấy lần nhưng chẳng phát ra được âm thanh nào.

"Để tôi ra ngoài nấu nước nóng cho cậu uống thuốc."

Tề Kha Hàn đặt người xuống giường trong phòng ngủ rồi cúi đầu đắp kín chăn cho cậu, ồm ồm nói, "Chó hoang, ngoan ngoãn nằm yên đi."

Lẽ ra hắn phải đi học nhưng nửa đường lại nhớ tới tên Mạnh Triều Nhân đáng chết này, cuối cùng nhịn không được gọi điện cho cậu.

Hừ, xóa hắn nữa đi, lần này gặp báo ứng rồi thấy chưa?

Hắn hả hê nghĩ thầm, trở vào phòng thấy Mạnh Triều Nhân run cầm cập trong chăn, trên trán rịn đầy mồ hôi lạnh.

"Thể trạng cậu yếu quá nhỉ?"

Tề Kha Hàn lấy khăn nóng lau mồ hôi cho Mạnh Triều Nhân rồi lẩm bẩm nói, "Mẹ nó, hôm qua tôi chơi ác vậy sao......"

Không phải chứ?

Mạnh Triều Nhân ngã bệnh vì hắn thật sao?

Tề Kha Hàn vừa hối hận vừa thử cạy miệng Mạnh Triều Nhân đút thuốc cho cậu, nhưng tên nhóc lẳng lơ này rúc vào ngực hắn quyết không chịu há mồm.

Hắn mất kiên nhẫn ngậm thuốc vào miệng mình, sau đó áp lên môi Mạnh Triều Nhân thô bạo dùng đầu lưỡi nhét viên thuốc vào miệng cậu.

Mẹ, thuốc này tan ra trong miệng hắn, đắng thấy mẹ luôn!

Tề Kha Hàn cau mày quấn lấy đầu lưỡi nóng hổi của Mạnh Triều Nhân, đẩy hết chất lỏng đắng chát trên lưỡi mình sang.

Hôn một hồi, hắn chui vào chăn ấm định ôm người ngủ một giấc, đột nhiên phát hiện dưới chăn có một chiếc áo khoác đồng phục.

Hắn cứ tưởng đây là áo khoác của Mạnh Triều Nhân, nhưng vừa kéo ra định ném sang một bên thì Mạnh Triều Nhân nằm cạnh đột nhiên hồi quang phản chiếu nắm lấy tay áo khoác, khàn giọng nói: "Đừng lấy......

Tôi, tôi muốn ôm áo cậu ấy......"
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
27


Tên nhóc này thật biết cách làm hắn mất hứng mà!

Đã bệnh ra nông nỗi này mà vẫn còn sức giật lại áo khoác từ tay hắn.

Khi hắn xắn tay áo lên định dùng bạo lực để cướp, Mạnh Triều Nhân thế mà ứa ra mấy giọt lệ, cuộn tròn người khóc thút thít trước mặt hắn.

Tề Kha Hàn nổi nóng.

Nhưng tức giận với chó con bị bệnh run cầm cập thì làm được gì chứ?

Lúc nãy hắn thấy canh sủi cảo nguội ngắt đã đóng một lớp mỡ trên bàn ăn, bên trong còn rất nhiều sủi cảo, đoán chừng tối qua Mạnh Triều Nhân chưa ăn bao nhiêu đã đi ngủ, giờ dạ dày đang trống rỗng.

Hắn luồn tay dưới áo ngủ thiếu niên sờ phần bụng lép kẹp, nhíu mày suy nghĩ một lát rồi bật dậy lấy điện thoại đặt một phần cháo hoa.

Áo khoác này không phải hắn đưa, vậy cậu lấy từ chỗ nào?

Hắn biết tên nhóc biến thái này rất nhát, nếu có gan trộm đồ của Tả Linh Xuyên đã chẳng chịu lấy thân ra trao đổi với hắn.

Hôm qua Tả Linh Xuyên đột nhiên hỏi hắn những câu kia......

Chẳng lẽ Tả Linh Xuyên đã nhận ra gì đó nên hỏi xong không về nhà mà ở bên ngoài chờ Mạnh Triều Nhân ra?

Không thể nào.

Sau khi nhà hắn chuyển đến cư xá này thì quen biết Tả Linh Xuyên, hai người học chung trường từ cấp một đến cấp ba, mặc dù tính tình hoàn toàn trái ngược nhau nhưng nói chuyện lâu dần cũng thành bạn.

Theo những gì hắn biết về Tả Linh Xuyên, thằng bạn này của hắn ghét nhất là những chuyện phiền toái và những kẻ phiền phức, sao có thể để ý một tên biến thái luôn theo dõi và chụp lén mình được.

Nhưng cũng chưa biết chừng, lỡ đúng là vậy thì sao?

Lỡ đâu Tả Linh Xuyên bỗng nhiên nổi hứng, quyết định trêu chọc chú chó hoang suốt ngày lẽo đẽo theo sau mông mình thì sao......

Nghĩ vậy Tề Kha Hàn càng nhíu mày chặt hơn, lập tức lột phăng quần ngủ Mạnh Triều Nhân để xem chỗ phía dưới.

Mạnh Triều Nhân đã không còn tỉnh táo, bị hắn banh chân ra thì vùng vẫy một hồi, ngón chân cuộn tròn trong không khí rồi nhanh chóng kiệt sức thả lỏng người.

Hắn chậm rãi nhét ngón trỏ vào chỗ kín của thiếu niên, sau cổ rịn mồ hôi lấm tấm.

Có lẽ vì bị bệnh nên nhiệt độ bên trong hơi cao, thành ruột mềm mại siết chặt như đang chủ động mút lấy ngón tay hắn.

Không sưng.

Những dấu vết trên người đều là hôm qua hắn để lại chứ không có vết nào mới.

"Mình đang nghĩ gì thế không biết......"

Tề Kha Hàn thở phào một hơi, lúc cúi đầu mồ hôi tí tách nhỏ xuống bụng Mạnh Triều Nhân, rũ mắt cười nói, "Tôi còn tưởng cậu bị Tả Linh Xuyên cường bạo nữa chứ."

Nghe tên Tả Linh Xuyên, lông mi Mạnh Triều Nhân khẽ run nhưng vẫn không mở mắt ra.

"Chỉ biết nhìn Tả Linh Xuyên thôi," Tề Kha Hàn cởi nút quần để vật nửa cương trong quần lót bật ra giữa hai chân Mạnh Triều Nhân rồi thấp giọng nói, "Lâu lâu tôi cũng ngồi chung xe buýt với cậu ta về nhà, nhưng con mẹ nó chắc cậu không thấy tôi ngồi phía sau đâu nhỉ."

Lúc tỉnh Mạnh Triều Nhân đã chẳng thèm nghe hắn nói, lúc ngủ càng không nghe được.

"Cậu phải ra nhiều mồ hôi một chút."

Tề Kha Hàn vừa ưỡn lưng tiến vào vừa cúi đầu hôn môi Mạnh Triều Nhân, nhắm mắt thưởng thức dư vị đắng chát của viên thuốc để lại rồi nói, "Ra mồ hôi xong tôi bế cậu đi tắm nước nóng, sẽ hết bệnh ngay thôi."
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
28


Màn cửa dày bị kéo kín, cửa phòng cũng đóng chặt khiến ánh sáng bên ngoài không lọt vào được, rõ ràng đang là ban ngày mà phòng ngủ vẫn tối om.

Không khí trong chăn tựa như nước đường đặc sệt mới nấu, thân thể Mạnh Triều Nhân trong ngực hắn vừa nóng vừa mềm, chỗ sâu kia càng nóng bỏng lạ thường, dương vật hắn bị miệng nhỏ này ngậm một hồi càng phình to hơn, sướng đến nỗi sắp tan chảy bên trong.

Tề Kha Hàn chậm rãi đưa đẩy, tóc ngắn ướt đẫm mồ hôi.

Hắn chẳng muốn quan tâm bất cứ điều gì khác mà cúi đầu hôn Mạnh Triều Nhân đắm đuối, sau khi mút bờ môi mềm mại kia sưng đỏ mới lưu luyến rời ra.

Để giúp Mạnh Triều Nhân toát mồ hôi nhiều hơn, hắn thở hổn hển nắm chặt bả vai gầy gò của thiếu niên rồi đẩy nhanh tốc độ ra vào, bên dưới vang lên tiếng bạch bạch trầm đục.

Rút ra...... rồi lại đâm mạnh, dịch thể trơn nhẵn chảy ra từ cửa huyệt ngậm nuốt vật thô to kia.

Mạnh Triều Nhân đang mê man phát giác không ổn nên khẽ nhíu mày, khi dương vật thô to đội lên trong bụng cậu rồi liên tục đâm vào chỗ thịt mềm nhô lên kia, cậu cắn ngón trỏ tay trái của mình, trong cổ phát ra tiếng rên khe khẽ.

Nặng quá, vật gì đang đè trên người cậu vậy......

Mạnh Triều Nhân cảm thấy như mình bị bỏ vào lò nướng bánh mì, chung quanh nóng rực làm dây thần kinh suy nghĩ như bị đốt cháy.

Lỗ hậu bị kích thích thít chặt như muốn ngăn cản vật không ngừng xâm nhập kia.

Chân cậu quặp eo Tề Kha Hàn, yếu ớt đưa tay đẩy ngực nam sinh nhưng hắn dễ dàng đè tay cậu lên đỉnh đầu, còn cúi xuống hôn xương cổ tay cậu một cái.

Ưm......

Hình như trong bụng có thứ gì đó......

"Chính cậu nói tôi có quá đáng thế nào cũng được mà."

Tề Kha Hàn ném áo mình xuống giường, thừa dịp Mạnh Triều Nhân bị chơi không còn sức lực, hắn kéo mạnh áo khoác Tả Linh Xuyên vứt ra xa cho hả giận.

Áo, áo khoác......

Mạnh Triều Nhân mê man khóc nấc, giơ tay huơ huơ trong không khí một hồi, sau đó bị nam sinh lật người lại úp mặt vào gối, thanh âm gì cũng không phát ra được.

Lỗ nhỏ bị thô bạo vạch ra, đối phương cưỡi trên người cậu đưa đẩy, đến lúc lên đỉnh thì đâm mạnh vào chỗ sâu nhất rồi siết chặt bàn tay đang nắm chăn của cậu.

Cậu quỳ sấp bắn ra rồi khàn giọng kêu lên, mí mắt hé mở trong tích tắc nhưng chỉ thấy một màu trắng xóa.

"Triều Nhân......"

Đối phương cũng bắn trong người cậu, sảng khoái thở phào rồi ôm cậu nằm phịch xuống giường, chân dài kẹp chặt chân cậu, dương vật chưa xìu xuống vẫn còn chôn trong cơ thể, tựa như muốn dung nhập cả người cậu vào ngực mình, "Cục cưng, làm với anh thêm mấy lần nữa đi, anh sẽ làm thật tốt......"
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
29


Mặc kệ Tả Linh Xuyên, dù sao bây giờ người này đang được hắn chăm sóc nên phải là của hắn.

Tề Kha Hàn ôm chặt Mạnh Triều Nhân, hôn bao nhiêu lần vẫn không nỡ buông tay.

Hắn áp lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi lên bờ mông mềm mại của cậu xoa nhẹ rồi há miệng ngậm hạt đậu đỏ cương cứng trên ngực, ra sức mút mạnh như đang bú sữa, đầu lưỡi đảo quanh liếm láp quầng vú hồng hào.

Mạnh Triều Nhân bị bệnh nên thân thể vốn đã bủn rủn, bị hắn chơi đùa mạnh bạo như vậy càng không làm được gì, chỉ biết bấu chặt ngón chân vào chăn thở hổn hển.

"Cục cưng dạng chân ra rồi vặn eo đi......"

Nghe tiếng rên rỉ yếu ớt của Mạnh Triều Nhân, vật dưới hông Tề Kha Hàn càng thêm cứng rắn, nhịn không được ôm người vào lòng, vừa hôn lọn tóc ướt sũng mồ hôi dính bết trên cổ vừa đâm liên hồi vào chỗ sâu.

Tư thế này tiến vào càng sâu hơn lúc nãy, Mạnh Triều Nhân bị kích thích làm sống lưng tê dại, mơ màng rên khẽ một tiếng, hệt như chiếc thuyền con bị sóng biển trắng xóa nhấn chìm, hoàn toàn mất khả năng lèo lái.

Lúc tới không đem theo bao, ban nãy nổi hứng nhào tới làm ngay.

Tề Kha Hàn đè Mạnh Triều Nhân dưới người mình, thở dốc một hơi rồi bắn vào trong cậu.

Cũng chẳng biết làm bao lâu, hắn thỏa mãn nhắm mắt xoa bụng dưới của Mạnh Triều Nhân, lỗ nhỏ nóng hổi chứa đầy tinh dịch của hắn, nơi này sớm muộn gì cũng thuộc về hắn thôi......

-

Chuông cửa vang lên.

Chắc là người giao đồ ăn mà hắn đặt lúc nãy.

Tề Kha Hàn vốc nước lạnh rửa mặt, nhân tiện gội sơ tóc mình.

Hắn cầm khăn lau tóc, vớ lấy áo khoác trên ghế salon mặc vào rồi vừa ngâm nga một điệu hát dân gian vừa ra mở cửa.

Hắn không nhìn kỹ người đứng ngoài, vừa định lấy túi đồ ăn rồi đóng cửa lại thì chợt nghe đối phương hỏi mình: "Mạnh Triều Nhân đâu?"

Tề Kha Hàn ngẩng đầu lên, lông mày bỗng nhiên nhíu lại, đối mặt với nam sinh cao gầy mặc đồng phục bên ngoài.

"Ủa, cậu tới đây làm gì?"

Hắn phản ứng rất nhanh, nhếch miệng cười rồi chống tay lên cửa chặn đường Tả Linh Xuyên, "Tả Linh Xuyên, cậu không ở trường nghe giảng mà đi giao hàng bán thời gian à?"

Tề Kha Hàn không ngờ Tả Linh Xuyên sẽ xuất hiện.

Bạn hắn chưa bao giờ đoái hoài đến Mạnh Triều Nhân lẽo đẽo theo sau, ngay cả ánh mắt căm ghét cũng chẳng thèm cho cậu.

Tả Linh Xuyên không có hứng thú trò chuyện với hắn mà chỉ nói: "Tránh ra."

Tề Kha Hàn: "Cậu ấy ngủ rồi."

Tả Linh Xuyên: "Tránh ra."

Tề Kha Hàn còn lâu mới sợ vẻ mặt lạnh lùng của Tả Linh Xuyên, trong lòng thầm cười nhạo, thằng bạn này của hắn rất thích ra vẻ nên chắc chắn sẽ không hùng hổ xông vào nhà, càng sẽ không đánh nhau với hắn.

Hơn nữa thời gian và địa điểm này cũng không thích hợp để ngồi xuống nói rõ mọi chuyện.

Chỉ cần hắn kiên quyết đứng đây chặn đường......

Thấy đối phương định bỏ đi, khóe môi Tề Kha Hàn vừa nhếch lên thì chợt nghe sau lưng mình "rầm" một tiếng.

Trong lòng hắn giật thót, lập tức có linh cảm không lành.

Chưa kịp quay đầu lại hắn đã nghe Tả Linh Xuyên đứng trước mặt mở miệng gọi: "Mạnh Triều Nhân."

"Tớ đây......"

Mạnh Triều Nhân chưa mặc đồ lót mà chỉ choàng áo khoác rộng nằm rạp trên sàn nhà, đờ đẫn giây lát rồi đáp lại bằng giọng nói yếu ớt, "Tả, Tả Linh Xuyên, mời cậu vào......"
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
30


Ừm......

Là ảo giác đúng không......

Sao Tả Linh Xuyên lại xuất hiện ở cửa nhà cậu chứ?

Sau một thời gian dài theo đuổi đóa hoa kiêu kỳ mình thầm mến, trong đầu Mạnh Triều Nhân đã lắp đặt rađa dò tìm "Tả Linh Xuyên", chỉ cần nghe thấy giọng y thì cậu sẽ lập tức phấn khích nhào ra vẫy đuôi như chó con mừng chủ.

Nhưng hôm nay cậu thật sự chẳng còn sức để mừng nữa, đầu óc choáng váng, toàn thân đầm đìa mồ hôi, trong bụng căng trướng, khi vịn tường chậm chạp đi ra còn có chất lỏng nhờn nhẫy chảy dọc xuống chân cậu.

Đến chỗ rẽ cậu đã hết chịu nổi, hai mắt tối sầm, đầu gối bủn rủn ngã ập xuống sàn.

Trong mơ Tả Linh Xuyên lại gọi tên cậu......

Cực kỳ hạnh phúc.

Cậu thở dồn dập, mí mắt nặng trĩu, sau khi nhắm mắt ngã sấp xuống đất thì cảm thấy mình được ai đó bồng về phòng ngủ nồng nặc mùi hương dâm mỹ, đối phương có vẻ rất tức giận nên ném cậu lên giường không được nhẹ nhàng cho lắm.

Cậu loáng thoáng nghe thấy hai người nói chuyện.

Một người có giọng khá giống Tả Linh Xuyên.

Cậu dỏng tai lên cố nghe xem họ nói gì, nhưng chút ý thức ít ỏi còn sót lại của cậu chỉ đủ nghe thấy vài chữ, hình như đang nói cậu vừa dâm vừa hèn thì phải.

Mạnh Triều Nhân rất vui vì họ đã nhìn thấu bản chất của cậu, nếu không phải cổ họng đang khàn đặc thì nhất định cậu sẽ mở miệng góp lời, ngại ngùng phụ họa một câu "Đúng đúng đúng".

Nếu Tả Linh Xuyên thật sự ở đây, cậu sẽ vội vàng chổng mông lên để đối phương mắng cậu là đồ đĩ, nhìn chằm chằm lỗ dâm chảy nước của cậu bằng ánh mắt căm ghét rồi hung hăng quất mạnh vào người cậu......

Sự tưởng tượng này khiến thân thể cậu càng thêm bứt rứt, càng thêm miệng đắng lưỡi khô, hai đùi cọ xát vào nhau, dưới thân cũng hơi có phản ứng.

Nhưng cậu vừa định gượng dậy chổng mông lên thì Tề Kha Hàn đã lấy chăn trùm kín cậu từ đầu đến chân.

Tả Linh Xuyên mặc kệ Tề Kha Hàn bên cạnh, vén chăn lên nhìn chằm chằm khuôn mặt đỏ bừng của cậu rồi lạnh lùng nắm tóc cậu nói, "Cậu làm bẩn áo khoác của tôi rồi."

Mạnh Triều Nhân bị ép ngửa đầu nhìn gương mặt đẹp trai lạnh lùng kia, si mê cười ngốc rồi mơ màng đáp: "Ừ, ừ......

Tớ thực sự nhịn không được, cứ ngửi mùi cậu thì lại bắn ra......"

Nếu, nếu đây là mộng......

Thì cậu có thể tha hồ vấy bẩn Tả Linh Xuyên rồi.

Trong mơ cậu khắc ra một pho tượng thần trắng muốt bằng trí tưởng tượng của mình là để nghe tiếng vỡ loảng xoảng khi nó bị xô ngã.

Một vị thần chân chính chỉ nên đứng trên cao chứ đừng nên hạ mình thương xót tín đồ.

Mạnh Triều Nhân nắm lấy cổ tay Tả Linh Xuyên mượn sức y ngồi dậy, sau đó chồm mặt tới gần, nam sinh chưa kịp phản ứng thì cậu đã áp môi lên chỗ khóa quần của y, thè lưỡi chạm vào đầu dây kéo lạnh buốt rồi thử dùng răng kéo nó xuống.

Qua lớp quần lót, chóp mũi cậu mơ hồ cảm nhận được nhiệt độ của vật phía sau.

Đói quá, thật muốn ăn......

"Xin ngài hãy dùng miệng em......"

Mạnh Triều Nhân hôn lên đốt ngón tay mình đang nắm chặt rồi áp gương mặt nóng bừng vào mu bàn tay lạnh lẽo của đối phương, cố gắng phát ra thanh âm, tha thiết nói, "Bắn tinh dịch đặc sệt vào cổ họng em đi, em, em nhất định sẽ thưởng thức bằng cả tấm lòng......"
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
31


Bình thường Mạnh Triều Nhân vốn đã không có dây thần kinh xấu hổ, lúc bệnh còn to gan hơn, dám đến trước mặt Tả Linh Xuyên rồi dụi hai gò má đỏ bừng vào chỗ phồng lên của y.

Cậu hệt như một diễn viên xốc nổi đọc lời thoại của mình trong màn sương dày đặc âm u, chẳng chút e dè bộc lộ cảm xúc mãnh liệt cho khán giả xem.

Tả Linh Xuyên cầm ngược cổ tay cậu rồi siết mạnh như muốn vặn gãy xương cổ tay.

Nhưng cơn đau không hề làm cậu chùn bước mà vẫn si mê thè đầu lưỡi đỏ tươi nóng hổi cố gắng liếm ướt vật tổ trước mặt mà cậu si mê bao lâu nay.

Răng nanh của rắn con không sắc nhọn nhưng vẫn có độc tính nguy hiểm.

Nó là động vật máu lạnh nhưng hơi thở lại nóng như lửa.

Khi cậu sắp hôn lên nút quần của đối phương thì đột nhiên có người đưa tay bịt chặt miệng cậu rồi ôm eo cậu kéo ngược ra sau một khoảng.

"Biết cậu ấy ý dâm cậu mà còn tốt bụng tới thăm cậu ấy nữa à?"

Tề Kha Hàn vừa nói vừa nhịn không được kéo Mạnh Triều Nhân vào lòng mình.

"Đâu phải tớ tốt bụng."

Tả Linh Xuyên đứng cạnh giường cúi đầu cởi nút áo, tì đầu gối trái lên giường, lạnh mặt túm lấy cổ chân Mạnh Triều Nhân kéo về phía mình rồi nói, "Tớ đã bảo cậu rồi, đừng có tìm cậu ta nữa."

"Cậu có tư cách gì mà cảnh cáo tớ chứ?"

Tề Kha Hàn nói, "Vì cậu ghét cậu ấy, còn tớ là bạn cậu nên không được tiếp cận cậu ấy à?

Hay là cậu......"

Hắn đang nói nửa chừng thì bị cắt ngang bởi tiếng động khi Tả Linh Xuyên giật dây kéo áo khoác trên người Mạnh Triều Nhân xuống.

"Quanh co lòng vòng làm gì?

Chẳng phải chỉ muốn chịch cậu ấy thôi à?"

Tề Kha Hàn cười lạnh một tiếng rồi banh chân Mạnh Triều Nhân ra, thấp giọng nói, "Chỗ dưới này của cậu ấy chơi sướng hơn cốc tự xử nhiều, vừa khít vừa nóng, dâm lắm, ai cắm cũng được cả......"

Lỗ nhỏ bị ngón tay hắn vạch ra rỉ chút dịch trắng.

Cơn sốt làm Mạnh Triều Nhân hơi khát nước, đờ đẫn mở mắt ra, phía dưới nhịn không được thít lại nuốt chửng hai ngón tay Tề Kha Hàn.

Nhìn vừa vô sỉ vừa hạ lưu.

Tề Kha Hàn tựa cằm lên vai Mạnh Triều Nhân, nghiêng tai nghe thiếu niên bị mình làm rên rỉ rồi thờ ơ nói: "Nếu không muốn thì đừng đến khoa tay múa chân với tớ nữa.

Cậu ấy dễ dãi lắm, chơi kiểu gì cũng chiều tớ hết, có bẩn chút cũng không sao."

Có lẽ Tả Linh Xuyên đã biết chuyện bộ đồ chơi bóng và sủi cảo.

Nhưng bọn họ sẽ không tranh cãi về điều này vì nó rất vô nghĩa.

"Tớ biết cậu đang tức giận chuyện gì.

Cảm thấy chó của mình chạy mất rồi đúng không?"

Tề Kha Hàn đưa tay kia vạch ra đôi môi hé mở của Mạnh Triều Nhân rồi cười nói, "Cậu ấy đã hư đốn như vậy thì cậu đến đâm vào cổ họng cậu ấy, trừng phạt cậu ấy thật thích đáng đi."

Mạnh Triều Nhân có một ưu điểm nổi bật là biết giữ lời hứa.

Một bộ đồ, một hộp sủi cảo cũng có thể lừa gạt chú chó hoang này đem thân ra trao đổi.

Nếu giờ há miệng nuốt tinh dịch của Tả Linh Xuyên thì nhất định sau này cậu sẽ "trả ơn".
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
32


Lưỡi Mạnh Triều Nhân nóng hơn y tưởng.

Tả Linh Xuyên nới lỏng bàn tay đang giữ ót Mạnh Triều Nhân, động tác hơi dừng lại, y cau mày cọ quy đầu lên hàm trên của cậu một hồi mới đâm sâu vào cổ họng.

Ngón tay lộ rõ khớp xương của y luồn vào mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cậu, lòng bàn tay bị vành tai đỏ bừng kia làm nóng rực.

Mạnh Triều Nhân nói thì hay nhưng khẩu giao cực kỳ kém cỏi, giờ đang chóng mặt nên chỉ biết dùng đầu lưỡi liếm quanh, cố gắng nuốt chất lỏng trào ra.

Má cậu căng phồng, hít thở cũng khó, khi Tả Linh Xuyên xem miệng cậu như vật phát tiết đâm vào rút ra, cậu còn phải cố gắng hết sức để răng đừng đụng vào đối phương, tiếp nhận quái vật càng lúc càng phình to.

Cái tên "Tả Linh Xuyên" này khiến cậu từ bỏ hết mọi phản kháng, cho dù sự thô bạo của y làm cậu càng thêm hoa mắt chóng mặt, khó chịu đến nỗi khóe mắt ứa nước.

Khi gậy thịt kia rút ra một đoạn, chất lỏng nuốt không trôi hòa lẫn với dịch nhầy trơn trượt trào ra khóe miệng cậu.

Chưa kịp lấy lại hơi thở thì nam sinh đã thô bạo đè đầu cậu xuống.

Cậu rên khẽ một tiếng rồi mở mắt ra, giọt nước trên trán lọt vào mắt, bị mồ hôi mặn chát làm cay xè nên không thể nhìn rõ trước mặt, chỉ thấy được một bóng đen méo mó mơ hồ.

Cậu không có quyền cự tuyệt.

Dù thần có ban rượu độc thì tín đồ cũng phải ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

Thật lớn, thật ngon......

Thích quá......

Đây là hương vị của Tả Linh Xuyên.

Nhiệt độ cơ thể Tả Linh Xuyên thấp hơn người thường một chút, dù mùa đông hay mùa hè tay cũng vẫn lạnh.

Mạnh Triều Nhân nóng bừng cả người thực sự rất muốn dựa sát vào đối phương, thậm chí cảm thấy trong bụng mình nóng chết người, muốn y cắm vào người mình, rót nước thuốc lạnh buốt vào bụng mình......

Cậu muốn chạm vào Tả Linh Xuyên nhưng cả hai cánh tay đều bị Tề Kha Hàn nắm nên chỉ có thể cố gắng dùng miệng ăn quà tặng của thần.

Khi cậu ngẩng đầu muốn ngậm gậy thịt sâu hơn, Tề Kha Hàn nâng mông cậu lên.

Cửa huyệt hơi sưng dưới người đột nhiên bị vạch ra, sự kích thích đáng sợ như sóng thần càn quét khắp toàn thân, đối phương chưa cho cậu thời gian né tránh đã đâm thẳng vào chỗ sâu nhất.

Mạnh Triều Nhân hoàn toàn kêu không ra tiếng, hai mắt nhắm nghiền, trên mặt đầm đìa nước mắt, chân yếu ớt quẫy đạp, eo ưỡn cao như muốn thoát khỏi cây gậy khổng lồ đang ghim chặt mình.

Qua mấy lần luyện tập Tề Kha Hàn đã dần tìm ra bí quyết để cậu lên đỉnh, giờ đang tấn công vào nơi đó, cậu vừa dùng đầu lưỡi liếm gậy thịt trong miệng vừa phải hóp bụng chịu đựng khoái cảm triền miên bên dưới.

"Mạnh Triều Nhân," khi cậu sắp nhịn không được bắn ra, Tả Linh Xuyên đè đầu gối vào dương vật non nớt của cậu rồi lạnh lùng hỏi, "Ai cho phép cậu sướng hả?"
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
33


Tề Kha Hàn có thể cảm nhận được Mạnh Triều Nhân bị câu nói kia kích thích làm phía dưới thít chặt, thành ruột nóng ướt hệt như miệng nhỏ đói khát ngậm mút côn thịt hắn, suýt nữa đã siết hắn bắn ra.

Hắn hưởng thụ khoái cảm trên người, trong lòng lại cực kỳ bất mãn với thái độ tiêu chuẩn kép này của Mạnh Triều Nhân, thế là hít sâu một hơi rồi bóp eo cậu đâm vào mạnh bạo hơn.

Trong bụng nóng quá......

Mạnh Triều Nhân nhịn không được rên lên rồi bắn ra.

Chất lỏng màu trắng sữa văng đầy lên đùi Tả Linh Xuyên.

Khi cậu sắp ngạt thở thì lại bị nam sinh đè mạnh đầu xuống rồi thọc sâu hết mức, cổ họng cậu như sắp bị côn thịt to dài này xuyên qua.

Tinh dịch đặc sệt thi nhau tràn vào cổ họng, trong đầu Mạnh Triều Nhân trống rỗng, chỉ có thể nuốt xuống theo bản năng, toàn thân đầm đìa mồ hôi, bụng dưới co thắt, lỗ hậu thít chặt cũng bị bắn vào rất nhiều dịch nhờn.

Là tinh dịch của Tả Linh Xuyên, thơm quá, ngon quá......

Mạnh Triều Nhân thè lưỡi liếm bọt mép trên khóe môi, nhớ lại vị ngọt ngào do cơn ngạt thở ngắn ngủi lúc nãy mang lại rồi kiệt sức ngã vào lòng Tề Kha Hàn.

Phù......

Trong bụng cũng bị rót đầy căng, vật kia chưa rút ra như đang nhảy lên trong cơ thể cậu.

Trên mặt cậu còn đọng nước mắt sinh lý nhưng trong lòng không hề bất mãn hay khổ sở mà thậm chí còn thấy vui vẻ là khác.

Tả, Tả Linh Xuyên sẽ tiếp tục trừng phạt cậu chứ?

Dù sao cậu đã tự tiện sung sướng, còn để tinh dịch của mình vấy bẩn Tả Linh Xuyên nữa......

Tát cậu thật mạnh vào, tát đến khi mặt cậu sưng húp, để trong miệng cậu nếm được hương vị tinh dịch hòa lẫn máu tanh.

Trí tưởng tượng cuồng nhiệt như một món tráng miệng ngon lành khiến cậu chảy nước miếng, hầu kết không tự chủ nhấp nhô lên xuống.

Nhưng chẳng có gì xảy ra cả.

Sau khi tiếng thở dốc nặng nề và tiếng nước lúc giao hợp biến mất, căn phòng lại trở nên yên tĩnh lạ thường.

Giờ Mạnh Triều Nhân thật sự không phát ra được âm thanh nào nữa.

Cậu nhắm mắt lại, được Tề Kha Hàn đặt nằm xuống giường, sau khi nỗi sảng khoái tê liệt qua đi mới dần cảm thấy đau đớn.

Có bàn tay lạnh lẽo luồn vào chiếc áo khoác đã kéo kín vuốt ve làn da nóng hổi của cậu, cuối cùng dừng lại trên ngực như đang cảm nhận nhịp tim cậu.

Thình thịch, thình thịch, thình thịch.

Tình yêu nóng bỏng như nham thạch của cậu đang cuồn cuộn sôi trào trong lồng ngực, tựa như sắp xé toạc da thịt rồi dũng mãnh xông ra nuốt chửng người cậu yêu.

"Mạnh Triều Nhân, cậu đúng là đồ đĩ mà."

Cậu nghe thấy Tề Kha Hàn kề tai mình nói, "Đã bệnh mà còn nứng được nữa."

Đúng, đúng, cậu đang nứng đây, thật muốn......

Muốn thần linh phát tiết lên thân thể bẩn thỉu của cậu, đem lại cho cậu khoái cảm tột đỉnh.

Có quá đáng một chút cũng không sao, hãy sỉ nhục cậu rồi chơi cậu tơi tả đi......

Nhưng khi cậu thở hổn hển co đầu gối lên rồi banh rộng chân mời gọi vị thần đáng kính, nam sinh đột nhiên giẫm lên dương vật vừa xìu xuống nên cực kỳ mẫn cảm của cậu, ngón chân dưới bít tất đè chặt quy đầu rỉ nước.
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
34


Mới đầu nam sinh chỉ giẫm rất nhẹ, Mạnh Triều Nhân bị trêu chọc phát ra tiếng rên yếu ớt, hé miệng thở dốc, phần đỉnh màu hồng run rẩy, khi đối phương nhấc chân lên, giữa ngón chân còn dính tơ bạc trong suốt.

Thật, thật thoải mái......

Đừng dừng lại mà......

Mạnh Triều Nhân hết sức bất mãn, nũng nịu rên rỉ muốn đối phương tiếp tục chà đạp mình.

Khi cậu thất vọng tưởng thế là hết rồi, nam sinh lại thô bạo giẫm mạnh hơn lúc nãy làm dương vật đã đứng thẳng bị ép sát vào bụng cậu, lòng bàn chân ra sức nghiền ép quy đầu mẫn cảm không chịu nổi.

Cậu đang sảng khoái đến mức muốn kẹp chân lại thì hai túi thịt còn chứa ít tinh dịch bên dưới đột nhiên bị đối phương giơ chân còn lại đá mấy cái.

Lẽ ra cậu phải thấy đau nhưng giờ khoái cảm đã chiếm thế thượng phong, cứ như có một dòng điện cao thế lan tỏa khắp người cậu vậy.

Xưa nay Mạnh Triều Nhân luôn dựa vào ảo tưởng và thủ dâm để thỏa mãn mình chứ chưa bao giờ có được sự kích thích chân thực như vậy.

Nói thật thì kỹ thuật tự xử của cậu khá kém cỏi, cơ bản đều là tinh thần lên đỉnh còn khoái cảm thể xác không mạnh lắm.

"Ê, đừng có giẫm hỏng cậu ấy chứ," Tề Kha Hàn thấy thiếu niên vùi nửa mặt vào gối, lông mi run rẩy liên hồi như sắp khóc thì nhịn không được nói với Tả Linh Xuyên, "Chơi thế đủ rồi đấy."

Tả Linh Xuyên lạnh giọng nói: "Có hỏng cũng không sao."

Tề Kha Hàn sầm mặt bực bội nói: "Lỡ cậu chơi hỏng cậu ấy thì tớ lấy gì chơi hả?"

"Cậu ta muốn bán mông," Tả Linh Xuyên dùng mu bàn chân gảy gảy dương vật thiếu niên, vẻ mặt vẫn lạnh như băng, "Phía trước có hỏng cũng đâu ảnh hưởng gì."

Vóc dáng Tả Linh Xuyên rất cao, size giày cũng lớn.

Chỗ kia của Mạnh Triều Nhân non mềm thưa thớt lông, bị chân y đạp lên càng thêm nhỏ nhắn xinh xắn.

Y dùng chân làm Mạnh Triều Nhân bắn ra, côn thịt của mình cũng sưng phồng.

Tả Linh Xuyên rút khăn giấy lau sạch tinh dịch trên người rồi cúi xuống áp tay lên lồng ngực chi chít vết đỏ của Mạnh Triều Nhân, ngón tay ấn lên đầu vú sưng tấy, lực tay mạnh như vậy chắc chắn sẽ làm đau Mạnh Triều Nhân.

Là "nạn nhân" của trò đeo bám này, đương nhiên y biết Mạnh Triều Nhân không giống những người khác.

Khi theo sau nhìn trộm y, Mạnh Triều Nhân luôn lộ ra nụ cười si mê, đôi mắt lóe sáng dưới tóc mái bù xù như đang nhìn y nhưng lại không giống đang nhìn y.

Y có lý do để tin rằng Mạnh Triều Nhân chỉ thích một ảo ảnh tên "Tả Linh Xuyên" chứ không phải con người thật của mình.

Y ghét khuôn mặt tươi cười này.

Nhưng dù có ấm ức cỡ nào Mạnh Triều Nhân cũng sẽ không khóc.

"Tả Linh Xuyên......"

Mạnh Triều Nhân cười khúc khích dưới người y rồi khàn giọng mời gọi y, "Đến, đến chơi tớ đi......"

Tả Linh Xuyên rũ mắt vỗ mấy cái không nhẹ không nặng lên hai gò má đỏ bừng của thiếu niên rồi nói: "Mạnh Triều Nhân, cậu không có tư cách đó đâu."

Bẩn chết.

Toàn mùi của người khác thôi.
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
35


Mạnh Triều Nhân rất hiếm khi bị bệnh.

Không phải vì thể chất cậu tốt mà vì bị bệnh sẽ làm hao hụt sinh hoạt phí của cậu, đồng thời cũng chẳng có ai chăm sóc cậu cả.

Mẹ cậu làm việc ở xa, định kỳ gửi tiền cho cậu nhưng không bao giờ gọi điện trừ khi cần thiết.

Cậu sống một mình cách trường học không xa lắm, nhà thuê khá tồi tàn, hàng xóm toàn mấy cụ già, dưới lầu có tiệm hoa, đi mấy bước có quán bán đồ ăn sáng và chợ trời.

Trong bếp đầy đủ nồi niêu chén bát, tủ lạnh trữ sẵn rau củ thịt tươi, cậu không thích ăn ngoài nên hầu hết thời gian đều tự nấu cơm.

Tề Kha Hàn dạo quanh một vòng, phát hiện căn hộ này sạch sẽ hơn mình nghĩ, phòng khách không có nắng chiếu vào nhưng cũng chẳng tối lắm.

Trên bệ cửa sổ còn đặt chậu vạn niên thanh và hoa nhài mùa đông.

Vào một ngày mưa của năm lớp mười, hắn đứng dưới lầu đợi Tả Linh Xuyên tan học để cùng đón xe về nhà, đang buồn chán ngắm người qua đường thì chợt phát hiện một thiếu niên lạ mặt đứng bên cạnh.

Đối phương để tóc dài qua cổ, tóc mái che khuất mắt, ngũ quan nhìn không rõ lắm.

Đầu cậu rất nhỏ, tay chân cũng thanh mảnh, làn da trắng nõn làm mới đầu hắn cứ tưởng đó là nữ sinh.

Một lát sau, hắn nhìn thêm mấy lần mới phát hiện người này mặc đồng phục nam sinh, hầu kết không lộ rõ nhưng vẫn có.

Thiếu niên đứng cạnh hắn ngẩn ngơ nhìn mưa ngoài trời, đợi ngớt mưa mới chậm rãi lấy ra một cây dù đen từ trong cặp.

Hắn dựa cột nhìn chăm chú một lúc lâu nhưng cậu nhóc này vẫn không bật dù lên, có lẽ dù bị hỏng chỗ nào đó.

Khó bật vậy à?

Hắn nhìn mà sốt ruột giùm cậu, nhịn không được giật cây dù đập đập mấy cái rồi bật lên.

Cây dù này rất lớn, dư sức che cho hai người.

Người thì nhỏ mà mua dù lớn thế làm gì?

Tề Kha Hàn càng lúc càng thấy đối phương kỳ quái.

Thiếu niên cầm dù rồi cúi đầu cảm ơn hắn, giọng nói còn nhỏ hơn muỗi.

Cảm ơn xong lại hỏi hắn có dù không, có cần che chung không.

"Không cần đâu."

Tề Kha Hàn vừa nghĩ nhóc lùn này cũng biết có ơn tất báo vừa nói, "Tôi đang chờ bạn mình."

Thiếu niên nhếch môi cười với hắn rồi miễn cưỡng đi vào màn mưa.

Tề Kha Hàn nhìn thiếu niên giơ dù lên rồi rón rén bước tránh mấy vũng nước như cây nấm bay tới bay lui trong mưa.

Đến khi Tả Linh Xuyên xuống, hắn mới thu lại ánh mắt.

"Cậu đang nhìn gì thế?"

Sau khi lên xe, Tả Linh Xuyên quay sang hỏi hắn.

"Không có gì."

Tề Kha Hàn kề mặt lại gần cửa sổ xe, trong màn mưa lất phất thấy được thiếu niên bị đụng ngã trên lối đi bộ, cây dù đen lớn kia rơi cách đó không xa.

Nhóc xui xẻo lồm cồm bò dậy nhặt dù lên rồi tiếp tục đi tới phía trước, lần này lại nhảy nhót cố tình giẫm vào mấy vũng nước, có lẽ vì cả người đã ướt nên cũng không ngại ướt thêm.

Tề Kha Hàn chăm chú nhìn hồi lâu rồi không nhịn được cười, cũng chẳng biết cậu nhóc này lạc quan hay cam chịu nữa.

Xe dần chạy xa, dù đen dần biến thành một chấm đen nhỏ xíu, sau khi quẹo vào ngã rẽ thì nhóc xui xẻo hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt hắn.
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
36


Tề Kha Hàn định bế Mạnh Triều Nhân bị chơi đùa toàn thân nhờn nhẫy đi tắm nhưng Tả Linh Xuyên cản hắn lại, nói bị bệnh không được tắm.

Hắn tra trên mạng thấy đúng là như vậy nên chỉ có thể lấy khăn lau tạm.

Sau khi tất cả yên tĩnh lại, bầu không khí trong phòng chợt trở nên ngượng ngập khó xử.

"Tối qua cậu chặn đường cậu ấy à?"

Tề Kha Hàn đút nước ấm cho Mạnh Triều Nhân rồi cúi đầu cầm khăn nóng tỉ mỉ lau sạch tinh dịch trên người thiếu niên, rốt cuộc nhịn không được hỏi Tả Linh Xuyên, "Cậu đã làm gì rồi?

Sao cậu ấy lại bệnh?"

Tả Linh Xuyên lật xem sách vở trên bàn Mạnh Triều Nhân một hồi mới lạnh nhạt lên tiếng: "Cậu còn hỏi tớ à?

Cậu phải trả lời trước mới đúng."

Tề Kha Hàn im lặng vuốt ve tấm lưng gầy gò của Mạnh Triều Nhân rồi mặc áo ngủ cho cậu, vừa rũ mắt cài lại từng nút một vừa nói: "Tả Linh Xuyên, tớ xem cậu là bạn.

Cậu nói không có hứng thú với cậu ấy nên tớ mới ra tay đấy chứ."

"Bạn?

Cho nên cậu đem tớ ra làm cái cớ để tiếp cận cậu ấy đúng không?"

Tả Linh Xuyên xắn tay áo lên để lộ cánh tay rắn chắc nổi gân xanh mờ mờ.

Y leo lên giường giành lấy khăn từ tay Tề Kha Hàn, cau mày nhìn chằm chằm vết tích chướng mắt giữa hai chân Mạnh Triều Nhân rồi cúi đầu chà xát chỗ đó thật mạnh.

Mạnh Triều Nhân bị chà đau khẽ rên lên, sau đó khép chân lại kẹp tay Tả Linh Xuyên.

Bẹn đùi cậu có thịt hơn những chỗ khác trên người, khi bóp vừa mềm vừa nóng, chỉ cần bóp hơi mạnh là có thể để lại dấu tay ở chỗ non mềm kia.

Tả Linh Xuyên nhéo chẳng chút nương tay, cậu bị đau hầm hừ mấy tiếng nhưng không còn sức tránh khỏi tay đối phương.

"Cậu ấy đang bệnh đấy."

Thấy nhóc chó hoang này bị làm đau, Tề Kha Hàn bất mãn túm lấy cổ tay Tả Linh Xuyên.

"Biết cậu ấy bệnh," Tả Linh Xuyên rút tay ra hờ hững nói, "Mà cậu còn bắn vào trong nữa à?"

Tề Kha Hàn đuối lý.

Hắn và Tả Linh Xuyên là kẻ tám lạng người nửa cân nên chẳng ai có thể đứng trên đỉnh đạo đức để khiển trách đối phương cả.

Thế nên hiện giờ cả hai đều không có lý do chính đáng để đuổi nhau đi mà chỉ có thể miễn cưỡng duy trì sự cân bằng này.

"Cậu lấy thứ kia ra đi," Tả Linh Xuyên nói, "Rồi mặc quần vào cho cậu ấy."

Đương nhiên Tề Kha Hàn không thích giọng điệu ra lệnh này của Tả Linh Xuyên nhưng lúc nãy người bắn vào trong Mạnh Triều Nhân chính là hắn, về tình về lý đúng là hắn phải giải quyết hậu quả cho tốt.

Hắn ậm ừ rồi cam chịu cúi đầu, chậm rãi nới lỏng nụ hoa đã khép lại kia.

Sau khi ngón tay luồn vào chỗ sâu, chất nhờn trắng đục đặc sệt từ từ chảy vào lòng bàn tay hắn.

Chắc vì làm tận mấy lần nên thứ hắn để lại bên trong rất nhiều.

Trong quá trình xử lý, Tề Kha Hàn nhìn chằm chằm hình ảnh sắc tình này, suýt nữa lại nảy ra ý xấu.

Mạnh Triều Nhân ngủ mê man nhếch môi rên hừ hừ, bị kích thích khó chịu làm ngón chân quặp lại.

Tả Linh Xuyên ngồi bên kia vừa lấy khăn lau sạch vật nửa cương của cậu, chẳng biết vô tình hay cố ý mà vuốt ve phần đỉnh màu hồng, sau đó cúi người há miệng cắn mạnh lên thịt mềm trên cổ cậu.

"Ư......"

Đau quá.

Mạnh Triều Nhân nhíu mày ngửa cằm lên, bàn tay vô thức túm lưng nam sinh.

......

Sao mùi hương này giống của Tả Linh Xuyên thế nhỉ?

Khứu giác của cậu không còn nhạy cho lắm, sau khi hít mấy lần biết chắc đây là mùi hương quen thuộc thì nhịn không được thè lưỡi ra liếm má người trước mặt, thì thầm vào tai đối phương: "Thích cậu lắm......"

Tả Linh Xuyên lập tức nới lỏng miệng rồi che chỗ bị liếm ngồi bật dậy, còn nhích ra sau một khoảng.

Tề Kha Hàn ngẩng đầu hỏi y: "Sao thế?"

Vẻ mặt Tả Linh Xuyên vẫn chẳng thay đổi gì, sửa lại cổ áo của mình rồi nói: "Không có gì."

Nhưng ở phía Tề Kha Hàn không thấy được, vành tai y bị Mạnh Triều Nhân kề vào thì thầm đã đỏ bừng.
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
37


Trên bàn học Mạnh Triều Nhân đặt một khung hình.

Trong khung là một bức ảnh gia đình.

Mặt người cha đã bị bôi đen, chỉ còn lại mặt người mẹ.

Đứng giữa là cậu khoảng hai ba tuổi cầm bông hướng dương với vẻ mặt ngơ ngác, mắt không nhìn ống kính mà hình như đang liếc trộm ốc sên dưới đất.

Tả Linh Xuyên nhìn khung hình một lát rồi cúi đầu kéo hộc bàn của Mạnh Triều Nhân ra.

Tuy đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi thấy ảnh của mình, y vẫn sửng sốt một hồi.

Bên trong còn có rất nhiều hộp nhỏ trong suốt, có hộp đựng bút y đã viết hết mực, có hộp đựng viên phấn y từng cầm, toàn những thứ linh tinh có liên quan đến y cả.

Thậm chí có hộp còn đựng tóc y, cũng chẳng biết làm thế nào lấy được nữa.

Có phải chó hoang đâu, sao lại thích lục thùng rác thế chứ?

Nghĩ vậy, y tiện tay cầm lên một tấm ảnh định xé đi vứt vào thùng rác, đột nhiên phát hiện sau ảnh có hình vẽ nguệch ngoạc của Mạnh Triều Nhân.

Vẽ một chú chó con vẫy đuôi nhảy cẫng lên.

Những hình vẽ này Tả Linh Xuyên đã từng thấy rất nhiều lần.

Mỗi lần Mạnh Triều Nhân bỏ đồ vào hộc bàn y đều vẽ một người que cười toe toét trên giấy ghi chú.

Mạnh Triều Nhân kiên trì hơn y tưởng nhiều, lâu như vậy mà vẫn chưa chán, cho dù không được đáp lại cũng không hề mất đi lòng nhiệt tình.

Kiên nhẫn làm cơm hộp cho y, khi y chơi bóng rổ sẽ nấp sau gốc cây ngắm y rồi lén mua nước đặt ở chỗ y ngồi nghỉ, thỉnh thoảng còn thừa dịp không có ai chạy tới chỗ ngồi của y vùi đầu vào áo khoác y say mê hít hà.

Cậu luôn cố gắng hết sức để che giấu sự tồn tại nhưng lại dùng ánh mắt để bày tỏ tình cảm vừa mãnh liệt vừa biến thái của mình.

Sau giờ nghỉ trưa, khi Mạnh Triều Nhân ra ngoài lấy nước, Tả Linh Xuyên mới cầm áo khoác của mình lên nhíu mày ngửi ngửi.

Dường như có một mùi hương ngọt ngào không thuộc về y.

Có lẽ là mùi dầu gội của Mạnh Triều Nhân.

Y biết mình không nên quá để tâm đến một kẻ cuồng theo dõi.

Nhưng khi nghe các nam sinh khác cười nhạo Mạnh Triều Nhân là gay, còn cố tình đùa giỡn xô đẩy nhau để vỗ mông thiếu niên, y lại cảm thấy bực tức.

Cho dù bọn họ chỉ nói sự thật.

Sau khi Mạnh Triều Nhân lấy ảnh chụp lén để thủ dâm trong phòng vệ sinh, y đã tịch thu điện thoại của cậu.

Rõ ràng y phải cảm thấy buồn nôn mới đúng, nhưng phản ứng đầu tiên của y lại là:

Ồ, chỉ nhờ một tấm hình mà có thể hưng phấn đến vậy sao?

Mỗi ngày Mạnh Triều Nhân đều ngồi chung xe buýt với y về nhà nhưng không theo đến tận cửa mà chỉ ngồi trên ghế dài dưới lầu nhìn hoàng hôn dần buông xuống.

Thỉnh thoảng sau khi lên lầu, y còn thấy đối phương nhảy lò cò trên mấy phiến đá như chim cánh cụt.

Trong các hoạt động của lớp, y làm lớp trưởng bỏ tiền ra mua mấy túi bánh kẹo phát cho các bạn học.

Khi ném kẹo xuống chỗ ngồi của Mạnh Triều Nhân, y cũng chẳng buồn liếc nhìn đối phương.

Có một viên kẹo vị hoa hồng rơi xuống đất.

Mạnh Triều Nhân khom người nhặt kẹo lên rồi vui sướng nhếch môi, tựa như đang cố kìm nén nụ cười.

Sau khi về chỗ mình, Tả Linh Xuyên cười lạnh trong lòng rồi nghĩ thầm: Với đầu óc của Mạnh Triều Nhân chắc sẽ không phát hiện trong số kẹo phát cho cả lớp chỉ có một viên kẹo vị này đâu.
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
38


Sau khi lau người sạch sẽ cho Mạnh Triều Nhân, Tề Kha Hàn mặc lại quần áo và đắp kín chăn cho cậu.

Thiếu niên đã ngủ một hai tiếng, nhiệt độ trên trán quả thật có giảm đi chút ít.

Hắn ngồi cạnh ngắm cậu rồi nở nụ cười, đang định bóp gương mặt đỏ bừng thì mu bàn tay bị Tả Linh Xuyên ngồi bên kia quất một cái.

Tề Kha Hàn: "......"

Hắn rụt lại bàn tay bị đau theo bản năng rồi ngước nhìn Tả Linh Xuyên, trông thấy đối phương lạnh mặt bóp mũi Mạnh Triều Nhân.

Bóp đến khi Mạnh Triều Nhân phải há ra miệng thở thì Tả Linh Xuyên mới chịu buông tay.

Tề Kha Hàn lười cãi nhau với bạn mình nên dứt khoát nằm xuống chui vào chăn ôm eo thiếu niên, kéo đầu Mạnh Triều Nhân áp sát vào ngực mình như đang bảo vệ thú con.

Hắn vừa ngó chừng sợ Tả Linh Xuyên ra tay lần nữa vừa thấp giọng hỏi: "Chiều nay cậu không về trường à?"

Tả Linh Xuyên không trả lời, nhưng nhìn thái độ này quá nửa là sẽ không về.

Tề Kha Hàn bực điên người, chẳng biết Tả Linh Xuyên bị đứt dây thần kinh nào mà tự dưng đến tranh giành với mình nữa, lẽ ra hôm nay chỉ có hắn và Mạnh Triều Nhân ở đây mới đúng......

Bực bội nhưng lại không tiện cãi cọ ầm ĩ với thằng bạn mình ở đây nên chỉ có thể hôn chó con thêm mấy cái cho đỡ bực.

Hắn đang hôn thì Tả Linh Xuyên đột nhiên kề sát vào nửa mặt bên kia của Mạnh Triều Nhân rồi nắm vành tai dày của thiếu niên lạnh nhạt nói: "Đừng ngủ nữa, ăn cháo đi."

Mạnh Triều Nhân ậm ừ, lông mi như cánh quạ khẽ run lên, một lát sau mới mơ màng mở mắt ra.

Nhưng cậu bị Tề Kha Hàn ôm chặt nên không thể chui ra khỏi chăn ngay được.

Giờ cậu đã hơi tỉnh táo, đầu óc không còn mụ mị, tai cũng nghe được rõ hơn.

Chẳng lẽ còn đang mơ ư?

Sao vẫn nghe được giọng Tả Linh Xuyên bên tai mình thế này?

Mạnh Triều Nhân nghi hoặc nhìn chằm chằm trần nhà tối om, đầu lưỡi quét qua hàm một vòng, nếm được mùi vị ngai ngái kỳ quái.

Sau khi biết chắc đây là nhà mình, cậu càng cảm thấy sự tồn tại của Tả Linh Xuyên là ảo giác của mình.

Cậu luôn sống trong ảo tưởng nên nhất thời không phân biệt được đây có phải là hiện thực hay không.

Cổ họng đau rát hơi khó phát ra tiếng.

"Dậy rồi à?"

Tề Kha Hàn thấy cậu mở mắt thì nói ngay, "Để tớ đi hâm cháo cho cậu."

Ồ, là Tề Kha Hàn làm giao dịch với cậu đây mà......

Sao hắn lại ở trong phòng ngủ của cậu chứ?

Mạnh Triều Nhân đặt tay lên mu bàn tay nam sinh, chớp mắt nhớ lại hồi lâu, rốt cuộc nhớ ra sáng nay đã nghe điện thoại của hắn.

À phải, cậu còn ra mở cửa cho hắn nữa.

Chẳng lẽ tới chăm sóc cậu sao?

Nhưng họ đâu thân thiết đến mức này?

Cậu đang định mở miệng nói chuyện với Tề Kha Hàn thì chợt phát hiện bên cạnh còn có người.

Á ——

Mạnh Triều Nhân mở to mắt rồi lùi lại theo bản năng, muốn đẩy Tề Kha Hàn ra làm lá chắn cho mình.

Cậu vội vàng kéo chăn trùm kín đầu mình, chỉ chừa lại đôi mắt sợ hãi nhìn chằm chằm Tả Linh Xuyên.

Tả Linh Xuyên cúi đầu đối mặt với cậu.

Mạnh Triều Nhân chớp mắt liên hồi.

Khi Tả Linh Xuyên chưa kịp phản ứng, cậu đưa tay sờ mặt đối phương thật nhanh rồi cấp tốc rụt tay về.

A......

Có thể sờ được, còn có nhiệt độ nữa!

Đây là Tả Linh Xuyên thật sao?

Mạnh Triều Nhân không rõ tình hình hiện tại cho lắm.

Cậu rụt đầu vào chăn, thấy cánh tay Tề Kha Hàn ôm eo mình thì cố gắng suy nghĩ một hồi, đột nhiên nảy ra một suy đoán có khả năng rất lớn.

Để thỏa mãn nguyện vọng của cậu, Tề Kha Hàn đã cố tình mời Tả Linh Xuyên đến nhà cậu sao?

Thì ra hắn thật sự nói được thì làm được!
 
Back
Top Bottom