Ngôn Tình Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 80


Chương 80

Người có thể tiếp xúc với bản vẽ cũng không nhiều, Thư Tình vẫn luôn thận trọng trong công việc, lẽ ra bản vẽ sẽ không dễ bị người khác thay thế, chỉ có hai khả năng xảy ra.

Một là có ai đó đã đánh tráo bản vẽ hòng vu oan giá họa cho Thư Tình, để cho cô xấu mặt trước tất cả mọi người trong hội nghị.

Nếu thật là vậy, Hoắc Vân Thành sẽ không dung túng.

Hai là chính Thư Tình tự mình đổi bản vẽ, nhưng tại sao cô lại làm vậy?

Chuyện này đúng là càng ngày càng thú vị.

Hoắc Vân Thành chậm rãi lên tiếng: “Chuyện này, tôi sẽ bảo Lâm Nham Phong điều tra rõ ràng.”

“Vâng, tổng giám đốc.” Lâm Nham Phong cung kính đáp.

Thư Tình gật đầu: “Trước khi ra sân bay, tôi cố ý kiểm tra túi hồ sơ này, lúc ấy bên trong vẫn còn bản vẽ. Mà sau khi tôi từ sân bay trở về đã trực tiếp cầm túi hồ sơ đến sảnh hội nghị, kế tiếp trong buổi họp, chúng ta đều nhìn thấy, bản vẽ biến thành giấy trắng. Cho nên, nhất định đã có người đã động tay động chân trong khoảng thời gian tôi ra sân bay và lúc tôi trở về, tráo đổi bản vẽ.”

“Thư Tình cô đừng cố ý giở trò, tự cô làm mất bản vẽ, còn gây ra nhiều chuyện như thế!” Thấy Hoắc Vân Thành nói anh muốn nhúng tay điều tra chuyện này, Hạ Tinh Tinh không khỏi hoảng loạn.

Hạ Tinh Tinh biết thủ đoạn của Hoắc Vân Thành, nếu để người ta điều tra ra cô ta giở trò phía sau, vậy hậu quả…

Sau lưng Hạ Tinh Tinh không khỏi ớn lạnh.

“Tôi làm mất bản vẽ?” Thư Tình cười lạnh châm chọc: “Sau đó tự tôi đổi thành mấy tờ giấy trắng? Cô tưởng ai cũng ngu ngốc như cô sao?”

“Cô có ý gì hả?” Hạ Tinh Tinh phẫn nộ trừng Thư Tình, cố ra vẻ bình tĩnh.

Tự mình an ủi nói, chuyện này cô ta làm rất bí mật, hẳn Thư Tình sẽ không biết gì hết.

Ánh mắt sắc bén của Thư Tình liếc về phía Hạ Tinh Tinh: “Không biết trưởng phòng Hạ có nghe qua một câu, nếu muốn người ta không biết, trừ phi mình đừng làm chưa?”

Lòng Hạ Tinh Tinh run lên, lén lút nhìn thoáng qua Hoắc Vân Thành vẫn luôn ngồi đó yên lặng không lên tiếng.

Chỉ thấy mặt anh không cảm xúc, ánh mắt sắc bén, Hạ Tinh Tinh hoảng hốt dời tầm mắt.

“Không biết cô đang nói lung tung cái gì.” Hạ Tinh Tinh không kiên nhẫn lên tiếng: “Tôi còn có việc, Thư Tình, cuộc họp đã kết thúc, tôi không rảnh ở đây lãng phí thời gian với cô.”

Nói xong, Hạ Tinh Tinh chuẩn bị rời đi.

“Đứng lại!” Giọng nói Thư Tình nâng cao mấy phần, giọng điệu lạnh lẽo: “Hạ Tinh Tinh, cô đi gấp như thế, làm chuyện xấu nên chột dạ à?”

“Chột dạ? Tôi chột dạ cái gì?” Bước chân khựng lại, Hạ Tinh Tinh cố gắng ra vẻ bình tĩnh hỏi ngược lại.

“Bởi vì là cô cho người tráo đổi bản thiết kế!” Thư Tình nói trúng tim đen.

Sắc mặt Hạ Tinh Tinh hơi thay đổi: “Thư Tình, cô đừng ngậm máu phun người! Cô có biết cái gì gọi là tội phỉ báng không?”

“Phỉ báng?” Thư Tình mỉm cười thản nhiên, cô biết ngay, Hạ Tinh Tinh sẽ không dễ dàng thừa nhận như vậy.

Nhưng mà, cho dù Hạ Tinh Tinh chống chế thế nào, chẳng qua chỉ là vùng vẫy giãy chết mà thôi.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 81


Chương 81

Thư Tình đã chuẩn bị xong từ sớm, hôm nay nhất định phải làm rõ tội của Hạ Tinh Tinh đến cùng!

“Tôi có chứng cứ có thể chứng minh, cô chính là người khởi xướng chuyện hôm nay.” Thư Tình lạnh lùng lên tiếng.

Hoắc Vân Thành đột nhiên đứng lên, thân hình anh cao lớn thẳng tắp, sắc mặt lạnh nhạt, môi mỏng khẽ mím thành một đường thẳng.

Anh liếc nhìn Thư Tình, sắc mặt thản nhiên: “Nếu cô đã có chứng cứ, không ngại cứ nói thử xem.”

Lại dùng giọng điệu ra lệnh, nói với nhóm người Hạ Tinh Tinh và Bạch Tiêu Tiêu: “Các người quay lại đây ngồi đi.”

Hoắc Vân Thành đã lên tiếng, Hạ Tinh Tinh chỉ đành căng da đầu trở lại ngồi trước bàn họp.

Trong lòng vô cùng thấp thỏm, lẽ nào Thư Tình thật sự có chứng cứ gì đó?

Không thể nào!

Tất cả đều làm kín kẽ không chỗ hở, Thư Tình không thể nào có chứng cứ được!

“Cô có chứng cứ gì chứng minh tôi đã lén tráo đổi bản thiết kế? Thư Tình tôi cảnh cáo cô, phỉ báng là tội đấy!” Hạ Tinh Tinh hít sâu một hơi: “Tôi biết, trước giờ cô không phục tôi, nhưng cũng không thể tùy tiện hắt nước bẩn lên đầu tôi được!”

“Haha.” Thư Tình nhìn thoáng qua Hạ Tinh Tinh đang tức giận không thôi: “Có Hoắc tổng ở đây, cô gấp cái gì? Nếu thật sự không phải cô làm, tôi tin Hoắc tổng sẽ không đổ oan cho bất kỳ ai, ngược lại, nếu thật sự là do cô làm, anh ấy cũng sẽ không bỏ qua cho bất cứ người nào tổn hại đến lợi ích của công ty!”

Khựng lại một lúc, Thư Tình nhìn Hoắc Vân Thành: “Hoắc tổng, tôi nói đúng chứ?”

Hoắc Vân Thành nhướng mày, không tỏ ý kiến.

Nhìn khí thế của Thư Tình, dường như trong tay cô thật sự đã nắm giữ bằng chứng gì đó.

Cô vợ chưa cưới này của anh, càng lúc càng thú vị.

Vốn dĩ Hoắc Vân Thành định để Lâm Nham Phong điều tra chuyện này, bây giờ xem ra có thể bớt việc.

Sân khấu này, anh sẽ giao cho Thư Tình biểu diễn.

Chỉ là có một điểm anh cảm thấy rất kì lạ, tại sao Hạ Tinh Tinh phải làm như vậy?

Tuy bình thường Hạ Tinh Tinh ngang ngược càn rỡ một chút, nhưng trước giờ vẫn luôn nghiêm túc có trách nhiệm với công việc, tại sao lại làm chuyện tổn hại lợi ích của công ty để hãm hại Thư Tình?

Huống hồ, cô ta là trưởng bộ phận thư ký, Thư Tình xảy ra chuyện, Hạ Tinh Tinh cũng là giám sát bất lực, không có lợi gì cho cô ta.

Hoắc Vân Thành không phản đối, Thư Tình hắng giọng lên tiếng: “Trở lại chuyện chính, nếu vừa nãy tôi đã xác định thời gian bản thiết kế bị tráo đổi, vậy chỉ cần xem camera trong khoảng thời gian đó, sẽ có thể biết được ai là người đổi bản thiết kế.”

Hạ Tinh Tinh thất thanh thốt lên: “Chẳng phải camera hư rồi sao?”

“Ồ, camera hư à? Xem ra trưởng phòng rất để ý những chuyện nhỏ nhặt này nhỉ?” Thư Tình mỉm cười châm chọc.

Quả thật, camera có thể quay được vị trí làm việc của Thư Tình, trùng hợp bị hư vào ngày hôm qua.

Đương nhiên cô biết tại sao camera lại bị hư, là do Hạ Tinh Tinh không muốn để lại chứng cứ hôm nay tráo đổi bản thiết kế.

Hạ Tinh Tinh ý thức được bản thân lỡ lời, vội vàng giải thích: “Tôi cũng chỉ nghe người ta nói thôi.”

“Vậy không biết cô có nghe nói camera đã sửa xong rồi chưa?” Thư Tình mỉm cười nhìn Hạ Tinh Tinh.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 82


Chương 82

Cô âm thầm cho người sửa lại camera, dùng chiêu dụ địch vào bẫy, để Hạ Tinh Tinh không đánh tự khai.

“Vậy sao?” Giọng nói Hạ Tinh Tinh khẽ run rẩy, hôm qua cô ta cố ý cho người phá hư camera, không thể nào chỉ trong một đêm đã sửa xong nhanh như vậy!

Đôi mắt sắc bén của Hoắc Vân Thành khẽ híp lại, nghiêng đầu nhìn thoáng qua Lâm Nham Phong đang đứng bên cạnh anh, lạnh lùng dặn dò: “Đi lấy video giám sát.”

“Vâng, tổng giám đôc.” Lâm Nham Phong cung kính đáp rồi ra ngoài.

Rất nhanh, anh ta đã lấy được bản copy đoạn video giám sát trong khoảng thời gian Thư Tình ra sân bay rồi trở về, quay lại phòng họp.

“Tổng giám đốc, đã lấy được rồi.” Lâm Nham Phong đưa usb cho Hoắc Vân Thành.

Hoắc Vân Thành nhận usb, cơ thể hơi ngửa ra sau, híp mắt lại.

Rốt cuộc camera đã quay được những gì?

Sắc mặt anh lạnh lẽo đặt usb lên bàn, lạnh nhạt lên tiếng: “Mở ra đi.”

“Vâng.” Lâm Nham Phong nhận lệnh, bật máy tính, máy chiếu, bắt đầu mở đoạn video giám sát trong usb.

Hạ Tinh Tinh lau mồ hôi lạnh trên trán, không ngừng tự an ủi.

Cho dù lấy được camera thì đã sao?

Cũng không phải do chính tay cô ta tráo đổi bản vẽ.

Cô ta đã sắp xếp hoàn hảo nhất, nhất định sẽ không điều tra ra cô ta.

Đoạn video bắt đầu từ lúc Thư Tình sắp xếp túi hồ sơ, Thư Tình lấy bản vẽ thiết kế ra khỏi kẹp tài liệu, kiểm tra cẩn thận một lượt.

Có thể nhìn thấy rõ ràng, vào lúc đó, trong tay Thư Tình quả thật là bản vẽ thiết kế chứ không phải giấy trắng.

Sau khi Thư Tình kiểm tra xong, cất bản vẽ thiết kế vào kẹp tài liệu, sau đó để kẹp tài liệu trong ngăn tủ, rồi mới đứng dậy rời đi, ra sân bay.

Kế tiếp không có ai đến gần bàn làm việc của Thư Tình nữa, mãi cho đến 12 giờ trưa, giờ ăn cơm.

Nhân viên trong văn phòng đều đến căn tin, cả phòng làm việc trống không chẳng còn ai.

Chính vào lúc này, một người phụ nữ trung niên mặc đồng phục công nhân vệ sinh, tay cầm dụng cụ quét dọn bước vào phòng làm việc.

Chị ta rón rén đi đến trước bàn làm việc của Thư Tình, nhìn xung quanh thấy không có ai, dùng tốc độ cực nhanh, mở ngăn tủ, lấy bản vẽ thiết kế từ kẹp tài liệu ra, để vào đó mấy tờ giấy trắng.

“Làm từ nãy đến giờ, thì ra là do chị lao công này giở trò.” Hạ Tinh Tinh như trút được gánh nặng, lên tiếng nói.

Video giám sát cũng xem rồi, hẳn đã có thể phủi sạch quan hệ với mình rồi nhỉ?

Chị lao công này, nhận tiền của cô ta, nếu không ngoài ý muốn lúc này đã trốn về quê rồi.

Xem Thư Tình còn có thể đắc ý được bao lâu!

“Thư Tình, cô vu khống tôi tráo đổi bản vẽ, bây giờ xem camera, sự thật đã được chứng minh, không phải tôi làm.” Hạ Tinh Tinh khôi phục bình tĩnh, lớn tiếng dọa người chất vấn Thư Tình: “Cô không phân biệt tốt xấu, vu oan tôi trước mặt mọi người, có phải nên xin lỗi tôi không?”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 83


Chương 83

“Đừng sốt ruột.” Thư Tình không hoảng không vội, ra hiệu Lâm Nham Phong tạm dừng video giám sát.

“Đúng vậy, chúng ta đều nhìn thấy, chị Vương lao công đã tráo đổi bản vẽ.” Thư Tình chỉ chị lao công trong đoạn video, lên tiếng: “Nhưng tại sao chị ta lại làm như vậy? Tráo đổi bản vẽ thiết kế có lợi gì với chị ta?”

“Tìm chị ta đến hỏi chẳng phải sẽ biết à.” Hạ Tinh Tinh chắc chắn Thư Tình không tìm được chị Vương, cố ý nói như thế.

Hoắc Vân Thành khẽ cau mày, ra hiệu Lâm Nham Phong tìm chị Vương đến đây.

Lâm Nham Phong gọi điện thoại, sau đó báo cáo với Hoắc Vân Thành: “Tổng giám đốc, một giờ chiều hôm nay chị Vương đã xin từ chức.”

Một giờ?

Chính là lúc chị ta vừa tráo đổi bản vẽ thiết kế.

Vừa tráo bản vẽ xong đã từ chức, cũng tức là, tất cả mọi chuyện đã được tính toán trước.

“Đi điều tra, nhất định phải tìm ra chị ta!” Sắc mặt Hoắc Vân Thành lạnh lẽo, giọng nói kiên định.

Thư Tình mỉm cười thản nhiên: “Không cần phiền phức như vậy, tôi bảo chị Vương qua đây ngay. Đến lúc đó tất cả chân tướng đều sẽ rõ ràng.”

“Cô?” Hoắc Vân Thành nghe vậy, ánh mắt hơi lóe lên vẻ kinh ngạc khó tin.

Thư Tình cầm di động, gọi điện thoại: “Chị Vương, bây giờ chị có thể qua đây, đúng vậy, phòng họp tầng mười tám.”

Hạ Tinh Tinh hoảng hốt, sao Thư Tình lại có số điện thoại của chị Vương? Còn có thể bảo chị Vương đến đây bây giờ?

Không thể nào.

Chuyện này tuyệt đối không thể nào!

Nhất định là Thư Tình cố ý giở trò, muốn khiến cô ta tự mình hoảng loạn.

Cô ta không thể hoảng được, nhất định phải vững vàng.

Mười phút sau, người phụ nữ trung niên mặc đồng phục công nhân vệ sinh trong video xuất hiện trước cửa phòng họp, chính là chị Vương.

“Chị Vương, mời vào.” Thư Tình gật đầu với chị Vương, ra hiệu chị ta tiến vào.

Khoảnh khắc nhìn thấy chị Vương, sắc mặt Hạ Tinh Tinh trắng bệch.

Rõ ràng cô ta đã xác nhận, chị Vương từ chức về quê rồi, tại sao bây giờ lại xuất hiện ở chỗ này!

“Chị Vương, bản vẽ thiết kế trong kẹp tài liệu của tôi, là do chị tráo đổi phải không?” Thư Tình thản nhiên lên tiếng.

Chị Vương gật đầu, thừa nhận ngay: “Đúng vậy.”

“Tại sao chị phải làm như thế?” Thư Tình tiếp tục truy hỏi.

Chị Vương rủ mắt: “Có người cho tôi năm trăm ngàn, bảo tôi tráo bản vẽ thiết kế của cô Thư.”

“Cho chị năm trăm ngàn, sai khiến chị?” Ánh mắt Thư Tình sắc bén liếc một vòng: “Người đó có mặt trong phòng họp không?”

“Có, chính là cô ta!” Chị Vương đột nhiên duỗi ngón tay, trực tiếp chỉ về phía Hạ Tinh Tinh: “Chính là trưởng phòng Hạ đã sai khiến tôi!”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 84


Chương 84

“Chị đừng ngậm máu phun người, có phải Thư Tình sai khiến chị nói vậy không? Đúng, nhất định là Thư Tình bảo chị vu oan cho tôi!” Hạ Tinh Tinh hoảng hốt lúng túng hét lên, vội vàng hắt nước bẩn lên người Thư Tình.

Thấy dáng vẻ chó cùng rứt giậu của Hạ Tinh Tinh, Thư Tình giương khóe môi.

Tất cả mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch của cô.

Hôm đó, cô nghe thấy Hạ Tinh Tinh nói chuyện điện thoại với Từ Uyển Nhi trong nhà vệ sinh, biết hai người họ cấu kết nhau làm việc xấu, lại muốn lên kế hoạch đối phó cô.

Cô bảo Anthony âm thầm nghe lén điện thoại của Hạ Tinh Tinh, biết âm mưu của Hạ Tinh Tinh là tráo đối bản vẽ thiết kế “băng và lửa”, muốn để Hoắc Vân Thành đuổi Thư Tình ra khỏi Hoắc thị với tội danh không làm tròn trách nhiệm.

Hạ Tinh Tinh biết con trai chị Vương bệnh nặng, cần tiền gấp, muốn dùng tiền mua chuộc chị Vương, bảo chị Vương lén lút tráo đổi bản thiết kế.

Thư Tình tìm chị Vương, liên lạc với bác sĩ trung y điều trị thân thể cho cô lúc nhỏ để chữa bệnh cho con trai chị Vương.

Bệnh tình của con trai chị Vương rất nhanh đã có chuyển biến tốt, chị Vương vô cùng biết ơn Thư Tình, hứa sẽ giúp Thư Tình làm bất cứ chuyện gì.

Cho nên, Thư Tình dùng chiêu tương kế tựu kế, bảo chị Vương giả vờ nhận tiền của Hạ Tinh Tinh, đồng ý tráo đổi bản vẽ thiết kế giúp cô ta, đồng thời âm thầm thu thập chứng cứ.

Để dụ rắn ra hang, một chiêu trí mạng!

Hạ Tinh Tinh muốn vu oan cô đuổi cô đi, bây giờ cô sẽ trả lại cho Hạ Tinh Tinh gấp bội!

“Chị Vương, tôi có sai khiến chị vu oan cô ta không?” Thư Tình ung dung hỏi.

Sắc mặt chị Vương nghiêm nghị, vội vã lắc đầu nói: “Không có, là trưởng phòng Hạ sai bảo tôi lén lút tráo đổi bản vẽ của thư ký Thư.”

“Chị nói bậy!” Hạ Tinh Tinh liên tục phủ nhận: “Thư Tình cho chị lợi ích gì, để chị vu oan tôi như thế?”

“Tôi không vu oan cô, trưởng phòng Hạ, đây là tiền hôm đó cô đưa cho tôi, lúc bảo tôi lén lút tráo đổi bản vẽ, tôi đã âm thầm ghi âm lại.” Chị Vương nói, lấy bút ghi âm từ túi áo ra.

Khi nhìn thấy bút ghi âm, gương mặt điển trai luôn căng chặt của Hoắc Vân Thành hiện lên chút gợn sóng.

Anh đã từng nhìn thấy cây bút ghi âm này trong phòng của Thư Tình.

Cây bút này là Thư Tình đưa cho chị Vương?

Cũng tức là, Thư Tình đã biết tất cả mọi chuyện từ sớm.

Mà bây giờ sự xuất hiện của chị Vương, đảo ngược phương hướng, cũng là do Thư Tình cố ý sắp xếp?

Chị Vương cầm bút ghi âm, ấn nút mở, trong bút ghi âm truyền ra cuộc đối thoại giữa hai người.

“Chị Vương, tôi đã chuyển hai trăm năm mươi ngàn vào tài khoản của chị, sau khi xong việc tôi sẽ cho chị thêm hai trăm năm mươi ngàn nữa. Có khoản tiền đó, chị có thể chữa bệnh cho con trai, chị cũng hi vọng con trai mình có thể trưởng thành khỏe mạnh mà, đúng không?” Giọng nói của người phụ nữ trẻ tuổi trong bút ghi âm, chính là Hạ Tinh Tinh.

Giọng nói của chị Vương mang theo vài phần căng thẳng, còn có vài phần kích động: “Nhiều tiền như vậy à…không biết trưởng phòng Hạ muốn tôi làm gì?”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 85


Chương 85

“Rất đơn giản, chỉ cần chị ra tay đánh tráo tài liệu của Thư Tình đi là được.” – Hạ Tinh Tinh nói tiếp.

“Nhưng… Nếu bị người khác phát hiện…” – Chị Vương chần chừ một lát, thoáng do dự.

“Chị yên tâm, chị cứ nhân lúc không có ai, giả vờ quét dọn vệ sinh, sẽ không ai phát hiện ra đâu.”

Hạ Tinh Tinh cười nhẹ một tiếng: “Hơn nữa, chị là lao công, một tháng lương chỉ có ba nghìn tệ, muốn kiếm được năm trăm nghìn tệ thì chị phải mất bao nhiêu năm mới tích đủ chứ? Sau khi thành công, chị cứ từ chức về quê trốn một thời gian, chờ sóng yên biển lặng thì tìm một công việc mới, như vậy không phải vẹn toàn đôi bên ư?”

Chị Vương bị thuyết phục, cảm động nói: “Được, tôi đồng ý!”

Hạ Tinh Tinh rất hài lòng: “Thế mới đúng, thời gian cụ thể tới lúc đó tôi sẽ báo với chị. Nhớ kĩ, chuyện này chỉ có tôi và chị biết, không được để cho người khác biết được!”

Chị Vương bảo đảm: “Trưởng phòng Hạ, cô yên tâm, tôi nhất định sẽ không nói cho ai.”

Bút ghi âm chợt vang lên một tiếng cạch, đoạn ghi âm cũng kết thúc tại đây.

Thư Tình cười lạnh nhìn về phía Hạ Tinh Tinh: “Hạ Tinh Tinh, cô còn muốn nói gì nữa không?”

“Không, không phải tôi!” – Hạ Tinh Tinh sắc mặt trắng bệch, trán đổ đầy mồ hôi lạnh, cô bất giác chối quanh.

Cô ta tuyệt đối không thể thừa nhận!

“Mọi người dều nghe thấy hết cả rồi, đây chính là giọng của cô.” – Thư Tình thong thả bật máy tính, bấm vào một email: “Nếu cô cứ nhất quyết nói rằng đây không phải là giọng cô, thì ở đây tôi vẫn còn chứng cứ.”

Thư Tình mở email lên, phóng to, để tất cả mọi người đều có thể nhìn rõ nội dung của email.

“Đây là lịch sử giao dịch của tài khoản ngân hàng của chị Vương, tôi nhờ bạn tôi tra rồi, tài khoản chuyển tiền cho chị Vương là một tài khoản nước ngoài, mà người lập chính là…”

Thư Tình ngừng lại một chút, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào Hạ Tinh Tinh: “Chính là Hạ Chấn Quốc – cha của Hạ Tinh Tinh.”

Hạ Tinh Tinh mở to mắt tỏ vẻ không thể tin nổi, tại sao Thư Tình lại có thể tra ra cả tài khoản của cha cô?

Cô ta rõ ràng đã cẩn thận lắm rồi!

“Nhân chứng vật chứng đủ cả, Hạ Tinh Tinh, cô còn cho rằng tôi đang vu oan cho cô sao?” – Thư Tình lớn tiếng hỏi.

Sự thật đã bày ra trước mắt, dù cô ta nói gì đều vô dụng.

Toi rồi… Lần này toi thật rồi…

“Thư Tình, là cô, là cô!” – Hạ Tinh Tinh mắt hằn vệt máu, tức giận nhìn thẳng vào Thư Tình, giơ tay lên muốn đánh cô: “Thư Tình, đồ tiện nhân nhà cô, tất cả mọi thứ đều là bẫy của cô!”

“Bẫy?” – Thư Tình bắt lấy cánh tay định tát mình của Hạ Tinh Tinh, đẩy cô ta ra ngoài, nhếch môi, nở một nụ cười trào phúng: “Hạ Tinh Tinh, nếu cô không ác ý tính kế tôi trước, thì sao tôi bắt được nhược điểm của cô chứ? Cái này gọi là gậy ông đập lưng ông!”

“Hạ Tinh Tinh, tại sao cô lại làm như vậy?” – Hoắc Vân Thành vốn trầm mặc ngồi bên cạnh đột nhiên lên tiếng, gương mặt tuấn tú trở nên lạnh lùng, khiến nhiệt độ trong phòng khách dường như cũng giảm đi mấy độ.

“Hoắc tổng, tôi…” – Nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo cuả Hoắc Vân Thành, Hạ Tinh Tinh cảm thấy như đã rớt xuống hầm băng vậy.

Sự lạnh lẽo trong đôi mắt Hoắc Vân Thành như một con dao sắc đâm vào người Hạ Tinh Tinh, anh lạnh lùng nói: “Hạ Tinh Tinh, cô bị sa thải rồi. Từ nay về sau, cô không còn là nhân viên Hoắc Thị nữa.”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 86


Chương 86

Cái gì? Sa thải?

Nghe xong, sắc mặt Hạ Tinh Tinh trở nên trắng bệch.

“Không, Hoắc tổng, anh không thể sa thải em!” – Hạ Tinh t*nh h**n toàn suy sụp, cô ta nhào về phía Hoắc Vân Thành, nói to: “Vân Thành, anh có biết không, em làm như vậy hoàn toàn đều là vì anh! Em yêu anh! Em yêu anh mà, anh có biết không? Từ khi mới vào công ty, vừa gặp anh lần đầu, em đã yêu anh mất rồi!”

“Cút!” – Hoắc Vân Thành ghét bỏ đẩy Hạ Tinh Tinh ra, Hạ Tinh Tinh ngã nhào xuống đất.

Trán Hạ Tinh Tinh va vào góc bàn, máu tươi chảy xuống, vô cùng nhếch nhác.

Cô ta ngước mắt lên, si mê nhìn gương mặt người đàn ông đã lạnh lùng với mình: “Nhưng anh chưa từng nhìn em dù chỉ một chút, bất kể em có nỗ lực như thế nào, bất kể em đã bỏ ra bao nhiêu, anh đều chưa từng nhìn em một chút.

Em luôn cho rằng bản tính của anh vốn như thế, với mọi cô gái, anh đều lạnh lùng như vậy. Em tin chắc rằng lòng chân thành của mình có thể khiến anh lung lay, chỉ cần em nỗ lực, rồi sẽ có một ngày anh sẽ nhìn thấy điểm tốt của em, sẽ thích em.

Nhưng từ sau khi Thư Tình tới, tất cả đều thay đổi!

Trong mắt anh chỉ có mình cô ta! Một đồ nhà quê tới từ nông thôn như cô ta dựa vào đâu mà trở thành vị hôn thê của anh? Dựa vào đâu lại có được tình yêu của anh? Cô ta không xứng, đồ tiện nhân như Thư Tình không xứng!”

Thư Tình nhếch môi, cô thế này cũng được tính là nằm không trúng đạn rồi nhỉ?

Cô chẳng qua cũng chỉ có cái danh vị hôn thê mà thôi.

Cô gái mà Hoắc Vân Thành thích rõ ràng là “Đường Đường” kia…

Chỉ là không ngờ Hạ Tinh Tinh lại yêu Hoắc Vân Thành sâu đậm tới vậy, chỉ tiếc rằng đã yêu sai người, dùng sai cách.

Cô ta bị sự ganh ghét che mờ đôi mắt, vì Hoắc Vân Thành, vì muốn hãm hại Thư Tình, cô ta không tiếc hi sinh lợi ích của công ty, hủy hoại tiền đồ của mình.

“Hạ Tinh Tinh, tôi cho cô mười phút lập tức rời khỏi Hoắc Thị, sau này tôi không muốn nhìn thấy cô nữa!” – Hoắc Vân Thành chợt đứng dậy, hơi nheo mắt, nhìn xuống Hạ Tinh Tinh đang ngồi dưới đất, sự chán ghét và lạnh lùng xẹt qua đôi mắt anh.

“Không, Vân Thành, anh nghe em nói, em thật sự rất yêu anh… Cầu xin anh đừng đuổi em đi… Cầu xin anh…”

Hạ Tinh Tinh còn muốn nói gì đó, Lâm Nham Phong liền nhanh tay nhanh mắt kéo cô ta đi: “Hạ Tinh Tinh, tổng tài không muốn gặp cô, cô vẫn nên đi mau đi!”

Nhìn dáng vẻ khóc lóc thảm thiết của Hạ Tinh Tinh xa dần, mắt Thư Tình chợt lóe lên.

Cô thế này chẳng qua chỉ là dùng gậy ông đập lưng ông, nếu cô bất cẩn dù chỉ một chút, thì hiện tại người bị đuổi đi có khi là cô cũng nên.

“Chuyện hôm nay tới đây thôi, sau này, tôi không muốn thấy chuyện kiểu này xảy ra nữa.” – Hoắc Vân Thành dùng ánh mắt sắc bén nhìn lướt qua một lượt tất cả mọi người trong phòng.

Khí chất của anh thật sự quá mạnh mẽ, trước mặt anh, tất cả mọi người đều không nhịn được mà cúi đầu, trừ Thư Tình.

Hoắc Vân Thành bước chậm về phía phòng họp, đôi chân chợt dừng lại ở trước cửa, anh quay đầu, đôi mắt ý vị thâm trường nhìn về phía Thư Tình: “Thư Tình, tới phòng làm việc của tôi một lát.”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 87


Chương 87

Đi theo Hoắc Vân Thành tới phòng tổng tài, Thư Tình nhàn nhạt nhìn anh: “Tìm tôi có chuyện gì?”

Hoắc Vân Thành ngồi lên ghế sô pha, vắt chân lên đùi, ngón tay thon dài chỉ sang bên cạnh anh: “Ngồi đi.”

Thư Tình hơi khó hiểu, cô nghĩ ngợi một chút rồi vẫn ngồi xuống bên cạnh Hoắc Vân Thành: “Hoắc Vân Thành, rốt cuộc có chuyện gì?”

Hoắc Vân Thành khẽ mấp máy môi, giọng nói trầm mà nhẹ: “Chuyện hôm nay, cô là kẻ đầu sỏ, đúng không?”

Kẻ đầu sỏ?

Anh đang tức giận sao? Giận cô không nên tố giác Hạ Tinh Tinh trước mặt mọi người sao?

Anh không nỡ làm vậy với Hạ Tinh Tinh sao? Nên mới tìm cô hỏi tội?

Thư Tình nghiêng đầu, cảnh giác nhìn người đàn ông bên cạnh, “Hả? Hoắc Vân Thành, anh muốn nói gì?”

Đôi mắt người đàn ông trong veo nhưng lạnh lùng, nhìn thẳng vào mắt Thư Tình.

Đôi mắt sâu thẳm của anh như hai vòng xoáy, sâu không lường được.

Anh khẽ gật đầu, đến gần Thư Tình, “Thật ra cô đã sớm biết Hạ Tinh Tinh sẽ đi đổi bản vẽ, chị Vương cũng là do cô sắp xếp, tất cả đều do cô tính toán trước. Đúng không?”

Thật ra Hoắc Vân Thành đã sớm biết đáp án, nhưng anh muốn nghe Thư Tình chính miệng nói.

Nếu anh đoán không lầm, Thư Tình đã sớm biết Hạ Tinh Tinh sẽ đối phó với cô, nên đã sắp đặt tất cả.

Không chỉ khiến Hạ Tinh Tinh gậy ông đập lưng ông, bị đuổi khỏi Hoắc Thị. Càng thuận tiện cho giết gà dọa khỉ, một mũi tên bắn trúng hai con nhạn.

Tất cả những gì xảy ra hôm nay, đều nằm trong lòng bàn tay Thư Tình.

Thủ đoạn như vậy, chuẩn xác, tàn nhẫn, dứt khoát.

Anh đánh giá rất cao.

Khó có thể tưởng tượng được, một cô gái trẻ tuổi đến từ nông thôn lại có trí thông minh như vậy.

Trong lúc lơ đãng, Hoắc Vân Thành càng tới gần Thư Tình hơn.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, mặt Thư Tình đỏ lên.

Hỏi thì hỏi, dựa vào gần như vậy làm gì!

Thư Tình nhích ra bên cạnh, nghiêm mặt nói, “Không. Kẻ đầu sỏ đương nhiên là Hạ Tinh Tinh. Hại người không thể có, phòng người không thể thiếu. Cô ta muốn hãm hại tôi, sao tôi có thể ngồi chờ chết?

Nếu không phải cô ta ra tay hại tôi trước, sẽ không xảy ra chuyện như hôm nay. Cho nên, tôi đây chỉ là đối xử với người khác theo cách mà họ làm với tôi mà thôi, tôi cũng không cảm thấy mình đã làm sai.”

“Tôi có nói cô làm sai sao?” Hoắc Vân Thành cong môi, cười như không cười.

Thư Tình ngẩn người, chẳng lẽ Hoắc Vân Thành không phải tìm cô để hỏi tội sao?

“Sau này nếu còn có chuyện như vậy nữa, cô có thể nói cho tôi biết.” Hoắc Vân Thành lại nhích đến gần Thư Tình.

Anh nghiêng người, hai tai đè hai bên người Thư Tình, đôi môi mỏng kề sát vào tai cô, thanh âm có phần mơ hồ, “Tôi không muốn thấy vị hôn thê của mình bị bắt nạt.”

Bị hơi thở nam tính vây lấy, tim Thư Tình đập nhanh hơn, “Loại chuyện vặt vãnh này tôi có thể ứng phó được, không cần phiền Hoắc đại tổng tài đại giá quang lâm.”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 88


Chương 88

Người đàn ông này có lầm không vậy, không thể nói chuyện đàng hoàng sao? Ám muội như vậy làm gì? Không sợ Đường Đường của anh ghen à?

“Vậy nên, cô rốt cuộc là ai?” Vẻ quyến rũ trong mắt Hoắc Vân Thành càng sâu hơn, “Vì sao lại biết thiết kế trang sức? Phần mềm mà cô dùng để vẽ hôm nay, nếu tôi không nhìn nhầm thì là do Ada thiết kế, cô và cô ấy có quan hệ gì?”

Thư Tình sửng sốt một chút, Hoắc Vân Thành đang nghi ngờ cái gì? Không phải thân phận của cô bại lộ rồi đó chứ!

Thư Tình đứng dậy, bình tĩnh mỉm cười, “Không phải anh vừa nói rồi sao, tôi là vị hôn thê trên danh nghĩa của anh. Không còn chuyện gì nữa thì tôi đi trước đây.”

Nói xong, Thư Tình xoay người rời đi.

Hoắc Vân Thành nhìn chằm chằm bóng lưng xinh đẹp của cô, ánh mắt Hoắc Vân Thành dao động, có chút phức tạp.

Anh trầm tư một chút rồi gọi Lâm Nham Phong đến, ngữ khí trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Giúp tôi điều tra Thư Tình, tôi muốn tất cả thông tin của cô ấy!”

“Thư Tình?” Lâm Nham Phong có chút kinh ngạc.

Thư Tình không phải vị hôn thê của tổng tài đại nhân sao?

Điều tra vị hôn thê của mình? Sao lại có chuyện kỳ quái như vậy?

Thấy Lâm Nham Phong thất thần, sắc mặt Hoắc Vân Thành trầm xuống, “Còn không mau đi?”

“Vâng, tổng tài.” Cảm nhận được cơn giận của tổng tài nhà mình, Lâm Nham Phong vội rời đi.

Một giờ sau, Lâm Nham Phong có chút bất an báo cáo với Hoắc Vân Thành, “Hoắc tổng, tôi điều tra rồi.”

“Thế nào?” Thanh âm lạnh lẽo của Hoắc Vân Thành có chút không thể đợi được.

Lâm Nham Phong đưa tư liệu đã tra cho Hoắc Vân Thành, “Chỉ tra được như vậy.”

Hoắc Vân Thành cầm lấy tư liệu, chỉ thấy trên đó có mấy chữ ít ỏi:

Thư Tình, nữ, hai mươi tuổi, ở ngoại ô thành phố C.

Ngoại trừ chút thông tin này, đến cả thông tin cơ bản như cha mẹ, bằng cấp đều không có.

“Chỉ có như vậy?” Hoắc Vân Thành nheo mắt, “Những thông tin khác đâu?”

Lâm Phong có chút ngượng ngùng gãi đầu, “Xin lỗi Hoắc tổng, những thông tin khác đều không tra ra.”

“Cậu ra ngoài trước đi.” Hoắc Vân Thành có chút thiếu kiên nhẫn kéo cà vạt.

Hoắc Vân Thành cúi đầu nhìn thông tin ít ỏi trong tay, gương mặt anh tuấn nhíu chặt, có chút đăm chiêu.

Đến cả Lâm Nham Phong cũng không điều tra được thông tin của cô, xem ra vị hôn thê của anh thật sự không đơn giản.

Hoắc Vân Thành quyết định quay về nhà cũ Hoắc gia một chuyến.

Nếu Thư Tình là vị hôn thê ông nội chọn cho anh, vậy ông nội nhất định biết rất rõ về cô.

Hoắc Vân Thành vội vàng lái xe đến nhà cũ, Hoắc lão gia tử đang tưới hoa trong vườn.

“Vân Thành, giờ này không phải cháu đang ở công ty sao? Sao lại rãnh rỗi đến thăm ông già này vậy?” Hoắc lão gia tử thấy cháu nội mình đến, có chút kinh ngạc.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 89


Chương 89

“Ông nội, cháu đến thăm ông, ông có khỏe không?” Hoắc Vân Thành cầm lấy bình nước trong tay Hoắc lão gia tử, giúp ông tưới nước.

“Ông rất khỏe.” Hoắc lão gia tử thấy cháu nội không tập trung tưới hoa, nhướng mày hỏi, “Nói đi, tìm ông có chuyện gì?”

Ông rất hiểu cháu nội của mình, Hoắc Vân Thành là một người cuồng công việc, nếu không phải có chuyện quan trọng, anh sẽ không chạy đến nhà cũ trong giờ làm việc.

“Ông nội, có thể nói cho cháu biết, Thư Tình rốt cuộc có thân phận gì không?” Hoắc Vân Thành cuối cùng không nhịn được nữa, hỏi.

Hoắc lão gia tử nghiêng đầu nhìn Hoắc Vân Thành, hóa ra chuyện quan trọng khiến cháu nội mình bỏ cả công việc lại là Thư Tình sao?

Xem ra cuối cùng tên nhóc này cũng nghĩ thông rồi.

Ông mỉm cười, “Sao vậy, cuối cùng cũng phát hiện Tình Tình rất tốt rồi à?”

“Cháu chỉ tò mò thôi.” Hoắc Vân Thành vẫn thờ ơ lãnh đạm như cũ, chậm rãi nói, “Cô ấy không giống cháu tưởng tượng.”

“Thiên cơ không thể tiết lộ, chuyện này cháu phải tự tìm hiểu. Ông chỉ có thể nói cho cháu biết, mặc dù ông nội cháu già rồi, nhưng đầu óc còn rất minh mẫn, tuyệt đối không chọn sai cháu dâu.” Hoắc lão gia tử vuốt râu, ngữ khí có chút đắc ý.

“Cháu biết rồi, ông nội.” Thấy ông nội thần bí như vậy, không chịu nói gì, Hoắc Vân Thành cũng không miễn cưỡng ông nữa.

Rời khỏi nhà cũ, bước chân Hoắc Vân Thành có chút nặng nề.

Nếu không có Đường Đường, có lẽ anh sẽ thật sự chấp nhận Thư Tình.

Dù sao một cô gái xinh đẹp, thông minh, tự tin, bản lĩnh, quyết đoán như cô, thật sự rất quyến rũ.

Nhưng mà, tim anh đã bị Đường Đường chiếm trọn rồi.

Anh đã hứa với Đường Đường là sẽ cưới cô, vợ của anh cũng chỉ có thể là Đường Đường.

Hoắc Vân Thành không muốn thừa nhận, trong lúc vô tình, anh không thể kìm được đã bị Thư Tình thu hút.

Giọng nói tiếng cười, từng cử chỉ của cô hiện lên đầu Hoắc Vân Thành, thật lâu cũng không thể gạt đi được.

Trở về từ nhà cũ Hoắc gia cũng đã đến giờ tan làm, Hoắc Vân Thành gọi điện thoại về nhà, dì Lý nói với anh, Thư Tình vẫn chưa về nhà.

Hoắc Vân Thành liền lái xe đến Hoắc Thị.

Bóng đêm dần phủ xuống.

Đồng nghiệp trong văn phòng lần lượt tan làm, Thư Tình vẫn vùi đầu làm việc.

Thư Tình nhìn chằm chằm màn hình máy tính, đang nghiêm túc làm báo cáo, một bóng người bỗng tiến tới, bao lấy cô.

“Ai?” Thư Tình cảnh giác ngẩng đầu.

Đập vào mắt cô là gương mặt vô cùng đẹp trai của Hoắc Vân Thành.

Hoắc Vân Thành mặc vest trắng, cổ tay xắn lên, ánh đèn chiếu rọi trên người anh, khiến cho cả người anh có một tầng màu vàng bao quanh, nổi bật bất phàm, vô cùng kiêu ngạo.

“Hoắc Vân Thành, sao anh lại đến đây?” Thư Tình có chút kinh ngạc, mở miệng hỏi.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 90


Chương 90

Hoắc Vân Thành nhếch đôi môi mỏng, nghiêm trang nói, “Tôi đến xem ‘Băng và Lửa’ tiến triển đến đâu rồi.”

Thư Tình cảm thấy có chút khó hiểu, mặc dù nói Lady mới là trọng điểm của bộ thiết kế, nhưng thương vụ buôn bán của Hoắc Thị cũng không phải chỉ có trang sức, hạng mục phải quan trọng hơn Lady mới đúng.

Dù hạng mục quan trọng bao nhiêu, cấp dưới cũng sẽ báo cáo với Hoắc Vân Thành.

Bây giờ đã trễ vậy rồi, Hoắc Vân Thành tự mình chạy tới bộ phận thư ký giám sát một cái hạng mục nhỏ của cô?

Sao nghĩ thế nào cũng cảm thấy kỳ lạ.

Nhưng Hoắc Vân Thành đã nói vậy, Thư Tình cũng chỉ có thể trả lời chi tiết, “Tiến triển rất bình thường, tôi đang kiểm tra đối chiếu báo cáo về nguồn vốn và nhân lực cần để sản xuất “Băng và Lửa”.

“Thật sao? Cho tôi xem thử đi.” Hoắc Vân Thành thản nhiên nói.

“Được.” Thư Tình vừa chỉ vào màn hình máy tính, vừa nói, đây là toàn bộ báo cáo bộ phận sản xuất giao cho tôi, tôi vẫn chưa hạch toán xong.”

“Ừm.” Hoắc Vân Thành nhàn nhạt thốt ra một từ, đi qua bàn làm việc, đứng phía sau Thư Tình.

Anh cúi người, một tay chống bàn, bàn tay còn lại vòng qua lưng Thư Tình, chỉ vào màn hình máy tính, “Chỗ này có thể viết chi tiết một chút.”

Tư thế mờ ám như vậy, Thư Tình giống như bị anh ôm vào lòng.

Hai người dán vào gần như vậy, Thư Tình thậm chí có thể ngửi được mùi thuốc lá thoang thoảng trên người anh, tim cô bỗng đập nhanh hơn.

“Vậy ngày mai tôi bảo bộ phận sản xuất bổ sung thêm.” Thư Tình cứng đờ, quay đầu nói.

Vô tình nhìn vào ánh mắt sâu thẳm như sa mạc của Hoắc Vân Thành, mặt Thư Tình đỏ bừng, “Nếu không có chuyện gì khác thì tôi tiếp tục hạch toán.”

“Bây giờ đã khuya lắm rồi, ngày mai hẳn tiếp tục. Tôi đưa cô về.” Hoắc Vân Thành giơ tay nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ.

Thư Tình từ chối, “Chuyện hôm nay, tôi không thích để đến ngày mai.”

“Vậy được.” Hoắc Vân Thành gật đầu, cũng không có ý định rời đi.

“Chắc không phải anh định ngồi bên cạnh giám sát đó chứ?” Thấy Hoắc Vân Thành vẫn duy trì tư thế đó, Thư Tình có chút xấu hổ.

Nhìn bộ dạng ngượng ngùng của cô, Hoắc Vân Thành nhướng mày, dáng vẻ giọng điệu như đang xử lý việc công: “Tôi đứng đây xem xét, có gì sai cũng kịp thời chỉnh sửa.”

Sai cái đầu anh!

Khóe miệng Thư Tình giật giật, Hoắc đại tổng tài anh đứng gần như vậy sao tôi làm việc gì được?

Cô đóng laptop lại: “Thôi, để mai làm.”

Hoắc Vân Thành đứng thẳng người, cười nhếch mép: “Không phải nói hoàn thành trong hôm nay sao?”

Thư Tình cầm túi xách đứng lên, đi ra cửa: “Mệt mỏi.”

Hoắc Vân Thành cười khẽ, chân bước một bước đi theo: “Tôi đi về với cô.”

Thư Tình nghẹn họng: “…”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 91


Chương 91

Hai người đi xuống tầng hầm. Dưới hầm ánh sáng tối tăm, Hoắc Vân Thành định lấy chìa khóa mở cửa xe thì một bóng người lao ra níu chặt cánh tay anh: “Vân Thành, cuối cùng cũng đợi được anh rồi!”

Thư Tình nheo mắt nhìn kỹ, thì ra là Hạ Tinh Tinh!

Hoắc Vân Thành ghê tởm rút tay ra, sắc mặt lạnh lùng: “Sao cô lại còn ở đây? Tôi đã nói là không muốn nhìn thấy mặt cô nữa, cút đi!”

“Vân Thành, em xin anh đừng đuổi em mà.” Mắt Hạ Tinh Tinh đỏ hoe, nước mắt tựa như ngọc vỡ tuôn rơi: “Dù có là làm lao cộng em cũng cam nguyện, xin anh đừng đuổi em, để em tiếp tục ở lại Hoắc thị, ở lại bên anh…”

Lời nói còn chưa dứt đã bị Hoắc Vân Thành cắt ngang: “Tôi bảo cô cút đi, không nghe hiểu hả? Hoắc thị tuyệt đối không chứa chấp loại người vì tư lợi mà làm ra những chuyện tổn hại đến công ty như cô.”

“Vân Thành à, em biết mình sai rồi.” Hạ Tinh Tinh bật khóc nức nở: “Em không nên làm tổn hại đến lợi ích của công ty, nhưng em làm vậy cũng chỉ vì em quá yêu anh thôi mà. Vân Thành, em xin anh đừng đuổi em đi! Em yêu anh nhiều biết bao nhiêu anh biết không, chỉ cần em có thể ở lại bên cạnh anh, anh bảo em làm gì cũng được…”

Hoắc Vân Thành cau mày, khuôn mặt đầy vẻ chán ghét, bực bội.

Cái cô này còn chưa chịu thôi nữa hả?

Hoắc Vân Thành đang định gọi điện thoại cho Lâm Nham Phong kêu bảo vệ đến lôi cô ta đi thì Thư Tình đã bước tới, cười châm chọc: “Hạ Tinh Tinh, Hoắc Vân Thành không muốn thấy mặt cô nữa, sao cô vẫn cứ mặt dày mày dạn bám víu lấy anh ấy vậy?”

“Sao cô lại ở đây?” Nãy giờ Hạ Tinh Tinh chỉ chú ý đến Hoắc Vân Thành, giờ mới phát hiện Thư Tình đứng đó lúc nào không hay, ánh mắt trợn trừng đầy ghen tị.

“Tôi đi cùng với chồng tôi thì có vấn đề gì sao?” Thư Tình nói, còn cố ý ôm lấy cánh tay Hoắc Vân Thành.

Hoắc Vân Thành cong lên khóe môi, đưa tay nắm ngược lại bàn tay nhỏ bé của Thư Tình.

Nhiệt độ nóng bỏng từ đầu ngón tay truyền đến, mặt Thư Tình bắt đầu đỏ lên.

Chỉ là diễn kịch đuổi Hạ Tinh Tinh đi thôi mà, Hoắc Vân Thành có cần phải làm như thật không…

Cảnh tượng chói mắt trước mặt khiến Hạ Tinh Tinh căm phẫn cực độ.

“Thư Tình, chính cô là người đã cướp Vân Thành, nếu không có cô, Vân Thành sẽ không đuổi tôi đi, Vân Thành nhất định sẽ yêu tôi.”

“Hạ Tinh Tinh, cô tỉnh táo lại đi! Cô tưởng anh ấy yêu cô sao?” Thư Tình thật sự hết nói nổi, Hạ Tinh Tinh này có bệnh hả?

Hạ Tinh Tinh nghĩ đến sự dịu dàng Hoắc Vân Thành dành cho Thư Tình hoàn toàn đối lập với sự lạnh lùng đối với chính mình, đau đớn, gục ngã, ghen ghét, đố kị…đủ loại cảm xúc chồng chất chiếm lấy con người cô ta.

Cô ta hung hăng trừng mắt Thư Tình, đột nhiên cô ta rút ra một con dao quân đội Thụy Sĩ, dùng hết sức đâm về phía cô.

Cô ta như điên lên, hét lớn: “Thư Tình!!! Đi chết đi!!”

Sự việc xảy ra quá đột ngột, không ai ngờ cô ta lại lấy đâu ra một con dao như vậy.

Con dao sắc bén ánh lên tia sáng lạnh hướng thẳng đến Thư Tình.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 92


Chương 92

Vẻ mặt Thư Tình nghiêm lại, ngay lúc cô định duỗi chân đạp con dao nhọn đang bay tới thì đột nhiên Hoắc Vân Thành quay sang, dùng thân hình cao lớn ôm lấy Thư Tình.

“Cẩn thận!” Hoắc Vân Thành gào lên, giọng nói chứa đầy sự quan tâm và lo lắng. Anh ôm lấy Thư Tình, một tay nắm lấy cổ tay cầm dao của Hạ Tinh Tinh.

Thư Tình không ngờ Hoắc Vân Thành lại đột ngột ngăn cô vào lúc này.

Cô còn chưa kịp dừng chân lại, một đá ngay thẳng lên đùi anh.

Cơ thể Hoắc Vân Thành lảo đảo, cùng lúc đó lưỡi dao sắc bén sượt qua, cắt ngang mu bàn tay anh.

“Xuýt…”

Đau đớn từ trên đùi và mu bàn tay đồng thời truyền đến, Hoắc Vân Thành xuýt xoa.

Vốn dĩ anh nắm chắc có thể bắt được tay Hạ Tinh Tinh nhưng không ngờ Thư Tình lại bất ngờ đá anh.

Hoắc Vân Thành ngây ngốc.

“Anh có sao không?” Nhìn khuôn mặt Hoắc Vân Thành lộ vẻ đau đớn, Thư Tình quan tâm hỏi.

Vừa rồi cô vốn là muốn dùng hết sức đá Hạ Tinh Tinh, lúc anh lao đến ngăn lại mặc dù cô đã kịp phản ứng thu chân về nhưng Hoắc Vân Thành lại di chuyển quá nhanh, lãnh trọn cú đá.

Tay phải Hoắc Vân Thành còn bị cắt một đường, máu tươi chảy ròng ròng trông thật đáng sợ.

“Tôi không sao.” Vẻ mặt Hoắc Vân Thành u ám, tay trái che lại miệng vết thương nhưng nơi bị Thư Tình đá vào lại đau nhức từng cơn.

“Vân Thành, thực xin lỗi, em không cố ý làm anh bị thương đâu.” Hạ Tinh Tinh cũng bị dọa sợ.

Sao cô ta có thể đâm Hoắc Vân Thành bị thương? Rõ ràng là cô ta muốn đâm Thư Tình mà!

Tại sao Hoắc Vân Thành lại không màng sống chết chắn một dao cho Thư Tình?

Tất cả đều là do tiện nhân Thư Tình này, nếu không có ả Hoắc Vân Thành cũng sẽ không bị thương.

“Đồ tiện nhân! Cô làm hại Vân Thành bị thương!”

Hạ Tinh Tinh hét ầm lên, đang định tiếp tục tiến lên xử Thư Tình thì bỗng nghe thấy âm thanh của bảo vệ truyền đến: “Hoắc tổng, ngài không sao chứ?”

Thư Tình chỉ vào Hạ Tinh Tinh: “Chính cô ta đã đâm Hoắc tổng, các người mau bắt lấy cô ta!”

“Không phải tôi!” Hạ Tinh Tinh cất bước bỏ chạy.

Giờ phút này Thư Tình không rảnh quan tâm đến Hạ Tinh Tinh nữa, cô vội vàng kiểm tra vết thương cho Hoắc Vân Thành: “Anh bị đứt tay rồi, cần phải sát trùng cầm máu càng sớm càng tốt.”

Hoắc Vân Thành chịu đựng cơn đau, chỉ vào chiếc xe cách đó không xa: “Trong cốp xe có hộp y tế.”

“Tôi dìu anh lên xe.” Thư Tình nhìn chân anh, trong lòng ngập tràn áy náy.

Nếu không phải cứu cô, Hoắc Vân Thành sẽ không bị thương…tuy rằng cô không cần anh cứu.

Thư Tình đỡ Hoắc Vân Thành lên xe, tới cốp xe lấy hộp thuốc.

Trong hộp có một vài loại dược phẩm để sơ cứu, Thư Tình lấy cồn và băng gạc ra, cúi đầu cẩn thận giúp Hoắc Vân Thành rửa sạch miệng vết thương.

Cảm giác mát lạnh từ mu bàn tay truyền đến, Hoắc Vân Thành dịu dàng nhìn người con gái đứng gần mình trong gang tấc, dường như mọi đau đớn đều tan biến mất.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 93


Chương 93

Kỹ thuật băng bó thành thạo như thế, cô còn hiểu biết cả y học sao?

Người con gái này còn muốn cho anh thêm bất ngờ nào nữa đây?

Cô dùng miệng nhẹ thổi miệng vết thương: “Sẽ hơi rát một chút, anh ráng chịu đựng.”

Cơn gió dịu nhẹ thổi đến tay anh, ngứa ngáy lại tê dại, thật thoải mái.

Hoắc Vân Thành chỉ cảm thấy nơi mềm nhất trong tâm mình bị một chiếc lông chim nhẹ nhàng phất phơ, một cảm xúc khó tả dâng lên trong lòng.

Anh không kìm được vươn tay muốn bắt lấy tay cô, nhưng Thư Tình lại nghĩ anh không chịu đựng được nữa nên vội đè tay anh lại: “Đừng cử động, sắp xong rồi.”

Cảm nhận được sự ấm áp nơi lòng bàn tay cô, ánh mắt Hoắc Vân Thành trở nên dịu dàng chưa từng có, anh trầm giọng nói: “Cảm ơn em, Tình Tình.”

Tình Tình?

Thư Tình ngạc nhiên ngẩng đầu, đây là lần đầu tiên Hoắc Vân Thành gọi cô như thế.

Chỉ đơn giản là một cái tên rất bình thường nhưng sao từ trong miệng anh nói lại có chút gì đó mờ ám?

“Tình Tình, trước đây chúng ta thật sự chưa từng gặp nhau sao?” Hoắc Vân Thành bỗng nhích người lại gần cô, cong khóe miệng hỏi.

Người con gái trước mặt anh gần trong gang tấc, không hiểu sao anh luôn cảm thấy cô rất giống với cô bé anh hằng mong nhớ trong ký ức ——Đường Đường.

Khoảng cách giữa hai người thật gần, đôi môi gợi cảm của anh chỉ cần cúi đầu liền chạm vào môi cô, hơi thở ấm áp của anh phảng phất bên tai.

Hai tiếng “Tình Tình” như chứa đựng tình cảm da diết giữa những cặp tình nhân.

Thư Tình cứng đờ người, nghi hoặc nhìn Hoắc Vân Thành.

Sao anh cứ luôn hỏi mấy câu mà không ai hiểu được vậy?

Bọn họ sao có thể từng gặp nhau được?

Thư Tình xoa xoa thái dương cẩn thận nhớ lại, trong ký ức của cô không có ai tên Hoắc Vân Thành cả.

Lần đầu tiên cô nhìn thấy anh là nửa tháng trước ở nhà họ Hoắc.

Cô có thể khẳng định rằng trước đó hai người bọn họ không hề có va chạm gì với nhau, càng chưa từng gặp gỡ Hoắc Vân Thành, chưa bao giờ.

Nghĩ vậy, Thư Tình thu hồi dòng ký ức, cười nói: “Tất nhiên là không, anh đã quên tôi vẫn luôn ở nông thôn hả? Chúng ta sao có thể quen biết gì nhau?”

“Vậy sao?” Hoắc Vân Thành như suy tư điều gì, trong mắt thoáng qua thất vọng.

“Được rồi, đừng suy nghĩ lung tung nữa, tôi còn chưa băng bó xong đâu.” Thư Tình lại cúi đầu tiếp tục sơ cứu cho anh.

Năm phút sau, cuối cùng cũng băng bó xong, Thư Tình thở phào nhẹ nhõm.

Vết thương trên tay tuy đổ nhiều máu nhưng chỉ là vết thương ngoài da, đến bệnh viện sát trùng kĩ càng rồi lại uống thuốc hạ sốt hẳn là ổn, tuy nhiên thương trên đùi dường như càng nghiêm trọng hơn…

Thư Tình thu dọn hộp thuốc: “Tôi chỉ sơ cứu đơn giản cho anh thôi, anh phải đến bệnh viện kiểm tra kỹ càng, tôi đưa anh đi bệnh viện.”

Hoắc Vân Thành híp híp mắt: “Biết lái xe không?”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 94


Chương 94

Thư Tình gật đầu, “Ừm, không thành vấn đề.”

Thư Tình ngồi vào ghế lái, thuần thục đạp chân ga, lái xe đến bệnh viện.

Hoắc Vân Thành ngồi ở ghế phụ lái, xoa xoa chỗ vừa bị Thư Tình đá, đột nhiên trầm giọng nói, “Vừa rồi sao em lại đá tôi? Muốn mưu sát chồng à?”

“Gì chứ?” Thư Tình nghiêng đầu liếc Hoắc Vân Thành một cái, tức giận nói, “Tôi muốn đá Hạ Tinh Tinh, ai biết anh đột nhiên nhảy ra ngăn tôi chứ. Nếu không có anh, tôi đã sớm bắt được Hạ Tinh Tinh rồi.”

“Thật sao?” Ánh mắt của Hoắc Vân Thành u ám.

Cú đá của Thư Tình vừa tàn nhẫn vừa chuẩn xác, không giống thân thủ của những cô gái bình thường, ngay cả anh cũng không tránh kịp.

Cho nên, vị hôn thê này của anh là cao thủ võ lâm sao?

Thư Tình ý thức được mình lỡ lời, ho nhẹ một tiếng, giải thích, “Trước kia còn đi học đã học thêm Taekwondo.”

Taekwondo?

Hoắc Vân Thành cười khẽ một tiếng, từ chối cho ý kiến.

Rất nhanh đã tới bệnh viện, bác sĩ kiểm tra toàn diện cho Hoắc Vân Thành.

Đúng như phán đoán của Thư Tình, tay của Hoắc Vân Thành chỉ bị thương ngoài da, không có gì nghiêm trọng.

May mắn thay, chân của Hoắc Vân Thành cũng không bị Thư Tình đá gãy, chỉ hơi chấn thương phần mềm, nghỉ ngơi vài ngày sẽ ổn.

Lúc này Thư Tình mới thở phào một hơi, “Cũng may mà anh không sao.”

Hoắc Vân Thành nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, “Sao vậy, quan tâm tôi?”

“Quan tâm anh thì làm sao? Dù sao anh cũng coi như là vì cứu tôi mới bị thương.” Thư Tình cong môi, trong lòng lặng lẽ bổ sung vế sau, mặc dù là bắt chó đi cày, làm điều thừa thãi.

“Hộp thuốc này bôi ngoài da, một ngày ba lần, thay thuốc đúng cử. Hai hộp này dùng để uống, sáng một viên tối một viên.” Bác sĩ tỉ mỉ hướng dẫn dùng thuốc.

“Được, cảm ơn.” Thư Tình cẩn thận ghi nhớ.

Ra khỏi bệnh viện đã là rạng sáng.

Hoắc Vân Thành thản nhiên nhìn Thư Tình một cái, “Đến Thủy Nguyệt Tân Thành.”

“Không về nhà sao?” Thư Tình nghi hoặc hỏi.

Hoắc Vân Thành cười nhạt, “Đã khuya rồi.”

Thật ra, anh không muốn để mẹ Hoắc biết mình bị thương, nhất là vì cứu Thư Tình mà bị thương.

Một mặt, anh không muốn Thư Tình bị mẹ Hoắc nhằm vào.

Một nguyên nhân khác là do anh có dụng ý riêng, từ khi Thư Tình đến Hoắc gia đều trốn trong phòng khách, anh muốn nhìn cô nhiều một chút cũng không được.

Anh đột nhiên rất muốn ở một mình cùng cô.

Có lẽ ông nội nói đúng, anh nên thử tìm hiểu cô.

Thành phố về đêm thật vắng lặng.

Ánh đèn neon đủ màu sắc bên ngoài, xuyên qua cửa kính xe, chiếu lên người Thư Tình, đẹp một cách khó tả.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 95


Chương 95

Hoắc Vân Thành nhắm hờ mắt, tựa vào ghế, nhưng cũng không hề rời mắt khỏi cô gái đang tập trung lái xe.

Thư Tình hai tay giữ chặt vô lăng, đang lái xe thì bỗng nhiên nghe thấy giọng nói từ tính của Hoắc Vân Thành, “Thư Tình, Hạ Tinh Tinh bị đuổi việc rồi, em nghĩ thế nào?”

“Hả?” Thư Tình có chút bối rối, suy nghĩ một lát rồi trả lời, “Đó là do cô ta gieo gió gặt bão, huống chi đêm nay cô ta còn đâm anh bị thương, anh sẽ không mềm lòng mà bỏ qua hết đó chứ?”

Những gì Thư Tình nói hoàn toàn không cùng tần số với những gì Hoắc Vân Thành nghĩ trong lòng, ánh mắt sâu thẳm dừng trên người Thư Tình, “Ý tôi là, tôi muốn thăng chức cho em làm trưởng bộ phận thư ký.”

Mặc dù Thư Tình mới đến công ty được nửa tháng, nhưng với năng lực của Thư Tình, nhất định có thể đảm nhận được.

Hoắc Vân Thành muốn cho Thư Tình một cơ hội.

Nhưng Thư Tình không chút do dự từ chối, “Miễn đi.”

Hoắc Vân Thành sửng sốt, “Vì sao?”

Phải biết rằng trưởng bộ phận của Hoắc Thị là một vị trí mà biết bao người phải tranh giành đến vỡ đầu cũng muốn làm.

Nhưng Thư Tình lại thản nhiên nói hai chữ: Miễn đi???

Thư Tình phản bác nói, “Tôi là đang nghĩ cho anh thôi. Anh nghĩ thử xem, dù sao cũng còn hai tháng nữa là chúng ta giải trừ hôn ước rồi, đến lúc đó tôi rời đi, anh lại phải tuyển trưởng bộ phận một lần nữa. Chi bằng bây giờ tuyển thẳng một lần, tuyển một người anh hài lòng lại có năng lực lên làm.”

“Em muốn đi đâu?” Sắc mặt Hoắc Vân Thành lập tức trầm xuống.

“Đi đâu cũng được, dù sao cũng sẽ không ở lại Hoắc gia.” Thư Tình thuận miệng nói.

Đến lúc đó cô vẫn còn nhiều việc phải làm.

Hoắc Vân Thành không nói gì nữa, trong lòng lại vô cùng khó chịu.

Người phụ nữ này, không hề quan tâm đến anh chút nào?

Nửa giờ sau, tới Thủy Nguyệt Tân Thành.

Đây là một tiểu khu xoa hoa tọa lạc ở trung tâm thành phố, là bất động sản thuộc sở hữu của Hoắc Thị, cách tòa nhà Hoắc Thị rất gần.

Bình thường Hoắc Vân Thành tăng ca về muộn, đều sẽ đến đây nghỉ ngơi.

Thư Tình dừng xe, “Tới rồi.”

Hoắc Vân Thành không đáp lời.

Thư Tình nghiêng người nhìn, chỉ thấy Hoắc Vân Thành dựa lưng vào ghế, hai mắt nhắm chặt, hơi thở đều đặn, có vẻ là đang ngủ.

Thư Tình vỗ vỗ anh, “Hoắc Vân Thành, tới rồi, mau dậy đi!”

Hoắc Vân Thành dường như lại đặt mình vào căn phòng nhỏ tối tăm kia.

Bị mấy tên bắt cóc đe dọa, uy h**p, đánh đập, anh vô cùng mệt mỏi, cảm thấy không thể kiên trì nổi nữa.

Đường Đường kéo tay anh, gấp gáp nói: “Hoắc ca ca, đừng ngủ, mau dậy đi! Bọn họ ra ngoài rồi, chúng ta chạy trốn đi!”

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Hoắc Vân Thanh lại nghe thấy giọng nói kia, “Hoắc Vân Thành, mau dậy đi!”

Đường Đường… Là Đường Đường của anh đang gọi anh.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 96


Chương 96

Hình ảnh thay đổi, anh kéo tay Đường Đường, hai người chạy điên cuồng trong rừng cây trên núi, “Nhanh lên, nhanh lên, chạy nhanh hơn nữa!”

Phía trước là vách đá, phía sau có người đuổi theo.

“Hoắc ca ca, em không chạy nổi nữa…”

Anh bất lực nhìn Đường Đường rơi xuống vực sâu…

“Đường Đường!” Hoắc Vân Thành bừng tỉnh, nắm lấy tay Thư Tình, “Đường Đường, em đừng rời xa anh!”

“Hoắc Vân Thành, anh sao vậy?” Thư Tình bị phản ứng của Hoắc Vân Thành dọa sợ.

Anh làm sao vậy?

Nghe anh nói, có vẻ như cô gái tên Đường Đường kia đã rời xa anh.

Nhưng vì sao?

Cô ấy không thích Hoắc Vân Thành? Từ chối anh?

Hình như không khả thi lắm.

Với tướng mạo, thân phận, địa vị của Hoắc Vân Thành, quả thực là hoàn hảo không chê vào đâu được, ít cô gái nào có thể cưỡng lại sức hấp dẫn của anh.

Huống chi Hoắc Vân Thành tựa hồ yêu sâu đậm cô gái tên Đường Đường này, một người đàn ông xuất sắc như vậy, ai có thể từ chối chứ?

Rốt cuộc là vì sao?

Hoắc Vân Thành yêu cô ấy như vậy, sao cô ấy lại rời đi?

Chẳng lẽ… Đường Đường đã không còn trên thế giới này nữa?

Tục ngữ có câu thứ không có được mới là thứ tốt nhất, cho nên Hoắc Vân Thành mới nhớ mãi cô ấy không quên như vậy.

Thư Tình càng nghĩ càng thấy có khả năng, không hỏi thêm gì nữa.

Hoắc Vân Thành vuốt mồ hôi lạnh chảy ròng trên trán, ngay sau đó lại ra vẻ lạnh nhạt hờ hững: “Không có chuyện gì, tôi gặp ác mộng.”

“Tới rồi, xuống xe đi.” Thư Tình mở cửa xe.

Hoắc Tư Thành chỉ vào cái chân bị Thư Tình đá, cười gian: “Em đỡ tôi đi.”

Thư Tình không nói nên lời: “…”

“Này là do em đá mà.” Hoắc Vân Thành nhướng mày, điệu bộ như đây là điều hiển nhiên.

“Thôi được…” Thư Tình cam chịu đỡ Hoắc Vân Thành xuống xe.

Khóa xe xong xuôi, Thư Tình dìu Hoắc Vân Thành đi vào thang máy.

Hai người dán sát vào nhau, trọng lượng cơ thể Hoắc Vân Thành gần như dồn hết lên người cô, mới đi có một lúc mà Thư Tình đã mệt bở hơi tai.

Chật vật mãi mới đến được cửa căn hộ, cửa khóa.

Thư tình ngước mắt nhìn Hoắc Vân Thành: “Chìa khóa đâu?”

Hoắc Vân Thành chỉ chỉ vào túi quần của mình: “Tự mình lấy đi.”

“Anh không tự lấy được hả?” Thư Tình trợn mắt nhìn anh, ôm anh như thế này đã rất mệt mỏi rồi có biết không? Hơi sức đâu nữa mà lấy chìa khóa?
 
Back
Top Bottom