Ngôn Tình Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 40


Chương 40

Thấy sắc mặt Hoắc Vân Thành đã lạnh đến mức sắp đóng băng, Thư Tình chẳng chút do dự ra lệnh đuổi khách: “Tôi muốn nghỉ ngơi, nếu anh không còn chuyện gì khác, mời anh ra ngoài!”

Gương mặt điển trai của Hoắc Vân Thành vặn vẹo, người phụ nữ này dám đuổi anh đi?

Thư Tình trực tiếp đẩy Hoắc Vân Thành ra ngoài, xoay người đóng cửa.

Rầm một tiếng, khiến Hoắc Vân Thành tức giận.

Lần đầu tiên có người dám đuổi anh đi, còn là một người phụ nữ.

Vốn dĩ anh còn muốn quan tâm công việc của cô một chút, anh bảo Hạ Tinh Tinh đưa hạng mục của thời thượng Lady cho Thư Tình, muốn cho cô cơ hội để rèn luyện.

Anh cũng biết, với người mới như Thư Tình mà nói, trong chốc lát đã nhận hạng mục lớn như vậy nhất định sẽ gặp muôn vàn khó khăn, cho nên anh quyết định đích thân chỉ dạy cô.

Bây giờ xem ra, không cần thiết nữa.

Người phụ nữ này hoàn toàn không cảm kích.

Tất nhiên Thư Tình không biết suy nghĩ của Hoắc Vân Thành, nếu biết anh xem cô là người mới muốn rèn luyện, nhất định sẽ trợn mắt líu lưỡi.

Sau khi đuổi Hoắc Vân Thành đi, Thư Tình lấy một chiếc máy tính nhỏ ra khỏi vali, mở tập tin mã hóa.

Trong đó là lễ phục kiểu mới do cô thiết kế.

Một trong những thân phận của Thư Tình, chính là nhà thiết kế thời trang Loe nổi tiếng toàn cầu.

Loe là ai?

Hai năm trước, Loe xuất hiện vượt trội hơn người, thiết kế váy cưới cho hôn lễ của vương phi nước Y, giúp cô nổi tiếng quốc tế chỉ trong một đêm, liên tục đứng đầu trong bảng xếp hạng các nhà thiết kế thời trang xuất sắc nhất toàn cầu.

Nhưng cố tình, cô lại thần bí khiêm tốn như vậy.

Trước giờ đều không lộ mặt, không tiếp nhận phỏng vấn truyền thông, tất cả phát biểu đều do Vu Na người phụ trách phòng làm việc của cô đại diện lên tiếng.

Mọi người chỉ biết tên tiếng Anh của cô là Loe, thậm chí ngay cả cô là nam hay nữ cũng không rõ.

Nếu để người ta biết Loe tiếng tăm lừng lẫy, là một cô gái trẻ chưa quá 20 tuổi, sợ rằng tất cả mọi người sẽ bất ngờ.

Thư Tình hoàn toàn nhập tâm vào công việc, sửa đổi một số chi tiết, việc lớn đã thành!

Cô gửi bản thiết kế cho Vu Na: “Lập tức đưa kiểu này vào dòng Elsa.”

Rất nhanh đã nhận được câu trả lời của Vu Na: “Nhận được.”

Chớp mắt đã đến cuối tuần.

Sáng sớm, Hoắc Vân Thành đã đưa Thư Tình về nhà cũ Hoắc gia.

Nhà cũ Hoắc gia là biệt thự ba tầng, nằm giữa sườn núi, non xanh nước biếc vờn quanh, hoàn cảnh vô cùng tươi đẹp.

Chú Lê quản gia nhiệt tình đón Hoắc Vân Thành và Thư Tình vào.

“Ông nội đâu?” Hoắc Vân Thành cất bước vào cửa.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 41


Chương 41

Chú Lê tươi cười: “Ông cụ đang chờ hai người bên trong. Đây là cô Thư phải không, ông cụ nhắc tới cô nhiều lắm.”

Thư Tình mỉm cười, lễ phép gật đầu.

Hoắc Vân Thành duỗi cánh tay, ra hiệu Thư Tình khoác vào.

Thư Tình cảnh giác nhìn anh: “Làm gì thế?”

Hoắc Vân Thành khẽ cau mày, sắc mặt thản nhiên nói: “Trước mặt ông nội, hi vọng cô biểu hiện tốt một chút, sức khỏe của ông không tốt.”

Thư Tình hiểu ra, chần chừ một lúc rồi khoác tay anh.

Bất kể thế nào, cô cũng hi vọng sức khỏe Hoắc lão gia tử sớm ngày hồi phục.

Hai người sóng vai bước đi, tiến vào phòng khách.

Trong phòng khách có một ông cụ tóc bạc đang ngồi, đeo mắt kính gọng vàng, chính là Hoắc Chấn Đình ông nội của Hoắc Vân Thành.

“Ông nội.” Hoắc Vân Thành nhanh chóng bước qua.

Thư Tình theo sau lưng anh, nở nụ cười ngọt ngào: “Ông nội Hoắc, chào ông ạ.”

Hoắc Chấn Đình đứng dậy, nhìn Thư Tình với ánh mắt yêu thương: “Tình Tình, đã lâu không gặp, đã là cô gái lớn rồi, rất tốt, rất tốt.”

Lần trước gặp Thư Tình, là năm năm trước, lúc đó cô vẫn còn là thiếu nữ mang theo nét ngây ngô.

Bây giờ, cô gái trước mặt duyên dáng yêu kiều, mắt ngọc mày ngài, xinh xắn thoát tục.

Vô cùng xứng đôi với Hoắc Vân Thành.

“Ông nội Hoắc, sức khỏe ông không sao chứ ạ? Ông nội cháu vẫn luôn nhớ ông.” Thư Tình ngoan ngoãn dìu Hoắc Chấn Đình, âm thầm bắt mạch cho ông.

Hồi nhỏ, Thư Tình yếu ớt nhiều bệnh, ông nội mời một vị bác sĩ trung y đến điều trị cơ thể cho Thư Tình.

Mưa dầm thấm đất, Thư Tình cũng thông thạo y học.

Thư Tình phát hiện, mạch tượng của Hoắc Chấn Đình nhẹ nhàng ổn định, cơ thể khỏe mạnh.

Cho nên…Hoắc lão gia tử đang giả bệnh?!

Có thể nhìn ra, Hoắc Vân Thành rất hiếu thảo với ông nội mình.

Cho nên Hoắc lão gia tử đã dùng chiêu giả bệnh, để anh đồng ý đón cô đến Hoắc gia.

Vì cháu trai của mình, ông nội Hoắc thật đúng là tốn nhiều tâm trí.

Nhưng đáng tiếc, cô và Hoắc Vân Thành không thể nào, xem ra ba tháng sau ông nội Hoắc phải thất vọng rồi.

Thư Tình suy nghĩ, nghiêng đầu nhìn thoáng qua Hoắc Vân Thành.

Mà Hoắc Vân Thành lại thân thiết nắm tay Thư Tình.

Thư Tình vô thức muốn vùng ra, nhưng nhớ đến hiệp nghị vừa đạt thành ban nãy với Hoắc Vân Thành, bèn cứng người, thản nhiên mỉm cười.

Trong mắt Hoắc lão gia tử, hai người gắn bó như keo sơn, không khỏi nở nụ cười mừng rỡ.

Chính vào lúc này, truyền đến giọng nói của chú Lê: “Ông cụ, bà chủ và cô Từ đến.”

Bà chủ?
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 42


Chương 42

Cô Từ?

Thư Tình khẽ cau mày, chỉ thấy mẹ Hoắc dẫn theo Từ Uyển Nhi bước vào.

“Ba, ba đã thấy đỡ hơn chưa? Uyển Nhi cố ý đến thăm ba đây.”

“Ông Hoắc, chào ông.” Dáng vẻ Từ Uyển Nhi ngoan ngoãn: “Nghe nói ông Hoắc bệnh, cháu đã muốn đến thăm từ sớm, nhưng sợ phiền đến ông.”

Nụ cười trên gương mặt Hoắc lão gia tử nhạt đi mấy phần.

Tâm tư Từ Uyển Nhi dành cho cháu trai mình, đương nhiên ông hiểu hết.

Ông cũng biết rõ, con dâu mình vừa ý Từ Uyển Nhi, không xem trọng Thư Tình đến từ nông thôn.

Nhưng mà, trong mắt Hoắc Chấn Thiên, Thư Tình tốt hơn Từ Uyển Nhi ngàn lần vạn lần.

Sự thật đúng là như vậy.

Chẳng qua họ không biết thân phận thật sự của Thư Tình mà thôi.

“Mẹ, sao mẹ lại đến đây?” Khi nhìn thấy Từ Uyển Nhi, sắc mặt của Hoắc Vân Thành không tốt lắm.

Anh và Thư Tình đến đây thăm ông nội, mẹ anh dẫn Từ Uyển Nhi đến là chuyện gì chứ?

“Uyển Nhi hiếu thảo, vẫn luôn muốn đến thăm ba, vừa khéo hôm nay rảnh rỗi, nên cùng qua đây.” Mẹ Hoắc mỉm cười, lặng lẽ đẩy Từ Uyển Nhi đến bên cạnh Hoắc Vân Thành.

Từ Uyển Nhi hiểu ý, đứng chen giữa Hoắc Vân Thành và Thư Tình, nép sát Hoắc Vân Thành, đẩy Thư Tình qua một bên.

Thư Tình mím môi, có lẽ mẹ Hoắc dẫn Từ Uyển Nhi đến là muốn ra oai phủ đầu với cô.

Được thôi, bà Hoắc không chào đón cô như vậy sao?

Từ Uyển Nhi nhìn chằm chằm Hoắc Vân Thành với ánh mắt mang theo vài phần ái mộ say đắm: “Vân Thành, mấy ngày nữa anh em về nước, đến khi đó chúng ta cùng nhau họp mặt được không?”

Hoắc Vân Thành thẳng thừng lạnh lùng từ chối: “Không rảnh.”

“Anh bận lắm sao?” Giọng điệu Từ Uyển Nhi không che giấu nổi mất mát.

Hoắc Vân Thành cất bước, trực tiếp vòng qua Từ Uyển Nhi, bàn tay ôm lấy vòng eo mảnh mai của Thư Tình: “Thư Tình vừa đến thành phố A, tôi phải đưa cô ấy đi dạo xung quanh.”

Thư Tình sửng sốt, rồi sau đó rất phối hợp dựa vào lòng Hoắc Vân Thành, làm nũng nói: “Người ta muốn anh đi dạo với em.”

Hoắc Vân Thành yêu chiều gật đầu: “Được.”

Nhìn dáng vẻ hai người thân mật, sắc mặt Từ Uyển Nhi thay đổi, cưỡng ép đố kỵ oán hận trong lòng mình xuống, lấy quà đưa cho Hoắc lão gia tử.

Từ Uyển Nhi mày mắt cong cong: “Ông Hoắc, đây là tuyết yến thượng hạng, rất bổ dưỡng, thích hợp cho người lớn tuổi dùng. Ông nội cháu cố ý mang về từ nước ngoài đấy ạ.”

Khựng lại một lúc, cô ta nhìn về phía Thư Tình: “Cô Thư, quê cô chắc không có đồ tốt như vậy, chắc là cô chừa từng thấy phải không? Lần sau có cơ hội sẽ giúp cô mang về một ít.”

Làm ngơ lời châm chọc của Từ Uyển Nhi, Thư Tình thản nhiên nói: “Không cần đâu.”

Từ Uyển Nhi lại hỏi: “Cô Thư, cô tặng quà gì cho ông Hoắc thế?”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 43


Chương 43

Từ Uyển Nhi mang theo vài phần khiêu khích, nhìn Thư Tình chằm chằm.

Có lẽ kẻ nhà quê này cũng chẳng lấy ra được thứ gì tốt, nói không chừng cô hoàn toàn không chuẩn bị quà gì cả.

So sánh như vậy, Hoắc lão gia tử sẽ biết ai mới là con gái nhà quyền quý, ai mới xứng với Hoắc Vân Thành.

Nghe nói hôn sự này của Hoắc Vân Thành là do Hoắc lão gia tử quyết định, cô ta nhất định phải nắm chắc cơ hội, khiến Hoắc lão gia tử đổi ý.

Mấy ngày nay, Từ Uyển Nhi đổi cách lấy lòng mẹ Hoắc, để được sự chấp nhận của mẹ Hoắc, nhưng Hoắc Vân Thành vẫn lạnh nhạt xa lạ với cô ta như cũ.

Mẹ Hoắc đã nói với cô ta, Thư Tình chẳng qua là vợ chưa cưới mà Hoắc lão gia tử chọn cho Hoắc Vân Thành, Hoắc Vân Thành bị ép bất đắc dĩ mới đồng ý.

Cho nên, chỉ cần có thể để lại ấn tượng tốt cho Hoắc lão gia tử, khiến Thư Tình mất mặt với Hoắc lão gia tử, vậy thì vị trí mợ chủ của Hoắc gia, sẽ ở trong tầm tay của cô ta.

“Tôi không chuẩn bị quà gì hết.” Gương mặt Thư Tình bình tĩnh chẳng chút dao động.

Ánh mắt Từ Uyển Nhi lóe lên vẻ khinh bỉ, cô ta biết ngay mà, kẻ nhà quê này không chuẩn bị gì hết.

Thất lễ mất mặt như thế trước mặt Hoắc lão gia tử, cứ chờ một ngày nào đó bị quét ra khỏi cửa đi!

Nhưng mà, Thư Tình khựng lại một lúc lấy một bức tranh từ trong túi ra, cười tươi như hoa: “Ông nội Hoắc, bức tranh này là “Sĩ nữ mẫu đơn” bút tích thật của Đường Dần, ông nội bảo cháu tặng cho ông.”

Hoắc Chấn Đình lộ vẻ ngạc nhiên mừng rỡ, nhận lấy bức tranh, ngắm nghía tỉ mỉ: “Thay ông cám ơn ông nội cháu nhé.”

Từ Uyển Nhi nhìn bức tranh với vẻ khó tin, chỉ thấy nhân vật trong tranh sống động như thật, mạnh mẽ hài hòa, kết hợp giữa cứng cáp và mềm mại, vừa nhìn đã biết đến từ tay của bậc thầy, giá trị không nhỏ.

So sánh như vậy, huyết yến của cô ta trở nên mờ nhạt.

Hoắc lão gia tử trước giờ yêu thích thư họa, Thư Tình chọn đúng sở thích, dỗ ông vui vẻ.

Nhưng mà, làm sao có thể!

Thư Tình đồ quê mùa này làm sao có thể có bức tranh quý giá đến thế!

Lẽ nào, là giả?

Nghĩ đến đây, Từ Uyển Nhi buột miệng thốt lên: “Cô Thư, cô tặng ông Hoắc đồ giả là có ý gì?”

Đồ giả?

Thư Tình khẽ cau mày, ông nội bảo cô tặng cho Hoắc lão gia tử, tất nhiên không thể là đồ giả được.

Từ Uyển Nhi nói như vậy, chẳng qua cho rằng nhà cô dưới quê là hộ nghèo khó, nghèo đến mức không có gì ăn.

“Cô Từ, cô nói như vậy, là đang nghi ngờ ánh mắt của ông nội Hoắc, ngay cả bút tích thật của Đường Dần cũng không phân biệt được sao?” Thư Tình cong môi, giọng điệu mang theo mấy phần châm chọc.

Từ Uyển Nhi có chút xấu hổ: “Tôi không có ý đó, nhưng bút tích thật của Đường Dần giá trị không nhỏ, cô lấy được từ đâu?”

“Thế nào, chắc không phải cô Từ lại muốn đổ oan tôi trộm đấy chứ?” Giọng nói Thư Tình có chút lạnh lẽo.

Hoắc Vân Thành vẫn luôn bên cạnh bỗng dưng lên tiếng: “Bức tranh này là thật.”

Ánh mắt anh nhìn Thư Tình, mang theo vài phần tìm tòi nghiên cứu.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 44


Chương 44

Chẳng phải nói cô từ quê lên sao? Sao Thư Tình lại có bức tranh nổi tiếng quý giá như vậy?

Mấy ngày ở chung, Hoắc Vân Thành càng lúc càng cảm thấy, cô vợ chưa cưới này của anh không đơn giản.

Ngay cả Hoắc Vân Thành cũng giúp Thư Tình, trong mắt Từ Uyển Nhi tràn ngập vẻ không cam lòng: “Nhưng mà…”

Không chờ Từ Uyển Nhi nói xong, Thư Tình đã ngắt lời cô ta: “Bức tranh của tôi đúng là hàng thật, nhưng lễ phục của cô Từ…”

Cô cố ý khựng lại một lúc, cong môi nở nụ cười châm chọc: “Chính xác là hàng giả.”

“Cô nói bậy gì đó?!” Từ Uyển Nhi thất thanh hét: “Lễ phục này của tôi do bậc thầy quốc tế Loe thiết kế, e rằng ngay cả Loe là ai cô cũng không biết, nói lung tung gì hả?”

Thư Tình bật cười, nếu cô không biết Loe là ai, vậy trên thế giời này không còn ai biết nữa.

Lễ phục của Từ Uyển Nhi quả thật được làm rất tinh tế, cũng rất xinh đẹp, nhưng Thư Tình nhìn kỹ lại, lễ phục của cô ta là hàng nhái loại một.

Kiểu lễ phục này, phòng làm việc chỉ cho ra hai bộ.

Một bộ đã được ngôi sao Hollywood Ada mua, bộ còn lại được vương phi nước Y mua.

Cho nên, bộ trên người Từ Uyển Nhi, chỉ có thể là hàng nhái loại một.

Nhìn dáng vẻ của cô ta, sợ rằng cũng chẳng biết bản thân đã mua hàng nhái loại một.

“Theo tôi được biết, hàng thật do Loe sản xuất, lớp lót trong mép váy sẽ có ký hiệu hình trái tim, cô Từ có thể nhìn xem, lễ phục của cô có hay không.” Thư Tình cong môi.

Ký hiệu hình trái tim kia do chính tay cô thiết kế, mỗi một cái đều do Vu Na tự tay thêu, cho nên không thể sao chép.

“Cái gì mà ký hiệu hình trái tim, trước giờ tôi chưa từng nghe nói. Cô đừng ăn nói lung tung.” Từ Uyển Nhi xem thường, kẻ nhà quê này có thể biết gì chứ? Cố ý nói như vậy khiến cô ta khó chịu thôi!

Thư Tình lấy điện thoại ra xem: “Cô Từ, cô có thể xem hot search.”

“Hot search?” Từ Uyển Nhi sững người.

“Hôm nay Loe cho ra kiểu mới của dòng Elsa, trong đó có giới thiệu về ký hiệu hình trái tim này.” Khóe môi Thư Tình ẩn chứa ý cười.

Thời gian vừa khéo.

Cô bảo Vu Na một khi đưa dòng Elsa ra thị trường, thì phải lên vị trí số một hot

Trong đó có giới thiệu tỉ mỉ quan niệm thiết kế của Loe, bao gồm ký hiệu hình trái tim.

Từ Uyển Nhi nghi ngờ mở điện thoại, tin tức nóng hổi về Loe đã được đẩy lên trên.

Quả nhiên, Vu Na nói rất rõ ràng, mỗi một bộ quần áo được phòng làm việc Loe sản xuất, đều sẽ có ký hiệu hình trái tim để chống hàng giả.

Mà bộ lễ phục của cô ta, lại không có.

Gương mặt Từ Uyển Nhi lúc trắng lúc xanh, thế mà cô ta lại tốn nhiều tiền để mua hàng nhái, còn mất hết thể diện trước mặt Hoắc Vân Thành!

Ngay cả mẹ Hoắc, cũng nhìn Từ Uyển Nhi với ánh mắt nghi ngờ.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 45


Chương 45

Đường đường là cô chủ Từ gia, sao lại không có tầm mắt như thế?

Ánh mắt Từ Uyển Nhi phẫn nộ hung hăng trừng Thư Tình, nhất thời không biết nên nói gì.

Tại sao Thư Tình lại biết nhiều thứ như thế?

Hoắc Vân Thành đột nhiên đến gần Thư Tình, kề tai cô thấp giọng hỏi: “Sao cô lại biết?”

Nếu anh nhớ không sai, trước giờ phòng làm việc của Loe chưa từng nhắc đến ký hiệu hình trái tim này, sao Thư Tình lại biết rõ đến thế?

Thư Tình nhướng mày: “Tôi cũng chỉ nghe bạn nói thôi.”

Hoắc Vân Thành không bày tỏ ý kiến, ngay cả anh cũng là lần đầu tiên nghe nói đến ký hiệu đó, người bạn nào của Thư Tình lại thần thông quảng đại như vậy?

“Được rồi, chú Lê, dọn cơm đi.” Mẹ Hoắc chuyển chủ đề, giúp Từ Uyển Nhi giải vây.

Chú Lê nhìn về phía Hoắc lão gia tử với ánh mắt dò hỏi, Hoắc lão gia tử gật đầu, ra hiệu chú ấy có thể dọn cơm.

Thư Tình ngồi xuống trước bàn cơm, lơ đãng liếc nhìn, trông thấy bàn bên cạnh có đặt một tấm ảnh.

Trong ảnh, Hoắc lão gia tử ôm một chú chó nhỏ màu trắng.

Chó con này…có chút quen mắt.

Cô nghiêng đầu nhìn Hoắc Vân Thành: “Chú chó trong ảnh là của ông nội Hoắc à?”

Hoắc Vân Thành nương theo tầm mắt cô, nhìn về phía tấm ảnh.

Gương mặt đẹp trai của anh hiện lên vẻ ảm đạm: “Đó là con chó mà bà nội tôi nuôi khi còn sống, tên Dolly, hai năm trước khi bà nội tôi qua đời, Dolly lén lút chạy mất.”

Khi ấy, Hoắc Vân Thành đã cho người tìm rất lâu, cũng không tìm được Dolly, anh biết đây là sự nuối tiếc trong lòng ông nội.

“Là vậy à.” Thư Tình như có điều suy nghĩ.

Thư Tình khẽ khom người, lên tiếng: “Thật ngại quá, tôi ra ngoài một chút.”

“Cô đi đâu?” Hoắc Vân Thành khẽ cau mày hỏi, giọng điệu có chút bất mãn: “Sắp ăn cơm rồi.”

Thư Tình có chuyện gì quan trọng, nhất quyết phải đi bây giờ chứ?

“Tôi có chút chuyện gấp.” Thư Tình đứng lên, đi thẳng ra ngoài cửa.

Cô gọi điện thoại cho bác sĩ bệnh viện thú y, dò hỏi: “Bác sĩ Trương, xin chào, tôi là Thư Tình. Lần trước tôi có đưa chú chó con đến, bây giờ thế nào rồi ạ?”

Đầu kia điện thoại truyền đến giọng nói của bác sĩ Trương: “Đã hồi phục hoàn toàn rồi.”

Thư Tình gật đầu: “Bây giờ tôi qua đón nó.”

Vừa rồi trong ảnh, Thư Tình thấy chú chó mà Hoắc lão gia tử ôm trông rất giống chú chó lang thang cô cứu khi trước, quan trọng là chiếc vòng đeo trên cổ, giống hệt nhau.

Cho nên, Thư Tình gần như có thể khẳng định, chú chó lang thang mà cô cứu khi trước, chính là chú chó mà Hoắc lão gia tử đánh mất.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 46


Chương 46

Nghe Hoắc Vân Thành nói, Hoắc lão gia tử và chú chó ấy có tình cảm rất sâu đậm, cô quyết định lập tức đón nó về trả lại cho Hoắc lão gia tử.

Thấy Thư Tình đột ngột rời đi, mẹ Hoắc vô cùng bất mãn: “Thư Tình, cô làm gì đấy? Chẳng có chút phép tắc nào cả.”

Từ Uyển Nhi cũng hùa theo: “Đúng vậy, lẽ nào còn phải để mọi người cùng chờ cô ta ăn cơm sao?”

Hoắc Vân Thành nhìn lướt qua Hoắc lão gia tử, anh nói: “Công ty còn có chút việc gấp, Thư Tình đi xử lý một lát.”

Anh cũng không biết Thư Tình vội vã rời đi rốt cuộc là vì chuyện gì, nhưng ngay từ trong tiềm thức, Hoắc Vân Thành không muốn để người khác nói xấu sau lưng cô, nhất là mẹ anh.

“Là chuyện gì mà quan trọng đến thế? Còn quan trọng hơn cả ông nội con?” – Mẹ Hoắc cao giọng nói: “Người nông thôn đúng là người nông thôn, đúng là vô lễ. Vẫn là Uyển Nhi ngoan ngoãn, có tri thức, hiểu lễ nghĩa, nền nã đúng mực.”

Thấy mẹ Hoắc khen mình, Từ Uyển Nhi lộ ra vẻ đắc ý, ra vẻ thẹn thùng: “Bác gái quá khen.”

Hoắc lão gia tử trầm ngâm: “Tình Tình vừa nghe thấy công ty có việc liền chạy tới ngay, nghiêm túc, có trách nhiệm, điều này rất tốt.”

Hoắc lão gia đã mở lời, mẹ Hoắc cũng không nói gì nữa, nhưng sự ghen ghét trong lòng Từ Uyển Nhi càng thêm sâu đậm.

Cô ta âm thầm cắn môi, trong lòng Từ Uyển Nhi tràn đầy sự đố kị và không cam tâm.

Dựa vào đâu Hoắc lão gia tử lại xem trọng một đồ nhà quê như Thư Tình đến thế?

Xét về gia thế, tướng mạo, cô kém cạnh gì Thư Tình?

Tại sao cô lại không thể lọt vào mắt xanh của Hoắc lão gia tử?

Nghĩ vậy, Từ Uyển Nhi giấu nhẹm cảm xúc của mình đi, tỏ vẻ ưu thương trùng trùng: “Nhưng Thư Tình cũng nên nói một câu khi nào sẽ về, nếu không chúng ta nhiều người như vậy chỉ đợi mỗi mình cô ấy, nhất là Hoắc lão gia, sức khỏe ông vốn không tốt, không thể để đói thêm được đâu.”

“Mọi người ãn trước đi, không cần đợi cô ấy nữa.” – Hoắc Vân Thành hơi nhíu mày, lạnh lùng nói.

Anh cũng nhìn ra mục đích của mẹ Hoắc khi dẫn theo Từ Uyển Nhi tới.

Dù giữa anh với Thư Tình chỉ là có hôn ước, nhưng không biết tại sao, từ tận đáy lòng, anh không cho phép bất kỳ ai gièm pha Thư Tình.

“Lão Lê, ăn cơm.” – Hoắc lão gia tử mở lời.

“Vâng.” – Chú Lê cung kính nói, dặn dò nhà bếp bê thức ăn lên.

“Ông nội Hoắc, ông ăn chân gà cho bổ.” – Từ Uyển Nhi ân cần gắp một chiếc chân gà vào bát Hoắc lão gia tử…

Hoắc lão gia tử nhàn nhạt ừ một tiếng, song ông không hề ăn chiếc chân gà Từ Uyển Nhi gắp cho mình.

Từ Uyển Nhi hơi lúng túng, cô ta quay sang nhìn Hoắc Vân Thành.

Hôm nay Hoắc Vân Thành mặc một chiếc sơ mi trắng, chiếc cà vạt caro xanh được nới lỏng, cổ tay áo cũng được quấn gọn lên, so với dáng vẻ nghiêm chỉnh khi trước, lúc này trông anh hiền hòa hơn nhiều. Ngũ quan tuấn tú của anh vẫn đem theo vài phần lạnh nhạt xa cách.

Bàn tay thon dài của anh lúc này đang bóc một con tôm.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 47


Chương 47

Hành động ấy nho nhã, cao quý, hoàn mỹ tới mức không thể bắt bẻ được.

Kể cả là động tác đơn giản như vậy, song sự bá đạo vẫn được thể hiện rõ, khí phách vương giả cũng lộ ra.

Ánh mắt Từ Uyển Nhi bất giác có chút si mê.

Người đàn ông mà cô yêu nhiều năm như vậy tại sao lại không thèm nhìn cô dù chỉ một lát?

Từ Uyển Nhi bóc nhanh một con tôm, đặt vào bát của Hoắc Vân Thành, dịu dàng nói: “Vân Thành, nếm thử con tôm em bóc cho anh đi.”

Hoắc Vân Thành lại đẩy bát sang bên cạnh, lạnh lùng nói: “Không cần, tôi không quen ăn đồ người khác bóc.”

Thời khắc này, con tôm rơi xuống bàn ăn, rồi lăn rớt xuống đất.

Từ Uyển Nhi khựng lại. Cô đường đường là đại tiểu thư Từ gia muốn gì được nấy, còn phải hạ mình bóc tôm cho Hoắc Vân Thành.

Song thế mà lại bị anh ghét bỏ.

Cô ta tủi thân nói: “Vân Thành, đây là người ta đặc biệt bóc cho anh đấy.”

“Đúng đó, Vân Thành, đây là lòng tốt của Uyển Nhi mà.” – Mẹ Hoắc ở một bên phụ họa.

Hoắc Vân Thành lạnh nhạt cong môi, vừa định nói gì đó, ánh mắt chợt lướt qua một bóng dáng quen thuộc.

Nụ cười của Hoắc Vân Thành cũng hiền đi mấy phần, anh nhướng mày: “Thư Tình”

Nhìn theo hướng ánh mắt của Hoắc Vân Thành, Từ Uyển Nhi thấy Thư Tình ôm một chú cún màu trắng chạy vội về, bất giác kêu lên: “Thư Tình, cô đem chó tới đây làm gì? Chúng tôi đều đang ăn cơm mà!”

Thư Tình còn chưa kịp nói gì, chú chó trong lòng đột nhiên vùng vẫy muốn nhảy xuống.

“Trông mày cuống cuồng lên kìa.” – Thư Tình cười, cúi xuống buông tay ra, chú chó lập tức xông về phía trước, nhảy lên chân Hoắc lão gia tử, thân thiết dụi vào người ông.

“Dolly!” – Mắt Hoắc lão gia tử sáng hẳn lên, đôi tay ông kích động hơi run lên. Ông nhìn chú chó trong lòng với ánh mắt không thể tin nổi: “Dolly, đúng là mày rồi!”

“Gâu gâu gâu!” – Dolly lớn tiếng sủa, nó như muốn trả lời Hoắc lão gia tử.

“Mày về được là tốt rồi.” – Hoắc lão gia tử v**t v* Dolly, mắt rơm rớm lệ.

Dolly vốn bị lạc mất lâu như vậy, cuối cùng cũng trở về rồi!

“Thư Tình, cô tìm thấy Dolly ở đâu vậy?” – Ánh mắt thăm dò của Hoắc Vân Thành dừng lại trên người Thư Tình.

Hóa ra, khi nãy cô vội vã rời đi là để đi tìm Dolly.

Nhưng hôm nay Thư Tình mới nhìn thấy ảnh của Dolly lần đầu tiên, sao cô có thể tìm thấy nó nhanh tới vậy?

Trong lòng anh thật sự có quá nhiều điều nghi vấn.

Thư Tình vừa mới chạy thẳng về đây, lúc này còn đang thở hổn hà hổn hển.

Cô hít sâu một hơi, mấp máy môi: “Anh có nhớ mấy hôm trước tôi tới muộn, suýt nữa bị Hạ Tinh Tinh đuổi việc không?

Hoắc Vân Thành gật đầu.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 48


Chương 48

Lần đó Thư Tình xin nghỉ phép với anh, báo rằng nhà có việc, sau đó Hạ Tinh Tinh làm loạn cả phòng tổng tài lên, khăng khăng rằng Thư Tình trốn việc, đòi sa thải cô. Sau đó vẫn là anh phải ra mặt bắt Hạ Tinh Tinh xin lỗi Thư Tình.

“Sáng hôm đó, xe của Bạch Tiêu Tiêu suýt chút nữa đâm vào Dolly, tôi đưa Dolly vào bệnh viện thú y, nên mới bị chậm trễ.” – Thư Tình giải thích.

Hóa ra là như vậy.

Chỉ là hôm ấy Thư Tình căn bản không biết Dolly là chú chó mà ông nội đánh mất.

Vì vậy, cô ấy vì muốn cứu một chú cún hoang mà làm lỡ dở công việc, thậm chí còn bị người khác hiểu lầm, làm lớn chuyện lên.

Sự lương thiện ấy, đúng là hiếm có khó tìm.

Ánh mắt nhìn về phía Thư Tình của Hoắc Vân Thành trầm hơn vài phần, anh chân thành nói: “Thư Tình, cảm ơn cô.”

Đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Hoắc Vân Thành, Thư Tình cười ngọt ngào: “Chuyện dễ như trở bàn tay thôi mà, việc tôi nên làm thôi.”

“Tình Tình, mau ngồi xuống ăn cơm.” – Hoắc lão gia tử tìm lại được Dolly, tâm trạng vô cùng tốt, bèn dặn dò: “Lão Lê, mau cho người đem bát và đũa tới cho Tình Tình.”

“Vâng, thưa lão gia.” – Chú Lê lập tức phân phó xuống dưới.

Vừa nói, Hoắc lão gia tử vừa ngồi dịch sang bên cạnh, tỏ ý bảo Thư Tình ngồi bên cạnh Hoắc Vân Thành.

“Ông nội Hoắc, ông khách sáo rồi.” – Thư Tình ngồi xuống vị trí trống bên cạnh Hoắc Vân Thành, dịu dàng cười, nói.

“Tình Tình, lần này đúng là may nhờ có cháu tìm lại được Dolly.” – Hoắc lão gia tử ôm Dolly, không nỡ buông tay, ánh mắt nhìn về phía Thư Tình tràn đầy sự cảm kích.

Nếu không nhờ có Thư Tình tìm được Dolly, e rằng cả đời này ông sẽ không thể nào gặp lại được Dolly, sau này về nơi chín suối cũng không biết ăn nói sao với người vợ quá cố của mình.

Thật tốt quá, Dolly đã trở lại rồi.

“Cháu chỉ là may mắn tình cờ gặp được Dolly thôi ạ.” Thư Tình cúi đầu v**t v* Dolly.

Bộ lông của Dolly xù xù mềm mại như bông, sờ vào rất thoải mái, nhờ được bác sĩ thú y chăm sóc mà vết thương trước đó cũng đã lành hẳn, thoạt trông hoạt bát lại đáng yêu.

Được Thư Tình cưng nựng, nó ra sức vẫy vẫy đuôi quấn quýt.

Hoắc lão gia tử vuốt râu cười: “Đó nghĩa là cháu và Dolly có duyên với nhau.”

Từ Uyển Nhi nhìn thấy Hoắc lão gia tử thân thiết với Thư Tình như thế lại nổi cơn ghen ghét trong lòng.

Đầu tiên là quà tặng bị so sánh thua kém lại bị Thư Tình châm chọc là đồ giả chất lượng cao, bây giờ thì là Thư Tình tìm được chú cún cưng của Hoắc lão gia tử lấy lòng ông, làm cho ông vui vẻ không thôi.

Ở trước mặt Hoắc lão gia tử, Từ Uyển Nhi toàn bại!

“Cháu mau ăn đi kẻo đói.” Từ lão gia tử ân cần nói với Thư Tình.

Thư Tình đáp lại rồi cúi đầu ăn, bỗng từ đâu xuất hiện một con tôm to đã được lột vỏ sạch sẽ nằm chễm chệ trong chén cô.

Thư Tình ngạc nhiên ngẩng đầu lên thì thấy người đàn ông ngồi bên cạnh cô ưu nhã cầm trong tay đôi đũa, giọng điệu hằn học: “Tôi không thích ăn tôm.”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 49


Chương 49

Hoắc Vân Thành cố bình bóc tôm cho cô?

Thư Tình cảm thấy thật khó tin.

Một người đàn ông cao ngạo như Hoắc Vân Thành mà có thể bóc tôm cho người khác ư?

Nghĩ lại, chắc là để cảm ơn cô vì đã giúp Hoắc lão gia tử tìm được Dolly?

Thư Tình nhẹ cười: “Cảm ơn.”

Từ Uyển Nhi nhìn thấy tức giận nghiến răng ken két.

Hoắc Vân Thành không thích ăn tôm?

Rõ ràng vừa rồi anh thích ăn mà!

Cô ta hạ mình đích thân lột tôm cho Hoắc Vân Thành đổi lại bị anh xem thường, vậy mà bây giờ anh lại bóc tôm cho Thư Tình!

Ở trước mặt Hoắc Vân Thành, Từ Uyển Nhi toàn bại!

Từ trước đến giờ cô ta chưa bao giờ thất bại thảm hại giống như ngày hôm nay, đầu ngón tay mang theo tức giận đâm vào da thịt.

Thư Tình cái đồ tiện nhân, cục tức này cô ta nuốt không trôi!

Cơm nước xong xuôi, Hoắc lão gia tử đi nghỉ trưa, Hoắc Vân Thành đến công ty còn Thư Tình thì đi dạo phố.

Tối nay cô có hẹn với Lâm Nam mà bộ đồ này vừa nãy đến bệnh viện thú cưng đón Dolly đã bị làm nhăn ít nhiều, không thể tiếp tục mặc nó đi hẹn được.

Thư Tình đi đến Cửa hàng thời trang cao cấp RD, đây là hãng thời trang xịn nhất ở thành phố A. Nếu cô nhớ không nhầm thì RD vừa mới ký hợp đồng với Loe, theo đó bộ sưu tập Elsa quý này sẽ được bày bán trong cửa hàng RD.

Mới vừa bước vào cửa, đập vào mắt Thư Tình là chiếc đầm Elsa do cô thiết kế, nó được đặt ở vị trí bắt mắt nhất trong tủ kính.

Cô bỗng nhiên rất muốn mặc thử nó.

Chiếc váy do chính tay cô thiết kế ra mặc lên người cô sẽ trông như thế nào đây?

“Chị lấy cho tôi xem thử chiếc váy này với.” Thư Tình nói với nhân viên bán hàng.

Nhân viên bán hàng đánh giá một lượt Thư Tình, thấy quần áo cô đang mặc nhăn nhúm lại còn có mấy vệt ố đen, trên mặt không khỏi lộ vẻ khinh thường.

Khách hàng của RD trước giờ toàn là tiểu thư, phu nhân nhà giàu danh giá của thành phố A, còn Thư Tình thì chỉ vừa mới đến đây không bao lâu, ngày thường cũng chỉ ăn mặc giản dị. Đánh giá bề ngoài Thư Tình như vậy, nhân viên bán hàng kết luận chắc chắn cô là đồ quê mùa nghèo kiết xác không biết từ đâu tới.

Chị ta hắng giọng, nói: “Xin lỗi quý khách, đây là chiếc váy do nhà thiết kế nổi tiếng – Loe đích thân chế tác ra, là báu vật của cửa hàng chúng tôi, nếu không mua thì không được thử nó đâu ạ.”

Thư Tình cau mày.

Cô đang bị người ta xem thường phải không?

Cô không mua nổi nó ư?

Đừng nói là một bộ quần áo, dù có là mua cả cửa hàng này thì đối với cô cũng chỉ là chuyện vặt mà thôi, nhân viên này đúng là ánh mắt hạn hẹp.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 50


Chương 50

“Không mua thì không thể thử sao?” Thư Tình lấy ra một tấm thẻ đen đập lên mặt bàn, khí phách nói: “Tôi mua!”

Làm việc tại cửa hàng cao cấp này, đã từng tiếp xúc với nhiều hạng người quyền quý, đương nhiên là nhân viên bán hàng nhận ra đây là thẻ VIP phiên bản giới hạn toàn cầu, có thể tiêu dùng không giới hạn, nghe nói chỉ có những người thân phận cực kỳ cao quý mới có được.

Chị ta nghi ngờ đánh giá kỹ Thư Tình lại một lần nữa, tuy trên người quần áo vừa nhăn vừa dơ nhưng có thể thấy đường may tinh tế, vải dệt trông cũng không phải hạng thường.

Thêm nữa, khuôn mặt Thư Tình lại xinh đẹp trong sáng, là một đại mỹ nhân.

Chẳng lẽ cô gái này lại là tiểu thư nhà giàu giản dị hoặc là tình nhân của vị kim chủ nào đó?

Bất kể là ai cũng không phải loại người chị ta có thể trêu vào được.

Rùng mình một cái, nhân viên bán hàng vội vàng vội vàng lấy chiếc váy ra khỏi tủ kính, đưa cho Thư Tình: “Phòng thử đồ ở bên kia thưa quý khách.”

Thư Tình hừ lạnh một tiếng, cầm lấy chiếc váy đi đến phòng thử đồ.

Không thể không nói, quần áo do nhà mình thiết kế quả đúng là tuyệt phẩm, từ kiểu dáng, tay nghề đến chất liệu đều là hạng nhất.

Có thể thấy Vu Na thật sự rất chú tâm đến nó.

Bộ váy này rất vừa vặn với Thư Tình, tựa như được đong đo thiết kế ra dành cho cô vậy, Thư Tình hài lòng ra khỏi phòng thử đồ.

Vừa bước ra ngoài Thư Tình liền nghe thấy một giọng điệu cao ngạo quen thuộc: “Lấy cho tôi chiếc váy Elsa từ Loe Studio.”

Đó là Từ Uyển Nhi.

Bên cạnh cô ta hiển nhiên còn có thêm cái đuôi Bạch Lam.

Trong bữa tiệc lần trước, Từ Uyển Nhi và Bạch Lam kẻ xướng người họa ý đồ vu hãm Thư Tình ăn trộm đồ vật.

Từ Uyển Nhi là khách quen đồng thời cũng là VIP của RD, nhân viên bán hàng thấy cô ta lập tức tiến tới ân cần chào hỏi: “Từ tiểu thư mời vào!”

Từ Uyển lặp lại lần nữa: “Lấy cho tôi bộ váy Elsa từ Loe Studio.”

Nhân viên bán hàng tỏ vẻ khó xử: “Xin lỗi Từ tiểu thư, bộ váy này mới vừa có người mua rồi ạ.”

“Có người mua?” Từ Uyển Nhi sửng sốt: “Là ai?”

Vừa rồi ở Hoắc gia cô ta đã bị cái đồ nhà quê Thư Tình là cho bẽ mặt trước Hoắc lão gia tử và Hoắc Vân Thành cho nên cô ta mới phải tức tốc chạy đến cửa hàng RD có cho bằng được chiếc váy Elsa gỡ gạc lại mặt mũi, nhưng không ngờ lại có người chiếm nó trước rồi?

Từ Uyển Nhi muốn xem xem kẻ nào không có mắt dám tranh giành với đại tiểu thư Từ gia là cô ta?

Nhân viên bán hàng nhìn về phía phòng thử đồ, vừa lúc thấy Thư Tình mặc váy bước ra liền chỉ vào cô: “Là vị tiểu thư kia.”

Theo phương hướng chị ta chỉ, một cô gái vận đầm dạ hội Elsa trắng tinh khôi bước ra, xinh đẹp tựa như tiên nữ hạ phàm.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 51


Chương 51

Thiết kế vai trần để lộ xương quai xanh quyến rũ của cô, váy đuôi cá ôm sát thân hình cao ráo thon thả của cô một cách hoàn hảo, phác họa đường cong duyên dáng của cô vô cùng tinh tế.

Cao quý, trang nhã, hào phóng, lại mang theo vài phần quyến rũ, xinh đẹp khiến người ta không dời mắt nổi.

Đây chẳng phải Thư Tình sao?

Sao cô có thể đẹp như vậy!!!

Ánh mắt Từ Uyển Nhi lóe lên vẻ ghen tỵ, chỉ vào Thư Tình nói với nhân viên bán hàng: “Tôi mua bộ lễ phục này! Gói lại cho tôi!”

Nhân viên bán hàng có chút khó xử: “Nhưng mà…vừa rồi cô ấy nói cô ấy sẽ mua.”

Giọng điệu Từ Uyển Nhi không tốt: “Cô ta trả tiền rồi à?”

Nhân viên bán hàng chần chừ một lúc: “Vậy thì chưa ạ.”

“Chưa trả tiền tức là chưa mua, Uyển Nhi bảo cô gói lại cô không nghe thấy sao?” Bạch Lam lấy lòng chỉ vào Từ Uyển Nhi, lại liếc nhân viên bán hàng nói:

“Cô nhìn cho rõ ràng, đây là cô cả Từ gia, nếu đắc tội cô ấy, cô cứ chờ cuốn gói rời đi thôi!”

Trong lòng nhân viên bán hàng rối rắm một lúc, Từ gia ở thành phố A là gia tộc giàu sang quyền thế, thế lực không tầm thường, Từ Uyển Nhi lại là cháu gái mà Từ lão gia tử yêu thương nhất, một nhân viên bán hàng nhỏ bé như cô ta không thể đắc tội nổi.

Cô ta không biết Thư Tình có thân phận gì, nhưng cô ta cảm thấy, đắc tội Thư Tình, vẫn tốt hơn đắc tội cô cả Từ gia.

Nghĩ như vậy, nhân viên bán hàng đi đến trước mặt Thư Tình, có chút căng thẳng mở miệng: “Thưa cô, lễ phục cô đang mặc đã có người mua rồi, mời cô cởi ra cho.”

Khóe môi Thư Tình nở nụ cười châm chọc: “Vừa nãy chẳng phải tôi đã nói tôi sẽ mua rồi sao.”

“Nhưng mà…”

Nhân viên bán hàng đang suy nghĩ làm sao để Thư Tình c** đ* ra, chỉ thấy Bạch Lam giẫm lên giày cao gót đi qua, vênh váo đắc ý nói với Thư Tình:

“Uyển Nhi đã nhìn trúng bộ lễ phục này, đồ quê mùa nhà cô còn không mau cởi ra!”

“Vậy sao?” Thư Tình không nhanh không chậm nhìn thoáng qua cô ta, thản nhiên nói: “Lẽ phục này là tôi thấy trước, cũng là tôi nói muốn mua trước. Chắc cô Từ không thể không biết tới trước được trước đâu nhỉ?”

“Kẻ nhà quê như cô cũng có tiền mua sao?” Bạch Lam hung hăng trừng Thư Tình: “Cô có biết bộ đồ này bao nhiêu tiền không? Chỉ dựa vào cô, mua nổi sao?”

“Có mua nổi hay không không phiền cô phải lo lắng.” Thư Tình không muốn để ý Bạch Lam, trực tiếp lấy thẻ đen đưa cho nhân viên bán hàng nói: “Giúp tôi quẹt thẻ đi.”

Từ Uyển Nhi nhìn tấm thẻ trong tay Thư Tình, càng lúc càng nóng mắt.

Cô ta nhớ, Hoắc Vân Thành có một tấm thẻ như vậy.

Loại thẻ này chỉ phát hành số lượng có hạn trên toàn cầu, ngay cả cô ta cũng không có, sao Thư Tình lại có thể có tấm thẻ cao quý như thế?

Nhất định là Hoắc Vân Thành đã cho cô!

Vừa nghĩ đến Hoắc Vân Thành đối xử với Thư Tình tốt như vậy, Từ Uyển Nhi hận không thể chém Thư Tình ngàn vạn nhát dao.

Ngọn lửa ghen tỵ trong lòng thiêu đốt hừng hực, Từ Uyển Nhi đè nhân viên bán hàng đang muốn nhận thẻ đen, vênh váo hung hăng: “Tôi trả giá gấp đôi!”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 52


Chương 52

Thư Tình khoanh hai tay trước ngực, cau mày nhìn thoáng qua Từ Uyển Nhi.

Từ Uyển Nhi này là âm hồn không tan sao, có còn để cho người ta dạo phố nữa không.

Mua quần áo cũng gặp cô ta, thật đúng là oan gia ngõ hẹp!

Cô nhướng mày nói: “Cô Từ, cô có nghe qua câu tới trước được trước không, bộ này tôi đã mua thì là của tôi, mặc kệ cô ra giá bao nhiêu, tôi cũng sẽ không nhường cô.”

“Chỉ dựa vào cô, cũng xứng mặc bộ này?” Từ Uyển Nhi nhìn chằm chằm Thư Tình, hận không thể đục lỗ trên người cô.

Lễ phục đẹp như vậy mặc trên người kẻ quê mùa kia, thật sự là phung phí của trời!

Nếu Từ Uyển Nhi cô ta mặc vào, nhất định sẽ đẹp hơn kẻ nhà quê kia gấp ngàn vạn lần!

Đến lúc đó Hoắc Vân Thành nhìn thấy, nhất định sẽ thích cô ta.

“Tôi không xứng sao?” Thư Tình cong môi, mỉm cười châm chọc: “Vẫn còn tốt hơn một số người, ngay cả hàng thật hay hàng nhái cũng không phân biệt được.”

“Cô!” Bị Thư Tình mỉa mai trước mặt mọi người, sắc mặt Từ Uyển Nhi lúc trắng lúc xanh, suýt nữa tức đến ngất đi.

Kẻ nhà quê Thư Tình này dựa vào đâu châm chọc cô ta?

Cô ta la cô cả Từ gia cao xa vời vợi.

Cho dù Thư Tình là vợ chưa cưới của Hoắc Vân Thành, nhưng mẹ Hoắc hoàn toàn không chấp nhận cô, Hoắc Vân Thành nhất định cũng chỉ nhất thời thấy cô mới mẻ mà thôi.

Nghĩ như thế, Từ Uyển Nhi yên tâm không ít.

Hôm nay bất kể thế nào, cô ta cũng phải mua được bộ đồ này!

“Thư Tình, biết điều thì mau chóng c** đ* ra!” Bạch Lam tiến lên, vươn tay muốn cởi lễ phục trên người Thư Tình.

“Cô làm gì vậy?” Thư Tình nắm tay Bạch Lam, dùng sức đẩy ra.

Giữa ban ngày ban mặt, vậy mà dám cướp đồ?

Ngọn lửa trong lòng Thư Tình từ từ dâng lên.

Cô không dễ ức h**p như vậy đâu!

Bạch Lam bị Thư Tình đẩy như thế, loạng choạng, suýt ngã xuống.

“Đồ nhà quê, đừng có rượu mời không uống lại uống rượu phạt!” Bạch Lam có thế nào cũng là cô cả Bạch gia, tuy mấy năm nay Bạch gia dần dần lụn bại, nhưng cũng xem như người giàu có, bình thường đi theo Từ Uyển Nhi ngang ngược càn rỡ quen thói.

Bây giờ lại bị đồ quê mùa Thư Tình kia đẩy ngã, sao cô ta có thể nuốt trôi cục tức này.

Bạch Lam xông tới gầm lên với nhân viên bán hàng: “Cô còn ngây ra đó làm gì, không mau kêu người đến đây, c** đ* trên người cô ta xuống!’

“Cô Bạch, cô Từ, tôi sẽ đi mời quản lý.” Thấy sự việc càng lúc càng nghiêm trọng, nhân viên bán hàng không dám đắc tội Từ Uyển Nhi, nhưng dáng vẻ của Thư Tình cũng nhất định không chịu bỏ qua, cô ta chỉ đành mời quản lý đến giải quyết.

Từ Uyển Nhi hừ lạnh một tiếng, thúc giục nói: “Còn không mau gọi cửa hàng trưởng ra đây!”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 53


Chương 53

Từ Uyển Nhi tự tin, với thế lực của Từ gia, cửa hàng trưởng nhất định sẽ đuổi Thư Tình đi.

Vừa nghĩ đến Thư Tình sẽ bị ném ra ngoài, trong lòng Từ Uyển Nhi cảm thấy cực kì vui sướng.

Thấy Thư Tình nhàn nhã ngồi trên sô pha, Từ Uyển Nhi hầm hầm đi qua, từ trên cao nhìn xuống cô, ngạo mạn nói:

“Thư Tình, cho cô một cơ hội, mau c** đ* ra cho tôi, nếu không cửa hàng trưởng đến, bảo cô cút ra ngoài, cô không sợ mất mặt à?”

Thư Tình hoàn toàn làm lơ lời khiêu khích của Từ Uyển Nhi, cô gửi tin nhắn cho Vu Na.

Thấy mình bị Thư Tình ngó lơ, Từ Uyển Nhi cắn răng, lửa giận đầy bụng không có chỗ phát tác.

Tiện nhân này nhất định đang gọi cứu binh.

Lẽ nào cô đang gửi tin nhắn cho Hoắc Vân Thành? Bảo Hoắc Vân Thành ra mặt cho cô?

Vừa nghĩ đến Hoắc Vân Thành, trong lòng Từ Uyển Nhi dâng lên muôn vàn cảm xúc phức tạp.

Hôm nay cô ta nhất định sẽ không bỏ qua cho Thư Tình!

Có lẽ khoảng mười phút sau, quản lý của RD vội vàng đuổi đến.

“Quản lý Ngô.” Từ Uyển Nhi đang muốn bảo quản lý Ngô đuổi Thư Tình ra ngoài, nhưng quản lý Ngô như thể không nhìn thấy Từ Uyển Nhi, trực tiếp lướt qua cô ta.

Quản lý Ngô đi đến trước mặt Thư Tình, cung kính nói: “Cô Thư, chào cô.”

Thư Tình thản nhiên ngước mắt: “Quản lý Ngô phải không? Cửa hàng các anh làm ăn như vậy sao?”

Quản lý Ngô chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, ra sức xin lỗi: “Xin lỗi cô Thư, vừa rồi nhân viên cửa hàng không hiểu chuyện, đắc tội cô Thư, tôi thay cô ấy xin lỗi cô Thư.”

Cô Thư?

Xin lỗi?!

Từ Uyển Nhi nhìn cảnh tượng trước mắt với vẻ khó tin.

Quản lý Ngô đích thân xin lỗi Thư Tình?

Làm sao có thể!

Bạch Lam là người đầu tiên không nhịn được, nghiến răng nghiến lợi nói: “Quản lý Ngô, anh có lộn không vậy? Anh xin lỗi cô ta làm gì?! Bộ đồ này là Uyển Nhi của chúng tôi nhìn trúng, anh quen Uyển Nhi mà, cô ấy là cháu gái mà Từ lão gia tử yêu thương nhất, anh đắc tội Uyển Nhi chính là đắc tội Từ gia, đắc tội Từ gia có hậu quả gì anh biết không hả? Anh gánh nổi không?”

Quản lý Ngô lại hoàn toàn ngó lơ Bạch Lam, lau mồ hôi lạnh trên trán: “Cô Từ, để bày tỏ sự xin lỗi, bộ lễ phục này chúng tôi tặng cô miễn phí, hi vọng cô đừng giận.”

Vừa rồi anh ta nhận điện thoại của Vu Na người phụ trách phòng làm việc Loe, nói bạn của cô ta bị đối xử bất công, bảo anh ta nhất định phải giải quyết chuyện này, khiến Thư Tình hài lòng mới thôi.

Nếu không, phòng làm việc Loe sẽ ngừng hợp đồng với RD

RD vất vả lắm mới qua năm ải chém sáu tướng giành được cơ hội hợp tác với phòng làm việc Loe, một khi phòng làm việc Loe tuyên bố dừng hợp tác với RD, vậy tổn thất phải chịu không thể đo lường được.

Cho nên, mặc kệ phải trả giá thế nào quản lý Ngô cũng bằng lòng, chỉ cầu mong khiến Thư Tình hài lòng ra về, để Vu Na không nhắc đến việc dừng hợp đồng nữa.

Tặng miễn phí?

Từ Uyển Nhi chấn động xoa lỗ tai, cô ta không nghe nhầm chứ?
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 54


Chương 54

Lễ phục này có giá mười triệu, tại sao quản lý Ngô lại tặng miễn phí cho Thư Tình?!

“Quản lý Ngô, anh có nhầm không vậy?!” Sắc mặt Từ Uyển Nhi rất khó coi: “Tôi chắn chắn phải mua bộ lễ phục này, tôi sẽ mua với giá gấp ba!”

“Xin lỗi, cô Từ, bộ này là của cô Thư.” Quản lý Ngô cười làm lành với Từ Uyển Nhi nói: “Hay là hai cô xem những bộ khác nhé, cửa hàng chúng tôi vẫn còn những bộ lễ phục cao cấp khác…”

“Tôi chỉ muốn bộ này!” Từ Uyển Nhi tức giận không thôi, thứ mà cô ta nhìn trúng, trước giờ chưa từng không lấy được!

Thấy Từ Uyển Nhi không nói lý lẽ, Thư Tình trực tiếp đứng dậy, thô bạo nói: “Không cần miễn phí, ngày mai tôi bảo người đưa chi phiếu qua.”

Nói xong, Thư Tình không muốn dây dưa với hai người này nữa, xoay người ra cửa.

Buổi tối cô còn hẹn với Lâm Nam, không muốn đến trễ.

“Thư Tình cô đứng lại cho tôi!” Từ Uyển Nhi giận dữ: “Có phải cô tìm Hoắc Vân Thành ra mặt cho cô không?”

Tất nhiên Từ Uyển Nhi không biết, người Thư Tình tìm là Vu Na, cô ta cho rằng chẳng qua Thư Tình chỉ là kẻ nhà quê mộc mạc, trừ Hoắc Vân Thành ra, Thư Tình không thể tìm người khác được.

Nhưng tại sao Hoắc Vân Thành lại để ý Thư Tình như vậy?

Không tiếc chống đối với Từ gia, cũng phải bảo vệ cho Thư Tình?

Thư Tình trông thấy dáng vẻ tức giận thở hổn hển của Từ Uyển Nhi, trong lòng sảng khoái, nhướng mày: “Cô thấy sao?”

“Thư Tình, đồ không biết xấu hổ, trừ việc dụ dỗ đàn ông ra cô còn biết làm gì nữa hả? Cô tưởng Hoắc Vân Thành thật sự thích cô sao?” Từ Uyển Nhi tức đến mức muốn nổ tung.

Thư Tình chế giễu lại: “Không thích tôi, chẳng lẽ thích cô à?”

“Thư Tình, cô là đồ đê tiện!” Bị đâm trúng chỗ đau, Từ Uyển Nhi tức đến mức suýt lệch mũi, gương mặt tinh tế vặn vẹo, giơ tay lên, muốn hung hăng tát vào mặt Thư Tình.

Quản lý Ngô che chở Thư Tình ra sau lưng, từ đoạn đối thoại ban nãy giữa Từ Uyển Nhi và Thư Tình, xem như anh ta đã hiểu, Thư Tình và Hoắc Vân Thành có mối quan hệ không tầm thường.

Hoắc Vân Thành là ai?

Đó là nhân vật tồn tại như một vị thần.

Đắc tội với ai, cũng không thể đắc tội với Hoắc Vân Thành.

Nghĩ như vậy, quản lý Ngô vội vàng gọi bảo vệ ngăn cản Từ Uyển Nhi và Bạch Lam: “Cô Thư, tiếp đãi không chu đáo, xin cô thứ lỗi!”

Thư Tình mỉm cười, xoay người rời đi.

Cứ để Từ Uyển Nhi hiểu lầm, đổ hết chuyện này lên đầu Hoắc Vân Thành vậy.

Từ Uyển Nhi tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, Thư Tình toàn thắng!

Màn đêm buông xuống, bảy giờ tối, Thư Tình đến hẹn đúng giờ.

Quán bar Charming là quán bar xa hoa nhất thành phố A, người đến đây tiêu xài không giàu cũng quý.

“Chị Tình, ở đây!” Lâm Nam và vài người bạn trong giới giải trí đã uống rượu oẳn tù tì trong phòng bao.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 55


Chương 55

Thư Tình bước lên, mỉm cười: “Nhóc con, phim mới quay xong nhanh như vậy sao? Chúc mừng cậu.”

Lâm Nam ân cần kéo ghế cho Thư Tình: “Chị Tình, chị ngồi ở đây đi, chị uống gì? Rượu vang được không? Em rót cho chị.”

Thư Tình mỉm cười, cô không thích uống rượu: “Không cần đâu, tôi uống nước giải khát là được rồi.”

“Chỉ uống một chút thôi được không chị? Chị Tình, hôm nay là sinh nhật của em.” Lâm Nam ân cần rót nửa ly rượu vang cho Thư Tình, lại rót đầy ly cho mình: “Chị Tình, em mời chị.”

“Nên để tôi mời cậu, nhóc con, sinh nhật vui vẻ!” Thư Tình uống hết một hơi.

“Tửu lượng chị Tình tốt quá!” Lâm Nam khoa trương vỗ tay.

Thư Tình và Lâm Nam trò chuyện một lúc, đột nhiên trung tâm sân khấu quán bar truyền đến giọng hát rất hay.

Thư Tình nhìn về phía phát ra tiếng hát, chỉ thấy người đứng trên trung tâm sân khấu ca hát, là một cô gái trẻ trung mặc lễ phục màu đỏ, tóc xoăn chấm vai, quyến rũ động lòng người, tiếng ca uyển chuyển.

Thấy Thư Tình nhìn chằm chăm trung tâm sân khấu, Lâm Nam giới thiệu: “Đó là người hát thường xuyên ở Charming, tên tiếng anh hình như là Angel.”

Thư Tình gật đầu: “Hát rất hay.”

Lâm Nam cười nói: “Đúng là hay, nhưng so với chị Tình còn kém rất xa. Chị Tình, đã lâu em không nghe chị hát, hay là chị hát một bài làm quà sinh nhật tặng em nhé!”

Người bạn bên cạnh Lâm Nam cũng lên tiếng: “Chị Tình, hát một bài tặng nhóc con đi.”

“Chị Tình, có được không?” Lâm Nam mong chờ nói, năm mười bảy tuổi, giọng hát tuyệt vời của Thư Tình đã để lại ấn tượng sâu sắc cho cậu ta.

Thư Tình nhìn sân khấu trung tâm quán bar: “Được.”

Charming có thể cho khách chọn bài hát, trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt của mọi người, Thư Tình mặc đầm dài màu trắng thuần khiết, chậm rãi đi về phía trung tâm sân khấu.

“Bài hát kế tiếp, tặng cho bạn thân Lâm Nam của tôi, chúc cậu sinh nhật vui vẻ!”

Thư Tình hát một bài tiếng Pháp, giọng hát uyển chuyển du dương, như một tinh linh nhỏ mê người, khiến người ta si mê say đắm.

Phòng VIP lầu hai, thân hình người đàn ông cao lớn thẳng tắp, ẩn nấp trong tia sáng mờ tối, đôi mắt lại nhìn chằm chằm cô gái xinh đẹp như tiên nữ hạ phàm trên sân khấu, ánh mắt sâu sắc dao động lên xuống, mang theo vẻ phức tạp.

Hoắc Vân Thành đến bàn chuyện làm ăn với bạn, không ngờ lại nhìn thấy Thư Tình.

Nhớ lại hôm đó nghe Thư Tình nói điện thoại hẹn người ta đi quán bar gì đó, sắc mặt có chút u ám.

Thì ra người Thư Tình hẹn là Lâm Nam.

Phía hợp tác thấy sắc mặt Hoắc Vân Thành khó coi, lấy lòng nói: “Hoắc tổng, anh nếm thử bia xanh này xem, đây là loại bia đặc sắc mới nhất được quán bar Charming tung ra, mùi vị rất ngon.”

Nhìn cái ly xanh lè kia, Hoắc Vân Thành chỉ cảm thấy cực kì chói mắt.

Người phụ nữ Thư Tình kia có biết mình đang làm gì không?

Trên danh nghĩa, cô là vợ chưa cưới của Hoắc Vân Thành anh, nhưng bây giờ cô lại ngang nhiên hẹn hò với một người đàn ông khác ở quán bar, còn hát cho cậu ta nghe?!

Sắc mặt Hoắc Vân Thành càng lúc càng khó coi, phía hợp tác nhất thời ngơ ngác, có phải mình đã nói gì sai khiến Hoắc Vân Thành khó chịu không?

Thư Tình hát xong một bài, tiếng vỗ tay như sấm vang vọng khắp quán bar, bên dưới còn có người hét lên: “Thêm một bài nữa! Thêm một bài nữa!”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 56


Chương 56

Thư Tình lịch sự mỉm cười, xoay người xuống sân khấu, trở về phòng bao.

“Chị Tình, chị hát hay lắm, đúng là giọng ca trời ban, hay hơn nhiều so với ca sĩ thường hát ở Charming!” Lâm Nam khen Thư Tình không ngớt miệng.

Thư Tình thản nhiên nhếch môi: “Chỉ có cậu là giỏi nịnh bợ thôi, tôi vào nhà vệ sinh một lúc.”

Cũng không biết có phải do ban nãy uống rượu vang hơi vội hay không, Thư Tình cảm thấy có chút khó chịu.

Vừa đi đến trước cửa nhà vệ sinh, một người đàn ông trung niên mặc đồ tây mang giầy da đã chặn Thư Tình lại: “Em là ca sĩ mới đến à?”

Thư Tình ngẩng đầu nhìn thoáng qua ông ta, là một người đàn ông đầu hói bụng bia, bộ đồ tây hàng hiệu mặc trên người cực kì không hợp, vừa nhìn đã biết là nhà giàu mới nổi.

Thư Tình vô cảm lắc đầu: “Không phải.”

Người đàn ông đầu hói kéo tay Thư Tình, nhét một xấp tiền vào tay Thư Tình, ánh mắt háo sắc tùy ý đánh giá cô: “Người đẹp bé nhỏ, đi với anh một đêm, tiền này sẽ thuộc về em.”

Vừa rồi khi Thư Tình hát trên sân khấu, người đàn ông đầu hói đã kinh ngạc như gặp thiên tiên, một lòng muốn được âu yếm.

Không ngờ lại tình cờ gặp Thư Tình ở cửa nhà vệ sinh dễ dàng như vậy, người đàn ông đầu hói nuốt nước miếng, nhìn chằm chằm trước ngực Thư Tình, trong đầu chỉ toàn những suy nghĩ dơ bẩn.

Thư Tình cau mày, lùi về sau mấy bước ném xấp tiền lên người người đàn ông kia, trầm giọng nói: “Tránh ra!”

“Đừng có rượu mời không uống lại uống rượu phạt!” Người đàn ông thấy Thư Tình từ chối, biến sắc: “Chẳng phải chỉ là ca sĩ quán bar à? Ra ngoài lộ mặt chẳng phải vì muốn dụ dỗ đàn ông sao? Ông đây nhìn trúng cô là phúc của cô!”

Phúc cái con mẹ nó!

Người đàn ông ghê tởm như thế, còn tự nghĩ mình tốt đẹp lắm!

Thư Tình lùi về sau vài bước, nghiêm nghị quát mắng: “Ông còn không đi tôi sẽ không khách sáo đâu!”

Đầu hói làm sao có thể dễ dàng bỏ đi như vậy, ông ta định cưỡng ép, hai tay nắm lấy bả vai Thư Tình, ấn cô vào lòng ông ta: “Người đẹp bé nhỏ, đừng xấu hổ, để anh đây hôn một cái, chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời hầu hạ anh thoải mái, đảm bảo sau này em sẽ ăn ngon mặc đẹp.”

Thư Tình chỉ cảm thấy buồn nôn, đang chuẩn bị vật qua vai ném ông ta ra ngoài, đột nhiên sau lưng truyền đến giọng nói quen thuộc, lạnh lùng u ám: “Thả cô ấy ra!”

Đồng thời, thân hình cao lớn thẳng tắp của Hoắc Vân Thành cũng xuất hiện trước mặt Thư Tình, anh đạp một chân lên người tên đàn ông kia, gương mặt điển trai lạnh như băng tuyết.

Thư Tình ngây người.

Hoắc Vân Thành? Sao anh lại ở đây?!

“Mẹ nó mày là ai?” Người đàn ông trung niên bị lửa dục thiêu đốt toàn thân, đột nhiên bị người ta cắt ngang giẫm dưới đất, phẫn nộ gầm lên: “Mày có biết ông đây là ai không, dám phá hoại chuyện tốt của ông đây! Có tin tao cho mày chịu cuốn gói đi không…”

Còn chưa nói xong, đầu hói đột nhiên nhìn rõ người đàn ông trước mặt là Hoắc Vân Thành, sợ đến mức liên tục xin tha: “Cậu Hoắc…tôi không biết là cậu, cậu cũng nhìn trúng người phụ nữ này sao? Tôi nhường cho cậu, cậu người lớn đừng chấp nhất kẻ tiểu nhân…”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 57


Chương 57

Đôi mắt giăng đầy băng tuyết của Hoắc Vân Thành lướt qua, nhiệt độ xung quanh dường như lập tức hạ xuống 0.

Anh đột nhiên nói: “Còn không mau cút!”

“Được, cút, tôi cút ngay!” Đầu hói lăn lộn bò dậy bỏ chạy, chỉ hận bản thân không mọc thêm hai chân nữa.

Thư Tình kinh ngạc nhìn người đàn ông sắc mặt lạnh lùng trước mặt, sững sờ một lúc, lên tiếng cám ơn: “Cám ơn anh.”

Bất kể thế nào, vừa rồi Hoắc Vân Thành cũng đã cứu cô, tuy cô không cần anh phải cứu.

Sắc mặt Hoắc Vân Thành vẫn giăng đầy băng lạnh, như thể bão táp mưa sa sắp kéo đến.

Cảm giác áp bức mạnh mẽ ập tới, Thư Tình lùi về sau một bước nói: “Hoắc Vân Thành, tôi còn có hẹn với bạn, đi trước đây.”

Cô xoay người chuẩn bị rời đi, đột nhiên sức lực cực lớn truyền đến từ thắt lưng, bàn tay Hoắc Vân Thành ôm lấy vòng eo mảnh mai của cô, ngay lập tức kéo cô vào nhà vệ sinh nam.

“Hoắc Vân Thành, anh làm gì vậy!” Thư Tình không kịp đề phòng, bị Hoắc Vân Thành kéo vào, may mà bên trong không có ai.

Hoắc Vân Thành trở tay khóa cửa lại, đè Thư Tình lên ván cửa, hai tay vòng qua bả vai cô chống lên vách cửa, giam cầm cô lại.

“Thư Tình, cô có biết thân phận của mình không?” Hoắc Vân Thành híp mắt, ánh mắt sắc lạnh kia như một thanh kiếm bén nhọn lạnh lẽo, muốn lăng trì Thư Tình.

“Anh phát bệnh thần kinh gì thế? Mau thả tôi ra! Bạn tôi còn đang đợi tôi!” Thư Tình vùng vẫy một lúc, không thoát ra được, chỉ cảm thấy người đàn ông trước mặt kì lạ khó hiểu.

“Lâm Nam?” Hoắc Vân Thành nghe vậy, sắc mặt càng thêm lạnh lùng, gương mặt điển trai bùng lên lửa giận: “Thư Tình, cô nghe cho rõ, cô là vợ chưa cưới của Hoắc Vân Thành!”

Lúc nãy Thư Tình ở trên sân khấu hát tặng cho Lâm Nam, Hoắc Vân Thành đã nghẹn một bụng lửa giận, vừa rồi thấy cô và người đàn ông đầu hói lôi lôi kéo kéo trước cửa nhà vệ sinh, ngọn lửa trong lòng càng cháy lớn.

“Vậy thì sao?” Thư Tình cảm nhận được sự phẫn nộ của người đàn ông trước mặt, lại không biết tại sao anh giận dữ như vậy.

Hình như cô không làm chuyện gì đắc tội anh mà?

“Vợ chưa cưới của Hoắc Vân Thành tôi, nên an phận thủ thường, mà không phải…” Hoắc Vân Thành khựng lại một lúc, hai tay đè lên bả vai Thư Tình, ánh mắt mang theo phẫn nộ rơi trên gương mặt xinh đẹp của cô, nói rõ từng câu từng chữ: “Mà không phải đi dụ dỗ đàn ông khắp nơi!”

Cái gì?

Cô dụ dỗ đàn ông khắp nơi?

Có lộn không vậy!

Cơ thể Thư Tình cứng ngắc, hỏi ngược lại: “Con mắt nào của anh thấy tôi dụ dỗ đàn ông?”

“Hai mắt đều nhìn thấy!” Hoắc Vân Thành cau chặt mày kiếm, bàn tay đè lên bả vai Thư Tình không khỏi tăng thêm mấy phần sức lực.

Vừa nãy trong lúc lôi kéo, anh nhìn thấy trên chiếc đầm của Thư Tình, có logo của Loe.

Đầm của Loe, giá trị không tầm thường, nhất định là Lâm Nam tặng cho Thư Tình.

Nếu giữa Lâm Nam và Thư Tình không có quan hệ gì, sao lại tặng cho cô lễ phục quý giá như thế?
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 58


Chương 58

“Hoắc Vân Thành, anh đủ rồi đấy!”

Vô duyên vô cớ bị người ta chụp mũ “dụ dỗ đàn ông”, Thư Tình giận run cả người.

Người đàn ông này quả thật không thể nói lý!

Bị anh nhìn với ánh mắt như thế, Thư Tình cũng cáu kỉnh, giương môi, tức giận đáp trả: “Anh đừng quên, chúng ta chẳng qua chỉ là hợp đồng, ba tháng sau ai đi đường nấy không ai nợ ai, cho dù tôi dụ dỗ đàn ông thì đã sao? Có nửa xu quan hệ gì với Hoắc đại thiếu gia Hoắc Vân Thành nhà anh à?”

“Thư Tình, cô hèn hạ như vậy sao?” Hoắc Vân Thành hoàn toàn bị chọc giận, ánh mắt lạnh như băng nhìn đôi môi như hoa đào hé ra rồi đóng lại của Thư Tình, cơ hồ là không nghĩ ngợi gì, cúi đầu hôn lên.

Nhiệt độ nóng bỏng truyền đến cánh môi, Thư Tình run lên, khựng lại mấy giây, sau đó mới phản ứng lại.

Hoắc Vân Thành, tên khốn kiếp này!

Còn dám chiếm tiện nghi của cô, cưỡng hôn cô?!

Đây là nụ hôn đầu của cô đó!!

Hoắc Vân Thành vốn chỉ muốn trừng phạt Thư Tình một chút, nhưng đôi môi cô mềm mại ngọt ngào, như thể có ma lực, khiến anh chìm sâu vào.

Cảm giác kỳ diệu trước nay chưa từng có, anh không nhịn được hôn sâu hơn.

Nụ hôn đột ngột này khiến Thư Tình vừa thẹn vừa giận, Hoắc Vân Thành bá đạo như vậy, dùng lưỡi cạy môi và răng Thư Tình ra, tiến vào thăm dò, triền miên lưu luyến.

Thư Tình hít thở không thông, tim đập loạn, cô muốn đẩy Hoắc Vân Thành ra, nhưng người đàn ông này lại đè cô thật chặt.

Nhiệt độ trong nhà vệ sinh liên tục tăng cao…

Đầu óc trống rỗng, Thư Tình thấy có cơ hội, hung hăng cắn môi Hoắc Vân Thành.

Mùi máu tươi lan tràn, Hoắc Vân Thành ăn đau, buông lỏng Thư Tình ra.

Cuối cùng cũng có thể hít thở bình thường rồi!

Thư Tình hít sâu mấy hơi điều chỉnh nhịp tim, dùng tay vỗ nhẹ gương mặt nóng bừng, nghiến răng nghiến lợi nhìn người đàn ông trước mặt, “Hoắc Vân Thành, tên khốn kiếp!”

Sắc mặt Hoắc Vân Thành rất khó coi, ánh mắt sâu thẳm không thể nhìn thấu gắt gao nhìn chằm chằm Thư Tình.

Người phụ nữ này, ghét anh đến vậy sao?

Còn cắn anh?

Nghĩ đến cảnh tượng Thư Tình hát cho Lâm Nam nghe vừa rồi, Hoắc Vân Thành não bổ bộ dạng thân thiết của Thư Tình và Lâm Nam, khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng.

Anh vươn tay lau vết máu trên môi, khẽ nhếch môi, lạnh lùng nói, “Lâm Nam không hợp với cô.”

Không hợp cái em gái nhà anh!

Thư Tình không nói nên lời, cô chẳng qua chỉ xem Lâm Nam như em trai mình mà thôi.

Xem ra Hoắc Vân Thành hiểu lầm quan hệ giữa cô và Lâm Nam.

Nhưng vậy thì sao, Hoắc Vân Thành là gì của cô? Có tư cách gì để quản cô?

“Không cần anh quản!” Thư Tình hung hăng trừng mắt liếc Hoắc Vân Thành một cái, nói xong mở cửa xoay người rời đi.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 59


Chương 59

Thật sự đủ rồi!

Cô không muốn ở bên cạnh một người đàn ông nguy hiểm như Hoắc Vân Thành một giây một phút nào nữa.

Nhìn bóng lưng Thư Tình đi xa, ánh mắt sâu thẳm của Hoắc Vân Thành dao động, dần trở nên phức tạp…

Anh không biết vì sao ở trước mặt Thư Tình, anh không thể kiềm chế được cảm xúc của mình.

Cảm giác này không tốt chút nào.

Thư Tình bị Hoắc Vân Thành cưỡng hôn, cũng không còn tâm trạng trò chuyện với đám người Lâm Nam nữa, vì vậy gọi điện thoại cho Lâm Nam, “Lâm Nam, tôi có việc nên về trước đây.”

“Chị Tình, chị sao vậy? Không sao chứ?” Lâm Nam đầu dây bên kia nghe giọng Thư Tình không đúng lắm, lo lắng hỏi.

“Không sao, chỉ là có chút không thoải mái.” Thư Tình tùy tiện tìm một cái cớ.

Lâm Nam vội đứng lên, “Chị Tình, chị ở đâu? Em đưa chị về.”

“Không cần.” Thư Tình lắc đầu.

Nhưng Lâm Nam vẫn kiên trì muốn đưa Thư Tình về nhà, cậu ta bước nhanh vào thang máy xuống lầu một, đứng trước cửa quán bar chờ Thư Tình.

Lúc Thư Tình ra đến cửa, thấy Lâm Nam đang đứng đó chờ cô, không khỏi sửng sốt.

“Chị Tình, chị không sao chứ?” Lâm Nam thấy Thư Tình đi ra, vội chạy tới đón cô.

Thư Tình mỉm cười, “Không sao, sao cậu lại ở đây?”

“Đương nhiên là đưa chị về nhà.” Lâm Nam nhất định muốn đưa Thư Tình về.

Thư Tình không từ chối được, chỉ có thể gật đầu, “Vậy đi thôi.”

“Chị Tình, chị đợi em một chút, em lái xe đến.” Lâm Nam phong độ nói.

“Ừm.”

Năm phút sau, Lâm Nam lái chiếc Maserati của mình đến, đỗ trước mặt Thư Tình.

“Chị Tình, mau lên xe đi!” Lâm Nam mở cửa xe, ân cần nói.

“Được.” Thư Tình ngồi vào ghế phụ lái.

Hoắc Vân Thành về phòng, đối tác đang đợi anh, “Hoắc tổng, anh trở lại rồi.”

Nụ hôn kia, khiến anh say mê.

Nhưng sự bài xích của Thư Tình đối với anh, khiến anh không vui.

Nhớ tới cuối cùng cô nổi giận đùng đùng đẩy cửa ra ngoài, Hoắc Vân Thành không hiểu sao có chút lo lắng cho Thư Tình.

Đã muộn thế này rồi, Thư Tình đi một mình liệu có gặp nguy hiểm không?

“Tôi có việc đi trước.” Sắc mặt Hoắc Vân Thành nặng nề, để lại một câu rồi rời khỏi phòng, chỉ để lại các đối tác nhìn nhau.

Lúc Hoắc Vân Thành tới cửa quán bar, vừa hay nhìn thấy Thư Tình ngồi trên xe của Lâm Nam.

Hai người nói gì đó, trên mặt Thư Tình lộ vẻ tươi cười, so với sự tức giận đối với anh lúc nãy cứ như là hai người.

Lâm Nam đạp ga, xe rời đi.
 
Back
Top Bottom