Ngôn Tình Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 60


Chương 60

Gương mặt tuấn tú của Hoắc Vân Thành đầy mây đen, cả người tỏa ra hơi thở lạnh lẽo, dường như khiến không khí xung quanh cũng thấp đi vài độ.

“Hoắc tổng, anh không sao chứ?” Đối tác đang định ra về, thấy Hoắc Vân Thành vô cảm đứng trước cửa, vội vàng tiến lên.

Ánh mắt lạnh lùng của Hoắc Vân Thành quét qua đối phương một cái, “Quay lại uống rượu!”

Thư Tình ngồi xe Lâm Nam về tới Hoắc gia, cô xuống xe, “Lâm Nam, cảm ơn cậu.”

“Chị Tình, giữa chúng ta còn cần phải khách khí sao?” Trong cảm nhận của Lâm Nam, Thư Tình quả thật chính là thần tượng của cậu ta.

Thư Tình trở về phòng, rửa mặt rồi lên giường.

Cảnh tượng trong nhà vệ sinh ở quán bar, bất ngờ không kịp phòng hiện lên trong đầu Thư Tình.

Nụ hôn bá đạo của Hoắc Vân Thành, đuổi thế nào cũng không đi.

Thư Tình trằn trọc khó ngủ, mãi đến nửa đêm cũng chưa ngủ được.

“Hoắc Vân Thành, tên khốn nhà anh!” Thư Tình ngồi dậy, bật đèn lên, trong lòng mắng Hoắc Vân Thành mấy trăm lần.

Đều do tên khốn kiếp đó, hại cô mất ngủ.

Cô lớn như vậy rồi, đây là lần đầu tiên mất ngủ đó!

Nhấp đôi môi khô khốc, Thư Tình đứng dậy, muốn đi uống nước lại phát hiện trong phòng không có nước.

Cô chỉ có thể xuống lầu, bỗng nhiên nghe được tiếng bước chân.

Thư Tình lập tức cảnh giác.

Nửa đêm rồi, không phải là trộm đó chứ!

Thư Tình rón ra rón rén trốn vào sau cửa, nếu thật sự là trộm, vậy coi như hắn xui xẻo rồi.

Cửa lớn mở ra, một bóng người cao lớn lảo đảo tiến vào, mang theo mùi rượu nồng nặc.

Vậy mà lại là… Hoắc Vân Thành.

Thư Tình xoay người bước đi, nhưng giây tiếp theo bị một sức lực mạnh mẽ giữ lại.

“Hoắc Vân Thành, anh làm gì vậy!” Thư Tình không hề phòng bị ngã xuống.

Thật trùng hợp, Hoắc Vân Thành ngã xuống trước Thư Tình một bước.

Hoắc Vân Thành kêu lên một tiếng, Thư Tình đè cả người lên người Hoắc Vân Thành.

Trong lúc giãy giụa, môi Thư Tình vừa hay chạm phải môi Hoắc Vân Thành, cô ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người anh.

Thư Tình vội vàng đứng dậy khỏi người anh, khẽ nhíu mày.

Hoắc Vân Thành làm sao vậy? Uống say rồi?

Vô duyên vô cớ uống nhiều rượu như vậy làm gì?

Thư Tình cúi đầu nhìn thoáng qua Hoắc Vân Thành nằm trên mặt đất, quyết định không quan tâm đến người đàn ông này nữa.

“Đường Đường…” Thư Tình vừa định xoay người, đột nhiên bị Hoắc Vân Thành kéo tay lại, thanh âm trầm thấp, mang theo ưu thương mà cô không hiểu được, “Đường Đường, đừng đi.”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 61


Chương 61

Đường Đường?!

Cái quỷ gì?

Thư Tình có chút khó hiểu, nghe có vẻ là tên của một cô gái.

Là cô gái mà Hoắc Vân Thành thích?

Hoắc Vân Thành xem cô là cô gái đó?

“Hoắc Vân Thành, buông ra.” Thư Tình dùng sức muốn giãy khỏi Hoắc Vân Thành.

Hoắc Vân Thành uống rất say, cả người mơ mơ màng màng, mở mắt ra, chỉ thấy một cô gái xinh đẹp đứng trước mặt, là một người vô cùng thân thiết quen thuộc.

Dường như, anh lại nhớ tới năm mười ba tuổi.

Anh và một cô gái bị nhốt trong căn phòng tối, ngoại trừ người giữ cửa bên ngoài, bên trong còn có một con chó săn vô cùng hung dữ.

Hoắc Vân Thành sợ chó từ nhỏ, cô gái ấy luôn ôm anh, bảo vệ anh, “Anh đừng sợ, thật ra chó không đáng sợ đâu, anh càng sợ, nó càng muốn bắt nạt anh.”

Trong bóng tối, đôi mắt to tròn của cô bé sáng ngời, tựa như ngôi sao lấp lánh trên bầu trời, chiếu sáng trái tim Hoắc Vân Thành.

Hai người dựa vào nhau, lặng lẽ nương tựa nhau.

Cô bé còn nói đùa: “Tôi có tính là đã cứu anh một mạng không? Nếu không chắc anh đã sớm bị con chó này hù chết rồi, lớn lên anh phải lấy thân báo đáp tôi!”

Anh nghiêm túc đồng ý, “Được.”

Trong đôi mắt mờ mịt mông lung, cô gái trước mặt và cô bé trong trí nhớ dần hòa thành một.

Hoắc Vân Thành cúi đầu nặng nề nhớ, “Đường Đường, em còn nhớ không? Khi chúng ta bị nhốt trong căn phòng tối kia. Em giúp anh đuổi chó, giúp anh băng bó vết thương…”

Trong phòng tối? Chó? Băng bó vết thương?

Thư Tình bỗng nhiên cảm thấy đau đầu, như thể có gì đó chợt lóe lên trong trí nhớ, nhưng lại không thể bắt được gì.

“Đường Đường, em có biết không, anh vẫn luôn tìm em, bây giờ cuối cùng cũng gặp lại em rồi, thật tốt.” Hoắc Vân Thành thì thầm, kéo tay Thư Tình, v**t v* môi cô.

Chính là mùi hương này, đúng vậy, là Đường Đường.

Hoắc Vân Thành say mê, “Đường Đường, em thơm quá.”

“Hoắc Vân Thành, anh say rồi, mau buông tay!” Thư Tình cứng đờ, người đàn ông này, uống say phát điên đến mức không thể làm gì được anh.

“Không, anh không buông!” Hoắc Vân Thành dùng sức rất mạnh, gắt gao kéo tay Thư Tình, “Đường Đường, đừng rời xa anh.”

“Được rồi được rồi, tôi dìu anh về phòng.” Thư Tình cam chịu nói, cô không thể cùng Hoắc Vân Thành ở đây cả đêm được.

Coi như cô làm việc tốt, đưa anh về phòng mình.

Thư Tình dùng sức kéo Hoắc Vân Thành, “Hoắc Vân Thành, mau đứng lên, đừng năm trên đất nữa!”

Hoắc Vân Thành đáy mắt dao động có chút mơ màng, rất phối hợp, “Được, Đường Đường, em bảo anh đứng lên anh sẽ đứng lên.”

Thư Tình không nói nên lời, “…”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 62


Chương 62

Đường Đường gì chứ, đúng là khó hiểu!

Hoắc Vân Thành thân hình cao gần một mét chín, thuộc kiểu người mặc quần áo thì gầy, c** q**n áo thì có da có thịt, mà Thư Tình cũng chỉ một mét năm, nặng chưa đầy trăm cân.

Đỡ Hoắc Vân Thành thật sự có chút khó khăn.

Hoắc Vân Thành khoác tay lên vai Thư Tình, tựa vào người Thư Tình, mặt kề sát đầu cô, hơi thở ấm áp của anh đều phả lên mặt cô.

Tiếp xúc gần gũi như vậy, khiến Thư Tình có chút không khó chịu.

Trong đầu bỗng nhiên lại hiện lên cảnh tượng bị Hoắc Vân Thành cưỡng hôn trong nhà vệ sinh, Thư Tình nhích sang bên cạnh, nhưng Hoắc Vân Thành cũng dịch chuyển theo cô, hai người vẫn tựa vào gần nhau như cũ.

Bỏ đi bỏ đi, không chấp nhặt với người say.

Cô cắn môi, cứng đờ dìu Hoắc Vân Thành lên lầu.

Vất vả lắm mới lên được lầu hai, Thư Tình vừa định thở một hơi, chợt nghe thấy tiếng phụ nữ hét lên, “Hai người đang làm gì vậy?!”

Thư Tình ngước mắt nhìn lên, hóa ra là Hoắc Thiến.

Thư Tình lười giải thích, trực tiếp đỡ Hoắc Vân Thành lướt qua người Hoắc Thiến, đi đến phòng của Hoắc Vân Thành.

“Thư Tình, cô đứng lại!” Hoắc Thiến hùng hổ đi tới.

Nửa đêm tỉnh lại, nghe thấy phòng khách hình như có tiếng động, Hoắc Thiến liền dậy xem thử, nào ngờ vừa ra tới cửa phòng liền thấy Thư Tình và Hoắc Vân Thành thâm mật ôm nhau lên lầu.

Lại nhìn kỹ hơn, Hoắc Vân Thành hình như say rồi.

Hoắc Thiến không thể bình tĩnh nổi, từ năm bảy tuổi vào Hoắc gia, cô ta chưa bao giờ thấy Hoắc Vân Thành uống rượu.

Mà hiện giờ, Hoắc Vân Thành lại say đến như vậy.

Còn bị Thư Tình dìu đi.

Nhất định là Thư Tình giở trò, muốn quyến rũ Hoắc Vân Thành!

Cô ta kéo Thư Tình lại, “Nửa đêm nửa hôm, cô chuốc say anh họ tôi làm gì? Có phải muốn nhân cơ hội dụ dỗ anh họ tôi không?”

Thư Tình nhìn Hoắc Thiến bằng ánh mắt lãnh đạm, “Tôi là vị hôn thê của anh họ cô, cả người anh ấy đều là của tôi, cần phải chuốc rượu dụ dỗ sao?”

“Cô!” Hoắc Thiến cứng họng không phản đối được, cắn môi theo sau Thư Tình, “Anh họ tôi không cần cô đỡ.”

“Được, vậy cô đỡ đi.” Thư Tình đẩy Hoắc Vân Thành về phía Hoắc Thiến, vừa hay, cô rất vui mừng.

“Anh họ, anh không sao chứ?” Hoắc Thiến vội tới đỡ Hoắc Vân Thành, trong mắt hiện lên vẻ ngượng ngùng, si mê.

Thư Tình ngẩng người.

Ánh mắt này, cô hiểu rõ có nghĩa là gì.

Cô từng thấy trong mắt Từ Uyển Nhi, từng thấy trong mắt Hạ Tinh Tinh.

Hoắc Thiến cũng thích Hoắc Vân Thành?
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 63


Chương 63

Nhưng không phải Hoắc Thiến là em họ của Hoắc Vân Thành sao?

Bọn họ là quan hệ huyết thống mà!

Thấy Hoắc Thiến cẩn thận đỡ Hoắc Vân Thành về phòng, Thư Tình lắc đầu, trở về phòng mình.

Hoắc Thiến đỡ Hoắc Vân Thành, gian nan đặt anh xuống giường, giúp anh cởi giày, “Anh họ, anh sao vậy, sao lại uống nhiều rượu như vậy?”

Hoắc Vân Thành trợn mắt nhìn Hoắc Thiến, mơ màng nói một câu, “Cô không phải Đường Đường.

“Cái gì? Anh họ, anh nói gì?” Hoắc Thiến không nghe rõ, hỏi lại.

Nhưng Hoắc Vân Thành nhắm mắt lại, rất nhanh đã thiếp đi.

Ngồi ở đầu giường, Hoắc Thiến kinh ngạc nhìn chằm chằm người đàn ông đẹp trai trước mặt.

Hoắc Vân Thành lúc này đang ngủ say, vẻ mặt nhu hòa hơn bình thường mấy phần, mất đi vài phần lạnh lùng, thêm vài phần mệt mỏi, nhưng vẫn đẹp trai ngời ngời như cũ, khiến người ta không khỏi động tâm.

Nhưng tim Hoắc Thiến lại có chút đau.

“Anh họ, vì sao anh chưa bao giờ nhìn thấy em? Em không cần anh xem em là em họ của anh.” Ánh mắt Hoắc Thiến thoáng hiện lên vẻ mất mát.

Cô ta thích Hoắc Vân Thành, kể từ năm mười bốn tuổi, lúc mới biết yêu, là đã thích anh rồi.

Nhưng Hoắc Vân Thành lại xem cô như em họ, đối xử với cô không nóng cũng không lạnh.

Cô ta cũng không phải là em họ ruột thịt của Hoắc Vân Thành mà! Cô ta là được nhận nuôi.

Ánh mắt dao dộng, si mê, ái mộ, Hoắc Thiến chậm rãi khom người, cúi đầu hôn người đàn ông mà cô ta đã yêu thầm nhiều năm.



Thư Tình vừa trở lại phòng mình, phát hiện trong tay không biết có thêm một cúc áo kim cương từ khi nào.

Cô nhận ra, đây là cúc áo trên tay áo vest của Hoắc Vân Thành.

Nhất định là lúc nãy dây dưa, cô không cẩn thận kéo xuống.

Thư Tình nghĩ nghĩ, xoay người đi về phía phòng của Hoắc Vân Thành, muốn trả lại cho anh.

Cô cũng không muốn bị vu oan trộm đồ lần nữa.

Cửa phòng Hoắc Vân Thành khép hờ, Thư Tình đẩy nhẹ liền mở ra.

“Hoắc Vân Thành…” Thư Tình chưa dứt lời, lại bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ ngây người.

Hoắc Thiến vậy mà lại hôn Hoắc Vân Thành???

Nghe thấy tiếng động, Hoắc Thiến quay đầu lại, thấy Thư Tình đứng trước cửa, nhất thời luống cuống.

Thư Tình nhíu mày, “Hoắc Thiến, cô đang làm gì vậy?”

Hoắc Thiến không tự nhiên né tránh, cố gắng trấn định, “Anh họ uống say, tôi giúp anh ấy lau miệng.”

“Cho nên, cô muốn dùng miệng mình lau?” Thư Tình nhếch môi nở nụ cười châm chọc, nhướng mày nhìn về phía Hoắc Vân Thành.

Hai mắt nhắm nghiền, hô hấp đều đều, tựa hồ đang ngủ.

Dựa vào trạng thái say rượu lúc nãy của anh, có lẽ không biết Hoắc Thiến đang làm gì.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 64


Chương 64

Như vậy, hai người này ngầm có quan hệ gì đó mà người ngoài không biết?

Thư Tình lập tức phủ định suy nghĩ này.

Vừa rồi Hoắc Vân Thành luôn miệng gọi “Đường Đường”, hẳn là không liên quan gì đến Hoắc Thiến.

Huống chi, với thân phận của Hoắc Vân Thành, không thể nào làm ra chuyện cấm kỵ này được.

Vậy thì là Hoắc Thiến đơn phương tình nguyện.

“Tôi cảnh cáo cô, cô đừng nói hươu nói vượn!” Tâm tư bị người ta vạch trần, Hoắc Thiến không khỏi có chút lúng túng.

Trước mặt Hoắc Vân Thành, cô ta luôn là một cô em gái nhỏ ngoan ngoãn, nếu bị anh biết cô ta hôn trộm anh…

Hoắc Thiến không dám nghĩ tiếp.

Thư Tình thản nhiên liếc mắt về phía cô ta một cái, “Tôi cũng không có hứng thú xem anh em hai người diễn trò, nhưng mà Hoắc Thiến, tôi cảnh cáo cô, chỉ cần tôi còn ở Hoắc gia, vẫn chưa giải trừ hôn ước với Hoắc Vân Thành, tốt nhất cô nên thu lại tâm tư này đi, nếu không…”

Cô dừng lại một chút, ánh mắt sắc bén, “Nếu không, anh em Hoắc gia yêu nhau lên hotsearch, cô cũng biết có hậu quả gì rồi đó.”

“Thư Tình, cô dám!” Hoắc Thiến biến sắc, giơ tay lên hung hăng đánh về phía Thư Tình.

Thư Tình bắt được cánh tay Hoắc Thiến, dùng sức đẩy một cái, Hoắc Thiến liền lảo đảo ngã xuống đất.

“Thư Tình, cô dám đánh tôi?” Hoắc Thiến ngã xuống đau đớn, vẻ mặt tức giận.

Thư Tình cười lạnh một tiếng, cũng không quay đầu lại, tiêu sái rời đi.

Về đến văn phòng, Thư Tình suy nghĩ một lát, đoạn gửi cho Anthony một tin nhắn: “Giúp tôi tra một chút xem quan hệ giữa Hoắc Thiến và Hoắc Vân Thành là như thế nào.”

Trên thế giới có hai hacker nổi tiếng nhất là Anthony và Ada, kỹ thuật của Anthony vô cùng đặc sắc, nhiều lần làm thế giới khiếp sợ.

Ada thì thần bí hơn, nghe nói đó là thầy của Anthony.

Mà Thư Tình chính là Ada sâu không lường được trong truyền thuyết kia!

Đương nhiên cô cũng không phải là thầy của Anthony, có một lần Anthony cố gắng tấn công Công ty Giải trí Tinh Thần của cô, Thư Tình đúng lúc phát hiện ra rồi ngăn chặn.

Hai người xem như không đánh thì không quen biết, từ đó liền trở thành bạn bè.

“Chị Ada, hơn nửa đêm rồi, chị có để người ta ngủ hay không?” Rất nhanh Anthony đã trả lời tin nhắn.

“Bảo cậu tra thì cứ tra đi, lải nhải cái gì?” Hình thức chung sống thường ngày giữa Thư Tình và Anthony chính là đấu võ miệng.

Anthony k** r*n: “Chút tài liệu nho nhỏ ấy, chị Ada tự thân ra trận thì trong 5 phút là có thể lấy được, chuyện này còn cần nhờ đến em sao?”

Thư Tình gửi lại cho cậu một cái icon trợn trắng mắt: “Chị lười, cậu nhanh lên!”

Mười phút sau, Anthony gửi cho Thư Tình một phần tài liệu chi tiết về Hoắc Thiến.

Hoắc Thiến là trẻ mồ côi được cô của Hoắc Vân Thành nhận nuôi, quả nhiên là không có quan hệ máu mủ với Hoắc Vân Thành.

Thư Tình nheo mắt, thì ra là như vậy.

Xem ra Hoắc Thiến có ý kia với Hoắc Vân Thành, thảo nào cô ta cứ một mực làm khó dễ “Vị hôn thê đến từ nông thôn của Hoắc Vân Thành” là cô.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 65


Chương 65

Vũng nước đục của Hoắc gia có hơi sâu, Thư Tình vô cùng hoài nghi lúc trước cô đồng ý ước định ba tháng với ông nội là một quyết định sai lầm.

Hiện tại cũng chỉ có thể hy vọng rằng ba tháng này qua nhanh một chút, đợi cô và Hoắc Vân Thành giải trừ hôn ước, tất cả mọi chuyện liền có thể kết thúc.

Cô lại có thể quay về làm chính mình, đi làm những chuyện mà cô muốn làm.

Cuối tuần không vui vẻ nhất từ trước tới giờ cuối cùng cũng trôi qua, thứ Hai, sáng sớm Thư Tình đã đi tới Hoắc Thị.

Thư Tình đang ngồi trên vị trí làm việc xem tư liệu hạng mục hợp tác với Hãng thời trang Lady.

Đột nhiên rầm một tiếng, Hạ Tinh Tinh quăng một chồng tài liệu lớn lên trên bàn Thư Tình, nặng đến mức bàn làm việc của cô đều run lên.

Thư Tình ngước mắt, “Cô làm cái gì đấy?”

Hạ Tinh Tinh từ trên cao trừng mắt nhìn xuống Thư Tình, nói giọng ra lệnh: “Cô ghi chép lại những tài liệu này, trước buổi trưa hôm nay phải làm xong.”

Thư Tình nhìn lướt qua một chồng lớn tài liệu thiếu chút cao như một ngọn núi nhỏ này.

Giữa trưa phải làm xong? Đùa cái gì thế?

Thư Tình thản nhiên nói: “Thật ngại quá, hiện giờ tôi phụ trách hạng mục hợp tác với Hãng thời trang Lady, những tài liệu này không liên quan gì tới hạng mục hợp tác, cô tìm tìm người khác để bàn giao đi.”

Hạ Tinh Tinh sầm mặt, thiếu kiên nhẫn nói: “Bảo cô ghi chép thì cô cứ ghi đi, không thấy những người khác đều đang bận hả?”

Thư Tình: ???

Chẳng lẽ nhìn cô giống như đang rất rảnh rỗi hay sao?

Hắng giọng một cái, Thư Tình nhếch môi nói: “Hoắc tổng nói rồi, tôi chỉ cần phụ trách hạng mục hợp tác với Hãng thời trang Lady là được, những chuyện khác tôi không cần phải làm.”

Hạ Tinh Tinh biến mắc, cô ta đang định nói gì đó thì đột nhiên chuông điện thoại bàn trên bàn làm việc của Thư Tình vang lên.

Thư Tình cúi đầu nhìn, bên trên hiển thị tuyến điện thoại nội bộ “888”.

Đó là đường dây riêng của chủ tịch.

Thư Tình nhận cuộc gọi ngay trước mặt Hạ Tinh Tinh: “Alo, Thư Tình bộ phận thư ký xin nghe.”

Đầu bên kia điện thoại truyền tới giọng nói trầm thấp lạnh nhạt của Hoắc Vân Thành: “Mang cho tôi ly cà phê.”

Thư Tình ngẩn ra, Hoắc Vân Thành bảo cô mang cà phê cho anh, đây là có ý gì?

Cô còn chưa kịp mở miệng thì Hoắc Vân Thành đã cúp máy, loa điện thoại truyền tới tiếng tút tút tút.

Được thôi, mang cà phê thì mang cà phê.

Thư Tình gác máy, cô đứng lên, nghiêm trang nói với Hạ Tinh Tinh: “Xin tránh ra một chút.”

“Cô…” Hạ Tinh Tinh tức tới mức suýt thì hộc máu.

Nhìn Thư Tình ưu nhã bước tới trước cửa, Hạ Tinh Tinh cắn răng, ngọn lửa ghen ghét trong lòng bốc lên hừng hực.

Thư Tình, để xem cô có thể đắc chí được bao lâu!

Thư Tình đi đến phòng cà phê cầm lấy một ly latte sau đó trực tiếp đi tới phòng làm việc của chủ tịch.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 66


Chương 66

Đứng trước của phòng làm việc của chủ tịch, trước mắt lại hiện ra khuôn mặt điển trai của Hoắc Vân Thành, trái tim của Thư Tình không hiểu sao đập mạnh.

Giơ tay gõ cửa, bên trong truyền tới giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Hoắc Vân Thành: “Vào đi.”

Thư Tình đẩy cửa bước vào, cô trực tiếp đi tới trước mặt Hoắc Vân Thành đoạn đặt cà phên lên bàn của anh: “Cà phê của anh.”

Hoắc Vân Thành hơi híp mắt, con ngươi thâm thúy rơi trên người Thư Tình.

Tối qua anh uống say, trong lúc chếnh choáng, anh nhìn thấy Đường Đường.

Anh cảm thấy Đường Đường của tối qua rất chân thực, lúc ấy anh thực sự cho là Đường Đường đã quay về.

Thế nhưng sáng nay khi tỉnh dậy, anh lại nhìn thấy Hoắc Thiến đang ngồi ở đầu giường.

Hoắc Thiến nói rằng đêm qua là cô ta đưa anh về phòng, nhưng Hoắc Thiến không phải là Đường Đường!

Lẽ nào tối qua chỉ là do anh nằm mơ sao?

Nhưng vì sao cảnh trong mơ lại chân thực đến như vậy?

“Cà phê đã mang đến, nếu không còn việc gì khác thì tôi đi trước.” Dưới cái nhìn chăm chú qua đôi con ngươi thâm thúy của Hoắc Vân Thành, Thư Tình cảm thấy hơi mất tự nhiên, vì vậy cô dùng giọng thản nhiên nói.

Vừa định xoay người đi, Thư Tình chợt nhớ tới gì đó, cô lấy ra ciếc cúc áo bằng kim cương kia, tự tay đưa cho Hoắc Vân Thành: “Đúng rồi, cái này của anh, trả lại cho anh này.”

Hoắc Vân Thành cúi đầu, vừa hay ngửi thấy mùi hương đặc hữu trên tay Thư Tình.

Giống hệt mùi hương tối qua.

Bàn tay to lớn với các khớp tay rõ ràng của Hoắc Vân Thành vững vàng nắm lấy tay của Thư Tình, anh giống như đang cầm lấy món bảo vật hiếm có trên đời vậy, cẩn thận từng li từng tí.

Ánh mắt xẹt qua vẻ rung động, giọng nói trầm thấp khàn khàn: “Đường Đường…Cô là Đường Đường.”

Đường Đường?

Lại nữa rồi…

Đường Đường cái gì chứ?

Thư Tình hơi tức giận mà giãy dụa: “Hoắc Vân Thành, anh thôi đi được rồi đấy, mau buông ra, Đường Đường cái gì, đúng là chẳng hiểu ra sao cả!”

Thái độ của Thư Tình giống như hắt cho Hoắc Vân Thành một bát nước lạnh, dập tắt hết một bầu lửa nóng trong lòng anh.

Đây không phải Đường Đường của anh.

Đường Đường sẽ không chống cự anh giống như vậy.

Hoắc Vân Thành buông Thư Tình ra, ngả người ra ghế dựa, vẻ mặt lại khôi phục lại dáng vẻ thờ ơ như thường ngày.

Anh nhận lấy cúc áo, môi mỏng hơi nhếch lên: “Cúc áo của tôi sao lại nằm ở chỗ của cô?”

Thư Tình xoa xoa chỗ cổ tay bị anh nắm phát đau: “Tối qua anh uống say, nằm trên mặt đất không chịu đứng lên, lúc tôi kéo anh không cẩn thận kéo đứt cúc áo.”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 67


Chương 67

Mày kiếm của Hoắc Vân Thành khẽ nhếch: “Cho nên, tối qua là cô đưa tôi về phòng?”

“Đúng vậy, chẳng qua sau đó Hoắc Thiến nói cô ta muốn đưa anh về phòng, tình cảm giữa hai anh em các người đúng là rất tốt.” Thư Tình có thâm ý khác, nói.

Cô chỉ nói đến đó là ngừng, hy vọng Hoắc Vân Thành có thể hiểu được.

Trong lòng Hoắc Vân Thành đều là Đường Đường, cộng thêm anh cũng chỉ xem Hoắc Thiến là em gái, căn bản không nghĩ sang hướng khác, vì vậy cũng không nghe ra ẩn ý trong lời nói của Thư Tình.

Tình cảnh tượng tối hôm qua lại hiện lên trong đầu anh.

Mặc dù anh uống say, thế nhưng cảm giác của anh cũng chân thực không gì tả nổi.

Anh thật sự gặp được Đường Đường, anh kéo tay cô, nói chuyện cùng cô, Đường Đường còn rất đỗi dịu dàng không để cho anh nằm trên đất mà kéo anh đứng dậy, quả thật là chân thực đến mức trước giờ chưa từng có.

Mà Thư Tình nói rằng, tối hôm qua là cô đỡ anh từ dưới đất lên, vậy người tối qua anh nhìn thấy có lẽ là Thư Tình.

Thư Tình không phải Đường Đường.

Nhưng vì sao, sao cô lại mang đến cho anh cảm giác cô giống hệt như là Đường Đường?

Cảm xúc dâng trào, Hoắc Vân Thành bỗng nhiên đứng lên, chân dài từng bước ép sát Thư Tình.

Anh từ trên cao nhìn xuống cô, cong môi hỏi: “Thư Tình, có thật là trước đây cô chưa từng bị bắt cóc không?”

Giây phút này, sự dịu dàng trong mắt Hoắc Vân Thành là thứ mà trước giờ Thư Tình chưa từng nhìn thấy, giọng nói trầm đầy dụ dỗ kia như đong đầy thứ ma lực mê hoặc lòng người, nó giống như vòng xoáy mãnh liệt có thể hút con người ta vào trong đó vậy.

Thư Tình khẽ run, nếu cô nhớ không nhầm, đây hình như là lần thứ hai Hoắc Vân Thành hỏi cô về vấn đề này.

Sao anh cứ xoắn xuýt mãi việc cô có từng bị bắt cóc hay không vậy?

Ngước mắt, đối diện với ánh mắt thâm sâu có thể khiến người ta chìm đắm vào trong đó của Hoắc Vân Thành, Thư Tình nghiêm mặt nói: “Hoắc Vân Thành, tôi không biết vì sao anh lại thích hỏi về vấn đề này như vậy, đây là lần cuối cùng tôi trả lời câu hỏi này của anh, tôi chưa từng bị bắt cóc, chưa từng!”

Hoắc Vân Thành chăm chú nhìn vào đôi con ngươi của Thư Tình, cô trả lời một cách thản nhiên và nghiêm túc, vẻ mặt này không phải là đang giả vờ.

Thư Tình chưa từng bị bắt cóc, nói cách khác, Thư Tình không thể nào là Đường Đường.

Ngọn lửa trong mắt Hoắc Vân Thành dần dần phai nhạt.

Nhìn bộ dạng thất vọng này của Hoắc Vân Thành, trong lòng Thư Tình dấy lên ngọn lửa tò mò.

Cuối cùng cô không nhịn được mà mở miệng hỏi: “Đường Đường là ai? Cô gái mà anh thích hả?”

“Là cô gái rất quan trọng đối với tôi.” Hoắc Vân Thành trầm ngâm một lát, cân nhắc nói.

Không biết vì sao, anh không thừa nhận bản thân thích Đường Đường trước mặt Thư Tình.

“À.” Thấy Hoắc Vân Thành không muốn nhiều lời, Thư Tình cũng không truy hỏi thêm nữa.

“Sao, cô ghen à?” Hoắc Vân Thành đột nhiên hạ giọng hỏi, âm cuối còn cố gắng kéo cao lên, màn theo vài phần ẩn ý mập mờ.

Ghen?

Ghen cái con khỉ mốc ấy!
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 68


Chương 68

Thư Tình không nhịn được mà mắng tục trong bụng một câu, người đàn ông này cũng quá là ảo tưởng đi thôi.

Anh còn thật sự cho rằng con gái trên toàn thế giới đều thích mình?

Được thôi, e rằng quả thật có rất nhiều cô gái đều thích anh, thế nhưng Thư Tình lại cứ cố tình là một ngoại lệ.

Thư Tình mấp máy môi, nhíu đôi mi thanh tú, mở miệng nói: “Hoắc Vân Thành, anh đừng nổi điên nữa! Tôi chẳng có hứng thú gì với chuyện của anh cả, anh thích cô gái nào cũng không liên quan tới tôi, xin anh nhìn nhận rõ mối quan hệ giữa chúng ta!”

“Giữa chúng ta chỉ có khế ước ba tháng, không đúng, hiện giờ đã còn không đến ba tháng, chỉ còn lại hai tháng ba tuần thôi, đợi đến lúc chúng ta giải trừ hôn ước thì chúng ta chính là người dưng, đã hiểu chưa?”

Người dưng?

Lúc nghe được từ này, Hoắc Vân Thành không hiểu sao lại khó chịu.

Anh không biết vì sao mình lại để ý đến vậy, cũng có thể là bởi vì cảm giác mà Thư Tình mang đến cho anh rất giống với cảm giác mà Đường Đường mang lại.

Anh cũng biết, hôn ước giữa anh và Thư Tình là do ông nội quyết định, giữa bọn họ không có tình cảm.

Nhưng ít ra, anh vẫn xem cô là bạn.

Mà cô thì sao? Chỉ xem anh là người dưng?

“Thư Tình, trong lòng cô, tôi thực sự chỉ là một người dưng không quan trọng?” Hoắc Vân Thành duỗi tay bắt lấy tay Thư Tình.

“Không thì sao?” Thư Tình nhún vai, hỏi ngược lại.

Cô cúi đầu nhìn thoáng qua cánh tay đang bị Hoắc Vân Thành nắm chặt, trầm giọng nói: “Đau, mau buông ra!”

Thế nhưng Hoắc Vân Thành vẫn làm như không nghe thấy, không buông tay Thư Tình ra.

Đường nét trên khuôn mặt điển trai của anh căng lên, hai hàng lông mày nhíu chặt, đôi mắt lạnh nhạt lóe lên tâm tình phức tạp.

Thư Tình dãy ra một chút, vẫn không tránh thoát.

Thời gian giống như đọng lại ngay tại khoảnh khắc này.

“Thư Tình, cô đang làm cái gì đấy?” Đột nhiên một giọng nữ vang lên phá vỡ bầu không khí im ắng xấu hổ này.

Thư Tình quay đầu nhìn ra cửa, xuất hiện trong tầm mắt của cô là Từ Uyển Nhi.

Thấy Từ Uyển Nhi đầy mặt ghen tuông trừng mắt nhìn mình, Thư Tình dứt khoát thuận thế dựa vào lòng Hoắc Vân Thành, “Tôi và chồng tôi đang làm gì thì liên quan chi đến Từ tiểu thư?”

Nói xong còn âu yếm nhìn Hoắc Vân Thành: “Chồng à , anh nói xem có đúng không?”

Chồng?

Xưng hô này nghe cũng không tệ…

Khuôn mặt điển trai của Hoắc Vân Thành vẫn vô cảm như cũ, thế nhưng khóe môi lại hơi hơi cong lên.

Từ Uyển Nhi tức đến đỏ bừng cả mặt, mà khuôn mặt Lâm Nham Phong lại đầy vẻ khó xử: “Hoắc tổng, tôi xin lỗi, tôi đã nói với Lâm tiểu thư là ngài đang có việc, thế nhưng cô ấy cứ một mực đòi đi vào…”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 69


Chương 69

Cảnh tượng anh ta nhìn thấy chính là, chủ tịch nhà mình đang ân ái với vị hôn thê thì bị Từ Uyển Nhi cắt ngang, mà nguyên nhân chính là vì mình ngăn không được Từ Uyển Nhi.

Chủ tịch nhà anh ta nổi tiếng lạnh nhạt, không thích có phụ nữ tới gần, không thích phụ nữ nhìn chằm chằm, khó khăn lắm mới có Thư Tình lọt vào mắt anh, nhưng hiện giờ lại vì sơ suất của anh ta mà đánh gãy chuyện tốt của chủ tịch…

Hoắc Vân Thành hơi bực mình phất tay, ý bảo Lâm Nham Phong đi ra ngoài.

Lâm Nham Phong như trút được gánh nặng, nhanh như chớp ra khỏi phòng làm việc của chủ tịch.

“Từ Uyển Nhi, sao cô lại tới đây?” Hoắc Vân Thành kéo cà vạt, ánh mắt nhìn Từ Uyển Nhi tràn ngập sự thờ ơ.

Từ Uyển Nhi lộ ra nụ cười cô ta tự cho là mê người nhất, lắc eo thon đi tới trước mặt Hoắc Vân Thành, dịu dàng nói: “Vân Thành, là như vầy, liên quan đến phương án hợp tác giữa Hoắc Thị và Từ Thị, phía chúng em đã làm xong bản kế hoạch sơ bộ, em cầm riêng tới đây cho anh xem.”

“Phương án hợp tác không phải là do anh cô phụ trách sao?” Hoắc Vân Thành nhíu mày.

“Hôm nay anh hai không rảnh, vì vậy để em đưa tới.” Từ Uyển Nhi bày ra vẻ mặt thẹn thùng, trên thực tế do cô ta muốn gặp Hoắc vân Thành nên lén cầm bản kế hoạch của anh trai mang đến đây.

Hoắc Vân Thành nghiêng đầu nhìn thoáng qua Thư Tình, lạnh lùng nói: “Cô ra ngoài đi.”

“Nghe thấy không, còn không mau ra ngoài, tôi phải giải thích bản kế hoạch cho Vân Thành nghe.” Thấy Hoắc Vân Thành lên tiếng, Từ Uyển Nhi dương dương đắc ý, dùng ánh mắt của kẻ thắng cuộc nhìn Thư Tình, trong mắt tràn đầy khiêu khích.

Nhưng mà, một giây sau, giọng nói lạnh lùng của Hoắc Vân Thành khiến cho Từ Uyển Nhi như rơi vào hầm băng: “Từ Uyển Nhi, ý tôi là bảo cô đi ra ngoài.”

“Vân Thành…” Từ Uyển Nhi không thể tin trợn to hai mắt, cắn cánh môi: “Em vẫn chưa giải thích bản kế hoạch cho anh mà.”

Hoắc Vân Thành nhíu mày, mất kiên nhẫn nhìn cô ta: “Để đó là được.”

“Nhưng mà, anh hai dặn phải tỉ mỉ giải thích cho anh…” Vẻ mặt Từ Uyển Nhi rất ấm ức.

Hoắc vân Thành đuổi cô ta đi ngay trước mặt Thư Tình, vậy mặt mũi của cô ta biết giấu vào đâu?

Trước đây, tuy rằng Hoắc Vân Thành đối xử với cô ta hơi lạnh nhạt, nhưng sẽ không đuổi cô ta đi giống như bây giờ.

Thư Tình đến Hoắc gia, tất cả đều thay đổi!

Hoắc Vân Thành còn chẳng thèm liếc mắt nhìn cô ta lấy một lần, thậm chí còn muốn đuổi cô ta đi.

Hết thảy đều là do Thư Tình gây ra!

Nhìn dáng vẻ tiu nghỉu của Từ Uyển Nhi, trong lòng Thư Tình vô cùng sảng khoái, cô nhếch môi, châm chọc nói: “Thư tiểu thư, đừng nói là cô hoài nghi năng lực của chồng tôi, cho rằng anh ấy xem không hiểu đấy nhé?”

Từ Uyển Nhi kéo cánh tay của Hoắc Vân Thành, vội vã giải thích: “Vân Thành, em không có ý đó.”

Hoắc Vân Thành lạnh lùng rút tay ra, cau mày nói: “Ra ngoài.”

Từ Uyển Nhi hung hăng trợn mắt lườm Thư Tình một cái, vô cùng không cam lòng ra khỏi phòng làm việc của chủ tịch.

Thư Tình bắn cho Hoắc Vân Thành một ánh mắt khen ngợi: “Làm tốt lắm.”

Hoắc Vân Thành thản nhiên nói: “Tôi chẳng phải người dưng hay sao? Sao gọi chồng này chồng nọ thuận miệng thế?”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 70


Chương 70

Thư Tình cười khan một tiếng: “Chuyện đó, không phải là anh thích Đường Đường à? Tôi giúp anh quét mấy đóa hoa đào nát kia đi còn không vui sao? Miễn cho Đường Đường biết có nhiều người vây quanh anh như vậy lại nảy lòng ghen.”

Đường Đường…

Nghe được cái tên này từ trong miệng Thư Tình, ánh mắt của Hoắc Vân Thành không hiểu sao có hơi phức tạp.

“Không có chuyện gì thì tôi cũng đi đây.” Thư Tình xoay người ra khỏi phòng làm việc.

Lúc này Từ Uyển Nhi đầy mặt tức giận đứng ở cửa phòng làm việc của chủ tịch, thấy Thư Tình đi ra, ngọn lửa giận trong lồng ngực bùng lên, cô ta đưa chân ra định ngáng chân Thư Tình.

Thư Tình nhanh tay lẹ mắt, nhạy bén tránh được.

“Từ đại tiểu thư, chồng tôi không phải bảo cô đi sao? Sao còn đứng chờ ngoài cửa thế này? Đang canh cửa hả?” Khóe miệng Thư Tình nhếch lên một nụ cười đầy châm chọc.

“Thư Tình, cô nói gì đó?” Từ Uyển Nhi ngây ra một lúc mới kịp phản ứng lại, Thư Tình đang ám chỉ cô ta là chó giữ cửa, lửa giận trong lòng Từ Uyển Nhi lại dâng cao.

Thư Tình nhìn về phía Lâm Nham Phong bên cạnh, nói: “Trợ lý đặc biệt Lâm, không phải công ty chúng ta không cho phép những người không có nhiệm vụ tiến vào sao? Anh còn không mau mời Từ tiểu thư rời đi.”

“Thư Tình, cô đuổi tôi đi?” Tư Uyển Nhi hơi mất lí trí, tức giận đến mức cả người đều run lên.

Hoắc Vân Thành đuổi cô ta thì coi như thôi, Thư Tình có tư cách gì mà đuổi cô ta?

“Từ tiểu thư, mời cô về cho.” Lâm Nham Phong ngăn lại Từ Uyển Nhi.

Nghe thấy phía sau truyền tới giọng nói tức giận của Từ Uyển Nhi, Thư Tình cũng không thèm quay đầu, cô quay về bộ phận thư ký.

Vừa ngồi vào chỗ, điện thoại bàn lại reo lên.

Thư Tình cúi đầu nhìn, lại là đường dây riêng “888” của chủ tịch.

Hàng lông mày thanh tú nhíu lại, Thư Tình nhận điện thoại: “Hoắc Vân Thành anh có thôi đi chưa, lại tìm tôi làm gì nữa?”

Đầu bên kia điện thoại truyền tới giọng nói lạnh nhạt của Hoắc Vân Thành: “Đến phòng họp mở cuộc họp.”

“Họp?” Thư Tình ngờ vực.

Hoắc Vân Thành trầm giọng nói: “Cuộc họp về hạng mục hợp tác với Hãng thời trang Lady.”

“À, được.”

Khi Thư Tình mang theo tài liệu chạy tới phòng họp, Hoắc Vân Thành đã ngồi bên trong.

Anh ngồi ở vị trí chủ tọa, mặc một bộ âu phục màu đen được cắt may tinh tế, đường nét khuôn mặt góc cạnh, ngũ ngũ quan lạnh lùng cùng với khí chất tao nhã cao quý ẩn chứa hơi thở khí phách, giống như một vị Hoàng Đế từ trên cao quan sát hết thảy mọi thứ.

Tham dự cuộc họp còn có Hạ Tinh Tinh, Bạch Tiêu Tiêu và nhà thiết kế của dự án hợp tác với thời trang Lady lần này – Lý Uyển Đình.

Thư Tình tiến vào, ánh mắt tất cả mọi người đều tập trung vào cô.

“Lần sau vào họp không được đến muộn.” Hoắc Vân Thành nhàn nhạt liếc qua Thư Tình, ý bảo cô vào chỗ ngồi.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 71


Chương 71

Đến muộn?

Không một ai nói với cô sẽ có không cuộc họp được chưa?

Không phải bàn nữa, chắc chắn lại là Hạ Tinh Tinh giở trò nữa rồi.

Thư Tình không nói lời nào, chỉ tìm một chỗ rồi ngồi xuống.

Hoắc Vân Thành ra hiệu cuộc họp bắt đầu, Hạ Tinh Tinh hắng giọng nói:

“Giai đoạn đầu của dự án hợp tác với thời trang Lady là do tôi phụ trách, vào quý sau việc này sẽ do Thư Tình đảm nhận. Thư Tình, cô hãy giới thiệu cho Hoắc tổng nghe sơ lược tình hình dự án đi.”

Cô ta không hề nói gì với Thư Tình về cuộc họp này, chắc chắn cô chẳng thể nào xoay sở tài liệu chuẩn bị kịp được.

Hơn nữa, những thông tin về dự án cô ta đưa cho Thư Tình cũng chỉ toàn là mấy thứ râu ria.

Cô ta dám chắc Thư Tình hoàn toàn không biết một chút gì về dự án này, không thể nào đứng lên thuyết trình được.

Hạ Tinh Tinh nhìn Thư Tình cười mỉa, chờ đợi được chứng kiến cô xấu mặt trước tất cả mọi người.

Nhưng mấy trò trẻ con này của Hạ Tinh Tinh sao mà có thể làm khó được Thư Tình?

Thư Tình bình tĩnh đứng lên: “Ngại quá, không ai thông báo về cuộc họp này với tôi cho nên tôi không có chuẩn bị gì cả.”

“Không ai thông báo cho cô?” Hoắc Vân Thành nghi vấn.

“Thư thư ký, mỗi khi Ban thư ký có bất kỳ cuộc họp nào tôi đều sẽ bảo trợ lý gửi mail thông báo cho mọi người, không ai thông báo cho cô là sao?” Hạ Tinh Tinh vội cướp lời: “Hay là do cô quên mất? Một cuộc họp quan trọng như vậy mà cô cũng có thể quên được hả?”

Ai ai trong công ty đều biết Hoắc Vân Thành luôn luôn nghiêm khắc với cấp dưới, nếu Thư Tình sơ suất quên chuẩn bị, nhất định sẽ bị phạt nặng thậm chí có thể bị sa thải khỏi công ty.

Thư Tình cười nhẹ: “Không nhận được là không nhận được, trong hòm thư đều ghi lại, dù có xóa đi rồi cũng có thể khôi phục lại được. Tôi không ngu ngốc đến độ đi nói dối mấy chuyện này.”

Hạ Tinh Tinh biến sắc mặt, Thư Tình đang chế nhạo cô ta ngu ngốc sao?

Cô ta nhìn Hoắc Vân Thành xin chỉ thị: “Tổng tài, nếu như Thư Tình không chuẩn bị gì cả, vậy anh có muốn dời lại cuộc họp sang…”

“Không cần!” Hoắc Vân Thành còn chưa kịp trả lời thì Thư Tình đã cắt ngang.

Hoắc Vân Thành không bày tỏ thái độ gì, chỉ nhướng mày hờ hững liếc Thư Tình: “Không phải cô không chuẩn bị gì hết sao?”

“Đúng là tôi không có chuẩn bị, nhưng điều này cũng sẽ không gây trở ngại gì đến cuộc họp.”

Dưới ánh mắt hoài nghi của mọi người, Thư Tình bình tĩnh đi tới trước bảng trắng, cầm bút lên bình tĩnh nói: “Tôi nghĩ, với tư cách là một người phụ trách dự án, tôi hoàn toàn nắm rõ mọi thông tin về dự án này và có thể thuyết trình nó cho mọi người bất cứ lúc nào, không cần phải chuẩn bị trước gì cả.”

Hạ Tinh Tinh hít sâu một hơi, Thư Tình ngông cuồng tự đại thế sao?

Ngay cả cô ta, người phụ trách dự án hợp tác với Lady gần một năm ròng, mà còn chưa thể hoàn chỉnh giới thiệu toàn bộ dự án mà không có bất kỳ sự chuẩn bị nào.

Thư Tình chẳng qua mới tiếp nhận dự án chưa đến một tuần có thể nói ra được cái gì!

Cô ta muốn chống mắt lên xem cô xấu mặt trước Hoắc Vân Thành như thế nào!
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 72


Chương 72

Hoắc Vân Thành hơi ngả người về phía sau, hai chân tùy ý bắt chéo, sắc mặt không thay đổi nhìn Thư Tình tự tin thong dong ở trước mặt.

Cô thực sự có thể thuyết trình dự án thời trang Lady mà không cần bản thảo không?

Thư Tình hắng giọng, nở một nụ cười tự tin nói: “Sau đây, tôi xin được giới thiệu với mọi người tổng quan về dự án thời trang Lady cũng như phương hướng phát triển của dự án.”

Cầm bút trên tay, cô vừa giảng giải vừa lưu loát vẽ sơ đồ mô hình dự án rõ ràng lên trên bảng trắng, bao quát toàn bộ, cụ thể đến từng mục.

Ngôn ngữ mạch lạc súc tích, dễ đọc dễ hiểu.

Hạ Tinh Tinh kinh ngạc nhìn Thư Tình, móng tay bấu vào da thịt lúc nào không hay, một hồi lâu vẫn chưa phục hồi tinh thần lại.

Sao có thể như thế được!

Làm thế nào mà Thư Tình có thể thuyết trình dự án một cách mạch lạc trôi chảy mà không chuẩn bị kịch bản trước, thậm chí còn vẽ được cả sơ đồ như thế?

Chắc chắn là thông tin đã bị bại lộ ở chỗ nào mới khiến cho Thư Tình biết được cuộc họp ngày hôm nay và chuẩn bị trước rồi.

Vốn dĩ cô ta muốn làm cho Thư Tình xấu hổ trước mặt mọi người, nhưng bây giờ lại trở thành tạo cơ hội cho Thư Tình để trở nên nổi bật, thể hiện tài năng!

Thư Tình cái đồ tiện nhân này, một ngày nào đó cô ta nhất định sẽ đuổi tiện nhân này ra khỏi Hoắc thị!

Hoắc Vân Thành đồng dạng cũng vô cùng kinh ngạc, ánh mắt nhìn vào Thư Tình thật sâu.

Người con gái trước mặt hôm nay vận một thân trang phục giản dị công sở điển hình, áo sơ mi hồng nhạt cùng với chân váy ôm sát mông tao nhã. Ánh đèn dịu nhẹ trong phòng họp chiếu lên người cô, tựa như phát sáng.

Đặc biệt là đôi môi anh đào đỏ mọng kia khép mở liên tục thuyết trình lưu loát, hấp dẫn ánh mắt người ta muốn tìm hiểu đến tận cùng.

“Vậy, tôi đã thuyết trình xong rồi, mọi người có câu hỏi gì không?” Sau khi Thư Tình giới thiệu xong, cô nhìn về phía bàn hội nghị, cười hỏi.

Mọi người vẫn còn đang đắm chìm trong bài thuyết trình hấp dẫn lôi cuốn của Thư Tình, chưa dứt ra được.

Đôi mắt của Hoắc Vận Thành từ đầu đến cuối không hề dời đi khỏi Thư Tình, nhìn thấy cô thuyết trình xong liền đi tới chỗ mình, hầu kết không tiếng động cuộn cuộn.

Cảm giác mà Thư Tình mang cho anh lúc này chỉ có thể diễn tả bằng hai từ: kinh diễm.

Đó là một loại khí chất cao quý toát ra từ bên trong, một loại khí chất tao nhã tự tin đáng kinh ngạc tựa như một nữ vương cao ngạo.

Nhưng không phải cô tới từ nông thôn sao?

Không phải nói cô là đồ nhà quê không biết cái gì hết sao?

Sao bây giờ lại có thể khiến người khác kinh diễm đến vậy?

Xem ra, vị hôn thê trên danh nghĩa này của anh không chỉ đơn giản như vậy.

“Hoắc tổng còn vấn đề gì thắc mắc không?” Thư Tình nở nụ cười nhẹ trên mặt, tao nhã thong dong.

Ánh mắt Hoắc Vân nhìn cô sâu thẳm vài phần, đôi môi mỏng gọi cảm mở ra: “Không có.”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 73


Chương 73

“Nếu như mọi người đã không có gì thắc mắc, vậy thì xin mời nhà thiết kế quý này giới thiệu cụ thể cho chúng ta một chút về thiết kế lần này đi.” Thư Tình trở về chỗ ngồi của mình ngồi xuống, ra hiệu Lý Uyển Đình cho mọi người xem mẫu thiết kế.

Lý Uyển Đình lấy lại tinh thần, mở ra từng bản thiết kế đưa cho Hoắc Vân Thành xem qua: “Chủ đề kỳ này của chúng ta là “Băng và Lửa”, chúng ta sẽ cho ra một bộ trang sức hoàn chỉnh bao gồm dây chuyền, nhẫn và lắc tay. Đây là mẫu thiết kế của tôi.”

Hoắc Vân Thành xem xong nhíu mày, hiển nhiên không hài lòng với thiết kế.

Anh nghiêng đầu nhìn Thư Tình, trầm giọng nói: “Thư thư ký, cô có ý kiến gì không?”

Thư Tình nhìn lướt qua bản vẽ thiết kế, từng hoa văn họa tiết đều được tỉ mỉ phác họa kĩ càng, kết hợp với những chi tiết phổ thông thường thấy, là một mẫu thiết kế đẹp.

Tuy nhiên, theo quan điểm của Thư Tình, mẫu thiết kế này cũng chỉ tạm có thể xem như là thôi, không có gì đặc sắc.

Nhìn thái độ của Hoắc Vân Thành chắc anh cũng nghĩ như vậy.

Nhưng sao anh cứ phải hỏi ý kiến cô làm gì chứ? Muốn gây thù chuốc oán cho cô sao?

Thư Tình trừng mắt nhìn người đàn ông xấu xa kia, nhếch khóe môi, ăn ngay nói thật:

“Đối tượng mà thời trang Lady nhắm tới là những phu nhân trong độ tuổi từ ba mươi đến năm mươi, chính vì vậy thiết kế của chúng ta cần phải toát lên được sự sang trọng, thanh lịch và quý phái của họ. Thiết kế này của Uyển Đình rất đẹp nhưng lại quá rườm rà, không có hồn.”

Sắc mặt Lý Uyển Đình thay đổi.

Thư Tình vẫn tiếp tục nói: “Nói thẳng ra đó là quá tục tằng. Một nhà thiết kế muốn vẽ ra được một bản thiết kế hoàn hảo, điều quan trọng nhất là phải đặt toàn bộ cảm xúc của mình vào, thổi hồn cho thiết kế, biến nó thành một sự tồn tại độc nhất.”

Nghe Thư Tình nói xong, ngay cả Bạch Tiêu Tiêu cũng không nhịn được.

Mặc dù thiết kế kỳ này trên danh nghĩa là do Lý Uyển Đình đảm nhận nhưng Bạch Tiêu Tiêu thân làm Trưởng ban thiết kế cũng đưa ra nhiều ý kiến trong bản thiết kế này, cuối cùng được cô phê duyệt Lý Uyển Đình mới dám đưa ra cho Hoắc Vân Thành xem.

Vậy mà giờ đây lại bị Thư Tình phê bình trước mặt Hoắc Vân Thành không thương tiếc, như thế chẳng khác tát thẳng vào mặt Ban thiết kế bọn họ sao?

Bạch Tiêu Tiêu định phản bác nhưng Hoắc Vân Thành lại tán đồng: “Thật vậy, quả đúng là tục tằng.”

Không ngờ ý kiến của Thư Tình lại giống anh như đúc, anh hùng tương mưu.

Đôi mắt anh híp lại, sao Thư Tình lại biết nhiều như vậy?

“Vậy để chúng tôi quay về sửa lại.” Ngay cả Hoắc Vân Thành cũng nói như vậy, Bạch Tiêu Tiêu chỉ có thể gượng gạo cười, nói với Lý Uyển Đình: “Lần sau phải chú ý hơn nữa, biết chưa?”

Lý Uyển Đình đỏ mắt gật đầu.

“Tuần sau, người phụ trách bên thời trang Lady sẽ đến thành phố A, lần này tổng tài bọn họ đích thân đi đến, vì vậy chúng ta nhất định phải đưa ra được tác phẩm hoàn mỹ nhất.” Sắc mặt Hoắc Vân Thành vẫn luôn lãnh đạm.

“Chúng tôi nhất định dốc hết sức mình.” Bạch Tiêu Tiêu nghiến răng, cam đoan sẽ đưa ra được thiết kế hoàn hảo.

“Vậy nhờ…” Hoắc Vân Thành chậm rãi liếc mắt nhìn Thư Tình, nhướng mày nói: “Làm phiền Thư thư ký vất vả rồi.”

Thư Tình cứng họng, chuyện này thì liên quan gì tới cô?
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 74


Chương 74

Cô không phải nhà thiết kế, bản vẽ này cũng không phải do cô vẽ.

Nhưng thân là người đảm nhận dự án cô chỉ có thể gật đầu.

Cuộc họp kết thúc, mọi người đứng lên rời khỏi phòng họp.

Thư Tình thu dọn đồ đạc, đang chuẩn bị ra ngoài thì đột nhiên giọng nói từ tính của Hoắc Vân Thành truyền đến từ phía sau: “Thư thư ký, phiền cô ở lại một lát.”

Ngừng một chút, Thư Tình quay người lại: “Còn gì nữa?”

Hoắc Vân Thành bước một bước đến trước mặt Thư Tình, hờ hững nhìn cô: “Cô am hiểu thiết kế trang sức sao?”

“Biết một chút thôi.” Thư Tình nhếch môi.

Lĩnh vực chân chính mà cô am hiểu đó là thiết kế trang thời trang, nhưng suy luận tương tự, thiết kế trang sức đối với cô cũng chẳng khó gì.

“Cô khiến tôi cảm thấy có chút ngạc nhiên.” Ánh mắt sâu thẳm của Hoắc Vân Thành lóe lên ý đồ tìm tòi nghiên cứu.

Thư Tình nhún vai, cười không nói.

Chỉ vậy mà đã ngạc nhiên rồi?

Nếu Hoắc Vân Thâm biết được thân phận thật của cô chẳng phải sẽ há hốc mồm luôn sao?

Không thèm để ý đến Hoắc Vân Thành nữa, Thư Tình quay người đi vào toilet.

Vừa mới bước vào, một giọng nữ thì thầm truyền ra từ bên trong, hình như là giọng của Hạ Tinh Tinh, còn loáng thoáng nghe thấy nhắc đến tên cô.

Thính giác Thư Tình trước giờ nhanh nhạy, cô im lặng chú ý lắng nghe.

Giọng nói ghen ghét mang theo tức giận của Hạ Tinh Tinh vang lên: “Từ tiểu thư yên tâm, kế hoạch lần này chắc chắn không có sơ hở, nhất định sẽ đuổi được Thư Tình ra khỏi Hoắc thị!”

Từ tiểu thư? Từ Uyển Nhi sao?

Hạ Tinh Tinh và Từ Uyển Nhi câu kết với nhau?

Nghe giọng điệu không biết lại bày ra bẫy rập hãm hại cô nữa đây?

Thư Tình híp mắt, người không động ta, ta không động người; người nếu động ta, ta tất động người!

Trước giờ Thư Tình không phải là loại bánh bao mềm mặc người chèn ép, Hạ Tinh Tinh và Từ Uyển Nhi lại khiêu khích cô hết lần này đến lần khác, đã thế đừng trách cô không nhân từ!

Một tuần rất nhanh trôi qua, bình yên đến lạ thường.

Từ Uyển Nhi không lại xuất hiện ở Hoắc thị, thái độ Hạ Tinh Tinh cũng khác thường, không thấy gây chuyện gì nữa.

Tuy vậy, Thư Tình biết mọi chuyện không đơn giản như thế.

Gió êm sóng lặng là dấu hiệu bình yên dự báo trước cơn bão.

Hôm nay là ngày tổng tài tổng công ty thời trang Lady nước Pháp, Bruce, đến Hoắc thị.

Là người phụ trách dự án thời trang Lady, Thư Tình được giao nhiệm vụ ra sân bay tiếp đón.

Trước khi rời đi, Thư Tình đã kiễm tra kĩ càng những tài liệu cần thiết cho cuộc họp với thời trang Lady chiều nay.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 75


Chương 75

Sau khi chắc chắn mọi thứ đã ổn định Thư Tình mới đứng dậy lên đường ra sân bay.

Gần tới thang máy, vừa lúc thang máy chuẩn bị đóng cửa, Thư Tình vội vàng chạy đến kêu to: “Đợi tôi!”

Mắt thấy cửa thang máy lập tức sẽ đóng lại, một bóng dáng cao lớn từ bên cạnh đi đến, vươn chân giúp Thư Tình chặn cửa.

“Cảm ơn…” Thư Tình sững sờ khi nhìn thấy người đến là ai.

Không ngờ lại là Hoắc Vân Thành.

Sao anh lại xuất hiện ở đây?

Còn chặn lại cửa thang máy giúp cô?

Dáng người cao lớn của anh chắn ở trước mặt cô, nhìn thấy Thư Tình kinh ngạc nhìn mình, ánh mắt anh nặng nề nói: “Sao còn chưa đi vào?”

“À, cảm ơn.” Thư Tình nở một nụ cười.

Hoắc Vân Thành đi theo sau Thư Tình bước vào thang máy.

“Tôi sẽ cùng cô đi sân bay.” Dường như biết được nghi vấn của Thư Tình, Hoắc Vân Thành nhẹ giọng nói.

Thư Tình hơi ngạc nhiên: “Mình tôi là được rồi.”

Mấy việc như đưa đón này đâu tới lượt Hoắc Vân Thành phải đi?

Anh là tổng tài bận trăm công nghìn việc.

Hoắc Vân Thành tay đút túi quần, thân hình cao to thẳng tắp đứng cạnh Thư Tình, tạo cho người ta một cảm giác áp bách không giải thích được.

Anh nghiêng đầu liếc Thư Tình một cái, ánh mắt thâm sâu khó lường: “Tổng tài thời trang Lady, Bruce, là bạn của tôi, đương nhiên tôi phải đích thân đi đón mới thể hiện thành ý.”

Thực ra, lấy quan hệ giữa anh và Bruce không cần anh phải tự mình đi tiếp đón như này.

Nhưng không biết vì sao khi biết được Thư Tình là người sẽ đi tiếp đón, Hoắc Vân Thành lại không tự chủ được muốn tự mình đi.

Thư Tình nghe vậy không nói gì, hai người đi thang máy xuống thẳng bãi đỗ xe.

Hôm nay Hoắc Vân Thành lái một chiếc Rolls-Royce, anh mở cửa xe cho Thư Tình ngồi vào.

“Cảm ơn!” Thư Tình ngồi vào ghế phụ lái, không quên thắt dây an toàn lại.

Hoắc Vân Thành khởi động xe, lơ đãng hỏi: “Cuộc họp chiều nay chuẩn bị ra sao rồi?”

Thư Tình mím môi, giọng điệu nắm chắc: “Không thành vấn đề.”

Cô biết hội nghị ngày hôm này chắc chắn sẽ không đơn giản, chỉ sợ là có một màn kịch đang chờ cô.

Thật là đáng mong chờ…

Hai người đến sân bay đã là một tiếng sau.

Thư Tình nhìn thời gian, còn khoảng mười phút nữa chuyến bay của Bruce mới hạ cánh.

“Tôi vào toilet một chút.” Thư Tình nói với Hoắc Vân Thành.

Hoắc Vân Thành khẽ gật đầu.

Thư Tình ở trong toilet nhắn tin: “Mọi chuyện thế nào rồi?”

Tin nhắn trả lời tới ngay sau đó: “Hết thảy thuận lợi.”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 76


Chương 76

Thư Tình nhếch khóe môi, màn kịch chiều nay xem ra sẽ vô cùng đặc sắc, mọi chuyện đều nằm trong sự kiểm soát của cô.

Thư Tình trở lại đại sảnh thì Bruce đã xuống đến sân bay.

Bruce là người Pháp, độ khoảng chừng ba mươi tuổi, thân hình cao lớn vạm vỡ, tóc vàng mắt xanh, làn da trắng nõn, là một người Châu u điển hình.

“Hi, Mr.Hoắc!” Nhìn thấy Hoắc Vân Thành, Bruce nhiệt tình chào đón, tặng cho anh một cái ôm.

“Đã lâu không gặp.” Hoắc Vân Thành vẫn là bộ dạng người sống chớ gần như lúc trước.

Thư Tình tươi cười lễ phép bước lên phía trước, dùng tiếng Pháp chào Bruce: “Xin chào, ngài Bruce!”

“Vị tiểu thư xinh đẹp này là…” Bruce tươi cười nhìn Thư Tình, trong đôi mắt xanh lóe lên sự kinh ngạc.

Hoắc Vân Thành cau mày, giới thiệu với Bruce: “Đây là thư ký Thư, phụ trách dự án lần này.”

Hoắc Vân Thành lại thêm một lần kinh ngạc, Thư Tình nói tiếng Pháp.

Vị hôn thê này của anh không những không phải là đồ nhà quê mà còn thực sự rất ưu tú.

Ưu tú đến mức đủ để hấp dẫn ánh mắt mọi người, giống như Bruce ngay lúc này.

Bruce khoa trương vươn hai tay, ý định tiến đến ôm Thư Tình: “Thư tiểu thư thật xinh đẹp, chúng ta đã từng gặp nhau có phải không?”

Thư Tình chỉ lễ phép bắt tay Bruce một cái: “Ngài cứ nói đùa, người phương Đông đa số đều có nét giống nhau, tôi nghĩ có lẽ vì thế nên ngài mới thấy tôi quen mắt.”

Thực ra mà nói, cô và Bruce đã từng găp nhau một lần.

Quãng thời gian cô và ông nội đi du lịch ở nước Pháp đã từng gặp Bruce trong một bữa tiệc, nhưng khi đó cô chỉ mới mười lăm tuổi.

May mắn Bruce không nhận ra cô, cô không muốn mình bại lộ thân phận nhanh như vậy.

Đưa Bruce cùng với trợ lý trở lại Hoắc thị, đúng hai giờ, hội nghị dự án thời trang Lady chính thức bắt đầu.

Lần này Thư Tình đã chuyên nghiệp chuẩn bị sẵn sàng đầy đủ ppt.

Mặc dù biết Bruce có thể nói tiếng Trung nhưng Thư Tình vẫn dùng tiếng Pháp trôi chảy giới thiệu tiến độ của dự án và hoàn thành xuất sắc bài thuyết trình của mình. Đại biểu nước Pháp và Bruce liên tục gật gù, bày ra ánh mắt tán dương.

Lại một lần nữa thấy Thư Tình tỏa sáng rực rỡ, Hạ Tinh Tinh ghen tị nắm chặt bàn tay.

Thư Tình, cô cứ chờ xem, trò hay còn chưa bắt đầu đâu.

Để xem cô đắc ý được bao lâu, lần này cứ chờ bị đuổi ra khỏi nhà đi!

Bài thuyết trình kết thúc, Thư Tình nhận được những tràng pháo tay nồng nhiệt, ngay cả Hoắc Vân Thành cũng không ngần ngại tán dương cô.

Thư Tình cười nhẹ: “Tiếp theo chúng ta sẽ xem qua bản thiết kế trang sức kỳ này.”

Nói rồi, Thư Tình mở tập tài liệu lấy bản thiết kế ra.

Ngay khi nhìn thấy bản vẽ trong tay mình, sắc mặt Thư Tình thay đổi.

Mọi người trong phòng đều hít vào một hơi.

Bởi vì thứ mà Thư Tình lấy ra…là một xấp giấy trắng!
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 77


Chương 77

Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Hạ Tinh Tinh dẫn đầu mở miệng làm khó dễ: “Thư Tình, cô dang làm cái gì vậy?”

Thân là người phụ trách dự án, mọi tài liệu đều được Thư Tình kiểm tra rồi mới mang đến Hội nghị.

Hiện tại, bản thiết kế ở đâu không thấy thay vào đó lại là mấy tờ giấy trắng, Thư Tình dĩ nhiên khó tránh khỏi trách nhiệm.

Trong hội nghị quan trong mà lại để xảy ra sai sót cơ bản như thế này, dựa theo thủ đoạn thiết huyết trước giờ của Hoắc Vân Thành, ắt hẳn sẽ đuổi việc Thư Tình không thể nghi ngờ.

Cô ta trộm liếc Hoắc Vân Thành.

Quả nhiên, giờ phút này khuôn mặt Hoắc Vân Thành giăng đầy mây đen, môi mỏng mím chặt tỏ vẻ cực kỳ không hài lòng.

Hạ Tinh Tinh thầm đắc ý, tiếp tục cao giọng nói: “Thân là người phụ trách dự án này sao cô có thể bất cẩn đánh mất bản thiết kế được cơ chứ? Lại còn tính lấy mấy tờ giấy lộn thay vào hả?! Ban thư ký chúng ta tuyệt đối không thể để người tác phong thiếu chuyên nghiệp như cô tiếp tục làm việc được!”

Sắc mặt của Hoắc Vân Xuyên chìm xuống, anh khẽ liếc nhìn Thư Tình: “Chuyện này là thế nào?”

Mất bản thiết kế? Thay vào đó là mấy tờ giấy trắng?

Hoắc Vân Thâm không nghĩ Thư Tình sẽ phạm sai lầm cấp thấp như vậy, anh muốn nghe cô giải thích như thế nào.

Tuy nhiên, Thư Tình lại không có ý định đưa ra bất kỳ lời giải thích nào, cô bình tĩnh nói: “Bây giờ chúng ta khoan hãy bàn đến chuyện này.”

Thư Tình nhìn Bạch Tiêu Tiêu, hỏi: “Cô có giữ bản sao lưu nào không?”

Bạch Tiêu Tiêu khinh thường nhìn cô: “Thư thư ký, cô không biết là bản thiết kế của chúng tôi đều được vẽ bằng tay hả? Vẽ tay thì làm gì có sao lưu? Ngay cả điều cơ bản này cô cũng không nắm được à?”

Thư Tình gật đầu, lại hỏi: “Vậy nếu vẽ lại thì phải mất bao lâu?”

Bạch Tiêu Tiêu không do dự trả lời: “Tối thiểu hai ngày.”

“Ý cô là sao?” Hạ Tinh Tinh trừng mắt nhìn Thư Tình, châm chọc: “Không lẽ cô định hoãn lại hội nghị này hay sao? Để cho ngài Bruce đây từ xa đến phải chịu ảnh hưởng chậm trễ hai ngày chỉ vì sai lầm của cô?”

“Ai nói hai ngày? Chỉ cần cho tôi một giờ là đủ.” Thư Tình bình thản nói.

“Một giờ? Làm sao có thể? Cô không nghe Bạch Tiêu Tiêu nói cần ít nhất hai ngày sao?” Thấy thái độ thong dong bình thản của Thư Tình, Hạ Tinh Tinh nghiến răng nghiến lợi nói.

Rõ ràng là sắp chết đến nơi rồi mà Thư Tình vẫn cứ bình thản như vậy!

Cô ta ghét nhất bộ dạng này của Thư Tình!

“Cô ấy nói hai ngày không có nghĩ là tôi cũng vậy, cô ấy không làm được cũng không đại biểu tôi không thể!” Thư Tình nở trên môi một nụ cười vô cùng tự tin: “Chỉ cần một giờ là đủ.”

Dừng lại một chút, Thư Tình nói với Bruce: “Xin hỏi ngài Bruce có đồng ý cho tôi mượn một giờ thời gian không?”

“Đương nhiên, không thành vấn đề.” Bruce đồng ý ngay lập tức, anh ấy cũng có chút tò mò Thư Tình muốn làm cái gì.

Đồng dạng tò mò còn có hoắc Vân Thành.

Anh bễ nghễ liếc nhìn Thư Tình, lạnh lùng cong lên khóe môi, hỏi: “Vậy cô muốn làm gì?”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 78


Chương 78

“Đương nhiên là vẽ lại bản thiết kế một lần nữa.” Thư Tình ung dung nở nụ cười tự tin.

Nghe vậy, ánh mắt của Hoắc Vân Thành trầm xuống.

Vậy là Thư Tình muốn tự mình vẽ lại bản thiết kế?

Hơn nữa, chỉ cần một giờ là có thể hoàn thành?

Điều này có thể sao?

“Cô đừng có nói giỡn!” Hạ Tinh Tinh chế nhạo, giống như cô đang nghe được chuyện cổ tích: “Việc đó là không thể nào!”

“Vậy xin mời rửa mắt chờ xem.” Thư tình đứng lên, mở laptop ra.

Trước mặt mọi người, Thư Tình ưu nhã click mở phần mềm đồ họa do cô thiết kế.

Đương nhiên dùng tay để vẽ thì không thể nào hoàn thành bản thiết kế đó trong vòng một tiếng được, nhưng với phần mềm này Thư Tình hoàn toàn có thể.

Trình chiếu màn hình máy tính xong, những ngón tay thon dài trắng nõn của Thư Tình cầm chuột di chuyển, thao tác vô cùng thuần thục.

Theo sự di động của con chuột trên màn hình máy tính, bản thiết kế tinh xảo dần dần được hoàn thiện.

Cả phòng hoàn toàn chìm trong im lặng, mọi người ngây ngất nhìn chằm chằm lên màn hình chiếu, ngoài sững sờ cũng chỉ có sững sờ.

Thư Tình thực sự chỉ mất một giờ đã hoàn thành xong công việc mà ngay cả một nhà thiết kế chuyên nghiệp cũng phải mất hai ngày mới hoàn thành.

“Xong rồi!” Sau khi đánh xong nét cuối cùng, Thư Tình thở dài nhẹ nhõm một hơi, thả con chuột ra, nhiệm vụ hoàn thành.

Thời gian vẫn còn năm phút nữa mới đến một giờ.

Hoắc Vân Thành nghiêm túc xem xét bản vẽ trên màn hình chiếu, lại thêm một lần kinh ngạc.

Ba bản vẽ nhẫn, vòng cổ và lắc tay đều sinh động và rực rỡ như thật.

Điều khiến anh ngạc nhiên hơn nữa là bản thiết kế do Thư Tình vẽ có một số thay đổi nhỏ so với bản vẽ tay trước đó của Ban thiết kế.

Và chính những thay đổi này đã thổi hồn cho toàn bộ bộ trang sức “Băng và Lửa”, khiến người ta mê mẩn.

Điều này ngay cả thiết kế trưởng Ban thiết kế cũng không làm được, nhưng Thư Tình đã làm được.

Vị hôn thê đến từ nông thôn này của anh còn có bao nhiêu bất ngờ nữa?

Hạ Tình Tinh nhìn chằm chằm vào những bức vẽ do Thư Tình vẽ thật lâu vẫn chưa hồi hồn lại.

Sao có thể như vậy được?!

Làm thế nào mà Thư Tình có thể hoàn thành nó trong vòng một giờ được?

Cô không phải là cái đồ nhà quê đến từ nông thôn sao? Sao có thể vẽ được bản thiết kế phức tạp như vậy?!

Thư Tình đã hoàn thành bản thiết kế cũng đồng nghĩa với việc…kế hoạch của cô ta hôm nay lại thất bại!

Hạ Tinh Tinh cực kỳ không cam lòng nhưng lại không thể biểu lộ ra ngoài, chỉ có thể cắn chặt môi, trừng mắt nhìn Thư Tình.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 79


Chương 79

Dưới ánh nhìn kinh ngạc của mọi người, Thư Tình hắng giọng, mỉm cười nói với Bruce: “Xin lỗi ngài Bruce, bởi vì có chút sơ sót xảy ra nên tôi đã vẽ lại bản thiết kế một lần nữa.”

Cô hướng về màn hình, giới thiệu cho Bruce: “Đây là bộ sưu tập “Băng và Lửa” của chúng tôi. Màu trắng tượng trưng cho băng và màu đỏ tượng trưng cho lửa, đây cũng là chủ đề của kỳ này.”

“Rất tốt.” Bruce giơ lên ngón tay cái, không ngần ngại khen ngợi thiết kế của Thư Tình: “Tôi rất thích thiết kế của Thư tiểu thư, đặc biệt là ở ý tưởng vòng đôi này.”

Sáng kiến vòng đôi chính xác là do Thư Tình cải biên.

Lúc trước Thư Tình đã từng đề cập nó với Bạch Tiêu Tiêu nhưng dường như Bạch Tiêu Tiêu có ác cảm với cô nên mới lờ đi, ngầm làm theo ý mình.

Vì vậy, ngay từ ban đầu Thư Tình không có ý định đưa bản thiết kế đó cho Bruce xem.

Cô sớm đoán được Hạ Tinh Tinh sẽ giở trò trong hội nghị hôm nay nên đã quyết định tương kế tựu kế, ngay trước mặt mọi người vẽ ra bản thiết kế của chính mình, chấn kinh toàn bộ.

“Bruce, ngài xem còn vấn đề gì không? Có muốn điều chỉnh lại chỗ nào không?” Thư Tình vẫn duy trì nụ cười lịch sự.

Bruce lắc đầu và nói: “Không có vấn đề gì, hoàn toàn ok!”

“Nếu như không có gì cần chỉnh sửa vậy chúng tôi sẽ dựa theo bản thiết kế này đưa vào sản xuất và cho ra mắt Bộ sưu tập “Băng và Lửa” trong thời gian sớm nhất.” Giọng của Thư Tình tràn đầy tự tin: “Tôi tin rằng “Băng và Lửa” chắc chắn sẽ đạt được kết quả hơn cả mong đợi.”

“Tất nhiên rồi, có một người ưu tú như Thư tiểu thư đây phụ trách khiến tôi thật mong chờ.”

Bruce rất hài lòng với thiết kế kỳ này, hội nghị đã diễn ra thành công.

Anh ấy cùng với trợ lý rời đi trước, chuẩn bị về khách sạn nghỉ ngơi.

Nhìn theo Bruce rời đi, Hạ Tinh Tinh và Bạch Tiêu Tiêu đều trông ủ rũ.

Với tư cách Trưởng ban thiết kế, thiết kế của Bạch Tiêu Tiêu cùng với cấp dưới miệt mài ra sức hoàn thiện vậy mà lại không bằng một người tay ngoài như Thư Tình, quả thực mất mặt đến tột độ, sau này sao cô ta có thể ra uy với người khác được nữa?

Còn Hạ Tinh Tinh, cô ta mạo hiểm đi đánh tráo bản vẽ, vốn tính toán rằng sự việc thành công Thư Tình sẽ bị Hoắc Vân Thành đuổi ra khỏi công ty, vậy mà Thư Tình không chỉ một tay nhẹ nhàng hóa giải còn tạo cơ hội để trở nên nổi bật, Bruce khen ngợi cô không dứt miệng!

Nhìn thấy bọn họ đứng lên định rời khỏi, trong mắt Thư Tình lóe lên tàn nhẫn, trầm giọng nói: “Chờ một chút!”

“Chuyện gì?” Hạ Tinh Tinh và Bạch Tiêu Tiêu đồng thời dừng bước, kìm nén sự chán ghét đối với Thư Tình trong lòng.

Thư Tình cầm mấy tờ giấy trắng trong tay, quơ quơ: “Bây giờ chúng ta nói tới chuyện này.”

Con ngươi Hạ Tinh Tinh đảo liên tục: “Cô muốn nói cái gì?”

Thư Tình cầm mấy tờ giấy đi đến trước mặt Hoắc Vân Thành, đưa cho anh: “Bản vẽ thiết kế khi không lại biến mất, chẳng lẽ Hoắc tổng không nghi ngờ điều gì sao?”

Bàn tay Hoắc Vân Thành tiếp nhận giấy trắng đặt lên bàn, ngón tay mảnh khảnh lơ đãng gõ vào mặt bàn, vô tình tạo cho người ta cảm giác áp bách không thể giải thích được.

Rõ ràng bản vẽ thiết kế không thể tự mình biến thành tờ giấy trắng, chắc chắc phải có người đã đánh tráo nó.
 
Back
Top Bottom