Ngôn Tình Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 20


Chương 20

“Có thể nằm viện quan sát thêm không?” Thư Tình vẫn hơi không yên tâm.

Bác sĩ cười, nói: “Đương nhiên có thể.”

Thư Tình thanh toán viện phí, để chú chó ở lại bệnh viện thú ý, định bụng mấy ngày nữa tìm người yêu mến chó đến nhận nuôi nó.

Đợi làm xong mấy việc này, lúc Thư Tình vội vội vàng vàng chạy tới Tập đoàn Hoắc Thị đã là gần 11 giờ.

“Cô còn biết tới làm? Nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi?” Thư Tình vừa bước vào cửa lớn bộ phận thư ký đã thấy Hạ Tinh Tinh đùng đùng nổi giận đi về phía cô.

“Tôi có chút việc gấp.” Thư Tình lạnh nhạt nói.

“Có việc bận?” Hạ Tinh Tinh cười lạnh một tiếng, cô ta dùng ánh mắt châm chọc nhìn Thư Tình: “Tôi nói này Thư Tình, đi làm ngày thứ hai đã bỏ bê công việc, cô thật cho rằng mình trở thành thiếu phu nhân nhà họ Hoắc rồi đấy à?”

Đối mặt với sự chỉ trích của Hạ Tinh Tinh, vẻ mặt Thư Tình vẫn như thường, nói: “Thứ nhất, tôi đi trễ chứ không phải là bỏ bê công việc. Thứ hai, tôi đã xin nghỉ, vì vậy không coi là đến muộn.”

“Còn dám ngụy biện? Cô xin tôi nghỉ lúc nào?” Hạ Tinh Tinh dùng tay chỉ vào Thư Tình, sự tức giận trong mắt cũng trở nên mãnh liệt hơn: “Thư Tình, cô vô cớ nghỉ làm, cô bị khai trừ!”

Cảm nhận được địch ý nồng đậm từ phía đối phương, Thư Tình bình tĩnh đẩy ngón tay đang chỉ vào mình ra, khóe môi hơi cong mang theo vài phần trào phúng: “Tôi đã xin Hoắc tổng nghỉ rồi, thư ký Hạ lấy cớ bỏ bê công việc để khai trừ tôi vậy có phải là do cô cảm thấy Hoắc tổng không có quyền phê duyệt cho tôi nghỉ hay không?”

Bị Thư Tình đốp chát lại trước mặt mọi người, vẻ mặt của Hạ Tinh Tinh không nén được tức giận, cô ta kéo tay Thư Tình đi về phía phòng làm việc của Chủ tịch: “Cô nói láo! Chúng ta đi tìm Hoắc tổng nói cho rõ ràng!”

“Được!” Thư Tình đáp.

Vừa đúng lúc thanh toán nốt món nợ tối hôm qua giữa cô và cô ta.

Hạ Tinh Tinh lôi kéo Thư Tình đi tới phòng làm việc của Hoắc Vân Thành, cô tay dùng tay sửa sang lại tóc tai và quần áo, sau đó lại tỉ mỉ dặm lại lớp trang điểm, lúc này mới đưa tay lên gõ cửa.

So với Hạ Tinh Tinh, Thư Tình có thể xưng là vô cùng nhếch nhác.

Vì cứu chó lang thang, bộ trang phục công sở vốn ngăn nắp chỉnh tề bị làm cho nhàu nhĩ, trên ngực còn bị bùn trên người chú chó làm bẩn mất một mảng lớn.

Nhìn khuôn mặt Hạ Tinh Tinh không kìm được mà hiện lên vẻ thẹn thùng cùng ngưỡng mộ, Thư Tình có thể hiểu rõ vì sao cô ta cứ một mực nhắm vào mình.

Hạ Tinh Tinh thích Hoắc Vân Thành.

Mà cô lại vừa hay là vị hôn thê trên danh nghĩa của anh.

Chẳng trách Hạ Tinh Tinh coi cô như cái gai trong mắt.

“Vào đi.” Giọng nói trầm ấm đầy từ tính của Hoắc Vân Thành truyền tới, Hạ Tinh Tinh để lộ ra nụ cười cô ta tự cho là mê người, đẩy cửa bước vào.

Vừa đi vào, chi thấy nụ cười trên mặt Hạ Tinh Tinh bỗng nhiên đông cứng.

Thư Tình tập trung nhìn lại, bên cạnh Hạ Vân Thành có một người phụ nữ đang đứng đó.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 21


Chương 21

Mái tóc nâu uốn xoăn lơi, mặc váy ngắn màu đỏ, gương mặt trang điểm tinh xảo, thời thượng lại không kém phần quyến rũ.

Đây không phải là người sáng nay suýt nữa đụng trúng chó con rồi còn mở miệng chửi cô hay sao?

“Hoắc tổng, đây là sản phẩm át chủ bài mà kì sau chúng ta tung ra thị trường…”

Người phụ nữ theo sát Hoắc Vân Thành, đôi mắt hạnh quyễn rũ xẹt qua vẻ si mê khó mà nhận thấy.

Thư Tình trong lòng sáng tỏ, hóa ra người phụ nữ này là nhân viên của Tập đoàn Hoắc Thị, thảo nào trông có hơi quen mắt.

Mà nhìn bộ dạng này của cô ta, chỉ e lại là người mang lòng yêu mến Hoắc Vân Thành.

Người đàn ông này rốt cuộc có bao nhiêu đóa hoa đào nát vây quanh vậy chứ?

Thư Tình hơi nhíu mày, ánh mắt có chút bất mãn rơi xuống trên người đàn ông cao cao tại thượng kia.

Mặc trên người tây trang Amarni màu đen được cắt may thủ công khiến vóc dáng của anh được phô bày ra một cách hoàn mỹ nhất, mày kiếm hơi cau, sống mũi cao thẳng, môi mỏng gợi cảm, quanh người tản ra hơi thở cao quý, anh giống như đứa con cưng hoàn hảo nhất của ông trời vậy.

Quả thật, người đàn ông này vừa đẹp trai vừa nhiều tiền, khiến cho biết bao người phụ nữ mê đắm.

Tuy nhiên, trong đó không bao gồm Thư Tình.

Loại đàn ông tự cao tự đại lại thích trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi này, cô còn chướng mắt là đằng khác.

Quên đi, dù sao cô và anh cũng chỉ là một ván cược ba tháng mà thôi, qua ba tháng, bọn họ sẽ giải trừ hôn ước.

Anh có bao nhiêu hoa đào, thì liên quan gì đến cô?

“Bạch Tiêu Tiêu, tôi có chuyện muốn nói với Hoắc tổng.” Hạ Tinh Tinh nhìn người phụ nữ mặc áo đỏ một cái, ánh mắt dừng lại trên người đàn ông vạn người mê.

Bạch Tiêu Tiêu?

Thư Tình nhớ ra rồi, người phụ nữ này là trưởng bộ phận thiết kế của trang sức Thanh Diệu dưới trướng Hoắc Thị, nghe nói Bạch gia và Hoắc gia có chút giao tình, bởi vậy Bạch Tiêu Tiêu còn trẻ đã làm trưởng bộ phận.

“Tôi đang báo cáo với Hoắc tổng, thư ký Hạ không biết trước sau sao?” Bạch Tiêu Tiêu bất mãn nói.

Hoắc Vân Thành phía sau bước lên, ánh mắt trong veo nhưng lạnh lùng thản nhiên đảo qua Thư Tình, hơi nhíu mày.

Người phụ nữ này không phải sáng nay gọi điện cho anh nói có việc sao?

Sao bây giờ lại khiến cả người nhếch nhác, còn làm Hạ Tinh Tinh nổi giận đùng đùng kéo đến đây.

Hoắc Vân Thành đưa bản thảo thiết kế cho Bạch Tiêu Tiêu, “Cô sửa lại một chút.”

“Vâng, Hoắc tổng.” Bạch Tiêu Tiêu gật đầu, nhận bản thảo thiết kế đứng một bên, nhưng không ra ngoài.

Sắc mặt Hoắc Vân Thành trầm xuống, “Chuyện gì?”

“Hoắc tổng, hôm nay Thư Tình vô cớ bỏ bê công việc, tôi tuyệt đối không cho phép một người vô kỷ luật như vậy tiếp tục ở lại bộ phận thư ký của chúng tôi.” Hạ Tinh Tinh hung hăng cáo trạng trước.

Nghe đồn, Thư Tình chỉ là vị hôn thư Hoắc lão gia tử ép hôn cho Hoắc Vân Thành, Hoắc Vân Thành không hề có tình cảm gì với cô, còn rất chán ghét cô, nếu cô ta có thể mượn cơ hội giúp Hoắc Vân Thành đuổi Thư Tình đi, Hoắc Vân Thành nhất định sẽ nhìn cô ta bằng ánh mắt khác xưa.

“Cô ấy có xin phép tôi.” Hoắc Vân Thành nghịch cây bút máy trong tay, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 22


Chương 22

Hạ Tinh Tinh giật mình, khóe miệng giật giật, lại không biết nên nói gì.

Không phải nói Hoắc Vân Thành rất chán ghét vị hôn thê đến từ nông thôn này sao? Sao anh lại nói chuyện với cô?

“Được rồi, mấy người ra ngoài hết đi!” Hoắc Vân Thành kéo cà vạt, giọng điệu lạnh lùng mang theo mấy phần mất kiên nhẫn.

Hạ Tinh Tinh và Bạch Tiêu Tiêu xoay người ra đến cửa, Thư Tình hắng giọng, “Hạ Tinh Tinh, đợi một chút!”

Hạ Tinh Tinh dừng bước, “Làm gì?”

Ánh mắt Thư Tình trầm xuống, “Chuyện đêm qua, cô không định cho tôi một lời giải thích sao?”

“Chuyện đêm qua?” Ánh mắt Hạ Tinh Tinh xẹt qua một tia mất tự nhiên, hỏi ngược lại.

Cô cố ý nói muốn gửi số liệu cho tôi, bảo tôi ở lại công ty tăng ca, thật ra không hề có số liệu gì cần phải xử lý cả.” Thư Tình nheo mắt, “Cô cố ý để tôi ở lại công ty đợi cô cả đêm, không phải nên cho tôi một lời giải thích sao?”

Không ngờ Thư Tình lại nói chuyện tối qua trước mặt Hoắc Vân Thành, sắc mặt Hạ Tinh Tinh thay đổi, sau đó giả vờ bình tĩnh, “Thư Tình, cô đang nói gì vậy? Hôm qua tôi nói cô làm việc xong thì về nhà, nói gửi số liệu cho cô lúc nào? Cô nghe nhầm rồi!”

Thư Tình đã sớm dự liệu được Hạ Tinh Tinh sẽ không thừa nhận, chậm rãi lấy điện thoại ra, nhấn vài cái.

Giọng Hạ Tinh Tinh truyền ra từ điện thoại, “Tôi vừa nhận được điện thoại từ Trần tổng, nói còn một phần số liệu cần bổ sung, bây giờ tôi sẽ gửi cho cô, cô đợi một chút.”

“Cô!” Không ngờ Thư Tình lại ghi âm cuộc điện thoại tối qua của cô ta, Hạ Tinh Tinh cắn môi, muốn phản bác, “Hoắc tổng, không phải vậy, anh đừng tin Thư Tình, thật ra…”

Thư Tình nở nụ cười lãnh đạm, ngắt lời Hạ Tinh Tinh, “Thư ký Hạ, chắc không phải cô muốn nói, đoạn ghi âm này là giả đó chứ? Là tôi thuê người làm? Thật ra rất đơn giản, chỉ cần tìm chuyên gia kiểm tra một chút là biết thật hay giả ngay thôi.”

Mặt Hạ Tinh Tinh trắng bệch, vốn dĩ cô ta định nói đoạn ghi âm này là giả, là Thư Tình vu oan cô ta, nhưng Thư Tình nói như vậy, cô ta không nói được gì nữa.

Lỡ như Hoắc Vân Thành thật sự tìm chuyên gia đến kiểm tra, vậy phải làm sao?

“Tôi…” Hạ Tinh Tinh gian nan mở miệng, lại nghe thấy Hoắc Vân Thành trầm giọng nói, “Xin lỗi Thư Tình.”

Thư Tình có chút ngạc nhiên, cô vốn nghĩ mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy, dù sao Hạ Tinh Tinh cũng là nhân viên lâu năm của Hoắc Thị, mà Hoắc Vân Thành lại rất ghét cô.

Như vậy xem ra, Hoắc Vân Thành cũng không phải người không biết phân đúng sai.

Hạ Tinh Tinh lặng lẽ siết chắt tay, rất không tình nguyện nói với Thư Tình, “Xin lỗi.”

Thư Tình xoa xoa tai, “Cô nói gì vậy? Tôi không nghe rõ.”

Hạ Tinh Tinh cao giọng, “Xin lỗi!”

“Sau này tôi không muốn thấy chuyện này xảy ra nữa!” Thanh âm lạnh lùng của Hoắc Vân Thành lộ ra uy nghiêm vô hạn, Hạ Tinh Tinh không khỏi run lên.

Rời khỏi văn phòng tổng tài, Hạ Tinh Tinh hung hăng trừng mắt liếc Thư Tình một cái.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 23


Chương 23

Không ngờ con nhỏ nhà quê này lại thông minh hơn cô ta tưởng, lần này cô ta không cẩn thận lại để cô ta mách lẻo tất cả với Hoắc Vân Thành.

Thù này, cô ta nhất định phải báo, tất cả những gì cô ta chịu hôm nay, nhất định sẽ trả lại cho Thư Tình cả vốn lẫn lời!

Đến giờ tan làm, Thư Tình tăng ca thêm một lát, kiểm tra số liệu Hạ Tinh Tinh giao cho xong mới về.

Ra khỏi tòa nhà Hoắc Thị, Thư Tình đang định bắt taxi thì một chiếc Rolls Royce đỗ bên cạnh cô.

Là xe của Hoắc Vân Thành.

“Lên xe.” Hoắc Vân Thành hạ cửa kính, nghiêng đầu nhìn Thư Tình một cái.

Thư Tình lùi về sau một bước, “Không cần, tôi tự bắt taxi về.”

Hoắc Vân Thành nhíu mày, trực tiếp mở cửa xuống xe, từ trên cao nhìn xuống Thư Tình, “Giờ này rất khó bắt taxi, tôi cũng không muốn nửa đêm lại đến công ty đón cô về chăm sóc cả đêm.”

Nhắc tới chuyện tối qua, Thư Tình tức giận trợn mắt với Hoắc Vân Thành, “Không phải đều tại anh cả sao!”

Hoắc Vân Thành ngẩn người, chuyện đêm qua liên quan gì đến anh?

“Chẳng lẽ anh không biết Hạ Tinh Tinh yêu thầm anh?” Thư Tình nhếch môi hỏi lại, nếu không phải vì Hoắc Vân Thành, sao Hạ Tinh Tinh lại coi cô là cái đinh trong mắt, muốn đuổi việc cô chứ?

Hạ Tinh Tinh thích thầm anh?

Hoắc Vân Thành luôn chậm chạp trong chuyện tình cảm, tim anh bị cô gái kia chiếm trọn, đối với những người phụ nữ khác, căn bản không thèm liếc một cái.

Nhưng đối với Thư Tình, anh nhướng mày khó hiểu, cười như không cười, “Sao vậy, cô ghen à?”

“Đồ thần kinh!” Thư Tình tức giận trừng mắt liếc anh một cái, xoay người rời đi, lại bị bàn tay to của Hoắc Vân Thành kéo lại.

Anh kéo cô vào xe, ngữ khí ra lệnh: “Ngồi yên!”

Không đợi Thư Tình kịp phản ứng lại, Hoắc Vân Thành đã ngồi vào ghế lái, khóa cửa xe, “Tôi đã hứa với ông nội rồi, ba tháng này tôi sẽ bảo đảm an toàn cho cô.”

Thấy Hoắc Vân Thành kiên trì, Thư Tình gật đầu.

Cô cũng đã hứa với ông nội, sẽ chung sống hòa thuận với Hoắc Vân Thành.

Chỉ cần ba tháng trôi qua, bọn họ sẽ nước sông không phạm nước giếng, sau này không gặp nhau nữa.

Chỉ là ba tháng này, hình như có chút khó khăn.

Thư Tình đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên một bàn tay vươn tới trước ngực cô.

“Anh làm gì vậy!” Thư Tình giật mình, cảnh giác nhìn người đàn ông bên cạnh.

Chỉ thấy Hoắc Vân Thành hơi nghiêng người, bàn tay to vòng qua ngực cô, gần như ôm cô vào lòng.

Tư thế như vậy, muốn bao nhiêu ám muội thì có bấy nhiêu ám muội.

Hoắc Vân Thành lạnh nhạt đáp, “Giúp cô thắt dây an toàn.”

“Không cần, tôi tự làm.” Thư Tình giữ tay Hoắc Vân Thành lại, có chút ảo não, sao cô lại quên thắt dây an toàn chứ.

Hơi ấm từ mu bàn tay người đàn ông truyền đến lòng bàn tay, mặt Thư Tình vô cớ nóng lên.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 24


Chương 24

Hoắc Vân Thành rút tay về, ngồi thẳng người, khởi động xe, trên mặt lóe lên một tia dịu dàng khó hiểu.

Vừa rồi anh ngửi được mùi hương thoang thoảng trên người Thư Tình, giống hệt cô gái trong trí nhớ của anh.

Chẳng lẽ… Thư Tình chính là cô gái đã cứu anh năm đó?

Hoắc Vân Thành nghiêng người, nhìn chằm chằm người phụ nữ bên cạnh bằng ánh mắt sâu thẳm, giọng nói trầm thấp, mang theo rung động khó nén, “Thư Tình, trước kia cô có từng bị bắt cóc không?”

“Hả?” Thư Tình vừa mới thắt dây an toàn xong, bên tai liền truyền đến câu hỏi kỳ lạ của Hoắc Vân Thành.

Bắt cóc? Cái quỷ gì?

Mạch não của người đàn ông này cũng quá kỳ quái rồi.

Thư Tình lắc đầu, “Không có.”

Không có?

Nói cách khác, cô gái năm đó không thể nào là Thư Tình.

Ánh mắt Hoắc Vân Thành tối sầm lại, trên gương mặt tuấn tú thoáng hiện lên vẻ thất vọng.

Thư Tình mím môi, cảm thấy có chút khó hiểu.

Anh có ý gì đây? Hy vọng cô bị bắt cóc?

Trên đường về hai người không nói gì, về đến nhà, mẹ Hoắc đưa cho Hoắc Vân Thành một tấm thiệp màu đỏ, “Cuối tuần này là đại thọ bảy mươi của Từ lão gia tử, đừng quên.”

Thọ yến của Từ lão gia tử được cử hành tại khách sạn hoàng gia xa hoa bậc nhất thành phố A, người đến tham dự đều là những nhân vật tai to mặt lớn.

Đối với một một bữa tiệc như vậy, Thư Tình chẳng thèm để tâm, nhưng không chịu được mới sáng sớm đã bị mẹ Hoắc gọi dậy.

Mẹ Hoắc nghiêm mặt trừng mắt nhìn Thư Tình một cái, “Đừng làm Hoắc gia mất mặt!”

Bữa tiệc linh đình, vô cùng náo nhiệt, nhưng Thư Tình lại cảm thấy nhàm chán, nhìn thoáng qua người đàn ông đang tỏa sáng trong đám đông, Thư Tình đứng dậy, muốn lên sân thượng để hít thở không khí.

Đi được mấy bước lại bị một đám người chặn đường, là Từ Uyển Nhi cùng mấy người bạn thân của cô ta.

Từ Uyển Nhi đưa tay ra, trên ngón tay trắng nõn đeo một chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh, khiến cho cô ta càng thêm quý phái sang trọng.

Cô ta cố ý liếc Thư Tình một cái, nhếch môi nở nụ cười đắc ý, “Thấy không, đây là do bậc thầy nổi tiếng thế giới Ada thiết kế đó, giới hạn số lượng toàn cầu, ông nội đã mua nó từ một cuộc đấu giá ở Parí vào sinh nhật năm ngoái của tôi.”

“Thật đẹp!” Bạn của Từ Uyển Nhi không ngừng khen ngợi, “Chỉ có Uyển Nhi nhà chúng ta mới xứng với chiếc nhẫn cao quý như vậy.”

Thật nhàm chán.

Thư Tình liếc chiếc nhẫn kim cương trên tay Từ Uyển Nhi một cái, đẹp thì đúng là đẹp, nhưng viên kim cương hơi nhỏ, kém xa chiếc ông nội tặng cô.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 25


Chương 25

“Làm ơn cho qua.” Thư Tình lập tức lướt qua bọn họ, đi thẳng về phía trước, không hề quay đầu.

Phía sau truyền đến giọng nói khinh thường của Từ Uyển Nhi, “Người nhà quê đúng là người nhà quê!”

Thư Tình ở trên sân thượng một lúc, khi quay lại bữa tiệc, một người phục vụ chỉ vào cô, la lên: “Là cô ấy! Người vừa rồi tôi nhìn thấy chính là cô ấy!”

Thư Tình dừng lại, người này có bệnh à, vô duyên vô cớ chỉ vào cô làm gì?

Từ Uyển Nhi nghe vậy, bước nhanh đến trước mặt Thư Tình, quát hỏi: “Thư Tình, hóa ra thật sự là cô trộm nhẫn kim cương của tôi?!”

Trộm nhẫn kim cương? Cái quái gì vậy?

Thư Tình nhíu mày, nhìn Từ Uyển Nhi, “Nhẫn kim cương gì?”

Mấy người bạn của Từ Uyển Nhi cũng vây đến, đều chỉ trích Thư Tình:

“Đúng là không nhìn ra, vị hôn thê của Hoắc tổng vậy mà lại là một kẻ trộm.”

“Vị hôn thê gì chứ? Bất quá chỉ là một con nhóc quê mùa đến từ nông thôn mà thôi, chỉ sợ cả đời này cũng chưa thấy chiếc nhẫn kim cương trân quý như vậy bao giờ, tự mình không mua nổi chỉ có thể đi trộm.”

“Uyển Nhi, đừng khách khí với cô ta, trực tiếp báo cảnh sát đi!”

Thư Tình hiểu rõ, mấy người này muốn vu oan cô trộm đồ của bọn họ.

Cô nhìn lướt qua tay Từ Uyển Nhi, chiếc nhẫn kim cương lúc nãy quả nhiên đã biến mất.

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Nghe thấy động tĩnh, Từ lão gia tử cũng chống gậy đi tới.

“Ông nội, ông phải làm chủ cho cháu.” Từ Uyển Nhi ủy khuất khoác tay Từ lão gia tử, lại phẫn nộ trừng mắt nhìn Thư Tình, “Thư Tình trộm mất chiếc nhẫn kim cương ông tặng cháu rồi.”

Từ lão gia tử vỗ vai Từ Uyển Nhi trấn an, lại híp mắt nhìn Thư Tình, “Thư tiểu thư, cô lấy trộm nhẫn kim cương của Uyển Nhi?”

Thư Tình bình tĩnh cười, “Không có.”

Từ lão gia tử nhíu mày, “Chỉ có một cái nhẫn kim cương thì cũng không có gì to tát, nhưng đây là chiếc nhẫn Uyển Nhi thích nhất, nếu Thư tiểu thư cũng thích, hôm nào tôi tặng cô một cái còn đẹp hơn, bây giờ mong cô trả lại nhẫn cho Uyển Nhi.”

Thư Tình có chút không nói nên lời, “Tôi không lấy, phải trả thế nào?”

“Thư Tình, cô còn không biết xấu hổ? Có người tận mắt thấy cô lấy, cô còn chối cãi?” Chị em tốt của Từ Uyển Nhi, Bạch Lam, đứng bên cạnh, kéo người phục vụ vừa mới chỉ vào Thư Tình qua, giận dữ nói.

“Thật sao?” Thư Tình bình tĩnh hỏi lại, xem ra Từ Uyển Nhi đang đặt bẫy vu oan cô trộm đồ. Cô thật muốn xem xem, vở kịch này Từ Uyển Nhi muốn diễn thế nào.

“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy?” Từ lão gia tử nhíu mày, thật ra ông ta cũng không tin vị hôn thê của Hoắc Vân Thành lại đi trộm đồ, nhưng cháu gái nhà mình không thể nói dối, còn có người tận mắt nhìn thấy, ông ta không thể không tin.

“Là thế này, lúc nãy Uyển Nhi cho bọn cháu xem nhẫn kim cương của cậu ấy, đúng lúc Thư Tình đi ngang qua, hình như cô ta rất thích chiếc nhẫn đó, nhìn chằm chằm nó suốt.” Bạch Lam tiến lên một bước, ra vẻ nghiêm túc thuật lại.

Thư Tình: ???

Cô thích chiếc nhẫn kim cương đó bao giờ? Còn nhìn chằm chằm nó suốt??
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 26


Chương 26

Bạch Lam dừng lại một chút, nói tiếp, “Sau đó bọn cháu đi khiêu vũ, Uyển Nhi tháo nhẫn ra cất vào túi, nhưng sau khi bọn cháu khiêu vũ xong thì nhẫn đã không thấy đâu.”

“Đúng vậy, sau đó bọn cháu tìm trong yến tiệc, gặp được người phục vụ này, cô ấy nói thấy người lấy nhẫn của cháu, mà người này chính là Thư Tình!” Từ Uyển Nhi kiềm chế sự hưng phấn trong lòng, bổ sung thêm.

Kế hoạch cô ta bày ra hôm nay không chút lỗ hổng, Thư Tình nhất định không thể chống đỡ được, đến lúc đó Thư Tình sẽ trở thành một con chuột chạy qua đường bị mọi người chửi bới, Hoắc Vân Thành sao có thể lấy một kẻ trộm được chứ?

Chỉ cần Hoắc Vân Thành và Thư Tình giải trừ hôn ước, vị trí thiếu phu nhân của Hoắc gia không phải là của Từ Uyển Nhi sao?

Thấy Từ Uyển Nhi và Bạch Lam kẻ xướng người họa, Thư Tình cười lạnh một tiếng, nhìn người phục vụ bằng ánh mắt sắc bén, “Cậu tận mắt nhìn thấy tôi lấy nhẫn kim cương của Từ Uyển Nhi?”

Người phục vụ cụp mắt, không dám đối diện với Thư Tình, gật đầu, nhỏ giọng nói, “Đúng vậy, tôi tận mắt nhìn thấy.”

“Không phải sợ, cứ nói thật đi!” Bạch Lam nhìn người phục vụ.

Người phục vụ ngầm hiểu, “Lúc nãy tôi đi vệ sinh, thấy Thư tiểu thư cầm nhẫn kim cương trên tay, cô ấy thấy tôi liền vội vàng giấu nhẫn kim cương vào trong túi xách.”

“Thư Tình, còn không mau trả nhẫn kim cương lại cho Uyển nhi! Mặt mũi của Hoắc gia chúng tôi đều bị cô làm mất hết rồi!!” Mẹ Hoắc và Hoắc Thiến không biết đã đi tới từ lúc nào, tức giận quở trách.

“Dì à, đừng tức giận, chuyện này liên quan gì đến Hoắc gia chúng ta chứ?” Hoắc Thiến thấy thế vội vàng xoa dịu.

Cô ta lại hung hăng trừng mắt liếc Thư Tình một cái, “Đồ nhà quê này không liên quan gì đến Hoắc gia chúng ta, anh trai con sẽ không cưới một kẻ trộm vào nhà đâu.”

Hoắc Thiến nói vậy, lại khiến mọi người càng thêm tin rằng Thư Tình trộm nhẫn kim cương của Từ Uyển Nhi, không khỏi bàn tán xôn xao.

Thư Tình nhìn mấy người trước mặt, cong môi cười lạnh.

Vở kịch này đúng là càng lúc càng náo nhiệt.

“Nếu như vậy, mong Thư tiểu thư để cho của về tay chủ.” Sắc mặt Từ lão gia tử rất khó coi, trong tiệc mừng thọ của mình mà lại xảy ra chuyện thế này, người trộm đồ còn là vị hôn thê trên danh nghĩa của Hoắc Vân Thành.

Thư Tình có chút mất kiên nhẫn, không muốn nhiều lời với bọn họ, “Tôi đã nói rồi, không phải tôi lấy.”

“Có phải cô lấy hay không, mở túi xách của cô ra cho chúng tôi xem thử là rõ ngay thôi!” Từ Uyển Nhi thấy Thư Tình còn muốn chạy, tiến lên chặn Thư Tình lại.

Mấy bảo vệ xung quanh thấy Từ lão gia tử phất tay, cũng vây xung quanh Thư Tình.

Thấy vậy, Thư Tình không khỏi nhíu mày, xem ra hôm nay không giải quyết chuyện này, cô sẽ không đi được.

Nghĩ vậy, Thư Tình đưa túi xách trong tay cho Từ Uyển Nhi, “Cô đã muốn xem như vậy, vậy cô cầm lấy mà xem đi!”

Từ Uyển Nhi nhận lấy túi xách của Thư Tình, trong mắt hiện lên một tia đắc ý không thể nhận ra, nhưng lại lọt vào mắt Thư Tình.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 27


Chương 27

Từ Uyển Nhi đưa túi xách cho bảo vệ, “Anh mở ra kiểm tra thử xem.”

Bảo vệ không dám chậm trễ, cẩn thận cầm lấy túi xách, mở khóa kéo.

Giây tiếp theo, một tiếng kinh hãi vang lên, “Thật sự là cô ta!”

Chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh của Từ Uyển Nhi, rõ ràng nằm trong túi xách của Thư Tình!

“Đây là nhẫn kim cương của tôi!” Từ Uyển Nhi rất kích động, khinh thường nhìn về phía Thư Tình, “Thư Tình, quả nhiên là cô trộm! Bây giờ tang chứng đã lấy được, còn có nhân chứng chứng kiến tất cả, cô còn gì để nói không!”

Thấy chiếc nhẫn kim cương kia quả nhiên nằm trong túi xách của mình, Thư Tình vẫn thản nhiên như cũ, không có phản ứng gì.

Đây là chuyện mà cô đã đoán trước được.

Vào lúc người phục vụ làm chứng, Thư Tình có thể khẳng định, nhẫn kim cương nhất định nằm trong túi cô.

Cô bị người khác vu oan giá họa.

Hơn nữa rất rõ ràng, người vu oan giá họa kia không ai khác mà chính là Từ Uyển Nhi.

“Thư Tình, thật ra nếu lúc nãy cô trả nhẫn kim cương cho tôi, cũng xin lỗi tôi, tôi có thể sẽ bỏ qua.” Trong mắt Từ Uyển Nhi lóe lên bóng dáng cao thẳng mà cô tâm tâm niệm niệm, giọng nói vô cùng nhẹ nhàng, khác hoàn toàn với bộ dạng kiêu ngạo vừa nãy.

“Uyển Nhi, cô lương thiện quá rồi. Loại trộm cắp như Thư Tình tuyệt đối không thể nhân nhượng! Chúng ta vẫn là nên báo cảnh sát đi, để cục cảnh sát xử lý, công bằng công chính!” – Bạch Lam và Từ Uyển Nhi người đóng vai tốt kẻ diễn vai xấu, kẻ tung người hứng.

Từ Uyển Nhi gật đầu: “Vậy thì báo cảnh sát đi.”

“Thư Tình, cô đây là gieo gió gặt bão, ăn cắp đồ quý giá như vậy không phải là tội nhỏ đâu, cô chờ vào tù đi!” – Ánh mắt Hoắc Thiến lóe lên sự đắc ý, cô ta nhanh chóng phủi sạch quan hệ với Thư Tình.

Mặt Thư Tình vẫn điềm đạm thản nhiên, như thể người bị chỉ chỉ trỏ trỏ lúc này không phải cô vậy.

Báo cảnh sát ư?

Cô cũng đang muốn thế đây.

Ở trước mặt cảnh sát vạch trần chuyện Từ Uyển Nhi hãm hại cô, càng thú vị.

“Có chuyện gì?”

Một giọng đàn ông quen thuộc vang lên, kéo Thư Tình ra khỏi dòng suy nghĩ.

Cô ngẩng đầu lên, đập vào mắt cô là dáng người cao ráo của Hoắc Vân Thành.

Bộ vest may khéo léo đã tôn lên dáng người hoàn mỹ của anh một cách tinh tế, gương mặt anh tuấn bá khí của anh đẹp đến mê người, đôi mắt anh sâu và sắc bén. Ánh đèn trong sảnh khiến toàn thân anh như phủ lên một lớp màu vàng, hào quang khắp người anh mạnh đến mức khiến người khác không nhịn nổi mà cúi đầu.

“Hoắc thiếu!”

Mọi người đều dạt hết sang hai bên, chủ động tạo ra một con đường. Hoắc Vân Thành điềm tĩnh bước về phía Thư Tình.

“Vân Thành, Thư Tình ăn trộm nhẫn của em.” – Từ Uyển Nhi tố cáo trước, cô ta tủi thân cắn môi: “Đó là quà sinh nhật mà ông nội tặng em.”

Hoắc Vân Thành nhíu mày, mấp máy môi: “Không phải là cô ấy.”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 28


Chương 28

Hả?

Thư Tình kinh ngạc, Hoắc Vân Thành… đang nói giúp cho cô ư?

“Anh đừng để bị cô ta lừa!” – Không đợi Từ Uyển Nhi kịp nói gì, Hoắc Thiến đã cướp lời: “Có người tận mắt nhìn thấy Thư Tình trộm nhẫn của Từ tiểu thư. Khi nãy bảo vệ cũng tìm thấy chiếc nhẫn này trong túi của Thư Tình. Chúng ta nhiều người như vậy, ai cũng tận mắt nhìn thấy!”

“Đúng vậy, thật ra em cũng không tin Thư tiểu thư lại trộm đồ, dù sao cô ấy cũng là vị hôn thê của anh. Nhưng…”

Từ Uyển Nhi nói một nửa thì ngưng lại, dựa vào người Hoắc Vân Thành, tỏ vẻ đáng thương khổ sở: “Hàng nghìn đôi mắt đều đang nhìn chằm chằm, mọi người đều thấy nhẫn của em ở trong túi cô ta, chả có nhẽ nhẫn lại tự mọc chân chạy vào đó ư? Vân Thành, anh không phải là muốn thiên vị Thư Tình đấy chứ?”

Một mùi trà xanh đậm đặc xộc tới, Thư Tình điềm tĩnh đứng đó. Với diễn xuất này, Từ Uyển Nhi không đi làm diễn viên đúng là đáng tiếc quá, bằng không chủ nhân của giải Oscar chắc chắn sẽ là cô ta.

Nghe xong lời Từ Uyển Nhi, ánh mắt sâu hoắm của Hoắc Vân Thành rơi xuống người Thư Tình, anh nhàn nhạt hỏi: “Cô có lấy không?”

Thư Tình nhìn thẳng vào mắt anh, cười nhẹ: “Nếu tôi bảo là tôi không lấy, anh có tin không?”

“Tôi tin.” – Anh gần như không thèm suy nghĩ gì thêm mà buột miệng nói luôn.

Ánh mắt cô trong sáng vô tư, sự tự tin và quang minh lỗi lạc đó không thể giả vờ được, anh nguyện ý tin tưởng cô.

Thư Tình cười, không ngờ khi cô bị hàng nghìn người chỉ trích, bị người khác vu oan, Hoắc Vân Thành lại nguyện ý tin tưởng cô.

“Anh!” – Hoắc Thiến tức giận dậm chân. Cô ta không hiểu, đồ nhà quê này có gì tốt, lẽ nào cô ta thật sự có thể mê hoặc được Vân Thành?

“Cô không lấy, vậy tại sao chiếc nhẫn đó lại nằm trong túi cô? – Nhận được cái nháy mắt ra hiệu của Từ Uyển Nhi, Bạch Lam hiểu ý chất vấn Thư Tình.

Thư Tình nhìn thẳng vào Từ Uyển Nhi, nhếch môi nói: “Đương nhiên là có người muốn vu oan giá họa nên đã bỏ vào đó.”

Ánh mắt sắc lẹm của Thư Tình nhìn tới mức Từ Uyển Nhi chột dạ một cách khó hiểu.

Lẽ nào con nhóc nhà quê này đã biết gì rồi?

Không thể nào!

Kế hoạch của cô ta tỉ mỉ không có kẽ hở nào, không thể xảy ra sai sót gì, Thư Tình cái đồ nhà quê này chờ vào tù đi!

“Đi xem camera.” – Gương mặt tuấn tú của Hoắc Vân Thành trở nên trầm ngâm, anh bảo Lâm Nham Phong – trợ lý bên cạnh mình.

“Vâng.” – Lâm Nham Phong gật đầu, trả lời rồi đi tới phòng giám sát.

Thư Tình khẽ giật lông mày, sảnh lớn của yến hội có camera, chỉ cần xem camera là có thể biết ai đã lấy nhẫn của Từ Uyển Nhi rồi.

Nhưng nếu Từ Uyển Nhi đã tính trăm phương ngàn kế, tạo ra một cái bẫy để hãm hại cô thì sao có thể dễ dàng để người khác xem camera chứ?
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 29


Chương 29

Quả nhiên, mấy phút sau, Lâm Nham Phong đã quay trở lại: “Tổng tài, camera ở sảnh hỏng rồi.”

“Hỏng rồi?” – Hoắc Vân Thành nheo mắt, biểu cảm không hề thay đổi.

Chuyện này quả nhiên bất bình thường.

Thọ yến của Từ lão gia, khách sạn chắc chắn rất coi trọng, sao lại trùng hợp tới như vậy, camera lại hỏng?

Thư Tình nhíu đôi mày thanh tú: “Thật ra rất dễ, nếu là tôi lấy, vậy trên chiếc nhẫn này sẽ có dấu vân tay của tôi, chỉ cần nhờ chuyên gia xét nghiệm vân tay là có thể biết rõ chân tướng rồi.”

“Thư Tình, cô đừng có giả vờ bí ẩn nữa.” – Từ Uyển Nhi nhìn Thư Tình, lại nhìn sang Hoắc Vân Thành, cố làm ra vẻ độ lượng: “Thế này đi, cô xin lỗi tôi, tôi sẽ nể mặt Vân Thành mà không truy cứu nữa.”

Chỉ cần Thư Tình xin lỗi cô ta thì chứng tỏ Thư Tình đã trộm nhẫn, thừa nhận bản thân là tên trộm ngay trước mặt nhiều người như vậy.

Kể cả Hoắc Vân Thành vừa mới nói rằng tin tưởng cô, nhưng chỉ cần cô tự mình thừa nhận, Hoắc Vân Thành nhất định sẽ rất thất vọng.

Huống hồ, Hoắc phu nhân nhất định sẽ không để một tên trộm làm con dâu của mình.

Cô ta còn có thể giữ lại cái danh tâm địa lương thiện, rộng lượng, đúng mực, nâng cao địa vị của mình trong lòng Hoắc Vân Thành, một mũi tên trúng hai đích.

Thư Tình thản nhiên liếc nhìn cô ta, đôi mắt trong veo: “Sao nào, Từ tiểu thư không dám xét nghiệm sao?”

Ánh nhìn của Thư Tình như có năng lực xuyên thấu vậy, Từ Uyển Nhi bị nhìn tới mức mất cả tự nhiên, cô nghiến răng: “Thư Tình, nếu cô đã không biết tốt xấu, nhất quyết đòi xét nghiệm dấu vân tay, tôi có gì mà không dám chứ?”

“Được thôi, vậy thì mời cảnh sát tới đây điều tra cho rõ ràng.” – Thư Tình điềm tĩnh nói.

Cô chưa từng đụng vào chiếc nhẫn đó, trên đó đương nhiên sẽ không có dấu vân tay của cô, chỉ cần xét nghiệm xong là có thể chứng minh rằng cô trong sạch.

“Vân Thành, cháu xem…” – Hoắc lão gia dùng ánh mắt thăm dò hướng về phía Hoắc Vân Thành, dù sao Thư Tình cũng là vị hôn thê trên danh nghĩa của anh.

Hoắc Vân Thành gọi một cuộc điện thoại, rất nhanh, cục trưởng cục cảnh sát đã tự mình dẫn theo đồng nghiệp ở khoa giám chứng tới sảnh yến tiệc.

“Hoắc tổng, đây là đồng chí ưu tú nhất ở khoa giám chứng của cục chúng tôi.” – Cục trưởng đẩy nhẹ người đồng nghiệp kia lên phía trước, cung kính nói.

Cảnh sát giám chứng rất nhanh đã có được kết quả xét nghiệm, anh ta hắng giọng nói: “Căn cứ theo kết quả hóa nghiệm của chúng tôi, trên chiếc nhẫn này có dấu vân tay của Thư tiểu thư.”

Thư Tình chợt trở nên hồi hộp. Trên đó sao lại có dấu vân tay của cô được?

Cô chưa hề đụng tới chiếc nhẫn đó mà?

Vị cảnh sát này là Hoắc Vân Thành gọi tới, theo lý mà nói chắc hẳn không hề bị Từ Uyển Nhi mua chuộc. Vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất chính là: Từ Uyển Nhi đã nhân lúc cô không chú ý, lấy dấu vân tay của cô

“Thư Tình, bây giờ kết quả xét nghiệm cũng chứng minh rồi, cô thật sự đã ăn trộm nhẫn của tôi, cô còn có gì để nói không?” – Từ Uyển Nhi nhếch miệng nở một nụ cười đắc ý.

“Cục trưởng, cô ta trộm nhẫn của tôi.” – Từ Uyển Nhi chỉ vào Thư Tình nói: “Mong các anh đưa cô ta đi, xử lý nghiêm minh.”

“Thư Tình, cô thật sự lấy trộm nhẫn của Từ Uyển Nhi à?” – Hoắc Vân Thành nói.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 30


Chương 30

Dù mọi chứng cứ có vẻ như đều hướng về phía Thư Tình, nhưng Hoắc Vân Thành vẫn cảm thấy mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.

Dù mới quen biết Thư Tình có mấy ngày ngắn ngủi, nhưng Hoắc Vân Thành cảm thấy Thư Tình không phải là người sẽ làm ra những loại chuyện như vậy.

“Đương nhiên là không.” – Vẻ mặt Thư Tình vẫn điềm đạm như cũ.

“Đã có kết quả hóa nghiệm rồi, cô còn bao biện!” – Từ Uyển Nhi tức giận nhìn Thư Tình nói.

“Anh ơi, anh vẫn quan tâm cô ta làm gì? Hoắc gia chúng ta không quen biết loại trộm cắp này. Cô ta căn bản không xứng với anh!” – Hoắc Thiến cũng không quên giậu đổ bìm leo, cô ta hận không thể dẫm Thư Tình thêm mấy cái nữa.

“Xin lỗi Thư tiểu thư, mời cô tới cục cảnh sát cùng chúng tôi một chuyến để phối hợp điều tra.” – Cục trưởng tiến về phía trước một bước, nói.

Nếu đã có người tận mắt chứng kiến Thư Tình trộm nhẫn, mà chiếc nhẫn cũng được tìm thấy trong túi của Thư Tình, trên nhẫn còn hóa nghiệm ra dấu vân tay của cô, vậy thì Thư Tình chính là kẻ tình nghi lớn nhất.

Theo trình tự, họ phải đưa Thư Tình tới cục cảnh sát để giúp đỡ cho việc điều tra.

“Không cần đâu, tôi có thể chứng minh tôi căn bản không hề đụng tới chiếc nhẫn này.” – Thư Tình điềm đạm nói.

Dù tiếng cô không lớn, nhưng lại có sức lan truyền cực mạnh, còn bao hàm một loại khẳng định khiến người khác không nghi ngờ gì được.

“Cô chứng minh? Cô còn có thể chứng minh gì nữa? Rõ ràng chính là cô đã trộm nhẫn của tôi!” – Giọng nói của Từ Uyển Nhi cao hơn vài phần, mặt cô không nén nổi sự phấn khích.

Bây giờ có chứng cứ xác thực, trong mắt người khác, việc Thư Tình trộm nhẫn của cô ta là chuyện chắc như đinh đóng cột.

Thư Tình có giãy giụa thế nào cũng vô dụng.

Đồ nhà quê, đợi vào tù đi! Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Tôi đương nhiên có cách chứng minh của mình.” – Thư Tình nhếch khóe môi, nở một nụ cười điềm tĩnh.

Cô nghiêng đầu nói với cục trưởng ở bên cạnh: “Xin anh đưa chiếc nhẫn cho tôi.”

Cục trưởng nhìn sang Hoắc Vân Thành, nhận được ánh mắt ngầm đồng ý của anh, anh ta liền đưa nhẫn cho Thư Tình.

Thư Tình nhìn khắp xung quanh, cuối cùng dừng mắt trên người nhân viên phục vụ kia: “Cô bảo cô tận mắt nhìn thấy tôi lấy chiếc nhẫn à?”

Nhân viên phục vụ cuống quýt gật đầu: “Đương nhiên rồi, tôi tận mắt nhìn thấy.”

Ánh mắt Thư Tình sa sầm, cô trầm giọng nói: “Vậy cô nhìn cho rõ đây.”

Thư Tình đưa tay ra trước mặt mọi người: “Mong mọi người nhìn rõ tay tôi.”

Chỉ thấy ngón tay thon thả xinh đẹp, mịn màng trắng sáng của cô.

Mọi người không biết Thư Tình muốn làm gì, không nhịn được thì thầm với nhau.

Hoắc Vân Thành sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt dán lên người Thư Tình cũng đem theo vài phần thăm dò.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 31


Chương 31

Đối diện với sự chỉ chỏ của số đông, người phụ nữ trước mặt vẫn điềm đạm như thế.

Sự tự tin và điềm tĩnh trên người cô nhìn thế nào cũng không giống như tới từ một người phụ nữ nông thôn.

Anh cũng muốn nhìn xem, sau khi nhiều chứng cứ bất lợi hướng về cô như vậy, Thư Tình còn có thể chứng minh sự trong sạch của bản thân bằng cách nào?

Chỉ thấy Thư Tình nắm lấy chiếc nhẫn, mấy phút sau, ngón tay cô bắt đầu sưng đỏ, còn nổi lền rất nhiều mụn cơm.

“Sao lại thế này?” – Mọi người kinh ngạc nhìn chằm chằm tay Thư Tình.

Ánh mắt Thư Tình dừng lại, cô đưa lại chiếc nhẫn cho cảnh sát, ho nhẹ một tiếng, nói: “Tôi dị ứng với bạc, mà chiếc nhẫn này lại làm từ bạc.”

“Tôi tin rằng mọi người cũng đã nhìn thấy, chỉ cần tay tôi vừa tiếp xúc với bạc, tay tôi sẽ dị ứng, trở thành như thế này, vừa sưng vừa đỏ, còn nổi mụn cơm, qua vài tiếng mới trở lại bình thường.

Nếu nhẫn của Từ Uyển Nhi thật sự là do tôi trộm, vậy thì tay tôi đã phải bị dị ứng từ sớm, nhưng mọi người đều nhìn thấy rồi, lúc nãy tay tôi vẫn bình thường. Chỉ là, sau khi tôi chạm vào chiếc nhẫn mới biến thành như thế này.

Cũng có nghĩa là, trước đó, tôi căn bản chưa từng chạm vào chiếc nhẫn kia, vì vậy nhẫn không thể là do tôi trộm.”

Thư Tình vừa nói vừa đưa tay ra cho mọi người nhìn.

“Không, không thể nào!” – Từ Uyển Nhi không dám tin nhìn chằm chằm vào tay Thư Tình, nghẹn ngào nói.

Sao lại như thế được? Thư Tình sao có thể trùng hợp như vậy, cô ta lại vừa vặn dị ứng với bạc.

“Nhất định là cô đã động tay động chân!” – Từ Uyển Nhi lấy lại chiếc nhẫn từ trong tay cảnh sát, nhìn một cách tỉ mỉ, muốn nhìn ra vấn đề gì trong đó.

Nhưng nhẫn đúng là nhẫn của cô ta, không có vấn đề gì cả.

Từ Uyển Nhi biến sắc liên tục, sao lại như thế được!

Đây rõ ràng là kế hoạch không chút kẽ hở, sao bây giờ lại thất bại mất rồi!

Dáng vẻ hoang mang của Từ Uyển Nhi đã lọt hết vào mắt Thư Tình. Cô nhếch mép, dùng bàn tay còn lại, cầm lấy chiếc nhẫn.

“Nếu cô vẫn không tin, tôi có thể làm lại một lần nữa cho cô xem.”

Kết quả vẫn như thế.

Tay cô vừa tiếp xúc với chiếc nhẫn đó liền bắt đầu dị ứng.

“Bây giờ có thể chứng minh, chiếc nhẫn này không phải là do tôi trộm rồi đúng chứ?” – Thư Tình nói rõ từng câu từng chữ.

“Đúng vậy, Thư Tình tiểu thư dị ứng với nhẫn. Vì vậy chiếc nhẫn này không thể nào là do cô ấy trộm.” – Cục trưởng cục cảnh sát đứng một bên nhìn mọi chuyện xảy ra cúi đầu nói.

“Cảm ơn.”

Thư Tình cảm ơn cục trưởng, lia ánh mắt sắc bén nhìn về phía nhân viên phục vụ kia: “Vậy cô nói xem, sao cô lại tận mắt nhìn thấy tôi trộm nhẫn được vậy?”

“Tôi…” – Nhân viên phục vụ sắc mặt hoang mang, ngập ngà ngập ngừng, hướng ánh mắt cầu cứu về phía Từ Uyển Nhi.

Từ Uyển Nhi cắn răng, ánh mắt chứa đầy sự uy h**p.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 32


Chương 32

Nhân viên phục vụ run cầm cập, cô ta đột nhiên quỳ xuống trước mặt Thư Tình.

“Thư Tình tiểu thư, tôi xin lỗi, thật ra chiếc nhẫn này là do tôi trộm.” – Nhân viên phục vụ nơm nớp lo sợ, nói.

“Vậy sao?’ – Thư Tình nhếch mép, cô đương nhiên không hề tin lời cô ta.

Cô ta chỉ là một nhân viên phục vụ cỏn con mà thôi, sao có thể to gan trộm nhẫn của Từ Uyển Nhi rồi vu oan cho cô được.

Huống chi cô ta cũng chẳng có bản lĩnh trù tính một kế hoạch không có kẽ hở nào như vậy.

“Xin lỗi, đều trách tôi nhất thời bị ma quỷ xúi giục mới trộm nhẫn của Từ tiểu thư.” – Nhân viên phục vụ vừa dập đầu vừa khóc nức nở sám hối: “Mong mọi người tha thứ cho tôi, tôi không cố ý đâu, tôi không dám nữa đâu.”

Thấy nhân viên phục vụ đã nhận hết mọi tội lỗi về mình, Từ Uyển Nhi mới thở phào nhẹ nhõm.

“Nếu đã là do cô trộm, vậy nhẫn của tôi sao lại nằm trong túi của Thư Tình? – Từ Uyển Nhi vội vã phủi sạch quan hệ, chất vấn cô ta.

“Tôi vốn cầm chiếc nhẫn, định khi tan làm sẽ lén đem về, nhưng không ngờ nhanh như vậy, Từ tiểu thư đã phát hiện mất nhẫn rồi, còn bảo bảo vệ đi tìm khắp nơi. Tôi sợ bị người khác phát hiện, mới nhân lúc mọi người không chú ý, giấu nhẫn vào trong túi của Thư tiểu thư.”

Nhân viên phục vụ sắc mặt trắng bệch: “Cầu xin mọi người tha thứ cho tôi, Tôi thật sự không cố ý mà. Mẹ tôi mắc bệnh nặng, cần gấp một khoản tiền làm phẫu thuật, tôi mới nhất thời nghĩ quẩn.”

“Là ai đã sai khiến cô làm như thế?” – Thư Tình nhíu mày, thấp giọng hỏi.

“Không ai sai khiến tôi cả, tự tôi đi ăn trộm thôi.” – Giọng nói của nhân viên phục vụ hơi run run, ánh mắt sợ hãi luôn hướng về phía Từ Uyển Nhi.

Từ Uyển Nhi sợ đêm dài lắm mộng, bèn cắn môi nói: “Thôi bỏ đi, nếu nhẫn đã tìm thấy rồi, tôi niệm tình cô một lòng hiếu thảo như vậy, tôi cũng không muốn truy cứu chuyện này thêm nữa.”

“Cảm ơn Từ tiểu thư, cảm ơn Từ tiểu thư.” – Nhân viên phục vụ vừa dập đầu vừa cảm ơn Từ Uyển Nhi.

“Không truy cứu? Lúc nãy khi Từ tiểu thư chắc chắn là tôi trộm, không hề nói như vậy đâu nha.” – Thư Tình điềm đạm nói.

“Nếu nhẫn đã vật quy nguyên chủ, Uyển Nhi cũng nói là không truy cứu nữa, chuyện này cứ kết thúc ở đây thôi.” – Thấy Từ Uyển Nhi bị Thư Tình cà khịa không nói nên lời, Từ lão gia chống gậy vỗ vào vai Từ Uyển Nhi.

Từ Uyển Nhi vội vã xua tay, để cục trưởng đưa nhân viên phục vụ kia đi, còn mình lấy lại nhẫn, quay người định rời đi.

“Chờ một chút.” – Thư Tình bước mấy bước dài lên chắn đường Từ Uyển Nhi.

Muốn đi đến thế à?

Đúng là chẳng coi Thư Tình cô ra gì mà!

Cô không phải là người mà ai muốn bắt nạt thì bắt nạt đâu.

“Cô muốn làm gì?” – Từ Uyển Nhi cảnh giác nhìn Thư Tình.

Thư Tình cười, ngữ khí có chút khinh bỉ: “Từ tiểu thư, chẳng lẽ cô muốn cứ như vậy mà đi sao? Lúc nãy mấy người vu oan cho tôi trộm nhẫn, còn muốn bắt tôi tới cục cảnh sát, bây giờ chân tướng đã rõ, lẽ nào cô không nên xin lỗi tôi sao?”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 33


Chương 33

“Cô!” – Từ Uyển Nhi nhất thời nghẹn lời.

Bảo cô ta xin lỗi con nhóc nhà quê Thư Tình trước mặt nhiều người như vậy, nằm mơ đi.

“Xin lỗi Thư Tình đi.”

Một giọng đàn ông trầm thấp lạnh lùng vang lên, đó chính là Hoắc Vân Thành.

Khí chất mạnh mẽ của Hoắc Vân Thành khiến Từ Uyển Nhi bất giác lùi lại một bước.

Đôi tay để ở hai bên sườn nắm chặt lại, ngữ khí của Từ Uyển Nhi chất chứa sự không cam lòng đến cực điểm: “Xin lỗi Thư Tình, lúc nãy tôi đã hiểu lầm cô.”

Thư Tình ngoáy tai: “Cô nói gì cơ? Tôi chưa nghe rõ.”

Từ Uyển Nhi đè nén cơn tức giận trong lòng xuống, cao giọng, nghiến răng nhả ra ba chữ: “Tôi xin lỗi!”

Nói xong ba chữ này, Từ Uyển Nhi không nhịn nổi nữa, quay người rời đi.

Rốt cuộc vẫn là Từ lão gia đã có kinh nghiệm, ông hắng giọng, nói với Thư Tình: “Thư tiểu thư, thật sự rất xin lỗi. Chuyện lúc nãy đều là hiểu lầm, cũng không trách Uyển Nhi được. Cô đừng giữ trong lòng.”

Thư Tình cười nhẹ: “Hi vọng lần sau khi gặp tình cảnh này một lần nữa, Từ lão gia có thể nhận biết triệt để, điều tra rõ ràng, đừng có gió chiều nào xoay chiều ấy, tùy tiện hắt nước bẩn lên người người khác.”

Thư Tình nói xong, liền khiến Từ lão gia vô cùng khó xử.

Ông cười giả lả: “Thư tiểu thư, tay cô không sao chứ? Hay để tôi sai người đưa cô đi bệnh viện.”

“Không cần đâu, tôi mệt rồi, đi trước đây.” Dày vò cả một buổi tối, Thư Tình quả thật cũng hơi mệt. Cô ngáp vài hơi, xách túi của mình, quay người rời đi.

Bước đến cửa khách sạn, Thư Tình vừa định gọi xe về nhà, đột nhiên trên trời nổi sấm chớp, không lâu sau liền mưa như trút nước.

Không thể nào, chẳng lẽ xui vậy sao?

Thư Tình khóc không ra nước mắt, cô còn không mang theo ô.

Những giọt mưa lớn như hạt đậu rơi trên mặt Thư Tình, từng cơn lạnh lẽo ập đến.

Thư Tình đang cố tìm một chỗ để trú mưa thì đột nhiên có một chiếc Bentley màu đen dừng lại ngay bên cạnh cô.

Đó là xe của Hoắc Vân Thành.

Cửa mở, khuôn mặt tuấn tú của Hoắc Vân Thành xuất hiện trước mặt Thư Tình.

Anh khẽ nhếch môi mỏng, ngắn gọn phun ra hai chữ: “Lên xe.”

Thư Tình hoang mang.

Sao Hoắc Vân Thành cũng về rồi? Anh không tiếp tục tham dự buổi tiệc nữa hả?

Nhìn thấy Thư Tình ngẩn người, Hoắc Vân Thâm nhướng mày: “Không lên hả?”

“Cảm ơn.” Thư Tình ngồi vào ghế phụ lái, nhớ đến chuyện xấu hổ lần trước, cô nhanh chóng thắt lại dây an toàn.

Yết hầu Hoắc Vân Thành chuyển động, bàn tay to lớn hiện rõ khớp xương siết chặt vô lăng.

Cô gái trước mặt anh lúc này rất xinh đẹp, chiếc đầm dạ hội đỏ rực được cắt may tinh xảo, khéo léo tôn lên thân hình yêu kiều của cô, thêm với vừa rồi bị mưa ướt một trận, chiếc váy bó sát dính chặt vào người, càng có vẻ gợi cảm quyến rũ.

“Anh lái đi đâu vậy?” Thư Tình nhìn ra ngoài cửa sổ, đây không phải là đường về nhà.

Hoắc Vân Thành liếc nhìn cô: “Đi bệnh viện.”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 34


Chương 34

Bệnh viện?

“Sao lại phải đến bệnh viện làm gì?” Thư Tình sửng sốt.

Hoắc Vân Thâm hơi nhíu mày: “Tay cô đỏ như thế này rồi.”

Hóa ra anh muốn đưa cô đến bệnh viện để kiểm tra tay.

Thư Tình cười: “Không cần phiền phức như vậy, chỉ là dị ứng mà thôi.”

Vẻ mặt Hoắc Vân Thành âm trầm: “Vì sao phải dùng đến biện pháp làm tổn thương chính mình như vậy?”

“Nếu không thì sao? Chẳng lẽ để cho người khác vu hãm tôi là ăn trộm sao?” Thư Tình khẽ nghiêng người.

“Cô có thể dùng cách khác.” Hoắc Vân Thành nói.

“Còn cách nào khác tốt hơn hả?” Thư Tình xoa lông mày.

Tình hình lúc nãy, Từ Uyển Nhi trăm phương ngàn kế hãm hại cô, mọi bằng chứng đều đang chống lại cô.

Cô chỉ cần lấy một chiêu dị ứng này là có thể trực tiếp chứng minh mình chưa từng chạm vào chiếc nhẫn.

Thư Tình không nghĩ còn có biện pháp nào tốt hơn.

Hoắc Vân Thành nhìn cô thật sau, nhỏ giọng nói: “Cô có thể nhờ tôi giúp.”

Gì, đây là biện pháp tốt hơn mà anh nói đó hả?

Thư Tình không nói nên lời.

Cô nhếch môi cười: “Dù sao cũng cảm ơn anh.”

Thật ra, Hoắc Vân Thành bằng lòng tin tưởng cô, Thư Tình đã có chút cảm kích.

Hoắc Vân Thâm mặt không biểu cảm, chỉ hừ lạnh một tiếng.

Cô gái này làm anh khá kinh ngạc, ung dung bình tĩnh lại cực kỳ thông minh, hoàn toàn khác với những gì anh tưởng tượng.

Hoắc Vân Thành trực tiếp đưa Thư Tình đến bệnh viện, bác sĩ kiểm tra thì tay cô chỉ bị dị ứng không có vấn đề gì nghiêm trọng nên đã kê cho Thư Tình một ống thuốc mỡ.

Về đến nhà, Thư Tình và Hoắc Vân Thành vào phòng.

“Tôi đi tắm.” Hoắc Vân Thâm cất bước đi về phía phòng tắm.

Tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm truyền đến, Thư Tình ngồi trên sô pha, lấy ra thuốc mỡ bác sĩ vừa kê cho mình, cẩn thận bôi lên ngón tay.

Dù chỉ bị dị ứng tầm thường nhưng vẫn có hơi ngứa.

Bôi thuốc xong, Thư Tình đứng dậy, nhưng không ngờ lại vô tình đụng phải cằm của người ở phía trên.

Rầm một tiếng, đầu cô đau đớn một hồi, Thư Tình ngẩng đầu lên, không biết từ khi nào Hoắc Vân Thâm đã đứng ở trước mặt cô.

Thư Tình trợn to hai mắt: “Anh, anh đứng ở đây từ khi nào!”

Dáng người cao thẳng của người đàn ông không biết khi nào đã xuất hiện bên cạnh Thư Tình, trên người anh chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng, hai cúc áo trước ngực mở toang lộ ra cơ bụng tám múi cường tráng.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 35


Chương 35

Bởi vì cằm bị đụng đau, đường nét trên gương mặt tuấn tú ấy nhíu chặt, tóc tai ướt đẫm, ngọn tóc vẫn còn nhỏ nước, tựa như một luồng hoóc-môn hừng hực di động, phi thường gợi cảm.

Thư Tình ngây người một lúc, không thể không thừa nhận người đàn ông này quả thực rất anh tuấn.

“Xem đủ chưa?” Thấy Thư Tình nhìn mình sững sờ, Hoắc Vân Thành nhếch môi hỏi.

“Anh ra đây từ khi nào? Sao đi đường gì mà không phát ra tiếng động gì hết vậy?” Thư Tình hoàn hồn, xoa xoa đầu, dời tầm mắt đi nơi khác: “Mau mặc quần áo vào đi.”

Từng ngón tay mảnh khảnh của Hoắc Vân Thành tao nhã cài lại cúc áo, liếc nhìn Thư Tình cười như không cười: “Hình như là cô đụng phải tôi đó.”

Rõ ràng là cô mới là người đụng vào anh vậy mà giờ lại quay ngược lại oán trách anh.

“Tôi, tôi đi tắm đây.” Thư Tình bị ánh mắt khó hiểu của anh làm cho bối rối, cầm lấy quần áo của mình nhanh như chớp chạy về phía phòng tắm.

Hoắc Vân Thành sao có thể ăn mặc như vậy đi lòng vòng cơ chứ, dù gì cũng là trai đơn gái chiếc, phải biết kiêng kị một chút chứ.

Nhìn bóng lưng gần như chạy trối chết của Thư Tình, ánh mắt Hoắc Vân Thành trầm xuống, anh có đáng sợ như vậy sao?

“Cốc cốc cốc.”

Thư Tình đang tắm được nửa đường, đột nhiên nghe thấy có người gõ cửa phòng tắm.

“Ai đó?” Tim Thư Tình đập nhanh một nhịp.

Tại sao có người gõ cửa phòng tắm? Lúc này, người duy nhất ở trong phòng chỉ có Hoắc Vân Thành.

Anh muốn làm gì?

Quả nhiên, giọng nói từ tính của Hoắc Vân Thành từ cửa phòng tắm truyền đến: “Là tôi.”

Trong lòng dâng lên cảnh giác, Thư Tình hỏi: “Sao thế? Tôi vẫn đang tắm.”

“Cô làm rơi đồ.” Giọng của Hoắc Vân Thành trầm trầm.

“Là cái gì?” Thư Tình tắt vòi nước, quấn khăn tắm lên mình.

Hoắc Vân Thành nhất định là cố tình!

Cô không nhớ là mình có đánh rơi thứ gì, mà cho dù có thật sự như vậy đi nữa thì cũng không thể đợi cho đến khi cô tắm xong ra ngoài rồi hẵng nói hả?

Anh rốt cuộc là muốn gì đây?

Người đàn ông áo mũ chỉnh tề như anh ta không lẽ lại là tên … cuồng rình trộm?

Thư Tình nhíu mày, thầm quyết định nếu mà Hoắc Vân Thành lòng mang ý xấu thì cô nhất định sẽ không khách khí đâu, cô không phải loại người dễ chọc!

“Tự mình kiểm tra xem xem còn thiếu thứ gì không.” Hoắc Vân Thành nhìn thoáng qua thứ trên tay, khóe miệng hơi nhếch lên.

Thư Tình ngẩn ra, nhìn xung quanh và bàng hoàng nhận ra: nội y bé bỏng lúc nãy cô cùng đem vào tắm rửa đã biến mất!

Trời ơi!

Chắc chắn là khi nãy đi vội vội vàng vàng nên đã rơi ra bên ngoài khiến cho Hoắc Vân Thành nhặt được?

Này, này, này…
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 36


Chương 36

Sắc mặt hơi đỏ bừng, Thư Tình rón rén nhón chân đi tới cửa phòng tắm, mở ra một khe hở nhỏ, thò đầu ra ngoài: “Cái kia, vừa rồi tôi sơ ý làm rơi, mau trả tôi.”

Ánh đèn màu cam chiếu vào mặt cô, làn da mềm mại ửng hồng vừa được hấp trong hơi nước, trắng nõn tựa như trứng gà bóc.

Ánh mắt Hoắc Vân Thâm không khỏi tối thêm vài phần, khóe miệng nhếch lên một vòng cung mang theo chút ý vị, bàn tay to gợi cảm hiện rõ khớp xương đưa qua: “Cẩn thận một chút, đừng đánh rơi nữa.”

“Cảm ơn!” Thư Tình nhanh chóng nhận lấy, nhưng lại không ngờ vô tình chạm phải tay anh.

Nhiệt độ thiêu đốt từ lòng bàn tay truyền đến, Thư Tình sắc mặt đột nhiên nóng lên, vội vàng đóng cửa lại.

Tim cô đập thình thịch tựa như có một đàn nai con đang ầm ầm chạy loạn bên trong.

Tình huống này thật quá xấu hổ!

Nếu biết trước là gặp phải trường hợp xấu hổ như vậy cô đã không đồng ý với ông nội đến Hoắc gia rồi! Quả thực là tự rước lấy nhục.

Thư Tình hít thở sâu vài hơi để xua đi sự bối rối không thể giải thích được trong lòng.

Cuối cùng cũng tắm xong, Thư Tình đi ra, nhìn thấy Hoắc Vân Thành đang ngồi trên ghế sô pha.

Đôi chân thon dài tùy ý bắt lên, đôi bàn tay gợi cảm cầm một quyển tạp chí tài chính, gương mặt tuấn lãng hơi nhíu lại, nhín chằm chằm vào tạp chí.

“Tôi muốn đi ngủ.” Thư Tình bước tới trước mặt Hoắc Vân Thành, vừa nói xong cô liền nhận ra câu nói dường như còn mang ý nghĩa khác

“Hửm?” Hoắc Vân Thâm ngẩng đầu, giọng nói từ tính có phần quyến rũ: “Cô đang mời gọi tôi sao?”

Gì?!

Mời gọi cái đầu anh!

Thư Tình nhịn không được mắng, cô thực sự rất mệt chỉ muốn ngủ một giấc, nhưng sao khi vào miệng người đàn ông này lại thành…

“Hoắc Vân Thành!” Khuôn mặt xinh đẹp của Thư Tình trầm xuống, nghiêm giọng nói: “Anh làm ơn đừng có tự luyến nữa được không, giữa tôi và anh chẳng qua chỉ là quan hệ hôn ước do người lớn hai bên định ra, sau ba tháng là kết thúc rồi, đừng có đùa giỡn như vậy!”

Anh tự luyến?

Đây là lần đầu tiên có người phụ nữ nói anh như vậy.

Đôi mắt Hoắc Vân Thành lạnh đi, anh đột ngột đứng lên, từ trên cao nhìn xuống người con gái trước mặt mình, môi mỏng khẽ nhếch: “Yên tâm, tôi cũng không phải bụng đói ăn quàng, loại phụ nữ không có thân hình như cô, tôi chướng mắt!”

Cô không có thân hình?

Khóe miệng Thư Tình giật giật, cô rõ ràng là trước lồi sau lõm, điện nước đầy đủ được không!

“Anh mới là đồ không có thân hình! Cả nhà anh đều không có!” Thư Tình tức giận trừng mắt nhìn anh.

Người con gái trước mặt tựa như một chú thỏ trắng xù lông, ánh mặt Hoắc Vân Thành càng thêm trầm xuống: “Tôi vào phòng làm việc.”

Dứt lời, anh duỗi bước đôi chân dài xoay người tiến đến thư phòng.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 37


Chương 37

Trong đầu anh chỉ toàn là dáng hình xinh đẹp của Thư Tình, duyên dáng yêu kiều, thông minh tự tin, không khiêm tốn cũng không kiêu ngạo, chỉ tiếc rằng cô không phải là người mà anh đang tìm kiếm.

Khung cảnh năm mười ba tuổi lại một lần nữa hiện ra trước mắt.

“Anh Thành, tay anh bị thương rồi, để em giúp anh băng bó.” Một bé gái nhỏ hơn anh vài tuổi, buộc tóc đuôi ngựa, tay nhỏ cầm khăn tay, cẩn thận tỉ mẫn từng chút băng bó cho Hoắc Vân Thành, cuối cùng còn thắt cho anh một chiếc nơ xinh đẹp.

“Còn đau không?” Bé gái ngẩng đầu, đôi mắt xinh đẹp nhấp nháy long lanh.

Hoắc Vân Thành ôm bé gái vào lòng, ánh mắt kiên định: “Không đau, Đường Đường đừng sợ, chắc chắn sẽ có người đến cứu chúng ta!”

Suy nghĩ trôi đi, Hoắc Vân Thâm mở ngăn kéo, cẩn thận lấy ra một chiếc khăn tay đã bạc màu, nhìn hồi lâu.

Đường Đường của anh bây giờ có khỏe không?



Sáng hôm sau, khi Thư Tình tỉnh dậy, căn phòng trống rỗng không một bóng người.

Chẳng lẽ suốt cả đêm qua Hoắc Vân Thành luôn ở trong phòng làm việc sao?

Thư Tình xoa xoa thái dương, hình như cô thật sự hiểu lầm anh rồi?

Cũng đúng thôi, người đứng trên đỉnh kim tự tháp giống như anh thì có biết bao nhiêu phụ nữ lớp trước lớp sau tranh giành muốn trèo lên giường, còn đối với anh, cô chỉ là một cô gái quê mùa từ dưới quê lên mà thôi, làm sao anh có thể có suy nghĩ như vậy đối với cô được.

Cứ như vậy là tốt nhất, sau ba tháng hai người sẽ không còn nợ nần gì nhau nữa, hôn ước hòa bình chấm dứt, cũng có cái để ăn nói với ông nội anh.

Nghĩ đến đây, tâm trạng Thư Tình tốt lên, vội vàng thu xếp đi làm.

Vừa đến công ty Thư Tình liền bị Hạ Tinh Tinh gọi qua.

“Tìm tôi có việc gì sao?” Thư Tình nhàn nhạt nhìn Hạ Tinh Tinh, trước đây cô ta mấy lần gây khó dễ làm Thư Tình phiền phức không thôi, không biết lúc này Hạ Tinh Tinh lại muốn làm gì, có phải lại tính toán bày trò gì nữa hay không?

“Thư Tình, cô vào Ban thư ký chúng ta cũng được mấy ngày rồi, cô đã được tiến cử gia nhập dự án quý tiếp theo của công ty chúng ta với hãng thời trang Lady nước Pháp.” Hạ Tinh Tinh nói, trong mắt chứa đầy sự ghen ghét.

Cô ta đưa cho Thư Tình mấy xấp tài liệu: “Đây là thông tin về dự án, cô tranh thủ xem trước đi.”

Thư Tình nhận lấy tài liệu, nhìn lướt qua: “Được.”

Thư Tình xoay người rời đi, trở về vị trí.

Nhìn chằm chằm vào bóng lưng của cô, sự ghen tị trong mắt Hạ Tinh Tinh càng thêm mãnh liệt.

Dự án hợp tác với hãng thời trang Lady trước giờ vẫn luôn do cô ta giám sát, nhưng mới vừa sáng nay Hoắc Vân Thành lại gọi điện yêu cầu để cho Thư Tình đảm nhiệm tiếp tục theo dõi dự án này.

Dựa vào đâu?

Cái đồ quê mùa đó thì làm được gì? Chỉ bởi vì cô ta là vợ chưa cưới của Hoắc Vân Thành sao?

Ngay lúc này Hạ Tinh Tinh lại nhận được tin nhắn.

“Việc lúc trước tôi nói với cô sao rồi?” Là Từ Uyển Nhi nhắn cho cô ta.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 38


Chương 38

Hạ Tinh Tinh suy nghĩ một lúc rồi nhanh chóng trả lời: “Từ tiểu thư yên tâm, lần này tôi nhất định sẽ đá được đồ nhà quê đó đi!”

Từ Uyển Nhi phản hồi hai chữ: “Tốc độ!”

Cô ta không thể chờ thêm một giây phút nào nữa.

Vốn dĩ hôm ở yến hội của Từ lão gia tử, Từ Uyển Nhi bày ra kế hoạch buộc tội Thư Tình ăn cắp đồ để có thể đuổi Thư Tình đi, vậy mà Thư Tình lại giải quyết dễ dàng như vậy, còn làm hại cô ta xấu hổ trước mặt mọi người.

Cô ta sẽ không cho qua chuyện này dễ dàng như đâu!

Sắc mặt Từ Uyển Nhi âm trầm, Thư Tình, hãy đợi đấy!

Bận rộn cả ngày, Thư Tình cuối cùng cũng đọc xong đống tài liệu Hạ Tinh Tinh đưa cho cô.

Lần hợp tác quý sau Hoắc thị sẽ cho ra mắt một số mẫu trang sức mới, đều đã đang trong giai đoạn thiết kế, tất cả những gì Thư Tình phải làm là chỉ cần theo dõi tiến độ mà thôi, chuyện này đối với cô dễ như ăn bánh.

Tan làm về nhà, Thư Tình phát hiện tất cả đồ đạc của cô đều bị dọn đến phòng của giúp việc ở tầng một.

“Ai làm lung tung đồ đạc của mình lên thế này?” Thư Tình cau mày không nói nên lời.

Hoắc Thiến mang giày cao gót bước đến trước mặt Thư Tình, khóe miệng tươi cười đắc ý: “Là tôi bảo giúp việc dọn đó. Sao? Cô có ý kiến gì?”

“Mẹ cô không dạy chưa được sự đồng ý của người khác mà động vào đồ của họ thì không khác gì ăn trộm hả?” Thư Tình dựa vào khung cửa khoanh tay trước ngực, sắc mặt nhàn nhạt.

“Không phải chỉ là hai cái rương nát thôi sao?” Hoắc Thiến đối chọi gay gắt, giọng điệu châm chọc: “Chỉ là cái rương nát mà cũng quan trọng như vậy, quả đúng là từ dưới quê lên, Hoắc gia chúng ta tốt bụng thu nhận cô, cho cô ăn mặc, dù chỉ ở phòng giúp việc cũng chắc chắn hơn ở nông thôn các người gấp ngàn lần, cô nếu như không ở thì liền biến đi khỏi đây!”

Cái rương nát?

Ánh mắt Thư Tình nhìn Hoắc Thiến tựa như xem một tên ngốc, đày là chiếc rương da mà ông nội cô đặc biệt tìm bậc thầy thiết kế người Ý chế tác ra, từ thiết kế, tay nghề đến chất liệu đều thuộc hàng đẳng cấp thế giới, vậy mà tới trong miệng Hoắc Thiến lại trở thành một cái rương nát, xem ra người của Hoắc gia kiến thức cũng chỉ có vậy.

“Có chuyện gì?” Vừa mới tan làm trở về Hoắc Vân Thành đã nghe tiếng cãi vã, qua loa hỏi.

“Anh.” Nhìn thấy Hoắc Vân Thành, Hoắc Thiến vội vàng nắm lấy cánh tay anh, ấm ức nói: “Anh đến đây phân xử cho em đi, người ta tốt bụng giúp Thư Tình dọn dẹp đồ đạc vậy mà cô ấy lại còn nói oan em trộm đồ của cô ấy, chính là hai cái rương nát kia, ngay cả ăn mày ngoài đường cũng không thèm lượm nữa sao em lại ăn trộm nó làm gì?”

Thư Tình mỉm cười: “Hoắc Vân Thành, anh cũng nghe rồi đó, cô ta chưa được sự đồng ý của tôi mà lại dám tự tiện động vào đồ của tôi.”

Hoăc Vân Thành khẽ cau mày, âm thầm rút tay về, mặt không biểu cảm hỏi: “Hoắc Thiến, em cho người di chuyển đồ của Thư Tình?”

Khí thế lạnh lùng của anh khiến Hoắc Thiến bất giác lùi lại một bước: “Anh họ, đây là lệnh của dì.”

Hoắc Vân Thành gật đầu, anh biết mẹ anh không thích Thư Tình, nhưng dù sao Thư Tình cũng là khách, nếu ông nội biết Thư Tình bị đuổi đến phòng giúp việc, ông nhất định sẽ tức giận.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 39


Chương 39

“Mang đồ của Thư tiểu thư trở về phòng tôi.” Hoắc Vân Thành ra lệnh cho người hầu, nhưng lời còn chưa nói xong đã bị Thư Tình cắt ngang.

“Không cần.” Nghĩ đến chuyện tối hôm qua, Thư Tình nhíu mày từ chối.

Thái độ của cô khiến Hoắc Vân Thành có chút khó chịu, cô thà rằng ở phòng của người hầu cũng không muốn ở cùng anh?

Sắc mặt Hoắc Vân Thành trầm xuống, nghĩ một lúc rồi nói: “Vậy sau này cô vào ở phòng cho khách đi.”

“Được thôi.” Thư Tình nhún vai, cô không ngại ở phòng cho khách, quan trọng hơn là cô không muốn ở trong phòng của Hoắc Vận Thành thêm nữa, nếu như chuyện tối hôm qua lại xảy ra lần nữa vậy thì quá xấu hổ.

Phòng cho khách của Hoắc gia trang trí cũng khá độc đáo và thoải mái, sắp xếp đồ đạc xong xuôi, Thư Tình ngồi trên ghế, đang chuẩn bị nghỉ ngơi thì điện thoại đột nhiên vang lên, là Lâm Nam gọi.

“A lô, Thư Tình đây.” Thư Tình bắt máy.

“Chị Tình, là em đây.” Giọng Lâm Nam truyền đến từ đầu dây bên kia: “Tối chủ nhật này chị có rảnh không?”

Chủ nhật cô không phải làm thêm giờ, cũng không có hẹn gì đặc biệt, Thư Tình cười nói: “Chị rảnh, có chuyện gì sao?

“Phim của em vừa mới đóng máy, chị Tình, em muốn mời chị tối mai đến quán bar ăn mừng.” Lâm Nam nhiệt tình mời, giọng nói tràn đầy mong đợi.

“Chúc mừng cậu!” Phim mới của Lâm Nam lại thành công, Thư Tình thực sự cảm thấy vui cho cậu ta: “Chủ nhật bảy giờ, quán bar Charming, được, hẹn gặp nhau hôm đó nhé.”

Thư Tình cúp điện thoại, một giọng nói âm trầm đột nhiên từ phía sau vang lên: “Cô vừa mới nói chuyện với ai?”

Giọng nói thình lình vang lên khiến Thư Tình giật mình, cô quay lại, xuất hiện trong tầm mắt cô là khuôn mặt anh tuấn quen thuộc của Hoắc Vân Thành.

“Tôi gọi điện cho ai thì liên quan gì đến anh?” Thư Tình đứng lên, cau mày nói: “Nhưng còn anh, vì sao lại tự tiện vào phòng của tôi? Không biết gõ cửa hả?”

Thấy dáng vẻ không chút để ý của Thư Tình, gương mặt điển trai của Hoắc Vân Thành u ám.

Vừa rồi trong điện thoại rõ ràng là một người đàn ông, cô lại cười tươi như hoa, còn đối với anh lại hùng hổ dọa người, như một chú nhím.

“Đây là nhà tôi.” Hoắc Vân Thành lạnh lùng nói: “Tôi đến để nói cho cô biết, cuối tuần này tôi sẽ dẫn cô đến gặp ông nội.”

“Được, không thành vấn đề.” Thư Tình đồng ý ngay.

Ông nội Hoắc và ông nội của Thư Tình có mối quan hệ sinh tử, nếu đã đến thành phố A, là phận con cháu, về tình về lý cô cũng phải đến thăm ông nội Hoắc.

Không ngờ Thư Tình lại đồng ý sảng khoái như vậy, Hoắc Vân Thành sững sờ.

Nhớ đến cuộc điện thoại ban nãy của Thư Tình, Hoắc Vân Thành lạnh lùng nói: “Nhớ kỹ thân phận của cô, đừng cùng mấy người không đàng hoàng đến quán bar gì đó, mất mặt Hoắc gia.”

Mất mặt Hoắc gia?

Hoắc Vân Thành anh dựa vào cái gì mà quản cô? Thật sự coi mình là chồng chưa cưới của cô à?

“Đây là tự do của tôi, không liên quan đến Hoắc gia.” Thư Tình nhếch miệng: “Ba tháng sau chúng ta sẽ hủy bỏ hôn ước, cậu chủ Hoắc không khỏi quản rộng quá rồi.”
 
Back
Top Bottom