Ngôn Tình Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,502,606
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
hoac-tong-toi-muon-tu-hon.jpg

Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Tác giả: Hà Đằng
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn của tác giả Hà Đằng. Một người phụ nữ mặc quần jeans trắng xách hành lý bước ra.

Cô có vẻ ngoài thanh tú, mái tóc bồng bềnh hơi xoăn nhẹ xõa ra sau lưng, dưới hàng lông mày lá liễu là một đôi mắt hoa đào trong veo sáng ngời, mũi cao thẳng, đôi môi như anh đào, cho dù ngước mặt lên trời cũng khiến người ta không thể rời mắt.

“Xin chào, cô chính là Thư tiểu thư đúng không? Tôi là tài xế của Hoắc gia.”

Thư Tình gật đầu, cô không chút để ý theo tài xế lên xe, cả người lộ ra vẻ mệt mỏi.

Xe rời khỏi ga đường sắt cao tốc, trên đường, tài xế không nhịn được nhìn về phía người phụ nữ đang nhắm mắt phía sau qua gương chiếu hậu.

Đây là vị hôn thê của Hoắc tổng.

Hoắc Vân Thành là ai? Là tổng tài của Hoắc Thị, năm ấy hai mươi mốt tuổi, nhưng là một người mạnh mẽ vang dội, thủ đoạn cao minh, trong giới thương nghiệp không ai không sợ.​
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 1


Chương 1

Thành phố A, ga đường sắt cao tốc.

Một người phụ nữ mặc quần jeans trắng xách hành lý bước ra.

Cô có vẻ ngoài thanh tú, mái tóc bồng bềnh hơi xoăn nhẹ xõa ra sau lưng, dưới hàng lông mày lá liễu là một đôi mắt hoa đào trong veo sáng ngời, mũi cao thẳng, đôi môi như anh đào, cho dù ngước mặt lên trời cũng khiến người ta không thể rời mắt.

“Xin chào, cô chính là Thư tiểu thư đúng không? Tôi là tài xế của Hoắc gia.”

Thư Tình gật đầu, cô không chút để ý theo tài xế lên xe, cả người lộ ra vẻ mệt mỏi.

Xe rời khỏi ga đường sắt cao tốc, trên đường, tài xế không nhịn được nhìn về phía người phụ nữ đang nhắm mắt phía sau qua gương chiếu hậu.

Đây là vị hôn thê của Hoắc tổng.

Hoắc Vân Thành là ai? Là tổng tài của Hoắc Thị, năm ấy hai mươi mốt tuổi, nhưng là một người mạnh mẽ vang dội, thủ đoạn cao minh, trong giới thương nghiệp không ai không sợ.

Nói đến cũng thật buồn cười, nhiều năm trước Hoắc lão gia tử vậy mà lại lập hôn ước cho Hoắc Vân Thành, mà đối tượng kết hôn lại không có bối cảnh gì, từ nông thôn ngồi tàu cao tốc tới, Thư Tình?

Tài xế thấy vẻ mặt ngây thơ của Thư Tình, không khỏi chậc một tiếng, cô bé lọ lem muốn gả vào hào môn, khó lắm!

Mà lúc này, Thư Tình ngồi phía sau chậm rãi mở to mắt nhìn thành phố xa lạ, vẻ mặt bình tĩnh.

Rất nhanh đã đến Hoắc gia, tài xế xách hành lý giúp Thư Tình.

Vừa vào cửa đã bị chặn lại, một vị phu nhân đứng trước cửa, liếc mắt nhìn Thư Tình từ trên xuống dưới một cách khinh thường.

“Dì Lý.”

“Phu nhân, đến rồi.”

Bà Lý cầm một chai thuốc khử trùng trong tay, xịt khắp người Thư Tình.

Mẹ Hoắc ở bên cạnh nói: “Còn có giày, tóc, không được bỏ sót chỗ nào.”

Mùi hăng hắc gay mũi xộc tới, Thư Tình lấy tay che mặt, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Mấy người có bệnh à?”

Vừa nghe lời này, mẹ Hoắc lập tức nổi giận.

“Quả nhiên là đến từ nông thôn, gặp người không biết thưa, còn vô học như vậy, chúng tôi là sợ trên người cô có vi khuẩn, lỡ như lây cho người nhà Hoắc gia chúng tôi thì phải làm sao?”

Nếu là bình thường, Thư Tình đã sớm trở mặt bỏ đi, nhưng bây giờ không còn cách nào.

“Vậy miệng của bà cũng nên xịt thuốc khử trùng đó, thối như vậy…”

Nói xong, Thư Tình bước vào trong.

“Cô…” Mẹ Hoắc tức giận chỉ vào bóng lưng của Thư Tình, dì Lý vội tiến lên an ủi.

Trong nhà còn có một người phụ nữ xấp xỉ tuổi Thư Tình, trên người toàn hàng hiệu, cũng nhìn Thư Tình bằng ánh mắt khinh thường.

“Cô chính là Thư Tình, vị hôn thê của anh họ?” Thấy quần áo không rõ xuất xứ trên người Thư Tình, Hoắc Thiến tỏ vẻ khinh thường, nói tiếp: “Chậc chậc, ông nội đúng là già rồi, ánh mắt kém quá, nghe nói cô ngồi tàu cao tốc đến, sao không nói sớm, Hoắc gia chúng tôi có thể mua vé máy bay cho cô mà, nhưng mà ở chỗ cô chắc không có sân bay đâu nhỉ.”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 2


Chương 2

Thư Tình nhìn Hoắc Thiến như nhìn một tên ngốc.

Người của Hoắc gia đều kiêu ngạo khinh người như vậy sao?

Nhà cô không có sân bay, nhưng ông nội đã bao trọn chuyến tàu cao tốc đến thành phố A cho cô, không ai có thể cảm nhận được cảm giác cô độc của Thư Tình khi ngồi một mình trên một chuyến tàu cao tốc.

Nếu cô muốn, ông nội đã trực tiếp đưa cô đi bằng máy bay riêng.

Thư Tình cũng lười giải thích với mấy người này, trực tiếp lên lầu.

Hoắc Thiến thấy bản thân bị phớt lờ, xanh mặt đi theo cô.

“Phòng tôi ở đâu?” Thư Tình hỏi người hầu phía sau.

Người hầu còn chưa kịp trả lời, Hoắc Thiến đã tiến lên nói: “Ở đây.”

Mở cửa phòng ra, Hoắc Thiến nói: “Chắc là cô chưa ở trong một căn phòng rộng như vậy bao giờ nhỉ! Nên phải trân trọng cuộc sống ở Hoắc gia đi, tôi là Hoắc Thiến, em gái của anh Vân Thành, cô phải lấy lòng tôi, ngày nào đó…”

Hoắc Thiến còn chưa nói xong, Thư Tình đã bước vào phòng đóng cửa lại, sầm một tiếng, khiến cho Hoắc Thiến càng thêm tức giận.

“A! Một cô gái đến từ nông thôn như cô ta mà dám lên mặt vậy sao? Rốt cuộc sao ông nội lại chọn trúng cô ta chứ!”

Người hầu cúi đầu: “Tiểu thư, phòng này là của Hoắc thiếu gia mà?”

Hoắc Thiến khinh thường liếc về phía cửa.

“Đừng nhiều lời, anh họ ghét nhất là bị người khác đụng vào đồ của mình, đến lúc đó cứ nói tự cô ta muốn ở phòng này.”

Nói xong, trong mắt Hoắc Thiến lóe lên một tia sáng.

Thư Tình cũng không nhận ra đây là phòng của người khác, thấy trong phòng tắm toàn là đồ dùng của nam giới chỉ nghĩ là do người của Hoắc gia cố tình làm vậy.

Đúng là một nơi kỳ lạ.

Nhưng mà chỉ ba tháng thôi, cô đã đánh cược với ông nội, ở lại Hoắc gia ba tháng, nếu vẫn không có tình cảm gì với Hoắc Vân Thành, thì hôn ước này sẽ vô hiệu.

Thư Tình tắm rửa, ăn cơm tối người hầu bưng lên, mệt mỏi cả ngày, cứ như vậy chìm vào giấc ngủ.

Buổi tối, Hoắc Vân Thành đi xã giao về đến nhà cũng đã mười hai giờ đêm.

Anh biết hôm nay Thư Tình sẽ đến Hoắc gia, Hoắc lão gia tử bảo Hoắc Vân Thành đi đón Thư Tình, nhưng anh lấy lý do bận công việc từ chối, anh không hề hứng thú với vị hôn thê này, hôn ước kia sớm muộn gì cũng phải giải trừ thôi.

Sau khi trở về phòng, Hoắc Vân Thành đi tắm xong liền lên giường.

Có lẽ là bởi vì đêm nay uống hơi nhiều, mãi đến khi năm xuống, Hoắc Vân Thành mới phát hiện trong phòng vậy mà lại có một người phụ nữ khác?

Anh hơi sửng sốt, trong bóng tối, Hoắc Vân Thành không thấy rõ mặt của người phụ nữ, cô trở mình ôm lấy anh, thì thào: “Tiểu Hùng ngoan, đừng nháo nữa, mau ngủ đi.”

Hoắc Vân Thành cứng đờ cả người.

Trên người cô có mùi hương rất quen thuộc, giống hệt với người kia…

Có lẽ do tác dụng của rượu, Hoắc Vân Thành không có động tĩnh gì, ôm Thư Tình nằm xuống ngủ.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 3


Chương 3

Đêm nay Hoắc Vân Thành không mất ngủ như trước nữa, ngược lại ngủ rất ngon.

Trong mơ, anh thấy hình ảnh mười năm trước, trong căn phòng nhỏ tối tăm, một cô gái nhỏ ôm lấy anh, dịu dàng nói: “Đừng sợ, tôi rất lợi hại, tôi sẽ bảo vệ anh.”

Hoắc Vân Thành mơ thấy anh tìm được cô, chân thật như vậy.

Hôm sau, trước cửa.

Đêm qua Hoắc Thiến ngủ sớm, nhưng sáng nay thức dậy cũng không nghe người hầu nói Thư Tình bị đuổi ra khỏi phòng Hoắc Vân Thành.

Sao lại như vậy? Chẳng lẽ đêm qua anh họ không về? Nhưng xe của anh ấy ở ga ra mà!

Hoắc Thiến không nhịn được gõ cửa: “Anh họ, dì đã làm xong bữa sáng rồi, không phải sáng nay anh có một cuộc họp sao? Mau dậy đi!”

Hai người đang ngủ say trong phòng đồng thời bị đánh thức, Thư Tình cảm thấy mình đang rúc vào lòng ai đó, tựa hồ có người nào đó đang ôm mình.

Bốn mắt nhìn nhau, Thư Tình lập tức tỉnh táo, cô bật dậy, kinh ngạc nói: “Anh là ai vậy?”

Ánh mắt của Hoắc Vân Thành cũng u ám không kém.

“Thư Tình?”

Thư Tình đại khái cũng đoán được, đây chính là vị hôn phu trong lời đồn của cô, Hoắc Vân Thành, nhưng sao người đàn ông này lại xuất hiện trên giường cô, ai có thể nói cho cô biết không?

Còn chưa nhận được lời giải thích nào, Hoắc Vân Thành đã tiếp tục nói: “Ngày đầu tiên vào Hoắc gia đã trèo lên giường tôi, ha, cô đúng là không đơn giản.”

Thư Tình vẻ mặt mờ mịt nhìn Hoắc Vân Thành, gì cơ gì cơ? Cô trèo lên giường Hoắc Vân Thành?

Mấy người nhà họ Hoắc này đều có chứng ảo tưởng à?

Nhưng mà nghĩ đến đồ dùng nam giới trong phòng hôm qua, cô cũng đoán được đại khái, đây là phòng của Hoắc Vân Thành, Hoắc Thiến cố ý làm như vậy.

Thư Tình xuống giường, lạnh lùng nói: “Đầu tiên, tôi không trèo lên giường của anh, hôm qua Hoắc Thiến nói với tôi đây là phòng của tôi, Hoắc thiếu gia, tôi không có hứng thú với anh.”

“Còn nữa, đêm qua tôi đã ngủ rồi, Hoắc thiếu gia trở về chẳng lẽ không phát hiện trên giường còn có người khác sao? Anh còn ôm tôi ngủ cả đêm, chuyện này phải giải thích thế nào đi? Không phải là anh đã có ý đồ với tôi từ sớm đó chứ?”

Hoắc Vân Thành bị Thư Tình làm cho nghẹn lời, sắc mặt càng thêm u ám, ký ức đêm qua hiện lên trong đầu, anh nhất thời không thể phản bác.

Đối diện với ánh mắt của Thư Tình, người đàn ông lại càng thêm sững sờ.

Đôi mắt hoa đào kia, thật sự rất giống cô ấy.

Thấy vậy, Thư Tình cong môi mỉm cười.

“Thế nào? Hoắc thiếu gia nhìn tôi như vậy làm gì? Lẽ nào thật sự bị tôi mê hoặc rồi?”

Khi định thần lại, vẻ mặt Hoắc Vân Thành âm trầm, thanh âm lạnh lẽo: “Ra ngoài, sau này không được phép đến phòng này nữa.”

Thư Tình đương nhiên không ở lại lâu, lấy đồ của mình rồi rời đi.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 4


Chương 4

Lần đầu gặp mặt, cả hai đều chán ghét đối phương.

Hoắc Thiến còn đứng trước cửa, thấy Thư Tình bước ra thì vô cùng kinh ngạc.

Thư Tình cười nói với cô ta: “Chào buổi sáng! Như cô mong muốn, đêm qua anh họ cô ôm tôi ngủ cả một đêm, chúng tôi ở chung với nhau rất hòa thuận.”

“Cô nói hươu nói vượn.” Hoắc Thiến tái mặt, sao có thể?

Theo lý mà nói anh họ không thể nào thích Thư Tình.

Nhưng sự thật ở trước mặt, đêm qua Thư Tình và Hoắc Vân Thành ngủ cùng nhau.

Thư Tình cười giễu bỏ đi.

Hoắc Thiến lại tức giận: “Một người quê mùa đến từ nông thôn như cô, tôi nói cho cô biết, tôi sẽ không để cô gả cho anh họ của tôi đâu.”

Vừa mới dứt lời, Hoắc Vân Thành cũng bước ra khỏi phòng.

Hoắc Thiến thấy vậy, nhất thời sợ hãi: “Anh họ.”

Hoắc Vân Thành vẻ mặt u ám, rõ ràng là đang giận, Hoắc Thiến cũng không dám làm bậy nữa.



Thư Tình nhờ người hầu dẫn cô về phòng của mình, thu dọn đồ đạc, sau đó mới xuống lầu ăn sáng.

Trên bàn ăn có mẹ Hoắc, Hoắc Thiến, và Hoắc Vân Thành.

Mẹ Hoắc nói: “Dậy muộn như vậy, cũng không biết xuống làm bữa sáng, cô thật sự coi mình là thiếu phu nhân của Hoắc gia sao.”

Thư Tình liếc mắt nhìn mẹ Hoắc, thản nhiên nói: “Nhưng tôi cũng không phải người hầu của Hoắc gia.”

Muốn cô làm bữa sáng, nằm mơ đi!

Hoắc Vân Thành từ đầu đến cuối không nói câu nào, nhưng nhìn ra được, anh cũng không thích Thư Tình.

Mấy người ai cũng không thuận mắt ai cùng nhau ăn sáng, sau khi ăn xong, mẹ Hoắc đưa cho Thư Tình một cái thẻ.

“Trong thẻ có năm nghìn tệ, lát nữa trước khi đến công ty thì mua mấy bộ quần áo đi, tôi nói cô biết, ở công ty phải an phận, đừng gây chuyện cho Vân Thành.”

Để bồi dưỡng tình cảm cho Hoắc Vân Thành và Thư Tình, Hoắc lão gia tử đề nghị Thư Tình đến công ty làm việc, làm thư ký cho Hoắc Vân Thành, ông nội Thư cũng đồng ý rồi, Thư Tình nói thế nào cũng không lay chuyển được, cũng chỉ có ba tháng, cô có thể cố gắng đợi nó trôi qua.

Nhưng năm nghìn tệ này… Mẹ Hoắc khinh thường ai vậy! Thư Tình châm chọc nói: “Dì à, cảm ơn dì, nhưng mà không cần đâu.”

Quần áo của cô đều là hàng đặt thiết kế riêng, người Hoắc gia đương nhiên không nhìn ra là thương hiệu gì, Thư Tình cũng lười so đo với bọn họ, nói xong liền lên lầu thay quần áo.

Vừa mới lên lầu, điện thoại liền vang lên, được chuyển khoản năm nghìn vạn, số dư trong tài khoản có bao nhiêu số không e là không đếm xuể.

Sau đó Thư Tình lại nhận được tin nhắn ông nội gửi đến.

“Cháu gái bảo bối, phải tự chăm sóc tốt bản thân đó, muốn ăn gì thì mua, nếu bị ai khi dễ nhớ nói với ông nội.”

Thư Tình cong môi, trả lời: “Ông nội, người Hoắc gia đều khi dễ cháu, ở đây không vui chút nào.”

Ông nội Thư trả lời rất nhanh.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 5


Chương5

“Hiếm khi có người dám khi dễ cháu, ừm không tệ, được rồi, ông nội đi câu cá đây.”

Thư Tình: “…”

Thay một bộ đồ công sở, Thư Tình liền rời khỏi Hoắc gia, tài xế mở cửa cho cô, sau khi lên xe mới phát hiện Hoắc Vân Thành đã ở bên trong.

“Không phải nói không có chút hứng thú gì với tôi sao? Sao còn muốn đến Hoắc Thị làm thư ký cho tôi?” Giọng nói của người đàn ông truyền đến, còn mang theo chút mỉa mai.

Thư Tình thản nhiên liếc mắt nhìn anh: “Tôi đã hứa với ông nội rồi, ở chung với anh ba tháng, ba tháng sau chúng ta sẽ giải trừ hôn ước.”

“Ồ.” Hoắc Vân Thành cười lạnh một tiếng: “Cô không sợ trong ba tháng này sẽ thích tôi sao? Đến lúc đó đừng ở lại Hoắc gia không chịu đi đó.”

Thư Tình bị mấy lời này của Hoắc Vân Thành chọc cười.

“Hóa ra Hoắc tổng lạnh lùng không ai bì nổi trong lời đồn lại tự tin như vậy sao? Tôi nói anh biết, ba năm thì Thư Tình này cũng sẽ không thích anh, cả đời cũng không.”

Trong mắt Thư Tình, Hoắc Vân Thành ngoại trừ đẹp trai thì không có điểm nào tốt cả.

Hoắc Vân Thành nghe Thư Tình nói vậy, lập tức đen mặt.

Cả đời cũng không thích anh?

“Thư Tình, tốt nhất cô hãy nhớ rõ những gì mình nói hôm nay.”

Hoắc Vân Thành chỉ cảm thấy Thư Tình đang chơi trò lạt mềm buộc chặt, không thích anh sao còn phải đến Hoắc gia?

Thư Tình lộ ra một nụ cười chuyên nghiệp: “Được thôi, Hoắc thiếu gia, anh yên tâm đi! Ba tháng sau chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa, đúng rồi, đến công ty chúng ta cũng giả vờ không quen nhau đi, như vậy cũng tránh được những hiểu lầm không cần thiết.”

Hoắc Vân Thành không nói gì nữa.

Nhưng Thư Tình nghĩ nhiều rồi, bên ngoài đã sớm lan truyền tin tức Hoắc Vân Thành có hôn ước, vị hôn thê là một người ở nông thôn.

Hoắc Thị lúc này đang bàn tán xôn xao.

“Nghe tin gì chưa, vị hôn thê của Hoắc tổng sắp đến Hoắc Thị làm việc rồi! Còn được làm thư ký của Hoắc tổng.”

“Không phải nói trông rất xấu xí sao? Còn đến từ nông thôn? Tốt nghiệp đại học trong rừng, có thể đọc hiểu tài liệu sao?”

“Ha ha ha ha ha ha, đọc hiểu không tạm không nói tới, chỉ sợ đến cả thao tác với máy tính cũng không biết!”



Mãi đến khi Thư Tình và Hoắc Vân Thành cùng nhau bước vào công ty, ánh mắt của mọi người đều sững sờ.

“Nhìn xem nhìn xem, người phụ nữ sau lưng tổng tài là ai vậy, xinh đẹp khí chất quá đi!”

“Wow wow, chân vừa thẳng vừa thon nha! Chị ơi, em có thể!”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 6


Chương 6

“Đây không phải vị hôn thê của tổng tài đó chứ!”

“Sao có thể? Không thể nào.”

Mọi người đều suy đoán thân phận của Thư Tình, vốn tưởng rằng chỉ là đối tác, đến khi Thư Tình tách khỏi Hoắc Vân Thành để đến bộ phận thư ký báo cáo, cả công ty đều xôn xao.

Người phụ nữ xinh đẹp đi cùng Hoắc tổng vừa rồi đúng là Thư Tình.

Thư Tình đến bộ phận nhân sự làm thủ tục, bốn người trong ban thư ký lúc này cũng đang bàn tán.

“Thư Tình kia cũng quá đẹp rồi! Còn đẹp hơn cả Từ Uyển Nhi.”

Trưởng bộ phận thư ký tỏ vẻ khinh thường: “Xinh đẹp thì có ích gì? Một cô gái quê mùa đến từ nông thôn như cô ta xứng với Hoắc Tổng sao?”

Lúc Thư Tình trở về đúng lúc nghe được câu này, trong mắt cô hiện lên một tia trào phúng, lạnh lùng nói: “Tôi không xứng chẳng lẽ cô xứng sao?”

Hạ Tinh Tinh sắc mặt ngưng trọng, cũng không dám phản bác lời của Thư Tình, dù sao người ta cũng có thân phận vị hôn thê.

“Hoắc tổng nói, người tới ban thư ký chính là thành viên của ban, ai cũng phải đối xử công bằng, đây là quảng cáo hôm nay Hoắc Thị phải quay, cô phụ trách đi.”

Thư Tình cười lạnh, nhận văn kiện rồi rời khỏi.

Mấy người kia tiếp tục tụm lại.

“Chị Tinh Tinh, là quảng cáo Lâm Nam quay sao? Liệu Thư Tình có làm hỏng việc không?”

Một tia sáng lóe lên trong mắt Hạ Tinh Tinh, Lâm Nam là ngôi sao đang nổi, tuổi còn trẻ, tính khí trẻ con, không ai có thể chịu được, ngày đầu tiên Thư Tình đi làm đã làm hỏng buổi quay quảng cáo của Lâm Nam thì tốt biết mấy.

Thư Tình nhìn quá trình quay quảng cáo, Lâm Nam, cô khẽ nhướng mày, hình như có chút quen tai?

Lúc này, trong văn phòng Hoắc Vân Thành, trợ lý nói: “Tổng tài, thư ký Hạ đã giao buổi quay quảng cáo hôm nay cho Thư tiểu thư, có cần đổi người khác không?”

Anh trai của Lâm Nam là bạn thân từ nhỏ của Hoắc Vân Thành, tính tình Lâm Nam thế nào mọi người đều biết rõ, toàn là tật xấu, có lẽ Thư Tình cũng không thể thoát khỏi bị cậu ta hành hạ.

Hoắc Vân Thành hơi khựng lại, nhớ lại lời người phụ nữ kia nói sáng nay, im lặng một lúc rồi nói: “Không cần.”

Anh rất thích Thư Tình bị hành hạ.

Địa điểm quay quảng cáo là ở Hoắc Thị, Thư Tình cùng mấy người phụ trách xuống lầu đón Lâm Nam.

Chiếc Bentley màu đen đỗ trước công ty, Lâm Nam đeo kính râm bước xuống, mười chín tuổi đã có ngàn vạn fan, cả người toát ra vẻ ngổ ngược phóng túng.

Thư Tình tiến lên nghên đón: “Xin chào Lâm thiếu gia, tôi là người phụ trách buổi quay này của anh, Thư Tình.”

Lâm Nam hoàn toàn không nghe thấy Thư Tình nói gì, chỉ mở miệng nói: “Thời tiết nóng như vậy, các người cũng không biết che ô cho tôi sao? Địa điểm quay đã chuẩn bị xong chưa? Đúng rồi, đi mua cho tôi một cốc cà phê trước đi, phải mua ở tiệm trong trung tâm thành phố..”

Còn chưa nói xong, vô tình liếc mắt sang người phụ nữ, Lâm Nam nhất thời kinh ngạc.

“f*ck, chị Tình! Không phải em đang nằm mơ đó chứ!”

Lâm Nam tháo kính râm xuống, vẻ mặt không dám tin.

Cậu ta kích động ôm lấy cô.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 7


Chương 7

“Chị Tình? Sao chị lại ở đây? Người phụ trách? Không phải bây giờ chị nên đi du lịch vòng quanh thế giới hoặc là nằm trên chiếc giường lớn năm thước sao?”

Thư Tình xoa đầu cậu, cười nói: “Thằng nhóc này, đã lâu không gặp, đúng rồi, lúc nãy cậu nói muốn uống gì?”

“Không! Em không nói gì cả, chị muốn uống gì? Em đi mua cho chị?”

Tất cả mọi người đều bị sốc trước cảnh tượng này.

Lâm Nam ôm Thư Tình, Thư Tình xoa đầu Lâm Nam, Lâm Nam đi mua nước cho Thư Tình?

Đây vẫn là Lâm tiểu bá vương mà bọn họ biết sao?

Chẳng lẽ là vì Thư Tình là vị hôn thê của Hoắc Vân Thành nên Lâm Nam mới làm như vậy? Nhưng cũng không đúng, trước mặt Hoắc Vân Thành, Lâm Nam cũng ngạo mạn lắm mà.

Kể ra, Thư Tình và Lâm Nam quen biết nhau cũng được hai năm rồi.

Khi đó, Lâm Nam mới mười bảy tuổi, đóng phim ở vùng nông thôn, vừa vặn ở gần nhà Thư Tình.

Lâm Nam bị bắt cóc, Thư Tình vô tình cứu cậu.

Khi đó, nhìn dáng vẻ xông tới đánh ngã đám bắt cóc của tiểu cô nương đó, Lâm Nam cảm thấy cô cực kì ngầu.

Thư Tình đưa cậu về nhà. Nhìn thấy trang viên còn to hơn cả Cố Cung, Lâm Nam càng kinh ngạc.

Nói tóm lại, trong mắt Lâm Nam, Thư Tình đúng là người đỉnh nhất!

Hai người gia nhập vào Hoắc Thị, việc quay chụp cũng thuận lợi hết chỗ nói.

Lâm Nam chê trang phục xấu, nhưng Thư Tình vừa khen đẹp, cậu liền không than vãn gì nữa.

Lâm Nam xét nét, Thư Tình chỉ cần liếc một cái, cậu cũng không dám nói gì thêm.

Cậu nhóc này nhát gan như vậy, chẳng qua là sợ Thư Tình sẽ đánh người!

Buổi quay chụp vốn dự tính hoàn thành trong năm tiếng đồng hồ, dưới sự phối hợp của Lâm Nam, chỉ mất hai tiếng là xong.

Sau khi chụp xong, Lâm Nam kéo Thư Tình đi, nói: “Chị Tình, đi thôi, em mời chị ăn cơm!”

“Không ăn, tôi còn chưa tan làm!” – Thư Tình lạnh lùng từ chối cậu.

Cạnh đó còn có vài nhân viên công ty lúc này đang nhao nhao bàn luận trong nhóm chat.

“Khiếp! Lâm tiểu thiếu gia mời Thư Tình ăn cơm, thế mà lại bị từ chối!”

“Vãi, Thư Tình này có lai lịch như thế nào? Chỉ là người nông thôn thôi mà vừa xinh đẹp vừa đỉnh như vậy sao?

“Cậu nhóc mau mời tôi đi! Dù có bãi công tôi cũng sẽ đi ăn với cậu! Aaa!”

Lâm Nam bị từ chối thì khóc không ra nước mắt: “Không phải, chị Tình, chị sống trong trang viên, ngao du thế giới không vui sao? Chị muốn vào Hoắc Thị làm việc, hay là do Thư gia phá sản rồi? Em nuôi chị!”

Thư Tình khinh bỉ nhìn cậu: “Thế giới của chị đây, cậu không hiểu!”

Rồi Thư Tình quay về phòng thư kí, tiếp tục làm việc.

Mọi người đều cho rằng Lâm Nam sẽ tức giận bỏ đi, nhưng thật kì lạ, tiểu thiếu gia vốn không thích chờ đợi thế mà lại ở lại phòng nghỉ, đợi Thư Tình tan làm.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 8


Chương 8

Tới lúc tan ca, Hoắc Vân Thành ra khỏi phòng làm việc, nói với Thư Tình đang ngồi trên ghế: “Ông nội đặt nhà hàng rồi, chúng ta cùng đi ăn, đi thôi.”

Hoắc Vân Thành vốn không muốn đi, nhưng dạo trước lão gia tái phát bệnh tim phải nhập viện, khi gọi video, ông đã tuyên bố: “Nếu cháu không đi, ta sẽ rút kim truyền nước ra.”

Hoắc Vân Thành bị ép, bất đắc dĩ chỉ đành đồng ý.

Đúng lúc này, Lâm Nam bước vào.

“Chị Tình à, chị tan làm rồi chứ? Có thể đi ăn được rồi chứ?”

Sau khi bước vào, Lâm Nam mới nhận ra Hoắc Vân Thành cũng đang ở đây.

“Hoắc đại ca?”

Chị Tình? Hoắc Vân Thành không tin nổi nhìn hai người họ.

Thư Tình khựng lại: “Hay là đi cùng luôn đi?”

Cuối cùng ba người cùng tới nhà hàng mà ông nội Hoắc đã đặt.

Suốt dọc đường, Lâm Nam nói mãi không ngừng, Thư Tình thi thoảng đáp lại cậu ta vài câu.

Sau khi tới nhà hàng, Lâm Nam càng ân cần. Cậu kéo ghế cho Thư Tình, gắp thức ăn các kiểu cho cô.

Hoắc Vân Thành thấy mình như người ngoài vậy.

“Đúng rồi, chị Tình, đang yên đang lành sao chị lại chạy tới Hoắc Thị làm việc thế? Chị và Hoắc đại ca có quan hệ gì?”

Lâm Nam luôn có một loại trực giác rằng mối quan hệ giữa hai người này không hề đơn giản.

Thư Tình liếc mắt nhìn Hoắc Vân Thành: “Là ông nội gọi tôi tới làm. Tôi và anh ta? Chúng tôi có hôn ước.”

Lâm Nam vừa uống một ngụm nước liền phun hết cả ra.

“Gì cơ?” – Khựng lại một chút, cậu ta lại nói tiếp: “Vị hôn thê tới từ nông thôn của Hoắc đại ca trong lời đồn chính là chị à!”

Thư Tình từ tốn gật đầu.

Trước kia từng nghe qua rất nhiều lời đồn, song lúc này Lâm Nam không thể không nói một câu: Thư Tình đúng là tới từ nông thôn, nhưng mà vùng nông thôn đó có trang viên trị giá hàng trăm triệu, và mấy chục căn biệt thự…

“Hai người…” – Lâm Nam khó tin nhìn hai người kia.

“Không có tình cảm, ba tháng sau sẽ giải trừ hôn ước.” – Thư Tình thản nhiên nói.

Lâm Nam yên tâm gật đầu, không thể không nói, tính cậu vốn rất thẳng thắn. Lúc này, cậu nói luôn: “Thế thì tốt, Hoắc đại ca nào xứng với chị chứ! Vừa lạnh lùng vừa nhạt nhẽo, còn chẳng tốt bằng em.”

Hoắc Vân Thành vốn đang im lặng ăn cơm: “?”

Anh không xứng với Thư Tình?

“Lâm Nam, chiếc xe đợt trước mà cậu thích, anh cậu vốn nhờ tôi mua để tặng cho cậu, tôi thấy…”

“Đừng đừng đừng, Hoắc đại ca, em không có ý đó.”

Lâm Nam cười gượng.

Họ ăn cơm cũng khá là vui vẻ, ở trước cửa nhà hàng, Thư Tình và Hoắc Vân Thành chia tay với Lâm Nam.

“Tạm biệt nha chị Tình! Khi nào rảnh em sẽ tới chỗ chị chơi.”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 9


Chương 9

Thư Tình cưng chiều xoa đầu cậu: “Tạm biệt cậu nhóc, đi đường cẩn thận!”

Ừm, cảm giác như đang v**t v* chú Alaska ở nhà vậy.

Nhưng hành động này trong mắt Hoắc Vân Thành lại có ý nghĩa khác, anh híp mắt nhìn. Sau khi lên xe không lâu, anh chợt nói: “Hóa ra cô khẳng định chắc nịch rằng sẽ không thích tôi là bởi vì cô đã có người mà mình thích rồi.”

Thư Tình khó hiểu nhìn Hoắc Vân Thành.

“Nhưng tôi bảo cô, bây giờ cô đang có hôn ước với tôi, Lâm Nam lại là minh tinh. Hai người tốt nhất đừng có gây ra tai tiếng gì, nếu không sẽ gây ảnh hưởng không tốt tới danh tiếng Hoắc gia.”

Lời vừa nói ra, Thư Tình mới nhận ra Hoắc Vân Thành đã cho rằng cô thích Lâm Nam.

Mắt chó nào của anh ta nhìn ra vậy?

“Vẫn phải nhắc nhở cô một câu, cửa nhà Lâm gia khó bước vào lắm, dù sao cô cũng lớn hơn Lâm Nam hai tuổi.”

“Anh đủ rồi đấy.”

Người đàn ông này càng nói càng hăng à!

“Tôi thích ai không liên quan tới anh, đừng có ở đây mà chỉ chỉ chỏ chỏ.”

Mặt Hoắc Vân Thành lập tức đen kịt. Mãi tới khi xuống xe, hai người cũng không nói thêm lời nào.

Hoắc Vân Thành nghĩ thầm, Thư Tình không phủ nhận chính là ngầm thừa nhận. Ngược lại, anh còn cho rằng lời cô nói là do cô đã thẹn quá hóa giận.

Tối hôm đó, Hoắc Vân Thành vẫn mất ngủ như thường.

Năm mười ba tuổi anh từng bị bắt cóc, bị nhốt trong một căn phòng không có chút ánh sáng nào. Từ đó trở đi, Hoắc Vân Thành đã quen với việc mất ngủ.

Nhưng điều khác biệt là đêm nay đầu óc anh toàn là Thư Tình.

Không biết tại sao, Hoắc Vân Thành nhớ lại khung cảnh tối qua, lại hoài niệm thời khắc được ôm Thư Tình ngủ?

Càng nghĩ, Hoắc Vân Thành càng phiền lòng.

Tự dưng đi thích một thằng nhóc còn chưa đủ lông đủ cánh, Thư Tình mù rồi à?

Anh buồn bực châm một điếu thuốc.

Trong những ngày sau đó, Thư Tình ở Hoắc Thị trải qua những ngày tháng bình yên vô sự. Chỉ là cuộc sống mỗi ngày đều phải đi làm khiến cô bất giác hoài niệm quá khứ, vẫn là ngao du thế giới hoặc nằm trong trang viên vẫn thoải mái hơn.

Rất nhanh đã tới lễ kỉ niệm tròn một năm của Hoắc Thị. Lúc chập tối, Thư Tình bị người nhà họ Hoắc kéo đi trang điểm, thay lễ phục cùng Hoắc Vân Thành dự tiệc.

Yến tiệc của Hoắc Thị được tổ chức rất long trọng, rất nhiều người có tiếng trong giới thương nghiệp cũng tới.

Hoắc Vân Thành thân là tổng tài, bận rộn đón tiếp khách khứa. Thư Tình đi vào vệ sinh một lát.

Cô vừa dặm lại lớp trang điểm xong, định đi ra ngoài, một cô gái chợt gọi cô lại.

“Cô chính là Thư Tình?”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 10


Chương 10

Thư Tình ngoảnh lại, thấy cô ta chắc cũng trạc tuổi mình, khoác trên mình một chiếc váy Dior, trông có vẻ là tiểu thư một nhà giàu nào đó.

“Có chuyện gì?”

“Tôi là Từ Uyển Nhi.” – Cô ta tiến về phía trước, nói.

Tới Hoắc Thị lâu như vậy rồi, Thư Tình cũng từng nghe qua cái tên Uyển Nhi này trong những lời đồn đại.

Cô ta là đại tiểu thư của Từ gia, là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên của Hoắc Vân Thành, người phụ nữ duy nhất bên cạnh Hoắc Vân Thành nhiều năm như vậy.

Từ Uyển Nhi và Hoắc Vân Thành trong mắt người ngoài đúng là xứng lứa vừa đôi. Trước kia có lời đồn đại rằng hai người họ chắc chắn sẽ kết hôn, ai ngờ được tự dưng lại xuất hiện một Thư Tình.

“Có chuyện gì?”

Từ Uyển Nhi lấy ra một tấm thẻ từ trong túi, bình tĩnh nói: “Trong đây có mười triệu, trong buổi tiệc tối nay, tôi muốn cô tuyên bố với mọi người rằng cô và Vân Thành giải trừ hôn ước.”

Nghe xong, Thư Tình lập tức nở nụ cười.

Sao ở đây toàn người thích lấy tiền đập mình vậy? Nhưng so với năm nghìn tệ của mẹ Hoắc, Từ Uyển Nhi này đúng là hào phóng hơn hẳn.

Từ Uyển Nhi nhìn thấy nụ cười trên mặt cô bèn nhíu mày: “Mười triệu này đã đủ để cô không phải lo cơm ăn áo mặc nửa đời còn lại rồi. Cô phải biết, Vân Thành sẽ không kết hôn với cô đâu. Chẳng qua là do bệnh của ông nội nên mới đón cô tới Hoắc gia. Sau khi ông nội khỏi bệnh, anh ấy sẽ đuổi cô đi, tới khi đó cô sẽ chẳng móc được chút lợi lộc gì đâu.”

“Hơ!” – Thư Tình cười lạnh: “Không phải lo cơm ăn áo mặc nửa đời còn lại? Từ tiểu thư, chút tiền này của cô, tôi còn không đủ tiêu trong vòng một tháng.”

Nói xong, Thư Tình bước đôi chân mang giày cao gót rời đi.

Từ Uyển Nhi đứng đằng sau vẫn không thể tin nổi, Thư Tình bị điên rồi sao? Cô ta là một người nông thôn, mười triệu còn không đủ tiêu trong một tháng?

Nghĩ mãi, gương mặt Từ Uyển Nhi chợt sượt qua một tia u ám, Thư Tình, nếu cô đã không biết điều, vậy đừng trách tôi không khách sáo.

Lúc này, Hoắc Vân Thành đã lên sân khấu phát biểu xong, đang tán gẫu với mọi người.

Sau khi Thư Tình đi ra, mẹ Hoắc tới tìm cô luôn, vừa mở miệng đã cảnh cáo: “Thư Tình, cô đừng có chạy lung tung, an phận ngồi im ở đây cho tôi, đừng làm mất mặt Hoắc gia chúng tôi!”

Lời châm biếm của bà khiến Thư Tình cảm thấy vô cùng hối hận. Chỉ vì cảm thấy nhàm chán nên cô mới tới tham gia buổi tiệc này.

Chẳng thà bây giờ cô rời đi luôn.

Nhưng Thư Tình còn chưa kịp mở miệng, Từ Uyển Nhi và đám chị em của cô ta đã bước tới. Cô ta nhìn Thư Tình như kiểu chuyện khi nãy trong nhà vệ sinh chưa từng xảy ra vậy, cười nói: “Bác gái, đây chính là Thư Tình – vị hôn thê của Vân Thành à? Thư tiểu thư, chào cô, tôi là Từ Uyển Nhi.”

Lúc này, Từ Uyển Nhi như một thiên kim yêu kiều, dịu dàng trang nhã. Ngược lại, Thư Tình vốn không thèm để ý đến cô ta lại trở nên cực kì bất lịch sự.

Mẹ Hoắc lườm Thư Tình, cười nói với Từ Uyển Nhi: “Uyển Nhi, mặc kệ cô ta, người nông thôn như cô ta chẳng hiểu lễ nghĩa gì cả.”

“Không sao đâu bác gái. Đúng rồi, nghe nói Thư tiểu thư tài nghệ hơn người, trên sân khấu vừa hay có đàn piano, hay là chúng ta thử so tài một chút.”

Nghe vậy, Thư Tình liếc nhìn Từ Uyển Nhi một cái. Bên ngoài đều đồn đại cô là đồ quê mùa tới từ nông thôn, đồn đại Từ Uyển Nhi mới là tài nghệ hơn người.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 11


Chương 11

Đây rõ ràng là muốn làm nhục mình mà.

Từ Uyển Nhi cũng không đợi Thư Tình mở miệng, cô ta trực tiếp bước về phía cây đàn piano ở góc sân khấu.

Do cô ta có thân phận là thiên kim Từ gia, lại còn là thanh mai trúc mã của Hoắc Vân Thành, quần chúng bất giác hướng ánh mắt về phía cô ta.

Từ Uyển Nhi đàn khúc nhạc sở trường của mình. Tiếng đàn vừa dứt, quần chúng đều vỗ tay.

Sau khi bước xuống, Từ Uyển Nhi liền cười nói: “Đàn chẳng ra làm sao cả, Thư tiểu thư, đến lượt cô rồi.”

Đám chị em plastic của Từ Uyển Nhi ở bên cạnh bắt đầu giễu cợt.

“Uyển Nhi, cậu đàn hay như thế còn bảo là chẳng ra làm sao!”

“Thư tiểu thư, sao cô lại không dám lên vậy? Chẳng lẽ cô lại không biết đánh đàn piano à! Tin tức vị hôn thê của Hoắc tổng không biết đánh đàn piano bị đồn ra ngoài sợ rằng sẽ bị người ta chê cười mất!”

Xung quanh còn có rất nhiều người, họ đều đắc ý nhìn Thư Tình.

Mẹ Hoắc chỉ cảm thấy cực kì mất mặt, ánh mắt nhìn Thư Tình lại càng tỏ ra chán ghét.

Thư Tình cười: “Chỉ là tôi cảm thấy đánh đàn piano trong tiệc rượu như thế này giống như một ả đào vậy, nếu mọi người đã nhất quyết muốn nghe, vậy tôi sẽ đánh đàn.”

Nói xong, Thư Tình đặt ly rượu xuống, tao nhã bước về phía cây đàn.

Cô chọn một khúc nhạc giống với Từ Uyển Nhi. Từ Uyển Nhi muốn vả mặt cô, nhưng cô ta lại không biết trình độ đánh đàn của Thư Tình đã vượt cấp mười từ năm cô mười tuổi.

Người có thể khiến Thư Tình mất mặt còn chưa xuất hiện trên đời này đâu!

Tiếng đàn êm tai từ từ vang lên, mọi người trên sàn nhảy cũng phối hợp với Thư Tình mà bắt đầu nhảy, khung cảnh vừa đẹp đẽ lại hòa hợp.

Đại đa số người ở đây đều am hiểu về đàn. Lúc này, mọi người đều có thể nghe ra Thư Tình đàn tốt hơn Từ Uyển Nhi rất nhiều.

Hoắc Vân Thành đang tiếp khách cũng khựng lại, anh hướng mắt về phía người phụ nữ bên cây đàn.

Cô mặc một bộ lễ phục màu xanh lam nhạt, mái tóc xoăn gợn sóng buông xõa sau cổ. Cô nhắm mắt, đôi tay lướt nhẹ trên phím đàn, đẹp đến mức khiến người ta ngộp thở.

Không chỉ Hoắc Vân Thành, rất nhiều khách khứa đều nhìn phát ngốc.

Từ Uyển Nhi ở dưới khán đài như bị sét đánh, mặt như bị vả cho một phát, đau rát.

Thư Tình thế mà lại biết đánh đàn, thế mà lại đàn tốt hơn cả cô? Sao lại thế được?

Khúc nhạc vừa dứt, Thư Tình liền bước xuống.

“Thư tiểu thư đúng là tài nghệ hơn người, tôi hổ thẹn không sánh bằng.” – Từ Uyển Nhi nói một cách nền nã, nhưng trong lòng thì vô cùng tức giận.

Từ Uyển Nhi cô thế mà còn không bằng một kẻ tới từ nông thôn?

“Từ tiểu thư đàn cũng không tồi.” – Thư Tình nói cho có lệ.

Đúng lúc này, một người đàn ông mặc tây trang màu đen bước về phía bọn họ.

Thư Tình chợt khựng lại, đây không phải là chú An – quản gia của trang viên hay sao? Sao chú ấy lại tới đây?

Thân phận thực sự của mình sắp bị bạo lộ rồi ư!
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 12


Chương 12

An quản gia bước thẳng về phía họ. Ông liếc nhìn Thư Tình nhưng cũng không nói gì, mà lại hướng về phía Hoắc Vân Thành và mẹ Hoắc nói: “Chào Hoắc tổng và Hoắc phu nhân, tôi là An Phong – quản gia của Thư gia. Thật sự rất xin lỗi, lão gia không khỏe, nên chỉ đành để tôi tới dự tiệc thay.”

Hoắc mẫu vội tiến lên, nói: “An tổng đừng khách sáo, Thư lão gia không sao chứ?”

Mấy người họ hàn huyên một lúc. Bên ngoài ai chẳng biết Thư lão gia và Hoắc lão gia đã thân nhau mấy đời. Năm đó hai nhà có thể nói là đã cùng xưng bá trên thị trường thương nghiệp.

Song nhiều năm trước, Thư lão gia đã bán công ty đi, rút khỏi giới. Nhiều năm như vậy vẫn không có tin tức gì về ông, nghe nói là ông đã đưa cháu gái đi ngao du thế giới rồi.

Nhưng thế lực Thư gia vẫn trải khắp mọi miền đất nước như xưa.

An Phong lấy quà mà lão gia đã chuẩn bị ra: một bức danh họa thế giới, một miếng đất ở Thành Nam có trị giá hàng trăm triệu, vân vân…

Thư Tình bất giác đau lòng. Chẹp chẹp, tiền đang yên đang lành sao lại đem tặng vào tay người nhà họ Hoắc chứ…

Nhưng may mà An Phong không vạch trần cô, nếu thân phận bị bạo lộ thì mất cả vui. Kẻ nịnh nọt như mẹ Hoắc ba tháng sau chưa chắc sẽ cho cô rời đi.

Hoắc Vân Thành biết mình có nhiều tiền như vậy nói không chừng lại yêu mình mất.

Thư Tình còn đang tưởng tượng dở, đúng lúc này, cô nghe thấy đám chị em của Từ Uyển Nhi nói: “Thư gia này đúng là hào phóng thật. Đúng rồi, Uyển Nhi, nghe nói khi trước cậu tới diễn thời trang ở Paris còn từng gặp cháu gái Thư gia à!”

Ở bên ngoài, cháu gái Thư gia vẫn luôn là một truyền thuyết, rất ít người biết cô tên gì, chứ đừng nói là từng gặp mặt.

Từ Uyển Nhi gật đầu: “Đúng vậy, cô ấy đẹp lắm!”

“Uyển Nhi giỏi ghê, còn kết bạn wechat với người ta nữa. Thư tiểu thư còn nói với Uyển Nhi rằng khi nào tới thành phố A thì sẽ tới rủ cậu ấy đi chơi nữa!” – Một chị em khác của Từ Uyển Nhi nói.

“Wow! Uyển Nhi, cậu đỉnh quá đi!”

Nghe xong, Thư Tình khẽ nhướng mày nhìn về phía Từ Uyển Nhi.

Cảm nhận được ánh mắt của cô, Từ Uyển Nhi cũng quay sang nhìn.

“Sao vậy, Thư tiểu thư?”

“Cô từng gặp cháu gái Thư gia?”

Từ Uyển Nhi gật đầu.

“Sao nào? Cô ngưỡng mộ Uyển Nhi lắm phải không! Cùng là họ Thư, đồ nhà quê nhà cô đúng là khác biệt một trời một vực với người ta mà.”

Nghe xong lời đám chị em của Từ Uyển Nhi, Thư Tình bật cười mà không nói gì, đúng là một lũ ngu ngục.

Từ Uyển Nhi thấy cô cười liền cảm thấy khó hiểu. Lẽ nào Thư Tình biết cô căn bản chưa từng gặp cháu gái Thư gia sao? Không thể nào, sao cô ta biết được những chuyện này, nhất định là do mình nghĩ nhiều rồi.

Trong lòng vốn đang rối bời, Từ Uyển Nhi lại thấy Thư Tình hơi lắc đầu, thở dài một tiếng rồi rời đi, nụ cười nơi khóe môi cũng đem theo vài phần châm biếm.

Lý trí nhắc nhở cô rằng Thư Tình đáng lẽ không biết mới đúng, nhưng Từ Uyển Nhi vẫn không nhịn được trở nên hoảng loạn. Cảm giác này khiến cô tức giận.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 13


Chương 13

Một con nhóc nhà quê bày ra dáng vẻ đó cho ai xem, rõ ràng chẳng có tư bản gì chống lưng còn tự đại đến thế. Hừ!

Đầu chợt lóe lên, cô nghĩ ra một cách, Từ Uyển Nhi nhìn theo bóng lưng của Thư Tình, nở một nụ cười độc ác.

Thư Tình nâng một ly rượu vang lên, tự bước tới một góc yên tĩnh vắng người rồi ngồi xuống.

Cảm nhận được có người đang nhìn mình, Thư Tình dựa vào trực giác nhìn qua, ánh mắt xuyên qua biển người, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Hoắc Vân Thành.

Từ sau khi Thư Tình đàn xong, Hoắc Vân Thành chưa từng rời ánh mắt khỏi người cô.

Anh còn đang nghĩ sao cô lại biết đánh đàn piano, rồi khí chất cao quý dường như bẩm sinh đã có của cô không giống với khí chất nên có của một cô gái nông thôn. Hoắc Vân Thành nhận ra Thư Tình nhìn về phía anh, lập tức hồi thần, tim giật thót một cái.

Nhưng ngay sau đó, anh thấy Thư Tình dường như coi anh như không tồn tại, cô chỉ quét mắt lướt qua người anh, rồi nhìn sang phía khác ngay.

Hoắc Vân Thành nén cơn giận không lý do của mình xuống. Cục tức mắc kẹt trong lồng ngực khiến anh vô cùng khó chịu.

Thư Tình nhấp một ngụm rượu, ở một góc mà người khác không nhìn thấy, cô cúi đầu cười giễu.

Cô biết Hoắc Vân Thành khi nãy nhìn mình là đang nghĩ gì. Cô đánh đàn tốt như vậy, loại đàn ông lòng dạ hẹp hòi, phiến diện, ngạo mạn như anh ta vốn chỉ đợi để xem cô mất mặt, lúc này chắc chắn đang vô cùng kinh ngạc.

Cứ từ từ mà tính đi!

Cô vốn dĩ không thích tiếp xúc với loại đàn ông tự cao tự đại.

Ba tháng này cứ coi như chơi đùa một hồi đi.

Một mình ngồi hồi lâu, tính toán thời gian vừa lúc, Thư Tình ra ngoài chuẩn bị đi về trước.

Vừa định bắt một chiếc taxi, giọng nói của Hoắc Vân Thành đột nhiên vang lên từ phía sau: “Ai cho cô tự ý đi về?”

Thư Tình quay người nhìn sang thì thấy Hoắc Vân đang đi về phía cô, rõ ràng là đi theo cô ra đây.

“Là ai quy định tôi đi về thì phải báo cáo với anh? Hoắc Vân Thành, đến giờ tan sở rồi, tôi cũng không phải là thuộc cấp dưới trướng của anh, tôi muốn làm gì là quyền tự do của tôi.”

Thư Tình cảm thấy Hoắc Vân Thành thật vô lý.

Lúc này, một chiếc ô tô dừng lại trước mặt hai người, tài xế bước xuống xe, mở cửa cho hai người.

Thư Tình nhận ra đó là xe của Hoắc Vân Thành, anh quay mặt về chỗ khác, nói: “Muộn thế này một mình bắt taxi không an toàn. Chúng ta cùng nhau trở về, mắc công xảy ra chuyện gì cô lại ăn vạ lên người Hoắc gia bọn tôi nữa.”

Thư Tình nhíu mày: “Nếu như là sợ tôi ăn vạ tiền thì không cần, tiền của Hoắc gia các anh, tôi còn chướng mắt.”

Nói xong, Thư Tình liền muốn đi, Hoắc Vân Thanh vươn tay giữ chặt cổ tay cô, gằn giọng nói: “Lên xe!”

Đón lấy ánh mắt tức giận của Thư Tình, Hoắc Vân Thành lại nói: “Tôi đã hứa với ông phải ở cùng cô ba tháng, cho nên trong thời gian này tôi phải đảm bảo sự an toàn cho cô.”

Ngụ ý là, anh chỉ không muốn phải chịu trách nhiệm cho bất trắc gì xảy ra nên mới miễn cưỡng phải đi về chung với Thư Tình.
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 14


Chương 14

Thư Tình rút tay mình về, không kiên nhẫn mà bước lên xe.

Trước khi đến đây cô đã cảm thấy ba tháng này cô và Hoắc Vân Thành sẽ không thể nào tiến triển được gì, bây giờ xem ra người đàn ông này không chỉ có tính tình khó chịu mà tính cách lại còn xấu xa không chịu nổi.

Một người cả đời tinh tường như ông nội sao đến khi chọn cháu rể lại hồ đồ đến vậy!

Từ Uyển Nhi sau khi thấy Hoắc Vân Thành rời đi thì cũng chạy ra theo, cô ta nấp sau cây cột chỗ cửa, thấy Hoắc Vân Thành và Thư Tình cùng nhau rời đi không khỏi ghen tị tức tối dậm chân.

Nếu người đính hôn với Hoắc Vân Thành là cô ta thì lúc này cô ta và Hoắc Vân Thành đang ngồi trên xe với nhau mới phải, Thư Tình là cái thá gì chứ!

Từ Uyển Nhi lấy di động trong túi ra, gọi điện: “Tôi nhớ lần trước cô nói muốn làm bạn với tôi đúng không? Nếu đã vậy, cô cũng nên có chút quà gặp mặt coi như thể hiện thành ý đúng chứ.”

Hạ Tinh Tinh là Trưởng ban thư ký của Hoắc Vân Thành, may mắn gặp được Từ Uyển Nhi trong một bữa tiệc, muốn tiến đến làm quen để dựa vào đó bước chân vô giới thượng lưu nhưng cuối cùng lại bị bọn họ coi thường xa lánh.

Bây giờ Từ Uyển Nhi chủ động gọi cho Hạ Tinh Tinh, cô ta lập tức đồng ý: “Đương nhiên rồi, Từ tiểu thư muốn tôi phải gì?”

“Rất đơn giản, Thư Tình bây giờ đang làm việc dưới trướng của cô đúng không, cô chỉ việc âm thầm nhích một chút, cho cô ta nếm chút mùi đau khổ, hẳn là không khó chứ?”

Ngừng một chút, Từ Uyển Nhi lại nói: “Xong việc, nếu như cô làm tốt thì túi xách mới ra gần nhất tùy cho cô chọn, bất kể giá cả thế nào.”

Hạ Tinh Tinh vốn dĩ còn có chút do dự, nghe đến đây lại lập tức cao hứng: “Không hổ là Từ tiểu thư, ra tay quả nhiên hào phóng. Cô yên tâm, chuyện này cứ để cho tôi.”

“Tự tin đến vậy sao?”

“Đương nhiên, Thư Tình chẳng qua chỉ là một thư ký nhỏ bé, Hoắc tổng chưa từng để ý tới cô ta, nhân viên công ty thì lại cô lập, muốn cho cô ta chịu khổ vô cùng dễ dàng.”

Nghe Hạ Tinh Tinh nói Hoắc Vân Thành ở công ty không hề để ý tới Thư Tình, tâm trạng Từ Uyển Nhi liền tốt hơn phân nửa.

“Vậy thì quyết định như vậy đi, chỉ cần cô được việc thì không thiếu chỗ tốt cho cô đâu!”



Bên trong xe, Hoắc Vân Thành cùng với Thư Tình ngồi ở ghế sau, giữa hai người cách ra một khoảng trống thật lớn.

Hoắc Vân Thành nhìn sang, thấy Thư Tình vẫn giữ nguyên tư thế như lúc vừa mới lên xe, nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Cô đàn piano không tồi, học từ khi nào đấy?”

Thư Tình nhìn về phía anh, hơi nhướng mày, cũng biết rằng anh sẽ ngạc nhiên nhưng không ngờ lại chủ động mở miệng hỏi cô: “Không tồi sao? Tôi vừa mới học.”

Hoắc Vân Thành: “…”

Nhìn thấy bộ dạng câm nín của Hoắc Vân Thành, Thư Tình cười đắc ý: “Xem Từ Uyển Nhi đàn một lần là tôi học được ngay. Thế nào, có phải rất thông minh không?”

Hoắc Vân Thành bực bội quay đầu đi: “Phụ nữ giống như cô đúng là không thể nói chuyện nổi?”

“Vậy thì không nói, là anh bắt chuyện với tôi trước, ok?”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 15


Chương 15

Thư Tình cũng quay đầu đi không thèm nhìn anh.

“…”

Hoắc Vân Thành giơ tay kéo kéo cà vạt, lửa giận trong lòng càng thêm mãnh liệt, hơn nữa là càng giận chính mình, đáng ra không nên nói chuyện với cô ta làm gì.

Giờ khắc này chính anh cũng không thể hiểu được vừa rồi vì sao lại cảm thấy trong xe quá mức im lặng mà tìm chủ đề bắt chuyện với cô ta, càng nghĩ càng thấy bực.

Mãi cho đến khi về đến nhà, hai người cũng không hề nói thêm một lời nào.

Xe vừa dừng ở cửa Hoắc Vân Thành liền nhanh chóng xuống xe, Thư Tình vờ như không cảm thấy gì, nhàn nhã xuống xe bước vào.

Hoắc Vân Thành đang ngồi trên sô pha trong phòng khách, cầm một cốc nước trên tay, Thư Tình đi ngang qua cũng không thèm nhìn anh, chậm rãi đi lên lầu.

Hoắc Vân Thành âm trầm đặt chiếc cốc xuống bàn.

Thư Tình nghe thấy âm thanh đó, tiếp tục vờ như không có gì bước đi.

Chỉ mới trêu một chút mà đã tức giận thế này? Xem ra sự độ lượng của anh ta chẳng tốt chút nào cả!

Người như vậy mà cũng có thể làm tổng tài Hoắc thị sao? Không sợ phá hỏng luôn cả gia nghiệp gây dựng bao năm hả.



Sáng hôm sau, lúc ăn sáng, Thư Tình lại không tránh khỏi bị mẹ Hoắc và Hoắc Thiến chèn ép thêm một hồi.

Thư Tình chỉ coi họ như là không khí, mặc kệ bọn họ muốn nói gì thì nói.

Mẹ Hoắc và Hoắc Thiến không đạt được hiệu quả như mong muốn, ngược lại chỉ tự chuốc thêm bực bội vào người.

Thư Tình chỉ xem như là mấy tên hề diễn xiếc một hồi, không thèm để tâm, ăn sáng xong liền đi thẳng đến công ty làm việc.

Năng lực làm việc của Thư Tình rất mạnh, mấy công việc vặt vãnh của thư ký đối với cô không thành vấn đề, chỉ trong buổi sáng cô đã hoàn thành xong hết công việc, ăn trưa xong còn có thời gian nghỉ ngơi trong chốc lát.

Lúc ba giờ chiều, cô chỉ vừa mới đi vệ sinh một chút, lúc về đã thấy trên bàn xuất hiện thêm một xấp tài liệu.

Thấy Hạ Tinh Tinh đang đứng ngay bên, cô liền đoán được kiệt tác này là của ai.

“Cái này là sao đây?”

Hạ Tinh Tinh giọng điệu ra lệnh: “Tất cả những tài liệu này cần phải được lưu trữ vào máy tính trong hôm nay. Đúng ra là có một đồng nghiệp khác cùng làm với cô, nhưng hôm nay anh ấy có việc gấp xin nghỉ phép nên chỉ có thể một mình cô tự làm. Nhớ đó, bắt buộc phải hoàn thành trong hôm nay, sắp xếp lại dữ liệu, ngày mai là cần phải dùng đến nó rồi.”

Thư Tình xem lướt qua một lượt tài liệu, nhập lại toàn bộ dữ liệu vào máy chỉ là chuyện nhỏ nhưng lại tốn nhiều thời gian và tinh lực, nếu muốn hoàn thành trong hôm nay thì chắc chắn cô sẽ phải làm thêm giờ.

“Nếu gấp vậy sao cô không đưa cho tôi sớm hơn?”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 16


Chương 16

Hạ Tinh Tinh lời lẽ tự nhiên nói: “Kế hoạch ban đầu có sự thay đổi, tôi cũng là vừa nhận được lệnh từ trên xuống, những tình huống khẩn cấp như vậy trong công việc đều là chuyện bình thường, thái độ phàn nàn của cô như vậy là sao? Thư Tình, mặc dù cô là vị hôn thê của Hoắc tổng nhưng nếu đã vào làm việc trong công ty, tôi nghĩ cô nên hoàn thành tốt trách nhiệm của mình mới phải chứ?”

Thư Tình sao lại không biết tính toán trong lòng Hạ Tinh Tinh nhưng nếu đã đến đây thì tất nhiên phải làm những việc cần làm rồi.

“Đương nhiên.”

Dứt lời, Thư Tình ngồi xuống, lật xem tài liệu.

Hạ Tinh Tinh nở nụ cười đắc ý, thật ra cô đã nhận được thông báo của cấp trên từ sáng, chỉ là cố ý bây giờ mới nói cho Thư Tình, ngoài ra nhân viên kia nghỉ phép cũng là do cô cố tình chủ động cho phép.

Đống tài liệu này nếu mà không tăng ca đến mười giờ chắc chắn sẽ không xong, e là Thư Tình hôm nay không hoàn thành kịp rồi, còn thêm cả đau lưng mỏi eo nữa.

“Nhớ đó, nhất định phải kiểm tra đối chiếu kỹ càng không được có bất kỳ sai sót nào, chỉ cần sai một con số thôi cũng khiến cho dữ liệu cuối cùng bị sai lệch đó.”

Thư Tình bực bội liếc Hạ Tinh Tinh: “Còn gì nữa không? Nói luôn đi.”

“Không có.”

“Không có thì mời đi chỗ khác, không có việc gì làm hả?”

Bị Thư Tình thái độ trước mặt nhiều nhân viên như vậy, Hạ Tinh Tinh cảm thấy mặt mũi mình mất hết.

Cho dù Thư Tình là vị hôn thê của Hoắc tổng nhưng cô chỉ là một thư ký cỏn con, cô ta lại còn là Trưởng ban thư ký, vậy mà cô dám vô lễ với cô ta như vậy.

Cái đồ nhà quê thì có gì mà kiêu ngạo, cô ta không thể nào chịu nổi dáng vẻ kiêu căng ngạo mạn của Thư Tình.

Hạ Tinh Tinh trừng mắt liếc Thư Tình một cái, xoay người rời đi.

Nhưng trong lòng lại mắng thầm: “Hừ! Cứ từ từ mà làm gì, không chỉ có nhiêu đó thôi đâu, còn nhiều việc khác đang chờ cô đó! Loại người như cô đừng hòng có ai thèm giúp đỡ!”

Thư Tình sắp xếp lại tài liệu, cô có trí nhớ rất tốt, có thể nói nhìn một lần là không thể quên được, sau khi nắm sơ lược nội dung tài liệu, cũng hình dung được đại khái mình cần phải làm những gì rồi mới bắt đầu nhập chúng vào.

Quá trình có chút phức tạp nhưng đối với cô mà nói cũng không khó khăn, tập trung vào việc, tốc độ càng ngày càng nhanh.

m thanh bàn phím từ chỗ cô nhanh chóng thu hút sự chú ý của các đồng nghiệp khác, nhỏ giọng thì thầm:

“Nhìn tốc độ gõ chữ của cô ấy nhanh chưa kìa, tôi cứ nghĩ là tôi đã nhanh lắm rồi nhưng cô ấy còn hơn nữa.”

“Vốn tưởng rằng ở nông thôn lên không rành mấy thứ này chứ, không ngờ tới bắt tay vào làm lại thành thạo như vậy.”

“Đúng rồi, công việc sáng nay cô ấy làm cũng rất năng suất. Xem ra tuy là ở nông thôn đến nhưng cũng không phải là kẻ quê mùa không biết gì, nếu không cũng đã không thành vị hôn thê của Hoắc tổng rồi. Dù sao cũng là do đích thân Hoắc lão gia tử lựa chọn ra, hẳn là sẽ không lầm được.”

“Như vậy thì đã sao? Cô không thấy Hoắc tổng không thèm để ý gì đến cô ta hả? Rồi cô ta cũng sẽ tự động rời khỏi đây thôi, mới vào mà cô ta đã đắc tội Trưởng ban thư ký, bị cố tình làm khó dễ như thế này không biết cô ta sẽ trụ được bao lâu.”

“Hừ, mặc kệ đi, cũng không liên quan đến chúng ta, không chừng lại rước thêm họa vào thân thì khổ…”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 17


Chương 17

“…”

thanh bàn tán của bọn họ từng chút từng chút truyền đến tai Thư Tình, cô chỉ phớt lờ chúng đi, tập trung làm việc của chính mình.

Tất nhiên cô sẽ không để bản thân mình phải chịu đựng, đói bụng thì ăn một ít đồ ăn vặt mang theo sẵn, khát thì đi pha một ly trà uống, mệt mỏi thì đi toilet thả lỏng.

Buổi tối, đã đến giờ tan tầm nhưng hôm nay có rất nhiều việc nên hầu hết mọi người chưa vội phải ra về. Thư Tình đi ăn cơm tối trước rồi mới thong thả trở lại tiếp tục công việc.

Đến giờ ăn thì phải đi ăn, cô không bao giờ để dạ dày cô phải chịu khổ cả.

Hạ Tinh Tinh đợi cô quay lại, tức giận đập mặt bàn: “Thư Tình! Công việc làm chưa xong mà lại đi lêu lổng ở đâu vậy! Tôi đã nói tài liệu đó phải được thống kê xong trong hôm nay để ngày mai dùng nhưng cô thì sao, một hồi lại ăn, một hồi lại uống, chốc chốc lại lượn lờ ở đâu đâu, thái độ làm việc của cô như vậy là sao hả! Không muốn làm thì nói thẳng để tôi sắp xếp cho người khác làm, nếu bởi vì cô mà công tác bị trì hoãn, gây tổn thất cho công ty thì cô có chịu trách nhiệm nổi không?”

Nghe Hạ Tinh Tinh la hét ầm ĩ, Thư Tinh giơ ngón tay ngoáy ngoáy lỗ tai: “Theo như lời cô nói thì chỉ cần tôi làm xong trong hôm nay là được không phải sao, tôi tự biết thu xếp.”

“Đừng có ở đó mà mạnh miệng, tôi thấy cô mới làm chưa được nhiều ít, cô…”

Hạ Tinh Tinh vẫn tiếp tục không ngừng, Thư Tình cao giọng quát: “Đủ rồi!”

Hạ Tinh Tinh lập tức im lặng, những người khác đồng thời cũng giật mình.

Thư Tình trước giờ ghét nhất những người ầm ĩ, Hạ Tinh Tinh lại hết lần này đến lần khác khiến cho cô khó chịu: “Những lời này của cô chờ cho ngày mai nếu mà tôi vẫn chưa có hoàn thành thì hẵng nói, còn bây giờ thì mời cô đi ra chỗ khác cho tôi tiếp tục làm việc, đừng có quấy rầy tôi nữa, được không? Nếu cô một hai cứ phải đứng đây nói mấy lời vô nghĩa, vậy thì nếu ngày mai công việc tôi không hoàn thành kịp, đến lúc đó tôi chỉ có thể nói là do cô làm ảnh đến công tác của tôi, là lỗi của cô chứ không phải tôi.”

Hạ Tinh Tinh bị khí thế của Thư Tình làm cho kinh ngạc, lại cảm thấy không cam lòng, càng thêm tức giận.

“Được lắm…Chưa gì đã bắt đầu muốn trốn tránh trách nhiệm rồi đúng không? Được, tôi chống mắt xem ngày mai cô có thể làm xong được hay không!”

Hạ Tinh Tinh nâng chiếc giày cao gót, tức giận bỏ đi.

Cô ta không phát tiết được trên người Thư Tình đành phải trút giận lên những người khác: “Hôm nay, nếu như chưa hoàn thành công việc của mình thì không ai được phép ra về!”

Thư Tình cười chế nhạo, mặc kệ, tiếp tục làm việc.

Những nhân viên khác lần lượt ra về, cuối cùng chỉ còn một mình Thư Tình còn ngồi lại trong văn phòng.

Đến chín giờ ba mươi phút, Thư Tình rốt cuộc cũng hoàn thành hết công việc.

Nếu là người khác, ước chừng hôm nay bọn họ sẽ phải vội vội vàng vàng bỏ ăn bỏ uống không ngừng nghỉ làm đến mười thậm chí là mười một giờ mới xong, nhưng lấy hiệu suất của cô, hoạch định rõ ràng tất cả, cuối cùng hoàn thành một cách dễ dàng.

Thư Tình đang thu dọn đồ đạc thì đột nhiên nhận được cuộc gọi từ Hạ Tinh Tinh.

“Cô còn phải mất bao lâu nữa mới làm xong?”

“Đã xong rồi.”

“Cái gì? Cô có chắc là đã kiểm tra kỹ càng hết cả chưa?”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 18


Chương 18

Hạ Tinh Tinh không ngờ rằng cô lại làm xong mau chóng như vậy.

Thư Tình kiên nhẫn đáp: “Tôi chắc chắn. Nếu không còn chuyện gì nữa, tôi cúp đây, bây giờ tôi phải tan ca rồi.”

“Không được, bây giờ cô không thể đi về được.” Hạ Tinh Tinh đột nhiên cao giọng quát.

Thư Tình vừa mới nhấc chân liền dừng lại: “Tại sao?”

“Trần tổng vừa mới gọi cho tôi nói còn có một phần số liệu nữa cần phải bổ sung, bây giờ tôi đưa qua liền cho cô, chờ đó.”

“Vậy cô cứ trực tiếp gửi thẳng số liệu cho tôi, chờ cô qua đây cũng đã quá muộn rồi.”

“Không được, nội dung này tương đối phức tạp, cô chưa từng tiếp xúc qua nó, lỡ đâu không hiểu thì hỏng, cô cứ chờ tôi. Đừng có bực, tôi đây đã về đến nhà rồi mà giờ còn phải chạy lên tăng ca với cô đây này, cô còn cằn nhằn cái gì nữa, là Trần tổng đột nhiên thông báo cho tôi, tôi còn có thể làm gì được!”

“Biết rồi.”

Thiết nghĩ nếu Hạ Tinh Tinh chỉ đơn giản muốn chèn ép cô cũng sẽ không đến mức phải hy sinh thời gian chính mình như vậy, dù gì cũng đã muộn thế này rồi. Thư Tình không nghĩ nhiều nữa mà quay về chỗ ngồi.

Cô vừa mở nhạc nghe vừa chơi trò chơi thư giãn, khi nhìn lại thời gian, đã bốn mươi phút trôi qua, Hạ Tinh Tinh chưa đến.

Thư Tình vào nhà vệ sinh một lần, rồi lại quay trở về nghịch điện thoại trong chốc lát, hơn hai mươi phút nữa qua đi mà Hạ Tinh Tinh vẫn không thấy đâu, Thư Tình gọi một cuộc điện thoại.

“Khi nào thì cô mới đến đây?”

“Vốn dĩ tôi muốn bớt chút thời gian nên mới gọi taxi đi nhưng không ngờ lúc đi lại bị tắc đường rất lâu, khoảng chừng nửa tiếng nữa tôi mới đến được. Hôm nay đúng là quá xui xẻo, tất cả đều do Trần tổng không chịu báo sớm cho tôi, làm tôi muộn như này rồi mà còn bị kẹt xe. Này bác tài, nhanh lên chút tôi còn đang vội!”

Nghe Hạ Tinh Tinh than thở một loạt, Thư Tình lại thoáng cảm thấy đau đầu, cau có: “Vậy thì cô nhanh lên đi.”

Hạ Tinh Tinh đang ngồi trong nhà, thấy Thư Tình cúp máy thì liền cười đắc ý, xoay người đi vào phòng tắm.

Cứ ngồi đó mà đợi đi, đợi thế nào cũng không đợi được cô đâu.

Lại bốn mươi phút nữa trôi qua, Hạ Tinh Tinh còn chưa tới, sự kiên nhẫn của Thư Tình đã là con số không.

Cô lại tiếp tục gọi Hạ Tinh Tinh: “Hạ Tinh Tinh, cô là muốn hôm nay tôi với cô phải thâu đêm ở công ty luôn hả?”

Lúc này, Hạ Tinh Tinh đang đắp mặt nạ bùn, thoải mái nằm dài trên sô pha, dùng giọng điệu bực bội nói: “Cáu cái gì? Cô vội còn tôi thì không sao? Nhưng lại vội thì có ích gì, cô cứ chờ thêm chốc lát, mười phút nữa tôi chắc chắn sẽ đến. Này bác tài, bác lái nhanh chút được không, mười phút nữa đến nơi được chứ? Được đúng không, được, tôi…”

“Vậy thì mười phút, mười phút sau tôi mà không thấy cô là tôi về trước đó, còn đống tài liệu kia, tự cô đến mà làm đi.”

Thấy Thư Tình cúp máy, Hạ Tinh Tinh cười nhạo một tiếng, ném điện thoại sang một bên, nhàn nhã ăn nho.

Trực giác mách bảo cho Thư Tình có gì đó không đúng, Thư Tình gửi số di động của Hạ Tinh Tinh cho một người: “Tra cho tôi vị trí hiện tại của người này.”
 
Hoắc Tổng, Tôi Muốn Từ Hôn
Chương 19


Chương 19

Năm phút sau, người nọ trả lời.

Nhìn thấy vị trí của Hạ Tinh Tinh đang ở một khu dân cư, Thư Tình chợt hiểu ra, trong lòng lửa giận hừng hực dâng lên!

Hạ Tinh Tinh dám chơi cô!

Có vẻ như là cô đã quá thiện lương nên mới nghĩ loại người như Hạ Tinh Tinh có thể vì công việc mà từ nhà trở lại đây.

Thư Tình xách túi bước ra ngoài, trong lòng sắp xếp lên kế hoạch trả đũa, nhưng vừa bước đi được vài bước, ánh đèn đột nhiên vụt tắt.

Văn phòng trống rỗng phút chốc tối đen như mực.

Thư Tình sững sờ tại chỗ, hoảng sợ nhìn xung quanh, chầm chậm từng bước một lùi lại về chỗ ngồi của mình, tay chân luống cuống vội vàng lấy di động trong túi ra, bật đèn lên.

Cô sợ bóng tối, trước giờ vẫn luôn sợ.

Đó là loại sợ hãi phát ra từ trong tận xương tủy, đáy lòng phát run, tay chân lạnh toát, cả toàn thân không ngừng đổ mồ hôi.

Lúc này, cô ngồi xổm trên mặt đất cuộn mình dưới gầm bàn. Ánh đèn di động cũng chẳng có tác dụng gì mấy, chỉ cần tưởng tượng nơi này tối đen, xung quanh chỉ còn một mình cô ở đây, cô vô cùng sợ hãi.

Xảy ra chuyện gì vậy?

Bị cúp điện sao?

Vậy thì khi nào mới có điện lại?

Cô muốn gọi cho bảo vệ của công ty thế nhưng lại phát hiện ra hiện tại cô căn bản không có phương thức liên hệ, lại thêm quá căng thẳng, trong đầu cô lúc này gần như là trống rỗng không nghĩ được gì cả.

“Đã 11 gờ rồi, Thư Tình vẫn chưa về, cũng không biết là lăn lộn ở chỗ quỷ quái nào rồi.”

Hoắc Vân Thành cảm thấy khát nên xuống lầu rót ly nước, đúng lúc nghe thấy mấy lời này của Hoắc Thiến.

Mẹ Hoắc vội tiếp lời: “Quả là người đến từ nông thôn, chưa từng thấy qua thế giới bên ngoài, sinh hoạt cũng chẳng có chừng mực chút nào, đã trễ thế này rồi còn chưa về, không biết lại buông thả ở chỗ nào rồi.”

Hoắc Vân Thành nghe xong liền cảm thấy khó hiểu, thế nhưng nhớ tới thái độ ngày hôm qua của cô đối với anh, chút cảm giác kì lạ đó cũng không còn nữa.

Dù sao thì cô có làm gì cũng chẳng liên quan tới anh.

Mẹ Hoắc cố ý nói cho Hoắc Vân Thành nghe: “Vân Thành, tác phong cá nhân của Thư Tình không đứng đắn cũng không sao, nhưng ngộ nhỡ bị truyền ra ngoài làm liên lụy tới thanh danh của con thì không tốt, dù sao hiện tại không ít người đã từng gặp nó, biết nó là vị hôn thê của con. Mẹ thấy mối hôn sự này hay là sớm hủy bỏ thì tốt hơn, để cô ta quay về tránh xa nhà mình ra chứ nếu cứ để cô ta tiếp tục đợi ở đây thì sợ rằng sẽ xảy ra chuyện gì mất, nói không chừng đến lúc ấy Hoắc gia chúng ta còn phải phụ trách, chúng ta chẳng phải trở thành người chịu oan thay hay sao?”

Hoắc Vân Thành thản nhiên nói: “Ông bảo rằng ba tháng sau là có thể từ hôn.”

“Còn phải đợi những ba tháng?” Mẹ Hoắc hét lên một tiếng, “Mới có mấy ngày thôi mà mẹ đã không chịu nổi, hay là con bàn bạc thêm với ông, nhanh chóng đuổi cô ta đi đi.”

“Vậy thì mẹ đi nói với ông đi.” Hoắc Vân Thành quét mắt nhìn mẹ Hoắc.
 
Back
Top Bottom