Ngôn Tình Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 20: 20: Lại Là Con Dâu


Sau lần bị ốm, dù hơi ngại vì sự trẻ trâu của mình nhưng mà cảm tình với Dương Đăng Khôi em cũng tăng lên một chút.
Sau đó thì Hoa vẫn tiếp tục đi học.

Nhưng, vào một ngày đẹp trời nọ, khi nó vừa mở mắt ra, mặt trời đã chiếu rọi qua cửa sổ.

Nhìn vào điện thoại thì ôi thôi, còn hơn mười năm phút.

Buồn thay mấy đứa bạn hay đi cùng nó, không phải bận thì cũng nghỉ học hoặc đi học rồi.

Đành phải xách xe đến trường.

Mà tại xe của Hoa cũng cũ lắm rồi, đang đi thì lách ca lách cách vài cái sau đó dừng hẳn.

Nhưng khổ, hỏng lúc nào không hỏng lại chọn ngay cái thời điểm này.

Dắt vào quán sửa xe gần đó, chủ quán còn bảo nó xe cũ thế này giữ làm gì, để rồi sửa suốt thôi, có mua xe mới thì mua.

Còn cái hỏng này giờ muốn sửa cũng không lấy ngay được.

Nói chung là buồn, thôi bác cứ để đấy từ từ rồi cháu tính.
Nguyễn Như Hoa chạy ra cửa xem có ai để đi nhờ không.

Phải nói là nó vẫn còn may chán, vừa ra đã thấy một bóng dáng phi xe từ xa đến.

Cái kiểu sắp muộn giờ đây mà, phi nhanh thấy sợ luôn.

Để coi, là đàn anh cùng trường đây chứ đâu.

Lâu lắm rồi không nói chuyện nhưng chắc không quên đâu chứ chứ hả.
Và thế là Hoa đi nhờ anh đến trường.

Anh đi nhanh nhưng cảm giác rất an toàn không như mấy đứa bạn trời đánh của nó.

Gần đến cổng trường anh bảo:
- Xuống ở đây nhé, anh đi cất xe.
Cái giọng nghe thích thật đấy.

Nguyễn Như Hoa “ò” một tiếng thì thấy anh hỏi lúc về có cần chờ không.
- Để hỏi bạn xem có đi nhờ được không rồi trả lời sau nhé.

Cảm ơn.

- Hoa đáp xuống xe.

Trước đó nó nói chuyện với anh toàn mày tao thôi.

Nói ra thì lại bảo bố láo chứ Hoa thấy mình cũng bố láo thật.

Tóm lại là giờ tự nhiên anh anh em em thì nó không quen.
Nguyễn Như Hoa vào lớp, may là không bị muộn nhưng mà hỏi hết mấy đứa cùng đường không đứa nào chở về được hết.

Buồn thiệt là buồn á.
Tiết bốn, Hoa nhắn tin cho anh.

Một cái nhãn gián hello trước cho đỡ ngại.

Anh hỏi:
- Sao thế?
- Lát nữa đi nhờ nhá…
- Nhờ mà không gọi được tiếng “anh” à?
- Tự nhiên gọi thế nó không quen.
- Cô nói với anh chắc phải mày tao mới quen.
Ôi cái cách xưng hô gì thế này.

Rừng động mất thôi.

- Thế giờ có cho đi nhờ không để còn biết này?
- Đợi anh ngoài cổng trường.
Lúc về, anh dừng lại trước mặt Hoa.

Một đám bạn của anh và nó đi qua đều ồ lên kiểu như thấy sinh vật lạ.

Lúc này Hoa với anh nói chuyện cũng tự nhiên hơn.

Mà lại nói, đã không để ý đến thì thôi.

Chứ để ý rồi thì tần suất nhìn thấy anh nhiều hẳn.
Một buổi sáng nọ, trong giờ ra chơi, Nguyễn Như Hoa đang ngồi say sưa gặm bánh mì thì:
- Ới Hoa ơi, người yêu mày gọi.
Hoa vẫn ung dung kệ đời.

Vì lớp nó có ba Hoa mà, với lại nó thì lấy đâu ra người yêu.
- Bông ới, mày không nghe thấy gì à?
Lúc này đây Nguyễn Như Hoa mới giật mình quay ra.

Cơ mà có phải người yêu đâu chứ.

Nhưng thấy người quen thì cứ chạy ra cái đã.
- Anh gọi gì đấy?
- Cái gì, ở đấy mà cái gì.

Thẻ rơi cũng không biết à?
- Ỏ, đang định báo cô giáo.

Anh nhặt được à?
- Không, nó chạy đến chỗ anh.

- Mặt anh lúc này kiểu sao mày hỏi câu ngu thế.
- Có chiện này mà anh cũng xuống tận đây hẻ - tôi cười.
- Cô nghĩ anh rảnh thế à? Bố cô nhờ đón cô về nhà anh.
- Đón làm gì á.

Về làm dâu à?

- Nói chung là tí về chờ anh ngoài cổng - anh liếc xéo nó.

Nhìn đanh đá ghê cơ.
- Ò, biết rồi.
Và đó, chuyện là bố Hoa với bố anh là bạn cùng lớp cũ.

Do bố anh làm việc ở nước ngoài nên nhiều lần tổ chức gặp mặt ăn uống đều không có bố anh cùng gia đình, nên nó không biết.

Hoa biết anh vì học cùng trường cấp hai thôi.
Lần này, đúng dịp chú có nhà và mọi người tổ chức ăn ở đó luôn nên bố Hoa nhờ anh lai nó về vì sợ con gái không biết nhà.

Hơn nữa Hoa cũng chẳng có xe.
Có một điều Nguyễn Như Hoa không hiểu, tại sao anh với bố anh biết Hoa mà nó lại không biết bố mình quen họ.
Lúc về Nguyễn Như Hoa lại chờ anh ngoài cổng.

Mấy đứa bạn nó lại được dịp nói này nói nọ bảo có người yêu mà cứ giấu.

Khổ, kể mà đến ngày Hoa thoát ế thật, thì nó lại chẳng vênh mặt lên mà khoe cho lũ cẩu độc thân lớp mình biết ấy chứ.

Nhà anh cách nhà Hoa một đoạn khá xa.

Nhưng cái đường này hình như quen quen.

Ôi lại còn cái nhà này nữa, mỗi lần đi qua đó Hoa lại quay ra đi từ từ và nhìn đắm đuối.

Vì sao ư, vì nhà này không những có nhiều chó mà còn có cả mấy con mèo rất xinh xẻo nữa.
Ôi mấy thằng bé cưng dễ sợ.

Lúc Nguyễn Như Hoa với anh về đến nơi, mọi người cũng đã chuẩn bị ăn.

Đông người thiệt á.

Nó đều biết mặt hầu hết những người ở đây nên cũng không ngại lắm.

Các bác các cô các chú thì nói nhưng câu kiểu “về rồi à?” với “vào ăn cơm”.
Riêng một bác lạ mặt mà anh gọi bằng bố thì cười nói với Hoa thế này:
- Con dâu bố về rồi đấy à? Chuẩn bị vào ăn thôi con.
Nguyễn Như Hoa cam đoan với cái trí nhớ không quá kém của mình là nó không biết bố anh nha.

Từ bao giờ mà con Hoa nó nhảy từ nhà này sang nhà khác làm dâu vậy.
Hoa chỉ biết cười trừ vâng vâng dạ dạ vài cái rồi đi đến mâm cơm cho “trẻ con”, trong khi anh được tính là một trong nhưng người “đờn ông” và được ngồi cùng các bố.
30 chưa phải là tết, chuyện đến đây còn chưa hết.

Lúc ăn xong là đến việc hát karaoke, mấy đứa Hoa cũng bị lôi vào hát cùng.

Anh chọn bài và bắt đầu hát, giọng đã hay rồi, hát cũng hay nữa.
Còn khi nó mới bắt đầu cất tiếng hát, dường như mọi người đơ mất mấy giây.

Kiểu sao hát khủng khiếp thế.

Hoa cũng không hiểu tại sao cái giọng nói bình thường của nó cũng không đến nỗi nào mà sao mỗi lần hát nó lệch tông không nghe nổi.

Nếu có có người hát cùng thì đúng là quên luôn bản gốc.

Thật sự thì nhưng lúc ở một mình Hoa hay hát lắm.

Tập để hát hay hơn ấy.

Nhưng bất lực.

Người ta nói giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời.

Nó thấy cái giọng hát của mình còn khó đổi hơn.
- Chị ơi đừng hát nữa.

Em không muốn bị tra tấn.

- Một thằng nhóc lớp bảy bảo Hoa.
Dù là bị chê nhưng vẫn rất cảm ơn em đã cứu rỗi chị.
Sau đó Hoa ngồi một bên ăn hoa quả và xem bọn nhóc kia chơi game.

Anh ngồi cạnh nó lập team chơi với chúng.

Anh chơi đỉnh thật đấy, một mình gánh hết mấy đứa luôn.
- Em cũng chơi cái này nhưng gà lắm.

Dẫn em theo với.

- Nguyễn Như Hoa nhìn anh với anh mắt mong chờ.
Đấy nghe bọn kia cứ anh anh em em ngọt sớt mà nó bị xưng hô theo luôn.

Anh cười:
- Kết bạn đi, từ mai anh kéo..
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 21: 21: Lại Đây Anh Sờ Mông Cho


Từ hôm đó, tối nào học xong Nguyễn Như Hoa cũng chơi đến quá nửa đêm cùng anh.

Thật sự là nó biết chương trình học lớp 11 rất khó.

Nhưng mà không cưỡng lại được nha.
Một buổi cuối tuần, Nguyễn Như Hoa không bận học bài nên online từ sớm.

Tiếc là anh lại bận.

Nó đành dùng kĩ thuật cùi thêm được vài hạt* đi leo rank một mình.
(*Ý là đỡ cùi bắp hơn một chút nên nữ chính gọi là cùi thêm một ít hạt ấy ạ)
Ghép team ngẫu nhiên.
Hai trận liên tiếp thua không lỡ nhìn.

Nó nhớ lúc chơi với anh cảm giác cũng không đến nỗi mà.
Đến trận thứ ba.

Nguyễn Như Hoa tự nhủ nếu lần này chơi không ra gì nữa thì đi ngủ luôn.
Nhưng nào ngủ sớm thế được.

Vừa vào trận Hoa đã nghe thấy giọng ấm ấm:
- Anh nhảy* đi.
- Nhảy đi.

Mẹ anh gọi.
Ôi cái giọng này nghe thật quen, rất giống anh trai nó.
Chưa nói nhỉ, cái game tôi chơi là game sinh tồn- PUBG đó.
(Dành cho người đọc chưa biết về game này:
PUBG là game sinh tồn có thể chơi một team từ 1 đến 4 người với các chế độ và bản đồ khác nhau.

*Chế độ xếp hạng thì một bản đồ sẽ có 50 hoặc 100 người chơi.

Khi người chơi hoặc một đội chơi hạ hết các đối thủ còn lại thì sẽ được top 1.

Các vị trí khác thì sắp xếp tuỳ thuộc vào số đội chơi hoặc người chơi còn lại( **khi chơi sẽ hiểu chứ mình không biết nói rõ như nào nha)*
**Nhảy (dù): Bạn sẽ được đưa lên máy bay và chở đến địa điểm thi đấu, để đến địa điểm bạn phải nhảy dù xuống khu vực đã chọn.),*
Trong trận này Hoa là người chơi số bốn, người nói đầu tiên là số một, người có giọng giống anh trai Hoa là số ba, còn lại một người số hai bảo nó:
- Số bốn nhảy đi nhé! - Cái giọng này cũng quen thật là quen.
Sau khi nhảy xuống một chỗ mà Hoa nghĩ là ít người thì số một quay lại, hỏi:
- Sao lại nhảy ở đây?
- Số bốn nhảy.

- Người số hai nói.
Chắc là hai người này đang ở cùng nhau, hai âm thanh đều phát ra từ mic của số một.
- Con gái hả?
Trong hai trận trước, đồng đội đều nói Hoa là con gái thật phiền phức, không biết chơi mà còn ghép team ngẫu nhiên làm gì?
Nó nghĩ hai người họ cũng kì thị mình như vậy nên cảm thấy có chút tủi thân.

Chơi không hay thì sao chứ.

Con gái chơi kém thì không được chơi sao.

Vậy nên Hoa cũng không bật mic để trả lời.
Thật ra Nguyễn Như Hoa chỉ sợ nhảy nơi đông người mà họ đi đâu chưa về không kịp xử lý bị bắn chết thì sao.

Đang nghĩ vậy thì lại thấy số hai tiếp tục nói:
- Số bốn trận này được gánh rồi nhé, số một tay to lắm.

Bật mic lên nói chuyện cho vui.
Hoa cứ chạy đi nhặt đồ.

Mà lại nói chỗ này ít nhà thật, đồ cũng ít.

Nhưng được cái may mắn là nó nhặt được hai khẩu AKM, chạy đến chỗ số ba để xuống một khẩu súng cùng đạn.

Tốt bụng quá mà.

Chạy đi chạy lại, thêm một băng đít* để ở đó.
* (*bandage: băng gạc, dùng để hồi máu lượng nhỏ) *
- Cứ đi loot* đồ đi, kệ anh ấy, anh ấy sắp quay lại rồi.
*(*loot: thu thập vật phẩm, thay cho từ nhặt).

*
Thì cũng hết đồ rồi, Hoa chạy đến khu khác.

Lúc này số ba đã quay lại.
- Ai lại tốt như thế này, để sẵn cả súng cơ à.
- Anh Kiệt nhanh lên, bên đây hai team nhé.

- Số hai.
Đấy mà Hoa nghe giọng anh mình thì sai làm sao được.

Mà lại nói chứ giờ mới nhớ ra đó là giọng Khôi em.

Lúc đầu nghe quen nhưng không nhớ ra.

Đến lúc hắn gọi anh Kiệt thì chắc chắn luôn.

Người còn lại có lẽ là Khôi anh.
- Số bốn cẩn thận nhé một lát nữa thì sang đây.
Sau năm phút hai team bị diệt gọn gàng.

Đỉnh thật.

Tôi chạy qua chỗ ba người họ.

Đang trên đường thì thấy một con bot*.

Vừa mới giơ súng lên bắn được mấy phát thì thấy nó lăn quay ra chết.

Lại thấy dòng chữ nổi lên thông báo đồng đội hạ kẻ địch.

Ôi anh trai, vừa chiến đấu oanh liệt xong đã đi KS* mạng của nó.
*(*Bot trong PUBG Mobile là người chơi ảo, nó chỉ là máy tính chơi, cho nên khi vào bắn thì bạn sẽ thấy bọn này rất “Kém” bắn, di chuyển cũng tệ, không giống như người chơi bình thường, việc xuất hiện là vì nhà phát triển muốn game không quá nặng, nếu trong 1 bản đồ mà có đến 100 người thì game sẽ rất lag, cho nên việc thêm Bot vào sẽ giúp giảm tải cho game.)*
*(* KS: là thuật ngữ tiếng Anh với K là Kill và S là Stealing, dịch nôm na thì KS (Kill Stealing) nghĩa là cướp công kết liễu đối phương của đồng đội.)*
Lúc này, hai anh em Khôi chứng kiến một nhân vật cầm chảo, đuổi theo đập vào người nhân vật chạy trước.

Đồng thời là âm thanh tức giận:
- Trả con bot lại cho em.

Ai bảo anh giết nó.

Em đang bắn nó mà.
- Ơ, phải Bông không? - Kiệt.
- Phải hay không thì anh cũng tìm bot trả em.-Hoa.

- Mày thật à.

Anh thề là anh lỡ tay.

- Kiệt.
- Em không cần biết.

- Hoa.
- Anh đây dẫn mày đi ăn gà*.

Cứ phải lo nhỉ.

- Kiệt.
- Có hai người đến nhé - Khôi em.
*(* ăn gà: khi chiến thắng trong game thường có dòng chữ “winner winner chicken dinner”(lí do thì ai muốn biết rõ có thể tự tìm hiểu nhé).

Người chơi thường gọi tắt với cụm từ ăn gà)*
......
Và cứ như thế, Hoa theo chân các anh đi càn quét đến hơn nửa đêm.
- Mày không đi ngủ đi.

Mấy giờ rồi.

- Kiệt.
- Cứ từ từ.

- Hoa
- Thế thì mày xấu cũng đúng thôi.

- Kiệt.
- Hừ....!- Hoa vứt lời Kiệt ra sau đầu rồi cắp đít chạy theo Khôi anh.
Sau mấy trận thì Hoa đã biết Khôi anh chơi game cực đỉnh.

Còn hơn cả đàn anh nữa.

Chơi cùng anh không phải top một thì cũng không lọt ra khỏi top năm.

Anh nói ít nhưng có bot thì anh nhường cho.

Có nguy hiểm thì anh cân hết.

Vậy thì lí do gì mà phải đi với hai người kia chứ.
Đến lúc nó đi ngủ thì rank cũng tăng hẳn một rank.

Hoa âm thầm gọi Khôi anh bằng cái tên siêu thân thiện “Người hùng của lòng em”.
Những ngày hôm sau nữa, Hoa cũng nói rõ với đàn anh là vì sự nghiệp tăng rank leo l*n đ*nh cao thì nó sẽ đi tìm anh hùng trong lòng nó để chơi.

Tất nhiên là anh không có ý kiến gì rồi.

Nhưng anh trai nó thì khác.
- Con gà này, mày nghĩ gánh mày dễ lắm à.

- Kiệt.
- Cái này không nói rõ được.

- Hoa.
- Thế mà vẫn đòi chơi chung à.

-Kiệt.
- Anh Minh Khôi còn chưa nói gì thì thôi.

Anh Hero nhỉ.

- Hoa.
Anh trai tốt bụng vẫn cho em gái vào trận nhưng không quên khinh bỉ:
- Người ta không thèm nói thì lại ảo tưởng kìa.

Anh Hero.

Liêm sỉ mày để đâu thế hả em.
Cho vào chơi thì là thế nhưng cứ đến mười rưỡi là nó bị đá đít ra khỏi team, mặc cho có tình nguyện hay không.
Trong khoảng thời gian đó, Khôi em ngoại trừ lúc nói chuyện với hai anh, thì mỗi lần cà khịa Hoa đều nhận đến sự yên lặng.

Không thì lại là Hoa cố tình bắt chuyện với Khôi anh.
Ai bảo đang yên đang lành thì ném bom nó chứ.

Ném xong lại còn cười nó rồi nói cái giọng trêu ngươi thế này:
- Bảo đứng yên thì đứng thật hả.

Nào đến đây anh sờ mông* cho.
Nghe có tức không hả.

Nói cúu thì không được sao.

Còn sờ mông sờ đùi cái gì.
Sau đó thì Hoa chính thức cạch mặt Khôi em luôn.
*(*sờ mông: chỉ hành động cứu đồng đội.

Khi cứu, hai người cần ngồi bên cạnh nhau ở một chỗ.

Nên một số người chơi thường trêu nhau như vậy).

*.
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 22: 22: Sinh Nhật Hoa


Nói nhỏ nhé, chẳng mấy mà đã đến sinh nhật Hoa rồi.

Nhưng hôm đó, chờ mãi chẳng thấy ai chuẩn bị món bánh yêu thích của nó cả.
Tối đó, bố mẹ còn đi làm về muộn chứ.

Dường như mọi người quên mất luôn sự kiện này ấy.

Nhưng mà, buồn thì buồn, Hoa cũng vẫn làm ra vẻ bình thường.

Vì bố mẹ đi làm vất vả lắm mà, lỡ quên thì cũng không phải chuyện gì lớn cả.
Lúc ăn cơm, bà Tuyết mới nhớ ra, bảo:
- Hôm nay sinh nhật cái Bông nhỉ?
Hoa đang háo hức chờ xem có quà không thì mẹ nói tiếp:
- Như anh Kiệt nói thế thì không tổ chức nữa nhé?
Cái gì thế, sao lại anh Kiệt nói cái gì mà không tổ chức nữa? Trong lúc Hoa vẫn đang khó hiểu thì mẹ nhẹ nhàng thả từng câu chữ làm nó sướng điên lên:
- Anh Kiệt tổ chức sinh nhật sớm.

Vào ba mươi tháng tư.

Con được nghỉ thì anh tổ chức luôn cùng nhá.

Cho đi chơi với anh.
Đúng nhỉ.

Sinh nhật anh trai là 4/5 mà.
Xong rồi mẹ bắt đầu phần dặn dò:
- Hai anh em đi chơi thì phải biết bảo nhau.

Thằng Kiệt để ý em cho cẩn thận.

Lớn cả rồi, mẹ không muốn nói nhiều đâu.

Nhưng mà em nó là con gái, chơi cái gì cũng phải có mức độ thôi...
Anh cứ ngồi vâng vâng dạ dạ.

Rồi chốt lại một câu:
- Con biết rồi mà mẹ.

Mẹ cũng phải yên tâm về anh em con chứ.

Hai thằng em con thì mẹ cũng biết rồi còn gì.

Ba thằng đi học võ mà không bảo vệ được em gái chắc.

Thôi, mẹ ăn cơm đi...
.........
Kể ra thì Tuấn Kiệt sống tình cảm lắm.

Có cái hay bắt nạt Như Hoa thôi.

Nhiều lần, cứ lúc anh không có việc gì làm, thấy bố hay mẹ rảnh rảnh, lại tranh thủ đến nói chuyện, kể một vài vấn đề, tâm sự nhiều thứ khác nhau.

Trong đó, có cả chuyện hai thằng em chơi cùng, thân thiết như anh em ruột.

“Âu nó cũng là cái duyên cái số.” Bố mẹ nói vậy.

Anh cũng nghĩ vậy.
Nhưng Hoa thì khác.

Hoa ít khi nào tâm sự với bố mẹ được như anh trai.

Lại đang trong tuổi dậy thì nữa, nhiều hành động suy nghĩ chưa được chín chắn.

Bố mẹ còn phải lo nhiều.

........
Chẳng mấy mà đã đến ngày được đi chơi.

Hoa háo hức từ hôm trước mãi đến hơn nửa đêm mới ngủ được.

Vì chuyến đi bắt đầu sớm nên đến giờ chuẩn bị đi rồi nó mới lết xác dậy.

Còn may là đồ gì cần cũng đã chuẩn bị hết từ hôm trước.
Lúc ra xe, nó vẫn mơ mơ màng màng hỏi tự hỏi:
- Có quên gì nữa không nhỉ?
Khôi em cười cười:
- Đã cầm não đi chưa?
Riêng anh trai thì tạt luôn cho nó một gáo nước lạnh:
- Nó làm gì có não mà quên.
Đấy, tình anh em có chắc bền lâu.
Sau hơn hai giờ đi xe thì mấy anh em cũng đã đến nơi.

Đều là lần đầu tiên đến đây.

Hoa thích, nó ao ước ngày này lâu lắm rồi.
Đi biển vốn dĩ đã vui, hơn nữa thời tiết lúc này không quá nóng nhưng cũng chẳng còn mát như mùa xuân nữa nên chuyến đi chơi này là vô cùng thích hợp.
Đến nơi là gần tám giờ sáng, mặt trời bắt đầu thả nắng xuống một lúc rồi, người cũng không quá đông.

Vừa đẹp.

Sau khi cất đồ ở homestay xong, mấy anh em không nhịn được mà thay quần áo đi ra bãi biển.
Nước xanh trời biếc sóng dập dềnh.

Hơi thở mằn mặn đặc trưng của biển mới quyến rũ làm sao.

Không khí buổi sáng mát mẻ biết bao....!Trong lúc Hoa đang thưởng thức khung cảnh này thì ba anh em nhà kia đã lôi nhau xuống nước.
Nhìn ba người chơi mà Hoa không nhịn được cũng phi xuống nước theo.

Nhưng hỡi ôi, hãy tha thứ người con gái làm cái gì cũng hỏng, động cái gì cũng hư này.

Bố mẹ không cho đi học võ thì thôi, đến khi được đi học bơi rồi, nó lại làm không nổi.

Đúng là không nổi thật, không nổi theo cái nghĩa là bị chìm ấy.
Buồn thật là buồn khi Nguyễn Như Hoa dành gần hai tháng nghỉ hè, mỗi tuần ba bốn buổi đi học bơi mà vẫn không biết bơi.

Con bé buồn sâu sắc khi nhìn người ta chỉ cần một hai buổi là có thể tự nổi, cùng lắm thì cũng là bốn năm ngày, biết bơi chỉ trong một thời gian ngắn.

Còn nó, từ lúc trước cho đến hiện tại, đi tắm biển chỉ quanh quẩn với cái phao và phần nước nông gần bờ, chơi chán thì khi đi nghịch cát.
Lần này cũng không ngoại lệ, sau khi ngâm nước chán rồi thì Hoa ôm phao lên bờ.

Bộ quần áo ướt làm nó hơi khó chịu nên phải đứng giũ quần áo cho bớt nước đi mất một lúc.

Khoảng mười phút sau, nó chuẩn bị chuyển sang chế độ nghịch cát.

Nhưng mà xe hàng ở xa xa kia làm nó không kiềm lòng được.
Hoa ném cái phao xuống chỗ anh trai nói:
- Cầm cho em, em đi ăn đã.
Dù là Hoa giao đồ cho anh trai, thế nhưng Kiệt không cảm thấy mình có chút trách nhiệm nào mà đẩy về phía thằng ba:
- Nó bảo mày đấy, cầm đi.
Thằng ba lại quay sang thằng hai:
- Anh Kiệt bảo cầm đấy, cầm đi.
Thằng hai lại đưa về chỗ thằng cả:
- Anh nghĩ em có cầm không?
Thằng cả lại như không liên quan đến mình trả lời thằng em vừa nói:
- Anh em mình đi ăn sáng, cho nó ở đây trông.
Nói xong thì Tuấn Kiệt và Minh Khôi đi vào bờ định hướng đến một gian hàng khác ở ngược hướng với Như Hoa.

Lúc đi còn không quên dặn thằng ba:
- Cứ từ từ ở đấy chờ, không con bé kia về lại không thấy ai, nhá, ăn gì anh mày mua cho.

Khôi em không thèm ừ hử gì mà phất phất tay.

Dù không quá tình nguyện ở lại một mình với cái phao bánh bèo này, nhưng cũng không muốn phải đi tìm con út nên thằng ba đành ngậm ngùi ở nguyên tại chỗ cũ mà đợi ba anh em.
Thằng cả với thằng hai chưa thấy đâu thì con út đã tưng tửng chạy về, nhìn cái mặt kia chắc là ăn đủ rồi.

Mà lúc con nhỏ thấy có mỗi Khôi em đang ngồi cạnh cái phao hồng bên bờ biển thì mặt nó nghệt ra, nhìn đến là tội.

Không biết hai người kia đã đi đâu, anh trai bỏ nó nó ở đây sao?
Hoa tiến lên phía trước, vừa nhìn cái quần Doraemon người nọ đang mặc thì biết ngay là ai rồi.

Thằng cả mặc một cái quần kaws xanh.

Thằng hai là một cái quần kaws đỏ.

Trong khi đó thì thằng ba quất luôn một cái quần vừa sặc sỡ vừa trẻ trâu với hình hoạt hình xanh lè.
...Hình ảnh mang tính chất minh họa....
Bỏ qua phương diện này, nó hỏi:
- Anh Kiệt với anh Minh Khôi đâu rồi?
Vừa nói, Hoa vừa ngồi xổm xuống cạnh cái phao.

Đăng Khôi nghe hỏi thì quay ra.

Chao ôi, hắn thấy con út ngồi đó, nhưng không còn là con út của bình thường.

Miệng nó vẫn còn dính chút mỡ bong bóng, vừa quay ra hắn đã bị nó nhìn chằm chằm, ánh mắt còn nhỏ còn lia một đường từ trên xuống dưới, rồi lại từ dưới lên trên, dừng lại ở đoạn giữa, có lẽ là bụng hoặc ngực, hay là xương quai xanh gì đó.

Miệng nó dần dần mở ra một cách ngạc nhiên.
Không phải Hoa chưa từng nhìn thấy Đăng Khôi c** tr*n, trước lúc tắm biển cũng đã nhìn rồi đó thôi.

Nhưng bây giờ thì khác.

Trên người hắn còn có những giọt nước nhè nhẹ mà lăn, không biết sẽ đi đến đâu.

Tầm mắt nó đuổi theo một giọt nước mà nhìn xuống, giọt nước ngấm vào cạp quần rồi thì nó lại nhìn lên.

Thật không ngờ, thêm nước lên người mà như thêm hiệu ứng vậy.

Máu mũi muốn chảy ra rồi, làm sao đây??
- Đẹp không mà nhìn? -thằng ba nhìn con út hỏi.
Nó vẫn mang cái bộ mặt ngây ngây ngốc ngốc, nhẹ gật đầu.
Hắn bật cười, gật cái gì không biết, một đứa con gái mà nhìn chằm chằm một thằng con trai rồi ý muốn nói với hắn rằng “cơ thể đẹp đấy chứ” ư? Dù bộ quần áo hình quả bơ trên người nó có dễ thương đến mấy thì cũng chẳng thể che lấp nổi cái dáng vẻ nữ b**n th** của nó đâu.
Thằng ba giơ ngón tay thon dài lên búng vào trán con út, bảo con nhỏ “lau cái mỏ đi” sau đó chống hai tay ra phía sau, tiếp tục ngồi ngắm cảnh chờ hai anh về.
Con út lúc này mới giật mình đưa tay lên quệt miệng.

Chết thật.

Ở gần nhau là chưa bao giờ hết nhục mà.

Nhục thế chứ nhục nữa thì vẫn phải công nhận hai điều: thứ nhất, kiểu ngồi này của hắn còn...!ừm...!quyến rũ hơn cả vừa nãy và thứ hai, nhịn không liếc trộm mới là lạ.
Hoa lại trộm liếc người ngồi cạnh thêm một cái.

Thấy Khôi em không nói gì, nó mới thở ra thật nhẹ.

Chắc hắn cũng chẳng quan tâm đến cái dáng vẻ nhếch nhác của mình đâu.
Con út ngồi duỗi thẳng hai chân ra, bắt đầu lấy cát phủ lên trên.

Ta nói nó phê gì đâu á.
Nó đắp cát từ bàn chân lên trên.

Ống quần trên đùi hơi dài, nó vắn lui lên trên rồi lại tiếp tục đắp.
- Nghịch ít thôi, về lại ngứa hết người.

- thằng ba.
- Không ngứa đâu.

Thử không.

Thích lắm.

-Con út.
- Không! - thằng ba nhìn với ánh mắt ghét bỏ.

Còn phải kéo quần cao như thế làm gì chứ.
- Không chơi thì thôi.- con út tiếp tục thú vui của mình.
Hoa nằm hẳn lên cát, vươn một tay đắp cát lên tay còn lại.

Xong đâu đấy, nó quơ quơ cánh tay còn lại ở giữa hai người về phía hắn bảo:
- Êi, đắp hộ cái tay này với!
- Ê với ai.

Anh hơn mày năm tuổi đấy.

- cái cách xưng hô này là do bị ảnh hưởng từ thằng cả nói chuyện với ba đứa em.

Nghe nhiều cũng thành quen luôn.

Nói xong thì hắn vẫn nghiêng người chiều theo ý con út.
Thôi xong.

Lại ngu rồi.

Lại cái kiểu này nhỡ chịu không nổi xịt máu mũi thật thì biết làm sao.

Quá...!ngon.
- Ôi Bông ơi, mày nhìn chằm chằm con trai nhà người ta thế làm gì.

- Tuấn Kiệt.
Thằng cả với thằng hai về đến nơi thì thấy thằng ba đang nghiêng người qua chỗ con bé nằm dưới, con út thì nằm nhìn thằng ngồi trên.
Sao nghe lại liên tưởng đến cái gì thế này nhỉ.
(*////▽////*)
Nó bị nói trúng tim đen thì giật mình.

Hắn không có biểu cảm gì đặc biệt mà nhìn hai thằng anh với anh mắt “hai người định ăn hết cả cái quán đấy à?”
- Nhìn anh mày thế làm gì? Chơi chán chưa, còn về ăn cho đỡ đói.

Chứ đồ ở đây ăn không no được.

- thằng cả.
- Ơ em còn chưa đắp xong.

Từ từ đã.

Hai người có đắp không.

Thích lắm.

- Con út.
- Tí về lại ngứa hết người lên đấy.

Một đống tóc của mày kia á mà nằm xuống cát đấy thì về tha hồ gội nhá.

Thôi, ngồi đấy mà nghịch, bao giờ chán thì gọi anh.

Đi lội nước thêm lúc nữa đi.

- thằng cả kéo thằng hai đi về phía biển.
Thằng ba thì ngồi đắp cát phủ kín cánh tay con út, sau đó lại kéo hai cái ống quần nó xuống thấp một chút rồi mới đi về hướng hai anh.

Nó ngại.

Nó nhìn hắn thì là nhìn thật đấy, nhưng mà cái hành động vừa rồi...!một lời khó nói hết.
Ba người này nhân khí cao khủng khiếp.

Từ lúc đến nơi tới bây giờ, cứ thỉnh thoảng lại có người đến xin phương thức liên lạc của một trong mấy anh em.

Nó tự cảm thấy mình cũng xinh hơn rồi, chiều cao có hạn một chút nhưng vẫn khá là dễ thương.

Cũng gọi là ưa nhìn đấy chứ.

Không lâu nữa cũng sẽ có người đến xin infor nó thôi.
Và rồi đúng là có một cậu trai đến thật.

Nhìn không hẳn đẹp trai những cũng thuộc dạng nhìn đi nhìn lại thì cũng bắt mắt.

Nó biết rồi sẽ có người đến thôi mà.

Nhưng thật không ngờ.

Người ta đến chỉ vì xin phương thức liên lạc của anh chàng quần Doreamon kia.
Phải nói thật là cái người này, nhìn xa rồi nhìn gần,,giờ lại nhìn xa, nhìn đi nhìn lại cũng không chê vào đâu được.

Chiều cao thì khỏi phải nói, đúng chuẩn yêu thích của các thiếu nữ.

Đến thân hình....!cũng miễn bàn, không uổng công bao nhiêu năm học võ.

Cơ, xương chỗ nào cần có đều có, cũng không quá mức nổi lên.

Dù sao thì nó cũng thích kiểu vừa vừa vậy thôi.
Nói đi thì cũng phải nói lại.

Anh trai thì ở nhà nhìn suốt cũng thành quen.

Khôi anh có lẽ là do sức khỏe không tốt, hay ốm vặt nên khó hấp thụ dinh dưỡng, nó nhìn cơ thể này thấy...!cũng quá gầy đi.

Ừm.

Không hợp khẩu vị.

Còn cái người nó ghét nhất kia...!dáng người lại vừa đúng kiểu nó thích nhất.

Xương quai xanh rõ ràng.

Cơ ngực và cơ tay nhô lên một chút.

Múi bụng không quá nổi nhưng nhìn một cái là thấy ngay.

Cái tay kia đã đẹp còn đeo thêm cả đồng hồ thể thao.

Cặp chân này cũng nuột qua đi thôi.

Ngoại hình đúng gu luôn chứ còn gì nữa.

Không ổn.

Nó cảm thấy, cứ nhìn như thế này sẽ xịt máu mũi mất.

Nghĩ gì làm nấy.

Nó lập tức quay đi.
Nói thì lâu mà xảy ra thì nhanh.

Sau khi suy nghĩ vụt qua đầu thì Hoa từ chối yêu cầu xin infor của người nọ vì cái sự việc lần trước nó cũng rút kinh nghiệm, không cho thông tin cá nhân của người khác khi chưa được đồng ý
Ai ngờ cậu trai kia lúc đến thì từ tế hỏi han, lúc đi thì cứ “cái con...” mà chửi.

Còn cố ý nói to cho nó nghe thấy mới sợ chứ.

Nào là:
“cái con lùn tịt gầy nhom.” Không sao, nói Hoa gầy là được rồi.
“Cái con trà xanh làm dáng.” Nó tự cảm thấy mình không có cái gì liên quan đến trà xanh trà thái gì hết luôn ấy.
“Không muốn cho thì bảo không muốn cho chứ không biết cái nỗi gì.” Chỉ vì lịch sự Hoa mới nói thế thôi.
Đằng sau còn là một sống câu chửi thiếu văn minh mà nó không muốn nhắc đến nữa.
Mất hứng.

Hoa vừa mới nằm trong cát chưa được mười phút đâu đấy.

Tâm trạng phơi nắng bị phá hỏng, nó thấy nắng cũng gây gắt hơn hẳn.
Con út đứng dậy đi ra chỗ thằng anh dưới biển:
- Bổn công chúa muốn về rồi!!.
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 23: 23: Câu Chuyện Homestay 1


Homestay mấy người họ ở là một gia đình mẹ đơn thân với cậu con trai khoảng năm sáu tuổi.
Cậu bé rất đáng yêu, mặt bánh bao, da trắng, môi hồng, chất giọng non nớt của trẻ con, thỉnh thoảng sẽ thốt lên những câu mà người lớn không thể lường trước được.
Chẳng hạn như lúc bốn anh em từ bờ biển quay trở lại là thời điểm cậu bé đã ngủ dậy rồi.

Nhìn nhóc con hớn hở theo mẹ ra chào khách đáng yêu dễ sợ:
- Cháu chào ba chú, em chào chị!
Hoa muốn bật cười luôn đó.

Trước giờ gọi “anh” khiến nó không để ý chứ thật ra với mấy đứa trẻ con này, đúng thật là...!già rồi nha.

Đẹp trai thì đẹp trai, không thể che giấu được hết đâu mà.

Hoặc đơn giản là thằng bé không muốn gọi mấy người họ là anh thôi.

Nhưng kể ra thì Tuấn Kiệt hơn thằng bé tầm mười bảy, mười tám tuổi cơ mà, gọi chú cũng được rồi.
Nguyễn Như Hoa đi sau làm thân với em nó.

Thằng bé cũng dạn người ghê cơ, hỏi bế cái là đồng ý ngay.
- Bé tên là gì?- Hoa hỏi.
- Bé tên là Mít! - Dễ thương ghê chưa.

Gọi bé thì nhóc con này cũng xưng bé luôn.
- Mít mấy tuổi rồi?- Hoa lại cười hỏi tiếp.
- Mít năm tuổi! Mẹ bảo Mít sắp đi học lớp một rồi!- thằng bé cũng cười theo.
- Giỏi ghê ta!
- Hê hê.

Chị ơi chú kia là...!bố của chị sao?
- Ha ha...- Hoa cười suýt sặc, còn tưởng mình nghe nhầm chứ - Bố sẽ không trẻ như thế đâu.

Đó là anh của chị.
- Vậy… Em cũng sẽ gọi bằng anh.

- nó cười tít mắt.
- Gọi bằng chú cũng được rồi.
- Ứ… ừ..- thằng bé mím môi lắc lắc đầu tạo lên âm thanh nhõng nhẽo, sau đó lại nói - không đâu, em thích gọi giống như chị cơ.
Đúng là trẻ con.
Nguyễn Như Hoa đi vào phòng tập thể đã thuê cùng với mọi người.

Là một căn phòng rộng rãi màu be với một số hình dán tường vui nhộn.

Bên trong có năm chiếc giường, đầu giường kê sát tường, chăn ga gối mỗi giường là một loại với hình hoạt hình khác nhau.

Ở khoảng trống gần một mét giữa mỗi giường là một cái tủ để đồ cỡ nhỏ.

Bên trên là đèn bàn với một số đồ dùng nhỏ.

Giữa phòng là một cái bàn kiểu nhật với những cái đệm ngồi xung quanh.

Phần không gian không có giường có một cái ti vi treo tường và kệ để đồ ở bên dưới.

Góc phòng gần cửa ra vào còn có giá treo quần áo, bên cạnh là bàn trang điểm cỡ nhỏ.

Góc phòng trống còn lại để một chiếc bàn máy tính.

Phía trên là một cái quạt trần và một cái điều hoà.

Cửa sổ với rèm cửa màu trắng nằm đối diện với dãy giường và cách tủ đầu giường chưa tới nửa mét.

Một cái cửa phụ khác nằm ở bên cạnh bàn máy tính, nối ra hiên nhà phía sau.
...Hình ảnh minh họa chỉ mang tính chất tượng trưng....
Ở bên ngoài là dãy bồn hoa xung quanh nhà và khoảng sân không tính là to lắm nhưng khá thoải mái.

Một cái cây cao, to, tán rộng ở góc sân ngay cạnh hàng rào, còn lại là những khóm cây hoa thân gỗ nhỏ.
Phải nói là Hoa thích cái kiểu này lắm luôn.
- Mấy đứa có thay quần áo thì thay đi xong ra phòng khách nhé.

Chị nói qua mấy vấn đề một chút.

- Chị chủ nhà bế cậu bé rồi nói với chúng tôi.
Hoa cầm một bộ quần áo sạch sẽ đến phòng tắm trước.

Sau đó là đến ba người còn lại.

Lần lượt tắm sạch nước biển và cát còn dính lại trên người, sau đó bốn anh em yên vị trên sofa bắt đầu “buổi đàm tọa”.
- Chị tự giới thiệu chị tên là Nhung.

Vào thẳng vấn đề thì về yêu cầu cũng không có gì nhiều.

Đầu tiên là chị có con nhỏ nên sau mười giờ, nếu ở trong phòng karaoke thì chị không có ý kiến gì vì có cách âm, nhưng nếu ở ngoài thì các em nhỏ tiếng giúp chị.

Thứ hai là đồ đạc của ai thì người đó tự dọn, như vậy sẽ tiện hơn.

Thứ ba là nếu ăn trong phòng thì phải dọn sạch sẽ, rác mỗi ngày dọn đi một lần, có túi bóng đựng rác riêng ở bên cạnh đấy.

Còn lại, những đồ trong nhà thì các em có thể dùng tự nhiên.

Về đồ ăn, nếu muốn ăn cái gì thì mua thêm, không thì cứ dùng những thứ ở trong tủ.

- Vâng, mấy cái này thì chúng em không ý kiến gì.

- Tuấn Kiệt lên tiếng.
- À, còn nữa, vì bé nhà chị còn nhỏ, nên có lẽ hơi phiền một chút.

Nếu thằng bé có phá phách bọn em thì cứ bảo chị, để chị dạy nó.
- Chị không cần lo đâu.

Nhà em cũng có thằng nhóc lớn hơn một tí.

Cùng lắm thì nghịch như nhau thôi.

- Khôi em cười cười.
Cười lên… cũng đẹp đấy chứ.
- Thế trưa nay mấy đứa định thế nào.

Ăn ở nhà hay ra ngoài.
- Em muốn ăn ở nhà.

- Hoa thấy trời hơi nắng.

Cũng ngại đi ăn quán nên lên tiếng đề nghị.
- Mày chỉ được cái lười thôi.

- Tuấn Kiệt liếc em gái.

Hoa cũng liếc lại.

Ra ngoài ăn thì có gì ngon hơn, còn tốn tiền nha.
- Ở nhà mình có đồ ăn chưa chị.

- Khôi anh ngồi nghe nãy giờ mới lên tiếng.

- Chị mới mua lúc sáng, mấy đứa muốn ăn cái gì nữa thì mua thêm nhá.

Chị làm việc một lát rồi nấu cơm.

- Chị Nhung nói với chúng tôi rồi dặn con trai tự chơi một mình không được nghịch rồi vào phòng làm việc.
Sau đó là mọi người đi xung quanh nhà tham quan nơi ở một chút.
Hoa thấy, bà chị này cho thuê homestay chắc chỉ vì đam mê thôi quá!
Nhà thì rộng, đồ đạc thì xịn xò.

Mới nhìn lướt qua đã có bao nhiêu thứ mà Hoa mơ ước nhà mình cũng có.
Phòng khách có sofa êm ái, ti vi còn là loại treo tường màn hình to đùng, bộ cốc chén nhìn long la long lanh, đặc biệt là giàn đèn chùm đèn led trong phòng lấp la lấp lánh cực kì bắt mắt.
Đến bếp, ở chính giữa phòng là bồn rửa, bàn thái có và bếp.

Xung quanh là lò vi sóng, máy rửa bát, tủ lạnh cỡ lớn với bao nhiêu đồ ăn, kệ đựng bát nâng hạ kiểu mới, giá để nồi, giá để dung cụ làm bếp,… và nhiều thứ khác nữa.

Phía trên vẫn là đèn lấp lánh, đến cả cái máy hút mùi bên dưới đèn nhìn thôi cũng thấy sang chảnh rồi.
Phòng ăn thì khỏi nói, trước hết là một bộ bàn ăn tinh xảo dối diện lối vào.

Phía còn lại chính là quầy bar.

Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ lần đầu tiên Hoa được tận mắt nhìn thấy một ngôi nhà có quầy bar.

Sát tường là tủ bếp bằng chiều dài của tường.

Góc ngoài cùng là tủ rượu, nhưng có lẽ chị không hay uống rượu nên khá ít.

Bên cạnh là giá đựng cốc và giá treo ly rượu úp ngược.

Tiếp đến là máy pha cà phê và máy pha cà phê espresso, và máy làm kem tươi, máy ép hoa quả cỡ nhỏ.

Đặt vuông góc với kệ bếp là tủ mát để đồ uống và máy lọc nước.

Ở bức tường đối diện là cửa sổ nằm giữa kệ bếp và quầy bar đơn giản.

Bên trên là bình hoa và một chiếc đèn cây, xung quanh là ghế ngồi.

Trên tường là quạt hút mùi, trên trần nhà quạt trần và hệ thống đèn chia làm hai phần riêng biệt.

Phía bàn ăn sáng hơn phía quầy bar.
Nhà tắm thì có cả bồn tắm với mấy túi cánh hoa khô, ngâm mình ở đó chắc thích lắm.

Cả dầu gội sữa tắm thơm phức với vòi hoa sen nữa chứ.

Trong phòng tắm còn có một vách ngăn bằng kính ngăn với phần còn lại, là bồn rửa mặt với tấm gương tròn và nền nhà cao hơn bên kia một chút.
Phòng giặt ủi có ba cái tủ quần áo.

Một tủ cỡ lớn của chị chủ.

Một tủ cỡ vừa của bé Mít.

Một tủ nhiều ngăn dành cho khách và một giá treo rời bên ngoài.

Trong phòng có một máy giặt to, máy giặt mini có lẽ là giặt tất và quần áo nhỏ, một tủ sấy, và một bàn chuyên dùng cho việc là ủi quần áo.

Ngoài ra còn có giỏ đựng và vài cái cái chậu nhỏ.

Kết cấu nền nhà trong phòng vẫn là một phần nhỏ, nơi để máy giặt, thì thấp hơn so với chỗ còn lại.
Đặc biệt là phòng karaoke.

Hai phần ba phòng nhìn không khác gì phòng bao ở KTV.

Có điều một phần ba còn lại như một căn phòng kính cách âm, trong đó là giá sách với bao nhiêu sách và truyện.

Không những vậy, dưới sàn còn có ghế lười cute dễ sợ.

Kèm theo đó có bàn nhỏ và loa Bluetooth phục vụ khi đọc sách.
Bố mẹ, con muốn ở đây luôn được không?
...----------------...
Xem xong thì cũng đã hơn mười giờ, bốn anh em rủ nhau đi siêu thị.

Siêu thị gần nhà đúng là thích thật đấy.
Mua xong thì về nhà nấu cơm.

Chị Nhung ngó đầu ra khỏi cửa phòng bảo:
- Mấy đứa cứ nấu cơm đi nhá.

Đồ đạc cứ dùng tự nhiên.

Nấu thêm cơm chị với bé Mít nữa.

Cảm ơn trước nha.
Đấy, đi chơi mà thoải mái như ở nhà thế này thì chẳng thích quá đi chứ.
Trong khi ba anh nấu cơm thì Hoa ngồi chơi với bé Mít.
Bữa ăn sẵn sàng cũng đã là hơn nửa tiếng sau.

Một bàn đồ ăn nhìn vô cùng bắt mắt.
Nguyễn Như Hoa biết anh mình nấu ăn ngon, nhưng ở nhà, từ ngày nó bắt đầu nấu ăn đến giờ, hiếm lắm mới thấy lão nấu một bữa cơm cho gia đình.

Bởi vì, lão lười.
Hai người kia thì chưa thử tay nghề bao giờ, nhưng nhìn bàn ăn này, có lẽ cũng không tệ đâu.
Mọi người ngồi xuống ghế, lúc anh Minh Khôi bê đĩa thức ăn cuối cùng vào cũng là lúc Hoa nhấc dế yêu lên chuẩn bị chụp.
- Chụp choẹt cái gì? Ngồi xuống ăn! - Anh trai tạt ngay cho nó một gáo nước lạnh.
- Để em nó chụp một tí, vội gì đâu.

- Chị chủ vừa giàu vừa tốt.

Ưng quá cơ.
Nhưng đúng là chỉ được một tí thật, trong khi Hoa chụp thì ba anh em đã bắt đầu mời chào ăn cơm.

Nó vừa chụp xong ba tấm thì mấy đĩa thức ăn cũng bị mất đi hình thức đẹp đẽ lúc đầu rồi.
Chao ôi! Các anh là quỷ đói đầu thai à?
- Ngon nhỉ! Đứa nào nấu khéo thế? - Chị Nhung ăn rồi tấm tắc khen.
- Chị ăn rồi đoán xem ai nấu! - Khôi em cười tươi nói với chị.
Nghe thế Hoa cũng muốn thử thách vị giác của mình.

Cầm đũa thử từng món một.
Nói là thử thôi chứ ăn món nào cũng ngon, ăn một miếng rồi lại thêm một miếng.

Mọi người cứ lần lượt dừng bữa, còn lại mình nó theo lời dặn “ăn hết đi đừng bỏ phí” mà làm.
Cuối cùng thì no căng tròn bụng, không khác gì một con ếch..
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 24: 24: Câu Chuyện Homestay 2


Trong khi chờ Hoa ăn thì mọi người ra ngoài phòng khách ngồi xem ti vi.

Nó ngồi ăn một mình nên cầm điện thoại vừa ăn vừa nghịch.
Định bụng chọn một tấm ảnh thật đẹp để khoe lên bảng tin.

Nhưng ba tấm ảnh thì tấm đầu tiên có một bàn tay để lên bàn.

Hai tấm tiếp theo không có bàn tay trên bàn nhưng lại có bàn tay của Kiệt khua khoắng mờ ảo một góc.

Nhìn đi nhìn lại cũng chỉ thấy có cái đầu tiên là đẹp nhất.

Nói thật thì thêm bàn tay vào… vẫn đẹp.

Góc này, có lẽ là… ừm… Khôi em.
Có phải chân dài thì tay cũng sẽ đẹp không?
Chọn xong ảnh thì lại đến suy nghĩ cap.

Lúc đầu Hoa định viết “khi những người đàn ông vào bếp”.

Nhưng lại thấy hơi “già” nên sửa thành “Khi những người đàn anh vào bếp.”
Đăng xong đâu đấy thì Nguyễn Như Hoa bắt tay vào dọn dẹp.

Cứ nghĩ tự làm được hết, nhưng sau đó, nó phát hiện ra rằng: mình chính là một con bé vô dụng không hơn không kém.
Vì không phải nhà mình nên Hoa vẫn chưa biết thức ăn còn lại và rác thì nên để ở đâu.

Hơn nữa máy rửa bát thì nó không biết dùng.

Tự cảm thấy mình quê mùa quá trời( ・᷄ὢ・᷅)。
Dọn dẹp xong thì Hoa cũng ra phòng khách, vừa chơi đồ chơi với bé Mít vừa trả lời bình luận.

Mọi người đều là khen thức ăn ngon mắt, mấy đứa bạn thì trêu nghỉ lễ sung sướng nhỉ.
Chỉ có con bạn thân là không biết điều.

Nó bình luận một câu như thế này: “Rải ít cơm chó thôi!”
Nguyễn Như Hoa nhìn thấy thì nhắn tin cho nó ngay:

【Kông túa: Con đao này.

Xóa ngay cái bình luận của cậu đi.】
【Quàng tự: Tớ nói sai à?】- cô tỏ vẻ vô tội
【Kông túa: Thế tớ khoe đồ ăn thì tớ sai à? Là cơm cho người! Ở đấy mà chó với chẳng má(凸^‿^凸)。】
【Quàng tự: Chứ cái tay của ai kia?】
【Kông túa: Có cái tay mà cậu cũng để ý hả trời??】
Sau đó Hoa gửi cho Tú Anh cả ba cái ảnh mình chụp được và hỏi:
【Kông túa: Cậu nghĩ tao còn sự lựa chọn khác không?? ¯_(ツ)_/¯
Tớ thề là tớ được nhặt về.
Anh tớ không thích cho chụp ảnh cũng không kiên nhẫn được hai phút chắc??
Tớ không hiểu tại sao ông ấy cứ thích phá tớ nữaヽ( ̄д ̄😉ノ=3=3=3】
【Quàng tự: Thế thì cậu chụp được cái đấy là may lắm rồi!】
【Kông túa: Có vẻ hiểu tính anh nhà tớ ghê cơ╮(╯▽╰)╭】
【Quàng tự: Tay trong hình cũng đẹp thật?】- Tú Anh đánh trống lảng.
【Kông túa: Ừ nhờ! Ước gì tay tớ cũng được như thế(*¯︶¯*)】
【Quàng tự: Ý là cậu thích rồi chứ gì?? Khai nhanh, ai đấy???】
【Kông túa: Biến biến biến @( ̄- ̄)@】
Chỉ được cái lắm chuyện thôi.
Sau đó, chị Nhung dẫn bé Mít về phòng ngủ trưa.

Hoa cũng cùng các anh trở về tổ.
Đã ba người nằm ba cái giường cạnh nhau cách một cái giường trống mới đến Hoa thì chớ.

Ba thanh niên còn lập team chơi game bỏ nó bơ vơ một mình.
- Anh chơi cái gì đấy, cho em chơi với!!
- Con gà như mày thì chơi bời gì!
- Anh Hero! Cho em chơi với!!
Hoa chỉ định hỏi anh trai một câu để bắt đầu cuộc hội thoại thôi.

Quan trọng vẫn là hỏi được Khôi anh kìa.

Ai bảo anh ấy chơi đỉnh quá chứ.

Có một Hoa chứ ba Hoa anh ấy cũng gánh được.

Nó chỉ cần cố gắng đi loot đồ và không chết là được rồi.
Và tất nhiên, Nguyễn Như Hoa được chấp nhận ngay, anh Hero tốt mà!!
Nhưng chỉ chơi được ba trận, máy thì hết pin, chủ thì buồn ngủ, thế là Hoa lăn ra ngủ mất.
Lúc mở mắt ra, nhìn cái đồng hồ trên tường đã là gần ba giờ chiều.

Hơn nữa, Hoa tỉnh dậy cũng là do bé Mít đánh thức.

Thằng bé dùng âm thanh non nớt gấp gáp nói và lay người nó:
- Chị ơi nhanh lên, sắp bị bỏ lại rồi!
Bỏ lại? Bỏ lại gì cơ? Ngày kia mới về cơ mà? Chẳng lẽ Hoa lại ngủ liền một mạch mấy hôm? Tôi ngơ ngác hỏi thằng bé:
- Anh chị đi đâu rồi?
- Nhanh lên chị, không kịp mất, đi siêu thị, sắp bị bỏ lại rồi!!
Hoa nghe thấy thế thì bật dậy ngay, cuống cuồng buộc lại tóc, xem lại quần áo, cầm điện thoại rồi cắp bé Mít ra khỏi phòng.
Ba người họ đã đi được gần trăm mét rồi nên tôi phải cật lực đuổi theo.

Vì người Hoa cũng khá nhỏ con, mà còn bế bé Mít nữa, lúc đến nơi nó biến thành tình trạng thở không ra hơi.
Anh Kiệt thân yêu ném cho con em nhặt là Hoa anh mắt khinh bỉ rồi đưa tay đón lấy cậu bé.

Chao ôi! Nhẹ hẳn cái người đi á!
Đi nửa buổi chiều, mấy anh em mua được một ít đồ để ăn nướng và một cái bánh kem to.

Ngoài ra con có kem cho Hoa và bé Mít nữa.
Tối đó, lúc ăn cơm, chủ và khách đã quen thuộc hơn hẳn.

Chị chủ trêu Hoa:
- Em gái là người yêu thằng nào trong đây à?
Hoa còn chưa kịp trả lời thì anh Kiệt đã nói:
- Người yêu gì chị, em gái em đấy!
- Chị nhìn không giống lắm.

Bốn anh em ruột à?
- Không chị! Ba anh em em là kiểu anh em huynh đệ.

Tri kỉ chị ạ! - Dương Đăng Khôi nói rồi cười toe.
Hoa thấy gã này có lẽ lúc nào cũng thừa năng lượng hạnh phúc hết.

Lúc nào cũng cười.

Cười vui vẻ, cười lầy lội,… còn với nó là cười khiêu khích!
Vì còn để bụng ăn bánh nên Hoa không ăn nhiều đồ ăn mặn.

Đến lúc cắt bánh thì nó ăn liền lúc hết gần nửa cái.

Tự cảm thấy mình ăn nhiều thật, nhưng bánh ngon quá mà.

Phần bánh bông bông xốp xốp mềm mịn, phần kem béo ngậy thơm phức, nỡ từ chối sao.

Căn bản là không thể phụ lời mời gọi của em nó.
...****************...
Chín giờ tối, tắm rửa sấy tóc xong, Nguyễn Như Hoa ra hiên nhà phía sau ngồi trên lan can dưới mái che hóng gió.

Sau một vài phút, nó lấy điện thoại rồi gọi về nhà.
Hoa từng đọc ở đâu nhỉ? Có một câu như thế này: “Thế giới của mẹ nhỏ bé, chỉ có một mình con.

Thế giới của con rộng lớn, đôi khi quên mất mẹ.”
Vậy đó, khi bố mẹ đi chơi ở đâu, có thể, chúng ta chỉ quan tâm xem quà họ mang về là gì.

Khi lớn hơn thì sẽ nghĩ xem họ đi có an toàn không.

Nhưng lại không nhớ gọi điện hỏi thăm xem họ như thế nào, một ngày có nhưng gì xảy ra.

Nhiều khi bạn còn nghĩ rằng, nó không cần thiết.
Nhưng không, thứ họ cần chỉ là một cuộc điện thoại, chỉ cần những câu hỏi thăm đơn giản, hoặc chỉ là nhìn con qua video mà không cần nói gì.
Có một lần, năm đó Hoa học lớp sáu, điện thoại ngày ấy nó sử dụng cái nokia đời cũ nhất, chỉ nghe và gọi.

Hè, cũng như bao mùa hè trước, Hoa được đi chơi ở nhà chị.

Nhưng ba ngày liền, nó mải chơi, không gọi về nhà lấy một cuộc điện thoại.

Tối đó ông Nam gọi điện đến, bố hỏi thăm con gái rượu của bố chơi có vui không, ăn có ngon không...!Cuối cùng bố hỏi:
- Thế đi chơi không nhớ bố à?
- Con nhớ chứ? - Nó gãi gãi mũi cười trừ.
- Nhớ sao không gọi về nhà lần nào thế? Đến nơi cũng không bảo bố?

Hoa sững sờ mấy giây.

Phải nhỉ, nó chẳng nhớ gì hết.

Bố nói đúng quá, nó không biết phải trả lời như thế nào nữa.

Nước mắt cũng dâng lên trong hốc mắt trực trào chảy ra.
Và cũng từ lúc đó, Hoa đã có một thói quen cứ đi đâu xa nhà thì khi đế nơi sẽ gọi cho bố mẹ một lần.

Nếu ở lại không lâu lắm thì ngày nào cũng gọi về.

Thời gian dài hơn cũng là hai ngày gọi một lần.
Điện thoại đổ chuông mấy lần thì bà Tuyết bắt máy.

Nhìn qua video, thấy phía sau mẹ là sảnh phòng khách, Hoa hỏi:
- Bố mẹ mới sang nhà ông bà ngoại à?
- Ừ! Vừa về đến nhà thì con gọi đây! Đi chơi vui không?
- Vui lắm mẹ! Sáng đến nơi thì đi ra biển xong mới quay về.

Eo ơi, nhà chị chủ xịn dã man luôn nhớ, đẹp ơi là đẹp.
- Nghe vẻ con gái bố không muốn về nữa nhỉ?- Ông Nam có lẽ mới khoá cửa xong.

Lúc này mới ngó mặt vào khung video.
- Lúc sáng con cũng lỡ nghĩ như thế đấy… ha ha… Ui, chiều anh Kiệt mua bánh kem to đùng, con ăn gần hết nửa cái!- Hoa gãi gãi đầu rồi lại hào hứng khoe.
- Hết có gần nửa cái thôi á? Sức ăn lại giảm thế cơ à? - Bà Tuyết làm bộ ngạc nhiên.

Đúng là mẹ ruột (˶‾᷄ ⁻̫ ‾᷅˵)。
- Đúng nhờ! Con cũng cảm thấy ăn ít quá! Nhưng mà nhớ, ở đây làm bánh ngon lắm luôn, bố mẹ có muốn ăn không hôm nào về con bảo anh Kiệt mua một cái?
- Mày nghĩ ai cũng giống mày hả con? - Ông Nam khoác vai vợ, mắt nhìn vào ti vi mà nói với con gái.
- Bố này, con đang muốn chia sẻ mà.

Mai con đi mua quà về cho bố mẹ nhá! Iu iu moah moah… con đi vào chơi game đây!
- Game ít thôi! Rồi lại hỏng hết mắt!
- Bye bye, bố mẹ đi ngủ sớm đi nhá!!
Lúc Hoa quay vào trong thì ba người kia đang chơi bài vẽ mặt.

Chẳng biết là họ kiếm đâu ra được cái son kia nữa.

Nhưng vui mà, vui cũng không thể từ chối nha!!.
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 25: 25: Câu Chuyện Homestay 3


Hai mươi mốt giờ bốn mươi chín phút, không gian ồn ào vì một cuộc gọi đến mà im lặng hẳn.
Con số bốn chín này, gợi lên một cảm giác, có lẽ không an toàn cho lắm.
Sau ba hồi chuông, thằng ba mới để điện thoại lên bàn, nhận điện thoại rồi mở loa ngoài.
- Chị gọi em làm gì muộn thế?
Cơ vẻ là chị gái thân yêu của cậu chàng đang gọi.
- Mày có thấy thỏi son mới mới trên bàn chị đâu không?
Dương Đăng Khôi đang định đánh ra quân bài trong tay, hành động bỗng khựng lại hai giây, rồi lại tiếp tục hạ xuống, cảm xúc trên mặt vẫn không thay đổi gì, tiếp tục nói với chị gái:
- Sao chị lại hỏi em? Mà giờ này chị tìm son làm gì?
- Không hỏi mày thì hỏi ai? Khôi anh chẳng bao giờ động vào đồ của chị cả nhá.
- Son của chị là loại gì?- Đến lượt Dương Minh Khôi, nhưng cậu chàng dừng lại, hỏi chị gái.
- 3CE, em thấy ở đâu à?- Cùng là hai anh em sinh đôi nhưng cách gọi của chị gái dành cho họ lại không giống nhau.
Khôi em ra sức lắc đầu ra hiệu cho anh trai.

Nhưng Khôi anh coi như không thấy, thản nhiên nói:
- Ở trước mặt em.
- KHÔI EM! Về đây thì mày chết với chị!
Nói xong câu đó thì Dương Thuỳ Trang tắt máy luôn.
Vòng chơi lại tiếp tục, nhưng vừa đến lượt thằng ba chị gái hắn lại tiếp tục gọi đến.

Vẫn là ấn nghe rồi mở loa ngoài, hắn vừa thả bài xuống vừa nói:
- Có mỗi cái son mà chị cũng mắng em.

Về em mua cho hẳn một bộ.
- Mày thì biết gì.

Chị mày thiếu tiền mua mấy thỏi son của mày à? Liệu hồn mà cầm về đây.
Cuộc gọi đến đây lại kết thúc.
- Chị ấy làm sao thế? - thằng ba hỏi thằng hai.
- Nói xem? Son là anh Hoàng mua tặng.

- anh.
- Anh Hoàng nào nhỉ? - em.
- Hàng xóm cũ.

- anh.
- À! Nhưng mà son anh ấy tặng thì làm sao?? - em.
- Có nói cũng không hiểu! - anh.
- Hừ! Chẳng cần biết!

Và thế là, bốn anh em chơi bài đến nửa đêm.

Con út chơi game tệ nhất thì đánh bài giỏi nhất, không phải nhất thì cũng nhì.

Thằng cả cũng chỉ có hai lần thua.

Thằng ba thì nhất được một lần.

Riêng thằng hai chơi game lợi hại nhất thì chỉ có quanh quẩn ở bét và ba, cùng lắm thì được hai lần lên nhì.
Lúc kết thúc, trừ con út ra thì mặt môi thằng nào cũng đỏ chót, hai anh em Dương Khôi thì khuôn mặt cực kì thảm hại.
Một đêm yên bình cứ thế trôi qua.
Ngày hôm sau bốn anh em bắt đầu một ngày đi chơi các địa điểm khá có tiếng ở đây.

Đi khu du lịch, đi khu vui chơi, đi viện bảo tàng, đi sở thú, đi nhà sách lớn…
Đi từ sáng đến chiều tối, trong máy con út thêm được không biết bao nhiêu ảnh, lại được ăn bao nhiêu đồ ăn vặt, nhưng lúc về đến nhà, con bé vẫn cầm điện thoại nhăn nhó nói với anh trai:
- Em nói thật chứ, nhờ anh chụp được mấy cái ảnh mà anh cũng khó chịu hay sao? Chụp xấu thế không biết, không được cái nào ra hồn.
- Không đẹp là do mẫu xấu chứ tại anh mày à?
- Hừ! Không biết chụp thì cứ nói thẳng! Còn nói tại em xấu?
- Mày thì chụp đẹp lắm đấy mà chê.
Vào nhà tắm rửa xong, con út lại tiếp tục ngồi chơi chờ các anh nấu cơm.
Nhưng hỡi ôi, cuộc sống nào có dễ dàng đến thế.

Vừa mới đăng mấy cái ảnh đi chơi của ngày hôm nay thì bạn thân lại nhắn tin:
【Quàng tự: Làm bài chưa?】
【Kông túa: Bài gì?】
【Quàng tự: Hoá】
【Kông giá: Thôi xong! Tớ còn không cầm đề (;´༎ຶД༎ຶ`)】
【Quàng tự: Cậu để chỗ nào? Tớ phi sang chụp cho】
【Kông túa: Vẫn trong cặp ấy! Cậu phải bảo là tìm đồ của cậu nhá!】
【Quàng tự: Biết mà】
Chẳng là, ở trường nó, có một thầy giáo tên Anh Văn nhưng lại dạy hoá.

Trong khi mỗi giáo viên khác lớp nó đều đổi ít nhất một lần rồi, ngay cả giáo viên chủ nhiệm cũng đã đổi, thì lão vẫn chiếm cứ cái chức vụ ấy.
Ở trường, thầy được học trò biết tới với biệt hiệu thầy giáo ác ma.

Ngay cả lớp chuyên khối A và B cũng không có mấy người không bị thầy cho ăn hành.

Vậy nên, một đứa ở lớp chuyên văn như nó thì học tiết của thầy chính là cực hình.

Thê thảm hơn nữa là, ngày ngay trước hôm nghỉ lễ, trong mười lớp khối mười một chỉ có duy nhất lớp nó có tiết hoá.

Cái này có lẽ là thuộc về may rủi rồi.

Chính vì thế, lớp sáu của khối mười một vinh dự được nhận quà từ thầy.

Món quà ở đây chính là mười lăm bài tập từ mức độ dễ đến khó do chính tay thầy ra đề.

Cả lớp không ai giống ai.
Nhưng với nó, môn hoá thì làm gì có bài dễ.

Chỉ có khó vừa, khó và rất khó mà thôi.

Mỗi việc đi tìm bài tương tự mà xem cách giải, xem video hướng dẫn cũng là cả một vấn đề.

Chứ đừng nói đến đi tìm hoặc đi hỏi hết mười lăm bài.

Chưa kể đến bài tìm không thấy.

Còn gì là ngày nghỉ nữa.
Than thân trách phận là thế, việc làm vẫn phải làm.

Biết làm sao được khi ngay sau tiết chào cờ của hôm đầu tiên đi học lại, chính là tiết hoá chứ.

Lo lắng, chán nản thế nào đi nữa thì cũng cứ phải đăng vài pô ảnh lên cái đã.

Dù sao thì trong thời gian chờ Tú Anh chụp đề, nó cũng không có việc gì để làm.
Chọn hai cái ảnh của bản thân, một cái chụp chung với thằng cả, một cái chụp chung với hai anh em Dương Khôi, mấy cái ảnh bốn anh em lầy lội và mấy cái ảnh đẹp đẹp khác đăng lên.

Việc nó gắn thẻ thằng cả, thằng hai, và thằng ba vừa kết bạn vào bài viết của mình khiến cho lượt like tăng vùn vụt.
Đang ngồi trong quầy bar nhâm nhi thức uống và xem ảnh thì có thông báo tin nhắn đến từ Tú Anh:
【Quàng tự: đã gửi một ảnh】
Bùm!
Tâm trạng bay sạch.
Mở ảnh ra xem.

Đề bài toàn cái gì mà đốt cháy hỗn hợp, cái gì ankan, anken, cái gì hidrocacbon..

Nói chung là loạn hết cả đầu lên.
Cầm điện thoại trở về phòng, Nguyễn Như Hoa bắt đầu hành trình gian nan, làm bài rồi học cách giải thích bài.
Còn chưa làm được hết năm bài lại đến bữa cơm.

Ăn xong lại lao đầu vào chiến đấu.
Trong khi đó, ba anh em ở bên ngoài diễn ra cảnh như thế này:
- Khôi em đi tắm trước đi! - thằng cả.
- Không! Em thích thứ hai cơ! - thằng ba.
- Thế quyết định chú mày tắm cuối nhá! - thằng cả.
- không, em không..
Khôi em còn chưa kịp nói xong thì Khôi anh cầm quần áo đi ngang qua vào phòng tắm trước.

Dương Đăng Khôi trở thành một chú cún nhỏ không có tiếng nói, cam chịu cụp đuôi đi vào góc đọc sách trong phòng karaoke.
Bắt em tắm cuối cùng nhưng hắn vào nhà tắm thì hai người ở bên ngoài dắt tay nhau đi ra cửa.

Trước khi đi Tuấn Kiệt còn bảo cậu chàng:
- Tắm xong thì hướng dẫn con bé kia làm bài nhá!
- Sao anh không làm mà bắt em?
- Mưu cao không bằng chí tốt!
- Chí em không tốt đâu! Anh em ai đầy nồi nấy đi anh ơi.
- Nồi nhà mày cả.

Thế nhá! Bọn anh đi đây.
Và rồi chú cún nào đó vẫn phải tiếp tục cam chịu.

Tắm xong thì xách ghế vào ngồi cạnh của nợ trong phòng ngủ.
- Anh muốn gì?
- Có cần giúp không?
- Khỏi! Anh mà tốt bụng được thế thì hay quá!
- Hờ! Anh đây tốt sẵn rồi.

Không phải cảm ơn.

Bài nào.
Nó dùng ánh mắt khinh bỉ mà nhìn người ngồi cạnh.

Nhưng cuối cùng vẫn là đánh cược một lần, dù sao người ta cũng là sinh viên đại học, mấy bài kiểu này cũng đã làm qua, biết đâu sẽ hợp cách giảng mà hoàn thành nhanh chóng.
Sự thật chứng minh, lựa chọn của nó không hề sai.

Ngồi hơn nửa tiếng mà năng suất gấp đôi một tiếng của nó luôn.

Có phải giảng bài cũng phải chọn người chọn mặt mới hiểu được không?
Nói gì thì nói chứ cảm tình lại tăng thêm một chút.

Có thể sau này, nó sẽ tìm đến hắn để hỏi bài.

Ít nhất anh cũng kiên nhẫn hơn anh trai nó.
Mà nó vừa nghĩ đến anh trai thì Tuấn Kiệt và Minh Khôi cũng về đến nơi.

Nhìn thấy đồ trên tay anh, Hoa vội buông bút xuống, chạy đến bên cạnh, hào hứng cười toe toét:
- Úiiii!! Úi chụi ui! Sao lại đáng yêu thế này! Ở đâu thế này! Ui anh ơi, em sờ tí! Ôiiii, mềm thế chứ lị! A!!!…
- Vồ vập nó vừa thôi.
Nguyễn Tuấn Kiệt xách lồng với con hamster màu gạo bên trong tránh sang một bên.
Thì ra đây mới là quà sinh nhật anh trai tặng em gái.

Thú cưng nó ao ước bao nhiêu lâu rồi mà chưa có.

Xin rút lại những lời nói xấu anh Kiệt lúc trước.

Có nhiều quá không rút lại hết thì cũng thôi.

Nhưng giờ phút này anh là đẹp tra, tốt bụng nhất.
Hoa Sầu Riêng quyết định quẳng ngay bài tập sang một bên, đi đặt tên cho đứa con trai bé bỏng của mình.

Từ giây phút bước vào bàn tay của nó, con trai đã chính thứ có một cái tên đơn giản, thiết thực: “Gạo”.
Không chờ đợi lâu, bà mẹ trẻ gọi ngay về nhà.

Đầu dây bên kia vừa bắt máy, nó đã bắt đầu bô bô:
- Mẹ, mẹ nhìn con trai con đi, úi, đẹp trai không?
- Cái gì con trai?
- Bé Gạo của con.

Anh Kiệt mới mua cho con đấy.
- Gớm, con chuột thì bảo con chuột, lại còn con trai.

Đừng có cầm về đây, bẩn nhà.
- Không mẹ ơi, mẹ phải sờ nó mẹ mới biết.

Eo ơi, thích cực nhớ.
- Không cần biết, cầm về tao cứ đem cho con Quýt nhà bác Thư hết.

- Quýt là con mèo nhà hàng xóm.
- Con trai đáng thương, bà ngoại ghét bỏ con rồi! - nó vuốt vuốt đầu con Gạo.
- Nó là con gái! - Anh trai nhắc nhở lần một.
- Là ghét bỏ cả hai đứa bây! - Mẹ nhắc nhở lần hai.
- Mọi người sao lại có thể nói như thế chứ!.
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 26: 26: Ngoại Truyện 2


Tôi chính là Dưa Hấu trong truyền thuyết đây.
Sau đây tôi sẽ kể một vài sự kiện nho nhỏ.
Đầu tiên là việc gọi tôi bằng “anh” của Hoa Sầu Riêng.
Chuyện bắt đầu từ khi ba anh em tôi chơi game vô tình ghép đội với em gái của anh Kiệt.
Từ hôm đó, ngày nào Nguyễn Như Hoa cũng nằng nặc đòi đi theo chúng tôi.
Và cũng không biết từ lúc nào, nó “sùng bái” tài chơi game của ông anh trai Dương Minh Khôi nhà tôi đến nỗi gọi ổng là “anh Hero”.
Bình thường khi có bốn anh em chơi, thì tôi với anh Kiệt sẽ đi theo một hướng, bốn người chia thành hai nhóm, đi cách nhau một đoạn nhỏ để dễ yểm hộ cho nhau.
Hoặc khi thiếu một người thì Hoa cũng lôi kéo bạn mình vào chơi cùng.

Nói chung là không ai bị lẻ loi cả, việc bốn người trong đội cùng sống đến cuối trận cũng không có gì là lạ.
Cho đến một hôm, anh Kiệt bận công việc, bạn của Hoa cũng không online.

Ba người chúng tôi ghép team ngẫu nhiên.
Chơi đến trận thứ ba, người ghép chung là một cô gái.
Mới vào, Hoa đi đâu đó nên treo máy, chỉ có hai anh em thỉnh thoảng nói vài câu.

Cô gái kia hỏi tuổi hỏi tên như kiểu muốn làm quen mặc dù chỉ chơi cùng một trận.

Lúc đầu còn gọi bằng số trong trận, sau khi hỏi xong thì chuyển sang gọi bằng anh luôn.

Con gái sao lại dễ dãi như vậy chứ? Nhưng trách sao được, chơi game chỉ cần nghe giọng để bắt hình rong là đủ rồi.

Mà giọng của tôi, không nói quá thì nghe cũng được (*¯︶¯*).
Đến lúc Hoa quay lại thì cô gái kia chuyển hẳn qua nói chuyện với tôi.

Có lẽ tưởng Hoa với anh tôi là một cặp chăng?
Vậy là vẫn chia thành hai nhóm nhỏ như các trận khác.

Nhưng lần này lại không giống vậy.
Trong khi Hoa đi cùng anh tôi thì hết hỏi “anh có cần” cái này “không”, “anh có cần” cái kia “không”, “anh ơi địch ở chỗ này chỗ kia”, “anh ơi từ từ hẵng cứu có địch ở đằng trước”… nói chung là ra sức bảo vệ mạng sống của hắn, vì Khôi anh thường đảm nhiệm trọng trách gánh team mà.
Ngược lại, phía bên tôi thì “anh ơi có” cái này “không”, “anh cho em” cái kia “nhé”, có mỗi con bot cũng “anh ơi cứu em với”, có người thì không bắn được.
Tôi không phải người hay để bụng.

Với lại dù sao đây cũng là người lạ, cùng lắm thì ngẫu nhiên ghép đội chung một hai lần, nên tôi cũng nhịn không nói gì.

Nhưng mà nói không có chút khó chịu nào thì là nói dối.

Đã thế cái con bé Hoa kia cứ mở mồm ra là “anh hero”.

Nghe mà thấy phiền thay anh tôi luôn đấy.
Thật ra thì đó cũng là một trong những lí do tôi không thích đi cùng họ.

Ba người đi mà một người bị bỏ lại là lẽ ở đâu? Lại còn cái kiểu ghét tôi là như thế nào? Đặc biệt là việc con bé Hoa gọi Khôi anh là anh rất lịch sự trong khi nói với tôi thì dùng số trong game, hoặc “này”, “ei”, “cái người kia”, lúc tôi cố tình lơ không nghe thì nó gọi hẳn “Dương Đăng Khôi” luôn.
Quá phân biệt đối xử!
Nhưng tôi không thèm chấp trẻ con!
Ừm… vẫn là có chút không cam lòng!
Tôi đang hăng say loot đồ và đi xung quanh tìm địch thì bên phía Khôi anh có tiếng súng liên hồi.

Khôi em đây không thể bỏ mặc đồng đội nên quay lại.
Cô gái kia vẫn đang loot đồ, cứ tưởng nhìn thấy tôi chạy thì sẽ chạy theo như từ đầu trận.

Nhưng không, cô ta vẫn tiếp tục việc dở dang.

Thấy vị trí này với phía bên kia cách nhau không xa, lại không có địch nên tôi cũng không gọi.

Tôi đang chạy, thì Hoa í ới:
- Số hai, đi sang đây đi!
Vừa đúng lúc tôi thấy hai tên địch ở phía trước, nên dừng lại quan sát.

Tập trung quá, quên mất trả lời, Hoa lại hối thúc:
- Làm cái gì mà lâu thế?
- Từ từ!
Cùng lúc đó, cô gái kia cũng kêu cứu.

Không hiểu cái nhân phẩm kiểu gì mà đi ngoài đường cũng bị red zone nổ.

Nghĩ sẽ ném bom hai tên kia trước rồi đi cứu người.

Nhưng Hoa nghe xong thì lại bảo:
- Nhanh lên đi, làm cái gì mà cứ đứng đấy mãi vậy? Anh Minh Khôi mà chết là thua luôn bây giờ?

Cái gì mà hắn chết thì thua luôn.

Tôi chơi không giỏi bằng chứ có phải vô dụng đâu.

Có ai muốn nghe người khác nói mình như vậy đâu đúng không?
Dù gì thì cũng chưa tìm được cơ hội tấn công, tôi tắt mic rồi quay lại vị trí lúc trước để cứu cô gái kia.
Còn chưa xong việc thì con bé Hoa đã bị bắn cho ngủm củ tỏi rồi.
Sau đó, hình như con bé dỗi.

Nó không nói gì nữa, chỉ ngồi xem.
Cứu cô gái đồng đội xong, tôi chạy quay lại chỗ Khôi anh luôn.

Chưa đến nơi thì hắn bị bắn đến nỗi chỉ còn một chút xíu máu.

Tiếp đó là tôi đến gần, hai anh em hỗ trợ, cùng nhau bắn.

Tình huống cũng thay đổi, quân địch chỉ còn lại một người.
Trong khi Khôi anh bị tên định đó bắn lén, đang tìm mọi trí kẻ địch thì tôi không khá khẩm hơn, bị một viên đạn bắn tỉa hạ gục luôn.
Bực hơn nữa là bảo cô gái kia cứu thì nhận được câu trả lời là “Em chạy ra đấy có chết không anh.

Em sợ lắm”.
Khi tôi thành hộp rồi người ta vẫn đứng lo sợ thì tôi cũng thấy lạ đấy.

Sợ vậy thì chơi game này làm gì nếu không có người yêu chơi cùng.

Cứ như Hoa Sầu Riêng có phải tốt không.

Dù không giữ được mạng vẫn cố hoàn thành sứ mệnh cô y tá hữu dụng.
Lại nói đến Hoa, từ lúc gọi mãi cô gái kia không đi đến thít con bé thoát trận luôn rồi.
Tối đó, có cả anh Kiệt cùng chơi.
Hoa không chỉ không nói câu gì với tôi mà còn không thèm để ý luôn.

Thường thì cô nàng sẽ cho tôi một ít đồ tốt, hoặc tôi hỏi thì sẽ nói có hay không có.

Nhưng lần này tôi hỏi thì lơ luôn.
Tôi đã làm gì chứ?
Tôi làm gì mà cả lúc bị hạ thì con bé cũng chạy đi không thèm cứu luôn vậy?
- Anh Kiệt cứu em!
- Bông ở gần kìa, cứu nó! - anh Kiệt.
Con bé vẫn miệt mài chạy, không thèm trả lời luôn.
Không lâu sau, nghe tiếng hai anh em anh Kiệt nói chuyện với nhau.

Có lẽ anh ấy đi sang phòng con bé.

Sau đó, khi tôi sắp về với đất mẹ thì thấy Hoa quay lại.

Ôi! Chỉ cần mấy giây nữa là đi thật rồi.
- Mày bứa à? Có muốn chơi nữa không?
- ….
- Còn bĩu môi cái gì? Anh mày còn chưa thèm nói đến cái kiểu nói chuyện thì không trả lời xong rồi ê ê, này này với thằng Khôi đâu.
- Hừ!
- Có thích hừ không? Nó là bạn mày à? Vớ va vớ vẩn.

Gọi bằng anh.
- Em không thích!
- Cho mày chọn à mà không thích?
- Em… anh… anh lại bắt nạt em!
- Mày giỏi thì mày thêm cái câu “em mách mẹ” vào.
- Em chẳng thèm!
- Nhớ đấy! Ăn nói cho cẩn thận.
Thế là, từ sau đợt đó, mỗi lần chơi chung có anh Kiệt thì Hoa nói chuyện với tôi cũng đỡ “bố láo” hơn.

Dần dần nói nhiều cũng thành quen, nó có anh anh em em cũng không còn cảm giác ngượng mồm như trước nữa.
…..
Việc thứ hai Dương Đăng Khôi muốn nói đến là Hoa Sầu Riêng nhìn thì mi nhon thế thôi, chứ sức ăn của em nó ở một cái tầm gì đó, thật vi diệu.
Trước chuyến đi chơi này, tôi cũng đã ăn cơm cùng Hoa khoảng gần mười lần, nhưng tôi cảm thấy, tầm tuổi ăn tuổi lớn, sức ăn của con bé không có gì lạ.

Cho đến ngày đầu tiên ở homestay, tôi biết đánh giá của tôi đã nhầm.
Trưa, khi mọi người ăn xong hết rồi, Hoa vẫn từ từ ngồi thưởng thức.

Ra phòng khách khoảng mười phút thì tôi vào nhà tắm nên đi qua phòng ăn.

Nhìn vào trong thì thấy chỗ thức ăn còn lại đã vơi đi hơn nửa.

Mặc dù phần còn lại ấy cũng không nhiều, nhưng trước đó, con bé ăn cũng không ít lắm đâu.

Hơn mười phút nữa, Hoa ăn xong.

Trên bàn chỉ còn lại bát đũa, xương và một ít rau làm gia vị.
Ăn xong, ngồi một lúc, chơi game một lúc nữa rồi nó lăn ra ngủ.
Chiều mấy anh em đi mua bánh kem về để tối ăn.

Bánh kem cũng không nhỏ.

Mà sau khi ăn tối xong Hoa vẫn ăn thêm được hơn nửa cái bánh đó nữa.

Chưa kể đến đêm, lúc chơi bài, nó vừa ngồi chơi vừa ăn vặt.
Ừ thì không kén ăn cũng dễ nuôi đấy.

Nhưng mà hơi tốn.

Tôi dành ra một phút mặc niệm cho tài sản của người nào sau này sẽ rước con bé về dinh.
Tôi còn phát hiện ra, Nguyễn Như Hoa có thể ăn bất cứ lúc nào, trong mọi tình huống, trong mọi tâm trạng.
Sau một buổi đi chơi về, Hoa ngồi ở quầy bar, tôi ngồi uống nước ở bàn ăn.

Nhìn cảnh tượng trước mắt mà tôi không biết nói nói gì.
Một cô gái nọ vừa ngồi ăn đồ ăn vặt vừa nghịch điện thoại.

Sắc mặt hết chuyển từ vui vẻ sang nhăn mày, đến cười ngượng ngùng rồi thành thống khổ.

Dù vẻ mặt có thay đổi thế nào, tay vẫn không quên lấy đồ ăn, miệng không quên nhai nuốt.

Suy nghĩ của Hoa Sầu Riêng thì tôi xin từ chối hiểu.
Một lúc sau, cô nàng chuyển từ ngồi chơi sang ngồi học.

Chẳng biết có l làm được bài nào không, chỉ biết rằng, đĩa hoa quả trước mặt cứ vơi dần đi.

Không nghĩ ra được cách làm bài cũng vẫn cứ phải ăn trước đã.
Cô nàng có tâm hồn ăn uống như thế này, nếu giận có lẽ chỉ cần dụ bằng đồ ăn là sẽ nguôi giận ngay.

Nhưng mạch não thì có lẽ không thể dùng suy nghĩa của người bình thường mà hiểu được..
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 27: 27: Định Bao Giờ Thì Cưới


Sau khi nhận được “con cưng” Như Hoa liền đặt cho nó cái tên Tina nghĩa là nhỏ nhắn xinh xắn.
Sau đó ngồi trên giường ôm nó, sờ nó, ngắm nó, rồi chụp ảnh đăng facebook khoe từ sự đáng yêu này đến sự đáng yêu khác.

Mải mê đến nỗi bài tập cũng bị đẩy dồn sang ngày hôm sau.
...----------------...
Vậy mà vèo một cái kì nghỉ đã kết thúc.

Dưới sự giúp đỡ của ba anh và chị google, Hoa đã xuất sắc hoàn thành bài tập để nộp cho thầy giáo.
Các cụ có câu sướng trước khổ sau nào có sai.

Qua mấy ngày nghỉ thì Nguyễn Như Hoa bắt đầu những ngày tháng chạy nước rút vất vả trước nghỉ hè để có một thành tích không quá thấp.
Bốn ngày sau khi đi học lại, khi Như Hoa cảm giác vẫn chưa có mấy kiến thức đọng trong đầu thì Đăng Khôi gửi tin nhắn đến.
【Dưa Hấu đã gửi hình ảnh cho bạn】
Hoa đang xem lời giải.

Không quan tâm.
【Hình ảnh】
Tiện tay trượt thanh thông báo ra khỏi màn hình.
【Hình ảnh】
Vuốt màn hình lần hai.
【Hình ảnh】
Lần ba.
【Hình ảnh】
Lần bốn.
- Thằng cha gửi cái gì mà nhiều vậy!
Sau khi cảm thán một câu thì Như Hoa tắt thông báo luôn.
Tôi hôm đó, vẫn như ba ngày trước, Hoa chơi một trận game trước khi đi ngủ.

Và vẫn là đi theo ba ông anh nhằm tranh thủ tăng xếp hạng.
Vừa hết trận thì Dương Đăng Khôi lên tiếng:
- Hoa, xem tin nhắn xong đi rồi ngủ.
- Tin nhắn gì đấy? - nó lúc này mới nhớ ra Khôi có gửi tin nhắn đến lúc sáng
- Xem rồi biết.

- Khôi không nói trước mà chỉ trả lời cho có.
- Àaaaa… Hai đứa mày là như nào đây? - Tuấn Kiệt dài giọng à một tiếng rồi hỏi đểu.
Không tin là thằng Khôi lại vừa mắt cái Hoa nhà mình.
Hoa cũng chẳng nghĩ đến việc sẽ có ý định tương tự với ông anh kia.

Bỏ lại một câu anh dở à rồi rời đội.

Lúc sáng Khôi gửi hình ảnh, Hoa cũng đoán là từ hôm đi chơi.

Nhưng không nghĩ đến hình ảnh lại đẹp như vậy.
Nhìn người trong hình nó không dám nhận là mình nữa.

Góc chụp đẹp rồi lại còn chỉnh sửa ảnh chuyên nghiệp vậy.

Ôi! tài kiếm ra tiền đấy.
Đặc biệt có một tấm, nó đứng trên cầu ở khu vui chơi.

Hình ảnh dừng lại đúng lúc nó quay mặt sang.

Gió làm tóc mai bay bay, cái má bánh bao vì nóng mà hồng hồng như thoa phấn, mắt thì híp lại vì cười nhưng lại đáng yêu đến lạ.
Trời ơi, nó lại lỡ rung động vì bản thân rồi.

Thế này mà vẫn chưa có người yêu? Tiếc thế.

Mắt đàn ông con trai dạo này bị sao vậy.

Chỉ thích những chị gái quyến rũ thôi à? Nhưng mà phải nói thật là tài chụp ảnh chỉnh ảnh của anh đã nâng tầm nhan sắc của nó hơn hẳn.

Tuyệt vời luôn!
Còn nó thì sao.

Chụp được cho anh chưa đến mười tấm, không tấm nào ra hồn.

Không phải tóc hất ngược hất xuôi thì cũng là thấy người và nửa mặt, không rung lắc mờ ảo thì cũng là thấy mặt không thấy người.
Tóm lại là nó thấy không phải tại nó, là do hắn không đứng yên ấy chứ.

Hừ.

Không có tấm nào chụp hai người mới là ý của nó thôi.
Nhưng mà đấy là cố gắng lắm rồi ấy chứ.

Ảnh của nó mà nó chụp còn không ra gì cơ mà.
Như Hoa trả lời bằng một cái nhãn dán và dòng chữ gút chóp anh zdai.

Sau đó gửi kèm mấy cái ảnh dị hợm của anh mà nó chụp được qua.

Dù sao đẹp trai thì chụp thế nào cũng không đến nỗi.

Chỉ có điều ngắm tạm chứ không sử dụng được thôi.
Còn mấy cái Đăng Khôi gửi đến là Hoa phải đem đi làm ảnh đại diện, rồi đăng lên mạng xã hội ngay chứ.
...----------------...
Tiếp đó, gần hai tuần sau nó cũng phải đối mặt với kì kiểm tra cuối năm.

Lúc đầu thì lo sợ nhưng làm xong rồi Như Hoa cảm thấy không uổng công hai tuần vật vã ôn lại.

Chắc kết quả cũng không đến nỗi nào đâu.
Chẳng ngờ, khi có điểm thì đúng là không tệ thật.

Nhưng điểm tổng dừng ngay ở con bảy phẩy chín.

Nó có tính đi tính lại cũng chỉ có bảy phẩy chín, không hơn dù chỉ một chút.
Tâm trạng của nó như từ trên mây rơi thẳng xuống đất.
Nhưng lúc này, Tú Anh lại đang vui vì được tận tám phẩy ba, nên rất rộng lượng mà bao nó đi ăn cho quên sầu.
Thế là, buồn bã cũng bay sạch.

Có một điều duy nhất nó muốn biết là bạn thân mình ăn cái giống gì mà điểm cao vậy.

Còn về phần nó, chỉ một hai ngày là buồn bã gì cũng đều bay sạch.
...----------------...
Hè sang, Hoa lại đến nhà chị như mọi năm, năm nay thì cả anh Kiệt cũng đi.

Nhà Dương Khôi cũng về ngoại nên Khôi em rủ hai anh em cùng đi cho vui, mà còn tiết kiệm nữa.
Anh Kiệt thì không có vấn đề gì nên đồng ý ngay.

Chỉ hại nó đi cùng ngại muốn xỉu.
Xe ô tô của bố Dương là một chiếc Ford Everest bảy chỗ vừa đủ người ngồi.

Lúc đi thì bố Dương lái xe, mẹ Dương ngồi ghế phụ, hàng ghế giữa là chị cả Dương, em út Dương và Như Hoa, hàng ghế cuối là của ba anh em còn lại.
Có vẻ như mẹ Dương rất thích nói chuyện với Như Hoa.

Nói hết chuyện này sang chuyện khác.

Lại cứ gọi Hoa xưng mẹ, thỉnh thoảng hại gọi hẳn con dâu.
Hoa ngại quá nhưng nhắc khéo bác rồi mà bác có quan tâm đâu.

Bác còn bảo: “Ừ, đang tuổi ăn tuổi học, còn học được thì cứ học, còn bao giờ muốn lấy chồng thì về với con trai mẹ nhá! Mẹ nói thật đấy!” Chẳng biết là bác nói con trai nào.
Mãi tới khi đi đến một cửa hàng bánh yêu thích của bà ngoại, mẹ Dương mới có dấu hiệu dừng lại.
Mẹ Dương cùng con gái xuống mua đồ, bố Dương cũng xuống xe hút điếu thuốc.
Nhân cơ hội không ngồi cạnh người lớn.

Như Hoa nhéo nhéo mặt nhóc Minh Đăng, nhỏ giọng hỏi:
- Thằng nhóc thối, tại sao lúc trước em lại nói như vậy với em chị?
- Hừ! Lại vì chuyện đấy, tại vì em không ưa đấy!
- Nói chuyện khó chịu ghê! Tại sao em lại không ưa?
- Tại nó chứ ai! Các bạn ở lớp đều nói nó không có mẹ.

Em đây tốt bụng muốn chơi cùng.

Nhưng mà nó không chịu.

Còn kiêu căng.
- Chỉ vì vậy mà em nói em chị như thế hả?
- Chứ còn sao nữa.
- Đồ trẻ con.
- Em không trẻ con.

Em đã lớn hơn ba tuổi nhiều rồi.
- Ừ thì không trẻ con.

Nhưng mà công nhận là nhóc kiên trì thật đấy.
- Hừ.

Chị là đồ lắm chuyện.
- Hừ.

Nhớ đừng có mà trêu em chị nữa.
- Biết rồi.

Chị về mà bảo nó đồng ý làm bạn với em đi.
- Nhưng mà không được bắt nạt bạn nhé?
- Em không thèm.
Thằng bé như bị giẫm phải đuôi, giọng hơi to.
Bỗng nhiên, từ ghế sau vang lên tiếng hắng giọng, không biết là Khôi anh hay Khôi em.

Hoa thì thấy ba người ngồi sau vẫn tập trung vào chuyên môn mà không đổi sắc mặt, nhưng Minh Đăng thì ngồi ngoan như chó cún.
Thế lực nào lại có uy như vậy.

Dọa thằng nhóc im thin thít.
- Ai doạ em thế!
- Tại chị đấy.

Em không nói chuyện với chị nữa.
- Xì… nhóc thối!
Sau chuyến đi cùng, Hoa và Kiệt được mời ở lại làm khách.

Hoa ngại nên từ chối, mà không mời được bữa này bác lại mời bữa sau.

Cuối cùng thì vẫn phải đồng ý sang ăn một bữa.
Đó là bữa ăn trưa của ngày thứ hai.

Mẹ Dương còn lịch sự mời cả gia đình chị của Hoa nhưng họ không sang nên chỉ có hai anh em.
Vì ngoài gia đình Dương Khôi thì chỉ có thêm bà ngoại nên anh Kiệt không có vẻ gì là lạ lẫm.

Còn Hoa thì cố tỏ ra tự nhiên hết sức rồi nhưng vẫn ngại.
Mà ngại cũng đúng thôi, vì mẹ Dương cứ một câu con dâu, hai câu lại con dâu.

Đến nỗi bà ngoại còn hỏi:
- Thế đây là người yêu thằng nào.

Định bao giờ thì cưới.
Nghe thế thì mẹ Dương trả lời ngay.
- Ơi bà ơi! Cháu bà vô dụng quá, đã yêu đương được đâu.

Với lại cháu nó còn đi học cấp ba bà ạ.

Con mới nhắm trước thôi.
Sau đó thì không chỉ mẹ Dương mà bà ngoại cũng một câu lại cháu dâu, hai câu lại cháu dâu.
Hoa chỉ muốn đi về luôn cho lẹ.

Đi ăn một bữa cơm mà không khác gì ra mắt thế này thì ai mà dám ăn nữa.
Quan trọng là cái gì mà con dâu, cháu dâu.

Nó đồng ý gả bao giờ chứ.

Gả cho anh Hero hả? Không! Hoa thấy anh ấy đối với mình kiểu như em gái trong nhà ấy.

Còn gả cho anh Dưa Hấu ư? Nghĩ cũng đừng nghĩ đến.
(Ngoài lề)
MC: xin hỏi nam chính có cảm giác như thế nào khi mẹ gọi nữ chính là con dâu?
Dưa Hấu: cũng tạm đi.
Sầu Riêng: anh giấu lòng riêng đúng không? Anh có thế bảo mẹ đừng gọi như vậy mà!
Dưa Hấu: lòng riêng gì chứ? Nói ra thì lại thành tự nhận con dâu mẹ nói là vợ mình rồi.

Cái này á mà, để mọi người tự hiểu là được rồi.
Sầu Riêng: Σ(・□・;)
MC: tại hạ không thể lường trước câu trả lời này..
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 28: 28: Hoa Đổi Trắng Thay Đen


Từ sau bữa cơm đó cứ mỗi lần thấy Hoa đi qua là bà Hồng lại gọi cháu dâu vào chơi.

Có gì ngon ngon lại mời cháu dâu sang ăn cùng bà.

Làm anh chị cứ hỏi mà nó không biết trả lời thế nào luôn.
Đến khổ.
Và cứ thế, thời gian trôi như chó chạy ngoài đồng.

Thoáng cái đã sắp hết kì nghỉ hè cuối cùng của thời học sinh cấp ba.

Chẳng mấy mà Nguyễn Như Hoa phải bước vào năm học quyết định cuộc đời.
Những tưởng năm học này sẽ thật là vui.

Nào ngờ đâu, khi cô chủ nhiệm Dương Thu Trang bước vào lớp, còn đi cùng một học sinh khác nữa.
Nói là bạn học mới nhưng có xa lạ gì với nó đâu.
Bạn học mới chuyển vào là một bạn nữ tên Hiền.

Mà bạn nữ này chính là người mà nó ghét nhất trong lớp khi còn học cấp hai.
Tại sao thì không nói rõ được.

Vì thích một người không thể kể được lí do.

Mà ghét một người thì lại càng chẳng thể nói rõ nguyên nhân hơn.
Với nó thì đơn giản lắm, ghét thì không nói chuyện nữa, ghét ra mặt luôn.

Coi như đối phương không tồn tại.
Như Hoa vẫn nghĩ rằng hai năm yên ổn mà chơi với các bạn trong lớp rồi thì năm cuối sẽ củng cố tình cảm hơn.

Nhưng từ lúc con người kia vào lớp thì nó đã dự đoán trước tương lai rồi.

Và đúng như nó nghĩ, bạn mới vào lớp không lâu, đã thu về được không ít sự ghét bỏ của các thành viên.
Bốn tháng sau khi khai giảng.
Một lần nọ, Hoa đang ngồi nghe mấy bạn nữ xả ra những điều mình không thích ở bạn mới.
Hiền đi từ cửa vào, thấy trong nhóm người chỉ có Hoa là quen nhất nên bạn chỉ tay thẳng mặt mà mắng luôn:
- Hoa ạ, không ưa tao thì cũng đừng có mà đặt điều nói xấu tao chứ.
- Tao nói cái gì mà mày bảo nói xấu?- Hoa đáp lại ngay.

Thua ai thì thua, chứ sao để thua người mình ghét được.
- Mồm mày nói thì mày tự biết!
- Đúng là mồm tao đấy, nên tao nói gì là việc của tao.
- Nhưng mà mày không có cái quyền nói xấu tao
- Àaa! Thế à? Tên Hiền mà hiền thật thì tao mới gặp một vài người.

Mà tên Hiền đanh đá hay đàn ông ấy thì tao gặp nhiều rồi.

Riêng cái loại tên Hiền mà hãm như mày thì tao mới thấy lần đầu tiên.

Bao giờ tao nói như thế thì mày hẵng bảo tao nói xấu mày nhá.
- Mày không phải già mồm.

Mày đang nói thế không phải bôi xấu tao à? Mày đừng tưởng tao không nghe thấy chúng mày nói gì?
- Mồm ai nói tai nấy nghe.

Mày nghe được là do mày không điếc chứ tao cũng chẳng cấm.
- Cấm nghe hay không là việc của mày.

Còn tao cấm mày nói xấu tao là việc của tao.
- Việc của mày thì tự giải quyết chứ nói với tao làm gì? Tên Hiền thì cũng chẳng phải một mình mày.

Cả cái xã hội này không biết bao nhiêu người tên Hiền.

Tao nói vu vơ trúng ai thì trúng.

Còn nếu thích tự nhận là mày thì cứ tự nhiên.

Cứ chứng minh những cái xấu đấy là của mày cho mọi người biết đi.

Không làm được thì bịt cái mỏ vào.

Bớt coi mình là trung tâm thế giới đi.

Trái đất cũng phải quay quanh mặt trời thôi.
Bảo nó dám làm không dám nhận cũng được.

Nhưng mà không cãi lại được nó là lỗi của nó sao? Hừ làm nó ầm ầm oang oang thế có khác gì bà bán cá nói chuyện với con trẻ trâu không?
Trời ơi.

Cái hình tượng của nó.
Và thế là tâm tình buổi sáng của nó bay sạch.

Đành xuống căn tin ăn cho đỡ tức.
Mà nó không hề biết rằng mình đã bị bạn thân bán ngồi .

Tú Anh ngồi đối diện nó đang chăm chú xem điện thoại.

Tiện tay gửi luôn cái video ngầu đét vừa xem trong nhóm chị em sang cho lão anh nó.

Tuấn Kiệt xem xong thì cảm cảm thán cũng có tí tố chất làm em gái ông đây.
Và Hoa lại càng không biết rằng vị anh trai nào đó lại tiện tay gửi vào trong nhóm chat của ba anh em Mả vồ
【Thỏ: đã gửi video】
【Ghót:?】
【Ỉon: anh gửi nhầm à?】
【Thỏ: xem đi】
【Ỉon: lũ trẻ thời nay thật đáo để】
【Ghót: sao anh lại dạy hư con bé thế?】
【Thỏ: gì mà dạy hư.

Đây gọi là em nhà tông không giống lông cũng giống cánh】
【Ỉon: cũng ra gì đấy.

Nhưng mà chắc nó phải ghét đứa kia lắm!】
Khôi em thì lại chỉ được cái nói chuẩn.

Đoán một cái trúng ngay.

Nhưng cậu chàng cũng phải cảm thán trong lòng rằng chưa bị anh em nhà Hoa cho ăn hành ngôn ngữ là may rồi.
Sau vụ cãi nhau thì các bạn trong lớp cũng có cái nhìn khác hẳn về Hoa.

Không chỉ là một bạn học mi nhon vô hại, lời nói cũng sắc bén không kém cạnh ai đâu.

Mấy đứa con gái cũng chẳng thèm nói xấu bạn mới nữa, nhưng chỉ càng ghét hơn.

Bạn Hiền kia cũng không dám phách lối nữa.
Chỉ có một người cư xử một cách lạ lùng.

Đó là Linh- cô bạn đã góp công tạo nên cái tên Hoa Sầu Riêng hiện tại.
Tối đó, Bùi Đình Khánh Linh nhắn tin cho Nguyễn Như Hoa.
【Khánh Linh: Vụ sáng nay tớ thấy cậu cũng được đấy.

Tớ cũng không ưa cái Hiền lắm】- thì đúng rồi.

Đến Hoa còn không ưa thì người chảnh như Linh vừa mắt làm sao được.
【Nguyen Nhu Hoa:? gửi nhầm à?】
【Khánh Linh: Tớ đã có cái nhìn khác về cậu rồi.

Nên tớ cho phép cậu làm bạn với tớ】
【Nguyen Nhu Hoa: ủa cậu? Rồi muốn chơi cùng tớ rồi hay gì? Muốn gì thì mói thẳng.

Còn bày đặt cho với không cho cái gì? Cậu hấp à?】
【Khánh Linh: thì là ý đấy.

Cậu cũng muốn chơi với tớ thì tớ cũng đồng ý thôi】
Ơ hay! Cái con người ngạo kiều này, rõ ràng nhắn tin trước bảo muốn chơi cùng nó, cuối cùng lại đổi bản thân về vị trí đồng ý.

Rối loạn nhận thức à?
( Ngoài lề)
MC: xin hỏi nam chính và nữ chính.

Hai người muốn nói câu gì khi nghĩ lại kỉ niệm trên.
Sầu Riêng: mọi người đừng khen tôi quá.
Dưa Hấu: tôi chưa từng thử ra em giác vì ghét mà bị mắng đến đổi trắng thay đen.

Nhưng đã từng chịu không biết bao nhiêu lần tình cảnh đảo lộn đúng sai.

Dù ai sai thì tôi cũng là tôi phải xin lỗi.
MC: Biết sao được.

Là tự bạn chọn cô ấy mà ¯_(ツ)_/¯.
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 29: 29: Con Gái Thì Giữ Giá Một Chút


Thời gian cứ trôi mặc cho bạn Hoa Sầu Riêng của chúng ta như bao bạn khác chăm chỉ học tập trong năm học mấu chốt.
Trong khi đó, mẹ Dương cứ thỉnh thoảng lại hỏi con gái Dương xem bao giờ thì con dâu mẹ có thời gian rảnh để mời sang ăn bữa cơm.

Ở nhà tổ chức ăn uống thì lại hỏi con trai xem anh Kiệt có làm gì không gọi anh sang ăn cơm, gọi cả con dâu mẹ nữa.
Mẹ Dương muốn gọi con dâu qua nhà quá, mà mời mãi không được bữa nào.
Cứ mỗi lần mời khách thất bại là mẹ Dương lại hỏi con trai thứ hai:
- Thế hai đứa chưa yêu nhau à?
Dương Đăng Khôi hỏi lại mẹ:
- Sao mẹ không hỏi Khôi anh cứ hỏi con?
- Chẳng hỏi mày thì hỏi ai? Chứ mẹ nhắm chị dâu cho mày rồi.
Dương Minh Khôi nghe thế thì giật nảy:
- Thôi mẹ ơi, con còn chưa muốn có ý với ai thì mẹ nhắm cái gì?
- Mẹ nói thật, con nhớ cái em mà lúc trước hay gặp ở bệnh viện không? Em đến chăm mẹ ốm ấy? Tưởng đâu xa chứ lại là học sinh của chị con đấy.

Một hai lần đến nhà mình lấy đồ cho chị con mẹ cũng gặp mà.

Mẹ thấy con bé cũng xinh xắn ngoan ngoãn lễ phép.

Lại còn hay hỏi khéo anh Minh Khôi cơ.
- Đấy nhá.

Anh Minh Khôi thích nhá! - Khôi em vừa ăn táo vừa trêu anh trai.
- Hôm đến đây con cũng gặp rồi.

Nhưng mà con không bảo là con thích.

Mẹ không cần lo chuyện đấy cho con đâu.

- Khôi anh trả lời mẹ, không quên đấm cho em trai một phát.
- Cái gì mà không cần mẹ lo.

Hai đứa bay đấy.

Phải tin mắt nhìn của mẹ.
...----------------...
Còn Hoa, từ sau khi chơi với Linh thì cảm thấy cô bạn cũng không đến nỗi nào.
Khoảng hơn hai tháng sau đó, gần như lúc nào bộ ba Hoa Anh Linh cũng đi cùng với nhau.
Trong một tiết thể dục nọ, thầy giáo bận việc nên cho cả lớp chơi tự do.
- Vừa nãy cô Trang gọi cậu làm gì vậy?- Tú Anh hỏi nó.
- Bảo tối tớ với anh Kiệt sang ăn lẩu.- Hoa vừa nghịch điện thoại vừa trả lời.
- Đi không?- Tú Anh.
- Tớ có điên đâu.

Ngại lắm.- Hoa đáp lại ngay.
- Bộ nhà cậu với nhà cô Trang thân lắm hả?- Linh lúc này mới lên tiếng.
- Thân gì đâu.

Anh tớ thân với em cô ấy.

- Hoa coi như không phải chuyện của mình mà trả lời.
- Thế cậu có thể giúp tớ xin số điện thoại không? - Linh nhỏ giọng.
- Sao không hỏi facebook cho dễ lại thích số điện thoại làm gì? - Hoa.
- Không, tớ thích dùng Zalo hơn.

Với lại số điện thoại có ích hơn.

- Linh cười.
- Cậu lắm chuyện lắm.

Muốn số của ai? - Hoa.
Linh thì không ngại nói luôn anh Minh Khôi.

Hoa nghe xong thì bất lực.

Sao không phải là Khôi em.

Thế có phải dễ không.

Nó có số luôn rồi chỉ cần cho thôi.

Đây lại phải đi xin.
Thôi được rồi.

Ai bảo nó tốt bụng chứ.
Như Hoa nhắn tin cho anh trai để hỏi thì nhận được câu trả lời là mày tự đi mà xin.
Vì ngại hỏi chính chủ nên nó đi hỏi Đăng Khôi.

Cứ tưởng anh sẽ dễ dàng đồng ý, nhưng mọi chuyện lại diễn ra thế này.
【Dương Đăng Khôi: xin làm gì?】
【Nguyen Nhu Hoa: Anh hỏi nhiều làm gì cho thì cho đi】
【Dương Đăng Khôi: Không nói thì không cho】
【Nguyen Nhu Hoa: đi xin hộ được chưa】
【Dương Đăng Khôi: quên vụ lần trước rồi hả?】
【Nguyen Nhu Hoa: anh Minh Khôi sẽ không nhỏ mọn như anh đâu nhỉ?】

【Dương Đăng Khôi: Thế hả? Thế thì tự đi xin số nhá?】
【Nguyen Nhu Hoa: thôi nào anh Đăng Khôi đẹp trai tốt bụng nhất trần đời.

Đừng gây khó dễ cho một cô gái nhỏ bé đáng yêu như em】
Khoảng năm phút sau thì thành công xin được số điện thoại.

Hoa lại tiếp tục hỏi.
【Nguyen Nhu Hoa: Tiện đây thì cho xin luôn Facebook của cái anh áo trắng đi chơi cùng hôm Tết dương với】
【Dương Đăng Khôi: Không biết】
【Nguyen Nhu Hoa: Em anh kiểu gì anh chẳng biết.

Cho đi mà】
【Dương Đăng Khôi: Cho làm gì? Thích nó à?】
【Nguyen Nhu Hoa: Cũng thít đấy.

Tại đẹp trai mà】
Khôi nhìn mà Khôi thấy khó chịu.

Cái kiểu con gái gì mà… cứ như chưa nhìn thấy trai đẹp bao giờ vậy.

Anh lù lù ở đấy mà không thấy khen đẹp trai bao giờ, lại đi khen cái thằng ất ơ mới gặp một lần.

Em anh thì em anh, anh vẫn khó chịu.
Khó chịu quá, Dương Minh Khôi nghĩ bụng một chút nữa sẽ trả lời.

Nhưng chẳng ngờ được chính bản thân mình lại chỉnh ảnh đến quên luôn.
Còn Hoa, Hoa cũng khó chịu chẳng kém.

Kiểu con trai ở đâu mà xấu tính như vậy.

Không muốn cho thì bảo không muốn cho.

Lại còn dở thói xem xong không trả lời.
Càng nghĩ thì Hoa càng thấy ngứa cái con mắt.

Cái thói hư tật xấu ở đâu vậy.

Từ sáng đến tối rồi mà cứ nghĩ lại Hoa lại thấy trong lòng bực bội.
Cuối cùng vẫn không chịu được mà nhắn tin cho ai kia.

Mà nào phải một tin.

Là một dãy dài dằng dặc những nhãn dán đủ thể loại.
Mấy phút sau, Khôi em cũng trả lời:
【Dương Đăng Khôi: Cái gì đấy? Hâm à?】
【Nguyen Nhu Hoa: Anh mới hâm ấy! Những người xem tin nhắn xong không trả lời xứng đáng để ăn đòn】
【Dương Đăng Khôi: Anh quên】
【Nguyen Nhu Hoa: điêu nó vừa vừa thôi.

Bịa cái lí do cũng phải đáng tin tí chứ.】
【Dương Đăng Khôi: anh nói thật.

Xin lỗi】
【Nguyen Nhu Hoa: thế thì gửi cái nick facebook sang đây xem nào】
Đấy.

Lại là xem xong không trả lời.

Đợi hơn năm phút không thấy đâu.

Hoa lại chuẩn bị nổi quạu thì thấy có lời mời kết bạn.
Xem thì đúng là người cần tìm đây rồi.

Là Đăng Khôi làm sao? Cái con người này.

Không nói gì mà cứ im ỉm làm thế chứ.
【Dương Đăng Khôi: con gái thì giữ giá một chút】
Chỉ nói xong câu đó thì Dương Đăng Khôi offline luôn.
Ai cần quan tâm hắn làm gì chứ..
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 30: 30: Hình Như Khôi Thích Hoa Rồi


Chàng trai áo trắng đó tên Trương Mạnh Dũng.

Hơn Hoa một tuổi.

Năm nay mới lên đại học ở cách khu nhà họ không xa.
Có phương thức liên lạc rồi nhưng hai ngày sau nó mới dám nhắn tin.
Vì chưa quen nên cuộc nói chuyện còn khá nhiều gượng gạo.

Muốn cua trai thì còn phải cố gắng chút vậy.
Một ngày tháng tư nọ, sau kì thi thử đợt một, Như Hoa đã nhắn tin cho Dương Đăng Khôi.

Để làm gì à? Để nhờ giúp đỡ hẹn trai đi chơi đấy.
Với lí do anh Kiệt nhờ cho Hoa đi xả bớt căng thẳng giúp thì Như Hoa đã được đi chơi cùng Trương Mạnh Dũng và hai anh em Dương Khôi.

Đến nơi chưa được bao lâu thì Khôi em nghe điện thoại.

Sau đó lấy lí do bố gọi hai anh em đi có việc nên về trước.

Tiếc là thanh niên kia thấy hai anh về rồi nên cũng không nán lại lâu.
Đến một ngày tháng năm khác.

Sau đợt thi thử thứ hai.

Nguyễn Như Hoa lại nhờ Dương Đăng Khôi lần nữa.

Trước khi đồng ý hắn nói một câu “không lo ôn thi mà đi chơi với trai thế này, anh Kiệt mà biết chắc no đòn nhỉ?”
Cái gì mà đi chơi với trai.

Đây gọi là lo trước tương lai.
Đến ngày hẹn, mấy người họ đến khu trò chơi mới mở, có cả nhóc Minh Đăng đi cùng.

Còn chưa kịp chơi trò đầu tiên thì hai anh em họ Dương đã bị mẹ gọi về.

Thằng nhóc nó muốn chơi lắm rồi nên mặt tiu nghỉu hỏi “em nghỉ học được không”.
Ra là cô giáo thằng bé nói nếu cô bận thì sẽ được nghỉ nhưng mà sự thật là cô rảnh nên việc học vẫn diễn ra.

Mẹ Dương quên không bảo con trai, cách giờ học ba mươi phút mới đi chợ về đến nhà thì thấy mất người nên phải đi tìm ngay.

Khôi em chắc không dám trái lời mẹ nên nhóc Minh Đăng phải xách đít về.

Đen lắm em trai.
Lần thứ ba Hoa nhờ người nào đó là trước khi kiểm tra cuối kì.

Lần này thì định đi giải tỏa căng thẳng thật.

Nhưng Dương Đăng Khôi lại nhắn tin lại thế này:
- Đi đứng cái gì.

Ở nhà mà ôn bài.

Không thì ăn rồi ngủ.

Đi chơi nhảy nhót một buổi về rơi hết chữ.
Gì vậy trời.

Riết rồi tự coi mình thành anh trai nó luôn hả.
Nhưng mà dù sao thì cũng sắp kiểm tra thật nên Hoa cũng không nói gì nữa.

Không phải lần này thì còn lần khác.
Một thời gian ngắn sau đó, Như Hoa không nhắn tin với Dương Đăng Khôi nữa.

Tin nhắn với Trương Mạnh Dũng cũng thưa dần đi.

Vì nó còn phải học.

Lúc này không thể lơ là được nữa rồi.

Ngành Hoa thích trong trường nó thích thì lấy điểm khá cao nên phải cố gắng thôi.
Và rồi, ngày thi đã đến, Hoa cảm thấy bài làm cũng không tệ.

Dù gì thì ông trời không cho không ai cái gì, nhưng cũng chẳng lấy mất của ai cái gì.

Cứ cố gắng hết mình là được rồi.

Thế nên là thi xong thì phải xoã thôi.
Chính vì thế, sau khi thi xong thì Nguyễn Như Hoa định hẹn Trương Mạnh Dũng đi chơi, thì để tỉnh tò ấy mà.
Cái thời đại nào rồi chứ, con gái tỏ tình cũng chẳng có gì đáng ngại cả.

Yêu yêu thích thích gì là phải nói thôi.

Không lỡ mà có người giành trước thì sao.
Và đấy, Hoa đã hẹn được anh Dũng vào một ngày nọ.
Trước ngày đi chơi, nó đã ở trong phòng lôi quần áo đẹp trong tủ ra.

Nhưng chẳng có cái nào ưng ý cả.

Sau đó Hoa gọi điện cho bạn thân, rủ cô sang ngủ cùng mình và cầm cho mượn ít đồ để đi chơi.
Lúc Tú Anh đến thì nó giật cả mình.

Cái túi quần áo to đùng luôn ấy chứ.
Vật lộn với đống đồ xong cũng đã là gần mười giờ.

Chơi game một chút, tâm hự tủi hồng một chút mà đã đến nửa đêm.

Phải đi ngủ thôi nếu không ngày mai không biết dậy như thế nào nữa.
Hôm sau Hoa và Tú Anh hí hửng đi đến điểm hẹn rồi tách nhau ra.

Tôi đứng đợi ai đó, còn nó thì vào trong.

Nhưng đời nào có như mơ, dịu dàng thục nữ chờ mãi mà không thấy Trương Mạnh Dũng đâu.

Chỉ thấy Dương Đăng Khôi đi đến cùng với ai đó.
Sau đây là lời kể của Dương Đăng Khôi.

Một ngày nọ, tôi đang ngồi thì tự nhiên thấy Như Hoa nhắn tin.

Chẳng biết con bé cần nhờ cái gì mà lại nhắn giờ này.
Gớm chửa, hỏi số anh tôi cơ đấy.

Hỏi mãi mới biết là xin số giúp người khác.

Lo chuyện bao đồng chắc vui hử.

Cái đợt lấy số của tôi cho người khác còn chưa chừa mà.

Nói thì còn cãi là anh tôi không nhỏ mọn thế đâu.

Ý là tôi nhỏ mọn chứ gì.

Nhỏ mọn bao giờ chứ?
Chưa dừng lại ở đó.

Hoa tiếp tục xin số của người khác.

Hỏi cái anh áo trắng đi chơi cùng hôm Tết dương thì chỉ có con bé Hoa biết chứ ai nữa.
Tôi thì từ nhỏ đến giờ chưa biết ki bo kẹt sỉ là cái gì, nên dù có khó chịu thì tôi vẫn không từ chối.

Nhưng mà dù sao thì Hoa cũng là con gái, gửi lời lời kết bạn mà thằng kia không đồng ý thì lại tủi thân.

Tôi nhắn tin cho cậu em Trương Mạnh Dũng, bảo nó kết bạn với con gái nhà người ta đi.

Được cái thằng này dễ đồng ý.

Nếu làm được thì đồng ý ngay.

Chẳng biết là có nhận ra con bé kia quen không?
Xong việc, tôi bảo Hoa một tiếng.

Mà chẳng hiểu thế nào cứ thấy trong lòng bực bực, nên nói một câu khá chảnh cún và thèm đòn rồi offline luôn.
Vào một ngày tháng tư.

Hoa lại nhắn tin cho tôi.

Lần này còn đòi hỏi hơn lần trước.

Đã bảo tôi hẹn gặp nhau giúp rồi còn yêu cầu tôi phải lấy cớ đi về trước nữa chứ.
Nể tình nó là em gái anh Kiệt nên tôi đã đồng ý.

Nhưng mà cứ thông báo một tiếng cho anh ấy biết trước vậy.
Lại một ngày tháng năm khác Hoa Sầu Riêng lại muốn tôi giúp hẹn đi chơi.

Dù sao lần này tôi cũng đang dự tính cho Minh Đăng đi chơi một buổi nên đồng ý hẹn đến khu trò chơi luôn.
Khổ nỗi, lần này thằng Dũng không tin tưởng tôi lắm.

Nó hỏi:
【Trương Mạnh Dũng: Anh có lừa em không đấy? Đừng có bỏ lại em như lần trước nữa đấy nhá】
Tôi có chút chột dạ nhưng vẫn chắc như đinh đóng cột:
【Dương Đăng Khôi: Lần trước có việc thật.

Lần này anh cho thằng Đăng đi chơi mà.】
Dù sao thì tôi cũng nói thật rồi, chỉ là thật một nửa thôi.

Nếu mà Hoa muốn không gian riêng thì dắt em trai đi chơi riêng là được.

Nhưng phận trời cho, do trời định, Đăng nhà tôi không có số đi chơi rồi.

Còn chưa kịp chơi trò đầu tiên thì bị mẹ gọi về đi học.

Đăng ơi là Đăng, mày đen lắm em!
Và thế là hai đứa kia lại thành đi chơi riêng.

Chẳng biết là chúng nó chơi trò gì nhỉ? Nhưng mà chắc Như Hoa phải vui lắm.
Đang thắc mắc thì anh Kiệt gọi tới hỏi có phải Hoa đi chơi với tôi không.

Lúc đầu thì đúng là vậy nên tôi bảo đúng.

Mà còn chưa kịp trả lời đoạn sau thì anh ấy đã tắt máy rồi.
Lần thứ ba, gần đến ngày kiểm tra cuối kì rồi mà con bé Hoa kia còn định hẹn trai đi chơi tiếp.

Không định thi cử nữa hay sao.

Tôi phải ngăn con bé lại ngay.
Mà lần này nó không mè nheo nữa thật.

Chắc cũng tự biết suy nghĩ một chút.
Nhưng sau đó thì cũng không nhắn tin với tôi nữa luôn.

Ăn cháo đã bát.

Lợi dụng con trai nhà người ta.

Người gì đâu mà kỳ lạ.
Cũng chẳng biết từ bao giờ, dường như tôi suy nghĩ về Hoa Sầu Riêng nhiều hơn.

Thỉnh thoảng còn mất tập trung nữa chứ.
Và một ngày nọ, đang nằm trên giường thì tôi thấy bài biết nọ.

Cái gì mà cảm giác khi thích một người.

Cái gì mà đã bị condi tình yêu đeo bám.
Câu miêu tả này đúng là có chút giống tâm trạng của tôi hiện tại.

Hay nhớ về ai đó.

Cảm giác khó chịu mà không giải thích rõ được khi ai đó đi chơi với người khác giới khác.

Nhưng mà ai bảo là tôi có có tình yêu chứ.
Nói nhăng nói cuội cái gì vậy.

Tôi sao lại có thể thích con bé Hoa được.

Ôi điên mất thôi.
Trước đó khá lâu rồi, năm tôi học lớp mười một đã có “ người yêu một tháng”.

Nhưng dù sao thì lúc nó tuổi trẻ bồng bột.

Chưa hiểu chuyện.

Còn chưa biết tình yêu thật sự là gì.

Chỉ là cá cược với bạn bè rồi đi hỏi một cô gái chưa từng tìm hiểu làm người yêu.

Thì tôi đẹp trai mà, cũng nhiều người… ừ thì… thích.

Chắc cô ấy cũng vậy nên cũng đồng ý làm người yêu tôi.
Chỉ là vài lần đi chơi cùng nhau, mua cho nhau chút quà.

Nhưng thật sự, tôi không thấy có gì gọi là yêu đương mãnh liệt hay đau buồn lúc chia tay cả.

Cũng chẳng có điều gì khiến tôi nhớ mãi không quên.

Đúng là tìm yêu bọ xít nhạt nhoà.

Rõ ràng là không có cảm giác như bây giờ.
Chẳng lẽ, tôi lại bị thích cái con bé kia thật rồi? Làm sao đây? Tại sao lại thích nó chứ?
Cứ thế, tôi suy nghĩ đến gần sáng mới ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh dậy cũng là gần trưa hôm sau.

Sau đó cứ mơ mơ màng màng như vậy đến hết ngày.
Tối, anh Kiệt nhắn tin cho tới hỏi tôi lại rủ Hoa hôm sau đi chơi à.
Tôi có biết gì đâu chứ.

Con bé lại định đi chơi với thằng Dũng em tôi hay gì?
【Soái ca: Hai đứa yêu nhau à?】
【Bảo bối: Đứa nào?】
【Soái ca: Chú mày với cái Hoa nhà anh】
【Bảo bối: Không.

Sao tự nhiên anh lại hỏi thế?】
【Soái ca: Anh thấy Tú Anh bảo cầm váy cho Hoa ngày mai đi chơi.

Không phải đi với mày thì đi với ai?】
Thôi đúng rồi, chắc lại đi với thằng Dũng đây mà.

Ghê thật, lần này không nhờ tôi giúp cơ mà, còn mặc váy nữa.

Chắc chắn là có chuyện gì mờ ám ở đây.

Hay là đồng ý yêu nhau rồi.

Sao có thể chứ? Thằng Dũng đâu có giống sẽ thích Hoa chứ.
【Bảo bối: Anh hỏi xem mai Hoa đi đâu】
【Soái ca: Hỏi làm gì?】
Hỏi thế thì tôi trả lời thế nào được? Tạm thời cứ để xác nhận lại tình cảm đã rồi nói với anh ấy sau.
Nhưng cũng không thể ngồi yên không làm gì được.

Tôi đành nhắn tin cho em họ thì nhận được câu trả lời rằng Hoa hẹn nó đến khu phố ẩm thực mới mở, có chuyện muốn nói.
Cái câu có chuyện muốn nói này là cái nguy cơ lắm này.

Hay là tôi cũng đến đó nhỉ? Nhưng mà mà đi với ai.

Chứ đi một mình thì lộ mất.
Đúng lúc đang suy nghĩ thì Lục Mai Hân nhắn tin cho tôi.
Chưa nói nhỉ.

Cô ấy kém tôi ba tuổi, là em gái của anh Lục Minh Hoàng, hàng xóm cũ nhà tôi.

Do bố mẹ ly hôn và lập gia đình mới nên dọn đến ở chung với anh trai.

Nhà cách khu chúng tôi cũng không xa.
Lần này Mai Hân nhắn tin hẹn tôi đi chơi.

Lại đúng nơi mà tôi đang muốn đến.

Có đồng ý thì chắc cũng không tính là lợi dụng đâu nhỉ!?
Hai người chúng tôi cũng không phải xa lạ gì.

Tôi trả lời lại:
【Dương Đăng Khôi: Trùng hợp thế.

Anh cũng đang định đi】
Đó là lý do tại sao hôm sau tôi gặp Hoa ở phố ẩm thực..
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 31: 31: Phố Ẩm Thực


Quay trở lại với việc Hoa gặp Dương Đăng Khôi ở phố ẩm thực.
Ồ! Lần đầu tiên nó gặp anh đi chơi với một người con gái.

Có lẽ… là người yêu nhỉ?
Anh cùng cô gái lạ mặt kia đi đến chỗ nó đang đứng.
Sau một vài câu chào hỏi, anh hỏi nó:
- Em đi với ai? Dũng à?
Hoa ậm ừ, rồi gật đầu.
- Thế nó đâu? Chưa đến à?
Hoa lại gật đầu.
- Sao không gọi nó?
- Không có số - Nó trả lời.
Đúng lúc này, điện thoại Dương Đăng Khôi đổ chuông.

Anh nghe điện thoại, rồi nói với nó:
- Thằng Dũng gọi.

Nhờ bảo với em là có việc đột xuất không đến được.

Thế, có đi cùng anh luôn không?
Đi cùng à? Đã đi chung với người yêu còn hỏi như vậy.

Hoa cũng không muốn làm kì đà cản mũi.

Hơn nữa, Tú Anh vẫn đang đợi nó bên trong mà.
...****************...
Thế là Như Hoa từ chối lời mời của Dương Đăng Khôi.
Nó vào trong khu phố ẩm thực rồi đến chỗ Tú Anh.

Cô bé vừa thấy nó đã hỏi:
- Người đâu? Sao đi một mình? Mặt buồn so thế này?
- Người ta không đến được.
- Thôi! Đã bảo ngay từ đầu rồi.

Bỏ đi mà làm người.

Đi ăn thôi.
- Ừ, đi.
- Thế người ta gọi cho cậu hay sao mà biết?
- Không, gọi cho Dương Đăng Khôi.
Tú Anh chỉ gật gật đầu tỏ vẻ mình đã hiểu vấn đề rồi kéo tay bạn thân vào trong, bắt đầu nạp năng lượng.
Hai cô gái cứ đi hết gian hàng này đến gian hàng khác.
Cùng lúc đó, Dương Đăng Khôi và Lục Mai Hân cũng vào trong, đi hết góc này lại đến góc kia.
Thế nhưng, ngoài đồ ăn thì mỗi người đều có một thứ gì đó làm mình chú ý.
Tú Anh vừa cười nói, vừa kéo Như Hoa đi ăn nhưng vẫn không quên nhìn xem sắc mặt bạn thế nào.

Dù sao thì khi bị cho leo cây, chẳng ai dễ chịu cả.

Cứ bảo không sao là thế, chứ lúc vào mặt chẳng ỉu xìu như bánh đa ngâm đấy còn gì.
Nhưng nào phải Hoa khó chịu vì bị lỡ hẹn, chỉ là nhìn người kia đi cùng với người con gái có cảm giác gì đó khó tả lắm.

Mặc dù đã cố không để ý rồi nhưng sao cứ vô tình nhìn thấy.

Cứ một chốc một lát lại bắt gặp hai người họ cùng nhau nói chuyện, cười vui vẻ, cùng nhau mua những món ăn ngon.

Có đoái hoài gì đến người khác đâu mà còn đòi rủ đi cùng.

Để ăn cơm chó à? Ơ nhưng mà Hoa làm sao vậy nhỉ? Người ta không để ý cũng đúng thôi mà, hà cớ gì tức giận? Đúng nhỉ, Hoa không tức giận đâu, chẳng tức giận tí nào hết, không hề!
Khôi cũng chẳng vui vẻ gì cho cam.

Ai đó lợi dụng mình thì nhanh lắm mà lúc không cần thì quay ngoắt đi được.

Rủ đi cùng cũng không đi.

Thỉnh thoảng vô tình nhìn thấy cũng chỉ là cái mặt buồn bực ấy.

Lỡ hẹn một lần thôi mà cũng khó chịu thế cơ à? Thế là vẻ mặt anh cũng lạnh đi không ít.

Lục Mai Hân thì có vẻ rất vui nhưng nhìn bản mặt như bị mất sổ gạo của người bên cạnh thì không thể nào hiểu được.

Hứng đi chơi cũng giảm đi không ít.

Dù sao thì con gái lúc nào cũng giữ dáng, chẳng ăn gì nhiều, đi chơi là chính.

Nhưng chẳng hiểu sao, anh cũng không ăn gì, cũng chẳng phải hứng thú với đồ ăn, mà thỉnh thoảng lại mua một gói mang về.

Có lẽ là cầm về cho em trai đi.

Đi một lát nữa, Nguyễn Như Hoa lại bắt gặp Dương Đăng Khôi một lần nữa.

Nhưng lần này không phải là nói chuyện với người bên cạnh mà đang xem điện thoại.

Người yêu cái kiểu gì mà cứ để cho bạn gái nói chuyện một mình như vậy chứ.

Tồi!
Thế nhưng Như Hoa phát hiện ra người kia còn có thế tồi hơn nữa.
Thấy điện thoại trong tay rung lên, Nguyễn Như Hoa mở ra xem.

Hắn nhắn tin với mình?
Mình lại còn là nguyên nhân cho sự tồi của hắn?
Nhưng nội dung có vẻ hơi kì lạ.

Gì mà lấy đồ ở phòng bảo vệ? Có lừa người không vậy?
Hoa chỉ để lại một dấu thích rồi thôi.

Đi thêm một lát, bụng no, chân mỏi, hai cô nàng cuối cùng cũng ra về.
Tú Anh thấy bạn thân đường thẳng không đi mà bẻ lái vào phòng bảo vệ thì lạ lắm.

Làm mất đồ hả? Có thấy nói gì đâu nhỉ? Nhưng khi nghe Hoa hỏi bác bảo vệ đồ được gửi ở đây thì càng lạ hơn.

Kế hoạch từ trước cho Trương Mạnh Dũng hả? Thế mà không nói cho chị em biết cơ đấy.
Nhưng mà… Không đúng.

Có vẻ bạn cô bé căn bản cũng không biết bên trong chưa cái gì.

Còn mở ra xem, có chút ngạc nhiên nữa chứ.
Tú Anh không khỏi tò mò:
- Gì đấy?
- Đồ ăn á! Nhiều thật đấy! - Nguyễn Như Hoa còn đưa cái tui sang cho bạn thân xem.
- Biết là đồ ăn, nhưng mà ở đâu ra á?
- Hơ hơ… đoán xem!
- Trương Mạnh Dũng bồi tội à? À không, đến thì phải gặp chứ nhỉ? Ai được ta… Thôi nói luôn đi.

Chẳng nghĩ được.
- Dương Đăng Khôi.
Trước đó ngạc nhiên một thì bây giờ Tú Anh ngạc nhiên mười.

Hai người này chắc chắn có ẩn tình.

Lúc đầu nghe Như Hoa nói, cô bé tưởng Dương Đăng Khôi ở nhà gọi điện đến nên cũng không thắc mắc nhiều.

Giờ biết rồi mới thấy không đúng.

Coi như trùng hợp cùng đến đấy, thì lẽ nào lại mua đồ cho bạn thân cô bé nhiều vậy.

Cả việc liên lạc với nhau hẹn địa điểm trao đổi nữa.

Lại còn thêm tâm trạng lúc nhận đồ là như thế nào kia?
Rất nhiều dấu hỏi chấm xuất hiện trên mặt Trần Tú Anh, nhưng lại chẳng biết bắt đầu hỏi từ đâu, chỉ có hai chữ “Hai người…” lặp đi lặp lại.
- Hai người ba người cái gì.

Tối nay ngủ nhà tớ đi rồi xử lí đống này.
- Sao anh ấy lại mua cho cậu?
- Tớ cũng có biết đâu.

Cho thì lấy thôi à.

Tối nay nhá!
- Thôi, không dám ăn đồ chỉ định người nhận mà không rõ mục đích.

Mờ ám quá, chắc ai đó cũng không cần người nhận cùng đâu…
Tú Anh ngoài miệng nói bóng gió một chút, thật ra trong lòng gào thét liên tục.
Lại còn muốn dùng đồ ăn để dụ dỗ cô ngốc nhà mình? Mà người sắp bị bắt đi mất còn không biết mình sắp bị một túi đồ ăn dụ dỗ đến quên đường về.

Hỏng rồi! Nhanh nhanh về còn báo cáo tình hình rồi thảo luận kế sách với anh chú thôi!.
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 32: 32: Chia Buồn Chúc May Mắn


Tối đó về, Hoa cứ phân vân không biết có nên nhắn tin cảm ơn Dương Đăng Khôi không.

Không nhắn thì có vẻ không lịch sự, đã nhận đồ rồi lại không nói gì ấy.

Nhưng nếu nhắn thì có vẻ để tâm quá.

Làm có chuyện đấy nhỉ? Vẫn là nhắn tin cảm ơn thì mới phải phép.

Nhân tiện thì hỏi luôn lí do được nhận đồ nữa chứ.

Quen thì quen thật nhưng cũng phải cho đi mới nhận lại được đúng không? Quan trọng là bình thường nó có vẻ hơi xấc xược với hắn ấy mà.

Nghĩ thế nào cũng thấy không hợp lí.
Nghĩ mãi, cuối cùng Nguyễn Như Hoa cũng cầm điện thoại lên bắt đầu soạn tin.
Nhắn gì được nhỉ? Cảm ơn trước cái đã.
Nghĩ sao liền làm vậy.
【Nguyen Nhu Hoa: Cảm ơn túi đồ ăn lúc sáng nha.】
【Dương Đăng Khôi: Em cảm ơn anh vì túi đồ ăn lúc sáng ạ.】
【Nguyen Nhu Hoa: Sao anh bắt bẻ thế làm gì??】
【Dương Đăng Khôi: Không phải do em không biết trên dưới trước à?】
【Nguyen Nhu Hoa: Không phải bình thường đều nói chuyện như vậy à?】
【Dương Đăng Khôi: À, ra vậy.

Thằng Dũng mới quen thì anh em ngọt sớt.】
【Nguyen Nhu Hoa: Thì do người lạ nên mới vậy á.】
【Dương Đăng Khôi: Thế không phải từ lần đầu gặp, em đã nói chuyện kiểu như thế này với anh à?】

【Nguyen Nhu Hoa: Tại anh để lại ấn tượng xấu trước chứ.】
【Dương Đăng Khôi: Ừ cứ cho là như vậy, từ lúc đấy đến giờ là bao lâu rồi em cũng có đổi cách nói chuyện đâu.

Thế mà thằng Dũng em mới quen được cùng lắm là 5 tháng chứ bao nhiêu.】
【Nguyen Nhu Hoa: Em có thay đổi rồi chứ.

Mà sao anh cứ phải lôi anh Dũng vào làm cái gì.

Liên quan gì đến anh ấy??】
【Dương Đăng Khôi: Chưa nói gì động chạm đến đã bệnh người ta thế thì kinh rồi.

Thích nó đến thế cơ à?】
Thật ra Hoa chỉ là có cảm tình với Trương Mạnh Dũng thôi chưa đến nỗi thích say đắm.

Nhưng mà thanh xuân cái gì cũng phải thử chứ.

Thì cũng cứ tìm hiểu xem nếu hợp thì yêu mà không thì thôi.

Như việc thấy Trương Mạnh Dũng cứ tránh thế này thì nó cũng không còn thiết tha nữa.

Nhưng mà ai bảo Khôi cứ chọc tức Hoa, đang nói chuyện bình thường mà cứ xỏ xiên.
【Nguyen Nhu Hoa: Đúng rồi đấy, em thích lắm đấy.

Cứ làm như anh thì không có người mình thích vậy.

Thích nói chuyện ngọt thì đi mà tìm người yêu anh ấy.

Bắt bẻ em làm cái gì.

Tưởng cho túi đồ ăn mà muốn nói gì em thì nói hả.

Em cóc cần nữa.

Mai em gửi trả.

Của anh cả.

Em vẫn chưa động vào miếng nào.】
Đấy, chưa kịp hỏi xem túi đồ ăn là tự hắn mua hay anh Dũng nhờ mua mà hắn cứ chọc tức nó.

Lộn hết cả tiết.

Mình được có người yêu thì được còn người khác muốn có người yêu thì khích đểu à? Hừ.

Chắc chê nó không với tới anh em nhà hắn chứ gì.

Thôi, được rồi, Hoa chẳng cần.

Không muốn nhắn tin đàng hoàng thì thôi.

Cảm ơn thì cũng nói rồi.
Nhưng mà tiếc.

Miếng ăn đến miệng rồi mà Hoa làm cái gì thế không biết.

Tay nhanh hơn não nó cũng khổ.

Bảo không lấy đồ ăn rồi mà giờ ăn nó cũng quê.

Nhưng mà thèm thật đấy.

Trong khi đó Dương Đăng Khôi cũng mơ hồ luôn rồi.

Rõ là mình khó chịu trước.

Nhưng rồi không hiểu tại sao lại bị người ta giận ngược.
Đang hoang mang thì anh trai ai kia nhắn tin.

【Soái ca: Cái Bông nhà anh gửi đồ ăn gì cho chú mày thế?】
【Bảo bối: Đã gửi rồi á??】
Khôi còn tưởng Hoa bực quá nên nói lẫy vậy thôi.

Không ngờ, làm căng luôn.
【Soái ca: Anh chị kinh quá nhỉ? Giấu tôi yêu đương à? Nghe đâu nay còn mua đồ ăn cho con bé kia hở?】
【Bảo bối: Thì mua cái túi đồ ăn vừa nãy Hoa bảo anh đưa đấy.

Nhưng mà không phải yêu đương gì đâu.】
【Soái ca: Hôm nay lợn lại chê cám à? Mà không nhận cũng đúng nhỉ, không yêu nhau thì chú mày mua đồ ăn cho nó làm gì? Thích nó à?】
Tuấn Kiệt vẫn đang nằm cười con em nghiện còn ngại lẫn thằng em với những hành động đáng bị trêu mà không còn đường giải thích.

Bỗng nhiên, tin nhắn gửi đến làm anh tắt lịm nụ cười:

Dương Đăng Khôi lặng lẽ gửi đến dấu ba chấm.
Nguyễn Tuấn Kiệt bàng hoàng đáp lại bằng ba dấu chấm hỏi.
Thấy thái độ anh trai hờ chưa rõ ràng lắm.

Khôi em cũng đáp lại bằng một câu nửa nước nửa cái.
【Bảo bối: Hoa thích thằng Dũng nhà em】
【Soái ca: Xong rồi hôm nay cái Bông hẹn thằng Dũng mà nó không đến được nên nhờ chú mày mua hộ? Chứ không phải mấy lần hẹn đi chơi là nó tỏ rõ nó không thích cái Bông rồi à? Cho nên đồ ăn là chú mày tự mua để xin lỗi hộ?】
【Bảo bối: Lúc đấy thấy em anh buồn quá ấy chứ?】
Tuấn Kiệt gửi đi cái ha ha vô cảm đầy khinh bỉ.
【Soái ca: Chẳng lẽ chú mày lại không biết việc này càng làm người ta thêm hi vọng.

Không bằng nói “em muốn an ủi em ấy” còn dễ tin hơn đấy.

Hay là chú mày muốn dụ dỗ cái Bông nhà anh bằng đồ ăn cho, ý là bảo nó đừng thích thằng Dũng nữa.】
【Bảo bối: Đầu anh chia trường hợp nhanh đấy.】
【Soái ca: Chú mày còn không thèm phủ nhận luôn cơ à?】
Dương Đăng Khôi lại tiếp tục gửi dấu ba chấm.
Nguyễn Tuấn Kiệt trả lời bằng icon vỗ trán bất lực.
【Soái ca: Không ngờ có một ngày chú mày lại vừa mắt được cái Bông nhà anh.

Thôi được rồi.

Chia buồn.

Chúc may mắn.】
Còn Dương Đăng Khôi ngồi thẫn thờ suy nghĩ, cảm thấy không hiểu nổi mạch não hai anh em này..
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 33: 33: Mì Tôm Trứng Cải Xanh


Sáng hôm sau, ông anh trai Nguyễn Tuấn Kiệt lên đường đi làm, nhân tiện cầm túi đồ ăn vặt đi trả lại cho Dương Đăng Khôi.

Mà không hiểu xui rủi thế nào, vừa ra cổng đã ngã xe ngay được.
Nguyên nhân thì do bạn thân con Cám chứ đâu.

Nó đang đứng yên thì lại lao ầm ầm qua đường, lao thẳng vào bánh xe anh chủ hàng xóm.
Nguyễn Như Hoa vừa ngủ dậy đã thấy anh trai quần Tây áo sơ mi trắng nhem nhuốc, khuôn mặt đẹp trai nhăn nhó cầm túi đồ ăn đi khập khiễng từ cửa vào.

Nó hoảng hốt chạy ra, vừa chạy vừa kêu:
- Ôi mẹ ơi, anh Kiệt bị làm sao này, bẩn hết rồi, què chân rồi, mẹ ơi, có sao nữa không anh ơi.
Và thế là, còn chưa kịp đi làm thì Tuấn Kiệt đã phải cắn răng chịu đựng đến bệnh viện.
Kết quả, rạn xương tay phải, trầy chân.

May là không nặng lắm, nhưng vẫn phải nghỉ làm, vì nghề của anh không dùng được tay phải thì đến công ty làm gì cho tốn thời gian mà không hoàn thành được công việc.
Anh trai bình thường đã hay sai vặt em gái rồi, nay được nước bị thương lại càng lấn tới.

Một ngày liên tục:
- Bông ơi, rót anh cốc nước.
Nguyễn Như Hoa cầm cả một bình nước lên để đỡ phải đi nhiều lần.
- Bông ới, còn gì ăn không, cầm cho anh ăn với.
Cái này thì khó mà chia sẻ, Hoa đành xuống phòng khách tìm lấy một ít bánh kẹo nó không thích ăn, cùng với một đĩa hoa quả không qua cắt gọt cầm lên.
Nguyễn Như Hoa về phòng chưa được bao lâu thì lại:
- Bông ơi đổ anh cái thùng rác đi phát.
Ngồi một chỗ thì làm gì ra nhiều rác như thế cơ chứ, sao anh lắm chuyện thế không biết.
- Anh có muốn làm cái gì nữa không, nói luôn một thể đi, cứ gọi nhiều lần, bực hết cả mình.
- Tạm thời thì chưa nghĩa ra.
Đấy, cứ thế, cứ đợi đến lúc về phòng được một lúc lại gọi tiếp cho mà xem.

Một ngày trôi qua như vậy.

Tối, cả nhà ngồi ăn cơm, Nguyễn Như Hoa tố tội anh trai trước mặt phụ mẫu.
Mẹ Nguyễn đang định gặp thức ăn, liền dừng đũa, nói:
- Anh Kiệt thế là không được rồi.
- Đúng, không được.

- Nó thấy mẹ ở phe mình thì nhanh nhảu phụ họa.
Nào ngờ, mẹ lại tiếp tục động đũa, còn nói thêm:
- Ít ra thì cũng phải bảo em ngồi ở phòng anh luôn, để em nó đỡ phải đi lại nhiều chứ.
Anh Kiệt thấy thế thì vừa nhìn nó khiêu khích vừa gắp thức ăn cho mẹ:
- Mẹ nói chỉ có đúng.
- Kìa bố! - Hoa thấy mẹ hùa với anh thì chỉ còn đặt hi vọng vào bố.
Ông thấy ba mẹ con thế thì cũng chỉ cười hiền, gắp cho con gái út miếng rau xanh:
- Thôi, ăn vào lấy sức mai lại ở nhà trông anh nhá.
Hoa nhìn cả bố mẹ, cả anh trai cùng cười mình thì cũng buồn cười, mà vẫn bực anh trai, thành ra vừa bực vừa buồn cười, nhưng không nhịn được nữa, đành bất lực cười theo.

Hôm sau, 7 giờ 30 phút sáng, Nguyễn Như Hoa thức dậy bởi cuộc điện thoại của mẹ Nguyễn.

Mẹ dặn, mặt trời l*n đ*nh đầu rồi, dậy ăn sáng đi thôi, rồi nấu cho anh ăn nữa, xong còn đi ra chợ mua đồ về nấu ăn trưa, ăn tối.
Nghe mẹ dặn xong thì cơn buồn ngủ lúc nãy cũng trôi tuột đi rồi, Nguyễn Như Hoa quyết định dậy luôn.

Nhưng nhà tắm tầng trên đang bị anh trai chiếm cứ, nó đành lò dò xuống tầng dưới.
Vừa hay, mới xuống hết cầu thang, Nguyễn Như Hoa chạm mặt một người.

Dương Đăng Khôi đứng ở cửa nhìn nó mà hoang mang, nhưng hắn hoang mang một thì nó hoang mang mười.
Nó chạy vội vào nhà tắm, nhìn trong gương mà há hốc mồm không tin nổi vào mắt mình.

Cái hình tượng gì thế kia, tóc tai bù xù, vẫn may là không có vết nước dãi, nhưng quần áo thì không ổn tí nào.

Lại một lần nữa, Nguyễn Như Hoa mạng nỗi nhục nhã trong chính ngôi nhà của mình.
Chẳng là tối hôm trước, có lẽ là do sắp đến kì sinh lí nên Nguyễn Như Hoa cảm thấy ngực hơi khó chịu, liền cởi áo trong ra ngủ cho thoải mái, nào ngờ sáng thoải mái quá, lại thêm đầu óc mụ mị lúc mới tỉnh, đâm ra quên luôn mất vụ này.
Mà ai, ai là người nhìn thấy? Chắc là không phát hiện ra đâu nhỉ? Cái gì mà không phát hiện ra, không mới là lạ.
Trời ơi, nhục quá đi mất.
Trời ơi, mẹ mắng có sai đâu, con gái con đứa, không có ý tứ gì hết.
Mà ai ngờ được, mới sáng nhà đã có khách đâu cơ chứ.
Thôi được rồi, mới chưa đến một phút, chắc sự chú ý của hắn mới va vào cái đầu tổ quạ của nó mà thôi.

Mong là thế.
Vệ sinh cá nhân xong, Nguyễn Như Hoa ngó ra cửa thăm dò, không thấy tiếng động gì nữa mới rón rén về phòng thay quần áo.
Chỉnh trang quần áo mặt mũi không còn gì bất ổn xong, Nguyễn Như Hoa xuống bếp lấy đồ ăn trong tủ ra nấu ăn sáng.

Nấu xong hai bát mì ngon lành, nó nhắn tin cho anh trai, gọi lão xuống ăn.
Nguyễn Tuấn Kiệt thèm mì cay quá, nhắn Dương Đăng Khôi mang đến, giờ ăn gần hết thì thấy tin nhắn của em gái.

Quái lạ, mọi hôm nói mãi nó còn không úp cho bát mì, hôm nay còn nấu hẳn mì trứng rau cải cơ đấy.

Nhưng sức ăn của anh có như em gái đâu, giờ thêm bát nữa thì có mà…
Nguyễn Tuấn Kiệt nhìn sang Dương Đăng Khôi đang ngồi nhấm nháp gói bim bim:
- Cái Bông nấu mì cho chú mày đấy, xuống bếp ăn đi.
- No nhưng không dám bỏ thì cứ nói thẳng ông anh ạ.

- Khôi liếc anh trai.

Cứ làm như mới lần đầu nói chuyện không bằng ấy mà lừa.
- Ừ thì no nhưng không dám bỏ, anh biết chú mày không ăn sáng, đừng có nói phét em ăn rồi, không phải ngại đâu, xuống ăn hộ đi, đi, đi.
Dương Đăng Khôi đi xuống bếp, thấy Nguyễn Như Hoa đang ngồi ăn mì, quay lưng ra phía cửa, một bát mì khác để ở đối diện.
- Nghe bảo có người nấu mì cho anh hả?
Hoa giật mình, làm miếng trứng đang gắp rơi bộp xuống bát mì, nước bắn đầy lên tay.
- Ai… ai nấu cho anh.

Là nấu cho anh Kiệt.

- nó vừa với mấy tờ giấy lau tay, vừa trả lời, nhưng không dám quay mặt nhìn hắn.
- Thế chủ nhà ăn mà cũng không nỡ mời anh một bát à?
Hoa không nhìn, chỉ nghe thấy tiếng Khôi đi về phía chạn bát, rồi đến tiếng lấy thìa lấy đũa.
- Khách thì khách cũng không cho anh ăn.

Đã đến chơi lại còn đòi cọ cơm à?
- Sao lại không cho ăn nhỉ? Anh mua đồ ăn cho còn gì.
- Đã bảo em không thèm rồi, ở chỗ anh Kiệt ấy, tự đi mà lấy.
- Ừ, dỗi quá nhờ? Đồ ăn còn chê cơ mà.

Thế làm sao, làm sao thì nói anh mới biết chứ.
- Sao trăng cái gì, anh biết thì biết, không biết thì thôi.
Nó vẫn cúi mặt, chỉ lén nhìn hắn thôi.

Vì ngại ấy, mặt còn nóng nóng mà, chắc đỏ lên rồi.

Nhưng thấy tiếng động đũa động bát, nó không nhịn được ngẩng mặt lên, dùng lời nói cản lại hành động của người ngồi đối diện.
- Mì trong ngăn tủ ấy, tự mà nấu, cái này của anh Kiệt.
Dương Đăng Khôi thấy thế thì bật cười.

Cứ bảo ghét anh trai lắm, nhưng chẳng quý nhất nhà đi.
- Anh đùa tí thôi, anh Kiệt ăn rồi, không ăn được nữa mới đẩy cho anh đây.
Nguyễn Như Hoa lại cúi gằm xuống, gắp mì ăn.

Anh trai mà thế đấy, lần sau cứ phải hỏi cho chắc rồi mới nấu.
Đang ăn yên lành thì lại nghe tiếng nói của ai đó:
- Ai nấu mì mà ngon nhờ.
Nó biết anh trêu nên không thèm trả lời.

Anh lại tiếp tục:
- Hay là mai lại nấu cho anh bát nữa nhá?
Nó nuốt nốt miếng mì, định đứng dậy bê bát đi.
- Ơ kìa, kìa, đừng đi đừng đi, anh không trêu nữa…
Nhìn cái mặt nhịn cười của người trước mặt mà muốn đấm cho vài phát.
- Anh tập trung vào chuyên môn đi.

Nói nhiều thế không biết.
- Ừ ừ, không nói nữa, để em ăn.
Thế nhưng chẳng được bao lâu, ai đó lại lên tiếng:
- À này, sao lại không lấy đồ ăn hôm trước, không thích ăn à?
- Không lấy là không lấy chứ làm sao.
- Ừ, không thích, vừa nãy anh lại mua nữa đấy, thích ăn cái nào thì chọn...
Dương Đăng Khôi chưa nói xong, nó đã đứng dậy.
- Ơ kìa, lại làm sao à?
- Ăn xong rồi chứ làm sao, chẳng lẽ ngồi đây trông anh à, anh lắm chuyện thật đấy.
Dương Đăng Khôi lại cười nhăn nhở:
- Ừ tưởng dỗi nữa cơ, thế đi lên phòng đi, bát tí anh rửa.
Nguyễn Như Hoa thấy thế thì chẳng ngại ngần gì quay đầu lên phòng luôn.

Không nói thì đây cũng để cho rửa đấy.

Dỗi với không dỗi, thèm vào mà dỗi à?
Dương Đăng Khôi nhìn em đi mà chỉ biết cười bất lực, anh Kiệt chia buồn cũng đúng thôi, ai bảo anh thích ai không thích, lại thích ngay con bé dở dở ương ương này cơ chứ..
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 34: 34: Dỗ Không Thành


Dương Đăng Khôi rửa bát xong thì lên phòng Nguyễn Tuấn Kiệt.
Thấy em trai định cầm túi đồ ăn mới mua đến ra ngoài, Tuấn Kiệt liền hỏi:
- Đâu đấy?
- Anh đoán xem.

- Dương Đăng Khôi không nói rõ ý, nhưng đủ để anh hiểu.
- À… đi đi… rồi về đây nói chuyện.
Đúng như Tuấn Kiệt nghĩ, Dương Đăng Khôi đi sang phòng Nguyễn Như Hoa.
Lúc này, Hoa đang nằm trên giường xem điện thoại, nghe tiếng gõ cửa thì hết cả hứng cười.

Giờ bố mẹ không có nhà, anh trai thì chỉ gọi thôi, chẳng bao giờ gõ cửa cả.

Vậy người có thể làm việc này là ai.

Tất nhiên là Dương Đăng Khôi rồi.
Nó đi mở cửa, hằn học hỏi:
- Có chuyện gì?
Dương Đăng Khôi giơ túi đồ ăn lên:
- Cho em chọn, hay lấy cả.
- Không cần! Không tiễn!
Nguyễn Như Hoa định đóng cửa thì cánh cửa bị một bàn tay giữ lại.
- Từ đã, nói rõ ràng đi, rốt cuộc là em dỗi cái gì?
- Anh có bị ảo tưởng không thế? Dỗi cái gì?
Nó khó chịu là thật, trả đồ ăn là thật, nhưng dỗi cái gì cơ chứ.

Có lí do gì để dỗi.

Cứ nhắc đi nhắc lại, làm như nó nhỏ mọn lắm vậy, bực cả mình.
Dương Đăng Khôi bất lực nhìn nó, nói vui cũng không được, nói nghiêm túc cũng chẳng xong, con gái khó hiểu thật đấy.
Sau khi cánh cửa vô tội vì đóng sầm vào thật mạnh, hắn cũng quay trở lại phòng Nguyễn Tuấn Kiệt.
- Làm gì mà đồ ăn nó còn chê thế, một túi trong ngăn tủ kia kìa.
- Anh ăn đi.
- À, biết mời anh ăn hở? Tưởng đâu mua cho một mình ai kia không chứ?
- Thôi đi ông anh, khịa ít thôi.
- Thế bây giờ anh hỏi, chú mày có thích nó thật không?
- Thì… thích!
- Có điêu không đấy?
- Anh còn không biết em à?
- Biết không biết cái gì? Thế mối tình đầu của chú mày thì giải thích như nào?
Giải thích thế nào được cơ chứ.

Lúc đấy tuổi trẻ bồng bột, chẳng nhớ vì lí do gì mà thuận theo trò nghịch ngợm của mấy thằng bạn, thử yêu đương với cô ấy.

Rồi cũng nảy sinh chút cảm tình, định thật sự nghiêm túc với mối quan hệ này thì ai đó nói cho cô ấy biết lí do ban đầu, vậy là mỗi tình chấm dứt luôn.

Hôm họp lớp cấp hai còn mang vấn đề này ra trêu nhau cơ mà.

Cũng không phải trêu đùa tình cảm gì, hai bên tự nguyện mà.
- Cái này thì em không có gì để nói nữa rồi.
Dương Đăng Khôi lại thêm chút bất lực nữa.

Hắn và Nguyễn Tuấn Kiệt đã từng nói về vấn đề này rồi.

Anh cũng không gắt gao gì, thậm chí còn cười quá khứ của hắn.

Nhưng liên quan đến Hoa thì lại thái độ lại khác ngay.
- Thôi được rồi, anh tin tưởng nhân phẩm mày.
- Phải tin chứ còn gì nữa.

- Nhưng nói tóm lại là nó không thích chú mày chứ gì?
Dương Đăng Khôi nghe vấn đề nan giải này thì không biết nói gì hơn, có chút đăm chiêu suy nghĩ:
- Hình như còn ghét nữa cơ.
- Không ghét đâu.

Cái này thì anh chắc chắn.

Nó mà ghét thì đến nhìn cũng không thèm đâu, hoặc gắt như đứa bạn ở lớp nó đấy.
Có vẻ cũng đúng.

Anh em đúng là hiểu nhau thật.
- Nhưng mà kể cũng lạ nhỉ? Cái mặt đắt hàng thế này mà nó lại không thèm chứ.
- Đồ ăn còn chê thì nói gì đến cái mặt em hả anh?
- Ừ nhỉ, sao lại thế nhỉ? Mày chắc là không làm gì nó chứ?
- Em… chắc mà.
- Thôi, nếu nghiêm túc thì cứ lựa lựa mà lừa từ từ, chắc cũng không khó lắm đâu.

Anh tin chú mày lắm mới cho đấy.
Thế là Nguyễn Tuấn Kiệt chính thức bán rẻ em gái chỉ với không đồng.

Có vẻ còn theo phe địch nữa chứ.

Dương Đăng Khôi khẳng định với anh trai là mình không làm gì Nguyễn Như Hoa, nhưng thật ra cũng không dám chắc.

Chẳng lẽ lại do cuộc nói chuyện hôm trước thôi hả? Hắn vẫn chưa hiểu vấn đề nằm ở đâu, nhưng thôi kệ, cứ nhắn tin thử trước đã.
Đầu tiên là Messenger.

Không có người trả lời.
Tiếp đến là SMS.

Cũng không thấy hồi âm.
Rồi đến zalo.

Ba lần như một.
Còn gì nhỉ? À lên shopee.

Vẫn bặt vô âm tín.
Tiktok thì sao nhỉ? Vẫn im lặng như chưa có chuyện gì xảy ra.
Cứ cách ít phút, hắn mới lại chuyển một mạng xã hội khác để nhắn, mà cũng không thấy Nguyễn Như Hoa trả lời.

Chẳng biết là không thấy, hay không thèm xem nữa.
Thôi, từ giờ đến trưa kiểu gì cũng phải gặp.

Cứ từ từ vậy.
Nghĩ sao liền làm vậy, Dương Đăng Khôi không nhắn nữa, chuyển sang rủ Nguyễn Tuấn Kiệt chơi game.
Anh đau tay, không chơi được nên từ chối, còn tặng kèm cho hắn ánh mắt “có chắc chú mày định nghiêm túc không thế?”.

Nghiêm túc trong chuyện mời anh, biết đau tay mà vẫn mời.

Và nghiêm túc trong chuyện tán em gái anh, nó dỗi không đi xem vì sao đi còn chơi game.
Vâng, em nghiêm túc mà.
Không mất nhiều thời gian để vào game.
Vừa vào đã thấy bạn nhỏ nào đó không trả lời bất cứ tin nhắn nào nhưng lại đang online chơi game.

Thì ra là bận ở đây.
Nguyễn Như Hoa đang treo máy, Dương Đăng Khôi liền mời nó vào trận.

Nhưng lời mời ngay lại tức bị từ chối.

Mấy lần như vậy, Khôi biết nó cố ý, đành chuyển sang nhắn tin.
Không ngờ vừa nhắn xong thì nó offline luôn.
Khó chịu ra mặt.
Dương Đăng Khôi cũng không còn hứng chơi game nữa, đành thảo luận với anh trai về kế hoạch làm việc mới của mình..
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 35: 35: Cảm Nắng Thì Cảm Nắng Thôi


Hơn 9 rưỡi, Nguyễn Như Hoa nhớ đến lời mẹ dặn, chuẩn bị đi ra chợ mua đồ nấu ăn.

Khổ nỗi, có cái xe ghẻ, đi mấy năm ròng, đến nay cũng cũ nát lắm rồi, mấy hôm nay còn hỏng đến nỗi không thèm sửa nữa, chuẩn bị đến ngày thay em mới.

Nhưng ngày ấy lại chưa đến.

Và bây giờ, Hoa lấy gì mà đi?
Đương nhiên là đi mượn anh trai rồi.

Nhưng nhắn tin thì anh bảo gì ạ? Hôm qua ngã hỏng rồi, bố cầm đi sửa đã lấy về đâu.

Thế thì sẽ đi ra chợ bằng gì nhỉ? Câu trả lời của anh trai tất nhiên là xe đạp của bố rồi.

Mà nhìn ra ngoài cửa sổ, trời nắng chang chang, đường thì xa hơn hai cây số, cả đi cả về là gần năm cây.

Đã thế, nhắn tin thương lượng với anh trai, định trưa nay tạm ăn mì, chiều đỡ nắng đi siêu thị mua đồ về ăn lẩu thì lão không thèm trả lời luôn.

Nguyễn Như Hoa đành đi sang phòng anh trai gọi cửa.

Thấy tiếng Tuấn Kiệt trả lời mới mở hé cửa ngó đầu vào.

- Trưa nay ăn mì tiếp nhá?
- Đi chợ!
- Nắng lắm! Em không đi xe đạp đâu.

- Không thì đi bộ.
- Anh có phải đi đâu mà cứ nói như đúng rồi thế? Em không đi đâu đấy.

- Anh bảo Khôi lai mày đi.

Không nói nhiều.

- Thế thì cho em mượn xe luôn đi.

- Xe côn đi sao được mà mượn.

Chuyện cứ quyết định như thế.

Hoa Khôi một trước một sau ra khỏi nhà.

Lúc nhìn thấy xe của Dương Đăng Khôi, nó thấy lạ thật.

Là một chiếc xe phân khối lớn màu đen, nhìn cũng chiến gớm.

Không biết gì về xe như nó nhìn cũng thấy giá cả không rẻ đâu, tự mua hay bố mẹ đầu tư cho mà oách thế.

Lần trước gặp vẫn là con xe wave bình thường thôi mà, đổi lúc nào vậy chứ? Nghĩ lại thì đúng là lâu không thấy hắn đi xe thật, có gặp cũng toàn là lúc không cần dùng đến xe.

Dương Đăng Khôi nhanh tay lẹ chân quay xe ngồi lên xe xong rồi vẫn thấy nó thẫn thờ đứng đấy, ra chiều suy tư lắm.

- Đi thôi.

Đi thì đi.

Nhưng mà xe hơi cao nha! Chỗ ngồi cũng cao, lạ mông ghê à!
- Được chưa? - Khôi hỏi.

- Hay là… hay là em viết những đồ cần mua ra giấy cho anh đi một mình nhá? - Hoa vẫn không muốn nói chuyện nhưng thái độ nhờ vả nó phải khác chứ.

- Làm sao à?
- Ngồi không quen.

- Không quen thì ngồi nhiều cho quen.

Mỗi ngày anh chở đi mấy vòng lượn quanh quanh nhá?
- Ai cần quen chứ? Anh đi một mình nhá?
- Anh không đi một mình đâu.

Giờ chỉ có ngồi xe anh, không thì đi xe đạp thôi.

Em chọn cái nào.

- Thôi được rồi, đi thôi.

- Bám vào chứ.
- Không cần, đi đi.

Vừa dứt lời Dương Đăng Khôi đã cho xe chạy làm nó giật cả mình, mất thăng bằng vội vồ lấy vai người đằng trước.

- Khiếp, hú hồn.

Nếu không nhầm thì đây là lần thứ tư hai người đi chung xe.

Nhưng mà Hoa cũng phải công nhận một điều là Khôi đi rất an toàn, lần nào cũng vậy, xe nào cũng vậy.

Chỗ ngồi khiến Hoa hơi hoang thôi nhưng bám vào thì đi nhanh chút cũng không sợ.

Cảm giác còn… hơi phê.
Kết quả là trời thì nắng, nhưng mua đồ xong Hoa vẫn bảo Khôi:
- Hay là lượn thêm mấy vòng nữa đi.

- Ừ thì đi, nhưng mà một vòng thôi, không nhỡ lại cảm nắng.

- Cảm nắng thì cảm nắng thôi.

Rồi Khôi tăng ga, cùng lúc đó nói một câu mà Hoa không nghe rõ là gì.


Khoảng mười lăm phút sau khi hai em ra khỏi nhà, Nguyễn Tuấn Kiệt xuống tầng, dùng tay không đau của mình để cắm nồi cơm lên.
Đến khi nồi cơm sôi rồi vẫn chưa thấy Hoa Khôi về đến nơi.

Tuấn Kiệt có vẻ hơi sốt ruột, không biết có chuyện gì không.

Đường không xa, mua cũng không lâu, chẳng lẽ lại đi chơi lang thang.

Đúng là Khôi và Hoa đi chơi thật.

Thay vì đi đường ngắn thì anh Dưa Hấu lai Hoa Sầu Riêng đi bằng đường vòng, một vòng thật lớn, gấp ba lần đường bình thường luôn.

Chờ đến khi Nguyễn Tuấn Kiệt mất hết kiên nhẫn, định nhấc điện thoại lên gọi thì thấy tiếng xe ở ngoài sân.

Anh có chút lo lắng nên mở cửa ra xem, nhưng lời nói ra thì như đấm vào tai:
- Anh chị lạc đường đấy à mà giờ này mới về đến đây.

- Khó thế mà anh cũng nghĩ ra.

Hoa cười tươi, nhảy từ trên xe xuống, cầm túi đồ ăn chạy vào nhà.

Nguyễn Tuấn Kiệt chỉ tay vào hướng trong cửa, nheo mắt khó hiểu với Dương Đăng Khôi, ý hỏi “Có chuyện gì xảy ra với nó vậy?”
Khôi chỉ cười mà không đáp, khoác vai anh trai đi vào nhà.


Trưa, Dương Đăng Khôi ở lại cọ cơm như một điều hiển nhiên.

Nếu không tính bát mì lúc sáng thì đây là lần thứ hai Khôi ăn cơm Hoa nấu.

Không phải món ăn gì tầm cỡ, nhưng lại rất đưa cơm.

Nói chung là hợp khẩu vị.

- Anh còn đi học võ nữa không? - Hoa hỏi.

Tự nhiên ăn cơm chung làm Hoa nhớ đến lần Khôi bảo mang con cho anh đi.

Mới đó mà đã trở thành việc từ bao giờ rồi.

Từ lúc lên Như Hoa lớp mười hai, việc học nhiều hơn không tiện đưa cơm cho anh trai, Tuấn Kiệt cũng bận rộn với công việc, không có thời gian đến lớp võ nữa, anh quyết định nghỉ luôn.

Hai anh Khôi cũng không tiếp tục ở lại nữa.

Ba anh em đều nghỉ, gây tiếc nuối cho biết bao học sinh nữ mới vào lớp.

- Anh nghỉ lâu rồi, từ đợt anh Kiệt nghỉ ấy.

- Dương Đăng Khôi trả lời.

- Tự nhiên hỏi linh tinh cái gì? - Tuấn Kiệt nhìn em gái nói chuyện với người khác, nhưng không nói chuyện với mình thì cũng hơi khó chịu.

- À thế anh còn đi học võ nữa không? Em hỏi anh đấy.

- Hoa nghe thế thì mặt biểu cảm kiểu “anh có bị làm sao không thế?”.

Vấn đề này thì có cần thiết phải hỏi anh không?
Nguyễn Tuấn Kiệt bị một câu của em gái chặn lại.

Anh cũng im lặng không nói gì nữa, chỉ nhìn thằng em đang nhịn cười một cái rồi tiếp tục ăn cơm.

Đấy, chưa gả ra ngoài đã thế đấy.

Mới hôm trước còn dỗi nhau lắm, lúc sáng cũng gắt lắm cơ mà.

Lai nhau đi chợ về cái là thay đổi ngay.

Nhìn lại xem ai cho hai đứa bây cơ hội đi, ngồi đấy mà chặn họng anh, ngồi đấy mà cười.
...----------------...
Câu hỏi nhỏ: Lúc tăng ga Khôi đã nói gì?
A: Cảm nắng thì mệt lắm.
B: Cảm nắng anh được không?
C: Lúc đấy thì đừng bảo tại anh đấy.
D: Cùng lắm thì hai chúng ta cùng cảm nắng thôi nhỉ?
E: Đi một lúc thì cảm nắng trời, thế bao nhiêu lâu thì mới cảm nắng anh?
F: Tôi nghĩ….
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 36: 36: Muốn Đi Cùng Em


Đáp án kì trước:
D: Cùng lắm thì hai chúng ta cùng cảm nắng thôi nhỉ?
Em cảm nắng trời, còn anh cảm nắng em.
...----------------...
Ăn cơm rửa bát xong thì Nguyễn Như Hoa đi ngủ trưa.

Lúc Dương Đăng Khôi về nó cũng không biết.
Mãi đến ba rưỡi chiều, dì và em họ ở quê lên chơi nó mới biết đường dậy.
Đây là dì nhà bà mợ, tên là Vân.

Dì Vân hơn mẹ Nguyễn ba tuổi, con gái cả bằng tuổi anh Kiệt, con trai thứ hơn Hoa ba tuổi, còn con gái út năm nay mới lên lớp mười.
Tối, gia đình Hoa cùng với hai mẹ con dì và mấy người họ hàng tập trung ở nhà bà ngoại Hoa ăn bữa cơm.
Mà ăn cơm chung với họ hàng lâu không gặp thì có khác gì ngày Tết đâu.

Toàn những câu hỏi quen thuộc dồn đến.

Thi đại học thế nào, điểm ra sao, định vào trường gì… và có người yêu chưa.

Ngôn Tình Xuyên Không
Mọi người ăn thì cứ ăn, thắc mắc làm gì cơ chứ.
Thật ra mọi người hỏi vấn đề yêu đương cũng có nguyên do.

Vì giới trẻ ngày nay yêu sớm rất nhiều, trong đó có em họ Hoa, Hồng Liên.

Trong khi Nguyễn Như Hoa buồn vì lâu rồi chưa được ăn bánh kem thì em lại đau khổ vì mới chia tay người yêu.
Sau khi cơm nước xong xuôi, dì ở lại nhà bà ngoại, còn em họ thì về nhà Hoa.

Tắm rửa xong, hai chị em nằm trên giường tâm sự.

Em kể về chuyện tình của em, yêu đương như thế nào, làm sao chia tay, rồi em rằng có lẽ sẽ chẳng tin vào tình yêu nữa.
Lời nói ấy có hiệu lực đến hai ngày hôm sau.

Sáng hôm ấy, lúc Hoa thức giấc là gần 7 giờ sáng, Hồng Liên đã dậy trước rồi, không thấy ở trong phòng.
Đánh răng rửa mặt xong, Hoa đi xuống nhà tìm em.
Thấy em đang ngồi nói chuyện với anh Khôi ngoài phòng khách.

Có vẻ vui lắm.
Nguyễn Như Hoa định ra chỗ họ nhưng chợt nhận ra bộ váy ngủ hồng trên người mình có vẻ hơi trẻ con nên định đi thay đồ trước.
Mới quay người nó đã nghe tiếng Dương Đăng Khôi gọi:
- Đâu đây? Ra đây anh bảo.
Rồi không biết hắn là khách hay chủ nhà luôn.
- Tí nữa.
Hoa vẫn không quay lại, vẫn hướng lên phòng, chỉ để lại một câu mà Hồng Liên cho là hơi ngỗ ngược đối với người hơn tuổi.
Nguyễn Như Hoa thay quần áo xong thì tiện đường qua phòng anh Kiệt.
- Anh Khôi tìm anh hay sao ấy, ở dưới tầng á, anh không tiếp khách à?
Gớm, khách cái gì, nếu mà tìm anh thì đã biết tự lên phòng anh rồi, làm sao phải lo việc đấy cho mệt thân.
- Khách nào của anh, của mày đấy, nó tìm mày làm gì ấy.
- Tìm em làm cái gì trời.
Chờ lúc Nguyễn Như Hoa xuống tầng thì Hồng Liên và Đăng Khôi đã làm quen xong, còn nói được một nửa câu chuyện nữa.
Dương Đăng Khôi hôm nay đến đây chủ yếu là tìm Hoa để làm mẫu ảnh cho mẫu áo lớp anh chuẩn bị chụp.

Tại vì mẫu một thì bị ốm mấy ngày nay, mẫu hai thì tai nạn nằm viện.

Nên nhiệm vụ tìm mẫu thay thế tạm thời rơi vào người chụp ảnh là Dương Đăng Khôi.

Hắn định nhờ Hoa với Tú Anh nhưng mà có em họ ở đây thì nhờ luôn.
Nguyễn Như Hoa khá bất ngờ với yêu cầu này.
Hồng Liên nghe anh đẹp trai nhờ thì đồng ý ngay.
Không những vậy, còn liên tục đòi xin phương thức liên lạc từ chị họ.
Nguyễn Như Hoa đồng ý cho nick facebook, còn có đồng ý kết bạn không là việc của hắn.

Nó chỉ dặn em họ là người ta có người yêu rồi đấy, làm gì cũng phải tem tém lại.
Con bé cười với Hoa:
- Có người yêu rồi á? Em chẳng tin đâu.

Chẳng giống.
Hoa liếc nhìn đứa em, lấy ngón trỏ ấn vào trán nó một cái:
- Không cái đầu mày ấy.

Người ta lớn rồi yêu đương nó khác.

Chứ có như trẻ trâu chúng bay cứ thích phô trương ra đâu.

Rồi đừng bảo chị không nhắc trước nhá.

Không lo học hành đi, yêu với đương.
- Đừng nói người yêu anh ấy là chị nhé?
Hồng Liên dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn nó.

Nhưng chưa chờ nó trả lời đã lắc đầu:
- Chắc không thể nào đâu.
Chị em thế đấy, trong mắt toàn là trai, dìm hình tượng của chị trong lòng đến tận đâu rồi không biết.
Thay quần áo xong xuôi rồi Hoa mới nhớ đến việc không có xe đi.
Dương Đăng Khôi trả lời như không có chuyện gì:
- Lo gì xe, tí anh bảo Khôi anh sang chở đi.
- Thế anh với Liên đi trước, em đợi anh Minh Khôi.

Nó không quen anh ấy.
- Anh cũng có quen em em đâu.

Với lại nhìn Khôi anh với anh khác gì nhau đâu mà lo.
- Gớm, nói chuyện chán chê rồi kêu không quen.

Lần đầu em đi với anh thì chắc quen lắm ấy.

Muốn đi cùng em thì cứ nói thẳng.
Hoa chỉ nói đểu thế thôi.

Không ngờ Dương Đăng Khôi cười cười búng trán nó:
- Ừ thì muốn đi cùng em.
Chơi xấu nha! Tự nhiên lại ngôn tình thế làm Hoa không kịp đỡ.

Nó ngây người mất ba giây rồi mới máy móc gọi em họ.
Nguyễn Như Hoa hoa dặn Hồng Liên:
- Một lát nữa có anh tên Minh Khôi nhìn giống anh này đến đón thì đi nhá.

Mũ treo trên giá trên tủ dép ngoài cửa ấy.
Cô bé hỏi:
- Thế anh chị không đợi em ạ?
- Anh chị đi trước lấy quần áo ra chỗ chụp ảnh.
Dương Đăng Khôi nói thế rồi nắm cổ tay Hoa kéo đi ra cửa trước con mắt ngỡ ngàng của Hồng Liên.
Không phải điều cô bé nghĩ là thật đấy chứ? Có chỗ giống mà cũng có chỗ không.

Thật là…
Hoa chỉ kịp nói với vào trong với em họ rằng bảo anh trai trông nhà rồi bị cánh cửa che khuất.

Ra ngoài rồi Hoa mới ý thức tay mình đang bị kéo.

Nó liền đập bốp một cái vào tay người đằng trước.
- Anh lôi kéo cái gì? Thân thiết quá hả?
Nói đoạn, Hoa lấy giày đeo.

Nhưng định lấy mũ bảo hiểm của mình thì không thấy mới nhớ ra vẫn để trong nhà.
- Chờ đã, em chưa lấy mũ.
- Còn chờ cô lấy mũ nữa thì đến bao giờ.

Đây này, có cái mũ cũng quên.
- Ơ anh đã cầm ra đây rồi hả? Mà không phải tại anh kéo đi vội quá à?
Hai người lúc nào cũng chí choé như vậy đấy.

Cũng may chưa đến nỗi bất ổn.

Dương Đăng Khôi dừng lại trước một tiệm bánh ngọt, Hoa ngơ ngác hỏi:
- Anh lấy quần áo ở đây à?
- Hấp vừa thôi, ăn gì vào anh mua.
- Kinh nhỉ! Đúng người có tình yêu, chu đáo thế.

Có người mua cho thì em không ngại đâu đấy.
Khôi muốn cốc vào đầu con nhỏ trước mặt mấy cái.

Hắn có người yêu lúc nào mà cứ nói thế nhỉ.

Có giỏi thì đồng ý làm người yêu hắn đi..
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 37: 37: Người Nói Vô Tình Người Nghe Hữu Ý


Trong lúc chờ Hoa chọn bánh, Dương Đăng Khôi gọi cho anh trai nói mấy câu ngắn gọn, nội dung là nhờ đón em họ Hoa đến địa điểm chụp ảnh.
Khó khăn lắm Dương Minh Khôi mới có được ngày nghỉ, mọi ngày toàn đến công ty của bố học hỏi kinh nghiệm.

Nào ngờ sáng ra, còn chưa ăn xong bữa sáng đã nhận được cuộc gọi của thằng em trời đánh, tránh không được.
Buổi chụp hình không ngoài dự kiến.

Nhưng lúc kết thúc cũng đã gần trưa.

Lại ăn nhà Hoa.
Hoa Khôi đi mua đồ ăn xong mới về.
- Hai đứa ngủ ngoài chợ à?
Vừa vào đến cửa đã nghe thấy tiếng anh trai, Nguyễn Như Hoa đốp chát lại ngay:
- Vâng, hai đứa đang ngủ mà cũng phải dậy nấu cơm cho anh đấy ạ, anh còn đòi hỏi.
Dương Đăng Khôi đi sau, vẻ mặt một lời khó nói hết.

Trong trường hợp này rất đúng với câu “người nói vô tình người nghe hữu ý”.
Cũng không phải là hắn đen tối mà chính là hiểu theo ý trên mặt chữ.

Hai đứa đang ngủ…
Viền tai Dương Đăng Khôi nổi lên màu hồng nhẹ.

Trong đầu là hình ảnh sáng hôm trước, Hoa trong bộ đồ ngủ, hình như con quên không mặc…
Khụ… nấu cơm thôi.

Không dám nghĩ tiếp nữa, Dương Đăng Khôi bước nhanh vào trong bếp.


Dương Minh Khôi tranh thủ đi hỏi thăm người bệnh.
Lúc đầu con ngồi ở phòng khách.

Sau khi Khôi em về, Nguyễn Tuấn Kiệt rất tri kỉ để lại không gian, nói với Khôi anh:
- Lên phòng anh, để cho Khôi em nó thể hiện, tí được cơm thì xuống ăn.
Dương Minh Khôi có chút chần chừ.

Nhìn vẻ mặt này là biết chưa biết gì rồi.

Nguyễn Tuấn Kiệt rỉ tai em nói nhỏ:
- Nó đang tán gái, lên đây anh kể cho mà nghe.
Một câu là đủ hiểu vấn đề, hai anh em nối gót nhau lên tầng.
Nguyễn Như Hoa cũng đi vào bếp cùng Dương Đăng Khôi và Hồng Liên.

Nhưng trong khi hai người chuẩn bị đồ rồi nấu cơm thì Hoa chẳng biết làm gì cả.
Rõ ràng là bếp nhà mình, nhưng cơm thì em cắm rồi, còn đồ ăn thì Khôi em chẳng cho động vào.

Như Hoa cảm giác sự tồn tại của mình càng ngày càng thấp, hết mở tủ tìm đồ ăn vặt rồi rồi ghé xuống ghế chỗ bàn ăn nhìn hai người họ.
Nó dứt khoát quay người ra phòng khách xem tivi luôn.

Dù sao thì cũng không ai cần giúp, cứ ngồi chờ ăn không phải tốt hơn sao?
Trong bếp, Hồng Liên thấy chị yên vị xem tivi rồi mới bắt đầu hỏi Dương Đăng Khôi:
- Anh Đăng Khôi có người yêu rồi ạ?
- Anh chưa? Hoa bảo em thế hả?
- Vâng, em cũng cảm thấy anh chưa có người yêu.

Thật ra em còn tưởng chị ấy định giấu mối quan hệ hai người nên mới nói ấy chứ.
Dương Đăng Khôi nghe thế thì bất giác cong khoé môi, động tác thái cà chua cũng dừng lại một chút.
- Anh chị giống người yêu lắm hả?
- Cũng không hẳn ạ.

Nhưng mà có gì đấy khác lắm.

Khác với anh Minh Khôi ạ.
Do buổi chụp hình lúc sáng, Dương Minh Khôi không có việc gì làm nên được em trai nhờ giúp đỡ ở chỗ chụp ảnh luôn.

Hồng Liên đều thấy cách nói chuyện của chị họ với hai anh trai này.

Rõ ràng chị cô bé nói chuyện với người anh thì cứ một câu anh Hero hai câu anh Minh Khôi ngọt sớt, nhưng lại chỉ mang đến cảm giác như anh trai em gái thôi.

Còn với người em thì khác, dù hai người liên tục châm chọc nhau, nhưng lại có cảm giác… màu hường phấn? Ánh mắt của anh dành cho chị cũng khác.

Kể cả khi hai anh mặc đồ giống nhau, không nói gì, đứng yên đó, giống nhau thì giống thật đấy nhưng chỉ cần nhìn ánh mắt đối với chị Hoa là em có thể nhìn ra ngay.
- Không phải là anh thích chị em đấy chứ?
Khôi chỉ cười mà không nói.

Thế mà có người còn không biết đấy.

Thấy anh không trả lời, trong lòng Liên cũng tự có suy đoán, nhưng cũng lại gây khó hiểu cho chính mình.

Tò mò đến nỗi thốt ra miệng:
- Thế sao chị ấy lại nói anh có người yêu nhỉ?
Câu nói này hãi đúng chỗ ngứa của Dương Đăng Khôi, tay cầm dao thái thịt của hắn dừng động tác, đăm chiêu suy nghĩ một chút.

Chịu, hắn cũng chẳng nghĩ ra được.

Thôi bỏ đi.

Dương Đăng Khôi lắc đầu:
- Anh cũng không biết.
- Hai người cứ thì thầm cái gì vậy, nấu được món gì rồi?
- Em nghĩ nấu nhanh thế à? Không tự tính xem mới bao nhiêu phút.
Dương Đăng Khôi nói xong thì tự bật cười, thích thì thích, nhưng cứ nhìn mặt cô nhóc này là không nhịn được muốn trêu chọc.
- Còn cười nữa.

Không phải do anh chậm chạp quá à? - Nguyễn Như Hoa liếc người kia một cái rồi ra ngoài.

Không phải tự nhiên nhìn thấy hai người nói chuyện liên tục thì Hoa cũng chẳng vào xem.
Bản năng tò mò của con người thật đáng sợ, Hoa cũng sợ nó rồi đấy, sai khiến cả cơ thể mình.

Không lâu sau, một bàn cơm ba mặn một canh cũng đã xong, đặt trên bàn ăn hình chữ nhật.
Dương Minh Khôi mới được phổ cập kiến thức, rất tự giác mà ngồi cạnh Nguyễn Tuấn Kiệt ở một phía của bàn.

Hồng Liên cũng làm như vô tình mà bê nồi cơm đặt xuống một cái ghế ở đầu bàn, rồi tự mình ngồi xuống đối diện, cạnh anh họ.
Chờ Hoa chậm chạp đi từ phòng khách vào thì chỉ còn chỗ ngồi cạnh Dương Đăng Khôi.

Nó cũng chẳng ý kiến gì, đúng hơn là chẳng quan tâm, rất tự nhiên ngồi xuống.
- Thơm ghê á! Mời mọi người ăn cơm!
- Thơm chứ còn gì nữa, không xem là ai nấu.

- Dương Đăng Khôi vừa đưa đũa sang cho nó vừa trả lời.
- Vâng, anh thì nấu ngon rồi.

- Nhưng mà ngon thật chị ạ! - Hồng Liên cũng đã bắt đầu ăn, còn cười tít mắt với nó.

Chị thích thật đấy, có anh Khôi nấu ăn ngon thế này, chuyện chị đổ anh chỉ là sớm hay muộn thôi.
Nguyễn Như Hoa gật đầu.

Dùng giọng điệu mỉa mai nói với hắn thế thôi, nhưng điều này không thể phủ nhận được, ăn rất đưa cơm luôn.
Kể ra mà có thất nghiệp thì cũng mở quán cơm được đấy chứ, không lo chết đói.

Càng nghĩ thế, Hoa lại càng tấm tắc gật đầu, vừa ăn vừa gật.
Dương Đăng Khôi thấy con nhỏ thế thì buồn cười, gắp cho nó miếng gà rán sốt cay mới học.
- Ngon thế cơ à? Ăn thử món này đi.
- Ô nhìn ngon đấy, cảm ơn.
Nguyễn Như Hoa thấy có người gắp đồ ăn ngon cho thì đưa bát xin luôn, cũng chẳng ngại ngùng.

Khôi ta nhìn không nhịn được, lại mở miệng trêu:
- Món mới, thử độc.
Đến khi bị nó nguýt cho một cái thì lại cười, gắp cho nó thêm miếng nữa coi như bồi tội.
Chỉ có Nguyễn Tuấn Kiệt là ngứa mắt mấy cái đứa này.

Thằng này có phải em mình không thế, không ngờ ngày nó tán gái lại ngáo ngơ ngu ngốc ngờ nghệch như thằng ngố thế này.

Được cả con em gái mình nữa, người ta đã biểu hiện thế rồi vẫn mù mờ không biết gì.

Chưa kể ai gắp cho cái gì cũng ăn, đúng là đồ ăn làm mờ con mắt.
Nhìn chúng nó thì no rồi còn ăn gì nữa!!.
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 38: 38: Cảnh Báo Cấp Độ Một Thôi


Lại hai hôm sau, mẹ con dì Vân và Hồng Liên về từ sớm, lúc Nguyễn Như Hoa dậy thì họ đã đi rồi.
Nó vệ sinh cá nhân cẩn thận xong rồi mới xuống nhà, phòng trường hợp Dương Đăng Khôi lại đến.
Thế nhưng hôm nay, chẳng có ai cả.
Chắc là chưa đến, nó cũng kệ, đi ăn sáng trước.
Ăn xong cũng không thấy động tĩnh gì.

Hay là lên phòng anh trai rồi không biết.

Nguyễn Như Hoa không quan tâm nữa, đi lên phòng.
Đến giờ nấu cơm, Như Hoa đi sang phòng Tuấn Kiệt hỏi hôm nay ăn gì để nấu.
Câu trả lời cũng không khác ngoài dự đoán, có điều Hoa không ngờ, Dương Đăng Khôi không ở đây.
Đến bữa cơm, nó làm như vô tình hỏi anh trai:
- Hôm nay không thấy Dương Đăng Khôi đến thăm anh nhỉ?
- Thăm một hôm chứ thăm gì lắm thế.

- Tuấn Kiệt vẫn điềm tĩnh ăn cơm.
Nó nghe thế thì im lặng không nói gì.

Nghĩ cũng đúng.
- Mới từ hôm qua đến giờ mà đã nhớ thế cơ à? - Tuấn Kiệt dừng đũa, múc một muôi canh.
- Anh mới nhớ ấy.

Em chỉ hỏi thôi.

- Nguyễn Như Hoa chọc chọc bát đũa vào bát cơm.
- Ăn uống cho cẩn thật.

- Tuấn Kiệt ghét bỏ liếc em gái.

Chẳng có tí thục nữ nào cả.
Như Hoa không dám nói gì, nghiêm túc ngồi ăn cơm.

Nhưng lại suy nghĩ vẩn vơ trong đầu.
Hoa mà thèm nhớ Dương Đăng Khôi à? Làm gì có chuyện đó! Chắc chỉ là mấy hôm có người nấu cơm trưa cho nên hôm nay thấy thiếu thôi.
- Alo anh gọi gì đấy?
Đang suy tư, bỗng nhiên Hoa nghe tiếng Dương Đăng Khôi từ phía đối diện liền ngẩng mặt lên.
Nguyễn Tuấn Kiệt không nhìn vào màn hình, vừa gắp thức ăn vừa nói:
- Hôm nay chú mày không sang, có đứa nhớ.
Khôi nghe thế thì cười:
- Gì thế? Hoa nhớ em à?
- Ừ, nhớ không ăn được cơm.
Hoa dùng đũa chặn lại cái đũa đang gắp thịt của anh trai.
- Anh nói linh tinh gì thế hả?
- À, lại còn muốn nói chuyện nữa hả?
Nguyễn Tuấn Kiệt ngẩng mặt lên nhìn em gái, đặt bát xuống, đưa điện thoại cho nó.
- Em không thèm nghe! Anh không ăn thì em dọn đi đấy.
Dương Đăng Khôi nghe thế lại cười:
- Tối em sang.
Bây giờ hắn còn đang bận chuẩn bị kế hoạch làm việc mới, có lẽ chuẩn bị triển khai được rồi.
Nguyễn Như Hoa thấy hắn cười nói thế thì tưởng trêu thôi.

Nhưng không, hơn 7 giờ tối, Dương Đăng Khôi đến thật.
Như Hoa đang ngồi xem ti vi với mẹ trên ghế ngoài phòng khách.
Chẳng biết nhắc đến cái gì mà bà Tuyết nói bằng giọng ghét bỏ:
- Gớm bọn trẻ bây giờ chẳng biết toàn thích cái kiểu gì.

Xe đẹp không thích cứ toàn đi mấy cái xe bô nổ phành phạch rít gào ầm ầm, đi đường sợ kinh cả lên.
Hoa nghe vừa nhìn màn hình tivi vừa hỏi:
- Ôi dào, người ta cứ thích độ xe ấy, chẳng hiểu kiểu gì, còn phi nhanh nữa.
- Đấy, con đi đường phải cẩn thận vào.

Lại còn cả mấy cái đứa đi cái xe cái gì phân khối lớn gì đấy nữa, sao mà lại thích cái kiểu như thế chứ, thằng Kiệt mà thế thì mẹ có đem đi bán luôn.

Nguyễn Như Hoa nghe mẹ nhắc tới đây thì tự giác nghĩ đến xe của Khôi em, định quay ra giải thích cho mẹ một chút thì bắt gặp ngay ánh mắt của hắn từ ngoài cửa nhìn vào.
Ánh mắt ái ngại này không phải là nghe thấy hết rồi chứ.

- Tự nhiên vào nhà đi cháu, không phải ngại đâu.
Ông Nguyễn Tuấn Nam đi mua đồ cho vợ về thì gặp Dương Đăng Khôi ở cổng.

Thỉnh thoảng ông có nghe con trai nhắc đến hắn nhưng hôm nay mới lần đầu tiên gặp mặt.
Nhìn đẹp trai ngoan ngoãn ra phết.
Ông bảo Dương Đăng Khôi vào nhà trước, mình còn đi khoá bơm nước đang bơm vào bể cá mới xây.
Đến lúc bố Nguyễn trở vào nhà thì thấy Dương Đăng Khôi vẫn bất động đứng ngoài cửa.

Con gái thì đang nhìn người ra chằm chằm.
- Bông thấy anh không mời anh vào mà nhìn thế à?
- Dạ, cháu vừa mới vào thôi, em chưa kịp mời ạ.

Chào cô cháu mới đến chơi.

Cô chú cứ để cháu tự nhiên, cháu không khách sáo gì đâu ạ.
- Ừ cứ tự nhiên, vào ngồi uống nước với cô chú.
Ông Nam vỗ vỗ vai chàng trai trước mặt mời vào nhà.
- Trời ơi, bố cứ kệ người ta đi, người ta đến chơi với anh Kiệt mà giữ ở đây làm gì.
- Con bé này, ăn nói thế à?
Bà Tuyết vỗ vào tay con gái.
- Khôi đến chơi với anh hả?
Mẹ Nguyễn thấy hai anh Khôi một lần rồi nhưng giờ mới nhìn kĩ.

Đẹp trai sắp bằng con trai bà rồi.
- Vâng cô chú với em cứ ngồi chơi ạ, cháu lên chỗ anh có chút việc.
Bố mẹ Nguyễn thoải mái, giục hắn có việc thì nhanh lên không muộn.
Nguyễn Như Hoa ngồi thêm một lát thì cũng về phòng.
Vừa mở điện thoại lên đã thấy tin nhắn.

Từ mười phút trước.

【Trứng thối: Vừa nãy mẹ bảo gì thế? Anh nghe thấy phân khối lớn gì đấy, có vẻ không thích lắm nhỉ?】
【Bumblebee: Là mẹ em.】
【Trứng thối: Ừ, mẹ em.

Thế mẹ em nói gì?】
【Bumblebee: “Bảo mẹ cổ hủ cũng được, chứ mẹ không ưng nổi”, nguyên văn như thế đấy.】
【Trứng thối: Ừ anh biết rồi.】
【Bumblebee: Biết gì cơ?】
【Trứng thối: Muốn đi chơi không?】
【Bumblebee: Chơi ở đâu?】
【Trứng thối: Về quê anh】
【Bumblebee: Về quê anh làm gì, ai thèm đi.】
【Trứng thối: Đi chứ sao không, anh vừa bảo anh Kiệt, để bảo mẹ em.

Đi chơi vui thôi.】
Ra là có cả anh Kiệt, Hoa còn tưởng là mời một mình Hoa thì chẳng thèm đâu nhé.
Nhưng mà cớ gì Hoa lại nghĩ đến việc mời mình mình chứ.
Đúng là nghĩ nhiều quá rồi.

Đầu óc Hoa dạo này toàn chứa cái gì ấy.

Tần suất Dương Đăng Khôi xuất hiện trong đấy cũng hơi tăng rồi đấy nha.
Không ổn rồi, cảnh báo cấp độ một thôi!.
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 39: 39: Hay Bạn Bông Làm Người Yêu Anh Nhé


Nghĩ thế, Hoa liền nhắn tin cho bạn thân.
【Kông túa: Cậu ơi, tớ cảm thấy rất kì lạ.】
【Quàng tự: Sao nào】
【Kông túa: Dương Đăng Khôi dạo này rất kì lạ nhá】
Trần Tú Anh thấy bạn thân nói thế thì cười tủm tỉm.

Nguyễn Tuấn Kiệt nói cho cô biết việc Dương Đăng Khôi thích Hoa từ hôm anh biết.
Trước đó Tú Anh cũng thấy Dương Đăng Khôi đối với Hoa không phải không có ý, lúc nghe anh nói cũng không bất ngờ lắm.
【Quàng tự: Ồ! Kì lạ thế nào? 】
【Kông túa: Thì là, có cảm giác lạ lạ á】
【Quàng tự: Anh ấy lạ hay cậu lạ?】
【Kông túa: Hắn lạ, tớ cũng hơi hơi】
【Quàng tự: Ồ?】
【Kông túa: Dạo này tự nhiên lại mua đồ ăn cho tớ nhớ】
【Quàng tự: Tớ cũng thấy】
【Kông túa: Thỉnh thoảng lại còn nói mấy câu gây hiểu nhầm lắm nhá】
【Quàng tự: Câu như thế nào?】
Nguyễn Như Hoa một năm một mười kể lại hết tất cả những gì xảy ra mấy hôm nay cho bạn thân nghe.
Càng đọc Tú Anh lại càng thấy buồn cười, lại thấy bất lực thay cho Dương Đăng Khôi, rõ ràng như thế rồi mà còn không biết, còn kêu người ta lạ.

Lạ là lạ làm sao.
Nhưng mà cô cũng không nói cho Hoa biết điều ấy, cứ để nó tự phát hiện đi.
【Quàng tự: Thế có thích không?】
【Kông túa: Không biết nữa cứ thấy lạ lạ.】

Đấy, lại là lạ, cứ như chưa thích ai bao giờ ấy.

Nhưng chưa kịp trả lời, Tú Anh đã thấy Như Hoa nhắn tiếp.
【Kông túa: Hôm nay lại còn rủ tớ đi về quê hắn cùng anh Kiệt cơ】
【Quàng tự: Thì đi cho vui】
【Kông túa: Tớ cứ thấy bất ổn sao á, hắn có người yêu rồi mà】
【Quàng tự: Cậu đi chơi thì liên quan gì đến việc anh ấy có người yêu hay không? Lại không phải đi hai người】
【Kông túa: Ừ nhỉ, sao tớ phải quan tâm】
Tú Anh lại lần nữa buồn cười bạn thân mình.

Sao đầu óc con bé này lại đơn giản thế nhỉ.

Ai có người yêu mà thời gian rảnh cứ chạy sang chỗ đứa khác lắc lư cả ngày chứ? Ngay cả việc mình để tâm đến chuyện này nó cũng không biết.
【Quàng tự: Thế bao giờ đi?】
【Kông túa: Không biết nữa, giờ đi hỏi.】
Sau đó, Như Hoa nhắn tin cho Dương Đăng Khôi, hỏi mấy vấn đề chưa rõ.

Nhưng cứ sau khi Khôi trả lời mấy phút nó mới tiếp tục hỏi một câu khác, cứ như còn cần thời gian để nghĩ ra một cậu hỏi vậy.
Lần này vẫn lặp lại như vậy.

Nó đang nhập tin nhắn thì nghe tiếng gõ cửa.
Nguyễn Như Hoa ra mở cửa thì thấy người đang nhắn tin với mình ở đó.

Hắn cười:
- Muốn hỏi nhiều vấn đề quá nhỉ?
- Hỏi thì mới biết được chứ!
Một tay nó cầm tay nắm cửa, một tay thì đưa lên cào cào lại mái tóc bị rối.
Còn chưa hạ tay xuống đã bị Dương Đăng Khôi xoa cho rối lên một lần nữa.
Nó khó chịu tát vào tay anh.
- Anh có bệnh không thế? Rồi sang đây chỉ hỏi thế thôi hả?
- Không, gặp em cho đỡ nhớ.
Cái tên này, có nói chuyện được không thế hả?
- Anh có người yêu rồi mà nói chuyện thế đấy à?
Nó nghi hoặc nhìn Dương Đăng Khôi.
Hắn lại càng nghi hoặc nhìn người con gái trước mắt.

Đây là lần thứ mấy nó nhắc đến vấn đề này rồi.
Dương Đăng Khôi không biết nói kiểu gì với Hoa.

Hắn hơi cúi xuống, một tay chống lên đùi, một tay dùng lực xoa tóc nó.
- Anh đã có người yêu đâu, hay bạn Bông làm người yêu anh nhé?
Mặt Hoa cứ thế đỏ bừng lên, rồi lan đến tai, đến cổ.

Nó còn chưa có mối tình đầu đâu đấy.

Hắn mà thế này, đã đẹp trai lại còn thích chơi trò ngôn tình thả thính thì nó còn vừa ý ai được nữa.
- Khụ… hừm…
Nguyễn Tuấn Kiệt vừa ra cửa định đi vệ sinh thì gặp ngay cảnh này.
Nguyễn Như Hoa nhìn theo tiếng động thì thấy anh trai.

Mặt nó càng đỏ hơn, vội lùi vào trong, định đóng cửa lại.
Dương Đăng Khôi dùng một tay giữ cửa lại, anh cười:
- Thế bạn có gì hỏi nữa không?
Nó lắc đầu.
- Vậy anh đi về nhé? Có gì lại nhắn tin hỏi sau.
Lần này Hoa gật đầu, đóng cửa lại.

Cách một ngày để chuẩn bị đồ đạc, 9 giờ sáng ngày thứ hai sau khi hẹn ba anh em Dương Khôi và Minh Đăng lái ô tô của bố Dương sang nhà Nguyễn Như Hoa.
Nhưng không phải đến nơi là đi luôn, mà ăn trưa xong mới đi.
Đồ ăn cũng mua rồi, chỉ cần nấu nữa thôi.
Khôi anh ngồi trước máy tính làm việc, nhóc Đăng bị bắt ngồi ở bên cạnh làm bài tập hè.

Tuấn Kiệt không tiện nấu ăn.

Vẫn là Dương Đăng Khôi vào bếp, Nguyễn Như Hoa cùng phụ làm một số việc vặt như cắm cơm, rửa rau.
Dương Đăng Khôi thỉnh thoảng lại nhìn Hoa.

Hắn cảm thấy cô nhóc này hôm nay im lặng lạ thường, còn có chút giữ khoảng cách với hắn nữa.
Không lẽ hôm qua dọa đến nó rồi.
Không những vậy, lúc ăn cơm Hoa cũng làm như không có gì mà ngồi cạnh Khôi anh ở một phía bàn, còn kéo nhóc Đăng ngồi ở đầu bàn cạnh chỗ mình.
Nguyễn Tuấn Kiệt vào ngồi sau, thấy sự sắp xếp này thì nhìn Dương Đăng Khôi, không hiểu hắn hôm qua nói gì để giờ con nhóc kia thế này.
Dương Đăng Khôi cũng đang hối hận lắm rồi đây.

Cái mồm nhanh hơn não này! Nói sớm quá làm gì không biết?
Cứ như vậy, cả bữa cơm không ai nói gì.

Mãi đến cuối bữa, còn một miếng thịt chiên cuối cùng, Nguyễn Như Hoa và nhóc Đăng cùng đưa đũa ra gắp.
Hoa không muốn tranh ăn với trẻ con, nên vừa chạm đến đĩa thì phản ứng thu tay về.

Dương Minh Đăng thấy vậy thì hí hửng định gắp ngay.
- E hèm…
Nguyễn Như Hoa lần nữa chứng kiến tiếng hắng giọng quyền lực này.

Lần đi cùng xe lần trước còn không biết là ai nhưng giờ thì nó chắc chắn là Dương Đăng Khôi rồi.
Thằng bé muốn ăn thì để nó ăn, khó chịu với nó làm gì?
Lông mày Hoa khẽ nheo lai, liếc Dương Đăng Khôi một cái.

Nó gắp miếng thịt vào bát Dương Minh Đăng rồi tiếp tục ăn cơm.
Thằng nhóc được ăn miếng cuối cùng thì vui vẻ, cười hì hì với anh trai, không phải em gắp đâu mà.
Dương Đăng Khôi trong lòng khó chịu nhẹ hất mặt một cái với em trai ý bảo tập trung ăn cơm đi.
Thằng bé bắt sóng ngay lập tức không dám ho he gì nữa.
Dương Đăng Khôi chuyển tầm mắt từ đỉnh đầu em trai sang phía Hoa.

Nó cũng yên lặng ăn như thằng nhóc bên cạnh.

Đến nỗi hắn nghĩ rằng cô nhóc đang cố lờ đi sự có mặt của mình, hơn nữa còn khó chịu với hắn.
Hôm qua không phải hắn chỉ nói ra lòng mình thôi sao? Hôm nay không phải chỉ muốn để nó ăn được món nó thích thôi sao? Rốt cuộc là sai ở bước nào?
Ở đâu bán sổ tay tìm hiểu con gái?
Ở đâu bán cẩm nang để hiểu Nguyễn Như Hoa?.
 
Back
Top Bottom