Ngôn Tình Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 40: 40: Được Rồi Lỗi Anh


Bữa cơm này nấu sớm ăn sớm, ăn xong cũng mới gần 12 giờ.
Mấy anh em chuẩn bị lên đường luôn.
Đi ba ngày bốn đêm nên Hoa cầm theo một ba lô quần áo cùng một túi đồ dùng hằng ngày nữa.

Tất cả đều để ở cốp xe với mấy túi đồ khác.
Dương Minh Khôi lái xe.

Xe bốn chỗ nên Dương Minh Đăng và Nguyễn Như Hoa nhỏ người được xếp ngồi ở phía sau cho đỡ chật.

Nguyễn Tuấn Kiệt vẫn rất tự giác nhường lại chỗ còn lại cho Dương Đăng Khôi, tự lên ghế trước ngồi.

Mà nhóc Đăng không muốn ngồi cạnh anh trai nên đẩy Hoa vào giữa.
Nguyễn Như Hoa không biết nói gì với kiểu xếp chỗ thế này.

Sao lại khéo thế cơ chứ.

Nó nói nhỏ với anh trai để đổi chỗ nhưng anh đồng ý mới là lạ.
- Mày nhìn chân anh giống muốn di chuyển nhiều không? Không ngồi được thì ở nhà。
Cái đồ lười này, không muốn di chuyển mà còn đi chơi cơ đấy.

Hoa khẽ xì một tiếng, ngồi về chỗ, một tư thế tiêu chuẩn, thẳng lưng, đặt tay lên đầu gối.
Dương Đăng Khôi dựa lưng vào ghế, ánh mắt vẫn luôn đặt trên người Hoa.

Nhìn nó ngồi một cách cứng ngắc, không biết làm gì thì lại giữ nguyên tư thế ngồi ấy mà xem điện thoại.
Không nói chuyện thì nhắn tin vậy.

【Anh chưa có người yêu: Bạn Bông không thích ngồi với anh thế à?】
Hôm qua, lúc về nhà Dương Đăng Khôi xem điện thoại nhưng không thấy Hoa hỏi thêm gì nữa.

Biết nó ngại nên hắn cũng không hỏi gì, chỉ đổi mỗi biệt danh của mình.

Kết quả nó chẳng thèm quan tâm.
Nguyễn Như Hoa nhìn tin nhắn, quay đầu ra phía sau, bắt gặp ngay ánh mắt hắn cũng đang nhìn mình.

Nó vội vàng quay lên, không nhìn được nụ cười trên môi Dương Đăng Khôi.

Hắn biết nó chắc hẳn đang nghĩ sao ngồi cạnh nhau mà còn nhắn tin.

Không nhắn thì nó muốn nói chuyện với hắn chắc.
【Bumblebee: Anh nói chuyện bình thường đi.】
Khôi kệ, vẫn dùng giọng điệu như cũ nhắn tin với nó.
【Anh chưa có người yêu: Bạn đang tránh anh đấy à?】
Nguyễn Như Hoa ngơ ra một lát mới trả lời một chữ không.
【Anh chưa có người yêu: Bạn điêu lắm, từ sáng đến giờ có thèm nói chuyện với anh đâu.】
【Bumblebee: Tại anh nói chuyện kì lạ đấy.】
【Anh chưa có người yêu: Kì lạ thế nào?】
【Bumblebee:!!!】
Dương Đăng Khôi nhìn tin nhắn mà tưởng tượng ra biểu cảm nó lúc ấy thì bật cười ra tiếng khe khẽ.

Nguyễn Như Hoa nghe thấy thì quay lại nhìn hắn, vẻ mặt không khác trong tưởng tượng của hắn là bao.

Hắn cười với nó một cái rồi lại cúi xuống nhắn tin.
【Anh chưa có người yêu: Được rồi, lỗi anh】
Nguyễn Như Hoa đọc tin nhắn này thì không thèm trả lời.

Chắc là lỗi do nó đấy!
【Anh chưa có người yêu: Hay anh bảo Đăng đổi chỗ cho nhé?】
【Bumblebee: Thôi không cần, nó sợ anh bắt nạt chứ gì】
【Anh chưa có người yêu: Anh nào dám bắt nạt nó.

Không đổi chỗ thì bạn dựa vào ghế ngồi đi chứ, hơn ba tiếng đấy.】.

||||| Truyện đề cử: Chiến Thần Thánh Y/Huyền Thoại Thánh Y |||||
【Bumblebee: Biết rồi, anh tự lo anh đi】
Nói thì nói thế, nhưng Nguyễn Như Hoa vẫn giữ nguyên tư thế ấy gần nửa tiếng, khi mỏi lưng lắm rồi mới quay ra phía sau, nhìn xem có gì vướng không để dựa lưng.
Vừa quay lại thì thấy Khôi nắm tay chống đầu, khuỷu tay tì vào cửa, nhắm mắt chẳng biết ngủ hay không.
Nhưng không nhìn thấy ánh mắt ấy là được rồi.

Hoa ngồi tựa vào ghế, nghịch điện thoại.
Chưa được bao lâu Nguyễn Như Hoa đã buồn ngủ, bắt đầu lim dim.

Một lúc sau nhóc Đăng cũng ngủ, còn có xu hướng dựa vào người Hoa làm nó bị nghiêng sang bên phía Dương Đăng Khôi.
Nhưng lúc này, Hoa mơ màng ngủ, tự nhiên lại có chỗ dựa, lại thêm việc trong tiềm thức biết không có nguy hiểm gì nên không có chút phòng bị, nó cứ thế ổn định lại giấc ngủ một lần nữa.
Vốn dĩ lúc đầu Dương Đăng Khôi không ngủ, chỉ nhắm mắt, thậm chí còn chú tâm vào cuộc nói chuyện câu được câu chăng của hai anh phía trên.

Đến khi cảm giác thấy nó thả lỏng người tựa vào ghế rồi mới chậm rãi mở mắt ra, hơi quay đầu nhìn nó.
Có thể thấy Nguyễn Như Hoa vẫn rất để tâm đến việc Dương Đăng Khôi ngủ hay thức, dù hắn không làm gì nhưng nó vẫn rất tâm lí.

Hoa tắt màn hình điện thoại, hai tay cầm lấy để trên người, nghiêm túc nhìn thẳng đường đi phía trước.
Dương Đăng Khôi buồn cười mà không dám cười, lại phải giả vờ ngủ.

Lần này hắn chuyển tư thế, khoanh tay trước ngực tựa ra phía sau còn điều chỉnh cho thật thoải mải, nhắm mắt lại.
Một lúc thì thấy đầu cô nhóc bên cạnh đổ lên vai mình.

Thấy Hoa không có vẻ gì là sắp tỉnh dậy, hắn đưa tay chỉnh lại đầu cho nó gối dễ chịu hơn.
Lúc đầu Dương Đăng Khôi còn hưởng thụ cảm giác cô gái bên cạnh tựa vào mình, hương hoa mộc hương thơm ngọt nhè nhẹ từ bên ấy đưa vào khoang mũi, một mùi hương dễ chịu.

Một lát sau thì cũng buồn ngủ theo.

Hắn nghiêng đầu, nhẹ dựa lên đầu người bên cạnh, nhắm mắt vào giấc.
Trên xe từ lúc đầu cũng đã chỉ có hai anh ngồi phía trước nói chuyện, thêm nhóc Đăng thỉnh thoảng cảm thán một câu.

Bây giờ lại càng im ắng hơn chỉ có tiếng động xe và một số âm thanh từ phía ngoài truyền vào.
Dương Minh Khôi nhìn qua gương chiếu hậu trong xe thì thấy ba đứa em ngủ hết, liền ra hiệu cho Nguyễn Tuấn Kiệt bên cạnh nhìn.
Vừa quay đầu lại đã thấy cơm chó ngập mặt.
Rõ ràng lúc nấu cơm ăn cơm đến lúc lên xe còn không nói với nhau tiếng nào.

Sao bây giờ lại thân thiết đến độ như thế này.

Đứa bé dựa vào đứa lớn thì thôi, đằng này hai đứa lớn cũng dựa vào nhau.
Nguyễn Tuấn Kiệt cũng không đánh thức mấy đứa em dậy, chỉ lấy điện thoại chụp lại một tấm cho Khôi em xem.

Coi như kỉ niệm.

Gần hai tiếng sau, xe tiến vào đoạn đường làng có chút gồ ghề, xe xóc nảy làm ba lô nhỏ của nhóc Đăng rơi lên chân Nguyễn Như Hoa.
Nó giật mình mở mắt ra, cảm thấy mình gối lên vị trí khá êm nhưng trên đầu lại hơi nặng.
Nguyễn Như Hoa động đậy làm Khôi cũng mơ màng tỉnh dậy.
Trước đó, sau khi ngủ được một lúc, có vẻ nhiệt độ điều hoà trong xe hơi thấp nên Hoa hơi lạnh, nó hơi co người sát vào phía Khôi.

Lúc này Dương Đăng Khôi mới thiu thiu ngủ, bị nó làm tỉnh dậy.

Hắn với tay lấy cái chăn nhỏ phía sau đắp lên người Hoa và nhóc Đăng rồi mới ngủ tiếp.
Bây giờ, Dương Đăng Khôi tưởng nó lại bị lạnh nên kéo chăn cao lên một chút.

Nguyễn Như Hoa ngái ngủ ngẩng mặt lên nhìn hắn.
Dương Đăng Khôi không ngờ, ánh mắt vừa lướt lên trên thì thấy nó cũng đang nhìn mình chằm chằm.

Bốn mắt nhìn nhau.

Nó vội ngồi thẳng dậy.
Chẳng biết do đắp chăn hay ngại ngùng, mặt Hoa cứ thế nóng dần lên.
Cũng may, còn mười lăm phút đường xe.
Không phải ngồi cạnh Dương Đăng Khôi quá lâu nữa.

Nhưng cũng đủ để hạ nhiệt trên khuôn mặt hồng hồng của Hoa..
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 41: 41: Anh Đang Theo Đuổi Bạn Đấy


Xe đi qua đoạn đường bê tông đá xanh, dừng trước một căn nhà kiểu truyền thống của Nhật Bản theo phong cách tối giản nhưng lại trong lành, thanh mát.
Lần đầu tiên Nguyễn Như Hoa tận mắt nhìn thấy một ngôi nhà như thế này.
Đây là nhà ông bà nội của Dương Đăng Khôi, hai ông bà già rồi nên không muốn lên thành phố, chỉ muốn ở lại mảnh đất từ đời trước để lại.

Cụ nội của Dương Đăng Khôi, cũng là bà nội của bố Dương - Dương Đức Phong là người Việt gốc Nhật, rất thích phong cách Nhật Bản.

Nên khi lấy cụ ông đã xây theo phong cách này.

Bà nội của Dương Đăng Khôi khi được gả về đây cũng rất thích nên luôn chăm chút và không muốn rời xa.

Hơn nữa, ở đây còn có rất nhiều kỉ niệm.
Vườn nhà được bao quanh bởi bức tường cũ không cao lắm, cùng chiếc cổng vòm với giàn hoa giấy rực rỡ nở rộ.

Trên bờ tường là bồn hoa kiểu dài được mắc sát nhau, quay hướng ra đường, kéo dài đến phần ranh giới nhà hàng xóm.

Những khóm hoa dạ yến thảo và tóc tiên nhỏ trồng trên đó cũng căng tràn sức sống.
Bên trong là khoảng sân vườn.

Ở vùng quê nông thôn lúc nào đất đai cũng rộng rãi hơn.
Hơn nữa, có vẻ nhà Dương Đăng Khôi mấy đời trước đã giàu rồi.

Căn nhà dù xây từ lâu nhưng rất to khi so với những ngôi nhà hiện tại.

Có lẽ cũng đã được tu sửa khá nhiều, thêm vào những tiện nghi hiện đại ngày nay, nhưng lại không làm mất đi phần hoài cổ.
Từ cổng đi vào có đường đi lát bằng gạch, đi bao quanh hết căn nhà, lại dẫn đến gian bếp, nhà vệ sinh và kho chứa đồ.
Căn nhà chia thành hai khoảng chính vuông góc liền với nhau, những gian phụ xếp cạnh nhau cũng tạo thành góc vuông với gian chính giữa.

Từ ngoài nhìn vào như một hình chữ U hướng ra cổng, để lại khoảng sân rộng rãi phía trước.
Sau lưng dãy nhà phụ và khoảng nhà chính phía đối diện nó đều cách bờ tường khoảng hai mét, có đường đi nhỏ và không gian trồng cây.
Một phần đằng sau nhà được quây bằng lưới, có hoa tóc tiên và tigon đan xen nhau leo lên thành một bờ giậu, phía trong là chuồng gà nho nhỏ.
Lũ gà này sống cũng thơ thật đấy!
Ông bà nội Dương quả thật không bỏ phí một mét đất nào, tận dụng tất cả để tô thêm sắc xanh cho tổ ấm của mình.
Có hai cây bạch quả rất to được trồng ở hai phía đầu hồi, mỗi lần mở cửa ra ngồi hóng mát đều không sợ nắng.
Sát bờ tường không phải là khóm hoa thì cũng là chậu cây cảnh cắt tỉa gọn gàng, hẳn là ông bà nội Dương đã dồn vào không ít công sức để chăm sóc chúng.

Nào là cây tường vi, cây trà my, hoa cẩm tú cầu, hoa dạ ngọc minh châu, hoa mộc hương… Nguyễn Như Hoa nhìn đâu cũng thấy thích.
Chính giữa sân là hồ cá to, rộng khoảng gần hai mét vuông, bên trong có gần chục con cá cảnh bơi quanh hòn giả sơn, rồi lại chui vào kẽ đá, rúc xuống dưới mấy cái lá súng lưa thưa.

Nước ở đây được bơm vào liên tục, không chỉ để nuôi cá mà còn để tưới cho những luống rau xanh mướt thẳng hàng ở ngay gần đó.
Nhưng ở ngoài vườn, Nguyễn Như Hoa thích nhất là khoảng nhỏ, có lưới đen che bên trên.

Ở khoảng sân này treo vài giỏ hoa lan, mấy giỏ dâu tây, còn có khóm mâm xôi cùng cherry Brazil và táo lùn.

Đây đều là loại cây khó chăm sóc, nhưng chúng đều phát triển rất tốt, dâu tây và mâm xôi còn đang có hoa có quả nữa.

Nguyễn Như Hoa cứ đứng nhìn mãi không thôi, đến khi bị Nguyễn Tuấn Kiệt gõ lên đầu một cái mới theo mọi người vào nhà.
Hè năm nào anh em Dương Đăng Khôi cũng về đây khoảng một tuần, nhưng đường cũng khá xa ngoài ra cũng chỉ về thêm các ngày lễ, Tết, cùng với gọi điện thoại về.
Ông bà nội Dương chỉ ở gần nhà bác cả cô hai, rất nhớ con út và các cháu.
Hôm nay tuy chỉ có ba cháu trai về chơi nhưng còn dẫn theo bạn, ông bà cũng rất vui, niềm nở đón tiếp.
Nguyễn Như Hoa chưa từng đến vùng này, thấy rất mới lạ.

Đặc biệt là ngôi nhà xinh đẹp của ông bà nội Dương, cứ như lạc vào một bộ phim anime ngoài đời thật.
Lúc đầu Nguyễn Như Hoa còn thấy ngại ngùng, nhưng ông bà nội Dương Đăng Khôi cũng thân thiết chẳng khác gì bà ngoại hắn.
Sau khi cất gọn đồ đạc vào, ông bà nói chuyện với các cháu một lúc cũng vẫn chưa đến bốn giờ.

Ông nội Dương vui vui vẻ vẻ dẫn mấy thằng cháu sang hàng xóm chơi.
Mấy ông cụ đang ngồi uống nước chè đánh cờ ở gốc cây, bốn ông cháu cũng vào ngồi góp vui.

Nắng xuyên qua tán lá dày, rời rạc rơi xuống, đậu trên bàn, trên quần áo người ngồi dưới.
Dương Minh Đăng mới ngủ dậy không bao lâu, nhìn cảnh tượng này lại thấy buồn ngủ trở lại.

Cậu nhóc chạy sang nhà khác, đứng trước giàn hoa hồng leo quấn quanh hàng rào trắng gọi cậu bạn lâu rồi không gặp ra chơi cùng.
Mặc dù chơi với người khác không vui bằng chơi với Phong, em họ chị Hoa, nhưng hẳn là thú vị hơn ngồi xem các ông đánh cờ.
Hơn bốn rưỡi chiều, nắng không còn oi nóng bằng khi nãy nữa, thỉnh thoảng còn có vài cơn gió thổi qua, khá mát mẻ dễ chịu.

Ông nội Dương chào mấy ông bạn già, chẳng cần hỏi cũng biết cháu út đi đâu, mấy ông cháu lại trở về nhà, chuẩn bị nấu cơm.
Ba anh em theo ông ra vườn bắt gà, ông hồ hởi khoe đàn gà con mới nở.
Mấy con gà con nào con nấy tròn xoá như cục bông vàng óng, lại nhỏ xíu xinh xinh, thấy người thì rối rít chạy.
Dương Đăng Khôi lấy điện thoại ra chụp vài tấm rồi mới tập trung vào việc bắt gà.
Một con gà mái béo mập bị tóm gọn, chuẩn bị cho bữa tối.
Nguyễn Tuấn Kiệt bị rạn xương tay phải, không làm được việc gì nặng, chỉ biết làm mấy việc lặt vặt phụ giúp, lại cùng ông đi hái rau trước sân nhà, mặc hai em thịt gà.
Trong khi đó bà nội Dương đang cùng Hoa trò chuyện rất vui vẻ trong bếp.
Lúc năm ông cháu đi chơi, Hoa cùng bà ở nhà đun nước lá gội đầu.

Từ khi bà nội Hoa mất, lâu rồi nó chưa gội đầu bằng cách này, cũng có chút hoài niệm mùi hương ấy, nhớ lại quãng thời gian bà còn ở bên.
Bà nội Dương rất quý cháu trai nhưng chỉ nói chuyện được một chút, lần này còn không có cháu gái về cùng, vẫn là nói chuyện với Hoa vui vẻ hơn.
Bà tỉ tê kể cho Hoa nghe những chuyện ngày trước, chuyện ngôi nhà, rồi đến chuyện bố mẹ Dương, đến cả chuyện mấy đứa cháu từ lúc nhỏ đến khi trưởng thành.
Nguyễn Như Hoa nghe chuyện thấy rất hay, rất hoài niệm và thanh bình.
Nhưng cũng không có gì bất ngờ ngoài việc một chị cùng xóm cách đây mấy nhà thích Dương Đăng Khôi.

Chị cũng muốn lên thành phố học để gần hắn, nhưng là con một, bố mẹ không muốn chị đi quá xa.
Bà khen chị xinh xắn lại hiền lành, ngoan ngoãn, bà bảo muốn nhận làm cháu dâu.

Mấy bữa nay chị đi làm trên xã về muộn, chứ trước chị năng sang đây lắm.
- Khôi anh, Khôi em cũng hai mấy tuổi rồi.

Bằng tuổi này bố chúng nó cũng có cái Trang rồi ấy chứ.

Chả biết bà có chờ được chúng nó thành gia thành thất không.
- Bây giờ tuổi đấy vẫn còn sớm mà bà.

Bà phải sống thật lâu chờ anh chị, còn chờ cả nhóc Đăng nữa chứ.

- Hoa vừa lau tóc cho bà vừa an ủi.
Bà cười hiền, chờ là chờ đến bao giờ, sống cũng chẳng được bao nhiêu nữa, bà mong được nhìn con cháu cưới gả đàng hoàng, rồi lại tham lam muốn nhìn thêm chắt.

Cứ mong biết bao nhiêu cho đủ.

Được năm nào hay năm ấy thôi.

Bà quyết định rồi, cứ nói với cháu trai, xem ý nó thế nào.
Bà cũng bảo Hoa thế rồi dẫn nó sang phòng bếp chuẩn bị làm bánh.
Nguyễn Như Hoa vừa đi vừa suy nghĩ, không biết chị ấy tốt thế thì Dương Đăng Khôi có đồng ý không nhỉ?
Bà ông bà không có lò nướng, cũng không có máy đánh trứng hay vậy dụng làm bánh ngọt Hoa hay làm.

Bà chỉ biết làm bánh bao, sủi cảo, rồi các loại bánh truyền thống không cầu kì mà thôi.

Bà nói, đây đều là những loại bánh tuổi thơ của bà, ăn chưa bao giờ là chán.
Cũng đúng thôi, ngon thế cơ mà.

Có loại bánh lần đầu tiên Hoa được nếm thử, lúc đầu còn thấy lạ, dần rồi ăn hết miếng này đến miếng khác, loại này đến loại khác, no cả bụng.
Bà cất gọn đồ đạc vào một góc, úp bánh vào lồng bàn, cười nói với Nguyễn Như Hoa:
- Ăn thế thì còn ăn gì cơm nữa.

Thôi, lên nhà ngồi, chờ ông cháu nó nấu xong rồi ăn cơm.
Hôm nay, ông nội Dương chỉ đạo các cháu làm món gà nướng vàng óng, cá hấp béo ngậy, tôm tẩm bột chiên giòn, thêm cả sườn xào chua ngọt lóng lánh, thịt xào lăn thơm mùi sả ớt, cùng với rau của vườn nhà, cả một bàn đồ ăn thịnh soạn.
Trong lúc chờ cơm, hai bà cháu Hoa ngồi đan len.
Bà nói, năm nay muốn đan cho chồng, cho con, cho cháu mỗi đứa một cái khăn mới, nên phải đan từ bây giờ cho kịp lúc trời lạnh.

Hoa thấy bạn cùng lớp cũng đan khăn nhưng chưa bao giờ nó động vào, vì lười.

Nhưng khi bắt tay vào rồi cũng thấy thật thú vị, còn có chút háo hức muốn xem thành quả của mình.
Trời nhá nhem tối mới thấy Dương Minh Đăng về.
Thằng bé chạy thẳng vào ngồi cạnh bà, vừa lén lút nhìn ra phía cửa, vừa hỏi bà:
- Bà đang đan cái gì thế ạ?
- Bà đan khăn, đan cho Đăng đấy.
- Ơ, đan cho con á? Bà đổi cho con màu khác được không ạ? Con không thích màu này đâu.
Thằng bé đưa ra yêu cầu.

Nhưng bà chưa kịp trả lời thì đã nghe thấy một giọng khác vang lên.
- Không thích cái này thì thích cái gì? Thích đi chơi không biết đường về đúng không?
Thằng bé thấy anh trai thì cuống cuồng lao vào ôm ngang bụng bà, rúc vào trong lòng bà như chim đà điểu, em không thấy anh thì anh cũng không thấy em.
- A, bà ơi, bà ơi, cứu con, em không thích màu xám, em thích màu xanh như chị Hoa đang đan cơ.
Nhóc Đăng cứ bất chấp lao vòng lòng bà như thế, đến khi tay Dương Đăng Khôi vừa túm được cánh tay thằng bé thì nó lại hét toáng lên:
- Em biết sai rồi, biết sai rồi, đừng đánh em, bà ơi…
Hắn vẫn cứng rắn lôi em trai ra khỏi người bà, kéo đi ra hướng cửa, vừa đi vừa răn đe:
- Lần sau đi chơi mà không biết đường về sớm thì no đòn.
Nguyễn Như Hoa nhìn thằng bé ỉu xìu thì buồn cười, có vẻ sợ anh trai còn hơn sợ mẹ nữa.
Nhưng Hoa lại loáng thoáng nghe thấy Dương Đăng Khôi nói cái gì “khăn chị đan là của anh, cấm đòi”.

Nó nghe nhầm hay sao?

Bữa tối hôm ấy, Hoa ăn đến nỗi bụng căng tròn, mà bát cũng chẳng phải rửa, chỉ việc ngồi chơi với ông bà thôi.
Nhưng người già thường đi ngủ sớm, mới tám rưỡi mà ông bà đã vào giấc rồi.
Hoa được xếp ngủ ở một phòng cho khách, ở giữa phòng Dương Đăng Khôi cùng Nguyễn Tuấn Kiệt và phòng ông bà.

Dương Minh Khôi cùng nhóc Đăng ngủ ở phòng cho bố mẹ Dương.
Thời gian lúc này vẫn sớm, nó chưa muốn ngủ, không gian bên ngoài lại thanh mát, hôm nay còn sắp đến rằm, vừa đúng ngày trăng sáng, phù hợp ngồi thưởng trăng ngắm sao.
Nghĩ sao làm vậy, Nguyễn Như Hoa mở cửa phòng ra hiên ngồi.
Buổi tối, ở hành lang chỉ có đèn sáng nhẹ, phòng đóng cửa cũng không nên ánh sáng hắt ra ngoài cũng không có bao nhiêu, dường như chỉ có ánh trăng soi chiếu.
Nguyễn Như Hoa ngồi ngay bờ hiên, buông hai chân xuống dưới, hai tay chống ra phía sau, ngẩng đầu nhìn lên trời.
- Trăng đẹp không?
Bỗng nhiên tiếng Dương Đăng Khôi vang lên làm nó giật thót cả tim.
Hắn cười nhẹ, từ từ ngồi xuống cạnh Hoa, hơi nghiêng người ra phía trước, quay đầu nhìn nó.
- Hôm nay vui không?
Nó gật đầu, rồi lại lắc đầu một chút.
Dương Đăng Khôi lại bật cười, coi như hắn hiểu rồi đi, không vui thì chắc là do hắn rồi.
- Cho em xem cái này.
Dương Đăng Khôi mở điện thoại lên, vào mục ảnh, mở đến hình mấy chú gà con trong vườn rồi đưa cho nó.
- Gà con mới nở đấy, xinh không?
Nó cầm điện thoại xem, gật đầu, rồi lại lướt thêm mấy hình tiếp theo.

Đáng yêu quá đi mất thôi! Lớn lên còn ngon nữa!
Nguyễn Như Hoa quen tay ấn nút home rồi đưa điện thoại lại cho Dương Đăng Khôi.

Nhưng nó gì nhìn nhầm chứ? Có phải trong màn hình là ảnh có mặt nó không, hình như là trong xe ô tô, lúc chiều?

Chưa kịp nhìn rõ ràng thì Dương Đăng Khôi đã ấn khoá màn hình.

Nó nghi hoặc nhìn người trước mặt, hắn đứng dậy, xoa đầu nó một cái rồi mới đi.
- Đừng ngồi lâu quá nhé, ngủ sớm đi.
Mới giấy giờ mà đã ngủ cơ chứ? Nhưng Nguyễn Như Hoa vẫn đi vào phòng nằm ôm điện thoại.
Nó kể cho Tú Anh nghe những việc xảy ra hôm nay.

Kể lại cũng đồng nghĩa với việc nó phải lật lại tình huống lúc đó, nghĩ cũng có chút ngại ngùng, mặt nó lại có xu hướng đỏ dần lên.
Sau đó, Nguyễn Như Hoa quyết định nhắn tin cho Dương Đăng Khôi
【Bumblebee: Anh dạo này lạ lắm rồi nhé】
【Anh chưa có người yêu: Bạn thử nói xem anh lạ chỗ nào?】
【Bumblebee: Cái cách nói chuyện này đã lạ rồi.

Anh hãy nói chuyện bình thường đi.】
【Anh chưa có người yêu:!!!】
【Bumblebee: Bây giờ ý anh như nào? Sao cứ tỏ ra như kiểu thích em thế hả?】
【Anh chưa có người yêu: Rõ ràng thế cơ à?】
【Bumblebee:!!!】
Ý là sao hả?
【Anh chưa có người yêu: Thế mà giờ bạn Bông mới nhận ra cơ đấy.】
【Bumblebee:???】
Nguyễn Như Hoa hốt hoảng.
【Anh chưa có người yêu: Anh đang theo đuổi bạn đấy】
【Bumblebee:???????????】
Thấy Dương Đăng Khôi thì nó hoảng hốt đến đỉnh điểm, không thể tin nổi.
【Anh chưa có người yêu: Sao nào? Bạn có gì muốn hỏi?】
【Bumblebee: Hôm trước anh mới đi chơi với người yêu đấy? Mới được mấy ngày cơ chứ?】
À, thì ra là vấn đề này, hiểu nhầm thì giải thích là được, không phải nó ghét bỏ Dương Đăng Khôi hắn là tốt rồi.
【Anh chưa có người yêu: Không phải người yêu anh thật mà.】
Ra vậy!
Thì ra là vậy.
Cuối cùng những khó hiểu trong lòng Nguyễn Như Hoa cũng đã có lời giải.

Tại sao hắn lại lạ lùng như thế, bây giờ Hoa đã biết.

Nhưng cái hơi lạ của bản thân mình thì nó cũng chẳng biết từ đâu.
Nhưng nếu mà biết Dương Đăng Khôi có ý định từ trước thì Hoa cũng chẳng đồng ý về quê cùng đâu.
Khổ quá mà!
Giờ biết đối mặt làm sao?
...****************...
Vở kịch nhỏ
Bạn Bông: ༼;´༎ຶ ۝ ༎ຶ༽ cíu bé…
Anh Khôi: là bạn tự nguyện đi chứ anh có bắt đi đâu.
Bạn Bông: Bé mún về nhà….
Anh Khôi: muộn rồi, giờ chỉ có về nhà anh thôi ╮(╯▽╰)╭.
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 42: 42: Hiện Tại Anh Đang Chỉ Thích Mỗi Mình Bạn Thôi


Đêm hôm ấy, nếu là người khác thì có thể mất ngủ nhưng một đứa vứt gầm cầu cũng có thể ngủ như Hoa thì đó là điều không bao giờ xảy ra.
Không những vậy, đi làm khách mà sáng hôm sau mặt trời lên cao đến đỉnh đầu rồi nó mới thức dậy, mở cửa ra khỏi phòng.
Nguyễn Như Hoa định đi ra phía nhà tắm để đánh răng.

Tưởng không có ai ở ngoài sân, đi một đoạn mới thấy có đến tận hai người đứng nói chuyện khuất sau hòn giả sơn trong hồ cá.
Ồ, là anh Khôi, đang cầm bình tưới, bên cạnh là một chị gái lạ mặt.
Nguyễn Như Hoa gật đầu một cái coi như chào hỏi rồi đi qua.
Chẳng biết anh chị nói việc gì mà từ lúc Hoa đi vào đến khi trở ra đã là mười phút sau mà vẫn thấy hai người chưa ra khỏi vườn rau.
Nguyễn Như Hoa cố gắng tỏ ra tự nhiên đi qua, còn đưa mắt nhìn mấy cái chuông gió treo ở cửa để rời đi sự chú ý.
Bởi vậy mới có việc đang đi thì vấp.

Nó ngã bổ nhào xuống nền gạch.
Mùa hè nên mặc quần đùi là điều đương nhiên, hai đầu gối Hoa bị cọ xuống nền gạch thô ráp nhanh chóng rỉ máu.

Nó vừa bị giật mình lại vừa đau đến kêu lên một tiếng.
Dương Đăng Khôi vốn đang nhìn theo hướng Hoa đi, không biết đầu con nhóc này lại đang hiểu nhầm thành cái dạng gì.

Mắt thì cứ hếch lên trời, chẳng thèm nhìn đường, vừa mới nghĩ thế thì nó bị ngã luôn.
Cứ lo cái gì là xảy ra cái đấy có sai đâu mà, có khi còn hậu đậu hơn cả nhóc Đăng ấy chứ.
Dương Đăng Khôi đặt vội bình nước xuống đất, chạy đến chỗ Hoa ngồi khuỵu gối xuống trước mặt nó, nhìn qua vết thương.
May là Hoa đang chỉ đi bộ thôi nên cũng không nghiêm trọng lắm, chỉ là máu dính lẫn đất cát nên nhìn hơi ghê.
- Có đứng dậy được không?
Nguyễn Như Hoa không dám nhìn thẳng mặt Dương Đăng Khôi, chỉ gật đầu rồi chuẩn bị đứng dậy.

Hắn ân cần đỡ cánh tay người trước mặt, nhưng ai đó vừa đứng vững liền đẩy nhẹ tay hắn ra.
Vừa mới gạt tay Dương Đăng Khôi khỏi tay trái của mình thì Hoa thấy tay phải lại được đỡ lấy.
- Để chị đỡ em vào rồi rửa vết thương cho nhé? - Phạm Kim Ngân, cũng là cô gái trẻ lạ mặt đứng cùng Dương Đăng Khôi trong vườn rau, đi đến cạnh nó, nhẹ nhàng nói.
Hoa cũng gạt nhẹ tay chị ra, nén đau cười nói:
- Thôi ạ, em tự đi được, anh chị cứ nói chuyện đi ạ, em vào trước.
Lịch sự thế cơ đấy, ngoan ngoãn thế cơ đấy, Dương Đăng Khôi nhìn chằm chằm đỉnh đầu con nhóc đang khập khiễng đi từng bước trước mặt, cố gắng đè nén xúc động muốn vác nó vào nhà.
Ai cũng từ chối, rồi cái hiên nhà cao như thế trèo được lên chắc.
Đúng là Nguyễn Như Hoa không trèo lên được thật, cong chân lại thì đau lắm.
Nó xoay ngược người lại, vừa thẳng chân vừa cố hạ trọng tâm ngồi xuống, định ngồi rồi nhấc chân lên sau.
Dương Đăng Khôi không đủ kiên nhẫn nhìn pha xử lí cồng kềnh của nó.

Hắn bước nhanh lại nhấc bổng nó lên theo kiểu công chúa.
Người tự nhiên bị bay lên không trung mới kịp kêu lên một tiếng, túm chặt cổ áo đối tượng bế mình, còn chưa nói được câu gì thì đã được đặt lên giường trong phòng ngủ rồi.
- Rất mất thời gian nhá! Ngồi yên đấy chờ anh đi lấy nước muối với băng gạc.
Nguyễn Như Hoa không biết nói gì, nhìn theo hắn.

Bóng dáng Dương Đăng Khôi rất nhanh bị che khuất, chỉ còn lại chị gái kia đứng ở sân nhìn nó với ánh mắt phức tạp.

Hoa bối rối chuyển tầm mắt sang chỗ khác.
Trong đầu Phạm Kim Ngân bây giờ có rất nhiều câu hỏi, rối loạn còn hơn cả Hoa.

Không biết mình nên ở đây nữa không hay đi về nhỉ? Không biết cô gái ấy là ai? Sao anh quan tâm cô ấy như vậy? Có lẽ giờ anh cũng chẳng nhớ mình đang nói chuyện với cô nhỉ?
Hết câu này đến câu khác cứ lũ lượt hiện lên trong đầu mà không có lời giải đáp.
Đúng lúc này, ông bà nội Dương đi trước, Dương Minh Khôi và Nguyễn Tuấn Kiệt theo sau, cùng mở cổng vào.

Bốn người vừa mới đi ra khu tập thể dục buổi sáng.

Sáng nào các ông bà cũng tập thể dục ở chỗ này.

Hôm nay ông bà nội Dương đặc biệt dẫn hai cháu theo, làm họ ghen tị không thôi.

Chẳng bao giờ họ lôi được một đứa cháu nào đi bồi mình tập thể dục cả.
Ở sân tập từ sáu rưỡi đến hơn bảy giờ thì mấy ông bà cháu đi ăn sáng.

Lúc này là hơn tám giờ họ mới chậm rãi về đến nhà.
Vừa vào cổng thì thấy Phạm Kim Ngân đứng trong sân.

Bà nội Dương lên tiếng, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô:
- Ngân đấy à, hôm nay không đi làm hả con?
Cô thoát ra khỏi những câu hỏi trong đầu, đi đến dìu bà:
- Con chào ông bà, em chào anh, hôm nay con được nghỉ ạ.

Con thấy mẹ nói ráo anh Khôi về nên qua thăm bà, tiện thăm anh luôn.
- Ừ, anh mới về hôm qua, con vào chơi rồi ở đây nấu cơm ăn cơm luôn nhé?
Bà nội Dương rất thích cô, đã nói qua với Hoa muốn cô làm cháu dâu mình.

Cơ hội này không phải lúc nào cũng có, bà liền tận dụng ngay.
- Dạ, thế thì làm phiền mọi người rồi ạ.

- Kim Ngân cũng không từ chối nhiều, đúng lúc đây cũng là mong muốn của cô.
Dương Đăng Khôi tìm mãi mới thấy bông băng trong phòng khách, nghe thấy tiếng nói ngoài sân thì biết mọi người đã về, hắn vừa đi sang phòng Hoa vừa hỏi:
- Ông bà đi tập thể dục vui thế nhỉ?
- Em sang chơi không mời em vào nhà, lại định sang phòng Hoa làm gì thế hả? - Bà nội Dương có chút không hiểu nổi cháu mình, rõ ràng là cô bé Ngân này cũng biểu hiện ra như thế rồi, thế mà thằng Khôi vẫn cứ như không nhìn thấy vậy.
- Bà dẫn em vào nhà trước đi ạ, lát cháu qua.
Dương Đăng Khôi nói xong thì đi vào phòng Hoa, nửa quỳ xuống trước mặt nó.
Mọi người đều đổ dồn ánh mắt theo Dương Đăng Khôi từ lúc hắn bước vào.

Nguyễn Như Hoa thấy mọi người nhìn thì mất tự nhiên, cười trừ chào hỏi:
- Ông bà mới đi tập thể dục về ạ!
Tuấn Kiệt nhìn thoáng qua thấy đầu gối em gái bẩn hết, lại dính chút máu thì không khỏi có chút lo lắng, bước mấy bước đến cửa phòng, hỏi:
- Sao thế?
Hoa ỉu xìu đáp rằng mình bị ngã.
Dương Đăng Khôi thấm nước muối vào bông, dùng kẹp khẽ chấm lên vết thương của Hoa.
Nước muối mặn chạm vào làm nó xót đến hít một hơi khí lạnh, giọng nói có chút run run:
- Anh nhẹ chút…
Thấy em gái không có gì nghiêm trọng, lại được trai đẹp xử lí vết thương cho rồi, Nguyễn Tuấn Kiệt đi sang phòng khách ngồi cùng mọi người.
Phát hiện chân Hoa run lên nhè nhẹ, Dương Đăng Khôi dừng động tác, ngẩng mặt lên nhìn nó:
- Đau lắm hả?
- C… cũng hơi hơi…
Nghe Như Hoa lúc này nói chuyện yếu đuối đến lạ thường.
Dương Đăng Khôi lại cúi đầu tiếp tục rửa vết thương.
- Biết ngã đau mà đi cứ hếch mắt lên, không chịu nhìn đường.
Hoa mím môi nhìn theo tay hắn, không nói gì.
- Nói chuyện.
Bàn tay nắm bắp chân nó hơi xiết nhẹ một chút.
- Nói cái gì? Còn không phải vì không nhìn hai người, để hai người tự nhiên nói chuyện à?

- Thế là tại anh đúng không?
Nó lại im lặng không trả lời.
- Anh có cần bạn như thế đâu.
Đấy, đấy, lại bắt đầu rồi đấy, anh Khôi thích Hoa lại đến rồi đấy.
Cái kiểu nói chuyện gây ngại ngùng này.
- Hôm qua anh cũng bảo rồi còn gì.
Lần này Dương Đăng Khôi chẳng cần Hoa trả lời, cứ như tự nói một mình, chầm chậm thả từng chữ, tay vẫn tuần tự theo đúng các bước, xử lí vết thương cho nó.
- Anh bảo đang theo đuổi bạn, là nghiêm túc.

Anh không thích chị ấy, cũng chẳng thích chị nào cả.

Hiện tại, anh đang chỉ thích mỗi mình bạn thôi.
- Đấy là anh cứ nói thế, anh cũng không bảo bạn phải thích anh ngay bây giờ, nên không cần áp lực gì cả.
- Từ giờ nếu anh có rủ bạn đi chơi, hay mua gì cho bạn, nếu bạn muốn thì bạn cứ đồng ý thôi, hoặc từ chối cũng không việc gì hết.
- Với anh bạn không cần nghĩ rằng không thích anh thì không lấy đâu bạn Bông ạ.

Bao giờ chính bạn nói rằng bạn thích anh, thì lúc ấy mới tính nên không phải lo anh hiểu nhầm.
- Anh chỉ có một yêu cầu nhỏ thôi.
Lúc này Dương Đăng Khôi dán băng gạc lên đầu gối Hoa, rồi mới ngẩng đầu lên nhìn nó, hắn cười, trong mắt không có chút cợt nhả nào của khi trước.
- Nếu bạn có thích ai không phải anh, thì nói cho anh biết nhé.

Lúc đấy anh sẽ không làm phiền bạn nữa.
Nói rồi hắn đứng dậy, vỗ nhẹ lên tóc nó hai cái rồi đi ra ngoài, còn tiện tay đóng cửa lại.
Nguyễn Như Hoa mặt thoáng hồng, ngồi ngẩn ngơ suy nghĩ về những lời Dương Đăng Khôi vừa nói.

Nghĩ rồi nó thả mình xuống giường, tay dang rộng một cách thoải mái, nhìn những hạt bụi li ti lơ lửng bay trong mấy tia nắng từ cửa sổ chiếu vào..
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 43: 43: Chương 41


Sau khi mơ màng ngủ khoảng mười lăm phút, Nguyễn Như Hoa bỗng nhiên giật mình, hoảng loạn nghĩ thôi xong rồi, ngủ bao lâu rồi không biết.

Nhưng lúc xem điện thoại thì thấy mới trôi qua một lát.

Nó ngồi dậy, chải tóc gọn lại rồi đi sang phòng khách.

Mọi người vẫn đang rôm rả nói chuyện, cười đến là vui.
Phòng khách nhà ông bà cũng bài trí theo phong cách Nhật, sàn nhà trải bằng chiếu tatami, giữa phòng là bàn chân thấp, trên bàn là ấm trà hoa cúc thơm nhè nhẹ, nhưng lại vờn quanh phòng, rất dễ chịu.

Dương Đăng Khôi là người đầu tiên nhìn thấy nó, liền vẫy tay rồi vỗ nhẹ xuống vị trí cạnh mình, ý bảo nó tới ngồi.

Nhưng Hoa thì nào có tự nhiên được thế, nó vòng đến phía sau anh trai, ngồi xuống.

- Hoa thích uống trà hoa cúc của bà mà hả? Ngồi lui vào đây bà rót cho.

- Bà nội Dương đang nói chuyện với “cháu dâu” thì thấy Hoa đi vào liền gọi.

Nguyễn Như Hoa cười cười bảo bà cứ kệ mình, rồi nhận lấy cốc trà từ tay Tuấn Kiệt.

Còn chưa nóng chỗ thì một con người không xương từ cửa đi vào, tựa gần hết sức nặng lên người Hoa làm nó giật thót cả tim.

Như Hoa trưng ra vẻ mặt khó hiểu nhìn Dương Minh Đăng, dạo này cậu nhóc bớt láo nháo gây sự với Hoa rồi nhưng dựa dẫm thế này vẫn là lần đầu tiên.

Dường như cảm thấy chưa đủ, nhóc Đăng trượt dần xuống, chuyển thành nằm gối đầu lên đùi Hoa.

Mắt thì ti hí, không muốn mở, như là vẫn buồn ngủ quá, nhưng nghe mọi người nói chuyện thì không nhịn được hóng hớt mà chạy sang.

Nguyễn Như Hoa buồn cười nhìn thằng nhóc, nhiều chuyện lắm cơ.

Nó đưa tay vuốt ngược đống tóc vắt tán loạn trên trán em về phía sau.

Nhóc ta huơ huơ tay, vô tình đập vào vết thương trên chân chị.

Như Hoa vô thức kêu lên một tiếng.

Dương Minh Đăng tỉnh cả ngủ.

Sao khua tay một cái lại thành chấn thương đến nỗi kêu lên thế rồi?
- Em chưa làm gì mà?
- Chị vừa bị ngã nên đau chân.

- Em còn không hậu đậu bằng chị đâu đấy!
Hoa trừng mắt nhìn nó, không có trật tự lớn nhỏ gì cả.

Mọi người thấy Hoa kêu lên thì cũng quay lại nhìn, trong đó có cả Dương Đăng Khôi.

Ánh mắt lướt từ Hoa sang thằng em trai.

Đúng là không được cái tích sự gì cả, chỉ biết báo thôi.

- E hèm…
Cứ phải để nhắc.

Dương Minh Đăng không nhìn cũng biết là tiếng của ai, biết điều vội đứng dậy đi đánh răng rửa mặt.

Sau bữa cơm trưa, cả nhà cùng nhau đi câu cá.

Hoa rất thích khoảnh khắc chill chill này.

Mỗi tội ngồi mãi chẳng câu được con cá nào cả, chỉ có thêm vài người cũng vác cần đến câu.

Khéo thế nào lại đúng bạn cờ của ông nội Dương.

Thêm người mà ngồi mãi cũng chỉ được tổng cộng là hai con cá.

- Chuẩn bị về thôi mấy đứa - Ông nội Dương thấy mấy đứa cháu chán chường thì nói.
- Về á? Vội thế? Qua nhà tôi tí đã.

Bạn ông nội Dương thấy mọi người có ý định đi về thì rủ ngay vào nhà mình, muốn khoe bộ sưu tập chim, vẹt.
Thời gian vẫn sớm nên ông cũng không từ chối, dẫn cháu về nhà bạn mình.

Ở đó có ít nhất phải hơn mười loại, chúng thi nhau lên tiếng.

Đặc biệt có hai con liên tục “xin chào, xin chào”.
- Ông ơi đây là vẹt phải không ạ? - Dương Minh Đăng thấy liền hỏi.
- Đúng đấy, còn con biết nói bên này là khướu.
- Cháu dạy nó nói được không ạ? - Nguyễn Như Hoa thích thú hỏi tiếp.
Nhận được câu trả lời là có thể thì hai chị em không cần đi tiếp vào trong nữa luôn, cứ đứng ở ngoài so xem ai dạy được chim nói trước.

Chẳng ngờ, cả hai chị em đứng cả mười phút đồng hồ cũng không dạy được chúng, Dương Đăng Khôi đi từ trong ra gọi một câu “Hoa ơi” thì con vẹt liền nói theo.

Phạm Kim Ngân thấy thế thì vui vẻ:
- Nó nói theo anh kìa.
Con khướu thấy vẹt nói thì không má nào chịu thua má nào, cũng cất giọng:

- Nói theo anh, nói theo anh.
Như Hoa và nhóc Đăng mặt càng nghệt ra.

Rồi Hoa khoác vai thằng nhóc kéo đi vào trong:
- Chị em mình đi xem chim vàng anh.
- Vàng ảnh vàng anh, có phải vợ anh, chui vào tay áo.

- Dương Minh Đăng cũng không còn hứng thú với chim biết nói như ban đầu nữa, thấy chị nói thì cũng vui vẻ hùa theo.

Hai chị em lôi kéo nhau vào trong trước ánh mắt bất lực của Dương Đăng Khôi.

Thế đấy, con bé không tim không phổi này, bình thường không quan tâm hắn thì thôi, giờ còn trực tiếp bơ luôn.

Lúc về, bạn ông nội Dương cho mấy anh em một chú chim nhỏ, Dương Minh Khôi bảo không có thời gian nuôi, Dương Minh Đăng không muốn nuôi động vật, cuối cùng, chỉ có Dương Đăng Khôi nhận.

Lúc đi cầm cần cá, lúc về xách lồng chim.
Chú chim này chẳng có vẻ gì là lạ người cả, còn liên mồm hót véo von.

Dù không hiểu là cái nhịp phách gì, nhưng cũng vui tai ra phết..
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 44: 44: Chương 42


Chỉ có Dương Đăng Khôi là không vui nổi thôi.
Nhưng không vui thì không vui, làm gì được Hoa đâu cơ chứ.
Đi chơi về cả nhà lại chuẩn bị nấu cơm ăn, và đương nhiên bà nội Dương lại mời “cháu dâu” lại góp vui với mọi người rồi.
Căn bếp vốn không rộng lắm, có ba anh em trai tráng đứng chuẩn bị đồ rồi nấu nướng là đủ rồi, lại còn thêm Phạm Kim Ngân “thôi để em giúp các anh” đi ra đi vào nữa thì làm gì còn chỗ nào cho Như Hoa.
Bạn Bông lại chẳng thích quá chứ, lượn đi chơi cùng nhóc Đăng ngay.
Trong bếp, ngoài chuẩn bị bữa tối, Phạm Kim Ngân còn bổ hoa quả, để sẵn ra đĩa.
Dương Đăng Khôi cũng cầm dao, lấy đĩa để bổ xoài.
- Dưa cũng nhiều rồi anh ạ, chắc không cần phải thêm xoài nữa đâu.

- Ngân nói.
- Anh cứ bổ ra, ai không ăn dưa thì ăn xoài.

- Dương Đăng Khôi từ tốn đáp.
- Dưa anh mua ngon thế này ai chẳng thích.

- Kim Ngân tủm tỉm cười.

Đúng lúc Dương Đăng Khôi nhìn thấy Như Hoa lấp ló ngoài cửa, vừa cười vừa nói:
- Ơ ngon thế mà có người không ăn được mới đau chứ.
- Thật hả anh? - Phạm Kim Ngân có chút nghi hoặc, mọi lần có dưa hấu mọi người đều ăn mà, có lẽ là hai anh em anh Kiệt rồi.
Vừa nghĩ thế thì Như Hoa khoác vai nhóc Đăng sừng sững đứng trước cửa bếp.
- Em không ăn được đấy thì sao, có ngon thì anh đừng bổ xoài nữa.
Nụ cười trên mặt Phạm Kim Ngân vụt tắt.

Nhưng bên này Dương Đăng Khôi cười ngày càng tươi.
- Không dám không dám, anh vẫn đang gọt đây, mời em lên nhà ngồi chuẩn bị ăn cơm.
Nguyễn Như Hoa nghe thế không hiểu sao cứ thấy vui vui, nhưng vẫn cố nén lại nụ cười, tiếp tục khoác vai Dương Minh Đăng, hai chị em kéo nhau vào nhà.
Dưới bếp, Phạm Kim Ngân với vẻ mặt đượm buồn nhìn theo ánh mắt Dương Đăng Khôi.

Sự chú ý của anh đều đặt trên người cô gái ấy.
Từ bao giờ lại như vậy nhỉ? Mà nói đúng hơn, trước giờ ánh mắt ấy chưa từng xuất hiện, mà hiện hữu rồi lại không phải dành cho cô.
Không chú ý một chút liền bị cắt vào tay.

Nhưng Phạm Kim Ngân lại chỉ khẽ nhăn mày, màu đỏ của máu lẫn với màu nước dưa dính trên tay.
Dường như cảm giác trên tay chẳng đau đến vậy.

Hay nói rằng, không có người để quan tâm thì đau đớn cũng chỉ thế mà thôi.

Tối đó ăn xong, mọi người lại ngồi quanh bàn uống trà ăn dưa tráng miệng.

Chỉ có Nguyễn Như Hoa và Dương Minh Đăng ngồi một góc khác.
Trong khi nó đang ngồi ăn khoai lang luộc mới mua lúc chiều thì Dương Đăng Khôi đi đến.
- Gì thế này, bạn Bông nay còn xem thời sự cơ à?
Hoa chỉ nhìn và không nói gì, cúi xuống tiếp tục ăn.

Hắn trực tiếp ngồi xuống cạnh luôn.

- Sao lại bơ anh?
- Em không xem thời sự, em xem tiktok.
- Tay không rảnh để lướt chứ gì?
Hoa lại nhìn hắn, nhưng bằng ánh mắt “Anh hỏi câu nào khó trả lời hơn được không? Biết rồi còn hỏi”.

Sự thật thì đúng như Dương Đăng Khôi nói, hai tay đều định vụn khoai, nó rất ghét bị khoai dính vào màn hình.
Dương Đăng Khôi liền đặt đĩa xoài xuống bên cạnh rồi đưa tay vuốt màn hình điện thoại cho nó.
Chưa kịp chất vấn hắn thì Dương Minh Đăng đã định với tay lại lấy xoài ăn.

Nguyễn Như Hoa vội vàng đưa tay ra che lại.
- Của chị, không cho em ăn.

Cái tội bảo lướt hộ cái điện thoại cũng không làm.
- Kệ chị, em cứ ăn đấy!
Thấy em trai vẫn nhăm nhe ý định vươn tay thì Dương Đăng Khôi lại “e hèm” một tiếng cảnh cáo.
Quả nhiên là có tác dụng, thằng bé nhanh chóng ngẩng đầu lên.
- Của chị, ra ăn dưa đi.

Còn không thì tự bổ.

Lệnh đã ban rồi thì Dương Minh Đăng nào dám cãi, trưng ra cái mặt tiu nghỉu rồi ngậm ngùi đi lấy dưa ăn.

Chờ thằng bé đi rồi, video cũng phát lại rồi, Dương Đăng Khôi lại đưa tay vuốt màn hình điện thoại.
- Anh làm cái gì đấy?
- Lướt video cho em xem.
Nói xong thì cả hai đều nhìn vào điện thoại.

Mà xui rủi thế nào, lướt ngay trúng video tình cảm hôn nhau luôn chứ.
Hoa nóng nóng mặt, bảo:
- Anh lướt cái khác đi.
Khôi cũng làm theo, nhưng lại thêm một video ngôn tình nữa.

Chưa hôn, mới nhìn nhau đắm đuối.
- Lướt.
Lướt thì lướt, nhưng lần này còn tai hại hơn, nam chính ép nữ chính vào tường, một tay ghì tay cô nàng l*n đ*nh đầu, tay còn lại khẽ vuốt mảng đùi trắng nõn lộ ra ngoài đường xẻ của bộ sườn xám đỏ rượu quyến rũ.
Chưa để họ kịp hôn nhau thì Như Hoa đã dùng chân đẩy Dương Đăng Khôi, mặt cũng sắp đỏ bừng lên đến nơi rồi.
- Anh lướt đi chỗ khác luôn được rồi đấy!
Xem bình thường thì không nói, lại còn xem cùng nhau, không ngại mới lạ ấy..
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 45: 45: Cậu Có Thích Không


Biết cái gì quá cũng không tốt, Dương Đăng Khôi không ở lại trêu ngươi nó nữa.

Hắn cười cười nói được rồi đi ra bàn uống nước.
Nhìn hai người trong cuộc chim chuột đến ngại ngùng, vui vẻ, người ở ngoài lại buồn rười rượi.
Không ai chú ý đến hai người họ ngoài Phạm Kim Ngân.

Chỉ người có ý mới để tâm, rồi lại buồn.
Không lâu thì cô xin phép ra về, gượng cười nói với bà nội Dương:
- Hôm khác con lại sang chơi với bà ạ! Hôm nay con ở đây cũng cả ngày rồi, con xin phép về trước ạ.
Biết không thể giữ con gái nhà người ta lại chơi lâu quá, bà chỉ đành bảo cháu trai ra tiễn khách về.
Cùng lúc đó, mọi người cũng đều đi ra cửa, ai về phòng nấy.

Khi Dương Đăng Khôi trở lại thì chỉ còn phòng sáng đèn.

Hắn lại quay ra cửa, thấy Nguyễn Như Hoa đang ở dưới bếp thì liền đi tới.
- Bạn Bông rửa đĩa à, cần anh giúp không.
Nguyễn Như Hoa không cần liếc cũng biết người đang đứng chống tay lên cửa bếp là ai.
- Thôi, không phiền anh giúp.
Nguyễn Như Hoa vừa tắt nước, tay đã bị túm lấy.

Dương Đăng Khôi lấy khăn treo trên tường lau tay cho nó.
Con bé vừa giật mình vừa thấy Dương Đăng Khôi thật sự càng ngày càng sến súa.

Nó rút tay ra khỏi tay hắn, tự quệt mấy cái vào sau quần:

- Anh bớt bớt đi nha, bình thường chút được không?
Dương Đăng Khôi bị nó làm cho bật cười, treo lại khăn lên móc rồi đi theo con bé ra cửa.
- Anh bình thường mà.
- Gớm quá, gớm quá, anh bể bóng rồi đấy à? Có giỏi thì đi tìm anh trai em ấy.
Dương Đăng Khôi biết trong đầu Nguyễn Như Hoa lại bắt đầu nghĩ đến việc gán ghép linh tinh.

Sao không ghép bản thân mình đi.

Hắn một tay túm gáy nó làm con nhỏ bị nhột rụt cổ lại.
- Anh làm cái gì đấy hả?
- Anh trị tội nói linh tinh.

Lúc Nguyễn Như Hoa về phòng nằm cũng vẫn còn sớm, nó gọi điên về cho bố mẹ, kể hết cái này đến cái khác, từ việc có gì ăn, gì chơi, nó đều kể hết, cứ như một đứa trẻ con không chịu lớn.

Mà bố mẹ Nguyễn cũng chiều con gái, nghe con kể mà hưởng ứng theo hệt như cách tiếp chuyện ngày nó chưa lớn.

Gọi cho bố mẹ xong là đến gọi bạn thân.

Vừa bắt máy Tú Anh đã trêu chọc:
- Sao nào, còn nhớ bổn cô nương à?
- Gì vậy trời mới có một hôm không gọi thôi nàng ạ.
- À vâng vâng, thế sau một ngày quên mất người đẹp tui đây thì bạn Nguyễn Như Hoa có điều gì muốn nói ạ.
Và thế là lại một tràng câu chuyện ngày hôm nay, và nhân vật chính trong chuyện ngoài nó ra thì không ai khác ngoài Dương Đăng Khôi.
- Thế anh í thích cậu thì cậu có thích không?
- Sao lại hỏi thế?
- Sao gì mà sao? Anh í theo đuổi thì mình phải biết có thích không chứ? Chẳng lẽ theo đuổi để vui.

Nếu cũng có tình cảm thì yêu, mà không thì từ chối.

- Có thích không à?
- Cậu có thấy cuộc trò chuyện của chúng ta dạo này tần số anh í xuất hiện rất nhiều không? Cậu có cảm tình với anh í, tớ nghĩ cậu chỉ cần điểm mấu chốt để chắc chắn không thể phủ nhận được điều đó thôi.
Mãi đến khi tắt điện thoại đi rồi, Nguyễn Như Hoa vẫn mơ hồ về vấn đề bạn thân vừa nói.

Có phải bản thân nó cũng thích Dương Đăng Khôi rồi hay không, nó cũng không chắc nữa.
Mông lung suy nghĩ làm nó buồn ngủ.

Định chờ đến mười hai giờ đêm để tra điểm nhưng mới chưa đến mười một giờ nó đã ngủ mất.

Điện thoại gần hết pin vẫn đang phát đi phát lại một video tiktok.
Mãi đến hươn bốn giờ sáng nó mới giật mình tỉnh dậy.

Vơ vội cái điện thoại đem đi sạc pin.

Sao mà lâu lên thê không biết.
Thì ra đêm qua mãi không thấy Hoa nói gì Tú Anh đã đi tra điểm theo số báo danh của nó, rồi nhắn tin gọi điện cho Nguyễn Như Hoa trong vô vọng.

Nhìn dòng tin nhắn "Tớ suy nghĩ không biết trong đám cười thì cậu có ngủ quên không nữa" là biết cô bạn thân bất lực cỡ nào rồi.
Cũng buồn cười bạn thân nhưng Như Hoa không vui nổi.

Xem điểm xong mà tỉnh cả ngủ, đúng hơn là có chút hụt hẫng.

Nó cảm thấy mình làm bài không đến nỗi tệ lắm, mà giờ điểm lại thấp hơn dự đoán.
Nhìn trời bắt đầu có chút sắc sáng rồi, nó cầm điện thoại ra hiên nhà ngồi.

Sáng sớm khí trời thật trong lành, còn có chút hơi lạnh của sương mai.

Không gian im ắng không còn tiếng dế kêu, thỉnh thoảng lại xen lẫn tiếng gà trống nhà hàng xóm.

Nhìn nó có vẻ suy tư như đang suy nghĩ, mà thực ra lại chẳng nghĩ được gì.
Năm giờ sáng, trời đã bắt đàu chuyển màu, có những tia nắng đầu ngày rẽ mây đâm thẳng lên từ đường chân trời, nhưng chưa đủ làm sáng bừng lên khu làng quê nhỏ.

Nó thích cảm giác này.
Nguyễn Như Hoa vẫn đang đeo tai nghe nghe nhạc, ngắn nhìn sự thay đổi theo từng giây từng phút của bầu trời.

Tâm trạng nó vẫn nặng nề như vậy, đến cả khi có đôi bàn tay bịt mắt nó lại, con bé cũng chỉ giật mình một cái rồi vỗ vỗ lên, không nói gì.
Hôm nay Dương Đăng Khôi dậy sớm hơn thường ngày, chỉ định ra ngoài ngồi một chút, không ngờ gặp bạn nhỏ nào đó dậy còn sớm hơn.
Hắn buông tay đang che mắt con bé xuống, ngồi bên cạnh, nhìn nó.
Nguyễn như Hoa vẫn không nói gì, cũng chẳng nhìn hắn.

Dường như nó biết người vừa bịt mắt mình là ai, mà cũng như nó chẳng quan tâm đến chuyện đó.
- Em sao thế? Khó ngủ à? Hay có chuyện gi?
Mấy ngày nay, Dương Đăng Khôi cứ mở miệng ra gọi là lạp bạn Bông, anh thế này, bạn thế kia.

Giờ thấy tâm trạng nó không đúng thì sợ nó không vui nên dùng cách gọi bình thường.
Lúc này Như Hoa mới quay ra nhìn người ngồi cạnh.

Nó lắc đầu, ngừng chút như có điều suy nghĩ rồi lại gật đầu.
- Có thể nói anh nghe được không?
Nó hít một hơi, nín thở mấy giây rồi mới nhẹ nhàng thở ra.
- Mười hai giờ đêm có điểm rồi.
- Điểm không như mong muốn hả?
Hắn không nói nó được điểm tốt hay kém, chỉ hỏi nó như vậy, con bé gật đầu, mắt vẫn nhìn về phía chân trời xa xa.
Dương Đăng Khôi đưa tay lên xoa nhẹ tóc nó, rồi lại vỗ vỗ.
- Không sao cả, cố hết sức là được rồi.

Mới biết điểm thôi mà, còn kết quả cơ mà.

Đừng ỉu xìu nữa.

Vào ngủ thêm chút đi, xíu dậy ăn sáng rồi anh dẫn đi chơi.

Nha! Hay muốn đi chạy bộ cùng anh không.
Hắn vừa nói vừa đứng dậy, đưa tay về phía nó.
Nguyễn Như Hoa suy nghĩ, nhìn mặt người đối, rồi lại nhìn tay hắn, một lần nữa nhìn mặt, cuối cùng đưa tay tắm lấy tay người trước mặt, nương vào sức kéo mà đứng dậy.
- Đi!.
 
Hoa Sầu Riêng Và Anh Dưa Hấu
Chương 46: 46: Muốn Để Ý Mỗi Em Thôi!


Gọi là đi chạy bộ thể dục nhưng mỗi đứa đeo một đôi dép lê, không có chút tinh thần nghiêm túc nào cả.

Dương Đăng Khôi còn có thể gọi là chạy, chứ Như Hoa là đi bộ hóng gió luôn rồi, chậm gấp ba lần người chạy bình thường.
Nhưng Hoa đi chậm thì Khôi cũng chạy chậm, cứ lượn lờ xung quanh nó nói chuyện, chọc nó cười.
Tậm trạng nó cũng dịu lại phần nào.

Nhìn chàng trai trước mặt cứ nói liên tục không ngừng nghỉ, giới thiệu chỗ này lúc trước anh làm gì, chỗ kia đã xảy ra chuyện gì.
- Anh có thể đi chậm hẳn lại hoặc chạy liên tục, cứ thế này có thấy chóng mặt không cơ chứ?
- Có chứ.
- Có mà còn thế ạ.
- Em vui mờ.
- Vui câu chuyện thôi chứ, cứ lượn lờ, đau hết cả đầu.
- Được rồi, anh đi cùng em.
Hai người cứ thế đi bộ cả đoạn đường làng, qua ruộng lúa, qua bờ ao, đến khi mặt trời nhô lên, bắt đầu thả những tia nắng đầu tiên xuống mới quay về nhà.
Mới về đến cổng nhóc Minh Đăng đã nhảy xộc ra từ vườn nhỏ.
- Anh chị có hai phút để khai xem lén đi chơi ở đâu, còn không gọi em đi cùng.
- Nghịch ngợm! - Dương Đăng Khôi gõ vào đầu nhóc em một cái rồi định đưa tay gạt thằng bé sang một bên.
Chưa kịp đẩy thì chỉ thấy thằng bé "úi lên một tiếng rồi lại chạy xung quanh Hoa, còn hít hít như đánh hơi:
- Tốt lắm, có vẻ không ăn gì cả.
Khôi em nhìn mà ngứa con mắt, sút cho thằng em một phát vào mông:
- Tốt lắm này, có vẻ muốn ăn nhỉ, ăn đòn không?
Dương Minh Đăng tránh không kịp cú sút của anh trai, chỉ đành núp sau Như Hoa phòng bị thêm cái nữa, ló đầu ra nói:
- Anh đừng có bắt nạt em!
Dương Đăng Khôi không thèm để ý em trai nữa, quay sang hỏi Như Hoa:
- Ở nhà ăn sáng hay đi ăn với anh.
- Ở nhà ăn.
- Được, ở nhà ăn.

Ăn xong anh dẫn vào rừng.
Hoa nghệt mặt ra, vào rừng gì cơ?
Khôi thấy thế thì cười.
- Cho vào rừng sim.

Bạn được hái sim bao giờ chưa?
- Chưa ạ? Sim là quả tím tím đen đen bố em ngâm rượu í ạ?
- Đúng vậy.
Dương Minh Đăng bên cạnh hóng được thế thì nhanh nhảu:
- Em, cho em đi với.
Khôi em không nể nang gì, đáp luôn.
- Rủ được Khôi anh đi trông mày thì đi.
Biết hỏi anh trai không có hy vọng, nhóc ta liền chuyển hướng đế người bên cạnh.

Đăng đây để ý rồi.

Dạo này, chị rất có uy nhá.

Chị đồng ý là được.
- Chị ơi!!
Nhóc Đăng không ngoại lệ so với những thành viên khác trong gia đình.

Đẹp trai từ nhỏ, lại thêm khuôn mặt non nớt đáng yêu, kèm theo cả cái giọng này nữa.

Hoa không đỡ được.

Vừa cười vừa xoa đầu thằng nhóc.
- Được rồi, ăn xong thì đi.
...
Ăn sáng xong, Khôi em rửa bát, Hoa đi thay quần áo dài tay, chuẩn bị đồ để đi.

thy xong thì chạy đi hỏi Dương Đăng Khôi vừa ra khỏi cưa bếp.
- Có cần cầm thêm gì nữa không hả anh>
- Cầm cái bao đi.
- Bao luôn á?
- Ừ, cầm bao cho được nhiều, về ăn mới thích.

Bạn đi hỏi bà xem bao ở đâu?
Nguyễn Như Hoa hơi khó hiểu, thật thế à? Nhưng vẫn đi hỉ bà thật.
Bà nội Dương nhìn Hoa cười cười rồi bảo đợi bà một chút.

Vừa trở lại đưa cho Hoa cái túi thì thấy Dương Đăng Khôi đi đến, bà cũng đưa cho hắn một cái.
- Cha bố nhà anh, em không biết thì bảo em, cứ trêu em thế.

Thôi đi sớm về sớm cho đở nắng.

Trông em cẩn thận nhá.
Nguyễn Tuấn kiệt bị đau chân, không đi được, ông chuẩn bị đi chơi, bà cũng đi ra chợ., Khôi anh không nỡ để khách ở nhà một mình, nên cũng không đi.

ba anh em lên đường.

Đường đi không dài, nhưng hơi gập ghềnh lại nhiều cây rừng.

Hoa đi không quen, được một lúc thì trượt chân.

Người ngợm không sao.

Mỗi tội, cái quần bị cây mắc vào, "toạc", rách một lỗ to đùng.
Dương Minh Đăng nghe thấy tiếng thì cười như được mùa.

Nhìn mặt chị Hoa nhăn nhó thì lại càng cười tợn.
Thế đấy, cho nó đi cùng mà nó còn cười thế đấy.
Đăng Khôi đưa túi cho em trai.

Tiện tay vỗ vào vai thằng bé một cái, nạt:
- Bớt nói.
Thằng bé lập tức im lặng, nhịn cười đến đỏ cả mặt.
Nhưng khi anh trai cởi áo ngoài.

quấn ngang hông cho chị thì lại đổi thành gật gù.

Chẳng biết ông cháu lại đang suy tính cái gì rồi?
...
Đi lượn lờ ở trên rừng gần hai tiếng đồng hồ, trời cũng đã bắt đầu nắng gắt.

Ba anh em chuẩn bị về nhà.
Mỗi người xách một túi, nhưng trừ túi của Dương Đăng Khôi được hơn nửa thì cũng không nhiều lắm.

Dù là đến mùa, sim nhiều hơn, nhưng cũng nhiều người đi hái sim hơn nên chẳng có bao nhiêu.
Nhóc Đăng còn vừa đi vừa ăn, túi của thằng bé về đến nhà chắc hết luôn rồi.
Nhắc đến việc túi đựng, Như Hoa lại nhớ đến lúc chuẩn bị đi, liền huých vào tay chàng trai đi bên cạnh.
- Thế mà còn bảo em cầm bao.
- Thì anh trêu thế, ai biết đâu bạn tin thật.
Hai người cứ một người vừa cười vừa trêu, một người vừa liếc xéo vừa phản bác.

Đúng lúc này Phạm Kim Ngân ở trong nhà đi ra, thấy Hoa Khôi đang vui vẻ ở đầu ngõ, cô như chôn chân tại chỗ.

Dương Minh đăng nhìn thấy cô thì chào rõ tươi:
- Ơ, chị Ngân, em chào chị Ngân ạ.
Hai người lúc này mới ngước lên, nụ cười vẫn đang treo trên khóe môi.
Kim Ngân cười gượng hỏi:
- Anh đi đâu về thế ạ?
- Anh dẫn Hoa đi hái sim.

Nhà em có ăn không anh cho một ít?
- Dạ thôi ạ.

Anh cứ cầm về mọi người cùng anh, em có việc đi trước, tối em sang chơi.
Dương Đăng Khôi chỉ gật đầu "ừ" một tiếng.
Chờ Kim Ngân đi rồi Hoa mới hỏi:
- Ừ thôi á? Người ta bảo tối sang chơi mà anh không nói gì à?
- Nói gì được?
- Người ta bảo tôi sang chơi còn gì? Tối anh về rồi mà.

Nói hông người ta qua mất công.
- Thì kệ người ta.

Sao phải nói? Sang thì chơi với ông bà, anh có chơi cùng đâu?
- Thế cơ mà?
- Chứ sao nữa? Anh mà muốn chơi cùng thì anh chẳng ngồi chờ, mà đi tìm như tìm em ấy.
Chân Hoa thì vẫn bước đi, nhưng mắt thì vẫn chăm chú vào người bên cạnh, trong đầu lặp đi lặp lại câu nói của Tú anh, có thích không, có thích không, rốt cuộc là có thích không?
Hình như Hoa đã có câu trả lời rồi.
Dương Đăng Khôi nhìn cô ngốc trước mặt cứ ngây ra, lại buồn cười, sao mặt nó lại có thể buồn cười đến thế cơ chứ, hắn nhịn không được đưa tay lên xoa đầu nó.
- Muốn để ý mỗi em thôi! Đi nhanh không nắng nào..
 
Back
Top Bottom