Cập nhật mới

Khác Hoà Bình Đẹp Lắm Việt Nam ơi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
400344137-256-k810964.jpg

Hoà Bình Đẹp Lắm Việt Nam Ơi
Tác giả: chip_0902
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện Viết về Thời Việt Nam kháng chiến chống Mỹ nam 1968



vietnam🇻🇳​
 
Hoà Bình Đẹp Lắm Việt Nam Ơi
Chap 1: Ba anh em


Ở Hải Phòng có ba anh em Anh cả tên Kim Văn Hà Nội Kim,Anh Hai tên Khánh Hà Văn hùng Khánh còn em út tên Khiêm Hà Văn Ánh Khiêm cả ba đều san sát nhau anh cả Sáu tuổi hai em đều bằng tuổi nhau Năm tuổi bố mẹ của ba anh em là Bà Thị Cẩm và Ông Văn Khi ông ấy đi bộ đội rồi hi sinh để cho đồng đội trốn thoát từ ấy bà Cẩm luôn né tránh khi có người bảo cho ba anh em đi bộ đội Nhưng Năm ấy cũng tới khi anh hai mười tám tuổi được cử ra chiến trường ngày có giấy bà Cẩm không ăn không uống ngồi ủ rủ chắc hẳn bà ấy không muốn các con đi vào vết xe đổ của Cha mình nhưng thời chiến này thì "Giữ con thì mất Nước,Giữ Nước thì mất con" nên bà mới như ba anh em cũng không thể làm gì hơn

Nội Kim: U à con sẽ đi Bộ Đội!

Bà Cẩm : "Con à đừng đi vào vết xe đổ của Cha mày"

Nội Kim: "U ơi Cha con hi sinh đâu phải là vô ích cha con hi sinh trong tự hào mà U thế nên nếu có chết thì con sẽ chết trong Tự Hào và Hoà Bình''

Bà Cẩm lại Càng khóc hơn hơn Ba ngày sau Anh Kim lên đường chỉ có hai em và cô Thị Xuân cô ấy là người yêu của anh kim nói là người yêu nhưng chỉ mới chớm nở thôi nhưng thời chiến thì Yêu Nước trước còn Yêu em sau!

Thị Xuân: " Anh đi nhá nhớ viết thư về cho em nhé giữ sức khoẻ về mang chiến thắng cho em"

Nội Kim : Ừm em ở nhà nuôi tóc dài anh sẽ về tìm em nếu anh chết đừng nhớ thương đi lấy chồng đi

Ánh Khiêm: "Anh đừng nói vậy anh sẽ sống sót trở về mà có phải không anh Khánh"

Văn Khánh: "Đúng chúng ta sẽ gặp nhau thôi anh trai"

Chiếc xe lăn bánh mang theo người lính lại để lại người nhà,quê hương gác lại tương lai chiến đấu giữ nước cho thế hệ đời sau

Nhật Ký 1 : Gửi U và hai em

Mới đó đã Tháng 11 trời vừa chớm đông cũng rất lạnh nhưng ở đây có những người lính tốt bụng trong lúc chiến đấu thì bảo vệ nhau như lá lành đùm lá rách à đúng rồi nay là sinh nhật của hai em trai mà Chúc mừng nha nhưng mà đừng đi bộ đội nhé làm nông thôi rồi hãy cưới một người vợ tính tình tốt bụng nhé chăm U thay anh

Anh Uy : "Hú Kim mày làm gì vậy"

Nội Kim: "Tao Viết Nhật ký"

Anh Quý: Ê vừa nãy tao thấy có 2 người mới vào mặt trẻ non lắm"

anh Uy : "Đ*t mẹ biết tên gì không"

Anh Quý: " Có 1 đứa tên Khánh, 1 đứa tên Khiêm Họ Hà"

Anh Uy: "Ê này đần thế hả không biết non vậy có làm được gì không ý nhỉ"

Bỗng Tiểu đội trưởng vào hô lớn Tập Trung!!

Trong những Lính mới có hai em trai của anh kim khi nói chuyện với hai em thì :

Nội Kim:" Anh đã bảo em rồi mà tại sao lại đi bộ đội một mình anh ra chiến trường là được rồi mà"

Ánh Khiêm: "Em đã khai khống tuổi để đi bộ đội"

Nội Kim: "Chúng mày đi bộ đội ai chăm U hả"

Hùng Khánh: "U mất hiểu

Nội Kim: "Gì cơ mày nói gì vậy Khánh U làm sao mà mất hả"

Hùng Khánh: "Là Địch đấy là Địch những tên khát máu tanh lòng đã giết mẹ của chúng ta đấy anh hiểu không kể cả người yêu chị Xuân cũng bị làm Nhục rồi nhảy sống rồi đấy anh hiểu không hả còn ngôi làng Lang của ba anh em ta cũng bị hủy diệt rồi còn mấy người thôi trong đó có em và thằng Khiêm mà thôi anh à"

Khi Nghe U và Người mình yêu đã bị địch giết chết anh Kim đã suy sụp hoàn toàn lại từ tức giận thành tuyệt vòng gào khóc như kẻ điên ai cũng nhìn cảm thấy khó hiểu mấy ngày sau anh ta mới vực dậy được tinh thần

Khi đánh địch ba anh em rất ăn ý trong các kế nhưng thời điểm ấy rất vui vẻ sau khi chiến đấu với địch thì mọi người có bị thương nhưng tình thương đồng đội đã làm cho họ tràn đầy sức sống

MỌI người hãy ủng

Hộ Tui nhen mới thoi🇻🇳😘
 
Hoà Bình Đẹp Lắm Việt Nam Ơi
chap 2 : Tình yêu chia lìa


8 tháng sau ba anh đã được chỉ huy sắp chung với nhau ăn ngủ chiến đấu đều có nhau nhưng bỗng anh chỉ huy thông báo chuyển quân khi chuyển về Hải Dương Làng Nghễ Xã Xuyễn Hà khi chuyển sang ở đây là một ngôi làng thanh bình ít bị chú ý vì vậy đóng quân ở đây rất thích hợp để tập luyện

Đồng đội: Ê Khiêm chúng ta đi thôi ở ao làng có một cô gái xinh lắm đó hình như cô gái đó là xinh nhất vùng này

Ao Làng được gọi là Ao Nghệ rất trong và sạch nên bà con đã mang xô ra múc nước để sinh hoạt như: Tắm,nấu cơm,rửa bát,.....

Hoàng Dương : Hừ thật là Quy ơi là quy ơi sao lại rủ Khiêm đi,tôi nghĩ khiêm sẽ không tán nổi đâu thế nên tên kén cỏi ở lại đi để bọn này đi cho

Văn Quy : Thôi mà chúng ta đi thôi nào

Ở Ao nghệ có một cô gái xinh xắn đang giặt đồ bỗng tự nhiên đám khiêm tới buông những lời gạ gẫm thô tục nhất là Dương hắn ta luôn tự tin và nghĩ khả năng cao cô ả sẽ đổ vì vẻ đẹp trai hắn

Hoàng Dương: Em ơi nước ao làng em ngọt thơm bát ngát nhưng em lại mát mắt hơn đấy về cưới anh chỉ cần đẻ rồi ở nhà tiêu tiền thôi hahaha!

Thị Xi: Làm trai cho đáng nên trai, Vót đũa cho dài ăn vụng cơm con nhớ nhé anh gì đó ơi

Hồ Thị Xi năm nay 18 tuổi con gái của ông Hồ Văn Xuyễn trưởng lành và bà Tô Thị Xuyễn tên trước khi lấy chồng là Nhi là bà đỡ kiêm thầy thuốc của làng,Thị Xi được mệnh danh là cô gái vừa đẹp người lại đẹp nết chăm chỉ chịu khó làm việc nhà lẫn ruộng vườn ai ai cũng muốn cưới làm vợ nhiều người dạm hỏi mang sính lễ tới hỏi cưới nhưng luôn bị từ chối

Hoàng Dương : Này con ả kia mày đang đá xéo tao hả con đ*ỹ súc sinh ông đếch cần nữa tưởng giá lắm đấy

Văn Quy: Khiêm cậu ở lại nhé chờ tôi chạy theo Dương cái đã

Khiêm không biết đi đứng kiểu gì chắc luống cuống nên đã ngã xuống ao đó làm cho Thị Xi cười ngắt ngẽ vì sự hậu đậu của khiêm

Ánh Khiêm : Chao ơi lại ướt hết rồi mình hậu đậu rồi

Thị Xi : Nè lấy khăn nay mà lau không bệnh đó anh gì đó ơi

Chiếc khăn lụa màu đỏ được dệt rất chi tiết nhìn đẹp mắt

Thị Xi : Anh đến từ đâu vậy anh bộ đội cụ HỒ

Ánh Khiêm: Dạ tôi quê từ Hải Phòng và chuyển từ Nghệ An về đây đóng quân luyện tập đó ạ

Thị Xi : Anh tên gì thế

Ánh Khiêm : Tôi tên là Hà Văn Ánh Khiêm đó ạ

Thị Xi : Còn tôi họ Hồ tên Thị Xi

Hai người đã ngồi nói chuyện tới 5 rưỡi tối mãi tới tối bà Xuyễn ra gọi về nên hai đã chia tay nhau tại đó rồi hẹn nhau đúng giờ nay hôm sau gặp khi về Ánh Khiêm đã kể với tất cả đồng đội về Thị Xi ai cũng bảo cô ta rất đẹp rồi ganh tỵ nhất là Ánh Dương còn Văn Quy lại ngược lại vì vui mừng khi thằng bạn nhát gái của mình đã có can đảm mà nói chuyện với gái

Nói về gương mặt của ba anh em nhà Hà Văn thì Gương mặt củ Nội Kim thì có đường nét hơi sắc sảo nhưng lại có thêm nét hiền lành chất phác, còn Hùng Khánh có khả năng quan sát và khí chất nhạy bén mặt rất sắc sảo,Ánh Khiêm lại có gương mặt hiền lành như các người nông dân bình thường.

Ngày thứ hai Sau khi tập luyện xong Ánh Khiêm chạy thật nhanh ra ao Nghệ khi chạy ra đã thấy Thị Xi ngồi ở đó rồi cả hai vẫn nói chuyện rất vui nói đủ thứ trên đời

Thị Khiêm : Anh có hay đọc sách gì đó không hay tôi mang cho anh nhé cha tôi hay lên thành phố rồi mua thôi nhà tôi không theo ngụy đâu anh đừng nghi ngờ nha anh trai tôi cũng giống anh nên tôi đã

Ánh Khiêm : Không sao đâu cô hay nấu cơm lắm nhỉ

Thị Xi : Nấu là chuyện bình thường mà haha!!

Ánh Khiêm : Cô xinh đẹp vậy phải đi với Dương đồng đội tôi chứ

Thị Xi : ơ không người mà tôi thích không là anh ta rất thô lỗ tôi không thích đâu

Ánh Khiêm : Vậy à tôi hơi hậu đậu nhưng cô có thể làm bạn với tôi được không

Bỗng mặt cô ta lại tối gầm lại trông như không miệng định nói gì đó nhưng một lúc sau lại mỉm cười rất tươi

Thị Xi : Tôi Đồng ý,à đây nè đây là kẹo cứng ở nơi này hay làm để cho trẻ con ăn vào ngày tết trung thu đó mà sắp tới tết rồi đó trung thu rồi

Kết thúc một ngày vừa luyện tập vừa được nói chuyện với Thị Xi Khiêm lại háo hức về kể với hai anh của mình

Ngày thứ 3 Bỗng nhiên địch tấn công rồi bà con sợ hãi trốn chạy khắp nơi mọi thứ tang hoang từ ngôi Lành xinh giờ lại nhìn rất đổ nát có người chết có người lại bị thương đồng đội của Khiêm bị chết rất thương tâm còn Khiêm và hai anh của mình chỉ bị thương nhẹ

Ngày thứ 4 Khiêm đã được nghỉ không cần tập luyện nên ra gặp Thị Xi

Thị Xi : Qua địch đánh bất ngờ quá bà con chết nhiều với cả các chiến sĩ nữa ơ kìa anh tay anh có sao không tôi biết anh sẽ bị thương thuốc này bôi vào vết thương rồi lấy lá này đắp vào băng bó vào

Ánh Khiêm : Hay cô làm cho cô được không

Bỗng mặt Thị Xi đỏ hết mặt lên rồi díu thuốc và lá vào tay khiêm rồi bỏ đi

Ngày qua ngày Cả hai đều chạy ra đó nói chuyện với nhau hơn rồi có khi bị địch tấn công một người chạy trốn rồi lại lo lắng một người kia,một người lại xông pha lên chiến trường khi chiến đấu xong Thị Xi lại băng bó cho Ánh Khiêm,ở bên cạnh nhau lâu như vậy hai người đều nẩy nở tình cảm với nhau

Ngày Thứ 14 Khiêm mang tờ giấy nhỏ rồi lại cầm bút vẽ chân dung Thị Xi đôi tay lại rất linh động nhìn vào chân dung của Ánh Khiêm vẽ Thị Xi là biết Khiêm rất có năng khiếu vẽ

Chỉ Huy : Nào cô gái ra đây tôi chụp cho

Ánh Khiêm : Chào Chỉ Huy

Chỉ Huy : Thôi Chụp xong tôi mong anh nói cho cô ấy

Ánh Khiêm : Rõ!

Chỉ Huy : 1,2,3 'tách,tách,tách' trả lại anh này giữ đi không biết lần này đi không biết có gặp lại không đó nên thề hẹn thì nhanh

Nói xong chỉ huy bỏ đi để lại Thị Xi khó hỏi với câu nói của Chỉ huy còn Ánh Khiêm lại không biết mở lời như nào

Ánh Khiêm : Anh sắp chuyển quân rồi em à!

Thị Xi : Em biết rồi mà em biết anh sẽ ra chiến trường anh hãy cầm lấy cái châm cài này hãy nhớ tới em nhé

Văn Quy : Ê Khiêm đi thôi

Thị Xi chạy chân Khiêm chạy ra ngoài xe di chuyển của quân đội rồi khiêm đã tặng cho Thị Xi một dây bồ kết

Ánh Khiêm : Em hãy cầm cái này đi nuôi tóc dài một chút anh sẽ về tìm em

Thị Xi : Anh đi ở chiến trường nhớ sống sót rồi mang chiến thắng về cho em

Ngồi Xa xa là Nội Kim nhìn thấy Thị Xi lại nhớ tới Nguyễn Thị Xuân cô giáo của Làng của Nội Kim vì bảo vệ mấy đứa học trò lại bị giặc hiếp rồi bị mấy người dân làng chửi rủa ô uế không xứng làm cô giáo nên cô ấy đã phải tự vẫn để chứng minh trong sạch
 
Hoà Bình Đẹp Lắm Việt Nam Ơi
Chap 3 : Tử trận


Ánh Khiêm và Nội Kim được xếp vào tiểu đội 356 còn Hùng Khánh được xếp vào đội Đặc biệt một hôm cả tiểu đội của Kim và Khiêm đi đánh trận chết gần nửa đội Kim bị bắn thương nặng ở Cánh tay và chân

Ánh Khiêm anh : Anh à chân và tay anh bị thương nặng tới mức phải cắt bỏ tay mới chiến đấu thêm lần nữa đó à em sẽ phủ lá lên anh rồi dấu anh vào bụi cây đằng kia vì chúng nó đã tưởng anh chết rồi mà em cảm nhận là em sẽ hy sinh anh cầm chiếc châm cài này tới Làng Nghễ Xã Xuyễn Hà tỉnh Hải Dương đưa cho Hồ Thị Xi giúp em !

Nói xong Khiêm đẩy anh trai mình vào bụi cây gần đó rồi chạy đi ngay lúc đó Kim cũng ngất đi khi tỉnh dậy thì đúng như Khiêm nói cậu bị cắt bỏ chân và Tay nhưng có hai tin dữ là Khiêm đã hi sinh khi chết anh ấy vẫn cầm chặt bức ảnh của Thị Xi và Lá cờ tổ quốc còn nữa Hà Văn Hùng Khánh đã theo ngụy những tên Lính đã giết tất cả đồng đội và Khiêm là lính của Khánh trực tiếp chỉ huy

Khi đồng đội đã dìu Kim ra xác em đã lạnh ngắt nhưng đôi môi mỉm cười người thì chi chít vết đạn cậu bé mới 17 tuổi vẫn còn quá nhiều ước mơ và mối tình chớm nở ở quê phải nói rằng người khóc to nhất lại là tên Dương đó

Chỉ huy đã có giấy đưa xác của Hà Văn Ánh Khiêm đi về với Hồ Thị Xi.

Trước Ngày đưa Khiêm về thì không khí tĩnh như tờ không ai nói với ai câu nào địch thì không có ai cả bên mình còn có 5 người tính cả tiểu đội trưởng chỉ huy

Chỉ Huy : Cố gắng sẽ chuyển đi và thêm đội khác

Nội Kim : Ừm vâng anh

Ở Làng Nghễ Xã Xuyễn Hà Tỉnh Hải Dương khi nhận được tin người mình yêu đã hi sinh ở chiến trường thì cô ấy gào khóc như rất đau đớn

Thị Xi : Anh ơi tại sao anh bỏ đi anh hôm trước còn gửi thư cho em mà anh bảo em nao sẽ về cưới em làm vợ mà Mình ơi!!!.....

Sao anh lại bỏ em

Ngày hôm sau mọi người đã mang được xác của Khiêm về ở xa xa có bà con đứng đón thi thể của một người lính hi sinh vì tổ quốc vì nhân dân vì tương lai tươi đẹp hơn khi trôn cất xong xuôi thì Kim xin chỉ huy tới một nơi đó là Hải Dương Làng Nghễ Xã Xuyễn Hà ở đó còn có việc cần làm

Nội Kim : Chào cô ,cô là Hồ Thị Xi

Thị Xi : ........!

Nội Kim : Tôi là anh trai của Hà Văn Ánh Khiêm

Khi nghe tới cái tên ấy cô lại bất ngờ vì đó là tên của người chiến sĩ đã tử trận cũng là người cô yêu

Thị Xi : Anh uống nước này

Tự nhiên Kim lại mang cái tấm ảnh dính ít máu nhưng không thể che dấu vẻ đẹp có những đường nét sắc sảo ấy và chiếc châm cài bằng sắt cũng đã bị rỉ sét theo thời gian

Nội Kim : Em trai tôi đã bảo tôi giao cho cô cái này hãy sống thay phần em trai của tôi à tôi định ở đây 3 ngày nên cô hãy quen mặt tôi hơn đi ahaha!

Nhìn Kim cô lại nhìn thấy hình bóng của Khiêm

Nội Kim : tôi xin phép nhé

Thị Xi : Ơ chân và tay anh ổn chứ

Văn Quy : Cô yên tâm anh ấy sẽ ở nhà tôi

Thị Xi : Vậy anh đi đi nhé

Ở lại một ngày nhưng tưởng rằng được nghỉ ngơi nhưng nghe tin tiểu đội mới bị địch tấn công nên đã phải chạy ra đó trong đêm chỉ còn một cánh tay và một chân nhưng Kim cũng giết được nhiều địch nhưng trong số trận Kim chiến đấu gần hết số đội bên kia bỗng bị chính tên Chỉ huy bắn thẳng vào mắt trái và một viên găm vào tay còn nên phải rút quân về đội anh ấy bị đã mù mắt trái và liệt tay còn lại anh ấy đã không còn khả năng chiến đấu nữa nhưng anh ta đã xin ở lại thật ra cậu bị mất một mắt và liệt một tay còn lại để giúp đồng đội chạy ra chỗ an toàn

Chỉ Huy : Người Chỉ Huy đó là Hà Văn Hùng Khánh em trai cậu đó Nội Kim ạ

Đồng đội 1 : Hừ có thiệt không ở chỗ cũ anh ta kiêu ngạo lắm đó

Đồng đội 2 : Ừm thôi Kim à cậu cò chiến đấu được đâu nên về quê cưới vợ rồi làm nông đi

Đồng đội 3 : Kim à !

May là còn cho ở lại chứ không đuổi xéo về quê

Đồng đội 4 : Mày biến về đi

Sau bao nhiêu chịu đựng cậu ấy đã về quê của Văn Quy để sống về ấy anh đã biết rằng em trai mình trước khi chết thì đã bảo rằng Anh kim hãy cưới Xi thay em sau bao lần suy nghĩ anh ấy cũng đã tới dạm hỏi cô ấy tưởng cô ấy sẽ từ chối nhưng cô ấy đã chấp nhận mà không có lời hỏi gì cả khi cưới anh và Thị Xi đã ở rể nhà Vợ mình bố mẹ Thị Xi đã bị giết chết nên chỉ còn hai vợ chồng ở căn nhà nhỏ đó từ khi cưới chồng cô ấy được gọi là Thị Kim

Ngày xưa mọi người hay đặt tên đệm của con gái là "Thị" và khi cưới chồng để phân biệt rằng phụ nữ đã có chồng và phụ nữ chưa có chồng thì lấy tên chồng ghép vào với "Thị" Ví Dụ chồng là Kim ghép thành "Thị Kim''

Bà Goá: Ủa Thị Kim đi đâu đây

Thị Kim (Xi) : Dạ em đi ra đồng một tí bà đi đâu đây

Bà Goá : Tôi sang bảo đóng học phí cho thằng Tí nhưng ông giáo nhất quyết không lấy tiền

Thị Kim (Xi) : Dạ nói thiệt rằng nhà em chỉ muốn cho các con biết mặt chữ thôi ạ

Bà Goá : Vậy cô về cẩn thẩn nha

Thị Kim (Xi) : Vâng bà về

Em mới viết tiểu thuyết

Nên đừng nói gì em nhé có sai

Sót gì mọi người cứ góp ý nhé

Cám ơn mọi người🇻🇳❤
 
Hoà Bình Đẹp Lắm Việt Nam Ơi
Chap 4 :Gặp Lại


Một ngày nắng đẹp Thị Kim định ra đồng làm việc còn Nội Kim vẫn đang chờ các học trò tới học nói là hai vợ chồng nhưng việc ai người nấy làm mà thôi bỗng nhiên Nội Kim cất tiếng

Nội Kim : Em đi sớm về sớm nhé

Thị Kim (Xi) : Biết rồi

Nói xong cô ấy lại đội nón rồi chạy ra ngoài đồng làm tới gần trưa định thu dọn về nhưng lại có một người đó là Thị Oách vợ của đầu tể của Làng nhìn mặt cô ta rất hoảng sợ bình thường cô ta rất ganh ghét với sắc đẹp và có chồng đẹp nhưng nay lại chạy về phía cô

Thị Oách : Ôi giời ơi Thị Kim ơi mau về nhà đi nhà cô hình như bị ngụy tấn công đó

Thị Kim (Xi) : Cái gì cơ tại sao chứ

Nghe tin nhà bị tấn công thì Thị lại chạy thật nhanh về nhà vì sợ người chồng tàn tật vì chiến trường của mình đang bị tấn công khi chạy về nhà thấy nhà vẫn bình thường chồng mình vẫn ngồi nguyên ở ghế và bị bao vây nhà có tiếng đông vang lên

Hùng Khánh : Anh đừng chối nữa mấy thằng lính ngu ngốc của anh cũng chết rồi anh mau nói ra đi anh vẫn còn công tác ở quân đội mà còn làm chỉ huy nữa chứ anh thật tài tình

Hùng Khánh : Anh à tôi cần chiêu mộ anh về đội của tôi ơ kìa chị dâu đây sao tưởng rằng là em dâu ai ngờ cô lại lên thẳng làm chị của tôi

Nội Kim : Này đừng có đứng ở trong nhà tôi mà nói linh tinh nữa

Hùng Khánh : Thôi được rồi anh trai à về chỗ tôi anh không cần phải chiến đấu anh chỉ cần ngồi và chỉ huy mà thôi

Nội Kim : Anh xin lỗi chú nha anh không biết đang nói cái gì cả mà anh làm cái trò gì vậy

Hùng Khánh : Ha!

Câm mồm lại anh mà không công tác gì thì đã không thắng được đội tôi

Nội Kim : một thằng cụt một tay rồi liệt tay còn lại còn 1 chán mà thôi làm được gì

Khi Kim định cố gắng đứng lên nhưng được Thị Kim (Xi) đỡ lấy rồi dìu tới trước mặt Khánh

Nội Kim : Cút khỏi nhà tôi đưa mấy thằng lính ngụy của anh cút đi bẩn nhà tôi Xi tiễn vong

Khi đám người Khánh đã bỏ đi hết thì Thị Xi nói thẳng rằng :

Thị Kim (Xi) : Nè sao anh không nói cho tôi biết chứ?

Nội Kim : .....?

Thị Kim (Xi) : Tôi là vợ anh mà sao anh không nói với tôi?

Nội Kim : Vợ?

Cô chỉ là trách nhiệm của tôi mà thôi!

Khi nghe câu trả lời thì Thị Xi bỏ vào bếp để nấu cơm,khi dọn cơm xong cô lại đội nón đi ra đồng

Nội Kim : Em không ăn cơm sao

Thị Kim(Xi) : à nay nhà Bác Thi đang cấy lên bác ấy nên kêu tôi tới ý mà tôi đi nha không nắng to anh ăn đi chiều dậy cho mấy đứa nhỏ sáng nay giặc tới nhưng làm mấy đứa nhỏ sợ nên dạy bù nhé

Nội Kim : Ừm được rồi

Nói là đi ra ruộng nhưng cô lại ra ao đình ngẫm nghĩ lại tất cả kí ức đẹp với Ánh Khiêm càng nghĩ lại càng buồn rồi lại bật khóc một mình

Thị Tạ : Này cô Kim

Thị Kim (Xi) : Dạ sao vậy chị

Thị Tạ : Cô ra ruộng phụ tôi một í được không nhà tôi đang thiếu người cấy

Thị Kim : Vâng để em chạy hùa về lấy dụng cụ ạ

Khi cấy xong thì cũng đã xế chiều khi trên đường về Thị Tạ thì

Thị Tạ :à sao chị thấy vợ chồng em cưới lâu rồi mà chưa có con làm đứa con trai giống ông giáo chứ

Thị Kim (Xi) cả

em chưa có ý định đẻ con mà để nhà em ổn định cho mấy con cái con chữ nữa chị ạ

Tấn : A má ơi,con chào cô Kim

Thị Kim (Xi) : Ừm được rồi về tắm giặt rồi học bài nhé

Khi về tới nhà thấy Nội Kim lại ghi ghi chép chép cái gì đó nhìn kĩ lại thấy đấy là bức thư tự dưng nhưng Thị Kim lại tìm nghi ngờ chính người chồng của mình nhưng lại không có bằng chứng nào cả

Khi nấu cơm cô vẫn thấy người chồng của mình vẫn ở đó nhặt rau bình thường

Thị Kim (Xi) : À nè nay tôi nghe nói Bác Ri kia kìa bị bắt vì làm gián điệp cho bọn giặc tôi cũng thấy bác kia kể cũng có người anh làm Trung úy ở Giặc ý mà thôi chúng ta không nên nói về vấn đề này

Nói bóng nói gió vậy mà Nội Kim vẫn mân mê cái rổ rau làm như không nghe thấy cô lại hỏi nhưng Kim lại ngước lên làm như không hiểu chuyện gì cả!

Thị Kim (Xi) : Nè anh có nghe tôi nói gì không hở

Nội Kim : Hả em nói chuyện gì anh không biết từ khi nào vậy

Làm gì có câu chuyện người em bị bắt vì bắt tay với anh trai trung úy ở giặc chỉ dựa theo cái của em trai của Nội Kim .Sau khi dọn cơm xong thì Thị Kim lại không thấy Nội Kim ở đâu cả khi ăn cơm.xong lại chờ rất lâu mãi tới ngày hôm sau mới về

Tới đây thôi ạ🇻🇳
 
Hoà Bình Đẹp Lắm Việt Nam Ơi
Chap 5 : Đau khổ


4 Năm sau là năm 1972 sau bốn năm đó Thị Xi và Nội Kim cũng có một đứa con trai rất trắng trẻo giống vẻ đẹp của mẹ con gái của hai người tên là Hà Văn Khoa vẫn hay được mẹ bế ra ngoài ao đình ở đó đang có hội bắt cua,tôm cá để cầu mưa

Bé Văn Khoa : con cua,cua cua

Thị Kim (Xi) : ờ con cua đấy con

Thị Quân: ơ mẹ con đi đâu đây

Thị Kim (Xi) : Em đưa con ra đường phơi nắng một tí ạ

Tú : Chị Kim ơi về đi có người đang cầm dao đi tìm anh Kim nhà chị đấy ạ

Nghe xong cô tức tốc bế con chạy về mọi người cũng tới hóng chuyện các thứ về tới nhà đó là Thị Quy là vợ chưa cưới của đồng chí Văn Quy người chiến sỹ từng là đồng đội của Nội Kim đã thay thế Kim để ra chiến trường chỉ huy chiến tranh tiếc rằng đã hy sinh trong một lần chỉ huy sai để cho địch chiếm đóng rồi bắt giam chúng nó đánh rồi rút gân,cắt ngón tay rồi lại hành hạ tới chết anh cũng không khai ai là người chỉ huy trưởng chúng nó không bắt Quy khai được thì vì tức giận đã giết Văn Quy để khỏi chật đất rồi lại ném xác anh về phía bắc Việt Nam

Thị Quy : Tại sao anh không trận đi chứ tại sao anh lại lui về đây làm gì nếu anh đi thì anh Quy nhà tôi không chết tại sao hả thất nhân thất đức vừa thôi chứ con tôi giờ mồ côi cha khi chưa sinh ra

Thị Kim (Xi) : Chị Thi à chị bình tĩnh đi

Thị Quy : Này cô Xi cô bị anh ta cho ăn bùa mê thuốc lú gì hả , Cô Xi! cô từng nghi ngờ chồng mình là giặc đúng không tôi cũng đang nghi ngờ chồng cô và cô cũng bắt tay với giặc đấy

Bỗng nhiên có một người đàn ông tới can ngăn Thị Quy

Văn Khuyết : Chị Thi đừng nói nhảm nữa

Thị Quy : Chú Khuyết đây rồi chú hãy đòi lại công bằng cho anh Quy đi cho cháu chú

Văn Khuyết :Chị Thi à đừng nói nữa về thôi

Nói xong thì chú Khuyết lại kéo tay thi về tối là họ đưa được xác anh Quy về người dẫn xác anh ấy về là Nôi Kim Lo xong hết công chuyện thì về nhà vợ con chờ chồng về

Tú Tạ : Ừ về nhá

Nội Kim : vâng anh về ạ

Dần dần tình cảm của Thị Xi lại hơi tăng lên một chút !

Thị Kim (Xi) :Mình ơi đừng nghe chị Thi nói nhé em chỉ là nghi thôi nhưng giờ em chỉ là

Nội Kim : Thôi cho cu Bo ngủ đi bây giờ muộn rồi

Thị Kim (Xi) : Vâng anh đóng cửa vào đi

Đám tang của Quy chỉ để mỗi tối rồi lại đưa tang ngay đêm hôm ấy khuyết lại đập cửa

Văn Khuyết : Anh Kim ơi giúp em với chị Thi mất tích rồi

Nội Kim : Ờ chờ chị mở cửa cho nhé

Văn Khuyết : Anh ơi nhanh lên đi anh ơi

Bé Khoa : Huhuhu!Mẹ ơi Mẹ Xi Mẹ Xi

Nội Kim : Ơ ngoan nha không biết biết đâu rồi

Tự nhiên có các tiếng dao đập cửa vang lên tự nhiên Khuyết và em trai của Thi chạy vào Khuyết thì dìu Kim còn em trai của tên là Lưu Văn Toại 16 tuổi.Khi tìm thấy thì Thị Thi cũng bị cưỡng hiếp rồi mất đứa con trai duy nhất rồi bà con đã đưa Thi về nhưng rồi sáng hôm sau cô ta tỉnh dậy cũng bị đã điên rồi bà con cũng đã tới bàn tán

Thị Kim (Xi) : ơ cu bo sao anh lại bế thằng bé đi chứ

Nội Kim : Em đi đâu suốt đêm vậy

Thị Kim (Xi) : Tôi đi vệ sinh vậy

Văn Toại : Này bà kia bà là người hại chị tôi thành ra như này đúng không hả

Thị Kim (Xi) : sao cơ anh nói nhảm cái gì hả

Văn Toại : cô hẹn chị tôi ra rồi để giặc giết cháu tôi và chị tôi tại sao chứ chị tôi đắc tội gì với cô hả cô hay là chị ấy đã nói cô nghi ngờ chồng đúng không hả.

Nội Kim : Thôi hãy chăm sóc cho chị gái cậu đi

Chuyển cảnh sang Biệt thượng ở Sài gòn đang có một người đàn ông uống trà đọc sách và còn có một người đàn bà có đôi mắt xanh rất sắc bén tóc vàng đôi môi đỏ và thân hình nóng bỏng dáng người đồng hồ cát ,Ngực 90

Mông 90,Eo 60 mặc đồ ngủ sexy màu đỏ 2 người đó là Hùng Khánh và Vợ Cici Forika

Cici Forika: Anh yêu, những người lính đó đã nói với anh rằng em đang ở cùng một gái mại dâm trong nhà thổ, đúng không?

Hùng Khánh : Tại sao em lại nghe mấy thằng ngu ngốc đó nói chứ

Người Phụ nữ xinh đẹp đó vừa hút đuối thuốc rồi lại phá lên

Cici Forika: Anh yêu nói thật rằng anh luôn hiểu em mây mưa với ai cũng vậy thôi chơi mấy con nhà thổ xong vứt đi hoặc bắn bỏ giết sạch đừng để mấy con điếm đó nhé em sẽ diệt tất cả mấy con điếm đó đấy chơi xong cho tiền em đi mua quần áo đẹp nhé

Bỗng nhiên Hùng khánh đưa một cọc tiền rồi lại đi tới nhà thổ gặp một người tên là Phạm Kiều Loan

Phạm Kiều Loan được coi là con điếm đắt khách nhất toàn tiếp mấy ông cấp cao trong quân đội sài gòn cô ta luôn hỏi về chính trị và tình hình cuộc chiến ở trong thân hình cô ta thuộc thân hình Quả lê ngực 80 eo 65 Mông 90 gương mặt thì ánh mắt tinh anh, thông minh, đôi lông mày lá liễu sắc sảo, nụ cười bí ẩn mạnh mẽ, và phong thái tự tin, quyến rũ

Cô vừa nhận được một bức thư của một người phụ nữ bí ẩn..

GỬI CÔ Kiều Loan

Cô hãy tìm hiểu rồi dụ ông phạm Sỹ Xuân khai mọi thứ rồi giết chết ông rồi giả thành người khác giết cô hãy làm xuất sắc nghiệm vụ này hãy cố gắng rồi về gặp người chồng của cô nhé Phạm Kiều Loan...

Ký Tên

Chỉ Huy Khuyên!

Mình mới tập không hiểu biết nhiều nếu sai sót cho mình xin lỗi 🇻🇳
 
Hoà Bình Đẹp Lắm Việt Nam Ơi
Chap 6 : Con ả nhà thổ


Một con ả ở Nhà Thổ Lộ Kì cô ta mặc sườn sám đỏ dáng ôm sát cơ thể, tà áo dài có xẻ tà, cổ áo cao tinh tế, chạy dọc thân áo để tạo cảm giác thanh thoát, tôn dáng của cô ta ai ai cũng mê như điếu đổ!

Kiều Loan : ơ chào ông Đại Úy Xuân

Ông Đại Úy Xuân : Ôi chúa ơi cô kiều Loan đó à

Kiều Loan : Ông tới thăm tôi sao

Ông Đại Úy Xuân : Ừ nhớ cô quá lên

Kiều Loan : Cho tôi một phòng vip và chai rượu vang đỏ nhé

Nói xong cô ta lại đi vào phòng với ông đại úy đó ông phải gọi rằng một thằng già biến thái hay sờ mó hay nọ nay ông ta vẫn thích sờ mông cô ta nhưng ông ta đâu biết rằng ngày này năm sau là ngày giỗ của chính mình

Kiều Loan : Nè Anh uống đi

Ông Đại Úy : Được rồi hahah

Khi ông ta đã say ngà ngà say thì cô lại tiếp tục hỏi

Kiều Loan : Ơ này ông đại úy ơi mấy thằng Bộ đội phía Bắc đã đánh tới đâu rồi ạ

Ông Đại Úy : Ừm thì mấy thằng đấy chúng nó đánh vào Mặt trận Trị - Thiên Quảng Trị, Thừa Thiên nhưng tôi sẽ lo hết rồi tôi sẽ bỏ con vợ già của anh rồi cưới em Kiều Loan à

Ông ta đã cứ bị vẻ đẹp của Kiều Loan mê hoặc mà để mồm đi chơi không phanh đã khai ra tất cả thông tin mật của bọn Việt Cộng mấy bọn ba que đó

Kiều Loan nghe xong chỉ thấy khoé môi cô ấy nghếch lên,đôi tay thon thả từ từ luồn tay vào váy rồi lại móc ra cây súng ngắn rồi lên đạn chỉ vào người đàn ông đang thao thao bất tuyệt về các tướng vẻ vang hay các lần ông ta giết Lính Việt Nam ta!...khi ông ta nói xong thì đã thấy cô ấy chĩa súng vào đầu mình

Ông Đại Úy : Ơ,ơ cô định làm gì hả

Kiều Loan : Ha tôi sẽ giết ông già rồi chết đi cũng chả sao cả

Ông Đại Úy : CON CHÓ MÀY KHAI MAU

Kiều Loan : Tao là Phạm Kiều Mận em gái Kiều Loan người mà mày giết chết 1 năm trước mày thường lui tới ở đây dù mày giết chị tao mà mày chả nghi ngờ gì cả não mày bị chó gặm mất rồi à?

Ông Đại Úy : Kiều Loan Phan Kiều Loan

Kiều Mận : Đúng chị tao theo bố vào Miền Nam còn tao theo mẹ ra Bắc thế nên tao không biết vì sao chị tao lại không viết thư cho tao nữa nhưng khi tao vào thăm thì mới biết chị tao bị giết khi chị đang mang bầu vì mày lời nói của mày và con vợ của mày nữa thôi giờ kể ra nhiều lại tốn thời gian của tao chết xuống dưới đấy tạ tội với chị tao đi

Ông Đại Úy : Chúng mày đâu lên giúp tao nhanh lên không con đĩ nhà thổ này giết tao đấy

Ông ta gào lên như khẩn thiết lắm nhưng ông ta đâu biết mấy thằng lính ấy đã bị giết hết rồi,..

Kiều Mận : Nín Họng đi Phạm Sỹ Xuân ông bảo rằng đã Mặt trận Trị - Thiên Quảng Trị, Thừa Thiên đúng chứ nhưng ở đây là Quảng Trị và khu vực Đắk Tô - Tân Cảnh (Kon Tum) chúng tôi đã bao vây hết nơi này và mày hãy cầu xin chúa đi

Ông Đại Úy : Ơ ơ mày là Kiều Mận tao nhớ rồi con ả có chồng là Quân giải phóng chồng mày tên là Phan Văn Cường bị tao bắn thẳng vào mắt trái rồi bị bọn tao bắt mày giết tao sao mày gặp được chồng

Cô ả không nói gì mặt lạnh tanh tay thì nhắm bắn rồi có tiếng Đùng Đùng Đùng!!

Ông ta chết có rất nhiều phụ nữ tới lau sạch vết máu ở mặt của Mận và thu dọn các vết máu còn xác của ông Đại Úy đó xuống dưới hầm

Kiều Mận : Thu dọn đi chúng ta sẽ tới Quảng Trị

Tất cả đám phụ nữ ấy đồng thanh hô rõ

Kiều Mận : Mau đi ra ngoài đó trước đi tôi sẽ về Bắc để nhận chỉ thị

Cô ta lại đốt cái cái thổ đó rồi cũng như đốt đi tất cả xác những tên lính và các tướng cấp cao ở Việt Cộng rồi

Kiều Mận đã đi giáp miền Bắc cô ta lại dở trò ra để xin đi qua ai ngờ có các lính giải phóng tới đó chính là các người quen của cô ta

Kiều Mận : Anh Kiên

Kiên : Mận

Kiều Mận : Anh Cường sao rồi anh

Kiên : Anh ấy bị nặng lắm

Kiều Mận : Mau đưa em về đó đi vì em có thuốc lá nữa này anh

Khi chạy về cái nhà cấp 4 trong nhà có một tấm ván có một cô y tá luôn túc trực ở bên Cường

Kiều Mận : Mình ơi anh đau lắm hả

Văn Cường : Mận hả anh xin lỗi em

Kiều Mận : Không anh đừng nói gì nữa nè cô y tá kia mau lấy cái rã lấy nước rồi lấy khăn đắp cho anh ấy rồi cứ đưa cho tôi cái lá đã rã rồi tôi sẽ lấy rồi băng bó cho anh ấy

Y Tá : Được rồi chị!
 
Back
Top Bottom