8 tháng sau ba anh đã được chỉ huy sắp chung với nhau ăn ngủ chiến đấu đều có nhau nhưng bỗng anh chỉ huy thông báo chuyển quân khi chuyển về Hải Dương Làng Nghễ Xã Xuyễn Hà khi chuyển sang ở đây là một ngôi làng thanh bình ít bị chú ý vì vậy đóng quân ở đây rất thích hợp để tập luyện
Đồng đội: Ê Khiêm chúng ta đi thôi ở ao làng có một cô gái xinh lắm đó hình như cô gái đó là xinh nhất vùng này
Ao Làng được gọi là Ao Nghệ rất trong và sạch nên bà con đã mang xô ra múc nước để sinh hoạt như: Tắm,nấu cơm,rửa bát,.....
Hoàng Dương : Hừ thật là Quy ơi là quy ơi sao lại rủ Khiêm đi,tôi nghĩ khiêm sẽ không tán nổi đâu thế nên tên kén cỏi ở lại đi để bọn này đi cho
Văn Quy : Thôi mà chúng ta đi thôi nào
Ở Ao nghệ có một cô gái xinh xắn đang giặt đồ bỗng tự nhiên đám khiêm tới buông những lời gạ gẫm thô tục nhất là Dương hắn ta luôn tự tin và nghĩ khả năng cao cô ả sẽ đổ vì vẻ đẹp trai hắn
Hoàng Dương: Em ơi nước ao làng em ngọt thơm bát ngát nhưng em lại mát mắt hơn đấy về cưới anh chỉ cần đẻ rồi ở nhà tiêu tiền thôi hahaha!
Thị Xi: Làm trai cho đáng nên trai, Vót đũa cho dài ăn vụng cơm con nhớ nhé anh gì đó ơi
Hồ Thị Xi năm nay 18 tuổi con gái của ông Hồ Văn Xuyễn trưởng lành và bà Tô Thị Xuyễn tên trước khi lấy chồng là Nhi là bà đỡ kiêm thầy thuốc của làng,Thị Xi được mệnh danh là cô gái vừa đẹp người lại đẹp nết chăm chỉ chịu khó làm việc nhà lẫn ruộng vườn ai ai cũng muốn cưới làm vợ nhiều người dạm hỏi mang sính lễ tới hỏi cưới nhưng luôn bị từ chối
Hoàng Dương : Này con ả kia mày đang đá xéo tao hả con đ*ỹ súc sinh ông đếch cần nữa tưởng giá lắm đấy
Văn Quy: Khiêm cậu ở lại nhé chờ tôi chạy theo Dương cái đã
Khiêm không biết đi đứng kiểu gì chắc luống cuống nên đã ngã xuống ao đó làm cho Thị Xi cười ngắt ngẽ vì sự hậu đậu của khiêm
Ánh Khiêm : Chao ơi lại ướt hết rồi mình hậu đậu rồi
Thị Xi : Nè lấy khăn nay mà lau không bệnh đó anh gì đó ơi
Chiếc khăn lụa màu đỏ được dệt rất chi tiết nhìn đẹp mắt
Thị Xi : Anh đến từ đâu vậy anh bộ đội cụ HỒ
Ánh Khiêm: Dạ tôi quê từ Hải Phòng và chuyển từ Nghệ An về đây đóng quân luyện tập đó ạ
Thị Xi : Anh tên gì thế
Ánh Khiêm : Tôi tên là Hà Văn Ánh Khiêm đó ạ
Thị Xi : Còn tôi họ Hồ tên Thị Xi
Hai người đã ngồi nói chuyện tới 5 rưỡi tối mãi tới tối bà Xuyễn ra gọi về nên hai đã chia tay nhau tại đó rồi hẹn nhau đúng giờ nay hôm sau gặp khi về Ánh Khiêm đã kể với tất cả đồng đội về Thị Xi ai cũng bảo cô ta rất đẹp rồi ganh tỵ nhất là Ánh Dương còn Văn Quy lại ngược lại vì vui mừng khi thằng bạn nhát gái của mình đã có can đảm mà nói chuyện với gái
Nói về gương mặt của ba anh em nhà Hà Văn thì Gương mặt củ Nội Kim thì có đường nét hơi sắc sảo nhưng lại có thêm nét hiền lành chất phác, còn Hùng Khánh có khả năng quan sát và khí chất nhạy bén mặt rất sắc sảo,Ánh Khiêm lại có gương mặt hiền lành như các người nông dân bình thường.
Ngày thứ hai Sau khi tập luyện xong Ánh Khiêm chạy thật nhanh ra ao Nghệ khi chạy ra đã thấy Thị Xi ngồi ở đó rồi cả hai vẫn nói chuyện rất vui nói đủ thứ trên đời
Thị Khiêm : Anh có hay đọc sách gì đó không hay tôi mang cho anh nhé cha tôi hay lên thành phố rồi mua thôi nhà tôi không theo ngụy đâu anh đừng nghi ngờ nha anh trai tôi cũng giống anh nên tôi đã
Ánh Khiêm : Không sao đâu cô hay nấu cơm lắm nhỉ
Thị Xi : Nấu là chuyện bình thường mà haha!!
Ánh Khiêm : Cô xinh đẹp vậy phải đi với Dương đồng đội tôi chứ
Thị Xi : ơ không người mà tôi thích không là anh ta rất thô lỗ tôi không thích đâu
Ánh Khiêm : Vậy à tôi hơi hậu đậu nhưng cô có thể làm bạn với tôi được không
Bỗng mặt cô ta lại tối gầm lại trông như không miệng định nói gì đó nhưng một lúc sau lại mỉm cười rất tươi
Thị Xi : Tôi Đồng ý,à đây nè đây là kẹo cứng ở nơi này hay làm để cho trẻ con ăn vào ngày tết trung thu đó mà sắp tới tết rồi đó trung thu rồi
Kết thúc một ngày vừa luyện tập vừa được nói chuyện với Thị Xi Khiêm lại háo hức về kể với hai anh của mình
Ngày thứ 3 Bỗng nhiên địch tấn công rồi bà con sợ hãi trốn chạy khắp nơi mọi thứ tang hoang từ ngôi Lành xinh giờ lại nhìn rất đổ nát có người chết có người lại bị thương đồng đội của Khiêm bị chết rất thương tâm còn Khiêm và hai anh của mình chỉ bị thương nhẹ
Ngày thứ 4 Khiêm đã được nghỉ không cần tập luyện nên ra gặp Thị Xi
Thị Xi : Qua địch đánh bất ngờ quá bà con chết nhiều với cả các chiến sĩ nữa ơ kìa anh tay anh có sao không tôi biết anh sẽ bị thương thuốc này bôi vào vết thương rồi lấy lá này đắp vào băng bó vào
Ánh Khiêm : Hay cô làm cho cô được không
Bỗng mặt Thị Xi đỏ hết mặt lên rồi díu thuốc và lá vào tay khiêm rồi bỏ đi
Ngày qua ngày Cả hai đều chạy ra đó nói chuyện với nhau hơn rồi có khi bị địch tấn công một người chạy trốn rồi lại lo lắng một người kia,một người lại xông pha lên chiến trường khi chiến đấu xong Thị Xi lại băng bó cho Ánh Khiêm,ở bên cạnh nhau lâu như vậy hai người đều nẩy nở tình cảm với nhau
Ngày Thứ 14 Khiêm mang tờ giấy nhỏ rồi lại cầm bút vẽ chân dung Thị Xi đôi tay lại rất linh động nhìn vào chân dung của Ánh Khiêm vẽ Thị Xi là biết Khiêm rất có năng khiếu vẽ
Chỉ Huy : Nào cô gái ra đây tôi chụp cho
Ánh Khiêm : Chào Chỉ Huy
Chỉ Huy : Thôi Chụp xong tôi mong anh nói cho cô ấy
Ánh Khiêm : Rõ!
Chỉ Huy : 1,2,3 'tách,tách,tách' trả lại anh này giữ đi không biết lần này đi không biết có gặp lại không đó nên thề hẹn thì nhanh
Nói xong chỉ huy bỏ đi để lại Thị Xi khó hỏi với câu nói của Chỉ huy còn Ánh Khiêm lại không biết mở lời như nào
Ánh Khiêm : Anh sắp chuyển quân rồi em à!
Thị Xi : Em biết rồi mà em biết anh sẽ ra chiến trường anh hãy cầm lấy cái châm cài này hãy nhớ tới em nhé
Văn Quy : Ê Khiêm đi thôi
Thị Xi chạy chân Khiêm chạy ra ngoài xe di chuyển của quân đội rồi khiêm đã tặng cho Thị Xi một dây bồ kết
Ánh Khiêm : Em hãy cầm cái này đi nuôi tóc dài một chút anh sẽ về tìm em
Thị Xi : Anh đi ở chiến trường nhớ sống sót rồi mang chiến thắng về cho em
Ngồi Xa xa là Nội Kim nhìn thấy Thị Xi lại nhớ tới Nguyễn Thị Xuân cô giáo của Làng của Nội Kim vì bảo vệ mấy đứa học trò lại bị giặc hiếp rồi bị mấy người dân làng chửi rủa ô uế không xứng làm cô giáo nên cô ấy đã phải tự vẫn để chứng minh trong sạch