Cập nhật mới

Khác Hinh Hoa [Truyện dã sử Việt]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
363145378-256-k612686.jpg

Hinh Hoa [Truyện Dã Sử Việt]
Tác giả: Jennynek
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Bức thư nàng gửi lại hắn chỉ vọn vẹn một câu
" Miệng ta nói hận chàng , nhưng trái tim ta lại không cho phép, vì nó biết ta thích chàng..."

Từ nay , hắn và nàng vốn không thể gặp lại...giống như miếng ngọc bội bị vỡ đó, mãi mãi chẳng thể gặp lại...nhưng mà...trong lòng hắn vẫn còn một tham vọng...được gặp lại nàng một lần.

--------
Lưu Ý : Đây chỉ là sản phẩm trí tưởng tượng của tác giả, tình tiết phần lớn là hư cấu, nên vui lòng chỉ đọc cho vui.Vì để phù hợp với mạch truyện, sẽ thay đổi một số thông tin.



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Hinh Hoa [Truyện Dã Sử Việt]
Chương mở đầu


Thiên Thiên Thành Vũ là tác phẩm viết về truyện dã sử Việt Nam , không đúng hoàn toàn với lịch sử,

Cặp nam , nữ chính là Lý Chiêu Hoàng và Trần Cảnh , mình cũng đã đọc rất nhiều truyện về cặp này trước khi lên ý tưởng viết truyện nên đôi lúc sẽ có những tình tiết hơi giống , mọi người hoan hỉ nha

Vì mình cũng mới tập tành viết nên có gì mong mọi người góp ý nhẹ nhàng nha

Chúc mọi người đọc trong vui vẻ nha =)))
 
Hinh Hoa [Truyện Dã Sử Việt]
Chương 1 : Duyên phận bắt đầu(1)


"Nơi bắt đầu

Cũng là nơi kết thúc"

Năm Kiến Gia thứ 14

Tháng 10 , văn võ bá quan đến điện Càng Nguyên để nghị sự như thường lệ.Họ đứng dưới điện trò truyện rôm rả.

"Bệ hạ tới" - Tiếng của thái giám truyền từ ngoài vào

Thân ảnh mặc long bào, đầu đội mão đi từ cửa điện đi lên, chầm chậm bước lên bậc thang, ngồi xuống long ỷ.

Văn võ bá quan đều quỳ xuống hành lễ

" Chúng thần tham kiến bệ hạ"

Hoàng đế phất tay " Các khanh miễn lễ đi"

Họ đứng dậy, Trần Thủ Độ đứng ở gần long ỷ, quay sang nói : " Bệ hạ hôm nay thượng triều sớm như vậy, chẳng hay có chuyện gì muốn nói...nghe nói mấy hôm trước bệ hạ phát bệnh , sao hôm nay vừa khỏi đã vội thượng triều?"

Các quan trong triều đã quen với việc Trần Thủ Độ nói chuyện với hoàng đế bằng thái độ như vậy, bọn họ cũng chỉ lắc đầu thở dài, bàn tán với nhau chứ chẳng ai dám vạch tội Trần Thủ Độ.

Hoàng đế dường như cũng nhắm mắt cho qua , nói với bá quan

"Trẫm đương nhiên có việc muốn nói với các khanh"

Trần Thủ Độ hắng giọng, nói : " Chẳng hay bệ hạ có việc gì ?"

Hoàng đế đưa mắt nhìn tiểu thái giám đứng bên cạnh, hắn liền hiểu ý, bước lên trước, trên tay cầm bảng thánh chỉ.

"Truyền thánh chỉ" - nghe vậy các bá quan có mặt trong điện đều quỳ xuống

" Truyền ý chỉ của trẫm, trẫm lên ngôi đến nay đã được 14 năm , từ khi đăng cơ, trẫm luôn cố gắng làm tròn bổn phận thiên tử, chấn hưng Đại Việt, muốn làm cho dân giàu nước mạnh, nhưng hiện nay, trẫm e là đã hết sức lực để lo liệu,quả thật không thể gánh được việc nước, chỉ sợ làm hỏng cơ đồ tổ tiên để lại, tiếc thay trẫm vô phúc, không có con trai, chỉ có được hai người con gái, mà trưởng nữ Thuận Thiên* nay đã xuất giá, chỉ còn lại ấu nữ Lý Thiên Hinh, nay hạ chỉ 10 ngày sau sắc lập nó làm hoàng thái nữ, truyền ngôi báu, trẫm lui xuống làm thượng hoàng, ở tại điện trường thọ, khâm thử".

Đọc xong thánh chỉ, tiểu thái giám gấp nó lại, quay về đưa cho hoàng đế, các bá quan đồng loạt đứng lên phản đối.

"Bệ hạ...xin người suy xét...từ xưa tới nay, chưa từng có chuyện nữ nhi làm hoàng đế"

"Bệ hạ...xin người nghĩ lại đi ạ"

"Đúng vậy bệ hạ"

Hoàng đế trầm ngâm nói : " Đúng là trước giờ chưa từng có chuyện nữ nhi làm hoàng đế ...nhưng nếu có thể giúp cho xã tắc an định, nam hay nữ không quan trọng"

" Bệ hạ"

"Công chúa còn nhỏ...sao có thể gánh vác việc nước chứ ạ"

"Đúng vậy bệ hạ"

"Xin người thu hồi thánh chỉ"

"Bệ hạ còn đang khỏe mạnh cường tráng, sao lại vội tìm người nối ngôi chứ ạ"

Hoàng đế vẫn giữ ý định : " Ý trẫm đã quyết, các khanh không cần nói gì nữa...chuyện triều chính...sẽ có hoàng hậu lo liệu...hoàng hậu thông minh sáng suốt...các khanh không cần lo"

Rồi nhìn sang Trần Thủ Độ

"Trần Thủ Độ...khanh thấy sao?"

Trần Thủ Độ nét mặt lạnh như băng : " Nếu bệ hạ đã có ý định nhường ngôi thì người tự quyết định là được , thần không có ý kiến"

Đám quan viên nghe vậy liền quay sang Trần Thủ Độ

"Điện tiền chỉ huy sứ*, ngài nói vậy là sao?...hay đây vốn là kế hoạch của ngài? ...là ngài ép bệ hạ nhường ngôi...ai chẳng biết họ Trần ngài có tham vọng với ngai vàng chứ"

Trần Thủ Độ nghe vậy vẫn rất điềm tĩnh...điềm tĩnh tới đáng sợ

"Bệ hạ sức khỏe không tốt...sao có thể lo liệu việc nước...lui về nghỉ ngơi có lẽ tốt hơn"

"Không phải là ngài hạ độc bệ hạ sao?"

- Lý đại nhân bước ra đối chất với Trần Thủ Độ

Hoàng đế cất giọng: " Được rồi...sức khỏe trẫm ra sao...trẫm tự biết" rồi đứng lên rời khỏi long ỷ , đứng trước các quan trong triều.

" Không cần nói nữa...10 ngày sau, sắc lập hoàng thái nữ,trẫm mong các khanh...trung thành phò tá" nói đoạn liền nhìn sang Trần Thủ Độ.

"Bệ hạ"

Hoàng đế bước ra khỏi cửa điện Càng Nguyên,đột nhiên chóng mặt, sau đó phun ra một ngụm máu

Thái giám bên cạnh thấy vậy hoảng hốt

"Bệ hạ...bệ hạ...người đâu...mau truyền thái y đi"...

...

-HẾT-

*Giải nghĩa chú thích

Năm Kiến Gia thứ 14 : năm Giáp Thân, tức năm 1224

Điện Càng Nguyên : nơi nghị sự của các vua nhà Lý

Hoàng hậu : hoàng hậu của vua Lý Huệ Tông là Trần Thị Dung, em ruột Trần Thừa

Thuận Thiên : Lý Hạnh(tên tác giả tự đặt) , con gái đầu của Lý Huệ Tông và Trần Thị Dung, đã được gả cho Trần Liễu( con trai cả Trần Thừa) , chị gái ruột của Lý Thiên Hinh, lớn hơn em mình 2 tuổi
 
Hinh Hoa [Truyện Dã Sử Việt]
Chương 2 : Duyên phận bắt đầu(2)


Cung Nguyệt Thanh.

Ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ, chiếu xuống khuôn mặt của một người thiếu nữ

Trong tẩm điện bày những món trang sức thanh nhã,nhìn vô cùng có sức sống, bên ngoài, những cành hoa cúc đang nương theo hướng gió, đưa mùi hương bay xa.

Nàng dường như bị ánh nắng chiếu vào mặt, vô thức quay sang bên khác, kết quả lại không thể tiếp tục ngủ nữa, liền ngồi dậy.

Cung nữ thấy nàng tỉnh,lập tức bước lên nói :" Công chúa , người tỉnh rồi ạ"

Lý Thiên Hinh nhìn sang cung nữ đó.

" Ngươi giúp ta rửa mặt một chút đi"

Cung nữ đó phân phó cho mấy người hầu khác vào, nhanh nhẹn giúp nàng rửa mặt, trang điểm tươm tất,Thiên Hinh trong lúc trang điểm còn ngủ ngật mấy lần, hôm qua nàng trốn ra khỏi cung đi xem lễ hội tới tận sáng sớm mới về cung, đương nhiên giờ này sẽ không dậy nổi, nhưng nếu không dậy, e là chuyện nàng trốn ra ngoài chơi sẽ bị lộ ra, mẫu hậu sẽ trách phạt nàng.

Sau khi trang điểm xong, tới giờ dùng bữa sáng, cung nữ ngự phòng bưng thức ăn lên, bày trước mặt nàng,do là bữa sáng nên sẽ có mấy món thanh đạm dễ ăn, Thiên Hinh chỉ ăn một bát cháo với ít thức ăn trên bàn, cung nữ thấy vậy liền gắp thêm một cái màn thầu vào trong bát

" Công chúa, người nên ăn thêm một ít đi ạ", cung nữ đó cứ nhìn nàng với ánh mắt lo lắng, như có chuyện muốn nói nhưng không dám nói.

Lúc sáng, trong cung Nguyệt Thanh hiển nhiên đã nghe được ý chỉ sắc lập hoàng thái nữ, chỉ có Thiên Hinh còn ngủ là chưa biết gì, hoàng hậu lại sai người tới bảo chưa cần nói với Thiên Hinh về chuyện này, nói rằng đích thân bà sẽ nói,nên toàn bộ cung nhân trong cung Nguyệt Thanh không dám hó hé gì.

Thiên Hinh không để ý ánh mắt cung nữ nhìn nàng có chút khác với mọi ngày, vẫn tiếp tục dùng màn thầu,sau đó hạ đũa xuống, nói : " Ta không ăn nữa đâu...còn lại đều thưởng hết đi"

Cung nữ đó cũng chỉ đành dọn dẹp đồ ăn trên bàn, Thiên Hinh chán nản ngồi trên ghế đọc sách, hai cung nữ đứng quạt hai bên đều rất cẩn thận, chỉ sợ khiến cho nàng nổi giận.

"Meo...meo" - tiếng kêu chẳng biết từ đâu phát ra.

Một con vật tròn,trắng như cục bông nhảy từ phía cửa sổ vào, nhanh nhảu chạy đến bên chân Lý Thiên Hinh, cạ cái đầu của mình vào chân nàng.

Lý Thiên Hinh vui vẻ bế nó lên ghế, vuốt ve bộ lông trắng như tuyết của nó " Bánh bao...ngươi vừa đi đâu về vậy?"

Nàng nhìn sang phía cửa sổ, nghĩ rằng tiết trời đẹp như thế này mà ở trong cung thì thật buồn chán và lãng phí, liền nói với cung nữ bên cạnh

" Nè...hôm nay ngươi cùng ta xuất cung ra ngoài chơi đi...mẫu hậu nói rồi...ban ngày ta có thể xuất cung...chỉ cần có lý do chính đáng là được"

Họ thấy tâm trạng nàng đang tốt, không muốn làm hỏng,nên cũng lập tức đi theo nàng.

...

Phủ chỉ huy sứ

Trần Thừa ngồi ở chính điện, Trần Thủ Độ bước từ cửa vào.

Trần Thừa liền đứng lên, bước đến

" Ta nghe nói hôm nay bệ hạ đã hạ chỉ truyền ngôi?"

Trần Thủ Độ vứt áo choàng cho người hầu, nói : " "Huynh không nghe nhầm đâu"

Trần Thừa đổi sắc mặt.

Trần Thủ Độ tiếp tục nói

"Chúng ta cũng nên tính toán chuyện tiếp theo"

Trần Thừa ngồi đối diện Trần Thủ Độ, hỏi hắn : " Tiếp theo đệ muốn làm gì? ...Ta cũng nhắc nhở đệ, làm chuyện gì cũng nên tính toán thật kỹ , cẩn thận từng bước"

Trần Thủ Độ nhếch miệng

" Huynh yên tâm"

"Huynh nói với Trần Cảnh...chuẩn bị nhập cung đi"

...

Bánh xe ngựa lăn trên con đường, cuối cùng dừng lại, cung nữ đỡ nàng xuống xe.

Lý Thiên Hinh mặc một bộ thường phục màu xanh lam nhạt, tóc thắt bính , để sang một bên vai.

Trên đầu cài một cây trâm họa tiết hoa lan bằng bạc

Nàng đưa mắt nhìn xung quanh, mọi người buôn bán tấp nập, người người đi đi lại lại, thỉnh thoảng sẽ có vài chiếc xe ngựa chạy qua, khung cảnh rất náo nhiệt.

Nàng rảo bước trên con đường, dừng lại ở một cửa hàng bán đồ trang sức.

"Mấy món trang sức này thật tinh sảo đó"

Bà chủ đang đọc sách, thấy có khách tới, liền bỏ quyển sách trên tay xuống, tiếp chuyện với nàng.

"Cô nương...ta vừa mới nhập về không ít hàng tốt hơn...không biết cô nương có muốn xem không"

Lý Thiên Hinh đáp một cách vui vẻ : " Được...phiền bà rồi"

Bà chủ lắc đầu,mỉm cười với nàng, thò tay xuống hộc tủ phía dưới gian hàng, lấy ra ba cái hộp gỗ, từ từ mở chúng ra.

Trong cả ba hộp đều là những món trang sức tinh xảo hơn những món được bày trên sạp, có trâm cài, vòng tay...nhưng thứ khiến nàng chú ý là hai miếng ngọc bội nhỏ được đặt chung trong một cái hộp, liền lấy nó lên xem

"Bà chủ...đây là một cặp ngọc bội sao?"

Bà chủ thấy nàng chú ý tới hai chiếc ngọc bội đó, hào hứng nói : " Chà!

Cô nương thật có mắt nhìn...đây là ngọc bội uyên ương, cầu chúc cho đôi vợ chồng hòa thuận với nhau, răng long đầu bạc, thích hợp để làm tính vật định tình đó...nếu cô nương có người trong lòng...chi bằng mua cái này tặng đi"

Lý Thiên Hinh nghe vậy, bất giác mỉm cười, nói với bà chủ : " Được rồi, vậy ta lấy cái này, bao nhiêu vậy?"

"15 đồng bạc"

Nàng kêu cung nữ đưa tiền cho bà ấy , chợt nghe người khách bên cạnh nói " Nghe nói ở Nhân Duyên Các có một cây nhân duyên, chỉ cần viết tên của hai người yêu nhau lên đó, thì sẽ hạnh phúc bên nhau"

Nàng bất giác tự hỏi bản thân

" Thật sự sẽ được hạnh phúc bên nhau sao?"

Bà chủ cười cười : " Duyên phận ấy à, khó đoán lắm"

Lý Thiên Hinh quay người lại, hỏi bà chủ

" Nó thật sự linh nghiệm ư?...Nếu vậy nó thật sự là thuốc chữa bệnh tương tư rồi...Nhưng nếu vậy...sao vẫn còn nhiều người tương tư người khác chứ?"

Bà chủ cúi mắt xuống

" Ha...nếu thật sự có thuốc chữa bệnh tương tư...thì người ta nói bệnh tương tư không có thuốc chữa là sai rồi"

"Ta lại thấy bệnh tương tư không khổ bằng...có duyên không phận...nếu không có duyên...thì thà lúc đầu đừng gặp còn hơn"

Lý Thiên Hinh mỉm cười...

Từ nhỏ nàng đã được nghe mấy cung nữ trong cung kể truyện về tình yêu,có truyện nóivề mối tình tương tư của một người con gái, lúc đọc xong nàng còn khóc mất mấy ngày.

Nàng cảm thấy tương tư một người thật đau khổ

Nàng tự nhủ rằng mình sẽ không như vậy

Nhưng khi đó nàng vẫn chưa có nhiều cảm xúc như bây giờ...

Bây giờ nàng cảm thấy...có duyên không phận càng đau khổ hơn.

-HẾT-
 
Hinh Hoa [Truyện Dã Sử Việt]
Chương 3 : Duyên phận bắt đầu(3)


*Lưu Ý : Vì lý do để phù hợp với mạch truyện mà mình xây dựng,mình sẽ cải biên lại so với lịch sử

-Lý Chiêu Hoàng được truyền ngôi hoàng đế là năm 14 tuổi ( trong lịch sử là năm 6 tuổi)

-Lý Chiêu Hoàng được sắc phong hoàng hậu năm 16 tuổi( trong lịch sử là 8 tuổi)

-Chiêu Thánh bị phế ngôi hoàng hậu năm 26 tuổi ( trong lịch sử là 19 tuổi)

-Chiêu Thánh được Thái Tông gả cho Lê Tần năm 36 tuổi ( trong lịch sử là năm hơn 40 tuổi)

.....

Gió thổi những cánh hoa rơi xuống đất nơi kinh thành nhộn nhịp.

Chợt khiến cho phong cảnh nơi đây trở nên hữu tình hơn.Một đóa hoa rơi xuống trên mái tóc của một thiếu nữ.

Người hầu bên cạnh nàng nhẹ nhàng hỏi : " Tiểu thư, người có muốn tới Nhân Duyên Các xem thử không ạ?"

Lý Thiên Hinh dừng bước chân, quay người lại.Lúc trước khi nàng rời cung đã kêu cung nữ đi theo gọi nàng là tiểu thư để tránh bị lộ thân phận.

" Cũng được...dù sao cũng còn nhiều thời gian...khó khăn lắm mới ra khỏi cung...chi bằng đến đó coi thử"

Nàng rảo bước trên con đường phủ đầy cánh hoa rơi.

Chả biết mất bao lâu.

Lý Thiên Hinh và người hầu đã đứng trước một nơi được bao trùm bởi mùi hương thanh mát.

Khắp lối đi của nó đều được phủ cỏ xanh, có tận hơn mười chậu hoa lớn , không thua gì ngự viên trong hoàng cung.Cổng cũng được trang trí đầy hoa , trên đó có treo một tấm bảng lớn

Ghi " Nhân Duyên Các"

"Oa ...thật không ngờ lại đẹp đến vậy" - người hầu không nhịn được lên tiếng khen ngợi vẻ đẹp của Nhân Duyên Các.

Nàng cũng bị quang cảnh xung quanh thu hút.Ngẩn người một lúc lâu.

Lúc này người hầu lên tiếng nhắc nàng : " Tiểu thư...chúng ta mau vào trong đi ạ"

"Được rồi"

Bên trong Nhân Duyên Các càng là một khung cảnh khác.

Ánh nắng chiếu vào khiến cho không khí trở nên ấm áp hơn.

Bức tường đều được sơn màu đỏ tươi, làm cho nó càng có sức sống.

Giữa khoảng sân lớn, cây nhân duyên nằm ở chính giữa.

Lá cây có màu hồng nhạt, được quấn rất nhiều dải lụa đỏ, trên cây treo đầy những tấm bảng, trên đó được viết đầy những tên của các cặp đôi.

Nàng đưa mắt nhìn xung quanh.Chợt, một thân ảnh màu xám lọt vào mắt nàng.

Một thiếu niên phong thái nho nhã đứng trước cây nhân duyên, hai tay khoanh lại.

Nàng dần bị dung mạo đó thu hút.

Là do từng đường nét trên mặt hắn quá cuốn hút sao.

"Tiểu thư" - người hầu bên cạnh nàng lên tiếng

"Hả"

"Nãy giờ người mất tập trung đó"

"Ta..."

Người hầu ấy che miệng lại mà cười.

Nàng tức giận nhìn " Thảo...ngươi..."

"A...nô tỳ sai rồi...không dám nữa đâu"

Sau đó liền kéo tay nàng " Chúng ta đi thôi"

Lý Thiên Hinh vội dời tầm mắt khỏi người chàng thiếu niên đó.

Trong Nhân Duyên Các trồng đầy hoa nên khiến cho khắp nơi đều phủ đầy những cánh hoa rơi

Ngay cả bậc thang cũng vậy.

Lý Thiên Hinh bước xuống bậc thang.Chợt dưới chân nàng xuất hiện một vũng nước.

Nàng lại không để ý.Khi chân nàng trượt qua vũng nước.Cơ thể bất ngờ đổ ra phía sau.

"Tiểu thư" - Thảo hoảng sợ hét lên

Lúc nàng sắp ngã xuống, một bàn tay vương ra, kéo tay nàng, cơ thể nàng bật ngược lại, va phải người đó.

Thảo tức tốc đến bên cạnh nàng

"Tiểu thư...người có sao không ạ?

Người làm nô tỳ sợ quá...cũng may là người không sao...nếu người có chuyện gì...hức...lão gia và phu nhân sẽ không tha cho nô tỳ mất " Giọng nàng ấy như sắp khóc đến nơi

Nàng trấn an Thảo " Được rồi , ta không sao, là do ta bất cẩn"

Nàng nhìn sang chàng thiếu niên đó, là người nàng nhìn thấy lúc nãy dưới cây nhân duyên, ánh mắt hắn ấm áp , sáng lạng.

" Đa tạ thiếu gia ra tay cứu ta"

Nàng khom người tỏ ý cảm ơn

Hắn đưa tay giữ nàng lại " Không sao...đúng lúc ta đi ngang qua , tiện tay giúp tiểu thư thôi"

"Tiểu thư cũng đến đây cầu duyên sao?"

Nàng đáp :

" Ta nghe nói đến vẻ đẹp của Nhân Duyên Các , không nhịn được mà tò mò đến đây tìm hiểu thôi"

Nàng nhìn hắn" Thật ra ta không tin vào chuyện cầu duyên lắm, mẹ ta thường nói, duyên phận rất khó đoán.không thể cưỡng cầu mà có được"

Y mỉm cười.

"Thế thiếu gia đến đây làm gì?"

- Nàng hỏi

Hắn nhẹ nhàng đáp

" Ta cũng giống tiểu thư, tò mò về vẻ đẹp của Nhân Duyên Các"

"Có lẽ ta và tiểu thư có nhiều điểm chung nhỉ?

Vậy ta có thể mời tiểu thư cùng trò truyện không?"

Nàng gật đầu đồng ý " Được, rất vui lòng"

Nàng và hắn cùng nhau đi dọc hành lang, đến gần bên một hồ nước.

Ánh ánh chiếu lên khuôn mặt nàng, khiến khuôn mặt nàng ửng hồng.

" Lúc nãy tiểu thư nói mẹ mình đã nói gì?"

-hắn hỏi.

Nàng quay người lại

" Mẹ ta nói, duyên phận rất khó đoán , không thể cưỡng cầu mà có"

" Vậy sao?"

Hắn hỏi

Nàng gật đầu, chợt nhìn thấy mấy cô gái đang treo bảng tên lên cây nhân duyên.

"Thật ra ta thấy họ làm vậy có lẽ là muốn tìm một nơi để gửi gắm tâm sự thôi"

Hắn nghe nàng nói vậy liền hỏi" Ý của tiểu thư là"

Nàng nói

" Ta nghe nói nếu viết tên của người mình yêu lên cây nhân duyên , thì có thể cầu cho người đó được bình an"

"Có lẽ họ thích một người nhưng không dám nói, hoặc cũng có thể người họ thích đã thích người khác, nên họ cũng chỉ còn cách thầm lặng cầu chúc cho người mình yêu thôi"

Đôi mắt hắn có chút ngạc nhiên "Sao tiểu thư lại hiểu được những điều này?"

Nàng khẽ mỉm cười với hắn " Từ lúc còn nhỏ ta đã rất thích nghe mấy người hầu trong phủ kể truyện về mấy cặp đôi yêu nhau, nên cũng có thể hiểu đôi chút"

" Nhưng mà lúc đó ta còn nhỏ, nghe cũng chẳng thể hiểu nhiều , từ khi bắt đầu trưởng thành hơn ta mới hiểu một chút"

Hắn ngẩn người nhìn nàng.Nụ cười của nàng đã lay động lòng hắn.

Chợt hắn cũng mỉm cười với nàng,thầm khắc ghi nụ cười tỏa nắng của nàng.

Đó là lần đầu tiên hắn cười với một người con gái khác ngoài tỷ tỷ và mẹ mình.

Người con gái này mặc dù hắn chỉ mới gặp một lần, nhưng lại cho hắn không ít cảm xúc vui vẻ hiếm có.

Hắn rút trong tay áo ra một miếng giấy nhỏ, cẩn thận mở nó ra , một mùi thơm bốc lên ,hắn đưa chúng đến trước mặt nàng

"Ta thường có thói quen đem theo một ít mức mơ bên người, không biết tiểu thư có thích không?"

Nàng vui vẻ nhận lấy , đáp lại " Đương nhiên , ta rất thích, đa tạ"

Hai người tiếp tục cùng đi dạo dưới ánh nắng.

"Bẩm thiếu gia, chúng ta nên hồi phủ rồi ạ"- tên người hầu đi theo hắn bước lên nói.

"Vậy ta...về trước đây"-Hắn nhìn nàng nói

Nàng nhìn sắc trời, cũng đã quá trưa rồi, nếu còn không quay về, e rằng sẽ bị mẫu hậu giáo huấn

" Được"

" Không biết sau này chúng ta còn cơ hội gặp nhau không?"

"Có duyên sẽ gặp lại thôi"

Nàng chợt nhớ ra điều gì đó, hỏi " Đúng rồi, ta còn chưa biết tên của thiếu gia"

Hắn ngập ngừng " Ta họ Trần, tên Cảnh"

" Vậy ta có thể biết tên của tiểu thư không?"

" Hinh Hinh"- Nàng đáp

Hắn cười vui vẻ " Tên đẹp lắm"

Rồi hắn lấy một chiếc vòng tay nhỏ " Cái này , ta tặng tiểu thư"

Hắn dúi nó vào tay nàng rồi biến mất như một cơn gió

Lý Thiên Hinh đứng ngơ ra tại chỗ, nhìn vào chiếc vòng tay trên tay mình.

Thảo thấy nàng ngơ ra thì tiến lên nói " Tiểu thư, chúng ta cũng nên về rồi ạ"

Nàng gật đầu, bước ra khỏi Nhân Duyên Các.

Khi chân nàng bước xuống bậc thang cuối cùng ngoài cổng Nhân Duyên Các, nàng không kìm được mà quay người lại nhìn.

Cuối cùng vẫn phải lên xe rời khỏi.

-HẾT-
 
Hinh Hoa [Truyện Dã Sử Việt]
Chương 4 : Là bắt buộc(1)


"Trong cuộc đấu tranh quyền lực

Ai có thể lựa chọn?"

Lý Thiên Hinh trở về Nguyệt Thanh cung lúc đầu chiều.

Ánh nắng chiếu xuống qua tửng khẽ lá, chiếu xuống nơi thâm cung lạnh lẽo, đầy âm mưu tính toán.Gió thổi những chiếc lá rơi đầy xuống con đường.Các cung nhân đều đang bận rộn dọn hết lá rơi trên đường.

Hình ảnh phượng hoàng sinh động được khắc bên ngoài bức tường của Nghi Nguyên cung càng khiến người ta chú ý.

Nghi Phượng cung là một trong những cung điện lộng lẫy bậc nhất trong cung, Xung quanh bốn bức tường trồng đầy những chậu hoa mẫu đơn.

Bức tượng chim hạc được dùng để trang trí trước tẩm điện.

Nó toát ra thần thái của người chủ vị, diễm lệ cao quý.

Một cung nữ đã lớn tuổi bước vào trong.Một người phụ nữ đang ngồi bên khung cửa sổ nghe thấy tiếng động thì bỏ chiếc kéo đang cầm trên tay xuống.

"Bẩm hoàng hậu, bên ngoài có điện tiền chỉ huy sứ và Trần Thừa đại nhân yết kiến"

"Cho truyền"- bà quay người lại đáp.

Một lúc sau, cánh cửa chính điện mở ra,Trần Thủ Độ và Trần Thừa bước vào.

" Chúng thần khấu kiến hoàng hậu"

" Miễn lễ"

Hai người được ban tọa.

Cung nữ bắt đầu dâng trà và bánh lên.

Bà cầm tách trà trên tay, nhẹ giọng nói " Hôm nay hai người đến Nghi Nguyên cung tìm ta là có chuyện gì sao?"

Trần Thừa đáp " Bẩm, hôm nay chúng thần đến đây là có việc muốn bàn"

Bà khẽ nhếch khóe miệng

" Huynh à, lúc chỉ có người nhà chúng ta, không nhất thiết phải coi trọng lễ tiết"

Trần Thừa dừng lại , một lúc sau mới lên tiếng" Được rồi...Dung* à, muội chắc đã biết việc bệ hạ đã hạ chỉ sắc phong rồi chứ?"

Trần Thị Dung không đưa mắt nhìn Trần Thừa , chỉ lẳng lặng nhìn đi chỗ khác ,điềm tĩnh nói" Ta là hoàng hậu của Đại Việt, vợ của bệ hạ, đương nhiên là ta đã biết".

"Vậy chúng ta cần phải tính đến bước tiếp theo"

Sắc mặt Trần Thị Dung lạnh đi khi nghe câu này của Trần Thủ Độ " Huynh lại muốn làm gì đây" .

Ánh mắt Trần Thủ Độ nhìn bà.

" Mười ngày sau, sẽ sắc lặp hoàng thái nữ, bọn ta định tới lúc đó sẽ cho Trần Cảnh nhập cung, nên tới bàn việc với muội...ta sẽ lấy lý do là tân đế còn ngỏ tuổi...không có người bầu bạn để đưa nó vào cung"

Bà chợt thở dài.

Từ khi bà sinh ra , luôn phải gánh trách nhiệm với nhà họ Trần.

Gả cho Lý Huệ Tông cũng là sự sắp đặt.

Phía sau bà luôn có Trần Thừa và Trần Thủ Độ điều khiển mọi việc.

Chuyện gì cũng không được làm theo ý mình.

Mấy mươi năm qua, bà cũng đã quen với cuộc sống hiện giờ.

Bà nói:

" Trần Cảnh theo vai vế là cháu trai ta , ta sẽ cố gắng chú ý đến nó"...

Tại Nguyệt Thanh cung , Lý Thiên Hinh đang ngồi chơi với Bánh Bao , con mèo này rất quấn nàng .

Bánh Bao vốn là mèo được nước khác tiến cống cho cha nàng là Lý Huệ Tông, vốn muốn tặng cho mẹ nàng nhưng mẹ nàng từ xưa giờ lại bị dị ứng lông động vật, Nghi Nguyên cung không cho phép động vật xuất hiện nên phụ hoàng đã tặng lại cho nàng.

Nàng rất thích chơi với Bánh Bao bên cửa sổ.

Vì có thể nhìn thấy ánh nắng chiều ấm áp, khiến cho tâm trạng nàng vui vẻ hơn.

"Hoàng hậu giá đáo"-tiếng của cung nữ truyền vào trong điện.

Lý Thiên Hinh liền vội vàng đứng lên " Thiên Hinh khấu kiến mẫu hậu"

Trần Thị Dung bước vào trong điện.

Ngồi ở chiếc ghế gỗ.

" Con lại đây nào"- bà vẫy tay nói với nàng.

Lý Thiên Hinh cũng lại gần bà

" Con cũng đã bắt đầu trưởng thành, cũng nên học nữ tắc rồi"

Nữ quan liền bưng lên một khay đầy sách đặt lên chiếc bàn bên cạnh.

Nàng nhìn thôi cũng thấy đổ mồ hôi rồi.

Đống sách này sao có thể học nổi chứ.

Trần Thị Dung nghiêm nghị đáp " Con thân là công chúa, sau này phải gánh vác tránh nhiệm với giang sơn Đại Việt, bắt đầu từ ngày mai, nữ quan trong cung sẽ tới dạy cho con nữ tắc và các quy tắc trong cung"

" Còn nữa, sau này xuất cung thì phải báo với ta một tiếng, ngoài kinh thành rất nguy hiểm...con cần phải cẩn thận"

Nàng miễng cưỡng đáp

" Dạ vâng ạ"

Bà nắm tay nàng, nói " Thiên Hinh, tỷ tỷ con đã xuất giá, nay chỉ còn lại mỗi con thôi, ta hy vọng sau này con cũng sẽ tìm được cho mình một phu quân tốt "

Cuộc đời bà đã quá khổ rồi...bà không muốn con gái mình phải khổ theo.

Bà đứng lên, liền nhìn thấy bức tranh nàng vẽ để ở trên bàn

" Con học vẽ với Lý họa sư xem ra cũng đã có tiến bộ"

" Mẫu hậu quá khen ạ"

" Hôm nay phụ hoàng con lại phát bệnh, con tới Cung Thượng Lâm thăm người đi"

Nói rồi bà rời đi.

Lý Thiên Hinh ngẩn người một lúc lâu

"Công chúa...người không sao chứ"

" Hôm nay phụ hoàng ta lại phát bệnh sao?, sao từ sáng đến giờ không ai nói cho ta biết vậy?"

Thảo đáp " Hoàng hậu nói sẽ tự nói cho người biết...cho nên"

" Ngươi có biết lý do không?"

"Nô tỳ nghe nói hôm nay bệ hạ thượng triều thì vẫn rất bình thường...nhưng tới lúc bãi triều thì đột nhiên phát bệnh, ngất ngay tại chỗ"

Nàng nghi ngờ hỏi " Có phải trên triều xảy ra chuyện gì không?"

"Chuyện triều chính, nô tỳ không tiện thăm dò quá nhiều..."

" Cùng ta tới Cung Thượng Lâm"

-HẾT-

*Dung : Tên của Trần Thị Dung, hoàng hậu của vua Lý Huệ Tông
 
Hinh Hoa [Truyện Dã Sử Việt]
Chương 5 : Là bắt buộc(2)


Cung Thượng Lâm - nơi ở của thiên tử nhà Lý.

Cầu thang đi lên chính điện được khắc hình một con rồng vàng đang bay lượng.

Xung quanh là bốn bức tường đỏ ngói vàng.

Ánh nắng phản chiếu lên bức tường , từng con gió thổi qua khiến cho người ta có thể cảm nhận được.

Tráng lệ là vậy nhưng bao trùm nó là một bầu không khí ảm đạm.

Các thái y ra vào liên tục.

" Thần tham kiến công chúa"

Thấy Lý Thiên Hinh đi tới , các thái y liền hành lễ

" Đứng lên đi, sức khỏe của phụ hoàng ta thế nào rồi?"

"Bẩm công chúa...thần đã châm cứu cho bệ hạ rồi...hiện tại không có gì đáng ngại...bệ hạ chỉ là mệt mỏi quá độ, chỉ cần nghỉ ngơi là được"

Thiên Hinh nghe vậy thì gật đầu với họ rồi bước vào trong điện.

Tẩm điện được ngăn cách với bên ngoài bằng một tấm rèm.

Hai cung nữ đứng hai bên giúp nàng vén rèm lên.

Vừa vào, nàng đã gửi thấy mùi xông hương nồng nặc.

Thảo liền dùng tay xua đi mùi hương xung quanh

"Sao ở đây có mùi hương này nồng quá vậy?"

Nàng cũng vô thức che mũi lại.

"Thiên Hinh...con tới rồi" - Hoàng đế đang ngồi trên ghế duyệt tấu sớ ,thấy nàng tới liền cười hiền từ với nàng.

"Thiên Hinh tham kiến phụ hoàng"

"Được rồi...không cần hành lễ đâu, con ngồi đi"

Nàng đứng dậy, ngồi lên chiếc ghế bên cạnh.

"Phụ hoàng...sáng nay con nghe nói bệnh tình người lại tái phát...nên con tới thăm người..."

Nàng thấy trên bàn chất đống 2 chồng tấu sớ,liền nói

"Phụ hoàng...người vẫn chưa khỏe lại hẳn...sao đã vội duyệt tấu sớ rồi ạ?"

" Sức khỏe ta đó giờ đã vậy rồi...con không cần quá lo...sao có thể vì vậy mà bỏ bê chính sự được"- Hoàng đế lúc này mới bỏ quyển tấu sớ xuống, nói với nàng.

Nàng liền nhìn Thảo, cô ấy hiểu ý ,đưa chiếc hộp đang cầm trên tay cho nàng.

"Phụ hoàng...con có nấu cháo cho người...một lát nữa người có thể dùng rồi"

Nói rồi nàng đưa chén cháo cho tiểu thái giám đứng bên cạnh.

Nàng quay lại liền hỏi " Phụ hoàng...lúc nãy con bước vào đã thấy mùi xông hương nồng nặc...là loại hương gì vậy ạ?"

Tiểu thái giám trả lời nàng " Công chúa...đó là an thần hương của bệ hạ ạ"

" Vậy tại sao lại đốt nhiều như vậy?"

" Thần cũng không biết nữa ạ"

Hoàng đế nhìn nàng " Thiên Hinh à...con cũng đã bắt đầu trưởng thành rồi...xem ra ta phải bắt đầu suy tính đến chuyện hôn sự của con rồi"

" Phụ hoàng"- nàng ra vẻ khó chịu đáp

Hoàng đế nghe vậy thì bật cười

" Nam lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng"

"Nhưng con chưa lớn mà"

" Năm đó khi mẹ con gả cho ta cũng chỉ lớn hơn con 2 tuổi thôi, Thuận Thiên hơn con 2 tuổi cũng đã gả đi rồi"

" Nhưng mà con...người không sợ nếu con chọn nhầm người... thì sẽ khổ cả đời sao?"

Nàng cúi đầu xuống , nhẹ giọng đáp

Hoàng đế trầm ngâm một lúc " Không sao cả...có ta ở đây...cho dù con có chọn nhầm thì cũng không sao"

Rồi hoàng đế nhẹ nhàng xoa đầu nàng.

" Ta chỉ có hai đứa con gái, Thuận Thiên nay đã lấy chồng rồi, chỉ còn lại con thôi"

"Phụ hoàng...người còn chọc con nữa...chén cháo này con sẽ lấy về đó"

" Được rồi...không chọc con nữa"

Hoàng đế liền lấy từ trong tay áo ra một lệnh bài, trên đó chỉ khắc một chữ duy nhất

" Lý"

Hoàng đế đưa nó cho nàng " Con cầm lấy đi"

Nàng ngạc nhiên hỏi

" Cái này là gì vậy ạ"

" Đây là lệnh bài trong cung...sau này khi con muốn xuất cung...thì cũng không cần phải có chỉ thị nữa"

Nàng nghe vậy liền vui vẻ nhận lấy " Tuyệt quá, đa tạ phụ hoàng ạ"

" Phụ hoàng...vậy con xin cáo lui trước...sáng mai con muốn đi thăm tỷ tỷ"

" Được rồi"

Nàng hí hửng chạy ra khỏi điện.Làm Thảo phải chạy theo

" Công chúa à, người đi chậm thôi ạ...cẩn thận ngã đó ạ"

Tiểu thái giám đứng bên trong cũng không nhịn được mà lên tiếng :" Ha, công chúa chạy nhanh thật đó, mới đây đã không thấy bóng dáng đâu"

Hình ảnh này tình cờ lọt vào mắt Trần Thủ Độ khi hắn bước vào từ cổng cung Thượng Lâm.

Hắn mặc y phục đỏ, khoác thêm áo ngoài, xem ra là đã tới từ khá lâu.

Hắn bước tới gần nàng.

Trong lòng nàng chợt cảm thấy sợ hãi khi nhìn vào hắn.

Hai người dường như sắp đi qua nhau, hắn chợt đứng lại ngay kế bên nàng.

"Tham kiến công chúa" - hắn nói với giọng lạnh lùng.

Nàng cũng đáp lại " Là Điện tiền chỉ huy sứ Trần Thủ Độ sao?"

" Đúng vậy"

Nàng có chút không hài lòng.

Hắn dùng giọng điệu đó là sao đây?

Nàng hỏi " Chẳng hay ngài đến đây có việc gì sao?"

" Sức khỏe bệ hạ không tốt...thần đến thăm hỏi thôi"

"Vậy dám hỏi Trần chỉ huy , phụ hoàng ta sao lại phát bệnh?"

- Nàng liếc nhìn sang hắn.

Hắn chỉ đáp lại nàng : " Sức khỏe của bệ hạ...thần không quản được"

Nàng khẽ nhếch miệng " Vậy xin ngài chú ý một chút...phụ hoàng cần nghỉ ngơi nhiều"

" Thần đã biết"

Nói rồi nàng quay lưng đi.

Tên Trần Thủ Độ này thật đáng ghét.

Dám dùng giọng nói đó nói chuyện với nàng...như là đang có ý bất kính.

Không phải nàng không biết...trong cung có rất nhiều tin đồn về mẫu hậu nàng và hắn, nhưng phụ hoàng cũng chỉ nhắm mắt làm ngơ.

Dường như Thảo cũng thấy thái độ của Trần Thủ Độ không đúng.

" Trần Thủ Độ này là có ý gì vậy?

Người là công chúa...mà hắn lại dám dùng giọng điệu đó nói chuyện với người"

Nàng cũng không phải là lần đầu tiên thấy thái độ này của hắn ta, nên chỉ đáp

" Hắn trước giờ vẫn vậy , ta cũng không phải không biết"

Nếu thật sự được, nàng đã tới chỗ của phụ hoàng hỏi rồi, chẳng qua nàng là nữ nhi, không tiện xen vào chính sự.

Thảo thấy tâm trạng nàng không vui, liền nói

" Công chúa...hay là chúng ta tới hoa viên dạo chơi đi ạ...nô tỳ nghe nói ở đó có nhiều bướm bay tới lắm"

Thiên Hinh chợt nảy ra một ý nghĩ.

" A...ta nhớ ở đó có một hồ sen đúng không?"

"Dạ phải...đúng là có một hồ sen"

" Ta muốn đi hái ít hoa sen về để lấy hạt sen nấu canh...sáng mai có thể nấu một ít đem đến cho tỷ tỷ"

"Dạ vâng ạ"

-HẾT-
 
Hinh Hoa [Truyện Dã Sử Việt]
Chương 6 : Là bắt buộc(3)


Ngự viên hoàng cung nằm ở phía nam của điện Càng Nguyên, là nơi thấy rõ ánh trăng nhất vào ban đêm.

Đây là nơi dùng để trồng hoa trong cung.

Xung quanh được xây thêm nhiều hồ nước.

Cảnh tượng trăm hoa đua nở này có thể nói là thắng cảnh tam xuân* .

Hương hoa khẽ được gió cuốn đi, thoang thoảng trong không khí.

Tiết trời bắt đầu mát mẻ trở lại sau cái trưa nắng gắt.

Dường như cái cây cũng muốn tham gia vào cuộc vui này, cứ nhẹ nhàng lắc lư ngọn cây theo hướng gió, lá cây rơi xuống đất.

Bên hồ sen, những đóa hoa sen nở rộ trong thật đẹp.

Từng cánh hoa màu hồng nhạt đung đưa qua lại.

Chiêu Thánh bước tới bên mép hồ sen, nàng gửi thấy một mùi hương ngọt ngào.

" Hương thơm quá"

Gió thổi tà váy của nàng.

Nàng mặc một chiếc váy cam nhạt có thêu hình hoa mai trên thân áo.

Tóc nàng được búi lên gọn gàng, trên tóc cũng cài một cây trâm có thêm tua rua màu vàng.

Tiểu thái giám cẩn thận dìu nàng lên thuyền.

Do đã chiều nên phải nhanh chóng hái trước khi hoàng hôn.

Nàng từ từ bước lên thuyền.

Sau đó, hai mái chéo quạt dưới nước, làm cho con thuyền di chuyển.

Nàng đưa mắt nhìn xung quanh, trước mắt nàng là rất nhiều hoa sen, nàng khẽ vương tay, bức một đóa sen trên cành xuống.

Mùi hương thanh mát lập tức xông vào mũi nàng.

Chẳng mấy chốc chiếc giỏ đã đầy ắp hoa sen.

Cứ thế thời gian trôi qua.

Không biết là đã qua bao lâu rồi.

Hoàng hôn buông xuông, một màu cam nhạt phủ lên bầu trời rộng lớn.

Ánh chiều tà chiếu qua khẽ lá.

Hóa ra thời gian đã trôi qua rất lâu rồi sao?

Tiểu thái giám bên cạnh bắt đầu lo lắng

" Công chúa...nô tài thấy trời cũng đã sắp tối rồi , hay chúng ta trở về đi ạ"

Nàng ngẩn đầu nhìn lên

"Được rồi ...chúng ta về thôi"

Đêm buông xuống

Ánh trăng tỏa sáng trên bầu trời.

Hoàng cung trở nên yên tĩnh, không một tiếng động.

Một ngày dài kết thúc.

Đâu đó vẫn có những ngọn đèn lấp lóe chói sáng trong đêm.

"Bẩm hoàng hậu, thần truyền lời từ Trần Thừa đại nhân, không biết hoàng hậu định khi nào sẽ nói việc sắc phong với công chúa"

Trần Thị Dung vẫn đang suy tư, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bà đã quá quen với việc này.

"Nó là con gái của ta...ta sẽ tự có sắp xếp"

Một giọng nói lạnh lẽo truyền tới

"Mong người nên biết, dòng máu người đang mang tròn mình là của Trần gia, không thứ gì quan trọng hơn lọi ích gia tộc"

Lời cảnh cáo đã quá rõ ràng.

Bà chỉ lạnh lẽo đáp

"Ta biết"

Sau khi người truyền tin đó rời đi.

Trần Thị Dung gục đầu xuống bàn, nước mắt rơi xuống.

Bà cố gắng không để ai nghe thấy.

Nhưng tiếng khóc vẫn cứ truyền ra.

Làm sao bà không biết, hoàng đế yêu mình như thế nào.

Làm sao bà không biết, hắn đã bảo vệ mình như thế nào.

Trái tim bà để ở đâu, bà biết chứ.

Nhưng đứng trước trách nhiệm chấn hưng gia tộc, bà không thể làm gì khác.

Cứ thế trôi qua mấy canh giờ.

Bà vẫn ngồi đó.

-Hết chương-
 
Back
Top Bottom