Khác Hightschool Dxd: Brave Heart

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
405663749-256-k442435.jpg

Hightschool Dxd: Brave Heart
Tác giả: TunMinhNGuyn037
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sinh ra giữa lửa tro tàn
Bàn tay còn ấm vết than tháng ngày
Không ai thắp đuốc gọi mây
Chỉ nghe tim đập hao gầy đêm sâu

Áo đen che nửa phận người
Một bên nhân thế, một trời vực sâu
Bước qua sinh tử không cầu
Hào quang chẳng giữ, chỉ đau ở lòng

Lửa kia chẳng đốt trời đông
Chỉ nung xương thịt để không gục ngã
Nếu đời hỏi đúng hay tà
Xin nghiêng về phía kẻ xa ánh đèn

Trong một thế giới nơi sức mạnh đến từ Sacred Gear, Buyuu chọn chiến đấu bằng ý chí và máu.

Không có Boost vô hạn.

Không được số phận ưu ái.

Chỉ có võ thuật, kinh nghiệm và Cerberus Gear luôn đòi hỏi cái giá phải trả.

Nếu Issei là hy vọng rực cháy, thì Buyuu là ngọn lửa âm ỉ không bao giờ tắt.

Highschool DxD: Brave Heart - câu chuyện về một chiến binh chọn bảo vệ, dù phải đánh mất chính mình...



ocxcanon​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [Guria-ViCho-Doner] The Heart
  • Six of Crows - Heartbeat
  • (Tạm drop) Doraemon: Warrior Brave
  • Hightschool Dxd: Brave Heart
  • Hightschool Dxd: Brave Heart
    chapter 15: Những bài học chiến đấu đầu tiên (VI)


    Cả buổi chiều hôm đó, tôi không nghe lọt được thêm chữ nào nữa.

    Phấn cọ lên bảng kêu ken két.

    Giọng thầy giáo đều đều như mọi ngày.

    Mấy đứa bạn xung quanh thì cắm cúi chép bài, có đứa còn tranh thủ gục đầu xuống bàn ngủ gật.

    Còn tôi...

    Ánh mắt tôi cứ vô thức trôi về bàn tay trái.

    Không có gì cả.

    Không có lớp đen bò ra.

    Không có cảm giác nóng rực.

    Không có áp lực đè nặng như lúc trưa.

    Vậy mà trong đầu tôi, hình ảnh thứ "đen đen" đó cứ hiện lên mãi.

    Cảm giác nó tựa cằm lên ý thức tôi, bực bội, khinh miệt... vẫn còn quá rõ.

    Đừng hiểu lầm.

    Tao không chấp nhận mày.

    Giọng nói đó như vẫn còn vương lại đâu đó.

    Tôi siết nhẹ các ngón tay lại, tim đập nhanh hơn một nhịp.

    "...Mình vẫn ổn mà."

    Tôi tự nhủ.

    Nhưng sâu trong lòng, tôi biết rất rõ.

    Từ khoảnh khắc đó trở đi, mọi thứ đã khác.

    Đêm hôm đó, tôi ngủ sớm hơn bình thường, không phải vì mệt, mà vì tôi không muốn tiếp tục suy nghĩ nữa.

    Tôi mở mắt ra, và nhận ra mình đang đứng.

    Không phải trong phòng ngủ.

    Không phải trong trường.

    Mà là trên một nền đá xám trải dài vô tận, nứt vỡ như bị nghiền nát bởi thứ gì đó rất nặng.

    Không có bầu trời.

    Chỉ là một khoảng không sáng mờ phía trên, như thể nơi này chưa từng được tạo ra để nhìn ngắm.

    "..."

    Tôi chưa kịp lên tiếng thì một giọng nói quen thuộc đã vang lên phía sau.

    "Đứng yên."

    Tôi giật mình quay lại.

    Raven đang đứng đó.

    Không phải dạng linh hồn mờ nhạt như thường ngày.

    Mà là một hình dạng rõ ràng hơn, sắc nét hơn, như thể nơi này cho phép ông tồn tại đúng nghĩa.

    "Thầy...?"

    Tôi lắp bắp.

    "Đây là đâu ạ?"

    Raven không trả lời ngay.

    Ông bước vòng quanh tôi, ánh mắt sắc như đang quan sát một món vũ khí chưa được mài.

    "Không gian giấc mộng của nhóc."

    "Hay nói đúng hơn...là nơi ta có thể đánh nhóc mà không làm nhóc chết."

    Tim tôi hẫng xuống.

    "...Dạ?"

    Raven dừng lại trước mặt tôi.

    "Đừng tỏ vẻ đó."

    "Ta không có thời gian dỗ trẻ con."

    Ông chỉ xuống nền đá dưới chân tôi.

    "Quỳ xuống."

    "...Hả?"

    "Quỳ."

    "Ngay bây giờ."

    Tôi chưa kịp hiểu thì áp lực từ đâu đó ập xuống, ép hai đầu gối tôi chạm đất.

    Không đau.

    Nhưng nặng đến mức tôi không thể chống lại.

    "Nghe cho kỹ đây, Buyuu."

    Raven nói, giọng trầm hẳn xuống.

    "Nhóc vừa chạm vào một thứ không nên chạm."

    "Và từ giờ trở đi, nếu nhóc còn muốn sống như một con người..."

    Ông cúi xuống, ánh mắt ngang tầm tôi.

    "Thì nhóc phải học cách chiến đấu như một kẻ không được phép sai."

    Áp lực biến mất.

    Tôi được phép đứng lên.

    Nhưng hai chân tôi vẫn run nhẹ.

    "Võ thuật Grigori," Raven nói, quay lưng đi.

    "Không phải là võ thuật để biểu diễn."

    "Không phải để đấu giải."

    "Càng không phải để thắng cho đẹp."

    Ông giơ tay lên, vung nhẹ trong không khí.

    Chỉ một động tác đơn giản.

    Nhưng tôi cảm nhận được... sát khí.

    "Võ thuật của chúng ta chỉ có một mục tiêu."

    Raven nhìn thẳng vào tôi.

    "Sống sót là trên hết."

    "Thầy..."

    Tôi nuốt khan.

    "Con... còn nhỏ lắm mà..."

    "Ta biết."

    Raven đáp ngay.

    "Và đó chính là vấn đề."

    Ông bước tới, đặt một ngón tay lên trán tôi.

    "Nhóc còn nghĩ rằng tuổi tác là lá chắn."

    "Nhưng kẻ muốn giết nhóc ngoài kia thì không quan tâm điều đó."

    Raven gõ nhẹ.

    "Nhóc thấp."

    "Nhóc yếu."

    "Xương mỏng."

    "Lực ít."

    Mỗi từ ông nói ra như một nhát búa.

    "Cho nên nhóc không được phép đánh như người lớn."

    "...Vậy con phải làm sao ạ?"

    Tôi hỏi, giọng nhỏ đi.

    Raven cười nhạt.

    "Dùng đầu."

    Ông ra hiệu cho tôi đứng vào một vị trí trên nền đá.

    "Thế đứng."

    Tôi làm theo, cố gắng giữ thăng bằng như những gì từng học lỏm được từ mấy cuốn sách võ thuật.

    Raven lắc đầu.

    "Sai."

    "Nhóc đang đứng như một người chờ đỡ đòn."

    Ông dùng mũi chân đá nhẹ vào cổ chân tôi.

    Tôi loạng choạng.

    "Trong chiến đấu thật thì không có ai đứng chờ cho nhóc đánh ddaau."

    Ông chỉnh lại tư thế tôi, hạ thấp trọng tâm, nhưng đồng thời ép tôi nghiêng người về phía trước.

    "Trọng tâm không phải để vững."

    "Mà để chạy."

    Tôi ngơ ngác.

    "Chạy...

    ạ?"

    "Tránh."

    "Luồn."

    "Thoát."

    Raven đứng đối diện tôi.

    " Cơ thể nhóc hiện tại còn quá nhỏ bé để có thể trao đổi đòn được."

    Ông bất ngờ bước lên một bước khiến tôi giật mình lùi lại theo phản xạ.

    "Đó."

    Raven gật đầu.

    "Bản năng còn sống.

    Hãy nhớ giữ lấy nó."

    Thời gian trong không gian này trôi qua rất lạ.

    Tôi không biết mình đã bị Raven chỉnh tư thế bao nhiêu lần.

    Không biết mình đã ngã xuống bao nhiêu lần.

    Chỉ biết mỗi lần tôi làm sai, Raven không quát.

    Ông chỉ nói.

    "Chết rồi."

    "Chết thêm lần nữa."

    "Lại chết."

    Mỗi câu nói đều bình thản đến đáng sợ.

    Đến khi tôi thở dốc, hai tay run rẩy, Raven mới ra hiệu dừng lại.

    "Nghe cho rõ đây Buyuu."

    "Hôm nay nhóc chưa học được chiêu gì cả đâu."

    Tôi giật mình.

    "Nhưng-"

    "Nhưng nhóc đã học được một thứ quan trọng hơn."

    Raven nhìn tôi rất lâu.

    "Nhóc đã hiểu rằng mình yếu đến mức nào."

    Ông quay lưng, giọng nói vang vọng trong khoảng không.

    "Và với võ thuật Grigori..."

    "...đó luôn là bài học đầu tiên."

    Không gian bắt đầu mờ đi.

    Tôi cảm thấy cơ thể mình nhẹ dần.

    "Thầy..."

    Tôi cố gọi.

    "Ra khỏi đây trước đã, rồi ta sẽ giải thích."

    Sau khi Raven biến mất như một làn khói, tôi liền rơi xuống một khoảng không khiến tôi giật mình tỉnh dậy.

    Tôi liên tục sờ vào cơ thể, không có một vết thương nào, nhưng mồ hôi thì nhể nhại khắp người như mới vừa chạy đường dài xong.

    Nhìn ra ngoài cửa sổ thì trời vẫn còn về khuya, đồng hồ cũng chỉ đúng 00:00.

    "Hả?"

    Tôi liền ngơ ngác.

    "Rõ ràng mình nhớ là mình ở trong đó rất lâu mà ?"

    "Kì diệu đúng không ?"

    Raven xuất hiện bên cạnh tôi khiến tôi bất ngờ.

    Ông lại trở lại hình dạng bóng ma bay lơ lửng quen thuộc, khác hẳn với lúc ở trong giấc mơ.

    "Thầy...!"

    "Con-con vừa-"

    "Ta biết."

    Raven cắt lời.

    "Nhóc vừa bị đánh tơi tả trong không gian giấc mộng của chính mình."

    "...Nhưng đồng hồ-" Tôi quay sang nhìn chiếc đồng hồ treo tường lần nữa.

    "Mới đúng nửa đêm thôi ạ.

    Rõ ràng con cảm giác như đã ở đó rất lâu..."

    Raven liếc sang chiếc đồng hồ, rồi lại nhìn tôi.

    "Đó là vì nhóc đã ở đó rất lâu."

    Tôi sững người.

    "Không gian giấc mộng không vận hành theo thời gian của thế giới thật."

    Raven nói, giọng đều đều.

    "Nó là một lớp chồng lên ý thức."

    Ông giơ một ngón tay lên.

    "Ở giai đoạn hiện tại, với cơ thể và tinh thần của nhóc-"

    "-một giờ trong không gian đó tương đương khoảng nửa giờ ở bên ngoài."

    Tôi mở to mắt.

    "...Vậy tức là-"

    "Đúng."

    Raven gật đầu.

    "Nhóc có thể tập luyện gấp đôi người khác mà không cần bỏ học, không cần biến mất khỏi đời sống bình thường."

    Tim tôi đập mạnh hơn, vậy là tôi có thể...

    "Nhưng đừng tưởng đó là món quà."

    Raven nói ngay, như đọc được suy nghĩ của tôi.

    "Đó là con dao hai lưỡi."

    Ông hạ thấp xuống ngang tầm mắt tôi.

    "Cơ thể nhóc vẫn là cơ thể thật."

    "Ý thức nhóc mệt thì tinh thần nhóc sẽ mệt."

    "Nếu vượt quá giới hạn-"

    Raven gõ nhẹ lên thái dương tôi.

    "-thì nhóc sẽ gãy từ trong tâm trí trước đấy."

    Raven im lặng một lúc.

    Lần này, ông không trả lời ngay.

    "Vì nhóc không có lựa chọn."

    Ông nói.

    "Cerberus đã tỉnh."

    "Và từ khoảnh khắc đó, nhóc đã bị kéo ra khỏi nhịp sống của một đứa trẻ bình thường."

    Tôi cúi đầu, hai tay nắm chặt lấy chăn.

    "...Con vẫn có thể đi học.

    Vẫn có thể sống như trước, đúng không ạ?"

    Raven nhìn tôi rất lâu.

    Rồi ông nói, chậm rãi.

    "Nhóc sẽ sống như trước."

    "Nhưng cũng sẽ không còn giống như trước nữa."

    Raven im lặng thêm một lúc.

    Rồi ông quay lưng lại.

    "Ngủ đi."

    "Ngày mai nhóc vẫn phải đi học."

    Ông dừng lại một nhịp, giọng trầm xuống.

    "Và cũng từ ngày mai trở đi..."

    "...nhóc sẽ bắt đầu mệt mỏi hơn rất nhiều."

    Bóng dáng ông tan dần vào không khí.

    Căn phòng trở lại yên tĩnh như cũ.

    Tôi nằm im trên giường, mắt mở trân trân nhìn lên trần nhà.

    Bên ngoài, mọi thứ vẫn như vậy.

    Nhưng lòng tôi giờ đây lại cứ bồn chồn lo lắng.

    Không biết...

    ...

    Tương lai mình sẽ thế nào đây.

    Với suy nghĩ đó, tôi dần dần chìm vào giấc ngủ.
     
    Hightschool Dxd: Brave Heart
    chapter 16 : nhà bếp cũng là chiến trường đấy!


    Những ngày sau đó, Raven vẫn tiếp tục huấn luyện tôi đều đặn.

    Không có buổi nào là giống buổi nào, nhưng điểm chung duy nhất là...không buổi nào dễ chịu.

    Buổi sáng, tôi phải dậy sớm hơn bình thường, chịu những bài huấn luyện thể lực mà Raven bắt tôi làm, xen kẽ vào đó là những tư thế võ và các đòn thế chiến đấu.

    Hôm nào đi học buổi sáng thì cả người tôi đều rất đau.

    Không phải kiểu đau bùng nổ, mà là đau âm ỉ, lan chậm, như có thứ gì đó đang cạy từng thớ thịt từ bên trong.

    Vào những lúc đó, tôi đã thật sự nghĩ rằng bản thân sẽ có ngày cần chống gậy để đến trường sau những buổi tập đó trong tương lai.

    Tôi muốn được nghỉ tập một ngày, nhưng Raven không cho phép tôi được nghỉ ngơi thật sự trọn vẹn một ngày nào cả.

    Đôi lúc thì cũng hơi giận ông ấy thật, nhưng tôi cũng cắn răng làm theo.

    Không phải vì Raven ép, ông ấy bảo rằng nếu muốn thì tôi cũng có thể từ bỏ, vì ông cũng đâu thể tác động vật lí vơi tôi.

    Mà vì tôi hiểu—nếu tôi từ bỏ bây giờ, sẽ không có ai có thể giúp đỡ tôi nếu nguy hiểm xảy ra ở tương lai.

    Buổi chiều, sau khi tan học, Raven lại đổi cách dạy.

    Ông luôn bảo tôi thiền định sau khi tôi tắm rửa xong, một thứ mà tôi nghĩ mình không bao giờ làm được.

    Ngồi yên.

    Không nghĩ.

    Không phản ứng.

    Lần đầu tiên, tôi chỉ toàn thấy bực bội.

    Đầu óc chạy loạn, cơ thể ngứa ngáy, tim đập nhanh vô cớ.

    Raven không quát.

    Ông chỉ nói:

    “Nhóc càng không chịu được im lặng, thì thứ bên trong nhóc càng dễ nuốt chửng nhóc.”

    Sau vài ngày, tôi bắt đầu quen.

    Những suy nghĩ mông lung trước kia dần trôi nhẹ đi khi tôi tập trung vào hơi thở của mình, dần dần tôi cảm thấy bản thân thoải mái hơn.

    Bên cạnh đó, ông cũng bắt đầu cho tôi cảm nhận ma lực trong không khí mỗi lần thiền định, giúp tôi có thể thấy được dòng chảy của nó xung quanh tôi mỗi lần tôi hít thở.

    Đến buổi tối, thỉnh thoảng Raven lại đưa tôi vào không gian giấc mộng.

    Không quá thường xuyên, thường là 3 lần một tuần, mỗi lần khoảng 3 tiếng đồng hồ nếu tính theo thời gian trôi qua trong không gian đó.

    Ông dặn rất rõ rằng nếu tôi lạm dụng nó thì cũng như đang tự giết chính bản thân mình, và ông luôn nhắc đi nhắc lại điều này mỗi lần trước khi vào.

    Trong đó, tôi tập lại những gì đã học ban ngày.

    Sai thì ngã.

    Ngã thì đứng dậy.

    Không có vết thương, nhưng mệt mỏi thì là thật.

    Ngoài những buổi học chiến đấu đó ra, Raven còn bắt tôi học những thứ rất…

    đời thường.

    Giặt đồ.

    Quét nhà.

    Dọn bếp.

    Thậm chí là nấu ăn.

    “Chiến binh không tự lo được cho mình thì chỉ là gánh nặng.”

    Ông nói.

    Lúc đó tôi không hiểu hết.

    Chỉ biết rằng—

    từng chút một, Raven đang dạy tôi không chỉ cách sống sót…mà là cách tồn tại lâu dài trong một thế giới không hề dịu dàng.

    Kể cả lúc này cũng vậy...

    "Ta bảo nhóc rửa cho kỹ cái con gà đó mà, sao vẫn còn máu thế này?"

    Raven càu nhàu tôi khi vẫn còn bay lơ lửng.

    "Nhưng mà con đã rửa kỹ rồi mà?"

    "Thế tại sao nhóc không rửa bên trong ruột của nó?

    Muốn ăn cà ri hôi mùi tiết gà lắm à?"

    Tôi sau đó chỉ biết gãi đầu, rồi lại tiếp tục rửa sạch nó dù trước đó đã rửa rất kỹ nhiều lần liền.

    Hôm nay là ngày nghỉ ở trên trường, vậy nên sau khi ăn sáng và làm bài tập cho ngày thứ hai xong thì ông đã bắt tôi xin bà để cho tôi nấu bữa trưa hôm nay.

    Tất nhiên là bà của tôi đã đồng ý dù lúc đầu rất bất ngờ khi tôi nói ra, thậm chí bà còn rất cảm động khi lần đầu tôi xin vào bếp nấu cơm.

    "Tất nhiên rồi cháu yêu."

    Bà ôm tôi vào lòng

    "Nhưng mà cháu chắc chắn không thể làm một mình được, vì cháu còn nhỏ quá."

    "Vậy nên bà cũng sẽ phụ cháu một tay."

    Sau đó tôi cùng Raven đã đi ra siêu thị mini của làng để mua nguyên liệu cho món cà ri gà-món mà tôi khá thích ăn.

    Ông vừa hướng dẫn tôi chọn nguyên liệu sao cho tốt, vừa giải thích về tầm quan trọng của dinh dưỡng.

    Dù tôi lúc đó nghe mà không hiểu mấy, nhưng mà... chắc nghe lâu dần sẽ hiểu thôi, tôi nghĩ thế

    Quay lại hiện tại, sau khi tôi rửa gà thêm một lần nữa và đưa cho Raven xem, ông mới gật đầu và nói tôi đem con gà đó cho bà để bà có thể giúp tôi chặt nó ra và khử mùi cùng hầm xương nó để lấy nước dùng làm cà ri.

    Còn tôi, tôi lại bê thớt cùng rổ cà rốt, khoai tây, hành tây đã cạo vỏ cùng một thau nước lạnh ra bàn ăn nơi bà tôi không thể thấy.

    Tôi liền trèo lên một chiếc ghế, đứng cho vừa tầm thớt chuẩn bị học cắt thái.

    "Được rồi."

    Raven nói, sau đó búng tay.

    Một bộ làm bếp gồm dao, thớt cùng một số rau củ trên đó liền hiện ra.

    Raven cũng đã mặc một chiếc tạp dề cùng một chiếc mũ mà các đầu bếp hay mang khi họ làm việc.

    Giờ trông ông không khác gì một người đầu bếp chuyên nghiệp, khác xa hình ảnh người huấn luyện trước đó.

    "Nhóc nhìn cho rõ đây."

    Sau đó, ông cầm dao lên, cắt lần lượt cà rốt, khoai tây, hành tây tạo nên những miếng nhỏ rất đẹp và gọn gàng khiến tôi trầm trồ.

    Ông cắt chúng không hề nhanh, cũng không hoa mỹ.

    Nhưng từng nhát cắt đều thẳng, dứt khoát, lưỡi dao đi xuống theo một góc rất chuẩn, không hề trượt.

    "Con dao chính là vũ khí của người đầu bếp, và nhà bếp chính là chiến trường của họ."

    Raven bắt đầu nói.

    "Cả quá trình nấu ăn chính là cuộc chiến của họ, để hướng đến một chiến thắng duy nhất đó là ra một món ăn ngon."

    Tôi tập trung lắng nghe, không bỏ sót một câu từ nào.

    "Và thứ quan trọng nhất luôn phải trang bị cho một đầu bếp trước khi ra chiến trường...là kỹ năng dùng dao."

    “Giờ đến lượt nhóc.”

    Raven đặt con dao ảo xuống, liếc sang tôi.

    “Cầm dao lên.”

    Tôi hít một hơi, nắm lấy cán dao như vừa được trao một món vũ khí quan trọng.

    Tôi cố bắt chước y hệt tư thế ông vừa làm, đặt mũi dao xuống thớt rồi cắt.

    Cạch.

    Miếng cà rốt văng lệch sang một bên.

    Raven thở dài.

    “Không, không, không.”

    Ông đưa tay ôm trán.

    “Ta vừa mới nói xong mà nhóc đã quên rồi à?”

    “Con… con cắt giống thầy mà?”

    Tôi lắp bắp.

    “Giống cái dáng đứng ngu ngốc thì có.”

    Raven chỉ thẳng vào tay tôi.

    “Cổ tay cứng thế kia thì cắt thịt hay cắt luôn cả ngón tay mình đấy?”

    Ông bay sát lại, dùng tay chỉnh cổ tay tôi xuống thấp hơn.

    “Thả lỏng.

    Dao không phải để chém, mà để dẫn.”

    Tôi làm lại lần nữa.

    Cạch.

    Miếng khoai tây lần này không văng, nhưng méo hẳn một bên.

    Raven nheo mắt.

    “…Nhóc đang thái rau hay đang tra tấn nó vậy?”

    “Con xin lỗi…”

    “Xin lỗi không làm rau thẳng lại được.”

    Ông càu nhàu.

    “Làm lại.”

    Tôi cắn môi, tập trung hơn, cắt chậm lại.

    Lần này, miếng cà rốt ra hình khối tử tế hơn một chút.

    Raven im lặng vài giây.

    “…Được.”

    Tôi ngẩng lên, mắt sáng rỡ.

    “Nhưng đừng mừng sớm.”

    Ông nói tiếp, giọng đều đều.

    “Với tốc độ này, đến lúc nhóc lớn lên thì mới thái xong nồi cà ri hôm nay.”

    “…Thầy!”

    Raven khẽ hừ một tiếng, quay đi.

    “Tiếp tục đi.

    Nhà bếp không thương xót ai đâu.”

    Và thế là tôi lại tiếp tục cắt dưới sự hướng dẫn của Raven, dù chủ yếu ông càu nhàu tôi là chính.

    Phải mất khoảng gần một tiếng đồng hồ sau thì tôi mới xong cái rổ rau củ nhỏ đó, và tất nhiên là không có cái nào trông đẹp hoàn toàn cả.

    Sau đó, tôi đem rổ rau củ đến chổ bà của tôi để bà có thể đem nó đi hầm chung với lại nước hầm gà.

    Bà cũng lại thể hiện sự bất ngờ khi tôi cắt thái được đống rau củ đó, không ngừng xoa đầu tôi khen ngợi khiến tôi rất vui dù tôi cắt rất lâu.

    Khoảng hai tiếng đồng hồ tính luôn khoảng thời gian tôi sơ chế nguyên liệu và nêm nếm theo hướng dẫn của Raven, cuối cùng tôi cũng hoàn thành được nồi cà ri gà.

    Mùi thơm lan khắp căn nhà nhỏ, quyện giữa vị béo của khoai tây, vị ngọt của cà rốt và mùi cay nhẹ quen thuộc khiến bụng tôi réo lên từ lúc nào không hay.

    Tôi múc cà ri ra dĩa, chan đều lên cơm nóng, rồi bưng lên bàn.

    Ông nhìn tôi có hơi bất ngờ.

    Có lẽ vì đây là lần đầu tiên tôi chủ động nấu một bữa ăn hoàn chỉnh như vậy.

    “Cháu làm hết đó hả?”

    Ông hỏi, giọng vừa ngạc nhiên vừa lo lắng.

    “Dạ…”

    Tôi gãi đầu.

    “Bà phụ con chặt gà thôi ạ.”

    Ông nghe thế thì liền cười, cầm muỗng lên ăn thử một miếng.

    Bà cũng theo đó mà nếm.

    Tôi ngồi đối diện, lưng thẳng mà tim thì đập thình thịch, không hiểu sao còn căng thẳng hơn cả lúc tập với Raven.

    Rồi ông gật đầu.

    “Ngon đấy.”

    Bà cũng mỉm cười.

    “Ngon thật.

    Cháu nêm vừa miệng lắm.”

    Nghe vậy, tôi mới thở ra một hơi thật nhẹ mà chính mình cũng không nhận ra đã nín từ lúc nào.

    Trong lúc ông bà bắt đầu ăn, tôi đứng dậy, lặng lẽ quay lại bếp.

    Tôi múc thêm một phần cơm nữa.

    Cũng là cơm trắng, cũng là cà ri gà, tôi bày biện cẩn thận như những gì Raven đã chỉ—không cần đẹp, nhưng phải gọn.

    Rồi tôi mang ra, đặt cạnh chỗ ngồi của mình.

    Raven đang bay lơ lửng phía trên bàn ăn, khoanh tay như mọi khi.

    Khi nhìn thấy cái dĩa đó, ông khựng lại.

    “…Nhóc làm gì vậy?”

    Ông hỏi.

    Tôi hơi ngập ngừng.

    “…Dạ… cái này là cho thầy.”

    Raven bất ngờ sau khi tôi nói, khuôn mặt ông thể hiện đầy sự khó hiểu.

    Tôi cúi đầu, nói nhanh hơn một chút, như sợ nếu nói chậm thì sẽ đổi ý.

    “Con biết là thầy không ăn được.”

    “Nhưng mà… con vẫn muốn làm.”

    Tôi siết nhẹ tay.

    “Vì nếu không có thầy, chắc con cũng không thể làm được đến mức này.”

    Không khí chợt yên lặng đi.

    Raven không nói gì.

    Ông đứng yên trên không trung, lâu hơn bình thường.

    Rồi đột nhiên...khoé miệng ông liền cong lên.

    “Hahahaha!”

    Tiếng cười vang lên, to và rõ, khiến tôi giật mình ngẩng lên.

    Raven cười lớn đến mức cả người ông rung nhẹ.

    “Nhóc đúng là…”

    Ông hạ thấp xuống, rồi—trong một khoảnh khắc mà tôi không kịp hiểu—ông ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh tôi.

    Dĩ nhiên, ông bà không nhìn thấy gì.

    Nhưng tôi thì thấy rất rõ.

    Raven chống cằm, nhìn đĩa cà ri gà trước mặt, ánh mắt không còn sắc như thường ngày.

    “Ta không ăn được ở đây.”

    Ông nói, giọng đã dịu hơn.

    “Nhưng nhóc có thể tái hiện lại nó giúp ta.”

    Ông liếc sang tôi.

    “Trong [không gian giấc mộng].”

    Tôi sững người.

    “…Thật ạ?”

    “Ừ.”

    Raven đáp.

    “Mùi, vị, cảm giác,...

    Nhóc có thể tái tạo lại nó để ta có thể thưởng thức khi chúng ta ở trong [không gian giấc mộng]”

    Ông cười nhạt.

    “Nhóc không uổng công đâu.”

    Nghe vậy, tôi không biết vì sao mà trong lòng lại thấy vui đến lạ thường.

    Không phải kiểu vui vẻ ồn ào.

    Mà là kiểu nhẹ nhõm.

    Tôi nhìn xuống dĩa cơm của mình, rồi lại liếc sang cái dĩa đặt cho Raven.

    “…Vậy lần sau,” tôi nói nhỏ.

    “Con sẽ nấu ngon hơn nữa.”

    Raven hừ một tiếng.

    “Đừng có làm quá.”

    Rồi ông nói thêm, giọng trầm xuống một chút:

    “Nhưng ta sẽ chờ.”

    Bữa ăn tiếp tục diễn ra như mọi ngày.

    Ông bà vừa ăn vừa nói chuyện, căn nhà nhỏ vẫn yên bình như trước.

    Chỉ là… tôi biết rất rõ.

    Có một thứ gì đó, dù rất nhỏ—

    nhưng đã thay đổi.
     
    Hightschool Dxd: Brave Heart
    chapter 17: không còn là người đứng ngoài nữa...


    Thời gian cứ thế dần trôi, tôi vẫn tiếp tục được Raven huấn luyện chiến đấu và dạy các kỹ năng sống khác nhau.

    Thấm thoát thời gian đã trôi qua hơn một năm, hiện tại tôi đang là học sinh lớp 4 tiểu học.

    Cơ thể tôi giờ đây cũng không còn quá gầy gò và thấp bé như trước đây, giờ đây nó đã trở nên rắn chắt và cao lớn hơn một chút, nhưng không đồng nghĩa với việc nó có nhiều cơ bắp mạnh mẽ như những anh hùng mà tôi hay xem ở nhà.

    Tôi cũng đã có khả năng hấp thụ ma lực tốt hơn bằng phương pháp châm cứu, cưỡng ép mở đường dẫn ma lực lên toàn bộ cơ thể.

    Nhưng nó vữa chưa hoàn toàn ổn định, tôi vẫn phải mất một chút thời gian để vận nó và không thể giữ liên tục được.

    Nhưng thứ thay đổi lớn nhất trong tôi bây giờ lại khác...

    "COI CHỪNG!!!!!!!"

    Một quả bóng chày liền bay về hướng của tôi với tốc độ khá nhanh, nhưng tôi đã dễ dàng bắt nó lại ở trên không trước khi bay thẳng vào mặt của tôi.

    Một cầu thủ ném bóng trạc tuổi ở sân đã đi đến chổ của tôi, rối rít cuối đầu xin lỗi liên tục.

    "Xin lỗi nha!"

    Cậu ấy chấp hai tay lại "Đội của mình đang luyện tập cho cuộc đấu giao hữu tại làng bên, nên mong cậu thông cảm một chút nha"

    Tôi liền vẫy tay, rồi trả lại quả bóng chày

    "Không sao đâu" tôi đáp "Mấy cậu nhớ chú ý người đi đường xung quanh là được, làng của mình cũng nhiều người già lắm."

    "Cảm ơn nha" cậu ấy cuối đầu.

    "À mà..."

    "Lúc nảy cậu bắt bóng kiểu gì mà hay thế?

    Cậu có muốn gia nhập clb bóng chày của mình không?"

    Mắt của cậu ta sáng lên khi nhớ lại cú chụp bóng bằng một tay của tôi.

    "Xin lỗi nhé."

    Tôi lắc đầu "Mình hay bận công việc nhiều lắm.

    Với lại cú khi đó có khi là ăn may thôi."

    "Vậy sao..."

    Khuôn mặt cậu ấy hơi sị xuống

    "Tiếc quá, đội của mình hiện đang thiếu một người bắt bóng, nên luôn tìm kiếm người vào vị trí đó những ngày gần đây trước khi trận giao hữu diễn ra..."

    Tôi sau đó có an ủi và động viên cậu ấy trước khi cả hai tạm biệt.

    "Ho~" "Ăn may à..."

    Raven bay theo sát tôi, vừa khoanh tay vừa nở một nụ cười trông khá...tự hào.

    "Thôi đi mà thầy" tôi đáp "Con không muốn bị nổi bật đâu."

    Quả thật, khi bóng bay tới thì tôi đã nhìn ra đường bay và thời điểm bóng sẽ chạm mặt tôi, việc của tôi chỉ là cắt đường bay đó bằng cách nâng tay lên đường bay đó rồi bắt lại thôi.

    "Con người cần một khoảng thời gian luyện tập rất dài thì mới có được kỹ năng đó đấy, nhóc nên cảm thấy tự hào đi.

    Tất nhiên là đừng quá tự cao."

    "thầy thật là..."

    Tôi cố tình lờ đi lời nói của ông, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng tôi cũng có chút tự hào.

    Buổi chiều hôm đó trôi qua rất bình thường.

    Tôi vẫn tan học đúng giờ, nhìn những đứa bạn đi bộ về đầu làng, vẫn nghe tiếng ve kêu râm ran trên những hàng cây cũ kỹ ven đường.

    Không có gì khác lạ.

    Không có dấu hiệu nào báo trước.

    Cho đến khi tôi rẽ vào con đường đất dẫn về nhà.

    Một cái bóng đen đáp xuống bờ rào gỗ trước cổng.

    Tôi khựng lại theo bản năng.

    Có một con quạ đang đứng đó.

    Lông nó đen sẫm, không ánh tím, không ánh xanh như quạ thường.

    Mà là một màu đen…

    đặc — như thể ánh sáng chạm vào rồi bị nuốt mất.

    Nó không kêu, chỉ nghiêng đầu nhìn tôi.

    Tim tôi đập mạnh hơn một nhịp.

    “…Raven?”

    Tôi gọi khẽ.

    “Không phải ta.”

    Giọng Raven vang lên sau lưng tôi, trầm xuống hiếm thấy.

    Con quạ giơ một chân lên.

    Buộc vào đó là một ống giấy nhỏ, niêm phong bằng sáp đỏ, khắc một ký hiệu lạ mà tôi chưa từng thấy — nhưng vừa nhìn, tôi đã thấy khó chịu.

    Như thể ký hiệu đó… không dành cho người nhìn.

    Con quạ thả ống giấy xuống đất, rồi dang cánh.

    Trước khi bay đi, nó nhìn tôi thêm một lần nữa.

    Không phải ánh mắt của loài chim.

    Mà là ánh mắt của một kẻ đang đánh giá.

    Tôi đứng im vài giây, rồi cúi xuống nhặt ống giấy lên.

    Cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.

    “Vào nhà trước đi.”

    Raven nói nhỏ.

    “Đừng mở ở đây.”

    ##########################################

    Trong phòng.

    Tôi ngồi trên giường, hai tay cầm ống giấy nhỏ, lòng bàn tay ướt mồ hôi.

    Raven ngồi ngay bên cạnh tôi, khoanh tay.

    “Thở đều.”

    Ông nói.

    “Chỉ là giấy mực thôi.”

    Tôi nuốt khan, bẻ lớp sáp niêm phong.

    Bên trong là một tờ giấy mỏng, chữ viết gọn gàng, thẳng hàng, không thừa không thiếu.

    Không có lời chào.

    Chỉ có nội dung...và tên người gửi.

    Chúng ta đã quan sát.

    Vật chứa tồn tại ổn định, nhưng biểu hiện quá thấp.

    Thực thể Cerberus không được phép nằm ngoài tầm kiểm soát.

    Nếu trong thời gian tới, không có sự thể hiện xứng đáng —

    Chúng ta sẽ tiến hành cưỡng chế thu hồi Sacred Gear.

    Vật chứa sẽ bị loại bỏ để ngăn chặn rủi ro.

    -Azazel-

    Tôi đọc xong.

    Rồi đọc lại.

    Rồi đọc lần thứ ba.

    “…Loại bỏ?”

    Giọng tôi nhỏ hẳn đi.

    “Là… giết ạ?”

    Raven không trả lời ngay.

    Ông nhìn tờ giấy, ánh mắt tối lại.

    “…Ừ.”

    Ông nói.

    “Hiểu đơn giản thì là vậy.”

    Ngực tôi thắt lại.

    Tôi mới… chỉ là một đứa nhóc.

    Tôi chưa làm gì cả.

    Tôi thậm chí còn chưa biết dùng cái thứ trong tay mình để làm gì.

    “…Con đâu có muốn thứ này.”

    Tôi nói, giọng run nhẹ.

    “Con cũng đâu có xin nó…”

    Raven quay sang nhìn tôi.

    “Thế giới này không hỏi xem nhóc có muốn hay không.”

    Ông nói thẳng.

    “Nó chỉ hỏi nhóc có giá trị hay không.”

    "Nhưng mà..."

    Tôi nhìn vào chữ ký ở cuối tờ giấy "Azazel là ai?

    Ông ta muốn gì từ con?"

    "Là sếp của ta..."

    Raven đáp

    "Ông ta là nhà khoa học có chút ám ảnh về việc nghiên cứu và tạo ra Sacred gear, và cũng là người đứng đầu của phe thiên thần sa ngã."

    "Kể cả cái thứ nhóc đang mang cũng là một sản phẩm của hắn..."

    "Có lẽ ông ta muốn lấy được nhiều dữ liệu hơn từ nhóc...

    Vì nhóc có thể được xem là cá thể duy nhất tương thích với lại Cerberus gear mà không có phản phệ gì quá nhiều, ít nhất là theo suy đoán của ta."

    Tôi cúi đầu.

    Bàn tay vô thức nắm chặt tờ giấy, làm nó nhăn lại.

    “…Con phải làm sao ạ?”

    Raven im lặng một lúc.

    Rồi ông thở ra, rất nhẹ.

    “Việc này, sớm muộn gì cũng đến.”

    Ông nói.

    “Azazel không bao giờ bỏ qua một Sacred Gear như vậy.”

    Tôi ngẩng lên.

    “Thầy biết trước rồi sao ạ?”

    “Ta đoán được.”

    Raven đáp.

    “Không phải bằng chứng, mà là ta đã quá quen tính cách của hắn.”

    Ông nhìn thẳng vào tôi.

    “Và vì ta biết… nên ta đã không dạy nhóc theo cách của một đứa trẻ thông thường.”

    Tôi siết tay.

    “…Vậy bây giờ con phải chiến đấu sao ạ?”

    Raven lắc đầu.

    “Không.”

    Tôi ngạc nhiên.

    “Muốn thể hiện, không nhất thiết phải đánh nhau.”

    Ông nói chậm rãi.

    “Nhưng muốn giữ mạng, thì có một việc nhóc buộc phải làm.”

    Ông tiến lại gần tôi hơn.

    “Trước khi ta đưa nhóc đến nơi phù hợp để ‘thể hiện’ —”

    Ông dừng lại một nhịp.

    “— nhóc phải tự thỏa thuận với thứ trong tay mình.”

    Căn phòng im phăng phắc.

    “…Cerberus?”

    Tôi hỏi khẽ.

    Raven gật đầu.

    “Không phải đánh bại.”

    “Không phải khuất phục.”

    “Mà là…

    đạt được một thỏa thuận tối thiểu.”

    Tôi nuốt khan.

    “Nếu… nó không chịu thì sao ạ?”

    Raven nhìn tôi rất lâu.

    “Thì nhóc sẽ biết cảm giác thật sự của việc bị săn đuổi.”

    Ông nói.

    “Cả từ bên ngoài lẫn bên trong.”

    Tôi rùng mình.

    “…Con phải làm gì?”

    Raven quay người, đi về phía cửa.

    “Ngủ đi.”

    “…Hả?”

    “Đi ngủ.”

    Ông nhắc lại.

    “Ta sẽ đưa nhóc vào [không gian giấc mộng].”

    Ông quay đầu lại.

    “Lần này, không phải để tập luyện.”

    Ánh mắt ông trầm xuống.

    “Mà là để đàm phán với một con quái vật đã từng khiến cả thế giới phải liên minh.”

    Tim tôi đập mạnh đến mức đau cả ngực.

    “…Con có được từ chối không ạ?”

    Raven không trả lời ngay.

    Rồi ông nói, rất khẽ.

    “Nhóc đã mang nó rồi.”

    “Và thế giới đã bắt đầu để ý đến nhóc.”

    “…Từ giờ trở đi, nhóc không còn quyền giả vờ là người ngoài nữa.”

    Tôi nằm xuống giường.

    Chăn kéo lên đến cằm.

    Trần nhà tối dần.

    Trước khi ý thức trôi đi, tôi nghe Raven nói, giọng thấp nhưng chắc:

    “Ngủ đi, Buyuu.”

    “Đêm nay… nhóc sẽ gặp những kẻ đã chờ nhóc từ rất lâu rồi.”
     
    Back
    Top Bottom