Những ngày sau đó, Raven vẫn tiếp tục huấn luyện tôi đều đặn.
Không có buổi nào là giống buổi nào, nhưng điểm chung duy nhất là...không buổi nào dễ chịu.
Buổi sáng, tôi phải dậy sớm hơn bình thường, chịu những bài huấn luyện thể lực mà Raven bắt tôi làm, xen kẽ vào đó là những tư thế võ và các đòn thế chiến đấu.
Hôm nào đi học buổi sáng thì cả người tôi đều rất đau.
Không phải kiểu đau bùng nổ, mà là đau âm ỉ, lan chậm, như có thứ gì đó đang cạy từng thớ thịt từ bên trong.
Vào những lúc đó, tôi đã thật sự nghĩ rằng bản thân sẽ có ngày cần chống gậy để đến trường sau những buổi tập đó trong tương lai.
Tôi muốn được nghỉ tập một ngày, nhưng Raven không cho phép tôi được nghỉ ngơi thật sự trọn vẹn một ngày nào cả.
Đôi lúc thì cũng hơi giận ông ấy thật, nhưng tôi cũng cắn răng làm theo.
Không phải vì Raven ép, ông ấy bảo rằng nếu muốn thì tôi cũng có thể từ bỏ, vì ông cũng đâu thể tác động vật lí vơi tôi.
Mà vì tôi hiểu—nếu tôi từ bỏ bây giờ, sẽ không có ai có thể giúp đỡ tôi nếu nguy hiểm xảy ra ở tương lai.
Buổi chiều, sau khi tan học, Raven lại đổi cách dạy.
Ông luôn bảo tôi thiền định sau khi tôi tắm rửa xong, một thứ mà tôi nghĩ mình không bao giờ làm được.
Ngồi yên.
Không nghĩ.
Không phản ứng.
Lần đầu tiên, tôi chỉ toàn thấy bực bội.
Đầu óc chạy loạn, cơ thể ngứa ngáy, tim đập nhanh vô cớ.
Raven không quát.
Ông chỉ nói:
“Nhóc càng không chịu được im lặng, thì thứ bên trong nhóc càng dễ nuốt chửng nhóc.”
Sau vài ngày, tôi bắt đầu quen.
Những suy nghĩ mông lung trước kia dần trôi nhẹ đi khi tôi tập trung vào hơi thở của mình, dần dần tôi cảm thấy bản thân thoải mái hơn.
Bên cạnh đó, ông cũng bắt đầu cho tôi cảm nhận ma lực trong không khí mỗi lần thiền định, giúp tôi có thể thấy được dòng chảy của nó xung quanh tôi mỗi lần tôi hít thở.
Đến buổi tối, thỉnh thoảng Raven lại đưa tôi vào không gian giấc mộng.
Không quá thường xuyên, thường là 3 lần một tuần, mỗi lần khoảng 3 tiếng đồng hồ nếu tính theo thời gian trôi qua trong không gian đó.
Ông dặn rất rõ rằng nếu tôi lạm dụng nó thì cũng như đang tự giết chính bản thân mình, và ông luôn nhắc đi nhắc lại điều này mỗi lần trước khi vào.
Trong đó, tôi tập lại những gì đã học ban ngày.
Sai thì ngã.
Ngã thì đứng dậy.
Không có vết thương, nhưng mệt mỏi thì là thật.
Ngoài những buổi học chiến đấu đó ra, Raven còn bắt tôi học những thứ rất…
đời thường.
Giặt đồ.
Quét nhà.
Dọn bếp.
Thậm chí là nấu ăn.
“Chiến binh không tự lo được cho mình thì chỉ là gánh nặng.”
Ông nói.
Lúc đó tôi không hiểu hết.
Chỉ biết rằng—
từng chút một, Raven đang dạy tôi không chỉ cách sống sót…mà là cách tồn tại lâu dài trong một thế giới không hề dịu dàng.
Kể cả lúc này cũng vậy...
"Ta bảo nhóc rửa cho kỹ cái con gà đó mà, sao vẫn còn máu thế này?"
Raven càu nhàu tôi khi vẫn còn bay lơ lửng.
"Nhưng mà con đã rửa kỹ rồi mà?"
"Thế tại sao nhóc không rửa bên trong ruột của nó?
Muốn ăn cà ri hôi mùi tiết gà lắm à?"
Tôi sau đó chỉ biết gãi đầu, rồi lại tiếp tục rửa sạch nó dù trước đó đã rửa rất kỹ nhiều lần liền.
Hôm nay là ngày nghỉ ở trên trường, vậy nên sau khi ăn sáng và làm bài tập cho ngày thứ hai xong thì ông đã bắt tôi xin bà để cho tôi nấu bữa trưa hôm nay.
Tất nhiên là bà của tôi đã đồng ý dù lúc đầu rất bất ngờ khi tôi nói ra, thậm chí bà còn rất cảm động khi lần đầu tôi xin vào bếp nấu cơm.
"Tất nhiên rồi cháu yêu."
Bà ôm tôi vào lòng
"Nhưng mà cháu chắc chắn không thể làm một mình được, vì cháu còn nhỏ quá."
"Vậy nên bà cũng sẽ phụ cháu một tay."
Sau đó tôi cùng Raven đã đi ra siêu thị mini của làng để mua nguyên liệu cho món cà ri gà-món mà tôi khá thích ăn.
Ông vừa hướng dẫn tôi chọn nguyên liệu sao cho tốt, vừa giải thích về tầm quan trọng của dinh dưỡng.
Dù tôi lúc đó nghe mà không hiểu mấy, nhưng mà... chắc nghe lâu dần sẽ hiểu thôi, tôi nghĩ thế
Quay lại hiện tại, sau khi tôi rửa gà thêm một lần nữa và đưa cho Raven xem, ông mới gật đầu và nói tôi đem con gà đó cho bà để bà có thể giúp tôi chặt nó ra và khử mùi cùng hầm xương nó để lấy nước dùng làm cà ri.
Còn tôi, tôi lại bê thớt cùng rổ cà rốt, khoai tây, hành tây đã cạo vỏ cùng một thau nước lạnh ra bàn ăn nơi bà tôi không thể thấy.
Tôi liền trèo lên một chiếc ghế, đứng cho vừa tầm thớt chuẩn bị học cắt thái.
"Được rồi."
Raven nói, sau đó búng tay.
Một bộ làm bếp gồm dao, thớt cùng một số rau củ trên đó liền hiện ra.
Raven cũng đã mặc một chiếc tạp dề cùng một chiếc mũ mà các đầu bếp hay mang khi họ làm việc.
Giờ trông ông không khác gì một người đầu bếp chuyên nghiệp, khác xa hình ảnh người huấn luyện trước đó.
"Nhóc nhìn cho rõ đây."
Sau đó, ông cầm dao lên, cắt lần lượt cà rốt, khoai tây, hành tây tạo nên những miếng nhỏ rất đẹp và gọn gàng khiến tôi trầm trồ.
Ông cắt chúng không hề nhanh, cũng không hoa mỹ.
Nhưng từng nhát cắt đều thẳng, dứt khoát, lưỡi dao đi xuống theo một góc rất chuẩn, không hề trượt.
"Con dao chính là vũ khí của người đầu bếp, và nhà bếp chính là chiến trường của họ."
Raven bắt đầu nói.
"Cả quá trình nấu ăn chính là cuộc chiến của họ, để hướng đến một chiến thắng duy nhất đó là ra một món ăn ngon."
Tôi tập trung lắng nghe, không bỏ sót một câu từ nào.
"Và thứ quan trọng nhất luôn phải trang bị cho một đầu bếp trước khi ra chiến trường...là kỹ năng dùng dao."
“Giờ đến lượt nhóc.”
Raven đặt con dao ảo xuống, liếc sang tôi.
“Cầm dao lên.”
Tôi hít một hơi, nắm lấy cán dao như vừa được trao một món vũ khí quan trọng.
Tôi cố bắt chước y hệt tư thế ông vừa làm, đặt mũi dao xuống thớt rồi cắt.
Cạch.
Miếng cà rốt văng lệch sang một bên.
Raven thở dài.
“Không, không, không.”
Ông đưa tay ôm trán.
“Ta vừa mới nói xong mà nhóc đã quên rồi à?”
“Con… con cắt giống thầy mà?”
Tôi lắp bắp.
“Giống cái dáng đứng ngu ngốc thì có.”
Raven chỉ thẳng vào tay tôi.
“Cổ tay cứng thế kia thì cắt thịt hay cắt luôn cả ngón tay mình đấy?”
Ông bay sát lại, dùng tay chỉnh cổ tay tôi xuống thấp hơn.
“Thả lỏng.
Dao không phải để chém, mà để dẫn.”
Tôi làm lại lần nữa.
Cạch.
Miếng khoai tây lần này không văng, nhưng méo hẳn một bên.
Raven nheo mắt.
“…Nhóc đang thái rau hay đang tra tấn nó vậy?”
“Con xin lỗi…”
“Xin lỗi không làm rau thẳng lại được.”
Ông càu nhàu.
“Làm lại.”
Tôi cắn môi, tập trung hơn, cắt chậm lại.
Lần này, miếng cà rốt ra hình khối tử tế hơn một chút.
Raven im lặng vài giây.
“…Được.”
Tôi ngẩng lên, mắt sáng rỡ.
“Nhưng đừng mừng sớm.”
Ông nói tiếp, giọng đều đều.
“Với tốc độ này, đến lúc nhóc lớn lên thì mới thái xong nồi cà ri hôm nay.”
“…Thầy!”
Raven khẽ hừ một tiếng, quay đi.
“Tiếp tục đi.
Nhà bếp không thương xót ai đâu.”
Và thế là tôi lại tiếp tục cắt dưới sự hướng dẫn của Raven, dù chủ yếu ông càu nhàu tôi là chính.
Phải mất khoảng gần một tiếng đồng hồ sau thì tôi mới xong cái rổ rau củ nhỏ đó, và tất nhiên là không có cái nào trông đẹp hoàn toàn cả.
Sau đó, tôi đem rổ rau củ đến chổ bà của tôi để bà có thể đem nó đi hầm chung với lại nước hầm gà.
Bà cũng lại thể hiện sự bất ngờ khi tôi cắt thái được đống rau củ đó, không ngừng xoa đầu tôi khen ngợi khiến tôi rất vui dù tôi cắt rất lâu.
Khoảng hai tiếng đồng hồ tính luôn khoảng thời gian tôi sơ chế nguyên liệu và nêm nếm theo hướng dẫn của Raven, cuối cùng tôi cũng hoàn thành được nồi cà ri gà.
Mùi thơm lan khắp căn nhà nhỏ, quyện giữa vị béo của khoai tây, vị ngọt của cà rốt và mùi cay nhẹ quen thuộc khiến bụng tôi réo lên từ lúc nào không hay.
Tôi múc cà ri ra dĩa, chan đều lên cơm nóng, rồi bưng lên bàn.
Ông nhìn tôi có hơi bất ngờ.
Có lẽ vì đây là lần đầu tiên tôi chủ động nấu một bữa ăn hoàn chỉnh như vậy.
“Cháu làm hết đó hả?”
Ông hỏi, giọng vừa ngạc nhiên vừa lo lắng.
“Dạ…”
Tôi gãi đầu.
“Bà phụ con chặt gà thôi ạ.”
Ông nghe thế thì liền cười, cầm muỗng lên ăn thử một miếng.
Bà cũng theo đó mà nếm.
Tôi ngồi đối diện, lưng thẳng mà tim thì đập thình thịch, không hiểu sao còn căng thẳng hơn cả lúc tập với Raven.
Rồi ông gật đầu.
“Ngon đấy.”
Bà cũng mỉm cười.
“Ngon thật.
Cháu nêm vừa miệng lắm.”
Nghe vậy, tôi mới thở ra một hơi thật nhẹ mà chính mình cũng không nhận ra đã nín từ lúc nào.
Trong lúc ông bà bắt đầu ăn, tôi đứng dậy, lặng lẽ quay lại bếp.
Tôi múc thêm một phần cơm nữa.
Cũng là cơm trắng, cũng là cà ri gà, tôi bày biện cẩn thận như những gì Raven đã chỉ—không cần đẹp, nhưng phải gọn.
Rồi tôi mang ra, đặt cạnh chỗ ngồi của mình.
Raven đang bay lơ lửng phía trên bàn ăn, khoanh tay như mọi khi.
Khi nhìn thấy cái dĩa đó, ông khựng lại.
“…Nhóc làm gì vậy?”
Ông hỏi.
Tôi hơi ngập ngừng.
“…Dạ… cái này là cho thầy.”
Raven bất ngờ sau khi tôi nói, khuôn mặt ông thể hiện đầy sự khó hiểu.
Tôi cúi đầu, nói nhanh hơn một chút, như sợ nếu nói chậm thì sẽ đổi ý.
“Con biết là thầy không ăn được.”
“Nhưng mà… con vẫn muốn làm.”
Tôi siết nhẹ tay.
“Vì nếu không có thầy, chắc con cũng không thể làm được đến mức này.”
Không khí chợt yên lặng đi.
Raven không nói gì.
Ông đứng yên trên không trung, lâu hơn bình thường.
Rồi đột nhiên...khoé miệng ông liền cong lên.
“Hahahaha!”
Tiếng cười vang lên, to và rõ, khiến tôi giật mình ngẩng lên.
Raven cười lớn đến mức cả người ông rung nhẹ.
“Nhóc đúng là…”
Ông hạ thấp xuống, rồi—trong một khoảnh khắc mà tôi không kịp hiểu—ông ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh tôi.
Dĩ nhiên, ông bà không nhìn thấy gì.
Nhưng tôi thì thấy rất rõ.
Raven chống cằm, nhìn đĩa cà ri gà trước mặt, ánh mắt không còn sắc như thường ngày.
“Ta không ăn được ở đây.”
Ông nói, giọng đã dịu hơn.
“Nhưng nhóc có thể tái hiện lại nó giúp ta.”
Ông liếc sang tôi.
“Trong [không gian giấc mộng].”
Tôi sững người.
“…Thật ạ?”
“Ừ.”
Raven đáp.
“Mùi, vị, cảm giác,...
Nhóc có thể tái tạo lại nó để ta có thể thưởng thức khi chúng ta ở trong [không gian giấc mộng]”
Ông cười nhạt.
“Nhóc không uổng công đâu.”
Nghe vậy, tôi không biết vì sao mà trong lòng lại thấy vui đến lạ thường.
Không phải kiểu vui vẻ ồn ào.
Mà là kiểu nhẹ nhõm.
Tôi nhìn xuống dĩa cơm của mình, rồi lại liếc sang cái dĩa đặt cho Raven.
“…Vậy lần sau,” tôi nói nhỏ.
“Con sẽ nấu ngon hơn nữa.”
Raven hừ một tiếng.
“Đừng có làm quá.”
Rồi ông nói thêm, giọng trầm xuống một chút:
“Nhưng ta sẽ chờ.”
Bữa ăn tiếp tục diễn ra như mọi ngày.
Ông bà vừa ăn vừa nói chuyện, căn nhà nhỏ vẫn yên bình như trước.
Chỉ là… tôi biết rất rõ.
Có một thứ gì đó, dù rất nhỏ—
nhưng đã thay đổi.