trần minh hiếu, 26 tuổi.
ở cái tuổi người ta đi làm văn phòng, có người yêu, trả góp mua nhà... thì hắn lại ngồi thụp dưới chân cầu, cạnh một thằng nhóc suýt chết đêm qua.
có lẽ cũng không ai còn nhớ, hắn từng học giỏi lắm. từng là học sinh giỏi quốc gia môn văn, từng mơ làm nhà báo, từng đạp xe về khoe với mẹ tờ giấy khen đã nhàu nát vì mưa. nhưng đó là chuyện của 10 năm về trước, mẹ hắn lúc đó cười rạng rỡ, miệng còn lặp đi lặp lại mấy câu ngớ ngẩn.
vì mẹ hắn là một người đàn bà tâm thần.
bà từng rất đẹp, rất giỏi.
cho đến cái ngày lão già ấy xuất hiện. hắn không gọi lão là ba. chưa từng. không có, không cần, và không muốn có.
người đàn ông đó bước vào nhà với mùi rượu, với nắm đấm, và với những lời nói nát vụn.
chỉ sau vài năm, mẹ hắn từ một người phụ nữ lành lặn biến thành bóng ma lặp đi lặp lại duy nhất một câu:
- "hiếu ơi, chạy đi... chạy đi con."
nhưng hiếu không chạy. hắn ở lại, nhìn mẹ mình hóa điên, rồi chết trên chiếc ghế nhựa ọp ẹp sau một cơn co giật lúc nửa đêm.
và từ đó, hắn lang thang. ngủ vỉa hè, ngủ mái hiên, ăn mì tôm sống, làm mấy thứ linh tinh để sống qua ngày. và một phần trong hắn không rõ là phần người hay phần xác đã chết từ lâu rồi.
cho tới cái đêm lạnh buốt ấy. có một người rơi xuống nước như một cánh hoa bị gió giật. và bằng bản năng duy nhất còn sót lại của một kẻ đã quá quen với mất mát, hắn nhảy theo.
;
-" bán cho cháu cái này chú ơi..."
giọng hắn khàn, thấp, như thể đã lâu lắm rồi mới mở lời. trong tay chỉ có vài đồng bạc lẻ nhàu nát, nhưng ánh mắt thì nhìn chằm chằm vào ổ bánh như kẻ đói đã nhiều ngày.
ông chủ cũng không hỏi, cũng chẳng buồn nhìn kỹ.
ông chỉ lấy một ổ bánh mì, bỏ vào túi giấy rồi đặt xuống mặt bàn gỗ run rẩy.
-" 30 ngàn."
hiếu lặng thinh.
hắn cúi đầu nhìn mớ tiền lẻ, rồi nhìn ổ bánh, rồi nhìn xung quanh.
chỉ trong tích tắc một sự do dự chớp nhoáng như ánh chớp vụt qua đầu hắn.
rồi ...vút!
hắn giật lấy ổ bánh.
chạy.
chạy như thể phía sau là bóng tối đang đuổi kịp. chạy như thể ổ bánh ấy là thứ duy nhất giữa cái thế giới chẳng còn gì để giữ lại.
người bán sững người vài giây, nhưng rồi chỉ lắc đầu.
ông chẳng đuổi theo, cũng chẳng gọi lại.
hắn là thế đấy.
trần minh hiếu.
đứa trẻ từng được mẹ dạy cách làm người, nhưng rồi bị đời dạy lại cách tồn tại.
chẳng biết từ khi nào cái thói giật lấy mọi thứ không thuộc về mình đã bám rễ trong hắn.
như loài cỏ dại mọc đầy nơi không ai quan tâm, không ai nhổ bỏ.
ban đầu là mấy đồng lẻ người ta làm rơi, sau là cái ổ bánh mì, cái chai nước, rồi một lần nào đó... là cả niềm tin của người khác.
ngày trước, hắn đâu có thế.
khi mẹ hắn còn tỉnh táo, còn là người duy nhất trên đời gọi tên hắn mà không kèm theo tiếng thở dài.
bà hay ngồi khâu lại từng đường rách trên áo hắn, vừa khâu vừa kể chuyện cổ tích như sợ con trai mình quên mất thế giới vẫn còn điều tử tế.
hắn từng là đứa biết xin lỗi khi lỡ va trúng ai đó, biết dừng lại để nhặt giúp người ta rơi đồ, biết mỉm cười dù trong bụng đói meo suốt hai ngày.
hắn từng tin vào điều thiện cho đến cái ngày đó.
ngày mà người ta bảo mẹ hắn đã cứng người. ngày mà lão già trong nhà kẻ chưa từng một lần gọi hắn là con chửi rủa, đập phá, và cuối cùng...
bán sạch.
căn nhà nhỏ xíu nơi hắn và mẹ từng trú mưa được sang tay chỉ trong một buổi chiều.
hắn không được báo trước, cũng chẳng có thứ gì để giữ lại. và như vậy, hắn bị đuổi ra đường, như một món đồ lỗi thời bị vứt khỏi kệ.
từ đó, hắn sống nhờ lề đường, sống nhờ may rủi, sống nhờ cái bản năng tự vệ mà mẹ chưa kịp dạy xong.
hắn biết ăn trộm là sai.
biết chứ.
nhưng hắn cũng biết giữa cái đói và cái đúng, không phải lúc nào người ta cũng chọn được điều tốt đẹp hơn.
và nếu mẹ hắn còn sống... hắn chỉ mong, bà chưa kịp nhìn thấy hắn trở thành như bây giờ.
có thể nói, đời của hắn và em chẳng hơn kém gì nhau. hai đường thẳng song song không cắt nhau, nhưng cùng đổ bóng xuống vực sâu của sự bỏ rơi.
người còn ba, người mất mẹ.
nhưng nào ai có được thứ gọi là gia đình?
em - thằng nhỏ chỉ vừa chạm ngưỡng đôi mươi, tuổi đáng ra nên cắp sách tới trường, nên có bạn bè, có tiếng cười. vậy mà lại phải lăn lóc giữa lòng phố, gặm nhấm vỏ bánh dư và những đêm ngủ vùi dưới gầm cầu.
em chưa từng được ai nắm tay dẫn đi giữa chợ đông, chưa từng có ai dạy phải sống sao cho tử tế. chỉ biết khi bụng đói, phải đi tìm gì ăn; khi đau, phải cắn răng chịu.
còn hắn - trần minh hiếu , cái tuổi người ta thường đã có định hướng, có chỗ đứng, có lối đi riêng. vậy mà hắn vẫn lạc.không biết đi đâu, không biết sống vì ai. như con thuyền rách buồm, thả mình trôi theo dòng, mong sóng đẩy về đâu thì tới.
cả hai, tưởng chừng chẳng liên quan, lại có chung một vết thương là thiếu vắng yêu thương. một người không biết tình thân là gì.
một người từng có, rồi đánh mất trong cơn điên loạn của số phận.
họ không giống nhau ở tuổi tác, chẳng giống nhau ở cách phản ứng với cuộc đời.
nhưng giống nhau ở chỗ đều là nạn nhân của sự thờ ơ. và trong mắt cả hai, thế giới này... chưa từng là nơi để người ta nương tựa.
;
-" xin chào quý hành khách, cảm ơn đã đồng hành cùng chuyến xe buýt miễn phí. hiện tại, thời tiết tại thành phố đang chuyển mưa lớn, mặt đường trơn trượt và tầm nhìn có thể bị hạn chế. mọi người nhớ giữ ấm, che chắn cẩn thận, và đừng quên giữ khoảng cách an toàn khi xuống xe nhé.
chúng tôi mong rằng, chuyến đi hôm nay sẽ đưa quý vị về nhà một cách an toàn và yên lòng.
"
-" trạm Nguyễn Tất Thành rồi, ai xuống không?
"
tiếng phát thanh vang lên đều đặn trong khoang xe, nhưng với an, đó chỉ là những âm thanh lạ lẫm, vướng víu giữa không gian yên tĩnh. hôm nay không có gì khác biệt, không có gì để giữ lại sự chú ý của em ngoài những làn gió thổi qua khe cửa xe.
chẳng phải là vì em không muốn nghe, mà vì em chỉ biết nhìn ra ngoài, để tìm một cái gì đó có thể trôi đi cùng những suy nghĩ lặng lẽ.
khi xe dừng lại, an bước xuống, lặng lẽ như một chiếc lá rơi vào dòng nước, trôi về phía đâu cũng không rõ.
mưa đến, như một sự chờ đợi lặng lẽ mà em không thể tránh khỏi. trời sầm lại, từng hạt mưa như những giọt nước mắt rơi xuống thế gian, lạnh lẽo và cô đơn. em chưa kịp định hình chuyện gì đã xảy ra, thì mưa ập tới, như một cơn sóng mạnh kéo theo em vào dòng xoáy của nó.
đi giữa mưa, em không tìm thấy một mái che nào, chỉ có những tòa nhà cao lớn vây quanh, những ánh đèn neon lạnh lẽo không thể giúp em ấm áp.
em biết, những nơi đó không phải dành cho em. em không phải là một phần của thế giới ấy, nơi có những quy tắc vô hình mà em không bao giờ có thể chạm tới. vậy là em đi tiếp, không nói lời nào, chỉ để đôi chân dẫn lối, tìm kiếm một nơi tạm dừng, nơi em có thể lẩn trốn khỏi thế giới này một lúc.
và rồi, giữa những ngôi nhà vô hồn, một căn nhà hoang hiện ra. không có ánh sáng, không có tiếng động, chỉ có bức tường cũ kĩ, như một chiếc vỏ sò trống rỗng nằm giữa đại dương im lìm.
em bước vào, không cần suy nghĩ, như thể đây là điểm dừng cuối cùng của hành trình này. không phải vì đây là nơi em muốn dừng lại, mà vì em biết, đôi khi phải bỏ lại tất cả mọi thứ phía sau để tìm một chỗ yên bình. dù chỉ là tạm thời.
căn nhà hoang ấy, có thể chẳng bao giờ trở thành nhà, nhưng trong khoảnh khắc này, nó là nơi duy nhất em có thể tạm dừng lại, để nghe tiếng mưa rơi và nghĩ về những gì đã qua.
em phát hiện ra, hóa ra chẳng chỉ mình em biết đến nơi này...
-"gì đấy...?"
tiếng nói ấy không lạ, là hắn. cái tên mà em nhớ như in từ hai ngày trước, khi em còn đứng bên chân cầu, giờ lại vô tình xuất hiện ở đây, dưới mái hiên tạm bợ này. chán thật.
thành an khẽ nheo mắt, khó chịu nhìn hắn. người đã ướt sũng, tóc tai rối bù như thể mới vừa tắm trong cơn mưa, nhưng dù sao đi nữa, em chẳng muốn ngồi chung với hắn trong cái không gian bức bối này.
có lẽ là vì quá mệt mỏi rồi, quá mệt mỏi để phải đối diện với một con người luôn thích nhúng tay vào mọi chuyện, lúc nào cũng lo lắng cho người khác, như thể thế giới này có thể cứu vớt nhau bằng những lời nói sáo rỗng.
em định rời đi ngay lúc ấy, bước chân chuẩn bị đưa đi thì... hắn lại giữ cánh tay em. không mạnh mẽ, không gấp gáp, chỉ là một cái nắm không thể tránh khỏi, như thể hắn biết nơi này cũng không phải là nơi để em đơn độc, như thể hắn muốn chia sẻ cái góc tối này với em.
"đừng đi..."
giọng hắn nhẹ, như một làn sóng vỗ về bờ cát. nhưng thành an lại cảm thấy, cái sự chia sẻ ấy như thể một cơn sóng lạ, vừa đủ mạnh để kéo em lại nhưng cũng đủ nhẹ để không khiến em cảm thấy bị áp lực.
em đứng đó, giữa sự giằng co giữa việc tiếp tục đi và việc dừng lại, giữa việc giữ khoảng cách và việc chấp nhận cái sự im lặng này.
-" cũng biết tìm chỗ trú vậy, sao còn rời đi?"
-" chuyện nhà anh?" an cất tiếng...
giọng em lạnh lùng, nhưng không quá khô khốc. em không muốn mình trở nên quá cứng nhắc, nhưng cũng chẳng muốn mở lòng ra với ai.
sự im lặng giữa hai người này như một cái hố sâu không đáy, mỗi lần có ai đó cất lời, lại như tạo ra một vết nứt mới trong bức tường đang cố gắng che giấu mọi thứ.
-"mưa to mà, ngồi đây đi. xong tao cho mày đi đâu thì đi, đố mày tìm được một chỗ như này."
thành an nghe vậy, không trả lời ngay. câu nói của hắn chẳng hẳn là một lời mời, mà là một sự thật khô khốc mà em không thể phủ nhận. cái không gian này dù cũ kĩ, tồi tàn, nhưng ít ra nó vẫn che chở được em khỏi mưa.
rồi em cũng dần cảm nhận được cái lý do tại sao hắn lại bảo thế, dù không muốn thừa nhận, có lẽ hắn nói đúng.
lòng em từ từ dịu xuống, như cái cơn mưa ngoài kia dần tạnh. em hít một hơi dài, rồi từ từ hạ mình xuống nền đất lạnh lẽo, không nói không rằng, cứ thế ngồi im, như thể không còn quan tâm đến bất cứ ai hay điều gì xung quanh.
em chọn cách để sự hiện diện của hắn mờ đi, như thể hắn chỉ là một phần phông nền trong câu chuyện mà em đã quá mệt mỏi để tiếp tục.
căn nhà hoang này, dù có trông thảm hại đến đâu, cũng vẫn có một chút gì đó cho em cảm giác an toàn. trần nhà, không đẹp đẽ gì, lỗ chỗ những vết nứt lớn, ánh sáng xuyên qua làm những mảng bóng đổ lên nền đất ẩm ướt.
mấy tấm tường bên cạnh đã nứt nẻ, sắp đổ sập, và cửa thì cứ như sắp bị cuốn trôi đi cùng với những trận mưa dài. mọi thứ ở đây đều tàn tạ, đổ nát, như chính cái tâm hồn đang ngồi trong đây vậy.
nhưng dù vậy, nó vẫn là nơi duy nhất mà em có thể dừng lại. trong khoảnh khắc ấy, thành an chẳng còn quan tâm đến việc những mảng vữa bong tróc hay chiếc cửa sổ ọp ẹp kia nữa, mà chỉ muốn cho mình một giây phút yên tĩnh, dù chẳng bao giờ có thể tìm được sự yên bình thực sự.
-" ướt thì nhích vào đây này "
-" không thích "
-" đã ai làm gì mày đâu mà căng thế?"
-" ..."
-" nhìn mày tao đoán chắc cũng như tao ha?"
-" cái đầu anh "
-" ơ? mấy tuổi mà hỗn vậy? nhìn chắc tầm mười mấy nhỉ?"
-" không biết "
-" ăn bánh không? mới mua ấy"
-" ăn một mình đi, không ăn đồ ăn trộm"
-" ăn trộm- trộm gì!!? tao mua bằng tiền của tao đấy nhé? không ăn thì đừng sủa bậy "
em im lặng
hiếu nhún vai, ánh mắt vẫn không rời khỏi bánh mì trong tay, rồi cười khẩy. cái cách hắn ăn nói, vô lo vô nghĩ như thể chưa từng trải qua bất cứ thứ gì ngoài cái sự cứng đầu của mình. thành an không biết nói gì nữa, chỉ có thể lặng lẽ nhìn hắn như nhìn một kẻ điên khùng.
-"mày im lặng thế này, sợ tao à?"
an không đáp, chỉ im lặng. cái sự im lặng ấy kéo dài như chiếc bóng, chẳng ai rõ ràng biết rằng nó là sự đồng ý hay từ chối. nhưng hiếu thì vẫn tiếp tục, dường như không quan tâm đến câu trả lời, cứ buông những lời ra như một cách lấp đầy cái khoảng không giữa hai người.
hiếu ngả người ra sau, chống tay lên nền gạch ẩm mốc, giọng nói pha một chút giễu cợt nhưng không có ý ác.
-" ừ, tao đi ăn trộm đấy "
...
-"mày nghĩ là mày khác tao hả? nghĩ kỹ lại đi. mày cũng đói, mày cũng trốn mưa, mày cũng chẳng có nơi nào để về... mày ngồi đây cạnh tao, vậy là giống nhau rồi."
hắn liếc nhìn an, rồi bật cười, tiếng cười khàn khàn, không lớn nhưng nghe như xé vào không khí lạnh.
-"mày không biết tuổi mình, không nhớ ngày sinh, sống như ma lang thang, vậy còn bày đặt chê tao trộm vặt?"
an im lặng, như mọi khi.
-"tao cũng từng ghét mấy thằng trộm. mẹ tao ghét, nên tao ghét theo. rồi khi đói quá, tao hiểu ra là, người ta chỉ ghét khi người ta chưa bị đói thôi.
hiếu đặt ổ bánh xuống một góc giữa hai người, rồi xoay mặt sang bên khác, chẳng ép, cũng chẳng nói thêm gì nữa.
hai bóng người nhỏ ngồi thu mình nơi góc căn nhà hoang, quay lưng lại với nhau như hai kẻ xa lạ vô tình trú cùng một cơn giông. bức tường loang lổ phía trước họ bị thủng một mảng lớn, lộ ra mưa trắng trời đang trút xuống, từng giọt xuyên qua bóng tối như kim chỉ, lạnh và bén.
nước mưa tạt vào nền đất, bắn lên từng giọt nhỏ li ti vương lên mép áo, ngấm vào vạt quần, nhưng chẳng ai nhúc nhích. hắn ngồi co gối, hai tay ôm lấy cổ chân, mắt không nhìn em nhưng ánh nhìn vẫn giữ về phía em, phía cái dáng người nhỏ xíu đang run nhẹ từng cơn như một chiếc lá rụng muộn.
không ai lên tiếng, không khí đặc quánh như thể mọi lời nói đều bị mưa nuốt chửng trước khi bật ra. chỉ có tiếng thở đều đều của cả hai hoà cùng tiếng gió, tiếng mưa, tạo thành một bản nhạc buồn lặng lẽ của những kẻ không nơi chốn.
hắn biết, em không phải tình cờ. cái dáng gầy, ánh mắt rỗng, bước chân lảo đảo, tất cả đều đúng như đêm ấy. hắn nhận ra em ngay từ ánh nhìn đầu tiên, nhưng chẳng nói. không phải vì sợ em chối bỏ, mà bởi vì hắn biết... có những người, họ không muốn bị nhắc lại những khoảnh khắc mình đã gục ngã.
nên hắn chỉ ngồi đó, lặng thinh. như thể một ai đó đang đợi điều gì. hoặc đang gìn giữ một điều gì. như thể nếu nói ra, mọi thứ sẽ vỡ mất.