Khác hieugav | tự kỉ

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
106,781
Điểm tương tác
0
Điểm
0
393111675-256-k122361.jpg

Hieugav | Tự Kỉ
Tác giả: imyourpiu
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

•lowercase ;

" em chỉ cần một lý do, một cái cớ để được buông tay, để không phải tiếp tục sống trong một thế giới mà em chẳng còn tìm thấy sự ý nghĩa nào nữa. em chỉ muốn kết thúc, để không còn phải cảm nhận những ngày tháng tăm tối, những đêm dài không có lối thoát, những suy nghĩ nặng nề cứ đè lên tâm hồn em."

• không cổ xuýt những hành động trong văn, toàn bộ đều là viễn tưởng và không có thật ngoài đời



negav​
 
Có thể bạn cũng thích
  • | Zerlu | | FAIRY TAIL | |CHO PHÉP TÔI ĐƯỢC YÊU EM...
  • wonsoon | con đường tuyết
  • [13cs | AllAries | BL] Dẫn Lối Tinh Thần
  • |DofCro| Nhảm Nhí Về OTP Của Tôi
  • DROP [DraHar] | trách nhiệm đến cùng | ABO
  • [HieuAn/HieuGav] Bóng Ma Nhà Họ Trần
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Hieugav | Tự Kỉ
    intro


    tự kỷ

    ;

    lời mở đầu

    char: trần minh hiếu & đặng thành an.

    _____________________

    phải.

    em sẽ tìm mọi cách để rời xa thế gian này, sẽ làm tất cả những gì có thể để biến cuộc đời này thành một thứ tàn lụi, không còn chút gì đẹp đẽ hay hy vọng.

    mỗi bước đi trong cuộc sống chỉ khiến em cảm thấy như mình đang lạc vào một vòng xoáy vô tận, nơi những nỗi đau cứ quấn chặt lấy em, không thể thoát ra. em không cần gì cả, em chỉ muốn biến mất, không còn tồn tại trong thế giới này nữa.

    em nghĩ đến biển. biển rộng lớn, mênh mông, lạnh lẽo. có thể mình sẽ chỉ là một bóng mờ chìm vào trong đó, để không ai còn nhận ra em nữa.

    hoặc một đám lửa, một ngọn lửa mạnh mẽ thiêu rụi mọi thứ, khiến em tan biến trong cơn cuồng loạn của ngọn đuốc đang cháy. có lẽ như vậy, em sẽ không còn cảm nhận được nỗi đau đớn nữa, sẽ không còn phải gánh chịu những tổn thương mà cuộc sống này ban tặng.

    hoặc sẽ là tầng thượng của một căn hộ nào đó, nơi em có thể nhìn ra thành phố, cảm nhận sự yên tĩnh mà cũng đầy hoang vắng. từ đó, em có thể bước ra ngoài, nhẹ nhàng như một làn gió, để không còn ai biết đến sự tồn tại của em.

    nơi nào cũng được, chỉ cần không còn ai có thể nhìn thấy em nữa, không còn ai phải chịu đựng những đau khổ mà em đang mang. chỉ cần được giải thoát khỏi sự nặng nề của cuộc sống này, khỏi những nỗi cô đơn, bất lực và tuyệt vọng mà em đã gánh chịu suốt bấy lâu.

    em chỉ cần một lý do, một cái cớ để được buông tay, để không phải tiếp tục sống trong một thế giới mà em chẳng còn tìm thấy sự ý nghĩa nào nữa. em chỉ muốn kết thúc, để không còn phải cảm nhận những ngày tháng tăm tối, những đêm dài không có lối thoát, những suy nghĩ nặng nề cứ đè lên tâm hồn em.

    nhưng mà an à.

    chết không phải là hết.

    từng giây phút trôi qua là những tia hy vọng nhỏ nhoi mà anh luôn dành cho em.

    chết,

    hiếu sẽ không thể nhìn lại em.

    chết,

    hiếu sẽ chẳng còn nghe được giọng nói của em.

    chết,

    hiếu sẽ chẳng được ôm em.

    và chết,

    là lúc anh biết mình đã mất đi một người anh yêu.
     
    Hieugav | Tự Kỉ
    1. tiếng gọi từ phía rìa thế giới.


    đặng thành an, em ấy ngốc lắm.

    cây cầu đêm đó lạnh như một nhát dao cùn, cứa chậm vào da thịt, không làm bật máu nhưng đau nhức âm ỉ. em đứng đó, bé nhỏ và lạc lõng, như một mẩu tro tàn sót lại sau trận cháy lớn, run rẩy trong gió, muốn tan ra thành bụi bất cứ lúc nào.

    dưới chân em, những mảnh đá lát đường lồi lõm như bẫy, từng khe nứt nẻ như những cái miệng nhỏ thì thầm điều gì đó mà chỉ có em nghe thấy. em cúi đầu, đôi bàn tay buông thõng, những ngón tay co giật nhè nhẹ như một con rối đứt dây, không còn biết phải bám víu vào đâu.

    cơn gió từ mặt sông bốc lên, nồng mùi rỉ sét, hối hả như một bàn tay vô hình níu lấy em, thì thào dụ dỗ em tiến về phía trước. em không chống cự. bước chân em dịch từng chút một, như thể chỉ cần một cái thở dài cũng đủ đẩy em qua rìa vực thẳm.

    mái tóc em bay loạn, bết cả vào mặt, vào môi, nhưng em không buồn gạt đi. mắt em trống rỗng, phản chiếu một bầu trời mục nát, không ánh sao, không hy vọng. từng sợi thở yếu ớt bay khỏi môi, như thể em đang dần tan biến vào trong cái lạnh đang bủa vây lấy thân hình nhỏ bé ấy.

    phía dưới, nước sông đen ngòm, cuộn mình như một con thú hoang đói khát, ngẩng đầu chờ đợi. mỗi tiếng sóng vỗ vào bờ vang lên như tiếng rên rỉ, như tiếng gọi âm thầm từ lòng đất. và giữa tất cả những âm thanh ấy, an chỉ còn lại tiếng tim mình, đập yếu ớt như một ngọn đèn cạn dầu.

    em ngẩng đầu lần cuối, đôi mắt không mang theo ước nguyện, cũng chẳng còn hối tiếc. chỉ là một cái nhìn lặng lẽ, như thể em đã thôi đòi hỏi thế gian này phải dịu dàng với mình.

    và rồi, mọi thứ như lặng đi.

    chỉ còn lại một dáng hình bé nhỏ chênh vênh trên cây cầu bạc màu, và một thế giới đang chờ để nuốt trọn em vào bóng tối.

    nhưng em lại không khóc, như thể em đã thật sự quyết định lựa chọn con đường này, ánh mắt vô hồn của em tựa như một con rối đang bị thế lực nào đó điều khiển.

    thành an không biết ngày sinh của mình, cái tên của em cũng từ đâu đó xuất hiện, mơ hồ như một vết mực loang trên tờ giấy cũ. không ai nhớ, không ai gọi, chỉ có em lặng lẽ tồn tại giữa thế gian này như một nhánh cỏ hoang mọc lạc trong khu vườn bị lãng quên.

    em từng hỏi, nhưng những câu trả lời chỉ toàn là những cái lắc đầu, những ánh mắt né tránh, như thể sự hiện diện của em là điều gì đó quá đỗi phiền phức để người ta phải giải thích. qua từng ngày, từng mùa, từng cơn mưa đổ xuống rồi tạnh đi, em lớn lên trong một khoảng trống không hình thù, không có ngày bắt đầu và dường như cũng chẳng cần một cái kết.

    và rồi em gieo mình giữa những làn nước lạnh.

    không một tiếng động, không một lời tạm biệt. chỉ có bóng em rơi xuống, nhẹ như một cánh hoa lìa cành, chìm vào mặt nước đen đặc đang mở rộng vòng tay chờ đón.

    một khoảnh khắc ngắn ngủi, như thể cả thế giới cũng ngừng thở. gió khựng lại, trời đêm nén chặt, mặt sông rung lên thành những vòng tròn nhỏ lặng lẽ lan ra, loang dần rồi biến mất như thể chưa từng có ai hiện diện.

    thành an cứ thế chìm xuống, như một viên đá nhỏ rơi vào đáy vực, không tiếng vang, không ai hay biết. mọi thứ quanh em nhòe nhoẹt, đứt gãy, những mảnh ký ức mơ hồ cũng bị nước cuốn đi, rơi rớt đâu đó giữa lòng sông lạnh ngắt.

    lòng sông rộng như một tấm thảm tang lạnh lùng, cuộn lấy em vào những nếp gấp sâu không thấy đáy. những ngón tay tê dại của em buông thõng, để mặc cho dòng nước cuốn đi, như một cánh chuồn chuồn già nua rụng cánh giữa mùa đông quên mất lối về.

    thế nhưng, trong giữa cơn lũ tối đen ấy, tựa như có một nhành rễ cây mọc ngược từ đáy vực lên, quấn lấy cổ tay em, không siết chặt, cũng chẳng buông rời. một sự níu giữ mong manh, như hơi thở của ai đó vừa lạc mất trong cơn mơ mùa cũ, vô tình quấn vào giấc ngủ cuối cùng của em.

    những vòng nước quanh người em đột ngột đổi chiều, không còn đơn điệu cuốn xuống mà bối rối xoáy thành những lối đi chồng chéo, như thể có bàn tay vô hình đang xoay chuyển lối em rơi.

    trên kia, ở tận cùng một tầng sáng rất xa, có thứ gì đó chao nghiêng, loang như một mảnh trăng vỡ đang chìm dần. một vệt sáng mơ hồ, không gọi tên được, nhưng chạm khẽ vào mi mắt em bằng thứ hơi ấm rất xa xăm.

    rồi em nghe thấy, hoặc có thể chỉ là em tưởng tượng ra thôi một tiếng đập cánh bối rối, một tiếng bước chân hụt hơi chạy qua ngàn lớp nước, những âm thanh rạn nứt như thể cả thế giới đang nứt toác để tìm kiếm em.

    bàn tay của em, trong vô thức, co lại.

    có một cơn gió ngược, rất nhẹ, thổi qua sống lưng em không lạnh, không lạnh nữa như thể đâu đó có ai đó vẫn còn đang đứng gọi em về phía những ngày chưa kịp tan vỡ.

    và giữa khoảnh khắc ấy, trước khi mọi thứ bị dòng nước chôn vùi, em đã không còn biết rõ mình đang chìm xuống, hay đang được đẩy ngược lên một lần cuối cùng.

    -" dậy, dậy nhanh lên! mở mắt ra nào!!"

    rồi đâu đó, giữa miền trắng đó, có thứ gì đó lay động.

    ban đầu chỉ là một cơn gió yếu ớt, phả lên môi em như cái chạm rất khẽ của một nhành cỏ ven bờ, run rẩy trong cơn mưa đầu mùa. tiếp đó là một nhịp đập rối loạn, vụng về mà nồng nhiệt, như ai đó đang đốt lửa bằng hai bàn tay trần giữa đêm đông bão tuyết.

    lòng ngực em co giật.

    hơi thở cạn kiệt trong lồng ngực bỗng như được thổi căng lại, từng đợt từng đợt, yếu ớt, gượng gạo, nhưng bền bỉ như một đốm tàn tro bị ai đó liều lĩnh che chở trong lòng tay, mặc cho bão tố giằng xé bên ngoài.

    đôi môi em, đã tê dại vì nước lạnh, giờ đây chỉ còn lại cảm giác ẩm ướt và run rẩy như thể từng giọt mưa cuối cùng của cơn bão đang cố gắng rơi nốt xuống đất, níu lấy chút hơi tàn còn sót lại của thế giới.

    và đâu đó, giữa tiếng mưa xối xả trong đầu, em nghe được một nhịp thở khác. không phải của em. một nhịp thở gấp gáp, hỗn loạn, quẫn bách như một người đang chạy đuổi theo thứ gì đó quý giá mà họ không thể để vuột mất.

    nước tuôn trào ra từ khoang miệng an.

    -" mệt quá, chịu tỉnh rồi nhỉ? chơi ngu thế?"

    có người ở cạnh em à? hay chỉ là do em tưởng tượng ra.

    -" ngồi dậy mau lên "

    em vẫn nằm dưới nền cỏ, trừng mắt nhìn đăm chiêu lên trời, không nói không rằng chỉ biết được là

    em biết.

    em vẫn còn sống.

    nhưng không hiểu vì sao, sống lại giống như một trò đùa ác nghiệt hơn cả cái chết.

    người ta bảo chết dễ lắm, chỉ cần nhắm mắt, thả lỏng, rồi mọi thứ sẽ biến mất như chưa từng hiện hữu.

    người ta bảo đừng nghĩ nhiều, rằng đau một lần rồi thôi.

    người ta bảo...

    vậy mà em đã chết đi một lần, và vẫn còn phải nghe những lời đó vang vẳng bên tai, vẫn còn phải chống chọi với cái lạnh đang cào rách cả tâm trí này.

    -" có gì thì tìm hướng giải quyết, lần này tao cứu mày một mạng, đừng suy nghĩ ngốc nghếch nữa "

    ...

    -" về nhà đi, rồi ngủ một giấc, mày còn nằm đây là đợi tao đi rồi lại nhảy xuống à? vậy tao đi, mày ngu lắm "

    bước chân họ chùng xuống nền cỏ, khẽ kêu sột soạt như tiếng rắn trườn qua những xác lá mục nát. rồi im lặng. chỉ còn tiếng gió và tiếng nhịp tim mỏi mệt của chính em.

    em không quay đầu lại.

    cũng không níu kéo.

    chỉ có những ngón tay bấu chặt vào lớp cỏ ướt, cào xước da thịt, như muốn bám lấy một chút gì đó đang trôi tuột khỏi tầm tay.

    đằng xa, bóng người kia nhòa vào đêm, lẫn vào những vệt tối nhoè nhoẹt như máu thấm qua tấm ga trải giường cũ kỹ. họ đi, hay chỉ là em đang tự tưởng tượng ra họ đã đi?

    không ai biết.

    em cũng không biết.

    chỉ có một điều duy nhất là rõ ràng: dưới lớp da đã lạnh ngắt kia, trái tim em, bằng một cách chật vật nào đó, vẫn còn đang đập. dù yếu ớt. dù nghẹn ngào. dù như đang tự cào cấu lấy chính mình trong lồng ngực

    -" thất bại rồi..."

    ;

    thành an sinh ra ở một nơi mà người ta gọi là vùng rìa của thế giới nơi sóng biển cứ xói mòn dần dần vào đất, và những con thuyền nhỏ nhoi vật vờ như những cánh chim mệt mỏi không biết lối về.

    bố của em, một gã thuyền chài quen thuộc với mùi mặn chát của muối và mồ hôi, suốt ngày vùi mình giữa trùng khơi.

    em nhớ gương mặt ấy, phảng phất mùi nắng cháy, phảng phất những cơn gió lộng thổi rát cả má, nhưng cũng mờ nhòe như một vết loang của nước biển trên vải cũ.

    đó là những mảnh ký ức hiếm hoi còn sót lại những mảnh vỡ không đủ ghép thành một bức tranh tử tế.

    từ nhỏ, an không đi học.

    không vui chơi.

    không có những tiếng cười ríu rít như đám trẻ cùng xóm.

    em chỉ ngồi bên bờ biển, nhìn những con sóng bạc đầu cuộn lên rồi lại tan ra, tự hỏi không biết bao giờ thì chính mình cũng có thể tan biến như thế.

    nhiều lần, em đã thiếp đi ở đó, cơ thể nhỏ bé cong queo giữa bãi cát ướt sũng, gió thốc từng cơn lạnh buốt thấm vào da thịt. và trong những giấc mơ ngắn ngủi ấy, em đã nguyện ước một điều ước rất nhỏ, rất ngốc nghếch rằng sẽ có một con sóng nào đó đủ mạnh, đủ nhẫn tâm, để kéo em đi.

    kéo ra xa khỏi bờ.

    kéo khỏi cái nơi mà người ta gọi là "nhà" nhưng chưa từng là nơi để về.

    em không bị câm.

    em chỉ không biết phải mở miệng ra làm gì, giữa một thế giới rộng lớn nơi giọng nói cũng vô nghĩa như tiếng gió thổi qua hàng phi lao già cỗi.

    vậy nên, từ lúc biết nhận thức, thứ duy nhất em làm được là khóc.

    khóc, cho đến khi cả nước mắt cũng khô cạn.

    khóc, cho đến khi ngay cả việc khóc cũng trở nên thừa thãi.

    sáng hôm sau, bầu trời xám tro như thể đêm qua đã trút hết ánh sáng xuống mặt đất và quên mất không lấy lại.

    gió biển vẫn thổi, không dữ dội, không dịu dàng, chỉ đều đều như một chiếc đồng hồ hỏng đang đếm ngược.

    em ngồi dưới chân cầu, lặng lẽ như một cái bóng bị bỏ quên.

    nền đất nơi đó ẩm lạnh, bám mùi rỉ sét và rong rêu mục nát. mỗi lần em hít vào, là một lần nồng nặc cái mùi của những thứ đang dần chết.

    trong tay em là vài mẩu bánh mì thừa ai đó đã vứt lại.

    chúng cứng ngắc như đá, vụn vỡ như những giấc mơ rách nát mà em từng ôm ấp.

    em không ăn vội. chỉ ngồi đó, ngắm nghía chúng, bẻ từng miếng nhỏ, như thể đang chơi với một trò chơi dành cho những đứa trẻ mà em chưa từng có cơ hội làm bạn.

    chim chóc buổi sáng ríu rít ở đâu đó trên đầu, nhưng âm thanh ấy chẳng chạm tới em.

    giống như những lời hứa hẹn đẹp đẽ của cuộc đời chưa bao giờ đủ lớn để kéo em đứng dậy.

    thành phố xung quanh vẫn ồn ào, vội vã, trôi đi như một dòng sông lũ. còn em, em như một hòn đá mắc kẹt giữa lòng nước, trơ lì, lạnh ngắt, mặc cho thời gian gặm nhấm.

    em gặm nhấm những mẩu bánh mì vụn vỡ, cũng như gặm nhấm từng mảnh ký ức rã mục trong lòng mình.

    có người đi qua.

    có vài ánh mắt dừng lại, nhưng rồi cũng lướt đi như thể em là một phần của rác rưởi bám đầy dưới chân cầu.

    em quen rồi.

    từ lâu đã hiểu, mình sinh ra là để tồn tại ở những góc khuất mà không ai thèm soi tới.

    một cơn gió mạnh nổi lên, cuốn theo bụi bặm và rác rưởi bay lăn tăn khắp nơi. mẩu bánh mì trong tay em rơi xuống nền đất. em không nhặt lên. chỉ ngồi đó, nhìn nó nằm trơ trọi, như đang nhìn chính mình.

    khi em còn đang ngồi thẫn thờ, với những ngón tay lạnh ngắt bám lấy nền đất, thì từ đâu đó, có tiếng bước chân dồn dập vọng đến.

    một dáng người khom xuống, hổn hển, như vừa chạy một quãng đường dài trong tuyệt vọng.

    hắn khuỵu đầu gối xuống cách em không xa, hơi thở mạnh đến nỗi làm bụi đất mỏng bay lên từng vệt. em chớp mắt nhìn, ánh mắt trống rỗng không đủ sức mà nhận ra gương mặt ấy.

    hắn thì khác.

    trong cơn thở gấp, ánh mắt hắn găm chặt vào em một cái nhìn chất chứa một nỗi kinh hoàng mà em không hiểu nổi.

    bàn tay hắn siết lại, run run.

    như thể chỉ cần em nhúc nhích một chút thôi, tất cả sẽ vỡ vụn.

    hắn không nói gì.

    em cũng không hỏi.

    giữa hai người chỉ có tiếng gió xào xạc dưới gầm cầu, và nhịp tim đập gấp gáp đang vang vọng như tiếng trống loạn nhịp trong lồng ngực của hắn.

    em lùi người lại một chút, lưng áp sát vào cột trụ lạnh buốt, bản năng né tránh một điều gì đó mà chính em cũng chẳng gọi tên nổi.

    một lúc lâu sau, khi tiếng thở dồn dập đã dịu xuống, hắn mới thả mình ngồi bệt xuống cạnh em.

    không chạm vào em.

    không nói một lời.

    em ngồi im, như một bức tượng gãy mất linh hồn, mặc kệ những luồng gió lùa qua làm tóc em rối tung.

    không một câu hỏi.

    không một lời giải thích.

    chỉ có sự hiện diện nặng nề giữa hai kẻ đang cùng cố bấu víu vào một điều gì đó không tên.

    -" chỗ này của mày à? xin lỗi nhé cho ngồi nhờ tí "

    phù-

    -" nói mới nhớ, phải cái người tối hôm qua có ý định tự tử không?

    "

    em không đáp.

    chỉ nhìn mông lung vào khoảng không trước mặt.

    hắn xoa xoa tay vào nhau, như thể trời lạnh lắm, dù giữa tháng tư, gió chỉ man mát.

    -" biết không... tối qua mày làm tao sợ chết khiếp đấy,tưởng đâu... lần này không cứu kịp..."

    em không quan tâm lắm, vội với lấy ổ bánh mì lăn lốc dưới đất, ý của an là vẫn phải tiếp tục ăn nó với vẻ mặt không ổn.

    hắn gạt tay em ra, thì thào:

    -" rơi xuống đất rồi mà sao còn nhặt lên nữa?

    đói cho sạch rách cho thơm chứ, cô giáo không dạy à? nhỡ đau bụng thì sao?"

    em mặc kể, cố gắng lấy nó khỏi tay hắn nhưng phải bỏ cuộc, người ta mạnh hơn em.

    -" coi như mày cho tao trú tạm ở đây, tao có bánh mới này, ăn đi"

    an vụt tay, chiếc bánh hắn cho rơi xuống đất. vì vốn dĩ chẳng có ai tốt với em cả, với em mọi thứ trên đời đều chỉ là thương hại.

    -" ơ?"

    và rồi em chạy ra khỏi đó, không một lời từ biệt.

    -" nếu mà mày đã muốn chết thì đừng ăn bất cứ thứ gì nữa, sao đến khi đói mới biết kiếm đồ ăn?

    ăn để làm gì? muốn chết cơ mà?

    "

    hắn vọng xa cố để em nghe được, nhưng hắn nói đúng mà, ai đời hôm qua muốn làm cái trò xấu tính rồi hôm nay lại gặm nhấm mẩu bánh mì.

    bóng em nhỏ dần, rồi khuất sau những bụi cây mọc hoang dại dưới chân cầu, để lại chỉ còn tiếng sóng lăn tăn, và vệt bánh mì vụn còn vương vãi trên cỏ, tan vào hư vô như thể chưa từng có một sự tồn tại nào.
     
    Hieugav | Tự Kỉ
    2. vết tích của những cơn mưa.


    trần minh hiếu, 26 tuổi.

    ở cái tuổi người ta đi làm văn phòng, có người yêu, trả góp mua nhà... thì hắn lại ngồi thụp dưới chân cầu, cạnh một thằng nhóc suýt chết đêm qua.

    có lẽ cũng không ai còn nhớ, hắn từng học giỏi lắm. từng là học sinh giỏi quốc gia môn văn, từng mơ làm nhà báo, từng đạp xe về khoe với mẹ tờ giấy khen đã nhàu nát vì mưa. nhưng đó là chuyện của 10 năm về trước, mẹ hắn lúc đó cười rạng rỡ, miệng còn lặp đi lặp lại mấy câu ngớ ngẩn.

    vì mẹ hắn là một người đàn bà tâm thần.

    bà từng rất đẹp, rất giỏi.

    cho đến cái ngày lão già ấy xuất hiện. hắn không gọi lão là ba. chưa từng. không có, không cần, và không muốn có.

    người đàn ông đó bước vào nhà với mùi rượu, với nắm đấm, và với những lời nói nát vụn.

    chỉ sau vài năm, mẹ hắn từ một người phụ nữ lành lặn biến thành bóng ma lặp đi lặp lại duy nhất một câu:

    - "hiếu ơi, chạy đi... chạy đi con."

    nhưng hiếu không chạy. hắn ở lại, nhìn mẹ mình hóa điên, rồi chết trên chiếc ghế nhựa ọp ẹp sau một cơn co giật lúc nửa đêm.

    và từ đó, hắn lang thang. ngủ vỉa hè, ngủ mái hiên, ăn mì tôm sống, làm mấy thứ linh tinh để sống qua ngày. và một phần trong hắn không rõ là phần người hay phần xác đã chết từ lâu rồi.

    cho tới cái đêm lạnh buốt ấy. có một người rơi xuống nước như một cánh hoa bị gió giật. và bằng bản năng duy nhất còn sót lại của một kẻ đã quá quen với mất mát, hắn nhảy theo.

    ;

    -" bán cho cháu cái này chú ơi..."

    giọng hắn khàn, thấp, như thể đã lâu lắm rồi mới mở lời. trong tay chỉ có vài đồng bạc lẻ nhàu nát, nhưng ánh mắt thì nhìn chằm chằm vào ổ bánh như kẻ đói đã nhiều ngày.

    ông chủ cũng không hỏi, cũng chẳng buồn nhìn kỹ.

    ông chỉ lấy một ổ bánh mì, bỏ vào túi giấy rồi đặt xuống mặt bàn gỗ run rẩy.

    -" 30 ngàn."

    hiếu lặng thinh.

    hắn cúi đầu nhìn mớ tiền lẻ, rồi nhìn ổ bánh, rồi nhìn xung quanh.

    chỉ trong tích tắc một sự do dự chớp nhoáng như ánh chớp vụt qua đầu hắn.

    rồi ...vút!

    hắn giật lấy ổ bánh.

    chạy.

    chạy như thể phía sau là bóng tối đang đuổi kịp. chạy như thể ổ bánh ấy là thứ duy nhất giữa cái thế giới chẳng còn gì để giữ lại.

    người bán sững người vài giây, nhưng rồi chỉ lắc đầu.

    ông chẳng đuổi theo, cũng chẳng gọi lại.

    hắn là thế đấy.

    trần minh hiếu.

    đứa trẻ từng được mẹ dạy cách làm người, nhưng rồi bị đời dạy lại cách tồn tại.

    chẳng biết từ khi nào cái thói giật lấy mọi thứ không thuộc về mình đã bám rễ trong hắn.

    như loài cỏ dại mọc đầy nơi không ai quan tâm, không ai nhổ bỏ.

    ban đầu là mấy đồng lẻ người ta làm rơi, sau là cái ổ bánh mì, cái chai nước, rồi một lần nào đó... là cả niềm tin của người khác.

    ngày trước, hắn đâu có thế.

    khi mẹ hắn còn tỉnh táo, còn là người duy nhất trên đời gọi tên hắn mà không kèm theo tiếng thở dài.

    bà hay ngồi khâu lại từng đường rách trên áo hắn, vừa khâu vừa kể chuyện cổ tích như sợ con trai mình quên mất thế giới vẫn còn điều tử tế.

    hắn từng là đứa biết xin lỗi khi lỡ va trúng ai đó, biết dừng lại để nhặt giúp người ta rơi đồ, biết mỉm cười dù trong bụng đói meo suốt hai ngày.

    hắn từng tin vào điều thiện cho đến cái ngày đó.

    ngày mà người ta bảo mẹ hắn đã cứng người. ngày mà lão già trong nhà kẻ chưa từng một lần gọi hắn là con chửi rủa, đập phá, và cuối cùng...

    bán sạch.

    căn nhà nhỏ xíu nơi hắn và mẹ từng trú mưa được sang tay chỉ trong một buổi chiều.

    hắn không được báo trước, cũng chẳng có thứ gì để giữ lại. và như vậy, hắn bị đuổi ra đường, như một món đồ lỗi thời bị vứt khỏi kệ.

    từ đó, hắn sống nhờ lề đường, sống nhờ may rủi, sống nhờ cái bản năng tự vệ mà mẹ chưa kịp dạy xong.

    hắn biết ăn trộm là sai.

    biết chứ.

    nhưng hắn cũng biết giữa cái đói và cái đúng, không phải lúc nào người ta cũng chọn được điều tốt đẹp hơn.

    và nếu mẹ hắn còn sống... hắn chỉ mong, bà chưa kịp nhìn thấy hắn trở thành như bây giờ.

    có thể nói, đời của hắn và em chẳng hơn kém gì nhau. hai đường thẳng song song không cắt nhau, nhưng cùng đổ bóng xuống vực sâu của sự bỏ rơi.

    người còn ba, người mất mẹ.

    nhưng nào ai có được thứ gọi là gia đình?

    em - thằng nhỏ chỉ vừa chạm ngưỡng đôi mươi, tuổi đáng ra nên cắp sách tới trường, nên có bạn bè, có tiếng cười. vậy mà lại phải lăn lóc giữa lòng phố, gặm nhấm vỏ bánh dư và những đêm ngủ vùi dưới gầm cầu.

    em chưa từng được ai nắm tay dẫn đi giữa chợ đông, chưa từng có ai dạy phải sống sao cho tử tế. chỉ biết khi bụng đói, phải đi tìm gì ăn; khi đau, phải cắn răng chịu.

    còn hắn - trần minh hiếu , cái tuổi người ta thường đã có định hướng, có chỗ đứng, có lối đi riêng. vậy mà hắn vẫn lạc.không biết đi đâu, không biết sống vì ai. như con thuyền rách buồm, thả mình trôi theo dòng, mong sóng đẩy về đâu thì tới.

    cả hai, tưởng chừng chẳng liên quan, lại có chung một vết thương là thiếu vắng yêu thương. một người không biết tình thân là gì.

    một người từng có, rồi đánh mất trong cơn điên loạn của số phận.

    họ không giống nhau ở tuổi tác, chẳng giống nhau ở cách phản ứng với cuộc đời.

    nhưng giống nhau ở chỗ đều là nạn nhân của sự thờ ơ. và trong mắt cả hai, thế giới này... chưa từng là nơi để người ta nương tựa.

    ;

    -" xin chào quý hành khách, cảm ơn đã đồng hành cùng chuyến xe buýt miễn phí. hiện tại, thời tiết tại thành phố đang chuyển mưa lớn, mặt đường trơn trượt và tầm nhìn có thể bị hạn chế. mọi người nhớ giữ ấm, che chắn cẩn thận, và đừng quên giữ khoảng cách an toàn khi xuống xe nhé.

    chúng tôi mong rằng, chuyến đi hôm nay sẽ đưa quý vị về nhà một cách an toàn và yên lòng.

    "

    -" trạm Nguyễn Tất Thành rồi, ai xuống không?

    "

    tiếng phát thanh vang lên đều đặn trong khoang xe, nhưng với an, đó chỉ là những âm thanh lạ lẫm, vướng víu giữa không gian yên tĩnh. hôm nay không có gì khác biệt, không có gì để giữ lại sự chú ý của em ngoài những làn gió thổi qua khe cửa xe.

    chẳng phải là vì em không muốn nghe, mà vì em chỉ biết nhìn ra ngoài, để tìm một cái gì đó có thể trôi đi cùng những suy nghĩ lặng lẽ.

    khi xe dừng lại, an bước xuống, lặng lẽ như một chiếc lá rơi vào dòng nước, trôi về phía đâu cũng không rõ.

    mưa đến, như một sự chờ đợi lặng lẽ mà em không thể tránh khỏi. trời sầm lại, từng hạt mưa như những giọt nước mắt rơi xuống thế gian, lạnh lẽo và cô đơn. em chưa kịp định hình chuyện gì đã xảy ra, thì mưa ập tới, như một cơn sóng mạnh kéo theo em vào dòng xoáy của nó.

    đi giữa mưa, em không tìm thấy một mái che nào, chỉ có những tòa nhà cao lớn vây quanh, những ánh đèn neon lạnh lẽo không thể giúp em ấm áp.

    em biết, những nơi đó không phải dành cho em. em không phải là một phần của thế giới ấy, nơi có những quy tắc vô hình mà em không bao giờ có thể chạm tới. vậy là em đi tiếp, không nói lời nào, chỉ để đôi chân dẫn lối, tìm kiếm một nơi tạm dừng, nơi em có thể lẩn trốn khỏi thế giới này một lúc.

    và rồi, giữa những ngôi nhà vô hồn, một căn nhà hoang hiện ra. không có ánh sáng, không có tiếng động, chỉ có bức tường cũ kĩ, như một chiếc vỏ sò trống rỗng nằm giữa đại dương im lìm.

    em bước vào, không cần suy nghĩ, như thể đây là điểm dừng cuối cùng của hành trình này. không phải vì đây là nơi em muốn dừng lại, mà vì em biết, đôi khi phải bỏ lại tất cả mọi thứ phía sau để tìm một chỗ yên bình. dù chỉ là tạm thời.

    căn nhà hoang ấy, có thể chẳng bao giờ trở thành nhà, nhưng trong khoảnh khắc này, nó là nơi duy nhất em có thể tạm dừng lại, để nghe tiếng mưa rơi và nghĩ về những gì đã qua.

    em phát hiện ra, hóa ra chẳng chỉ mình em biết đến nơi này...

    -"gì đấy...?"

    tiếng nói ấy không lạ, là hắn. cái tên mà em nhớ như in từ hai ngày trước, khi em còn đứng bên chân cầu, giờ lại vô tình xuất hiện ở đây, dưới mái hiên tạm bợ này. chán thật.

    thành an khẽ nheo mắt, khó chịu nhìn hắn. người đã ướt sũng, tóc tai rối bù như thể mới vừa tắm trong cơn mưa, nhưng dù sao đi nữa, em chẳng muốn ngồi chung với hắn trong cái không gian bức bối này.

    có lẽ là vì quá mệt mỏi rồi, quá mệt mỏi để phải đối diện với một con người luôn thích nhúng tay vào mọi chuyện, lúc nào cũng lo lắng cho người khác, như thể thế giới này có thể cứu vớt nhau bằng những lời nói sáo rỗng.

    em định rời đi ngay lúc ấy, bước chân chuẩn bị đưa đi thì... hắn lại giữ cánh tay em. không mạnh mẽ, không gấp gáp, chỉ là một cái nắm không thể tránh khỏi, như thể hắn biết nơi này cũng không phải là nơi để em đơn độc, như thể hắn muốn chia sẻ cái góc tối này với em.

    "đừng đi..."

    giọng hắn nhẹ, như một làn sóng vỗ về bờ cát. nhưng thành an lại cảm thấy, cái sự chia sẻ ấy như thể một cơn sóng lạ, vừa đủ mạnh để kéo em lại nhưng cũng đủ nhẹ để không khiến em cảm thấy bị áp lực.

    em đứng đó, giữa sự giằng co giữa việc tiếp tục đi và việc dừng lại, giữa việc giữ khoảng cách và việc chấp nhận cái sự im lặng này.

    -" cũng biết tìm chỗ trú vậy, sao còn rời đi?"

    -" chuyện nhà anh?" an cất tiếng...

    giọng em lạnh lùng, nhưng không quá khô khốc. em không muốn mình trở nên quá cứng nhắc, nhưng cũng chẳng muốn mở lòng ra với ai.

    sự im lặng giữa hai người này như một cái hố sâu không đáy, mỗi lần có ai đó cất lời, lại như tạo ra một vết nứt mới trong bức tường đang cố gắng che giấu mọi thứ.

    -"mưa to mà, ngồi đây đi. xong tao cho mày đi đâu thì đi, đố mày tìm được một chỗ như này."

    thành an nghe vậy, không trả lời ngay. câu nói của hắn chẳng hẳn là một lời mời, mà là một sự thật khô khốc mà em không thể phủ nhận. cái không gian này dù cũ kĩ, tồi tàn, nhưng ít ra nó vẫn che chở được em khỏi mưa.

    rồi em cũng dần cảm nhận được cái lý do tại sao hắn lại bảo thế, dù không muốn thừa nhận, có lẽ hắn nói đúng.

    lòng em từ từ dịu xuống, như cái cơn mưa ngoài kia dần tạnh. em hít một hơi dài, rồi từ từ hạ mình xuống nền đất lạnh lẽo, không nói không rằng, cứ thế ngồi im, như thể không còn quan tâm đến bất cứ ai hay điều gì xung quanh.

    em chọn cách để sự hiện diện của hắn mờ đi, như thể hắn chỉ là một phần phông nền trong câu chuyện mà em đã quá mệt mỏi để tiếp tục.

    căn nhà hoang này, dù có trông thảm hại đến đâu, cũng vẫn có một chút gì đó cho em cảm giác an toàn. trần nhà, không đẹp đẽ gì, lỗ chỗ những vết nứt lớn, ánh sáng xuyên qua làm những mảng bóng đổ lên nền đất ẩm ướt.

    mấy tấm tường bên cạnh đã nứt nẻ, sắp đổ sập, và cửa thì cứ như sắp bị cuốn trôi đi cùng với những trận mưa dài. mọi thứ ở đây đều tàn tạ, đổ nát, như chính cái tâm hồn đang ngồi trong đây vậy.

    nhưng dù vậy, nó vẫn là nơi duy nhất mà em có thể dừng lại. trong khoảnh khắc ấy, thành an chẳng còn quan tâm đến việc những mảng vữa bong tróc hay chiếc cửa sổ ọp ẹp kia nữa, mà chỉ muốn cho mình một giây phút yên tĩnh, dù chẳng bao giờ có thể tìm được sự yên bình thực sự.

    -" ướt thì nhích vào đây này "

    -" không thích "

    -" đã ai làm gì mày đâu mà căng thế?"

    -" ..."

    -" nhìn mày tao đoán chắc cũng như tao ha?"

    -" cái đầu anh "

    -" ơ? mấy tuổi mà hỗn vậy? nhìn chắc tầm mười mấy nhỉ?"

    -" không biết "

    -" ăn bánh không? mới mua ấy"

    -" ăn một mình đi, không ăn đồ ăn trộm"

    -" ăn trộm- trộm gì!!? tao mua bằng tiền của tao đấy nhé? không ăn thì đừng sủa bậy "

    em im lặng

    hiếu nhún vai, ánh mắt vẫn không rời khỏi bánh mì trong tay, rồi cười khẩy. cái cách hắn ăn nói, vô lo vô nghĩ như thể chưa từng trải qua bất cứ thứ gì ngoài cái sự cứng đầu của mình. thành an không biết nói gì nữa, chỉ có thể lặng lẽ nhìn hắn như nhìn một kẻ điên khùng.

    -"mày im lặng thế này, sợ tao à?"

    an không đáp, chỉ im lặng. cái sự im lặng ấy kéo dài như chiếc bóng, chẳng ai rõ ràng biết rằng nó là sự đồng ý hay từ chối. nhưng hiếu thì vẫn tiếp tục, dường như không quan tâm đến câu trả lời, cứ buông những lời ra như một cách lấp đầy cái khoảng không giữa hai người.

    hiếu ngả người ra sau, chống tay lên nền gạch ẩm mốc, giọng nói pha một chút giễu cợt nhưng không có ý ác.

    -" ừ, tao đi ăn trộm đấy "

    ...

    -"mày nghĩ là mày khác tao hả? nghĩ kỹ lại đi. mày cũng đói, mày cũng trốn mưa, mày cũng chẳng có nơi nào để về... mày ngồi đây cạnh tao, vậy là giống nhau rồi."

    hắn liếc nhìn an, rồi bật cười, tiếng cười khàn khàn, không lớn nhưng nghe như xé vào không khí lạnh.

    -"mày không biết tuổi mình, không nhớ ngày sinh, sống như ma lang thang, vậy còn bày đặt chê tao trộm vặt?"

    an im lặng, như mọi khi.

    -"tao cũng từng ghét mấy thằng trộm. mẹ tao ghét, nên tao ghét theo. rồi khi đói quá, tao hiểu ra là, người ta chỉ ghét khi người ta chưa bị đói thôi.

    hiếu đặt ổ bánh xuống một góc giữa hai người, rồi xoay mặt sang bên khác, chẳng ép, cũng chẳng nói thêm gì nữa.

    hai bóng người nhỏ ngồi thu mình nơi góc căn nhà hoang, quay lưng lại với nhau như hai kẻ xa lạ vô tình trú cùng một cơn giông. bức tường loang lổ phía trước họ bị thủng một mảng lớn, lộ ra mưa trắng trời đang trút xuống, từng giọt xuyên qua bóng tối như kim chỉ, lạnh và bén.

    nước mưa tạt vào nền đất, bắn lên từng giọt nhỏ li ti vương lên mép áo, ngấm vào vạt quần, nhưng chẳng ai nhúc nhích. hắn ngồi co gối, hai tay ôm lấy cổ chân, mắt không nhìn em nhưng ánh nhìn vẫn giữ về phía em, phía cái dáng người nhỏ xíu đang run nhẹ từng cơn như một chiếc lá rụng muộn.

    không ai lên tiếng, không khí đặc quánh như thể mọi lời nói đều bị mưa nuốt chửng trước khi bật ra. chỉ có tiếng thở đều đều của cả hai hoà cùng tiếng gió, tiếng mưa, tạo thành một bản nhạc buồn lặng lẽ của những kẻ không nơi chốn.

    hắn biết, em không phải tình cờ. cái dáng gầy, ánh mắt rỗng, bước chân lảo đảo, tất cả đều đúng như đêm ấy. hắn nhận ra em ngay từ ánh nhìn đầu tiên, nhưng chẳng nói. không phải vì sợ em chối bỏ, mà bởi vì hắn biết... có những người, họ không muốn bị nhắc lại những khoảnh khắc mình đã gục ngã.

    nên hắn chỉ ngồi đó, lặng thinh. như thể một ai đó đang đợi điều gì. hoặc đang gìn giữ một điều gì. như thể nếu nói ra, mọi thứ sẽ vỡ mất.
     
    Hieugav | Tự Kỉ
    3. mặt tối.


    sau cơn mưa, bầu trời chẳng rực rỡ gì nhiều, chỉ là ánh sáng nhạt nhòa len qua những kẽ mây, như bàn tay ai vuốt nhẹ lên mái tóc rối của kẻ đã mỏi mệt cả một đêm dài. hơi nước vẫn còn vương trên gạch vỡ, trên những mảnh tường lở loét, nhưng đâu đó trong khoảng không ẩm thấp ấy, một điều gì đó rất khẽ...

    đã dịu lại.

    em thiếp đi từ khi nào không rõ, chỉ biết lần đầu tiên sau rất nhiều ngày, mi mắt đã chịu yên xuống mà không chực chờ mở ra vì lạnh, vì đói, vì những cú giật mình vô cớ. có thể, chính hơi ấm sót lại từ góc tường nhỏ kia dẫu cũ kỹ, dẫu chia sẻ cùng một kẻ không mấy thiện cảm đã khiến em buông lòng. giấc ngủ ấy không dài, cũng chẳng sâu, nhưng nó đến nhẹ nhàng như một đặc ân.

    và nếu ai đó nhìn thấy lúc ấy, chắc sẽ tưởng em đang mơ về điều gì đẹp đẽ lắm. bởi nét mặt em thôi cau có, hàng mi bớt run, đôi môi khẽ hé như đang thì thầm một điều gì. phải rồi... giấc ngủ của em không dài, nhưng lại đẹp đến mức khiến người ta không dám chạm vào như thể chỉ cần lay khẽ thôi, mọi thứ sẽ tan đi như sương.

    thành an cựa mình tỉnh giấc, không phải vì giấc ngủ đã đủ dài hay vì thân thể đã hồi phục, mà đơn giản là tiếng rì rầm của xe cộ ngoài kia lấn dần vào khoảng yên lặng vốn dĩ đã mỏng manh.

    đôi mắt em mở ra chậm rãi, tròng mắt lướt qua trần nhà lở loét rồi dừng lại ở khoảng sáng mờ mờ nơi ô tường bị khoét thủng.

    người ta bảo trẻ con khi tỉnh dậy điều đầu tiên gọi là "mẹ". còn em, khi cơn mơ kết thúc, thứ duy nhất khiến bụng dạ cồn cào là... bánh mì.

    may mắn thay, hộp bánh còn ở đó, nằm lặng lẽ như chờ sẵn cho một đứa bé chẳng còn ai để gọi, cũng chẳng còn ai để đòi. hắn đã rời đi, chẳng để lại gì ngoài chút hơi ấm đã phai, và món quà bé xíu đặt bên cạnh. em không biết hắn đi từ khi nào, cũng chẳng cần biết lý do.

    điều duy nhất còn tồn tại lúc này là mùi thơm nhàn nhạt của bánh quy bơ đã nguội và tiếng bụng mình réo gọi như chuông nhỏ trong đền hoang.

    em với tay lấy, chẳng chút do dự.

    ừ thì... em biết nó là đồ ăn trộm. làm sao không biết cho được, khi dọc theo những con phố em từng lang thang, cửa tiệm nào cũng dán kín tờ giấy với nét chữ nguệch ngoạc:

    "miễn tiếp tên trộm mặt dày này."

    và bên dưới, là khuôn mặt của hắn không nhầm đi đâu được.

    nhưng giữa một thế giới chẳng còn gì để nắm lấy, thì ngay cả đồ ăn trộm... cũng có thể là một sự tử tế.

    thành an cúi xuống, bẻ chiếc bánh bằng đôi tay ướt và lạnh, rồi vội vã đưa lên miệng như thể sợ ai đó giật mất. em ăn ngấu nghiến, từng mẩu vụn rơi lả tả xuống vạt áo, lăn trên nền gạch nứt nẻ, có miếng mắc lại ở khoé môi, có miếng dính lên tay nhưng em chẳng buồn lau.

    giống như một con mèo hoang bị bỏ đói quá lâu, khi tìm được thức ăn, nó chẳng còn giữ nổi sự dè dặt hay tự trọng chỉ có sự sống đang vùng vẫy đòi được tiếp tục. em cũng thế, không màng đến vẻ ngoài, không màng đến mớ vụn bánh vương vãi. chỉ cần còn nhai được, còn nuốt được, là còn có lý do để chống chọi thêm một ngày.

    và rồi em thấy được một mẩu giấy nhỏ dưới chân, có vẻ là một bức thư...em không mở vội nhưng mắt ánh lên vẻ tò mò.

    - "bánh đó tao mua bằng tiền dành dụm, mấy cái cũ thì tao ăn mất rồi. mày đang ăn loại bánh không mang tội gì đâu, đừng nghĩ nhiều.

    ăn xong nhớ dọn rác, thế là được.

    "

    em chỉ cầm lên, ngó nghiêng qua từng nét ngoằn ngoèo mà em không đọc nổi. mặt chữ đối với em vẫn là những vết mực rối rắm, như đàn cá vụt qua đầu mà chẳng kịp túm lấy một con. vậy mà, chẳng hiểu sao, em vẫn cất nó vào túi áo, như cất một thứ gì quan trọng.

    có lẽ vì mẩu giấy đó không lạnh lẽo như những tờ báo người ta vứt đi. nó có hơi người. có hơi hắn. và em cảm được. dù không biết viết gì, em vẫn tin nó dành cho em.

    em rời đi, có thể nói hắn và em tạm biệt nhau lần nữa.

    ;

    -" ngoại ơiiiiii!"

    -" ơ hiếu đấy à cháu? sao mấy ngày nay không tới dòm bà?"

    -" mấy nay cháu bận việc quá "

    -" mày cứ láo toét, trông người ngợm nhớp nhúa vậy? vào nhà tắm cho mát nào"

    -" thôi ạ, mà cháu cũng tìm bà đấy chứ, cháu ra chợ có thấy bà đâu "

    -" mấy nay bà đau lưng nên đem bánh ra đây bán thôi"

    -" thế ạ? vậy sáng giờ ngoại bán được nhiều chưa ạ"

    -" cũng vơi vơi đây, mày ăn bánh gì cầm về mà ăn "

    -" thôi cháu no rồi, để đây ngoại bán đi "

    hắn không nói nữa, chỉ lặng lẽ bước ra phía sau gian hàng tạm bợ, nơi bà ngồi bên chiếc rổ bánh giản đơn và đôi mắt đã mờ đục vì thời gian. hắn quấn lấy người đàn bà ấy bằng một thứ tình thương vừa đủ để không khiến tim mình đau thứ tình thương phải nén lại, phải giấu đi. vì hắn biết... ngoại có con, có cháu, có gia đình riêng. còn hắn chỉ là một đứa ngoài rìa được cho ké chút tình ấm.

    hắn chưa bao giờ dám cầm lấy chiếc bánh nóng hổi bà đưa, vì sợ lòng tốt đó sẽ khiến mình mềm yếu. hắn cũng chưa từng gọi bà bằng tất cả niềm khao khát, vì biết đâu đó, tiếng "ngoại" kia không thuộc về hắn... mà hắn chỉ là một vị khách tạm dừng chân trong lòng tốt của một người già nhân hậu.

    -" về nhà bà ở đi, thủ thỉ với bà "

    -" cháu cũng thích lắm nhưng mà cháu nghĩ đến đây là đẹp rồi, anh long cả thằng cu minh cũng thương bà mà "

    -" thương cái nỗi gì, bà là bà cũng thương mày"

    -" vângg "

    -" khi nào định lấy vợ đấy? mày cứ long nhông suốt ngoài đường "

    -" cháu như này ai mà thèm "

    -" hay mày đi học lại đi hiếu, bà cho tiền chứ bà thấy mày thông minh lại ngoan nữa, tuổi trẻ không học thì tiếc lắm "

    hắn rón rén bước lại gần, rồi bất chợt ôm lấy bà từ phía sau, cái ôm không vội vã, không lời, như thể sợ chạm mạnh quá sẽ làm bà tan biến. lâu lắm rồi hắn mới được dựa vào một người mà tim không thấy chông chênh. trong vòng tay ấy, hắn không cần phải giả vờ mạnh mẽ nữa chỉ là một đứa nhỏ, cuối cùng cũng tìm lại được một chút ấm áp tưởng đã lạc mất giữa đời.

    -" ngoại à... bà tốt với cháu như vậy, cháu biết... nhưng có những người sinh ra, chữ nghĩa như đứng ngoài cửa sổ nhìn vào. cháu từng cố rồi, nhưng đầu cháu toàn những tiếng la mắng, chữ nó không chịu ở lại trong đầu. cháu không sợ học dở, chỉ sợ học rồi lại bỏ, sợ bà kỳ vọng mà cháu làm không được... lại phụ lòng người thương.

    "

    -" mày cứ..."

    -" thôi ngoại đừng khóc mà, nhõng nhẽo thế "

    -" tại ngoại thương mày chứ bộ "

    ;

    nhưng mà, ngoại à... có lẽ từ cái ngày rời khỏi vòng tay mẹ, thứ gọi là "một đứa trẻ ngoan" trong hắn cũng theo đó mà lặng lẽ rơi rớt đâu mất. tiếc là bà chỉ thấy hắn qua vỏ bọc của một thằng nhỏ luôn gắng gượng để không làm ai buồn, nhất là người bà mà hắn thương nhất đời.

    bà không biết, dạo gần đây, có những đêm hắn không ngủ. hắn đi cùng những người chẳng ai muốn dây vào, mang theo trong túi không phải những đồng tiền sạch. cuộc sống của hắn quẩn quanh trong những lối rẽ tắt, chật chội và mờ mịt, nơi người ta trao đổi thứ khiến kẻ khác lụi tàn từng chút. chẳng phải hắn muốn thế, chỉ là... làm gì còn lựa chọn nào cho một thằng rách rưới mà mơ giấc lành giữa phố thị bon chen?

    và trong khoảnh khắc ôm lấy bà như ôm lấy phần lương thiện cuối cùng còn sót lại trong lòng, hắn chỉ mong mình đủ can đảm để quay đầu, trước khi quá muộn.

    -" hôm nay hàng có đều không đấy? lần trước tao đặt ba phần mà về có hai."

    hiếu kéo mũ thấp xuống, mắt nhìn lướt qua đường

    - "hôm nay hàng đắt, chợ kiểm tra gắt, có nhiêu lấy nhiêu thôi.

    đừng đòi hỏi "

    -"mày nói nghe ngon, không lẽ giờ tụi tao đi tay không?"

    -" mày thử vào chợ lớn mà hỏi, xem có ai dám bán không. tao bán cho tụi mày là có lòng rồi đó. còn không thì khỏi."

    -" thôi thôi, tao giỡn tí cho đỡ căng. tiền đây, vẫn giá cũ chứ?"

    -" giá đổi rồi. bữa nay trời mưa, hàng phải gói kỹ, công vận cũng cao hơn. ba phần nhưng tính bốn."

    -" ừ, được. nhưng lần sau đừng có ém hàng. chợ mà biết mày chơi chiêu là mệt à."

    - "tao không sợ chợ. chỉ sợ tụi mày không đủ gan lấy thôi.

    -" rời khỏi đây cẩn thận, dạo này bọn nó cứ đi tuần mãi thôi "

    -" biết rồi, lần tới hẹn chỗ khác đi, chỗ này tao đoán có ngày cũng bị tóm "

    -" ừ"

    trần minh hiếu rời khỏi cái xó xỉnh tăm tối đầy mùi nấm mốc ấy, lưng thẳng, chân bước khoan thai như thể chưa từng xảy ra điều gì. không ai biết trước đó, dưới ánh đèn vàng lờ mờ, hắn vừa trao đi thứ gì và nhận lại vài tờ giấy gấp tư được nhét sâu trong túi áo khoác cũ kỹ.

    ngoài phố, trời đã tạnh, nhưng lòng hắn vẫn vẩn vơ một cơn mưa khác. hắn không nghĩ nhiều, hoặc giả là cố không nghĩ. làm cái nghề "đi chợ hộ" kiểu này, một là nhắm mắt mà sống, hai là nhắm mắt mà chết.

    trong túi, những đồng tiền mới còn âm ấm như vừa được ai đó nắm chặt, thế nhưng tay hắn thì lạnh toát. hắn tự nhủ: "có lẽ chỉ cần đủ no, đủ sống, là tốt rồi... dù sao thì mình cũng đâu phải người tốt đâu, phải không?"

    nói thế, nhưng lúc ngang qua một cửa hàng bánh mì quen thuộc, hắn vẫn đứng lại rất lâu.

    -" thằng nhóc đó hình như vẫn chưa ăn gì nhỉ..."

    vậy là đến cuối cùng vẫn lo cho người dưng.

    nếu để em biết đây là bánh được mua từ những đồng tiền bẩn thiểu này...thì chắc mãi mãi và về sau coi như không gặp lại.

    ;

    lần đầu tiên hắn dính vào cái chuyện này là năm hắn tròn hai mươi, trần minh hiếu bước nhầm vào một vũng bùn mà không cách nào rửa sạch được. hắn bị dụ như bao thằng trẻ người non dạ khác, với vài câu nói ngon ngọt và một ít tiền lẻ ném thẳng vào túi áo mỏng.

    lúc nhận ra mình đã bị lừa thì mọi chuyện đã muộn. chúng nó đâu có buông tha, đe dọa, trấn áp, thậm chí còn cho hắn thấy trước cảnh giam cầm nếu dám quay đầu. từ đó, hắn chỉ biết cắm đầu làm những việc mà lương tâm không bao giờ cho phép, sống kiếp chui lủi suốt sáu năm, như một cái bóng không tên không tuổi giữa phố phường.

    bao lần chạy trốn, bao lần bị vắt cạn như con tốt thí, hắn cũng chẳng còn nhớ nữa. chỉ nhớ có một giai đoạn hắn thôi nhìn vào mắt người khác, vì sợ thấy lại hình ảnh của chính mình phản chiếu trong đó một kẻ lạc lõng, cô độc, và dơ bẩn.

    vậy mà không hiểu sao, chỉ một ổ bánh mì, chỉ một thằng nhóc gầy nhom ngồi co ro dưới chân cầu, lại khiến hắn lần đầu trong bao năm nghĩ về điều gì đó khác ngoài sống còn. lần đầu hắn muốn chìa tay ra... không phải để giao món hàng dơ bẩn, mà chỉ là đưa một thứ gì đó ấm nóng, vừa ra lò.

    5 ngày tiếp theo.

    bíp bíp!!!!! bíp bíppp!!!

    -" thằng điên, cút ra chỗ khác??"

    -" thằng đó bị gì vậy nhỉ?"

    -" báo công an đi "

    -" tránh ra?

    đừng để tao xuống xe nhé?"

    tiếng còi xe rít lên như gươm chém vào không khí, xé tan thứ yên lặng vốn đã hiếm hoi của thành phố.

    giữa lòng đường, một đứa nhỏ đứng chênh vênh như bóng tháp gãy, đôi chân dính chặt xuống mặt nhựa nóng rẫy. người qua đường né em như né một tai họa, miệng buông những câu giễu cợt, chửi bới đầy cay độc.

    bíppp bíppp bípp.

    một cơn sóng người, sóng xe, sóng tiếng ồn cuộn trào.

    nhưng ở giữa tất cả, thành an không di chuyển.

    em không thể.

    đôi mắt em hoang hoải đảo qua từng khuôn mặt, từng tiếng còi, từng âm thanh như sấm động, nhưng lại không thấy gì rõ ràng. chỉ là một vầng trắng loá vỡ ra trong đầu.

    -" không phải...không...an không làm gì hết "

    căn bệnh mang theo từ khi sinh ra khiến em đặc biệt nhạy với tiếng động. em không thích bị la, không chịu nổi tiếng người chen chúc nhau quát tháo em, càng không chịu nổi những ánh mắt như lưỡi dao. nó làm cơ thể em co rút, cổ họng như bị bóp nghẹt, tay chân run bần bật như sắp đổ gục.

    em không la, không khóc, không thốt nên lời nào. chỉ dậm chân tại chỗ như một cái bóng lỗi giữa phố. em chẳng biết mình nên chạy đi đâu, cũng chẳng biết ai sẽ đến, nếu có ai đó đến thật...

    chỉ biết tim đập liên hồi như muốn bật ra khỏi lồng ngực, mà cơ thể thì cứ đông cứng giữa dòng đời lạnh lẽo.

    -" tha cho an đi mà...!! an đau đầu lắm...không mà!! an không biết, an không biết "

    -" này!!!

    "

    giọng hắn vang lên giữa lòng đường, không lớn hơn còi xe nhưng lại cắt xuyên được cái ồn ào đó, như một sợi dây kéo phắt em về thực tại.

    trần minh hiếu bước nhanh, gần như là lao đến.

    ánh mắt hắn lóe lên một thoáng không hiểu được là tức giận hay hoảng hốt. hắn kéo em vào, vòng tay gấp gáp mà không hề thô bạo, như thể chỉ cần chậm thêm một giây thôi là em sẽ tan biến giữa phố xá hỗn loạn này.

    - "xin lỗi... xin lỗi mọi người..."

    hắn cúi đầu, cúi sâu đến mức vai run lên, không phải vì sợ, mà vì thương.

    rồi không nói thêm gì, hắn nắm lấy tay em.

    tay em nhỏ và lạnh, run như chiếc lá gặp gió. tay hắn khô ráp, chai sạn, nhưng chắc chắn và ấm đến lạ. hắn không siết mạnh, chỉ giữ vừa đủ để em biết:

    -"đi với tao."

    hai người rẽ vào một con hẻm nhỏ, bỏ lại sau lưng tiếng người chửi, tiếng còi xe, và vô số ánh mắt như dao chĩa vào em.

    mặt đường, những vũng nước lấp loáng ánh đèn xe, phản chiếu hai cái bóng đang lặng lẽ rời đi. một kẻ không biết sợ là gì, một kẻ sợ mọi thứ trên đời nhưng giờ phút ấy, tay nắm tay, lại thấy yên bình như cả thành phố chỉ còn lại hai người.

    hắn không hỏi em làm gì ở đó.

    em cũng không hỏi vì sao hắn lại đến.

    chỉ có tay hắn, vẫn giữ chặt tay em.

    và lòng em, lần đầu thấy an toàn giữa cơn hỗn độn.

    -" tao đã dặn mày rồi mà? nói gì, mày không nhớ sao?"

    -" không... không nhớ gì hết!! không biết... không biết gì hết!!"

    giọng em lạc đi, vỡ ra từng nhịp như sắp tan thành nước mắt. cả người em co rúm lại, lùi dần như con mèo hoảng loạn bị dồn vào góc. mắt mở to, tim đập loạn, tay chân lạnh buốt, như thể cái thế giới xung quanh đang lật ngược lên đầu em.

    -" này...

    được rồi. không sao đâu. mày nhìn tao này."

    trần minh hiếu ngồi thấp xuống, hạ giọng nhẹ như tiếng gió.

    -" nắm tay tao đi. chặt vào. rồi thở chậm thôi. một... hai...

    đúng rồi. có tao ở đây."

    -" không phải an...!! không được làm vậy với an...!!

    "

    em nức nở, giọng em như tiếng trẻ con mơ thấy ác mộng, nghẹn lại trong cổ, nhòe hết câu chữ.

    hắn không nói thêm nữa. hắn chỉ mở tay ra, rồi nhẹ nhàng kéo em vào lòng.

    vòng tay ấy không to lớn gì, nhưng ôm em gọn lỏn như đang giữ một chú chim nhỏ ướt mưa. hơi ấm từ ngực hắn truyền sang vai em, run rẩy chạm vào bình yên, như đất khô lần đầu gặp mưa.

    -" được rồi. tao không làm gì mày hết. không phải sợ.

    ôm một chút thôi, rồi mày sẽ ổn."

    hắn cứ thế ôm em thật lâu. không có lời nào nữa, chỉ có tay hắn đặt sau lưng em, tay còn lại che lấy đầu em như che chắn cả thế giới đang gào thét ngoài kia.

    và trong khoảnh khắc đó, mọi cơn sợ hãi dường như cũng chịu lùi lại, nhường chỗ cho một hơi thở chậm rãi, đứt đoạn nhưng dần đều như trái tim em đang học cách đập lại.

    -" chắc mày đã nhớ đến những chuyện xấu xí nhỉ? mày đã gặp chuyện gì vậy...?"

    hắn thầm nghĩ.

    -" gần một tuần nay, mày đi đâu vậy an? anh tìm mày mãi mà chẳng thấy đâu..."
     
    Back
    Top Dưới