[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
|Hieugav| Hanahaki
15 - making a new ending for this story (3)
15 - making a new ending for this story (3)
Tờ tạp chí có ảnh nhóm Minh Hiếu làm bìa được gửi đến hộp thư nhà Thành An vào một buổi sáng cậu đi tập thể dục về.
Gọi là tập thể dục, thực ra chỉ là đi xuống con dốc có vài trăm bậc thang để mua một ít đồ ăn ở cửa hàng dưới chân dốc.
Tay vừa xách túi đồ ăn, Thành An lôi ra từ hộp thư một chồng những giấy tờ linh tinh, còn có cả giấy cho vay nặng lãi.
Vừa định chỉ nhặt quyển tạp chí để đi vào nhà, một chiếc phong bì trắng ngà rơi ra làm cậu chú ý: phong bì có in con dấu của trường trung học cũ, không biết làm sao lại gửi được đến tận chỗ này.
Ôm hết đống đồ đi vào nhà, Thành An nhớ lại năm năm trước, trong lần kỉ niệm bốn mươi lăm năm thành lập trường, cậu đã tự hỏi không biết khi kỉ niệm năm mươi năm thì bọn họ sẽ làm gì ở đâu.
Năm năm trôi qua nhanh như chớp mắt, kết quả lúc này là mỗi người mỗi ngả, chỉ riêng ước mơ thì đã đều thực hiện được.
"Không biết ngày xưa người ta bị làm sao mà lại quyết định thành lập trường vào mùa đông, mặc áo mỏng mà diễn lạnh kinh hoàng..."
Anh Tú vừa lẩm bẩm vừa nhìn đám giấy mời đặc biệt được gửi tới.
Nhóm có sáu người thì bốn người đã là cựu học sinh, mặt ngoài thì nói là mời về dự nhưng chính là mời cả nhóm về diễn.
Trường Sinh nhặt lên một tờ giấy trang trọng viết tên mình, cười hì luồn tay vào tóc Anh Tú xoa rối:
"Hồi đó nhìn chúng ta như một bầy du côn sắp bị đuổi học tới nơi, bây giờ lại trở thành thành phần được nhận giấy mời đặc biệt."
Thời đó nguyên một đám con trai chỉ biết ăn rồi nhảy nhót, thỉnh thoảng lại vừa kéo nhau chạy thục mạng từ trường HCMUT ra vừa cười như điên, đến thầy cô cũng muốn tránh.
Đức Duy không rời khỏi bản nhạc phổ trên tay, góp vào một câu đậm chất súp gà*:
(*) đậm chất súp gà: 'chicken soup for the soul'
"Thực ra chỉ cần giỏi một thứ và kiên trì tập trung làm thứ đó là được rồi, cần gì quan tâm lắm đến điểm chác hay những thứ không liên quan chứ."
Trường Sinh và Anh Tú còn bận gỡ mấy ngón tay người này ra khỏi mớ tóc rối bù của người kia, Minh Hiếu đã chen vào:
"Người vừa phát ngôn chỉ cần giỏi một thứ đó thật ra đứng đầu tất cả các môn học, tham gia đủ tất cả câu lạc bộ trường, tự sáng tác nhạc từ năm mười mấy tuổi, còn gì nữa nhỉ, lúc đó anh vẫn nghe hiệu trưởng nhắc mỗi ngày."
Đức Duy vào trường sau Minh Hiếu hai khóa, năm cuối cấp Minh Hiếu không thiết đến học hành, đến giờ tập trung đầu tuần là lại lén lút ngủ gật nhưng vẫn đủ để nạp tên Đức Duy vào đầu.
Tên cậu xuất hiện trong hầu hết các danh sách học sinh gương mẫu giỏi giang gì đó, Minh Hiếu nghe đến thuộc lòng.
Đức Duy cất bài nhạc phổ đi, nghiêm túc nói:
"Sai rồi, em không phải đứng đầu tất cả các môn đâu."
Quang Anh đang ngồi bấm bạt mạng bên chiếc máy chơi trò chơi nói vọng tới:
"Môn thể dục của cậu ấy đứng chót lớp."
Đám anh trai chưa biết nên an ủi hay là sỉ vả Đức Duy, Hải Đăng đã lại nói thêm vào:
"Nó bảo với em những đứa đầu óc ngu si tứ chi mới phát triển."
Một Bùi Anh Tú dù tứ chi không phát triển lắm nhưng luôn đứng đầu lớp môn thể dục, một Trần Minh Hiếu chiều ngang cơ thể vừa đủ gấp đôi Đức Duy, một Quang Anh mới vừa mười tám tuổi đã cao đến một mét tám mươi ba đứng hình không biết nói gì hơn.
Trường Sinh chủ động đề nghị với công ty sắp xếp lịch trình về trường cũ.
Dù sao cũng có thể ngẩng cao đầu quay về, hơn nữa chắc chắn cả Bảo Khang lẫn Đăng Dương cũng sẽ được mời về dự, hiếm có dịp nhóm người năm đó lại được gặp nhau.
Buổi trưa Anh Tú vừa leo lên xe về trường cũ đã hỏi ngay:
"An thì sao?
Nó có về không?"
Trường Sinh ngáp dài:
"Cậu còn chưa biết danh tiếng nhiếp ảnh gia Negav sao còn hỏi như vậy?"
Bộ ảnh lần trước Thành An chụp làm cho Anh Tú phải ôm luôn cả quyển tạp chí đi ngủ.
Kể cả tượng đá Trần Minh Hiếu ở trong góc máy của Thành An cũng trở thành hình tượng mĩ nam lạnh lùng gì đó, Hải Đăng cười sằng sặc suốt một buổi tối chỉ cho cả bọn thấy rằng tất cả những ảnh đại diện của fan Minh Hiếu đều được đổi thành bức ảnh Minh Hiếu nằm ngủ trong nắng chiều.
Trường Sinh ghé tai Anh Tú thì thầm:
"Mà kể cả nó không được mời tôi cũng phải lôi nó về đây."
Minh Hiếu không có thời gian đi tìm Thành An, vậy mà lần nào chuẩn bị đi chụp cũng hỏi kĩ xem nhiếp ảnh gia là ai, trong khi trước đó không quan tâm chút nào.
Cả nhóm bước xuống xe ở ngay dưới trạm xe bus.
Biết rằng mình bây giờ không phải loại người có thể hòa mình trong đám đông mà đi, nhưng hàng cây anh đào trước cổng trường là kỉ niệm đặc biệt của tất cả bọn họ, đương nhiên phải đặt chân xuống đó để đi vào.
Học sinh đã tập trung tất cả ở trong trường, rất ít người qua lại trên quãng đường đó.
Vừa đi được mấy bước, Anh Tú đã huých tay chỉ cho Minh Hiếu thấy một người đang đứng cuối con đường.
Ở dưới hàng anh đào trụi lá, Thành An chăm chú chụp một thứ gì đó ở trên cây.
Minh Hiếu lẩm bẩm "có cái gì trên đó mà chụp chứ", Anh Tú đã nhảy ngay vào:
"Đến cái bản mặt đeo đá của em mà cũng biến thành phong cảnh được thì mấy nhánh cây có khi thành kiệt tác nghệ thuật đến nơi rồi."
Minh Hiếu nghẹn họng không nói nữa, mắt chăm chăm nhìn vào chiếc khăn quàng rất quen thuộc mà ở trên cổ người kia.
Năm đó sau khi Thành An đi, mẹ không đan khăn màu đen cho Minh Hiếu nữa.
Lấy lí do còn thừa một ít len màu vàng, bà đan cho anh một chiếc khăn giống y như Thành An, Minh Hiếu vùng vằng không nhận nhưng rồi cũng đã quàng nó suốt năm năm.
Đi vào một đoàn với nhau dễ gây ra loạn lạc, quản lý ra hiệu cho cả nhóm tách ra.
Chỉ chờ có thế, Đức Duy dắt Hải Đăng và Quang Anh đi tìm... thư viện, Trường Sinh Anh Tú cũng kéo nhau đi đâu đó quanh mấy gian hàng, chỉ còn lại một mình Minh Hiếu đứng lại đó, anh tần ngần chờ cho đến khi Thành An hạ máy ảnh xuống mới đi tới.
Thành An đứng trên con dốc nhìn xuống mỉm cười, không vẫy tay không gọi to tên của Minh Hiếu như trước.
Không có cả một cơn mưa hoa nào như ngày đầu tiên Thành An trở về sau cuộc phẫu thuật, Minh Hiếu vẫn thấy mấy nhịp tim đập loạn trong ngực mình.
Chờ cho Minh Hiếu đi tới gần, Thành An mới khẽ nói:
"Đi dạo một chút không?"
Minh Hiếu không nói gì, bước nhanh về phía sân trường.
Thành An cất máy ảnh vào túi rồi sải mấy bước dài bước theo.
Sân trường treo rất nhiều dải màu xanh đỏ, không khí mùa đông bớt ảm đạm một phần.
Minh Hiếu kéo khăn lên che kín nửa mặt, hai người đi xung quanh mấy gian hàng mà không có chút cản trở nào.
Thành An ngó nghiêng hết cái này đến cái kia, miệng bắt đầu hoạt động hết công suất, cầm một ít đồ lưu niệm lên rồi chép miệng bảo thứ này lúc mình ở trong trường không có, mấy cô bé học sinh nhìn thấy trai đẹp lại ôm nhau rúc rích cười.
"Xem đủ chưa?"
Minh Hiếu kéo áo Thành An khi cậu bắt đầu sà vào một gian hàng chứa đầy tranh vẽ.
Thành An đặt bức tranh vẽ hoa đào xuống, nghiêng đầu hỏi Minh Hiếu:
"Sao vậy?"
"Lên lớp đi."
Dòng người đổ về sân trường đông nghịt, hành lang lên lớp học lại chỉ lác đác vài học sinh.
Minh Hiếu lững thững bước lên mấy bậc cầu thang, lên đến phòng học của bọn họ mới bắt đầu nới chiếc khăn len ra hít vào lồng ngực một hơi gió mùa đông mát lạnh.
Phòng học không có gì khác xưa.
Bảng xanh được vẽ một dòng rất lớn "Chào mừng lớp XXX các niên khóa quay về trường", Thành An cười cười chỉ cho Minh Hiếu tên của mấy người bạn cùng lớp được viết trên đó, chắc hẳn bọn họ cũng ở đâu đó dưới sân trường.
Minh Hiếu đi về bàn cuối ngồi xuống, Thành An lôi máy ảnh ra chụp hết thứ này đến thứ khác rồi cũng tới bàn học cũ của mình ngồi yên.
Tiếng hát của chính Minh Hiếu vọng đến từ dưới sân trường, ngón tay Thành An gõ lên mặt bàn, môi cậu lẩm nhẩm hát theo.
Rồi vẫn là một thói quen, Thành An bắt đầu đưa lưng đụng vào bàn học của Minh Hiếu theo từng nhịp nhạc.
Động tác đó từ sau khi phẫu thuật Hanahaki Thành An đã không còn làm nữa.
Minh Hiếu chớm ngạc nhiên, vỗ nhẹ vào vai cậu:
"An."
Minh Hiếu gọi một tiếng, Thành An chưa kịp quay lưng lại thì một đám người ùn ùn đổ vào phòng.
Minh Hiếu chưa kịp kéo khăn quàng, Thành An đã kéo anh đi ra theo đường cửa sau.
"Làm người nổi tiếng có khác, cậu nhạy cảm với người lạ hơn trước rồi."
Bị hiểu lầm, Minh Hiếu cũng không buồn phản ứng.
Từ khi ra khỏi phòng học Thành An tự nhiên níu lấy khuỷu tay anh, một tay lục lọi trong túi máy ảnh để thay ống kính khác vào.
Hình như không phải Thành An vô tình để quên bàn tay của mình, bởi lẽ đi qua ba phòng học, tới khoảng hành lang nối giữa hai tòa nhà hoàn toàn trống trải, Thành An vẫn tự nhiên níu lấy tay Minh Hiếu càng chặt hơn.
Minh Hiếu dừng chân lại.
"An."
"Hiếu kìa!"
"Hiếu nào?"
"Trần Minh Hiếu của StarMind, ở đó, có thấy không?"
"Hiếu!"
Mải nhìn xuống bàn tay Thành An, Minh Hiếu quên cả việc mình chưa kéo khăn quàng lên.
Một nhóm nữ sinh từ đâu đó kéo tới chắn ngang trước mặt bọn họ, rồi nghe tên Minh Hiếu lại xuất hiện thêm nhiều người khác ào về.
Thành An rõ ràng chưa bao giờ gặp cảnh đó, cậu đứng sững như trời trồng.
Minh Hiếu cố gắng cười trước mấy quyển sổ cùng bút đã chìa ra khắp xung quanh mình, đám nữ sinh xuýt xoa rồi lại càng chen tới.
Thành An bị chen lấn càng lúc càng lùi ra xa, rất nhanh đã lùi ra đến mép ngoài của vòng tròn đang quây quanh Minh Hiếu chật kín.
Minh Hiếu đủ cao lớn để vượt lên khỏi mấy cô nữ sinh đang phấn khích, anh ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Thành An đã ở rất xa mỉm cười khoát tay ra hiệu kí tiếp.
An tâm cúi đầu xuống, đến lúc Minh Hiếu lại ngước mắt thì hành lang vẫn còn đầy người chạy đến hướng mình, nhưng tuyệt nhiên không hề có bóng chiếc khăn len rất lớn màu vàng xuất hiện.
Hành lang càng lúc càng đông như thế, Minh Hiếu lại thấy trống không.
--
Mất không ít thời gian để dẹp yên được người hâm mộ.
Cho đến khi Sơn đi tới giải thoát Minh Hiếu khỏi mấy cô bé học sinh hết đòi kí tên đến chụp hình, anh mắng một thôi một hồi rồi kéo cậu xuống hội trường.
Buổi tiệc chiều sắp kết thúc, một mình Trường Sinh đại diện cho nhóm tới dự, còn có Đăng Dương là trưởng một nhóm nhạc khác đi cùng, đám Trường Sinh Anh Tú đang đứng chờ Minh Hiếu tới chạy lại chương trình buổi tối.
Vẫn là ở sau cánh gà, vẫn có Bảo Khang đứng cùng với Trường Sinh Anh Tú, vẫn không có Thành An ở một bên, trong lòng Minh Hiếu bỗng nhiên quặn lên không hiểu vì lí do gì cụ thể.
Một nhóm học sinh vừa kết thúc phần tập duyệt của mình, theo người hướng dẫn đi xuống rồi không quên liếc nhìn mấy người trong nhóm Minh Hiếu.
Người hướng dẫn đi ngang qua chỗ Minh Hiếu thì dừng lại.
Minh Hiếu ngẩng đầu lên, bất ngờ kêu lên một tiếng:
"Hậu?"
Phúc Hậu từ sau khi kết thúc hợp đồng với công ty quản lý của Minh Hiếu cũng không cố gắng tìm đến công ty nào khác.
Biết rằng quá khứ bắt nạt người khác sẽ theo mình cả đời, cậu chỉ làm vũ công rồi sau đó mở một trung tâm dạy nhảy bình thường.
Mấy câu chuyện đi đánh nhau hay gì đó đã lùi xa cả một quãng đường dài, Phúc Hậu cười cười đưa tay ra trước mặt Minh Hiếu.
"Chào.
Hôm nay dẫn học trò về đây diễn.
Mọi người tập trung đầy đủ nhỉ."
Phúc Hậu lướt nhìn quanh, thấy Trường Sinh và Bảo Khang đang nhìn mình cảnh giác thì chán nản đưa tay lên sờ đầu mũi.
"An thì sao?
Cậu ta biến đâu mất rồi, không đi với các cậu?"
Minh Hiếu chỉnh lại băng cổ tay của mình, buột miệng trả lời:
"Tôi không biết."
"Tiếc thật, muốn xin lỗi cậu ta một chút.
Năm năm trước còn chưa kịp xin lỗi thì nhận được tin cậu ta đi mất rồi."
Cả Đức Duy và Hải Đăng không hề liên quan nhưng cũng ngẩng đầu lên hóng chuyện.
Minh Hiếu bỏ tay này khỏi tay kia, hỏi bâng quơ:
"Xin lỗi cái gì?"
"Chuyện lần trước tôi đem ra nói ở trận battle duy nhất mà cậu thua.
Hôm đó cũng là hội trường các cậu, đám người Ice gặp An đi lang thang đâu đó gần sân thượng, đuổi theo đến mức làm cậu ta rơi xuống cầu thang."
Mấy ngón tay Minh Hiếu nắm chặt lại.
Anh chưa kịp hỏi kĩ Thành An về tai nạn lần đó thì Thành An đã bỏ đi, không nghĩ đến Thành An trước khi bị mình hại ở trong phòng dụng cụ đã bị xô ngã trước.
Không nghe thấy Minh Hiếu nói gì, Trường Sinh cùng với Bảo Khang cũng bất bình im lặng, Phúc Hậu lên tiếng xoa dịu tình hình:
"Cũng may hôm nay An không tới.
Ice thích đùa dai, vừa nãy tôi gặp anh ta ở..."
Rầm một cái, chiếc ghế ngay đối diện Minh Hiếu rơi xuống.
Sơn và Anh Tú đẩy cửa vào phòng đã thấy một bóng đen chạy vụt qua.
Trường Sinh nhìn theo bóng người chạy càng lúc càng nhanh, quay lại hỏi:
"Chuyện gì vậy?"
Anh Tú không dám trả lời rằng hôm nay có lẽ phải diễn với năm người trên sâu khấu, quay qua chào Đăng Dương cùng mấy thành viên khác trong nhóm của anh đang theo vào phía sau.
--
Minh Hiếu chạy dọc hành lang, đá tung cửa mấy lớp học mà không hề thấy bóng dáng Thành An.
Ở trên hành lang tầng hai nhìn xuống, sân trường lấp lánh rộn ràng.
Dưới dòng người đó chắc chắn sẽ không có mặt Thành An, Minh Hiếu không nghĩ ngợi gì leo mấy tầng lầu rồi đá cửa dẫn lên sân thượng.
Một tay bấu vào mạn sườn đau nhức, Minh Hiếu thở phào thấy bóng người rất quen đứng hướng mặt về phía biển, tay cầm một que pháo bông dài chuẩn bị đốt lên.
Pháo bông lấp lóe chiếu sáng khuôn mặt nhìn nghiêng nhẹ nhõm của Thành An, đôi mắt cậu cong lên thành một nụ cười trẻ con.
Minh Hiếu tức giận ào tới giật cây pháo trên tay cậu ném xuống, đưa tay ôm chặt lấy Thành An còn ngơ ngác nhìn theo cây pháo rơi xuống mấy tầng nhà.
Ánh sáng pháo bông yếu ớt chìm dần vào bóng tối, Minh Hiếu bất lực vừa muốn gào to vừa phải gắng sức hãm bớt âm lượng của mình.
"An, sao lần nào cậu cũng im lặng bỏ đi ngay trước mắt tôi, cậu cho rằng tôi không..."
"Hiếu à."
Thành An đẩy nhẹ vào người Minh Hiếu, cùng lúc đó Minh Hiếu cảm nhận được mấy bước chân đi tới rất gần.
Một đám học sinh tay cũng cầm pháo bông như Thành An từ góc nào đó tiến lại, rõ ràng đã câm nín vì ngạc nhiên.
"Là Hiếu đúng không?"
Một chiếc điện thoại vừa đưa lên ngang tầm vai hai người, phản ứng đầu tiên của Minh Hiếu là buông Thành An rồi lùi ra vài bước.
Bất ngờ với hành động của chính mình, Minh Hiếu hoảng hốt nhìn trân trân vào đôi mắt trong veo của người đối diện, cánh tay đưa tới rồi lại thêm một lần nữa rụt về.
Tiếp theo - anh không nói một lời kéo Thành An chạy xuống khỏi sân thượng với đám học sinh lúc này đang hóa đá.
Thành An từ lúc bị đẩy ra khỏi Minh Hiếu ở hành lang gần lớp học cũ đã biết rằng sẽ không có cơ hội nắm lấy cánh tay Minh Hiếu mà đi dạo nữa, cậu lặng lẽ lùi xa khỏi ánh mắt tinh tường của mấy cô bé đang chăm chú nhìn hai chiếc khăn giống hệt nhau trên cổ hai người.
Lang thang lên sân thượng thì gặp một đám học sinh trốn hoạt động mà ở đó chơi đùa, cậu cùng ngồi xuống uống một ít bia được ngụy trang bằng chai nước ngọt cỡ lớn mà mấy đứa học trò nghịch ngợm đó mang theo.
Trò chuyện chán, mấy đứa nhỏ thảy cho Thành An một nắm pháo bông, rồi cũng kéo nhau đi loanh quanh đốt pháo.
Chạy xuống hai tầng lầu, Thành An gạt tay Minh Hiếu ra rồi đứng lại.
Sức khỏe ngày trước vốn đã không bằng Minh Hiếu, sau tai nạn cậu càng không thể vận động mạnh, vừa chạy xuống mấy bậc thang cổ chân đã hơi nhói.
Minh Hiếu bị gạt tay bất ngờ, quay đầu nhìn Thành An.
Cậu chống tay lên đầu gối thở gấp, một bên chân khuỵu xuống bất thường.
"Sao vậy?"
"Cậu đi trước đi."
Minh Hiếu không nói được gì, trường học rộng lớn đầy chật người, đi đến đâu cũng sẽ bị bắt gặp.
"Đi đi, cậu còn phải diễn đúng không?"
Có tiếng bước chân cùng với tiếng cười nói ở phòng học gần đó, Minh Hiếu theo phản xạ đưa tay lên cổ kéo khăn quàng mới nhận ra mình đã để quên trong phòng hóa trang sau hội trường biểu diễn.
Thành An kéo khăn quàng của mình ra khỏi cổ, sơ sài quàng vào cổ Minh Hiếu.
Cậu cố gắng đi vào phòng học trống gần đó, ngồi xuống một chiếc ghế sát cửa ra vào.
"Đi đi, tôi đã hẹn gặp Hân rồi, chút nữa gặp cậu ở nhà hàng sau."
Mấy người bọn họ đã hẹn nhau ở một nhà hàng nhỏ gần bờ biển sau khi hội trường kết thúc.
Minh Hiếu không đi, anh nhìn chăm vào cổ chân của Thành An.
Thành An bị nhìn không dám đưa tay ra chạm vào chỗ đau, cổ chân cậu giật giật kì lạ.
"Chân cậu..."
Thành An nóng nảy:
"Bị chuột rút."
Minh Hiếu quỳ một chân xuống, vừa đưa tay ra định chạm đã nghe tiếng chuông điện thoại réo vang trong túi áo mình.
Âm thanh ồn ào ở đầu bên kia không át được tiếng hét của Sơn:
"Hiếu!
Cậu biến mất ở xó nào rồi, mau tới đây cho tôi!
Không diễn cũng phải tới, cậu thử để bị mấy đứa học sinh chụp thêm một tấm hình xem tôi có giết cậu không?"
Minh Hiếu cúp máy, tiếp tục hạ tay xuống thì Thành An đã đứng dậy xốc lại áo khoác của mình.
"Tới giờ rồi, tôi xuống gặp Hân, cậu không đi thì ở lại đây một mình vậy."
Mấy bước đi của Thành An vẫn còn hơi tập tễnh.
Minh Hiếu nhìn theo rất lâu rồi mới gọi to:
"An!"
Thành An không quay lại.
Cậu dựa một tay vào hành lang, cơn đau nhói lên dưới cổ chân vừa đúng lúc Thành An gào lên:
"Đã bảo cậu đi đi!"
Minh Hiếu không đuổi theo, cũng không trách cứ.
Anh đi về hậu trường, im lặng nghe Sơn quát mắng, gấp thật kĩ hai chiếc khăn quàng giống hệt nhau giấu vào trong áo khoác, chờ đến lượt lên sân khấu của mình.
Sân khấu lớn nhất của năm năm trước đã trở thành một sân khấu cỡ nhỏ, Minh Hiếu nhảy rồi hát ở trên đó như một cái máy.
Màn biểu diễn hoàn hảo, bài phát biểu gọi bọn họ là niềm tự hào của trường, Minh Hiếu máy móc cười nhận bó hoa từ hiệu trưởng, rồi bước xuống trong tiếng vỗ tay vang rền.
Cuộc sống mấy năm qua đều như thế.
--
Hân đứng chờ Thành An ở cổng trường.
So với ngày trước, cô đã ra dáng một cô gái hiền thục hơn rất nhiều.
Khi về nước rồi liên lạc lại, Thành An ngạc nhiên vô cùng khi Hân chọn vào đại học ngành sư phạm.
Còn một năm nữa mới ra trường, đời sống sinh viên làm cô vẫn giữ được vẻ trẻ trung.
Hai người nói chuyện linh tinh một hồi, câu chuyện rất nhanh lại quay về với điểm chung lớn nhất.
"Anh đã gặp Hiếu chưa?"
"Anh gặp lúc chiều."
Hân mỉm cười, xoay trong tay một chiếc móc chìa khóa mua ở gian hàng lễ hội.
"Bây giờ anh ấy đã ở nơi em không chạm đến được rồi.
Có lần đi trên phố thấy bảng quảng cáo của nhóm, em nói với bạn trai rằng em từng hẹn hò với Hiếu.
Anh ấy cười đến không thở nổi."
Thành An cũng cười.
Cậu rút điện thoại ra tìm thư mục video, chọn đoạn phim đầu tiên trong đó rồi đưa cho Hân cầm lấy.
Đổi qua đổi về mấy chiếc điện thoại, cuối cùng vẫn bất chấp mà tải đoạn phim đó về.
Ghé mắt nhìn chung vào màn hình nhỏ, Thành An nói:
"Có cần anh gửi cho anh ấy cái này không?"
Hân xem đi xem lại, nụ cười trên môi ngày càng rộng.
Minh Hiếu mười bảy tuổi thì ra cũng có những lúc dịu dàng với cô như thế, dù không phải mỉm cười với cô mà mỉm cười với một bông hướng dương trên đầu mình.
"Anh biết không, lúc đó em cứ nghĩ anh ấy xem em như là anh mà đối xử."
Thành An quay sang nhìn Hân.
Đèn treo trên hàng anh đào rơi cả vào mắt cô lấp lánh.
"Nhiều lần đi trên đường với nhau, Hiếu kéo em đi về phía trong lề đường.
Em cứ nghĩ là vì anh ấy ga lăng mà như thế, nhưng đến lúc đi ngược lại anh ấy vẫn đi về phía bên tay phải của em."
"Anh thích đi về phía bên tay trái của người khác đúng không?
Em thì không thích.
Góc mặt bên trái của em đẹp hơn bên phải, khi nào em cũng thích đi ở phía tay phải của người khác."
Hân vô tư cười, Thành An lại thấy trong lòng trào lên cảm giác có lỗi.
Giống như đoán được Thành An nghĩ gì, Hân lắc mái tóc dài mượt của mình, đưa trả cho cậu chiếc điện thoại.
"Em không sao.
Không có An, em sẽ không bao giờ đặt chân được đến gần Hiếu một bước.
Mấy thứ tác dụng phụ đó em phải chịu thôi.
Bây giờ hai người như thế nào?"
Thành An lắc đầu không nói.
Gió thổi qua hàng anh đào làm mấy dây đèn rung rinh chao qua chao về, cảnh tượng đẹp đẽ như thế này có lẽ sẽ không được đứng cùng Minh Hiếu mà xuýt xoa ngắm nghía nữa.
Gần hai tháng trở về và ngay cả buổi chiều hôm nay, cậu thực sự cảm nhận được sức nóng của con đường mà Minh Hiếu cùng với những người bạn của mình đang đi.
Mọi thứ nhỏ như móng tay trong cuộc sống đều bị moi móc, có lần Thành An suýt sặc ra cốc cà phê của mình khi đọc được một bài báo soi ra mấy thứ đồ trong gói đồ Minh Hiếu và Đức Duy cùng nhau đi mua trong cửa hàng tiện lợi gần kí túc vào một buổi tối trời.
Minh Hiếu bị cảm, người hâm mộ biết trước công ty quản lý.
Trường Sinh Anh Tú lỡ dùng chung một kiểu khuyên tai, chỉ sau một buổi ra sân bay cả thế giới đã biết rồi.
Con đường thần tượng là con đường mà bên dưới hoa hồng là gai nhọn, một scandal nhỏ bằng con muỗi cũng có thể làm kết thúc sự nghiệp một người.
Sự sống của mình còn hay không phụ thuộc vào một tháng còn lại này, nhưng sự nghiệp của Minh Hiếu cũng có thể qua một đêm mà tan theo mây gió.
Chuyện tình cảm còn rất nhiều thời gian để nói, nhưng ở trong một thì tương lai nào rất xa nào đó, không phải ngay lúc này.
Điều đáng tiếc duy nhất là Thành An chỉ có ba tháng, lại là ba tháng mà cậu không có cách nào nói với Minh Hiếu rằng hãy quay về cạnh bên.
Hình ảnh Minh Hiếu ở trên sân khấu lớn rất đẹp, cậu thật sự hưởng thụ những màn trình diễn, mỗi nụ cười hay mỗi giọt nước mắt đều rực rỡ như mưa rào giữa nắng hè.
Minh Hiếu cần đi tiếp, con đường của Minh Hiếu năm năm qua không có Thành An rộng thênh thang...
---