Khác HieuGav- Ánh sáng sau khói mờ

Hieugav- Ánh Sáng Sau Khói Mờ
Chương 40


Minh Hiếu tỉnh lại từ sớm tinh mơ.

Rèm cửa kéo kín khiến trong phòng chỉ lấp ló ánh sáng mờ ảo.

Thành An đang nằm trong lòng anh ngủ say.

Song khi anh vừa nhỏm dậy, cánh tay cậu đang choàng qua eo anh cũng giật mình theo.

Cậu mở giật mình mắt hỏi: "Hiếu, anh đi đâu vậy?"

Anh nằm xuống, cúi đầu lại gần, hỏi cậu: "Dậy rồi à?"

"Dạ" Thành An dụi mắt, vươn tay ôm lấy eo anh.

"Anh vừa cử động, em tỉnh dậy ngay."

"Vậy là phải trách anh rồi."

Minh Hiếu cười khẽ, nghiêng người qua tủ đầu giường lấy cốc nước đến, anh uống nửa cốc, còn lại nửa cốc đưa cho cậu.

"Này!"

Thành An ngồi dậy, nhận lấy cốc nước, lúc này mới phát giác thân thể mình mỏi nhừ, rã rời.

Đêm qua, cậu lo cho vết thương của anh nên ngoan ngoãn phối hợp.

Mặc anh.

Theo anh.

Thế mà anh không bớt phóng túng chút nào, cứ giày vò cậu hết lần này đến lần khác.

Nhưng nhớ đến ánh mắt dịu dàng đến mức có thể nhấn chìm cậu của anh, cậu lại tìm thấy niềm vui và sự bình yên đã đánh mất từ lâu.

Minh Hiếu vươn cánh tay, tìm kiếm trên tủ đầu giường, chạm phải hộp thuốc lá.

"Anh muốn hút thuốc à?"

"Không, anh lấy điện thoại."

Cuối cùng anh cũng mò được, mở di động ra, sáu giờ đúng rồi.

Anh nhìn cậu, quan tâm hỏi: "Em hút thuốc à?"

"...

Sao anh biết?"

Thành An chột dạ.

"Lần trước quét dọn nhà em, thấy em giấu gạt tàn ở ngăn tủ dưới bồn rửa tay...

Em làm bác sĩ mà hay quá nhỉ!"

Thành An im lặng đưa cốc nước cho anh.

Anh đặt lại chỗ cũ.

"Thỉnh thoảng áp lực quá em mới hút một điếu thôi.

Gần đây bớt rồi."

Cậu lui vào trong chăn, thản nhiên đổ tội: "Nói đúng ra, em hút thuốc là do anh dạy đấy!

Em bị anh dạy hư thì có."

Minh Hiếu nhướng mày, nhìn cậu cười.

"Hửm?

Em còn dám đổ cho anh à?

Bản thân nhất quyết đòi thử, muốn ngăn cũng không ngăn được."

Anh nằm xuống theo cậu.

Tay cậu lại ôm lấy anh, "Vậy ư?

Sao em không nhớ gì cả."

Khóe môi anh cong cong.

Thành An gối đầu lên vai anh: "Mỗi ngày đến sáu giờ sáng, anh đều tự động thức dậy thế này à?"

"Ừ, thói quen rồi."

Anh nghiêng người ôm cậu vào lòng, chóp mũi cọ cọ lên gương mặt cậu , giọng trầm khàn: "Còn em?"

"Em làm việc theo ca, không có quy luật.

Nếu làm ca ngày thì bảy giờ dậy.

Dù sao chỗ này cũng rất gần bệnh viện."

"Bảy giờ à..."

Minh Hiếu lẩm bẩm, tay vuốt ve eo cậu, trán cọ vào tóc cậu, lưỡi khẽ liếm lên vành tai Thành An: "Còn một giờ nữa..."

Sự ham muốn lồ lộ qua giọng nói lẫn hơi thở phả vào tai, cậu không nhịn được khiêu khích, hơi thở cũng run run, lí nha lí nhí: "Hôm qua anh hăng như vậy, giờ em còn đau đấy."

"Vậy sao?"

Anh cười khẽ khàng.

"Để anh kiểm tra xem."

"Á!"

Cậu cuộn người lại.

Trong chăn nóng hừng hực, Thành An bị anh trêu chọc đến mức đỏ mặt tía tai, yếu ớt đẩy anh.

"Anh suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện này thôi sao?

Vừa nghĩ đến là tinh lực lập tức tràn đầy à?"

Minh Hiếu nghe thấy thế thì vùi mặt vào hõm cổ trắng nõn của cậu, cười ha hả.

Tiếng cười vui vẻ như có thể ngấm qua da thịt, làm rung động đến sâu thẳm linh hồn cậu.

"Anh cười cái gì?" cậu đẩy anh, khuôn mặt vẫn còn ửng đỏ.

Minh Hiếu nắm lấy cằm cậu, cúi đầu hôn thật mạnh vào môi cậu rồi mới mắng yêu: "Đồ ngốc, em biết một người đàn ông lúc bên cạnh người mình yêu sẽ muốn làm gì nhất không?"

"Làm gì?"

Thành An bị cuốn theo câu hỏi của anh.

"Đưa họ lên giường.

Nếu không muốn, hừ, trừ khi tên đó bị yếu sinh lý."

Minh Hiếu giở giọng lưu manh.

"Bỉ ổi!"

Thành An đỏ mặt, lại khẽ đẩy anh.

Anh kéo cậu qua, phân tích: "Sao em không nghĩ xem, bạn trai em vẫn còn đang độ tuổi trẻ trung hăng hái, thân thể khỏe mạnh, sức vóc tràn trề."

Minh Hiếu vừa nói người vừa trầm xuống.

Tương thân tương ái chính là thân thân ái ái vậy đây.

Thành An nghĩ.

Bởi vì thích nên mới si mê hơi ấm khi da thịt cận kề, mới mê mẩn cảm giác thân thiết khăng khít, mới tham lam niềm vui sướng khi chạm tới đỉnh điểm.

Còn vì tình cảm say đắm thân mật gắn bó này mà càng thêm lệ thuộc đắm say.

Dây dưa đến hơn bảy giờ, Thành An mới rời giường chuẩn bị đi làm.

Minh Hiếu cũng xuống theo.

Cậu lê dép đến phòng vệ sinh rửa mặt, vừa xong xuôi đã nghe thấy tiếng di động đổ chuông.

Cậu rút vài tờ khăn giấy ra lau mặt, rảo bước ra khỏi phòng vệ sinh, cho là bệnh viện gọi.

Đến khi cầm điện thoại lên, Thành An liền sững sờ.

Là mẹ gọi.

Cậu nhìn thoáng qua Minh Hiếu.

Anh đang đứng bên giường măc quần áo, có vẻ không chú ý đến cậu.

Minh Hiếu đi ra khỏi phòng, đóng cửa lại, bắt máy, nhỏ giọng gọi: "Mẹ!"

"Sao nhỏ tiếng vậy?

Còn chưa dậy à?"

"Con dậy rồi ạ."

Cậu cất cao âm lượng một chút, tay vô thức gãi gáy.

"Đang chuẩn bị đi làm."

"Mẹ và bố thấy con trên tivi rồi."

"Dạ."

"Ôi, mặc dù mẹ không đồng ý việc con tiền trảm hậu tấu chạy đến khu vực thiên tai cho lắm, nhưng may mà không gặp phải chuyện nguy hiểm gì, bây giờ còn lập được công nữa.

Bố con rất tự hào về con, mẹ cũng thế.

Thành An, lần này con làm rất tốt."

"Cảm ơn mẹ.

Giờ... mẹ không phản đối con làm bác sĩ nữa sao?"

Thành An dè dặt hỏi.

"Lúc trước, mẹ thấy công việc này quá cực nhọc, không có thời gian chăm sóc gia đình.

Thôi, con thích thì cứ làm đi.

Nghề bác sĩ này nói ra cũng danh giá."

Thành An nghe được ẩn ý trong lời nói của mẹ, định truy hỏi nhưng lại ngại Minh Hiếu vẫn đang ở đây nên đành ậm ừ cho qua.

"Mẹ, không nói chuyện với mẹ được nữa, con muộn giờ làm rồi."

"Được, cuối tuần về nhà nhé!

Tính luôn quãng thời gian đến khu thiên tai, đã hơn nửa tháng con không về nhà rồi.

Bố rất nhớ con.

Tuấn Tài cũng vậy, trong khoảng thời gian này, không biết anh con làm gì mà không thấy bóng dáng đâu cả.

Con có thời gian thì gọi điện thoại cho anh con hỏi thăm xem thế nào."

Thành An lặng thinh.

"Gần đây, con có liên lạc với anh con không?"

Thành An liếc nhìn cửa phòng, đi ra chỗ khác, khẽ trả lời: "Lúc ở khu thiên tai, anh ấy có gọi cho con mấy lần, nhưng con bận quá không nghe máy... cũng không có thời gian gọi lại.

Về sau quên khuấy mất."

Lưu Giai Tuệ thở dài, không nói nhiều nữa: "Cuối tuần này nhớ về đấy."

"Dạ."

Thành An buông điện thoại xuống, thấy hơi đau đầu, trở về phòng đã thấy Minh Hiếu đứng bên cạnh cửa sổ sát đất, đưa lưng về phía mình.

Cậu thoáng nắm chặt điện thoại, đi đến: "Anh đang làm gì đấy?"

Minh Hiếu quay đầu lại nhìn cậu, hất cằm ra bên ngoài: "Em xem đi."

Thành An đi đến bên cạnh anh.

Đêm qua một trận tuyết lớn đã rơi, cả khu phố Ngũ Phương toàn nhà cấp bốn đã được bao phủ bởi lớp tuyết trắng xóa rồi.

Một đêm xuân tình qua đi, thế giới bên ngoài đã biến thành một màu trắng bạc.

"Hiện giờ, tứ hợp viện nhất định rất đẹp."

Minh Hiếu cảm khái.

"Đẩy cửa phòng ra có thể nhìn thấy tuyết phủ đầy sân.

Trên mái nhà, trên cây cũng đều là tuyết."

Thành An hơi nghiêng đầu, tưởng tượng ra cảnh tượng đẹp đẽ ấy rồi gật gù đồng tình.

"Em thích tứ hợp viện không?"

Minh Hiếu hỏi.

"Hả?"

Thành An bị hỏi bất ngờ, có phần ngơ ngẩn.

"Nhà anh á?"

"Ừ, là kiểu nhà đấy."

Minh Hiếu quay đầu nhìn cậu.

"Nhưng chỉ ở một gia đình thôi."

Thành An chưa hiểu ra ẩn ý trong câu này.

"Đi làm đi, muộn giờ rồi."

Minh Hiếu nhắc nhở.

Thành An nhanh chóng thu dọn đồ đạc cùng đi ra ngoài với anh, lúc tới phòng khách lại thuận miệng hỏi: "Hôm nay anh ở nhà nghỉ ngơi có chán không?"

"Cũng tạm.

Buổi sáng ở nhà nghỉ ngơi, xế chiều đi gặp một người bạn..."

Minh Hiếu đổi lời.

"...

Đồng nghiệp."

Thành An cảm thấy là lạ, gặng hỏi: "Bạn hay là đồng nghiệp?"

"Cả hai."

Minh Hiếu cầm lấy áo khoác trên sô pha mặc vào.

"Em có biết không?"

Lúc đi cứu viện ở vùng thiên tai, cậu biết rất nhiều đồng đội của anh.

"Biết.

Là Lý Hạo Hiên."

Thành An đang mở tủ lấy giày, giọng nói rất tự nhiên: "Có công việc à?"

"Không tính là công việc."

Minh Hiếu đi theo cậu ra cửa, khom lưng cầm giày.

"Lần trước ở khu thiên tai chống lại mệnh lệnh, bị xử phạt.

Cậu ấy đang nghĩ cách giúp anh."

Giọng anh hết sức bình thường, nhưng Thành An lại nghe ra có chỗ nào đó không đúng lắm.

Đây là... cứu anh hùng sao?

Vẻ mặt Thành An điềm nhiên như không, ra vẻ rộng lượng: "Vậy anh phải cảm ơn người ta đàng hoàng đấy!"

Minh Hiếu vừa mang giày vừa ngẩng đầu nhìn cậu: "Yên tâm, anh sẽ hậu tạ."

Thành An lặng lẽ xỏ giày rồi mở cửa bước đi.

Minh Hiếu ở sau lưng chỉ nhìn cậu một cái thâm sâu, khóe miệng khẽ cong lên.

Vào thang máy, thành An vẫn không nói gì, chỉ cúi đầu xem di động, làm bộ như công việc bận rộn lắm, nhưng mà... mới sáng sớm, đã có ai nhắn tin cho cậu đâu.

Ngược lại, bên Minh Hiếu thì di động vang lên tiếng "tít tít" không ngớt.

Anh cúi đầu, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, miệng còn cười cười nữa.

Thành An không có ý định nhìn trộm điện thoại của anh, yên ổn đứng đấy chờ anh hết bận, lúc rời khỏi thang máy mới thản nhiên hỏi: "Anh dùng Wechat à?"

"Dùng cho công việc."

Minh Hiếu nói.

"Đăng ký theo số điện thoại."

Thành An tìm tài khoản Wechat của anh kết bạn, ảnh đại diện hình như là một nhân vật nào đó trong game.

Cậu không nhìn kỹ, bỏ di động vào túi rồi quay sang anh nói với giọng trêu chọc: "Cậu ấy thích anh hả?"

Anh quay đầu: "Ai?"

"Lý Hạo Hiên."

Minh Hiếu buồn cười: "Làm sao anh biết được?"

"Vậy anh thích cậu ấy không?"

Anh giơ tay ôm cổ cậu, kéo đến bên cạnh, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cậu: "Em nói xem?"

Nụ hôn này như cơn gió nhẹ thổi qua mặt hồ yên tĩnh, làm gợn những con sóng lăn tăn không thôi.

Khó chịu.

Không vui.

Minh Hiếu hỏi: "Khi nào hết giờ làm?

Anh tìm em ăn cơm."

Chuyện khi nãy cứ thế bị anh gạt đi, nhưng Thành An rõ ràng không dễ lừa như vậy.

Theo tình huống bình thường, không phải anh nên nói rõ là mình không thích để dỗ dành cậu hay sao?

Cậu không thể biểu hiện mình quá nhỏ nhen được, nhưng vẫn không nguôi sự khó chịu, nên trả lời không mặn không nhạt: 'Không nói chính xác được.

Nếu đụng phải ca mổ gấp, có thể em sẽ về trễ."

Minh Hiếu đáp rất sảng khoái: "Được, anh không quấy rầy em.

Tan làm gọi cho anh."

Thành An thấy có gì đó cứ nghẹn ứ nơi lồng ngực, nhưng vẫn ra vẻ bình thản: "Được."

Trên đường lái xe đến bệnh viện, cậu không khỏi nhớ đến dáng vẻ thẹn thùng, dịu dàng của Lý Tuyết Mai trước mặt Minh Hiếu lần đó.

Cậu vừa ngẫm lại liền phát hiện: Minh Hiếu là một người rất có sức quyến rũ với người khác.

Hoa dại bên đường bị người ta hái không sao, nhưng hoa trồng trên ban công nhà mình bị người ta dòm ngó, cảm giác không thoải mái chút nào.

Con người kỳ lạ như vậy đấy!

Lúc chưa xác định quan hệ thì tất cả đều dễ nói, một khi có hẹn ước rồi sẽ bắt đầu nảy sinh yêu cầu và so đo.

Dù sao con người cũng là một loại động vật, trong cốt tủy vẫn luôn có dục vọng chiếm hữu và ý thức lãnh địa mạnh mẽ, dù là ai đều như nhau.

Thành An nhìn lên kính chiếu hậu trong xe, dưới mắt cậu vẫn còn quầng thâm.

Khoảng thời gian trước mệt mỏi quá, tạm thời không tài nào khôi phục được.

Cậu ngẩng mặt lên nhìn mũi và môi mình, mũi thon thả, môi rất đẹp, chỉ hơi tái.

Ừ, quên mang son dưỡng rồi.

***

Cả buổi sáng, Thành An vô cùng tập trung làm việc, nhưng đến lúc ăn trưa lại cảm thấy hơi thấp thỏm.

Di động của cậu không hề có lấy một tin nhắn hay cuộc gọi nào.

Điện thoại của mấy y tá ngồi cùng bàn không ngừng báo có tin nhắn, không phải tranh thủ nói chuyện với bạn trai thì cũng là trả lời tin nhắn bạn trai gửi đến mấy giờ trước.

Còn cậu và Minh Hiếu, như thể chuyện ngày hôm qua chưa hề xảy ra vậy.

Thành An tự nhận mình không phải là kiểu người thích đeo bám, nhưng mọi hình ảnh dịu dàng, âu yếm hôm qua như vẫn còn ở trước mắt, giờ đây lại chênh lệch cùng cực, khiến cậu...

Nhưng ý nghĩ này chỉ thoáng qua rồi biến mất.

Anh đã nói sẽ không quấy rầy cậu làm việc thì cậu sẽ mau chóng gạt chuyện này sang một bên.

Dù sao trong lúc làm việc cũng không thể phân tâm được.

***

Xế chiều, Minh Hiếu đến Đại đội Phòng cháy Chữa cháy trạm Thập Lý tìm Lý Hạo Hiên.

Nhóm cậu ta ít khi đi làm nhiệm vụ, đa số đều làm việc trong văn phòng.

Lúc Minh Hiếu đến văn phòng Lý Hạo Hiên chất đầy tài liệu.

Anh cầm một quyển lên, vừa lật xem vừa hỏi: "Sách tuyên truyền phát cho khu dân cư à?"

"Mùa đông đến rồi, thời tiết hanh khô, càng phải phòng cháy cẩn thận hơn."

Lý Hạo Hiên giải thích.

"Cũng đúng."

Minh Hiếu gật đầu, ánh mắt lướt qua đống tài liệu kia.

"Một tháng nữa là đến Tết, cả thành phố đều đốt pháo hoa, rất nguy hiểm."

"Chính xác đấy!

Mà vết thương của anh thế nào rồi?"

Lý Hạo Hiên đi đến bên bình nước rót cho anh một cốc trà nóng.

"Không có gì đáng ngại, cuối tuần đi làm."

Minh Hiếu ngồi xuống, nhận lấy cốc nước.

Nhìn từng lá trà nở ra trong cốc, anh lại nhớ đến cốc trà ở nhà Thành An, nhớ đến tư thái quyến rũ của cậu đêm qua, khóe môi bất giác cong lên thành một nụ cười.

Lý Hạo Hiên đi vòng qua bên kia bàn ngồi xuống, thắc mắc: "Anh nhìn chằm chằm cốc trà cười gì thế?"

Minh Hiếu lắc đầu không đáp, xoay ghế quay người nhìn cậu: "Anh Trường Sinh nói anh không sao rồi phải không?"

"Ừ, nhắc đến chuyện này, anh không nói tiếng nào với em cả, làm em vẫn mù tịt.

Nếu không có lẽ đã giúp được anh rồi."

"Mấy chuyện ơn nghĩa, không nợ thì vẫn tốt hơn."

Minh Hiếu thuận miệng đáp lời.

Lý Hạo Hiên biết tính cách của anh, chắc chắn sẽ không nhờ vả đến cậu.

"Còn may mấy tên nhóc đội anh đã ký một lá đơn nói rõ tình huống, cấp trên mới không xử phạt.

Đứa bé anh cứu hiện giờ là đại biểu cho hy vọng gây dựng lại từ đống đổ nát, ý nghĩa quá lớn, xử phạt anh sao được?

Với lại, anh cũng bị thương, coi như là lấy công chuộc tội rồi."

Minh Hiếu cười xòa: "Không gãy tay gãy chân, không tàn phế không chết, đâu có công gì."

Lý Hạo Hiên nghẹn lời, lát sau mới nói: "Bây giờ, anh là tấm gương điển hình của lính cứu hỏa rồi đấy, đến đại hội tổng kết sẽ được khen thưởng.

Nhưng trong nội bộ, chuyện này anh vẫn phải viết kiểm điểm."

"Được thôi."

Minh Hiếu tiếp lời.

"Anh bảo Tiểu Cát viết, cuối tuần nộp cho em."

Lý Hạo Hiên im lặng.

"Đi đây."

Minh Hiếu đứng dậy.

"Uống trà xong rồi đi."

Lý Hạo Hiên muốn giữ anh lại thêm chút nữa, chợt có phát hiện: "Này, cổ anh bị côn trùng cắn à?

Sao lại có vết đỏ to như vậy?"

Cậu kéo ngăn tủ ra, tìm thứ gì đó.

"Chỗ em có thuốc thoa này."

Minh Hiếu ngỡ ngàng sờ cổ: "Chỗ nào..."

Sờ lên mới chợt ý thức, chắc là dấu hôn của Thành An để lại hôm qua rồi.

Lý Hạo Hiên thấy vẻ mặt anh liền hiểu ra, sắc mặt nhất thời thay đổi.

"Anh có người yêu rồi hả?"

"Ừ."

"Là cậu bác sĩ kia sao?"

"Đúng vậy."

Lý Hạo Hiên im lặng khá lâu.

Bản thân cậu yêu đơn phương, Minh Hiếu đã từ chối rõ ràng, xưa nay chỉ nói chuyện công việc, không hề vượt quá khuôn phép.

Anh không nhận sự giúp đỡ của cậu, cũng không cho cậu chút hy vọng hay tỏ thái độ mờ ám nào.

Cậu không trách anh, chuyện tiến triển như vậy, cậu đau lòng những cũng thấy được giải thoát, song vẫn có chút ai oán khó quên.

"Vậy chúc anh hạnh phúc.

Có điều, nói đến đây cũng xin nhắc nhở anh một câu: Người ta thường coi trọng người mình yêu, khinh thường người yêu mình.

Anh cẩn thận một chút.

Dù anh đứng đầu trong chuỗi thức ăn của em, nhưng lại đứng cuối chuỗi thức ăn của cậu ấy đấy.

Nhiều năm qua, anh vẫn nhớ thương cậu ấy đau đáu không quên, rõ ràng lý trí đấy nhưng vẫn bất chấp.

Anh lưu luyến người ta như vậy, đặt mình vào vị trí bị động, e rằng nếu cuối cùng xảy ra vấn đề gì, người bị tổn thương nặng nhất định sẽ là anh."

Sau khi trút bỏ nỗi lòng, cậu lại thấy mình nói chuyện có phần quá đáng, mới khẽ bổ sung một câu: "Dĩ nhiên, em vẫn hy vọng hai người viên mãn, thật đấy!"

"Cảm ơn."

Minh Hiếu cười thật lòng, đầu hơi cúi, đưa ngón trỏ lên sờ đuôi lông mày, lúc ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt đã ánh lên vẻ kiên định.

"Yên tâm đi, em ấy không thể rời khỏi anh được nữa đâu."

.

.

.

------------------------------------------
 
Hieugav- Ánh Sáng Sau Khói Mờ
Chương 41


Đến lúc tan ca, Thành An mới có thời gian lấy di động ra xem, thấy màn hình trống trơn, không có thông báo nào.

Cả một ngày trôi qua, Minh Hiếu không gọi điện hay nhắn tin cho cậu lấy một lần.

Cậu hơi nhíu mày nhưng không biểu hiện buồn vui ra bên ngoài, chỉ thay quần áo như thường lệ rồi ra về.

Trên đường lái xe về nhà, cậu thoáng nghĩ, có khi nào Minh Hiếu đang ăn tối với Lý Hạo Hiên không.

Tuy cậu không buồn vì chuyện này, đồng nghiệp đi ăn cùng nhau là chuyện rất bình thường, nhưng...

Cậu liếc sang di động, sao một tin nhắn cũng không có là thế nào?

Bình thường Thành An không có hoạt động giải trí nào, về đến nhà bật tivi lại thấy tất cả chương trình đều vô vị, đành mở sách ra đọc.

Không biết vì sao hôm nay, ánh mắt cậu luôn lơ đãng liếc nhìn điện thoại trên bàn, mà chiếc điện thoại kia vẫn cứ tiếp tục im lặng một cách khó hiểu.

Cứ thế cho đến chín giờ tối, Minh Hiếu vẫn không thấy tăm hơi, cứ như thể anh không phải bạn trai của cậu vậy.

Anh đang làm gì thế?

Sao không liên lạc với cậu?

Cậu nghĩ ngợi, bèn lấy điện thoại vào Wechat của anh xem thử.

Anh cũng giống như cậu, trên trang cá nhân không có nội dung gì, chỉ có lác đác vài chia sẻ tuyên truyền phòng cháy chữa cháy, lần đăng ảnh duy nhất cũng là thông báo phòng cháy, không có gì đáng chú ý.

Cậu tiện tay mở tấm ảnh ra, không ngờ bên dưới lại có vài lượt thích và một bình luận.

Thành An thấy lạ, không biết anh và cậu lại có bạn chung nữa cơ đấy.

Cậu lại mở ra xem, thấy một người thả tim: Chiêm Tiểu Nhiên, bên dưới là bình luận của cô ấy: Vất vả rồi~~~

Bình luận vào một tháng trước.

Minh Hiếu không trả lờị.

Suýt nữa cậu đã quên, ban đầu chính cậu là người đưa số điện thoại của anh cho Chiêm Tiểu Nhiên.

Với tính cách của mình, chắc hẳn cô ấy sẽ tìm hiểu gốc rễ, đeo bám cho bằng được để thêm anh làm bạn bè rồi.

Cậu lại mở trang của Chiêm Tiểu Nhiên ra xem.

Hơn một tháng trước, cô ấy rất ít đăng ảnh, chỉ thi thoảng mới chia sẻ một vài cảm nhận và tin đồn thú vị trong cuộc sống.

Có điều, tháng này lại khác hẳn, dồn dập nào là ảnh tự sướng, ảnh người khác chụp, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ.

Ngay cả Thành An cũng phải thừa nhận, trông cô ấy vô cùng đáng yêu và dồi dào sức sống.

Cậu còn bất ngờ trông thấy bóng dáng Minh Hiếu trong đống ảnh của cô nàng nữa.

Ở trung tâm lần trước, Minh Hiếu khom người, cuốn đường ống dẫn nước, đám đông túm tụm hai bên.

Là hôm Minh Hiếu cứu cô ấy.

Tổng cộng có hai tấm ảnh, tấm còn lại là lúc Minh Hiếu đi thang cuốn ra về, dáng vóc cao lớn anh tuấn.

Hôm đó, hình như tâm trạng anh không tốt, vẻ mặt lạnh lùng nhưng lại làm nổi bật khí khái đàn ông của anh.

Chiêm Tiểu Nhiên ghi mô tả hai tấm ảnh kia là: Ân-nhân-cứu-mạng của người ta đấy!!!!!

Bên dưới còn có một bình luận của Chiêm Tiểu Nhiên, chắc hẳn là trả lời mấy bình luận của bạn bè: Quá man!

Mình muốn ngủ với anh ấy, muốn ngủ với anh ấy!

Thành An mím môi, ném di động lên sô pha, đứng dậy đi đến bàn bếp, rót nước vào cốc.

Vừa uống một hớp lớn mới chợt nhận ra đây là nước lã chưa đun, cậu lập tức quay người sang phía bồn rửa, nhả hết rồi mới nhớ ra mình rót vào ấm là nước khoáng, có thể uống trực tiếp.

Cậu cầm chiếc cốc, cằm dính đầy nước đứng bên cạnh bồn rửa, hoàn toàn bó tay với bản thân.

Cậu rút khăn giấy lau sạch miệng, uống phần nước còn lại rồi rửa cốc cất đi.

Quay trở lại phòng khác, cậu cầm cuốn sách lên đọc tiếp, cuối cùng vẫn phải mò lấy di động, tìm đến số điện thoại của Minh Hiếu.

Cậu có rất nhiều điều muốn hỏi, có vô số lời muốn giãi bày với anh, vậy mà cuối cùng chỉ gõ bốn chữ: *Anh đang làm gì thế?*

Cậu nghĩ chắc anh đang đi với bạn bè, hoặc là đang ở nhà với cậumợ.

Điện thoại vang lên tiếng "tít tít", một tin nhắn được gửi đến: *Nhớ anh hả?*

Chỉ ba từ ngắn ngủi mà như đâm vào nơi mềm mại nhất trong tim cậu, ánh mắt cô chợt cay cay khó hiểu, tai cũng nong nóng.

Oán giận chất chứa cả một ngày đã bị ba chữ kia xóa tan toàn bộ, chỉ còn trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.

Cậu trả lời theo bản năng: *Ừm.*

Gửi đi rồi cậu mới sực nhớ, đáng lẽ phải trả lời là "không" mới đúng, cho anh tức chết đi.

Thế nhưng anh đã trả lời rất nhanh: *Anh sang tìm em, mười phút là đến.*

Lời nhắn ngọt lịm này có tác dụng vỗ về biết mấy, lòng cậu lại nở hoa trong chớp mắt.

Thành An nắm điện thoại, ngay cả bản thân cũng không phát hiện môi mình đang cong lên thành nụ cười: *Được.*

Cậu đặt điện thoại xuống, lập tức chạy đi rửa mặt, chải đầu, rồi lấy son dưỡng ra đánh một lớp tươi tắn.

Chuẩn bị xong đâu đấy, cậu quay về sô pha đọc sách, vừa cầm sách mới nhớ ra còn chưa vứt rác trong bếp, thế là cậu nhỏm dậy, xách túi rác đi xuống lầu.

Ra khỏi tòa nhà, đứng trên con đường nhỏ nhìn ra xa, cậu nhanh chóng nhìn thấy bóng dáng Minh Hiếu đi về phía mình, trong tay hình như còn cầm túi đồ gì đó.

Cậu vứt rác vào thùng, đứng ven đường nhìn anh đi đến.

Cũng vào lúc này, cậu mới chú ý thấy ban ngày mặt trời ló dạng, tuyết trong khu đã tan hết, chỉ có vài chỗ khuất nắng trên cây còn đọng lại vài mảng tuyết nhỏ.

Minh Hiếu chạy nhanh vài bước đến trước mặt cậu, gương mặt đong đầy nét cười: "Nhớ anh thế cơ à?"

"Đâu có!

Chỉ là muốn nhìn anh một cái thôi, nếu không sẽ quên mặt mũi anh mất."

Thành An nói cứng.

Minh Hiếu gật đầu ra vẻ đã sáng tỏ: "Cũng đúng nhỉ, trí nhớ em vốn không tốt mà."

Nói rồi anh lại nghiêng đầu, lẳng lặng nhìn cậu, như thể để cậu nhìn cho thỏa.

Tim Thành An đập rộn rã.

Bốn mắt nhìn nhau, đáy mắt họ đều ánh lên cảnh đêm sáng ngời.

Cứ nhìn nhau hồi lâu, anh mới bật cười: "Đẹp không?"

Cậu không muốn thừa nhận, nhướng mày ra vẻ: "Cũng được."

Anh hỏi tiếp: "Nhìn đủ chưa?"

Cậu thản nhiên rời mắt sang ngắm nghía đèn đường: "Xong rồi."

"Nhìn đã rồi thì anh đi nhé!"

Vừa dứt lời, anh đã quay đi luôn...

Thành An thảng thốt, lập tức tiến đến kéo anh: "Nhớ..."

Minh Hiếu ngoảnh lại, chớp nhoáng nâng cằm cậu lên, cúi đầu hôn cậu tha thiết.

Thành An bất ngờ, mắt còn chưa kịp nhắm lại, chỉ rụt vai, kiễng chân lên theo bản năng.

Anh nhanh chóng rời đi, để lại trái tim cậu đập cuồng loạn trong lồng ngực.

Anh nhìn cậu vẫn còn ngây ngẩn chưa hoàn hồn, đôi mắt liền hiện lên ý định xấu xa.

Anh đưa tay vuốt đầu cậu, ôm cậu vào lòng, cọ cằm vào huyệt thái dương cậu.

Anh cười phì, dường như việc trêu đùa cậu rất vui vậy.

"Anh thích son dưỡng này của em, vừa nhìn đã muốn cắn."

Anh hào phóng khen ngợi cậu.

"Muốn hôn em cứ việc nói thẳng, còn đổ thừa cho son môi."

Thành An bĩu môi lườm anh, nhanh chóng điều chỉnh hơi thở có phần rối loạn.

"Được."

Anh khảng khái thừa nhận.

"Nhìn thấy em đã muốn hôn em rồi, không nhìn thấy càng muốn hôn nữa."

Thành An không khỏi mỉm cười.

Cậu vùi mình trong lòng anh, hít thở nhè nhẹ, định ôm eo anh thì lại đụng phải túi đồ gì đó anh đang xách.

"Anh mang theo cái gì vậy?"

Anh nhớ đến vấn đề chính, bèn hỏi: "Xe em đỗ ở đâu?"

* * *

Bãi đỗ xe tầng hầm.

Thành An ấn chìa khóa, hai tiếng "tít tít" vang lên, chiếc BMW chớp sáng hai lần.

Minh Hiếu lấy một chiếc búa an toàn trong túi ra, đưa cho Thành An, dặn dò: "Nếu gặp phải tình huống đột xuất, bị giam trong xe thì dùng cái này đập vỡ cửa kính."

Anh chỉ vào bốn góc cửa kính.

"Hãy nhớ đập vào góc, đừng đập chính giữa, chính giữa rất khó vỡ."

Thành An gật gù ghi nhớ, tay cầm chiếc búa lắc lư.

Anh xoay lại góc độ tay cậu: "Mũi nhọn của búa phải vuông góc chín mươi độ với cửa kính, sức công phá lớn nhất.

Tập trung vào một điểm, tuyệt đối đừng luống cuống đập loạn khắp nơi...

Nhớ chưa?"

Cậu gật đầu: "Nhớ rồi."

"Nhớ cái gì?"

"Đập vào góc, phải vuông góc."

"Ngoan."

Anh xoa đầu cậu khen ngợi.

Cậu vẫn cầm chiếc búa múa may, anh sát lại gần, cầm tay cậu điều chỉnh: "Dùng sức cổ tay, đừng có dùng toàn bộ cánh tay, phí sức."

Anh cầm tay cậu làm mẫu vài cái rồi quay sang, khẽ hỏi: "Rõ không?"

"Ừm."

Cậu lại gật đầu, hơi phân tâm.

Giờ phút này, anh hết sức nghiêm túc, toát ra sức hấp dẫn vô cùng.

Anh buông tay cậu ra, lùi về sau một bước: "Thử lại lần nữa."

Thành An hướng về góc cửa kính, nhẹ nhàng vung tay vài cái, tư thế và góc độ đều chính xác.

Cậu bỗng mím môi cười khẽ.

"Cười gì thế?"

"Nhớ đến lần anh cứu em trong cơn bão.

Lúc ấy, em nghĩ thật trùng hợp.

Anh không ngờ người mình lôi ra khỏi xe là em, đúng không?"

Mắt Thành An sáng lên.

"Em cũng không ngờ lại là anh, càng không ngờ anh có thể đẩy xe lên...

Tận tụy như vậy, thảo nào anh có thể làm Đội trưởng."

Minh Hiếu chỉ cười không đáp, lấy lại búa an toàn bỏ vào túi, rồi lấy một bình chữa cháy mini ra đặt xuống nền xe.

Trong túi còn một bình nữa.

Anh cuộn chiếc túi lại gọn gàng nhét dưới ghế lái phụ: "Đặt ở đây nhé?"

Thành An rướn cổ nhìn vào trong: "Sao nhiều bình chữa cháy vậy?"

"Để dạy em."

Anh cười, đưa một bình cho cậu.

"Cái này rất đơn giản, vặn chốt kẽm rồi kéo nó ra, bóp cò là được."

Thành An tháo chốt kẽm của bình chữa cháy, khá tò mò, ngước mắt nhìn anh dò hỏi: "Hiện tại, em có thể phun thử không?"

"Mang nhiều như vậy là cho em thử mà."

Minh Hiếu bật cười, giọng cưng chiều.

Trong mắt Thành An bỗng chốc dấy lên hưng phấn.

Cậu vặn mở chốt kẽm rồi rút ra, lúc chuẩn bị ấn thì quay sang nhìn Minh Hiếu.

Anh cười rộ lên: "Đây đâu phải bắn súng, không có sức giật lớn thế đâu."

Thành An cảm thấy yên tâm, bóp mạnh vào cò, một làn sương trắng phụt mạnh ra.

Cậu lập tức cong môi cười, đôi mắt cũng lấp lánh.

Cậu bóp thêm hai cái nữa, mấy làn sương nối đuôi nhau tiếp tục phun ra, lượn lờ quanh chân cậu.

Minh Hiếu bỏ tay vào túi đứng một bên, trong mắt chỉ còn thấy nụ cười rạng rỡ của cậu, bất giác khóe môi cũng cong lên.

"Đơn giản không?"

Anh hỏi.

"Đơn giản."

Cậu vui vẻ không giấu được nét cười.

"Rất thú vị."

"Thú vị à?"

Anh lặp lại lời cậu rồi cười nhẹ.

"Chỉ mong em mãi mãi không cần dùng đến thôi."

Anh đóng cửa xe lại, cậu nhìn thấy trên tay áo anh dính bụi bèn phủi giúp, nhưng dính vào tay lại là phấn màu xanh nhạt: "Đây là gì thế?"

Minh Hiếu vỗ vỗ tay áo phủi đi: "Chắc là quệt trúng đâu rồi."

Thành An hỏi bâng quơ: "Thế bình chữa cháy này để ở đâu?"

"Mang về nhà."

"À."

Thành An ôm bình chữa cháy mini nâng niu như ôm cục vàng.

"Đừng có lấy ra nghịch trong nhà, nghe không?"

Anh không quên dặn dò.

"Nghe rõ."

Cậu ngoan ngoãn nghe lời.

Đi đến khúc cua bãi đỗ xe, Thành An trông thấy hộp chữa cháy trên tường, không biết sao lại nhớ đến trang cá nhân của Chiêm Tiểu Nhiên, thuận miệng hỏi: "Anh và Chiêm Tiểu Nhiên còn liên lạc không?"

Minh Hiếu thấy có chút kỳ lạ nhưng vẫn đáp lời: "Không, sao tự dưng lại hỏi thế?"

Thành An vẫn ôm khư khư bình chữa cháy trong ngực, vu vơ đáp: "À, nhìn thấy cô ấy bình luận trên trang của anh thôi."

Minh Hiếu cười nhàn nhạt: "Ghen hả?"

"Còn lâu nhé!"

Cậu lập tức phủ định, có chút chột dạ.

"Không ghen là tốt rồi."

Anh bình thản đáp, rồi không nói gì thêm nữa.

Thành An tưởng anh sẽ dỗ dành hoặc dụ dỗ mình vài câu, ai ngờ lại chỉ cười cho qua như thế.

Cậu đắn đo không dám hỏi đến cùng, cho rằng như vậy không tốt lắm.

Nhưng chuyện Lý Tuyết Mai sáng nay chợt hiện ra, lại còn việc cả ngày hôm nay anh mất tăm mất tích, chẳng biết tại sao, nỗi oán giận đã tiêu tan thoáng chốc lại ùa về.

Còn chưa kịp cất lời, Minh Hiếu đã hỏi sang chuyện khác: "Công việc hôm nay có mệt không?

Em tan ca khi nào?"

Giọng anh vẫn điềm nhiên như không, Thành An không biết nên trả lời là sáu giờ hay chín giờ, nhất thời rối rắm, bỗng hỏi ngược lại: "Hôm nay, anh có nhớ em không?"

Anh nghe thế liền dừng bước.

Cậu còn đang tiến thẳng về phía trước theo quán tính liền bị anh kéo lại về phía mình, đưa mắt nhìn cậu từ trên xuống dưới: "Sao thế?"

Cậu có chút ngạc nhiên, nhưng lại giả vờ bình thản, mắt nhìn sang chỗ khác, nói lấp liếm: "Có gì đâu.

Tại vì cả ngày anh không hề liên lạc với em, nên em nghĩ anh bận."

"Không phải em nói bận, bảo khi nào em tan ca thì nhắc cho anh sao?"

Minh Hiếu nhìn thẳng vào mắt cậu, nhắc lại lời sáng nay.

Thành An á khẩu.

Cậu quên mất, thấy bản thân như kẻ ngốc tự vả vào mặt mình vậy.

Nhưng... không đúng, lời này là anh nói...

Có điều... lúc anh nói, cậu không hề phản đối.

Ôi, đúng là tự làm tự chịu!

Cậu nhìn lại anh chốc lát, chợt dò hỏi: "Hiếu, anh là cố ý phải không?"

"Cố ý gì chứ?"

Minh Hiếu mặt tỉnh bơ.

"Cố ý nhử em."

Thành An lòng vẫn đầy nghi ngờ.

"Anh không muốn quấy rầy em trong lúc làm việc thôi."

Minh Hiếu bật cười, bình tĩnh giải thích.

"Em vừa nhắn tin một cái, anh đã tới ngay còn gì, không phải sao?"

Thành An không phản bác được chút nào, dù sao cũng nói không lại anh.

Đúng vậy, cậu vừa nhắn tin, anh đã chạy đến ngay lập tức, lại chỉ cần nói mấy câu thôi đã khiến cậu quên hết phiền muộn cả ngày hôm nay, dỗ cậu ngoan ngoãn vâng lời.

Nhưng mà... sao lồng ngực cậu càng lúc càng nghẹn ứ thế này?

Cậu cười khẽ, như đây chỉ là một việc nhỏ chẳng có gì đáng kể: "Ồ, đúng rồi, em quên mất."

Cậu làm như không có chuyện gì xảy ra, điềm nhiên đi đến cửa thang máy, quay đầu lại nhìn anh, như chợt nhớ ra: "À, quên mất, tối nay em phải nghiên cứu mấy ca bệnh, bận lắm."

Lúc nói lời này, cậu thẳng thắn nhìn vào mắt anh.

Minh Hiếu nhướng mi, có chút tiếc nuối, nhưng cuối cùng vẫn thở dài: "Được rồi, anh không lên nhà quấy rầy em nữa.

Nhớ nghỉ ngơi sớm một chút."

Cửa thang máy vừa đóng, cậu liền tựa lưng vào vách phía sau như không còn sức lực, trầm mặc nhìn lên trần nhà.

Đèn trong thang máy sáng lóa mắt, không hiểu vì sao trái tim cậu nhoi nhói.

Thành An một mình lầm lũi về nhà, nhìn căn phòng khách trống trải, lại nhìn bình chữa cháy nho nhỏ trong ngực mình, bất chợt không biết phải làm sao.

Cậu chậm chạp lết mấy bước tới tựa người vào vách tường, bỗng thấy cả người rệu rã.

Rõ ràng trước đó ở tầng hầm còn rất vui vẻ, sao bây giờ lại thành ra như vậy?

Cả ngày nay, tâm trạng cậu cứ thấp thỏm lên lên xuống xuống như đang ngồi tàu lượn siêu tốc vì anh.

Cậu cúi đầu, phiền não bóp trán, khóe mắt thoáng liếc thấy đôi dép anh đã mang, quay sang nhìn chằm chằm nó một lúc.

Chẳng biết nghĩ gì, cậu chợt vụt dậy, đi đến đá một phát, đôi dép vô tội đáng thương bị hất bay lên cầu thang.

Vừa định đi qua đá thêm một phát nữa thì chuông cửa bỗng vang lên, Thành An giật mình, còn chưa bỏ bình chữa cháy xuống đã chạy vội đến mở cửa.

Minh Hiếu đứng đó, im lặng nhìn cậu.

Thành An đang phiền muộn, cũng chẳng buồn nói gì.

Anh đi đến một bước, cậu lùi về sau một bước.

Thế rồi anh ập tới, ôm siết cậu vào lòng, để mùi hương thoang thoảng trên quần áo anh bao phủ khứu giác cậu.

Anh nhỏ giọng thì thầm: "Thôi, không trêu em nữa."

Cậu vùi đầu vào lồng ngực anh, giơ chân đá anh một phát.

Anh chịu đựng, khẽ thở dài: "Sao mới có mấy năm đã thành ra lo được lo mất thế này, chuyện gì cũng giữ khư khư trong lòng.

Anh nhớ trước kia, em rất ngang ngược cơ mà?"

Cậu tức tối, đá anh thêm một cú nữa: "Anh im đi!"

Lúc này, Minh Hiếu mới cười tủm tỉm: "Buổi tối phải nghiên cứu bệnh án thật hả?"

Cậu không lên tiếng.

"Là thật thì anh cũng cứ mặt dày ở lại đấy!"

Anh nói xong liền nhấc lấy bình chữa cháy trong tay cậu đặt lên ngăn tủ, sau đó nhanh chóng xoay người, ghì sát cậu vào tường, cúi xuống hôn cậu.

* * *

Thật ra anh cũng có ý đồ riêng.

Vì anh hiểu: Thứ khiến người ta canh cánh trong lòng không có gì ngoài việc không đạt được và đánh mất đi.

Hôm nay, cậu đã đạt được, nhưng nếu không nhắc lại cảm giác mất đi, làm sao có thể khiến cậu nhớ mãi không quên?

Chỉ có thể là chiếm được rồi nhưng vẫn muốn nhiều hơn, từng giây từng phút đều không muốn mất đi, lo sợ vuột mất hết thảy.

Bởi vậy, anh nhẹ đẩy khiến cậu rơi vào trạng thái này.

Nhưng anh lại không thể tiếp tục ý đồ của mình khi nhìn thấy cậu rõ ràng hụt hẫng chết đi được mà vẫn cậu giả bộ như không sao cả.

Thật sự không thể phớt lờ, chỉ vừa thấy thế, lòng anh đã đau đớn như bị lăng trì.

.

.

.

-------------------------
 
Hieugav- Ánh Sáng Sau Khói Mờ
Chương 42


Dưới ánh đèn trong phòng khách, một chiếc dép nằm chỏng chơ bên cạnh cầu thang.

Trong phòng tắm, tiếng nước chảy róc rách, hai người lõa thể đang ôm nhau tựa vào vách tường.

Thành An dồn hết trọng lực lên lòng bàn tay Minh Hiếu, từ thế lơ lửng khiến cậu vừa thấp thỏm vừa mẫn cảm.

Cậu ôm chặt cổ anh, run run hôn cắn loạn xạ như đang trút giận.

Minh Hiếu khẽ dừng lại, hôn lên trán cậu, nhẹ cười: "Kiềm chế một chút, đừng cắn vào cổ anh, bị người ta thấy không tốt đâu."

"À!"

Thành An bật lên một tiếng như đã hiểu, giây lát sau lại thủ thỉ: "Nhưng em không nhịn được thì phải làm sao?"

Cậu rất hiếm khi trắng trợn trêu chọc anh như vậy, còn Minh Hiếu thì hiển nhiên vô cùng thỏa mãn, nụ cười dần rạng rỡ, quyết định phóng khoáng hẳn: "Vậy thì đừng nhịn nữa."

Đừng nhịn nữa!

Tình và dục, yêu và oán nơi đáy lòng tận tình buông thả.

Mặt gương trong phòng tắm lần lượt bị phủ lên từng tầng hoa nước mỏng manh.

Bóng dáng hai người quấn quýt nhau trong gương cũng không còn rõ ràng, cứ như đang hòa thành một thể.

Ngoài phòng khách vẫn mờ tối, yên tĩnh.

Đêm khuya, anh ôm cậu lên giường, giữa chừng lại bị cậu đưa tay nắm lấy tai lắc lắc.

Anh mở mắt ra, mơ màng hỏi: "Còn chưa ngủ à?"

"Anh thở vào tai em, nhột lắm."

Cậu rủ rỉ.

Minh Hiếu điều chỉnh lại tư thế: "Thế này được chưa?"

"Tốt rồi."

Cậu lại quay người sang, ôm eo anh.

Cơn buồn ngủ vơi đi một chút, anh vuốt tóc cậu, hỏi han: "Công việc hôm nay mệt không?"

"Không có cảm giác gì đặc biệt, quen rồi."

Cậu vẫn không mở mắt, trả lời anh.

"Không gặp chuyện gì đặc biệt à?"

Dường như anh rất có hứng thú với công việc của cậu.

Thành An nghĩ ngơi: "Không có...

À, tổ bên cạnh thì có."

Cậu dụi mắt, chậm chạp kể lại: "Hôm nay, có một thai phụ bị tai nạn xe đưa đến, tình huống rất nguy cấp.

Bác sĩ Lý tiếp nhận bệnh nhân, định cứu người mẹ.

Tình huống khi ấy nếu giữ lại đứa trẻ rất có thể sẽ mất hai mạng...

Bên nhà chồng không chịu, nói chị ta mang thai con trai, nhất quyết đòi giữ cháu."

"Sau đó?"

"Không giữ được ai cả."

Minh Hiếu nhàn nhạt cười khẩy đầy khinh thường.

"Ở bệnh viện lâu, em đã quen với đủ mọi việc rồi."

Thành An bình tĩnh hơn anh nhiều, rủ mắt nghĩ chốc lát, chợt tò mò: "Nếu là anh thì sao?"

"Anh thế nào?"

"Anh muốn giữ ai?"

"Nói nhảm, dĩ nhiên là em rồi."

Thành An mỉm cười, cựa quậy kề sát lồng ngực anh hơn, lát sau lại nảy sinh một câu hỏi khác: "Vậy nếu thân thể em không tốt, sinh con rất nguy hiểm thì sao?"

"Vậy thì đừng sinh.

Anh và em không giống đám người trong giới kia, không có hoàng cung cần người thừa kế."

Anh thế mà còn sức hăng hái trêu cậu cơ đấy!

Thành An huýt anh một cú.

Bất chợt, cậu lại nhớ đến người đàn ông Lưu Giai Tuệ sắp xếp cho mình làm quen hồi trước.

Người đàn ông đẹp trai, giàu có, trí thức, giỏi giang kia đề cập: "Em không cần làm gì cả, không cần đi làm cũng được, gả vào nhà anh cứ việc an tâm hưởng thụ cuộc sống, chỉ cần sinh con là được."

Nghĩ đến đây, Thành An không khỏi ôm anh càng chặt hơn.

"Hiếu?"

Cậu ngẩng đầu.

"Hả?"

Anh mở đôi mắt đang nhập nhèm buồn ngủ ra nhìn cậu l.

"Anh thích em ở điểm nào?"

Cậu thật tò mò.

Anh nghiêm túc suy nghĩ giây lát, cuối cùng đáp một câu: "Không biết."

"Không biết á?"

Thành An nhăn mày.

"Nói cứ như em không có ưu điểm nào hết vậy."

Minh Hiếu buồn cười: "Nếu là hiện tại, quen em qua việc xem mắt thì sẽ cần nhắc: Ừ, bạn nhỏ này mặt mũi không tệ, tính cách tạm được, công việc tử tế, gia đình danh giá.

Những thứ này đều tốt.

Nhưng anh quen em từ hồi còn lông bông... khi ấy chưa kịp nghĩ ngợi gì đã động lòng rồi.

Còn chưa suy nghĩ thấu đáo thì sao biết được lý do..."

Anh chậm rãi nói xong, cơn buồn ngủ lại ập đến.

Cậu yên lặng nghe xong, không quấy rầy anh nữa.

Thích em không phải do ưu điểm hay điều kiện của em, mà vì trong lòng có em nên mới thích toàn bộ những gì thuộc về em.

Thành An bỗng thấy thật có lỗi, rõ ràng thích anh nhưng lại không ngừng suy sét, so đo.

Còn hiện giờ thì sao?

Bởi vì thích nên mới càng nhạy cảm, càng để ý hơn.

"An An!"

Anh chợt khẽ gọi.

"Dạ?"

"

Sau này, nói nhiều với anh hơn nhé!"

Hai mắt anh vẫn nhắm nghiền khiến người ta còn tưởng là mơ ngủ.

"...

Nói gì cơ?"

Thành An không hiểu lắm.

"Trong lòng nghĩ sao thì nói vậy, đừng kìm nén bản thân.

Giống như lúc trước ấy, cao hứng thì cười, mất hứng thì giận dỗi."

Thấy cậu không đáp, anh dịu dàng hỏi lại: "Được không?"

"Được."

Cậu hứa với anh.

Anh ôm cậu ngủ, trong lúc mơ màng lại nghe cậu thủ thỉ: "Có đôi khi, em rất hâm mộ người có ánh mắt biết nói.

Em cũng muốn được như vậy."

"Tại sao?"

Anh đã mệt lắm rồi, hai mắt nhắm nghiền nhưng vẫn tiếp chuyện cậu.

"Không cần phải nói ra hết bằng lời, chỉ cần dùng ánh mắt đã có thể khiến người khác nhìn ra vui buồn."

Nhưng ánh mắt cậu lại vĩnh viễn trầm lặng, đè nén hệt như con người cậu.

"Em không cần phải thế."

Anh cựa quậy, vùi đầu vào mái tóc cậu, dần chìm vào giấc ngủ, miệng vẫn lẩm bẩm: "Anh nhìn không hiểu."

Thành An chầm chậm ngước mắt nhìn anh.

Hai mắt anh nhắm nghiền, hơi thở đều đặn.

Anh đã ngủ rồi, nhưng tay vẫn ôm chặt lấy eo cậu không rời.

Trong bóng tối mờ ảo, anh đã cởi bỏ nét nghiêm nghị rắn rỏi, để lộ ra một khía cạnh dịu dàng và quan tâm trước mặt cậu.

Nhịp tim của anh vang lên trầm ổn bên tai cậu.

Nhiệt độ cơ thể anh thấm vào gò má cậu, lan tỏa đi khắp các ngóc ngách, mùi hương của anh vờn quanh người cậu.

Giờ phút này, hạnh phúc như dòng nước ấm lan tràn, mềm mại len lỏi trong lòng rồi dần lan tỏa ra toàn thân.

Hương vị ngọt ngào xưa nay chưa từng được nếm trải, bây giờ đã cảm nhận được rồi.

* * *

Thành An đến bệnh viện trước giờ vào ca một phút.

Tiểu Tây thấy là lạ: "Bác sĩ Đặng, bình thường lúc nào cậu cũng đến trước mười lăm phút mà?

Gần đây sao vậy?"

Thành An đáp qua loa: "Mấy ngày gần đây dậy hơi muộn."

"Gần đây mệt quá nên muốn ngủ thêm một chút sao?"

Tiểu Bắc quan sát cậu, vui vẻ nhận xét: "Có thể thấy được mấy ngày nay, khí sắc bác sĩ Đặng tốt hơn đấy."

Thành An không biết nói gì.

Quang Anh: "Ừ nhỉ, mặt mày hồng hào hẳn, trông "xuân" lắm!"

Thành An đành ngó lơ, điềm nhiên mặc áo blouse vào.

Tiểu Bắc gọi với sang: "Đúng rồi, bác sĩ Đặng, cháo của cậu đây này, mau ăn vài miếng đi, lát nữa không có thời gian ăn uống đâu, sẽ đó đến trưa đấy!"

Thành An gật đầu đáp: "Tôi ăn rồi."

Cậu đưa tiền cho Tiểu Bắc: "

Sau này, không cần mua bữa sáng giúp tôi nữa đâu."

"Đừng ngại, em cũng mua cho Tiểu Đông, Tiểu Tây mà."

"Tôi ăn ở nhà rồi."

Thành An trả lời qua loa rồi quay đi.

Mấy y tá trân trối nhìn nhau.

Tiểu Tây: "Không phải bác sĩ Đặng đang yêu đương đấy chứ?"

Tiểu Đông: "Không thể nào!

Mấy ngày qua, cậu ấy có khác thường ngày là mấy đâu."

Quang Anh: "Lúc làm việc thì không, nhưng hễ rảnh là nhìn di động suốt thôi.

Hồi trước, chẳng thấy cậu ấy động đến bao giờ, bây giờ khi thì nhắn tin, khi thì cười tủm tỉm, dọa chết tôi rồi."

Tiểu Bắc: "Tôi thấy vô cùng tò mò không biết phải là người như thế nào mới có thể khiến gương mặt lạnh nhạt của bác sĩ Đặng cười lên được."

"Ừ đấy..."

Mọi người đồng loạt gật đầu tán thành.

Sắp đến trưa, trung tâm cấp cứu 120 nhận được một ca cấp cứu: Có người dội xăng châm lửa đốt xe bus.

Lúc xe cứu thương chạy đến, chiếc xe đã biến thành một chiếc đèn khổng lồ.

May mà hành khách đều đã thoát nạn, lính cứu hỏa cũng nhanh chóng xử lý hiện trường.

Người bị thương được đưa đến bệnh viện, đã số đã kịp thời thoát khỏi, không nghiêm trọng lắm, được tập trung lại một chỗ để xử lý vết thương.

Khi Thành An đang chăm sóc cho bệnh nhân của mình thì bất ngờ nghe thấy một tiếng gọi vang dội: "Anh dâu!"

Ban đầu, cậu không để ý lắm, đến tận khi người nọ lần nữa hô: "Anh dâu!", giọng nói còn khá quen thuộc, Thành An mới quay đầu, liền nhìn thấy Pháp Kiều.

Pháp Kiều vẫy tay, hào hứng chạy về phía cậu.

Thành An nhìn cậu nhóc từ trên xuống dưới một lượt, quần áo nhếch nhác, bên dưới còn bị cháy lỗ chỗ.

"Em cũng ở trên xe à?"

Thành An quan tâm hỏi han.

"Vâng ạ!"

Thanh Pháp ngoan ngoãn gật đầu.

"Có bị thương không?"

Thành An có chút lo lắng.

"Không hề gì."

Thanh Pháp hất cằm, hành động này giống hệt Minh Hiếu hồi niên thiếu.

"Là em lấy búa an toàn đập vỡ cửa kính, dẫn mọi người chạy thoát đấy!

Nếu không phải nhờ em nhanh trí, bây giờ anh không rảnh vậy đâu, phải làm phẫu thuật cho người ta túi bụi rồi."

Thành An chợt nhớ đến đêm đó, Minh Hiếu dạy mình cách thoát hiểm, dập lửa, đúng là thật sự quan tâm đến cậu.

Thanh Pháp nói xong còn rất phấn khởi nhìn Thành An.

Hai người nhìn nhau trân trân chốc lát, Thành An mới lờ mờ hiểu ra, khen ngợi vu vơ: "Em làm tốt lắm!"

Thanh Pháp lập tức tiếp lời: "Dù sao cũng là người nhà của lính cứu hỏa mà, có chuyện cỏn con như thế cũng không làm được thì mất mặt anh em quá rồi.

Anh dâu, anh nói đúng không?"

Thành An sửng sốt.

Khi nãy lo lắng Thanh Pháp bị thương không chú ý, giờ cậu mới phát hiện ra cách xưng hô có gì là lạ.

Chẳng lẽ Minh Hiếu kể cho Thanh Pháp chuyện hai người họ quay lại với nhau rồi sao?

"Em vẫn gọi anh là Thành An đi."

Thành An có chút ngại ngùng.

"Vậy không được!

Anh em nói không thể hỗn hào với anh, nếu không sẽ đánh em."

Thanh Pháp cương quyết.

Thành An nghẹn lời.

"Bố mẹ em cũng nói, làm em phải cho ra dáng chứ!"

Thanh Pháp còn bổ sung.

Vậy là cậu mợ cũng biết rồi sao?

Rõ ràng lần trước gặp mặt còn rất ghét cậu kia mà...

"Tuy trước kia em không thích anh lắm, nhưng đó là vì coi anh là người ngoài thôi.

Bây giờ là người một nhà rồi, em sẽ không đáng ghét như trước nữa.

Sau này anh sẽ biết em tốt đến thế nào."

Thanh Pháp cầu hòa.

"Chuyện trước kia, chúng ta xí xóa nhé!"

Thành An im thin thít, chưa biết nên phản ứng thế nào.

Người một nhà ư?

Rốt cuộc Minh Hiếu đã nói gì với người nhà anh thế?

Thật ra, Minh Hiếu cũng chả nói gì cụ thể cả, chỉ là trong lúc ăn cơm với người nhà, anh thông báo một câu: "Con quay lại với Thành An rồi."

Về phần khác, hành động đã nói lên tất cả.

"Quần áo em đã cháy rồi, có cần thay bộ khác không?

Chỗ anh có đồ dự phòng."

Thành An mở lời.

"Không sao đâu."

Thanh Pháp vỗ vỗ tro bụi bám trên quần áo.

"Vạt áo chỉ bị đốt thủng mấy chỗ thôi, vẫn mặc được."

Thành An nhăn mày, sờ khuỷu tay Thanh Pháp.

Cậu chạm phải lớp bụi phấn màu hồng, giống hệt lớp bụi xanh xám lần trước dính trên tay áo Minh Hiếu

"Đây là gì thế?"

Thành An khá thắc mắc.

Thanh Pháp sửng sốt, nhưng nhanh chóng trả lời: "Là phấn ấy mà.

Có lẽ quệt trúng bảng ở giảng đường rồi."

Thành An nửa tin nửa ngờ.

Thanh Pháp vừa nhìn thấy vẻ mặt cậu liền phát giác ra có điều bất ổn, ngẫm nghĩ chắc chắn có liên quan đến Minh Hiếu, liền mau miệng bổ sung: "Cũng có thể quệt phải lúc ở nhà.

Bố em làm thợ mộc thường hay dùng phấn vẽ khung mà."

"À."

Thành An gật đầu, hàng mày dãn ra.

Thanh Pháp thấy thế biết mình đã đoán trúng, trong lòng oán thầm: Trần Minh Hiếu à Trần Minh Hiếu!

Em là một thiếu niên mỏng manh bị anh lôi đi làm cu li không nói gì thì thôi, còn phải phát huy trí thông minh thiên tài giúp anh dỗ dành bạn trai nhỏ nữa.

Anh phải tặng em mười cái máy Macbook mới được đấy!

Nhưng nghĩ lại vẫn thôi.

Tiền anh giữ lại làm vốn cưới anh dâu còn hơn.

Nhìn lại Thành An, Thanh Pháp thấy hâm mộ cậu từ đáy lòng, hâm mộ cậu có một người em chồng quá tử tế như mình.

Có cậu em chồng nào còn đang học đại học đã nghĩ đến chuyện sau này làm ra tiền mua hàng hiệu cho anh dâu như cậu chưa?

Thành An thấy Thanh Pháp nhìn mình với vẻ mặt thân thiết lạ thường, cảm thấy rất ngượng ngùng, ánh mắt bối rối dời đi, hai tay bỏ vào túi áo blouse: "Em không sao thì về nhà sớm đi."

"Vâng, vậy anh làm việc tiếp đi nhé!"

Nói rồi, Thanh Pháp vẫy tay chào cậu.

Thành An nhẹ gật đầu rồi quay người rời đi.

Thanh Pháp nhìn bóng lưng cậu xa dần, chợt nhớ đến buổi sáng tuyết đầu mùa đông hôm đó, ánh nắng rực rỡ, bầu trời trong vời vợi, cậu ngồi trên thang xếp hỏi Minh Hiếu: "Sao thế ạ?

Hai người quay lại với nhau rồi?

Bây giờ anh ấy chấp nhận, lỡ như sau này lại đổi ý, bỏ đi thì sao ạ?"

Minh Hiếu cười cười, thản nhiên trả lời: "Trước kia, em ấy không biết ở bên anh có thể tốt hơn nữa.

Sau này, dần dần sẽ biết thôi."

Nếu là người khác nghe được, chắc hẳn sẽ cười cợt người đàn ông này quá mức tự tin, ngạo mạn.

Nhưng Thanh Pháp biết, đây chính là tình yêu và sự hứa hẹn hết sức chân thật.

Ánh mắt vẫn dõi theo bóng dáng Thành An rời xa, Thanh Pháp thở dài, thật sự hâm mộ cậu từ tận đáy lòng.

Nhưng mà Thành An à, lần này, anh tuyệt đối đừng phụ bạc anh tôi đấy!

* * *

Thứ Sáu, sau khi tan ca, lúc chuẩn bị lái xe ra khỏi bãi đỗ, theo thói quen Thành An lấy di động ra định gọi cho Minh Hiếu, báo cho anh biết hôm nay cậu không phải tăng ca, giờ được tan làm rồi.

Từ đây lái xe về nhà chỉ hơn mười phút, Minh Hiếu đi từ nhà đến khu chung cư chỗ cậu cũng gần mười phút là cùng.

Nếu đồng thời xuất phát, hai người vừa khéo sẽ gặp nhau ở dưới sân.

Đa số đều là anh đến sớm, đứng dưới lầu hút thuốc đợi cậu, sau đó hai người sẽ cùng nhau đi bộ đến siêu thị gần đó mua thức ăn về nhà nấu cơm.

Nhưng hôm nay, lúc lấy di động ra, Thành An đột nhiên ngẫm nghĩ.

Mỗi lần đều là anh đến trước, hôm nay, hay là đến lượt cậu chờ anh đi!

Nghĩ là làm, cậu liền bỏ điện thoại xuống, lái xe ra khỏi tầng hầm.

Đi được nửa đường, lúc gặp đèn đỏ, cậu mới tranh thủ nhắn tin báo cho Minh Hiếu biết mình đã tan làm rồi.

Đặt điện thoại xuống, nghĩ tới vẻ mặt anh khi nhìn thấy mình đứng đợi, Thành An không nhịn được cười khẽ.

Thế mà hôm nay, cả quãng đường xui xẻo đều gặp đèn đỏ.

Nhưng cậu không bận tâm, cũng không muộn mấy đâu mà!

Thành An lái xe vào tầng hầm khi chung cư nhà mình, vừa xuống xe đã phi nhanh ra ngoài.

Cậu chạy đến cánh cổng ra vào cách nhà mình không xa rồi dừng lại.

Mùa đông phương Bắc, mới hơn sáu giờ chiều, trời đã tối sầm.

Nhìn về phía hàng cây, cậu thấy bóng người đang đi đến rồi đứng đợi mình ở hành lang.

Lần này, anh đứng trong bóng tối nơi ngọn đèn đường không với đến được, như bị hòa tan với đêm đen, bóng dáng cũng trở nên mơ hồ.

Hình như anh đang đưa lưng về phía con đường của khu chung cư, mặt hướng về phía tòa nhà.

Thành An suy nghĩ chốc lát rồi mới men theo tán cây sồi xanh, rón rén bước đến.

Mấy cây vạn tuế to trong bồn hoa quả là chỗ ẩn núp tiện lợi cho cậu.

Cậu chầm chậm đến gần rồi đột ngột nhào tới: "Này!"

Trong khoảnh khắc nhảy ra khỏi lùm cây, cậu mới ý thức được mình nhầm người, đối phương không phải Minh Hiếu.

Nhưng tiếc là không còn kịp nữa.

Cậu mất khống chế, theo quán tính xông thẳng về phía đối phương.

Tuấn Tài nghe thấy giọng Thành An liền quay người đúng lúc cậu nhào vào lòng anh, ôm eo anh.

Còn anh thì gần như ôm chặt lấy cậu theo bản năng.
 
Back
Top Dưới