Mấy khóm hoa ngoài vườn bắt đầu úa tàn.
Lá rũ xuống, hoa rụng tơi tả theo những cơn gió đầu mùa, sắc màu từng rực rỡ nay nhợt nhạt như lòng người.
Ngọc thấy vậy liền lặng lẽ đi ra vườn, mang theo mấy khay cây con bà Nhàn dặn trồng từ hôm trước.
Có hồng, có nguyệt quế, có cả hoa lài – thứ hoa trắng tinh khiết mà Thành An từng rất thích.
Chiều hôm đó, trời âm u.
Mây nặng trĩu kéo về từ phía chân đồi, gió lạnh lùa qua từng kẽ lá.
Thành An ngồi ngoài vườn, ngay chiếc xích đu sắt dưới giàn hoa cũ – nơi trước kia cậu và Minh Hiếu hay ngồi vào mỗi chiều.
Chiếc xích đu hơi gỉ sét, cót két mỗi khi gió đẩy, vẫn đung đưa nhẹ nhàng như còn lưu lại hơi thở của những buổi chiều hai người ngồi cạnh nhau, tay nắm tay.
Cậu ngồi đó, bất động, như hóa đá giữa những khóm hoa mới vừa được trồng.
Ánh mắt đăm đăm nhìn về phía mấy bông hoa lài bé xíu vừa hé nụ, tựa như nhìn vào một đoạn đời cũ.
Lâu thật lâu, cậu không nhúc nhích, chỉ ngồi yên lặng để ký ức tràn về như sóng vỗ, những ngày hai người từng cùng nhau lấm lem bùn đất, cãi nhau vì cách xới đất, rồi lại làm lành chỉ vì một nụ hôn phớt lên má giữa trưa nắng.
Trời đổ mưa lúc nào chẳng ai hay.
Lúc đầu là vài hạt nhỏ lắc rắc rơi trên phiến lá, rồi mưa dần nặng hạt, gió bắt đầu nổi.
Những giọt nước mưa rơi trên tóc cậu, ướt bờ vai áo, thấm cả vào lòng bàn tay lạnh buốt.
Ngọc thấy vậy từ trong cửa sổ liền hốt hoảng chạy ra, tay cầm theo chiếc ô màu xám bạc hơi cong một bên gọng.
"Anh An, mưa rồi... anh vào nhà đi," giọng cô bé vang lên đầy lo lắng, run run vì gió lạnh.
Thành An không đáp ngay.
Cậu ngồi yên, mưa rơi qua hàng mi, không rõ là nước mưa hay thứ gì khác.
Một lúc lâu sau, cậu mới nhẹ nhàng lên tiếng, giọng khản đặc.
"Em vào trước đi.
Anh vào ngay."
"Nhưng mà—" Ngọc ngập ngừng, bước chân chưa chịu quay lui.
"Đừng có cãi.
Đem ô vào nhà luôn đi.
Anh vào liền."
"Dạ..."
Ngọc lí nhí đáp rồi quay gót đi, từng bước chậm chạp.
Cô bé ngoái đầu lại, thấy cậu vẫn ngồi đó, đầu hơi cúi, tóc ướt, bóng lưng cô độc giữa vườn hoa mới trồng.
Trong làn mưa, dáng cậu mỏng như giấy, ngồi đó như thể chờ một người nào đó quay về.
Nhưng người ấy, đâu còn nữa.
Mưa ngoài hiên ngày một nặng hạt hơn.
Ban đầu chỉ là vài giọt mưa thưa thớt, nhẹ tênh như thể ai đó đang rơi nước mắt, rồi nhanh chóng biến thành cơn mưa trút xuống nặng nề, ào ào như muốn nhấn chìm cả khoảng sân, nhấn chìm cả thế gian này trong một nỗi buồn không thể gọi tên.
Căn biệt thự giữa cơn mưa trở nên lạnh lẽo lạ thường.
Gió rít qua các khe cửa, tiếng mưa gõ liên hồi lên cửa kính như một bản nhạc buồn được chơi bằng những ngón tay vội vã.
Nhưng thứ khiến không khí trở nên nặng nề hơn, là tiếng bước chân vội vã dọc hành lang, là tiếng gọi nhau đầy hoang mang vọng từ tầng này sang tầng kia.
Cả biệt thự loạn cả lên khi phát hiện không ai thấy Thành An đâu.
Ông Lâm là người đầu tiên hốt hoảng đi tìm.
Người đàn ông xưa giờ lúc nào cũng cẩn trọng, nghiêm nghị, vậy mà nay nét mặt đầy hoang mang.
Ông lật tung hết các phòng tầng trệt, kiểm tra cả kho, nhà tắm, gian thờ, đến cả nhà kho ẩm mốc phía sau cũng mở thử.
Mỗi cánh cửa mở ra là thêm một lần thất vọng, thêm một lần ông lẩm bẩm:
"Cậu ấy đi đâu được chứ… giữa lúc trời mưa thế này?"
“Ông ơi?” – Giọng Ngọc vang lên từ bếp, khi thấy mọi người chạy tán loạn.
“Chuyện gì vậy ạ?”
Ông Lâm quay phắt lại, khẩn trương — "Ngọc, con thấy cậu chủ đâu không?”
Ngọc chớp mắt, khựng lại — “Không… con tưởng anh ấy ở trên phòng?”
“Không có!
Ta đã tìm rồi!
Cậu ấy không ở đó.
Cũng không ở bất kỳ đâu trong biệt thự.
Ta gọi điện nhưng máy không liên lạc được...
Con nhớ lại xem con gặp cậu ấy ở đâu không..."
“Con… con có thấy anh An ngoài vườn hoa lúc chiều.
Anh ấy ngồi gần khóm trà.
Con có gọi, anh bảo ‘vào ngay’... con tưởng…”
Ngọc chưa nói hết câu đã hốt hoảng buông khăn lau trên tay, chạy vội ra hiên.
Con bé chụp lấy chiếc ô dựng bên cửa, lao ra vườn, không kịp cả mang áo mưa.
Mưa tạt thẳng vào mặt như những cái tát lạnh buốt, tê dại.
Gió ào ào thốc qua từng rặng cây, làm những đóa hoa trà vừa hé nở cũng run rẩy co mình lại.
Ngọc chạy vòng quanh khu vườn, mắt đảo quanh từng gốc cây, từng tán lá.
Chỗ xích đu – trống trơn.
Khóm nguyệt quế – không.
Ngọc định gọi tên cậu thì...
Khựng lại.
Dưới giàn tử đằng tím nhạt, giữa màn mưa dày, có một dáng người đang đứng đó – bất động.
Đầu hơi cúi, tóc ướt rũ rượi dính vào trán, quần áo ướt sũng bám sát vào thân hình gầy gò.
“Anh An!!”
Ngọc lao tới, tim thắt lại vì cảnh tượng trước mắt.
“Trời ơi, sao anh chưa vào nhà?
Ướt hết rồi, lạnh thế này… anh sẽ đổ bệnh mất!”
Con bé đưa ô lên, che nghiêng qua người cậu.
Tay run run nắm lấy cổ tay cậu – lạnh ngắt như nước giếng sâu.
Thành An không phản ứng.
Cậu chỉ nhìn con bé.
Ánh mắt vô hồn, trống rỗng như nhìn xuyên qua mọi thứ.
Như thể chẳng còn gì chạm được đến cậu nữa.
“Anh vào nhà đi mà…” – Ngọc nhỏ giọng, tha thiết – “Anh có nghe không?”
Thành An vẫn không nhúc nhích.
Rồi, rất chậm, cậu lắc đầu.
“Không…
Anh không muốn vào.”
“Anh…”
“Minh Hiếu đi rồi…
Anh sống để làm gì nữa hả Ngọc?
Mỗi ngày thức dậy, anh lại tự hỏi, vì điều gì mình phải mở mắt… vì ai mà mình phải tiếp tục thở...”
Ngọc sững sờ nhìn cậu, nắm tay siết lại đến trắng bệch.
“Anh đừng nói vậy…”
“Anh từng nghĩ… chỉ cần anh cố gắng sống tử tế, yêu một người hết lòng, thì ông trời sẽ thương xót cho anh chút ấm áp.” – Cậu cười khẽ, nụ cười méo mó và vô hồn. – “Nhưng không phải.
Mỗi lần anh hạnh phúc, số phận lại đến và cướp đi tất cả.”
Giọng cậu trầm lại, như dìm sâu vào vực thẳm.
Mưa vẫn không ngừng rơi, từng giọt nước nhỏ xuống mái tóc cậu, trôi dọc theo gò má, lẫn vào với nước mắt.
“Anh sống làm gì, khi người anh yêu nhất, người hiểu anh nhất, người duy nhất khiến anh cảm thấy mình xứng đáng…
đã rời đi, không một lời từ biệt.”
“Anh An…” – Ngọc thì thầm, cổ họng nghẹn lại. – “Anh không thể bỏ cuộc như vậy…”
“Anh đã cố, thật sự cố.
Cố sống, cố tỏ ra ổn, cố mỉm cười khi em chào buổi sáng.
Nhưng càng cố, càng đau.
Càng sống, càng thấy lạc lõng.”
“Anh mệt rồi…
Mệt đến mức chỉ muốn biến mất.”
“Không!” – Ngọc bỗng hét lên, nước mắt rơi lã chã, giọng cô run run – “Anh không được nói như vậy!
Ông chủ…
ông chủ không muốn thấy anh thế này đâu!"
Thành An run nhẹ, đôi vai rũ xuống, mắt nhắm lại như thể cố không để những lời đó chạm vào nơi sâu nhất trong lòng.
“Anh nói anh xem em như em gái, là người quan trọng duy nhất còn lại, đúng không?
Em cũng vậy… em cũng xem anh như anh trai ruột thịt của mình.
Ngoài mẹ ra thì anh... anh là chỗ dựa lớn nhất của en..."
Giọng cô bật ra từng chữ, rõ ràng, không run rẩy nữa.
“Nếu anh không thể sống vì bản thân, vì ông chủ.
Sống vì em, vì ông Lâm, vì dì Nhàn... vì những người trong biệt thự này...
được không?”
Thành An khẽ lùi một bước, như thể đang muốn thoát khỏi thực tại đang xiết lấy mình.
Ánh mắt cậu trống rỗng, bàn tay buông thõng hai bên, thân hình như sắp sụp đổ.
“Anh không..."
Rồi.
Cậu khuỵu xuống.
Cả thân người đổ ập trong làn mưa xối xả.
Ngọc quăng ô, lao đến đỡ lấy cậu.
“Anh An!
Trời ơi, anh tỉnh lại đi!!
Anh An!!”
“Tôi tìm thấy cậu chủ rồi!
Mau gọi bác sĩ!” — Tiếng người hầu vang lên từ phía sau.
Tiếng chân người rầm rập chạy tới.
Ông Lâm cũng vừa lao ra khỏi cửa, vừa thấy cảnh tượng ấy thì lập tức gọi điện.
"Bác sĩ Bùi!
Đến ngay biệt thự!
Cậu chủ... cậu ấy ngất rồi!"
______
Cơn mưa day dẳng chẳng thôi, kéo dài từ chiều đến tận đêm khuya, như thể bầu trời cũng mang nỗi buồn chẳng thể nói thành lời.
Chiếc xe của Anh Tú lăn bánh vào cổng biệt thự giữa màn mưa trắng xoá, đèn pha rọi qua bóng cây rũ nước, phản chiếu lên lối đá trơn ướt và những bậc tam cấp đẫm nước mưa.
Anh Tú vừa bước vào, người hầu đã vội đón lấy hộp y tế, dẫn anh lên thẳng phòng Thành An.
Chưa kịp hong khô tóc, Anh Tú đã ngồi xuống mép giường, mở hộp dụng cụ, tay luồn dưới lớp chăn để kiểm tra thân nhiệt ban đầu.
Cậu nằm đó, gò má đỏ ửng, mi mắt khẽ co giật như đang mơ màng giữa cơn mê sốt.
Anh Tú dùng nhiệt kế đo, kiểm tra mạch và phản xạ, rồi nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán cậu bằng khăn ấm.
Chăn được kéo lên cao hơn, lồng ngực cậu phập phồng yếu ớt dưới lớp vải.
"Thằng nhóc này đúng là cố chấp.
Y hệt như ngày còn học ở trường y."
Tú khẽ thở ra một tiếng.
"Đau không than, buồn không nói.
Cứ gắng gượng ôm hết vào lòng, im lặng đến khi ngã quỵ mới thôi."
Ông Lâm đứng ở đầu giường, im lặng hồi lâu rồi cất giọng khẽ khàng:
"Cậu ấy... sẽ không sao đúng không?"
Tú gật nhẹ, mắt vẫn dõi theo từng chuyển động nhỏ nhất trên gương mặt Thành An.
“Cơ thể chỉ là suy kiệt do thiếu ngủ, bỏ bữa nhiều ngày và dầm mưa quá lâu.
Cơn sốt là phản ứng bình thường.
Nếu nghỉ ngơi đúng cách, ăn uống đầy đủ, uống thuốc đều đặn thì vài ngày sẽ hồi phục.
Nhưng…”
Tú gừng một chút, ngón tay vẫn đều đặn chỉnh lại khăn trên trán Thành An.
“…những gì ở trong lòng thì không dễ lành như vậy.
Thể xác chỉ mệt một lúc, còn tinh thần thì mệt lâu hơn nhiều.”
Thành An vẫn nằm đó, hai mắt nhắm nghiền, lông mày thỉnh thoảng co lại vì cơn sốt vẫn còn âm ỉ.
Mồ hôi tiếp tục túa ra, thấm ướt lớp áo sơ mi mỏng.
Người hầu trong nhà chia nhau túc trực quanh phòng suốt đêm.
Ngọc thay khăn liên tục, lau mặt, lau cổ, thay một thau nước ấm khác.
Bà Nhàn nấu cháo trắng, đem lên nhưng chỉ để đó vì Thành An vẫn chưa thể nuốt nổi.
Tú ngồi gần bên giường, không rời mắt khỏi cậu, thỉnh thoảng điều chỉnh nhiệt độ phòng, ghi chép tình trạng sốt theo từng tiếng đồng hồ.
Phòng ngủ không bật đèn trần, chỉ có ánh sáng mờ dịu từ chiếc đèn bàn.
Tấm rèm cửa được buông kín để ngăn gió lùa.
Dù vậy, từng tiếng mưa vẫn lọt qua khung cửa, rơi tí tách bên mái ngói, đều đặn như một bản nhạc buồn.
Đến tận khuya, nhiệt độ mới hạ dần xuống.
Cơn sốt dịu lại, hơi thở cậu nhẹ đi, bớt gấp gáp.
Mồ hôi không còn ra dầm dề nữa.
Cậu không tỉnh lại, nhưng ít nhất trông không còn đau đớn như trước.
Người cuối cùng túc trực là ông Lâm.
Ông ngồi bên cậu rất lâu, thỉnh thoảng chỉ lặng nhìn, bàn tay già nua đặt lên mép giường, không chạm vào cậu nhưng cũng không rời đi.
Đến khi chắc chắn thân nhiệt đã hạ, nhịp tim ổn định, ông mới đứng dậy, kéo lại góc chăn cẩn thận.
Ông Lâm đã từng chứng kiến Thành An ngày đầu đến ngôi nhà này – ngây ngô, khép kín, dè dặt như con mèo nhỏ xa lạ.
Đã từng nhìn thấy ánh mắt cậu rạng rỡ khi Minh Hiếu chạm vào tóc cậu lần đầu.
Cũng đã thấy cậu mỉm cười khi chuẩn bị bữa sáng, đeo tạp dề vụng về mà vẫn kiên trì.
Tất cả những điều ấy, giờ như đang lùi xa…
Ra đến cửa, ông ngoái đầu lại nhìn thêm lần nữa.
Rồi mới khẽ khàng khép cửa, để lại bên trong căn phòng im ắng, chỉ còn tiếng mưa lộp độp ngoài khung kính và ánh đèn vàng nhạt phủ xuống dáng người đang ngủ mê man.
Ngoài trời vẫn mưa.
Không còn ào ào như trút nữa, mà rả rích, rì rầm như tiếng thở dài kéo dài qua đêm.
Những giọt mưa lăn dọc theo mép cửa sổ, vẽ thành những đường ngoằn ngoèo trên ô kính đọng sương, phản chiếu ánh đèn vàng dịu trong phòng ngủ.
Không khí mang theo chút ẩm ướt, ngai ngái mùi gỗ cũ lâu ngày, nhưng mùi mốc nặng nề lúc chiều đã dịu đi nhiều.
Căn phòng lúc này chỉ còn sự yên ắng, một sự tĩnh lặng mong manh như thể nếu mạnh tay một chút thôi cũng có thể làm vỡ tan.
_______
Kim đồng hồ khẽ nhích thêm một nhịp.
Kim giây tiếp tục di chuyển đều đặn, từng tiếng tích tắc vang lên như tiếng thì thầm của thời gian.
Trên giường, Thành An khẽ cựa mình.
Cậu trở nhẹ người, đôi môi khô khốc mấp máy, thì thào một điều gì đó không ai nghe được.
Lông mày hơi nhíu lại, nét mặt thoáng qua cảm giác bất an, như thể đang mơ thấy điều gì đó chẳng lành.
Dưới tấm chăn mỏng, cậu co người lại, đôi tay lần mò trong giấc ngủ, như đang cố tìm một hơi ấm quen thuộc nào đó từng ở ngay bên.
Rồi —
Cạch.
Tiếng cửa mở vang lên, không nhanh, không đột ngột, mà nhẹ nhàng và chậm rãi.
Tay nắm cửa xoay một vòng rồi buông ra, bóng đèn hành lang hắt ánh sáng vào khe cửa, in lên sàn gỗ một vệt sáng nhạt, và kèm theo đó — một cái bóng mờ dài hiện ra.
Bóng người ấy dừng lại ngay ngưỡng cửa, chần chừ.
Rồi bước vào, khép cửa lại, không tạo tiếng động lớn, như thể sợ bất kỳ âm thanh nào cũng có thể làm giấc ngủ trước mắt tan biến.
Căn phòng lại tối trở lại, chỉ còn ánh sáng mờ dịu từ chiếc đèn bàn đầu giường.
Tiếng bước chân khẽ vang lên trên sàn gỗ.
Rồi một mùi hương xuất hiện.
Không phải mùi tinh dầu bạc hà trong máy xông.
Không phải mùi thảo dược ngát hương từ khăn lau trán.
Mà là một mùi hương khác — dịu nhẹ nhưng rất đặc trưng.
Mùi gỗ trầm thoảng qua, pha thêm chút bạc hà thanh mát, không gắt, không ngọt, chỉ đủ để khiến không khí trở nên quen thuộc đến nao lòng.
Dù đang sốt, dù cơn mê còn kéo dài, dù mũi đã nghẹt đi vì hơi ẩm, nhưng Thành An vẫn cảm nhận được — rõ ràng, vững chắc như thể khứu giác cậu chỉ đợi đúng mùi hương này để tỉnh thức.
Mùi hương ấy… từng vương trên cổ áo sơ mi, từng thoảng trong phòng làm việc mỗi khi ai đó ghé vào, từng lẩn quẩn quanh ban công khi cậu tưới cây, từng in lên giấy thư, lên khăn tay, lên ruột gối — cái mùi mà cậu từng phụng phịu chê là “xịt nước hoa gì mà già chát", nhưng lại âm thầm lén ngửi mãi không thôi.
Mí mắt cậu giật khẽ, như phản ứng mơ hồ với sự hiện diện ấy.
Nhưng cậu không tỉnh.
Mà là thả lỏng, thả lỏng toàn thân như một đứa trẻ được dỗ dành.
Ánh sáng yếu ớt phản chiếu trên gương mặt đang nhợt nhạt vì sốt.
Thành An nghiêng đầu về bên phải, nơi có tiếng bước chân kia dừng lại.
Đệm giường lún xuống một chút, rất khẽ, rất nhẹ, từng chút một như thể người đó ngồi xuống bằng toàn bộ sự dè chừng.
Không có lời nào được thốt ra.
Không có tiếng động dư thừa.
Nhưng không khí đã thay đổi.
Một điều gì đó mềm mại, ấm áp, thân thuộc đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng đủ khiến mọi đề phòng trong lòng Thành An tan rã.
Một bàn tay đưa lên.
Chậm rãi, như thử thăm dò.
Rồi chạm vào tóc cậu.
Lần đầu, chỉ là lướt nhẹ rồi rụt lại ngay, như thể chính người kia cũng không dám chắc mình có quyền chạm vào.
Lần thứ hai, bàn tay ấy lại gần hơn, rón rén vén mấy sợi tóc ướt dính lên trán cậu, vuốt gọn ra sau vành tai.
Lần thứ ba, bàn tay ấy vuốt chậm từ thái dương xuống má, dừng lại nơi xương hàm, rồi lại rụt về.
Cảm giác dịu dàng ấy khiến hơi thở Thành An chậm lại.
Cậu không còn run.
Trán không còn nhăn nhó vì mộng mị.
Gò má đỏ ửng cũng đã bớt hẳn.
Cậu nghiêng đầu về phía hơi ấm ấy, má áp lên chăn, khoé môi hơi mấp máy.
Trong vô thức, một tiếng gọi bật ra.
"...Hiếu..."
Rất nhỏ.
Như một hơi thở.
Như lời cầu nguyện.
Người ngồi bên giường không nói gì.
Cũng không rời đi.
Vẫn ngồi đó, tay đặt gần cậu, như sợ chạm quá lâu sẽ đánh thức cậu, mà rút về sẽ đánh mất tất cả.
Cơn mưa ngoài kia vẫn tiếp tục.
Khẽ khàng như đang ngân lên một điệp khúc yên lành, ru cậu vào một giấc ngủ khác — sâu hơn, nhẹ hơn, không còn trĩu nặng.
Thành An cứ thế ngủ tiếp, yên bình như chiếc lá nhỏ rơi xuống mặt nước.
Như thể sau tất cả, cuối cùng cậu đã chạm được vào điều mình vẫn đợi bấy lâu qua.
…