Khác [HieuAn/HieuGav] Bóng Ma Nhà Họ Trần

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
[Hieuan/Hieugav] Bóng Ma Nhà Họ Trần
Chương 6. Vị Khách Không Mời


Tối hôm ấy, bữa cơm trong phòng ăn dài như một buổi diễn kịch được chuẩn bị từ trước.

Ánh đèn vàng hắt xuống mặt bàn gỗ, bóng của từng chiếc đũa, từng chén bát đổ dài trên khăn trải bàn trắng, trông như những dấu vết mờ mịt của một thứ bí mật đang bị che giấu.

Thành An và Pháp Kiều ngồi đối diện, vừa ăn vừa trò chuyện dăm ba câu về mấy khái niệm tâm lý học nghe có vẻ nhàn nhã.

Ngọc đứng một bên, lặng lẽ rót trà; ông Lâm thì im lìm phía sau, dáng thẳng tắp, hai tay đặt trước bụng như một pho tượng; trong bếp, tiếng chén đĩa va vào nhau lách cách — bà Nhàn vẫn đang rửa bát.

Đợi đến khi câu chuyện trên bàn ăn dần chùng xuống, An mới khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lướt về phía Kiều một thoáng như ra hiệu.

Giọng cậu vang lên chậm rãi, bình thản đến mức tưởng như chỉ là một lời nhận xét vu vơ:

“Hồi chiều tôi tìm chìa khóa tầng ba… nhưng không thấy đâu.

Nó biến mất rồi.”

Ngọc đang rót trà chợt khựng tay một nhịp.

Dòng nước trà sánh ra viền ly, nhưng con bé nhanh chóng cúi đầu, chỉnh lại động tác, và gần như cùng lúc đó, ánh mắt Ngọc liếc sang ông Lâm một cái rất nhanh — nhanh đến mức nếu không để ý sẽ bỏ lỡ.

An xoay người nhìn về phía quản gia:

“Ông có thấy nó ở đâu không?”

“Tôi không thấy, thưa cậu.”

Ông Lâm trả lời, mắt vẫn hướng về khoảng không trước mặt, tránh né ánh nhìn của An.

Giọng ông đều đặn, nhưng có gì đó quá… tròn trịa, như một câu trả lời đã được chuẩn bị sẵn.

“Lạ nhỉ…”

An chậm rãi gắp một miếng thức ăn, đặt vào bát mình, “Tôi nhớ rõ là cất nó trong tủ cơ mà.”

“Có khi cậu lấy ra để chỗ khác… rồi quên cũng nên.”

Ông Lâm đáp, khóe miệng nhích nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn không chạm vào An dù chỉ một giây.

“Có lẽ vậy…

Dạo này tôi cũng đãng trí quá rồi.”

An mỉm cười, một nụ cười nhạt, khó phân biệt là đồng tình hay mỉa mai.

Cả bàn ăn chìm vào im lặng.

Tiếng muỗng chạm vào chén bát vang lên rõ hơn thường lệ, xen kẽ cùng tiếng trà rót từ ấm xuống ly.

An và Kiều khẽ gật đầu với nhau, vẻ như đã chấp nhận lời giải thích đơn giản kia.

Nhưng dưới lớp bình thản ấy, trong ánh mắt hai người vẫn lặng lẽ ánh lên một tia gì đó sâu hơn — một tính toán kéo dài hơn cả bữa cơm tối này.

Vài ngày sau, dù đã âm thầm tìm khắp nơi, từ tủ khóa, phòng chứa đồ đến cả ngăn kéo trong bếp, Thành An và Pháp Kiều vẫn không lần ra tung tích của chiếc chìa khóa tầng ba.

Sự im lặng lạ lùng của ông Lâm trong những ngày này chỉ khiến cả hai càng thêm chắc chắn: manh mối phải nằm đâu đó trong phòng của ông.

Buổi chiều hôm ấy, khi ông Lâm xách kéo cắt tỉa ra vườn, thong thả cúi xuống kiểm tra từng khóm hoa và cho cá cảnh ăn, An liếc nhanh về phía Kiều.

Chỉ một cái gật đầu rất nhẹ — đủ để hiểu ý.

Cả hai bước nhanh, gần như không phát ra tiếng động, len vào hành lang dẫn đến phòng quản gia.

Cánh cửa gỗ cũ khép hờ, bên trong thoang thoảng mùi gỗ mục hòa lẫn chút mùi trà khô.

Phòng ông Lâm được sắp xếp gọn gàng đến mức gần như lạnh lẽo.

Mọi thứ đều được đặt đúng chỗ, ngay ngắn như thể đã được đo đạc trước.

An khẽ đóng cửa, đôi mắt lia nhanh qua từng góc.

Kiều bắt đầu mở ngăn kéo bàn làm việc, còn An cúi xuống kiểm tra hộc tủ thấp gần giường.

Tiếng bản lề rít khẽ nghe rõ mồn một trong khoảng im lặng căng như dây đàn.

Mỗi lần bên ngoài vang lên tiếng xào xạc của lá hay tiếng bước chân từ vườn vọng vào, cả hai đều bất giác khựng lại, tim đập nhanh hơn một nhịp.

Họ lục tìm từng lớp ngăn kéo, từng hộp gỗ nhỏ, từng tập giấy tờ.

Thời gian trôi chậm rì rì, mồ hôi bắt đầu rịn ra nơi thái dương.

Rồi…

Kiều khựng tay lại, giọng gần như chỉ là hơi thở.

"An"

An quay sang.

Trong lòng bàn tay Kiều là một chiếc móc chìa cũ kỹ, sợi dây kim loại đã xỉn màu, nhưng tấm nhãn giấy gắn trên đó vẫn hiện rõ vài chữ viết tay quen thuộc: Tầng 3

An nhìn nó một thoáng lâu, không nói gì, chỉ khẽ thở ra, chậm rãi đưa tay nhận lấy.

“…Đây rồi.”

Cả hai khẽ đặt chiếc móc chìa vào túi áo của Thành An, rồi bắt tay vào việc trả mọi thứ trong phòng ông Lâm về nguyên trạng.

Mỗi quyển sổ, mỗi chiếc bút, từng nếp gấp chăn gối đều được đặt lại chính xác như lúc bước vào — chỉ sợ một chi tiết lệch đi sẽ khiến ông nhận ra có người xâm nhập.

Cánh cửa phòng khép lại nhẹ đến mức gần như không phát ra tiếng.

Họ rời đi với bước chân chậm rãi, nhưng bên trong, tim vẫn đập nhanh không ngừng.

Bây giờ trong tay họ đã có chìa khóa, nhưng điều đó không có nghĩa là có thể lập tức mở tầng ba.

Ông Lâm đã giấu nó, nghĩa là phía sau cánh cửa kia hẳn phải tồn tại điều gì quan trọng đến mức ông sẵn sàng can thiệp.

Nếu bây giờ họ đột ngột đi lên, chắc chắn ông sẽ tìm cách ngăn cản, và khi đó — bí mật về việc chiếc chìa được tìm thấy sẽ bị lộ.

Phải đợi.

Đợi một thời điểm mà sự chú ý của mọi người trong nhà bị phân tán, đợi khi ông Lâm không thể can thiệp… hoặc đợi đến lúc bản thân đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ thứ gì đang chờ phía sau cánh cửa ấy.

Trong lòng An, câu hỏi ấy cứ xoáy sâu:

Rốt cuộc… tầng ba đang giấu điều gì?

Mấy ngày liền, Thành An và Pháp Kiều như những kẻ săn mồi kiên nhẫn rình chờ, ánh mắt luôn dõi theo từng bước chân, từng cử động của ông Lâm.

Họ không hành động vội, chỉ lặng lẽ ghi nhớ thói quen, thời điểm ông rời phòng, và cả những lúc ông xuống phố.

Rồi cơ hội cũng đến.

Sáng hôm đó, ông Lâm khoác chiếc áo măng-tô cũ, nói với giọng đều đều rằng phải xuống trung tâm thành phố mua vài món đồ hiếm.

Cánh cổng biệt thự đóng lại sau lưng ông, để lại khoảng sân vắng tanh.

Trong nhà, người hầu bận bịu với công việc thường ngày — Ngọc đang giặt rèm ngoài sân sau, bà Nhàn lúi húi trong bếp với mùi canh nghi ngút.

Không ai chú ý đến hai vị khách đang lặng lẽ tiến về cầu thang.

Từng bậc gỗ dưới chân kẽo kẹt khẽ khàng, nhưng trong im lặng tuyệt đối của ngôi nhà, tiếng đó lại vang lên như đang báo động.

Cả hai bước chậm, cố kìm nhịp tim đang dồn dập.

Cuối cùng, Pháp Kiều và Thành An đứng trước hành lang tầng ba — nơi cánh cửa gỗ già nua im lìm như đang canh giữ một bí mật.

Ổ khóa sáng ánh kim loại, lạnh lẽo đến mức chỉ nhìn thôi cũng thấy rờn rợn.

Hai người nhìn nhau.

Không ai nói một lời, chỉ có một cái gật đầu rất khẽ.

Không khí xung quanh như đặc quánh lại, im ắng đến mức họ có thể nghe rõ tiếng nhịp tim của mình xen lẫn tiếng gió từ khe cửa len vào, mang theo hơi lạnh lạ lùng từ bên trong.

Chỉ một vòng xoay nữa thôi… và bí mật tầng ba sẽ lộ diện.

Thành An siết chặt chiếc chìa trong tay, cảm giác kim loại lạnh lẽo in sâu vào lòng bàn tay.

Cậu đưa nó lên chậm rãi, từng ly một, như thể chỉ cần một cử động mạnh là cả hành lang này sẽ sụp đổ.

Pháp Kiều đứng sát bên, hơi thở cũng dồn dập theo từng động tác của bạn mình.

Không gian đặc quánh lại, yên ắng đến mức tiếng kim loại sắp chạm vào ổ khóa nghe rõ mồn một.

Ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ cuối hành lang hắt xuống nền gỗ cũ, kéo bóng hai người dài như những kẻ đang chuẩn bị mở ra một cánh cửa không nên mở.

Ngón tay Thành An chạm vào mép ổ khóa… chiếc chìa vừa khẽ nghiêng thì—

Một giọng nói trầm đục, lạnh như nước đá, vang lên ngay sau lưng:

“Hai người đang làm gì đấy?”
 
[Hieuan/Hieugav] Bóng Ma Nhà Họ Trần
Chương 7. Quay Lại Một Bống Hình


Giọng nói vang lên đột ngột khiến cả hai giật bắn, tim như muốn văng ra khỏi lồng ngực.

Thành An suýt nữa đánh rơi chiếc chìa khóa xuống nền gỗ, còn Pháp Kiều thì cứng người lại như bị bắt quả tang đang làm chuyện xấu.

Thành An nuốt khan, não lập tức vận hành hết công suất, chuẩn bị sẵn hàng loạt lý do nghe vừa hợp lý vừa vô hại, từ chuyện tìm đồ thất lạc cho đến giả vờ kiểm tra an toàn cửa khóa.

“Thì ra… là em.”

Thành An buông ra một hơi thở dài, vừa nhẹ nhõm vừa có chút bối rối khi vừa quay lại.

Người vừa xuất hiện là Trần Đăng Dương – con trai thứ hai của ông Trần và bà Trần, em trai ruột của Trần Minh Hiếu.

Dương rời khỏi Việt Nam từ nhiều năm trước, sống chủ yếu ở châu Âu, công việc không ai trong nhà thật sự nắm rõ, chỉ biết Dương thường xuyên di chuyển giữa các thành phố lớn như Paris, Berlin, Milan…

Đăng Dương chỉ thỉnh thoảng mới về nước, mỗi lần đều ở không lâu rồi lại biến mất.

“Anh dâu vẫn chưa trả lời em đấy nhé.

Anh đang làm gì đấy?” — Đăng Dương khoanh tay, dựa lưng vào tường.

Thành An nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cố nặn ra nụ cười nhạt:

“Đi kiểm tra lại các phòng thôi ấy mà.

Xuống nhà rồi nói tiếp.”

Đăng Dương gật đầu, chẳng buồn vặn hỏi thêm, chỉ liếc thoáng qua Pháp Kiều một cái trước khi quay người đi.

“!?”

Pháp Kiều khẽ nhíu mày.

Ba người cùng nhau rời khỏi hành lang tầng ba.

Đăng Dương và Thành An đi sóng vai phía trước, còn Kiều giữ một khoảng cách phía sau, im lặng.

“Em vào nhà khi nào đấy?

Sao anh không hay?"

Thành An lên tiếng trước, như để phá tan bầu không khí gượng gạo.

Đăng Dương trả lời tỉnh bơ:

“Em vào ban nãy.

Anh bận phá cái gì trên tầng ba rồi làm sao mà hay?"

"!?"

Cả ba vừa xuống đến tầng trệt thì Ngọc đã vội vã chạy lại.

Bàn tay con bé còn dính vài vệt nước, chắc vừa mới rửa dở gì đó trong bếp.

Ngọc cúi gằm xuống, giọng lí nhí:

"Anh An ơi… có chuyện này em muốn nói."

"Hửm?

Nói đi, anh nghe."

Thành An nghiêng đầu nhìn cô bé, giọng dịu đi đôi chút.

"À... chuyện của cậu Đăng Dương á..."

An hơi nhíu mày.

"Sao thế?"

Ngọc mím môi, lúng túng, giọng nhỏ đến mức như chỉ đủ cho An nghe thấy:

"Mọi chuyện… là thế này nè anh…"

_____

Mười phút trước.

Ngay sau khi Thành An và Pháp Kiều rời phòng khách lên tầng ba, tiếng chuông cổng vang lên "kính koong…" dội khẽ vào không gian trầm lặng của biệt thự.

Một người hầu trẻ đang quét sân liền bỏ chổi xuống, chạy vội ra.

Cánh cửa sắt nặng nề hé mở một khe nhỏ.

Người hầu nghiêng đầu, cẩn thận nhìn ra ngoài.

"Cho hỏi anh đến—"

"Có việc." – Giọng người đàn ông trầm thấp, đáp gọn lỏn.

Người hầu thoáng khựng, mày cau lại:

"Anh có hẹn trước không ạ?"

"Hẹn trước?" – người kia nhướng mày, nhả chữ chậm rãi.

"Dạ đúng rồi…"

"Không."

"Không… có hẹn trước ạ?"

Người hầu lắp bắp, ký ức chợt ùa về – chuyện cô gái tên Thu Nguyệt lần đó.

Lập tức, cậu ta lấy lại vẻ nghiêm nghị: "Vậy e là không thể cho anh vào rồi.

Phải hẹn trước mới được ạ."

Đôi mắt đen của Đăng Dương ánh lên một tia bất mãn.

Khóe môi nhếch cười khẽ, nửa giễu cợt:

"Tôi mà cũng cần hẹn trước nữa hả?"

Người hầu hít sâu, cố giữ giọng bình tĩnh và lễ phép:

"Dạ, thưa anh, bất kỳ ai đến đây đều phải hẹn trước và báo trước ạ."

"!?…" – Đăng Dương bật ra một tiếng cười mỉa, thấp nhưng châm chọc, như thể vừa nghe một trò hề khó tin.

Người hầu hơi căng thẳng, nhưng vẫn giữ nguyên thái độ:

"Nếu anh không có hẹn trước, thì vui lòng hôm khác ghé lại.

Đây là quy định của cậu chủ và ông Lâm ạ."

Cậu ta ngừng một nhịp, rồi cẩn trọng thêm.

"Nếu anh có việc gấp, xin vui lòng đợi một chút để tôi đi xác nhận thông tin."

Không để vị khách kịp phản ứng, người hầu đã vội xoay người, bước nhanh vào trong, rõ ràng định đi tìm ông Lâm.

Đứng ngoài cổng, Đăng Dương khoanh tay, chậm rãi hít vào một hơi dài.

Nét mặt anh ta thoáng tối lại, rồi bất chợt bật cười khẽ, tiếng cười khô khốc, đầy ngán ngẩm:

"Về thăm nhà, thăm anh trai mà lại bị chặn ở ngoài.

Chẳng hiểu nổi."

Trong nhà, người hầu cuống quýt chạy đến điện thoại, bấm số của ông Lâm.

Nhưng đầu dây bên kia mãi không bắt máy.

Trong lúc ấy, Đăng Dương đã thản nhiên đẩy cổng đi thẳng vào nhà, từng bước gõ nhịp bình thản lên sàn đá hoa cương sáng loáng.

"Này này, anh gì ơi!

Không được tự tiện vào như vậy đâu…" – một người hầu trẻ hoảng hốt, lao đến chắn ngang.

"Tự tiện?" – Đăng Dương nhướng mày, ánh mắt lấp lánh vẻ giễu cợt. – "Anh Hiếu dạy mấy người tiếp đón người quen kiểu này à?"

"Ấy trời ơi!" – người hầu kia luống cuống, mặt biến sắc, đưa tay xua loạn. – "Anh đừng có gọi tên ông chủ!"

"???" – Đăng Dương nheo mắt, khóe môi cong cong. – "Cái nhà này có mấy cái luật lệ khó hiểu thật."

"Anh đừng có nói vậy…" – một người khác xen vào, hạ giọng run run. – "Ông chủ… linh thiêng lắm đó…"

Dương cười khẩy, chẳng buồn đáp rồi lách qua người hầu chắn đường, sải bước thẳng đến chân cầu thang bên trái đại sảnh, ánh mắt đảo qua từng chi tiết trong căn nhà như vừa ngạc nhiên vừa hờ hững.

"Coi bộ… lâu rồi không về, căn nhà này cũng khác nhiều rồi ha." – Đăng Dương lẩm bẩm, tay lướt nhẹ lên tay vịn cầu thang gỗ bóng loáng.

"Trời ơi, xin anh đó…

đừng có đi lung tung mà…" – người hầu quýnh quáng chạy theo sau, giọng gần như nài nỉ.

Nhưng Đăng Dương chẳng thèm bận tâm, mà còn hỏi ngược lại.

"Cậu chủ mấy cậu đâu?"

"Hả?" – đám người hầu ngơ ngác, chưa kịp phản ứng.

"Mấy người không biết trả lời hả?" – Đăng Dương cau mày, liếc họ một cái đầy áp lực.

"C-cậu ấy…

ở trên lầu…" – một người hầu ấp úng, gần như buột miệng.

Đăng Dương gật khẽ rồi tiếp tục bước.

Đám người hầu quýnh quáng chia nhau hành động: một người ở dưới nhà vẫn dán mắt vào điện thoại, bấm số gọi ông Lâm hết lần này đến lần khác, giọng gấp gáp gần như muốn khóc.

Một người khác thì lẽo đẽo bám theo sát gót Đăng Dương, miệng lắp bắp khuyên ngăn, định cản đường nhưng lại chẳng dám.

Đăng Dương chẳng bận tâm, ánh mắt lơ đãng nhưng đầy tính toán.

Dương dừng lại trước một cánh cửa phòng, xoay nắm đấm thử.

Cửa khóa.

Rồi khẽ gõ gõ lên gỗ, như thể thử lắng nghe âm thanh vọng lại, rồi bật cười khẽ.

Tiếp tục đi, mở một cánh cửa khác hé ra, liếc mắt vào trong, ngó nghiêng một chút rồi khép lại ngay.

Đi ngang một hành lang treo đầy tranh vẽ, Đăng Dương dừng lại, thong thả tiến đến gần một khung tranh lớn, nghiêng đầu ngắm nghía.

"Bức này…

đổi rồi." – Dương lẩm bẩm, ánh mắt lướt qua từng đường nét rồi bật ra một tiếng cười nhẹ, pha lẫn chút châm biếm. – "Gu thẩm mỹ… thay đổi cũng nhanh thật."

Đăng Dương lại tiếp tục khám phá, đi từ cánh cửa này sang cánh cửa khác, để lại sau lưng những cái nhìn hoang mang và những ánh mắt sợ hãi.

Dương đã đi gần hết một vòng biệt thự.

Tầng một, tầng hai… hết hành lang đông lại sang hành lang tây, mở ra khép lại không biết bao nhiêu cánh cửa, ngắm nghía từng khung tranh, thậm chí còn đứng lại thổi bụi trên một cái bình sứ cũ kỹ đặt trong góc.

Mà tuyệt nhiên… chẳng có chuyện gì xảy ra.

Không bóng đen thoáng qua, không tiếng động lạ, không hơi lạnh tràn về bất chợt.

Tất cả im lìm đến khó tin.

Ở dưới nhà, mấy người hầu tụm năm tụm ba, vừa thấp thỏm lo lắng vừa bàn tán xôn xao:

"Ê, tui tưởng anh ta phải bị dọa cho sợ xanh mặt, rồi bỏ chạy như cô Thu Nguyệt với cậu người làm lần kia chứ." – một người thì thào, mắt vẫn len lén nhìn lên cầu thang.

" Anh ta đi sắp hết cái biệt thự rồi đó mà sao chưa có động tĩnh gì hết..." – người khác tiếp lời, giọng nửa tò mò nửa run run. – "Có khi nào... anh ta dùng bùa phép không?"

Người ngồi cạnh tròn mắt: "Bùa... bùa gì?"

"Thì... kiểu bùa hộ mệnh á.

Người ta đi xa hay gặp chuyện tâm linh thường mang theo mà.

Có khi ông chủ không lại gần được."

"Tui lại nghĩ khác... nhiều khi..." – một giọng khác chen vô, hạ thấp giọng đầy bí hiểm – "Ông chủ thấy anh ta không có gì thú vị để dọa..."

"Cái miệng bà… nhỏ nhỏ thôi!

Lỡ ông chủ nghe được thì sao?!"

Cả nhóm bỗng chốc im bặt, nhìn nhau với vẻ mặt vừa sợ hãi vừa hoang mang.

Không khí trong phòng khách lặng đi một nhịp, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc vang vọng.

Rồi một người khẽ nuốt khan, lí nhí: "Hay là… hay là ông chủ siêu thoát rồi cũng nên…"

Câu nói vừa dứt, tất cả đều rùng mình, đồng loạt liếc nhanh về phía hành lang tối om dẫn lên lầu, sống lưng lạnh toát.

_____

Thành An nghe xong thì không nhịn nổi, vội đưa tay che miệng mà bật cười khúc khích.

“Anh dâu còn cười được à.” – Đăng Dương liếc mắt, giọng hờ hững mà lại như đang châm chọc.

“Xin lỗi, xin lỗi..." – An cố nén, vai vẫn còn run run. – “Anh không nhịn được thật.”

Dương nhún vai, thản nhiên thốt ra một câu nghe vừa buồn cười vừa chua chát:

“Về thăm anh trai mình mà còn bị cản không cho vào.

Không ai khổ bằng.”

“Anh trai... mình?” – Một người hầu vô thức lặp lại, rồi quay sang nhìn đồng nghiệp.

Cả hai tròn mắt, gương mặt ngơ ngác như vừa nghe chuyện hoang đường.

Thành An liền hắng giọng, điều chỉnh lại thần sắc rồi nói chậm rãi, dõng dạc như muốn dập tắt hết mấy lời xì xào:

“Tại mọi người đều mới vào làm nên không biết.

Thật ra, Đăng Dương là em trai ruột của Minh Hiếu.”

Câu nói vừa rơi xuống, cả đám người hầu lập tức lặng ngắt như tờ.

Không ai dám hé thêm lời nào.

Rồi gần như cùng lúc, họ quýnh quáng cúi đầu, lắp bắp xin lỗi:

“Thất lễ quá, chúng tôi... chúng tôi thật sự không biết.

Mong cậu bỏ qua.”

“Cậu chủ...

đừng giận nha... bọn họ không cố ý đâu ạ...” – Ngọc lí nhí, giọng run như muốn biến mất.

Thành An lén quay sang cười thêm lần nữa, nhỏ nhẹ đệm vào:

“Dương đâu có để bụng...

đúng không?”

Đăng Dương khoanh tay, đôi mắt lướt một vòng, cuối cùng chỉ buông ra gọn lỏn:

“Không biết... thì không có tội.”
 
[Hieuan/Hieugav] Bóng Ma Nhà Họ Trần
Chương 8. Tái Hiện Chân Tướng


Cả hai cùng ra phòng khách ngồi xuống uống trà.

Pháp Kiều biết ý, lặng lẽ đứng dậy đi dạo ngoài vườn, để lại không gian cho Thành An và Đăng Dương.

Câu chuyện ban đầu chỉ loanh quanh mấy chuyện vu vơ, không đầu không cuối.

Trong lúc đưa chén trà lên nhấp một ngụm, Đăng Dương bỗng nghiêng mắt nhìn ra ngoài khung cửa kính.

Bóng Pháp Kiều thấp thoáng đi giữa vườn hoa.

Đăng Dương thu ánh mắt lại, quay sang An, giọng thản nhiên như gió thoảng:

"

Sau này anh dâu đừng tự tiện đưa người lạ về nhà.

Anh hai không thích đâu."

Thành An nhướng mày, môi khẽ cong thành một nụ cười trêu chọc:

"Không sao đâu.

Kiều là bạn anh.

Nếu Minh Hiếu không thích thì cậu ấy đã bị dọa chạy mất dép từ lâu rồi, chứ chẳng yên ổn đi dạo ngoài kia như thế."

Câu bông đùa vừa dứt thì từ ngoài cửa chính, tiếng bước chân nặng nề vang vọng vào.

Ông Lâm trở về, tay xách theo mấy túi đồ lỉnh kỉnh.

Đám người hầu nhanh nhẹn chạy ra đón lấy, cúi đầu chào.

Ông Lâm quay sang, vừa thoáng thấy Đăng Dương thì lập tức khựng lại, rồi vội vã cúi thấp:

"Cậu mới về.

Thất lễ quá, tôi không hay nên không thể tiếp đón chu đáo.

Cậu thứ lỗi."

Đăng Dương nhàn nhạt đáp, giọng không mảy may trách móc:

"Không sao.

Tôi về không báo trước, ông không biết cũng là lẽ đương nhiên."

Ông Lâm ngẩng đầu, nụ cười vẫn giữ vẻ cung kính:

"Cậu ở lại vài hôm rồi đi, hay lại bay sang châu Âu như những lần trước?"

"Lần này…" – Dương ngừng một nhịp, đặt chén trà xuống bàn – "chắc sẽ ở lâu hơn."

"Vậy để tôi cho người dọn dẹp lại phòng cậu."

Câu chuyện dừng ở đó, không khí thoáng chậm rãi, có chút hờ hững nhưng lại gợi cảm giác như một làn sóng ngầm đang lặng lẽ dâng lên trong căn biệt thự.

_____

Tối hôm ấy, cả ba ngồi quây quần quanh bàn ăn.

Ngọn đèn chùm treo lơ lửng trên trần tỏa ánh sáng vàng ấm, hắt xuống mặt bàn khiến cả gian phòng như khoác lên một tầng yên tĩnh dịu dàng.

Pháp Kiều ngồi yên lặng, thỉnh thoảng mới gắp vài món, để mặc cho Thành An và Đăng Dương trò chuyện.

Thành An thoáng nhìn Dương rồi bất giác hỏi:

"Lần này em về, chắc là có lý do chứ nhỉ?"

Đăng Dương ngẩng lên, khẽ gật đầu.

Giọng vẫn hờ hững, thản nhiên như thể chỉ đang kể lại một việc chẳng đáng bận tâm:

"Biệt thự dạo này xảy ra mấy chuyện kỳ dị.

Tin đồn thì đủ kiểu: nào là có ma, nào là bị nguyền rủa, điềm chẳng lành…

Rùm beng đến mức nếu em không về xem, chắc sớm muộn gì Trần gia cũng sẽ loạn."

Thành An mỉm cười, khẽ nghiêng đầu:

"Em tin mấy thứ đó à?"

"Không."

Đăng Dương đáp gọn lỏn, rồi lại thong thả đặt đũa xuống – "Em không tin.

Càng không muốn tin là do anh hai làm ra."

Thành An chưa kịp mở miệng, thì Dương đã tiếp lời:

"Thật ra thì… ba mẹ bảo em về.

Chức gia chủ Trần gia với ghế chủ tịch Trần thị bỏ trống cả nửa năm nay.

Cổ đông thì dòm ngó, mấy ông chú trong họ thì đang lăm le hai cái ghế đó.

Ba mẹ sợ sẽ loạn nên bảo em về tiếp quản."

"Ra là vậy." – Thành An gật gù, không tỏ ra ngạc nhiên.

Đăng Dương hừ nhẹ, giọng lẫn sự chán chường:

"Về thì về cho ba mẹ yên lòng thôi.

Chứ thật lòng mà nói, em chẳng có tí hứng thú nào.

Kinh doanh, thương trường, mấy cái họp hành, hợp đồng, báo cáo… nghe thôi đã thấy nhức đầu rồi.

Đời này, em ghét nhất là bị gò bó bởi mấy thứ quy củ đó."

Dương khẽ nghiêng người tựa lưng, đôi mắt hờ hững nhưng lại ánh lên một tia ấm áp mơ hồ:

"Chả hiểu sao anh hai lại chịu trói mình trong cái lồng kính ấy.

Sáng họp chiều ký, ngày nào cũng quay cuồng trong đống giấy tờ.

Nếu là em, đời nào em chịu.

Sống thì phải sống tự tại, làm điều mình thích, ung dung thì mới gọi là sống chứ."

Thành An bật cười, tiếng cười không lớn nhưng đủ để xua đi chút không khí nặng nề.

"Đó là lý do phụ thôi.

Còn lý do chính…" – Dương chậm rãi gắp một miếng thức ăn, nhưng chẳng ăn, mà đặt vào bát Thành An – "là để xử anh hai một trận cho hả dạ.

Bỏ mặc anh dâu ở lại một mình thế này.

Gầy gò phờ phạc, nhìn mà xót ruột.

Hồi cưới, em đã nói thẳng với anh ấy là ‘đừng có làm khổ con trai nhà người ta’.

Ảnh còn gật đầu chắc nịch bảo là ‘em yên tâm’.

Ấy vậy mà giờ nhìn anh xem… thành ra thế này."

Dương chĩa đũa về phía cậu, lắc đầu ngán ngẩm.

Thành An thoáng ngẩn người, rồi khẽ cười.

Đăng Dương hạ giọng, mang theo chút hờn dỗi trẻ con nhưng lại chẳng giấu được sự chua xót:

"Đang yên đang lành lại tự dưng biến mất.

Trách nhiệm thì bỏ lại, công ty bỏ lại, cả cái nhà này cũng bỏ lại.

Để em phải về gánh đống phiền phức này thay.

Anh hai đúng là…

ích kỷ hết chỗ nói

Thành An khẽ nhấp một ngụm trà, hơi ấm lan trong lòng bàn tay.

Cậu thì thào như nói với chính mình:

"Nhắc đến đồ đáng ghét đó làm gì…"

Khóe môi Thành An nhấc lên một nụ cười nhàn nhạt, nhưng ánh mắt lại xa xăm, như nhìn xuyên qua bức tường gỗ, xuyên qua cả bóng tối ngoài kia để hướng về một nơi không ai chạm tới được.

Đăng Dương dõi theo, trong phút chốc cũng lặng đi.

Rồi khẽ nghiêng đầu, trêu cho bầu không khí bớt nặng nề:

"Nếu thật sự có thể gặp lại anh hai… em sẽ bắt anh ấy quỳ xuống nhận lỗi với anh dâu.

Cho anh tha hồ mắng, tha hồ trách.

Để ảnh biết là bỏ đi như vậy thì khổ ai nhất."

Trên bàn ăn, không khí lại chùng xuống.

Dao nĩa va nhẹ vào dĩa nhưng rồi cũng nhanh chóng im bặt, chỉ còn tiếng gió khe khẽ rít qua khung cửa.

Cả Thành An lẫn Pháp Kiều đều không lên tiếng.

Một lát sau, Đăng Dương đặt đũa xuống, nghiêng người nhìn thẳng vào An, giọng trầm thấp hơn thường ngày:

"Anh dâu… anh có thể kể lại chuyện ‘hôm đó’ không?"

Thành An thoáng sững người, tay cầm ly trà khựng lại giữa không trung.

Dương tiếp tục, giọng vẫn bình thản nhưng ẩn trong đó là sự kiềm chế rõ rệt:

"Em biết là anh không muốn nhớ lại.

Nhưng ít nhất em cũng cần phải biết… vì sao anh trai mình lại qua đời đột ngột như vậy.

Ngày ấy, em vội vã bay về, tham dự tang lễ rồi lại vội vàng bay đi vì công việc."

Đăng Dương khựng lại rồi nói tiếp.

"Mọi chuyện đều diễn ra quá nhanh, em không kịp hỏi kỹ.

Đến tận bây giờ, trong đầu em chỉ có một câu trả lời mơ hồ: ‘anh ấy gặp tai nạn'."

Thành An mím chặt môi, hít sâu một hơi dài như muốn gom hết can đảm còn sót lại.

Một lúc sau, cậu mới khẽ gật đầu.

"…

Được.

Anh sẽ kể."

Giọng An run rẩy, từng chữ phát ra như thể đang khơi dậy một nỗi ám ảnh vẫn còn hằn sâu trong trí nhớ.

Cậu bắt đầu chậm rãi thuật lại mọi chuyện của cái hôm định mệnh đó.

Câu chuyện vừa dứt thì không khí trên bàn như bị ai đó nhấn chìm xuống thêm một tầng nặng nề.

Thành An đặt đũa xuống, bàn tay khựng lại giữa chừng.

Cậu thoáng chớp mắt, biểu cảm như vừa bị một mũi kim vô hình chọc vào, tim đập lệch một nhịp.

"Khoan đã…"

Giọng cậu khẽ vang lên, run nhẹ nhưng rõ ràng.

Đăng Dương và Pháp Kiều đồng loạt quay sang.

"Anh dâu sao thế?"

Dương nghiêng đầu, ánh mắt hờ hững nhưng chăm chú.

Thành An khẽ siết lấy vạt áo mình, trầm ngâm rồi lẩm bẩm:

"…

Mọi chuyện… có gì đó không đúng."

"Không đúng?"

Dương chau mày.

"Ừ."

An gật khẽ, khóe môi mím chặt.

"Không chắc nữa.

Nhưng anh cảm thấy… mọi chuyện quá kì lạ"

Không khí lập tức căng ra, giống như sợi dây đàn bị vặn quá mức.

Pháp Kiều vốn im lặng từ nãy đến giờ, ánh mắt sắc lại, trực giác bảo rằng An vừa chạm vào một chi tiết quan trọng.

Thành An ngả nhẹ lưng ra ghế, bắt đầu lần mò từng mảnh ký ức cũ.

"Minh Hiếu… có hai chiếc xe.

Một chính, một phụ.

Xe chính để đi làm, đi họp, hoặc đi công tác xa.

Trước mỗi chuyến đi đều được bảo dưỡng, kiểm tra kỹ càng.

Xe phụ thì anh ấy chỉ dùng khi đi loanh quanh gần nhà, hoặc ra ngoài dạo chút thôi."

Cậu hít sâu một hơi, đôi mắt thoáng run rẩy.

"Anh nhớ rõ… tối hôm đó, Hiếu đi họp.

Nhưng anh ấy lại lấy… xe phụ."

Đăng Dương nhíu mày.

"Anh chắc không?"

"Chắc chắn."

Thành An cắt ngang, giọng đột nhiên gắt lên rồi lại trùng xuống, hơi thở dồn dập.

"Sáng hôm sau, khi nhận tin dữ, anh chính là người lái chiếc xe chính đến hiện trường…

Bây giờ nó vẫn nằm trong gara."

Một khoảng lặng nặng nề buông xuống.

Đăng Dương thoáng cúi đầu, bàn tay siết chặt thành nắm đấm.

"Còn nữa…"

Thành An tiếp tục, giọng cậu trĩu nặng.

"Tại sao Hiếu lại chọn tuyến đường đèo đó?

Tuy ngắn hơn, nhưng cực kỳ hiểm hóc, lại không có camera giám sát.

Bao nhiêu năm nay… anh ấy chưa từng đi tuyến đó, kể cả ban ngày.

Nói chi đến ban đêm."

Câu nói dứt, không gian như đông cứng lại.

Mọi ánh nhìn đều dồn về An, nhưng cậu chẳng để tâm, chìm đắm trong những dòng suy nghĩ đang cuộn trào.

"Hiếu… là người cực kỳ cẩn trọng.

Luôn tuân thủ quy định.

Hôm đó, anh ấy không uống rượu.

Trời lại không mưa, đường không trơn… thì tại sao có thể lạc tay lái?"

Giọng Thành An càng lúc càng run, càng lúc càng nghẹn.

"Và nếu lạc tay lái… thì phải rơi xuống đèo mới đúng.

Đoạn đường đó, vụ tai nạn nào cũng thế, đều rơi xuống vực sâu.

Vậy mà...

"Xe của Minh Hiếu lại đâm vào cột đèn rồi... bốc cháy…"

Pháp Kiều tiếp lời, mắt ánh lên sự nghi ngờ.

"Đúng."

An gật, gương mặt cậu trắng bệch.

"Tại sao lại là cháy?

Nếu thật sự tai nạn… khả năng xe phát nổ ngay trên mặt đường là cực kỳ thấp.

Trừ khi—"

Cậu ngừng lại, hai tay bất giác run lên, không dám nói tiếp.

Đăng Dương nhìn anh dâu, trong mắt ánh lên sự u ám, giọng trầm thấp hẳn đi:

"Trừ khi có người… muốn nó phải cháy."

Thành An khẽ thở dốc, cố lấy lại bình tĩnh nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự hoang mang.

"Còn một chuyện nữa…"

Cậu cắn môi, nhớ lại.

"Sau đám tang một thời gian, ông Lâm đưa cho anh một tập hồ sơ… là đơn ly hôn.

Được soạn sẵn từ trước.

Ông ấy nói…

đó là do Minh Hiếu để lại.

Và anh còn nhắc lại lời Hiếu nhắn rằng… anh nên đi lấy chồng khác, đừng sống cô độc mãi trong căn nhà này."

Câu cuối cùng vừa thốt ra, Thành An như bị rút cạn sức lực, cả người dựa hẳn vào ghế, mắt hoe đỏ.

Bên kia, Pháp Kiều nhíu mày thật chặt, im lặng hồi lâu rồi khẽ nói:

"Ý cậu là… có thể Minh Hiếu biết trước chuyện mình sẽ chết nên mới chuẩn bị đơn ly hôn.

Hoặc… anh ấy đã phát hiện điều gì đó… nên mới bị ép chết?"

Thành An khẽ gật đầu, giọng cậu mỏng như sợi chỉ, nhưng chắc nịch:

"…

Không thể là tai nạn được.”
 
[Hieuan/Hieugav] Bóng Ma Nhà Họ Trần
Thông báo 2. Mấy Bà Nọi Bình Tĩnh


Thiệt ra là như các mom đã biết, mấy ngày gần đây khá căng thẳng.

Nên tinh thần của c au và cả tui cũng rất rối bời.

Không biết giờ nên tiếp tục hay dừng lại.

Tụi tui chưa có si nghĩ đến chuyện drop cái này bao giờ đâu, trước giờ toàn trêu các mom, nhưng mà tui nghĩ lần này mọi thứ xung quanh tui và c au đã thật sự tệ.

Chị au và tui cũng phân vân lắm, không biết giờ dành chút thời gian để si nghĩ lại ,đồng thời cũng là để nghỉ ngơi thì có làm tiếp tục vơi bớt view không.

Chúng tôi có 2 nguồn động lực để làm ra tác phẩm này, một trong số đó là các mom, nên giờ nếu bàn cân nó khập khiễng đến vậy, tui không biết nên quan trọng cái nào hơn.

Tui biết tui không giúp gì được cho chị au nè, c au là người viết còn tui cung cấp vài idea thôi.

Nên khi tui thấy c au áp lực tui mới đưa ra quyết định này.

Một phần để c au được thoải mái hơn, chờ một kết cục tốt đẹp xảy ra.

Còn tui, tui đi học=)

Các mom, nghe tui, tui gia trưởng lắm đó, phải chờ tụi tui quay lại nha!

Tuy sẽ trễ hơn so với dự kiến, nhưng mà tui nghĩ ít nhiều gì tụi tui sẽ quay lại.

*Nhắc lại lần nữa: đây không phải thông báo drop truyện, cảm ơn😺

Gửi lời chân thành nhất với những mom vẫn luôn ở đây chờ tụi tui.

Các mom sắp gặp lại người đó rồi đó, đừng nản nha=)))
 
[Hieuan/Hieugav] Bóng Ma Nhà Họ Trần
Chương 11.


Căn biệt thự nhà họ Trần thức dậy với sự im lặng và lạnh lẽo vốn có của nó.

Bên ngoài, tiếng chim ríu rít và tiếng lá cây xào xạc báo hiệu một buổi sáng tưởng như bình thường, nhưng những góc khuất bên trong vẫn đẫm hơi sương.

Nắng sớm lọt vào chỉ thành từng vệt mỏng, không đủ xua đi bóng tối đọng lại trên các bức tường đá cũ.

Không khí vừa như tươi mới, vừa như mang theo thứ âm u khó gọi tên, đối lập đến rợn người.

Tại ô cửa sổ lớn phía Tây, Đăng Dương khoanh tay dựa hờ vào tường.

Ánh sáng nhàn nhạt quét qua gương mặt, tạo nên những đường nét sắc lạnh, khiến biểu cảm của Dương càng khó đoán.

Bên cạnh, Pháp Kiều đứng sát Thành An.

Thành An im lặng trước khung cửa, mắt dán vào tán liễu rủ xuống mặt hồ xa xa, nơi ánh nắng yếu ớt phản chiếu những gợn sóng nhợt nhạt.

Giọng Thành An cất lên, trầm thấp nhưng căng như sợi dây đàn sắp đứt:

"Hai cái bóng?

Hai người chắc chứ?"

Pháp Kiều gật đầu, giọng khẳng định, không chút chần chừ:

"Chắc."

Đăng Dương liếc nhanh sang Kiều rồi nhìn về phía Thành An, khóe môi khẽ nhếch như để giảm bớt căng thẳng:

"Tối qua, lúc đi dạo một mình, em thấy bạn anh lấp ló như đang chuẩn bị làm chuyện xấu nên đi theo xem xét tình hình.

Không ngờ lại cùng phát hiện ông Lâm."

Kiều liếc Dương, nhưng không cãi, chỉ tiếp lời bằng giọng nhỏ mà dứt khoát:

"Ông ấy đứng ở một góc tường ngoài vườn.

Tôi nấp phía đối diện, thấy rõ ông ấy cúi người chào một người khác.

Chỉ có điều tường che khuất nên chúng tôi không nhìn được mặt.

Chỉ thấy hai cái bóng in xuống nền gạch."

Đăng Dương gật đầu xác nhận, đôi mày chau lại như đang lục tìm khả năng tồi tệ nhất:

"Đúng.

Hai cái bóng.

Một của ông Lâm, một của người kia.

Họ nói chuyện khá lâu nhưng xa quá, không nghe được gì.

Khi họ chia tay, ông Lâm còn đi ngược hướng về phía em với Kiều.

Bọn em phải vòng qua mấy hành lang phụ để tránh mặt."

Thành An siết chặt khung cửa sổ, các khớp ngón tay trắng bệch.

Ánh mắt vẫn không rời mặt hồ, nhưng giọng đã trĩu xuống:

"Ai cũng được… nhưng vì sao lại phải bí mật như vậy?

Rốt cuộc ông ta đang toan tính điều gì?"

Pháp Kiều nghiêng người, nhìn Thành An.

Trong đáy mắt Kiều ánh lên vẻ cảnh giác lẫn trấn an:

"Dù là gì, cậu nhất định phải cẩn thận.

Tối qua, khi đi theo, tôi cứ có cảm giác ông ta đang che giấu điều gì rất quan trọng, giống như sợ ai đó biết được."

Đăng Dương khoanh chặt hai tay trước ngực, mắt vẫn không rời tán liễu ngoài hồ, giọng trầm hẳn xuống:

"Ông Lâm là người trong nhà từ đời ông nội.

Từ trước đến nay, ông ta chưa từng hành động lén lút.

Ấy vậy mà đêm qua lại lẻn ra ngoài, còn gặp một người lạ."

Pháp Kiều thêm vào, từng chữ như dằn xuống nền im lặng của căn phòng:

"Điều đáng sợ nhất là không biết người kia là ai.

Nếu là người lạ đột nhập thì còn dễ đề phòng.

Nhưng nếu đó là người quen thì…"

Thành An khẽ hít sâu, nắm tay thành nắm đấm, âm thầm kìm nén:

"Chuyện này… không hề đơn giản."

Đăng Dương quay sang, ánh mắt nghiêm lại, giọng thấp và nặng như đá:

"Anh dâu nhớ cẩn thận.

Nếu thật sự ông Lâm đang âm mưu điều gì trong căn nhà này, thì ông ta cũng có thể…"

Đoạn cuối câu bị bỏ lửng trong không khí đặc quánh.

Pháp Kiều siết chặt tay, tiếp lời như đẩy nỗi nghi hoặc đến tận cùng:

"Có thể liên quan đến cái chết của Minh Hiếu."

Không gian lập tức chùng xuống.

Tiếng chim ngoài vườn dường như cũng tắt lịm.

Chỉ còn lại ba người trong căn phòng rộng, mỗi người đắm chìm trong một nỗi ngờ vực riêng.

Ánh sáng sớm hắt qua khung cửa như đông cứng giữa không trung, nhợt nhạt và lạnh lẽo, phủ lên vai họ một lớp im lặng nặng nề đến nghẹt thở.

______

Mấy ngày sau đó, cả ba âm thầm bắt tay vào việc điều tra, nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Mỗi manh mối vừa lóe lên lại vụt tắt.

Khi tìm đến nơi tưởng chừng có thể lần ra dấu vết, kết quả chỉ là con số không.

Ông Lâm vẫn điềm nhiên như một cỗ máy đã lập trình sẵn.

Sáng sớm ra vườn tưới hoa, cẩn thận đến mức từng nhánh hồng cũng được vuốt lại ngay ngắn.

Sau đó pha trà, canh từng nhịp sôi của ấm nước.

Trưa xuống trung tâm thành phố mua đồ cho biệt thự, chiều lại chuẩn bị khay bánh cho buổi trà chiều.

Tối, như thường lệ, đi một vòng quanh nhà để kiểm tra từng ổ khóa, từng cánh cửa.

Từng hành động bình thường đến mức không thể bình thường hơn, như thể đêm gặp gỡ bí ẩn chưa từng tồn tại.

Trái lại, Đăng Dương và Pháp Kiều mỗi lần bám theo lại như hai con mèo nhỏ và một con chó bướng, gặp nhau là cãi, nhìn vừa buồn cười vừa rộn rã.

Chiều hôm ấy, khi ông Lâm vừa đẩy cổng bước ra ngoài, Đăng Dương hơi nghiêng người nhìn theo, giọng thấp mà lộ rõ ý thúc giục:

"Ông ta lại ra ngoài rồi kìa.

Không bám theo à?"

Pháp Kiều khoanh tay, dựa nhẹ vào thành cửa sổ, ánh mắt lười biếng:

"Lại đi mua bánh cho buổi trà chiều chứ gì."

"Lỡ hôm nay ông ta gặp kẻ lạ mặt kia thì sao?"

Dương nhíu mày, giọng căng như dây đàn.

"Bảy ngày liền rồi.

Hôm nào cũng bám theo.

Kết quả thì sao?

Ông ta chỉ mua bánh rồi về."

Kiều quay phắt sang, giọng hơi cao, "Còn anh thì sao?

Đi lạc ở đâu chả biết, làm tôi phải đi tìm."

Đăng Dương nhướng mày, bước một bước lại gần:

"Cậu đang trách tôi đấy hả?

Không phải cậu lo bám theo ông ta mà bỏ quên tôi à?"

"Anh không có chân để tự đi theo hả?"

Kiều cười khẩy.

"Cái phố nhỏ xíu vậy mà cũng lạc cho được."

"Tôi mới về nước được một tháng.

Sao mà nhớ đường cho được."

Dương khoanh tay, hơi cúi đầu nhưng ánh mắt vẫn sáng rực.

"Tôi ở đây mới có một tháng mà nhớ rồi đó."

Kiều nhấn mạnh từng chữ, mặt không thèm nhìn.

"Cậu khác, tôi khác."

"Anh im đi!"

Kiều gằn giọng, xoay người bỏ đi vài bước, đuôi mắt vẫn liếc về phía Dương.

Tiếng cười bật ra khẽ khàng từ phía sau.

Thành An, đang tựa vào lan can hành lang, không kìm được mà che miệng lại.

Cả hai quay phắt về phía Thành An, đồng thanh:

"Cậu cười cái gì?"

"Anh cười cái gì?"

Thành An giật mình, một tay che miệng, tay còn lại xua xua:

"Không có gì.

Không có gì.

Chỉ là thấy hai người như chó với mèo ấy."

Pháp Kiều giả bộ nhướn mày, làm động tác chuẩn bị tung một cú đấm nhẹ:

"Đừng có giỡn nữa.

Nghiêm túc đi."

Thành An vội hắng giọng, rút lại nụ cười, trở về vẻ trầm tĩnh quen thuộc:

"Được rồi, không giỡn nữa."

Cậu dừng một nhịp, giọng trầm xuống.

"Nhưng mà… trong nhà này không ai thật sự biết rõ về ông Lâm cả.

Người làm đa số mới vào vài năm, có người chỉ vài tháng.

Còn ông Lâm…"

Đăng Dương cắt ngang, giọng chậm rãi, như thể lục lại ký ức cũ:

"Làm ở đây từ trước khi anh về đây làm dâu.

Nói rõ hơn, ông ta đã ở đây từ thời ông nội.

Từ trước cả khi em và anh hai ra đời."

Pháp Kiều nghiêng đầu, nhìn Dương, đôi mắt lóe tia tò mò:

"Nói vậy thì anh cũng phải biết gì về ông ấy chứ?"

Đăng Dương khẽ lắc đầu, tay vô thức siết lại trên lan can:

"Không biết gì cả.

Lúc tôi và anh hai còn bé, nhà có hai quản gia: một là ông Lâm, một là chị gái của dì Nhàn.

Họ chia nhau chăm sóc chúng tôi.

Chị của dì Nhàn chăm tôi, còn ông Lâm thì chăm anh hai.

Sau này chị của dì Nhàn qua đời, căn biệt thự chỉ còn lại ông Lâm.

Khi đó tôi còn nhỏ, cũng chẳng nói chuyện nhiều.

Rồi tôi ra nước ngoài, càng ít tiếp xúc hơn."

Pháp Kiều khẽ gật, ánh mắt chậm rãi tối lại:

"Nếu nói như vậy…"

Thành An bấy giờ mới lên tiếng, giọng trầm hẳn xuống, từng chữ như rơi xuống nền gạch lạnh:

"Trong nhà này… chỉ có Minh Hiếu biết rõ về ông Lâm.

Nhưng anh ấy… chết rồi."

Không gian lập tức lặng đi.

Tiếng gió ngoài vườn như ngừng lại, để mặc những lời vừa thốt ra treo lơ lửng giữa ba người.

Nắng chiều len qua khung cửa, đổ xuống sàn một vệt vàng nhợt nhạt, càng làm cái im lặng trong căn biệt thự thêm đặc quánh, như báo trước một bí mật sâu hơn sắp được đào lên.
 
[Hieuan/Hieugav] Bóng Ma Nhà Họ Trần
Chương 9. Lật Ngược Thế Cờ


Cả bàn ăn chìm trong im lặng nặng nề sau lời khẳng định nghẹn ngào của Thành An.

Hồi lâu không ai lên tiếng.

Không gian như bị nén lại, chỉ còn tiếng gió ngoài khung cửa khe khẽ lay động.

Mãi một lúc sau, giọng nói của Kiều mới vang lên – không lớn, không nhanh, nhưng đủ để cắt qua bầu không khí đặc quánh như thể vừa ghép xong mảnh cuối cùng của một bức tranh:

"Nếu những gì cậu nói là đúng... thì tôi có một giả thuyết."

Thành An ngẩng đầu, ánh mắt còn phủ đầy sương mờ của hồi ức.

Đăng Dương cũng khẽ nghiêng đầu, đôi mắt lập tức dán vào Kiều, không chớp lấy một lần.

"Cậu từng nói Minh Hiếu rất cẩn trọng, đúng không?

Một người như vậy… sẽ không bao giờ chọn cái chết một cách lạ lùng nếu không có lý do.

Giả sử… anh ấy tình cờ phát hiện một bí mật nào đó.

Có thể là trong gia tộc, cũng có thể là từ Trần thị.

Một điều gì đó đủ nghiêm trọng để anh ấy phải điều tra trong âm thầm.

Và khi nhận ra rằng… việc đó có thể sẽ khiến mình mất mạng – anh ấy quyết định chuẩn bị trước mọi thứ."

Giọng Kiều vẫn đều đặn, không nhanh không chậm.

Chắc chắn đến mức khiến người nghe rợn người.

"Chuẩn bị sẵn đơn ly hôn.

Đẩy cậu ra xa khỏi ranh giới nguy hiểm.

Nếu có chuyện gì xảy ra, thì cậu không còn là người nhà họ Trần – ít nhất, trên giấy tờ.

Cậu sẽ không bị kéo vào, cũng không còn tư cách để dính dáng đến những bí mật kia."

Đăng Dương lúc này vẫn nhìn chằm chằm vào Kiều, không chớp mắt.

Bàn tay đặt trên bàn khẽ siết lại.

"Hoặc…" – Kiều nói tiếp, giọng trầm hơn – "có một khả năng khác.

Minh Hiếu bị phát hiện khi đang điều tra.

Và cậu… bị đem ra uy hiếp."

Ánh mắt Kiều lúc này lặng đi, rồi khẽ chuyển sang Thành An, như thể đang dò từng cử động trên gương mặt cậu.

" ‘Nếu tiếp tục, người yêu ngươi sẽ chết.’ – loại đe dọa đó.

Tôi từng thấy… không ít.

Những người như Minh Hiếu… sẽ lựa chọn hy sinh bản thân, mang theo cả bí mật, để người mình yêu được sống.

Một mình chết đi thì dễ.

Nhưng bảo vệ người sống sót, mới là điều khó nhất."

Thành An khẽ run lên.

Cậu siết lấy vạt áo, mắt hơi đỏ, nhưng vẫn im lặng.

"Một kiểu… bảo vệ đầy đau đớn nhất." – Dương cúi đầu, giọng dịu đi – "Biến mất khỏi đời người mình yêu.

Để người đó hận mình cũng được, miễn là còn sống, còn bình yên."

"Vụ tai nạn…" – Kiều nhìn sang Dương, khẽ gật đầu – "nếu đúng là dàn dựng thì có thể là do người khác thủ tiêu anh ấy.

Nhưng cũng không loại trừ khả năng Minh Hiếu tự sắp đặt.

Chết trong một ‘tai nạn bình thường’ thì không ai điều tra.

Không ai nghi ngờ.

Không ai bới móc gì thêm.

Quá hợp lý để biến mất."

Bấy giờ, Thành An mới lên tiếng.

Giọng cậu khẽ khàng, nhưng như xuyên qua được bầu không khí đang đóng băng.

"Cho nên…

Minh Hiếu mới chọn cách đó." — Ánh mắt cậu rũ xuống, bàn tay siết chặt.

"Anh ấy biết... nếu đột ngột tự tử, qua đời không lí do, không một lời dặn dò thì tôi nhất định sẽ không bỏ qua.

Sẽ đào cho tới tận cùng.

Rồi sẽ bị kéo vào.

Càng lún sâu.

Nên… anh ấy đành phải… chọn cách đau lòng nhất."

Một tiếng cười khẽ thoát ra từ khóe môi Thành An, nghe chẳng có chút vui vẻ nào.

"Chọn rời đi.

Mà vẫn để lại lý do để tôi… buông tay."

Cả bàn lại chìm trong yên lặng.

Gió ngoài vườn lùa qua khe cửa kính, khiến rèm cửa hơi lay động.

Đăng Dương cất lời:

"Nếu là anh hai… thì rất có thể."

Dương chống khuỷu tay lên bàn, mắt hướng về xa xăm, nhớ lại.

"Lần cuối cùng em gặp anh ấy… hình như có nghe thoáng qua gì đó.

Về một vụ lùm xùm trong nhà họ Trần.

Hình như chỉ có vài người trong gia tộc biết.

Lúc đó em cũng không để tâm lắm… chỉ nghĩ là mấy chuyện nội bộ bình thường."

Thành An nhíu mày, khẽ ngẩng đầu:

"Anh chưa từng nghe Hiếu nhắc đến… bất kỳ chuyện gì như thế."

Dương quay sang, hỏi lại, giọng chậm rãi:

"Anh hai không kể gì với anh sao?"

Cậu lắc đầu, mặt cậu tối sầm, như vừa nhận ra một khoảng trống lớn chưa từng được lấp đầy.

"Không kể gì cả...

Nhưng mà có một chuyện..."

"Chuyện gì?"

Pháp Kiều quay sang hỏi.

"Một tháng trước khi mất, Hiếu bắt đầu hay ra ngoài một mình.

Có những đêm anh ấy không về.

Hỏi thì nói là có việc ở công ty.

Anh tin, vì anh chưa từng nghĩ là Hiếu sẽ giấu gì mình điều gì..."

Một khoảng im lặng kéo dài.

Cả ba người đều không nói gì.

Mỗi người đắm chìm trong một dòng suy nghĩ riêng, nhưng dường như đều đang lặng lẽ bước trên cùng một con đường: con đường dẫn đến một sự thật đã bị chôn vùi.

Tất cả những gì được nói ra… chỉ là suy đoán.

Nhưng trong lòng ai nấy đều hiểu rõ – mọi thứ không đơn giản.

Chỉ có điều chưa có ai dám xác nhận nó thành sự thật.

Nhưng sự thật – vốn đâu cần ai xác nhận, nó vẫn luôn ở đó.

Chờ được đào lên.

______

Bữa ăn tối cũng đã kết thúc.

Không khí trong phòng ăn lúc này trở nên trầm lắng, chỉ còn lại dư vị của những câu chuyện dang dở và những ánh nhìn khó đoán.

Ai cũng giữ trong lòng một vài suy nghĩ riêng, không ai nói ra, nhưng sự im lặng lại khiến mọi thứ càng thêm rõ rệt.

Bàn ăn đã được dọn dẹp gọn gàng.

Thành An, có vẻ mệt mỏi sau một ngày dài, xin phép lên phòng nghỉ trước.

Căn phòng thoáng chốc chỉ còn lại Đăng Dương và Pháp Kiều.

Đợi đến khi bước chân của Thành An khuất hẳn nơi đầu cầu thang, Đăng Dương mới chậm rãi lên tiếng, giọng nói mang theo một tầng lạnh nhạt nhưng không giấu được ý tứ cảnh cáo:

"Dù là bạn của anh dâu tôi, ở trong căn nhà này cũng nên biết giữ ý giữ tứ một chút."

Pháp Kiều nghiêng đầu, mắt ánh lên một tia tinh quái: "Ý anh là gì đây?"

"Suy đoán sắc bén như vậy… chắc không phải loại người đơn thuần chỉ đến thăm chơi đâu nhỉ?"

Pháp Kiều khẽ nhếch môi, nụ cười nửa như giễu cợt nửa như bất cần.

"Anh Trần suy nghĩ nhiều rồi.

Tôi chỉ là một người biết chút tâm lý học, đang theo đuổi vài dự án khảo sát nhỏ ở vùng này thôi.

Làm xong việc, tôi sẽ đi.

Không phiền lâu đâu."

"Tốt nhất nên như vậy."

Giọng Dương sắc hơn.

Kiều vẫn giữ thái độ bình thản, thậm chí có phần nhàn nhã: "Vả lại… là Thành An đề nghị tôi dọn vào ở.

Tôi đến đây đường đường chính chính, được Trần phu nhân đón tiếp như khách quý."

Pháp Kiều thong thả đứng dậy, bước nhẹ về phía cầu thang.

Đến bậc thứ ba, Kiều dừng lại, không quay đầu, giọng thản nhiên mà ngụ ý sâu xa:

"Chứ không như ai kia…"

Kiều dừng lại một nhịp, như thể đang cân nhắc xem có nên nói tiếp hay không.

Rồi buông lời: "Về thăm nhà mà còn bị cản không cho vào."

Nói xong, Pháp Kiều tiếp tục bước lên, dáng vẻ ung dung, vai hơi rung lên như đang cố nén cười.

"Ê nè!

Nói gì đó!"

Đăng Dương hơi nghiêng người về phía trước, có vẻ bị chọc trúng điểm yếu, mặt cau lại.

Pháp Kiều không đáp, cũng chẳng ngoái đầu, chỉ khẽ vẫy tay, nửa trêu đùa nửa khiêu khích, rồi khuất dần sau lối rẽ hành lang tầng trên.

Đăng Dương đứng đó, ánh mắt khó lường.

Một tiếng lầm bầm bật ra nơi khóe môi:

"Khá lắm…"

_______

Ok chúng tôi cơm bách rồi đây heheheh🔥
 
[Hieuan/Hieugav] Bóng Ma Nhà Họ Trần
Chương 10. Bóng Đêm Ám Muội


Mấy ngày sau đó, căn biệt thự họ Trần như bị phủ thêm một lớp sương mù vô hình.

Ai nấy đều có tâm tư riêng, nhưng chẳng ai hé răng bàn thêm nửa chữ về những gì đã nói trên bàn ăn hôm ấy.

Thành An thì khác.

Cậu không thể ngừng xâu chuỗi, không thể ngừng nghiền ngẫm.

Mỗi lần đi ngang qua khung cửa sổ hành lang, nhìn ánh nắng đổ dài trên nền gạch, cậu lại tự hỏi: Nếu thật sự như Pháp Kiều nói, thì rốt cuộc… nhà họ Trần đang chôn giấu bí mật gì?

Một bí mật đủ lớn để Minh Hiếu phải bất chấp, phải điều tra.

Một bí mật đủ nguy hiểm để anh ấy chuẩn bị sẵn cả cái chết của mình, cắt đứt mọi ràng buộc, chừa cho cậu một con đường lui duy nhất.

Những câu hỏi đó cứ như lưỡi dao cùn, không đủ bén để kết liễu, nhưng cứa rách từng mảng da thịt trong tim Thành An, nhức nhối không yên.

Ban đêm, cậu trằn trọc trong căn phòng rộng thênh thang mà trống rỗng, bàn tay vô thức lần mò về phía khoảng trống bên gối.

Chỗ đó ngày xưa là hơi ấm của Minh Hiếu, giờ chỉ còn lại sự lạnh lẽo, như một cái hố không đáy nuốt chửng linh hồn cậu.

Ban ngày, cậu đi vòng quanh biệt thự, mắt nhìn từng món đồ, từng vết xước trên tay vịn cầu thang, từng cánh cửa gỗ hơi lệch bản lề.

Tất cả đều mang dấu ấn của Minh Hiếu, nhưng đồng thời cũng thấp thoáng thứ gì đó xa lạ, như thể nơi này luôn chứa một phần bí mật mà cậu chưa bao giờ chạm tới.

Rốt cuộc Minh Hiếu đã nhìn thấy điều gì?

Anh ấy đã biết cái gì, mà đến mức phải chuẩn bị kịch bản đau khổ nhất cho cả hai?

Cậu ngồi thừ bên bàn làm việc, mắt vô hồn nhìn ra ngoài vườn.

Tán cây xào xạc trong gió, nhưng chẳng át nổi những câu hỏi quẩn quanh.

Trong đầu Thành An, mảnh ghép hiện thực và suy đoán xoắn lấy nhau, như một mê cung không lối ra.

Thấy bạn mình như thế nên Pháp Kiều thường tìm cách kéo Thành An đi lòng vòng, cố gắng "cách ly" cậu khỏi mớ suy tư rối reng.

Kiều đi bên cạnh, lúc thì trêu ghẹo, lúc thì im lặng nghe Thành An lẩm bẩm về Minh Hiếu.

Thỉnh thoảng cậu lại khéo léo an ủi, nửa thật nửa đùa, khiến không khí đỡ nặng nề.

Nhưng đôi mắt của Kiều không hề lơ đãng: lúc nào cũng kín đáo quan sát ông Lâm – quản gia họ Trần.

Chỉ có điều…

Đăng Dương thì chẳng để Pháp Kiều yên một phút.

Mỗi lần Kiều cùng Thành An ra vườn, y như rằng Dương sẽ từ đâu xuất hiện, đi sát theo sau, vẻ mặt tỉnh bơ như đi hóng gió, nhưng ánh mắt thì cứ dán chặt vào từng cử động của Kiều.

Một lần, Kiều thở dài bảo:

"Anh đi theo tôi hoài như vậy không mệt sao?"

Dương khoanh tay, hờ hững:

"Tôi đi hóng gió.

Cậu tưởng mình quan trọng đến mức tôi phải theo dõi à?"

Kiều nhướng mày, cười nhạt:

"Thế sao tôi đi trái, anh cũng đi trái.

Tôi ngồi xuống ghế đá, anh cũng ngồi.

Tôi đi ngang nhà kính, anh cũng bám.

Hóng gió mà giống cái đuôi thế?"

Dương nghẹn một nhịp, rồi hừ mũi:

"Tôi chỉ đang canh xem cậu có giở trò gì xấu không thôi.

Nhìn là biết cậu không đáng tin."

Kiều bật cười khẽ, nghiêng đầu nhìn thẳng Dương:

"Anh có biết mình giống gì không?

Giống mấy bà thím hàng xóm, cứ canh cửa nhà người ta xem có gì để tám."

Dương tròn mắt:

"Cậu… cậu dám so tôi với bà thím?!"

"Ừ thì giống thật mà.

Lắm chuyện, nhiều nghi ngờ."

Kiều chống cằm, giọng chậm rãi mà trêu chọc.

"Nhưng bà thím còn dễ thương, chứ anh thì không."

Dương tức đến mức không thốt được gì, chỉ đành hậm hực quay đi, nhưng rồi vài bước sau lại ngoái nhìn xem Kiều có đang giở trò gì không.

Thành An nhìn cảnh đó mà chỉ biết khẽ thở dài, rõ ràng cả hai không ưa nhau nhưng lại cứ dây dưa đấu võ mồm suốt.

Một bên thì nghi ngờ ông Lâm, một bên thì nghi ngờ… chính người đang nghi ngờ ông Lâm.

Không khí trong biệt thự vốn căng thẳng, nhờ hai người mà đôi khi lại thành ra buồn cười.

______

Khuya hôm ấy, sau khi ép Thành An lên giường nghỉ ngơi thay vì để mặc An ngồi thẫn thờ trong phòng khách, Pháp Kiều cũng trở về phòng.

Nhưng chẳng hiểu sao, mí mắt nặng trĩu mà giấc ngủ cứ lảng tránh.

Căn biệt thự nhà họ Trần dần chìm vào dáng vẻ tĩnh lặng vốn có, hơi lạnh từ tường gạch cũ ngấm ra, mọi người đều đã yên giấc.

Chỉ riêng Kiều cứ trở mình mãi, tim như bị một thứ bất an mơ hồ quấy rối.

Cuối cùng, Pháp Kiều quyết định ra ngoài hòng tìm chút gió đêm cho dễ ngủ.

Đẩy cửa bước ra, bàn chân chạm nền gạch lạnh, Kiều khẽ rùng mình.

Bên ngoài, bóng tối nuốt trọn hành lang, chỉ còn ánh đèn dầu vơi nửa soi vệt sáng chập chờn trên tường.

Biệt thự ban đêm mang một dáng vẻ yên tĩnh khác thường, thứ yên tĩnh không gợi bình yên mà như chất chứa gì đó đang nín thở.

Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, xen lẫn tiếng lá ngoài vườn cọ vào nhau, tạo nên một âm hưởng mơ hồ, lạc lõng.

Kiều đang bước dọc theo dãy hành lang thì bất chợt khựng lại.

Từ phía xa, có tiếng chân vọng tới, nhịp bước dồn dập nhưng lại cố kìm nén.

Trong màn tối, Kiều nheo mắt nhìn xuống tầng dưới.

Là ông Lâm.

Quản gia nhà họ Trần đang lặng lẽ băng qua hành lang, dáng vẻ vội vã và đầy lén lút.

"Quái lạ…"

Kiều khẽ lẩm bẩm.

"Ông ta nói mệt, còn bảo Thành An nghỉ sớm.

Sao giờ này lại đi loanh quanh như vậy?"

Pháp Kiều lặng lẽ bám theo từng bước chân.

Ông Lâm đi một vòng tầng trệt, thỉnh thoảng dừng lại ngó nghiêng như đang dò xét, rồi rẽ ra vườn.

Kiều ghìm hơi, bước thật khẽ, cứ giữ khoảng cách vừa đủ để không bị phát hiện.

Ngoài kia, gió đêm thổi làm tán cây rì rào, ánh trăng bị mây đen che khuất, khoảng sân chỉ còn nhập nhòe những vệt sáng loang lổ.

Ông Lâm dừng ở một góc tường, đứng im, dáng vẻ như đang chờ đợi ai đó.

Kiều nấp sau một mảng tường đối diện, lưng áp sát vào lớp gạch lạnh, nheo mắt cố nhìn cho rõ từng cử động.

Ngay lúc Kiều còn đang tập trung, một giọng nói bỗng vang ngay sát sau lưng:

"Đang làm gì đó."

Tim Kiều thót lên, toàn thân giật mạnh.

Kiều quay ngoắt lại, bóng người lù lù hiện ra trong đêm.

Khi nhận ra đó là Đăng Dương, Kiều mới thở phào, ngực vẫn còn phập phồng vì bị dọa bất ngờ.

"Thì ra là anh.

Cứ tưởng… dọa chết tôi rồi."

Đăng Dương khẽ cười:

"Tưởng gì?

Ma hả?

Tôi tưởng Kiều không tin mấy chuyện đó."

Kiều nhăn mặt:

"Tôi không sợ ma.

Nhưng anh thử nghĩ xem, đang tập trung mà có ai bất ngờ thò mặt ra sau lưng thì ai mà chẳng giật mình?"

"Ừ, đúng nhỉ..."

Dương gật đầu, rồi cố tình hạ giọng trêu, "đặc biệt là mấy người làm chuyện mờ ám, bị bắt quả tang thì càng giật mình to hơn."

Kiều trừng mắt:

"Tôi không có làm chuyện mờ ám!"

"Thế giờ này lén lút nấp sau tường tính làm gì?"

Kiều hít một hơi, rồi kéo tay Đăng Dương ép sát vào bức tường, chỉ về phía xa nơi ông Lâm đang đứng:

"Kìa.

Khi chiều ông ta nói mệt, bảo với Thành An rằng mình đi nghỉ sớm.

Vậy mà giờ lại lén lút ra ngoài, cứ như đang đợi ai đó.

Anh thấy có đáng nghi không?"

Đăng Dương nhíu mày, mắt chăm chăm theo hướng Kiều chỉ:

"Rất đáng nghi."

Cả hai nín thở theo dõi.

Không gian vườn chìm trong ánh trăng mờ nhạt, bóng cây đổ xuống đất như những vệt đen ngoằn ngoèo.

Ông Lâm vẫn đứng đó, dáng vẻ hồi hộp, thỉnh thoảng ngó quanh như sợ bị ai bắt gặp.

Một lát sau, ông Lâm bất ngờ khẽ cúi người.

Ánh trăng chệch qua kẽ lá, rọi xuống nền gạch.

Từ vị trí của Kiều và Dương, chỉ có thể thấy rõ ràng hai cái bóng in trên mặt đất.

Một là của ông Lâm, còn một cái khác vừa xuất hiện, cao lớn hơn một chút, đứng đối diện.

Tim Kiều đập thình thịch.

Kiều nghiêng đầu, hạ giọng thì thầm sát tai Đăng Dương:

"Anh thấy không?

Ông ta đang chào ai đó."

Dương gật khẽ, mắt không rời khỏi khung cảnh.

Hai cái bóng dưới đất như đang ghé sát vào nhau.

Cử động chập chờn, có vẻ là đang nói chuyện, thậm chí là bàn bạc rất nghiêm túc.

Nhưng do tường che khuất, tuyệt nhiên không nhìn được mặt người kia.

Không khí càng thêm nặng nề.

Gió lùa qua hành lang rít lên một tiếng lạnh buốt.

Kiều nuốt khan, mắt vẫn dán chặt xuống khoảng sáng lờ mờ dưới chân tường, nơi hai cái bóng cứ chập choạng nhập vào rồi lại tách ra, tựa như đang trao đổi điều gì đó quan trọng.

Dương và Kiều cố gắng nghe ngóng, nhưng hoảng cách quá xa.

Thứ họ có chỉ là bóng hình nhập nhòe dưới đất, còn giọng nói thì gió đêm nuốt trọn.

Pháp Kiều khẽ thì thầm:

"Không nghe được gì cả."

Đăng Dương nhăn mặt, đáp gọn:

"Xa quá."

Khi Kiều và Dương còn đang ghé sát nhau trao đổi, ông Lâm cùng người kia đã kết thúc cuộc đối thoại.

Bóng ông Lâm tách ra, xoay người đi ngược hướng, mà khốn nỗi chính là đi về phía hành lang nơi Kiều và Dương đang nấp.

Trong tích tắc, cả hai liếc nhau, không cần bàn bạc, lập tức rút lẹ.

Tiếng dép vải khẽ lướt trên nền gạch, tim đập loạn, hai người chọn con đường vòng, luồn qua mấy hành lang phụ để tránh mặt quản gia.

Không ai dám lên tiếng, chỉ có tiếng gió hun hút và.

Cuối cùng, khi đặt chân lên tầng một, cả hai vừa thoát được một hơi thì từ cửa phụ, bóng ông Lâm lại thấp thoáng bước vào.

Kiều và Dương một lần nữa hoảng hốt, nép vội vào một ngách tường tối.

Hơi thở gấp gáp, cả hai nhìn nhau, rồi tiếp tục men theo lối vòng để tránh đối diện.

Con đường trở về phòng riêng bỗng trở thành cuộc chạy trốn đầy hồi hộp.

Đến trước cửa phòng mình, Pháp Kiều khựng lại, bàn tay đặt lên then gỗ.

Kiều quay sang, nhìn Đăng Dương với đôi mắt vẫn còn lấp lánh căng thẳng:

"Đi theo tôi làm gì?

Phòng anh ở bên kia mà?"

Đăng Dương khoanh tay, nhướng mày, giọng lạnh lùng:

"Vô phòng lẹ đi.

Hỏi nhiều quá."

Khóe môi Kiều nhếch nhẹ, có chút trêu:

"Anh đang lo cho tôi đó hả?"

"Không."

Dương trả lời ngay, nhưng ánh mắt thoáng dao động, "Tôi lo là bí mật chưa kịp đến tay anh dâu tôi thì người giữ bí mật nó bị xử lý rồi."

Pháp Kiều bật cười nhỏ, cố kìm lại để không phát ra tiếng lớn:

"Ồ.

Tôi bị xử lý thì anh vẫn có thể nói cho An mà."

Đăng Dương liếc sang, giọng thấp hơn:

"Lúc đó cảnh sát sẽ đến, hỏi cung tất cả mọi người, và sẽ có đủ chuyện phát sinh, cũng chưa chắc tôi có cơ hội để nói với anh dâu nữa…”

Kiều gật gù:

"Tóm lại là—"

"Lo cho bí mật, không lo cho cậu.

Đi ngủ đi."

Dương cắt ngang, giọng dứt khoát nhưng ẩn trong đó là chút gượng gạo.

Pháp Kiều khẽ thở dài, nhưng ánh mắt lại lóe lên tia ấm áp.

Kiều đẩy cửa, bước vào phòng, khép cửa gỗ lại.

Chỉ đến khi tiếng then cửa vang khẽ, Đăng Dương mới quay người, định rời đi.

Nhưng lúc ấy, cánh cửa lại nhè nhẹ hé mở.

Kiều ló đầu ra, nở nụ cười trêu chọc, rồi nói vọng:

"Anh Trần, ngủ ngon nha."

Đăng Dương dừng bước, thoáng lặng vài giây, rồi chậm rãi đáp, giọng trầm và rõ:

"

Sau này gọi tôi là Đăng Dương là được rồi.”
 
Back
Top Dưới