Hiệp Hội Bảo Dưỡng Ấu Tể [127] Tân Cố Hương
******
Từ khi phân hội Vân Bảo trở thành phân hội đệ nhất tinh tế, vị trí xếp hạng này trong lần sát hạch tiếp theo cũng không có biến hóa, phân hội Vân Bảo vững vàng trên vị trí này.
Mà lúc sát hạch năm nay kết thúc, Tạ Loan nhận được một lời mời.
Lời mời tới từ Tinh cầu Senna, người gửi là Duke, đối phương mời Tạ Loan tới Tinh cầu Senna làm khách.
Cách lần trước tới Tinh cầu Senna đã là rất nhiều năm, Tạ Loan cầm bức thư biết tay của đối phương, suy nghĩ có chút xa xăm.
Tinh cầu Senna...
Tinh cầu này không biết hiện giờ có dáng vẻ gì?
Mấy năm trước trước khi rời đi, Tạ Loan cùng chủng tộc Muka trên tinh cầu này đã cùng nhau trồng rất nhiều cây con.
Cây đạt la có độ thích ứng với hoàn cảnh rất cao, lại lớn rất nhanh, đến hiện giờ có lẽ đã trưởng thành rồi đi.
Nói tới thì nhóm ấu tể Muka tới phân hội Vân Bảo cũng mấy năm rồi không về thăm cố hương, nhận được lời mời này, trong lòng Tạ Loan nhanh chóng có ý tưởng.
"Nick muốn về thăm cố hương lần nữa không?"
Tạ Loan đi tới trước mặt ấu tể Muka đang dùng ánh mắt đỏ ngầu nhìn mình chằm chằm, đồng thời đưa tay xoa xoa cánh tay sắc bén của bé.
Hỏi xong, Tạ Loan hơi nghiêng đầu nhìn nhóm ấu tể Muka đã cao hơn mình, ôn nhu hỏi: "Các bảo bảo có muốn về thăm nhà không?"
Ấu tể nghe thấy Tạ Loan hỏi liền nhanh chóng phát ra âm thanh trầm thấp, Nick cúi thấp đầu, lúc thấp giọng phát ra tiếng kêu còn củng nhẹ ngực Tạ Loan một cái.
Cho dù không nhìn ra biểu cảm nhưng Tạ Loan vẫn có thể cảm nhận được tình tự của ấu tể, rõ ràng biểu hiện của các bé đều rất cao hứng.
Tạ Loan nói chuyện này với mọi người trong phân hội, sau đó hai ngày thì đặt vé bay tới Tinh cầu Senna.
Bất đồng với tình huống thưa thớt chuyến bay trước kia, hiện giờ ở tất cả các công ty hàng không đều có chuyến bay tới Tinh cầu Senna, không có gì khác biệt với những tinh cầu khác.
Duke gửi tin nói sẽ tới cảng hàng không đón bọn họ, vì thế Tạ Loan đã từ bỏ ý tưởng dùng chiến hạm Gaia bay qua đó.
Từ năm trước các nhà khoa học của chủng tộc Kuti nghiên cứu ra tinh hạm thương vụ kiểu mới, hiện giờ các công ty hàng không lớn đều dùng kiểu này, thời gian di chuyển giữa các tinh cầu có thể rút ngắn phân nửa.
Hiện giờ đi bằng tinh hạm thương vụ cũng không quá chậm, cũng không nhất thiết phải dùng tới Gaia.
"Chúng ta đi thôi."
Nhìn thời tiết bên ngoài, Tạ Loan đã dậy từ sớm liền đi ra ngoài, vẫy vẫy tay với nhóm ấu tể Muka đang ngoan ngoãn chờ mình ở đại sảnh.
Hôm qua Tạ Loan nói với nhóm ấu tể Muka, hôm nay chúng sẽ quay về Tinh cầu Senna, vì thế các bé cũng dậy thực sớm, trước lúc Tạ Loan tới phòng sinh hoạt thì các bé đã tự giác thức dậy.
"Mạt mạt."
Được bảo mẫu khác ôm tới phòng khách, lúc Tạ Loan chuẩn bị đi ra cửa thì bé phát ra âm thanh, chiếc đuôi cá băng lam nhấc lên đập xuống một chút, nhẹ nhàng lắc lư.
Từ hôm qua Tạ Loan đã nói cho những ấu tể khác trong phân hội biết chuyện mình sắp ra ngoài, nhưng lúc chuẩn bị xuất phát thì vẫn có rất nhiều ấu tể vây quanh anh.
"Ư ô~"
Nhóm ấu tể Knox xít tới gần chân Tạ Loan, dùng thân mình có chút tròn vo của mình đè lên giày anh, lúc bé ngẩng đầu nhìn lên thì hoàn toàn lộ ra chiếc sừng trên đầu.
Tạ Loan ngồi xổm xuống xoa chiếc đuôi cá băng lam của ấu tể nhân ngư, sau đó ôn tồn dỗ dành mấy bé ấu tể Knox đang đè trên giày mình: "Bảo bảo, dậy nào."
"Ta phải dẫn nhóm Nick về thăm nhà, chờ nhóm bảo bảo lớn hơn một chút, ta cũng sẽ dẫn các con quay về thăm tinh cầu của mình."
Tạ Loan bóp nhẹ chiếc sừng trên đầu một ấu tể Knox, sau đó dùng ngón tay sờ sờ.
Tinh cầu mà Tạ Loan nói chính là tinh cầu Attiya cầu Gaia, tinh cầu được trùng kiến này vẫn thuộc về chủng tộc Knox, đó chính là cố hương, là quê nhà của nhóm ấu tể Knox này.
Nhóm ấu tể phá xác ở phân hội Vân Bảo nên vẫn chưa có cơ hội nhìn thấy tinh cầu của mình, chờ nhóm ấu tể lớn hơn một chút, anh nên dẫn chúng về thăm.
"Ư ô."
Bị Tạ Loan bóp sừng, ấu tể Knox thấp giọng kêu, lúc bị sờ thì híp lại con ngươi xanh nhạt tròn vo của mình.
Chờ Tạ Loan dỗ dành xong, nhóm ấu tể Knox lông tơ tròn vo liền dời thân mình kỳ thực cũng không có bao nhiêu sức nặng khỏi giày Tạ Loan.
Cuối cùng Tạ Loan đưa tay tới, để nhóm ấu tể Knox dùng đuôi quấn lấy ngón tay mình rồi mới xuất phát.
Trải qua vài năm phát triển, hiện giờ rời khỏi cổng phân hội không xa liền có một cảng hàng không, ngay cả xe huyền phù cũng không cần ngồi, trực tiếp đi bộ mười phút là tới.
Câu 'chúng ta đi thôi' của Tạ Loan khi nãy không chỉ nói với nhóm ấu tể Muka đang chờ mình ở đại sành mà còn nói với Ya Yi cùng anh đi tới phòng sinh hoạt.
Từ phân hội Vân Bảo rời đi chuyến này, Tạ Loan tổng cộng mang theo chín ấu tể Muka cùng một con Knox trưởng thành đi trên đường, có thể nói là vô cùng bắt mắt.
Ánh mắt của người đi đường cùng du khách chủ yếu tập trung trên người con Knox đi bên cạnh Tạ Loan, tóc bạch kim mắt xanh nhạt, còn có chiếc đuôi bạc đặc trưng...
Đây chính là con Knox trưởng thành duy nhất của tinh tế, đương nhiên sẽ làm mọi người chú ý.
Thế nhưng con Knox là trung tâm sự chú ý này lại hoàn toàn không có chút biến hóa, tầm mắt vẫn đặt trên người thanh niên bên cạnh.
Tấm mắt của mọi người xung quanh đều là hữu hảo, Tạ Loan hiểu được điều này nên biểu cảm cũng thực nhu hòa, hiện giờ lúc đi ra ngoài con Knox này đã không cần phải che giấu thân phận nữa, có thể quang minh chính đại đi tới bất kỳ nơi nào mình muốn, không như trước kia vì tránh phiền toái mà phải luôn biến về hình thái ấu tể, còn phải mặc áo khoác trùm đầu.
Đi không bao lâu đã tới cảng hàng không, trước tiên Tạ Loan để nhóm ấu tể Muka tiến lên tinh hạm trước, mình cùng Ya Yi đi ở phía sau.
Đối với nhóm ấu tể Muka, đây là lần thứ hai chúng ngồi tinh hạm, Tạ Loan đi tới chỗ ngồi có thiết lập phòng hộ an toàn, sau khi chuẩn bị xong hết mới ôn hòa nói: "Bảo bảo, chốc nữa tinh hạm khởi hành các con không nên lộn xộn, ta ngồi ở ngay bên cạnh thôi."
Trừ bỏ Nick, những ấu tể khác lúc ngồi tinh hạm chỉ là tiểu bảo bảo mới phá xác không lâu, khi ấy các bé được ngồi trong ổ chuyên dụng dành cho ấu tể, hiện giờ đã trưởng thành nên chuyển thành ghế ngồi bình thường.
Ngồi ở chỗ của mình, nghe Tạ Loan nói vậy các bé đều biểu hiện thực ngoan, đặc biệt là được Tạ Loan sờ sờ lên cánh tay sắc bén, cơ bản đều ngồi yên không nhúc nhích.
Hành trình đã được rút ngắn chỉ còn một ngày, sau khi đến Tinh cầu Senna, Tạ Loan liền nhìn thấy người tới đón.
"Bên này."
Vừa thấy thanh niên dẫn một nhóm ấu tể Muka từ tinh hạm bước xuống, Duke liền mỉm cười tươi rói.
Tạ Loan dẫn ấu tể đi tới, mới vừa tới gần, còn chưa kịp nói gì đã nghe Tạ Loan nói: "Mọi người rất cao hứng khi nghe anh sẽ tới, Tinh cầu Senna hiện giờ không còn giống như trước kia nữa, dọc theo đường đi nhất định sẽ làm anh ngạc nhiên."
Duke không nói cụ thể là chuyện gì, anh muốn để thanh niên tận mắt nhìn thấy.
Còn ở trong cảng hàng không nên không thấy được hoàn cảnh bên ngoài, Tạ Loan nghĩ có lẽ lần này mình sẽ thấy một Tinh cầu Senna tràn đầy sắc xanh, thế nhưng khi chân chính rời khỏi cảng, Tạ Loan phát hiện sự phát triển của tinh cầu này hoàn toàn vượt xa sự tưởng tượng của mình.
Đập thẳng vào mắt là những mảnh xây cối xanh biếc dồi dào sức sống, tinh cầu này trong kí ức của Tạ Loan là một tinh cầu thực thiếu cây xanh nhưng dư thừa gió và cát, hiện giờ nhóm cây đạt la đều đã trưởng thành cao lớn, cỏ xanh cùng hoa tươi cũng được trồng đầy hai bên đường.
Không chỉ Tạ Loan, nhóm ấu tể Muka đi theo sau anh cũng phát ra tiếng kêu trầm thấp.
"Quê nhà của Nick hiện giờ rất xinh đẹp."
Thấy ấu tể bên cạnh dùng con ngươi đỏ ngầu của mình nhìn đám cây cối cây lớn, Tạ Loan kiềm không được ôn hòa nói với bé.
Nghe thấy âm thanh Tạ Loan, ấu tể Muka tiếp tục nhìn đám cây xanh thêm vài giây rồi phát ra tiếng kêu trầm thấp, sau đó cúi đầu củng Tạ Loan.
"Mặc dù có vài khu đặc biệt vẫn chưa lục hóa hoàn toàn, nhưng mỗi khu vực trên Tinh cầu Senna hiện giờ cơ bản đều có cây xanh bao trùm, tình huống bão cát đã được cải thiện rất nhiều."
Ngồi trên xe huyền phù, lúc Tạ Loan cùng ấu tể Muka ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, Duke chậm rãi nói về tình hình chung của Tinh cầu Senna gần đây.
Ngồi xe huyền phù không bao lâu, nhóm Tạ Loan tới mục tiêu, thế nhưng nơi này cũng thực khác biệt với trí nhớ, thay đổi lớn đến mức làm Tạ Loan không nhận ra.
"Từ một năm trước thôn xóm đã phát triển thành bộ dáng hiện giờ."
Duke mỉm cười nói.
Trước mắt kỳ thực không thể nói là thôn trấn mà chính là một thành phố phồn hoa, từ trên xe huyền phù bước xuống, Tạ Loan đã nhìn thấy rất nhiều du khách chủng tộc khác, dĩ nhiên còn có rất nhiều Muka thành niên.
"Rất tốt."
Tạ Loan chân thành nói.
Con Muka thành niên là thôn trưởng khi trước đã trở thành thị trưởng của thành phố mới xây dựng này, Tạ Loan được Duke đưa tới một trang viên, những thành viên Muka ở đây đều là những con Tạ Loan đã gặp trước kia, trong đó có cả gia trưởng của tám ấu tể Muka anh dẫn về.
"Bảo bảo, mau đi qua đi."
Tạ Loan nhón chân sờ đầu ấu tể Muka đứng gần mình nhất, mặc dù gia trưởng không biết làm sao biểu đạt yêu thương, thế nhưng Tạ Loan có thể nhận ra, nhóm gia trưởng Muka này kỳ thực cũng rất yêu ấu tể nhà mình.
Chờ tám ấu tể Muka đều chạy tới chỗ gia trưởng, Tạ Loan thấy các bé hành động giống như bình thường củng mình, cúi đầu củng nhẹ một cái lên người gia trưởng.
Mà Tạ Loan cũng giang tay với ấu tể Muka đang nhìn mình ở bên cạnh, ôn nhu gọi tên bé: "Nick."
Ấu tể Muka này cũng có gia trưởng.
Bị thanh niên gọi tên, ấu tể Muka nhanh chóng cúi đầu củng ngực thanh niên, chờ củng xong, Tạ Loan liền kéo con Knox đang đứng bên cạnh tới gần hơn một chút.
Biết quan hệ của đối phương cùng thanh niên, ấu tể Muka dùng con ngươi đó ngầu của mình nhìn Ya Yi vừa bị Tạ Loan kéo tới, sau đó cũng cúi đầu làm ra hành động tương tự vừa nãy.
Bất đồng với Tạ Loan có thể năng cơ hồ xếp cuối bảng chủng tộc trên tinh tế, lúc củng củng cho dù ấu tể Muka không khống chế lực đạo thì cũng không có khả năng đẩy ngã Ya Yi.
Bị ấu tể Muka cúi đầu củng một cái, phản ứng của con Knox này tựa hồ hơi chậm vài giây, cuối cùng nó học theo Tạ Loan hơi giang tay một chút.
"Hiện giờ tất cả phân hội bảo dưỡng ấu tể trong tinh tế đều nguyện ý tiếp nhận ấu tể Muka, mấy năm nay Tinh cầu Senna cũng xây dựng vài phân hội, là người bên Tinh Minh phái tới."
Hiện giờ số lượng tuy không thể coi là quá nhiều, thế nhưng Duke tin tưởng vài năm tới sẽ tiếp tục tăng trưởng.
Chuyện phân hội bảo dưỡng ấu tể đồng ý tiếp nhận ấu tể Muka, Tạ Loan đã sớm biết, dù sao lúc tham gia sát hạch cấp bậc bảo mẫu, từ đề thi anh đã nhìn ra chút manh mối.
Nhưng chuyện Tinh Minh phái người tới Tinh cầu Senna thành lập phân hội bảo dưỡng ấu tể thì Tạ Loan không biết, lúc nghe Duke nói liền nhịn không được gật gù.
Tinh Minh là tổ chức gìn giữ hòa bình tinh tế, những năm nay ở nhiều phương diện quả thực đã làm rất tốt bổn phận, điểm này thực sự làm Tạ Loan kính nể.
"Tối nay, tối mai... hoặc là một tuần, hai người muốn ở lại bao lâu cũng được."
Duke thay mặt nhóm gia trưởng Muka biểu đạt ý nguyện của họ, sau đó còn bồi thêm một câu: "Tinh cầu Senna còn có rất nhiều nơi thay đổi, anh ở lại thêm vài ngày, tôi sẽ thể dẫn anh đi tham quan."
Đối với sự phát triển của Tinh cầu Senna mấy năm nay, Duke không thể nghi ngờ là rất kiêu hãnh.
Lần đầu tiên Tạ Loan tới Tinh cầu Senna trợ giúp chủng tộc Muka, lúc tiễn Tạ Loan rời đi, Duke đã nghĩ, chờ một ngày nào đó Tinh cầu Senna chân chính trở thành một tinh cầu xanh biếc tràn đầy sức sống, anh sẽ mời thanh niên tới đây làm khách.
Hiện giờ ý nghĩ này đã được thực hiện.
Tinh cầu Senna đã biến thành một tinh cầu xanh biếc, hơn nữa trong tương lai sẽ càng xinh đẹp hơn nữa.
.*.
Hiệp Hội Bảo Dưỡng Ấu Tể [128] Thế Giới Tuyến Dung Hợp
*******
Lần dẫn ấu tể Muka quay về Tinh cầu Senna này, Tạ Loan cảm nhận rõ ràng sự phát triển của tinh cầu cùng chủng tộc Muka.
Chủng tộc Muka cũng là một chủng tộc có trí khôn, tương lai nhất định sẽ có ngày tiến hóa thành hình thái nhân loại, Tạ Loan rất tin tưởng điều này.
Ban đầu có lẽ tiến hóa chỉ xuất hiện ở một số thành viên, thế nhưng theo thời gian, toàn bộ quần tộc sẽ hoàn thành quá trình lột xác này.
"Nick hình thái nhân loại không biết sẽ có dạng gì?"
Từ Tinh cầu Senna quay về phân hội Vân Bảo, ở trong phòng sinh hoạt, Tạ Loan đưa tay sờ sờ cánh tay trước sắc bén của ấu tể, lúc nói những lời này âm thanh đặc biệt ôn hòa.
Mặc dù ở trong thế giới tuyến khác, Tạ Loan đã thấy sau khi trưởng thành ấu tể này vẫn không thể biến hóa thành hình người, thế nhưng biết đâu ở thế giới tuyến bên này sẽ có điểm khác biệt.
Thế giới tuyến bên này phát sinh nhiều như vậy, mỗi sự thay đổi đều có thể dẫn đến phản ứng dây chuyền, Tạ Loan thực sự rất hi vọng cùng mong đợi.
"Tê tê..."
Nghe thanh niên nói những lời này, ấu tể Muka nghiêng đầu, sau đó phát ra âm thanh trầm thấp cùng củng củng ngực Tạ Loan.
Bảo bảo khác sau khi lớn lên đều có hình thái nhân loại, cho dù là ấu tể thì Nick cũng có ý thức về chuyện này.
Thế nhưng sau khi lớn lên nó chỉ cao lớn hơn mà thôi, hình thái tổng thể không có biến hóa quá lớn.
Bởi vì trời sinh là chủng tộc chiến đấu, hình thái khi thành niên sẽ có sức chiến đấu tăng cao, vì thế ấu tể Muka cũng muốn mau lớn hơn, ấu tể Muka ở trước mặt Tạ Loan cũng có ý nghĩ tương tự.
Thực ra thì với sự phát triển mấy năm gần đây của chủng tộc Muka, bản năng tiến hóa của chủng tộc này mặc dù đã thoái hóa, thế nhưng vẫn còn giữ lại.
Sức chiến đấu ở hình thái nhân loại có lẽ không cường đại như hình thái thú, thế nhưng khi nghe lời Tạ Loan nói, ấu tể Muka liền theo bản năng phân biệt chuyện này.
Cảm nhận được mong đợi trong lòng thanh niên, ấu tể Muka có chút do dự, bé muốn mau chóng lớn lên để có sức chiến đấu cường đại hơn để bảo hộ thanh niên, mặc khác bé cũng muốn đáp lại mong đợi của thanh niên.
Bị ấu tể cọ cọ củng củng, Tạ Loan giơ tay trái xoa xoa lớp vỏ cứng trên đầu bé, sau đó cố gắng giang tay ôm bé.
Lúc mới gặp, ấu tể Muka này cũng đã hơn sáu tháng tuổi, là dáng người mà Tạ Loan không thể nào ôm nổi.
Đến bây giờ, Tạ Loan vẫn chưa từng ôm ấu tể này vào lòng giống như những ấu tể khác, anh chỉ có thể giang rộng tay bán ôm lấy bé mà thôi.
Không thể ôm Nick lúc bé còn là bảo bảo mới phá xác, lúc tới Tinh cầu Senna cứu tám quả trứng ấu tể của chủng tộc Muka, Tạ Loan đã cảm thấy rất tiếc nuối.
Nếu trong thời kỳ ấu tể bé có thể biến hòa thành hình dáng nhân loại thì tốt rồi, mặc dù biết khả năng phát sinh chuyện này rất thấp nhưng Tạ Loan vẫn nhịn không được nghĩ vậy.
Cùng những bảo mẫu khác trông chừng ấu tể, lúc nhóm ấu tể không vây quanh mình mà tụm lại vui đùa với nhau, Tạ Loan từ trong túi lôi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ khắc hoa.
Mở chiếc hộp ra có thể nhìn thấy hai chiếc vảy băng lam một lớn một nhỏ nằm bên trong... hai miếng vảy này xuất phát từ cùng một nhân ngư, chẳng qua thuộc về hai thế giới tuyến bất đồng mà thôi, miếng nhỏ là miếng vảy đầu tiên bị rụng của ấu tể nhân ngư cách đó không xa, miếng lớn là Traver trưởng thành ở thế giới tuyến song song đưa cho anh.
Lúc đồng hồ của tộc Sahn mất đi hiệu lực, miếng vảy lớn bị Tạ Loan thành công mang về thế giới bên này, Tạ Loan để chung hai mảnh vảy ở cùng một chỗ, thỉnh thoảng sẽ lấy ra nhìn một chút.
Từ thế giới tuyến bên kia rời đi đến giờ đã hơn bốn năm, Traver cùng nhóm ấu tể đã trưởng thành ở bên ấy không biết ra sao, đây là chuyện vẫn luôn làm Tạ Loan không an tâm.
Nếu bình an hạnh phúc thì tốt rồi...
Thế giới tuyến bất đồng vẫn tồn tại một cảm ứng vi diệu thực yếu ớt, giống như lúc Tạ Loan từ thế giới khác quay lại, bé chim béo Kuvee ở thế giới này không ngừng kêu chíp chíp với gia trưởng, biểu đạt mình muốn gặp Tạ Loan.
Lúc Tạ Loan có tâm tư mong mỏi, đối tượng được kỳ vọng ở thế giới tuyến khác cũng có thể cảm nhận được.
Ở thế giới tuyến Tạ Loan từng tới, tuy không được như anh mong đợi nhưng phân hội Vân Bảo cũng được xây dựng rất tốt, bên trong là hình ảnh bảo mẫu chăm sóc ấu tể thực ấm áp.
Nữ tính Sevilla có thể xem là hội trưởng phân hội đang cùng những bảo mẫu khác chăm sóc ấu tể thì đột nhiên dừng lại động tác, hai sợi râu khẽ giật giật.
"Hội trưởng?"
Vừa vặn ở gần đó quan sát thấy phản ứng khác thường của đối phương, bảo mẫu đang cầm bình sữa đút cho ấu tể trong lòng nhịn không được hỏi.
"...không sao."
Hạ Kỳ chậm chạp lắc đầu, thế nhưng cảm giác kỳ dị ngắn ngủi truyền tới trong chớp mắt đó làm cô vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi.
Không biết vì cái gì, cảm giác đó làm Hạ Kỳ nhớ tới vị quý nhân mà Hạ Kỳ đã gặp bốn năm trước trên tinh cầu này.
Là một thanh niên nhân loại tóc đen, mấy năm nay Hạ Kỳ vẫn luôn cảm kích người thanh niên mới gặp một lần này, nếu như có cơ hội gặp lại, cô nhất định phải báo đáp đối phương.
Mặc dù có thể tiện tay cho cô một tấm thẻ tinh tạp có một khoảng tiền kết xù như vậy có lẽ thanh niên căn bản không cần cô báo đáp, thế nhưng phần ân tình này vô luận thế nào cũng phải báo đáp.
Bởi vì nhờ tinh tạp mà đối phương cho, cô mới có đủ vốn để mua lại mảnh đất này, thậm chí còn đủ để cô xây dựng cơ sở thiết bị cho phân hội cùng mời nhân viên, có phần vốn đầy đủ này, Hạ Kỳ mới có thể vận hành phân hội bình thường.
Nhắc tới quý nhân thì không phải chỉ có một, trong mấy năm nay còn có vài người khác vẫn luôn trợ giúp phân hội, nhưng trong số những người này, cô chỉ gặp một người trẻ tuổi Kuvee tóc vàng sậm mà thôi.
Người trẻ tuổi Kuvee này gọi là Ravi, đối phương vui vẻ hỏi cô gần đây có khó khăn gì hay không, khi ấy Hạ Kỳ vừa vặn đang khổ não vấn đề hoạt động của phân hội liền mở miệng, không ngờ không tới mấy ngày đối phương đã giúp cô giải quyết.
Ngồi xổm xuống ôm một ấu tể, cảm giác lóe lên trong chớp mắt đó làm Hạ Kỳ cảm thấy rất ấm áp, cứ như có người nào đó vừa cầu phúc cho cô.
Cảm giác đó cũng truyền đạt tới nhóm người trên chiến hạm Gaia.
Trên chiếc bàn dài ở chính điện là nhóm nhân viên cao tầng của quân đoàn, chiến hạm đang đi trên đường, hiện giờ cũng không tiến hành hội nghị, vốn cả năm người không hề có biểu cảm cùng một còn Muka trưởng thành đột nhiên biến đổi tình tự.
Nhân ngư có mái tóc dài màu vàng, lỗ tai có vây tai màu băng lam nâng tay áp lên ngực mình, cảm giác ấm áp chợt lóe đó tựa như nó vừa được gặp gia trưởng của mình.
Ngồi bên cạnh bàn dài, cảm xúc biến đổi của người bên cạnh cũng không quá khó phát hiện, là chuyện xảy ra cùng một lúc, nhóm người có thể chắc chắn không phải ảo giác.
"Mạt mạt..."
Khe khẽ gọi xưng hô này, nhân ngư xinh đẹp dị thường hơi híp lại con ngươi xanh thẳm như đại dương.
Cảm giác ấm áp trong nháy mắt vừa nãy chính là thanh niên truyền tới cho bọn họ sao?
Đối với chuyện xảm xúc từ một thế giới khác truyền tới cũng có thể phát sinh, Traver không nghi ngờ khả năng phát sinh, thực ra thì nó cũng không muốn nghi ngờ.
Chỉ là truyền đạt chút nhớ nhung cũng tốt, có thể cảm nhận được sẽ làm nó rất vui sướng, cùng lúc với vui sướng cũng sẽ tham lam hơn, muốn được nhiều hơn.
Muốn được gặp lại lần nữa.
Đến tận lúc thanh niên rời đi vẫn không thể ca hát cho đối phương làm Traver rất hối hận, khi đó nó chỉ muốn luyện tập nhiều hơn một chút.
Bởi vì vô luận thế nào cũng muốn hát tốt, để thanh niên cảm thấy mình hát dễ nghe, giống như trong kí ức mà nó thấy, có thể làm thanh niên ôn nhu khen ngợi tiếng ca của nó.
Traver thậm chí còn nghĩ, bọn họ có thể tới Tinh cầu Helen Mitt, tinh cầu này chỉ bị quân đoàn của bọn họ phá hủy phân nửa... nửa con lại vẫn có thể cử hành lễ Nesera.
Mặc dù không phải là ấu tể, thế nhưng trong ngày lễ này, tưởng tượng mình cũng giống tiểu nhân ngư trong kí ức leo lên mỏm đá ngầm ca hát cho đối phương, sau đó hi vọng được thanh niên đáp lại.
Thế nhưng nó không đoán được chính xác thời gian thanh niên lưu lại nên còn đang luyện tập thì thanh niên đã rời đi.
Ngay cả Duy Lạp vẫn luôn vui đùa cợt nhã cũng thu liễm biểu cảm, giống như đứa nhỏ bị gia trưởng dạy dỗ, đặc biệt ngoan ngoãn nghe lời.
Muka trưởng thành có thân hình khổng lồ phát ra tiếng kêu trầm thấp, bản năng làm nó muốn tìm một người, thế nhưng nó cũng biết rõ người kia không ở nơi này.
Con Knox mặt không biểu cảm ngồi ở vị trí thủ lĩnh vẫn lãnh tĩnh, thế nhưng trong nháy mắt vừa nãy chiếc đuôi hơi nâng lên đã biểu hiện tâm tư thực sự của nó.
So với nhóm Traver, hắc long ngồi ở bên phải chiếc bàn cùng một nam tử nhắm chặt hai mắt có phản ứng nội liễm hơn.
Cũng không biết ở thế giới bên kia, chính mình ở thời kỳ ấu tể đã gặp thanh niên nhân loại, trong ký ức được cộng hưởng thì chuyện này vẫn chưa phát sinh, bọn họ dĩ nhiên không thể nhìn thấy những ký ức này.
Thế nhưng giống như những thành viên khác của cao tầng quân đoàn, mặc dù trong ký ức của thanh niên không có chuyện liên quan tới bọn họ, Oni cùng Ein vẫn được cộng hưởng ký ức, vì thế bọn họ cũng nhìn thấy ở bên thế giới bên kia thanh niên đã yêu thương những ấu tể khác như thế nào.
Bọn họ không thể kiềm được xúc động, cho dù không phải tự bản thân cảm nhận.
Oni nắm lấy cánh tay mình, nghiêng đầu đi, thanh niên nhân loại kia đã băng bó vết thương cho cô, thế nhưng khi ấy cô không nói cám ơn, còn dùng giọng điệu không tốt bảo đối phương đừng đụng vào mình.
Rồng là sinh vật thích những thứ lóng lánh, bất kể là cự long hay ấu tể vị thành niên thì đều như vậy.
Ánh mắt thanh niên có màu đen, tóc cũng màu đen, hoàn toàn không phù hợp với điều kiện 'lóng lánh' này, thế nhưng khi đối phương mỉm cười, hào quang lóe sáng trong mắt đối phương làm Oni cảm thấy nó đẹp hơn bất kỳ loại đá quý nào.
Nam tử nhắm chặt mắt lẳng lặng ngồi trên ghế, bởi vì không nhìn thấy nên Ein khác với những người khác, nó không thể nhìn thấy ánh mắt hay biểu cảm của Tạ Loan.
Thế nhưng dựa vào thính giác có thể nghe thấy âm thanh ôn hòa, mà khứu giác thì có thể ngửi thấy một loại hơi thở đặc biệt ấm áp.
Ngửi hơi thở trong tộc Vic có ý nghĩa rất đặc biệt, lần đầu tiên gặp Tạ Loan, Ein đã ngửi một lần, lúc đối phương dùng âm thanh ôn nhu nói chuyện trên chiến hạm, nó đã ngửi lần thứ hai.
Cuối cùng ở trên một tinh cầu gọi là Cái Tinh cầu Gaia, lúc thanh niên đưa bánh pudding tới, còn nhét muỗng vào tay nó, Ein đã ngửi lần thứ ba.
Lần đầu tiên ngửi là ghi chép, lần thứ hai là không chán ghét, nhiều hơn hai lần thì có thể lý giải là nguyện ý thân cận hoặc yêu thích.
Dĩ nhiên cả ba lần ngửi này chỉ có bản thân Ein biết, vô luận là đồng bạn bên cạnh hay bản thân Tạ Loan cũng không biết.
Cho dù là ấu tể tộc Vic, thực tế không cần phải đến sát người mới có thể ngửi hơi thở, nếu mỗi lần đều cố ý đền gần ngửi ngửi thì chính là ấu tể Vic đó muốn biểu đạt yêu thích.
Quân đoàn này vốn phá hủy hết tinh cầu này đến tinh cầu khác, đánh tan rất nhiều thế lực trong tinh tế, thế nhưng sau khi Tạ Loan tới, Ya Yi ở thế giới bên này đã ngừng kế hoạch lại.
Sau khi chiếm cứ tinh cầu đã công chiếm trước đó, quân đoàn Ya Yi thống lĩnh có thể xem là môt thế lực mới, không còn đối địch với Tinh Minh nữa.
Quân đoàn từng xâm lượt thậm chí phá hủy nhiều tinh cầu là sự thực, thế nhưng Tinh Minh không thể làm gì thế lực Ya Yi, hiện giờ hai bên hòa bình với nhau.
[Ta yêu các con.]
Bởi vì cảm nhận được cảm giác được yêu thương, cái nhìn của nhóm người trong chủ điện chiến hạm Gaia lúc này không còn giống như trước nữa.
Tiêu cực dĩ nhiên vẫn còn, thứ làm chúng chán ghét vẫn tồn tại, thế nhưng cũng có thể nhìn thấy những điều tốt đẹp.
Tỷ như phân hội Vân Bảo được trùng kiến ở Cái Tinh cầu Gaia.
Ở thế giới bên này chúng không có quá nhiều tình cảm ấm áp với phân hội bảo dưỡng ấu tể này, thế nhưng sau khi có được kí ức của thanh niên, đối với bọn họ còn là ấu tể ở thế giới bên kia thì nơi này giống như nhà vậy.
Sau khi phân hội này được trùng kiến sẽ có rất nhiều ấu tể sẽ lớn lên trong tình yêu thương giống như trong kí ức thanh niên.
Trợ giúp phân hội Vân Bảo phát triển là việc mà nhóm Ya Yi đã làm suốt mấy năm qua, rất nhiều lần tuy không ra mặt nhưng bọn họ đã ngấm ngầm giúp Hạ Kỳ giải quyết rất nhiều phiền toái.
Quân đoàn không còn tiến hành kế hoạch phá hủy tinh cầu, hòa bình ở thế giới bên này cũng được thiết lập lại, nhất là khi địch nhân vẫn còn chưa xuất hiện, tinh tế vẫn là một mảnh an tường hòa bình.
Có thể tiếp nhận được cảm giác nhớ nhung của thanh niên ở thế giới bên kia truyền tới đã rất kinh ngạc cùng mừng rỡ, thật ra thì đã nên thỏa mãn.
Thế nhưng nhóm người xung quanh chiếc bàn dài ở chủ điện vẫn nghĩ...
Nếu như.
Nếu như có thể gặp lại thì tốt quá.
"Nếu như có thể gặp lại thì tốt quá."
Tạ Loan lấy mảnh vảy lớn trong hộp gỗ ra, dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào miếng vảy, thì thầm với chính mình.
Vốn đối với thế giới này, vô số thế giới tuyến đều có kết cục bị hủy diệt, thế nhưng chỉ có thế giới tuyến có Tạ Loan đã hoàn toàn thay đổi kết cục này.
Được coi là hi vọng cùng tương lai sáng lạn nhất trong tất cả các thế giới tuyến, vị diện này được 'quy tắc' của thế giới này lựa chọn.
Trừ bỏ thế giới tuyến của Tạ Loan, ở những thế giới tuyến khác, cây kim trên chiếc đồng hồ lớn ở tộc Sahn đột nhiên rung động yếu ớt, chầm chậm chỉ về một hướng.
Lúc Tạ Loan đi tới Koronos Tinh, cây kim trên tháp đồng hồ đang chỉ về hướng ký hiệu 'α', hiện giờ cây kim ở những thế giới giác đều đang di chuyển về phía ký tự này.
Tạ Loan không có khả năng cảm nhận được phát sinh ở thế giới tuyến khác, thế nhưng có một chuyện phát sinh ngay trước mắt làm anh sợ ngây người.
Miếng vảy băng lam trong tay đột nhiên biến mất, loại biến mất này giống như lúc Tạ Loan quay về thế giới tuyến ban đầu vậy, trước tiên biến thành điểm sáng rồi dần dần trong suốt, cuối cùng tan biến hoàn toàn.
"Làm sao lại..."
Trước lúc miếng vảy hoàn toàn biến mất, Tạ Loan gấp gáp muốn lưu lại, thế nhưng anh không có cách nào.
Sao lại đột nhiên biến mất, Tạ Loan không rảnh suy nghĩ chuyện này.
Anh đã hứa với Traver thành niên sẽ bảo quản tốt miếng vảy này, hiện giờ nó biến mất, anh đã nuốt lời.
Bất kể Tạ Loan gấp gáp cỡ nào, lòng bàn tay anh rốt cuộc vẫn trống rỗng.
Bị động nuốt lời, điều này làm Tạ Loan nhất thời không nói nên lời, thế nhưng ngay lúc này, anh nhận được cuộc gọi từ tộc tiên tri Sahn.
"Thế giới tuyến... dung hợp?"
Tạ Loan chậm chạp tiêu hóa chuyện đối phương vừa nói, anh có thể hiểu được từ đối phương đã nói.
Bởi vì thế giới tuyến sắp dung hợp nên miếng vảy anh mang về từ thế giới tuyết khác mới biến mất, Tạ Loan biết chuyện này.
Lấy thế giới của bọn họ làm chủ đạo dung hợp, lúc chiếc đồng hồ lớn phát sinh chấn động, tiên tri Khắc Luân là người đầu tiên biết chuyện.
Bởi vì Tạ Loan là người duy nhất mà ông biết đã đi tới thế giới khác, tiên Tri Khắc Luân liền thông báo cho đối phương biết.
Quy tắc của thế giới sẽ chọn lựa hướng phát triển cứu rỗi thế giới, để tất cả các thế giới tuyến đều hướng về phía ánh sáng cùng hi vọng, nó đã tiến hành dung hợp.
Thế giới tuyến dung hợp cần chút thời gian, được dung hợp bọn họ sẽ biết được tất cả sự việc đã trải qua trong cuộc đời ở thế giới chính, nó cũng chính là cuộc đời của họ.
Hắc long đang nghiêng đầu suy tư trong chủ điện đột nhiên hơi trợn to mắt, con ngươi kim sắc lóe sáng rực rỡ, cô nhìn thấy 'chính mình' ôm một viên đá quý xanh biếc vùi trong lòng thanh niên ngủ.
Ein thấy một con ấu tể Vic cúi đầu ngửi ngửi lòng bàn tay thanh niên, ánh mắt ấu tể này không có ánh sáng, thế nhưng sống trong phân hội Vân Bảo, cho dù không nhìn thấy gì nhưng nó hoàn toàn không sợ hãi.
Bởi vì lúc thanh niên dẫn ấu tể Vic về phân hội, liên tiếp vài ngày sau đó thanh niên đã tự mình dẫn dắt ấu tể làm quen với hoàn cảnh trong phân hội.
Mà trừ bỏ ngửi lòng bàn tay, ấu tể Vic này còn thích ngửi người thanh niên, mỗi ngày đều ngửi rất nhiều lần, đây là phương thức biểu đạt yêu thích của mình đối với thanh niên.
Ở thế giới tràn đầy hi vọng bên này, vô luận là ai cũng tràn đầy hạnh phúc đi.
Đợi thế giới tuyến hoàn thành dung hợp, trừ bỏ Tạ Loan, mọi người đều có cảm giác chính mình tựa hồ có chút gì đó không phải chính mình, thế nhưng thực sự vẫn là chính mình.
"Mạt mạt, mạt mạt~"
Không biết vì cái gì đặc biệt muốn thấy thanh niên, muốn ca hát cho thanh niên, ấu tể nhân ngư vốn đang ngủ trên giường vỏ sò dưới ao nước đột nhiên bơi tới dọc bờ ao, lên tiếng gọi gia trưởng của mình.
Tạ Loan tiến tới ôm tiểu nhân ngư đến đại sảnh, lúc anh trở lại, bé chim béo vàng nhạt dẫn đầu lao vào lòng anh, sau đó là hắc long bảo bảo.
"Chíp chíp!"
Ở trong lòng thanh niên đập đập đôi cánh nhỏ, ấu tể Kuvee ngẩng đầu, dùng ánh mắt đen lúng liếng của mình nhìn Tạ Loan, giống như muốn hấp dẫn sự chú ý của anh mà đặc biệt kêu vài tiếng thanh thúy.
Ya Yi đứng bên cạnh Tạ Loan, ấu tể Muka cùng ấu tể Vic hình dáng giống cún con không bao lâu sau cũng vây tới, nhóm ấu tể đặc biệt muốn tới gần Tạ Loan.
Tạ Loan sờ phần cánh của bé chim béo, dùng ngón tay tỉ mỉ giúp bé chỉnh lý lông chim trên người, sau đó ngón tay của anh bị ấu tể dùng chiếc mỏ chim nhạt màu cọ nhẹ.
Sau khi Tạ Loan ngồi xuống, tiểu nhân ngư được anh ôm trong lòng liền mở miệng cất tiếng hát tạo thành từ rất nhiều âm tiết, tiếng ca mặc dù còn non nớt nhưng rất thanh lệ vang vọng khắp phòng.
Lúc cất tiếng ca, ấu tể nhân ngư dùng ánh mắt xanh thẳm của mình chăm chú nhìn gia trưởng, sau khi lớn lên tiếng hát sẽ càng dễ nghe hơn, vì được thanh niên khen ngợi, phải cố gắng luyện tập.
Theo bản năng, tiểu nhân ngư có ý nghĩ này.
Hát xong, ấu tể nhân ngư cảm thấy mình tựa hồ vừa hoàn thành được một chuyện rất muốn làm, tâm tình cũng thực cao hứng, ánh mắt xanh thẳm cũng sáng bừng.
Mà ánh mắt của những ấu tể khác đang vùi mình bên cạnh Tạ Loan cũng vậy, ánh mắt sáng long lanh như sao trời, nhóm ấu tể này đều rất cao hứng, nếu hỏi nguyên do thì các bé nhất định sẽ nghĩ tới cùng một chuyện.
Bọn nó được thanh niên trước mắt yêu thương.
.*.
Hiệp Hội Bảo Dưỡng Ấu Tể [129] Điểm Cuối
*******
Trong phân hội Vân Bảo, nhóm ấu tể được nhận nuôi lúc ban đầu đến hiện giờ đã được gia trưởng bất đồng nhận nuôi, có được gia đình của riêng mình.
Để đảm bảo sau khi được nhận nuôi nhóm ấu tể vẫn được chăm sóc và yêu thương, khảo hạch của Tạ Loan cùng những phân hội khác trong phân hội dành cho gia trưởng xin nhận nuôi rất cẩn thận và nghiêm khắc, gặp mặt nói chuyện nhất định phải có, Tạ Loan sẽ xác nhận phẩm hạnh của đối phương.
Sau đó phân hội Vân Bảo cũng thu nhân một vài ấu tể vì các loại nguyên nhân khách quan mà không còn người chăm sóc, hơn nữa cũng thực tích cực giúp các bé tìm được gia đình ấm áp phù hợp.
Mấy năm nay cũng có người muốn nhận nuôi ấu tể Knox, thế nhưng Tạ Loan cùng một con Knox trưởng thành đều ở trong phân hội Vân Bảo, nhóm ấu tể Knox vẫn luôn bám đuôi Tạ Loan rất ỷ lại vào anh cùng con Knox trưởng thành duy nhất mà chúng nhìn thấy.
Mỗi lần Tạ Loan thử để chúng tiếp xúc với gia trưởng có ý nhận nuôi, ấu tể sẽ dùng chiếc dùng chiếc sừng nhỏ trên đầu cọ nhẹ ngực Tạ Loan, sau đó nhỏ giọng kêu ư ô ư ô.
Thời kỳ ấu tể của chủng tộc Knox kỳ thực cũng kết thúc rất nhanh, còn chưa tới thời kỳ trưởng thành, Tạ Loan thường xuyên nhìn thấy ấu tể Knox chạy quanh người mình, sau đó dùng chiếc đuôi lông xù cố quấn lấy hông anh.
Mặc dù không có khả năng quấn được nhưng ấu tể Knox có ánh mắt to tròn cùng thân hình lông xù tròn vo vẫn kiên nhẫn không từ bỏ, vô luận là Tạ Loan hay những bảo mẫu khác nhìn thấy cảnh này đều có chút buồn cười.
Hành động này của nhóm ấu tể Knox rõ ràng là học theo Ya Yi, bởi vì Knox trưởng thành duy nhất mà chúng nhìn thấy chỉ có một mình Ya Yi, trong quá trình trưởng thành các bé sẽ vô thức bắt chước cùng học tập theo hành động của đối phương.
Cùng đạo lý với việc ấu tể bắt chước gia trưởng.
Cái đuôi trong chủng tộc Knox có ý nghĩa rất đặc biệt, chỉ cho phép gia trưởng hoặc bạn lữ đụng chạm, bất kể loại đụng chạm này là chủ động hay bị động, dùng đuôi công kích địch nhân thì không nằm trong phạm vi 'đụng chạm'.
Thấy Ya Yi ngày thường vẫn luôn dùng đuôi quấn thanh niên, nhóm ấu tể Knox trong phân hội cũng bắt chước, thử vài lần vẫn không quấn được eo, các bé liền chuyển mục tiêu qua cổ tay hoặc ngón tay, sau khi quấn được thì ư ô một tiếng.
Trong nhóm ấu tể Knox có lẽ đã có vài bé gần đủ sức mạnh để tiến vào thời kỳ trưởng thành, trước khi đến lúc đó, Tạ Loan tuân thủ cam kết dẫn các bé tới xem tinh cầu thuộc về mình.
"Nơi này là cố hương cùng quê nhà của các con, cả một tinh cầu này thuộc về các con."
Dẫn nhóm ấu tể Knox tới thành phố trung tâm Tinh cầu Attiya, Tạ Loan cúi đầu chậm rãi nói với các bé.
Thành phố này từ mấy năm trước đã được trùng kiến thành một mảnh xanh tươi đầy mùi hoa thơm ngát cùng tiếng chim hót véo von, có bầu trời xanh thẳm cùng hồ nước trong suốt, hoàn toàn không còn dáng vẻ hoang vu tĩnh mịch trong ký ức Tạ Loan.
Tinh cầu này từng bị hủy diệt, thế nhưng hiện giờ đã được tân sinh, cũng giống như nhóm ấu tể Knox đã thuận lợi phá xác chào đời cùng trưởng thành khỏe mạnh.
Dẫn gần trăm ấu tể Knox xuất hành, Tạ Loan cùng Ya Yi đi cùng nhau, đồng thời còn dẫn theo vài bảo mẫu hỗ trợ trông nom, trong suốt quá trình vẫn luôn cẩn thận không dám sơ sót.
Nhưng nhóm ấu tể đều rất ngoan, đều nghe lời đi theo Tạ Loan, vì thế dọc theo đường đi cũng không xuất hiện phiền phức.
Tạ Loan dẫn nhóm ấu tể tới trước bia tưởng niệm to lớn trang nghiêm, lúc tinh cầu này còn trong trạng thái hoang tàn tĩnh mịch, nhóm ấu tể này vẫn còn đang ngủ say dưới lòng đất.
Chờ đến khi các bé phá xác chào đời, Tinh cầu Attiya đã được trùng kiến thành hình dáng xinh đẹp bây giờ, có thể để các bé nhìn thấy quê nhà của mình xinh đẹp như vậy chứ không phải một mảnh hoang vu tĩnh mịch, Tạ Loan cảm thấy đây là chuyện tốt đến không thể tốt hơn được nữa.
Thế giới tuyến dung hợp, hơn nữa còn lấy thế giới này làm chủ đạo, đây là lựa chọn của 'quy tắc' để thế giới này được cứu rỗi hoàn toàn.
Sau khi dung hợp, tất cả thế giới tuyến đều thống nhất, chính là chỉ còn lại duy nhất một thế giới tuyến mà thôi, ý thức cùng tình cảm của mọi người ở những thế giới tuyến khác cũng không biến mất, nó sẽ bổ sung cùng kết hợp với 'chính mình' ở thế giới này, trở thành một ý chí hoàn chỉnh cùng thống nhất.
Có lẽ trong thế giới tuyến khác, những ấu tể này căn bản vẫn chưa được phá xác chào đời, Ya Yi đã không phát hiện số trứng ấu tể này, vì thế chúng vẫn luôn được giấu dưới lòng đất, ngủ say cùng tinh cầu bị hủy diệt.
Thế nhưng sau khi dung hợp chỉ còn lại duy nhất một thế giới, những ấu tể Knox này đã ra đời, được đánh thức khỏi giấc ngủ dài, sau khi phá xác chào đời, ấu tể đã được mở mắt ngắm nhìn thế giới này.
"Tộc nhân của các bảo bảo đều là anh hùng vĩ đại."
Tạ Loan ngồi xổm xuống xoa đầu mấy ấu tể đứng gần mình, để các bé nhìn về phía tấm bia tưởng niệm, dùng ngữ khí ôn hòa chậm rãi nhưng vô cùng nghiêm túc nói: "Bọn họ đã cố gắng bảo hộ thế giới này, đồng thời cũng bảo hộ các con."
Không chỉ vì kéo dài chủng tộc mà hảo hộ, đồng thời còn vì ôm mong đợi cùng yêu thương những ấu tể này.
Mặc dù Tạ Loan không muốn để nhóm Knox vẫn còn là ấu tể biết chuyện tinh cầu này từng bị hủy diệt, thế nhưng chuyện tộc nhân mình là anh hùng, Tạ Loan cảm thấy nên để các bé biết.
"Ư ô~"
Một cặp sừng nhỏ xuất hiện kế bên tấm bia tưởng niệm, ấu tể Knox tò mò với tấm bia dùng chiếc sừng trên đầu mình cọ cọ tấm bia, mặc dù xem không hiểu chữ viết viết trên tấm bia nhưng nhóm ấu tể vẫn ngẩng đầu mở to mắt nhìn.
Ya Yi tìm được hầm ngầm chứa trứng ấu tể, hơn nữa các bé còn thành công phá xác trưởng thành khỏe mạnh, đây không thể nghi ngờ là chuyện an ủi những linh hồn Knox đã hi sinh tốt nhất.
Lúc Tạ Loan dẫn nhóm ấu tể Knox quay về phân hội Vân Bảo, Tạ Loan được cự long cao tuổi gọi tới, nói có chuyện cần thương lượng.
Để nhóm bảo mẫu dẫn ấu tể về phòng sinh hoạt, Tạ Loan cùng ông cụ đi tới phòng nghỉ nói chuyện.
Nội dung là ông cụ hi vọng Tạ Loan có thể làm người giám hộ của hắc long bảo bảo.
"Tôi biết cậu cảm thấy rất đường đột, thế nhưng tôi vẫn hi vọng cậu suy nghĩ thỉnh cầu quá đáng này của tôi."
Cự long cao tuổi hạ thấp tư thái, gương mặt đầy dấu vết năm tháng lộ rõ biểu cảm khẩn thiết: "Oni rất hiểu chuyện, trừ bỏ trước kia vì không thể khống chế sức mạnh mà vô tình tổn thương người khác, nó chưa từng gây ra phiền toái gì cả, cũng không đòi hỏi."
"Tôi biết tuổi thọ của mình có hạn nên muốn tìm một người nguyện ý chăm sóc con bé.
Oni rất thích cậu, nếu cậu nguyện ý nhận nuôi nó, làm người giám hộ của nó, nó nhất định sẽ rất cao hứng."
Nói xong câu này, Modo bổ sung: "Tôi có để dành một ít tài bảo cho Oni, những thứ này sẽ giao cho người giám hộ con bé, nếu cậu nguyện ý, tôi sẽ lập tức đưa chìa khóa bảo khố của tôi ở Lý Sắt Tinh cho cậu."
Mặc dù nói là một ít tài bảo nhưng kỳ thực số lượng tuyệt đối sẽ không ít.
Trên tinh cầu của tộc Ksu có rất nhiều ngân hàng bảo khố, cự long sẽ để những thứ tài bảo không phải điểm tín dụng vào các ngân hàng này, mỗi ngân hàng đều có nhân viên canh phòng.
Cự long cao tuổi để hết tài bảo vào ngân hàng, tồn trữ suốt mấy năm qua cũng đầy được nửa kho.
Phần tiền này, ấu tể vẫn chưa trưởng thành không thể sử dụng.
Lúc tồn trữ tài bảo, mục đích của ông cụ là nể tình phần tài bảo này người giám hộ sẽ đối xử vối ấu tể tốt hơn một chút.
Mặc dù Modo vừa nói hắc long bảo bảo sẽ không nháo không đòi hỏi gì, thế nhưng nếu ấu tể muốn gì đó, ông cụ hi vọng người bảo hộ có thể mua cho bé.
Trước lúc ông cụ nói tới chuyện tài bảo, Tạ Loan đã há miệng muốn nói chuyện, sau khi nghe ông cụ nói chuyện này, Tạ Loan liền bất đắc dĩ khoát tay: "Ngài không cần như vậy."
Tạ Loan có thể sử dụng tinh thần lực phát hiện phản ứng sinh mệnh của đối phương đã rất yếu, đây là chuyện Tạ Loan đã biết từ nhiều năm trước.
Nghe xong lời ông cụ nói, Tạ Loan kỳ thực rất tình nguyện làm người giám hộ của hắc long bảo bảo, thế nhưng phần tài bảo này thì tuyệt đối không cần.
"Chuyện ngài vừa nói, qua vài ngày nữa tôi sẽ đi làm."
Trước tiên nói chuyện này để cự long an tâm, Tạ Loan chuẩn bị ngày mai sẽ làm hai phần hồ sơ nhận nuôi, không chỉ Oni, anh còn muốn nhận nuôi bé Ein vẫn thích ngửi lòng bàn tay cùng ngực anh.
Từ khi thế giới tuyến dung hợp, Tạ Loan rõ ràng cảm nhận được vô luận là Ya Yi hay những thành viên trong nhóm diệt thế khác đều dính anh hơn, mặc dù bản thân các bé đại khái cũng không ý thức được việc này.
Hắc long bảo bảo cùng ấu tể Vic đặc biệt thích ăn bánh pudding nướng mà Tạ Loan làm, có lúc còn chủ động biểu đạt mình muốn ăn, đây là ảnh hưởng sinh ra sau khi thế giới tuyến dung hợp.
Tạ Loan cùng ông cụ nói chuyện không phát hiện ở khe cửa vẫn chưa đóng kín có một con hắc long bảo bảo đang đập đập cánh lơ lửng bên ngoài, nghe hai người nói chuyện, bé chậm rãi chớp chớp con ngươi vàng ươm của mình.
Kết quả tối hôm đó, ngồi trong phòng nghỉ nghỉ ngơi, Tạ Loan thấy hắc long bảo bảo dùng hai chân trước ôm một phần văn kiện đập cánh bay tới trước mặt mình.
Bé bay tới chiếc bàn trước mặt Tạ Loan, dùng móng vuốt buông văn kiện xuống, sau đó thả viên đá quý màu vàng ngậm trong miệng lên phía trên.
Còn không chờ Tạ Loan kịp phản ứng, hắc long bảo bảo lại bay đi, lúc đập cánh quay trở lại, trong miệng lại ngậm một viên đá quý khác, một lần nữa thả viên đá xuống văn kiện.
Lần này Tạ Loan kịp phản ứng, không để hắc long bảo bảo tiếp tục bay đi, Tạ Loan đưa tay ôm ấu long lại chuẩn bị đập cánh vào lòng, vừa chạm vào cánh vừa gọi tên bé: "Oni."
"À."
Dùng ánh mắt kim sắc đẹp lạ thường sau khi thức tỉnh chăm chú nhìn thanh niên trước mặt, hắc long kêu một tiếng đáp lại.
Phần văn kiện này là văn kiện nhận nuôi mà Tạ Loan chuẩn bị xong đặt trên bàn làm việc trong văn phòng, cũng không biết ấu long này làm thế nào vào đó lấy ra, nhìn bé không ngừng ngậm đá quý tới đặt lên văn kiện, Tạ Loan đại khái hiểu được ý tưởng của bé.
Phân hội có dạy ấu tể học ngôn ngữ thông dụng của tinh tế, tiêu đề trên phần văn kiện này, hắc long bảo bảo có lẽ đọc hiểu.
Viên đá màu vàng mà bé ngậm tới đầu tiên chính là viên đá bé thích nhất, chỉ sau viên đá phỉ thúy mà Tạ Loan cho bé.
Muốn thanh niên làm gia trưởng của mình nên ấu long mới lén chạy vào văn phòng lấy văn kiện này, sau khi đặt xuống trước mặt thanh niên thì bắt đầu ngậm đá quý mang tới.
"Ta sẽ làm gia trưởng của Oni, thế nhưng không phải vì muốn những viên đá quý này."
Đối diện với con ngươi kim sắc rực rỡ của ấu long, Tạ Loan nói thực chậm: "Mà vì Oni là bảo bảo ngoan, ta cùng mọi người đều rất thích Oni."
"À, à..."
Con ngươi kim sắc của ấu long vốn rất rực rỡ, lúc nghe thấy lời Tạ Loan thì tựa hồ lại càng sáng rực hơn, cứ hệt như một mặt trời thu nhỏ.
Tạ Loan cầm phần văn kiện trên bàn cùng một phần khác cất đi, hai viên đá quý trên bản thì đặt vào hộp bảo bối của ấu long trong phòng ngủ, sau đó ôm ấu long cùng ấu tể Vic giống như cún con đi tới đại sảnh, tới bên cạnh con Knox thành niên.
Tiểu nhân ngư cùng ấu tể Muka đã ở đây, ba bé chim béo thì bay lượn quanh Tạ Loan chíp chíp không ngừng, chỉ chốc lát sau liền đáp xuống đầu cùng vai anh.
"Chíp chíp!"
Chỉ ba bé thôi đã làm Tạ Loan nghe thấy xôn xao một mảnh, đừng nói tới lúc cả cây chim béo cách đó không xa cùng ríu rít.
Huyên náo cũng là một biểu hiện của an ổn, trong thế giới tuyến duy nhất được dung hợp thống nhất này, tất cả ấu tể đều hạnh phúc vì được yêu thương.
.*.
Hiệp Hội Bảo Dưỡng Ấu Tể [130] PN – [Chuyện Nếu Như] Tranh Giành Tình Cảm
*******
(đây là một PN giả thuyết, thực tế không có khả năng phát sinh, thời gian là trước khi thế giới tuyến dung hợp)
...
...
Sau khi những quả trứng ấu tể của chủng tộc Knox phá xác, Tạ Loan mặc dù bận rộn chăm sóc nhóm ấu tể tân sinh nhưng thỉnh thoảng vẫn nhớ tới mấy ấu tể đã trưởng thành cùng Ya Yi bên thế giới tuyến khác, mỗi lần như vậy đều có chút thất thần.
Một lần nữa chạm tới đồng hồ ở thủ đô tinh tộc Sahn cũng không có phản ứng, Tạ Loan muốn tới thế giới tuyến song song thăm nhóm ấu tể bên kia là chuyện không thể nào...
Theo lý thuyết là vậy.
Thế nhưng lúc Tạ Loan cúi đầu thất thần một chút, anh phát hiện mình bị chuyển tới một không gian xa lạ, sau đó anh gặp được quang cầu đã lâu không gặp.
"Hạ Tá?"
Tạ Loan kinh ngạc, lúc hoàn thành dẫn dắt quả quang cầu này đã biến mất, thế nhưng hiện giờ lại xuất hiện trước mặt anh.
Tựa hồ có thể nhìn ra Tạ Loan đang nghĩ gì, quang cầu truyền âm thanh của mình tới não Tạ Loan: "Ban đầu vì để cậu thành lập liên tiếp với thế giới bên này, thành công lừa dối quy tắc, tôi quả thực đã hoàn toàn biến mất, quang cầu có thể xem là ý thức cuối cùng của tôi dĩ nhiên cũng biến mất theo."
"Thế nhưng xem ra thần may mắn khá chiếu cố tôi, tôi vẫn có thể xuất hiện ở đây, để cám ơn cậu đã cứu thế giới này, tôi tới để giúp cậu hoàn thành nguyện vọng."
Đối phương nói vậy.
Phù hợp với phỏng đoán của Tạ Loan, Hạ Tá đúng là tộc nhân của tộc Sahn, đối phương vốn là người nối nghiệp của tiên tri Clay, thế nhưng bởi vì nhìn thấy kết cục thế giới, vì muốn thay đổi nó, Hạ Tá đã hi sinh chính mình.
Tộc Sahn có ba vị tiên tri, lúc đảm nhiệm vai trò này đến một số tuổi nhất định họ sẽ bắt đầu đào tạo người nối nghiệp.
Lựa chọn một thời điểm, có thể trở về quá khứ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi cùng dùng ý thức chủ quan tìm hiểu tương lai đều là năng lực cá nhân của Hạ Tá, trong tộc Sahn, Hạ Tá được công nhận là thiên tài.
Thế nhưng hiện giờ không có bất luận tộc nhân nào nhớ Hạ Tá, thế giới hoàn toàn không có dấu vết tồn tại về người này, đó chính là sự hi sinh, hoặc nên nói là cái giá phải trả vì thay đổi kết cục thế giới.
Cũng giống như lần trước, thời gian của Hạ Tá vẫn rất cấp bách, sau khi giải đáp thắc mắc của Tạ Loan, đối phương lập tức hành động.
Tạ Loan còn chưa kịp nói nguyện vọng của mình là gì, giây tiếp theo anh đã cảm thấy cảnh tượng trước mắt hoàn toàn thay đổi.
"Ngô..."
Cảm nhận được chút choáng váng làm Tạ Loan theo bản năng đưa tay lên đỡ trán, chờ một chốc sau đó anh mới nhìn rõ cảnh tượng xung quanh.
Không chỉ cảnh tượng trước mắt, chiếc đuôi bạc quấn bên hông cùng ấu tể đập cánh lao vào lòng mình đều làm Tạ Loan sửng sốt.
Nơi này là...
Gaia.
Lại đột nhiên tới chiếc chiến hạm này, lần này bị đưa tới không phải một mình anh mà có cả Ya Yi cùng năm ấu tể.
Có lúc có thể bay chính là một ưu thế, bé chim béo vàng nhạt cùng một hắc long bảo bảo trước sau bay vào lòng Tạ Loan, lúc này bên chân anh còn một ấu tể Vic cùng một ấu tể nhân ngư đang nắm ống quần anh, bên cạnh còn có một ấu tể Muka.
Mặc dù không biết đột nhiên bị truyền tống tới nơi này là chuyện gì, thế nhưng chỉ cần có thanh niên ở bên cạnh, nhóm ấu tể cũng không hoảng sợ, ngược lại rất an tâm.
Ấu tể chỉ cần gần gũi gia trưởng là có thể an tâm, sẽ không nghĩ quá nhiều, Ya Yi thì quấn đuôi mình quanh hông Tạ Loan, để anh cùng ấu tể trong phạm vi bảo hộ của mình.
Mặc dù kiến trúc trước mắt rất quen thuộc, nơi này là chiến hạm Gaia không sai, thế nhưng con Knox này vẫn nhạy bén phát hiện chút bất đồng vi diệu.
"Mạt mạt~"
Nắm lấy ống quần thanh niên, ấu tể nhân ngư ngẩng đầu, con ngươi xanh thẳm phản chiếu bóng dáng thanh niên, chiếc đuôi băng lam cũng dao động khe khẽ.
Nghe thấy ấu tể gọi mình, Tạ Loan ôn hòa đáp lại, sau đó ôm bé lên.
Tiểu nhân ngư hiện giờ vẫn chưa biến hóa được hai chân, lúc đi trên đất bằng nhất định phải có người ôm, Ein nhìn không thấy, ở hoàn cảnh xa lạ thế này cũng cần Tạ Loan ôm.
Một mình Tạ Loan không thể ôm được nhiều ấu tể như vậy, hắc long bảo bảo vốn đập cánh bay vào lòng anh thực hiểu chuyện bay lên nằm úp sấp trên vai, hiện giờ Tạ Loan có thể thuận lợi ôm ba ấu tể đi đường.
Đối với hắc long bảo bảo thực hiểu chuyện cùng ấu tể Muka ngoan ngoãn ở bên cạnh, Tạ Loan cùng động tác cơ thể biểu hiện khen ngợi các bé, sau đó mới trấn an Ya Yi đang tiến vào trạng thái chiến đấu.
Không biết nên nói là trước lạ sau quen hay trực giác, so với lần trước sững sờ một hồi, lần này Tạ Loan nhanh chóng phát hiện mình rất có thể đã một lần nữa đi tới thế giới tuyến mà mình vẫn luôn quan tâm.
Hệ thống an toàn của chiến hạm phát hiện người lạ xâm nhập, người này lại không chút dấu hiệu đột nhiên xuất hiện, tình huống tương tự mấy năm trước làm nhóm người đang ngồi trong chủ điện có chút biến sắc.
Người trẻ tuổi dẫn đầu bật dậy, người này có mái tóc vàng sậm, biểu cảm lúc này có vẻ rất vui sướng, cũng có chút thấp thỏm.
Vốn người trẻ tuổi này bình thường vẫn luôn vui cười cợt nhã, thế nhưng hiện giờ lại có rất nhiều biểu cảm, ví dụ trông đợi cùng đè dặt, mặc dù nó căn bản chưa xác nhận được gì.
"Có khi nào..."
Không hề có cảm giác đối địch với kẻ xâm nhập, Ravi đứng dậy liền thấp giọng thì thầm, nhóm người ở xung quanh không đáp lời, thế nhưng đều tập trung quan sát điểm đỏ trên màn hình.
Binh lính trên chiến hạm nhận được mệnh lệnh, lập tức dẫn kẻ xâm nhập tới chủ điện, nếu người đó là thanh niên nhân loại tóc đen thì không cho phép bọn họ dùng vũ trang.
Đối với mệnh lệnh kỳ quái này, trừ bỏ binh lính mới gia nhập không lâu thì phần lớn quân lính trong quân đoàn đều hiểu được nguyên nhân, hành động cũng cẩn thận hơn.
Không ngoài dự liệu, Tạ Loan dẫn nhóm ấu tể cùng một con Knox mở cửa tiến ra ngoài liền gặp một nhóm binh lính cầm vũ khí.
Quả nhiên lại tới thế giới này...
Sau khi xác nhận chuyện này, tâm tình Tạ Loan rất phức tạp, dĩ nhiên anh rất cao hứng, cũng muốn nhanh chóng gặp nhóm người mà mình vẫn luôn lo lắng ở thế giới bên này.
Bởi vì đã được nhắc trước, lúc nhìn thấy thanh niên bọn họ không giơ vũ khí, họng súng đều chỉa xuống đất.
Lúc nhìn thấy Tạ Loan thì nhóm binh lính chỉ có chút kinh ngạc, thế nhưng lúc nhìn thấy con Knox đứng bên cạnh anh thì sửng sốt.
Vừa nãy... không phải bọn họ vẫn còn nhìn thấy thủ lĩnh ở bên chủ điện sao?
Là thủ lĩnh dùng dị năng không gian tới trước sao?
Các binh lính chỉ có thể nghĩ tới khả năng này.
"Không phải địch nhân, nơi này là..."
Tạ Loan kéo Ya Yi ở bên cạnh, nhưng anh không biết nên giải thích thế nào mới tốt, chỉ đành nói: "Chốc nữa qua đó em sẽ biết."
Lần này thanh niên không tới một mình mà còn mang theo vài ấu tể, không biết vì sao, nhóm binh lính dẫn đường đều có cảm giác những ấu tể này có cảm giác rất quen thuộc.
Chờ dẫn người tới chủ điện, thấy thủ lĩnh ngồi trên chủ vị ngoại trừ quần áo thì giống hệt con Knox đứng bên cạnh thanh niên, nhóm binh lính xung quanh đều đơ người.
Nhóm người ngồi bên bàn lúc thấy thanh niên vốn rất vui sướng, thế nhưng nhìn nhóm ấu tể mà thanh niên ôm trong lòng, biểu cảm Ravi liền biến đổi rõ rệt.
"Chíp chíp?"
Bé chim béo trong lòng thanh niên hiển nhiên cũng nhìn thấy thanh niên đồng tộc trước mắt, vì có cảm giác quen thuộc kỳ diệu với đối phương, bé chim béo liền hướng Tạ Loan kêu hai tiếng.
Tạ Loan giơ tay chỉnh lại lông chim trên người bé chim béo đang dùng ánh mắt đen lúng liếng nhìn mình, lúc sờ lông vũ bé, anh ôn hòa nói: "Đó là Ravi sau khi lớn lên."
Ấu tể Kuvee hiển nhiên không hiểu được lời Tạ Loan, nhưng được Tạ Loan vuốt ve lông chim, bé chim béo lập tức dùng mỏ chim của mình cọ cọ ngón tay anh, biểu đạt thân cận cùng ỷ lại.
"Hừ."
Mắt thấy thanh niên ôn nhu chỉnh sửa lông chim cho ấu tể khố suy, Ravi lập tức theo phản cạ quay đầu đi chỗ khác hừ một tiếng, âm thanh kỳ thực rất nhỏ nhưng vẫn truyền vào tai Tạ Loan.
Thực ra thì nó không có lập trường làm vậy, Ravi hiểu rất rõ, thế nhưng tận mắt nhìn thấy Tạ Loan yêu thương ấu tể Kuvee, nó liền vô thức có phản ứng đó.
Rất khó miêu tả đó là dạng cảm giác gì, trong lòng có chút nghèn nghẹn khó chịu, cho dù biết rõ ấu tể đó chính là 'mình' ở thế giới tuyến khác.
Không biết vì sao con Kuvee thành niên này đột nhiên mất hứng, thế nhưng Tạ Loan biết nguyên nhân nhất định là vì mình, vì thế không suy nghĩ tới một giây, anh đã vươn tay chạm vào tóc của người trẻ tuổi đứng cách mình rất gần, chậm rãi gọi tên đối phương: "Ravi?"
Bị thanh niên dùng giọng điệu ôn hòa mang theo chút khó hiểu gọi tên, còn được vuốt tóc, con Kuvee thành niên này cơ hồ lập tức cao hứng, tiến gần thêm một bước, cẩn thận cúi đầu áp lên vai thanh niên.
Thế nhưng lúc Tạ Loan gọi tên này, bé chim béo trong lòng cũng nghĩ là Tạ Loan gọi tên mình, vì thế nhanh chóng đáp lại.
Bởi vì tiếng kêu này, bé cùng Ravi đang áp đầu trên vai Tạ Loan đối mặt, sau đó tựa hồ bị ý đồ chiếm đoạt thanh niên của đối phương kích thích, bé chim béo đột nhiên giang cánh ưỡn cao ngực, hướng đối phương phát ra vài tiếng kêu không hữu hảo: "Chíp, chíp chíp...!"
Đây chính là tư thái biểu đạt tranh chấp của ấu tể, trong mắt người lớn dĩ nhiên không có lực uy hiếp, thậm chí còn có chút đáng yêu, Tạ Loan xoa xoa phần ngực lông xù trấn an bé chim béo.
Không biết một lớn một nhỏ này vì sao mới vừa gặp mặt đã gây như vậy, cho tới giờ chưa từng gặp phải chuyện này, Tạ Loan bắt đầu cảm thấy đau đầu.
Thế nhưng rất nhanh, Tạ Loan phát hiện vấn đề làm mình càng đau đầu hơn vẫn còn ở phía sau, ấu tể cùng đại bảo bảo khác ở chung khá tốt, hai con Knox cùng tồn tại trong thế giới này mới chân chính làm Tạ Loan không biết nên làm thế nào.
Tạ Loan không thể coi nhẹ bên nào, bị kẹp giữa hai con Knox, Tạ Loan lần đầu tiên cảm nhận được nhân sinh thực khó khăn.
May mắn thời gian làm bánh kẹp của Tạ Loan chỉ kéo dài một khoảng ngắn mà thôi.
Lúc chiến hạm Gaia dừng lại ở Lạc Luân Tinh, hai con Knox này tựa hồ vì không muốn để Tạ Loan quá khó xử, song phương miễn cưỡng đạt thành hiệp nghị nào đó.
Vì thế lần đầu tiên Tạ Loan cảm nhận được cảm giác bị hai con Knox dùng đuôi quấn hông cùng một lúc, thực sự là không có cách nào nhúc nhích...
Có thể nói hết thảy quá trùng hợp, điểm đến của chiến hạm Gaia lần này vẫn là Lạc Luân Tinh, một lần nữa Tạ Loan đặt chân tới tinh cầu này.
Hai con Knox miễn cường sống chung hòa bình, cặp không hòa hợp nhất chính là cặp Kuvee lớn nhỏ, số còn lại thì ngược lại làm Tạ Loan bớt lo hơn rất nhiều.
Nhất là ấu tể Muka, vô luận là lớn hay nhỏ thì lúc ở bên cạnh Tạ Loan vẫn đều rất ngoan, một lớn một nhỏ ở chung rất tốt.
Lúc được Tạ Loan vỗ vỗ lên cánh tay, hai con Muka đồng thanh phát ra tiếng kêu trầm thấp.
Mà lúc Tạ Loan muốn sờ đầu, vì anh không đủ cao lớn, Nick lớn liền chủ động cúi đầu cho anh sờ.
"Cái tên Nick trong cổ ngữ tộc Sevilla có nghĩa là chào đời."
Lần trước chưa kịp nói chuyện này với đối phương, lần này Tạ Loan thực nghiêm túc nói với con Muka trưởng thành này, lúc nói anh đồng thời giơ tay xoa nhẹ phần đầu cúi thấp của đối phương.
"Mặc dù lúc Nick ra đời ta không có ở bên cạnh, thế nhưng ta rất mong đợi sự chào đời của con."
Phần mong đợi này không tới kịp thời, chỉ có thể bổ sung, thế nhưng nó tuyệt đối đủ phân lượng.
Hai con Muka không cần Tạ Loan dỗ dành, chỉ cần anh ở bên cạnh chúng sẽ thực ngoan, tiếp đó Tạ Loan nhìn thấy nhân ngư trưởng thành đi về phía mình.
Bất đồng với ấu tể nhân nhân tóc ngắn được thanh niên ôm trong lòng, con nhân ngư này có mái tóc vàng rất dài, tướng mạo xinh đẹp dị thường bất phân giới tính.
Từ đường nét gương mặt có thể dễ dàng nhận ra nhân ngư trưởng thành này cùng ấu tể nhân ngư trong lòng Tạ Loan rất giống nhau, nhất là cặp mắt xanh thẳm xinh đẹp, màu tóc vàng nhạt cùng vây tai băng lam.
Nếu muốn tìm ra điểm khác biệt lớn nhất thì đại khái chỉ có ký hiệu màu vàng trên trán, ký hiệu này chỉ có trên trán ấu tể nhân ngư, nhân ngư trưởng thành không có.
Thấy đối phương đi về phía mình, Tạ Loan chủ động vẫy vẫy tay, chờ nhân ngư tới bên cạnh mình, Tạ Loan vừa ôm ấu tể nhân ngư trong lòng vừa dành cánh tay còn lại để bán ôm đối phương.
Đối với Traver, trong ký ức nhìn thấy thanh niên ôm ấu tể nhân ngư cùng tận mắt nhìn thấy là hai chuyện rất khác biệt.
Được thanh niên ôm, nhân ngư có mái tóc dài giang tay ôm lại đối phương, khoảnh khắc chân thực chạm vào đối phương, rốt cuộc mới có cảm giác an toàn.
Hâm mộ 'chính mình' ở thế giới khác có thể đưa miếng vảy rụng đầu tiên cho thanh niên, càng hâm mộ tiểu nhân ngư có thể ca hát cho thanh niên nghe trong lễ Nesera, được đối phương khen ngợi, hâm mộ nhất là ấu tể nhân ngư có thể lớn lên trong sự yêu thương của thanh niên.
Mấy năm trước Traver cũng đưa vảy cho thanh niên, đó không phải miếng vảy rụng đầu tiên, thế nhưng thanh niên vẫn tiếp nhận, khi ấy nó thực sự rất vui sướng.
Không bao lâu, Tạ Loan nghe con nhân ngư trưởng thành trước mắt nói muốn hát cho mình nghe, Tạ Loan không chút nghĩ ngợi lập tức gật đầu.
"Đương nhiên là được rồi."
Tựa hồ còn muốn xác nhận gì đó, trước lúc hát, nhân ngư dùng âm thanh không lớn không nhỏ gọi thanh niên: "Mạt mạt."
"Ừm."
Tạ Loan rõ ràng đáp lại.
Ấu tể nhân ngư được Tạ Loan ôm trong lòng nhìn nhân ngư trưởng thành trước mặt, lại ngẩng đầu nhìn gia trưởng của mình, bé chớp chớp con ngươi xanh biếc, cũng dùng âm thanh non nớt gọi Tạ Loan.
"Mạt mạt~"
Lúc gọi bé còn vẫy vẫy vây đuôi nhẹ nhàng chụp vào người Tạ Loan.
Tạ Loan vuốt ve vây đuôi của ấu tể trong lòng, đồng thời biểu đạt yêu thương hôn một cái lên trán nhân ngư trưởng thành.
Qua một chốc, tiếng ca vang vọng khắp khu rừng nhỏ mà Tạ Loan đang ngồi.
Tiếng ca của tộc nhân ngư bình thường đều rất êm tai, thế nhưng tiếng ca này có thể nói là vạn người có một, không thể nghi ngờ là có sức mạnh làm người ta chìm chắm, rung động lòng người.
Tạ Loan dĩ nhiên cũng rung động, tình cảm truyền đạt trong tiếng ca cũng không khó hiểu, mặc dù con nhân ngư này đã trưởng thành, thế nhưng vẫn còn tình cảm ỷ lại của ấu tể với gia trưởng.
Lần trước không kịp hát cho đối phương nghe vẫn luôn là chuyện làm Traver hối hận, hiện giờ rốt cuộc cũng được bù lại, tiếng ca của nhân ngư lại càng trong trẻo hơn.
Ấu tể nhân ngư được Tạ Loan ôm trong lòng cũng mở to ánh mắt xanh thẳm lắng nghe, nghe một chút cũng mở miệng cất tiếng hát.
Tình cảm trong tiếng hát của hai nhân ngư rất nhất trí, mặc dù tiếng hát của ấu tể non hớt hơn nhân ngư trưởng thành một chút, thế nhưng đồng dạng cũng có năng lực rung động lòng người.
Tiếng hát hòa vào nhau, mọi người ở lân cận nghe thấy đều không khỏi dừng bước, lắng nghe tiếng hát êm tai tuyệt vời này.
Hôm nay có thể xem là một ngày bình ổn, hôm sau cũng ở khu rừng nhỏ này, Tạ Loan liền gặp chuyện làm mình đau đầu.
Hai con Kuvee lớn nhỏ giống như muốn tranh nhau biểu hiện mình rất lợi hại trước mặt Tạ Loan, không ai chịu nhường ai, hiện giờ đang so dị năng trước mặt anh.
"Chíp chíp!"
Bé chim béo vàng nhạt đứng dưới đất cố gắng đập cánh tạo ra cơn lốc mini cuốn vài chiếc lá dưới đất bay lên không trung vài vòng.
Sau khi làm xong chuyện này, bé chim béo ưỡn ngực, ánh mắt đen lúng liếng sáng ngời, hướng Tạ Loan kêu vài tiếng thanh thúy.
"Ừm, bảo bảo rất lợi hại."
Tạ Loan lập tức khen ngợi, hi vọng bé chim béo cao hứng là tốt rồi.
Thế nhưng nhỏ cao hứng nhưng lớn vẫn không cao hứng.
Cũng phải biểu hiện chính mình trước mặt thanh niên, nhìn nơi bé chim béo vừa tạo ra cơn lốc mini, người trẻ tuổi tóc vàng sậm hừ một tiếng, sau đó một trận gió lốc khổng lồ trực tiếp cuốn ngã toàn bộ khu rừng nhỏ.
Làm xong chuyện này, sau khi chứng minh mình càng lợi hại hơn bé chim bự lộ ra biểu cảm đắc ý, bé chim béo đứng dưới đất có chút ngẩn ngơ, thế nhưng sau khi phản ứng lại thì vẫn ưỡn ngực hướng đối phương kêu không ngừng.
"Chíp chíp chíp, chíp chíp...!"
Khóe mắt Tạ Loan co rút, thực bất đắc dĩ ôm bé chim béo ôm vào lòng vuốt ve, còn đối với con Kuvee trưởng thành đang đợi được khen ngợi, Tạ Loan quả thực khen ngợi, thế nhưng sau đó Tạ Loan vươn tay gõ nhẹ một cái lên trái đối phương: "Phá hư khu rừng như vậy là không đúng, sau này không thể làm vậy nữa."
Bị thanh niên dạy dỗ, con Kuvee này ngoan ngoãn gật đầu, mặc dù làm sai bị thanh niên la nhưng vừa nãy được khen ngợi vẫn làm nó rất vui sướng.
Khu rừng này phải trồng lại, biết mình làm sai, con Kuvee này ngoan ngoãn đi chọn cây con, thấy thái độ biết sai liền sửa đổi của đối phương, Tạ Loan quyết định tối nay sẽ làm pudding thưởng.
Nếu làm pudding thì không có khả năng chỉ làm một phần, Tạ Loan liền làm cho tất cả, buổi tối liền phân chia.
Trong biệt thự có một gian phòng đặc biệt dành cho ấu tể, vốn thời gian này nên để ấu tể ở trong phòng nghỉ ngơi, bởi vì ấu tể Vic không nhìn thấy nên Tạ Loan ôm bé nhiều một chút, để tránh bé hoảng sợ với hoàn cảnh xa lạ.
Lúc đưa bánh pudding tới cho Ein trưởng thành, Tạ Loan cũng ôm ấu tể Vic đi cùng, đối phương đang ở phòng khách, nhắm mắt ngồi trên sô pha, biểu cảm rất lạnh lùng.
Tạ Loan không bị biểu cảm của đối phương ảnh hưởng, anh đặt bánh xuống chiếc bàn nhỏ trước mặt đối phương, sau đó giống như trước kia, nhét chiếc muỗng vào tay đối phương.
"Uông ô."
Ngửi thấy hơi thở giống mình như đúc ở ngay bên cạnh, ấu tể Vic ở trong lòng Tạ Loan cảm thấy nghi hoặc, theo bản năng phát ra tiếng kêu với thanh niên đang ôm mình.
Tạ Loan xoa lông tơ trên lưng ấu tể, chuyện ấu tể có thể phát hiện, nam tử nhắm chặt hai mắt dĩ nhiên cũng phát hiện, cho dù không nhìn thấy nhưng nó biết 'chính mình' ở một thế giới khác đang ở trước mặt.
Ấu tể Vic ngửi hơi thở thanh niên, Tạ Loan đưa tay tới bên cạnh ấu tể để bé có thể ngửi lòng bàn tay mình, chờ ấu tể dừng lại, chuyển qua ngửi ngửi ngực anh, Tạ Loan mới để tay xuống.
Không nhìn thấy nhưng căn cứ theo thính giác nhạy bén bộc phát mấy năm gần đây, Ein có thể hiểu đại khái bên cạnh mình phát sinh chuyện gì.
Chính vì hiểu được ý nghĩa ngửi hơi thở trong tộc Vic, Ein lại càng hiểu được tình yêu cùng sự ỷ lại mà ấu tể Vic dành cho thanh niên này, ấu tể này nhất định rất được thanh niên yêu thương.
"Để lâu sẽ không ăn ngon."
Tạ Loan nói vậy, tầm mắt vô thức nhìn nam tử một chút.
Ấu tể Vic ở trong lòng Tạ Loan mở tròn mắt, thế nhưng Ein trưởng thành ở trước mặt thì anh chưa từng thấy đối phương mở mắt.
Tạ Loan vẫn luôn cảm thấy ánh mắt đối phương rất đẹp, cho dù không có ánh sáng thì vẫn đẹp, bởi vì ấu tể trong lòng anh chính là vậy.
Có một đôi mắt mất đi ánh sáng nhưng vẫn hết sức xinh đẹp.
Nói xong câu đó, kỳ thực Tạ Loan đã định rời đi, đối phương khác với Traver, không có ký ức liên quan.
Nếu quá quan tâm đối phương thì ngược lại rất kỳ quái, Tạ Loan vẫn quan tâm đối phương, thế nhưng dáng vẻ lạnh lùng của đối phương làm Tạ Loan cảm thấy nên tế nhị một chút.
Không thể biểu hiện quá thân cận, đối phương sẽ không thoải mái.
Tạ Loan nghĩ vậy, thế nhưng ngay lúc anh chuẩn bị xoay người rời đi, anh nhìn thấy người trước mắt chậm rãi mở mắt.
Trong suốt như hổ phách, mặc dù không có ánh sáng nhưng vẫn như cũ rất xinh đẹp.
Đối phương mở mắt đại biểu ý nghĩa gì, không đợi Tạ Loan nghĩ ra đáp án, Ein đã một lần nữa nhắm mắt lại, cũng không nói gì, chẳng qua cầm chiếc muỗng Tạ Loan đặt vào tay mình, từng ngụm từng ngụm ăn pudding.
Ngọt.
Không chỉ vị giác, cảm giác ngọt ngào này tựa hồ truyền tới tận trái tim, Ein thực xa lạ với cảm giác này.
Vừa nãy nó mở mắt ra vì muốn nhìn xem thanh niên nhân loại ở trước mắt có hình dáng gì, mặc dù tộc Vic không dùng tướng mạo để ghi nhớ một người, thế nhưng Ein vẫn muốn nhìn.
Bởi vì mắt không nhìn thấy, thế giới của nó không có ánh sáng tồn tại, thế nhưng thanh niên hệt như một loại ánh sáng đặc biệt, nó làm nháy mắt đó Ein có ảo giác nhìn thấy ánh sáng rực rỡ.
Đưa pudding cho Ein xong, trên tay Tạ Loan vẫn còn một phần cuối cùng, phần này dành cho hắc long trưởng thành bên thế giới này.
Nhắc tới thì sau khi tới nơi này, trừ bỏ hai con Muka, hai hắc long sống chung hòa hợp đến mức làm Tạ Loan bất ngờ, đây là tình huống Tạ Loan không nghĩ tới.
Tìm vài nơi có thể nhưng không tìm thấy người, Tạ Loan liền hỏi thăm binh lính thì biết hai hắc long lớn nhỏ đang ở hầm ngầm dưới đất.
Giờ này ở dưới hầm ngầm làm gì?
Tạ Loan có chút khó hiểu nhưng cũng không nghĩ nhiều, sau khi hỏi đường thì cầm bánh đi tới.
Hầm ngầm trong biệt thự ở thế giới này được Oni cải tạo thành bảo khố, sau khi xuống bậc thang, mở cửa ra Tạ Loan mới biết.
Bảo vật bên trong chất đống như núi, hắc long bảo bảo được hắc long thành niên đưa tới đây đã sớm chui vào một đống bảo vật lóng lánh rực rỡ, hiện giờ đang ngủ trên đống tiền vàng, thỉnh thoảng còn phát ra vài tiếng nói mớ.
"À, à~"
Nằm ngủ trên tài bảo đại khái làm hắc long bảo bảo cảm thấy rất hài lòng, ngay cả tiếng kêu lúc nói mớ cũng lộ rõ cao hứng, đôi cánh màu đen giang rộng ra hai bên.
Thấy cảnh này, Tạ Loan thực không biết nói gì cho phải, nghĩ tới khả năng hắc long bảo bảo khi tỉnh dậy thấy mình nằm trên đống tài bảo có lẽ sẽ rất vui sướng, Tạ Loan liền bỏ đi ý tưởng ôm bé về phòng ngủ.
Lần này là ngoại lệ, nhưng Tạ Loan vẫn cởi áo khoác ra lót bên dưới, để ấu long nằm trên áo thì sẽ mềm mại hơn một chút.
Làm xong chuyện này, Tạ Loan thở phào, đặt bánh pudding cố ý mang tới tới trước mặt hắc long đang dùng con ngươi kim sắc chăm chú nhìn mình.
Dáng vẻ nhân loại của hắc long trưởng thành này là một người phụ nữ trẻ tuổi, tướng mạo có thể nói là hết sức xinh đẹp, nhất là con ngươi kim sắc lóng lánh như mặt trời làm người ta không thể nào dời tầm mắt.
Đây là hắc long thành niên, không phải hắc long bảo bảo mà mình vẫn chăm sóc, đối mặt với Oni cùng Ngải Luân ở thế giới này, Tạ Loan kỳ thực có chút không biết nên dùng thái độ gì.
Một mặt muốn quan tâm, một mặt cảm thấy mình tỏ ra quan tâm thì đối phương sẽ không thoải mái.
Tạ Loan chỉ có thể cố gắng tìm thời điểm thích hợp để bày tỏ sự quan tâm cùng coi trọng của mình, nhìn trên người hắc long trước mặt không có ngoại thương, Tạ Loan cũng an tâm một chút.
Chỉ cần đối phương không để chính mình bị thương là tốt rồi.
"Lần trước... thật xin lỗi."
Có lẽ nên dùng ba chữ 'con sai rồi', thế nhưng chuyện đó cách nay cũng khá lâu rồi, Oni không xác định được đối phương có nhớ hay không.
Nghe đối phương nói vậy, Tạ Loan có chút kinh ngạc, qua một lát mới nghĩ tới có lẽ là chuyện anh giúp đối phương băng bó vết thương.
"Chuyện kia, không cần nói xin lỗi."
Bị ánh mắt kim sắc cơ hồ là độc nhất vô nhị nhìn, Tạ Loan cảm thấy hắc long trưởng thành này cũng không khác thì hắc long bảo bảo mình chăm sóc, rất nhanh liền ôn hòa đáp lại.
Xác nhận đối phương không hề khó chịu, Tạ Loan nâng tay xoa tóc hắc long trưởng thành trước mặt, mỉm cười nói: "Oni trưởng thành là một cô gái rất xinh đẹp."
Lúc hắc long ngoan ngoãn để anh xoa đầu, Tạ Loan lại ôn nhu bổ sung thêm một câu: "Nhất định sẽ có rất nhiều người thích Oni."
Lần đầu tiên có người nói như vậy, hắc long thành niên dùng con ngươi kim sắc chăm chú nhìn thanh niên nhân loại trước mắt, qua một lúc mới thấp giọng đáp: "Ừm."
Cuộc nói chuyện của hai người thực đơn giản nhưng lại vô cùng ấm áp, sau đó Tạ Loan trở về phòng của mình, cũng có nghĩa là anh chuẩn bị đối mặt với một chuyện cực kỳ đau đầu.
Nằm ở giữa giường, trên người Tạ Loan bị quấn hai chiếc đuôi bạc, mà hai chiếc đuôi này tựa hồ đang so tài với nhau, không chỉ vững vàng cố định Tạ Loan mà tựa hồ còn vô tình cố ý muốn kéo anh tới gần mình hơn.
Tạ Loan cảm thấy hiện giờ mình không phải bánh bẹp nữa mà trở thành con quay, nếu cứ để mặc hai người này tiếp tục thì đêm nay đừng hòng ngủ.
"Ngủ."
Mỗi tay đè lên một cái đuôi, mặc dù Tạ Loan không hề có sức đè chặt đuôi Knox trưởng thành, thế nhưng bị Tạ Loan đụng tới, cả hai chiếc đuôi lập tức an phận.
Hai con Knox dừng lại, Tạ Loan rốt cuộc có cơ hội chìm vào giấc ngủ, không lâu sau, tiếng hít thở thuộc về thanh niên ở trong phòng trở nên nhẹ nhàng.
Giống như soi gương, hai con Knox có tóc bạch kim mắt xanh nhạt lãnh đạm liếc nhìn đối phương một cái, biểu cảm không biến sắc.
Giấc mộng này... lúc nào mới tỉnh lại.
...
-Toàn Văn Hoàn-
[14.8.2018 - 29.11.2018 Cáo Khìn]