[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Hiệp Hội Bảo Dưỡng Ấu Tể - Tửu Hĩ
55.56.57
55.56.57
Hiệp Hội Bảo Dưỡng Ấu Tể [55] Ngày Thứ Năm Mươi Lăm Làm Bảo Mẫu
******
Lơ đãng liếc nhìn chiếc đuôi bạc đột nhiên nhích tới trước mặt mình, phản ứng của Tạ Loan có chút chậm, chầm chậm chuyển tầm mắt lên chiếc đuôi lạnh như băng kia.
Rốt cuộc có sờ không...
Tạ Loan sờ.
Trước khi hồi phục tinh thần, tay Tạ Loan đã đặt lên trên chiếc đuôi kia, còn sờ sờ hai cái.
Cảm xúc lạnh buốt, chiếc đuôi phủ kín vảy bạc tràn đầy tính công kích này chính là một thứ vũ khí nguy hiểm mà các chủng tốc khác rất kiêng kỵ.
Thế nhưng lúc này chiếc đuôi lại vô cùng dịu ngoan, cơ hồ là thu hồi tất cả tính công kích, an phận để thanh niên sờ, đồng thời phần chóp đuôi còn hơi vểnh lên.
Muốn hỏi Tạ Loan vì sao lại sờ thì ngay cả bản thân anh cũng không nói được lý do.
Chỉ có thể nói lúc chiếc đuôi kia chuyển tới bên cạnh, lộ rõ ý tứ cho anh sờ, Tạ Loan liền vô thức vươn tay tới.
Bị chạm vào đuôi Knox hơi híp mắt, con ngươi xanh nhạt chiếu bóng ngược của thanh niên, nó an tĩnh chăm chú quan sát mỗi động tác của thanh niên.
Sờ sờ hai cái, Tạ Loan liền phản ứng được, lập tức dừng lại động tác.
Muốn cho thanh niên sờ nên Ya Yi mới đưa đuôi qua, mà hiện giờ thanh niên không sờ nữa, con Knox này liền chuyển cái đuôi ra sau người.
"So với hình thái ấu tể lớn hơn một chút."
Ho khan một tiếng, Tạ Loan dời tầm mắt về phía sừng Knox nói.
So với hai chiếc sừng bé xíu ở hình thái ấu tể, chiếc sừng ở hình thái trưởng thành rõ ràng cũng lớn hơn, lúc bé có thể nói là xinh xắn đáng yêu, thế nhưng hình dáng lúc lớn thì có thể dùng từ đẹp để hình dung.
"Ừm."
Cảm nhận được tầm mắt, đoán là thanh niên còn muốn sờ sừng mình, lúc đáp lại Ya Yi đồng thời cúi thấp đầu mình hơn.
Nhìn thấy con Knox này lại chủ động cúi thấp đầu với mình, nhìn chiếc sừng xinh đẹp trên đầu đối phương, vị trí chấn động vừa nãy trong lòng tựa hồ lại bị huých thêm một cái.
Cảm giác thực kỳ quái.
Tạ Loan muốn nghĩ xem cảm giác đó là gì, thế nhưng cả hai lần đều chỉ lóe lên trong tích tắc, nhanh tới mức không thể nắm bắt.
Giống như anh là con lật đật vậy, có thứ gì đó huých anh hai cái, mặc dù không thể đẩy ngã nhưng lại làm cả người anh dao động lắc lư.
"Trước kia hình thái trưởng thành đâu có hai cái sừng này?"
Dù sao thì trước kia đối phương chưa từng lộ ra, Tạ Loan không nhìn thấy nên theo bản năng nghĩ là vậy.
"Nó không có tác dụng."
Ya Yi dùng giọng điệu thực bình tĩnh nói ra năm chữ này, âm thanh rất trầm thấp, hệt như không phải phát ra từ con người vậy.
Bởi vì không có tác dụng nên chiếc sừng vẫn luôn bị ẩn đi, không cần thiết phải hiện ra.
Thế nhưng nhìn thanh niên trước mặt, Ya Yi bổ sung thêm một câu: "Bây giờ hữu dụng."
Thanh niên muốn nhìn, nên hữu dụng.
Nghe thấy hai câu này, Tạ Loan hơi nhíu mày, từ góc độ của anh có thể hiểu được ý đối phương, vì thế khó tránh có chút xúc động.
Bởi vì cảm thấy anh muốn nhìn nên cố ý lộ ra cho anh nhìn, vì cảm thấy anh muốn sờ nên đuôi cũng đưa qua cho anh sờ.
Đều là phương thức trực tiếp nhưng Tạ Loan lại cảm thấy con Knox trước mắt thực đáng yêu, vì thế lại đưa tay xoa mái tóc bạch kim của đối phương.
Sờ sờ mái tóc mềm mượt của đối phương, Tạ Loan liếc mắt nhìn xấp hồ sơ lý lịch thật dày trên bàn, cảm thấy mình nên bắt đầu làm việc.
Không đợi anh nói gì, Tạ Loan chỉ vừa cầm lấy hồ sơ, Knox trưởng thành vốn đứng bên cạnh lập tức biến về hình thái ấu tể một lần nữa vùi mình trên đùi anh.
Vo tròn thân thể kề sát người anh, ấu tể Knox thực dịu ngoan nằm trên đùi, từ cổ họng phát ra tiếng gừ gừ trầm thấp.
Nghe thấy âm thanh này, lúc xem xét hồ sơ lý lịch, Tạ Loan vươn một tay xoa sống lưng Knox, sau đó anh nghe thấy tiếng gừ gừ kia lại càng rõ ràng hơn.
Xem hồ sơ lý lịch là chuyện không hề thú vị chút nào, sau khi nghiêm túc xem qua một lượt, Tạ Loan đặt qua một bên, sau đó gối đầu lên cánh tay, nằm lên bàn định nhắm mắt nghỉ ngơi một chút.
Phỏng vấn nửa ngày rồi xem hồ sơ nửa ngày, hôm nay Tạ Loan quả thực có chút mệt mỏi.
Đang nhắm mắt nghỉ ngơi thì vô thức ngủ quên mất, hô hấp Tạ Loan dần dần trở nên bình ổn, mà ấu tể Knox đang vùi mình trong lòng anh khẽ giật giật lỗ tai, một lần nữa biến về hình thái trưởng thành.
Bế bổng thanh niên lên, Ya Yi dùng đuôi mình quấn ngang eo thanh niên, sau đó ôm anh về phòng ký túc xá ngủ.
Lúc tỉnh lại phát hiện mình nằm trên giường, Tạ Loan có chút sửng sốt, thế nhưng nhìn con Knox đang làm ổ trên gối đầu bên cạnh nhìn mình chăm chú, Tạ Loan lập tức hiểu ra nguyên nhân.
Sau khi cùng Hạ Kỳ xác nhận vài người không có vấn đề, hôm sau Tạ Loan liền gặp năm nhân viên mới này.
Năm người này Tạ Loan đều đã xét duyệt nhân phẩm trong lúc phỏng vấn, mà phản ứng của bọn họ khi biết trong phân hội có ấu tể Knox cùng Muka cũng không làm Tạ Loan thất vọng.
Có khiếp sợ có kinh ngạc nhưng hoàn toàn không có bài xích.
...
"Có vấn đề gì không?"
Thấy biểu cảm Chris có chút khó xử, đối phương là chuyên gia dinh dưỡng, mấy hôm nay đang lên công thức bữa ăn dinh dưỡng cho ấu tể trong phân hội.
"Là chuyện về ấu tể Muka, tôi không biết ấu tể chủng tộc này thích mùi vị thế nào, định hỏi ý kiến của cậu..."
Chris có chút lúng túng sờ sờ mũi.
Yêu cầu quan trọng nhất trong việc điều chế bữa ăn dinh dưỡng cho ấu tể chính là phải căn cứ vào khẩu vị yêu thích của ấu tể, mỗi chủng tộc đều có yêu thích bất đồng, đây là tri thức căn bản của chuyên gia dinh dưỡng.
Thế nhưng đối với ấu tể Muka, Chris quả thực không hiểu biết.
Thực sự thì trong tinh tế có rất ít phân hội chịu bảo dưỡng ấu tể Muka, mà chương trình học của chuyên gia dinh dưỡng bọn họ cũng không có kiến thức về chủng tộc này.
"Ngọt đi."
Không tới một giây, Tạ Loan đã đưa ra đáp án.
"Nick thích ăn ngọt."
Sờ cánh tay sắc bén của ấu tể Muka vừa tiến tới gần mình, chống lại ánh mắt đỏ ngầu của bé, Tạ Loan chầm chậm nói.
Nhớ tới lần đầu tiên gặp ấu tể Muka, anh từng đút cho bé một viên kẹo sữa, khi đó biểu hiện của bé rõ ràng rất cao hứng.
Khi đó ấu tể này hệt như một bé ngoan củng anh một cái, mặc dù lực đạo quá lớn làm anh ngã nhào nhưng anh hiểu, ấu tể này kỳ thực rất ngoan.
Nghe thanh niên gọi tên mình, ấu tể Muka dáng người khổng lồ cúi thấp đầu, cẩn thận củng nhẹ Tạ Loan một cái, từ trong cổ họng phát ra tiếng kêu trầm thấp.
"Được rồi."
Chris có chút sững sờ nhìn một màn này, thật lâu sau mới đáp lại.
Muka là chủng tộc rất hung hãn dã man, đó là tri thức phổ biến.
Cho dù là ấu tể thì ấu tể Muka cũng không thể nào nhu thuận ngoan ngoãn như vậy, thế nhưng tình cảnh trước mắt đã hoàn toàn phá vỡ nhận thức này trong lòng Chris.
Ấu tể Muka này thoạt nhìn rất ngoan, mặc dù dáng vẻ nguy hiểm tràn đầy tính công kích nhưng không thể không phủ nhận ấu tể này rất hiểu chuyện, lúc đối mặt với thanh niên hệt như một bé ngoan nghe lời gia trưởng.
Không thể ôm trọn cơ thể ấu tể Muka, thế nhưng Tạ Loan vẫn giang rộng tay, cố gắng cho bé một cái ôm.
Được thanh niên ôm, ấu tể Muka nghiêng đầu, con ngươi đỏ ngầu co rút, lại một lần nữa phát ra tiếng kêu trầm thấp biểu đạt mình rất cao hứng.
...
Thời gian nhanh chóng trôi qua, lúc phân hội Vân Bảo đang tuyển dụng nhân viên mới thì tới kỳ nộp đơn xin sát hạch, nửa tháng sau khi thành công nộp đơn, Hạ Kỳ nhận được thông báo thời gian tiến hành sát hạch.
...
"Trong tuần này sẽ có nhân viên hiệp hội tới sát hạch, hi vọng lần này phân hội mình có được thành tích tốt."
Đứng ngồi không yên, Hạ Kỳ từ trên ghế bật dậy, biểu cảm lộ rõ khẩn trương.
Trong cuộc họp nhân viên, Hạ Kỳ căn nhặn những kinh nghiệm mình tìm hiểu được ở trên tinh mạng nói cho tất cả nhân viên trong phân hội.
"Đã nghe nhiều lần lắm rồi a Tiểu Kỳ."
Zarard cầm ly nước trên bàn, có chút bất đắc dĩ nói.
Hạ Kỳ nghẹn lời, một lúc sau mới nói: "Đúng rồi, giáo viên chiến đấu cũng phải tiếp nhận sát hạch đấy, ông nhớ cạo râu đấy, chú ý hình tượng!"
Suýt chút nữa đã phun ngụm nước vừa uống ra ngoài, Zarard há miệng, thật lâu vẫn không thể phát ra âm thanh.
Ông cũng bị sát hạch à? ?
Cho dù là người mới nhưng thanh viên Tinh Minh không nhận ra ông chỉ sợ không có bao nhiêu người...
.*.
Hiệp Hội Bảo Dưỡng Ấu Tể [56] Ngày Thứ Năm Mươi Sáu Làm Bảo Mẫu
*******
Không phải Zarard tự cao tự đại, chỉ là người mới gia nhập Tinh Minh phải tiếp nhận khóa học giáo dục tư tưởng để càng hiểu biết sâu hơn về Tinh Minh.
Mà trong khóa học này, những vị tiền bối sẽ tâng bốc...
à không, là tán dương những nhân vật có đóng góp kiệt suất cho Tinh Minh.
Ông vừa vặn chính là một trong số đó.
Thế nên trừ phi là người không nghiêm túc nghe giảng, bằng không chỉ cần là thành viên của Tinh Minh thì khẳng định không có ai không nhận ra ông.
Thấy Zarard nhăn nhăn nhó nhó sau khi nghe mình nói như vậy, Hạ Kỳ nhịn không được bật cười, vừa cười vừa nói: "Đừng sợ, người Tinh Minh phái tới không ăn thịt ông đâu mà sợ."
Sau đó Hạ Kỳ còn tiến tới vỗ vỗ vai đối phương như trấn an, thành khẩn nói: "Trong tuần này sẽ tới, chỉ cần mấy ngày này ông chăm chỉ chỉnh lý bản thân một chút là ổn thôi."
Zarard: "..."
Người đàn ông có râu thì có sao đâu chứ!
Sờ sờ râu lỉa chỉa trên cằm mình, Zarard cự tuyệt thừa nhận vì mình quá lười nên mới để râu.
Làm nhân viên trong phân hội bảo dưỡng ấu tể này nửa năm, trải qua khoảng thời gian được Tạ Loan dùng tinh thần lực khai thông, dị năng của Zarard đã khôi phục phân nửa.
Mặc dù cách hiệp nghị ban đầu đã rất gần nhưng càng ngày Zarard càng cảm thấy cuộc sống hiện giờ kỳ thực cũng không có gì không tốt.
Tinh tế bây giờ đã tiến vào thời kỳ hòa bình, suốt mấy năm qua không hề phát sinh chiến tranh lớn, ngay cả chiến tranh quy mô nhỏ cũng hiếm khi xuất hiện, có thể nói thế cục giữa các chủng tộc vô cùng ổn định.
Cộng thêm quân đội Tinh Minh phát huy rất tốt, Zarard tin tưởng thời kỳ hòa bình này có thể duy trì rất lâu dài, tất cả chủng tộc trên tinh tế có thể nghênh đón kỷ nguyên phồn vinh hoàng kim.
Nếu vậy, Zarard cảm thấy mình cũng không cần thiết quay về Tinh Minh phục chức.
Ban đầu lúc ông chủ động giải ngũ về hưu, nhóm cao tầng Tinh Minh đều hi vọng ông có thể lưu lại, nhưng níu kéo không có hiệu quả thì hứa hẹn sau khi ông khôi phục dị năng có thể phục chức bất kỳ lúc nào.
Trong mắt cao tầng Tinh Minh, cho dù Zarard không có dị năng, chỉ dựa vào kinh nghiệm chiến đấu của ông vẫn có thể phát huy tác dụng rất lớn trong quân đội, hơn nữa cũng có thể xem là trụ cột tinh thần vô cùng quan trọng.
Thế nhưng khi ấy vì mất đi dị năng mà mất hết ý chí, Zarard không chấp nhận sự thật này, dứt khoát rời đi.
Sa sút chán nản suốt hai năm, Zarard không ngừng tìm kiếm phương pháp để mình khôi phục dị năng, rốt cuộc ông quả thực đã tìm được, gia nhập phân hội Vân Bảo chính là một bước ngoặt rất lớn trong cuộc đời ông.
Chẳng qua trong khoảng thời gian nửa năm làm việc ở đây, tâm tình Zarard cũng phát sinh biến hóa, có cảm giác tâm tính trở thành cán bộ kỳ cựu.
Hiện giờ, mỗi ngày ông dạy nhóm ấu tể học trụ cột chiến đấu, cuộc sống rất nhàn nhã.
Không cần phải chú ý hình tượng như lúc còn trong quân đội, chỉ cần có thể gặp người là được.
Nhăn nhó một hồi, Zarard dứt khoát không nghĩ nữa.
Tới thì tới.
Thấy tâm tình Zarard chuyển biến tốt hơn, Hạ Kỳ gật gù: "Ừm, không sợ là tốt rồi, tới khi đó nhớ biểu hiện tốt nha."
Khóe mắt co rút, Zarard thuận miệng đáp một tiếng.
Thật ra thì Zarard rất muốn nói, nếu sợ thì chỉ sợ đám kia sợ ông, làm gì đến phiên ông sợ chứ.
Thế nhưng lời này thực sự khó nói ra miệng, Zarard chỉ có thể nhịn.
Chuyện gì tới rồi sẽ tới, trong sự chờ đợi của mọi người trong phân hội, ba ngày sau, nhân viên sát hạch của Tinh Minh đã tới Tinh cầu Gaia.
Nhân viên tiến hành sát hạch phân hội bảo dưỡng ấu tể cố định là một đội năm người, để đảm bảo độ công bằng trong quá trình sát hạch, số điểm cuối cùng là số điểm tính trung bình từ điểm của năm người.
Năm nhân viên thống nhất mặc đồng phục Tinh Minh, theo người đứng đầu, vô cùng kỷ luật tiến vào phân hội Vân Bảo.
Trong quá trình sát hạch, bước đầu tiên là kiểm tra trang thiết bị trong phân hội, hoàn cảnh sinh hoạt và học tập, phần này chiếm số điểm rất lớn.
Đi vào cửa có thể nhìn thấy hoàn cảnh toàn thể phân hội, mặc dù không có suối phun hay tượng đài trang trí này nọ nhưng những luống hoa hai bên đường được cắt tỉa tỉ mỉ thành những hình dáng đặc biệt, thoạt nhìn rất có cảm giác nghệ thuật.
"Mời đi bên này."
Chờ nhân viên sát hạch quan sát xong hoàn cảnh bên ngoài, Hạ Kỳ mới lên tiếng dẫn đường tiến vào phòng sinh hoạt cùng đại dương mô phỏng.
Nhân viên đứng đầu gật đầu, biểu cảm nghiêm nghị máy móc.
Nhân viên các phân hội thường rất ân cần với bọn họ, sớm đã quen với thái độ này nên nhóm nhân viên sát hạch cũng không quá để ý.
So với những phân hội đã sát hạch trước đó, kiến trúc cùng thiết bị của phân hội này tương đối ít, nhưng những thứ cần thiết vẫn có đầy đủ, vì thế nhân viên chỉ chấm là đạt yêu cầu, không thêm điểm.
Tiến vào phòng sinh hoạt, nhóm nhân viên sát hạch có chút bất ngờ với hoàn cảnh bên trong.
Từ bên ngoài, bọn họ không ngờ phòng sinh hoạt này lại được thiết kế tiêu chuẩn như vậy, so với những phân hội hàng đầu không hề thua kém.
Quan sát phòng sinh hoạt xong, nhóm sát hạch chuyển qua đại dương mô phỏng rồi một lần nữa quay về phòng sinh hoạt, tiến hành sát hạch trạng thái sinh hoạt của ấu tể.
Ấu tể sinh hoạt thế nào cũng là trọng điểm sát hạch, từ biểu hiện của ấu tể có thể dễ dàng nhìn ra điểm này.
Lúc nãy nhìn thấy ấu tể Muka dáng người khổng lồ trong phòng sinh hoạt, nhóm sát hạch đã trợn mắt há hốc, hiện giờ quay lại nhìn lại lần nữa, trong lòng vẫn có chút khó tin.
"Sao lại lựa chọn thu dưỡng ấu tể Muka?"
Một nhân viên sát hạch hỏi Tạ Loan.
Không phải anh có ý kiến với chủng tộc Muka, chẳng qua trước đó chưa từng nhìn thấy phân hội nào bảo dưỡng ấu tể của chủng tộc này nên trong tiềm thức cũng nhận định là ấu tể Muka không cần bảo dưỡng.
Đó là một chủng tộc hung mãnh cường hãn, ngay cả ấu tể cũng vậy, không yếu ớt như những chủng tộc khác cần người lớn phải cẩn thận chăm sóc, chúng có thể tự chăm lo cho mình.
Nghe vậy, Tạ Loan có chút nhíu mày, biết rõ quan niệm phổ biến về chủng tộc Muka, anh biết rõ không thể trách đối phương nói ra những lời này.
"Đây cũng là một ấu tể."
Không giải thích nhiều, Tạ Loan chỉ dùng giọng điệu trần thuật nói ra những lời này.
Đồng dạng cũng cần bảo dưỡng chăm sóc, đồng dạng cũng nên được đối đãi ôn nhu, ấu tể Muka được đối đãi ôn nhu cũng biểu hiện rất hiểu chuyện, không hung bạo nhưng nhiều người tưởng.
Sự thực có tính thuyết phục lớn hơn ngôn ngữ, Tạ Loan giang hai tay với ấu tể Muka đang an tĩnh nhìn mình ở bên kia, ôn hòa gọi tên bé: "Nick."
Ấu tể Muka được gọi tên lập tức di chuyển tới gần thanh niên, sau đó cúi đầu nhẹ nhàng củng ngực thanh niên một cái, đồng thời phát ra tiếng kêu trầm thấp.
Lần đầu tiên thấy tình cảnh này, nhóm khảo hạch đồng loạt sửng sốt, bọn họ không thể phản bác, ấu tể Muka này thoạt nhìn... thực sự giống như một ấu tể cần người lớn chăm sóc yêu thương.
Ấu tể Muka này thoạt nhìn được phân hội chăm sóc rất tốt, những ấu tể khác cũng vậy.
Ít nhất thì dáng vẻ của chúng đều tràn đầy sức sống, dáng người mũm mĩm tròn vo, da lông sáng mượt, có thể thấy là kết quả tỉ mỉ chăm sóc của bảo mẫu.
Trạng thái sinh hoạt của ấu tể rất tốt, căn cứ theo tình cảnh trước mắt, nhóm khảo hạch có thể đưa ra phán đoán này.
Như vậy kế tiếp chính là sát hạch nhân viên phân hội.
Phân hội chỉ có hai bảo mẫu cấp B, có thể xem là mức trung bình, đủ để đạt tiêu chuẩn mà thôi.
Nhân viên hậu cần cũng y tế cũng có, còn có một chuyên gia sinh dưỡng, số lượng nhân viên có thể xem là hoàn thiện.
Trong nhóm nhân viên thì bảo mẫu cùng giáo viên chiến đấu chiếm điểm nhiều nhất, hai vị trí này có thể xem là bộ mặt của phân hội, là điều kiện chủ chốt mà gia trưởng quyết định chọn lựa phân hội.
"Phân hội không có giáo viên chiến đấu à?"
Sát hạch xong tất cả nhân viên trong phòng vẫn không thấy ai là giáo viên chiến đấu, nhân viên sát hạch nhịn không được hỏi.
Hạ Kỳ vui vẻ nói: "Ông ấy tới ngay thôi, để tôi đi thúc giục một chút."
Vừa nay nói đi chỉnh lý một chút sẽ tới ngay, Hạ Kỳ cũng không hiểu Zarard làm gì mà lâu như vậy, chẳng lẽ muốn chải một kiểu tóc đặc biệt?
Nghe Hạ Kỳ nói vậy, nhóm sát hạch liền ở tại chỗ chờ đợi, ngay lúc Hạ Kỳ chuẩn bị chạy đi hối thúc, người nọ đã xuất hiện.
Dây dưa lề mề chầm chậm từ ngoài cửa đi vào, Zarard không chút biểu cảm đi tới trước mặt nhóm nhân viên sát hạch, ngoại từ ánh mắt có chút dao động thì dáng vẻ đặc biệt nghiêm túc.
Thấy rõ người vừa tiến vào, toàn bộ nhân viên sát hạch chìm vào trạng thái câm lặng, biểu cảm sửng sốt, đồng loạt trợn tròn mắt.
"Za...
Zarard tướng quân.....? !"
Không biết là người nào nói ra từ này, lúc này không chỉ nhóm sát hạch, đám nhân viên phân hội Vân Bảo cũng sửng sốt theo.
.*.
Hiệp Hội Bảo Dưỡng Ấu Tể [57] Ngày Thứ Năm Mươi Bảy Làm Bảo Mẫu
*******
Trát...Trát tướng quân nào vậy?
Mọi người đeo dấu chấm hỏi đầy mặt nhìn nhóm nhân viên sát hạch cũng đang sửng sốt, sau đó miễn cưỡng tự hỏi tự đáp.
A, Zarard tướng quân.
Tình cảnh thoáng chốc chìm vào bầu không khí an tĩnh kỳ dị, lặng ngắt như tờ, tựa hồ ngay cả cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy, mà biểu cảm trên măt mọi người thì có chút cứng ngắc.
Mà Zarard có thể xem là tiêu điểm toàn trường, suốt mấy ngày nay bị bức ép phải cạo râu sạch sẽ vẫn tiếp tục dao động ánh mắt, hoàn toàn không cố định trên bất kỳ người nào.
Thực ra thì Zarard muốn rời đi.... không, thực ra thì ông căn bản không nghĩ ra vì sao mình phải đứng ở đây? ?
Trong lòng suy nghĩ lung tung, Zarard xụ mặt đứng tại chỗ, biểu cảm nghiêm nghị, tư thế đứng của quân nhân tiêu chuẩn, trong mắt nhóm nhân viên sát hạch thì rất có phong độ trang nghiêm của thượng tướng Tinh Minh.
Thế nhưng bộ dáng này trong mắt nhóm nhân viên phân hội Vân Bảo thì khá vi diệu.
Nhất là đối với Hạ Kỳ, biểu cảm của cô lúc này giống như ảo tưởng vỡ nát, cả người suy sụp.
Đối với biểu hiện của Hạ Kỳ, Tạ Loan kỳ thực có thể hiểu được.
Anh nhớ rõ mình từng nghe đối phương nói mình là fan hâm mộ của Zarard Tướng quân, còn nói vị tướng quân này là vị đại anh hùng mà cô đặc biệt sùng bái...
Nhớ tới hình tượng râu ria xồm xoàm của đối phương lúc mới tới, tâm tình Tạ Loan cũng có chút phức tạp, nghĩ thế nào cũng có cảm giác không chân thật.
Tướng quân Tinh Minh ở phân hội bọn họ làm bảo vệ gác cổng... không phải, làm giáo viên chiến đấu? ?
Phản ứng của những người khác tuy tốt hơn Hạ Kỳ nhưng cũng không khác với bị sét đánh là bao, mắt trố ra, biểu cảm mờ mịt nhìn Zarard.
Không rõ là bị kích thích ít hơn hay sao, người phá vỡ không khí yên tĩnh dị thường này chính là nhân viên đứng đầu trong nhóm sát hạch, người nọ nghiêm chỉnh chào người đàn ông trung niên trước mặt, sau đó cẩn thận hỏi: "Tướng quân, ngài là giáo viên chiến đấu của phân hội bảo dưỡng ấu tể này sao?"
Phân hội này rốt cuộc có lai lịch gì vậy? !
Lúc này trong lòng đám nhân viên sát hạch chỉ có suy nghĩ này.
Bọn họ không biết nên suy nghĩ thế nào, một đại nhân vật chỉ cần dậm chân một cái đã làm toàn bộ nhân vật cao tầng trong quân đội Tinh Minh phải run rẩy thế mà lại lại xuất hiện ở một phân hội không tiếng tăm thế này.
"Ừm."
Zarard đáp, đồng thời ông cũng cảm nhận được ánh mắt vi diệu của đồng nghiệp trong phân hội, nhất thời có chút lo lắng nhưng ngoài mặt vẫn duy trì biểu cảm nghiêm nghị.
Nhận được câu trả lời chính xác, ánh mắt nhóm nhân viên sát hạch nhìn nhân viên trong phân hội Vân Bảo nhất thời trở nên khác biệt.
Bọn họ vốn cũng không xem thường phân hội này, lúc sát hạch vẫn luôn dùng thái độ khách quan, hoàn toàn không soi mói chê trách gì cả.
Thế nhưng hiện giờ đại nhân vật như vậy xuất hiện, bọn họ dù sao cũng phải nể mặt một chút.
Nếu thái độ không tốt, lỡ như sau khi bọn họ sát hạch xong, đối phương lại tìm tâm phúc hoặc bộ hạ cũ ở Tinh Minh nói chuyện thì không phải bọn họ lĩnh đủ sao...
Với lại, cũng không biết bao giờ vị thượng tướng này sẽ quay về quân đội Tinh Minh phục chức.
Thái độ của cao tầng Tinh Minh đối với vị tướng quân chiến công hiển hách này thế nào, người có mắt trong Tinh Minh đều biết, chuyện cao tầng muốn níu giữ tướng quân lại sớm đã lan truyền khắp Tinh Minh.
Thái độ thả lỏng hơn, biểu hiện cũng tương đối ân cần, bọn họ không rõ tính khí của vị thượng tướng Tinh Minh ở trước mắt thế nào, nói chuyện dĩ nhiên phải cẩn thận hơn.
"Dựa theo quy định, giáo viên chiến đấu cũng phải sát hạch nên phải làm phiền tướng quân ngài phối hợp một chút..."
Mói xong câu đó, nhân viên sát hạch lập tức uyển chuyển nói: "Dĩ nhiên chúng tôi tuyệt đối tin tưởng năng lực của ngài, khẳng định là có thể thêm điểm."
Thấy nhóm sát hạch khách khí như vậy, hoặc đúng hơn là nơm nớp lo sợ, nhóm nhân viên phân hội cơ bản là ngây ngốc, bọn họ bị đả kích quá lớn.
"Có thể thêm bao nhiêu điểm?"
Zarard hỏi thẳng.
Đã tính toán sau này sẽ trải qua cuộc sống cán bộ kỳ cựu trong phân hội Vân Bảo, hiện giờ vừa nghe thấy được thêm điểm, là chuyện có lợi cho phân hội, Zarard cảm thấy mình nên biểu hiện một chút.
Nhóm sát hạch: "..."
Nhân viên nói chuyện vừa nãy hoàn toàn câm nín, trán ứa mồ hôi.
Vấn đề này bảo anh làm sao trả lời!
Nghẹn một hồi, nhân viên này rốt cuộc nghĩ ra một đáp án không sợ đắc tội đối phương: "Người được điểm cao nhất trong ghi chép là 137 điểm, ngài nhất định sẽ được điểm cao hơn."
Đường đường là thượng tướng Tinh Minh, tướng quân duy nhất được nhận huy chương quân sự tối cao, phá bỏ kỷ lục của hạng mục này cũng không quá đáng, cho dù là ai thì cũng tâm phục khẩu phục.
Mặc dù cũng hiểu được nhưng mọi người trong phân hội Vân Bảo đều có cảm giác đi cửa sau, tâm tình này hệt như ngồi xe qua núi vậy, sướng tới khó tả.
Hoàn toàn không ý thức được câu hỏi của mình đã làm khó nhóm sát hạch, nghe xong câu trả lời Zarard gật đầu, thầm nghĩ, vậy thì mình có thể xem là lập công cho phân hội rồi.
Có quy củ thì nhất định phải tuân theo, Zarard là một quân nhân... mặc dù bây giờ đã không phải nhưng ông cũng không thích phá bỏ quy tắc, vì thế nhất định phải hoàn thành sát hạch.
Thật ra cũng chỉ là giảng bài trước mặt bọn họ mà thôi, dẫn ấu tể ra ngoài sân, Zarard bắt đầu dạy ấu tể trụ cột chiến đấu.
Trước mắt trong phân hội chỉ có ấu tể nhân ngư kích phát dị năng, vì đáp ứng điều kiện sát hạch, Tạ Loan ôm tiểu nhân ngư ra khỏi ao, tiến ra ngoài sân để Zarard dạy bé vận dụng dị năng.
Nhóm sát hạch nghiêm túc ghi chép, dù sao thì hạng mục này chắn chắn sẽ nhận được đánh giá cấp S.
Nói cơ bản thì chính là trọn điểm, còn cụ thể tăng thêm bao nhiêu điểm thì sau này bọn họ sẽ tỉ mỉ cân nhắc.
Sau khi hoàn thành toàn bộ hạng mục sát hạch, kết thúc chuyến sát hạch lần này, nhóm sát hạch khách khí rời đi.
Cả quá trình thái độ tốt tới không thể tốt hơn được nữa, cứ hệt như bọn họ không phải nhân viên sát hạch mà là người bị sát hạch vậy.
Sau khi bọn họ đi rồi, mọi người trong phân hội Vân Bảo bắt đầu giải quyết vấn đề nội bồ, trừ bỏ Zarard, mọi người đều im lặng nhìn chằm chằm ông.
"Ông...
ông thực sự là Zarard tướng quân, đại anh hùng đã giải ngũ sao?"
Dáng vẻ Hạ Kỳ vẫn chưa tỉnh hồn, cô chỉ mới vừa thoát khỏi cảm giác ảo tưởng vỡ nát, đến bây giờ vẫn không nhịn được muốn chính miệng đối phương xác nhận.
Zarard tướng quân là đại anh hùng vì nền hòa bình tinh tế đã đóng góp rất lớn, trong lòng Hạ Kỳ, một đại anh hùng như vậy nhất định phải có dáng vẽ uy vũ bất phàm, thoạt nhìn sẽ rất uy nghiêm.
Thế nhưng sự thật lại có chút tàn khốc.
Uy vũ bất phàm ---- râu ria xồm xoàm.
Đặc biệt uy nghiêm ---- lôi thôi lếch thếch.
Nghĩ đến lần này đối phương chịu cạo râu là thành quả mình lải nhải hối thúc suốt vài ngày, Hạ Kỳ cảm thấy ảo tưởng trong lòng mình loảng xoảng rơi vỡ đầy đất.
Đón nhận ánh mắt đối phương, Zarard không hiểu sao có chút chột dạ, nhưng vẫn gật đầu thừa nhận.
Trong phân hội mình có một tướng quân Tinh Minh!
Những người khác trong phân hội mặc dù không kính ngưỡng sùng bái như Hạ Kỳ nhưng đột nhiên biết đối phương là nhân vật lớn cũng khó tránh có chút lúng túng không biết làm sao.
Muốn bọn họ lập tức chuyển thành khách khí cung kính?
Làm đồng nghiệp lâu như vậy, hiện giờ bọn họ không có cảm giác đối mặt với nhân vật lớn.
Thế nhưng bảo bọn họ tiếp tục ở chung với đối phương như cũ thì tựa hồ có chút không ổn...
"Đều là đồng nghiệp trong phân hội, đừng quá để ý tới thân phận, sau này mọi người vẫn còn sống chung với nhau mà."
Sau Hạ Kỳ, Tạ Loan là người thứ hai lên tiếng, có thể xem là dàn xếp ổn thỏa.
Mặc dù mọi người vẫn chưa thoát khỏi cảm giác sửng sốt nhưng cũng miễn cưỡng tiêu hóa được phân nửa sự thực này, còn lại thì phải chậm rãi tiếp nhận.
Nếu là sự sự thì Hạ Kỳ cũng bắt đầu thuyết phục chính mình, thực ra ngoại trừ hình tượng sa sút lôi thôi lúc mới tới, sau khi trở thành nhân viên chính thức của phân hội thì không còn như vậy nữa.
Chỉ có hơi lười cạo râu nên nhìn dáng vẻ không giống đại anh hùng mà thôi, hiện giờ nhìn kỹ, lúc đứng thẳng thì cũng rất có uy nghiêm...
Tự thuyết phục chính mình xong, Hạ Kỳ cảm giác được ảo tưởng vỡ đầy đất của mình trước đó rốt cuộc cũng được dán dính lại.
"Vậy lần sát hạch này của chúng ta rốt cuộc được bao nhiêu điểm?"
Suy nghĩ tới chuyện giáo viên chiến đấu được tăng thêm điểm, Trịnh Chu nhịn không được hỏi.
Theo như lời nhân viên sát hạch giải thích, hạng mục này bọn họ được ít nhất là 137 điểm đi... nếu cộng thêm số điểm này thì có phải phân hội bọn họ có thể lọt vào top ba nghìn phân hội đứng đầu không?
.*.