TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở TUSACHNGONTINH.COM
Chương 1
Vào mùa thu năm 1525, vua Henry VIII lại một lần nữa xảy ra tranh cãi gay gắt với vương hậu Catherine.
Nguyên nhân bắt nguồn từ việc nhà vua đang hết mực sủng ái Anne Boleyn, người tình mới được đưa vào cung hai tháng trước.
Không chịu nổi sự lạnh nhạt và bị thất sủng hoàng hậu Catherine tức giận rời cung, trở về quận Kent.
Phải nhờ đến nhiều lời khuyên can từ những người xung quanh, bà mới miễn cưỡng chấp nhận quay lại hoàng cung.
Tuy nhiên, Catherine hoàn toàn không chấp nhận việc Anne Boleyn trở lại làm nữ hầu cận của mình.
Bà thậm chí lớn tiếng tuyên bố rằng quốc vương đã bị một người đàn bà phù thủy mê hoặc, nên mới có thể đánh mất lý trí và danh dự mà say mê theo đuổi một kẻ mang tai tiếng như vậy.
“Đủ rồi, phu nhân thân yêu của ta.
Xin nàng hãy dừng lại những lời nói quá đáng và những chỉ trích độc ác nhắm vào trượng phu của mình.”
- Vua Henry VIII khi ấy đã gần 40 tuổi và chẳng còn tình yêu gì với người vợ đầu.
Ông lạnh lùng đáp trả.
Ông thậm chí không còn muốn nhìn thấy khuôn mặt đã dần lão hóa của Catherine.
“Lẽ ra nàng nên học theo tiểu thư Blount, người từng là ái thiếp của ta và là mẹ của đứa con ngoài giá thú của ta, một người phụ nữ luôn chân thành và cởi mở đón nhận Anne.
Thưa hoàng hậu của ta, rốt cuộc là ai đã dùng những lời độc địa làm ô nhiễm tai nàng, khiến nàng buông ra những phán xét ác ý như vậy với một thiếu nữ thuần khiết và vô tội?”
“Henry thân yêu, người chồng và cũng là bậc quân vương nhân từ nhất của thiếp.
Xin chàng hãy vì những năm tháng chúng ta đã bên nhau mà lắng nghe đôi lời từ tận đáy lòng thiếp.”
Đối mặt với vẻ mặt lạnh lùng của đức vua, vị vương hậu đến từ Tây Ban Nha không còn giữ nổi dáng vẻ cao quý thường ngày.
Nàng gần như van xin, quỳ xuống trước mặt quốc vương, cố gắng lay động tình yêu giữa họ vốn đã nguội lạnh từ lâu, cũng như đánh thức sự tôn trọng mà Anne Boleyn đã chà đạp lên.
“Thiếp chưa bao giờ cố ý xúc phạm ngài.
Thiếp đã nhiều lần cầu nguyện với Thượng Đế, tự hỏi bản thân rằng vì sao mình lại phải chịu đựng nỗi đau đớn và tủi nhục như thế này.
Vì sao chúng ta không thể quay trở lại như xưa, để một lần nữa trở thành đôi vợ chồng hạnh phúc?”
“Vương hậu thân yêu, vấn đề mà nàng nêu ra không nên hỏi Thượng Đế, cũng không nên mang đến đây để chất vấn ta.”
Henry VIII nhớ lại những điều Anne Boleyn từng nói với ông, trong lòng càng thêm chán ghét.
Ánh mắt ông dừng lại, nhìn chằm chằm vào bụng của vương hậu Catherine, giọng nói tràn đầy mỉa mai:
“Kinh Thánh có viết, nếu cưới vợ góa của anh trai thì sẽ tuyệt hậu.
Nghĩ đến việc chúng ta đã mất đi sáu đứa con, nàng nên nghiêm túc tự hỏi trước cây thập tự rằng cuộc hôn nhân giữa chúng ta có thực sự hợp pháp và có được Chúa ban phước hay không.”
“Con nữa Anne là một quý cô cao quý và thuần khiết.
Dù nàng có thích hay không, nàng cũng phải chấp nhận sự thật rằng nàng ấy sẽ quay trở lại cung đình.”
Henry VIII hất tay Catherine đang bám chặt lấy ông ra, nặng nề đóng sầm cửa rời đi, để lại người vợ đáng thương của mình ngã quỵ trên tấm thảm dày.
Catherine còn chưa kịp để các thị nữ bước vào đỡ dậy thì trái tim bà đã tan nát, đau đớn đến không thở nổi.
“Lạy Chúa nhân từ, vì sao Ngài lại trừng phạt con đến mức này, trừng phạt người tín đồ trung thành nhất của Ngài?”
- Catherine ôm chặt lấy cánh tay của một thị nữ đang khóc cùng nỗi đau với bà, như thể chỉ cần bám víu vào ai đó thì nỗi tuyệt vọng trong lòng mới có thể vơi đi phần nào.
“Thưa vương hậu tôn quý, xin hãy cho phép thần đỡ người lên giường nghỉ ngơi.”
- Một thị nữ khẽ cúi người, cẩn thận gánh lấy trọng lượng cơ thể của Catherine và từ tốn nâng bà dậy.
Thế nhưng, ngay lúc chuẩn bị dìu bà rời đi, thị nữ bỗng sững người khi nhìn thấy trên tấm thảm chỗ Catherine vừa ngã quỵ có một vết máu đỏ thẫm vô cùng chói mắt.
“Vương hậu bệ hạ!”
- Các thị nữ lập tức biến sắc, ngay sau đó tiếng thét kinh hoàng vang lên, tất cả đều hoảng hốt chạy tứ tán.
Một vài người luống cuống đi tìm thầy thuốc, số khác vội vàng chạy đi bẩm báo Quốc vương, để mặc Catherine đang nén đau cố trấn an nhưng chính bà cũng không thể che giấu vẻ mặt tái nhợt.
“Ngươi vừa nói gì?”
Henry VIII không tin vào tai mình, liền quay sang vị ngự y trong cung, nghiêm giọng lặp lại câu hỏi: “Ngươi hãy nhắc lại lời vừa rồi cho trẫm nghe một lần nữa.”
“Bệ hạ, vương hậu đã mang thai.”
Vị ngự y cúi đầu, vẻ mặt cũng đầy bối rối, dường như chính ông ta cũng khó lòng tin được vào kết quả ấy.
Ông dè dặt nói tiếp, không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt đang sa sầm của quốc vương: “Chỉ là trước đó do tâm trạng quá kích động nên vương hậu đã có dấu hiệu sinh non.
Thời gian tới bắt buộc phải nằm trên giường tĩnh dưỡng.”
Lo sợ bị trách phạt, ngự y vội vàng giải thích: “Để bảo đảm kết quả chẩn đoán không sai sót, Hồng y Wolsey đã mời thêm mười vị ngự y danh tiếng nhất cùng kiểm tra nước tiểu cho hoàng hậu, nhưng tất cả đều cho ra kết quả giống nhau.”
“Vươnghậu bệ hạ đúng là đã mang thai, hơn nữa Công tước Suffolk đã tra xét sổ ghi chép ngày tháng hai người cùng phòng, tất cả đều khớp với nhau.”
Dù rằng ở thời đại này, phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi thường bị xem là rất khó có thể thụ thai, nhưng xét đến việc mẫu thân của hoàng hậu, Nữ vương Isabella I xứ Castilla, từng sinh hạ đứa con út khi bà đã 37 tuổi, hay như Eleanor xứ Aquitaine cũng sinh hạ Quốc vương John của Anh khi bà đã 45 tuổi, thì chuyện Catherine mang thai ở tuổi này vẫn là điều hoàn toàn có khả năng.
Henry VIII nhớ lại lần cuối cùng mình cùng vương hậu ân ái, nhất thời trong lòng rối bời, không biết phải nói gì cho phải, chỉ đành trầm giọng hỏi: “Đứa trẻ này… có thể giữ lại được hay không?”
Dù rằng Henry VIII có phần mê muội Anne Boleyn, nhưng lý trí vẫn khiến ông mong đợi người vợ cả của mình có thể sinh hạ một đứa con hợp pháp không thể bị tranh cãi về thân phận.
Một vị hoàng tử mang trong mình dòng máu cao quý của hoàng tộc Tudor và hoàng gia Tây Ban Nha.
Thế nhưng, khi nghĩ đến việc vương hậu Catherine đã từng sẩy thai tới sáu lần, niềm hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng Henry còn chưa kịp bùng lên đã nhanh chóng bị dập tắt, để lại trong ông chỉ là một nỗi mệt mỏi khó tả.
“Bệ hạ, ngài có muốn đi thăm vương hậu Catherine, người vừa mới tỉnh lại không?”
Vị ngự y trong cung dè dặt mở lời, có chút lúng túng nói tiếp: “Tâm trạng của vương hậu hiện đang vô cùng suy sụp, ngài ấy hy vọng có thể trực tiếp xin lỗi và tạ tội với ngài vì sự thất lễ của mình.”
Henry trầm mặc một lúc, rồi thản nhiên đáp: “Một người chồng khoan dung sẽ không chấp nhặt những chuyện vặt vãnh với thê tử của mình.”
Giọng nói của Henry VIII lúc này đã ôn hòa hơn nhiều so với khi tranh cãi cùng hoàng hậu, khiến vị ngự y luôn thấp thỏm lo sợ cuối cùng cũng có thể nhẹ nhõm thở phào.
“Ngươi hãy đưa em gái và con gái của ta đến thăm vương hậu Catherine trong cung.
Có lẽ khi có các nàng ở bên, tâm trạng của Catherine sẽ khá hơn đôi chút.”
Sau khi ngự y lui ra, Henry VIII cho gọi Công tước Suffolk đến, thử giãi bày tâm sự với người bạn thân thiết của mình về những mệt mỏi khi tranh cãi với vương hậu Catherine.
“Charles, ta vẫn luôn tin chắc rằng Chúa vẫn chưa hoàn toàn ruồng bỏ ta.”
Henry VIII, dù sao cũng là một người đàn ông trung niên của triều đại Tudor, gần đây bị sự tranh chấp giữa hai người phụ nữ giày vò đến kiệt quệ.
Ngay cả các đại thần trong triều cũng bắt đầu ngấm ngầm chia phe, từng người một đứng về phía mà họ cho là có lợi.
Henry chỉ còn biết khấn nguyện: “Cầu Chúa phù hộ đứa con trai này có thể thuận lợi chào đời.”
Dẫu cho các ngự y và thầy bói trong cung chưa ai dám khẳng định đứa trẻ mà vương hậu đang mang là nam hay nữ, nhưng Henry VIII tin tưởng tuyệt đối rằng mình là người được Chúa sủng ái.
Bởi thế, vương triều Tudor tuyệt đối sẽ không thể chấm dứt trong tay ông được.
“Thần nguyện làm tất cả theo ý chỉ của Bệ hạ.”
Là bạn thân của Henry VIII, Công tước Suffolk luôn kính trọng và yêu mến vương hậu Catherine, vì vậy ông chẳng hề có chút thiện cảm nào với Anne Boleyn, người đã mê hoặc Quốc vương.
Thậm chí, ông còn hy vọng nàng ta rời khỏi cung rồi thì đừng bao giờ quay trở lại, tốt nhất là chết dọc đường cũng được
Nghĩ vậy, Suffolk cúi đầu nói nhỏ: “Thần biết mình không nên nhiều lời về chuyện giữa bệ hạ và hoàng hậu, nhưng xin mạo muội dâng lên một lời khuyên.”
Công tước Suffolk là người duy nhất trong triều dám can dự vào chuyện tình cảm của quốc vương, cho nên lời ông nói ra, dù có thể phải trả giá bằng cả cái đầu, vẫn được Henry VIII lắng nghe.
Ông chậm rãi thưa: “Thưa bệ hạ, coi như là vì tương lai của nước Anh, vào lúc này xin ngài đừng đưa Anne Boleyn trở lại cung.”
Henry VIII và Công tước Suffolk lặng lẽ nhìn nhau, mãi cho đến khi ngọn lửa trong lò sưởi bập bùng cháy suốt một hồi lâu, Henry mới chậm rãi lên tiếng: “Ta sẽ sắp xếp cho Anne một trang viên thật thoải mái, để ta có thể đến thăm nàng bất cứ lúc nào.”
Vương quyền là tối thượng, nhưng vì tương lai của nước Anh, tình yêu của Henry VIII cũng buộc phải nhượng bộ.
Hắn nói tiếp: “Trước khi hoàng hậu Catherine sinh hạ một vị hoàng tử khỏe mạnh, ta tuyệt đối sẽ không để Anne tiếp cận nàng.”
Sắc mặt Công tước Suffolk vì lời hứa ấy mà giãn ra đôi chút, nhưng rất nhanh ông lại trở nên thận trọng như cũ.
Bởi vì ông hiểu rõ, nguy cơ đối với vương hậu Catherine chỉ là tạm hoãn, chứ tuyệt nhiên không phải đã chấm dứt.