Cập nhật mới

Khác [Henry VIII] Vương Niệm Nhà Tudor

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
399762966-256-k893054.jpg

[Henry Viii] Vương Niệm Nhà Tudor
Tác giả: tusachngontinh
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở: TUSACHNGONTINH.COM

[Henry VIII] Vương Niệm Nhà Tudor

Tên cũ: [Henry VIII] Tudor Vương Niệm

Hán Việt: [Hanh Lợi Bát Thế] Đô Đạc Vương Quan

Tác giả: Oạt Khanh Đích Hùng Miêu
Số chương: 259 bao gồm PN

Thể loại: ngôn tình,nam9 xuyên,trọng sinh, xuyên không, cổ đại, phương Tây, thị giác nam chủ, cung đình hầu tước, phim Anh Mỹ, lịch sử
Edit by: tusachngontinh.com

Giới thiệu:
William Tudor là con trai út của Catherine xứ Aragon và Henry VIII, đồng thời là em trai của Mary Tudor và Elizabeth Tudor.

Sự ra đời của hắn khiến cái tên Henry FitzRoy trở nên vô nghĩa, khiến tham vọng của Anne Boleyn tan thành mây khói.

Trong triều đình nơi quyền lực và dục vọng song hành, từng bước chân phía sau đều vang lên tiếng súng đạn cải cách.

Những gì hắn phải đối mặt không chỉ là hạm đội Tây Ban Nha hùng mạnh hay nước Pháp luôn rình rập, mà còn là ánh bình minh của thời kỳ Phục Hưng đang bừng sáng.

Tác giả lấy bối cảnh nước Anh thế kỷ 16, sáng tạo nên nhân vật hư cấu William Tudor, một con người thay đổi vận mệnh của vô số nhân vật lịch sử.

Câu chuyện qua góc nhìn của hắn tái hiện những biến động tôn giáo và xã hội châu Âu, những ván cờ quyền lực giữa các quốc gia, thời đại khám phá hàng hải, và ánh sáng nhân văn rực rỡ cuối thời Phục Hưng.

PS: Câu chuyện lấy cảm hứng từ các bộ phim "The White Princess", "The White Queen", "The Tudors".

Tác giả và bạn bè cực kỳ yêu thích Mary và nữ vương Catherine.



trongsinh​
 
[Henry Viii] Vương Niệm Nhà Tudor
Chương 1


TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở TUSACHNGONTINH.COM

Chương 1

Vào mùa thu năm 1525, vua Henry VIII lại một lần nữa xảy ra tranh cãi gay gắt với vương hậu Catherine.

Nguyên nhân bắt nguồn từ việc nhà vua đang hết mực sủng ái Anne Boleyn, người tình mới được đưa vào cung hai tháng trước.

Không chịu nổi sự lạnh nhạt và bị thất sủng hoàng hậu Catherine tức giận rời cung, trở về quận Kent.

Phải nhờ đến nhiều lời khuyên can từ những người xung quanh, bà mới miễn cưỡng chấp nhận quay lại hoàng cung.

Tuy nhiên, Catherine hoàn toàn không chấp nhận việc Anne Boleyn trở lại làm nữ hầu cận của mình.

Bà thậm chí lớn tiếng tuyên bố rằng quốc vương đã bị một người đàn bà phù thủy mê hoặc, nên mới có thể đánh mất lý trí và danh dự mà say mê theo đuổi một kẻ mang tai tiếng như vậy.

“Đủ rồi, phu nhân thân yêu của ta.

Xin nàng hãy dừng lại những lời nói quá đáng và những chỉ trích độc ác nhắm vào trượng phu của mình.”

- Vua Henry VIII khi ấy đã gần 40 tuổi và chẳng còn tình yêu gì với người vợ đầu.

Ông lạnh lùng đáp trả.

Ông thậm chí không còn muốn nhìn thấy khuôn mặt đã dần lão hóa của Catherine.

“Lẽ ra nàng nên học theo tiểu thư Blount, người từng là ái thiếp của ta và là mẹ của đứa con ngoài giá thú của ta, một người phụ nữ luôn chân thành và cởi mở đón nhận Anne.

Thưa hoàng hậu của ta, rốt cuộc là ai đã dùng những lời độc địa làm ô nhiễm tai nàng, khiến nàng buông ra những phán xét ác ý như vậy với một thiếu nữ thuần khiết và vô tội?”

“Henry thân yêu, người chồng và cũng là bậc quân vương nhân từ nhất của thiếp.

Xin chàng hãy vì những năm tháng chúng ta đã bên nhau mà lắng nghe đôi lời từ tận đáy lòng thiếp.”

Đối mặt với vẻ mặt lạnh lùng của đức vua, vị vương hậu đến từ Tây Ban Nha không còn giữ nổi dáng vẻ cao quý thường ngày.

Nàng gần như van xin, quỳ xuống trước mặt quốc vương, cố gắng lay động tình yêu giữa họ vốn đã nguội lạnh từ lâu, cũng như đánh thức sự tôn trọng mà Anne Boleyn đã chà đạp lên.

“Thiếp chưa bao giờ cố ý xúc phạm ngài.

Thiếp đã nhiều lần cầu nguyện với Thượng Đế, tự hỏi bản thân rằng vì sao mình lại phải chịu đựng nỗi đau đớn và tủi nhục như thế này.

Vì sao chúng ta không thể quay trở lại như xưa, để một lần nữa trở thành đôi vợ chồng hạnh phúc?”

“Vương hậu thân yêu, vấn đề mà nàng nêu ra không nên hỏi Thượng Đế, cũng không nên mang đến đây để chất vấn ta.”

Henry VIII nhớ lại những điều Anne Boleyn từng nói với ông, trong lòng càng thêm chán ghét.

Ánh mắt ông dừng lại, nhìn chằm chằm vào bụng của vương hậu Catherine, giọng nói tràn đầy mỉa mai:

“Kinh Thánh có viết, nếu cưới vợ góa của anh trai thì sẽ tuyệt hậu.

Nghĩ đến việc chúng ta đã mất đi sáu đứa con, nàng nên nghiêm túc tự hỏi trước cây thập tự rằng cuộc hôn nhân giữa chúng ta có thực sự hợp pháp và có được Chúa ban phước hay không.”

“Con nữa Anne là một quý cô cao quý và thuần khiết.

Dù nàng có thích hay không, nàng cũng phải chấp nhận sự thật rằng nàng ấy sẽ quay trở lại cung đình.”

Henry VIII hất tay Catherine đang bám chặt lấy ông ra, nặng nề đóng sầm cửa rời đi, để lại người vợ đáng thương của mình ngã quỵ trên tấm thảm dày.

Catherine còn chưa kịp để các thị nữ bước vào đỡ dậy thì trái tim bà đã tan nát, đau đớn đến không thở nổi.

“Lạy Chúa nhân từ, vì sao Ngài lại trừng phạt con đến mức này, trừng phạt người tín đồ trung thành nhất của Ngài?”

- Catherine ôm chặt lấy cánh tay của một thị nữ đang khóc cùng nỗi đau với bà, như thể chỉ cần bám víu vào ai đó thì nỗi tuyệt vọng trong lòng mới có thể vơi đi phần nào.

“Thưa vương hậu tôn quý, xin hãy cho phép thần đỡ người lên giường nghỉ ngơi.”

- Một thị nữ khẽ cúi người, cẩn thận gánh lấy trọng lượng cơ thể của Catherine và từ tốn nâng bà dậy.

Thế nhưng, ngay lúc chuẩn bị dìu bà rời đi, thị nữ bỗng sững người khi nhìn thấy trên tấm thảm chỗ Catherine vừa ngã quỵ có một vết máu đỏ thẫm vô cùng chói mắt.

“Vương hậu bệ hạ!”

- Các thị nữ lập tức biến sắc, ngay sau đó tiếng thét kinh hoàng vang lên, tất cả đều hoảng hốt chạy tứ tán.

Một vài người luống cuống đi tìm thầy thuốc, số khác vội vàng chạy đi bẩm báo Quốc vương, để mặc Catherine đang nén đau cố trấn an nhưng chính bà cũng không thể che giấu vẻ mặt tái nhợt.

“Ngươi vừa nói gì?”

Henry VIII không tin vào tai mình, liền quay sang vị ngự y trong cung, nghiêm giọng lặp lại câu hỏi: “Ngươi hãy nhắc lại lời vừa rồi cho trẫm nghe một lần nữa.”

“Bệ hạ, vương hậu đã mang thai.”

Vị ngự y cúi đầu, vẻ mặt cũng đầy bối rối, dường như chính ông ta cũng khó lòng tin được vào kết quả ấy.

Ông dè dặt nói tiếp, không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt đang sa sầm của quốc vương: “Chỉ là trước đó do tâm trạng quá kích động nên vương hậu đã có dấu hiệu sinh non.

Thời gian tới bắt buộc phải nằm trên giường tĩnh dưỡng.”

Lo sợ bị trách phạt, ngự y vội vàng giải thích: “Để bảo đảm kết quả chẩn đoán không sai sót, Hồng y Wolsey đã mời thêm mười vị ngự y danh tiếng nhất cùng kiểm tra nước tiểu cho hoàng hậu, nhưng tất cả đều cho ra kết quả giống nhau.”

“Vươnghậu bệ hạ đúng là đã mang thai, hơn nữa Công tước Suffolk đã tra xét sổ ghi chép ngày tháng hai người cùng phòng, tất cả đều khớp với nhau.”

Dù rằng ở thời đại này, phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi thường bị xem là rất khó có thể thụ thai, nhưng xét đến việc mẫu thân của hoàng hậu, Nữ vương Isabella I xứ Castilla, từng sinh hạ đứa con út khi bà đã 37 tuổi, hay như Eleanor xứ Aquitaine cũng sinh hạ Quốc vương John của Anh khi bà đã 45 tuổi, thì chuyện Catherine mang thai ở tuổi này vẫn là điều hoàn toàn có khả năng.

Henry VIII nhớ lại lần cuối cùng mình cùng vương hậu ân ái, nhất thời trong lòng rối bời, không biết phải nói gì cho phải, chỉ đành trầm giọng hỏi: “Đứa trẻ này… có thể giữ lại được hay không?”

Dù rằng Henry VIII có phần mê muội Anne Boleyn, nhưng lý trí vẫn khiến ông mong đợi người vợ cả của mình có thể sinh hạ một đứa con hợp pháp không thể bị tranh cãi về thân phận.

Một vị hoàng tử mang trong mình dòng máu cao quý của hoàng tộc Tudor và hoàng gia Tây Ban Nha.

Thế nhưng, khi nghĩ đến việc vương hậu Catherine đã từng sẩy thai tới sáu lần, niềm hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng Henry còn chưa kịp bùng lên đã nhanh chóng bị dập tắt, để lại trong ông chỉ là một nỗi mệt mỏi khó tả.

“Bệ hạ, ngài có muốn đi thăm vương hậu Catherine, người vừa mới tỉnh lại không?”

Vị ngự y trong cung dè dặt mở lời, có chút lúng túng nói tiếp: “Tâm trạng của vương hậu hiện đang vô cùng suy sụp, ngài ấy hy vọng có thể trực tiếp xin lỗi và tạ tội với ngài vì sự thất lễ của mình.”

Henry trầm mặc một lúc, rồi thản nhiên đáp: “Một người chồng khoan dung sẽ không chấp nhặt những chuyện vặt vãnh với thê tử của mình.”

Giọng nói của Henry VIII lúc này đã ôn hòa hơn nhiều so với khi tranh cãi cùng hoàng hậu, khiến vị ngự y luôn thấp thỏm lo sợ cuối cùng cũng có thể nhẹ nhõm thở phào.

“Ngươi hãy đưa em gái và con gái của ta đến thăm vương hậu Catherine trong cung.

Có lẽ khi có các nàng ở bên, tâm trạng của Catherine sẽ khá hơn đôi chút.”

Sau khi ngự y lui ra, Henry VIII cho gọi Công tước Suffolk đến, thử giãi bày tâm sự với người bạn thân thiết của mình về những mệt mỏi khi tranh cãi với vương hậu Catherine.

“Charles, ta vẫn luôn tin chắc rằng Chúa vẫn chưa hoàn toàn ruồng bỏ ta.”

Henry VIII, dù sao cũng là một người đàn ông trung niên của triều đại Tudor, gần đây bị sự tranh chấp giữa hai người phụ nữ giày vò đến kiệt quệ.

Ngay cả các đại thần trong triều cũng bắt đầu ngấm ngầm chia phe, từng người một đứng về phía mà họ cho là có lợi.

Henry chỉ còn biết khấn nguyện: “Cầu Chúa phù hộ đứa con trai này có thể thuận lợi chào đời.”

Dẫu cho các ngự y và thầy bói trong cung chưa ai dám khẳng định đứa trẻ mà vương hậu đang mang là nam hay nữ, nhưng Henry VIII tin tưởng tuyệt đối rằng mình là người được Chúa sủng ái.

Bởi thế, vương triều Tudor tuyệt đối sẽ không thể chấm dứt trong tay ông được.

“Thần nguyện làm tất cả theo ý chỉ của Bệ hạ.”

Là bạn thân của Henry VIII, Công tước Suffolk luôn kính trọng và yêu mến vương hậu Catherine, vì vậy ông chẳng hề có chút thiện cảm nào với Anne Boleyn, người đã mê hoặc Quốc vương.

Thậm chí, ông còn hy vọng nàng ta rời khỏi cung rồi thì đừng bao giờ quay trở lại, tốt nhất là chết dọc đường cũng được

Nghĩ vậy, Suffolk cúi đầu nói nhỏ: “Thần biết mình không nên nhiều lời về chuyện giữa bệ hạ và hoàng hậu, nhưng xin mạo muội dâng lên một lời khuyên.”

Công tước Suffolk là người duy nhất trong triều dám can dự vào chuyện tình cảm của quốc vương, cho nên lời ông nói ra, dù có thể phải trả giá bằng cả cái đầu, vẫn được Henry VIII lắng nghe.

Ông chậm rãi thưa: “Thưa bệ hạ, coi như là vì tương lai của nước Anh, vào lúc này xin ngài đừng đưa Anne Boleyn trở lại cung.”

Henry VIII và Công tước Suffolk lặng lẽ nhìn nhau, mãi cho đến khi ngọn lửa trong lò sưởi bập bùng cháy suốt một hồi lâu, Henry mới chậm rãi lên tiếng: “Ta sẽ sắp xếp cho Anne một trang viên thật thoải mái, để ta có thể đến thăm nàng bất cứ lúc nào.”

Vương quyền là tối thượng, nhưng vì tương lai của nước Anh, tình yêu của Henry VIII cũng buộc phải nhượng bộ.

Hắn nói tiếp: “Trước khi hoàng hậu Catherine sinh hạ một vị hoàng tử khỏe mạnh, ta tuyệt đối sẽ không để Anne tiếp cận nàng.”

Sắc mặt Công tước Suffolk vì lời hứa ấy mà giãn ra đôi chút, nhưng rất nhanh ông lại trở nên thận trọng như cũ.

Bởi vì ông hiểu rõ, nguy cơ đối với vương hậu Catherine chỉ là tạm hoãn, chứ tuyệt nhiên không phải đã chấm dứt.
 
[Henry Viii] Vương Niệm Nhà Tudor
Chương 2


TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở: TUSACHNGONTINH.COM

Chương 2

Vương hậu nước Anh dù thành kính đến đâu cũng không thể chờ được khuôn mặt dịu dàng của nhà vua, chỉ vội vã nhận được sự thăm hỏi của Công tước phu nhân xứ Suffolk và công chúa Mary.

Sự xuất hiện của họ phần nào mang đến chút an ủi cho người phụ nữ đáng thương này.

“Chắc chắn là Chúa đã nghe lời cầu nguyện thành tâm của ngài nên mới không để mụ đàn bà nhà Boleyn tiếp tục đắc thế.”

- Công tước phu nhân xứ Suffolk là em gái út được vua Henry VIII sủng ái nhất.

Tuy giữa họ từng có khúc mắc khi bà tự ý kết hôn với Công tước Suffolk khiến nhà vua không hài lòng, nhưng nhờ mối quan hệ huyết thống và lợi ích tiền tài, Henry VIII vẫn tha thứ cho em gái và đón bà trở lại hoàng cung.

Nghe lời an ủi ấy, vương hậu Catherine khẽ xoa bụng còn chưa lộ rõ, mỉm cười miễn cưỡng nói: “Tất cả đều là ý của Chúa, làm phiền em đã đích thân đến đây.”

“Vì tương lai của nước Anh mà bôn ba vẫn tốt hơn là khoanh tay đứng nhìn lũ rắn độc hoành hành.”

Công tước phu nhân kiên định nói: “Em thề, trước khi Thân vương xứ Wales chào đời, em sẽ không rời khỏi ngài nửa bước.

Ngài nhất định sẽ sinh ra một hoàng tử nhà Tudor.”

Trước sự khích lệ đó, vương hậu Catherine vô cùng cảm kích.

Bà hôn lên cây thánh giá trước ngực, dâng lời ca ngợi và tạ ơn Chúa.

“Xin Chúa phù hộ để ta sinh được hoàng tử.”

- Bà thành tâm cầu nguyện, chỉ là Công tước phu nhân không chắc lời cầu ấy là dành cho đứa con chưa chào đời hay cho chính Henry VIII, người từng cứu bà khỏi cảnh khốn cùng.

Trái ngược với sự may mắn của vương hậu Catherine, Anne Boleyn không được như ý khi bị ngăn không cho vào cung.

Cô tức giận xé nát lá thư Henry VIII gửi đến, rồi nghi ngờ hỏi người mang tin: “Chỉ có từng này thôi sao?”

“Vâng, thưa phu nhân, quốc vương chỉ bảo tôi mang đến bấy nhiêu.

Nhưng ngài hứa sẽ sớm tới thăm, chỉ là hiện tại đang bận chính sự nên…”

“Cho nên vì một mụ ngựa già người Tây Ban Nha mà bỏ mặc ta.”

- Anne Boleyn gắt gỏng - “Ta biết mà, ông ta chỉ làm cho có lệ thôi…”

Nàng tức tối dậm chân, làm bộ thu dọn hành lý: “Ta sẽ lập tức về trang viên ở hạt Kent, để cho quốc vương đi tìm cô nàng người Pháp của ông ta đi.”

“Thưa tiểu thư…”

Người mang tin vội vàng ngăn Anne Boleyn đang nổi giận đùng đùng, khẩn khoản nói: “Tôi thề, quốc vương lúc nào cũng để tâm đến ngài, xin ngài hãy nhẫn nhịn thêm vài ngày…”

“Buông ta ra, mang cái lòng trung thành của ngươi quay về cung Whitehall đi!

Ngươi là móng vuốt do mụ đàn bà độc ác Tây Ban Nha sai tới.”

- Anne Boleyn gạt mạnh tay người đưa tin, cho đến khi Thomas Boleyn vội vàng tới, quát bảo nàng dừng lại.

“Thưa ngài, xin thứ lỗi cho sự vô lễ của Anne, cho phép tôi thay nó gửi lời xin lỗi.”

- Khác hẳn sự kiêu ngạo của con gái, Thomas Boleyn tỏ ra bình tĩnh và gần gũi.

Nhiều năm sống trong môi trường ngoại giao đã khiến ông hiểu rõ phải cư xử cẩn thận và biết sức nặng của những lời bàn tán.

Sắc mặt người đưa tin nhanh chóng dịu lại trước sức hút của những đồng vàng, ông cúi chào Thomas Boleyn: “Chúc ngài sống vui vẻ.”

Thomas Boleyn mỉm cười tiễn người đưa tin, nhưng khi quay sang Anne Boleyn, vẻ mặt ông lập tức thay đổi, cơn giận gần như không kìm được: “Tốt nhất con nên hiểu rõ mình đang làm gì.”

Anne Boleyn ngẩng cao cằm, như một chiến binh bị bắt vẫn cố giữ chút tôn nghiêm, không để cha nhìn xuống mình: “Tất nhiên là con hiểu, bởi vì thư tình quốc vương viết là gửi cho con, chứ không phải cho Mary.”

Thomas Boleyn nhớ đến người con gái cả mà ông từng bỏ rơi, nên giọng nói cũng dịu lại: “Con ở bên cạnh quốc vương lâu như vậy, hẳn phải biết tâm trạng của ngài thất thường như cơn mưa lớn ở London, chẳng bao giờ đoán được lúc nào sẽ cần đến chiếc ô.”

“Nhưng mưa rồi cũng phải nhường chỗ cho cầu vồng, còn con thì chưa từng nhượng bộ trước ham muốn của quốc vương.”

- Anne Boleyn chẳng mảy may để ý đến lời cảnh báo.

Nàng tin rằng mỗi lần khiến nhà vua nổi giận, vài ngày sau sẽ nhận được một bức thư tình nóng bỏng từ cung điện.

“Phải không?”

Thomas Boleyn cười mỉa mai trước sự tự tin ấy, rồi buông một câu khiến Anne Boleyn thoáng bối rối: “Con có biết vì sao quốc vương để con ở trang viên gần London chứ không đưa vào cung không?”

“Phải không?”

Thomas Boleyn cười mỉa mai trước sự tự tin ấy, rồi buông một câu khiến Anne Boleyn thoáng bối rối: “Con có biết vì sao quốc vương để con ở trang viên gần London chứ không đưa vào cung không?”

Nhận ra sự thay đổi trong thái độ cha, Anne Boleyn vẫn cố tỏ ra mạnh miệng: “Vì trong cung còn mụ vợ Tây Ban Nha đó?”

“Đúng, chính là mụ vợ Tây Ban Nha đó.”

Thomas Boleyn lạnh giọng: “Vương hậu Catherine lại mang thai.

Quốc vương đặc biệt mời công tước phu nhân Suffolk vào cung chăm sóc bà ta, còn đưa công chúa Mary về ở cùng.”

“Không thể nào!”

Sắc mặt Anne Boleyn tái mét, chỉ cần thay quần áo là có thể diễn ngay một vở hài kịch.

“Henry đã hứa với con rằng sẽ không chạm vào Catherine, chuyện này là không thể…”

Trong đầu nàng hiện lên gương mặt già nua và làn da chảy xệ của Catherine, rồi tưởng tượng cảnh Henry VIII ân ái với người đàn bà Tây Ban Nha đó.

Ý nghĩ ấy khiến nàng buồn nôn: “Con mụ tiện nhân… tên lừa đảo…”

Thomas Boleyn giả vờ như không nghe thấy, chỉ nhìn con gái bằng ánh mắt đầy mỉa mai và tức giận: “Trời ạ, con thật sự tin những lời đường mật của đàn ông sao?

Con nghĩ quốc vương sẽ nghiêm túc giữ lời không đụng đến Catherine ư?

Hay chỉ là trong lúc say rượu hoặc khi cùng con mê loạn, hắn buột miệng nói ra những câu chẳng ai tin nổi?”

“Anne, ta nói cho con biết, quốc vương chưa bao giờ từ bỏ ý định để Catherine sinh ra một hoàng tử.”

“Giống như ông ấy chưa từng từ bỏ ngôi vua nước Pháp vậy.”

Thomas Boleyn vì tình thế bất ngờ trở nên căng thẳng, cả người nóng bừng, bước đi tới lui trong phòng: “Một khi Catherine sinh được con trai, tất cả chúng ta coi như xong.

Cho dù quốc vương có nghiêng lòng về con đến đâu, ông ấy cũng không thể vì con mà bỏ qua một hoàng tử mang dòng máu cao quý.

Huống hồ sau lưng Catherine còn có Hoàng đế La Mã chống lưng.

Nếu cứ tiếp tục như thế này, chúng ta sẽ hoàn toàn mất đi lợi thế.”

Thomas Boleyn chưa bao giờ thấy sợ hãi như lúc này.

Ông từng chứng kiến vương hậu Catherine đánh bại vua Scotland, nên ông không hề nghi ngờ sức mạnh hủy diệt mà người phụ nữ này nắm trong tay.

Bà mạnh mẽ giống hệt mẹ mình, Nữ hoàng Isabella I của Castilla.

“Nhưng lỡ Catherine không sinh được con trai thì sao?”

Anne Boleyn lúc này đã không còn tin vào khả năng hòa giải giữa mình và vương hậu Catherine, nên trong lòng nảy sinh ý nghĩ độc ác: “Chúa đã lấy đi sáu đứa con của bà ta, chắc cũng chẳng để tâm nếu lấy thêm một đứa nữa.”

“Hơn nữa, ai dám chắc Catherine đang mang thai con trai?

Biết đâu lại là một Mary khác thì sao?”

- Anne miễn cưỡng giữ vẻ lạc quan.
 
[Henry Viii] Vương Niệm Nhà Tudor
Chương 3


TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở: TUSACHNGONTINH.COM

Chương 3

Không thể phủ nhận, sự xuất hiện bất ngờ của đứa con trong bụng đã khiến mối quan hệ giữa vương hậu Catherine và Henry VIII có bước chuyển biến.

Dù Henry VIII chưa từng công khai bày tỏ điều gì và cũng chưa đến thăm vương hậu, nhưng việc ông đưa Anne Boleyn ra ở trang viên tại Luân Đôn cùng lệnh nâng cao đãi ngộ cho vương hậu đã nói lên tất cả.

Trong cung, Catherine vẫn là người nắm quyền.

Nhận ra điều này, các triều thần tuy không đặt quá nhiều kỳ vọng vào đứa con vương hậu đang mang, nhưng đối với những nữ quyến trung thành với bà, đây là sự bảo hộ mà Chúa và Đức Mẹ ban xuống, đồng thời cũng là hy vọng cuối cùng của họ.

Người hành động đầu tiên chính là Công tước phu nhân Suffolk, vốn luôn chán ghét Anne Boleyn.

Bà xin Henry VIII cho mình dọn vào phòng vương hậu để cùng công chúa Mary và một số thị nữ trung thành thức suốt đêm bên giường, đề phòng “con rắn độc” đã đặt chân đến Luân Đôn sẽ tìm cách hãm hại Catherine.

Henry VIII có chút tức giận trước hành động này, cho rằng em gái đang nghi ngờ khả năng kiểm soát của mình đối với hoàng cung.

Tuy nhiên, để tránh làm vương hậu buồn lòng, vị vua nhà Tudor vẫn cố nén giận, sau đó lập tức rời khỏi cung Whitehall và tạm dời triều đình đến cung điện Greenwich xa hoa hơn.

Tại đây, Henry VIII có thể tránh xa mọi phiền muộn và cùng Anne Boleyn tận hưởng những ngày săn bắn đầy khoái lạc.

Điều kiện tiên quyết là người tình đầy tham vọng, kiêu ngạo và ương ngạnh ấy chưa cố tình khiến ông mất kiên nhẫn.

“Đủ rồi!”

Tiếng đồ sứ quý giá vỡ vụn vang lên, Henry VIII gào lên với Anne Boleyn: “Tiểu thư, ta khuyên cô đừng tiếp tục thử thách sự nhẫn nại của quốc vương.

Xét đến việc ta đã trả giá cho cô nhiều như thế, cô nên thu bớt tham vọng và sự ngạo mạn của mình lại, học cách giữ thái độ khiêm tốn trước quốc vương.”

Những ngày qua, tình cảm rối ren giữa họ đã bào mòn hết kiên nhẫn của Henry VIII.

Công tước Suffolk khuyên ông nên tách hai người phụ nữ vốn không thể hòa hợp này ra, và đây cũng là giải pháp hợp lý nhất lúc này.

Thế nhưng Anne Boleyn hoàn toàn không chấp nhận, lại càng không cho phép bản thân co ro như một kẻ thất bại ở trang viên Luân Đôn hay bị đưa đến một hành cung để “nghỉ phép”.

Anne Boleyn đối mặt với cơn giận của quốc vương, không hề tỏ ra yếu thế mà hùng hổ hỏi dồn: “Tại sao ngài lại lớn tiếng với tôi?

Chẳng lẽ vì ngài thất hứa nên mới cảm thấy hổ thẹn và bất an sao?

Ngài đã quên mấy tháng trước ở Kent ngài từng hứa với tôi điều gì rồi sao?

Ngài đã cam đoan sẽ không động vào bất kỳ người phụ nữ nào khác.

Chẳng lẽ ngài quên?”

Thấy Henry VIII tránh ánh mắt mình, Anne càng ép sát: “Chính vì tình yêu của ngài, vì lời cầu xin của ngài, tôi mới bỏ qua những nhục nhã mà hoàng hậu Catherine đã gây ra cho tôi, mới có thể…”

Nói đến đây, giọng nàng đã nghẹn lại, nước mắt rưng rưng: “Có lẽ tôi nên trở về xứ Kent.”

Henry VIII lạnh lùng đáp: “Đừng dùng những lời này để đổ lỗi cho ta.

Nếu cô đủ thông minh thì nên học Catherine, giả vờ không thấy những chuyện ong bướm của ta, rồi một lòng chờ đợi ngày một hoàng tử nhà Tudor ra đời.”

Nghĩ đến những cuộc tranh cãi trước đây với vương hậuCatherine, ông nói thêm với vẻ đe dọa: “Và đừng bao giờ thách thức quyền uy của ta hay xen vào những sắp xếp của ta với hoàng hậu.

Ta có thể nâng gia tộc Boleyn lên cao thì cũng có thể khiến các người rơi xuống tận đáy.”

Nói xong, Henry VIII bỏ đi không ngoái lại, chỉ dặn tùy tùng chuẩn bị ngựa và súng săn.

Đêm đó, ông đưa một hầu gái trẻ đẹp lên giường, cố ý để Anne Boleyn nghe thấy tiếng vui đùa suốt đêm.

Ông cũng bắt đầu để mắt trở lại tới những hầu gái khác.

Thậm chí đón chị gái của Anne và Elizabeth Blount mẹ của đứa con ngoài giá thú của ông vào cung, vui vẻ trò chuyện và trải qua nhiều đêm cùng họ.

Thấy thái độ thay đổi đột ngột của quốc vương, Thomas Boleyn cảm thấy lo sợ.

Ông nhớ rằng tước vị mình có được là nhờ bán con gái, và nay e rằng chỉ cần Anne chọc giận Henry VIII, mọi thứ có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Ông cố giữ bình tĩnh, vừa sắp xếp cho con gái lớn lấy lòng quốc vương, vừa trách mắng Anne: “Mấy ngày nay quốc vương không mấy khi cho gọi con, lại còn đón Elizabeth Blount trở lại cung.

Con có biết điều đó nghĩa là gì không?”

Anne lạnh lùng đáp: “Nghĩa là con đã thất sủng, và giờ cha phải gửi gắm hy vọng vào các chị em họ của con, mong rằng có người được quốc vương để mắt tới.

Nhưng những cô gái nhà Howard đều chỉ là công cụ trong tay của cha thôi.

Không có con, cha chẳng qua chỉ là kẻ sống dựa vào công tước Norfolk mà thôi.”

Thomas tức giận định giơ tay tát, nhưng khi thấy vẻ kiêu ngạo của con gái, ông đành kìm lại, chỉ phẫn nộ nói: “Ngày mai con phải đi xin lỗi quốc vương.

Khi ông ấy vẫn còn chút tình cảm với con thì đừng lãng phí cơ hội.”

Anne nổi nóng: “Tại sao con phải xin lỗi?

Người thất hứa là quốc vương, kẻ gây chuyện là Catherine, nhưng cuối cùng người phải gánh chịu lại là con!”

Nghĩ đến những gì mình bỏ ra suốt mấy năm qua có thể tan thành mây khói, nàng không còn giữ được vẻ kiêu hãnh, vừa hoảng loạn vừa tuyệt vọng hỏi: “Các người định xử trí con thế nào?”

Rồi nàng run rẩy nhớ lại những lần tranh cãi với vương hậu Catherine và nữ công tước Suffolk, càng thêm bi quan: “Catherine và cả đám người Tây Ban Nha của bà ta sẽ không bao giờ tha cho con.

Một khi Catherine sinh được con trai, Henry sẽ không còn sủng ái con nữa.

Khi đó bà ta sẽ trở lại làm vương hậu Anh, người vợ được yêu quý của quốc vương và là mẹ của thái tử.”

Anne run tay vuốt cổ mình như tìm chút bình tĩnh, rồi thì thầm: “Đây chẳng khác nào khúc nhạc dạo cho bản án tử hình.”

Nàng bật khóc trước mặt Thomas, khiến ông cũng cảm thấy tuyệt vọng: “Vậy mà con vẫn còn dám cãi lại quốc vương, còn dám tranh cãi với ông ấy.”

Thomas hiểu rằng nếu Anne thất thế thì cả gia tộc Boleyn, thậm chí cả công tước Norfolk chống lưng cho họ, cũng sẽ sụp đổ.

Ý chí cầu sinh khiến ông kéo mạnh con gái ra khỏi phòng, dẫn thẳng đến chỗ quốc vương.

Ông nghiêm giọng dặn: “Giờ con phải tìm cách được quốc vương tha thứ, rồi ở yên bên cạnh ông ấy cho đến khi Catherine sinh nở.

Tuyệt đối không tranh cãi và càng không được nhắc tới vương hậu.

Chúa vẫn chưa bỏ rơi chúng ta.

Công tước Norfolk sẽ không để một hoàng tử xứ Wales vốn định đoạt sẽ yểu mệnh trở thành người kế vị.

Và chúng ta cũng sẽ không để hoàng hậu Catherine một lần nữa nắm quyền trong cung đình.”
 
[Henry Viii] Vương Niệm Nhà Tudor
Chương 4


TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở: TUSACHNGONTINH.COM

Chương 4

Trong căn phòng tối của cung điện Whitehall, công chúa Mary quỳ gối trong nhà nguyện riêng của vương hậu Catherine, thành kính cầu nguyện cho người mẹ đang tĩnh dưỡng thai và cho quốc vương Henry VIII đang ở nơi xa.

Nàng khấn: “Lạy Cha trên trời, lạy Mẹ thánh, xin phù hộ cho mẫu thân con được bình an và sống lâu khỏe mạnh.

Xin ban cho người một hoàng tử khỏe mạnh và khôi ngô.

Xin đừng để rắn độc nào đến gần người mẹ cao quý nhưng bất hạnh của con.

Xin phù hộ cho phụ vương, để ngài sớm thoát khỏi sự khống chế của mụ phù thủy kia, khơi lại tình yêu dành cho gia đình và sự kính ngưỡng dành cho Chúa.

Amen.”

Cầu nguyện xong, Mary làm dấu thánh giá, siết chặt tràng hạt đến mức những hạt hồng in sâu trên tay, nhưng nàng lại chẳng cảm thấy đau đớn.

Những ngày vương hậu Catherine dưỡng thai cũng là những ngày Mary chịu thử thách cả về thể xác lẫn tinh thần.

Dù các thị nữ của vương hậu không ngừng an ủi nàng bằng những lời như “ý nguyện của Chúa” hay “trong bất hạnh sẽ tìm được cơ may”, Mary vẫn thấu hiểu rằng, nếu mẹ nàng sinh non, sinh ra một đứa trẻ chết hoặc chỉ là một bé gái, thì mọi hy vọng sẽ tan vỡ.

Khi đó, phụ vương sẽ đón về người phụ nữ Pháp mà ông say mê và dành cho mẹ con nàng những mệnh lệnh tàn nhẫn nhất.

Thật chua xót, người mẹ cao quý và kiên cường ấy lại phải đặt cả tương lai vào một sinh linh chưa rõ là trai hay gái.

Mary lại cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin nghe lời con khấn, xin phù hộ cho mẹ con và khiến cha con trở lại là vị vua nhân từ năm xưa.”

Nàng luôn cố tỏ ra mạnh mẽ trước mọi người, nhưng chỉ ở nơi này, dưới ánh nhìn từ ái của Chúa Jesus và Đức Mẹ, nàng mới dám bộc lộ sự yếu đuối và gửi gắm nỗi sợ hãi của mình lên Thiên đường.

“Ngài sẽ phù hộ con, đúng không?

Ngài nhất định sẽ phù hộ con.”

Mary đặt trán lên bàn thờ, như muốn nhận sức mạnh từ Chúa để tiếp tục chiến đấu vì mẹ mình.

Khi rời nhà nguyện, nàng lại trở về là vị công chúa Tudor mạnh mẽ, sẵn sàng đối diện với mọi thử thách.

Khác với những người xung quanh luôn thận trọng, giữa muôn lời đồn đại, vương hậu Catherine lại giữ vẻ bình thản và điềm tĩnh.

Bà như đã sẵn sàng đón nhận mọi kết quả, dù tốt hay xấu.

Catherine luôn cảm tạ Thượng Đế và Đức Mẹ vì đã một lần nữa mang đứa con từng mất trở lại bên bà, cho bà cơ hội để Mary có thêm một người thân cùng huyết thống, và để lại cho chồng bà một đứa con được yêu thương như Mary.

Trước sự lo lắng của phu nhân Công tước Suffolk, vương hậu hy vọng bà ấy đừng cau mày u sầu nữa.

Catherine cùng các thị nữ trò chuyện về những điều vui vẻ hơn, như đặt tên cho đứa bé và nghĩ về tương lai.

“Nếu là con gái, ta hy vọng bệ hạ sẽ đặt tên là Elizabeth hoặc Isabella, lấy theo tên mẹ chúng ta.”

Nghe vậy, các thị nữ xúc động rơi lệ.

Catherine liền nắm tay họ và nói: “Những người phụ nữ xinh đẹp và dịu dàng, xin đừng lo lắng hay rơi lệ vì ta.

Số phận đã được an bài, Chúa đã sắp đặt mọi thứ, nên ta không sợ hãi điều gì cả.”

Bà tiếp lời: “Mỗi người trong các ngươi đều xứng đáng có một người chồng trung thành và lương thiện, càng xứng đáng được Mary và đứa con trong bụng ta yêu quý.”

Catherine biết ơn những người ở bên mình trong lúc khó khăn nhất, nhưng bà cũng hiểu tương lai của họ không thể gắn chặt vào số phận bấp bênh của một vương hậu.

Vì vậy, bà mong Mary và đứa con thứ hai có thể kiên cường đối diện mọi thử thách, ngay cả khi bà không còn ở bên bảo vệ.

“Chúa sẽ phù hộ con ta và cũng sẽ phù hộ các ngươi.” – bà cầu nguyện.

Phu nhân Công tước Suffolk lau nước mắt, gượng cười và nói để mọi người giữ vững hy vọng: “Nếu là con trai, nó sẽ là hoàng tử hạnh phúc nhất thế gian.

Có thể nó sẽ mang tên Henry, nhưng ta không muốn trùng tên với huynh trưởng và cháu trai ruột của ta.”

Quan trọng hơn, vào mùa hè năm 1519, tình nhân Elizabeth Blount của Henry VIII đã sinh cho ông một con trai khỏe mạnh Henry FitzRoy, một đứa con ngoài giá thú được công khai thừa nhận.

Điều này khiến Catherine không khỏi chạnh lòng, nhớ đến hoàng tử Henry con trai đầu tiên của bà chỉ sống được 52 ngày.

Câu chuyện đặt tên kết thúc, cả căn phòng chìm trong không khí trầm lắng.

Tại cung điện Greenwich, Henry VIII cũng đang nghĩ đến việc đặt tên cho đứa con trai sắp chào đời.

Khác với Catherine chỉ nghĩ đến tên con gái, ông cân nhắc luôn tước hiệu Hoàng tử xứ Wales.

Vì Henry FitzRoy đã tồn tại, ông không muốn đặt tên con là Henry.

Ông cũng loại bỏ tên Edward vì nó gắn với ký ức về đứa con thứ hai mà Catherine từng sinh non – một điềm gở.

Nhấp một ngụm rượu, ông lẩm bẩm: “Richard… không, người ta sẽ nhớ đến Richard III.

John Tudor?

Nghe như vua John mất đất.

Arthur… phụ vương ta đã trao tên vị vua vĩ đại nhất cho huynh trưởng ta.

Không biết khi Catherine nhắc đến cái tên đó, nàng nghĩ đến con trai chúng ta hay Arthur, Hoàng tử xứ Wales.”

Ông lại uống thêm, hơi men khiến tâm trí lâng lâng: “William…

William xứ Normandy… kẻ đã chinh phục nước Anh…

William của Pháp…”

Rồi ông quyết định: “Nó sẽ mang dòng máu của kẻ chinh phục, giống như tổ tiên vĩ đại của nó.

Nếu nó được sinh ra khỏe mạnh, một ngày nào đó, có thể nó sẽ đội vương miện của François.”

Ngọn lửa tham vọng bùng cháy trong mắt Henry VIII, mồ hôi thấm ướt áo nhưng lòng lại thấy nhẹ nhõm.

Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên.

“Bệ hạ, tiểu thư Anne muốn mời ngài đến phòng nàng một lát.” – Viên thị vệ đã nhận tiền từ Thomas Boleyn run giọng nói – “Nàng muốn xin lỗi vì thất lễ mấy ngày trước và hy vọng ngài tha thứ.”
 
[Henry Viii] Vương Niệm Nhà Tudor
Chương 5


TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở: TUSACHNGONTINH.COM

Chương 5

Anne Boleyn lại được sủng ái.

Tuy Henry VIII vẫn chưa để Anne hầu hạ trên giường, nhưng cả hai gần như suốt ngày quấn quýt bên nhau.

Mary Boleyn đã lén kể cho Thomas Boleyn nghe chuyện này, khiến ông vốn là một thương nhân tham vọng nghi ngờ rằng con gái út đã trao hết mọi thứ cho nhà vua.

Điều này làm ông lo sợ rằng Henry VIII sẽ nhanh chóng chán Anne, giống như trước đây từng bỏ rơi Mary.

“Bình tĩnh đi, thưa cha.

Con đâu có ngu ngốc như vậy.”

Anne Boleyn, trong bộ váy mới và đeo chiếc vòng cổ đá quý, tự tin khoe trước cha: “Con sẽ không phạm sai lầm như Mary.

Con chỉ cho quốc vương nếm chút ngọt ngào, chứ chưa giao mình hoàn toàn.”

Thomas Boleyn gần đây chịu nhiều sức ép từ công tước Suffolk, người đã cùng hồng y Wolsey tìm cách trì hoãn việc Henry VIII gửi đơn lên giáo hoàng xin hủy hôn với vương hậu Catherine, giúp Catherine có thêm thời gian.

Ông nói: “Cha đã hỏi các nhà chiêm tinh về cái thai của vương hậu Catherine.

Họ đều bảo đó sẽ là con trai.

Quốc vương sẽ không bao giờ để con trai của Catherine bị coi là con hoang.

Hơn nữa, hoàng đế La Mã và giáo hoàng cũng sẽ không cho phép chuyện này xảy ra.”

“Cha đừng quá lo.

Con trai của Catherine chưa chắc đã sống được đến lúc trưởng thành.”

Anne lạnh nhạt đáp.

“Thay vì chú ý đến kẻ đã định sẵn thất bại như Catherine, chúng ta nên quan tâm đến đứa con trai mà quốc vương đã có.”

Nói rồi, Anne hất cằm về hướng tẩm cung của nhà vua, ra hiệu cho cha nhìn: “Con mụ Blount kia vẫn chưa từ bỏ ý định để quốc vương cưới mình.”

“Nhưng Henry FitzRoy chỉ là con ngoài giá thú, hơn nữa Elizabeth Blount đã lấy chồng rồi.”

“Người chinh phạt William cũng là con hoang, chưa kể tổ tiên nhà Tudor là John Beaufort.”

Anne phản bác ngay: “Ai biết được quốc vương có cưới Elizabeth Blount để hợp pháp hóa con trai bà ta hay không?

Lỡ như ông ấy không muốn chờ con sinh con trai thì sao?

Henry FitzRoy đã bảy tuổi rồi, rõ ràng ổn định hơn một đứa bé còn chưa ra đời.”

Anne vừa nói vừa bồn chồn cắn móng tay, mắt không rời hướng tẩm cung.

“Con phải loại Elizabeth Blount ra ngay, tuyệt đối không để bà ta xuất hiện trước mặt quốc vương.”

“Chuyện đó để cha lo.

So với đối phó hoàng hậu Catherine, xử lý Blount dễ hơn nhiều.”

- Thomas Boleyn quả quyết.

Anne không phản đối, vì nàng tin vào bản năng cầu lợi và khát vọng quyền lực của cha mình.

Nhưng khi Thomas vừa rời đi, Anne bắt gặp chị gái Mary đang tiến về phòng ngủ của quốc vương.

Nàng nhìn mái tóc vàng óng được chăm chút kỹ càng và dáng vẻ mềm mại gợi cảm của Mary, liền nghiến răng chửi thầm: “Con tiện nhân…”

Trong cơn tức giận, Anne nhấc váy, bước nhanh như chạy về phía Mary.

Ngay sau đó, hai chị em lại có một trận cãi vã dữ dội.

Nhờ sự ủng hộ của phe Suffolk, vương hậu Catherine đã bình an vượt qua giai đoạn mang thai nguy hiểm nhất.

Hồng y Wolsey gần như mỗi ngày đều cầu nguyện cho vương hậu , vì ông quá hiểu Henry VIII thật sự muốn gì.

Chỉ cần vương hậu sinh được một hoàng tử, mọi khó khăn họ đang đối mặt sẽ dễ dàng được giải quyết.

Ngoài việc phải rời xa Anne Boleyn, Henry VIII sẽ sẵn sàng đáp ứng mọi nguyện vọng của Catherine.

Khi đó, Wolsey cũng không cần vì ý muốn cá nhân của quốc vương mà mạo hiểm chọc giận giáo hoàng hay vị vua Tây Ban Nha hùng mạnh.

Khi Wolsey đang làm lễ cầu nguyện như thường lệ, thư ký của ông, Thomas Cromwell, vội vã báo tin: “Vương hậu đã bắt đầu trở dạ, phu nhân Công tước Suffolk mời ngài nhanh chóng đến chứng kiến sự ra đời của Hoàng tử xứ Wales.”

Wolsey giật mình đến mức suýt đánh đổ đồ trên bàn thờ.

Cromwell nhanh tay đỡ lấy ông để tránh bị ngã

“Cảm ơn cậu, Cromwell.”

- Wolsey nói rồi đứng dậy một cách khó nhọc.

Người hầu nhanh chóng mang lễ phục hồng y tới và giúp ông thay đồ với tốc độ nhanh nhất.

“Đứa trẻ đã đủ tháng chưa?”

- Wolsey hỏi, đầu óc ông hơi chậm lại vì tình huống quá bất ngờ.

Dù sao ông cũng đã 51 tuổi, mà ở thời Tudor, đây đã là tuổi của một ông lão.

“Chưa, nhưng cũng chỉ còn vài ngày nữa là đủ tháng” -Cromwell đáp.

Wolsey lo lắng: “Vậy thì không phải tin tốt lành gì.”

Ông vội vàng lên xe ngựa, trong lòng thấp thỏm cầu nguyện cho vương hậu mẹ tròn con vuông.

“Phu nhân Công tước Suffolk đã báo cho quốc vương và các đại thần chưa?”

- Wolsey hỏi tiếp.

Cromwell trả lời: “Công tước Suffolk đang ở ngoài phòng canh giữ, nhưng quốc vương không định đích thân đến.

Ngài ấy lo sợ vương hậu sinh ra công chúa hoặc thai chết, nên chưa chuẩn bị lễ rửa tội hay tiệc mừng.”

Wolsey gật đầu, hoàn toàn hiểu tâm lý Henry VIII.

Mong đợi càng lớn thì thất vọng càng nhiều.

Catherine đã từng mất sáu đứa con, nên Henry không dám quá kỳ vọng vào lần sinh này.

Trước khi chắc chắn hoàng tử vượt qua thời gian sơ sinh khó khăn, ông sẽ không quá gần gũi con và hoàng hậu, dù vẫn chu cấp đầy đủ cho họ.

Khi Wolsey đến cung điện Whitehall, bên trong phòng sinh là một khung cảnh hỗn loạn.

Công chúa Mary, chưa lập gia đình, chỉ biết lặng lẽ cầu nguyện trong nhà nguyện nhỏ.

Là người có địa vị cao nhất ở đây chỉ sau vương hậu, phu nhân Công tước Suffolk cố gắng giữ bình tĩnh, chỉ huy các bà đỡ hỗ trợ Catherine, đồng thời cho bác sĩ hoàng gia túc trực bên ngoài để kịp thời ứng cứu.

Ngoài phòng, Công tước Suffolk đi lại lo lắng.

Thấy Wolsey, ông nói: “Vương hậu mới bắt đầu trở dạ, vợ tôi đang ở bên trong hỗ trợ.”

Ông nhìn sang Công tước Norfolk, cậu của Anne Boleyn, cũng là người nâng đỡ Thomas Boleyn, rồi nói với giọng đầy ẩn ý: “Tôi hy vọng mọi người ở đây đều cầu nguyện cho vương hậu và hoàng tử xứ Wales, và sẵn sàng làm tất cả vì sự an nguy của họ.”

Thực tế, trừ Norfolk, đa số những người có mặt đều là người ủng hộ hoặc ít nhất là trung lập với Catherine.

Nếu có thêm một hoàng tử, Catherine sẽ trở thành người vợ hoàn hảo, vương hậu được quốc vương yêu thương trọn đời.

Đối mặt với lời lẽ ám chỉ của Suffolk, Norfolk vẫn giữ vẻ điềm tĩnh và đáp: “Ngài nói đúng, chúng ta nên làm tất cả vì tương lai của nước Anh.”

Nhưng từ ánh mắt và giọng điệu của ông, ai cũng hiểu rằng “tương lai” mà ông nói không hề ám chỉ con của Catherine.

Sinh nở vốn là một cuộc chiến dài.

Tiếng rên yếu ớt của vương hậu khiến mọi người bên ngoài càng thêm lo lắng, thậm chí nghi ngờ rằng đứa trẻ đã chết trong bụng mẹ.

Norfolk dần bớt căng thẳng, trong đầu bắt đầu tưởng tượng viễn cảnh tươi đẹp khi Anne Boleyn trở thành vương hậu, còn Catherine bị bỏ rơi.

Ông nghĩ thầm, đến lúc đó, những người trong phòng này sẽ thi nhau quỳ xuống hôn tay Anne.

Nhưng sự đắc ý của ông nhanh chóng bị dập tắt khi tiếng khóc của trẻ sơ sinh vang lên.

Phu nhân Công tước Suffolk bước ra, không màng chỉnh lại vẻ ngoài hỗn độn, xúc động tuyên bố: “Là một bé trai khỏe mạnh.”

Wolsey thở phào, hôn lên thánh giá trước ngực để tạ ơn Chúa vì đã không bỏ rơi họ.

Còn Norfolk thì cảm thấy như vừa rơi xuống hầm băng.
 
[Henry Viii] Vương Niệm Nhà Tudor
Chương 6


TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở: TUSACHNGONTINH.COM

Chương 6

Khi tin vương hậu Catherine sinh con trai được truyền tới cung điện Greenwich, Henry VIII đang dùng bữa tối cùng Anne Boleyn và nhóm ủng hộ của nàng.

Nhà vua gần như không đụng vào thức ăn, chỉ uống rượu liên tục và dùng dao nĩa cắt miếng thịt nướng thành từng mảnh vụn, trong đầu tưởng tượng cảnh nước Anh không người thừa kế nam sẽ bị kẻ thù là vua François của Pháp và vua Tây Ban Nha chia cắt.

Ông thầm nghĩ, tốt nhất Catherine phải sinh được con trai cho ông.

Nếu không, ông sẵn sàng để Catherine và đứa bé trong bụng bà ra đi gặp Chúa, rồi cưới một người vợ trẻ đẹp có thể sinh con trai cho mình.

Nhận thấy tâm trạng của nhà vua, Anne Boleyn cảm thấy không thoải mái.

Bọ họ đang bàn chuyện làm thế nào để Henry VIII đưa nàng về cung Whitehall, tránh để Catherine cùng phe ủng hộ bà ấy nắm quyền kiểm soát.

Dù Wolsey hồng y vẫn đang trấn giữ nơi đó

Thomas Boleyn, cha của Anne, vẫn chưa từ bỏ ý định đưa con gái lên ngôi vương hậu.

Ông thậm chí đã chuẩn bị sẵn sàng để gia tộc Boleyn tiếp quản cung Whitehall nếu Catherine thất bại.

Trong lòng ông tin chắc, nếu Mary từng có thể sinh con trai thì Anne cũng sẽ làm được.

Nhưng khi sứ giả từ Whitehall đến báo tin, sự tự tin của Thomas Boleyn sụp đổ, giống hệt như Norfolk công tước khi nghe tin trước đó.

Trong tiếng xác nhận lặp đi lặp lại rằng “là con trai” và “hoàng tử”, mọi hy vọng của họ tan biến.

Henry VIII ngỡ ngàng hỏi: “Chuyện này là thật sao?

Thật sự là con trai sao?”

Người đưa tin đáp: “Suffolk công tước và hồng y Wolsey tận mắt chứng kiến vương tử ra đời, Norfolk công tước cũng có mặt làm chứng.

Hồng y Wolsey thỉnh cầu ngài đích thân chủ trì lễ rửa tội cho vương tử tại nhà thờ lớn Westminster.

Ngoài ra, Suffolk công tước muốn biết ngài có định tổ chức các nghi thức chúc mừng hay không.”

Henry VIII lập tức nói: “Tất nhiên rồi.”

Dù chưa biết đứa trẻ có sống khỏe mạnh được lâu hay không, ông vẫn phải cho con trai hợp pháp của mình đầy đủ đãi ngộ để bảo đảm địa vị của nó không bị nghi ngờ.

Ông quyết định đặt tên con là William Tudor, giao cho vợ chồng Suffolk công tước làm cha mẹ đỡ đầu, và mời cả Tổng giám mục Canterbury tham dự.

Vì Henry FitzRoy vẫn còn, Henry VIII không thể để Hồng y Wolsey làm cha đỡ đầu cho vương tử mới sinh.

Nhưng điều đó không có nghĩa là ông muốn xa cách vị hồng y này.

Trái lại, những mâu thuẫn trước đó giữa họ nhờ vậy mà dịu bớt.

Henry VIII nghĩ thầm, có lẽ Wolsey đã đúng.

Tâm trạng thoải mái, ông liếc nhìn Anne Boleyn quyến rũ và vẫn cảm thấy bị mê hoặc, nhưng điều đó chưa đủ để khiến ông từ bỏ Catherine hoàng hậu và niềm khao khát từ lâu về một đứa con trai.

“Catherine có khỏe không?”

- Henry VIII hiếm khi trước mặt người ngoài gọi vợ mình thân mật như vậy, như thể những tranh chấp trước đây chưa từng tồn tại.

“Vương hậu vẫn ổn, chỉ là việc sinh nở đã khiến bà kiệt sức, nên các ngự y khuyên bà tĩnh dưỡng trong phòng ấm áp.”

- Wolsey không hề mong Catherine vương hậu chết vì khó sinh, nên đã yêu cầu các ngự y dốc sức cứu bà, để tránh việc tiểu vương tử và tương lai nước Anh rơi vào tay Anne Boleyn.

TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở: TUSACHNGONTINH.COM

“Đây cũng là một tin vui không kém gì việc vương tử chào đời.”

- Henry VIII nói với chút thất vọng- “Ta hy vọng Catherine sớm khỏe lại để cùng ta dự lễ mừng con trai ra đời.”

Sau khi mang theo lời nhắn của nhà vua rời đi, người đưa tin để lại Anne Boleyn ngồi đó, nắm chặt dao nĩa mà nuốt không trôi thức ăn.

“Ta dự định khi vương hậu khỏe hơn sẽ đưa nàng đến cung Richmond tĩnh dưỡng.”

Henry VIII nhận thấy Anne không hài lòng, nên nói lời an ủi: “Ta sẽ sắp xếp cho nàng một phòng ở cung Whitehall, ngay phía sau nơi ở của vương hậu, để khi vương hậukhông thể đảm nhận bổn phận, nàng sẽ thay bà chăm sóc quốc vương.”

Henry VIII tưởng rằng đó là sự chu đáo của một tình nhân biết nghĩ, nhưng với Anne Boleyn, điều đó chẳng khiến nàng hài lòng, ngược lại còn khiến nàng thấy xấu hổ và tức giận.

Chẳng lẽ nàng cũng chẳng khác gì những tình nhân bị bỏ rơi trước đây của ông?

Một kẻ thay thế cho vợ hợp pháp.

Một kỹ nữ để thỏa mãn dục vọng của quốc vương.

Thomas Boleyn tránh không nhìn vẻ mặt của con gái, nhưng bên cạnh ông, một quý tộc mỉa mai khẽ nói: “Nếu vương hậu Catherine ở cung Richmond, vậy công tước Richmond, Henry FitzRoy, sẽ ở đâu?”

Thomas Boleyn nuốt khan, nhớ lại cảnh Henry FitzRoy được phong tước trước khi Catherine mang thai, cùng khoản trợ cấp gần 5000 bảng mỗi năm, và cảm thấy hình như nhà vua đang muốn cắt giảm đãi ngộ của Henry FitzRoy để giảm bớt ảnh hưởng chính trị của cậu ta, tránh gây bất lợi cho con trai của vương hậu Catherine.

Đúng là một tin vừa khó tin vừa khó chịu.

Thomas Boleyn và công tước Norfolk hiếm khi lại cùng chung suy nghĩ như vậy.

“Chị xem, nó thật đáng yêu!”

- Suffolk công tước phu nhân bế tiểu vương tử đến bên cạnh vương hậu Catherine, lúc này đang yếu ớt nằm trên giường, để bà có thể nhìn rõ đứa con của mình.

Dưới sự giúp đỡ của các thị nữ, vương hậu cố gắng chống người ngồi dậy, cẩn thận mở tã lót của con, ngắm nhìn đứa trẻ đang ngủ say, rồi nở nụ cười nhẹ nhõm: “Nhìn nó thật khỏe mạnh, lại rất giống Henry.”

Nàng vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng vào tháng 1 năm 1510, khi hạ sinh hoàng tử Henry tại nơi này.

Thế nhưng đứa trẻ mới chào đời lần này lại không được đối xử giống như hoàng tử trước.

Phụ vương của nó không chờ đợi ở ngoài phòng sinh, trong tháp Luân Đôn cũng không có loạt súng chào mừng.

Mọi chuyện diễn ra như thể đứa bé này chưa từng được sinh ra.

Suffolk công tước phu nhân khẽ nói: “Quốc vương đang trên đường trở về cung Whitehall, Hồng y Wolsey cũng đang chuẩn bị lễ rửa tội cho vương tử.

Đây chắc chắn sẽ là lễ mừng lớn nhất trong năm nay.”

Bà cố ý nói vậy để che đi sự thờ ơ của Henry VIII với đứa con, giả vờ tỏ ra vui mừng.

“Đều ơn nhờ bệ hạ nhân từ!”

Vương hậu Catherine chưa từng nói lời nào không hay về quốc vương, ngay cả trước mặt những người ủng hộ bà, nàng vẫn luôn tôn kính ông.

Về sau, người đời xem bà là hình mẫu của một “hiền thê”, nhưng Suffolk công tước phu nhân lại không cho rằng Henry VIII xứng đáng để bà tận tâm như vậy.

Có lẽ thay vì trung thành tuyệt đối với nhà vua, Catherine nên nghĩ nhiều hơn cho bản thân mình.

Trong lúc công tước phu nhân Suffolk còn đang băn khoăn.

Vương hậu Catherine, với chút sức lực còn lại, ôm lấy vương tử bé từ tay bà, hôn nhẹ lên khuôn mặt non nớt của con và thầm hứa sẽ làm được điều mà những kẻ từng cười nhạo nàng không thể.

Nàng vẫn là vương hậu của nước Anh và sẽ luôn đứng bên cạnh Henry VIII.
 
[Henry Viii] Vương Niệm Nhà Tudor
Chương 7


TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở: TUSACHNGONTINH.COM

Chương 7

Lễ rửa tội của William Tudor rõ ràng không được chuẩn bị chu đáo như mọi người tưởng, thậm chí ở nhiều chi tiết quan trọng vẫn lộ rõ sự vội vã.

Nguyên nhân là vì Henry VIII chưa bao giờ tin rằng hoàng hậu Catherine thật sự có thể sinh được một vương tử khỏe mạnh, nên mọi việc chuẩn bị cho lễ rửa tội đều chỉ bắt đầu sau khi đứa bé chào đời.

Điều này khiến Suffolk công tước phu nhân, người được chọn làm mẹ đỡ đầu, rất bất mãn.

Bà thậm chí còn phàn nàn với Henry VIII ngay trước mặt Anne Boleyn rằng: “Thưa anh, buổi lễ này đâu xứng tầm với một hoàng tử xứ Wales.”

“Em gái thân mến, trong khoảnh khắc vui mừng này, xin đừng nhiều lời phàn nàn.”

- Ông không chịu thừa nhận rằng buổi lễ rửa tội của con mình lại sơ sài đến mức này, và tất nhiên cũng không nhận lỗi.

Tuy vậy, khi nhìn thấy gương mặt mệt mỏi của Suffolk công tước phu nhân và sự khó chịu của Anne Boleyn, ông cũng không tiện trút hết bực dọc lên những người phụ nữ thân cận.

Thay vào đó, Henry VIII chỉ liếc Norfolk công tước một ánh mắt cảnh cáo.

Ông nói thêm để giữ thể diện: “Tin ta đi, giải đấu mừng vương tử chào đời sẽ vô cùng hoành tráng.

Ta đã cho người phát rượu miễn phí khắp các con phố ở London.

Chỉ tiếc là Catherine không thể đích thân đến dự lễ rửa tội của William.”

Công tước phu nhân Suffolk khẽ than: “Lạy Chúa, vương hậu đã hy sinh quá nhiều rồi, ngài còn muốn chị ấy phải làm thế nào nữa?”

Từ khi Anne Boleyn vào cung, công tước phu phân Suffolk hầu như chưa bao giờ nghe Henry VIII nói xấu Catherine, đến mức ông ngầm than phiền rằng thật ra vương hậu mới là người cùng bà có quan hệ huyết thống thật sự.

Không muốn tiếp tục tranh cãi với phụ nữ, Henry VIII hướng ánh mắt về phía đứa con đang được rửa tội.

William Tudor, được phu nhân Brian bế trên tay, thừa hưởng mái tóc nâu vàng của hoàng hậu Catherine và làn da trắng mịn.

Cậu bé đang ngủ say trong vòng tay ấm áp, trông như hình ảnh vị thánh được Maria ôm, hoàn toàn tách biệt với mọi điều khó chịu bên ngoài.

Không hiểu vì sao, Henry VIII khẽ chạm vào má con trai.

Cảm giác ấm áp truyền qua đầu ngón tay khiến ông dịu lại, nhưng chiếc nhẫn gắn đá quý trên tay lại làm da cậu bé bị cấn, khiến William bật khóc toáng lên.

Tiếng khóc bất ngờ khiến mọi người sững sờ.

Phu nhân Brian vội vàng dỗ dành rồi quỳ xuống thưa: “Bệ hạ, xin cho phép thần được đưa vương tử lui về nghỉ.”

“Xin cứ tự nhiên, Blair phu nhân.”

- Henry VIII làm động tác mời để Brian phu nhân đi trước, đám người tham gia buổi tẩy lễ lập tức tản ra như thủy triều rẽ lối.

Anne Boleyn lén quan sát sắc mặt của Henry VIII, nhưng lại thấy ông ta không hề tỏ ra tức giận, trái lại còn có vẻ rất vui.

“Nó thật là một đứa trẻ khỏe mạnh, không phải sao?”

- Henry VIII mỉm cười vui vẻ nói nhỏ với phu nhân công tước Suffolk

Điều này khiến Anne Boleyn cảm nhận rõ ràng nguy cơ đang ngày càng lớn.

Trong lòng nàng lóe lên ý nghĩ độc ác: đứa trẻ đó tốt nhất nên chết trong vòng tay Catherine.

Toàn thân run lên, Anne Boleyn siết chặt mép váy, chìm vào suy nghĩ tàn nhẫn ấy.



“Bệ hạ thân ái, chẳng lẽ ngài đang nói đùa sao?”

- Vương hậu Catherine nằm trên giường, khó nhọc ngồi dậy.

Chiếc áo ngủ ướt đẫm mồ hôi lạnh, đôi môi vì tức giận mà trắng bệch.

Nàng run giọng hỏi: “Ngài muốn cướp William khỏi tay thiếp sao?”

“Xin thề trước Chúa, ta không hề có ý định cướp con của nàng một cách tàn nhẫn.”

- Henry VIII cau mày nhìn Catherine, người vì sinh nở mà trông càng tiều tụy, cố gắng giữ giọng ôn hòa nhưng lạnh lùng.

“Xét tình trạng sức khỏe của nàng và trách nhiệm của một vương hậu, William sẽ được đưa đến dinh thự Westhorpe ở Suffolk.

Em gái ta, công tước phu nhân Suffolk, sẽ trực tiếp nuôi dưỡng và dạy dỗ thằng bé.

Bà Brian sẽ được chỉ định làm thị nữ chính của William để hỗ trợ việc chăm sóc.”

“Vậy còn thiếp thì sao?”

Catherine không chút sợ hãi, nhìn thẳng vào mắt nhà vua, trong ánh mắt bừng lên ngọn lửa giận dữ.

“Sau khi cướp con thiếp, chẳng lẽ ngài cũng định đuổi luôn thiếp ra khỏi cung?”

Thực ra, Henry VIII quả thật đã nghĩ đến chuyện đó.

Nhưng để đảm bảo tính hợp pháp cho quyền kế vị của William, ông buộc phải tạm gác ý định cưới Anne Boleyn và không thể tước bỏ danh phận cùng quyền lực của Catherine ngay lúc này.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là ông muốn tiếp tục sống cùng một người vợ đã già nua và không còn sức hấp dẫn.

Ông nghĩ mình có thể vừa đạt được mục đích vừa giữ được lợi ích: đưa Catherine đi xa để khỏi chướng mắt, đồng thời giữ Anne bên mình.

“Ta định đưa nàng đến cung Richmond, nơi có khí hậu thích hợp để dưỡng bệnh.”

Henry nói với giọng như đã chuẩn bị sẵn cho cuộc thương lượng.

“Thật ra, sau khi William ra đời, ta đã suy nghĩ lại về tước hiệu công tước Richmond.

Một đứa trẻ bảy tuổi không nên gánh trọng trách này.”

Thấy sắc mặt Catherine dịu lại đôi chút, Henry nhân cơ hội tiếp tục: “Henry FitzRoy sẽ từ bỏ tước hiệu công tước Richmond và công tước Somerset.

Nó sẽ được đưa tới lâu đài Sheriff Hutton ở Yorkshire để đảm nhận việc bảo vệ miền Bắc nước Anh và chức bá tước Nottingham.”

“Ta cũng dự định phong William làm công tước Cornwall, cấp cho nó khoản lương hàng năm 5.000 bảng và trao một phần đất của Richmond.”

- Henry cho rằng với những nhượng bộ này, Catherine sẽ đồng ý.

Nhưng Catherine lập tức phản bác: “Chỉ là công tước Cornwall thôi sao?

Chúa ơi, những gì ngài ban cho con riêng của mình còn nhiều hơn con thiếp rất nhiều.”

“Bởi vì nàng đã không cho ta một đứa con trai sớm hơn.”

- Henry lạnh lùng đáp - “Nếu William ra đời sớm hơn mười năm, tất cả những gì Henry FitzRoy có sẽ là của nó.”

Nói xong, Henry đập mạnh tay xuống trụ giường khiến Catherine giật mình, tim đập dồn dập: “Catherine, nàng hãy cầu nguyện để William lớn lên bình an, đừng để nó giống như đứa con trai đầu của nàng chỉ sống được 52 ngày rồi trở về với Chúa.

Nếu điều đó lặp lại, ta sẽ không bao giờ cho nàng cơ hội sửa chữa, và vương miện nước Anh cũng sẽ không ở trên đầu nàng nữa.”

TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở:

TUSACHNGONTINH.COM

“Chờ khi William qua tuổi dễ chết yểu, ta sẽ phong nó làm Thân vương xứ Wales, công tước Richmond…

Tất cả những vinh dự nàng mong muốn, ta sẽ trao cho nó.”

Khi bước ra khỏi phòng, Henry cảm thấy nhẹ nhõm, giọng nói cũng dịu đi vài phần: “Trước khi nàng hồi phục, ta sẽ cho Mary dọn đến sống cùng nàng.

Nàng cũng có thể thường xuyên nhận thư từ William hoặc đến Suffolk thăm nó.”

“Vậy thiếp có thể xin thêm một điều không?”

Catherine liếm đôi môi khô khốc, trong lòng cảm thấy như một phần đã chết: “Vì sức khỏe của thiếp, thiếp mong ngài cho phép gọi lại những thị nữ người Tây Ban Nha từng bị đuổi về, và sau lễ Giáng Sinh mới chuyển đến cung Richmond.”

“Nếu điều đó giúp nàng an tâm dưỡng bệnh, ta đồng ý.”

Bóng lưng Henry VIII rời đi in sâu trong mắt Catherine, khiến bà không còn muốn nhớ lại quãng thời gian đã qua, quãng thời gian từng chỉ thuộc về bà và Henry trong những ngày hạnh phúc.
 
[Henry Viii] Vương Niệm Nhà Tudor
Chương 8


TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở: TUSACHNGONTINH.COM

Chương 8

Năm nay, lễ Giáng Sinh diễn ra với một bầu không khí kỳ lạ.

Vương hậu Catherine, sắc mặt bệnh hoạn, ngồi bên cạnh Henry VIII.

Trông bà như thể chỉ cần thêm chút áp lực từ chiếc vương miện là sẽ gục ngã, nhưng khí chất quyền uy quanh bà vẫn khiến mọi người không dám xem thường.

Ngay cả công tước Norfolk, người thường ngày vốn chẳng mấy khi phục tùng vương hậu, hôm nay cũng phải tỏ ra khiêm nhường hơn hẳn.

Chỉ có Anne Boleyn vẫn ngạo mạn đứng sau lưng cha mình, mặc một bộ váy tím, cố ý thị uy trước vương hậu, khiến Thomas Boleyn ở phía trước cũng cảm thấy vô cùng xấu hổ.

“Nhìn nàng ta như vậy, còn tưởng mình mới là vương hậu!”

- Công tước phu nhân Suffolk vốn rất bất mãn trước ý định của Henry VIII muốn tách vương hậu và vương tử ra, nhưng dưới lời khuyên của chồng, bà dần chấp nhận sự sắp xếp này.

Không chỉ vì sức khỏe của vương hậu Catherine đã không cho phép bà tiếp tục nuôi dạy hai đứa trẻ, mà còn vì trong cung lúc này có nhiều kẻ ôm dã tâm, từ những kẻ âm thầm mưu tính cho đến phe cánh của công tước Norfolk.

Tất cả đều khiến công tước phu nhân Suffolk càng quyết tâm giữ William Tudor an toàn trong tay mình.

Dù sao thì về khoản chi phí nuôi dưỡng, Henry VIII vì thể diện hoàng gia cũng sẽ không quá keo kiệt.

Chẳng khác gì cách ông đã đối đãi với công chúa Mary hay Henry FitzRoy trước đây.

“Chư vị, trong khoảnh khắc vui mừng này, hãy cùng nâng ly chúc mừng cho những thành tựu vĩ đại của nước Anh trong năm qua, cũng như sự ra đời của William Tudor.”

Henry VIII giả vờ không nhận ra ánh mắt đối đầu giữa vương hậu Catherine và Anne Boleyn, đứng dậy tuyên bố lễ tiệc bắt đầu, rồi đưa tay về phía vương hậu và nói: “Tại đây, ta muốn cảm ơn vương hậu, người vợ hiền của ta.

Vì trong năm qua đã ban cho ta một món quà vô giá, chính là tương lai của nước Anh.”

Anne Boleyn lập tức tái mặt vì hành động của Henry VIII, nhưng sắc mặt vương hậu Catherine vẫn không hề ánh lên chút vui mừng nào.

Bởi vì bà chợt nhớ đến lời cảnh cáo mà Henry VIII đã nói khi cướp đi đứa con trai của bà.

Điều khiến vương hậu Catherine phần nào được an ủi là trong năm nay, món quà đầu tiên Henry VIII nhận được chính là chiếc cúp vàng do bà tặng, món quà thứ hai là cuốn Kinh Thánh bà thay William Tudor dâng lên.

Vì vậy, trong mắt mọi người, địa vị của bà vẫn khá vững chắc.

Hơn nữa, William Tudor đã gần tám tháng tuổi, khiến Henry VIII dần trở nên thân thiết hơn với con trai.

Nhưng đối với Anne Boleyn, điều này chẳng khác nào tiếng sét giữa trời quang.

“Ngươi so đo với người đàn bà Tây Ban Nha đó làm gì?

Ngày mai bệ hạ sẽ đưa bà ta đến cung Richmond, hơn nữa các ngự y đều nói bà ta sống không được bao lâu, vốn dĩ không đáng sợ hãi.”

Sau khi vũ hội bắt đầu, Công tước Norfolk kéo Anne Boleyn trong bộ váy tím sang một bên, bảo nàng đi thay y phục: “Các đại sứ nước ngoài sắp được yết kiến, đừng để họ nhìn thấy bộ dạng này của ngươi.”

“Buông tôi ra.”

Anne Boleyn hất tay Công tước Norfolk, kiêu ngạo đáp: “Vậy càng hay, để cho đại sứ Tây Ban Nha thấy rõ bộ dạng tàn tạ của Catherine.”

Nàng nói đầy tự tin: “Henry chưa bao giờ quên nỗi nhục mà Tây Ban Nha gây cho ông ta trong trận Pavia, ông ấy cũng sẽ không bận tâm nếu ta sỉ nhục người Tây Ban Nha.”

“Đúng, ông ấy không ngại ngươi sỉ nhục người Tây Ban Nha, nhưng ông ấy sẽ để ý nếu ngươi sỉ nhục vương hậu của ông ấy.”

- Công tước Norfolk gần như muốn mổ óc cháu gái ra để xem trong đó nghĩ gì.

“Chúng ta vẫn cần Tây Ban Nha để đối phó với Đế quốc Ottoman, hơn nữa bệ hạ đang cân nhắc việc gả công chúa Mary cho con trai của François, nên đại sứ Pháp chắc chắn không muốn thấy mẫu thân của vị hôn thê tương lai bị ngươi làm mất mặt trước công chúng.”

“Cái gì?”

Anne Boleyn kinh ngạc: “Bệ hạ chẳng phải đã hủy bỏ hôn ước giữa Mary và Công tước Orléans rồi sao?”

Khi công chúa Mary mới sáu tuổi, Henry VIII từng định hôn ước giữa nàng và con trai út của François là công tước Orléans để củng cố liên minh Anh Pháp.

Nhưng sau khi Hồng y Wolsey dùng cách khác để duy trì mối quan hệ này, hôn ước không còn tác dụng.

Tuy nhiên, giờ đây…

“François vẫn chưa quên nỗi nhục mà Hoàng đế La Mã gây ra cho hắn, và bệ hạ cũng vậy.”

Công tước Norfolk vừa nói vừa chú ý thấy Henry VIII đang tìm Anne Boleyn, liền kéo nàng vào chỗ tối và cảnh cáo: “Bệ hạ đang tìm ngươi, mau thay váy khác đi.

Và đối xử với vương hậu cho phải phép, đừng so đo với người mà chắc chắn sẽ chết.

Hơn nữa, chúng ta cần tránh để Hoàng tử William và Henry FitzRoy rơi vào tình trạng ngư ông đắc lợi.”

Anne Boleyn miễn cưỡng thay chiếc váy màu vàng rồi bước đến chỗ Henry VIII đang chờ.

Hành động đó khiến đại sứ Tây Ban Nha bất mãn: “Ta tưởng phụ nữ Anh đều đoan trang như phu nhân Margaret Beaufort, còn cung đình Anh quốc cũng không nên giống như cung đình Pháp, biến thành chốn kỹ viện và xe ngựa công cộng.”

“Cha của Anne từng là đại sứ Anh tại Pháp, còn bản thân nàng từng là thị nữ của Hoàng hậu Claude.”

- Vương hậu Catherine khẽ nói bên tai vị đại sứ Tây Ban Nha - “Ngài cũng biết Quốc vương François đã dạy chồng ta vài thói xấu, và sau khi William ra đời, nàng ta sốt sắng muốn thị uy với ta.”

“Thị uy?”

TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở: TUSACHNGONTINH.COM

“Trước khi ngài đến, nàng mặc màu tím tượng trưng cho vương quyền.

Nhưng khi bệ hạ bắt đầu tiếp kiến các đại sứ, nàng lại đổi sang màu vàng.”

Catherine giải thích.

“Ở Tây Ban Nha, màu vàng tượng trưng cho tang tóc.

Rõ ràng nàng ta đang nhắm vào ta và cả Tây Ban Nha.”

“Vậy ngài cứ để mặc nàng làm hoen ố thanh danh của ngài sao?”

- Đại sứ Tây Ban Nha không tin rằng Catherine công chúa Tây Ban Nha lại là người biết nhẫn nhịn.

“Nàng không phải người đầu tiên thị uy với ta, cũng sẽ không là người cuối cùng.”

- Catherine lạnh lùng đáp, lòng đã hoàn toàn hết hy vọng với Henry VIII.

“Bệ hạ nhiều nhất chỉ dùng châu báu để dỗ nàng, chờ qua cơn mới mẻ, ánh mắt hắn lại hướng đến những thị nữ trẻ đẹp khác.

So với việc đối phó Anne, ta quan tâm hơn đến thái độ của bệ hạ với Mary và William.”

“Ý ngài là…”

“Phần lớn lãnh địa của bên ngoại nhà bệ hạ, bà Margaret Beaufort lại được Henry FitzRoy thừa kế, điều này vừa bất hợp lý vừa bất hợp pháp.

William đến giờ vẫn chưa được phong Thân vương xứ Wales, lại nhỏ hơn Henry FitzRoy bảy tuổi, rất có khả năng không thể vượt qua ảnh hưởng của hắn.

Vì vậy, chúng ta phải để Mary trưởng thành nhanh chóng, ít nhất là trước khi ta qua đời, để nàng đủ sức đối đầu với Henry FitzRoy và phe cánh do Công tước Norfolk cầm đầu.”

“Tiếc là Tây Ban Nha không có vương tử thích hợp để kết hôn với Công chúa Mary.”

- Đại sứ Tây Ban Nha tỏ vẻ nuối tiếc.

Nhưng trong lòng Catherine lại không hoàn toàn đồng ý với ông ta, bởi ước nguyện của bà không phải là biến con gái thành con rối chịu sự chi phối của Hoàng đế La Mã, mà là trao cho nàng sức mạnh để bảo vệ những gì thuộc về hai mẹ con.
 
Back
Top Bottom