Xuyên Không Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,448,186
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
he-thong-bao-toi-tieu-tien.jpg

Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Tác giả: Mỹ Ngọc
Thể loại: Xuyên Không, Khác, Hệ Thống
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả [Mỹ Ngọc]

Bạn đang đọc truyện Hệ Thống: Bảo Tôi Tiêu Tiền của tác giả [Mỹ Ngọc]. Trước khi xuyên không và gặp hệ thống, Cậu tên Nguyễn Nhật Huy là một sinh viên đại học Quốc tế ở Nước P.

Dù cậu học ở Đại học lớn nhất nước nhưng gia cảnh nhà cậu nghèo khó lại thiếu nợ rất nhiều tiền. Ba thì bệnh ung thư máu

Cậu vì gặp tai nạn nên gặp được hệ thống M520. Và M520 giao cho nhiệm vụ tiêu tiền. Không cần biết bao nhiêu tiền, chỉ cần tiêu tiền không được lấy lại vốn thì có thể nhận lại thật nhiều tiền của chính mình

Khi có tiền cậu lại trả nợ xong lại đi từ thiện mua này mua kia nhưng lại không đạt yêu cầu của hệ thống đưa ra. Nên cậu thu mua công ty cùng một số công ty khác làm ăn, với mục tiêu lổ vốn.

Cậu từ không gian này tới không gian khác tiêu tiền. mỗi nơi mỗi khác Châu âu hay ở xa mạc ở ai cập cổ đại hay ở trung hoa ở thời cổ xưa.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 1: Chương 1


Chào Mọi Người
Giới thiệu tí nhé:Mk Tên BiBi
Tác giả bộ truyện: Hệ Thống Bảo tôi tiêu tiền
Giới thiệu sơ lược phần1 này nhé.
Trước khi xuyên không và gặp hệ thống , Cậu tên Nguyễn Nhật Huy là một sinh viên đại học Quốc tế ở Nước P.
Dù cậu học ở Đại học lớn nhất nước P , nhưng gia cảnh nhà cậu nghèo khó lại thiếu nợ rất nhìu tiền.

Ba thì bệnh ung thư máu và một số bệnh khác, nên không thể đi làm để có thể phụ giúp cho gia đình.

Tiền bạc trong nhà chỉ còn hai anh em cậu đi làm thêm, kiếm tiền.
Cậu vì gặp tai nạn nên gặp được hệ thống M520.

Và M520 giao cho nhiệm vụ tiêu tiền.

Không cần biết bao nhiêu tiền, chỉ cần tiêu tiền không được lấy lại vốn thì có thể nhận lại thật nhiều tiền của chính mình
Khi có tiền cậu lại trả nợ xong lại đi từ thiện mua này mua kia nhưng lại không đạt yêu cầu của hệ thống đưa ra.

Nên cậu thu mua công ty cùng một số công ty khác lm ăn, với mục tiêu lổ vốn.
Cậu từ không gian này tới không gian khác tiêu tiền.

mỗi nơi mỗi khác Châu âu hay ở xa mạc ở ai cập cổ đại hay ở trung hoa ở thời cổ xưa.
Phần một Chỉ có 5 Thế giới
TG1- là của hiện tại của cậu
TG2- ở thời loạn chiến
TG3- Tân thế giới
TG5- Quay lại thời gian 10 năm ở thế giới đầu
Mỗi thế giới của cậu có thêm 1 nhiệm vụ bắt buộc nửa đó là chinh phục nam nhân , được hệ thống chỉ định.

Mỗi một thế giới muôn màu chỉ chờ cậu khám phá, tiêu tiền, và bị đè

ʘ‿ʘ Truyện có cảnh H+ hơi nhiều, lời lẽ thì không trong sáng đâu nha.

Cảnh hôn hay mò mẫm tui kể rất chi tiết.

ʕ ꈍᴥꈍʔ Và chi tiếc hơn nữa là khụ...!thôi bỏ đi nói chung cảnh H+ tui viết cho máy bà mấy ông thích coi H+
????[ Cảnh báo]???? Bạn nào không đọc cảnh H+ Thì có thể Bỏ qua chương có nội dung người lớn.

Và ai không đọc truyện có thể không đọc nhưng đừng báo cáo nhé.
Và ai không thích coi cảnh H+ thì có thể nhìn số Chương nhé->> ????[ Cảnh Báo Có H+ ] ????
Ở cuối chương trước khi chương sau viết cảnh H+ sẽ báo trước để tránh các bạn không muốn đọc cảnh H+ .
// Còn nữa ngôn ngữ có hơi ba chấm tí nên mọi người ai thích H+ nặng thì coi nhé còn hk thì cũng coi luôn nhé kkk //
Không dành cho trẻ em ngây thơ , bạn nào ngây thơ mà muốn xem thì đừng bình luận nhe like vs theo dõi truyện và đánh gia là đc
???? Tui sợ mấy bé không biết lại chửi tui rồi báo cáo tội tui lắm..

Tui là trai nha mấy Bạn.

Nên ai nói tui viết H+ có ngại không thì hk nha.
Vậy nhé bye bye các đọc giả thân mến
Nhớ kĩ nhé nhớ đọc cho kĩ cái vụ H+ đấy không lại báo cáo tui à..
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 2: Chương 2


Cậu là sinh viên năm nhất ngành kinh tế.
Một sinh viên đại học quốc tế nhưng mà lại là một đứa nghèo rớt mồng tơi, nhà ko trồng nổi cây mồng tơi mà rớt.
Cậu là ai cậu là Nguyễn Nhật Huy.

Năm nay 18t, Cậu là một đóa hoa tàn trong đám hoa tươi phơi phới kim cương rãi đường, tiền bay như lá.

Mà hơn thế nữa là cậu là bông hoa cấm bãi phân trâu chứ ko cấm nổi vào đất nữa
- Huy em có đi học không thế.

Hôm nay mà đi trễ nữa là bị cô phạt đó.
- Vâng...!Em dậy rồi đây.
Người vừa lên tiếng kêu cậu đi học là chị cậu, dù không phải chị ruột nhưng hai chị em rất thương yêu nhau nha.
- Mau lên, Chị chở em đi học rồi chị đi đến chỗ làm nữa nè.
- Vâng.

Vâng// Cậu chạy ra ngoài trên miệng còn gặm cái bánh mì.
- Nào lên đi.
Cậu lên xe rồi chị chạy xe đi về phía đường trường học của tôi.

Trường tôi cũng không xa đâu tại chị sợ tôi trễ nên mới chở tôi đấy.
À quên giới thiệu chị cậu tên { Nguyễn Chi An}23t
Cậu nhìn chị mình ở phía trước rồi chọc ghẹo
- Hôm nay hẹn anh nào hay gì mà chị gấp thế.
Chị tôi quay lại liếc cậu rồi đáp
- Ừ Gặp ma nên phải gấp.
- Haha ma có đẹp không chị.
- Nếu nó là Trai thì t sẽ cho mày nằm dưới nhé Huy.
- No No em trai thẳng nhé//[TG: Mày thật sự thẳng hay không là do t đó Huy à]
- Khụ Khụ...!Oki em trai chị đây THẲNG
- Chị....!// Cậu tức xì khói
-Hứ

- Đến nơi rồi xuống đi .
- Chị đi làm vui vẻ..
- Ừ chị mày đi đây.
Cậu nhìn theo dán chị khuất dần.
Cậu thở dài
[- Suy nghĩ]
- Chị hai đi làm như thế cũng không tốt chút nào, dù gì mình cũng lớn rồi cũng có thể đi làm phụ chị mà.

Không hiểu nổi tại sao chị lại nhất quyết không cho mình đi làm nữa ..

thật ảo não mà.
Cậu ngước nhìn trời rồi đi vào trường.
Trường cậu chia ra làm 12 khu.

Mỗi khu là một Cấp Khu 1.2 là của cấp 1, Khu 2.3.4 Là của cấp 2, Khu 5.6.7 Là của cấp 3 Nhưng cấp 3 có thêm một khu nữa là khu ôn thi học sinh giỏi và đại học.

Còn khu còn lại là của khu đại học.
Bên trong trường toàn là con ông này bà nọ mới có thể vào học nơi này.

Còn những người như cậu thì phải vào bằng thực lực.

Học giỏi nhưng ko có tiền không thế cũng chỉ là trung bình.

Còn mấy người mà có tiền có quyền, ko học gì cũng trung bình khá ,hay người học tốt giỏi một tí thì là loại giỏi.
Cậu ngồi trong lớp.

Không ai để ý đến cậu, bổng có một người con trai đứng đằng sau đập mạnh vào vai cậu.
- Ê Huy hôm nay có đi làm không.
- Có chứ sao lại không.
- Vậy chiều nay 4h 30 ra cổng chờ tao.
- Oki mày.
Nói xong thì trên bụt giản cô đã vào từ bao giờ rồi bảo mọi người về chỗ của mình..
- 2 Ngày sau là đi cắm trại đầy nhé ai trong lớp cũng phải đi nhất là em Huy đấy nhé.
- Vâng .
- Mọi người tan lớp đi.
Mọi người vui vẻ đi về nhà.

Còn cậu thì nhìn ra ngoài cửa sổ trong lớp ..

bây giờ trong lớp chỉ còn mỗi một mình, cậu bổng nhiên nghe có tiếng động làm cậu giật mình quay lại.

Thì ra là hội trưởng hội học sinh.
Ban quản lý học sinh đây mà.
- Sau cậu còn chưa về.
- Tôi đi ngây đây.
Sau khi cậu nói vậy thì cậu cũng, bước ra khỏi phòng học mà đi về phía cổng trường có người đang chờ .
- Ê thằng quỷ sao giờ mày mới ra vậy.
- Tao để quên đồ nên quay lại lấy xin lỗi.
- Nhanh lên trễ giờ bây giờ.
- Ừ.
Cậu nói xong cũng leo lên xe của thằng bạn chở mình đi.

Được một lúc thì đã tới.
Cậu bước vào quán rồi bảo
- Cháu và Vân đến rồi ạ
- Được rồi.

mau thay đồ đi rồi giao hàng hôm nay nhìu đơn lắm đấy.
- Vâng.
Hai người cậu và Vân đi vào thay đồ rồi cầm hơn chục bịch đồ và kèm theo hóa đơn.

Cậu ra xe bỏ đồ vào rồi chạy đi giao.
Khoản 1h sau thì cậu cũng giao xong chỉ còn lại một đơn cuối.

Nhưng do cậu đi qua đường không nhìn đèn tín hiệu mà chạy qua theo quán tính.

Và rồi.
- Ầm...!Bịch/// Tiếng va vào nha thật lớn.
Cậu mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng nhiều người xung quanh
- Mau mau gọi xem cứu thương đi.
- Nhanh lên ai đó đỡ thằng bé dậy đi
Tiếng xì xào ngày càng nhỏ dần nhỏ dần.

Và rồi im lặng.

Mắt cậu cũng tối thui không thấy gì nữa.
ll.

Chào mừng đến với hệ thống M520
ll.

Kết nối với kí chủ đã gắn kết
ll.

1.2.3....ooo Đang trình tải hệ thống
ll.

Chữa trị thành công.
ll.

Hiện chờ kí chủ nhập mã...
ll.

Hiện chờ kí chủ nhập mã...
Cứ thế cho đến khi cậu tỉnh dậy.
Cậu bổng nhiên nghe giọng máy móc bên tai.

ll.

Hiện chờ kí chủ nhập mã
- 20050
Cậu vô thức nói ra một con số.
ll.

Hoàng Thiện nhập mã.
ll.Xin chào kí chủ
- Ai...!ai đang nói..
ll.

Xin kí chủ đừng sợ tôi là M520 tiên tiến nhất của máy chương trình.
- Chào.

Tôi chết rồi sao?
ll.

Đúng vậy kí chủ đã chết nhưng tôi đã chữa trị cho ngài rồi nên sẽ không sau nữa đâu
- Cảm ơn.
ll.

là nhiệm vụ của M520
- Mà khoan Gặp tai nạn?
ll.

Vâng kí chủ gặp tai nạn chết rồi ạ ..

là do bản hệ thống cứu cậu.
- Gì Tai nạn á...!khốn kiếp thật.
༼ つ ◕‿◕ ༽つ[ TG] Tui biết mấy người chờ H nhưng chưa có đâu chờ gặp nam chủ đi chưa có ăn thịt được đâu.
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 3: Chương 3


Cậu đang nằm trên giường bệnh thì chị, cậu chạy vào trong nhìn thấy cậu nằm yên nhìn mình thì bật khóc.
- Cái thằng nhóc này ..sau M cứ đi đường không nhìn đường vậy hả.
- Em xin lỗi chị mà.
- Tại em đi giao đồ cho khách hàng nên mới vậy lần sau sẽ không vậy đâu.
- Còn có lần sau?
- Không không có lần sau
chị cậu lao nước mắt trên mặt rồi nhìn cậu nghiêm mặt nói
- Ai cho em đi làm.
- Em chỉ sợ chị cự thôi .
- Em muốn giúp chị mà...!em muốn chị không cần liều mạng để đi làm vì em.
- Cái thằng ngốc này.
Chị cậu mới vừa lao nước mắt đi, bây giờ lại bắt đầu đổ lệ nữa rồi.

Hai người ôm nhau một người khóc một người dỗ
- Chị không sau chỉ cần em học giỏi là được rồi
- Em ăn gì không chắc em đói rồi, chị có đem cháo nè em ăn đi.
- Vâng.
- Hai ăn chung với em đi
Cậu biết chị cậu chưa ăn gì đâu vì sao à.

Vì cậu ăn thì lúc sau chị cậu mới ăn.
- Thôi em ăn đi , chị chưa đói.
- Chị không ăn.

em không ăn
Khi cậu làm mình làm mẩy một hồi thì chị cũng bắt đầu ăn.
Ăn xong chị cậu về trong phòng bệnh.
ll.

Kí chủ à
- Làm sao?
ll.

Ngài phải làm nhiệm vụ tôi giao cho.
- Nhiệm vụ gì.
ll.

Là tiêu tiền ạ.
- Tiêu tiền nhưng ta không có tiền mà tiêu đây này.
ll.

Kí chủ yên tâm ạ.

Bản hệ thống cung cấp tiền cho kí chủ vô thời hạn.
ll.

Xin kí chủ ấn sát nhận.
Cậu ấn vào sát nhận rồi thì bắt đầu hiện lên mặt chữ.
ll.

THÔNG BÁO CỦA KÍ CHỦ M520
+ Xin kí chủ hợp tác với hệ thống để có thể tiêu tiền một ngày này , tiêu hết 100 triệu.
Sát nhận
Đồng ý.

Không đồng ý

ll.

xin cảm ơn kí chủ đã hợp tác .
ll.

Bây giờ kí chủ có 100 triệu trong người bây giờ và hết ngày mai , đúng 12h đêm xin kí chủ sử dụng hết 100 triệu này để nhận thêm nhiệm vụ mới.
- Tôi muốn làm gì cũng được sao?
ll.

đúng vậy
Khi nói chuyện xong thì cậu cũng ngủ.

Sáng ngày hôm sau cậu ra khỏi bệnh viện , cậu tự ý xuất viện mà không để cho chị mình đến.
Cậu lấy tiền đó để ra để trả tiền viện phí.

nhưng cậu chỉ ở có 2 hôm nên tiền viện chỉ có khoản 1tr4 mà thôi.
- Cậu không chờ chị cậu đến đón về à
- Không cần.

Chị ấy đã mệt rồi không cần lúc nào cũng phải canh chừng tôi.
- Vậy về sớm đi để cô ấy đợi.
- Vâng tạm biệt chị.
Cậu đi ra khỏi bệnh viện Cậu đi thẳng về nhà thì gặp phải tình cảnh tức ọc máu.

- Trả tiền đây cho tao .
- Hai chị em mày đã thiếu tao hơn 5 tháng rồi tiền lãi tiền lời đã hơn 20 triệu rồi.
- Anh chị bỏ qua có thể cho em hết tháng này không.
- Không mày mau đi lấy tiền đem ra đây cho tao.
-Tôi hiện giờ không có tiền
- Chị Hai em có.
- chị tôi thiếu bao nhiêu?
- 20 Triệu.
- Được tôi trả nhưng nếu tôi trả hết thì đừng có kiếm ha chị em tôi nữa.
- Được thôi đem tiền ra đây.
Cậu lấy tiền từ trong balo rk đưa cho hai người kia rồi bảo
- Trả xong rồi biến đi
Bà ta hôn tiền rồi bảo đúng là mùi tiền có khác.
Bà ta đi rồi chị cậu nhìn cậu bằng ánh mắt dò xét.
- Em lấy nhiều tiền vậy đâu ra.
- Chị à Em kiếm được người nhà em rồi.
Chị cậu ngạc nhiên, vui vẻ nhưng rồi mặt lại đen lại.
- Em đi về với họ à
Chị cậu hỏi.
Cậu lắc đầu rồi nói.
- Không.

Họ không phản đối em ở với chị.
-Họ cho em một số tiền bảo em tự lập nghiệp rồi không cần tìm đến họ nữa
Chị cậu cao mày rồi nói.

Một cách bức súc
- Em là con họ mà tại sao họ lại làm vậy.
- Em không biết nhưng họ cho em khá nhiều tiền nha.

Như vậy em và chị không cần đi làm nữa em sẽ mở một quán ăn , chị sẽ làm quản lý nhé.
Nhìn cậu nói mà lòng cô vừa vui vừa buồn, khóe mắt cô ước mi nhìn cậu khi cậu quay lại cô cười thật tươi.
- Em sẽ không để cho chị chịu khổ nữa đâu.
Cứ thế hai người nói chuyện với nhau cho đến tối.
Vào ngày hôm sau cậu đi học ..

đi được tới cổng thì cậu gặp một đám người.

Họ chặn cậu đi trước mà nói.
- Oh ai đây ai đây.
- Đây không phải bạn học Nhật Huy sao!
- Ủa tôi tưởng bạn đang nằm trong bệnh viện chứ.
- Không cần mọi người quan tâm.
- Anh nói gì vậy , ít gì anh cũng là chồng cũ của Lục Liên mà.
Người con gái kia nói với cậu.
- Vậy à.

Vậy tôi cảm ơn lòng tốt của mọi người tôi đi.
- Này anh có thái độ gì vậy Huy..

Tôi nể anh là chồng cũ của tôi nên mới hỏi thăm anh thôi
- Anh tưởng tôi muốn quan tâm một tên nghèo như anh sau
Người con gái trong rất dễ thương kia lại khinh thường cậu.
- À vậy không phiền đại tiểu thư đây quan tâm tôi
- Cô tưởng tôi muốn kết hôn với cô à.

Nếu không phải niệm tình của bác Tín tôi đã không dính liếu tới nhà cô rồi.
- Anh...!/ Cô ta tức xì khói lên nhìn cô bây giờ chả khác gì một con điên muốn lên cơn .
Cậu cũng nói thẳng luôn
- Tôi không biết tiếng chó nên không thể hiểu Chó nãy giờ sủa gì.
- Anh quá đáng rồi đấy.
- Và tôi không biết tiếng chuyện và Giao tiếp với MỘT KẺ ĐIÊN MUỐN LÊN CƠN.// Câu cuối cậu nhấn mạnh làm cho người kia vừa nói ngơ khác.
- Anh nói ai là kẻ điên
- Còn anh nói ai là chó hả..
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 4: Chương 4


Tôi nói ai là người đó.
- Không lẽ cô nhận cô là chó à.
- Một kẻ yếu đuối không có lập trường như anh thì, có cái quyền gì nói tới tôi hừ.
- Vâng Vâng! Tôi thật sự không có lập trường.Ok tôi yếu đuối.
- Nhưng tôi không có ăn cơm nhà mấy người toàn một lũ đầu to mà óc như trái nho.
- Mày...
Bọn họ tức không nói nên lời.

Nhìn cậu bây giờ có gì giống với cái thằng lúc trước bị chửi cũng im.

Bị sĩ nhục thì chịu đựng đâu.
- Mày hay lắm.
Tất cả bọn họ đi một mạch vào trường.

Còn cậu cũng không ở đó nữa mà bước vào trường.

Đi trên hành lang đi vào lớp của mình thì
- Ào..

Bịch..

Bịch.
Đó là tiếng Nước đấy.

nước từ trên nóc cửa ra vào đổ ập vào người cậu một cách lạnh lẽo.

Tiếng nước tiếng bịch bịch của sô nước bị rớt lăng lóc.
- Hahaa...

Tiếng cười của mọi người vang khắp phòng.

Vì cậu biết, Cậu là bị người ta gài.
Cậu cười lạnh rồi bước về chỗ ngồi.

Vài người còn nhìn cậu rồi lên tiếng bỡn cợt.
- Ôi chao bạn tôi ơi sau lại ước như con chuột lột thế này ..
- Đúng vậy đúng vậy nhìn cứ như con chuột hôi dám dưới cống ấy.
- Bây có nghe mùi gì không..

thối quá.
- Có là nghe mùi nghèo đó.
-Haha cái đứa nghèo rớt mồng tơi haha..
Mọi người đua nhau cười cợt cậu.

Nhưng cậu không nói gì chỉ nhìn lướt qua một tí rồi thôi.
Trong tìm thức cậu hỏi M520.
- Giờ tôi tiêu tiền được không
ll.

Có thể nha kí chủ
- vậy tôi tiêu quá đà thì sao?
ll.

Kí chủ yên tâm đi.

Kí chủ muốn tiêu tiền bao nhiu thì cứ thoải mái.
- Vậy được.

M520 Cậu thuê cho tôi một quản gia giỏi đa năng cho tôi đi.
ll.

Vâng thưa kí chủ.
Một lúc sau đột nhiên có một trận gió thật lớn.Đó là do trực thăng gay ra.

Một đoàn người từ trực thăng đi xuống sếp thành hai hàng.
Họ đi về khu đại học.

Khoa kinh tế.
- Qua không biết là tiểu thiếu gia nhà nào mà có thể mời được quản gia Ân Chí vậy nè.
- Đúng vậy nha.

Tập đoàn Lưu Anh Top 1 trong các Quản gia tốt nhất quốc tế là Ân Chí đó.
- Tôi cũng muốn được như người chủ của Anh quản gia Ân Chí á
- Không biết là.

Vị thiếu gia nào đây ta.
Không để mọi người chờ lâu thì họ đi về phía bọn họ tức là khoa kinh tế năm nhất bọn họ.
- Aaa là đi về phía khoa chúng ta đó
- Không biết là ai đây ...

Tất cả mọi người nhìn theo đoàn người dẫn đầu là một người con trai khoản 23t.

Những người đó đi đến trước mặt cậu, cuối chào rồi nói.
- Thiếu gia!
- Ừ.
Cậu ừ một tiếng làm ai cũng hú hồn , cái hồn nó treo ngược lên cây.

Nhìn cái mặc ngố tào cùng với ánh mắt ngạc nhiên, muốn lòi cả ra ngoài.

Kết hợp với khuôn miệng rớt xuống đất.
Như là bọn họ vừa nghe thấy chuyện động trời , Thiên địa bỏ sót nhân loại vậy á..

Sét đánh ngan tai...!Nhưng lại không bị điếc.
Một lúc sau khi họ Hoàng hồn lại thì nhìn đến cậu , thấy cậu vẫn ung dung như không thì, mọi người bàn tán.

Mọi người tụ tập trong lớp cả ở ngoài lớp.

, chật kín người.
- Gì vậy có chuyện gì vậy/ Một người ở ngoài hỏi vào bên trong
- Tôi cũng không biết tôi cũng mới đến thôi.
- Tôi biết nha.

Người này là Nhật Huy nha, người này nghèo lắm á
- Cậu bảo cậu ta nghèo, chắc tôi tin
- Tôi nói thật mà , cậu ta ngày nào cũng đi làm thêm kiếm tiền phụ chị đó.
Người kia phản bác lại nói.
- Ủa người ta giàu hay nghèo thì kệ người ta.

mắt gì mấy người qua đường tâm.
- Muốn kiếm chuyện à.
Đám người đó gay lộn đánh nhau nhưng không ai, bây giờ có tâm trạng để ý đến.

Họ bây giờ chỉ muốn xem bây giờ cậu định làm gì.
- Thiếu gia quần áo của cậu đây ạ
- Cứ để đó đi.
- Thiếu gia nếu không thay đồ sẽ cảm lạnh.

- Cứ để đó đi lát tôi thay.
- Nếu thiếu gia không thay bây giờ tôi sẽ cho người giúp thiếu gia thay đồ.
Cậu nhìn người đàn ông trước mặt mình rồi cũng chẵn muốn đôi co làm gì , nên cũng đi thay đồ.
Chưa được 5 phút sau cậu đã quay lại với bộ trang phục, ta nói phải là nổi tiếng ấy.
Áo sơ mi cao cổ, cái chiếc quần ta nói nó ư là xịn xò các bác ạ, màu đen vãi trơn nhưng mặt vào rất chi là mềm mại, thoải mái.

Một đôi giày màu trắng bốc có logo hãng giày nổi tiếng nhất nhì thế giới.
Cậu đi vào lớp.

Cả lớp nhìn cậu không chớp mắt..

Ai cũng mắt tròn mắt dẹp nhìn cậu, nhìn cậu bây giờ có giống gì với cái danh nghèo rớt mồng tơi hay không.

Thật sự là không, nhìn cậu bây giờ đẹp trai, phong độ lại còn có dáng vẻ thư sinh nữa.
- Ai đây..

Có phải thằng nhật huy không vậy.
Một người dẫn đầu nói , tiếp sau đó là tất cả mọi người bùng nổ.
- Trời ơi thì ra Nhật Huy là con nhà giàu.
- Chọc mù mắt tao đi tao moi, nói nó nghèo đấy.
- Bốp Bốp...!Tao tự vã rồi
- Aaa nhìn kìa , người giàu cũng không được như cậu ấy đâu ....
- Huhu Mới đó từ nghèo thành giàu rồi ăn phân chó gì mà hên vậy.
Mọi người xôn sao cả lên.

nhìn về cậu thì vẫn ung dung ngồi tại chỗ.
-.
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 5: Chương 5


Thiếu gia.
- Sao?
- Cậu muốn mua nhà không ạ.
- Có mua đi lớn một chút không cần quá lớn.

vừa đủ là được.
- Vâng Vậy tôi xin đi trước
- Ukm
Quản gia ân chí đi rồi thì bọn họ vẫn không hết xôn sao
ll.

Ca à mục tiêu được chỉ định xuất hiện rồi này.
- Là ai
ll.

Là hội trưởng hội quản lý sinh viên á.
- ai cơ
ll.

Là Hàn Quốc Bảo.
- Là anh ta á
Mọi người quay qua nhìn cậu như người sinh vật lạ vậy.

Cậu cười hì hì cho qua chuyện rồi quay lại nằm úp xuống.
- Giỡn mặt với tôi à.

Tại sao lại là anh ta??
ll.

Thì là nhiệm vụ được giao sao em biết được chứ.
- Ai giao cho mi cái nhiệm vụ đó.
ll.

Là chủ hệ thống á.
- Tên đó ở đâu đem ta đi gặp hắn ta nhanh lên.
ll.

Không thể.
- Mi
ll.

Kí chủ chú ý
- Gì nữa.
ll.

Nhân vật cần chỉ định đưa xuất hiện
- Ở đâu.
ll.

kết bên Ca
- Gì.
Và thế là có một bàn tay đặc lên vai cậu rồi nói.
- Lên phòng hội sinh viên với tôi.
- À umk
Cậu im lặng đi theo anh.

Còn mọi người nhìn anh ta như chết mê chết mệt vậy..

Không biết sau này lớn lên còn câu hồn cô nào nữa đây.
Đi gần đến phòng hội thì bất chợt hắn hỏi.
- Sếp thứ mấy
Câu hỏi không đầu không đuôi làm cậu nhíu mày khó hiểu nhìn anh.
- Tôi hỏi cậu ở trường sếp hạn bao nhiêu.
- Coi như là vừa đủ điểm Giữa lớp
-ukm
Xong anh bước vào phòng.

Bên trong là một căn phòng khá lớn, Khi cậu còn nhìn qua lại trong phòng thì bỗng chợt.
- Cạch.// Tiếng khóa cửa vang lên Cậu giật mình quay lại.
Cậu cười cười rồi bảo.
- Hàn Quốc Bảo cậu có gì nói với tôi thì nói đi tôi còn về lớp nữa.
Anh không nói gì bước từng bước đi đến, ép cậu vào gần cạnh bàn ..

Anh nhìn cậu sát gần mình rồi nói.
- Em không nhớ tôi là ai à.
- Thì cậu là Hàn Quốc Bảo là hội trưởng hội sinh viên còn gì.

Cậu nổi tiếng vậy ai mà chả biết cậu cơ chứ.
- Em thật sự không nhớ tôi.
- Mắt gì tôi phải nhớ cậu chứ.
- Con mèo nhỏ như em thật hư.

giám không nhớ tôi.
- Phải phạt.
- Này ..

khoan đã cậu đang nói gì vậy hả.
- Um...!Ưmm ..

chế.t Tiệc tên khốn bỏ bố mày ra
- Thật hư.
Anh ngồi xuống ghế đem cậu nằm ngan đùi mình rồi bắt đầu....
- Này thì không nhớ tôi.
- Chát..

Chát.
- Này thì sưng mày tao với tôi, ai cho em cái lá gan đó hả.
Nói thì nói chứ tay vẫn đánh mạnh vào mông cậu.

Cậu vừa ngượng vừa cáu giãy dụa nói.
- Con mẹ nó thằng khốn giám đánh ông bỏ ra cho ông.

- Này thì chửi tôi khốn..

Vậy tôi cho em biết thế nào là khốn.
- Chát..Chát
Từng tiếng từng tiếng một vang lên nghe mà đau cái mông giùm á.
Cậu bắt đầu khóc..
- Hức..

Hức..
Anh để ý thấy cậu không ngọ ngoạy nữa thì thấy lạ.

Khi nhìn thấy cậu thì cậu đang khóc...!Anh đỏ mặt nhìn cậu một chút rồi bắt đầu bẻ cậu ngồi lên đùi mình.

Không đánh cậu nữa.
- Em sao lại khóc.
Anh lau nước mắt trên mặt cậu rồi hỏi.
- Cậu đánh tôi.
- Đau sao??
- Cậu nằm xuống cho tôi đánh vào mông cậu coi đau không thì biết.
- Không thể.
- Tại sao??
- Nhục// Nghe anh nói vậy cậu cáo đánh mạnh vào ngực anh ..

Mà cậu đánh anh như mèo cào vậy chả xi nhê gì.
- Anh biết nhục vậy sao còn đánh mông tôi.
- Do em hư.
- Em nói không quen tôi.

Em không nhớ tôi.

Em còn hỗn với tôi.
- Cút đi..

Nói không quen là đè tôi ra mà đánh mông tôi có phải là con nít đâu.
- Đối với tôi em vẫn không lớn được.
- Em là mèo nhỏ của tôi, là tim gan phèo phổi của tôi.
- Sao em lại nỡ nói không nhớ tôi.
- Em làm tôi buồn đấy.
- (●__●) Gì vậy ba tôi có phải mẹ cậu hay là người yêu cậu đâu chứ - / Cậu suy nghĩ trong đầu
- Cậu...
- Gọi gì muốn bị đánh nữa à.
- Khụ..

a .anh trước có quen tôi...!tôi sao?
-Tôi?? em là nói gì tôi không nghe rõ.
- Tôi không quen mà (╯︵╰,) ..

// Cậu phụng phịu nói làm tim ai đó
Bóp Bóp.//.Tim// Này thì tao cho mày đánh em ấy, này thì t cho mày mắn em ấy ,Ta đập banh cái lồ|\|g ngực mày ra...// Là tiếng tim của anh chửi anh đấy các bạn
- Phải sửa ..

Không thể gọi tôi là cậu hay sưng mày tao với tôi.

Ít nhất phải gọi tôi là anh.

Gọi chồng càng tốt.
- Hả.
- Hả gì..

Tôi nói rồi gọi anh nếu gọi anh không quen thì gọi CHỒNG đi// Anh sát gần tai cậu mà thổi mà nói , khiến da gà gia vịt của cậu nổi hết cả lên.
- A..anh // Ngồi trên đùi một thằng đực rựa, cậu cũng là thằng đực rựa.

Gọi anh..
- Ngoan
Anh cười khoái chí.

Sao nhớ gì đó v**t v* mặt cậu rồi nói một cách nhẹ nhàng.
- Em thật sự không nhớ anh là ai sao// Nói với cái vẻ mặt mất mát.
- Tôi..

Em hôm trước có bị tai nạn nên quên hết mọi thứ...
- Vậy sao em lại nhớ tất cả mọi người mà không nhớ anh??// Anh nhíu mày nhìn cậu với vẻ mặt không vui
- Anh bình tĩnh...
- Được em nói đi.
- Em bị tai nạn chắc anh cũng biết nhỉ.
- Ukm anh biết
- Em thật ra không nhớ gì cả!!// Giọng cậu mất mác buồn tuổi.

Khiến ai đó đau bụng..

à nhầm đau lòng..
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 6: Chương 6


Ngoan không nhớ thì không nhớ..
- Không buồn nữa.
- Ukm!!// Dáng vẻ nhu thuận cộng với cái sự buồn tuổi kia..

Phụng phịu nhìn làm ai đó có chút không kìm lòng được muốn gặm cái mỏ đang chu chu bất mãn kia
Nghĩ là làm ..

Nên anh lại đè cổ cậu lại gần mặt mình mà hạ môi xuống.

Hôn nhẹ à..(ll°3)♡(ε`●)
Trước là hôn chạm môi thôi nhưng anh vẫn thấy không đủ mà lấy lưỡi tách răng của cậu ra mà Ba chấm không biết diễn tả như lào hay mọi người tưởng tượng đi
TG: Bạn nào biết diễn tả thế nào ấy vô bình luận chỉ mềm nhé /mềm hem có biết gì hết á/
(◍•ᴗ•◍)✧*。
Hôn qua lại lúc đầu cậu cũng cựa quậy lát sao lại không thấy cựa quậy nữa, Vì hết hơi để cựa quậy rồi.

Nhìn con người ta hơn m7 Thôi chứ người ta con gái lắm..

à nhầm con trai lắm.
ll.

Kí chủ xin hãy rời khỏi đây ạ Nữ chính đang tới.
- Gì nữ chính á?
ll.

Vâng.
- Anh..

Anh
- Sao.

Em nói đi
Anh yêu chiều hỏi cậu.
- Anh cho em về lớp gần vào học rồi..
Anh nhìn lên đồng hồ đeo tay của mình rồi nói.
- Umk em đi về lớp đi lát nghĩ trưa đến đây tìm anh.
- À umk vậy em đi trước.
Cậu bước xuống đùi anh rồi chạy một mạch ra khỏi phòng hội sinh viên.

Làm anh nhìn theo cứ tưởng tượng cậu như con mèo bị hoãn mà chạy loạn.
Khiến anh bật cười..

Lúc anh cười thì trùng hợp cũng có người nhìn thấy.

Say mê cái nét cười, Yêu luôn cả con người hoàn hảo như anh.

Anh vừa đẹp trai vừa giàu có.

nhà thì mặc phố bố thì làm to , Con thì làm chủ tịch một tập đoàn lớn
Nghĩ sao con gái không yêu.

Yêu bình thường không nói..

Cái này là yêu bất chấp.
- Anh ...!Hội trưởng có việc em cần nói với anh
- Nói đi// Anh quay lại với bộ mặt hàng ngày của mình..

lạnh ..

không quan tâm gì.
- À ..

Vâng..

Cái này cần anh sử lý giùm em để em đem lên cho thầy Vu
- Đây.
Anh kí rồi đưa lại cho cô ta.

Khi cô ta đi anh lấy từ trong áo ra cái ví.

bên trong có một cái chìa khóa.

Anh lấy chìa khóa ra mở ngăn cuối của.

cái bàn anh đang ngồi.

Lấy ra một album ảnh
Anh nhìn từng ảnh rồi nói.
- Tìm được em rồi...!Nhưng em không nhớ ra tôi.
- Đã hứa sẽ lấy tôi..

Nhưng em lại quên tôi.
- Em chỉ có thể là của tôi.

Dù nam hay nữ đều không được đem em đi.
- Em chỉ có thể là của Hàn Quốc Bảo này thôi..

Em nếu muốn rời xa tôi..

Tôi sẽ phế đi đôi chân của em.
- ĐỂ EM Ở BÊN TÔI MÃI MÃI.

Bảo bối
Anh nói chuyện một mình với tấm ảnh ..

Thật khác xa với anh khi lúc ở với cậu.

Nhẹ nhàng yêu chiều, sủng nịnh.

Còn với người khác.

anh lạnh nhạt.

khó gần

còn bây giờ thì anh rất rất là khác giống như có hai tính cách vậy..

nói cho dễ hiểu là đa nhân cách.

Bây giờ trong mắt anh chỉ còn lại sự chiếm hữu.

độc đoán, ác độc,
Được một lúc anh cũng thôi.

Không ngờ mới đây đã trôi qua gần nửa giờ rồi.

Anh bước về phía lớp của mình.

Đi ngan qua lớp của cậu thì thấy cậu đang nằm trên bàn mà ngủ..

Cô muốn giản dạy gì mặt kệ cậu cứ ngủ, anh nhìn thấy vậy thì bật cười.

xong lại về lớp.
ll.

Kí chủ à ngài thật sự công rồi.
- Ta không công nhé..

Ta thẳng nhé.
ll.

không nha kí chủ công rồi.

Kí chủ còn nằm dưới bị ĐÈ nữa á
- Ơ cái đậu..

Ta nếu có công cũng nằm trên.
ll.

No no kí chủ là thụ..

là THỤ
- Ta nói là ta nằm trên mà.
ll.

À vậy là người thừa nhận người công rồi nhé.

hehe
- Đậu má cái hệ thống mắt dạy
ll.

Ôi cuối cùng kí chủ cũng chấp nhận giới tính của mình rồi ..

- Đm cái hệ thống nhà mi Cút đe ta không muốn thấy ngươi nữa Cái hệ thống chết tiệc kia.
Và rồi một người một hệ thống cãi lộn với nhau um xùm.
- Nè Em kia có biết đang ở giờ nào không mà lại không học mà ngủ.

Trong giờ của tôi.
- À vậy à.

Thì sao?
- Đồ nghèo mà còn học không ra gì..

Không biết cái trường cho cậu vào kiểu gì vậy.
- À vậy nên??// Cậu cười hỏi bà cô.
- Em ra ngoài đứng cho tôi.
- Em lại không thích đi hay là cô đi đi..

À không ý em nói là cô đi ra khỏi trường này đi.
- Em nghĩ em là ai mà giám nói chuyện với tôi như thế.
- Đúng là đứa không biết giáo dưỡng ..

đồ mất dạy.
- Đồ cho cha mẹ sanh mà không có cha mẹ dạy.
Cậu im lặng khi nghe câu nói này...!Cha mẹ cậu mất sớm thật chỉ có chị cậu nuôi cậu lớn..

Chị cậu không giám nhắc đến cha mẹ vì sợ cậu buồn.
- Tôi cho cô nói lại một lần nữa.
Cậu gằn từng chữ rồi nói một câu làm cho cả lớp im bặt còn bà cô.

Chỉ nghĩ là một học sinh nghèo không quyền không thế thì làm gì được bà ta.

Nên bà ta cứ hống hách nói.
- Nói thì nói chắc tôi sợ em
- Đồ không có cha mẹ dạy...!Có Cha mẹ sinh mà không có cha mẹ dạy..

Cái đồ nhà nghèo như em nên cút khỏi cái trường quốc tế này đi.
Cậu nhìn bà ta rồi nói.
- Bà xong với tôi rồi bà già..
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 7: Chương 7


Bây giờ bà ta không kêu cậu là em nữa mà gọi thẳng mày tao luôn.
- Mày nói gì hả thằng nghèo kiết xát kia.
- Ohh // Cả lớp nghe cô nói vậy thì oh lên một tiếng
Có vài người à không mà là một đám người nói.

xì xầm.

cả ngoài lớp cũng vậy.
- Bà cô đó không biết Nhật Huy là con ông cháu cha
- Bà này sắp xong đời rồi.
Và rồi một trận cá cược diễn ra.

Cá cược của tụi kia là.
- Bây giờ chia ra làm 2 bên Một bên của cô Thu và một bên của Nhật Huy ..

Nếu thấy ai có phần thắng thì bỏ cho người đó
- Tôi là người đề ra thì tôi bắt đầu trước.

Tôi chọn Nhật Huy.
Và một lát sao bên trong có hai phe đứng đối nhau.

Xong xui ai cũng cầm dưa hấu, hạc dưa.

bắp rang và nước ngọt ngồi coi phim cô trò đấu đá
- Thì sao cô nghĩ cô có quyền chắc.
- Tao là em của hiệu trưởng tao muốn đuổi mày dễ như ăn cháo.
- À vâng tôi nghĩ học thì cũng có trường khác nhận tôi.
- Còn cô bước ra khỏi trường này chắc gì bà được trường khác nhận cho bà đi dậy
- Đã không có đạo đức nghề nghiệp còn phân học sinh nghèo giàu.
- Muốn moi tiền học sinh bọn tôi lắm à.

- Để rồi coi bà được mấy phút được phụ huynh đút lót để tiết lộ đề cho học sinh đi thi
- Mày.

Thằng chó mày biết anh tao là ai không mà giám nói chuyện với tao như thế.
- Bà là cái thá gì mặt kệ bà.
Đang cãi nhau thì bên ngoài cửa có một ông mập mạp chạy vào.

Rung rinh đất trời.

À mở cửa ông đó rung rinh ấy các bạn.
- Ai là Nguyễn Nhật Huy
- Mày thấy chưa anh tao đến đuổi học mày đấy.
- Tôi// Cậu nói rồi người đàn ông kia đi nhanh về phía cậu.
Bà ta tưởng đâu ông định đánh cậu nhưng không.

Ông ta quỳ xuống rồi nói.
- Thiếu gia xin người tha cho tôi đi mà...!Tôi sẽ dạy dỗ lại con em hư đốn này của tôi.
Cậu ngoáy ngoáy tai rồi nhìn ông ta một cái khinh miệt.
- Tôi chỉ là một đứa nghèo.
- Không không..

Cậu chủ nghèo thì không ai giàu nữa đâu ạ
- Tôi không có giáo dưỡng.
- Càng không thể nào.

Ngài học trường quốc tế mà..

tại sao lại không có học ko có giáo dưỡng được chứ.
- Vậy được rồi.
Ông ta thở phào một hơi.

Nhưng chưa đến 5 giây cậu đã dọi ca nước lạnh vào mặt ông.
- Tôi có cha mẹ sinh nhưng không có cha mẹ dạy.
- Cái..

cái này..

tôi.

tôi.
Ông nói chuyện lắp ba lắp bắp
- Anh à sao lại nói vậy với thằng không cha mẹ này.
- Anh nghe lời em đuổi nó đi.

Là xong chuyện thôi mà
Ông nghe bà ta nói vay, thì
- CHÁT...!CHÁT
Ông ta thẳng tay đánh vào mặt bà ta..

Nhìn bà ta một cách giận dữ rồi nói một câu hùng hồn.
- Cậu ta không có cha mẹ dạy nhưng còn có học hơn cô đấy.
- Nhà mình biết bao đời thanh bạch, Tới lược mày lại làm loại chuyện dơ bẩn ..

Cậu ta nói đúng.

Tố chất nghề nghiệp của mày ở đâu.
Cậu nghe hai người kia dạy dỗ nhau mà cậu tự giác, đi lại chỗ của đám ăn dưa kia mà ngồi xuống.
- Cho miếng dưa đi// Cậu cầm miếng dưa ăn ngon lành..

Nhìn hai người kia như đang coi phim vậy
- Nè// Có một người đưa miếng dưa đang ăn dỡ đưa cậu.
Cậu không để ý mà đưa lên miệng cắn một cái nhưng nhìn lại.

Thì mất hết một góc, Cậu lại cắn ngây gốc mất đó.

Quay người sang hướng lúc nãy cậu nhận dưa để xem ai ăn dỡ miếng dưa của cậu.
- Sao không ăn nữa đi // Anh hỏi cậu.
- Anh ngồi ở đây khi nào??..
- Từ lúc em bắt đầu chửi bà ta.
- Vậy à..

thấy em dữ không..
- Không hề.
Và rồi bên hiệu trưởng và bà cô già kia
hắc tuyến đen thui.

Còn bên cậu và anh thì hoàn toàn khác, một màu hường nam tính.

Loán thoán có trái tim lắp ló
- Vậy sao anh lại đánh em cơ chứ.
- Vì mày chọc người không nên chọc.
- Nó là ai cơ chứ
- Mày có biết cậu ta là cổ đông lớn nhất trường này không, còn nữa cái chức hiệu trưởng này của tao đã chuyển qua cho quản gia Ân đức rồi.
- Sao có thể như thế được..

Không thể nào..
Bà ta đứng loạn choạng.

Nhìn về phía cậu dang ngồi trên bàn kế bên là anh cũng ngồi trên bàn mà đưa cằm lên vai cậu tựa.

Cái cảnh làm biết bao cô gái xịt máu mũi.
- Em giàu vậy sao??// Anh hỏi cậu
- Không giàu chỉ vừa đủ Sài thôi à.

bất chợt hệ thống vang lên tiếng nói
ll.

Kí chủ Hảo cảm của mục tiêu đang ở mức 89%
ll.

Xin kí chủ hãy tiếp tục cố gắng để có hảo cảm 100 Và có thể hoàng thành nhiệm vụ.

Đầu tiên của ngài.
Bất chợt cậu nhìn ông ta rồi nói
- Từ nay hai người không cần đến trường nữa.
- Không không...!Xin cậu hãy thương tôi mà đừng đuổi tôi đi mà..
- Ông thì có thể xem xét lại.
- Còn cô ta thì không..

Bà mau đi dọn dẹp chỗ của cô rồi về đi.
- Không..

tôi không thể mất công việc này được..

Mày không thể đuổi tao được.
- Bà ta phát điên rồi..

Bảo vệ..

bảo vệ đem bà ta đi xa học sinh trường ra ...
- Vâng// Bảo vệ đi ra đưa theo bà ta đi ra ngoài.
Nhìn cậu bây giờ ngầu lòi ra ấy.

Nhìn rất chi là đẹp trai..
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 8: Chương 8


Cậu nhìn ra phía cửa , lại đi về phía bàn mình ngồi xuống.

Anh đi đến bên cậu nhìn cậu một cái rồi khum người xuống nói với cậu.
- Lát ra về chờ anh ở cổng trường.
- Nghe rõ chưa..
- Vâng.
- Ngoan.
Rồi anh đứng thẳng dậy như không có chuyện gì đi về lớp của mình..
Từ khúc đó đến ra về thì không có tình tiếc gì đáng kể nên thôi.

Tua đến giờ ra về luôn.

Cậu cũng nghe anh mà chờ anh ở cổng trường.
Khi cậu mới bước ra khỏi cổng trường thì có một chiếc xế hộp bản giới hạn dừng trước mặt cậu.

Người trong xe hạ kính xuống rồi bảo.
- Em lên xe đi.
- Vâng.
Cậu lên xe của anh ..

Không biết anh đưa cậu đi đâu nhưng tầm nửa tiếng sau cũng đến nơi.
- Nay em cứ ở đây đi.
- Nhưng còn chị em nữa em không thể để chị lại một mình được.
- Em yên tâm anh đã cho người đến đón chị em về nơi Quản gia rồi.
- Vậy..
- Cứ ở đây đi không sao đâu, sau này ở đây cũng là nhà của em mà.
- Nhưng..
- Không nhưng nhị gì cả mau vào nhà đi.
- Anh ở đây với ai vậy.
- Anh à lúc trước anh ở một mình.
- Còn gì ạ
- Còn giờ thì anh ở với vợ
- Anh có vợ rồi ạ..

Vậy em ở đây có tiện cho hai người không
- Phốc....!phụt..

// Anh ôm cậu từ sau rồi cười nói.
- Em đúng là con mèo ngốc của anh..
- Cười gì em có nói sai đâu.
- Nếu vợ anh về thấy em thì làm sao ..

Hai thằng con trai với nhau cứ ôm ấp như vậy cũng không đáng nhìn.
- Hay là em cứ về nhà em ở nha.
Khi nghe cậu nói cậu muốn đi , không ở nhà này cùng anh thì anh mở mắt lớn.

Nhìn cậu rồi lấy tay kéo đầu cậu qua hôn lên môi cậu.
Hôn không phải theo kiểu nhẹ nhàng ôn nhu như lúc ở trường....!Mà nụ hôn này anh hình như rất giận dữ, và nụ hôn có một sự chiếm hữu cao.

Nụ hôn hung hăng kéo dài hơn ba phút.
Cậu bây giờ tay chân bủng rủng mà cả thân ảnh mảnh khảnh của cậu đang tựa sát vào anh ...!Nhìn cậu chật vật vì nụ hôn của mình thì tâm trang anh cũng tốt lên một chút.
- Cho tôi có được không.
- Cho anh mà cho cái gì// Giọng cậu yếu ớt nói với anh..

Nhưng đối với anh lại như liều thuốc k1ch thích vậy.

Nhìn cậu bây giờ rất quyến rũ người a
- Cho anh vào bên trong em
Anh cầm tay cậu đưa đến bên dưới quần mình, bên dưới đã không còn ngoan ngoãn nữa,mà đã ngọ ngoạy ,bắt đầu buổi chào cờ của thằng con trai 20 tuổi.
CậuA" một tiếng muốn rút tay lại thì bị tay anh giữ chặt càng ép vào thứ đó của anh.

Anh nhìn cậu rồi hỏi lại cậu.
- cho anh nhé..

anh sẽ nhẹ nhàng.
-.

Được..

nhưng nhưng.
Anh nghe cậu nói có thể thì anh chòm người hôn lên môi cậu một cái rồi vui vẻ hỏi.
- Nhưng gì em nói đi.
- Nhưng em phải nằm trên.
- Hả..

Em nằm trên.
Và rồi như nghĩ ra gì đó anh đồng ý với cậu.

Cậu cũng không biết anh có ý gì không nữa.
Anh nhận được lệnh thì tay anh cứ tung hoành trên cơ thể trắng trẻo của cậu..

trắng như sứ vậy..anh nghĩ thầm
- Thật mỏng manh.//Anh
ll.

Kí chủ à người đề nghị nằm trên?
- Đúng vậy// Cậu.
ll.

Xong ngươi rồi kí chủ à
- gì đây
ll.

Chúc kí chủ thượng lộ bình an.
ll.

Bổn hệ thống có nhiệm vụ mới.
- Là gì.
ll.

Ngủ với Hàn Quốc Bảo nhận 100 tích phân
ll.

Lấy lại kí ức từ miệng của Hàn Quốc Bảo đã đánh mất.

100 tích phân
ll.

Làm cho Hàn Quốc Bảo yêu kí chủ sâu đậm thưởng 250 tích phân
ll.

Gôm đủ 100 hảo cảm hoàng thành nhiệm vụ thưởng 1000 tích phân..
ll.

Không được thì thiến.
ll.

Nhiệm vụ ngoài lề trong vòng 10 ngày tiêu hết 100 tỷ ..

Nếu không làm được bạn sẽ mất một thứ trên người kể cả cảm súc.
- Gì
ll.

Hiện cảnh 18+ không nên xem nên hệ thống xin ngắt kết nối.
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 9: Chương 9


Anh ôm cậu hôn khắp mặt cậu anh hôn cậu nhiệt tình còn cậu thì.

Từ lúc trước đến nay 18 năm cấm cơm chưa bao giờ hôn ai nên có biết cảm giác hôn là như thế nào.
- Em thật ngốc..
- Em không hề ngốc..

em rất thông minh nha
- Ừm!!! Vợ anh rất thông minh
- Ai....ai là vợ anh chứ..

em là con trai đó nha.
- Vậy sao
- Đúng vậy a..

nếu mà là Vợ chồng thì em nằm trên em phải là chồng anh chứ.
- Ồ..

vậy à CHỒNG anh à em có thể cho anh hưởng tí đặc quyền của một người “ Vợ ” không vậy.
- Được...
- Vậy em tự động đi..
- Động thì động ai sợ ai..
Lúc nãy cậu ở dưới anh ở trên giờ ngược lại anh ở dưới cậu ở trên..Anh nhìn nét mặt của cậu đỏ như tôm luộc thì phì cười nói.
- Hay em vẫn để anh làm thì hơn.
- Ai nói vậy..

em làm được anh nằm đó để em.
Cậu lây hoay không biết làm gì..

Cậu bắt đầu khum xuống hôn lên môi anh ..

Cậu thì không có kinh nghiệm hôn ai nên cứ gặm g*m c*n cắn anh..

làm anh tâm như nhộn nhạo mà muốn lật lại đè cậu dưới thân.
Anh nhìn cậu vậy cũng không chịu nổi mà đưa tay kéo đầu cậu lại mà hôn..

Anh nhẹ nhàng hôn từ từ.

để cậu có thể bắt chước theo, sao hơn 2 phút thì hai người nhả ra anh nói.
- Như vậy mới là hôn
- Khi nãy em...
- Em làm sao...// Cậu phòng má lên nói.
- Lúc nãy là em gặm môi anh chứ đâu phải hôn anh đâu...
- Tại người ta không có hôn ai bao giờ đâu mà biết cơ chứ
- Thật vậy à // Dù anh biết cậu vẫn là trai tân ...!dù biết cậu sợ tiếp súc với người khác ngoài chị của mình, Nhưng anh rất vui vì cậu lại không bài xích anh.
- Tiếp tục đi chứ..

Em định chỉ vậy là xong rồi à.
Cậu chần chờ muốn nói nhưng lại không muốn nói...!Cuối cùng anh xoa nhẹ đầu cậu rồi hỏi.
- Sao vậy không tiếp tục đi.
- Em không biết làm như thế nào.....// Mặt đỏ đến tận mang tai.
- Hay anh chỉ em nhé// Anh thấy cậu vậy thì hết sức đáng yêu ..

muốn chọc cậu thêm một lúc nữa nhưng lại không muốn vợ mình xấu hổ.
Không thì người chồng như anh sẽ ở sofa dài dài sau này
- Được anh chỉ em đi.
- Hôn từ đây rồi, ở đây khắp nơi
- Như vậy sao??
Cậu làm theo lời anh nói chỉ hôn phớt lờ ra thôi
Anh cười cười vì sự ngốc nghếch của cậu...!nhìn thật đáng yêu .
- Em m*t như m*t kẹo vậy cổ anh này..

nó phải có dấu đỏ ..
Làm theo lời anh nói cậu vừa hôn vừa m*t tạo thành một mảng lớn đỏ, trên cổ anh.
- Như vậy à
- Đúng vậy tiếp đi làm theo bản năng của em ấy.
Nghe theo anh , cậu làm theo bản năng cuối xuống hôn lên môi anh.

Lần này cậu không ngốc nghếch ngây thơ như lúc đầu..

Cậu hôn xong lại rà xuống cổ ..

Nhìn một tí lại hôn lên trái cổ của anh m*t mạnh..

khiến ai đó // ƯM // lên một tiếng nhỏ
Cậu như biết một thứ gì đó hay ho rồi bắt đầu xuống xương quai xanh..

áo của anh cảng trở công việc của cậu nên cậu kéo anh cởi áo anh ra .
- Tốt lắm tiếp đi..
- Anh đang hưởng thụ đấy à.
- Có CHỒNG để làm gì để chồng làm người làm VỢ như anh chỉ cần nằm hưởng thụ mà thôi..
- Chổ này có cần m*t không
Cậu chỉ hai hạc đậu hỏi.

anh.
- Em nghĩ coi cần không..

Làm đi nó rất nhạy cảm đấy.
- Anh cái đồ lưu manh nói gì đâu không à..
- Anh c....
Anh chưa nói hết câu đã bị cậu đưa đến miệng mà g*m c*n một phen khiến ai đó bất ngờ rên nhẹ vài tiếng ư ư ư Anh chỉ cậu từng chút ,, cậu ngu ngơ làm theo một chút.
Dạo đầu chắc vậy được rồi ha quý dị Giờ qua bài khác nha
Cậu đang trên người anh hai người không mặt đồ...!nhìn của anh với của cậu thật khác xa nha.
Của cậu cũng ko được lớn, cũng không nhỏ nói chung là lớn hơn cái bình thường một chút.
Còn anh thì cậu nhìn mà giật hết cả mình ..

lớn hơn cậu gấp hai lần..

Cậu hối hận muộn khóc đi về
Nhưng trèo hết vào cửa rồi mà đi về còn đáng gì mặt đàn ông nữa cơ chứ.

Cậu nghĩ
- Dù gì mình cũng nằm trên thì có gì phải sợ cơ chứ.
- Động đi chứ
- Em không cho vào được.
- Vậy để anh thực hành cho em nhé.
- được ..

anh chỉ
Xong anh kêu cậu nằm xuống anh thì ngồi dậy.
- Em đúng là ngốc như lúc nhỏ vậy// Anh nghĩ
- Trước hết em phải nới lỏng nó ra như thế này
Anh đưa một ngón tay vào trong cậu..

rồi thêm một ngón nữa.
- Đau đau quá ...!Bỏ ra đi anh hức...!đau quá.
- Không đau đâu..

một chút nữa thôi sẽ không đau..

ngoan thả lỏng nào..
Nghe anh cậu thả lỏng một chút , Tay anh bắt đầu ngọ ngoạy khiến cậu vừa đau vừa có cảm giác lạ lẫm.

Anh thấy cậu hưởng thụ thì đưa vào thêm một ngón nữa.

Lần này cậu chỉ ưỡn người lên thôi..

anh rán đưa thêm một ngón nữa nhưng có vẻ cậu khá đau mà nhăn mày.
Anh cầm c@u nhỏ của cậu mà bay bướm một lúc..

Thấy anh cầm của mình cậu cũng không chịu thua mà cầm lại của anh mà bay bướm theo.

Anh chịu không nổi nữa nên kêu cậu.
- Em nhắm mắt lại hã miệng ra ..
- Để làm gì?
- Làm theo anh đi.
Cậu cũng nghe lời anh mà nhắm mắt hả miệng..

Nhưng rồi cậu không biết anh đưa thứ gì vào miệng mình mà lớn quá miệng cậu không vừa..
Cậu mở mắt ra thì tá hỏa anh cho trái chuối bự kích thước khủng vào miệng cậu..

Anh bắt đầu ra ra vào vào miệng cậu một lúc sau..
- Anh không nhịn được nữa...
🙂 một dòng dịch bay phớt phới // trong miệng
Anh đè cậu ra mà đưa cái của anh vào động chim cút chiên bơ của cậu.

Rồi nhấp..

Bạch Bạch..

lúc đầu còn nhẹ chứ lúc sao thì không nhẹ tí nào..
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 10-11


<b>Chương 10
</b>

<b>

Chết tiệc anh buôn ra
- Thôi mà Vợ anh xin lỗi mà
- Tôi bảo anh cút.
- Xin lỗi mà
- Anh không làm vậy nữa đâu..

tha cho anh nha
- Hôm qua anh bảo tôi một lần..

Nhưng anh nhìn xem anh làm mấy lần.
- Thôi mà anh kìm chế lâu vậy rồi em nỡ la anh
- Hừ cái tên chết tiệc nhà anh cút ngây cho tôi.
- Từ chiều 6h30 làm cho đến 2h sáng.
- Anh nói coi một lần của anh đó hả..

không những thế , tắm cho tôi anh còn sờ mó người tôi.
- Vợ à anh xin lỗi anh biết sai rồi lần sau anh sẽ nhẹ lại được không
- Chẳng phải người ta thích dài lâu.

Chuối phải sống, phải kích thước khủng sao
- Nhưng anh làm quá lâu rồi đi
- Vợ à anh nói cái này em đừng giận
- Nói đi
- Anh có thể lăng giường , hoặc động ngoài trời hay vô số chỗ chỉ cần là em anh không thể kìm chế được.
- Tên chết tiệc nhà anh..

im ngây cho em
Cậu ngồi trên giường...!còn anh quỳ dưới đất tay thì cầm cái gối.
[TG: Thấy cũng tội mà thôi cũng kệ, ai bảo cái đầu của tác giả phong phú đến vậy cơ chứ
- ### Cố gắn lên con trai khoản 5 đến 6 Chương là bị đè gấp 2 lần..

¯༼ ಥ ‿ ಥ ༽/¯ Yên tâm mẹ sẽ thấp nhan cho con ]
Anh đứng dậy đi về phía của cậu leo lên giường dụ ngọt.

- Vợ em đói chưa Chồng đây làm gì cho em ăn nhé.
- Cút.// Cậu liếc anh một cái cháy cả gia mặt .
- Thôi muốn ăn gì anh làm nhé..
Cơm chiên trứng.

Xúc xích, cà rốt đậu.

Ly trà sữa
- Uống trà sữa không tốt cho cơ thể của em
- Nhưng em muốn uống anh có mua không, không thì em tự đi mua.
- Được rồi anh mua cho em , ở nhà ngoan chờ anh về nhé
- Ukm
- Vợ ngoan đừng xuống giường đấy anh đi trước.
Anh bước ra phòng ngủ rồi đi mua trà sữa và vật liệu nấu đồ ăn cho cậu.
ll.

Hệ thống đang kết nối lại....
ll.

0...1...2.......99...100
ll.

Hoàn thành kết nối
ll.

Hello kí chủ của tôi.
- Hello cái rắm gì ..
ll.

Sau vậy kí chủ làm gì mà buồn thế..
- Ta thật sự muốn gi3t chết ngươi đấy M520
ll.

Ấy ấy kí chủ bớt giận.
ll.

Nhìn bản hệ thống nhiệm vụ của cậu xem

BẢN NHIỆM VỤ HỆ THỐNG
ll.

Ngủ với Hàn Quốc Bảo nhận 100 tích phân[✓]// Đã hoàn thành
ll.

Lấy lại kí ức từ miệng của Hàn Quốc Bảo đã đánh mất.

100 tích phân
ll.

Làm cho Hàn Quốc Bảo yêu kí chủ sâu đậm thưởng 250 tích phân
ll.

Gôm đủ 100 hảo cảm hoàn thành nhiệm vụ thưởng 1000 tích phân..
ll.

Không được thì thiến.
ll.

Nhiệm vụ ngoài lề trong vòng 10 ngày tiêu hết 100 tỷ ..

Nếu không làm được bạn sẽ mất một thứ trên người kể cả cảm súc.
ll.Nhiệm vụ đầu tiên đã hoàn thành
-Vậy nhận được bao nhiêu tích phân
ll.

100 tích phân đầu tiên a
- Lát ta sẽ moi móc..

bới móc..

lục lọi ra cái quá khứ lãng quên đó
- Xong lại làm cái nhiệm vụ 100 tỷ kia
- Còn hai cái kia cứ từ từ rồi làm..
ll.

Vâng kí chủ.
Một lát sau anh đem đồ ăn vào cho cậu rồi nói.
- Em ăn đi còn nóng , Trà sữa của em này.
- Vâng.
Cậu ăn ngon lành..

Cậu vừa ăn như vô ý hoi,anh
-Anh
- Sao vậy.
- Kí ức bị mất của em nó có quan trọng không vậy.
- Rất quan trọng..
- Vậy anh kể lại cho em nghe đi có được không..
-Cũng được thôi.
Nhập tâm khi kể nhớ lại hồi ức lúc nhỏ.
Ở một góc công viên ...
- Nhìn kìa đó là thằng câm của nhà họ Hàn ..
- Ê thằng câm.
-Tao nói mày đó sao không trả lời khinh thường tao à.
- Ê nó bị câm mà sau trả lời mày được ngáo hả
- À tao quên..
Thằng nhóc đó nắm tóc của cậu kéo lên ..anh ăn đau nên giật ra đạp tên kia té lăn cù mèo vài chục vòng// Nó có té ra thôi chứ không lăn lộn gì đâu
- Má nó ...!Đánh nó cho tao ...!CMM thằng chó tao đánh chết mày thằng câm.
Anh bị bọn chúng đánh rất đau cậu không phát ra tiếng , vì cổ họng cậu đang bị hư không thể phát ra âm thanh được.
Bỗng nhiên có một đứa bé chạy lại nhìn bọn kia rồi quát.
- Chúng mày làm gì anh trai tao thế.
- Nó là anh trai của đại ca?
- Cút đi nếu không tao đấm một phát bay cả hàm răng nha con

- Vâng Vâng em xin lỗi em đi trước em cút..
Dù là con nít nhưng cái luật lớn hơn mạnh hơn, và cả đông hơn thì sẽ không bị bắt nạt và ngược lại
- Anh có sau không.
Anh nhìn cậu rồi lắc đầu..
- Anh chảy máu rồi nếu đi với em..
Cậu kéo anh lên từ dưới đất rồi nắm tay anh dẫn đi , anh cũng không phản kháng.

Cậu đưa anh đến tiệm tiện lợi.

Cậu đi vào mua bông băng ra .
- Có chút rát một tí anh rán chịu nha.
-...!// Anh không nói gì chỉ gật đầu.
Cậu cười hì hì rồi bắt đầu băng bó.
- Em tên Huy ..

Nhà em gọi em là tiểu huy còn anh.
-..

// Anh vẫn im thin thít.
- À em quên anh không nói được không sao.
Anh cầm tay của cậu lên viết 3 từ Hàn Quốc Bảo..

Tiểu bảo
Cậu nhìn anh cười tươi rồi nói.
-Qua tên anh đẹp quá bảo bảo..

Bảo bối
-...// Anh lại lấy tay cậu viết viết.
// Tên em cũng rất đẹp Huy ...Huy Hoàng ..

Tiểu hoàng đế//
Cậu nhận ra anh không lạnh lùng như vẻ bề ngoài.

<b>Chương 11
</b>

Nguồn thiếu chương này, mong độc giả thông cảm!
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 12: Chương 12


Cậu hỏi anh.- Nhà anh ở đâu vậy Bảo BảoAnh lấy tay vẽ vẽ lên tay cậu.- Ở.

Thành phố H - Xa ghê..

mà sao anh ở đây.- Đi thăm ngoại- Vậy à nhà em ở gần đây nè.

Đến nhà em chơi không.Anh gật đầu..

anh và cậu dẫn nhau về nhà cậu..

anh nhìn nhà cậu một cái rồi nghĩ trong lòng.- Nhà nhỏ quá em ấy ở đây sao?- Anh vào đi ...!nhà em tuy không lớn nhưng rất ấm áp nha.Anh gật đầu bước vào nhà..

đúng như cậu nói, dù nhà không lớn nhưng rất ấm ápNhất là người đang cười kia.Anh nhìn lên trên bàn thấy có quyển album ảnh anh chỉ cậu.- Anh muốn xem àAnh gật đầu..

cậu đi lại lấy đưa cho anh.- Đây là album hình của em từ nhỏ đến lớn á.- Dù không lớn lắm nhưng em 7 Tuổi rồi hì hì- Vậy Anh Bảo Bảo bao nhiêu tuổi rồi.Viết lên tay cậu.- Anh năm nay 9 tuổi- Qua lớn hơn em 2 tuổi nè-Nhà em bây giờ không ai cả tới tối mọi người mới về.Anh nhìn nhăm chú vào bức ảnh ,có một cậu bé cười đưa ra một hàm răng thiếu một chiếc răng cửa.[ TG: Tôi không nói khi viết chương này tôi không cười đâu ..

Tôi thật sự không cười..

ai dễ cười đừng đọc chương này cười chết người đấy nhé]Anh nhìn thật lâu thấy trên tay cậu là chiếc răng bị rụng kia.

Anh nhìn bức ảnh sau là bức ảnh cậu được cha nhổ răng bằng chỉ.

Cha cậu cầm cái răng lủng lẳng trước mặt cậu, còn cậu thì ôm miệng nước mắt rớt như suối.

Ở bên dưới ảnh có để câu//: Nhật Huy đi chọc chó...!bị chó rượt, trượt chân giẫm võ chuối té rụng răng://- Khum...!// Dù anh không nói được nhưng vẫn phát ra tiếng được..anh nghĩ- Có một thằng nhóc ngốc nghếch đi chọc chó...!còn bị chó đuổi..

không những vậy còn số đen quá rồi...!giẫm phải vỏ chuối té đến mức rụng cả răng..

hahaAnh muốn cười lắm nhưng phải giữ hình tượng.- Phải giữ hình tượng trước mặt em ấy không được cười...!không được...ha..

cười.hhahaa[TG: Ủa dì vậy ba Quốc Bảo lãnh khóc của tôi đâu vậy...// Dù tui biết nó ở đâu nhưng lại không muốn thảy nó ra]- Anh sao vậy aAnh chỉ cậu bức ảnh bị rụng răng- À cái đó hả là lúc em 4 tuổi em thấy con chó nhà bác 6 hiền nên em tưởng nó không cắn- Đến lúc em lấy cục đá em chọi nó thì nó phá xích chó nó rượt em tuột quần luôn- tuột thiệt chứ hk phải giỡn, Lúc đó lo kéo quần cái em chạy, đâu để ý vỏ chuối thằng cha nào mất dạy chơi dục ở đó đâu.

Làm em trượt vỏ chuối té một phát rung rơ cái răng luônAnh cười hhahaa nãy giờ khi cậu trần thuật lại.

nhất là cái cảnh chạy tuột cả quần.Anh chỉ cậu một tấm khác.- Tấm này là lúc em 5 Tuổi lấy son của mẹ phá.- Em bắt chước theo mẹ trang điểm nhưng trang điểm xong cho cả nhà coi cả nhà ai cũng ôm bụng cười.Các bạn biết nó như thế nào ko tôi ví dụ cho nhé.

Cái mặt đánh phấn em bé trắng bốc, son tô đỏ lòm.

con mắt còn đánh cho hai con xanh lè nhè.

Đặc sắc hơn là ổng đánh hai cái má hồng đậm mà bự tổ chản...!Vậy còn chưa vừa con lấy thun cột hai chùm trên đầu nữa thêm cái nơ bướm to đùng.Đấy các bác nghĩ xem nó như thế nào trong dị khôngAnh cũng cất cuốn album kia đi nếu không anh cười không ngừng được- Anh uống nước đi- Nhà em ấy có vẻ không tốt cho lắm.- Giờ trời cũng gần tối rồi anh không về sao?Anh nhìn trời rồi gật đầu..

Anh bước ra cửa..

thì quay lại viết lên tay cậu.- Ngày mai anh lại qua chơi với em được không.Cậu gật đầu vui vẻ.- Được nha..

hiếm khi có người không sợ em mà còn muốn chơi với em nữa- Vậy được mai anh qua nhé.- Vâng.Thế rồi anh về ...!Và sau những ngày đó hai người cứ đi chơi với nhau ..

Tầm một tháng sau thì anh phải về thành phố H.- Anh Bảo Bảo anh phải đi ạ// Cậu nói có giọng điệu buồn.- Ừm anh phải về thành phố H để học nữa- Vậy chừng nào anh rảnh có thể về đây chơi với em không- Được ...!anh sẽ về chơi với Tiểu Huy nhé.Cậu cười một nụ cười tỏa nắng nhìn anh.Anh ghé sát tai cậu nói chỉ có hai người nghe.- Sau này lớn em gã cho anh nhé.- Gã là gì ạ- Gã là lúc nào em và anh cũng ở chung với nhau..

lúc nào cũng nhìn thấy nhau..

trên tay anh và tiểu Huy có một chiếc nhẫn gọi là nhẩn đính hôn..

Vậy nên chờ anh về không được để ai đeo nhẫn, hay để họ ở gần em.

Chỉ có anh mới có quyền ở cạnh em, bọn họ không xứng với em .- Có nghe lời anh dặng dò chưa- Em nghe rồi.// Cậu gật đầu đồng ý.- Hôn tạm biệt anh cái nào.// Anh cười xấu xa, trên khuôn mặt thiên thầnCậu nhón chân lên hôn cái chụt vào má phải rồi má trái anh.

Anh thỏa mãn nghĩ- Ít nhất cũng phải lấy lãi trước chứ..- Vậy nha nhớ chờ anh nhé sau này anh sẽ về tìm em..

em nhất định phải làm cô dâu của anh đấy.- Vâng..Đi đi đến nơi hàng khách lên máy bay..Anh bước đi rồi thì cậu cũng về nhà nhốt mình trong phòng cả một buổi tối..

Cậu khóc rất nhiều..
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 13: Chương 13


11 năm sau cậu lên đại học cậu được nhận học bổng của trường quốc tế.

...!Anh cũng về thành phố.P để học đại học.

Anh tìm kiếm cậu nhưng không thấy.
Vào lúc anh đang đi kiểm tra phòng học thì thấy cậu đang đứng thẫn thờ ơ bàn học nhìn ra cửa sổ.

Cậu không biết khi gặp lại cậu anh vui thế nào đâu.

Anh muốn Bước đến ôm lấy cậu nhưng sợ làm cậu hoảng nên từ từ tiếp cận cậu.
Nhưng không ngờ cậu lại bị tai nạn mất trí nhớ toàn bộ
.-------------------------------------------------------------------------.
Kết thúc câu chuyện ngày xửa ngày xưa của anh cả cậu.
Khi nghe anh kể cậu cũng nhớ ra mang máng.

Bây giờ anh đang ngồi kế bên cậu để cậu gối lên đùi mình mà nằm.
- Vậy tại sau lại đi tìm em.
- Anh đã từng nói anh sẽ về cưới em ..

em cũng đã hứa chỉ gã cho một mình anh
- Ủa có hả.
- Umk có nên em chuẩn bị làm cô dâu đi
- Ê....!Ê em không muốn đâu em làm chồng anh mà
- Vâng....!Vâng chồng của anh à
- Em chắc cũng mệt rồi ngủ một tí đi nha
- Cũng được// Cậu nằm qua một bên cho anh nằm kế.
Anh ôm cậu vào lòng rồi thì thầm ..

- Cảm ơn em vì đã cho anh cơ hội tiếp tục ở bên em.
Cậu liếc anh cháy da mặt nhưng tay thì ôm anh cứng ngắt..
- Anh ăn không chừa xương giờ không ở với anh thì em ở với ai
- Hay giờ anh thả ra đi em kiếm một cô bạn gái..
Nghe câu bỏ cậu ra để cậu đi tìm bạn gái làm anh vừa nổi máu ghen mà vừa tức.

Anh gằn từng tiếng trong miệng
- EM..

LÀ...!CỦA..ANH..

KHÔNG..

CHO..

PHÉP..EM ...VE...!VÃNG...!VỚI ..

THẰNG KHÁC CŨNG NHƯ CON NÀO...!NGHE RÕ CHƯA.
Cậu tái xanh mặt mày nhìn anh bằng cặp mắt sợ hãi.

Anh như nhận thức mình mất khống chết đã làm cho cậu sợ..

anh vội vàng ôm cậu lại dỗ dành.
- Anh xin lỗi anh không có cố ý là do anh nghe em nói rời xa anh tìm người khác..
- Nên...!anh xin lỗi.
- Không sau.// Cậu cười tươi với anh ....!Nhìn khuôn mặt trước mặt này, làm anh cứ muốn nhốt con nhà người ta vào áo..

được thì nhét vào bụng luôn cho khỏi ai thấy.
Anh và cậu ôm nhau ngủ cho đến gần trưa.
Cậu cựa mình ngồi dậy.
- Em sau không ngủ nữa.
- Em còn phải đi làm nữa gần trễ rồi.
Anh nghe cậu nói đi làm..

Lòng đau..

tim đau..gan phèo phổi nội tạn điều đau// Trừ chuối sống kích thước khủng long ra thì toàn bộ không ổn//🙂
[TG: Mẹ thương con nhức rồi đấy..

Cái gì thằng chồng con đều không ổn, chỉ mỗi cái con voi ma m út kia là bình thường khỏe mạnh từng ngày kia.
Thấy mẹ con viết có tâm không]
Anh cầm tay cậu lên rồi nói
- Không cần đi làm em ở nhà anh nuôi em
- nhưng.
- Sao...!không nghe lời vậy chúng ta hoạt động một chút rồi anh đưa tiền cho em ...!em không cần phải đi làm
- Anh nói cái này chứ làm cho anh vừa sướng vừa được có tiền, thời gian rảnh thì bao la
Cậu nghe đến làm ...!cậu đè anh ra đánh một trận nhừ tử..

Anh kêu đau cũng không được dừng.

Một lúc sao
- Sau em đánh anh?
- Anh bảo làm cho anh ..

Mới làm hôm qua tận hai giờ sáng mà anh đòi làm cái gì nữa hả.
- Hình như Vợ à em hiểu sai ý anh rồi.
- Chứ làm sau mà sai.
- Ý anh nói em ở chỗ anh ăn mặt không cần lo tiền lương,em muốn nhiu cũng được.Chỉ cần em ở nhà vs anh ,cùng anh ăn cơm ,coi phim đi ngủ thôi mà.
Cậu như vỡ lẽ ra gì đó mà mặt đỏ lòm như tom luộc ..

Thì ra là cậu nghĩ sai lệch hướng của câu nói của anh.
- Chết cha ...!cái đầu mình nghĩ gì vậy nè ..

anh ấy kêu mình ở đây ăn uống không cần tiền
.....!NHƯNG MÌNH PHẢI TIÊU TIỀN ĐÓ
- Khụ sao cũng được..

em muốn đi tiêu tiền một chút.
- Vậy à thẻ của anh nè.// Anh đưa thẻ của mình cho cậu.

Cậu lắc đầu rồi nhìn anh .
Lấy từ trong cập ra một cái ví ..

cậu đưa cho anh xem .
- Gì vậy
- Mở ra xem đi.
Anh mở ra xem thì ối giời ơi toàn thể đen còn là thẻ VIP còn có thể kim cương nữa
Anh cầm lên hỏi cậu
- Ở đâu em có những thứ này
- Tiền của em đó.
- Thôi không nói với anh nữa em đi xã tiền đây
- này.
Và cậu không nghe anh nói cứ thế thay đồ rồi bắt đầu công cuộc phát gia chi tử..

không làm xong có thể bị thiến á..

Cậu không muốn đâu nha
Vậy rồi cậu đi đến trung tâm lớn nhất thành phố P này..

Cậu bước vào với bộ đồ rất đơn giản..

áo thun màu trắng, quần dài màu đen mang giày đen.
Cậu ăn mặt bình thường như thế nên khiến cho nhân viên có phần ghét bỏ.

Đi được một lúc thì đi ngan qua chổ bán đồ chơi thấy có nhiều bé đang từ ngoài nhìn vào bên trong..

Rất muốn mua nhưng không có tiền..

Cậu như nghĩ ra gì đó bước đến bên cạnh bọn nhỏ
- Sau tụi em lại đứng ở đây không vào trong đi
Bọn nhỏ nhìn cậu..

nhìn khuôn mặt đập chai.

Nghiên thùng đổ nước của cậu khiến bọn nhỏ thấy yên tâm
- Dạ bọn em không có tiền...!Bọn em chỉ vào đây chơi thôi..
-Cha mẹ các em đâu..
- Bọn em không có cha mẹ...
- Vậy các em ở đâu..
- Em ở ngoài kia kìa.
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 14: Chương 14


Cậu nhìn ra ngoài thì đó là công viên..

Như có gì đó mách bảo với cậu phải giúp bọn trẻ này..
Nỡ nụ cười hút hồn ...!rồi cậu nói.
- Em gọi tất cả các bạn em lại đây đi
- Hết ạ
- Ukm hết...!Đừng chừa bạn nào nhé.
- Vâng.
Thế là đám trẻ đó tầm 5 Người chạy đi kêu bạn bè lại chỗ cậu..

Khoản 1 giờ sau bọn nhẫn nhau đến..

Đếm trên hết hơn 20 đứa trẻ..

Cậu còn nhìn thấy một đứa bé gái chỉ mới vài ba tháng.
- Các em đều ở đây sau có còn thiếu ai không.
- Không ạ
- Vậy được rồi đi theo anh anh dẫn mấy đứa đi ăn nhé
Như nghe gì đó vui mừng lắm tất cả bọn trẻ trên dưới 20 người vui sướng.
Đến quầy đồ ăn..

Các phục vụ nhìn đoàn khách có chút đặt biệt này ..

Có rất nhiều nhân viên không tình nguyện phục vụ nên qua bàn khác ngồi hoặc đi tiếp khách khác.

Chỉ còn 4 Người phục vụ kia kung kính.

- Quý khách dùng gì ạ.
- Lấy cho tôi hết món trong menu này.

Tất cả nhân đôi lên cho tôi..

Tiền không thành vấn đề.
- Vâng xin quý khách chờ trong giây lát.
Một tí sau người đàn ông cùng ba người khác đi đến từ tốn bưng đồ ăn lên cho cậu và bọn nhỏ.

Đem lên nhưng không bé nào giám đụng đến.
- Ăn đi không thì sẽ không ngon.
Bọn trẻ nghe anh nói vậy thì nhào vào ăn như hổ đói.

Một lúc sau cũng sử xong bàn đồ ăn không chừa cái gì.
- Tính tiền đi .
- Vâng Tổng của quý khách 4 triệu 580
- Tôi không có tiền mặt.
Nghe cậu nói vậy ..

những nhân viên khác ngoài bốn người kia mở miệng khinh thường.
- Nghèo mà đòi ăn sang.

Nghèo mà còn đòi đi bao một đám ăn mày..
- Nghèo vậy ở nhà ăn mì tôm đi
- Một lũ nghèo như nhau.

Bọn ngu
Nghe bọn họ nói vậy cậu cũng không nói gì chỉ nở nụ cười với người thanh toán rồi nói
- Thanh toán bằng thẻ nhé .
-Vâng a.
- Haha Nghèo mà còn cảnh nữa kìa bây..

cần không tôi bố thí cho ít tiền trả nè
- Miệng chó không mọc được ngà voi
Cậu lấy ví từ trong túi quần ra lấy đại một thẻ đen nhưng lại lỡ tay làm rớt hết thẻ ra ngoài// Bố nó cố ý đó các bác đừng tin có ai mà lấy cái thẻ ra mà rớt hết thẻ bên trong chưa.//
- Ấy chết rớt ..
Cậu cầm từng cái lên đếm
- 1..2..3.....6..7.8....12....14.

Quầy 14 cái thẻ đen
- 2 Thẻ kim cương ấy chà đủ rồi.
Cậu đưa cho phục vụ cái thẻ đen rồi nói.
- Bốn người phục vụ rất tốt mỗi người tôi thưởng 1 người 10 triệu tiền đồ ăn 4.580 thì lm lên 5 triệu đi.

tổng 45 Triệu.
- Vâng cảm ơn quý khách.

Bốn người kia vui mừng.

Cậu nhìn bọn họ một lược rồi hỏi.
- Các người có thích trẻ em không
- có ạ trẻ em đều phải được yêu thương chứ.
Cậu gật đầu rồi bảo .
- Mấy người nghĩ việc đi tôi cho các người một công việc mới.
- Vâng.
- Địa chỉ ở đây 7h ngày mai đến đúng giờ
Nói xong cậu lấy lại thẻ rồi cùng mấy đứa nhỏ đi chỗ khác.
- Anh dẫn các em đi mua đồ nhé.
Anh dẫn tụi nhỏ vào mua đồ ở khoan trẻ em .
Lần này chỗ này khá tốt dù cho các bé có bẫn nhưng, mọi người ở đây thật sự rất nhiệt tình.
-Tìm cho tất cả các bé này những bộ đồ tốt nhất thoải mái nhất tiền không thành vấn đề.
- Vâng.
Bọn họ lựa cho từng bé...!mỗi bé 10 Bộ đồ ở nhà 5 Bộ đi chơi Giày dép mổi đứa 3 đôi.
Cứ thế Cậu dẫn các bé từ chỗ này đến chỗ kia..

mua này mua kia..

mua đồ chơi mua đồ ăn vặt..

đến trời gần tối thì bọn nhỏ luyến tiếc anh nói
- Anh trai à bọn em phải về chỗ kia rồi..

anh cũng nên về nhà đi.
- Bọn em về đâu.
Bọn nhỏ lại chỉ công viên
Cậu cười nhẹ nhàng dù trời có hơi tối nhưng nụ cười của cậu tỏa nắng như ban ngày.
- Các em không cần ở ngoài trời nữa m.

đi với anh, anh dẫn các em đến nơi gọi là nhà.
- Nhà...!bọn em làm gì có nhà

Cậu dẫn bọn nhỏ đến ba chiếc xe 6 chỗ mới toanh phiên bản lại giới hạn nữa chứ.
- Đi thôi nào.
Cậu dẫn các bé lên xe, rồi mình cũng tự lên xe mà ngồi..

ngồi trên xe một lúc thì đến một biệt thự nhỏ.
Cậu gọi các bé dậy rồi bước vào biệt thự rồi nói..
- Đây sẽ là ngôi nhà mới của các em.

Nếu đã là nhà thì các em hãy thoải mái sống ở đây nhé.
- Ăn uống gì thì cứ kêu thím Trương làm.
- Muốn Học gì hay muốn gì thì gọi cho Chú quản gia tên Ân Chí.
- Vâng ạ..
- Còn phòng của tụi em thì bọn em còn nhỏ nên ngủ theo nhóm đi.

Chia làm hai khu 1 khu nữ một khu nam nha
- Mỗi phòng 4 người nhé.
Cậu sắp sếp ổn thỏa hết mọi chuyện thì bỗng điện thoại cậu reo lên.
- Alo ai đấy ạ.
: Bây giờ mấy giờ rồi em còn chưa về.
Cậu nhìn lên đồng hồ thì đã gần 8h rồi.
- Ấy anh đừng giận em về ngây đây..
: Tốt nhanh lên anh làm đồ ăn gần xong rồi
: Về sớm không kẻo nguội ăn không ngon đâu.
- Em về liền đây.
Anh quay lại nói vài ba câu với những người khác rồi đi lên xe về biệt thự của anh.
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 15: Chương 15


Khi mới bước vào trong biệt thự thì tối ôm không nhìn thấy bóng sáng nào, ngoại trừ đèn bếp.

Cậu như đứa trẻ trốn nhà đi chơi về khuya mà rón rén.

Bỗng nhiên anh bật đèn lên làm cậu giật mình lùi ra sau
Anh đi đến cạnh cậu rồi hỏi.
- Em đi đâu giờ mới về.
- Em đi mua sắp.
- Còn gì nữa...
Anh kề xát cậu hỏi
- Em sai rồi em không nên đi mua sắm nhưng lại , thấy thương tụi nhỏ quá mà nhận hết tụi nó đem về biệt thự.

Em đã không nói với anh tiếng nào mà dẫn tụi nhỏ về biệt thự Dinh La , Tại em thấy tụi nhỏ rất tội nghiệp ..

Em xin lỗi.
- Còn gì nữa..
- EM KHÔNG NÊN ĐI CHƠI VỀ ĐÊM...!BỎ QUÊN ANH Ở NHÀ CŨNG KHÔNG GỌI CHO ANH BIẾT.
Anh đi lại phía cậu rồi đưa tay lên ..

Cậu tưởng anh sẽ đánh cậu nên cậu nhắm mắt chịu trận..

Nhưng chờ hoài không thấy đau nên cậu hé mắt ra nhìn anh.

Anh phì cười rồi đặt tay lên đầu cậu mà xoa nhẹ , kéo cậu lại ôm trong lòng rồi nói.
- Anh không trách em đi mua sắp..

Anh cũng không trách em vì em cứu tụi nhỏ nhà trách em ..

Em có một tấm lòng lương thiện nhất mà anh từng gặp.
- Còn về việc em đi đêm quên giờ về anh có thể hiểu cho em lần này..

Nhưng
- Nhưng gì ạ
- Nhưng sẽ không có lần sau đâu nghe không.
Cậu gật đầu như gà mổ thóc.

Anh ôm cậu rồi buôn ra hỏi.
- Em đói ch....// Anh chưa nói hết câu thì.
- Ọt...!Ọt...!// Cậu đỏ mặt cụp mặt xuống xấu hổ..
Còn trong mắt của anh thì hai tai cậu cụp xuống ở đằng sau là cái đuôi chó..

nhìn cực kì đáng yêu..

Anh quay mặt qua chổ khác ôm mặt, Nội tâm của thằng chồng
- Dễ thương quá..

em ấy lại đáng yêu hơn rồi.
Còn cậu tưởng anh cười mình mà tức giận đánh lên người anh cái Chát.

Kêu rất lớn nha, nhưng đối với anh cậu như đang gãi ngứa vậy a.
- Thôi vào ăn đi anh chuẩn bị rồi
Anh kéo cậu vào bếp lấy đủa muỗng cho cậu rồi cho cậu ăn.

Một lúc sau khi ăn xong cậu đi lên phòng tắm rửa một cái.

Đi ra thấy anh đang ngồi coi gì đó, cậu bước đến hỏi anh.
- Anh làm gì vậy.
Anh cầm tay cậu kéo xuống ngồi lên đùi mình rồi để cằm lên vai cậu hít một hơi rồi nói.
- Không có gì, chỉ là chuyện công ty thôi.
- Anh có công ty rồi à.
- Ukm anh có một tập đoàn nhỏ tên Huy Phùng
- Vậy aa.
- Em không thắc mắt tên của công ty anh à
- Không nha...
Anh xoa đầu cậu rồi nói.

nhẹ giọng.
- Huy là tên em Hoàn là trong từ hoàn trả
- Vậy tại sao lại đặc là Huy Phùng.// Cậu ngây ngô hỏi anh.
- Là vì Huy Phùng có nghĩa là trùng phùng uyên ương..

Anh đặc tên này là chờ được gặp lại em như là uyên ương vậy
- Sến sẩm
Nói rồi cậu ôm anh ..Anh cũng vòng tay ôm cậu vào lòng ..

tắt đèn// Tắt đèn đi ngủ chứ người ta không làm gì đâu mà mấy người ngóng..Tui đi tới trong bụng mấy bà mấy ông hủ lựu đấy
Sáng ngày hôm sau.

Cậu tỉnh dậy , bên cạnh không có anh nên cậu vào nhà vệ sinh vscn xong bước xuống lầu dưới.

Đi thẳng đến phòng bếp đang có mùi hương hấp dẫn cậu.
- Em dậy rồi à.

ăn đi
- Vâng..

Qua hôm nay anh nấu cháo à..

- Ừm tốt cho em
- Nhưng ăn cháo thôi thì không no đâu.
- Yên tâm Anh có để hai hộp cơm trên bàn kìa.
- Lát vào học đói thì ăn bánh mì kẹp...!Giữa trưa em lên phòng hội sinh viên ăn trưa với anh
- E..

yết..òi//Em biết rồi
- Ngoan ăn từ từ thôi.// Anh đưa tay lau vết cháo dính trên môi cậu.

Anh làm một hành động làm cậu đỏ mặt...🙂) Biết hành động gì không...anh bỏ ngón mà chùi cho cậu vào miệng ấy
Ôi cái cảnh tượng hết chi là phong phú các bác ạ
Cậu ăn xong rồi đứng dậy định đi trước thì anh kéo tay lại nói.
- Em quên một thứ rồi vợ
- Em có quên gì đâu em đem đủ mà
Anh chỉ môi mình rồi anh cười.

Cậu đỏ mặt nhón chân lên hôn cái chụt vào môi anh..

Nhưng anh làm sau tha được kéo đầu cậu lại mà đánh trứng hột gà
Cậu đẩy anh ra thở hồng hộc...!Nhìn anh cậu đập anh một cái rồi nói
- Đồ vô liêm sỉ.
- Đâu anh chỉ vậy với một mình em mà thôi.
Dẻo miệng.
ll.

Hệ thống thông báo hảo cảm 95 xin kí chủ hoàng thành nhiệm vụ càng sớm càng tốt ạ
- 95 độ hảo cảm rồi à
ll.

Vâng.

Còn nhiệm vụ 100 tỷ của kí chủ thì ..

hôm qua mua biệt thự 26 tỷ ,Mua đồ cho bọn trẻ những bộ mắt nhất cộng lại 20 tỷ
ll.

Xe 6 chỗ phiên bản giới hạn mua bốn chiếc Tổng một chiếc 15 tỷ 15x4 \= 60 tỷ .
ll.

26+20+60\= 106 tỷ

ll.

Chưa tính tiền thuê nhân viên
- Vậy thuê nhân viên bao nhiêu.
ll.

Tổng thuê 10 người trong trẻ, 6 Người dọn dẹp..

5 đầu bếp.

4 người làm vườn.

25 người vệ sĩ.

3 bảo vệ
ll.

Tổng 53 người.

trong trẻ một tháng 20 triệu ,dọn dẹp 15 triệu, Đầu bếp 35 triệu, người làm vườn 15 triệu Vệ sĩ 30 triệu
ll.

Bằng 1 tỷ 320 triệu.

..
ll.

Tổng lỗ 1 tỷ 326 triệu
Hoàng thành nhiệm vụ 100 tỷ
- Vậy chỉ còn hảo cảm 100 và yêu sâu đậm hoàng thành nhiệm vụ là xong.
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 16: Chương 16


BẢN NHIỆM VỤ HỆ THỐNG
ll.

Ngủ với Hàn Quốc Bảo nhận 100 tích phân[✓]// Đã hoàn thành
ll.

Lấy lại kí ức từ miệng của Hàn Quốc Bảo đã đánh mất.

100 tích phân[✓]// Đã hoàn thành
ll.

Làm cho Hàn Quốc Bảo yêu kí chủ sâu đậm thưởng 250 tích phân
ll.

Gôm đủ 100 hảo cảm hoàn thành nhiệm vụ thưởng 1000 tích phân..
ll.

Không được thì thiến.
ll.

Nhiệm vụ ngoài lề trong vòng 10 ngày tiêu hết 100 tỷ ..

Nếu không làm được bạn sẽ mất một thứ trên người kể cả cảm súc.[✓] Đã hoàn thành
ll.

kí chủ đằng trước là vợ cũ của cậu.
- Con đ ĩ ham tiền.
Nói xong cậu như không thấy ả ta mà đi lướt qua Ả như đứng hình quay lại chụp tay cậu nói.
- Nhật Huy em biet,anh vẫn còn yêu em mà..

em luôn biết anh yêu em mà anh có thể quay lại với em không
- Cô là ai tôi không quen cô..

Với lại nam nữ thọ thọ bất tương thân Cô nên tránh tôi ra
- Không anh là chồng em sao em lại phải tránh..

- Đi chúng ta đi đăng kí kết hôn lại..

chúng ta bắt đầu lại nào.
Cô ta ôm tay cậu mà vui vẻ kéo đi nhưng cậu không hề nhúc nhích mà nói.
- Phiền phức tránh xa tôi ra
- Anh còn yêu em mà phải không...!em..em cũng vậy em cũng rất yêu anh.
- Con điên này tránh ra coi...
- Thằng chó giờ mày phản rồi phải không.
- Ồ không diễn nữa à
- Tao lệnh cho mày quay lại với tao phục tùng tao..

đem tiền ra đây cho tao tao sẽ tha thứ cho mày.
- Đúng là con điên ...
- Mày nói ai điên
- Tôi nói cô đấy.
- Lúc tôi không có tiền cô xua đuổi tôi..

Hai mẹ con cô đánh đập tôi.
- Chị tôi vì làm vừa lòng mấy người mà làm việc kiếm tiền cung phụng cho máy người.
- Anh là chồng tôi thì phải lo cho tôi chứ..

không lẽ chỉ có ít tiền đó anh cũng tính à.
- Tôi nói cho anh biết nếu tôi không để ý đến anh cũng không ai để ý đến anh đâu.
- Cô chắc chứ..// Cậu cười một cái ai cũng chảy máu mũi rồng rồng.
- Đúng vậy.// Cô ta đắc ý.
Cậu nhìn quanh nở nụ cười nhẹ rồi hỏi.
- Mọi người ơi
- Ơi.
- Mọi người có cần tôi không
- Có..
- I love Nhật Huy
- Em yêu anh
- Nhật Huy tiểu học đệ anh yêu em.
Và thế là một trận cuồng phong lướt ngan qua sóng lưng của tất cả sinh viên đang có mặt nhất là người mới nói.

kia.
- Khụ...khụ// Cậu ho hai tiếng để lấy lại phong độ của mình rồi nói với cô.
- Tôi nói nè Lục Liên..

cô chả là cái thá gì cả..

Vs lại tôi có Vợ rồi..

Vợ tôi vừa học giỏi.

Vừa đẹp.

Vừa xinh..

Trong mắt tôi Vợ đó đẹp nhất, Quan trọng nhất của tôi..

Tôi chỉ yêu một mình Vợ tôi mà thôi.
- Anh nói dối tôi và anh chỉ mới ly hôn cách đây vài ngày sau anh lại có thể có vợ được.
- Còn nữa tôi quên nói với cô..

Tôi là gay..

Tôi thích đàn ông ..
- Tôi tại đây tuyên bố về hướng giới tính của tôi.

Sau này ai ghê tởm tôi thì tránh tôi ra..ai đồng cảm với tôi thì cảm ơn..

Hạnh phúc của tôi các bạn không cần có ý kiến.
- Cậu ấy thật mạnh mẽ..
- Đúng vậy..

không ai giám có khả năng nói về hướng giới tính của mình ở một nơi đông người như thế này đâu.
- Không ngờ luôn...!Một người con trai đẹp như thế lại thích đàn ông.
- Thích đàn ông thì đã sau tôi ủng hộ Nguyễn Nhật Huy.
- Ủng hộ Nguyễn Nhật Huy...!Ủng hộ Nguyễn Nhật Huy
-....!// Cứ thế các lời ủng hộ về xu hướng giới tính của cậu được mọi người đồng cảm.

Kể cả những người lúc trước không có ý tốt về giới tính thứ ba như cậu.
- Không thể nào ..anh nói dối..

anh còn yêu em phải không.
- Anh đừng gạt em nữa..

em sẽ ghen đó.
Bỗng có một bàn tay đằng sau giật ngược cô ta ra rồi ôm cậu
- Qua hội trưởng sinh viên
- Aaa Hội trưởng Hàn Quốc Bảo sau anh lại ở đó...
- Hội trưởng.
Anh đưa tay lên điểm giấu im lặng mọi người im thinh thích.

Anh bắt đầu nói.
- Chào mọi người.

Ở đây chắc mọi người biết tôi là ai rồi nhỉ.
- Vâng.
- Vậy tôi không cần giới thiệu về mình nữa đúng không.
- Đúng ạ
Anh bắt đầu nói lớn để tất cả mọi người đều nghe
- TÔI LÀ HÀN QUỐC BẢO LÀ HỘI TRƯỞNG SINH VIÊN ĐẠI HỌC NÀY.

TÔI ĐỨNG Ở ĐÂY VÌ CÓ NGƯỜI MUỐN CƯỚP VỢ CỦA TÔI.
- Ai..

ai mà gan đến nỗi cướp vợ của Lão đại trường ta vậy.
- Trời ơi tang nát cõi lòng của tôi rồi.
- Huhu Hội trưởng có vợ vậy tôi phải làm sau hic
- Hội trưởng có vợ
- Gì..
- Wwhat đờ heo quay
- Gà luộc chấm muối ớt gì vậy nè.

- Tôi nghe lầm không vậy..
Lại một trận bàn luật..

Một lúc sau anh lại ra dấu mọi người tiếp tục im lặng.
- Ở TẠI ĐÂY TÔI XIN THÔNG BÁO MỘT TIN..

TÔI THUỘC HƯỚNG GIỚI TÍNH NAM NAM.

VÀ NGƯỜI LÚC NÃY MỌI NGƯỜI ỦNG HỘ NGUYỄN NHẬT HUY LÀ VỢ CỦA TÔI.
- TÔI MONG KHI MỌI NGƯỜI NGHE TIN NÀY SẼ KHÔNG LÀM KHÓ HAY NHỤC MẠ EM ẤY..

NẾU MUỐN NÓI GÌ TRỰC TIẾP NÓI CHUYỆN VỚI TÔI.

ĐỪNG ĐỤNG VÀO EM ẤY..

NẾU KHÔNG MỌI NGƯỜI TỰ HIỂU.
- Xin cảm ơn.// Anh cuối đầu cảm ơn rồi dắt tay cậu đi lên phòng học của cậu.
- Aaa.

thì ra tiểu thịt tươi của tôi có chủ rồi.
- Còn là một người có bản lĩnh nữa..

tôi không giám đập chậu đâu..

nếu tôi đập chậu, hội trưởng sẽ đập tôi đấy.
- Haha ...
Cả hội trường nghe tên đó nói vậy thì bật cười ha hả.
- Ê nhìn kìa..

// Một sinh viên chỉ về hướng của cô ta
- Ha chắc bị vã méo mặt rồi chứ gì..
- Haha vừa lắm..

vừa lòng tao lắm..
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 17: Chương 17


Anh dẫn cậu lên phòng học của cậu để cậu ngồi vào chỗ..

Mỗi bước đi của hai người ai ai cũng nhìn theo hâm mộ có..

ghen tị có.

chúc phúc có..

Nhưng nhiều hơn là ngưỡng mộ..
Anh đưa tay lên xoa đầu cậu.

Rồi nói.
- Em cũng gan thật ở nơi đông người vậy nói anh là vợ em
- Chứ không phải sau
- Đúng đúng anh là vợ em.
- Đúng vậy em là chồng anh nên em phải nằm trên anh đổi lại đi
- Hôm trước em cũng nằm trên mà.
- Anh nói dối rõ ràng là anh đè em mà.
- Thì anh làm theo lời em mà anh nằm dưới em nằm trên.
- Nhưng quy tắc anh đặc ra là em nằm trên nằm dưới đều được
- Còn anh nằm trong..
Cả lớp à không tất cả mọi người có mặt đều ồ lên một tiếng, vì không tin nổi vào con mắt chó của mình nha ..

Hội trưởng ngầu lòi của bọn họ, Hội trưởng lạnh lùng máy điều hòa tự nhiên, Sự tự tôn cao ngút ngàn của bọn họ đâu cả rồi
- Chọc mù mắt tao đi
- Hãy nắm tay nhau thật chặc giữ tay nhau thật lâu.

Để nói với nhau một câu chúng ta cùng ăn cơm chó nào.// Một bạn nam trong lớp hát Xong lại có một người hát
- Yêu ai mà chả có lúc ăn..

ăn rồi cũng đến lúc no// Người này vừa hát xong lại có người khác tiếp lời.

- Ừ thì ta đứng dậy thôi.

nhật kí ăn cất đi rồi.
- Ôi nói ra làm gì để mk thêm đau// Câu cuối cả lớp đều nói.
Hai người đỏ mặt quay qua hướng khác nhau làm cả lớp cười ôm bụng , cứ muốn chọc hai người này hoài
Anh ôm cậu cậu ngồi trên ghế còn anh đứng nên cậu ôm ngang hông anh.

Giấu mặt.
- Mọi người đừng chọc bọn tôi nữa.

Em ấy ngại rồi này.
- quýt...!// Tiếng huýt sáo vang lên như sấm lại một màng chọc quê.
- Khụ...!Thôi mọi người đừng chọc em ấy nữa// Một bạn nam ôm một bạn nam khác nói.

Người kia cũng phối hộp ôm lại.
- Người ta xấu hổ mà// Ông diễn chung có hơi quá ôm mặt quay qua lại làm cả bọn cười như được mùa.
- Về chỗ đi cô vô rồi bây ơi.
- Thôi anh về phòng.

Em học đi trưa lên phòng hội sinh viên tìm anh nha
- Vâng.
Anh đi ra thì cô cũng bước vào hai người gật đầu như chào rồi bước đi.
Cô lên bục giảng nhìn thấy cậu cô cười hiền rồi nói.
- Em làm tốt lắm Nhật Huy ..

Cô rất vui vì em tìm được người thương
- Cảm ơn cô
- Cô ơi hôm nay là ngày vui nên không cần kiểm tra cô nhỉ.
- Ai nói với mấy anh chị không cần..

Lên đem hết gặp sách lên để cây viết với máy tính lại.
- Còn cặp bỏ lên bục cho tôi.
- Vâng ạ!!! / Cả lớp yểu xìu như bánh bao chiều.
Một lúc sau cả lớp làm bài xong thì cũng đến giờ giải lao.

Một người đi đến chỗ cậu ngồi trước mặt cậu rồi hỏi.
- Ê Huy mày thật sự quen Hội trưởng à.
Cậu gật đầu.
- Đỉnh mày..

nhất mày rồi nhé..
- Nhà của hội trưởng là nhà có bật lịch sử trên thương trường đấy.

Ở chỗ nào kiếm tiền được đều có mặt Hàn gia.
- Vậy có làm chuyện phạm pháp không.
- Không ..

Tao chưa thấy bao giờ
- Vậy là được rồi.
- Nè mày đi đâu vậy.
-Đi vệ sinh.

mắt quá .
- Cút đi .

Cậu đi ra khỏi lớp đi về phía nhà vệ sinh nam.

Khi cậu đi ngang qua nhà vệ sinh nữ thì đột nhiên, có người kéo tay cậu vào trong nhà vệ sinh.

Đẩy mạnh cậu vào trong phòng vệ sinh cuối cùng.

Bọn họ đống cửa chốt khóa lại.

tắc đèn.

Cửa ngoài đóng lại đằng trước để bản, Nhà Vệ sinh hỏng
Bọn họ bước đi để lại câu la hét bên trong cầu cứu không ai trả lời cậu cả.

Không biết qua bao lâu thì đột nhiên có một tiếng.
- Rầm...
Tiếng hét làm cho cậu mơ mơ màng màng
- Nguyễn Nhật Huy em đâu rồi.
- Huy.

em có đây không.
Cậu không thể nói chuyện ,cơ thể nặng trịch.Anh đá bay cánh cửa nhà vệ sinh ra.
[TG: Giờ nó mới hư này , Phá hoại của nhà trường nha con]
[Anh: Con lo cho vợ mà]
[ TG:// Cái nhìn khinh Bỉ ]
Anh thấy là cậu thì hốt hoảng ngồi xuống ôm cậu vào lòng..

Cảm nhận thân nhiệt của cậu không đúng lắm thì anh càng hoảng hơn
- Huy em sẽ không sau đâu..
- Cố lên em anh sẽ đưa em ra ngoài.
- Anh ...
- Đừng nói gì nữa có anh đây rồi.
Cậu yên tâm nhắm mắt lại nhưng thật sự là cậu ngất rồi.

Anh ôm cậu về biệt thự.Giờ cũng hơn 10 giờ đêm rồi.

Lúc trưa không thấy cậu đến tìm anh tưởng cậu quên nhưng khi ra về vẩn không thấy cậu, anh bắt đầu lo
Anh bắt đầu cho người tìm cậu khắp nơi nhưng không thấy.

Cuối cùng anh nghe từ miệng bạn thân của cậu nói , lúc cậu đi vệ sinh thì không thấy quay về.

Anh đã tìm nhà vệ sinh nam không thấy nên anh vào các nhà vệ sinh nữ kiếm.

Khi anh tìm ra cậu người cậu đã sơ sát rồi.
- Ngoan em không sau đâu.
- Ăn miếng cháo rồi uống thuốc ngày mai sẽ khỏe thôi.
Cậu gật đầu
ll.

Kí chủ Mục tiêu đã 99 độ hảo cảm rồi
ll.

Nhiệm vụ yêu sâu sắc đã hoàn thành.
ll.

Thỉnh kí chủ đạt 100 để hoàn thành nhiệm vụ
Bỗng nhiên cậu đưa tay lên mặt anh cười cười rồi nói.
- Em yêu anh
- Anh cũng yêu em nhìu lắm.
-Ting
ll.Hảo cảm 100 đã hoàn thành nhiệm vụ
ll.

Bắt đầu rời thế giới..
ll.

đang rút linh hồn 1...2...3......99...100.
ll.

Hoàn thiện..
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 18: Chương 18


Sau khi cậu bị rút đi linh hồn thì cũng không biết là ở thế giới đó như thế nào
- Nè hệ thống khi ta thoát linh hồn thì đã xảy ra chuyện gì vậy
ll.

Kí chủ muốn biết a
- Ừ.
ll.

Sau khi kí chủ thoát linh hồn thì cậu cũng chết theo.
ll.

Khi cậu chết anh đã đi điều tra những người hại cậu.

Anh đã đem từng người một trị đến chết đi sống lại trong đó có thư kí của anh.

Anh thường hay ngồi ở mộ cậu mà uống say xong lại đi theo cậu.
ll.

Còn chị của cậu thì nghe tin cậu mất đã khóc rất nhiều ..

Cô ấy đã bắt đầu tiếp nhận biệt thự tiền bạc của cậu để lại.

và cả những đứa trẻ.
- Tôi không ngờ anh ấy lại yêu tôi như thế.
ll.

Chúc mừng kí chủ hoàng thành nhiệm vụ đầu tiên.
ll.

Tất cả điểm tích phân được nạp vào level hệ thống và các vật phẩm
ll.

Hiện tại hệ thống level 3 và vật phẩm của nhiệm vụ đầu là 1 lọ thuốc tăng sức mạnh.

Được một bộ kĩ thuật chiến đấu.
- Bây giờ tôi đang ở đâu.
ll.

Là không gian hệ thống.

ll.

Người có một ngày nghỉ ngơi rồi lại đi qua thế giới tiếp theo ạ.
- Vậy được mai lại làm.
Cậu mệt mỏi ngủ thiếp đi cho đến khi hệ thống báo tỉnh.

Cậu ngồi dậy nhìn lên bản hệ thống.
ll.

Kí chủ muốn xuyên không a
- Ừ.
ll.

Nhiệm vụ này là nhiệm vụ có Độ nguy hiểm nhất định..

Nên bổn hệ thống xin kí chủ sử dụng lọ tăng Sức mạnh và kĩ thuật chiến đấu.
-Độ nguy hiểm cao??
ll.

Vâng kí chủ nơi người xuyên không là một thế giới loạn chiến.
- Thế giới loạn chiến là như thế nào.
ll.

Ở thế giới loạn chiến chia ra làm 2 phe 1 là giết sạch người còn sống
ll.

Hai là bảo vệ người còn sống.
ll.

Người Hắc Ác Tử là tên mà bọn người kia đặc cho đám muốn giết người sống
-Ồ vậy à
- Vẫn không hiểu gì.
- Rầm ..

Bịch.
Tiếng nội tâm hệ thống rớt từ trên cao xuống.
ll.

Nói chung người xuyên thể là biết.
Khi cậu chưa kịp nói gì thì bất chợt cậu hụt chân rớt từ trên cao xuống.
- Aaaaa hệ thống chết tiệt ta sẽ không tha cho ngươi đâu.
Khi mở mắt ra đã thấy mình đang trên giường.

Cậu nhìn xung quanh không thấy bóng người..

Bên ngoài thì nghe nhiều tiếc lục đục.

Nhìn ra ngoài cửa.
ll.

Kí chủ những người bên ngoài là bọn trúng thuốc điên loạn.
- Giết được không.
ll.

Có thể a....!nếu cậu không giết bọn họ..

người chết sẽ là cậu.
- Vậy à...!sau họ không vào đây..
ll.

Vì có bổn hệ thống nha, có phải cảm thấy ta rất lợi hại không.
Cậu lại hỏi hệ thống.
- Làm sau phân biệt người diễm dịch và không.
ll.

Hệ thống có hiện thị..

trên đầu mổi người dù người bình thường hay nhiễm bệnh đều được ghi trên đầu a.
- Vậy được.

rồi..

Bắt đầu thôi..
ll.Nhiệm vụ ở đây là gì.

Hiện tại tiêu tiền của kí chủ chưa gập nhật.
- Vậy có nhiệm vụ gì không.
ll.

Có nhiệm vụ ngoài lề cứu 5 Người trên bản hệ thống hiển thị.

Mỗi người 100 tích phân.
- Vậy đi thôi.
ll.

Người không trang bị gì ạ.
Cậu đưa cây kiếm Nhật ở đâu ra trên tay rồi nói.
- Cái này được không.
ll.

Được a.
ll.Vậy cậu có cần nâng cấp cho vũ khí không.
- Có.
ll.

Bắc đầu nâng cấp..1..2..3......99...100.
ll.

nâng cấp hoàng thành..

Xin kí chủ làm nhiệm vụ thời hạng 1 Tuần.
ll.

Chính thức bắt đầu.
Cậu khi nghe hệ thống nói vậy thì bắc đầu cầm cây kiếm katana nhảy ra cửa sổ xông đến đám dịch cắn loạn kia.
ll.

Kí chủ dù họ nhiễm bệnh nhưng trí thông minh vẫn còn
- Biết..

rồi.
Cậu đưa thanh katana lên chém một phát đức bay cái đầu của người đang nhào vào cậu.

Lần đầu hệ thống thấy cậu như vậy ngầu..

Thật sự kí chủ của nó thật ngầu lòi aaa.
ll.

Bẹp...!bẹp...// Tiếng vỗ tay của hệ thống vang lên.

ll.

Kí chủ giết 5 người được một điểm tích phân
Cậu háo hức nói.
- Chả phải ở ta giàu luôn sau ở đây có rất nhiều thứ kiếm ra tiền nha..

mắt cậu sáng lên trong thấy.
- Nào lên hết cho ông nào tiền ơi đến với ta nào.
Bản hệ thống bất lực không biết nói gì hơn đành ngậm ngùi nhìn kí chủ của nó tàn sát gần hết một huyện nhỏ người ta.

Khi đã chém hết cậu nhìn quanh không thấy bóng nào nữa mới nghĩ tay.
Hình thù của cậu bây giờ thật ba chấm đi...!Khuôn mặt đẹp tựa như hoa..

nhìn ốm yếu nhưng lại vững trải như cây tùng lớn...!gió đưa thế nào cũng không lung lay.

Vậy mà trên tay cầm thanh niên katana dính đầy máu đỏ tươi..

khuôn mặt không ít vết máu của bọn chúng còn vươn lại.

Nhìn thật ma mị lại không kém phần Kiều Diễm anh tuấn a..
ll.

Kí chủ người đầu tiên ở bên kia đang trong tình trạng bị thương.
ll.

Thỉnh người đi cứu.
Khi cậu chạy lại bên đó đã thấy không ít thi thể nằm la liệt dưới đất.

Không khác bên cạnh cậu lúc nãy là bao.

Đi đến bên người đó hình như đang hôn mê sâu đi.

Cậu lấy nước từ balo ra chăm cho hắn uống một ngụm.
Cuối cùng hắn cũng có phản ứng lại ..

nhìn cậu một cách kì dị.
- Cậu cứu tôi.
- Không.// Cậu phủ phàn nói một câu khiến cho hệ thống ngã ngửa.
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 19: Chương 19


Anh ta nhìn cậu một hồi muốn đứng lên nhưng không thể.

Cậu lại nhìn ngược anh nói một câu phũ như cái chi chi
- Không đứng được còn cố Ngu
Cậu câu cuối còn bồi cho một chữ nhấn mạnh là ngu làm anh bất lực.

Cậu nhìn xung quanh thấy có một ngôi nhà khá được..

Đi đến bên cạnh anh đỡ dậy.
- Đi đâu// Anh khó hiểu hỏi cậu.
- Muốn chết thì nói tôi để anh ở đây.
Anh im ru không nói một lời nào.

Cậu đưa anh đến ngôi nhà kia rồi bước vào....!Bên trong không có ai nhưng lại khá sạch sẽ..

Đặc anh ngồi xuống ghế..
Cậu bước lên trên lầu xem một tí...!Cậu lấy từ không gian ra một bộ đồ khá thoải mái, rồi tắm rửa một phen vì trên người cậu chỉ toàn là máu thôi.

Khiến cậu buồn nôn.
- Có tìm thấy đối tượng cứu chưa M520
ll.

Hiện chưa có thông tin vào a..
ll.

xin kí chủ chờ trong giây lát để hệ thống có thể tìm kiếm nhanh hơn.
- Ừ.

// Cậu ngâm mình khoản nữa tiếng thì bước ra lao người rồi mặt đồ vào..

Bước ra khỏi phòng tắm đi xuống lầu.

Còn anh thì mệt nên nằm trên ghế nghỉ ngơi.

Cậu đem cho anh một bộ đồ rồi nói.
- Tắm đi tôi xã nước rồi...!thật tanh// Cậu khinh thường anh
Còn anh khi nhìn thấy dung mạu của cậu thì hết sức ngạc nhiên.

Không ngờ một cơ thể yếu đuối như thế có thể chiến đấu mảnh liệt như thế...!Còn nữa khuôn mặt này thật...!thật Kiều Diễm nhìn hoài không chán , da dẻ lại trắng hơn cả con gái..

Khiến anh tim đập thình thịch..
Anh hoàn hồn lại nói.
- Được..
Anh khó khăn bước lên lầu đi tẩy rửa còn cậu vào bếp nấu đồ ăn..

Cậu thuận tay như nhà của mình vậy...!Một lúc sau anh bước xuống với bộ đồ khá giống của cậu nhưng là màu đen.
Giờ cậu mới nhìn ra mặt của anh chứ lúc nãy đen thui có thấy gì đâu.

Khuôn mặt không cần chỉnh chụp hình là ăn ảnh, Ánh mặt phượng hẹp như chứa tiên quan.

Thân hình cao ráo đẹp mắt, da dẻ thì màu đồng khỏe mạnh.

Cậu nghĩ thầm
- Cũng khá đẹp trai đấy.
- Ăn đi
- Cảm ơn..

Cậu nấu à.
- Ma nấu đó// Cậu lại tiếp tục phủ..

Hệ thống đang uống trà coi tình hình của cậu, trong không gian hệ thống.

Khi nghe cậu nói Ma nấu đó khiến hệ thống sặc nước.
Anh im ru không nói gì nữa mà ngồi ăn cơm.
Hai người không nói với nhau câu nào, Khi ăn xong anh hỏi cậu.
- Cậu có mục tiêu gì chưa , hay muốn đi đâu không.
- Tôi ..

Không cần anh lo ..

dù sau ngày mai tôi và anh cũng tách ra thôi.
ll.

Kí chủ phải cho người này theo..

nhất định phải đi theooooo
- Mi phiền phức quá đấy 520
ll.

Nhiệm vụ chưa kết thúc đâu..

nên...
Chưa để hệ thống nói xong thì anh mở miệng nói với cậu.

- Tôi có thể đi theo cậu không.
Cậu nhướn mày nhìn anh lại phán một câu xanh như tào lá chuối.
- Được gì mà đòi theo..

tôi không thích người khác đi theo tôi.
- Tôi có thể bảo vệ cậu...
- Tôi có khả năng tự bảo vệ chính bản thân mình.
- Tôi có thể làm chân sai vặt của cậu.
- Tôi có thể tự làm không cần nhờ ai.
- Tôi...!// Chưa để anh nói xong cậu đã nói
- Tôi không muốn người vô dụng theo tôi , nên anh đi chỗ khác đi.
Anh nhìn cậu rồi nói lớn ...!khiến cậu đang cầm ly nước uống mà phun hết ra ngoài.
- TÔI CÓ THỂ LÀM ẤM GIƯỜNG CHO CẬU.
Mặt anh đỏ như trái ớt..

nhìn cậu bằng ánh mắt thẹn thùng..

Ê mà khoan dừng khoản là hai giây nào..

đỏ mặt thẹn thùng..

không phải anh là thụ đấy chứ.

Cậu nghĩ trong đầu.
- Cuối cùng cũng có thể nằm trên rồi.
ll.

Kí chủ nằm mơ ít thôi.
ll.

Cậu số phận bị đè rồi..

Nhận mệnh đi.
- Khụ..

khụ...!Tôi không cần anh làm ấm giường cho tôi.
Xong cậu lại lên tần nằm ngủ để anh ở dưới rối rắm..

Buổi sáng ngày hôm sau.

Khi cậu cùng anh ăn, Cậu bắt đầu ra cửa đi tìm những người còn lại thì đằng sau cậu có một cái đuôi đi theo sau.
Cậu quay lại nói với anh.

Anh thấy cậu đứng lại cũng dừng lại.
- Anh đừng đi theo tôi nữa.
- Tôi sẽ không làm gánh nặng cho cậu đâu.
Cậu quay lại đi tiếp nói một câu
- Tùy.// Rồi đi tiếp còn anh vui vẻ đi theo sau.
Vì sau cậu lại thay đổi đột ngột vậy à là vì tên hệ thống dỡ hơi kia hâm dọa sẽ giật điện cậu..

Cậu tất nhiên phải làm theo rồi, đâu ai muốn tự nhiên bị quả đầu bồng bềnh như cô nàng tóc rối chứ.
Anh và cậu đi được nữa ngày trên đường đi chỉ có một vài người nhiễm bệnh mà thôi.

Từ lúc anh đi theo cậu cậu không dùng đến thanh katana yêu quý của cậu.
Lại thêm một đoạn nữa thấy một đám người dịch bệnh đang vay quanh một chiếc xe.

Bên trong có một người phụ nữ xinh đẹp.

Cậu nhìn qua rồi nói với anh.
- Không qua cứu cô ta à.
Anh lắc đầu rồi có vẻ hờ hững đáp.
- Không liên quan đến tôi tốt nhất không dính liếu gì càng tốt.
- Quầy...!anh cũng ác thật , một cô gái xinh đẹp cần được cứu mà nỡ sau.
Anh quay qua nói với cậu bằng chất điệu hết sức là nổi cả da gà.
- Anh không đẹp bằng cô ta sau em lại nhìn cô ta, mà không nhìn anh.
"-" Oẹ...!gớm quá đi eo tởm lợm luôn ấy ghê quá.
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 20: Chương 20


Cậu rùng mình một cái mạnh rồi nhìn anh bằng con mắt khinh thường..

Anh thì cũng nhận ra mình có chút ăn nói kì quái nên ho khù khụ.

Hai cái rồi cười nói.
- Tôi giỡn với cậu thôi..

đừng để ý.
- Ừ..

// Cậu cũng quay lại dáng vẻ ban đầu.
Khi cậu đi ngang qua chiếc xe thì người phụ nữ kia thấy vậy vội la lên.
- Cứu...!Cứu tôi với..

cứu tôi với..

bên đây có người.
Cậu không mãy may đi tiếp thì đột nhiên ả ta chửi cậu.
- Thằng chó quay lại cứu tao..
Cậu quay lại nhìn ả một cái ả tưởng làm cậu sợ được rồi đắc ý lên giọng.
- Mau mở cửa cho tao rồi đi theo bảo vệ tao..
Cậu phán một câu khiến anh phì cười.

khiến ả ta tức xì khói..

biết câu gì không.
- Con điên.
- Đụ con mẹ mày ..

Thằng chó mày nói ai khùng mày biết tao là ai không.
- Cô là ai tôi không quan tâm, nhìn như con đ ĩ mà lên mặt với ai.
- Má nó tao bảo mày giết chúng nó.

Mày điếc à Ba tao là tổng thống nước đấy..

Mày giám không nghe lời tao
Cậu cười một cái tỏa nắng rồi nói một câu khiến ả xanh trời.
- Tổng thống ba cô còn sống không mới là một chuyện.
- Còn nữa cô nhìn lại mình đi rồi hãy nói người khác ...!🙂) Vĩnh biệt con đ* giám chửi ông tao cho chúng cắn chết mày con khốn
Cậu đi tới cắt đức cánh cửa rồi loi ả ra rồi cậu khoan dung bước đi.

Bỏ lại phía sau con ả đang khóc thảm thiếc ..

Cô ta bị cắn xé..
Anh nhìn cậu như vậy , như không tin vào con mắt của mình vậy.

Cậu khiến anh rất ngạc nhiên , không ngờ cậu lại ra tay như vậy.

Anh còn tưởng cậu bỏ ngoài tai rồi bước đi.

Ai ngờ cậu lại làm ra hành động này.
Khiến anh bất giác rung mình một cái.

Cậu nhìn anh cười một cái rồi hỏi
- Sợ rồi sau..

Vậy đi đi.

đừng đi theo tôi nữa.
- Không tôi không sợ..

chúng ta đi tiếp thôi.
Cả ngày hôm nay đi kiếm những người kia nhưng không thấy ai cả.

Thời hạn đã qua hai ngày rồi.

chỉ còn lại năm ngày thôi ..
Ngày tiếp theo cậu và anh tiếp tục đi kiếm những người kia bỗng chợt có tiếng đánh nhau.

Bản hệ thống cũng đột ngột xuất hiện.
ll.

Kí chủ người thứ hai xuất hiện rồi.
- Được.
-a...Anh tên gì.
- Khiết ..

Hàm Quân Khiết
- được rồi tôi tên Nhật Huy đi thôi đằng trước có người, có thể là người tôi đang tìm

Nghe đến chữ người cậu cần tìm thì mặt anh tối thui.

Hai người chạy lại phía trước có hai người con trai đang đánh nhau với đám nhiễm bệnh.

Cậu không chần chờ bay vô cầm thanh katana chém xuống một phát chém lìa đầu một tên.

Cứ thế bốn người người thủ người công g**t ch*t hết bọn họ.
Một lúc sau cậu nhìn hai người kia đang ngồi thở như chưa từng được thở.
- Xong rồi tôi đi đây tạm biệt
- Khiết đi thôi.// Cậu ra hiệu cho anh đi theo, anh cũng không phản đối đi theo cậu.
Nhưng chưa đi được mấy bước hai người kia gọi cậu.
- Chúng tôi có thể đi theo hai người không.
Anh nghe vậy có chút khó chịu rồi.

Anh nhìn cậu rồi cũng đứng một bên.

Hai người kia nhìn anh , rồi nhìn cậu cũng hiểu cậu là người quyết định cho họ đi chung hay là không.
Cậu hỏi một câu không ăn nhập vào đâu.

Khiến bọn họ ngẫn tò te.
- Có vô dụng hay không.
Một lúc sau mới lọt được những từ đó vào đầu họ.
- Không.
- Đi.

// Cậu chỉ nói một từ rồi quay lưng bước đi còn anh cũng đi theo cậu.

Hai người kia nhìn nhau rồi cũng cầm súng và vũ khí đi cùng.
Cậu lại vào nhà một người nào đó tự tung tự tác như nhà của mình.

Anh thì quen rồi nên bình thường, còn hai người kia thì hơi ngạc nhiên.

Cậu đưa cho ba người kia đồ rồi tự kiếm phòng tắm rửa thay đồ.

Nhà khá to nên cũng không trở ngại 1 phòng ngủ là một phòng tắm.
Ba người kia tập hợp chung một chỗ rồi chỉ còn mỗi cậu là chưa ra.

Khi cậu bước ra thì cả ba trầm trồ, anh dù đã thấy nhìu lần rồi nhưng vẫn không kìm được mà cảm tháng.
- Rồi giới thiệu đi.// Cậu ngồi xuống ghế đơn.
- Tôi là Hà Dĩ Thâm Còn người kia là em trai tôi Hà Dĩ Mặc
- Tôi là Nhật Huy.
- Hàm Quân Khiết// Có vẻ anh không thích hai người này đi chung nên có hơi lạnh nhạt.
- Sau hai người lại ở đó
- Bọn tôi đi tránh khu tập kết của người bị dịch nên.

Mới chạy tới đây.
- Đúng vậy tôi phát hiện ra người chế tạo thuốc ở gần đây nhưng lại đang bị mắc kẹt trong một căn nhà không ra được..
- Xung quanh thì có rất nhiều người nhiễm bệnh hai bọn tôi không thể tiếp cận anh ta được.
- Còn hai người thì sau.
- Tôi đi tìm một người nên ở đây.
- Còn tôi đi theo cậu ấy.

// Anh chỉ cậu.
Hai người kia là anh em sinh đôi.

Màu mắt xanh lục như ngọc bên mắt phải người anh có một nốt ruồi nhỏ.

Người em có hai nốt ruồi giống vậy.

Người ta nói là giọt lệ.
- Ngủ đi ngày mai lại bắt đầu chiến một lần ...!nữa.
Cậu nói rồi nhìn ra cửa sổ bóng trăng sáng chiếu xuống người cậu ..

như có như không làm người cậu phát ra hào quang// Hào quang nhân vật chính của TG cho mượn đèn pin đấy.
 
Back
Top Bottom