Xuyên Không Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 21: Chương 21


Buổi sáng sớm khi bên ngoài một trận đập cửa đùng đùng,thì cả ba người gồm anh và hai anh em song sinh.

Đi ra ngoài với vũ khí của mình giết từng tên một.

Và một lúc sau họ đem về một cô gái bình thường bước đi vào nhà.
Cậu từ trong phòng đi ra, nhìn thấy cô ta thì nhíu mày lại rồi cậu nói một câu.
- Ai.

// Cậu không thèm nhìn ả ta chi cho đau mắt , cậu bước đến lấy nước uống một hơi.
Anh đi đến bên cậu lấy ly nước cậu vừa uống tự rót cho mình một ly.

Uống xong anh nói.
- Bọn tôi ra ngoài thấy có nhiều người nhiễm bệnh quá nên ra dọn
- Khi dọn xong định vào lại nhà thì cô ta bước ra, xin đi cùng.
- Rồi cho theo?// Cậu hỏi ngược lại..

Anh chỉ gật đầu.
- Cho cô ta ở đây cùng chúng ta đi ..

Cũng đâu có sau đâu..
- Đúng vậy dù gì cũng không phiền đến mọi người mà.
Cậu không nói gì bước vào phòng lấy hành lý và cây Katana đi về phía cửa.

Ba người chạy theo trừ cô ta.

Cảm thấy bị bỏ rơi nên trong lòng đánh một cái bảo Không xong

Cô ta khóc lớn cố ý cho bọn cậu nghe.

Ba người kia nhìn lại thấy cô ta khóc thì cặp song sinh kia mới lại đỡ cô ta dậy.

Dĩ Mặc nhìn cậu nhíu mày vẫn không mãy may để ý thì nổi cáo với cậu.
- Cậu không thấy cô ta đáng thương à.
- Cậu là con trai mà sau tính tình xấu xa vậy..

cô ấy một thân con gái thì làm gì được.
- Cho đi theo cũng có sau đâu.
Dĩ Mặc nói lớn khiến cho cậu nghe và dừng lại rồi nói một câu khiến anh im ru vì không biết, phản bác như thế nào.
- Nãy giờ tôi nói câu nào về cô ta chưa và đã nói gì về các anh muốn dẫn cô ta theo không.?
- Thế nên bớt sồn lại đi.
- Đi với tôi được thì đi.

Còn không đi được thì tách ra mà đi.
- Với lại anh có quyền gì trách mắng tôi.

🙂) Đừng chọc điên tôi Ok
- Anh muốn dẫn cô ta đi thì dẫn nhưng tôi nói trước tôi không quen bảo vệ người khác, Càng không quen làm bia đỡ đạn.
Nói xong cậu bước đi, anh nãy giờ không nói gì cũng nói gót đi sau.

Ba người kia nghe cậu nói vậy thì ngu người luôn.

Cậu nói đúng mắc gì mình lại chửi cậu ấy, cậu ấy nãy giờ đâu nói gì đâu..

Hai người kia im lặng không nói gì đi theo cậu và anh.

Cô ta thấy vậy cũng chạy theo sau .
Đi được hơn nữa tiếng thì cô ta bắt đầu dỡ chứng...!bảo chân đau không đi nổi..

rồi 15 phút sau mệt quá đi không nổi..
- Tôi đi không nổi nữa các anh có ai có thể cõng tôi không.
Cô ta nói với vẻ yếu đuối...!Không ai trả lời cô quay lại phía cậu rồi bảo.

Như giọng điệu ra lệnh làm cho 3 người nhíu mày.

Trừ cậu vẫn ung dung .
Cậu vẫn không mãy may đến cô ta.

đứng uống nước.
- Tôi bảo cậu đấy, qua đây cõng tôi đi.

// Cô ta nói lớn.
- Mắc gì tôi phải cõng cô.
- Vì tôi là con gái...!Và cậu không là gì với đội này cả..

còn tôi là con gái duy nhất trong đây..

Mọi người phải bảo vệ tôi chứ.
Cậu nhìn cô ta một cái rồi lại phán một câu xanh cỏ.
- Lại gặp một con điên.
- Cậu nói gì còn không mau cút qua đây cõng tôi coi chừng tôi bảo bọn họ đuổi cậu ra nhóm đó.
- Cô chắc chưa.
Cậu hỏi lại cô ta..
- Tất nhiên.
- Cút đừng để tôi thấy cô.
Cậu bước đi về phía trước ung dung không đếm xỉa gì đến cô làm cô tức ọc máu.

Quay qua làm vẻ đáng thương với ba người.
- Các anh đuổi cậu ta đi ...
- Tại sau?// Dĩ Mặc hỏi.
- Vì cậu ta không chịu cõng em..

chân em đau
- Mắt gì cậu ấy phải cõng cô.
- Vì em là con gái duy nhất trong đội.

Lời nói của em các anh phải nghe theo.
- Mau đuổi cậu ta đi đi..

Cậu ta cũng có làm được gì trong nhóm đâu a
Cô ta không biết cậu là người mạnh nhất trong đám, còn là đứa dẫn đội , Càng là có quyền nhất trong nhóm.

Vì từ lúc ở nhà cậu nói một vài câu rồi tới giờ trên đường đi chưa nói câu nào.

Và cũng không chém tên nào
- Cô nên đi một mình thì hơn...!Bọn tôi không cần cô đi chung phiền phức.
- Tôi cũng chẵn muốn đi với cô.

- Tại sau chứ thằng chó đó đi cùng các anh được, sau em lại không thể chứ.
- Cậu ta à...!cậu ta là người dẫn đội..

cũng là người không cần bảo vệ nhất trong đội...!Và thiết yếu nhất Cậu ta mạnh nhất trong đội.
- Ầm...!// Như sét đánh ngang tai cô ta ..

cô ta nhìn bóng dáng nhỏ nhắng yếu đuối đang đi trên đường kia thì cười lớn.
- Các anh đùa vui thật ..

cậu ta mà mạnh nhất, dẫn đội sau thà cho em làm đi .
Các anh nhíu mày rồi bỗng nhiên một đám người dịch bệnh ở đâu đi về phía của cậu..

Cậu vẫn ung dung đi về phía lũ kia.

Bọn anh cách cậu quá xa không chạy đến kịp.

Sau khi chạy tới, cậu đã xử lý toàn bộ bọn dịch rồi.
Cô ta chạy theo sau mà ngu người luôn...!Người cô nói yếu đuối ..

mới vừa chém bay đầu lũ người nhiễm dịch kia.
- Từ nay tách nhau ra đi..
- Tôi đi một mình , và tôi không muốn phiền phức.
Cậu liếc cô ta một cái rồi xãi bước đi.

Anh đi theo sau cậu..
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 22: Chương 22


Hai anh em Dĩ Thâm cùng Dĩ Mặc chạy theo cậu.

Còn cô ta thì đứng như trời trồng , đầu vẫn không loan được miếng nào cả.

Đi đến giữa trưa cũng đến nơi hai người kia nói có người mắc kẹt bên trong.
Khi đến gần bọn nhiễm bệnh phát hiện ra bọn cậu mà nhào đến..

Người ta nói zombie thì chậm chạp, còn người nhiễm bệnh này không thành zombie, nhưng lại tấn công người khác.
Cậu rút thanh katana từ trong võ kiếm ra mà chém liên hoàng.

Cả bọn không nói không rằng, cũng đua nhau theo mà chém.

Không biết qua bao lâu ba người kia đã thấm mệt nhưng số lượng, Người nhiễm bệnh cũng chết không ít.
Lại một lúc sau chỉ còn bốn người mặt mày , quần áo tay chân đều là máu.

Bọn họ đứng trên xát của những người chết kia.

Cậu lấy khăng trong túi ra mà lao lưỡi kiếm katana của mình.

Hành động này khiến ba người kia nhìn không chớp mắt.
- Thật đẹp// Cả ba người.
[TG: b**n th**]
Cậu đi về phía trước.
- Là toàn bên kia.?
- Đúng vậy.

Người bên trong là một nhà nghiên cứu học.
- Sao anh lại biết.
- Tại vì tôi và Dĩ Mặc đã từng gặp anh ta anh ta ở trong kia bọn tôi chạy trốn ở gần đó.
- Hình như anh ta bị câm không nói được.
- Ồ...!vậy à
Ba người kia tưởng cậu nghe xong vậy sẽ bỏ đi ai ngờ cậu đi thẳng đến toàn nhà đó...!khiến họ cũng ngạc nhiên một tí.
- Cậu đi đâu vậy.
- Đi cứu người.
Bốn người xông vào căn nhà kia rồi bắt đầu chém giết lần hai.

Hình như bọn này thông minh hơn bọn kia, mạnh hơn bọn kia nhìu.
Chém cả nửa buổi mới dọn dẹp xong cả đám dịch bệnh.

Khi bọn họ tìm thấy người kia thì anh đang ngồi trong phòng thí nghiệm.

Dĩ Mặc hỏi anh.
- Anh có sau không..

Tôi thấy anh bị kẹt ở đây nên đến giúp.
Anh chỉ gật đầu rồi nhìn bọn họ, mắt anh vô tình lướt qua cậu đang ngồi một bên lao kiếm , dính đầy máu tươi.

Anh bước đến bênh cậu rồi nói..
- Nhật Huy
Cậu ngước mặt lên...!Nhìn không rõ người này có quen biết thân thể này sau.
- Ừ.

Thì sao
- Nhật Huy cuối cùng tôi cũng tìm ra cậu rồi.
Anh ta nhào lên ôm cậu, Không sợ máu trên người cậu làm anh bẩn.

Cậu đẩy anh ra lạnh nhạt nói.
- Bẩn tránh..

// Anh nghe như hóa đá tại chỗ...!Nghe cậu nói bẩn tránh anh tưởng cậu là đang nói đến mình bẩn tránh cậu ra...!Anh liền nói.
- Mình ngày nào cũng tắm không bẩn cậu xem.
Cậu đưa tay lên dính máu đỡ trán.
- Tôi nói tôi bẩn tránh ra, đến gần sẽ làm anh bẩn nên kêu anh tránh ra.
Giờ anh mới vỡ lẽ ra không phải cậu không thích anh, mà là cậu sợ làm dơ anh.

Anh lắc đầu rồi nói
- Mình không sợ bẩn.

10 Năm rồi cậu sống có tốt không.
- Cũng tốt , Tốt nhất là những ngày loạn chiến này.
Anh nghe vậy thì mặt tối sầm lại, Bọn họ làm gì cậu.

Bàn tay đang rung lên vì tức giận của anh.
- Không có gì, Cậu quay mặt sang chỗ khác , nhưng tránh né câu trả lời.// Anh còn tưởng cậu đang nhớ lại chuyện đau buồn lúc rời khỏi cô nhi viện
Bọn người kia cũng nghe theo mà hóng chuyện của cậu, khi bọn họ nghe câu Tốt nhất là những ngày loạn chiến Khiến cho bọn họ suy nghĩ về cuộc sống trước đây của cậu.
- Cậu cứ nói đi không sau.
Thiệt ra cậu có biết gì đâu mà nói..

Cái bản hệ thống chết tiệc kia đâu có nói cho cậu biết thân thể này.
- Nói đại vậy.
Mắt cậu bắt đầu buồn tuổi cô đơn.

Cười cười rồi gạc tay anh ra.
- Cũng chẵn có gì gọi là không nói được tại chuyện qua rồi thôi.
- Cậu kể đi
- Cậu muốn nghe
Anh gật đầu nhìn cậu.

Cậu thở dài rồi hỏi anh
- Lúc trước cậu thấy tôi được nhận nuôi đúng chứ
- phải..

nhà rất giàu..

nghe nói lễ giáo đều rất tốt.
- Phải....!Nhưng nó chỉ ở bề ngoài mà thôi.
- Sau đó là những trận đánh rách da rách thịt, Vết thương này chưa khô máu đã có Vết thương khác chồng lên.

3 ngày ăn được nữa chén cháo.
Cậu ngước mặt lên trần nhà nghỉ trong đầu.
- Mình tự diễn tự cảm động luôn
- Ngày qua ngày năm qua năm những vết sẹo đó vẫn còn rất rõ trên cơ thể của tôi...!không chổ nào là không có.
Cậu còn vạch ra cho anh coi để chứng minh..

Trên tay trái cậu có chằng chịt vết sẹo lớn nhỏ trên cánh tay trắng ..

Làm người nhìn đau lòng..

Có những vết thương đang đóng vảy.
Anh nhịn không được vạch ngực cậu ra xem, cậu không phản ứng được nên té xuống đất anh ngồi trên người cậu.

Anh vẫn không tin mà cởi luôn áo của cậu ra mà nhìn....!Thà anh không cởi áo ra, giờ nhìn những vết thương vết sẹo trên người cậu làm các anh đau xé tim
- Sợ không.

Nhìn nó đủ kiểu dáng ấy
Cậu vẫn cười..

Cậu cười nhưng 4 Thằng công nó khóc như mưa rồi..

Cậu cuốn quýt cả lên nói với bọn họ.
- Các người đừng khóc.

Vết thương trên người của tôi là do chó sói cào cắn trúng a ....!Chỉ có một ít những người kia đánh thôi.
Cậu càng nói bốn con cá xấu càng khóc nhiều hơn..

Ủa cậu bị đánh cậu bị cắn xé mà có phải là bọn họ đâu.

Hay nhà họ có người chết..
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 23: Chương 23


Cứ như vậy cậu dỗ bốn con cá xấu kia mà tức muốn chết hét lên.
- IM HẾT CHO TÔI
Cả bọn im thinh không giám khóc hay ré lên tiếng nào cả...!nhìn cậu bằng ánh mắt cún con.

Cậu đỡ trán rồi nói với bọn họ.
- Từ nay bốn người các anh đi chung với nhau đi.

Chắc sẽ không nguy hiểm gì đâu.
- Còn cậu.
- Phải đó..
- Cậu đi đâu tôi đi đó.
- Cậu muốn đi đâu.

tôi đi cùng cậu.
- Phiền...!// Cậu chưa nói xong thì đột nhiên nguồn điện từ đâu xẹt ngang người làm cậu đứng hình.

Ngất tại chỗ.
Trong bản không gian hệ thống cậu tức ói máu với cái hệ thống ôn dịch này..

Khi không lại giật điện cậu một phát muốn đi gặp ông bà luôn.
ll.

Ahihi kí chủ xin lỗi mà , Tại dòng điện bị rỉ nên mới giật kí chủ một cái nhẹ thôi.
- Nhẹ cái con khỉ.

mi nhìn cái đầu ta xem.
Hiện tại đầu tóc của cậu bồng bềnh uống lượng xù xù, Nhìn y chan cô nàng tóc rối vậy.

Nhìn rất mắc cười nha
ll.

Nhiệm vụ gần xong rồi a...
ll.

Đã cứu được 4 người rồi còn 1 người nữa sẽ nhận được 500 tích phân nha
- Umk.

Có người đó gần đây không.
ll.

Không có .
- Có thể mở phạm vi tìm kiếm không
ll.

Có thể.

Xin kí chủ chờ một lát a.
Khoản 4 phút sau hệ thống nói lại.
ll.

Hiện tại đi về phía Đông hơn 20 cây số nữa mới đến nơi người cuối cùng.
- Xa vậy
ll.

Kí chủ cậu có thể chạy xe mà.
- Ờ ha quên mất...!làm đi bộ mấy ngày nay
ll..

Hờ...!hờ..// Bãn hệ thống bất lực với kí chủ nhà mình rồi..
ll.

kí chủ phải trở về làm nhiệm vụ tiếp rồi.
Khi cậu tỉnh lại, cậu thấy mình đang nằm trên giường.

Bốn người kia thì ôm nhau ngủ ở ghế sofa.

Cậu bước xuống nhẹ nhàng cầm thanh katana lên, định đi ra cửa thì có người chụp tay cậu lại
- Cậu muốn đi đâu.
- Tôi đi đâu không cần nói với mấy người.
- Có...!từ nay em đi đâu bọn anh theo đó.
Cậu nhíu mày lại rồi cũng không đoái hoài gì bọn họ mà đi
Người mới cứu người thứ 4 ấy là bạn hồi nhỏ ở cô nhi viện cùng cậu.

Tên Dịch Thiên
- Này chờ bọn này với.
Cả bọn chạy theo sau cậu..

Không biết cậu kiếm thứ gì mà đi vào một tiệm xe khá lớn.

Khi cậu bước ra à không, phải là chạy ra.

Cậu lái con mô tô đẹp lòng lộn.
Nhìn cậu ngầu lòi trên xe thì bốn người ngây ngẩn nhìn thật đẹp...!thật quyến rũ..

Ê mà khoan sau họ thấy cậu quyến rũ cơ chứ.

Cậu ấy là đàn ông..

là đàn ông đó..

đúng là suy nghĩ bi3n thái của bốn anh chàng công kia mà vẫn tưởng mình thẳng.

- Vào lấy một chiếc đi.

nếu không thì các người tách ra đi đi tôi đi một mình.
- Lấy ngây đây..// Bốn người lần lược chạy ra một người một con mô tô .
Một từ thôi năm người chỉ một từ hình dung Soái.
- Cậu chạy dẫn đầu ..

không biết vì sau trong lòng cậu dân lên một cỗ sợ hãi không thôi.

Cậu chạy càng ngày càng tăng tốc...!ở phía sau những ngươi kia chạy thei cũng sợ hãi..

Họ nhìn cậu..

thắc mắt tại sau cậu lại nôn nóng như vậy.
Người thường chạy mô tô 20km/h thì đã 20 phút còn cậu thì chạy hết ga hết tốc lực chỉ hơn 10 phút cậu đã đến nơi.
Những người sau chạy theo cậu mà đứng tim vài lần.

Cậu chạy nhanh đến nỗi đua với gió luôn ấy.

Bốn người kia bước xuống moto thì vui mừng không ngừng.

Còn cậu chạy đi khắp nơi tìm người.

Bỗng thấy một người con trai áo trắng áo thì máu nhóm đỏ màu rượu.
Cậu chạy lại đỡ anh dậy ...!Cậu khóc...!Đây là phản ứng của thân thể này khi thấy anh như vậy.

Người kia mở mắt ra nhìn cậu cũng mừng rỡ..
- Tiểu Huy em vẫn ổn...!tốt quá rồi..
- Em đây em đây...anh hai..

em chữa thương cho anh.
Bọn người kia thấy cậu ôm người con trai khác,thì không hiểu sao lòng lại có chút khó chịu hơi nhói một chút.

Khi nghe cậu gọi anh hai thì mây đen tan biến mất không còn tí nào cả.
- Tiểu Huy đây là...
Anh ngồi để cậu chữa thương cho mình rồi hỏi.
- Em là đồng đội và là bạn của Nhật huy em tên Dĩ Thâm còn đây là dĩ Mặc em em
- Tôi tên Hàn Quân Khiết
- Em là Dịch Thiên bạn cũ của Nhật Huy.
- Umk anh là anh hai Nhật Huy.

Anh tên Nhật Minh

ll.

Ting...!Hoàng thành nhiệm vụ đầu.

nhận ngay 500 điểm.
ll.

Có nhiệm vụ mới trong vòng 1 tháng nghiên cứu ra thuốc giải dịch bệnh.

Và Trong vòng 5 năm có thể kết thúc cuộc loạn chiến...
ll.

Và có một nhiệm vụ ẩn.

Hoàn thành nhiệm vụ thế giới này.
- Nhiệm vụ ẩn?
ll.

Là nhiệm vụ cậu không biết trước được chỉ có thể làm theo ý mình hên thì hoàn nhiệm vụ.

Xui thì không thành và bị phạt.
- Anh sau anh lại ở đây vậy.
Khi này bọn cậu đã ở trong một căn nhà nào đó rồi.

mọi người ngồi trước nhau nói chuyện.
- Anh đi thăm bạn cũ ở đây nhưng lại đột ngột bùng phát dịch bệnh nên cứ chống cự ở đây.
- Còn bạn anh đâu..
-Cậu ta là nhà nghiên cứu học ..

bây giờ anh không biết cậu ấy ở đâu nữa.
Cậu nhíu mày.
- Lúc anh đi thăm người bạn đó của anh anh ta có gì lạ không..
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 24: Chương 24


Anh lắc đầu rồi nói.
- Không..

anh thấy rất bình thường...!Nhưng có một điểm lạ là cậu ấy hay nhìn đồng hồ.
- Một lúc lại nhìn đồng hồ trên tay của mình.
- Vậy lúc dịch bệnh bùng lên thì anh có thấy anh ta không.
Lại là cái lắc đầu.

Anh nhìn cậu khó hiểu rồi nói.
- Không có..

Lúc mà bùng dịch cậu ta bảo anh chạy trước đi.
- Còn anh ta.
- Cậu ấy thì ở lại phòng nghiên cứu...!Bên trong không biết là thứ tốt gì mà cậu ấy giữ rất kĩ.
- Vậy à..

// Cậu đưa tay lên cằm bắt đầu suy tư mọi chuyện.
- Anh biết phòng nghiên cứu của anh ta không.
- Có anh biết..

đi về phía trước khoản 5km/h sẽ tới.
- Cũng không xa cho lắm.
Cậu đứng dậy rồi nói.
- Mọi người đi nghỉ ngơi đi rồi ngày mai bắt đầu đi.
- Ok// Đồng thanh
Cậu bước vào phòng cậu đã chọn.

Nhìn quanh một cái rồi ngồi lên giường hỏi bản hệ thống.
- Có tin tức gì người bạn của anh tôi không.
ll.

Thưa kí chủ người này là bug trong thế giới này a.

- Vậy có nghĩa là bắt được anh ta thì coi như xong nhiệm vụ nhỉ
ll.

Đúng vậy nha .
.
ll.

kí chủ mong người xóm làm xong nhiệm vụ để có thể rời thế giới này
ll.

Và tiếp tục ở thế giới sau a
- Được rồi.

Ngày mai có gì mới nữa không.
ll.

Có nha kí chủ ..

Ngày mai vào 11 giờ trưa sẽ có mưa a
- Ta không hỏi thời tiết.
ll.

Vâng nó đâu phải thời tiết a.

Có người động tay động chân ở vệ tinh nhân tạo, Để tạo ra trận mưa nguồn dịch lần hai a
- Nó bắt đầu ở đâu.
ll.

Dạ cách đây cũng không lấu đâu...!Chỉ cần đi bộ khoản nữa giờ là có thể đến.
ll.

Nhưng ở trước đó khá nhiều người nhiễm bệnh rồi a.
- Vậy à.
- Tốt nghĩ ngơi thôi ngày mai chúng ta lại bắt đầu làm nhiệm vụ tiếp.
Cậu ngủ một mạch cho đến sáng gần 8 giờ mới dậy.

Khi cậu bước xuống thì mọi người đã tụ tập đầy đủ hết rồi.

Chỉ còn cậu thôi.
- Cốc...!Cốc..
Tiếng gõ cửa từ bên ngoài phòng cậu vang vào.
Cậu bước xuống giường lững thững ra mở cửa, mở cửa ra thì thấy anh cậu đang đứng trước cửa.
Cậu bước ra với áo sơ mi bị tuột một bên vai , ngủ cậu chỉ mặt quần ngắn nhìn khá là xẹt xi đi.
Khiến anh đỏ mặt vội vàng ho khù khụ.

lấy lại vẻ bình thản hàng ngày.
- Em xuống ăn đi ...!đã có đồ ăn rồi.
- Ok em xuống ngây đây.
Khi cậu đống cửa thay đồ thì anh cũng quay đi ra phòng ăn.

Tay anh còn đặt lên ngực nơi có trái tim đang nhảy loạn nhịp
Cậu bước xuống cũng là 15 phút sau rồi...!Có vẻ mọi người là đang chờ cậu.

Cậu bước vào ghế ở giữa rồi ngồi xuống ăn tự nhiên.
- Lát nữa em có dự kiến gì không.
Cậu không ngước mặt lên vừa ăn vừa trả lời anh.
- Đi đánh boss

Các anh khó hiểu đi đánh boss là đánh cái gì ?
- Hũm..// Cả 4 Người các anh ngẩn tò te nhìn cậu.
Cậu ngước mặt lên giải thích.
- Bắt người bạn đấy của anh ...!Nếu em đoán không lầm thì mọi người phát điên như thế này là do bạn của anh gây ra.
- Không thể nào là bạn anh đâu..

Nó không giám giết con gà nữa mà.
- Tin hay không tùy anh...!Nhưng em nói một chuyện này khá quan trọng.
- Nếu như sau vụ này....
Cậu nói nữa chừng lấp lửng câu khiến các anh có phần sợ.
- Sau vụ này thì làm sau.?
Cậu cười nói bân quơ.
- Nếu như sau vụ này mọi người đều bình thường...!em nghĩ em sẽ không ở đây nữa
- Đùng.....// Như sét đánh ngan tai, Các anh cứ nghĩ cậu chỉ đùa cho vui thôi nhưng không ngờ là cậu có chủ ý này.
Muốn rời nơi này đi...!Tìm một hạnh phúc của mình...!Chỉ nghĩ đến đây thôi cũng đã khiến các anh trong lòng nhộn nhạo..

sự chiếm hữu của các anh đã hình thành.
ll.

Cảnh báo...!Cảnh báo kí chủ
- Làm sau?
ll.

người chỉ định công lược đang.

có dấu hiệu hắc hóa rất cao.
ll.

kí chủ người nên cẩn thận.
- Hiện độ hắc hóa bao nhiêu
ll.

Hiện nay thông số hắc hóa của các người chỉ định là
Dĩ Mặc 69
Dĩ thâm 76
Quốc Khiết 40
Dịch thần 80
Nhật Huy 89
- What đ con heo cái gì mà hắc hóa cao vậy.
- Ta đã làm gì đâu.

ll.

kí chủ có khi nào là do cậu nói gì hay không.
- Ta nói gì đâu.
ll.

Người nhớ kĩ lại xem người lúc nãy vừa nói gì.
- Thì ta nói sau vụ này..

Mọi thứ đều bình thường thì ta sẽ rời nơi này.
ll.

Trời ơi...!kí chủ của tôi ơi..
ll.

Sau cậu lại nói như vậy với người chỉ định cơ chứ.
ll.

Nếu lỡ bọn họ bật chế độ khùng vô đối thì ngài bay màu theo gió đấy
- Eo làm gì căn.
Một người một, một hệ thống nói chuyện với nhau một lúc ..

Cảm thấy các anh không có phản ứng gì cậu cũng chả để ý.

Mà đi vào phòng lại.
- Cạch...!Khi cậu vừa đống cửa lại thì dường như không khi, bên ngoài bị rút cạn.

Mọi thứ xung quanh như bao trùm một luồng khí lạnh, lang tỏa từ các anh.
Cậu không hề biết các anh đang nghĩ gì trong đầu.

Cậu cũng không biết được là các anh sẽ làm gì với cậu sau này...!Khi mà mọi thứ đã trở lại trật tự..
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 25: Chương 25


Cậu chuẩn bị một vài thứ cần thiết bỏ vào ba lô của mình rồi bước ra khỏi phòng
- M520 mi nói xem nếu xong mọi chuyện mà không tiêu ngàn nào thì sao?
.Vậy mà ngài cũng nói được...!Tất nhiên là ngủm rồi
- Đồ tư bản độc ác

Tôi hiền nhất trong tất cả bản hệ thống thống rồi đấy
- Ừ! Hiền lắm
Cậu đi đến chỗ các anh đang đứng.

Đi lướt qua bọn họ như không để ý đến, cậu bước từng bước ra khỏi ngôi nhà kia.

Bọn anh thấy vậy cũng vội chạy theo bước theo bước của cậu.

Đi được một khoản khá xa không ai nói với ai câu nào, mọi người đều đi theo sau cậu, cậu đi đâu bọn họ đi theo đó.
Đi được một lúc thì gặp lại cô ả vô lý kia.

Mọi người nói thử xem là ai nào.
- Anh..

Cuối cùng em cũng tìm thấy các anh rồi
- huhu thật là đáng sợ mà..

làm người ta sợ muốn khóc đi được
Cô ta cứ như vậy vừa nói vừa xà vào lòng các anh, các anh thì chả ai quan tâm đối hoài với ả.

Nhìn cứ như con điên vừa trốn trại ra ấy
- Cô tránh ra một chút đi.
- Tôi và cô cũng không thân thuộc gì mấy đâu
- Anh sao anh lại nói như vậy với em chứ
- Chúng ta chẳng phải là người yêu các anh sau
- Dù em chỉ yêu một người nhưng các anh đều yêu em vậy em đành chấp nhận hết vậy.
Nghe ả nói vậy trong đầu các anh và cậu kiểu...!ủa chuyện gì vậy..

của rồi ai là người yêu ai..

rồi ai là người yêu cô ta..

ủa có ai trong bọn anh là người yêu cô ta à

Cô ta mất liêm sĩ rồi
- Nhìn là biết con điên vừa trốn trại rồi

miệng ngài đọc thật đấy kí chủ ..

nhưng ta thích.
Các anh nhìn cậu rồi nhìn ả nhíu mày lại..

còn cậu thì đứng một bên xem kịch hay trước mặt
- Tôi nói cái này nè
- Vâng anh nói đi
- Cô tên gì..

Cô là ai ...!cô quen ai trong bọn tôi.
- Nhìn cô tôi không nhớ đã gặp cô ở đâu
Dịch Thiên nói một câu xanh trời cho cô ả ...!nhìn mặt ả xanh đỏ tím vàng nhìn đủ biểu cảm khi nghe câu này của anh
- Nhìn như con điên trốn trại...!mặt như quỷ mà tưởng mình hằng Nga...!nhìn như ma da mà tưởng mình là tiên nữ
- Phốc...hahaha
Cậu không nhịn được phì cười ra tiếng, cười nghiên cười ngửa, cười chảy cả nước mắc.

Còn không quên đưa tay ra cho anh một like .
- Anh...
Cô ả không thể chửi được vì còn phải giữ giá , nên nặng ra vài giọt nước mắc mà nhìn anh kiểu anh đang bắt nạt cô ả vậy
- Anh sao anh lại nói em như vậy..

em đã làm gì anh đâu....hic...
Cô ta thút thít trước mặt mọi người..

nhìn không hề giả trân tí nào.

nhìn thôi cũng biết là xạo chóa rồi nhưng vẫn có người tin nha mọi người
- Cậu nói gì vậy
Là Dĩ Mạc lên tiếng trước
- Phải đó cô ta nói gì quá đáng đâu.
- Ồ vậy các anh đem cô ả đi đi chứ ...!người yêu nhau mà..

Dịch Thiên nói có sai đâu
Cậu cười rồi nói một cách chăm chọc.

Cô ả thấy mình có Cơ hội liền loi kéo các anh theo ả.
-Cậu ta nói vậy thì chúng ta cùng đi thôi mấy anh..

kệ tên đó đi..

đi cùng với em nha.
Cậu nhìn ả một cách chăm chọc rồi cười như không cười làm ả tức mà không nói gì được.

Nhìn cậu với ánh mắt ghét bỏ, cậu thì nhìn cô ả như một con điên đang lên cơn
- Đúng vậy các anh đi đi..

tôi rất sợ phiền phức ấy nên cút một lược hết đi.
- Tôi không đi với con trốn trại đó đâu nha ..

cậu ở đâu tôi ở đó
- Anh đi theo em.
- Bọn tôi....
Chưa để ba người kia nói tiếp thì bị cô ả xen ngang vào mà nói.
- Ba anh đi theo em phải không..

em biết mà, em biết các anh sẽ không bỏ rơi em mà.
Cô ta cứ thế mà nhìn cậu đắt ý.

Cậu nhìn cô ta với vẻ mặt khinh trong thấy, nhết môi cười đểu, vậy đường ai nấy đi, không còn liên quan gì đến nhau nữa.
- Cút
Một từ ngắn gọn khi cậu nói xong cũng quay đầu bỏ đi không nhìn ba anh cùng con ả không biết sống chết kia.

Tưởng mình đẹp lắm không bằng..
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 26: Chương 26


Nhật Huy chúng ta đi tiếp đến đó không
- Đi tại sao lại không..

không có bọn họ tôi cũng sẽ đi.
- Tiểu Huy...!anh xin lỗi vì lúc đó không ở gần em...anh xin lỗi tất cả đều là lỗi của anh.
- Không sao chuyện cũng đã quá lâu lắm rồi em cũng không để ý đâu nên anh yên tâm.
Cậu quay lại cười với anh làm con tim hai chàng thanh niên tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.
- Anh sẽ không để nó xảy ra một lần nào nữa.
- Vâng.
Ba người đi đến địa phương mà người bạn của anh cậu đang ở
- Anh chắc là ở đây không
- Anh chắc mà...!ở đây là nơi cậu ấy thí nghiệm và lúc anh đi thì thấy cậu ấy vào đây.
- Em hiểu rồi...!Anh và Dịch Thiên ở ngoài đây chờ em đi em vào một mình
- Không được...!anh vào với em/ Với cậu
- Hazzz !! Hai người đi theo cũng không giúp ích cho tôi miếng nào đâu, hai người đi theo chỉ làm tôi bảo vệ hai người thôi.
- Anh có thể tự mình bảo vệ.
- Tôi cũng có thể chiến đấu được mà...!Cho tôi theo cậu đi Nhật Huy
Với hai cái loa kia không cho cậu yên ổn, cậu chỉ có thể thỏa hiệp với hai người kia để cho hai người đi cùng mình đến đó.

Hai người họ mới im lặng nếu không nghe hai người họ lãi nhãi bên tai chắc cậu tức đến chết.
- Hai người đi sau em đi...!Không cần đi trước.
Hai người kia cũng nghe theo lời cậu mà không đi phía trước.

Đi vào bên trong khu thí nghiệm nhìn nó rất lớn bên trong yên tĩnh hơn bên ngoài rất nhiều, cũng cảm thấy rất lạ lẩm
- Em nói xem tại sao em biết là cậu ấy làm
- Em không khẳng định là anh ta làm..

nhưng người tình nghi hiện giờ chỉ có anh ta là lớn nhất
- Vì sao?
- Vì sao e nghi cậu ấy.
- Vậy anh nói xem nếu mọi người khi bùng dịch sẽ làm gì đầu tiên
- Đó là tìm cách tránh nạn
- Đúng vậy, còn anh ta không những không chạy còn ở trong khu tập trung nguồn bệnh
- Anh hiểu rồi/ Mình hiểu rồi.
- Nếu như theo lời em nói thì cậu ta đang giấu gì đó có liên quan đến dịch bệnh này.
Dịch Thiên lại nói..
- Vậy thì tất cả mọi chuyện đều có liên quan đến anh ta.
- Mình cũng không chắc, nhưng mình nghĩ anh ta có ít nhiều lien quan
Khi ba người đang nói thì bỗng nhiên từ trong góc , à không phải nói là tứ phía đều có người dịch bệnh.

Họ bắt đầu chạy lại phía của cậu và anh.

Cậu rút cây katana ra chém một phát bay đầu tên gần nhất.

Mở màng là cậu , khi thấy cậu ra tay thì hai người Nhật Minh và Dịch Thiên cũng tham chiếng.
Từng tên một bị cậu cho lìa đầu ba người vừa tiếng về phía trước vừa chém giết người trúng dịch.

Đi vào càng ngày càng sâu vào bên trong.

Đi một lúc lâu sau thấy xa xa là cánh cửa lớn của phòng thí nghiệm , nơi đó nhiều người nhiễm dịch hơn các khu khác mà họ đã gặp.
- Phía trước là nơi thí nghiệm sao?
- Đúng vậy.

Kí chủ thỉnh cẩn thận, Phía trước có người nhiễm bệnh đã được tha hóa
- Nhiều không

Trên dưới 200 người.

Nhưng kí chủ ngài nhất định phải trụ đến cùng.

Chỉ còn 5 Ngày nữa thôi sẽ hết thời hạn một tháng

- được
-Đằng trước có dịch hóa hai người ở đây đi bên trong khá nguy hiểm
- Anh không sao...!Anh muốn đi cùng em dù có chết anh cũng phải ở cạnh em
- Tôi không muốn bỏ lại người mình yêu nhất rồi bỏ đi
- Hai người.....!Thật điên rồ.
- Vậy được..

Đừng làm vướng chân tôi
- Sẽ không
Ba người chạy một mạch đến phía trước gặp không ít dịch hóa.

Họ nhanh hơn người nhiễm dịch bình thường, có thể đánh lại chứ không như người nhiễm chưa được dịch hóa nên ba người hơi rối lúc đầu.
- Rầm..

Kenggg....!bịch...bịch..bóp...Rầm...
tiếng la thất thanh tiếng ngã trên đất tiếng va vỡ đồ vật.
Một khoản thời gian trôi qua không biết qua bao lâu..

cả ba dần thấm mệt đi.

Trên đồ ba người giờ này chỉ còn máu loan lổ, nhìn cậu bây giờ không khác gì một ma vương , Diêm Vương sống cả.
- Em sao rồi ổn không
Cậu quơ tay...!- Em ổn
Nhìn sung quanh đã không còn bóng người nhiễm dịch nào cậu mới thở một hơi.

Mà gọi thầm M520
- M520 em chắc anh ta bên trong sao?

Vâng.

Nếu không sai thì hắn đang bên trong..
- Được
Cậu không nói không rằng cầm cây katana lên chém xuống phía cửa một nhát bị cậu chẻ làm hai.

Bên trong là phòng thí nghiệm sáng trưng, bên trong nhiều lọ thủy tinh lớn chứa nhiều thứ quái dị.
Nhìn thấy những thứ bên trong ba người mặt đều lạnh tanh không muốn nói gì nữa cả.
- Em thấy thế nào.
- Em lúc trước không khẳng định là anh ta, nhưng bây thì e khẳng định chắc chắn là anh ta rồi.
- .../ Anh không nói gì chỉ nhíu mày lại anh không thể nào người bạn của anh chơi chung hơn 10 năm.

Ko giám giết cả con gà mà giờ này lại làm ra chuyện điên rồ đến vậy.
- Hahaha...! - Tiếng cười phát ra từ bên kia, tiếng cười lớn mà quen thuộc đối với anh
- Cuối cùng....!Cuối cùng mình cũng làm ra được nó..

Chất tẩy não
- Xem ai còn coi thường mình..hahaha
Tiếng cười mang rợ thật kinh tởm ..

Trước mắt anh là người bạn nối cốt của anh.
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 27: Chương 27


Nhìn người trước mặt như bị bệnh tâm thần, tiếng cười ha ha lớn tiếng phát ra từ miệng của chàng trai kia.
- Oww ...!Tôi nghĩ nếu anh làm vậy thì thật sự chẳng ai giám nói gì anh đâu.
Nghe tiếng đột ngột từ đằng sau mình hắn quay lại thấy cậu và hai người nữa một trong hai người kia hắn biết, đó là bạn hắn.

còn cậu nhóc vừa đẹp vừa dễ thương lại kiều diễm kia cũng khá quen thuộc.

Đó là em trai của Nhật Minh
- NHẬT MINH ...!sao cậu vẫn còn ở đây
-Nếu tôi không ở đây làm sao biết được người bạn thân của tôi đang làm gì
- Tôi đang làm gì sao ..

Tôi đang làm một việc hết sức vĩ đại, sau này không ai có thể coi thường chúng ta nữa.
- Có cái này chúng ta không cần sợ bọn họ nữa, mà ngược lại bọn họ phải sợ chúng ta.
- Cậu điên rồi, cậu thật sự điên rồi
- Tôi điên sao..

đúng vậy tôi điên rồi..

bọn họ bắt tôi điên rồi.
- Nhật Minh đi cùng tôi..

Tôi sẽ cho cậu những gì cậu muốn..

đi theo tôi, tất cả mọi thứ tôi làm vì cậu, vì chúng ta.
- Tôi không có người bạn như cậu..

cậu tránh tôi ra đi.

Từ nay về sao tôi và cậu không có liên quan gì đến nhau nữa.
- Bịch Bịch...!????????/ Tiếng vỗ tay từ cậu vang lên thanh thúy đã kéo ánh mắt của bà người về phía cậu.
- Hay thật...!Anh diễn tiếp đi chứ đang hay mà
- Em là Nhật Huy phải không, anh rất vui khi được gặp em, Anh là Lập Minh là bạn thân của anh em.
- Ồ còn tôi thì không muốn dính liếu gì đến anh cả
Cậu cười lên rồi nói một cách dức khoát.
- Anh ra tay hay để em ra tay giúp anh?/_ Cậu quay lại nhìn anh , anh lắc đầu đầu rồi đi về phía hắn ta đang đứng.
- Cậu nghĩ như nào khi làm những chuyện như thế này..

cậu biết đã hại bao nhiêu người bảo nhiêu mạng người đã chết không.
- Cậu làm tôi thật thất vọng.
-Nhật Minh cậu nghe mình giải thích không như cậu nghĩ đâu.
- Tôi làm tất cả là vì chúng ta , vì tôi thích cậu...!Cậu hiểu mà phải không.
Anh đi từng bước đến hắn ta tay cầm cây gậy sắt rất lớn anh kéo nó ở dưới đất mà ma xát.
két....!rẹt rẹt ...!/_ Tiếng kéo ma xát giữa đất và sắt xẹt ra tia lửa nhỏ và anh giơ cao lên nện thẳng vào người gã ta.
Hắn ta khuỵu xuống đất ôm vết thương trong mắt nổi gân xanh trên trán.
- Cái con mẹ nó ai cần Cậu quan tâm...!Tôi với cậu làm bạn biết bao lâu nay không lẽ cậu không biết tôi yêu ai sao
- Tôi biết..

biết nên mới làm ra đến mức này/_ Hắn ta nhìn cậu cười rồi lắc đầu nhìn anh.
- Cậu nói xem người cậu yêu thì lại không nên yêu, người yêu cậu, cậu có thể yêu nhưng cậu không ngó ngàn.
- Anh trai lại đi yêu em trai của mình...!Ha...!Thật ghê tởm, Tôi thật muốn khinh cậu..

yêu được mà nói không được.
- Đã như vây thì để tôi gi3t chết em cậu đi để cậu có thể bên cạnh tôi mãi mãi.
- Cậu điên rồi...!Tôi không cần những thứ đó.

Tôi chỉ có thể yêu một người...!Dù có là tình yêu từ một phía tôi cũng nguyện ý.

- Tôi muốn bảo vệ em ấy cả đời này..

Không bao giờ để em ấy chịu tổn thương dù chỉ một chút
- Cho dù cậu ta không yêu cậu sao Nhật Minh
- Đúng vậy..

Dù không nhận được hồi đáp, tôi vẫn muốn ở bên cạnh em ấy.
- Ai nói em không chấp nhận anh.
- Em nói gì cơ./_ Nhật Minh quay qua nhìn cậu em mình.
- Dù sao cũng chả phải anh em ruột...!Mắt gì phải xa cách nhau.
- Em....!/_ Nhật Minh chưa nói hết câu đã bị tên kia túm chặt ra sau.
- Cậu chỉ có thể ở bên tôi.

Cậu không được..

Không được...!Tôi không cho phép hai người ở cùng nhau..
- Rầm..

Kenggg...!bịch...!/_ Tiếng Rầm là cái bàn nó bay đập mạnh xuống đất, Kengg là tiếng cây sắt rơi trên mặt đất.

Bịch là tiếng gã ta té dưới đất đã chết bất đắt kì tử.

Chết không nhắm mắt do bị cái bàn nó phan vào đầu.
- Ồn ào..

Đang tâm trạng, Bị phan một lần cho mày chừa.

Mai mốt mà có đầu thai ấy trước khi đầu thai mua bò viên ăn nhiều vào cho nó có tí duyên đi.

Vô Duyên quá.
Cậu quay qua hai anh đang đứng cùng nhau từ lúc nào...!Hai người cùng lúc đưa tay cho cậu một like ????
- Em làm gì sai à
Hai anh lắc đầu quầy quậy.
- Em nghĩ đã giải quyết được vấn đề rồi.
- Anh cũng nghĩ vậy
- Vậy còn những người nhiễm dịch thì phải làm sao bây giờ
- M520 em xem có cách nào giải quyết không.

Vâng.
M520.Điều tra thuốc để đè áp dịch.

Được một lúc M520 Thông báo cho cậu biết.

Kí chủ hiện có thuốc của loại này..
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 28: Chương 28


- Nó đang nằm ở đâu.

kí chủ à ngài muốn lấy thuốc sao?
- Đúng vậy ..

kí chủ ngài phải làm nhiệm vụ mới có thể lấy thuốc.
- Được nhiệm vụ gì.

Kí chủ không cần biết ngài ấn vào đây chấp nhận hoặc từ chối
cậu làm theo lờiM520.

Ấn vào chấp nhận.

Hệ thống chấp nhận giao thuốc giải và nhiệm vụ trong vòng 5h đếm ngược.

Kí chủ ngài sẽ nhận nhiệm vụ vào 5h tới.
- Được
.Kí chủ thuốc ở bên trong hầm đông lạnh
Cậu đi về phía hầm đông lạnh rồi mở cửa ra đi vào bên trong.

Bên trong được tiệt trùng rất sạch đến mức khó chịu, cậu đi đến một bình lớn bên trong có viên thuốc màu xanh .
Cậu cầm một viên lên xem xét rồi quay lại nói với hai anh là đem thuốc cho mọi người uống.

Hai anh làm theo lời của cậu, chỉ trong vài giờ cậu đã cứu được khá nhiều người.

Sau khi cậu đem thuốc giao cho những người kia, Cậu Đột nhiên thấy trong người có gì đó không đúng.
Cơ thể của cậu nóng ran lên đỏ ửng.

Hô hấp của cậu bắt đầu loạn từng hồi , bắt đầu gấp gáp, cậu hỏi M520.
- Ta bị sao vậy.

kí chủ phải nhận nhiệm vụ rồi.

Đây là nhiệm vụ mà chủ hệ thống bàn giao, ngủ cùng các mục tiêu lấy 100% độ hảo cảm.

Tích cực tăng cường chế độ huy danh và uy tín của hệ thống đưa ra.
Cậu nhìn xung quanh không có ai cả.

hơi thở vừa rồi của cậu nóng cảm giác rất nóng..
Cậu đi vào một ngôi nhà gần đó, ngôi nhà khá rộng và đẹp mắt thật vừa ý cậu.

Vào trong đóng cửa lại cậu đi thẳng vào phòng bếp lấy nước uống mà tua, cậu uống bao nhiêu cũng không đủ.

Nó chỉ làm cơn nóng của cậu càng hơn thôi.
Cậu ngồi khụy xuống sàn nhà, hai anh đi vào thấy cậu ngồi trên đất thì lập tức chạy đến đỡ cậu.

Sau khi được hai anh đỡ dậy và ra ngoài phòng khách có bộ sofa rất lớn để cậu ngồi xuống.
- Em làm sao vậy..

Có chuyện gì sao?
Nhật Minh hỏi cậu bằng khuôn mặt lo lắng.

Cả Dịch Thiên anh cũng lo lắng cho cậu chỉ sợ cậu bị thương.
- Cậu sao không huy.
- Mình không sao mình ổn
Đột nhiên Cơ thể cậu cậu bắt đầu nóng dần lên mồ hoi chảy xuống.

Hai anh nhìn cậu như vây càng lo lắng sốt xắn lên hơn.

Cậu thì được anh ôm trên người, mà Cơ thể của anh rất mát lạnh làm cơn nóng của cậu giảm đi vài phần.

ứ thế cậu ép sát người mình vào người anh.
- Em nóng quá.

_// Ánh mắt của cậu đờ đẫn.

mê mang khi nói với anh, mặt cậu thì đỏ chót phần cánh tay, lổ tai hoặc cổ đều đỏ như tom luộc.

Anh và Diệp Thiên cũng cảm thấy có gì sai sai không ổn.
Đột nhiên cậu chuối người về phía trước nắm lấy cổ áo của Dịch Thiên mà kéo mạnh, cậu áp mặt mình vào môi anh khiến anh không kịp phản ứng lại.

Anh mở to mắt không thể tin vào mắt mình nhưng rồi cũng nương theo cậu.

Hai người hôn nhau quấn quýt một lúc.

Cậu quay qua sau thấy Nhật Minh đờ người cậu cũng làm hành động y chan vậy với anh.

Anh thì bớt ngáo hơn tên kia nên cũng đáp trả lại.
Cứ thế hôn nhau một lúc cậu thì thầm vào tai hai anh.
- Em muốn hai người
Hai anh lại bị lú do câu nói của cậu..

Em muốn hai người.

Một câu của cậu như một quả bom không hẹn giờ với hai anh.

Cứ như đang mơ mà chìu theo cậu, hai người không nói gì, cậu vừa hỏi lại vừa động tay.
- Hai người không muốn sao?_/ cậu ngước lên nhìn hai anh tay thì đã vươn đến phía dưới.

Bên dưới đã phòng lên như cái lều nhỏ.
- Không..._/ Hơi thở của hai người đàn ông đang bắt đầu không thông.
Cậu đưa tay tuỳ ý vuốt lên xuống bên ngoài chiếc quần Nhật Minh nói.
- Em có chắc mình làm gì không vậy.
- Em chắc....!Em muốn anh.
Và rồi anh kéo tia quần ngoài ra đưa tay cậu trực tiếp cầm vật đang ***** **** của anh rồi hít một hơi thật sâu rồi nói.
- Em biết mình đang cầm gì không.
Cậu vừa cầm nó mặt đã xanh như tào lá chuối rồi
- Cái con mẹ sao to giữ vậy...!Có khi nào bị nó đâm chết không trời
- Em biết là...
Anh thấy cậu ngượng cũng là một thú vui nên cười rồi cầm tay cậu vuốt lên xuống rồi hỏi
- Là gì..?
Cậu nhắm mắt lại rồi nói..
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 29: Chương 29


TG: Khụ ....!Tui xin nói một số lời trăng trói tui viết truyện này có hơi ba chấm nên là mọi người đọc được thì đọc không được thì thôi
Dù lâu lâu tui mới ra chương nhưng tui cũng phải đọc lại để biết cốt truyện đến đâu.

Lúc trước tui viết nhưng không để ý cho lắm hôm nay đọc lại truyện mình tự viết thì có hơi ngượng tí.
>_
Đam mỹ mà ko có H thì ko có hay mà càng phải chi tiếc thì mới có người đọc.

Nên mn đọc thì theo dõi like vs cmt truyện Và cho mình đánh giá nhé ????????????????
Tiếp truyện nha
Cậu quay qua nhìn anh rồi hôn anh một cái thật sâu.

Còn Nhật Minh thì cuối xuống hôn bụng cậu từ từ trượt xuống phía nơi đang cương kia lên
- Nào bảo bối nói anh nghe em muốn gì hũm
Anh cầm cái cậu bé nhỏ nhỏ trong tay mà lên xuống , tay còn lại thì đưa xuống phía dưới nơi mà đang ương ước kia mà ma xáttt.
Cậu nhìn anh bằng ánh mắt kiều diễm , ước ác làm anh cả người như bị thiêu đốt đến nơi.

Anh kìm hãng h@m muốn của mình lại mà hỏi cậu.
- Nào nói đi em muốn gì bảo bối.
Cậu lại nhìn anh tà mị cười và nói.
- Em muốn trái tim , tình yêu, thân thể và linh hồn anh.

Anh giám đưa em không.
Anh cười nhẹ rồi cầm tay cậu lên đến môi mình hạ xuống một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nói với giọng ôn nhu
- Em muốn tim tôi có thể cho em.

Em muốn thân thể tôi thì tôi sẽ tắm rửa sạch sẽ trắng trẻo leo lên giường phô bày ra cho em hưởng thụ.

Em muốn linh hồn tôi thì vốn dĩ nó thuộc về em ..

Còn tình yêu của tôi nó mãi mãi cũng là của em không thể thay đổi.
- Khụ...!// Dịch Thiên ho khang một tiếng rồi ôm cậu từ phía sau nói với cậu.
- Tôi không biết nói gì ngoài câu..

tôi yêu em Nhật Huy.

Em là tâm cang bảo bối của tôi.
- Chụt/ Anh hôn lên môi cậu một cái lớn rk quay qua cười hì hì như thằng mắt bệnh thần kinh giai đoạn cuối.
- Nè nha nói là yêu em thì đừng có mà ve vãng con khác em sẽ ghen đấy.
- Được chỉ mình em thôi..
Thế là chuyện gì đến cũng đến.
- Chúng ta nói chuyện cũng nói rồi.

bày tỏ cũng bày tỏ rồi vậy thì mình làm chuyện chính nào.
Nhật Minh nhất eo cậu lên cho cậu ngồi lên đùi mình.

Ba người dáng xát vào nhau hơn.

Không một kẻ hở.

Anh cầm cái đồ chơi tên là B kia đặt ngây bên ngoài chiếc vòng A của cậu.

B+A\= O
phát ra âm thanh Ư~~~ Ưmm Ứm...!Á○..

Ha..

Hít thở không thông.

Tiếng động vang tứ phương Bạch Bạch..

Vang văn Vẵn bên tai.
- Ưmm ...ha..ha nhẹ nhẹ ..lại ik anh Á~~
- Anh không nhẹ được rồi bảo bối ..xin lỗi.
Bạch...Bạch ...Bạch // Tiếng gì vậy mn ahii tiếng va đập của ô tô vs công ty nơ đó.
- Á ...!tiếp ik ...!a...ha..ha..ummm.
sau hai giờ giao lưu giua,A+B+B kết quả cho ra một bầy bbb con đặt...
Rầm..

két.

cạch
Cánh cửa cửa bị đá bay hai thân ảnh chạy vào trong đập vào mắt hai người là cậu đang nằm trên người Dịch Thiên còn Nhật Minh ở sau cậu.

cả hai đang ra sức cày cáy trên người cậu.

Ba người không một mảnh vãi che lấy thân.
- Ba người đang làm gì vậy hả.
- Đúng vậy làm mà không rũ biết bọn này khó chịu lắm không hả.
- Khó chịu thì vào đây.

anh em hậu cung chia sẽ với nhau.
Dịch Thiên giỡ giọng phi tần ra làm cho cả bốn người hóa đá.
Hai người kia thì đi đến bên cậu nhìn trên thân thể cậu rất nhiều dấu hôn.

trên cổ trên lưng đều có.

Dĩ Mạc lên tiếng.
- Tôi có thể chứ.
- Chạm vào em em cho không.
cậu nhìn lên đôi còn mắt mơ màng nhìn hai người rồi dang tay nỡ nụ cười h**p mắt.
- Đến đây.
Và rồi cuộc hành trình Ba ba ba Bạch Bạch.

tiếp tục với cường độ cao.

tứ tư thay phiên nhau bắn máy bay mưa đạn đặt như keo.
Qua ngày hôm sau.
[ Viết H mệt lắm đó biết ko vậy làm ơn có coi like cmt cảm nhận ik ???? buồn ghê vậy đó hà.
Nhớ nha cmt like truyện cho tui đó nghen nay viết lại đều rồi đó.

Ai mà ko like cmt là tui giận ko viết H nữa đâu nha.
Nhớ đó iu nhiều à.

????????????????]
// tieptruyen//
Mới vừa mở mắt ra thì cậu đã thấy bốn thân thể trần chuồn đang nằm trên giường tay của Nhật Minh trên eo cậu chân bị Dĩ Mạc ôm.

Trên bụng là cánh tay và đầu Dịch Thiên nằm kế là Dĩ Thâm
Cậu đạp một cước vào Dĩ Mạc đấm vào mặt Nhật Minh.

lên gói vào mặt dịch Thiên Còn Dĩ Thâm an toàn
Ba người người ôm bụng người ôm một bên mặt còn một người bụm lên mũi.

Ba người quay qua thủ phạm làm mình ăn đau.Khi nhìn lại là khuôn mặt hầm hầm xát khí của cậu, khiến ba người im re không giám ho he câu nào.

Còn một người vẫn an Nhiên ngủ ngon lành từ từ ngồi dậy nhìn bốn con người kia không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
- Sao mấy người lại ở đây.
- Sao anh lại ở đây..

sao em không hỏi em đã làm gì tụi anh ..

trinh tiết của bốn thằng đàn ông đều bị e phá rồi.
- Em phải chịu trách nhiệm với bọn anh đấy// Dịch Thiên
- Em mà ko chịu trách nhiệm anh ăn Dạ em ở đây đấy..
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 30: Chương 30


Cậu nhìn bốn người đàn ông đang nằm trên giường phô bày ra Cơ bụng và thân hình rắng chắc.

Quyến gũ
- Tôi...à em đâu nói em không chịu trách nhiệm đâu nhưng mà em không có con thì làm sao đây.
- Không sao.

Ai mà cần con chứ chỉ cần vợ thôi.
- Nhìn anh này/ Dịch Thiên nói vs cậu.
- Anh nói này dù không con cũng được.

có con thì càng tốt với lại bọn anh chỉ cần em.

Cần mỗi mình em là được anh không cần con e hiểu không.

Nếu không có em mà có con thì anh chọn có em .
- Đúng vậy// Nhật Minh, Dĩ Mạc, Dĩ Thâm và Dịch Thiên đều nhìn cậu.
- Thôi được rồi.
- Mà em nói trước nếu sau này có chuyện gì các anh không được thiếu suy nghĩ nhé hì..

nếu làm vậy em sẽ buồn.
- Được/ Đồng thanh
-Đi anh bế em ik vscn rồi ăn.
- Vâng..
Cậu đưa tay cho anh bế vào nvs đánh răng rửa mặt xong lại bế ra phòng ăn.
- Ngồi xuống nào.
Anh đặt cậu xuống ghế thì.
- a đau..

hức...
- Anh xin lỗi em lên đùi anh ngồi nhé.
Anh được sự đồng ý của cậu mới bế cậu nhất lên đùi mình ngồi.

Cả bốn ngồi vào bàn ăn ăn xong lại cậu hỏi .

- Nè mọi người đã uống thuốc và tim thuốc chưa anh.
- Em yên tâm ik bảo bối anh đã chuẩn bị kĩ càng rồi.
- Vậy a.
- Em muốn ăn gì không// Nhật Minh
- Em không // Cậu
- Em muốn ra ngoài một tí.
- Anh ik với em.
- Không cần đâu em có chút chuyện cần làm mọi người cứ làm gì làm ik.
Cậu lên phòng mặt quần áo vào rồi ik ra ngoài.
- Em cẩn thận.
Cậu gật đầu rồi ik ra ngoài.

Bốn người bên trong nhìn nhau
- Ik thôi.

Lỡ em ấy gặp chuyện thì không hay.// Nhật Minh
- Ừ// Ba con cá múi.
Cậu đi trước bốn anh công ik theo sao âm thầm nhìn theo cậu.

Kí chủ anh chuẩn bị nhận phạt
- Tại sao.??
- anh hoàng thành nhiệm vụ rồi, tại sao vẫn bị phạt.

Em không biết..

Nhưng kí chủ à xin lỗi..

Nếu Trừng phạt anh bây giờ thì ...
- Như nào?
.Có thể sẽ về lại hệ thống do thân thể anh không chịu được mất
- Được rồi

Á..

kí chủ anh nhìn xem bên kia có phải Bạch Trì không.
- Uk đúng rồi thì làm sao.

Nếu để anh ta tự mình kiếm chuyện vs anh làm cho anh ta phải ghét anh đến mức muốn g**t ch*t anh.
- Gì vậy cái nhiệm vụ kì quặc.

Cậu đang nói chuyện với M520 thì bỗng nghe tiếng.
- Ohh ai đây ai đây.

Chẳng phải thằng đi3m được bốn tên kia thao sao.
- Ha ..

Chó sủa nhức đầu quá.
Cậu nói và liếc nhẹ tên đó.

Người mới nói kia là Bạch Trì
- Mày nói ai hả thằng con bị đuổi.
- ha tao quên lúc trước là thiếu gia Nguyễn giờ thì sao ..

Sau Mạc thế thì mày chỉ là một đứa Vô tích sự
- ???? Tiếng chó cứ sủa đâu đây thật nhức đầu làm sao.
- Mày...!con mẹ nó mày nghĩ mày là ai mà giám nói tao như vậy.

- Kệ cái con mẹ m nói tao làm gì.
- Cút cho trời nó trong.

tao nói thật nhé từ lúc gặp mày là bầu trời nó xấu đau xấu đớn ..

trong không khí còn nghe mùi rác nữa đấy.
- NÊN LÀ BIẾN IK TRƯỚC KHI TAO NỔI KHÙNG .
Cậu nghiến răng từng tiếng một mà trả lời.

Nhìn mặt Bạch Trì bây giờ như đít nồi bị đốt đen
- Chát.

.......
Một thanh âm thanh thúy vang lên Bạch Trì tát cậu một cái nghe mà rát cái da mặt.

Còn cậu khi bị đánh thì mặt đã đen rồi, mặt thì lạnh băng
Còn tên kia thì cười khinh cậu.

Cậu ngước lên nhìn Bạch Trì rồi nói nhẹ.
- Muốn chết nói với tao một câu không cần làm vậy đâu tốn thời gian của tao nãy giờ .
- Mày định làm gì tao.

Ha chỉ là một thằng gay mà thôi lại muốn làm gì tao.
- Ừ tao ko làm gì được mày./..

Cậu nhìn Bạch Trì rồi nói.
- Biết vậy thì tốt.
- Nhưng tao có thể g**t ch*t mày mà không cần làm gì.

Nói với mày thật tốn nước miếng của tao
-Mày...!mẹ nó..

Mày có ngon nói lại xem.
Bạch Trì muốn đến đánh cậu thêm vài cái nữa mà không ngờ cậu chụp tay của Bạch Trì lại mà bẻ một cái khiến tay của y bị lận ra sau.

Nhìn rất ghê.
- Tao nói cho mày biết nhé Bạch Trì.

Mày là đứa đầu tiên sau khi tao đi học và bị đuổi học rồi lại lang thang ở ngoài là do cái miệng chó má của mày đấy.
- Mày nên biết mày đang ở đâu vị trí lúc trước mày ở là của ai.
Cậu cười khinh Bỉ rồi đưa tay nân mặt y lên rồi nói.

- Mày lúc trước là bạn thân tao mà mày đi bàn Táng vs cả trường là tao gian lận trong kì thi.
- Để rồi tao bị đuổi.

ha mày hay lắm bạn thân à.

Còn nữa vẫn chưa hết mày đi về nhà tao mày đã nói gì với ba mẹ tao mày nói tao là gay rồi bảo tao bị thằng đàn ông vũ nhục.

Con mẹ nó mày có còn là người không hả.
Cậu nói một tràng...!Nhưng đó không phải cậu nói mà là thân thể cậu không nghe theo cậu..

Đó là cảm xúc của thân chủ của Cơ thể này.
- Ha..

hahaha Mày đáng bị như vậy..

./_ Bất chợt Bạch Trì hét lên.
- MÀY TẠI SAO LẠI KHÁT TAO ĐẾN VẬY.

HỌC GIỎI HƠN TAO.

LỚN LÊN LẠI ĐẸP HƠN TAO, NHÀ MÀY GIÀU HƠN TAO.

CÓ BA MẸ ANH TRAI YÊU THƯƠNG MÀY CÓ MỘT CUỘC SỐNG QUÁ HOÀNG HẢO RỒI.
- CÒN TAO LUÔN PHẢI ĐỨNG SAU LÀM CÁI BÓNG CHO MÀY.
Bạch Trì càng nói giọng càng nhỏ.
- Đến cả anh ấy cũng yêu mày.

mà rời bỏ tao chia tay tao.

.

Tất cả là do mày.
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 31: Chương 31


Cậu nhìn Bạch Trì bằng con mắt lạnh băng.

Trên người tỏa ra áp bức khó có thể diễn tả được.

Nó làm cho Bạch Trì không còn giám nhìn thẳng vào cậu .
- Tao nói cho mày biết.

Nhìn mày vẻ bề ngoài làm người nhưng bên trong chả khác gì một con chó vậy.

Chỉ biết sủa trước mặt người ta.
- Nếu mày biết cái gì tao cũng tốt hơn mày vậy sao mày không ráng mà giống tao mà đi ngu l*z mà hại tao.
- Một con chó như mày thì chỉ làm cho xã hội này toàn rác mà thôi.

Hay nhân lúc này t gi3t chết mày nhỉ.

Để cho bớt sủa bậy mà hãm hại người khác.
- Mày biết không, bây giờ tao cảm thấy tao là con của đản đấy.

Tao sắp trừ khử một bịch rác ô nhiễm hòa bình.
Cậu rút cây katana ra từ đâu không biết chém một phát ngan đầu Bạch Trì.

Không để hắn nói lời trăng trói nào đã bị Ly khai đầu một nơi thân một nơi rồi.
Nhìn nhìn kiếm trên tay cậu cầm kiếm mà thấy ghê tởm do dính máu của Bạch Trì.

Đưa khăn lên lau lau máu trên người Bạch Trì dính vào kiếm của cậu.
- Ha ha chết thì càng tốt.

Sống nhiều ngày quá chật đất.
- Mình đúng là con dân của đản mà, vừa làm việc thiện vừa làm không khí trong lành hơn hẳng.
Bốn người đằng sau nhìn vợ mình tự biên tự diễn mà cảm thấy thật dễ thương a...
Khi đi được vài bước thì hệ thống thông báo.

Kí chủ độ hảo cảm đã gần đạt tiêu chuẩn, mong ạnh cố gắn để nhanh chống hoàng thành nhiệm vụ .
Dĩ Mạc 97% Hắc hóa 45
Dĩ Thâm 90% Hắc hóa 67
Diệp Thiên 100% Hắc hóa 60
Nhật Minh 100% Hắc hóa 20
- Chán chết ik được.

Chả có gì thú vị cả..

Kí chủ à anh không mau mau làm xong nhiệm vụ đi ..

Gần hết thời gian rồi đó anh còn không mau thực hiện thì không chừng bị phạt nha
- Anh biết rồi mà..

Nhưng chán thật mà.
Khi cậu vừa đi vừa nói thì bỗng Nhiên Grừm
Tiếng gừ từ trong một góc khuất không ai nhìn đến cả cậu cũng không phát giát ra.

Kể cả các anh đều không biết gì về sự tồn tại của nó.
Cạch Cạch...!tiếng cành Cạch vang lên làm thu hút sự chú ý của cậu.

Quay đầu lại thì thấy một tang thi đang đi về phía mình.

Nhìn con tang thi này làm cậu có chút sợ, nó thật sự rất mạnh, có khi mạnh hơn cả cậu ấy chứ.
- Grào....!/ Con tang thi xong lên về phía cậu bằng một tốc độ nhanh đến mức không thể tưởng tượng được.

Nó vương móng vuốt của mình lên rồi xoạt.

Rầm.
Bốn anh công thì nhìn thấy mà không kịp xong ra để có thể đỡ cho cậu.

Chỉ biết ngờ nghệt đứng nhìn cậu bị móng sắc nhọn của nó đâm vào tim cậu.
- Tiểu Huy/_ Nhật Minh
- Bảo Bảo/_ Dĩ Thâm
- Bảo bối/_ Diệp Thiên, Dĩ Mạc
Đều hô lớn tên của cậu mà chạy về phía của cậu nhưng không kịp thân thể cậu quỳ trên đất hai tay thả xuôi.

Khi nghe có người gọi mình thì cậu quay lại thì ra các anh gọi cậu.
Cậu nở một nụ cười rồi ngã về phía trước.

Trên đất lạnh lẽo khiến cậu thân thể co rút.

Còn tên tang thi kia chuẩn bị bổ nhào về cậu thêm một lần nữa , thì bị các anh đánh bay ra phía sau.
Diệp Thiên đỡ thân thể xuội lơ của cậu mà tay anh rung rung đưa tay lên lau khóe máu nơi khóe miệng của cậu.
- Bé ngoan anh xin lỗi anh đến trễ rồi./_ Diệp Thiên
- Em mở mắt ra nhìn anh đi tiểu huy /_ Nhật Minh
- Làm ơn mở mắt ra đi cầu xin em đó.
Dù cho anh cùng ba người kia nói gì gọi thế nào cậu cũng không thể mở mắt ra xem cũng không thể nói.

Cậu đang ở dạng linh hồn , bay bay trên không trung không ai có thể thấy cậu.
ll.

Kí chủ à em nói thật nhé, Trừng phạt của anh chuẩn bị đến rồi.
-Vậy sao vậy cứ thực thi đi.
ll.

Vậy em sẽ cho anh thêm 5 phút thời gian.
ll.

Anh tranh thủ từ biệt mọi người đi nhé.
- Cảm ơn em
ll.

Không có gì Nhập hồn.
Sau khi 502 cho cậu nhập vào xát lại thì bên các anh đang đánh con tang thi kia đã gần chết.
Khụ.
Tiếng động này làm bốn người kia đang điên tiếc lên , mà đánh con tang thi kia sống dỡ chết dỡ phải quay phắt lại chạy như bay lại cạnh cậu
Nhìn cậu trên người máu đang không ngừng chảy thấm đẫm cả chiếc áo mà cậu mới mặt không lâu.

Cậu được Nhật Minh ôm lên.

mí mắt bắt đầu mở ra mơ màng nhìn anh.
- Sao anh lại khóc rồi anh hai...!khụ.../_ Tiếng ho của cậu làm tim các anh công đau thắt lại.

Kèm theo đó là máu từ trong miệng cậu không ngừng trào ra bên ngoài.

- Hức..

Em không sau đâu bé ngoan anh sẽ không để em có mệnh hệ gì.../_ Nhật Minh
- Bảo bối cố gắn lên anh đưa em về để cho quân y chữa thương cho em nhé./_ Dĩ Mạc
- Bé ngoan Bé ngoan của anh anh còn chưa cưới em mà đừng bỏ bọn anh lại ...!xin em đấy/_ Dĩ Thâm
Cả bốn thay phiên nhau nói để có thể cho cậu lấy lại tĩnh táo không được nhắm mắt.
- Anh à em không thể.
Em không thể chờ được nữa rồi em chịu không nổi..

em đau lắm hức...em yêu các anh nhiều lắm huhu em xin lỗi...!em không thể ở bên các..

khụ...!anh ..anh được nữa, sống cho tốt...!sống thay cho cả em nữa nhé.
- Không..

em đừng nói bậy anh không cho em nói bậy đâu...hức..

đừng mà
- Bọn anh cần em chỉ cần em đừng bỏ bọn anh mà.
Tất cả đều khóc.

bổng Nhiên cơ thể cậu từ từ nâng lên cao nhẹ bẫn, tay nắm tay các anh bị tách ra.

và rồi Bùm...!Cơ thể cậu nổ mạnh như bom, bùm một cái không còn gì chỉ để lại trong gió hương thơm thoang thoảng
Khiến anh bất ngờ khi cậu biến mất trong không trung.
Đau khổ là thứ các anh nhận lại khi cậu biến mất.
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 32: Chương 32


Sau khi cậu biến mất công anh công suy sụp ...!Cứ ngơ ngẩn nhìn lên trời nước mắt Lăng trên khóe mi, Bọn họ không ngờ chỉ mới cảm nhận được tình yêu của cậu một khắc kia ,bây giờ lại không còn nữa.
Nhìn lên bầu trời đang dần lên kia những tia sáng đầu tiên của một ngày mới sau khi dịch bệnh trôi qua kia.

Nó như một giấc mộng vậy, kể cả việc cậu biến mất không ai tin được không thể ngờ được, một người sống sờ sờ như vậy lại đột Nhiên biến mất.
Tuyệt vọng là thứ duy nhất mà các anh phải chịu.

Nhìn thanh katana của cậu đang nằm trên bàn kia.

Nó từng là vũ khí của cậu được cậu nâng niêu, được cậu dùng để giết tang thi kia.

Bây giờ chỉ còn có nó.....
Còn bên trong hệ thống cậu đang nằm vắt võng trên nệm êm nhìn trên màng hình chíu cảnh của các anh.
ll.

Kí chủ anh thấy sao rồi.
- Không sao anh vẫn đang ổn chắc anh không có tình cảm quá xâu với bốn người kia nên cũng chỉ hơi thương tâm mà thôi.
ll.

Kí chủ anh không cần gượng đâu anh khóc rồi kìa.
- Khóc sao...!/_ Đưa tay lên lau trên mặt ương ước.

.
- Ha...!thật là mà thôi anh vẫn ổn.
ll.

Vâng
- Em nói xem tại sao anh lại bị phạt Vô cớ hả.
ll.

Anh à hệ thống của em là cho anh tiêu tiền mà.

anh không tiêu một ngàn nào mà đã xong nhiệm vụ rồi.
- NÊN bị phạt??
ll.

Bigo chính nó...!nên á là anh nhớ sài tiền nhìu nhìu nha
- Ha ha em tập cho anh tiêu tiền hoang phí dao?
ll.

Hì hì.

/_ Suy nghĩ của hệ thống
ll.- anh à không phải em tập cho a tiêu tiền đâu mà là chủ nhân cho anh tiêu đó.

Chủ nhân còn mở cho ngài cả một thẻ không giới hạng nữa kìa , Cả em cũng không có đâu..hic..-
ll.

Thì hệ thống của em là vậy mà..

à mà bên trên mới chuyển xuống cho em thông báo nè anh xem không.
- có.
ll.

Hệ thống bảo bảo 520 đã qua hai lượt xuyên tạm thời không chấp Pháp phạt cho kí chủ
Chấp nhận.

từ chối
- Chấp nhận
ll.

hoàng thành bảo lưu hộ thống.
ll.

Kí chủ anh muốn làm nhiệm vụ luôn không ạ
- Làm luôn đi.

bây giờ củng chán mà kiếm cái nào vui vui ấy chứ hai cái đầu chán quá k1ch thích một tí nha.
ll.

Để em xem nào...!Nhiệm vụ lần này là tân thế giới
- Nó ra sao vui không...!(☆-☆)
ll.

Cũng khá là thú vị anh muốn vào luôn hay chờ em phân giải rồi mình mới bắt đầu.
- Vào luôn ik em ..

anh xem thử xem cái gọi là tân thế giới kia.
ll.

Vâng.
Người cậu bắt đầu lơ lửng bay cao trên không trung rồi lại một tiếng quen thuộc ấy..

cách tiếp đất ấy không nhầm vào đâu được.
- Rầm...!Bịch..

bịch cạch..
Rớt từ trên cao xuống rơi tự do xuống lùm cây khiến cho cả bầy chim bay Táng loạn .
- Nè bảo à em đừng dục ta xuống nữa được không đau lắm đấy.
ll.

Bảo là gọi em à.
- Ừ.
ll.Hi hi vui quá cuối cùng cũng có tên rồi
- Ở đây là đâu.

Sao đồ cổ trang thế này.
- Nhìn khó chịu quá đi.
ll.

Đây là tân thế giới là một nơi không biết diễn tả như nào cho anh hiểu.

ở đây có người thú cũng có con người nhưng lại không có còn gái phụ nữ
- Hữm....!Không có nữ nhân làm sao mà sinh.
ll.

Anh hỏi đúng trọng tâm rồi đấy..

tất Nhiên nam nhân sinh rồi.
- Trai có bầu ?
Cậu đang nói chuyện với Bảo thì bổng Nhiên nghe thấy tiếng gừ nhẹ nhẹ cậu đi đến thì thấy một con sư tử à không phải con sư tử vậy nó là con gì..

Trong đầu cậu suy nghĩ mà không nhìn thấy con thú kia đang nhìn mình.
ll.

kí chủ đó là nhân thú.

thuộc nhóm Cự thú Sư Bạch Hổ.
ll.

loài này vừa có cánh vừa có thân thể cao lớn nên cẩn thận.
Con cự thú Sư Bạch hổ kia ik đến trước mặt cậu nhìn cậu bằng con mắt lạ lẩm.
- Trên người không có mùi của cự thú, cũng không có mùi hơi thở con người.

Nhìn khí chất bất Phàm.

lại rất thanh thuần trên người tỏa ra khí chất không ai không cung kính..

người này không thể động vào.

/_ Suy nghỉ của con Cự thú Sư kia.
- Ngươi là ai./_ cự thú.
Cậu khi nghe tiếng nói thì mới hồi thần lại mà nhìn đến trước mặt mình là con cự thú kia đang nói chuyện vs cậu.
- Ấy..

biết nói Cơ á
- Quào...!nhìn đẹp thiệt nha...
Cự thú Sư tưởng đâu Cậu sợ ai dè đâu Cậu quay qua lại nhìn anh vs ánh mắt sáng lấp lánh
- Ngươi là ai tại sao ở trong rừng u minh này.
- Ta là ta ngươi nghĩ ngươi muốn biết là biết sao?
- Vậy ngươi làm gì thì làm, ta không quản.
- Nếu người này đã nói mình không nêu biết chắc hẵng có thế lực nào đó ở sau./_ Duy nghĩ cự thú.
- ấy ấy..

ta chỉ mới vừa đáp xuống đây thôi vẫn không biết gì cả.

Ngươi giúp ta một chút nhá.
Nghi ngờ cậu không biết như nào lại nói là đáp xuống mà không phải đi đến.
- Thật khó hiểu
- Tại sao khó hiểu...!/_ Cậu cười hì hì nói vs con cự thú kia ..

nhìn rất chi là dễ thương không ngờ cậu lại dễ thương đến vậy.
Nếu cậu không thuộc bộ tộc nào thì tốt biết mấy
- không gì.
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 33: Chương 33


-Tôi nói này sao mi đẹp quá vậy ☆◇☆
- Lại rất dễ thương nữa
Cậu vừa nói vừa sờ lên bộ lông trắng kia.

Con cự thú kia chết lặng.

Nào giờ người khác thấy anh thì sợ muốn chết, kể cả người trong tộc cũng sợ anh kiên nễ anh.

Vậy mà người này không những không sợ mà còn giám sờ lên anh.
- Tôi có tên ,tôi tên Mặc Y.
- Còn tôi là Nhật Huy.
- Tên lạ quá.
GÀO....!grừm tiếng gừ của Lạc thú đang ở đây.

Bỗng Nhiên nó lao về phía của cậu đang đứng anh chạy lại ôm cậu cậu vào lòng mà nhảy ra xa.
- Quầy anh còn có thể biến người á...!ngầu bá cháy luôn
- Ai ai đau đó con thú kia mi làm đồ ta rách một mảnh rồi này.
- Cậu có sao không.

/_ Mạc y
- Tôi không sao tay đau một chút thôi.
- Vậy cậu ở đây đợi tôi một chút để tôi sử lý con cự thú kia.

- Được á.
Anh đặt cậu lên trên đất rồi hướng con cự thú kia bay đến chiến vs con kia.

Cậu thì thấy anh mọc cánh làm cậu mở mắt ra nhìn chằm chằm
- Đúng là quá ngầu luôn...!nhìn cái cánh hấp dẫn như cánh gà vậy.

Tự Nhiên nhớ cái thèm ghê
ll.

kí chủ à anh ta là nam chính đó.
- Ủa nam chính á
ll.

Vâng.
Còn quay lại phía anh thì anh đang ở hình thể thú, anh lấy vuốt cào con cự thú kia bị thương .Còn không quên cho cái đuôi quất vào người nó một phát
- Mặc Y nó bên trái nó đang định cắn cánh của anh kìa
- Đúng rồi đúng rồi giơ chân phải ra đạp nó đưa vuốt lên cào vào cổ họng nó lấy đuôi anh quấn nó lại đập nó xuống dưới đất đi.
Cậu đứng đó mà hò hét với anh.

nhìn như một đứa con nít ấy.

Không biết tại sao anh lại làm theo lời cậu nói, vậy ms thật sự áp chế được con cự thú kia.
Ai cũng biết con Lạc thú này rất mạnh.

Khả năng đánh một chọi một với nó là không thể ,nhìn ở góc độ nào thì cũng nhìn không ra cách di chuyển của nó.

Vậy mà cậu chỉ nhìn từ bên ngoài xa như vậy mà có thể chỉ đúng hướng đến thế.

Cậu không tầm thường một xíu nào cả
- Anh giỏi thật nha...
- Cảm ơn.
Cậu ngồi xuống nhìn con Lạc thú kia thì anh đưa tay cảng lại nói..
- Đừng đụng vào trên người nó có đọc cậu chạm vào sẻ khá nguy hiểm.
- à không sao tôi xem thử một chút thôi.
Cậu nhìn nhìn lại thấy chỉ được cái sừng trên đầu nó là dài nhọn lại nhìn rất cứng cáp.

Cậu chỉ chiếc sừng trên đầu con Lạc thú kia rồi nói với anh.
- Anh cho tôi cái sừng này nha
Anh nhìn cậu nghi hoặc, trên người Lạc thú cái gì cũng là bảo chỉ có sừng là thứ bỏ đi Nhất trên người nó.

Vậy mà cậu lãi xin lấy sừng.
- Có được không.
- Được.
Anh đáp ứng cậu rồi lấy móng của mình bắt đầu lốc da ở vùng xung quanh ra rồi cầm cái sừng.

Anh dùng lực bẻ một cái cạch
Anh đưa cho cậu.Cậu cầm lấy rồi cảm ơn.Cậu ngước lên nhìn trời một hồi thì nói với anh.
-Trời cũng không còn sớm nữa anh về đi.

Tôi cũng phải đi rồi.
- Cậu đi đâu.
- Tôi à...!đi đâu cũng được tôi không có nhà không có người thân cũng không có bạn bè...!Đi đâu thì đi ..
- Hì hì trời đất lớn như vậy mà đi đâu chả được.
Nghe cậu nói vậy anh nhíu mày lại nhìn cậu một lúc rồi mới nói.
- Nếu cậu không có chỗ ở thì đến nhà tôi đi.
- Không cần đâu.
- Nhà tôi cũng không có mấy người đâu, nhà lại khá rộng nên yên tâm.
- Tôi...!/_ Chưa kịp để cậu nói gì anh đưa tay xuống sờ chân của cậu.

chân rất nhỏ lại rất trắng.
-Chân cậu bị thương rồi tôi đưa cậu đi.
Chỉ là chân cậu lúc nãy bị con Lạc thú kia hù một cái mà trật chân thôi mà vẫn có thể đi được.
Vậy mà anh Bế cậu lên bằng một tay cho cậu ngồi lên cánh tay anh , tay cậu đặt lên ngực anh.
Thân thể cậu và anh khác thật xa một trời một vực ấy.

Cậu thì nhỏ bé xinh xinh trắng trẻo, anh thì cao lớn cao hơn 2 mét ấy chứ đùa cậu 1.89 mà không lại anh.

- Cậu bao nhiêu tuổi rồi..
- Tôi à ...!tôi 18 còn anh
- Tôi 26 rồi.

nhìn c ậu nhỏ bé thế này thật sự có thể ở một mình sao?
- tại sao không.tôi ở một mình đã quen rồi.
- Cậu không có bạn Lữ sao?
- Bạn Lữ là gì....
- bạn đời
- Tôi không có...!Tôi không định kiếm bạn đời đâu
Anh nhíu mày như vậy đâu có được.
-C ậu nhỏ bé thế này không gia đình không bạn đời rất là nguy hiểm.
- Không sao tôi quen rồi
Nhìn cậu thế này anh lại bất chợt tim đập thình thịch.

Như vở lòng.
Cha anh có coi khi anh yêu thích một ai sao này tim sẻ đập vì người ấy..

Đập thật nhanh, người kia khó chịu anh cũng khó chịu, người kia buồn anh cũng sẽ buồn.
- Cậu ở nhà tôi đến chừng nào cũng được.
- Cậu ở cả đời cũng được /_ Câu này anh nói rất khẻ cậu không nghe rõ anh nói gì..
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 34: Chương 34


Anh cứ bế cậu như vây một quãng đường từ trong rừng đến thành.
- Ở đây là đâu ?
- Ở đây ls Lâm Thành nơi phồn hoa nhất nước xích Lâm
- Lâm thành ? Nước xích Lâm
- Cậu chưa nghe bao giờ sao.
- Đúng vậy đây là lần đầu tiên tui nghe đó
Anh nghi hoặc nhìn cậu.
- Cậu ở đâu ms không biết ở đây là đâu lại giám bước vào cấm địa này .
- Hmmm...!/_ Cậu đưa tay nhỏ trắng ra sờ đến càm lại nói.
- Hzz Tôi cũng không biết.

Tỉnh dạy đã ở đây rồi, nơi tôi ở không phải ở đây.
Anh nhìn cậu rồi lại hỏi
- Vậy lúc trước cậu ở đâu
- Tôi à ...!Anh chỉ cần biết nơi tôi từng ở tốt hơn ở đây.

và khóc liệt hơn ở đây kẻ mạnh thì sưng vua kẻ nịnh xưng thần kẻ thua thì chết.
- Cái nơi cậu sống thật sự như vậy ?
- Ừ nơi tôi sống có nữ nhân có nam nhân, có bé trai cũng có bé gái.

Người sinh con là nữ nhân, chỗ tôi nam nhân vs nam nhân họ không công nhận như ở đây.
Anh không nói gì im lặng cho đến gần đến Lâm Thành.

Cậu khi được anh dẫn vào cổng thành thì đưa mắt nhìn khắp nơi.

ngó nghiên đủ đường.

- Nhìn cậu là lần đầu đến nơi như vậy à.
- Đúng rồi đó chỗ tôi không được như vậy đâu.

đâu đâu cũng toàn người giống anh hết.
- Đi tôi đưa cậu về nhà tôi.

Anh lại đặt cậu xuống tôi nắm tay cậu bước trên đường.

Hai bên là nhà ngói rồi tần lầu khách đi3m, khá là nhiều thứ mới mẻ với cậu
- Chậm thôi kẻo ngã.../_ Khi anh nói thì bỗng Nhiên anh cảm thấy hơi lạ vì từ trước đến này anh không quan tâm gì với mọi thứ xung quanh.

Nên bây giờ gặp cậu anh thấy phi dịu làm sao
- Tôi biết..

rồi/_ Khi cậu quay lại vừa nói vừa cười rạng rỡ khiến tim anh nhảy loạn lên như đang đánh trống vậy.

Nhìn mặt cậu có vẽ rất vui.
- Nè anh nhà anh ở đâu.
Anh đưa tay lên chỉ hướng cho cậu.

cậu nhìn về bên kia thì thấy một biệt phủ à không phải nói là một hoàng cung ấy chứ.Hoàng cung dạng thu nhỏ
- Qua...!qua ..wu...!nhà A Mạc đây hả lớn quá ta.
- A....A Mặc !!
- hì hì xin lỗi khi không có dự cho phép của anh mà gọi anh như vậy tôi xin lỗi.
- Không sao cậu gọi gì cũng được.
Anh quay mặt qua một bên khuôn mặt lạnh băng.

Nhưng ai để ý thì lổ tai anh và cổ nó đã hồng hồng.
- Nào vào thôi, tôi đưa cậu vào.
Đang định bước vào thì có một tên đứng cửa cảng cậu lại.

Không cho cậu vào anh nhíu mày lại nhìn hai tên đang đưa tay giữ cậu.
- bỏ ra đó là bạn ta.

Sao này em ấy ở đây , các ngươi nhớ cho rõ em ấy
- Vâng Vương gia.
Khi nói xong hai tên kia quay lại chỗ củ đứng nghiêm túc canh cửa, còn cậu quay qua nhìn anh chằm chằm mắt sáng lên.
- Thì ra anh là Vương gia á..

Nãy giờ tôi thất lễ rồi..

ta vẫn là không nên ở đây thì hơn.
Khi nghe cậu nói như vậy anh có chút giật mình vội nói.
- Tại sao lại không ở chứ..

Không lẽ ở đây không tốt à.
- Không..

không phải vậy/_ Cậu đưa tay xua.
- Vậy tại sao? hay do hai tên kia..

ta sẽ bảo đổi người khác nhé.

Người đâu.
- Ấy..

khoan khoan đã nào.

không cần làm vậy đâu.
- Chỉ là tôi thấy anh làm Vương gia như vậy mà tôi ở lại chỗ anh cũng không hay cho lắm ,ta nghĩ ta nên đến khách đ**m hoặc ở trọ vài hôm .
- Cậu cứ ở đây đi không ai giám nói gì cậu đâu nếu có..

Tôi sẽ cắt lưỡi kẻ đó ra đem treo trên tường.
Cậu không biết nói gì cho phải cũng chỉ có thể ở lại phủ của anh.
Anh giới thiệu sơ một lượt cho cậu rồi bảo tất cả người làm ra đại sãnh nói.
- Đây là Nhật Huy là bạn ta.

Sau này cậu ấy sẽ ở đây, lời cậu ta như lời của tôi.

Các người đối sử với ta như nào thì đối với cậu ấy như vậy.
- Nếu ai không làm theo có thể cút khỏi phủ , nếu cậu ta không vui thì các người nên biết hậu quả của mình.
Cậu nắm áo anh rồi rung nhẹ nói.
- Nè không cần đâu tôi ở vài ngày thôi.
- Cứ ở nào cậu muốn.

Tôi không phiền đâu.
- Cảm ...!Cảm ơn
- không gì cậu vào trong đi .
Cậu vào phòng anh đã sắp sếp bên trong khá đẹp nhìn rất tao Nhã.
ll.

kí chủ anh có thắc mắc gì không ạ
- Bảo em nói là nó là tân thế giới ta còn tưởng là chém giết giữ lắm chứ .
ll.

không đâu nha.

tân thế giới này là thời cuối cùng của Giữa người và thú ấy
ll.Trong vòng 200 năm tới người và thú sẻ có một trận chiến rất lớn cả hai thương vong nhiều vô kể.
Từ đó Thú nhân tập hộp lại chia đôi ranh giới của cả hai mỗi người một thế giới đối lập.
- Vậy nên tân thế giới của Thú nhân vào 200 năm sao?
ll.

Chính xát là vậy
- Biết do tại sao không.
ll.

Đây là bảo mật không thể nói được.

kí chủ anh chỉ có thể khám phá không thể hỏi.
ll.

Nếu nói thì hệ thống đã phạm vào luật cấm rồi á , nên anh đừng hỏi.
- Được ta biết rồi bảo nếu giờ ta sài tiền được hay không
ll.

Được chứ đương Nhiên là được rồi.
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 35: Chương 35


ll.

kí chủ sài bao nhiu cũng được hết.
Vậy được chúng ta cũng xây một biệt phũ đi.
ll.

Được á ..

kí chủ muốn xây như nào.
- Không biết từ từ đã.
Cậu nằm trên giường áo thì trễ vai, chân thì để trần tóc thì thả xuôi.

Nhìn khá là quyến rũ
Anh đi vào nhìn thấy cảnh này thì máu mũi nhỏ giọt tim đập thình thịch như trống.

Nhìn con người đang nằm trước mặt mình đang phô bày cái dáng quyến rũ động lòng người
Mắt cậu nhắm lại như ngủ tay gát lên đầu tựa như tiên
- Cốc ...Cốc
Anh gõ cửa ngoài.

Cậu mở mắt ngập nước mờ mịt buồn ngủ ra nhìn anh.
- Tôi vào được không.
- được anh cứ tự Nhiên.
- chúng ta đi ăn thôi.

Cậu muốn ăn gì
- Gì cũng được
Cậu ưỡng người duỗi tay ra lộ ra tay trần trắng nõn.

cậu bước chân trần xuống dưới đất.

Anh bước đến bế cậu lên bằng một tay lại đặt cậu xuống giường
-Tại sao lại không mang giày vào.

Anh ngồi xuống mang giày vào cho cậu rồi trách.
- Sau này xuống giường mang giày vào kẻo lạnh.
- Ukm..

Cảm ơn
- Cậu không thay y phục sao?
- Có.
- Ta đi lấy cho ngươi.
- Không cần.
Cậu phớt tay trống không gian lấy ra một bộ y phục màu đỏ thẫm nhìn vừa đẹp vừa yêu mị.

Làm người xem cứ muốn xem mãi xem hoài
ll.

kí chủ mặt cái này đẹp lắm á
- tại sao lại mặt cái bộ lòe loẹt này
ll.

đẹp mà, da anh đã trắng mặt nó càng đẹp nha.
- Hừ.

Anh làm gì biết mặt cái này.
Cậu cứ đứng nhìn nó bộ y phục hoài ms không mặt vào anh cũng nhìn ra cậu suy nghĩ gì.

Anh bước tới cầm y phục kia lên nói.
- Ta giúp cậu mặt.
- Không cần.

Tôi có thể tự mặt được.

Anh ra ngoài đi.
- Được.
Anh bước ra ngoài chờ cậu
ll.

kí chủ e giúp anh
- Được.
khi cậu bước ra thù đã thay y phục đỏ kia lên.

khi mặt trên người cậu nó được phô bày ra mọi nét đẹp của bộ y phục.

chân mang giày đỏ , cổ chân có hai chiếc lục lạc bằng vàng.

khi bước đi.

mỏi bước chân của cậu vang lên những tiếng vui tai
- Đi thôi.
- Được.
- cậu mặt bộ y phục này rất đẹp.

đẹp hơn cả Ngọc Khanh.
- Hắn là bạn đời của ngươi à
- Không hắn là hoa khôi của thành Lâm thành ta là con của trưởng hoàng tử
-Hắn ta đẹp lắm sao
- Đẹp nhưng không đẹp bằng ngươi.
- Ngươi là người đầu tiên ta nghĩ là không ai đẹp bằng ngươi.
- Vậy sao .
- Ừm.

- Nè ngươi biết chổ nào tạo vũ khí đẹp chất lượng tốt không.
- Có một nơi nhưng từ lâu ông ta không có còn rèn nữa.
- Anh đưa ta đi xem được không.
- Được.

Nhưng chúng ta đi ăn rồi hãy đi gặp ông ta.
- Ta cũng không chắc ông ta sẽ chịu gặp chúng ta đâu.
- Không sau cùng lắm tôi ta tự mà tạo thôi.
- Không được ngươi sẽ bị thương đấy
- sao đâu.
Cậu đi về phía trước quay lại nhìn snh cười rồi nói.
- Dù sao tôi một mình cũng quen rồi không ai làm chỗ dựa cho tôi nên cũng bình thường thôi.
- Ta làm chỗ dựa cho ngươi.
- Bao lâu.

một ngày hai ngày.

chán rồi thôi..

Vậy thì thôi đi ta không cần đâu.
- Ta làm chỗ dựa cho cậu cả đời .
- Thôi đi ta ở một mình đi đâu thì đi gió chiều nào đi theo đó.
- Anh nên kiếm người nào khác để che chở đi.

Ta không cần.

Với lại ta không ở đây bao lâu nữa đâu mà cần anh bảo vệ che chở ta.
- Ngươi đi đâu.
- Không cần anh biết đâu sẽ có ngày ta sẽ chấp cánh của mình đi một nơi khác.
- Ta sẽ cắt đi chiếc cánh của ngươi, để ngươi ở lại bên ta./_ Câu này anh nói rất nhỏ cậu không thể nghe được anh nói gì.
- Nè bên kia có bánh bao kìa ..

qua kia ăn đi.
- Được.

/_Chỉ cần nhìn cậu chạy nhảy ở cạnh anh vui vẻ không cần đi đâu nữa thì tốt biết bao
- Ông chủ hai bánh nướng hai khay bánh bao một bình trà.
- Được mời ngồi
Cậu nhìn xung quanh rồi nói với anh .
- Ở đây mọi người đều là thú nhân sao
-Đúng vậy.

ở đây là khu Lâm thành cũng là nơi tụ hội của các cự thú.

thú nhân.

là lạc thú có ý nghĩ.
- vào thành cũng có quá trình kiểm tra.
- Ở đây phồn hoa thật nha náo nhiệt nữa.
-phải người dân ở đây đa số là thú cũng có con người, nhưng có nhiều người vì bắt bọn ta làm nô lệ cho chúng .Nên hai bên cũng đã có ác cảm với nhau từ lâu .
- Ngươi nghĩ sao nếu cứ như vậy
- Ta nghĩ chắc hẵng sẻ lại gây ra chiến tranh lớn giữa người và thú.
- Con dân tộc thú chúng ta sẽ có người thương Vong.

làm nô lệ làm vật cưỡi của bọn họ
- Vậy nếu chiến.
- cả hai không ai có lợi cho ai.

chỉ có thể chết.
Cậu im lặng một lúc không nói gì còn anh nhìn cậu rồi nghĩ
-Nhật Huy rốt cuộc cậu là ai.

con người ? Không phải trên người cậu có một năng lực vượt xa con người nhiều.

thuơ nhân sao..càng không, cậu không đặt điểm gì của bọn ta.

Rốt cuộc cậu là ai.-
- Của hai vị.
Ông chủ cắt ngang dòng suy nghĩ của hai người cậu cầm bánh bảo lên gặm thì nóng quá bỏ lại trên khay.
- nóng nóng
Anh đưa tay giữ tay cậu đưa lên miệng thỏi.

trên tay cậu ửng đỏ một mảng
- từ từ thôi không ai dành với ngươi..
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 36: Chương 36


hì hì ta muốn ăn thử xem nó khác ở chổ ta không
Anh lấy một cái bánh bao cẩn thận xé nó ra Làm đôi rồi thỏi thỏi.

Một lúc vơi đi độ nóng của bánh anh mới chậm rồi đưa cho cậu.
- Ngươi ăn đi .
- Cảm ơn anh.
Đang ăn được một lúc thì bỗng Nhiên nghe tiếng la hét.

Huyên náo.
- Ca ca huynh bình tỉnh lại đi muội là A Kiều đây huynh tỉnh lại đi.
- Grừm...
-Ca ca nhìn đệ này..Á.
Người kêu ca ca kia hất tay khiến người kia bay đập người vào một sạp hàng.

Cậu và anh nhìn một Lúc.
- Lục Tri.
-Sao Hắn ta lại như vậy _/ Anh nhíu mày tự hỏi.
- Anh quen anh ta sao vậy giúp một tay đi nếu không tôi không chắc con phố này yên đâu.
Cậu dứt câu thì nghe tiếng la thất thanh.
- Á Hàng của tôi trời ơi.
- Lục thiăếu gia ngài bình tỉnh lại đi.
- Á....!có người bị thương rồi mau mau lên .
- Ca ca quay lại đi.
Rầm...!Bịch ...!Grừm...
Tiếng la hét im bặt khung cảnh hiện giờ là anh đang trên người tên kia đang ở dạng thú

- Vương gia Vương gia đến rồi, được cứu rồi
Người tự sưng là A Kiều kia đi đến chổ anh đang áp chế người tên Lục tri kia.
Cậu cũng đi đến trước mặt nhìn nhìn
- Mạc y ca huynh mau tìm cách cho ca ca đệ đi
- Tại sao tên này lại vậy.
- đệ không biết nữa.

lúc nảy tự Nhiên huynh ấy mất kiểm soát rồi nổi điên lên.

Làm không ít người trong phủ bị thương
- có sao không
Anh hỏi bất cmn cần.

nhìn tên điên dưới người đang là hét um sùm cả lên.
cậu đi đến phía trước con phú to lớn, màu đen tuyền ánh vàng kia.

Nhìn nhìn một Lúc rồi đi đến gần.

Anh ngăn cậu lại
- Này Đừng qua đấy, nguy Hiểm.
Anh vừa dứt câu thì cậu đã chạm tay vào con cự thú đang muốn tấn công cậu.
- Bình tĩnh lại đi nếu không người chịu đau là anh đấy.
- Grừm..
Đáp trả cậu là tiếng Grừm anh hốt hoảng đưa tay tay bắt lấy cậu thì bỗng Nhiên rầm, cậu đưa tay Tán cho đầu thú đen thui kia một bạt tay làm cho đầu thú kia ong ong đầu.
Một cái tát làm cho một con thú hơn ba mét bị tát ngã cái rầm trên đất kêu ư ử uất ức.

Lúc nãy thì hổ báo cáo chồn.

Giờ này gặp cậu như mèo con đáng thương cần được yêu thương kia.

Làm ai nấy ở đó chứng kiến đều há hốc mồm nhìn người thiếu niên nhỏ bé mà sức thì không hề nhỏ kia.
- Bình tĩnh chưa.
- Ngao.
Cậu nhìn nhìn rồi nói
- Chắc chưa đâu nhỉ thêm một phát nữa nhé
Lắc đầu nhìn cậu sợ hãi.

còn anh và người tên A Kiều kia thì mắt chữ a mồm chư o, trong mắt là sự ngạc Nhiên thấy rõ.
Cậu nhìn tình hình đã ổn thì lại đi về đến chỗ lúc nãy ngồi xuống tiếp tục gặm bánh bao vui vẻ.

Tất cả mọi người đều không thoát ra khỏi sự kinh ngạc kia.
Một giống cái mà lại có sức mạnh kinh người như thế này thì phụ mẫu và gia đình của cậu mạnh đến mức nào kia chứ.

Đó là suy nghĩ của họ thôi còn anh
- Rốt cuộc ngươi là ai chứ..

Thật thần bí từ trước đến nay chưa ai là không biết Lâm Thành càng không ai giám trước mặt ta mà làm những Việc như thế.
Anh cũng cất bước theo sau đó ngồi vào bàn.A Kiều thấy vậy cũng chạy theo xem, chỉ còn lại Lục Tri đang nằm bất động cô đơn và lạc lõng.

, muốn có ai đó ôm y vào lòng..
À xin lỗi ghép lộn nhạc
- Nè ngươi là ai vậy..

sao đi cùng Mạc Y ca ca.
cậu không quan tâm tên A Kiều kia, Cậu chỉ cấm cuối ngồi ăn phần của mình
- Nè ngươi nghe ta nói không hả ..

Nè.
Tên Lục Kiều kia như kiếm chuyện đẩy vài của cậu làm rớt cái bánh bao Trên tay xuống đất..

Cậu liếc Lục Kiều một cái rồi phung tào một câu
- Cút.

cho trời nó trong, người ta nói trời đánh tránh bữa ăn.

Ta đang ăn ngươi ngăn cảng coi Trừng trời đánh
- Ngươi tên giống cái chết tiệc.
- xin lỗi ta không phải giống cái ta đực có mắt không
- Ngươi rõ là giống cái vậy mà nói mình giống đực sao.
- tên điên , xuốt ngày gặp toàn tên điên.
- Ngươi..

ngươi.
- Ngươi gì mà ngươi bị cà lăm thì đừng lên tiếng.

bớt ô nhiễm xung quanh.

mỏ như rác thải cứ tưởng như là đàn hương.

Cậu mở miệng ra là câu nào câu nấy chất như nước gất.

Khiến tên kia im cái họng lại không biết phản bác ra sao thì tên Lục Kiều kia quay lại về hướng của anh.
- Mặc Y caca tên này là ai vậy.

cận vệ của huynh à.
- Chắc hắn ta sống, trên đời này chưa ai được ta bảo vệ đâu nên im đi và bớt sủa lại.
- Còn cái tên ca ca của ngươi ấy không lo mà đi đủ đưa trước mặt ta làm gì
- Mặc Y huynh nói gì đi.

để tên này sĩ nhục ta vậy sao.
- Đâu phải tại Tiểu Minh là do ngươi kiếm chuyện với đệ ấy thì nói với ta làm gì.
- Đệ nên quan tâm ca ca của đệ bên kia thì hơn
- huynh..

Không bênh ta..

Hừ chờ đó.
- Cút.
cậu cũng không còn hứng ăn nữa nên đứng dậy di ra khỏi quán.

Đi thẳng một mạch, anh cũng tạo Nhã đi theo sao cậu .
- Chết tiệc
- Con Tiện nhân.
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 37: Chương 37


Anh đi sau cậu một khoản thì thấy cậu đứng trước một bé trai mới tiếng hóa hình tại và đuôi chưa hóa thành.

Thấy cậu đứng đó anh bèn hỏi.
- Cậu sao vậy không định đi tiếp à.
- đứa bé này...!/_ Cậu nhìn anh rồi nói.
- Những người như đứa bé này không nhà ,không nơi nương tựa.

nếu lớn lên có chí thì đi vào quân khu ở Lâm Gia thành.
- Vào đấy được huấn luyện bảo vệ chủ ,có thể làm bảo tiêu hoặc ra các chiến trường lập công làm tướng.

Vậy thì còn xoay sở ở lại nếu không sẽ bị coi là lưu lạc thú.
- Vậy ..

Ta có thể...!nhận cậu bé làm tùy tùng không.
Anh gật đầu
- Có thể nếu tên này muốn.
Cậu nhìn cậu bé rồi Ngồi xuống vạt áo đỏ phủ kên trên đất nói.
- Ngươi muốn theo ta không.
- Theo người ta không thể được.
- Vì sao.

Nếu ngươi không theo ta thì ngươi sẽ thành lưu lạc thú đấy.
- Như nào ngươi muốn làm lưu lạc thú sao.

- Ta không muốn nhưng..

nhưng.
Đứa bé kia đảo mắt rồi cuối đầu cụp mắt xuống rồi lại cương quyết ngẩng lên nhìn cậu.

Cậu gập người cuối rất thấp đầu rồi nói.
- Cảm ơn thiếu gia có lòng tốt.

Nhưng ta còn một caca và một tiểu đệ không thể đi cùng thiếu gia.

Thành thật xin lỗi.
Cậu nhíu mày , nhưng vẫn ngồi xỏm nhìn đứa bé kia rồi bảo.
- Ngươi thật không đi?
- Vâng xin lỗi thiếu gia đã mở lời thu nhận ta.
- Nếu ta nhận cả ba thì sao ngươi đi theo ta không.
- Th...!Thật.


- Ừ...!/_ Cậu nhìn đứa bé mặt mày lắm lem quần áo thì chổ vá chổ may nhìn rất chi là thấp hèn.

Lại đứng chung vs hai người mặt trên người những bộ đồ xa hoa.

Dù rất lạ nhưng lại rất hòa Nhã.
- Cảm ơn...!Cảm ơn thiếu gia.
Cậu không biết từ đâu lấy ra một bao bì trong đó có hai tờ chi phiếu.

200 lượng đưa cho cậu bé.
Nhìn thấy vậy cậu bé xua tay ra bảo .
- Không cần đâu thiếu gia..ngài bảo lưu ta ..

ta không thể nhận tiền của ngài.
- Không sao ngươi cứ cầm..

đem về mua thức ăn.

ăn cho no mua đồ mới cho ba huynh đệ ngươi, lại tìm một quán trọ ở tạm chờ phân phó của ta.
- Vâng vâng..

Cảm tạ thiếu gia.
- Được rồi mau đi đi.
- Vâng.

- Khoan đã.
- Dạ..

/_ Đứa bé nhìn cậu rồi như tỏ ý hỏi.
- Nếu có chuyện gì đến phũ Vương phũ Mạc Y Vương tìm ta.

Cứ trực tiếp tìm hắn hoặc bảo tìm Nhật Huy là được.
- Vậy người này gọi như nào ạ.
- Mặc Y tên hắn.
Đứa nhỏ hoảng hốt kinh ngạc xong lại khiếp sợ.
- Vương gia xin thứ lỗi cho tiểu nhân đã thất lễ.
đứa bé nhỏ gày đáng thương quỳ xuống dập đầu với anh.Khiến anh khiếp sợ nếu là mọi khi thì anh sẻ cảm thấy bình thường nhưng nếu có cậu, Thì không được để cậu nghĩ anh là người xấu được.
- Miễn lễ đi ngươi mau đứng lên.
- Vâng
Anh sau khi nói mới quay lại nhìn cậu rồi nói.
- Đây là lễ nghi ở đây ngươi không cần làm vậy với bất kì ai cả ta hay kể cả hoàng tôn thượng cũng không cần.
- Vậy sao?
Khi nhìn thấy Vương gia cao cao tại thượng của thành Lâm Thành này đang ra sức lấy lòng hiện là thiếu gia của mình.

Cảm thấy thiếu gia không tầm thường chút nào.
- Ngươi đi đi..
- Vâng..

tạm biệt Vương gia công tử.
Cuối cùng đứa bé cũng nở nụ cười tươi rồi chạy đi một hướng, Cậu nhìn theo đứa bé rồi cũng đứng dậy phủi vạt áo.

Anh nhìn cậu rồi hỏi.
- Ngươi thật sự muốn lưu bọn họ sao.
- Ừ..

Lúc trước ta cũng như vậy lưu lạc trang trải cho cuộc sống vs tỷ tỷ ta.
- Ta có thể gặp tỷ tỷ ngươi không.
Cậu lắc đầu rồi nói.
- Không thể nữa, tỷ tỷ ta không còn trên đời này cũng chỉ còn ta mà thôi.
- Không ngươi còn có ta.
-Ừ.

_/ cuối cùng cậu cũng cười như lúc mới gặp hắn.
ll.

kí chủ à.

Độ hảo cảm hiện là 23% mong kí chủ nhanh chóng tiếp tục để hoàng thành nhiệm vụ
- Hzz ngày nào cũng như ngày nào chán chết đi được.
[TG] Chào mọi người nha cảm ơn đọc truyện của mình nha, trong truyện mình có sai xót về ngôn từ.

Cũng như chính tả mình viết bấm nhanh và một phần bàn phím nhảy loạn.

Mong mọi người bỏ qua cho.
Đây là những tên các bạn like và ủng hộ truyện của mình trong tuần này nha.
H.M, Jun Đoàn, Tamoki hana(yuyis- chan), Lãnh Băng, Mèo Ú ,Aceris,N_O, suri, ChiChi,Hanh Nguyen, Trần Trà My, Huynh Nhu, Đông Phương Tư Phượng, Mạng Châu Sa Hoa.vv....
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 38: Chương 38


ll.

Thì anh làm cho nó thú vị đi.
ll.

thang hoài.
- bảo à có si nói với em là em xàm không
ll.

ơ kìa sao anh lại nói bé như thế.
ll.

Bé tuổi thân mà bé không nói.
- Kệ mẹ bé , mà này
ll.

sao vậy kí chủ.
- Lúc nãy ta tát tên đó một cái rất nhẹ mà sao tên đấy nằm luôn vậy.

Chẳng phải ngươi nói người thú hay cự thú đều rất mạnh sao?
ll.

À vì anh được bản hệ thống cập Nhật thông báo nhận thưởng mới em quên nói với kí.

Nó là sức mạnh vượt thời gian.
- nghĩa là sao?
ll.

Thì ngài đi bất cứ không gian thời gian nào đi nữa ngài cũng sẽ có sức mạnh phi thường.
- Cho nên
ll.

Ngài mạnh gấp mấy trăm lần thú thường.

mấy chục lần thượng thú nhân, gấp mấy lần Vương thần duyệt thú.
- mạnh đến vậy sao?
ll.

Vâng.

.

Kí chủ à bảo bận đi hộp rồi vài ngày sao anh ráng đối phó với nam công lược nhé.
- Ừ ngươi đi đi.
Bảo vừa off đi hộp thì cậu quay lại hỏi anh.
- Nè Mạc Y
- Sao vậy ngươi khó chịu ở đâu sao
Cậu nhíu mày lại hỏi.
- Tại sao nghĩ ta khó chịu.
- Ta nghĩ vậy thôi chứ không có ý gì đâu.

mà ngươi gọi ta muốn hỏi gì à
- Ở Lâm thành này người mà ngươi nói có thể rèn cho ta vũ khí thượng phẩm người đó tên gì.
- Người mà ta nói là Lịch Lão đầu.

Ông ta là Lão Quy sống hơn chục ngàn năm ,Vô số binh khí ám khí được ông luyện ra Làm danh chấn một phương.
- Nghe ngươi nói vậy có vẻ ông ta rất là lợi hại nhỉ.
- Ừ ông là bạn của thúc tổ phụ mẫu ta.

Tổ phụ mẫu ta năm xưa có giao tình với ông nên ta cũng thân với Lão.
- Gần đến rồi ngươi cứ bình thường thôi đừng căng thẳng
- Tại sao lại căng thẳng
- Vì uy áp của Lão đầu rất lớn nếu ngươi sơ xuất có khi sẻ quỳ rạp xuống đất đấy.
- Ông ta không quỳ trước mặt ta dập đầu thì thôi mắt gì ta phải sợ Lão già bất hữu đó.
- Được nói hay lắm tuổi tác không lớn chỉ mới một nắm tuổi mà muốn ta dập đầu.
Không biết từ đâu tiếng nói vang lên từ trên đầu anh và cậu.

Từ trên không trung đứng vững như tùng.

Cậu ngước lên nhìn Lão một cái rồi nở nụ cười.

nói.
- Cút xuống đây.
Không biết là từ đâu bỗng Nhiên có một lực nào đó từ phía trên ông ép xuống.Đến mức rơi từ trên xuống hạ xuống mặt đất một cái rầm .
- Cho hỏi cao nhân từ phương nào.
- Lão đã làm gì sai mà lại tung uy áp để áp trụ ta.

Cậu nhìn Lão đang quỳ cuối đầu khó khăn mở miệng còn anh, Cũng không khác lão là bao đang quỳ một chân một tay chống đất một tay ôm ngực..

Máu từ khóe miệng chảy xuống.
- Ha ông nói xem ông già ..

/_ Cậu nhìn Lão rồi cười cười nhết mép.
- Là Ngươi sao..

ngươi rốt cuộc là ai? Tại sao lại có uy áp này
- Ta sao ta là tiểu tổ tông nhà ông đấy.
- Chết tiệc ngươi nói bậy bạ gì đấy.

trong quý tộc của ta chỉ có mình ta là lâu đời nhất.

Ngươi nói ngươi là tổ tông nhà ta.
- Ngu Ngốc..

Chả khác lại là một con rùa lại không thể hóa rồng
- Ngươi rốt cuộc là ai.
- Ta đã bảo tiểu tổ tông ngươi mau gọi một tiếng tổ tông đi ta có thể giúp ngươi hóa rồng
khi nghe cậu nói như vậy thì cả hai ngớ người nhìn cậu bằng con mắt ngạc Nhiên như không thể nào diễn tả được.
- Ngươi nói sao?
- giúp ta hóa rồng.
- Hàng ngàn năm nay ta chưa thể nào hóa rồng được ta có cớ gì mà tin ngươi.
- Vì ta là tổ tông nhà ngươi , sao ngươi hỏi miết thế.

Lão bất hữu dong dài
- Vậy được tiểu tổ tông ngươi mau thu uy áp lại được không.
Lão ngại ngùng nói với cậu.

Nhìn vẻ mặt ngại ngùng nhăn nheo của Lão làm cậu ôm miệng quay sang chỗ khác nôn ra cầu vòng.
Cậu phớt tay uy áp đột Nhiên rút đi.

cả hai thở phào một hơi.

Anh nhìn cậu không nói gì chỉ có thể im lặng.
- Nào lão bất hữu này.
- Chuyện.


Cậu đem sừng con lưu lạc thú lúc trước anh cho cậu đem đến trước mặt lão.
- Ngươi làm giúp ta cái này ta giúp ngươi hóa rồng thế nào.
- Không lỗ chứ.
Lão nghi hoặc nhìn nhìn cậu một lúc rồi không biết suy nghĩ gì mà đồng ý.

Cậu đưa phát thảo thứ cần làm cho Lịch Lão rồi rời đi.
Về đến phũ Vương gia.
Cậu bước về phòng mà anh sắp sếp cho nằm ngủ trên giường một mạch đến gần tối.

Còn ở phía anh thì về thư phòng gọi ám vệ bên người đi điều trả cậu.

Xem lai Lịch của cậu là gì.
Khi người kia đi thì hắn quay lại ngồi xuống ghế tựa lên rồi nói thầm.
- Rốt cuộc ngươi là ai.

Thần bí đến như vậy...!Kể cả một hung thú như Lục Tri cũng bị một cái tát của ngươi đánh gục.
- Còn Lịch Lão nỗi danh là không kiên kị ai mà hôm nay lại e dè với Nhật Huy.

Không những tên kì quái cả người cậu ta đều kì quái như nhau
- Ta thật muốn xem Nhật Huy ngươi còn bất ngờ gì cho ta nữa đây.
- Thật mong chờ .
Anh nói xong cũng ngồi dạy ra cửa bảo hạ nhân chuẩn bị bàn ăn để lát anh và cậu cùng ăn..
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 39: Chương 39


Cậu cậu thức dậy thì cũng đã là buổi chiều rồi.

Bụng có hơi đói, nên cậu ngồi dậy mang giày vào rồi bước xuống giường đi lại bàn.

Trên bàn có cây trâm bằng ngọc màu trắng, Cầm lấy trên tay ngắm khía
Ngọc rất trong có vân trắng đục pha vào nhau, nhìn khá là đẹp.

nghĩ nghĩ lại từ trong không gian lấy ra một bộ bạch y nhìn rất rất đẹp.

Vừa yêu mị vừa thư sinh, khi nhìn vào chỉ muốn đè x uống mà nước vào bụng.
Cậu cỡi áo ngoài ra mới vừa tuột áo xuống thì anh từ ngoài không gõ cửa mà trực tiếp đẩy cửa bước vào.

Đập vào mắt anh là thân thể trắng trần bên dưới áo chưa được cởi hết làm tôn lên vẻ đẹp quyến rũ.

khiến anh không thể nào không nhìn chằm chằm cậu.
- Nè ngươi không biết lịch sự là gì à....!Vào sao không gõ cửa.
- Ta xin lỗi ta đi ra các đây.
Anh chạy một mạch ra cửa phòng đóng sầm cửa lại.

Bên ngoài anh lấy tay che mũi của mình lại,nhưng cũng không thể nào ngăn được dòng dịch đỏ chảy xuống
Cậu thay đồ xong bước ra ngoài thì thấy anh đang lấy khăn lau lau.
- Ngươi sao đấy ?
- Ta không sao chỉ mệt tí thôi
- Vậy à..

Ngươi kiếm ta làm gì..
- Đi đi ăn thôi đến giờ ăn rồi.
- à...!Biết rồi..

người đi trước đi ta cột tóc lên một chút.
- Sao ngươi không lấy trâm cài lên.
-Ta không biết làm với lại ta thích xã tự nhiên như này.

Không thì cột nhẹ lên cho bớt trở ngại thôi.
- Thì ra là vậy.

Vậy nếu ngươi thích gì có thể nói với ta ..

ta có thể đáp ứng cho ngươi
- Được rồi không cần đâu ta có tiền rồi không cần của ngươi.

mà cây trâm kia cảm ơn ngươi.
- Không có gì ngươi vui là được.
- Đi thôi ta cũng đói rồi.

Có gà nướng không.
- Có ngươi muốn ăn loại nào.

Ở phủ chỉ gà nướng muối thôi.
- Thôi sao cũng được miễn nhét vào miệng là OK
Anh nhíu mày hỏi lại
- Ok là gì..
Cậu quên anh không biết tiếng của thế giới cậu sống
Đây là từ Chỉ Được OK có nghĩa là vậy.

Nó còn có một chữ khác nữa cũng tương đương với OK nhưng trái ngược nhau nó là KO
- Lại là nghĩa gì
- OK có nghĩa được KO có nghĩa không
- Thật là ngôn ngữ kì lạ
- Cũng không kì cho lắm đâu thứ tiếng này ở chỗ bọn ta rất đa dạng và nó cũng được dùng rất rộng rãi.
- Vậy sao!
- Đương nhiên.

Thôi nói nhìu đói chết đi được.
- Rồi tới rồi vào ăn đi.
Bước vào bàn ăn là một bàn đầy mỹ vị.

Nào có canh bác bảo.

Bánh bao, gà nướng, cháo tổ yến.

vv..

cả bàn toàn là món ngon.

Cậu nhìn mà nước miếng muốn rớt hết ra ngoài.
- Nào ăn đi
- Cảm ơn..
Cậu cầm đũa trên tay bắt đầu gấp thức ăn bỏ vào chén của mình.

Khi cầm cái chén lên thì cậu mới để ý nó làm bằng lưu ly.

Lưu Ly này chắc là hàng thượng hạng đây nhìn chén trong tay rất ấm ngọc thì trong trong.

Bên ngoài chén còn nạm con rồng uống quay chén.

Nhìn rất đẹp và cuốn hút.
- Sao lại không ăn nữa ? ..

Không hợp khẩu vị của ngươi sao
- Không có ..

Ta nhìn cái chén này rất đẹp và tinh xảo.

Trước giờ ta chưa thấy cái chén nào lại đẹp như vậy.
- Vậy ở chỗ ngươi chén nó ra như nào.
- Ở chỗ ta không có họa tiếc nổi như cái chén này.

và ở chỗ ta cũng có rất nhiều loại chén.

như chén đá hoặc bằng thủy tinh.

thủy tinh thì nó cũng sẽ có loại khắc hoa văn.

Người ở chỗ ta có tiền thì làm gì cũng được.

chén đá ngọc thạch cũng có.
- Nó có đẹp không.

/_ Anh hỏi cậu
- Đẹp
- Nếu ngươi muốn làm họa tiếc như nào cứ nói ta ta sẽ cho người đi tìm người làm giỏi nhất cho ngươi.
- Được..

Cảm ơn Vương gia.
- Không cần khách sáo với ta.

gọi ta Mạc y là được.
- uk..
Cậu cũng không nói gì tiếp mà bắt đầu ăn nhanh chóng.

Hai người ăn hết một bàn đồ ăn.
- Đi dạo một chút không.
- Cũng được.
Hai người bước ra thiện phòng đi đến ngự hoa viên của phủ.

Đi đến ngự hoa viên cậu thấy có một dàn hoa đỏ thì bước đến vuốt cánh hoa.
- Ta tặng ngài một bài thơ nhé.

ngài đừng chê.
- Không chê.

ngươi tự Nhiên đi
-Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện
Bờ Vong Xuyên, vậy mà cũng quên sông
Đứng trước cầu Nại Hà làm sao biết
Trên Tam Sinh, ghi chép hết ba đời
Kiếp này đã biết hết chuyện kiếp trước
Đá Tam Sinh, đầy đủ cả họ tên
Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện
Chỉ thấy hoa lại chẳng thấy lá đâu
Nở nghìn năm, nghìn năm hoa cũng lụi
Hoa và lá, vĩnh viễn chẳng gặp nhau
Chuyện tình cảm không phải vì nhân quả
Cậu ngâm xong quay lại nhìn anh rồi bảo
-Thôi về thôi cũng không còn sớm.
- Vươn gia ngủ ngon.

Ta xin về.
Khi cậu bước đi rồi thì anh mới thẫn thờ nhìn theo bóng cậu đọc ra một câu
-Chuyện tình cảm không phải vì nhân quả
Duyên phận này, đã định tử sinh rồi.

Ha một bài thơ mà đã rạch thật rõ ranh giới của ta và ngươi.
- Nhật Huy kiếp này kiếp sao hay hàng vạn năm nữa ngươi cũng phải là của ta.
suy nghĩ của tên thú nhân này đang dần Hắc hóa rồi .
- Liên bám xát Nhật Huy thiếu gia không rời nữa bước.
Từ bên trong bóng đen đi ra một thân ảnh cao lớn.

đi về phía trước mới thấy rõ gương mặt kia có một vết khuyết giữa mi tâm.
- Vâng..

Chủ nhân.
- Vụt một cái không thấy thân ảnh tên kia đâu.
 
Hệ Thống Bảo Tôi Tiêu Tiền
Chương 40: Chương 40


Quay qua lại cũng đã hơn 5 ngày cậu ở đây rồi vậy mà bảo hộp vẫn chưa về..

Cậu nhìn ra cữa đổ buồn chán bỗng Nhiên cậu lại nhớ ra gì đó đứng bật dậy.

Chạy ra ngoài.- Nhật Huy thiếu gia ngài muốn đi đâu ta đi theo người.- Không có gì ta đi dạo chút thôi.- Bên ngoài nếu không có Vương gia đình cùng ngài thì tuyệt đối ngài không thể đi.- Tại sao.- Ngài sẽ bị thú nhân hay cự thú hoặc có thể là mãnh thú sư ngài không thể đi.- Ta có chân ta tự đi.

Tốt nhất ngươi tránh ra.- Ta không thể Vương gia đã phân phó ta phải theo bên cạnh ngài mọi nơi và mọi lúc.- Cút.Cậu không thèm nói với Liên và hai thị vệ nữa một cước đá bay tên cận vệ gần nhất.- Thiếu gia ngài đừng ép chúng ta.

Ta không muốn làm ngài bị thương.- Có ngon nhào vô mà húp..

Mẹ kiếp vào đây như ở tù thế này bố mày không cần.- Mau tránh ra-Xin đắt tội /_ Liên xong đến bắt lấy tay cậu trói ra sau.

Cậu thấy vậy vặn người quay lại đá một cước.

Liên tránh ra lùi sau hai bước lại tiếp tục tiến lên phía trước tay y để thẳng quơ lên nhằm đánh vào gáy cậu.

Cậu thì ngã người ra sau né một kích kia, đồng thời chụp lấy cánh tay y quay người quật về phía sau.

Y thân thủ nhanh nhẹ nhàng tiếp đất.Hai người nhìn nhau cậu đưa tay phải lên tay trái chấp phía sau.

Tay phải vẫy vẫy ý bảo Y lên.

Y thấy vậy khá thú vị , không một giống cái nào khiêu khích cự thú như hắn..

nếu có thì là muốn chết.

Người này là người đầu tiên khiêu khích y trắng trợn không sợ chết như thếY bay đến lấy chân đạp vào người cậu.

cậu lấy tay đỡ hất y bay ra rồi nhân Cơ hội đó phóng đến ghìm cổ y xuống đất.

Y mở to mắt ra nhìn cậu..

Không nói nên lời.

Một giống cái như cậu làm sao có sức mạnh lớn đến vậy.- Ngươi thua rồi về bảo với Vương gia một câu..Nhật Huy xin cảm ơn lòng tốt của Vương gia đã tiếp đãi..

ta hôm nay không nán lại nơi này tiếp nữa.

Cảm tạ.Nói xong bỗng nhiên cậu vụt một cái biến mất- Nhật huy thiếu gia....Kêu thì kêu nhưng có thấy người đâu.

Liên nhìn hai thị vệ đang bất tỉnh nhân sự.bên phía cậu thì đang ngồi trong một khách đ**m.

nhìn khá đẹp ở đây toàn người thú ko thì cũng là cự thú các kiểu.ll.

kí chủ ơi em cho anh một tin tốt nè.- Như nào.ll.

Nam công lược đang đi tìm người đó.

.- hũm..

kiếm ta làm gì trời.ll.

kí chủ à anh là người công lược người ta đó nếu giờ anh không lấy được hảo cảm thì anh đừng có mà mơ về nhà.- cút cút đi nhức đầu chết mất.ll.

Anh Muốn biết hảo cảm của người công lược chưa.- rồi nói đill.

hiện là 67 % rồi.

còn Hắc hóa thì 56- gì Hắc hóa cao vậy máll.

kí chủ tự hỏi mình đi anh đã làm gì mà giờ còn nhà người ta Lục cả thành Lâm thành để kiếm anh hũm.- Ta đã làm gì y đâu.

ta muốn ra ngoài mà đám hự vệ kia không cho ta đi nên ta đánh bọn họ một trận rồi đi.ll.

hơ...!kí chủ ơi là kí chủ anh thật là lại đánh người- Ai bảo chặn đường ta.Bỗng Nhiên bên dưới lầu có tiếng động lớn.

cậu nhíu mày lại không quan tâm.

hình như đang đi về phía cậu.

đang ngồi uống trà thì bỗng có người đứng trước mặt cậu.

Quỳ một chân xuống nhìn cậu.- Sao lại bỏ đi.- Hữm..

Vương gia..- Mặc Y.- Ừ.- Tạo sao lại bỏ đi ??.

/_ Anh lại hỏi cậu.- gò bó không thích- Về với ta bên ngoài rất nguy hiểm.Anh đưa tay đến cầm lên bằng tay trắng đẹp đẻ của cậu đưa lên môi hôn nhẹ một cái.

Cậu quay đầu lại lạnh lùng nhìn anh khiến anh ngớ cả người.

Cậu rút tay ra rồi nói- tránh.../_ Cậu nói xong đứng dậy định đi thì bị anh bắt lấy cánh tay lại hỏi.- Ở lại không được sao ...- Không thể với lại ngươi là Vương gia đấy bỏ ta ra.Anh lắc đầu rồi nhìn cậu bằng ánh mắt mong chờ .- Về với ta ngươi muốn gì cũng được.- Ta không về với ngươi với lại ta xây phủ rồi, ngươi về đi.Cậu đẩy tay anh ra nhưng không được.

Bỗng Nhiên anh vũ cánh ra ôm eo cậu phóng ra từ trên lầu, bay thẳng về hướng Vương phủ.

Cậu dãy dụa nhưng không làm được gì anh.

Vừa về đến phủ.

Anh đạp cửa phòng mình bước vào lấy cánh đập cửa đóng lại.- A..

/_ đột Nhiên cậu la lên khiến anh đang hùng hổ thì quay xuong,hỏi- Làm sao?- Anh không thu cánh của anh lại được à.

Nó cứa vào tay ta rồi này.Anh gấp gấp thu cánh lại rồi biến mất.

Nhìn cậu đang trong lòng mình thì anh đi đến giường.
 
Back
Top Bottom