Ngôn Tình Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 80: 80: Đón Con


Trên đường đi đón con, cô cảm thấy mọi thứ thật không thể tin được. Cô đã trải qua một cuộc sống như thế này suốt sáu năm.

Con đường phủ nhựa đang dần được những ánh nắng cuối cùng trong ngày dịu dàng điểm lên. Như đôi chân nóng bỏng của người phụ nữ xinh đẹp chạy nhảy để tránh cho bằng được cái chạm của chiều tà đang ngả bóng mình trên mặt đường.

Nhìn thời gian đang chầm chậm trôi, bản thân cô ngày một coi trọng những khoảnh khắc nhỏ của mình.

Nhớ lại trước kia cô không thích cảnh chiều tà, vì nó khiến cô không được thoải mái hơn bao giờ hết. Nhưng giờ đây cô lại thấy nó cũng không tệ như mình nghĩ, có buổi chiều tà mới có ngày mai, và điều đó sẽ luôn rất tuyệt khi cô có con mình bên cạnh.

Chỉ cần có Sao Nhỏ cô giống như tiếp thêm sức mạnh không sợ gì hết...

.....

Rất nhanh Thất Nguyệt Y đã đến trước cổng trường. Cánh cổng to lớn đủ để cho hai chiếc xe ô tô đi vào, bên trong rộng rãi và khang trang. Thậm chí, có thể nhìn thấy những biển báo về các khu riêng biệt mà nhà trường đề ra.

Nhìn vào đồng hồ trên điện thoại, Cô thấy mình lại đến muộn. Nhưng trước cổng trường, đã không còn ai. Trực giác trong cô liền mách bảo "có chuyện không hay".

Bóng tối đang dần kéo xuống, cô sau khi hỏi bảo vệ của trường người đó đã nói

" Con của cô về từ lâu rồi!"

Dọc đường cô cũng không thấy Sao Nhỏ, tức tốc cô liền mở định vị trong điện thoại lên xem. Vì cô chỉ là một bà mẹ "đơn thân " nên để bảo đảm an toàn cho con mình cô đã cho Sao Nhỏ đeo một chiếc đồng hồ gắn GPS, đồng thời cũng cho thằng bé một chiếc còi khẩn cấp và một nút báo động phòng những trường hợp nguy hiểm.

Tuy nhiên, khi mở lên tín hiệu vẫn nằm trong phạm vi của trường học. Không nghĩ nhiều, cô nói nhanh với bảo vệ:

- Tôi cần vào tìm con!

Ngay tức, không cần nghĩ nhiều cô chạy một mạch vào lớp học của Sao Nhỏ. Đi theo định vị trên điên thoại, nó lại dẫn cô ra phía sau của khuôn viên trường học.

Nơi đây là nơi học sinh hay lấy nước và rửa tay sau giờ thể dục của các học sinh cuối cấp.

Vừa đến nơi, cảnh tượng đầu tiên cô nhìn thấy đấy chính là Sao Nhỏ cùng mấy đứa lớn hơn đang đánh nhau.

Sao Nhỏ vì nhỏ con nên đang bị chịu trận, cậu bé ngồi thẳng xuống đất hai tay che chắn phần đầu mặc cho bọn trẻ lớn hơn không ngừng đấm đá lên người cậu không thương tiếc.

Thật sự làm lòng cô đau khôn siết, lần đầu tiên trong đời cô thấy con mình đánh nhau như vậy...

Tuy nhiên...Thất Nguyệt Y giận dữ quát lớn.

- Mấy đứa đang làm cái gì thế hả...

Bất ngờ khi thấy có người lớn đến, mấy đứa nó liền dừng tay. Đang muốn chạy đi thì phía sau lại gặp bảo vệ của trường, tiến thoại lưỡng nan chúng liền chỉ biết đứng đực ra tại chỗ.

Bảo vệ gần đó cũng theo đó mà tiến lại gần mang theo cái đèn pin của mình, vì giờ trời cũng đã tối. Người đàn ông với nước da đỏ ửng, mặt nhăn nheo đi đến gần hơn, quát lớn:

- Ai ở đó!...

Sau khi nhìn thấy đám trẻ con vẫn đang còn ở đây, nghi hoặc đưa tay chiếu đèn lên từng đứa giọng tra hỏi:

- Sao mấy đứa vẫn còn ở đây?... Làm cái trò gì thế hả?

Mấy đứa trẻ mặt mày tái mét, đứng run như cầy sấy cúi đầu đứng yên một chỗ không dám nói gì.

Thất Nguyệt Y tiến đến, cô chừng mắt nhìn bọn nhỏ đã đánh nhau với con mình. Xong dịu dàng chạm vào Sao Nhỏ, gọi một cách thân thương...
- Sao Nhỏ! Con không sao chứ!

- ...

Thằng bé vẫn không đả động gì, cô lay lay con mình. Thân thể của cậu cuộn tròn trên đó ngã xuống...

...

..

Nhanh tay cô đỡ được cậu, Sao Nhỏ với nhiệt độ tăng cao hơn bao giờ hết đang run rẩy trong vòng tay cô.

Sự sợ hãi xâm chiếm đại não của cô, Thất Nguyệt Y rất sợ khi thấy cảnh này. Nếu cậu có mệnh hệ gì thì sao, cô làm sao sống nổi.

Không nghĩ nhiều cô tức tốc ôm thằng bé lên người, trước khi đi cũng không quên dùng ánh mắt đầy giận dữ mà đã lâu cô không còn dùng cảnh cáo bọn trẻ bên cạnh.

Cái nhìn liếc qua như thể muốn ăn tươi nuốt sống bọn chúng, làm cả bọn sợ run người không tự chủ được mà khóc òa lên...

Người bảo vệ bên cạnh cũng giật mình trước ánh mắt đó, cuối cùng bị tiếng khóc của bọn trẻ làm cho tỉnh. Ông ta quát lớn...
- Khóc cài gì? Bọn mày có im đi không, bọn mày đánh nó mà giờ lại khóc à!... Nín ngay!

Xong bảo vệ cũng phản ứng rất nhanh, đầu tiên là gọi cho hiệu trưởng rồi chạy theo Thất Nguyệt Y vào bệnh.

Lúc đi còn không quên sách cổ đám trễ phía sau đi cùng.

...----------------...

...Trong bệnh viện 🏨...

Thất Nguyệt Y thần ngồi bên cạnh giường bệnh của con trai mình. Cô nhìn thằng bé đang yên lành ngủ, một tay bị tè ra truyền nước lòng đau không kể xiết.

Thất thần như vậy cũng đã được ba mươi phút, hơn ai hết cô hiểu cái cảm giác mà cô đang trải qua. Sự bất an trong lòng một lần nữa lại được trỗi dậy...

Bất thình lình, một đám người từ đâu đi đến. Dẫn đầu là giáo viên chủ nhiệm của lớp Sao Nhỏ đang học, theo đó là năm vị phụ huynh đi vào mặt ai cũng hằm hằm không có gì là hối lỗi.
Thấy họ cô cũng chẳng nói gì chỉ tiếp tục nhìn Sao Nhỏ trên giường bệnh.
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 81: 81: Phụ Huynh Học Sinh


Bỗng một phụ huynh ăn mặc có vẻ sang trọng bước lên nói, giọng đầy coi thường:
- Chào cô! Tôi đến để xin lỗi cô việc ngày hôm nay!
- ...!_ Thất Nguyệt Y cũng chẳng nói gì...
Thấy hình căng thẳng, cô giáo cũng bắt đầu lên tiếng muốn giảng hòa cho hai bên, nói:
- À! Chị xem tôi này, xíu nữa thì quên...!Để tôi giới thiệu...
- ...
- Đây là phụ huynh của em Huân chị Kim, tiếp theo là phụ huynh của em Lâm chị Hy, tiếp theo là em...
" Thật lằng nhằng, làm trò...!"
Thấy việc giới thiệu chỉ tổ tốn thời gian, cô cắt ngang màn giới thiệu.
- Vậy không biết cô và người này đến đây làm gì?
Trực tiếp hỏi làm cho người nào đó cảm thấy thật ngượng trước lời mình nói.

Cô giáo cũng vội vàng chữa lời mình.
- À, phụ huynh em Nhật Minh này...!chị xem vậy có được không nhé!...
Nói được nửa lời cô giáo liền dừng như muốn xem biểu cảm của cô, rất tiếc Thất Nguyệt Y một mặt lạnh lùng không cảm xúc đối diện với sự mong chờ đó.

- Có gì cô cứ nói! Ậm ừ làm gì! _ Vị phụ huynh lúc nãy lại lên tiếng, điệu bộ không nề hà thể hiện sự không thích lời cô giáo đang nói.
" Thật làm khó người ta quá mà..!" _ Nghĩ thầm cô giáo nghĩ.
Thất Nguyệt Y thấy thế cũng lạnh lùng nói thẳng.
- Cô có gì cứ nói!
Vậy là giáo viên nói hẳn không giấu giếm gì..
- Chị thấy đó! Chúng tôi đến đây để bày tỏ sự hối lỗi của mình về việc ngày hôm nay...
Thấy cô giáo lại nói hai chữ "hối lỗi " năm cặp mẹ con kìa phản ứng lại.

Người ăn mặc sang nhất, cũng là người có quyền thế nhất giọng đầy gắt gỏng át lời cô giáo...
- Này có gì này "hối lỗi" hả? Tôi nói thẳng chuyện ngày hôm nay vốn chỉ là bọn trẻ con vui đùa đánh nhau, không may mà thôi! Bọn tôi sẽ chịu mọi chi phí tiền viện coi như đền bù, vậy đây cô có chịu không!
Lời nói ra đúng là hay như hát vậy, không nhịn được sự " hài hước" của mấy người họ Thất Nguyệt Y cười mỉa một cái.
Nụ cười này lại làm một trong số họ không biết lấy đà đâu ra, mạnh miệng nói:
- Này cô cười đểu ai đó! Nói cho cô biết, loại phụ nữ như cô tôi thấy đầy rồi! Chưa chồng đã chửa, đã thế không biết dạy con...
Một tràng dài tuôn ra, chẳng kịp cô người đàn bà con một nói hết câu....!Một cái tát đập thẳng vào mặt ả...
Mà có khi thấy đồng minh của mình bị đánh, theo đà một người mẹ của một đứa khác trong số bắt nạt lên tiếng thay.
- Đứa con hoang đó còn cạy thế ức người đánh mấy đứa nhà chúng tôi thành thế này! Cô phải thấy xấu hổ mới đúng...
Tính nói thêm thì bị ánh mắt của cô nhìn, doạ cho mấy người đó mất mật.

Sợ mình cũng bị một tát nhanh não im bắn...!
Cô giáo trẻ ở bên nhìn cảnh này cũng hãi không kém, người phụ huynh giàu có cũng dè chừng mà lùi một bước to mắt nhìn cô..
Muốn cậy thế chửi bới, mà bị cô tát thêm một cái...!Đám trẻ con lúc đầu còn cậy " có mẹ ai dám bắt nạt " cũng bị cảnh này làm cho hãi, càng nép gần hơn về phía mẹ chúng như đám gà con thấy diều hâu.
Thất Nguyệt Y xoay xoay cổ tay, cũng một thời gian cô chưa đánh ai rồi..." Không thuận tay cho lắm!".
Nhìn đám người trước mặt, cô cười nhạt nói chơi.
- Sao thế! Bất ngờ à, tôi nghĩ mấy cô nói được mấy lời đó thì cũng phải chuẩn bị tinh thần nhận lấy vào cái như này rồi chứ!
Giọng cô đầy sự cợt nhả, giễu cợt nhìn họ ngây ngốc mất vài giây.

Lúc mấy người đó chấp nhận được, cô nói thêm:
- Vốn tôi cũng chẳng hi vọng đến mấy người đến xin lỗi làm gì cho cam, nhưng đã đến thì nói tiếng người dùm cái.
- Cô...!_ Phụ huynh nào đó muốn cãi nhưng không được khi nhìn vào cô.
- Cô giáo, buổi gặp đột suất ngày hôm nay tôi biết cô muốn chỉ là giải quyết trong êm đẹp, nhưng khỏi!
- Này cô là cái thá gì chứ! Cô làm gì chứ? Loại phụ nữ nghèo hèn như cô chỉ có thể ngậm mồm thôi biết chưa hả.
Người phụ nữ ngoài cùng có vẻ chưa bị ăn tát nên vẫn rất lớn họng ra oai.

Cô thật muốn cho thêm một cái nữa, nhưng tiếng động khá lớn làm Sao Nhỏ tỉnh dậy.
Điều đầu tiên cậu thấy là mẹ mình đang bị một đám người bắt nạt.

Cậu vừa tỉnh đã bật dậy, hét lớn:
- Ai cho mấy người bắt nạt mẹ tôi!
Tiếng hét của cậu cũng làm cho cô bất ngờ, không ngờ đứa con đáng yêu của cô cũng có một mặt này.
Những người khác cũng bất ngờ, nghi hoặc không kém.

Rõ dàng họ bị thiệt, qua miệng một thằng nhóc không biết bộ dạng của họ khó coi như thế nào.
Mà theo tiếng hét kinh hồn của cậu cũng kéo theo không ít người thích hóng chuyện, đi qua cũng hóng vào xem có chuyện gì.

Lần này đúng là làm to chuyện.

Thất Nguyệt Y cũng chẳng ý làm gì, cô đến bên con mình vội vàng hỏi han.
- Con không sao chứ! Đau ở đâu không?
Thấy mẹ lại bên, vẻ yếu đuối lại hiện lên chuẩn bị mếu máo khóc...
- Mẹ ơi...!
" Không ngờ con mình cũng có bộ mặt sượng chân này! Rất giống ai đó cô biết..."
Bất lực trước vẻ yếu đuối này của Sao Nhỏ, chỉ có thể vỗ về nó trấn an.

Mà mấy người bên cạnh thấy thế cũng mặt dày nói lớn.
- Đây con cô cũng tỉnh rồi, có việc gì nữa thì chúng tôi đi đây!
Lời vừa dứt, họ thản nhiên quay đi thật.

Sao Nhỏ thấy thế càng khóc lớn, tố cáo họ:
- Mẹ ơi, mấy đứa nó nói con là đứa trẻ bị vứt bỏ không ai cần...!bọn nó còn nói còn là đồ rác rưởi về mới không có bố chỉ có mẹ!
Càng nói càng lớn, làm mọi người xung quanh càng xì xầm càng to, nhìn năm mẹ con nhà họ với ánh mắt đầy xoi mói....
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 82: 82: Sự Phản Chiếu


Những lời này của con trai làm cô càng khó chịu trong lòng.

Mà người đối diện đang khó xử đi ra không được ở lại cũng chẳng xong.
Cô giáo viên vốn chỉ muốn cho hai bên làm hoà để giữ được việc làm của bản thân, dù sao cô mới vào nghề được mấy tháng kinh nghiệm không đủ.

Chỉ biết đứng giữa hai bên khó xử...
Thất Nguyệt Y đứng dậy, cô tiến lại phía họ đồng thời cũng nhìn người cô giáo trẻ đứng ở giữa.

Cuối cùng chỉ biết thở dài trong lòng.
" Thôi thì giải quyết được hay đến đó dù sao cũng phải giảng hòa..."
Một đám người vốn không nên xem vào chuyện của trẻ con nhưng cũng phải để chúng nhận ra lỗi sai của mình.
Cô đanh giọng gọi bọn nhỏ vào, mẹ chúng thấy thế cũng tỏ ý không muốn nhưng cũng biết làm thế nào cho hay.
- Chuyện này, mấy đứa ở trong cuộc không muốn nói gì sao?
Thấy bản thân đến mà mẹ chúng cũng chẳng làm được gì nữa đành rụt rè đi lại phía cô.

cúi đầu không biết nói gì...
Sau nghe lời tố giác của con mình cô lại hỏi chúng, nói:

- mấy đứa nói như vậy thật sao?
Giọng vô cùng bình tĩnh, hỏi chậm vừa hỏi vừa nhìn thẳng vào mắt chúng.

Đứa này nhìn đứa nọ xong cũng đành thừa nhận lời mình nói, gật đầu trầm chậm...
Xong cô lại hỏi đến Sao Nhỏ:
- Con vì thế nên mới đánh nhau với mấy đứa nó à?
Ánh mắt của cô nghiêm nghị nhìn con mình, cậu biết mình không thể làm nũng được nữa chỉ đành gật đầu tỏ thái độ.
Cô lại hỏi mấy đứa lớn đang sợ rệt cúi đầu ở đó.
- Mấy đứa thấy mẹ đơn thân là một điều thật sự là xấu hổ lắm sao?
Mấy đứa nó lại lắc đầu ngoảnh tỏ ý không phải, xong cô quay sang hỏi mấy người phụ huynh đang đứng cách đó không xa, rằng:
- Mấy người chị dạy cho nó điều này à!
Không hiểu sao lần này bọn họ lại rụt rè trả lời, " không phải" giống như tự tát một phát vào mặt họ nữa vậy.
Mà trả lời cũng không được, trước mặt nhiều người như thế, không nói vậy chẳng khác nào theo một góc độ nào đó chính bọn họ lại dạy hư con mình điều đó còn đáng xấu hổ hơn bao giờ hết.
Thất Nguyệt Y chị cười trừ một cái lắc đầu nhẹ...
" Trò cười rồi!"
Sao Nhỏ nhìn thấy mẹ mình như vậy, sự lo lắng hiện rõ trong mắt ngây thơ của cậu, đặt tay mình lên tay cô muốn chấn an.
Xong cô nhìn lại con của mình với với ánh mắt khó hiểu, xoa đầu cậu cô hỏi:
- Sao lại đánh nhau thế, Nhật Minh?
- ...!Họ nói xấu mẹ!
Cậu ấp úng trả lời...!Mà biểu hiện của cô lại ngoài dự đoán.

Cô chị cười nhẹ, âu yếm nhìn cậu rồi nói:
- Vì họ nói con là " con hoang " sao?
Lần này, đôi mắt đó đã đỏ hoe, cậu thể hiện câu trả lời bằng cách gật đầu.

Mọi người xung quanh ai cũng vỡ lẽ, càng dùng ánh mắt kì thị nhìn mấy mẹ con nhà họ.
Cái cảm giác đó, cô quen thuộc bởi lẽ cô biết một điều là " những kẻ như họ vốn dĩ chỉ muốn một chuyện để hóng, để có thể đồng tình.

Ai đúng ai sai không cần rõ..."
Xoa xoa...!Trần Anh đứa trẻ bé nhỏ trong lòng mình, nghiệm túc nhìn Sao Nhỏ...
- Làm tốt lắm! Không sao, nào đừng khóc!...Bé con thừa biết mẹ không biết dỗ con thế nào mà!
Sao Nhỏ nhìn nét mặt dịu hiền của cô không nói gì chỉ có hành động.

Cậu đưa tay quẹt..

quẹt...!lấy mấy đường không cho nước mắt chảy ra.

Quả là con trai mình dễ bảo, nhưng cũng rất nhanh quay sang đám người kia.

Biểu cảm đáng sợ hơn bao giờ hết, cô đi lại gần năm đứa trẻ con ngổ ngáo kia.
- Mấy đứa biết nghĩa của từ "con hoang" là gì không?
Cả đám lại run rẩy lắc đầu trong vô vọng, đến nhìn thẳng vào cô cũng không dám dù cô còn chẳng lớn tiếng hay động vào chúng.
Trẻ nhỏ không biết thì người lớn giải thích vậy...!Cô quay sang đặt vấn đề với phụ huynh đang đứng toát mồ hôi hột đằng kia.
- Các người biết không?_ Vẻ mặt vô cùng thản nhiên.
Bọn họ ban đầu cũng kép nép vô cùng, chỉ có lúc đầu kiêu ngạo thấy mình thất thế liền đi đến bên con mình, đặt tay lên vai thằng nhóc lớn nhất chấn an nó.
Xong rõng rạc trả lời:
- Cái loại mẹ sinh cha không cần như nó không phải "con hoang " thì là cái gì! Con tôi nói thế không sai c...
" Bốp "
"Bốp"
"Bốp"
Lời chưa nói hết cô ta đã được tặng thêm cho ba cái tát, máu từ khoé miệng cũng bất giác điểm lên cái miệng "thơm tho" của cô ta.
Mọi sự bàn tán đều tập trung vào nơi đây, có người đồng tình cũng có kẻ cảm thấy cô làm vậy là quá quắt, ai náy đều lôi điện thoại ra để quay lại.
Tặng xong quà đáp lễ, Thất Nguyệt Y nhìn xuống chỗ con cô ta mặt chẳng cảm xúc, hỏi:
- Cháu hiểu thế nào là câu " mẹ sinh cha không cần " không?

Thằng bé lại một lần nữa lắc đầu thay cho câu trả lời...
Cô thấy vậy cũng quay đi, nói:
- Ha...!nếu như đã nói được đến câu "đó" thì chắn mấy người cũng nghe đâu đó về tôi rồi, không phủ nhận đúng tôi là "Single mom " - một bà mẹ đơn thân.
Nghe từ chữ cô nói cả đám người im lặng...!Cô giáo đứng ở đó thì.

càng thêm phần lo lắng.
Dừng một lúc rồi cô lại nói, giọng đanh thép:
- Tuy nhiên, kể cả có vậy thì mấy người nên nhớ cho tôi một điều...!Con tôi, tôi sinh ra tôi cần nó không phải loại không ai cần, nó được sinh ra được tôi nuôi lớn có gốc gác cư trú rõ ràng.
- ...!_ Cả đám vẫn im lặng không phản bác.
Thất Nguyệt Y đã vậy cô nói tiếp giọng châm chọc...
- Con tôi không có cha không sai, nhưng...!nó được nuôi dạy đoàng hoàng ít nhất không lấy khuyết điểm của ai đó ra là tổn thương người khác....!Tôi nói sai không cô giáo!
Giờ đây, người giáo viên vốn nên là người giải quyết việc này mới ngập ngừng đáp một cách lý nhí...
- Vâng...!đúng!
" Ôi trời..."
Cô quay sang chỗ Sao Nhỏ, hỏi:
- Con lại đây được chứ!
Cậu chỉ tỏ ý gật đầu xuống giường tiến đến....
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 83: 83: Sự Phản Chiếu


...
Bước đến gần cô, nhìn cô rồi nhìn mọi người.

Bất giác trong lòng cậu nổi lên một sự bất an...!Túm lấy tay cô, kép nép đằng sau...
Mày cau thể hiện một phần tâm tình của cô lúc bấy giờ...
Cô hỏi cả đám trẻ phía trước...
- Sao lại đánh nó?
Cả đám chỉ cúi đầu, không nói gì...
- Không đứa nào dám nói lấy một lời sao? _ Cô thật không thể tin được mắt mình, cạn lời nói.
Mẹ của chúng cũng không dám nói gì, sau hành động lúc nãy của mình một bà mẹ khác đã kéo tay người vừa ăn nói hùng hổ lúc nãy ra hiệu.
Thấy bản thân đang bị quay, muốn cãi cũng không cãi được miệng im lặng.

Nói chuyện với đám trẻ con là mệt nhất và nói chuyện với người không biết lý lẽ cũng khổ quá đi mà..
Thở dài cô nói:
- Được không nói nữa! Dù sao đây ban đầu là do mấy đứa trẻ nó tạo nên, người lớn không nên xen vào.

Mấy đứa có muốn nói gì không? Hả?
Sao Nhỏ nắm lấy tay Thất Nguyệt Y thật chặt, tay kia chỉ vào đám nhóc, lần này cậu mạnh mẽ nói:
- Con muốn mấy người đó xin lỗi mẹ?
- Xin lỗi mẹ...!Tại sao chứ! Người bị thương là con mà!_ Cô cúi xuống nói với con mình.

Sao Nhỏ chỉ lắc đầu, trả lời:
- Không phải, mấy người đó nói mẹ là " gái đi3m " nên mới...!nên con mới đánh họ.
" Gái đi3m" hai chữ này thốt ra từ miệng con cô làm cô xót xa đến nhường nào.

Vỗ về con nhỏ trong lòng, một đứa bé vốn không nên trải qua chuyện nay khóc thành tiếng trong tay cô.
Đã vậy, không cần nói tử tế làm gì, cô sẽ cho mấy người đó "tử" xong cô sẽ "tế"...
Không thể để Sao Nhỏ thấy những gì xảy ra tiếp theo, Thất Nguyệt Y đã nhấn vào huyệt phong trì (Phía sau d ái tai chỗ lõm xương chẩm) làm cho cậu bất tỉnh.

Xong đặt cậu về phía giường nằm, một cảnh này đều được cô giáo đứng ở một góc nhìn thấy rõ.
Cô giáo cũng muốn hỏi tại sao lại làm vậy, nhưng khi đấy ý ánh mắt của cô liền giật mình đứng về phía sau.
Chỉ thấy cô quay sang từ khuôn mặt giận dữ trở thành một mặt rất bình tĩnh.

Cô thẳng thừng nói với tất cả mọi người...
- Cô giáo, tôi sẽ kiện họ ra tòa vì tội bôi nhọ danh dự của người khác.
Lần này, không ai có thể cản cô lại.

Mấy bà mẹ bênh con mù quáng cũng bắt đầu trở nên bấn loạn.
Họ là người có quyền có tiền, tuy nhiên không thể xinh đến pháp luật được như vậy sẽ làm cho chồng của bọn họ nổi điên lên mất.
Hành động của bắt đầu vượt quá mức cho phép, chửi rủa lăng mạ cô đủ các từ ngữ.

Cô chị cười nhẹ, thấy một đám ngu ngốc này hết thuốc chữa.
- Các người cứ nói, nói to lên đây sẽ là bằng chứng khi chúng ta ra toà.
Câu này của cô đã làm họ ngậm miệng lại, ở đây tai mắt rất nhiều.

Nếu họ nói thêm gì nữa quả nhiên họ mới là kẻ bất lợi.
Mà đây chính là điều mà cô muốn.
" Rất tốt"
- Mẹ nào con nấy, quả nhiên không sai.

Tôi thấy mấy người vốn không dậy được con mình thì...!mấy người nên tự chịu hậu quả!
Lời vừa dứt, tại chỗ của con mình theo ánh mắt cô nhìn người cô giáo đang đứng ở đó, nói:
- Cô giáo, ngày hôm nay tôi sẽ xử lý theo cách của mình.

Nhà trường không nên can thiệp nhiều.

Cô giáo ở đó cũng muốn nói thêm để làm dịu lại, nhưng lời chưa thoát khỏi miệng đã bị cô tiễn khách.

- Rồi nói chuyện cũng đủ rồi, mấy người rời đi giúp cho! Con tôi cần nghỉ ngơi!
Mọi chuyện sẽ không dừng ở đây, đấy là ai cũng biết sau khi chứng kiến tất cả.

Nên người tập trung quanh đó dần rời đi còn năm cặp mẹ con đang đứng đó vốn không muốn đi, nhưng thấy vậy cũng không thế nói gì được đành rời đi.
" Rồi cô làm gì được bọn tôi chứ!"
Trước khi đi còn không quên trả lễ bằng một cái liếc xéo.

Cô cũng không vừa đáp lại:
- Mẹ của bạn Huân, mong cô sau này biết quản lý miệng của bản thân! Lời nói thốt ra không cẩn thận sẽ trả giá rất đắt.
Đã thế cô còn không quên tặng kèm cho một nụ cười hiền lành.

Làm cho bọn họ tức đến hộc máu, nói gì cũng không xong chỉ đành ra về cùng với cô giáo.
Giờ đây, trong phòng chỉ còn hai mẹ con cô...
...----------------...
...Mấy hôm sau......
Sau khi Sao Nhỏ ổn định và ra viện Thất Nguyệt Y liền đâm đơn kiện mấy mẹ con nhà đó.
Với bằng chứng, chứng cứ đầy đủ rất nhanh bọn họ đã lãnh hình phạt thích đáng.

Trong chuyện này Thất Nguyệt Y không mời luật sư mà tự thân mình đứng lên lấy lại lý lẽ.
Vì chuyện này mà cô và con trai nhỏ cũng dần dần nổi lên một thời gian dài.

Nhưng chủ yếu là những lời khen ngợi với cô, cũng nhờ đó mà tiệm của cô làm ăn thêm phát đạt một thời gian cách kéo đến cũng rất đông.
Đồng thời, sau chuyện này cô cũng cho sao Nhỏ chuyển trường.

Bởi lẽ, khi thấy giáo viên dạy con mình là một người không biết lẽ đúng sai thì với cô mà nói, người đó và cả ngôi trường đó giáo dục con cô.

...----------------...
...Vào ngày kiện xong......
.........
........
.......
...Buổi tối hôm đó......
Thất Nguyệt Y sau khi lo cơm nước cho Sao Nhỏ xong, cô đang ngồi ở trong phòng khách xem phim, bỗng nhiên chuông cửa vang lên.

Qua camera giám sát bên ngoài, cô biết được mẹ cô đang đứng ở ngoài đó.
Ra gọi cho bà vào...
Cũng đã một khoảng thời gian rồi hai mẹ con cô chưa gặp nhau.
Lý do thì khỏi nói, ai có thể chấp nhận được con gái mình sau một thời gian không gặp, nghĩ nghĩ nó sẽ sống như bao người khác có công ăn việc làm rồi cưới chồng sinh con.
Bất ngờ lại có thai, hỏi cũng không nói bố đứa bé là ai rồi một mình làm một bà mẹ đơn thân.
"Thật mất hết danh dự mặt mũi gia đình..."
Hai mẹ con lâu đã không gặp như một lời chào hỏi cũng khó thốt ra.

Thất Nguyệt Y cũng chẳng biết nói gì hơn lúc này, mở cửa xong muốn chào nhưng nhìn biểu hiển của bà rồi cũng thôi.
Bất ngờ mẹ cô đi vào từ sau rồi dừng tại chỗ, hỏi:
- Chuyện um xùm trên mạng là sao?.
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 84: 84: Sai


Không ngờ tới, sau mấy năm trời không gặp điều đầu tiên cô nhận được sau khi gặp được bà là một câu hỏi như vậy.
Thất Nguyệt Y biết, cô vốn là một kẻ bất hiếu...
Bố mẹ sinh cô ra vốn chẳng được nhờ cậy điều gì nay lại còn làm xấu mặt gia đình.

Nhưng cô lại không nghĩ đến mức họ chỉ có thể để ý đến bộ mạt của gia đình.
" À không...!ngay từ đầu người sai vốn dĩ là cô".
Người phụ nữ vốn một cuộc sống bình thường nay lại đau đầu với những thứ không thể ngờ tới.
Cô đáp lại, lưng vẫn quay mẹ mình không dám di chuyển:
- À chuyện đấy ạ! Con trai con nó bị ức h**p nên con ra mặt thôi!
- Con ơi là con...!Sao mày có thể làm vậy! Mày làm trò đó khác nào hủy hoại thêm cái nhà này!
Mẹ cô than vãn phía sau cô, đến mức cởi dép vào nhà bà cũng không muốn chỉ than vãn ở ngoài cửa.
Thất Nguyệt Y cô biết chứ, biết lý do mẹ cô làm vậy.

Cô chỉ cố gắng nở một nụ cười xem như cho qua, nói:

- Mẹ à! Chuyện này có gì xấu hổ chứ! Con của con nói bị bắt nạt, con cũng bị xỉ vả...!Con biết thân lúc còn trẻ khong nói không giằng tự ý mang thai rồi sinh con là con không đúng!...
Lời cô muốn nói tiếp lại ngập ngừng, Cô nhìn thẳng vào mắt mẹ mình như muốn tìm một sự đồng cảm giữa hai mẹ con.

Kết quả vẫn là cái ánh mắt ghét bỏ khi nhìn cô.
Cô biết lựa chọn của cô lúc ấy không phải tốt nhất nhưng...!Thất Nguyệt Y cô không sai, chọn làm một "Single mom" không sai, sinh Sao Nhỏ ra cũng không sai, và nuôi nó bảo vệ nó càng không sai.
Hít nhẹ vào một hơi không để ai thấy sự yếu đuối trong mình, cô nói tiếp:
- Mẹ à! Chuyện hôm đó không có xấu, nó không ảnh hưởng xấu gì đến nhà mình cả...!Người bị tổn thương là đứa trẻ đó kia mà.
Vừa nói cô vừa đưa tay lên chỉ căn phòng trên lầu của Sao Nhỏ đang ở.

Mà không biết Sao Nhỏ lúc này đã nép sau đó nghe tất cả...
Mà cô vẫn cố chấp chẳng nể nang gì mà nói:
- Tao không cần biết việc mày tự nhiên mang thai tự nhiên có con rồi còn đòi làm mẹ đơn thân gì đó tao không quản nữa, nhưng nếu để người ngoài biết được chuyện của mày liên quan chút gì đến nhà tao thì không xong đâu.

Năm nay, em mày thi vào viện cảnh sát nó mà không được thì mày chết với tao.
Từng câu từng chữ như kim đâm thẳng vào lòng cô.

Hoá ra trong mắt bà từ lâu đã coi cô là người ngoài, hôm nay đến đây cũng chỉ vì lo cho em gái mình.
Cô cũng chẳng còn lời gì để nói, nuốt nước mắt trong lòng mà đáp lại:
- Rồi chuyện này thì mẹ đừng lo, chuyện của con sẽ không làm ảnh hưởng đến tiền đồ của em mình.
Có lẽ mẹ cô đến cũng vì lời nói này của cô, nên đã yên tâm mà dịu giọng xuống.
- Mày nhớ lấy lời này!
Xong câu đó bà cũng chịu rời đi, trước lúc cô còn thấy ánh mắt bà lở mình dè chừng.
...
..
Cánh cửa nhà vẫn chưa đóng lại, nó vẫn mở toang hoang.

Thất Nguyệt Y nhìn mẹ mình rời đi một chút sự hỏi thăm cho mình cũng không cô.

Cảm giác bất lực hiện lên trong đầu cô.

Mấy năm nay, vì vấn đề này gia đình cô mặc kệ cô không quản, đến nhìn cũng chẳng thèm liếc một cái.

May thay còn có mấy cô em gái thương tình vẫn qua lại giúp đỡ cô rất nhiều.
Đứng đó thẫn thờ mọt lúc xong cô vẫn đóng cửa nhà chốt lại rồi đi vào, trên mặt không tỏ vẻ gì cả.
Cô tiếp tục mở tivi lên xem, tiện thể làm chút đồ nhắm vị cay cay thêm chút rượu cô lén con trai ủ giấu dưới tủ đem ra ăn...
Một màn này đều bị Sao Nhỏ thấy hết...rồi cũng bất lực đi về phòng mình.
...----------------...
...Trong phòng Sao Nhỏ......
Cậu sau khi thấy mẹ mình như thế cũng chẳng biết làm gì.

Quả thực mẹ cậu luôn tỏ ra bề ngoài là một người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng mấy ai biết được sự yếu đuối ở trong mẹ của cậu.
Lấp sau cái mũ trùm lớp gần như hết cả khuôn mặt nhỏ, ánh mắt ngây thơ trong sáng dường như chết hẳn thay vào đó sự sắp xảo lại hiện lên.
Cậu ngồi vào bàn học của mình, trên môi vẫn mang nụ cười ấy nhưng lại có phần quỷ quyệt làm người ta không dám đụng vào.
Lấy cái laptop cậu giấu phía dưới mặt bàn lên mở ra, mắt cậu sáng lên bao giờ hết hai đôi tay nhỏ linh hoạt đến không ngờ, trái ngược với vẻ bụ bẫm của nó.
Màn hình vi tính từ trạng thái bình thường hiện từng khung cửa sổ một xong từng đoạn code lại nhanh chóng xuất hiện theo tốc đọ tay của cậu.

....
...
Chứa đến vài phút trong máy cậu hiện lên những mà trẻ con không nên xem.

Sao Nhỏ cũng chẳng quan tâm điều đó xác nhận một lượt qua mã code cậu đã đánh, sau đó trực tiếp gửi đi.
Lúc này trên môi cậu bé vốn tưởng ngây thơ hiện lên một nụ cười đầy đắc ý...
" Vì mấy người mà mẹ tôi đau lòng...!tôi cho mấy người một món quà coi như đáp lễ!"
...----------------...
...Sáng hôm sau.......
Ở một khu khác nơi có căn nhà to đẹp nhất gần giữa trung tâm, tiếng thét chói tai của một người phụ nữ nào đó vang lên...
- Aaaaaaaaa....!Long ông chết với tôi!
...
Tiếp theo đó, cách đó không đến cây số tiếng gào thét của ai đó cũng mang theo sự phẫn nộ không kém gào theo một hình zi zắc phát ra.
Làm người ở ngoài đường còn thấy sợ sởn hết gai ốc....
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 85: 85: Món Quà Sáng Sớm


...Sáng hôm sau......
..........
.........
........
.......
...Tại nhà của gia đình họ Trần......
Đây có thể nói là gia đình giàu có nhất thành phố Thanh Hoả.

Nhà cao cửa rộng theo lối kiến trúc Phục hưng cuối những năm thế kỉ XIX ở Mĩ.
Mới sáng sớm, trên chiếc giường rộng đầu giường còn được trạm trổ tinh sảo với với sơn màu vàng đồng.

Người phụ nữ với cái băng che mắt đã che đi nửa khuôn mặt nhưng vẫn không giấu nổi vệt nám trên mặt.
Tiếng rung chuyển nhẹ nhàng của điện thoại vang lên, màn hình cũng sáng theo hiển thị thời gian sáu giờ bốn mươi phút, kèm theo đó là một hộp thoại tin nhắn chờ với thời gian gửi từ tối qua.
Đang gác chân lên nửa người của chồng mình ngủ ngon, nghe tiếng điện thoại mà theo quán tính quay sang với lấy nó.
Người đàn bà với thân hình tròn chịa, đ ẫy đà trên thân mặc cái váy ngủ hoạ tiết da báo lộ ra, cô ta mắt nhắm mắt mở lười nhác cố nhìn để bắt cho bằng được cái báo thức đã cài.

Mà chẳng đến ba giây mắt người phụ nữ đột nhiên mở to, trong tin nhắn của cô ta bỗng nhiên xuất hiện một đường link video mười tám cộng kèm theo đó là một dòng tin nhắn...
"Món quà chào mừng ngày mới!..."
Vì chứng tò mò vốn có mà cô ta đã mở lên xem...!Vốn nghĩ Đây chỉ là mấy video mà hội nhóm bạn trong câu lạc bộ gửi cho để trêu đùa, ai ngờ đó lại là thứ khiến cho cô ta sôi máu.
Trong video, mở đồ bằng tiếng rên la kiểu diễm của cô gái trẻ, thân hình nóng bỏng, ph óng đãng trước ống kính.

Không ngừng nói những lời không thể tưởng tượng nổi.
Nghe có vẻ đây là một con trà xanh chính hiệu quyến rũ chống nhà ai đó...
" Ôi đáng đời! Không biết người đang làm "chuyện đó" là chồng của ai"_ Cô ta nghĩ trong lòng miệng không che giấu mà hí mắt cười thầm.
Sau bảy bảy bốn chín tư thế nóng mắt trong vòng ba mươi giây cuối...!Cô ta đã thay mặt của ông chồng xuất hiện trong đó...
Thân hình cục mỡ được đúng hai khúc gắn lại đang đưa đẩy cái " của quý vào trong cô ả.

Đã thế còn có cái ánh mắt thèm muốn khi nhìn, cuối video còn tặng cho người đang xem một câu...
" Bé yêu của anh...!Rồi sẽ có ngày anh cho mụ vợ ở nhà ra ngoài đường còn em rất nhanh thôi sẽ trở thành bà hoàng...."
Còn ba giây cuối nữa...!Thật không thể kiềm chế thêm nữa..
- Áaaaaaaa....
Cô ta hét lên một cái ầm trời, hai mắt đỏ ngầu hiện rõ sự cay cú.

Bật dậy trong phút chốt, mắt long chòng chọc mình cái con " heo" đang ngủ cạnh mình.

Lại còn ngáy...!ooo
Tốc cái chăn cả hai đang đắp lên, cô ta nhảy bổ vào người đàn ông đang ngủ cạnh mình đánh tới tấp vào người chồng mình.

Không ngừng chửi rủa:
- Long...!sao ông dám làm thế với tôi hả! Hả...!Ông đi chết đi...!chết đi!...
Dưới sự tác động vật lý mạnh mẽ của bà vợ, sau một cái tát đập thẳng vào cái mặt béo tròn mình ông ta liền tỉnh dậy.
Không cần biết có chuyện gì, việc đầu tiên ông ta là là ngăn lại những cú đánh loạn xạ của vợ mình.

Sau một hồi cuối cùng cũng trấn áp được bà vợ đang hăng máu.

Chẳng cần nghĩ nhiều, trực tiếp cho bà ta một cái tát kêu vang...!" Bốp"...!sẵn đang lúc hăng máu, ông ta quát:
- Mụ đàn bà điên...!cô làm gì vậy hả?
Lúc này, vì cái tát của chồng mình mà dịu đi, nhưng vẫn là từ chiêu " chửa rủa" sang chiêu "than khóc"...!
- Ôi trời ơi! Ai đó lại đây mà xem này, cái tên "chán cơm thèm phở"...!" ăn cây táo dào cây sung" hắn đánh tôi...!huhuhu..hu hu
" Thật đau đầu.."
- IM...
chỉ một chữ người đàn bà im bắn, Hai hàng nước mắt chảy ròng ròng nhìn ông chồng đầu đang bắt đầu bốc khói vì tức...
- Rốt cuộc là chuyện gì? Kim bà ăn phải thuốc súng à...
Thấy người đàn ông có lỗi với mình mà còn dám nói như thế, cô ta lấy lại thế " thượng phong" vốn có, nói lớn:
- Ông còn dám nói! Ông ra ngoài tò te với con nào hả? Hả?
Ông chồng này có chút chột dạ nhưng vẫn cứng miệng, nói lại:
- Kim bà bị điên à! Tôi thì tò te cái gì chứ, ai...!ai nói hả?
Thấy vậy bà vợ cũng chẳng nghĩ thêm gì, trực tiếp ném cái điện thoại của mình vào mặt ông ta...
- Đây...!Ông xem đi! Còn nói không à, không có mà có cái này được à!
Cái iPhone 13 pro Max đập thẳng vào mặt ông ta.

Vẫn cái vẻ tỏ ra nghi hoặc, xem điện thoại...!Hình ảnh tưởng có thể biết được hiện lên trước mắt ông ta.
...
Chột dạ cái mặt trắng nõn, trơn bóng của ông ta bỗng chuyển sang một màu xanh, rồi đến tím cuối cùng đen mặt, ném hẳn cái điện thoại sang một bên.
Nghĩ không thể giấu thêm được nữa, miệng bắt đầu biện minh:

- Cái này...!Cái này! Chỉ là một phút lầm lỡ thôi...!Tôi...!tôi với cô ta không có gì cả!
Nghe nồi này bà vợ càng làm ầm lên, khóc to hơn.

Cái miệng rộng hoắc, bờ môi dày do trước đó được bơm và xăm ngày một oang...oang.
Thật là vô cùng đau đầu...
Ông chồng không chịu đựng nổi nữa quát lớn, dù sao ông ông ta cũng muốn ly hôn từ lâu rồi được dịp hôm nay ngại gì không nói tiếp...
- Bà kia!...!bà có im đi không! Tôi thừa nhận đó, ừ...!tôi ngoại tình đó, thì sao! Để tôi nói cho bà nghe, tôi đây muốn ly hôn với bà từ lâu rồi!
Thấy chồng mình nói ra những lời có đáng như vậy cô ta cũng không chịu thiệt mà cãi tay đôi với chồng luôn một thể, hai vợ chồng cứ thế mới sáng sớm đã kể tội nhau không dứt lời.
..........
.........
........
.......
Bên cái nhà khác quanh thành phố cũng không kém phần náo nhiệt, trong nhà loạn lên như một mớ cào cào đấu nhau.
Dù sao đây cũng là do bọn họ tự chuốc lấy, không làm việc sai trái thì lấy đâu ra video cho ai đó gửi được.
Vậy là cả ngày hôm đó xung quanh thành phố Thanh Hoả lại được một phen náo nhiệt..
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 86: 86: Chạm Mặt


...Quay lại chỗ nhà Thất Nguyệt Y 🏠...

Sau đêm hôm qua, Thất Nguyệt Y mất ngủ nên giờ đây hai mắt của cô có quầng thâm đen xì.

Cô vẫn được Sao Nhỏ gọi dậy như thường ngày. nhưng hôm nay lại khác biệt một chút, sau khi ăn sáng xong cô cũng bắt đầu sửa soạn.

Dù sao hôm nay cô cũng phải chuyển trường cho con mình, ít nhất là tìm một nơi phù hợp cho Sao Nhỏ học tập.

Cởi bỏ bộ đồ thể thao quen thuộc, Thất Nguyệt Y ăn mặc gọn gàng hơn so với thường ngày, tất nhiên cô không mặc váy. Nhưng hôm nay cô lại trang điểm nhẹ một chút.

Sao Nhỏ ở ngoài đợi cô, thấy mẹ mình ăn mặc khác với thường ngày cậu có chút bất ngờ. Giống như đọc được suy nghĩ trong đầu cậu, cô đi đến cuối người nhìn vào mắt con trai mình, hỏi vui:

- Sao thế! có phải thấy bà mẹ lúc nào cũng luộm thuộm này lại đẹp như vậy... có phải rất bất ngờ không? Hả?

Đã thế cô còn không kiêng nể gì búng trán cậu một cái. Giữa trán hiện lên giấu đỏ, may mà có tóc che đi bới...

" Đúng l..."

Đối phó với sự châm chọc của mẹ mình, cậu quanh mặt đi nhưng tai lại đỏ ửng lên, lúng túng trả lời:

- Không có đâu! Mẹ con lúc nào cũng đẹp nhất!

- Hahaha... Con trai con thật dễ đỏ... rất đáng yêu!

Lần này thì Sao Nhỏ phồng má:

- Con là con trai không được dùng từ đó!

- Hahahha... vậy dùng từ gì? Hả!

Trước câu hỏi này cậu lại tặc lưỡi, cúi đầu mặc cho mẹ mình trêu...

Mà cô lúc này để ý đến thời gian trên đồng hồ treo tường, thấy cũng sắp đến giờ hẹn rồi. Cô yêu thương xoa đầu con trai mình rồi bế phốc cậu bé lên. Tựa đầu vào hõm vai cậu, nói:

- Con là trẻ con nên tất nhiên vẫn dùng từ "đáng yêu" được.

Sao Nhỏ có mày nhìn cô, có vẻ Cậu bắt đầu lại ghen vu vơ...

" Không biết tính này di truyền từ đâu nữa..haizzz"

Lảng tránh ánh mắt dò xét của con trai, cô bổ xung thêm:

- ... Tất nhiên, Sao Nhỏ nhà ta dễ thương thất rồi! hahaha...

- ...

- Thôi, muộn giờ rồi hai ta đi thôi!

...----------------...

...Tại trường học 🏫...

.........

........

.......

...Trong hiệu trưởng......

Sau dài tầm ba mươi phút, mọi thứ xem như đã giải quyết xong. May thay, hiệu trưởng nơi đây cũng là người biết lý lẽ nên cuối buổi con xin lỗi cô và Sao Nhỏ.

Cuối buổi hai bên bắt tay xem như đã giảng hòa. Hiệu trưởng đưa lại cho Thất Nguyệt Y bộ hồ sơ cùng hoc bạ của Sao Nhỏ.

Xong việc hai mẹ con cũng không muốn về nhà sớm như vậy nên đã cùng nhau đi công viên nước.

Đây cũng xem như là hoàn thành một trong những lời hứa của cô đối với con của mình. Rồi hai mẹ con lại hí hửng đi ăn, hết một buổi sáng tính ra cũng rất thoải mái.

...----------------...

...Tại nhà hàng Blue Sea🕍...

Nơi đây tuy không phải nơi sang trọng bậc nhất gì, tuy nhiên vừa nhìn đã biết ăn ở đây một bữa no cũng phải mất tiền triệu.

Hai mẹ con cô ngồi ở bàn số 36...

Sau khi gọi thực đơn, cả hai đều đang đợi món được mang lên. Sao Nhỏ với tính tò mò của một đứa con nít, cậu nhìn có xung quanh thấy nơi đây thật sự rất mắc tiền, liền hỏi mẹ mình:

- Mẹ ơi! Sao ta vào nơi sang vậy, hay ta về nha đi con nấu ăn cho!

Thấy biểu cảm lo lắng sợ sệt của con trai mình đây cũng là lần đầu tiên. Dù sao trong suốt sáu năm nay, con cô vẫn luôn nghĩ nhà nó rất nghèo.

Cô chấn an con mình, bảo nhỏ:

- Không sao! nhà mình có tiền... hai ta ăn xong rồi đi xem trường mới cho con nhé! Được không!

Thấy mẹ mình nói vậy cậu cũng vững tâm, đồ ăn bắt đầu được mang lên... chủ yếu là những món có tính thanh mát, lấy khẩu vị chủ yếu là ngọt không quá dầu mỡ.
..........

.........

........

.......

Một lúc sau, khi đang ăn Sao Nhỏ vội vàng xin phép vào WC. Vậy là chỉ còn Thất Nguyệt Y ngồi ở đó chờ...

...----------------...

...Trong WC......

Sau khi giải quyết "nỗi buồn", theo lời mẹ đã dặn " đi vệ sinh xong phải rửa sạch tay bất kể là đi nặng hay đi nhẹ", nên cậu muốn đến chỗ bồn rửa mặt để rửa.

Tuy nhiên, chiều cao hạn chế có với người thì khổ cũng chỉ cao đến mép của cái bệ tay không thể vươn tới.

Loay hoay một hồi cũng không thể rửa được tay, bỗng có một người đàn ông bước vào.

Sự chú ý được chuyển lên người đó, trong mắt của trẻ nhỏ đặc biệt là đối với sao nhỏ người đàn ông này thật có khí chất.

Với dáng người đạt chuẩn, khoác trên mình bộ đồ đen vơi những đường may tinh tế của hãng Alfred Dunhill.

Là Hắc Thiên Hàn...
Anh đi đến, nhìn thấy đứa nhỏ cứ loay hoay tìm cách với lên cái bồn rửa mặt, không hiểu sao anh lại thấy rất muốn chọc ghẹo nó.

Giọng trầm cất lên thứ giọng rất lâu rồi chưa nghe đến, tuy nhiên anh chỉ nói bằng tiếng anh:

- Are you ok! Do you need my help, little boy?

(Con ổn chứ! Con có cần chú giúp không, nhóc lùn?)

"Little boy"_ "Nhóc lùn "

"Little boy"_ "Nhóc lùn "

Lời này của anh là cố ý, làm sao nhỏ khó chịu quay đầu lại nhìn người đàn ông khịa mình, cậu đáp:

- I'm not a "little boy"!

( Cháu không phải nhóc lùn!)

Thật bất ngờ, Anh không ngờ đứa trẻ mới sáu tuổi đã phát âm chuẩn âm điệu như thế, lại còn có chút hờn rỗi trong cái giọng non nớt đó.

Trong lòng có chút thán phục, tuy nhiên phải nói lại quả thực anh không biết tiếng việt thật. Thấy thằng bé như thế, không hiểu sao tính trẻ con của anh lại được khơi lên. Lần này là tiếng trung vì ở đây cũng được học rất phổ biến.
- 真的?那么,为什么你不能在没有你帮助的情况下就这样继续下去,对吧?

( Vậy sao? Không cần chú giúp sao dù sao nhóc cũng không thể cứ với như thế?)

Lần này cậu không đáp lại... Mà anh sau khi thấy vẻ mặt khó khăn của cậu cũng thôi không trêu nữa, dù sao cũng nên dừng tính đi lại đỡ cậu cho xong, thì

- 所以帮我起来!我需要洗手!

(Vậy chú đỡ con lên đi! Con cần rửa tay!)

Sao Nhỏ đi lại thế anh hai tay giơ lên như đòi bế...

" WoW... bất ngờ thật!"

Hắc Thiên Hàn lúc này chỉ biết cười, anh không ngờ đứa trẻ này lại giỏi như vậy...

" Phát âm chuẩn người Bắc Kinh luôn!"...
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 87: 87: Gặp Lại


Bất ngờ trước biểu hiện của cậu, xong cũng phải theo lời mà bế cậu lại gần chỗ bồn rửa tay.
Anh giúp cậu cho một ít xà phòng lên đôi bàn tay nhỏ, rồi đưa tay cậu lại gần vòi nước...
Nhìn đứa nhỏ trong tay mình...!Làm anh thật sự tò mò không biết ai có thể dạy ra một đứa trẻ có phản xạ nhanh như vậy.

Hơn nữa toàn là phản xạ về ngôn ngữ giao tiếp.
Điều này làm anh nhớ đến một người lúc lần đầu gặp mặt và nói chuyện.

Cô cũng như vậy nói với anh từ tiếng anh rồi sang tiếng nhật không nề hà gì.
" Không biết nó có thể hay không?"
Ý nghĩ vừa lướt qua đầu, trên môi đã hiện ra ý cười hỏi đứa trẻ trên tay mình:
- 洗い終わりましたか?
( Cháu rửa xong rồi chứ!)
" Phiền quá đi!"
Lần này cậu lại bị hỏi bằng tiếng nhật, sự rất là phiền.

Khuôn mặt cau có hiện lên nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt.
Như muốn nói...
" Chú không thể thống nhất ngôn ngữ giao tiếp sao! Không phiền à!"

Mà anh lúc này muốn cười, cái biểu cảm của cậu thể hiện thật sự sống động qua đi mà.

Như hiểu ý của cậu anh quay đầu, ho khan một tiếng...
- I finished washing it!
( Cháu rửa xong rồi ạ!)
Đặt cậu xuống...
" Thật là sao mình trẻ con vậy chứ!"
Sao Nhỏ vẫn thái độ của mình đối với anh, cậu thật sự không hiểu nổi cảm giác như người này rất rảnh vậy...
" Bó tay!"
...
Mà đúng lúc này, Thất Nguyệt Y đi vào.

Sự lo lắng của cô hiện rõ trên mặt mình, nhanh chân tiếp vào WC dành cho nam.
Cô dùng lại ở cửa...
Tầm mắt của cô lướt qua Hắc Thiên Hàn, rồi dừng lại ở chỗ của Sao Nhỏ xác định không vấn đề gì, cô liền thở phào trong lòng.
Hắc Thiên Hàn trong thoáng chốc ngỡ ngàng, anh nhìn cô tiến lại chỗ cậu bé cạnh mình, tâm trạng thật khó diễn tả.
Còn cô lúc này không để ý người bên cạnh chỉ tiến lại chỗ con của mình, hỏi nhỏ:
- Sao đi lâu vậy con?
Cậu này chưa biết chuyện gì chỉ thấy người đàn ông nhìn mẹ mình một cách khó hiểu xong vẫn đáp lại:
- Con muốn rửa tay nên nhờ chú này giúp!
Lần này hai ánh nhìn mới chạm mặt nhau, Hắc Thiên Hàn nhìn cô với vẻ đầy tâm sự, còn cô thì rất nhanh né tránh điều đó.
Cô tính dắt Sao Nhỏ đi nhưng...
- Lâu rồi không gặp! Nguyệt nhi.
" Nguyệt nhi" lâu rồi cô không còn được gọi như thế nay nghe lại có chút chạnh lòng.

Dừng bước chân đang muốn bước tiếp, hít vào một hơi thật sâu, tự nhủ với lòng mình:
" Đừng hy vọng quá nhiều!"
Cô lấy hết dũng khí mà quay người lại, nở một nụ cười và nói:
- Ừ! Cũng lâu rồi, Hàn anh có muốn ăn cơm với tôi không?
Lời vừa dứt, cô cảm thấy thật nực cười khi nói như vậy sau một thời gian dài không gặp nhau.
Vẻ mặt của anh cũng chẳng dịu hơn là bao sao cơm mời đó dù vậy anh vẫn chấp nhận nó.
- Ừm! Tôi cũng chưa ăn gì!

...----------------...
...Ở một nơi khác......
.........
........
.......
...Phòng ăn riêng 1506...
Căn phòng ở trên tầng 3 của nhà hàng, là nơi dành cho khách đặt phòng riêng và cao cấp của nhà hàng.
Bên trong, giữa phòng là một cái bàn tròn lớn xung quanh toàn những người có máu mặt tại nơi đây.

Họ đang ngồi để được bàn chuyện đầu tư với bên nước ngoài.
Chẳng cần nói ta cũng đoán được là ai, xong dù rất sốt ruột nhưng vẫn luôn theo phương châm " Đã bàn chuyện thì phải uống rượu", nên tất cả đều nói chuyện sau những chén rượu.
Cũng vì điều này, nên Hắc Thiên Hàn mới rời đi.

Nhưng cũng đã được một lúc lâu mà anh chưa quay lại, làm cho thư ký Lê Thành nó đến sốt vó mà gọi điện mãi cũng không được.
Lê Thành lúc này cũng đã khác trước rất nhiều, không còn cái vẻ thư sinh nhút nhát bị Hắc Thiên Hàn nhắc nhở hay luôn tỏ vẻ sợ bề trên.

Mà Đây là một Lê Thành chững chạc trưởng thành có suy tính riêng của bản thân.
Gọi mãi hai mươi tư cuộc mà ông chủ của mình không thèm bắt máy bất giác lại thế anh văng tục một câu ở phía một góc của căn phòng.
Mặt tức đến nỗi nổi hết gân, cắn răng:
- Mẹ đời! Tên điên đó lúc quan trọng Lại chạy đâu mất rồi!
"Boss à anh đâu rồi!"
...----------------...
...Bên chỗ Thất Nguyệt Y......

Không khi trở nên ngượng nghịu hơn bao giờ hết.

Ba người mặt đối mặt nhìn nhau, đặc biệt Thất Nguyệt Y và Hắc Thiên Hàn nhìn nhau không chớp mắt.
Làm cho Sao Nhỏ ở giữa cũng thấy khó xử thay.

Cậu ngồi trên ghế chân còn không với tới đất, chạy đi cũng không được.
" Thật là...!"
Có vẻ thấy cứ nhìn nhau như thế cũng chẳng vui vẻ gì, dù sao cũng phải nói gì đó...
Hắc Thiên Hàn lên tiếng, vừa nói vừa nhìn Sao Nhỏ và cô.
- Đây là con em sao?
Câu hỏi tưởng chừng như rất đơn giản, nhưng trong mắt anh lại thấm đẫm nỗi buồn.

Thất Nguyệt Y cũng không ngờ câu đầu tiên anh hỏi lại là điều này, cứ ngỡ với tính cách của anh...!anh sẽ hỏi mấy "năm qua em đã ở đâu".
Một câu hỏi đơn giản nhưng lại làm cô muốn tránh né hơn bao giờ hết.

Nên im lặng biểu thị sự đồng ý hay...!
Nhìn vào mắt của người đối diện mình cô biết đây là việc không thể tránh né..
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 88: 88: Tức Giận


Umk...
Một tiếng rất đơn giản như cô lại chẳng dám nhìn anh thêm.

Khác với sáu năm trước, Hắc Thiên Hàn đã điềm tĩnh hơn.
Trong phong thái của anh không còn sự bộp chộp, vồ vập khi thấy cô cũng biết cách giấu đi tâm tư của bản thân một cách kín đáo hơn.

Cô giờ đây không thể nhìn thấu tâm tư của người đàn ông này...
Một tiếng "umk..." của cô phá tan bầu không khí này...!Nó đơn giản đến mức làm cho anh nghĩ đến khả năng anh luôn chối bỏ bấy lâu nay.
Biểu hiện của anh lúc này chỉ là kẽ cau mày mình lại.
- Thằng bé rất giống em!
- ....
- Em và anh ta hạnh phúc chứ?
- ...
- ...!Sao vậy! Đến ngay cả việc chia sẻ niềm vui gia đình nhỏ với tôi em cũng khó khăn thế sao!
Không phải vậy...!Đơn giản vì cô không biết anh đang nói đến ai mà thôi.

Cô liền muốn đổi chủ đề, càng nói lâu càng chẳng hay ho gì.
- Nghe nói anh sắp kết hôn rồi! Chúc mừng anh!
Thất Nguyệt Y nói với giọng tỉnh bơ như không.

" Quả nhiên trong mắt em tôi không tồn tại".
Lời này của cô có sát thương cực lớn đối với anh, đúng dạo gần đây vì làm ăn anh có dính tin đồn với thiên kim nhà nào đó, mà anh cũng không nhớ nữa.
Dù sao về mặt công việc điều này khiến cho cổ phiếu của công ty anh tăng cao, không hại gì.

Nhưng điều anh không thể ngờ là cô sau chừng nấy năm gặp lại là đi chúc mừng anh " đám cưới...
Cảm giác chừng nấy năm anh mong nhớ về cô, thậm chí làm đám bạn sắp coi anh cùng giống loài với Thường Ngọc Thanh...!Nay đều là đùa.
Bất giác anh cười lớn...
- Cảm ơn em!
...
- Nếu không còn chuyện gì thì tôi xin phép!
Cô cúi người nhẹ tỏ ý định muốn rời đi, anh vẫn giữ một bộ mặt như không để ý gật đầu chấp thuận...
- Phục vụ tính tiền! _ Cô gọi.
Người phục vụ đi đến, tác phong chuyên nghiệp đưa hoá đơn cho cô.

Anh vẫn ngồi đó nhìn tất cả...!phụng nhãn co lại.
- Làm ơn gói những thứ này lại hộ tôi!
Thất Nguyệt Y lịch sự yêu cầu người phục vụ cũng bất ngờ trước lời này của cô, xong cũng làm theo yêu cầu.
Hiện giờ đối với Hắc Thiên Hàn cô giống như trở thành một con người khác, trước kia cô nổi bật cá tính bao nhiêu thì giờ lại trái ngược lại bấy nhiêu.
Người phụ nữ anh quen sẽ không bao giờ thể hiện ra sự yếu đuối qua ánh mắt và cử chỉ như vậy.

Cũng như sẽ không bao giờ xin gói đồ mang về.
Hình tượng của cô lúc này thật khó coi trong mắt anh, không thể chịu đựng được anh đứng dậy mà không nói thêm lời nào rời đi.
Thất Nguyệt Y cũng chẳng để ý nhiều...
Đợi người ta gói đồ ăn xong cô cũng toan đứng dậy đi về.
- Sao Nhỏ chúng ta đi về thôi!
...
Khi cô để ý đến bên cạnh thì chẳng có ai ở đó cả.

Sao Nhỏ đã đi đâu đó từ lúc nào...
...----------------...!
...Phía Hắc Thiên Hàn......
Anh rời đi, bước đi theo cơn thịnh nộ mà ngày một nhanh.

Đi vào nơi khuất người không kiềm chế được mà...

" Rầm "
Anh đấm mạnh vào tường...
Sự tức giận bây giờ mới hiện rõ trên mặt anh, dáng người cao lớn bất giác đổ về phía trước.

Hai tròng mắt anh đỏ hoe...
Anh không tin...!không thể tin được...!Sáu năm trời, suốt sáu năm trời anh không ngừng tìm cô đến lúc gặp lại cô đã có con...!đã kết hôn.
Không nói một lời, cảm giác sự chờ đợi mong ngóng của bản thân giống hệt tên ngốc ấy.

Không chấp nhận được mà nói thành lời...
- Tên đó là ai!...!Đập chậu cướp hoa! Đúng nên vậy...
...
- Này chú! "Đập chậu cướp hoa" gì chứ? Mẹ cháu không có chồng mà, kể cả có thì cũng không được đâu!
Từ phía sau, tiếng nói non nớt cất lên không biết từ bao giờ Sao Nhỏ đã đứng phía sau anh.
Quay lại, quả nhiên là cậu...!lấy lại hình ảnh vốn có, mắt vẫn đỏ như vậy, hỏi cậu:
- Sao cháu lại ở đây? Cháu nói vậy là ý gì?
Cạu bé cũng chẳng chịu được mà đánh giá một lượt từ trên xuống dưới hệt như trước khi mua gì đó ta phải xem phần phần và hạn sử dụng trên bao bì vậy.
- Chú từng quen mẹ cháu sao ạ?
- ...!Đ..
- Boss! Boss à, anh đây rồi!
Tiếng gọi từ xa của Lên Thành cắt ngang cuộc nói chuyện.

Thư kí của anh giọng cũng vang thật người chưa đến tiếng đã nghe thấy rồi...!Hai người một lớn một bé trong phút chốc không biết nói gì mà quay lại cùng hướng nhìn người đang chạy lại...
...
..

Lê Thành đứng trước hai người, thở không ra hơi cố gắng chỉnh lại cà vạt để thông khí.

Tính nói gì đó quan trọng thì lại thấy một lớn một nhỏ, hệt như bản sao của nhau in ra vậy, khác mỗi kích thước thôi.
Làm anh ta phải mở to mắt nhìn lại đến mấy lần.

Lê Thành từng là bạn thuở nhỏ của anh nên hình ảnh này chẳng xa lại gì...
Mà bị nhìn vậy cũng chẳng thoải mái gì, Hắc Thiên Hàn ho khan ra hiệu...
- E hem...!Cậu có chuyện gì nói mau!
Giờ thì mới đi vào chính sự, Lê Thành trở lại một bộ dạng nghiêm chỉnh, nói:
- Boss à, đối tác bên đây đang bắt đầu sốt ruột rồi! Anh mau về đi!
Bây giờ anh mới khôi phục lại trạng thái ban đầu, tỏ ý " biết rồi tôi về ngay đây" cho Lê Thành.
Đi được vài bước thì bị phía sau túm lấy vạt áo kéo lại, một bộ dạng đáng thương bày ra...
Anh cũng chẳng nói gì, muốn giật lại...
...
Lê Thành cũng rất tò mò, đứa bé này lài ai...
" Giống sếp như vậy...! Không lẽ là con rơi của..."
Để xác định suy nghĩ của mình anh đánh mắt hỏi:
- Boss à! anh có con từ khi nào vậy?.
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 89: 89: Nỗi Sợ


Lời của Lê Thành vừa dứt, hai ánh nhìn liền chạm nhau giống như muốn dò xét đối phương...
Hắc Thiên Hàn để ý ngũ quan của đứa trẻ, nhớ lại hình ảnh của mình lúc bằng tuổi cậu...
" Có chút giống...!từ lông mày đến sống mũi đều rất giống.

Nhìn kĩ thì chỉ có đôi mắt giống cô ấy...!"
Sao Nhỏ cũng vậy, đánh giá một lượt thì đúng là rất giống cậu a...
Quan sát một lượt thôi thì cũng không nên mò như vậy, cả hai liền nảy ra một ý tưởng...
" Phải xét nghiệm ADN..."
" Nên xét nghiệm ADN "
- Chú...
- Cháu...
Cả hai đồng thanh nói, Lê Thành đứng giữa cũng ngỡ ngàng...
" Hai bên sao thế! có cần đồng thanh thế không! Quả nhiên mình nghĩ không sai mà..."
Lê Thành cúi xuống ngang tầm với Sao Nhỏ, trên môi mang theo ý cười nói:
- Cậu bé à hay cháu đi cùng bọn chú đi! Lát mẹ cháu đến rồi ta nói chu...
Chẳng cần anh nói hết lời, cậu đã mặt lạnh đi lướt qua anh...
" Quả nhiên là cha con..."
Lê Thành nắm tay thành quyền kìm ném cảm xúc bộc lộ sự cạn lời của bản thân.

Quay lại, đã thấy hai người đã đi từ được một quãng xa.
" Làm thư ký của Boss thật..."
...----------------...
...Bên Thất Nguyệt Y......
Sau khi không thấy Sao Nhỏ cô đã tìm con mình khắp nơi.
Cô hoảng loạn tìm cậu, hỏi từ phục vụ cho đến lễ tân...
- Anh có thấy một đứa trẻ cao đến đầu gối tôi không?
...
- Cô có thấy một đứa trẻ tầm này không?_ Vừa nói cô vừa biểu thị bằng hành động.
Xong cô lại chạy khắp nơi từ WC nữ đến WC nam, hỏi từng người đi ra rồi chạy vào tìm.
Cô lo lắng đến chân tay đều bấm loạn, mãi sau mới nhớ ra mình có cài định vị trên đồng hồ đeo tay của cậu.
Mở điện thoại lên màn hình hiện rõ vị trí của cậu...
" Cũng không xa lắm vẫn ở trong nhà hàng...May!"
Đi theo định vị, cô dừng ở phòng vip ở trên tầng ba.

Đứng ở ngoài mọi thứ đều im lặng, cho đến khi gõ cửa...
" Cốc...!cốc "
Trong vòng mấy giây, đã có người mở cửa là thư kí của một ai đó ở trong phòng.

Người phụ nữ đã ngoài bốn mươi, trên mặt đeo kính cận khi thấy cô cũng theo sự chuyên nghiệp mà chào một cái.
Thất Nguyệt Y cũng chẳng để ý cho lắm chào lại một cái xong giấu đi vẻ lo lắng của bản thân, hỏi người trước mặt.
- Xin lỗi! Cô có thấy một đứa bé tầm năm sáu tuổi...à cao đến đầu gối tôi không?_ Trước khi hỏi cũng không quên giấu điện thoại đang hiện định vị đi.
Người phụ nữ trước mặt đánh giá cô một lượt từ đầu đến chân, rồi đáp lại:
- Xin lỗi cô, ở đây chúng tôi đang họp không có đứa bé nào cả!
Cái ánh mắt đầy sự khinh thường của cô ta chĩa thẳng vào cô, như thể không ai lớn hơn mình nữa làm cô thấy khó chịu.

Thất Nguyệt Y nhìn lại định vị trong điện thoại, màn hình vẫn hiển thị đúng nơi này không có sự di chuyển.

Rồi lại nhìn người trước mặt....
...
Chẳng nói chẳng rằng, cô đẩy người phụ nữ đó ra, đi lướt qua cô thư kí đang cố giữ thăng bằng vì đôi giầy cao gót bảy phân.

- Xin lỗi! Cho tôi qua...!nhanh thôi!
Trong phòng, mọi thứ đều vì cô mà đổ dồn sự chú ý về phía cửa.

Ánh mắt của mọi người đều tò mò khi thấy cô.
Sao Nhỏ đang ngồi trên đùi Hắc Thiên Hàn nghe thấy tiếng cô cũng nhanh chóng nhảy xuống.
Cô đi vào điều đầu tiên cô để ý đó là Sao Nhỏ tính đưa cậu đi thì lại thấy Hắc Thiên Hàn đang ngồi đó.
Trong phút chốc cả người cô khựng lại, một nỗi sợ vô hình lại hiện lên trong đầu cô khi thấy Sao Nhỏ và anh gần nhau.
Xong cũng rất nhanh đã bình tĩnh, cô tiến đến mặc kệ cái nhìn nghi hoặc của mọi người.

Sự giận dữ trong mặt cô hiện rõ khi nhìn Sao Nhỏ.
Cậu cũng không thể làm gì khi thấy ánh mắt đó.

Với cậu cô rất hiếm khi giận mà để lộ ra bộ dạng như bây giờ, nó làm cậu giận thót người không tự chủ được mà oà khóc.
Thấy Sao Nhỏ bỗng dưng khác Hắc Thiên Hàn cũng bất ngờ theo muốn dỗ thì bị một trong những người ở đây lên tiếng.
Người đàn ông đã ngoài sáu mươi, làn da ngăn đen tuy chưa đến độ tuổi quá già lão nhưng phân nửa mái đầu đã một màu trắng phủ lên.
Đây là giám đốc Nguyễn bên công ty vật liệu xây dựng Thái Tuấn.
Chất giọng sang sảng cất lên giọng trêu chọc Hắc Thiên Hàn.
- Phó chủ tịch đây quả không phải rồi, đi bàn chuyện làm ăn mà cũng mang con theo còn làm phu nhân đây cất công chạy đến...hahahah...
Lời nói này không biết anh hiểu được mấy phần, nhưng lại làm anh có sự không vui hiện rõ trên mặt nhất là nụ cười đó...
Ông ta cười tít mắt, thân hình to lớn cứ thế rung lên.

Không để ý ai đó nhìn mình với ánh mắt hình viên đạn...
Nhân viên phiên dịch đi theo cũng toát mồi hôi hột, tại không biết có nên dịch câu đó cho chủ của mình không.

Thất Nguyệt Y dừng lại ở giữa đường đi.
- Sao Nhỏ! Con lại đây ngay cho mẹ!
Một lần nữa Sao Nhỏ lại bị giọng của cô làm cho giật thót người, tiếng khóc khác theo đó cũng im bắn.
Tuy không biết cô nói gì bằng tiếng việt nhưng anh đã giữ cậu lại.
Cậu nhìn theo cô mà chậm dãi đi lại...
- Nguyệt nhi, em đừng quát thằng bé như thế...!nó còn nhỏ!
(Youre, dont yell at him like that...!hes still young!)
Hắc Thiên Hàn đặt tay lên vai cậu tỏ ý " Đừng sợ" với cậu.

Nghe thấy lời anh nói cô càng tức, đang yên đang lành gặp anh đúng là đen đủi hết sức.
Nhu phản xạ có điều kiện cô cũng bắt đầu nói tiếng anh...
- Tôi còn chưa hỏi anh anh đấy, ai cho anh quyền mang con của người khác đi đến chỗ lạ thế hả?
(I havent asked you yet, who gave you the right to take other peoples children to such strange places?)
Lần này thì đúng là không phản bác được, đúng là anh dẫn Sao Nhỏ đi mà không hỏi ý kiến của cô trước, phải đổi chủ đề...
- Em có chắc thằng bé chỉ là con của em chứ không liên quan đến tôi không?
(Are you sure hes just your child and has nothing to do with me?)
Câu này làm cô chột dạ, phút chốt chỉ có thể im lặng....
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 90: 90: Cãi Nhau


Thất Nguyệt Y quả thực rất sợ, cô không sợ hai người họ nhận nhau nhưng cô sợ Sao Nhỏ bị cướp mất.
Tình mẫu tử lúc nào cũng cao cả thiêng liêng nhưng tình phụ tử cũng chẳng thể tách rời.
...
Ngập ngừng một chút xong vẫn mạnh miệng trả lời:
- Hàn à! Anh nghĩ cũng thật hay thằng bé do tôi sinh bố nó là ai tôi còn không biết chắc.

Đừng có mà nhận vơ!
Dứt lời cô liền kéo Sao Nhỏ từ chỗ anh lại phía bên mình.

Lê Thành đứng bên cạnh thấy hai bên như muốn toé lửa muốn can nhưng không ai nhường ai thế này...
" Boss ơi...!chúng ta đang bàn công việc mà..."
"Thật muốn khóc mà!"
Mấy vị giám đốc ngồi tại đó thấy sự việc này chung quy lại cũng không thích hợp để nói chuyện tiếp.

Một vị giám đốc khác lên tiếng trước thay mặt luôn cho tất cả.
Đấy là giám đốc Trần của công ty đầu tư Hà Thanh.

Khuôn mặt có tướng phúc, dáng người thấp thêm cái bụng bia không thể dấu sau chiếc áo sơ mi.

Ông ta ngập ngừng tỏ ý:
- À...!Phó chủ tịch này!..

Tôi thấy hai tay nên dừng lại ở đây thôi.

Chuyện đầu tư rót tiền bọn nói cũng đã nói rồi, anh có thể suy nghĩ rồi cho bọn tôi một câu trả sau cũng được...!Không sao!
Lời dứt người phiên dịch cũng làm nhiệm vụ của mình nói lại một cách chính xác nhất bằng tiếng nhật rất lưu loát.
Hắc Thiên Hàn cùng dừng lại một chút đáp lại:
- だから今日ここに来て!皆様に見せてしまい申し訳ありません、今日考えて早急に回答させて頂きます。
( Vậy hôm nay đến đây thôi! Xin lỗi vì hôm nay để mọi người thấy cảnh này, chuyện ngày hôm nay tôi sẽ suy nghĩ và cho mọi người câu trả lời sớm nhất.)
Lời này cũng được hoàn trả lời một cách hoàn mĩ nhất bàng tiếng việt.

Nói đã xong, những người khác cũng bắt đầu ra về, chàng trai phiên dịch cũng theo sự ra hiện của Lê Thành mà đi ra ngoài cùng anh.
Vậy là trong phòng lúc này chỉ còn ba người bọn họ...
- Sao Nhỏ, đi về thôi! _ Cô kéo tay cậu về phía mình.
Thấy thế anh cũng chẳng chịu thua kéo lại, cũng không quên cau mày nhìn cô.

Sao Nhỏ cứ kéo qua kéo lại vậy thật phiền, trực tiếp rĩ mạnh hai tay loại bỏ sự tác động của hai bên.
- Hai người làm con đau đó! _ Cậu hét lớn.
Giờ hai bên mới chịu dừng lại, anh bỏ tay ra cô liền kéo con mình đi ra ngoài.

Hắc Thiên Hàn anh liền chạy theo mà với lại...
- Em...!chúng ta cần nói chuyện đó!
Thất Nguyệt Y nhìn tay anh đang nắm lấy mình không buông, khó chịu hiện ra mặt nói:
- Hàn, anh nên thả ra đi! Chúng ta không có gì để nói cả.
Xong trực tiếp dựt tay anh ra, cô mang con theo hướng cửa ra khỏi nhà hàng.

Lê Thành cách đó không xa thấy cô đang đi, muốn cản lại cũng không được.
Theo ngay sau đó là Boss nhà mình, mặt mày cứ đăm đăm bám theo.

Quả thực đây là lần thứ hai anh thấy Boss nhà mình vậy, phải từ sau khi sau khi người con gái đó biến mấy thì phải...
" Không nên dây vào..."
Cứ thế Thất Nguyệt Y đi lướt qua, mà hành động này của anh cũng bị ánh mắt sắc lạnh của Hắc Thiên Hàn nhìn trúng.
Nếu ánh mắt có thể giết người thì chính là đây.

Ôi! Sau vụ này đời anh sẽ đi về đâu đây...!sẽ không phải chôn thây này ở văn phòng luôn ấy chứ.
Nhưng đúng là anh không dây vào được, nhìn người phụ nữ đó anh cũng thấy rất quen a.

Mà cái biểu cảm lúc chạm mặt anh của thực "sát khí" chỉ có hơn chứ không kém chủ của anh là bao.
" Không thể dây vào!...!Không thể đắc tội.."
Nghĩ đến đây thôi là anh đã nhanh chân đi khuất mắt xem như không thấy gì...
...----------------...
Thất Nguyệt Y đưa Sao Nhỏ ra đến cửa, nhanh như cắt cô một lần nữa bị anh kéo lại.

Mất đà cả thân thể cô dồn về sau tựa lên người anh.
Trong khoảng khắc cô nhớ lên lúc trước khi hai người còn thân mật, bất giác đỏ mặt mà đẩy anh ra.

Vành tai đã phiến hồng, được tóc dài che lại tránh lộ, cô nổi đoá:
- Hắc Thiên Hàn, anh làm cái gì vậy hả?
Hắc Thiên Hàn vì sự vô tình khi nãy mà tim lại loạn mất một nhịp.

Nghe cô quát lớn mà tỉnh mộng, anh lại chút ý từng hành động nhỏ của cô mà mà không ngừng nhớ lại hồi trước.
Hai hàng lông mày co lại gần nhau tạo nên một vết hõm sâu ở giữa...
- Em tính chạy đi đâu vậy! Hai ta còn rất nhiều chuyện để nói đây!
Cô giật tay mình ra khỏi tay anh, dứt khoát nói:
- Anh quản nhiều quá rồi!
....
- Y Y...!cô ở đây sao hay lắm giờ chúng ta nói về chuyện tối qua cô đề cập đi!
Cách đó không xa, người người phụ nữ với thân hình bốc lửa đang đi lại gọi tên cô.

Cô ấy là một trong những số tí người bạn của cô, họ quen nhau xem cũng là cái duyên..
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 91: 91: Đến


Lúc ấy cô mới sinh Sao Nhỏ, đang địu con để đi chợ thì gặp cổ đang say ngoác cần câu bên đường.

Tính là lướt qua cho êm chuyện, rồi lại bị một tên ăn trộn giật mất túi.
Sao Nhỏ trên người cô lúc ấy còn nhỏ, không thể vừa mang theo trẻ sơ sinh mà đuổi bắt cướp được, đường buổi trưa thì vắng.

Tính cho mất ví, nhưng cô gái say rượu khi ấy lại bật dậy cản tên cướp lại.
Qua một quật ngã rồi bẻ cánh tay hắn ra sau, cô gái khi ấy đã khống chế được tên cướp...
Rồi mọi chuyện cứ thế, khi biết cô là mẹ đơn thân cô gái ấy cũng không kì thị gì còn giúp đỡ cô rất nhiều...
Nhớ năm ấy khi Sao Nhỏ nhà cô mới có sáu tháng tuổi...
Kinh tế của hai mẹ con chưa ổn định như bây giờ, Thất Nguyệt Y mới bắt đầu công việc tuy nói có tiền trong tay nhưng khoảng thời gian đó quán cô cũng vừa mới mở không lâu cần thời gian để ổn định.
Cô vẫn nhớ như in cái ngày mưa đó, mới có sáu giờ kém trời mưa như chút mọi nỗi niềm xuống mặt đường đang nóng lên của mùa hè năm đó.
Hè khi đó chẳng mấy dễ chịu, cô lúc đó chỉ có một mình lo toan tất cả.

Dù khi ấy vẫn có mấy cô em gái của mình đang học cấp hai và cấp ba lén bố mẹ đến phụ cô mỗi khi rảnh.

Truyện mới cập nhật
Bên ngoài mưa rơi không ngừng, mà cửa của quán khi ấy chỉ đơn giản là loại kính bao ở ngoài có thể nhìn thấy tất cả.

Thất Nguyệt Y đặt Sao Nhỏ khi đó lên võng đặt gần quày pha chế.
Tiếng ti vi đang thông báo về đợt hạn hán kéo dài ở cả khi vực miền Bắc khi ấy...
- [...!Hiện giờ tuy đã có mưa trở lại xong bà con không nên chủ quan vì đây có thể sẽ là đợt mưa cuối cùng trong ba tháng tới...]
...
Vừa lắng tai cô vừa lau dọn lại những chiếc bàn tròn bốn chân bằng gỗ ép lạnh, đồng thời xếp lại mấy chiếc ghế gỗ gấp sau một buổi chiều khách ghé.
Lâu lâu cô cũng quay lại phía võng xem tình hình con trai mình, thấy thằng bé không khóc không náo...!khi ấy chỉ nghĩ "thằng bé ngoan thật..!"
Tiếng ti vi trong quán khiên không gian cô cảm nhận bớt đáng sợ hơn bao giờ hết...!Lúc ấy, trong suy nghĩ của cô chỉ đơn giản là những suy nghĩ bâng khuơ về sau này.
Thất Nguyệt Y cũng trong phút chốc không để ý đến Sao Nhỏ...!" Rầm.." tiếng sấm ngoài kia kéo cô bề thực tại.
Lo lắng đứa bé bị giật mình cô quay lại nhìn, mọi thứ vẫn im ắng...!Có gì đó là cô thấy rất lạ, bỏ cái khăn đang lau lên bàn cô đi đến chỗ cái võng.
Cả khuôn mặt của Sao Nhỏ lúc ấy, đến bây giờ vẫn làm điều đáng sợ đối với cô.

Mặt thằng bé lúc đó tím tát, cô chạm vào mà cũng chẳng phản ứng.
Trong một lúc không hiểu sao cô thấy đầu mình trống rỗng...
" Bốp "...!
Cô cho mình tác động vào hai bên má, không phải lúc để hoảng loạn.

Lấy lại sự bình tĩnh, cô nhớ lại vài động tác sơ cứu lúc trước.
Mở hết khuy áo trên người Sao Nhỏ, lây gối kê đầu của cậu ra đặt xuống phía dưới nâng cao phần thân câu lên một chút.
Xong dùng hai ngón tay đặt lên phần ở giữa xương ức đồng thời tạo áp lực lên đó năm lần đến lúc cậu có phản ứng lại.

Cuối cùng cô lật cậu sang trái và vỗ vỗ nhẹ lưng cậu...
Có thể nói là qua cơn nguy kịch, đợi sau khi cậu ổn định lại hô hấp hơn cô liền mặc lại đồ cho cậu.
Nhìn trời mưa như trút bên ngoài, cầm lên gọi xe taxi có sẵn trong điện thoại...!Đầu dây bên kia chỉ vang lên tiếng " tút...!tút..." kéo dài và không nhận máy.
Mấy lần đều vậy, sốt ruột cô lấy đồ "dự phòng" dành cho cậu lúc ấy ở tủ dưới quần pha chế bỏ vào túi, mang theo con mà đội mưa dưới lớp áo mưa toan đến bệnh viện gần nhất.
Dù sao ở đây cũng rất hiếm khi bắt được xe, phải đi ra đầu ngõ một đoạn giao với đường lớn thì mới được.
Lúc ấy, mọi thứ cô làm đơn giản là che chắn cho đứa con của mình, để nó không bị mưa bắt vào.
Gió hôm đó to hơn rất nhiều so với mấy ngày mưa trước đó, trời đen nghịt mưa phả vào mặt có chút ran rát.
May thay, có một chiếc xe máy chạy qua thấy cô như vậy cũng đừng lại hỏi han:
- Cô có cần giúp gì không?
- Làm ơn, cho tôi đến bệnh viện gần nhất được không? Con tôi bị ốm...
Mắt lúc đây chẳng thể mở rõ ràng để nhìn người trước mặt, mưa như tát vào tầm nhìn của cô.

May mà người đó, cười nói đồng ý cho hai mẹ con cô đi nhờ.

Đến bệnh viện cũng nhờ người mà bác sĩ chú ý đến hai mẹ con cô, xin phép cho cô khám trước.
Dù cách thức chẳng mấy nhẹ nhàng...!Khi mọi chuyện ổn thì cô cũng đã thấy được dung nhan của người đã cứu giúp cô.
Một cô gái cá tính, tóc cắt ngắn ngang vai khuôn mặt chữ "điền " ngũ quan thanh tú nếu không để ý cổ thì chắc sẽ nhầm thành khuôn mặt của đàn ông.
Cô ấy là Nguyễn Thanh Giang.
Cuối buổi cô đến chào và cảm ơn người đã giúp mình.

Khác với người khác cô ấy không e lệ mà rất sảng khoái, ăn to nói lớn.

Có lẽ vì vậy mà hai người bây giờ thành bạn thân....
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 92: 92: Ôi Bạn!


Nguyễn Thanh Giang người phụ nữ được tài nhưng thiếu tình.

Xuất thân cũng chỉ như bao người không có gì nổi bật ở chốn đô thành này.
Năm hai mươi hai cô tốt nghiệp loại giỏi nghành luật của Đại học luật Hà Nội.

Chưa đến một năm sau khi xuất đạo người phụ nữ tài giỏi như cô đã yên bề gia thất.
Ai nhìn vào cũng nghĩ cuộc đời cô gái này là đích đến bao người mơ ước.

Mà cô ấy khi nghĩ lại thì không thể hiểu nổi tại sao...!tại sao người phụ nữ muốn gì được nấy như cô lại có thể có một quá khứ mặc người khác sỉ nhục, tổn thương.
...
Từ xa đã thấy người phụ nữ nổi bật nhất đám đông tiếp lại gần, mặc mẫu thiết kế nhất của Yves Saint Laurent, bộ vets kết hợp giữa sự tối giản và các nếp gấp liền nhau theo hình dẻ quạt phía sau lưng.

Vừa tôn lên đường uốn nhẹ ở phần eo con kiến của cô.
Giang đứng cạnh bạn mình, động tác của cả hai người dừng trước mặt cô.

Theo tính "bà tám" của bản thân liền tia thấy chuyện hóng.
Thất Nguyệt Y thấy cô bạn của mình nhìn mình với cái ánh mắt báo hiệu việc tâm trí vượt qua tầm kiểm soát...
- Thôi đừng nhìn nữa "bà nội! _ Khoang tay trước mặt Giang ánh nhìn bất lực không hề giấu giếm.
Câu nói này làm Thanh Giang trở về thực tại nhanh chóng cúi chào người đàn ông đối diện với mình, cuối cùng mới quay sang nhìn Thất Nguyệt Y.
Bỏ lại vấn đề đang gặp phải, Hắc Thiên Hàn khó chịu nhìn người mới đến.
- Hừ...!_ Quay đi chỗ khác lại chạm mắt Sao Nhỏ, sự khó chịu của anh lúc này lại dịu đi.
Hai người phụ nữ giống như bỏ quay hai người, thấy nhau lại ôm nhau thắm thiết, bắt đầu ríu rít nói chuyện.
- Lâu lắm không thấy cậu! _ Giang quàng vai cô vừa đi vừa nói.
Thất Nguyệt Y thấy người bạn này của mình lâu ngày không gặp...quà thì chẳng đâu thấy tỏ vẻ làm lơ, dỗi đẩy tay cô ấy ra:
- Buông ra, một tháng rồi không thấy tin tức gì? Vừa gặp là vậy à?...
Thất Nguyệt Y đi tiến lên phía trước đưa tay sang bên tỏ ý cười trên môi.
" Quà gặp mặt đâu!"
Thanh Giang cũng chỉ cười đi nhanh theo, cười nói vui vẻ:
- Gì chứ! Y Y sao cậu có thể như vậy sau một tháng gặp tớ chứ!
Đã đùa thì đùa cho đến cô đi vào hầm xe lấy chiếc xe máy cũ của mình, mở cốp lấy từ trong một cái túi giấy đen.
- Này! Của cậu đây, chúc mừng vì được thăng chức lên làm công tố viên!
Thanh Giang nhìn món còi nhỏ trong tay rồi ôm chầm lấy người trước mặt, nói:
- Hahahah...!tớ biết ngay mà cậu sao có thể nhẫn tâm chắc mình vì một món quà chứ!
Thất Nguyệt Y được ôm bất ngờ như vậy làm cô cũng suýt chút nữa mất thăng bằng, vỗ vỗ vai Thang Giang...

- Ôi trời! ai nói tớ quên vụ món quà chứ!...!Hahahahha...!Thôi nào xuống đi! còn bé gì nữa đâu...!Hahaha!
Buông người trước mặt ra Thanh Giang vui vẻ, nói tiếp:
- Umk...!Đi thôi! bé con nhà cậu còn đang đợi!
Hai người dắt xe ra đến chỗ cũ, thấy một lớn một nhỏ cứ nhìn nhau hoài.

Lâu lâu lại cau mày.
Cảnh này làm cho Thanh Giang thấy rất thú vị cô rụi rụi bên người Thất Nguyệt Y, hấy cằn ra hiệu ý muốn hỏi:
- Này nói đi, trong một tháng tớ đi công tác lấy tiền nuôi Sao Nhỏ cho cậu, cậu kiếm đâu ra người đàn ông cực phẩm này hả? Ôi trời ơi! chỉ thấy đường nét đang ôm lấy cơ thể đó...chặc...chặc...
Thật là...!nghe mấy câu này xong có ai biết đấy là lời của bà cô sắp U40 thốt ra.

Đẩy cái tay của cô ra, ánh mắt nghi hoặc liếc qua con bạn thân sáu năm trời của mình.
- Một tên bị bệnh "cưỡng chế " đừng để ý làm gì!
- Á...!À à! Biết rồi nhớ! Tình cũ đúng không? Nói, khai mau đi nào! Tớ đoán cái giọng của cậu thì đây chỉ có thể là tình cũ...!À không! Theo biểu hiện khi nãy vừa mới thấy thì đây...
Sức suy luận của Thanh Giang lúc nào cũng thế vô địch - vô đối - không giới hạn không đối thủ.

Làm cho Thất Nguyệt Y cũng nhiều lúc phải sợ hãi.

Cô mặc cho bạn mình đang đi từng bước chậm rãi suy luận đến mức có thể chọc thủng bầu trời, đi nhanh hơn đến lúc Thanh Giang để ý thì đã cách được một đoạn làm người ta chạy theo sau.
Hai người dừng xe cách lòng đường không xa rồi đi lại chỗ Hắc Thiên Hàn đang đứng cùng với Sao Nhỏ.
Đi đến chỗ anh cô vẫn giữ được dáng vẻ lạnh lùng không quan tâm đó trực tiếp cầm tay con mình dắt đi coi anh như hư không.
Thanh Giang thấy cảnh này lại thêm hứng thú và tò mò, đến mức khoé miệng bất giác co lên đôi môi đỏ đầy đặn kéo lên một đường cong hoàn mỹ.
Phải biết cô làm bạn với Thất Nguyệt Y sáu năm...Trong sau năm nay, dù có đưa cô đến nơi "khoái lạc" nào của mình người phụ nữ trước mắt cô không lấy một vẻ rung động nào.
Nay có thể gặp được người làm cho cô để ý đến vậy...!" Không nhân cơ hội này thì còn cơ hội nào nữa chứ...kakaka".
Thất Nguyệt Y cũng đã đi được một đoạn, Thanh Giang ghé lại gần chỗ Hắc Thiên Hàn nháy mắt ngỏ ý:
- Anh giai, đang theo đuổi bạn của tôi hả?
Hành động này của cô có làm anh bất ngờ, khó hiểu nhìn cô.

Gật đầu nhẹ một cái coi như đó là câu trả lời....
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 93: 93: Lên Xe


Thấy Hắc Thiên Hàn so với đàn ông cùng tuổi cũng xem như là cực phẩm, đã thế ánh mắt khi nhìn Thất Nguyệt Y quả không sai vào đâu được...!có yêu có giận lại thêm phần hờn dỗi.
Thanh Giang đập một cái kêu "Bốp" vào vai anh, nhanh nhảu nói:
- Này! Có muốn tôi giúp anh một tay không!
Dứt lời Thanh Giang nhanh chân chạy đến chỗ hai mẹ con nhà họ, hình như đang nói điều gì đó làm cho mặt Sao Nhỏ không giấu đi được nỗi buồn trên mặt mình.
- Này, đến nhà cậu làm một bữa đi chịu không?_ Vỗ vai cô một cái nói to.
Lúc Thất Nguyệt Y để ý thì Hắc Thiên Hàn cũng dần đi đến chỗ bọn họ.

Thanh Giang liếc nhìn biểu cảm từ đầu đến cuối chưa dãn ra được một lần nào của cô, trong mắt hiện lên vẻ thích thú lạ thường.
Thanh Giang tiếp lời nói tiếp...
- Lát tớ sẽ đi mua đồ còn nhiệm vụ của cậu đó là khi tớ về phải cho tớ những món thật ngon!! OK!
Mà cũng chẳng cần cô đáp lại làm gì, Thanh Giang trực tiếp nắm lấy hai bả vai cô đẩy đi về trước.

Lúc đi cũng không quên nháy mắt với người phía dưới và đằng sau mình.
- Anh gì đó ơi! Anh có muốn ăn cùng chúng tôi không?
- ..._ Hắc Thiên Hàn vẫn là không nói gì chỉ tỏ vẻ đã hiểu.
Anh trực tiếp lấy điện thoại ra nhắn tin cho Lê Thành.
" Mang xe của tôi đến đây!"

Rồi đi lại gần hơn bên cô, mắt vẫn tỏ vẻ không có chuyện gì.

Nhưng anh lại nói dõng dạc, rằng:
- Tôi có thể đưa em đi trước!
" Ai cần anh đưa đi chứ! Lo chuyện bao đồng..."
- Không cần tôi có xe!
Nói xong, trực tiếp tặng cho cô bạn bên mình một cái lườm " Bà liệu chừng với tôi!".
Sao Nhỏ thấy vậy tình cảnh này có thực cần cứu vớt, Liên Tuấn lấy ống quần của Thanh Giang cùng với đó là ánh mắt mong chờ ra hiệu cầu cứu.
Thanh Giang nhận được cái nhìn của bạn mình cô tuy cũng rén, nhưng vẫn là sự dễ thương của Sao Nhỏ nhà mình có sức thuyết phục hơn.
- Thôi nào, cái xe của cậu thì bao giờ mới đến nơi chứ! Ta ở đây có một anh chàng nguyện ý làm tài xế có mình cơ mà! Nha...!nhanh thôi!
Cô nhìn cái biểu tình già đầu rồi nhưng vẫn thích một bộ dạng trẻ con đó, thật là cạn lời không biết nói gì hơn.
Đang đúng lúc xe của anh cũng đã được Lê Thành mang tới.
- Boosts! Heres your car!
( Boss! Xe của anh đây ạ!)
Lê Thành mở cửa bước ra đưa chìa khóa cho Hắc Thiên Hàn.

Hai tay cung kính đầu hơi cúi nghiêm mình đưa cho anh.
Anh nhận lấy, song đánh mắt sang bên cạnh thấy vẫn có chút không muốn lên xe anh ở đó.

Chẳng nói dài dòng, trực tiếp cáo cô ra khỏi tay của Thanh Giang.
- Cars come and go!
( Xe đến rồi đi thôi!)
" Oa bá đạo tổng tài trong truyền thuyết là đây sao!"
Thanh Giang bất ngờ trước hành động này của anh nhưng cũng không khỏi cảm thán trong lòng.
- Ill get in the car too!
(Con cũng lên xe đi!)
Hắc Thiên Hàn cũng không quên người giúp mình, quay đầu lại nhắc nhở.
- You go too, their mother and daughter have me here! See you later.

(Cô cũng đi đi, mẹ con họ có tôi ở đây rồi! Lát nữa gặp.)
Hắc Thiên Hàn đưa cô đến ghế phụ, Sao Nhỏ ngồi ở ghế phía sau còn mình trực tiếp lái xe đi.

Cứ thế để mặc thư kí của mình đứng bên đường ngây ngốc nhìn.
Lê Thành một lần nữa cảm thán...!không nói nên lời.
" Ông chủ à...!vậy còn tôi thì sao!"
" Bốp"
Thanh Giang ở phía sau lưng đập mạnh vào anh dứt khoát nói:
- Anh tất nhiên là đi theo tôi rồi!
Cô quay lưng luôn đi, chỉ còn ai đó vẫn không hiểu chuyện gì.
- Mau lên nào, chẳng lẽ anh muốn đi cùng họ để cản trở sao! Mau lên tôi đi chợ còn nhiều đổ để xách lắm!
- À...à đến ngay đây!_ Lê Thành lung tung chạ theo sau.
" May mà mình trước đó có công tác ở Việt Nam hai năm không không biết sẽ về đâu nữa...!huhuk"
...----------------...
...Trên xe Hắc Thiên Hàn......
Ba người họ đi trên một chiếc xe làm cho những người xung quanh sẽ cảm thấy Đây là một gia đình.
Nhưng có mấy ai hiểu được bầu không khí khó chịu đến mức khó tả như bây giờ ở bên trong.
Xe đã đi được một quãng mà trong xe vẫn không lấy một tiếng động.

Sao Nhỏ ở ghế sau giống như nín thở lại không dám ho he một tiếng.
Quả thực là rất bức bách, Hắc Thiên Hàn vừa lái xe vừa mình về bên Thất Nguyệt Y đến máy lần.

Dùng giọng thản nhiên anh hỏi:
- Where is your house?

(Nhà em ở đâu!)
Lúc này bầu không khí trước đó mới được phá vỡ.

Cô nhìn anh đến cạn lời...
" Không biết địa chỉ sao mà lái xe nãy giờ như thật vậy!"
- ...!Cant you speak Vietnamese!
(...!Anh không thể nói tiếng việt được sao!...)
Câu hỏi này của cô làm anh có chút chột dạ à ừ một hồi anh đáp lại.
- I will learn now!...
( Tôi sẽ học ngay!...)
" Hầy..."
Chán nản cô đưa mắt hướng ra cửa sổ nhìn bên ngoài...!miệng vẫn không quên nói..
- Hud City 4, Truong Son Ward, Sam San, Thanh Hoa.
( Khu LK Tp Hud 4, phường Trương Sơn, Sam San, Thanh Hoả)
Anh theo đó mà nhập địa chỉ vào định vị trên ô tô, cài luôn chế độ tự động lái và phát hiện chướng ngại vật cho xe mình.
Mọi thứ đều hoàn tất, giờ anh mới rảnh tay quay sang nói chuyện với cô, có vẻ cô cũng biết trước được điều đó nên quay đi....
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 94: 94: Đồ Chơi 18


How have you lived these past few years?
(Mấy năm nay em sống như thế nào?)-…
Cô vẫn một mực làm ngơ có vẻ cô không muốn nói đến vấn đề này cho lắm.
Anh lại nói tiếp:
- Why did you disappear that day?
(Sao ngày đó em lại biến mất?)
Anh rồi sẽ giống họ thôi … _ Cô nhìn anh nói nhỏ trong miệng.

Ánh nhìn cô vẫn hướng về b
- Nothing! It’s just a hobby of the rich who want to live a normal life like everyone else!
( Không có gì! Chỉ là thú vui của người giàu muốn có cuộc sống bình thường như bao người mà thôi!)
- You just want to have a normal life… I can give it to you too!
(Em chỉ muốn có cuộc sống bình thường… Tôi cũng có thể cho em mà!)
Lời này của anh khiến cô bất giác quay lại nhìn, chẳng được mấy giây lại quay đi.

Cô không đáp lại lời này của anh…
- Hac Thien Han, pay attention to drive! Don’t talk irrelevant anymore!
( Hắc Thiên Hàn anh chú ý lái xe đi! Đừng nói chuyện không liên quan nữa!)
Vậy là cô không muốn trả lời nó… Nhìn lại cô người con gái vô tâm bỏ anh biến mất biết bao nhiêu lần, lời vẫn như không nhưng giọng lại đầy sự tức giận.
Nắm thật chặt vô lăng trong tay, từng ngón tay siết chặt không thôi, hủy bỏ “chế độ tự lái” của xe.

Anh cố ném mình lại mà chở cô về…
Sao Nhỏ ngồi phía, tuy chứng kiến tất cả nhưng cũng không biết từ lúc nào đã giả vờ ngả lưng như ngủ không…
…----------------…
…Phía Nguyễn Thanh Giang…
Khu chợ nay đã không còn giống trong trí nhớ của Thanh Giang.

Địa chỉ vẫn vậy, mỗi tội cái chợ cóc bữa nào giờ đã chẳng còn thấy đâu…
" Mình nhớ ở đây có một cái chợ “cóc” mà ta!"
Lái chiếc xe dọc theo con đường trong trí nhớ của mình, không ngừng đưa liếc xung quanh hai bên đường.
Theo như cô còn nhớ một tháng trước, nơi đây dọc xung quanh vẫn luôn có những người bán hàng rong đậu dọc đường.

Trước khi đi sang nước ngoài quả thực có một đợt phong toả xảy ra, nhưng đâu có thể là cho đường phố vốn có sạch bong như này.
- Cô có biết đường không đây?_ Lê Thành khó chịu, cau mày ngồi phía sau chất vấn.
- Im lặng đi! Không thấy tôi đang kiếm đường à! _ Liếc người phía sau qua gương chiếu hậu … " Thật là… "
Đi một hồi, cũng chẳng thấy ai bán bất kì thứ gì đi ngang qua, cô đành đậu lại xe ở bên đường đi vào một quán tạp hoá gần đó hỏi.


Một hồi, cô quay lại trên tay cầm một túi gì đó, vui vẻ ngồi vào ghế lái cài lại đai an toàn, tiện tay ném cái bịch đó cho Lê Thành.

Vui vẻ nói với người đang chán nản ở phía sau:
- Đi thôi! Tôi biết chợ ở đâu rồi!
Nhận lấy " quà" bất ngờ như vậy, nhìn vào bên trong… Mặt anh liền đen lại trong giây lát…
- Tôi!..

Cô tên là gì vậy?_ Ngập ngừng đặt câu hỏi cho Thanh Giang.
Thanh Giang cũng không ngần ngại gì nhìn lên kính chiếu hậu phía trên mà đáp lại:
- Thanh Giang
- Cô là nghề gì vậy?
- … Luật sư! À không gần đây là công tố rồi! _ Cô vẫn một vẻ không hiểu nhìn anh…
- Sao cô mua thứ này?
- Hả? À đồ chơi ấy mà thích hợp chơi trò "cảnh sát - tội phạm " lát tặng cho Sao Nhỏ làm quà!
" Ôi mẹ tôi ơi!.."_ Lê Thành nghe lời người phụ nữ trước mặt mình nói xong cảm thấy " bó tay" giùm luôn.
Chắc ai nghe thấy lời này cũng nghĩ " bình thường mà đấy là đồ chơi thôi"… Nhưng Lê Thành thì phục rồi.
" Cô nghĩ cái quái gì mà mua đồ chơi người lớn 18+ tặng cho đứa trẻ con vậy hả!"… Cạn lời, sao trên đời có người như cô ta được chứ!
Lê Thành mặt tràn đầy sự bất lực nói:
- Cô mua đồ 18+ này cho một đứa trẻ sao!

Thanh Giang đang lái xe, nhìn từng biểu cảm của anh khó hiểu giờ mới vỡ lẽ… Quay ngoặt đầu về phía sau, như không tìm vào những gì vừa nghe còn phanh gấp lại.
Ánh mắt vô tội nhìn Lê Thành như muốn nói " Thật hả “… " Ôi mẹ tôi bà cô gần bốn chục sau lại có vẻ ngây thơ ở vấn đề này vậy chứ!”
Ném lại cái túi cho cô, ánh mắt cạn lời " Cô tự chơi đi…".

Thanh Giang đón lấy cái túi, bên trong là một cái túi rít chứa một cái còng tay có trang trí bằng vải nỉ đen, một sợi dây thừng màu đỏ và cây roi bệt bằng da giả, góc trái túi rít còn có cái tem nhỏ màu hồng phấn ghi “18+”.
" Ôi mẹ ơi! Mất mặt …"_ Thanh Giang nhìn những thứ bên trong mà hai má đỏ lừng.
Nhanh tay nhét nó vào hộc của xe, rồi cố giữ bình tĩnh hết mức có thể để lái xe đi tiếp.

Hai bên từ lúc đó cũng chẳng biết nói gì cho phải nữa.

Nam thì tỏ vẻ nhìn đi chỗ khác rồi lấy điện thoại ra bấm bấm, nữ thì cứ lâu lâu lại nhìn lên trên để xem tình hình phía sau.
Bầu không khí xung quanh thật khó xử với cả hai.
" Không phải ổng chủ nói đó là món đồ chơi dù già hay trẻ cũng thích sao! Aaaaaa!".
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 95: 95: Đi Chợ


Đến được chợ, hai bên như thoát khỏi gông cùm bước ra khỏi xe.
Thanh Giang cảm thán trước sự thay đổi của cái chợ mà cô biết trước đó.

" Đúng là đầu tư không ít mà! Lần này làm mạnh tay thật đó!"
Thanh Giang đứng trước cổng chợ mà cảm thán bởi lẽ, sau mấy lần cấp trên ở thành phố nhỏ này đề ra quyết định cải cách thì cũng đã không ít lần cho ngừng thi công.
Mà mấy lền đó cô toàn đứng về phía mấy người bán hàng trong chợ để giải quyết cho họ rùng giằng hết năm trời cuối cùng khi trở về đã thấy có khu chợ lớn quy mô chất lượng như này cũng thật tốt.
- Này! Cô ơi, chúng ta đi vào thôi chứ!.

truyen bjyx
Lời của Lê Thành phía trước khiến cô cũng không còn cảm thán việc trước đó nữa, cùng anh đi vào bên trong.
Tuy đề bên ngoài là chợ như bên trong mọi thứ bố trí có phần giống siêu thị hơn.

Lối đi được lát bởi loại gạch nhám có hoạ tiết giả bê tông, với diện tích là sáu mươi nhân sáu mươi giúp người đi nhận diện được lối đi của mình.
Hàng quán được phân cách rõ ràng chia thành từng khu riêng biệt.

Hàng rau củ không nói làm gì nhưng hàng đồ tươi sống như thịt, cá thì đúng là đáng quan tâm.
Hàng cá, gia cầm đều có loại đã chia sẵn theo từng bộ phận để riêng trong từng ô tủ kính cấp đông, làm mát.

Có loại được chia sẵn theo cân, cũng có loại để cả đó cho khách chọn.
Đặc biệt hệ thống thoát nước thải và hệ thống làm lạnh, quạt thông gió đều được thiết kế cho âm tường và mặt đất.

Điều này giúp không gian mỗi quán đều rộng hơn trước, con đường di chuyển ở các khu đều không còn nước đọng lại, mùi tanh của cá hay thịt đều gần như bị triệt tiêu.



Thanh Giang cùng Lê Thành lựa từng nguyên liệu để mang về làm phở cuốn.

Cô đi trước mua xong rau, bánh phở rồi đến thịt lợn.
Lê Thành nhìn những đồ mà cô mua rồi để anh xách.

“Ôi trời ơi!”…
- Cô biết đi chợ không thế? Cô Giang!
Giọng nói chậm rãi như cố nắn ra của anh cộng thêm cái nhìn rực lửa đó.

Thanh Giang đi phía trước cũng chẳng thèm nhìn lại cái biểu tình “đó” của anh, nói lại tay vẫn không ngừng nhìn ngắm miếng thịt trước quầy hàng.
- Ý anh là sao chứ! Đồ rẻ mà!
“Vâng! Nó rẻ, rất rẻ nhưng rau thì sắp thuộc loại mang cho lợn ăn được rồi, cô ạ!”
Lê Thành cũng một thời gian không đến Việt Nam rồi, nghĩ cũng chỉ là đi theo thôi ai ngờ gặp phải kiểu phụ nữ " lên được phòng khách không xuống được phòng bếp" như cô.
Tiến lên đưa hết toàn bộ túi của mình cho cô, anh tháo luôn chiếc đồng hồ hiệu Nibosi bỏ vào túi quần, săn ống áo sơ mi của mình lên một tấc.

Giờ anh sẽ là người đi chợ.
Thanh Giang giống như bị cướp mất sân khấu, ban đầu còn tỏ vẻ không phục cho đến khi nhìn lại số rau mà mình mua… Phía trước thì không có vấn đề như nhìn kĩ phần phía sau đã úng hết, may bánh phở bán theo cân không có vấn đề.

" Không thể phản bác rồi!"
Lúc Lê Thành quay đầu lại tay cầm miếng thịt ba chỉ bọc trong giấy bọc, cái nhìn như dĩ nhiên đó của anh lại làm cô càng chẳng biết nói gì hơn.

Nhận lấy thịt rồi bỏ vào túi, cô tự tin cười nói với anh:
- Ta đi mua rau nhé!
Cái biểu cảm ngốc nghếch này của cô sau lại càng khiến anh bất lực.
- Đi!
…----------------…
…Trở lại nhà của Thất Nguyệt Y…
Cô vẫn một bộ dạng thờ ơ đó mà chẳng để ý anh, ban đầu tính không tiếp sau vẫn bị Sao Nhỏ nhìn với cặp mắt long lanh đầy nước mà cho vào.
Lúc vào Hắc Thiên Hàn cũng chẳng quên nói lời đầy mị lực vào tai cô.
- Tôi biết em sẽ cho tôi vào mà!
" Ôi mẹ ơi! Tên này…"
Mà cho vào với cô cũng chỉ là một phép lịch sự mà thôi không ảnh hưởng gì cả.

Xong vẫn là để cho Sao Nhỏ tiếp anh còn cô đi lên tầng tay đồ.
Lúc sau xuống cô giống như trở về ban đầu một bộ đồ thể thao khoắc lên mình.

Nhìn hai người họ từ trên xuống cũng khá vui vẻ, bất giác thế nào trên khuôn mặt từ lâu đã không có màu sắc của nụ cười lại hiện lên trong vô thức.

Anh cũng biết cô đang nhìn nên cũng đáp lại, một nụ cười một ánh mắt dịu dàng trong trẻo mà chưa ai từng thấy ở anh.
- Em lại đây đi!
Cùng lời nói anh vẫy tay ra hiệu cho cô giống đây là nhà mình.

Cô vẫn chọn im lặng, cô nhìn Sao Nhỏ ngồi vui vẻ trên đùi anh.

Khuôn mặt cô, ánh mắt cô lại trở về vẻ vô cảm như thường đì vào trong bếp.
- Giờ tôi đi pha thuốc tiêu hoá cho thằng bé đã… anh, có muốn uống gì không?
" Quả nhiên bao năm rồi cô vân vậy!"
Anh đáp:
- Cho tôi ly cà phê nhé!
Lời dứt cô lại quay lại nhìn người đang ngồi trên sofa, nhìn đôi môi thâm tím của anh muốn nói gì đó rồi lại thôi.
Vài phút sau, cô đi ra trên tay ngoài cốc thuốc cho Sao Nhỏ còn có một hộp sữa chua và thay vì ly cà phê thì đó là một ly sữa.
Đặt theo vị trí của mỗi người, Hắc Thiên Hàn nhận được ly sữa cô đưa trong lòng lại dậy sóng..
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 96: 96: Quen Hay Lạ


Thất Nguyệt Y quay sang cầm tay cho Sao Nhỏ uống thuốc lúc quay lại nhìn thấy anh nhìn mình một cái khó hiểu.
Nghĩ anh không thích uống sữa nên bày tỏ thái độ:
- Nhà hết cà phê pha sẵn rồi! Trà thì cũng vừa hết sáng nay nêu anh không thích tôi đổi cho anh cốc nước ấm nhé!
Nói xong không cần anh đáp lại, cô đã đứng dậy quanh người đi vào trong bếp.

Giờ đây anh mới thoát ra khỏi ảo tưởng của chính bản thân mình.

Nhanh miệng nói để cản cô:
- Không cần đâu! Vậy là được rồi, không sao!
Theo lời anh cô cũng dừng lại, Sao Nhỏ cũng uống và ăn xong hộp sữa chua.

Bây giờ cô mới nhớ ra việc chính mà nhìn về phía đồng hồ treo tường.
14 giờ 40 phút…
Theo giờ thì bình thường Sao Nhỏ phải đi học từ gần tiếng trước rồi.

Nhưng hôm nay vừa mới vậy…
- Sao Nhỏ! Con về phòng mình chơi một lúc đi khi nào mẹ Giang về thì mẹ gọi con.

Cậu cũng nhanh nhẩu gật gật như đã hiểu ý mẹ mình, rồi nhanh tay chộp lấy cái cặp trên sofa nhanh chân chạy lên phòng mình.
Giờ đây chỉ còn hai người mặt đối mặt, bốn mắt nhìn nhau.

Không biết Hắc Thiên Hàn có đang suy nghĩ gì không, chỉ thấy trong mắt anh dường như có nhiều điều muốn nói…
Thất Nguyệt Y nhìn anh chẳng được mấy giây nhưng trong lòng cũng chẳng dễ chịu gì.

Có lẽ sự im lặng này càng làm hai bên khó chịu hơn.
Hắc Thiên Hàn muốn mở lời lại bị cô chặn lại…
- Đừng!..

Nếu chỉ là chuyện sáu năm về trước hay hơn thế nữa thì anh đừng nói gì cả…
- …_ Anh lại chẳng nói gì, động tác sắp xảy ra như ngưng đọng giữa không trung, rồi lại về vị trí cũ.
- … Tôi biết …tôi nợ anh rất nhiều hơn cả một lời “xin lỗi”…
- Không cần!..
" Không cần" sao… Cũng đúng sáu năm rồi, à tính thêm lần đó nữa là hơn mười năm rồi!..

Không cần cũng đúng"
Cô đúng là bây giờ sao còn có thể đối mặt với anh.

Chỉ chuyện cho đi mà không thể đáp lại nó khó chịu như thế nào cô phải biết… Vậy mà…
Cô đúng là không biết lấy đâu ra cần đảm để anh vào nhà mình nữa, đúng là cô luôn tự làm khó bản thân mà.
Đối diện với anh lúc này cô chỉ biết cúi đầu lảng tránh.

Còn anh chỉ biết nhìn cô, đúng là sau ngần nấy năm trôi qua người duy nhất tác động được đến anh chỉ có cô.
Nếu cô, đây là sự tự trách không dám đối mặt với anh thì anh, là vui mừng đến mức khó xử.

Trong đầu anh là một vạn câu hỏi “vì sao” cần cô giải đáp.
" Vì sao lúc ấy em biết mất?"
" Vì sao luôn chốn tránh tôi?"
" Vì sao em lại sông như này sao bảo nhiêu năm gặp?"
" Vì sao đã quyết định tránh tôi mà lại có vẻ mặt đó… nó khác trước rất nhiều…"

" Vì sao… vì sao …Tôi muốn biết rất nhiều điều.

Muốn em tự mình có nói cho tôi!"
Những câu hỏi đó quấy động sự tĩnh lặng sâu trong đôi mắt ấy.

Từng câu hỏi theo đó hiện lên trong anh nhưng cũng dần dịu lại nhanh chóng.
Anh cũng chẳng thể nào nhìn vào cô anh sợ, sợ anh sẽ không đủ bình tĩnh mà lấy xích trói cô lại.

Sợ cái tính " chiếm hữu" cao hơn trời ấy làm cô không chịu được mà già nẻo đứt dây.
Anh chỉ biết cúi đầu, đôi bàn tay thon dài như búp măng vừa trắng vừa thuôn dài từ thuở nào nay chai sạn, sạm đi bấy nhiêu đang vươn ra trước mặt anh, đưa tay lấy cái cốc lúc nãy Sao Nhỏ uống.
Lòng lại thêm chút đau, nhìn dáng vẻ đầy sức sống nhờ bộ đồ thể thao đang đi vào bếp… " Kiềm lại đi…"
Quay đi vì chẳng nỡ nhìn, giờ mới để ý tuy nơi đây bừa bộn như chỉ là quần áo và đồ chơi trẻ em vứt lung tung mà thôi, mọi thứ vẫn khá ổn ít nhất khác với mấy nơi anh từng đến không có mùi tanh tanh khó tả anh hay gặp khi đến nhà người nào đó.

Nghĩ đến cũng có chút cảm thán trong lòng.
Sàn nhà không có kiểu nhớt nhèo nhèo, bàn ghế đồ đạc đều cất gọn gàng có lẽ ngoài đồ chơi với quần áo con nít ra thì chẳng có gì khác, khắp căn phòng đều có mùi cam quýt nhẹ nhàng làm người ta sảng khoái như bên nhà Bạch Chi Vũ…
Nhìn ngắm một lượt tính ra cuộc sống của cô cũng chẳng đến nỗi nào… Nhưng cô cũng không còn là người con gái kiêu ngạo như trước nữa.
Nói sao nhỉ… Giờ trong mắt anh cô không quá xa vời cũng chẳng khó đoán hay bí ẩn gì.

Vẫn có tính hiếu thắng cứng cỏi nhưng lại có thêm sự mền mỏng trong cử chỉ của cô.

Vừa lạ lại vừa quen…
" Thật buồn cười…"
Hắc Thiên Hàn theo sự đánh giá của mình, bóng lưng cô ẩn hiện sau thanh ngăn bếp bằng gỗ.

Khơi lên trong anh cái gì đó khó tả làm anh không nhịn được tiến đến…
- Em khác rồi!
Thất Nguyệt Y lúc này đã rửa xong cốc đang chuẩn bị lau tay thì giọng anh chuyền đến từ phía sau.
- Đâu có, tôi vốn dĩ vẫn thế thôi! Anh nghĩ nhiều rồi!
- Em vẫn sẽ bất ngờ biến mất sao?
- … _ Câu này của anh cô không biết đáp ra sao cho phải…
“Im lặng tức đồng ý sao…”
Anh nhiều lúc không thể hiểu cô đang nghĩ cái gì nữa.

Sao luôn chọn im lặng, sao không nói ra anh không đáng tin vậy sao.
- Đừng nghĩ nhiều vậy! Lần này tôi không biến mất nữa đâu đó là chắc chắn.

- Vậy em sẵn sàng ở bên tôi nhé… được không!..

Làm ơn, tôi sẽ không hỏi thêm gì cả!.
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 97: 97: Ngọt Ngào Nhỏ


Anh như không thể kiềm chế mình mà bước nhanh tới ôm cô từ phía sau.

Cánh tay rắn chắc mạnh mẽ ôm lấy eo nhỏ dấu sau lớp áo thể thao rộng.
Lực đạo từ hai bên cánh tay như siết chặt lấy người con gái trước mắt.

Giống như thế gọng kìm không có lối thoát, cứ thế siết chặt từng chút một.
Thất Nguyệt Y khó chút đau, nhưng không phản ứng gì cả.

Khuôn mặt thờ ơ mặc cho hơi thở của người đàn ông kề vào hõm vai, chậm rãi hô hấp bên vành tai mình.
Trong sâu thẩm đáy mắt của anh hiện lên tà niệm rồi rất nhanh lại trở về với vẻ ôn nhu.

Chẳng ai biết được anh giờ đây đang nghĩ gì.
Chất giọng trầm nhỏ nhẹ bên tai người con gái ấy, người phụ nữ lâu nay không còn bấn loạn lại vì chi tiết nhỏ này mà căng lên.
- Nguyệt nhi, làm ơn ở bên tôi đi!..
Lời này của anh tác động đến cô thật mạnh, sự căng cứng trong cô bỗng được giãn ra.

Nhưng đáp lại chỉ là thái độ bình tĩnh của lúc ban đầu.
Cô đặt chiếc cốc lên bệ bếp, xong nhẹ nhàng muốn tách tay anh ra.

Vốn là muốn đáp lại gì đó cho thoả nỗi lòng của người trước mặt nhưng…
" Cạch…"
- Y Y bọn tôi về rồi! Cậu chuẩn bị bàn chưa?
Hai người Nguyễn Thanh Giang và Lê Thành đã về đến, phá vỡ bầu không khí của hai người.
Nguyễn Thanh Giang nhanh chân chạy một mạch vào bếp may thay lúc này hai bên đã kịp tách nhau nhau ra.

Nhìn bạn mình có chút lúng túng … Trong tâm thầm cười trộm
“Ôi! Chuyện gì thế này …kakakak …”
Mà vẻ dò xét này của cô cũng chuyển lên người Hắc Thiên Hàn… Mặt lạnh như không quay đi chỗ khác nhìn vẩn vơ.
" Đã thế… là một người bạn chân thành mình cũng nên đẩy thuyền thôi!"
Nụ cười xấu xa hiện lên trong mắt cô…
Mà cảnh này cuối cùng Lê Thành cũng không thể chứng kiến.

Lúc anh vào mạng theo không ít đồ, tất cả đồ xong xe đều được anh xách từ dưới xách lên.
Lúc lên đến nói cũng chẳng còn sức mà để ý chuyện của Boss nhà mình, đặt toàn bộ đồ lên bàn ăn.

Xét tổng thể của Lê Thành bây giờ đúng là… hơi tội nghiệp.
Để xong đồ thì Lê Thành lại trở về hình ảnh của một thư kí chuyên nghiệp.

Hình ảnh vốn có của một người thư kí nghiêm túc trở lại.
- Boss, mọi việc xong rồi! Hay anh cùng họ ra bên ngoài nghỉ ngơi đi ạ! Để tôi nấu…
- Ấy! Cái gì mà " để tôi nấu" chứ!
Nguyễn Thanh Giang chẳng cho anh nói thêm một từ nào, trực tiếp tiến đến ôm lấy cánh tay anh kéo ra.

Cô nói tiếp:
- Y Y … bọn tôi đây mua đồ rồi thì còn hai người phải nấu, không bàn cãi!
Dứt lời cô cũng chẳng để ai đó trả lời mà kéo người đàn ông không biết phong tình này ra ngoài đi xuống quán ở tầng dưới.
Lúc đi còn không bồi thêm một câu:
- Nhớ làm thêm cái gì đó man mát nha, bạn yêu! Phải ngọt nữa… bọn tôi đi đây không cản trở nữa.
Ôi trời, làm Thất Nguyệt Y cũng đến cạn lời đứa bạn này của cô cũng chẳng thực tế với tuổi của mình gì cả.
Hắc Thiên Hàn đã thấy bóng người khuất sau cánh cửa, cũng đi đến chỗ túi đồ mở ra xem.

Thất Nguyệt Y cũng đi đến xem hài người họ mang về những gì.
Nhìn mặt hàng đảm bảo không phải đứa bạn mình lựa rồi, an tâm lấy hết đồ ở trong ra.

Mà hình ảnh khi cô cười vì điều đó đã được Hắc Thiên Hàn bắt chọn, anh ngẩn ngơ ra nhìn cô.
May điều này không được cô nhìn thấy, anh hỏi:
- Giờ chúng ta phải làm gì!
Cô đáp lại một cách thản nhiên…
- Anh biết rửa rau chứ!
Anh chỉ nhìn lại chỗ rau củ rồi gật gật đáp lại “Biết”.

Cô liền đưa cho anh tất cả chỗ rau xà lách còn mình đi chế biến mấy thứ khác.


Cũng không biết cô lấy đâu ra niềm tin để cho nam chính đi làm và rửa hết số rau đó… Tất nhiên, thành quả khỏi nói số rau bị rập hết.
Thất Nguyệt Y nhìn anh mà ngán ngẩm không nói lên lời nào hơn, dùng hành động ra hiệu chỉ về phía cửa.
" Anh đi giùm tôi cái! "
- Thôi xuống, mới anh đi xuống tầng một đi ha! _ Vừa nói cô vừa đẩy anh ra cửa.

“Quả nhiên, mình kiếm đúng người rồi! Hihihi…”

Giờ đây chỉ còn mình cô, nghĩ đến cũng đến lúc nên gọi cho Sao Nhỏ xuống.

Thất Nguyệt Y lền đứng ở đầu cầu thang mà gọi lên:
- Sao Nhỏ, xuống chuẩn bị ăn đi con!
Đáp lại và vẻ đáng yêu của đứa trẻ, cậu nhanh chân chạy xuống.

Dáng chạy hệt cục bông nhỏ đang dần nhào đến lòng cô tỏ vẻ đáng yêu.
Thất Nguyệt Y thấy cậu cũng bất giác cười dịu dàng, đưa tay lên xoa xoa đầu cậu.

Làn tóc mền của cậu khiến cô chạm vào thật dễ chịu khó tả.
- Sao Nhỏ, xuống dưới quán ngồi với mẹ nuôi trước nha! Mẹ sắp xong rồi rất nhanh sẽ xuống cùng mọi người!
- Vâng _ Đáp lại vẻ cưng chiều của mẹ mình cậu nở một nụ cười rất chi dễ thương xong nhanh chóng chạy nhanh đi.
Dáng vẻ chạy đó làm cho Thất Nguyệt Y muốn nhắc một câu " Đi từ từ thôi không ngã " nhưng cũng thôi vậy lâu rồi chưa thấy thằng bé vui như vậy…
Xong cô quay lại công việc đang định làm, lưỡi dao bén từng đợt đưa xuống rất nhanh và chuẩn đã làm thịt được sắc mỏng thành từng miếng vừa ăn.
Trứng rán vàng bóng bẩy bởi lớp dầu mỏng cũng được thái thành sợi mỏng.

Từng lát trứng mới rán như có hơi thở của riêng mình, theo từng đợt mà toả ra làn hơi mỏng nhẹ xong rất nhanh hoà vào hư không.
Đậu phụ, tôm và đến dứa, cà rốt cũng được sơ chế ra thành từng loại riêng biệt rồi đặt lên một cái mân to….
 
Back
Top Bottom