Ngôn Tình Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 40: 40: Như Thế Tốt Cho Cả Hai


Hai người mắt đối mắt, mặt đối mặt...

- Thất Nguyệt Y...em đây là đang chơi đùa tôi sao?...Mặt anh đen lại trầm giọng hỏi...

Hành động này của anh là gì chứ...còn nắm chặt tay cô như vậy...

- Buông ra!

Một câu rứt khoát ánh mắt vẫn cương quyết như vậy.

" Còn không phải nhờ ai đó thích đùa giỡn cô sao... đáng hận..."

- Tôi xin lỗi... (╯_╰)....

.........

........

.......

...🕸Cả không gian như tĩnh lặng🕸...

Lúc đầu Hắc Thiên Hàn còn nhìn thẳng vào mắt cô... nhưng rồi cũng cúi mặt xuống như một con cún mắc lỗi...

Tay vốn nắm chắc lấy cánh tay cô cũng buông lỏng dần, khuôn mặt tối sầm...Nói lại lần nữa...

- Tôi xin lỗi... Xin lỗi đã tổn thương em...xin lỗi...

Giọng nói anh có phần run...đầy sự chân thành nói từng chữ. Thất Nguyệt Y cũng cảm nhận được điều anh muốn nói ánh mắt có phần dịu lại...

Xong bầu không khí này cũng bị một giọng cười nham nhở của ai đó phá đám...Sawada Tsunayoshi đứng bên cạnh nhìn cảnh này đưa tay thành nắm lên miệng cười...

" Thật đáng ghét...(¬_¬😉..."

Thất Nguyệt Y liền đưa một cặp mắt sắc hơn dao đưa về sau tặng cho Sawada Tsunayoshi...còn không ngại lấy chân đạp cho anh một cái...

" Cậu xấu tính hơn rồi Du Nguyệt à....Đau quá..........。゚・ (>﹏
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 41: 41: Về Nhà Tổ


Cả cơ thể và suy nghĩ của cô bỗng trầm xuống người duy nhất để ý sự trầm lặng này chỉ có mình Sawada Tsunayoshi...

- Tôi sẽ đi...cậu giúp tôi chuẩn bị được không?

Trong sự trầm mặc đó cô vẫn nói thấp giọng mà mang theo một sự dứt khoát..

Sawada Tsunayoshi cũng hiểu được chứ chỉ nói một câu...

- Vậy cậu có cho họ đi cùng không?...

- Có...nhất định phải đưa mấy người họ đi!

Khuôn mặt khi nói đến việc này lại dịu đi sự căng thăng của cô. Giống như cô đã chuẩn bị từ lâu rồi...

..........

.........

........

.......

...Bên phía Hắc Thiên Hàn...🍾🍷...

Anh đang trở về căn biệt thự của bản thân... trên chiếc xe sang trọng toàn một màn sương mờ trong không khí đầy hương của Davidoff

Anh không ngừng hút hết điếu này rồi lại sang điếu khác.... Cả cơ thể đều rơi vào trạng thái vô định.

Khiến người tài xế là Lê Thành cũng phải cau mày khó chịu. Cũng đã lâu rồi anh không thấy bộ dạng này...Lần cuối chắc là khi toàn bộ tài sản mấy năm trước bị tịch thu...

Lắc đầu Lê Thành hỏi anh

- Boss anh.. bây giờ là muốn về sao nhà chính sao?

- Hả?...Về đâu chứ!

Trong men say khói thuốc anh nằm ngửa hết ra sau. Đầu óc một mảng mù mị hỏi mặt lờ đờ nhìn trần xe...

Lê Thành cũng biết Hắc Thiên Hàn đây là bị từ chối rồi..." Cũng khó trách...". Nhưng trước khi gặp Thất Nguyệt Y anh đang ở nhà chính của Hắc gia đây.

Trong một đêm anh bay từ Nhật đến Trung xong nghe tin Chủ tịch Thất xuất hiện cùng với một số chuyện lại bay về.

Còn là đang họp gia tộc một năm một lần nữa chứ... Đi chưa được một ngày lại thành bộ dạng này...

Giờ nội tâm Lê Thành chỉ biết gào thét..." Tôi khổ quá mà...( ╥ω╥)"

Nhưng không hỏi cũng phải hỏi... Liều mạng nhỏ anh nói:

- Boss...không phải đang họp gia tộc sao! Tôi...giờ tôi đưa anh đi...

- Không!

- Dạ...( ╥ω╥)

- Cậu gọi cho họ bảo tôi có việc không đến nữa!

- Hả?

- Gì... không nghe gì sao! Làm đi...!

- Vậy....

- Gọi đi! Mau...

Bộ dạng đó anh vẫn gắt còn chặn ngang lời của anh... Nhưng thân là thân làm thuê chủ bảo gì thì làm đó thôi...( ╥ω╥)

Lái xe tát vào lề đường... Mạnh dạn lấy điện thoại bấm thành một dãy số....

" Tút...tút..."

Tiếng điện thoại phát ra tay Lê Thành càng đổ mồ hôi lạnh....Lần này đòi chết mạng anh.

Quay lại nhìn Hắc Thiên Hàn... Thì đó chỉ là một ánh mắt lạnh lùng đang chằm chằm vào anh " Gọi đi...Mau ".

...

Đầu dây bên kia cuối cùng cũng bắt máy...Không có một lời nào...

- Lão chủ nhân!.... Chào bà!

Phía bên kia...Cả một bầu không khí nghiêm trang không kém mấy phần áp lực đang bao trùm cả căn phòng khách với khung cảnh cổ kính không khác gì hậu cung thời xưa.

Người cao nhất là Hắc lão nãi nãi ngồi chính diện xung quanh không phải chú ba thì là thím hai ngồi hai bên, còn cả mấy đưa con gái của họ đang đứng....con trai thì ngồi ở phía sau...

Tất cả đều chú ý vào chiếc điện thoại mà Hắc quản gia đang cầm ngửa để loa to cho mọi người cùng nghe...

Hắc lão nãi nãi vẫn ngồi yên vị ở đó mắt cũng chẳng thèm liếc cái điện thoại chỉ hỏi một câu:

- Tiểu Hàn đâu?

Thật là làm người ta không biết nói thế nào...Trên khuôn mặt của Lê Thành cũng vì vậy xuất hiện mấy rọt mồ hôi lạnh, đáp lại:

- Thái Thái à! Hắc tổng cậu ấy...(↼_↼)...

Không cần anh nói hết câu đầu bên kia vì mở loa ngoài nên cũng nghe được chuyện gì rồi... Làm cả cả đám người chỉ biết hóng chuyện cũng bật dậy tức theo.
Bên chỗ anh...Cái tiếng như mặc kệ đời đó thật là làm bà cụ bên đầu kia tức chết mà...

Nói lớn... đầy uy quyền...

- Cậu mang thằng nghịch tử về đây cho tôi!

Xong chẳng nghe Lê Thành nói thêm... Bắt máy...

....

Quay lại phía Hắc Thiên Hàn... Mặt đầy sự bất lực nói..

- Boss... Boss à anh thấy đó!

Hắc Thiên Hàn cũng chẳng quan tâm lắm...Anh bảo Lê Thành gọi chỉ là làm cho có.Quay mặt đi chỗ khác ngoắc tay ra hiệu cho Lê Thành vào xe

Lê Thành ngồi vào vị trí lái...Lúc này mới hỏi anh

- Chúng ta về sao...

- Đi đến chỗ Thường Ngọc Thanh!

- Ạ...vâng!....

Rồi trở về bầu không khí lúc đầu...
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 42: 42: Đẹp Như Địa Ngục


...Bên phía Thất Nguyệt Y🌟...

Nhưng điều mà Sawada Tsunayoshi nói khiến cô càng suy nghĩ nhiều thêm... Thật sự ai lại muốn đến nơi làm bản thân khổ đau nhất chứ.

Rời khỏi công ty cô bảo Tiểu Vĩ trở cô đến đến một nơi... Nhà của Akai Shuichi...🏯

Cả chặng đường cô hết cười rồi lại cau mày...Thật khó hiểu...

Xe dừng trước cửa gia tộc Akai... Cô được Tiểu Vĩ mở xửa, bước xuống đúng là bất ngờ hình ảnh bây giờ của cô không phải là bá đạo tổng tài càng không có vẻ lạnh lùng.

Như bao cô gái bình thường khác... Dịu dàng và trong sáng... Giờ mới thấy một điều Thất Nguyệt Y vẫn như trước một vẻ đẹp của gái 18 thanh thuần....

Tiểu Vĩ cúi mình trước cô lần này cô chỉ cười nhẹ nhìn anh một cách dịu dàng nói:

- Vĩ ca... em đã nói rồi ngoài giờ làm việc hai ta cứ bình thương như bao người là được! Anh về trước đi dạo gần đây nhiều việc mà.... không phải nghỉ ngơi chứ!...

Nói rồi cô cũng đi nhanh đến cánh cổng lớn, Tiểu Vĩ giống như cũng nhẹ lòng mà buông đi sự kính cẩn đó nhìn cô dịu dàng:

- Vậy tôi đi trước nha!

- ...(^▽^)...

Xong cô tự nhiên đẩy cánh cửa cao hơn mình 3 mét bằng gỗ sồi đặc đi vào một cách thản nhiên. Người trong nhà thấy cô cũng không có gì ngạc nhiên cúi chào 45°, cung kính đồng thanh nói:

- ミスレディはここにいます...( Tiểu thư cô đến rồi...)

Gật đầu nhẹ trên môi mang theo một nụ cười lễ phép...Rồi lại trực tiếp đi thẳng. Lượn qua từng dãy nhà...

Dù nói là nơi ở của Yozakura nhưng lại mang một vẻ tao nhã từng hàng thông tạo ra thế khác nhau...

Đi đến gần đến dãy cuối một khu nhà khác biệt rào phần cánh tự nhiên bởi hàng tre thanh mảnh. Qua từng khe lá cô cũng thấy thấp thoáng thân ảnh thư sinh của ai kia... Làm cho đôi mắt tĩnh mịch có chút gợi sóng.

...----------------...

Trong căn nhà gỗ Akai Shuichi đang ở tư thế ngồi quỳ hình ảnh tao nhã nhẹ nhàng pha trà mà không kém phần chuyên nghiệp.

Chổi đánh trà vừa ngơi tay, đặt xuống thật chậm đôi mắt chuyên chú rời lên cao nhìn hoa đạo trước mặt, bất giác giọng trầm ổn cất lên:

- Tính đứng đó luôn sao...

Từ sau tấm phên mặc thủy Thất Nguyệt Y bước ra. Thẳng thừng đén ngồi đối diện anh...

- Em chỉ muốn ngắm mĩ nam một chút thôi mà!

Thật là... Akai Shuichi lắc đầu nhìn cô cười. Quen nhau lâu vậy rồi cô đối với anh vẫn luôn có bộ dạng dễ thương như thế

Đưa cốc trà vừa pha xong cho cô đặt ngay trước mặt.... Thất Nguyệt Y cũng đáp lễ từ từ đưa lên miêng thưởng thức.

" Thưởng trà như thưởng lòng người...."

- Vẫn như ngày nào!

Đặt cốc trà xuống cô lại chống tay đặt cằm nhìn anh một cách say sưa... Khuôn mặt tuấn tú vẫn đang pha trà..từng góc từng cạnh...

- Sao vậy?..._ Akai Shuichi thấy thế liếc mắt len hỏi cô..

- ...(=⌒‿‿⌒=).... Không có gì!...

Cốc lên trán cô một cái...Đôi mắt đẹp hiện lên một sự lo lắng nhẹ trong tâm. Trước giờ anh và mọi người chưa từng thấy cô như thế.

Đối diện với đôi mắt hôm nay của cô khiến anh có chút bất an... Như một bờ lặng làm người có sự bình yên nhưng cũng khiến người bồn chồn khó tả.

Thất Nguyệt Y lấy tay xoa trán cười phì phì... Akai Shuichi cũng không pha trà nữa dùng động tác nhìn thẳng vào cô... rồi đứng dậy hướng ra cửa.

- Đừng dấu anh!....Hai ta đấu với nhau đi!

- ...

- Ra sau nhà..hôm bữa thua em hôm nay anh gỡ!

- Oni-san... hôm nay hai không đấu nữa nha! Đổi cái khác đi!

Cô cũng đứng dậy nhìn về phía anh một cách trầm ổn giọng nói không cao không thấp, lên tiếng.

Akai Shuichi quay lại nhìn cô ánh mắt không có biểu tình gì lớn:
- Vậy ta làm gì?

- Chúng ta đi du lịch nha!...(⌒‿⌒)...

- ....

- Sao thế!....(⌒‿⌒)...

- Tập đoàn thì sao?

Có lẽ cô biết anh sẽ hỏi vấn đề này nên cũng chuẩn bị tâm lý...

- Sao thế mấy người chúng ta đi với nhau không vui sao! Dạo gần đây em có chút mệt đi giải tỏa chút..hử!

Biểu tình tự nhiên như thế anh cũng thả lỏng, nói lớn:

- Thích thì đi thôi! Đi đâu?

- ...Đi... Hồ Nam nha! Đẹp như tiên cảnh...(⌒‿⌒)...

" Cũng là cửa vào địa ngục...(ーー😉..."
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 43: 43: Sự Liên Kết


Hôm nay là một ngày đẹp trời và khá là yên bình của Tokyo đầy náo nhiệt. Mọi người ai nấy đều bận rộn....

Trên bầu trời điều ít khi thấy nhất hôm nay thì người dân thấy từ sáng sớm...Hết một dàn siêu xe đi ngang qua...không thì là một nhóm nam thanh nữ tú đi chợ từ sớm.

Trời chưa sáng đã lượn hết một vòng...

.........

........

.......

...✈6 giờ 50 phút ✈... Chươ𝓷g mới 𝓷hất tại # TRuMT RUYe𝐍﹒𝚅𝓷 #

Trên đường băng của sân bay lớn Tokyo, máy bay đang dần cất cánh. Dần dần đi lên lẻn rời khỏi mặt đất...

...Trong khoang hạng nhất 🛫...

Nhóm của Thất Nguyệt Y, Dương Âu, Akai, Mặc Thanh Hi, Kim- Jung - won, Dĩ Thành, Jack, Kinh Ưu Thiên, Á Trạch Trì, Lạc Thiên Dương Nguyên, Lạc Minh và cả Takenshi...

Tất cả đều đang ở trên...Có điều là...ồn ào...

Thất Nguyệt Y sau khi lên máy bay một thời gian cơ thể bắt đầu có hiện tượng sốt cao.

Cả chặng đường toàn thân mền nhũn tựa vào bên kính cửa sổ máy bay, mơ màng nhắm mắt...

Dương Âu ngồi bên cạnh vẫn luôn một bộ dạng nghiêm chỉnh tựa ghế đọc sách....Kế bên là Kim- Jung- Won cho ngã hết ghế về sau đeo băng bịt mắt yên lành ngủ...

Akai dường như cũng không ngoại lệ ngủ ở dãy đối diện...Dương Nguyên thì ung dung nhìn ngắm mấy cô nàng mặc bikini trên tạp chí thời trang.

Jack và Takenshi thì đang bàn luận về việc hợp tác tất nhiên chỉ mình Takenshi thao thao bất tuyệt...Jack vẫn chú tâm vào việc của mình gửi thông tin mình vừa hack được cho FBI....

Riêng Kinh Ưu Thiên thì từ lúc lên máy bay đã biến đâu mất hút...

Á Trạch Trì thì trầm lặng ngồi tách biệt ra một bên khuất vui vẻ vẽ lại toàn bộ khung cảnh,...." Soạt.."

Dĩ Thành tù phía sau không biết từ khi nào lấy luôn bức họa đang trong giai đoạn cuối... Mà người góp vui không ai khác là Mặc Thanh Hi...

Hai người Mặc Thanh Hi và Dĩ Thành hệt như mấy đưa trẻ con nhìn ngắm tranh của Á Trạch Trì xong bắt đầu trêu ghẹo anh khiến anh đuổi theo hai người qua mấy hàng ghế

- ....Haha...

- Đưa đây...mấy thằng này...

- ....Vẽ đẹp đây...tay nghề nâng thêm một bậc ồi đây Trì à!...hahhahaha..

Cuộc rượi đuổi kéo dài không chỉ làm mọi người ai đang làm việc nấy bắt đầu kéo lại với nhau...Cả một hồi náo loạn hết lên

Rồi lại bất cẩn Akai không biết bị gì ngã mà làm văng cả kính của " Đại Ma Vương " trong nhóm Dương Âu

" Cạch..." _ Tiếng kính rơi xuống đất...

Làm ai nấy đều nín thở...

.........

........

.......

Dương Âu không nói gì nhẹ nhành nhặt chiếc kính của bản thân lên đeo lên như cũ...Anh thở dài một hơi.... Giọng từ thấp lên cao lạnh thấu xương kèm theo một nụ cười anh đặt cuốn sách tiếng Trung xuống.

- Hà...💨....Mấy người...tôi chiều mấy người qua đúng không!!

Cả đám đang chồng chéo lên nhau theo từng cử động của Dương Âu mà trở lại bộ dạng nghiêm túc trong chưa đầy một giây... Trừ ai đó đã vắng từ đầu.

Cả mấy người đang nhoi nhanh chóng ngồi nghiêm chỉnh về chỗ mình. Dĩ Thành cậu vẫn đứng đó vẻ mặt như " Ra quai cái gì chứ..." khó chịu nhìn Dương Âu.

Tất nhiên anh cũng chẳng để ý lấy ngón trỏ bình thản chỉnh lại góc kính mình đang mang nhìn lại quyển sách mình đang đọc.

"Tức chết cậu mất thôi..."

Nhanh chóng thu ánh mắt đó lại... sự chú ý của cậu chuyển rời lên Thất Nguyệt Y. Chế độ làm nũng..." Bật"...

Nũng nịu đang ngang qua Dương Âu còn không ngại lườm cho anh một cái...Rất tiếc đáp lại chỉ là một nụ cười nhếc mép...

" Thìch thì chiều ranh con..."...
Dĩ Thành đến bên Thất Nguyệt Y nắm lấy ống áo cô đưa qua đưa lại...

- Chị ơi...chị chị xem kìa " Đại thúc" bắt nạt em a...。。。ミヽ(。><)ノ

- ....

Thất Nguyệt Y trước sự dây dưa ấy vẫn không có động tĩnh gì...

Dĩ Thành cũng đã bắt đầu thấy lạ mày nhỏ kéo gần nhau... Nhỏ giọng gọi

- Chị ơi!!

Đưa đôi mắt đầy sự lo lắng sát lại gần... Lớp phấn trang điểm không biết từ khi nào đã trôi đi gần hết để lọ khuôn mặt đỏ bừng nóng như lửa...

Lần này Dĩ Thành hoảng hơn ai khác gọi lớn

- CHỊ ƠI!...Chị...

Tiếng gọi to thất thanh khiến mọi người ai cũng đang thảnh thơi bỗng giật minh hoảng hơn. Đặc biệt là Dương Âu ngồi kế bên anh bắt đầu sợ hãi thêm lo lắng khi nhìn cô.

Giờ đây mới thấy Kinh Ưu Thiên xuất hiện trên tay cầm một ly nước đỏ nồng đặc tanh như máu....
Anh đi đến cạnh cô...Qua sự mơ hồ của bản thân " Có vẻ cô lại làm điều gì khiến mọi người lắng rồi..." Khuôn mặt từng người mờ mờ...tiếng gọi ngày càng nhỏ dần...

" Quả thật...lại khiến họ lo lắng rồi...Thật mệt..."
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 44: 44: Quá Khứhiện Thựctương Lai


Một lần nữa bản thân Thất Nguyệt Y khi mở mắt ra cô ở một nơi hoàn toàn khác... Biệt thự Meet Cat Guesthouse🐱

Đi qua dãy hành lang ta cũng đến phòng của cô. Cả căn phòng hơi tối luồng sáng duy nhất chỉ có cửa hướng ra ban công rộng lớn...

Người con gái xinh đẹp dưới ánh sáng ngược chiều mà trông thật nhỏ bé...Thất Nguyệt Y thất thần ngồi trên giường cô cũng mới tỉnh thôi.

Có lẽ cô đã đến nơi.....

Còn nghĩ sau cô bị vậy chuyến này mấy người anh của cô sẽ hủy luôn chứ...

Đưa mắt nhìn không gian xung quanh một lượt...xác định rõ xung quanh không còn ai, vẻ mặt mơ màng liền biến mất...

Hít một hơi thật sâu...💨

Đôi mắt đẹp lại một lần nữa hiện lên ánh quang...

- "Thật cũng biết chọn nơi gây phiền phức quá mà...Linh khí nồng đậm còn 4 phía đều có linh thú chấn giữ"...💨

Nghĩ đến đây cô càng phiền não thở dài một hơi...Trong lòng hiện lên không ít suy tư...nhìn ra phía xa bên ngoài cảm giác thật vô định.

"Cạch..."

Cửa phòng cô bị một bàn tay thon dài mở ra...Là Dương Âu anh đi vào theo sau là Lạc Minh...

Thất Nguyệt Y nhanh chóng thu tầm mắt luồng sáng trong mắt vụt tắt...chuyển sự chú ý sang người đang lại gần... Nhẹ nhành nói như không có chuyện gì...

- Anh hai... Minh Ca..

Mà đáp lại chỉ là vẻ mặt rất nghiêm trọng nhìn cô chằm chằm...

Dương Âu mở lời chất giọng thật cuốn hút nhưng đầy sự cao lãnh đầy giận dữ nhìn cô nói mà như hét lớn:

- Nguyệt Nhi...em có phải thấy bản thân quá mạnh nên thích làm càn gì thì làm phải không!....

Hành động này chắc không chỉ có anh mà ai cũng biết phân nửa câu chuyện rồi...Vẻ tươi cười trên cô vụt tắt như cố tránh đi ánh mắt có thể thấu tất cả của anh.

- Không sao đâu! Các anh sẽ ổn thôi em đảm bảo...

Cô đây là đang cố chấp làm càn sao... Sao có thể thản nhiên như cô chấp nhận điều đó từ lâu rồi như thế.

Dương Âu thật sự anh mất hết lý trí khi nghe cô nói như thế...anh giận dữ hét lớn tay không do dự mà thoát mắt kính...

- Nguyệt Nhi!...

Dương Âu mất khiển soát rồi...Nhìn biểu hiện này Lạc Minh cố kiềm chế anh tay nắm chặt lấy bả vai anh ra hiệu.

Lạc Minh nhìn Thất Nguyệt Y trong đôi mắt đầy sự kiên quyết và cứng đầu lại thấy một sự nao núng... Cô cũng rất sợ!

- Nguyệt! Có phải ngay từ đầu em đã biết rồi phải không nên từ lúc bắt đầu mới bảo mấy người chúng ta gọi em là " Nguyệt " không phải là " Y"!...Đúng chứ!

- ..... _ Cô chọn sự im lặng quả không dám nhìn hai anh

Trong vài giây không khí như một nốt trầm

- Nói cho họ đi! Du Nguyệt...

Sawada Tsunayoshi không biết từ lúc nào đã tựa ở thành cửa phòng cô, khoang tay trước ngực nghiêm mặt lần nữa mày anh co lại nhìn cô.

Cô cũng không nề hà gì mà khó chịu với anh...

- Tôi sẽ bảo vệ được họ quá khứ cũng vậy...hiện tại và tương lại cũng thế...

Sawada Tsunayoshi lúc này chỉ biết nhìn cô...

- AI CẦN EM BẢO VỆ CHỨ...NGUYỆT NHI!!

Sawada Tsunayoshi muốn nói tiếp gì nhưng bị cắt ngay khi ngay cả lời cũng chưa mở được...

Là tiếng của Takenshi trông có vẻ anh đang rất điên rồi. Anh như phát hỏa đi từ phía sau tiên vào phòng của, trong cái thì toàn tơ máu...

Anh hét thẳng vào mặt cô:

- Em có biết mình đang chơi đùa tính mạng của bản thân không hả... Ai cần em bảo vệ chứ!...

Sự hung hổ của anh như muốn anh người, may thay Jack và Akai chạy tới mỗi người một bên kéo anh về sau...

- Takenshi...thôi nào! Bình tĩnh lúc nãy Âu Dương và Dương Nguyên đã điên lắm rồi cậu mà điên như nữa là sao!!_ Jack hết sức mình kéo anh ra nói hoàn giải...
Tình cảnh này ai cũng như phát điên...một số người thì cố kiềm chế họ muốn cố chính miệng nói ra...sự thật!!

" Cậu cũng quá cứng đầu rồi Du Nguyệt..."

Thở dài một hơi Sawada Tsunayoshi rời khỏi vị trí lấy trong túi áo ra một mớ nhẫn đeo tay ném trước mặt Thất Nguyệt Y...

- Còn một mảng linh hồn nữa trả lại cho họ đi! Mọi thứ rồi cũng có cách mà Du Nguyệt....
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 45: 45: Nơi Bắt Đầu


Thất Nguyệt Y nhìn một lượt toàn bộ bọn họ xong nhìn về hướng núi bên ngoài cửa sổ...

- Mọi người xuống dưới trước đi...

Lần này không một ai đả động gì chỉ nhìn cô...

Thất Nguyệt Y quay đầu lại nhìn tất cả cô cười xõa, nghiêng đầu sang một bên:

- Em sẽ nói hết mà! Mọi người xuống dưới đi rồi em sẽ nói... nhanh thôi mà!

Lần này tâm trạng của mọi người đã đã dịu xuống. Không nói thêm gì từng người ra khỏi phòng cô...

Cánh cửa phòng dần kép lại..." Cạch "

...ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ...

Vài phút sau cô cũng đã đi xuống dưới tầng bên dưới những người đàn ông đều hướng mắt nhìn cô.

" Cộp..cộp..."

Từng bước đi xuống mang theo tâm trạng nặng nề, ngồi xuống một phía của họ... Không biết nên bắt đầu từ đâu nữa có khi lúc bắt đầu câu chuyện để cho họ biết đã là một sai lầm...

Có lẽ nên nói từ đầu thì hơn!

Thất Nguyệt Y hồi tưởng lại cái quá khứ đã qua đây. Những hồi ức vốn không thật ngược lại thì quá rỗi chân thật...

...Bán đảo Sabody🌣...

Cô nhớ như in dù có chốn chạy ra sao thì đấy cũng chỉnh là sự khơi đầu. Lần đầu xuyên không hay đúng hơn là lần đầu chuyển sinh, cái lạnh bảo bọc cho cô thứ duy nhất cô có thể thấy và cảm nhận đó là những lời gọi...

Giọng nam có giọng nữ cũng có tiếng gọi cô lúc ấy có sự dồn rập có niềm vui và sự phấn khơi...Nhưng cô không thể nào hiểu họ nói gì🙁

Lý do chỉ có một " HỌ NÓI TIẾNG ANH... mà mình ngu nhất trên đời là cái loại ngôn ngữ này....đáng đáng chết!!! "

..........

.........

........

.......

Hầy...nói trắng ra là đây là lúc đầu cô trùng sinh.... Vừa nghĩ vừa nhấp nháp chút trà mà Kinh Ưu Thiên mang ra hương hoa nhài thoang thoảng theo làn khói nhẹ làm cô nhớ về " một thời"....

..........

.........

........

.......

Nhớ lần đầu ấy Thất Nguyệt Y chuyển sinh may thay có kí ức cũng như linh hồn của người con gái mới lớn nên không khó để thích nghi.

Chỉ có một việc nhớ lại...thật mất mặt. Đến tuổi tập nói thì cô không nói lấy một chữ không phải là không nói được mà là không thể nói. May thay gia đình lúc đó của cô cũng không làm quá vấn đề này cho lắm.

Đồng thời lúc đó là lần đầu trùng sinh nên cô khá để ý vấn đề đây là đâu? Gia đình tôi là ai?...

Và cũng là lần đầu tiên trong suốt hành trình dài tương như không hồi kết ấy có có khái niệm hạnh phúc cộng thêm sự sung sướиɠ đúng nghĩa.

Năm năm với cái tên Sophia Phanton một tiểu thư hoạt bát vô tư sống cùng với gia tộc, một người cha vốn là một công tước xứ lạ cùng mộ người mẹ đẹp như nữ thần mùa màng của Hi Lạp, thêm một người anh trai dù hơi bốc đồng như lại rất thương em gái.

Tất cả đều tốt bếu như không có ngày đó...

- Sophia....Sophia em đâu rồi! Mẫu thân bảo em đến phòng khách kia....

… Inatan Phanto _ Anh trai của Sophia lúc đó …

Inatan bước chậm rãi trên hành lang và gọi cô nhưng lại mang vẻ mặt chán chườn....Từng tiếng bước chân của giầy da tạo ra tiêng động khi đi ở dinh thự với con đường trải thảm được thêu tinh tế giữa vàng và xanh như thường ngày.

Hôm nay là một ngày đẹp trời vì đó là ngày sinh nhật của cô sẽ rất vui....Inatan vẫn như thường lệ tự nhiên đẩy cửa đi vào tiến thẳng đến giường cô gái nhỏ.

Đối diện với vị nữ hầu vốn đã trực sẵn từ lâu mặt khó xử vì cô tiểu thư nhỏ này và cả cậu chủ...

- Ê Sophia...dậy đi! Dậy...

Giọng không mấy khoan nhượng mà tay cũng khôg từ tốn " Soạt.." Cậu kéo thẳng cái chăn bằng lông ngỗng hất lên trên...
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 46: 46: Mảnh Vỡ Hạnh Phúc


Anh trai cô tất nhiên không thể thấy cô đâu. Nhưng cô đang ở đâu thì trung quy vẫn đoán được.

...🌲Khu rừng phía sau dinh thự 🌲...

Nơi đây rừng già che kín ánh dương tư phía xung quanh không thấy người chỉ có thể nổi nhất là rễ các đại thụ to cao hơn cả đồi đất.

Nhớ lúc gia đình cô chuyển đến chọn nơi cao nhất để dừng cuộc hành trình lại người dân nơi đây đều nhìn họ với ánh mắt vô cùng kì lại.

Đấy là cái nhìn của sự găm ghét thù địch ánh mắt nguyền rủa nhành cho những kẻ ở nơi không nên đến. Nhưng rồi không hiểu vì lý do gì mà dân chúng cũng bớt có hành động đó lại.

Theo lời mẹ cô lúc đầu cha cô thấy vậy cũng nhanh chóng rời đi nhưng sau khi rời nhà chính gia tộc khó khăn lắm nơi có nơi không bị ảnh hưởng bởi thế lực Hoa gia lúc đó, người cũng không còn sức mà đi nên đành ở lại.

Sống một thời gian họ mới biết khu rừng phía sau và cả dinh thự cũ nát mà bây giờ họ được họ tu sửa lại và ở là một phần của tòa lâu đài cũ cổ xưa còn được gọi với một cái tên khác Lâu Đài Thời Đại....

Trước kia không ai dám đυ.ng vì người dân nơi đây đều nghe theo lời sấm truyền, lời sấm chính là lời thần. Mà thôi chắc có lẽ cũng vì lời sấm truyền đó nhà gia đình cô được ở lại.

..........

.........

........

.......

Năm tháng trôi đi gia đình cô cũng vậy mà thành lãnh chúa ở đây vì cha mẹ cô cũng giúp nơi đây phát triển lên không ít.

Mà thôi qua lại với Sophia như thường ngày cô lại chạy nhảy chơi đùa cùng muôn thú. Từ động vật nhỏ như sóc chuột đến lớn như gấu đen đều không hiểu sao rất nghe lời cô kết bạn với cô.

Ban đầu đúng là làm cô giật mình không ít xong rồi cũng quen. Người khác thấy sợ hãi khi phải đi vào khu rừng Thời Đại này nhưng cô thì không sao.

Năm ba tuổi khi người hầu để lạc cô trong lúc chơi đùa chính lúc đó cô cũng phát hiện mình không phải người bình thường.

Cô có thể nghe hiểu tiếng động vật nha còn có khả năng chữa thương cho thú nhỏ bị thương.

" Quả nhiên là hào quang nữ chính của bản thân cuối cùng cũng xuất hiện rồi ^◇^...."

Từ đó có thời gian là cô lại trốn vào rừng, ban đầu thì có chút khó khăn xong giờ đây cô còn hơn một con sóc nhảy qua nhảy lại giữa các cành cây cổ thụ.

Vừa đi vừa nói chuyện với những chú khỉ con nhỏ:

- Booli... em không nhanh bằng chị đâu kakkaka..

(Tên cô tự đặt sau khi giao tiếp với động vật sau một thời gian)

- Ki ki kéttt...ki éooo...×3 ( Chị ơi về đi... Bill đậu trước cửa sổ vừa báo với em nhà chị đang tìm chị đó...)

Chú khỉ kêu đến đây lúc này cô mới nhớ ra.." Thôi chết lễ trưởng thành của anh trai...."

Bước nhảy thoan thoát phía trên liền phang lại xoay ức bàn chân đổi hướng lấy đà một cách nhanh nhất phóng ngược lại.

Khỉ Booli không theo kịp phản ứng của cô mà chút nữa đâm vào thân cây phía trước lúc phản ứng lại được thì Sophia đã chạy về hướng dinh thự một đoạn xa.

Khỉ Booli chỉ có thể nhìn bóng lưng cô nghiêng đầu mà gãi gãi 🍃🍃🍃🍃

...----------------...

Chạy vào rừng khá sâu thành ra nhảy hết sức cô mới có thể nhanh ra được bìa rừng. Bầu trời lúc này cũng đã ít ánh sáng giờ lại còn tối sầm lại, mùi hơi ẩm của đất dần dần bốc lên man theo mùi ngai ngái của cỏ dại.

Một giọt rồi hai giọt một cơn mưa đổ xuống mặt đất đen sậm nay được tô trở nên tối đen con đường về nhà của cô lại càng khó khăn... Trong mơ hồ cô lúc này lại có cảm giác bất an.
Khong đơn giản là nỗi bất an khi về không kịp bị cha mẹ hay anh trai càu nhàu. Nỗi bất an khiến l*иg ngực cô nóng dan hơn, càng gần đến dinh thự cô tự mình chạy trên đôi chân nhỏ vượt qua con đường gồ gề...

" Trong cơn mưa có mùi máu...."
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 47: 47: Giờ Mới Là Sự Khởi Đầu


Ra khỏi khu rừng...
Cơn mưa nhỏ...không đây là khởi đầu của một cơn bão.

Dinh thự màu trắng với những viền vàng lúc nào cũng như ánh mặt trời tỏa sáng nơi cao nhất.
Và giờ đây nó đã lụi tàn...!Bầu trời xám xịt mưa " Ào...ào...Rào Rào...." Gió bắt đầu thêm một mạnh đến mức đến mức những cành to nhất cây cổ thụ chúng va đập vào nhau...!Đáng sợ...
Sấm chớp nổi liê tuc xoẹt ngang làm một đường gấp khúc vào tâm điểm của khung cảnh bây giờ.

Tiếng một lúc một lớn hơn, mỗi một tiếng đánh là Sophia lại giật mình.
Như thường lệ cô lại đi vào dinh thự từ cửa sau của khu bếp...!Nhưng chẳng cần đến gần mùi tanh đến buồn nôn chộc thẳng lên đại não của cô, đó là mùi máu...Rất Rất nhiều máu..
Khuôn mặt trước đã hơi tái nhợt đi giờ đây xanh chuyển sang tím rồi lại trắng nhanh chóng thay đổi đến mức cuối cùng của biểu cảm.
Đôi mắt đen mở to hết mức từ từ chuyển xuống dưới chân, giờ đây cô bất động.

Nền cỏ xanh nơi đây nơi duy nhất quanh dinh thự có loài hoa cỏ dại trắng trước kia nhổ mãi không hết đến mức bà vú Anirasa nhăn mặt mà nhổ theo từng ngày...
Nay chúng ngã rạp nhát bép đến chộc mùi lên ngâm trong mùi máu và bùn đất...Dòng nước đỏ lòm dù mưa nhưng vẫn đặc rệt lại chảy một cách nặng lề nơi chúng đi qua.
Chậm...chậm chẳng biết từ khi nào chảy đến nơi Sophia đứng.

Nơi đó như một cái hố vậy chôn vùi cô...
" Chuyện gì thế này...~~Bà Anirasaaaa...a...à"
" C...Chuyện này...kh...khôn...g thể nào đâu..."
Cô thốt lên từng lời hoảng hốt giọng to rồi nhỏ dần khi đến mở tung cánh cửa sau bếp ra thay vào đó từng hàng nước mắt không biết từ khi nào hiện trên mặt cô.
Đôi chân nhanh chóng lướt qua khu nhà bếp rất nhanh cô đã đến được nơi giao giữa phòng và phòng khách bằng cửa phụ.
Phòng ăn không có động tĩnh gì vẫm có ánh sáng vàng dịu của đèn chùm phía trên như thường ngày không có máu vẫn sạch sẽ....Đúng vẫn bình thường.
..........
.........
........
.......
Một sự an tâm chợt hiện lên trong suy nghĩ của cô.

Làn da trắng bệch vì sợ hãi giờ cũng đã thả lỏng cho máu tuần hoàn trở lại.

Trong vô thức cô thở nhẹ ra...

.........Cánh cửa chính của phòng ăn mở ra..........
Cánh cửa cao tầm hai mết trạm trổm tinh xảo bên trên còn đính đá cẩm thạch, cánh cửa nặng được đẩy ra phía trước một bóng người dần xuất hiện làm sự thả lỏng duy nhất của cô bây giờ hoàn toàn tan biến.
Giọng nói hớt hả của cha mẹ cô khuôn mặt tràn ngập sự lo sợ cả người họ đầy máu.

Trên tay cha cô đang ôm anh Iantan, mặt anh ấy trắng bệch trên khuôn mặt mồ hôi không ngừng tuôn ra.
Một bên cánh tay anh ấy bị thương làm máu thấm đẫm một màu đỏ trên đó.

Cô muốn đây là mơ phải mơ thôi phải không...mọi thứ đều đang rất yên bình mà.
Cô chạy lại phía họ muốn làm rõ sự tình nhưng cha cô nhanh chóng cắt ngang.

Cha nhanh chóng đưa anh trai cho cô.
- "Sophia...Sophia con yêu à! Yên lặng nghe bọn ta nói này..."
Ông ấy đặt bàn tay dính đầy máu lên bờ vai đang tun rẩy của cô bàn tay ấy là một bàn tay to ấm áp nó khiến cô lúc ấy không bật khóc thành tiếng.

Mẹ cô cùng nhờ thế nhanh chóng áp bàn tay lạnh ngắt vào má cô giọng nói run nhưng vẫn cố rõ ràng.

- " Hãy chạy đi! Có chuyện gì cũng hãy sống cho tốt.Ta biết con có năng lực ta cũng giống con nhưng đừng bao giờ để người ngoài phát hiện ra nó! Chạy đi con! Chạy khỏi đây số...."
Lời trăn chối cuối cùng chưa nói ra hết thành lời bà ấy đã bị một phát súng từ phía bà ấy ngã quỵ.

Bóng lưng cha cô nhanh chóng thay thế vị trí đó, phía trước đối ăn với ông là tên sát nhân.
Ông ấy lúc đó còn quay đầu lại nói với cô bằng giọng bình thản trên nụ cười và nước mắt đang lăn: "Chạy đi con...mang theo anh con nữa "
Tiếng cười đầy sự phấn khích vang vọng nơi xa để lại sau lưng cô lúc này chỉ biết chạy...chạy nhanh hết mức có thể...chạy vào khu rừng ấy.
Chạy mang theo Iantan chạy đi mặc cho mọi thứ xung quanh.

Mà cô cũng đã rất mệt cánh tay và chân cô không biết bị gì mà làm cho máu chảy ra.
Mang theo nỗi sợ của một đứa trẻ năm tuổi không bao giờ nghĩ đến lại chạy không phải chơi đùa hằng ngày mà để ní kéo sự sống..
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 48: 48: Vị Thần Điên 1


Chạy ra khỏi bộ phận bìa rừng cô bắt đầu tiến vào trung tâm.

" Á " thân thể bé nhỏ ấy đã ngã với tố độ cao thì còn làm cho cơ thể người anh văng ra một đoạn.
Mò mẫn đứng dậy phía sau tiếng chạy dồn dập là bọn người đó đến giết cô sao.

Giờ cô không thể chạy thêm nữa rồi, trên người cô không biết từ khi nào có đầy dãy vết thương dài đang rỉ máu cô cũng sau cú ngã đó mà không còn sức.
Nền đất sỏi đá ẩm ướt làm cô đầy bùn đất, cơ thể nhỏ tiến lại gần chỗ anh trai mình.

Hơi thở anh ấy lúc này đang dần tắt cô thậm chí còn không thể cảm thấy hơi thở của anh trong vài giây.
Khuôn mặt ướt đẫm không thể phân biệt được là nước mắt hay đó là nước mưa làm nhòe đi hi vọng của cô.

Phía sau cô đám người đó càng lúc càng tiến gần...Lần này cô biết làm sao đây...
Ôm chặt người anh trai vào lòng cô thật sự rất sợ " Làm ơn đi cha ơi...mẹ ơi c..conn...!sợ lắm T¤T"...
Tiếng súng lần này cô có thể nghe rõ chúng sắp đến rồi...

- Chiết..chiếp...( Chị ơi! chị..)
Tiếng chim nhỏ từ phía trên lao vút xuống đậu xuống trước mặt cô.

Là Bill chú chim nhỏ hay đậu trước cửa sổ phòng cô, cô nhìn chú chim vẻ hoảng sợ không dấu nổi tiếng nấc phát ra từng đợt ở cô...
Hai bên giao tiếp bằng mắt Bill nghiêng nghiêng đầu chớp chớp đôi mắt.

Không lâu sau cô theo sự chỉ dẫn và giúp đỡ của gia đình gấu Holi đi đến một cây đại cổ thụ giữa trung tâm khu rừng.
Nhờ những động cật cô quen trước đó mà cô được đưa đến nơi chốn nhanh chóng mà không có mấy nguy hiểm gì.

Nhưng anh của cô thật sự nguy kịch, những con thú dặn cô hãy ở yên đây cho đến khi lũ người đáng sợ kia rời khỏi.
- Chị hãy ở đây nha! _ Khỉ Booli nhìn cô với ánh nhìn lo lắng, đồng thời để cho cô ít quả dại.
Cô lúc này khóc không thành tiếng đưa bàn tay nhỏ dụi dụi mắt, không mất để ý Booli mà nhìn anh mình.

Cô dùng hai tay đặt lên cánh tay đầy máu của anh, ánh sáng màu hồng nhạt dịu nhẹ khiến cho vét thương ở tay Iantan nhanh chóng hồi phục.

Nhưng vì mất máu quá nhiều mà anh chưa thể tỉnh lại.

Mọi việc cứ thế trôi trời bắt đầu tối đi nhanh, may thay trong hốc cây có lá cây khô dù rất khó và mất thời gian cô cũng tạo nên được một đám lửa nhỏ.
Dưới nơi bóng tối hiện hữu mọi thứ xung quanh thật tĩnh mịch, thứ lưu giữ sống đang hoạt động ở đây chỉ là đám lửa nhỏ này đây.

Bốn phía ẩm ướt phải rất khó khăn cô mới cô được chỗ xem là tạm để ngồi.
Kề đầu người anh trai Iantan lên cái đùi bé nhỏ của bản thân.

Hôm nay cô chẳng thể chợp mắt nổi nước mắt trên gò má sữa của cô đã nứt do nước mắt cô từ lúc nào không hay, đôi mắt nhìn theo tia lửa từ đám lửa mà vô hồn dần.
Bỗng hơn nóng từ dưới chuyền lên khiến cô sực tỉnh.

Trán anh trai thật nóng anh ấy sốt rồi do mất máu nhiều sao.

Mặt Iantan dần nóng lên đổ lừng
- " Làm sao đây...!mình biết làm gì đây..."_ Đôi mắt rưng rưng nhưng chẳng thể rơi một rọt lên ngược lại cô cảm thấy bị rát ở hai bên má.
- " Đúng rồi thuốc...thuốc hạ sốt "...
Nghĩ đến đây không nghĩ gì thêm mà chạy ngay đi cô biết rắn Robin từng nói cho cô đi qua cả trung tâm rừng sẽ làm nơi có nhiều thảo dược, mẹ từng nói nữa là thuốc hạ sốt hay làm từ cây có mùi rất thanh mát cô cũng từng thấy lá đó.
Cô cần nó..." Anh ơi đợi em nhanh thôi..."((.
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 49: 49: Vị Thần Điên 2


Nghĩ đến đây không nghĩ gì thêm mà chạy ngay đi cô biết rắng Robin từng nói cho cô đi qua cả trung tâm rừng sẽ làm nơi có nhiều thảo dược, mẹ từng nói nữa là thuốc hạ sốt hay làm từ cây có mùi rất thanh mát cô cũng từng thấy lá đó.
Cô cần nó..." Anh ơi đợi em nhanh thôi..."((
Mặc kệ trời mưa tầm tã cô còn chẳng biết phải đi hướng nào cứ thế lao thẳng tốc độ ngày một nhanh hết sức.

Băng qua những tán cây chẳng né tráng gì làm cho những tán cây cứ vậy mà quật vào người cô.
"Anh ơi! đợi em!..."
Tiếng sấm càng ngày càng dữ hơn di chuyển loạn xạ phía trên cô mang theo đó chỉ là thứ ánh sáng chớp nhoáng như dẫn đường cho cô.
- Á...!hự..khụ...khụ...
Cô bị vấp vào một thân dây leo trên đường đi làm cô ngã đến chảy máu ngay trên trán, cố gắng bò lên trong ánh mắt ngấn nước, trên người cô lúc này chẳng còn chỗ nào là không có vế thương ngay giờ đây cô rất muốn khóc.
Lấy mú bàn tay quẹt ngang mặt để lấy lại tinh thần.

Bỗng nhiên cô thấy nó, nơi cô đang tìm kiếm cô đã và trung tâm của khu rừng rồi...!Nhưng loại cây đấy ở đâu trong những cây này.

Loại cây có mùi thanh mát, Sophia bắt đầu điên cuồng tìm kiếm cô quỳ bò trên đám cỏ chẳng để ý đấy đá xung quanh đang cứa rách da mình, cứ thế trực tiếp ngắt từng cái lá tìm đúng mùi hương trong trí nhớ của mình.
"Lá cây này không phải....!cái này cũng chẳng đúng...!đây mùi...cũng không đúng hương thơm thanh mát...thanh mát..."
Ngắt từng cái lá ngọn cỏ để thử nhưng đều không phải.

Rồi cô chợt nhớ ra "hương thơm" cái cô cần tìm không phải cỏ mà là "hoa".

Nơi đây chỉ có một loài hoa mang hình dáng của cây cỏ là Eclipta prostrata ( cây cỏ mực).

Vậy là nhanh chóng kiếm cây đó, lá dẹp dài có lông phủ quanh lá, thân cao tầm đến hông của cô.
Sau một thời gian tìm cuối cùng cô cũng thấy nó rồi hình dáng đúng giống với trong sách thảo dược mà mẹ cô cho xem rồi, chẳng nghĩ nhiều cô liền ngắt luôn một lá vò nát rồi ngửi thử..."hơi ngai ngái nhưng phơi lên sơ chế thì sẽ giống với loại cỏ mà cô thấy.
Rất nhanh cô hái hết mức có thể mang về chỗ hốc cây đó, khu rừng lúc này đã chẳng thể thấy được gì,ánh sáng chớp nhoáng cũng chỉ làm cho mọi thứ thêm mờ ảo hơn thôi.
"Bằng..chíu...."
Âm thanh xẻ ngang qua màn mưa đến từ phía sau cô một đường thẳng vàng đi ngang qua mắt cô lúc này.

Đó là một viên đạn, bọn chúng đã thấy cô rồi may thấy nó chỉ đi ngang qua người cô...!

...----------------...
Lức này cô chỉ biết chạy, chạy chạy càng nhanh càng tốt tuyệt đối không thể dừng...dừng "sẽ CHẾT"...
Chẳng biết đối phương là ai bọn chúng thấy cô thật rồi sao.

Cô mặc kệ, khu rừng này không ai hiểu rõ nó hơn cô,phải nhanh chạy về đưa thuốc cho anh trai.
Phía sau đường đạn đi thêm vài phát rồi cũng dần vơi có phải chúng đã buông thả cho cô.
Sau một hồi cuối cùng cũng đã về được chỗ hốc cây đó, đám thú rừng cũng vì thế mà lúc này mới buông lỏng cảnh giác, Sophia dần đi vào trong với một bên chân chẳng thể cử động phải dựa men theo hốc cây để vào trong ngồi xuống, hơi thở từng đợt nặng nề nhìn người anh trai khuôn mặt đang dần tím tái.
Đến bên cạnh cậu cô bỏ nắm lá vào trong miệng nhai thành từng miếng nhỏ xong bỏ vào tay nắm thật chặt ép lấy chút nước cho cậu uống, bã còn lại thì đắp lên vết thương của cậu và vết thương của bản thân.
Hơi thở của cả hai cũng dần đều đặn trở lại, nhìn Iantan sắc mặt cũng đã dần có chuyển biến nước mắt cô từ lúc nào lăn xuống nay đã khô đang dần nhoà đi bởi nước mưa được cô lấy tay nhỏ quẹt mạnh đỏ lên cả một vùng.
" Tốt quá đỡ rồi.....T T"
Mọi thứ đỡ hơn giờ cô lại rất buồn ngủ đôi mắt như như muôn nhắm tịt lại.

Nhưng tiếng sấm chớp kèm theo đó là tiếng súng lại càng ngày càng gần hơn bao giờ hết.

Trên mặt cô lại đầy sự lo lắng.
Đám thú xung quanh thấy cô về cũng đã giải tán từ lâu giờ chỉ còn cô với anh mình.

Ánh chớp loé lên ánh mắt sợ hãi chẳng giấu nổi trên khuôn mặt non nớt đó hiện rõ lên nhìn anh mình đang cau mày nằm đó, cô đã ra một quyết định mà điều đó đã làm cô trở thành trò đùa của số phận.
Cô chạy ra khỏi hốc cây với cái chân lặc từng bước đi về phía khác đánh lạc hướng bọn người đuổi theo cô.

Một đứa bé bị thương ở chân thì chẳng đi được mấy bước ngược lại còn tạo ra tiếng động làm cho cô rất nhanh đã không chịu được mà ngã xuống.....
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 50: 50: Vị Thần Điên 3


Cô chạy ra khỏi hốc cây với cái chân lặc từng bước đi về phía khác đánh lạc hướng bọn người đuổi theo cô. Một đứa bé bị thương ở chân thì chẳng đi được mấy bước ngược lại còn tạo ra tiếng động làm cho cô rất nhanh đã không chịu được mà ngã xuống....

Chẳng bao lâu cô cũng bị tìm thấy và bị mang đi, rất may là chỉ có cô khi ấy bị bắt. Khi ấy cô rất mơ hồ tại sao cuộc sống của cô đang yên lành thành ra như thế.

Sau đó một loạt chuyện đến với cô khi ấy, nhiều lúc bản thân cô cũng chẳng biết mình có còn là con người không nữa. Sự suy tư vô định hiện rõ trong con mắt.

Kiếp thứ nhất rồi đến kiếp thứ hai xong cứ vậy kéo dài. Nếu như theo đúng dân gian truyền lại, khi đi đầu thai chuyển kiếp con người ta phải uống một bát canh Mạnh Bà để đầu thai.

Nhưng khi đến kiếp thứ ba cô bắt đầu nhận ra, cô vẫn nhớ mọi thứ như thể cô chỉ là thay một thân phận khác, một cơ thể mới, có một cái tên khác để gọi còn lại vẫn như vậy. Trí óc cô vẫn nhớ từng niềm vui từng nỗi buồn hệt như nó vừa mới xảy ra ngay trước mắt cô.

Dần dần cô phát hiện bản thân rất khác với những người xung quanh, cho đến khi... cô bước vào nơi đó. Cái dáng ngồi ung dung từ trên cao, toàn thân bọn chúng toát lên vẻ thanh khiết không ai có thể vấy bẩn, nụ cười nham nhở dương dương tự đặc nhìn cô.

" Ngươi đúng là linh hồn hoàn hảo nhất mà chúng ta đã tạo nên....hahaahha"

"Hahaahha...."

"Haha....."

" Kakakaka......."

Sự giễu cợt đó, kẻ được xem là đấng tối cao... Thật nực cười, cô muốn thoát khỏi sự khống chế đó, cô không thể chấp nhận những gì mình trải qua lại chỉ là một vở kịch cho bọn chúng tiêu khiển.

...🔥...

...🔥...

...🔥...

...----------------...

Kí ức đó nhưng chỉ mới hôm qua, giờ đây cô vốn tưởng đã thoát được xiềng xích đó thì một lần nữa cô lại đi vào cánh cổng đó.

Một suy nghĩ chợt thoáng trong đầu cô " Lỡ mình thua cuộc sẽ thế nào đây...". Bỗng tiếng ngõ cửa chợt vang lên giúp cô thoát khỏi dòng suy nghĩ tiêu cực này.

Jack mở cửa đi vào trên tay cầm một đ ĩa cơm cà ri đúng kiểu nhật do Yamamoto chính tay nấu. Đặt đ ĩa cơm xuống cái kệ nhỏ gần giường của cô, giọng trầm cất lên:

- Em ổn chứ! Này Yamamoto cất công xuống bếp nấu đó, ăn đi!.

Cô nhìn theo từng động tác của anh rồi nhẹ nhàng nở một nụ cười, nói:

- Vâng! Lát nữa em sẽ ăn a.

- Lát nữa sao! Em chắc chứ!

Vừa nói anh vừa nhìn chiếc đồng hồ Panerai trên tay trái mình, cau mày anh tiếp tục nhìn chằm chằm vào cô thở dài nói:

- 19 giờ 30 phút...đã sắp một ngày em không ăn gì rồi đó!

Lúc này cô mới ý thức được thời gian đã trôi qua mà ngại ngùng nhìn anh, như không tin vào lời anh nói trực tiếp với lấy tay anh từ trên giường.

Động tác bất ngờ này của cô là anh bất ngờ bị kéo gần lại phía cô, cả người to lớn chút nữa là bổ nhào vào người cô.

Hai khuôn mặt sát nhau gần đến mức có thể nhìn rõ từng lỗ chân lông của nhau, trong chốc lát Jack không hiểu sau lại thấy tim như muốn ngừng đập, liếc mắt về phía sau góc nghiêng tinh sảo của cô được hút hết vào tầm mắt anh. Làm cho anh muốn.....🌚🌚

Thất Nguyệt Y nhìn vào đồng hồ trên tay anh, đúng là đã quá giờ ăn tối rồi. Cười trừ một cái rồi thả tay anh ra:

- Anh đi đi rồi em ăn! Lát em mang đ ĩa xuống luôn cũng được!

Lời nói như khiến anh hoàn hồn, liền đứng dậy nghiêm chỉnh như cũ.." Khụ..". Xong anh chẳng nói thêm gì mà ngồi xuống đuôi giường của cô nhìn cô mà chẳng nói gì thêm.


……

- Được rồi em biết rồi! Giờ em sẽ ăn!

Biết với tình hình này nếu cô mà còn không ăn trước mặt anh bảo đảm anh sẽ ngồi như vậy đến sáng mai luôn cũng được quá.

Đưa tay lấy đ ĩa cà ri, cô nhìn anh rồi đưa một thìa cơm trộn với cà rì lên đưa vào miệng. Công nhận Yamamoto anh qua nhiên nấu rất ngon, một đ ĩa cà rì cứ thế mà cô ăn hết trước mặt anh.

Ăn no xong xuôi cô chìa đ ĩa cơm ra trước mặt anh, miệng vẫn đã nhai thìa cơm cuối rồi nuốt " Ực.." nói:

- Đây nhá! Em hoàn thành nhiệm vụ ăn hết rồi này! Anh đi được rồi chứ!

Nhìn đ ĩa cơm được ăn sạch sẽ ảnh cũng tỏ vẻ " Oke... được rồi ", nhận lấy cái đ ĩa và thìa của cô đứng dậy đi ra ngoài theo ý cô. Cô nhìn theo bóng lưng anh rời,nhưng đến cửa canh lại dừng lại, quay đầu lại nói với vẻ mặt nghiêm túc:
- Lần sau ăn từ từ thôi! Thiếu thì lấy thêm đừng ăn như còn heo vậy!

Xong anh rời đi, để cô lại một mình tiêu hoá hết lời nói của anh. Anh vậy mà chê cô là "heo" sao quá đáng, rất nhanh khi Jack đi đến bên cầu thang một cái bẫy vụt thẳng ra khỏi cửa như tên bắn ở phía sau lưng anh.

Lần này trên môi anh nở một nụ cười đường cong hiện lên rõ rệt.
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 51: 51: Không Khí Lạ Mà Quen


...🌄Sáng hôm sau🌄...

Sau một ngày nằm dài trên giường, cuối cùng Thất Nguyệt Y đã lười nhác nằm thẳng trên giường mà kéo dài người ra. Xong cô dụi mắt thêm một cái ngáp dài mới chịu ngồi dậy đi ra khỏi giường.

Chân chậm rãi mang theo đôi dép đi trong phòng, vào phòng tắm vệ sinh cá nhân xong, cô đi xuống tầng dưới đôi mắt vẫy nhắm hờ đưa tay vịn theo thành cầu thang mà mò đường đi xuống...

...( Lười đến vậy sao..haizzzz...ʕ; •`ᴥ•´ʔ)...

Xuống đến tầng dưới, không khía trong lành của nơi đây khiến cô thoải mái hơn không ít. hít một hơi dài để thỏa mãn cơ thể, xem ra sau hôm qua ai cũng đã mệt mỏi đến giờ vẫn chưa ai thức dậy.

Trên người vẫn còn mặc chiếc váy lụa hai dây lúc ở trên máy bay làm cô có chút lạnh rồi. Nhìn xuống dưới, xem ra cô phải vào phòng kiếm bộ đồ nào đó để thay thôi, lát nữa cô cũng muốn đi một nơi nhân lúc mấy người anh của mình chưa dậy.

Về lại phòng của bản thân, cô nhanh chóng mở chiếc vali bên góc phòng ra lựa một hồi đuợc bộ đồ ưng ý. Rồi đi vào phòng tắm, qua nhiên nơi đây đuợc thiết kế gần gũi với thiên nhiên, không chỉ tối giản mà còn rất tinh tế.

Đi lướt qua chiếc gương nhỏ đủ để thấy đến bả vai đối diện cửa phòng tắm, cô để bộ đồ mới đuợc gấp gọn sang một bên trên chiếc kệ gỗ.

Bước qua tấm kính mờ, cánh cửa trong suốt được đóng lại, dây của chiếc váy dần trượt xuống qua lớp kính mờ ảo làng da trắng muốt dần lộ ra, dòng nuớc từ trên từ từ đi xuống làn da mịn màng đó, hơi nuớc dần bốc lên bên trong như nhẹ nhành bao bọc cơ thể đó...

......................

Lúc này cánh cửa phòng bên cạnh "Cạch.. " dần mở ra dần để lộ một bộ đồ ngủ bằng lụa mịn màu đen, từ từ đi ra mái tóc rối bù đuợc buộc túm ngược lên bởi chiếc cột tóc có hình đám mây hồng phía trên.

...Tuy vậy nhưng không hiểu sao ổng vẫn đẹp (♥ω♥*)...

Là Dương Nguyên, ảnh chỉ vừa mới dậy đi ra ngoài hành lang thản nhiên đi xuống dưới. Nhìn lướt qua xung quanh một lượt, anh đi đến phòng bếp cách đó vài bước chân tự tay pha cho mình một cốc cà phê đúng kiểu Pháp.

- Pha luôn cho tôi một ly nữa nha! Đầu vàng ͡° ͜ʖ ͡ –

"Má nó "_ Nghe tiếng là anh biết ai luôn rồi, mới sáng sớm chưa gì anh liền cau mày.

bởi bởi tên đó... Lạc Minh.

Lạc Minh đi xuống với hình ảnh thanh lịch vô cùng quần âu đen phối với chiếc áo sơ mi không có khuy màu đen, điểm nhấn ở đây là phần cổ áo chữ V khoét khá sâu nhưng phía trên lại được may một cách cứng cáp...

...Tạo hóa của cái đẹp là đây chứ đâu ちわ~v( ̄∇ ̄)v.....

- Tự đi mà pha!( ̄へ  ̄ 凸

Vừa nói anh vừa đem cốc cà phê ra chỗ cái xích đu bằng gỗ ngồi nhàn nhã ở ngoài sân. Ha... Hành động này Lạc Minh có thể biết trước được, thật là pha thêm có ly thôi mà.

Lạc Minh từ từ lại chỗ bếp, cứ vậy anh tự pha cho mình một ly cà phê nâu. Động tác linh hoạt nhẹ nhành tinh tế, ngay cả khi anh cho những hạt cà phê rang vào máy xay tay, động tác đều đều qu@y tay cầm để xay hạt.... sao nó lại đẹp vậy chứ.

Mà cuộc nói chuyện của hai người đều bị ba người đang đi xuông nghe hết. Jack, Thanh Hi và Dĩ Thành đều đang cùng nhau đi xuống, họ tình cờ gặp nhau đi ra khỏi phòng nên tính muốn xuống kiếm gì đó cùng ăn sáng.

Ba người đều ăn mặc chỉnh tề, Dĩ Thành mặc một chiếc áo phông dài tay kẻ sọc to màu hồng, cộng thêm một chiếc quần ngố màu đen nhìn rất có sức sống. Trên cổ vẫn như thường lệ đeo một cái tai nghe.

Jack thì lại cho người ta thấy được sự khỏe khoắn của mình qua chiếc áo ba lỗ có in hình ☬ ở góc trái, để lộ ra đường cong của từng thớ cơ trên bắp tay anh. Anh còn phối thêm cho bản thân cái quần hộp màu đen, thêm một chiếc Converse đen, làm tông lên dáng người cao to của anh.
Thanh Hi lại mang một vẻ đơn giản hơn nhiều anh chỉ khoác một chiếc áo lụa dài qua đầu gối màu xanh dương đậm, có in hoa tiết nối ở cuối tà áo. Bước xuống dù mặt vẫn còn hơi ngái ngủ.

Thấy Lạc Minh đang xay cà phê mấy người liền nhanh chóng đi lại chào một câu rồi đi lại nhìn qua một lượt. Dĩ Thành ngó đầu nhìn ly cà phê mà Lạc Minh đang pha, xong anh tỏ ra không hứng thú cho lắm, đưa tay mở ngăn tủ phía trên lấy túi ngũ cốc và hộp sữa thêm cái bát, rất nhanh đã có một bát ngũ cốc để ăn sáng.

Hai người kia còn nhanh chống hơn mỗi nguời một thứ. Jack làm cho mình cốc cacao ăn kèm là một cái bánh kẹp có săn trong tủ lạnh. Thanh Hi thì tiện tay lấy sữa bên Dĩ Thành thêm bột cacao và trứng trong tủ lạnh bỏ vào lò vi sóng quay trong năm phút.

Xong việc họ đều đi ra chỗ Nguyên Dương, đến bên cái bàn ăn ngoài trời ngồi. Riêng Lạc Minh ngồi ở cái ghế lười để ngoài đó từ từ nhâm nhi ly cà phê.
Đám bọn họ ngồi chưa được bao lâu thì mấy người còn lại cũng xuống, đỡ hơn bữa sáng của họ bữa này do Yamamoto nấu cho, thậm chí anh còn tiện thể nấu luôn phần ăn sáng cho Thất Nguyệt Y.

Mọi người vui vẻ vừa nói chuyện với nhau về nhưng vấn đề như kinh tế, cuộc sống..v.. v.. thậm chí cả sức khỏe của Thất Nguyệt Y.

Cứ như một gia đình đông anh em vậy cảm giác thật lạ....
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 52: 52: Đi Dạo


Thất Nguyệt Y lúc này cũng đã xuống, trên người cô vẫn có chút hơi nước tảo ra.

Làn tóc có chút nuớc vẫn còn vương lại, làm cô không ngần ngại mà lấy chiếc khăn tắm quàng trên cổ lau nhẹ đi.
Hình ảnh mọi người đang cùng nhau ăn sáng làm cô nhìn như tiếp thêm sức sống.

Tuy nhìn nó có chút hỗn loạn...
Bên phía Dương Âu thì nhìn hệt mấy người bạn lâu năm không gặp, mà từ tốn nói chuyện với nhau.

Còn phía Dương Nguyên và Lạc Minh thì....!có khác gì chó với mèo cả...
(人´∀`*)
Phía Thanh Hi ngồi cùng với Jack và " bánh bao nhỏ" thì sao cô nhìn lại có cảm giác như mấy tên giang hồ đang nói chuyện với nhau thế không biết...!(•ˋ _ ˊ•) " Chắc mình nhìn nhầm rồi".
Đi xuống cô liền thoải mái chào họ, mấy người họ cũng bắt đầu chú ý đến cô.
Dương Âu nhìn cô cau mày, quay đi chỗ khác " Ăn mặc hở quá rồi (/ω\)"
Yamamoto thì đáp lại lời chào của cô bằng nụ cười nhẹ: " Hôm nay ẻm cũng đẹp (´-ω-`)...!như thường lệ"

Jin thì chỉ liếc mắt một cái rồi quay đi nhấm nhi cốc trà do Yamamoto pha cho: " Nhìn có vẻ ổn hơn hôm qua nhiều rồi(•ˋ _ ˊ•)"
Kim-jung-won thì vẫn chú tâm vào ăn sáng như trong lòng cũng như mấy người còn là đều đồng thanh:" Cô ấy đẹp quá ʚ♡⃛ɞ(ू•ᴗ•ू❁)".
Trong khi đó cô chỉ ăn mặc rất đỗi bình thường, một chiếc quần rộng đuợc xẻ tua phía dưới, thiết kế có chút cách điệu ở phần cạp quần.

Phần áo cũng chỉ là một chiếc yếm da đen được may liền với áo croptop dài tay, cổ áo đuợc khoét sâu chữ V để lộ phần áo yếm bên trong, chân mang đôi giầy lười....
...hết( ̄‐ ̄)んー....
Thất Nguyệt Y cũng không để ý điều đó, đi lướt qua chỗ Yamamoto đang ngồi ăn mì.

Vẻ mặt tùy hứng rót sữa rồi ngồi xuống ăn cùng họ, cô nhận phần mì mà anh nấu cho ăn vui vẻ như một đứa trẻ.
- Mọi người ăn xong rồi chúng ta đi đâu!
Nghe câu này, của cô bọn họ mới nhận ra " Dù sao cũng là đi chơi...!nghỉ ngơi".

Nhưng bọn họ lại chẳng có kế hoạch nào, tất cả chỉ đi vì cô rủ họ...
" Ặc....!(╯•﹏•╰)...!"
...Không khí im lặng.......
Cô liền thở dài một hơi, khuôn mặt kiểu " thật bó tay".

May cô cũng đã chuẩn bị rồi, tuy mục đích đến đây cũng phải để chơi, nhưng nếu đã đến mà không đi tham quan tìm hiểu đôi chút thì cũng phí.
.....
Ăn xong, ai nấy đều lên mạng tra xem ở Trương Gia giới này ngoài phong cảnh đẹp như tiên cảnh, thì còn cái gì khác nữa không.

Trong lúc đó, Thất Nguyệt Y lên trên sửa soạn một chút rồi xuống.

Nhìn ai nấy cũng tất bật ha, ( ̄‐ ̄)んー
.....
...
...

..
Một hồi sau đó, mười ba người họ đều đi dạo chợ đồ cổ ở nơi đây....!
...**✿❀ ❀✿****✿...
...Quay lại phía Hắc Thiên Hàn....!☁☁...
Mấy ngày trước anh đã đến chỗ Thường Ngọc Thanh để giải quây.

Tuy nói Ngọc Thanh là người đồng giới nhưng với anh cậu ta là người có bản lĩnh nhất, trời đất đều không sợ, chỉ là có phần nữ tính hơn cho với đàn ông mà thôi.
Đã ba ngày kể từ khi anh đến ăn nhờ ở đậu nhà Thương Ngọc Thanh, làm anh nghĩ thông hơn rất nhiều chuyện.

Nhưng vẫn có vài chuyện khiến anh có phần " sợ hãi"...
Buổi sáng đầu tiên, khi ở trong căn nhà màu xám này...!Anh hoảng hốt khi thức dậy với hình ảnh lần đầu tiên thấy trong đời.
Không phải hình ảnh Ngọc Thanh trang điểm như mặt thằng hề õng ẹo trước mặt anh ta với cái lý do trời đánh " Thấy sao, thuật hóa trang của tôi oke chứ (☆/>u</)"...
- "Thật cạn lời"..

┌( ◕ 益 ◕)ᓄ...
Rồi vào ban đêm ngày thứ hai, Thường Ngọc Thanh mặc bộ đồ bó sát màu đen, trầm ngâm đứng bên cửa sổ phòng anh, ánh mắt trống rống hướng về màn đêm.

Khiến anh có chút ngỡ ngàng, đôi mắt cứ thế mở to nhìn anh ta suốt cả buổi trời.

Rồi sáng hôm sau, như không có chuyện gì xảy ra vậy hai người ngồi dưới phòng ăn, Hắc Thiên Hàn vì chuyện tối qua mà trầm lặng nhìn người bạn của mình đang vừa ăn sáng vừa lướt điện thoại xem tin tức giải trí.
Thôi chắc anh sẽ về nhà tổ vậy, dừng hành động khó hiểu của bản thân vẻ mặt thản nhiên với người trước mặt,nói:
- Lát nữa tôi sẽ về nhà!
Giờ đây Thường Ngọc Thanh mới chuyển sự chú ý anh, vẻ mặt tươi tỉnh nói:
- Ồ! Tôi chỉ đợi mỗi câu này của cậu thôi đây, anh em! hi hi...!về đi bên nhà đó thúc dục tôi khuyên cậu về từ hôm bữa đến giờ đó!
Nghe đến đây đột nhiên anh hiểu ra gì đó, thật là điên mà...!sự tức giận hiện rõ trên mặt " Bộp"...!Hắc Thiên Hàn đập mạnh xuống bàn xong hừng hực đi ra khỏi nhà Thường Ngọc Thanh, lúc đi còn không quên ném lại một câu:
- Cậu đợi đó! Tôi xử lý xong chuyện nhà rồi sẽ đến lượt cậu!..
Mà Ngọc Thanh thấy vậy cũng chỉ cười nhạt một tiếng nhìn theo anh, xong trực tiếp đi lên phòng ngủ của mình.
" Trẻ con!"
Dọc theo hành lang màu gỗ mun, Thường Ngọc Thanh bước đi nhà nhã về phía phòng mình.

Cánh cửa đen đuợc anh đẩy nhẹ, hướng về phía đầu giường bên cạnh cây đèn ngủ, anh lật khung ảnh đang bị úp xuống.
Bên trên là một bức ảnh gia đình đã pha màu bị mất đi một phần lớn, chỉ còn có thể thấy rõ hình dáng của một cậu bé xinh xắn và hình đứa bé tầm vài tháng tuổi được chụp cùng bên trong....
Trong vô thức yểu điệu của phái nữ trong anh được thay bằng cái nhìn cứng rắn của đàn ông....
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 53: 53: Nơi Không Thể Vào


...🌪Nhà chính Hắc gia🌒...

Hắc Thiên Hàn sau khi rời khỏi nhà Thường Ngọc Thanh liền lên xe chạy thẳng về nhà chính của Hắc gia.

Tuy nói vậy nhưng anh vẫn cứ từ từ mà đi thôi. Nhìn dáng vẻ cũng chẳng vội gì, tiện thể cứ có đoạn đèn đỏ anh lại đưa mắt nhìn xung quanh là bao người trên đường mê mệt.

Từ trung tâm thành phố đi ra ngoại ô, khung cảnh bắt đầu có sự thay đổi chuyển tiếp. Màu sắc xung quanh dần kéo dài hai bên đường, sự vắng lặng này ngay cả tiếng nước chảy đâu đó cũng có thể nghe thấy.

Dừng lại truớc cách cổng lớn làm bằng gỗ đào, bên trên chạm khắc hình rồng tinh sảo. Anh xuống xe với vẻ mặt đầy khó chịu. Đưa tay chạm vào viên ngọc ở chân con rồng phía trước, cửa lớn dần kéo sang hai bên, khung cảnh mang đậm chất cổ điển của Nhật thời Edo.

Lái xe dọc theo con đường màu trắng, khung cảnh ở đây chẳng thay đổi là bao khiến anh nhớ đến một vài chuyện hồi nhỏ. Nhưng rất nhanh anh liền quay mặt đi chú ý vào phía trước, dừng lại trước khu nhà chính, không khí quỷ mị bên trong làm anh thấy chán ghét.

Bên trong một hàu gái mặc bộ kimono màu đỏ đô đi đến, nhìn hoa văn với ba con hạc đuợc in chìm trên đó anh chẳng thèm biết đó là ai, mặt mũi ra sao nhưng làm đến trưởng nữ hầu ở nơi đây cũng chẳng đơn giản gì.

Người phụ nữ chẳng khác búp bê sứ là bao, động tạc nhẹ nhành cúi đầu, giọng nói không chút xúc cảm nói:

- Cậu chủ! Bà chủ đang đợi cậu!

- .... _ Anh vẫn bước tiếp vào trong chẳng nhìn gì đến cô ta.

Hành lang dài tối dần khi ta muốn sâu vào trong hai bên chẳng có gì ngoài những tấm cửa kéo bằng vải dầu. Một màu nâu sẫm đi dọc theo hành lang, cho tới khi Hắc Thiên Hàn đứng sau cánh cửa lớn đó, ánh sáng phía bên trong in hình một người đang ngồi lên tấm vải dầu.

- Về rồi thì đi xem mắt đi! Ta đã sắp xếp rồi, tuy bên đó mang tiếng xã hội đen nhưng có dòng máu của vua chúa thời xưa thích hợp làm dâu với anh!

- Ha... "quả nhiên là vậy!.... "

Hắc Thiên Hàn đứng sau cánh cửa sự mỉa mai lộ rõ trên mặt anh.

- Bà gọi tôi chỉ để nói thế thôi sao! Muốn đi thì bảo Takashi đi mà làm ngựa giống ấy....

Xong chẳng thêm chữ nào mà quay lưng dời đi. Điều này làm một người đang tịnh tâm phía bên kia dần mở đôi mắt sắc lẹm của mình, vẫn giữ tư thế thiện định của bản thân, giọng như một điều hiển nhiên, cất lên:

- Đừng cố bôi tro chát trấu lên dòng họ Kuro này nữa! Mày có khác gì cha mày cả... đừng quên mày còn mẹ!

Bước chân đã cách cửa ba tấc bị lời này mà dừng giữa chừng. Như một mồi lửa châm vào khí ga, làm anh cười thành tiếng lớn.

- Hahaha.... bà nghĩ nơi này còn lớn mạnh như trước sao! Bà già...

- ....

- Gia tộc này vào lúc cha tôi chết đã chỉ là một quả táo rỗng thôi! hahaha...

Rồi anh lại bước tiếp. Nhưng cũng nói thêm một câu:

- Đừng đυ.ng vào cô ấy! Đây là một lời cảnh báo đấy!

.............

...........

.........

........

.......

Đi ra khỏi nơi đấy, Hắc Thiên Hàn tự nhiên rất muốn gặp cô. Nguyệt Y của anh đang làm gì vậy. Suy nghĩ này làm anh như mê man giống liều thuốc phiện không rứt.

Trực tiếp gọi cho Lê Thành

Đầu dây bên kia, người đàn ông vì bận tối mắt tối mũi mà gục thẳng trên bàn làm việc. Tiếng chuông điện thoại làm anh ta tỉnh giấc... mặt ngơ ngác chỉnh lại kính, rồi mới dùng giọng chuyên nghiệp nhất, đáp:

- Boss! Tôi đây ạ! Anh cần gì...

- Cậu biết Nguyệt Y ở đâu không? Kiếm đi!

- Ồ... Cái này thì tôi biết! Giờ cô Thất đang ở Hồ Nam - Trung Quốc ạ! Nghe nói là để nghỉ ngơi một thời gian ạ!
- Cho tôi địa điểm cụ thể.. đặt vé luôn cho tôi!

- Hả... Boss à chuyện này có hơi...

- hử....

- À... vâng tôi làm ngay đây!

" Tút... tút... tút.... "
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 54: 54: Thâm Tâm


...---Phía bên nhóm Hoa Du Nguyệt---...

- Nhanh lên nào! Các anh chậm quá đây!...

Hoa Du Nguyệt đi dạo phố với các anh của mình. Vẻ mặt tươi cười rất hồn nhiên khi cô biết được...

- " Các cháu là du khách sao! Thế nay các cháu gặp may đây, nay có hội chợ được mở để mừng lễ tế thần hàng năm ở đó rất vui đấy!"_ Bác nông dân được cô bắt chuyện để hỏi đường.

- " Vâng... cháu cảm ơn ạ! "_(。>‿‿
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 55: 55: Cục Súc


Sau buổi uống trà nghỉ ngơi đầy ý theo dõi của ai đó Thất Nguyệt Y càng chẳng thèm để ý đến Hắc Thiên Hàn.

Ngay khi ra khỏi quán cô chơi nhiều hơn....
Kéo Mặc Thanh Hi và Kinh Ưu Thiên đi xem kịch...!Cùng Yamamoto và Akai thử các món xiên nướng...!Lén mang tai thỏ cho Dương Âu,cùng Jack đọ tài bắn súng.
Đi với Jin và Dương Nguyên mua sắm quần áo.

Trốn mọi người cùng Kim- Jung -won và Dĩ Thành đi hóng người ta cãi nhau lúc đi ngang qua chợ cá.

Vui vẻ uống trà sữa cùng Lạc Minh và Á Trạch Trì....
Tất nhiên, mặc kệ Hắc Thiên Hàn đứng phía sau bốc khói đen xì.
Cuộc vui nào cũng tàn, trời bắt đầu nhả nhén tối.

Mười ba người ai cũng tay xách nách mang túi nặng, túi nhẹ.

Mà đến lúc về, cả đám mới biết có một đường khác xuống núi đi bằng xe ô tô được.
Gọi được xe cô cùng mọi người đang xếp đồ lên để đi về khách sạn.
- Mặt trăng nhỏ, đưa đồ đây anh xách để lên xe cho!_ Á Trạch Trì vừa cất xong túi đồ của mình lên xe taxi quay lại nói với cô.
Thất Nguyệt Y cũng theo thói quen mà đưa túi đồ, mọi thứ gần xong khi tất cả đang còn lúi húi với mấy cái cốp xe...!Bỗng một bàn tay từ trong tối kéo cô đi...
...----------------...
" Bộp"...!Bàn tay đầy nội lực mạnh mẽ tác động lên tường, vài mảnh vụn không chịu được mà rơi xuống.
- Họ là ai?
- ...
Khuôn mặt tràn đầy sự tức giận, trong mắt tràn đầy những sợi tia màu đỏ ngầu, giọng nói âm trầm thốt lên trước mặt cô...!Đối mặt với tình cảnh này Thất Nguyệt Y cũng chẳng phản ứng gì cho can.
Hắc Thiên Hàn nhìn kiểu gì cũng là điên rồi...!Haizzz...!cô cũng không nên điên cũng tên này làm gì, đôi mày kẽ co lại, ánh mắt ban đầu có chút hỗn loạn, giờ bình ổn trở lại.
" Mẹ nó...!tên nền cắn nhầm lựu đạn à! Pháp điên cái mẹ gì đây"
Bề ngoài chẳng có phản ứng gì nhưng trong lòng cô là một vạn câu chửi thề đối với người trước mặt.

Ánh mắt không ngừng để ý lên nơi đang bị người đàn ông nắm đến phát đau.
- Hắc Thiên Hàn anh bị cho cắn à!╰⁠(⁠ ⁠•̀⁠ε⁠•́⁠ ⁠╰⁠)...!Bỏ ra anh làm tôi đau đấy!
Tay anh bị cô tức lên mà gạt mạnh, điều này càng làm anh mất kiểm soát hơn bao giờ hết..
- Hắc Thiên Hàn! Anh có bệnh thì đi chữa đi chạy đến đây phát ti3t gì chứ!...
Chẳng đợi cô nói hết câu...!" Ưm..." Trực tiếp cô bị áp chế, động tác dứt khoát...!Đôi môi mỏng cứ thế áp lên nơi có hương vị ngọt ngào của cô, cái lưỡi đầy sảo hoạt cứ thế chiếm chọn bên trong.
" Um...!T..Thằng chó! "
- Á...!_ Khoé miếng Hắc Thiên Hàn cùng với một góc lưỡi tràn ngậm vị máu.
Thất Nguyệt Y thoát khỏi sự khống chế của anh, đồng thời khuyến mãi thêm một cái bạt tay...!năm đầu đầu ngón tay dễ dàng in lên má trái của anh....
Đưa tay lên lau qua miệng mình, chút máu đọng lại trên miếng cô, nhìn lại càng làm cô điến tiết.

Người đối diến tâm tình cũng y hết, tia máu trong mắt chỉ có tăng chứ không giảm.
- Ha...!Bọn họ quàng vai bá cổ, ôm ấp em thì em vui cười! Tôi chỉ thân mất với người phụ nữ của tôi thì lại bị cắn … Cách yêu thương của em thật đặc biệt đó.
- Hắc Thiên Hàn! Anh nghe cho rõ đây, tôi với anh còn chưa có quan hệ gì hết! Tôi đi với ai, chơi với ai là quyền của tôi anh quản được tôi chắc, tôi cùng với người đàn ông khác thân mật thì đã sao, trên đời này còn chưa xuất hiện người có thể quản tôi đâu! Thằng điên!
" Không có quan hệ...!thì ra tôi với em từ trước đến nay không có quan hệ..."
- Hay cho câu " không có quan hệ" thì ra trước giờ là tôi tự đa tình!
Nghe câu này của anh cô càng tức, vốn tính ra nhân chuyến này xử lý việc quá khứ tiện thể xong việc thì tạm biệt các anh của mình.

Việc còn chưa bắt đầu đã bị tên không biết uống lộn thuốc gì mà đến đây phát điên.
Thật không muốn nói nhiều với anh là gì...!Cô đi lên với ý đẩy anh ra:
- Haizz...!anh nghĩ kiểu gì được! Tránh ra, anh trai còn đang đợi tôi! Muốn nói gì, hỏi gì lúc nào anh bình tĩnh hãy đến tìm tôi!
Lướt qua Hắc Thiên Hàn, lúc này tiếng của Mặc Thanh Hi cũng vì kiếm cô mà mà vọng đến.
- Nguyệt! Nguyệt! em đâu rồi!
Nghe thấy tiếng, Thất Nguyệt Y cũng thấy Thanh Hi cách đó không xa mà nhanh chống ổn định lại tâm trạng.

Ở khoảng cách đủ để thấy bóng nhau cô vẫy vẫy tay ra hiệu, vừa gọi to:
- Anh! em ở đây, em qua liền! Anh
Thấy cô ở đằng đó, dù không biết là anh có nghe thấy không nhưng Mặc Thanh Hi cũng nhanh chóng lại chỗ cô đang đứng...
Đến càng gần anh càng chậm lại, mặt hiện rõ sự nghi hoặc nhìn Thất Nguyệt Y, xong lại nhìn phía sau cô...

- Anh! em nói em qua liền mà! anh đứng đó là được rồi!
- Tự nhiên em biến mất làm bọn anh lo muốn chết, qua rồi thì cùng về thôi, trời cũng tối rồi nhanh về thôi mấy tên đó cũng đang đợi đấy!
- Vâng anh!
Hai người vui vẻ tiếp lời nhau, Thanh Hi cũng nhanh tay nắm lấy tay cô toan dắt "em gái nhỏ" về, nhưng lại bị kéo ngược lại...
- ...
- ....
Hắc Thiên Hàn chẳng nói chẳng rằng nắm lấy tay cô giữ không cho đi...!┐⁠(⁠ ̄⁠ヘ⁠ ̄⁠)⁠┌...!một cảnh này thật khó nói...
Mặc Thanh Hi nghi hoặc hỏi người đứng giữa, nói nhỏ vào tai Thất Nguyệt Y:
- Ai thế?
Hình ảnh này thật bất lực...!Cô giật tay lại cũng không được khó xử vô cùng.
- Tôi là bạn trai (người yêu) của cô ấy!
Ngắn gọn, xúc tích...!hãy vỗ tay cho anh ấy nào...└⁠|⁠∵⁠|⁠┐⁠♪.
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 56: 56: Muốn Có Vợ Mặt Phải Dày


......................

- Tôi là bạn trai (người yêu) cô ấy!

- ...

- ...

Câu nói thật ngắn gọn..rất đúng trọng tâm, nhưng làm Thất Nguyệt Y hoá đá tại chỗ, Mạc Thanh Hi nghe câu đó xong cổ quay sang Thất Nguyệt Y...Giọng nói rô - bốt nói ra từng chữ như lập trình sẵn

- [Bạn trai...]

- ... _ Thất Nguyệt Y cũng chẳng phản ứng kịp để trả lời.

- [ Chào anh! Tôi là anh trai của Thất Nguyệt Y!]

Hắc Thiên Hàn nhìn phản ứng của hai người anh chỉ nở một nụ cười thiên thần...đáp lại:

- Mong sau này anh giúp đỡ ạ!

" Mong sau này được anh giúp đỡ... sau này...giúp đỡ.... sau này..."

Quả là một thông tin khó tiêu hoá mà!...¯⁠⁠(⁠◉⁠‿⁠◉⁠)⁠/⁠¯...

...----------------...

...🎞️🎞️ Một lúc sau🎞️🎞️...

Về đến khách sạn, điều đầu tiên là...."tra khảo"

- Mặt trăng nhỏ! _Dương Nguyên

- Nguyệt nhi!_ Dương Âu

- Tiểu Nguyệt!_ Jack, Kim-Jung - Won

Ba khuôn mặt đầy sự khó hiểu ngày càng ép sát đến trước mặt Thất Nguyệt Y, đồng thanh thốt lên:

- CHUYỆN NÀY LÀ SAO ĐÂY! HẢ!! _ Năm người mặt đen hơn than...

Thất Nguyệt Y lúc này thật chỉ muốn kiếm lấy cái hố mà nhảy xuống, thoát khỏi hoàn cảnh khó xử này, mà vẫn không quên chửi thầm ai đó...

" Đi chết đi! Tên điên này..."

- Anh... các anh bình tĩnh lại nào! _ Giọng nói lý nhí, mí mắt giật liên hồi. Chuyện này bắt cô phải giải thích từ đâu đây...

......................

...🎥Phía bên ai đó.......

......Ở ngoài sân vườn khách sạn 🌋......

...Kinh Ưu Thiên, Á Trạch Trì, Yamamoto Takenshi, Lạc Minh đang... Bầu không khí thật khó nói!...

Hắc Thiên Hàn bị họ vây quanh, hết mức ra sức "chào hỏi"...Mỗi người lần lượt một câu.

...Thật hết nói nổi.......

Á Trạch Trì mở màn bằng một cái bắt tay...

- Chào anh! Không biết anh với em gái nhà chúng tôi là quan hệ gì thế?

Chẳng cho Hắc Thiên Hàn mở lời, Lạc Minh tiến lên hỏi tiếp:

- Người lạ như anh sao đến đây thế!

- Xem ra anh bị thương rồi! Hay tôi cho người đưa anh vào bệnh viện nhé! hi... _ Yamamoto Takenshi tiếp lời, nghe có vẻ bình thường mà sao như đang đuổi người...

Đã thế Kinh Ưu Thiên thuận thế châm thêm ít lửa...: Ha, dấu này là do em tôi đánh nhỉ! Sao thế!

Nghe là biết độ cà khịa nhau thay phiên nhau tiến cấp rồi... Hắc Thiên Hàn cũng đâu phải quả hồng mền, ai muốn bóp thì bóp chắc...

- Ha.... Các anh cứ nói quá! Tôi là bạn trai của cô ấy, lâu ngày không gặp không kiềm lòng được hôn Nguyệt nhi có một cái... Cô đánh yêu..tôi lại thấy rất hạnh phúc!

Sét đánh ngang tai... " Hôn "... " Hôn... yêu..."

Lời vừa dứt bốn người lúc này trong đầu có

chung một suy nghĩ " Bông hoa nhỏ được mình chăm sóc kĩ càng vậy... vậy mà bị hái mất rồi... ặc".

Trong không gian tĩnh lặng lại như có tiếng đổ vỡ đâu đây...(⁠(⁠(⁠;⁠ꏿ⁠_⁠ꏿ⁠;⁠)⁠)⁠)

Bốn người các anh thua rồi thua toàn tập... Họ cứ thế giống như bất động tại chỗ, Hắc Thiên Hàn lúc này cười thầm trong lòng nhẹ nhàng ra hiệu chào rồi đi vào trong.

Anh muốn khiến Thất Nguyệt Y, giờ bình tĩnh lại anh cảm thấy mình thật trẻ con. Bỗng Akai Shuichi từ trên đi xuống. Phong thái ung dung, chậm rãi tiến lại khi thấy Hắc Thiên Hàn đến gần, giọng nói bình tĩnh không nóng cũng không lạnh cất lên, chỉ là giữa đôi chân mày vẫn chẳng dãn ra:

- Này! Anh lên đây một chút được chứ! Dù gì thì ta cũng phải nói chuyện với nhau mà!

Có lẽ vì biết mọi chuyện rồi cũng đến nên Hác Thiên Hàn cũng chẳng nói gì thêm, trực tiếp đi theo Akai Shuichi lên phòng.
Bước vào phòng của Akai Shuichi mọi thứ dường như có một bầu không khí khác... Có chút gì đó trầm lặng, bức bối dù căn phòng cũng không có gì đặc biệt còn đơn giản là đằng khác...

Người vừa đến Akai Shuichi cũng chẳng lòng vòng nhiều chỉ hỏi anh một câu....
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 57: 57: Chưa Từng Buông


Người vừa đến Akai Shuichi cũng chẳng lòng vòng nhiều chỉ hỏi anh một câu....

- Cậu yêu con bé sao?

Không phải câu hỏi giống những người khác mà là một câu nói chứa đầy sự băn khoăn. Hắc Thiên Hàn hơi ngỡ ngàng trước câu hỏi của anh xong cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều mà trả lời chắc nịch:

- Vâng!

Câu trả lời ngắn gọn... Akai Shuichi cũng vì thế mà thấy được trong mắt anh có sự khát khao kì lạ...

- Tôi không tin vào lời nói, chỉ tin hành động! Cậu nói cậu yêu nó nhưng chưa chắc Nguyệt nhi đã yêu cậu...t

- Tôi biết chứ! ánh mắt của cô ấy từ lúc gặp lại đến giờ chưa giờ có tôi. Nhưng...như thế thì có sao tôi yêu cô ấy là đủ rồi!

Cắt ngang lời Akai Shuichi, sắc mặt anh thật sự khó coi. Lúc này, có lẽ Akai Shuichi cảm thấy một tia hy vọng gì đó, anh chỉ có thể cau mày nhìn người đàn ông trước mắt... Thở dài một hơi...

- Đừng bao giờ quên lời cậu nói ngày hôm nay!

...--------------...

...Về lại phía Thất Nguyệt Y 🆘...

Sau một hồi trả lời nhưng câu hỏi vô lý của năm người kia cuối cùng cô cũng thoát. Vừa ra khỏi phòng khách liều gặp Hắc Thiên Hàn vừa đi xuống từ tầng hai...

Cô liền mặt lạnh, hỏi:

- Hắc Thiên Hàn anh chơi vui quá nhỉ! Sao anh dám nói anh là bạn trai của tôi hả?

Hắc Thiên Hàn cũng chẳng thèm thua kém, tiến nhanh lại phía cô, khoảng cách hai người thật nhỏ...

- Tôi có nói sai gì đâu! Em nói, tôi và em chưa có quan hệ gì thì nhân có các anh em em ở đây tôi xác nhận luôn thôi mà! Dù gì hai ta cũng thân đến mức cáo gì của nhau cũng thấy rồi!

- Anh...

- Sùy.... em không cần ngại! Chuyện lúc nãy là tôi sai tôi xin lỗi, nếu em nói sớm em có nhiều anh em trai như vậy thì tốt rồi!

Hành động này của anh thật là vô sỉ, làm cô...

- Anh... đi chết đi!_ Kèm theo đó là cú trời dáng đập thẳng vào chân Hắc Thiên Hàn..

- Hai..dà... Nguyệt nhi em...thật ác! _ nhăn mặt mà thốt lên.

Mà cả cuộc trò chuyện này đều bị Dương Âu và Akai Shuichi nhìn thấy.... Phía xa xa cũng có một bóng đen với anh mắt tràn đầy sự tức giận nhìn hai người họ...

.....

....

...

..

22 giờ 25 phút...

Mội thứ trông không gian lúc này đều chìm vào giấc ngủ, chỉ có phòng của Thất Nguyệt Y và phòng khách của khách sạn là còn sáng đèn. Hắc Thiên Hàn cũng chỉ vừa tắt đèn....

Giữa đếm tối, mười hai người đàn ông không biết có phải không ngủ được không mà như đã hẹn nhau từ trước ngồi lại với nhau.

- Không được tôi phải ngăn chuyện này lại!_ Mặc Thanh Hi khó chịu trong lòng mà buông lon nước ngọt trong tay đặt mạnh xuống bàn.

- Em đi cùng anh không thể để tên đó cướp chị đi được! _ Dĩ Thành cũng không yên mà hừng hực đi theo.

- Hai người các người có thôi đi không?_ Jin vốn kiệm lời giờ cũng trở nên cáu gắt...

Mọi người giờ đây ai cũng náo hết cả lên, bởi bọn họ đều thấy rõ một điều rằng Hắc Thiên Hàn chắc chắn sẽ cướp đi người mà họ để ý.

Phải biết rằng ngày từ đầu mười hai người bọn họ ai cũng muốn Thất Nguyệt Y là của mình, họ với cô không có quan hệ huyết thống gì ở thế giới này, chỉ là có mối liên kết linh hồn với nhau mà thôi.

Họ yêu cô hơn bất cứ thứ gì trên đời, ngày từ khoảnh khắc nhìn thấy cô họ đều đã biết rằng người họ muốn bảo vệ cả đời chính là cô.

Mười hai người họ tuy khác nhau một trời một vực nhưng từ rất lâu rồi họ luôn cùng mơ thấy một giấc mơ... Người con gái luôn hết mức bảo vệ họ, cho họ hơi ấm mà góc tối họ luôn mong chờ... Họ chỉ nhớ đấy là người con gái luôn xuất hiện cùng mặt trăng.
Và khi cô xuất hiện họ biết rằng đấy chính là cô Thất Nguyệt Y_ người mà họ luôn chờ đợi. Giờ đây là có người muốn mang hy vong của họ đi.... " TUYỆT ĐỐI KHÔNG THỂ ĐƯỢC!"
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 58: 58: Buông Tay Đi


Mọi thứ thật hỗn loạn, phòng khác bây giờ giống một cuộc chiến.

Và chỉ có ba người trong số hộ không nói gì cả.
Akai Shuichi nếu như bình thường có lẽ anh sẽ làm ầm lên giống họ.

Nhưng chuyện này thì khác, anh chỉ lẳng lặng nhìn họ tranh cãi.
Dương Âu...!à có khi người đáng lẽ phản đối chuyện này và muốn ngăn cản, đấm vào mặt Hắc Thiên Hàn nhất là anh mới đúng.

Nhưng rồi cũng chỉ quay lưng lại với đám lùm xùm trong kia.
Và người đang cố gạt bỏ đi mọi thứ, dùng rượu để từ chối vài điều đã biết nó sẽ đến là Dương Nguyên...!anh không ngừng uống từng ly rượu vang đỏ như muốn chuốc say bản thân mình.

Sau một hồi lâu cũng đã gục...!à không là muốn gục mới đúng...
Sở dĩ ba người họ như thế vì bản thân họ đều biết...!Họ không bao giờ có thể xoa dịu đi vết thương lòng của cô....!Đừng thấy lúc nào với họ Thất Nguyệt Y đều cười nói....
Từ trước đến nay ai biết cô thật sự nghĩ gì chứ...
Rồi Akai Shuichi cũng không chịu được cảnh này mà đứng lên...

...---------------...
" Cốc..Cốc..."
- Nguyệt nhi anh vào được chứ!
Tiếng của Akai Shuichi vang lên sau cửa phòng Thất Nguyệt Y, làm cô gái vốn đang tập trung vào chiếc laptop để giải quyết công việc rồi đi sự chú ý.
- Vào đi ạ!
Nghe thấy lời đáp Akai Shuichi mở cửa bước vào, thấy cô đang làm việc anh chỉ trực tiếp ngồi xuống giường của cô.
Thấy anh vào cô cũng rời máy mà tựa mình xoay ghế ngối lại đối diện với anh.

Ánh mắt rà chừng, hỏi anh:
- Anh kiếm em không phải vì chuyện hồi nãy đó chứ?
- Tất nhiên là không!
" Không...!Không vậy hai người kia sao mãi không thấy vào vậy! (⁠─⁠.⁠─⁠|⁠|⁠)...."
Ngoài cửa phòng thật ra đang còn Dương Nguyên và Dương Âu đứng ở ngoài với kiểu này chắc họ không muốn vào rồi!....
- Vậy...!_ Thất Nguyệt Y thấy tình cảnh này còn khó hơn phải đối phó với đám người của Jin lúc nãy nữa.
Mà thấy bộ dạng của Thất Nguyệt Y như vậy Akai Shuichi cũng không muốn vòng vo nữa, anh nói:
- Chuyện lần này cũng được mà! Em có người mình thích cũng chẳng phải chuyện gì xấu!
Lúc này Thất Nguyệt Y cũng khiêm mặt:
- Anh đừng xem lời nói của tên đó là thật! Hắn không phải bạn trai của em đâu!
- Ha...!cũng có sao đâu! Người yêu thôi mà, em đừng thấy bọn anh phản ứng như thế mà để mình cô đơn!
- Ôi anh! Đâu có chứ em đâu cô đơn gì! Còn có bọn anh mà!
- Ha...!em chắc chứ! Vậy làm người yêu của anh nhé! _ Lời vừa nói Akai Shuichi vừa tiến lại chỗ cô, hai tay chặn đường lui của cô, ép sát dần dần cho đến khi hai bên chỉ cách nhau chưa đến một xăng-tin.
Ánh mắt hai bên không hề né tránh phản chiếu lẫn nhau...!
Xong Akai Shuichi vẫn là người rời ra trước, gãi gãi đầu khó xử.
- Haizz...Thôi vậy! Chung quy lại vẫn là em vẫn chưa quên được hắn phải không!
- Haha...!Anh nói gì vậy! Quên ai chứ?
Cô vẫn là luôn né tránh như vậy...

- Đừng né tránh!...!Không phải vì thế nên mấy năm nay, à không vạn năm trọng sinh cũng không quên được tên Sát Hoàn kia sao!_ Anh trực tiếp nghiệm túc nói.
Mà Thất Nguyệt Y lức này như bị chột dạ quay mặt đi chỗ khác.

Cô thấy được bóng dài của ai đó đang rung chuyển nhẹ, phần tay đã nắm chặt lúc nào.

Cô lại thấy áy náy...
- Từ trước đến nay rõ ràng em biết so với những người khác anh là người có đầy đủ kí ức nhất, cũng là người biết rõ nhất những điều em trải qua nhất mà!
- .....
- Nguyệt nhi!" chuyện trước kia nên buông xuống, sống tiếp cho tương lai" là em nói.

Nhưng em đã từng buông bỏ quá khứ chưa?
- ...
- ....!Hãy thử cho mình một cơ hội đi! Chuyện trước giờ chưa buông xuống được, nay cũng nên buông rồi!
- Một số việc trong đời, không phải cứ cố chấp sẽ tốt, buông tay cho mình một con đường mới cũng là một kiểu chấm dứt...!Một sự giải thoát khỏi số phận!
- ....!_ Cô vẫn là không nói gì.
- Thôi! Anh chỉ muốn nói vậy thôi! Dù sao nhìn em cứ thế này cũng không phải điều tốt! Bọn anh thấy...!rất đau!
Nói xong điều cần nói, Akai Shuichi cứ thế rời đi.

Thất Nguyệt Y cũng chẳng phản ứng gì, ngồi đơ trên ghế, ánh mắt có chút lay động...

...----------------...
Ra khỏi phòng cô, Akai Shuichi cũng chẳng khá hơn.

Nỗi buồn hiện ra trong mắt anh, nhìn hai kẻ khó chịu, bứt dứt, đến dũng khí nói buông tay với ai đó cũng chẳng có.

Chỉ có thể đứng sau cánh cửa nghe anh nói thay...
Haizzz...!Anh cũng có khác gì chứ! Chỉ là mạnh dạn kiếm một cây đao đâm cho mình một nhát mà thôi!
- Đi thôi! Hai người muốn là em ấy khó xử sao!
- ...
- ...
- Từ trước đến nay..không có ai có thể bảo vệ được em ấy cả!_ Vừa nói anh vừa đi xuống dưới.
Giờ đây, hai bống hình kia mới chịu bước theo..
...
- Em không chấp nhận đâu! _ Dĩ Thành không biết từ đâu, dường như đã nghe được những lời Akai Shuichi nói mà hét lớn từ dưới cầu thang..
 
Hãy Giải Thoát Cho Nhau Đi!
Chương 59: 59: Quyết Định


Cậu cúi đầu khó chịu nói:

- Em... em nhất định sẽ bảo vệ được chị...~mà?_ Lại chạy ngay đi.

Ba người thấy vậy cũng chẳng nói thêm gì, vốn hôm nay việc họ làm cũng quá sức với họ rồi.

Dồng thời câu nói của Akai Shuichi những người khác cũng đã nghe được rồi. Trong thân tâm họ phải công nhận, rằng "bản thân chẳng thể giúp gì...ha".

Mọi việc vậy là xong, ai nấy về phòng với tâm trạng chẳng khá hơn là bao.

...----------------...

Sau khi Akai Shuichi rời đi, tâm trạng Thất Nguyệt Y cũng chẳng giải toả được bao nhiêu.

" Có lẽ mấy người họ điều biết hôm nay cô gặp phải ai rồi cũng nên "

" Mình thật sự chỉ đang chạy chốn thôi sao!"

....

...

..

Hai mắt cô cũng dần nhắm lại...

...----------------...

...Sáng hôm sau 🌄...

Hắc Thiên Hàn cất công dạy từ sáng.... bốn giờ sáng đã thấy anh đi ra ngoài, lúc về trên tay đầy túi to nhỏ...

...6 giờ 30 phút 🌄...

Như thường lệ, Akai Shuichi đang làm cho mọi người bữa sáng, lần này là một nồi nước dùng đang đang được đun nhỏ lửa trên bếp và những bát sứ đen đựng hoành thánh.

Akai đang từ từ thái hành lá, chanh để vào từng đ ĩa nhỏ. Ánh nắng buổi sớm rọi ngược lại trên lưng anh quả là đẹp.

Thấy Hắc Thiên Hàn tiến vào, nhìn đống đồ anh mang về, Akai cũng chẳng hỏi han gì nhiều vẫn chăm chú dọn đồ ăn sáng lên bàn ăn.

- Cậu lên kêu Nguyệt nhi xuống đi!

Lời này có thể xem là coi Hắc Thiên Hàn là người trong nhà phải không. Nghĩ thế thế cũng biết là Hắc Thiên Hàn vui như thế nào.

Ra hiệu cúi chào với Akai Shuichi xong anh liền chạy lên trên tầng. Giọng nói lạnh nhạt liền vọng đến:

- Akai chấp nhận như tôi thì không đâu!

Là Dương Nguyên đang đi từ trên xuống vừa nói.

Hắc Thiên Hàn thấy anh cũng cũng chỉ chào lấy lệ rồi đi lên trên tầng gọi Thất Nguyệt Y. Lúc đi qua Dương Nguyên cũng không tránh được cái ánh mắt đầy sự khó chịu của anh.

Dương Nguyên đi đến bàn ăn, ánh mắt khó chịu nhìn người đang làm đồ ăn...

- Hừ....

Akai Shuichi cũng chẳng để ý anh, trực tiếp mang một bát hoành thánh đặt xuống trước mặt Dương Nguyên.

Dương Nguyên vẫn vậy, một mặt khó chịu hầm hực đưa miếng hoành thánh lên cắn một miếng... Nước súp từ trong miếng hoành thánh trào ra nhưng... vị này là...

- Này Akai... sao đ ĩa của tôi nhân rau vậy _Anh quát lớn cáo trạng.

Akai Shuichi mặt khó chịu đến mức lông mày anh co giật từng đợt, nói:

- Ăn... Dương Nguyên cậu nhiều lời quá rồi đây! _ Khuôn mặt Akai Shuichi cũng theo từng chữ mà đen lại. Một tiếng " Phập" ngay bên cạnh anh truyền đến. Làm ai đó phải rén...

...----------------...

...Trong phòng Hoa Du Nguyệt 🌸...

Hắc Thiên Hàn ngồi trên giường của cô, anh vào đây đã được một lúc nhưng không muốn đánh thức cô cho lắm.

Hiếm khi có cơ hội ngắm kĩ cô từ khoảng cách gần như thế, anh muốn nhìn thêm một lúc...

....

...

..

Ngắm cô không rời mắt... Chẳng biết vì đâu mà anh lại dần dần cúi thấp mình xuống, khoảng cách giữa hai bên chẳng đến một xăng ti...

Bỗng nhiên, cô mở mắt đọt ngột tỉnh dậy... Vừa tỉnh đã chạm phải mắt ai đó mà làm giật mình cả hai bên...

" Cộc "

" Ôi cái trán của tôi!"

Giờ đây hai bên mới dãn khoảng cách của nhau ra. Nam thì bất ngờ có chút ngượng, nữ có chút tức giận không hiểu sao vừa mở mắt đã bị cụng đầu một cái đau điếng.

Thất Nguyệt Y trừng mắt nhìn người trước mắt, trên trán còn hiện cái vết đỏ.
- Anh làm cái gì vậy hả?

- ... Anh em bảo lên gọi em dậy ăn sáng!_ Giọng nói bình thản như không, nhưng trong lòng thì có chút rối.

- Gọi thì gọi mắc gì doạ người vậy chứ! _ Thất Nguyệt Y cũng chẳng thể nói gì hơn lúc này.

...

" Cốc Cốc cốc"

Akai Shuichi đứng ngoài cửa tử lúc nào không hay, mặt thêm mấy phần khó chịu, nói:

- Tôi kêu cậu gọi người chứ đâu bảo cậu vào đây liếc mắt đưa tình!

...
 
Back
Top Bottom