Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3621


Chương 3621

Nghĩ đến đây, cô ta xoa đầu Nhất Niệm, sau đó nói: “Cô bảo vệ bản thân cho tốt là được”.

Nhất Niệm: “…”

Bên ngoài hoàng thành, cô gái áo đỏ cầm đao đứng đó, tay trái cầm một cây mía, cắn một miếng, nhai một hồi rồi nhả ra.

Vẻ mặt hết sức bình thản.

Tay cô ta cầm một thanh trường đao màu đỏ máu, sau lưng đeo một thanh kiếm không biết tên.

Rất nhiều cường giả hoàng tộc Đại Chu đứng trên hoàng thành, sắc mặt mọi người đều cực kỳ nghiêm trọng.

Đã không biết đã bao nhiêu năm không có ai đến mạo phạm hoàng tộc Đại Chu.

Hơn nữa lại còn táo bạo, trắng trợn như vậy.

Một người đánh cả Đại Chu?

“Ngông cuồng!”

Một ông lão bỗng bước đến trước mặt cô gái áo đỏ, ông ta định nói gì đó thì Chu Phạn trên tường thành bên dưới bỗng nói: “Triết Lão, lùi lại”.

Ông lão xoay người hơi cúi người với Chu Phạn, sau đó nói: “Điện hạ, người này xúc phạm Đại Chu, ta không thể nhịn được, hôm nay chống lại lệnh, sau này mong điện hạ trừng phạt”.

Dứt lời ông ta xoay người đánh một quyền về phía cô gái áo đỏ.

Cú đấm như sấm, vừa nhanh lại vừa ngang tàng.

Cô gái áo đỏ chém một nhát đao xuống.

Vù.

Chỉ một nhát nhẹ nhàng, ông lão đó bị chém làm đôi, máu văng tung tóe.

Bị giết trong tích tắc.

Mọi người ở đó đều hoảng sợ.

Sắc mặt Chu Phạn tái nhợt: “Bắt đầu từ lúc này, không có lệnh của ta, không ai được ra khỏi thành nghênh chiến”.

Dứt lời cô ta quay lại nhìn Đạo Quân bên cạnh, Đạo Quân khẽ gật đầu, sau đó vận chuyển huyền khí nói: “Khởi trận”.

Ầm!

Ở sâu trong một ngọn núi trong hoàng thành Đại Chu, một luồng sáng xanh bỗng lao lên trời, thoáng chốc dãy núi và thời không cách đó cả mấy vạn dặm rung chuyển dữ dội.

Luồng sáng xanh đó dần ngưng tụ thành một người đàn ông trung niên mặc áo đạo sĩ, tay cầm một thanh kiếm đạo.

Trời đất xung quanh, từng tia sáng màu xanh bí ẩn liên tục tụ lại chỗ người đàn ông trung niên áo đạo sĩ.

Đạo sát trận.

Sát trận mạnh nhất của Đạo Môn.

Trận pháp này do người lập ra Đạo Môn – Đạo Ngôn tự mình tạo ra, hơn nữa để lại một phân hồn đặt trong đó làm cốt lõi của trận pháp, trong ngàn trăm vạn năm nay, mỗi một đời chủ Đạo Môn đều sẽ đưa sức mạnh của mình vào trận pháp này, thế nên uy lực của trận pháp này không ngừng tăng lên hàng năm.

Đây cũng là lá bài mạnh nhất của Đạo Môn.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3622


Chương 3622

Đạo Quân quay sang nhìn Chu Phạn, Chu Phạn trầm giọng nói: “Đạo Quân yên tâm, Đại Chu ta và Diệp công tử sẽ không phụ Đạo Môn”.

Đạo Quân khẽ gật đầu.

Thật ra trận pháp này dùng để đề phòng chùa Phạn Thiên và hoàng tộc Đại Chu, bây giờ dùng thì ít nhất một ngàn năm không thể sử dụng nữa.

Nếu lúc này Đại Chu ra tay với Đạo Môn thì Đạo Môn sẽ không còn sức đánh trả.

Sở dĩ ông ta làm thế là đánh cược.

Đánh cược rất lớn.

Một lần hết mọi thứ.

Lúc này mà rút lui đã không còn khả năng nữa, nếu đã thế thì dồn toàn lực.

Nếu thắng thì bắt đầu từ bây giờ Đạo Môn sẽ một bước lên cao.

Nếu thua thì từ lúc này Đạo Môn sẽ bị tiêu diệt.

Đạo Quân nhìn Diệp Quân trong lòng Chu Phạn, sau đó xoay người cúi người thật thấp với nơi nào đó: “Mong sư tổ phòng địch”.

Trên bầu trời ở dãy núi xa xôi, sư tổ nhà họ Đạo ngẩng đầu lên, ngay sau đó cụ ta tiến đến một bước, cụ ta đã xuất hiện trước mặt cô gái áo đỏ.

Cô gái áo đỏ gặm một miếng mía, sau đó cười nói: “Đợi ta ăn xong miếng mía này”.

Sư tổ nhà họ Đạo nhìn cô gái áo đỏ, sau đó nói: “Ác Đạo Minh”.

Cô gái áo đỏ không nói gì, chỉ tiếp tục gặm mía.

Sư tổ nhà họ Đạo xoay người nhìn Đạo Quân, Đạo Quân vội cúi người chào.

Sư tổ nhà họ Đạo đánh giá Đạo Quân một hồi rồi lắc đầu: “Thiên phú quá kém”.

Đạo Quân: “…”

Sư tổ nhà họ Đạo lại nói: “Mục tiêu của cô nương này hình như không phải là nhà họ Đạo ta, ngươi sử dụng trận pháp này chắc là có nguyên nhân khác”.

Tất nhiên là Đạo Quân không dám giấu, chỉ đành nói thật.

Nghe Đạo Quân nói xong, sư tổ nhà họ Đạo nhìn đến Diệp Quân trong lòng Chu Phạn, khi nhìn thấy Diệp Quân, mắt cụ ta hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Đạo Quân nói: “Nhân cách của Diệp công tử này rất tốt, hắn đã hứa chỉ cần vượt qua kiếp nạn hôm nay, sau này chắc chắn sẽ đưa nhà họ Đạo ta l*n đ*nh cao”.

Sư tổ nhà họ Đạo nói: “Hắn là người nhà họ Đạo ta à?”

Đạo Quân lắc đầu: “Không phải”.

Sư tổ nhà họ Đạo khẽ gật đầu, sau đó xòe bàn tay ra, một miếng ngọc bội màu xanh ngọc chậm rãi bay đến trước mặt Diệp Quân: “Bắt đầu từ bây giờ, Diệp công tử này là sư đệ của ta”.

Sư đệ!

Mọi người đều ngơ ngác.

Người hoang mang nhất là Đạo Quân.

Chuyện gì đây?

Sư tổ, người ở đây đang nhận đệ tử thay sư phụ đấy à?

Vấn đề là sư phụ của người là ai cơ chứ?
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3623


Chương 3623

Vì ở nhà họ Đạo, vị trước mặt này đã là sư tổ rồi, cụ ta còn sư phụ à? Chưa từng nghe nói.

Chu Phạn nhìn ngọc bội trước mặt, vẻ mặt lộ ra vẻ kỳ quái.

Sư tổ nhà họ Đạo nhìn Chu Phạn, khẽ cười không nói gì.

Chu Phạn im lặng một lúc rồi nhận lấy ngọc bội: “Ta nhận thay Diệp công tử”.

Cô ta biết vị sư tổ nhà họ Đạo này muốn làm cho quan hệ của nhà họ Đạo và Diệp Quân trở nên bền chặt hơn, nhưng điều này cũng rất bình thường, dù sao nhà họ Đạo đã từ bỏ tất cả.

Có lẽ sư tổ nhà họ Đạo không cần quan hệ thân phận này, nhưng người đời sau của nhà họ Đạo chắc chắn sẽ cần.

Dù sao tình nghĩa của con người sẽ nhạt dần đi.

Nhưng nếu Diệp Quân có một thân phận ở nhà họ Đạo thì lại khác hoàn toàn.

Qua bao nhiêu thời đại, chỉ cần Diệp Quân còn sống, hắn cũng là một phần của nhà họ Đạo, ai muốn động vào nhà họ Đạo thì phải cân nhắc kỹ lưỡng.

Thấy Chu Phạn nhận thay Diệp Quân, sư tổ nhà họ Đạo lập tức nở nụ cười, cụ ta xoay người nhìn cô gái áo đỏ, lúc này cô ta đã ăn xong cây mía trong tay.

Cô gái áo đỏ cười nói: “Ông ra tay đi”.

Sư tổ nhà họ Đạo khẽ gật đầu: “Xin cô nương chỉ dạy”.

Dứt lời cụ ta bỗng tiến đến trước một bước, biến thành tia kiếm quang màu xanh.

Ngay khi kiếm quang đó xuất hiện, trên trời dưới đất bỗng xuất hiện hàng vạn sức mạnh pháp sắc Đại Đạo, ngoài ra còn có một tia sức mạnh bí ẩn.

Đạo chuyên thuộc.

Tất nhiên cụ ta không giống với các cường giả Độc Khai Nhất Đạo khác, dù sao cụ ta không chỉ sáng tạo ra một đạo, mà còn truyền lại đạo này để nhiều người đi theo.

Sau khi khai đạo thì lập đạo thống, truyền đạo cho thế gian.

Cường giả cảnh giới Khai Đạo cực kỳ ít, người có thể lập đạo thống, còn truyền đạo cho thế gian lại càng hiếm.

Sư tổ nhà họ Đạo vung một nhát kiếm này ra không chỉ là Độc Khai Nhất Đạo, ngoài Đại Đạo còn có đạo của mình, là một loại đạo khá hoàn thiện.

Cô gái áo đỏ híp mắt lại, cô ta tiến đến trước bổ một đao xuống.

Vèo!

Đao và kiếm giao nhau.

Thoáng chốc cả người sư tổ nhà họ Đạo trở nên mờ ảo, tựa khói xanh, tựa sương mỏng.

Cô gái áo đỏ lùi về sau cả ngàn trượng, thanh đao màu đỏ máu trong tay cô ta đã có vết nứt khắp nơi, huyết khí bí ẩn không ngừng dâng trào như thủy triều.

Cô gái áo đỏ nhìn huyết đao trong tay, sau đó ngẩng đầu lên nhìn sư tổ nhà họ Đạo ở phía xa, khẽ cười: “Khá đấy”.

Sư tổ nhà họ Đạo cười nói: “Cô nương vẫn chưa đánh hết sức”.

Cô gái áo đỏ gật đầu.

Sư tổ nhà họ Đạo hỏi: “Tung ra mấy phần sức lực?”

Cô gái áo đỏ lấy một cây mía ra bắt đầu gặm, sau đó nói: “Một phần”.

Sư tổ nhà họ Đạo sửng sốt.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3624


Chương 3624

Sau đó bật cười rồi cả người dần tan biến.

Cô gái áo đỏ nói: “Ông không hề yếu, nếu có bản thể ở đây, có lẽ chúng ta có thể đánh một lúc”.

Sư tổ nhà họ Đạo không nói gì thêm nữa, hoàn toàn biến mất.

Xung quanh lặng im như tờ.

Sư tổ nhà họ Đạo đã thua.

Mà cô gái đó chỉ mới đánh có một phần sức mạnh.

Một phần!

Thế này thì đánh làm sao được?

Rất nhiều người đã bắt đầu tuyệt vọng.

Cô gái đó mạnh đến mức khiến người khác tuyệt vọng, không có bất kỳ ý nghĩ phản kháng nào.

Lúc này cô gái áo đỏ đó bỗng nhìn Chu Phạn, mỉm cười nói: “Cô tự tay giết thiếu niên trong lòng cô, ta sẽ bỏ qua cho Đại Chu, cô thấy thế nào?”

Chu Phạn đứng trên tường thành im lặng không nói.

Áp lực đến từ phía Đại Chu.

Mọi người xung quanh đều quay đầu nhìn Chu Phạn, lúc này nhiều người chợt ý thức được thì ra cô gái này đuổi đến đây không phải nhằm vào Đại Chu mà là vì thiếu niên này.

Thiếu niên này là ai?

Cô gái áo đỏ lại nói: “Tiểu cô nương, thiếu niên này vốn dĩ không phải là người Đại Chu, cô lại vì hắn mà đẩy cả Đại Chu rơi vào nguy hiểm, đáng sao?”

Không phải người Đại Chu.

Nghe cô ta nói thế, sắc mặt nhiều cường giả ở đó đều sa sầm.

Nếu thiếu niên này là người Đại Chu, vậy Đại Chu bảo vệ hắn là chuyện dễ hiểu, nhưng hắn không phải người Đại Chu, tại sao Đại Chu lại vì hắn mà khiêu khích một cường giả đáng sợ như vậy?

Phạn điện hạ có quan hệ gì với thiếu niên này?

Cho dù là mối quan hệ đó, sao Phạn điện hạ lại có thể vì một thiếu niên mà không màng đến lợi ích của cả Đại Chu?

Chu Phạn trên tường thành nhìn cô gái áo đỏ ở đằng xa, vẻ mặt cực kỳ phức tạp, cô gái này chỉ nói một câu là khiến lòng người Đại Chu vốn dĩ đoàn kết tan rã.

Cô gái áo đỏ ở ngoài thành nhìn Chu Phạn, ánh mắt hơi khiêu khích.

Cô ta không phải sợ Đại Chu đoàn kết một lòng, cô ta chỉ cảm thấy như vậy khá vui, chỉ thế thôi.

Một ông lão đồ trắng trên tường thành bước ra, ông ta hơi cúi người với Chu Phạn, sau đó nói: “Điện hạ, người này là người Đại Chu ta sao?”

Vẻ mặt Chu Phạn hơi phức tạp: “Nguyên Tướng, ông bước ra khiến ta cũng hơi bất ngờ”.

Nguyên Tướng!

Tướng quốc của Đại Chu, một đại biểu của Nho giáo, đại diện cho hàng trăm triệu học giả ở Đại Chu, có địa vị then chốt trong Đại Chu.

Nguyên Tướng trầm giọng nói: “Lão thần biết cô gái kia cố ý nói thế để chia rẽ Đại Chu, muốn làm cho nội bộ Đại Chu sinh ra bất mãn, nhưng ta vẫn phải ra mặt hỏi một câu, người này là người Đại Chu sao?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3625


Chương 3625

Chu Phạn lắc đầu: “Không phải”.

Vừa nghe cô ta nói thế, xung quanh lập tức nhốn nháo, ánh mắt nhiều người đã trở nên không còn thiện ý.

Nguyên Tướng nhìn Chu Phạn: “Điện hạ vì người này mà muốn Đại Chu không tiếc bất kỳ giá nào đối đầu với cô nương đó ư?”

Lúc này Đạo Quân bước ra, chắp tay lại nói: “Nguyên Tướng, hắn là người trong lòng của điện hạ, không biết như thế có tính là người của Đại Chu không?”

Nguyên Tướng nhíu mày, ông ta nhìn Chu Phạn, Chu Phạn nhìn Diệp Quân khẽ gật đầu.

Nguyên Tướng nhìn Chu Phạn, lại hỏi: “Điện hạ, vị công tử này là người trong lòng người thật sao?”

Chu Phạn gật đầu: “Phải”.

Nguyên Tướng gật đầu: “Vậy dĩ nhiên được xem là người Đại Chu, nếu đã là người Đại Chu thì dĩ nhiên Đại Chu phải ra sức bảo vệ”.

Dứt lời ông ta xoay người nhìn cô gái áo đỏ: “Đại Chu ta tồn tại mấy trăm triệu năm, đã trải qua vô số trận chiến lớn nhỏ, từng có vinh quang thành bại, cũng suýt nữa bị hủy diệt, nhưng Đại Chu chưa bao giờ sợ hãi, hôm nay cho dù tất cả người dân Đại Chu có chiến đấu đến đẫm máu, cũng phải bảo vệ người này. Trước tiên bắt đầu từ các học giả bọn ta”.

Dứt lời ông ta bỗng tiến đến trước một bước, một tượng thần chính trực bỗng xuất hiện sau lưng ông ta.

Tượng thần Hạo Nhiên.

Đất trời trong lành!

Độc Khai Nhất Đạo.

Tượng thần Hạo Nhiên.

Tượng thần vừa xuất hiện, trời đất bỗng xuất hiện khí thế hừng hực cuồn cuộn.

Đất trời trong lành.

Cô gái áo đỏ cắn hai miếng mía, sau đó nhả ra, cô ta nhìn Nguyên Tướng, cười nói: “Học giả à, có tâm huyết, được đấy”.

Nguyên Tướng nói: “Xin chỉ dạy”.

Dứt lời, tượng thần Hạo Nhiên đằng sau ông ta bỗng cúi người đánh một quyền về phía cô gái áo đỏ.

Tài khí ba vạn trượng.

Ở Đại Chu, học giả không phải là người tầm thường, học giả đều là những người có tài năng, từng chữ họ thốt ra đều như tỏa ra ánh sáng, rực rỡ như gấm vóc, những người nhà Nho chỉ cần nói một câu, tài khí rực rỡ như mặt trời và mặt trăng.

Đối mặt với tài khí ba vạn trượng, cô gái áo đỏ bỗng giơ đao lên chặn lại.

Vèo.

Cô gái áo đỏ liên tục lùi lại cả trăm trượng.

Tài khí biến mất.

Lúc này Nguyên Tướng lại tung ra một đấm.

Ngay khoảnh khắc tung ra cú đấm đó, trời đất như phải cúi đầu.

Tài khí mười vạn trượng.

Cô gái áo đỏ lại giơ kiếm lên đỡ đòn.

Vù.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3626


Chương 3626

Cô gái áo đỏ lùi về sau ba trăm trượng, thời không ở những nơi đó đều nổ tung, nứt toác.

Nguyên Tướng hít sâu một hơi, siết chặt hai tay lại, nhưng sau đó lại buông ra, ông ta xòe tay ra, một thanh thước cổ xuất hiện trong tay ông ta.

“Thước Hạo Nhiên”.

Có người ngạc nhiên thốt lên.

Thước Hạo Nhiên!

Một trong ba thần khí siêu cấp của nước Đại Chu, năm đó được Thủy tổ nhà Nho ngưng tụ thành, ngày nào cũng được nuôi dưỡng bằng tài khí của các đệ tử nhà Nho.

Thanh thước vừa xuất hiện, tất cả tà khí ở cả Đại Chu đều bị quét sạch.

Đạo Quân bên cạnh Chu Phạn trên tường thành trầm giọng nói: “Điện hạ, Bệ hạ?”

Chu Phạn trầm giọng nói: “Ông ấy tự có sắp xếp”.

Đạo Quân gật đầu, sau đó nhìn Diệp Quân, ông ta do dự một chốc rồi nói: “Sao Diệp công tử vẫn chưa tỉnh?”

Chu Phạn nhìn Diệp Quân, khẽ nói: “Bị thương rất nặng”.

Đạo Quân gật đầu, như nghĩ đến gì đó, ông ta bước đến trước mặt Nhất Niệm đang ăn hồ lô đường, ông ta mỉm cười: “Cô nương, cô có biết lửa Thiên Hành không?”

Nhất Niệm quay đầu nhìn Đạo Quân.

Đạo Quân nói: “Cô biết chứ?”

Nhất Niệm gật đầu.

Đạo Quân trầm giọng nói: “Thế này nhé, lát nữa nếu chúng ta thật sự đánh không lại, cô có thể lấy lửa Thiên Hành của Diệp công ta ra, sau đó giả làm người của nền văn minh Thiên Hành, xem thử có thể dọa Ác Đạo Minh này đi không”.

Nhất Niệm chớp mắt, không nói gì.

Đạo Quân hỏi: “Được không?”

Nhất Niệm gật đầu: “Ý hay”.

Đạo Quân khẽ gật đầu, sau đó ngẩng đầu lên nhìn cô gái áo đỏ đằng xa, trong mắt hiện lên vẻ bất đắc dĩ, cô gái này thật sự quá mạnh, cũng chỉ có thể xem cô nương này giả mạo nền văn minh Thiên Hành có dọa được cô ta đi hay không.

Nguyên Tướng trên bầu trời lấy thước Hạo Nhiên ra, sau đó tiến đến trước một bước rồi vung thước lên.

Tài khí b*n r* cả trăm vạn trượng.

Vì là đang ở Đại Chu nên ông ta có rất nhiều tài khí của học giả trợ sức, cộng thêm thước Hạo Nhiên này, có thể b*n r* tài khí cả trăm trượng.

Tài khí cuồn cuộn lao về phía cô gái áo đỏ.

Tinh hà sôi sục.

Cô gái áo đỏ ở phía xa nheo mắt lại, cô ta tiến đến trước một bước chém một nhát đao xuống.

Ầm!

Tài khí cả trăm vạn trượng nổ tung, biến thành vô số luồng khí b*n r* xung quanh, cùng lúc đó tượng thần Hạo Nhiên của Nguyên Tướng cũng vỡ vụn.

Tài khí trăm vạn trượng là cực hạn của Nguyên Tướng, cũng là cực hạn của tượng thần Hạo Nhiên đó.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3627


Chương 3627

Cô gái áo đỏ lùi về sau cả ngàn trượng, vừa dừng lại thanh huyết đao trong tay cô ta bỗng vỡ vụn, biến thành nhiều mảnh vỡ bay ra xung quanh.

Lùi về sau cả ngàn trượng.

Đao vỡ.

Nhưng cả người chẳng bị làm sao.

Ánh mắt Nguyên Tướng phía đằng xa hiện lên vẻ phức tạp và tia tuyệt vọng.

Tài khí trăm vạn lại không thể làm cô gái trước mặt bị thương.

Đánh thế nào được?

Nguyên Tướng bỗng quay đầu lại nhìn Từ Thiên đang trị thương bên dưới, thấy Nguyên Tướng nhìn sang, sắc mặt Từ Thiên thay đổi. Mẹ kiếp, ông nhìn ông ta làm gì? Ông thấy ta còn có thể đánh được nữa sao?

Cũng may Nguyên Tướng không bảo Từ Thiên đi đánh nhau mà chậm rãi quay đầu sang nhìn Chu Phạn ở một bên.

Chu Phạn khẽ gật đầu: “Tiếp theo cứ để Đại Chu ta”.

Nguyên Tướng lùi về sau một bước đến trên tường thành Đại Chu.

Cô gái áo đỏ ở chân trời nhìn mảnh vỡ huyết đao dần rơi xuống xung quanh, cười nói: “Được”.

Dứt lời, cô ta nhìn Chu Phạn bên dưới: “Đại Chu vẫn có chút thực lực đấy, nhưng không nhiều”.

Ầm!

Ngay lúc này tận cuối chân trời, một luồng khí tức đáng sợ phóng lên trời, sau đó một người đàn ông trung niên từ trên không trung bước đến.

Người đàn ông trung niên mặc một bộ áo bào trắng, mang đôi giày vải, sải bước nhanh đi đến, khí khái siêu phàm.

Nhìn thấy người đến, Chu Phạn hơi ngạc nhiên.

Vì cô ta không biết người đàn ông trung niên này.

Chu Phạn quay đầu nhìn sang Nguyên Tướng bên cạnh, Nguyên Tướng trầm giọng nói: “Cố Thần Sách, thống soái của quân Thần Sách, năm đó đã từng đi theo tiên tổ Đại Chu, điện hạ vừa mới tiếp nhận quân Thần Sách, không biết ông ấy cũng bình thường, vì ông ấy luôn đi vắng, rất ít khi về Đại Chu”.

Cố Thần Sách.

Chu Phạn hơi kinh ngạc.

Dĩ nhiên cô ta biết người này, năm đó sau khi tiên tổ Đại Chu lập ra Đại Chu thì đã xây dựng một tháp công đức, trong tháp thờ mười tám vị quan có công, vị Cố Thần Sách này là một trong số đó, hơn nữa còn xếp thứ ba, năm đó quân Thần Sách cũng được xây dựng theo tên của ông ấy.

Sau khi Đại Chu thành lập, nhân vật truyền kỳ này bỗng biến mất, sau đó Đại Chu từng gặp nguy hiểm, cũng từng điều động quân Thần Sách nhưng vị này chưa từng trở lại.

Cô ta không ngờ lần này người này lại vội quay về.

Sau khi Cố Thần Sách xuất hiện, vài cường giả đỉnh cấp nấp trong tối bỗng đứng lên chào, mừng rỡ nói: “Bái kiến thống lĩnh Cố”.

Chu Phạn bỗng nói: “Tất cả con dân hoàng tộc hành lễ”.

Dứt lời, cô ta cũng cúi người xuống chào.

Các thành viên hoàng tộc Đại Chu xung quanh cũng vội cúi người chào.

Cố Thần Sách!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3628


Chương 3628

Năm đó tiên tổ Đại Chu từng có lời dạy rằng: “Hễ là con cháu hoàng thất Đại Chu thì gặp Cố Thần Sách cũng phải như gặp trẫm”.

Rất nhiều con dân Đại Chu đều phấn khích không thôi.

Lần đầu tiên nhìn thấy nhân vật trong truyền thuyết.

Cố Thần Sách chậm rãi bước đến trước mặt cô gái áo đỏ, ông ấy nhìn cô ta: “Áo đỏ – cây mía – Cơ Tiểu Kiếm, một người một kiếm đánh chín ngày”.

Cơ Tiểu Kiếm gặm một miếng mía, cười nói: “Từng đánh ở trận chiến Đăng Thiên à?”

Cố Thần Sách gật đầu.

Cơ Tiểu Kiếm lại hỏi: “Ông đánh với mấy Trọng Thiên?”

Cố Thần Sách cười nói: “Hai Trọng Thiên”.

Cơ Tiểu Kiếm cong môi nói: “Thế mà ông cũng dám đến?”

Cố Thần Sách chỉ vào Đại Chu phía sau: “Quốc gia gặp nạn, có thể không về sao?”

Cơ Tiểu Kiếm khẽ cười, sau đó nói: “Đợi ta ăn xong cây mía này, ta sẽ đánh chết ông”.

Cố Thần Sách khẽ gật đầu, ông ấy nhìn Diệp Quân đang ở trong vòng tay của Chu Phạn ở phía xa, nói: “Ta hơi bất ngờ, Cơ Tiểu Kiếm cô lại đuổi theo một kiếm tu cảnh giới Thần Đạo”.

Cơ Tiểu Kiếm lắc đầu: “Mục tiêu của ta không phải hắn, ta đến tìm vị Chân Thần kia, hắn có quan hệ với Chân Thần, ta tiện thể đến giải quyết”.

Cố Thần Sách nói: “Chân Thần đã trấn áp Vũ Trụ Kiếp hàng ngàn trăm vạn lần đó à?”

Cơ Tiểu Kiếm gật đầu: “Ừ”.

Dứt lời, cô ta nhìn Chu Phạn bên dưới, sau đó mỉm cười nói: “Ta khá ngạc nhiên, vị Thái tử của Đại Chu các ông thế mà lại bảo vệ tên đó bằng mọi giá. Ta đoán tám mươi phần trăm cô ta đã phải lòng hắn”.

Cố Thần Sách nhìn Chu Phạn, sau đó nói: “Nếu cô ấy là Thái tử Đại Chu ta thì tuyệt đối không phải là người vô dụng, ta tin cô ấy, cũng tin vào mắt nhìn người của cô ấy”.

Cơ Tiểu Kiếm gật đầu: “Đại Chu các ông chính trực đấy, như vậy lao vào đánh nhau mới càng thú vị”.

Cố Thần Sách cười nói: “Ta cũng rất mong chờ cây kiếm có thể giết được ba Trọng Thiên của Cơ Tiểu Kiếm”.

Dứt lời, ông ấy xòe tay ra, một cây thương màu ngọc đen xuất hiện trong tay ông ấy, mũi thương có có vệt máu đỏ.

Cơ Tiểu Kiếm gặm một miếng mía, sau đó nói: “Ông không xứng để ta xuất kiếm”.

Dứt lời, cô ta nhả mía ra, lại nói: “Ta không có ý sỉ nhục ông, chỉ là đang nói sự thật”.

Cố Thần Sách nhìn Cơ Tiểu Kiếm: “Xin hãy chỉ giáo”.

Lúc này Cơ Tiểu Kiếm đã ăn xong cây mía, cô ta không lấy đao ra, cũng chẳng có kiếm, tiến đến trước một bước, đấm Cố Thần Sách một quyền.

Chỉ một quyền gọn nhẹ, đơn giản.

Thế nhưng sắc mặt Cố Thần Sách lập tức thay đổi, vì một quyền này đã kéo ông ấy đến thời không Đại Đạo đặc biệt của riêng Cơ Tiểu Kiếm.

Cô ta đang áp chế Đại Đạo của ông ấy.

Cố Thần Sách nhắm mắt lại, trời đất trở nên yên tĩnh.

Thoáng chốc.

Cố Thần Sách bỗng cầm cây thương dài đâm về phía trước.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3629


Chương 3629

Ầm!

Thời không vạn giới sục sôi, vô số sát khí b*n r* từ trong cây thương dài của ông ấy, sau đó biến thành từng luồng uy lực Đại Đạo.

Đại Đạo đối kháng.

Một nhát thương.

Một quyền!

Đều có Đạo của nó.

Cú đấm và nhát thương đó nổ tung khi va chạm vào nhau trước ánh mắt của mọi người.

Không có sức mạnh hủy diệt trời đất trong tưởng tượng được nổ tung, không có động tĩnh gì.

Mọi người nhìn chằm chằm chân trời.

Lúc này Cơ Tiểu Kiếm bỗng thay lại nắm đấm.

Keng!

Một tiếng răng rắc lanh lảnh bỗng vang vọng khắp trời đất, sau đó cây thương dài trong tay Cố Thần Sách vỡ nát rồi biến thành vô số mảnh vỡ bắn tung tóe dưới ánh nhìn của mọi người.

Cơ thể Cố Thần Sách bắt đầu tan biến từng chút như tuyết dưới ánh mặt trời.

Thấy thế, các cường giả Đại Chu xung quanh đều kinh hãi.

Thua rồi!

Một quyền!

Chỉ một quyền thôi mà cảnh giới Khai Đạo như Cố Thần Sách cũng thua?

Hơn nữa cô gái đó còn không dùng đến kiếm, không dùng đến đao mà đã khủng khiếp như vậy, nếu dùng kiếm nữa thì còn đáng sợ thế nào?

Sắc mặt nhiều cường giả Đại Chu xám như tro.

Chu Phạn nhìn chằm chằm cô gái áo đỏ ở phía xa, lúc này cô ta mới nhận ra một việc, đó là từ lúc bắt đầu đến giờ, cô gái này chưa từng đánh một cách nghiêm túc.

Cô gái này cứ như đang chơi đùa.

Lúc này Chu Phạn nhắm mắt lại, cho dù là cô ta cũng cảm thấy hơi sợ.

Cô gái này mạnh đến mức vượt khỏi nhận thức của cô ta.

Sắc mặt đám người Đạo Quân cũng trở nên nghiêm trọng chưa từng thấy, sự lớn mạnh của cô gái này đã vượt khỏi nhận thức của họ.

Cũng là Độc Khai Nhất Đạo, tại sao người ta lại mạnh đến thế?

Họ không hiểu được.

Cố Thần Sách ở phía xa khẽ nói: “Không hổ là Cơ Tiểu Kiếm có thể giết được ba Trọng Thiên”.

Dứt lời, cơ thể ông ấy dần trở nên mờ ảo, một cơn gió nhẹ thổi qua, ông ấy biến mất.

Hoàn toàn bị tiêu diệt.

Cơ Tiểu Kiếm nhìn Chu Phạn, cười nói: “Tiểu muội, ta cho cô một cơ hội nữa, thế nào? Chỉ cần cô giao người đàn ông trong lòng ra, ta sẽ rời đi, còn đảm bảo Ác Đạo Minh sẽ không đến gây rắc rối cho Đại Chu nữa. Ngoài ra ta có thể nhận cô làm đệ tử, cô đừng lo, Cơ Tiểu Kiếm ta nói chắc chắn sẽ làm”.

Mọi người nhìn Chu Phạn.

Bỏ mặc?

Tất cả cường giả Đại Chu xung quanh đều đang nhìn Chu Phạn.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3630


Chương 3630

Thực lực của cô gái tên Cơ Tiểu Kiểm này quả thật quá đáng sợ, họ đều tuyệt vọng cả rồi.

Có đánh thêm nữa thì Đại Chu cũng không có cơ hội thắng, dù sao đằng sau cô gái này còn có một Ác Đạo Minh.

Giết một người, cứu cả Đại Chu.

Nghĩ thế nào cũng là một vụ mua bán đáng giá.

Quan trọng nhất là chỉ cần giết thiếu niên này, cô gái đáng sợ đó còn nhận Chu Phạn làm đệ tử.

Tức là Đại Chu có thể kết nghĩa với thế lực đáng sợ Ác Đạo Minh này.

Giết một người, không chỉ có thể cứu Đại Chu mà còn có thể xoay chuyển quốc vận.

Nghĩ thế nào, tính toán thế nào.

Đạo Quân nhìn Chu Phạn, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ thầm thở dài, không nói gì cả.

Chuyện này chỉ có thể để Chu Phạn tự quyết định.

Nguyên Tướng nhìn Cơ Tiểu Kiếm đang gặm mía ở phía xa, sau đó lại nhìn Chu Phạn, ánh mắt lóe lên tia phức tạp.

Ông ta cũng không nói gì.

Tiếp tục đánh?

Đại Chu có thể thắng sao?

Hiện giờ xem ra thì gần như không có cơ hội.

Trừ khi Thủy tổ Đại Chu về.

Thế nhưng cho dù Thủy tổ Đại Chu trở về cũng chưa chắc có thể đánh bại cô gái này, không chỉ thế, sau lưng cô gái này còn có một Ác Đạo Minh vừa bí ẩn vừa đáng sợ.

Làm sao mà đánh?

Không thể đánh được.

Cơ Tiểu Kiếm nhìn Chu Phạn, tiếp tục gặm mía, gương mặt hiện lên nụ cười, lộ vẻ hơi chế giễu.

Chu Phạn nhẹ nhàng xoa mặt Diệp Quân, sau đó mỉm cười nói: “Ta không bảo vệ được ngươi rồi”.

Nghe thế, rất nhiều cường giả Đại Chu xung quanh đều thầm thở phào.

Cuối cùng cô ta cũng từ bỏ.

Ngay lúc này cơ thể và thần hồn của Chu Phạn bỗng bị thiêu đốt.

“A!”

Mọi người thất kinh, đều không ngờ Chu Phạn sẽ làm thế.

Chu Phạn dịu dàng xoa mặt Diệp Quân, nhẹ giọng nói: “Ta không thể phụ Đại Chu, nhưng cũng không muốn phụ ngươi”.

Dứt lời, cô ta cúi người hôn lên trán Diệp Quân.

Cơ Tiểu Kiếm ở đằng xa nhìn Chu Phạn, nụ cười trên môi dần biến mất.

Ầm!

Lúc này khí tức của rồng bỗng lao lên từ Đại Chu.

Trời đất chấn động.

Sau đó khí tức của rồng đó từ trên trời rơi thẳng xuống, cuối cùng đi vào cơ thể Chu Phạn và Diệp Quân.

Vù!

Ngọn lửa trên người Chu Phạn lập tức bị trấn áp.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3631


Chương 3631

Mọi người quay đầu lại nhìn, một người đàn ông trung niên mặc áo vàng nhạt bước đến từ phía chân trời.

Hoàng Đế Đại Chu.

Là người mạnh nhất ở Đại Chu hiện nay.

Mọi người xung quanh đều cung kính chào.

Cơ Tiểu Kiếm nhìn Hoàng Đế Đại Chu đang bước đến, cười nói: “Ta còn tưởng ngươi không ra nữa”.

Hoàng Đế Đại Chu mỉm cười nói: “Hoàng Đế Đại Chu các đời không có ai là rùa rụt cổ cả”.

Cơ Tiểu Kiếm gật đầu: “Nói thế tức là Đại Chu ngươi muốn tiếp tục cứng đầu nhỉ”.

Hoàng Đế Đại Chu không đáp lời Cơ Tiểu Kiếm mà cúi đầu nhìn Chu Phạn, thấp giọng thở dài: “Đứa con ngốc, con thật sự nghĩ con và Diệp công tử này chết cùng nhau thì mọi chuyện sẽ kết thúc sao? Trước tiên không nói đến Ác Đạo Minh, nếu Diệp công tử chết ở chỗ chúng ta, những người đằng sau hắn có thể bỏ qua cho chúng ta sao? Đến lúc đó Đại Chu ta sẽ bị người ta chỉ trích, trong ngoài đều bị công kích”.

Ông ta không nói câu này với Chu Phạn mà đang nói với các cường giả Đại Chu xung quanh đó, vì ông ta biết với sự thông minh của Chu Phạn, tất nhiên cô ta sẽ hiểu được điều này.

Mà các cường giả Đại Chu đó, có lẽ có người sẽ hiểu, nhưng lại không muốn nói ra, có người lại thật sự không hiểu, đơn thuần cho rằng chỉ cần giết Diệp công tử đó thì Đại Chu sẽ vượt qua được nguy hiểm này.

Người trên đời này thường có ảo tưởng, trước khi sự việc hỏng bét hoàn toàn, cho dù bản thân đã lâm vào tuyệt cảnh cũng vẫn còn may mắn, nghĩ rằng nếu mình lùi bước thì có thể được đối phương tha thứ.

Nếu hôm nay Đại Chu giết Diệp Quân, tình cảnh chỉ sẽ trở nên hỏng bét hơn thôi.

Vì lúc đó người mà Đại Chu đắc tội không chỉ là Ác Đạo Minh mà còn có người đứng sau Diệp công tử này, những nhân duyên ơn tình trước đó đều trở thành ác quả.

Chu Phạn nhìn thấy được điều này nhưng cô ta không thể nói.

Người bên cạnh cô ta chắc chắn cũng có người có thể nhìn thấy được điều này, nhưng họ không muốn nói. Tại sao? Vì trong lòng tồn tại hoang tưởng.

Lúc đất nước đối mặt với quyền lực vô song, luôn có vài người cho rằng chỉ cần chịu thua, khuất phục thì người ta sẽ bỏ qua cho ngươi.

Nhưng nào ngờ đến lúc ngươi chịu thua rồi thì người ta chỉ trở nên hung hăng bóc lột ngươi, ép hại ngươi.

Nghe Hoàng Đế Đại Chu nói thế, sắc mặt các cường giả Đại Chu đều trở nên không được tự nhiên, dĩ nhiên là họ hiểu hoàng đế đang nói với họ.

Đạo Quân cũng khẽ gật đầu: “Điện hạ đừng làm chuyện ngốc nghếch, có chuyện gì, mọi người cùng chống đỡ”.

Từ Thiên cũng nói: “Có chuyện gì, mọi người cùng chống đỡ”.

Nguyên Tướng cũng bước ra: “Nếu hôm nay Đại Chu bức chết điện hạ và Diệp công tử, sau này Đại Chu ta còn có thể ngẩng cao đầu với thế gian sao? Điện hạ, mặc dù thực lực của nhà Nho bọn ta không mạnh nhưng không ai tham sống sợ chết, chỉ cần điện hạ ra lệnh, trăm triệu Nho sĩ lập tức thiêu đốt thần hồn”.

Ngay lúc này Cơ Tiểu Kiếm bỗng cười nói: “Quả thật hơi xem thường Đại Chu ngươi rồi”.

Hoàng Đế Đại Chu nhìn Cơ Tiểu Kiếm, mỉm cười nói: “Cô nương, mặc dù Đại Chu ta thế lực yếu kém, nhưng vẫn có khí khái và chính trực, Diệp công tử này là con rể của Đại Chu, hắn là người Đại Chu. Nếu hắn đã là người Đại Chu, Đại Chu ta sẽ không mặc kệ hắn không quan tâm, nếu cô nương muốn đánh thì Đại Chu ta sẽ đánh”.

“Muốn đánh thì đánh”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3632


Chương 3632

Chương 3632

Lúc này tất cả cường giả Đại Chu nhiệt huyết sục sôi, đồng thanh hô lên.

Đại Chu dựng nước được mấy tỷ năm, chưa từng sợ bất kỳ điều gì.

Khí khái của Đại Chu không thể bị đứt đoạn ở thời đại này.

Cơ Tiểu Kiếm nhả miếng mía cuối cùng trong miệng ra, sau đó nhìn Hoàng Đế Đại Chu, cười nói: “Đến đây, cho ta xem thực lực của người mạnh nhất Đại Chu hiện nay đi”.

Dứt lời, cô ta biến mất khỏi đó.

Cú đấm như sấm sét, tấn công đến ngàn dặm, lao thẳng đến chỗ Hoàng Đế Đại Chu.

Hoàng Đế Đại Chu bật cười, sau đó đánh một quyền ra.

Vừa tung quyền ra, tiếng gầm của rồng làm rung chuyển trời đất.

Ầm!

Nắm đấm của hai người vừa chạm vào nhau, thời không xung quanh hai người bỗng dần biến thành tro tàn như giấy bị thiêu đốt.

Bỗng chốc.

Soạt.

Hai quyền mang khác nhau hoàn toàn bỗng nổ tung, hai người cùng lùi về sau.

Cơ Tiểu Kiếm lùi về sau sáu trăm trượng.

Hoàng Đế Đại Chu lùi về sau cả ngàn trượng.

Thấy thế sắc mặt các cường giả Đại Chu đều trở nên khó coi.

Cơ Tiểu Kiếm dừng lại, sau đó nhìn nắm đấm của mình rồi lại nhìn Hoàng Đế Đại Chu, cười nói: “Quyền Vương Đạo, được đấy”.

Hoàng Đế Đại Chu nói: “Mặc dù cô nương không đặt trọng tâm vào tu quyền nhưng quyền đạo này lại cực kỳ bá đạo, đúng là hiếm thấy”.

Cơ Tiểu Kiếm cười nói: “Quyền đạo của ta rất yếu, có lẽ ngươi nên đến Đăng Thiên Vực dạo một vòng, một vài quyền tu ở đó mới là lợi hại. À không đúng”.

Nói đến đây, cô ta ngừng lại một lúc, sau đó cười nói: “Ngươi không có cơ hội đi đâu, vì ta sẽ đánh chết ngươi”.

Hoàng Đế Đại Chu bật cười: “Đến đây”.

Dứt lời, ông ta bỗng xòe tay ra.

Ầm!

Vèo.

Bỗng chốc cả hoàng thành Đại Chu rung lên dữ dội, sau đó vô số vận khí Vương Đạo và số mệnh trời đất hội tụ về chỗ ông ta như thủy triều.

Hoàng Đế Đại Chu đang ở trong nước Đại Chu, có thể hấp thụ lấy khí vận của đất nước, vô địch trong cùng cấp bậc.

Hoàng Đế Đại Chu tiến lên trước một bước, lại tung ra một quyền.

Ầm!

Chỉ trong tích tắc, thời không trước mặt ông ta biến thành tro tàn, Cơ Tiểu Kiếm bị quyền này đánh lùi về sau gần cả ngàn trượng.

Thấy thế các cường giả Đại Chu xung quanh lập tức trở nên vui mừng.

Hoàng Đế Đại Chu lại tung ra thêm một quyền.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3633


Chương 3633

Rầm.

Cơ Tiểu Kiếm lại lùi về sau cả ngàn trượng.

Hoàng Đế Đại Chu bỗng biến mất khỏi đó.

Vù.

Lúc này thời không trời đất sục sôi thiêu đốt.

Bốp.

Cơ Tiểu Kiếm lập tức lùi về sau cả ngàn trượng.

Áp chế Đại Đạo!

Lúc này sau khi hút vận khí đất nước, Hoàng Đế Đại Chu cưỡng chế trấn áp quyền đạo của Cơ Tiểu Kiếm.

Hoàng Đế Đại Chu không ra tay mà lợi dụng thế tấn công mạnh như vũ bão mà Cơ Tiểu Kiếm phát ra, khiến Cơ Tiểu Kiếm lại lùi về sau.

Bị áp chế hoàn toàn.

Nhiều cường giả Đại Chu xung quanh đều nhốn nháo.

Ánh mắt Chu Phạn trên tường thành hiện lên vẻ lo lắng, vì cô ta nhận ra mặc dù Cơ Tiểu Kiếm đã bị trấn áp nhưng cô ta vẫn thoải mái tiến lên lui lại, hơn nữa đến giờ cô gái này chưa lấy ra thanh kiếm đằng sau.

Cô ta là một kiếm tu đấy.

Bùm.

Ngay lúc này, sau một tiếng nổ đinh tai nhức óc, vô số quyền mang nổ tung, Cơ Tiểu Kiếm bị chấn động lùi về sau cả ngàn trượng.

Hoàng Đế Đại Chu đang định ra tay lần nữa, nhưng lúc này Cơ Tiểu Kiếm ở đằng xa bỗng nhếch môi: “Đến lượt ta rồi”.

Dứt lời, cô ta bỗng bước nhanh về phía trước, biến thành một tia sấm lao thẳng về phía Hoàng Đế Đại Chu.

Hoàng Đế Đại Chu nheo mắt lại, tay phải siết chặt lại, vô số khí vận trợ sức, thoáng chốc ông ta tung ra một quyền.

Dùng hết sức lực.

Tất nhiên ông ta không dám khinh thường cô gái đối diện.

Nắm đấm hai người vừa chạm vào nhau, Hoàng Đế Đại Chu biến sắc.

Bụp.

Hoàng Đế Đại Chu liên tục lùi về sau, khí tức của rồng trong người tản đi.

Lúc này Cơ Tiểu Kiếm bỗng biến mất khỏi đó lần nữa, một quyền ấn lao thẳng về phía Hoàng Đế Đại Chu.

Ầm!

Hoàng Đế Đại Chu lại lùi về sau.

Khí tức của rồng trong người lại bị phá.

Nhìn thấy cảnh tượng này, mọi người đều hóa đá.

Sao đột nhiên lại bị áp chế ngược lại vậy?

Ngay lúc này Nguyên Tướng bên cạnh Chu Phạn bỗng run giọng nói: “Cô ta đang mượn đạo”.

Mượn đạo!

Mọi người đều nhìn Nguyên Tướng, sắc mặt ông ta cực kỳ nghiêm trọng: “Cô ta đang mượn sức mạnh đại đạo hiện có”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3634


Chương 3634

Đại đạo!

Người đời thường nói Độc Khai Nhất Đạo, mà Độc Khai Nhất Đạo tức là mở ra đại đạo mới ngoài Đại Đạo hiện có.

Đại Đạo hiện có!

Rất nhiều người đều bỏ qua Đại Đạo hiện có này.

Đại Đạo có sẵn này có yếu không?

Tất nhiên là không.

Có người Độc Khai Nhất Đạo là thật sự vượt qua Đại Đạo hiện có của vũ trụ mà người đó đang ở, còn có Độc Khai Nhất Đạo không vượt qua được nên mới đi vòng.

Đây là sự khác biệt.

Lúc này Cơ Tiểu Kiếm đang mượn đạo để áp chế Hoàng Đạo của Hoàng Đế Đại Chu, vấn đề cốt lõi nhất là cô ta thế mà có thể mượn được, hơn nữa sau khi mượn, uy lực còn đáng sợ như vậy.

Cứ thế, Hoàng Đế Đại Chu bị từng quyền của Cơ Tiểu Kiếm đánh lùi, mỗi lần như thế trong người Hoàng Đế Đại Chu sẽ có một luồng khí tức của rồng bị phá tan.

Nguyên Tướng nhìn chằm chằm chân trời: “Cô ta muốn đánh nát khí vận quốc đạo của Đại Chu, phải ngăn cô ta lại”.

Ngăn cản!

Mọi người đều im lặng không nói, ai có thể ngăn được chứ?

Chu Phạn bỗng nói: “Gọi tổ tông”.

Gọi tổ tông!

Nguyên Tướng quay phắt lại nhìn Chu Phạn, mặt đầy vẻ ngạc nhiên, ông ta biết Đại Chu gọi tổ tông chỉ còn lại một cơ hội cuối cùng.

Tổng cộng có ba lần, nhưng mấy năm nay Đại Chu đã dùng hai lần, chỉ còn một lần cuối cùng, mà đây là lá bài cuối cùng của Đại Chu.

Dùng xong là không còn nữa.

Đây cũng được xem như là bùa hộ thân cuối cùng của Đại Chu.

Đánh cược hết tất cả.

Nguyên Tướng nhìn Diệp Quân trong lòng Chu Phạn, vẻ mặt hết sức phức tạp.

Nếu đánh cược thua thì Đại Chu không phải quốc vận bị sụp đổ, mà có khả năng đất nước diệt vong.

Dù sao, lãnh thổ Đại Chu có rất nhiều gia tộc và thế lực tông môn, nếu Đại Chu mất đi con át chủ bài siêu phàm này, rất có khả năng những gia tộc và thế lực tông môn đó sẽ liên minh lại rồi lật đổ Đại Chu, đến lúc đó Đại Chu sẽ quay về thời đại của tông môn gia tộc trước kia.

Lần này Đại Chu thật sự đang đánh cược mọi thứ rồi.

Lúc này Chu Phạn bỗng xòe tay ra, long ấn bỗng xuất hiện trong tay cô ta, cô ta nhắm mắt lại: “Cho mời tiên tổ”.

Ầm!

Long ấn rung lên, một tia sáng màu vàng phóng lên trời đi vào tầng mây, sau đó từng uy lực đáng sợ cuồn cuộn.

Cơ Tiểu Kiếm ở đằng xa dừng lại, cô ta nhìn Chu Phạn, ánh mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Lúc này đằng sau cô ta bỗng vang lên một giọng nói: “Cậy đông ăn h**p yếu đến nghiện rồi à? Tưởng Ác Đạo Minh ta không có ai hả?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3635


Chương 3635

Âm thanh đó vừa dứt lời, mười mấy khí tức đáng sợ bỗng cuồn cuộn lao đến.

Thấy thế, sắc mặt tất cả cường giả Đại Chu trở nên trắng bệch.

Nhất Niệm đang ăn hồ lô đường trên tường thành bỗng quay đầu lại nhìn tầng mây bên phải, khẽ nhíu mày.

Nhất Niệm thu hồi ánh mắt, tiếp tục ăn hồ lô đường, như nghĩ đến điều gì, cô ta bỗng nhìn Diệp Quân đang ngủ say ở một bên, lo lắng nói: “Tháp gia, sao huynh ấy vẫn chưa tỉnh?”

Tiểu Tháp nói: “Thứ nhất là vết thương của hắn rất nặng, thứ hai là hắn không chữa trị vết thương trong tháp”.

Trị thương ở ngoài và trong tháp là hai chuyện khác nhau hoàn toàn.

Nhất Niệm do dự một lúc, sau đó nói: “Ta đi nhắc nhở cô nương đó”.

Tiểu Tháp nói: “Ừ”.

Nhất Niệm l**m hồ lô đường, sau đó đi về phía Chu Phạn.

Phía sau Cơ Tiểu Kiếm xuất hiện mười hai người, sáu người trong đó đều là cường giả cảnh giới Độc Khai Nhất Đạo, người dẫn đầu chính là Việt Tôn.

Ác Bà cũng đi theo.

Nhìn thấy thế trận phía sau Cơ Tiểu Kiếm, sắc mặt các cường giả bên Đại Chu đều trở nên nghiêm trọng.

Ác Đạo Minh cũng phái người đến rồi.

Hơn nữa, vừa đến là xuất hiện nhiều cường giả đỉnh cấp như vậy, chỉ một mình cô gái kia thôi, Đại Chu đã khó có thể chống cự, huống chi hiện giờ có nhiều cường giả cảnh giới Khai Đạo như vậy.

Đánh thế nào được?

Thế nên sắc mặt các cường giả Đại Chu đều cực kỳ khó coi, thậm chí có người đã bắt đầu tính toán đường lui cho mình.

Cùng hưởng quý phú?

Được!

Cùng trải qua hoạn nạn?

Vậy thì không được.

Việt Tôn ở phía xa lạnh lùng nhìn đám người Chu Phạn, sau đó nói: “Xem Ác Đạo Minh ta không có ai à?”

Dứt lời, ông ta phất tay áo, phóng khí thế mạnh mẽ của mình ra.

Cơ Tiểu Kiếm quay đầu nhìn Việt Tôn, hơi bất mãn: “Cũng không phải ta đánh không lại”.

Việt Tôn vội thu lại khí thế của mình, sau đó cung kính nói: “Vâng vâng”.

Đối mặt với vị Đạo Giả Chí Thánh trước mặt này, ông ta không dám tỏ ra bất kính, vì đối phương trở về từ Đăng Thiên Vực, mặc dù ông ta và đối phương đều là cường giả cảnh giới Độc Khai Nhất Đạo, nhưng bản thân ông ta biết rõ mình và đối phương có sự cách biệt cực kỳ lớn.

Cơ Tiểu Kiếm phớt lờ Việt Tôn, ngẩng đầu lên nhìn về phía xa, Hoàng Đế Đại Chu đã bị cô ta đánh đến mức mặt mày tái nhợt, quanh người như thể xuất hiện vô số lỗ hổng, khí tức của rồng không ngừng bị phân tán.

Lại thêm mấy quyền nữa là có thể phá nát hoàn toàn khí vận của Đại Chu.

Nhưng cũng không sao.

Không vội!

Cơ Tiểu Kiếm thu lại tầm nhìn, sau đó nhìn tia sáng màu vàng, một ông lão chậm rãi bước ra từ ánh sáng màu vàng đó.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3636


Chương 3636

Ông lão mặc một bộ long bào màu vàng, khuôn mặt già nua, tóc bạc phơ nhưng hai mắt vẫn cực kỳ nghiêm nghị, trên người toát ra sức mạnh áp bức vô hình.

Ông ta vừa xuất hiện, thời không xung quanh đều sục sôi.

Thủy tổ Đại Chu.

Nhìn thấy ông lão trước mặt, tất cả thần dân và cường giả Đại Chu đều lùi xuống cung kính chào.

Năm đó Thủy tổ lập quốc của Đại Chu có danh hiệu là vô địch ở cùng cấp bậc.

Nhìn thấy Thủy tổ Đại Chu, Ác Bà lập tức lộ ra vẻ kiêng dè, hôm đó bà ta suýt nữa bị một quyền của ông ta trấn áp.

Hơn nữa Thủy tổ Đại Chu lúc đó chỉ là một hư tượng thôi, còn lúc này lại là một thần hồn thật.

Ác Bà do dự một lúc, sau đó lùi về sau một bước, bà ta liếc nhìn xung quanh, chỉ cần tình hình không ổn, bà ta có thể chạy đi bất cứ lúc nào.

Sau khi bước ra, Thủy tổ Đại Chu nhìn Cơ Tiểu Kiếm ở đằng xa, sau đó quay đầu nhìn Chu Phạn, thấy Thủy tổ Đại Chu nhìn sang, Chu Phạn lập tức cúi đầu chào: “Bái kiến tiên tổ”.

Cô ta đang định đưa Diệp Quân vào trong Tiểu Tháp thì tiên tổ bước ra.

Thủy tổ Đại Chu khẽ gật đầu, sau đó nhìn Diệp Quân hôn mê: “Chồng ngươi à?”

Mặt Chu Phạn đỏ bừng nhưng vẫn gật đầu.

Nhất Niệm ở một bên nhíu mày, sao còn giành chồng nữa vậy?

Lát nữa có cần một ngọn lửa thiêu cháy chỗ này?

Thủy tổ Đại Chu nhìn Diệp Quân một lúc rồi nói: “Rất lợi hại”.

Chu Phạn thầm thở phào, sau đó nhìn Cơ Tiểu Kiếm: “Ác Đạo Minh”.

Thủy tổ Đại Chu bình tĩnh nói: “Đừng nghĩ nhiều như thế, đời ta làm việc gì cũng không thẹn với lòng là được”.

Dứt lời, ông ta nhìn Cơ Tiểu Kiếm, không nhiều lời mà chỉ giơ tay lên tung ra một quyền.

Cơ Tiểu Kiếm cũng tung ra một quyền.

Ầm.

Trời đất như bị hủy diệt.

Lúc này cả hoàng thành Đại Chu lập tức biến thành bột mịn, cũng may lúc đại chiến trước đó, hoàng thất Đại Chu đã sơ tán người trong thành đi rồi, nếu không lần đánh nhau này e là không biết có bao nhiêu người mất mạng.

Mọi người nhìn chân trời, nơi đó Cơ Tiểu Kiếm lùi về sao ba ngàn trượng.

Thủy tổ Đại Chu lại tiến đến một bước, ánh sáng vàng khí tức rông dâng lên từ dưới chân ông ta.

Vụt.

Thời không vốn dĩ là hư vô thế mà lại bị thiêu đốt lần nữa.

Thủy tổ Đại Chu lại tung một quyền ra.

Một quyền này không mạnh.

Thế nhưng Đại Đạo hiện có của thời không này lại bị áp chế.

Cơ Tiểu Kiếm ở đằng xa cong môi: “Thú vị đấy”.

Dứt lời, cô ta xòe tay ra, một thanh ý đao xuất hiện trong tay cô ta, thoáng chốc cô ta lao đến trước, chém mạnh một nhát đao xuống.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3637


Chương 3637

Ầm!

Sau đó cả tinh vực bị phá vỡ, khi sức mạnh của cả hai chạm vào nhau, sức mạnh đáng sợ đột nhiên bùng phát, quét sạch vũ trụ Chư Thiên Vạn Giới trong phút chốc, đám người Việt Tôn đứng đó khá gần, bị chấn động văng ra xa cả vạn trượng.

Đám người Việt Tôn dừng lại, đều lộ ra vẻ sợ hãi, thực lực của Thủy tổ Đại Chu này mạnh đến thế ư?

Mấy người Chu Phạn cũng lần lượt lùi về sau, cách xa khu vực chiến đấu, ai nấy đều lộ ra vẻ kinh hãi, vì nếu lúc nãy họ không nhanh chóng lùi lại thì e là sẽ bị hai luồng sức mạnh đó làm cho chấn động đến chết.

Đáng sợ thật sự!

Chu Phạn ngẩng đầu lên nhìn thời không đằng xa, Thủy tổ Đại Chu và Cơ Tiểu Kiếm còn đang đánh nhau, trên người cả hai đều toát ra khí tức hủy diệt cực mạnh.

Đều là cường giả Độc Khai Nhất Đạo.

Cơ Tiểu Kiếm nhìn ý đao trong tay mình, sau đó cười nói: “Sử dụng thanh đao này còn hơi lóng ngóng”.

Thủy tổ Đại Chu nói: “Ngươi có thể dùng kiếm”.

Cơ Tiểu Kiếm nhìn Thủy tổ Đại Chu, cười nói: “Ngươi không xứng”.

Dứt lời, cô ta bỗng nhảy lên, giơ đao lên chém mạnh về phía Thủy tổ Đại Chu.

Thủy tổ Đại Chu nhắm mắt lại, vô số khí tức của rồng trong người ông ta bỗng tuôn ra như thủy triều, cùng lúc đó trời đất có vô vàn khí vận Đại Chu lao ra.

Không phải mượn dùng.

Mà là trực tiếp dùng.

Khí vận Đại Chu này đều được sinh ra vì ông ta, thế nên ông ta dùng khí vận Đại Chu này không có nghĩa là mượn dùng.

Ông ta chỉ là một phân hồn, không thể đánh nhau thời gian dài, đánh càng lâu thì càng yếu nên ông ta phải tốc chiến tốc thắng.

Sau khi vô số khí vận Đại Đạo hội tụ lại trên người, khí tức quanh người Thủy tổ Đại Chu bỗng tăng lên nhanh chóng, ngay sau đó ông ta đánh ra một quyền.

Vô số khí tức của rồng và khí vận cuồn cuộn lao ra, sau đó biến thành một chữ “Mệnh” cực lớn.

Lúc này Cơ Tiểu Kiếm chém một đao đến.

Vèo.

Hai luồng sức mạnh nổ tung, đao khí và khí tức của rồng cùng khí vận chấn động lan ra khắp xung quanh.

Mọi người đều lùi về sau lần nữa.

Cho dù là đám người Việt Tôn cũng liên tục lùi về sau, cách xa khu vực đó.

Mấy người Chu Phạn dừng lại, sắc mặt Nguyên Tướng bên cạnh cô ta bỗng trở nên trắng bệch: “Khí vận Đại Chu đang tiêu biến rất nhanh”.

Khí vận Đại Chu!

Khí vận đại diện cho tương lai đất nước, khí vận càng yếu, đất nước càng yếu, nếu khí vận Đại Chu biết mất hoàn toàn tức là số mệnh của Đại Chu đã tận.

Đất nước diệt vong!

Nghe Nguyên Tướng nói thế, sắc mặt các cường giả Đại Chu đều trở nên trắng bệch.

Đại Chu sắp diệt vong thật rồi sao?

Chu Phạn ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, khu vực đó đã bị đao khí và khí tức của rồng cùng với khí vận nhấn chìm, không nhìn thấy được tình hình trận chiến.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3638


Chương 3638

Ánh mắt Chu Phạn cũng hơi mờ mịt.

Trận chiến này thật sự có liên quan đến quốc vận của Đại Chu, lúc này khí vận Đại Chu không ngừng bị Cơ Tiểu Kiếm phá vỡ.

Số mệnh của Đại Chu sắp tận thật rồi sao?

Với khí vận Đại Chu hiện giờ, Đại Chu đã dùng nốt lá bài cuối cùng của mình, cho dù Đại Chu có vượt qua được nhưng cũng không thể trấn áp được thế lực gia tộc của các tông môn lớn trong Đại Chu.

Sau đó Đại Chu sẽ rất khó khăn.

Sắc mặt mấy người Đạo Quân cũng cực kỳ phức tạp, họ cũng không ngờ thực lực của Ác Đạo Minh lại đáng sợ như vậy.

Vượt qua dự đoán của họ.

Đúng là núi này cao còn có núi cao hơn.

Lần này cược lớn e là sẽ chẳng còn gì nữa.

Đạo Quân và Từ Thiên nhìn nhau, hai người đều cười khổ.

Nguyên khí bị tổn thương nặng nề.

Đạo Quân như nghĩ đến điều gì, ông ta bỗng bước đến cạnh Nhất Niệm, sau đó khẽ nói: “Cô nương, người nhà của Diệp công tử đâu? Cô có thể liên lạc không?”

Nhất Niệm nghiêm túc nói: “Ta là người nhà của huynh ấy”.

Đạo Quân sửng sốt, sau đó nói: “Ý ta là trong nhà hắn có người nào đánh nhau giỏi không?”

Nhất Niệm nghĩ đến cô gái váy trắng đó, lập tức gật đầu như gà mổ thóc: “Có có, có tận mấy người”.

Đạo Quân phấn khích nói: “Gọi đến đi”.

Nhất Niệm lắc đầu: “Nguy hiểm quá, không gọi”.

Vẻ mặt Đạo Quân cứng đờ, ông ta cười khổ: “Nhưng bọn ta sắp thua rồi”.

Nhất Niệm nhìn Cơ Tiểu Kiếm, sau đó nói: “Cô gái này rất yếu, sao các ông đánh không lại vậy?”

Đạo Quân hóa đá.

Từ Thiên bỗng bước đến, sầm mặt nói: “Cô thấy cô gái này rất yếu ư?”

Nhất Niệm l**m hồ lô đường, sau đó nhìn Cơ Tiểu Kiếm gật đầu: “Ừ”.

Từ Thiên nói: “Vậy cô đánh cô ta đi?”

Nhất Niệm lắc đầu: “Ta sẽ không giết người”.

Từ Thiên lạnh nhạt nói: “Vậy cô sẽ làm gì?”

Nhất Niệm nói: “Phóng hỏa”.

Từ Thiên cảm thấy hơi đau đầu.

Đạo Quân cũng lắc đầu khẽ cười, cảm thấy bất lực.

Thật ra họ cũng không phải chưa từng nghi ngờ có phải Nhất Niệm là “trùm cuối” hay không, dù sao cũng đi theo Diệp Quân, nhưng sau vài lần thăm dò thì họ nhận ra cô nương Nhất Niệm này chỉ là cường giả cảnh giới Thần Đạo.

Cô ta không che giấu cảnh giới.

Cô ta không phải là “trùm cuối” nên họ khá thất vọng.

Lúc này Tiểu Tháp bỗng nói: “Nhất Niệm, ngươi nói ngươi sẽ phóng hỏa, ngươi muốn phóng hỏa gì?”

Nhất Niệm hỏi: “Lửa Thiên Hành”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3639


Chương 3639

Tiểu Tháp: “…”

Nhất Niệm nói: “Tháp gia, bao giờ huynh ấy tỉnh?”

Tiểu Tháp run giọng nói: “Đừng gọi Tháp gia, gọi ta Tiểu Tháp là được rồi”.

Nhất Niệm hơi khó hiểu: “Tại sao?”

Tiểu Tháp vẫn run giọng nói: “Gọi Tiểu Tháp sẽ thân thiết hơn”.

Nhất Niệm mỉm cười: “Ngươi là Tháp gia của huynh ấy, vậy tức là Tháp gia của ta”.

Tiểu Tháp: “…”

Ầm!

Đúng lúc này, bầu trời ở đằng xa bỗng nổ tung ra sức sóng xung kích sức mạnh đáng sợ, sóng xung kích sức mạnh đó hệt như sóng biển, lan tràn ra trăm vạn dặm, vô số tinh vực đều bị đánh vỡ hủy diệt.

Sau khi tất cả đao khí, khí tức của rồng và khí vận đều tận, mọi người nhìn thấy Thủy tổ Đại Chu và Cơ Tiểu Kiếm trong thời không đặc biệt đã tan thành hư vô đó.

Hai người đánh nhau dữ dội.

Tay Cơ Tiểu Kiếm cầm một thanh ý đao, cả thanh đao đều ngưng thực, ý chí chiến đấu ngút trời như thể một chiến thần bất bại đến từ thượng cổ.

Lúc này cơ thể Thủy tổ Đại Chu đã trở nên mờ ảo, khí tức của rồng và khí vận quanh người ông ta tụ lại rồi tản ra, tản ra rồi tụ lại, nhưng cuối cùng vẫn tan biến.

Thủy tổ Đại Chu nhìn cơ thể mình, sau đó lại xoay người nhìn người Đại Chu phía sau, ánh mắt lóe lên tia phức tạp.

Cơ thể ông ta bỗng trở nên mờ ảo hoàn toàn, sau đó biến mất.

Ngay khi ông ta biến mất hoàn toàn, khí vận Đại Chu cũng tận.

Lúc này sắc mặt cường giả Đại Chu xám như tro, hóa đá đứng đó.

Khí vận Đại Chu trải qua mấy tỷ năm, nay lại biến mất không còn.

Kể từ hôm nay không còn Đại Chu nữa.

Chu Phạn siết chặt hai tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay, sắc mặt trắng bệch.

Lần này Đại Chu cược cả quốc vận, cược thua rồi.

Ngay lúc này một giọng nói bỗng vang vọng từ đằng xa: “Nhà họ Diệp sẵn lòng tiếp tục mấy tỷ năm khí vận của Đại Chu”.

Ầm!

Lúc này khí vận Đại Chu vốn đã tan biến bỗng vào ngưng tụ lại lần nữa, không chỉ thế, khí vận đó hệt như bão táp cuồn cuộn quét ngang vũ trụ Chư Thiên Vạn Giới.

Hơn nữa khí vận vốn là màu vàng đó lại trở thành màu tím đậm.

Khí vận tiếp tục một tỉ năm!

Tình huống bất ngờ này khiến những người có mặt đều sửng sốt.

Khí vận Đại Chu vốn đã cạn kiệt nay lại ngưng tụ, hơn nữa còn đạt đến tầm cao mới, chói sáng như mặt trời ban trưa.

Chuyện gì vừa xảy ra?

Nhà họ Diệp là ai nữa?

Đương lúc họ quay cuồng trong mơ hồ, có một người phụ nữ cầm kiếm chậm rãi đi tới.

Bà ấy mặc một bộ váy đen dài, vóc dáng nóng bỏng, gương mặt lạnh lùng như sương, tóc dài xõa trước ngực cùng một đôi mắt kiêu ngạo bất tuân.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3640


Chương 3640

“Bà cô này tới rồi!”

Tiểu Tháp bỗng run rẩy cất tiếng.

Bởi vì người kia chính là Thiên Mệnh váy đen – Diệp Thanh Thanh.

Bà ấy chầm chậm bước đến, đối mặt với Cơ Tiểu Kiếm.

Cô ta chỉ lấy ra một cây mía, nói: “Ta ăn xong khúc mía này rồi đánh chết ngươi”.

Diệp Thanh Thanh rút kiếm: “Ăn con mẹ ngươi!”

Kiếm vung theo lời nói.

Xoẹt!

Thiên địa vỡ ra.

Vào khoảnh khắc Diệp Thanh Thanh vừa rút kiếm, đồng tử Cơ Tiểu Kiếm co rụt lại, vội vàng giơ đao ngăn cản.

Uỳnh!

Kiếm quang vỡ tan. Cơ Tiểu Kiếm bị đánh bay đi xa vạn trượng, khi vừa dừng lại thì ý đao trong tay đã tan thành tro bụi.

Những người khác kinh hãi.

Đây là ai?

Sao lại mạnh đến vậy?

Các cường giả Đại Chu thì đi từ giật mình sang mừng rỡ như điên khi cuối cùng cũng thấy được hy vọng.

Đạo Quân và Từ Thiên cũng kích động như lữ khách sa mạc nhìn thấy dòng sông.

Họ vốn đã chìm trong tuyệt vọng, chấp nhận chờ chết hoặc đầu hàng khi khí vận Đại Chu hoàn toàn bị phá vỡ, linh hồn thủy tổ cũng bị hủy diệt, thế thì còn đánh đấm gì nữa?

Nếu có thể đầu hàng mà giữ mạng, có lẽ họ cũng sẵn lòng.

Nhưng sự xuất hiện bất ngờ của người phụ nữ váy đen kia đã dấy lên lại hy vọng.

Đạo Quân phấn khích đến run cả giọng: “Người chống lưng cho Diệp công tử xuất hiện rồi”.

Từ Thiên gật đầu: “Cuối cùng cũng đến”.

Bằng không ông ta đã chuẩn bị tinh thần bỏ chạy rồi.

Tất cả là vì người phụ nữ kia quá mức yêu nghiệt, dám Phật Tổ hiển linh cũng không phải đối thủ chứ đừng nói ông ta.

Nguyên Tương đứng kế chợt hỏi: “Chỉ vừa mở miệng đã thêm tỉ năm khí vận cho Đại Chu ta… Nhà họ Diệp này…”

Sắc mặt Đạo Quân và Từ Thiên đọng lại. Giờ phút này họ mới bừng tỉnh nhận ra người phụ nữ đến từ gia tộc này chỉ cần mở miệng là có thể gia tăng tỉ năm khí vận khi Đại Chu đã cạn kiệt.

Điều này nghĩa là gì?

Nghĩa là nhà họ Diệp hoàn toàn có năng lực nâng đỡ cho một văn minh vũ trụ cấp bốn!

Bọn họ nhìn nhau với ánh mắt hoảng sợ.

Chu Phạn thở phào nhẹ nhõm, ngước mắt nhìn lên cao. Vào khoảnh khắc khí vận Đại Chu bị hủy diệt, cô ta thật sự đã rơi vào tuyệt vọng.

Thậm chí còn chuẩn bị tinh thần kéo Diệp Quân sang đập vỡ thần hồn rồi tự sát.

Đã không thể cùng sống thì cùng chết nghe cũng không tệ.
 
Back
Top Dưới