Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3641


Chương 3641

Bên kia, Cơ Tiểu Kiếm bị chém bay đi vạn trượng mới dừng lại. Việt Tôn và những người khác sau lưng cô ta lập tức đanh mặt.

Người phụ nữ váy đen này mạnh quá!

Nhưng bà ta từ đâu chui ra vậy?!

Cơ Tiểu Kiếm nhìn cánh tay phải đã nứt nẻ của mình.

Đây là lần đầu tiên cô ta bị thương!

Cô ta chậm rãi nhìn đối thủ. Gương mặt Diệp Thanh Thanh lạnh như băng giá, trong mắt không có một chút cảm xúc, chỉ nhìn lại như đang nhìn một con kiến.

Tràn đầy khinh miệt.

Lần đầu tiên thể nghiệm cảm xúc này, Cơ Tiểu Kiếm cười cười.

Cô ta đưa cây mía lên cắn một cái, nhưng còn chưa kịp nói gì thì lại thấy một nhát kiếm lao tới.

Nó nhanh như sấm giật, lại còn hung ác vô cùng, thoắt cái đã chém tới Cơ Tiểu Kiếm.

Nhưng cô ta không vung kiếm, chỉ tung cú đấm ra.

Uỳnh!

Quyền mang vỡ tan.

Kiếm quang còn nguyên.

Cơ Tiểu Kiếm lại thối lui vạn trượng.

Khi dừng lại, thời không phía sau cô ta vỡ nát trong nháy mắt, cánh tay phải cũng nứt toác để máu chảy ra.

Bốn bề im lặng.

Đạo Quân nuốt nước bọt, khô khốc nói: “Mạnh thế?”

Từ Thiên chỉ biết chắp tay lại trong ngỡ ngàng.

Nữ kiếm tu này sao mà kinh khủng quá!

Chu Phạn cũng khiếp sợ không thôi. Cô ta biết người chống lưng cho Diệp Quân chắc chắn sẽ mạnh, chỉ không ngờ lại đáng sợ thế này.

Nhưng cũng dễ hiểu.

Không mạnh thì làm sao có thể đối đầu với Ác Đạo Minh?

Bên kia, sắc mặt người Ác Đạo Minh ai nấy đều vô cùng âm u.

Theo những gì họ biết, Chân vũ trụ chỉ có Chân Thần là mạnh nhất, nhưng người phụ nữ này lại không phải Chân Thần.

Bà ta từ đâu đến?

Cánh tay Cơ Tiểu Kiếm đã be bét máu từ một vết thương sâu hoắm đến tận xương, suýt nữa đã bị chém nát.

Nụ cười tắt mất, cô ta nâng mắt lên nhìn Diệp Thanh Thanh.

Tức rồi đấy.

Diệp Thanh Thanh nhếch mép xem thường: “Tưởng ngươi giỏi làm màu lắm mà? Tiếp đi ta xem”.

“Chém chết ả!”

Có người buột miệng một câu đầy tức giận.

Mọi người đồng loạt quay ra nhìn nguồn âm thanh.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3642


Chương 3642

Chỉ thấy Từ Thiên chậm rãi nhìn sang nơi khác, sắc mặt bình tĩnh như thường, hai tay chắp lại, miệng niệm kinh Phật.

Lại trở thành cao tăng đắc đạo rồi.

Nhận ra mình đã gặp cao thủ, Cơ Tiểu Kiếm cuối cùng cũng chịu nghiêm túc nhìn nữ kiếm tu.

Sự khinh thường của cô ta không đến từ kiêu ngạo, mà vì nơi cô ta ở trước đây là Đăng Thiên Vực, cảnh giới Khai Đạo ở đó và ở đây là hai khái niệm khác nhau. Nói cách khác, cô ta chẳng khác gì dân chơi mãn cấp về lại nơi dành cho tân binh.

Không phải cô ta tự cao, mà là người của thế giới này quá yếu.

Nhưng giờ phút này, cô ta nhận ra nữ kiếm tu kia không đơn giản chút nào.

Phải dẹp sự khinh thường kia đi.

Tự tin là tốt, tự cao thì không.

Diệp Thanh Thanh không nói một lời, nhấc chân đi tới.

Kiếm vung ra.

Cơ Tiểu Kiếm rút thanh kiếm sau lưng ra.

Đó là một thanh trọng kiếm toàn thân đen tuyền, vừa dài vừa dày, lưỡi kiếm chưa khai phong, trông như một cục sắt lớn.

Cô ta quát lên một tiếng, vung nó lên rồi đập xuống.

Uỳnh!

Hai tia kiếm quang bùng nổ dữ dội, nóng rát như mặt trời chói chang.

Đất trời, vũ trụ, tinh không hóa thành kiếm hải.

Ai nấy đều hốt hoảng tìm đường tháo lui để tránh rước họa vào thân.

Chu Phạn đưa Nhất Niệm lui lại mấy trăm nghìn trượng, kinh hoàng dõi mắt nhìn hàng loạt tia kiếm khí bay ngang bay dọc, cắt xé hết thảy.

Có lẽ cường giả cảnh giới Khai Đạo cũng không dám bén mảng đến gần nơi ấy.

Như nhớ đến điều gì, Chu Phạn nhìn sang bên người, chỉ thấy Nhất Niệm vẫn điềm tĩnh ăn kẹo với vẻ tò mò chứ không hề sợ hãi.

Cô ta hết hồn: “Sao Nhất Niệm cô nương không sợ gì hết?”

Nhất Niệm quay lại thắc mắc: “Vì sao phải sợ?”

Chu Phạn chần chừ: “Cô không thấy bọn họ lợi hại lắm sao?”

Nhất Niệm chỉ nói: “Cái người váy trắng mới lợi hại cơ”.

Váy trắng?

Chu Phạn rơi vào mê man.

Nhất Niệm hỏi thầm trong lòng: “Tháp gia, huynh ấy tỉnh chưa?”

Tiểu Tháp run lẩy bẩy: “Đừng… Gọi ta Tiểu Tháp là được rồi”.

Nhất Niệm l**m kẹo: “Tháp gia đừng lo, ta sẽ không dùng lửa thiêu ông đâu”.

Tiểu Tháp: “…”

Xoẹt!

Kiếm hải bên kia bị một tia kiếm quang xẻ đôi. Kiếm khí lại phóng lên cao, biến kiếm hải thành hư vô.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3643


Chương 3643

Uỳnh!

Tiếng nổ vang vọng bốn phía.

Kiếm hải tan đi, hai nữ kiếm tu tuyệt thế kia lại xuất hiện trong mắt mọi người.

Diệp Thanh Thanh váy đen, trong tay cầm kiếm, hai lọn tóc trước ngực đung đưa dù không có gió.

Đối diện cách đó vạn trượng là Cơ Tiểu Kiếm trong bộ váy đỏ, tay nắm quanh chuôi cự kiếm, toàn thân tản ra khí tức kiếm ý đáng sợ.

Ai thắng? Ai thua?

Cường giả hai phe Đại Chu và Ác Đạo Minh đều cảm thấy tim mình nhảy tới cổ họng.

Kết quả giữa hai người này sẽ quyết định kết quả của hai bên.

Cơ Tiểu Kiếm chợt phá ra cười: “Lâu lắm rồi chưa đánh đã vậy! Tiếp đi!”

Nói rồi cô ta vung thanh kiếm to cộ kia, tung mình nhảy lên, chém về phía Diệp Thanh Thanh.

Thế kiếm như sấm nổ, nguy nga đáng sợ vô cùng.

Diệp Thanh Thanh vẫn bình chân như vại, khi thanh kiếm đã bổ tới đỉnh đầu thì nâng kiếm chém ra.

Tấn công trực diện!

Uỳnh!

Hai tia kiếm khí bùng nổ, nhưng hai bên không lui lại. Cơ Tiểu Kiếm lại nâng kiếm bổ xuống.

Diệp Thanh Thanh vung kiếm sang ngang.

Rầm!

Vô số thời không sụp đổ.

Diệp Thanh Thanh vẫn vững như bàn thạch.

Cơ Tiểu Kiếm xoay người, một lần nữa bổ kiếm xuống. Kiếm khí và kiếm ý ồ ạt túa ra như thủy triều.

Kiếm ý ấy khiến người đứng ngoài như muốn ngừng thở.

Diệp Thanh Thanh không tránh né, vung kiếm sang ngang.

Choang!

Nhát chém lần này khiến thanh kiếm trong tay Diệp Thanh Thanh chùn xuống. Thời không quanh bà ấy vỡ ra, nhưng bà vẫn vững vàng tại chỗ.

Bất động như núi.

Cơ Tiểu Kiếm lại vọt lên cao, hóa thành kiếm khí dài vạn trượng chém xuống.

Diệp Thanh Thanh nhẹ nhàng nhún mình, hóa thành kiếm quang bay lên.

Tấn công trực diện!

Uỳnh!

Tiếng nổ đinh tai bùng phát khi hai tia kiếm quang va chạm. Kiếm khí như sóng xung kích lan tràn chấn động khắp bốn phía.

Ai nấy đều nhìn chằm chằm vào khu vực kia.

Nữ kiếm tu váy đen không lùi nửa bước!

Các cường giả Đại Chu thở phào nhẹ nhõm, nhóm Việt Tôn thì sa sầm mặt, trái tim như rơi xuống vực.

Việt Tôn trừng mắt nhìn nữ kiếm tu, nói: “Gọi người”.

Gọi chi viện!

Ác Bà chần chừ: “Chí Thánh Đạo Giả…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3644


Chương 3644

Bà ta biết Cơ Tiểu Kiếm ghét nhất là bị người khác xen vào công việc, nếu bây giờ gọi người khác đến e rằng sẽ chọc giận cô ta.

Việt Tôn lắc đầu: “Nữ kiếm tu kia không đơn giản. Chúng ta đã đánh giá thấp chống lưng của Diệp Quân, ngoại trừ thần vật còn có cường giả cao cấp nhường này. Để phòng bất trắc thì phải cẩn thận, gọi thêm chi viện đến không sai, tốt nhất nên là một Chí Thánh Đạo Giả khác…”

Ác Bà gật đầu rồi bóp nát một truyền âm phù bí ẩn.

Bên kia, Cơ Tiểu Kiếm chắm chú quan sát đối thủ, thấy Diệp Thanh Thanh vẫn vững vàng như núi.

Cô ta nhăn nhở cười: “Lợi hại”.

Rồi lấy mía ra gặm.

Sát tâm Diệp Thanh Thanh đã nổi lên, đương lúc muốn ra tay thì bỗng cúi đầu nhìn xuống.

Đó là lúc Diệp Quân xuất hiện cạnh Chu Phạn.

Diệp Thanh Thanh nhíu mày. Sao thằng oắt này tự dưng lại tỉnh?

Bên dưới, Diệp Quân khua khoắng tay với bà ấy: “Cô cô ơi…”

Diệp Thanh Thanh đang nổi cơn tam bành, nghe vậy thì dựng thẳng đôi mày: “Con dám mắng ta…”

Rồi bà ấy ầm ầm lao xuống, tẩn cho Diệp Quân một trận nhớ đời.

Diệp Quân: “???”

Tiểu Tháp run như cầy sấy.

Má ơi!

Chưa thấy ai đần như thằng này!

Tất cả mọi người đều hoang mang.

Sao tự dưng lại quay ra đấm Diệp Quân?

Tiểu Tháp dè dặt lên tiếng: “Hắn còn đang bị thương”.

Diệp Thanh Thanh nghe vậy mới dừng lại, gọi Tiểu Tháp xuất hiện trong tay mình: “Thế thì ta đánh ngươi”.

Bốp bốp bốp!

Là âm thanh của từng cú đấm vang lên.

Tiểu Tháp: “…”

Diệp Quân lủi về bên cạnh Chu Phạn và Nhất Niệm, cả người run cầm cập trước mức độ bạo lực của người cô này.

Nhưng hắn càng không hiểu vì sao bà ấy lại nổi giận.

Nhờ có kiếm Thiên Hành tu bổ thần hồn mà Diệp Quân mới có thể nhanh chóng tỉnh lại. Vừa hay tin Diệp Thanh Thanh đến, hắn mừng rỡ vô cùng, vội vàng chạy ra chào đón, nào ngờ lại được cô cô tặng cho một trận đòn nhừ tử.

Quá là thê thảm.

Chu Phạn mở miệng: “Diệp công tử…”

Diệp Quân quay sang, thấy cô nhoẻn cười hỏi: “Tỉnh rồi nhỉ?”

Hắn gật đầu: “Lần này phải cảm ơn cô nương…”

Thấy nụ cười trên mặt cô gái dần tắt, hắn vội sửa lời: “Giữa hai mình nói gì ân nghĩa nhỉ”.

Nói xong hắn mới thấy có gì đó không đúng.

Nhưng Chu Phạn đã nở nụ cười tươi như một đóa hoa.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3645


Chương 3645

Cô ta vốn đã có dung mạo tuyệt sắc, nay lại phát ra nét cười từ tận đáy lòng, thật sự trở thành giai nhân nghiêng thành đổ nước, nhân gian hiếm gặp, khiến Diệp Quân cũng phải ngẩn ngơ.

Chu Phạn thấy hắn thất hồn lạc phách thì gò má khẽ ửng đỏ, vừa thẹn thùng vừa sung sướng.

“Tiểu chủ!!!”

Tiếng hét thảm thiết của Tiểu Tháp lôi Diệp Quân trở về hiện thực.

Nhìn sang bên kia, hắn chỉ thấy Diệp Thanh Thanh vẫn đang đấm cái tháp huỳnh huỵch như có tư thù với nó.

Tiểu Tháp làm gì có lỗi với bà ấy à?

Diệp Quân chần chừ mãi mới dám gọi: “Thanh Thanh cô cô ơi…”

Diệp Thanh Thanh dừng tay, nhướng một bên mày lên nhìn lại: “Lại muốn lĩnh giáo vài chiêu chứ gì?”

Diệp Quân lập tức xua tay: “Dạ không không không…”

Diệp Thanh Thanh hừ một tiếng nhưng cũng chịu dừng lại thật, chỉ sừng sộ nói với Tiểu Tháp: “Thằng nhóc này vốn ngoan ngoãn biết bao nhiêu, từ khi đi theo ngươi thì vợ cứ hốt về dăm ba bảy cô, chắc chắn là do ngươi dạy hư nó. Ca ca ta cả đời chung thủy, con trai huynh ấy làm sao có thể dại gái cho được…”

Tiểu Tháp nghe mà cảm thấy như bị sét bổ trúng người, đầu óc trống rỗng.

Oan quá!!

Nó còn oan hơn cái cô Đậu Nga ở hệ Ngân Hà nữa!!

Cháu của bà mà ngoan?

Ca ca bà mà chung thủy?

Bà có đang nói tiếng người không đấy?!

Tháp gia bi phẫn, Tháp gia muốn tự bạo cho rồi.

Giải thích à? Không, nó tuyệt đối không muốn phí lời nói phải trái với bà Thiên Mệnh váy đen này.

Tự bạo không vui hơn sao?

Diệp Thanh Thanh mắng Tiểu Tháp một tràng dài mới chịu dừng lại, chuyển ánh mắt sang Diệp Quân. Hắn lập tức chột dạ, mi mắt cứ giật giật.

Trong các cô cô của hắn thì Diệp Thanh Thanh là người nóng tính nhất, không hợp là bụp, không thèm nói phải trái.

Hắn cũng sợ chết khiếp.

Diệp Thanh Thanh quắc mắt hỏi: “Ta dữ lắm à?”

Chẳng lẽ cô cô không tự biết? Diệp Quân chỉ dám im lặng.

Các cường giả thì quan sát Diệp Thanh Thanh với vẻ mặt kỳ lạ, cảm thấy tính khí người phụ nữ này không được tốt cho lắm.

“Ngươi là kiếm tu từ đâu đến?”

Bỗng Cơ Tiểu Kiếm ở đằng xa lên tiếng hỏi, trong mắt là vẻ hứng thú tràn ngập.

Cho dù là ở Đăng Thiên Vực thì kiếm tu bực này cũng vô cùng hiếm thấy.

Diệp Thanh Thanh xoay người, nói với vẻ vô cảm: “Ngươi làm ta bị nội thương, lợi hại dễ sợ”.

Mọi người: “???”

Diệp Quân: “…”

Sự hứng thú trong mắt Cơ Tiểu Kiếm giảm đi rõ rệt: “Ngươi đang sỉ nhục ta đấy à?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3646


Chương 3646

Diệp Thanh Thanh: “Ờ”.

Rồi như thấy không đúng, bà ấy sửa lời: “Không, ta không phải người như thế”.

Mọi người: “…”

Sát tâm dâng trào, Cơ Tiểu Kiếm nhấc thanh cự kiếm trong tay, tung người nhảy bổ về phía Diệp Thanh Thanh như một tia chớp, vung kiếm nện xuống.

Thế như sấm giật, mạnh mẽ vô song.

Cho dù đứng cách đó mấy trăm nghìn trượng vẫn cảm nhận được uy áp cuồn cuộn như núi lớn ập xuống, đến là ngạt thở.

Diệp Quân cũng không khỏi tỏ vẻ khiếp sợ trước sức mạnh kinh khủng của nữ kiếm tu này.

Bên kia, Diệp Thanh Thanh không chút động dung, vung kiếm lên đỡ.

Uỳnh!

Kiếm quang vỡ nát, người lui lại hơn nghìn trượng là Diệp Thanh Thanh.

Vô số kiếm quang bùng nổ.

Lui lại ư?

Những người có mặt đều tỏ ra khó hiểu lẫn sửng sốt.

Trước đó cho dù nữ kiếm tu váy đỏ có tấn công mãnh liệt cách mấy thì nữ kiếm tu váy đen cũng không hề lui lại nửa bước, sao bây giờ lại bị đẩy đi nghìn trượng?

Chẳng lẽ mệt rồi?

Cơ Tiểu Kiếm cũng nhíu mày, không hiểu đối thủ tại sao tự dưng lại kém đi.

Diệp Quân thì đanh mặt lại. Không ngờ nữ kiếm tu áo đỏ này mạnh hơn hắn nghĩ nhiều, thậm chí Diệp Thanh Thanh cô cô cũng phải chào thua.

Ác Đạo Minh cũng có cường giả bực này sao?

Lúc này, Tiểu Tháp trở về cơ thể hắn với cái miệng câm như hến.

Diệp Quân hỏi: “Tháp gia?”

Tiểu Tháp: “Để ta yên”.

Diệp Quân: “…”

Ở nơi xa, Cơ Tiểu Kiếm nhíu mày nói: “Ngươi bị gì vậy? Quên ăn cơm à?”

Diệp Thanh Thanh chỉ thản nhiên đáp: “Tại ngươi mạnh quá”.

Mọi người: “…”

Sắc mặt Cơ Tiểu Kiếm sa sầm: “Xem ra phải cho ngươi biết tay thật”.

Nói xong, cô ta bước tới trước.

Ầm!

Hàng loạt sức mạnh bí ẩn từ khắp nơi trong đất trời hội tụ vào thân thể cô ta, kiếm nhãn xuất hiện giữa trán.

Đại Đạo khai kiếm nhãn!

Thân hình Cơ Tiểu Kiếm chợt nhòe đi, tản ra uy áp kiếm đạo như muốn ngưng tụ thành thật ra khắp bốn phía.

Chu Phạn biến sắc, vội kéo Diệp Quân và Nhất Niệm lui lại.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3647


Chương 3647

Đúng lúc này, Hoàng đế Đại Chu xuất hiện trước mặt họ, vung tay lên. Long khí túa ra, hóa thành tấm chắn che chở cho mọi người, nhưng nó vừa tiếp xúc với kiếm thế kia thì vỡ vụn.

Hoàng đế biến sắc, gọi long ấn xuất hiện trong tay rồi ấn mạnh xuống: “Trấn!”

Uỳnh!

Một luồng sáng vàng chui lên từ bên dưới, bao bọc mọi người vào trong, nhưng họ vẫn bị kiếm thế đẩy lui gần trăm nghìn trượng.

Ai nấy đều hốt hoảng.

Sắc mặt Diệp Quân trở nên trầm trọng vô cùng.

Kiếm tu!

Đây là lần đầu tiên hắn chứng kiếm một kiếm tu khác ngoài bản thân, cũng là kiếm tu mạnh nhất ngoài bản thân.

Chỉ là kiếm thế thôi mà đã khiến cường giả cảnh giới Khai Đạo phải tạm lánh.

Ánh mắt hắn nhìn Cơ Tiểu Kiếm như có lửa đốt.

Không chỉ bên Đại Chu mà cả Ác Đạo Minh cũng hoảng sợ khi bị kiếm thế đẩy đi gần trăm nghìn trượng.

Hai tay Việt Tôn siết chặt, ánh mắt nhìn chằm chằm Cơ Tiểu Kiếm.

Không chỉ Đại Chu mà bọn họ cũng đã đánh giá thấp vị Chí Thánh Đạo Giả này.

Thấp một cách nghiêm trọng!

Tâm tình bọn họ cũng phức tạp vô cùng, tự hỏi đều là cảnh giới Khai Đạo mà sao người ta lại mạnh đến vậy?

Trong lòng Ác Bà chỉ biết run rẩy khi thấy hai kiếm tu kia.

Lần đầu tiên mới biết có người mạnh đến vậy!

Có lẽ sau này nên học cách khiêm tốn hơn.

Nơi xa, Cơ Tiểu Kiếm mở mắt. Kiếm quang kéo dài vạn trượng chém về phía Diệp Thanh Thanh.

Tâm kiếm.

Ý kiếm.

Cả hai hợp nhất.

Diệp Thanh Thanh vung kiếm chém dọc rồi chém ngang.

Xoẹt!

Kiếm quang tạo thành hình chữ thập xuất hiện.

Ầm!

Hai luồng kiếm quang vừa va chạm đã nổ tung như trái phá. Cơ Tiểu Kiếm đã xuất hiện phía trên Diệp Thanh Thanh tự lúc nào, tay vác thanh cự kiếm bổ xuống.

Ruỳnh!

Nhát kiếm khiến tinh không bốc cháy rồi hóa thành tro bụi.

Tất cả đều phai mờ trong một khắc.

Kể cả ý chí, pháp tắc lẫn Đại Đạo của vũ trụ này.

Một tia ngạc nhiên cuối cùng cũng xuất hiện trong mắt Diệp Thanh Thanh. Bà ấy khẽ nâng cổ tay, đâm kiếm về trước.

Một nhát đâm vô cùng đơn giản.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3648


Chương 3648

Chương 3648

Oành!

Hai thanh kiếm vừa tiếp xúc với nhau, nơi bọn họ đang đứng đã bị nhấn chìm trong vô số mảnh vụn kiếm quang.

Không ai thấy được chuyện gì đang xảy ra, có dùng thần thức tiếp cận cũng bị kiếm thế chém vỡ.

Diệp Quân mở to mắt mà nhìn, không khỏi lo lắng trước sức mạnh của nữ kiếm tu áo đỏ kia.

Các cường giả Đại Chu cũng thấp thỏm không kém.

Nếu kiếm tu đứng sau Diệp Quân thất bại thì Đại Chu chỉ còn nước diệt vong.

Có thêm được khí vận thì đã sao? Chẳng lẽ không thể bị đập nát lần nữa?

Trận chiến này liên quan đến tồn vong của Đại Chu.

Người bình tĩnh nhất là Nhất Niệm.

Cô ta không quan tâm thắng thua. Trừ người phụ nữ váy trắng với kiếm tu áo bào trắng ra, những người khác đánh nhau cứ như đang chơi đồ hàng.

Người của văn minh Thiên Hành cũng rất ít khi đánh nhau, bình thường đều dùng lửa đốt.

Ta một nhúm, ngươi một nhúm.

Uỳnh!

Đúng lúc này, có sức mạnh kiếm đạo khổng lồ bùng nổ ở khu vực kia. Đất trời, tinh hà, vũ trụ chao đảo khi những âm thanh như sấm dậy nổ ra.

Ầm!

Kiếm khí ở thời không nơi ấy phát nổ như pháo hoa.

Kiếm khí tản đi.

Diệp Thanh Thanh và Cơ Tiểu Kiếm đứng đối mặt nhau.

Ai thắng? Ai thua?

Các cường giả Đại Chu lẫn Ác Đạo Minh đều vô cùng hồi hộp.

Diệp Quân cũng cuống quít hỏi: “Tháp gia, chẳng lẽ Diệp Thanh Thanh cô cô lại thua?”

Tiểu Tháp: “Ta không muốn nói chuyện”.

Diệp Quân: “…”

Đúng lúc này, dị biến xảy ra. Có khí tức hủy thiên diệt địa ùa tới từ nơi xa xôi.

Đám Việt Tôn tỏ ra mừng rỡ vô cùng.

Đến rồi!

Mà khí tức đáng sợ ngần này.

Chỉ có thể là một Chí Thánh Đạo Giả.

Ngược lại, bên Đại Chu mặt cắt không còn hột máu.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3649


Lại một người nữa đến?

Kiếm tu tên Cơ Tiểu Kiếm kia đã mạnh đến mức khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng, mà bây giờ lại có thêm một người nữa đến?

Ai có thể chống lại được?

Chẳng lẽ ông trời muốn tiêu diệt Đại Chu sao?

Vô số cao thủ của Đại Chu đang có mặt đều lộ vẻ đau thương, lúc này bọn họ thật sự thấy hơi tuyệt vọng rồi.

Khuôn mặt của Chu Phạn cũng trắng bệch.

Lại một người nữa?

Ai có thể chống lại?

Diệp Quân nhìn về phía chân trời, hắn cũng cau mày.

Ác Đạo Minh này thật sự bị điên rồi sao?

Kéo một đội hình mạnh như thế đến giết hắn.

Chẳng lẽ hắn bị chủ nhân bút Đại Đạo nhằm vào?

Chủ nhân bút Đại Đạo: “…”

Thời không nơi chân trời nứt ra, một người đàn ông trung niên chậm rãi xuất hiện, người đàn ông này có vóc người cao lớn, eo thô ngực rộng, hai cánh tay to như cột nhà, cơ bắp cuồn cuộn, mỗi một bước đi đều có thể khiến đất trời rung động, tựa như một vị thần linh thượng cổ.

Thấy người này, Diệp Quân lập tức sa sầm mặt, trầm giọng nói: “Thể tu”.

Chu Phạn gật nhẹ đầu, hơi nhíu mày, trong mắt tràn đầy vẻ do dự.

Nét mặt Diệp Quân cũng hơi nặng, nề, trên thế giới này kiếm tu và thể tu là khó giải quyết nhất, mà bây giờ họ lại gặp cả hai.

Một đánh hai?

Diệp Quân nhìn về phía Diệp Thanh Thanh, trong mắt lộ vẻ lo lắng.

Diệp Thanh Thanh nhìn thoáng qua người đàn ông cao to đang đi tới với nét mặt bình tĩnh.

Cơ Tiểu Kiếm nhíu mày: “Thương Võ, ông đến làm gì?”

Người đàn ông vạm vỡ tên Thương Võ dừng chân, ông ta nhìn Diệp Quân bên dưới, cất giọng vang dội: “Người này có quan hệ thân thiết với Chân Thần, ta đến để bắt hắn”.

Cơ Tiểu Kiếm lập tức nói: “Hắn là của ta”.

Thương Võ nhìn thoáng qua Cơ Tiểu Kiếm: “Cô chắc chắn cô có thể giải quyết kiếm tu này à?”

Cơ Tiểu Kiếm sa sầm mặt.

Đánh nhau đến bây giờ, cô ta chợt cảm thấy hơi mệt mỏi, vì dù cô ta tấn công mạnh mẽ thế nào, nữ kiếm tu trước mắt cũng có thể bất động như núi, nét mặt ung dung.

Việc này có ý nghĩa thế nào?

Tuy không cam lòng nhưng lý trí nói với cô ta, nữ kiếm tu trước mắt vẫn chưa dùng hết toàn lực.

Cơ Tiểu Kiếm nhìn Diệp Thanh Thanh bằng ánh mắt nghi ngờ, chất vấn: “Vì sao không đấu một trận cho dứt khoát?”

Diệp Thanh Thanh hờ hững liếc Cơ Tiểu Kiếm: “Ở nơi này không tiện thể hiện, đổi một nơi khác được không?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3650


Cơ Tiểu Kiếm cười đáp: “Được thôi!”

Diệp Thanh Thanh lại nhìn Thương Võ phía xa: “Ông cũng đi theo đi”.

Thương Võ nhíu mày: “Bà chắc chứ?”

Diệp Thanh Thanh đáp: “Đừng nói lời thừa”.

Dứt lời bà ấy biến thành một tia kiếm quang biến mất ở cuối chân trời.

Cơ Tiểu Kiếm không chút do dự hoá thành một tia kiếm quang biến mất ở chân trời.

Thương Võ nhìn Diệp Quân bên dưới, giẫm nhẹ chân phải bay thẳng lên trời, biến mất ở cuối tinh không.

Nhìn thấy hai Thánh Chí đạo giả đều đã đi, mấy người nhóm Việt Tôn đưa mắt nhìn nhau, chuyện này là sao?

Sao đều đi cả rồi?

Còn đánh không vậy?

Nét mặt Việt Tôn rất nặng nề.

Nhóm cao thủ bên phía Đại Chu cũng rất cảnh giác, tuy mấy người nhóm Việt Tôn không mạnh như Cơ Tiểu Kiếm, nhưng cũng không phải yếu, đương nhiên bọn họ không dám coi thường, đương nhiên bọn họ cũng không quá sợ cao thủ Khai Đạo Cảnh này.

Từ Thiên chợt đứng lại, ông ta khởi động gân cốt, sau đó nhìn về phía mấy người nhóm Việt Tôn, hai tay ông ta chắp thành hình chữ thập: “Các vị muốn đánh tay đôi hay đánh hội đồng?”

Việt Tôn nhìn chằm chằm Từ Thiên: “Đại Chu các người cứ đợi đấy!”

Dứt lời ông ta xoay người rời đi.

Không phải không thể đánh nhau mà là không có ý nghĩa gì cả, vì mấy người họ hoàn toàn không chiếm được Đại Chu này.

Ở đây liều mạng?

Ông ta không muốn!

Hơn nữa ông ta cảm thấy ông ta phải đi điều tra lại Diệp Quân này, vì bọn họ luôn tập trung sự chú ý vào Chân Thần nên thật sự không biết nhiều về tình huống của Diệp Quân.

Điều tra rõ ràng tất cả những người đứng sau hắn, sau đó một mẻ hốt gọn.

Tránh đánh người này người kia lại đến, phiền.

Việt Tôn nhanh chóng dẫn theo mọi người biến mất ở cuối tinh không.

Lúc này nhóm cao thủ bên phía Chu tộc cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng chẳng mấy chốc sắc mặt họ lại trở nên nặng nề.

Vì chắc chắn Ác Đạo Minh sẽ không từ bỏ.

Tất cả mọi người đồng loạt nhìn Diệp Quân.

Lúc này Diệp Quân cũng đã biết được tất cả mọi chuyện sau khi mình hôn mê, hắn vừa cảm động vừa áy náy vì những chuyện Chu Phạn làm cho mình, đặc biệt là khi biết Chu Phạn thiêu đốt thần hồn vì hắn.

Chuyện này vốn không liên quan gì đến Đại Chu, nhưng hắn lại kéo Đại Chu vào.

Thấy vẻ xin lỗi và áy náy trong mắt Diệp Quân, Chu Phạn hơi nghiêng đầu không nhìn hắn.

Cô ta không cần sự cảm động.

Đương nhiên cô ta cũng không suy nghĩ nhiều, tuy trong lòng có chút chờ mong nhưng đó chắc chắn không phải là cảm động.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3651


Lúc này Hoàng Đế Đại Chu chợt cất lời: “Diệp công tử, thương tích của ngươi vẫn chưa khỏi hẳn, chữa thương trước đã, Ác Đạo Minh này sẽ không từ bỏ, đợi khi ngươi khỏi hẳn, chúng ta còn phải ngồi xuống thương lượng với nhau”.

Diệp Quân gật nhẹ đầu: “Được”.

Hoàng Đế Đại Chu nhìn Chu Phạn: “Con đi theo ta”.

Dứt lời ông ta dẫn theo Chu Phạn cùng biến mất.

Diệp Quân cũng dẫn theo Nhất Niệm quay về trong Tiểu Tháp.

Tiếp tục chữa thương!

Ở bên ngoài, Từ Thiên, Đạo Quân và Nguyên Tướng vẫn chưa đi, ba người đứng sóng vai nhau.

Từ Thiên chợt nói: “Không ai nói gì à?”

Đạo Quân im lặng.

Nguyên Tướng nhíu mày, cũng không nói một lời.

Từ Thiên nói: “Từ tình huống trước mắt có thể chắc chắn thế lực đứng sau Diệp Quân không yếu, chỉ không biết là mạnh đến mức nào”.

Đạo Quân gật đầu: “Dường như nữ kiếm tu váy đen kia đang che giấu thực lực”.

Nguyên Tướng gật đầu: “Sau khi Diệp công tử ra ngoài, cô ta mới bắt đầu che giấu”.

Từ Thiên và Đạo Quân đồng thời cau mày.

Từ Thiên nói: “Vì sao phải làm thế?”

Đạo Quân chợt cất lời: “Có khi nào là muốn tạo áp lực cho Diệp công tử không?”

Từ Thiên nhẹ lắc đầu: “Không biết nữa”.

Dứt lời ông ta nhìn Nguyên Tướng: “Ông thấy sao?”

Nguyên Tướng nhẹ giọng nói: “Chỉ cần một lời của cô ta, nhà họ Diệp kia sẽ kéo dài vận mệnh cho Đại Chu ta thêm mấy tỷ năm… Thật sự quá lợi hại”.

Từ Thiên: “…”

Đạo Quân: “…”



Ở một nơi khác.

Hoàng Đế Đại Chu dẫn theo Chu Phạn đi tới trước Hoàng lăng, hai người chậm rãi đi trên con đường lát đá trong rừng, rừng trúc hai bên đung đưa trong gió.

Hoàng Đế Đại Chu chợt nói: “Tiếp theo có dự định gì không?”

Chu Phạn khẽ đáp: “Vượt qua cửa ải của Ác Đạo Minh trước đã”.

Hoàng Đế Đại Chu lại hỏi: “Sau đó thì sao?”

Chu Phạn sửng sốt.

Hoàng Đế Đại Chu hỏi: “Diệp công tử này không tệ, nhưng trên người có quá nhiều nhân quả, hơn nữa thiên phú của hắn còn rất cao, sau này chắc chắn sẽ tiến bộ rất nhanh…”

Chu Phạn cười nói: “Phụ hoàng sợ sau khi ở bên hắn con sẽ bị lãng quên à?”

Hoàng Đế Đại Chu gật đầu: “Trước đây phụ hoàng của con cũng có không ít hồng nhan tri kỷ, nhưng bây giờ lại không một ai có thể đuổi kịp bước chân ta…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3652


Chương 3652

Nói đến đây ông ta nhìn Chu Phạn: “Con hiểu ý ta không?”

Chu Phạn cười khẽ: “Có lẽ hắn chỉ xem con như bạn bè đơn giản mà thôi”.

Hoàng Đế Đại Chu nói: “Người không phải cỏ cây, sao có thể không có tình cảm? Con đừng đánh giá thấp sức quyến rũ của mình”.

Chu Phạn im lặng.

Đương nhiên Hoàng Đế Đại Chu hiểu rõ suy nghĩ trong lòng con gái, cô ta muốn Diệp Quân thích mình, nhưng lại không muốn hắn thích vì cảm động.

Phụ nữ thường rất quan tâm những điều nhỏ nhặt như thế.

Hoàng Đế Đại Chu nói tiếp: “Phụ hoàng bảo con đến là muốn nói với con, bây giờ Đại Chu chúng ta đã bị trói vào Diệp công tử này rồi, con thích hắn, ra sức vì hắn phụ hoàng có thể hiểu, nhưng con cũng phải biết con là con cháu của hoàng thất Đại Chu, còn là nữ hoàng nhiệm kỳ sau của Đại Chu. Vì thế trong lòng con không thể chỉ có tình cảm nam nữ. Phụ hoàng cũng biết con không muốn tình cảm dính dáng đến những chuyện khác, muốn tình cảm phải không chứa tạp chất. Nhưng con phải hiểu tình yêu là chuyện giữa hai người, nhưng một khi thành thân là chuyện giữa hai gia tộc…”

Chu Phạn im lặng.

Sao cô ta không hiểu ý của phụ thân mình chứ?

Vì sao Đại Chu phải liều mạng vì Diệp Quân như thế?

Nguyên nhân chủ yếu nhất là vì xem Diệp Quân như trượng phu của Chu Phạn, nếu không Đại Chu hoàn toàn có thể không dính dáng vào chuyện giữa Diệp Quân và Ác Đạo Minh.

Mà bây giờ nếu Chu Phạn chợt nói cô ta và Diệp Quân chỉ là bạn bè bình thường…

Thì chẳng phải là nói vớ vẩn ư?

Chắc chắn người của Đại Chu sẽ không chấp nhận được kết quả này.

Hoàng Đế Đại Chu an ủi: “Con đừng suy nghĩ nhiều, đợi sau khi Diệp Quân chữa thương xong chúng ta lại nói chuyện đàng hoàng”.

Chu Phạn gật nhẹ đầu: “Vâng”.



Trong Tiểu Tháp.

Lúc này cơ thể của Diệp Quân đã ngưng tụ lại một lần nữa, thương tích cũng gần như đã khỏi hẳn.

Diệp Quân ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn, bên cạnh hắn là Ngao Thiên Thiên.

Trận chiến lúc trước không chỉ mỗi hắn bị thương nặng, Ngao Thiên Thiên cũng bị thương không nhẹ, cũng may hắn có thể chia sẻ cây thần tự nhiên và tâm sinh mệnh với Ngao Thiên Thiên.

Một lúc lâu sau đó, Diệp Quân chậm rãi mở to mắt, hắn đứng dậy hít sâu một hơi, sau đó hoạt động gân cốt, xương trên người phát ra tiếng “Rắc rắc”.

Diệp Quân nhìn thân thể của mình, cười khổ, thân thể đắp nặn lại này không thể lợi hại bằng thân thể lúc trước được, nói một cách khác mỗi lần thân thể bị phá huỷ thì những thứ tu luyện được lúc trước đều mất hết.

Đau khổ!

Quá đau khổ!

Dường như nghĩ đến điều gì, Diệp Quân chợt xoay người nhìn Ngao Thiên Thiên, cũng may thân thể của Ngao Thiên Thiên không có vấn đề gì cả.

Lúc này Ngao Thiên Thiên cũng mở mắt ra.

Diệp Quân đi đến trước mặt Ngao Thiên Thiên, dịu dàng nói: “Khôi phục hoàn toàn rồi chứ?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3653


Ngao Thiên Thiên gật đầu: “Ừm”.

Nói xong, cô ấy sờ nhẹ lên người Diệp Quân, sau đó nói: “Thân thể này của huynh…”

Diệp Quân nói: “Chỉ có thể tu luyện lại thôi”.

Ngao Thiên Thiên sờ eo Diệp Quân: “Ta tu luyện cùng với huynh”.

Diệp Quân bắt lấy tay Ngao Thiên Thiên, cười nói: “Được”.

Tuy tu luyện thân thể lần nữa không đơn giản, nhưng hắn có niềm tin.

Dường như nghĩ đến điều gì, Diệp Quân chợt nói: “Tháp gia, người cứu ta lúc đầu là Đại Chu hay là ai?”

Tiểu Tháp đáp: “Là cha ngươi”.

Diệp Quân sửng sốt: “Cha của ta đến à?”

Tiểu Tháp nói: “Phải”.

Diệp Quân nhíu mày: “Vậy vì sao ông ấy lại đi rồi?”

Tiểu Tháp đáp: “Có lẽ ngươi không quá quan trọng”.

Nét mặt Diệp Quân trở nên cứng đờ, từ sau khi bị Diệp Thanh Thanh cô cô chỉnh đốn lại, Tiểu Tháp này hơi không được bình thường cho lắm.

Dường như nghĩ đến điều gì, Diệp Quân đột nhiên kéo Ngao Thiên Thiên đi tới trước Tiên Đạo Thụ, lúc này Tiên Đạo Thụ đã hoàn toàn trưởng thành, táng cây che khuất bầu trời, cực kỳ hùng tráng.

Mà trên Tiên Đạo Thụ đã có hai mươi chín quả.

Quả Đạo Linh!

Thấy hai mươi chín quả kia, ánh mắt Diệp Quân lập tức trở nên nóng bỏng.

Đây thật sự là một bảo vật!

Cũng may Tiên Đạo Thụ vẫn còn ở trong Tiểu Tháp, nếu ở bên ngoài thì hoàn toàn không thể trưởng thành nhanh như thế được.

Có một điều duy nhất khá đáng tiếc là vì khiến Tiên Đạo Thụ này trưởng thành, hắn gần như đã sử dụng hết tất cả Linh Tổ.

Nhưng tuyệt đối đáng giá!

Diệp Quân chợt mở lòng bàn tay, hai quả Đạo Linh rơi xuống từ trên cây, sau đó biến thành hai tia linh quang rơi vào tay hắn.

Diệp Quân kéo Ngao Thiên Thiên đi vào trogn Tiên Đạo Thụ, Ngao Thiên Thiên chợt đỏ mặt…

Diệp Quân điều động Kiếm Vực ngăn cách thế giới trong Tiên Đạo Thụ.

Chẳng mấy chốc…

“Ưm…”

“A…”

“Có phải huynh đang nghĩ đến người phụ nữ khác không?”

“Sao có thể?”

“Vậy vì sao lúc này mà huynh còn giữ lại ba phần sức chứ…”

“A…”

Ở nơi nào đó tận sâu trong hư không.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3654


Diệp Thanh Thanh cầm kiếm đứng thẳng, vẻ mặt vẫn lạnh băng như trước, kiểu người lạ chớ tới gần, tà áo không có gió cũng tự tung bay, trường kiếm trong tay phát ra tiếng kêu khe khẽ.

Đối diện với bà ấy là Cơ Tiểu Kiếm và Thương Võ.

Một đấu hai!

Vẻ mặt Cơ Tiểu Kiếm và Thương Võ đều khá nặng nề, bởi vì vừa nãy hai bên giao đấu mấy chục hiệp nhưng họ vẫn không thể làm gì được nữ kiếm tu váy đen trước mặt này.

Hơi khác thường.

Ngoài Đăng Thiên Vực, hai người họ ở trong cảnh giới Độc Khai Nhất Đạo này chắc chắn rất hiếm có đối thủ, dù sao họ thường xuyên đánh trận chiến Đăng Thiên, thi thoảng cũng sẽ lượn qua lượn lại giữa sự sống và cái chết, vì thế dù là thực lực hay đạo hạnh, chắc chắn không phải những cảnh giới Độc Khai Nhất Đạo ngoài kia có thể so sánh được.

Những người đánh được trận Đăng Thiên đều không phải người tầm thường.

Thế nhưng thực lực của nữ kiếm tu váy đen trước mắt này lại khiến họ bị sốc.

Quan trọng nhất là người trước mắt này chưa đánh trận Đăng Thiên bao giờ, bởi vì nếu từng đánh thì với thực lực của bà không thể nào không có tiếng tăm.

Thương Võ lên tiếng: “Người này vẫn chưa đánh hết toàn lực”.

Cơ Tiểu Kiếm vẫn im lặng không nói.

Hai người họ đã cố gắng hết sức, nhưng vẫn chưa thể khiến nữ kiếm tu này dốc hết toàn lực.

Hàm lượng vàng của Độc Khai Nhất Đạo bên ngoài bây giờ đều cao vậy à?

Đúng lúc này, Thương Võ đột nhiên tiến lên một bước: “Để ta xem bà mạnh đến cỡ nào”.

Nói xong ông ta nắm tay phải lại, tung một quyền về phía Diệp Thanh Thanh.

Ầm!

Một quyền ấn vạn trượng phóng thẳng về phía Diệp Thanh Thanh, quyền mang mạnh tới mức khiến cả một vùng thiên vực không biết tên phải vỡ vụn.

Thể tu thuần khiết!

Mỗi quyền mỗi thức đều ẩn chứa Đại Đạo.

Đạo của riêng ông ta!

Đối mặt với một quyền đáng sợ này của Thương Võ, vẻ mặt Diệp Thanh Thanh bình tĩnh như nước, bà giơ tay chém ra một kiếm.

Rầm!

Bà chém một kiếm xuống, quyền ấn kia lập tức bị chém dừng lại tại chỗ rồi nứt ra thành mạng nhện.

Nhưng vào lúc này, Thương Võ chợt lao tới trước mặt Diệp Thanh Thanh như một tia sét, tung một quyền về phía bà.

Diệp Thanh Thanh giơ tay chém thêm một kiếm nữa.

Chỉ đơn giản như vậy, không có gì lòe loẹt khoe mẽ.

Rầm!

Nhát kiếm này vừa hạ xuống, một quyền mang nổ tung, Thương Võ trong nháy mắt bị đẩy lùi ra xa vạn trượng. Vừa dừng lại, cơ thể ông ta chợt trở nên hư ảo, thoáng chốc một tàn ảnh xẹt qua, tiếp đến, một luồng sức mạnh hủy thiên diệt địa phóng thẳng đến chỗ Diệp Thanh Thanh.

Trong mắt Diệp Thanh Thanh lướt qua vẻ khinh thường, bà xoay cổ tay rồi chém xuống một nhát kiếm.

Ầm ầm!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3655


Lại một quyền mang nữa nổ tung, Thương Võ lại một lần nữa bị đẩy lùi ra xa vạn trượng.

Sau khi dừng lại, Thương Võ chầm chậm ngẩng đầu nhìn Diệp Thanh Thanh đang cầm kiếm đứng ở phía xa, không nhiều lời thừa thãi, tay phải nắm chặt, cơ thể rung lên, ở nơi cách mấy nghìn trượng trên đỉnh đầu ông ta, thời không chợt tách ra, sau đó một trụ tia chớp màu đen phóng thẳng xuống, sau đó bay vào cơ thể ông ta.

Ầm!

Trong nháy mắt, Thương Võ như người điện, toàn thân phóng ra sức mạnh lôi điện bí ẩn đáng sợ.

Vũ trụ kiếp lôi!

Sở dĩ cơ thể ông ta mạnh là vì quanh năm dùng vũ trụ kiếp để tôi luyện, không chỉ vậy, dưới sự tôi luyện của vũ trụ kiếp quanh năm suốt tháng, ông ta đã có thể điều khiển được một số vũ trụ kiếp, đồng thời dung hợp hoàn hảo với cơ thể của mình.

Thương Võ từ từ ngẩng đầu nhìn Diệp Thanh Thanh phía xa, trong mắt lóe lên tia điện, ông ta không nói nhiều lời thừa thãi mà trực tiếp hóa thành lôi điện phóng tới chỗ Diệp Thanh Thanh.

Lúc này Diệp Thanh Thanh cũng đột nhiên biến mất, chém mạnh một nhát về phía Thương Võ.

Ầm!

Khi nhát kiếm ấy hạ xuống, vô số lôi quang vỡ vụn, Thương Võ lại bị hất văng bay ra một lần nữa.

Sau khi dừng lại, Thương Võ ngẩng đầu nhìn Diệp Thanh Thanh với vẻ mặt đầy kinh hãi.

Diệp Thanh Thanh hờ hững nhìn Thương Võ và Cơ Tiểu Kiếm: “Hai người các ngươi cùng lên đi!”

Nói xong người bà rung lên, hóa thành kiếm quang rồi chém về phía hai người.

Thương Võ và Cơ Tiểu Kiếm nhìn nhau, sau đó họ đồng thời biến mất tại chỗ.

Trận chiến bắt đầu.



Trong một tinh vực không rõ tên có một tòa đại điện màu đen tựa như con thú khổng lồ sừng sững trong tinh không.

Ác Đạo Điện.

Ác Đạo Điện có tổng cộng mười điện, Nhất Điện là mạnh nhất, cung là bí ẩn nhất, bởi vì đó là điện chủ của Ác Đạo Điện, cho dù mấy cường giả hàng đầu Ác Đạo Minh cũng không biết điện này ở đâu.

Mà tòa điện trước mắt là tòa Ác Đạo thứ mười, tuy chỉ là tòa thứ mười nhưng vẫn có cường giả Khai Đạo hàng đầu trấn giữ.

Trong điện, nhóm Việt Tôn và Ác Đạo cung kính đứng chờ.

Vị trí đầu tiên trước mặt bọn họ là một người đàn ông trung niên, ông ta mặc trường bào màu đen sẫm, tóc dài ngang vai, hai mắt màu đỏ sẫm, giữa hai lông mày còn có một giọt máu.

Thập điện chủ!

Thập điện chủ lúc này đang nhìn quyển trục trước mặt, thi thoảng cầm bút lên điền vài chữ.

Nhóm Việt Tôn không dám nói, chỉ im lặng chờ đợi.

Không biết qua bao lâu, Thập điện chủ đặt quyển trục xuống rồi nói: “Năm vị cảnh giới Khai Đạo đuổi giết một cảnh giới Thần Đạo mà thất bại à?”

Nói rồi ông ta nhìn nhóm Việt Tôn: “Các ngươi thật sự khiến ta bất ngờ đấy”.

Sắc mặt nhóm Việt Tôn khó coi, những người khác không dám nói gì, Việt Tôn lưỡng lự một lúc rồi bảo: “Điện chủ, người đằng sau Diệp Quân cực kỳ không đơn giản”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3656


Thập điện chủ bình tĩnh bảo: “Khi năm người đánh một, người đằng sau hắn ta có ra tay không?”

Việt Tôn im lặng.

Nói thật ông ta cũng rất sốc, bởi vì ông ta không ngờ sức chiến đấu của Diệp Quân lại kinh khủng đến thế, vậy mà hôm ấy hắn lại có thể đấu được với năm người bọn họ lâu đến vậy.

Đúng là khó tin!

Thập điện chủ cầm quyển trục bên cạnh lên, mở ra rồi nói: “Nói về nữ kiếm tu váy đen kia đi”.

Việt Tôn vội đáp: “Không biết tên của người này, chỉ biết là một trong những cô cô của Diệp Quân…”

Thập điện chủ khẽ nhíu mày: “Một trong những?”

Việt Tôn gật đầu: “Diệp Quân có rất nhiều cô cô, chừng khoảng năm sáu người”.

Thập điện chủ bảo: “Thực lực cũng điều như nữ kiếm tu váy đen đó à?”

Việt Tôn trầm giọng: “Thật ra chuyện này hơi kỳ lạ”.

Thập điện chủ dừng bút, nhìn Việt Tôn, Việt Tôn nói tiếp: “Thuộc hạ điều tra rồi, năm xưa nữ kiếm tu váy đen này vì bảo vệ Diệp Quân mà chiến đấu với rất nhiều thế lực trong Tuế Nguyệt trường hà vô tận, mà thực lực của những người đối mặt với bà ta lúc đó đều thấp vô cùng, dưới cảnh giới Thần Đạo… Thế nhưng bây giờ thực lực của bà ta lại vượt trội tới mức có thể cạnh tranh với cường giả Chí Thánh Đạo, tốc độ tăng thực lực này hơi khoa trương”.

Thập điện chủ tiếp tục phê duyệt: “Che giấu thực lực”.

Việt Tôn gật đầu: “Thuộc hạ cũng nghi ngờ bà ta che giấu thực lực, chỉ là không biết vì sao bà ta phải che giấu thực lực thôi”.

Thập điện chủ đột nhiên dừng lại rồi bảo: “Tuế Nguyệt trường hà… Theo ta được biết, vị Tịnh tông chủ kia cũng ở đó nhỉ?”

Việt Tôn khẽ gật đầu: “Vâng”.

Thập điện chủ chợt nhíu mày: “Vị Tịnh tông chủ đó là người đằng sau Diệp Quân à?”

Việt Tôn lắc đầu: “Không phải, không chỉ không phải mà ban đầu giữa họ còn từng nảy sinh xung đột nữa”.

Lông mày nhíu lại của Thập điện chủ giãn ra, ông ta khẽ gật đầu: “Không phải thì tốt”.

Nói đến đây, ông ta chợt tò mò: “Giữa họ còn nảy sinh xung đột nữa à?”

Việt Tôn nói: “Đúng thế, nhưng sau này không biết vì sao Tông chủ Quá Khứ Tông lại đột nhiên dừng tay, không nhắm vào Diệp Quân nữa”.

Trầm tư một hồi, Thập điện chủ nói: “Chỉ cần cô ta không đứng về phía Diệp Quân là được rồi”.

Việt Tôn do dự một lúc rồi bảo: “Điện chủ, Tịnh tông chủ này thực lực thế nào?”

Thập điện chủ bảo: “Nhân tính áp chế thần tính”.

Con ngươi Việt Tôn co rút lại.

Thập điện chủ bình tĩnh bảo: “Khi năm người đánh một, người đằng sau hắn ta có ra tay không?”

Việt Tôn im lặng.

Nói thật ông ta cũng rất sốc, bởi vì ông ta không ngờ sức chiến đấu của Diệp Quân lại kinh khủng đến thế, vậy mà hôm ấy hắn lại có thể đấu được với năm người bọn họ lâu đến vậy.

Đúng là khó tin!

Thập điện chủ cầm quyển trục bên cạnh lên, mở ra rồi nói: “Nói về nữ kiếm tu váy đen kia đi”.

Việt Tôn vội đáp: “Không biết tên của người này, chỉ biết là một trong những cô cô của Diệp Quân…”

Thập điện chủ khẽ nhíu mày: “Một trong những?”

Việt Tôn gật đầu: “Diệp Quân có rất nhiều cô cô, chừng khoảng năm sáu người”.

Thập điện chủ bảo: “Thực lực cũng điều như nữ kiếm tu váy đen đó à?”

Việt Tôn trầm giọng: “Thật ra chuyện này hơi kỳ lạ”.

Thập điện chủ dừng bút, nhìn Việt Tôn, Việt Tôn nói tiếp: “Thuộc hạ điều tra rồi, năm xưa nữ kiếm tu váy đen này vì bảo vệ Diệp Quân mà chiến đấu với rất nhiều thế lực trong Tuế Nguyệt trường hà vô tận, mà thực lực của những người đối mặt với bà ta lúc đó đều thấp vô cùng, dưới cảnh giới Thần Đạo… Thế nhưng bây giờ thực lực của bà ta lại vượt trội tới mức có thể cạnh tranh với cường giả Chí Thánh Đạo, tốc độ tăng thực lực này hơi khoa trương”.

Thập điện chủ tiếp tục phê duyệt: “Che giấu thực lực”.

Việt Tôn gật đầu: “Thuộc hạ cũng nghi ngờ bà ta che giấu thực lực, chỉ là không biết vì sao bà ta phải che giấu thực lực thôi”.

Thập điện chủ đột nhiên dừng lại rồi bảo: “Tuế Nguyệt trường hà… Theo ta được biết, vị Tịnh tông chủ kia cũng ở đó nhỉ?”

Việt Tôn khẽ gật đầu: “Vâng”.

Thập điện chủ chợt nhíu mày: “Vị Tịnh tông chủ đó là người đằng sau Diệp Quân à?”

Việt Tôn lắc đầu: “Không phải, không chỉ không phải mà ban đầu giữa họ còn từng nảy sinh xung đột nữa”.

Lông mày nhíu lại của Thập điện chủ giãn ra, ông ta khẽ gật đầu: “Không phải thì tốt”.

Nói đến đây, ông ta chợt tò mò: “Giữa họ còn nảy sinh xung đột nữa à?”

Việt Tôn nói: “Đúng thế, nhưng sau này không biết vì sao Tông chủ Quá Khứ Tông lại đột nhiên dừng tay, không nhắm vào Diệp Quân nữa”.

Trầm tư một hồi, Thập điện chủ nói: “Chỉ cần cô ta không đứng về phía Diệp Quân là được rồi”.

Việt Tôn do dự một lúc rồi bảo: “Điện chủ, Tịnh tông chủ này thực lực thế nào?”

Thập điện chủ bảo: “Nhân tính áp chế thần tính”.

Con ngươi Việt Tôn co rút lại.

Thập điện chủ khẽ nói: “Năm xưa minh của ta vì người này mà Nhị điện chủ đã đích thân tới Tuế Nguyệt trường hà gặp cô ta, mời cô ta gia nhập Ác Đạo Minh nhưng cô ta từ chối. Theo ta được biết thì lần đó hai người họ giao đấu, cuối cùng Nhị điện chủ rời khỏi Tuế Nguyệt trường hà, đồng thời hạ lệnh tất cả Điện chủ của Ác Đạo Minh thấy cô ta đều phải nể mặt”.

Việt Tôn kinh hãi!

Nhị điện chủ!

Đừng nói là Nhị điện chủ, với ông ta, Cửu điện chủ cũng là nhân vật trong truyền thuyết.

Mẹ kiếp!

Thập điện chủ khẽ nói: “Năm xưa minh của ta vì người này mà Nhị điện chủ đã đích thân tới Tuế Nguyệt trường hà gặp cô ta, mời cô ta gia nhập Ác Đạo Minh nhưng cô ta từ chối. Theo ta được biết thì lần đó hai người họ giao đấu, cuối cùng Nhị điện chủ rời khỏi Tuế Nguyệt trường hà, đồng thời hạ lệnh tất cả Điện chủ của Ác Đạo Minh thấy cô ta đều phải nể mặt”.

Việt Tôn kinh hãi!

Nhị điện chủ!

Đừng nói là Nhị điện chủ, với ông ta, Cửu điện chủ cũng là nhân vật trong truyền thuyết.

Mẹ kiếp!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3657


Cường giả bên phía Tuế Nguyệt trường hà nhiều vậy à?

Bảo sao tên Diệp Quân kia không đơn giản.

Thập điện chủ nói: “Tiếp tục nói về Diệp Quân đi”.

Việt Tôn dẹp mọi suy nghĩ rồi bảo: “Theo chúng thuộc hạ được biết, người mạnh nhất đằng sau Diệp Quân không phải nữ kiếm tu váy đen này, mà là một nữ kiếm tu bí ẩn mặc váy trắng”.

“Ồ?”

Thập điện chủ còn nổi lên hứng thú: “Còn mạnh hơn nữ kiếm tu váy đen kia nữa à?”

Việt Tôn gật đầu: “Thuộc hạ đoán là vậy”.

Thập điện chủ nhìn Việt Tôn: “Đoán?”

Việt Tôn gật đầu: “Số lần nữ kiếm tu váy trắng đó xuất hiện cực ít, nhưng theo như ta điều tra, mỗi lần bà ta xuất hiện thì giết người cũng chẳng cần dùng tới kiếm, hơn nữa người đó thi thoảng sẽ nói một câu ‘nhà ngươi ở đâu, chỉ hướng đi’…”

Thập điện chủ dừng bút, hỏi: “Rồi sao nữa?”

Việt Tôn trầm giọng bảo: “Sau đó bà ta sẽ hủy diệt cả nhà người ấy”.

Thập điện chủ sửng sốt một chút sau đó cười lớn: “Thú vị, rất thú vị… Nghe ngươi nói như vậy ta lại muốn đích thân gặp nữ kiếm tu váy trắng này đấy”.

Việt Tôn chần chờ: “Người này không đơn giản…”

Thập điện chủ cười: “Nghe ngươi nói như vậy, đúng là bà ta cũng rất có năng lực đấy”.

Nói xong ông ta tiếp tục phê duyệt.

Thấy vậy, Việt Tôn do dự rồi nói tiếp: “Chúng ta không nên coi thường nữ kiếm tu váy trắng đó thì hơn…”

Thập điện chủ bình ĩnh nói: “Ta coi thường bà ta ư? Ta chỉ nói muốn gặp bà ta thôi. Sao, ngươi cho là ta không có tư cách giao đấu với bà ta à?”

Việt Tôn vội nói: “Thuộc hạ không có ý này…”

Thập điện chủ cầm bút phê duyệt một đường rồi bảo: “Nữ kiếm tu váy trắng?”

Nói xong ông ta đặt bút lên bàn, cười khẽ: “Việt Tôn, ta có thể hiểu sự thận trọng và cẩn thận của ngươi, dù sao ngươi cũng chưa được thấy vũ trụ và đất trời rộng lớn hơn, ngươi có lòng kính sợ cũng là bình thường. Nhưng ngươi không hiểu ta, nếu ngươi hiểu ta thì sẽ biết, những kiếm tu đến từ vũ trụ cấp thấp này với ta mà nói chỉ là chuyện đùa thôi”.

Việt Tôn cúi đầu im lặng.

Thập điện chủ cười: “Không phải ta ngông cuồng đâu, đời này ta đã trải qua nghìn vạn lần chiến đấu sống còn, cũng đã gặp không ít kiếm tu rồi…”

Một quyền có thể giết được ba người!

Nghe thấy câu này của Thập điện chủ, mí mắt Việt Tôn giật giật, ông ta hơi cúi người, không nói gì.

Ở Ác Đạo Điện nhiều năm, đương nhiên ông ta hiểu một số quy tắc, lão đại muốn thể hiện thì tốt nhất ngươi đừng cãi lại, nếu không ông ấy có thể sẽ biến ngươi thành kẻ ngốc.

Thập điện chủ chợt bật cười rồi xua tay: “Chuẩn bị đi, ba ngày nữa ta sẽ đến Đại Chu, đích thân giải quyết tên Diệp Quân đó… Đương nhiên còn có người đằng sau hắn nữa”.

Việt Tôn vội cung kính hành lễ, sau đó dẫn nhóm Ác Bà đi ra ngoài.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3658


Ngoài điện.

Việt Tôn dẫn nhóm Ác Bà đi về phía xa, vẻ mặt nặng trĩu.

Trên đường đi, Ác Bà muốn nói lại thôi.

Sau khi ra khỏi đại điện, Việt Tôn chợt dừng bước rồi bảo: “Nói đi”.

Ác Bà trầm giọng bảo: “Việt Tôn, có phải Điện chủ đánh giá hơi thấp người đằng sau Diệp Quân kia không?”

Việt Tôn gật đầu, vẻ mặt nặng nề: “Người phụ nữ váy trắng đó không hề đơn giản”.

Lúc này, một ông lão áo đen ở bên cạnh bỗng nhiên nói: “Nhưng ta lại thấy Điện chủ nói có lý. Ác Bà, Việt Tôn, chúng ta đã bỏ qua một chuyện, đó là Điện chủ là người trở về từ Đăng Thiên Vực, Đăng Thiên Vực là nơi hế nào? Đó là Tu La Tràng của vô số cảnh giới Khai Đạo…”

Đăng Thiên Vực!

Nghe tới địa danh này, vẻ mặt nhóm Việt Tôn đều trở nên nghiêm nghị.

Thực ra nơi đó tương đương với điểm đến cuối cùng của tất cả những cường giả cảnh giới Khai Đạo, bởi vì sau Khai Đạo, chỉ có đến nơi đó mới có thể trở nên mạnh hơn.

Nhưng nơi đó cũng là nơi vô cùng nguy hiểm, mỗi năm đều có cường giả cảnh giới Khai Đạo bỏ mạng ở nơi đó!

Không phải bọn họ không muốn đến mà là không dám đến, mà nhũng người dám đến đều không phải cường giả cảnh giới Khai Đạo bình thường, còn người có gan tới đó mà vẫn có thể sống sót trở về thì là tinh anh trong tinh anh của cảnh giới Khai Đạo, không phải người mà những cường giả cảnh giới Khai Đạo ngoài kia có thể so sánh.

Ông lão áo đen lại nói: “Nữ kiếm tu váy trắng đó chưa từng phải dùng tới nhát kiếm tới hai, nghe có vẻ rất mạnh, nhưng hai người đừng bỏ qua một chuyện, đó là người mà bà ta giết ở cấp bậc thế nào… Thứ cho ta nói thẳng, vũ trụ có nền văn minh thấp như thế, cho dù ta đến cũng có thể mặc sức chém giết”.

Một người đàn ông trung niên ở bên cạnh cũng gật đầu: “Không phải bà ta quá mạnh, mà là người ở nơi đó quá yếu”.

Ác Bà trầm giọng bảo: “Nhưng thực lực của nữ kiếm tu váy đen kia…”

Ông lão áo đen cười nói: “Vũ trụ lớn như thế có hai nhân tài tuyệt thế cũng là chuyện thường tình. Hơn nữa, lai lịch của nữ kiếm tu váy đen đó bí ẩn, chưa chắc đã đến từ Chân vũ trụ”.

Ác Bà nhìn hai người, không nói thêm gì nữa, bà ta đã từng giao đấu với Thủy tổ Đại Chu, mà lúc đó bà ta suýt nữa đã bị đánh chết bởi một chưởng. Mà Thủy tổ Đại Chu đó đánh không lại Cơ Tiểu Kiếm, nhưng Cơ Tiểu Kiếm lại đánh không lại nữ kiếm tu váy đen kia, mà hình như nữ kiếm tu váy đen còn không mạnh bằng nữ kiếm tu váy trắng đó…

Nghĩ tới đây, sắc mặt Ác Bà trầm xuống.

Không được, phải trốn thôi.

Việt Tôn đột nhiên bật cười: “Hai vị yên tâm, ta không có ý gì khác đâu, đúng là ta hơi kiêng dè nữ kiếm tu váy đen đó, nhưng cũng chỉ là kiêng dè thôi, dù sao chúng ta đông người như vậy, chẳng lẽ lại sợ một mình bà ta?”

Ông lão áo đen gật đầu: “Bây giờ chúng ta phải đoàn kết, không được hai lòng”.

Người đàn ông trung niên cũng gật đầu đồng ý: “Ba ngày nữa chúng ta đến Đại Chu, Điện chủ đích thân ra trận, đến khi ấy nữ kiếm tu váy trắng mạnh hay yếu, đấu thử một trận là biết thôi”.

Ông lão áo đen gật đầu: “Đúng vậy, lùi một vạn bước mà nói, nếu thực lực của đối phương quá mạnh, vượt xa Thập điện chủ thì chúng ta chạy. Với thực lực của chúng ta, cho dù không thắng được đối phương nhưng nếu muốn chạy thì mười bà ta cũng chẳng đuổi kịp chúng ta”.

Người đàn ông trung niên cười: “Không cần, không cần. Nếu người đằng sau Diệp Quân thật sự mạnh như vậy thì cũng không tới nỗi tìm người che chở khắp nơi như chó lạc chủ đâu”.

Việt Tôn nhìn người đàn ông trung niên và ông lão áo đen rồi bảo: “Tư mã Vũ, Nam Tiếu, dù thế nào cũng không được khinh thường, cẩn thận lật thuyền trong mương”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3659


Ông lão áo đen cười: “Đương nhiên ta hiểu điều này, nhưng nếu Điện chủ đã đích thân ra tay thì chúng ta cứ chờ chia tài sản Đại Chu là được”.

Đại Chu!

Vẻ mặt Việt Tôn trở nên kích động.

Đương nhiên ông ta cũng động lòng.

Mà lần này, sau khi giết Diệp Quân, đương nhiên Đại Chu cũng sẽ bị xóa sổ, toàn bộ tài sản của Đại Chu…

Nghĩ thôi cũng thích kích động!

Chút dè chừng và lo lắng trong lòng Việt Tôn cũng dần biến mất không còn dấu vết.

Nhưng Ác Bà lại luôn im lặng, lúc này bà ta đã hạ quyết tâm chạy trốn.

Bà ta là người tiếp xúc với Diệp Quân sớm nhất, ban đầu bà ta cũng không coi trọng hắn, coi hắn như con kiến, nhưng từ đầu đến giờ, bà ta ngày càng cảm thấy không bình thường.

Mấy người xuất hiện ở Đại Chu đều không yếu, dù là Chu Phạn hay Hoàng đế Đại Chu, hay Thủy tổ Đại Chu, nếu nói Chu Phạn là kẻ chết trong tình yêu, ham mê sắc đẹp của Diệp Quân thì Hoàng đế Đại Chu và Thủy tổ Đại Chu không thể cũng như vậy được đúng không?

Mà dù là Hoàng đế Đại Chu hay Thủy tổ Đại Chu thì đều kiên định muốn bảo vệ Diệp Quân.

Không bình thường!

Rất không bình thường!

Dù sao bảo vệ Diệp Quân nghĩa là trở thành kẻ thù với Ác Đạo Minh!

Chẳng lẽ Hoàng đế Đại Chu và Thủy tổ cũng đầu óc bã đậu?

Không thể nào.

Một người là Hoàng đế Đại Chu hiện tại, một người là Thủy tổ tạo dựng Đại Chu, sao có thể là kẻ ngốc được?

Mà bọn họ đều kiên định đứng về phía Diệp Quân, chỉ có một giải thích…

Nền văn minh cấp năm!

Nghĩ đến đây, tim Ác Bà đập rộn lên.

Chỉ có cách giải thích này thôi!

Đại Chu là nền văn minh cấp bốn đỉnh cao, vì thế nếu Diệp Quân ở nền văn minh vũ trụ cấp bốn thì không thể nào khiến họ trả cái giá đắt thế này được.

Diệp Quân đến từ Chân vũ trụ… Nói cách khác, người đứng sau hắn có thể ở vũ trụ nền văn minh cấp năm.

Hai tay Ác Bà bắt đầu run lên.

Hồi lâu sau, Ác Bà hít sâu một hơi, quay người nhìn Ác Đạo Điện, sau đó rời đi.

Bà ta càng nghĩ càng thấy không ổn nên dứt khoát lựa chọn bỏ trốn.

Mặc dù sự giàu có của Đại Chu rất hấp dẫn, nhưng cũng phải có mạng để tiêu mới được.

Nếu Ác Đạo Minh đánh thắng thì bà ta sẽ về.

Nếu thua, đương nhiên chạy được bao xa thì cứ đi…

Trong Tiểu Tháp.

Không biết qua bao lâu, Tiên Đạo Thụ chợt rung chuyển mạnh, sau đó một luồng kiếm quang bay ra từ trong đó.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3660


Kiếm quang tan đi, Diệp Quân xuất hiện.

Tiểu Tháp chợt lên tiếng: “Đại ca, ít nhất ngươi cũng mặc quần đùi vào có được không?”

Diệp Quân: “…”

Sau khi mặc áo bào màu đen vào, Diệp Quân chậm rãi nhắm mắt lại, hai tay từ từ nắm chặt, cơ thể hắn run lên bần bật, từng luồng khí thế mạnh mẽ tuôn ra từ trong cơ thể hắn, khuếch tán khắp thiên địa.

Giờ khắc này, thời không trong Tiểu Tháp cũng trở nên sục sôi.

Khí thế của Diệp Quân tăng vọt dữ dội.

Bây giờ hắn là cảnh giới tám phần thần tính, nhưng khí thế của hắn đã vượt xa cảnh giới tám phần thần tính.

Tiểu Tháp đột nhiên nói: “Ngươi định lên chín phần thần tính đấy à?”

Diệp Quân không nói gì, khí thế của hắn vẫn đang điên cuồng dâng lên, không có ý dừng lại, thời gian trong Tiểu Tháp bị khí thế của hắn bao phủ.

Không biết đã qua bao lâu…

Ù!

Một tiếng kiêm ngân chợt phóng ra từ cơ thể Diệp Quân, lên thẳng nơi sâu trong bầu trời.

Diệp Quân chầm chậm mở mắt ra, ánh mắt hờ hững.

Chín phần thần tính!

Lúc này Ngao Thiên Thiên trong bộ váy trắng đột nhiên xuất hiện bên cạnh Diệp Quân, cô ấy nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, vẻ thờ ơ hờ hững trong mắt hắn dần biến mất.

Thật lâu sau, Diệp Quân hít sâu một hơi sau đó quay đầu nhìn về phía Ngao Thiên Thiên, cười khẽ: “Chín phần thần tính!”

Ngao Thiên Thiên gật đầu, không chỉ Diệp Quân đạt tới chín phần thần tính mà cô ấy cũng đã đạt tới cảnh giới chín phân thần tính.

Diệp Quân ngẩng đầu nhìn những quả Đạo Linh trên bầu trời, cảm thán: “Không hổ là thần vật đến từ vũ trụ nền văn minh cấp năm…”

Phải nói rằng hai quả Đạo Linh này đã giúp hắn và Ngao Thiên Thiên rất lớn, không chỉ giúp họ tăng trưởng kinh tế mà còn khiến hắn cảm nhận được sức mạnh bí ẩn.

Sức mạnh của quả Đạo Linh!

Ngoài ra, như Tù Linh lúc trước đã nói, đúng là quả Đạo Linh này có công năng cải thiện thể chất, không chỉ có thể cải thiện thể chất còn có thể nâng cao huyết mạch, đương nhiên có vẻ cũng không giúp ích gì cho huyết mạch của hắn lắm.

Dù sao huyết mạch phong ma và huyết mạch phàm nhân của hắn đều thuộc hàng đỉnh cao, cho dù là quả Đạo Linh thì cũng không có tác dụng mấy, nhưng điều hắn bất ngờ là quả Đạo linh lại có tác dụng rất lớn với huyết mạch viêm hoàng của hắn.

Trong ba huyết mạch, chỉ có huyết mạch viêm mạch là không theo kịp.

Điều đáng tiếc duy nhất là cơ thể, tuy cơ thể cũng tăng lên rất nhiều, nhưng vẫn không bằng trước, dù sao cơ thể của hắn trước đây cũng được Vũ Trụ Kiếp tôi luyện.

Nhưng may mà cảnh giới đã tăng lên một bậc!

Chín phần thần tính!

Dường như nghĩ tới cái gì, vẻ mặt Diệp Quân dần trở nên nặng nề, khi đạt tới chín phần thần tính, hắn chợt nhận ra tâm cảnh của mình đã có sự thay đổi.

Sự thay đổi này chính là trở nên thờ ơ!
 
Back
Top Dưới