Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3421


Chương 3421

Lúc này Diệp Quân bỗng nhìn các cường giả Huyền tộc, lớn giọng nói: “Các ngươi còn nhìn gì nữa? Mẹ nó, mau ngăn lão ta lại! Lên đi! Đánh lão ta”.

Huyền Lập và các cường giả Huyền tộc đều sửng sốt, mặc dù cảm thấy có gì đó không đúng nhưng lúc này họ cũng không để tâm lắm, từng người một lao về phía Tu La Tịnh.

Khi nhìn thấy các cường giả Huyền tộc lao đến, các cường giả tộc Tu La đó cũng vội xông lên.

Lúc này dĩ nhiên họ phải đứng về phía tộc trưởng của mình.

Cứ thế, hai tộc lao vào đánh nhau.

Thấy thế, học sĩ tối thượng vội quát: “Dừng tay…”

Thế nhưng không có tác dụng, hai bên đều đánh đến đỏ mắt.

Dĩ nhiên quan trọng nhất vẫn là tranh đoạt thanh kiếm đó.

Mẹ nó chứ, giờ dù có mù cũng có thể nhìn ra được thanh kiếm đó cực kỳ lợi hại.

Một nhát kiếm suýt nữa đã đánh nát Huyết Thi…

Quả đúng là thần khí siêu cấp, ai mà lấy được nó thì người đó có thể thần cản giết thần, phật cản đánh phật.

Một cuộc chiến đẫm máu diễn ra.

Tín Du nhìn cảnh tượng trước mặt, trong mắt đầy vẻ thất vọng, lúc này cô ta mới cảm thấy hai gia tộc trước mắt này không còn cách cứu chữa nữa.

Đều là tầm nhìn hạn hẹp, ích kỷ.

Hai gia tộc đều sẽ không suy xét đến tình hình chung khi đối mặt với lợi ích, chỉ muốn tranh giành lợi ích thôi.

Bị lợi ích che mờ mắt.

Vì chỉ cần suy nghĩ một chút là biết thanh kiếm này có thể dùng được hay không hoàn toàn phụ thuộc vào Diệp công tử…

Tất nhiên cô ta biết rõ người của Huyền tộc và người tộc Tu La không phải không biết điều này, nhưng họ vẫn không thể từ bỏ thanh kiếm đó.

Hết thuốc chữa!

Tín Du thở dài.

Ở một bên khác, Thái A Thiên và Thái A Nan nhìn cảnh tượng trước mắt cũng không cảm thấy vui khi người gặp họa, mà hơn hết là vẻ phức tạp.

Lẽ nào tộc Thái A không có ý nghĩ nào với thanh kiếm đó sao?

Dĩ nhiên là có.

Nhưng Thái A Thiên biết rõ, so với thanh kiếm đó thì chủ nhân của thanh kiếm lại có thể giúp sức rất nhiều cho tộc Thái A.

Thanh kiếm lợi hại như vậy, chủ nhân của thanh kiếm và người tạo ra thanh kiếm có thể là người tầm thường được sao?

Không đi kết giao với chủ nhân của kiếm, ngược lại đi tranh giành thanh kiếm, đúng là bỏ gốc lấy ngọn, cực kỳ ngu ngốc.

Thái A Thiên quay đầu nhìn Diệp Quân cách đó không xa, ánh mắt lóe lên vẻ phức tạp. Diệp công tử này đúng là có khả năng nắm bắt lòng người.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3422


Chương 3422

Chương 3422

Cũng không biết ai dạy hắn mà chỉ mới tuổi này đã có mưu trí đến thế.

Ầm!

Ngay lúc này, đằng xa bỗng nổ tung thành một luồng khí tức đáng sợ.

Mấy người Thái A Thiên vội quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Huyền Sắc cách đó không xa cầm kiếm Thanh Huyên trong tay, trên người toát ra uy lực kiếm thế đáng sợ. Lúc này lão ta đã khôi phục lại bình thường, lão ta mượn sức kiếm Thanh Huyên trấn áp ngược lại thần hồn Huyết Thi đó.

Huyền Sắc quay đầu lại nhìn Tu La Tịnh, ánh mắt đằng đằng sát khí.

Tu La Tịnh thấy thế, sắc mặt cũng vô cùng nghiêm trọng, lúc này lão ta cảm nhận được sự đe dọa.

Tu La Tịnh nhìn Diệp Quân đằng xa, hãi hùng nói: “Ngươi mau thu lại quyền hạn đi…”

Diệp Quân nhìn Tu La Tịnh, bình tĩnh nói: “Ta không”.

Tu La Tịnh: “…”

Ta không?

Nghe Diệp Quân nói thế, một ngọn lửa không tên bùng lên trong người Tu La Tịnh, sau đó nhanh chóng lan khắp cả người lão ta, mẹ kiếp, điều này chẳng khác nào thừa nhận hắn có thể khống chế quyền hạn sử dụng kiếm.

Tiếc là lúc này có trận chiến cách đó không xa, mọi người không chú ý đến bên này, thế nên không nghe được lời Diệp Quân nói.

Tu La Tịnh không khỏi cảm thấy bất ổn.

Mẹ nó chứ!

Kiếm gì thế mà có thể làm đến mức này?

Muốn cho ai dùng thì cho vậy à?

Công năng này còn có thể đóng mở hả?

Ngay lúc này lão ta bỗng cảm nhận được một luồng khí lạnh, lão ta ngẩng phắt đầu lên nhìn, đằng xa là Huyền Sắc đang nhìn lão ta chằm chằm.

Không biết có phải vì Huyết Thi đó không mà lúc này quanh người Huyền Sắc toát ra từng luồng tà khí và sát khí đáng sợ.

Tu La Tịnh nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay Huyền Sắc, sau đó vội giải thích: “Huyền Sắc tộc trưởng, chuyện này là âm mưu của Diệp Quân, ông có…”

Huyền Sắc bỗng giơ tay lên, kiếm quang lao ra, mấy cường giả tộc Tu La cách đó không xa bị chém chết.

Giết trong tích tắc.

Sắc mặt Tu La Tịnh trở nên cực kỳ khó coi.

Huyền Sắc nhìn Tu La Tịnh, lạnh lùng cười nói: “Tịnh tộc trưởng, trước đó chẳng phải ông nói thanh kiếm này không dùng được à? Ta thấy vẫn dùng tốt đấy chứ”.

Mặc dù Tu La Tịnh đã giận cực kỳ nhưng vẫn cố kiềm chế, lão ta giải thích: “Đây đều là âm mưu của thiếu niên đó, ông…”

“Âm mưu cái đầu ông đấy!”

Huyền Sắc bỗng cầm kiếm Thanh Huyên chỉ vào Tu La Tịnh giận dữ nói: “Đến lúc này rồi mà ông còn đổ lỗi cho Diệp Quân, rõ ràng là bản thân ông không muốn cứu, còn viện ra nhiều cớ như thế. Mặc dù Diệp Quân là người ngoài nhưng hắn nhân từ hơn tộc Tu La nhiều đấy, lão già khốn kiếp!”

Dứt lời, lão ta lại vung một nhát kiếm nữa, mấy cường giả tộc Tu La lập tức bị chém chết.

Lúc này các cường giả tộc Tu La đó hoảng hốt, đều đồng loạt dừng lại, sau đó lùi về phía sau Tu La Tịnh.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3423


Chương 3423

Sắc mặt Tu La Tịnh cực kỳ khó coi, lão ta biết mình bị chơi xấu.

Không chỉ lão ta bị chơi xấu mà cả Huyền tộc cũng bị.

Hai gia tộc của họ đều bị thiếu niên kiếm tu đó giở trò.

Tu La Tịnh quay đầu lại nhìn Diệp Quan cách đó không xa, hai tay lão ta siết chặt lại, lúc này người lão ta muốn giết nhất dĩ nhiên là Diệp Quân.

Diệp Quân bỗng nghiêm túc nói: “Tịnh tộc trưởng, ta đang nghĩ đến một vấn đề, nếu kiếm ở trong tay ông, ông còn phí lời với Huyền Sắc tộc trưởng như thế sao? Ta nghĩ là sẽ không đâu nhỉ?”

“Diệp Quân!”

Tu La Tịnh nhìn chằm chằm Diệp Quân, hai mắt đỏ ngầu.

Lúc này Huyền Sắc bỗng biến thành kiếm quang rồi biến mất khỏi đó.

Mục tiêu của lão ta chính là Tu La Tịnh.

Trước đó mặc dù thần hồn của lão ta bị trấn áp nhưng lão ta đều nhìn thấy rõ mồn một chuyện xảy ra ở bên ngoài, Tu La Tịnh muốn lão ta chết.

Ngược lại là Diệp Quân, mặc dù người ta là đối thủ nhưng lại không lợi dụng thời cơ mà hãm hại mình. Cho dù người ta có giậu đổ bìm leo thì lão ta cũng có thể hiểu được, dù sao cũng là đối thủ, còn mặc dù tộc Tu La và Huyền tộc có xích mích tranh đấu với nhau, nhưng chung quy vẫn là người của mình.

So ra thì tộc Tu La đúng là “chó má” thật sự.

Vẫn là câu nói cũ, người mong muốn ngươi chết nhất thường là người của mình.

Thấy Huyền Sắc cầm kiếm lao đến chỗ mình, sắc mặt của Tu La Tịnh lập tức thay đổi, thực lực ban đầu của lão ta gần như ngang ngửa với Huyền Sắc, nhưng hiện giờ Huyền Sắc có thanh kiếm trong tay nên thực lực của Huyền Sắc đã tăng lên rất nhiều.

Nhưng chẳng còn cách nào khác, lúc này lão ta không lên cũng phải lên.

Tu La Tịnh tức giận gào thét, xuất ra bức tượng của mình, sau đó hai cánh tay lão ta đập về phía trước.

Huyền Sắc giơ tay lên vung ra một nhát kiếm.

Ầm!

Sau khi nhát kiếm lao ra, tượng thần đó lập tức vỡ tan, biến thành mảnh vỡ bay đầy trời.

Thấy thế mọi người đều hoảng hồn.

Một nhát kiếm thôi sao?

Tượng thần đã bị chém tan nát?

Cái quái gì đây?

Sắc mặt Thái A Thiên cũng trở nên nghiêm trọng, ông ta không ngờ uy lực của thanh kiếm này lại đáng sợ đến thế.

Mạnh đến mức hơi hoang đường.

Lúc này Huyền Sắc cũng hơi ngạc nhiên, lão ta nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay, mặt đầy vẻ phấn khích và kích động. Lão ta biết thanh kiếm này rất mạnh, nhưng không ngờ thanh kiếm này lại mạnh đến mức này.

Cầm thanh kiếm trong tay, lão ta như một nhân vật vô địch trong số người cùng cấp bậc.

Thậm chí có thể vô địch trong số những người có cấp bậc cao hơn mình.

Nghĩ đến đấy, Huyền Sắc bật cười.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3424


Chương 3424

Cảm giác vô địch!

Sắc mặt Tu La Tịnh ở đằng xa cũng cực kỳ khó coi, lão ta không ngờ tượng thần của mình lại bị một nhát kiếm đánh cho tan tác.

Tu La Tịnh quay phắt lại nhìn Diệp Quân, lúc này trong mắt lão ta đầy vẻ oán hận.

Diệp Quân không để ý đến lão ta, hắn nhìn Huyền Sắc ở đằng xa, sau đó nghiêm túc nói: “Huyền Sắc tộc trưởng, ta nhiều chuyện một câu, trước đó mặc dù Tịnh tộc trưởng hơi bất nhân bất nghĩa nhưng dù sao các ông cũng đều thuộc về cùng một nền văn minh, làm gì cũng nên để lại một đường lui thì tốt hơn. Ta tin hôm nay ông tha cho tộc Tu La, tộc Tu La tuyệt đối sẽ không trả thù, càng đừng nói oán trách…”

Nói đến đây hắn nhìn Tu La Tịnh: “Đúng chứ?”

Tu La Tịnh: “…”

Tín Du quay sang nhìn Diệp Quân, mặt trợn to như hai quả chuông đồng.

Thái A Thiên và Thái A Nan cũng ngạc nhiên nhìn Diệp Quân.

Mẹ kiếp!

Tên này là ma quỷ à?

Tiểu Tháp bỗng nói: “Ngươi không hổ là con trai do cha ngươi sinh ra… Có vài thứ đúng là do di truyền thật”.

Diệp Quân: “…”

Sau khi nghe Diệp Quân nói thế, Huyền Sắc từ tốn quay sang nhìn Tu La Tịnh đó, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng.

Diệp Quân không nói điều này, lão ta cũng không nhận ra Huyền tộc và tộc Tu La đánh nhau đến mức hoàn toàn không có khả năng hòa giải, nếu lúc này lão ta không thoát khỏi tộc Tu La thì sau này tộc Tu La chắc chắn sẽ trả thù.

Hậu họa khó lường.

Nghĩ đến đây, trong mắt Huyền Sắc đã đằng đằng sát khí.

Không chỉ Huyền Sắc, lúc này ánh mắt các cường giả Huyền tộc nhìn các cường giả tộc Tu La đều đã có ý định giết người.

Quả thật hai bên xung đột với nhau đến mức này hoàn toàn không có khả năng hòa giải.

Đã đến mức ta sống thì ngươi phải chết.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Tu La Tịnh ở phía xa lập tức tức giận nói: “Huyền Sắc, lẽ nào ông còn chưa nhận ra sao? Mọi chuyện đều là âm mưu của Diệp Quân, hắn cố ý khiêu khích quan hệ giữa hai tộc chúng ta, ông… có phải ông bị Huyết Thi kia ảnh hưởng nên đầu óc có vấn đề không?”

“Câm miệng!”

Huyền Sắc bỗng gằn giọng nói: “Tu La Tịnh, người ta đã nói giúp cho ông, ông còn đổ tội cho người ta, ông đúng là đồ chó má…”

Dứt lời, lão ta biến thành kiếm quang lao đến chỗ Tu La Tịnh.

Thấy thế Tu La Tịnh vừa tức giận vừa kinh ngạc: “Đồ ngu ngốc, mẹ nó, ông đã bị Huyết Thi đó làm cho đầu óc hư hỏng rồi, chết tiệt…”

Dứt lời, cả người lão ta bỗng bay lên không trung, từng sóng khí màu đen khủng khiếp tuôn trào từ trong người lão ta.

Thế nhưng ngay khi sóng khí màu đen đó vừa tiếp xúc với kiếm Thanh Huyên thì lập tức bị phá tan như tuyết gặp dầu nóng.

Huyền Sắc cầm kiếm lao đến chém Tu La Tịnh.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3425


Chương 3425

Thấy thế, Tu La Tịnh biến sắc, hai tay lão ta hợp thành một, một bức tượng hung dữ bỗng xuất hiện phía sau lão ta.

Ầm!

Một luồng khí tức tà ác đáng sợ bỗng chốc lan ra.

Thấy thế, Diệp Quân hơi ngạc nhiên: “Ông ta có hai tượng thần à?”

Tín Du ở bên cạnh Diệp Quân giải thích: “Đây là tượng thần Tu La mà tộc Tu La có được, ngưng tụ bằng huyết mạch, cũng xem như là một trong các con bài át chủ của tộc Tu La”.

Diệp Quân khẽ gật đầu, hắn nhìn tượng thần Tu La, tượng thần này mạnh hơn tượng thần trước đó không ít.

Lúc này, trong đầu hắn bỗng hiện lên một ý nghĩ, huyết mạch tu la này có thể ngưng tụ được tượng thần huyết mạch, có phải mình cũng có thể làm được không? Phải biết rằng, mình có đến ba loại huyết mạch, theo lý thuyết có phải cũng có thể ngưng tụ được ba tượng thần huyết mạch không?

Có thể thử xem sao.

Tín Du nhìn Diệp Quân, muốn nói lại thôi.

Diệp Quân giả vờ như không nhìn thấy.

Cuối cùng Tín Du cũng không nói gì, vì cô ta cũng rất thất vọng về tộc Tu La và Huyền tộc.

Hai gia tộc này đã không cần phải tồn tại nữa.

Nghĩ đến đây, cô ta cũng cảm thấy thư thái, lúc cần quyết đoán mà do dự thì sẽ có hậu họa khó lường.

Ở đằng xa, sau khi Tu La Tịnh xuất tượng thần Tu La ra, từng sức mạnh đáng sợ liên tục lan tràn xung quanh. Uy lực này không giống với trước đó, còn có khí tức cực kỳ tà ác.

Huyết mạch tu la!

Tu La Tịnh nhìn Huyền Sắc chằm chằm, không phí lời nữa vì lúc này có nói gì cũng đã chẳng còn tác dụng.

Hai bên đã đến mức ta sống ngươi chết.

Tu La Tịnh bỗng cúi người xuống, tượng thần Tu La ở đằng sau lão ta tức giận gào lên một tiếng, sau đó tung ra một quyền đánh vào Huyền Sắc ở đằng xa.

Sức mạnh diệt trời hủy đất lập tức nổ tung, cả Tu La Giới bỗng chốc bắt đầu nứt ra rồi vỡ tan.

Người xung quanh hốt hoảng, đều lùi về phía sau đến khu vực chiến đấu trước đó.

Diệp Quân và Tín Du cũng lùi về sau gần cả vạn trượng, tránh khỏi uy lực còn sót lại của khí tức đó.

Huyến Sắc thấy một quyền đang lao đến, ánh mắt không hề sợ hãi, cả người lướt qua rồi biến thành kiếm quang lao ra.

Đối đầu trực diện!

Kiếm quang mà Huyền Sắc biến thành đó va chạm vào cú đấm của Tu La Tịnh.

Ầm!

Bàn tay cực lớn bỗng chốc nát vụn, vô số năng lượng vỡ tan và sóng khí sức mạnh cùng nổ tung, khiến người xung quanh hoảng sợ lại lùi về sau.

Ngay cả Tu La Tịnh cũng bị đánh văng ra xa mấy vạn trượng, không chỉ thế, bức tượng thần mà lão ta gọi đến đã biến thành mảnh vỡ trong thoáng chốc.

Lại là một nhát kiếm!

Thấy thế mọi người đều ngạc nhiên, cũng hoảng sợ không thôi.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3426


Chương 3426

Họ nhận ra hình như bản thân vẫn đánh giá thấp uy lực của thanh kiếm này.

Sau khi một nhát kiếm đánh vỡ tượng thần Tu La, bản thân Huyền Sắc cũng sững sờ, sau đó lão ta điên cuồng bật cười thật lớn.

Cảm giác vô địch!

Tu La Tịnh cùng cấp bậc với lão ta chỉ nhỏ bé giống như con kiến trước mặt lão ta mà thôi.

Bây giờ lão ta có cảm giác này.

Thần kiếm ở trong tay, ta có được vũ trụ.

Sắc mặt Tu La Tịnh trở nên cực kỳ khó coi, dĩ nhiên vẫn hốt hoảng nhiều hơn, lão ta không ngờ tượng thần Tu La của mình cũng không thể đánh lại thanh kiếm đó.

Mẹ nó chứ!

Đây là thanh kiếm quái quỷ gì thế?

Lúc này lão ta bỗng nhận ra một chuyện.

Thanh kiếm mạnh như vậy, thì người tạo ra thanh kiếm…

Nghĩ đến đây, Tu La Tịnh quay sang nhìn Diệp Quân vẫn đang bình tĩnh.

Diệp Quân nhìn Tu La Tịnh, thấy sắc mặt đối phương tái nhợt bèn an ủi: “Oan gia nên giải không nên kết, Tịnh tộc trưởng, ông xin lỗi một tiếng, Huyền Sắc tộc trưởng sẽ tha thứ cho ông”.

Tu La Tịnh nhìn Diệp Quân chằm chằm, lão ta bỗng cười gằn nói: “Ngươi nghĩ ngươi thắng rồi sao?”

Dứt lời, lão ta quay đầu lại nhìn Huyền Sắc nói: “Còn đồ ngốc nhà ông, ông cũng phải chết, đều phải chết…”

Dứt lời, lão ta tức giận gào lên: “Cho mời tiên tổ”.

Gọi tổ tông.

Ầm!

Một tia sáng trắng lao lên trời từ tận cuối Tu La Giới, sau đó một luồng khí tức đáng sợ bỗng bao phủ cả Tu La Giới.

Gọi tổ tông!

Thấy cảnh tượng này, mí mắt Diệp Quân khẽ giật, lão già này đúng là chơi lớn.

Lại gọi thẳng tổ tông!

Diệp Quân vội vàng quay đầu nhìn Huyền Sắc ở phía xa, cũng không biết lão ta có chịu nổi hay không, hắn hơi lo lắng cho lão ta.

Sau khi Tu La Tịnh gọi tổ tông, sắc mặt mọi người đều trở nên nghiêm trọng.

Vậy mà lại gọi tổ tông thật!

Lão ta thật sự muốn phân sống chết.

Ngay cả tổ tông cũng gọi ra.

Lúc Huyền Sắc thấy Tu La Tịnh gọi tổ tông, lão ta cũng sửng sốt, nhưng ngay sau đó lại khinh thường, bởi vì người Tu La Tịnh gọi ra không phải là Tu La Vương đời thứ nhất, mà là Tu La Vương đời thứ hai.

Dĩ nhiên, cho dù gọi Tu La Vương đời thứ nhất đi chăng nữa thì Huyền Sắc có gì phải sợ cơ chứ?

Bởi vì cho dù là Tu La Vương đời thứ nhất, cùng lắm cũng chỉ là một cường giả Bán Bộ Khai Đạo mà thôi.

Trong tay lão ta đang cầm thần kiếm, đừng nói chỉ là một cường giả cảnh giới Bán Bộ Khai Đạo, cho dù người tới là một cường cảnh giới Khai Đạo chân chính đi chăng nữa, lão ta cũng có thể g**t ch*t chỉ bằng một nhát kiếm.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3427


Chương 3427

Trên bầu trời, một ông lão chậm rãi bước ra giữa luồng sáng trắng.

Tổ tông Tu La đời thứ hai!

Mặc dù cũng chỉ là cảnh giới Ách Đạo, nhưng những người cảnh giới Ách Đạo hiện đang có mặt ở đây còn lâu mới có thể so sánh được với thực lực của ông ta.

Ông lão liếc nhìn xung quanh, đang định mở lời, lúc này, Huyền Sắc ở xa đột nhiên cười lớn: “Chỉ là cảnh giới Ách Đạo nhỏ bé mà cũng dám tới đây ra vẻ sao?”

Dứt lời, lão ta hóa thành một đạo kiếm quang phóng lên trời.

Mọi người còn chưa kịp phản ứng.

Xoẹt!

Kiếm quang xé toạc bầu trời, tổ tông Tu La đời thứ hai bị chém chết.

Hồn bay phách tán!

Bị giết trong nháy mắt.

Mọi người đều hóa đá.

Tu La Tịnh và cường giả tộc Tu La ngây người ngay tại chỗ, vậy là xong rồi sao?

Diệp Quân nhìn lên trời, lúc này hắn bỗng dưng nghĩ đến việc kiếm Thanh Huyên có tác dụng áp chế và khắc chế thần hồn.

Thứ tộc Tu La gọi tới không phải là một phân thân hay hình chiếu, mà là một thần hồn.

Thần hồn…

Đừng nói chỉ là một thần hồn, cho dù linh hồn hoàn chỉnh của tổ tông Tu La đời thứ hai xuất hiện ở đây, cũng chỉ là đống cặn bã trước kiếm Thanh Huyên.

Sau khi Huyền Sắc chém chết tổ tông Tu La đời thứ hai chỉ bằng một nhát kiếm, lòng tin lập tức tăng vọt, lão ta xoay người cầm kiếm chỉ về phía Tu La Tịnh, mặt đầy vẻ khinh thường: “Tất cả người của tộc Tu La các người cùng lên hết đi!”.

Mọi người: “….”

Diệp Quân nhìn Huyền Sắc, thầm nói trong lòng: Tháp gia, hồi trước ta cầm kiếm Thanh Huyên, chắc cũng không hống hách như vậy đâu nhỉ?”

Tiểu Tháp khẽ nói: “Không phải ngươi từng nói là cũng có lúc cảm thấy vô địch sao?”

Diệp Quân: “….”

Sắc mặt Tu La Tịnh vô cùng khó coi, từ trước tới nay tộc Tu La chưa từng mất mặt như vậy, lúc này, ngoại trừ vẻ tức giận, lão ta càng thấy kinh hoàng hơn.

Thanh kiếm kia lại có uy lực mạnh đến mức này!

Đây là điều mà lão ta không thể ngờ tới.

Lúc trước lão ta cầm thanh kiếm này, cũng không phát hiện thanh kiếm đỉnh như vậy!

Có vẻ như nghĩ đến điều gì, Tu La Tịnh đột nhiên quay đầu nhìn Diệp Quân ở phía xa, lão ta nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Đều tại ngươi… đều tại ngươi…”

Diệp Quân nhìn vẻ mặt đầy oán hận của Tu La Tịnh, thấp giọng thở dài: “Tịnh tộc trưởng, nếu ông cứu Huyền Sắc tộc trưởng ngay từ đầu thì Huyền Sắc tộc trưởng sao có thể đối xử với tộc Tu La ông như thế? Việc đã đến nước này… ông vẫn nên chạy nhanh đi! Có câu tục ngữ rất hay, chỉ cần giữ được núi xanh, không lo không có củi đốt, chỉ cần còn sống, tương lai không phải là không có cơ hội báo thù…”

Nói đến cuối cùng, giọng nói của hắn đột nhiên lớn hơn, chỉ muốn để toàn bộ người của Tu La Giới nghe thấy.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3428


Chương 3428

Mọi người: “….”

“Ha ha!”

Huyền Sắc đột nhiên cười lớn: “Tộc Tu La của lão ta sẽ không có cơ hội nữa”.

Nói xong, lão ta hóa thành một đạo kiếm quang đánh về phía Tu La Tịnh.

Lão ta biết rõ, tộc Tu La và Huyền tộc trở thành như vậy, hai bên căn bản không thể hòa giải được nữa, nếu hôm nay không giết hết, ngày sau tộc Tu La nhất định sẽ trả thù.

Vì vậy, lão ta một là không làm, hai là không dừng tay, hôm nay phải tiêu diệt hết toàn bộ tộc Tu La.

Những người còn lại của Huyền tộc lúc này cũng có suy nghĩ như vậy, do đó, khi nhìn thấy Huyền Sắc xông ra, bọn họ cũng vội vàng lao theo.

Tiêu diệt tộc Tu La!

Nhận ra ý đồ của Huyền Sắc, Tu La Tịnh đột nhiên kinh hãi nói: “Lui về bên trong tộc”.

Dứt lời, lão ta dẫn một đám cường giả tộc Tu La xoay người bỏ chạy.

Lúc này, tất nhiên không thể đối chọi với Huyền Sắc, bởi vì thật sự không thể thắng nổi.

Một đám người bỏ trốn, một đám người đuổi theo.

Tín Du khẽ lắc đầu, không nói lời nào, cũng không ngăn cản.

Bởi vì cô ta quá thất vọng.

Hai gia tộc này đều không thể cứu vãn được nữa, nếu giữ lại sẽ là thảm họa không hồi kết.

Trong mắt Thái A Thiên thoáng qua vẻ phức tạp, ông ta cũng không ngờ hai gia tộc từng kề vai sát cánh cùng nhau chiến đấu hôm nay lại muốn ngươi chết ta sống.

Lòng tham!

Mặc dù sau đó Tu La Tịnh đã nhận ra mưu kế của Diệp Quân, nhưng khi đó cũng đã muộn.

Chuyện trở thành như thế này, đã vượt khỏi tầm kiểm soát của tất cả mọi người.

Phải có một bên phải chết.

Thái A Thiên quay đầu nhìn Diệp Quân, sắc mặt phức tạp, ở độ tuổi như vậy, thực lực nghịch thiên, độ thông minh cũng nghịch thiên.

Đây tuyệt đối không phải người mà gia tộc bình thường có thể bồi dưỡng ra được.

Chẳng lẽ vị Diệp công tử này thật sự đến từ nền văn minh vũ trụ cấp bốn?

Nghĩ đến đây, trong mắt Thái A Thiên cũng hiện lên vẻ lo âu.

Mặc dù bây giờ tộc Thái A lựa chọn kết thân với Diệp Quân, nhưng ông ta cũng biết giữa các nền văn minh, vĩnh viễn chỉ nói đến lợi ích, nếu như Diệp Quân thật sự đến từ nền văn minh vũ trụ cấp bốn, sau này một khi Diệp Quân hoặc nền văn minh vũ trụ sau lưng hắn dấy lên suy nghĩ xấu xa, nền văn minh Tu La thật sự sẽ gặp nguy.

Thật ra trước đó, ông ta cũng không hoàn toàn tin tưởng Diệp Quân đến từ nền văn minh vũ trụ cấp bốn, dù sao cảnh giới của Diệp Quân cũng quá thấp, hơn nữa cũng đã nói hắn không phải đến từ nền văn minh vũ trụ cấp bốn, nhưng giờ phút này, sau khi thấy thanh kiếm kia kinh khủng thế nào, ông ta thật sự tin rằng Diệp Quân đến từ nền văn minh vũ trụ cấp bốn.

Thanh kiếm kia thật sự quá mức nghịch thiên.

Lúc này, Diệp Quân đột nhiên nói: “Thiên tộc trưởng, Tín Du cô nương”.

Tín Du cô nương và Thái A Thiên nhìn về phía Diệp Quân, Diệp Quân khẽ mỉm cười: “Nếu nền văn minh Tu La là do các người lãnh đạo thì ta rất hy vọng có thể kết giao với nền văn minh Tu La”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3429


Chương 3429

Tín Du và Thái A Thiên nhìn nhau, cuối cùng, Thái A Thiên khẽ gật đầu: “Ta hiểu ý của Diệp công tử, chỉ là…”

Nói đến đây, ông ta hơi lo lắng: “Huyền Sắc hiện đang cầm thần kiếm, cho dù là tộc Thái A ta cũng không phải đối thủ của lão ta…”

Diệp Quân bình tĩnh nói: “Chỉ có người của gia tộc ta mới có thể dùng thanh kiếm kia, nếu không được gia tộc ta giao quyền thì thanh kiếm kia sẽ không có bất kỳ tác dụng gì”.

Sắc mặt Thái A Thiên đầy vẻ ngạc nhiên: “Đây…”

Diệp Quân cười nói: “Thật ra hai vị cũng đoán được rồi nhỉ?”

Thái A Thiên lắc đầu cười khổ: “Là đoán được một ít, nhưng còn chưa dám xác nhận, bây giờ Diệp công tử xác nhận… Không ngờ, thế gian còn có thần kiếm như vậy”.

Tín Du đột nhiên nói: “Diệp công tử, thanh kiếm kia không phải do nền văn minh Thuật Giả đưa cho ngươi, đúng không?”

Diệp Quân gật đầu: “Không phải”.

Tín Du nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Do ngươi chế tạo ra à?”

Diệp Quân đang định nói, Tín Du đã lắc đầu: “Không thể nào, ngươi không thể tạo ra loại kiếm này được”.

Diệp Quân cười nói: “Tất nhiên là không phải do ta chế tạo, thanh kiếm này là cô cô ta chế tạo cho cha ta, cha ta lại truyền lại cho ta… Dù sao cũng là con nối nghiệp cha, bây giờ nó là của ta”.

Tiểu Tháp: “….”

Tín Du đột nhiên nói: “Diệp công tử, cô cô của ngươi… là cường giả cảnh giới Khai Đạo à?”

Thái A Thiên cũng tò mò nhìn về phía Diệp Quân.

Diệp Quân lắc đầu: “Không phải”.

Tín Du híp mắt lại: “Còn trên cả cảnh giới Khai Đạo sao?”

Diệp Quân lắc đầu cười: “Bà ấy không tu luyện cảnh giới, vì vậy không có cảnh giới”.

“Không tu luyện cảnh giới!”

Tín Du ngạc nhiên.

Diệp Quân nói: “Tín Du cô nương, ta hơi tò mò, ban đầu khi ở nền văn minh Thuật Giả, bọn họ muốn làm giao dịch gì với cô vậy?”

Tín Du thấp giọng nói: “Bọn họ muốn đạt được tín ngưỡng của ta”.

Diệp Quân khẽ nhíu mày: “Tín ngưỡng của cô?”

Tín Du gật đầu: “Chỉ cần ta tin tưởng nền văn minh thủy tổ của bọn họ, bọn họ có thể giúp ta nâng cao …”

Nói đến đây, cô ta lắc đầu: “Ta là học sĩ tối thượng của nền văn minh Tu La, tín ngưỡng cả đời của ta chỉ có học sĩ, sao có thể tin người nào khác? Hơn nữa, trực giác nói cho ta biết, bọn họ có mục đích không tốt, bây giờ thấy quan tài máu kia, càng khẳng định suy nghĩ của ta”.

Diệp Quân trầm giọng nói: “Mục đích của bọn họ là gì? Chẳng lẽ là muốn tái hiện lại nền văn minh?”

Tín Du khẽ lắc đầu: “Không biết, nhưng nhìn theo tình hình hiện giờ, bọn họ e rằng cũng tới với ý đồ xấu, mà nền văn minh Tu La chúng ta lúc này lại đang nội loạn….”

Nói đến đây, cô ta đột nhiên nhìn về phía Diệp Quân: “Diệp công tử, chi bằng mời cô cô của ngươi tới nền văn minh Tu La làm khách?”

Diệp Quân lắc đầu.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3430


Chương 3430

Tín Du hơi thất vọng.

Diệp Quân cười nói: “Cô cô ta không cảm thấy quá hứng thú với nền văn minh Tu La…”

Tín Du: “….”

Thái A Thiên đột nhiên nói: “Diệp công tử, mạo muội hỏi một câu, trước đó ngươi nói ngươi đến từ một nền văn minh vũ trụ cấp một, đây là thật, hay là…”

Diệp Quân khẽ gật đầu: “Ta quả thật đến từ nền văn minh vũ trụ cấp một”.

Thái A Thiên hơi do dự, sau đó nói: “Nhưng kiếm này của ngươi, còn cả cô cô của ngươi…”

Tín Du đột nhiên nói: “Chắc hẳn cô cô ngươi rất lợi hại, nhưng ngươi lại ở nền văn minh vũ trụ cấp thấp kia, đúng không?”

Diệp Quân gật đầu: “Có thể nói như vậy”.

Tín Du trầm giọng nói: “Cô cô ngươi có thể chế tạo ra loại kiếm này, thực lực nhất định đã đạt đến cảnh giới Khai Đạo… thậm chí còn cao hơn?”

Nói đến đây, cô ta nhìn về phía Diệp Quân.

Diệp Quân lắc đầu cười, hắn phát hiện, Tín Du và Thái A Thiên thật sự vô cùng tò mò về cô cô của hắn.

Diệp Quân đột nhiên nói: “Cô cô ta còn tạo ra một vật, các ngươi có muốn xem không?”

Tín Du vội vàng gật đầu: “Muốn”.

Thái A Thiên cũng gật đầu lia lịa.

Diệp Quân dẫn hai người vào trong Tiểu Tháp, sau khi tiến vào Tiểu Tháp, hai người hóa đá tại chỗ.

Tín Du nhìn xung quanh, vẻ mặt khó tin: “Đây…”

Sắc mặt Thái A Thiên cũng vô cùng nghiêm trọng.

Diệp Quân nhìn hai người, không nói lời nào.

Sở dĩ hắn dẫn hai người vào trong tháp, không phải vì muốn ra vẻ, mà là muốn hợp tác với hai người họ.

Nền văn minh vũ trụ Quan Huyên cần đồng minh trong vũ trụ rộng lớn này.

Lúc này, Tín Du đột nhiên trầm giọng nói: “Kinh khủng…”

Diệp Quân đang định lên tiếng, Thái A Thiên đột nhiên nói: “Xảy ra chuyện rồi”.

Nói xong, ông ta rời khỏi Tiểu Tháp.

Diệp Quân và Tín Du cũng rời khỏi Tiểu Tháp theo.

Bên ngoài, Thái A Nan xuất hiện trước mặt ba người, sắc mặt khó coi: “Huyền Sắc, lão ta… giết đến mức điên rồi”.

Tu La Cổ Giới.

Tu La Cổ Giới là thế giới độc lập mà tộc trưởng đầu tiên của tộc Tu La tạo ra, linh khí bên trong rất dày đặc, có cả hồn trận Tu La năm đó Thủy tổ Tu La tự tay để lại.

Hồn trận Tu La này cũng được gọi là đại trận mạnh nhất nền văn minh Tu La, nghe nói có thể đánh lại cường giả cảnh giới Khai Đạo.

Lúc này trong Tu La Cổ Giới, vô số mảnh vỡ màn sáng từ trên trời rơi xuống, hàng loạt hắc khí tản ra xung quanh, rất nhiều tiếng kêu thảm thiết trộn lẫn vào nhau vang vọng.

Cả Tu La Cổ Giới như một chiến trường Tu La.

Một người đàn ông cầm kiếm đứng lên, ánh mắt đầy vẻ khinh thường và kiêu ngạo.

Người này chính là Huyền Sắc.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3431


Chương 3431

Vừa nãy hồn trận Tu La – trận pháp mạnh nhất nền văn minh Tu La bị một nhát kiếm của lão ta chém vỡ.

Chỉ một nhát kiếm.

Lúc này các cường giả tộc Tu La mang vẻ mặt đầy tuyệt vọng.

Lúc này Tu La Tịnh – người mạnh nhất tộc Tu La cũng tuyệt vọng đứng đó, hai cánh tay lão ta đã biến mất, xung quanh đều là thi thể của cường giả tộc Tu La.

Không một ai là đối thủ của Huyền Sắc.

Dù là cường giả cảnh giới Khai Đạo của Độc Khai Nhất Đạo cũng không đỡ được nhát kiếm của lão ta chứ đừng nói đến cường giả mười phần thần tính.

Hoang đường như thế đấy.

Mọi người đều không ngờ thanh kiếm này lại mạnh đến thế.

Mạnh đến mức không thể tin được.

Lúc này Huyền Sắc chậm rãi bước đến chỗ Tu La Tịnh ở đằng xa, thấy thế sắc mặt các cường giả tộc Tu La đều thay đổi.

Tu La Tịnh nhìn Huyền Sắc, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Huyền Sắc cúi đầu nhìn xuống kiếm Thanh Huyên trong tay, sau đó nhìn Tu La Tịnh cười nói: “Tu La Tịnh, ta biết bây giờ ông chắc đang cảm thấy hối hận, hối hận vì lúc trước đã không diệt Huyền tộc ta khi trong tay có thanh kiếm này, đúng không?”

Tu La Tịnh bỗng cười nói: “Huyền Sắc, ông nghĩ ông sẽ là người thắng cuối cùng sao?”

Huyền Sắc bật cười, sau đó nói: “Ông muốn nói về thiếu niên kiếm tu Diệp Quân đó à?”

Tu La Tịnh nhìn Huyền Sắc, không nói gì.

Huyền Sắc lắc đầu khẽ cười: “Tâm tư của thiếu niên kiếm tu đó rất nhiều, hắn giở mấy trò này, sao ta có thể không biết chứ? Sau khi tiêu diệt tộc Tu La ông thì hắn cũng nhỏ bé như con kiến với ta thôi”.

Tu La Tịnh nhìn Huyền Sắc lắc đầu, trong mắt đầy vẻ thương hại.

Lúc này lão ta mới nhận ra người trước mặt này ngu ngốc thế nào.

Nên nói là đã ngu ngốc đến mức bị che mờ mắt rồi.

Thanh kiếm này nghịch thiên như vậy thì người chế tạo ra kiếm sẽ đáng sợ đến mức nào? Diệp Quân có thể lấy được thanh kiếm này lẽ nào là nhặt được sao? Chắc chắn là người tạo ra kiếm đã đưa nó cho hắn, mà có thể có được thanh kiếm này, vậy Diệp Quân sẽ có quan hệ bình thường với người tạo ra kiếm ư?

Hơn nữa giờ nhìn lại, lúc đầu Diệp Quân giao thanh kiếm ra đều là cố ý.

Mục đích là để tộc Tu La của mình và Huyền tộc tàn sát lẫn nhau.

Nghĩ đến đây, Tu La Tịnh tự giễu, mình đang cười người trước mặt ngu ngốc nhưng lúc đầu chẳng phải mình cũng ngu ngốc nhường nào đó sao?

Lợi ích thật sự che mờ mắt và đầu óc của con người.

Tu La Tịnh chậm rãi ngẩng đầu nhìn Huyền Sắc ở phía xa, lão ta xòe tay ra, một lệnh bài cổ chậm rãi bay lên không trung. Ngay sau đó, bên ngoài Tu La Thành, những bức tượng thần vệ Tu La bỗng rung chuyển, chẳng mấy chốc hàng vạn thần vệ Tu La đột nhiên phá vỡ khoảng không đi thẳng vào trong Tu La Cổ Giới.

Thần vệ Tu La.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3432


Chương 3432

Mấy vạn thần vệ Tu La chỉnh tề ngay ngắn, ai nấy cũng đều toát ra ý chí chiến đấu đáng sợ, khí tức cực mạnh, chấn động cả Tu La Cổ Giới khiến cho thời không chấn động dữ dội, cực kỳ khủng khiếp.

Nhìn thấy hàng vạn thần vệ Tu La, Huyền Sắc bỗng nhíu mày, tộc Tu La có thể luôn thống trị cả nền văn minh Tu La, phần lớn là vì những thần vệ Tu La này, bởi vì những thần vệ Tu La này chỉ nghe lệnh của tộc Tu La và học sĩ tối thượng.

Trong mắt các cường giả tộc Tu La lại hiện lên tia hy vọng.

Sắc mặt của các cường giả Huyền tộc trở nên nghiêm trọng, dĩ nhiên họ biết những thần vệ Tu La này đáng sợ đến cỡ nào, những thần vệ Tu La này đều là các chiến sĩ tinh nhuệ nhất của nền văn minh, là sự tồn tại vô địch trong cùng cấp bậc, thậm chí là vô địch hơn cấp bậc.

Các cường giả Huyền tộc nhìn Huyền Sắc ở đằng xa, Huyền Sắc híp mắt lại, lão ta nắm chặt kiếm Thanh Huyên, mặc dù cũng kiêng dè mấy thần vệ Tu La này nhưng lão ta không sợ, bởi vì lão ta cảm thấy mình vô địch khi cầm thanh kiếm này trong tay.

Ngay lúc này Tu La Tịnh đó bỗng tức giận chỉ vào Huyền Sắc: “Giết!”

Các thần vệ Tu La nhận được lệnh, vừa định ra tay thì lúc này họ như thể chấp nhận mệnh lệnh gì đó đột nhiên biến thành từng tia sáng rồi biến mất ở tận cuối chân trời.

Mọi người đều sửng sốt.

Tu La Tịnh cũng sửng sốt, ngay sau đó sắc mặt lão ta bỗng trở nên khó coi: “Tín Du!”

Ngoài tộc Tu La ra, Tín Du cũng có thể ra lệnh cho thần vệ Tu La.

Lúc đầu tiên tổ tộc Tu La và học sĩ tối thượng của học điện tối thượng đã thỏa thuận, nếu mệnh lệnh của hai bên đời sau có xung đột thì thần vệ Tu La có thể tạm thời không nghe theo lệnh của bất kỳ bên nào.

Nguyên nhân làm thế là sợ tộc Tu La và học sĩ tối thượng đấu đá lẫn nhau.

Lúc này Huyền Sắc bỗng cười phá lên: “Tu La Tịnh, tự tạo nghiệt, ha ha!”

Tu La Tịnh nhìn Huyền Sắc, vẻ mặt cực kỳ hung dữ: “Tộc người Tu La nghe đây, bất kể hôm nay có thế nào cũng khó tránh khỏi cái chết, nếu đã thế vậy tại sao không liều mình chiến đấu? Giết một người không thiệt, giết hai người có lợi”.

Dứt lời, khí tức trong người lão ta bỗng tăng lên rất nhanh, sau đó cả người lao đến chỗ Huyền Sắc.

Tự hủy diệt!

Thấy thế ánh mắt người tộc Tu La đó lóe lên vẻ quyết đoán, đều đồng loạt lao lên trời xông đến chỗ các cường giả Huyền tộc.

Đều chọn tự hủy diệt!

Như Tu La Tịnh đã nói, nếu hôm nay đã khó thoát khỏi cái chết, vậy tại sao không làm đến cùng?

Thấy người tộc Tu La như tự sát lao đến, mắt Huyền Sắc đầy vẻ khinh thường, lão ta lập tức biến thành tia kiếm quang lao đến.

Chẳng mấy chốc cả Tu La Cổ Giới vang lên từng tiếng kêu thảm thiết và tiếng nổ.

Huyền Sắc tay cầm kiếm Thanh Huyên thì là người bất khả chiến bại, Tu La Tịnh vừa lao đến trước mặt lão ta đã bị một nhát kiếm đánh văng ra xa, thần hồn bị hút hết.

Bị tiêu diệt hoàn toàn.

Sau khi chém chết Tu La Tịnh bằng một nhát kiếm, Huyền Sắc xoay người xông đến giết các cường giả tộc Tu La.

Ngay cả Tu La Tịnh cũng không phải là đối thủ của lão ta, huống hồ những người khác?

Chẳng mấy chốc một chiến trận tàn sát diễn ra.

Khi mấy người Diệp Quân chạy đến Tu La Cổ Giới, mùi máu tanh lập tức ập đến, Tín Du dẫn đầu nhíu mày.

Diệp Quân nhìn thành cổ đằng xa, thi thể chất thành núi, máu chảy thành sông trong cả thành cổ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3433


Chương 3433

Giết hết toàn bộ!

Diệp Quân hơi ngạc nhiên.

Hắn không ngờ Huyền Sắc lại ra tay tàn độc như thế, thế mà đã giết hết tộc Tu La.

Dĩ nhiên hắn không thương tiếc gì cả, đùa à, trước đó tộc Tu La cũng rất muốn giết hắn đấy.

Ngay lúc này trong núi thi thể đó, một người đàn ông bước ra khỏi đó, người đến là Huyền Sắc.

Lúc này cả người Huyền Sắc đều dính máu, trông có vẻ hơi điên cuồng.

Tay lão ta cầm chặt kiếm Thanh Huyên.

Nhìn thấy Huyền Sắc, Tín Du nhíu mày, cô ta cũng không ngờ Huyền Sắc lại tàn độc đến thế, giết hết cả tộc Tu La.

Mấy năm nay, mặc dù vài gia tộc lớn cũng có đấu đá lẫn nhau nhưng chưa từng đánh đến mức này.

Huyền Sắc chậm rãi bước ra, tay phải siết chặt kiếm Thanh Huyên, trên môi nở nụ cười tà ác.

Đằng sau lão ta là thần vệ Tu La và cường giả Huyền tộc.

Huyền Sắc nhìn Tín Du: “Học sĩ tối thượng, tộc Thái A, đầu hàng hoặc là chết”.

Vừa ngắn gọn vừa trực tiếp.

Tín Du nhìn Huyền Sắc, sau đó nói: “Ông chắc chắn muốn làm như thế chứ?”

“Ha ha!”

Huyền Sắc bỗng bật cười: “Học sĩ tối thượng, đến giờ cô vẫn chưa nhìn thấy rõ tình hình sao?”

Tín Du lạnh lùng liếc nhìn Huyền Sắc, không nói gì.

Huyền Sắc cười nói: “Có biết tại sao không giết luôn cô không? Vì ta nghĩ cô và học điện tối thượng còn tác dụng, cô yên tâm, chỉ cần cô đầu hàng, mọi đãi ngộ dành cho học điện tối thượng và cô vẫn sẽ như cũ”.

Tín Du bỗng nói: “Thần hồn Huyết Thi đó vẫn còn trong người ông à?”

Huyền Sắc cười nói: “Đúng thế, nhưng giờ nó đã trở nên nhỏ bé ở trước mặt ta rồi, sở dĩ ta không tiêu diệt nó là vì nó vẫn có tác dụng với ta”.

Tín Du khẽ gật đầu, không nói gì thêm nữa.

Huyền Sắc nhíu mày: “Đầu hàng hay không?”

Lão ta có thể tiêu diệt tộc Tu La, nhưng lão ta vẫn khá lo ngại với học sĩ tối thượng, bởi vì học sĩ tối thượng có thanh danh rất cao trong nền văn minh Tu La, địa vị cực kỳ thần thánh, nếu lão ta tàn sát cả học sĩ tối thượng thì sẽ bất lợi cho việc Huyền tộc thống trị.

Tín Du bình tĩnh nói: “Ta muốn suy xét đã”.

Huyền Sắc nhìn Tín Du: “Được, ta cho cô nửa khắc để suy xét”.

Dứt lời, lão ta nhìn Thái A Thiên bên cạnh Tín Du: “Thái A Thiên, nếu tộc Thái A đầu hàng cũng có thể tránh được tội chết”.

Thái A Thiên nhìn Huyền Sắc, sau đó nói: “Ta cũng muốn suy xét”.

Huyền Sắc nheo mắt: “Có phải các người cho rằng ta sẽ không giết các người không?”

Thái A Thiên không nói gì mà quay sang nhìn Diệp Quân bên cạnh.

Lúc này Huyền Sắc bỗng nhìn Diệp Quân, lão ta cười nói: “Chúng có thể đầu hàng nhưng ngươi thì không”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3434


Chương 3434

Diệp Quân khó hiểu: “Tại sao?”

Thái A Thiên cười nói: “Vì ngươi rất xấu xa”.

Tín Du bỗng nói: “Huyền Sắc, ông có từng cho rằng rất có thể lai lịch của Diệp công tử đây không đơn giản như ông nghĩ không?”

Huyền Sắc bỗng khẽ cười: “Đương nhiên là ta biết hắn không đơn giản, tuổi còn trẻ như vậy mà đã có sức chiến đấu đáng sợ đến thế, cho dù là trong lịch sử nền văn minh Tu La cũng cực kỳ hiếm thấy người như vậy, chứ đừng nói là bên ngoài. Nhưng…”

Nói đến đây, lão ta nhếch môi cười: “Thế thì đã sao? Đừng nói người đằng sau hắn không đơn giản, dù người đằng sau hắn là cường giả cảnh giới Khai Đạo, ta vẫn có thể giết hắn bằng một nhát kiếm. Ha ha…”

Một nhát kiếm chém chết cường giả cảnh giới Khai Đạo.

Tín Du nhíu mày, tên này không phải bị che mờ mắt bình thường rồi.

Huyền Sắc ngẩng đầu lên, lão ta nhìn vào tận cuối tinh không, hít sâu một hơi: “Vô địch, thật sự rất cô đơn”.

Giọng lão ta được tu vi cực mạnh trợ giúp đã ngưng tụ thành một luồng âm tần đi vào tận cuối vũ trụ, do đó rất nhiều vũ trụ và tinh vực đều nghe được giọng nói này.

Vô địch thật sự rất cô đơn!

“Hả?”

Lúc này một giọng nói bỗng vang lên từ tận cuối tinh không vũ trụ.

Nghe thấy giọng nói này, Huyền Sắc bỗng phá lên cười, tay cầm kiếm Thanh Huyên chỉ vào nơi đó, bật cười: “Không phục à?”

“Ừ!”

Giọng nói đó vang lên, sau đó thời không cách đó không xa bỗng nứt toác, ngay sau đó một kiếm tu áo trắng bước ra.

Diệp Quân: “…”

Kiếm tu bước ra đó mặc một bộ áo bào màu trắng, đơn giản mộc mạc, tay cầm một thanh kiếm dài, vẻ mặt rất ung dung.

Nhìn thấy người đến, Diệp Quân sững sờ.

Sao đại bá Tiêu Dao lại đến đây?

Trong ấn tượng của hắn, đại bá Tiêu Dao cực kỳ khiêm tốn, hơn nữa lại rất tốt, bây giờ gặp lại lần nữa, hắn cảm thấy vừa kinh ngạc vừa thân thiết.

Tín Du ở bên cạnh Diệp Quân nhìn chằm chằm kiếm tu đó, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng.

Cô ta không cảm nhận được khí tức của kiếm tu trước mặt này, đối phương ở trước mặt cô ta nhưng cô ta lại không cảm nhận được.

Tình hình như vậy thường thì chỉ có hai khả năng, một là đối phương có phương pháp che giếu đặc biệt, giấu hoàn toàn khí tức của mình, người ngoài không thể cảm nhận được; hai là thực lực của đối phương quá mạnh, hơn cô ta rất nhiều.

Là một hay hai?

Tín Du vẫn không dám chắc chắn.

Vì kiếm tu này trông có vẻ khá thành thật, trên người không có sát khí.

Vẻ mặt của Thái A Thiên cũng trở nên khá nghiêm trọng, vì ông ta cũng không thể cảm nhận được khí tức của kiếm tu trước mặt này giống Tín Du, chứ đừng nói đến thực lực hay cảnh giới.

Hơi vô lý!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3435


Chương 3435

Hơn nữa hình như kiếm tu này quen với Diệp công tử, lẽ nào là người đằng sau Diệp công tử?

Mọi người xung quanh đều tò mò nhìn kiếm tu bí ẩn vừa bước ra này, kẻ liều lĩnh này từ đâu ló đầu ra vậy?

Không nhìn thấy Huyền Sắc đã giết người đến mức điên cuồng rồi sao?

Lúc này mà ló đầu ra chẳng phải tìm chết à?

Sau khi kiếm tu đó bước ra, ông ấy lập tức nhìn Diệp Quân cách đó không xa, sau đó mỉm cười.

Diệp Quân khẽ cười, vừa định lên tiếng, lúc này Huyền Sắc bỗng cười nói: “Ngươi không phục à?”

Kiếm tu quay đầu sang nhìn Huyền Sắc, mỉm cười nói: “Cũng không phải, chỉ là hơi hiếu kỳ nên muốn tự mình đến gặp người nói là vô địch thôi”.

“Ha ha!”

Huyền Sắc bật cười: “Có từng nghe câu tò mò sẽ hại chết người chưa?”

Tiêu Dao khẽ nói: “Nếu ngươi có thể giết ta… vậy thì tốt quá. Ngươi có thể trải nghiệm nỗi đau muốn chết mà không được chưa?”

Diệp Quân: “…”

Tiểu Tháp: “…”

Nghe Tiêu Dao nói thế, Huyền Sắc sửng sốt, sau đó tức đến mức bật cười: “Ta chưa từng gặp người nào khoe mẽ như ngươi, chẳng phải ngươi muốn chết sao? Nào, hôm nay ta sẽ cho ngươi được toại nguyện”.

Dứt lời, lão ta bỗng biến thành kiếm quang lao đến chỗ kiếm tu.

Huyền Sắc không phải là kiếm tu nhưng có thần kiếm như vậy trong tay, có phải kiếm tu hay không đã không quan trọng nữa.

Đối mặt với kiếm tu không rõ lai lịch này, Huyền Sắc không xem thường kẻ thù, lão ta vẫn rất tỉnh táo, nếu lão ta sơ suất đánh giá thấp kẻ thù vào thời điểm này, ngộ nhỡ gặp khó khăn thì không đáng. Thế nên vừa ra tay lão ta đã dùng hết sức lực.

Vừa tung ra nhát kiếm này, sắc mặt Tín Du và Thái A Thiên bên dưới lập tức trở nên nghiêm trọng, vì uy lực của nhát kiếm này đã không phải là thứ mà họ có thể đỡ được.

Hai người cùng nhìn kiếm tu đó, kiếm tu bí ẩn này có thể đỡ được nhát kiếm này không?

Mọi người đều đang nhìn kiếm tu áo bào trắng.

Ngón tay cái bên trái của kiếm tu nhẹ nhàng giơ lên, kiếm bay ra khỏi vỏ.

Vèo!

Mọi người còn chưa kịp phản ứng, cả người Huyền Sắc đã dừng lại như bị phanh gấp, một thanh kiếm đâm vào giữa trán lão ta.

Chỉ trong tích tắc!

Mọi người đều hóa đá.

Tín Du và Thái A Thiên trợn tròn mắt, mặt đầy vẻ khó tin.

Chỉ trong tích tắc thôi sao?

Thái A Thiên cũng khó tin nói: “Đây…”

Kiếm tu mặc đồ trắng ở đằng xa khẽ lắc đầu, ánh mắt hiện lên vẻ thất vọng: “Yếu quá, yếu quá”.

Mọi người: “…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3436


Chương 3436

Lúc này Huyền Sắc bỗng giơ kiếm Thanh Huyên lên, kiếm Thanh Huyên biến thành tia kiếm quang đâm về phía kiếm tu đó.

Kiếm tu bỗng giơ tay lên, xòe tay ra, kiếm Thanh Huyên bay vào trong lòng bàn tay ông ấy, ông ấy nhìn kiếm Thanh Huyên mỉm cười: “Đây chẳng phải là kiếm của tiểu đệ ta sao?”

Kiếm Thanh Huyên rung lên như đang đáp lại.

Huyền Sắc: “…”

Kiếm tu quay đầu lại nhìn Diệp Quân, mỉm cười, ông ấy búng ngón tay, kiếm Thanh Huyên lập tức bay đến trước mặt Diệp Quân.

Diệp Quân bước đến trước mặt kiếm tu, mỉm cười: “Đại bá, đã lâu không gặp”.

Đại bá!

Nghe Diệp Quân nói thế, Tín Du và Thái A Thiên biến sắc, quay phắt lại nhìn Diệp Quân.

Kiếm tu này thế mà lại là đại bá của tên này?

Tiêu Dao đang định nói gì đó thì bỗng nhíu mày nhìn Huyền Sắc, ngón tay ông ấy giơ lên, ngay sau đó Huyết Thi bị ông ấy lôi ra.

Sau khi ra ngoài, Huyết Thi hoảng sợ nhìn Tiêu Dao, run giọng nói: “Ngươi… ngươi là ai… ta là thần tướng của nền văn minh Thuật Giả”.

Nó không ngốc như Huyền Sắc, vừa nhìn thấy kiếm tu này, nó đã cảm thấy khiếp sợ nên cố gắng che giấu bản thân, thế nhưng nó không ngờ vẫn bị phát hiện.

Tiêu Dao nhìn Huyết Thi, lắc đầu: “Xấu quá”.

Dứt lời, ông ấy vung tay lên, một tia kiếm khí lập tức tiêu diệt Huyết Thi khiến nó biến mất hoàn toàn.

Huyết Thi: “…”

Diệp Quân lắc đầu khẽ cười.

Những người còn lại đều đã hóa đá, Huyết Thi trước đó đáng sợ thế nào giờ lại bị tiêu diệt dễ dàng như thế?

Lúc này sau khi mất đi kiếm Thanh Huyên, cuối cùng Huyền Sắc cũng biết sợ, lão ta nhìn kiếm tu trước mặt run giọng nói: “Ngươi là ai…”

Tiêu Dao khẽ cười chỉ vào Diệp Quân: “Ta là huynh đệ kết nghĩa của cha nó”.

Huynh đệ kết nghĩa!

Mặt Huyền Sắc xám như tro tàn, lúc này lão ta đã tỉnh táo hoàn toàn.

Thanh kiếm đó là kiếm của cha Diệp Quân.

Kiếm đã mạnh như thế thì chủ nhân của thanh kiếm đó sẽ đáng sợ thế nào?

Dù là kiếm tu trước mặt này cũng đã thâm sâu khó lường rồi chứ đừng nói là chủ nhân của thanh kiếm.

Huyền Sắc bỗng quay đầu nhìn Diệp Quân, hơi hoang mang nói: “Chẳng phải ngươi nói ngươi đến từ vũ trụ nền văn minh cấp một sao?”

Diệp Quân gật đầu: “Ta đúng thật là đến từ vũ trụ nền văn minh cấp một mà”.

Huyền Sắc bỗng gầm lên như dã thú: “Cha và đại bá của ngươi lợi hại như vậy, ngươi nói với ta ngươi đến từ nền vũ trụ văn minh cấp một? Ngươi đang gạt ai đấy? Hả?”

Diệp Quân bình tĩnh nói: “Ta không muốn dựa dẫm vào người trong nhà, muốn khiêm tốn, ông có hiểu không?”

“Ôi vãi!”

Huyền Sắc tức đến mức nôn ra máu.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3437


Chương 3437

Tiêu Dao nhẹ nhàng vung tay lên, Huyền Sắc lập tức biến thành cát bụi.

Tiêu Dao nhìn Diệp Quân, mỉm cười nói: “Nói chuyện chút chứ?”

Diệp Quân cười nói: “Vâng ạ”.

Dứt lời, hắn đi theo Tiêu Dao ra ngoài.

Tín Du và Thái A Thiên ở đằng sau im lặng một lúc thật lâu.

Lúc này hai người đều trong trạng thái kinh ngạc và chấn động, đã không thể miêu tả bằng lời.

Thực lực của Huyền Sắc đã rất mạnh, cộng thêm thanh kiếm đó thì càng là sự tồn tại vô địch, thế nhưng lại chẳng đỡ nổi một nhát kiếm khi ở trước mặt kiếm tu đó.

Bị giết trong tích tắc! Quả thật quá mức vô lý.

Lúc này Thái A Thiên bỗng khẽ nói: “Chúng ta vẫn còn quá yếu”.

Nói đến đây ánh mắt ông ta lóe lên vẻ phức tạp.

Mấy năm nay nền văn minh Tu La vẫn luôn chinh chiến ở bên ngoài, thôn tính không biết bao nhiêu nền văn minh vũ trụ, có thể nói nền văn minh Tu La là sự tồn tại vô địch trong nền văn minh vũ trụ cấp ba.

Cũng chính vì thế mà ít nhiều gì người của nền văn minh Tu La đã bắt đầu tỏ ra kiêu ngạo, ngay cả tộc Thái A.

Hôm nay gặp được kiếm tu này, ông ta mới nhận ra cả nền văn minh Tu La đều cực kỳ nhỏ bé trong vũ trụ bao la này.

Một khi chọc đến người không nên chọc vào thì cả nền văn minh sẽ biến mất ngay lập tức.

Kiếm tu đó chắc chắn có khả năng tiêu diệt cả nền văn minh Tu La.

Tín Du khẽ nói: “Cũng may Diệp công tử là người biết nói lý”.

Thái A Thiên khẽ gật đầu, lúc này ông ta cũng cảm thấy khá may mắn, lúc đầu không bị lợi ích che mờ mắt, nếu không bây giờ e là tộc Thái A cũng đã biết mất rồi.

Tín Du bỗng nhìn các cường giả Huyền tộc đang mang mặt đầy vẻ hoang mang, bất lực: “Phải tính sao với họ đây?”

Thái A Thiên nhìn Tín Du, sau đó cười nói: “Đều là người đã từng lập công của nền văn minh Tu La, dĩ nhiên là giữ lại rồi”.

Tất nhiên ông ta biết lúc này nếu tộc Thái A muốn đuổi cùng giết tận thì rất dễ dàng.

Huyền Sắc vừa chết, Huyền tộc sẽ như rắn mất đầu, muốn thu phục dĩ nhiên là chuyện rất đơn giản với ông ta.

Nghe Thái A Thiên nói thế, Tín Du khẽ gật đầu, sau đó cô ta nhìn chân trời tận đằng xa, ánh mắt phức tạp, cô ta biết những người đứng sau Diệp Quân không tầm thường nhưng cô ta thật không ngờ lại đáng sợ như vậy.

Cô ta cũng biết rõ nếu lần này không nhờ học điện tối thượng và tộc Thái A đưa ra lựa chọn khác thì e là nền văn minh Tu La đã biến mất rồi.

Ngay lúc này Tín Du như cảm nhận được gì, cô ta bỗng xoay người lại, một cô gái áo đen đứng ở tận cuối bên phải.

Tu La Hàn!

Cảm nhận được ánh mắt của Tín Du, Tu La Hàn nhìn cô ta, sau đó xoay người rời đi.

“Khoan đã”.

Tín Du nói.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3438


Chương 3438

Tu La Hàn dừng bước, lúc này Tín Du xuất hiện trước mặt cô ta.

Tín Du cũng biết một chút về cô gái trước mặt mình, cô ta là người yêu nghiệt nhất trong đám người trẻ tộc Tu La, nhưng vì thân phận của cô ta năm đó mà mối quan hệ của cô ta và tộc Tu La trước giờ đều không tốt.

Tín Du nói: “Sau này có dự định gì không?”

Tu La Hàn bình tĩnh nói: “Ra ngoài đi phiêu lưu”.

Tín Du do dự, sau đó nói: “Hay là ở lại nền văn minh Tu La đi”.

Tu La Hàn lắc đầu: “Ta muốn ra bên ngoài”.

Trong mắt Tín Du lóe lên vẻ phức tạp: “Cũng tốt, nhưng cô nên nhớ nền văn minh Tu La luôn chào đón cô trở về bất cứ lúc nào”.

Tu La Hàn gật đầu, xoay người rời đi.

Đi được hai bước, Tu La Hàn bỗng dừng lại, cô ta quay đầu nhìn Tín Du nói: “Học sĩ tối thượng, ta cho cô một đề nghị nho nhỏ, nếu nền văn minh Tu La muốn tiến xa hơn thì cần phải tìm một chỗ dựa”.

Tín Du nhíu mày: “Tìm chỗ dựa?”

Tu La Hàn khẽ gật đầu: “Đối với một số người, nền văn minh Tu La giống như kiến bò trên mặt đất, nếu may mắn rơi trên giày của hắn, đi cùng hắn một đoạn đường, cũng có thể chống đỡ được nền văn minh Tu La trải qua mấy chục tỷ năm nữa”.

Dứt lời, cô ta xoay người, lại nhẹ giọng nói: “Giống như trong thế tục, có người phấn đấu cả đời cũng không bằng một câu nói của lãnh đạo: tôi xem trọng Tiểu Vương, mọi người có thể sắp xếp cho cậu ấy…”

Dứt lời, cô ta chậm rãi đi về phía xa, chẳng mấy chốc đã biến mất ở tận cuối chân trời.

Tín Du nhìn theo bóng lưng Tu La Hàn xa dần, không khỏi cảm thấy phức tạp và tiếc nuối.

Tộc Tu La đúng là tạo nghiệt mà.

Bọn họ sinh ra được hai siêu yêu nghiệt trong thời đại này, người trước cũng chính vì chuyện trong tộc mà mất sớm, tuy đã được cật lực giấu kín nhưng người thuộc cao tầng văn minh Tu La như cô ta vẫn biết đến.

Người đó là Tu La Thương, một yêu nghiệt cao cấp hiếm thấy trên đời, tiếc rằng lại xuất thân từ chi thứ như Tu La Hàn chứ không phải con cháu dòng chính, vì vậy vẫn luôn bị vùi dập, chèn ép, cuối cùng bỏ mạng mà không rõ nguyên nhân.

Tín Du có nghe chút ít về chuyện này, nhưng vì học điện tối thượng không có tư cách nhúng tay vào chuyện của ba đại gia tộc nên cô ta không thể xen vào.

Bây giờ lại có thêm một Tu La Hàn!

Tiếc rằng cũng không xuất thân từ dòng chính, mà mẹ cô ta lại còn bị chính tộc mình bức tử…

Một khi dòng chính không muốn san sẻ quyền lực thì dòng phụ chắc chắn sẽ gặp thảm kịch. Nếu hai tộc trưởng Tu La Tiêu và Tu La Tịnh biết thông minh thì cả tộc Tu La sẽ có thêm mười triệu năm hưng thịnh khi có hai thiên tài kinh khủng như vậy trong tay.

Tín Du một lần nữa lắc đầu trong tiếng thở dài rồi rời đi.

Trong tinh không, Diệp Quân và Kiếm Tu chậm rãi bước đi. Diệp Quân lén nhìn sang, thầm cảm thấy có chút ngưỡng mộ vị đại bá cả đời tiêu dao, chỉ muốn được chết này.

Ông ấy chợt cười nói: “Sức mạnh của cậu đang tăng tiến rất nhanh”.

Diệp Quân cười khổ: “Làm sao con bì được với mọi người…”

Kiếm Tu hỏi lại: “Vì sao phải so sánh với người khác?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3439


Chương 3439

Diệp Quân ngạc nhiên.

Kiếm Tu cười cười: “Ngọn núi cao nhất không nằm ở bên ngoài mà nằm trong bản tâm chúng ta. Khi trong lòng không xem ai là Thần thì mới có thể vượt qua được”.

Diệp Quân không nói gì, hai tay nắm lại.

Kiếm Tu tiếp tục: “Thật ra, làm chính mình là một điều rất khó”.

Ông ấy thoáng dừng lại: “Đối với bọn ta thì đơn giản như trở bàn tay rồi, nhưng với cậu thì… Khà khà…”

Diệp Quân: “…”

Kiếm Tu: “Thôi, không nói mấy thứ đao to búa lớn này nữa. Đạo lý phải do chính mình ngộ ra chứ không phải nghe người khác nói mà hiểu. Con huyết thi vừa bị ta chém kia không đơn giản… à, với cậu mà thôi…”

Diệp Quân nghe mà dại ra.

Phong cách nói chuyện của đại bá là thế này đây hả??

Tiểu Tháp: “…”

Kiếm Tu nhìn sang bên phải, nói: “Đường có nhấp nhô đến mấy cũng phải tự mình bước đi mới cảm ngộ và tiến bộ được”.

Ông ấy vươn tay vỗ nhẹ vào vai Diệp Quân, cười cười: “Nhưng phải đi nhanh lên”.

Diệp Quân còn chưa kịp thắc mắc thì Kiếm Tu đã hóa thành kiếm quang biến mất tăm.

Đi mất rồi.

Nói đi là đi, mà đi cũng tiêu sái thật, Diệp Quân lắc đầu cười.

Hắn nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay, tự nhận bản thân đã vô cùng ngạc nhiên khi thấy sức mạnh của Huyền Sắc tăng tiến nhiều đến vậy sau khi cầm nó trong tay.

Vô địch ư?

Hắn cũng từng có cảm giác này khi cầm kiếm Thanh Huyên.

Tài sản của con người không thể vượt qua trí tuệ và sức mạnh. Nếu cả hai thứ trên đều thiếu hụt thì chính là tai họa chứ không phải phúc phần.

Đúng lúc này, Tín Du và Thái A Thiên xuất hiện cách đó không xa.

Tín Du vừa đi đến vừa hỏi: “Nói chuyện chút được chứ?”

Diệp Quân gật đầu: “Ta cũng đang có ý này”.

Ba người đi đến học điện tối thượng, ngồi xuống quanh một cái bàn trong ngôi đình cổ.

Tín Du rót trà cho hai vị khách rồi mỉm cười hỏi Diệp Quân: “Diệp công tử có thể kể cho chúng ta nghe về văn minh vũ trụ của ngươi được không?”

Diệp Quân gật đầu: “Ta đến từ vũ trụ Quan Huyên…”

Hắn giới thiệu sơ lược về quê hương mình, cũng như tại sao hắn lại đi đến tinh vực này.

Nghe hắn kể xong, Tín Du thì thầm: “Văn minh Sâm Lâm…”

Thái A Thiên bắt đầu: “Trước kia khi chúng ta phát hiện nền văn minh này, Tu La Vệ đã từng tiếp xúc với họ. Bọn họ tuy được gọi là văn minh cấp ba nhưng sức mạnh tổng thể vẫn còn hơi yếu, sau đó bọn họ bỏ trốn sạch. Tu La Vệ còn cất công đi tìm, nào ngờ họ lại đến từ cùng vũ trụ với Diệp công tử”.

Tín Du: “Công tử muốn đưa văn minh Quan Huyên đến đây?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3440


Chương 3440

Diệp Quân lắc đầu: “Văn minh Quan Huyên hiện còn yếu, chưa đến được. Nhưng không bao lâu nữa, chúng ta sẽ trở thành văn minh vũ trụ cấp ba”.

Văn minh Quan Huyên đang phát triển với tốc độ rất nhanh, có thêm mẹ hắn giúp đỡ về kinh tế nên trở thành văn minh cấp ba là chuyện dễ dàng, chỉ cần thêm chút thời gian mà thôi.

Tín Du và Thái A Thiên nhìn nhau. Người trước hỏi sau một hồi chần chừ: “Diệp công tử, văn minh Tu La chúng ta sẵn lòng kết minh cùng văn minh Quan Huyên và tiến hành trao đổi, ý ngươi thế nào?”

Diệp Quân cười đáp: “Được thôi”.

Tín Du và Thái A Thiên đều nở nụ cười.

Tuy quê hương của Diệp Quân chỉ là văn minh cấp một nhưng họ sẽ không xem văn minh Quan Huyên cũng chỉ là cấp một. Dù sao thì chỉ thanh kiếm của hắn thôi đã có thể xưng bá khắp văn minh cấp ba rồi.

Nếu người dùng kiếm mạnh hơn nữa thì không thua gì văn minh cấp bốn.

Thật ra họ chưa từng tiếp xúc với văn minh cấp bốn thời kỳ đỉnh cao nên không dám khẳng định điều này.

Tín Du: “Diệp công tử hãy cho chúng ta biết tọa độ của nơi đó đi, để hai bên có thể tiếp xúc nhiều hơn”.

Diệp Quân gật đầu: “Được”.

Rồi hắn đưa sang một lá bùa truyền âm: “Người phụ trách đối ngoại hiện nay là Tiểu Yêu, muội muội ta, cô có thể liên lạc”.

Tín Du nhận lấy, cười đáp: “Được, ta sẽ liên lạc”.

Diệp Quân vừa mở miệng thì bỗng thấy Thái A Nan xuất hiện gần đó, thấp giọng lên tiếng: “Di tích văn minh Thuật Giả có động tĩnh lớn”.

Thái A Thiên nhíu mày: “Nghĩa là sao?”

Thái A Nan: “Bọn họ vừa loan tin cho toàn thể vũ trụ, muốn tìm ba người đến thừa kế văn minh của họ. Đã có rất nhiều văn minh âm thầm lên đường đến đó, nhưng ta lại cảm thấy không đúng lắm…”

Tín Du ngắt ngang: “Văn minh Thuật Giả tuyệt đối không đơn giản như vậy”.

Diệp Quân gật đầu. Đối phương chính là người đã đưa quan tài máu cho hắn, cũng may hắn chưa đặt nó vào Tiểu Tháp, bằng không thì hậu hoạn khôn cùng.

Nghĩ vậy, ánh mắt hắn lạnh đi. Kẻ kia vốn định dùng quan tài máu để đoạt xá hắn, chỉ không ngờ huyết thi lại sợ Nhất Niệm nên không ra tay.

Ác độc vô cùng!

Nhưng nếu không có Nhất Niệm thì hắn vẫn còn kiếm Thanh Huyên, không sợ bị huyết thi đoạt xá.

Thái A Thiên hỏi: “Chúng ta có cần đến đó xem tình hình không?”

Diệp Quân gật đầu: “Đi đi, xem chúng rốt cuộc muốn gì”.

Tín Du đứng dậy, lùi lai hai bước, nói: “Mục đích của họ chắc chắn không phải để tìm người thừa kế, bằng không đã không bỏ qua Diệp công tử. Ta đoán rằng họ nhất định có âm mưu gì đó…”

Âm mưu.

Diệp Quân: “Tái hiện văn minh ư?

Thái A Thiên nhíu mày.

Tín Du nhìn Diệp Quân: “Rất có thể”.

Hắn nheo mắt lại.

Sắc mặt Tín Du và Thái A Thiên đanh lại. Tinh vực này hiện không có văn minh vũ trụ cấp bốn, nếu bất thình lình có một cái xuất hiện thì sẽ thành mối họa cho các văn minh khác.
 
Back
Top Dưới