Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2761


Chương 2761

Ông già áo đen: “…”

Trên đường, Diệp Quân bước nhanh, hắn cũng không vội đi ra ngoài, hiện tại đánh không lại ba vị thần linh, cho nên nhiệm vụ cấp bách nhất chính là tăng cường thực lực của bản thân cùng Ngao Thiên Thiên.

Vì vậy, Diệp Quân lại đến cửa hàng thứ hai.

Vừa bước vào, lão chưởng quầy trông như sắp gặp phải kẻ địch đáng gờm và cực kỳ cảnh giác.

Rõ ràng, lão đã biết về việc Diệp Quân giết bà chủ của Hắc Đi3m.

Diệp Quân đi tới trước mặt lão chưởng quầy, nói: “Thuật dẫn đạo cổ xưa, ra giá đi”.

Lão chủ tiệm liếc nhìn Diệp Quân một cái, chần chờ không nói.

Diệp Quân nhíu mày: “Bà chủ của Hắc Đi3m đã chết, ông còn sợ cái gì?”

Lão chủ tiệm do dự một chút, sau đó nói: “Cái này nhà họ Kỳ…”

Diệp Quân nhìn chằm chằm lão chưởng quầy, không nói gì.

Diệp Quân nhìn chằm chằm khiến lão chưởng quầy có chút sợ hãi, vội vàng nói: “Ba mươi Tổ Nguyên là đủ rồi”.

Mặc dù không muốn chọc giận nhà họ Kỳ, nhưng người trước mắt này cũng không phải người tốt gì, nếu như tên này lại ra tay thô bạo, cũng không dám chắc có thể chống cự nổi.

Nghe lão chưởng quầy nói vậy, Diệp Quân xòe bàn tay ra, ba mươi Tổ Nguyên chậm rãi bay đến trước mặt lão chưởng quầy.

Lão chưởng quầy cất ba mươi Tổ Nguyên đi, sau đó lấy ra một cuộn sách cổ, đưa cho Diệp Quân.

Diệp Quân thu hồi cuộn sách, sau đó xoay người rời đi, nhưng vào lúc này, lão chưởng quầy đột nhiên nói: “Theo ta được biết, người nhà họ Kỳ đã tới rồi”.

Nhà họ Kỳ!

Diệp Quân ôm quyền: “Cám ơn”.

Nói xong, Diệp Quân rời khỏi tiệm, trước khi đi còn liếc nhìn tên cửa hàng.

Cửa hàng nhà họ Chu!

Đó là tên của cửa hàng.

Thấy Diệp Quân rời đi, lão chưởng quầy khẽ lắc đầu, sở dĩ nhắc nhở hắn, là bởi vì ông ta không thích bà chủ của Hắc Đi3m. Nhiều năm qua, bà chủ của Hắc Đi3m dựa vào quyền lực của nhà họ Kỳ nên rất hống hách, hầu hết các chủ cửa hàng ở đây đều bị bà ta ức h**p.

Nếu giết một người như vậy, đối với những cửa hàng trong thị trấn nhỏ này mà nói, chính là vì dân trừ hại.

Sau khi rời khỏi cửa hàng, Diệp Quân đi tới một góc phố, hắn mở cuộn sách màu đen ra, giữa hai lông mày đột nhiên hiện lên một tia sáng đen, rất nhanh, vô số tin tức như thác lũ tràn vào trong đầu hắn.

Thuật dẫn đạo cổ xưa!

Công năng của thuật dẫn đạo cổ xưa này là truy tìm nguồn gốc, nói một cách đơn giản là có thể thông qua những mảnh vỡ của chiến thú để tìm ra bản thân chiến thú.

Sau một hồi, Diệp Quân đã hoàn toàn nắm vững thuật dẫn đạo cổ xưa này, sau đó hắn lấy vảy chiến thú ra.

Hai lòng bàn tay Diệp Quân mở ra, trong cơ thể hắn vận chuyển thuật dẫn đạo cổ xưa, rất nhanh, từ lòng bàn tay của hắn nổi lên một tia bạch khí, những bạch khí này tràn vào trong vảy, vảy chiến thú dần dần run lên. Cùng lúc đó, một hình ảnh không xác định đột nhiên xuất hiện trong tâm trí của Diệp Quân
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2762


Chương 2762

Một lúc sau, Diệp Quân cau mày.

Lúc này, Ngao Thiên Thiên hỏi: “Sao rồi?”

Diệp Quân trầm giọng nói: “Ở Sơn Hải Giới”.

Ngao Thiên Thiên nói: “Chúng ta phải đi đến Sơn Hải Giới à?”

Diệp Quân gật đầu: “Ừ”.

Vừa nói, hắn vừa liếc nhìn xung quanh, sau đó nắm lấy tay Ngao Thiên Thiên: “Đi thôi”.

Rất nhanh, Diệp Quân mang theo Ngao Thiên Thiên trở lại cửa hàng nhỏ của nhà họ Chu trước đó, nhìn thấy hai người Diệp Quân quay lại, lão chưởng quầy có chút kinh ngạc: “Ngươi. . . ”

Diệp Quân hơi nắm quyền, sau đó nói: “Chưởng quầy, ta muốn hỏi ông một chuyện, chúng ta muốn đến Sơn Hải Giới, thì phải làm sao?”

Lão chủ tiệm cau mày: “Đi Sơn Hải Giới?”

Diệp Quân gật đầu: “Ừ”.

Lão chưởng quầy trầm giọng nói: “Ta không khuyên ngươi đi”.

Diệp Quân khó hiểu: “Tại sao?”

Lão chưởng quầy khẽ lắc đầu: “Nơi đó thật sự quá nguy hiểm, đừng nói ngươi, cho dù là cường giả cảnh giới Đạo Thần, cũng không dám tùy tiện tiến vào”.

Diệp Quân suy nghĩ một chút, sau đó lấy ra vảy chiến thú: “Chưởng quầy có biết loại này vảy ở nơi nào bán không?”

Lão chưởng quầy nhìn thoáng qua, có chút kinh ngạc nói: “Vảy chiến thú?”

Diệp Quân gật đầu.

Lão chưởng quầy nói: “Đây là thứ tốt, là vảy của chiến thú Sơn Hải Giới, con chiến thú này có chiến ý, thiên hạ vô song, nếu yêu thú có thể nuốt chửng chiến ý của nó, sức mạnh chiến đấu sẽ được tăng lên rất nhiều….”.

Nói đến đây, ông ta nhìn về phía Diệp Quân: “Thứ này chỉ có Sơn Hải Giới mới có, nếu muốn, chỉ có thể đi Sơn Hải Giới”.

Diệp Quân nghiêm túc nói: “Xin chưởng quầy cho ta biết đường đến Sơn Hải Giới”.

Lão chưởng quầy trầm giọng nói: “Nếu như ngươi thật sự muốn đi, ta đề nghị ngươi đi theo đoàn”.

Diệp Quân có chút khó hiểu: “Theo đoàn?”

Lão chưởng quỹ gật đầu: “Đúng vậy, có một binh đoàn đi Sơn Hải Giới, bọn họ đang tuyển người, ngươi có thể đi theo bọn họ, nếu may mắn, có thể lấy được một ít vảy chiến thú, bởi vì chiến thú mỗi lần lột vảy, sẽ có người đến thử vận may”.

Diệp Quân hỏi: “Làm thế nào để gia nhập binh đoàn đó?”

Lão chưởng quầy nói: “Đến quán rượu nhà họ Lý, sau khi ra ngoài rẽ phải đi qua hai con phố sẽ thấy”.

Diệp Quân ôm quyền: “Cám ơn”.

Nói xong quay người rời đi.

Diệp Quân đi theo con đường mà chưởng quầy chỉ, sau khi băng qua hai con phố, anh đến quán rượu nhà họ Lý, nơi có rất nhiều người tụ tập.

Ngay khi Diệp Quân và Ngao Thiên Thiên bước vào quán rượu, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào họ, trong nhóm người này, Diệp Quân nhìn thấy một người quen thuộc.

Cao Thú!

Nhìn thấy hai người Diệp Quân, Cao Thú vội vàng chào đón họ và cười nói: “Diệp tiểu hữu, chúng ta lại gặp nhau”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2763


Chương 2763

Diệp Quân cười nói: “Ừ”.

Cao Thú cười: “Ta biết đạo ngục không thể nào giam được ngươi mà, nào, ta sẽ mua cho ngươi một ly”.

Nói xong, kéo Diệp Quân ngồi xuống bàn rượu bên cạnh.

Mà xung quanh, có mấy người tò mò nhìn Diệp Quân và Ngao Thiên Thiên, họ đã nghe nói về Diệp Quân.

Anh chàng này đã giết bà chủ của Hắc Đi3m.

Trên bàn rượu, Cao Thú đột nhiên nói: “Ngươi cũng đi Sơn Hải Giới à?”

Diệp Quân gật đầu, sau đó hỏi: “Cao huynh, huynh cũng đi sao?”

Cao Thú cười nói: “Đúng vậy, nói thật, những thứ trên người ta đều lấy được từ Sơn Hải Giới, nơi đó đối với chúng ta mà nói là kho báu thiên nhiên, chỉ là có chút nguy hiểm”.

Diệp Quân có chút hiếu kỳ: “Cao huynh, dựa vào thực lực của huynh, còn thiếu tiền sao?”

Cao Thú trợn tròn mắt: “Diệp đệ, sao lại hỏi thế, ai mà không thiếu tiền? Ngươi không thiếu tiền sao?”

Diệp Quân gật đầu, thành thật nói: “Ta khi còn bé thì cuộc sống có chút vất vả, nhưng khi lớn lên liền kế thừa gia nghiệp, từ đó đến nay, ta thật sự không hề lo lắng chuyện tiền bạc”.

Cao Thú cười khổ nói: “Diệp đệ, ngươi không biết đó thôi, càng lên cao, tiền này càng quan trọng, bởi vì muốn tăng lên, không có tài nguyên tu luyện cũng không được, ta còn đỡ, có mấy tu sĩ không chỉ nghèo, mà còn lo lắng về tuổi thọ, phải biết rằng nếu không tăng hạng trong một thời gian dài, tuổi thọ sẽ cạn kiệt, ngoài ra, phải trang bị cho mình một số trang bị, dù sao, xã hội bên ngoài tạp nham, sức mạnh cũng rất quan trọng…”.

Nói đến đây, ông ta thấp giọng thở dài: “Đặc biệt là tu sĩ bình thường như chúng ta, đương nhiên so với những cường giả kia, chúng ta cũng tự do hơn so với bọn họ, một người ăn no, cả nhà không đói, Diệp Quân cười nói: “Cao huynh, sau này ta cùng huynh đi Sơn Hải Giới rồi, xin chiếu cố”.

Cao Thú do dự một lúc rồi nói: “Diệp đệ, ngươi có chắc là muốn trải qua những ngày tháng máu lửa này không? Ta không nghĩ cảnh giới của ngươi thấp, nhưng ta muốn nói với ngươi rằng Sơn Hải Giới không phải là một nơi bình thường, đi vào cũng không phải chỉ để cho vui mà thôi đâu, gia cảnh của ngươi tốt thì thật sự không cần phải đi vào”.

Diệp Quân nghiêm túc nói: “Ta hiện tại không có cách nào đi ra ngoài, bên ngoài có mấy vị thần linh từ vũ trụ Thần Nhất đang chờ ta, nơi này, ta vừa mới từ đạo ngục đi ra, người đứng sau Đạo Thị nhất định sẽ không tha cho ta, cho nên coi như là đến Sơn Hải Giới tị nạn đi”.

Cao Thú suy nghĩ một lúc, sau đó gật đầu: “Nếu ngươi muốn đến Sơn Hải Giới, ngươi cần có sự đồng ý của một người”.

Diệp Quân hỏi: “Ai?”

Cao Thú nói: “Đoàn trưởng Mục!”

Nói xong quay đầu nhìn về phía cửa bên cạnh: “Đến rồi”.

Diệp Quân quay đầu lại và nhìn thấy một người phụ nữ mặc đồ đen đang đi tới, người phụ nữ này đội một chiếc mũ tre, tay trái cầm một thanh kiếm.

Nhìn thấy người phụ nữ mặc đồ đen, mọi người nhanh chóng đứng dậy.

Cao Thú cũng vội vàng đứng lên: “Vị này là đoàn trưởng đoàn chúng ta!”

Vừa nói, ông ta vừa dẫn Diệp Quân đưa tới trước mặt người phụ nữ áo đen, sau đó nói ra lý do tới đây của Diệp Quân.

Người phụ nữ áo đen nghe xong, nhẹ nhàng liếc mắt nhìn Diệp Quân: “Ừ”.

Nói xong bà ta đi thẳng đến bàn bên cạnh ngồi xuống.

Cao Thú vội vàng kéo Diệp Quân sang một bên và ngồi xuống, sau đó nói: “Diệp đệ, sau khi vào Sơn Hải Giới, phải hãy nhớ rằng phải tuân theo mệnh lệnh và không được chạy lung tung. Có những con thú đáng sợ sống ở đó. Một khi bước vào lãnh địa của chúng sẽ bị chúng coi là lời tuyên chiến và rất có thể sẽ gây hại cho mọi người”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2764


Chương 2764

Diệp Quân gật đầu: “Sau khi tiến vào, ta sẽ đi theo các ngươi”.

Cao Thú khẽ gật đầu, sau đó giải thích cho Diệp Quân một số điều ở Sơn Hải Giới.

Nửa giờ sau, đoàn trưởng đang ngồi bên giường đột nhiên đứng dậy nói: “Đi thôi”.

Nói xong, bà ta đứng dậy cùng mọi người trong quán rượu rời đi.

Diệp Quân và Cao Thú vội vàng đi theo.

Sau khi đi qua một con phố, mọi người đến trước một trận pháp dịch chuyển, một ông già đang canh giữ trận pháp đó.

Đoàn trưởng Mục đi tới trước mặt ông lão, xòe bàn tay ra, một đạo Tổ Nguyên chậm rãi bay tới trước mặt ông lão, sau đó đi vào trong trận pháp dịch chuyển.

Sau đó, mọi người đều giao nộp một đạo Tổ Nguyên giống như đội trưởng Mục, rồi bước vào trận pháp dịch chuyển.

Sau khi Diệp Quân và Cao Thú bước vào trận pháp dịch chuyển, trận pháp dịch chuyển liền được kích hoạt và khi trận pháp dịch chuyển được kích hoạt, Diệp Quân đột nhiên nhìn về con đường phía xa, hắn nhìn thấy một bóng người quen thuộc, nhưng trước khi hắn có thể nhìn rõ, hắn đã được dịch chuyển đi rồi.

Ở cuối con đường phía xa, một cô bé đang lững thững đi dạo.

Đó là Nhị Nha!

Phía sau Nhị Nha, là bốn đạo binh.

Sau khi Diệp Quân trốn thoát khỏi đạo ngục, lý do tại sao người của Đạo Thị không đến bắt hắn luôn chính là vì Nhị Nha.

Những đạo binh của Đạo Thị lúc này đều đang đi theo Nhị Nha, bốn đạo binh giống như đang đối mặt với một kẻ thù đáng gờm!

Bây giờ họ hoàn toàn là người bảo vệ của hai nhóc này……

Trong khoảng thời gian này, họ đã thấy tất cả các loại hành động hài hước, chẳng hạn như ‘bẫy’…

Hai tên này đã tìm mọi cách để khiến người khác cướp của chúng.

Đặc biệt là Tiểu Bạch, thỉnh thoảng nó lại lấy ra một cái bảo vật thần kỳ chiếu sáng rực rỡ, sợ người khác không biết chúng rất giàu có hay sao ấy…

Tóm lại, chúng rất muốn cướp.

Tuy nhiên, vẫn có một điểm mấu chốt, nếu người khác không làm điều đó, thì chúng cũng sẽ không làm điều đó.

Nhưng có thể thấy rằng tuy có điểm mấu chốt nhưng cũng không nhiều…

Trên đường phố, Nhị Nha li3m kẹo và chậm rãi tản bộ.

Trên vai, Tiểu Bạch vẫn cầm kiếm Thanh Huyên, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn chỗ này chỗ kia.

Mà phía sau hai tên nhóc, bốn đạo binh theo sát, không phải bọn họ không nghĩ tới việc hạ gục hai người này. Tuy nhiên, sau khi cô bé đấm bay một tên đạo binh, họ đã kiên quyết bỏ cuộc.

Bây giờ họ đang chờ đợi, chờ đợi tư pháp thiên quân đến.

Trong khoảng thời gian này, bọn họ chỉ hy vọng hai tên này đừng gây ra chuyện.

Lúc này, cô bé đột nhiên nhìn thoáng qua trận pháp dịch chuyển phía xa, sau đó có chút khó hiểu nói: “Vừa rồi hình như ta nhìn thấy cháu trai?”

Cháu trai!

Nghe những lời của Nhị Nha, Tiểu Bạch vội vàng nhìn về hướng của trận pháp dịch chuyển, nhưng không có gì ở đó.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2765


Chương 2765

Tiểu Bạch chớp chớp mắt, sau đó nhanh chóng múa may đứng lên.

Nhị Nha li3m kẹo và nói: “Chẳng nhẽ là hoa mắt à?”

Tiểu Bạch vung kiếm Thanh Huyên lên, không biết đang biểu đạt cái gì.

Im lặng một lúc, Nhị Nha nói: “Chắc là không phải hoa mắt đâu… đi thôi, đi xem một chút”.

Nói xong, cô bé mang theo Tiểu Bạch qua đó.

Nhưng rất nhanh, bọn họ đã bị ông già bên cạnh trận pháp ngăn lại, ông già liếc nhìn Nhị Nha và Tiểu Bạch, nói: “Mỗi người một Tổ Nguyên”.

Nhị Nha giang rộng lòng bàn tay, hai đạo Tổ Nguyên bay lơ lửng trước mặt ông già.

Sau khi ông già cất Tổ Nguyên đi, ông ta bước sang một bên.

Nhị Nha ôm Tiểu Bạch đi về phía trận pháp, khi đi ngang qua ông lão, cô bé bất ngờ nhìn ông lão với vẻ mặt khó hiểu: “Ông muốn thứ rác rưởi đó để làm gì?”

Ông già: “???”

Lúc này, Tiểu Bạch bỗng nhiên do dự một chút, sau đó lấy ra một đạo Tổ Nguyên khác đưa cho ông già.

Ông già đầy nghi ngờ.

Nhị Nha nghiêm túc nói: “Cô ấy nghĩ rằng ông quá đáng thương đó”.

Ông già: “…”

Cứ như vậy, Nhị Nha bế Tiểu Bạch vào trong trận pháp dịch chuyển.

Tại chỗ, ông lão sững sờ.

Mình nghèo sao?

Cách đó không xa, bốn đạo binh thở phào nhẹ nhõm.

Hai tên này cuối cùng cũng rời đi.

Không thể không nói, hai tên này mà lưu lạc ở nơi đây, bọn họ chịu không ít áp lực, giờ thì hay rồi, cuối cùng cũng đi rồi.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là đã kết thúc.

Bởi vì bốn người bọn họ phát hiện xung quanh mình có rất nhiều linh khí mờ mịt đang ẩn nấp.

Linh Tổ!

Hơn nữa bên cạnh chỉ có một cô gái nhỏ, tuy rằng cô gái nhỏ này thoạt nhìn có chút võ công, nhưng dù sao cũng chỉ là một cô gái nhỏ, cho nên nhìn cũng không đáng sợ như vậy.

Kết quả là, có nhiều người nảy ra ý đồ xấu.

Một con Linh Tổ, hơn bất kỳ thần bảo nào, hơn nữa con này Linh Tổ này còn mang theo vô số thần bảo.

Do đó, nhiều người bắt đầu bí mật liên lạc với gia tộc, yêu cầu phái cường giả tới.



Không biết qua bao lâu, Diệp Quân chậm rãi mở mắt ra, vừa mở mắt ra thì đã xuất hiện ở một dãy núi rộng lớn.

Bốn phía đều là núi non trập trùng, liếc mắt nhìn không thấy điểm cuối.

Mà xung quanh hắn, mọi người đều cảnh giác.

Đoàn trưởng Mục đột nhiên nói: “Đi thôi”.

Nói xong, bà ta dẫn đầu đi về phía xa.

Bên cạnh Diệp Quân, Cao Thú giải thích: “Ở đây, không thể bay. Một khi bay, sẽ làm náo động những con Đại Yêu ở đây. Vì vậy, chúng ta chỉ có thể đi bộ. Không chỉ vậy, chúng ta còn cần phải che giấu khí tức của mình để tránh kinh động đến mấy con Đại Yêu ở đây”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2766


Chương 2766

Diệp Quân khẽ gật đầu, cũng giấu khí tức đi.

Cao Thú nhìn về đoàn trưởng Mục phía xa xa: “Đoàn trưởng Mục là người đến nhiều lần nhất, có kinh nghiệm dày dặn nhất, vảy chiến thú này là ta lấy được là khi đi theo bà ấy lúc trước”.

Diệp Quân vội vàng hỏi: “Huynh lấy ở đâu?”

Cao Thú chỉ vào nơi xa: “Núi Chiến Thú”.

Diệp Quân nhìn dọc theo những ngón tay của Cao Thú, ở cuối tầm nhìn, có một ngọn núi cao chót vót, từ vị trí này, ngọn núi dường như nối liền với trời và đất, rất ngoạn mục.

Diệp Quân hỏi: “Chiến thú kia còn sống à?”

Cao Thú gật đầu: “Tất nhiên là nó còn sống. Thực lực của con chiến thú này ít nhất có thể xếp vào top ba trong Sơn Hải Giới này, một con chiến thú cấp độ này sẽ không dễ chết đâu”.

Diệp Quân khẽ gật đầu, không hỏi nữa.

Lần này đến Sơn Hải Giới, hy vọng có được thêm được ít vảy của con thú này, để Ngao Thiên Thiên có thể nuốt chửng ít chiến ý, sau đó đạt đến Tổ Cảnh.

Hắn và Ngao Thiên Thiên là một thể, việc nâng cao sức mạnh của Ngao Thiên Thiên cũng tương đương với việc hắn thăng cấp, nếu Ngao Thiên Thiên có thể đạt đến Tổ Cảnh, thì hắn có tự tin để chiến đấu với mấy vị thần linh đã đạt đến cảnh giới Thần Đạo, hắn và Ngao Thiên Thiên là thiên tài trong thiên tài, vượt cấp khiêu chiến cũng không thành vấn đề, nếu hai người dung hợp lại với nhau, dốc hết sức lực, chiến lực sẽ mạnh hơn.

Về phần hắn bây giờ, hiện tại càng chú ý tới trạng thái cảnh giới kiếm đạo và kiếm ý của bản thân hơn.

Nếu ba vị thần Mạt Ách kia không lựa chọn đánh hội đồng, thì hắn muốn 1 chọi 1, hắn thực sự muốn xem các vị thần mạnh như thế nào, nhưng hắn biết rất rõ rằng đối phương chắc chắn sẽ không cho hắn cơ hội này.

Đi không bao lâu, mọi người đi tới một cái hồ nước, hồ nước rộng mấy trăm thước, nước trong vắt nhìn không thấy đáy, thoạt nhìn đáy đen kịt, giống như một cái lỗ đen cực lớn, cực kỳ đáng sợ.

“Các ngươi nhìn đi!”

Lúc này đột nhiên có người chỉ vào cuối hồ, cuối hồ có một thi thể, thi thể giống như một ngọn đồi, không có hơi thở.

Có người kích động nói: “Là yêu thú cảnh giới Đạo Thần”.

Cảnh giới Đạo Thần!

Kể từ khi đi theo Cao Thú, Diệp Quân cũng hỏi ông ta một số kiến thức về cảnh giới. Phía trên Tổ Cảnh, có Nhân Đạo, Thiên Đạo, sau đó là Thần Đạo, Thần Đạo chia làm một đến chín phần thần tính, thần tính càng cao, thực lực càng khủng.

Một con yêu thú Thần Đạo, đúng là toàn thân đều là bảo vật. Đặc biệt là nội đan của nó, nếu là nội đan hoàn chỉnh, có thể bán với giá trên trời.

Khi nhìn thấy thi thể này, vô số người có mặt đều hưng phấn.

Cái này đúng là quá may mắn, vừa tới đã gặp thi thể yêu thú Thần Đạo.

Nhưng đoàn trưởng Mục chỉ liếc mắt nhìn, sau đó xoay người đi sang bên kia.

Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người đều sững sờ.

Một người trong đó vội vàng ngăn cản đoàn trưởng Mục: “Đoàn trưởng Mục, đó là thi thể của yêu thú Thần Đạo đó. . . ”

Đoàn trưởng Mục chỉ nhàn nhạt nói: “Có sự khác thường, chắc chắn có yêu!”

Nói xong, bà ta tiếp tục đi về phía bên kia.

Tại chỗ, mọi người thất thần nhìn nhau, do dự không thôi.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2767


Chương 2767

Lúc này, một người đàn ông trung niên đột nhiên nói: “Mọi người, đây là cơ hội quá tốt cho chúng ta, chỉ cần lấy được thi thể yêu thú Thần Đạo, thì ngàn năm sau chúng ta cũng không cần lo về tài nguyên tu luyện nữa, nếu nội đan còn nguyên vẹn, thì càng tốt hơn, hơn nữa chúng ta cũng không cần tiếp tục mạo hiểm thăm dò chỗ sâu…”

Nói đến đây, ông ta liếc mắt nhìn mọi người: “Ai muốn giàu có theo ta”.

Nói xong, ông ta đi về phía xác yêu thú ở đằng xa.

Những người còn lại do dự một hồi rồi cũng theo sau.

Cao Thú cũng muốn đi, bởi vì ông ta cũng bị cám dỗ, chỉ cần có được một chút xác chết yêu thú như vậy, ông ta có thể kiếm được rất nhiều tiền.

Tuy nhiên, Diệp Quân đã kéo ông ta đi.

Bằng cách này, ngoại trừ Diệp Quân, Cao Thú và một thanh niên mặc áo bào đen, những người còn lại đã chọn lấy xác của yêu thú.

Đám Diệp Quân vội vàng đi theo đoàn trưởng Mục.

Mấy người vừa rời đi không bao lâu, đột nhiên, từng tiếng kêu chói tai từ sau lưng mọi người vang lên.

Diệp Quân đang muốn quay đầu lại nhìn, thì đoàn trưởng đột nhiên lạnh lùng nói: “Đừng quay đầu lại, tiếp tục đi”.

Nói xong, bà ta tăng tốc.

Diệp Quân do dự một chút, nhưng cũng không quay đầu lại, theo đoàn trưởng Mục đi nhanh về phía xa xa, một lát sau, bọn họ tiến vào một khu rừng rậm.

Mà phía sau, tiếng kêu chói tai không ngừng vang lên, phải nửa canh giờ sau tiếng kêu mới ngừng lại.

Trong rừng rậm, đoàn trưởng Mục không nói một lời tiếp tục đi về phía xa.

Bên cạnh Diệp Quân, sắc mặt Cao Thú có chút tái nhợt, nếu không phải Diệp Quân ngăn cản, ông ta đã qua đó rồi.

Cao Thú lau mồ hôi lạnh trên trán, rồi nói: “Diệp đệ, ngươi có biết đó là một cái bẫy không?”

Diệp Quân lắc đầu: “Ta không biết”.

Cao Thú đầy nghi ngờ.

Diệp Quân nhìn xa xa về phía đoàn trưởng Mục, sau đó nói: “Đoàn trưởng nói đúng, nếu điều bất thường, nhất định có yêu, hơn nữa phương pháp này có chút giống với ‘bẫy’ của gia tộc ta..”.

Nói xong, hắn vội vàng dừng lại.

Cao Thú cười khổ nói: “Thật ra ta với bọn họ cũng thấy có chỗ không ổn, nhưng ta vẫn muốn tới đó thử xem có thể gặp được vận may hay không…..”.

Bên cạnh, thanh niên áo bào đen đột nhiên lạnh lùng nói: “Theo con đường võ đạo, kiêng kỵ nhất chính là vận may, lần này có người cứu ngươi, nhưng lần sau thì chưa chắc đâu”.

Cao Thú thấp giọng thở dài, nhưng không nói gì nữa.

Diệp Quân liếc nhìn thanh niên mặc áo bào đen, rồi nhìn Cao Thú, cười nói: “Cao huynh, coi đây là một bài học cũng tốt. Hơn nữa, sở dĩ ta không đi hoàn toàn không phải là do ta thấy được đó là một cái bẫy. …”

Cao Thú có chút tò mò: “Còn có nguyên nhân khác sao?”

Diệp Quân gật đầu: “Ừ”.

Cao Thú hỏi: “Là gì?”

Diệp Quân nghiêm túc nói: “Bởi vì ta có tiền, ta không thèm thi thể của yêu thú Thần Đạo!”

Vẻ mặt của Cao Thú đông cứng lại.

Thiếu niên áo bào đen liếc nhìn Diệp Quân: “Ngươi rất giàu à?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2768


Chương 2768

Diệp Quân gật đầu.

Người thanh niên áo bào đen cười nói: “Mới đi qua chút thế giới mà đã dám nói mình giàu có? Thật buồn cười”.

Diệp Quân mỉm cười, không để ý đến sự đối chọi gay gắt của thanh niên áo bào đen, hắn nhìn Cao Thú và cười nói: “Nếu ta nghèo, ta cũng sẽ nổi lòng tham và muốn mạo hiểm, vì vậy, Cao huynh, huynh đừng suy nghĩ nhiều, huynh suy nghĩ như vậy cũng là bình thường, nhưng về sau vẫn phải cẩn thận hơn một chút, dù sao lòng tham sẽ nuốt chửng lý trí của chúng ta, g**t ch*t chúng ta”.

Nghe những lời của Diệp Quân, Cao Thú khẽ mỉm cười, trong lòng cảm thấy ấm áp, người anh em này được đấy!

Đoàn trưởng Mục hơi quay đầu lại, liếc nhìn Diệp Quân, rồi tiếp tục lên đường.

Lúc này, thanh niên áo bào đen đột nhiên nói: “Ngươi không phải rất giàu có sao? Nếu đã giàu có, vì sao còn mạo hiểm tới nơi này?”

Diệp Quân nhìn thiếu niên áo bào đen, cười nói: “Vị huynh đệ này, chúng ta không oán không thù, cần gì phải đối đầu nhau? Tại sao chúng ta không dĩ hòa vi quý, chung tay phát tài?”

Thanh niên áo bào đen lạnh lùng nhìn Diệp Quân một cái: “Ta ghét nhất loại ra vẻ như ngươi, không có bản lĩnh, chỉ biết ra vẻ… Hơn nữa, ngươi cũng không tư cách làm huynh đệ của ta…”

Đúng lúc này, Diệp Quân đột nhiên biến mất tại chỗ, thiếu niên áo đen còn chưa kịp phản ứng đã bị Diệp Quân tát vào mặt.

Bốp!

Thanh niên áo bào đen bay xa hơn mười trượng …

Diệp Quân vỗ vỗ tay, sau đó bình tĩnh nói: “Quả nhiên, trong rất nhiều trường hợp, không nên quá nể nang, nể nang quá người ta sẽ cho rằng bản thân dễ bắt nạt…”

Nói xong, trực tiếp vọt tới trước mặt thanh niên áo bào đen, lúc này, thanh niên áo bào đen giơ hai tay lên, run giọng nói: “Đại ca, đừng đánh nữa, ta đầu hàng…”

Diệp Quân: “…”

Cao Thú: “…”

Diệp Quân nhìn thiếu niên áo đen đang quỳ xuống xin tha trước mặt, trong lòng tự hỏi thằng này có đang chơi chiêu gì không đấy?

Chủ yếu là vì đối phương đầu hàng quá nhanh.

Y ngồi bệt xuống đất, hai tay ôm mặt, mở miệng gọi đại ca, ngậm miệng là xin tha.

Diệp Quân hỏi y: “Ngươi muốn chơi ta đúng không?”

Thiếu niên vội lắc đầu: “Không phải… Đại ca, là đệ không biết đại ca mạnh đến vậy. Đệ không nên trêu vào huynh, mong huynh đại nhân đại lượng tha cho đệ một mạng!”

Diệp Quân chớp mắt, cong môi nói: “Ta tin ngươi”.

Rồi xoay người rời đi.

Thiếu niên áo đen rũ mắt, giấu đi một tia lạnh lẽo. Đúng lúc này, y lại nghe Diệp Quân nói: “Mới là lạ”.

Lời vừa dứt, thiếu niên biến sắc kịch liệt, vội vã ngẩng đầu. Nào ngờ y chưa kịp phản ứng thì đã bị lưỡi kiếm lia ngang cổ.

Xoẹt!

Cái đầu đầm đìa máu của y bay ra ngoài, để máu phun như suối.

Hành động bất ngờ này của Diệp Quân khiến Cao Thú giật thót.

Đội trưởng Mục chỉ thờ ơ nhìn sang.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2769


Chương 2769

Diệp Quân nhặt lấy nhẫn của thiếu niên áo đen, thấy bên trong có hơn hai trăm Tổ Nguyên và ba món Thần bảo.

Hắn vươn tay, đẩy một trăm Tổ Nguyên sang cho đoàn trưởng Mục. Đối phương không từ chối mà lập tức thu vào.

Số Tổ Nguyên còn lại được đưa cho Cao Thú, ông ta cũng nhận lấy.

Một khi làm vậy, chứng tỏ bọn họ sẽ theo phe Diệp Quân.

Trên đường đời, đôi khi phải biết hào phóng mới được.

Trải qua khúc nhạc đệm nho nhỏ của thiếu niên áo đen, ba người lại tiếp tục lên đường. Đoàn trưởng Mục không hé răng, chỉ tập trung dẫn đường, Diệp Quân và Cao Thú thì lại chuyện trò rôm rả.

Tầm nửa giờ sau, ba người băng qua một khu rừng rậm, thấy một thung lũng rộng lớn với vách đá dựng đứng và thác nước đổ xuống ở hai bên. Hằng hà sa số dây leo vờn quanh hai bên vách núi, tạo thành cảnh tượng hùng vĩ.

Đoàn trưởng Mục mở miệng: “Thung lũng chết”.

Diệp Quân nhìn sang: “Sao lại gọi vậy?”

Đoàn trưởng Mục điềm tĩnh giải thích: “Vì có một cường giả Thần Đạo có ba phần thần tính đã bỏ mạng nơi này cách đây không lâu…”

Cô ta vươn tay chỉ vào nơi xa: “Đối phương lấy mạng đổi mạng với một con đại yêu ở trong đó. Mục tiêu lần này của chúng ta chính là di vật của họ”.

Di vật.

Diệp Quân vừa nghe đã hiểu.

Di vật của cường giả Thần Đạo Cảnh chắc chắn phải vô cùng phong phú, có khi còn có cả Tổ Mạch. Từ cuộc trò chuyện với Cao Thú, hắn biết rằng Tổ Mạch là thứ cần thiết phải có để đạt đến Thần Đạo Cảnh, bằng không thì có là kỳ tài hiếm gặp cũng không thể đột phá.

Tổ Mạch là thứ trân quý nhất!

Cường giả Thần Đạo Cảnh bỏ mạng ở đây đồng nghĩa với trên người đối phương có Tổ Mạch, mà lại có cả một con yêu thú Thần Đạo Cảnh…

Chỉ cần lấy được thi thể yêu thú và di vật cường giả thôi cũng đã lời to.

Cao Thú cũng trở nên phấn khích.

Nếu cường giả kia còn sống, ông ta tuyệt đối không dám nghĩ đến điều này, nhưng đoàn trưởng Mục nói ngươi đó đã chết rồi, vậy thì không còn đáng sợ bao nhiêu nữa.

Diệp Quân vẫn duy trì tỉnh táo, hỏi đoàn trưởng Mục: “Nhưng mọi chuyện không đơn giản như vậy, đúng chứ?”

Đoàn trưởng Mục khẽ gật đầu với hắn rồi nhìn về thung lũng: “Yêu thú nơi này cũng đang tranh đoạt thi thể con yêu thú Thần Đạo Cảnh kia…”

Lời còn chưa dứt, họ đã nghe thấy một tiếng nổ ầm vang buốt óc vang lên từ cuối thung lũng.

Diệp Quân nhìn theo, thấy hai con thú vóc dáng đồ sộ vươn mình đứng dậy, tạo ra cơn động đất khiến đất đai văng tứ tung, chấn động núi rừng.

Yêu thú đại chiến!

Hắn đanh mặt lại khi nhận ra khí tức của chúng mạnh vô cùng, tuy chưa đến Thần Đạo Cảnh nhưng ít nhất cũng là Thiên Đạo Cảnh đỉnh cao.

Hắn chợt cảm thấy hưng phấn, rất muốn lao vào đại chiến cùng hai con yêu thú kia một trận.

Đoàn trưởng Mục bỗng lên tiếng: “Mục tiêu của chúng ta là di vật của cường giả Thần Đạo Cảnh, thi thể con yêu thú Thần Đạo Cảnh kia thì đừng đụng vào, bằng không sẽ bị hai con yêu thú khác săn đuổi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2770


Chương 2770

Diệp Quân gật đầu: “Đồng ý”.

Đoàn trưởng Mục vươn tay, để hai hạt châu màu xanh thẫm bay sang chỗ hắn và Cao Thú: “Ẩn Nặc Châu, có thể hoàn toàn che giấu khí tức của bản thân”.

Diệp Quân vừa nhận lấy thì đã thấy khí tức của mình bị che phủ hoàn toàn, làm hắn kinh ngạc không thôi.

Hàng ngon!

Hắn nhìn đoàn trưởng Mục, thấy cô ta lại lấy ra một tấm bản đồ, chỉ vào năm vị trí trên đó: “Thi thể cường giả Thần Đạo Cảnh kia có thể nằm năm nơi này, mỗi người chúng ta đi tìm một nơi, tìm thấy thì dùng Ẩn Nặc Châu thông báo cho cả nhóm rồi tập trung tại đó”.

Cô ta ngẩng đầu lên nhìn hai người còn lại: “Đừng có mà tham lam, thấy thi thể con yêu thú kia cũng chớ đụng vào”.

Diệp Quân gật đầu: “Được”.

Thấy đoàn trưởng nhìn mình, Cao Thú vội nói: “Yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không nảy lòng tham”.

Cô ta gật đầu: “Vậy thì đi”.

Nói rồi tung mình nhảy lên, tiến vào sâu trong thung lũng.

Diệp Quân và Cao Thú nhìn nhau rồi cũng lên đường.

Đi vào một đoạn rồi, họ tách nhau ra. Diệp Quân hướng về bên phải, nhờ có Ẩn Nặc Châu mà khí tức được giấu kín, hoàn toàn có thể ngự kiếm mà không bị hai con yêu thú kia phát hiện.

Không lâu sau, hắn dựa vào trí nhớ mà đi đến một gò đá. Dùng thần thức quét một phen, thân hình hắn nhoáng lên rồi xuất hiện lại ở một nơi cách đó mười mấy trượng. Cách đó không xa là một thanh trường thương nằm chỏng chơ trên đất.

Cấp Thần Bảo!

Diệp Quân vươn tay gọi nó bay đến. Trên thân cây thương là vô số vết rạn như từng bị một thứ gì đó rất khủng khiếp nghiền nát.

Đúng lúc này, giọng nói phấn khởi của Cao Thú vang lên trong đầu hắn: “Diệp lão đệ! Ta tìm được rồi! Mau quay lại đây!”

Tìm được rồi!

Diệp Quân giật thót, vừa nhanh chóng xoay người ngự kiếm thì chợt nhận ra… Viên Ẩn Nặc Châu trên người hắn biến mất rồi!

Đúng lúc ấy, hai con yêu thú đồng thời quay đầu nhìn thẳng vào hắn. Một con há miệng rít lên đầy phẫn nộ rồi tung ra cú đấm với sức mạnh khiến núi non sụp đổ về phía Diệp Quân.

Hắn khẽ biến sắc, biết rằng mình không có đường trốn thoát khi một chiêu này đã phong tỏa mọi đường lui.

Đã vậy thì chỉ còn cách chiến đấu!

Hắn bèn bước tới, vung kiếm chém ra.

Kiếm ý vô địch và khí tức kiếm ý cuồn cuộn ập tới ngăn cản khí tức của con yêu thú kia.

Uỳnh!

Nhát kiếm của Diệp Quân đẩy lui được nắm đấm, nhưng lực đẩy sau khi va chạm cũng khiến hắn phải lùi lại. Nào ngờ còn chưa kịp đứng vững, một con yêu thú đã lao đến.

Diệp Quân không lùi mà tiến, thoắt cái vọt đến trước mặt nó.

Đánh!

Kiếm ý vô địch vô cùng vô tận không ngừng tuôn ra. Bầu trời phía trên thung lũng bị vô số tia kiếm quang xé toạc thành một vùng đen nhánh đáng sợ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2771


Chương 2771

Một chọi hai!

Tuy phải đối mặt với hai con yêu thú nhưng Diệp Quân không hề sợ hãi, lại còn thấy nhiệt huyết dâng trào.

Bên kia, Cao Thú quắc mắt trừng đoàn trưởng Mục đứng gần đó: “Ẩn Nặc Châu của Diệp lão đệ bất ngờ mất hiệu lực, là do cô giở trò!”

Đoàn trưởng Mục chỉ chậm rãi bước tới: “Giao thi thể kia ra, ta sẽ chia cho ngươi một nửa”.

Cao Thú bỗng gào lên về phía Diệp Quân đang đánh nhau: “Diệp lão đệ! Cô ta muốn nuốt trọn một mình, mau trở lại…”

Đoàn trưởng Mục chợt bước tới, vung ra một kiếm cực nhanh cực mạnh về phía ông ta khiến thời không vỡ nát. Cũng may Cao Thú đã có chuẩn bị, vừa thấy cô ta rút kiếm thì giơ một tấm khiên ra che trước người.

Uỳnh!

Tấm khiên run lên bần bật trước khi rạn nứt. Sức lực trong nhát kiếm của đoàn trưởng Mục đánh Cao Thú bay đi, không để cho ông ta dừng lại đã tiếp tục lao tới.

Rắc!

Tấm khiên vỡ tan tành.

Cao Thú kinh hãi, mặc kệ mọi thứ mà tung ra cú đấm ẩn chứa những tia sáng vàng, tạo thành quyền mang hùng hậu. Nhưng lại một nhát kiếm của đoàn trưởng Mục lia tới chém vỡ quyền mang, đâm thủng tay phải Cao Thú.

Ông ta không những không lùi mà dùng thân xác tiếp tục tấn công. Đúng lúc này, đoàn trưởng Mục bỗng rút kiếm vung sang ngang rồi lùi lại một bước.

Xoẹt!

Cô ta tránh khỏi va chạm với Cao Thú, đồng thời cũng chém phăng cánh tay ông ta, làm máu phun như suối.

Dừng lại rồi, đoàn trưởng Mục lại giẫm nhẹ chân, tiếp tục tung ra một đường kiếm còn nhanh hơn.

Đúng lúc này, một luồng khí tức kh*ng b* bùng nổ từ Diệp Quân, giọng nói đầy lo lắng của hắn vang lên: “Cao huynh! Mau đưa cho cô ta đi…”

Nói đến giữa câu, hắn vung kiếm đẩy lui hai con yêu thú rồi bảo Ngao Thiên Thiên lao về phía đoàn trưởng Mục.

Cao Thú không đưa chiếc nhẫn trong tay cho đối thủ mà dùng mọi sức lực ném cho Ngao Thiên Thiên: “Diệp lão đệ, nhận lấy!”

Đoàn trưởng Mục gằn ra đầy dữ tợn: “Chính ngươi muốn chết!”

Thân hình cô ta nhòe đi. Đồng tử Cao Thú rụt lại, chỉ thấy kiếm quang lóe lên, sau đó đã bị một thanh kiếm c*m v** trán.

Phập!

Máu tươi phun ra từ sau gáy ông ta.

Cao Thú ngã xuống với đôi máu trợn tròn và dòng máu tươi phun ra từ sau gáy.

Ngao Thiên Thiên đã lao đến, tung cú đấm vào mặt đoàn trưởng Mục. Sức mạnh khổng lồ ùa ra như sóng triều đẩy cô ta lùi lại liên tục.

Đoàn trưởng Mục ngẩng đầu nhìn Ngao Thiên Thiên, gương mặt dưới vành nón lần đầu tiên tỏ ra trầm trọng. Sức mạnh của đối phương rất lớn, đến nỗi kiếm của cô ta đã không chịu nổi mà nứt ra.

Bên kia, Diệp Quân vung kiếm đẩy lùi hai con yêu thú rồi thì không tiếp tục dây dưa nữa mà thoắt cái hóa thành kiếm quang bay đến chỗ Cao Thú.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2772


Chương 277

Chương 2772

Từ trong Tiểu Tháp, Mộc Nguyên và hai tôn Thần vọt ra tiếp đón hai con yêu thú.

Diệp Quân vội vàng nâng Cao Thú dậy, đưa cây thần tự nhiên vào cơ thể ông ta. Nhưng làm vậy cũng vô dụng, vì nhát chém của đoàn trưởng Mục đã hoàn toàn phá nát mọi sinh cơ trong cơ thể Cao Thú.

Sắc mặt Diệp Quân trở nên dữ tợn.

Cao Thú tóm lấy tay hắn, dúi vào một chiếc nhẫn, mấp máy môi: “Tinh giới… Tinh Hà Tông… Nói cho Cao Quân Như… sau này phải tự chăm sóc mình…”

Nói đến đây, thân hình ông ta hóa thành làn khói tan biết mất.

Diệp Quân siết chặt nhẫn trong tay, chầm chậm đứng dậy. Khi nhìn lên, hắn thấy đoàn trưởng Mục đã bị Ngao Thiên Thiên hoàn toàn áp chế.

Kiếm của cô ta tuy bén nhưng không phá được lớp phòng ngự của Ngao Thiên Thiên, hơn nữa sức mạnh kiếm đạo còn thua xa sức mạnh của Ngao Thiên Thiên.

Diệp Quân hít vào một hơi thật sâu, thét lên: “Thiên Thiên!”

Ngao Thiên Thiên lập tức hóa thành tia sáng vàng trở lại cơ thể hắn.

Diệp Quân bước tới trước, tung ra một đường kiếm quang dài vạn trượng thẳng vào đoàn trưởng Mục.

Uỳnh!

Cô ta bị đánh bay đi vạn trượng.

Chân trời cũng bị xé rách một lỗ toang hoác.

Đoàn trưởng Mục nheo mắt lại, nặng nề nhận ra mình không phải đối thủ của kiếm tu này.

Cô ta không chút do dự xoay người, hóa thành kiếm quang phóng lên cao.

Chạy!

Nào ngờ vừa quay lưng đi, cô ta đã cảm nhận được sức mạnh khổng lồ ập đến. Đoàn trưởng Mục biến sắc, vội vàng nâng kiếm lên đặt giữa trán rồi quay phắt lại chém ra.

Ầm!

Kiếm quang vỡ nát. Trong lúc bị đẩy đi, cô ta lại rút ra một lá bùa vàng, quẳng về phía Diệp Quân. Kích thước nó tăng vọt, hóa thành một Thần tướng mặc giáp vàng cản đường Diệp Quân.

Trong tay tên nó cón cầm một cây rìu khổng lồ, mỗi bước chân đều mang theo khí tức khiến đất trời rung động.

Thần tướng bước tới trước, bổ cây rìu trong tay xuống.

Một đòn này khiến đất trời rạn nứt, núi non sụp đổ.

Diệp Quân không lùi một bước, hóa thành kiếm quang lao vào.

Đánh trực diện!

Oành!

Cú va chạm khiến Thần tướng giáp vàng vỡ thành từng mảnh. Đoàn trưởng Mục đã chạy đến chân trời thấy vậy thì đồng tử rụt lại, hối hả tăng tốc tháo chạy.

Qua mấy hiệp giao thủ, cô ta biết mình căn bản không phải đối thủ của kiếm tu trẻ tuổi này, vì vậy cần phải nhanh chóng trở lại Đạo Thị. Chỉ có sức mạnh phong ấn hùng hậu ở nơi ấy mới có thể giúp cô ta sống sót.

Nhờ có Ẩn Nặc Châu mà cô ta không bị lũ yêu thú nơi này cản đường, nhưng Ẩn Nặc Châu của Diệp Quân đã mất đi tác dụng, vì vậy vừa ra tay đã khiến vô vàn yêu thú ghé mắt.

Chúng ồ ạt lao tới với ác ý ngùn ngụt như thủy triều.

Diệp Quân bèn gầm lên: “Cút!!”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2773


Chương 2773

Kiếm ý vô địch mạnh mẽ lan tràn đến tận sâu trong thung lũng, ép đám yêu thú kia lùi lại.

Diệp Quân không để ý đến chúng, hóa thành kiếm quang đuổi theo đoàn trưởng Mục.

Khí tức hùng hậu của hắn lan tràn, nhưng vì không có ý xâm chiếm địa bàn nên lũ yêu thú cũng không mạo hiểm xuất hiện cản đường. Vả lại trông hắn cũng chẳng yếu ớt gì cho cam, nên bọn chúng quyết định bớt chuyện cho bớt lo.

Có Ngao Thiên Thiên giúp tăng tốc độ nên Diệp Quân nhanh hơn đoàn trưởng Mục rất nhiều, bắt kịp cô ta khi đối phương chưa thoát khỏi Sơn Hải giới.

Cảm nhận được khí tức của hắn, một tia hung ác lóe lên trong mắt đoàn trưởng Mục. Cô ta xoay người, đưa kiếm lên giữa trán rồi niệm một loại kiếm quyết xa xưa. Vầng trán cô ta vỡ ra, để một giọt máu tươi dung nhập vào mũi kiếm. Sau đó cô ta cao giọng thét lên, dùng hai tay vung kiếm bổ xuống. Một đường kiếm khí màu đỏ rực lập tức xẻ đôi đất trời.

Đối mặt với nó, Diệp Quân không lùi mà tiến, đáp lại bằng một đường kiếm khác.

Một đường kiếm rất đỗi bình thường.

Roẹt!

Ấy vậy mà nó lại xé nát kiếm khí đỏ kia, đánh cho đoàn trưởng Mục bay đi. Trong lúc đó, cô ta lại tung ra ba lá bùa vàng, hóa thành ba Thần tướng chắn đường Diệp Quân.

Hắn giẫm mạnh chân phải, hóa thành kiếm quang lao tới.

Thần tướng đầu tiên vỡ nát khi kiếm quang lóe lên.

Đoàn trưởng Mục không ham chiến mà hóa thành kiếm quang biến mất ở chân trời. Cô ta dốc hết toàn lực, sử dụng tốc độ nhanh nhất. Lối ra đã ở ngay trước mắt, chỉ cần về đến Đạo Thị là có thể an toàn! Cô ta nhanh chóng đặt chân vào truyền tống trận rồi biến mất.

Diệp Quân cũng theo sát phía sau.

Hai người thoắt cái đã đến Đạo Thị.

Diệp Quân vừa xuất hiện đã bị một sức mạnh bí ẩn áp chế, mà đoàn trưởng Mục đang đứng ở cuối phố lạnh lùng nhìn hắn.

Hắn từng bước đi tới, cô ta lại không trốn.

Diệp Quân bỗng tăng tốc, nhào tới như con hổ vồ mồi.

Đoàn trưởng Mục nheo mắt, không ngờ hắn lại dám ra tay, nhưng vì biết người ở nơi này không ai có tu vi nên cô ta cũng không sợ hãi.

Diệp Quân nhào tới, tung cú đấm vào mặt đoàn trưởng Mục. Cô ta cũng không chậm trễ, lập tức giơ tay lên đỡ.

Bốp!

Đoàn trưởng Mục liên tục rút lui, Diệp Quân lại nhào tới với một cú đấm khác. Lần này đối phương không lùi nữa mà đáp trả bằng quả đấm.

Ầm!

Hai nắm tay vừa chạm nhau, đoàn trưởng Mục đã lui lại. Diệp Quân tiếp tục xông tới.

Hắn tung nắm đấm ra như mưa rào, đánh cho đoàn trưởng Mục phải tháo chạy liên tục, không ngừng bị áp chế. Nhưng trận chiến đã hấp dẫn sự chú ý của Đạo binh trong thành.

Ngay lập tức đã có bốn người vây quanh.

Nhưng vừa thấy Diệp Quân thì sa sầm mặt.

Người này vừa bị nhốt vào Đạo ngục cách đây không lâu, làm sao bọn họ quên cho được, nhưng không ngờ hắn lại trốn thoát mà chẳng ai hiểu bằng cách nào.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2774


Chương 2774

Thấy hắn đang giở trò hành hung người khác, sắc mặt các Đạo binh đều xấu đi. Một người quát: “Dừng tay!”

Diệp Quân và đoàn trưởng Mục cùng dừng lại.

Người Đạo binh liếc nhìn cả hai, nói: “Bắt lại”.

Ba người còn lại bước lên muốn thi hành.

Chợt thấy đoàn trưởng Mục bước tới trước mặt Đạo binh đi đầu, đưa ra một huy hiệu màu vàng. Đối phương thấy nó thì biến sắc: “Cô là…”

Đoàn trưởng Mục thu huy hiệu vào: “Ta không muốn hắn toàn mạng”.

Đạo binh dẫn đầu im lặng một hồi rồi hất đầu chỉ Diệp Quân: “Bắt hắn lại”.

Ba luồng khí tức hùng hậu lập tức khóa hắn lại.

Diệp Quân liếc nhìn đoàn trưởng Mục, nói: “Ta và cô ta đều ra tay ẩu đả, sao không bắt cô ta lại theo quy định?”

Đạo binh dẫn đầu: “Ta chỉ thấy ngươi ra tay, không hề thấy cô ta làm gì”.

Diệp Quân nhếch môi.

Đạo binh đi đến: “Thấy bất công à?”

Diệp Quân gật đầu.

Đối phương vươn ngón tay chọc vào vai hắn: “Ráng mà chịu”.

Diệp Quân ngẩng đầu lên: “Bằng không thì sao?”

Đạo binh khiêu khích: “Thì thử xem”.

Ba Đạo binh còn lại cũng nhìn Diệp Quân chằm chằm, khí tức lưu động, sẵn sàng ra tay.

Bọn họ biết thủ lĩnh đang cố tình chọc tức thanh niên này. Chỉ cần hắn dám ra tay, họ có thể tuân theo quy định nơi này mà đánh chết tại chỗ.

Thấy Diệp Quân không nói gì, Đạo binh khích tướng: “Không thử à?”

Hắn bất ngờ nắm tay lại.

Uỳnh!

Ba loại huyết mạch đồng thời kích hoạt, Ngao Thiên Thiên dung hợp, thả ra khí tức áp đảo sức mạnh phong ấn. Sức mạnh từ huyết mạch, kiếm ý vô địch và Long tộc ép Đạo binh dẫn đầu quỳ xuống.

Diệp Quân toàn thân như tắm máu, vươn tay phải bóp đầu Đạo binh, hung tợn hỏi: “Mi lên mặt với ta chứ gì?”

Nói rồi dộng đầu đối phương xuống đất.

Uỳnh!

Mặt đất nổ tung, thân xác tên Đạo binh thành một đống thịt.

Diệp Quân quắc đôi mắt đỏ ké lên: “Kể từ hôm nay, không được Dương gia cho phép, để ta xem thằng nào con nào dám mở Đạo Thị…”

“Dương gia của mi là thứ gì?”

Một giọng nói vang lên từ nơi xa.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2775


Chương 2775

Mọi người nhìn theo hướng giọng nói vang lên, trên không trung ở cách đó không xa có một người đàn ông trung niên đi tới.

Người đàn ông trung niên mặc trường bào màu đne, bên ngoài khoác áo khoác màu bạc, tay cầm một thành trường mâu, trên ngực trái của ông ta có khắc hai chữ màu vàng rất to là: Tư Pháp.

Tư Pháp Thiên Quân!

Nhìn thấy người này, sắc mặt ba đạo binh còn lại lập tức thay đổi, sau đó bọn họ vội quỳ một chân xuống, cung kính nói: “Cung nghênh Tư Pháp Thiên Quân”.

Lúc này xung quanh đã tập trung không ít cao thủ, lúc nhìn thấy tư pháp thiên quân này, sắc mặt những người trong bóng tối đều trở nên nặng nề.

Tư Pháp Thiên Quân này là một cao thủ cảnh giới Thần Đạo chân chính, dù chỉ mới bước vào cảnh giới Thần Đạo nhưng cũng đã hình thành thần tính, thực lực chắc chắn hơn hẳn người bình thường.

Tư Pháp Thiên Quân nhìn chằm chằm Diệp Quân với cơ thể như máu ở phía xa, nói với giọng điệu châm chọc: “Đạo Thị ta còn cần sự đồng ý của nhà họ Dương các ngươi à? Các ngươi là cái thá gì chứ?”

Diệp Quân không thèm nói nhảm, hắn mở lòng bàn tay ra: “Kiếm đến”.

Ong!

Một tiếng kiếm reo vang lên, một thanh kiếm rơi xuống từ trên trời, dừng lại trong tay Diệp Quân.

Kiếm Thanh Huyên.

Diệp Quân vung tay lên.

Oanh!

Phong ấn bí ẩn của Đạo Thị lập tức bị chém vỡ!

Thấy cảnh này sắc mặt của Tư Pháp Thiên Quân thoáng chốc thay đổi.

Sắc mặt của những người trong bóng tối cũng thay đổi.

Phong ấn bị phá rồi?

Phải biết rằng những phong ấn đó là do một vào cao thủ cao cấp cùng nhau lập ra, vậy mà lại bị phá vỡ bằng một kiếm?

Đoàn trưởng Mục ở cách đó không xa nhìn thấy cảnh này thì sắc mặt lập tức trở nên khó coi, sớm biết thiếu niên này mạnh như thế thì bà ta đã không độc chiếm thứ kia một mình rồi. Vì yêu nghiệt cấp bậc thế này còn có lai lịch không tầm thường, phải lôi kéo mới đúng.

Lúc này, bà ta thấy hơi hối hận!

Sau khi phá vỡ phong ấn bằng một kiếm, Diệp Quân nhìn về phía Tư Pháp Thiên Quân kia, hắn không hề nhiều lời mà biến thành một tia kiếm quang biến mất khỏi chỗ vừa đứng.

Lập tức khai chiến!

Thấy Diệp Quân thẳng thừng ra tay, Tư Pháp Thiên Quân híp mắt lại, ông ta cũng không nhiều lời mà lập tức xông về phía trước, đánh một quyền nhằm vào Diệp Quân, vào khoảnh khắc đánh ra, một khí thế quyền pháp cổ xưa thoáng chốc bao phủ khắp Đạo Thị.

Kiếm chém đến!

Xoẹt!

Dưới ánh nhìn của tất cả mọi người, kiếm của Diệp Quân đánh tan quyền ấn, thanh kiếm dài chém thẳng về phía Tư Pháp Thiên Quân!

Sắc mặt Tư Pháp Thiên Quân thoáng chốc thay đổi, ông ta vội nâng trường mâu lên đỡ đòn.

Ầm!

Thanh trường mâu thần bảo vừa tiếp xúc với kiếm Thanh Huyên đã vỡ tan thành, biến thành bụi phấn, sức mạnh kiếm đạo cường đại đánh bay Tư Pháp Thiên Quân, khi dừng lại, ông ta cũng chỉ còn lại mỗi linh hồn, mà lúc này kiếm Thanh Huyên lại bay tới.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2776


Chương 2776

Tư Pháp Thiên Quân thầm thấy sợ hãi, ông ta vung tay áo, vô số sức mạnh linh hồn đáng sợ kéo đến. Nhưng những sức mạnh linh hồn này vừa tiếp xúc với kiếm Thanh Huyên đã như tuyết gặp dầu sôi, thoáng chốc tan biến.

Trong nháy mắt, kiếm Thanh Huyên đã đâm thẳng vào giữa chân mày của Tư Pháp Thiên Quân, cố định ông ta lại tại chỗ.

Xung quanh hoàn toàn trở nên yên tĩnh!

Diệp Quân xuất hiện trước mặt Tư Pháp Thiên Quân, hắn nhìn chằm chằm ông ta: “Bây giờ ta sẽ cho ông biết nhà họ Dương của ta là cái thá gì…”

Dứt lời, hắn búng tay một cái.

Oanh!

Kiếm Thanh Huyên hấp thu toàn bộ linh hồn của Tư Pháp Thiên Quân.

Diệp Quân động tâm niệm, kiếm Thanh Huyên bay ra, trong nháy mắt, đầu của ba tên đạo binh ở phía xa lập tức rơi xuống!

Thấy cảnh này, tất cả mọi người trong bóng tối đều vô cùng khiếp sợ.

Thiếu niên này muốn liều mạng với Đạo Thị à.

Sau khi giải quyết xong ba người kia, Diệp Quân xoay người nhìn đoàn trưởng Mục ở phía xa. Lúc này, chân trời ở sau lưng bà ta có những khí thế đáng sợ kéo đến.

Cảm nhận được điều này, đoàn trưởng Mục lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Mười mấy người nhanh chóng xuất hiện, dẫn đầu là một ông lão áo đen, ông ta nhìn chằm chằm Diệp Quân phía xa: “Ai cho ngươi lá gan đuổi giết người nhà họ Mục chúng ta vậy hả?”

Sắc mặt mọi người xung quanh lập tức trở nên kỳ lạ.

Ông già này còn chưa nhìn rõ tình huống à?

Lúc này đoàn trưởng Mục vội nói: “Tam thúc, chúng ta rút lui tước đã”.

Ông lão áo đen kia hơi không vui: “Rút lui gì mà rút lui? Người này dám đuổi giết người nhà họ Mục chúng ta, đúng là ăn gan hùm mật gấu, lão phu muốn khiến cậu ta…”

Lúc này, Diệp Quân đột nhiên biến mất.

Ông lão áo đen kia giận quá hoá cười: “Một cảnh giới Thiên Quân nho nhỏ mà cũng dám ra tay, đúng là buồn cười…”

Dứt lời, ông ta đánh một quyền về phía Diệp Quân.

Vụt!

Kiếm Thanh Huyên đánh tan quyền ý của ông lão áo đen, sau đó thuận thế đâm vào người ông ta.

Ông lão áo đen trợn tròn mắt tỏ vẻ khó tin: “Ngươi…”

Diệp Quân giơ tay chém ra một kiếm.

Đầu của ông lão áo đen lập tức rơi xuống!

Máu tươi bắn tung toé!

g**t ch*t trong nháy mắt.

Lại là g**t ch*t trong nháy mắt.

Mọi người đang có mặt đều nhìn Diệp Quân bằng nét mặt nặng nề chưa từng có.

Có người nhanh mắt nhìn về phía kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân, thanh kiếm này khá là đáng sợ, đương nhiên thực lực của Diệp Quân cũng rất mạnh.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2777


Chương 2777

Diệp Quân cầm kiếm Thanh Huyên trong tay, có cảm giác tự tin hơn bao giờ hết, cảm giác tự tin này khiến hắn rất thoải mái, nhưng hắn cũng không vì thế mà quên mất bản thân. Hắn biết đây không hoàn toàn là thực lực của riêng hắn, đây là thực lực của kiếm Thanh Huyên.

Nhưng hắn lại phát hiện một điều đó là cảnh giới kiếm đạo của hắn càng cao, uy lực của kiếm Thanh Huyên này sẽ càng mạnh, đặc biệt là sau khi kết hợp với kiếm ý vô địch của bản thân hắn.

Cho nên suy đi nghĩ lại, hắn muốn phát huy nhiều sức mạnh của kiếm Thanh Huyên hơn thì phải dựa vào chính hắn.

“Rút lui!”

Lúc này, đoàn trưởng Mục kia dẫn theo mọi người xoay người bỏ chạy.

Mà những cao thủ nhà họ Mục cũng lấy lại tinh thần, biết bọn họ không thể nào chống lại thiếu niên kiếm tu trước mặt, nên lập tức chạy trốn theo đoàn trưởng Mục.

Lúc này đương nhiên Diệp Quân sẽ không bỏ qua cho bọn họ, hắn lập tức di chuyển, biến thành một tia kiếm quang đuổi theo.

Vụt!

Kiếm Thanh Huyên phá không bay đi, lập tức g**t ch*t một cao thủ nhà họ Mục.

Diệp Quân lúc này gần như là vô địch, những cao thủ nhà họ Mục kia cũng chỉ là tôm tép trước mặt hắn, hoàn toàn không có khả năng chống cự.

Có thể nói dù Diệp Quân không sử dụng kiếm Thanh Huyên, những người này cũng không phải là đối thủ của hắn, mà bây giờ hắn còn cầm kiếm Thanh Huyên, rõ ràng tàn sát một phương.

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, mười mấy cao thủ nhà họ Mục đã bị g**t ch*t, đoàn trưởng Mục kia thì đã tiến vào một trận pháp dịch chuyển trên trấn.

Trận pháp dịch chuyển khởi động, bà ta lập tức biến mất, bà ta vốn định huỷ diệt trận pháp dịch chuyển nhưng đã không kịp nữa rồi.

Diệp Quân cũng nhanh chóng đi vào trận pháp dịch chuyển, trận pháp khởi động, Diệp Quân cũng biến mất.

Trong trấn.

Mọi người xung quanh đưa mắt nhìn nhau, lúc này bọn họ đều thấy ngơ ngác.

Phong ấn của trấn bị người khác phá huỷ, không chỉ có thể mà đạo binh và Tư Pháp Thiên Quân của Đạo Thị còn bị g**t ch*t…

Tình huống bất ngờ khiến mọi người xung quanh đều hơi bất đắc dĩ.

“Nhà họ Dương!”

Lúc này chợt có người hỏi: “Mọi người từng nghe nói đến gia tộc này không?”

Nhà họ Dương?

Tất cả mọi người trong bóng tối đều thấy mơ hồi, vì bọn họ cũng chưa từng nghe nói đến gia tộc này.



Ở một nơi khác, đoàn trưởng Mục sử dụng trận pháp dịch chuyển chạy trốn đến La Giới, mà La Giới chính là căn cứ của nhà họ Mục.

Lúc đi vào trận pháp dịch chuyển, đoàn trưởng Mục cũng đã truyền âm thông báo với nhà họ Mục, vì thế cao thủ của nhà họ Mục đã đợi ở chỗ trận pháp dịch chuyển từ lâu.

Người dẫn đầu chính là Tộc trưởng nhà họ Mục – Mục Thành.

Bên cạnh Mục Thành là một nhóm cao thủ hàng đầu của nhà họ Mục.

Ông lão bên cạnh Mục Thành trầm giọng nói: “Thiếu niên kia đuổi theo rồi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2778


Chương 2778

Mục Thành híp mắt lại: “Có điều tra được lai lịch của người này không?”

Ông lão lắc đầu: “Chỉ biết hắn ta đến từ nhà họ Dương gì đó… Nhưng trong các thế lực lớn trên thế giới cũng không có nhà họ Dương”.

Mục Thành cau mày: “Người này không chỉ dám giết người trong Đạo Thị còn rất mạnh, lai lịch chắc chắn không tầm thường…”

Ông lão định đáp lời thì trận pháp dịch chuyển phía xa chợt rung động, sau đó đoàn trưởng Mục chạy ra từ bên trong.

Ngay sau đó lại có một tia kiếm quang nhanh chóng bay ra.

Người đó chính là Diệp Quân đang đuổi theo.

Thấy Diệp Quân, sắc mặt mấy cao thủ nhà họ Mục đang có mặt đều trở nên lạnh lẽo, đúng là to gan, không ngờ hắn còn dám đuổi giết tới tận La giới.

Đoàn trưởng Mục nhìn chằm chằm Diệp Quân vừa đuổi đến với sắc mặt vô cùng khó coi, bà ta không ngờ người đàn ông lại đuổi theo không rời, hơn nữa còn dám đuổi tới La Giới.

Mục Thành đi tới trước mặt Diệp Quân, ông ta nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Các hạ, nơi này là La Giới”.

Diệp Quân chĩa trường kiếm về phía đoàn trưởng Mục ở cách đó không xa: “Giết người này xong ta sẽ đi”.

Mục Thành híp mắt lại: “Nếu ta không cho ngươi giết thì sao?”

Diệp Quân ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Người của các ông giết bạn của ta, giết người phải đền mạng, cho nên ta muốn giết bà ta, giết bà ta xong ta sẽ rời khỏi đây”.

Mục Thành nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Ta sẽ không cho phép ngươi g**t ch*t bất cứ người nhà họ Mục nào ở nơi này”.

Diệp Quân gật đầu, không nhiều lời nữa, hắn đột nhiên biến thành một tia kiếm quang biến mất khỏi vị trí vừa đứng.

Nếu không thể đàm phán thì giết thôi.

Thấy cảnh này, sắc mặt Mục Thành thoáng chốc trở nên lạnh lẽo, ông ta xoay tay phải, một tia sáng đen thoáng chốc đánh về phía Diệp Quân.

Diệp Quân chém một kiếm xuống.

Xoẹt!

Tia sáng màu đen kia thoáng chốc vỡ tan, biến thành hư vô.

Mục Thành thầm thấy sợ hãi, ông ta vội vàng lùi về sau tránh đi chiêu kiếm kinh khủng của Diệp Quân, Diệp Quân cũng không tiếp tục nhằm vào ông ta mà lại xoay người, tấn công đoàn trưởng Mục ở phía xa.

Thấy Diệp Quân cầm kiếm lao tới, sắc mặt đoàn trưởng Mục lập tức thay đổi, bà ta không còn đường lui nữa, cầm trường kiếm bằng hai tay chém về phía trước.

Nhưng kiếm của bà ta vừa tiếp xúc với kiếm Thanh Huyên của Diệp Quân đã ầm ầm vỡ tan, sau đó kiếm của Diệp Quân cũng đâm vào giữa chân mày của bà ta, khiến bà ta không thể di chuyển.

Đoàn trưởng Mục gằn giọng nói: “Di vật của cao thủ cảnh giới Thần Đạo kia đã nằm trong tay ngươi, ngươi cần gì phải dồn người khác đến bước đường cùng như thế?”

Diệp Quân chậm rãi đi tới trước mặt đoàn trưởng Mục, hắn nhìn chằm chằm bà ta: “Bà cho rằng ta quan tâm Tổ Mạch kia à?”

Dứt lời, hắn vung tay áo, bảy Tổ Mạch xuất hiện trước mặt người phụ nữ.

Diệp Quân nhìn chằm chằm bà ta: “Ta thiếu tiền sao?”

Bảy Tổ Mạch!

Thấy cảnh này, đoàn trưởng Mục hoàn toàn sững sờ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2779


Chương 2779

Mà lúc này những cao thủ nhà họ Mục ở xung quanh cũng sửng sốt, không ngờ bọn họ lại có thể nhìn thấy bảy Tổ Mạch… Ngay sau đó, ánh mắt của rất nhiều người trở nên nóng bỏng, không thể nào giấu đi vẻ tham lam trong mắt…

Mục Thành dẫn đầu cũng nhìn chằm chằm bảy Tổ Mạch kia bằng ánh mắt hừng hực lửa, nhưng sau đó không biết nghĩ đến điều gì, con ngươi của ông ta chợt co lại: “Không đúng, người này cố ý để lộ bảy Tổ Mạch… Mẹ kiếp, hắn ta muốn giở thủ thuật gài mồi, tiêu diệt Mục tộc của chúng ta…”

Sau khi hoàn hồn trở lại, Mục Thành toát mồ hôi lạnh.

Bảy Tổ Mạch!

Bình thường thì mỗi người nắm trong tay một Tổ Mạch đã là nghịch thiên, ngay cả Mục tộc trước mắt cũng chỉ có một cái.

Vậy mà thanh niên này có tận bảy!

Đã vậy, đối phương còn công khai mang chúng ra trước mặt họ.

Điều này có nghĩa là gì?

Hắn đang khoe của ư?

Mục Thành không cho là vậy, nhìn thanh niên này không giống với kiểu con nhà giàu thích lấy le.

Trực giác mách rằng hắn lấy bảy Tổ Mạch ra là để khích Mục tộc ra tay cướp đoạt, cho hắn lý do diệt tộc đường hoàng.

Đúng!

Chính là vậy!

Ông ta trợn mắt nhìn Diệp Quân, ánh mắt ngày càng vững vàng.

Mà Diệp Quân chỉ thấy đoàn trưởng Mục kia tròn mắt đầy vẻ khó tin.

Cô ta đã rơi vào hoang mang kể từ lúc hắn lấy bảy Tổ Mạch ra.

Bảy Tổ Mạch!

Cô ta không ngờ khi hắn đang hoàn toàn nói thật khi bảo mình không thiếu tiền chứ chẳng phải nói đùa.

Đoàn trưởng Mục hối hận đến xanh cả ruột. Nếu ngay từ đầu không nảy lòng tham muốn một mình vơ vét tất cả, bọn họ hoàn toàn có thể kết thiện duyên, mà làm quen được với người như vậy thì sẽ được lợi biết bao nhiêu.

Tiếc rằng cô ta lại chọn đối đầu với hắn.

Như nghĩ đến điều gì, đoàn trưởng Mục ngẩng đầu nhìn Diệp Quân.

Vì sao hắn lại lấy bảy Tổ Mạch ra?

Vì sao lại dám làm vậy?

Rõ ràng đây là hành động có chủ đích. Hắn không sợ Mục tộc đánh cướp, thậm chí còn mong họ đánh cướp.

Đoàn trưởng Mục nhìn các cường giả trong tộc, quả nhiên thấy những ánh mắt nóng rực thèm thuồng không chút giấu diếm.

Cô ta lại nhìn Mục Thành, thấy ông ta đã khôi phục vẻ trấn tĩnh.

Đáy lòng cô ta phát lạnh.

Bởi vì điều này có nghĩa là Tộc trưởng sẽ không can thiệp nữa.

Đây là một cái bẫy!

Đúng lúc này, Diệp Quân vung kiếm.

Thủ cấp đoàn trưởng Mục bay vèo đi với một cột máu phun lên.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2780


Chương 2780

“Làm càn!”

Có cường giả Mục tộc gầm lên, đang muốn ra tay thì bị Mục Thành cản lại.

Ông ta liếc nhìn Diệp Quân: “Để hắn đi”.

Các cường giả còn lại trợn mắt khó tin, một người cả giận nói: “Tộc trưởng!”

Mục Thành chỉ quắc mắt liếc một cái làm đối phương giật mình, không dám lên tiếng nữa.

Rồi ông ta nói với Diệp Quân: “Giết người thì đền mạng. Ngươi đã giết nó, mọi ân oán đã trả xong”.

Hắn không đáp lời, chỉ thu Tổ Mạch về rồi rời đi.

Tư thế nghênh ngang của hắn khiến các cường giả Mục tộc tức giận không thôi.

Bị sỉ nhục trắng trợn!

Mục Thành chỉ xoay lại, lạnh lùng hỏi: “Dùng cái đầu suy nghĩ đi! Hắn lấy bảy Tổ Mạch ra làm gì?”

Bọn họ sửng sốt. Đúng vậy, lấy ra làm gì, chẳng lẽ chỉ để khoe?

Mục Thành tiếp tục: “Nghĩ tiếp mà xem, vì sao hắn dám làm vậy?”

Bọn họ liếc nhau, đầu óc dần thanh tỉnh.

Mục Thành: “Cuối cùng, nghĩ xem hắn làm sao mà có được bảy… bảy Tổ Mạch!”

Bảy Tổ Mạch!

Đã có một ít cường giả hoàn toàn tỉnh ngộ.

Con số này có ý nghĩa gì?

Ngay cả gia tộc cao cấp như Mục tộc mà cũng chỉ có một mạch, nhưng người kia lại có đến bảy!

Gia cảnh hắn liệu sẽ tầm thường được sao?

Đương nhiên là không thể.

Mục Thành lại nói: “Nếu chúng ta đồng loạt lao lên thì hẳn có thể bắt hắn lại, nhưng chẳng lẽ các ngươi cho rằng hắn không có chống lưng?”

Không ai hé răng.

Mục Thành thở dài: “Hơn nữa, hắn không chỉ dám giết người của Mục tộc ta mà còn giết cả một cường giả Thần Đạo Cảnh của Đạo Thị cách đây không lâu… Nếu chúng ta tùy tiện ra tay trước khi điều ra lai lịch hắn rõ ràng, rất có thể sẽ vạn kiếp bất phục”.

Mục tộc cũng được gọi là có số má trong Chư thế giới, nhưng không có nghĩa là vô địch.

Nếu đụng trúng ổ kiến lửa thì cơ nghiệp mấy chục triệu năm của họ có thể sẽ tan thành mây khói trong chớp mắt.

Vì vậy, càng vào những lúc như thế này, gia chủ như ông ta càng phải bình tĩnh, không được hấp tấp, càng không được để lòng tham che mờ mắt.

Ông ta cũng rất khao khát có được bảy Tổ Mạch, đồng thời cũng hiểu người sở hữu được con số này chính là một ổ kiến lửa.

Nghe Mục Thành nói vậy, các cường giả Mục tộc mới tỉnh ngộ rồi bắt đầu suy nghĩ lại.

Đúng thế!

Đã dám lấy ra bảy Tổ Mạch trước mặt họ, còn giết cả người của Mục tộc, chứng tỏ đối phương căn bản không sợ họ.

Mục Thành lầm bầm: “Chúng ta lấy tĩnh chế động, trước tiên điều tra hắn rồi hãy hành động”.

Một trưởng lão chợt nói: “Tộc trưởng, ta nuốt không trôi cơn tức này”.

Mục Thành thờ ơ: “Không trôi cũng phải trôi”.
 
Back
Top Dưới