Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2721


Chương 2721

Huyền Âm gật đầu: “Đi theo ta!”

Dứt lời, bà ta dẫn Diệp Quân đi tới trước trận pháp dịch chuyển kia.

Huyền Âm xoay người nhìn về phía Diệp Quân: “Chắc chắn không suy nghĩ lại chứ?”

Diệp Quân cười khẽ, sau đó bước lên trên trận pháp dịch chuyển, hắn lấy Tổ Nguyên ra, sau khi hấp thu Tổ Nguyên, trận pháp dịch chuyển lập tức hoạt động.

Diệp Quân nhìn về phía Huyền Âm: “Huyền Tông chủ, hẹn gặp lại sau”.

Dứt lời, hắn đã biến mất.

Huyền Âm đứng tại chỗ lắc đầu: “Đúng là một kẻ điên”.

Bên ngoài động thiên Thần Nhất.

Diệp Quân vừa đi ra từ trận pháp dịch chuyển đã bị vô số cao thủ bao vây.

Mạt Thiên Đô và Tần Nguyên, còn có Triệu Thiên Kích là những người dẫn đầu.

Mà cao thủ của bốn gia tộc cũng đã bao vây kín xung quanh.

Mạt Thiên Đô nhìn chằm chằm Diệp Quân với ánh mắt nghi ngờ, ông ta không ngờ Diệp Quân lại chủ động ra ngoài.

Hai người Tần Nguyên cũng tỏ vẻ nghi hoặc!

Dường như chuyện này không được bình thường cho lắm.

Trên trận pháp dịch chuyển, Diệp Quân hít sâu một hơi, sau đó, hắn đột nhiên bước một bước về phía trước, một thanh kiếm bay ra ngoài từ trong tay hắn.

Vụt!

Cách chỗ hắn mười mấy trượng có một cao thủ còn chưa kịp phản ứng đã bị chém rơi đầu!

Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều kinh hãi.

Mà lúc này, Diệp Quân lại bước về phía trước một bước nữa, lại có một thanh phi kiếm bay ra, cách đó trăm trượng có một cái đầu đầm đìa máu tươi rơi xuống.

Thấy thế, Mạt Thiên Đô dẫn đầu thầm thấy hoảng hốt, ông ta vội vàng xông lên đánh một quyền về phía Diệp Quân, Diệp Quân thẳng tay đâm ra một kiếm.

Chỉ là một chiêu kiếm đơn giản!

Ầm!

Mạt Thiên Đô lập tức bị chiêu kiếm này của Diệp Quân đánh bay, vào khoảnh khắc lão ta bay đi, xung quanh lại có mấy cái đầu lần lượt rơi xuống.

Mỗi bước giết một loạt!

Diệp Quân chậm rãi nhắm mắt lại, cảm giác của hắn lúc này là: Dễ chịu.

Vì lúc hắn xuất kiếm không có sức mạnh phong ấn kia trấn áp, việc này cũng giống như người huấn luyện mang vật nặng được cởi vật nặng đi, cảm giác đó thật sự là dễ chịu chưa từng có.

Mà lúc này, kiếm của hắn cũng trở nên mạnh hơn bao giờ hết!

Mũi kiếm sắc bén không ai có thể ngăn cản.

Mạt Thiên Đô bị Diệp Quân chém lui bằng một kiếm kia tỏ vẻ vô cùng khó tin, Diệp Quân chỉ mới là cảnh giới Đế Quân đã có sức chiến đấu đáng sợ đến mức này.

Chuyện này quá bất bình thường!

Vào lúc lão ta đang ngạc nhiên, Diệp Quân đã liên tục giết thêm mười mấy người, đều tiêu diệt bằng một kiếm, ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.

Tần Nguyên chợt cất lời: “Cùng xông lên đi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2722


Chương 2722

Cùng xông lên!

Ông ta vừa ra lệnh, tất cả cao thủ đang có mặt lập tức đồng loạt ra tay.

Diệp Quân ở phía xa chậm rãi nhắm mắt lại, hắn mở lòng bàn tay, một thanh ý kiếm ngưng tụ trong tay hắn. Sau đó, cơ thể hắn chợt trở nên hư ảo, trong nháy mắt, vô số ý kiếm chợt bay ra từ thời không trước mặt hắn, sau đó hội tụ thành một thanh kiếm!

Thời không Tuế Nguyệt chồng chéo!

Ầm!

Chiêu kiếm của Diệp Quân chém ra, một sức mạnh đáng sợ dâng trào xung quanh, vô số cao thủ đang có mặt đều bị đánh bay, một vài cao thủ đứng gần còn chết ngay tại chỗ.

Sau khi vung ra chiêu kiếm này, Diệp Quân cũng không dừng lại mà tiếp tục xông lên, biến thành một tia kiếm quang tàn sát.

Xoẹt!

Mấy cái đầu lập tức rơi xuống ở xung quanh.

Một kiếm g**t ch*t trong nháy mắt!

Lúc này, Diệp Quân đã hoàn toàn giết đến mức phát điên.

Sau khi không có sức mạnh phong ấn trói buộc, hiện tại hắn xuất kiếm thật sự không ai có thể đỡ được. Trong thoáng chốc, cao thủ của bốn gia tộc bất ngờ không kịp đề phòng bị Diệp Quân g**t ch*t rất nhiều.

Quá bất ngờ!

Bọn họ không ngờ thiếu niên kiếm tu bị nhà họ Vương đuổi giết đến động thiên Thần Nhất trước đây lại có thực lực đáng sợ đến thế.

Mà lúc này, Mạt Thiên Đô kia cũng lấy lại tinh thần, lão ta quay đầu nhìn Tần Nguyên và Triệu Thiên Kích: “Cùng ra tay”.

Nơi này có ba người họ là mạnh nhất, chỉ có ba người họ mới có thể ngăn cản được Diệp Quân.

Lúc này, đương nhiên Tần Nguyên và Triệu Thiên Kích sẽ không tính toán cái gì, lập tức xông về phía Diệp Quân cùng với Mạt Thiên Đô.

Ba cao thủ Tổ Cảnh!

Diệp Quân ở phía xa đột nhiên dừng lại, hắn xoay người cắm ý kiếm trong tay phải vào vỏ, sau đó, hắn liên tục chém ý kiếm ra.

Thuật Trảm Thiên Bạt Kiếm!

Ầm!

Vào khoảnh khắc kiếm chém xuống, một sức mạnh cường đại thoáng chốc khiến mấy người nhóm Mạt Thiên Đô chấn động đến mức liên tục lùi lại, mà bản thân Diệp Quân cũng lui đến nghìn trượng. Nhưng vừa dừng lại, hắn đã xông lên một lần nữa.

Kiếm nâng lên rơi xuống, có đầu người không ngừng bị chém đứt.

Thẳng tay tàn sát!

Ngoài cao thủ Tổ Cảnh hoàn toàn không có ai đỡ được chiêu kiếm của Diệp Quân.

Thấy Diệp Quân giết người hàng loạt, sắc mặt ba người nhóm Mạt Thiên Đô lập tức trở nên vô cùng khó coi, sau đó, bọn họ tấn công về phía Diệp Quân.

Diệp Quân cũng không đối đầu trực diện với ba người Mạt Thiên Đô, mục tiêu của hắn là cao thủ của bốn gia tộc. Ba người nhóm Mạt Thiên Đô cũng bó tay trước chuyện này, vì tốc độ của Diệp Quân nhanh hơn bọn họ rất nhiều.

Cứ thế, chưa đến nửa khắc, Diệp Quân đã liên tục giết hàng trăm người.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2723


Chương 2723

Lúc này, ý định giết người dâng trào trong Diệp Quân, trên người hắn có sát khí mơ hồ tản ra.

Khoảng thời gian qua hắn luôn nghẹn một cơn tức trong lòng, đi đến đâu cũng bị đuổi giết đến đó, có thể nói là chuyện này thật sự rất bực bội.

Lần này hắn quyết định ra ngoài không chỉ để rèn luyện, mà còn muốn giải quyết cho xong với bốn gia tộc.

Không phải các người muốn giết ta à?

Đây, ta chủ động ra ngoài cho các người giết đây!

Nhìn thấy Diệp Quân càng giết càng mạnh, ba người nhóm Mạt Thiên Đô đều đứng ngồi không yên.

Vì bọn họ phát hiện Diệp Quân thật sự càng giết càng mạnh, sát ý và lệ khí trên người cũng ngày càng nồng đậm.

Lúc này, khí thế của một mình Diệp Quân đã áp chế tất cả mọi người xung quanh.

Mạt Thiên Đô trầm giọng nói: “Kêu gọi tiên tổ”.

Kêu gọi tiên tổ!

Nghe thấy lời của Mạt Thiên Đô, Tần Nguyên và Triệu Thiên Kích nhìn nhau, không nói gì.

Đây là lá bài tẩy của gia tộc bọn họ, dùng một lần sẽ ít đi một lần.

Mạt Thiên Đô gằn giọng: “Kêu gọi tiên tổ”.

Tần Nguyên bình tĩnh nói: “Mạt huynh, mọi người cùng nhau kêu gọi”.

Mạt Thiên Đô cau mày: “Hắn ta xứng để ba gia tộc chúng ta cùng kêu gọi tiên tổ ư?”

Tần Nguyên lạnh lùng nói: “Vậy Mạt huynh gọi đi”.

Sắc mặt Mạt Thiên Đô hơi khó coi: “Đến bây giờ mà các người còn muốn tính toán chuyện này à?”

Tần Nguyên lạnh lùng nói: “Nếu Mạt huynh không tính toán thì huynh gọi đi”.

Sắc mặt Mạt Thiên Đô vô cùng u ám, lão ta nhìn Diệp Quân phía xa. Thấy Diệp Quân càng giết càng điên cuồng, lão ta hít sâu một hơi sau đó nói: “Cùng nhau kêu gọi”.

Cùng nhau kêu gọi!

Lão ta vừa dứt lời, ba người đồng thời lấy một lệnh bài ra, sau đó điều động lệnh bài. Chẳng mấy chốc, ba thần quang bay lên cao, lao thẳng vào chỗ sâu trong bầu trời.

Trong ba thần quang nhanh chóng có hư ảnh dần ngưng tụ.

Thần linh!

Hơn nữa còn là ba vị thần linh.

Ba vị thần linh!

Diệp Quân ở phía xa dừng lại, hắn ngẩng đầu nhìn lên trời cao, trên bầu trời xa xôi có ba thần linh đang nhìn xuống hắn.

Hai nam một nữ.

Bọn họ đều mặc thần bào, trên người tản ra hơi thở đáng sợ như muốn huỷ diệt đất trời, tinh hà xung quanh cũng bị khí thế này làm chấn động đến mức sôi trào phập phồng như nước sôi.

Mà đây còn không phải là bản thể!

Sau khi ba vị thần linh xuất hiện, cao thủ của ba gia tộc lớn xung quanh đều vội vàng quỳ xuống, nét mặt rất cung kính.

Sự kính trọng và sợ hãi với thần linh tiên tổ ăn sâu vào xương tuỷ họ.

Vì mọi thứ mà bọn họ có bây giờ đều đến từ thần linh tiên tổ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2724


Chương 2724

Ba vị thần linh trên bầu trời vẫn đang nhìn xuống Diệp Quân bằng ánh mắt lạnh lẽo, dường như mọi thứ đều chỉ là kiến trong mắt bọn họ.

Vị thần linh bên trái đột nhiên chỉ xuống bên dưới, sau động tác này có một tia thần quang lao xuống từ trên trời, thần quang này lao xuống xé rách mọi thứ, thoáng chốc đã di chuyển tới đỉnh đầu của Diệp Quân.

Diệp Quân mở lòng bàn tay, một thanh ý kiếm bay lên cao.

Oanh!

Ý kiếm lập tức bị đánh nứt ra.

Vị thần linh kia chợt đè tay phải xuống, thần quang bộc phát ra ánh sáng vạn trượng.

Ầm!

Ý kiếm bị đánh bay!

Nhưng vẫn không vỡ tan.

Thần quang bay đến trước mặt Diệp Quân, Diệp Quân hờ hững chém ra một kiếm.

Oanh!

Diệp Quân thoáng chốc lùi lại chục nghìn trượng, mà thần quang kia thì vẫn chưa tan biến, nhưng ngay sau đó, Diệp Quân cầm kiếm trong tay phải, dốc hết sức lực đánh trả.

Ầm!

Thần quang kia lập tức nổ tung.

Nhìn thấy cảnh này, mấy người nhóm Mạt Thiên Đô đang có mặt lập tức tỏ vẻ khó tin, không ngờ Diệp Quân này lại có thể giao thủ với thần linh?

Diệp Quân ngẩng đầu nhìn thần linh vừa ra tay trên bầu trời, thần linh này mặc một bộ thần bào rộng lớn, trước ngực của thần bào có một đoá hoa sen màu đen, hoa sen trông rất sống động như có thật.

Giọng nói của Mộc Nguyên chợt vang lên trong đầu Diệp Quân: “Mạt Ách thần linh, một trong những học trò của Thượng Thần năm đó, cẩn thận đoá hoa sen màu đen trước ngực ông ta, đó là Kiếp Liên được luyện hoá từ vô số thiên kiếp Ách Nạn, uy lực cực kỳ mạnh mẽ”.

Diệp Quân gật đầu, hắn chậm rãi đi về phía Mạt Ách thần linh kia, tư thế của hắn rất ung dung, nét mặt cũng cực kỳ bình tĩnh.

Trong mắt hắn không hề có vẻ kính nể, cũng không có chút sợ hãi nào.

Mạt Ách nhìn chằm chằm Diệp Quân, cất giọng nói không chứa đựng chút cảm xúc nào: “Con kiến”.

Dứt lời, ông ta trở tay đè một phát, một thần quang màu đen chợt bay xuống từ trong lòng bàn tay của ông ta.

Vụt!

Thần quang lao xuống, toàn bộ tinh hà vũ trụ đều trở nên hư ảo.

Dù chỉ là một phân thân, nhưng vũ trụ tinh hà này vẫn không thể chịu đựng được sức mạnh của ông ta.

Diệp Quân ở bên dưới chậm rãi nhắm mắt lại, lúc này hắn xem thần quang như một sức mạnh phong ấn.

So sánh hai thứ với nhau thì cái nào mạnh hơn?

Rõ ràng chính là phong ấn của Thần Nhất, nhưng có điểm khác biệt, phong ấn Thần Nhất chủ yếu là trấn áp, có rất ít sát ý. Còn thần quang trước mắt thì không phải muốn trấn áp, mà là muốn đẩy hắn vào chỗ chết.

Diệp Quân không sử dụng kiếm kỹ, hắn tiến lên một bước, mở lòng bàn tay ra, một thanh ý kiếm bay lên cao từ trong lòng bàn tay hắn.

Ầm!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2725


Chương 2725

Thanh kiếm đâm lên trên thần quang kia, nhưng sau đó ý kiếm lại bắt đầu nứt ra, hơn nữa cũng không thể ngăn cản được sức mạnh của thần quang, nó vẫn lao thẳng từ trên xuống.

Đúng lúc này, Diệp Quân lại chém ra một kiếm nữa.

Một kiếm không thể ngăn cản thì chém thêm một kiếm.

Chiêu kiếm thứ hai bay lên cao, chém thẳng lên trên thần quang kia, sức mạnh cường đại thoáng chốc chém vỡ thần quang kia.

Thần quang vỡ tan, bắn tung toé trên không trung như pháo hoa, rực rỡ chói mắt.

Thấy cảnh này, Mạt Ách kia híp mắt lại, sát khí trong mắt như hoá thành thực thể, ông ta không ngờ phàm nhân như kiến này lại có thể phá vỡ thần quang của ông ta hai lần liên tiếp.

Dù ông ta chỉ là một phân thân, nhưng một phàm nhân nhỏ bé vẫn chưa đủ tư cách khinh thường.

Mạt Ách đột nhiên xông lên, đánh một quyền xuống Diệp Quân bên dưới.

Mà hai vị thần linh khác vẫn còn chưa ra tay.

Thật ra bọn họ đang cảm thấy không vừa lòng, giết một phàm nhân yếu đuối mà lại gọi cả ba người cùng xuất hiện.

Ba vị thần linh đối phó với một phàm nhân như con kiến?

Bọn họ cảm thấy đó là một chuyện rất mất giá.

Mạt Ách thần linh kia xông lên, lao tới trước mặt Diệp Quân như một viên đạn đại bác. Sau đó ông ta đánh ra một quyền, trên quyền mang có vô số thần quang màu đen xuất hiện.

Sức mạnh chèn ép mà Mạt Ách bộc phát ra khiến Diệp Quân nhất thời như chết chìm, dường như sắp ngạt thở đến nơi. Nhưng đó cũng chỉ là trong nháy mắt, vì sau đó Diệp Quân đã lập tức xuất kiếm.

Kiếm quang loé lên.

Ầm!

Diệp Quân bị cú đấm của Mạt Ác làm lùi lại cả nghìn trượng, thời không xung quanh sụp đổ trở thành một màu đen kịt.

Diệp Quân vừa mới dừng lại, Mạt Ách kia đã biến thành một tia thần quang màu đen lao tới trước mặt hắn một lần nữa.

Diệp Quân lại xuất kiếm.

Oanh!

Diệp Quân tiếp tục lùi lại…

Cứ thế, Diệp Quân bị Mạt Ách đánh đến mức liên tục lùi về sau.

Nhìn từ bên ngoài sẽ nghĩ Diệp Quân đã hoàn toàn bị áp đảo, nhưng hai vị thần linh trên bầu trời lại nhíu mày, vì bọn họ phát hiện chiến đấu đến tận bây giờ, kiếm ý của Diệp Quân vẫn chưa từng bị đánh vỡ lần nào.

Hai vị thần linh nhìn nhau, đều có hơi kinh ngạc.

Kiếm ý của Diệp Quân ngưng tụ đến mức khiến bọn họ hơi bất ngờ.

Kiếm ý có thể ngưng tụ đến mức khó mà phá huỷ như thế là vì người luyện kiếm có ý chí mạnh mẽ, niềm tin kiếm đạo kiên định, vì thế mới có thể kiên cố không phá vỡ được.

Mà dù ở thời đại của bọn họ, kiếm ý thế này cũng vô cùng hiếm thấy.

Nhưng bây giờ một kiếm tu trẻ tuổi lại có kiếm ý như thế, điều này thật sự khiến bọn họ hơi kinh ngạc.

Nữ thần linh kia chợt cất lời: “Người này không đơn giản đâu”.

Nam thần linh gật đầu, ông ta nhìn người đời sau của mình bên dưới, sau đó nói: “Đời sau của ta chắc chắn sẽ không tuỳ tiện sử dụng lá bài tẩy mà ta để lại cho chúng, nhưng bây giờ chúng lại dùng, không những thế mà ba nhà còn cùng nhau sử dụng…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2726


Chương 2726

Nữ thần linh bình tĩnh nói: “Muốn biết nguyên nhân chẳng phải quá đơn giản sao?”

Dứt lời, bà ta nhìn xuống tộc nhân của mình bên dưới bằng ánh mắt chuyên chú, chỉ trong nháy mắt vô số tin tức đã xuất hiện trong đầu bà ta.

Sau mấy giây, sắc mặt nữ thần linh và nam thần linh đều thay đổi, hai người nhìn nhau, đồng thời thốt lên: “Truyền thừa của sư phụ!”

Lúc này hai người đều cực kỳ khiếp sợ, vì bọn họ không ngờ thiếu niên kiếm tu này lại nhận được truyền thừa của sư phụ Thần Nhất.

Phải biết rằng năm đó vì tranh đoạt truyền thừa của sư phụ, bọn họ đã đánh nhau đến mức sứt đầu mẻ trán! Cũng vì lý do đó mà Thần Điện năm đó chia năm xẻ bảy, nhưng cuối cùng cũng chẳng ai có được truyền thừa này cả.

Bọn họ không ngờ bây giờ thiếu niên kiếm tu này lại nhận được truyền thừa của sư phụ Thần Nhất.

Nữ thần linh nhìn chằm chằm Diệp Quân ở phía xa: “Có lẽ mọi thứ của sư phụ đều đang ở trong tay hắn ta”.

Nghe thấy thế ánh mắt của nam thần linh chợt trở nên nóng bỏng.

Mọi thứ của sư phụ Thần Nhất!

Ông ta động lòng!

Nữ thần linh chợt cười khẽ: “Không ngờ lại có một thu hoạch lớn như thế”.

Nam thần linh gật đầu: “Đúng vậy”.

Lúc này, cảm giác không vui trước đó của hai người lập tức biến mất, truyền thừa của sư phụ Thần Nhất thật sự là một bất ngờ lớn.

Diệp Quân ở phía xa đã hoàn toàn bị áp đảo, nhưng hắn vẫn rất cứng đầu, mà nắm đấm của Mạt Ách thần linh vẫn không thể đánh vỡ kiếm ý của hắn. Ngược lại kiếm ý của Diệp Quân lại trở nên ngày càng mạnh hơn dưới nắm đấm của ông ta, không chỉ có kiếm ý mà sức chiến đấu của Diệp Quân cũng thế.

Thấy cảnh này nữ thần linh kia chợt nhíu mày: “Hắn ta đang lợi dụng sức mạnh của Mạt Ách để rèn luyện kiếm ý của mình”.

Nam thần linh nhìn chằm chằm Diệp Quân phía xa: “Có ra tay không?”

Nữ thần linh lắc đầu: “Mạt Ách này rất kiêu ngạo, bây giờ nếu hai chúng ta ra tay chắc chắn sẽ khiến ông ta không vui. Tuy sức chiến đấu của kiếm tu kia ngày càng mạnh hơn. Nhưng hắn ta muốn thắng Mạt Ách rõ ràng là một chuyện hoang đường”.

Nam thần linh gật đầu, tiếp tục theo dõi trận chiến.

Oanh!

Lúc này phía xa chợt vang lên tiếng nổ đinh tai nhức óc, sau đó Diệp Quân lại liên tục lùi về sau.

Hắn vừa dừng lại thì Mạt Ách thần linh kia đã xông tới đánh mạnh một quyền về phía hắn.

Sau khi dừng lại, Diệp Quân chậm rãi nhắm mắt, hắn nắm chặt thanh kiếm trong tay, lúc Mạt Ách đã đến ngay trước mặt thì hắn đột nhiên đâm kiếm ra.

Thời không Tuế Nguyệt chồng chéo!

Kiếm chém ra, hàng vạn hàng nghìn thanh ý kiếm bay đi từ trước mặt Diệp Quân, sau đó hội tụ thành một thanh.

Ầm!

Một vùng thần quang vỡ tan thành, Diệp Quân và Mạt Ách thần linh cùng lúc lùi lại.

Thấy cảnh này, tất cả mọi người xung quanh đều tỏ vẻ khó tin, bọn họ không ngờ Diệp Quân lại có thể chém lui một vị thần linh chỉ bằng một kiếm, dù vị thần linh này chỉ là một phân thân nhưng đó cũng là thần linh đấy!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2727


Chương 2727

Sao có thể chứ?

Sau khi dừng lại, Mạt Ách nhìn xuống cơ thể của mình, lúc này thân thể của ông ta đã trở nên mờ ảo hơn rất nhiều.

Mạt Ách híp mắt lại, ông ta ngẩng đầu nhìn Diệp Quân phía xa, trong lòng hơi khiếp sợ, vì ông ta không ngờ phàm nhân tựa như con kiến trong mắt mình lại có kiếm ý cô đọng như thế, dù là ông ta cũng không thể đánh vỡ được nó.

Sau nỗi khiếp sợ, cơn tức giận ập đến!

Một kẻ tầm thường lại dám khinh nhờn thần linh?

Mạt Ách chậm rãi siết chặt hai tay, hoa sen màu đen trước ngực ông ta chợt tản ra những lưu quang màu đen. Sau đó một hơi thở vô cùng đáng sợ lan ra trong đất trời, sắc mặt cao thủ của bốn gia tộc bên dưới đều thay đổi dữ dội, bọn họ đồng loạt lùi lại, cách xa nơi này.

Diệp Quân ở phía xa vung ý kiếm trong tay, hắn nhìn về phía Mạt Ách thần linh, trong mắt không có chút sợ hãi nào mà còn tràn đầy hưng phấn.

Trận chiến này còn k*ch th*ch hơn sức mạnh phong ấn của Thần Nhất rất nhiều.

Hiện tại hắn có cảm giác máu huyết trong cơ thể mình bắt đầu sôi trào, nhưng hắn cũng không sử dụng chút sức mạnh huyết mạch nào.

Đúng lúc này, Mạt Ách thần linh kia đột nhiên biến mất, trong nháy mắt một đoá hoa sen màu đen đáng sợ loé lên, bay thẳng đến chỗ Diệp Quân.

Trong tích tắc tinh hà vũ trụ trong toàn bộ đất trời đều bắt đầu tan vỡ!

Mà gần như cùng lúc đó, Diệp Quân đột nhiên biến mất khỏi vị trí ban đầu, vào khoảnh khắc hắn biến mất, một huyết mạch chợt bao trùm lấy thiên địa.

Ba sức mạnh huyết mạch xuất hiện!

Vụt!

Dưới ánh nhìn của tất cả mọi người, chiêu kiếm của Diệp Quân đánh tan hoa sen màu đen đáng sợ kia, một thanh kiếm đâm thẳng vào giữa chân mày của Mạt Ách.

Diệp Quân dùng kiếm kéo Mạt Ách kia đi xa khoảng chục nghìn trượng mới dừng lại.

Thiên địa yên tĩnh như đã chết.

Mạt Ách nhìn Diệp Quân với vẻ khó tin: “Ngươi…”

Diệp Quân lại chém ra một kiếm.

Xoẹt!

Mạt Ách thần linh cứ thế bị đánh tan!

Diệp Quân xoay người nhìn hai thần linh trên bầu trời kia: “Người tiếp theo”.

Nói xong, hắn thoáng im lặng, sau đó mới nói tiếp: “Cùng ra tay cũng được”.

Mọi người: “…”

Xung quanh hoàn toàn trở nên yên tĩnh.

Cùng ra tay?

Ngông cuồng?

Nếu là trước đây chắc chắn mọi người sẽ cho rằng Diệp Quân ngông cuồng, không biết trời cao đất rộng, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

Nhưng lúc này…

Mạt Ách kia vừa bị chém chết đấy!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2728


Chương 2727

Sao có thể chứ?

Sau khi dừng lại, Mạt Ách nhìn xuống cơ thể của mình, lúc này thân thể của ông ta đã trở nên mờ ảo hơn rất nhiều.

Mạt Ách híp mắt lại, ông ta ngẩng đầu nhìn Diệp Quân phía xa, trong lòng hơi khiếp sợ, vì ông ta không ngờ phàm nhân tựa như con kiến trong mắt mình lại có kiếm ý cô đọng như thế, dù là ông ta cũng không thể đánh vỡ được nó.

Sau nỗi khiếp sợ, cơn tức giận ập đến!

Một kẻ tầm thường lại dám khinh nhờn thần linh?

Mạt Ách chậm rãi siết chặt hai tay, hoa sen màu đen trước ngực ông ta chợt tản ra những lưu quang màu đen. Sau đó một hơi thở vô cùng đáng sợ lan ra trong đất trời, sắc mặt cao thủ của bốn gia tộc bên dưới đều thay đổi dữ dội, bọn họ đồng loạt lùi lại, cách xa nơi này.

Diệp Quân ở phía xa vung ý kiếm trong tay, hắn nhìn về phía Mạt Ách thần linh, trong mắt không có chút sợ hãi nào mà còn tràn đầy hưng phấn.

Trận chiến này còn k*ch th*ch hơn sức mạnh phong ấn của Thần Nhất rất nhiều.

Hiện tại hắn có cảm giác máu huyết trong cơ thể mình bắt đầu sôi trào, nhưng hắn cũng không sử dụng chút sức mạnh huyết mạch nào.

Đúng lúc này, Mạt Ách thần linh kia đột nhiên biến mất, trong nháy mắt một đoá hoa sen màu đen đáng sợ loé lên, bay thẳng đến chỗ Diệp Quân.

Trong tích tắc tinh hà vũ trụ trong toàn bộ đất trời đều bắt đầu tan vỡ!

Mà gần như cùng lúc đó, Diệp Quân đột nhiên biến mất khỏi vị trí ban đầu, vào khoảnh khắc hắn biến mất, một huyết mạch chợt bao trùm lấy thiên địa.

Ba sức mạnh huyết mạch xuất hiện!

Vụt!

Dưới ánh nhìn của tất cả mọi người, chiêu kiếm của Diệp Quân đánh tan hoa sen màu đen đáng sợ kia, một thanh kiếm đâm thẳng vào giữa chân mày của Mạt Ách.

Diệp Quân dùng kiếm kéo Mạt Ách kia đi xa khoảng chục nghìn trượng mới dừng lại.

Thiên địa yên tĩnh như đã chết.

Mạt Ách nhìn Diệp Quân với vẻ khó tin: “Ngươi…”

Diệp Quân lại chém ra một kiếm.

Xoẹt!

Mạt Ách thần linh cứ thế bị đánh tan!

Diệp Quân xoay người nhìn hai thần linh trên bầu trời kia: “Người tiếp theo”.

Nói xong, hắn thoáng im lặng, sau đó mới nói tiếp: “Cùng ra tay cũng được”.

Mọi người: “…”

Xung quanh hoàn toàn trở nên yên tĩnh.

Cùng ra tay?

Ngông cuồng?

Nếu là trước đây chắc chắn mọi người sẽ cho rằng Diệp Quân ngông cuồng, không biết trời cao đất rộng, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

Nhưng lúc này…

Mạt Ách kia vừa bị chém chết đấy!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2729


Chương 2729

Diệp Quân không quan tâm đến người phía sau mà tiếp tục sử dụng kiếm ý vô địch chống lại vòng xoáy màu đen.

Lúc này, Diệp An chợt xuất hiện ở sau lưng Diệp Quân, sau đó đâm ra một thương.

Oanh!

Nữ thần linh lập tức bị đánh lui.

Diệp An cầm trường thương lạnh lùng nhìn nữ thần linh, vô cùng khinh thường: “Không biết xấu hổ!”

Nữ thần linh híp mắt: “Ngươi lặp lại lần nữa?”

Diệp An nhắc lại: “Không biết xấu hổ!”

Nữ thần linh chỉ về phía Diệp An, sát khí trong mắt bà ta như hoá thành thực thể: “Ta sẽ cho ngươi biết nói chuyện không suy nghĩ sẽ phải trả giá thật đắc”.

Dứt lời, bà ta đột nhiên xông về phía trước, đánh một quyền nhằm vào Diệp An.

Diệp An không sử dụng thương mà lại cất nó đi, sau đó cũng đánh một quyền về phía người phụ nữ.

So đấu võ đạo!

Hai nắm đấm đọ sức với nhau, mỗi cú đấm đều chứa đựng sức mạnh huỷ diệt đất trời, nhưng Diệp An lại không thua kém nữ thần linh này chút nào, rõ ràng là ngang tài ngang sức.

Trong động thiên Thần Nhất không chỉ có Diệp Quân tiến bộ mà cả Diệp An cũng thế.

Thật ra hai tỷ muội họ cũng cạnh tranh với nhau, không ai muốn yếu hơn ai, đương nhiên không phải là cạnh tranh tiêu cực.

Lúc Diệp An giữ chân nữ thần linh kia, kiếm ý xung quanh Diệp Quân chợt trở thành màu đỏ như máu.

Sức mạnh huyết mạch!

Khi điều động ba loại sức mạnh huyết mạch cùng một lúc, vô số kiếm ý lập tức đánh tan vòng xoáy màu đen.

Phải nói rằng, Diệp Quân rất bất ngờ, bởi vì hắn không ngờ tên này lại phái người đến Tuế Nguyệt trường hà để bắt người trong tộc mình.

Nhưng ngẫm lại cũng thấy bình thường.

Hắn trốn trong động thiên Thần Nhất, những người này chắc chắn sẽ tìm cách ép hắn ra ngoài, bắt người thân của hắn đến ép hắn cũng là một cách hay.

Nghĩ vậy, Diệp Quân nhịn cười hỏi: “Các ngươi bắt được chưa?”

Mạt Thiên Đô nhìn Diệp Quân, cố gắng giữ bình tĩnh: “Diệp Quân, cha mẹ ngươi đều đang nằm trong tay bọn ta, nếu người dám tiếp tục giết người thì bọn họ sẽ sống không bằng chết, ngươi không thể tưởng tượng được thủ đoạn của bọn ta đâu”.

Diệp An bình tĩnh nhìn Mạt Thiên Đô, không nói gì.

Diệp Quân bỗng nổi trận lôi đình: “Đê tiện vô liêm sỉ, các ngươi là hậu duệ của thần linh, sao có thể làm ra chuyện vô liêm sỉ như vậy chứ? Ông…”

Thấy Diệp Quân đã mắc lừa, Mạt Thiên Đô thở phào nhẹ nhõm, thật ra cũng không tính là bị lừa, vì theo ông ta nghĩ, Trần Du lúc này chắc chắn đã tới Tuế Nguyệt trường hà. Trần Du đích thân dẫn đội chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Nói cách khác, cha mẹ của Diệp Quân bây giờ đã ở trong tay Trần Du, nhưng ông ta hơi thắc mắc tại sao Trần Du vẫn chưa dẫn người trở về.

Không nghĩ nhiều nữa, Mạt Thiên Du khôi phục lại vẻ bình tĩnh, nhìn Diệp Quân nói: “Diệp công tử, chúng ta nói chuyện đi”.

Lúc này, ông ta đương nhiên đã có tư cách nói chuyện.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2730


Chương 2730

Diệp Quân nhìn chằm chằm Mạt Thiên Đô, ánh mắt như sắp nổ tung, giống như một con thú giận dữ.

Diệp An đá vào mông Diệp Quân: “Đừng giả bộ nữa”.

Diệp Quân: “…”

Mật Thiên Đô nhíu mày, hơi nghi ngờ, giả vờ gì vậy?

Lúc này, Diệp Quân và Diệp An đột nhiên biến mất tại chỗ, trong nháy mắt đã đánh tới trước mặt Mạt Thiên Đô.

Mạt Thiên Đô kinh hãi: “Các ngươi…”

Trong lúc vội vàng, Mạt Thiên Đô đã phòng thủ một cách bị động.

Rầm!

Mạt Thiên Đô bị đánh bay…

Nửa canh giờ sau, Mạt Thiên Đô bị kiếm ghim chặt tại chỗ, giờ phút này, cơ thể ông ta đã nát vụn, chỉ còn lại linh hồn.

Mạt Thiên Đô nhìn Diệp Quân với vẻ khó tin, trầm giọng nói: “Ngươi… ngươi không quan tâm đến cha mẹ mình sao?”

Diệp Quân bình tĩnh đáp: “Không quan tâm”.

Mạt Thiên Đô tức giận mắng: “Đồ bất hiếu!”

Diệp Quân: “…”

Mạt Thiên Đô nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Diệp Quân, ngươi không quan tâm đến sự sống chết của cha mẹ mình, ngươi có biết hành động này của ngươi khiến cha mẹ ngươi phải trả giá thế nào không? Bọn họ sẽ sống không bằng chết…”

Diệp Quân suy nghĩ rồi nói: “Ta quyết định sẽ nói cho ngươi một sự thật”.

Mạt Thiên Đô nhíu mày với vẻ nghi hoặc.

Diệp Quân nghiêm túc nói: “Trong nhà ta, tỷ đệ ta là yếu nhất”.

Mạt Thiên Đô sững sờ, lúc này, một ông lão từ phía xa chạy tới, ông lão này chính là Tam trưởng lão mà ông ta cử tới nhà họ Trần xin cứu viện.

Sắc mặt Tam trưởng lão trắng bệch, run rẩy nói: “Tộc trưởng… gia chủ nhà họ Trần, Trần Du đã bị nổ tung rồi. Bọn họ… đều bị giết hết rồi”.

Đầu óc Mạt Thiên Đô trở nên trống rỗng, Trần Du bị tiêu diệt rồi hả?

Sao có thể chứ?

Mạt Thiên Đô không thể chấp nhận được sự thật này.

Diệp Quân nhìn Mạt Thiên Đô, hắn biết mẹ sắp đến thời đại cũ này rồi.

Cách đó không xa, sắc mặt Mạt Thiên Đô tái nhợt, mọi thứ đã kết thúc. Nhưng lúc này, ông ta lại nhớ tới một người, đó chính là Mạt Yêu Yêu.

Hóa ra người tỉnh táo nhất trong nhà họ Mạt lại là con gái ông ta. Nếu lúc đầu nghe theo lời của Mạt Yêu Yêu, trừ khử nhà họ Vương trước, sau đó âm thầm quan sát sự thay đổi thì bây giờ nhà họ Mạt đã là người được lợi nhất…

Mạt Thiên Đô cười khổ, ngẩng đầu nhìn lên trời, nhẹ giọng nói: “Thì ra tiên tổ thần linh cũng không phải vô địch thật sự…”

Nói xong ông ta hoàn toàn biến mất.

Lúc đầu ông ta không nghe lời Mạt Yêu Yêu là vì quá tự tin. Ông ta cho rằng tiên tổ thần linh là vô địch, có được con át chủ bài này, nhà họ Mạt sẽ bất khả chiến bại, nhưng ông ta không ngờ tiên tổ thần linh lại yếu như vậy.

Nếu biết trước tiên tổ thần linh yếu như vậy, ông ta sẽ không liều chết.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2731


Chương 2731

Đáng tiếc, tất cả đã muộn rồi.

Sau khi Mạt Thiên Đô chết, Diệp Quân và Diệp An định giải quyết nốt đám cường giả nhà họ Mạt, nhưng đúng lúc này, một cô gái xuất hiện, cô gái này mặc một chiếc váy đỏ, cực kỳ quyến rũ.

Nhìn thấy người đến, Diệp Quân hơi bất ngờ: “Là cô!”

Người tới chính là Mạt Yêu Yêu.

Diệp An nhíu mày: “Vợ đệ à?”

Diệp Quân bất lực: “Tỷ tỷ, sao tỷ nhìn ai cũng nói là vợ đệ thế?”

Diệp An nhìn hắn: “Dây dưa ít thôi, nếu không sau này hậu viện của đệ sẽ phát hỏa đấy”.

Tiểu Tháp nói: “Thật ra đều là mấy cô gái mê hoặc tiểu chủ… mấy cô gái hiện thực hơn đàn ông, đàn ông xấu xí sẽ không biết con gái chủ động cỡ nào…”

Diệp Quân: “…”

Diệp An quan sát Diệp Quân, quả thật nếu người em trai này trông xấu xí thì… không nhận cũng chẳng sao.

Lúc này, Mạt Yêu Yêu cười nói: “Diệp công tử, ngươi vẫn khỏe chứ!”

Diệp Quân nhìn Mạt Yêu Yêu, cười nói: “Yêu Yêu cô nương là người nhà họ Mạt à?”

Mạt Yêu Yêu gật đầu: “Đúng vậy!”

Cô ta khẽ nhếch môi: “Diệp công tử có thể nể mặt ta mà tha cho…”

Diệp Quân lắc đầu: “Không được”.

Mạt Yêu Yêu sững người.

Diệp Quân cười nói: “Chắc Yêu Yêu cô nương cũng biết rõ trái phải đúng sai, ta không cần giải thích nhiều nữa”.

Mạt Yêu Yêu khẽ thở dài, tỏ vẻ đáng thương: “Diệp công tử, không thể phá lệ chút sao?”

Diệp Quân không nói gì, hóa thành một đạo kiếm quang, chém về phía cường giả Mạt tộc bên dưới.

Mạt Yêu Yêu sững sờ, sau đó lắc đầu cười, chàng trai này khá thú vị.

Diệp An nói: “Đệ ấy có nhiều vợ lắm”.

Mạt Yêu Yêu nhìn Diệp An, cười nói: “Có bao nhiêu người?”

Diệp An nghiêm túc nói: “Hơn một trăm người”.

Mạt Yêu Yêu: “…”

Chẳng mấy chốc, cường giả của Mạt tộc đều bị Diệp Quân xử lý sạch sẽ.

Hắn không thích đồ sát, dù sao hắn cũng không phải kẻ cuồng sát, nhưng có những người đáng bị giết thì nên giết.

Nhiều khi diệt cỏ phải diệt tận gốc.

Sau khi giết xong, Diệp Quân nhìn Mạt Yêu Yêu: “Yêu Yêu cô nương, xin bảo trọng”.

Nói xong hắn và Diệp An xoay người rời đi.

Mạt Yêu Yêu nhìn Mạt tộc bên dưới, một lúc lâu sau, trong mắt hiện lên vẻ phức tạp, một gia tộc lớn đã bị hủy diệt.

Không ai có thể đảm bảo điều gì sẽ đến vào ngày mai.

Đương nhiên, nhà họ Mạt tự làm tự chịu.

Bọn họ đã quá tin vào thần linh.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2732


Chương 2732

Mạt Yêu Yêu cũng không hiểu sao người gia tộc mình lại tin vào tiên tổ thần linh đến vậy. Trước đây Thượng Thần Thần Nhất đã nói bản thân mới chính là thần của mình.

Điều này cũng bình thường vì có rất nhiều đạo lý ai cũng biết, nhưng lại có rất ít người làm được.

Mạt Yêu Yêu xoay người rời đi.

Lần này cô ta tới Mạt tộc, không phải để cứu Mạt tộc, cô ta chỉ đến cứu một người phụ nữ, còn Mạt tộc tự làm tự chịu, không có gì đáng tiếc.



Sau khi diệt Mạt tộc, Diệp Quân và Diệp An diệt cả nhà họ Trần và nhà họ Tần, lúc đến nhà họ Triệu, hai tỷ đệ cùng nhíu mày.

Khí tức nguy hiểm.

Diệp Quân và Diệp An nhìn nhau với vẻ kinh ngạc.

Lúc này, Triệu Thiên Kích xuất hiện trước mặt Diệp Quân và Diệp An, y mỉm cười nói: “Diệp công tử, chuyện này có thể nhân nhượng không?”

Diệp Quân lắc đầu: “Không thể”.

Triệu Thiên Kích cũng không bất ngờ: “Chúng ta có thể đấu đơn một trận không?”

Diệp Quân nhìn Triệu Thiên Kích: “Cùng ta ư?”

Triệu Thiên Kích gật đầu: “Đúng vậy”.

Diệp Quân đang định nói thì Diệp An đã kéo tay hắn lại, trầm giọng nói: “Có điều bất thường”.

Diệp Quân cười nói: “Tỷ giúp đệ canh chừng”.

Diệp An nhìn Diệp Quân: “Chắc chắn chứ?”

Diệp Quân gật đầu, sau đó đi về phía Triệu Thiên Kích, hắn đương nhiên không từ chối Triệu Thiên Kích.

Đã nói là vô địch trong cùng thế hệ.

Sao hắn có thể từ chối lời khiêu chiến của người cùng thế hệ được chứ?

Thấy Diệp Quân đồng ý, Triệu Thiên Kích mỉm cười: “Mời xuất kiếm”.

Diệp Quân biến mất tại chỗ.

Gần như cùng lúc, Triệu Thiên Kích tiến lên một bước, bỗng chốc, một thanh thương hư ảo từ trong cơ thể y phóng ra, đồng thời cơ thể và kinh hồn y cùng thiêu đốt.

Lúc này, thương thế và khí tức cá nhân của Triệu Thiên Kích đã đạt đến đỉnh cao.

Một chiêu định sinh tử!

Ngay từ đầu, Triệu Thiên Kích đã không nghĩ tới việc đấu trăm hiệp với Diệp Quân, mục đích của y rất đơn giản, chỉ muốn đánh Diệp Quân một cách bất ngờ.

Vừa khai trận đã dùng chiêu lớn.

Một thương này xuất ra khiến cả thế giới trở nên hư ảo, sau đó dần tan chảy.

Lúc này, kiếm của Diệp Quân đã phóng tới.

Phập!

Kiếm của Diệp Quân đâm vỡ thanh thương của Triệu Thiên Kích, đâm tới trước ngực y.

Trước mặt Triệu Thiên Kích, cả người Diệp Quân đỏ như máu, sức mạnh của ba loại huyết mạch dâng trào như thủy triều.

Triệu Thiên Kích hơi bất ngờ.

Diệp Quân nhìn Triệu Thiên Kích: “Ta cũng dùng toàn lực rồi”.

Sư tử đấu với thỏ cũng phải dùng toàn lực, Diệp Quân đương nhiên hiểu đạo lý này.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2733


Chương 2733

Nghe Diệp Quân nói vậy, Triệu Thiên Kích cười nói: “Ta thua rồi”.

Diệp Quân định xuất kiếm lần nữa thì một luồng khí tức đáng sợ từ xa dâng lên.

Diệp Quân quay đầu lại nhìn, cách đó ngàn trượng có một ông lão mặc áo bào đen, đầu tóc bạc trắng.

Diệp Quân nhìn ông lão với vẻ kinh ngạc, bởi vì hắn không cảm nhận được khí tức của ông lão này.

Ông lão đi tới trước mặt Diệp Quân và Diệp An, cười nói: “Diệp công tử, chuyện này là do nhà họ Triệu ta sai, nhà họ Triệu ta xin đầu hàng, Diệp công tử có thể cho bọn ta một con đường sống không?”

Diệp Quân cười nói: “Nếu ta không đồng ý thì sao?”

Ông lão cười khổ: “Vậy thì không còn cách nào khác, chỉ đành liều chết một trận thôi. Nhưng trước khi bắt đầu, ta có một tin tức muốn nói cho Diệp công tử biết, hy vọng có thể dùng tin tức này để đổi lấy sự bình an của Triệu tộc”.

Diệp Quân nhìn ông lão: “Ta thấy hơi tò mò”.

Ông lão thấp giọng nói vài câu.

Biểu cảm của Diệp Quân và Diệp An lập tức thay đổi…

Diệp Quân trầm mặc một hồi rồi nói: “Ông chắc chứ?”

Ông lão gật đầu: “Diệp công tử, ta không cần phải lừa ngươi”.

Diệp Quân im lặng.

Quá Khứ Tông!

Ông lão nói với hắn về chuyện Tư Phàm Tịnh của Quá Khứ Tông đã bắt tay với Thần Điện.

Thần Điện.

Diệp Quân trầm tư một hồi rồi nhìn ông lão nói: “Nói cho ta biết về Thần Điện đi”.

Ông lão khẽ gật đầu: “Thần Điện chính là Chúng Thần Điện, Diệp công tử đến từ Tuế Nguyệt trường hà, chắc cũng biết đến Chúng Thần Điện. Hiện nay trong Chúng Thần Điện có năm vị thần, lần lượt là Nguyên Thị, Phục Trần, Tỉnh Nguyệt, Hoa Hư và Ách Nghiệp…”

Diệp Quân khó hiểu hỏi: “Những vị thần này của Chúng Thần Điện không có quan hệ gì với các ông sao?”

Ông lão lắc đầu: “Không có quan hệ”.

Diệp Quân cảm thấy khó hiểu.

Ông lão giải thích: “Ở thời đại Thần Nhất, Thượng Thần Thần Nhất đã thu nhận rất nhiều đệ tử, vì vậy cũng có rất nhiều nhân vật được gọi là thần”.

Diệp Quân cười nói: “Nhân vật được gọi là thần? Ông không tôn trọng thần chút nào nhỉ”.

Ông lão bình tĩnh nói: “Thượng Thần Thần Nhất từng nói mình mới là thần của mình”.

Diệp Quân im lặng.

Cảnh giới của ông lão này chắc chắn đã vượt qua Tổ Cảnh.

Ông lão nói tiếp: “Diệp công tử biết vì sao những vị thần này hiện đang ở đâu không?”

Diệp Quân lắc đầu.

Ông lão nói: “Thần Giới. Bọn họ tự tạo ra một thế giới, một thế giới chỉ thần mới có thể đặt chân tới. Theo ta được biết, bây giờ Thần Giới có một vị thần đã xây dựng lại Đạo Điện, hơn nữa còn trở thành thần chủ…”

“Không thể nào!”

Đúng lúc này, Mộc Nguyên xuất hiện, sắc mặt hơi khó coi: “Bọn họ không có thần ấn, không có được truyền thừa của Thượng Thần, sao có thể trở thành thần chủ chứ? Điều này là không thể…”

Ông lão nói: “Người đó có Phong Thần Đài”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2734


Chương 2734

Mộc Nguyên sững người tại chỗ.

Diệp Quân nhìn Mộc Nguyên: “Phong Thần Đài?”

Mộc Nguyên không đáp lời Diệp Quân, mà nhìn chằm chằm ông lão: “Vị thần đó là ai? Tên là gì?”

Ông lão lắc đầu: “Ta không biết”.

Sắc mặt Mộc Nguyên càng khó coi hơn.

Diệp Quân hơi tò mò: “Phong Thần Đài ư?”

Mộc Nguyên hít một hơi thật sâu, nói: “Đây là một món đạo bảo do đích thân Thượng Thần tạo ra để phong thần, bởi vì khi đó có rất nhiều người đi theo Thượng Thần lập lại trật tự, những người này đã cống hiến sức lực cho vùng vũ trụ này, vì vậy Thượng Thần đã tạo ra một món đạo bảo như vậy… Nhưng chỉ có hai người được món đạo bảo này phong thần, trong đó có Huyền Tông – người mạnh nhất Thần Điện khi đó”.

Diệp Quân hỏi: “còn một vị nữa là ai?”

Mục Nguyên lắc đầu: “Không biết, ta chỉ biết tổng cộng có hai người, bởi vì Thần Ấn từng nói đến chuyện này…”

Diệp Quân hơi tò mò: “Tại sao chỉ cho hai người dùng, những người khác thì sao?”

Mộc Nguyên lại lắc đầu: “Ta cũng không biết. Ta chỉ biết về sau Thượng Thần đã phong ấn Phong Thần Đài, từ đó Phong Thần Đài không còn xuất hiện nữa”.

Ông ta nhìn Diệp Quân: “Ta vốn định dẫn cậu đến chỗ phong ấn Phong Thần Đài, xem thử có thể giải trừ phong ấn của Thượng Thần, lấy được Phong Thần Đài hay không. Nhưng phong ấn đã bị phu tử lấy đi… Không có phong ấn, cậu đến đó rất nguy hiểm, vì vậy ta đã từ bỏ suy nghĩ này”.

Phu tử!

Nghe Mộc Nguyên nói vậy, Diệp Quân thấy hơi khó hiểu, hôm đó sau khi bọn họ chạy trốn, nữ phu tử kia không đuổi theo nữa, điều này hơi bất thường.

Về phần thần ấn, hắn không cảm thấy đáng tiếc, không phải vì hắn có rất nhiều thần vật mạnh mẽ, là hắn chỉ đơn giản nghĩ rằng thần ấn có thể có lựa chọn của mình.

Đi theo ta, ta sẽ đối đãi tốt với ngươi.

Không đi theo cũng chẳng sao, tự sống yên ổn là được.

Mộc Nguyên nói tiếp: “Nếu đối phương thật sự có Phong Thần Đài, vậy thì Phong Thần Đài đó chẳng những có thể tăng cường sức mạnh của thần, mà còn có thể phong thần mới…”

Diệp Quân lắc đầu: “Điều ta lo là tông chủ của Quá Khứ Tông”.

Mộc Nguyên khẽ nhíu mày: “Tông chủ Quá Khứ Tông ư?”

Diệp Quân gật đầu: “Chắc ông không biết cô gái này, cô ta rất mạnh…”

Nói đến đây Diệp Quân không khỏi lắc đầu cười.

Cô gái này có thể nói là đối thủ mạnh nhất mà hắn từng gặp, mà bây giờ, đối phương không muốn cho hắn cơ hội phát triển nữa.

Hợp tác cùng thần linh.

Diệp Quân nhìn ông lão phía xa: “Sao ông biết bọn họ định hợp tác?”

Ông lão hơi do dự.

Diệp Quân nhíu mày: “Hả?”

Ông lão cười khổ: “Cốt Nhi, ra đi”.

Vừa dứt lời, bên phải xuất hiện một cô gái, nhìn thấy cô gái này, Diệp Quân sững sờ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2735


Chương 2735

Đây chính là nữ kiếm tu váy bố.

Cũng là đệ tử của Tư Phàm Tịnh.

Diệp Quân nhìn nữ kiếm tu váy bố: “Cô là người nhà họ Triệu à?”

Nữ kiếm tu nhìn hắn, không nói gì.

Ông lão bên cạnh vội vàng nói: “Đúng vậy, cô ấy là người nhà họ Triệu, tên Triệu Cốt Nhi, trước đây vì một vài nguyên nhân đặc biệt mà gia nhập tông môn của Tịnh tông chủ, sau đó đi theo Tịnh tông chủ đến thời đại Tuế Nguyệt”.

Diệp Quân nhìn Triệu Cốt Nhi: “Cô làm vậy có tính là phản bội sư phụ mình không?”

Triệu Cốt Nhi lắc đầu: “Không tính! Bởi vì thần của Thần Giới đã biết đến sự tồn tại của ngươi, hơn nữa còn biết trên người ngươi có truyền thừa của Thượng Thần Thần Nhất, bọn họ sẽ tới tìm ngươi ngay thôi”.

Diệp Quân nhìn ông lão, không nói gì.

Ông lão lẳng lặng chờ đợi, ông ta biết Diệp Quân đang do dự có nên tiêu diệt nhà họ Triệu hay không. Mặc dù cảnh giới của ông ta đã vượt qua Tổ Cảnh, nhưng ông ta biết rõ nếu chàng thanh niên này muốn giết Triệu tộc thì Triệu tộc sẽ không có đường lui. Ông ta biết một vài điều về Diệp Quân thông qua chuyện của Triệu Cốt Nhi.

Đáng tiếc là Triệu Cốt Nhi trở về quá muộn, nếu về sớm hơn chút thì Triệu tộc đã không đến nông nỗi này.

Triệu Cốt Nhi cũng không ngờ trong thời gian cô ta bế quan ở Thần Viện, người của tộc mình lại dốc toàn lực để vây giết Diệp Quân.

Diệp Quân nói: “Tin tức này có ích cho ta, vì vậy Triệu tộc có thể sống”.

Nói xong, hắn xòe tay ra, kiếm ý đang ghim chặt Triệu Thiên Kích bay về tay hắn.

Ông lão lập tức hành lễ: “Đa tạ Diệp công tử tha mạng”.

Diệp Quân không nói gì nữa, xoay người rời đi cùng Diệp An.

Nhìn thấy tỷ đệ Diệp Quân biến mất, ông lão mới thở phào nhẹ nhõm, lúc nãy, ông ta đã chuẩn bị liều chết một phen.

Mặc dù không thể đánh thắng, nhưng cũng không thể ngồi yên chờ chết.

May là Diệp công tử không diệt tộc.

Triệu Cốt Nhi nhìn hai người Diệp Quân biến mất ở phía xa với vẻ mặt phức tạp, cách đây không lâu, thực lực của cô ta còn ngang ngửa với Diệp Quân, vậy mà bây giờ, thực lực của Diệp Quân đã vượt xa cô ta, ngay cả cường giả Tổ Cảnh cũng không phải đối thủ của Diệp Quân.

Thiên tài và thiên tài cũng có những điểm khác nhau.

Triệu Cốt Nhi thở dài, rồi quay người rời đi.

Trước đây khi còn ở Thần Viện, cô ta vẫn còn tâm tư đuổi theo, nhưng bây giờ đã không còn suy nghĩ này nữa.



Bên kia, Diệp Quân dừng lại, nói với Diệp An: “Tỷ tỷ, xin tỷ hãy trở về một chuyến”.

Lúc này, hắn biết rõ phải trở về cho người nhà biết tình hình ở đây, nếu không tỷ đệ họ sẽ bị đám đông vây đánh.

Bây giờ hai tỷ đệ bọn họ không đủ sức đối phó với Tông chủ của Quá Khứ Tông và đám thần linh kia.

Diệp Quân muốn vô địch trong cùng thế hệ, còn người của thế hệ trước… đương nhiên phải do người của thế hệ trước chiến đấu.

Diệp An khẽ gật đầu: “Đệ cẩn thận”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2736


Chương 2736

Nói xong, cô ấy xoay người rời đi, nhưng dường như nghĩ ra điều gì đó chợt dừng lại, lấy ra một tia thương mang, đưa cho Diệp Quân: “Cho đệ”.

Diệp Quân nghi hoặc: “Đây là gì?”

Diệp An bình tĩnh nói: “Đệ giữ đi, thời khắc quan trọng có thể lấy nó ra”.

Diệp Quân định hỏi tiếp thì Diệp An đã trừng mắt: “Bảo đệ cầm thì cứ cầm đi, chần chừ gì nữa? Phiền chết đi được”.

Nói xong cô ấy hóa ném thương mang cho Diệp Quân, rồi hóa thành một tia sáng trắng biến mất trên bầu trời.

Diệp Quân lắc đầu cười, trong lòng cảm thấy ấm áp, thu thương mang lại.

Lúc này, Mộc Nguyên nói: “Cô ấy trở về gọi người sao?”

Diệp Quân gật đầu.

Mộc Nguyên trầm giọng nói: “Ta không biết tông chủ của Quá Khứ Tông mạnh thế nào, nhưng ta biết thực lực của đám ngụy thần kia rất mạnh, hơn nữa, sau nhiều năm như vậy, thực lực của bọn họ chắc chắn còn mạnh hơn trước. Cho nên người bình thường không thể uy h**p được bọn họ”.

Diệp Quân cười nói: “Thực lực của người nhà ta cũng không tồi”.

Mộc Nguyên do dự, cuối cùng cũng không nói gì nữa, bởi vì ông ta chưa từng gặp người nhà Diệp Quân, vì vậy cũng không biết thực lực của bọn họ ra sao, nhưng dựa vào thực lực và tài năng của Diệp Quân và Diệp An có thể thấy thực lực của người nhà Diệp Quân cũng không yếu.

Nhưng ông ta vẫn hơi lo lắng.

Mộc Nguyên nói: “Chúng ta tới Âm Dương Giới”.

Diệp Quân nhìn Mộc Nguyên: “Hai tổ thú Âm Dương?”

Mộc Nguyên gật đầu: “Chúng là thần thú do Thượng Thần nuôi dưỡng, sau khi Thượng Thần ra đi, chúng đã trở về thế giới của mình, không màng thế sự gì nữa. Cậu là người kế thừa của Thượng Thần, bọn chúng có khả năng sẽ quy phục trước cậu”.

Diệp Quân lắc đầu cười: “Có khả năng…”

Mộc Nguyên gật đầu: “Bởi vì bọn chúng từng nói chỉ quy phục trước người kế thừa của Thượng Thần”.

Diệp Quân im lặng.

Mộc Nguyên nói tiếp: “Dưới hai tổ thú Âm Dương có một đội quân yêu thú. Các loại thú lớn ở thời Thần Nhất đều do bọn chúng kiểm soát, nếu cậu có thể khiến chúng đầu hàng thì cậu sẽ nhận được sự giúp đỡ lớn”.

Diệp Quân không nói gì.

Mộc Nguyên do dự nói: “Có phải cậu không coi trọng lắm không?”

Diệp Quân chớp mắt, hơi bất ngờ: “Sao ông lại nghĩ vậy?”

Mộc Nguyên cười khổ: “Cậu coi thường cả thần ấn thì coi thường hai tổ thú Âm Dương cũng là điều bình thường… Chỉ là, cậu Diệp, ta thấy rất khó hiểu, gia đình cậu rốt cuộc là gia đình thế nào… Cậu không coi trọng thần ấn, không coi trọng hai tổ thú Âm Dương, thậm chí còn không quan tâm đến truyền thừa của Thượng Thần…”

Diệp Quân cười nói: “Chúng ta đi tìm hai tổ thú Âm Dương đi”.

Mộc Nguyên gật đầu: “Được”.

Nói xong hai người biến mất tại chỗ.

Sau khi cả hai biến mất, một người đàn ông mặc áo choàng đen xuất hiện, người này chính là A Nan.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2737


Chương 2737

A Nan nhìn hai người biến mất ở phía xa, bấm ngón tay tính toán, trong nháy mắt, tất cả quy luật vận mệnh giữa trời đất đều hóa thành thực chất xuất hiện xung quanh ông ta, ông ta quan sát hồi lâu rồi cười nói: “Ta tính chín lần, kết quả chín lần đều là ta giết ngươi thì ta sẽ chết… Ta thật sự muốn thử…”

Vừa nói ông ta vừa liếc nhìn xung quanh.

Trời đất yên tĩnh không có gì cả.

Trong tinh không, vẻ tươi cười trên mặt A Nan từ từ biến mất.

Cuối cùng ông ta cũng không ra tay.

Tài tính toán như thần chính là con át chủ bài của ông ta, nhiều năm qua, ông ta chưa từng tính sai, vậy mà giờ ông ta đã tính chín lần vẫn ra kết quả đó, có nghĩa gì?

Có nghĩa là có một nhân quả ông ta không tính ra được.

Nhân quả nào có thể vượt qua khả năng tính toán của ông ta?

A Nan trầm mặc.

Ngày đó khi ở động thiên Thần Nhất, lý do khiến ông ta không ra tay chủ yếu là vì ông ta đã tính được, nếu mình ra tay thì sẽ chết.

Sẽ chết!

Không có quá trình.

Kết quả chính là cái chết.

Điều này làm ông ta rất ngờ vực, cũng hơi khiếp sợ, có thể nói, với thực lực bây giờ của ông ta, ngoại trừ Thượng Thần Thần Nhất năm đó sống lại và vài vị đại thần đã ở ẩn, thì trên đời này không ai có thể giết được ông ta, nhưng bây giờ ông ta lại tính ra kết quả là cái chết.

Chẳng lẽ sư phụ còn để lại con át chủ bài gì?

A Nan nhíu chặt mày, không phải không có khả năng, dù sao, Diệp Quân là truyền thừa của sư phụ, sư phụ che chở hắn cũng là chuyện bình thường. Ngoài lý do này ra ông ta thật sự không nghĩ ra ai có thể g**t ch*t ông ta.

A Nan trầm mặc một lát, đột nhiên, ông ta run rẩy, đi thẳng vào trong Tuế Nguyệt trường hà, ông ta không ngược dòng Tuế Nguyệt mà lại thăm dò tương lai Tuế Nguyệt.

Trước mặt ông ta, Tuế Nguyệt trường hà không chỉ có một, mà là vô số.

Vì tương lai là thứ không thể xác định, không thể biết chắc, cho nên có vô số khả năng.

A Nan tìm kiếm Diệp Quân, nhưng sau khi tìm, ông ta đột nhiên khiếp sợ nói: “Sao lại có thể…”

Ông ta phát hiện, trong vô số khả năng ở đây cũng không có sự tồn tại của Diệp Quân.

Không ở trong nhân quả của tương lai?

A Nan nhíu mày, phất tay áo, vô số hình ảnh của Tuế Nguyệt trường hà dần dần hiện ra rõ ràng, nhưng vẫn không thấy được sự tồn tại của Diệp Quân.

Diệp Quân không tồn tại trong tương lai ư?

A Nan im lặng trầm tư.

Không tồn tại trong tương lai thì chỉ có hai khả năng, một là người này có thực lực hơn trời, vượt qua Đại Đạo, còn một khả năng nữa là… người đó đã chết trong thời không Tuế Nguyệt nên mới không có tương lai.

Diệp Quân không thể là kiểu thứ nhất, vì với thực lực bây giờ của Diệp Quân thì không thể vượt qua Đại Đạo, nói cách khác, Diệp Quân đã chết ở thời không hiện tại?

A Nan nhíu mày.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2738


Chương 2738

Một lúc sau, A Nan lắc đầu, đáng tiếc tài tính toán của mình chưa giỏi lắm, nếu không, dựa vào tài tính toán giỏi thì có thể tính ra được nhân quả chưa biết ở tương lai.

Đúng lúc này, một luồng thần quang đột nhiên dừng trước mặt A Nan, trong thần quang, một âm thanh vang lên: “A Nan, phụng mệnh Thần Chủ, lệnh cho ngươi nhanh chóng quay về điện, không được xảy ra sai sót”.

Âm thanh vừa dứt, thần quang đã biến mất.

A Nan nhíu mày, không nghĩ nhiều, xoay người biến mất ở cuối Tuế Nguyệt trường hà.



Thần Giới.

Hôm này, một cô gái áo bào trắng đi tới cổng Thần Giới, cô ta vừa lại gần cổng Thần Giới thì một luồng thần quang đã bao phủ, ngay sau đó, một giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp đất trời: “Phàm nhân dừng lại”.

Cô gái mặc áo bào trắng lắc đầu, phất tay áo.

Ầm!

Luồng thần quang kia vỡ tan, đồng thời cổng vào Thần Giới cũng bị xóa sổ.

“Ồ?”

Lúc này, một giọng nói cổ xưa đột nhiên vang lên từ sâu trong Thần Giới, ngay sau đó, một luồng thần quang bắn thẳng tới, chuẩn bị nghiền nát cô gái áo bào trắng.

Cô gái áo bào trắng nhìn chằm chằm luồng thần quang, mặt không chút cảm xúc: “Vỡ”.

Ầm ầm!

Thần quang vỡ tan.

“Ơ?”

Trong Thần Giới vang lên âm thanh kinh sợ, một người đàn ông trung niên mặc thần bào đạp gió bước tới.

Người đàn ông trung niên nhìm chằm chằm cô gái áo bào trắng: “Ngươi là ai?”

Cô gái áo bào trắng vẫn đi vào trong Thần Giới, khi đi ngang qua người đàn ông trung niên, người đàn ông nhíu mày, chuẩn bị ra tay.

Ngay lúc đó, cô gái mặc áo bào trắng thản nhiên nhìn qua người đàn ông: “Quỳ”.

Ầm!

Bỗng chốc, người đàn ông chưa kịp phản ứng đã quỳ xuống.

Người đàn ông trung niên ngơ ngác.

Cô gái áo bào trắng liếc mắt nhìn người đàn ông: “Đúng là một vị thần yếu ớt”.

Người đàn ông lộ vẻ hoảng sợ: “Ngươi là ai?”

Cô gái áo bào trắng không nhìn ông ta, lập tức đi thẳng.

Chẳng mấy chốc, cô gái áo bào trắng đi tới trước Thần Điện, trước Thần Điện có một pho tượng không có mặt sừng sững bên ngoài.

Thần Nhất.

Cô gái áo bào trắng chỉ liếc qua rồi thu ánh mắt, cô ta đi vào đại điện, lúc này, trong đại điện có một ông lão bước tới, ông lão mặc áo đạo sĩ cũ nát, lưng hơi gù, đi chân trần.

Cô gái nhìn thấy ông lão, ánh mắt bình tĩnh.

Ông lão mặc áo đạo sĩ nhìn cô gái đang đi tới trước mặt, vẻ mặt phức tạp: “Chín phần thần tính”.

Sau khi bước vào Thần Đạo, thần tính càng cao, thực lực càng mạnh, người trước mặt này có chín phần thần tính, hơn nữa còn là thần tính thuần túy.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2739


Chương 2739

Ông lão mặc áo đạo sĩ hơi khom người, bày tỏ lòng tôn kính.

Cô gái áo bào trắng không nhìn ông lão, cô ta đi vào đại điện, ở chỗ ngồi cao nhất đang có một người ngồi.

Thần Chủ.

Cô gái áo bào trắng nhíu mày, hơi bất ngờ.

Thần Chủ cười nói: “Tịnh tông chủ”.

Cô gái áo bào trắng im lặng không nói gì.

Thần Chủ chậm rãi bước tới trước mặt cô ta, cười nói: “Nói chuyện nhé?”

Cô gái áo bào trắng khẽ gật đầu: “Được”.

Thần Chủ phất tay, trong nháy mắt, hai người bước vào sâu trong một biển tinh không, xung quanh các dải ngân hà lộng lẫy, thỉnh thoảng có sao băng xẹt qua, đẹp không tả xiết.

Thần Chủ chỉ vào nơi cách đó không xa, có một ngôi nhà tranh, bên ngoài có ghế dựa, cạnh ghế dựa là một cái bàn tròn nhỏ bằng gỗ, trên bàn tròn đặt một cuốn sách cổ và một bình trà.

Thần Chủ nói: “Khi ta còn nhỏ, sư phụ thường dẫn ta tới đây, ông ấy nằm ở đó, trầm tư nhìn về ngân hà và vũ trụ vô tận… lúc đó, ta nghĩ, sư phụ đang nghĩ gì vậy nhỉ?”

Tịnh tông chủ không nói gì.

Đột nhiên Thần Chủ vươn tay chỉ nhẹ, như có viên đá rơi xuống hồ nước, khắp tinh không đột nhiên gợn sóng, ngay sau đó, ở căn nhà tranh xa xa kia đột nhiên xuất hiện một người đàn ông nằm trên ghế.

Thần Nhất!

Bên cạnh Thần Nhất có một ông lão mặc áo bào đen đứng cạnh.

Tái hiện thời gian.

Ông lão nhìn về ngân hà xa xa, hiếu kỳ hỏi: “Chủ nhân, dạo này cậu thường xuyên tới đây quan sát, là quan sát thứ gì vậy?”

Thần Nhất cười khẽ: “Muốn nhìn người mà ta thích”.

Nghe vậy, ông lão lập tức nhìn Thần Nhất, sốt sắng nói: “Chủ nhân, cậu phải đi rồi sao?”

Thần Nhất mỉm cười, ông ấy nhìn về nơi vũ trụ vô tận, nhẹ giọng nói: “Ta muốn cô gái đó sẽ thay ta trông coi vũ trụ này…”

Ông lão sững sờ, đang định nói tiếp, Thần Nhất lại lắc đầu: “Không được, vậy thì quá vất vả, ta không hy vọng cô ấy vất vả như vậy…”

Ông lão như đoán được điều gì, nước mắt bỗng chảy dài.

Thần Nhất mỉm cười, rồi quay đầu nhìn ra ngoài hình ảnh, nói: “Tịnh tông chủ, không ngờ chúng ta lại dùng cách này để gặp mặt”.

Bên ngoài hình ảnh, cô gái áo bào trắng nhìn Thần Nhất: “Mười phần thần tính sẽ có cảm giác gì?”

Mười phần thần tính.

Người đầu tiên từ xưa tới nay.

Thần Nhất cười khẽ: “Nghiêm khắc mà nói thì ta chỉ được 9,5 phần thôi”.

Cô gái áo bào trắng nhíu mày.

Thần Nhất cười nói: “Tịnh tông chủ có biết phải làm thế nào mới đạt được tới mười phần thần tính không?”

Cô gái áo bào trắng im lặng,
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2740


Chương 2740

Thần Nhất mỉm cười nói: “Có lẽ cô biết, sau khi thần tính đạt tới chín phần, muốn đạt được mười phần đối với chúng ta rất đơn giản, chỉ là chúng ta có đồng ý hay không mà thôi. Dù sao, g**t ch*t ý định ban đầu của bản thân rất đơn giản nhưng cũng khó khăn nhất”.

g**t ch*t ý định ban đầu!

Cô gái áo bào trắng trầm mặc.

Quả thật, muốn đạt được mười phần thần tính, cực kỳ đơn giản, phải g**t ch*t ý định ban đầu của mình.

Thần Nhất từ từ ngẩng đầu nhìn về vũ trụ tinh không, nhẹ giọng nói: “Ta thích một cô gái, thật sự rất thích… chỉ là, qua hàng trăm, ngàn, triệu năm tháng, ta phát hiện, nhân tính của ta đã vô thức tới gần thần tính… Vì thế, ta từ từ lạnh nhạt với tất cả, trong đó có cả người mà mình rất thích. Đúng vậy! Đối mặt với năm tháng vô tận, đã quen với sự sống và cái chết, sao ta có thể vẫn trân trọng tình yêu như thời còn trẻ chứ?”

Nói xong, ông ấy khẽ lắc đầu: “Chúng ta đang trưởng thành, chúng ta trưởng thành lại càng dần biến thành người mà ta từng ghét khi còn nhỏ…”

Cô gái áo bào trắng vẫn im lặng như cũ.

Cô ta không đi bước cuối cùng, không phải không làm được, mà là cô ta không muốn g**t ch*t ý muốn cuối cùng trong lòng mình.

Nếu chút ý muốn đó cũng bị g**t ch*t thì mười phần thần tính, trở thành vô địch cũng đâu có ý nghĩa gì?

Cô ta không muốn biến thành người mình ghét.

Thần Nhất đột nhiên cười nói: “Thật ra, cuối cùng vẫn là do chúng ta sống quá lâu. Một người sống quá lâu sẽ xảy ra chuyện, hơn nữa đối mặt với năm tháng vô tận, sẽ không có gì quan trọng nữa. Chỉ khi sinh mạng ngắn ngủi thì mới quý trọng…”

Nói xong, ông ấy ngẩng đầu lên nhìn sâu vào tinh không, nhẹ giọng nói: “Có thể để ta nhìn muội một lần cuối được không…”

Cô gái áo bào trắng nhìn về phía Thần Nhất, sâu trong tinh hà xa xôi, đột nhiên không gian rung nhẹ, chẳng mấy chốc, nơi đó xuất hiện một luồng ánh sáng màu tím. Ngay sau đó có một cô gái mặc váy đỏ, tóc bạc trắng, ánh mắt lạnh như băng.

Váy đỏ đầu bạc!

Cô gái váy đỏ nhìn Thần Nhất đang nằm trên ghế, im lặng không nói gì.

Nhìn thấy cô gái váy đỏ, Thần Nhất đột nhiên nở nụ cười, không miễn cưỡng, cũng không có không cam lòng, càng không có hối hận, giờ phút này, toàn bộ sức sống trên cơ thể ông ấy dần dần biến mất.

Binh giải.

Đó là thời khắc cuối cùng của Thần Nhất, chỉ có một ông lão chứng kiến.

Đương nhiên, bây giờ có cả Tư Phàm Tịnh và Thần Chủ chứng kiến.

Thấy Thần Nhất binh giải chết dần, cô gái váy đỏ đột nhiên nói: “Vì sao không bước tới bước cuối cùng? Chỉ một bước, huynh sẽ trở thành người đầu tiên, vượt qua tất cả tiên linh”.

Thần Nhất mỉm cười: “Ta không muốn quên muội”.

Cô gái váy đỏ nhìn chằm chằm Thần Nhất: “Ta không hề thích huynh”.

Rất thẳng thắn, rất rõ ràng.

Thần Nhất mỉm cười: “Không sao cả”.

Nói xong, đôi mắt ông ấy từ từ nhắm lại, ngưng thở.

Nếu ta đã không thể dùng sự trưởng thành để áp chế thần tính thì ta sẽ binh giải…

Khi quen nhau, ta là một cậu thanh niên.

Khi kết thúc, ta vẫn là cậu thanh niên đó.

Ta thích muội, chưa bao giờ thay đổi.
 
Back
Top Dưới