Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2701


Chương 2701

Rõ ràng là ông ta đã đánh giá thấp nhà họ Vương.

Dù nơi này có phong ấn Thần Nhất để lại, nhưng ông ta vẫn thấy lo lắng.

Lúc này, một trưởng lão bước nhanh tới trước mặt Tư Mã Nho, Tư Mã Nho vội hỏi: “Sao rồi?”

Trưởng lão nói: “Tông chủ, thiếu niên kia ở trong dãy núi Vân Long cách đây nghìn dặm, chúng ta làm theo lệnh của ngài, cũng không làm phiền cậu ta”.

Tư Mã Nho gật đầu: “Như thế vẫn tốt hơn, ta sẽ đích thân đi gặp cậu ta”.

Dứt lời, ông ta bèn muốn rời đi, mà trưởng lão kia lại hưng phấn nói: “Tông chủ muốn giết người cướp của ư?”

Rõ ràng là trưởng lão đã có được lợi lộc, thế cũng bình thường, dù sao vừa mới tiêu diệt Vương tộc, tất cả người của Tiên Nguyên Tông đều phát tài.

Nghe thấy lời của trưởng lão, Tư Mã Nho lập tức lạnh lùng nhìn lão ta, hành động này khiến trưởng lão cảm thấy lạnh lẽo.

Tư Mã Nho thu hồi tầm mắt, nhẹ giọng nói: “Hiện tại Tiên Vân Tông chúng ta cần đồng mình…”

Hiện tại ông ta đang thấy lo lắng hơn, vì ông ta phát hiện Trương Văn Tú hiện tại hơi tự tin quá. Không đúng, là cực kỳ tự tin.

Đây không phải một chuyện tốt, đương nhiên lúc này ông ta cũng không rảnh để tâm nhiều chuyện như vậy, ông ta đang rất muốn tìm một đồng minh.

Đương nhiên không thể hy vọng vào Võ Tông được, nên chỉ có thiếu niên kiếm tu lai lịch không tầm thường kia thôi.

Tư Mã Nho không nói gì nữa mà xoay người rời đi.



Trước một ao nước trong dãy núi rộng lớn, Diệp Quân ngồi xếp bằng dưới đất, đôi mắt khép hờ, tập trung tinh thần.

Trận chiến với Vương Tông trước đó khiến hắn lĩnh ngộ được rất nhiều điều, lĩnh ngộ sâu sắc nhất chính là sức mạnh phong ấn mà Thần Nhất để lại.

Vì hắn phát hiện đại chiến với người khác khi phải chịu sức mạnh phong ấn của Thần Nhất có thể tăng cường sức mạnh của bản thân rất nhiều.

Cái này cũng giống việc đeo bao cát trên hai chân rồi chạy bộ vậy, dù lúc đó sẽ thấy nặng nề, nhưng lâu dần, khi ngươi quen với gánh nặng này, cũng tương đương với thực lực của ngươi đã mạnh hơn, nếu ngươi gỡ bao cát xuống, thực lực của ngươi sẽ trở nên càng đáng sợ.

Nghĩ đến đây, Diệp Quân chợt ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, hắn hơi nhếch môi, lúc này, hắn không xem sức mạnh phong ấn này như một sự chèn ép nữa, mà là một cách rèn luyện.

Rèn luyện mang vật nặng!

Lúc này, trước mặt Diệp Quân không xa có một cơn gió nhẹ thổi tới, sau đó Tư Mã Nho xuất hiện trước mặt hắn.

Diệp Quân im lặng nhìn Tư Mã Nho.

Tư Mã Nho quan sát Diệp Quân, trong lòng thầm thấy khiếp sợ, dù thiếu niên này hoàn toàn không có tu vi, nhưng lại khiến ông ta cảm thấy hơi nguy hiểm.

Đúng là không đơn giản!

Tư Mã Nho cười nói: “Tiểu hữu tu luyện ở đây à?”

Diệp Quân bình tĩnh hỏi: “Có chuyện gì sao?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2702


Chương 2702

Tư Mã Nho nghiêm túc nói: “Tiểu hữu, người xưa có câu kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, kẻ thù của chúng ta là nhà họ Vương kia, chúng ta phải cùng nhau hợp tác chống lại kẻ thù, cậu nghĩ sao?”

Diệp Quân cười nói: “Có lẽ nhà họ Vương không dám đi vào trả thù đâu”.

Tư Mã Nho cất giọng nặng nề: “Lỡ bọn họ đi vào thì sao?”

Diệp Quân im lặng.

Tư Mã Nho đang định nói tiếp thì Diệp Quân chợt nói: “Có dám làm một ván lớn không?”

Tư Mã Nho hơi ngạc nhiên: “Ván lớn?”

Diệp Quân gật đầu: “Không giấu gì ông, trên người ta có một phần truyền thừa, không chỉ có nhà họ Vương ở bên ngoài muốn có nó mà còn có mấy gia tộc khác, nếu ta đoán không lầm thì chắc chắn bọn họ sẽ không bỏ qua mà tiếp tục vào đây, nếu ông dám chơi một ván lớn, chúng ta có thể gài bẫy lừa bọn họ đi vào, sau đó giết bọn họ, tất cả của cải trên người bọn họ đều thuộc về ông, ta sẽ không lấy bất cứ thứ gì”.

Tư Mã Nho im lặng.

Vẫn còn mấy gia tộc giống nhà họ Vương!

Không thể không nói, nghe thấy lời này của Diệp Quân, ông ta cũng hơi sợ hết hồn hết vía.

Thực lực của nhà họ Vương đã kinh khủng đến thế rồi, mà bây giờ bên ngoài còn có thế lực giống bọn họ, hơn nữa còn sẽ đến giết người này…

Tư Mã Nho nhìn về phía Diệp Quân, tỏ vẻ tò mò: “Truyền thừa kia của cậu thật sự là truyền thừa Thần Nhất à?”

Diệp Quân gật đầu: “Phải”.

Tư Mã Nho im lặng.

Truyền thừa Thần Nhất.

Tuy ông ta chưa từng ra bên ngoài, nhưng cũng có biết chút ít về Thần Nhất, nhưng cũng không biết quá nhiều, dẫu sao Thần Nhất cũng phát triển ở thế giới bên ngoài.

Tư Mã Nho hơi do dự.

Liên thủ với Diệp Quân, rất có thể sẽ tiếp tục bị gia tộc khác nhằm vào, nói thật sau khi thấy sức mạnh kinh khủng của nhà họ Vương, hiện tại ông ta khá kiêng dè với thế lực bên ngoài.

Diệp Quân chợt nói: “Giết một nhà là ta giết, giết năm nhà cũng là ta giết, không có gì khác nhau cả”.

Tư Mã Nho trầm giọng nói: “Điều ta lo lắng là nếu bọn họ nghĩ cách phá vỡ phong ấn ở nơi này…”

Diệp Quân cười nói: “Chắc là không có khả năng đó đâu, bọn họ không thể phá phong ấn do Thần Nhất để lại được, nếu không nhà họ Vương cũng đã không mạo hiểm đến nơi này”.

Tư Mã Nho nhìn Diệp Quân, không nói gì.

Nói thật thì ông ta hơi lo lắng.

Hợp tác với nhau?

Tuy có thể phát tài, nhưng cũng có thể tan xương nát thịt!

Diệp Quân cười khẽ, sau đó nói: “Quý tông môn cố thể từ từ suy xét, không cần vội”.

Dứt lời, hắn xoay người rời đi.

Thấy dáng vẻ dửng dưng của Diệp Quân, Tư Mã Nho nhất thời hơi nghi ngờ, sao người này không có vẻ lo lắng chút nào vậy?

Không hợp lý lắm!

Chắc chắn là có chỗ dựa!

Còn trẻ tuổi đã có thực lực đáng sợ như thế, lai lịch chắc chắn là không tầm thường.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2703


Chương 2703

Nghĩ thế, Tư Mã Nho lập tức nói: “Diệp công tử, Tiên Vân Tông chúng ta đồng ý hợp tác với cậu”.

Diệp Quân dừng bước, hắn xoay người cười nói với Tư Mã Nho: “Hợp tác vui vẻ”.

Nếu ở bên ngoài, thực lực của Tiên Vân Tông thật sự không là gì, nhưng ở nơi này, thực lực của họ vẫn khá là kinh khủng.

Tư Mã Nho hỏi: “Diệp công tử, cậu có người chống lưng không?”

Diệp Quân thoáng sửng sốt, sau đó nói với nét mặt nghiêm chỉnh: “Rất nhiều”.

Tư Mã Nho lại hỏi: “Có mạnh không?”

Diệp Quân nghiêm túc đáp: “Chọn bừa một người cũng có thể giết người bừa bãi”.

Tư Mã Nho hé miệng cười: “Thế thì tốt”.

Diệp Quân ngạc nhiên nhìn Tư Mã Nho: “Ông tin thật à?”

Tư Mã Nho nghiêm túc nói: “Cậu không phát hiện là cậu trông giống như có rất nhiều chỗ dựa ư…”

Diệp Quân: “…”

Diệp Quân cười to.

Tông chủ của Tiên Nguyên Tông này khá thú vị đấy.

Diệp Quân biết chắc chắn đối phương có hàm ý gì đó, nhưng hắn không quan tâm, hắn vẫy tay nói: “Liên lạc lại sau”.

Dứt lời, hắn biến mất ở phía xa.

Nụ cười trên mặt Tư Mã Nho dần biến mất, sau một hồi im lặng, ông ta quay lại Tiên Nguyên Tông.

Tổ chức hội nghị tông môn!

Tất cả cao thủ của Tiên Nguyên Tông đều tập trung lại.

Tư Mã Nho nhìn mọi người trong điện, sau đó nói: “Các vị, ta đã tiến hành hợp tác với Diệp công tử, sau này chúng ta sẽ là đồng minh, sống chết với nhau”.

Có trưởng lão nhắc nhở: “Tông chủ, hắn chỉ có một mình mà thôi…”

Tư Mã Nho thản nhiên nhìn trưởng lão vừa nói chuyện: “Hồ đồ, ngươi thật sự cho rằng hắn chỉ có một mình à?”

Trưởng lão kia nghi ngờ; “Hắn…”

Tư Mã Nho nghiêm túc nói: “Diệp công tử đã nói rõ với ta rồi, hắn là Thiếu chủ của Diệp tộc ở bên ngoài… Biết Diệp tộc không? Đây là gia tộc hàng đầu ở thế giới bên ngoài, cao thủ đông đảo, một người cũng có thể tàn sát bừa bãi toàn bộ vũ trụ”.

Trưởng lão kia thoáng do dự, sau đó nói: “Vậy vì sao hắn lại bị đuổi giết đến tận đây?”

Tư Mã Nho đang định đáp lời thì trưởng lão hắc bào ở một bên chợt nói: “Có lẽ là nuôi thả, gia tộc lớn thường không hành động như người bình thường mà”.

Tư Mã Nho vỗ đùi: “Đúng là nuôi thả, nghe Diệp công tử này nói Diệp tộc của họ đào tạo gia chủ đều theo cách nuôi thả, vì gia chủ đi lên từ trong gian khổ sẽ mạnh mẽ hơn”.

Có trưởng lão nói: “Vậy hắn đi đến đây… là vì trải nghiệm sao?”

Tư Mã Nho vội gật đầu: “Đúng thế”.

Trưởng lão kia thoáng do dự, sau đó hỏi: “Tông chủ, có thể tin được chứ?”

Tư Mã Nho còn chưa nói gì, trưởng lão hắc bào kia đã cất lời: “Chư vị, lúc trước sau khi tiêu diệt nhà họ Vương, Diệp công tử kia không lấy bất cứ báu vật nào cả, việc này có ý nghĩa thế nào? Nghĩa là người ta coi thường mấy thứ đó, mọi người nghĩ xem, gia cảnh thế nào mới có thể coi thường cả Tổ Nguyên chứ?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2704


Chương 2704

Mấy trưởng lão còn lại cùng đều gật đầu.

Lúc đó Diệp công tử kia đi rất dứt khoát, thậm chí còn không thèm quay đầu.

Vì thế, mọi người càng phân tích càng cảm thấy Diệp công tử kia không đơn giản.

Thấy cảnh này, Tư Mã Nho nhất thời thở phào nhẹ nhõm, dù ông ta là Tông chủ, nhưng hợp tác với Diệp Quân vẫn thấy hơi áp lực, vì dù sao hắn cũng chỉ có một mình.

Tiếp theo, có lẽ họ sẽ phải đối mặt với nhiều kẻ thù hơn, chỉ cần sơ suất người của tông môn sẽ bắt đầu oán trách, cảm thấy không nên liên minh, mà bây giờ, mọi người đều thừa nhận Diệp Quân, vậy sau này sẽ không xảy ra nội loạn.

Đây là lựa chọn của tất cả mọi người!

Không phải lựa chọn của một mình ông ta!

Có phúc cùng hưởng, có hoạ cùng chia.

Còn việc rốt cuộc phía sau Diệp Quân có thế lực nào không… Thật ra ông ta cũng không chắc…



Trong dãy núi rộng lớn, Diệp Quân biến thành một tia kiếm quang bay đến tận trời, nhưng trong nháy mắt, một lực lượng vô hình đã rơi xuống từ trên trời, khiến hắn quay lại vị trí ban đầu.

Vào khoảnh khắc rơi xuống đất, mấy ngọn núi lớn xung quanh Diệp Quân lập tức tan nát.

Mà Diệp Quân vẫn tiếp tục bay lên cao.

Cứ thế, Diệp Quân hết lần này đến lần khác đâm thẳng vào phong ấn Thần Nhất để lại kia.

Hiện tại hắn đang dùng phong ấn này để rèn luyện bản thân, không thể không nói sau khi tâm lý thay đổi, hắn cũng không thấy ghét sức mạnh phong ấn này như trước nữa.

Hắn đang dần làm quen với sức mạnh phong ấn này!

Trong quá trình đối chiến với nó, Diệp Quân còn phát hiện sức mạnh phong ấn này sẽ còn mạnh lên theo thực lực cá nhân, nói một cách đơn giản thì thực lực của người càng mạnh, uy lực của phong ấn sẽ càng lớn, hơn nữa gần như là không có giới hạn.

Đây rõ ràng là một đối thủ hoàn mỹ với Diệp Quân.

Diệp An cũng đi ra từ trong tháp, sau đó bắt đầu luyện tập đối kháng với phong ấn này.

Oanh!

Một tia kiếm quang rơi thẳng xuống từ chân trời, kiếm quang vừa rơi xuống đã khiến vùng đất nổ tung, vô số bụi đất bay lên cao.

Trong bụi đất, Diệp Quân vung tay áo, một tia kiếm quang bay ra, bụi đất xong lập tức bay đi mất.

Diệp Quân ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, hắn nhếch miệng cười, giẫm nhẹ chân phải, lại biến thành một tia kiếm quang bay lên cao.

Vụt!

Thời không bị tia kiếm chém đôi.

Trên bầu trời, một sức mạnh đáng sợ chiếu xuống, đánh thẳng lên tia kiếm quang kia.

Ầm!

Kiếm quang vỡ tan tành.

Diệp Quân rơi xuống đất, nhưng sau đó, hắn lại bay lên cao một lần nữa, đỡ lấy sức mạnh phong ấn kia, nhưng lần này đã có sự thay đổi. Khi kiếm của Diệp Quân còn cách sức mạnh phong ấy kia mấy trượng, thân thể Diệp Quân chợt trở nên hư ảo.

Thời không chồng chéo!

Đây là lần đầu tiên hắn sử dụng kiếm kỹ!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2705


Chương 2705

Kiếm chém ra…

Oanh!

Sức mạnh phong ấn bí ẩn kia lập tức vỡ tan tành.

Nhìn thấy cảnh này, Diệp Quân nhếch môi, nhưng sau đó, trên bầu trời có một sức mạnh cường đại hơn đánh thẳng xuống.

Ầm!

Kiếm quang vỡ tan, Diệp Quân lại rơi xuống đất một lần nữa.

Lần này, một lúc lâu sau đó Diệp Quân mới bò ra từ sâu trong lòng đất.

Diệp Quân nằm dưới đất, khoé miệng có máu tươi chảy ra.

Diệp Quân lau đi máu tươi trên khoé miệng, hắn phát hiện thật ra phong ấn này có sơ hở, chỉ cần bất ngơ gia tăng sức mạnh sẽ có thể lập tức phá vỡ nó, nhưng có một vấn đề là sức mạnh phong ấn tiếp theo sẽ mạnh hơn rất nhiều.

Nhưng lúc sức mạnh phong ấn thứ hai đánh xuống, hắn đã là người bình thường, sẽ không bị sức mạnh của nó trấn áp.

Vào khoảnh khắc đó, hắn cũng như đang ở bên ngoài.

Chỉ cần nắm bắt được khoảnh khắc này, hắn sẽ làm được rất nhiều chuyện.

Diệp Quân lau đi máu tươi trên khoé miệng, sau đó đứng lên, hắn biến thành một tia kiếm quang bay lên cao một lần nữa.

Lần này, hắn không sử dụng bất cứ kiếm kỹ nào nữa, chỉ rèn luyện kiếm ý vô địch và kiếm đạo của mình.

Kiếm ý và kiếm đạo mới là nồng cốt của hắn!

Cứ thế, Diệp Quân và Diệp An đối kháng với sức mạnh phong ấn kia hết lần này đến lần khác, mà trong quá trình này, sức mạnh của hai chị em cũng tăng lên rất nhiều.

Không chỉ thực lực của mỗi Diệp Quân, mà thực lực của cả Mộc Nguyên, hai vị Thần Tướng và trâu thần Man Hoang tu luyện trong Tiểu Tháp cũng mạnh hơn rất nhiều, dù sao Diệp Quân cũng liên tục cung cấp Tổ Nguyên cho bọn họ, hơn nữa bọn họ còn ở trong Tiểu Tháp.

Còn những thiên tài nhỏ tuổi như Lâm Bảo Mỹ và Cẩu Đán, dù thực lực của chúng của mạnh hơn rất nhiều, nhưng vì còn quá nhỏ nên không thể so sánh với thế hệ trước được. Có điều tương lai thì chưa biết.



Bên ngoài động thiên Thần Nhất.

Lúc này bốn gia tộc hậu duệ thần linh đã bao vây cửa ra vào động thiên, không chỉ có thế, dưới sự hợp tác của bốn gia tộc, ngoài học viện Thần, không có người và thế lực nào có thể đến gần động thiên Thần Nhất này.

Đây rõ ràng là muốn độc chiếm, rất nhiều người tức giận nhưng không dám nói gì.

Đành chịu thôi, thực lực của bốn gia tộc thật sự quá kinh khủng, dù có giận cũng phải cam chịu.

Mạt Thiên Đô nhìn lối vào động thiên Thần Nhất phía xa, im lặng không nói một lời.

Thật ra lão ta cũng hơi nôn nóng muốn đi vào động thiên Thần Nhất, nhưng vết xe đổ của nhà họ Vương ở ngay trước mắt, lão ta cũng không dám mạo hiểm.

Đợi!

Đợi người bên trong truyền tin ra.

Bốn gia tộc gần như nhận được truyền âm cùng một lúc.

Một lát sau, mấy người Mạt Thiên Đô nhìn nhau, Trần Du trầm giọng nói: “Thì ra không phải Diệp Quân tiêu diệt nhà họ Vương, mà là một thế lực bên trong động thiên Thần Nhất”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2706


Chương 2706

Mọi người đều thầm thở phào.

Nếu nhà họ Vương bị một mình Diệp Quân tiêu diệt, thì bọn họ thật sự thấy hoảng hốt. Vì Diệp Quân chỉ mới hai mươi mấy tuổi, hơn nữa tu vi của hắn còn đang bị trấn áp.

Nhưng nhà họ Vương là bị một thế lực địa phương trong động thiên Thần Nhất tiêu diệt thì lại khác.

Mục tiêu của bọn họ là Diệp Quân, không phải thế lực địa phương trong động thiên Thần Nhất.

Mạt Thiên Đô cất lời: “Phái người đi vào đàm phán với thế lực địa phương kia xem sao?”

Trần Du lắc đầu: “E rằng sẽ khó đàm phán, thế lực trong đó không hề biết đến gia tộc hậu duệ thần linh chúng ta, mà bên trong còn có sức mạnh phong ấn do Thượng Thần Thần Nhất để lại, vì thế bọn họ hoàn toàn không cần phải nể mặt chúng ta…”

Tần Nguyên nói: “Cho bọn họ lợi lộc, bảo bọn họ bắt Diệp Quân giúp chúng ta?”

Mạt Thiên Đô ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Làm thế cũng được”.

Trần Du cất lời: “Mỗi gia tộc chúng ta bỏ ra năm Tổ Nguyên, hai mươi Tổ Nguyên, có lẽ thế lực bên trong sẽ động lòng”.

Tần Nguyên hỏi: “Phái ai đi đây?”

Mạt Thiên Đô đáp: “Mỗi gia tộc phái một người”.

Tần Nguyên cười đáp: “Được”.

Trần Du và Triệu Thiên Kích cũng gật đầu tỏ vẻ đồng ý, bốn người lập tức phái bốn cao thủ tiến vào động thiên Thần Nhất.

Mạt Thiên Đô đột nhiên nhìn về phía Trần Du: “Người của huynh đã tiến vào Tuế Nguyệt trường hà chưa?”

Trần Du gật đầu: “Đã tiến vào rồi”.

Mạt Thiên Đô gật đầu: “Cho dù thế nào, chúng ta vẫn phải có tính toán cho tình huống tệ nhất, nếu thế lực bên trong động thiên Thần Nhất không muốn hợp tác, thì chỉ có thể lợi dụng người trong gia tộc của Diệp Quân ép hắn ra ngoài thôi”.

Trần Du cười nói: “Tối đa ba ngày, người của ta sẽ bắt người trong gia tộc hắn đến đây. Đến lúc đó ta cũng muốn xem Diệp Quân có thể lòng dạ sắt đá đứng nhìn người trong gia tộc lần lượt chết đi không”.

Mạt Thiên Đô gật đầu, lão ta cũng không cảm thấy hành động này hơi bỉ ổi, từ trước đến giờ, người làm nên chuyện lớn đều chưa từng chú ý chuyện vặt vãnh.



Tuế Nguyệt trường hà.

Hôm nay, có mười mấy cao thủ tiến vào Tuế Nguyệt trường hà từ thời đại cũ, những cao thủ này đều là người nhà họ Trần, người dẫn đầu tên Trần Thanh, là đại trưởng lão của nhà họ Trần.

Vì tránh có sơ suất, nên Trần Du đã phái đại trưởng lão của nhà họ Trần chỉ huy.

Phải biết rằng Trần Thanh là cao thủ cảnh giới Thiên Quân đỉnh cao, mà những người ông ta chỉ huy đều là cảnh giới Đế Quân.

Không thể không nói, đội ngũ này rất phô trương.

Trần Thanh nhìn về phía cuối Tuế Nguyệt trường hà, cười khẽ: “Đi đến nơi này đúng là không dễ dàng”.

Thời đại cũ muốn tiến vào Tuế Nguyệt trường hà là rất khó, vì Chúng Thần trước đây đã để lại phong ấn ở biên giới hai nơi. Lần này bọn họ có thể đi vào đều là vì bốn gia tộc hợp tác, mới phá vỡ được phong ấn trong khoảng thời gian ngắn.

Một ông lão bên cạnh Trần Thanh cười nói: “Cũng không biết nền văn minh võ đạo của Tuế Nguyệt trường hà này thế nào, nếu quá yếu thì đúng là nhàm chán”.

Trần Thanh cười nói: “Chúng ta đến đây, có lẽ được xem là… cao thủ tiến vào thôn tân thủ nhỉ? Ha ha…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2707


Chương 2707

Những người còn lại cũng cười to theo.

Bọn họ cho rằng nhiệm vụ lần này không có gì khá khăn cả.

Bọn họ còn nghĩ mình là cao thủ tiến vào thôn tân thủ, tấn công thế giới có nền văn minh võ đạo thấp hơn.

Lúc này đột nhiên có người nói: “Có người đến”.

Mọi người ngẩng đầu nhìn về phía xa, cuối tầm mắt có một cô bé đang lén lút quan sát gì đó, trên bả vai cô bé còn có một tên nhóc màu trắng lông xù, tên nhóc kia cũng nhìn trái nhìn phải, có vẻ rất đề phòng…

Nhìn thấy bé gái này, Trần Thanh nhíu mày, đương nhiên ông ta sẽ không nghĩ rằng đây là một cô bé bình thường, có thể bước đi ung dung trong Tuế Nguyệt trường hà chắc chắn không tầm thường.

Lúc này, một ông lão bên cạnh Trần Thanh chợt nhìn vào con vật trên vai cô bé, kích động nói: “Đại trưởng lão, đây… là Linh Tổ ư?”

Linh Tổ?

Tổ tiên vạn linh trong thiên hạ!

Nghe thấy ông lão nói thế, ánh mắt các cường giả nhà họ Trần đang có mặt đều nhìn vào vật nhỏ màu trắng ấy, khi thấy nó thật sự là Linh Tổ, mọi người đều trở nên phấn khích.

Ánh mắt Trần Thanh cũng trở nên nóng rực: “Không ngờ vừa tới Tuế Nguyệt trường hà đã gặp được Linh Tổ… Đúng là tổ tiên ưu ái”.

Linh Tổ!

Nghe thấy Trần Thanh xác nhận, những trưởng lão khác cũng rất kích động.

Linh Tổ là thần vật thần bảo cấp cao hiếm có nhường nào, cho dù là trước đây cũng không có Linh Tổ.

Điều kiện để trở thành Linh Tổ thật sự quá khắc nghiệt.

Dưới tình huống bình thường, thời đại bây giờ rất khó có được Linh Tổ, bởi vì Tổ Nguyên thời đại này vô cùng thiếu thốn, đã không còn tài nguyên để biến linh vật thành Linh Tổ được nữa rồi.

Tất nhiên, lúc này họ không nghĩ được nhiều như vậy.

Đưa được Linh Tổ trước mắt này về tay mới là việc quan trọng.

Trần Thanh không chút do dự, tiến lên một bước, lúc này ông ta đã tới trước mặt cô bé.

Cô bé nhìn nhóm Trần Thanh đột nhiên xuất hiện trước mặt với vẻ rất bình tĩnh, cô bé l**m hồ lô rồi nhìn nhẫn không gian trên tay Trần Thanh.

Trần Thanh nhìn Nhị Nha, cười bảo: “Cô bé, chúng ta thích con vật trên vai cháu, có thể tặng cho chúng ta không?”

Nhị Nha lắc đầu: “Không được”.

Nụ cười của Trần Thanh dần trở nên xấu xa: “Nếu ta vẫn muốn có thì sao?”

Nhị Nha giơ nắm đấm ra.

Không hề báo trước!

Bởi vì quá gần, Trần Thanh hoàn toàn không phản ứng kịp nên đã nhận ngay một đấm của Nhị Nha, đương nhiên ông ta cũng không hoảng loạn mấy, bởi vì ông ta nghĩ cú đấm của cô bé này cùng lắm chỉ đủ gãi ngứa cho mình.

Mặc dù ông ta không chủ yếu tu thân thể, nhưng ông ta ở cảnh giới Thiên Quân, cơ thể cũng cường hãn hơn người bình thường.

Thế nhưng…

Bùm!

Ngay lập tức, cơ thể Trần Thanh nổ tung, máu thịt văng tung tóe.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2708


Chương 2708

Mọi người đều choáng váng!

Cô bé không dừng lại, sau cú đấm phá vỡ thân thể Trần Thanh, cô bé lại tung ra liên tiếp vài quyền nữa, trong chốc lát, sáu cường giả nhà họ Trần đang có mặt đều nổ tung tại chỗ.

Những người khác phản ứng lại, liên tiếp lùi lại phía sau…

Nhưng cô bé lại lao lên trước, b*n r* như viên đạn đại bác, ở nơi xa, sắc mặt cường giả nhà họ Trần biến đổi, ông ta không màng gì nữa, tung ra một đấm đỡ lại đòn của cô bé.

Cứng đối cứng!

Rầm!

Trong tích tắc, cơ thể của cường giả nhà họ Trần đó nổ tung, chỉ còn lại linh hồn, nhưng cô bé vẫn không dừng lại, quay người tung nắm đấm về phía cường giả nhà họ Trần vẫn đang trốn chạy phía xa…

Chưa tới mười giây, nơi đây đã vang lên những tiếng la hét thê thảm.

Diệt hết toàn bộ!

Tất cả những ai chống lại cô bé đều chết bất đắc kỳ tử!

Chỉ có Trần Thanh vẫn kiên trì được, linh hồn vẫn chưa hoàn toàn tan biến, nhưng cũng sắp rồi.

Lúc này, tất cả cường giả của nhà họ Trần đang có mặt đều ngây ra như ngỗng.

Đây là cái quái gì vậy?

Trần Thanh hoang mang nhìn bé gái đang đếm nhẫn không gian: “Ngươi…”

Bé gái quay đầu lại nhìn Trần Thanh vẫn chưa hoàn toàn tắt thở, kiếm hồ lô rồi nói: “Ông từ nơi đó tới có nhìn thấy thanh niên nào trông rất trung thực, nhưng hơi xấu xa không?”

Trần Thanh nhìn cô bé với ánh mắt kinh hoàng, ông ta không ngờ thực lực của cô bé trước mặt lại đáng sợ đến vậy, bên phía ông ta bao nhiêu người mà đều không đỡ nổi một đòn của cô, đúng là quá khó tin.

Thấy Trần Thanh không nói gì, cô bé cau mày: “Có biết không?”

Trần Thanh suy nghĩ rồi trả lời: “Các hạ, ta là người của nhà họ Trần hậu duệ của Thần Linh Thượng Cổ”.

“Hậu duệ của thần linh Thượng Cổ…”

Cô bé chớp mắt: “Chưa nghe bao giờ”.

Vẻ mặt Trần Thanh cứng ngắc, ông ta đang định nói thì cô bé đã vung chưởng.

Ầm!

Thần hồn của Trần Thanh hoàn toàn biến mất!

Cô bé lắc đầu: “Trả lời quá chậm”.

Nói xong cô bé dẫn theo Tiểu Bạch đi về nơi xa.

Trần Thanh: “…”

Trong Tuế Nguyệt trường hà, Nhị Nha l**m hồ lô: “Chúng ta phải mau chóng tìm được Tiểu Quân Tử…”

Tiểu Bạch gật đầu ngay, tỏ vẻ đồng ý.

Lần này đương nhiên là họ lén chạy ra ngoài, nếu không chắc chắn họ đã không chột dạ thế này.

Nếu không muốn bị trừng phạt thì phải tìm lý do, lý do chính là: Làm trưởng bối, không yên tâm cháu trai một mình lịch luyện ở ngoài, vậy nên họ ra ngoài chăm sóc…

Nhị Nha rất hài lòng với lý do này của mình.

Kín đáo không có kẽ hở!

Tất nhiên để an toàn, họ vẫn phải tìm được cháu trai trước.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2709


Chương 2709

Nhị Nha nhìn vào nơi xa, hơi lo lắng nói: “Không biết cháu trai có tìm thêm cháu dâu nào nữa không đây… thật đau đầu”.

Tiểu Bạch cũng gật đầu nhanh chóng, thằng cháu này cái gì cũng tốt, chỉ là hơi nhiều vợ.

Nhị Nha nhìn Tiểu Bạch: “Đừng để lộ ra nhiều bảo bối quá, cháu trai sẽ nhớ đấy”.

Tiểu Bạch vội gật đầu, vỗ bụng tỏ ý nó giấu rất tốt.

Nhị Nha l**m hồ lô rồi lại nói: “Thi thoảng cho một thứ thì được, nếu không cháu trai sẽ bị người khác bắt nạt…”

Đúng lúc này, Tiểu Bạch chợt nhìn về phía xa, không biết cảm nhận được gì mà nó múa vuốt liên tục, vô cùng phấn khích, mừng rỡ.

Nhị Nha nói ngay: “Đi!”

Nói xong cô bé tiến về phía trước, vô số sức mạnh Tuế Nguyệt bị nghiền nát…

Không biết qua bao lâu, Nhị Nha và Tiểu Bạch đến một vùng tinh không.

Phía trước cách hai người không xa có một ông lão đang quỳ, đằng sau ông ta còn kéo theo một chiếc quan tài.

Nhìn thấy Nhị Nha và Tiểu Bạch, Đà Quan lão nhân chợt dấy lên nghi ngờ.

Bé gái?

Nhị Nha và Tiểu Bạch đi đến trước mặt ông ta, hai người làm như vô ý nhìn về phía quan tài đó…

Đương nhiên vẫn chưa thể ra tay.

Bởi vì An tỷ đã dặn, không được chủ động cướp đồ của người khác, như vậy là không tốt.

Họ vẫn phải nghe lời An tỷ.

Nhị Nha và Tiểu Bạch nhìn nhau, Nhị Nha l**m hồ lô: “Có đáng không?”

Tiểu Bạch gật đầu ngay, tỏ ý vô cùng đáng giá.

Nhị Nha khẽ gật đầu, sau đó nhìn Đà Quan lão nhân trước mắt, không nói gì.

Phải làm sao mới có thể khiến ông lão này chủ động ra tay đây?

An tỷ từng nói không được cướp đồ của người khác.

Nhưng nếu người ta ra tay trước thì nhất định đừng nhịn, phải chiến đấu hết mình.

Tất nhiên, nếu đối phương không ra tay, họ cũng sẽ không cướp, họ chỉ ra tay với người xấu.

Đà Quan lão nhân nhìn cô bé và Tiểu Bạch trước mặt với vẻ rất phòng bị.

Sau hai bài học lần trước, lần này ông ta đã ẩn mình hơn.

Cô bé hỏi: “Ông lão, sao ông lại chạy tới đây? Có phải bị ai đánh không?”

Đà Quan lão nhân đen mặt, ngươi có biết nói chuyện không đó?

Cô bé nhìn quan tài: “Ông có mệt không? Nếu mệt thì chúng ta kéo giúp ông nhé!”

Đà Quan lão nhân: “???”

Đà Quan lão nhân bắt đầu cảnh giác, mẹ kiếp, mục tiêu của hai người này là quan tài à?

Ông ta trầm giọng bảo: “Tiểu cô nương là?”

Cô gái nhỏ chớp mắt. Cô không nói mà đi tới trước quan tài cùng Tiểu Bạch, quan sát quan tài sau đó nói gì đó với Tiểu Bạch.

Thấy thế, Đà Quan lão nhân biến sắc, ông ta định ra tay nhưng không thể ra tay, vì kiếm khí trong cơ thể, ông ta chỉ chuyển động nhẹ một cái là sẽ chết không có chỗ chôn thân ngay.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2710


Chương 2710

Cô bé quan sát một lúc rồi nhìn Tiểu Bạch, Tiểu Bạch chỉ móng vuốt vào quan tài sau đó mau chóng múa may, hơn nữa càng múa càng phấn khích.

Đà Quan lão nhân nói: “Hai người…”

Cô bé quay lại nhìn ông ta, l**m hồ lô rồi hỏi: “Làm sao?”

Ông lão uyển chuyển nhắc nhở: “Thứ này là của ta”.

Phải nói là ông ta rất bức bối, uất ức.

Nếu không phải trong cơ thể có luồng kiếm khí kia thì ông ta đã tát chết hai đứa trước mặt này rồi.

Nghe Đà Quan lão nhân nói thế, bé gái nghiêm túc bảo: “Ta biết, ông yên tâm, người nhà họ Dương chúng ta không cướp của ai bao giờ”.

Đà Quan lão nhân hơi nghi ngờ, rõ ràng không tin lắm, bởi vì trông hai người rất có dáng vẻ của thổ phỉ.

Cô bé không nói gì nữa, ôm Tiểu Bạch quay người rời đi.

Chẳng mấy chốc, cô bé và Tiểu Bạch đã biến mất ở cuối tinh không.

Thấy thế, Đà Quan lão nhân thở phào nhẹ nhõm, nhưng sau đó khuôn mặt ông ta lại trở nên nhăn nhó gớm ghiếc, đúng là hổ xuống núi bị chó bắt nạt, nếu là trước đây, ông ta giết hai người trước mắt chỉ đơn giản như giết gà.

Mặc dù ông ta bị kiếm khí trong cơ thể phong ấn, không cảm nhận được khí tức của cô bé và Tiểu Bạch, nhưng ông ta tin mình có thể thoải mái giết người dưới Tổ Cảnh.

Đáng hận!

Đà Quan lão nhân rất tức giận, vốn muốn chửi thề vài tiếng nhưng nghĩ rồi lại thôi.

Thực lực của người phụ nữ đó khá kỳ lạ, nếu chửi có lẽ sẽ đi đời thật.

Mà lúc này, một cô bé bỗng xuất hiện trước mặt Đà Quan lão nhân, vẫn là cô bé vừa nãy, điều khác biệt là cô bé đã che mặt, mà Tiểu Bạch trên vai cô bé cũng có thêm một lớp mặt nạ đen.

Đà Quan lão nhân khó hiểu vô cùng.

Lúc này, cô bé bay tới trước quan tài, hai tay kéo dây sắt rồi kéo mạnh.

Rắc!

Dây sắt đã đứt!

Cứ như vậy, dưới cái nhìn thảng thốt của Đà Quan lão nhân, hai người kéo quan tài lên…

Cô bé bỗng quay sang nhìn Đà Quan lão nhân, khàn giọng hỏi: “Ông biết ta là ai không?”

Đà Quan lão nhân tức điên: “Ngươi… có thể cướp đồ của ta, nhưng không thể xỉ nhục trí thông minh của ta… phụt…”

Nói xong ông ta phun ra một ngụm máu…

Đà Quan lão nhân chưa từng bị sỉ nhục như thế, thật sự không coi ông ta là người.

Không chỉ cướp đồ của ông ta mà còn muốn sỉ nhục chỉ số thông minh của ông ta.

Đây đúng là h**p người quá đáng.

Cô bé ở phía xa nhíu mày, tỏ vẻ nghi ngờ, không phải mình che mặt lại rồi ư, sao ông lão này còn nhận ra mình?

Cô bé cũng không suy nghĩ nhiều, cùng tên nhóc màu trắng kéo quan tài bỏ chạy.

Đà Quan lão nhân chỉ có thể trơ mắt nhìn quan tài bị hai tên cướp kéo đi…

Chẳng mấy chốc, cô bé và tên nhóc màu trắng đã biến mất ở cuối tinh không.

Sắc mặt Đà Quan lão nhân vô cùng u ám.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2711


Chương 2711

Mất rồi!

Ông ta bị kiếm khí của người phụ nữ kia phong ấn ở đây, mất đi tự do, bây giờ quan tài mà ông ta bảo vệ còn bị người ta cướp mất.

Sao tự nhiên ông ta lại xui xẻo thế chứ?

Đà Quan lão nhân hít một hơi thật sâu, ông ta nhìn chằm chằm phía xa với nét mặt dữ tợn: “Hãy đợi đấy, đợi khi nào Thượng Thần Thần Nhất trở về… Ta muốn các ngươi sống không bằng chết…”



Ở một nơi khác.

Cô bé và tên nhóc màu trắng kéo quan tài chạy một lúc lâu, thấy Đà Quan lão nhân kia không đuổi theo thì cô bé mới dừng lại. Cô bé đi tới trước quan tài rồi đẩy mở nắp.

Cô bé và tên nhóc màu trắng nhìn chằm chằm vào quan tài một lúc lâu, cuối cùng cô bé đậy nắp quan tài lại, sau đó nói: “Đưa cho cháu trai”.

Tên nhóc màu trắng vội vàng gật đầu.

Cô bé cất quan tài đi, sau đó dẫn tên nhóc theo biến mất ở cuối tinh không.



Lối vào động thiên Thần Nhất.

Sắc mặt Trần Du chợt trở nên khó coi.

Mạt Thiên Đô thấy thế thì cau mày: “Xảy ra chuyện gì à?”

Tần Nguyên và Triệu Thiên Kích cũng nhìn về phía Trần Du.

Trần Du gật đầu với nét mặt u ám: “Hồn đăng của những người nhà họ Trần ta phái đi Tuế Nguyệt trường hà đều đã vỡ rồi”.

Nghe thấy thế ba người nhóm Mạt Thiên Đô đều cau mày.

Mạt Thiên Đô nhẹ giọng nói: “Xem ra chúng ta hơi đánh giá thấp thế lực đứng sau Diệp Quân rồi. Chuyện này phải thảo luận kỹ hơn mới được”.

Trần Du nhìn về phía Mạt Thiên Đô: “Thảo luận kỹ hơn thế nào đây?”

Mạt Thiên Đô nói: “Phải điều tra rõ lai lịch của Diệp Quân trước đã”.

Tần Nguyên cũng gật đầu: “Người này có thể lấy được truyền thừa của Thần Nhất chắc chắn là không đơn giản, vì thế vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn”.

Đương nhiên bọn họ sẽ không khinh thường Diệp Quân, hắn có thể lấy được truyền thừa của Thần Nhất đương nhiên không phải một kẻ tầm thường.

Trần Du lại nói: “Ta cảm thấy bây giờ là cơ hội tốt nhất của chúng ta”.

Mọi người nhìn về phía Trần Du, ông ta trầm giọng nói: “Rõ ràng thế lực sau lưng hắn ta không đơn giản chút nào, nhưng bây giờ bọn họ đều ở tại Tuế Nguyệt trường hà. Bọn họ muốn đến nơi này đương nhiên không đơn giản, nói cách khác Diệp Quân hiện tại chỉ có một thân một mình, là thời điểm tốt nhất để chúng ta g**t ch*t hắn”.

Mạt Thiên Đô nhíu mày.

Trần Du nói tiếp: “Hơn nữa các vị à, chúng ta đều là người của gia tộc hậu duệ thần linh, chẳng lẽ trên đời vẫn còn thế lực nào mạnh hơn chúng ta sao? Càng chưa nói đến việc hiện tại chúng ta còn hợp tác với nhau”.

Tần Nguyên đột nhiên nói: “Vậy phải làm sao mới có thể ép Diệp Quân đi ra từ trong đó đây?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2712


Chương 2712

Trần Du nói: “Tạm thời không cần nôn nóng, chẳng phải người của chúng ta đã đi đàm phán rồi à? Nếu thế lực bên trong chịu hợp tác thì tốt, nhưng nếu không chịu… Vậy chúng ta sẽ hy sinh một lá bài tẩy của mình để kêu gọi linh hồn tiên tổ…”

Linh hồn tiên tổ!

Cũng chính là thần linh!

Bọn họ cũng có lá bài tẩy của mình giống như Vương tộc, lá bài tẩy chính là cách giữ mạng mà thần linh để lại trong gia tộc của bọn họ trước đây.

Nghe thấy lời của Trần Du, Mạt Thiên Đô gật đầu: “Nếu thật sự không còn cách nào nữa thì chỉ có thể làm thế thôi”.

Dù lá bài tẩy đó dùng một lần sẽ ít đi một lần, nhưng cũng đáng để sử dụng, dù sao hiện tại Diệp Quân cũng có truyền thừa của Thượng Thần Thần Nhất.



Trong động thiên Thần Nhất.

Người được bốn gia tộc hậu duệ thần linh phái đi đã đến Võ Tông, người dẫn đầu là Đại trưởng lão Mạt Tiều của nhà họ Mạt.

Huyền Âm đích thân tiếp đón bốn người họ.

Mạt Tiều chắp tay chào hỏi: “Huyền Tông chủ”.

Trước khi đến đây, ông ta đã được Mạt Thiên Đô căn dặn không được kiêu căng, nhất định phải khiêm tốn một chút, dù sao nơi này cũng không phải ở bên ngoài.

Huyền Âm cười hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Mạt Tiều gật đầu: “Huyền Tông chủ, lần này bốn người chúng ta đại diện cho bốn gia tộc hậu duệ thần linh đến đây, mục đích mà chúng ta đến đây là vì một người tên Diệp Quân, người này có thù sâu hận lớn với bốn gia tộc chúng ta. Nhưng vì nơi này có phong ấn bí ẩn nên chúng ta không tiện giải quyết hắn, vì thế chúng ta muốn được quý tông môn giúp đỡ”.

Huyền Âm im lặng.

Mạt Tiều vội vàng mở lòng bàn tay, mười Tổ Nguyên xuất hiện trong tay ông ta: “Nếu Võ Tông chịu giúp đỡ thì mười Tổ Nguyên này sẽ thuộc về quý tông môn”.

Nét mặt ba người ở sau lưng Mạt Tiều rất bình tĩnh, không hề có vẻ khác thường.

Lúc đi vào, bốn nhà giao cho tổng cộng hai mươi Tổ Nguyên, nhưng bốn người họ nhất trí cho rằng chỉ cần mười Tổ Nguyên là đủ. Vì thế bốn người tự ý phân chia mười Tổ Nguyên còn lại cho nhau.

Huyền Âm nhìn thoáng qua mười Tổ Nguyên, sau đó cười nói: “Diệp công tử kia chỉ đáng giá mười Tổ Nguyên thôi à?”

Mạt Tiều trầm giọng nói: “Huyền Tông chủ, chỉ cần quý tông môn giúp chúng ta bắt được người này thì bốn nhà chúng ta sẽ hậu tạ”.

Huyền Âm nhìn chằm chằm Mạt Tiều: “Nếu muốn Võ Tông ta giúp đỡ cũng được thôi, nhưng phải cần một trăm Tổ Nguyên!”

Một trăm!

Nghe thấy lời của Huyền Âm, sắc mặt Mạt Tiều lập tức trở nên hơi khó coi: “Huyền Tông chủ, bà đòi hỏi nhiều quá rồi đấy”.

Huyền Âm bình tĩnh nói: “Nếu các người không đồng ý thì ta cũng không ép: “Tiễn khách”.

Dứt lời, bà ta đứng dậy rời đi.

Bốn người nhóm Mạt Tiều nhăn nhó, một trăm Tổ Nguyên… Đây thật sự có thể nói là một khoản lớn.

Bốn người im lặng một lát rồi xoay người rời đi.

Bên ngoài Võ Tông.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2713


Chương 2713

Mạt Tiều mở lòng bàn tay, một lá bùa truyền âm đặc biệt xuất hiện trong tay ông ta, ông ta nhỏ giọng nói mấy câu, sau đó lá bùa kia lập tức bốc cháy.

Bên ngoài động thiên Thần Nhất.

Trần Du chợt nổi giận: “Đúng là láo xược, không ngờ bọn họ lại đòi hai trăm Tổ Nguyên… Võ Tông bọn họ nghĩ chúng ta là những kẻ tiêu tiền như rác sao hả?”

Hai trăm Tổ Nguyên!

Sắc mặt mấy người nhóm Mạt Thiên Đô cũng vô cùng u ám.

Võ Tông này thật sự đòi hỏi quá nhiều, sao bọn họ dám mở miệng đòi hai trăm Tổ Nguyên thế?

Nếu ở bên ngoài, chắc chắn bọn họ sẽ thẳng tay tiêu diệt Võ Tông.

Nhưng tiếc là Võ Tông lại ở trong động thiên.

Mấy người đều hơi bất đắc dĩ.

Hiện tại trước mặt bọn họ chỉ có hai con đường, thứ nhất là bỏ qua yêu cầu vô lý của Võ Tông sử dụng lá bài tẩy của gia tộc mình, áp đảo và g**t ch*t Diệp Quân bằng sức mạnh.

Bốn người suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng vẫn quyết định đưa ra hai trăm Tổ Nguyên.

Vì nếu chia ra thì mỗi nhà chỉ cần bỏ ra năm mươi Tổ Nguyên, so với sử dụng lá bài tẩy thì đương nhiên năm mươi Tổ Nguyên chẳng đáng là bao.

Bốn gia tộc nhanh chóng phái một người đi vào động thiên Thần Nhất.

Trong động thiên Thần Nhất, một ông lão đứng trước mặt Mạt Tiều, đưa hai trăm Tổ Nguyên cho ông ta.

Mạt Tiều nhận lấy Tổ Nguyên, sau đó dẫn ba người sau lưng xoay người đi về phía Võ Tông, trên đường đi, ông ta lấy ra một trăm Tổ Nguyên chia cho ba người phía sau.

Ba người đều cười híp mắt.

Chuyến đi vào động thiên Thần Nhất này đúng là lời to.

Đương nhiên bọn họ không sợ bị bại lộ, vì người bên ngoài cũng không dễ dàng vào trong, mà người bên trong cũng không dễ dàng ra ngoài.

Trong điện của Võ Tông.

Mạt Tiều đưa một trăm Tổ Nguyên cho Huyền Âm: “Huyền Tông chủ, một trăm Tổ Nguyên mà bà muốn đây”.

Huyền Âm nhìn một trăm Tổ Nguyên kia, sau đó vung tay áo nhận lấy.

Mạt Tiều khẽ mỉm cười: “Huyền Tông chủ, hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ”.

Huyền Âm nhìn thoáng qua Mạt Tiều, sau đó cười nói: “Diệp Quân kia rất gian trá, từ lần trước sau khi Vương tộc đuổi giết hắn, hắn cũng không còn xuất hiện nữa, vì thế muốn tìm hắn e rằng sẽ tốn chút thời gian”.

Mạt Tiều chần chừ một lát rồi hỏi: “Mất khoảng bao lâu?”

Huyền Âm cười đáp: “Ta sẽ tranh thủ, được chứ?”

Không có thời gian xác thực khiến Mạt Tiều nhất thời hơi bất mãn, nhưng ông ta cũng không thể làm gì, chỉ có thể nói: “Chúng ta sẽ chờ tin của Huyền Tông chủ”.

Huyền Âm gật đầu: “Nơi này khá đặc biệt, vì thế các vị có thể ở tạm trong Võ Tông của ta”.

Mạt Tiều không từ chối, ông ta gật đầu: “Được”.

Huyền Âm nói đúng, nơi này vẫn rất nguy hiểm vói bọn họ.

Huyền Âm không nói gì thêm mà xoay người rời đi.

Sau khi Huyền Âm đi, một ông lão sau lưng Mạt Tiều trầm giọng nói: “Tiều trưởng lão, sao ta có cảm giác Võ Tông này không đáng tin cậy cho lắm?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2714


Chương 2714

Mạt Tiều trầm giọng nói: “Bây giờ chúng ta chỉ có thể tin tưởng bọn họ thôi”.

Trưởng lão kia gật đầu, không nói gì thêm.

Nơi này có phong ấn, bọn họ chỉ có thể chọn tin tưởng Võ Tông này thôi.



Sau khi rời khỏi Võ Tông, Huyền Âm đi thẳng vào một dãy núi.

Diệp Quân đang tu luyện dừng lại, hắn nhìn về phía Huyền Âm, cười chào hỏi: “Huyền tông chủ”.

Huyền Âm nhìn chằm chằm Diệp Quân với nét mặt rất nặng nề, khoảng thời gian này bà ta phát hiện, mỗi ngày Diệp Quân đều đang đối kháng với sức mạnh phong ấn kia.

Mà lúc này thực lực của Diệp Quân cũng đã tiến bộ rất nhiều so với trước đó.

Huyền Âm thôi suy nghĩ, cười nói: “Diệp công tử, bốn gia tộc hậu duệ thần linh bên ngoài đã phái người đến Võ Tông của ta rồi”.

Diệp Quân lau mồ hôi trên mặt, sau đó cười nói: “Có lẽ là muốn nhờ Võ Tông bắt ta?”

Huyền Âm gật đầu: “Đúng thế”.

Diệp Quân nhìn Huyền Âm: “Huyền Tông chủ có suy nghĩ khác không?”

Huyền Âm nhìn thoáng qua Diệp Quân: “Ngươi đúng là không có lương tâm, nếu ta có suy nghĩ khác thì còn đến gặp riêng ngươi sao?”

Diệp Quân cười nói: “Cảm ơn”.

Huyền Âm nghiêm túc nói: “Diệp công tử, ta cũng chỉ có thể giúp ngươi kéo dài được một khoảng thời gian. Có thể nhìn ra chắc chắn bốn gia tộc hậu duệ thần linh sẽ không bỏ qua, cho nên ngươi phải có kế hoạch sớm đi”.

Diệp Quân gật đầu: “Ta hiểu”.

Dứt lời, hắn mở lòng bàn tay, ba mươi luồng Tổ Nguyên chậm rãi bay tới trước mặt Huyền Âm.

Huyền Âm lập tức cau mày: “Ngươi làm thế là có ý gì?”

Diệp Quân giải thích: “Cảm ơn sự giúp đỡ của Huyền Tông chủ, đây là chút tấm lòng của ta, xin hãy nhận lấy”.

Huyền Âm hơi không vui: “Diệp công tử, ngươi làm thế là hơi coi thường ta đấy. Ta giúp ngươi vì xem ngươi là bạn chứ không phải vì Tổ Nguyên của ngươi, ngươi cho ta Tổ Nguyên, ta cảm thấy đó là một sự sỉ nhục”.

Tổ Nguyên?

Đương nhiên là một thứ rất quý giá, hơn nữa còn là Tổ Nguyên mà Diệp Quân cho, Tổ Nguyên mà Mạt Tiều đưa cho bà ta hoàn toàn không thể sánh bằng nó.

Nhưng bà ta biết rõ có nhiều lúc, ơn nghĩa đáng quý hơn Tổ Nguyên nhiều.

Thấy nét mặt Huyền Âm không giống đang giả vờ, Diệp Quân bất đắc dĩ chỉ có thể cất Tổ Nguyên đi.

Đương nhiên hắn sẽ không từ chối hành động lấy lòng của Huyền Âm, nhưng cũng sẽ không quá coi trọng. Vì Diệp Quân biết rõ đối phương lấy lòng là vì hắn có thực lực, nếu hắn không có thực lực thì đừng nói là khiến đối phương lấy lòng, dù hắn muốn nói chuyện với bà ta một câu cũng khó.

Cái này cũng giống ở thế giới bình thường, người nghèo thăm người thân dù mang theo món quà gì cũng sẽ bị ghét bỏ. Nhưng nếu người già đi thăm người thân dù ngươi không mang quà theo, người thân vẫn sẽ rất vui.

Thế giới này suy cho cùng vẫn rất thực tế, ngươi càng yếu thì sẽ càng thực tế.

Đương nhiên bây giờ có thể hoà thuận như thế cũng là một chuyện tốt.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2715


Chương 2715

Thấy Diệp Quân cất Tổ Nguyên đi, Huyền Âm lập tức nở nụ cười rồi nói: “Diệp công tử, ngươi cần gì đều có thể liên hệ với ta bất cứ lúc nào”.

Diệp Quân gật đầu: “Được”.

Huyền Âm cười khẽ, không nói gì nữa mà xoay người rời đi.

Sau khi Huyền Âm đi, Diệp Quân ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, hắn mở lòng bàn tay, một thanh kiếm ý xuất hiện trong tay hắn. Ngay sau đó, hắn biến thành một tia kiếm quang bay lên cao.

Tiếp tục tu luyện!

Khoảng thời gian này hắn mượn sức mạnh phong ấn rèn luyện bản thân, mang đến hiệu quả vô cùng rõ rệt, hiện tại thực lực của hắn đã mạnh hơn trước đó không chỉ gấp mấy lần.

Dù hắn chỉ có cảnh giới Đế Quân nhưng bây giờ hắn muốn giết một cao thủ cảnh giới Thiên Quân là chuyện quá đơn giản, hơn nữa còn là dưới tình huống có phong ấn Thần Nhất.

Nếu không có phong ấn áp chế thì Thiên Quân chẳng là gì trước mặt hắn cả.

Còn về Tổ Cảnh thì hắn vẫn chưa rõ, vì hắn chưa từng chiến đấu với cao thủ cấp bậc Tổ Cảnh bao giờ.

Mục đích của hắn bây giờ rất đơn giản, đó là mượn sức mạnh phong ấn này không ngừng rèn luyện kiếm đạo và kiếm ý của mình, đặc biệt là kiếm ý vô địch. Từ sau khi kiếm ý vô địch của hắn lột xác nó vẫn luôn không ngừng trở nên mạnh hơn.

Hắn cũng muốn xem thử kiếm ý vô địch này sẽ tăng lên đến mức độ nào.

Ngoài hắn thì mấy người Diệp An, Ngao Thiên Thiên và Mộc Nguyên cũng tiến bộ rất nhanh, đặc biệt là Diệp An. Hắn phát hiện thiên phú tỷ tỷ của mình đúng là yêu nghiệt đến mức đáng sợ. Bây giờ cô ấy đã đạt tới cảnh giới Thiên Quân, không những thế mà cô ấy còn chuẩn bị đột phá Tổ Cảnh!

Việc này khiến hắn hơi xấu hổ!

Ngao Thiên Thiên cũng tiến bộ rất nhanh, bây giờ đã là cảnh giới Thiên Quân rồi.

Thật ra nếu hắn tập trung đột phá cảnh giới, muốn đạt tới cảnh giới Thiên Quân cũng không phải chuyện gì khó. Dù sao bây giờ hắn cũng có Tổ Mạch trong người, có đủ Tổ Nguyên. Hơn nữa công pháp tu luyện của hắn cũng là cao cấp nhất thế gian, nhưng mục tiêu của hắn không phải cảnh giới mà là kiếm đạo và kiếm ý.

Trước đây cũng vì quá theo đuổi cảnh giới mà hắn đã bỏ quên cảnh giới kiếm đạo và kiếm ý, mãi đến lúc kiếm đạo và kiếm ý bị đình trệ.

Bây giờ hắn muốn rèn luyện kiếm đạo và kiếm ý của mình đến mức tối đa!

Cứ thế, Diệp Quân lại bắt đầu bay lên cao hết lần này đến lần khác trong dãy núi…

Tu luyện ở đây cũng giống như tu luyện mang vật nặng, vì thế kiếm đạo và kiếm ý của Diệp Quân tiến bộ rất nhanh, đặc biệt là kiếm ý vô địch của hắn, bây giờ một kiếm ý mà hắn tuỳ ý ngưng tụ ra cũng chứa đựng sức mạnh huỷ diệt đất trời.

Vì thế dù cảnh giới của hắn không cao bằng Diệp An nhưng khi thật sự giao thủ, Diệp An cũng không thể giành được lợi thế.



Bên ngoài động thiên Thần Nhất.

Khi nhận được tin của mấy người nhóm Mạt Tiều, mấy người Mạt Thiên Đô cũng thở phào nhẹ nhóm. Chỉ cần Võ Tông này đồng ý giúp đỡ thì mọi chuyện sẽ trở nên đơn giản hơn rất nhiều.

Trần Du ở một bên chợt nói: “Ta muốn tự mình đi vào Tuế Nguyệt trường hà một chuyến”.

Mạt Thiên Đô quay đầu nhìn về phía Trần Du, Trần Du trầm giọng nói: “Ta muốn xem thử rốt cuộc thế lực đứng sau Diệp Quân này không đơn giản đến mức nào”.

Mạt Thiên Đô nhíu mày: “Chắc là không cần thiết đâu nhỉ?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2716


Chương 2716

Ánh mắt Trần Du lạnh như băng: “Người nhà họ Trần chúng ta không thể chết không rõ ràng được”.

Mạt Thiên Đô đang định nói tiếp thì Tần Nguyên chợt cất lời: “Dù Võ Tông này đã đồng ý sẽ giúp đỡ, nhưng không ai dám đảm bảo bọn họ có thể bắt được Diệp Quân. Vì thế để Trần huynh đi tới Tuế Nguyệt trường hà một chuyến cũng được, chỉ cần Trần huynh bắt được người trong tộc của Diệp Quân, đến lúc đó Diệp Quân này còn không bó tay chịu trói sao?”

Mạt Thiên Đô im lặng một lúc rồi đáp: “Trần huynh đích thân đi điều tra về gia tộc của Diệp Quân này cũng được. Nhưng cũng không thể sơ suất, vì thế Trần huynh vẫn nên dẫn theo thêm một vài cao thủ thì tốt hơn”.

Trần Du gật đầu: “Bên phía các huynh có động tĩnh gì thì nhớ thông báo với ta”.

Mạt Thiên Đô cười nói: “Việc này huynh cứ yên tâm, chúng ta sẽ không giành ăn một mình đâu”.

Trần Du gật đầu, sau đó không nói gì thêm, dẫn theo một nhóm cao thủ nhà họ Trần xoay người rời đi.

Ở một nơi khác.

Tả Hữu chủ giáo của học viện Thần cũng đang chú ý đến động thiên Thần Nhất, học viện Thần cũng là thế lực duy nhất được bốn gia tộc cho phép đến nơi này.

Sắc mặt Tả chủ giáo hơi phức tạp: “Không ngờ Diệp Quân này lại nhận được truyền thừa của Thượng Thần Thần Nhất…”

Thượng Thần Thần Nhất!

Nhân vật được học viện Thần tôn thờ hiện tại chính là Thần Nhất.

Hữu chủ giáo nhìn mấy người nhóm Mạt Thiên Đô phía xa, lắc đầu: “E rằng bốn gia tộc này sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu…”

Tả chủ giáo muốn nói lại thôi.

Hữu chủ giáo hờ hững nhìn ông ta: “Ông cũng muốn chia phần à?”

Tả chủ giáo gật đầu.

Nhưng Hữu chủ giáo lại lắc đầu: “Ngu ngốc”.

Tả chủ giáo tỏ vẻ khó hiểu.

Hữu chủ giáo nhìn về phía động thiên Thần Nhất phía xa, nhẹ giọng nói: “Người có thể được Thượng Thần Thần Nhất chọn có thể là một người bình thường không? Mọi người đều chỉ nhìn thấy lợi ích trong đó nhưng lại không thấy được nguy hiểm. Không đúng, phải nói là trong tiềm thức mọi người đều coi thường sự nguy hiểm này, vì sức hấp dẫn của truyền thừa của Thượng Thần Thần Nhất thật sự quá to lớn”.

Tả chủ giáo trầm giọng nói: “Vậy lần này chúng ta không nhúng tay vào à?”

Hữu chủ giáo lắc đầu: “Không tham dự”.

Tả chủ giáo cười khổ.

Hữu chủ giáo nói: “Đi thôi!”

Dứt lời, ông ta xoay người rời đi.

Nhưng lần này Tả chủ giáo lại không nghe lời Hữu chủ giáo, vẫn đứng yên tại chỗ.

Thấy thế, Hữu chủ giảo khẽ thở dài, cũng không nói gì thêm mà rời đi.

Tuế Nguyệt trường hà.

Trần Du dẫn theo mười cao thủ nhà họ Trần tiến vào trong, mười cao thủ này của nhà họ Trần đều có cảnh giới Thiên Quân đỉnh cao.

Sau khi tiến vào Tuế Nguyệt trường hà, Trần Du giẫm nhẹ chân phải: “Tuế Nguyệt Chi Chủ đâu?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2717


Chương 2717

Ầm!

Tuế Nguyệt trường hà bắt đầu sôi trào bốn phía, sau đó một hư ảnh xuất hiện trước mặt mấy người Trần Du.

Người đó chính là Tuế Nguyệt Chi Chủ.

Trần Du nhìn chằm chằm Tuế Nguyệt Chi Chủ: “Có biết Diệp Quân không?”

Tuế Nguyệt Chi Chủ thoáng sửng sốt, sau đó đáp: “Biết…”

Trần Du lạnh lùng hỏi: “Nhà của người này ở đâu?”

Tuế Nguyệt Chi Chủ trả lời Trần Du: “Huyền Hoàng Giới”.

Trần Du gật đầu: “Dẫn đường đi”.

Tuế Nguyệt Chi Chủ hơi chần chừ, sau đó nói: “Không biết các hạ muốn đi đến Huyền Hoàng Giới để làm gì?”

Trần Du thản nhiên nhìn Tuế Nguyệt Chi Chủ: “Đừng hỏi nhiều”.

Tuế Nguyệt Chi Chủ: “…”

Cứ thế dưới sự hướng dẫn của Tuế Nguyệt Chi Chủ, mọi người đi đến Huyền Hoàng Giới.

Dọc đường đi Tuế Nguyệt Chi Chủ thấy rất nghi ngờ, nhưng vì kiêng dè thực lực của Trần Du nên cũng không dám hỏi nhiều, chỉ có thể ngoan ngoãn dẫn đường.

Không lâu sau đó, Tuế Nguyệt Chi Chủ dẫn mấy người nhóm Trần Du đi tới Huyền Hoàng Giới.

Bọn họ vừa đi vào Huyền Hoàng Giới đã có một người phụ nữ xuất hiện ngay trước mặt.

Người đó… chính là Tần Quan.

Thấy Tần Quan, Tuế Nguyệt Chi Chủ vội vàng hành lễ: “Bái kiến Tần Các chủ”.

Tần Quan gật đầu: “Thế này là…?”

Tuế Nguyệt Chi Chủ vội nói: “Mấy vị này nói muốn đến gặp người nhà của Diệp thiếu, cho nên…”

Tần Quan nhìn về phía Trần Du dẫn đầu: “Hửm?”

Trần Du nhìn chằm chằm Tần Quan: “Bà là?”

Tần Quan cười đáp: “Ta là mẹ của Diệp Quân”.

Mẹ!

Trần Du cười khẽ: “Thế thì tốt”.

Dứt lời, ông ta không thèm nhiều lời, lập tức duỗi tay phải về phía trước, một sức mạnh đáng sợ kéo về phía Tần Quan.

Thẳng thừng ra tay!

Thấy cảnh này, sắc mặt Tuế Nguyệt Chi Chủ đứng một bên lập tức trở nên tái mét, suýt thì ngã xuống đất.

Mẹ kiếp!

Đám người này đến để gây chuyện!

Sức mạnh của Trần Du vừa mới đến gần Tần Quan đã bị một sức mạnh bí ẩn ngăn cản, không thể tiến thêm nửa bước.

Thấy thế Trần Du lập tức nhíu mày: “Có bản lĩnh đấy…”

Dứt lời ông ta lại muốn ra tay một lần nữa.

Vụt!

Lúc này một thanh trường thương đột nhiên phá không bay tới từ phía xa.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2718


Chương 2718

Sắc mặt Trần Du hơi thay đổi, ông ta đánh ra một quyền.

Ầm!

Trần Du bị chiêu thương này đẩy lui gần nghìn trượng!

Sau khi dừng lại, ông ta ngẩng đầu nhìn lên, bên cạnh Tần Quan ở cách đó không xa xuất hiện một cô gái cầm trường thương.

Không chỉ có thế mà xung quanh còn đột nhiên xuất hiện rất nhiều hơi thở mạnh mẽ, sau đó thì có mấy chục nghìn cao thủ xuất hiện khắp xung quanh.

Nhìn thấy những cao thủ này, Trần Du lập tức sững sờ.

Đa số những cao thủ này đều có cảnh giới Đế Quân, trong đó cũng có không ít cao thủ cảnh giới Thiên Quân.

Không chỉ có thế mà còn rất nhiều cao thủ đang chạy tới.

Hiện tại sau khi Tuế Nguyệt trường hà được Tần Quan thống nhất, gần như tất cả cao thủ cao cấp đều đang phục vụ cho nhà họ Dương, cũng đành chịu thôi vì lợi lộc Tần Quan đưa ra thật sự quá hậu hĩnh.

Tuế Nguyệt trường hà không thể so với thời đại cũ, nơi này gần như không có Tổ Nguyên, vì thế những cao thủ ở đây đều bị hạn chế tuổi thọ.

Lúc này tài nguyên Tổ Nguyên trong tay Tần Quan trở nên cực kỳ quý giá, cũng vì lý do đó mà gần như tất cả cao thủ cấp bậc cao đều sẵn lòng gia nhập thư viện Quan Huyên phục vụ cho Tần Quan.

Lúc này, mấy người nhóm Trần Du nhìn thấy nhiều cao thủ như thế thì đã hoàn toàn hoá đá.

Bọn họ hoàn toàn không hiểu nổi vì sao gia tộc của Diệp Quân này lại mạnh đến thế…

Tần Quan khẽ cười nói: “Nghe nói các ngươi định đánh hội đồng con trai ta?”

Đương nhiên bà ấy biết rất rõ chuyện ở thời đại cũ, vì thám tử của thư viện Quan Huyên đã tiến vào nơi đó từ lâu rồi.

Trần Du nhìn mấy người sau lưng Tần Quan, cười khẽ nói: “Bà cho rằng đông người hơn thì ghê gớm lắm à?”

Nói xong, ông ta mở lòng bàn tay, một lệnh bài xuất hiện: “Biết đây là thứ gì không?”

Tần Quan cười nói: “Uy h**p không có tác dụng với chúng ta đâu, nên ông có lá bài tẩy gì thì cứ việc sử dụng đi”.

Trần Du nhìn chằm chằm Tần Quan một lúc, sau đó lập tức sử dụng lệnh bài.

Oanh!

Một tia thần quang lập tức bay lên cao từ trong lệnh bài kia, trong thần quang trên bầu trời có một hư ảnh chậm rãi ngưng tụ. Khi hư ảnh này ngưng tụ, một khí thế đáng sợ lập tức chèn ép như hàng chục nghìn ngọn núi đè lên mọi người đang có mặt ở nơi đây.

Mọi người hoảng hốt!

Hư ảnh thần linh!

Sắc mặt tất cả cao thủ của thư viện Quan Huyên đều rất nặng nề, trong mắt tràn đầy sự kiêng dè.

Lúc này, hư ảnh thần linh kia ngưng tụ thành một người đàn ông trung niên, ông ta mặc một bộ thần bào, đưa mắt nhìn xuống tất cả mọi người bên dưới, ánh mắt kia như đang nhìn một lũ kiến.

Thần linh đột nhiên nhìn về phía Trần Du với nét mặt lạnh lùng: “Chỉ một lũ kiến thế này mà cũng gọi ta đến sao?”

Trần Du cúi người không dám nói một câu.

Một lũ kiến!

Tần Quan cười khẽ, bà ấy định lên tiếng thì An Nam Tịnh đang đứng bên cạnh chợt nói: “Để ta”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2719


Chương 2719

Tần Quan nhìn về phía An Nam Tịnh: “Bà đánh á?”

An Nam Tịnh lắc đầu.

Tần Quan thắc mắc.

An Nam Tịnh bình tĩnh nói: “Ta gọi người”.

Dứt lời, bà ấy ngẩng đầu nhìn lên: “Ra ngoài đánh một trận đi”.

Vụt!

Một tia kiếm quang bay xuống từ trên trời, sau đó một người đàn ông mặc trường bào màu xanh chậm rãi đi ra từ trong kiếm quang kia…

Ra ngoài đánh một trận!

Nhìn thấy người đàn ông áo xanh đi ra từ bên trong kiếm quang, Tần Quan lắc đầu cười khẽ, bà ấy thấy hơi bất ngờ, vì bà ấy cho rằng An Nam Tịnh muốn đích thân đánh một trận với thần linh kia, không ngờ An Nam Tịnh lại gọi người.

Gọi cả cha chồng mình tới.

Hơn nữa người đến còn là bản thể.

Sau khi xuất hiện, người đàn ông áo xanh nhìn về phía An Nam Tịnh, cười nói: “Đi theo ta nhé?”

An Nam Tịnh ngẩng đầu nhìn thần linh trong hư không phía xa: “Chiến đấu với kẻ đó một trận đi”.

Người đàn ông áo xanh ngẩng đầu nhìn về phía thần linh, lúc này, thần linh cũng đang nhìn ông ấy.

Thần linh kia đang định lên tiếng thì người đàn ông áo xanh chợt vung tay áo, kiếm trong tay ông ấy bay lên cao, thần linh kia còn chưa kịp lấy lại tinh thần đã bị thanh kiếm này đâm vào giữa chân mày.

Vô số người xung quanh hoá đá.

Bị giết trong nháy mắt?

Trần Du trợn to mắt như chuông đồng, đầu óc trống rỗng.

Đây là thần linh đó!

Thần linh lại bị giết trong nháy mắt như thế ư?

Lúc này đám cao thủ ở sau lưng Tần Quan cũng tỏ vẻ khó tin, lúc thần linh xuất hiện, chỉ với một hơi thở đã khiến họ không dám có chút suy nghĩ phản kháng nào. Mà người đàn ông áo xanh này lại có thể giế t chết đối phương trong nháy mắt chỉ bằng một chiêu kiếm.

Đáng sợ!

Những cao thủ của Tuế Nguyệt trường hà gần như đều chưa từng gặp người đàn ông áo xanh, vì thế hoàn toàn không biết thực lực của ông ấy.

Lúc này hư ảnh thần linh trên bầu trời cũng tỏ vẻ ngơ ngác.

Ông ta bị g iết chết trong nháy mắt?

Dù chỉ là một hư ảnh nhưng cũng không có khả năng bị gi ết chết dễ dàng như thế được.

Lúc này ông ta hơi sửng sốt.

Hư ảnh thần linh nhìn xuống người đàn ông bên dưới, đang định cất lời thì thanh kiếm trong cơ thể ông ta chợt rung động dữ dội, ông ta lập tức bị tiêu diệt.

Bên dưới, người đàn ông áo xanh mở lòng bàn tay, thanh kiếm kia bay về lại trong tay ông ấy.

Người đàn ông xoay người nhìn về phía An Nam Tịnh, cười hỏi: “Có đi không?”

Nhưng An Nam Tịnh lại lắc đầu.

Người đàn ông khó hiểu: “Vì sao?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2720


Chương 2720

An Nam Tịnh nhìn ông ấy, sau đó nói: “Không muốn đi lung tung với huynh”.

Người đàn ông cười khổ.

An Nam Tịnh nói: “Những vị thần kia…”

Người đàn ông áo xanh lắc đầu, sau đó nói: “Bọn họ sẽ xử lý… Thật sự không đi cùng ta à?”

An Nam Tịnh cau mày: “Nói không đi là không đi, nói nhảm nhiều thế làm gì?”

Người đàn ông lắc đầu cười khẽ: “Vậy muội bảo trọng”.

Dứt lời, ông ấy xoay người biến thành một tia kiếm quang bay lên cao.

Sau khi người đàn ông áo xanh biến mất, Tần Quan nhìn về phía An Nam Tịnh: “Vì sao tiền bối không đi theo ông ấy?”

An Nam Tịnh bình tĩnh nói: “Nữ nhân của hắn nhiều quá rồi, ta còn đi theo làm cái gì?”

Tần Quan thoáng sửng sốt, sau đó lắc đầu cười khẽ, thì ra là vì nguyên nhân này.

Trần Du ở phía xa đột nhiên xoay người bỏ chạy.

Sau khi thấy thần linh kia bị chém chết, ông ta cũng biết mình đã đánh giá thấp thế lực đứng sau Diệp Quân, đây là một thế lực vô cùng lớn mạnh.

Ông ta quyết đoán chọn chạy trốn!

Ông ta muốn về thông báo với nhà họ Trần, nếu không nhà họ Trần sẽ gặp hoạ lớn.

Mà lúc này, mấy cao thủ của thư viện Quan Huyên ở xung quanh lập tức xông lên…

Chẳng mấy chốc, nhóm người Trần Du đã bị đánh vỡ thân thể, Tần Quan cũng không giết bọn họ mà chỉ nhốt bọn họ lại.

Sau khi nhốt đám người Trần Du lại, Tần Quan ngẩng đầu nhìn về phía sâu trong tinh không, nhẹ giọng nói: “Đã đến lúc đi tới thời đại cũ rồi”.



Trong động thiên Thần Nhất.

Diệp Quân vẫn còn đang vất vả tu luyện trên dãy núi rộng lớn, trong nửa tháng qua, mỗi ngày hắn đều giao thủ với sức mạnh phong ấn kia.

Dù thực lực của hắn đã tiến bộ rất nhiều, nhưng vẫn không thể nào phá huỷ phong ấn Thần Nhất để lại.

Vì thực lực của hắn càng mạnh thì sức mạnh phong ấn này cũng sẽ càng mạnh.

Hôm nay, Diệp Quân dừng lại, sau đó thu hồi ý kiếm trong tay, xoay người rời đi.

Không lâu sau đó, hắn đi tới Võ Tông.

Trong điện.

Huyền Âm tỏ vẻ khó tin: “Ngươi muốn đi ra ngoài ư?”

Diệp Quân gật đầu.

Phong ấn là chết, người là sống, vì thế hắn muốn ra ngoài chém giết với người khác.

Huyền Âm trầm giọng hỏi lại: “Ngươi chắc chứ?”

Diệp Quân lại gật đầu.

Huyền Âm nhắc nhở: “Cao thủ của bốn gia tộc hậu duệ thần linh đều ở bên ngoài, một khi ngươi đi ra chắc chắn sẽ bị đánh hội đồng, ngươi cần phải hiểu rõ việc này”.

Diệp Quân cười nói: “Ta biết”.

Huyền Âm vốn còn muốn khuyên nhủ, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của Diệp Quân, bà ta biết mình không thể khuyên được.
 
Back
Top Dưới