Khác Hành trình xuyên không của Oh Seo Ah

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
86,324
Điểm tương tác
0
Điểm
0
408686422-256-k814112.jpg

Hành Trình Xuyên Không Của Oh Seo Ah
Tác giả: Conangthangmuoi
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Oh Seo Ah sau cú trượt chân ngã đã xuyên không, trở thành người chấp hành đi xuyên nhiều thế giới hoàn thành nhiệm vụ để có thể quay về thế giới thực.



hanhtrinhxuyenkhongcuaohseoah​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thập nhị thánh thú cung ( hoàn)
  • Ta muốn trở thành chúa tể bóng tối !
  • EDIT - Xuyên Nhanh: Đẩy Ngã Nam Thần
  • Cuộc hành trình của Leggero
  • Mau Xuyên Đương Nam Thần Xuyên Thành Pháo Hôi - Thế...
  • Xuyên Qua Thành Nam Thiếp Công - Giá Danh Tự Hảo
  • Hành Trình Xuyên Không Của Oh Seo Ah
    Thông tin và hoàn cảnh gia đình Oh Seo Ah


    Oh Seo Ah (22 tuổi): Đóa hoa dại giữa lòng Sinchon

    Ở cái tuổi đẹp nhất của đời người, trong khi các bạn đồng trang lứa đang lo lắng về việc chọn màu son hay đi xem concert của thần tượng thì Seo Ah lại trở thành một chuyên gia về "giá cả sinh hoạt".

    • Diện mạo: Cô sở hữu nét đẹp thanh tú nhưng luôn phảng phất sự mệt mỏi.

    Đôi mắt cô trong trẻo nhưng thâm quầng vì những ca làm đêm.

    Seo An luôn búi tóc thật cao bằng chiếc chun vải giản đơn để thuận tiện làm việc.

    • Kỹ năng sống: Seo Ah trong hoàn cảnh thiếu thốn đã dạy cô cách quan sát sắc mặt người khác đạt đến mức thượng thừa, có thể nhìn độ rung của đôi đũa cũng có thể biết khách hàng đang khó chịu, hay nhìn dáng đi của chủ nợ để tìm đường lánh mặt

    • Công việc: Ngoài ca làm thêm tại tiệm Gukbap, cô còn nhận rất nhiều công việc khác như: gấp hộp giấy và dịch thuật tài liệu thuê...

    • Thói quen: Đôi tay cô không còn mềm mại, lòng bàn tay có những vết chai mỏng minh chứng cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ để tồn tại.

    Mỗi khi căng thẳng hoặc cần tập trung suy nghĩ, Seo Ah có thói quen dùng tay cái xoa nhẹ vào lòng bàn tay( nơi có những vết trai mỏng do công việc lao động chân tay).

    Cha của Seo Ah: Ông Oh Sang-Hoon (52 tuổi)

    • Nghề nghiệp: Tài xế tự do

    • Cuộc sống: Ông là người đàn ông ít nói, khắc khổ với đôi vai trĩu xuống.

    Sau sai lầm "đứng tên hộ" khoản nợ 100 triệu Won cho người chú, ông không một lời oán trách.

    Ngày ngàu lặng thầm lái xe 14 tiếng mỗi ngày.

    • Thói quen: Ông thường xuyên nhịn ăn sáng, chỉ uống một lon cà phê 500 Won mua ở máy bán hàng tự động để chống chọi với cơn buồn ngủ khi chạy taxi ca đêm.

    Mỗi khi về nhà, ông thường đứng ở đầu ngõ rất lâu để mùi thuốc lá và mệt mỏi bay bớt đi rồi mới dám bước vào nhà gặp vợ con.

    Mẹ của Seo Ah: Bà Park Sun-Ja(49 tuổi)

    • Nghề nghiệp: Phụ bếp tại quán cơm

    • Cuộc sống: Bà Sun-Ja vốn là người phụ nữ đảm đang, nhưng cái nghèo vắt kiệt sức khỏe của bà.

    Bà bị thoát vị đĩa đệm cổ và thắt lưng.

    Mỗi sáng thức dậy bà phải bám vào thành giường một lúc mới có thể đứng thẳng dậy được.

    Những khi cơn đau kéo đến bà lại cắn chặt môi, tay tự đấm vào lưng để tiếp tục đứng rửa bát.

    Bác sĩ nói vẫn có cơ hội đi lại bình thường nếu có tiền phẫu thuật laser và vật lý trị liệu bài bản tại bệnh viện Severance (tại Sinchon)

    • Nỗi lòng: Bà luôn cảm thấy mình là gánh nặng đang kéo ghì đôi cánh của con gái xuống vũng lầy.

    Bởi vì đáng lẽ bà là người chăm sóc cho Seo Ah, vậy mà giờ đây Seo Ah giờ đây phải vừa phải chăm sóc cái lưng đau của bà cùng và cả khoản nợ của cha.
     
    Hành Trình Xuyên Không Của Oh Seo Ah
    Khởi đầu của hành trình


    Ở tuổi 22, Oh Seo Ah đã hiểu rất rõ giá trị của đồng tiền.

    Giữa lòng Seoul hoa lệ, nơi những tòa nhà kính ở Gangnam phản chiếu sự giàu sang mà cô chưa từng chạm tới thì Seo Ah đang chạy đua với thời gian.

    Hôm đó một ngày mưa tầm tã, Seo Ah đang vội vã chạy bộ về nhà sau ca làm thêm tại một tiệm Gukbap (cơm canh) ở khu Sinchon.

    Trên tay cô vẫn còn vương mùi nước dùng xương bò hầm kỹ.

    Trời Seoul đổ mưa lâm thâm, những bậc thang đá ở con dốc gần nhà trở nên trơn trượt.

    Xoẹt!

    Một cú trượt chân khiến tầm nhìn của cô bị đảo lộn, và rồi tối sầm đi

    Khi mở mắt ra Seo Ah không còn ở Seoul nữ mà cô đang đứng ở giữa gian phong Hanok(nhà truyền thống) lộng lẫy nhưng tĩnh mịc đến đáng sợ.

    Một bảng điều khiển ảo hiện lên với dòng chữ xanh:

    [THÔNG BÁO HỆ THỐNG]

    • Người chơi: Oh Seo Ah



    Tình trạng: Tử vong do chấn thương sọ não

    • Nhiệm vụ: Hoàn thành vai trò "Người Chấp Hành" qua 50 thế giới song song.

    • Phần thưởng: Hồi sinh về trước thời điểm xảy ra tai nạn 22 phút và nhận 22.000.000.000 KRW (22 tỷ Won) vào tài khoản cá nhân

    Seo Ah bần thần.

    22 tỷ Won?

    Với số tiền đó cô không chỉ chữa khỏi bệnh cho mẹ và trả sạch nợ cho gia đình mà còn có thể mua được một căn Penthouse ở Hangnam-dong, ngày ngày ăn bò Hanwoo thượng hạng mà không cần nhìn giá.

    - " Được thôi.

    Chỉ là 50 cuộc đời khác nhau thôi mà."

    Cô lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm của một cô gái vốn đã lăn lộn đủ nghề để mưu sinh.

    - Vậy đầu tiên chúng ta cần làm gì

    [ Mở đầu hiện tại chúng ta có 3 thế giới nhỏ ở mức độ bình thường, vui lòng chọn một thế giới nhỏ.

    1.

    Hương vị của lòng hiếu thảo

    2.

    Huyễn ảnh Gumiho

    3.

    Hương sắc linh lan quán. ]

    - ừm... chọn Hương vị của lòng hiếu thảo đi.

    [Tại sao?]

    Seo Ah nhếch môi cười, một nụ cười không chút gì bất ngờ với cô cả cô cười bởi vì với sự nếm trải sự đời của cô về việc thiếu tiền ở thực tại thì cô biết nên chọn cái gì để bắt đầu.

    Cô trả lời với hệ thống với câu nói rất thực tế:

    - Tại sao ư?

    Nghe này hệ thống, quy luật bất biến của mọi thế giới là: Muốn có tiền tỷ, trước hết phải có tiền lẻ.

    Cô giải thích tiếp, ánh mắt kiên định nhìn hệ thống

    - Dù ở thời đại nào con người cũng phải ăn.

    Đánh vào cái dạ dày là cách nhanh nhất và bền vững nhất để thu hồi vốn lưu động.

    Tôi cần một nền tảng ổn định trước khi đến với việc đấu đá với những thứ tôi chưa biết như Gumiho hay kinh doanh dược liệu quý hiếm.

    - Cái tên "Hương vị của lòng hiếu thảo" nghe là chúng ta đều biết là nó cần dựa trên cảm xúc và đạo đức chuẩn mực.

    Ở Hàn Quốc, lòng hiếu thảo là một thứ đắt giá hơn cả trang sức.

    Chỉ cần tôi biết cách thổi hồn món ăn kèm với cảm xúc thì giá trị của bát canh sẽ không chỉ dừng lại ở con số vài nghìn Won, mà là vô giá.

    - Thế giới ở mức bình thường này mới là thứ tôi cần khi mới bắt đầu.

    Tôi cần cẩn trọng lựa chọn để có thể từ từ quen dần với cách vận hành của các thế giới rồi mới bước vào những nơi đầy rẫy ma thuật hay âm mưu cung đình.

    Còn với nấu ăn thì không còn quá xa lạ với tôi, ở thế giới thực đã dạy tôi rằng: Một bát canh ngon có thể thu phục được cả đại ca giang hồ lẫn chủ tịch tập đoàn.

    Seo Ah khoanh tay hất cằm:

    - Hơn nữa, con số 22 tỷ Won là một con số khổng lồ.

    Tôi không thể bắt đầu một con số không từ một thế giới quá phức tạp.

    Hãy để tôi tích lũy dần từ những đồng tiền nhỏ nhất.

    [ Cô chắc chắn với lựa chọn này chứ]

    - Chắc

    [Hệ thống xác nhận]

    • [Lý do: hợp lý.

    Tư duy đạt điểm tuyệt đối]

    • [Tiến trình: Bắt đầu nạp dữ liệu thế giới "Hương vị của lòng hiếu thảo"

    [Đây là thế giới đầu tiên trong thử thách của cô: Triều Đại Joseon Giả Tưởng ]

    [Trong Thế giới này, cô là một tiểu thư của một gia đình lưỡng ban( Yangban) đã xa sút, danh tiếng còn đó nhưng ngân khố đã cạn kiệt.

    Nhiệm vụ của đầu tiên của cô là Chữa khỏi chứng chán ăn của lão phu nhân bằng hương vị quê hương ]

    - Sẵn sàng thôi, mà...

    ông gọi cái vai này là gì?

    Tiểu thư Yanban xa sút?

    [Chính xác, họ nghèo đến mức chuột cũng phải dọn đi, nhưng lễ nghi thì dày như từ điển.

    Cô sẽ phải cúi đầu đến mỏi nhừ người đấy]

    - Tôi từng làm ngành dịch vụ khách khàng, cúi đầu là chuyên môn của tôi rồi!

    Vậy điều kiện thắng là gì?

    [Lão phu nhân, bà nội của cô bà ấy đã không ăn trong nhiều ngày vì u uất.

    Trong vòng 3 ngày tới mà bà vẫn không ăn cô sẽ thất bại.]

    [ Đây là món quà tân thủ của cô: Bản Đồ Kịch Bản ]

    (Seo Ah ánh mắt sắc lẹm)

    - giải thích ngắn gọn giúp tôi đừng rườm rà quá được không

    [Nhìn vào lòng bàn tay cô đi.

    Khi cô tập trung, một sơ đồ logic sẽ hiện ra ngay trong tầm nhìn của cô.

    Nó sẽ vạch trần mọi lộ trình thủ đoạn hay âm mưu của người cô để ý tới.]

    [ Lúc đó cô sẽ thấy:

    1.

    Hành động hiện tại của đối phương.

    2.

    Những công cụ và nhân chứng mà họ sẽ sử dụng.

    3.

    Mục đích cuối cùng của thủ đoạn đó.

    Bản đồ này hoạt động trên dữ liệu thực tế tại hiện trường.

    Nếu cô thay đổi một quân cờ, toàn bộ sơ đồ sẽ tính toán lại trong 0.5 giây.]

    [Cảnh Báo: không sử dụng quá lâu trong một lần, nếu dùng quá lâu cô sẽ bị tiêu hao năng lượng quá tải dẫn đến xuất hiện triệu chứng chóng mặt và chảy máu.]

    -Đã hiểu, bây giờ nạp dữ liệu đi

    [ Hệ thống khởi tạo]

    Cảm giác ngứa ngáy chạy dọc sống lưng khi quá trình đồng bộ bắt đầu.

    Mái tóc búi cao gọn gàng của Seo Ah bỗng dưng trở nên mềm mại hơn.

    Nhưng sợi tóc đen mượt tự động nới lỏng rồi thắt lại thành một bím tóc dài, dày dặn, được thắt bằng một dải lụa đỏ thắm (Daenggi) ở phần đuôi.

    Cảm giác thoải mái từ những bộ quần áo hàng ngày tan biến thay vào đó bằng cảm giác của lớp lớp vải lụa thô chạm vào da thịt:

    • Sok-jeogori & Sok-chima: những lớp áo, váy lót bằng vải trắng mềm mại, thấm hút mồ hôi, tạo nên khung dáng chuẩn bên trong

    • Chima (Váy): chiếc váy rộng màu xanh sẫm, che giấu đôi chân nhưng vẫn giữ được sự thanh thoát uyển chuyển.

    • Jeogori (Áo khoác ngắn): chiếc áo màu hồng nhạt với dải nơ Otgoreum được thắt tỉ mỉ tạo thành cánh nơ đơn lệch về phía ngực phải, còn phần dây còn lại rủ xuống mềm mại theo chiều dài của áo.

    Một cơn đau đầu nhẹ ập đến khi lượng lớn thông tin khổng lồ bắt đàu tích hợp:

    • Từ điển Kính ngữ: Cách chia động từ đuôi - hapsho-che (kính trọng tuyệt đối) hay -haera-che (nói với người dưới) trở nên tự nhiên.

    Cô không còn phải suy nghĩ xem nên dùng từ nào, ngôn ngữ tự tuôn ra theo bản năng.

    • Quy tắc lễ nghi: Những quy tắc đi đứng không phát ra tiếng động trên sàn gỗ, cách cúi người góc 45 độ chuẩn xác, và những quy tắc khắc khe về nam nữ thụ thụ bất thân

    [Khởi tạo hoàn tất]

    [Chuẩn bị tiến vào thế thới]

    [Nhiệm vụ: cứu sống lão phu nhân trong 3 ngày]

    [Bản đồ kịch bản đã sẵn sàng]

    [3...2...1...

    Bắt đầu truyền tống!]
     
    Hành Trình Xuyên Không Của Oh Seo Ah
    Thế giới thứ nhất: Hương vị của lòng hiếu thảo


    Ánh sáng chói lóa dần tắt, Seo Ah từ từ mở mắt ra.

    Chào đón cô là mùi móc meo lạnh đến gai người.

    Cô đang ngồi trên mặt sàn bằng gỗ cũ.

    Trần nhà phủ đầy mạng nhện, giấy dán của sổ đã rách tươm, để lọt những cơn gió buốt giá thổi thốc vào nhà.

    Đây là một ngôi nhà truyền thống (Hanok), nhưng là tàn tích của một gia tộc lưỡng ban đã sa sút đến mức chuột, bọ cũng phải rời bỏ khỏi nơi đây.

    Ngồi đối diện cô là một người phụ nữ trạc tuổi trung niên với trang phục Hanbok bằng vải thô sờn đang khóc thút thít.

    Đó là Đại phu nhân Kim Soo-Huyn người mẹ ở thế giới này của cô.

    Bà ấy đang nắm tay cô với đôi bàn tay gầy guộc, thô giáp đang bấu chặt những ngón tay nhỏ bé của Seo Ah.

    Nước mắt bà lăn dài trên gò má hốc hác.

    "Mẹ phải làm sao đây lão phu nhân... bà ấy đã nhịn ăn hai ngàu rồi.

    Nếu cứ tiếp tục như thế này thì e rằng..."

    Seo Ah khẽ xoa thái dương, những mảnh ký ức của nguyên chủ ùa về tâm trí Seo Ah.

    [Hệ thống đã được kích hoạt]

    [Nhiệm vụ đầu tiên: Giúp Lão phu nhân Park Myung-Suk ăn lại được trong vòng ba ngày.]

    [Thất bại: Gia tộc họ Lee sụp đổ, ký chủ tử vong.]

    Seo Ah hít một hơi thật sâu, nhanh chóng rũ bỏ sự bàng hoàng để nhập vai.

    Nhờ những ngày tháng quần quật rong quán canh hầm ở hiện đại, việc đối mặt với áp lực và quản lý nguyên liệu đã ăn sâu vào tiềm thức của cô.

    Cô ngồi ngay ngắn lại,ánh mắt trở nên kiên định, nắm lấ tay bà mẹ Kim So-Huyn :

    "Mẫu thân người đừng khóc nữa.

    Việc quan trọng bây giờ là giữ lại được mạng sống của Lão phu nhân."

    "Mẫu hậu, hiện tại chúng ta còn những nguyên liệu gì dưới bếp."

    Kim So-Hyun thoảng thốt lau nước mắt, giọng run rẩy.

    "Đâu còn gì nữa con, gạo đã hết sạch từ nửa tháng trước, giờ chỉ còn lại chút ít cám gạo và vài củ khoai lang dại mà hôm qua mẹ mới đào được trên núi..."

    Cám gạo và khoai lang dại?

    Đối với một gia đình lương ban đã từng ăn sung mặc sướng giờ bảo họ ăn cám gạo chẳng khác nào một sự sỉ nhục.

    Lão phu nhân Park thà nhịn đói để giữ lại chút cốt cách cuối cùng của một quý tộc còn hơn phải nhai đồ ăn dành cho gia súc.

    Nhưng Seo Ah thì khác.

    Kinh nghiệm của một người làm bếp mách bảo cô rằng, không có nguyên liệu nào là bỏ đi, chỉ có người đầu bếp không biết dụng tâm.

    Trong đầu cô bỗng lóe lên công thức 'cháo mè rang' giả mà cô từng học được hồi ở một vùng quê nghèo ngày trước.

    "Chỉ cần cám gạo và khoai lang là đủ."

    Seo Ah đứng dậy, vén ống tay áo lên.

    "Con sẽ xuống bếp."

    Bước vào gian bếp tối tăm, lạnh lẽo, Seo Ah nhìn quanh.

    Không có dầu mè, không có nước tương, mọi thứ trống trơn.

    Đẻ làm cháo mè giả bằng cám gạo không khó, nhưng nó thiếu một điểm nhấn để đánh lừa và kích thích vị giác của một người đang chán sự sống.

    Đang loanh hoay tìm kiếm, ánh mắt cô vào chiếc hũ sành cũ kỹ được buộc kỹ bằng vải bố đắt ở góc khuất, nằm lăn lóc cạnh đống củi tàn.

    " Mẫu thân, trong hũ này là gì vậy?

    "

    Đại phu nhân Kim vội vành bước tới.

    " Đó là tương ớt (Gochujang) do chính tay mẹ ủ từ mùa đông năm ngoái.

    May mà bọn chủ nợ không thèm lấy đi vì chê nó rẻ tiền..."

    Seo Ah lập tức mở nắp hũ, một mùi hương cay nồng, mặn mòi xộc thẳng vào mũi.

    Seo Ah dùng đầu ngón tay quệt một chút nếm thử.

    Vị cay bùng nổ, theo sau là hậu ngọt của mạch nha lên men.

    Mắt cô sáng bừng lên.

    " Chính là nó rồi!

    Mảnh ghép cuối cùng.

    "

    Quá chình nấu nướng bắt đầu trong sự bần cùng tột độ.

    Không có chảo gang, Seo Ah nhặt lấy mảnh vỡ của của một chiếc chảo đất đã vỡ, rửa sạch rồi đặt lên bếp.

    " Mẫu thân, người nhóm lửa giúp con, nhớ để lửa liu riu thôi ạ."

    Cô đổ phần cám gạo thô ráp lên mảnh chảo đất nóng.

    Đôi tay thoăn thoát đảo đều liên tục không ngừng nghỉ.

    Nhiệt độ của đất nung truyền qua lớp cám.

    Dần dần, màu vàng nhạt chuyển sang màu nâu nhạt.

    Và rồi điều kỳ diệu đã xảy ra.

    Thứ cám gạo vốn dĩ có mùi ngai ngái, bụi bặm dưới sự điều khiển nhiệt độ hoàn hảo của Seo Ah, bắt đầu tiết ra lượng dầu còn ít ỏi còn sót lại, tỏa ra mừi hương béo ngậy, gần giống hệt như mùi hạt mè rang chín tới.

    Trong khi phần than củi dưới đáy đang cháy, cô vùi những củ khoai lang dại nhỏ bé vào phần tro nóng.

    Thay vì luộc hấp, việc nướng chậm trong tro nóng ép cho phần nước bên trong cạn bớt, dồn ại thành những giọt mật ngọt lịm ứa ra ngoài vỏ mỏng.

    Thứ mật tự nhiên này sẽ thay thế cho đường, một thứ gia vị xa xỉ phẩm mà họ không có.

    Khi cám gạo đã dậy mùi, Seo Ah đổ nước suối vào, khuấy đều cho đến khi hỗn hợp sánh mịn lại.

    Seo Ah cẩn thận múc cháo ra chiếc bát gốm duy nhất còn nguyên vẹn trong nhà.

    Nền cháo màu nâu sánh đặc, cô bóc vỏ củ khoai lang nướng, cắt lấy một lát vàng óng ánh ươm mật đặt nhẹ lên trên.

    Cuối cùng, bí thuật quyết định đó là một thìa nhỏ tương ớt Gochujang được điểm xuyết bên cạnh miếng khoai lang vàng óng.

    Màu vàng của khoai lang quyện với sắc đỏ của tương ớt Gochujang tạo nên một sự tương phản đầy tính nghệ thuật, hoàn toàn che lấp đi cái gốc gác nghèo nàn của thứ cám gạo rẻ tiền.

    Bưng bát cháo trên tay Seo Ah bước về phía phòng của Lão phu nhân.

    Đại phu nhân Kim Soo-hyun đi ngay phía sau , đôi bàn tay gầy guộc bấu chặt vào vạt áo của Seo Ah.

    Bà lo sợ nhìn bóng lưng con gái thì thầm hoảng loạn.

    " Seo Ah à... chỉ là cám gạo thôi... nếu lão phu nhân mà biết chúng ta cho bà ăn đồ của lợn, bà sẽ tức giận đuổi chúng ta ra khỏi nhà mất!"

    Seo Ah không đáp.

    Khuôn mặt cô giữ vẻ bình thản đến lạ thường.

    Mở cánh cửa gỗ ọp ẹp, mùi thơm nồng nàn từ bát cháo lập tức lan tỏa, xua đi cái mùi ngột ngạt của thuốc bắc đắng ngắt đang bao trùm căn phòng.

    Lão phu nhân Park Myung-suk đang nằm quay mặt vào vách tường với hơi thở đứt quãng.

    Mùi hương bùi béo xộc thẳng vào khoang mũi, đánh thức khứu giác vốnđã tê liệt nhiều ngày của bà.

    Lão phu nhân khẽ động đậy, từ từ chống tay ngồi dậy.

    Đôi mắt mờ đục, trũng sâu nhìn xoáy vào bát đang bốc hơi nghi ngút trên tay cháu gái.

    "Cháo mè trắng...?"

    Giọng bà khàn đặc, yếu ớt nhưng đầy ngỡ ngàng.

    "Nhà ta... lấy đâu ra thứ đồ xa xỉ này?"

    Đúng lúc đó âm thanh hệ thống vâng lên.

    Tầm nhìn của Seo Ah lập tức thay đổi.

    [Cảnh báo: Bản đồ kịch bản đang cập nhật dữ liệu, tốc đọ tính toán: 0,5 giây.]

    Một bảng giao diện hệ thống mờ áo xuất hiện ra trong không trung.

    [Đối tượng: Nhị phu nhân Choi Sun-hwa.]

    [Hành động: Đang bước vào phòng với thái độ công kích.]

    [Mục đích: Buộc tội ăn cắp tiền.

    Vu oan Đại phòng, ép Đại phu nhân Kim Soo-hyun giao chìa khóa rương chứa tờ đất đai cuối cùng ra.]

    Cánh cửa bị đẩy mạnh ra.

    Nhị phu nhân bước vào, phía sau là cậu con trai Lee Min-ho (6 tuổi) đang lấp ló tò mò.

    Bà ta đảo mắt nhìn bát cháo, rồi cất giọng chua chát, sắc lẹm.

    "Thưa mẹ chị dâu thật khéo lo!

    Lấy tiền đâu ra để mua mè trắng trong lúc nhà ta đến con chuột cũng không có gì để ăn?

    Hay chị dâu giấu riêng tiền của gia đình để ăn ngon mặc đẹp."

    Đại phu nhân sợ hãi đến lùi lại một bước, mặt tái mét không nói nên lời.

    Nhưng Seo Ah thì khác, cô bình tĩnh đến đáng sợ.

    Cô đặt bát cháo xuống một chiếc bàn gỗ nhỏ trước mặt Lão phu nhân, thẳng lưng đối diện với cái nhìn rực lửa của Nhị Nương, bình tĩnh ngắt lời.

    "Người trách lầm mẫu thân con rồi.

    Mẹ con con không hề giấu giếm chút tiền nào cả.

    Thứ trong bát cháo này quả thực không phải mè trắng."

    Nhị phu nhân đắc ý cười khẩy, định há miệng la lên thì Seo Ah đã nói tiếp, giọng nói vang vọng, dõng dạc khắp căn phòng nhỏ.

    "Đây là cháo nấu từ chút cám gạo còn sót trong nhà, nhưng đây không phải bát cháo tầm thường.

    Đây là 'Tâm Ý' của hai mẹ con cháu dành cho nội tổ mẫu."

    Seo Ah hơi cúi người về phía Lão phu nhân với ánh mắt chân thành.

    "Người đời nói mè trắng quý ở vị bùi.

    Còn cháu, cháu dùng lửa nướng khoai để lấy vị ngọt, dùng mảnh chảo đất nung vỡ của gia đình ta để sao tầm cám gạo, ép ra mùi hương thơm bùi béo nhất.

    Điểm thêm chút tương cay nồng của mẫu hậu đã vất vả ủ từ năm ngoái.

    Con muốn nội tổ mẫu cảm nhận được... dẫu gia tộc họ Lê có sa sút, thì tinh túy của đất đai, hương vị của nếp nhà và lòng hiếu thảo của con cháu vẫn luôn ở đây, chọn vẹn trong bát cháo này."

    Căn phòng chìm vào một sự yên lặng tĩnh mịc.

    Lời nói của Seo Anh như một nhát búa gõ thẳng vào tâm can của những người có mặt.

    Nhị phu nhân cứng họng, không tìm thấy một kẽ hở nào để bắt bẻ thứ lý lẽ đầy đạo hiếu ấy.

    Những lời buộc tội ấy lập tức tan thành mây khói.

    Lão phu nhân Park run rẩy vươn tay ra.

    Bà cầm lấy chiếc thìa gỗ múc một muỗng nhỏ đưa lên miệng.

    Khoảnh khắc cháo chạm vào đầu lưỡi, mắt bà mở to.

    Mùi vị béo ngậy của cám rang chín tới tan ra êm ái, tiếp đến là cái ngọt lịm, thanh tao của mật khoai lang len lỏi vào khoang miệng.

    Cuối cùng, cái vị cay nồng ấm áp từ tương lâu năm bùng nổ, đánh tan đi mọi sự nhạt nhẽo, đắng ngắt trong khoang miệng người bệnh.

    Bà sững sờ.

    Đã bao lâu rồi, bà mới được ăn một thứ gì đó có vị ngon, ngọt như vậy, chứa chan sự sống mãnh liệt đến thế này?

    Nước mắt chực trào trên khóe mắt nhăn nheo.

    Bà không nói một lời, vội vã xúc thìa thứ hai, thìa thứ 3,...

    [Thông báo: Nhiệm vụ hoàn thành 100%.]

    [Chỉ số sức khỏe của Lão phu nhân đang phục hồi nhanh chóng.]

    Nhìn thấy cảnh tương Lão phu nhân ăn lấy ăn để bát cháo cám, Min-Ho há miệng thèm thuồng, Nhị phu nhân thì mặt mày xám xịt, ấm ưc quay gót bỏ ra ngoài.

    Khi căng thẳng vừa chùng xuống, hệ thống lại phát ra những tiếng píp píp liên hồi.

    [Cảnh báo nguy hiểm!

    Cảnh báo nguy hiểm.]

    [Sử dụng Bản đồ kịch bản quá giới hạn thể chất nguyên chủ.

    Năng lượng sắp cạn kiệt.]

    Tầm nhìn của Seo Ah đột nhiên nhòe đi.

    Bước tường trước mắt bắt đầu quay cuồng, những dữ liệu màu xanh lục lập tức chuyển sang màu đỏ rực nhiễu loạn và rồi máu mũi của Seo Ah chảy xuống.

    "Seo Ah!

    Trời ơi, con bị làm sao vậy?"

    Tiếng hét hốt hoảng của Đại phu nhân vang lên khi thấy con mình loạng choạng suýt ngã.

    Seo Ah vội vàng đưa tay lên quệt ngang mũi.

    Nhìn vệt máu đỏ tươi cô không hề thấy sợ hãi.

    Trái lại cô nhìn Lão phu nhân đang lo lắng buông thìa, khóe môi Seo Ah nở một nụ cười yếu ớt.

    "Tổ mẫu...

    ăn ngon là tốt rồi..."

    Lời vừa dứt Seo Ah ngất lịm.

    Dòng chữ lấp lóe trước mắt Seo Ah trước khi Seo Ah nhắm mắt hoàn toàn.

    [Kết quả: Lão phu nhân đã mở lòng.

    Sự uy tín của mẹ con Seo Ah tăng vọt.]

    Cơ thể Seo Ah mềm nhũn, ngã gục vào vòng tay đang run rẩy gào khóc của người mẹ.
     
    Back
    Top Dưới