Ánh sáng chói lóa dần tắt, Seo Ah từ từ mở mắt ra.
Chào đón cô là mùi móc meo lạnh đến gai người.
Cô đang ngồi trên mặt sàn bằng gỗ cũ.
Trần nhà phủ đầy mạng nhện, giấy dán của sổ đã rách tươm, để lọt những cơn gió buốt giá thổi thốc vào nhà.
Đây là một ngôi nhà truyền thống (Hanok), nhưng là tàn tích của một gia tộc lưỡng ban đã sa sút đến mức chuột, bọ cũng phải rời bỏ khỏi nơi đây.
Ngồi đối diện cô là một người phụ nữ trạc tuổi trung niên với trang phục Hanbok bằng vải thô sờn đang khóc thút thít.
Đó là Đại phu nhân Kim Soo-Huyn người mẹ ở thế giới này của cô.
Bà ấy đang nắm tay cô với đôi bàn tay gầy guộc, thô giáp đang bấu chặt những ngón tay nhỏ bé của Seo Ah.
Nước mắt bà lăn dài trên gò má hốc hác.
"Mẹ phải làm sao đây lão phu nhân... bà ấy đã nhịn ăn hai ngàu rồi.
Nếu cứ tiếp tục như thế này thì e rằng..."
Seo Ah khẽ xoa thái dương, những mảnh ký ức của nguyên chủ ùa về tâm trí Seo Ah.
[Hệ thống đã được kích hoạt]
[Nhiệm vụ đầu tiên: Giúp Lão phu nhân Park Myung-Suk ăn lại được trong vòng ba ngày.]
[Thất bại: Gia tộc họ Lee sụp đổ, ký chủ tử vong.]
Seo Ah hít một hơi thật sâu, nhanh chóng rũ bỏ sự bàng hoàng để nhập vai.
Nhờ những ngày tháng quần quật rong quán canh hầm ở hiện đại, việc đối mặt với áp lực và quản lý nguyên liệu đã ăn sâu vào tiềm thức của cô.
Cô ngồi ngay ngắn lại,ánh mắt trở nên kiên định, nắm lấ tay bà mẹ Kim So-Huyn :
"Mẫu thân người đừng khóc nữa.
Việc quan trọng bây giờ là giữ lại được mạng sống của Lão phu nhân."
"Mẫu hậu, hiện tại chúng ta còn những nguyên liệu gì dưới bếp."
Kim So-Hyun thoảng thốt lau nước mắt, giọng run rẩy.
"Đâu còn gì nữa con, gạo đã hết sạch từ nửa tháng trước, giờ chỉ còn lại chút ít cám gạo và vài củ khoai lang dại mà hôm qua mẹ mới đào được trên núi..."
Cám gạo và khoai lang dại?
Đối với một gia đình lương ban đã từng ăn sung mặc sướng giờ bảo họ ăn cám gạo chẳng khác nào một sự sỉ nhục.
Lão phu nhân Park thà nhịn đói để giữ lại chút cốt cách cuối cùng của một quý tộc còn hơn phải nhai đồ ăn dành cho gia súc.
Nhưng Seo Ah thì khác.
Kinh nghiệm của một người làm bếp mách bảo cô rằng, không có nguyên liệu nào là bỏ đi, chỉ có người đầu bếp không biết dụng tâm.
Trong đầu cô bỗng lóe lên công thức 'cháo mè rang' giả mà cô từng học được hồi ở một vùng quê nghèo ngày trước.
"Chỉ cần cám gạo và khoai lang là đủ."
Seo Ah đứng dậy, vén ống tay áo lên.
"Con sẽ xuống bếp."
Bước vào gian bếp tối tăm, lạnh lẽo, Seo Ah nhìn quanh.
Không có dầu mè, không có nước tương, mọi thứ trống trơn.
Đẻ làm cháo mè giả bằng cám gạo không khó, nhưng nó thiếu một điểm nhấn để đánh lừa và kích thích vị giác của một người đang chán sự sống.
Đang loanh hoay tìm kiếm, ánh mắt cô vào chiếc hũ sành cũ kỹ được buộc kỹ bằng vải bố đắt ở góc khuất, nằm lăn lóc cạnh đống củi tàn.
" Mẫu thân, trong hũ này là gì vậy?
"
Đại phu nhân Kim vội vành bước tới.
" Đó là tương ớt (Gochujang) do chính tay mẹ ủ từ mùa đông năm ngoái.
May mà bọn chủ nợ không thèm lấy đi vì chê nó rẻ tiền..."
Seo Ah lập tức mở nắp hũ, một mùi hương cay nồng, mặn mòi xộc thẳng vào mũi.
Seo Ah dùng đầu ngón tay quệt một chút nếm thử.
Vị cay bùng nổ, theo sau là hậu ngọt của mạch nha lên men.
Mắt cô sáng bừng lên.
" Chính là nó rồi!
Mảnh ghép cuối cùng.
"
Quá chình nấu nướng bắt đầu trong sự bần cùng tột độ.
Không có chảo gang, Seo Ah nhặt lấy mảnh vỡ của của một chiếc chảo đất đã vỡ, rửa sạch rồi đặt lên bếp.
" Mẫu thân, người nhóm lửa giúp con, nhớ để lửa liu riu thôi ạ."
Cô đổ phần cám gạo thô ráp lên mảnh chảo đất nóng.
Đôi tay thoăn thoát đảo đều liên tục không ngừng nghỉ.
Nhiệt độ của đất nung truyền qua lớp cám.
Dần dần, màu vàng nhạt chuyển sang màu nâu nhạt.
Và rồi điều kỳ diệu đã xảy ra.
Thứ cám gạo vốn dĩ có mùi ngai ngái, bụi bặm dưới sự điều khiển nhiệt độ hoàn hảo của Seo Ah, bắt đầu tiết ra lượng dầu còn ít ỏi còn sót lại, tỏa ra mừi hương béo ngậy, gần giống hệt như mùi hạt mè rang chín tới.
Trong khi phần than củi dưới đáy đang cháy, cô vùi những củ khoai lang dại nhỏ bé vào phần tro nóng.
Thay vì luộc hấp, việc nướng chậm trong tro nóng ép cho phần nước bên trong cạn bớt, dồn ại thành những giọt mật ngọt lịm ứa ra ngoài vỏ mỏng.
Thứ mật tự nhiên này sẽ thay thế cho đường, một thứ gia vị xa xỉ phẩm mà họ không có.
Khi cám gạo đã dậy mùi, Seo Ah đổ nước suối vào, khuấy đều cho đến khi hỗn hợp sánh mịn lại.
Seo Ah cẩn thận múc cháo ra chiếc bát gốm duy nhất còn nguyên vẹn trong nhà.
Nền cháo màu nâu sánh đặc, cô bóc vỏ củ khoai lang nướng, cắt lấy một lát vàng óng ánh ươm mật đặt nhẹ lên trên.
Cuối cùng, bí thuật quyết định đó là một thìa nhỏ tương ớt Gochujang được điểm xuyết bên cạnh miếng khoai lang vàng óng.
Màu vàng của khoai lang quyện với sắc đỏ của tương ớt Gochujang tạo nên một sự tương phản đầy tính nghệ thuật, hoàn toàn che lấp đi cái gốc gác nghèo nàn của thứ cám gạo rẻ tiền.
Bưng bát cháo trên tay Seo Ah bước về phía phòng của Lão phu nhân.
Đại phu nhân Kim Soo-hyun đi ngay phía sau , đôi bàn tay gầy guộc bấu chặt vào vạt áo của Seo Ah.
Bà lo sợ nhìn bóng lưng con gái thì thầm hoảng loạn.
" Seo Ah à... chỉ là cám gạo thôi... nếu lão phu nhân mà biết chúng ta cho bà ăn đồ của lợn, bà sẽ tức giận đuổi chúng ta ra khỏi nhà mất!"
Seo Ah không đáp.
Khuôn mặt cô giữ vẻ bình thản đến lạ thường.
Mở cánh cửa gỗ ọp ẹp, mùi thơm nồng nàn từ bát cháo lập tức lan tỏa, xua đi cái mùi ngột ngạt của thuốc bắc đắng ngắt đang bao trùm căn phòng.
Lão phu nhân Park Myung-suk đang nằm quay mặt vào vách tường với hơi thở đứt quãng.
Mùi hương bùi béo xộc thẳng vào khoang mũi, đánh thức khứu giác vốnđã tê liệt nhiều ngày của bà.
Lão phu nhân khẽ động đậy, từ từ chống tay ngồi dậy.
Đôi mắt mờ đục, trũng sâu nhìn xoáy vào bát đang bốc hơi nghi ngút trên tay cháu gái.
"Cháo mè trắng...?"
Giọng bà khàn đặc, yếu ớt nhưng đầy ngỡ ngàng.
"Nhà ta... lấy đâu ra thứ đồ xa xỉ này?"
Đúng lúc đó âm thanh hệ thống vâng lên.
Tầm nhìn của Seo Ah lập tức thay đổi.
[Cảnh báo: Bản đồ kịch bản đang cập nhật dữ liệu, tốc đọ tính toán: 0,5 giây.]
Một bảng giao diện hệ thống mờ áo xuất hiện ra trong không trung.
[Đối tượng: Nhị phu nhân Choi Sun-hwa.]
[Hành động: Đang bước vào phòng với thái độ công kích.]
[Mục đích: Buộc tội ăn cắp tiền.
Vu oan Đại phòng, ép Đại phu nhân Kim Soo-hyun giao chìa khóa rương chứa tờ đất đai cuối cùng ra.]
Cánh cửa bị đẩy mạnh ra.
Nhị phu nhân bước vào, phía sau là cậu con trai Lee Min-ho (6 tuổi) đang lấp ló tò mò.
Bà ta đảo mắt nhìn bát cháo, rồi cất giọng chua chát, sắc lẹm.
"Thưa mẹ chị dâu thật khéo lo!
Lấy tiền đâu ra để mua mè trắng trong lúc nhà ta đến con chuột cũng không có gì để ăn?
Hay chị dâu giấu riêng tiền của gia đình để ăn ngon mặc đẹp."
Đại phu nhân sợ hãi đến lùi lại một bước, mặt tái mét không nói nên lời.
Nhưng Seo Ah thì khác, cô bình tĩnh đến đáng sợ.
Cô đặt bát cháo xuống một chiếc bàn gỗ nhỏ trước mặt Lão phu nhân, thẳng lưng đối diện với cái nhìn rực lửa của Nhị Nương, bình tĩnh ngắt lời.
"Người trách lầm mẫu thân con rồi.
Mẹ con con không hề giấu giếm chút tiền nào cả.
Thứ trong bát cháo này quả thực không phải mè trắng."
Nhị phu nhân đắc ý cười khẩy, định há miệng la lên thì Seo Ah đã nói tiếp, giọng nói vang vọng, dõng dạc khắp căn phòng nhỏ.
"Đây là cháo nấu từ chút cám gạo còn sót trong nhà, nhưng đây không phải bát cháo tầm thường.
Đây là 'Tâm Ý' của hai mẹ con cháu dành cho nội tổ mẫu."
Seo Ah hơi cúi người về phía Lão phu nhân với ánh mắt chân thành.
"Người đời nói mè trắng quý ở vị bùi.
Còn cháu, cháu dùng lửa nướng khoai để lấy vị ngọt, dùng mảnh chảo đất nung vỡ của gia đình ta để sao tầm cám gạo, ép ra mùi hương thơm bùi béo nhất.
Điểm thêm chút tương cay nồng của mẫu hậu đã vất vả ủ từ năm ngoái.
Con muốn nội tổ mẫu cảm nhận được... dẫu gia tộc họ Lê có sa sút, thì tinh túy của đất đai, hương vị của nếp nhà và lòng hiếu thảo của con cháu vẫn luôn ở đây, chọn vẹn trong bát cháo này."
Căn phòng chìm vào một sự yên lặng tĩnh mịc.
Lời nói của Seo Anh như một nhát búa gõ thẳng vào tâm can của những người có mặt.
Nhị phu nhân cứng họng, không tìm thấy một kẽ hở nào để bắt bẻ thứ lý lẽ đầy đạo hiếu ấy.
Những lời buộc tội ấy lập tức tan thành mây khói.
Lão phu nhân Park run rẩy vươn tay ra.
Bà cầm lấy chiếc thìa gỗ múc một muỗng nhỏ đưa lên miệng.
Khoảnh khắc cháo chạm vào đầu lưỡi, mắt bà mở to.
Mùi vị béo ngậy của cám rang chín tới tan ra êm ái, tiếp đến là cái ngọt lịm, thanh tao của mật khoai lang len lỏi vào khoang miệng.
Cuối cùng, cái vị cay nồng ấm áp từ tương lâu năm bùng nổ, đánh tan đi mọi sự nhạt nhẽo, đắng ngắt trong khoang miệng người bệnh.
Bà sững sờ.
Đã bao lâu rồi, bà mới được ăn một thứ gì đó có vị ngon, ngọt như vậy, chứa chan sự sống mãnh liệt đến thế này?
Nước mắt chực trào trên khóe mắt nhăn nheo.
Bà không nói một lời, vội vã xúc thìa thứ hai, thìa thứ 3,...
[Thông báo: Nhiệm vụ hoàn thành 100%.]
[Chỉ số sức khỏe của Lão phu nhân đang phục hồi nhanh chóng.]
Nhìn thấy cảnh tương Lão phu nhân ăn lấy ăn để bát cháo cám, Min-Ho há miệng thèm thuồng, Nhị phu nhân thì mặt mày xám xịt, ấm ưc quay gót bỏ ra ngoài.
Khi căng thẳng vừa chùng xuống, hệ thống lại phát ra những tiếng píp píp liên hồi.
[Cảnh báo nguy hiểm!
Cảnh báo nguy hiểm.]
[Sử dụng Bản đồ kịch bản quá giới hạn thể chất nguyên chủ.
Năng lượng sắp cạn kiệt.]
Tầm nhìn của Seo Ah đột nhiên nhòe đi.
Bước tường trước mắt bắt đầu quay cuồng, những dữ liệu màu xanh lục lập tức chuyển sang màu đỏ rực nhiễu loạn và rồi máu mũi của Seo Ah chảy xuống.
"Seo Ah!
Trời ơi, con bị làm sao vậy?"
Tiếng hét hốt hoảng của Đại phu nhân vang lên khi thấy con mình loạng choạng suýt ngã.
Seo Ah vội vàng đưa tay lên quệt ngang mũi.
Nhìn vệt máu đỏ tươi cô không hề thấy sợ hãi.
Trái lại cô nhìn Lão phu nhân đang lo lắng buông thìa, khóe môi Seo Ah nở một nụ cười yếu ớt.
"Tổ mẫu...
ăn ngon là tốt rồi..."
Lời vừa dứt Seo Ah ngất lịm.
Dòng chữ lấp lóe trước mắt Seo Ah trước khi Seo Ah nhắm mắt hoàn toàn.
[Kết quả: Lão phu nhân đã mở lòng.
Sự uy tín của mẹ con Seo Ah tăng vọt.]
Cơ thể Seo Ah mềm nhũn, ngã gục vào vòng tay đang run rẩy gào khóc của người mẹ.