Ngôn Tình Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 40: 40: Sự Tin Tưởng


Không biết anh là muốn nói chuyện gì?
Dương Thần vẻ mặt bình tĩnh mà nhìn người trước mắt hỏi.

Ánh mắt cậu không chút lo lắng hay tò mò vì vỡ lẽ cậu biết sớm muộn gì thì ngày này cũng sẽ đến.
- Nhìn thái độ của cậu chắc cũng biết ý tôi định hỏi.

Cậu Dương, mục đích của cậu tiếp cận Khả Như là gì?
Dương Thừa Nam cũng chẳng phải loại người vòng vo nên anh cũng trực tiếp mà vào thẳng vấn đề chính.
- Anh nghĩ sao?
- Nếu như không có chuyện của ngày hôm nay xảy ra, tôi sẽ nghĩ cậu cố tình lợi dụng Khả Như, còn bây giờ có lẽ điều đó đã không còn đúng nữa.
Dương Thừa Nam chậm rãi đáp.
Quả thật lúc đầu khi nghe thấy Tạ Hàm Ưng gọi Dương Thần là cậu chủ anh cũng có chút bất ngờ.

Phải nói sao nhỉ? Nếu là lúc đầu anh chắc chắn sẽ nghĩ rằng con người này che giấu mọi thứ quá kỹ hoặc có thể là do Dương Quyền Triết sắp đặt mọi thứ.

Nhưng cũng chính vụ tai nạn xảy ra khiến anh nghĩ thông mọi chuyện.
- Anh không nghĩ là tôi giả vờ sao?

Dương Thần thản nhiên cười nói.
- Đúng là có thể xảy ra nhưng tôi tin chắc cậu cũng không phải không tiếc mạng của mình.

Vụ tai nạn đó nếu không phải may mắn trong phút chốc thì người tử vong chắc chắn sẽ là cậu.
Dương Thừa Nam nghiêm giọng nói.
Người của anh đã tìm được camera trên đoạn đường xảy ra tai nạn.

Ngày hôm đó nếu chiếc xe lệch hơn một chút, chắc chắn Dương Thần đã đâm vào cột đèn đối diện.

Và nhẹ nhất thì sẽ bị chấn thương ở não dẫn đến mù lòa, còn nặng hơn chắc chắn là không thoát khỏi số chết.
- Nếu anh đã nghĩ như vậy tại sao lại hỏi tôi câu đó?
Dương Thần cúi đầu, ánh mắt có chút phức tạp.
Ông ấy đúng là ra tay luôn tàn nhẫn như vậy..
- Tôi muốn xem thử thái độ của cậu dù sao thì tin tưởng "kẻ thù" cũng luôn là một chuyện rất khó.
Dương Thừa Nam nhếch môi nói.
- Quả nhiên là một người cẩn thận, tôi đã hiểu vì sao đến bây giờ ba tôi vẫn chưa chiếm được thứ ông ấy muốn.....
Dương Thần khẽ cười đáp.
- Nhưng dù có ra sao anh cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ không thương tổn Khả Như!
Bởi lẽ cậu ấy là người bạn duy nhất quan trọng với tôi.
- Tôi nghĩ anh có thể tin tưởng tôi chuyện này!
- Tôi không tin cậu nhưng tôi tin vào đôi mắt nhìn người của em ấy.
- Có một người như anh bên cạnh, cậu ấy chắc chắn sẽ không có bất trắc gì.
Dương Thần cảm thán, trong ánh mắt lộ ra một chút gì đó ngưỡng mộ.
- Cậu chủ nhỏ! Chúng ta mau về thôi!!
Bầu không khí tĩnh lặng, nghiêm túc bỗng bị phá vỡ bởi một bóng người chạy vụt đến.
- Ồn ào!
Dương Thừa Nam mắt không thèm nhìn người kia miệng chỉ lạnh lùng phun ra hai chữ.
- Này này đại thiếu gia, anh làm gì mà cứ bắt bẻ tôi thế hả? Tôi chỉ là vô tình dọa sợ đại tiểu thư một chút thôi anh có cần thù dai đến vậy không?
Tạ Hàm Ưng thấy người kia khó chịu ra mặt với mình liên bất xúc lên tiếng.
Anh đừng có ỷ mình giàu có thì ông đây sẽ sợ nhá!

- Ồ, cậu Tạ đây dường như không nhớ rõ, vụ tai nạn của tôi là do ai tạo ra thì phải.

Dương Thừa Nam cười lạnh nói.
- Ặc, thì đó vốn chỉ là tai nạn thôi mà!
Tạ Hàm Ưng nhỏ giọng đáp.
Xém chút y quên mất tên bạo chúa này thù dai cỡ nào.
- Là tai nạn hay do người ta sắp đặt, có lẽ chỉ có các người mới biết.
Nói xong liền lạnh nhạt quay lưng rời đi.
- Xí, người gì mà suốt ngày mặt mày như ai ăn hết của.

Ông đây khinh!!
Tạ Hàm Ưng đằng sau không cam lòng phỉ báng.
- Hại một người chưa đủ, rốt cuộc ông ấy còn muốn làm đến mức nào nữa đây?
Dương Thần một bên âm trầm hỏi.
- Chuyện này dù là chúng tôi hay cậu có lẽ vẫn không thể xác định được.
Tạ Hàm Ưng bỏ qua dáng vẻ đùa cợt chậm rãi đáp.
Người đàn ông tên Dương Quyền Triết kia không có gì mà không dám làm.
- Mau về thôi!
Dương Thần cũng không định xoáy sâu vào vấn đề đó nên nặng nề từng bước rời đi.
Chuyện trong quá khứ tại sao lại phải kéo dài đến hiện tại và tương lai?
Rốt cuộc đến khi nào người mới chịu thông suốt mà nhìn nhận vấn đề một cách trọn vẹn đây chứ ba?
.........

- Anh với A Thần nói gì với nhau vậy?
Khả Như ngồi trên giường vừa nhìn anh thấy trở lại đã mở cặp mắt to tròn hỏi.
- Nhóc con như em sao lại nhiều chuyện đến thế!
Dương Thừa Nam mỉm cười sau đó búng nhẹ lên trán cô.
- Úi, anh có biết yêu thương người bệnh không đó chứ?
Khả Như trừng mắt phẫn uất nhìn người kia lến tiếng.
- Haiz, da em dày như vậy, búng một chút cũng chẳng sao đâu!
Dương Thừa Nam vừa ngồi xuống ghế liền cong môi trêu chọc cô.
Ái chà, biểu cảm đúng là rất dễ thương nha!
- Anh chỉ biết ăn h**p người khác! Em cảm thấy chú với dì thật sai lầm khi đưa công ty cho anh tiếp quản!
Khả Như khinh thường nói.
- Vậy thì anh sẽ kêu ba mẹ đưa công ty cho em tiếp quản, xem thử lúc đó em còn nói như vậy không?
Dương Thừa Nam thông thả ngả đầu ra sau ghế, trên ánh mắt lộ rõ vẻ khiêu khích.
- Em mới không thèm làm việc chung với anh!
Khả Như tức tối vớ lấy cái ly trên bàn uống vào một ngụm nước.
- Ừm, không làm chung, dù sao sau này chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian bên nhau mà phải không? Dương phu nhân?.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 41: 41: Nụ Hôn Đầu


Phụt!
Dương Thừa Nam vừa nói xong Khả Như đã lập tực bị sặc nước.

- Khụ! Khụ!
- Vậy mà còn nói bản thân đã trưởng thành!
Dương Thừa Nam nhìn hai má cô đỏ bừng lên, miệng thì không ngừng ho, tay lại cố gắng vuốt v e ngực điều chỉnh hô hấp liền không nhịn được mà tỏ ra thái độ trêu chọc.

- Anh!.

anh!.

Khả Như ấp a ấp úng, gương mặt vì xấu hổ mà không khác gì quả cà chua chín mọng.

Cái! cái quái gì đang diễn ra vậy chứ??
- Anh làm sao cơ?
Dương Thừa Nam đưa mặt ghé sát lại gần cô.

Khoảng cách của cả hai bây giờ không khác xa ban nãy là mấy!
Nhìn vẻ mặt gợi cảm bây giờ của anh, Khả Như dường như hoàn toàn bị mê hoặc.

Nhưng sợi dây lí trí của cô vẫn kịp thời thất tỉnh mà đẩy anh tránh xa khỏi người mình sau đó liền cúi đầu nhỏ giọng.

- Giỡn như vậy!.

không vui đâu!
Hai bàn tay trên ga giường cũng vì thế mà siết chặt.

- Khả Như, nhìn anh!
Dương Thừa Nam cũng không lấy làm ngạc nhiên khi bị cô đẩy ra.

Anh tiếp tục một lần nữa tiến lại gần cô, giọng nói trầm khàn dịu dàng như mật ngọt rót vào tai vang vọng.

"!.

.

"
Thấy cô vẫn bất động, Dương Thừa Nam có chút khó chịu, một sự tức giận trong lòng không biết vì sao lại dâng lên khiến anh như mất hết lí trí.

Anh không nói không rằng đẩy cả người Khả Như xuống giường khiến tư thế của cả hai lúc này vô cùng ái muội.

- Khả Như!
Anh vẫn vậy, vẫn trầm giọng dịu dàng gọi nhưng thay vì lời đáp lại thì cơ thể Khả Như lại không ngừng run lên từng đợt.

- Khả Như em!.

Cảm thấy trên tay mình có gì ươn ướt, Dương Thừa Nam nhíu mày, sau đó nhìn thằng vào gương mặt đang nhắm chặt đôi mắt mà cao giọng ra lệnh.

- Mở mắt ra!
"!.

.

"
- Mở mắt ra!
"!.

.

"
Thấy người phía dưới vẫn không đáp lại, Dương Thừa Nam khẽ cau mày, định tiếp tục cất tiếng thì liền nghe được sự thút thít từ ai đó.

- Khả Như! em sao vậy?
Anh hốt hoảng khi nhìn thấy nước mắt cô rơi xuống, khẽ lên tiếng trấn an nhưng cô vẫn chẳng hề để ý.

"!.

.

"
Dương Thừa Nam mím chặt môi, ánh mắt bỗng lóe lên tia sáng kỳ lạ.

Không nói lời nào, anh cúi đầu xuống sau đó chiếm lấy đôi môi căng mọng đang run lên nhè nhẹ ấy.

- Ưm!
Cảm nhận hơi thở nóng bỏng cùng cảm giác ươn ướt nơi khóe môi, Khả Như theo phản xạ liền mở mắt, sau đó liền bất động mà nhìn khuôn mặt như tạc tượng đang áp sát mình.

"Hôn!.

anh ấy hôn mình sao?"
Chưa hết bất ngờ, chiếc lưỡi tinh nghịch của người kia đã chui vào khoang miệng của cô quấy phá khiến Khả Như một lần nữa không tin vào những gì mình đang thấy.

- Ưm!
Chìm đắm trong sự kinh ngạc cùng nụ hôn ướt át, tâm trí Khả Như bắt đầu mơ hồ, ánh mắt cũng bắt đầu dâng lên sự mê man lạ lẫm.

- Ư! ưm.

.

Qua vài phút sau dường như cảm nhận hơi thở của cô đã bị rút cạn, lúc này Dương Thừa Nam mới chậm rãi mà rời khỏi đôi môi ngọt ngào ấy.

Anh nhìn cô, ánh mắt hiện rõ sự yêu chiều và chiếm hữu.

- Khả Như!
Nằm gục lên người cô gái nhỏ, Dương Thừa Nam thì thầm nhỏ giọng.

Giọng nói của anh thường ngày đã vô cùng cuốn hút giờ đây lại nhiễm thêm một chút d*c vọng khiến nó càng thêm quyến rũ.

Chết tiệt, xem chút là không nhịn được rồi!
Dương Thừa Nam nghiến răng thầm trách "thằng em" của mình.

Sau khi lấy lại sự bình tĩnh, anh khẽ ngước đầu nhìn cô gái dưới thân, lúc này cô vẫn trơ mắt to tròn mà nhìn anh, trong đôi mắt vẫn còn chút gì đó mơ hồ và mê man kỳ lạ!.

- Khả Như!
Khẽ vuốt lấy mái tóc đen mềm mại, anh hôn nhẹ lên chóp mũi xinh xắn, sau đó chậm rãi xoa đôi gò má hồng hào, tiếp đến là dịu dàng cất tiếng.

- Anh yêu em!

Anh yêu em!
Anh yêu em!
Anh yêu em!
Ba từ đó cứ không ngừng lặp lại trong tâm trí cô khiến Khả Như vô thức không biết phản ứng như thế nào.

Người cô yêu, anh ấy!.

.

anh ấy hóa ra cũng yêu cô sao?
Nhưng không phải anh ấy vốn chỉ xem cô là em gái hay sao?
Nhận thấy ánh mắt nghi hoặc của người dưới thân, Dương Thừa Nam liền không khỏi tự nguyền rủa chính mình.

Tại sao lúc trước lại ngu ngốc như vậy cơ chứ? Đúng là tự chuốc lấy họa!
Hít lấy một hơi thật sâu để trấn an bản thân, Dương Thừa Nam tiếp tục lên tiếng.

- Khả Như! lúc trước là anh ngu ngốc không hiểu rõ chính mình nên mới làm tổn thương em! Bây giờ anh đã thông suốt và đã hiểu rõ tình cảm của chính mình do đó! do đó!
Có chút ngập ngừng, Dương Thừa Nam không biết phải làm gì để bày tỏ hết sự thành khẩn của mình dành cho cô.

Anh vốn đã nghĩ đến trường hợp xấu nhất rằng cô sẽ từ chối nhưng đó chỉ là trong suy nghĩ nên chưa đến mức quá đáng sợ còn giờ đây khi đang đối diện trực tiếp thì những lời muốn nói lại không biết vì lý do gì cứ thế nghẹn lại.

Quả thật anh rất sợ! sợ rằng cô sẽ không còn yêu anh! sợ rằng từ nay trở đi cô sẽ không còn cần anh bên cạnh, không còn luôn mỉm cười với anh như trước kia, sẽ rời xa anh đến bên vòng tay của một kẻ khác! nghĩ đến những điều đó, trái tim anh đều đau đến mức muốn rỉ máu.

Anh thật sự!.

thật sự không muốn rời xa cô!.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 42-43


<b>42: Vẫn Còn Yêu</b>

<b>Cạch!
- Khả Như...
Trịnh Tú Thi vừa mở cửa bước vào đã thấy cảnh tưởng không thích hợp dành cho trẻ em.
Bà ho nhẹ hai cái, sau đó nhìn Dương Thừa Nam mà gằn giọng.
- Cái thằng nhóc thối này! Khả Như con bé vừa mới tỉnh dậy! Mày có cần nổi thú tính như vậy không hả?
Dương Thừa Nam biết mẹ mình nghĩ gì nhưng anh cũng không buồn giải thích, ánh mắt anh vẫn đặt trên gương mặt của người con gái dưới thân, sau đó lẳng lặng đứng dậy.
- Con còn có chút việc bận, việc chăm sóc em ấy, giao lại cho mẹ...
Nơi xong liền khẽ liếc mắt nhìn cô một cái rồi cũng nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh.
Cạch!
- Hai đứa trẻ này....
Nhận thấy điều khác lạ, Trịnh Tú Thi nhìn theo bóng lưng Dương Thừa Nam rời khỏi rồi lại chuyển tầm mắt sang cô gái ở trên giường khẽ lẩm bẩm.
Thở dài một hơi, bà nhanh chóng bước đến giường ngồi cạnh Khả Như, sau đó hiền dịu nắm lấy tay cô thăm hỏi.
- Con sao rồi? Có chỗ nào không khỏe hay không?
Nhìn cô bé gầy đi, trong lòng Trịnh Tú Thi càng thêm tự trách, Như Ngọc vốn đã giao trách nhiệm chăm sóc bé con lại cho bà vậy mà bà lại để con bé gặp chuyện...
- Con đã ổn rồi, dì không cần lo lắng đâu!

Khả Như mỉm cười, cố gắng quên đi hình ảnh ban nãy vừa diễn ra.

Chỉ là trong trái tim vẫn không tránh được sự thổn thức.
- Lúc nãy, A Nam có phải đã nói gì với con không?
Nhìn thấy đôi mắt còn ửng đỏ của cô, Trịnh Tú Thi có thể đoán ra năm sáu phần nguyên do.
- Không có gì quan trọng đâu...
Cô cúi đầu, che đi đôi mắt mờ mịt của chính mình.
- Con bé ngốc này, bây giờ lại còn muốn giấu cả dì nữa chứ!
Trịnh Tú Thi khẽ trách cứ, sau đó dịu dàng đặt tay lên đầu cô xoa nhẹ.
- Dì đã từng nói sẽ luôn đứng về phía của con! Vả lại...Khả Như con có còn nhớ đến lời dì nói hay không?
Trịnh Tú Thi hơi ngập ngừng hỏi.
- Dạ?
- Nếu một ngày nào đó A Nam nhận ra tình cảm của chính mình, lúc đó con có thể chấp nhận nó khônh?
Trịnh Tú Thi nhìn thẳng vào mắt cô hỏi.
Có thể người ngoài nhìn vào sẽ cảm thấy bà bất công thiên vị con trai.

Nhưng bà hiểu rõ chuyện của anh và cô nếu cả hai bỏ lỡ nhau thì sẽ còn đau đớn hơn bội phần.
Ở trong ánh mắt của Khả Như bà vẫn nhận ra tình yêu của cô dành cho A Nam.

Ánh mắt đó bà cũng đã từng tự mình trải nghiệm.

Làm sao có thể nhầm lẫn? Đó là một loại tình yêu...yêu đến nỗi khắc ghi một đời dù có tổn thương bao nhiêu cũng không đành buông bỏ...
- Con cũng không biết nữa...
Khả Như rút tay ra khỏi bàn tay của bà, sau đó co người lại lấy hai cánh tay ôm lấy chân mình.
- Dì nhận ra mà phải không...con không buông anh ấy được...
Cô cười khổ, ánh mắt có chút thất thần.

- Nhưng....con cũng không dám tin vào lời anh ấy nói....có phải con mâu thuẫn lắm không?
- Con sợ thẳng bé chỉ là cảm xúc nhất thời, đến một ngày nào đó, nó sẽ hối hận rồi rời xa con?
"....."
Có lẽ là vậy....
Điều cô lo sợ là bị người khác vứt bỏ....huống chi đó lại là người cô yêu....
- Thời gian chắc chắn sẽ cho con câu trả lời thích đáng! Tuy dì là mẹ của A Nam nhưng dù vậy dì cũng không muốn con đau khổ! Nếu...con vẫn chưa đủ tin tưởng nó vậy thì để thời gian chứng minh đi...dì tin rằng đến lúc đó con nhất định sẽ thông suốt!
Nghe lời của bà, Khả Như khẽ ngẩng đầu sau đó hai mắt không nhịn được mà rưng rưng.

Cô gật đầu, trên môi cói vẽ nên một nụ cười rực rỡ.
- Ừm! Con biết rồi! Cảm ơn dì!
.........
Cạch!
- Nghe rồi chứ?
Trịnh Tú Thi nhìn người con trai lẳng lặng ngồi trên đang ghế gục đầu khẽ hỏi.
"......"
Dương Thừa Nam không đáp nhưng hai bàn tay đang nắm chỉ vô thức tăng thêm lực.
- Con bé như vậy cũng là điều dễ hiểu...
Trịnh Tú Thi ngồi xuống cạnh con trai mình rồi nói.
- Con biết...

Anh khẽ thì thầm, trong giọng nói chỉ toàn là sự bất lực....
Những lời nói ấy anh đều nghe rất rõ...và nó chẳng khác gì mũi dao cứa vào trái tim anh...
Cô gái nhỏ kia đã từng tin tưởng anh một cách vô điều kiện...vậy mà bây giờ trong mắt em ấy chỉ còn lại sự mơ hồ nghi hoặc....tất cả đều là do anh gây nên...
- Bi quan như vậy để làm gì? Con bé cũng đâu có từ chối con?
Trịnh Tú Thi cau mày nhìn con người thiếu sức sống kia nói.
- Mẹ hỏi con, con có phải thật sự yêu Khả Như hay không?
- Yêu! Con thật sự yêu em ấy...
Dương Thừa Nam không suy nghĩ liền đáp.
- Nếu thật sự yêu con bé thì hãy chứng minh cho nó xem! Dẫu sao thì Khả Như là một cô gái đa sầu đa cảm, việc nó nghi ngờ con không phải là rất bình thường hay sao? Con nên cảm thấy biết ơn khi con bé vẫn còn yêu con!
Trịnh Tú Thi chậm rãi nói.
- Vậy mẹ nghĩ...em ấy sẽ chấp nhận con một lần nữa chứ?
- Sẽ! Nếu con có lòng tin và không buông bỏ!
Trịnh Tú Thi kiên nhẫn gỡ bỏ khúc mắt trong lòng con trai mình.
- Do đó thay vì ở đây bi quan thì con nên tìm cách chứng minh tình cảm của mình cho Khả Như! Nếu không, đến khi có ai đó xuất hiện cướp con bé đi thì lúc đó một chút hy vọng của con cũng hoàn toàn biến mất!.

<b>43</b>

43 là chương thông báo của tác giả, không phải nội dung truyện
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 44: 44: Niềm Tin Thuộc Về Cô


Hai ngày sau...
- Khả Như, sao trông cậu chán nản thế?
Dương Thần vừa mới tới phòng bệnh liền thấy cô bạn của mình ngồi chóng cằm nhìn ra ngoài ô cửa.

Trông vẻ mặt dường như đang suy tư gì đó.
- À thì...
- Tiểu thư đồ của cô đây ạ!
Khả Như chưa kịp trả lời thì một bóng người đã vụt tới trước mặt cô sau đó còn cúi đầu đưa cho cô một giỏ sách.
"......"
Khả Như nhìn cái giỏ trước mắt mình, sau đó thở dài rồi tiếp lấy.

Kế đó là nói cảm ơn với người kia.
- Này, cậu định mở cửa hàng online hay sao?
Dương Thần ngó đầu nhìn đống sách chất trong giỏ liền không khỏi há mồm kinh ngạc.

Khả Như tập buôn bán từ khi nào vậy chứ?
- Tớ không có ý định đó đâu!
Cô lại thở dài, sau đó để cái giỏ sách xuống phía bên phải chân giường.

Ở chỗ này có rất nhiều chiếc túi lớn nhỏ được xếp gần nhau.

- Không phải? Vậy những thứ này là gì chứ?
Dương Thần tò mò hỏi.
- Là anh tiểu Nam mua cho tớ...
Khả Như dựa lưng vào giường.

Giọng nói bất lực vang lên.
- Đúng là sở thích của những người kỳ lạ...
Cậu lẩm bẩm.
- Nhưng mà mua nhiều như vậy để làm cái gì?
Dương Thần nhìn đống đồ kia cũng không kìm được mà ngán ngẩm.
- Tớ cũng không biết, đột nhiên mấy ngày nay anh ấy luôn hỏi tớ thích món gì, đồ gì.

Lúc đầu thì cũng chỉ là mấy thứ lặt vặt nhưng rồi sau đó thì....cậu thấy rồi đó!
Khả Như lấy một miếng trái cây cho vào miệng rồi nói.
- Anh ấy chọc cậu giận à?
Dương Thần nghi hoặc hỏi.

Cậu vẫn nhớ Khả Như từng nói rằng mỗi khi cô giận dỗi thì Dương Thừa Nam nhất định sẽ mua tất cả những gì cô yêu thích do đó có vài lần cô còn giả vờ cáu giận chỉ đơn giản là để "đòi đồ" của người kia.
- Không có!
- Vậy giữa hai người đã xảy ra chuyện gì
- Chuyện sao...
Khả Như ngập ngừng, trong giọng nói có chút trầm xuống.
- Hôm trước sau khi cậu rời khỏi tớ và anh ấy quả thật là có chút chuyện với nhau...
- Nghiêm trọng lắm sao?
Dương Thần nghiêm túc hỏi.
- Cũng không phải là quá nghiêm trọng chỉ là....anh ấy....anh ấy...anh ấy tỏ tình tớ...
Giọng của cô càng lúc càng nhỏ dần.
"......"
Thì ra là vậy.
- Đó không phải là chuyện vui sao? Tại sao cậu lại chán nản như vậy?
Dương Thần khẽ thở dài, vẻ mặt không tỏ vẻ gì là ngạc nhiên mà lẳng lặng tiếp tục hỏi.
Chuyện tỏ tình cậu biết sớm muộn gì cũng sẽ đến do đó cũng không quá là bất ngờ.

Chưa kể đến thái độ lần trước của người kia đã quá rõ ràng, nói anh ta chỉ xem Khả Như là em gái thật sự sẽ chẳng mấy ai tin được.
- Nhưng mà tớ...
Cô ngập ngừng, giọng nói có chút khó xử.
- Sợ bị đùa giỡn sao?

"....."
Thấy cô im lặng, Dương Thần liền biết mình nghĩ đúng, sau đó liền nhẹ giọng nói.

- Cậu ngốc quá đi, tính tình của anh ta không phải cậu rõ nhất sao? Đó giờ ba cái chuyện tình cảm này anh ta có bao giờ đem ra đùa hay chưa?
- Chắc là chưa từng...
- Cậu cũng nói là chưa từng có? Vậy thì sao còn phải lo sợ?
- Tớ không biết....lúc anh ấy tỏ tình tớ thật sự rất vui nhưng không hiểu vì sao trong thâm tâm tớ có chút gì đó không dám tin lời anh ấy nói....
- Là vì hai chữ "em gái" đúng không?
Dương Thần nhìn cô nói.
Nghe được lời cậu, cô im lặng không đáp sau đó nhẹ gật đầu xem như đồng ý.
- Có lẽ là tâm lý đi...
- Vậy cậu cảm thấy....tớ nên làm thế nào đây?
Cô nhỏ giọng khẽ hỏi.
- Nghe theo trái tim của cậu!
Dương Thần chỉ tay lên ngực trái rồi nói.
- Cậu nói thật cho tớ biết đi, cậu vẫn còn rất yêu anh ta đúng không?
- Đúng..
- Cảm xúc yêu đó có bị phai mờ một chút nào không?
- Không có...
- Nếu anh ta thật lòng cậu sẽ chấp nhận chứ?
- Sẽ....
Trong giây phút chớp nhoáng, ba câu hỏi được đưa ra lập tức nhận được ba câu trả lời.
Dương Thần mỉm cười khẽ lắc đầu, trong tâm trí liền không khỏi mừng thầm cho cô bạn.
"Cậu đúng là không thể sống thiếu người đó mà...nhưng dù sao hạnh phúc đến với cậu là được rồi..."
...........
- Bé con đang đợi người hả?

Liễu Như Ngọc vừa giúp Khả Như soạn đồ vừa nhìn cô khẽ trêu chọc.
- Mẹ à!
khả Như quay mặt sang chỗ khác, rất dễ dàng có thể nhận ra sự ngượng ngùng trong mắt của cô.
- Hôm nay thằng nhóc đó có việc bận rồi, không đến được đâu!
- Con đâu có đợi anh ấy...
- Thật sao?
"....."
Biết tính của mẹ mình, Khả Như chỉ đành im lặng.

Haiz, mẹ lúc nào cũng vậy cả...
- Thằng bé bày tỏ với con rồi đúng không?
Động tác dọn dồ của cô khẽ dừng lại.
- Rõ ràng là còn tình cảm, tại sao con lại không chịu chấp nhận nó?
- Khả Như, nghe mẹ một lần đi con! Nếu như còn thương nhau thì đừng bỏ lỡ nếu không con nhất định sẽ hối hận không kịp!
Liễu Như Ngọc nghiêm giọng nói.
- Haiz....cũng do thằng nhóc đó ngốc nghếch, thật là sao tính nó lại không giống Tú Thi mà lại đi giống cái người khó tính kia cơ chứ...thật là hết nói nỗi..
Không để tâm mẹ mình than vãn, Khả Như bây giờ trong lòng chỉ là một mảnh rối bời.

Rốt cuộc cô có nên tin anh hay không? Tình yêu đó, có thật sự là dành cho cô?.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 45: 45: Vui Vẻ


À mẹ quên mất, thằng nhóc đó nhờ mẹ đưa cho con thứ này!
Liễu Như Ngọc như nhớ ra gì đó liền mở túi xách của mình ra tìm kiếm.

Sau đó liền đưa cho cô một cái móc khóa có hình hai chú gấu nhỏ.
- Thằng nhóc đó cũng rất biết này nọ ấy chứ, nhìn cái móc này xem, nếu mẹ đoán không lầm thì chắc chắn nó là đồ đôi!
- Được rồi, chúng ta mau đi thôi!
Cầm cái móc khóa nhỏ, khóe môi Khả Như vô thức nhẹ cong lên.

Trong trái tim cô cũng từng chút đập liên hồi.

Có phải câu trả lời cô sắp tìm ra rồi chăng?
Nắm chặt chiếc móc khóa trong tay, Khả Như xoay lưng sau đó liền bước ra khỏi phòng bệnh.
"Chậc, cả gương mặt điều hiện ra sự yêu thích, con còn muốn dối lòng đến lúc nào đây cô ngốc..."
..........
- Hôm nay mẹ không đến công ty của ba sao?
Thấy mẹ mình có chút nhàn nhã hơn thường ngày nên Khả Như liền không khỏi thắc mắc.
- À phải rồi! Đúng là càng già càng lẩm cẩm mà! Mẹ quên nói với con, hôm nay con sẽ được ăn đồ ăn do ba con chuẩn bị!
Liễu Như Ngọc nháy mắt nhìn cô nói.
- Thật ạ?

Khả Như có chút không tin liền hỏi lại.
- Đương nhiên rồi, ông xã của mẹ đích thân ra tay đó!
Liễu Như Ngọc hào hừng nói.
- Đúng là lâu rồi con không ăn món của ba làm...
Khả Như xấu hổ gãi nhẹ mũi.

Mấy năm nay vì công việc của ba có chút thay đổi do đó ông không thường xuyên về nhà.

Chưa kể đến lịch học của cô lại dày đặc vì thế nên cũng không có thời gian cùng ba mẹ dùng bữa.

Mỗi lần ăn đều sẽ là người giúp việc chuẩn bị.

Bây giờ nhớ lại đúng là có chút nhớ.
- Sao lại làm cái khuôn mặt đó chứ? Công chúa của mẹ mau cười lên nào!
Liễu Như Ngọc thấy cô thất thần liền không nhịn được mà giơ tay véo hai cái má phúng phính.
Không mất miếng thịt nào cả, xem ra thằng bé A Nam kia cũng khéo nuôi lắm!
- Ui ui! Mẹ mạnh tay quá đi!!
.........
- Khả Như!
Vừa mới bước xuống xe, Khả Như đã nhìn thấy bóng dáng thân thuộc.
- Dì!
Cô hào hứng vẫy tay, ánh mắt bất chợt tìm kiếm bóng hình một ai đó.
Nhìn thấy ánh mắt của cô, Trịnh Tú Thi trộm cười sau đó liền ho nhẹ hai cái rồi nói.
- Con bé ngốc như con lúc nào cũng khiến người ta lo lắng!
- Dì không trách con được nha, có trách là phải trách mẹ mới đúng!
Khả Như cười cười, sau đó tiến lại thì thầm với người đối diện.
Bộp!
Một tiếng động giòn tan vang vọng.
- Cái con bé này!
Liễu Như Ngọc lắc đầu nhìn con gái vừa bị mình trừng trị, trong ánh mắt lộ rõ dòng chữ "không được nói xấu mẹ mình!"
- Mẹ đúng là hung dữ mà, không giống dì Tú Thi chút nào...!
Khả Như chép miệng nhăn nhó, sau đó liền đưa tay xoa nhẹ cái đầu đáng thương của chính mình.
- Ý của con là đang trách mẹ có đúng không hả?

- Thù mọi chuyện đúng là vậy mà....
Nếu không phải mẹ biểu hiện sự lo sợ lúc con tỉnh dậy thì con đã chẳng chạy đi lung tung rồi...
Câu này cô chỉ dám than trong lòng.
- Đó đó, Thi Thi bà thấy không? Cái con bé này nó trách cả mẹ mình nữa cơ đấy! Đúng là làm cho người mẹ này thật quá đau lòng đi được!
Vờ thở dài lắc đầu đau khổ.

Liễu Như Ngọc khẽ oán than nhưng nụ cười trên môi bà lại hoàn toàn trái với biểu cảm gương mặt.
Bầu không khí như vậy mới đúng chứ!
- Được rồi, chúng ta mau vào trong đi, có lẽ thức ăn đã được dọn sẵn hết rồi đó!
Nhìn hai mẹ con đáng yêu trước mắt, Trịnh Tú Thi khẽ cười sau đó liền hối thúc cả hai vào nhà thưởng thức bữa ăn được chuẩn bị.
- Nghe chưa nhóc con, mau đi thôi!
"....."
Mẹ đúng là...
............
- Đây đây, mời ba quý cô thưởng thức!
Diệp Quý Bình cong môi vẽ lên một nụ cười sáng lạn.
- Mẹ có thấy ba hợp với đầu bếp hơn không?
Khả Như nhìn những món ăn trên bàn liền không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Thơm quá đi mất!
- Hồi đó con có biết biệt danh của ông ấy là gì hay không?
Liễu Như Ngọc vẻ mặt thần thần bí bí hỏi.
- Siêu đầu bếp?
- Không!
- Chiếc lưỡi vàng?

- Không phải luôn!
- Vậy thì thiên tài ẩm thực?
- Haha! Khả Như con đề cao ông ấy quá rồi đó!
Liễu Như Ngọc nghe những lời con mình nói cuối cùng cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
- Khụ khụ! Như Ngọc à!
Diệp Quý Bình hiểu rõ ý đồ của vợ mình liền giả vờ ho nhẹ.

Nếu còn để Như Ngọc nói nữa thì ông thật không biết nên giấu mặt ở đâu...
- Gì chứ? Lão già như anh không dám thừa nhận thực tại hay sao? Khả Như à, để mẹ nói cho con nghe, biệt danh trước kia của ba con không phải là đầu bếp tài ba gì đâu mà ông ấy á hả là một trong những người chuyên đi chung với rắc rối hỗn độn mới đúng!
- Rắc rối, hỗn độn?
- Phải đó, hồi xưa bà nội còn cấm tuyệt ba con đặt chân vào nhà bếp luôn ấy! Mỗi khi nhìn ba con bước vào bếp mẹ đều không nhịn được mà nhớ tới cái bếp xém cháy đen năm xưa.

Bây giờ nhớ lại, biểu cảm của ba con khi đó thật sự rất mắc cười đó! Haha!
Nhìn mẹ mình khoái chí kể xấu về chồng.

Khả Như liền không khỏi thương cảm thay cho ba của cô.

Hóa ra không phải chỉ mình cô là nạn nhân bị mẹ trêu ghẹo.....
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 46: 46: Bánh Ngọt


Được rồi mau ăn đi, đồ ăn nguội hết bây giờ!
Thấy bạn mình vô cùng sảng khoái mà kể xấu chồng, Trịnh Tú Thi đành lắc đầu bất lực.

Cái tính này của Như Ngọc dù là trẻ hay già cũng không bao giờ bỏ được.
- Mà thằng nhóc A Nam kia đâu mất rồi?
Khẽ liếc mắt sang con gái, Liễu Như Ngọc lên tiếng hỏi.
- Lúc nãy thẳng bé đi mua đồ chung với tớ nhưng mà bị mẹ dẫn đi mất rồi!
- Cô Hạ sao? Xem ra thằng nhóc đó sẽ gặp chút phiền phức rồi đây....
........
- Bà có thể nhờ người làm đi mua những thứ này mà?
Dương Thừa Nam khó hiểu nhìn bà nội mình hỏi.
Từ nãy đến giờ cùng bà đi mua sắm cả hai chỉ toàn mua vài món đồ lặt vặt.
- Sao đây, thằng nhóc như cháu chê bà già này phiền phức à?
Hoàng Kỷ Hạ liếc mắt, sau đó lấy một vài bịch bánh trên kệ bỏ vào giỏ hảng.
- Cháu không có, mà sao bà mua nhiều bánh thế? Cháu nhớ bà không thích ăn ngọt mà?
Nhìn mấy bịch bánh socola đắt tiền, Dương Thừa Nam khẽ đánh giá.

Bà nội đổi khẩu vị từ khi nào vậy nhỉ?

- Không phải là bà ăn, mua cho con bé Khả Như mà thôi!
- Khả Như sao?
- Ừ, không phải con bé thích socola nhất à?
- Cháu còn tưởng bà không để ý tới em ấy chứ...
- Nói cái gì đó? Dù bà của cháu có chút khó tính nhưng ít ra bà cũng có mắt nhìn người rất tốt.
Hoàng Kỷ Hạ gặn giọng nói.
- Nếu vậy sao bà vẫn không hài lòng về mẹ cháu?
Dương Thừa Nam không nhanh không chậm nói.
- Haiz, ta với Trịnh Tú Thi là khắc khẩu, tính cách của cả hai trái ngược nhau như vậy làm sao có thể dung hòa nhanh chóng? Tuy nhiên ta vẫn phải công nhận, mẹ của cháu là một người phụ nữ tốt.
- Bà thật khó hiểu!
.........
- Cháu đang muốn theo đuổi con bé Khả Như có đúng không?
Trên con đường trở về nhà, Hoàng Kỷ Hạ nhàn nhạt hỏi.
- Ừm, nhưng xem ra cháu còn rất lâu mới có thể cưa đổ được em ấy!
Dương Thừa Nam cười khổ, tâm trí lại không kiềm được mà nhớ đến cô gái nhỏ.

Không biết em ấy ngủ chưa nhỉ?
- Tự thằng nhóc như cháu tạo nghiệp làm gì? Nhìn chỗ nào cũng thấy con bé đó thích cháu, vậy mà cứ ngu ngơ không nhìn ra!
Hoàng Kỷ Hạ khinh bỉ nói.
"....."
Không cần thẳng thắng vậy đâu thưa bà!
- Tình cảm của Khả Như không nhẹ như cháu nghĩ đâu.

Nếu có lòng tin thì chắc chắn sẽ cưa đổ được con bé mà thôi!
- Không ngờ bà lại có kinh nghiệm trong chuyện tình cảm như vậy!
- Nếu không có kinh nghiệm có thể làm mẹ và bà của các người à?
..........
- Cậu Dương, lão phu nhân!
Người gác cổng nhìn thấy chiếc xe của anh liền cúi đầu lên tiếng.
Khẽ mỉm cười gật đầu đáp lễ, sau đó anh lái xe đến chỗ đỗ, tiếp đó là mở của cho bà mình rồi cùng nhau bước vào biệt thự.
- Khuya rồi, cháu nên đi ngủ đi!
Nhìn đồng hồ trên tường Hoảng Kỷ Hạ khẽ nhắc nhở.
- Cháu biết rồi! Bà ngủ ngon!

Nói xong liền đi lên cầu thang hướng tới phía căn phòng của mình đã được chuẩn bị.
Đang đi giữa chừng, bỗng nhiên anh nhớ ra gì đó.

Sau đó vội nhìn hai tay của mình, quả nhiên là số bánh kẹo lúc nãy.

Có chút lưỡng lự, anh đánh mắt sang phòng của cô, khẽ suy nghĩ một lát rồi bắt đầu gõ cửa.
Cốc! Cốc!
- Khả Như, em còn thức không?
Một phút sau vẫn chưa có tiếng trả lời, anh nghĩ rằng cô đã ngủ, vừa định quay đi thì cánh cửa lại bỗng nhiên mở ra.
- Anh tìm em có chuyện gì sao?
Khả Như với bộ đồ ngủ hình con gấu trúc trong vô cùng đáng yêu đứng trước mặt anh khẽ hỏi.
- Số bánh này....cho em!
Nhìn cô dụi mắt, Dương Thừa Nam có chút ngượng ngùng, sau đó ho nhẹ hai tiếng rồi nhét cả túi bánh vào trong tay cô.
- Anh muốn em bị sâu răng hay sao?
Nhìn đống bánh trước mặt, Khả Như khẽ trừng mắt.

Toàn là socoal, anh ấy cũng biết hành hạ cô quá đi!
- Nếu...nếu em không nhận thì thôi vậy....
Định giơ tay lấy lại túi bánh nhưng chưa kịp thì Khả Như đã ôm nó vào lòng.
- Ai nói không lấy! Anh cho em tức là của em!
Khẽ cong môi, trái tim Khả Như phút chốc lại loạn nhịp.
- Được rồi, vậy anh về phòng đây!
Dương Thừa Nam nhìn thấy cô mỉm cười liền vô thức cười theo, sau đó theo thói quen đưa tay lên mà xoa nhẹ mái tóc mềm mại.
Cảm nhận sự bông mềm của mái tóc, anh khẽ rụt tay lại, tiếp đó là đi đến trước cửa phòng mình.

Cạch!
Dương Thừa Nam cau mày, cố gắng mở cánh cửa ra nhưng lại là vô ích.

Chuyện gì vậy chứ?
- Có chuyện gì sao?
Nhìn thấy anh loay hoay chưa mở cửa, Khả Như khẽ tiến lại gần rồi hỏi.
- Hình như chìa khóa không khớp thì phải!
- Để em xem thử!
Một vài phút sau...
- Sao kỳ lại vậy chứ? Rõ ràng đúng là chìa này rồi mà?
Khả Như cau mày thắc mắc.
- Cô chủ, cậu Dương hai người vẫn chưa ngủ sao?
Một người giúp việc đang dọn dẹp hành lang nhìn thấy hai người khẽ hỏi.
- Dì Trần, hình như chốt khóa của cửa bị hư rồi thì phải?
- À là căn phòng này sao, hôm trước vừa mới có trục trặc về điện nên ông bà chủ đã sai người sửa chửa xong khóa lại rồi, tầm một tuần nữa mới có thể an tâm ra vào!
- Dạ??
Đùa sao?.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 47: 47: Chung Giường


Ừm....anh ngủ trước đây...
Dương Thừa Nam có chút ngại ngùng nhìn cô nói.
Ngủ chung một phòng với cô, anh sao có thể làm như không có gì đây chứ!!
- Để....để em lấy chăn cho anh...
Khả Như cũng không thể tự nhiên như mọi hôm.

Dù sao giữa hai người dạo gần đây xảy ra rất nhiều chuyện.

Bây giờ lại cùng chung một căn phòng, thử hỏi xem liệu cô có thể vô tư xem như không có gì hay không?
15 phút sau....
- Khả Như....em ngủ chưa?
Dương Thừa Nam đang nằm bỗng lên tiếng hỏi.

Chết tiệt, anh không tài nào ngủ được cả..
- Có chuyện gì sao?
Cô cũng giống như anh, dù cố gắng nhắm mắt bao lâu cũng không hề có chút gì gọi là muốn ngủ.
- Dạo này em có còn cảm thấy khó chịu ở đâu không? Nếu có thì phải nói cho anh biết!
- Ừm, em biết rồi!
- Vậy...em ngủ đi!
- Ừm!
"......"

Cái không khí kỳ lạ này là sao vậy chứ?
Không được rồi...Diệp Khả Như mau ngủ đi chứ!!
- Khụ...Khụ...
Bất chợt tiếng ho của Dương Thừa Nam làm cô giật mình.
Khẽ chớp chớp đôi mắt.

Cô lo lắng lên tiếng khẽ hỏi.
- Anh có sao không? Ở dưới đất ban đêm rất lạnh...
- Không sao! Em không cần để tâm đâu, chỉ là ho một chút thôi không có gì cả!
Cảm nhận sự quan tâm của cô, Dương Thừa Nam liền không thể che giấu được niềm vui nơi khóe mắt.

Nhưng may thay là đèn đã tắt, do đó nụ cười thõa mãn trên mặt của anh không hề bị cô phát hiện.
- Hay là....anh lên đây ngủ với em đi...Không không....ý em là....ý em là cái giường này rộng lắm! Một mình em nằm cũng không hết đâu...
Khả Như lắp bắp, khuôn mặt đỏ bừng biểu lộ sự ngượng nghịu của chính mình.
Cô đang nói gì vậy chứ!! Thật muốn điên quá đi!
- Như vậy liệu có được không?
"....."
- Không sao đâu, anh ngủ ở đây cũng được mà, em không cần lo lắng, anh không yếu đuối đến mức đó đâu.
Anh khẽ mỉm cười, giọng nói cũng đầy sự dịu dàng ấm áp.
- Anh...anh lên đây ngủ đi!
Sau khi đấu tranh tư tưởng, Khả Như cũng quyết định nhường một phần giường của mình cho Dương Thừa Nam.
Cô khẽ nhích người sang một bên, sau đó lẳng lặng đưa lưng về phía anh.

Tiếp đến là cố gắng thôi miên chính mình hãy đi ngủ...
- Vậy...cảm ơn em!
Nhận thấy phần đệm nằm có chút lún xuống.

Trái tim Khả Như lại một lần nữa loạn nhịp.
Bình tĩnh! Bình tĩnh! Chỉ là ngủ chung với nhau mà thôi! Không có gì cả! Không có gì cả!
"......"
Cảm nhận hơi thở đều đều sau lưng, cả cơ thể Khả Như cuối cùng cũng chậm rãi thả lỏng.

Cô nhẹ nhàng xoay người, ánh mắt đặt trên gương mặt tuyệt mỹ của ngươi đối diện.
Tuy là đang ngủ nhưng dáng vẻ của anh vẫn vô cùng thu hút mắt nhìn.
Cái mũi này thật là cao quá đi...còn cao hơn cả cô nữa.
Lông mi cũng dài nữa chứ, mắt anh ấy lại còn khá to.

Môi thì hồng hào...

Khả Như cứ tựa bị thôi miên bởi dáng vẻ của Dương Thừa Nam vì thế đôi tay cô vô thức chạm lên cánh môi ấy.
Vội vã rút lại ngón tay.

Cả khuôn mặt Khả Như đỏ bừng như quả cà chua chín.
Cô hít lấy một hơi thật sâu, tiếp đó là vội lắc đầu tự trấn tỉnh bản thân mình.
Đúng là điên mất thôi!
Vội xoay lưng qua trở lại tư thế cũ.
Cô lần này không dám nhúc nhích mà chỉ thầm tự nhủ rằng phải nhắm mắt lại ngủ.
Khoảng mấy phút sau, cuối cùng Khả Như cũng chậm rãi đi vào cơn mộng.

Đúng lúc này, Dương Thừa Nam lại nhẹ nhàng mở mắt ra..
- Khả Như...
Anh thì thầm, giọng nói thật nhẹ như sợ cô sẽ tỉnh giấc.
Dịu dàng đưa tay chạm lên mái tóc đen mềm mại.

Xúc cảm lòng bàn tay khiến anh cảm thấy có gì đó hạnh phúc.

Khoảng cách giữa hai người cuối cùng cũng không còn giống như trước.

Bức tường ngăn chặn rẻ đôi cả hai dường như đang từng chút nứt vỡ.
Anh mỉm cười, bàn tay vẫn không thu lại mà đều đều xoa nhẹ mái tóc ấy.
- Ngủ ngon....cô gái nhỏ của anh....
.........
Sáng hôm sau...
- Hửm? Thằng bé A Nam đâu rồi?
Dương Thừa Hiên nhướn mày nhìn một lượt quanh phòng khách tìm kiếm bóng dáng con trai mình.
- Anh tìm nó làm gì?

Trịnh Tú Thi đang thưởng thức bữa sáng liền ngẩng mặt lên hỏi.
- Thường thì giờ này đã thấy nó tươm tất dùng bữa.

Hôm nay có vẻ hơi lạ.
- Không có gì lạ đâu, chắc là vẫn còn ngủ ấy mà!
- Ngủ? Nghe không giống nó cho lắm...
- Anh yên tâm đi, không có gì đâu phải không Như Ngọc?
Trịnh Tú Thi nháy mắt cười đùa với bạn mình.
- Đúng đó! Có khi giờ thằng nhóc đó còn đang chìm trong mộng đẹp không chừng!
Nhùn nụ cười thích thú của hai người phụ nữ, Dương Thừa Hiên liền không khỏi lắc đầu.

Haiz, thật đúng là một người bày trời còn chưa đủ...bây giờ lại thêm một người nữa...
........
- Ưm...
Khả Như cựa quậy, ánh mắt mơ màng vẫn chưa chịu mở..
- Mấy giờ rồi....
Khẽ đưa tay tìm kiếm chiếc điện thoại trên bàn nhưng trong lúc vô ý, đầu của cô lại đập trúng cái thứ gì đó rắn chắc.
- Ấm quá...
Cô thì thầm, cái đầu nhỏ không ngừng cọ tới cọ lui y như một con mèo đang làm nũng.
Thật thoải mái a~.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 48: 48: Xấu Hổ


Ưm...mấy giờ rồi nhỉ?
Khả Như đưa tay lên mắt dụi nhẹ.

Sau đó chậm rãi mà hé dần đôi con ngươi đen láy.
- Buổi sáng tốt lành!
- Buổi sáng...hả?
Cô bất động.

Cả người cứng đơ mà nhìn khuôn mặt đối diện.
Cái....cái...cái quái gì đang xảy ra vậy chứ?
- Em sao vậy, mới sáng mà sốt rồi sao?
Dương Thừa Nam cười cười, bàn tay thon dài nhẹ nhàng đặt lên vầng trán cô sờ thử.
Hửm...vẫn bình thường mà nhỉ?
- Anh...anh...anh...
Khả Như không thể thốt nên lời.

Tất cả những gì cô muốn nói đều tự mọc cánh mà bay đi.
Bây giờ khuôn mặt của cô không khác gì trái cà chua cả.

Vừa đỏ mà vừa nóng cứ như là người say vừa uống rượu vậy.
- Anh làm sao?
Dương Thừa Nam bình thản hỏi.

- Em...em đi rửa mặt!
Vì quá ngượng ngùng, cô đành vứt chăn ra khỏi người.

Sau đó liền định chạy vào nhà tắm thì đã bị bàn tay ai kia kéo lại.
- Ặc!
Bịch!
- A....anh...anh làm cái gì vậy hả?
Chỉ mới sáng sớm mà thôi, anh muốn chọc em tức điên thì mới hài lòng đúng không hả?
Khả Như thẹn quá hóa giận nên chỉ có thể căm phẫn trừng mắt người đang đè trên mình.

Trên khuôn mặt xinh xắn viết to hai chữ "Tránh ra".
- Ái dà, em thật là, cả ngày hôm qua ôm anh cứng ngắc...vậy mà bây giờ, haiz....
Dương Thừa Nam vừa nói vừa thở dài, giọng nói trầm khàn như thôi miên lấy cô gái nhỏ.
- Anh...anh đừng có nói bậy...em...em phải đi rửa mặt....
Bầu không khí càng lúc càng ngượng ngùng khiến cô có chút không được tự nhiên.
Muốn vùng vẫy nhưng tiếc thay sức lực của cô lại có hạn.
- Em đúng là vô tâm, uổng công anh...
- Khả Như, A Nam hai đứa.....ối trời! Coi như mẹ không thấy gì hết!!
Trịnh Tú Thi cảm thấy bây giờ là lúc thích hợp để gọi hai người dậy vì thế nên quyết định đi đến phòng mà gọi cả hai.

Nhưng thật không ngờ khi vừa mở cửa thì một cảnh tượng có chút nhạy cảm lại bất chợt hiện ra khụ...khụ...
Cạch!
- Giới trẻ bây giờ thật là...mà phải rồi nếu để Quý Bình thấy được tình cảnh vừa rồi thì A Nam chắc chắn sẽ không yên...
- Anh tránh ra đi!
Đúng là quá xấu hổ mà!
Khả Như cuối cùng cũng tìm được khe hở mà đẩy người đang đè mình ra.
Cô thật sự quá ngượng ngùng rồi.

Lúc nãy còn để cho dì nhìn thấy nữa chứ! Cô phải giấu mặt ở đâu đây???
Cạch!
- Em đúng là...
Nhìn cô chạy cứ như bị ma rượt, Dương Thừa Nam khẽ cười, sau đó ngã lưng xuống chiếc giường mềm mại.
Đêm hôm qua đúng là ngủ quá ngon mà!
5 phút sau...
Cạch!
- Em xong rồi sao?
- Hừ!
Khả Như không thèm để tâm đ ến người nào đó mà nanh chân rời khỏi phòng.
Binh!
- Chậc..tính xấu hổ này đúng là không phải lúc nào cũng tốt...
..............!

- Xuống rồi hả con?
Trịnh Tú Thi nhìn cô cười nói.
- Dạ...
Khả Như biết ý của bà nên vội vàng né tránh.
- Ngủ trông có vẻ ngon quá ha!
Nhìn thấy bóng dáng con trai mình, Trịnh Tú Thi liền lên tiếng trêu chọc.
- Khụ...khụ...
- Úi Khả Như, có sao không?
Thấy cô bị sặc nước, Trịnh Tú Thi liền nhẹ nhàng thăm hỏi.
- Kh...không ạ!
Khả Như vuốt nhẹ ngực.

Sau đó chùi vệt nước còn dính lại ngay khóe miệng.
Thiệt chứ....sao mẹ và dì cả hai đều thích trêu chọc hậu bối vậy??
...........
- Con có hẹn với A Thần hôm nay qua nhà cậu ấy chơi, con đi trước đây ạ!
Khả Như vừa mang giày vừa nói vọng vào.
- Nào con về để dì kêu A Nam đến đón?
- Dạ không cần đâu ạ! A Thần nói sẽ đưa con về!
- Vậy sao?
- Vâng ạ! Con đi trước đây, tạm biệt!
Nói xong liền tức tốc rời đi.
- Nè, hôm qua hai đứa...
Trịnh Tú Thi ngồi trên sofa nhìn quý tử nhà mình khẽ hỏi.
Cái vẻ mặt hớn hở của thằng nhóc này cứ khiến bà nghi ngờ làm sao ấy...
- Mẹ đừng có nghĩ bậy, tụi con chỉ là ngủ chung mà thôi!
Biết suy nghĩ của mẹ mình nên Dương Thừa Nam cũng chỉ ngắn gọn giải thích.
- Vậy thì còn được...mẹ còn tưởng con làm gì con bé rồi chứ! Nếu mà con thật sự làm gì Khả Như thì chắc chắn ba của con bé sẽ không để yên cho con đâu!

- Mẹ nói như con là cầm thú không bằng!
- Ai biết được chứ!
"......."
- Mà phải rồi, chút nữa mẹ sẽ đến công ty, con tranh thủ thu dọn đồ đạc xong rồi chở bà nội về có biết chưa?
- Ừm, con biết rồi!
- Haiz, đến khi nào thì ly trà con dâu này mẹ mới được uống đây....thằng nhóc như con đúng là không làm ăn được gì cả...
"......."
Mẹ à....không phải mẹ bảo con phải kiên nhẫn hay sao? Xem ra người không kiên nhẫn là mẹ mới đúng....
.........
Ở một nơi khác...
Choang!
- Nè cô nương, hôm nay cậu bị làm sao vậy hả?
Dương Thần lắc đầu ngao ngán nhìn Khả Như.

Đùa cậu sao? Đây là cái chén thứ ba Khả Như làm vỡ rồi đó!
- Tớ chỉ là vô ý một chút thôi...
Cô nhỏ giọng nói, sau đó liền cúi xuống nhặt lấy từng mảnh vở.
- Úi...
- Thôi được rồi, cậu qua bên đó ngồi dùm tớ đi!
Nhìn cô gái nào đó lụm mảnh vỡ đến nỗi chảy máu tay khiến Dương Thần không biết nên tức giận hay nên lo lắng..
Cậu chỉ đành thở dài, sau đó cúi xuống thay cô nhặt lấy các mảnh vỡ trên sàn, trong lòng thì thầm suy nghĩ về biểu hiện lạ của cô
Hôm nay Khả Như xảy ra chuyện quái gì vậy chứ?.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 49: 49: Tiệc Thượng Lưu


Nè, cậu nói thật cho tớ biết đi! Cậu rốt cuộc hôm nay bị gì vậy hả?
Cầm lon nước ngọt trên tay, Dương Thần nheo mắt khẽ nhìn người bên cạnh.
- Tớ làm gì có vấn đề chứ?
Cô gái nào đó vẫn đang cố gắng tỏ ra bình thản.
- Không có gì? Hôm nay cậu phá nhiều thứ như vậy mà nói là không có vấn đề hả?
Cậu trợn mắt, ngón tay thon dài chỉ vào đống bừa bộn mà Khả Như bày bừa.
- Chỉ là vô ý thôi...cậu so đo với tớ làm gì...
Cô bỉu môi, ánh mắt cún con như thể hiện "cậu chẳng thương tớ!".
- Dẹp ánh mắt đó cho tớ đi! Muốn thương thì cậu kêu ai đó thương dùm!
- Khụ...khụ...
Vừa nghe thấy lời cậu, Khả Như đang uống nước liền bị sặc.
- Chậc! Cậu thật là...
Hết cách nói với cô bạn mình.

Dương Thần đành một tay vuốt lưng cho cô một tay đưa khăn giấy để cô chùi miệng.
- Khụ...khụ...tại cậu cả đó! Đang yên đang lành, tự nhiên...tự nhiên nhắc đến anh ấy làm gì hả?
Khả Như tức giận trừng mắt nói.
- Gì chứ? Tớ có nhắc tên ai đâu, tớ chỉ nói là "ai đó" mà thôi nha!

"......."
Aizz! Lại tự đào hố chôn chính mình! Mình thật là ngu mà!
- Mà nhìn biểu hiện của cậu, có phải là vấn đề liên quan đến người đó không?
- Đừng có hỏi tớ mà....
Cô thở dài, cả cơ thể trườn dài trên mặt bàn.
- Cậu đúng là...muốn làm cái giẻ lau bàn hay gì vậy hả?
Dương Thần thấy cô không ngừng thở dài, cả cơ thể úp xuống mặt bàn liền cau mày nói.

Cô ngốc này...
- Nè A Thần....cậu cảm thấy tớ có thể tin tưởng anh tiểu Nam không?
- Không biết!
- Nè cậu vừa phải thôi nha! Kêu tớ nói rồi lại bảo không biết!
Khả Như tức giận hét lớn.
- Tớ không có điếc đâu!
- Hừ!
- Giỡn với cậu một chút thôi! Nhưng mà, đến tận bây giờ cậu vẫn chưa nghĩ thông sao?
Cậu chuyển kênh tivi, ánh mắt khẽ liếc qua bạn mình hỏi.
- Nếu nghĩ thông rồi thì tớ đâu cần mệt mỏi như vậy....á thật đau đầu mà!
- Có gì đâu chứ! Tự cậu làm khó mình mà thôi!
Dương Thần bĩu môi khinh thường.
- Tớ có làm gì đâu chứ?
Khả Như ủ rũ đáp.
- Rõ ràng nha, là cậu vẫn còn tình cảm với anh ấy! À không đúng, là chưa bao giờ ngừng yêu người kia!
- Tớ biết là như vậy....nhưng tớ thật sự không có tự tin...
Khả Như mím môi, ánh mắt thoáng lên tia buồn bã.

Cô cũng vui lắm khi nghe anh ấy nói lời yêu mình nhưng cô sợ đó chỉ là cảm xúc nhất thời mà thôi....cô sợ vì do dì cứ nói này nọ trước mặt anh ấy nên anh tiểu Nam mới....
Đau đầu chết đi được!
- Cậu đúng là đồ ngốc mà!
Cốc!
- A Thần cái đồ bạo lực nhà cậu!
Bị cậu bạn gõ một cái vô đầu khiến Khả Như trừng mắt ai oán.
- Cậu làm ơn đi, bớt xem phim hào môn lại giùm tớ! Cái con người mà cậu yêu ấy, anh ta không phải kiểu dễ dàng bị tác động bởi những thứ xung quanh đâu! Nếu không người ta đã chấp nhận cậu từ lâu rồi, ngốc nghếch...

- Nè....cậu cứ như đi guốc trong bụng tớ vậy? Hay là cậu chơi ngãi lên người tớ!
- Cậu điên rồi!
"......."
- Haizz...tớ nên làm gì mới phải đây...
Khả Như thở dài, ánh mắt chán chường nhìn vào màn hình tivi.
- Thành thật với cảm xúc của mình đi!
- Ý cậu là chấp nhận anh ấy?
- Tớ hỏi cậu, dạo gần đây cậu có cảm nhận được sự quan tâm lo lắng khác biệt của người đó không?
- Có...
- Dạo gần đây ánh mắt anh ta nhìn cậu như thế nào, có giống lúc trước không?
- Ánh mắt anh ấy sao? Vẫn tràn đầy sự quan tâm lo lắng, với lại...hình như nó có chút khác.
- Khác thế nào?
- Cái này...
- Có giống mấy bộ phim tình cảm cậu hay coi không?
- À đúng rồi! Hình như là vậy!
Dương Thần vỗ trán, thở dài nhìn cô bạn.

Biểu hiện rành rành như vậy mà cậu còn phân vân nghi ngờ thì tớ thua cậu thật đó!
- Vậy...tớ...
- Còn vậy cái gì nữa? Duyên phận của cậu cuối cùng cũng có trái ngọt rồi! Cậu mà không nắm bắt sau này sẽ mất hết cho mà coi!
- Nhưng....nhưng...
- Chiều này anh của cậu sẽ có buổi tiệc cho giới thượng lưu, chưa kể đến con gái của chủ tịch Hà cũng sẽ tham gia.
- Thì sao chứ, liên quan....cái gì? Hà A Kỳ cũng có mặt?
Nghe thấy cái tên quen thuộc, Khả Như liền không thể bình tĩnh mà hét lớn.

- Phải! Cậu cũng biết cô ta thích anh tiểu Nam của cậu thế nào.

Nếu cậu không mau chóng nắm bắt thì sau này phải gọi cô ta một tiếng chị dâu đó!
Dương Thần giả vờ nghiêm mặt khiêu khích.
- Không được! Anh tiểu Nam là của một mình tớ! Không được rồi, buổi tiệc diễn ra bao giờ vậy?
- Hửm, 7 giờ tối nay!
- Dương Thần mau chuẩn bị thôi, chúng ta nhất định phải ngăn chặn được cái cô gái kỳ quặc kia!
- Hả? Liên quan gì đến tớ chứ?
- Cậu là người bạn siêu siêu cấp đáng yêu của tớ! Hạnh phúc của bạn cậu đang mong manh lắm đó có biết không hả?
"Haizz, cuối cùng cũng chịu thừa nhận tình cảm rồi....cậu rắc rối quá đi!"
- Alo mẹ ơi, con cần hai một bộ đồ dự tiệc ạ!
- Dạ đúng rồi! Chút nữa con sẽ về nhà lấy!
- Cảm ơn mẹ! Mẹ là tuyệt vời nhất!
Tút
- A Thần, mau lấy xe đi!
Khả Như sau khi nói chuyện với mẹ mình xong liền quay qua nhìn cậu nói.
- Oke, đợi tớ một lát!.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 50: 50: Chạm Mặt


Két!
- Tới rồi!
Dương Thần dừng xe sau đó quay đầu nhìn cô bạn mình.
- Nè...cậu bị sao vậy?
Thấy Khả Như nhắm mắt lẩm bẩm gì đó, Dương Thần liền không khỏi ngây ngốc mà hỏi.
- Tớ...tớ có chút...chút run...
Cô nhỏ giọng nói.

Lúc nãy còn hào hùng lắm mà....
- Haiz...hết nói nỗi cậu! Mà tớ chạy xe cũng nhanh chứ, đi mua nước uống nha!
Chưa bao giờ Dương Thần thấy chiếc xe máy của mình tiện lợi như bây giờ...
- Cũng....cũng được, nhưng mà tớ không mang tiền đâu ấy!
- Tớ bao, được chưa?
Thấy cô gật đầu, Dương Thần liền nhanh chóng chạy đi.
Còn hẳn 10 phút nữa buổi tiệc mới chính thức bắt đầu.

Để cô ngốc này thư giãn trước đã.
....................
- Ực! Tớ đã tràn đầy sinh lực rồi đây!
Sau khi uống lấy ngụm nước cam, Diệp Khả Như lại trở về trạng thái tươi tắn.
- Môi cậu nhạt đi rồi kìa!

- Ể, đợi tớ một lát!
Nghe cậu nói, Khả Như nhanh chóng lấy cây son ra tô.

Cô không thích trang điểm cho lắm, vì mỗi lần trang điểm thì ăn uống sẽ rất mệt mỏi a!
- Cậu đúng là, sao không mua mấy loại son không dễ phai ấy!
Dương Thần dựa vào xe nhìn cô nói.
- Thôi đi, tớ cũng có xài nhiều đâu!
- Ồ vậy sao? Mà cậu có trang điểm cũng chỉ già thêm thôi....
Dương Thần mỉm cười trêu chọc.
- Cái tên chết bầm nhà cậu!
..............
- Hai người có thư mời hay không?
Người canh cổng diện đồ đen mặt mày lạnh lùng nhìn cô và cậu hỏi.
- Anh nghe đi!
Khả Như bấm bấm điện thoại, sau đó đưa cho người kia.
- Vâng, tôi biết rồi!
Người kia nghe xong liền lùi qua một bên để hai người tiến vào.
- Đúng là xa hoa thật đó!
Dương Thần và cô nhìn cách bày trí liền không khỏi thốt lên.

Đúng là người có tiền mà.
- Của hai vị!
Một người phục vụ lịch thiệp đưa hai ly rượu cho cô và cậu.
- Cảm ơn anh!
Nhận lấy ly rượu, cả hai bắt đầu tìm kiếm đối tượng quen thuộc.
- Anh ấy chưa tới sao?
Khẽ chia nhau ra tìm nhưng tiếc thay lại chẳng có gì.

Vừa mới thở dài thì bỗng cánh tay của Khả Như bị ai đó kéo lại.
- Tiểu thư xinh đẹp này, không biết đã có ai bầu bạn chưa nhỉ?
Nhìn người trước mặt phong lưu lãng tử.

Khả Như cũng có thể dễ dàng nhận ra là một kẻ đào hoa.

Nhẹ mỉm cười lùi lại một bước, cô lịch sự trả lời.

Sau đó định rời đi thì tên kia lại cứ nắm lấy cô.
- Khoan đã nào tiểu thư! Đi chung với tôi đi, một người xinh đẹp như cô lại bị kẻ nào đó bỏ quên thì thật lãng phí mà...!

Nói xong liền đưa tay định sờ vào mặt cô.
- Khả Như, tớ tìm cậu nãy giờ!
Từ xa Dương Thần đã thấy cô bị làm phiền nên mau chóng đi đến.

Cũng may là cản kịp tên đểu cáng này.
- Ồ hóa ra đây là bạn của tiểu thư sao? Thất lễ rồi!
Chàng trai kia mỉm cười như không có chuyện gì, sau đó nhanh chóng hòa vào đám đông.
- Cậu bớt kéo ông bướm giùm tớ đi!
Dương Thần thở dài nhìn cô bạn.

Thật khổ mà!
- Cậu có thấy anh ấy không?
Khả Như làm gì để ý đến tên kia.

Cô chỉ quan tâm anh tiểu Nam mà thôi.
- Không thấy! Nhưng mà tớ nghe nói hình như anh ấy đi nói chuyện với ai đó rồi!
- Ở đâu?
- Cái này thì tớ không biết...
Cậu gãi đầu, lúc nãy thấy cô bị làm phiền nên cậu vội vàng trở lại nên không nghe kịp.
- Thôi không sao! Miễn là anh ấy còn ở đây là được! Chúng ta đi tiếp thôi!
- Ừm!
- Là Diệp tiểu thư đây sao?
Cái....
Khả Như nghiến răng, cảm thấy ngày hôm nay vô cùng đen đủi.

Hết gặp một tên khốn giờ lại gặp cái cô tiểu thư này!
Cố gắng nặng ra một nụ cười hòa nhã, Khả Như xoay người lịch sự cất tiếng chào.
- Hà tiểu thư!

- Wow, tôi còn tưởng là bản thân nhìn nhầm người nữa chứ? Không ngờ là cô thật nha! Hóa ra Diệp tiểu thư cũng thích đến mấy nơi sang trọng như vậy sao? Tôi còn tưởng...
Khẽ nhếch môi, Hà A Kỳ cố tình khiêu khích.
Lúc nãy ả vừa bị Dương Thừa Nam làm bẻ mặt, bây giờ lại gặp Diệp Khả Như không phải là cơ hội báo thù hay sao?
- Hôm nay cậu ra đường có cúng không vậy?
Dương Thần thì thầm vào tai cô bạn.
- Sau này tớ sẽ cúng cả họ và tên của cô tiểu thư chết bầm này!
"......"
Cậu ác thật đó!
- Hà tiểu thư quá lời rồi, chỉ là muốn đổi gió một chút mà thôi! Chưa kể đến, người của tôi đang ở đây, Diệp Khả Như tôi sao không đến được chứ?
Muốn khiêu khích tôi sao? Cô còn non lắm!
- Diệp tiểu thư đúng là thích đùa...
Hà A Kỳ bấu chặt móng tay vào cấu váy, vẻ mặt vì gượng cười mà trở nên có chút khó coi.
- Nếu Hà tiểu thư không có gì nói thì chúng tôi đi trước.
Cô thật sự không muốn nói chuyện với bà điên này đâu!
- Ồ sao có thể được chứ? Tôi vốn dĩ là muốn trò chuyện cùng Diệp tiểu thư mà! Nào tôi mời cô một ly!
Khẽ từng bước tiến gần, Hà A Kỳ nâng lên ly rượu.
- Thất lễ quá, tôi không biết uống!
Cô nhẹ nhàng từ chối.
- Sao lại vậy được? Diệp tiểu thư như vậy khác gì là không nể mặt tôi? Hay là loại rượu quý như vậy, Diệp tiểu thư uống không nổi?
Cô gái đáng ghét này!.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 51: 51: Cảnh Cáo


Tôi không có thói quen uống rượu, xin lỗi cô!
- Thôi nào Diệp tiểu thư..
Thấy bạn mình bị chèn ép, Dương Thần khẽ cau mày, sau đó thì tiến lên nâng lấy ly rượu của mình cụng vào ly của Hà A Kỳ, tiếp đó là mỉm cười nói.
- Tôi thay Khả Như uống với cô một ly.
Nói xong liền uống cạn ly rượu.
Nhìn Dương Thần ngầu như vậy, Khả Như không khỏi trợn mắt.

Cậu ấy uống rượu giỏi vậy sao?
- Vị này là...
- Tôi là Dương Thần.
- Ồ cũng là họ Dương sao? Diệp tiểu thư đúng là rất biết chọn nha! Không lấy được người này thì có người khác thay thế, đúng là cao thủ, tôi quả nhiên mở rộng tầm mắt!
Nhìn cái nhêch môi đắc ý của ai kia.

Sau đó lại liếc mắt nhìn đám đông xung quanh bàn tán.

Khả Như có thể dễ dàng nhận ra bản thân sau cùng cũng mắc vào cái bẫy của con rắn độc này....
Vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, Khả Như không biến sắc mà đáp.
- Tôi và cậu ấy là bạn bè, giúp đỡ nhau là chuyện thường tình.

Uống thay một ly rượu cũng không có gì là lạ.

Hay là đó giờ, Hà tiểu thư không có bạn nên không hiểu được cảm giác này?
- Rượu cũng đã uống xong, chào hỏi cũng đã chào hỏi.

Bây giờ chúng tôi đi được rồi chứ?
Khả Như không đợi Hà A Kỳ đáp đã quay lưng, tiếp đó định cùng Dương Thần rời khỏi thì bỗng người sau lưng lại bất chợt lên tiếng.
- Cóc ghẻ thì mãi chỉ là cóc ghẻ mà thôi! Dù có nói ra những lời vàng ngọc cũng chẳng khiến mình thành thiên nga được! Ối trời, tôi chỉ đang nói đến một câu chuyện ngụ ngôn mà thôi, không có ý nói rằng Diệp tiểu thư là trẻ mồ côi đâu..
Tiếng nói vừa dứt, cả cơ thể Khả Như đã bất động.

Xung quanh lại bắt đầu ồn ào náo nhiệt.
- Thì ra là trẻ mồ côi sao...
- Nhưng không phải cô ta họ Diệp hả?
- Có thể là được nhận nuôi ấy?
- Con nuôi thì làm sao có thể bằng con ruột được chứ?
Những lời bàn tán xôn xao không ngừng vang lên khiến Khả Như không kiềm được sự đau nhói.
Đã từ rất lâu rồi, cô chưa từng rơi vào hoàn cảnh này...chỉ có lần đó...!là do cô gái này gây ra...
"*Cái gì, nó là trẻ mồ côi sao? Vậy mà còn tưởng nó là tiểu thư này nọ cơ chứ?"
"Nè A Kỳ, sao bây giờ cậu mới nói cho bọn tớ biết! Loại mồ côi như nó sao xứng được chơi với bọn mình chứ?"
"Tớ...tớ cũng chỉ mới biết mà thôi!"
"Thôi đi đi, đừng chơi với nó nữa, đúng là mấy đứa mồ côi nghèo hèn mà*!"
Nhớ lại hồi ức xưa kia, Khả Như liền không khỏi siết chặt tay.

Hà A Kỳ!
Cái nụ cười đó của cô ta, cả đời này cô cũng không tài nào quên được.
- Cô nói chuyện có thể giống với thân phận một chút hay không hả?
Thấy hai vai bạn mình khẽ run, Dương Thần liền không khỏi tức giận.
Chết tiệt!
- Sao đây Dương thiếu gia, tôi chỉ là thẳng thắng mà thôi! Chưa kể đến tất cả điều là sự...
Chát!
Chưa dứt lời, Hà A Kỳ đã phải lĩnh một cú tát đau điếng.
- DIỆP KHẢ NHƯ!
Cô ta căm phẫn, một tay ôm má nhìn chằm Khả Như như muốn ăn tươi nuốt sống.
- Hà A Kỳ, cô đừng tưởng bản thân là con nhà danh môn liền chà đạp người khác! Diệp Khả Như tôi không phải là con chó thích quẫy đuôi đâu nghe rõ chưa?
Khả Như bây giờ tựa như một người hoàn toàn khác.

Đôi mắt ửng đỏ cố kiềm nén nước mắt, bàn tay cũng vì siết chặt mà từng chút run rẩy.
- Khả Như!
Thấy cô có chút không ổn, Dương Thần liền vội vàng lên tiếng.
- Chúng ta đi thôi!
Khả Như lắc đầu, sau đó nghiêng mặt nói với cậu.
- Con khốn! Ai cho mày đi hả?
Hà A Kỳ như phát điên mà giơ tay định đánh cô.

Chỉ tiếc cho cô ta, bàn tay chưa kịp dùng sức thì đã bị nắm lại.
- Hà A Kỳ, cô không hiểu lời tôi nói thì phải?
Dương Thừa Nam không biết xuất hiện từ lúc nào.

Vẻ mặt anh lạnh băng, bàn tay như muốn bóp nát xương tay của cô gái trước mặt.
- Đau....đau quá!
Hà A Kỳ r3n rỉ, bàn tay cô ta cứ như sắp đứt ra đến nơi.
- Hà tổng, nếu ông không dạy lại con gái của mình thì kế hoạch của chúng ta không cần thiết phải bàn.

Còn nữa, nếu không dạy cô ta, thì tôi cũng không phiền mà làm việc đó.
Anh lạnh lẽo nhìn người đàn ông đang toát ra mồ hôi kia mà noi.
- Tôi..
- Dương Thừa Nam! Có phải anh bị mù hay thiểu năng hay không? Rõ ràng con nhỏ đó chỉ là một kẻ mồ côi tầm...
- HÀ A KỲ!
Choang!
Ly rượu trong tay Dương Thừa Nam vỡ nát.

Vẻ mặt anh lúc này không khác gì ác quỷ tu la chốn địa ngục.
- Tôi không muốn nhắc lại một lần nữa những gì mình đã nói!
Anh gằn giọng, cứ tựa như chỉ cần thêm chút nữa thì người trước mắt sẽ bị anh gi3t chết!
- Chúng ta đi thôi...
Nhìn qua cô gái nhỏ.

Trái tim Dương Thừa Nam khẽ trùng xuống.

Anh nắm lấy tay cô, sau đó kéo cô rời khổ buổi tiệc trước cái nhìn đầy kinh ngạc của mọi người.
................
- Khả Như, vậy tớ về trước đây.
Thấy bạn mình ủ rũ, Dương Thần cũng phiền lòng lo lắng.

Nhưng ít ra cậu ấy có Dương Thừa Nam bên cạnh, do đó cậu cũng có thể an tâm phần nào.
Khả Như không biết có nghe lời cậu nói hay không chỉ thấy cô nhẹ gật đầu.

Sau đó chiếc xe đã lăn bánh rời đi.
Dương Thần khẽ thở dài, sau đó quay lưng định đi lấy xe thì nhìn thấy bóng người quen thuộc.
- Anh tiểu Nghi.....
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 52: 52: Trùng Hợp


Muốn khóc thì cứ khóc đi..
Dương Thừa Nam dựa vào phía cửa kính, ánh mắt đánh sang một bên không nhìn về phía Khả Như.
Cô ngốc này, luôn thích tỏ ra mạnh mẽ trước mặt người khác.
Khả Như thấy anh quay đi, liền biết anh lại giống như hồi nhỏ mà dỗ dành mình.

Nước mắt vốn đã kiềm nén lại không nhịn được mà tuôn trào.

Lúc nào cũng vậy cả....mỗi lần cô xấu mặt nhất người bên cạnh luôn là anh ấy...
Sau một hồi cúi đầu òa khóc, một bàn tay mềm mại đặt lên đầu cô.

Giọng nói anh ấm áp, tựa như nắng xuân thoang thoáng trái tim cô gái nhỏ.
- Khóc đủ rồi thì không cho phép em khóc nữa.

Anh dẫn em đi ăn gà.
Nói xong liền đạp phanh chạy đi.
Khả Như hai má nóng hổi, cái đầu nhỏ vì ngượng ngùng nên chỉ có thể gật gật như robot được lập trình sẵn.
- Em muốn gãy cổ à?
Thấy cô như vậy, Dương Thừa Nam liền nổi hứng trêu chọc.
Thật là, anh không cố ý đâu đó!
- Dù sao thì....em vẫn phải cảm ơn anh...
Giọng nói cô khàn khàn, có chút xấu hổ mà không dám nhìn thẳng vào anh.
- Ngốc! Anh đã nói là không để ai tổn thương em mà...Vả lại....anh cũng muốn em biết, tình cảm của anh là thật lòng không mang chút giả dối..
- Anh...anh lo chạy xe đi...
Người này....muốn cô ngượng chết mới vừa lòng hay sao?

Biết cái tính ngượng ngùng này của cô, Dương Thừa Nam trộm cười khẽ, chỉ là nụ cười mỉm mà thôi vì anh hiểu rõ Khả Như của anh là một con hổ giấy, hay tỏ ra hùng hổ mạnh mẽ những thật chất lại cứ thích âm thầm mà đỏ mặt!
Còn về phía Khả Như, cô không thèm đếm xỉa đến người kia mà quay mặt ra bên ngoài ngắm cảnh.
Chỉ là dù có nhìn thấy cái gì thì gương mặt của người nào đó vẫn cứ xuất hiện khiến cô có chút uất ức.
Đúng là h**p người quá đáng mà!
..........
Cạch!
- Tới rồi!
Dương Thừa Nam dừng xe, vừa nói với cô vừa nhanh chóng giúp cô tháo ra dây an toàn.
- Em xuống đợi anh chút, anh đi đỗ xe rồi chúng ta vào!
- Ừm, em biết rồi!
Khả Như ậm ừ, sau đó định mở cửa xe bước ra thì bất chợt cánh tay bị người nào đó nắm lại.
Chưa kịp mở miệng hỏi chuyện gì thì gương mặt tuấn lãng của ai đó bỗng kề sát.

Sau đó "chụt" một cái, môi của cô hóa chốc mang chút ươn ướt ngòn ngọt.
Thấy cô ngốc vẫn chưa kịp định hình, Dương Thừa Nam liền đưa tay véo nhẹ cái mũi cao.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Lai Sinh: Tương Tư Huyễn Mộng
2.

Không Biết Bao Giờ Gặp Lại
3.

Thế Giới Song Song
4.

Mượn Giống Sinh Con
=====================================
- Muốn anh hôn thêm một cái hả?
- Hôn...hôn cái đầu anh!
Khả Như choàng tỉnh.

Mặt cô đỏ lè y như trái cà chua chín mọng.

Cô đẩy cái người không có liêm sĩ kia ra.

Sau đó mở cửa xe mà nhanh chóng lách người ra bên ngoài.
Đồ vô liêm sĩ! Đồ đáng ghét! Đồ sắc lang nhà anh!
.........
- Khả Như chúng ta...
Dương Thừa Nam mang tâm trạng hào hứng quay trở lại chỗ cô đứng.

Chỉ là gương mặt anh vốn đang rạng rỡ nhưng khi nhìn thấy bóng dáng hai kẻ "kỳ đà" bên cạnh cô liền không khỏi xụ xuống.

"Hai tên này, đâu ra vậy chứ?"
Nhìn vẻ mặt oán phụ của Dương Thừa Nam, Dương Thần chỉ đành cười khổ, cậu có cảm giác bản thân sắp bị nhìn lủng đến nơi rồi!
Khả Như à, nhờ phước của cậu cả...
Mà muốn nói thì cũng phải kể lại chuyện của 30 phút trước...
"*Anh tiểu Nghi..."
Dương Thần nhìn người đối diện, vẻ mặt có chút không biết phải làm sao.
Cậu xém quên mất, bữa tiệc này anh ấy cũng tham dự..
"Là Tạ Hàm Ưng nói về buổi tiệc cho em?"
Phạm Thụy Nghi lãnh đạm hỏi.
"Ừm, đúng vậy..."
"Đói không?"
"Vâng?"
"Dù sao tôi cũng là vệ sĩ có trách nhiệm bảo vệ em.

Buổi tiệc lúc nãy xem ra em cũng không ăn uống gì nhiều."
Nghe hắn nói, Dương Thần không nhịn được mà khẽ cười.

Khoảng thời gian gần đây, cậu luôn cảm nhận được sự dịu dàng mà hắn dành cho cậu...
"Vậy còn chiếc xe..."
Chưa kịp nói xong cậu đã nhìn thấy bóng ai đó thấp thoáng vẫy tay với mình.
"Cậu chủ nhỏ, cứ đi chơi thong thã, xe của cậu nhất định sẽ về đến nhà an toàn!"
Tạ Hàm Ưng hào hứng ngồi trên xe cậu nói.
"Vậy, làm phiền anh..."
Dương Thần nghĩ nghĩ, sau đó đưa chìa khóa xe cho y.

Tiếp đó là đợi Phạm Thụy Nghi lấy xe của mình.
"Em muốn ăn gì?"

Hắn nhàn nhạt hỏi.
"Ăn gà thì sao?"
Vừa nói xong Dương Thần lại thở dài.

Ôi trời, cậu bị cô bạn ngốc nhập mất rồi!
"Cũng được."
Đáp lại hai chữ ngắn gọn, Phạm Thụy Nghi bắt đầu đạp phanh xe chạy đi*.
Trở về thực tại...
Dương Thần thật không ngờ cậu và Khả Như lại có thể trùng hợp mà gặp nhau.

Nhưng điều đó cũng không có gì đáng để nói.

Điều đáng bận tâm hơn là cái bầu không khí khó chịu này mới đúng...
- Nè A Thần, cậu có cảm thấy không khí có chút là lạ không?
Khả Như khẽ thì thầm với cậu.
Cũng may là cô ngồi đối diện với A Thần, chứ nếu ngồi đối diện với hai tên mặt lạnh kia, cô sẽ không kiềm được mà khóc chết mất!
- Cậu bây giờ mới nhận ra hả...
- Khụ, món em thích đó, ăn đi!
Đang trò chuyện bí mật thì bỗng Dương Thừa Nam lên tiếng, anh khẽ ho một cái, sau đó đẩy dĩa gà sốt phô mai sang phía cô.
- Ngon thật đó!
Đồ ăn trước mắt, Khả Như cũng không rảnh bận tâm những thứ xung quanh, cô bỏ Dương Thần qua một bên, chầm chậm mà thưởng thức lấy món ngon của mình.

Đúng là hạnh phúc mà!.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 53: 53: Hổ Và Sói


Nhìn cô ăn đến nỗi dính miệng, Dương Thừa Nam trộm cười, sau đó còn giúp cô lấy khăn giấy lau miệng.
Dương Thần thấy thế liền không khỏi ớn da gà.

Khả Như à, tớ chưa chết cơ mà!
Phạm Thụy Nghi nhìn cặp đôi nào đó, "em ăn, anh lau" đôi chân mày liền cau có lại.

Chỉ là ăn một đ ĩa gà thôi, có cần chướng mắt đến vậy không cơ chứ? Đúng là tầm thường...
- Khụ...khụ..
Nghe thấy tiếng ho của người bên cạnh, Phạm Thụy Nghi khẽ đánh mắt, sau đó liền một tay giúp cậu vỗ lưng, một tay đưa ly nước đến trước mặt cậu, giọng nói thì vẫn như thường không bày ra biểu cảm.
- Đã lớn như vậy, ăn vẫn còn bị sặc.
Dương Thần cầm lấy ly nước, sau đó vội vã nuốt vào một ngụm.
Cậu cũng đâu biết, món gà này lại cay đến thế...
Thấy một màn như vậy, Khả Như thầm lẩm bẩm.
- Rõ ràng là có tình ý, vậy mà suốt ngày còn làm mặt lạnh không quan tâm...
- Em nói gì vậy?
Dương Thừa Nam thấy cô đang nói gì đó liền lên tiếng hỏi.
- À không! Không có gì cả! Mà, anh nhìn em làm gì? Mau...mau ăn đi!
Thấy người kia cứ nhìn mình chằm chằm, mặt Khả Như lại không nhịn được mà đỏ lên.

Anh ấy nhìn như vậy có phải là thấy hết dáng xấu khi ăn của cô rồi không? A, đúng là xấu hổ quá mà!
Thấy biểu cảm của cô như tắc kè biến hóa, Dương Thừa Nam lại không nhịn được mà nở nụ cười.

Anh và cô quen biết nhau đã không biết bao nhiêu năm, mấy cái tính xấu của cô, có cái gì mà anh còn không rõ....
............
- Nè A Thần, hay là chúng ta đi dạo đi!
Sau khi dùng bữa xong, Khả Như và Dương Thần khẽ trò chuyện với nhau trong lúc đợi hai người kia đi lấy xe lại.
Nhìn bầu trời có vài vì sao sáng, Khả Như cảm thấy tâm trạng hôm nay cũng không phải là quá tệ.

Ít ra, sau cùng cô vẫn còn rất nhiều niềm vui và hạnh phúc!
Khẽ nhìn qua người bạn mình, thấy vẻ mặt cậu mang chút ưu phiền liền không khỏi nhíu mày.

Cô nghĩ nghĩ, tiếp đó là đưa ra ý kiến cùng nhau ngắm cảnh.
- Cũng được, cứ coi như là giải tỏa tâm trạng vậy...
Cậu cười cười sau cùng vẫn là đáp ứng.

Dù sao, khoảng thời gian gần đây nhiều chuyện cứ liên tiếp xảy đến.

Coi như là, hôm nay xả một ngày cũng không tệ.
- Oke, vậy cùng nhau lên cầu ngắm sao ha!
- Ừm!
..........
- Cậu khẳng định muốn hợp tác với tôi?
Dương Thừa Nam nhìn người bên cạnh khẽ hỏi.
Đi ngắm cảnh có chút nhàm chán nhưng ít ra nó khiến Khả Như vui vẻ, chưa kể đến hắn còn có thể bàn bạc kế hoạch sắp tới với tên này.....
- Anh nghĩ sao?
- Nếu đã vậy thì mong cậu có thể tin tưởng tôi, còn nữa, đừng quên rằng cả tôi và cậu đều có cùng một kẻ thù.

Phạm Thụy Nghi nhếch môi không đáp.

Hắn hiểu rõ chứ, tuy người này và hắn là người của hai thế giới nhưng đôi mắt của tên này lại có chút gì đó giống hắn.

À không đúng, phải nói là khi nhắc đến Dương Quyền Triết, đôi mắt của cả hai đều giống nhau đến một cách lạ thường...

- Khi nào kế hoạch sẽ diễn ra?
- Mùng 6 tháng sau.
- Xem ra, cậu đã chuẩn bị kế hoạch từ rất lâu rồi.
Dương Thừa Nam nhàn nhạt tán thưởng.
- Tôi chưa từng có ý nghĩ, sẽ làm con chó cả đời bên cạnh ông ta.

Tất cả chứng cứ đều đã chuyển qua cho anh, việc còn lại phải xem người của anh có thể làm được gì.
Nhìn người kia vô cảm nói chuyện, Dương Thừa Nam trong lòng chậm rãi thán phục.
Tính cách kiêu ngạo lãnh khốc, cách làm việc lại quyết toán cẩn trọng, quả thật là nhân tài hiếm có trên thương trường.
- Cậu yên tâm, người của tôi đương nhiên là không phải loại bất tài.
Hai kẻ nắm quyền nhìn nhau.

Đôi mắt tựa loài sói và hổ dữ.

Rừng già có lẽ chỉ có một con vật làm lãnh chủ nhưng cuộc đời lại hoàn toàn khác biệt, trong cuộc sống này đôi lúc hai lãnh chúa đó lại phải hợp sức với nhau để cùng chống lại kẻ thù chung của mình.

Thứ được gắn kết không phải tình cảm gì cho kham, chỉ đơn giản là sự nhìn nhận của hai người tài.

Kẻ thông minh sẽ biết lấy lui làm tiến.

Người muốn chiến thắng sẽ biết tận dụng thời cơ và tất cả những gì có sẵn....
...........
- Hôm nay vui lắm sao?
Dương Thừa Nam nhìn cô gái bên cạnh nói.

Từ nãy đến giờ, gương mặt của em ấy cứ rực rỡ như là pháo hoa ngày tết vậy.
- Ừm, còn anh thì sao? Có vui không?
Khả Như cười cười, sau đó hỏi ngược lại người kia.
- Cũng tạm ổn!
Nếu không có hai tên kia có lẽ sẽ vui hơn....
- Được rồi, tới nhà em rồi đó!
Dừng trước căn biệt thự.

Dương Thừa Nam có chút tiếc nuối.

Quãng đường về nhà của cô nếu xa hơn thì tốt biết mấy...cũng tại anh ngu ngốc, lúc trước có cơ hội ở cạnh cô cả ngày lại không biết trân trọng...
- Nè, em có này muốn nói với anh!
Bỗng nhiên nghe cô gọi, Dương Thừa Nam đang suy nghĩ liền vô thức xoay qua.
Chụt!
Một nụ hôn dừng trên cánh môi lành lạnh.
- Em không dễ bị bắt nạt đâu!
Khả Như ngượng ngùng, nhưng dù sao cũng phải tỏ rõ thái độ cho ai kia biết.
Đạt được mục đích rồi, định mở cửa xe rời đi thì đã bị người kia kéo ngược trở lại.....
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 54: 54: Chấp Nhận


Á..
Không kịp phòng bị, cả cơ thể cô cứ thế rơi vào vòng tay của anh.

Dương Thừa Nam khẽ dùng sức, giọng nói mị hoặc từng chút rót nhẹ vào tai cô gái nhỏ.
- Lợi dụng người ta xong, lại muốn bỏ chạy sao?
Hơi thở của anh cứ quẩn quanh bên tai cô khiến tim Khả Như không thể ngừng đập liên hồi.
Cô lắp bắp, khuôn mặt thì không che giấu sự xấu hổ mà càng lúc càng đỏ.
- Anh...anh mới lợi dụng...mau buông ra...không...không em nói với dì bây giờ!
Thấy mèo nhỏ đang ra sức vùng vẫy, còn dám uy h**p ngược lại khiến Dương Thừa Nam có chút buồn cười.

Con hổ giấy như em có thể làm được gì chứ?
- Khả Như.
- Sao...ưm...
Chưa kịp định hình, cằm của cô đã bị ai đó nâng lên, phút chốc cả tâm trí lại bị cuốn vào một nụ hôn nóng bỏng.
- Ưm...
Khả Như siết lấy vai anh, bàn tay cố gắng muốn đẩy ra nhưng lại vô ích.

Thấy cô tiếp tục không chịu ngồi yên, Dương Thừa Nam khẽ hé răng cắn lấy môi cô một cái.
Bị ăn đau, Khả Như trừng mắt, nhưng đổi lại chỉ thấy ánh mắt tràn ngập ý cười của người đối diện.
Sau một hồi, khi hơi thở cả hai dường như bị rút cạn, Dương Thừa Nam mới chậm rãi rời khỏi đôi môi bé nhỏ.
Nhìn gương mặt bị mình làm cho mơ màng ửng đỏ, Dương Thừa Nam trong lòng mảnh liệt dâng lên ý muốn chiếm hữu.
Không nói lời nào.

Anh tiếp tục áp môi mình lên đôi môi căng mọng kia khiến cả cơ thể Khả Như tựa như cọng bún không cách nào kháng cự.
- Khả Như...
Nụ hôn kết thúc, anh đưa tay xoa nhẹ đôi gò má đỏ hồng, ôm cô gái nhỏ vào lòng, anh thì thầm bên tai cô từng lời yêu thương trân trọng.
- Anh yêu em...
Thấy cơ thể cô khẽ run, anh lại siết chặt lấy vòng tay mình.

Sao cũng được, lần này anh nhất định không thể để cô rời đi!
- Khả Như, tin anh được không? Một lần thôi, chỉ một lần thôi!
Khác với vẻ cao thượng băng lãnh mà mọi người thường thấy.

Dương Thừa Nam bây giờ chỉ đơn giản là một chàng trai thổ lộ tâm tình với người con gái mình đem lòng yêu mến.
- Khả Như....
Không thấy cô trả lời, trên vai lại cảm nhận sự ươn ướt, anh hốt hoảng, hai tay nắm lấy vai cô sau đó nhìn thẳng vào gương mặt xinh xắn.

Quả nhiên em ấy lại khóc rồi...
- Anh...
Thấy cô rơi lệ, anh thật sự không biết phải làm gì.

Lần trước cũng vậy...lần này cũng không thay đổi, chẳng lẽ, Khả Như thật sự không thể đặt niềm tin vào anh hay sao?
Cảm thấy sự nghẹn lại trong tim mình, Dương Thừa Nam có chút khó thở, anh nắm chặt bàn tay mình, cố gắng che giấu đi sự mất mát đau thương.
Không sao cả...Khả Như đã chờ anh lâu rồi...bây giờ đến lượt anh chờ đợi, như vậy....như vậy mới có thể gọi là công bằng...
- Em....em đừng khóc nữa, anh không ép em đâu! Ngoan, không khóc nữa, được không?

- Anh tiểu Nam...
Khả Như sau khi nức nở cũng lên tiếng, cô lấy tay lau nhanh nước mắt của mình, tiếp đó là nắm chặt lấy tay anh trong cái nhìn đầy kinh ngạc của người đối diện.
- Khả Như, em....
- Anh đúng là tên ngốc! Không là tên đần nhất mà em từng biết! Nhưng mà....nhưng mà, em lại không ngăn được mà rung động với anh....nói đến ngốc thì có lẽ là em mới đúng...
Sự dịu dàng của anh, sự ấm áp của anh là thứ luôn khiến cô không tài nào chống lại được.

Đôi mắt đó, giọng nói đó, gương mặt đó khi nhìn cô luôn tràn ngập cảm xúc vậy thì cớ gì cô lại còn ngu ngốc mà không chịu đối mặt?
- Khả Như, em như vậy...có phải...có phải là...
- Dương Thừa Nam, sao anh có thể ngốc nghếch một cách đáng yêu như vậy chứ?
Nhìn điệu bộ lắp bắp của anh, Khả Như cuối cùng vẫn là phì cười.

Cô nhìn anh, ánh mắt kiên định mà ngập tràn xúc cảm.
- Sau này, nếu anh còn làm em buồn, em nhất định sẽ cùng người khác ở bên nhau cho anh...ưm...
Chưa kịp nói xong, cô lại bị ai đó cưỡng hôn.
- Con bé ngốc nhà em, cả đời này cũng đừng hòng rời xa anh!
Dương Thừa Nam nhìn cô, ánh mắt hiện rõ sự cảnh cáo.

Tuy vậy, nó không khiến cô sợ hãi, ngược lại càng khiến cô hạnh phúc và vui vẻ.
Đến cuối cùng, tình cảm thầm lặng của cô cũng đã được đền đáp.

Dương Thừa Nam, anh đã nói yêu em thì nhất định cả đời này vẫn phải yêu em!

Ôm lấy cô gái nhỏ, trái tim Dương Thừa Nam càng thêm mềm nhũn.

Cả đời này anh nhất định sẽ không bao giờ khiến cô chịu thêm một phần nào khổ sở.

Cô là của anh, cơ thể, tâm hồn và cả cuộc đời đều là của riêng mình anh.

Dù sau này có ra sao, nguy hiểm, khó khăn nào xảy đến, anh nhất định, nhất định sẽ không bao giờ để cô gặp nguy hiểm.

Cả đời này, Dương Thừa Nam anh nhất định sẽ khiến cô trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời!
............
- Khụ! Úi chà, về rồi hả?
- Mẹ....mẹ chưa ngủ sao?
Khả Như vừa bước vào nhà liền nhìn thấy mẹ mình đang ngồi trên sofa.

Chưa kể đến ánh mắt bà nhìn cô còn có gì đó rất lạ nữa....
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 55: 55: Công Khai


Sao mặt con đỏ vậy? Sốt rồi hả?
Liễu Như Ngọc trong lòng trộm cười nhưng vẻ mặt vẫn tỏ ra bình thản.
Xem ra, không bao lâu nữa con gái bà có thể lên xe hoa rồi!
- À...thời tiết....thời tiết có chút nóng!
Khả Như lắp bắp, miệng vẽ nên nụ cười gượng.

Thật là, sao hôm nay mẹ cô ngủ trễ vậy chứ?
- Con nhóc như con bây giờ lại dám nói dối mẹ nữa hả?
Liễu Như Ngọc trừng mắt, không nói nhiều mà vạch trần lời nói dối của cô.
- Hai đứa đó, muốn ân ái thì cũng phải biết chọn thời điểm cơ chứ? Đã gần khuya rồi mà vẫn còn luyến tiếc không chịu vào nhà...tuổi trẻ bây giờ thật là hết nói...
- Mẹ....mẹ thấy hết rồi sao?
- Lộ liễu như vậy, không muốn thấy cũng lạ! Nhưng mà....xem ra con đã nghĩ thông suốt rồi đúng chứ?
Liễu Như Ngọc nhìn con mình, thấy cô đỏ mặt cũng đoán ra kết quả.

Thằng nhóc Dương Thừa Nam kia cũng không tồi ấy chứ!
- Không phải...mẹ nói con suy nghĩ kỹ sao? Quả thật, anh tiểu Nam rất rất là ngốc! Nhưng mà...
Cô mỉm cười, giọng nói không ngăn được sự hạnh phúc.
- Trên đời này không ai có thể đáng yêu thay thế anh ấy!
- Úi trời ơi! Nổi hết cả da gà....
Liễu Như Ngọc bĩu môi, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường.

Đúng là quá sến súa rồi!
- Không nói với mẹ nữa! Con lên phòng đây, mẹ ngủ ngon!
Khả Như thấy mẹ mình như vậy cũng đành hết cách.

Tính tình của bà ấy cô còn không rõ hay sao? Ba của cô đúng là người đàn ông nghị lực nhất trên đời này!
..........
Sáng hôm sau...
- Chút nữa em có muốn ăn gì không, anh dẫn em đi.
Dương Thừa Nam vừa giúp cô tháo dây an toàn ra vừa hỏi.
- Hm, hay là qua nhà anh ăn đi! Em thấy nhớ mấy món của dì rồi!
Khả Như xoa cằm suy nghĩ một hồi liền hào hứng nói.
- Em nói vậy, là chê món ăn của mẹ mình à?
Anh lên tiếng trêu chọc.
- Gì chứ? Không có nha! Mẹ em nấu ăn siêu ngon luôn ấy! Chỉ là hôm nay em muốn ăn món của mẹ anh nấu mà thôi!
Cô lập tức phản bác.
- Được rồi! Chọc em một chút thôi! Chút nữa anh đến đón em!
Chụt!
Vừa dứt lời liền tặng cho cô một nụ hôn.
- Đồ lợi dụng nhà anh!
Khả Như đỏ mặt mở cửa xe mau chóng đi ra ngoài.

Cái người này, lúc đầu thì luôn né tránh cô như né tà vậy mà bây giờ chỉ cần sơ hở một chút là liền trộm hôn cô.

Cô thật sự có suy nghĩ, không biết anh ấy phải chăng là bị đập trúng đầu ở đâu đó rồi cũng nên.....
Nhưng mà như vậy, cũng không tệ lắm....
A! Cô đang suy nghĩ cái gì vậy chứ? Mau tỉnh táo lại đi Diệp Khả Như!
- Mới sáng sớm, cậu lại bị gì vậy?
Dương Thần từ sớm đã đứng đợi Khả Như, vừa mới nhìn thấy cô liên hào hứng đi đến.

Chỉ là không biết cô ngốc này bị gì mà mặt mày không khác gì quả cà chua.

Cậu còn cảm tưởng, thời tiết hôm nay nóng lắm chứ!
- Không có! Không có gì!
Khả Như lắc đầu, sau đó điều chỉnh lại phong độ của bản thân.

- À phải rồi, tớ có tin mừng muốn kể cậu nghe nè!

...........
- Tớ còn tưởng là cậu lại từ chối anh ta.
Dương Thần thong thả vừa ăn bánh mì vừa nói.
Quả nhiên, sức mạnh tình yêu thật kinh khủng!
- Dù sao thì, tình cảm của tớ dành cho anh ấy đâu phải là ngày một ngày hai...lúc đầu tớ chỉ lo là anh ấy cảm nắng hoặc nhầm lẫn...nhưng hôm đó...
Nghĩ lại những gì xảy ra, Khả Như bất giác cong môi lên vẽ thành một nụ cười nhẹ.
Xúc cảm, ánh mắt, tất cả mọi thứ diễn ra cô tin chắc không phải là gian dối!
- Dù sao thì...chúc mừng cô ngốc như cậu nhá!
Dương Thần mỉm cười, ánh mắt hiện rõ sự vui mừng thay cô bạn
Tuy hay trêu chọc cô nhưng cậu cũng hiểu rõ vì tình yêu này mà Khả Như đã khổ sở bấy lâu...
- Vậy còn cậu? Khi nào cậu mới cho tớ tin mừng đây hả?
- Tin mừng? Mừng gì cơ?
- Nè cậu đừng có giả ngu! Nói tớ biết đi! Rốt cuộc cái người Phạm Thụy Nghi gì đó với cậu sao rồi hả?
- À thì....thật ra tớ...
Một lúc sau....
- Cái tên Dương Thần chết bầm nhà cậu!
Khả Như phẫn nộ hét lớn.
- Mọi người đang nhìn cậu kìa....
Dương Thần thở dài, cô nhóc ơi, ở đây là trường học đó...
- Cậu đúng là đồ xấu xa! Uổng công tớ có chuyện vui liền báo cho cậu liền! Vậy mà cậu....thật là tức chết mà!
Khả Như khó chịu khoanh tay nói.
Cô còn lo cho tình cảm của Dương Thần không có biến chuyển.

Ai mà có dè....tiến triển còn nhanh hơn cả cô nữa!
- Vâng vâng! Là tớ sai! Tớ không nên giấu diếm cậu, chút nữa tan học, tớ dẫn cậu đi ăn xem như đền bù là được chứ gì?

Cậu cười cười, tung chiêu thỉnh tội của mình.
- Xui cho cậu, chút nữa, tớ sẽ đến nhà anh tiểu Nam để ăn!
- Haiz...đúng là có sắc quên bạn....
.........
Buổi chiều tan học...
- Hôm nay nhìn em có vẻ hào hứng lắm?
Dương Thừa Nam nghiêng đầu nhìn cô.

Ánh mắt cưng sủng khiến Khả Như không khỏi ngượng ngùng.
- Anh lo lái xe giùm em đi!
Thật là....anh ấy cứ nhìn cô như vậy chắc cô ngại đến phát sốt mất!
- Em cứ y như một đứa trẻ vậy...
Anh khẽ cười nói.
- Gì? Anh mới là trẻ con!
Cô trừng mắt phản bác.
Sao lúc nào cũng nói cô là trẻ con vậy chứ? Anh ấy chỉ hơn cô có năm tuổi.

Là năm tuổi thôi đấy!
- Ừ, vậy thì người lớn như em phải chăm sóc đứa trẻ này đó!.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 56: 56: Con Ghẻ


"......."
Sao cô không biết, cái người này dẻo miệng đến thế nhở?
Ái dà...
Vậy mà cô có thể xem anh ấy là một khúc gỗ không hiểu thế thái nhân tình.

Chậc chậc, đúng là sai lầm....
..........
- Dì ơi!
Khả Như hớn hở ôm chầm lấy người trước mắt.
Dì lúc nào cũng mang đến cảm giác giống như mẹ vậy.

Chỉ là dì đương nhiên là hiền lành hơn rồi!
- Con bé này, mới có mấy ngày không gặp lại làm người ta tưởng là mấy năm không bằng.
Trịnh Tú Thi hiền hậu xoa đầu cô nói.
- Được rồi, nghe thằng nhóc kia nói con muốn ăn món của dì nấu phải không? Ngồi ở đây chờ một lát, đồ ăn sắp xong rồi!
- Mẹ đúng là rất chiều em ấy!
Dương Thừa Nam vừa mới vào nhà liền cảm thán lên tiếng.

Quả nhiên anh là con ghẻ nha!
- Con vô đây mà phụ mẹ, đừng có ở đó nói nhảm!
- Vâng vâng, con biết rồi!
- Để con phụ cho!
Khả Như hào hứng muốn giúp đỡ.
- Không cần đâu! Hôm nay con chỉ cần phụ trách ăn là được! Còn lại cứ để thằng nhóc này làm cho dì!
Trịnh Tú Thi vừa cười vừa nói, sau đó liền quay lưng đi vào bếp.
- Em nói xem, làm con dâu như em có phải là quá sướng hay không hả?
Dương Thừa Nam không biết từ lúc nào đã đứng sát bên cô.

Anh thì thầm, giọng nói trầm ấm cùng hơi thở nóng bỏng khiến lỗ tai Khả Như không nhịn được mà ửng đỏ.
- Anh....anh đứng sát vậy làm gì chứ hả?
Cô ngượng đỏ mặt mà đẩy người kia xa ra khỏi mình.
- Em ngại cái gì chứ? Chúng ta còn cùng nằm trên một chiếc giường! Chưa kể đến anh cũng hôn em rồi, có gì mà em...ưm ưm...
Khả Như trừng mắt bịt miệng người kia lại.
Trời đất ơi! Có ai nói cho cô vì sao anh tiểu Nam lại trở nên vô sỉ như vậy không?
- Á!
Khả Như đang thầm oán than thì bỗng lòng bàn tay bị người ta li3m một cái theo quán tính liền giật bắn.
- Anh...anh....
- Dương Thừa Nam con có vào phụ hay không thì bảo?
- Gặp lại em sau!
Anh nháy mắt với cô sau đó vui vẻ mà bước vào bếp.
Vẻ mặt của em ấy đáng yêu chết đi được!
..........
- Khụ....hai đứa có phải là đến với nhau rồi không?
Trịnh Tú Thi liếc mắt nhìn cặp đôi trước mặt sau đó khẽ ho một cái rồi hỏi.
- Đến giờ mẹ mới nhận ra sao?
Dương Thừa Nam vẫn thản nhiên dùng cơm.

Ánh mắt còn mang đậm ý cười hướng về phía cô gái bên cạnh.
Trịnh Tú Thi biết thừa tính thằng con quý tử nên chỉ hung hăng trừng mắt anh một cái, sau đó lại nhìn về phía Khả Như cười nói.
- Quả nhiên con là tài giỏi nhất! Cái thằng này dì còn tưởng rằng nó sẽ ế suốt đời luôn ấy! Con đúng là giúp dì một việc lớn đó là chịu cái thằng này đó!

- Mẹ à, con của mẹ tệ đến vậy sao?
Anh nhíu mày bất mãn.
Gì chứ, mẹ anh nói cứ như anh là kẻ khó chịu kén cá nhất trên đời không bằng!
- Còn không phải à? Cái thằng nhóc mà cả người ta tặng quà còn chê bai không hiểu gì như con thì lấy cái quyền gì nói câu đó? Chậc chậc, hồi đó Như Ngọc nói mẹ còn không tin, bây giờ thì mới cảm thấy đúng.

Con đó, tính tình của mẹ đây thì không chịu thừa hưởng lại đi hưởng cái tính ngu ngơ ngờ nghệch không hiểu tình ái là gì của ba.

Thật là hết nói nỗi!
"......"
Dương Thừa Nam nhìn mẹ mình một mặt oán trách liền không khỏi thở dài ngao ngán.
Mẹ à, trời sinh tính, con làm sao có thể cãi được...
Thấy hai mẹ con người nới người đáp, Khả Như không nhịn được liền nhoẻn miệng cười.
Dì lúc nào cũng trêu chọc anh tiểu Nam nhưng cô biết rõ dì thương anh ấy cỡ nào.
Dì ấy và mẹ đúng là có rất nhiều điểm giống nhau!
- Em cứ định cười mãi sao, mau ăn đi!
Dương Thừa Nam gắp cái đùi gà bỏ vào chén của cô, giọng nói dịu dàng ánh mắt cưng sủng khiến cô có chút lóa mắt.
Ây da, sao anh ấy đẹp trai thế nhở!
...........
- À phải rồi, chút nữa bà nội của con tới đó!
Trịnh Tú Thi vừa đưa miếng trái cây cho cô vừa nhìn anh nói.
Bà xém quên mất, hôm nay mẹ chồng nói sẽ đến thăm A Nam và bàn chuyện gì đó.
- Bà nội sẽ đến sao ạ?

Khả Như khẽ cắn miếng cam rồi hỏi.
Cũng lâu rồi cô chưa gặp bà ấy.
Nhớ lại hồi đó lần đầu gặp bà, Khả Như sợ đến phát khiếp..
Nhưng mà dần dần cô nhận ra bà cũng không quá đáng sợ.

Đôi lúc lại còn mua đồ cho cô, không những thế còn từng dẫn cô đi ăn rất nhiều món ngon.

Và rồi cứ thế, cô dần không còn sợ bà nữa, trong lòng lại cảm thấy ấm áp vì có người bà yêu thương quan tâm mình.
- Ừm, bà ấy nói muốn thăm hai con với lại có chút chuyện muốn bàn với Hiên.
- Dì ơi!
Vừa mới dứt lời một bóng dáng đã chạy nhanh vào ôm chầm lấy Trịnh Tú Thi khiến bà có chút ngơ ngác.

Nhưng rồi định hình lại liền đưa tay véo má của người nào đó.
- Con nhóc như con đúng là không thay đổi gì cả!
- Hihi dì cũng vậy mà! Sao con thấy dì càng ngày càng trẻ ra thế nhở?
Lúc nói, cô gái đó còn bày ra cặp mắt long lanh như cún con lấy lòng.
- Cô...cô là....
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 57: 57: Thù Dai


Khả Như trợn to mắt nhìn cô gái.

Chuyện quái gì đang xảy ra gì vậy? Đây không phải cô gái lần trước dì sắp xếp xem mắt với anh tiểu Nam sao? Cô ấy gọi là gì nhỉ? À là Tiểu Linh!
- Chào chị! Chị nhớ ra em mà phải không? Nhưng mà dù sao thì em cũng cần giới thiệu lại.

Em là Hoàng Tiểu Linh, rất vui được gặp hai anh chị!
Cô nhóc hào hứng giời thiệu bản thân.

Trong ánh mắt ngập tràn sao sáng lấp lánh khiến người ta không khỏi yêu thích.
Chỉ duy có một kẻ vẫn vô cảm không thèm đếm xỉa.
- Khụ, đang chào anh kìa...
Dương Thừa Nam nghe cô nói liền miễng cưỡng liếc mắt một cái, sau đó gật đầu rồi tiếp tục việc ăn trái cây của mình.
Hừ! Con nhóc đáng ghét này sao lại xuất hiện ở đây chứ?
Mỗi lần nhớ đến chuyện lần trước là anh đều không nhịn được mà tức điên lên.
Cái con nhóc không biết trời cao đất dày đó nghĩ gì mà muốn làm mai cho Khả Như của anh? Càng nghĩ lại càng cảm thấy bực bội!
Thấy vẻ mặt ghét bỏ của ai kia khiến Hoàng Tiểu Linh không khỏi rùng mình.

Ây da, chưa gì đã bị thù rồi sao?
Cô nhóc gãi gãi mũi, khuôn mặt đáng thương cầu cứu Trịnh Tú Thi.
Ánh mắt long lanh thể hiện rõ sự oan uổng của mình: "Dì ơi, cứu con với, con chỉ làm theo lời của dì với bà thôi mà...."
- Cái thằng nhóc như con muốn dọa sợ người khác hay sao hả? Khả Như sau này con nhất định phải dạy dỗ nó cho dì!
"......"
- Con bé Tiểu Linh này có phải lại bày trò quậy phá gì nữa không?
Hoàng Kỷ Hạ chậm rãi tiến vào.

Ánh mắt đặt lên người cô gái nhỏ.
- Mẹ.
- Bà nội.
- Bà...
Nhìn thấy người vừa bước vào, bốn người lập tức lên tiếng.
Chỉ là Hoàng Kỷ Hạ đâu rãnh để ý những chuyện này, bà chỉ lo rằng con bé Tiểu Linh kia lại không có gì làm mà đi pha trò trêu chọc người khác.
Thật đúng là không thể an tâm được mà...
- Bà nói oan cho con quá! Con không có làm gì anh ấy cả....chỉ là lần đó....có trêu chọc một chút thôi..
Cô nhóc nhỏ giọng nói.

Cô cũng đâu có muốn đâu, chỉ là lần trước dì nhờ cô giúp nên cô mới làm mà thôi...mà kể đến thì mới nói, biểu tình ghen tuông đó thật sự rất đặc sắc nha!
Hể? Mà sao lạnh sống lưng thế nhở?
Hoàng Tiểu Linh cảm thấy cô đang bị ác quỷ nhìn ngó liền không khỏi rụt cổ núp sau Trịnh Tú Thi người dì đáng tin cậy của mình.
- Đúng là không ra phép tắc gì cả...
Hoàng Kỷ Hạ thở dài nói.
- Mẹ, con bé vẫn còn chưa hiểu chuyện, quậy phá một chút cũng là đáng thường tình.
Trịnh Tú Thi lên tiếng giải vây.
- 19 tuổi rồi vâbx còn chưa hiểu chuyện? Hừ! Dì nào cháu nấy!
"......."
- Khả Như, đã khỏe hay chưa?
Hoàng Kỷ Hạ bỏ qua nhóc con kia mà nhìn cô hỏi.
Sắc mặt trông có vẻ tươi tắn, chắc hẳn là không có gì đáng lo ngại.

- Dạ không có gì ạ!
Khả Như vui vẻ đáp.
Quả thật thời gian đúng là trôi nhanh kinh khủng.

Mới ngày nào cô còn sợ hãi bà mà núp sau lưng dì để trốn.

Ấy mà bây giờ bản thân lại không e ngại đứng trước bà chưa kể còn có thể trực tiếp cười nói.
- Ừ, vậy thì tốt!
Hoàng Kỷ Hạ gật đầu, sau đó liếc mắt qua thằng cháu quý tử của mình.

Khẽ nhướng mày, gương mặt già dặn bất chợt phủ lên một ánh cười hiền hậu.
Xem ra chuyện tình cảm của hai đứa cũng đã có tiến triển....
- A Hiên đâu rồi?
- Dạ, anh ấy đang trên đường về!
Trịnh Tú Thi nhìn bà đáp.
- Tú Thi, để tụi nó nói chuyện với nhau đi, cô đi theo tôi lên trển.
Nói xong liền chậm rãi bước đi.
Thấy bà như vậy, Trịnh Tú Thi khẽ gật đầu, sau đó đi đến bên cạnh dìu lấy cánh tay bà.
Hoàng Kỷ Hạ không nói gì chỉ khẽ nhìn một cái sau đó lẳng lặng để người kia dìu mình cùng lên lầu.
Đợi bóng dáng hai người khuất dần, Hoàng Tiểu Linh mới cảm thán lên tiếng.
- Thật là....bà nội đúng là trong ngoài khác thường mà, rõ ràng là rất ưng ý với dì vậy mà lúc nào cũng tỏ ra lãnh đạm rồi còn cả thái độ xa cách...
Cô bé thở dài, đánh hết cách với lão bối nhà mình.

Lần đầu tiên cô gặp bà, còn từng bị bà dọa sợ ấy chứ? Quả nhiên ở với nhau càng lâu thì mới có thể hiểu hết tính cách của đối phương.
- Ừm, em đã ăn gì chưa?
Thấy cô nhóc vẫn ngó lên cầu thang không nhúc nhích Khả Như liền khẽ hỏi.
Con bé tuy rất thanh tú nhưng trông có vẻ khá ốm.

Có phải là kén ăn không?
- Dạ? À không cần đâu ạ! Mà em nói này, chị đúng là vừa xinh đẹp, vừa tốt bụng vừa đáng yêu mà!
Nghe thấy tiếng cô gọi, Hoàng Tiểu Linh khẽ xoay qua.

Thấy nụ cười chân thành cùng khuôn mặt khả ái, cô nhóc liền tăng thêm phần yêu mến, sau đó liền không tiếc lời ngon ý đẹp mà khen ngợi cô.
Con dâu của dì chọn, đúng là chuẩn không cần chỉnh mà!
- Hừ! Còn phải nói sao.
Người nào đó liếc xéo cô bé một cái.
Khả Như của anh đương nhiên là cô gái xinh xắn nhất trên đời rồi! Con nhóc này xem ra cũng rất có mắt nhìn.

Chỉ là anh vẫn chẳng ưa nó một tí nào..
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 58: 58: Dạo Phố


Hoàng Tiểu Linh gãi đầu.

Sao cô cứ cảm thấy cái người anh này có thành kiến với mình nhở?
Nghĩ vậy, cô bé liền không khỏi lắc đầu chán nản.
- Chuyện cũng có mới mẻ gì đâu, cớ sao phải thù dai như vậy chứ....anh đúng là may mắn khi có được chị Khả Như mà, à không phải nói chị ấy đúng là lương thiện mới chọn anh...với cái tính của anh nên ế mới là đúng...
- Nói cái gì đó?
Nghe thấy anh lạnh giọng như muốn giết người, Hoàng Tiểu Linh không khỏi rụt cổ.
Bà ơi, con muốn về nhà với bà!
- Em...
- Được rồi, chị dẫn em đi dạo một tí nhé!
Thấy bộ dạng e sợ của Hoàng Tiểu Linh Khả Như lập tức lên tiếng.
Haiz, cái tính này của anh tiểu Nam, cô còn không rành hay sao? Cô nhóc à, em không nên khiêu chiến tính kiên nhẫn của anh ấy đâu....
- Ồ tiếc quá, bây giờ anh có việc cần làm với em.

Chúng ta đi thôi!
Nói xong, liền nhanh gọn nắm lấy tay cô kéo đi bỏ lại một mình Hoàng Kỷ Hạ đứng trong phòng khách ngơ ngác.
Thôi vậy, còn đỡ hơn là phải đối mặt với cái ngưòi đó....
Anh ta đúng là đáng sợ!

..........
- Con tính sẽ làm thế nào?
Sau khi Dương Thừa Hiên trở về cả ba liền lập tức đi vào vấn đề chính.
Hoàng Kỷ Hạ nhìn con trai mình, ánh mắt suy xét mà cất tiếng hỏi.
- A Nam có nói thằng bé và người họ Phạm kia đã có dao kèo với nhau.

Về phía chứng cứ vạch tội Dương Quyền Triết, xem ra chúng ta không cần lo lắng!
Dương Thừa Hiên nhìn hai người phụ nữ rành mạch đáp.

Trông ánh mắt lộ ra tia sáng nhỏ dường như đang tính toán một thứ gì đó...
- Cậu ta có tin tưởng được không?
Hoàng Kỷ Hạ nghiêm giọng hỏi.
Tuy bà đã lớn tuổi nhưng chuyện trong thương trường của Dương thị trước đây đều là do bà một tay giải quyết.

Có thể nói, Hoàng Kỷ Hạ xứng với câu "gừng càng già càng cay".
- A Nam đã kiểm chứng, người này có thể tin tưởng.
Dương Thừa Hiên nhàn nhạt đáp.
Con trai ông có mắt nhìn người rất tốt, vì thế ông tin tưởng nơ.

Vả lại, ba của Phạm Thụy Nghi ông đã từng gặp qua một vài lần trong các buổi tiệc thượng lưu lúc xưa.
Người này khiến ông ấn tượng bởi bán tính trượng nghĩa, làm ăn lại có đầu óc, là một đối thủ nặng ký ai cũng kiêng dè, nhường nhìn...
- Ừ, vậy thì tốt! Nhiều năm qua gia đình của người đàn bà đó không ngừng giơ nanh múa vuốt.

Bây giờ cũng đến lúc bọn họ trả giá rồi! Về người đàn bà đó các con không cần lo, đối với người như bà ta,mẹ có cách để đối phó với.
Hoàng Kỷ Hạ vừa nói, ánh mắt vừa như có gì đó hoài niệm về một thời xưa cũ.
Nhưng rất nhanh sự hoài niệm đã biến mà thế chỗ thành sự cô đơn, quạnh quẽ.
Nếu trước đó, bà ta không ngu ngốc thì bây giờ đã chẳng phải như vậy....
Thấy mẹ chồng có điểm khác lạ, Trịnh Tú Thi khẽ liếc mắt nhìn chồng mình một cái.

Thấy ông cũng nhìn về phía mình với ánh mắt tương tự, người phụ nữ khẽ thở dài.
Trong lòng Trịnh Tú Thi có chút gợn sóng nhẹ.

Quá khứ không bao giờ có thể thay đổi.
Luyến tiếc và thương nhớ luôn là thứ khiến con người chìm vào trong hồi ức một cách mờ mịt không lối thoát......
............
- Anh làm gì như có thù sâu nặng với Tiểu Linh vậy chứ?
Bị Dương Thừa Nam kéo ra ngoài liền khiến Khả Như có buồn cười.
Cô nhớ rõ ràng Tiểu Linh từ nãy đến giờ vẫn chưa làm gì anh ấy cơ mà?
- Được rồi, không cần đếm xỉa đến con nhóc đó đâu, anh chở em đi dạo phố!
Dương Thừa Nam vừa lái xe vừa cưng chiều nói với cô.
- Dạo phố bằng xe của anh chả có gì vui cả...
Cô thở dài chán nản.

Nếu được chọn thì ngồi xe máy của Dương Thần có không khí hơn.
- Hửm? Vậy em nói xem, ngồi xe kiểu nào mới có không khí?
Anh nhướng mày hỏi.
- Xe giống A Thần ấy!
Nghe thấy cái tên này, ánh mắt Dương Thừa Nam khẽ động nhưng rồi rất mau liền trở lại bình thường.
Trong đời anh, người anh căm ghét nhất không ai khác là Dương Quyền Triết, nhưng dù sao đối với Dương Thần kia lại chẳng có chút căm phẫn nào.

Chắc có lẽ vì cậu ta vẫn là bạn thân của Khả Như? Cũng có thể vì ở trong ánh mắt người kia anh có thể nhận ra cậu ta sẽ không tổn hại đến em ấy, chỉ như vậy là được rồi.
- Vậy, chúng ta qua đó mượn xe đi!
- Cũng...hả? Anh nói gì?
Chưa kịp để cô định hình thì Dương Thừa Nam đã nâng khóe môi nở nụ cười, sau đó rẽ hướng chạy đến chỗ của Dương Thần.

- Mà....mà khoan đã! Sao anh biết nhà của cậu ấy?
Sau khi định hình, Khả Như liền phát hiện vấn đề quan trọng hơn.

Sao anh Tiểu Nam lại biết nhà của Dương Thần?
- Cô ngốc như em còn có chỗ nào để trốn khi giận dỗi chứ!
- Anh....cho người theo dõi em?
Cô nghi hoặc nói.
- Em nghĩ sao?
- Anh bi3n thái!
- Ừ, bi3n thái với mình em thôi được chưa!
"........."
Anh vẫn thản nhiên cười đáp.
Khả Như thì cứng họng rồi.

Ái chà, con người này càng ngày càng vô sĩ! Nhưng mà không biết vì sao....hình như cô lại càng yêu anh hơn rồi! Haizz, càng nghĩ cô càng muốn tự hỏi mình phải chăng cô mới là bi3n thái hay không?
Nhưng mà sao cũng được! Miễn là cô và anh ấy là của nhau là được! Có bi3n thái thì cũng chỉ bi3n thái với mình đối phương mà thôi! Nghĩ vậy liền không khỏi vui vẻ mà tươi tỉnh.
Cứ thế trên con đường tấp nập, cả hai mang tâm trạng phấn khởi cùng nhau chạy đến nhà của Dương Thần..
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 59: 59: Bình Yên Giản Đơn


Liệu là cậu ta có ở nhà không?
Dương Thừa Nam vừa kiếm chỗ đậu xe vừa hỏi.
- Thường ngày A Thần không thích đi ra ngoài.

Đại đa số đều chỉ quẩn quanh ở nhà.
Khả Như chậm rãi đáp.
- Cậu ấy kìa!
Khả Như mắt hởn định mở cửa xe chạy đến chỗ cậu nhưng chưa kịp thì đã thấy bóng người đi đằng sau lưng cậu.
- Hai người đó....tiến triển đến vậy rồi sao?
Cô khẽ lẩm bẩm, ánh mắt không rời khỏi bóng hình hai người phía trước.
Cái tên mặt lạnh kia cũng rất tốt đó chứ! Ít ra, hắn ta cũng biết phụ A Thần xách đồ.
- Em mà nhìn nữa, thì mắt sẽ không đóng lại được đâu!
Dương Thừa Nam nhịp nhàng gõ tay lên vô lăng rồi cười nói.
- Xem ra chúng ta đến không đúng lúc rồi...
Vừa nói xong, anh đã thấy hai người kia đang tiến về phía này.
Vẻ mặt lại có chut ẩn hiện sụe khó chịu.
Chậc! Anh không cần có thêm một cuộc gặp gỡ không hẹn trước.
- Khả Như, cậu đến đây có việc gì sao?
Dương Thần đứng ngoài cửa kính nhìn cô hỏi.
Đa số nếu Khả Như tìm đến thường sẽ nhắn tin trước cho cậu.
- À thật ra thì....A Thần, cậu cho tớ mượn xe máy một xíu nha!
- Xe máy?
.............

- Thoải mái quá đi thôi!
Khả Như ngồi sau lưng Dương Thừa Nam ôm chặt lấy cái eo rắn chắc.

Chưa kể đến cô còn vô tư mà dựa đầu vào lưng người kia một cách vô cùng thoải mái.
- Ôm chặt một chút!
Dương Thừa Nam khàn giọng.
- Sau này nhất định phải thường xuyên mượn xe A Thần để đi chơi mới được!
Vừa thả mình trong làn gió mát, Khả Như vừa thì thầm với người ở trước mình.
Mỗi một giây phút trải qua cùng anh tiểu Nam đều là những phút giây cô cảm thấy yên bình và dễ chịu.
- Sau này anh mua xe máy rồi chở em đi!
Anh vừa tăng tốc vừa dịu dàng nói với cô.
- Em tưởng anh không thích xe máy?
Cô nghi hoặc hỏi.
- Cũng không phải là thích hay không.

Chỉ cần là điều em muốn thì được rồi!
Dương Thừa Nam cười đáp.
Anh đã nói sẽ để Khả Như trở thành người con gái hạnh phúc nhất trên đời này, anh nhất định sẽ làm được điều đó.
- Anh dẻo miệng quá rồi đó...
Cô cúi mặt úp vào tấm lưng rộng lớn.

Hai bên tai cũng đỏ ửng lên một mảng.
May thật vì anh ấy đang xoay lưng về phía cô nếu không cô sẽ xấu hổ chết mất!
.............
Kít!
- Chúng ta đến đây làm gì vậy?
Khả Như nhìn bãi biển trong xanh trước mắt liền thắc mắc hỏi.
- Ở đây không phải rất đẹp sao?
Anh cười nói, sau đó gỡ mũ bảo hiểm của mình, rồi nhẹ nhàng cũng giúp cô tháo nón.
- Đúng là rất đẹp....
Khả Như có chút mê mẩn nhìn khung cảnh trước mắt.
Phải nói sao nhỉ? Ở đây khá ít người qua lại.

Chưa kể đến không khí lại vô cùng trong lành.

Quả thật là một địa điểm thích hợp cho các cặp đôi hẹn hò!
Khụ!
Hẹn hò?
Vừa nghĩ đến hai từ đó, khuôn mặt nhỏ nhắn liền đỏ lên như trái cà chín mọng.
Haiz, mỗi khi ở gần anh ấy cô đều sẽ đỏ mặt tía tai.

Bây giờ chỉ nghĩ đến hai chữ hẹn hò thôi cũng không nhịn được mà ngượng ngùng.

Đúng là thất bại quá mà....
Cốc!
- Nghĩ gì vậy?
Thấy cô thơ thẫn suy nghĩ gì đó anh liền không nhịn được mà giơ tay cốc vào đầu cô một cái.

Sức lực thì đương nhiên là chẳng có chút nhằm nhò gì.
- Đưa tay cho anh đi! Chúng ta cùng nhau đi dạo bờ biển!
Anh đưa tay về phía cô.

Ánh mắt cưng sủng không chút giấu diếm.
- Hừm, hôm nay em làm theo lời anh vậy!
Cô cũng mỉm cười, sau đó đặt bàn tay nhỏ nhắn vào lòng bàn tay người đối diện.
Mười ngón tay cả hai đan vào tay.

Trong ánh mắt của họ chỉ duy độc bóng hình của đối phương.
Dưới làn gió mát rượi và không khí dịu nhẹ của bờ biển.

Hai người cứ thế nắm lấy tay nhau.

Hai đôi chân cùng nhẹ nhàng lướt trên cát.
Nước biển chập chờn vờn dưới bàn chân họ.

Sự mát mẻ trên cơ thể cộng thêm sự ấm áp trong tâm hồn khiến bầu không khí xung quanh hai người bất chợt lại hài hòa đến lạ.
.............
Tối hôm đó...
- Anh có chắc Dương Quyền Triết ông ta...Khả Như...

- Ba mẹ, hai người còn thức sao?
Khả Như lấy tay che miệng mà ngáp lấy một cái.
Hôm nay đi chơi cả nguyên một ngày khiến cô mệt lả cả người.

Vừa về đến nhà liền vệ sinh sạch sẽ rồi lập tức ngủ một mạch tới tận bây giờ.
- Trễ rồi, sao con còn xuống đây?
Liễu Như Ngọc có chút né tránh mà hỏi cô.

Ánh mắt bà ấy có chút lạ lẫm cứ như là đang giấu diếm cô điều gì đó.
- Con xuống để uống nước, mà hai người vừa nhắc đến ai vậy ạ?
Khả Như gãi gãi mái tóc rối của mình.

Cô không biết có phải mình chưa tỉnh ngủ hay không nhưng dường như cô nhìn thấy trong mắt của mẹ mình có một chút lo lắng, lại có một chút gì đó trầm trọng kỳ lạ....
- Không có gì đâu, ba mẹ chỉ đang nói về vấn đề của công ty thôi! Con mau trở về phòng đi, ngày mai còn phải đi học!
Diệp Quý Bình vẫn là người bình thản nhất.

Ông nhìn cô, sau đó dịu giọng nói.
- Vâng ạ...
Dù vẫn còn điều thắc mắc nhưng ba mẹ đã nói vậy cô cũng đành hết cách.
Sau khi uống xong nước, cô liền lẳng lặng mà trở về phòng.

Trong đầu cũng từ từ mà bỏ qua cái tên mình vừa nghe thấy.....
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 60: 60: Bận Rộn


Mấy ngày sau
- Khả Như, con mau dậy đi học cho mẹ!
Liễu Như Ngọc mở toang cánh cửa mà hét lớn.
Cái con bé này, tật ngủ nướng bao giờ mới bỏ đây chứ!
- Ừm....con biết rồi...
Khả Như nhíu nhíu mày, sau đó lẩm bẩm, hai mắt vẫn tiếp tục nhắm lại.
Hôm nay chỉ toàn tiết phụ mà thôi...cho cô ngủ thêm chút nữa đi mà...
- Cái con...Ủa tiểu Nam con đến đưa Khả Như đi học sao?
- Anh tiểu Nam!
Vừa nghe thấy cái tên quen thuộc, Khả Như liền lập tức bật dậy.
- Úi chà, chịu tỉnh rồi hả?
Liễu Như Ngọc nhướng mày thích thú.
- Mẹ, đừng cho anh ấy lên đây! Con phải đi vệ sinh mặt mũi!
Khả Như nói xong liền nhanh chóng chạy vào nhà tắm.

Còn ngáy ngủ như vậy sẽ bị anh ấy cười mất!
5 phút sau...
Cạch!
- Anh tiểu Nam!
Khả Như thay xong đồ liền lập tức đi xuống cầu thang, cô khẽ liếc mắt nhưng lạ thay lại chẳng thấy Dương Thừa Nam ở đâu.

- Khả Như, con dậy rồi sao?
Diệp Quý Bình nhìn con gái nhỏ hiền hậu nói.
- Dạ! Mà ba ơi, anh tiểu Nam đâu rồi ạ?
Cô ngây ngô hỏi.
- A Nam sao? Thằng bé đâu có đến đây?
Diệp Quý Bình thắc mắc nhìn cô.
Sau đó khẽ liếc mắt sang bà xã đại nhân ngồi bên cạnh mình liền hiểu rõ mọi chuyện.
Haiz, bà xã à, em đúng là không khác gì trẻ con.
- Không có sao ạ? Mẹ à! Sao có thể lừa con như vậy chứ?
Cô uất ức nói.
Cô còn tưởng anh tiểu Nam tới làm cho lúc nãy đi nhanh quá đập trúng chân vô bàn.

Ái, thì ra là mẹ cô bày trò!
- Sao? Không nói vậy thì con nhóc như con sẽ chịu dậy sao? Đừng có dài dòng nữa, mau xuống đây ăn cơm rồi đi học đi!
Liễu Như Ngọc bình thản uống trà đáp.
- Vâng....
Tuy oan uổng và thương cho cái chân của mình những cô vẫn hết cách.
Haiz, sau này mẹ có nói vậy cô cũng sẽ ôm cái giường không rời một bước cho mà coi.
.........
- Hở? A Thần vẫn chưa tới sao?
Khả Như đến trường liền tới chỗ mà cô và cậu thường hẹn.

Nhưng lạ thay hôm nay A Thần lại đến trễ.
Khẽ suy ngẫm thì bỗng cô nhớ ra cái gì đó.

Tự tặc lưỡi một cái.

Khả Như thầm oán cái trí nhớ vụng về của mình.

Hôm bữa cô và anh tiểu Nam đi dạo phố thì bất chợt xe của A Thần gặp trục trặc.

Sau đó thì mới biết là vì vụ tai nạn lần trước làm xe của cậu ấy có chút không được tốt.

Bây giờ thì chiếc xe đã đem đi sửa rồi.
Nhà trường thì khá gần với chỗ cậu ấy ở....
Vừa mới nghĩ liền nhìn thấy Dương Thần chậm rãi đi về phía này.

Quả nhiên là cậu ấy đi bộ mà!
...........
- A Thần, cậu sao vậy? Sắc mặt cứ là lạ...
Khả Như đang ăn món kem mình ưa thích cũng không nhịn được mà mở miệng hỏi cậu.
Sao trông cậu ấy cứ như đang lo lắng gì vậy chứ?
- Không...không có gì! Tớ ổn mà..
Dương Thần lắc đầu, biểu cảm làm như không có gì xảy ra.
- A Thần, nếu cậu mệt thì xin nghỉ đi! Nhìn sắc mặt cậu không ổn chút nào đâu!
Cô lo lắng nhìn cậu nói.
- Không sao thật mà! Cậu lo ăn kem của mình đi.

Chảy hết bây giờ!
- Haiz, cậu đúng là cứng đầu!
Khuyên không được, cô cũng đành hết cách.
Cái người này sao lại cứng đầu thế không biết? Cô còn tưởng bản thân mới là người cứng đầu nhất rồi chứ?
- À mà Khả Như, dạo này anh của cậu bận lắm sao? Tớ thấy cậu có chút ủ rũ...
Đang oán thầm thì bỗng nghe thấy tiếng Dương Thần hỏi.
Khẽ thở dài, cô chóng cằm nói.
- Cậu đoán đúng rồi đó....dạo này anh ấy, dì với chú còn có ba mẹ tớ nữa đang bàn cái gì với nhau ấy! Hình như là liên quan đến công việc do đó tớ cũng chẳng giúp ích được gì...
Từ lần đi chơi đến giờ, cô cũng ít được gặp anh tiểu Nam.

Ban sáng còn tưởng là anh ấy đến thăm mình....
Nói đến càng khiến cô ủ rũ.

Bản thân mình cũng lớn rồi mà lại chẳng giúp gì được cho gia đình...

- Cậu cứ nghĩ nhiều, việc này là thuộc về giới kinh doanh, sao cậu có thể ép bản thân hiểu nó khi không có chút kinh nghiệm nào?
Dương Thần lên tiếng an ủi.
- Thì tớ cũng hiểu...À mà phải rồi A Thần, tuy chuyện này hơi không đúng lắm nhưng mà....!tớ thật sự muốn biết một chút về gia đình cậu...vả lại quan hệ của cậu với họ hình như không tốt lắm...
Khả Như khẽ ngẩng ngẩng cái đầu nhỏ.
Chuyện về ba mẹ A Thần luôn là thứ khiến cô thắc mắc.

Bởi lẽ từ lúc chơi chung cho đến giờ cô chưa bao giờ gặp mặt họ cũng như chưa bao giờ A Thần tự nguyện nhắc đến họ trước mặt cô.
Mỗi lần nhắc đến chuyện về ba mẹ, ánh mắt A Thần luôn có sự biến đổi nhưng rồi sau đó lại bị che giấu bởi sự lãnh đạm.

Kỳ thật, cô cũng biết con người ai mà chả có bí mật cho riêng mình.

Nhưng cô cảm thấy A Thần cất giữ quá nhiều thứ....như vậy không phải sẽ rất mỏi mệt hay sao?
- Khả Như...
Cậu khẽ mím môi, ánh mắt không che giấu nỗi sự phức tạp trong đó.
Bàn tay đặt trên bàn của Dương Thần cũng chậm rãi mà siết lại.
- Ấy không sao đâu! Là tớ hỏi nhiều rồi! A Thần mau ăn đi, kem của cậu sắp chảy hết rồi kìa!
Thấy vẻ mặt cậu không phù hợp cho lắm Khả Như liền lên tiếng.
Thôi vậy, ai cũng có những bí mật cho riêng mình mà...vả lại dường như bí mật này khiến cậu ấy rất khổ sở...
- Khả Như....cậu có biết người tên Dương Quyền Triết hay không?.
 
Back
Top Bottom