Ngôn Tình Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 81: 81: Minh Chứng Cho Lời Hẹn Thề End


Cô! Hừ!
Hà A Kỳ bị cô nói vậy liền không khỏi tức giận.

Miệng lưỡi của Diệp Khả Như này sao bây giờ lại đanh đá đến thế không biết!
- A Kỳ!
Đang định nói thêm gì đó thì chợt có ai đó gọi mình.

Hà A Kỳ khựng lại, vẻ mặt liền có chút lạ thường.
Tên đó đi theo đến tận đây à?
Không nói không rằng cô ta liền quay lưng đi mất.
Chậc, thay vì ở đây đôi co với Diệp Khả Như cô ta nên trốn trước mới phải.
Khả Như thấy cô ta rời đi nhanh như vậy liền có chút tò mò.

Liếc mắt nhìn ra ngoài của liền thấy một thanh niên đang hào hứng đứng nhìn Hà A Kỳ.

Cô nghĩ nghĩ liền như thông suốt gì đó.
Ồ! Hóa ra, hai năm nay cô ta cũng kiếm được cho mình một anh người yêu rồi đó chứ, cũng không tệ nha! Chỉ là thua kém với anh người yêu của cô thôi!
- Bảo bối mau ăn tiếp đi!
Bỏ qua người phụ nữ rắc rối kia, Khả Như dịu dàng nhìn Hoàng Bảo nói.
Cậu nhóc sao lại đáng yêu đến thế chứ? Đúng là đốn tim người khác mà!
- Đúng rồi Khả Như, chủ nhật tuần này cậu có muốn đi biển không?
Dương Thần nhìn cô khẽ hỏi.
- Được đó nha! Dạo này thời tiết nóng như vậy, đi bơi đương nhiên là thích hợp nhất rồi!
Khả Như nhiệt tình đồng ý.

Mấy bữa nay cô sắp chán chết rồi, có chỗ đi chơi đương nhiên là không thể nào chối từ.
- Vậy bữa đó, tớ, anh tiểu Nghi và Hoàng Bảo sẽ đợi cậu!
- Hả? Có cả tên mặt lạnh đó nữa à? Không được rồi, vậy thì tớ phải gọi điện cho anh tiểu Nam ngay lập tức!
Cô không muốn phải nhìn khuôn mặt than đó cả ngày đâu! Đáng sợ chết mất!
..............

Mấy ngày sau...
- Thôi nào, cậu hậm hực cả sáng rồi đó!
Dương Thần lắc đầu thở dài.

Cả ngày hôm nay Khả Như cứ y chan quả bom nổ chậm, dường như chỉ cần đụng nhẹ cậu ấy liền sẽ phát nổ.
- Tức chết mà! Cái tên Dương Thừa Nam đáng ghét! Tớ đã hẹn anh ấy đi chơi vậy mà cuối cùng anh ấy lại nói có một bữa tiệc do bạn cũ anh ấy tổ chức không thể vắng mặt.

Chưa kể đến còn nói người bạn này đã giúp đỡ anh ấy rất nhiều lúc anh ấy mới vào công ty! Rõ ràng là nói dối! Tớ ở cạnh anh ấy lâu như vậy làm gì có người nào như anh ấy nói chứ!
Khả Như tức giận hét lớn.

Uổng công cô còn lên kế hoạch cho buổi đi chơi này.

Tên Dương Thừa Nam đáng ghét! Tên khó ở, không có cảm xúc! Tên cuồng công việc!
- Được rồi, được rồi! Chúng ta đi thôi! Nhăn nhúm như vậy sẽ thành bà già đó!
Dương Thành mau chóng đẩy cô vào chiếc xe hơi trước mặt.

Bên trong là Phạm Thụy Nghi và Hoàng Bảo đang đợi sẵn.
- Chúng ta mau đi thôi, hôm nay anh Thừa Nam có việc bận!
Dương Thần mỉm cười nói với người bên cạnh mình.
Hắn gật đầu nhìn cậu với ánh mắt dịu dàng sau đó khởi động xe chạy đi.
- A Thần, mấy bữa nay anh có chút việc bận không thể ở cạnh em và con...
Phạm Thụy Nghi có chút ủ rũ nói.
Nghe thấy lời hắn cậu liền mỉm cười dịu dàng đáp.
- Không có gì đâu! Em biết anh bận nhiều việc.

Chưa kể đến bây giờ chúng ta không phải đang đi chơi cùng nhau sao? Con nói đúng không Hoàng Bảo?
- Dạ đúng ạ!
Cậu nhóc ngồi sau xe vui vẻ đáp.
- Cảm ơn hai người!
Do chiếc xe đang dừng lại đèn đỏ nên Phạm Thụy Nghi liền cười nhẹ khẽ nắm lấy tay cậu.

Ánh mắt sủng nịch chứa chan toàn tình yêu.
- Khụ! A Thần à!
Khả Như ngồi sau xe khẽ ho nhẹ.
Dương Thần cậu quá độc ác rồi! Tớ vừa mới bị người yêu bỏ mặc đó!
- Haha, Khả Như à, trời hôm nay thật đẹp ha!
Dương Thần vờ đánh trống lãng sau đó chỉ ra ngoài ô cửa kính.
Phạm Thụy Nghi thì khẽ cau mày một cái.

Vẻ mặt không mấy thân thiện với cô gái ngồi đằng sau xe.
Hắn cũng hận chết tên Dương Thừa Nam kia gây cản trở khoảng thời gian hạnh phúc của gia đình hắn.
.............
- Oa, ở đây đẹp quá đi thôi!
Hoàng Bảo tròn xoe mắt nhìn bờ biển thơ mộng.

Ở đây thật sự rất đẹp nha! Không gian vừa sạch vừa thoáng mát, thật khiến cho người ta không khỏi vui vẻ trong lòng mà!
- Hoàng Bảo, qua đây để ba nhỏ thoa kem chống nắng!
Dương Thần vẫy tay gọi cậu nhóc.
- Dạ!
Cậu nhóc vui vẻ lon ton chạy về phía ba mình.
Khả Như nhìn một nhà ba người vui vẻ liền không khỏi muốn hét lớn.

Tên Dương Thừa Nam đáng ghét! Anh xem gia đình người ta kia! Anh xem bạn trai người ta kìa!
Cô thật muốn chửi cho anh một trận cơ mà!

Khả Như ủ rũ đứng trên cát ngắm nhìn không khí náo nhiệt ở biển.

Thế mà tâm trạng cô chẳng có chút vui gì cả...tất cả đều tại người đáng ghét đó!
- Mèo nhỏ của anh sao vậy?
Bất chợt giọng nói quen thuộc vang lên.

Khả Như quay đầu liền nhìn thấy người mình mong đợi đang đứng mỉm cười.
Vừa định liên tiếng trách móc thì bỗng thấy anh quỳ một chân xuống.
Khả Như vẫn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì thì bất chợt anh lấy cái hộp nhỏ trong túi áo ra rồi nói.
- Khả Như, lấy anh nhé!
Đến lúc này cô mới phát hiện tất cả những người có mặt trên bờ biển đều đang tập trung về phía mình.

Chưa kể đến còn có gia đình A Thần đang vui vẻ nhìn về phía này.
- Khả Như, mau đồng ý đi!
Dương Thần vui vẻ hét lớn
Tuy buổi cầu hôn này có vẻ diễn ra hơi nhanh nhưng dù sao tình cảm vẫn là quan trọng nhất mà!
- Khả Như à, em định để anh quỳ như vậy mãi sao?
Anh mỉm cười dịu dàng hỏi.

Giọng nói trầm ấm như một lời thôi miên khiến cô đắm chìm.
Như vẫn chưa tin vào mắt mình, cô ngơ ngác nhìn anh.

Vẻ mặt vẫn còn ngây ngốc.
- Anh...anh...
Cô lắp bắp, muốn nói gì đó nhưng lại bị niềm vui bất chợt bao trùm lấy.
- Lấy anh nhé! Anh có thể không phải người đàn ông tốt nhất trên thế gian này, nhưng anh hứa sẽ là người đàn ông khiến em luôn hạnh phúc nhất!
- Tên....tên ngốc nhà anh..hức...
Không ngăn được xúc động, Khả Như liền nghẹn ngào nức nở.

Cô còn tưởng lâu lắm mới nhận được lời cầu hôn của anh...thật không ngờ, thật không ngờ...
Cô sụt sịt, sau đó run rẩy đưa bàn tay thon gọn của mình cho anh.

Vẻ mặt hạnh phúc không nói nên lời.
- Khả Như, anh yêu em!
Vội vàng đeo nhẫn cho cô, sau đó anh liền đứng dậy ôm chầm lấy cô rồi kéo cô vào nụ hôn nồng cháy trong vô vàn tiếng vỗ tay nồng nhiệt của mọi người xung quanh.
- Khụ! Hoàng Bảo à, không được coi đâu!
Dương Thần khẽ che mắt con trai nhỏ lại.
Nhìn cô bạn mình cuối cùng cũng được viên mãn khiến cậu cảm thấy trong lòng vô cùng vui mừng.

Sau tất cả, cuối cùng Khả Như cũng lấy được người cậu ấy yêu nhất!
- Sau này, chúng ta cũng sẽ như họ!
Phạm Thụy Nghi khẽ choàng tay qua vai cậu dịu giọng nói.
- Ừm, em chờ anh!
Cậu vui vẻ đáp lại hắn.
Cậu không dám mơ bản thân có thể đám cưới cùng anh tiểu Nghi vì cậu biết tình cảm của họ vẫn còn chưa được xã hội hoàn toàn công nhận.

Nhưng chỉ cần được ở bên anh ấy là cậu đã mãn nguyện rồi.

Chưa kể đến, cả hai còn có một tiểu bảo bối đáng yêu hết phần thiên hạ cơ mà!
- Khả Như, em đeo nhẫn rồi, cả đời này em cũng không được rời xa anh!
Sau khi hôn nhau đắm đuối, Dương Thừa Nam liền trầm giọng nói vào tai cô như lời thề nguyện vĩnh cửu.
- Anh cũng vậy, mãi mãi không bao giờ được rời xa em! Mãi mãi chỉ được yêu một mình em!
Cô hạnh phúc ôm chặt lấy anh nói.
Sau này chúng ta vĩnh viễn sẽ không bao giờ xa rời! Sẽ vĩnh viễn mãi mãi bên cạnh nhau!
Ánh mặt trời chiếu xuống bãi biển thơ mộng cũng như soi lấy đôi tình nhân ôm lấy nhau mặn nồng.
Ánh sáng rực rỡ đó như lời minh chứng cho lời hứa của cả hai.

Như dấu ấn cho lời sắc son thề nguyện của đôi trẻ.
Dẫu có ra sao, anh và cô vĩnh viễn không chia cắt.
Vĩnh viễn không xa rời!
...........
...~Hoàn~...
Lời của tác giả
Cảm ơn mọi người đã theo dõi truyện của mình cho đến chương này.

Mong mọi người sẽ ủng hộ mình trong các sản phầm khác
Và cuối cùng, hẹn gặp lại mọi người ở ngoại truyện.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 82: 82: Pn1 Thiên Thần Nhỏ Ra Đời 1


Ọe! Tớ không ăn đâu!
Khả Như xua tay, nhìn món ăn trước mặt với vẻ ghét bỏ.
Cô không muốn lại ói nữa đâu.
- Haiz, sáng giờ cậu cứ vậy hoài, hay là tớ mua cháo cho cậu nha!
Dương Thần thở dài, đành để tô cơm qua một bên.

Nghén thai của Khả Như sao mà lại nặng như thế không biết.
- A Thần à, con đừng có để con bé này đánh lừa!
Liễu Như Ngọc đang sắp xếp quần áo trẻ con bỗng lên tiếng.
- Mẹ à! con gái của mẹ thật sự không ăn được cơ mà!
Khả Như uất ức nói.
- Đừng có tưởng mẹ không biết con lén lút ăn vặt! Con ăn uống như vậy làm sao bảo bối nhỏ của mẹ có sức khỏe được hả?
- Ặc! Con...
Khả Như lắp bắp vẻ mặt có chút tránh né.

Cô lén ăn có một chút thôi vậy mà mami đại nhân cũng phát hiện.

Cún nhỏ à, con đúng là giày vò mẹ mà!
Cô khẽ xoa lấy cái bụng to rồi thở dài.
- Bà ơi, Hoàng Bảo xếp xong rồi!
Phạm Hoàng Bảo nhìn Liễu Như Ngọc vui vẻ nói.

Cậu nhóc rất thích chị Khả Như vì thế cậu nhóc cũng muốn chăm sóc cho em bé nhỏ.
- Ái chà, Bảo Bảo đúng là ngoan ngoãn đáng yêu mà!
Liễu Như Ngọc ôm cậu nhóc hôn lấy một cái.

Thằng bé đúng là đáng yêu khiến người ta ưa thích!
Cạch!
- Bà xã, anh về rồi đây!
- Chồng!
Nghe thấy tiếng gọi thân thuộc, Khả Như liền hào hứng nhào vào lòng chồng mình.
Dương Thừa Nam nhẹ nhàng đỡ lấy cô, ánh mắt vô cùng sủng nịch yêu quý.
- Sao vậy, ở nhà có ăn uống đủ dinh dưỡng hay không?
Từ sau khi mang thai Khả Như liền bám anh hơn trước.

Vì thế anh cũng phải bàn giao lại công việc cho trợ lý.

Đến cả ba của anh còn phải giúp anh quản lý một số công việc để anh có thời gian về nhà chăm sóc hai mẹ con.
- Anh yên tâm đi! Em không để bảo bối đói bụng đâu mà!
Cô nũng nịu dụi vào người anh không khác gì một con mèo béo ú.
- Cái con nhóc này!
Bốp!
- Ui da!
Bị ăn đau, Khả Như quay mặt qua hờn dỗi mẹ mình.
Sao lại đánh cô chứ?
- Con đó, có thai mà cứ như con nít, chạy nhảy như vậy biết nguy hiểm lắm không?
Cái thai của Khả Như đã rất lớn rồi, tính tới nay cũng đã chín tháng mấy.

Thế mà con bé này lại cứ tung tăng như trẻ con hết nói nỗi.
- Xì, em bé cũng muốn vận động mà...
Cô chu môi nhỏ giọng.

Trong thời kỳ mang thai cô cũng cảm nhận được mình không khác gì trẻ con cả.
- Ba nhỏ ơi, em bé sắp chào đời rồi phải không ạ?
Phạm Hoàng Bảo thấy mọi người đang trò chuyện nên khẽ lại chỗ Dương Thần nắm góc áo cậu rồi hỏi.
- Ừ! Em bé sinh ra rồi Hoàng Bảo là anh phải biết yêu thương em nghe chưa?
Cậu dịu dàng xoa mái tóc ánh bạc của đứa nhỏ.
- Dạ! Hoàng Bảo nhất định sẽ chơi với em! Sẽ mua cho em thật nhiều đồ ăn luôn!
Cậu nhóc vung tay, giống như đang biểu thị một núi bánh kẹo.

- Á! Đau...đau quá...
Bất chợt Khả Như nhăn mày, vẻ mặt tái nhợt trắng bóc.

- Khả Như em sao vậy?
Bàn tay cô nắm chặt cánh tay anh khiến Dương Thừa Nam vô thức hoảng hốt.
- Em....em đau quá!
- Trời ơi! Vỡ nước ối rồi! Mau bồng vợ con ra xe đi!
Liễu Như Ngọc nhìn vũng nước dưới chân cô liền hốt hỏang hét lớn.
- Dạ!
Dương Thừa Nam không chần chừ liền bế Khả Như lên, sau đó vội vã chạy ra ngoài.
- Vợ ơi, ráng lên em!
- Anh ơi...đau...đau quá!
.............
- Trời phật phù hộ, tổ tiên phù hộ!
Liễu Như Ngọc không ngừng chắp tay xầu xin mong cho cô và đứa nhỏ có thể mẹ tròn con vuông.
- Như Ngọc, con bé sao rồi?
Trịnh Tú Thi và Dương Thừa Hiên chạy đến.

Vẻ mặt cũng sốt ruột không kém gì người kia.
- Chưa, con bé vẫn còn trong phòng sinh.
Bà thở dài, vẻ mặt thoáng lên sự lo lắng.

Bà biết rõ phụ nữ trải qua chuyện sinh đẻ phải chịu đau đớn cỡ nào.

Mong rằng trời đất phù hộ, cho con bé mạnh khỏe sinh ra đứa nhỏ.
- Anh bình tĩnh đi, Khả Như cậu ấy sẽ ổn thôi!
Dương Thần thấy người kia cứ không ngừng đi qua đi lại liền lên tiếng nói.
Tâm trạng của người làm cha cậu có thể hiểu mà.
Nhưng ngặt nỗi nhìn anh ấy cậu cũng muốn chóng mặt luôn.
- Tôi biết rồi..
Anh máy móc đáp, vẻ mặt vẫn không thể che đi sự lo lắng.

Vợ ơi, con ơi, hai người phải bình an đó!
- Oe! Oe!
Bỗng nhiên cánh cửa phòng sinh mở ra, tiếng khóc của em bé cũng bắt đầu vang vọng.
- Chúc mừng gia đình, là một bé trai rất bụ bẫm!
Y tá với chất giọng vui mừng nói với họ.
- Tốt quá! Tốt quá rồi!
Dương Thừa Nam hét lớn, vẻ mặt không kiềm được sự hạnh phúc.

Anh bây giờ còn đâu hình ảnh sếp tổng mặt lạnh khó gần nữa chứ?
- Vợ tôi em ấy sao rồi?
Nhìn cô y tá, anh sốt ruột hỏi
- Cô ấy đang nghỉ ngơi trong đó, gia đình có thể vào thăm!
Y tá nhìn anh chuyên nghiệp đáp.
- Cảm, cảm ơn mọi người!
Nói xong anh liền lập tức chạy vô phòng sinh.
Khả Như của anh, em vất vả rồi!
.............
Nhìn cục bông nhỏ trên tay chồng minh, trái tim Khả Như cứ như muốn tan chảy đến nơi.

Con trai của cô thật đáng yêu quá đi!
- Oa! Ba nhỏ ơi em bé có chút xíu à!.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 83: 83: Pn 1 Thiên Thần Nhỏ Ra Đời End


Phạm Hoàng Bảo hai mắt long lanh nhìn đứa nhỏ đang ngủ.

Trong ánh mắt là sự dịu dàng, ấm áp.
Thấy con trai ngây ngô, Dương Thần cũng chỉ đành mỉm cười.
Lúc con sinh ra, chắc chắn cũng đáng yêu như vậy..
Bất chợt, trong lòng cậu nảy sinh ý muốn mong được thấy hình ảnh Hoàng Bảo chào đời.
Chắc chắn, đó là giây phút rất thiêng liêng.
- Ba của con sẽ mê đắm cho mà coi!
Liễu Như Ngọc chụp lấy bức ảnh đứa nhỏ sau đó vội vàng gửi cho chồng mình.

Chưa hết, bà còn tặng thêm một icon như kiểu không được thấy tận mắt ông có buồn không? Buồn thì mau đến đây thăm cháu đi!
- Em cũng muốn bế con!
Cô nhìn anh vội nói.
- Khả Như, cảm ơn em!
Dương Thừa Nam đưa đứa nhỏ cho cô, sau đó ôm cả hai mẹ con vào lòng.
- Hihi, sau này chúng ta sẽ dẫn cún con đi khắp mọi nơi, anh thấy được không?
Cô dựa vào chồng mình, khuôn mặt ngập tràn sự hạnh phúc.
- Nghe theo lời bà xã đại nhân hết!
Anh hôn nhẹ lên mái tóc vợ mình.
- Bảo Bảo à, con rất thương cún nhỏ đúng không? Vậy sau này con nhớ bảo vệ cún nhỏ nha!
Khả Như nhìn cậu nhóc đang ngồi đối diện khẽ nói.
Vừa nhìn đã biết Bảo Bảo rất quý cún con nhà cô rồi.
- Đúng đó, Bảo Bảo ngoan như vậy, sau này nhất định phải dạy em nha!
Dương Thừa Nam cũng vui vẻ lên tiếng.

Anh rất thích cậu nhóc này, cậu bé vừa ngoan, vừa đáng yêu lại còn hiểu chuyện.

Khụ! Có lẽ là giống Dương Thần đi chứ mà giống tên kia thì chắc chắn không thể nào đáng yêu như vậy....
- Dạ! Hoàng Bảo sẽ yêu thương em!
Rồi cứ thế một sợi dây liên kết vô hình của hai cậu bé được nối lại với nhau.
...............
- Chồng ơi, anh thay tả xong chưa?
Khả Như đang nấu bếp liền cất tiếng hỏi.
- Sắp xong rồi!
Dương Thừa Nam trong phòng tắm nói vọng ra.
Hai người sau cùng vẫn là dọn ra riêng ở.

Mỗi cuối tuần thì hai bên gia đình sẽ tụ hợp ở Dương gia để ăn cơm.

Thời gian hạnh phúc là trôi qua một cách giản dị như vậy.
- Xong rồi nè!
Anh ôm lấy quý tử nhà mình.

Sau đó đặt bé lên xe đẩy rồi đi đến ôm lấy Khả Như từ phía sau.
- Anh lo trông con đi! Đừng có quậy!
Khả Như khẽ cười, sau đó đút cho anh một miếng thịt.
- Không biết đâu, nhóc con này giành vợ với anh!
Dương Thừa Nam nũng nịu không khác gì đứa nhỏ lớn xác mà dụi vào người cô.
- Haiz, anh thiệt là, còn đi ghen với con mình! Ông chồng nhỏ nhen!
Cô véo mũi anh một cái, còn anh thì hôn lên môi cô một cái chút.
- Tên này, con đang nhìn kìa!
Cô ngượng ngùng trách móc.
- Có sao đâu! Vợ ơi, em "bỏ đói" anh lâu rồi đó...
Anh đáng thương nhìn cô nói.
- Anh...anh, bảo bối còn nhỏ mà! Phải lo cho con trước chứ!
- Anh có lo cho con trai cưng cơ mà!
- Haiz, hết nói nỗi anh luôn...
Cô cười cười, sau đó tiếp tục dựa vào lòng anh.
Cô chỉ cần một gia đình như vậy là đủ rồi!
- Oa! Oa!!!
Bất chợt tiếng khóc trẻ con vang vọng làm hai vợ chồng thoáng giật mình.
Dương Thừa Nam nhanh lẹ đi tới bồng lấy con trai lên vội vàng dỗ.

- Bảo bối ngoan nha! Bảo bối ngoan nha!
Anh đung đưa đứa nhỏ sau đó bế nó lại gần chỗ cô.
- Hức...hức...
- Bảo bối nhìn xem mẹ đang làm gì nè?
Khả Như cũng tắt bếp rồi thơm vào má con trai một cái khiến cậu bé đang sụt sịt cười khúc khích vung tay chạm lên gương mặt của ba mẹ mình.
Thiên thần nhỏ à! Cảm ơn con đã đến với ba mẹ!

- Được rồi, bảo bối ngoan quá nín rồi nè!
Dương Thừa Nam vui vẻ nói, sau đó cũng dịu dàng hôn lên cái trán của con trai mình
Từ khi làm ba cho đến nay, anh cảm thấy mình càng dịu dàng hơn.

Quả thật, con cái là phúc đức mà ông trời ban cho ba mẹ mà!
- Hai ba con ra đó đi, em bâng thức ăn ra rồi gia đình mình ăn nha!
- Sữa của con đâu, em đưa cho anh đi!
Vì sợ sữa mẹ không đủ, Thiên Thiên lại háu ăn nên cả hai quyết định cho con mình uống thêm cả sữa bình.
- Đây, anh cho con uống đi!
Cô đưa cái bình cho chồng mình, sau đó mau chóng lấy tô dĩa ra để bày thức ăn lên.
Phải nhanh tay mới được.
- Bảo bối à, uống sữa nha!
Dương Thừa Nam nhận lấy bình sữa sau đó khẽ lắc lên rồi đút vào miệng cho con mình uống.
Cái môi chúm chím thật đáng yêu làm sao!
Anh hạnh phúc nhìn con trai trên tay rồi lại nhìn vợ mình đang trong bếp.

Cảm giác này quả là mỹ vị nhân gian!
- Bào bối ơi, sau này lớn lên con phải thương mẹ mình thật nhiều nghe chưa?
Chả biết bảo bối nhỏ có nghe hiểu không chỉ thấy cậu chớp chớp đôi mắt đen tròn.
- Úi cha, đôi mắt này giống em ấy quá đi! Còn cái mũi này thì giống ba nè!
Anh ngồi đó không ngừng xem các chi tiết trên mặt đứa con nhỏ.
Cho anh cả ngày làm việc này cũng không chán đâu!
- Được rồi, ăn thôi!
Sau cùng Khả Như cũng dọn đồ ăn lên bàn đầy đủ.
Dương Thừa Nam dịu dàng gật đầu với cô.

Sau đó bế đứa nhỏ đặt vào trong xe đẩy.
- Anh ăn nhiều đi, dạo này công ty bận việc còn giúp em trông con!
Khả Như gắp đồ ăn cho anh, vẻ mặt có chút đau lòng.
Anh ấy sụt cân thì phải?
- Em mới là người cần ăn ấy!

Dương Thừa Nam cũng gắp lấy gắp để thức ăn cho cô.
Tối nào, Khả Như cũng ngủ không yên giấc vì phải cho con uống sữa.

Tuy sữa bình cũng tiện nhưng sữa mẹ đương nhiên là tốt hơn rồi.
Vì vậy mà cô vợ bé nhỏ của anh quầng thâm mắt đã vô cùng đậm.
- Cuối tuần này, chúng ta đi chơi ha! Anh có mời cả nhà Thụy Nghi và vợ chồng Hàm Ưng đi nữa! Anh định rủ thêm ba mẹ nhưng bọn họ đều bận đi du lịch cả rồi, do đó chỉ có ba gia đình chúng ta đi thôi!
Anh vui vẻ hào hứng nói.
Quan hệ của ba nhà mấy năm nay phải nói là vô cùng tốt.

Khả Như với Dương Thần thì khỏi nói rồi, bây giờ còn cộng thêm cả Tạ Hàm Ưng nữa.

Còn về đám đàn ông như anh, Mã Kỳ, Phạm Thụy Nghi lại vô cùng thấu hiểu nhau trong chuyện làm ăn với chăm vợ nên cũng sinh ra sự hợp ý lạ thường.
Ngoài ra nha, quý tử nhà anh lại vô cùng yêu mến con trai của nhà họ Phạm.
Mỗi lần gặp Bảo Bảo là thiên thần nhỏ đều vui vẻ cười không ngớt.
- Được đó, sẵn tiện chúng ta mở tiệc thịt nướng luôn!
Cô vui vẻ hưởng ứng.
Sau đó cả hai người hạnh phúc dùng bữa với nhau, còn cậu con trai nhỏ cũng vô cùng ngoan ngoãn mà uống sữa không làm phiền ba mẹ.
Gia đình ấm áp yên bình như vậy là đã đủ hạnh phúc rồi!
.................
Lan tỏa sự ngọt ngào này đến với mọi người
NT tiếp theo là về hai nhóc tì.

Ừm, nó sẽ là đam mỹ nên nếu các bạn không thích có thể bỏ qua nha.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 84: 84: Pn2 Hai Nhóc Nhỏ


Năm năm sau...
- Anh Bảo Bảo ơi!
Cậu nhóc với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu không khác gì thiên thần lon ton đi lại gần một cậu bé cao hơn mình cả một cái đầu đang làm bài tập.
Thấy người kia đang bận bịu nhóc con liền ngoan ngoãn ngồi im trên giường.
Ông bà của nhóc đã đi du lịch rồi còn ba mẹ của nhóc cũng lén đi chơi....
- Thiên Thiên, em đói bụng sao?
Nhìn thấy cậu nhóc, Phạm Hoàng Bảo liền vui vẻ đóng lại bài tập của chính mình sau đó bước lại giường ngồi.
Cậu thích chơi với bảo bối nhỏ hơn.
- Ôm em! Ôm em!
Dương Khả Thiên nũng nịu, trưng ra vẻ mặt cún con muốn được ôm.
- Úi chà, Thiên Thiên tăng cân rồi nè!
Phạm Hoàng Bảo vui vẻ ôm cậu vào lòng sau đó còn dịu dàng xoa lấy cái đầu nhỏ.
Em ấy đúng là đáng yêu mà!
- Anh ơi, Thiên Thiên muốn ăn socola nhưng mẹ không cho...
Cậu nhóc nhỏ giọng uất ức.

Mẹ của nhóc nói ăn kẹo nhiều sẽ bị sâu răng thế mà mẹ lại giành ăn của cậu bé.

Ba thì luôn cưng chiều mẹ.

Huhu chỉ có ông bà là hiểu nỗi lòng của cậu mà thôi!
- Chị Khả Như nói đúng đó, trẻ con ăn nhiều kẹo không tốt đâu!
Phạm Hoàng Bảo khẽ véo lấy cái mũi nhỏ.
- Sao ạ? Vậy anh Bảo Bảo thì sao? Anh ăn kẹo có bị chú cấm không?
Cậu nhóc tròn xoe hai mắt hỏi.
- À thì...
Phạm Hoàng Bảo cười cười cố tình vơi đi chuyện.

Khụ, đúng là cậu cũng giống Thiên Thiên, có một khoảng thời gian không được ăn số lượng kẹo vượt quá mức quy định.
- Được rồi, chút nữa ba nhỏ của anh nấu cơm tụi mình xuống ăn rồi anh lấy kẹo cho em nha!
Cậu nhìn nhóc cười nói.
- Thật ạ? Anh Bảo Bảo là người yêu em nhất mà!
Nghe tới đồ ăn nhóc con liền hào hứng ôm chằm lấy cậu.

Hihi, nhóc yêu anh Bảo Bảo nhất trên đời!
- Anh cũng yêu Thiên Thiên nhất!
Hai đứa trẻ ngô nghê vui vẻ trò chuyện với nhau.

Ấy thế mà, không ngờ rất nhiều năm sau đó lời nói ngày hôm nay lại được lặp lại.

Liên kết hai người chặt chẽ hơn bao giờ hết.
............
Tối đó...
- Hai đứa mau lại đi uống sữa đi!
Dương Thần trong bộ đồ ngủ giản dị nhìn hai cậu nhóc đáng yêu ngồi trên giường nói.
- Cảm ơn ba nhỏ!
Phạm Hoàng Bảo ngoan ngoãn nhận sữa rồi đáp.
- Cảm ơn chú ạ!
Dương Khả Thiên cũng noi gương theo cậu.
- Được rồi, uống xong hai đứa phải ngủ đó.

Trẻ con phải ngủ sớm thì mới tốt biết chưa?
Dương Thần mỉm cười xoa đầu hai cậu nhóc.
Một đứa thì mặc đồ vịt con, một đứa thì mặc đồ gấu con.

Đáng yêu chết cậu rồi!
- A Thần, đi ngủ thôi em!

Phạm Thụy Nghi từ ngoài đi vào ôm lấy eo cậu.
- Anh à....Bảo Bảo và Thiên Thiên còn chưa ngủ mà...!
Cậu ngượng ngùng nhìn chồng mình một cái.

Anh ấy thật là...lại vậy nữa rồi.
- Hai đứa ngủ ngon!
Nói xong, ông chồng họ Phạm liền vội vã bế vợ mình về phòng trong cái cười khúc khích của Phạm Hoàng Bảo.
- Anh cười gì vậy?
Nhóc con nghệch mặt ra hỏi.
- Ba lớn anh đúng là bám người mà! Được rồi, Thiên Thiên đi rửa miệng rồi chúng ta đi ngủ!
- Dạ!
...............
- Anh Bảo Bảo, anh ngủ chưa vậy?
Cậu nhóc Dương Khả Thiên được Phạm Hoàng Bảo ôm vào lòng khẽ nâng cái đầu nhỏ hỏi.
- Ưm....sao vậy Thiên Thiên?
Cậu dụi mắt hỏi.
- Sau này Thiên Thiên đi học sẽ không có thời gian chơi với anh Bảo Bảo...
Nhóc con ủ rũ nói.
- Yên tâm đi! Cuối tuần anh sẽ đến nhà em không thì em đến nhà anh! Mình lúc đó cùng nhau đi chơi với nhau nha!
- Thật ạ? Anh Bảo Bảo vẫn sẽ chơi với em ạ?
Cậu nhóc nhướng mắt, hai cá má phình ra nhìn là muốn nựng lấy.
- Thật mà! Được rồi! Nhóc nhỏ ơi, mau ngủ đi! Anh sắp mở mắt không lên rồi nè!
Cậu thì thầm, sau đó lại dần dần chìm vào giấc ngủ.
- Ngủ ngon!
Dương Khả Thiên khẽ nhướng người sau đó hôn vào má cậu rồi cười khúc khích.

Tiếp đó nhóc cũng nhắm mắt ngoan ngoãn ngủ.
.............
- Anh Bảo Bảo về sớm nha! Thiên Thiên muốn ăn bánh với anh!
Dương Khả Thiên hai mắt long lanh nhìn cậu đang đeo cặp chuẩn bị đi học.
Không muốn anh ấy đi học xíu nào cả!
- Ngoan nha! Có ăn kẹo thì ăn ít thôi, không là sâu răng đó!
- Dạ!
- Thấy chưa? Thằng bé ngoan lắm, cậu không cần lo đâu!
Dương Thần chỉa cam điện thoại sang hai cậu nhóc để Khả Như và Dương Thừa Nam có thể nhìn thấy con trai cưng của mình.
Thằng nhóc này! Ở nhà, tớ nói nó ăn kẹo ít thôi thì bày ra vẻ uất ức.

Giờ thì sao? Ngoan ngoãn như vậy!
Khả Như oán hận than trách.
Mỗi khi khuyên nhóc tì nhà mình cô đều cảm thấy bản thân đã già đi vài tuổi.
Đúng là chỉ có Bao Bảo mới trị được nó!
Dương Thừa Nam cầm nước đưa cho vợ mình uống, vẻ mặt của ông bố trẻ thể hiện ra sự cưng chiều.
- Được rồi, hai người cứ tận hưởng không gian chung đi! Tớ sẽ lo cho Thiên Thiên mà!
Dương Thần mỉm cười sau đó chào tạm biệt hai người rồi bước vào bếp chuẩn bị đồ ăn.
Công việc chính của cậu là thư ký cho chồng mình nhưng dạo này đang được nghỉ phép nên kiếm thêm việc làm online là viết lách, tiểu thuyết.
Làm thêm điểm tâm cho Bảo Bảo và Thiên Thiên xong, cậu phải mau chóng hoàn thành bản thảo mới được!.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 85: 85: Pn2 Hai Nhóc Nhỏ


Thiên Thiên, sao cháu ủ rũ vậy?
Dương Thần nhìn cậu nhóc đang buồn bã ngồi xem ti vi liền lo lắng lên tiếng hỏi.
- Chú ơi, anh Bảo Bảo về lâu quá....
Cậu nhóc cắn cắn ngón tay.

Vẻ mặt thể hiện sự thê lương khiến cậu xém chút là không nhịn được phì cười.
Khụ! Không được đối xử với trẻ con như vậy!
- Anh Bảo Bảo đi học mà! Chút nữa rồi anh ấy sẽ về thôi!
Cậu xoa xoa đầu nhóc rồi bảo.
- Cháu biết ạ! Nhưng cháu muốn chơi với anh ấy....
Lỡ anh Bảo Bảo có bạn mới rồi bỏ rơi cậu thì sao? Huhu không chịu đâu!
- Ấy ấy, sao lại mếu rồi! Ngoan nào, chú có làm bánh bông lan cho cháu nè!
Thấy cặp mắt long lanh như đang muốn khóc cậu liền lúng túng.
Haiz, biết rõ là thằng nhóc này đang nũng nịu vậy mà vẫn không cách nào đành lòng mà...
- Thật á? Chú A Thần là tốt nhất! Nhưng mà...nhưng mà Thiên Thiên muốn chừa lại cho anh Bảo Bảo nữa...
Cậu nhóc rối rắm lên tiếng.

Nhóc muốn để lại phần cho anh Bảo Bảo nhưng nhóc cũng muốn ăn hết....
- Cháu thật là...yên tâm đi, chú có để phần cho Bảo Bảo, được rồi! Ngoan ngoãn ở đây chờ chú nhé!
Như chỉ đợi có nhiêu đó, cậu nhóc liền thay đổi sắc mặt cười một cách xán lạn.
- Dạ!

Thằng bé này, giỏi nhất giống Khả Như cái làm nũng mà!
- Ắt xì!
- Sao vậy, gió lớn quá sao?
Dương Thừa Nam đưa khăn giấy cho cô, sau đó vội vã hỏi.
- Không có, hình như là ai đó nhắc em thì phải!
Cô xoa xoa mũi sau đó tiếp tục dựa vào chồng mình.
Không lẽ là thằng nhóc tì? Ái dà, coi bộ nhóc con cũng có chút hiếu thuận đó!
Quay lại bên Dương Thần.
- Ợ!
Dương Khả Thiên ăn no liền ợ một hơi dài thõa mãn.
Cạch!
- Ba nhỏ ơi, con về rồi!
Vừa mới nghe tiếng nói của Phạm Hoàng Bảo, nhóc nhỏ liền phóng từ trên ghế xuống rồi chạy nhanh ra ngoài cửa.
- Anh Bảo Bảo!
Thế là nhóc nhỏ nhào lên người Phạm Hoàng Bảo ôm chặt cứng còn không ngừng đưa cặp mắt long lanh nhìn cậu.
- Sao vậy? Đợi anh về hả?
Cậu mỉm cười xoa đầu nhóc, sau đó khẽ cởi giày rồi cùng nhóc đi vào trong.
- Dạ! Chú có làm bánh, anh mau vào ăn đi!
Nhóc tì háo hức nắm tay cậu kéo vào trong.
Anh Bảo Bảo cuối cùng cũng về chơi với nhóc rồi!
.............
- Thiên Thiên muốn ăn kẹo sao?
Phạm Hoàng Bảo thấy nhóc cứ nhìn chằm chằm kẹo trong cặp mình với đôi mắt sáng ngời liền lên tiếng hỏi.
- Dạ!.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Lai Sinh: Tương Tư Huyễn Mộng
2.

Không Biết Bao Giờ Gặp Lại
3.

Thế Giới Song Song
4.

Mượn Giống Sinh Con

=====================================
Nhóc tì vội vàng đáp.
- Đây em ăn đi!
Cậu liền không chần chừ mà đưa cho nhóc.
- Oa, thì ra anh Bảo Bảo giấu chú đem kẹo theo vô trường...
Cậu nhóc đưa hai tay nhận kẹo rồi khẽ bóc ra cho vào miệng.
Ngọt quá đi!
- Không phải đâu! Đây là kẹo trong lớp bạn anh cho đó!
Phạm Hoàng Bảo khẽ vuốt vuốt mái tóc màu ánh bạc có chút rối của mình sau đó dịu dàng nói.
- Không ngon tẹo nào!
Dương Khả Thiên lè lưỡi, vẻ mặt trẻ con thể hiện sự ghét bỏ.
- Ể? Nhìn mặt em ban nãy rất vui mà!
Phạm Hoàng Bảo có chút ngơ ngác hỏi.
- Bảo Bảo có bạn mới rồi....Bảo Bảo sẽ không quan tâm em nữa...
Nhóc con vẻ mặt buồn bã, hai mắt tựa như ngấn lệ trào trực muốn rơi xuống.
- Không có đâu! Đối với anh Thiên Thiên là tốt nhất, là quan trọng nhất nha! Làm sao anh có thể không quan tâm em chứ?
Phạm Hoàng Bảo lúng túng ôm lấy nhóc con nhỏ dỗ dành.
- Thật...thật sao ạ? Nhưng mà....nhưng mà cô Tiểu Linh nói anh Bảo Bảo sẽ gặp được nhiều người bạn tốt, đến lúc đó sẽ không còn thời gian chơi với em nữa...
Càng nói càng thể hiện ra sự tủi thân.

Nhóc nhỏ liền không ngừng dụi vào người cậu.
- Không có đâu! Anh hứa với Bải Bảo mà, anh sẽ luôn dành thời gian chơi cùng Bảo Bảo, em...em không tin anh hả?
- Vậy...vậy móc nghéo đi!
Cậu nhóc mím môi, đưa ngón tay út lên ý bảo muốn cậu hứa với mình.
- Được rồi! Vậy là hứa với nhau ha!
Phạm Hoàng Bảo cũng rất vui vẻ mà chiều theo ý nhóc.
- Chương trình yêu thích của hai đứa chiếu rồi nè!
Dương Thần vừa chỉnh kênh ti vi vừa lên tiếng gọi.

- Dạ!
Phạm Hoàng Bảo nắm tay Dương Khả Thiên, sau đó cả hai cùng lon ton đi đến chỗ Dương Thần.
............
Mấy ngày sau...
- Ui cha, cháu của dì dễ thương quá đi!
Hoàng Tiểu Linh ôm lấy Dương Khả Thiên không ngừng hun vào má nhóc, vẻ mặt trông vô cùng hạnh phúc.
- Cô Tiểu Linh ơi, anh Thiên Thiên hứa với Bảo Bảo là sẽ không bao giờ bỏ rơi cháu đâu! Cô Tiểu Linh nói sai rồi!
Cậu nhóc vẻ mặt phụng phịu nói.
- Hả?
Hoàng Tiểu Linh có chút không kịp hiểu.
Thằng bé đang nói về vấn đề vậy?
Hừm...À phải rồi!
Hoàng Tiểu Linh đầu tiên là đứng hình sau đó lại thở dài bất đắc dĩ nhìn cậu nhóc đang vui vẻ chơi với Hoàng Kỷ Hạ.
Khụ, lúc đó cô còn tưởng nhóc con đang nói về phim truyền hình nữa chứ! Thật là...sau này phải để ý một chút mới được!
- Em sao vậy?
Khả Như thấy cô đang đứng suy tư gì đó liền hỏi.
- À không...
- Nó thì có gì chứ! Vợ ơi, qua đây anh có mua món bánh em thích nè!
Chưa kịp đáp lại cô đã bị ông anh đáng ghét dành mất người
Hừ! Thiên Thiên à, con đừng nên giống ba con biết chưa! Anh ấy chỉ được cái đẹp mã mà thôi! Tính tình thì thù dai lại còn là hũ giấm đi dộng nữa chứ!.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 86: 86: Pn 2 Hai Nhóc Nhỏ


Mười hai năm sau...
Trường đại học XXX
- Anh Bảo Bảo!
Dương Khả Thiên vui vẻ nhào lên lưng chàng trai trước mặt mình.
Anh ấy có da thịt hơn rồi này!
- Sao vậy? Muốn anh dẫn đi ăn hả?
Phạm Hoàng Bảo dịu dàng hỏi.
Mười hai năm qua đi anh ngày càng mang dáng dấp phong độ của đàn ông trưởng thành.

Khuôn mặt mang nét đẹp thanh tao trầm ấm khiến người khác luôn sinh ra cảm giác thoải mái.

Với cả mái tóc ánh bạch kim càng khiến anh trở nên hoàn mỹ trong mắt mọi người nhất là phái nữ.
Còn về cậu nhóc nhà họ Dương thì tính tình vẫn bám anh như cũ.
Khuôn mặt cậu nhóc 17 tuổi vẫn còn lại chút ngây ngô tuổi trẻ nhưng cũng khiến người khác phải mê đắm bởi nhan sắc không phải dạng thường khi được di truyền nét đẹp và khí chất của ba mẹ mình.

Không chỉ vậy, tính cách cao ngạo, lạnh lùng lại khó ai qua mặt quả đúng y như một khuôn đúc với Dương Thừa Nam.
Nhưng mà trước mặt Phạm Hoàng Bảo thì tên nhóc này lại ngoan ngoãn một cách lạ thường.

Do đó nếu muốn trị cậu thì chỉ cần sự xuất hiện của anh mà thôi.
- Em muốn ăn bánh ngọt!
Cậu hào hứng nói.

Vậy là cả ngày lại được ở cạnh anh ấy rồi!
- Vậy đi...
- Hoàng Bảo, tớ...tớ có cái này...cái này muốn tặng cậu...
Bất chợt một nữ sinh vẻ mặt ửng đỏ chạy đến trước mặt hai người.

Trên tay còn cầm một bức thư.
Chưa kịp để anh nói gì bạn nữ ấy đã vội vàng nhét thư vào tay anh sau đó gấp rút bỏ chạy.
Nhìn thấy một màn này, sắc mặt Dương Khả Thiên trầm xuống nhanh chóng.

Ánh mắt ban nãy còn vui vẻ bỗng lạnh xuống một cách lạ thường.
Còn Phạm Hoàng Bảo thì khẽ thở dài một cái.

Sau đó đút bức thư vào trong túi quần.

Ngày mai, xem ra anh phải nói rõ với bạn ấy.

Bởi lẽ dù sao trong lòng anh từ lâu đã có một người chiếm giữ vị trí quan trọng.

Một người anh muốn cả đời bên cạnh chăm sóc.

Một người dù là chỉ có thể âm thầm bảo vệ ở phía sau anh cũng sẽ chấp nhận.

Bởi đơn giản đó là cậu, là Dương Khả Thiên cậu nhóc anh đem lòng yêu.
Nghĩ vậy, khóe miệng liền không khỏi cong lên.
- Chúng ta đi thôi!
Anh vẫn không phát hiện điều khác lạ mà dịu dàng nói với cậu.
- Ừm đi thôi!
Dương Khả Thiên hít sâu một hơi sau đó thả lỏng người rồi cúi xuống áp mặt lên vai anh.
Anh Bảo Bảo là người của cậu! Sớm thôi, nhất định cậu sẽ tỏ tình với anh ấy!
Nghĩ vậy, tâm trạng mới dần vui vẻ lại.

Cậu phải mau chóng chứng minh cho mấy kẻ kia biết.

Phạm Hoàng Bảo là người của Dương Khả Thiên này! Không ai có quyền cướp mất anh ấy!
............
- Hửm? Tâm trạng con sao vậy?
Khả Như thấy con trai mình vẻ mặt có chút ủ rũ liền vội vàng hỏi.
Con trai cưng của cô bị ai chọc giận sao?

- Mẹ ơi, ngày mai ba mẹ sẽ đi du lịch đúng không ạ?
Vừa mới bước về nhà liền nghe thấy tiếng mẹ mình, Dương Khả Thiên nhanh chóng thay đổi sắc mặt lập tức phấn chấn.
- Ừm, con muốn đi chung không?
Cô còn tưởng là quý tử muốn đi chung liền vui vẻ hỏi.
- Vậy con qua nhà chú Nghi với chú Thần nha!
Cậu nhóc lập tức trưng cầu ý kiến của chính mình.

- Xì! Còn tưởng con muốn đi chung với ba mẹ! Sao đây? Qua làm phiền người ta hoài không chán hả?
Khả Như xì một tiếng oán trách.

Thằng nhóc này lúc nhỏ bám dính cô và anh dữ lắm cơ mà! Đúng là càng lớn càng vô tình!
- Không có đâu! Con của mẹ rất ngoan nha! Với lại con đi theo sẽ phá bầu không khí lãng mạn của ba mẹ đó!
Dương Khả Thiên mỉm cười lấy lòng sau đó vội vã đấm lưng cho mẹ mình.
- Được rồi, dù sao mỗi lần ba mẹ đi du lịch A Thần cũng sẽ không phiền mà chăm sóc con! Nhớ đừng có làm phiền người ta nghe chưa?
Cô hết cách với đứa nhỏ nhà mình liền căn dặn cậu một số thứ.

Hình như cô đoán được lý do thằng nhóc này muốn ở bên đó là gì rồi.
Hừm...không biết sinh thêm một đứa liệu có kịp hay không?
............
- Chú Thần!
Dương Khả Thiên vừa đến nhà anh liền ôm chầm lấy Dương Thần đang đứng.
- Lớn rồi, không còn là trẻ con nữa!
Phạm Thụy Nghi cau mày lôi thằng nhóc con bám dính vào vợ mình ra.
- A Thần à, nếu cậu thấy nó phiền quá thì cứ đuổi nó ra khỏi nhà không sao đâu!
Khả Như nhìn cậu cũng hết lời để nói đành xoay qua nói chuyện với Dương Thần.
- Mẹ à! Con là con ruột của mẹ đó!
Cậu trợn to mắt nhìn mẹ mình.
- Ồ, con cũng biết đó hả?

"........."
- Chú ơi, anh Bảo đang trong phòng phải không ạ?
Không nói với mẹ mình nữa, cậu xoay qua nhìn Dương Thần lễ phép hỏi.
- Đúng rồi, thằng bé đang chỉnh sửa bài luận để nộp!
- Vậy hai chú và ba mẹ cháu cứ nói chuyện đi, cháu vào kiếm anh Bảo!
Nói xong liền lập tức y như một cơn gió chạy đi mất.
- Con như vậy mà tự thừa nhận là trưởng thành đó hả?
Khả Như nhịn không được liền bồi thêm một câu.
Chậc, cái thằng này, mê muội quá mức cho phép rồi!
............
"Không biết em ấy đang làm gì nữa?"
Phạm Hoàng Bảo sau khi chỉnh xong bài luận của mình liền khẽ nhìn vào màn hình điện thoại trên bàn.

Giờ này, chắc là em ấy đang chơi game rồi.
Cạch!
- Anh!
Nghe thấy tiếng gọi, Phạm Hoàng Bảo liền quay đầu.
- Anh còn tưởng em đang bận chơi game chứ?
Anh cười cười, vẻ mặt lập tức lộ rõ sự ấm áp.
Chắc là do thói quen đi! Từ đó tới giờ anh luôn quan tâm và cưng chiều Khả Thiên vô điều kiện cơ mà..
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 87: 87: Pn 2 Hai Nhóc Nhỏ End


Anh xong bài chưa?
Cậu liếc mắt nhìn lên máy tính của anh.

Xem ra anh ấy đã làm xong hết rồi.
- Ừ, xong rồi! Em có muốn ăn bánh không?
Anh lục trong ngăn bàn ra một bịch bánh nhỏ sau đó đưa cho cậu.
- Em lớn rồi, không còn là trẻ con đâu nha! Anh đừng có suốt ngày mà lấy bánh kẹo ra dụ dỗ!
Cậu lườm mắt, vẻ mặt phụng phịu.

Cái tính cách này chắc chắn là di truyền của Khả Như rồi.
- Rồi rồi, nhóc con em trưởng thành rồi được chưa?
Anh mỉm cười, sau đó đưa tay lên xoa đầu cậu.
Em ấy cứ y như một chú cún con vậy.

Đúng là đáng yêu mà!
- Ái, tóc em rối hết bây giờ!
- Sao nào? Lúc trước không phải thích anh xoa đầu lắm sao? Biết ngượng rồi hả?
Anh vẫn vui vẻ mà trêu chọc cậu.
Em ấy dù lớn thế nào vẫn luôn là đứa trẻ trong mắt anh, vừa bám dính lại vừa thích nũng nịu.
Dương Khả Thiên thấy anh vẫn đang cười trêu chọc mình liền suy nghĩ gì đó.

Tiếp theo cậu khẽ nhếch nhẹ môi rồi đứng lên áp sát khuôn mặt vào anh.
Chụt!
!!
Phạm Hoàng Bảo trợn to mắt nhìn gương mặt vốn còn vương chút trẻ con nhưng lại có chút gì đó ranh mãnh đang đối diện mình.
Khả...Khả Thiên vậy mà hôn anh! Chưa kể đến lại còn là môi chạm môi!
Bất giác cả gương mặt Phạm Hoàng Bảo đỏ bừng lên trông chẳng khác gì quả cà chua.
- Sao nào, không phải lúc nhỏ anh thích em hôn lắm sao? Hay là anh muốn thêm một cái nữa?
Cậu cười vô tội sau đó cố ý tiến thêm một bước.
- Ăn...ăn bánh đi!
Cái khoảng cách bây giờ thật sự là vô cùng ái muội khiến anh ngượng ngùng mà lùi lại sau đó vội vã luống cuống nhét bịch bánh vào tay cậu.
- Anh dễ thương thật đó!
Cậu vui vẻ mỉm cười cứ như chuyện vừa nãy là thường tình không có gì xa lạ.
- Em lớn rồi, mà...mà còn trẻ con như vậy!

Anh quay mặt cố gắng che đi sự ngượng ngùng.

Tiêu rồi, tim đập nhanh quá đi mất!
- Sao vậy? Anh không thích sao?
Thằng nhóc láu cá không biết điều lại tiến gần anh hơn sau đó còn rất tự nhiên mà ôm lấy anh từ phía sau.
Hồi đó cậu thấp hơn anh một cái đầu nhưng bây giờ thì đã cao hơn anh rồi.

Gen của ba mẹ cậu đúng là tốt quá mà!
- Làm....làm gì vậy hả? Em buông ra đi!
Phạm Hoàng Bảo bị hành động thân mật này dọa cho trái tim muốn nhảy cả ra ngoài.

Đùa sao, cậu là bạch nguyệt quang trong lòng anh đó! Bây giờ lại còn tiếp xúc kiểu này...thằng nhóc này là ngây thơ có phải hay không?
- Anh Bảo....anh thích em đúng không?
!!
Phạm Hoàng Bảo trợn mắt như không tin vào tai mình.

Em ấy....em ấy nhận ra tình cảm của anh sao?
- Anh...anh..
- Không được nói dối!
Cậu dụi mặt vào hõm cổ anh.

Hơi nóng phả ra khiến anh khẽ run nhẹ.
- Anh biết không....mấy năm nay em thật sự rất khó chịu...
Cậu thấy anh không nói gì liền buồn bã lên tiếng.
- Mấy người đó suốt ngày cứ tỏ tình anh làm em muốn phát điên lên mất! Anh Bảo đã hứa là sẽ không bỏ rơi em mà!
Giọng nói y như con cún nhỏ bị bỏ rơi.
- Anh không có bỏ rơi em!
Phạm Hoàng Bảo vội vàng nói.

Anh thương cậu còn không hết sao có thể bỏ rơi cậu chứ?
Chỉ là...anh nghĩ bản thân âm thầm quan tâm cậu là được rồi.

Gia đình cậu chỉ có cậu là con trai duy nhất.

Nếu cậu và anh phát sinh tình cảm...như vậy không phải sẽ khiến cậu mang tội bất hiếu hay sao?

- Vậy là anh thích em đúng không?
- Anh....
- Rõ ràng là anh thích em!
Cậu đột ngột siết chặt vòng tay mình khiến anh nhíu mày lại.
Sức của em ấy mạnh hơn thì phải?
- Em còn nhỏ....còn rất nhiều thứ...
- Em lớn rồi!
Cậu không cho anh nói hết câu liền phản bác.
Cậu thích làm nũng với anh vì muốn thấy được sự quan tâm vô bờ bến trong đôi mắt cậu đắm chìm ấy.

Nhưng cậu cũng không hoàn toàn thích cái hành vi này của mình bởi lẽ nó làm cho cậu trong mắt anh chả khác gì một thằng nhóc chưa trưởng thành cả.
- Anh Bảo, anh không thích em cũng được, nhưng em thích anh! Rất rất thích anh!
Nhận được câu tỏ tình bất ngờ, Phạm Hoàng Bảo liền rơi vào trạng thái bất động.

Trái tim lại liên hồi đập mạnh muốn nhảy toang ra ngoài.
Em ấy....thích anh sao?
Thấy anh vẫn không phản ứng, trái tim của cậu cũng muốn nhảy ra theo tim anh rồi.

Không lẽ cậu sai sao? Anh ấy từ trước đến nay...chỉ xem cậu là em trai?
Càng nghĩ sắc mặt lại càng cảm thêm trùng xuống.
- Thiên à, một khi đã bước vào đoạn tình cảm này...sẽ rất khó khăn..
Anh mím môi, nói ra lời thật lòng.

Tuy bây giờ xã hội rất tiên tiến nhưng ở đâu cũng có những người kỳ thị chê bai.

Sau này chắc chắn em ấy sẽ tiếp quản công ty của ba mình.

Nếu chuyện em ấy có xu hướng khác biệt bị người khác lấy ra bàn tán chằng phải sẽ rất khổ sở hay sao? Và anh làm sao có thể để điều đó xảy ra?
- Em không sợ khó khăn gì cả! Tình cảm vốn là thuần khiết mà! Ai muốn nói gì em cũng không quản!
- Nhưng ba mẹ em sẽ buồn...
Anh thở dài, cuối cùng vẫn nói ra lời luôn giữ trong lòng.
Quả thật thứ anh lo sợ nhất khi phát hiện tình cảm của bản thân là vì gia đình cậu.
Hai ba của anh nhất là ba nhỏ không bao giờ xen vào chuyện tình cảm của anh cả.

Ba nhỏ luôn nói chỉ cần anh thích và người đó cũng thật lòng thì ba nhỏ tuyệt đối sẽ không phản đối.

Dù là nam hay nữ, ba nhỏ cũng đều sẽ ủng hộ.
Đó là suy nghĩ của gia đình anh, còn về gia đình cậu...
- Em sẽ nói với ba mẹ, họ nhất định sẽ hiểu mà!
Cậu nghiêm túc nói.
- Anh....
Phạm Hoàng Bảo vẫn không thể dứt khoác làm theo con tim mình.
- Có phải.....có phải anh để ý người khác rồi không...có phải anh không thương em nữa không...
Cảm nhận thấy trên vai nóng nóng anh liền hốt hoảng xoay người lại liền thấy cậu nhóc đang đáng thương rơi nước mắt.
- Sao lại khóc chứ? Đã nói là lớn rồi mà!
Anh luống cuống giúp cậu nhanh chóng lau nước mắt.

Vậy mà em ấy còn nói bản thân đã lớn rồi...
- Hức....anh không thương em thì quan tâm em làm gì....anh như vậy chỉ khiến em ảo tưởng thêm thôi...
Càng nói, nước mắt lại càng rơi.

Cả khuôn mặt cũng đỏ lên vì nghẹn ngào khiến trái tim anh muốn co rút lại.
- Anh xin lỗi! Là anh không đúng! Anh...anh...
- Em không muốn làm em trai của anh...em chỉ muốn làm người yêu của anh, cả đời ở bên cạnh anh mà thôi!
Cậu tủi thân cúi đầu dựa lên vai anh nức nở.
- Khả Thiên....
Thấy cậu như vậy anh làm sao có thể không đau lòng.
Khẽ nhắm mắt hít lấy một hơi thật sâu.
Em ấy như vậy anh sao có thể nhẫn tâm từ chối? Huống chi anh cũng rất yêu em ấy? Chỉ là...nếu sau này em ấy muốn từ bỏ, anh nhất định sẽ không ngăn cản.

Nhưng nếu thật sự như vậy...có lẽ anh sẽ không thể nào tự gượng dậy.
Đó là suy nghĩ của anh nhưng thật chất điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra....
- Thiên, em có chắc hay không?
Anh nghiêm túc hỏi cậu.
- Đối với anh...đối với anh em luôn nghiêm túc...
- Vậy thì....
Anh nắm lấy hai vai cậu, để cậu nhìn thẳng vào mắt anh.
Sau đó hít một hơi thật sâu rồi nói.
- Dương Khả Thiên, anh thích em, không là anh yêu em! Vậy em, có chấp nhận anh hay không?
Nhìn thấy sư chân thành trong đôi mắt anh, trái tim cậu phút chốc mềm nhũn.

Không nói thêm gì cậu lập tức hôn lấy anh thay cho câu trả lời.
- Em yêu anh! Cả đời này chỉ yêu một mình anh!

Cậu hạnh phúc ôm chầm lấy anh vào lòng.
Khả Thiên không biết mai này ra sao, chỉ là bây giờ anh muốn cùng em đi tiếp đoạn đường đời này.
Anh thầm nghĩ, khóe miệng cũng vẽ nên một nụ cười ấm áp.
Còn về phía cậu thì khuôn mặt liền lộ rõ vẻ mãn nguyện.

Nước mắt gì đó cũng bị lau chùi sạch sẽ chưa kể đến ánh mắt lại lộ ra sự chiếm hữu vô hạn.
Kế hoạch của mẹ xem như cũng không tồi chứ?
Nhớ lại lời mẹ nói, cậu liền cười thầm.

Từ giờ anh Hoàng Bảo sẽ là của riêng một mình cậu.

Bất kỳ ai cũng không có quyền cướp đi anh ấy!
Còn phía Phạm Hoàng Bảo vì còn đang đắm chìm trong hạnh phúc mà không hề hay biết bản thân bị con cáo nào đó gài bẫy.
............
- Thấy chưa, tớ nói kế hoạch sẽ thành công mà!
Khả Như hào hứng ngồi ăn trái cây.

Vẻ mặt lộ rõ sự đắc chí.
- Nảy, Khả Thiên nó rất có khiếu làm diễn viên đó!
Dương Thần cũng gật đầu tán thành với ý của cô.
Tuy là Hoàng Bảo của cậu bị gài bẫy nhưng dù sao hai đứa có thể viên mãn đã là điều quan trọng nhất rồi!
Cứ thế hai người ngồi cười đùa vui vẻ trong khi hai ông chồng chỉ có thể thơ dài nhìn nhau.
Hai người này là bạn thân thật sự không hề sai mà!
Bốn người lớn cứ thế ngồi trò chuyện vui vẻ với nhau mà thật ra chỉ có Dương Thần và Khả Như là sôi nổi nhất.
Con dâu cũng về tay rồi! Lần này đi du lịch nhất định là có thể an lòng!
Khả Như nghĩ thầm.
Còn về phần đôi trẻ thì đang hạnh phúc cùng nhau ôm ấp chuyện trò.
Cả hai đã từng là thanh mai trúc mã và hiện tại là người quan trọng nhất trong đời của nhau và vĩnh viễn chẳng bao giờ xa rời!
Tình yêu đúng là phép màu kỳ diệu.

Sự gắn kết và niềm hạnh phúc nó lan tỏa quả thật không gì có thể sánh bằng!
.............
...~Hoàn ngọai truyện~...
Lời của tác giả: Vậy là cuối cùng ngoại truyện của bộ "Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em" cũng kết thúc.

Cảm ơn mọi người đã theo dõi từ đầu bộ truyện cho đến giờ
Nếu ai yêu thích đam mỹ và tò mò về cp phụ Phạm Thụy Nghi và Dương Thần thì có thể ghé qua đọc bộ "Chờ Một Mai Nắng Đến"
Còn ai yêu thích đam mỹ cổ trang thì mong sẽ ủng hộ mình bộ "Một Đời Trầm Luân" mới ra.
Và cuối cùng là chân thành cảm ơn mọi người đã theo dõi truyện của mình.
 
Back
Top Bottom