Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1240: Trạm Trung Gian (10)


Vương lại nhìn về phía người phụ trách khu thứ ba, trong mắt cũng mang theo sự nghi ngờ: "Lần trước anh là người phụ trách, mấy năm nay anh luôn cố gắng tranh giành hạng nhất của Liên Bang, muốn để khu thứ ba trở thành khu đứng đầu, có phải vì thế mà anh đã làm ra mọi thứ không?" Hiển nhiên là ông ta nghi ngờ từ khu thứ hai đến khu thứ năm, dù sao thì người đứng sau màn có thế lực quá lớn.

Gương mặt của người phụ trách khu thứ ba không có chút thay đổi. "Chứng cứ đâu? Mặc dù ngài là Vương, nhưng ngài cũng không thể tùy tiện nghi ngờ. Khu thứ ba của chúng tôi vẫn phát triển rất vững chắc. Hơn nữa, chúng tôi cũng rất muốn biết chân tướng, cho nên mới phái Thành Chiêu tiến vào trận đấu."

"Nếu ngài nghi ngờ chúng tôi, chúng tôi cũng có thể nghi ngờ ngài, nghi ngờ khu thứ hai, nghi ngờ khu thứ bốn, hay khu thứ năm."

Người phụ trách của khu thứ năm giậm chân: "Ông nói hươu nói vượn! Từ trước đến giờ tôi còn không hề biết đến chuyện Ly Trạm có liên quan gì đến khu thứ năm của chúng tôi?"

Nhà vua vẫn tiếp tục chất vấn: "Cậu không biết, nhưng không có nghĩa là người của khu thứ năm không biết. Các cậu sản xuất trang bị, rồi dựa vào trang bị để thu lời, vì sao lại không có khả năng?"

Người phụ trách khu thứ năm vỗ bàn một cái thật lớn, đứng lên phản bác: "Cho dù không có trang bị, chúng tôi cũng có thể sử dụng hệ thống năng lượng, dùng năng lượng để rèn trang bị. Đoàn Vu Thần đã làm được rồi, hoàn toàn không ảnh hưởng đến hệ thống năng lượng."

Khu vực thứ tư yếu ớt nói: "Vẫn không chắc chắn được, dù sao phương pháp rèn năng lượng là do Hòa Ngọc gợi ý, trước đó, các anh hoàn toàn không nghĩ tới. Thậm chí hiện tại cũng chỉ có một mình Đoàn Vu Thần nắm giữ phương pháp loại rèn này, các anh lén nghiên cứu dường như cũng không thuận lợi."

Khu thứ năm trả lời lại một cách mỉa mai: "Vậy khu thứ tư của các cậu chắc trong sạch, đề nghị xử lý của năm đó hình như là của khu thứ tư các cậu. Cậu có thể có một vị thần, đương nhiên sẽ sợ hãi lại có một vị thần lợi hại hơn được sinh ra." Dừng một chút, người phụ trách khu thứ năm lại bổ sung: "Hơn nữa, thần của các cậu còn không biết... Có vấn đề gì không."

Vòng thảo luận của nhóm người Hòa Ngọc về thần đã bị cắt đi trên phát sóng trực tiếp, nhưng mấy khu đã xung đột và đề phòng lẫn nhau, còn điều tra đối phương, vì vậy đương nhiên sẽ có một số suy đoán.

Khu thứ tư nổi giận: "Nói vớ vẩn! Chỗ chúng tôi đã xuất hiện thần rồi, cho nên chúng tôi mới không sợ thần lại xuất hiện nữa. Không cần nói đến, thần của chúng tôi không có vấn đề gì hết, dù cho thần của chúng tôi có vấn đề, chúng tôi cũng không cần xuất hiện thêm thần mới nữa, vì vậy làm sao có thể ra tay với Ly Trạm."

Mấy khu vực cứ tranh cãi ầm lên. Bọn họ đều là những người tình nghi, lại còn chưa bao giờ hợp nhau, nên đương nhiên đều chuyển hết toàn bộ mâu thuẫn lên người đối phương, rồi chỉ trích đối phương. Đương nhiên, không bên nào có thể đưa ra được chứng cứ xác thực.

Người của khu thứ ba nhìn về phía Vương, yếu ớt bổ sung: "Vương, người của khu thứ nhất là ngài dường như cũng có khả năng."

Vương lập tức đen mặt, sau đó khẽ nhắm mắt lại, rồi mở ra, ánh mắt trấn tĩnh trở lại.

"Được lắm, không cần phải nghi ngờ lung tung nữa. Mặc kệ là ai, tuyệt đối không thể giấu giếm mãi được. Chúng ta phải điều tra, điều tra cho rõ ràng."

"Đối phương rất có thể sẽ ra tay với Trái Đất. Toàn bộ chúng ta phải theo dõi Trái Đất gắt gao, chỉ cần đối phương xuất hiện, thì sẽ có thể điều tra được."

Người phụ trách của khu thứ hai gật đầu: "Tôi sẽ kêu đám người Ebil chú ý, chỉ cần phát hiện dấu vết trong trận đấu thì phải can thiệp vào, lập tức theo dõi."

Người phụ trách của khu thứ ba: "Được, chúng tôi sẽ tự điều tra, nhưng là điều tra các anh."

Người phụ trách của khu thứ tư: "Khu thứ tư nhất định cũng sẽ bắt lấy người đứng sau màn, giải cứu Ly Trạm, không ai có thể ngăn cản được."

Người phụ trách của khu thứ năm: "Chúng tôi sẽ toàn lực phối hợp. Ngoài ra, tôi đề nghị chúng ta càng nên phối hợp với Hòa Ngọc, thậm chí là phải có cách lấy được liên lạc với Hòa Ngọc. Chúng ta đã tìm lâu như vậy rồi nhưng vẫn chưa phát hiện ra, ngộ nhỡ cậu ấy thật sự đã có manh mối rồi đấy."

Tất cả mọi người đều nhìn về phía anh ta, lập tức rơi vào trầm tư. Dường như rất có lý. Bọn họ phải thừa nhận rằng, hiện tại bọn họ đã không thể sánh bằng suy nghĩ của Hòa Ngọc được.

Nếu bọn họ không giải quyết được, thì sao phối hợp được với Hòa Ngọc? Số liệu của cậu bị thiếu, tài liệu cũng bị thiếu, bọn họ hoàn toàn chỉ biết được thêm về quá khứ mà thôi. Sở dĩ bọn họ không tra ra được, là bởi vì người đứng sau màn đã can thiệp vào quy tắc của hệ thống, dĩ nhiên là không để lại dấu vết gì.

Đối phương mạnh đến nỗi vượt quá tưởng tượng.

Hoặc là bởi vì bọn họ không biết được nguyên nhân. Mặc kệ là người nào, trừ khi đối phương chủ động để lộ ra dấu vết, nếu không thì bọn họ rất khó có thể đào ra được.

Hòa Ngọc đang ở trong đấu trường, nếu đối phương liên tục ra tay với cậu, rất có thể cậu sẽ đoán ra được người đứng sau màn là ai trước mọi người trong Liên Bang.

Vương vuốt cằm, tổng kết lại: "Phải tìm ra được manh mối trước khi bí mật bị bại lộ, chúng ta không thể đợi người khác làm khó dễ rồi sau đó mới phản ứng lại."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1241: Trạm Trung Gian (11)


[Chào mừng đến với hiệp phụ của vòng bán kết thuộc Show sống còn đỉnh lưu. Đây là trận một trăm loại năm mươi, trong vòng này sẽ nhanh chóng loại đi một nửa tuyển thủ dự thi. Hoàn toàn dựa vào thực lực, mời các vị tuyển thủ dùng hết sức để ứng phó.

Chủ đề của hiệp phụ vòng bán kết là .

Đây là trận thi đấu tranh đoạt diễn ra trong mười hai tiếng, thời gian giới hạn, cạnh tranh giữa các tuyển thủ khốc liệt.

Đấu trường thi đấu là một mê cung hang động vô tận, trong mê cung có vô số con đường ngang dọc xen kẽ nhau. Đó chính là đấu trường của các bạn, các tuyển thủ dự thi ở bên trong tha hồ chém giết, trong mê cung có vô số con đường, ranh giới cũng vô tận.

Nơi xuất hiện của tuyển thủ là cửa vào mê cung. Nơi xuất hiện chỉ được giữ lại trong năm phút. Sau năm phút, nếu như nhóm tuyển thủ vẫn ở nguyên chỗ xuất hiện thì sẽ bị xóa sổ, nơi xuất hiện cũng sẽ biến mất.

Trên đầu của mỗi vị tuyển thủ dự thi đều có một thanh máu. Thanh máu là chỉ số của năng lực chiến đấu và lực phòng ngự, cũng có nghĩa đó là giá trị sinh mệnh của tuyển thủ dự thi. Khi bị tấn công thì chỉ số của thanh máu sẽ bị giảm xuống, khi thanh máu trở về không, thì tuyển thủ sẽ chết.

Để tránh các tuyển thủ lập nhóm để ức h**p các tuyển thủ dự thi khác, nên trận đấu tranh đoạt này không cho phép các tuyển thủ hợp tác với nhau. Mỗi khi hai người tuyển thủ dự thi gặp nhau, rồi ở bên cạnh nhau hơn một phút, thì phải lập tức bắt đầu chém giết nhau.

Trận đấu tranh đoạt không có nhiệm vụ. Quyết định vượt ải cuối cùng chính là:

1. Khi chỉ còn lại năm mươi tuyển thủ dự thi, thì trận đấu sẽ tự động chấm dứt.

2. Khi đã đến hết thời hạn mười hai tiếng, năm mươi tuyển thủ dự thi có thanh máu dài nhất sẽ được thăng cấp.

Các tuyển thủ dự thi có chiều dài thanh máu bằng nhau, thì sẽ dựa theo chiều dài thanh máu được sắp xếp theo thứ tự lúc đầu.

Vòng thi này không có bỏ phiếu, chỉ có mười hai tiếng, chỉ có năm mươi người được thăng cấp, mời các vị tuyển thủ dự thi sống bằng sức mình.

Thanh máu của phó bản đã mở ra, xin các vị tuyển thủ hãy cố lên!]

Sau khi xem xong các quy tắc, mọi người lại trầm mặc trong chốc lát.

Dường như rất công bằng. Có lẽ đây là lần duy nhất tính đến thời điểm hiện tại, xuất hiện một phó bản dựa hoàn toàn vào sức mạnh, nhưng lại là sức mạnh của cá nhân. Không có bỏ phiếu để thăng cấp, không được phép hợp tác, chỉ số của thanh máu giống nhau đều dựa vào sự sắp xếp lúc đầu khi tất cả mọi mặt đã được cân nhắc đến, phó bản này dường như rất công bằng.

Nhưng mà...

Đối với Hòa Ngọc mà nói thì sao?

Bình luận ngay lập tức ầm ĩ.

[Bình luận: "A a a, Ngọc Ngọc của tôi phải làm sao đây?"]

[Bình luận: "Vãi, cậu ấy là phụ trợ mạnh nhất, tương đương với việc có thể sẽ không có ai giúp đỡ cậu ấy."]

[Bình luận: "Có thể hy vọng các tuyển thủ dự thi khác không động thủ với cậu ấy không nhỉ? Không có khả năng đó đâu, nếu cậu ấy chiếm mất một slot, thì người khác sẽ mất đi một slot."]

[Bình luận: "Lo lắng quá, mẹ nó."]

[Bình luận: "Tuy nhiên có một điều vừa mới nói, trận đấu chém giết đơn thuần như này, quả thật không có lỗ hổng nào để có thể chui qua được, ngay cả ở thế hòa cũng đều bị tiêu diệt."]

Nhóm người Hòa Ngọc đã tiến vào nơi xuất hiện, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại. Trước mặt họ là vô số đường hầm mê cung dày đặc, rất rắc rối phức tạp. Đây là mê cung vô tận, quả nhiên danh bất hư truyền.

Thời gian an toàn của họ chỉ có năm phút.

Tất cả mọi người đều không thể phân tích được phó bản, cũng như không thể suy nghĩ cách thức để thăng cấp.

Tất cả đều vô thức nhìn vào thanh máu trên đầu người khác. Có dài có ngắn, thanh máu đại biểu cho năng lực chiến đấu và giá trị sinh mệnh.

*Friendly reminder: các hành khách vui lòng giữ vững vị trí, đội nón bảo hiểm chúng ta sắp vào hồi gây cấn nhất của hành trình (=ↀωↀ=)

* Hehe sốp làm xong arc 10 ròi, trong ngày mai lên hết cho cả nhà nhoaaaa ⸜(。˃ ᵕ ˂ )⸝♡
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1242: Thanh Máu (1) - Arc 10


Thanh máu được chia theo tỉ lệ năng lực của các tuyển thủ, ví dụ như sức phòng ngự cộng với năng lực chiến đấu của Trấn Tinh cao tới sáu nghìn, trong khi Eugene chỉ có bốn nghìn, tức là chỉ bằng hai phần ba của Trấn Tinh.

Những thanh máu trên đỉnh đầu của Trấn Tinh đặc biệt dễ thấy, rộng gần bằng hai hoặc ba người gã, nằm ngay trên đỉnh đầu, khiến người khác vô cùng sợ hãi. Vì Eugene đã đè bẹp rất nhiều đối thủ nên thanh máu của gã cũng rất rộng, dường như không bị tụt lại quá xa.

Hàng nghìn người dự thi, một trăm tuyển thủ lọt vào vòng bán kết không ai là yếu, nhưng vì thực lực chênh lệch quá lớn, dẫn đến việc thanh máu trên đỉnh đầu của một số tuyển thủ chỉ rộng bằng khoảng một gang tay.

Nhưng nó vẫn có thể thấy được. Suy cho cùng thì bản thân thanh máu đó đã rất dễ thấy rồi.

Trong hoàn cảnh trên đỉnh đầu mỗi người đều có một thanh máu, hầu như ai cũng đều dễ thấy, thì trên đỉnh đầu của Hòa Ngọc lại trống không.

Cái này mẹ nó nổi bật số một luôn!

"Soàn soạt" — hầu như tất cả mọi người đều nhìn cậu, dừng lại ở đỉnh đầu cậu, ánh mắt kinh ngạc.

Vạn Nhân Trảm tiến lên vài bước, lớn tiếng nói: "Sao lại thế này? Lại là lỗi hệ thống à? Chết tiệt, đến cả thanh máu cũng không cho mày!"

Dùng thanh máu để phân định thắng thua. Hòa Ngọc không có thanh máu, chẳng phải đồng nghĩa với việc trực tiếp loại bỏ cậu sao?

Vạn Nhân Trảm vô cùng tức giận. Vào lúc này rồi mà hệ thống vẫn còn hoạt động như quỷ vậy, hơn nữa lại càng ngày càng quá đáng. Đầu tiên là phân chia Hòa Ngọc về phe số ba, bây giờ lại không cấp cho Hòa Ngọc thanh máu?

Hòa Ngọc: "..."

Mọi người: "..."

Một lúc lâu sau, trong hoàn cảnh im lặng đến quỷ dị, Eugene nhẹ giọng nói: "Có khi nào trên đầu Hòa Ngọc chỉ có, ờm… một vệt thanh máu thôi không?"

Vạn Nhân Trảm: "?"

Đoàn Vu Thần nhớ đến trang bị của mình, lấy nó từ trong ba lô ra, bay đến bên đỉnh đầu của Hòa Ngọc.

Đó là một chiếc kính lúp, có thể phóng to đến từng sợi tóc của Hòa Ngọc. Cho dù có phóng to lên, sợi tóc của cậu vẫn vô cùng mềm mại, chỉ là bây giờ không ai để ý đến.

Ánh mắt của họ đều tập trung vào thanh máu vô cùng nhỏ mà sau khi phóng to mới có thể thấy được, lại lần nữa rơi vào khoảng không im lặng đáng sợ.

Vạn Nhân Trảm: "..."

[Bình luận: "..."]

[Bình luận: "Đậu má, vừa thấy tức vừa thấy buồn cười."]

[Bình luận: "Năng lực cá nhân Hòa Thần thật sự quá yếu. So sánh quá rõ rồi."]

[Bình luận: "Vạn Nhân Trảm quả nhiên là đồ ngốc!"]

[Bình luận: "Thực ra thì ban đầu tôi cũng cho rằng Hòa Ngọc không có thanh máu…"]

[Bình luận: "Tôi cũng vậy, ban đầu còn định mắng vài câu, kết quả thì, a a a."]
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1243: Thanh Máu (2)


Đoàn Vu Thần thu kính lúp về, Vạn Nhân Trảm nhìn vào khoảng trống trên đỉnh đầu Hòa Ngọc, nuốt nước bọt: "Mày thực sự yếu tới vậy à…"

Thật ra bọn họ đều biết Hòa Ngọc rất yếu, biết năng lực chiến đấu của cậu chỉ được hai điểm. Nhưng biểu hiện hằng ngày của Hòa Ngọc lại rất mạnh, luôn khiến cho người khác phải xem nhẹ những điểm yếu của cậu, hoặc là nói mọi người không có được cảm giác rõ ràng đối với "điểm yếu" của cậu. Bây giờ nhìn nó thể hiện qua thanh máu, thực sự là quá chấn động!

Thì ra Hòa Ngọc yếu như vậy…

Trảm Đặc giơ tay lên nhìn, rồi lại nhìn Hòa Ngọc, vô cùng kinh ngạc và khiếp sợ: "Tại sao tôi lại có cảm giác chỉ cần một ngón tay cũng có thể chọt chết được cậu ta vậy?"

Hòa Ngọc dùng khuôn mặt vô cảm nhìn về phía anh ta, cười khẽ. Trảm Đặc lập tức giấu tay sau lưng, ngậm miệng lại, vô tội chớp chớp mắt.

Thanh máu là giá trị của sinh mạng, cũng là giá trị của năng lực chiến đấu cộng với trị số của sức phòng ngự. Năng lực chiến đấu của Hòa Ngọc chỉ có hai điểm, cho nên nó nhỏ đến mức khó mà nhìn thấy được.

Cậu nghĩ ngợi, khoác áo khoác Hàn Băng thú vào. Trong nháy mắt, thanh máu đã có sự thay đổi. Từ khoảng trống biến thành một đoạn dài bằng ngón tay.

Mọi người: "..."

Khán giả: "..."

Chết tiệt, mỗi ngày đều là một điều bất ngờ mới.

Trong một đám đông với vô số thanh máu dài ngắn khác nhau, đột nhiên xuất hiện một thanh máu cực kỳ ngắn, thật sự rất bất ngờ!

Là một loại trang bị cao cấp, không thể nghi ngờ, áo khoác của Hàn Băng thú là một thuộc tính có giá trị vô cùng cao. Những người khác để có thể đạt được đến kết quả này, trên người bọn họ đều là vô số những trang bị năng lực chiến đấu và trang bị phòng ngự, cộng với điểm năng lực chiến đấu của chính bản thân họ. Chỉ cần khoác cái áo khoác này thanh máu của Hòa Ngọc đã có sự thay đổi khá rõ ràng, nó chứng minh rằng bộ quần áo này khá mạnh.

Nhưng dù có mạnh đến đâu thì cũng chỉ có một bộ này thôi!

"Cậu chỉ có một bộ trang bị phòng ngự này thôi hả?" Eugene lấy trang bị phòng ngự ra: "Cậu có muốn dùng cái này không? Thuộc tính của nó rất thấp nhưng có còn hơn không."

Đoàn Vu Thần cũng bắt đầu lấy trang bị ra: "Chỉ còn bốn phút thôi, Hòa Ngọc, cậu nên mang thêm ít trang bị lên người đi, phó bản này đối với cậu không dễ dàng chút nào."

Seattle cười khẩy: "Có phó bản nào dễ dàng với Hòa Ngọc à?"

Phó bản này nhìn thì có vẻ công bằng, nhưng thực ra vẫn rất nhắm vào Hòa Ngọc. Nhược điểm của cậu là năng lực chiến đấu, phó bản liền nhắm ngay vào chỗ này.

Hòa Ngọc ngăn cản bọn họ đưa trang bị cho mình, cậu nhẹ nhàng từ chối: "Cũng chỉ là trang bị phòng ngự, vô dụng thôi, các anh không cần quan tâm đến tôi."

Trên người mỗi người đều chồng chất một đống trang bị. Từ trước đến nay, thuộc tính phòng ngự vẫn luôn thấp hơn rất nhiều so với thuộc tính năng lực chiến đấu. Cho dù Hòa Ngọc có lấy hết trang bị phòng ngự của mọi người mang lên người, thanh máu cũng sẽ không dài thêm quá nhiều.

Hơn nữa, nếu không có năng lực chiến đấu, trang bị phòng ngự chỉ có thể bị động để bị đánh. Mỗi một lần công kích, thuộc tính phòng ngự đều sẽ bị giảm xuống, thanh máu sớm muộn gì cũng bị suy hụt mất.

Cách này vô dụng. Hòa Ngọc cũng không muốn chồng chất vô số trang bị phòng ngự lên người.

Vạn Nhân Trảm lập tức trở nên nóng nảy: "Vậy thì cũng phải phòng ngự một chút! Với cái thanh máu hiện tại của mày, ai cũng có thể loại bỏ mày! Mày không đọc quy tắc à? Bọn tao căn bản là không thể giúp gì cho mày được."

Từ trước đến nay mọi người luôn mặc định Hòa Ngọc là "bộ não" của đoàn đội, có ai yêu cầu một "bộ não" đi chiến đấu không?

Nhưng ở phó bản này, toàn bộ tay, chân, não đều bị tách ra, buộc "bộ não" phải tự mình giải quyết.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1244: Thanh Máu (3)


Hòa Ngọc: "Tôi đã đọc rồi, thời gian hai tuyển thủ dự thi ở chung với nhau không được quá một phút."

Điều luật này đã trực tiếp cắt đứt mọi suy nghĩ về việc sắp xếp một vài người bảo vệ bên cạnh Hòa Ngọc.

Quỳnh cau mày: "Mê cung trong một hang động vô tận, chứng tỏ bên trong rất hỗn loạn. Một khi tiến vào sẽ rất khó để biết được vị trí và tình huống của những người khác. Nếu Hòa Ngọc gặp nguy hiểm, chỉ sợ không ai trong số chúng ta có thể chạy tới chỗ đó được."

Ánh mắt Nguyên Trạch lạnh băng, khóe miệng nở nụ cười giễu cợt: "Đúng vậy, cắt đứt mọi cách thức mà chúng ta có thể giúp đỡ Hòa Ngọc. Đây là đang ép Hòa Ngọc biến thành một con sói cô độc, để cậu ta tự mình chiến đấu."

Nhưng với năng lực chiến đấu của cậu, làm sao mà chống lại được?

Đoàn Vu Thần th* d*c: "Hòa Ngọc, trong vài phút cậu có thể sửa chữa lại thanh trường kiếm của cậu không? Bọn tôi có thể cung cấp vật liệu cho cậu."

Hòa Ngọc lắc đầu: "Không kịp nữa rồi."

Ngược lại với sự lo lắng của những người khác, Hòa Ngọc lại vô cùng bình tĩnh, vừa bình tĩnh vừa thong dong, tựa như cậu không hề cảm nhận được bất kỳ sự nguy hiểm nào. Cậu giơ tay đẩy đẩy mắt kính: "Tôi không có năng lực chiến đấu, nhưng anh thực sự cho rằng tôi không có khả năng chiến đấu à?"

Năng lực chiến đấu và khả năng chiến đấu là hai thứ khác nhau. Năng lực chiến đấu là thứ được Liên Bang phân chia, Hòa Ngọc lại chưa bao giờ đi theo con đường này.

Mọi người hơi sửng sốt.

Vạn Nhân Trảm dường như nghĩ đến điều gì đó, đồng tử co rút lại, đôi mắt sáng rực lên: "Thái cực! Mày có thể dùng bốn lạng đẩy ngàn cân, lúc trước mày cũng dùng thái cực để đối phó với tao!" Hòa Ngọc không có khả năng chủ động tấn công, nhưng nếu muốn giết cậu thì cũng không thể dễ dàng như vậy.

Mọi người lập tức thở phào nhẹ nhõm, Vạn Nhân Trảm thả lỏng: "Đúng rồi, thiếu chút nữa thì tao quên mất, mày cũng không phải là loại người dễ đối phó như vậy. Những kẻ khác nếu muốn đối phó với Hòa Ngọc vẫn nên cân nhắc lại đi." Gã dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn xung quanh.

Những người khác hơi rũ mắt, rõ ràng là đang suy nghĩ, đang cân nhắc lại.

Không phải ai cũng đã từng xem qua thái cực của Hòa Ngọc, nhưng bọn họ đều đã nghe nói qua về nó, bọn họ đều biết nó không phải là giả. Vì vậy, nếu gặp được Hòa Ngọc ở bên trong, thật sự tấn công cậu, không thể chắc chắn rằng bản thân sẽ là người chiến thắng.

Trước đó Trấn Tinh và Lăng Bất Thần cũng đã nghĩ đến, nhưng vào giờ phút này trong ánh mắt của họ vẫn mang theo chút lo lắng. Hai người dùng ánh mắt dò hỏi Hòa Ngọc.

Thật sự có thể sao?

Bọn họ không dễ bị dụ như là Vạn Nhân Trảm. Sức "bốn lạng đẩy ngàn cân" của Hòa Ngọc có hạn, cậu chỉ có thể chống lại ngàn cân. Lúc trước Vạn Nhân Trảm là một ngàn cân, nhưng hiện tại đa số mọi người đều đã trở thành mười ngàn cân, Hòa Ngọc còn có thể chống lại được không? Dù sao thì Hòa Ngọc cũng chỉ có thể tăng cường trí thông minh chứ không thể tăng cường sức mạnh của bản thân.

Nhưng bọn họ không nói những lời này ra, mà chỉ dùng ánh mắt để trao đổi tránh việc bị những người khác nhận ra. Khiến cho những người khác phải đề phòng với Hòa Ngọc mới có thể đảm bảo được sự an toàn của cậu.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1245: Thanh Máu (4)


Hòa Ngọc thờ ơ nhìn thẳng vào mắt đối phương, sau đó thu lại ánh mắt.

Trái tim họ đột nhiên trùng xuống.

Bạc Kinh Sơn chứng kiến cảnh này, sắc mặt cũng hơi trầm lại.

Eugene nhìn đồng hồ, chỉ còn một phút nữa là phó bản mở ra. Phó bản này quá đơn giản, chỉ là chém giết, thuần túy là chém giết. Không cần bất cứ điều kiện gì, cứ giết lung tung, kể cả hòa cũng không được, nên không cần thảo luận nhiều về nó.

Lại ngẩng đầu lên lần nữa, Eugene nhìn về phía Hòa Ngọc: "Cậu bảo trọng."

Vạn Nhân Trảm vung cây rìu lên nói: "Nếu kẻ nào dám động đến Hòa Ngọc, tao nhất định sẽ không bỏ qua cho kẻ đó!" Nói đến đây, ánh mắt của gã trở nên thâm độc, nhìn mọi người cảnh cáo.

Biểu hiện của mọi người vẫn như thường, tất cả đều không thể hiện ra bất kỳ sự bất thường hay ý đồ xấu nào đối với Hòa Ngọc.

Trấn Tinh và những người khác liếc nhìn nhau. Lăng Bất Thần đang ôm cây đàn cất tiếng nói: "Mấy người vào trước đi, bọn tôi và Hòa Ngọc sẽ vào sau." Mọi người đều biết nhóm người Lăng Bất Thần đang lo lắng sau khi Hòa Ngọc đi vào, những người khác sẽ đuổi theo con đường của Hòa Ngọc để giết cậu. Để cho họ đi trước, Hòa Ngọc sẽ chọn lối vào cuối cùng.

Thời gian không còn nhiều, cũng không có cớ để từ chối nên tất cả mọi người đều lần lượt tiến vào.

Khi chỉ còn lại mười ba người, bao gồm cả Hòa Ngọc, Nguyên Trạch lập tức trở nên lạnh lùng: "Giết, tốc độ của chúng ta nhất định phải nhanh."

So với các tuyển thủ dự thi khác, nhóm của họ biết nhiều hơn. Hầu hết bọn họ đều có mục đích của riêng mình, và họ tuyệt đối không cho phép Hòa Ngọc chết.

Cách nhanh nhất để giữ Hòa Ngọc lại với phó bản này đó là nhanh chóng g**t ch*t năm mươi người kia!

Bọn họ giết năm mươi người, chỉ cần Hòa Ngọc còn sống, thì dù thanh máu của cậu có nhỏ đến đâu cũng có thể thăng cấp.

Eugene gật đầu không chút do dự. Nhóm người Đoàn Vu Thần cũng không hề có ý định phản đối. Đấu loại trực tiếp vốn dĩ là loại bỏ năm mươi người. Ở phó bản này, nếu muốn thăng cấp, bọn họ nhất định phải đảm bảo rằng độ dài thanh máu của mình nằm trong top năm mươi, điều này khá dễ, bọn họ đều là cao thủ, chỉ cần không chết, nhất định sẽ giành chiến thắng.

Nhưng Hòa Ngọc không giống vậy. Vì để đảm bảo Hòa Ngọc có thể thăng cấp, cậu buộc phải chiến đấu.

Eugene nhìn về phía Hòa Ngọc: "Rốt cuộc cậu có năng lực tự bảo vệ bản thân không vậy?"

Hòa Ngọc nghiêng đầu: "Anh đoán xem?"

Eugene: "..." Gã thở dài một hơi: “Bọn tôi sẽ nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, cậu nhớ cẩn thận, lúc nào cần yếu đuối thì nên tỏ ra yếu đuối. Chỉ sợ bọn tôi còn chưa kịp giết đủ người, cậu đã chết mất rồi.”

Seattle như nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên lấy hai chiếc còi đôi ra. Cô ta đưa nó cho Hòa Ngọc: "Đây là phần thưởng trang bị mà tôi nhận được trong phó bản g**t ch*t tù nhân. Khi anh thổi còi, những người khác nếu may mắn, có lẽ họ có thể lần theo âm thanh đó tìm được anh. Đương nhiên, cũng có khả năng là gặp xui xẻo, người tìm được anh đầu tiên lại chính là người muốn giết anh."

Hòa Ngọc nhìn xuống chiếc còi. Seattle giữ lại cho mình một chiếc, đưa chiếc còn lại cho Hòa Ngọc: "Nếu hai chiếc còi này ở gần nhau, anh có thể xác định được vị trí của đối phương, cũng có thể thông qua chiếc còi này để liên lạc với nhau." Dừng lại một chút, cô ta bất đắc dĩ nói: "Nhưng có lẽ nó không thể đạt được độ hiệu quả đó khi ở trong mê cung này."

Nó có thể định vị được, cung cấp vị trí, nhưng sẽ không cung cấp chỉ dẫn đường đi. Còn đây lại là một mê cung hang động vô tận. Cứ cho là cậu lần theo manh mối để tìm đến, nhưng hai người chỉ có thể nhận ra nhau ở hai bên vách tường, căn bản là không thể tiếp xúc với nhau được.

Ánh mắt Vạn Nhân Trảm sáng lên: "Thứ này tốt thật, ngay cả khi định vị không chính xác, nhưng vẫn có thể đến gần hơn một chút, lại còn có thể nói chuyện, có thể trao đổi tình huống."

Trên gương mặt Eugene đầy vẻ hâm mộ: "Trang bị này thật sự rất tốt nha, Seattle, sao cô lại may mắn vậy?"

Mái tóc dài màu tím diễm lệ của Seattle tung bay, cằm hất lên, khuôn mặt quyến rũ tràn đầy sự khoa trương và tự tin: "Đó là điều tất nhiên, tôi là ai chứ? Tôi là Seattle, mỹ nữ vô địch toàn vũ trụ!"

Quỳnh: "Oẹ."

Seattle ngạo mạn: "Đồ yếu ớt, cô chính là đang ghen tị với tôi!"

Quỳnh hơi nghiêng đầu, vành mũ nâng lên, lúm đồng tiền lộ ra: "Vì sao tôi phải ghen tị với cô? Hay là cô đang ghen tị với tôi vậy?"

"Cô nói gì đó!?" Hai người lại bắt đầu tranh cãi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1246: Thanh Máu (5)


Trấn Tinh nghe đến mức cảm thấy đau đầu, giơ tay lên: "Thời gian có hạn, mọi người nhanh vào đi. Trang bị này của Seattle quả thật không tồi, Hòa Ngọc cầm nó thì cũng có thể khiến cho những người khác phải e dè."

Hòa Ngọc nhận lấy chiếc còi từ Seattle. Cậu rũ mắt, tò mò quan sát chiếc còi. "Cái này là điện thoại di động của Liên Bang hả?"

"Hòa Ngọc, bảo trọng." Ánh mắt Trấn Tinh tràn ngập lo lắng.

Hòa Ngọc gật đầu, cùng những người khác đi về phía mê cung hang động. Mặc dù không có cách nào để cùng nhau hành động, nhưng nhóm người Trấn Tinh vẫn muốn bảo vệ Hòa Ngọc. Lăng Bất Thần đi phía trước Hòa Ngọc, Trấn Tinh đi ở phía sau, bọn họ bước vào cùng một con đường.

Trong một khoảnh khắc tiến vào đó, Lăng Bất Thần quay lại liếc mắt nhìn Hòa Ngọc một cái, sau đó nhanh chóng thu ánh mắt về.

Cậu ấy tin vào Hòa Ngọc. Cho dù là bắt buộc phải đánh nhau, cứ cho là chỉ có hai điểm năng lực chiến đấu, Hòa Ngọc cũng sẽ không thua.

Đương nhiên Hòa Ngọc biết bọn họ muốn bảo vệ mình, bao gồm cả Lăng Bất Thần và Trấn Tinh, đi một trước một sau cậu. Nhưng ngay khi bước vào cửa hang của mê cung, cậu liền biết rằng kế hoạch của hai người đã thất bại.

Lối vào mê cung có đặc tính dịch chuyển tức thời.

Lúc này, Hòa Ngọc rơi vào một hang động sâu không thấy đáy. Cảm giác rất giống với mê cung trong cơ thể của con thú lúc trước, nhưng vách tường vừa nhìn qua đã biết là rất cứng rắn, lạnh băng, là một vật chết. Dường như tất cả mọi người chân trước chân sau vừa mới tiến vào đều lập tức biến mất không thấy đâu. Bọn họ dựng lỗ tai lên cẩn thận lắng nghe, như thể chỉ có mỗi bản thân ở trên con đường này.

Cùng lúc đó, "Hòa Ngọc, Hòa Ngọc." Vạn Nhân Trảm hét lên hai tiếng, xác định được không có ai đáp lại. Lúc này mới biết rằng Hòa Ngọc đang ở cách mình rất xa, gã liền tập trung sự chú ý lên những thứ khác. Gã cầm lấy chiếc rìu, vung mạnh về phía bức tường.

[Bình luận: "Anh ta đang làm gì vậy?"]

[Bình luận: "Kiểm tra độ cứng của đường hầm à?"]

Trấn Tinh và những người khác cũng kiểm tra độ bền của đường hầm, nhưng cũng chỉ ra một đòn. Sau khi hiểu rõ được tình hình thì dừng lại, từng người bắt đầu hành động.

Chỉ có Vạn Nhân Trảm vẫn liên tục đập vào vách tường một cách điên cuồng. Sau khi nện rìu hồi lâu, vách tường hoàn toàn không bị rạn nứt một chút nào, vẫn cứng rắn như cũ, với năng lực chiến đấu hiện tại của Vạn Nhân Trảm, đã quá rõ ràng.

Đây là thiết lập của phó bản, không thể xuyên thủng. Vạn Nhân Trảm vẫn không chịu tin sao?

Khán giả vừa mới nghĩ như vậy thì lập tức thấy Vạn Nhân Trảm dừng lại, thở phào nhẹ nhõm: "Tốt rồi, thực sự không phải là thú mê cung, không phải là thứ còn sống."

Khán giả: "..."

[Bình luận: "Anh ta đúng là có tố chất làm một diễn viên hài thực thụ đấy!"]

[Bình luận: "Đồ ngốc này làm tôi buồn cười chết mất!"]

[Bình luận: "Anh ta ỷ vào việc bản thân có sức mạnh, những người khác không dám đối đầu với anh ta, anh ta có thể hung hăng ngang ngược như vậy là vì khả năng thăng cấp của anh ta là một trăm phần trăm."]

[Bình luận: "Đúng vậy, trong nhóm người bọn họ, chỉ có Hòa Ngọc là gặp nguy cơ không thể thăng cấp."]
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1247: Thanh Máu (6)


Mười ba người cuối cùng ở lại đều là những người thường xuyên hợp tác với Hòa Ngọc: Trấn Tinh, Nguyên Trạch, Trảm Đặc, tất cả đều có năng lực chiến đấu top đầu. Ở phó bản này, với thời gian chiến đấu cá nhân, mười hai người này gần như đã nắm chắc phần thắng, chỉ chờ thăng cấp. Đương nhiên, để bảo vệ Hòa Ngọc, bọn họ phải đuổi giết những người khác.

Nhìn lại thì, Hòa Ngọc lại gặp nhiều nguy hiểm nhất. Quy tắc của phó bản này vô cùng hạn chế khả năng phát huy của cậu, hoàn toàn dựa vào năng lực chiến đấu chứ không dựa vào chỉ số thông minh.

Một lượng lớn người xem đã xông vào phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc, cầu nguyện cho cậu có thể thăng cấp thành công. Có người lo lắng, nhưng vẫn có người tương đối an tâm.

[Bình luận: "Trong phó bản trước Hòa Ngọc đã cứu bọn họ. Ở phó bản này, cho đến khi phải tranh suất cuối cùng có lẽ sẽ không có ai tấn công Hòa Ngọc, cậu ta vẫn tương đối an toàn."]

Quan điểm này có không ít người tán đồng, bao gồm cả nhóm người Trấn Tinh. Bọn họ cũng cảm thấy vào giai đoạn đầu cậu khá an toàn, vì vậy mà họ yên tâm đi tìm những người khác để tiêu diệt.

Trấn Tinh di chuyển về phía trước, cầm khối rubik hiên ngang tiến lên. Eugene và Cách Đới tự hóa trang bản thân, thăm dò dấu vết của những người khác, tìm kiếm họ. Nhóm người Seattle và Quỳnh cũng đang cố gắng hết sức.

Chỉ có Hòa Ngọc là vẫn thong thả đi trong hang động mà không hề lo lắng cho hoàn cảnh của bản thân. Nếu không phải thanh máu trên đỉnh đầu cậu chỉ có một chút, thì e là người khác sẽ cho rằng cậu là một ông trùm có năng lực chiến đấu vô cùng kh*ng b* từ nơi nào đó tìm tới đây.

Cậu đi dọc theo ánh sáng mờ nhạt trong hang động tiến về phía trước. Hiện tại có thể nhìn được bình luận, cho nên cậu đương nhiên nhận ra các khán giả đều cảm thấy cậu đang an toàn.

Hòa Ngọc hơi cong môi. Cái đó vẫn chưa chắc. Đây là Show sống còn đỉnh lưu, ẩn chứa rất nhiều bí mật, nên không có điều gì là chắc chắn.

Bước thêm vài bước, cậu đột nhiên dừng lại. Ngay sau đó, cậu quay lưng về phía sau, bình tĩnh nói: "Ra mặt đi, nếu đã gặp qua rồi, hơn nữa còn muốn giết tôi, vậy thì cứ trực tiếp ra tay đi."

Giọng nói vừa dứt, một âm thanh trầm thấp vang lên: "Tao cảm thấy tao đã giấu rất kỹ rồi, với năng lực chiến đấu chỉ được hai điểm, cùng với thể lực cực kỳ kém của mày, sao mà mày lại phát hiện ra được?"

Hòa Ngọc vẫn bình tĩnh như cũ: "Bởi vì tiếng vang. Tôi đã tính toán tiếng vang của bước chân của tôi từ các hướng vọng lại. Đến lúc đi tới đây, số lượng có chút khác biệt." Hòa Ngọc ngừng lại một chút, tiếp tục bổ sung: "Cho nên tôi rất chắc chắn, nơi này có một người đang ẩn nấp."

Người nọ: "..."

Khán giả: "..."

Đúng là con chó nghe xong cũng phải im lặng.

Cái đầu này rốt cuộc là thông minh và linh hoạt đến mức nào mới có thể tính toán được mọi thứ trong loại thời điểm này chứ?

Thật sự không sợ chết một chút nào cả sao?

Sau lưng cậu có tiếng gió.

Quả nhiên, người nọ ra tay với Hòa Ngọc!

Khán giả đã đoán sai, không phải những tuyển thủ dự thi khác đều sẽ không ra tay với Hòa Ngọc, mà ngược lại, vẫn luôn có người muốn giết Hòa Ngọc, hơn nữa còn là lúc chỉ vừa mới bắt đầu hiệp phụ.

[Bình luận: "A a a a!"]

[Bình luận: "Hòa Thần cẩn thận!"]

Hòa Ngọc nghe thấy tiếng gió nên đương nhiên có thể tránh được. Cậu đột nhiên tránh sang một bên, khiến cho đòn tấn công của người nọ rơi vào khoảng không, nhưng trang bị lợi hại vẫn cào trúng vào Hòa Ngọc, trực tiếp cướp đi một nửa thanh máu của cậu. Thanh máu vốn dĩ chỉ lớn bằng một ngón tay, bây giờ hoàn toàn chỉ còn lại một chút.

Hòa Ngọc đã tránh đi, người nọ liền đáp xuống vị trí mà Hòa Ngọc vừa mới đứng, quay đầu lại, ánh mắt của gã và Hòa Ngọc giao nhau, hai người gần như là hoán đổi vị trí cho nhau. Bị nhìn thấy mặt, sự quyết tâm muốn g**t ch*t Hòa Ngọc trong mắt người nọ càng trở nên kiên định hơn.

Thấy đối phương lại muốn tấn công, Hòa Ngọc giơ tay lên, giọng nói lạnh nhạt: "Melvey, sao anh lại muốn giết tôi?"

Melvey, tuyển thủ cuối cùng bị loại ở phó bản lần trước, là một cao thủ, người của hành tinh Cơ Giới.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1248: Thanh Máu (7)


Melvey có thể dễ dàng hạ gục Hòa Ngọc.

Sức chiến đấu của gã cực kỳ cao, nhìn thanh máu trên đầu gã đã vượt qua đầu, thể hiện hai chữ chói lọi: — Cao thủ. Đối lập với chút thanh máu cỏn con của Hòa Ngọc, rõ ràng hai chữ: — Cùi bắp.

Cao thủ tất nhiên là có thể hạ gục cùi bắp trong nháy mắt.

Ánh mắt Melvey tràn đầy phức tạp: "Hòa Ngọc, nếu có thể tao cũng không muốn giết mày, tao cũng không cố ý đuổi giết mày, chúng ta gặp nhau là trùng hợp." Gã nghe thấy động tĩnh, lập tức ẩn nấp. Trăm triệu không nghĩ đến người đến lại là Hòa Ngọc. Tất nhiên, gã cũng suy xét có nên bỏ qua cho Hòa Ngọc hay không, cuối cùng vẫn lựa chọn — giết.

Bình luận đã điên cuồng spam:

[Bình luận: "ĐM, Melvey vừa vừa phải phải thôi, phó bản trước Hòa Ngọc vừa mới mang theo anh ta chiến thắng."]

[Bình luận: "Xong đời, Hòa Ngọc thật sự gặp nguy hiểm."]

[Bình luận: "Thái cực! Nhanh, dùng thái cực đối phó anh ta!"]

[Bình luận: "Còn có còi của Seattle, lấy hết ra, dọa anh ta đi!"] ...

Hòa Ngọc nghe vậy, hiểu rõ gật đầu: "Anh chỉ trùng hợp gặp được tôi, thuận tiện g**t ch*t, không phải thù hận cá nhân."

Melvey: "Mày muốn dùng cách hợp tác để thuyết phục tao sao?" Khóe miệng gã nở nụ cười lạnh nhạt: "Phó bản trước, đúng là mày có cố gắng, đám người Trấn Tinh, Eugene cũng có cố gắng, cuối cùng còn không phải đứng ở đây quyết định loại ra 50 người?"

Hòa Ngọc gật đầu: "Anh nói rất có lý."

[Bình luận: "ĐM, căn bản không phải như vậy, ít nhất sống lâu thêm một phó bản, hơn nữa phải phản kháng lại chứ."]

Melvey cười, nụ cười lạnh băng đặc trưng của hành tinh Cơ Giới: "Mày xem, chính mày cũng biết không thể vi phạm quy tắc, cho dù phản kháng nhất thời, cuối cùng cũng sẽ đi lên con đường cũ."

Gọng kính không viền của Hòa Ngọc nằm trên sống mũi, đôi mắt hơi rũ xuống, khiến người không thấy rõ cảm xúc trong đó: "Cho nên, anh cảm thấy 'Show sống còn đỉnh lưu' chỉ có một người có thể sống sót đi ra ngoài, mỗi người đều là đối thủ."

Melvey không trả lời, nhưng ánh mắt thể hiện rõ ý này.

"Anh rất kiêng dè tôi sao?" Hòa Ngọc đứng tại chỗ, nâng mắt nhìn về phía Melvey: "Anh sợ tôi trở thành đỉnh lưu cuối cùng, chiếm cứ cơ hội kia, cho nên hiện tại có cơ hội anh nhất định phải g**t ch*t tôi?"

"Chẳng lẽ không phải sao?" Melvey trả lời một cách mỉa mai: “Mày dựa vào cái mác ”hợp tác", làm đám người Trấn Tinh, Vạn Nhân Trảm, Eugene giúp mày, tạo ra một đội nhóm rất mạnh, huấn luyện bọn họ thành tay sai của mày, chờ đến cuối cùng, hy sinh bọn họ, một mình mày sống sót đi ra ngoài."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1249: Thanh Máu (8)


[Bình luận: "Nói hươu nói vượn!"]

[Bình luận: "Nếu Hòa Ngọc thật sự nghĩ như vậy, việc gì phải cứu mấy người họ ở các phó bản trước?"]

Giống như biết được nghi ngờ của người xem, Melvey lạnh lùng cười: "Mày chắc là muốn nói mày có thể cứu tất cả, có thể dẫn theo tất cả mọi người thăng cấp đúng hay không?"

Hòa Ngọc không nói gì, im lặng nhìn gã.

Ánh mắt Melvey càng thêm khinh thường: "Lý do này cũng chỉ có thể lừa được mấy người bọn họ, mày mang theo những người khác thăng cấp để lấy được tín nhiệm của người khác, đạt được mục đích của chính mình!" Dừng một chút, gã nói: "Hơn nữa sức chiến đấu của mày kém như vậy, mày cần người bảo vệ mình, đám ngu Eugene, Cách Đới bị bán đứng lại còn đếm tiền giúp người ta, phí phạm cái đầu thông minh của người hành tinh Cơ Giới."

Eugene và Cách Đới là những người dẫn đầu của hành tinh Cơ Giới. Hiện tại hành tinh Cơ Giới không ai giỏi bằng họ. Melvey phát hiện bọn họ lại ngu xuẩn như vậy, vừa tức giận, vừa xem kịch vui, vừa coi thường.

Hòa Ngọc vẫn bình tĩnh như cũ, mở miệng nói: "Cho nên anh vẫn luôn nghĩ như vậy?"

"Có sai sao?" Melvey hỏi lại.

Hòa Ngọc lắc đầu: "Không sai, anh nghĩ như vậy rất bình thường. Thật ra ban đầu mấy người Eugene cũng nghĩ như vậy, nếu là tôi, tôi cũng sẽ nghĩ như vậy. Mạng sống của bản thân nên nằm trong tay chính mình, giao cho người khác không yên tâm được."

"Cuối cùng mày cũng thừa nhận..."

Hòa Ngọc ngắt lời, ánh mắt mang theo sự đồng tình: "Melvey, anh thật đáng thương, có phải anh chưa bao giờ cảm nhận được cảm giác tín nhiệm? Có phải hay không chưa bao giờ có được đồng đội cùng sống cùng chết, cùng nhau chiến đấu?"

Melvey cứng đờ. Sau đó gã cười thành tiếng, lạnh lùng nói: "Tín nhiệm? Trong trận thi đấu này dám tín nhiệm người khác đều không có kết cục tốt!"

Hòa Ngọc: "Anh chắc chắn cuối cùng mấy người Trấn Tinh đều sẽ chết sao?"

Melvey nâng cằm: "Tất nhiên, trừ khi mày chết trước bọn họ mới có khả năng sống một người." Gã hỏi lại Hòa Ngọc: "Mày có thể đảm bảo bọn họ thăng cấp không?"

Hòa Ngọc lắc đầu: "Không thể."

Khóe miệng của Melvey cong lên: "Vậy mày có thể đảm bảo bọn họ tiến vào trận chung kết không?"

Hòa Ngọc lắc đầu: "Không thể."

Melvey cảm thấy mình mới đúng, lạnh lùng kiêu ngạo nói: "Vậy mày có thể đảm bảo bọn họ cùng mày cùng sống rời đi 'Show sống còn đỉnh lưu' không?"

Hòa Ngọc vẫn lắc đầu: "Không thể."

Melvey châm chọc cười to: "Ha ha, mày xem, cái gì mày cũng không thể đảm bảo được, mày chỉ muốn lừa bọn họ làm đá kê chân cho mày!"

Hòa Ngọc nhìn chằm chằm gã, ánh mắt không gợn sóng: "Cho dù tôi đã chết, còn có đám người Trấn Tinh, anh xác định chính mình có thể trở thành đỉnh lưu?"

"Tất nhiên không thể xác định." Melvey bước từng bước đến gần Hòa Ngọc: "Nhưng mày là đối thủ cần cảnh giác nhất, chờ được mày đi một mình một lần thật sự quá khó, tao không thể bỏ lỡ cơ hội này..."

Đây là một cơ hội cực kỳ tốt.

Bởi chỉ cần là phó bản hợp tác, bên cạnh Hòa Ngọc chắc chắn có cao thủ đẳng cấp như Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Bạc Kinh Sơn, Vạn Nhân Trảm bảo kê. Melvey không thể đến gần Hòa Ngọc, đừng nói giết cậu. Hiếm lắm mới tách được bọn họ ra, hôm nay Melvey cần thiết phải ra tay diệt trừ Hòa Ngọc, diệt trừ chướng ngại lớn nhất.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1250: Thanh Máu (9) - Phản diện chết vì nói quá nhiều


[Bình luận: "A a a những người khác có ai ở gần hay không?"]

[Bình luận: "Không có ai cả!! Nơi này chỉ có bọn họ, hu hu hu, Hòa Ngọc chỉ có thể dựa vào chính mình."]

[Bình luận: "Melvey hoàn toàn không có ý định tin Hòa Ngọc, Hòa Ngọc không thuyết phục được anh ta!"]

Đột nhiên Hòa Ngọc hỏi lại: "Anh không tò mò người đứng sau màn là ai sao? Anh không muốn tôi sống để phát hiện nhiều bí mật hơn sao?"

Đúng vậy, Hòa Ngọc là người biết nhiều nhất trong số bọn họ.

Cũng là cậu từng chút một kéo mở bí mật phía sau Show sống còn đỉnh lưu. Cũng vì bí mật đó, vì Ly Trạm nên đám người Nguyên Trạch tuyệt đối không cho phép Hòa Ngọc chết.

Melvey hơi giật mình, trong mắt hiện lên sự do dự, sau đó lại trở nên kiên định: "Mày đừng hòng làm lung lay tao, Hòa Ngọc. Tao sống sót thì mới có thể biết được những điều đó. Nếu đã định sẵn sẽ chết trong vòng sống còn, đối với tao những bí mật đó không có bất cứ giá trị gì!"

Gã là một người vừa tỉnh táo vừa lý trí.

Gã coi trọng bản thân. Đứng trước tính mạng, cho dù là bí mật lớn nhất của toàn Liên Bang gã cũng không có hứng thú.

Hòa Ngọc liếc nhìn gã: "Anh là một tuyển thủ dự thi ưu tú."

Melvey nhấc cánh tay máy lên, lại lần nữa đến gần Hòa Ngọc: "Tao biết muốn giết mày thì không cần nói nhiều như vậy, nhưng vì lần trước mày đã cứu tao, tao mới nói chuyện vô nghĩa với mày lâu như vậy......" Không thể phủ nhận, nhờ có Hòa Ngọc mà gã mới sống sót qua phó bản trước. Nếu không có Hòa Ngọc, thực lực của trận doanh thứ hai kém một chút, gã có thể đã bị đào thải.

Tuy vậy Melvey cũng không lựa chọn xử lý Hòa Ngọc ngay lập tức. Tất nhiên cũng bởi vì gã cảm thấy Hòa Ngọc không có tính uy h**p, thanh máu trên đầu đối phương làm đối thủ cảm thấy rất an toàn.

Hòa Ngọc thở dài: "Anh thật sự nhất định phải giết tôi?"

Ánh mắt của Melvey kiên định lạnh băng: "Đúng vậy."

Hòa Ngọc tiếp tục hỏi: "Cho dù anh là cao thủ, có thể lọt vào top 50 cao thủ, chúng ta đều có thể tham gia vào vòng bán kết tiếp theo, anh cũng muốn giết tôi?"

Melvey vung cánh tay máy lên, sắc mặt dữ tợn: "Đúng! Chỉ mong kiếp sau, đừng làm kẻ địch!"

Hòa Ngọc là người có sức hút. Loại sức hút này không phải sức hút giữa người yêu, nó gồm rất nhiều phương diện. Nếu cậu và Melvey không phải đối thủ, Melvey cũng muốn làm bạn với cậu, hợp tác cùng nhau thăng cấp.

Đáng tiếc... Trong hệ thống sống còn, bọn họ là kẻ địch.

Melvey biết, dựa theo trình độ bảo vệ Hòa Ngọc của đám người Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, gã chỉ có cơ hội ra tay lúc này!

Gã xuống tay không chút lưu tình, trực tiếp bổ xuống đầu Hòa Ngọc.

Nhưng — đòn tấn công của Melvey lại bổ vào khoảng không. Hòa Ngọc giống như biến mất tại chỗ, đột nhiên không thấy tăm hơi.

Melvey sửng sốt.

Lúc này, gã nghe thấy sau lưng vang lên một tiếng thở dài: "Vốn dĩ anh có thể thăng cấp, nhưng nếu anh muốn giết tôi, tôi cũng chỉ đành phải ra tay trước giành được lợi thế."

Là Hòa Ngọc!

Melvey nghe thấy âm thanh của Hòa Ngọc, lập tức lắc mình chuẩn bị lùi ra sau.

Nhưng, chậm rồi —

Một cây kim c*m v** tử huyệt của gã. Lúc thấy Eugene tự sát ở phó bản trước, Hòa Ngọc biết người của hành tinh Cơ Giới giống với người thường, đều có điểm yếu chết người. Lúc này, cây kim đã c*m v** huyệt âm vị, ngay lập tức Melvey không động đậy được, gần như ngất đi.

Âm thanh của Hòa Ngọc vẫn bình tĩnh lạnh nhạt như cũ: "Nếu anh muốn giết tôi thì không nên nói nhiều, tại sao lại cho tôi thời gian quan sát anh chứ?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1251: Thanh Máu (10)


Dứt lời, cậu không chút do dự, tay trái cầm kiếm, đập mạnh vào cây kim dài.

Kim dài hoàn toàn cắm sâu vào bên trong, ngay lập tức thanh máu trên đầu của Melvey trở về không. Gã ngã xuống trong nháy mắt.

Người xem trong phòng phát sóng trực tiếp đã sợ ngây người.

[Bình luận: "WTF! Chuyện gì đã xảy ra vậy?!"]

[Bình luận: "Tôi biết, Hòa Ngọc....... quá lợi hại, mấy người có thể xem lại."]

Có người lập tức cắt màn hình tua lại, vừa xem phát sóng trực tiếp vừa nôn nóng nhìn tua lại.

Thì ra --

Lần đầu tiên Melvey tấn công Hòa Ngọc, Hòa Ngọc nghiêng người tránh đi, sau đó tung ra một trang bị: máy chiếu.

Đây là phần thưởng của phó bản “Trò chơi tiền tệ”. Phó bản kia đã xảy ra rất nhiều chuyện, Thành Chiêu chết, roi dài rơi xuống, đó là thứ khán giả chú ý nhất, cũng là thứ Hòa Ngọc để ý nhất.

Phần thưởng của phó bản chỉ là một trang bị, lại là trang bị phụ trợ râu ria vô dụng, khán giả không để trong lòng. Trước sau gì Hòa Ngọc cũng để nó phủ bụi ở trong ba lô. Nhưng vừa rồi vào khoảnh khắc khẩn cấp, Hòa Ngọc lại sử dụng, còn sử dụng một cách hoàn hảo, không giống như lần đầu tiên, mà giống như đã sử dụng thuần thục vô số lần.

Dù sao cũng là trang bị cao cấp, máy chiếu hoàn toàn bắt chước Hòa Ngọc, thu hút tầm mắt của Melvey. Chỉ cần Melvey không đụng vào cậu thì sẽ không phát hiện "Hòa Ngọc" trước mặt là giả. Còn bản thân Hòa Ngọc, vào lúc nghiêng người đã dùng tư thế cực kỳ xảo quyệt lẩn đến phía sau Melvey, ẩn vào bóng tối.

Hình chiếu hấp dẫn sự chú ý, Hòa Ngọc quan sát nhược điểm của Melvey. Đây cũng là nguyên nhân Hòa Ngọc kéo dài thời gian.

Cuối cùng lúc Melvey ra tay, bại lộ nhược điểm, Hòa Ngọc dùng trang bị biến hình biến thành một cây kim dài, c*m v** trong điểm yếu đã thăm dò được!

Bất cứ một trang bị nào vào trong tay Hòa Ngọc, người có sức chiến đấu bằng hai đều có thể g**t ch*t Melvey, cao thủ có thanh máu cực dài, nhưng đây là kim dài, đâm vào tử huyệt. Kim đâm vào, Melvey ngất xỉu, đồng nghĩa đánh mất năng lực hành động, mặc người xâu xé.

Hòa Ngọc lại dùng thanh kiếm cứng rắn gõ mạnh vào cây kim, g**t ch*t Melvey!

Tất cả đều nước chảy mây trôi, liền mạch lưu loát, cực kỳ nhanh chóng. Đừng nói Melvey không kịp phản ứng, cho dù là khán giả với góc nhìn toàn cảnh cũng không kịp phản ứng.....

Trách không được Hòa Ngọc nói năng lực chiến đấu không phải khả năng chiến đấu!

Chết tiệt, đây là 2 điểm sức chiến đấu giết cao thủ 2000 điểm sức chiến đấu!

Quả nhiên, cho dù không sử dụng thái cực, cho dù không có những người khác trợ giúp, cho dù không phát huy thực lực "Dã Vương"...... cậu ta cũng có thể xử lý cao thủ, tự mình sống sót.

Melvey ngã xuống đất, hoàn toàn biến mất, đồng thời hệ thống vang lên tiếng nhắc nhở --

[Tích! Melvey số 667 hành tinh Cơ Giới, đào thải! Số lượng còn lại: 91/100]

Hòa Ngọc rũ mắt, thu hồi trang bị cao cấp, kim dài cũng biến lại đá nước, vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt không gợn sóng, âm thanh lạnh nhạt --

"Tôi không thể đảm bảo bọn họ thăng cấp, cũng không thể đảm bảo bọn họ sống sót. Nhưng chỉ cần tôi còn sống, tôi sẽ không từ bỏ bất cứ ai trong số bọn họ."

"Trừ khi tôi chết, còn không lên tận trời xanh hay xuống tận địa ngục, tôi cũng sẽ báo thù cho bọn họ."

Người xem ngẩn người vì lời này.

Tầm mắt của Hòa Ngọc nhìn về phía trang bị biến hình trên tay, đột nhiên có một ý tưởng...
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1252: Thanh Máu (11)


Melvey đã chết, nhưng khán giả lại không hề tiếc nuối.

Gã cũng là một cao thủ hàng đầu, nhưng gã muốn giết Hòa Ngọc. So với Melvey, Hòa Ngọc quan trọng hơn nhiều!

Bây giờ Hòa Ngọc sống, Melvey chết, người xem thở phào nhẹ nhõm:

"Ngọc Ngọc không sao, tốt quá!"

"Trời ạ, Hòa Thần quá siêu."

"ĐM, quá tuyệt vời, quả nhiên là Hòa Thần."

"Cậu ta thật sự... vượt xa tưởng tượng. Không có đám người Trấn Tinh hỗ trợ, tôi còn tưởng rằng lần này cậu ta sẽ gặp nguy hiểm, không ngờ dựa vào một mình mình cậu ta cũng có thể sống sót......"

Hòa Ngọc sống sót, vô số người cảm thấy may mắn, cũng cực kỳ chấn động trong lòng.

Lúc mới bắt đầu Show sống còn đỉnh lưu, từ vòng tuyển chọn, bọn họ đã chê bai Hòa Ngọc là "đồ gà", sức chiến đấu 2 điểm, một ngón tay có thể đâm chết cậu ta.

Có người từng nói đùa, một rìu của Vạn Nhân Trảm có thể chém chết hơn 60 Hòa Ngọc.

Trong nháy mắt đã trôi qua lâu như vậy, đến vòng bán kết hiện tại, sức chiến đấu của Hòa Ngọc vẫn là 2 điểm, nhưng cái nhìn của người xem lại thay đổi. Cậu ta có thể sử dụng "thái cực" phản đòn, khán giả chấn động, nhưng vẫn nghĩ cậu ta chỉ có năng lực phòng thủ, không có lực chiến đấu. Ngay sau đó cậu ta rèn ra một thanh trường kiếm vô danh, từ phụ trợ mạnh nhất biến thành "Dã Vương" mạnh nhất, tàn nhẫn chém giết sự can thiệp của tổ tiết mục!

Đây có phải là giới hạn của cậu ta không?

Không. Không cần thái cực, không làm "phụ trợ", không làm "Dã Vương", chỉ với 2 điểm sức chiến đấu cậu ta cũng có thể g**t ch*t một cao thủ!

Hòa Ngọc, một sự tồn tại luôn đổi mới cái nhìn của người xem.

Trong tình huống vừa rồi, đối mặt với cao thủ Melvey, cần phải có sự bình tĩnh và lý trí tuyệt đối . Chỉ cần một sai lầm nhỏ cũng có thể dẫn đến thất bại.

Nếu Hòa Ngọc sử dụng trang bị không thuần thục, lập tức sẽ bị Melvey phát hiện, Hòa Ngọc sẽ gặp nguy.

Nếu kim dài không đâm trúng tử huyệt, chỉ với sức chiến đấu 2 điểm của Hòa Ngọc chắc chắn không thể phá vỡ lớp phòng ngự của Melvey.

Nếu không lập tức dùng thanh kiếm cứng rắn đập kim dài vào trong, chờ Melvey lấy lại phản ứng, lập tức có thể tránh thoát trói buộc của Hòa Ngọc, Hòa Ngọc cũng sẽ gặp nguy hiểm...

Mỗi một bước đều vô cùng quan trọng. Chỉ có Hòa Ngọc mới có thể thực hiện được phương án này, còn vô cùng hoàn mỹ, mỗi một chi tiết đều vô cùng hoàn hảo.

Sức chiến đấu 2 điểm, nhưng cậu ta là Hòa Ngọc!

Ở trên người cậu ta, từ trước đến nay năng lực chiến đấu chưa bao giờ là con số vô tri quy định năng lực của mỗi người cả.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1253: Thanh Máu (12)


Giọng Larry nghẹn lại, mặt đỏ bừng: "Hòa Ngọc, quả nhiên là Hòa Ngọc..."

Joe cũng cười: "Đúng vậy, quả nhiên là Hòa Ngọc. Quy tắc của phó bản này cũng không giết được Hòa Ngọc, chúng ta có thể yên tâm." Dừng một chút, ông ta lắc đầu: "Chúng ta lo lắng vô ích. Hòa Ngọc sao có thể thua ở nơi này được?"

Người bạn tốt luôn lý trí, không tôn sùng Hòa Ngọc vô điều kiện như hai người. Nhưng nghe thấy mấy câu Hòa Ngọc nói, người bạn này yên lặng thật lâu, cuối cùng nhẹ giọng nói với hai người: "Hình như tôi đã hiểu tại sao đám người Quỳnh lại tin tưởng Hòa Ngọc như vậy, hiểu vì sao mấy người Trấn Tinh lại nguyện ý hi sinh mạng sống vì Hòa Ngọc như vậy......"

Larry bĩu môi: "Giờ cậu mới hiểu sao?" Ông ta và Joe liếc nhìn nhau, đều thấy được ý cười trong mắt đối phương.

Hòa Ngọc nói cậu không thể đảm bảo những người khác thăng cấp, cũng không thể đảm bảo những người khác sống sót. Đúng vậy, đảm bảo kiểu gì? Thậm chí cậu còn không thể đảm bảo chính mình có thể sống để đi đến phó bản tiếp theo hay không! Đảm bảo cho người khác kiểu gì?

Nhưng chỉ cần cậu còn sống, chỉ cần đồng đội còn sống, cậu sẽ không từ bỏ ai!

Trong “g**t ch*t tù nhân”, đáng lẽ vận mệnh của Trấn Tinh, Vạn Nhân Trảm là chết, Hòa Ngọc cố chấp cứu bọn họ, đám người Eugene, Quỳnh cũng được cậu mang theo rời khỏi phó bản.

Trong “Là đồng đội sao”, cậu không chỉ muốn chiến thắng một mình, cậu còn muốn tất cả thăng cấp!

Ban đầu rất nhiều người xem chưa hiểu, sau đó mới hiểu được tại sao Hòa Ngọc bảo đôi mắt xanh tách biệt phó bản, không đơn giản vì tránh khỏi sự can thiệp của người đứng sau, mà còn không cho phép tổ tiết mục phân cậu đến một trận doanh nào!

Nếu phó bản này còn có thể can thiệp, bug "trận doanh" gần như sẽ bị sửa đúng, chia cậu đến trận doanh thứ nhất, cuối cùng loại bỏ trận doanh thứ hai.

Hòa Ngọc không cho phép, cậu muốn tất cả người đã lựa chọn tin tưởng cậu sống sót!

Đây là Hòa Ngọc.

Cậu sẽ cố gắng hết sức để giữ được sự tin tưởng và tính mạng của đồng đội. Cho dù các đồng đội chết trong lúc thăng cấp, lên tận trời xanh xuống tận địa ngục, cậu cũng sẽ báo thù cho bọn họ! Thành Chiêu chết, Hòa Ngọc tuyệt đối không quên. Chỉ cần cậu còn sống, cậu chắc chắn sẽ cố gắng bắt được người đứng sau màn, tìm ra chân tướng!

Hòa Ngọc như vậy, sao không đáng giao phó phía sau lưng chứ? Hòa Ngọc như vậy, sao không đáng hết mình tin tưởng, giao phó tính mạng vào tay cậu cậu chứ?

Rất nhiều người xem trong phòng phát sóng trực tiếp khác cũng có trải nghiệm hết sức chấn động:

Trấn Tinh vừa mới giết một người, hai người đụng mặt, đối phương chuẩn bị đánh lén, nhưng thấy Trấn Tinh thì lập tức xoay người bỏ chạy. Nhưng Trấn Tinh đã tung ra khối rubik, thu hoạch một mạng không chút do dự. Người nọ bị đào thải. Trấn Tinh không dừng lại, dậm chân trên mặt đất, nhảy lên, tiếp được khối rubik, tiếp tục đi về phía trước. Gã muốn nhanh chóng đạt được yêu cầu của phó bản trước khi có người ra tay với Hòa Ngọc.

Sợi tơ của Quỳnh cũng vây lại một người, vốn dĩ người nọ ra tay cực kỳ hung ác với Quỳnh. Thấy đánh không lại, lập tức xoay người cầu xin: "Cầu xin cô buông tha cho tôi! Tôi đưa trang bị cho cô, cô muốn gì cũng được, cầu xin cô buông tha cho tôi!"

Quỳnh không chút biểu tình: "Tôi chỉ cần mạng của anh." Trên tay dùng sức, trực tiếp thu hoạch một mạng.

Đối với việc giết hay không giết, thật ra Quỳnh không có ý kiến gì. Nếu Hòa Ngọc yêu cầu bọn họ phối hợp, cô ta có thể không giết bất cứ ai. Nếu cần thiết giết người thăng cấp, Quỳnh cũng sẽ không lưu tình. Đối với việc giết người, cô ta không có ý kiến gì cả.

Nếu là Quỳnh trước phó bản này, cô ta chắc chắn sẽ nhàm chán tản bộ, gặp được ai thì giết người đó, chứ không phải như bây giờ, dốc sức hoàn thành yêu cầu của phó bản. Cô ta làm như vậy bởi vì muốn Hòa Ngọc thăng cấp. Sau khi g**t ch*t một người, Quỳnh nhảy lên, nhanh chóng biến mất.

Ở một nơi khác:

Cách Đới còn đang tìm kiếm đối thủ. Giống như cảm giác được gì đó, đột nhiên gã dừng chân, dựng thẳng lỗ tai, thân thể dán sát hai bên đường hầm, ngừng thở, cẩn thận nghe động tĩnh. Động tĩnh biến mất, không có chút âm thanh nào.

Nguy hiểm! Đồng tử của Cách Đới co rụt lại, lập tức giơ lên cánh tay máy móc đỡ lấy đòn tấn công từ một người khác, hai bên va chạm, tia lửa văng khắp nơi.

Cánh tay máy của hai người để sát vào nhau, sau đó cùng nhíu mày: "Là cậu?!"

Cách Đới trợn trắng mắt, thu lại cánh tay máy móc, rất không vui vẻ. Eugene cũng vậy, thu lại cánh tay máy.

"Trong mê cung vô hạn cũng gặp được anh, thật sự quá xui xẻo." Cách Đới oán giận.

Eugene mỉm cười: "Tôi cũng nghĩ như vậy."

— Cho rằng gã muốn gặp được Cách Đới? Còn không bằng gặp được một tuyển thủ khác có thể đào thải!

Cách Đới nhíu mày: "Anh lén lút làm cái gì?"

Eugene mặt không biểu tình: "Là cậu lén lút, còn không phải lén lút ẩn giấu để chuẩn bị đánh lén tôi sao?" Gã lùi ra sau hai bước: "Chỉ có một phút, bây giờ đã qua nửa, đi đây."

Thấy vậy, Cách Đới nghiêng người, mặc cho Eugene biến mất trước mặt mình.

Hai người đưa lưng đi về hai phương hướng khác nhau, chưa từng quay đầu lại kiểm tra người còn lại.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1254: Thanh Máu (13) - Chó thấy cũng phải im lặng


Bọn họ không cảm thấy có gì không đúng, nhưng khán giả đã kinh ngạc ngây người.

Từ trước đến nay Eugene và Cách Đới nổi tiếng là không đội trời chung, bên ngoài thi đấu cũng đã chất chứa đầy thù hận riêng, càng đừng nói đi vào trong show thi đấu, thường xuyên chửi bới nhau, ba ngày một trận nhẹ năm ngày một trận nặng là ít.

Nhưng bây giờ, mặc dù bọn họ hùng hổ mắng chửi nhưng không ra tay, ngược lại đưa lưng về phía đối phương.

Nếu là lúc trước, tuyệt đối không có động tác này! Sao bọn họ dám đưa lưng về phía đối phương chứ? Trong quá khứ bọn họ không dám, người xem trong quá khứ cũng không dám tưởng tượng. Nhưng hiện tại, sự thật đã xảy ra trước mắt. Bọn họ nắm chặt thời gian hoàn thành nhiệm vụ phó bản, xác định suất thăng cấp, bọn họ cũng không ra tay với đồng đội đã xác định của mình, cho dù bọn họ không thích đối phương...

Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Bạc Kinh Sơn, Vạn Nhân Trảm, Eugene, Cách Đới, Đoàn Vu Thần, Seattle, Quỳnh, Trảm Đặc, Nguyên Trạch, Đường Kha, hai bên đụng mặt nhưng chưa từng ra tay với đối phương. Dưới sự lôi kéo của Hòa Ngọc, bọn họ đã trở thành đồng đội.

[Bình luận: "Hu hu hu, tình chiến hữu vĩnh viễn làm lòng người chấn động so với chém giết!"]

[Bình luận: "Thật sự quá ấm áp, loại tình cảm nguyện ý giao phía sau lưng cho đối phương, nguyện ý trả giá vì đối phương, cũng thiệt lòng hy vọng đối phương thăng cấp..."]

[Bình luận: "Tôi từng nghĩ rằng việc xem chiến đấu rất thú vị, nhưng bây giờ tôi lại yêu thích sự dịu dàng khi giết chóc hơn."]

[Bình luận: "Bởi vì dịu dàng trong giết chóc đáng quý hơn nhiều, cảm tình như vậy đều dùng tính mạng làm đồ đặt cược......"]

[Bình luận: "Giống như Hòa Ngọc và đôi mắt xanh đúng không?"]

[Bình luận: "Còn không đoàn kết quá sao? Vì mạng của Hòa Ngọc, bọn họ đi giết những người khác..."]

[Bình luận: "Đúng rồi, hơn nữa những người khác không phải đồng đội. Đồng đội là người nguyện ý tin tưởng Hòa Ngọc, nguyện ý giao phó phía sau lưng, những người khác không phải đồng đội! Ví dụ như Melvey, cho dù để anh ta sống sót, nạp anh ta vào đội ngũ, anh ta cũng sẽ phản bội bọn họ!"]

[Bình luận: "Nhìn bọn họ hiện tại, thật không hy vọng có người nào trong đội bị loại..."]

Có người cắt sang phòng phát sóng trực tiếp khác để nhìn, nhưng đa số mọi người ở lại phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc. Bọn họ tán dương năng lực chiến đấu của Hòa Ngọc, bọn họ cảm thán thái độ của Hòa Ngọc với đồng đội và sự bảo vệ của đồng đội dành cho Hòa Ngọc...

Nhưng cũng có người chú ý đến ánh mắt đánh giá trang bị biến hình của Hòa Ngọc cực kỳ cổ quái.

Sau đó, cậu đặt trang bị biến hình lên trên đầu.

Khán giả: "..."

— Từ từ! Hòa Ngọc cậu muốn làm gì?

[Bình luận: "Cậu ta làm gì vậy, làm lại trò cũ?"]

[Bình luận: "Biến ra một cái gương? Nếu đối đầu trực tiếp sẽ không thể lừa người đi?"]

Có người vừa mới phát ra suy đoán như vậy thì nhìn thấy Hòa Ngọc chuyển trang bị biến hình thành

— Thanh máu.

Cậu đặt ở hai bên "thanh máu", lôi kéo sang bên cạnh, thanh máu ngắn bằng một ngón tay biến thành hai ngón tay......

Khán giả: "....."

Hòa Ngọc không dừng, kéo thanh máu dài hơn cả gang tay. Dừng chút, lại tiếp tục kéo, kéo đến độ rộng ngang đầu, đứng trên đầu cực kỳ chói mắt.

Vậy là đủ rồi đúng không?

Không, Hòa Ngọc vẫn còn kéo, kéo đến chiều dài thanh máu của Eugene, không ngừng, tiếp tục kéo thành chiều dài thanh máu của Trấn Tinh, vẫn còn không dừng!

Khán giả sợ ngây người. Rốt cuộc cậu ta muốn kéo thành kiểu gì?!

Một phút sau, thanh máu của Hòa Ngọc thành hình, kéo thanh máu cực kỳ dài, gần như ngang với chiều rộng hai bên đường hầm, dù gần hay xa đều cực kỳ bắt mắt, làm người chấn động. Bắt mắt đến mức chói mắt.......

Trong con đường ánh sáng tối tăm, thanh máu của Hòa Ngọc giống như bóng đèn, từ xa có thể chiếu mù mắt người khác!

Khán giả: "..."

Chó nhìn thấy cũng phải im lặng.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1255: Thanh Máu (14)


Hòa Ngọc lại cảm thấy hài lòng buông tay, hai tay vỗ nhẹ, cực kỳ vừa lòng: "Đúng rồi, chiều dài này mới tốt."

Thanh máu trên đầu làm đối thủ có cảm giác an toàn? Điều này không hay tí nào.

Hòa Ngọc vẫn hy vọng thanh máu trên đỉnh đầu của mình sẽ làm đối thủ tuyệt vọng......

Rốt cuộc thì…

— Đánh không lại, vậy thì hù chết người đi!

Hòa Ngọc đội thanh máu cực dài, nhấc chân, thong dong nhàn nhã đi về phía trước......

[Bình luận: "... có chút cạn lời"]

[Bình luận: "Người khác đều biết sức chiến đấu của Hòa Ngọc, cũng nhìn thấy thanh máu phải xem qua kính lúp mới có thể thấy được của cậu ta, hiện tại đột nhiên đội thanh máu như vậy...... Khẳng định người khác sẽ phát hiện ra điều dị thường?"]

Một lúc lâu sau mới có một người trả lời --

[Nếu là người khác sẽ bị vạch trần giả vờ, nhưng đây là Hòa Ngọc, chết cũng có thể nói thành sống! Tôi cảm thấy mấy người Trấn Tinh không cần thiết liều mạng như vậy, rốt cuộc một mình Hòa Ngọc cũng có thể đi vào top 50..."]

Bằng vào năng lực chiến đấu vừa rồi, bằng vào thao tác tạo giả thanh máu.......

Nói Hòa Ngọc dựa vào bản lĩnh lọt vào được top 50 cũng không ai không tin! Cậu ta chính là Hòa Ngọc!

Vừa rồi Melvey chết dưới tay Hòa Ngọc vì nói quá nhiều. Những người khác nhìn thấy Hòa Ngọc, nhìn thấy thanh máu như vậy, không muốn nhiều lời vài câu với cậu ta sao?

Vừa mở miệng nói...... Còn có thể g**t ch*t Hòa Ngọc sao?

Khán giả rơi vào yên lặng.

Áo khoác tuyết trắng Hàn Băng thú bọc lấy khuôn mặt nhỏ xinh đẹp, ánh sáng tối tăm hắt vào da thịt trắng nõn như bạch ngọc, giống như da thịt được bao phủ bởi một lớp ánh sáng ấm áp, vô cùng đẹp. Một đôi mắt đen láy quyến rũ, mặt mày như họa, nhan sắc như sáng sớm mùa xuân, mỗi một hành động đều tỏa ra khí chất hơn người.

Cậu đi không nhanh không chậm, thậm chí không cố tình giấu âm thanh của bản thân, tiếng bước chân nhẹ nhàng "cộp cộp cộp" giống như bước đi lên trái tim người khác, gọng kính không viền tùy ý nằm trên cánh mũi, nốt ruồi dưới khóe mắt hơi nhúc nhích.

Khóe miệng cậu nở một nụ cười, đâu giống như đang ở trong mê cung vô hạn chém giết hung ác, thực sự giống như… đi trình diễn thời trang.

Khác với sự cô đơn, gầy yếu, xinh đẹp của cậu là thanh máu cực dài trên đỉnh đầu của cậu! Thanh máu dài bằng chiều rộng hai bên không gian đường hầm, xen kẽ trong đó là cảm giác vô cùng áp bức, làm người ta khiếp sợ.

Làm lơ mọi thứ xung quanh, cũng không thèm nghe xem có người hay không, cậu bước đi rất thảnh thơi, nhưng thanh máu kéo dài chắn ngang đường hầm lại cực kỳ ngang ngược.

Ít nhất lúc này hai người gặp phải cậu đã kinh ngạc đến ngây người. Nơi đây là một ngã rẽ, có hai người đang chiến đấu.

Hòa Ngọc đã nghe được động tĩnh từ trước, nhưng cậu vẫn không dừng chân, tiếp tục đi về phía trước, hoàn toàn làm lơ hai người đang chiến đấu phía trước.

[Bình luận: "!!"]

[Bình luận: "Hòa Thần, thanh máu kia của cậu là giả, hai người kia đều có thể nhẹ nhàng g**t ch*t cậu!"]

[Bình luận: "Không cần g**t ch*t, trang bị lỡ va vào cũng có thể va chết đó!"]

Tất nhiên không thể va chết Hòa Ngọc. Dù sao thanh máu trên đầu của cậu quá rõ ràng, từ xa đã nhìn thấy được, hai người nhìn thấy cùng dừng trận chiến......

Hòa Ngọc làm lơ bình luận, tiếp tục bước về phía trước, cũng làm lơ hai người kia.

Hai người: "....."

Một người trong đó nuốt nước bọt, còn chưa nhìn rõ người, chỉ nhìn thấy một thanh máu đã xoay người chạy trốn, trong chớp mắt đã biến mất khỏi đường hầm. Chờ đi xa, người nọ mới nghi hoặc. "Từ từ! Trong phó bản này có người có thanh máu dài như vậy sao?"

Một người chạy, một người đứng tại chỗ, gã đứng ở đường giao nhau giữa các ngã rẽ, ngơ ngác nhìn Hòa Ngọc, giống như bị dọa sợ, chân cố định tại chỗ, cũng không có suy nghĩ ra tay, cũng không có ý định chạy trốn.

"Cộp cộp cộp" Hòa Ngọc đi không nhanh không chậm. Lúc đi ngang qua người nọ, cậu nâng mí mắt, mặt không biểu tình nói: "Nhường chút." Thái độ đương nhiên kia làm người ta phải chấm hỏi, không thật sự chắc là có phải họ còn đang trong vòng tranh đấu chém giết hay không.

Người nọ: "......"

Tầm mắt của gã tập trung hết lên thanh máu trên đầu Hòa Ngọc, nuốt nước bọt, lùi ra sau theo bản năng. Hòa Ngọc đội thanh máu, mắt nhìn thẳng đi ngang qua người nọ, đi vào một ngã rẽ đường hầm chậm rì rì đi qua.

Chờ cậu đi xa, người nọ đột nhiên quát to.

"WTF?!"

Người xem: "......"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1256: Thanh Máu (15)


Thanh máu này của Hòa Ngọc dọa chạy một người, dọa ngu một người...

Mà không có ai đủ thông minh để phát hiện ra vấn đề sao?!

Tất nhiên là có!

Ví dụ như Hòa Ngọc đi được một lúc lại gặp được một tuyển thủ dự thi. Vốn dĩ đối phương chuẩn bị tấn công Hòa Ngọc, nhưng lại bị chấn động bởi thanh máu trên đỉnh đầu của cậu, ánh mắt đầy vẻ mơ hồ. Một lúc lâu sau, đồng tử của gã co rút lại, giọng nói tràn đầy nghi ngờ: "Hòa Ngọc? Thanh máu trên đầu cậu là sao?"

Gã nhớ rõ thanh máu trên đầu Hòa Ngọc chỉ có một chút, mà lúc đó không có ai có thanh máu dài...... kinh người như vậy.

Hòa Ngọc nghe vậy, mặt không biểu tình nhìn về phía gã. Sau đó Hòa Ngọc nhướng mày, giọng nói tràn ngập mê hoặc: "Muốn biết? Vậy đến đây tôi nói cho anh biết."

Người nọ: "..."

Gã không rời mắt nổi thanh máu kia, giọng nói cất cao: "Thanh máu này của cậu khẳng định là giả, cậu có rất nhiều chiêu trò, không thể tin tưởng --"

Hòa Ngọc lao đến, ngắt lời gã, đồng thời ánh mắt cực kỳ lạnh lùng: "Đúng vậy, là giả, anh thử nhấp vào thanh máu của tôi, kéo dài thêm thanh máu cho tôi thì có thể biết là thật hay giả." Cậu dùng tay không vỗ vai người nọ.

[Bình luận: "Hòa Ngọc làm gì?! Cậu ta không đánh lại được người này!"]

Bình luận như vậy vừa mới phát ra được mấy cái đã thấy người nọ xoay người chạy, vừa chạy vừa hoảng sợ, không dám quay đầu lại, chỉ để lại chút bụi mù vì chạy quá nhanh.

Khán giả: "..."

Có người cắt sang phòng phát sóng trực tiếp của người nọ, vừa mới đi vào thì nghe thấy gã nói: "Trời ạ, Hòa Ngọc có thể giết người để tăng máu cho mình, quá đáng sợ, mình phải tránh cậu ta!"

Khán giả: “...”

Cứ như vậy, Hòa Ngọc đội "thanh máu" giả lắc lư đi khắp nơi. Dọc đường đi gần như tất cả mọi người chạy trối chết, vừa đối mặt đã co chân chạy, không dừng lại ngoái nhìn. Cho dù có người nghi ngờ thì sẽ bị một hai câu của Hòa Ngọc dọa chạy.

Trong đường hầm u ám, cậu đội thanh máu dài đáng sợ, lại cười đến sởn tóc gáy, gần như thấy một người chạy một người, còn chưa gặp tuyển thủ không bị dọa chạy.

Ngay từ đầu người xem không hiểu, sau đó thông qua phản ứng của các tuyển thủ khác liền hiểu được chân tướng

— Người thông minh như Hòa Ngọc, cho dù muốn làm giả còn phải đội một cái thanh máu chỉ cần liếc mắt một cái đã biết là giả sao?

Mặc dù sức chiến đấu của cậu ta thấp nhưng chỉ số thông minh của cậu ta cực kỳ cao, hơn nữa thuần thục nắm giữ "hệ thống năng lượng" có rất nhiều át chủ bài, khiến người khác cực kỳ kiêng kị.

Bọn họ nhìn thấy Hòa Ngọc như vậy, cho dù trong lòng nghi ngờ cũng sẽ lập tức chạy trốn. Rốt cuộc không giết Hòa Ngọc bọn họ cũng có cơ hội thăng cấp. Nếu thanh máu của Hòa Ngọc là thật, một chưởng có thể đập chết bọn họ, vậy bọn họ hoàn toàn xong đời. Người như Hòa Ngọc, thật sự có thể tăng thanh máu lên trình độ này cũng không phải không có khả năng.

Đối mặt với Hòa Ngọc, bọn họ không dám đánh cược. Có chạy không?

Chính vì không ai dám ra tay với Hòa Ngọc, trên đầu đội thanh máu khoa trương kia, Hòa Ngọc đi rất chi là vui sướng.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1257: Thanh Máu (16) - "Mẹ ơi, bên ngoài đáng sợ quá, có thanh máu thật dài thật dài!!"


[Reid đào thải! Thời gian còn lại của phó bản: 8 giờ 23 phút 9 giây, số lượng người trong phó bản: 72/100.]

Hai mươi tám người đã chết. Từ con số này có thể thấy được tình hình chém giết trong đường hầm kịch liệt như thế nào. Lại nhìn thời gian của phó bản, bọn họ còn hơn 8 tiếng.

Hơn 8 tiếng, đào thải 22 người, cũng không khó, nhưng khi danh sách càng ngày càng ít, những người có sức chiến đấu thấp sẽ cố gắng ẩn nấp không bị người khác phát hiện......

Tất cả mọi người đều nôn nóng khẩn trương. Đám người Trấn Tinh vừa chạy như bay trong đường hầm, vừa lo lắng cho sự an toàn của Hòa Ngọc. Những người khác hoặc chết, hoặc trốn đi, chuẩn bị nằm chờ thông báo lọt vào top 50.

Vừa rồi Hòa Ngọc gặp được một người, chiều dài thanh máu của người nọ đại khái khoảng 50. Hắn đi vào một góc kỳ lạ mê cung, đi tới đi lui rất nhiều lần, căn bản không ra được! Tiêu phí mấy tiếng, vất vả lắm mới ra được, vừa định triển khai kỹ năng phá tường, người đầu tiên hắn gặp được là Hòa Ngọc.

Là Hòa Ngọc với thanh máu cực dài trên đầu. Nhìn thấy Hòa Ngọc, người nọ sợ ngây người, ngửa đầu nhìn thanh máu, khiếp sợ hỏi: "Chiều dài thanh máu còn có thể thay đổi?"

Hòa Ngọc gật đầu, cực kỳ nghiêm túc: "Tất nhiên, sức chiến đấu và phòng ngự tăng, chiều dài thanh máu cũng sẽ tăng."

[Bình luận: "...... Nếu không biết chân tướng, tôi sẽ tin."]

Người nọ: "!!"

Hắn không thể tin được, hỏi: "Cho nên cậu đã giết bao nhiêu người? Có được bao nhiêu trang bị?"

Hòa Ngọc mỉm cười: "Anh đoán?"

Người nợ không đoán, xoay người chạy, lùi về khu vực hỗn loạn nhất vừa mới chạy ra được. Vốn là nơi nguy hiểm nhất, đột nhiên hắn cảm thấy có cảm giác an toàn.

Hắn quyết định, hắn muốn ở bên trong chờ đến khi phó bản kết thúc. "Mẹ ơi, bên ngoài quá đáng sợ, có thanh máu thật dài thật dài!!"

[Bình luận: "Tôi có dự cảm, tuyển thủ bị dọa bỏ chạy này, có lẽ bởi vì bị doạ sợ có thể nằm chờ đến khi kết thúc vòng bán kết......"]

Hòa Ngọc dừng lại tạm nghỉ một lúc, lại đội thanh máu thật dài tiếp tục đi về phía trước.

Cũng có người xem không còn gì để nói, hỏi: "Thật sự không ai phát hiện ra Hòa Ngọc chơi chiêu sao?"

Vừa hỏi xong, Hòa Ngọc tuýt còi, phát ra tiếng vang rất nhỏ, rũ mắt.

Ở một vị trí khác, Seattle đang chạy vội dừng chân lại... "Hòa Ngọc?"

Bởi vì trực giác siêu mạnh, Seattle đã gặp được bốn người Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Nguyên Trạch, Đường Kha. Mấy người trao đổi đơn giản, cũng chưa ai gặp được Hòa Ngọc. Còn tưởng rằng Hòa Ngọc đã núp vào một chỗ, không ngờ cậu cũng đi lại trong mê cung.

Seattle phán đoán phương hướng dựa theo tiếng còi, lập tức xoay người, chạy như bay về chỗ Hòa Ngọc, tốc độ cực nhanh: "Hòa Ngọc sẽ không xui tới mức gặp được nguy hiểm ngay bây giờ chứ nhỉ?"

Cô ta vẫn nên đi qua nhìn thì yên tâm hơn. Seattle nghĩ, có lẽ nên nhắc nhở Hòa Ngọc không cần chạy loạn, tìm nơi an toàn giấu đi, chỉ có một phút... Liệu có kịp sắp xếp cho Hòa Ngọc một khu an toàn không?

Vừa nghĩ vừa chạy như bay.

Vận khí của Seattle tốt, cô ta và Hòa Ngọc trùng hợp ở trong đường hầm gần sát nhau, hơn nữa ngã rẽ ít, Seattle tìm được Hòa Ngọc dọc theo tín hiệu.

“Hòa Ngọc, anh không —” Đột nhiên giọng nói của cô ta im bặt.

Hòa Ngọc ngẩng đầu, đứng ngược sáng, thân hình mỏng manh gầy yếu, trên đầu đội thanh máu gần như muốn tràn ra khỏi đường hầm.

Cậu nở nụ cười tươi: "Xin chào."

Seattle: "???"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1258: Thanh Máu (17)


Thử nghĩ xem, mặc dù mỏng manh gầy yếu nhưng thao tác đặc biệt thì không bao giờ thiếu.

Không ai đoán được ngay sau đó người này sẽ làm cái gì.

Cảnh tượng người này đội một thanh máu gấp mười lần Seattle, nở nụ cười với cô ta...

ĐM, thực sự sởn hết tóc gáy!

Trong nháy mắt Seattle muốn chạy trối chết, nhưng cô ta nhịn xuống.

Chắc Hòa Ngọc sẽ không ra tay với mình chứ? Tất nhiên, nếu cậu ta muốn ra tay, với đầu óc của cậu ta, có lẽ chính mình sẽ không trốn được.

Nghĩ như vậy, Seattle bình tĩnh lại.

Ánh mắt của cô ta dính chặt l*n đ*nh đầu của Hòa Ngọc. Thanh máu kia thật sự làm người sợ hãi, Seattle buột miệng thốt lên: "Anh làm gì? Tại sao thanh máu lại biến thành như vậy?" Sau đó, cô ta lấy lại phản ứng, bước lên vài bước, nhỏ giọng: "Là giả?"

[Bình luận: "Ha ha ha quả nhiên là đồng đội, rất hiểu biết Hòa Ngọc!"]

[Bình luận: "Seattle bị Hòa Ngọc lừa không chỉ một lần, chỉ có thể nói Hòa Ngọc rất biết cách chơi."]

Nghe vậy Hòa Ngọc chỉ cười không nói. Seattle bị phản ứng của cậu làm mơ hồ, hơi nhíu mày: "Rốt cuộc là thật hay giả?"

Thanh máu to như vậy, nói là thật cũng... không đúng, nói là giả cũng... không đúng.

Hòa Ngọc nghiêm túc nói: "Là thật."

Seattle tiến lên, vây quanh Hòa Ngọc nhìn trước nhìn sau, ngoại trừ chiều dài của thanh máu kia hơi bất thường, từ các góc độ khác vẫn giống cái ban đầu như đúc. Nhưng Seattle luôn cảm thấy có chỗ không đúng. Cô ta vẫn nghi ngờ: "Tôi nhớ rõ từng có một phó bản anh đội một cái gương trên đầu, lừa đám người Eugene thật sự thảm... Chẳng lẽ thanh máu trên đầu anh lại đi lừa người tiếp sao?"

Lúc trước Hòa Ngọc lừa đám người Eugene làm bọn họ nhớ mãi không quên... Seattle nghe Eugene nhắc mãi không chỉ một lần.

Hòa Ngọc nghiêng đầu nhìn về phía Seattle, đối phương còn đang đánh giá thanh máu trên đầu cậu, trên mặt bảy phần rối rắm ba phần nghi ngờ. Cô ta cảm thấy Hòa Ngọc chơi chiêu, nhưng lại vẫn cảm thấy — không cần thiết, tạo thanh máu giả có thể lừa được ai? Hơn nữa cái này cũng quá giả rồi, vừa thấy đã biết có vấn đề... không quá giống với hành động của Hòa Ngọc.

Chậc, quả nhiên, người thông minh đều suy nghĩ nhiều.

Khóe miệng của Hòa Ngọc cong lên, giơ tay đẩy mắt kính, âm thanh nhẹ nhàng: "Tại sao thanh máu của tôi không thể dài ra? Seattle, mặc dù sức chiến đấu của tôi thấp nhưng không phải không có trang bị."

Đồng tử của Seattle co rút lại, giọng nói cất cao: “Anh rèn ra trang bị rồi sao?!”

Đã tách ra lâu như vậy, chính Hòa Ngọc lại có thể rèn trang bị, cũng không phải không có khả năng dành thời gian rèn trường kiếm cho chính mình. Nghĩ đến uy lực trường kiếm của cậu ta... Seattle chà xát cánh tay, chỉ cảm thấy càng thêm sởn tóc gáy. Có thanh trường kiếm kia, thanh máu dài hơn cũng bình thường.

Cô thật lòng cảm thán: "Nếu thanh máu này là thật, vậy cậu có thể nghiền nát mọi người, chúng ta không cần quá sốt ruột. Vừa rồi tôi mới gặp được đám người Trấn Tinh, bọn họ đều đang liều mình giết người, muốn lấy ra vị trí trong thời gian ngắn nhất, để anh sống sót."

Hòa Ngọc: "Cô cũng đi săn đầu người?"

Từ trước đến nay Seattle luôn kiêu ngạo, rầm rì: "Thuận tiện mà thôi, dù sao anh cũng là đội trưởng của tôi mà."

Hòa Ngọc buồn cười, giơ tay sờ cằm: "Vậy lát nữa gặp được bọn họ, nhớ rõ nói cho bọn họ không cần lo lắng cho tôi."

[Bình luận: "........."]

[Bình luận: "Hòa Thần, cậu là đáng lo nhất đó! Của cậu là đồ giả đó!!"]

Seattle xác nhận lại lần nữa: "Anh thật sự rèn lại được trường kiếm Vô Danh? Sao không cầm trên tay?"

Hòa Ngọc chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội: "Cô đoán?"

Seattle: "... Chỉ biết lừa người."

Không cần đoán, chắc chắn muốn lừa người.

Bên ngoài của tên này trắng như tuyết, bên trong đen như mực!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1259: Thanh Máu (18)


Cô ta trợn trắng mắt, mái tóc tím hơi dài vung lên, cúi đầu nhìn thời gian, Seattle xua tay: "Anh cẩn thận, sắp hết một phút rồi, tôi rút trước đây!"

Với thanh máu hiện tại của Hòa Ngọc, chắc sẽ không có ai đến gây sự với Hoà Ngọc trong thời gian ngắn, thời hạn gặp mặt một phút đồng hồ sắp hết, phải nhanh chóng rút thôi.

Hơn nữa, cũng nhờ thanh máu này của Hòa Ngọc, cuối cùng Seattle cũng cảm thấy yên tâm. Chắc chắn đội trưởng của họ sẽ không chết trong phó bản này, cô ta không cần lại lo lắng, chỉ cần chờ thông báo rồi cùng nhau đi vào vòng bán kết là được.

Hy vọng Hòa Ngọc quả thật có cách để không chỉ một người sống sót rời khỏi thi đấu.

Cô ta cũng muốn sống sót cùng với mọi người.

Seattle nhảy lên, đi được vài bước, đột nhiên dừng chân, quay đầu lại, thân hình hoàn mỹ của cô ta vặn thành bánh quai chèo, không thể tin được nhìn về phía Hòa Ngọc: "Từ từ! Không đúng, trường kiếm Vô Danh của anh không có sức chiến đấu!!"

Nhớ trước đây lúc Hòa Ngọc rèn ra trường kiếm Vô Danh, lực công kích của trường kiếm cực kỳ cực kỳ thấp, năng lực tấn công thực ra là rút từ năng lượng trời đất.

Nhưng sức chiến đấu mà hệ thống phán định là số liệu, là thuộc tính!!

Cũng vì vậy cho nên dù Hòa Ngọ cóc rèn lại trường kiếm Vô Danh, hệ thống cũng sẽ không tăng lên giá trị sức chiến đấu của cậu lên bao nhiêu. Cũng đồng nghĩa sẽ không làm thanh máu dài ra.

Cho dù Hòa Ngọc rèn ra trường kiếm Vô Danh, thanh máu cũng sẽ không tăng, vậy thanh máu của cậu ta là sao?!

Seattle cất cao giọng: "Thanh máu của anh có vấn đề?!"

Lúc này Hòa Ngọc thản nhiên gật đầu: "Đúng vậy, là giả đó."

Seattle: "..." Cô ta muốn hộc máu!!

"Vậy anh....."

Hòa Ngọc: “Còn một giây.”

Trong nháy mắt thân hình của Seattle biến mất, trong không trung để lại một tiếng hét nghiến răng nghiến lợi: "ĐM, con mẹ nó anh tự chú ý an toàn, phải sống đó!!"

Hòa Ngọc nhìn bóng dáng của cô ta, bất đắc dĩ lắc đầu: "Cô cũng cẩn thận."

Seattle rời đi với tâm trạng gần như hỏng mất, không còn lời gì để nói, cực kỳ lo lắng cho Hòa Ngọc. Cô ta không đủ thời gian để bày tỏ tâm trạng lo lắng của mình cho Hòa Ngọc, chỉ có thể nghẹn khuất bản thân...... "Nói nửa ngày, thì ra thanh máu của Hòa Ngọc là giả!! Vậy mà cậu ta cũng dám đội nó chạy lung tung?!"

Sau khi chạy xa, Seattle hít một hơi sâu, lại thở ra, chửi tục: "CMN, tên Hòa Ngọc này thật sự làm người không còn gì để nói, không thể yên phận một chút sao?!"

[Bình luận: "... Không thể."]

[Bình luận: "Yên phận vậy không phải Hòa Ngọc..."]

Seattle gãi đầu, miễn cưỡng thả lỏng: "Thôi, chắc cậu ta cũng có cách rồi, nhanh chóng đi giết người đảm bảo đủ vị trí mới được."

Dù Hòa Ngọc chắc chắn có cách, nhưng vẫn quyết định chạy nhanh đi gặt đầu người, giành vị trí cho Hòa Ngọc.

Nói xong, Seattle nhanh chóng biến mất.
 
Back
Top Bottom