Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1200: Là Đồng Đội Sao? (67)


[Bình luận: "Ha ha ha, tự nhiên thấy mắc cười quá!!"]

[Bình luận: "Giọng điệu của cậu ta thật hèn mọn, xin anh đại cho tôi một con đường sống với ha ha ha."]

[Bình luận: "Sao tôi lại cảm thấy trong sự hèn mọn đó mang theo chút tuyệt vọng ha?"]

[Bình luận: "Bởi vì vào giây phút cuối cùng cậu ta đã lựa chọn kiểm nghiệm thân phận Hòa Ngọc, nhìn thấy được quan hệ đối địch ha ha ha ha ha ha ha ha!"]

Trạm trung gian.

Tuyển thủ Hi Sâm tiến vào cuối cùng với khuôn mặt khóc lóc thảm thiết, vô cùng suy sụp: "Rốt cuộc bọn họ có kế hoạch gì, tại sao phải thủ tiêu sạch các tuyển thủ khác?"

Sắc mặt một tuyển thủ khác không chút thay đổi: "Nếu tôi có thực lực, tôi cũng sẽ làm như vậy."

Đáng tiếc, anh ta không mạnh như đám người Trấn Tinh, cũng không sớm tạo thành đội với bọn họ.

"Bọn họ cũng không phải là một trận doanh, nếu chơi quá trớn, năm mươi người cũng sẽ bị loại cùng nhau."

"Mẹ kiếp, đừng nói với tôi bọn họ là một trận doanh?"

Có người yếu ớt chen vào: "Bọn họ chắc chắn không phải là một phe, tôi có hai tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận, kiểm nghiệm ra được một đồng đội, một kẻ địch."

"Vậy tại sao bọn họ nhất định một hai phải thủ tiêu sạch chúng ta?"

Người nọ mỉm cười: "Rất dễ hiểu, dùng một câu cực kỳ chuẩn xác để hình dung - Không cho các người chơi cùng."

Mọi người: "..."

Người cuối cùng đã bị xóa sổ - Hi Sâm nhìn về phía người nọ, ánh mắt hâm mộ: "Trách không được anh bình tĩnh như vậy, hóa ra anh đã kiểm nghiệm thân phận ra đồng đội."

Những người đó đều là người mạnh, sẽ không ai muốn từ bỏ mạng sống của mình, vì vậy bọn họ nhất định sẽ dốc hết toàn lực để giành chiến thắng. Có thể kiểm nghiệm thân phận ra được một đồng đội, bên ta vẫn còn có hy vọng. Đồng đội càng nhiều, khả năng thắng càng lớn, mà hiện tại bọn họ chỉ có thể là người đứng xem, giao mạng sống của mình vào trong tay tuyển thủ trên sân.

Người nọ kiểm nghiệm thân phận xác minh được đồng đội nên thoáng yên tâm, mà Hi Sâm người đến lúc cuối cùng, có duy nhất một tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận, thế nhưng kiểm nghiệm thân phận ra là một kẻ địch!

Quá tuyệt vọng!

Người nọ nhìn về phía Hi Sâm: "Cậu kiểm nghiệm ai vậy?"

Hi Sâm với khuôn mặt khóc lóc thảm thiết: "Hòa Ngọc."

Vào những giây cuối cùng, cậu ta chỉ muốn kiểm nghiệm thân phận của Hòa Ngọc. Cậu là nhân vật trung tâm trong nhóm cao thủ, những cao thủ kia đều nghe theo cậu ta, một người có thể chiến đấu chống lại các quy tắc.

Thời điểm kiểm nghiệm thân phận lần cuối, Hi Sâm nghĩ, nếu như Hòa Ngọc là đồng đội của cậu ta, cậu ta sẽ được "chết" một cách thoải mái.

Trăm triệu lần không ngờ tới, Hòa Ngọc là trận doanh phe địch của cậu ta, quả thực là chết không nhắm mắt mà.

Người nọ nghe được lời của cậu ta thì ngẩn ra, cất cao giọng: "Cậu kiểm nghiệm thân phận của Hòa Ngọc, trận doanh phe địch? Cậu chắc chắn?!"

Hi Sâm mờ mịt: "Đương nhiên là chắc chắn."

Người nọ hít sâu một hơi, giọng nói khẽ run: "Tôi kiểm nghiệm thân phận của Hòa Ngọc, cũng là trận doanh phe địch."

Trong nháy mắt đó, tất cả mọi người đều bối rối.

Bởi vì hai người đã xác định là ở hai trận doanh khác nhau, hai bên đánh nhau lúc trước chính là bọn họ!

Quan hệ của hai người bọn họ là quan hệ đối địch, mà hai người bọn họ lại đều có quan hệ đối địch với Hòa Ngọc, vậy Hòa Ngọc là phe nào?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1201: Là Đồng Đội Sao? (68)


Việc “thanh lý” người vô cùng thuận lợi.

Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, số tuyển thủ dự thi còn lại trong phó bản đã không còn lại mấy người.

Vòng bán kết không giống với trận đấu trước đó, vòng bán kết không bỏ phiếu, nhưng đồng thời, vòng bán kết sẽ có nhiều thông báo hơn, bao gồm cả số lượng tuyển thủ “đã chết” và "điểm" của từng tuyển thủ, đều sẽ phát thông báo cho toàn hệ thống. Cho nên, bọn họ biết rõ còn lại bao nhiêu tuyển thủ trên sân đấu.

Trên sân thi đấu ngoại trừ mười ba người bọn họ, tổng cộng có tám mươi bảy người, đã dọn sạch tám mươi lăm người, giờ chỉ còn lại hai người đang lẩn trốn.

Trấn Tinh, Bạc Kinh Sơn, Lăng Bất Thần, Quỳnh, Eugene, Cách Đới, Nguyên Trạch...

Bảy người tiếp tục công cuộc đuổi giết, còn lại sáu người ở đây chờ đợi, Hòa Ngọc và Đoàn Vu Thần tiếp tục cải tạo trang bị cho những người còn lại.

Hòa Ngọc cải tạo xong trang bị của Seattle, lấy ra sổ và bút, tính toán điểm tích lũy.

Ở trên tay cậu, từng tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận được sử dụng.

[Bình luận: "Giả bộ rất giống đấy, chứ thật ra Hòa Ngọc có kiểm nghiệm thân phận của ai được đâu."]

[Bình luận: "Đúng vậy, cậu ta chỉ có thể suy ra được điểm tích lũy của mỗi người, không biết được phe của bọn họ, suy cho cùng, bất kỳ ai sử dụng thẻ kiểm nghiệm thân phận, cậu ta cũng chỉ nhận được thông báo cho biết là thuộc trận doanh của phe địch, không có cách nào xác nhận là 1 hay 2."

[Bình luận: "Sắp dọn sạch cả phó bản rồi, rốt cuộc Hòa Ngọc muốn làm gì?"]

[Bình luận: "Đúng nha, điểm tích lũy hiện tại rất loạn, Hòa Ngọc căn bản không phải là người có điểm tích lũy cao nhất, điểm tích lũy của phe số một và phe số hai cũng không bằng nhau!"]

Nếu Hòa Ngọc không phải là phe số ba, cậu có thể thông qua thẻ kiểm nghiệm thân phận để xác định phe, phân chia điểm tích lũy.

Nhưng cậu là phe số ba!

Chỉ dùng thẻ kiểm nghiệm thân phận mà nói thì cậu căn bản không có cách nào phân ra được ai ở phe nào.

Càng không có cách nào phân chia điểm tích lũy cho hai phe của bọn họ bằng nhau!

Trong mắt người xem, Hòa Ngọc hoàn toàn đang làm càng làm ẩu.

Cũng đúng, thực sự Hòa Ngọc đang làm ẩu làm càng.

Nhưng cậu cũng không phải hoàn toàn không biết phe của những người khác, ngẫu nhiên cậu cũng có thể nhìn thấy bình luận, cũng có thể thông qua phản ứng của tuyển thủ bị giết mà phán đoán ra phe của đám người Trấn Tinh.

Có thể nói là, dù không sử dụng thẻ kiểm nghiệm thân phận thì Hòa Ngọc cũng có thể phán đoán ra phe của những người khác.

Trấn Tinh, Vạn Nhân Trảm, Seattle, Trảm Đặc, Bạc Kinh Sơn, Cách Đới thuộc phe số một.

Eugene, Lăng Bất Thần, Đoàn Vu Thần, Quỳnh, Nguyên Trạch, Đường Kha thuộc phe số hai.

Thực lực của bọn họ ngang nhau, hơn nữa dù phe nào thất bại thì cũng đều sẽ có cao thủ hàng đầu ngã xuống, Trấn Tinh và Eugene, Vạn Nhân Trảm và Lăng Bất Thần, Bạc Kinh Sơn và Quỳnh vân vân, tất cả đều là 2 vào 1!

Quy tắc của phó bản hướng tới, không thể nói là không tàn nhẫn.

"Thế nào rồi?" Vạn Nhân Trảm ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt nhìn thẳng Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc rũ mắt, không để ý tới gã, tiếp tục viết viết vẽ vẽ.

Mặt trời chiều ngả về tây, sườn mặt của cậu cực kỳ đẹp mắt trong ánh chiều tà, ngay cả gọng kính không viền trên cánh mũi cũng tạo ra phong thái khác.

Vạn Nhân Trảm nhìn đến ngây ngốc.

"Bang-"

"Bốp!"

Rễ cây của đôi mắt xanh quất vào tay gã, đau đến mức khiến gã hít sâu một hơi, tay đau nhức.

Vạn Nhân Trảm nóng nảy: "Anh làm gì đấy?"

Cái rễ cây nhỏ con mỏng manh thế này, sao đánh người lại đau như vậy?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1202: Là Đồng Đội Sao? (69) - Canon vs Crack ship


Bạn còn 6 lượt đọc trên websiteTìm hiểu thêm

Gương mặt đôi mắt xanh không chút biểu cảm: "Còn nhìn nữa móc mắt cậu ra."

Vạn Nhân Trảm cười lạnh: "Móc mắt anh thì có, còn đúng đôi mắt mà chạy khắp nơi, từng có phó bản còn chỉ là một đôi mắt, giờ đôi mắt này của anh đặt trên một cái cây, quả thật rất thích hợp đấy."

Đây là cách mắng chửi đầy sáng tạo, chính xác mắng đôi mắt xanh không phải là người.

Đôi mắt xanh không lung lay, rễ cây khẽ nhúc nhích: "Thì sao? Tôi biến thành cái dạng gì Hòa Ngọc cũng đều thích tôi, đều có thể nhận ra tôi."

Vạn Nhân Trảm: "..."

Gã nghiến răng nghiến lợi: "Phó bản trước Hòa Ngọc cũng không từ bỏ tôi, nhưng mà anh là thằng nhóc đã bị Hòa Ngọc giết rất nhiều lần rồi."

Đôi mắt xanh: "Hòa Ngọc đã cứu rất nhiều người, cậu ấy cũng không từ bỏ rất nhiều người, nhưng tôi thì khác."

"Có chỗ nào khác đâu?"

"Chỗ nào cũng khác."

"Cái tên này thật sự là thèm đánh rồi, biến thành một cây cỏ cũng không chặn được miệng của anh, anh nên biến thành đá, thành cục đá không thể nói chuyện mới đúng!"

"Thèm ăn đòn đúng không?"

Hai người cãi nhau, động tĩnh càng ngày càng lớn. Vạn Nhân Trảm mặt thẹo hung hãn, đôi mắt gắt gao trừng đôi mắt xanh, cơ thể nghiêng về phía trước, mặt đối mặt mắng đôi mắt xanh.

Đôi mắt xanh ghé sát mép chậu hoa, cười lạnh đáp trả, khiến Vạn Nhân Trảm tức giận giậm chân.

Đoàn Vu Thần cải tạo xong trang bị cho Trảm Đặc, lau mồ hôi lạnh trên trán, thở dài một hơi: "Thiếu chút nữa ảnh hưởng đến khả năng phát huy của tôi."

Đường Kha: "Hay là... Ngăn bọn họ lại?"

Trảm Đặc yêu thích vũ khí ôm không buông tay, nghe vậy thì phân tâm, kỳ quái nhìn Đường Kha: "Cậu dám đi ngăn cản?"

Một người là Ly Trạm, một người là Vạn Nhân Trảm, cái này cmn ai cản được?

Bên kia, Hòa Ngọc đột nhiên khép sổ lại, thẳng lưng.

Hai người vốn đang cãi nhau đột nhiên im bặt.

Đôi mắt xanh rụt về trong đất, một đôi mắt xanh xinh đẹp trông mong nhìn Hòa Ngọc: "Hòa Ngọc, Hòa Ngọc, cậu ta bắt nạt tôi, cậu ta khi dễ tôi không thể biến thành người, chỉ có thể vùi trong chậu hoa."

Vạn Nhân Trảm: "???"

Gã nổi trận lôi đình: "Anh đừng có mà nói hươu nói vượn."

Đôi mắt xanh: "Cậu xem, cậu ta còn hung dữ với tôi."

Anh nhân cơ hội ôm lấy cổ tay Hòa Ngọc, kéo cơ thể ra khỏi đất, dùng thân hình tròn cọ Hòa Ngọc, phiến lá cây tròn trịa run rẩy vì vui sướng. Mới qua mấy ngày, Hòa Ngọc đã nuôi đôi mắt xanh béo lên hai vòng.

Vạn Nhân Trảm tức giận má phồng thành cá nóc, nghiến hàm răng răng rắc mà không thể làm gì được.

[Bình luận: "Tội cho Vạn Nhân Trảm quá, tức giận đến mức giậm chân còn không làm gì được."]

[Bình luận: "Đánh không lại đôi mắt xanh, mắng không lại đôi mắt xanh, người ta còn có Hòa Thần làm chỗ dựa, ha ha ha, Vạn Nhân Trảm đáng thương quá mà."]

[Bình luận: "Đây chính là sự khác biệt giữa canon và crack ship sao?"]

Vẻ mặt Hòa Ngọc bất đắc dĩ, cậu nhàn nhạt liếc mắt nhìn Vạn Nhân Trảm: "Đánh không lại, mắng cũng không lại, anh còn tranh cãi với anh ấy cái gì? Tìm tức hả?"

Vạn Nhân Trảm: "..."

Gã tức đến mức hốc mắt đều đỏ lên, trên khuôn mặt sẹo là sự tủi thân thật sự.

Bây giờ không phải là giả vờ.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1203: Là Đồng Đội Sao? (70)


Hòa Ngọc lại nhìn về phía đôi mắt xanh: "Còn anh nữa, biến thành nhân sâm nhỏ thì thật sự muốn làm nhân sâm nhỏ rồi?"

— Một người lớn đã bao nhiêu tuổi, còn giả bộ ngây thơ như vậy.

Đôi mắt xanh: "..."

Cọng rễ ôm lấy Hòa Ngọc cứng đờ, không nhúc nhích, phiến lá trên đỉnh đầu hơi đỏ lên. Không có cách nào, ký ức trong quá khứ ảnh hưởng quá lớn. Lúc biến thành người thì không cảm thấy gì, khi biến thành động thực vật lại luôn muốn làm nũng tỏ vẻ dễ thương với Hòa Ngọc, làm cho cậu chú ý đến mình...

Hòa Ngọc trồng đôi mắt xanh trở lại chậu hoa, lúc này đôi mắt xanh rất ngoan ngoãn. Sau khi trồng trở về, anh còn dùng phiến lá bao mình lại, rõ ràng là đang ngượng ngùng.

[Bình luận: "Ha ha ha cười chết rồi."]

[Bình luận: "Đôi mắt xanh cũng cảm thấy thẹn thùng sao?"]

Thấy Hòa Ngọc cũng dạy dỗ đôi mắt xanh, nhất thời Vạn Nhân Trảm không còn tức giận nữa, cũng không còn tủi thân, cả người lần nữa tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Nhưng nghĩ đến lời Hòa Ngọc vừa nói, rốt cuộc vẫn nhịn được, không mở miệng khiêu khích nữa.

Cách xử lý đánh mỗi người hai mươi roi này tuy quỷ dị, nhưng hiệu quả lại rất tốt.

Vạn Nhân Trảm: Hòa Ngọc vì mình mà dạy dỗ đôi mắt xanh, cậu ta để ý đến mình, cho nên không cần phải so đo với một cái cây.

Đôi mắt xanh: Hòa Ngọc vẫn luôn đứng về phía bên mình, không phải chỉ là một thằng ngốc ngây ngô khờ khạo thôi sao, không cần phải so đo với cậu ta.

Nghĩ như vậy, tâm trạng hai người lập tức thoải mái hơn hẳn.

[Bình luận: "Vẫn là Hòa Thần có cách."]

[Bình luận: "Đều là hai thằng nhóc ngoài dữ trong hiền."]

[Bình luận: "Cuối cùng cũng thanh tịnh."]

Cuối cùng cũng thanh tịnh.

Đoàn Vu Thần cũng đi tới gần. Anh ta hỏi Hòa Ngọc: "Vẫn chưa tìm được hai người còn lại sao?"

Hòa Ngọc lắc đầu: "Còn chưa nhận được tin tức."

Đoàn Vu Thần ngồi trên mặt đất, tầm mắt nhìn về phía quyển sổ trên tay Hòa Ngọc, ánh mắt có chút lo lắng: "Phân chia điểm tích lũy đều đúng hết không? Giết nốt hai người cuối cùng rồi, điểm tích lũy của chúng ta sẽ vừa vặn bằng nhau?"

Anh ta muốn tìm Hòa Ngọc để xác nhận xem hai người cuối cùng có thể bị giết hay không, nếu như giết hết tất cả bọn họ, thật sự không có vấn đề gì với điểm tích lũy sao?

Cho đến bây giờ, tất cả các nhiệm vụ đã được hoàn thành, chỉ còn lại một nhiệm vụ số 100, đó là đôi mắt xanh. Điểm tích lũy của đôi mắt xanh rất cao, nhưng kết cục cuối cùng của bọn họ khẳng định sẽ là cùng nhau g**t ch*t anh ta. Hoàn thành nhiệm vụ, giết sạch những người khác, mười ba người bọn họ là hai phe, điểm tích lũy bằng nhau.

— Theo kế hoạch là vậy.

Hòa Ngọc gật đầu: "Đúng vậy."

Đoàn Vu Thần thở phào nhẹ nhõm, hơi thả lỏng một chút.

Lúc này Hòa Ngọc nhận được tin tức, cậu cúi đầu nhìn thoáng qua, khóe miệng lộ ra một nụ cười. "Rất tốt, Trấn Tinh và Lăng Bất Thần lại xử lý được một người, hiện tại chỉ còn lại một người cuối cùng, Lăng Bất Thần nói, đám người Eugene đang đuổi giết."

Đoàn Vu Thần cũng cười theo, nhưng rất nhanh nụ cười lại cứng đờ.

Kế hoạch càng tiến hành thuận lợi, trong lòng anh ta càng thấp thỏm bất an, lúc này đã tiến đến thời khắc mấu chốt nhất. Nếu như hệ thống không thể phán định bọn họ hòa, như vậy, hai phe sẽ sắp bắt đầu “chém giết” nhau.

Trong bọn họ, tất phải có ít nhất một nửa người ngã xuống.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1204: Là Đồng Đội Sao? (71)


Đám người Đường Kha cũng khẩn trương, Trảm Đặc bất an đứng lên: "Tôi thấy đám Eugene cách chúng ta cũng không xa lắm, Đoàn Vu Thần, Vạn Nhân Trảm bảo vệ Hòa Ngọc, chúng ta đi giúp Eugene."

Đường Kha đồng ý: "Được, người có thể chạy trốn đến bây giờ đều là cao thủ rất có bản lĩnh, khó đối phó."

Nói xong, ba người Trảm Đặc, Seattle, Đường Kha đi hỗ trợ. Bọn họ cần tìm chút việc để làm, nếu không sẽ rất dễ lo âu, đứng ngồi không yên.

Ba người Hòa Ngọc, Đoàn Vu Thần, Vạn Nhân Trảm ở lại.

Hòa Ngọc ôm chậu hoa, ngón tay vô thức v**t v* phiến lá tròn trịa trên đỉnh đầu đôi mắt xanh, hơi cụp mắt, nhìn không ra cảm xúc trong đôi mắt.

Đôi mắt xanh cứng ngắc không nhúc nhích, cơ thể nhân sâm tròn vo hơi đỏ lên.

Yêu thích không buông tay như vậy sao?

— Thật ngại quá.

Bốn người Eugene, Quỳnh, Nguyên Trạch, Bạc Kinh Sơn thật ra đã đuổi kịp tuyển thủ dự thi cuối cùng còn sống, gã cũng là một cao thủ Liên Bang, có năng lực chiến đấu siêu mạnh mẽ. Trước đó gã đã bị quét qua một lần nhưng chạy thoát thành công từ tay đám người Hòa Ngọc, thực lực hoàn toàn có thể xếp vào top hai mươi. Hơn nữa, đây còn là người của hành tinh Cơ Giới.

Đương nhiên, Eugene cũng không có ý nghĩ sẽ thả đi vì đó là người của hành tinh Cơ Giới, trước đó cũng có người của hành tinh Cơ Giới chết trong tay gã.

Bạc Kinh Sơn trực tiếp ra tay, muốn lấy được tính mạng người này.

"Từ từ đã!" Melvey bị bao vây, hô hấp nặng nề, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm bọn họ.

Bạc Kinh Sơn rút đao, không chút nương tay.

Hai người đấu qua vài chiêu, Melvey bị đánh liên tục lui về phía sau. Gã rất mạnh, nhưng cũng không phải đối thủ của Bạc Kinh Sơn.

Melvey đẩy Bạc Kinh Sơn ra, lắc mình tới trước mặt Eugene, nghiến răng nghiến lợi: "Tao có thể chết, nhưng mà, tao không thể chết vô nghĩa, phe chúng ta phải thắng."

Eugene với khuôn mặt máy móc vô cảm: "Mày muốn nói là tao với mày cùng một phe?"

Melvey: "Chúng ta vốn dĩ đã là một phe!"

Gã nhìn chằm chằm Eugene, vẻ mặt phẫn nộ: "Tao không biết Hòa Ngọc nói gì với bọn mày, nhưng tao nhất định phải nói trận đấu này không thể tin tưởng bất kỳ một kẻ nào, bất kỳ kẻ nào cũng có khả năng lừa gạt mày, lấy sự hy sinh của mày làm giá, để cho bản thân tự mình thăng cấp!"

Bạc Kinh Sơn không muốn nghe những lời vô nghĩa này, giơ đao lên.

Eugene châm biếm: "Chờ đã, dù sao cũng không vội, tôi muốn xem hắn ta còn có thể nói gì."

Gã ôm cánh tay, vẻ mặt lạnh lùng.

Melvey biết Eugene không tin mình, gã hít sâu một hơi, lại thở một hơi thật dài, tay nắm chặt, cuối cùng cũng ổn định hô hấp, chậm rãi mở miệng: "Bọn mày chưa từng sử dụng thẻ kiểm nghiệm thân phận sao?"

Gã nhìn về phía Eugene, lại nhìn về phía Quỳnh, Nguyên Trạch, Bạc Kinh Sơn: "Bốn người bọn mày, có ba người là đồng đội của tao, còn Hòa Ngọc là người của trận doanh phe địch, vậy mà bọn mày nghe theo mệnh lệnh của cậu ta giết tao."

Không đợi bọn họ nói chuyện, Melvey tiếp tục: "Tao biết rõ bọn mày muốn đi theo Hòa Ngọc để toàn bộ thành viên được thăng cấp, muốn đánh hòa, nhưng tuyệt đối không có khả năng này! Quy tắc của hệ thống nhất định sẽ để cho bọn mày chém giết, đó chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi, nếu dù sao cũng đều phải chém giết, vì sao không nắm giữ ưu thế ngay từ đầu?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1205: Là Đồng Đội Sao? (72)


Bạc Kinh Sơn vung đao xuống, Melvey tránh rất nhanh, chỉ bị chém đứt một cánh tay. Nếu như vừa rồi gã tránh chậm một chớp mắt thôi, hiện tại đã đi bán muối rồi.

Melvey trừng mắt nhìn Bạc Kinh Sơn: "Mày là đồng đội của Hòa Ngọc, đương nhiên mày sẽ giúp đỡ Hòa Ngọc!"

"Anh đáng chết." Ánh mắt Bạc Kinh Sơn lạnh như băng.

Muốn phán đoán xem anh ấy có phải là đồng đội của Hòa Ngọc hay không căn bản không cần thẻ kiểm nghiệm thân phận.

— Anh ấy và Lăng Bất Thần đều giống nhau, bất cứ lúc nào cũng là đồng đội của Hòa Ngọc.

Bạc Kinh Sơn lại vung đao, Đường Kha ngăn cản theo bản năng, nhíu mày: "Chờ một chút, nghe xem anh ta muốn nói gì đi? Tôi thật muốn xem anh ta có thể dùng lý do gì để thuyết phục chúng ta."

Dù sao hiện tại cũng không phải thời khắc sốt ruột nhất, hơn nữa, nắm giữ càng nhiều tin tức thì càng có khả năng thăng cấp.

Trảm Đặc: “Anh ta cũng không biết "kế hoạch", chúng ta không cần quan tâm anh ta nói gì."

Melvey bất chấp vết thương của cơ thể, ôm lấy xuất huyết ở phần ngực, sắc mặt tái nhợt, thái độ dồn dập: "Tao biết kế hoạch của bọn mày! Bọn mày muốn hai bên hòa điểm nhau, nhưng tao đã mới nói rồi, không có khả năng. Hơn nữa, bọn mày không ích kỷ, vậy bọn mày cũng chắc chắn Hòa Ngọc không ích kỷ sao?"

Gã cười lạnh: "Tao cướp được rất nhiều thẻ kiểm nghiệm thân phận, lúc trước khi gặp phải bọn Hòa Ngọc đã sử dụng qua, vừa rồi cũng đã sử dụng với bọn mày, tao đã xác định được số người của hai phe, cũng đã xác định được thực lực của hai phe."

Ánh mắt gã nhìn về phía Đường Kha: "Thực lực tổng thể của phe chúng ta không bằng phe bên kia, hơn nữa bọn mày còn lại mười ba người, phe bên kia còn nhiều hơn một người."

Gã cười lạnh: "Nhiều thêm một Hoà Ngọc hỗ trợ mạnh nhất, nếu đánh nhau thật, bọn mày cảm thấy có phần thắng sao?"

Tầm mắt Melvey nhìn về phía cánh tay của mình: "Tao đã như thế này, khẳng định sẽ không giúp được gì, cũng không có cách nào chiến đấu, nhưng tao không muốn bọn mày thua, bọn mày thua chính là tao thua!!"

Lời này rõ ràng là lời thật lòng.

Mỗi người đều thật lòng hy vọng phe của mình chiến thắng, điều mà hiện tại Melvey sợ hãi căn bản không phải là mình chết, mà là phe số hai thất bại.

Bản thân chết rồi thì còn có thể sống lại, nhưng phe số hai thất bại chính là chết thật sự.

Gã chỉ hy vọng trước khi mình chết, có thể trợ giúp cho phe số hai giành chiến thắng.

Eugene nhíu mày: "Đây đều là lời nói một phía từ mày, cho dù bọn mày còn sống, nếu muốn chiến đấu thì chúng tao cũng không nhất định có thể chiến thắng."

Năng lực chiến đấu của Melvey rất mạnh, nhưng hiện tại bị thương thành như vậy, cũng hoàn toàn không giúp được cho bọn họ.

Nghe vậy, Melvey gắt gao trừng mắt nhìn Eugene: "Đến thời điểm này, vậy mà mày còn dám tin tưởng người khác? Nếu như Hòa Ngọc cùng phe với mày, đương nhiên là mày có thể tin tưởng cậu ta, nhưng cậu ta là người của trận doanh phe địch."

Hô hấp của Melvey trở nên nặng nhọc, gân xanh trên trán nhô lên, giọng nói khàn khàn: "Cho dù cuối cùng là cạnh tranh công bằng đi, nhưng đối thủ có người hỗ trợ mạnh nhất, có Trấn Tinh, có Vạn Nhân Trảm, phe của chúng ta rất có thể sẽ thua. Hơn nữa, điểm tích lũy trên người bọn mày cũng không giống nhau, Hòa Ngọc tuyệt đối sẽ không cho phép điểm tích lũy của phe chúng ta cao hơn so với phe của bọn họ!"

Ở thời điểm này, bất cứ quyết định sai lầm nào cũng có thể dẫn đến thất bại. Tất cả mọi người đều biết, thế hòa để toàn bộ thành viên được thăng cấp, gần như không có khả năng.

Melvey thì càng cảm thấy những người này đang hoang đường!

Lúc này, kế hoạch này rất có thể sẽ được Hòa Ngọc sử dụng, khiến cho phe Hòa Ngọc chiến thắng, một phe khác thất bại.

Bạc Kinh Sơn rất ít khi giải thích điều gì, nhưng giờ phút này, anh ấy lạnh lùng nhìn Melvey: "Đợi lát nữa Hòa Ngọc sẽ cho bọn họ thời gian và thẻ kiểm nghiệm thân phận để kiểm nghiệm thân phận, sự tồn tại của anh là dư thừa trong kế hoạch, kết cục tốt nhất của anh vẫn là chết."

Anh ấy lại nhìn về phía những người khác: "Các người không tin Hòa Ngọc sao?"

Bạc Kinh Sơn cười lạnh: "Nếu cậu ta muốn hại các người, sẽ không cứu các người ở phó bản trước."

Melvey vội vàng nói: "Tao cũng tin là Hòa Ngọc thật sự muốn tất cả mọi người cùng nhau thăng cấp, nhưng ở thời điểm khi không còn cách nào khác, cậu ta nhất định sẽ lựa chọn cho phe của mình còn sống!"

Bất luận kẻ nào cũng sẽ lựa chọn như vậy, kiên trì đến bây giờ, ai lại muốn chết?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1206: Là Đồng Đội Sao? (73)


Khoé mắt Melvey muốn nứt ra: "Trên người tao có mấy trăm điểm tích lũy, chỉ cần tao sống đến khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng, đây đều là điểm tích lũy của phe chúng ta."

Điểm tích lũy mà gã cực khổ lắm mới kiếm ra được, nếu như cuối cùng lại thua, gã đau lòng biết bao?

Eugene nhìn gã, hồi lâu mới nói: "Kỳ thật mày nói cũng có lý, nhưng nếu không có Hòa Ngọc, tao đã sớm chết ở phó bản trước rồi. Thành thật mà nói, tao vẫn rất dao động, tao cũng rất sợ Hòa Ngọc lại gạt tao, nhưng tao lựa chọn tin tưởng cậu ta, càng sẽ không bỏ cuộc giữa chừng."

Seattle mím môi, ánh mắt cũng dao động, nhưng rất nhanh lại trở nên kiên định: "Tôi tin Hòa Ngọc."

Trảm Đặc yên lặng gật đầu, Nguyên Trạch cũng gật đầu theo.

Quỳnh không tỏ thái độ, cô ta nhíu mày: "Các người không phát hiện lời nói của Melvey và tin tức lúc trước chúng ta có được không giống nhau sao?"

Cô ta nhìn Eugene, lại nhìn Melvey: "Hòa Ngọc, Eugene, Trấn Tinh...."

Mấy người sững sờ, lập tức hiểu ra.

Đúng vậy, lúc mới bắt đầu phó bản này, lúc đi tắm rửa khi hoàn thành nhiệm vụ núi tuyết, tuyển thủ mới gặp nói

— Hòa Ngọc và Trấn Tinh không phải người cùng một phe.

Tin tức mà Melvey đem lại lại là

— Hòa Ngọc và Trấn Tinh là người cùng một phe, khác phe với gã và đám người Eugene.

Điều này mâu thuẫn rồi.

Ai đang nói dối? Là Melvey nói dối để giữ mạng sống?

Melvey cố ý đề cao giọng: "Hiện tại tao chỉ muốn phe của chúng ta chiến thắng, tao đây là đang cung cấp thông tin hữu dụng cho bọn mày, căn bản không hề nói dối! Mía nó, tao lấy nhân cách của hành tinh Cơ Giới ra thề!"

Tất cả mọi người đều trầm mặc, ánh mắt suy tư.

Nhưng Eugene và Cách Đới lại lập tức hoàn toàn tin tưởng gã. Ở hành tinh Cơ Giới, nếu dám lấy nhân cách của hành tinh Cơ Giới ra thề, đó là lời thề độc.

Đường Kha cắn răng, vẫn nói ra nghi ngờ trong lòng mình: "Mọi người có cảm thấy không... Hòa Ngọc có hơi khác thường ở phó bản này? Hình như cậu ta rất thuận theo ý kiến của chúng ta, chúng ta nói thế hòa là cậu ta đồng ý, chúng ta đề ra rất nhiều đề nghị cậu ta đều đồng ý... giống như là không thèm để ý, cứ theo chúng ta là được..."

Mỗi phó bản Hòa Ngọc đều có những ý tưởng mới lạ gần như là phá game, nhưng phó bản này lại bình thường đến mức kỳ lạ.

[Bình luận: "Chết tiệt, Đường Kha thật sự rất nhạy cảm, trực giác của anh ta vẫn luôn rất mạnh."]

[Bình luận: "Mẹ ơi, bảo sao phó bản này Hòa Ngọc cứ không đúng, nhất là từ góc nhìn toàn cảnh."]

Mọi người còn đang trầm mặc, lúc này một cơn gió thổi qua, Melvey còn chuẩn bị tiếp tục nói gì đó trừng to mắt hoảng sợ, rốt cuộc nói không nên lời.

Sau đó, bóng dáng của gã dần dần biến mất, hoàn toàn không còn thấy nữa.

Trấn Tinh thu hồi khối rubik, đứng ở phía sau Melvey, xoay người đối mặt với bọn họ, thân hình cao ngất, sắc mặt không chút cảm xúc: "Nếu đã lựa chọn tin tưởng thì đừng nghe gã nói nhảm."

"Còn có thời gian để nghe gã nói lời vô nghĩa sao?" Lăng Bất Thần ôm đàn đi tới, bình tĩnh nói: "Kết thúc rồi, đi thôi, chuẩn bị nghênh đón đáp án của phó bản này."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1207: Là Đồng Đội Sao? (74)


Hai người Trấn Tinh và Lăng Bất Thần nói xong, liền quay về chỗ Hòa Ngọc trước. Bạc Kinh Sơn không chút do dự đuổi theo, trong chớp mắt bóng dáng ba người đã biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.

Những người còn lại hơi trầm lặng. Họ vẫn còn những vướng mắc về tình cảm và lý trí, hơn nữa càng về cuối, càng liên quan tới mạng sống, bọn họ lại càng lo lắng, sợ hãi, rối rắm... Đây là lẽ thường tình, cũng không có gì là sai cả.

Quỳnh thở dài một hơi: "Được rồi, đối với đa số người Liên Bang mà nói, tin vào một người sẽ rất khó, nhưng tôi muốn thử tin tưởng vào Hòa Ngọc, dù sao rất nhiều phó bản trong quá khứ cũng là như thế này, không phải hay sao?"

Nói xong, cô ta nhấc chân đuổi theo.

Những người khác tiếp tục im lặng, sau đó liền lục tục nhấc chân đuổi theo, càng đi thì bước chân càng kiên quyết.

Cuối cùng chỉ còn thừa lại Đường Kha vẫn luôn cảm thấy có điều bất thường, cùng với Cách Đới đang khẽ nhíu mày.

Đường Kha nhìn về phía Cách Đới: "Không phải tôi không tin tưởng Hòa Ngọc, mà là tôi luôn thấy không đúng cho lắm, có chút khác thường... phản ứng của Hòa Ngọc thật sự hơi kì lạ."

Cách Đới vuốt cằm, vẻ mặt suy ngẫm: "Chủ yếu là Hòa Ngọc người này... ừm, cậu ta thường suy đoán trong lòng, nhưng lại không nói với chúng ta bất cứ điều gì cả."

"Không nắm chắc được 80% thì sẽ không mở miệng" là thói quen của Hòa Ngọc, khiến bọn họ có ký ức vô cùng sâu sắc.

"Vậy thì bây giờ nên làm sao đây?" Đường Kha lo lắng.

Cách Đới: "Tìm Hòa Ngọc thôi, bây giờ nhiệm vụ vẫn chưa kết thúc, rốt cuộc cậu ta có lừa chúng ta hay không, dùng thẻ kiểm nghiệm thân phận là có thể giải thích hết thảy."

Nói xong, hai người cuối cùng cũng đuổi theo sau.

Một nhóm mười người rõ ràng ở cùng một chỗ, thế mà lại lục đục quay trở về.

Hòa Ngọc nhấc mí mắt liếc thoáng qua, bình tĩnh thu hồi tầm mắt, giống như không phát hiện cái gì cả. Quyển sổ đặt trên đầu gối, một tay xoay bút, một tay đùa nghịch đôi mắt xanh đang nằm trên đầu gối.

Toàn thân đôi mắt xanh vẫn đang đỏ bừng, vô cùng xấu hổ.

Vạn Nhân Trảm thấy ngứa mắt, không nhịn được mà mở miệng khinh bỉ: "Anh là nhiệm vụ cuối cùng đấy, bọn tao lập tức sẽ cùng nhau giết anh!"

Đôi mắt xanh không thèm để ý tới gã, chỉ cần cảm nhận được độ ấm từ ngón tay của Hòa Ngọc liền lộ ra vẻ mặt hưởng thụ.

Sau khi đoàn người Trấn Tinh quay trở lại, ngồi bên cạnh Hòa Ngọc, bọn họ ngồi thành một vòng tròn, giống như thảo luận ở trạm trung gian vậy.

Đã đến lúc thực hiện những bước cuối cùng.

Hòa Ngọc: "Những người khác đều đã bị dọn sạch, chỉ còn lại 13 người chúng ta."

Đoàn Vu Thần gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng: "Đúng vậy, mọi việc đều thuận lợi, hơn nữa chúng ta đã hoàn thành được rất nhiều nhiệm vụ, xếp hạng điểm tích lũy cho dù không phải cao nhất, nhưng cũng có thể xếp trước năm mươi."

Mấy ngày nay bọn họ chia ra thành nhiều đường, có người đuổi theo giết những tuyển thủ khác, có người đi thu hút tuyển thủ, cũng có người đi hoàn thành nhiệm vụ.

Điều chỉnh bất cứ lúc nào, bổ sung lẫn nhau, lực lượng khi mười mấy cao thủ hợp tác với nhau vô cùng lớn mạnh.

Hai bên không phân thắng bại, đều trên top 50, điểm tích lũy lại đều sát phía trước, bây giờ mọi thứ đều đã được chuẩn bị ổn thỏa rồi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1208: Là Đồng Đội Sao? (75)


Vạn Nhân Trảm không thể chờ được nữa: "Vậy bây giờ giết anh ta được chưa?"

Cách Đới nhìn gã một cái, thu hồi tầm mắt: "Không phải vội, kiểm nghiệm thân phận trước đã."

Gã lại nhìn về phía Hòa Ngọc: "Thẻ kiểm nghiệm thân phận còn bao nhiêu?"

Hòa Ngọc: "Còn rất nhiều."

Thẻ kiểm nghiệm thân phận lấy được từ trong tay các tuyển thủ khác, hay đạt được từ việc hoàn thành nhiệm vụ, tất cả đều nằm trong tay của Hòa Ngọc.

Cậu lấy thẻ kiểm nghiệm thân phận ra, ném vào giữa vòng tròn mà mọi người ngồi quây thành.

Hòa Ngọc: "Tất cả có 28 thẻ, tôi dùng 12 thẻ để xác định thân phận của mọi người, còn thừa lại 16 thẻ, mấy người tự thu xếp xem như thế nào đi."

Vẻ mặt cậu thản nhiên: "Hiện tại là lúc mấy người sắp xếp để kiểm nghiệm thân phận của tôi, vì thế nên tôi sẽ không can thiệp vào."

16 tấm thẻ, không ít.

Nhưng mà... cũng không nhiều lắm.

Mỗi người đều không thể nói ra phe của chính mình, nhưng lại có thể nói ra điểm tích lũy của mình.

16 tấm thẻ, chắc chắn không đủ để từng người một xác nhận.

Quỳnh cắn môi, sau đó lại nhả ra, vẻ mặt thả lỏng: "16 tấm cũng đủ, chúng ta chọn một người trong các tuyển thủ kiểm nghiệm thân phận của 12 người còn lại, tiêu mất 12 tấm, còn thừa 4 tấm dùng để giám sát."

Nói cách khác, chọn ra tuyển thủ A sử dụng 12 tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận trước, xác định phe của 12 người, thống kê điểm tích lũy.

Xác định điểm tích lũy của hai phe ngang nhau, 4 tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận lại đưa cho người khác sử dụng, xác nhận A cũng không nói dối, có hơi phức tạp, nhưng cũng có thể bảo đảm chắc chắn không có bất kỳ sai sót nào.

Đường Kha: "Nhỡ đâu người này cũng nói dối thì sao?"

Nguyên Trạch cũng nhíu mày: "12 tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận đưa cho một người dùng, vậy thì người này sẽ biết được phe của tất cả mọi người, nếu thế thì sẽ đánh nhau mất..."

Quỳnh nhìn về phía Đường Kha: "Vì thế chúng ta phải chọn người ở trận doanh phe địch của Hòa Ngọc để kiểm nghiệm thân phận."

Cô ta lại nhìn về phía Nguyên Trạch: "Băn khoăn của anh cũng có lý, nhưng mà biết được cũng chẳng sao cả, Hòa Ngọc cũng biết rồi, phe của hai bên đều có người biết được hết tình hình phe phái của tất cả mọi người."

Seattle: "Vậy thì, việc chọn ra người đi kiểm nghiệm thân phận rất quan trọng, chúng ta chọn người trước đã?"

Chọn thế nào cũng là cả một vấn đề, bởi vì mỗi một người đều có khả năng nói dối.

Ví dụ như Seattle dùng một tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận để xác minh quan hệ giữa mình và Hòa Ngọc, nếu là đồng đội thì cô ta có thể nói mình và Hòa Ngọc không cùng một phe, bất kể kết quả kiểm nghiệm thân phận là gì, thì cô ta đều sẽ phối hợp với Hòa Ngọc.

Do đó, kể cả cô ta nằm trong trận doanh phe địch của Hòa Ngọc, dù kiểm nghiệm được thân phận thì cũng chưa chắc có người tin tưởng.

Đoàn Vu Thần vươn tay ra, chia 16 tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận thành hai chồng, một chồng 12 tấm, một chồng 4 tấm, rồi nói: "Có thể dùng 4 tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận để chọn ra người trong trận doanh phe địch của Hòa Ngọc, rồi dùng 12 tấm còn lại để xác nhận nốt."

Anh ta nhấc tay: "Nhưng nếu làm như vậy, thì chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất thôi."

Cách Đới hình như nghĩ tới gì đó, đột nhiên ngồi thẳng dậy: "Có thể dựa vào tin tức của các tuyển thủ khác để xác định hay không? Trong số họ có rất nhiều người đã cung cấp tin tức cho chúng ta trước khi chết."

Quỳnh nhíu mày: "Nhưng mà mấy thông tin kia rất lộn xộn, không biết được ai nói thật, ai nói dối."

Khuôn mặt máy móc của Eugene tràn đầy nghiêm túc, tóc bạc khẽ lay động: "Mặc kệ có phải trận doanh phe địch của Hòa Ngọc hay không, bốn người như Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Bạc Kinh Sơn, Vạn Nhân Trảm đều sẽ không kiểm nghiệm thân phận của Hòa Ngọc."

Vì đây đều là những người đứng về phía Hòa Ngọc vô điều kiện.

Cách Đới nói một cách yếu ớt: "Tôi thấy anh cũng là người theo phe Hòa Ngọc, anh cũng không được chọn."

Đường Kha há miệng, nhìn Hòa Ngọc muốn nói gì đó lại thôi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1209: Là Đồng Đội Sao? (76)


Đúng lúc này, Hòa Ngọc đột nhiên đứng lên. Mọi người đều nhìn về phía cậu, ánh mắt thắc mắc.

Hòa Ngọc ôm chậu hoa, giơ tay đẩy mắt kính, không chút dao động nói: "Mấy người bàn bạc tiếp đi, nhiệm vụ cuối cùng vẫn chưa hoàn thành thì chúng ta vẫn an toàn, thời gian của cổng thời gian vẫn chưa gấp."

Cậu chỉ vào một gò núi nhỏ ở đằng trước, giọng điệu bình tĩnh: "Tôi ở đây, có vẻ khiến mọi người ngại nói thẳng ra, bó tay bó chân, nên tôi tránh đi trước, đợi sau khi mọi người quyết định kiểm nghiệm thân phận như thế nào hẵng gọi tôi."

Nói xong, cậu xoay người đi về phía sườn núi.

Vạn Nhân Trảm lo lắng: "Hòa Ngọc, mày đi làm cái gì? Nhỡ đâu gặp nguy hiểm thì sao?"

Hòa Ngọc lắc lắc đôi mắt xanh: "Đi ngủ."

Cậu có đôi mắt xanh, hơn nữa cậu cũng không phải hoàn toàn không có năng lực tự bảo vệ mình.

Hòa Ngọc rời đi rất dứt khoát, cũng rất là ung dung, bước chân không nhanh cũng không chậm, bóng lưng thẳng tắp như cây tùng, trời cũng tối rồi, cậu bước vào trong bóng trăng, trong đêm tối cũng vô cùng lóa mắt. Cũng giống như con người của cậu vậy, bất cứ thời điểm nào cũng sẽ tỏa sáng.

[Bình luận: "Đột nhiên thấy thương Hòa Thần, cần gì phải tránh đi chứ?"]

[Bình luận: "Hòa Ngọc ở đấy, thì bọn họ không thể thảo luận thằng ra ý của mình, hơn nữa chính là vì để ý Hòa Ngọc, tin tưởng Hòa Ngọc, nên mới không thể nói thẳng ra, mới tạo ra tình cảnh như bây giờ đấy."]

[Bình luận: "Đúng đó, giờ khắc sống chết kiểu này, lấy mạng sống ra để đánh cược, tất cả mấy người bọn họ đều khiến tôi xúc động. Hòa Ngọc bao dung, những người khác kiềm chế bản năng để thử tin tưởng... Trời đất ơi, tình đồng đội đẹp quá đi!!"]

Hòa Ngọc đi rồi, Vạn Nhân Trảm rõ ràng có chút chán nản, gã hung hăng nhìn về phía Đường Kha: "Nói đi, rốt cuộc cậu muốn nói cái gì?"

Trấn Tinh, Lăng Bất Thần và Bạc Kinh Sơn đều nhìn về phía Đường Kha. Kỳ thực bọn họ cũng có chút không vui, nhưng cũng không thể hiện cảm xúc ra mặt như Vạn Nhân Trảm, chỉ lộ ra ánh mắt thờ ơ.

Vẻ mặt Đường Kha xoắn xuýt, lắp ba lắp bắp: "Tôi, tôi cảm thấy Hòa Ngọc có vấn đề."

Mọi người không nói gì, tất cả đều nhìn chằm chằm vào gã, ánh mắt của Vạn Nhân Trảm không thân thiện tí nào, tay nắm chặt rìu, rục rịch manh động.

Đường Kha giơ tay lên, từ lúc bắt đầu phó bản ở vòng tuyển chọn, gã đã có trực giác mãnh liệt, giờ đây giọng gã có hơi run: "Trong phó bản này Hòa Ngọc quả thực rất khác lạ, cho dù hai người gặp được lúc ban đầu không thể tin vào, nhưng lời của Melvey chắc chắn là thật."

Gã nói xong, dần dần bình tĩnh lại, hô hấp cũng từ từ bình ổn lại: "Melvey hoàn toàn không cần phải nói dối, gã sắp chết rồi, rõ ràng là gã muốn để lại tin tức thật có ích cho mọi người. Suy cho cùng, hy vọng duy nhất của gã chính là phe của mình đạt được thắng lợi."

"Vì thế, tôi chắc chắn Melvey với Hòa Ngọc không cùng một phe."

Hai tròng mắt của Đường Kha dưới ánh trăng vô cùng sáng rọi: "Mà lần đầu tiên lúc chúng ta đuổi giết Melvey, vốn dĩ gã đang đánh nhau với Juster, sau đó bọn họ lập tức hợp tác, chạy trốn cùng nhau, lúc đấy Juster nói 'Melvey, chúng ta tạm vứt phe phái đi hợp tác trước đã'... Chứng tỏ, Juster không cùng phe với Melvey."

"Rồi sao? Rốt cuộc mày muốn nói cái gì?" Kiên nhẫn của Vạn Nhân Trảm dần dần biến mất.

Đường Kha: "Melvey có rất nhiều thẻ kiểm nghiệm thân phận, gã đã chiến đấu với Juster thì chỉ có thể chứng tỏ rằng bọn họ chắc chắn đã xác định được là trận doanh phe địch rồi. Lúc tôi giết Juster, gã nói tôi điên rồi, thế mà lại hợp tác với Hòa Ngọc ở trận doanh phe địch, lời này chắc chắn là thật, gã đã dùng thẻ kiểm nghiệm thân phận để thử tôi với Hòa Ngọc..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1210: Là Đồng Đội Sao? (77) - Tiểu Lam


Con ngươi của mọi người đều co rụt lại.

Tay Đường Kha nắm chặt thành quyền, tiếp tục nói: "Juster với Melvey là đối địch, Melvey nói không cùng phe với Hòa Ngọc, Juster cũng nói khác phe Hòa Ngọc. Lại thêm việc Melvey nói Trấn Tinh, Hòa Ngọc là trận doanh phe địch, nhưng tuyển thủ lúc ban đầu gặp lại nói Trấn Tinh với Hòa Ngọc không cùng một phe..."

Lần đầu tiên nghe thì thấy rất mâu thuẫn, có vấn đề.

Nhưng khi không chỉ có một bên nói như vậy, thì lại phải suy xét từ một khía cạnh khác.

Đường Kha hít sâu một hơi, khẽ nhắm mắt lại, rồi lại mở ra.

"Phó bản này, có phải vẫn còn quy tắc mà chúng ta không biết hay không?"

“Rốt cuộc bên Hòa Ngọc đã xảy ra chuyện gì?”

[Bình luận: "A a a bọn họ đã nghi ngờ Hòa Ngọc rồi!!"]

[Bình luận: "Chết toi rồi, tôi đã nói ngay từ đầu Hòa Ngọc không nên che giấu rồi, cậu ta nên nói thẳng vấn đề của phe mình đi."]

[Bình luận: "Đúng vậy, bây giờ cậu ta bị phát hiện nói dối, tất cả mọi người đều sẽ nghi ngờ, nhằm vào cậu ta đó."]

Cùng lúc đó.

Sau khi Hòa Ngọc đi đến sườn núi lại không hề nằm xuống ngủ, mà giơ chậu hoa lên, đối diện với đôi mắt xanh.

Hòa Ngọc trong phó bản này có vẻ khá trầm tĩnh, cho nên Đường Kha mới phát hiện sự khác thường của cậu, nhưng rất lâu trước đó, Lăng Bất Thần và Trấn Tinh cũng đã nhận ra sự khác thường của cậu, chỉ là bọn họ không nói ra.

Phản ứng của cậu trong phó bản này quả thực rất khác biệt. Giống như đang cố kiềm chế điều gì đó.

Nhưng giờ phút này, cậu giơ đôi mắt xanh lên, gọng kính không viền chiếu rọi ánh trăng, cặp mắt xinh đẹp đen nhánh sâu không thấy đáy kia có vẻ sáng rọi khác thường.

Cậu hít sâu một hơi, đối diện với đôi mắt xanh: "Tất cả đều tiến hành thuận lợi, bây giờ chỉ còn thiếu bước cuối cùng."

Ánh mắt cậu sâu thẳm: “Tiểu Lam, anh dùng năng lượng kéo tôi vào phó bản mới đi, nếu có đủ năng lượng để cung cấp cho anh, có phải anh cũng có thể làm được chuyện khác đúng không?”

[Bình luận: "Thôi chết rồi, Hòa Ngọc lại muốn để đôi mắt xanh thay đổi phó bản hay sao!?"]

[Bình luận: "Vậy những người khác làm thế nào bây giờ? Nhiệm vụ thực hiện đến cuối rồi, đổi phó bản chắc cũng vô ích phải không?"]

[Bình luận: "Trời đất ơi, rốt cuộc Hòa Ngọc nghĩ như nào vậy!!"]

Đôi mắt xanh run run lá cây: "Tiểu Lam, tên mới của tôi ư?"

Hòa Ngọc: "..." Cái này không quan trọng.

Đôi mắt xanh khẽ thở dài. Sau này vẫn không nên để Hòa Ngọc đặt tên cho con vậy.

Đôi mắt xanh thoáng mất tập trung, sau đó nhìn về phía Hòa Ngọc, ánh mắt chân thành: "Cậu muốn tôi làm cái gì? Chỉ cần cậu bảo tôi làm, tôi nhất định sẽ làm vì cậu."

Hòa Ngọc cười rộ lên.

Khóe miệng cậu nhếch lên, nụ cười lạnh như băng, gọng kính không viền cũng không ngăn được tia sáng trong mắt. Ánh trăng như nước, chiếu lên khuôn mặt trắng nõn tinh xảo của cậu, trong mắt cậu lộ ra sự sắc bén.

"Không phải đổi phó bản, cũng không phải sửa đổi quy tắc."

"Tôi muốn anh bảo vệ phó bản, không để cho bất kỳ người hay sinh vật bên ngoài nào sửa quy tắc, sửa số liệu của phó bản."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1211: Là Đồng Đội Sao? (78)


Đôi mắt Trấn Tinh nhìn chằm chằm vào Đường Kha, mắt phượng sắc bén như dao, nói: "Đây đều là suy đoán của cậu, nếu như Melvey nói dối thì sao, nếu như bọn họ nói dối thì sao?"

Vào lúc đó, Đường Kha có thể cảm giác được có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm vào mình. Anh ta có thể đảm bảo. Nếu anh ta nói điều gì đó bất lợi cho Hòa Ngọc một lần nữa, Trấn Tinh có khả năng sẽ ra tay với anh ta.

Còn Lăng Bất Thần đang nghiêng người trước mặt anh ta cũng nhìn anh ta với ánh mắt lạnh lùng, ngón tay mang nghĩa giáp đang nghịch nghịch trong không trung, đàn cổ ở bên cạnh, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

Uy h**p, bọn họ đang uy h**p anh ta.

Đường Kha hơi lùi về phía sau, không dám nói nữa.

Cách Đới nhíu mày, liếc mắt nhìn hai người, thản nhiên nói: "Chúng ta đang thương lượng, vì thế có thể nói ra những điểm nghi vấn, chúng mày không cần làm vậy, tao sẽ có cảm giác chúng mày đang chột dạ đấy."

Trấn Tinh hỏi ngược lại: "Tao nói vô lý lắm hả? Bọn họ sẽ không nói dối sao?"

Cách Đới: "Tất nhiên là họ có thể nói dối, mày nói cũng có lý, nhưng Đường Kha nói cũng rất hợp lý, vì thế chúng ta cần phải kiểm chứng. Chỉ cần phương thức kiểm nghiệm đúng, thì có thể phán đoán ra được phó bản này có vấn đề gì."

Trảm Đặc cụp mắt suy nghĩ sâu xa, một lúc sau mới nói: "Nếu Hòa Ngọc là phe thứ ba, kẻ địch của tất cả mọi người, vậy cậu ta có thân phận gì, sát thủ, nội gián hay là kẻ ẩn núp."

Vẻ mặt Cách Đới nghiêm túc: "Mặc kệ cậu ta có thân phận gì, chỉ cần là một trong số đó, cậu ta thăng cấp, e rằng chúng ta đều sẽ thất bại."

Đoàn Vu Thần cau mày lắc đầu: "Phó bản trước thân phận của Hòa Ngọc là sát thủ, phó bản này lại cho cậu ấy một thân phận khác hay sao, như thế có phải rất bất thường không?"

"Bình thường thôi" Seattle cười lạnh một tiếng: "Quy tắc hệ thống muốn giết cậu ta, ý đồ quá rõ ràng."

Eugene vuốt cằm: "Phó bản này có hơi đơn giản, hình như ngoài việc hoàn thành nhiệm vụ với chém giết, loại một nửa số người ra thì không có gì khó, nhưng nếu như thân phận của Hòa Ngọc không bình thường thì tất cả đều có lý."

Phó bản này nhìn thì có vẻ rất tàn bạo, nhưng độ khó thực sự không quá cao, giống như quay về độ khó bình thường của Show sống còn đỉnh lưu trước đây. Đợt này của bọn họ, rõ ràng là đợt bị dày vò theo nhiều cách khác nhau, phó bản cực kỳ khó cũng đã trải qua rồi, nếu so ra, phó bản này không có gì đáng sợ.

Lúc trước cảm thấy kỳ quái, cho rằng hệ thống chỉ là muốn thanh lọc người, sẽ không có tình làm khó bọn họ. Nhưng lại không ngờ tới rằng thân phận của Hòa Ngọc lại khác biệt như vậy.

Quỳnh: "Nếu cậu ta thực sự là nội gián, cậu ta thăng cấp, toàn bộ những người khác bị loại."

Cô ta lắc đầu: "Sao có thể..."

Cách Đới bĩu môi: "Cho nên, hệ thống muốn chúng ta giết Hòa Ngọc, sau đó phe 1 và 2 sẽ thắng. Nhưng vấn đề cũng chính là Hòa Ngọc, nhiệm vụ của cậu ta là gì, và cậu ta đã làm gì?"

Sắc mặt Cách Đới ngưng trọng: "Tôi nghĩ, điểm tích lũy của phe 1 và phe 2 không bằng nhau."

Vạn Nhân Trảm phát điên: "Nói tới nói lui, chúng mày có muốn giết Hòa Ngọc không?"

Gã nhìn mọi người, ánh mắt khá không thân thiện.

Cách Đới: "Nếu cậu ta là nội gián, chỉ có thể làm như vậy."

Trấn Tinh: "Đây cũng chỉ là suy đoán của mày, không có bằng chứng nào hết."

Seattle thở dài một hơi: "Chúng ta hãy thảo luận về việc sử dụng thẻ kiểm nghiệm thân phận trước đã, sau khi sử dụng được thẻ kiểm nghiệm thân phận, xác định thân phận của Hòa Ngọc, sau đó thì thương lượng tiếp."

Mặc dù cô ta nói sau đó thì thương lượng tiếp, nhưng cô ta biết rằng, một khi thân phận của Hòa Ngọc có vấn đề, cục diện sẽ trở nên cực kỳ hỗn loạn.

Có Hòa Ngọc ở bên, với tư cách là trưởng nhóm thì Hòa Ngọc có thể kìm hãm được những cao thủ ai cũng không phục ai này, có thể khiến bọn họ hợp tác với nhau.

Nếu không có Hòa Ngọc, nó sẽ sụp đổ ngay lập tức, không ai lắng nghe ai.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1212: Là Đồng Đội Sao? (79)


Lăng Bất Thần, người nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên nói: "Các cậu cảm thấy những gì chúng ta đang bàn bây giờ, Hòa Ngọc không nghĩ tới sao?"

Mọi người giật mình, vô thức nhìn Lăng Bất Thần.

Phải rồi, Hòa Ngọc thông minh như vậy, làm sao cậu không nghĩ ra chứ.

Lăng Bất Thần trông có vẻ điềm tĩnh, cậu ấy không có gì nổi bật, bởi vì trang bị mà cậu ấy có mang lại cảm giác tồn tại rất thấp. Bình thường nếu như cậu ấy không mở miệng nói chuyện, mọi người rất dễ dàng bỏ cậu ấy sang một bên.

Lúc này lời cậu ấy nói ra thu hút sự chú ý của mọi người, cậu bình tĩnh nói: "Những thứ mà chúng ta nghĩ tới, Hòa Ngọc chắc chắn cũng đã nghĩ tới rồi, nhưng cậu ấy vẫn để cho chúng ta 16 tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận, để chúng ta trao đổi, để chúng ta xác minh kết quả."

Lăng Bất Thần liếc qua mọi người, sau đó nhìn về phía núi nhỏ: "Mặc dù phó bản trước Hòa Ngọc là sát thủ, nhưng cuối cùng vẫn giúp chúng ta thăng cấp, phó bản này, tại sao lại không muốn tin tưởng cậu ấy chứ?"

Cách Đới trầm mặc hồi lâu, giọng nói khàn khàn nói: "Bởi vì phó bản trước có bỏ phiếu, cậu ta còn có cách để rời đi. Nhưng phó bản này thì không, ở phó bản này hai phe của chúng ta chỉ được lấy một phe, cậu ta lại có thân phận khác thì làm sao giúp chúng ta thăng cấp được?"

Một khi không phải tất cả các thành viên đều được thăng cấp, làm sao bảo đảm được đến cuối cùng phe nào sẽ thăng cấp?

Nếu như phe 1 không thể thăng cấp, chẳng phải gã cũng sẽ bị loại bỏ sao?

Cạnh tranh công bằng, hai phe cùng chiến đấu để xem kết quả thắng thua ra sao, thắng thua đều nằm trong tay mình. Nhưng nếu Hòa Ngọc là một "sự tồn tại đặc biệt", điều đó có thể sẽ khiến tất cả bọn họ bị đào thải, đến cả tỷ lệ thắng một nửa ban đầu cũng không còn, chết oan uổng.

Mặc dù Cách Đới cảm thấy rằng không thể chỉ có một mình Hòa Ngọc thăng cấp, tất cả các thành viên còn lại đều bị loại, nhưng vẫn phải cân nhắc kết quả này. Hơn nữa trước đây tin tưởng cậu ta bởi vì cậu ta không có thân phận quân địch, lần này nếu như cậu ta có thân phận khác, cậu ta chính là kẻ địch.

Kẻ địch. Có thể tin tưởng không đây…

"Sao anh biết được phó bản này cậu ấy không có cách giúp chúng ta?" Lăng Bất Thần hỏi ngược lại.

Cách Đới tự tin nhìn lại: "Bởi vì cậu ta chưa từng nói cho chúng ta biết thân phận của mình, cậu ta che giấu chúng ta."

Bạc Kinh Sơn: "Nói cho chúng ta biết thì có tác dụng gì sao?"

Anh ấy cầm con dao ngắn, bình tĩnh nói: "Ngoại trừ làm cho người ta càng thêm phân tâm, cũng không có tác dụng gì."

Cách Đới: "Cậu ta không cần phải nói, nhưng tôi cần có trách nhiệm với mạng sống của mình. Cậu ta giúp chúng ta rất nhiều lần, nếu như không phải bắt buộc đưa ra lựa chọn sinh tử, tôi sẽ không chiến đấu chống lại cậu ta."

Cách Đới hít một hơi thật sâu, ngón tay máy chỉ vào thẻ kiểm nghiệm thân phận: "Hòa Ngọc cũng nói để chúng ta xác minh, tôi yêu cầu xác minh chắc không có vấn đề gì chứ?"

Đoàn Vu Thần và những người khác gật đầu.

Tay của Cách Đới với lấy thẻ kiểm nghiệm thân phận, nhưng Lăng Bất Thần đã nhoài người ra và nắm chặt lấy tay gã.

Ánh mắt Cách Đới trở nên lạnh lùng: "Cậu có ý gì?"

Lăng Bất Thần nhìn lại gã mà không hề tỏ ra yếu thế: "Tôi đề nghị không nên xác minh, cho dù Hòa Ngọc tiến hành phân công thế nào thì cậu ấy đều có lý do của mình."

Cách Đới chế nhạo: "Tại sao cậu lại không cho xác minh, bởi vì cậu đã đoán ra được phe của chúng ta, cũng đã xác định được sắp xếp của Hòa Ngọc có vấn đề gì sao?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1213: Là Đồng Đội Sao? (80)


Mọi người đồng loạt nhìn Lăng Bất Thần.

Người này rất dễ bị người khác xem nhẹ, thoạt nhìn có vẻ nho nhã yếu đuối, lúc nào cũng im lặng, không mạnh mẽ, cũng không ngang ngược. Nếu không phải có được bảo vật cấp thần, dường như sẽ không bao giờ nổi bật được, cực kỳ bình thường.

Nhưng những người thật sự tiếp xúc với cậu ấy hoặc biết sơ qua về cậu ấy đều biết rằng, người này rất thông minh, rất sáng suốt. Thậm chí những điều mà người khác chưa nghĩ đến hoặc không thể hiểu được thì cậu ấy đã nghĩ ra và hiểu được nó rồi.

Cậu ấy luôn rất im lặng, nhưng cũng có nhiều thời gian hơn để suy nghĩ.

Cũng vì vậy, Lăng Bất Thần có khả năng đã dựa theo những số liệu hiện có suy đoán ra thân phận của tất cả mọi người, đồng thời thống kê điểm tích lũy, biết rằng trong này có vấn đề nên mới không đồng ý cho người khác kiểm tra.

Cho dù Hòa Ngọc muốn làm cái gì, cậu ấy đều muốn cậu được tự do phát huy.

Lăng Bất Thần không trả lời câu hỏi này, cậu ấy nhìn vào mắt Cách Đới: "Nếu như anh không vừa lòng với kết quả mà anh kiểm tra được thì anh sẽ làm gì và anh có thể làm cái gì?"

Cách Đới: "Nếu như điểm tích lũy không ngang bằng, thân phận của Hòa Ngọc có vấn đề thì chúng tôi cần một lời giải thích từ cậu ta."

Tay của Cách Đới dùng sức: "Không quá đáng chứ."

"Không quá đáng." Lời này là Eugene nói ra, lông mày nhíu chặt: "Hòa Ngọc cho kiểm tra, Lăng Bất Thần, nếu cậu còn ngăn cản, e rằng bây giờ sẽ nổ ra chiến tranh."

Một khi kiểm tra ra rằng có sự khác biệt về điểm tích lũy giữa hai phe, kiểm tra ra thân phận của Hòa Ngọc có điểm bất thường. Cho dù tạm thời không ra tay với Hòa Ngọc, phe có điểm tích lũy thấp chắc chắn sẽ ra tay với phe có điểm tích lũy cao, giúp điểm tích lũy của phe mình tăng lên, để xem Hòa Ngọc có ý gì. Chỉ khi nắm chắc chiến thắng, họ mới có thể bình tĩnh lại.

Nhưng phe kia làm sao có thể nằm yên tùy ý để đối phương ra đòn chứ, chắc chắn sẽ phản công lại. Cục diện hòa bình ban đầu sẽ bị phá vỡ trước khi hệ thống công bố các quy tắc, giết chóc và đấu tranh sẽ nổ ra, quyết một trận tử chiến.

Nhưng nếu Lăng Bất Thần nhất quyết không cho kiểm tra, có khả năng họ sẽ đánh nhau ngay bây giờ.

Tất cả 16 thẻ kiểm nghiệm thân phận đều có ở đây, bầu không khí căng thẳng. Cách Đới và Lăng Bất Thần nhìn nhau tóe khói, không ai chịu nhường ai.

Xác minh không đáng sợ, cái đáng sợ là kết quả của nó.

Đoàn Vu Thần và những người khác trông có vẻ rất bối rối, họ sợ phải đối mặt với kết quả mà bản thân sợ hãi nhất, cũng không muốn lung lay cái niềm tin mà khó khăn lắm họ mới có được.

Trấn Tinh đột nhiên nói: "Kiểm tra đi, Hòa Ngọc sẵn sàng cho mọi người xác minh, cậu ấy chắc chắn đã nghĩ đến mọi kết quả rồi, cũng biết sẽ xảy ra chuyện gì."

Quỳnh: "Hay đi hỏi Hòa Ngọc đi?"

Cô ta cười gượng: "Hai người giằng co như vậy cũng không có ý nghĩa gì, để xem Hòa Ngọc có ý gì. Lăng Bất Thần nói đúng, chúng ta cũng không làm gì được."

Khi họ vào phó bản, họ đã lựa chọn tin tưởng Hòa Ngọc, mấy ngày nay nghe Hòa Ngọc phân phối, cục diện bây giờ chắc chắn đã nằm trong sự sắp xếp của Hòa Ngọc. Cho dù bọn họ thực sự xác minh ra cái gì, Hòa Ngọc thông minh như thế, có thể không để lại đường lui sao?

Cho đến nay, họ gần như đã xác định kết quả xác minh: Hòa Ngọc có vấn đề. Nếu muốn xác minh, cũng chỉ có thể xác minh được thân phận, tình hình điểm tích lũy của các phe khác, chỉ có thể kiểm tra xem Hòa Ngọc có thuộc phe mình hay không, không xác minh được nhiệm vụ của Hòa Ngọc là gì.

Thân phận của Hòa Ngọc chắc chắn có vấn đề, nhưng điểm tích lũy có vấn đề hay không thì không biết.

16 tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận vẫn đang đặt ở đây, hỏi Hòa Ngọc có lẽ mới là ưu tiên hàng đầu. Lòng ai cũng trĩu nặng.

Vốn tưởng rằng đến lúc này, vấn đề duy nhất chính là hệ thống bổ sung quy tắc, quyết định cách thức thăng cấp của bọn họ, nhưng lại không ngờ tới rằng, Hòa Ngọc đã chôn một trận mìn lớn ở đây.

Bây giờ trận mìn này được đặt ở giữa 16 thẻ kiểm nghiệm thân phận.

Họ biết đó là mìn, có dò hay không đều khiến người ta hoang mang sợ hãi.

Niềm tin vốn dĩ không nên xuất hiện trong trận đấu này, lúc này đã lung lay sắp đổ. Nguy hiểm cận kề và lý trí đã sắp lấn át tình cảm.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1214: Là Đồng Đội Sao? (81)


Ánh trăng chiếu xuống mặt đất, lạnh như nước. Ngay khi mọi người đang bất an, xung quanh bỗng nhiên có một lượng lớn năng lượng dao động.

Trong số họ có rất nhiều người biết hệ thống năng lượng, cảm nhận rõ được sự dao động của năng lượng, lập tức ngẩng đầu nhìn lên. Cho dù không hiểu rõ về hệ thống năng lượng, cũng bởi vì sự kỳ lạ của gió và sự kỳ lạ của hơi thở, đã cảm nhận được sự bất thường của ngọn núi.

"Hòa Ngọc ở đằng kia."

"Có chuyện gì thế."

Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Vạn Nhân Trảm, Bạc Kinh Sơn, Eugene và những người khác gần như cùng nhau nhảy lên và lao về phía trên núi. Họ lo lắng rằng điều gì đó sẽ xảy ra với Hòa Ngọc.

Nhưng mà, bọn họ còn chưa tới gần, Hòa Ngọc đã đi ra, cậu vẫn mặc bộ bạch y như tuyết đó, vẻ mặt thản nhiên, chậu cây cầm trong tay biến mất.

Hòa Ngọc: "Mấy người thương lượng xong chưa?"

Trấn Tinh cau mày, nhìn từ trên xuống dưới: "Không sao chứ?"

Hòa Ngọc lắc đầu: "Tôi không sao."

Cậu nhấc chân đi tới chỗ vừa thảo luận, ở đó có đống lửa, vừa sáng vừa ấm áp, là một nơi gặp gỡ tốt. Cậu vừa đi, những người khác cũng tự nhiên đi theo.

Bọn họ cũng không tìm hiểu nguyên nhân nguồn năng lượng dao động, nhưng nó chắc chắn có liên quan đến Hòa Ngọc. Tuy rằng trong lòng có nghi ngờ, nhưng cũng giấu đi. Chỉ có Vạn Nhân Trảm nhìn tay Hòa Ngọc, đang định hỏi đôi mắt xanh đi đâu rồi, đã bị đôi mắt của Hòa Ngọc cản lại. Vạn Nhân Trảm im lặng ngay lập tức, ngậm miệng lại.

Hòa Ngọc ngồi bên đống lửa. Ngay khi cậu ngồi xuống, dường như bầu không khí căng thẳng, sốt ruột ban đầu đã biến mất. Cậu bình tĩnh chín chắn, đã là nửa đêm, ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống mặt đất, phủ lên mặt đất một màn sương giá lạnh, nhưng ngọn lửa bập bùng lại làm cho màn đêm lạnh buốt trở nên ấm áp.

Hòa Ngọc không đợi họ nói chuyện, liếc nhìn thẻ kiểm nghiệm thân phận, câu đầu tiên cậu nói là: "Các anh đã phát hiện ra vấn đề rồi à?"

Mọi người đều sững sờ. Tất cả đều ngây người nhìn Hòa Ngọc.

Vấn đề mà Hòa Ngọc nói là những gì bọn họ đang nghĩ sao?

Hòa Ngọc gật đầu, giơ tay đẩy gọng kính, vẻ mặt bình tĩnh: "Đúng vậy, chính là điều mọi người đoán đó, vấn đề về phe của tôi và vấn đề về điểm tích lũy."

Trong nháy mắt mọi thứ đều đảo lộn.

Bọn họ có người còn đang bổ não rằng Hòa Ngọc vì muốn bản thân thăng cấp nên đã lừa dối bọn họ, còn có người đã âm thầm đau khổ vì mình tin sai người, có chết cũng không ngờ được rằng, Hòa Ngọc lại có thể thản nhiên như vậy. Thậm chí còn có cái thái độ "cuối cùng mấy người cũng phát hiện ra rồi".

Cái này có hơi vượt ngoài sức tưởng tượng.

Đến cả Cách Đới vừa nãy gây chuyện ầm ĩ cũng mở to mắt. Gã nhìn chằm chằm vào Hòa Ngọc, thu bàn tay muốn lấy thẻ kiểm nghiệm thân phận lại, di chuyển cơ thể về phía trước, đến gần Hòa Ngọc.

Giọng nói của gã vội vàng: "Hòa Ngọc, cậu có ý gì, rốt cuộc thân phận của cậu là gì thế?"

Hòa Ngọc nhìn bọn họ, vẻ mặt vô tội: "Tôi không nói được đâu, thế nên tôi sẽ để cho mọi người tự đoán, kết quả đến bây giờ mới đoán được."

Cậu lắc đầu, có vẻ thất vọng.

Mọi người: "..."

Cảm thấy có chút chán nản, nhưng cũng không nhịn được vui vẻ.

Lòng tin của họ đã không bị lừa dối.

Hơn nữa, mọi thứ dường như vẫn nằm trong tầm kiểm soát của Hòa Ngọc, vậy họ có còn hy vọng không?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1215: Là Đồng Đội Sao? (82)


Cách Đới cảm thấy lo lắng, đưa tay nắm lấy ống tay áo của Hòa Ngọc: "Cậu rốt cuộc lại muốn làm gì, tóm là xảy ra chuyện gì vậy?"

Quỳnh thở dài một hơi: "Vừa rồi dọa chết tôi rồi, còn tưởng chúng ta xong đời rồi."

Nguyên Trạch thả lỏng: "Hòa Ngọc, cậu có thân phận đặc biệt, nhiệm vụ là gì, cục diện bây giờ như thế nào, cậu nói rõ đi."

Đoàn Vu Thần xoa xoa huyệt thái dương: "Về mặt lý trí thì không nên tin tưởng cậu, nhưng về mặt tình cảm thì lại không thể không tin. Nói đi, cho chúng tôi một lời giải thích."

Hòa Ngọc nghe thấy vậy, mỉm cười: "Tôi không có nhiệm vụ, tôi cũng không phải gián điệp."

Mọi người lại sững sờ. Không phải gián điệp, không có nhiệm vụ? Vậy thân phận của cậu là gì, cậu đang che giấu điều gì?

Bọn họ còn chưa kịp hỏi, Hòa Ngọc hơi nghiêng đầu, trong mắt phản chiếu ra tia lửa đang nhảy nhót, bình tĩnh nói: "Nhưng mọi người đoán không sai, nếu như tôi thăng cấp thì e rằng mọi người không thể thăng cấp được."

Yên lặng, sự yên lặng tột cùng. Chỉ có tiếng lửa nổ lách tách là cực kỳ rõ ràng, trong đêm tối như vậy, khiến người ta lạnh sống lưng. Rõ ràng không phải băng tuyết ngập trời nhưng bọn họ dường như bị đang bị đóng băng.

Hòa Ngọc vẫn khá bình tĩnh, cậu đưa tay lấy 16 tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận: "Nếu như mọi người vẫn chưa nghĩ ra kế hoạch xác minh, vậy thì để tôi nghĩ hộ mọi người vậy."

Cậu lấy mười sáu tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận, giao cho từng người một.

"Quỳnh và Seattle là hai phe, mỗi người một tấm, xác định thân phận của đối phương." Hòa Ngọc bình tĩnh nói.

Khi cả hai nhận được thẻ kiểm nghiệm thân phận, trái tim họ chùng xuống. Vẫn không ai lên tiếng, nhưng họ đã quen với việc nghe Hòa Ngọc phân công, làm theo những gì Hòa Ngọc sắp xếp.

Theo chỉ dẫn của Hòa Ngọc, xác nhận thân phận.

Phe địch.

Đường Kha mở miệng muốn nói cái gì đó, lần này là Cách Đới ngăn cản anh ta.

Cách Đới biết Đường Kha đang lo lắng điều gì, trong tất cả mọi người anh ta là người ít tin tưởng Hòa Ngọc nhất, vì vậy anh ta lo lắng rằng Hòa Ngọc sẽ làm phung phí thẻ kiểm nghiệm thân phận, ảnh hưởng đến phán đoán sau này của họ. Nhưng đến lúc này, Cách Đới cảm thấy rằng thẻ kiểm nghiệm thân phận không còn ảnh hưởng đến kết quả nữa.

Cuộc chiến sắp bắt đầu.

Một khi sự tin tưởng đối với Hòa Ngọc biến mất, cuộc chiến sẽ bắt đầu ngay lập tức. Sở dĩ họ vẫn chưa làm gì là do sự bình tĩnh và điềm đạm của Hòa Ngọc đã kiểm soát bọn họ. Làm cho họ muốn nghe những gì cậu nói, xem những gì cậu làm.

Quỳnh nhìn Seattle: "Là đồng đội sao?"

Seattle lắc đầu: "Không phải."

Bọn họ dùng cách này nói cho người khác biết kết quả xác minh, cũng không tính là phạm luật.

Hòa Ngọc gật đầu: "Quỳnh và Seattle không ở cùng một phe, mỗi người một vé, xác định thân phận của tôi."

Cậu lại chia cho mỗi người một thẻ.

Hai người cầm được thẻ, lập tức xác minh quan hệ với Hòa Ngọc. Không cần hỏi, từ sắc mặt cùng trầm xuống của hai người họ thì có thể biết Hòa Ngọc không cùng phe với họ.

Mọi dự đoán đều chính xác, mìn đã châm lửa rồi, sắp phát nổ.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1216: Là Đồng Đội Sao? (83) - "Không, tôi muốn sống"


Hòa Ngọc không giải thích, tiếp tục phát thẻ kiểm nghiệm thân phận: "Nguyên Trạch và Seattle cũng không ở cùng một phe, anh có thể xác minh thân phận của Seattle, Quỳnh và tôi."

Cậu lại đưa ba tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận cho Nguyên Trạch.

Tất cả mọi người đều không có dị nghị gì khi chọn Nguyên Trạch làm cái này. Gã là một người rất thông minh, đứng trung lập, ủng hộ Hòa Ngọc nhưng sẽ không nghe theo một cách mù quáng.

Nguyên Trạch nhận lấy, mím môi, dưới ánh mắt của mọi người xác minh thân phận của ba người. Bầu không khí trở nên căng thẳng hơn, nghe rất rõ ràng tiếng lửa nổ tí tách.

Quỳnh: "Là đồng đội sao?"

Nguyên Trạch: "Ừ."

Seattle: "Là đồng đội sao?"

Nguyên Trạch: "Không phải."

Hòa Ngọc nhếch môi và hỏi giống như hai người kia: "Là đồng đội sao?"

Nguyên Trạch: "Không phải."

Quả nhiên, Hòa Ngọc không ở cùng phe với họ.

Làm sao có thể? Rốt cuộc cậu ta có chuyện gì?

Vẻ mặt Trấn Tinh ủ rũ nói: "Phó bản muốn giết cậu."

Hòa Ngọc không thuộc về bên nào, điều đó có nghĩa là cho dù bên nào thăng cấp thì cậu cũng sẽ phải chết.

Sắc mặt mọi người tối sầm lại. Cho dù bây giờ niềm tin của họ với Hòa Ngọc đã bị lung lay, thì điều đó cũng không ảnh hưởng đến việc họ tức giận thay Hòa Ngọc. Nếu không phải vì "thân phận đặc biệt" của Hòa Ngọc thì vốn dĩ lòng tin của họ sẽ không bị lung lay.

Hòa Ngọc lại đẩy cho Nguyên Trạch thêm chín tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận, ý không cần nói cũng hiểu.

Nguyên Trạch nhận lấy, xác minh những người còn chưa xác minh. Càng xác minh, sắc mặt bọn họ càng trầm xuống. Gã là thành viên của phe hai, thực lực tổng thể của phe hai kém hơn một chút so với phe một, nhưng cục diện thậm chí còn tệ hơn: điểm tích lũy của phe hai ít hơn phe một rất nhiều.

Chín người còn lại, tìm gã xác minh thân phận. Sau khi xác minh, sắc mặt của mọi người đều thay đổi. Bọn họ chỉ cần nghĩ đến điểm tích lũy của mọi người, lập tức có thể đưa ra kết luận giống Nguyên Trạch, biết được cục diện tồi tệ trước mặt mình.

Mìn sắp nổ rồi.

Mọi người đều được trang bị vũ khí và sẵn sàng hành động, đặc biệt là phe hai, họ nóng lòng muốn hạ thấp điểm của phe một.

Hòa Ngọc vẫn ở bên cạnh, hơn nữa rõ ràng cậu còn muốn nói cái gì đó, vì thế người của phe hai mới kìm lại hành động muốn ra tay của họ.

Quỳnh nhìn Hòa Ngọc: "Anh muốn nhóm người Trấn Tinh giành chiến thắng sao, vậy còn anh thì sao?"

Hòa Ngọc lắc đầu, dáng người gầy gò ngồi ở đó, vẫn đẹp như vậy, nhưng không ai có tâm trạng thưởng thức.

Cậu cười nói: "Không, tôi muốn sống."

Tình thế đã trở nên hoàn toàn hỗn loạn.

Hiện tại Hòa Ngọc đã bại lộ thân phận, người ở phe Trấn Tinh chiếm ưu thế, cậu thăng cấp kiểu gì đây?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1217: Là Đồng Đội Sao? (84) - Nhân sâm bản promax


Quỳnh không hiểu.

Nếu Hòa Ngọc thăng cấp, bọn họ cũng không thể nào không thăng cấp, điều kiện tiên quyết của họ là chắc chắn phải g**t ch*t Hòa Ngọc.

Vòng này không thể bỏ phiếu, Hòa Ngọc còn có cách nào khác để vẹn cả đôi đường sao?

Đường Kha cũng là người của phe hai, sắc mặt khó coi: "Hòa Ngọc, cậu chính là đang giúp bọn họ thăng cấp đấy, chẳng lẽ cậu còn cách khác giúp bản thân mình thăng cấp sao?"

Anh ta nhìn về phía nhóm người kia: "Trấn Tinh, Vạn Nhân Trảm và Bạc Kinh Sơn có thể không tấn công cậu, nhưng Seattle, Trảm Đặc, Cách Đới họ chắc chắn sẽ tấn công cậu. Chẳng lẽ cậu cũng giúp họ thăng cấp, cậu cũng có thể thăng cấp."

Nếu không, không có cách nào để giải thích hành động của Hòa Ngọc.

"Không, tôi đã nói rồi, nếu bọn họ thăng cấp thì tôi không thể nào thăng cấp được."

Hòa Ngọc lắc đầu, đột nhiên thay đổi giọng nói: "Chúng ta cược một ván đi, đánh cược hệ thống sẽ chọn tôi làm đỉnh lưu, trận đấu hoàn toàn kết thúc, hay là để tất cả mọi người thăng cấp."

Mọi người: "..."

Cách Đới cao giọng: "Ý của cậu là, tất cả chúng tôi sẽ chết, cậu là người duy nhất còn sống."

Hòa Ngọc tự tin gật đầu.

Cách Đới hít sâu một hơi, trên mặt lộ ra vẻ phức tạp: "Một mình cậu muốn đối đầu với mười hai người chúng tôi?"

Nói xong, Hòa Ngọc còn chưa mở miệng đã có người khác chen vào:

Lăng Bất Thần: "Không, là hai chọi mười một." Đàn cổ xuất hiện trước người cậu ấy.

Trấn Tinh: "Ba chọi mười." Khối Rubik nằm trong tay gã.

Bạc Kinh Sơn: "Bốn chọi chín."

Vạn Nhân Trảm: "Dù sao tao cũng sẽ không ra tay với Hòa Ngọc, bọn mày không được giết nó."

Rất tốt, năm chọi tám.

Hơn nữa đối diện còn là bốn DPS top đầu và một phụ trợ top sever.

Tám người Cách Đới: "..."

Mặc dù họ biết rằng Trấn Tinh và những người khác ủng hộ Hòa Ngọc vô điều kiện, nhưng trong trường hợp này, bọn họ vẫn ủng hộ Hòa Ngọc. Nếu thất bại, tất cả sẽ bị loại đó. Năng lực chiến đấu mạnh mẽ, nỗ lực lâu như vậy, toàn bộ đều tốn công vô ích.

Hòa Ngọc mỉm cười: "Tỷ lệ thắng của mấy người bằng không, hay là cược với tôi một ván đi."

Tám người Cách Đới: "..." Nhanh như vậy đã chắc chắn tám người họ đánh không lại năm người bên kia rồi?

Hòa Ngọc ngẩng đầu liếc nhìn ánh trăng, sau đó thu hồi tầm mắt, liếc về phía mọi người: "Tôi cũng không phải người lắm lời, biết vì sao tôi để mọi người thảo luận những điều vô nghĩa như vậy, biết vì sao tôi lại nói nhiều như vậy không?"

Mọi người: "..."

Hòa Ngọc muốn kéo dài thời gian, cậu lại làm gì nữa vậy?

Ngay khi ý nghĩ này vừa hiện ra thì trong bóng tối có một v*t t* l*n chui ra, dưới sự phản chiếu ánh trăng và ánh lửa, mọi người đều có thể thấy rõ ràng. Bọn họ ngẩng đầu nhìn lên, cằm cũng hướng lên trên, kinh ngạc nhìn củ cà rốt lớn đột nhiên xuất hiện trước mặt, à không phải, là nhân sâm lớn.

Nhân sâm nhỏ lúc đầu đã biến thành một nhân sâm khổng lồ cao chót vót, tràn đầy cảm giác áp lực, nguồn năng lượng khổng lồ từ xung quanh không ngừng rót vào người anh.

Mọi người: "..."

Sao đột nhiên anh ta lại phát triển thành như vậy?

Bồi bổ cơ thể lúc nào vậy?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1218: Là Đồng Đội Sao? (85)


Một quái v*t t* l*n như vậy đột nhiên xuất hiện, lập tức khiến mọi người dựng tóc gáy, chưa kể đến nguồn năng lượng khổng lồ quanh quẩn quanh người.

Giống như ý thức được ánh mắt của bọn họ nhìn qua đây, nhân sâm cụp mắt xuống, một đôi mắt xanh xinh đẹp quen thuộc lạnh lùng quét qua mọi người.

Nhân sâm nhỏ lướt qua họ như thế này, chỉ khiến mọi người cảm thấy dễ thương.

Nhưng nhân sâm to như vậy nhìn lướt qua bọn họ, chỉ khiến bọn họ cảm thấy sởn tóc gáy.

Mọi người đều sững sờ trong giây lát.

Đôi mắt xanh đi về phía Hòa Ngọc, hai cái rễ to dày cũng di chuyển theo. Mặc dù thân hình rất to lớn nhưng lúc di chuyển lại rất nhẹ nhàng, khó trách họ không nghe thấy một âm thanh nào.

Anh đi đến bên cạnh Hòa Ngọc, giống như không nhìn thấy có người ở bên dưới, một cái rễ cây đá bay Vạn Nhân Trảm.

Vạn Nhân Trảm không chuẩn bị trước, lập tức bị đá bay. Gã chổng đầu xuống đất, ngoi lên liền mắng: "Mẹ kiếp, đôi mắt xanh kia anh làm cái gì thế hả, chắc chắn là anh cố ý."

Đôi mắt xanh giống như không nghe thấy, cẩn thận dùng rễ cây nhấc Hòa Ngọc và đặt cậu lên vai.

Ờm… cũng coi như là vai đi.

Phía trên mắt, những chiếc lá tròn cũng trở nên to lớn. Hòa Ngọc bình tĩnh ngồi đó, một nhánh rễ cây quấn quanh cậu, đảm bảo sẽ không để cậu ngã xuống, cũng tỏ ra thân mật hơn.

Đôi mắt xanh cười trộm.

Đoàn Vu Thần nuốt nước miếng: "Cho nên cậu vừa mới nói linh tinh với chúng tôi, để Nguyên Trạch xác minh, để cho chúng tôi biết sự thật, đó là vì kéo dài thời gian, giúp đôi mắt xanh trở nên lớn hơn, nguồn năng lượng khổng lồ đó là cậu truyền vào cho đôi mắt xanh."

Hòa Ngọc gật đầu, mỉm cười.

Cậu vừa sử dụng cách "tự hủy" để thu hút mọi sự chú ý của họ, không ai nhận ra sự thay đổi của đôi mắt xanh.

Hòa Ngọc ngồi trên vai đôi mắt xanh, cúi đầu nhìn bọn họ, nghiêng đầu nói: "Chúng tôi có năm người, thêm cả đôi mắt xanh nữa, mấy người còn có mẹo vặt nào khác không?"

Mọi người: “...” Không có.

Bốn người mạnh siêu cấp, một phụ trợ mạnh nhất, còn thêm một vị thần mà cho dù bọn họ có hợp sức lại với nhau cũng đánh không lại thì họ còn có cơ hội chiến thắng sao. Đúng là quá tuyệt vọng.

Vương và Thu Đao đứng trong phòng điều khiển.

Vương đứng, Thu Đao đã bị bắt, không để cho anh ta có cơ hội trốn thoát lần nữa, anh ta cuối cùng vẫn bị người của Vương bắt được.

Sau khi biết tình hình hiện tại, Vương cảm thấy đầu sắp nổ tung rồi.

Ông ta chỉ có thể nói với khán giả Liên Bang: "Bug lại xuất hiện lần nữa, đang sửa chữa bug."

Đối với điều này, ông ta cũng bó tay.

Công dân liên bang suýt chút nữa đã phá hủy hoàng cung.

Vương chỉ có thể ở lại tổ tiết mục, bày ra thái độ cực kỳ quan tâm của mình, giám sát toàn bộ quá trình, như vậy hoàng cung mới không bị phá hủy. Nhưng dù vậy, ý kiến của công dân đối với ông ta vẫn ngày càng nhiều, điều này khiến đám người An Tự gần đây hoạt động rất mạnh. Vương tức giận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng không có tâm tư đi đối phó.

Ông ta còn đang bận xử lý mấy chuyện sứt đầu mẻ trán khác.

Điều quan trọng nhất trước mắt họ bây giờ là…

Đợi Ebil và những người khác thay đổi quy tắc hệ thống, chỉ định một phe cho Hòa Ngọc, sửa bug, mọi thứ sẽ trở lại bình thường.

Nhưng mà, Ebil và những người khác đã làm việc cả ngày lẫn đêm để bẻ khóa trong vòng ba ngày, nhưng mà vẫn không thể nào can thiệp vào các quy tắc của phó bản.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1219: Là Đồng Đội Sao? (86)


Vương phát cáu: "Rốt cuộc còn bao lâu nữa, tại sao hệ thống phòng ngự lại kiên cố như thế, tại sao lại không thay đổi được."

Thu Đao rụt cổ như chim cút, không dám giải thích.

Nhưng thực ra, anh ta muốn nói rằng: Vương, không phải ngài lúc nào cũng gây áp lực sao. Tạo ra chế độ không thể thay đổi, không phải là vì Vương sao? Nhưng anh ta không dám nói.

Đám người Ebil thức ba ngày, mặc dù là người của hành tinh Cơ Giới, không có biểu hiện đặc trưng như quầng thâm mắt, nhưng tốc độ tay của bọn họ đang chậm lại, sự linh hoạt của máy móc cũng đang giảm xuống.

"Bíp bíp"

Cuối cùng...

Giọng nói Ebil hưng phấn: "Được rồi, cuối cùng cũng có thể sửa được quy tắc của phó bản rồi."

Hai mắt Vương sáng lên, xông lên phía trước, giọng nói kích động: "Mau, đổi ngay, tìm một phe cho Hòa Ngọc."

Đôi tay của Ebil rất nhanh, nhưng...

Đồng tử của anh ta co rụt lại, không thể tin được nói: "Tại sao lại không thể thay đổi được?"

Vương cao giọng nói: "Chuyện gì?"

Con ngươi của Thu Đao run lên, nhìn về phía cửa phòng phát sóng trực tiếp lớn nhất của khu vực tuyển chọn, nhìn vào bên trong phòng phát sóng trực tiếp, Hòa Ngọc ngồi trên vai của nhân sâm lớn.

Giọng nói của anh ta có chút do dự: "Bởi vì đôi mắt xanh, Hòa Ngọc làm được rồi, bọn họ đã chặn phó bản từ bên trong, không cho bên ngoài can thiệp vào thay đổi quy tắc."

Ebil lúc nào cũng bận rộn, không biết được tiến trình, nghe thấy vậy thì hít một ngụm khí lạnh.

Vương giật mình, nhìn vào hình chiếu lẩm bẩm: "Hòa Ngọc có ý gì, chúng ta đang giúp cậu ta đấy."

Sự tức giận lóe lên trong mắt ông ta: "Như thế này thì ta làm sao ăn nói với công dân đây."

Thu Đao có ý kiến khác, bây giờ anh ta đã bị bắt, bình tĩnh hơn nhiều, vài sợi tóc lưa thưa trên đầu, yếu ớt mở miệng.

"Vương, có lẽ chúng ta chỉ có thể chờ đợi thôi. Nếu Hòa Ngọc cược thắng, tất cả các thành viên sẽ thăng cấp, cơn tức giận của công dân liên bang sẽ được giảm đi, giông tố mà chúng ta phải gánh chịu cũng sẽ ít đi một chút."

Vương sửng sốt.

Trong đấu trường.

Cách Đới chán nản ngồi trên mặt đất, gã tức giận nhìn đám người Trấn Tinh: "Này, Hòa Ngọc muốn giết mấy người, thế mà mấy người còn đứng chung một phe với cậu ta, điên rồi hả?"

Bọn họ chắc điên hết cả rồi.

Nhưng gã lại không có ý định phản kháng, để người khác chôn thây mình như vậy.

Trấn Tinh không trả lời.

Thái độ của bốn người rất quyết liệt, tin tưởng và ủng hộ Hòa Ngọc vô điều kiện.

Quỳnh cắn ngón tay, sau đó thở dài một tiếng: "Được thôi, cứ cho là Hòa Ngọc không nhúng tay vào thì e rằng phe của chúng ta cũng khó mà giành chiến thắng, cược thì cược đi."

Không biết vì sao, sau khi chọn cách đánh cược, cô ta trở nên thoải mái hơn. Không biết có phải vì đã nhảy trên lưỡi dao tử thần quá nhiều lần rồi không.

Đoàn Vu Thần hiểu cảm giác của Quỳnh, lúc này anh ta cũng có suy nghĩ như vậy, nhưng anh ta biết lý do tại sao.

Bởi vì, vừa rồi khi bọn họ phát hiện Hòa Ngọc có vấn đề, nhưng lúc đó bọn họ vẫn còn cơ hội sống, bọn họ phải đưa ra lựa chọn hoặc là "tiếp tục đi theo Hòa Ngọc" hoặc là "g**t ch*t Hòa Ngọc". Lựa chọn này cực kỳ đau khổ.

Sự dằn xé giữa lý trí và tình cảm.

Khi họ xác định rằng mình không có khả năng chiến thắng, bọn họ chỉ có thể đi theo Hòa Ngọc.

Sau khi đặt cược, họ cảm thấy thoải mái một cách khó hiểu. Bởi vì họ không cần phải bối rối nữa.

Cũng không cần phải giãy giụa với niềm tin sắp sụp đổ gì gì đó.
 
Back
Top Bottom