Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1600: Phiên Ngoại 9 (2)


"Trạm Thần, anh sẽ không chơi trội đấy chứ?" Mọi người sôi nổi nhìn về phía Ly Trạm.

Là "người yêu" hiện tại của Hòa Ngọc, lại là "Thần" của Liên Bang, bọn họ vẫn rất sợ Ly Trạm sẽ lật bàn không chơi. Nhưng mà có lẽ Ly Trạm cũng có tâm lý muốn góp vui, vậy mà lại phối hợp nói: "Các cậu cứ sắp xếp đi."

Dừng một chút, anh sầm mặt bổ sung: "Nếu ai dám động tay động chân với Hòa Ngọc..." Ly Trạm không nói câu kế tiếp, chỉ đảo mắt nhìn mọi người, làm tất cả lập tức sởn tóc gáy.

Cách Đới đảm bảo: "Anh yên tâm."

Thấy tất cả mọi người gật đầu, lúc này Ly Trạm mới yên tâm hơn một chút.

Đoàn Vu Thần chờ mong xoa xoa tay: "Ngọc Ngọc luôn là người trêu đùa chúng ta, bây giờ chúng ta đã có thể trả lại cậu ta rồi. Nhớ kỹ, phải hung hăng bắt nạt cậu ta! Đến đây đi, sắp xếp theo thứ tự, để Trạm Thần ở cuối cùng."

Trảm Đặc kích động giơ tay: "Tôi đầu tiên!"

Nguyên Trạch ghét bỏ: "Không được, cậu không đủ thông minh, lỡ như bị Hòa Ngọc phát hiện thì làm sao?"

Bọn họ thảo luận kịch liệt về trình tự tiến hành "hẹn hò".

Hòa Ngọc đợi nửa tiếng, rốt cuộc cũng chờ được người đầu tiên đi lên - Trấn Tinh.

Nhìn thấy gã, Hòa Ngọc hiển nhiên có chút kinh ngạc: "Là anh sao?"

Trấn Tinh cười cười, đôi mắt phượng khẽ nheo lại, so với trời đêm đầy sao lại càng đẹp hơn. Gã tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Hòa Ngọc, nhỏ giọng nói: "Bất ngờ không?"

Hòa Ngọc: "Có chút, cảm thấy anh trầm tĩnh hơn bọn họ."

Trấn Tinh nghiêng đầu nhìn cậu, vóc dáng của gã hơi cao, khi nhìn Hòa Ngọc cần phải hơi rũ mắt xuống, nhưng bởi vì ánh mắt đủ dịu dàng, động tác như vậy ngược lại càng làm bầu không khí trở nên mờ ám.

Gã khẽ tươi cười: "Theo trình tự của bọn họ thì đúng là anh không phải người đầu tiên, nhưng quan hệ giữa anh và em đặc biệt nhất, nên bọn họ phải để anh đến gặp em trước."

Hòa Ngọc gật đầu, từ vẻ mặt thì không nhìn ra cậu có tin hay không.

Hai người đột nhiên đều không nói chuyện nữa, không phải xấu hổ không có lời nào để nói, mà là lúc này, đột nhiên cảm thấy yên tĩnh thì càng tốt.

Họ ngồi song song trên ghế dài, nhìn lên bầu trời đầy sao lộng lẫy.

Qua một lúc lâu, Trấn Tinh mới đột nhiên nói: "Không muốn nghe thử dáng vẻ của em ở tiên giới là như thế nào sao?"

Hòa Ngọc nhìn gã: "Anh nói đi."

Trấn Tinh cũng nhìn cậu, tầm mắt của hai người giao nhau, hai gương mặt cực đẹp nhìn đối phương. Giọng gã nhẹ nhàng: "Em ở bất cứ nơi nào cũng đều tỏa ra ánh hào quang ở khắp nơi."

Hòa Ngọc liền cười, gật đầu: "Tôi cũng cảm thấy vậy."

Trấn Tinh: "Cũng chính vì em quá tỏa sáng, cho nên rất nhiều người thích em, anh cũng vậy."

Hòa Ngọc hơi híp mắt, nhìn chằm chằm Trấn Tinh. Quả nhiên, câu tiếp theo của đối phương chính là: "Hòa Ngọc, thật ra người em thích là anh."

Hòa Ngọc híp mắt suy tư.

Trấn Tinh chớp chớp hai mắt, vẻ mặt chân thành.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1601: Phiên Ngoại 9 (3)


Hòa Ngọc: "Anh chắc chắn chứ?"

Trấn Tinh gật đầu, gã dường như lâm vào suy tư, ánh mắt dịu dàng nhìn Hòa Ngọc: "Chúng ta đã cùng nhau trải qua mười một kiếp, mỗi một kiếp của em đều có anh bên cạnh, chúng ta rất yêu nhau."

Ở ngay cửa cầu thang, Ly Trạm đứng bật dậy.

Đoàn Vu Thần cố gắng giữ chặt anh, truyền âm: [Chỉ đùa thôi, chỉ đùa thôi, Trạm Thần nhịn đi! Đừng nói là không chơi nữa nha!]

Trấn Tinh: "Chúng ta đã từng du lịch trên biển, chúng ta đã từng phối hợp ăn ý, chúng ta từng là một cặp yêu nhau cuồng nhiệt, tâm ý tương thông..."

Cách Đới: [Má nó… ]

Trấn Tinh: "Em đã từng tin tưởng anh vô điều kiện, vì cứu anh mà suýt nữa phải hy sinh tính mạng, cõng anh vượt qua muôn trùng công kích, cho dù ma quỷ có công kích như thế nào, em cũng đều chưa từng bỏ rơi anh."

Lăng Bất Thần: [... Vậy là cảnh chúng ta bán mạng đều bị nhai nuốt hết rồi sao?]

Trấn Tinh: "Hòa Ngọc, chúng ta thật lòng yêu nhau, anh đã từng biến thành mèo, em cũng rất thích biến thành mèo giống anh."

Ly Trạm: "???"

Ly Trạm lại lần nữa đứng lên, vẫn tiếp tục bị những người khác giữ chặt.

Hòa Ngọc lắng nghe rất nghiêm túc, lâm vào trầm tư, dường như cũng có chút động lòng vì nội dung lời gã nói.

Một tiếng trôi qua rất nhanh.

Trấn Tinh nhìn cậu thật sâu: "Em đừng tin tưởng lời của những người khác nói, những lời anh nói đều là sự thật, em rất thông minh, nhất định có thể nhìn ra anh có nói dối hay không."

Hòa Ngọc chần chờ một lát, gật đầu: "Anh không hề nói dối, tôi sẽ suy xét thêm."

Kế tiếp là Đoàn Vu Thần.

Anh ta trực tiếp bước đến chỗ Hòa Ngọc.

Quỳnh trừng lớn hai mắt, tên này lại muốn làm gì, vừa nãy anh ta đã nói - phải hung hăng bắt nạt Hòa Ngọc.

Đoàn Vu Thần: "Ngọc Ngọc, em còn nhớ thầy không?"

Mọi người: "?"

Trấn Tinh lặng lẽ truyền âm: [Tôi cho rằng tôi đã đủ không biết xấu hổ rồi, không ngờ tới thầy Đoàn lại càng không biết xấu hổ.]

Mặt Hòa Ngọc không biểu cảm mà nhìn Đoàn Vu Thần.

Đoàn Vu Thần không có chút áy náy khi lừa gạt Hòa Ngọc, hiên ngang lẫm liệt: "Em học kỹ thuật rèn từ thầy, học rèn bảo vật cấp thần cùng với các loại trang bị, kiếm Lưu Ngân chính là tác phẩm em học được từ thầy."

Ánh mắt của Hòa Ngọc vẫn nghi ngờ như cũ.

Hiển nhiên, những người này nói những lời thoại khác nhau làm cậu nảy sinh nghi ngờ.

Đoàn Vu Thần: "Thật đó, hãy tin tưởng thầy."

Hòa Ngọc: "Nói như vậy, anh không phải là người tôi thích?"

Vẻ mặt Đoàn Vu Thần nghiêm túc: "Không, là thầy, tình cảm giữa thầy trò chúng ta em đã quên mất rồi sao? Năm đó, thầy đã tay cầm tay dạy em vận dụng năng lượng, chúng ta cùng nhau rèn quạt Ba Tiêu, phi thuyền, cùng với bảo vật cấp thần là Chín Bậc Thang."

Lăng Bất Thần: [Tình thầy trò...]

Bạc Kinh Sơn: [Thằng nhóc này đọc nhiều tiểu thuyết của Trái Đất quá rồi.]

Đoàn Vu Thần: "Em còn từng viết cho thầy vô số giấy nợ."

Hòa Ngọc nhướng mày: "Giấy nợ?"

Đoàn Vu Thần nghiêm túc: "Đúng vậy, là giấy ghi nợ tình cảm."

Những người nghe lén: "..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1602: Phiên Ngoại 9 (4)


Nguyên Trạch: [Mẹ nó cái này mà cũng bịa ra được!]

Cách Đới: [Lố quá rồi!]

Hòa Ngọc: "... Thật à?"

Đoàn Vu Thần nặng nề gật đầu: "Đúng vậy, em còn từng đến tận phủ đệ để tìm thầy. Khi đó, em thích nhất là nhìn ngắm khi thầy rèn đúc, mà thứ thầy rèn được, cũng đều để mua đồ cho em."

Trảm Đặc: [... Tôi phục rồi.]

Vị thứ ba tham gia thử thách là Cách Đới.

Cách Đới vừa lên đã nói: "Sao rồi? Hòa Ngọc, em đã loại được Trấn Tinh và Đoàn Vu Thần chưa? Chắc là em không thích bọn họ nhỉ?"

Hòa Ngọc nhìn gã, ánh mắt thâm thúy.

Cách Đới ngồi xuống, vẻ mặt nghiêm túc: "Anh sẽ không lừa gạt em."

"Vì sao?" Hòa Ngọc hỏi lại.

Cách Đới nghiêm túc: "Bởi vì anh mới là người yêu của em."

Hòa Ngọc: "?"

Trên khuôn mặt máy móc của Cách Đới mang vẻ mặt thâm tình và bi thương: "Em đã quên những năm tháng chúng ta đã trải qua rồi sao? Anh từng là người máy bạn đời do em chế tạo ra, anh vốn vô tâm vô tình, chính em đã gieo trái tim cho anh, trao cho anh tình yêu."

Ly Trạm: "..."

Đoàn Vu Thần: [Má nó, thật sự không nghe nổi nữa rồi.]

Đàn Bất Thần: [Như vậy thật sự quá mất mặt.]

Quỳnh nhặt chiếc cằm rớt xuống lên, vẻ mặt hoảng sợ.

Sau là Sư phụ bá đạo yêu tôi>, lại có à?

— Bảng xếp hạng tác giả mạng tiêu biểu của Trái Đất kỳ tiếp theo, chắc chắn phải có tên của mấy tên này!

Cách Đới: "Em đã cứu vớt vận mệnh của người máy bọn anh, nếu không phải vì tình yêu, thì tại sao em lại đối xử tốt với anh như vậy chứ?"

Nguyên Trạch: [... Cảm ơn, Hòa Ngọc cũng thay đổi vận mệnh của người Liên Bang.]

Cách Đới: "Em và Trấn Tinh trải qua mười một kiếp, anh cũng luôn ở bên cạnh, chúng ta gặp nhau trên biển rộng, có một kiếp anh ở trấn nhỏ bị người ta bắt nhốt, suýt nữa đã chết, là em đã cứu anh. Anh bị người khác bao vây ở trên giường thí nghiệm, cũng là em đã cứu anh..."

Đoàn Vu Thần: [??? Mẹ nó chứ, còn cướp câu chuyện của Eugene đặt lên người mình nữa?!]

Cuối cùng, Cách Đới nói: "Hòa Ngọc, anh thật sự không lừa em, chúng ta mới là người yêu chân chính."

Dường như nghĩ đến gì đó, gã biến thành cỗ máy, phát cho Hòa Ngọc xem một đoạn video lưu trữ.

— Tuyển tập video cắt ghép CP của Hòa Ngọc và Cách Đới.

Ly Trạm nghiến răng nghiến lợi: [Tôi nhớ rõ tôi đã báo cáo hết tất cả rồi mà! Quỳnh, cô có làm được việc không hả???]

Quỳnh: [... Tôi sai rồi.]

Đúng là đã xóa rồi, nhưng cũng lưu trữ lại một bản tự mình gặm.

Khi Cách Đới hỏi, cô cũng gửi cho gã một phần CP ĐớiNgọc…

Thật sự không ngờ tới, cái bug này, vậy mà là mình tự mang lên!

P/s: chài ai bão nên web lag qué không đăng được chương mới lun á (ノ`□´)ノ⌒┻━┻
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1603: Ngoại 9 (5)


Cách Đới có video làm bằng chứng, trông vô cùng chân thật, khiến Hòa Ngọc cau mày, lâm vào trầm tư.

Khi Quỳnh còn đang khiếp sợ, thì lúc này, Lăng Bất Thần đã bước vào.

Đàn Bất Thần cất tiếng: "Ngọc Ngọc, bọn họ đều đang lừa gạt em. Em và anh mới là tình yêu đích thật, em quên mất rồi sao? Chúng ta từng hiểu nhau bằng cả linh hồn, người mà em tin tưởng nhất chính là anh, anh là vũ khí của em, cũng là người yêu của em."

Ly Trạm: "?"

Mặt anh vô cảm lắng nghe, anh rất muốn biết đám người này còn có thể nói ra những câu chuyện quá đáng đến mức nào.

Quỳnh lại lần nữa nhặt cằm mình lên, há miệng th* d*c, vẻ mặt khiếp sợ.

Cho nên...

Cả nhóm ngồi xổm ở cửa cầu thang, lắng nghe Lăng Bất Thần kể lại những chuyện "quá khứ" mà cậu ấy và Hòa Ngọc đã trải qua.

Kế , , sau , lại là ?

Cốt truyện còn xen kẽ những tình tiết vô cùng ảo ma khiến người nghe trợn mắt há hốc mồm, vẻ mặt khiếp sợ.

Sau một lúc lâu, Nguyên Trạch nuốt nước miếng: "[Cái tên này không đi viết tiểu thuyết tình cảm, thật là lãng phí nhân tài.]"

Bạc Kinh Sơn: "[Sau này tôi sẽ bảo cục văn hóa của Trái Đất liên hệ với cậu ta.]"

Chỉ có kiếm Lưu Ngân là hoàn toàn không nghe nổi, nó muốn lao ra ngoài.

— Thứ được Hòa Ngọc rèn rõ ràng là kiếm Lưu Ngân!

— Không thể không nói hai ba chuyện với vũ khí, cũng phải là kiếm Lưu Ngân!

Lưu Ngân không phục!

Nó muốn lao ra ngoài, nhưng lại bị nhóm Đoàn Vu Thần và Cách Đới giữ chặt lại.

Đã nói là phải trêu ghẹo Hòa Ngọc, làm sao lúc này có thể "lật xe" từ bên trong?

Dù có quá đáng hơn nữa cũng phải lắng nghe, cố chịu đựng mà nghe.

"Kình kình!"

Thân kiếm đâm vào tường.

Hòa Ngọc hỏi: "Tiếng gì vậy?"

Đàn Bất Thần: "Là chuột thôi."

Mặt Hòa Ngọc không chút biểu cảm: "Nhà tôi không có chuột."

Đàn Bất Thần: "... Chuyện đó không quan trọng."

Vì thế, Hòa Ngọc và những người khác đều căng da đầu nghe hết toàn bộ cuốn tiểu thuyết tình yêu người và vật rung động đến tận tâm can, thậm chí còn là HE..

Người tiếp theo được chọn là Bạc Kinh Sơn.

Ai cũng đều biết tên này sống nội tâm, chắc chắn sẽ không kể được gì, nhưng không ngờ tới…

Bạc Kinh Sơn bắt đầu: "Anh là lính đặc chủng, phụ trách bảo vệ an toàn của em, sau đó chúng ta yêu nhau. Đó là rất nhiều rất nhiều năm về trước, anh nhận được một nhiệm vụ, bảo vệ em an toàn, anh đi đến..."

Mọi người: "..."

Quỳnh lâm vào suy tư: "[Sao tôi lại cảm thấy cốt truyện này có hơi quen quen?]"

Mặt Cách Đới không chút biểu cảm: "[Là Trái Đất xuất bản, tiểu thuyết đồng nhân của Bạc Kinh Sơn và Hòa Ngọc, hôm qua mới vừa đưa ra thị trường, có lẽ cô vẫn chưa đọc.]"

Đúng là Quỳnh chưa đọc, cô ta hỏi: "[Tên là gì? Lát nữa tôi sẽ đi mua một quyển.]"

Ly Trạm sầm mặt: "[]

Quỳnh: "..."

— Trạm Thần, sao nhắc đến mấy thứ này anh lại rành dữ vậy???
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1604: Phiên Ngoại 9 (6)


Cho nên, sau , Sư phụ bá đạo yêu tôi>, , , còn có Vua của lính đặc chủng: Mua một tặng một>?

Người tiếp theo là Trảm Đặc.

Anh ta đã suy nghĩ lâu, vừa tới đã nói: "Ngọc Ngọc, anh mới là người yêu của em, anh đã từng là một tên lính đánh thuê vô danh, sau đó lại vì em, trở thành ám vệ của em, người em yêu nhất là anh. Anh đã từng biến thành mèo lớn, cá lớn, quỷ cây mây khô, Bánh trôi đen…Chúng ta yêu đối phương sâu đậm, chúng ta..."

Không nhớ được câu chuyện tình yêu rung động đến tâm can thì phải làm sao?

Cũng không nhớ được tiểu thuyết đồng nhân thì phải làm sao?

— Không sao cả, có thể sài đỡ câu chuyện của Ly Trạm vận lên người mình.

Ly Trạm: [Không biết xấu hổ.]

Cách Đới: [Không biết xấu hổ.]

Lăng Bất Thần: [Không biết xấu hổ.]

Những người khác: [Đặc biệt, không biết xấu hổ.]

Làm quần chúng ăn dưa thuần túy, Quỳnh nuốt nước miếng, cảm thấy những câu chuyện này cũng đều khá k*ch th*ch, cô ta không chỉ lắng nghe nghiêm túc, mà còn muốn cắn vài hạt dưa.

- Cho nên, kế , Sư phụ bá đạo yêu tôi>, , , sau Vua của lính đặc chủng: Mua một tặng một>, còn có ?

Người tiếp theo là Nguyên Trạch.

Gã cũng không thể nghĩ được câu chuyện tình yêu nào hay ho, vì thế, lấy luôn cách của Trảm Đặc.

Nguyên Trạch: "Hành tinh của chúng ta vô cùng nghèo nàn, vốn dĩ không có tương lai, là em xuyên qua thời không đi vào hành tinh của anh, cứu vớt..."

Ly Trạm đã không còn muốn nói chuyện, vẻ mặt vô cảm.

Những người khác: "..."

Quỳnh hít sâu một hơi, nỗ lực ghi nhớ tất cả nội dung theo những lời bọn họ nói, như vậy thì một lần phải xuất bản bao nhiêu cuốn tiểu thuyết mới đủ đây?

; Sư phụ bá đạo yêu tôi>; ; ; Vua của lính đặc chủng: Mua một tặng một>; ; .

Rất tốt, đã đủ bảy cuốn tiểu thuyết mạng hot nhất hiện nay.

Mấy người này đúng là nhân tài mà.

Vì để Hòa Ngọc có thể đoán được ai là người yêu của cậu, phải cung cấp được khối lượng tin tức cực kỳ nhiều.

Bảy cuốn tiểu thuyết, lượng tin tức này có thể bảo là không nhiều hay sao?

Sau khi nghe xong bảy câu chuyện tình yêu rung động đến tâm can, cậu xoa trán, nhìn về phía người còn lại, trước mắt chỉ còn lại Quỳnh và Ly Trạm, cùng với trường kiếm Lưu Ngân.

Thật ra kiếm Lưu Ngân muốn nói, nhưng mà bị chặn cả buổi, một câu cũng nói không nên lời.

Ý thức của nó vẫn còn quá mỏng manh, căn bản không thể biểu đạt được gì ngoài đâm đầu vào tường.

Quỳnh ăn dưa quá nhiều, ợ một cái, giơ lên tay: "Tôi chỉ là em gái của anh, đương nhiên, nếu như anh cảm thấy chúng ta có tư tình thì cũng có thể."

Ồ, cuốn tiểu thuyết thứ tám này cũng vô cùng k*ch th*ch- <i>.</i>
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1605: Phiên Ngoại 9 (7)


Mặt Hòa Ngọc không chút biểu cảm mà nhìn về phía Ly Trạm.

Là người cuối cùng, anh đã không còn lời nào để nói, xụ mặt một lúc lâu, rốt cuộc cũng mở miệng: "Chúng ta quen nhau ở bên trong ..."

Nguyên Trạch, vai chính của nhìn anh.

Ly Trạm: "Anh đã từng là Mèo lớn, là quỷ cây mây khô..."

Trảm Đặc, vai chính của nhìn anh.

Ly Trạm: "Đàn Ly Trạm là anh tặng cho em..."

Lăng Bất Thần, vai chính của nhìn anh.

Ly Trạm: "Chúng ta đã cùng nhau trải qua rất nhiều thế giới..."

Trấn Tinh, vai chính của nhìn anh.

Ly Trạm: "Em dạy anh cách yêu, anh đã cùng em đi thu giấy nợ..."

Đoàn Vu Thần, vai chính của nhìn anh.

Ly Trạm: "Em đã gieo trái tim cho anh..."

Cách Đới, vai chính của nhìn anh.

Ly Trạm: “Cho dù anh chưa từng ở bên cạnh em, nhưng vẫn muốn bảo vệ sự an toàn của em…”

Bạc Kinh Sơn, vai chính của Vua của lính đặc chủng: Mua một tặng một> nhìn anh.

Ly Trạm bất đắc dĩ: "Nói xong rồi."

Những người khác khẽ cười nhếch mép...

"Nói hươu nói vượn."

"Anh chỉ đang xâu chuỗi lại câu chuyện của chúng tôi lại mà thôi."

"Hòa Ngọc chắc chắn sẽ không thích anh."

“Người này có thể loại được rồi.”

Quỳnh nhìn sang Hòa Ngọc: "Thế nào? Trời đã sắp sáng rồi, anh đã có đáp án chưa?"

Hòa Ngọc vươn tay, vô cùng đau đầu mà xoa xoa chân mày.

Ánh mắt của những người khác đan xen, đều mang theo vẻ đắc ý.

Đoàn Vu Thần: [Ha ha ha Hòa Ngọc bị lừa rồi!!]

Cách Đới: [Cuối cùng thì chúng ta cũng thành công trêu chọc cậu ấy, cảm giác này thật tốt quá đi!]

Trảm Đặc: [Ha ha ha, tiếc là không thể ghi lại dáng vẻ của Hòa Ngọc hiện tại, nên để cho khán giả của toàn Liên Bang đều nhìn thấy!]

Nguyên Trạch: [Ha ha ha, cuối cùng cũng chơi lại Hòa Ngọc được một vố.]

Hòa Ngọc thở dài: "Tôi thật sự không nhìn ra được gì, chỉ có thể dựa vào suy đoán."

Cậu đảo mắt nhìn mọi người, trên mặt còn mang theo vẻ rối rắm.

Lập tức, tất cả mọi người đều nghiêm túc, khẩn trương nhìn Hòa Ngọc, mặc dù nói là trêu đùa Hòa Ngọc, nhưng nếu Hòa Ngọc nói ra đáp án là mình, thì bọn họ vẫn sẽ rất vui mừng.

- Mong rằng đó sẽ là đáp án bọn họ nằm mơ cũng muốn được nghe thấy.

Hòa Ngọc: "Trước tiên loại trừ hai người này."

Cậu đảo mắt qua Quỳnh và kiếm Lưu Ngân.

Kiếm Lưu Ngân: "Keng -"

Điên cuồng đập đầu vào tường, đáng tiếc không ai để ý đến nó.

Hòa Ngọc lại đảo qua Ly Trạm: "Cũng loại luôn anh ta."

Đoàn Vu Thần trừng hai mắt, suýt chút đã cười ra tiếng, cố gắng lắm mới nghẹn lại, mặt hơi đỏ lên, trong lòng đã bắt đầu cười lớn.

Mặt Ly Trạm không chút biểu cảm.

Vẻ mặt của những người khác cũng không khác lắm, cũng vui vì mình đã thành công.

Cuối cùng, Hòa Ngọc đảo qua những người còn lại, có chút rối rắm: "Còn bảy người các anh, tôi thật sự có chút bối rối... Đúng rồi, trong các anh ai là người lợi hại nhất?"

Cách Đới sửng sốt: "Có ý gì?"

Hòa Ngọc bất đắc dĩ buông tay: "Tôi vẫn cần thêm tin tức, người kiêu ngạo như tôi, hẳn là sẽ thích người rất lợi hại giống như vậy, cho nên, các anh ai là mạnh nhất?"

Gần như là trăm miệng một lời: "Anh!"

"Là anh!"

"Xì, một tên thợ rèn nghèo rách mồng tơi như cậu, có thể đánh được ai hả?"

"Cậu cho rằng cậu lợi hại hơn ai à?"

"Tôi mới là lợi hại nhất."

"Một món vũ khí mà thôi, còn không có hình người, ở đây không có chỗ cho cậu xen vào đâu."

Tính hơn thua ở đây ai cũng có, đặc biệt là nhóm khổng tước đang muốn xòe đuôi kia.

Bọn họ nói một lát đã ầm ĩ, ầm ĩ một lúc liền đánh nhau, đánh nhau rồi... lập tức ruồi bay chó xủa, long trời lở đất, cả đám mặt mũi bầm dập, tất cả đều tàn tạ.

Hoàn toàn không phân thắng bại, ví dụ như Trấn Tinh đã sắp thắng, những người khác liền liên thủ.

Dù sao thì cũng đánh đến mức ai cũng không phục ai, người này còn chật vật hơn người kia.

Đánh đánh đánh...

"Đợi đã, có chút không đúng!"

Bọn họ đột nhiên nhìn về phía cách đó không xa, Hòa Ngọc ngồi kế trên trường kiếm Lưu Ngân, Ly Trạm cũng ngồi ở trên, đầu Hòa Ngọc gác lên đầu gối của Ly Trạm, híp mắt nhìn bọn họ đánh nhau, giống như xem kịch vui.

Mắt kính trên cánh mũi, nụ cười của cậu đầy ý vị sâu xa.

Ly Trạm đút cho cậu một quả trái cây đắt tiền do khu thứ tư sản xuất, rất giống anh đào, đầy năng lượng, cực kỳ ngon, động tác của hai người vô cùng thân mật.

Mọi người: "???"

Cách Đới không tin nổi: "Cậu... đã nhớ lại khi nào?"

Hòa Ngọc nghiêng đầu: "Tôi chính là tôi, vẫn luôn không quên, không cần phải nhớ lại."

Từ đầu tới cuối, cậu cũng chưa từng quên đi cái gì.

Bọn họ đã cùng nhau tiến vào thế giới này, bọn họ ở đây, Hòa Ngọc cũng ở đây.

Mọi người: "..."

Mọi người: "???"

Cho nên, cuối cùng là bọn họ muốn chơi Hòa Ngọc, lại bị Hòa Ngọc chơi ngược lại???

Mọi người vẫn chưa kịp lấy lại tinh thần từ trong nỗi khiếp sợ.

Hòa Ngọc giơ tay chỉ lên trời: "Đúng rồi, đây là trang bị tôi rèn xuyên qua phó bản, tiến vào trước, tôi đã tiện thể phát sóng trực tiếp, cho nên... Chuyện xảy ra đêm nay, hiện tại khán giả toàn Liên Bang đều nhìn thấy. Bình luận nói, cảm ơn các vị đại đại đã cống hiến kịch bản, sáng tạo vô cùng."

Mọi người: "???"

"A a a!"

"Hòa Ngọc - cái đồ ma quỷ này!!"

Hòa Ngọc cười rạng rõ.

Tiếp nhận một quả anh đào, vứt lên cao, há mồm đón lấy.

Cho nên, muốn đấu với Hòa Ngọc?

Vẫn nên tắm rửa đi ngủ đi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1606: Phiên Ngoại 10 (1)


Bạn còn 7 lượt đọc trên websiteTìm hiểu thêm

Toàn bộ quá trình nhóm Cách Đới đùa giỡn Hòa Ngọc không thành, ngược lại còn bị Hòa Ngọc đùa ngược lại, đều bị phát sóng trực tiếp ra ngoài.

Sau khi show sống còn đỉnh lưu chấm dứt, đây là lần đầu tiên có thứ khiến khán giả phấn khích như vậy.

Buổi phát sóng trực tiếp đêm đó số lượng khán giả cao kỷ lục. Sau khi kết thúc, bọn họ rời khỏi thế giới đó, nhưng vẫn có độ phủ sóng siêu cao.

Đây là một vũ trụ cởi mở, cho dù cao thủ như Cách Đới cảm thấy xấu hổ vô cùng, mà cho dù không bằng lòng, thì buổi phát sóng trực tiếp vẫn luôn đứng đầu bảng.

Khán giả vui mừng phát điên, sau một thời gian rất dài cũng vẫn còn nhiệt tình thảo luận về chuyện này.

Trái Đất cũng đi theo kịp sự kiện, quyết định xuất bản các bộ tiểu thuyết đồng nhân dựa trên những câu chuyện "tình yêu" rung động tâm can mà các thành viên đã kể: Tình yêu đời đời kiếp kiếp>, Sư phụ bá đạo yêu tôi>, , , Vua của lính đặc chủng: Mua một tặng một>, , ...

Vốn dĩ nhóm Cách Đới không muốn phát hành sách, nhưng cục văn hóa Trái Đất lại nói với bọn họ: "Video vẫn còn ở đây, dù sao chuyện cũng đã xảy ra rồi, cốt truyện cũng đã lưu truyền ra ngoài, còn không bằng biến video thành lời văn. Ít nhất thì khán giả cũng sẽ không lặp đi lặp lại đoạn phim đã phát sóng của các cậu. Có sự ảnh hưởng của sách, qua một thời gian dài, độ nổi tiếng của video sẽ giảm xuống."

"Đến lúc đó, tất cả lợi nhuận sẽ chia cho các cậu một nửa, hơn nữa..."

Lúc này, cục văn hóa Trái Đất cho bọn họ xem tình hình doanh thu của loạt tiểu thuyết bán chạy đã xuất bản trước đó.

Nhóm Đoàn Vu Thần: "..."

Tốt lắm, bọn họ không thể không biết hổ thẹn mà động lòng.

Đặc biệt là người vẫn còn chưa trả hết tiền nợ, làm sao có thể ngăn cản được sự cám dỗ này?

Hơn nữa, lời của cục văn hóa Trái Đất nói rất có lý, có tiểu thuyết thì độ nổi tiếng của video sẽ dần dần giảm xuống...

Vì thế, khi nhóm Đoàn Vu Thần ở nhà đếm tiền, tiểu thuyết của bọn họ đã lưu truyền đến khắp cả vũ trụ.

Vốn dĩ là do bọn họ tự mình "sáng tác", tình cảm vô cùng chân thành, hơn nữa còn có văn hóa Trái Đất trau chuốt lại giọng văn, viết mỗi một câu chuyện đều là vui buồn lẫn lộn, lập tức trở thành sách bán chạy nhất trong tháng, liên tục cháy hàng.

Đoàn Vu Thần cầm tiền đóng cửa tập trung vào rèn đúc.

Anh ta nghĩ, chờ đến khi anh ta ra ngoài, độ nổi tiếng sẽ giảm xuống.

Nhưng mà...

Khi Đoàn Vu Thần lại lần nữa ra ngoài chạm cỏ, phát hiện không chỉ có video không bị mọi người quên đi, ngược lại còn bởi vì tiểu thuyết bán chạy mà video thường xuyên lại đứng top trên mạng xã hội, trên diễn đàn các fan thảo luận vô cùng náo nhiệt.

"Ha ha ha ha xem lại một trăm lần cũng cảm thấy rất thú vị, tự mình sáng tác tiểu thuyết cho chính mình, ha ha ha!"

"Nói vậy có lẽ bọn họ đã não bổ câu chuyện tình yêu của mình và Hòa Thần như vậy?"

"Có một lần khi Cách Đới tiếp nhận phỏng vấn còn nói, kết hôn rồi cũng không phải sẽ không mất vợ, Trạm Thần thật thảm."

"Thảm cái rắm, anh ấy là người chiến thắng nhân sinh nha!"

"Trạm Thần cũng rất buồn cười, anh ấy vậy mà xem hết tiểu thuyết đồng nhân của những người khác, trách không được có một khoảng thời gian những video, tiểu thuyết tương tự luôn bị xóa mất... Hình như tôi đã biết chân tướng rồi *đầu chó hoảng hốt-ing."

Đoàn Vu Thần: "..."

— Độ hot vậy mà vẫn chưa giảm hả?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1607: Phiên Ngoại 10 (2)


Chương 2

Anh ta tiếp tục lướt xuống, nhìn rất nhiều video CP được cắt ghép biên tập, thuận tay lưu lại bản hai thứ có liên quan đến mình, ngẫm lại thì chuyện này cũng khá tốt, nghĩ đến chuyện vũ trụ lưu truyền câu chuyện tình yêu của anh ta và Hòa Ngọc...

— Chậc chậc, cũng không quá tệ.

Tất cả mọi người đều rất vui vẻ, chỉ có Ly Trạm là không vui, fan CP của Ly Trạm và Hòa Ngọc cũng không vui lắm.

Có điều, ship CP cũng không phải là ship cả ngày, khi phát sóng trực tiếp về CP, cùng lúc với tiểu thuyết đề tài tình yêu, còn có một đề tài song song khác, độ nổi tiếng cũng cao không kém...

# đã ngừng làm việc, sẽ còn sàn thí luyện cỡ lớn nào mới hay không? #

#Trang bị mới do Hòa Thần rèn, có thể dùng cho sàn thí luyện không?#

Sàn thí nghiệm chết chóc mới thì chắc chắn không có rồi, nhưng một sàn thí luyện gia tăng năng lực chiến đấu thì hoàn toàn có thể tồn tại, tốt nhất là phải thật thú vị, cũng có thể phát sóng trực tiếp.

Không chỉ đơn giản là vì tính giải trí, cũng có thể giúp rất nhiều người học được cách làm thế nào để nhanh chóng tăng tu vi, làm thế nào để nâng khả năng cấp chiến đấu có kỹ xảo hữu dụng từ video của những người đi trước.

Trước kia đều là hệ thống năng lực chiến đấu yêu cầu học tập, hiện tại là hệ thống năng lượng, tu luyện để học tập cần nhiều trang bị hơn.

Những đề tài tương tự như vậy có rất nhiều, công dân Liên Bang liên lạc với An Tự, liên lạc với các hành tinh lớn, thậm chí còn có rất nhiều người liên lạc với Trái Đất, hy vọng có thể lần nữa tổ chức một sàn thí luyện an toàn, không có chém giết thật sự, có ý nghĩa...

Đương nhiên, người giám sát và quản lý chắc chắn phải là hai đại thần Hòa Ngọc và Ly Trạm.

Đề tài này được thảo luận sôi nổi trong mấy năm, đặc biệt là mười năm sau khi chính thức kết thúc, mọi người lại lần nữa kêu gọi, Liên Bang cũng phái người đến tìm Hòa Ngọc và Ly Trạm bàn luận.

Nhưng mà… Hòa Ngọc không đồng ý.

Vào năm thứ ba mươi năm, có lẽ do đã có chút nhàm chán, Hòa Ngọc đột nhiên lại đồng ý.

Vì thế, Liên Bang đột nhiên trở nên vô cùng náo nhiệt.

Nhưng lần này không giống với lúc trước, an toàn, tiến bộ, học tập, quả thật làm người của toàn Liên Bang đều lùa như lùa vịt, trên là các đại cao thủ, dưới là những người vừa mới bắt đầu tu luyện, tất cả đều tích cực báo danh.

Toàn bộ Liên Bang đều bởi vì chuyện này mà náo động.



"Thế nào rồi? Đã chuẩn bị tốt chưa?" Trấn Tinh đi tới, nghi ngờ hỏi.

Hòa Ngọc gật đầu: "Gần xong rồi."

Ly Trạm ở bên cạnh hỗ trợ, liếc Trấn Tinh một cái: "Các cậu rất biết tìm phiền phức cho chúng tôi."

Đúng là bởi vì Hòa Ngọc nhàm chán nên mới đồng ý với bọn họ, nhưng nếu không phải bọn họ vẫn luôn lải nhải lải nhải, dụ dỗ Hòa Ngọc, thì Hòa Ngọc sẽ tuyệt đối sẽ không chủ động suy nghĩ tới.

Loại hành vi này, đã phá hủy nghiêm trọng thế giới của hai người họ, phá hỏng tuần trăng mật của bọn họ!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1608: Phiên Ngoại 10 (3)


Trấn Tinh trợn trắng mắt, cũng rất cạn lời: "Đã ba mươi năm rồi, tuần trăng mật cũng qua tám kiếm rồi."

Ly Trạm: "Ghen tị à?"

Trấn Tinh: "..." Đệt, đúng là ghen tị thật.

Gã quyết định không nhìn Ly Trạm, tầm mắt nhìn về phía Hòa Ngọc, ánh mắt lập tức trở nên ôn hòa: "Thế nào rồi? Các quy tắc đã được lập xong rồi chứ?"

Hòa Ngọc gật đầu, cười: "Xong rồi."

Vẻ gian xảo hiện lên trong mắt cậu, cậu chớp chớp mắt: "Cuộc thi đấu này sẽ rất thú vị, chắc chắn có thể khiến cho bọn họ có trải nghiệm vô cùng khó quên, hơn nữa sẽ có rất nhiều thu hoạch."

Trấn Tinh theo bản năng sờ sờ sau gáy, bỗng nhiên cảm thấy lạnh cả người.

Bên cạnh, Cách Đới cũng yên lặng mặc niệm một giây cho những người đang không biết gì hân hoan đăng ký tham gia thí luyện.

Thông báo chính thức rất nhanh đã gửi đến các hành tinh:

"[Sàn thí luyện lần này có tên là , chỉ cần thông qua tất cả các thử thách thì sẽ đạt được một lần rút thăm "Ước nguyện của Thần". Đến lúc đó, bạn sẽ thu hoạch được điều mà bản thân mong muốn trong sâu thẳm.]"

"[Ai cũng đều có tư cách báo danh, bởi vì trang bị vận tải không chở được quá nhiều người, nên sẽ tuyển chọn dựa theo hành tinh. Mỗi hành tinh đều có một số lượng người nhất định. Các vị tuyển thủ muốn tham gia thi đấu, có thể chú ý đến chính sách báo danh ở địa phương.]"

"[ sắp mở đơn, mong quý vị hãy chờ đợi.]"

— Ước nguyện của Thần!

"Trời ạ, là ước nguyện với thần sao?"

"Tuyệt vời quá đi!! A a a, tôi nhất định phải vượt ải thành công."

"Đi báo danh trước đã, hy vọng có thể dành được một slot."

"Má ơi, hạnh phúc quá đi, ước nguyện của Thần, hu hu hu, tôi muốn gặp được Hòa Thần."

Toàn bộ vũ trụ đều náo động, tất cả những chỗ báo danh của các hành tinh đều bị quá tải.

Đương nhiên, người được chọn cuối cùng dù sao cũng là số ít.

Số lượng tuyển thủ đăng ký thành công đã tăng đến hàng chục triệu, nhưng so sánh với số người báo danh, thì vẫn là quá thấp. Mỗi hành tinh đều có không ít hơn trăm triệu người báo danh.

Tổng nhân số này làm cho tất cả những người được chọn đều cảm thấy bản thân là đứa con trời định.

Kế tiếp chính là chính thức bước chân vào sàn thí luyện.

Chỉ cần có thể thành công vượt qua toàn bộ cửa ải, thì sẽ có thể trở thành đứa con chân chính được ông trời lựa chọn, đạt được "Ước nguyện của Thần"!

Mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng khi thí luyện bắt đầu, mọi người mới biết được các thử thách này có bao nhiêu b**n th**.

Cũng sẽ không thực sự chết giống như trong , nhưng đối với tuyển thủ, nhất định là một trải nghiệm vô cùng đau khổ.

Thử thách được thiết lập bởi bộ não kia của Hòa Ngọc, thật sự là, cả, đời, khó, quên!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1609: Phiên Ngoại 10 (4)


Nguyên Trạch đi tới, trên màn hình lớn trước mặt là các phòng phát sóng trực tiếp. Gã chỉ vào căn phòng ở giữa, tò mò hỏi: "Người này nãy giờ vẫn chưa hành động gì, tại sao lại nổi tiếng như vậy?"

Trảm Đặc ngẩn ngơ ngẩng đầu, ánh mắt có hơi thẫn thờ: "Anh ta đang suy nghĩ. Khán giả và anh ta đang cùng nhau suy nghĩ, nên độ nổi tiếng tăng cao."

Nguyên Trạch: "Suy nghĩ cái gì?"

Trảm Đặc: "Nghĩ về chuyện anh ta rốt cuộc có phải là chính mình hay không."

Nguyên Trạch: "???" Gã hoài nghi bản thân đã nghe lầm.

Trảm Đặc: "Tôi cũng đang suy nghĩ, anh ta rốt cuộc có phải là chính mình hay không..."

Nguyên Trạch: "???" Gã càng hoang mang, trực tiếp mở phát sóng trực tiếp, xem phát lại.

Đây là một thử thách đặt giả thiết của Hòa Ngọc, thử thách rất thú vị.

Ở trong ải này, chỉ cần suy nghĩ thứ gì đều sẽ trở thành sự thật.

Ví dụ như nói muốn bản thân trở nên lợi hại, thì người dự thi sẽ lập tức biến thành thần.

Ví dụ như nói muốn được thăng cấp, thì cảnh tượng xung quanh sẽ xảy ra thay đổi, giống như tiến vào cửa tiếp theo, nhưng bởi vì vẫn chưa thật sự thăng cấp, cho nên sẽ không có nhắc nhở nhiệm vụ của ải tiếp theo.

Đây là một thế giới mà tất cả suy nghĩ đều sẽ trở thành sự thật.

Thế giới này tràn đầy cám dỗ, khiến người ta muốn ở lại luôn trong đó, khiến người ta đắm chìm bên trong. Mà một khi tâm lý không ổn định, vượt quá thời gian cho phép, thì sẽ trực tiếp bị xem là thất bại, đá thẳng ra ngoài.

Đây là ải thứ hai, một cửa ải vô cùng khó khăn.

Mà người có độ nổi tiếng cao nhất sẽ được xem là vượt ải thành công.

Ải này yêu cầu cần phải kiềm chế d*c v*ng và lòng tham của bản thân, phải nhìn vào bên trong, biết thế nào là đủ, mới có thể thuận lợi vượt qua.

"Như vậy là kết thúc rồi?"

"Không, nếu đơn giản như vậy thì không phải là do Hòa Ngọc thiết lập."

Nhìn vào bên trong, cũng chính là tập trung toàn bộ ý thức vào bên trong mình, như vậy sẽ dẫn tới trường hợp xuất hiện rất nhiều bản thể của chính mình theo dòng suy nghĩ của chính mình. Có người thật sự bị mắc kẹt trong chính ý thức của chính mình.

Người trên màn hình thì không, anh ta ôm đầu tiến về phía trước, đi ra ải thứ hai đếm ngược, tiến vào ải cuối cùng.

Sau đó, anh ta gặp phải câu hỏi của ải cuối cùng...

“Mới vừa rồi, anh phân chia ý thức của mình cho chính anh, nói cách khác, có rất nhiều ”anh", mỗi người đều có ý thức của “anh”, đúng hay không?"

"Vậy chuyện mà anh sẽ làm, ý thức của anh có phải sẽ làm giống vậy hay không?"

"Anh của hiện tại, là anh, hay chỉ là một phần ý thức của anh?"

"Anh để lại rất nhiều bản thể ở ải thứ nhất, anh vẫn hoàn toàn là anh sao?"

"Anh là chính bản thân anh sao?"

"Anh thật sự hoàn toàn vượt qua ải trước đó sao?"

Người nọ ngơ luôn, đang tự hỏi về vấn đề mình có phải chính mình hay không.

Khán giả cũng ngơ luôn, bởi vì bọn họ phát hiện một chuyện rất đáng sợ…

Người này có 10 phòng phát sóng trực tiếp, mà mỗi một phòng phát sóng trực tiếp đều đối mặt với cảnh tượng không giống nhau. Bọn họ chuyển qua vài phòng phát sóng trực tiếp, cũng không biết được ai nào mới là người thật.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1610: Phiên Ngoại 10 (5)


Nguyên Trạch: "???" Ngay lúc này, anh ta cũng lâm vào trầm tư.

Bạc Kinh Sơn nhìn về phía Trấn Tinh, không nhìn thấy vẻ hoang mang trên mặt đối phương, anh ấy tò mò: "Anh không thấy khó hiểu sao?"

Trấn Tinh: "Không, người vượt ải cũng không phải là tôi."

Bạc Kinh Sơn: "..."

Rất có đạo lý, vô cùng sâu sắc.

Rất nhanh, toàn bộ Liên Bang đều biết thử thách do Hòa Thần thiết lập quả thật có thể ép người ta phát điên. Nghe nói có vài người tham gia bị loại vẫn còn đang chìm trong hoang mang ở nhà.

Nhưng rất nhanh, bọn họ lại phát hiện, mỗi một người nếu đã suy nghĩ rõ ràng, tu vi đều được nâng cao. Vì thế, rất nhiều người xem phát sóng trực tiếp, người muốn tham gia cũng có rất nhiều.

Thử thách này thiên biến vạn hóa, điều chỉnh theo mỗi người, chỉ có bản thân đi vào, mới có thể lĩnh ngộ càng tốt, thăng cấp càng cao.

Đây mới là sàn thí luyện thật sự.

Còn về "Ước nguyện của Thần", cũng thật sự có người đạt được.

Trước mắt chỉ có hai người, còn có người kẹt ở ải cuối cùng, không thể xác định là bị loại hay là đạt được "Ước nguyện của Thần".

Hai người đạt được ước nguyện của Thần đều nhận được rất nhiều sự chú ý, nhưng khán giả sẽ không nhìn được cảnh tượng cuối cùng bọn họ nhận được "Ước nguyện của Thần".

Hai người trực tiếp bị dịch chuyển đến trước mặt Hòa Ngọc.

Bọn họ nhìn thấy Hòa Ngọc thì đều rất kích động, trong đó có một người thẳng thắn: "Hòa Thần, rốt cuộc thì tôi cũng được gặp ngài, tôi vô cùng ngưỡng mộ ngài!"

Mà người còn lại mang vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt cũng kích động, nhưng lại kiềm chế không nói chuyện, tuân thủ lễ nghi nghiêm ngặt.

Hòa Ngọc bình tĩnh gật đầu, trước mặt hai người đều hiện lên ba tấm thẻ.

Hòa Ngọc vươn tay đẩy gọng kính: "Các anh có thể lựa chọn ước nguyện của Thần thuộc về chính mình."

Người đang kích động kia theo bản năng muốn duỗi tay, rồi lại lùi về, nhìn sang người bên cạnh, hất cằm: "Anh chọn trước đi."

Người nghiêm túc kia mím môi, biết là đối phương chỉ muốn đạt được thêm nhiều manh mối và tin tức từ chỗ mình, nhưng anh ấy cũng không nói gì, có thể nhìn thấy Hòa Ngọc, đạt được ước nguyện của Thần, thì anh ấy đã rất thỏa mãn rồi.

Anh tùy tiện mở một tấm bên trái ra, bên trên viết...

Ước nguyện của Thần: Một món vũ khí.

Tấm thẻ lập tức biến mất, vũ khí từ trong tấm thẻ rơi xuống, mà hai tấm thẻ còn lại không được mở cũng trực tiếp biến mất. Bọn họ căn bản không biết hai tấm còn lại bên trên viết cái gì.

Người ở bên cạnh có chút thất vọng.

Vũ khí này cũng không tệ lắm, nhưng là vũ khí dùng tiền cũng có thể mua được, là một món linh khí trung đẳng mà thôi. Hiện tại đã có bậc thầy rèn đúc có thể rèn ra được.

Không phải bảo vật cấp thần, không đáng để được gọi là "Ước nguyện của Thần".
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1611: Phiên Ngoại 10 (6)


Người còn lại thì vô cùng vừa lòng, anh ấy không xuất thân từ gia tộc lớn, không mua nổi một món vũ khí phù hợp với bản thân.

Còn món vũ khí trước mắt này dường như được Hòa Ngọc đích thân chế tạo dành riêng cho anh ấy, vô cùng hoàn mỹ, cũng rất phù hợp với mong muốn của anh ấy.

Người nọ rất cẩn thận cầm lấy, vô cùng trân trọng. Sau đó, anh ấy cung kính hành lễ bày tỏ lòng cảm kích với Hòa Ngọc, Hòa Ngọc vừa giơ tay thì anh ấy liền biến mất ngay tại chỗ.

Mà người kích động còn lại lúc này mới bắt đầu chọn "Ước nguyện của Thần" của mình.

Anh ta tránh đi tấm bên trái, rối rắm một lúc vì tấm thẻ ở giữa và bên phải, cuối cùng lựa chọn tấm thẻ ở giữa...

Ước nguyện của Thần: Ba tháng học tập tư tưởng nhân phẩm, một căn phòng học tập riêng biệt.

Người nọ: "???"

"Đây là thứ ước nguyện quỷ gì?!"

Không đợi anh ta kịp hỏi lại, tấm thẻ đã biến mất. Anh ta bị kéo vào giữa một căn phòng học, mạnh mẽ bắt đầu học một khóa giáo dục tư tưởng nhân phẩm.

Đoàn Vu Thần: "..."

Cách Đới: "..."

Thân đàn của Lăng Bất Thần lắc lắc, cậu ấy hỏi: "Hòa Ngọc... như vậy là có ý gì?"

Hòa Ngọc nhàn nhạt nhìn sang hướng khác: "Trong quá trình thi đấu, người này đã mấy lần giở thủ đoạn đồi bại, đầu cơ trục lợi, tính kế đồng đội, thiếu phẩm chất đạo đức, cần phải học tập nhiều hơn."

Mọi người: "..."

Hòa Ngọc lại nhìn sang phòng phát sóng trực tiếp, sờ sờ cằm...

"Người này cũng đã sắp vượt ải thành công, chỉ số thông minh của anh ta rất cao, nhưng tố chất thân thể kém, nhân phẩm cũng ổn, vậy thì tăng thêm một chút tố chất thân thể đi."

"Người này cũng có thể thành công, vì vượt ải mà phản bội đồng đội, ám sát đồng bạn, làm việc hại người mà chẳng ích ta, tâm tư ác độc, cần phải giáo dục tư tưởng đạo đức nửa năm."

Sau đó, mọi người liền tận mắt nhìn thấy Hòa Ngọc lôi ra sáu tấm thẻ.

Ba tấm giống nhau như đúc, viết: "Ước nguyện của Thần: Nâng cao tố chất thân thể."

Ba tấm khác cũng giống nhau như đúc, viết: "Ước nguyện của Thần: Học tập tư tưởng phẩm chất đạo đức nửa năm, một căn phòng học tập riêng biệt."

Mọi người: "???"

Cách Đới thẫn thờ nuốt nước miếng, dò hỏi: "Đây không phải là ước nguyện của Thần sao? Như vậy cũng được à?"

Hòa Ngọc cũng không ngẩng đầu lên, đương nhiên trả lời: "Tại sao lại không? Ước nguyện của Thần, không phải chính là nguyện vọng của Thần sao?"

Mọi người: "..."

Ước nguyện của Thần, nguyện vọng của Thần, không phải nguyện vọng của người tham gia.

"Vô cùng hợp lý, lời giải thích này rất Hòa Ngọc!"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1612: Phiên Ngoại 11 (1)


Cho dù là đồng đội tốt nhất, cũng không thể luôn ở bên nhau.

Mỗi người đều có việc bận riêng của mình: tu luyện, công việc vặt của hành tinh, gia tộc... Đặc biệt là khi nghiêm túc bế quan tu luyện, mỗi khi bế quan thì sẽ là một khoảng thời gian rất dài không thể gặp nhau.

Nhưng cho dù vào lúc nào, ở bất kỳ nơi đâu, bọn họ cũng đều nhớ đến đồng bạn của mình, khắc ghi khoảng thời gian đã từng cùng nhau trải qua.

Cũng vì vậy, mỗi khi khoảng thời gian bận rộn trôi qua, bọn họ sẽ lập tức đi tìm Hòa Ngọc, đôi lúc sẽ đi một mình, đôi lúc sẽ đi cùng với những người khác.

Cách Đới bấm tay tính toán, đã hai tháng rồi chưa nhìn thấy Hòa Ngọc, quả thật hơi nhớ cậu. Gã đang định hỏi Hòa Ngọc ở đâu, thì lập tức nhìn thấy tin nhắn trong nhóm đồng đội…

"[Nguyên Trạch: @Hòa Ngọc, có người chụp được ảnh hôm nay hai người các cậu cùng nhau ra ngoài, lại muốn đi đâu thám hiểm vậy? Tôi đang định đi tìm các cậu đó.]"

"[Hòa Ngọc: Núi tuyết Ô Lộ, đến không?]"

"[Đoàn Vu Thần: !!!]"

"[Quỳnh: !!!]"

"[Trảm Đặc: Tôi lập tức xuất phát!]"

Cách Đới còn chưa xem hết tin nhắn đã trực tiếp đi ra ngoài, đồng thời ra lệnh: "Sắp xếp phi thuyền, đến khu một."

Đoàn Vu Thần đứng trên phi thuyền, đôi mắt hơi đỏ lên: "Đã mấy năm rồi, lời hẹn ở núi tuyết Ô Lộ, rốt cuộc cũng được thực hiện rồi sao?"

Nhưng mà, bọn họ vẫn còn có thể tề tụ đông đủ như năm ấy chứ?

Khu một, núi tuyết Ô Lộ.

Ngọn núi tuyết này rất khó leo lên, cho nên hiếm khi có người đến nơi này. Nhưng lúc này, phía trên ngọn núi tuyết Ô Lộ xinh đẹp cao ngất trong mây, hai bóng người đang chậm rãi đi lên trên.

Muốn leo lên núi tuyết Ô Lộ, thông thường đều là cưỡi trang bị phi hành đi lên. Đường dốc thẳng tắp như vậy, dù có là cao thủ thì cũng rất khó tự thân đi l*n đ*nh núi. Nhưng bây giờ, hai thân ảnh này vậy mà đang nhẹ nhàng đi lên trên, như đang tản bộ trên con đường vắng, đi qua nền tuyết trắng xóa, thế nhưng mặc nhiên không để lại dù chỉ là một dấu chân.

Khi sắp lên đến đỉnh, Hòa Ngọc bỗng dừng chân.

Cậu hơi ngửa đầu, có thể mơ hồ nhìn thấy mặt trời đang nhô lên, chỉ thiếu một bước là có thể đến đỉnh núi. Mà một bước này, đối với "Hòa Thần" mà nói, dễ như trở bàn tay.

Hòa Ngọc lẩm bẩm: "Hình như đã từng nhìn thấy rồi."

Lúc trước ở đỉnh núi tuyết, Trấn Tinh và Nguyên Trạch nhìn thấy Hàn Băng thú được tạo ra bởi Ly Trạm. Hòa Ngọc cũng muốn nhìn một chút, nhưng lại bởi vì chiều cao có hạn mà không thể nhìn thấy.

Mà lúc đó, Vạn Nhân Trảm ở bên cạnh cười nhạo cậu là "tên thấp bé", vừa cùng Lăng Bất Thần một trái một phải nâng cậu lên, để cậu nhìn thấy Hàn Băng thú trên đỉnh núi...

Trấn Tinh, nhóm Eugene, cười cười nhìn cậu.

Lúc đó, Lăng Bất Thần và Vạn Nhân Trảm vẫn còn mang hình người. Lúc đó, thân phận của Eugene vẫn chưa bị bại lộ, vẫn là đồng đội của bọn họ. Lúc đó, Seattle vẫn còn sống...

Giống như đã từng nhìn thấy, lại giống như một giấc mộng đã xa.

Diện mạo của Lăng Bất Thần đã thay đổi, Eugene, Seattle, Vạn Nhân Trảm, Đường Kha đã chết, giống nhưng cũng không giống.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1613: Phiên Ngoại 11 (2)


Đang ngẩn ngơ suy nghĩ, Hòa Ngọc đột nhiên cảm thấy cơ thể mình đang được nâng lên cao, một bàn tay to nhấc cậu đặt lên vai.

Đôi mắt màu xanh biếc xinh đẹp của Ly Trạm vẫn luôn chú ý đến cậu, giọng nói nhẹ nhàng: "Anh sẽ luôn ở bên cạnh em."

Đàn Bất Thần đong đưa lên xuống: "Tôi cũng vậy!"

Kiếm Lưu Ngân: "Keng..."

Hòa Ngọc cười, mi mắt cong cong.

Đúng vậy, cho dù là trong bất kỳ hình hài với với bất kỳ diện mạo nào, thì bọn họ vẫn luôn ở đây.

Cuối cùng tất cả cũng sẽ trở về.

Ngày thứ tư trên núi tuyết Ô Lộ, Trấn Tinh đuổi tới.

Lúc đó Hòa Ngọc đang ủ rượu, Ly Trạm ở bên cạnh tay chân luống cuống nhóm lửa, Đàn Bất Thần thì đang chơi nhạc. Từng hạt bông tuyết rơi xuống, bầu không khí vô cùng tốt đẹp.

Trấn Tinh đạp lên đống tuyết đi đến, nhìn thấy bọn họ, gã dừng chân lại.

Hòa Ngọc ngẩng đầu nhìn gã, cười rạng rỡ, trong một thoáng còn lóe mắt hơn cả tuyết bay đầy trời, không khí cũng dần trở nên ấm áp. Cậu nói: "Đến rồi?"

Trấn Tinh cười đáp: "Đến rồi."

Ngày thứ năm trên núi tuyết Ô Lộ, Trảm Đặc cũng chạy tới.

Anh ta vác một cái trường côn, nhìn thấy bọn họ liền cười sang sảng, vươn tay, muốn bay vào ôm Hòa Ngọc: "Ngọc Ngọc, thật sự đã lâu rồi không gặp."

Ly Trạm vươn tay, ngăn cản anh ta, vẻ mặt không chút biểu cảm: "Nếu tôi nhớ không lầm, thì tháng trước cậu còn ở chỗ chúng tôi ăn vạ đó."

Trảm Đặc bị vạch trần cũng không chột dạ chút nào, bình tĩnh thu tay: "Thì không phải là một ngày không gặp như cách ba thu sao."

Anh ta khẽ nheo mắt, nhìn khung cảnh yên tĩnh xung quanh, mím môi, giọng nói nhẹ nhàng: "Tôi còn nhớ rõ lời hẹn ở núi tuyết Ô Lộ của chúng ta là mười hai người, Đường Kha còn nói muốn đi ngắm..."

Nghĩ đến đây, anh ta lắc lắc đầu.

Lúc này, phía sau vang lên một giọng nói khác: "Tôi đến rồi."

Mấy người ngẩng đầu nhìn qua, Đoàn Vu Thần nhảy xuống khỏi trang bị phi hành, tương đối hấp tấp: "Trảm Đặc, cậu có thất đức quá không hả, một mình bay tới đây, biết rõ tôi phải vác theo cây búa, bay không nhanh, mà cậu cũng không biết phụ một tay sao?"

Trảm Đặc: "Gì đây? Còn muốn tôi chờ anh à? Lên núi mà anh còn vác theo cây búa to kia của anh làm gì, đây không phải là tự mình tìm phiền phức sao?"

Đoàn Vu Thần lộ ra vẻ mặt ghét bỏ: "Cậu thì biết cái gì, búa rèn là mạng sống của thầy Đoàn, đương nhiên đi đâu cũng phải mang theo bên mình rồi."

Trảm Đặc: "... Cảm ơn, từ chối không hiểu."

Đoàn Vu Thần trợn trắng mắt, nhìn về phía Hòa Ngọc, lập tức nở nụ cười xán lạn: "Đã lâu không gặp."

Hòa Ngọc gật đầu: "Đã lâu không gặp."

Cậu nhìn anh ta, tiếp tục nói: "Có phải cũng nên trả khoản nợ còn lại rồi không?"

Đoàn Vu Thần: "..." Đệt, anh ta đúng là không nên xuất hiện ở chỗ này.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1614: Phiên Ngoại 11 (3)


Ngày thứ sáu trên núi tuyết Ô Lộ, Bạc Kinh Sơn vác Dao Khuyết Nguyệt, bay l*n đ*nh núi.

Anh ấy trước nay luôn là người trầm tĩnh, không thích nói chuyện nhưng cảm giác tồn tại rất mạnh. Đặc biệt là hiện nay tu vi của anh ấy đã tăng lên một cách chóng mặt, Trảm Đặc hiện tại đã hoàn toàn không thể đánh lại anh ấy.

Ngày thứ bảy trên núi tuyết Ô Lộ, Nguyên Trạch, Quỳnh, Cách Đới, lần lượt có mặt.

Khi Nguyên Trạch đến, trên tay cầm một cái Roi Dài, Roi Dài mang theo vầng sáng nhàn nhạt, trông có vẻ vô cùng có sức sống.

Mà vừa nhìn thấy nhóm Hòa Ngọc, Roi Dài điên cuồng vung vẫy, giống như đang chào hỏi, tiếng kêu lạch cạch, khiến người ta chú ý.

Hai mắt của Đoàn Vu Thần sáng lên: "Thành Chiêu thức tỉnh ý thức rồi à?!"

So với khi được mang đi từ hành tinh Vũ Khí, tình trạng của Roi Dài đã rất khác, hiển nhiên là đã cải thiện rất nhiều.

Nghe vậy, Nguyên Trạch lộ ra nụ cười: "Đúng vậy, ý thức của cậu ấy đã dần thức tỉnh, bây giờ đã có thể tu luyện. Mặc dù so ra thì vẫn còn kém Seattle bên trong Quỳnh Hoa và Lăng Bất Thần bên trong đàn Bất Thần, nhưng chỉ cần cho cậu ta thời gian, thì cậu ta sẽ có thể khôi phục lại hoàn toàn."

Hòa Ngọc cũng mỉm cười, nhìn qua đàn đang chơi nhạc.

Tiếng đàn của Lăng Bất Thần dừng lại, giọng nói của cậu ấy cũng mang ý cười: "Vậy thì chỉ sợ là Thành Chiêu còn kém xa tôi, gần đây tôi đã có thể cảm nhận được một chút cảm giác biến thành người rồi."

Vừa dứt lời, thân đàn khẽ động, bóng dáng quen thuộc của Lăng Bất Thần xuất hiện.

Chỉ một giây thoáng qua. Nhưng cũng đủ để khiến cho mọi người ở đây không nhịn được mà lộ ra nụ cười rạng rỡ.

"Đã có thể biến ra thành hình người, vậy khoảng cách hoàn toàn trở thành người, đã gần đến rồi sao?"

Trảm Đặc tò mò: "Thành Chiêu vẫn chưa nói được sao?"

Nguyên Trạch lắc đầu: "Vẫn chưa, anh ta chỉ có thể miễn cưỡng phản hồi một chút, ví dụ như lắc lắc là tỏ vẻ kháng nghị, lắc lư chính là hưng phấn. So với Lăng Bất Thần thì vẫn còn kém nhiều."

Lăng Bất Thần lập tức nói xen vào: "Vậy anh hỏi thử xem anh ta có muốn bái tôi làm thầy không, tôi có thể dạy anh ta, để anh ta đỡ phải đi đường vòng."

Nguyên Trạch cầm Roi Dài lên, rất không kiên nhẫn mà lắc lắc, hỏi gã: "Anh có muốn bái Lăng Bất Thần làm thầy không?"

Dừng một chút, gã nói: "Anh không nói lời nào, tôi xem như anh đồng ý."

Trảm Đặc: "..."

Vậy không phải là đang ức h**p người ta rồi sao? Ỷ vào việc Thành Chiêu không biết nói chuyện, bắt nạt người khiếm khuyết.

Roi Dài không lắc lư điên cuồng giống như vừa rồi, ngược lại không chịu nhúc nhích.

Sau một lúc, Roi Dài cố gắng, nghẹn đến đỏ bừng, thật lâu thật lâu mới nặn ra một chữ: ".. Cút."

Mọi người: "..."

"Rất tốt, khiến Thành Chiêu tức đến mức nói được luôn rồi."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1615: Phiên Ngoại 11 (4)


Lúc này, sau lưng vang lên một giọng nói quen thuộc: "Vẫn nên nhân lúc này anh ta không biết nói, tranh thủ trêu chọc một chút đi, chờ anh ta biết nói rồi, có thể phiền chết anh."

Mọi người ngẩng đầu nhìn lại, Quỳnh mang vẻ mặt sụp đổ đi tới.

Không đợi bọn họ hỏi, đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc khác vang lên: "Ý gì đây? Cô đang chê tôi phiền phức sao? Đồ yếu ớt."

Quỳnh nạt: "Cô câm miệng đi, ngay cả cơ thể cũng không có, còn ầm ĩ cái gì?"

Seattle: "Tôi ầm ĩ khi nào? Cơ thể hiện tại của tôi chính là Quỳnh Hoa, tôi điều khiển cơ thể tôi lấy một chút đồ, cô cứ lải nhải cái gì?"

Quỳnh: "Là do tôi lải nhải à? Nhìn lại mình coi có giống con người không hả!? Cô làm vậy mà là lấy chút đồ sao? Tôi không hiểu, ngay cả cơ thể cô cũng không có, mà chôm nhiều camera về như vậy làm gì? Chụp ngón tay của tôi sao?"

Seattle: "Tôi muốn chụp ảnh đăng lên mạng xã hội, hơn nữa, đã nói đó là cơ thể của tôi!!"

Mặt Quỳnh không chút biểu cảm, nhưng trên mặt lại viết một câu: "Hôm nay cũng là một ngày muốn chặt ngón tay."

Hòa Ngọc không nhịn được mà nở nụ cười.

Dù quan hệ của hai người rất tốt, nhưng thật sự không hợp nhau a. Bây giờ ở trong cùng một cơ thể, nháo nhào ầm ĩ, gà bay chó sủa.

Động thái của Quỳnh mỗi ngày đều lặp lại: — muốn chặt ngón tay, ai cần ngón tay làm gì, hôm nay cũng muốn chặt ngón tay...

Ầm ĩ như vậy, Hòa Ngọc sớm biết Seattle đã khôi phục ý thức, hơn nữa cũng có thể mở miệng nói chuyện.

Những người khác cũng lộ ra tươi cười.

Thật ồn ào, nhưng bọn họ chỉ cảm thấy ấm áp.

"Ôi trời, mọi người đều đến đông đủ rồi à?!" Giọng nói quen thuộc của Cách Đới vang lên.

Trấn Tinh ngẩng đầu: "Đúng vậy, chỉ thiếu cậu, hành tinh Cơ Giới cũng không xa, sao cậu lại tới chậm như vậy?"

Mọi người ngồi xuống. Cách Đới bước đi, phủi sạch bông tuyết trên người.

Lúc này đã sắp bình minh, gã đạp lên gió tuyết sáng sớm đi tới, cười nói: "Bởi vì tôi mang theo trang bị cùng với chất dinh dưỡng của hành tinh Cơ Giới, chúng ta có thể ở trên núi thêm một khoảng thời gian."

Trang bị của hành tinh Cơ Giới là đồ mà Eugene đã hứa. Chất dinh dưỡng là do Cách Đới đề xuất.

Sau khi Eugene ngã xuống, gã đã hứa sẽ gánh hết mọi trách nhiệm của Eugene trên lưng.

Nguyên Trạch dừng một chút, sau đó tiếp tục cười nói: "Đã nói chất dinh dưỡng không cần nữa, đồ ngốc, vậy mà vẫn mang theo, đồ đần."

Cách Đới trừng mắt liếc gã một cái, lười phản ứng lại gã, hào sảng ngồi xuống, hất cằm: "Sao không ai rót cho tôi một ly rượu thế?"

Quỳnh: "Tự anh không có tay à?"

Hòa Ngọc đột nhiên nói xen vào: "Có người rót rượu cho anh đây."

Vừa dứt lời, một bóng người đi ra từ căn lều phía sau Hòa Ngọc, tóc trắng mắt đen, một gương mặt máy móc vô cùng quen thuộc, gã chậm rãi đi đến bên cạnh Cách Đới, rót rượu cho Cách Đới.

Những người khác đều ngơ ra.

Vậy mà là Eugene...
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1616: Phiên Ngoại 11 (5)


Nhưng Cách Đới lại không có vẻ bất ngờ chút nào, khẽ nhếch khóe môi: "Vậy mà cậu cũng đưa anh ta đến."

Hòa Ngọc: "Phải đến chứ, đi ra ngoài cũng cần phải có một người máy hỗ trợ mà."

Cậu nhướng mày: "Cách Đới, sản phẩm do hành tinh Cơ Giới của các cậu chế tạo, thật sự rất tốt, rất đáng khen."

Đây là thứ lúc trước Hòa Ngọc nói muốn chế tạo ở hành tinh Cơ Giới.

— Người máy Eugene.

Đoàn Vu Thần trợn tròn mắt, anh ta mang vẻ mặt ngơ ngác nhìn Cách Đới: "Người của hành tinh Cơ Giới của các anh không phải là ghét người máy hình người nhất sao? Vậy mà anh lại đồng ý chế tạo cho Hòa Ngọc?"

Cách Đới trợn trắng mắt: "Eugene thì không giống."

Gã cắn răng: "Anh ta làm sai nhiều chuyện như vậy, không định giày vò anh ta một chút à?"

Hòa Ngọc khẽ cười: "Là giày vò anh ta sao? Anh xác định anh không có lòng riêng?"

Cách Đới ho khan một tiếng, dời mắt đi.

Hòa Ngọc lại mỉm cười: "Vậy thì rốt cuộc anh muốn làm cái gì? Tại sao anh ta cũng có thể thức tỉnh ý thức?"

Mọi người: "!!!"

— Má nó, có dưa để ăn à!

Cách Đới bị vạch trần, cũng không định che giấu, cười ngu với Hòa Ngọc, giả vờ vô tội: "Cũng không định làm gì cả, chỉ là tiện tay cất đi một mảnh nhỏ của mặt nạ còn chứa hơi thở Eugene vào mà thôi."

Gã giơ tay lên, đầu hàng: "Tôi thật sự không ngờ là anh ta vậy mà còn có thể thức tỉnh được ý thức."

Cách Đới còn muốn tiếp tục bào chữa, Ly Trạm liếc gã một cái, nhàn nhạt nói: "Eugene, rót rượu đi."

"Eugene" lập tức rót rượu cho Ly Trạm, Ly Trạm nhận lấy, lúc này mới tiếp tục: "Đừng giải thích nữa, cậu cho rằng cậu có thể giấu diếm được Hòa Ngọc sao? Hòa Ngọc tìm cậu chế tạo Eugene, thì cũng đã lường trước được chuyện này rồi."

Thậm chí việc Eugene có thể khôi phục ý thức, cũng là do Hòa Ngọc đã động tay động chân.

Cách Đới ngẩn ra, sau đó liền cười, hốc mắt ẩm ướt: "Tôi cho rằng các cậu đều sẽ không tha thứ cho anh ta..."

Hòa Ngọc: "Đúng là sẽ không tha thứ."

Cậu nhìn đống lửa, nhẹ nhàng mỉm cười: "Cho nên, trước tiên cứ giày vò anh ta một vài năm, xem anh ta có biết sai hay không."

Trấn Tinh tò mò: "Đại khái thì bao lâu cậu ta mới có thể khôi phục ý thức, biến trở lại thành ‘Eugene’?"

Hòa Ngọc: "Chắc là tầm một ngàn tám trăm năm."

Mọi người: "!!"

Seattle đột nhiên cười to: "Ha ha ha! Vậy thì quá tốt quá rồi! Ai kêu anh ta cả gan giết bà, bà nhất định phải hung hăng sai khiến anh ta thật nhiều thật nhiều năm, để khi anh ta khôi phục ý thức, có thể lặp tức tức chết tại chỗ!"

Nghĩ đến cảnh đó, Seattle liền bật cười.

Khóe miệng Quỳnh co giật.

Roi Dài Thành Chiêu lắc lư, hiển nhiên cũng đồng ý với lời của Seattle.

Bạc Kinh Sơn lặng lẽ cảm thấy có chút bi ai thay cho Eugene, anh ấy nghĩ, nếu như Eugene thật sự sống lại, hy vọng sẽ không bị ký ức ngàn năm qua làm cho tức chết trực tiếp biến thành người máy thật sự đi...
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1617: Phiên Ngoại 11 (6) - Toàn Văn Hoàn


"Eugene đáng thương." Cách Đới hiểu rất rõ sau khi tỉnh lại biết được bản thân biến thành người máy sai vặt, Eugene sẽ sụp đổ như thế nào, cho nên gã vô cùng đồng tình rơi một giọt nước mắt.

Nhưng mà, Cách Đới khẽ chập môi một cái, tự nhiên cảm thấy hơi khát nước, cũng rất tự nhiên ra lệnh: "Eugene, rót nước."

Trấn Tinh nâng ly lên, cười nói: "Đều đã đến đông đủ rồi, cụng ly một cái đi."

Lăng Bất Thần: "... Khinh tôi chưa thể uống rượu à."

Seattle: "Khinh tôi chưa thể uống rượu à."

Thành Chiêu nghẹn nửa ngày phun một chữ: "Khinh."

Những người khác nâng ly lên, còn chưa kịp cụng.

Đoàn Vu Thần dường như nghĩ đến chuyện gì đó, dò hỏi: "Còn thiếu một người, kiếm Lưu Ngân - Vạn Nhân Trảm đâu?"

Ly Trạm giơ tay chỉ ra phía xa: "Đang bị sét đánh ở bên kia."

Vẻ mặt anh đầy vui sướng khi người khác gặp họa.

Mọi người: "..."

Hòa Ngọc giải thích: "Anh ta cũng đã sắp thức tỉnh hoàn toàn rồi, bị sét đánh nhiều thêm một chút có thể hỗ trợ quá trình hồi phục. Tiếng sét đánh có hơi ồn nên tôi để anh ta ở bên kia núi."

Lăng Bất Thần đồng tình mà bồi thêm một câu: "Còn bày trận thu lôi cho cậu ta, đánh tới mất mắt nổ đôm đốp luôn."

Vừa dứt lời, một giọng nói quen thuộc điên cuồng, thô thiển từ bên kia núi truyền đến, gần như vang vọng toàn bộ núi tuyết Ô Lộ:

"Ha ha ha ha ha ha! Vạn Nhân Trảm ông đây trở về rồi đây!!"

"— Không, bây giờ tao là Lưu Ngân!!!"

Cùng với âm thanh vang vọng toàn bộ núi tuyết, một thanh trường kiếm mang theo ánh sáng hoàng kim chói mắt như ánh dương bay đến, xông thẳng đến chỗ Hòa Ngọc, giọng điệu kích động: "Hòa Ngọc, ông đây đã trở lại rồi, mau đá Ly Trạm, cùng tao..."

Chưa kịp nói hết câu, gã bị Ly Trạm đá bay.

Trường kiếm biến thành đường parabol ở phía chân trời, như ngôi sao băng khẽ chớp rồi vụt tắt.

Vài phút sau, gã lại bay trở về, tiếp tục chiêu khiêu khích một cách hèn hạ.

Ly Trạm đè gã xuống hung hăng đánh, mọi người xem mà vẫn luôn hít hà, sống lưng lạnh ngắt.

Toàn bộ đỉnh núi, liên tục có tiếng rống lên:

"Đệt! Ly Trạm, mày không phải người! Nhẹ thôi, mày nhẹ thôi."

"Ông nội mày, có bản lĩnh thì chờ ông đây thành thần rồi lại đến đánh?"

"A a a a đau đau!"

"Đệt, tao sai rồi, tao sẽ không dám nữa."

"... Được rồi được rồi, mày và Hòa Ngọc xứng đôi nhất, ông đây không thèm làm kẻ thứ ba, không làm nữa."

"Tao thật sự sai rồi! Đừng đánh nữa!"

Lưu Ngân bị đánh đến mức khóc nức nở để xin tha.

Gã nghĩ, đại trượng phu có thể co có thể duỗi, có góc tường thì phải lén lút mà đào.

Nhưng mà...

Dựa vào ký ức quá khứ của gã, đôi mắt xanh biếc của thằng khốn này không rời khỏi Hòa Ngọc một tấc nào, đào góc tường này, độ khó có hơi cao.

Nhưng mà không sao cả, gã trẻ tuổi hơn Ly Trạm.

Gã có thể sống lâu hơn Ly Trạm!

Mặt Ly Trạm không chút biểu cảm mà thu tay, đi đến ngồi xuống bên cạnh Hòa Ngọc, cười lạnh: "Muốn đào góc tường của ai? Nằm mơ, kiếp sau sau nữa cũng không thể."

Hòa Ngọc xem như không nhìn thấy, cậu ngửa đầu nhìn về phía chân trời. Đúng lúc ánh mặt trời vừa lên, cậu hơi nheo mắt lại, cong môi cười: "Cuối cùng cũng đông đủ rồi."

Ánh nắng mặt trời chiếu lên núi tuyết Ô Lộ, hoa băng tuyết trên đỉnh núi tuyết từ dưới đất lên, lập tức nở rộ, được ánh mặt trời sắc vàng chiếu rọi, chiếu lên từng lớp từng lớp hoa băng tuyết trắng thuần.

Thật đẹp.

- Toàn Văn Hoàn -
 
Back
Top Bottom