Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1580: Phiên Ngoại 6 (6)


Sức hấp dẫn của hai chữ "linh khí" đối với đám nhà giàu Liên Bang này thực sự là quá lớn.

Gần như là hét giá không cần mạng, thoáng chốc đã lên đến giá 20 triệu Đồng Liên Bang, bước vào mức giá 25 triệu, lại bước vào ngưỡng 30 triệu, lại bước vào mức giá 35 triệu, 40 triệu...

"Bốn mươi lăm triệu, chốt giá!" Trảm Đặc đập búa, gương mặt tràn ngập sự vui mừng.

Hòa Ngọc cũng cùng với những người khác, ánh mắt nhìn về phía người coi tiền như rác hàng đầu, à không, dòng tộc đầu tiên, thế mà lại là người quen... Dòng tộc của Khắc Lý Hải.

Còn nhớ dòng họ Khắc Lý Hải bị Hòa Ngọc uy h**p "Giết cả nhà mày, diệt cả hành tinh mày, xóa bỏ lịch sử của mày, phá vỡ nền văn minh của mày" đó không?

Lúc đầu bọn họ vẫn thật sự đã bị dọa sợ rồi, cho dù lúc sau bởi vì các loại nguyên nhân người ở phía sau màn, bởi vì Hòa Ngọc ngày càng mạnh lên vân vân mới không ra tay với Trái Đất.

Không ra tay, Hòa Ngọc giết Khắc Lý Hải, nhưng cũng không có tìm bọn họ gây phiền phức nữa.

Một phần cũng nhờ Vệ Gia Quốc nói đỡ, dòng họ Khắc Lý Hải đã mang quà đến Trái Đất mấy lần rồi, Trái Đất phát triển ở Liên Bang, dòng họ Khắc Lý Hải cũng luôn giúp một tay.

Mục đích đương nhiên là hi vọng Hòa Ngọc đừng làm khó dễ bọn họ.

Hòa Ngọc không làm gì, nhưng bọn họ vẫn áp lực như núi, mua món linh khí này cũng là vì để khiến cho dòng họ mạnh mẽ, nhanh chóng nâng cao thực lực.

Gia chủ Khắc Lý Hải đứng dậy, hưng phấn nói: "Cảm ơn các vị nhường chúng tôi một bước!"

Lập tức, những người khác ghen tị nhìn gã.

Ngay lúc gia chủ Khắc Lý Hải chuẩn bị hỏi Trảm Đặc chừng nào có hàng, những người khác chuẩn bị rời đi, Trảm Đặc cười nói: "Bây giờ, chúng ta đấu giá suất linh khí thứ hai của thầy Đoàn!"

Mọi người: "..."

Gia chủ dòng tộc Khắc Lý Hải: "???"

Tốn nửa ngày, thế mà còn có món thứ hai?!

Gia chủ lập tức nổi nóng, đang muốn phát cáu, chờ đến khi nhìn rõ người đứng trên, lập tức bình tĩnh.

Đây là Trảm Đặc, là cao thủ hàng đầu, bọn họ không dám đắc tội... Vì thế, gia chủ Khắc Lý Hải chỉ có thể nhịn cục tức này xuống, ngậm bồ hòn làm ngọt.

Đây mới là nguyên nhân cốt lõi chấp nhận chia hoa hồng cũng phải để Trảm Đặc trở thành người dẫn chương trình.

Đoàn Vu Thần giữ anh ta ở lại để giữ trật tự, bản thân Đoàn Vu Thần cũng có thể, thậm chí hiệu quả cao hơn, nhưng vấn đề là không phù hợp, chỉ có thể đưa khoản tiền này cho Trảm Đặc kiếm.

Hơn nữa, Hòa Ngọc cũng không đồng ý Đoàn Vu Thần mạo hiểm.

Người quan tâm sự an toàn của bạn nhất, mãi mãi là chủ nợ của bạn.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1581: Phiên Ngoại 6 (7)


Giá ở lần thứ hai đã thấp hơn nhiều, chỉ có 20 triệu Đồng Liên Bang.

Suy cho cùng, có món thứ hai thì vẫn còn món thứ ba, món thứ tư, còn nhiều cơ hội, không cần thiết phải bạt mạng nâng giá giống như ở lần thứ nhất.

20 triệu cũng đã là cái giá rất cao rồi! Đợi sau này sau khi càng nhiều người hành tinh Vũ Khí nắm được phương pháp rèn cải tiến, giá cả sẽ còn thấp hơn nữa.

Giá trong buổi đấu giá hôm này, chỉ có những dòng tộc lớn trong vũ trụ mới có thể mua nổi, những người khác dù muốn cũng không theo kịp.

Ngay lúc mọi người cảm thấy món thứ ba sẽ tiếp tục hạ giá, Trảm Đặc lại mở miệng nói: "Món thứ ba sẽ là món cuối cùng, một suất cuối cùng ngày hôm nay. Tối nay chỉ đấu giá ba suất, hơn nữa, sau khi đấu giá kết thúc, thầy Đoàn sẽ không nhận đơn nữa, anh ta sẽ chuyên chú rèn ba món trang bị này, chuyên tâm cải tiến kỹ thuật rèn..."

"Vù..."

Hiện trường lập tức trở nên náo nhiệt, bầu không khí vốn dĩ có hơi trầm lắng lại trở nên sôi nổi lần nữa.

Quả thật sẽ có những bậc thầy rèn đúc khác, nhưng địa vị của Đoàn Vu Thần và kỹ thuật rèn của anh ta sẽ mãi mãi không thể bị lung lay.

Nếu như vì vài đồng bạc lẻ lại bỏ đi cơ hội sở hữu vũ khí được rèn bởi anh ta, đó mới là hối hận cả đời!

Có những thứ là dù muốn bỏ hết tài sản cũng không mua được. Ví dụ như, nếu như lúc này Hòa Thần ra mặt nhận đơn, dù là 50 triệu, 100 triệu cũng có người cam tâm tình nguyện lấy ra.

Suất thứ ba bắt đầu đấu giá, giá cả liền tăng vọt lên tận cung trăng, trực tiếp xông thẳng đến 30 triệu.

Hòa Ngọc vắt chân, lắc đầu, gương mặt lười biếng.

Lăng Bất Thần nhìn cậu, lại nhớ đến lời lúc nãy của Trảm Đặc, bỗng nhiên hiểu ra: "Chiêu này có hơi ác độc à nha."

Ai nói Đoàn Vu Thần chỉ nhận ba đơn nữa?

Trảm Đặc nói, Đoàn Vu Thần chuyên tâm rèn ba món linh khí này, sau đó cải tiến kỹ thuật, không nhận đơn nữa. Anh ta hoàn toàn có thể sau khi rèn xong ba món, đi ra nói bản thân cải tiến xong kỹ thuật rồi, chuẩn bị nhận đơn tiếp... kỹ thuật cải tiến, có lẽ còn có thể đấu giá cao hơn!

Thật sự đúng là một động toàn là gian thương.

Bên cạnh, Ly Trạm nhìn Hòa Ngọc với vẻ đầy cưng chiều, đôi mắt xanh long lanh lấp lánh vô cùng xinh đẹp.

Suất thứ ba được chốt ở mức giá 40 triệu. Chỉ trong buổi tối đầu tiên đã kiếm được 100 triệu tiền nóng.

Đương nhiên, sau đó là ngày tháng Đoàn Vu Thần phải mài mặt cực khổ rèn trả đơn, nhưng kiếm được 100 triệu cũng là thật.

Số tiền này sau đó được tiến hành phân chia, chín phần cho Đoàn Vu Thần, một phần cho Trảm Đặc.

Sau đó, hơn 90 triệu của Đoàn Vu Thần vừa nhận được trong trí não trực tiếp chuyển cho Hòa Ngọc trả nợ.

10 triệu Trảm Đặc được chia cũng lặp tức chuyển cho Hòa Ngọc trả nợ.

Đấu giá kết thúc, Hòa Ngọc vô cùng đắc chí mang theo tiền “bản thân kiếm được” rời đi, trước khi đi còn để lại một câu: "Đoàn Vu Thần, anh còn nợ tôi 900 triệu, Trảm Đặc, anh còn nợ tôi hơn 20 triệu, nhớ nhanh chóng trả đấy."

Nói xong, cậu ôm theo tiền và Ly Trạm… à còn hai trang bị đang đuổi theo phía sau nghênh ngang rời đi.

Trảm Đặc thở dài: "Haizzz, không biết còn bao lâu mới có thể trả hết."

Đoàn Vu Thần thở dài theo: "Haizzz, tôi không biết còn phải làm thuê cho chính mình bao lâu nữa, tiền, thật sự là nguồn gốc của tội ác!"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1582: Phiên Ngoại 6 (8)


Ngay lúc này, bọn họ nghe thấy khán giả vừa tham gia buổi đấu giá sôi nổi bàn luận.

"Đ*t! Tên Trảm Đặc này cũng quá thâm độc rồi đó!"

"Trảm Đặc thâm độc, Đoàn Vu Thần còn thâm độc hơn, hai kẻ này thật sự là gian thương, một ổ gian thương. Một món trang bị còn không biết rốt cuộc là hình dạng gì, đã muốn chém giá trên trời như thế!"

"Đúng vậy, quá đáng ghét rồi, nếu như vũ khí sau này đều là cái giá này, ai mà mua nổi chứ."

"Hai tên gian thương nâng giá lên cao ngất trời này, chúc bọn họ sinh con trai không có..."

"Anh học ở đâu lời nói th* t*c này vậy? Khá là thú vị, đúng, chúc bọn họ sinh con trai không...."

...

Đoàn Vu Thần và Trảm Đặc nhìn nhau, đều nhìn ra sự ngạc nhiên và sững sờ trong mắt đối phương.

Gian thương sinh con trai không có...?

Ê ê ê, ông đây không nhận được đồng cắc nào nha! Toàn bộ đều làm việc không công cho người ta! Sao mà mấy người không đi chửi Hòa Ngọc? Quay lại đây nói rõ cho ông đây!!

Sợ thật sự sau này sinh con trai không có...

Đoàn Vu Thần quyết định dành hết tâm sức rèn ba món trang bị này, trực tiếp đạt đến mức độ gần với bảo vật cấp thần! Chỉ cần rèn thành công, cái giá này đúng là không hề mắc chút nào cả.

Vì thế, Đoàn Vu Thần lại tìm Hòa Ngọc, nói rõ ý định.

"Ngọc Ngọc, cậu chỉ cho tôi đi, rốt cuộc làm thế nào mới có thể khống chế lượng lớn năng lượng? Làm thế nào mới có thể rèn ra vũ khí đạt đến cấp bậc của bảo vật cấp thần vậy?" Đoàn Vu Thần chớp chớp mắt, nhìn Hòa Ngọc.

Lúc đầu, khi rèn Chín Bậc Thang, bước quan trọng nhất Hòa Ngọc đã ôm vào người rồi. Đoàn Vu Thần dù muốn một mình rèn được, vẫn cần phải cố gắng thêm.

May là, anh ta có thể hỏi Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc đang nhàn nhã ăn trái cây giá mua từ Khu Bốn, nhìn đoạn video cắt ghép đầy nhiệt huyết được phát sóng trực tiếp liên quan đến cậu trên mạng liên hành tinh, nhìn người dân Liên Bang nhiệt tình và khen ngợi sự điên cuồng của cậu... tâm trạng vô cùng tốt.

Cậu mở miệng, Ly Trạm dịu dàng đút cho cậu một miếng trái cây mọng nước, trong đôi mắt màu xanh biển xinh đẹp chỉ có cậu. Đồng thời, ngón tay chuyển kênh, chuyển thành video cắt ghép CP của hai người.

Đôi mắt màu xanh biển đầy ý cười, nhìn có vẻ khá là hài lòng.

Hòa Ngọc dựa trên đầu gối của Ly Trạm, đôi mắt to tròn màu đen nhìn về phía Đoàn Vu Thần qua phía trên của mắt kính, giọng nói nhàn nhạt: "Sao, thật sự muốn học à?"

Đoàn Vu Thần mong chờ chà xát tay.

Hòa Ngọc cười rồi, ngón tay hơi cử động, lấy cuốn sổ ra, Ly Trạm lập tức rút một giấy nợ mới ra từ trong cuốn sổ, đưa đến trước mặt Đoàn Vu Thần.

Đoàn Vu Thần: "..."

Đã chuẩn bị xong từ sớm rồi à? Hòa Ngọc không phải lại muốn bẫy anh ta từ sớm rồi chứ!!

Anh ta đột nhiên có dự cảm, con đường trả nợ của anh ta, có thể không có hồi kết...

Hòa Ngọc: "Không muốn à?"

Đoàn Vu Thần: "Học!"

Năm phút sau, Hòa Ngọc nghe thấy Đoàn Vu Thần nói với những bậc thầy rèn khác xung quanh anh ta: "Tôi đột nhiên cảm thấy, kỹ thuật tôi tốn tiền học được, không thể dạy miễn phí cho các ông."

Những bậc thầy rèn: "Không lẽ cậu muốn thu tiền học phí của chúng tôi? Thu tiền các trưởng bối của cậu?"

Đoàn Vu Thần: "Đúng, thu tiền học phí!"

Lại qua mấy ngày, có người bàn tán chuyện này.

"Cảm thấy lúc trước thầy Đoàn đạo đức cũng khá tốt, sao dạo này miệng cứ tiền tiền tiền thế nhỉ?"

"Con người thâm độc như vậy, cẩn thận sau này sinh con trai không có...."

Đoàn Vu Thần đi ngang qua, gương mặt nghiêm túc: "Tôi đã quyết định sẽ không sinh con trai rồi."

Mọi người: "..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1583: Phiên Ngoại 7 (1)


Ngày đầu tiên ở hành tinh Vũ Khí.

Ly Trạm: "Có phải Trạch Nguyên gì đó vẫn còn nợ chưa thu đúng không?"

Hòa Ngọc: "Anh ta tên là Nguyên Trạch."

Ly Trạm chớp chớp mắt: "Không quan trọng, chúng ta có phải nên đi thu nợ tiếp rồi không?"

Đoàn Vu Thần đi ngang qua: "..."

— Xì, đây rõ ràng là muốn bắt cóc Hòa Ngọc vào thế giới của riêng hai người mà.

Ngày thứ hai ở hành tinh Vũ Khí.

Ly Trạm: "Mùa này chắc là táo chín rồi, bây giờ là thời điểm ngon nhất đó."

Hòa Ngọc: "Vậy nên...?"

Ly Trạm nghiêng người, dồn Hòa Ngọc vào tường: "Vậy nên, chúng ta đến Hành tinh của anh ăn táo chứ?"

Trảm Đặc đi ngang qua: "..."

— Xì, trong đầu Trạm Thần hình như lúc nào cũng chỉ có chuyện yêu đương?

Ngày thứ năm ở hành tinh Vũ Khí.

Ly Trạm: "Thật sự không đi Hành tinh của anh ăn táo sao? Cũng không biết cây táo kia còn sống hay không."

Hòa Ngọc nghiêng đầu: "Sắp hai trăm năm rồi nhỉ?"

Ly Trạm thở dài: "Đúng vậy, hy vọng nó vẫn còn sống."

Lăng Bất Thần đi ngang qua: "..."

— Bọn họ đang làm công kiếm tiền, Ly Trạm vậy mà lại muốn nhân cơ hội bắt cóc Hòa Ngọc à?

Ngày thứ bảy ở hành tinh Vũ Khí.

Ly Trạm tiếp tục hỏi: "Đã dạy những điều cần dạy hết cho Đoàn Vu Thần rồi, chúng ta thực sự không đi đến hành tinh của Nguyên cái gì đó sao?"

Hòa Ngọc: "Để sau hẵng nói."

Ly Trạm thở dài thật dài: "Haizzz, lúc nào mới có thể trải qua thế giới hai người đây."

Kiếm Lưu Ngân đi ngang qua: "..."

— Nằm mơ đi, dù cho có bỏ rơi ai cũng không thể bỏ rơi vũ khí của Hòa Ngọc chứ.

Ngày thứ mười ở hành tinh Vũ Khí.

Ly Trạm lôi kéo Hòa Ngọc đã chín lần, tất cả đều thất bại. Hôm nay, anh có chút ủ rũ.

Hòa Ngọc thay một bộ quần áo màu trắng sạch sẽ. Cậu rất thích màu trắng, một bộ đồ trắng, tôn lên vẻ đẹp vô cùng xuất trần cứ như là tiên giáng trần. Trên tay cầm hai miếng trái cây, bỏ vào trong miệng, vừa ăn vừa đi ra ngoài.

Ly Trạm chớp chớp mắt, bất kể bao nhiêu lần, anh vẫn luôn thấy Hòa Ngọc cực kỳ đẹp trai.

Hòa Ngọc: "Không đi sao?"

Ly Trạm sửng sốt: "Đi đâu cơ?"

Hòa Ngọc: "Hành tinh thông thường."

Hành tinh thông thường có rất nhiều, nhưng điểm đến của bọn họ hiển nhiên chỉ có một đó là Hành tinh của Ly Trạm.

Trong nháy mắt đó, mắt của Ly Trạm như hai cái bóng đèn sáng chưng, càng ngày càng sáng, càng ngày càng lóa mắt, là mức độ có thể chói mù hai mắt chó. Anh đột nhiên nhảy dựng lên, dùng một tay lập tức bế Hòa Ngọc lên, lao về phía phi thuyền.

Đợi đến lúc những người khác phản ứng lại, thì hai người họ đã biến mất cùng với phi thuyền rồi.

Trường kiếm Lưu Ngân cứ thế trôi nổi giữa không trung, hiển nhiên vẫn không muốn tin, thế mà lại có người bỏ vũ khí chạy lấy người thiệt sao?

Đàn Bất Thần: "Đáng chết, vì sợ chúng ta đuổi theo, đôi mắt xanh vậy mà lại lén lút bắt cóc Hòa Ngọc, đáng ghét đáng ghét, đáng ghét quá đi!!"

Kiếm Lưu Ngân: "..."

Sau lưng bọn họ, Đoàn Vu Thần và Trảm Đặc liếc nhau, quả thực khá cạn lời.

Đây cũng là lần đầu hai người nhìn thấy có người đối xử với vũ khí như hai cái bóng đèn to đùng, sau đó lại trốn sau lưng chúng, lén lút chạy trốn...

Cái thế giới này đúng là ngày càng điên rồi!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1584: Phiên Ngoại 7 (2)


Đoàn Vu Thần: "Vạn Nhân Trảm và Lăng Bất Thần thực sự quá đáng thương rồi."

Trảm Đặc nhìn về phía anh ta: "Chẳng lẽ anh không muốn đồng tình với chính chúng ta một chút hay sao? Chi phí yêu đương của bọn họ từ đâu ra?"

Đoàn Vu Thần: "..."

Trảm Đặc: "Chúng ta đang vất vả nai lưng vất vả làm công kiếm tiền, còn bọn họ lấy tiền đó để tận hưởng thế giới hai người."

Đoàn Vu Thần: "..."

Trảm Đặc: "Cuối cùng, người bị mắng chửi thậm tệ, sinh con trai không có... vẫn là chúng ta."

Đoàn Vu Thần: "..." Đ** mờ, đúng là quá thảm rồi.

Hai người họ cùng với hai cái vũ khí bay đằng trước, có thể hợp thành tổ bốn người thê thảm nhất ngay tại chỗ luôn rồi QAQ.

Hành tinh của Ly Trạm.

Hành tinh thông thường nhiều vô số kể, nhưng hành tinh thông thường duy nhất mà Hòa Ngọc từng đến đó là Hành tinh của Ly Trạm.

Lúc đó hành tinh này vẫn còn rất nghèo nàn, cũng không có cái tên như bây giờ. Chỉ sau khi Ly Trạm thành thần, hành tinh này mới mượn gió Đông mà thuận lợi phát triển lên, trở thành hành tinh đứng đầu trong các hành tinh thông thường. Đương nhiên, bây giờ vẫn được xem là hành tinh đứng đầu.

Ngoài các hành tinh chính và Trái Đất ra, chỉ có Nguyên Trạch của hành tinh thông thường thành công từ "Show sống còn đỉnh lưu" thoát ra ngoài.

Về phần Ly Trạm... Mặc dù không trông cậy vào được, nhưng suy cho cùng vẫn là thần đến từ Hành tinh bọn họ.

Phi thuyền của Hòa Ngọc trực tiếp hạ cánh xuống cây táo lớn trước kia.

Cây táo vẫn ở vị trí ban đầu, cây táo lớn chọc trời lúc ban đầu nay lại càng lớn hơn. Có lẽ do thiếu dinh dưỡng, nên táo ra quả cũng không nhiều, hơn nữa sức sống của cả cây cũng đang giảm sút.

Bỗng nhiên nhìn thấy cây táo này, cả hai người đều hơi có phần sững sờ.

Hòa Ngọc đột nhiên nghĩ đến một vấn đề: "Lúc trước anh đã sớm nhìn thấy em?"

Ly Trạm gật đầu: "Ừ, ngay từ ánh mắt đầu tiên của anh đã nhìn thấy em. Ban đầu em đứng ở bên bờ, sau đó nhảy lên cây táo, anh của lúc thiếu niên còn tưởng rằng em lớn lên từ trong cây táo."

Hòa Ngọc cười khẽ: "Không biết anh còn có trí tưởng tượng phong phú vậy đấy?"

Ly Trạm sờ mũi: "Phải đó, lúc nhỏ anh rất thích tưởng tượng, em biết mà."

Hòa Ngọc gật đầu. Làm sao mà cậu lại không biết?

Thiếu niên A Ly làm phiền Hòa Ngọc mệt chết đi được, luôn dùng một loạt câu hỏi ngu ngốc đến hỏi Hòa Ngọc, cuối cùng bị Hòa Ngọc bắt đi rèn luyện tu hành, không gian mới tạm thời yên tĩnh trở lại.

Ánh mắt Ly Trạm ngẩn ngơ, giọng nói khe khẽ: "Thật may mắn khi được em cứu sống, rồi cùng em ở chung một chỗ."

Anh với Hòa Ngọc ở trong show sống còn luôn lướt qua nhau, Hòa Ngọc chỉ quen biết A Ly lúc còn trẻ. Hòa Ngọc biết đó là đôi mắt xanh của cậu, nhưng cậu không thể ở lại mãi trong "Ngược dòng thời gian", chỉ có thể lựa chọn quay về đối mặt với thực tại, chỉ như vậy mới là thật sự sống lại, mới có thể là chân chính chiến thắng.

Đôi mắt xanh của sau này nhận ra Hòa Ngọc, biết Hòa Ngọc là "Đại thụ" của anh, nhưng Hòa Ngọc lúc này lại không nhận ra anh, trong trí nhớ của cậu, bọn họ chỉ mới gặp lần đầu.

Một vòng quỹ đạo tuần hoàn, vốn tưởng rằng cứ như vậy mà bỏ lỡ...

Không ngờ rằng Hòa Ngọc thông minh lại có lúc cố chấp như vậy, thật sự nhất quyết phải cứu anh, mang anh rời khỏi show sống còn.

Bây giờ, bọn họ đã có ký ức của riêng mình.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1585: Phiên Ngoại 7 (3)


Ly Trạm vươn tay, nghiêng đầu, khuôn mặt tuấn tú, đẹp trai kia mang theo ý cười: "Chuyện mà em đồng ý với anh, có muốn tiếp tục hay không?"

Hòa Ngọc cạn lời: "Không tiếp tục nữa sao?"

Ly Trạm cười thành tiếng, lồng ngực rung rung: "Cái đó không giống nhau."

Anh vươn tay ra, muốn đưa Hòa Ngọc lên trên cây.

Nhưng mà, lúc này Nguyên Trạch vừa nhận được tin tức lập tức vội vàng chạy đến, giọng nói kích động: "Hòa Thần, Trạm Thần!"

Ly Trạm: "..." Mặt anh tối sầm lại.

Hòa Ngọc chỉnh lại quần áo, nhìn về phía Nguyên Trạch: "Sao anh lại tới đây?"

Nguyên Trạch ngẩn người, nhìn Hòa Ngọc và Ly Trạm một cách kỹ càng, cứ cảm thấy hai người họ đều có phần không bình thường...

Người chưa từng nói chuyện yêu đương như gã bỗng nhiên lắc đầu: "Các cậu tới Hành tinh thông thường, sao tôi có thể không tới tiếp đón được? Chẳng qua bọn họ muốn chào đón một cách long trọng nhưng bị tôi từ chối rồi, không để cho người ngoài tới làm phiền các cậu."

Ly Trạm mặt không chút cảm xúc, anh rất muốn nói...

— Cậu cũng là người ngoài, cũng đừng đến làm phiền chúng tôi.

Hòa Ngọc gật đầu: "Rất tốt, thu xếp rất ổn thỏa."

Thấy hai người họ vẫn đang tiếp tục nói chuyện, Ly Trạm đi thẳng vào chủ đề: "Trạch Nguyên, trả tiền đi."

"... Là Nguyên Trạch." Nguyên Trạch lặng lẽ sửa đúng.

Ly Trạm: "Cái này không quan trọng, tiền đâu?"

Nguyên Trạch: "..."

Cái này rất quan trọng được không!

Hơn nữa, anh còn sốt ruột thu nợ hơn cả Hòa Ngọc là sao vậy?

Cũng may, Nguyên Trạch thực sự có tiền.

Ban đầu trước khi tiến vào show sống còn gã cũng giàu nứt đố đổ vách, từ show sống còn ra ngoài, thì chẳng thể nào gã lại hóa nghèo được.

Biết được Hòa Ngọc bắt đầu hành trình đi đòi nợ, Nguyên Trạch cũng đã chuẩn bị tiền xong xuôi rồi. Lúc này, anh ta lập tức, cực kỳ nhanh chóng và sảng khoái mà chuyển tiền sang.

Hòa Ngọc đột nhiên cảm thấy Nguyên Trạch nhìn thuận mắt hơn nhiều, thuận mắt hơn đám người Trảm Đặc kia.

Cậu thấy thuận mắt, nhưng Ly Trạm lại thấy vô cùng chướng mắt.

Nguyên Trạch nhìn về cây táo lớn ở bên cạnh, cảm thán: "Cây táo này vài năm trước sinh trưởng rất tốt, nghe nói trước khi tiến vào show sống còn Trạm Thần đã sống ở đây, chúng tôi vẫn luôn cho người đến bảo vệ, gần đây không biết do đâu, lại có phần kém phát triển."

Hòa Ngọc liếc mắt nhìn Ly Trạm một cái. Hóa ra trước khi người này tiến vào show sống còn, vẫn luôn coi nơi đây là nhà ư?

Nguyên Trạch lại nhìn về phía Ly Trạm, đây chính là thần của hành tinh họ, là thần tượng từ trước tới giờ của gã, nếu anh muốn, toàn bộ Hành tinh này đều sẽ hết toàn lực ủng hộ Ly Trạm, tin tưởng và nghe theo lời Ly Trạm.

Nghĩ tới hướng phát triển tốt đẹp của hành tinh này trong tương lai, Nguyên Trạch lộ ra nụ cười: "Hòa Thần, Trạm Thần, chào mừng hai người trở về nhà, có điều gì cần chúng tôi làm giúp không?"

Ly Trạm: "Tôi cần cậu cút xa một chút, cần các cậu đừng có đến làm phiền chúng tôi."

Nguyên Trạch: "???"

Đột nhiên cảm thấy có Trạm Thần hay không, thì Hành tinh Ly Trạm cũng vẫn như thế mà thôi.

Ly Trạm cau mày: "Vẫn còn chưa đi sao? Trạch Nguyên."

Nguyên Trạch: "... Nguyên Trạch."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1586: Phiên Ngoại 7 (4)


Ly Trạm tỏ vẻ vô cùng không chào đón, cũng khiến Nguyên Trạch cuối cùng cũng nhìn rõ quyết tâm muốn tận hưởng thế giới hai người của anh. Vì vậy, lặp tức điều động những người vây xem ở đằng xa tản ra, nhưng mà Nguyên Trạch vẫn không đi. Anh ta vẫn còn chuyện quan trọng muốn hỏi.

Nguyên Trạch hỏi Hòa Ngọc: "Roi Dài của Thành Chiêu mang vào hành tinh Vũ Khí, có tiến triển gì không?"

Hòa Ngọc giơ tay đẩy mắt kính: "Có một chút. Tình huống hiện tại của Thành Chiêu không phải là tình huống đơn giản chỉ cần rèn lại một lần nữa là được. Ý thức của anh ấy đã biến mất, bước đầu tiên là phải tìm về ý thức."

Nguyên Trạch cau mày: "Có khó lắm phải không?"

Vừa nghe đã thấy vô cùng khó, thực sự có thể làm nổi sao?

Hòa Ngọc gật đầu: "Rất khó, nhưng không phải không thực hiện được. Trên Roi Dài vẫn còn hơi thở của Thành Chiêu, tôi để Roi Dài ở hành tinh Vũ Khí, lúc Đoàn Vu Thần rèn đúc thì để ở bên cạnh, dùng hơi thở từ từ nuôi dưỡng."

Nguyên Trạch thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn lo lắng như cũ: "Thật sự có thể tìm về ý thức sao? Tính khả thi là bao nhiêu?"

Hòa Ngọc: "Chưa đến 20%." Dù sao thì Thành Chiêu cũng là tuyển thủ bị hệ thống loại bỏ hoàn toàn một khoảng thời gian khá lâu rồi...

Ly Trạm đột nhiên nói xen vào: "Thật ra tôi còn có một cách."

Mắt Nguyên Trạch sáng lên, vội hỏi: "Cách gì vậy?"

Ly Trạm: "Không chỉ có thể lúc Đoàn Vu Thần rèn đúc từ từ nuôi dưỡng ý thức, lúc không rèn, còn có thể nuôi dưỡng thông qua hơi người, giống như trong tiểu thuyết Trái Đất vậy, cậu xem qua rồi phải không?"

Nguyên Trạch có chút ngỡ ngàng mà gật đầu.

Ly Trạm cười khẽ: "Vẫn chưa nghe hiểu sao? Cũng giống như Hòa Ngọc với kiếm Lưu Ngân, có thể để một cao thủ nuôi dưỡng bên người, cậu chính là cao thủ lại quen biết với cậu ấy, có thể thử xem sao."

Nguyên Trạch hoàn toàn giật mình.

Việc sống lại của Thành Chiêu, anh ta thực sự có thể giúp được sao?

Anh ta thử mở miệng thăm dò: "Thật sao?"

Ly Trạm ung dung, giọng điệu khá là hờ hững: "Đương nhiên rồi, cậu nghĩ tôi sẽ thèm lừa các cậu à?"

Nguyên Trạch hít sâu một hơi, tỏ vẻ kiên quyết: "Tôi sẽ đi hành tinh Vũ Khí để hỗ trợ nuôi dưỡng ý thức của Thành Chiêu. Hòa Thần, Trạm Thần, hai người cứ ở Hành tinh Ly Trạm dạo chơi vui vẻ, có yêu cầu gì cứ liên lạc với tôi bất cứ lúc nào."

Ly Trạm: "Được rồi, đi đi."

Ngay sau đó, Nguyên Trạch xoay người vội vã rời đi.

Bên cạnh cây táo, những người không liên quan đều rời đi hết, cuối cùng chỉ sót lại hai người họ.

Ly Trạm thở một hơi thật dài: "Cuối cùng cũng đi hết rồi."

Hòa Ngọc liếc nhìn anh một cái, lên tiếng đầy ẩn ý: "Anh cố ý dẫn anh ta rời đi đúng không? Cái cách này, thế mà anh cũng nghĩ ra được."

Ly Trạm mở to con ngươi màu xanh nước biển, vẻ mặt vô tội: "Anh không có lừa cậu ta, lời anh nói đều là thật đó, chỉ là hiệu quả nuôi dưỡng bằng hơi người rất nhỏ, nhưng có còn hơn không mà."

Nói xong, anh lại bật cười, kéo Hòa Ngọc bay lên cây táo.

"Được rồi, người không liên quan thật sự không ở nữa rồi."

"Chúng ta thật sự có thể trải qua thế giới hai người yên tĩnh rồi."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1587: Phiên Ngoại 7 (5)


Hòa Ngọc cùng Ly Trạm ở lại trên cây táo, không gian bên trong rất thoải mái.

Dạo này đang là mùa táo chín, gió nhẹ thoảng qua, cắn một miếng táo, quả thật không tệ.

Bọn họ mới ở có vài ngày, cây táo vốn có chút ỉu xìu lại lần nữa khôi phục sức sống, lại kết ra những trái táo vừa giòn vừa ngọt. Cuối cùng Ly Trạm cũng không còn nhìn cây táo mà đau lòng nữa.

Hòa Ngọc vẫn đang nhắm mắt ngủ, Ly Trạm ở bên cạnh xem video cắt ghép CP.

Gần đây anh tỏ ra vô cùng mê mẩn với dạng video cắt ghép CP này, nhất là video mà người Trái Đất đăng lên, kết hợp với nhạc nền đúng là gãi đúng chỗ ngứa.

Có một số làm người ta cười đến điên, một số làm người ta khóc phát khùng, điên cuồng gặm đường lẫn thuỷ tinh.

Mỗi lần Ly Trạm lướt đến của Hòa Ngọc và mình, liền sẽ cười tươi roi rói.

Nhưng một khi lướt đến của Hòa Ngọc với những người khác, nụ cười vụt tắt, mặt không chút cảm xúc, lập tức trở tay nhấn report.

Đương nhiên, cũng không phải tất cả video cắt ghép đều có thể report thành công.

Từ sau khi tin tức Hòa Thần và Trạm Thần là một đôi truyền ra ngoài, video ship CP của Hòa Ngọc với những người khác bay ngập trời. Luôn có người thích gặm đường crack ship, hoặc là ship all. Cho nên, những video này rất là nhiều, lại còn rất là hot.

Lúc này trước mặt Ly Trạm chính là một video rất hot dạo gần đây, là video cắt ghép về "CP Tinh Hòa" của Hòa Ngọc với Trấn Tinh.

Toàn bộ bình luận đều đang kêu gào quá đẹp đôi, độ hot vô cùng cao. Ly Trạm đã bấm report mấy lần nhưng mà vẫn không xóa được.

Vì thế, anh chia sẻ đường link cho Quỳnh, kèm với hai chữ: — Xóa bỏ.

Quỳnh: "..." Đây đã là cái video thứ 379 mà cô ta nhận được rồi đó!

Bình quân mỗi ngày đều phải nhận được hơn mười cái, thậm chí hôm qua còn nhận được trên trăm cái.

Trạm Thần trong tưởng tượng của cô ta là một người đàn ông chín chắn và rộng lượng, đẹp trai tài giỏi. Nhưng trên thực tế, người này chỉ chiếm được cái đẹp trai tài giỏi thôi.

Đương nhiên, chỉ cần không đối mặt với Hòa Ngọc, chín chắn rộng lượng cũng là có đó.

Nhưng gần đây bọn họ đang tận hưởng thế giới hai người, Ly Trạm quả thực không giống với Thần, rõ rành rành là một tên ngốc não chỉ toàn yêu với đương.

Quỳnh cạn lời mà hack vào nền tảng xoá video. Trước khi xoá, cô ta còn lưu lại một bản.

À, quên không nói, Quỳnh và Seattle đều ship allNgọc, chỉ cần là Hòa Ngọc, ghép với bất kỳ người nào cũng đẹp đôi hết.

Video này đúng là ghép quá đỉnh, lưu lại một bản tự mình gặm.

Ly Trạm thấy video biến mất, lại nở nụ cười lướt cái tiếp theo.

CP Kim Ngọc.

CP Trảm Ngọc.

CP Thần Ngọc.

Ly Trạm lặng lẽ tắt màn hình, buồn bực nằm bên cạnh Hòa Ngọc.

Anh khẽ cất giọng hỏi: "Em thích anh từ lúc nào đấy?"

Hòa Ngọc trở mình, không để ý đến anh.

Ly Trạm: "Mèo lớn, Ly, Tiểu Lục, Tiểu Hắc hay là Tiểu Lam?"

Hòa Ngọc vẫn không để ý đến anh. Ly Trạm lại chìm vào trong hồi ức.

Trước khi làm Bánh trôi đen, anh vẫn luôn không có ký ức, tuy nhiên, mỗi một lần tiếp theo anh đều có cảm giác rất thân thuộc với Hòa Ngọc, mỗi một lần đều chọn đi đến bên Hòa Ngọc "Lần đầu gặp nhau", "Lại yêu nhau lần nữa".

Mặc dù bây giờ anh là Ly Trạm, có lại được những đoạn ký ức khi đó.

Hòa Ngọc đối xử với mỗi một thân phận của anh đều rất tốt.

Nghĩ một lúc, khóe miệng anh lộ ra nét cười.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1588: Phiên Ngoại 7 (6)


Anh đột nhiên ngồi dậy, nghiêng người hẳn người sang, đặt một nụ hôn xuống trán Hòa Ngọc, sau đó khẽ nói: "Anh muốn cho em một sự bất ngờ."

Nói xong, anh nhảy xuống dưới cây, không biết lại đi làm cái gì rồi.

Mà ngay sau khi anh rời đi, cây táo bị gió thổi lay động, Hòa Ngọc từ từ mở đôi mắt đen xinh đẹp kia ra, hai tròng mắt dưới lớp kính mang theo ý cười.

— Thích anh từ lúc nào sao?

Có lẽ là lúc xác định được thân phận của đôi mắt xanh có điểm khác thường.

Mà trước lúc đó, bất luận là Hàn Băng Thú Mèo lớn hay Quỷ Ly, hay là cây mây khô ma quỷ chỉ cần hôn một cái thì lập tức có thể sinh trưởng thành rừng rậm nguyên thủy... Cậu đều không dám thích.

Không phải là không thích, mà là không dám thích.

Mỗi một lần tấn công, cậu đều luôn phải bình tĩnh và kiềm chế, nhát dao kiên quyết đâm vào trong tim, đó cũng không phải là ký ức gì tốt đẹp. Càng thích, lại càng không muốn nhớ lại.

"Soàn soạt..."

Âm thanh gió thổi rung lá cây, còn có đồ vật gì đó nhảy lên đại thụ.

Hòa Ngọc nghiêng đầu nhìn sang, cậu hơi ngẩn người.

Một nhánh dây leo xanh biếc từ phía dưới lan lên trên, cùng lúc đó, một con Hàn Băng Thú trắng như tuyết nhảy lên, một cục bánh trôi màu đen từ trên trời rớt xuống, rơi xuống trước mặt cậu, nảy tưng tưng.

Quỷ Ly cùng với nhân sâm nhỏ cũng xuất hiện.

Ly Trạm lại lần nữa bỏ qua con cá ngu ngốc kia, cũng không bằng lòng thừa nhận đó là mình.

Dây leo duỗi đến trước mặt Hòa Ngọc, chồi non xanh biếc nhắm thẳng về phía cậu, nghiêng nghiêng đầu, sau đó vui vẻ nở ra một đóa hoa nhỏ, bông hoa đong đưa theo gió, hiển nhiên Tiểu Lục đang rất vui vẻ.

So với sự hàm súc của Tiểu Lục, Mèo lớn trực tiếp hơn nhiều, nhào sang đây, ánh mắt kinh hỉ. Hiển nhiên, nó dường như không nghĩ đến còn có thể gặp lại Hòa Ngọc lần nữa.

Cặp mắt xanh nước biển của Mèo lớn sáng lên, vẫn cứ nhìn chằm chằm cậu, móng vuốt lông xù to đùng nhấc cậu lên, muốn đặt vào trong lòng, nhưng bị dây leo nhanh chóng kéo lại.

Tiểu Lục: "Buông ra!"

Mèo lớn ôm một cách chặt chẽ, nó không biết nói, nhưng biểu cảm vô cùng kiên quyết.

Quỷ Ly là đứa im lặng nhất, mím chặt môi, nhẹ nhàng nở một nụ cười, chỉ dám đứng ở chỗ cách Hòa Ngọc không xa, nhìn cậu một cách chuyên chú.

Bánh trôi đen bé tí tẹo, cũng không thèm để ý Hòa Ngọc đang ở trên tay ai, trực tiếp nhảy sang: "Vợ iu, thơm thơm."

Nhân sâm nhỏ ló ra từ lòng bàn tay của Hòa Ngọc, yên tâm chờ đợi, một tư thế sừng sững "Các người cứ tha hồ tranh giành, dù sao tôi cũng ở trong lòng bàn tay Hòa Ngọc rồi".

Hòa Ngọc không biết làm sao: "Ly Trạm."

Ly Trạm mặc quần áo màu xanh xuất hiện, giẫm trên cành cây, khóe miệng ngậm một nhánh cỏ dại, nhếch lông mày: "Thế nào? Bất ngờ không?"

Anh đã xem qua giáo trình yêu đương trên mạng, tất cả mọi người đều nói, nói chuyện yêu đương cần phải có chút tình thú.

Chậc chậc, anh đã phân thân ra làm sáu bản thể, còn là sáu cái Hòa Ngọc thícth nhấ, như vậy chưa đủ tình thú sao?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1589: Phiên Ngoại 7 (7)


Giờ phút này, anh thấy mình cực kỳ thông minh. Thế này rất tốt, Hòa Ngọc có thể yêu anh gấp 6 lần, yêu rất nhiều rất nhiều rất nhiều.

Về mặt biểu lộ tình cảm, Hòa Ngọc vẫn luôn kín đáo, yêu gấp 6 lần như vậy, chắc có lẽ sẽ rất cảm động đúng không?

Ly Trạm xoa xoa tay, có chút chờ mong.

Hòa Ngọc day day cái đầu đang đau nhức nhối, khi bỏ tay xuống, tự nhiên mà xoa bóp khuôn mặt của Hàn Băng Thú, cậu khẽ cười: "Lâu rồi không gặp Mèo lớn."

"Ngao..." Mèo lớn kêu lên phấn khích.

Tiểu Lục lại lần nữa duỗi tới trước mặt Hòa Ngọc, bông hoa nhỏ run run, dáng vẻ rất tủi thân.

Hòa Ngọc nhẹ nhàng v**t v* bông hoa nhỏ, giọng nói dịu dàng: "Lâu rồi không gặp, Tiểu Lục."

Tiểu Lục nháy mắt vui vẻ trở lại: "Cuối cùng có thể lấy hình dạng này để gặp cậu, tốt quá rồi, Hòa Ngọc."

Nghe vậy, Hòa Ngọc vươn cổ tay ra, tùy ý để dây leo quấn quanh cổ tay của mình.

Cậu ngồi trong lòng của Mèo lớn, được Mèo lớn dùng chóp mũi nhẹ nhàng cọ cọ, một tay cầm nhân sâm nhỏ, một tay quấn lấy dây leo, bên cạnh là bánh trôi đen đang dính sát lấy cậu.

Bánh trôi đen cảm thán từ tận đáy lòng: "Bánh trôi càng dễ gần gũi hơn đúng không."

Lời thì nói như vậy, nhưng cơ thể vẫn dính lấy Hòa Ngọc chết sống không buông ra.

Cuối cùng, ánh mắt của Hòa Ngọc nhìn về phía Quỷ Ly, mỉm cười: "Táo đã chín, ăn rất ngon."

Dòng khí đen xung quanh Quỷ Ly tản ra một chút, nhìn Hòa Ngọc một cách chăm chú, nghe vậy, lập tức lộ ra một nụ cười thật tươi.

Ly Trạm đứng thẳng, đột nhiên cảm thấy có chút sai sai.

Mấy thằng nhãi này đều là anh, anh có thể cảm nhận được tất cả cảm xúc của mấy thằng nhãi này, cũng có thể nhận thấy tình cảm của Hòa Ngọc dành cho chúng.

Nhưng mà, khi mấy thằng nhãi này xuất hiện độc lập, thì mỗi đứa lại có tâm tư riêng của mình.

Dù sao, vì để Hoà Ngọc có trải nghiệm tốt, anh chỉ giữ lại phần tình cảm lúc đó của mấy thằng nhãi này, rồi bổ sung thêm một chút ký ức của bản thân cho chúng, không đến nỗi làm chúng tự mình đánh nhau.

Nói cách khác, chúng nó đều là Mèo lớn, Quỷ Ly, Tiểu Lục, Tiểu Hắc, Tiểu Lam.

Lúc Ly Trạm không chen được đến bên cạnh Hòa Ngọc, cái cảm giác kỳ lạ này càng thêm mãnh liệt.

Anh gãi gãi đầu, đột nhiên cảm thấy hình như tự mình tự đào hố chôn mình.

Anh không phải đã tự mình rước về một đống tình địch đấy chứ?

Buổi tối.

Cái đám này vì ai ngủ cùng Hòa Ngọc, lại đánh nhau rồi.

Đều là một đám có sức mạnh ngang tàng, được Ly Trạm dùng năng lượng đích thân nặn ra. Vừa đánh được một lát thì quả táo và lá cây liền rụng đầy đất, cây táo điên cuồng rung lắc.

Ly Trạm nổi giận: "Dừng lại ngay!"

Nhưng mà... không một ai để ý anh.

Bản thể của mình đương nhiên sẽ không sợ chính mình.

Ly Trạm: "???"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1590: Phiên Ngoại 7 (8)


Anh thở dài một hơi, lạnh lùng nói: "Tối nay tôi ngủ cùng Hòa Ngọc, các cậu tránh xa chút."

Mặc dù mấy thằng nhãi này là chính anh, cảm giác cũng được chia sẻ cho nhau, nhưng chúng nó mỗi đứa đều có suy nghĩ riêng, dẫn đến cảm xúc cũng khác nhau.

Nếu đã có sự khác biệt, vậy thì chúng nó ngủ cùng Hòa Ngọc, còn có thể tính là chính mình ngủ cùng Hòa Ngọc sao? Ly Trạm không đồng ý.

Nhưng mà, mấy thằng nhãi này vẫn không thèm để ý tới anh, tiếp tục nhích đến bên cạnh Hòa Ngọc, đủ kiểu hình thức giả bộ tỏ vẻ đáng yêu.

Ly Trạm: "..." Tức thành cá nóc.

Bóng dáng anh chợt lóe, biến mất tại chỗ, túm lấy từng thằng nhãi một, nhét vào trong cơ thể một cách tàn nhẫn dứt khoát.

Chỉ là thể năng lượng, lấy ra như thế nào, thì nhét vào như thế ấy.

Sau khi nhét xong hết, anh ngồi xổm trên cây, mím môi, tự mình giận mình.

Cho nên là, anh rốt cuộc tự tìm phiền phức làm quái gì? Làm gì có chuyện tự khiến mình bực tức hơn như vậy chứ!

Lúc đang tự mình bực bội, một bàn tay đặt ở trên đầu, nhẹ nhàng xoa đầu của anh.

Ly Trạm ngơ ngác.

Hòa Ngọc bất lực: "Tự mình so đo với mình, anh đúng thật là..."

Ly Trạm tủi thân mà cọ cọ tay cậu, giống y hệt Mèo lớn, nói khẽ: "Anh cũng không nghĩ mọi chuyện sẽ như vậy, anh còn tưởng rằng em có thể thích anh gấp sáu lần..."

Ai mà biết được lại là mời về năm tên tình địch!

Không dễ gì đuổi được mấy cái bóng đèn đi, giành được thế giới hai người, anh thế mà lại từ mình tạo thêm năm cái khác. Ly Trạm cực kỳ tức giận!

Anh chẳng những có rất nhiều tình địch, mà đến chính mình cũng là tình địch của chính mình.

Cái cuộc đời khốn nạn gì thế này…

Hòa Ngọc cười ra tiếng. Ly Trạm phần lớn thời gian đều rất ngầu, cũng rất có khí thế, nhưng thỉnh thoảng ở trước mặt cậu, lại lộ ra vẻ... vô cùng đáng yêu.

Cậu vỗ vai Ly Trạm: "Ngủ thôi."

Hòa Ngọc nằm xuống, Ly Trạm lắp bắp nhích qua, dính sát cậu, vẫn đang tự mình buồn bực.

Trăng sáng sao thưa, ánh trăng như dòng nước chảy chiếu rọi lên cây.

"Ly Trạm, em yêu anh." Hòa Ngọc bỗng nhiên mở miệng.

Ly Trạm cứng đờ. Trong nháy mắt ấy, đầu của anh giống như bị khuấy đảo, vang lên oang oang.

Tim đập thình thịch, rồi lại như mở cờ trong bụng.

Cây táo bọn họ đang nằm đột nhiên sinh trưởng, lại còn kết trái, nở ra rất nhiều hoa, năng lượng to lớn dao động.

Trong đêm tối, mặt đất trăm hoa đua nở.

Anh rơi vào trạng thái ngây ngất, không chú ý đến đỉnh đầu mình mọc ra hai cái lỗ tai, đang run run. Không chú ý đến đầu ngón tay mình mọc ra chồi non, nở ra bông hoa nhỏ. Cũng không chú ý đến gò má mình đỏ bừng như bánh trôi đen, da mặt đều nóng như đốt.

Anh muốn Hòa Ngọc nói lại lần nữa, nhưng một chữ cũng không nói nên lời, đôi mắt mở thật to, nhìn chằm chằm Hòa Ngọc không chớp mắt.

Hòa Ngọc cũng đang nhìn anh, ánh trăng rọi xuống mặt, cậu cười khẽ: "Tình yêu không biết bắt nguồn từ đâu, nhưng trong khoảnh khắc này đậm sâu vô ngần, Ly Trạm, anh trong tim của em, còn quan trọng hơn em tưởng."

Nói xong, cậu xoay người, vành tai hơi đỏ, bình tĩnh thốt ra hai chữ: "Ngủ đi."

Hòa Ngọc từ trước đến giờ không phải là người thích nói những lời đường mật, so với lời nói cậu thích hành động hơn. Nhưng hôm nay gặp lại năm thân phận khác của Ly Trạm, nhìn thấy Ly Trạm tự so đo với chính mình, cậu bất giác thốt ra.

Bất luận Mèo lớn hay cây mây khô Tiểu Lục, những ấm áp mà anh từng dành cho Hòa Ngọc, sẽ không bao giờ biến mất theo dòng thời gian. Hòa Ngọc lúc đó bị cô lập từ bốn phía, mỗi bước đều gian nan, những ấm áp đó giống như là áo bông giữa trời đông, sắc xanh giữa thế giới hoang vu, vô cùng quý giá.

Cũng giống như việc Hòa Ngọc sẽ không quên Thành Chiêu, Seattle, Vạn Nhân Trảm, Triệu Bằng Khí, Balle, Moore, Hi Sâm... Từ trước đến nay, cậu chưa bao giờ quên anh đã từng là đôi mắt xanh.

Những năm tháng sống trên lưỡi đao ao ước được gặp lại đã qua, ký ức vẫn sống động như trước. Ký ức không dùng để đắm chìm, mà là mang theo ký ức đó, quý trọng tương lai, trân trọng những gì đang có.

Mạng sống không dễ có được, cậu đã trải qua sống chết cùng Ly Trạm, thời gian lần lượt đổi thay, cuối cùng cũng đến được với nhau, càng phải quý trọng hơn.

Quãng đời còn lại bầu bạn, không rời không bỏ.

"Aaaaa!"

Ly Trạm nhào về phía Hòa Ngọc, giống như Mèo lớn, vừa cọ vừa hôn mãnh liệt, ôm cậu lăn lộn một cách phấn khởi trên cây.

Ánh trăng xấu hổ trốn trong mây, cành cây táo hơi cuộn lại, như là đang che đôi mắt. Những bông hoa vừa mới nở rộ đầy đất rung rung, giống như kề tai nói nhỏ với cỏ xanh...

Chậc, cái mùi vị vừa chua xót vừa ngọt tới phát ngấy của tình yêu này.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1591: Phiên Ngoại 8 (1)


Hệ thống của Show sống còn đỉnh lưu đã hoàn toàn bị loại bỏ, đó là thành quả khi tất cả mọi người cùng nhau nỗ lực.

Hòa Ngọc và Trạm Thần liên thủ, Bạch Kinh Sơn và Đoàn Vu Thần hợp tác với các cao thủ khác, còn người của Liên Bang thì hủy bộ phận chính của hệ thống, kết hợp với tổ thần. Mọi người đã dốc hết sức mới phá hủy được hệ thống chính của show sống còn.

Cũng bởi vì vậy, nên cho dù có là Hòa Ngọc và Ly Trạm thì cũng phải thừa nhận rằng cho đến tận bây giờ, hệ thống của show sống còn thật sự là kẻ địch lớn mạnh nhất mà bọn họ gặp phải từ trước đến giờ. Sự khống chế của nó đối với hệ thống năng lượng và các quy tắc mạnh mẽ hơn so với tất cả mọi người.

Đạt tới ngưỡng sức mạnh mà Liên Bang định nghĩa là "Thần", mà thực sự họ cũng không phải là thần. Muốn trở nên mạnh hơn, thì phải liên tục tu luyện, liên tục tìm tòi phát triển.

Hòa Ngọc thực ra vẫn cảm thấy rất hứng thú với các quy tắc của hệ thống Show sống còn, nhất là ở phó bản cuối cùng - "Ngược dòng thời gian". Đó không phải là phó bản do hệ thống sắp xếp, cũng không phải trong phạm vi truyền hình trực tiếp mà khán giả có thể xem.

Bọn họ giống như là ở trong một từ trường kỳ lạ hình thành ở bên trong hệ thống, rồi tiến vào lĩnh vực không biết tên.

Điều này khiến Hòa Ngọc rất tò mò. Cậu luôn luôn thích tìm tòi những điều mới mẻ.

Vì vậy, trong một khoảng thời gian, cậu đã dẫn theo Ly Trạm, Đàn Bất Thần, kiếm Lưu Ngân đến hành tinh Cơ Giới, để tìm tòi ghi chép về hệ thống chế tạo của hành tinh Cơ Giới, học hỏi kỹ thuật hoàn mỹ của hành tinh Cơ Giới. Rồi sau đó, chính thức đi vào nghiên cứu.

Nghiên cứu này kéo dài một năm.

Liên Bang đã vận hành đúng theo quỹ đạo, hệ thống cũng đã dung hợp đầy đủ, tất cả đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp, nên đương nhiên là đám người Trấn Tinh đã có thời gian rảnh rỗi. Bọn họ cũng không cần phải lúc nào cũng phải ở lại hành tinh của mình, tất cả đều đi tìm Hòa Ngọc.

Nhưng mà...

Trấn Tinh: "Hòa Ngọc đâu rồi?"

Cách Đới: "Ở phòng nghiên cứu."

Vài ngày sau.

Quỳnh: "Hòa Ngọc đang ở đâu vậy?"

Cách Đới: "Ở phòng nghiên cứu."

Lại vài ngày sau nữa.

Đoàn Vu Thần: "Hòa Ngọc có đi ra khỏi phòng không?"

"Ừ thì, vẫn còn ở trong phòng nghiên cứu."

Rồi thêm vài ngày sau nữa.

Trảm Đặc ngồi xổm trước cửa phòng nghiên cứu, thở dài nói: "Rốt cuộc là Hòa Ngọc đang nghiên cứu cái quái gì vậy, đã lâu rồi tôi không thấy cậu ta bước ra ngoài."

Cách Đới: "Có lẽ là cậu ta đang bước vào thời điểm quan trọng, mấy ngày hôm nay cũng không gọi người giao đồ ăn đến."

Hòa Ngọc là một người kén ăn, thế mà đã mấy ngày không ăn rồi, chỉ có thể là bận tới không thể ngơi tay, nên mới không chú ý đến việc ăn uống.

Cách Đới suy nghĩ một chút, rồi mới nói: "Tài liệu mà cậu ta yêu cầu lúc trước cũng đã được đưa đến, mà mấy ngày nay lại không cần đến tài liệu, có phải là sắp thành công rồi không?"

Nguyên Trạch cầm Roi Dài giống như là đang nghĩ đến cái gì đó, đột nhiên ngẩng đầu lên: "Ly Trạm cũng ở bên trong sao?"

Cách Đới gật đầu, có chút không hiểu gì.

Những người khác thì ngơ ngác nhìn nhau, Hòa Ngọc và Ly Trạm có lẽ không phải đang nghiên cứu, mà là đang…

"Két két."

Cánh cửa phòng nghiên cứu mở ra, Ly Trạm mặt không biểu cảm mà nhìn về phía bọn họ.

Vài người vô thức nhìn quần áo của Ly Trạm, vô cùng chỉnh tề, cũng không có dấu vết bị nhàu nát.

Thở phào nhẹ nhõm.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1592: Phiên Ngoại 8 (2)


Trấn Tinh: "Thế, Hòa Ngọc đâu rồi?"

Ánh mắt của gã nhìn vào bên trong.

Ly Trạm tránh qua một bên, thản nhiên nói: "Hòa Ngọc bảo cho phép mọi người bước vào rồi đấy."

Nghe thấy vậy, nhóm người lập tức chen vào phòng nghiên cứu.

Hôm nay, thật trùng hợp, đúng là tất cả mọi người đều ở đây, lúc này cũng đồng loạt đi vào phòng nghiên cứu, tò mò đánh giá mọi thứ.

Phòng thí nghiệm xem ra cũng rất bình thường.

Thứ duy nhất trông không bình thường chính là Hòa Ngọc với chiếc áo blouse trắng.

Cậu đứng trước một vòng tròn nhỏ tối đen như mực, dáng người cao thẳng, áo blouse trắng tinh phản chiếu vào vòng tròn màu đen kia, trông có chút quỷ dị.

Nghe thấy động tĩnh, Hòa Ngọc quay đầu lại, rồi gật đầu với bọn họ.

Đoàn Vu Thần tò mò đi tới gần: "Đây là thứ mà cậu đã nghiên cứu lâu như vậy sao, rốt cuộc là đang nghiên cứu cái gì vậy?"

Hòa Ngọc cười: "Là thứ khá thú vị."

Cậu giơ tay nâng kính: "Vào xem thử đi."

Mọi người đều sửng sốt.

Cách Đới có chút hoảng sợ: "Chẳng lẽ là cậu đang chế tạo ra một hệ thống Show sống còn?"

Hòa Ngọc liếc gã một cái: "Tôi cũng không ngu ngốc như các anh."

Cậu lại nhìn về phía vòng tròn, sờ sờ cằm: "Đây là một trang bị mà tôi đã rèn ra, tôi đã dùng nguyên lý của hệ thống Show sống còn, rất thú vị, rốt cuộc là mọi người có muốn vào xem thử hay không?"

Quỳnh hiếu kỳ: "Bên trong có cái gì vậy?"

Hòa Ngọc: "Không biết."

Mọi người: "..."

Trảm Đặc không thể tin được: "Đã không biết mà sao cậu còn nói thú vị."

Còn không biết bên trong có cái gì, làm sao biết “thú vị” của cậu ta là gì.

Hòa Ngọc cười càng rạng rỡ hơn, nhìn vào vòng tròn với ánh mắt mong đợi: "Chính là bởi vì không biết có cái gì nên mới thú vị, tùy mọi người có vào hay không, còn tôi thì sẽ đi xem trước đây."

Nói xong, cậu đi về phía vòng tròn.

Ly Trạm cũng không do dự, cũng đi vào vòng tròn theo sau Hòa Ngọc.

Bóng người tới gần vòng tròn, bị thứ gì đó hút đi, lập tức biến mất tại chỗ.

Không còn thấy cả hai người nữa, kiếm Lưu Ngân, Đàn Bất Thần cũng lập tức đuổi theo sau.

Những người khác thì ngơ ngác nhìn nhau.

Trấn Tinh không nói gì, cũng cùng Bạc Kinh Sơn đuổi theo.

Đoàn Vu Thần: "Đợi tôi đã."

Quỳnh: "Đi thôi, đúng lúc tôi cũng có hứng thú."

Vẻ mặt của Cách Đới bất đắc dĩ: "Tôi chỉ sợ lại lòi ra thêm một hệ thống Show sống còn nữa thôi."

Gã cũng bị hệ thống đó làm cho sợ hãi, nên mới tỏ ra lo lắng sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Nguyên Trạch: "Đó là thứ mà Hòa Ngọc đã tạo ra mà, có cái gì phải lo lắng chứ."

Trảm Đặc xoa xoa tay: "Từ sau khi rời khỏi show sống còn thì không còn làm lính đánh thuê nữa, đã lâu rồi không có cảm giác k*ch th*ch, nên tôi cũng đi xem thử đây."

Vì vậy, tất cả mọi người đều tiến vào vòng tròn.

Cảnh tượng trước mắt chuyển đổi, giống như tiến vào phó bản, bọn họ tiến vào trong một thế giới khác, rồi rơi xuống một góc của thành phố. Đây là loại cảm giác rất quen thuộc đã mất từ lâu.

"Phó bản này là ở đâu vậy?" Đoàn Vu Thần tò mò.

Nguyên Trạch nhướng mày: "Có chút giống như Trái Đất."

Quỳnh mở to mắt: "Chúng ta từ hành tinh Cơ Giới dịch chuyển đến Trái Đất sao?"

Bạc Kinh Sơn nhìn kỹ lại, lắc đầu: "Đây không phải Trái Đất, chỉ là một nơi trông rất giống, nhưng cũng có rất nhiều điểm khác biệt."

Không chỉ nhìn rất khác với Trái Đất hiện tại, mà còn rất khác so với Trái Đất trước đây.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1593: Phiên Ngoại 8 (3)


Trấn Tinh sửng sốt: "Hòa Ngọc đâu rồi?"

Trảm Đặc cũng phát hiện ra, anh ta tìm kiếm khắp nơi: "Cũng không thấy Ly Trạm, bọn họ chắc đã đi thăm dò thế giới này trước rồi."

Mọi người đồng loạt lắc đầu, không có manh mối nào khác.

Quỳnh: "Hòa Ngọc và Ly Trạm không cần chúng ta phải lo lắng, điều quan trọng hiện tại là... Dường như chúng ta đã bị chú ý rồi, hơn nữa còn rất nhiều người đang thăm dò chúng ta."

Cô ta có chút không biết phải làm sao.

Những người khác đều ngẩng đầu nhìn lên phía trên, quả nhiên tất cả mọi người xung quanh đều đang chỉ trỏ bọn họ, hiển nhiên là đang kinh ngạc vì bọn họ đột nhiên xuất hiện.

"Trời ơi, bọn họ cứ bất thình lình xuất hiện như vậy sao?"

"Anh nhìn nhầm à?"

"Tôi không nhìn nhầm, đó là sự thật."

"Chết tiệt, chẳng lẽ là người hành tinh khác sao? Mà mấy người ngoài hành tinh này đẹp thật đấy."

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau. Chuyện này quả nhiên không giống với những phó bản mà họ đã trải qua trong hệ thống trước đây, những người này không giống như NPC, vậy mà bọn họ lại có thể lập tức phát hiện ra điểm dị thường của bọn họ.

Trấn Tinh: "Đi tìm Hòa Ngọc thôi."

Nói xong, gã nói xong thì quay người bước đi, cũng không trực tiếp bay lên mà khiêm tốn đi bộ.

Những người khác gật đầu, cũng rời khỏi đi tìm Hòa Ngọc.

Ba tiếng sau, mọi người tập hợp lại.

Trấn Tinh nhíu mày, lắc đầu: "Không có manh mối nào hết, rốt cuộc là bọn họ đã đi đâu rồi?"

Bạc Kinh Sơn suy nghĩ: "Thế giới này rất quen thuộc và chân thực, giống như là thế giới song song với Trái Đất, hoặc là do Hòa Ngọc đã chế tạo ra một thế giới song song cho phó bản này."

Quỳnh: "Nơi này không có năng lượng."

Cách Đới: "Cũng không có tín hiệu mạng liên hành tinh, trí não cũng không sử dụng được, lại càng không thể liên lạc được."

Lúc này, một bóng dáng đột nhiên xuất hiện, đó là Ly Trạm đang nhíu mày. Bên cạnh còn có Đàn Bất Thần, kiếm Lưu Ngân.

Mắt của Cách Đới sáng lên: "Trạm Thần, Hòa Ngọc đâu rồi?"

Ly Trạm nhíu mày, lắc đầu: "Không biết, vừa tiến vào thế giới này thì cậu ấy đã lập tức biến mất, tôi cũng đã tìm rất lâu rồi."

Tuy rằng biết đó là Hòa Thần, mà đây còn là trang bị do chính tay cậu chế tạo, nên chắc chắn sẽ không xảy ra vấn đề gì, nhưng Ly Trạm vẫn không kìm được mà cảm thấy lo lắng và sốt ruột.

Đoàn Vu Thần đau đầu: "Vẫn chưa thấy."

Quỳnh: "Chẳng lẽ cậu ta đang tránh chúng ta."

Đàn Bất Thần: "Thế giới này có chút kỳ lạ."

Cây đàn lắc lư, giọng nói căng thẳng: "Nếu Hòa Ngọc đang trốn chúng ta thì tốt, chỉ sợ cậu ấy đang gặp phải phiền phức gì đó."

Hoà Ngọc là chuyên gia thu hút phiền phức, mà còn là thứ tuyệt đối không dễ giải quyết.

Ly Trạm hít sâu một hơi: "Phải nhanh chóng tản ra tìm tiếp."

Anh quay người chuẩn bị rời đi.

Trấn Tinh gọi anh lại: "Chờ đã, không thể cứ tìm mà không có phương hướng như vậy."

"A a a a a!"

"Chết tiệt, tối nay thật sự sẽ trao giải đặc biệt sao?"

"Chắc chắn là Hòa Ngọc."

"Má ơi, nghe đồn là thật, chẳng lẽ cậu ấy thật sự sẽ được trao tặng danh hiệu sao?"

"Á á á á á!"

"Im lặng, lắng nghe đi."

Tiếng thét chói tai từ ngã tư đường vang lên, bọn họ đều nghe thấy cái tên quen thuộc, nên vội vàng đi qua xem thử, bóng dáng Ly Trạm lập tức biến mất tại chỗ, những người khác cũng đuổi theo sau.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1594: Phiên Ngoại 8 (4)


Bọn họ không đột ngột biến mất rồi xuất hiện trước mặt người khác như vừa nãy nữa, mà mượn đặc tính của Lăng Bất Thần để bí mật tới gần.

Trong quá trình bọn họ tìm kiếm Hoà Ngọc, sắc trời đã tối dần, ngọn đèn ở ngã tư đường đã sáng rực rỡ, một nhóm người cả trai lẫn gái đều ăn mặc gọn gàng, đẹp đẽ đi trên đường. Nhưng giờ phút này, tất cả bọn họ đều dừng lại, che miệng, căng thẳng nhìn vào màn hình lớn.

Có vài người nhìn theo ánh mắt của bọn họ, trên màn hình điện tử lớn ở quảng trường, một người đàn ông dùng một loại ngôn ngữ kỳ lạ tuyên bố điều gì đó.

"Chúng tôi xin trao tặng Hòa Ngọc danh hiệu tượng danh vọng dành cho diễn viên xuất sắc nhất mọi thời đại."

"Các tác phẩm của cậu ấy, tất cả sẽ được ghi vào sử sách, sự thành công của cậu ấy, câu chuyện của cậu sẽ mãi được ghi nhớ."

Ở ngã tư đường, đã có vài người không kiềm chế được mà phấn khích la hét.

Trên màn hình lớn, trong khi người chủ trì đang xúc động phát biểu, thì từng đoạn phim được biên tập lại xuất hiện, bọn họ nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, nhưng lại không giống với Hòa Ngọc mà bọn họ từng tiếp xúc.

Cậu từng đóng vai ăn xin bẩn thỉu, đóng vai đại soái oai phong một cõi, cũng đóng qua vai triều thần quyền khuynh triều dã, còn từng là giới thượng lưu ở thành phố, hay người đàn ông hèn nhát. Cứ một đoạn xẹt qua, đều để bọn họ nhìn thấy hết Hòa Ngọc này đến Hòa Ngọc khác.

Khi cậu là một người ăn xin, thì gầy trơ cả xương khiến người ta thương xót.

Khi làm tướng quân, mặc quân trang, đội mũ quân đội, đặt cây giáo bên hông, ngồi trên lưng ngựa cưỡi lộc cộc, rõ ràng đến một câu cậu cũng không nói, nhưng lại giống như một đại soái đi ngang qua, sát khí của cậu khiến người khác phải sởn tóc gáy.

Khi cậu là triều thần, tóc búi cao, dáng người như cây tùng, để râu quai nón, đôi mắt đục ngầu tràn đầy dã tâm.

Khi cậu là người đàn ông hèn nhát, luôn luôn khúm núm, như là thay đổi thành một người khác, mặt mày miễn cưỡng có thể nhìn ra dáng vẻ của Hòa Ngọc.

Cảnh quay trôi qua càng lúc càng nhanh, cuối cùng thì hình ảnh dừng lại ở vị trí chính giữa hàng ghế khách mời, giờ phút này, một người đàn ông mặc âu phục màu trắng chậm rãi đứng dậy. Cậu đeo gọng kính không viền, dưới mắt hiện rõ một nốt ruồi, nhìn mặt cậu thì hoàn toàn không thể đoán ra tuổi được.

Trong thời khắc cậu đứng dậy, cả khán phòng đều reo hò.

Hòa Ngọc.

Ở thế giới này, Hòa Ngọc được tất cả mọi người chú ý.

Giọng nói của Lăng Bất Thần khàn khàn: "Tôi nghĩ, tôi biết đây là thế giới nào rồi."

Khóe miệng của Ly Trạm cong lên tạo thành một nụ cười.

Những người khác cũng bỗng nhiên hiểu ra. Ở chung lâu như vậy rồi, nên bọn họ cũng rất hiểu người bên cạnh. Bọn họ đều biết Hòa Ngọc được Ly Trạm triệu hồi từ thế giới khác, ở trong "Ngược dòng thời gian", đó là lần đầu tiên Hòa Ngọc và đôi mắt xanh Ly Trạm quen nhau.

Hóa ra đây là thế giới của Hòa Ngọc.

Quỳnh hít sâu một hơi, khóe miệng cũng nở một nụ cười: "Vậy đây là Hòa Ngọc mà chúng ta biết, hay là Hòa Ngọc của thế giới này?"

Trảm Đặc nhún vai: "Có khác nhau sao?"

Nguyên Trạch cầm Roi Dài, nở nụ cười: "Không, đều là Hòa Ngọc."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1595: Phiên Ngoại 8 (5)


Kiếm Lưu Ngân khẽ dao động.

Giữa màn hình, Hòa Ngọc bước lên sân khấu để lĩnh thưởng dưới sự chăm chú của mọi người. So với sự phấn khích của những người khác, thì cậu lại có vẻ rất bình tĩnh. Đương nhiên, không phải là cậu không kích động, bởi vì trên đuôi lông mày của cậu có ý cười, nhưng vẫn luôn giữ một thần thái điềm tĩnh, giống như cả người cậu đang phát sáng vậy.

Ừm, quả thật đó là Hòa Ngọc mà bọn họ biết.

Sau khi nhận bức tượng, tiếp theo là đọc diễn văn, biểu hiện của cậu vô cùng xuất sắc, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, tỏa sáng lấp lánh.

Ống kính quét qua các diễn viên khác, có thể ngồi ở nơi này, thì tất cả đều là những diễn viên hàng đầu. Nhưng lúc này, bọn họ đều rất xúc động, thậm chí còn có người đỏ mắt vì thấy thần tượng của mình nhận thưởng.

Ly Trạm nghe thấy tiếng người hoan hô ở trên đường, cũng có người xúc động đến nỗi bật khóc.

Cách Đới chăm chú nhìn Hòa Ngọc đọc diễn văn, đột nhiên nói: "Tôi cảm thấy đây là Hòa Ngọc của thế giới này, dựa theo tiến trình của thời gian, ngày mai cậu ta sẽ bị kéo vào 'Show sống còn đỉnh lưu', hay nói cách khác, đây là cậu ta của thế giới này."

Mọi người đồng loạt biến mất ngay tại chỗ.

Ly Trạm: "..."

Nói cách khác, hiện tại Hòa Ngọc không có ký ức của những việc xảy ra sau đó.

Nhân cơ hội này trêu đùa cậu một chút.

Cuối cùng cũng có cơ hội chỉnh đốn Hòa Ngọc một lần, rửa sạch nỗi sỉ nhục của trước đây khi bị chỉ số IQ của Hòa Ngọc nghiền áp.

Ở Liên Bang, bọn họ không hy vọng có thể “trả được thù”. Vất vả lắm mới có cơ hội gặp được Hòa Ngọc “ngây thơ” lúc ban đầu, lúc này mà không nhân cơ hội trả món nợ này, là tính đợi đến khi nào nữa.

Hơn nữa, hiện tại Hòa Ngọc và Ly Trạm cũng không phải là một đôi cẩu nam nam suốt ngày ân ân ái ái.

Đúng là ông trời có mắt.

Kết thúc buổi trao giải, trên tay cầm cúp, Hòa Ngọc bị các vệ sĩ vây quanh, cùng với sự reo hò của người hâm mộ và các minh tinh khác, cậu vừa cười vừa vẫy tay, rồi bước vào xe.

Có rất nhiều người đã đưa ra lời mời riêng với cậu hết lần này đến lần khác, nhưng Hòa Ngọc quyết định sẽ không tham gia tiệc mừng công, không chỉ thế, cậu lựa chọn rời khỏi nhà hát rất sớm, ngay cả tiệc tối cũng không tham gia.

Đừng nói là Hòa Ngọc của hiện tại, hay cho dù là cậu của trước đây khi mà muốn rời đi thì cũng sẽ không có người nào cảm thấy cậu bất lịch sự.

Dù sao, cậu ấy là Hòa Ngọc. Là vị khách quý lớn, cũng là người tôn quý nhất trong buổi tối hôm nay.

Trên xe, người đại diện là chị Triệu khóc sướt mướt, nức nở nói: "Ngọc Ngọc, trải qua bao nhiêu cực khổ mới đến được ngày hôm nay, em vất vả rồi."

Hòa Ngọc thở dài, rút một tờ giấy rồi đưa cho cô ấy.

Chị Triệu nức nở hỏi: "Ngọc Ngọc, em không vui sao?"

Hòa Ngọc lắc đầu: "Vui chứ."

Cậu thờ ơ đặt chiếc cúp sang bên cạnh, thản nhiên nói: "Chỉ là đột nhiên em cảm thấy không có gì thú vị nữa."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1596: Phiên Ngoại 8 (6)


Bạn còn 1 lượt đọc trên websiteTìm hiểu thêm

Chị Triệu sửng sốt. Ngay sau đó, cô ấy vô cùng lo lắng.

Là một người đại diện có thâm niên, lăn trộn trong giới giải trí bao lâu nay, cô ấy thực sự đã nhìn qua rất nhiều nghệ sĩ, đương nhiên cũng đã quen với việc nhìn thấy cảnh những nghệ sĩ thường xuyên xuất hiện những vấn đề tâm lý.

"Ngọc Ngọc, hay là em nghỉ ngơi một chút đi? Nếu không muốn nghỉ ngơi thì giờ nhận thêm mấy chương trình nữa, ở đây có một cái cũng rất triển vọng." Chị Triệu bắt đầu lảm nhảm, lải nhải, cằn nhằn.

Tiếng lải nhải ở trong xe dần dần đi xa.

Bỗng nhiên một bóng người xuất hiện phía trước xe, người đó đạp lên một cây trường côn, xuất hiện trước đầu xe với tốc độ cực nhanh. Chiếc xe lập tức phanh gấp, chị Triệu đang ngồi bên trong hét lên một tiếng.

"A!"

Hòa Ngọc nhíu mày.

Trảm Đặc cười như một tên ngốc, trực tiếp đẩy cửa xe ra, nhếch miệng: "Ha ha ha, Ngọc Ngọc, tôi tìm được cậu đầu tiên, quả nhiên bọn họ không nhanh bằng tôi."

Hòa Ngọc kéo kính xe xuống, mặt không có biểu tình gì mà nhìn anh ta: "Anh là ai?"

Trảm Đặc kinh ngạc: "Cậu không cảm thấy sợ hãi sao?"

Thế giới này không có năng lượng, không có trang bị. Đột nhiên nhìn thấy anh ta lơ lửng giữ không trung như vậy, chẳng lẽ Hòa Ngọc không cảm thấy anh ta rất giống ma sao, sao lại không sợ hãi chút nào vậy?

Hòa Ngọc nâng tay đẩy kính: "Sợ hãi thì có ích gì sao, với lại tôi có thể nghe hiểu được anh đang nói gì. Dù sao người ở hành tinh khác thì vẫn là sinh vật chỉ là đến từ nơi khác thôi."

Trảm Đặc: "..."

Rõ ràng là Hòa Ngọc ban đầu, không biết gì cả, tại sao đột nhiên anh ta lại cảm thấy giống như bị cậu l*t s*ch toàn bộ quần áo thế này?

Anh ta ho khan một tiếng, nghiêm mặt nói: "Không, cậu đoán sai rồi, tôi là người đến từ tiên giới, tôi tới đây để đón cậu về."

Hòa Ngọc nhướng mày: "Ồ, vậy anh là gì của tôi?"

Trảm Đặc: "Tôi là bạn bè của cậu, cũng chính là chồng của cậu."

Hòa Ngọc gật đầu.

Trảm Đặc: "Cậu không ngạc nhiên sao?"

Hòa Ngọc nhướng mày: "Không ngạc nhiên, bởi vì anh đang nói dối."

Theo bản năng, Trảm Đặc lập tức muốn nói: "Sao cậu biết được?"

Nhưng vừa nghĩ đây là Hòa Ngọc, thì vẻ mặt lại tỏ ra nghiêm túc như cũ, nghiêm nghị nói: "Tôi không nói dối, cậu quả thật là từ người lớn lên ở tiên giới đầu thai đến đây, hơn nữa tôi còn là chồng của cậu, tôi đến đây để đón cậu về tiên giới."

Hòa Ngọc nhìn anh ta, không thèm nói lại.

Trảm Đặc bị nhìn như vậy thì không được tự nhiên, sờ sờ đầu: "Cậu nhìn tôi như vậy có ý gì?"

Hòa Ngọc nói: "Người tiên giới các anh, là được sản xuất theo lô sao?"

Trảm Đặc: "..."

Hòa Ngọc không có biểu cảm gì: "Anh là người thứ chín nói trong tối nay rồi đó, còn là người thứ sáu nói là chồng tôi."

Trảm Đặc: "..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1597: Phiên Ngoại 8 (7)


Anh ta đột nhiên nhận ra điều gì đó, nhìn vào trong xe, lúc này mới nhận ra bên trong xe có rất nhiều người.

Cách Đới đang lái xe nhìn anh ta, khóe miệng hơi nhếch lên.

Ngồi ở bên cạnh Hòa Ngọc chính là Ly Trạm mặt không biểu tình nhìn anh ta.

Trên đầu gối của Hòa Ngọc chính là đàn cổ và trường kiếm.

Quỳnh thì ngồi ở ghế phó lái, phía sau còn có mặt Trấn Tinh, Cách Đới, Bạc Kinh Sơn, Đoàn Vu Thần, Nguyên Trạch đang chen chúc nhau trên băng ghế.

Bọn họ đều đang cười nhếch mép nhìn anh ta diễn trò.

Trảm Đặc: "..."

Bên trong biệt thự xa hoa.

Hòa Ngọc ngồi trên ghế sô pha, tất cả những người khác thì đều ngồi phía đối diện.

Ly Trạm muốn ngồi ở bên cạnh, nhưng bị Hòa Ngọc nhàn nhạt nói một câu: "Tôi không biết anh là ai, ngồi phía đối diện đi."

Không còn cách nào khác, Ly Trạm chỉ có thể ngồi ở ghế sofa đối diện trong ánh nhìn chế giễu của những người khác. Ở một bên thì chỉ có một mình Hòa Ngọc, bên còn lại thì đang có rất nhiều người chen chúc.

Hòa Ngọc bắt chéo chân, đưa tay để sau đầu, vẫn duy trì tư thế nhàn nhã, đuôi lông mày hơi nhướng lên: "Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra, mấy người là ai?"

Quỳnh và Cách Đới liếc nhìn nhau, cả hai đều nhìn thấy ý đồ của đối phương.

Chết tiệt, Hòa Ngọc này cũng thật đáng sợ.

Ly Trạm không giấu giếm Hòa Ngọc, lập tức nói: "Là như vậy, bọn tôi là..."

Cách Đới bỗng ngắt lời anh: "Bọn tôi thực sự đến từ tiên giới, cậu quả thực đúng là tiên nhân, chẳng qua là bởi vì phạm sai lầm nên mới bị đánh giáng xuống nhân gian, trải qua một lần luân hồi trải qua hết tất cả ‘hỷ, nộ, ái, ố’."

Hết tình tiết này đến tình tiết khác, cái sau chấn động hơn cái trước. Đọc nhiều tiểu thuyết của Trái Đất như vậy, Cách Đới cũng không phải là xem một cách vô ích.

Những người khác vừa nghe xong thì đã hiểu ngay, Cách Đới vẫn còn muốn chơi Hòa Ngọc một vố.

Hòa Ngọc nhíu mày: "Tôi không tin."

Cách Đới: "Thật mà, cậu cũng thấy chúng tôi đều có thể bay mà, dù sao thì cái này không thể làm giả được."

Hòa Ngọc nhíu mày, trên mặt có vài tia hoang mang và rối rắm.

Hiển nhiên là Hòa Ngọc của bây giờ đã rất nhạy bén rồi, nhưng vẫn là không bằng Hoà Ngọc của bọn họ. Mà chuyện tu luyện và bay lượn như này đều nằm ngoài khả năng nhận thức của cậu, đối với người của thế giới này mà nói, nhóm người Ly Trạm thực sự giống như thần tiên.

Nhưng mà, Hòa Ngọc vẫn còn nghi ngờ: "Thế tôi đã phạm vào sai lầm gì?"

Đoàn Vu Thần: "Động phàm tâm."

Hòa Ngọc: "Với ai?"

Ly Trạm, Trấn Tinh, Đoàn Vu Thần, Lăng Bất Thần, Cách Đới, Trảm Đặc, tất cả đều đồng thanh: "Với tôi."

Hòa Ngọc: "..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1598: Phiên Ngoại 8 (8)


Mặt cậu không biểu tình gì mà nhìn bọn họ, hiển nhiên là không tin.

Trấn Tinh: "Được rồi, chúng tôi sẽ nói thật. Thật ra chúng tôi cũng không biết cậu động phàm tâm với ai, cho nên chúng tôi mới đến đây để thử xem, rốt cuộc người cậu thích là ai."

Ly Trạm nghiến răng, muốn đứng lên.

Lúc này, anh nghe thấy một số giọng nói truyền đến mà chỉ anh mới có thể nghe thấy.

— Làm sao vậy, sợ Hòa Ngọc không chọn anh à?

— Ha ha ha ha, chắc chắn là sợ Hòa Ngọc sẽ chọn tôi rồi.

— Bây giờ chúng ta cược một lần, xem thử cậu ta có đúng là sẽ không chọn anh không.

— Có bản lĩnh thì thử xem nào.

Ly Trạm mặt không chút biểu tình nào mà quay lại ngồi vào chỗ, nhưng chung quy lại thì vẫn không nói lời nào.

Hòa Ngọc nhướng mày: "Cho nên là mấy người đến để dò xem tôi thích ai, lại xác định tôi động phàm tâm, rồi lại phán quyết tôi luân hồi thêm lần nữa à."

Cách Đới chọn một lý do cực kỳ hợp tình hợp lý: "Chúng tôi đều là bạn bè tốt của cậu ở tiên giới, nên đương nhiên chúng tôi đều muốn cậu quay trở lại tiên giới. Cậu đã trải qua luân hồi một lần rồi, đã giành được cơ hội cắt đứt tơ duyên. Vì muốn đưa cậu trở về tiên giới, nên chúng tôi nhất định phải xác định được người mà cậu thích rốt cuộc là ai."

Hòa Ngọc nhìn anh ta một cách kỳ lạ: "Quy tắc ở tiên giới của mấy người kỳ quái thật đấy."

Trấn Tinh mỉm cười: "Cũng không còn cách nào khác, chỉ tại đầu óc của tên nhóc lập ra bộ quy tắc này đúng là có chút vấn đề."

Cách Đới: "..." Mẹ kiếp.

Hòa Ngọc gật đầu, miễn cưỡng bị lý do này thuyết phục. Cậu buông tay, ngồi dậy, nghiêm mặt nói: "Nội dung mà mấy người nói rất kỳ lạ, tôi cần thời gian để suy nghĩ."

Đoàn Vu Thần vội la lên: "Không có thời gian."

Hòa Ngọc nhíu mày: "Tại sao?"

Trảm Đặc: "Đêm nay tuổi thọ của cậu ở nhân gian sẽ không còn, chúng ta phải xác định được người cậu thích là ai ngay trong đêm nay."

Đồng tử của Hòa Ngọc co rút lại.

Dường như bởi vì câu nói này mà cậu lại tin tưởng bọn họ hơn, cơ thể ngồi ngày càng thẳng, vẻ mặt cũng càng thêm nghiêm túc: "Vậy sau đó mấy người phải làm sao mới có thể xác định được tôi thích ai?"

Quỳnh với vẻ mặt bát quái: "Anh nhìn mỗi người trong đây thật kỹ, anh cảm thấy thích ai nhất?"

Trong nhóm của bọn họ có nam có nữ, có đàn có kiếm, có khuôn mặt tỉ lệ hoàn mỹ của hành tinh Cơ Giới, có trai mắt xếch phong lưu đa tình Trấn Tinh, còn có vẻ đẹp khắc cốt ghi tâm của Ly Trạm.

Muốn phong cách nào có phong cách đó, vậy Hòa Ngọc thích nhất là mẫu người nào đây?

Biểu cảm trên mặt của tất cả mọi người đều có vẻ chờ mong.

Hòa Ngọc nhàn nhạt nhìn qua mọi người: "Ít nhất thì, trước mắt tôi vẫn chưa có cảm giác gì với mấy người."

Mọi người: "..."

Chết tiệt, đúng là tra nam chỉ giỏi làm người ta tan nát cõi lòng.

Ly Trạm vẫn không lộ ra biểu cảm gì, anh thế mà bình tĩnh hơn so với những gì người khác tưởng tượng.

Hòa Ngọc: "Hơn nữa tôi còn có thể làm được gì khác không?"

Cách Đới và Đoàn Vu Thần lại liếc nhìn nhau, cả hai đều thấy được sự gian xảo trong mắt đối phương.

Khi ánh mắt của nhóm người đan xen vào nhau, bỗng một bầu không khí ăn ý tràn ngập quỷ dị bao quanh giữa bọn họ.

Ngẫm lại thì khi chỉ số IQ của Hòa Ngọc đè bẹp bọn họ, hay nhớ lại dáng vẻ tàn khốc khi cậu thu nợ.

Chậc chậc, đây chính là một cơ hội tốt để báo thù rửa hận.

Đối với một Hòa Ngọc còn chút đơn thuần như này, phải hung hăng bắt nạt mới đúng lẽ phải.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1599: Phiên Ngoại 9 (1)


Muốn kêu bọn họ nhân lúc Hòa Ngọc không nhớ gì, làm ra chút chuyện khác người cỡ nào thì bọn họ cũng sẽ không dám. Dù sao thì Ly Trạm cũng đang ở bên cạnh, hơn nữa chờ khi Hòa Ngọc khôi phục trí nhớ... bọn họ còn có thể sống ư?

Có thể trêu đùa Hòa Ngọc một chút, hơn nữa còn có thể thành công, là nguyện vọng lớn nhất của bọn họ.

Lúc này bị Hòa Ngọc nhìn bằng ánh mắt chân thành lẫn một chút khó hiểu, Cách Đới đè nén cảm giác chột dạ, bày ra vẻ cây ngay không sợ chết đứng: "Cậu và mỗi người chúng tôi sẽ ở riêng trong một tiếng, đoán xem cậu thích ai nhất."

Đoàn Vu Thần bổ sung: "Chúng tôi sẽ giúp cậu nhớ lại."

Trảm Đặc tiếp lời: "Nhớ lại tình cảm sâu sắc giữa chúng ta."

Nguyên Trạch góp vui: "Cậu nhất định phải chọn đúng người đấy nhé!"

Bạc Kinh Sơn nhắc nhở: "Có thể sẽ có người lừa cậu đó."

Trấn Tinh liếc mắt nhìn Ly Trạm một cái, nhàn nhạt nói: "Tất cả đều không được động tay động chân."

Quỳnh mang vẻ mặt hóng chuyện: "Chờ đến tám tiếng sau, cậu dùng trực giác của cậu nói cho chúng tôi biết, người làm cậu động phàm tâm rốt cuộc là ai? Thế nào?"

Đàn Bất Thần: "Sao đấy, không xem tôi là người à?"

Quỳnh: "Được rồi, chín tiếng."

Kiếm Lưu Ngân: "Keng..."

Quỳnh gào lên: "Kiếm nói còn không biết thì góp vui cái gì!!"

Kiếm Lưu Ngân: "..."

Hòa Ngọc vuốt cằm, gật gật đầu: "Có vẻ cũng rất thú vị."

Toàn bộ quá trình mặt Ly Trạm vẫn không chút biểu cảm.

Hòa Ngọc chờ trên sân thượng, chỗ cậu ở chính là khu biệt thự cao cấp nhất, không chỉ yên tĩnh, phong cảnh đẹp đẽ, mà ban đêm ở sân thượng còn có thể ngắm sao. Lúc này bầu trời đầy sao lộng lẫy.

Sân thượng rất lớn, ở trên trồng đầy hoa thơm cỏ lạ, cành lá tươi tốt, dưới ánh trăng và ánh đèn chiếu sáng, càng thêm lung linh, thậm chí còn mang theo mỹ cảm hài hòa vô cùng. Hòa Ngọc ngồi ở nơi đó, như đang suy ngẫm về chuyện xảy ra đêm nay.

Mà dưới lầu, nhóm Đoàn Vu Thần đang ghé sát vào thì thầm với nhau, trên mặt bọn họ tràn đầy hưng phấn...

"Mỗi người đều có thời gian một tiếng, có thể mặc sức lừa gạt Hòa Ngọc. Nhưng mà, đừng có quá đáng quá!"

"Đúng vậy, mặc dù Hòa Ngọc của hiện tại vẫn chưa sắc bén như sau này, nhưng chỉ số thông minh cũng rất cao, năng lực quan sát cực kỳ tỉ mỉ, sẽ rất dễ dàng bị cậu ta vạch trần."

"Tôi vừa mới kết nối internet của Trái Đất này, kiếm được một chương trình, cảm giác khá hợp với tình hình hiện tại, tên là , các cậu có thể xem thử."

"Chúng ta sắp xếp một trình tự, ha ha ha, tôi nghĩ đến chuyện sắp được trêu đùa Hòa Ngọc là lập tức cảm thấy hưng phấn! Thật sự hận không thể còn phát sóng trực tiếp để ghi hình nó lại."
 
Back
Top Bottom