Dị Giới Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 840: Trò Chơi Tiền Tệ (49)


Cậu ba ngáp một cái: "Vậy tôi đi ngủ một lát, đợi tỉnh lại chờ anh cả tới, lần này có thể đoạt được tiền của anh cả rồi đúng không?"

Hòa Ngọc gật đầu.

Cậu giống như nghĩ tới cái gì, quay đầu nhìn về phía cậu ba, híp mắt, cất giọng tràn đầy cám dỗ nói: "Hiện tại ở trên sổ sách thì anh đã không còn tiền nữa rồi. Vậy bước tiếp theo chính là phối hợp với tôi, hay là tìm cách gom góp thêm năm triệu nữa?"

Cậu ba trừng mắt.

Lại thêm năm triệu nữa? Anh ta đã bỏ vào đủ nhiều rồi!

Nguyên nhân anh ta hoàn toàn nghe lời Hòa Ngọc là bởi vì anh ta đã mất đi quá nhiều, không cách nào lấy lại được.

Anh ta đang định từ chối, Hòa Ngọc lại sâu xa nói: "Bây giờ là để cậu cả thua ba mươi triệu. Dựa theo thế lực của gia đình anh và số tiền cá nhân của mẹ anh ta, ba mươi triệu không phải là bước đường cùng. Để cho cậu cả mất hết tài sản mới là tình thế không lối thoát. Anh lại lấy thêm năm triệu là có thể nhìn thấy kết cục cậu cả bị mất hết tài sản đó."

Cậu ba: "... .

Sao lại thấy rung động là sao chứ?

Lúc Hòa Ngọc nghỉ ngơi xong dậy đã là buổi chiều, cậu cả thì vò đầu bứt tai, suy nghĩ cả buổi sáng.

Hai người vừa đứng dậy, cậu cả liền đi tới.

Anh ta đợi ở chỗ cậu ba cho đến khi Hòa Ngọc ăn xong mới cùng bọn họ bắt đầu một màn chơi mới với họ.

Cả buổi chiều, cậu cả lúc cao nhất thắng được sáu triệu, cậu ba lúc cao nhất thắng được bảy triệu. Cuối cùng đến bữa tối, cậu cả thua một triệu, cậu ba thua hai triệu, Hòa Ngọc thắng được ba triệu.

Sắc mặt của cậu ba trông thật khó coi.

Vốn dĩ tâm trạng của cậu cả không được tốt, nhưng nhìn thấy cậu ba như vậy thì lập tức vui vẻ lên.

Anh ta đúng là đã thua một triệu, nhưng bọn họ chơi hơi quá. Chiều hôm qua anh ta đã thua năm triệu, đêm qua cậu hai thắng mười triệu. Một triệu này của anh ta xem như đánh cuộc nhỏ, không tính là thua bạc.

Trong hầu hết ván bài mấy ngày nay, số tiền tính bằng tiền triệu là điều rất bình thường.

Anh ta mất một triệu, nhưng cậu ba mất hai triệu, hơn anh ta rất nhiều.

Hơn nữa, lúc cao điểm anh ta thắng được sáu triệu cũng không thu tay lại. Lúc cao điểm cậu ba thắng bảy triệu vẫn thua hết như thường. Nhìn thấy sắc mặt của đối phương khó coi, tâm trạng của cậu cả đương nhiên là không tệ.

Anh ta đứng lên, chắp tay sau lưng, khoát khoát tay: "Tối nay có rảnh thì tiếp tục chơi đi."

Sau khi anh ta rời đi, sắc mặt của cậu ba khó coi, lườm nguýt Hòa Ngọc.

Cậu ba thua hết ba triệu tiền thật đấy.

Đúng vậy, anh ta gom góp thêm năm triệu là anh ta xin từ bà hai, bà hai được chiều chuộng, có nhiều tiền nên đã âm thầm đưa cho anh ta năm triệu, lý do tất nhiên là để giúp anh ta có vốn liếng để giành được chiến thắng trong cuộc tranh tài này.

Vừa mới lấy được năm triệu đã làm mất luôn hai triệu.

Anh ta đã mất mười hai triệu ở chỗ Hòa Ngọc, còn có giấy nợ sáu triệu. Bây giờ cậu ba đã có ý nghĩ muốn g**t ch*t Hòa Ngọc rồi.

Nhưng đừng nói là anh ta không giết được Hòa Ngọc, cho dù là có thể, bây giờ anh ta cũng không muốn giết Hòa Ngọc, quá lỗ.

Tiền của anh ta đều ở chỗ cậu hai.

Mười hai triệu, trong đó có năm triệu nữa là của bà hai. Giờ anh ta như lợn đang bị nướng trên lửa, căn bản không có quyền lựa chọn gì cả.

Sau khi lên thuyền của Hòa Ngọc, ngay cả khi anh ta muốn xuống, anh ta cũng không dám xuống.

Bây giờ kết thúc, anh ta chẳng còn gì cả.

Cậu cả không có tổn hại gì nhiều, cậu hai lội ngược dòng ngoi lên nhưng anh ta không thắng được gì. So với thua cuộc tranh tài, anh ta chỉ sợ sẽ thua quá thảm, bị gia chủ trách phạt.

Đây là lần đầu tiên cậu ba không chất vấn Hòa Ngọc, cũng không hỏi Hòa Ngọc sắp xếp tiếp theo là như thế nào, chỉ ủ rũ nhìn Hòa Ngọc một cái, sau đó đứng dậy xoay người rời đi, để lại một câu:

"Đừng tưởng rằng cậu ba nhà họ Blair dễ lừa."

Chỉ để lại một câu như vậy, không có uy h**p, không có túm cổ áo của cậu, chỉ là một câu nhàn nhạt như vậy giống như là đang cảnh cáo, liền trực tiếp rời đi.

Nhưng cũng chỉ cần như vậy đã chứng minh Hòa Ngọc đã hoàn toàn đắc tội cậu ba nhà họ Blair.

Hiện tại đối phương không thể xuống thuyền, chỉ cần có thể xuống, anh ta nhất định sẽ nhanh chóng xuống thuyền rời đi, sau đó trở mặt đối phó Hòa Ngọc.

Trong mắt của cậu ba, Hòa Ngọc chỉ đang có một trang bị phòng thủ rất mạnh mà thôi.

Anh ta không thể làm gì với Hòa Ngọc, nhưng gia chủ nhà họ Blair thì có thể.

Vì vậy, đợi sau khi xuống thuyền, anh ta sẽ lập tức để gia chủ nhà họ Blair giết Hòa Ngọc!0
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 841: Trò Chơi Tiền Tệ (50) - "Dừng ở đây, nên thu lưới rồi."


Bình luận: "Hòa Ngọc đắc tội cậu ba rồi, tôi còn tưởng rằng anh ta muốn hợp tác với cậu ba chứ."

Bình luận: "Đùa cái gì đấy, Hòa Ngọc không hề tỏ thái độ hợp tác, tiền của cậu ba thì càng ngày càng ít."

Bình luận: "Đúng vậy, Hòa Ngọc chỉ hứa làm cho cậu cả phá sản, cũng không có nói để cậu ba kiếm tiền mà. Cái bẫy ngôn từ này, tôi đã bắt đầu thông cảm với cậu ba rồi."

Bình luận: "Có gì đáng để thông cảm chứ? Tính tình của cậu ba không tốt, anh ta vừa mới giết một người hầu ăn trộm vặt đấy, cái hành tinh đầy rẫy kẻ ác này cũng không có gì đáng để thông cảm cả."

Hòa Ngọc nhìn thấy bình luận nhưng không hề để ý chút nào, bình tĩnh cầm chiếc hộp lên đi về phía phòng ăn.

Tiền chắc chắn là phải kiếm được, nhưng tại sao phải gấp gáp chứ?

Thành Chiêu đã nghiền ép cậu hoàn toàn chưa?

Vẫn chưa mà, để tạo thành sự nghiền ép tiền tại mà quy tắc chỉ định, Thành Chiêu có lẽ cần phải đứng đầu bảng phú hào, nhưng Thành Chiêu còn lâu mới đạt được vị trí số một.

Đương nhiên cậu nhìn thấy bình luận nói về cách kiếm tiền của Thành Chiêu, không thể không nói Thành Chiêu rất thông minh, phương pháp của gã rất tốt.

Nhưng phương pháp đó không phù hợp với Hòa Ngọc.

Cậu chọn một con đường khác, một con đường dễ làm hơn, lại nhanh hơn so với cách đi ăn cắp tiền.

Hòa Ngọc cũng đang mong chờ xem ai nhanh hơn, là mình hay Thành Chiêu?

Trong cuộc thi này, cậu thắng hay là Thành Chiêu thắng?

Khóe miệng cậu nở một nụ cười, bước chân không vội vã.

"Cộc, cộc, cộc."

Khi giày da đạp trên mặt đất, âm thanh trong trẻo, giống như tiếng trống nhẹ nhàng nhịp nhàng vang lên, nghe rất dễ chịu.

Ánh nắng chói chang chiếu vào người cậu, khiến toàn thân cậu như phát sáng, chiếc áo vest mỏng manh khoác trên người càng tôn lên dáng người hoàn mỹ của cậu, dọc đường người hầu và vệ sĩ đều ngẩn người.

Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp gào khóc.

Sau khi cậu rời đi, vệ sĩ B mới từ từ lấy lại tinh thần, chân thành thở dài: "Khó trách cậu ta có thể có bản lĩnh như vậy."

Dáng vẻ thật là đẹp.

Vệ sĩ A im lặng một lúc rồi gật đầu đồng ý.



Buổi tối, cậu cả cùng cậu hai đến.

Đó là một đêm giao tranh ác liệt khác, đến rạng sáng, Hòa Ngọc đã vì ba người đang giết đến đỏ mắt kia mà kêu dừng lại.

Đêm nay cậu cả thua năm trăm nghìn, cộng với những gì thua trước đó, tài sản của anh ta chỉ còn lại hơn tám triệu.

Cậu hai mất trắng hai triệu, tài sản chỉ còn lại tám triệu.

Cậu ba thắng một triệu, nhưng tổng tài sản chỉ có bốn triệu.

Cậu cả hài lòng rời đi, lần tranh đoạt tài sản này, anh ta có thể đứng vững được rồi.

Mặc dù anh ta không biết chính xác cậu ba còn lại bao nhiêu tiền, nhưng xét từ phản ứng của cậu ba và thông tin mà Hòa Ngọc tình cờ tiết lộ, cậu hai thắng được rất nhiều tiền từ cậu ba, bây giờ cậu ba chỉ còn có bốn triệu.

Cậu cả chắc chắn mình là người có nhiều tiền nhất nên tâm trạng rất tốt, cũng không để ý đến số tiền mà mình đã thua kia.

Mặc dù cậu hai có chút để ý, nhưng tiền của anh ta là do anh ta thắng được, còn dư lại vừa đủ tám triệu, cũng không nhiều, nhưng nếu cố gắng hơn nữa, có lẽ có thể vượt qua được số tiền hơn tám triệu của cậu cả.

Cậu cả cũng không nhiều hơn cậu hai được bao nhiêu, đương nhiên cậu hai có tham vọng, muốn vượt qua.

Cậu ba là người duy nhất thắng được tiền ngoài Hòa Ngọc, tâm trạng của anh ta đương nhiên sẽ không xấu, sắc mặt khó coi cũng tốt hơn được một chút.

Tuy nhiên, sau khi cậu cả và cậu hai rời đi, cậu ba nhìn Hòa Ngọc, sâu xa nói: "Hôm nay là ngày cuối cùng rồi, cậu phải nói được làm được đấy."

Thời gian ba ngày chỉ còn lại một ngày và một đêm.

Hòa Ngọc chỉ cười, không nói gì.

Cậu ba phất tay áo, sải bước rời đi.

Sau khi quay người, sắc mặt của anh ta lại trầm xuống.

Có lẽ không trông cậy được vào Hòa Ngọc rồi.

Nhưng anh ta có thể trông cậy vào chính mình.

Trong tay của cậu cả, cậu hai vẫn còn rất nhiều tiền, bây giờ anh ta là người có ít tiền nhất, nhưng nếu anh ta thắng cậu cả, cậu hai thì sao?

Đặc biệt là cậu hai, kỹ năng đánh bài của anh ta thật sự rất bình thường.

Nghĩ đến đây, đôi mắt của cậu ba lóe lên.

Mọi người ra khỏi phòng, Hòa Ngọc vẫn ngồi ở bên cạnh bàn, ngón tay nghịch một quân bài poker, quân bích linh hoạt lật giữa các ngón tay, khóe miệng nở một nụ cười rạng rỡ, âm thanh khàn khàn trầm thấp.

"Dừng ở đây, nên thu lưới rồi."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 842: Trò Chơi Tiền Tệ (51)


Đã hai ngày liên tục không được nghỉ ngơi đầy đủ, ngày quyết định càng ngày càng gần, cậu cả muốn nghỉ ngơi thật tốt. Sau khi ra khỏi phòng cậu ba thì trở về phòng ngủ tắm rửa đi ngủ.

Khi nằm trên giường, anh ta bảo thư ký: "Sắp xếp lịch trình cho tôi, chờ tôi dậy thì bắt đầu kiểm toán. Ngoài ra, hãy chuẩn bị xe, tôi sẽ đi kiểm tra công việc kinh doanh dưới danh nghĩa của tôi."

Còn đánh bạc thì vui đấy, đêm nay tiếp tục, biết đâu đêm nay anh ta sẽ gặp may mắn, thắng được thêm ít tiền.

Nghĩ đến đây, anh ta an tâm nhắm mắt lại.

Khi tỉnh lại, người hầu thay quần áo cho anh ta, bữa trưa đã dọn xong. Cậu cả vừa ăn vừa thuận miệng hỏi: "Mấy người Hòa Ngọc đang làm gì? Còn đang ngủ sao?".

Người hầu lập tức trả lời: "Cậu hai vừa mới đi tìm cậu Hòa, nói sẽ tiếp tục đánh bạc."

Lời nói còn chưa dứt, cậu cả đột nhiên đứng lên, sắc mặt cực kỳ khó coi, ánh mắt nghiêm nghị, giọng nói đầy sát khí: "Thằng hai quả nhiên là lòng lang dạ thú."

Lúc trước anh ta đánh giá thấp thằng hai, nhưng không ngờ rằng đứa thứ hai ngấm ngầm muốn leo lên.

Trong tay cậu hai vẫn còn hơn tám triệu, còn anh ta chỉ chưa đến tám triệu. Rõ ràng là cậu hai đang định kiếm thêm và áp đảo anh ta.

Sao nó dám?

Sao nó có thể?

Cậu cả không nói lời nào, trực tiếp đi thẳng đến biệt thự của cậu ba, còn không thèm ngồi xe, nổi giận đùng đùng đi như chạy.

Thư ký đuổi theo hỏi: "Cậu cả, buổi chiều kiểm toán..."

"Hủy bỏ."

"Vâng."

Diễn biến tại biệt thự của cậu ba

Khu phụ của biệt thự của cậu ba.

Cậu ba vừa mới tỉnh dậy đập bàn trừng mắt nhìn: "Tên anh hai dã tâm này đang muốn âm mưu cái quái gì thế?"

Như nghĩ tới điều gì, ánh mắt anh ta trở nên nghiêm nghị: "Tên ăn mày kia cũng không phải tốt đẹp gì, lôi anh hai ra ủng hộ anh ấy, nuôi dưỡng tham vọng của anh ta."

Mỗi anh cả đã làm anh ta đau đầu rồi, giờ lại thêm anh hai, muốn đè bẹp họ, phải kiếm được nhiều tiền hơn họ. Cậu ba không thể chấp nhận việc thua cuộc.

Người hầu đứng bên cạnh run sợ.

Cậu ba sải bước đi ra ngoài: "Không được, chúng ta nhất định phải ngăn cản anh hai."

Nói xong liền đi về phía nhà chính.

Thế là bốn người vừa tách ra vào buổi sáng lại gặp nhau.

Khi cậu cả và cậu ba đến, Hòa Ngọc và cậu hai đã bắt đầu. Bọn họ đang ngồi đối diện trên bàn, Hòa Ngọc trông vẫn lười biếng, mà cậu hai ở đối diện thì nhướng mày, lộ rõ vẻ mừng thầm.

Hai người không nói gì, lẳng lặng đứng bên cạnh "xem chiến".

Sau đó, họ tận mắt chứng kiến Hòa Ngọc thua một triệu vào tay cậu hai.

Hai người: "..."

Họ gần như nghĩ ngay đến cậu hai đã có 8 triệu, giờ có thêm 1 triệu nữa là có 9 triệu.

Cậu cả bình tĩnh, cậu ba thì lạnh mặt.

Cậu hai hoàn toàn bị ván bài hấp dẫn, căn bản không để ý tới bọn họ. Hòa Ngọc nhìn thấy bọn họ, chỉ nhàn nhạt liếc mắt một cái, không nói chuyện.

Ván tiếp theo, cậu hai thắng được nửa triệu.

Cậu cả và cậu ba cũng không nhịn được nữa, đồng thời kéo ghế ra, ngồi vào hai vị trí còn lại trong bàn vuông.

Cậu cả: "Cho tôi tham gia nữa."

Cậu ba liếc nhìn chỗ tiền bên cạnh cậu hai, mặt không đổi sắc nói: "Anh hai, lần này anh thắng không ít nhỉ."

Giọng điệu tuy bình tĩnh nhưng ánh mắt lại cực kỳ lạnh.

Lúc này cậu hai mới thấy được cậu cả và cậu ba. Anh ta hơi chột dạ cúi đầu nhưng bọn họ vẫn ngồi yên không đứng dậy rời đi.

Vẻ mặt Hòa Ngọc thờ ơ: "Nào, có nhiều người mới náo nhiệt chứ."

Một ván bài bốn người chơi lại bắt đầu.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 843: Trò Chơi Tiền Tệ (52)


Cậu cả và cậu ba mỗi người đổi 1 triệu chip.

Hai người vừa bắt đầu chơi, ván bài đã thay đổi ngay lập tức, cậu hai đang thắng lại bắt đầu thua.

Một giờ chiều

Cậu hai thua 3 triệu, trong sổ còn lại 5 triệu.

Cậu cả thắng 500.000, trên sổ có 9 triệu.

Cậu ba thắng được 5 triệu, tất cả đều là chip chưa đổi, cộng sổ thì tổng là 9 triệu.

Cậu hai bị chèn ép, nhưng cậu cả không cho cậu ba thắng được tiền.

Thực tế cậu ba còn chưa hồi vốn, đừng nói đến việc rời đi.

Cậu ba nói: "Tiếp tục."

Cậu cả: "Tiếp thì tiếp, thua cũng đừng khóc."

Nếu là ba ngày trước, bọn họ tuyệt đối sẽ không chơi một ván hơn một triệu chip.

Nhưng ba ngày qua, họ đã "phát triển" khái niệm về tiền của mình, một lượt tung ra hàng triệu chip, táo bạo và hào sảng, họ cũng không cảm thấy có gì sai cả.

Ba giờ chiều

Cậu cả 4 triệu, trên sổ sách còn 5 triệu.

Cậu hai thắng 1 triệu, cộng thêm sổ sách, tổng cộng 6 triệu.

Mặt cậu ba tái nhợt, không chỉ thua hết 500 vừa thắng mà còn ói ra thêm 1 triệu.

Cậu ba thua không dám rời đi, cậu hai thì thắng còn muốn thắng tiếp, cậu cả bị cậu hai vượt qua, đây là điều không thể chấp nhận được.

Mắt ba người đều đỏ hoe vì cờ bạc, họ đang nhìn chằm chằm vào ván bài, tập trung tinh thần vào đó, trong đầu chỉ còn lại những lá bài.

Năm giờ chiều

Cậu ba đột nhiên ăn may và trực tiếp giành được 6 triệu, tương đương với tổng là 9 triệu, vượt xa những người khác.

Cậu hai thua 5 triệu, giờ trong tay chỉ còn 1 triệu sau khi thắng 10 triệu.

Cậu cả thắng được 2 triệu, tổng cộng là 6 triệu, so với cậu ba, anh ta cũng không phải rất xuất sắc.

Lúc này không ai muốn dừng lại, họ hưng phấn đỏ mắt, đến mức ăn tối ngay trên sới bài.

Cậu ba thắng được tiền, anh ta đang có tâm trạng vui vẻ để thưởng thức bữa ăn.

Cậu cả cũng có tâm trạng ăn vài miếng, mà cậu hai chỉ vừa đủ lót dạ.

Bảy giờ tối

Cậu cả thua 3 triệu, nhưng tâm trạng cũng không tệ lắm, bởi vì cậu hai đã thua hết, cậu ba thì chỉ còn lại 1 triệu.

Không phải anh ta không phát hiện Hòa Ngọc thắng rất nhiều, mà là trước đó anh ta cũng thua không ít.

Đừng bao giờ hy vọng những người đánh bạc có bao nhiêu tỉnh táo.

Hòa Ngọc nhìn về phía cậu hai, mặt không biểu cảm: "Cậu hai, anh không còn tiền."

Cậu cả cười lạnh một tiếng: "Không có tiền thì cút đi, không phải tiền của mày, thua thì mày đáng đời."

Cậu hai không chịu, dùng sức lắc đầu.

Anh ta có tham vọng, anh ta muốn giẫm lên cậu cả cậu ba, cuối cùng cũng có cơ hội, nhưng anh ta lại ném đi.

Làm sao anh ta có thể chấp nhận việc này.

Quản gia đã để ý đến anh ta, nói rằng gia chủ sẽ gặp anh ta.

Nhưng bây giờ, gia chủ còn chưa gặp anh ta, anh ta đã không còn gì cả.

Không thể.

Cậu hai nhìn Hòa Ngọc, mắt đỏ bừng: "Không, tôi muốn tiếp tục."

Hòa Ngọc nhẹ nhàng cười: "Nhưng anh không còn tiền, đây là trò chơi cược tiền, nếu anh không có tiền thì không chơi trò này, anh có thể lựa chọn từ bỏ, dù sao cũng chỉ là một trò chơi, có thể cho người hầu chơi với anh."

Cậu chân thành thuyết phục.

Nhưng cậu hai không nghe, chơi với người hầu thì anh ta không thể kiếm tiền.

Anh ta nắm chặt tay thành nắm đấm: "Đổi chip cho tôi đi. Tôi còn có một chiếc xe bay trị giá 2 triệu, tôi có thể thế chấp cho cậu."

Hòa Ngọc do dự một lúc, sau đó gật đầu: "Được."

Vì vậy, cậu hai đưa xe cho Hòa Ngọc, đổi hai trăm chip, tiếp tục tham gia trò chơi.

Cậu cả và cậu ba chế giễu nhìn.

Không có tiền thì còn đánh bạc gì nữa?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 844: Trò Chơi Tiền Tệ (53)


Cậu ba cầm một triệu cuối cùng như cầm cọng rơm cứu mạng, cậu cả lạnh lùng nhìn bọn họ, nhất định phải khiến cậu ba cũng phải thế chấp đồ vật.

Tất nhiên, bản thân anh ta sẽ không thế chấp gì cả.

Hành vi này rất nguy hiểm.

Cậu cả đã tự cảnh cáo mình như vậy, và tin chắc rằng mình có thể tự kiềm chế được.

Chín giờ tối

Cậu cả thua sạch.

Cậu hai lật ngược thế bài và hiện có bốn triệu trong tay.

Cậu ba cũng xoay chuyển tình thế, hiện tại anh ta có ba triệu trong tay.

Cậu cả không chấp nhận được, ánh mắt đờ đẫn: "Làm sao có thể như vậy?"

Hòa Ngọc chân thành thuyết phục: "Cậu cả, dừng lại được rồi, đánh bạc mà không có tiền thì đừng tiếp tục. Tiền có thể từ từ kiếm lại, đừng lo lắng."

Không có tiền.

Người của hành tinh tiền tệ làm sao có thể chấp nhận mình không có tiền.

Bây giờ lại chậm rãi kiếm tiền thì anh ta chắc chắn sẽ thua. Bây giờ cậu hai và cậu ba đều còn tiền, chỉ mình anh ta không còn, sao có thể chứ?

Anh ta muốn lật ngược ván bài.

Chỉ thiếu một chút nữa là anh ta có thể thắng, chỉ một chút nữa thôi.

Cậu cả mím môi, hai mắt đỏ ngầu: "Chờ đã, tôi đi đổi chút tiền."

Kinh nghiệm cờ bạc mấy ngày nay làm bọn họ tin mình có thể thay đổi tình thế, cũng thuyết phục chính mình thắng thua là bình thường, có chiến thắng, đương nhiên phải có thua cuộc.

Lúc trước cậu cả thua không ít, sau lại thắng về.

Anh ta đã từng thắng được mười hai triệu, nhưng sau đó lại thua hết.

Bây giờ anh ta thua, nhưng nếu anh ta tiếp tục chơi, anh ta có thể thắng, anh ta có thể lật ngược tình thế.

Bây giờ mà rời đi thì sẽ không còn gì cả, tiếp tục đặt cược còn có thể thắng lại.

Kỹ thuật của anh ta không có vấn đề, chỉ là anh ta không may mắn mà thôi.

Ván tiếp theo anh ta chắc chắn sẽ thắng.

Ý nghĩ này làm cậu cả đi chuẩn bị tiền, cậu hai cậu ba cũng không rời khỏi bàn.

Cậu ba vô cùng vui mừng khi cậu cả thua sạch tiền, hơn nữa bản thân anh ta đã đầu tư vào đây rất nhiều, leo lên lưng cọp khó leo xuống, hiện tại anh ta đang gặp may, còn mong một lần lấy lại được toàn bộ số tiền, vì vậy anh ta đương nhiên sẽ không rời đi.

Cậu hai thì nghĩ khác, trước kia anh ta có 10 triệu, bây giờ chỉ còn lại 4 triệu, sao có thể rời đi.

Anh ta thì bình tĩnh hơn cậu cả và cậu ba, bởi bốn triệu trừ hai triệu tiền thế chấp xe thì còn hai triệu, hai triệu này là anh ta thắng được, đương nhiên sẽ không rời đi.

Chín giờ tối, cuộc sống về đêm mới bắt đầu và không ai trong số ba người muốn rời đi.

Khán giả trầm mặc một lúc, sau đó trở nên sôi nổi:

"Tôi xem họ đánh bạc cũng rất kích động, đặc biệt là khi lấy góc nhìn của Hòa Ngọc, rất phấn khích, cả người tập trung tinh thần, tim đập thình thịch luôn đó. Với tư cách là người ngoài cuộc, tôi cũng cảm nhận được cảm xúc điên cuồng của ba người họ lúc này."

"Một ván hơn triệu, làm sao có thể không điên cuồng cho được?"

"Tôi đã ngồi xem được ba ngày chưa ngừng nghỉ, đang rất ngứa tay muốn chơi. Hòa Ngọc dùng thời gian vài ngày để câu kéo bọn họ, để bọn họ lún sâu vào và khiến họ chấp nhận tình thế ván bạc này."

"Thật đáng sợ, trạng thái của ba người bọn họ quá đáng sợ, có vẻ bọn họ không muốn rời khỏi bàn nữa rồi chăng?"

"Đúng rồi, cậu cả đang thua muốn gỡ lại, cậu hai thì muốn thắng thêm nhiều tiền, cậu ba thì muốn hồi vốn, giờ bọn họ chẳng ai đi được."

"Thật đáng sợ, thật sự quá đáng sợ."

"Hòa Ngọc không ngăn cản bọn họ rời đi, nhưng bọn họ không muốn đi."

Thật đáng sợ.

Vốn lúc cậu cả thắng là có thể rút bất cứ lúc nào nên rất bình tĩnh. Vốn dĩ cậu hai đã thắng 10 triệu, cũng có thể mãn nguyện rời bàn, trở thành người chiến thắng.

Nhưng người của hành tinh tiền tệ vốn tham lam.

Hai từ này khiến họ rơi vào bẫy của Hòa Ngọc và hoàn toàn đắm chìm vào trò chơi đỏ đen này.

Thắng cũng không rời bàn, thua thì sao dám đi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 845: Trò Chơi Tiền Tệ (54)


Trời vừa rạng sáng, cậu cả thắng, bên cạnh còn có 10 triệu chip, nhưng anh ta không rời đi vì anh ta còn thế chấp tài sản trị giá 3 triệu.

Nếu bây giờ rời đi, anh ta sẽ mất ba triệu.

Đó không phải là một con số lớn, nhưng anh ta đang gặp may, tài vận liên tiếp, anh ta tuyệt đối sẽ không rời đi, anh ta muốn thắng được tiền, anh ta muốn tiếp tục.

Hai giờ sáng

Số chip bên cạnh cậu hai đã lên tới 7 triệu.

Tính đến lúc này anh ta đã lãi ròng 5 triệu, tuy có chênh lệch so với 10 triệu trước đó nhưng vẫn có thể chấp nhận được.

Nhưng cậu hai không muốn rời đi, mới hai giờ sáng, anh ta còn có cơ hội thắng mấy triệu sau nửa đêm như lần trước.

Ba giờ sáng

Cậu ba thắng được 13 triệu, đây là một con số rất kinh người. Lúc này cậu cả chỉ còn lại 5 triệu, sau khi trừ tiền thế chấp, cậu cả chỉ còn 2 triệu, còn cậu hai cũng chỉ có 3 triệu.

Anh ta có thể chèn ép bọn họ và chiến thắng trong cuộc thi tài sản.

Nhưng anh ta không đi, dù sao chi phí của anh ta bỏ ra là 15 triệu, còn thiếu 2 triệu.

Cậu ba dính chặt mông vào ghế, tự nhủ chỉ cần thắng thêm 2 triệu nữa là sẽ rút lui ngay.

Ván bài tiếp tục.

Một khi đã bắt đầu thế chấp tài sản thì sẽ không bao giờ kết thúc.

Muốn thế chấp chính là do muốn gỡ gạc lại, càng thế chấp nhiều thì sẽ càng muốn gỡ gạc.

Nếu thua mất gì đó trong ván bạc, mà người đó lại không dứt khoát rời đi thì sẽ chỉ rơi càng sâu vào địa ngục.

Đối với những kẻ ác tham lam trên hành tinh tiền tệ, không ai có thể kiềm chế được lòng tham của mình.

Tám giờ sáng

Trong phòng lặng ngắt, hai mắt cậu cả đỏ bừng, ánh mắt cậu hai đờ đẫn, vẻ mặt cậu ba thì mê mang.

Sao có thể?

Làm thế nào Hòa Ngọc có thể đi đến mức này?

Hòa Ngọc dùng tay kẹp lá bài Poker, cả một đêm không nghỉ ngơi, trông cậu có vẻ hơi tái nhợt, giọng nói của cậu cũng trầm khàn: "Các anh, thua hết rồi."

Cậu cả liếc nhìn tài sản của mình, gấp gáp nói: "Tôi hẳn vẫn còn thứ có thể thế chấp, để tôi đi tìm xem. Đánh thêm mấy ván nữa, lần này tôi sẽ không tham lam, chỉ cần chuộc lại tài sản của mình tôi sẽ rời đi."

Cậu hai: "Đúng, chúng ta chơi thêm một ván nữa, chỉ cần chơi thêm một ván, ván sau nhất định sẽ gỡ lại được."

Hai mắt cậu ba đỏ ngầu: "Sao tôi lại không rời đi lúc có 13 triệu? Tôi có thể đã thắng, đúng không, Hòa Ngọc, chúng ta chơi thêm một ván đi."

Anh ta vươn tay, muốn bắt lấy tay Hòa Ngọc.

Tuy nhiên, Hòa Ngọc đã tránh được tay của anh ta, cậu đột ngột đứng dậy, cậu ba chỉ nắm được góc áo của Hòa Ngọc. Hòa Ngọc cởi áo vest ra, trên người chỉ mặc áo sơ mi trắng và quần âu đen.

Cậu ba kéo mạnh một cái, hai nút áo rơi ra khỏi cổ áo sơ mi trắng của cậu.

Cổ áo vốn đã mở một nút, lúc này lại mở thêm hai nút áo nữa, lộ ra xương quai xanh và khuôn ngực gợi cảm, làn da trắng như ngọc, gầy gầy nhưng lại có đủ các đường nét hoàn mỹ nên có.

Kính đeo trên sống mũi, ánh mắt nhìn xuống, tóc trước trán rối tung, không biết là do mắt hay do kính mà rất lạnh lùng.

Cậu giơ tay, dùng ngón tay thon dài chậm rãi kéo quần áo, kéo ra khỏi tay cậu ba, động tác không vội vàng, mỗi một động tác đều đầy gợi cảm làm người không thể rời mắt.

Tuy nhiên cậu cả, cậu hai và cậu ba của nhà họ Blair đều không rảnh để bị mê hoặc, tâm trí họ lúc này chỉ là một mớ hỗn độn.

Khán giả hú hét.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 846: Trò Chơi Tiền Tệ (55)


Hòa Ngọc chỉnh lại quần áo, vừa cài khuy áo vừa liếc qua bọn họ, giọng nói bình tĩnh nhưng lại như tràn ngập sự lạnh nhạt và lãnh đạm.

"Tài sản của ba cậu đều đã thế chấp cho tôi, bao gồm cả nhà và tài sản riêng của mẹ ba người. Như vậy cho tôi hỏi, ba người còn gì để tiếp tục tham gia vào ván tiếp theo?"

Ba người đã không còn gì.

Không chỉ thế chấp tài sản của mình mà còn thế chấp tài sản của mẹ, thậm chí thế chấp tất cả tài sản của nhà họ Blair mà họ có thể điều động.

Một ván cược mấy triệu, mất hết tài sản, mất tất cả là chuyện đương nhiên.

Hòa Ngọc đã thực hiện lời hứa với cậu ba, lúc này cậu cả đã phá sản và không còn gì cả.

Đương nhiên, bản thân cậu ba cũng dấn thân vào con đường này, không còn lại gì.

Anh ta mất hết tài sản của bản thân, mất hết tài sản của mẹ và cũng mất luôn một phần tài sản của nhà họ Blair.

Đây không chỉ là việc của riêng họ, một khi gia chủ phát hiện ra, cả nhà họ Blair sẽ chấn động.

Câu nói của cậu khiến ba người họ run sợ, cả đêm hưng phấn đánh bạc, bây giờ đầu óc đã tỉnh táo hơn, bên ngoài mặt trời đã ló dạng nhưng trong nhà lại như rơi vào hầm băng, không khí vô cùng ngột ngạt khó thở.

Cậu cả dùng chút tỉnh táo của mình suy nghĩ biện pháp, vội vàng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Hòa Ngọc, hung ác nói: "Giết cậu ta đi, giết cậu ta rồi chúng ta có thể lấy lại tài sản!"

Đây là cách xử lý đơn giản nhất, giết hết những ai được lợi trong nhóm.

Lời vừa dứt, cậu cả lập tức tấn công Hòa Ngọc.

Mặt cậu ba tái mét.

Mười phút sau.

Trong nhà hỗn loạn, cậu cả ra sức công kích, dùng đủ mọi cách. Đáng tiếc Hòa Ngọc vẫn yên ổn đứng đó, xem ra công kích của cậu cả không có tác dụng gì đối với cậu.

Cậu ba khàn giọng nói: "Vô dụng, không giết được cậu ta."

Anh ta đã thử rồi.

Mặt cậu cả tái nhợt, lui về lại hai bước, thân thể khẽ run, vô cùng sợ hãi.

Vậy mà lại không giết được.

Vậy chẳng phải bọn họ sẽ không bao giờ lấy lại được tài sản sao?

Không khí lại trở nên căng thẳng.

Hòa Ngọc nhếch miệng, cậu vươn đôi tay cài khuy áo xong ra, chậm rãi cất những lá bài poker trên bàn vào trong hộp, lúc nhấc hộp lên, cậu mới phát hiện bên dưới còn có một lá bài khác.

Là át bích.

Cậu nhặt lên, lật ngón tay, kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa tay phải, đưa lên môi, khẽ mím đôi môi mỏng lạnh lùng, sau đó trịch thượng nhìn xuống bọn họ, khóe miệng cong lên, khàn giọng nói: "Trò chơi này đã kết thúc, thắng thua có số, mọi người nên chấp nhận số phận đi."

"Mặt khác, thành thật khuyên ba người quý trọng mạng sống, tránh xa cờ bạc."

Nói xong, cậu nhét lá bài vào hộp, khóa lại rồi nhấc lên, sau đó thoải mái bước ra ngoài với nụ cười trên môi.

Bên ngoài ánh nắng tươi sáng.

Đám nghèo kiết xác trong phòng không cần cậu quan tâm nữa.

Trong phòng yên tĩnh thật lâu.

Cậu hai chậm rãi mở miệng, run giọng nói: "Gia chủ có thể giết cậu ta không?"

Vừa nhắc tới gia chủ, cậu cả và cậu ba đều tái mặt.

Cậu ba: "Chúng ta đều không xử lý được cậu ta, có lẽ gia chủ có thể."

Cậu cả há miệng, một lúc sau mới nói: "Vậy chúng ta nhất định phải báo cho gia chủ biết chúng ta đã thua hết tài sản, để gia chủ làm chủ."

Nói đến đây, sắc mặt ba người càng thêm tái nhợt.

Mặc dù gia chủ có thể làm chủ cho họ.

Nhưng gia chủ cũng nhất định sẽ nghiêm trị bọn họ.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 847: Trò Chơi Tiền Tệ (56) -"Ôm máy in tiền của anh một cách thật cẩn thận"


Cậu hai vẫn ôm tâm lý may rủi, thăm dò hỏi: "Chúng ta còn có thể đánh cược với cậu ta một lần nữa không? Cậu ta không gian lận, nghĩa là kỹ năng đánh bài của cậu ta không tồi, bài của cậu ta luôn bình thường, chúng ta thua là do kỹ năng, không phải do vận khí. Có lẽ, chúng ta kiếm thêm một ít tiền là có thể gỡ lại."

Cậu ba thấp thỏm: "Chúng ta cứ giấu gia chủ việc này đã."

Sau khi bọn họ lấy lại được số tiền đã mất từ Hòa Ngọc, sau đó bọn họ mới quyết định có nên nói với gia chủ hay không.

Cậu cả lại rất do dự, vẻ mặt bối rối.

Lý trí nói cho anh ta rằng không thể tiếp tục đánh bạc nữa. Nhưng cơ thể anh ta hoàn toàn không thể kiềm chế, trong đầu vẫn có một thanh âm rõ ràng không ngừng thôi thúc anh ta đánh bạc lần nữa, để thắng lại tiền, biết đâu ván sau anh ta có thể lật ngược tình thế.

"Đi theo cậu ta trước, đừng để cậu ta rời đi."

"Được."

Nửa giờ sau, có người báo cáo: "Cậu ba, cậu Hòa đi gặp gia chủ."

Ba người: "..."

Ba người đồng loạt ngã ngồi xuống ghế, mặt tái mét.

Cậu hai sắp khóc: "Xong rồi, nhất định là tên đó muốn đi mách lẻo."

Cậu cả túm lấy bàn, cao giọng nói: "Không, sao cậu ta dám? Nếu cậu ta nói với gia chủ cậu ta đoạt tiền của chúng ta, gia chủ nhất định sẽ giết cậu ta."

Con ngươi cậu ba co lại: "Cho nên có thể cậu ta là do gia chủ phái tới."

Về phần phái tới làm cái gì, đương nhiên là kiểm tra bọn họ.

Và rõ ràng, không ai trong số họ vượt qua, tất cả đều thể hiện rất tệ.

"Nếu là gia chủ phái tới thì còn tốt, ít nhất tiền sẽ đòi lại được, bây giờ chúng ta chờ gia chủ trừng phạt đi."

Ba người yên lặng ngồi trong phòng, vô cùng hối hận và khó chịu.

Sau khi Hòa Ngọc rời khỏi tòa nhà chính, cậu đến tòa nhà phụ, tắm rửa, thay quần áo, tràn đầy quý phái, bình tĩnh gặp gia chủ nhà họ Blair.

Gia chủ đương nhiên không dễ gặp như vậy, nhưng cậu nói với quản gia rằng mình có thù oán với nhà họ Nam - đối thủ của nhà họ Blair, và cậu muốn lật đổ nhà họ Nam.

Kẻ thù của kẻ thù là bạn, gia chủ nhà họ Blair đang chuẩn bị ra ngoài kiếm tiền, nghe vậy, hỏi thăm lai lịch của Hòa Ngọc, sau đó đã đồng ý gặp cậu.

Quản gia dẫn đường, Hòa Ngọc đi phía trước, phía sau cậu là Tiểu Thạch Đầu, mặc vest và thắt cà vạt, mang theo một chiếc hộp màu đen, theo sát Hòa Ngọc, vẻ mặt lo lắng.

Mặt trời chiếu sáng rực rỡ, Hòa Ngọc nhàn nhã bước.

Cậu mặc một chiếc áo sơ mi trắng, áo vest đen, áo vest nghiêm túc, cổ áo sơ mi mở ra, lập tức hòa quyện giữa sự gợi cảm và nghiêm túc.

Trên tay treo một chiếc áo khoác vest, trên mũi là cặp kính không gọng, vẻ mặt lười biếng, khí chất cao quý rõ ràng, chẳng hề liên quan gì đến "tên ăn mày" kia.

Bình luận: "Chết tiệt, Hòa Ngọc thật là đẹp trai, tôi không cho phép cậu ta chết."

Bình luận: "Nhưng Thành Chiêu cũng không thể chết, mà giờ Thành Chiêu rõ ràng có lợi thế hơn."

Bình luận: "Hòa Ngọc đã thắng được 300 triệu chỉ sau một đêm, không phải là không thể thắng. Nói thật, lúc đầu tôi thấy cậu ta chơi vớ vẩn, nhưng không ngờ lại đột nhiên kiếm lớn."

Bình luận: "Gia chủ nhà họ Blair còn chưa biết nhà mình đã bị cướp đi 300 triệu."

Bình luận: "Ba trăm triệu không phải ít, nhưng hôm nay Thành Chiêu bắt đầu mở bán khóa giúp tăng lực chiến đấu, tài sản của gã nhất định sẽ vượt qua chục tỷ."

Bình luận: "Hòa Ngọc đuổi không kịp, toàn bộ nhà họ Blair cũng không có đến chục tỷ tài sản."

Lúc bình luận đang sôi nổi nghị luận, Tiểu Thạch Đầu tiến đến gần Hòa Ngọc và hạ giọng hỏi: "Anh định làm gì mà đi gặp gia chủ nhà họ Blair?"

Hòa Ngọc thản nhiên nói: "Ôm máy in tiền của anh một cách thật cẩn thận."

Dừng một chút, cậu nói thêm: "Chúng ta phải tạm biệt gia chủ, chúng ta sẽ lập tức rời khỏi nhà họ Blair, tiện tay nhờ lão giúp chút việc."

Tiểu Thạch Đầu: "..."

Gia chủ nghe lời như vậy sao?

Bình luận: "Cậu vừa thắng được nhiều tiền như vậy từ con trai người ta, lại còn muốn nhờ người ta giúp."

Bình luận: "Quả nhiên là cậu, Hòa Ngọc dám nghĩ dám làm."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 848: Trò Chơi Tiền Tệ (57)


Gia chủ nhà họ Blair nhìn thấy Hòa Ngọc thì bỗng hoảng hốt trong phút chốc, theo bản năng nhận định đây là người rất giàu có.

Người có tiền thường có khí chất đặc biệt, tuy trên người Hòa Ngọc không có trang bị nào quý giá nhưng khí chất không biết lừa người, cậu ta rõ ràng là dạng người kiểm soát được đồng tiền chứ không bị đồng tiền chi phối.

Ở nơi mà mọi người đều ham tiền như hành tinh tiền tệ, người như thế này phải là người vô cùng giàu có.

Nhớ lại những tin tức mà gã vừa nghe được, cậu hai thắng người này mười triệu, cậu ta là khách mà cậu ba mời về, mấy ngày nay luôn chơi cùng với ba đứa con trai của gia chủ nhà họ Blair.

Mắt của cậu cả và cậu ba đều mọc trên đỉnh đầu, người có thể khiến bọn họ để mắt tới, chắc chắn không phải người bình thường.

Hơn nữa, thua hơn mười triệu mà không chớp mắt lấy một cái, không có chút tự tin thì không làm được.

Gia chủ nhà họ Blair hứng thú với bất kỳ người nào có tiền, gã muốn chiếm hết tiền của người đó.

Tiếc là quản gia không thăm dò được lai lịch của người này.

Ngộ nhỡ không cẩn thận đụng vào những gia tộc lớn, gia tộc phú hào thành phố A nhỏ nhoi như bọn họ gánh không nổi.

Gia chủ nhà họ Blair nghĩ đến đây, nở một nụ cười: "Hòa Ngọc."

Gã ngồi trên sô pha, chìa tay ra: "Mời ngồi."

Hòa Ngọc hơi gật đầu, ngồi xuống một cách đầy tự nhiên, nở một nụ cười khách sáo: "Gia chủ nhà họ Blair, chào ngài, lần đầu gặp mặt mong ngài thứ lỗi cho tôi không thăm hỏi ngài ngay."

Hai người ngồi đối diện với nhau, người hầu lập tức mang các loại rượu và đồ ăn lên.

Rất có phong thái của gia tộc hào môn.

Bình luận: "Sao Hòa Ngọc lại đến tìm gia chủ nhà họ Blair?"

Bình luận: "Đúng vậy, cậu ta vừa lấy ba trăm triệu của gia tộc Blair, làm vậy không phải là tự chui đầu vào lưới sao?"

Bình luận: "Nếu gia chủ nhà họ Blair biết Hòa Ngọc thắng tiền của ba đứa con gã, gã nhất định sẽ ra tay với Hòa Ngọc, may mà trong phó bản này Hòa Ngọc sẽ không chết."

Bình luận: "Không lẽ cậu ta muốn làm gì đó nhân lúc gia chủ nhà họ Blair chưa biết chuyện ba đứa con trai thua tiền, vẫn còn tưởng hai đứa con gã thắng Hòa Ngọc hơn mười triệu."

Gia chủ nhà họ Blair nợ nụ cười hào phóng, nghĩ đến mục đích của Hòa Ngọc, gã nhướng mày: "Nếu cậu Hòa đã có mục đích như vậy, sao lại chơi cùng ba đứa con trai của tôi nhiều ngày như vậy, hình như còn thua hai đứa con tôi mười triệu."

Nụ cười trên mặt Hòa Ngọc không đổi: "Không, mười triệu đấy tôi đã lấy lại rồi, hơn nữa còn khiến ba cậu quý tử mất một ít tiền."

Mặt của kẻ keo kiệt như gia chủ nhà Blair bất chợt đen lại.

Sau lưng, Tiểu Thạch Đầu rụt cổ lại.

Khán giả: "..."

Cậu ta nói thẳng ra như vậy à?

Quả nhiên, mãi mãi không có một ai có thể đoán được giây tiếp theo Hòa Ngọc định nói gì và định làm gì.

Sắc mặt của gia chủ nhà họ Blair rất khó coi, gã chính là một kẻ keo kiệt, không muốn dù chỉ một chút tiền của nào của mình chảy vào túi người khác, trừ phi chút tiền đó có thể giúp gã đạt được mục đích đặc biệt nào đó. Nếu không, ai lấy tiền của nhà gã, người đó chính là kẻ thù của gã.

Gia chủ nhà họ Blair nhẹ nhàng hỏi: "Bọn chúng thua bao nhiêu tiền?"

Giọng điệu không có chút giận dữ nào, nhưng trong lòng tên gia chủ keo kiệt đã phán cho Hòa Ngọc án tử, hơn nữa đã nghĩ xong năm cách chết.

Hòa Ngọc nâng cốc, cốc ở hành tinh tiền tệ làm bằng kim loại, càng có tiền thì kim loại làm cốc càng quý hiếm, chiếc cốc mà cậu đang cầm trên tay tương đương với cốc làm bằng đá quý ở Trái Đất.

Một hành tinh yêu tiền như mạng, luôn dẫn đầu về sự xa hoa.

Chiếc cốc này rất đẹp, màu trăng non trong veo, rượu bên trong vô cùng đắt đỏ. Hòa Ngọc liếc một cái, nâng lên trước mặt, hơi cúi đầu và nhẹ nhàng ngửi.

Ngón tay với những khớp xương rõ ràng của cậu giữ cốc, còn đẹp hơn cả chiếc cốc màu trăng non đó.

Sau lưng, mắt Tiểu Thạch Đầu trừng lớn, không thể tin được.

Sao tên ăn mày này lại có phong thái như vậy được?

Cậu ta suýt nữa đã tưởng người này thực sự là cậu chủ của một gia tộc nào đó, cử chỉ rất chuẩn mực.

Thế nhưng, thằng nhãi này trước đây rõ ràng là một tên ăn mày.

Hòa Ngọc đợi đến lúc gia chủ nhà họ Blair sắp hết kiên nhẫn mới chậm rãi mở miệng: "Chỉ là một chút tiền mà thôi, không quan trọng. Gia chủ nhà họ Blair, tôi nghĩ, điều quan trọng nhất với ngài lúc này hẳn là sự uy h**p của nhà họ Nam."

Giọng điệu hời hợt, giống như chỉ thắng vài đồng, vài trăm đồng vậy.

Bình luận: “Đó không phải là một chút tiền, là ba trăm triệu đó.”

Bình luận: "Nếu gia chủ nhà họ Blair biết là ba trăm triệu, gã tuyệt đối sẽ không nghe cậu ta nói tiếp."

Bình luận: "Kể cả Hòa Ngọc có thể giúp gia chủ nhà họ Blair tiêu diệt nhà họ Nam, so với ba trăm triệu đó, gia chủ nhà họ Blair nhất định sẽ chọn g**t ch*t Hòa Ngọc, hahaha."

Đáng tiếc, gia chủ nhà họ Blair không biết “chút tiền” đó là ba trăm triệu.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 849: Trò Chơi Tiền Tệ (58)


Gã nghe Hòa Ngọc hời hợt nói "một chút tiền" nên tưởng rằng chỉ có một chút thật, sự chú ý bị dời đến sự uy h**p của nhà họ Nam ở câu sau.

Thắng tiền của nhà bọn họ dĩ nhiên là đáng ghét, nhưng nếu chỉ có một ít thì gã vẫn bằng lòng nghe tiếp những lời Hòa Ngọc nói sau đó.

Gia chủ nhà họ Blair nheo mắt, hỏi: "Ý của cậu là gì?"

Hòa Ngọc hơi nghiêng đầu, gương mặt hoàn mỹ dưới ánh đèn rực rỡ phát sáng lấp lánh, khóe miệng cậu cong lên, giống như ác quỷ đến từ địa ngục, giọng nói đầy mê hoặc: "Gia chủ giúp tôi một chuyện, tôi sẽ khiến nhà họ Nam phá sản, thế nào?"

Đồng tử của gia chủ nhà họ Blair co lại trong chốc lát, lập tức nở một nụ cười trào phúng: "Chàng trai trẻ, khiến một gia tộc phú hào phá sản là chuyện không phải chỉ dựa vào một câu nói là có thể làm được, cậu dường như chưa thể hiện ra được bản lĩnh đó đâu."

"Cạch."

Hòa Ngọc đặt ly xuống, có chút mạnh, đủ để thu hút toàn bộ sự chú ý của gia chủ nhà họ Blair.

Gia chủ nhà họ Blair vốn dĩ đang chê cười Hòa Ngọc, ngầm cảm thán suy nghĩ viển vông của chàng trai trẻ, gã không nên lãng phí thời gian vàng ngọc của mình ở đây nghe người trẻ tuổi này nói nhảm.

Mà hành động của Hòa Ngọc đã gạt đi toàn bộ suy nghĩ trong đầu gia chủ nhà họ Blair, khiến gã chú ý đến Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc: "Thực ra tôi đã thể hiện ra rồi."

Cậu ta ngồi ngay ngắn trên chiếc sô pha đối diện, nở một nụ cười, tự tin nắm chắc mọi việc trong tay: "Tôi cho hai cậu chủ có được mười triệu trong một đêm nhưng cũng có thể khiến họ mất mười triệu trong một đêm, hơn nữa còn thua thêm một số tiền nhỏ, đây không phải là bản lĩnh sao?"

Bản lĩnh?

Gia chủ nhà họ Blair chưa nhìn ra, nhưng vẫn thở dài một hơi.

Xem ra Hòa Ngọc không thắng được của nhà họ bao nhiêu tiền.

Cậu ta chỉ lấy lại được mười triệu và một chút tiền trong tay cậu hai, cậu hai cũng không có tiền, tổng cộng không quá hai trăm nghìn. Hòa Ngọc thực sự không thắng được quá nhiều tiền của nhà bọn họ.

Nghĩ đến đây, tâm trạng của gia chủ nhà họ Blair đã thoải mái hơn rất nhiều.

"Cậu biết nhà họ Nam có bao nhiêu tài sản không? Nhà bọn họ gần bằng nhà tôi, tài sản tổng cộng có khoảng ba tỷ, mười triệu chẳng qua cũng chỉ là số lẻ trong gia tài nhà bọn họ thôi." Gia chủ nhà họ Blair nhàn nhạt nói.

Ba tỷ, không tính là nhiều.

Nhưng cũng không ít.

Thành phố A suy cho cùng cũng là thành phố khá có tiếng ở hành tinh tiền tệ, tương đương với thành phố hạng hai ở Trái Đất, hơn nữa sức mua của đồng Liên Bang khá mạnh, ba tỷ thực sự là con số không nhỏ.

Đương nhiên, chỉ có thể đứng ở đoạn cuối của bảng xếp hạng tài sản.

Người thực sự có tiền đều ở thành phố Kim, thành phố Ngân và thành phố Tiền.

Hòa Ngọc vẫn chưa bị gia chủ nhà họ Blair đả kích, ngược lại, nụ cười trên khóe miệng cậu càng trở nên rõ ràng hơn, nhẹ giọng: "Nhưng gia tộc Blair cũng không tổn thất gì, đúng không?"

Gia chủ nhà họ Blair nhất thời sững sờ.

Ngón tay Hòa Ngọc gõ gõ bàn trà, nghiêng đầu, mấy sợi tóc rối trước trán không che lấp được khuôn mặt mạnh mẽ.

"Chỉ là một chuyện rất nhỏ, kể cả một đêm tôi chỉ có thể thắng bọn họ mười triệu. Vài ngày nữa, biết đâu bọn họ đã mất vài chục triệu, vài chục triệu đó có thể thay đổi cục diện."

Vài chục triệu quả thật có thể thay đổi cục diện, suy cho cùng tài sản của gia tộc Blair và nhà họ Nam vẫn luôn bám sát nhau, vài chục triệu đó thực sự có thể quyết định thắng bại.

Không thể không nói, gia chủ nhà Blair đã bị lay động rồi.

Giọng nói của Hòa Ngọc đầy mê hoặc, tiếp tục nói: "Bỏ ra ít, thu về nhiều, đổi ít lấy nhiều, gia chủ nhà họ Blair, ngài thực sự muốn từ chối sao?"

"Cậu muốn tôi làm gì?" Giọng nói của gia chủ gia tộc Blair trở nên nghiêm túc.

Hòa Ngọc đứng dậy, nở nụ cười ôn hòa: "Rất đơn giản, gia chủ nhà họ Blair, ngài hãy thuê cho tôi cửa hàng lớn nhất, đẹp nhất, gần Đường Phú Hào nhất. Đồng thời đưa tôi tới trước mặt mọi người, để bọn họ đánh bài với tôi."

Gia chủ nhà họ Blair nhíu mày.

Hòa Ngọc: "Tiền thuê tăng thêm 10%."

Gia chủ nhà họ Blair lập tức đứng dậy, nở nụ cười giống như Phật Di Lặc: "Quyết định vậy đi."

Yêu cầu đầu tiên gã không cần bỏ tiền, chỉ cần thuê cho cậu ta mặt tiền lớn nhất, còn có thể thu thêm tiền thuê.

Yêu cầu thứ hai cũng không cần tiêu tiền, cớ gì gã lại không thử chứ.

Việc thành thì gã được lời, bại thì cũng không lỗ.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 850: Trò Chơi Tiền Tệ (59)


Gia chủ nhà họ Blair nở nụ cười rất ân cần, dù trong lòng đang nghĩ gì, thời khắc này Hòa Ngọc vẫn là người mang tiền đến cho gã.

Gã cười thân thiết với Hòa Ngọc: "Cậu Hoà, đến đây, chúng ta bàn bạc kỹ lưỡng, tôi nhất định sẽ phối hợp với cậu một cách tốt nhất, thành công đưa cậu đến ra mắt nhà họ Nam."

Hòa Ngọc lắc đầu, giơ tay ngăn cản lời khách sáo của gia chủ nhà Blair đã treo sẵn trên môi.

"Không, không phải nhà họ Nam, là nhà họ Thu."

Nhà họ Thư, gia tộc lớn thứ ba thành phố A.

Gia chủ gia tộc nhà Blair ngẫn người trong chốc lát, có chút ngõ ngàng: "Không phải muốn tiêu diệt Nam gia sao?"

Hòa Ngọc cười bí hiểm: "Nhưng phải ra tay từ nhà họ Thư. Gia chủ, ngài sắp xếp mọi việc xong chỉ cần yên lặng chờ đợi kết quả, tôi nhất định sẽ không khiến ngài thất vọng đâu."

Gia chủ gia tộc Blair ngẩn người rất lâu, cuối cùng vẫn không nói gì, đích thân tiễn Hòa Ngọc ra cửa.

Còn "chút tiền" mà con gã thua, so với lời hứa hẹn 10% tiền thuê và tiêu diệt nhà họ Nam mà nói, quả thực không đáng nhắc đến.

Bình luận: "Hòa Ngọc nhất định sẽ không hào phóng như thế, chỗ tiền này là gia tộc Blair tự mình bỏ ra."

Bình luận: "Hơn nữa, ba thiếu gia nhà họ Blair manh động, gian xảo như vậy, tôi nghi ngờ Hòa Ngọc còn giăng thêm bẫy."

Bình luận: "Thật sự muốn thấy phản ứng của gia chủ nhà Blair khi biết con trai bị hố ba trăm triệu hahaha."

Bình luận: "Hòa Ngọc muốn thắng tiền của nhà họ Thư sao? Tiến độ của cậu ta quá chậm, lát nữa Thành Chiêu sẽ bán khóá học, điên cuồng kiếm tiền, Hòà Ngọc cứ như thế này chắc chắn sẽ thua."

Hòà Ngọc một đêm kiếm ba trăm triệu, nhưng so với Thành Chiêu thì vẫn ít, không tính là số tiền quá lớn.

Thành Chiêu luôn theo dõi thu nhập của Hoà Ngọc, mà Hoà Ngọc e là còn chưa biết hành động của Thành Chiêu.

Gia chủ nhà họ Blair là người tài giỏi, gã đích thân giới thiệu Hoà Ngọc cho nhà họ Thư.

Vị thiếu gia này đến từ nơi khác, chuẩn bị mở sòng bạc, tên là Hoà Ngọc, gia sản sung túc.

Vậy thì thử chơi một chút đi, vừa chơi bài vừa nói chuyện, hỏi thăm tình hình.

Hai giờ chiều.

Thành Chiêu bán khoa học nâng cao năng lực chiến đấu, khoa học chia thành năm loại, bán với giá một trăm, một nghìn, chục nghìn, một triệu. Gã làm vậy là muốn vét hết toàn bộ tiền trong túi của người thuộc mọi tầng lớp ở hành tinh tiền tệ.

Cả buổi chiều, Thành Chiêu vừa điên cuồng kiếm tiền vừa đối phó với các loại mưu sát, ám sát.

Thậm chí các gia tộc ở thành phố Kim đã điều động mấy cao thủ cấp SSS, nếu không nhờ quy tắc của phó bản, Thành Chiêu bây giờ đã chết lâu rồi.

Khán giả thấy Thành Chiêu không ngừng kiếm thêm tiền, vừa kích động vừa lo lắng cho Hoà Ngọc.

Cũng trong chiều hôm đó.

Hoà Ngọc nói chuyện với người nhà họ Thư

trên bàn bài, gia chủ nhà họ Thư ban đầu vừa công khai vừa bí mật điều tra lai lịch và tài sản của Hòa Ngọc, sau đó tập trung hoàn toàn vào việc đánh bài, thắng đến mức hai mắt đỏ rực.

Cả buổi chiều, Hòà Ngọc thua nhà họ Thư ba trăm triệu.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 851: Trò Chơi Tiền Tệ (60)


"Chơi tiếp." Hai mắt gia chủ nhà họ Thư đỏ rực, như chỉ hận không thể nhào về phía bàn chia bài, ánh mắt say mê, toàn bộ suy nghĩ đều đặt trong ván bài.

Lúc này, những quân bài và chíp trên bàn là điều quan trọng nhất với gã.

Tất cả người nhà họ Thư sau lưng gã đều rất hớn hở, người thừa kế nhà họ Thư cười nhẹ, gom chíp gia chủ vừa thắng được trên bàn về chỗ mình, càng ngày càng có nhiều người Thư gia vây lại xem.

Đương nhiên, bọn họ đều vô cùng biết điều mà đứng đằng sau gia chủ nhà họ Thư, sau lưng Hòa Ngọc chỉ có Tiểu Thạch Đầu xách vali đen, mặc tây trang.

Sắc mặt người nhà họ Thư vô cùng hưng phấn, trên mặt Tiểu Thạch Đầu không có biểu cảm gì.

Không ai biết nội tâm Tiểu Thạch Đầu lúc này đang điên cuồng gào thét.

A a a ba trăm triệu.

Ba trăm triệu vừa kiếm được đã thua sạch rồi, nếu thua thêm ván nữa. Hòa Ngọc sẽ không gánh vác nổi,

Ba trăm triệu, đó là ba trăm triệu đấy.

Tiểu Thạch Đầu rất sốc khi Hòa Ngọc thua hết ba trăm triệu, người nhà họ Thư cũng ngạc nhiên khi Hòa Ngọc có thể thua đến ba trăm triệu.

Đây không phải là ba mươi nghìn, ba trăm nghìn, thậm chí không phải là ba triệu.

Ba trăm triệu, tương đương với một phần mười tài sản của gia tộc nhà Blair và nhà họ Nam, người có ba trăm triệu trong tay hoàn toàn có thể gọi là phú hào, là người có tiền rồi.

Hòa Ngọc thua ba trăm triệu mà vẫn có thể bình tĩnh như vậy, thực lực của người này rốt cuộc thâm sâu đến nhường nào?

Hơn nữa, một buổi chiều kiếm được ba trăm triệu, gia chủ nhà họ Thư cả đời chưa từng trải qua cảm giác này, không chỉ chơi rất vui vẻ mà còn kiếm được rất nhiều tiền, thắng đến mức tâm trạng có chút kích động.

Chơi mà cũng kiếm được tiền, hạnh phúc biết bao.

Gã không phải luôn thắng, cũng từng thua, thỉnh thoảng thắng ba triệu rồi thua mất hai triệu. Nhưng bây giờ gã thắng ba trăm triệu, chíp kế bên đã xếp thành từng chồng cao ngất.

Đám người nhà họ Thư nhìn đến mức chộn rộn cả lên, người thừa kế nhà họ Thư chỉ muốn đẩy cha hắn ra để thế chỗ.

Tiếc rằng gia chủ nhà họ Thư đang rất hưng phấn, ngồi bất động ở đó, ai muốn thế chỗ gã thì người đó chính là kẻ thù của gã.

Gã vẫn còn muốn chơi tiếp, mím mím môi, hai mắt nhìn chằm chằm vào mấy lá bài trên tay

Hoà Ngọc, mặt đỏ như người say rượu, cả gương mặt toát lên vẻ chờ mong.

Hắn đang mong chờ một ván bài đẹp.

Bình luận: "Hoà Ngọc phải thắng lại, cậu ta chỉ có ba trăm triệu, không thể thua thêm nữa."

Bình luận: "Đúng vậy, cậu ta nhất định sẽ thắng lại hết số tiền, thậm chí còn khiến nhà họ Thư thua thêm tiền."

Bình luận: "Kiếm tiền như vậy không chậm, nhưng vẫn còn kém Thành Chiêu nhiều."

Hoà Ngọc xáo xong bài, đang chuẩn bị chia bài thì có người sải bước xông vào, sắc mặt vô cùng kỳ quái, giống như phẫn nộ, lại giống như sững sờ, chạy thằng đến trước mặt gia chủ nhà họ Thư.

"Gia chủ." Người nọ thấp giọng nói.

Gia chủ nhà họ Thư nghe thấy liền nhíu mày, theo bản năng trừng mắt nhìn người nọ một cái: "Làm gì mà vội vàng gấp gáp vậy? Không thấy tôi đang chơi bài với cậu Hoà sao? Mau cút."

Gã căn bản không muốn nghe, trong mắt gã bây giờ chỉ có đánh bài.

Sắc mặt người nọ có chút lưỡng lự, cuối cùng vẫn cúi đầu, cung kính chuẩn bị rời đi.

"Bộp"

Hoà Ngọc bỏ bài xuống bàn, bài rải ra như thiên nữ rải hoa. Cậu nhàn nhạt nói: "Gia Chủ, có lẽ hắn có chuyện gấp muốn báo cáo, ngài nghe chút đi."

Nâng cổ tay lên nhìn thời gian trên trí não, Hoà Ngọc xoa xoa huyệt thái dương, mệt mỏi nói:

"Vậy mà đã chơi cả buổi chiều rồi, lát nữa tôi kết toán nốt số tiền còn lại cho anh, lần sau chúng ta chơi tiếp."

Rõ ràng, cậu ta không định thắng lại số tiền đã mất.

Nghe xong, mặt gia chủ nhà họ Thư đầy tiếc nuối, theo bản năng định mở miệng ngăn lại, nhưng cuối cùng vẫn kìm lại.

Gã đã thắng ba trăm triệu rồi, tuy muốn thừa thắng xông lên nhưng vẫn phải có chừng mực, sau này gã vẫn còn muốn ăn tiền của Hoà Ngọc, không thể ép người ta chơi tiếp.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 852: Trò Chơi Tiên Tệ (61)


Thế nên, gia chủ nhà họ Thư cười cười: "Vậy thì lần sau chơi tiếp."

Gã nhìn người bên cạnh, ánh mắt sắc như dao, nghiến răng nghiến lợi nói: "Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì?"

Nếu người này không phải cấp dưới trung thành của gã, bây giờ gia chủ nhà họ Thư đã cho hắn một đao kết thúc mạng sống.

Cắt ngang chuyện kiếm tiền của gã, tội này nhất quyết không thể tha.

Kể cả không giết hắn, tối nay về nhà gia chủ nhà họ Thư sẽ nghiêm khắc trừng phạt hắn.

Sắc mặt người nọ trắng bệch, rụt cổ lại, giọng nói run rẩy: "Là, là Thành Chiêu ở thành phố Tiền, bán khóa học nâng cao năng lực chiến đấu, đã bán hết rồi."

"Gì cơ?" Gia chủ nhà họ Thư đứng dậy, sắc mặt biến đổi.

Những người đứng sau gia chủ nhà họ Thư cũng trầm mặt, cao giọng: "Vậy mà có người bán khóa học nâng cao năng lực chiến đấu sao? Ai cũng được mua à?"

"Đúng ạ…" Người nọ như sắp khóc đến nơi, giọng nói vô cùng run rẩy.

Gia chủ nhà họ Thư nắm chặt tay: "Đây rốt cuộc là ai? Một người trước nay chưa nghe đến tên bao giờ, vậy mà dám bán khóa học nâng cao năng lực chiến đấu. Gã sợ mình chết chưa đủ nhanh sao?"

Ai không biết làm như vậy có thể kiếm được rất nhiều tiền chứ.

Nhưng tất cả gia tộc phú hào không ai dám làm, bọn họ không dám cũng không muốn kiếm khoản tiền này.

Bởi vì lợi ích của những người có tiền, không thể để dân thường có quá nhiều cơ hội thăng cấp, nếu không trong tương lai những người dân này sẽ chiếm mất một phần miếng bánh của bọn họ.

Địa vị của gia tộc phú hào ở hành tinh tiền tệ bây giờ vô cùng cao, vừa có tiền vừa có quyền. Rất nhiều người mạnh ở hành tinh tiền tệ đều xuất thân từ các gia tộc hoặc phải dựa vào các gia tộc này.

Bọn họ muốn thăng cấp, muốn tìm thêm các cách thăng cấp đều phải nhờ sự trợ giúp, giúp đỡ của các gia tộc lớn.

Các phú hào giúp một vài người lên cao thủ cấp S, sau này bọn họ sẽ làm việc cho các phú hào.

Nếu có người không cần sự giúp đỡ của phú hào mà vẫn có thể thăng cấp, bọn họ sẽ không chịu sự khống chế, thậm chí có thể tranh giành tài nguyên với các gia tộc phú hào.

Vậy nên, chẳng có gia tộc bằng lòng làm chuyện này.

Kể cả nếu có người muốn làm, ai dám làm thì người đó sẽ là bị toàn bộ phú hào ở hành tinh tiền tệ bao vây tiêu diệt.

"Gã vẫn còn sống, nghe nói rất nhiều cao thủ cấp SSS đã ra tay nhưng vẫn chưa ai giết được gã." Người nọ càng cúi thấp đầu xuống.

Cũng đúng, nếu chết rồi thì việc mua bán này đã ngừng từ lâu rồi. Bây giờ vẫn đang bán, chứng tỏ Thành Chiêu vẫn sống rất tốt.

Sắc mặt của gia chủ nhà họ Thư vô cùng khó coi, thay đổi liên tục.

Vậy mà thật sự xuất hiện người như vậy, hơn nữa, sau khi bán khóa học xong, gã vẫn còn sống.

Người thừa kế nhà họ Thư dường như nghĩ đến chuyện gì, tiến lên một bước: "Nội dung của khóa học gã bán là gì? Có phải toàn những cái cơ bản nhất không?"

Nếu chỉ là những điều cơ bản, vậy không cần phải để ý đến gã nữa.

"Không phải, khóa học mà gã bán cái gì cũng có. Khóa cơ bản nhất giá từ một trăm đến chục nghìn, giá trăm nghìn đến một triệu thì yêu cầu bảo mật nội dung. Trong khóa một triệu, nhiều nội dung thậm chí chúng ta còn chưa biết, có toàn bộ cách thăng cấp từ cấp thấp nhất đến cấp SS." Người nọ dè dặt đáp.

Lông mày gia chủ nhà họ Thư nhíu chặt.

Tên Thành Chiêu này không biết chui ở đâu ra quả thực rất to gan, dám làm xằng làm bậy như vậy.

Những ghi chép mà nhà họ Thư được phép dùng, những bí mật mà chỉ các gia tộc lớn mạnh hơn nhà họ Thư mới biết, lại có người dám bán những khóa học có nội dung như vậy, gã ta vậy mà vẫn chưa chết, thật khiến người khác kinh hãi.

Gia chủ nhà họ Thư không hề vui vẻ dù gã có thể biết những nội dung mà chỉ có gia tộc lớn hơn mới biết, trong lòng gã chỉ toàn tức giận.

Những gia tộc lớn ở thành phố Kim, thành phố Ngân, thành phố Tiền rốt cuộc đang làm gì?

Kể từ hôm nay, chẳng phải tất cả mọi người ở thành phố Kim đều có thể mua khóa học về học tập, thăng cấp sao?

Nếu trong thành phố Tiền xuất hiện một vài người mạnh, không bị phụ thuộc vào các gia tộc phú hào, cục diện của cả thành phố sẽ thay đổi.

Những nội dung mà trước đây bọn họ dùng để thu hút cao thủ về phục vụ cho nhà họ Thư đều có trong khóa học mà Thành Chiêu bán.

Sau này bọn họ sẽ rất khó thu phục những người này.

Lẽ nào phải dùng tiền?

Nghĩ đến thôi cũng đã thấy đau lòng, gia chủ nhà họ Thư trong bụng thầm băm Thành Chiêu thành nhiều mảnh.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 853: Trò Chơi Tiền Tệ (62)


Hòa Ngọc trái lại rất bình thản, nhìn gương mặt nghiêm trọng của gia chủ nhà họ Thư ở phía đối diện, cậu nhàn nhạt nói: "Đây trái lại là một cách kiếm tiền hay, sau này cục diện ở thành phố Tiền cũng sẽ vì chuyện này mà biến đổi."

Gia chủ nhà họ Thư nghiến răng: "Gã nhất định phải chết."

Hòa Ngọc nghiêng đầu, cười: "Không, cậu ta sẽ không chết, lúc bán khóa học không chết, sau này cũng sẽ không chết. Cục diện thế giới sẽ có một chút biến đổi, đại phú hào không có gì đáng lo ngại cả, nhưng các phú hào tầm trung bắt buộc phải có tinh thần cầu tiến mạnh mẽ hơn."

Gia chủ nhà họ Thư hơi ngấn người, lập tức sáng tỏ.

Các khóa học mà Thành Chiêu bán sẽ khiến một vài cao thủ thoát khỏi tầm kiểm soát, cũng sẽ tạo ra một vài cao thủ mới.

Những cao thủ này có thể sẽ cướp của, làm ảnh hưởng tới các phú hào, các phú hào cần nhiều bảo tiêu hơn, cũng phải đưa nhiều tiền cho các cao thủ hơn.

Vì vậy, bọn họ cần nhiều tiền hơn.

Làm sao mới có thể kiếm được nhiều tiền hơn?

Tinh thần cầu tiến, mong muốn trở thành gia tộc giàu có hơn.

Gia chủ nhà họ Thư hai mắt phát sáng nhìn chằm chằm chip trên bàn, còn tha thiết nhìn Hòa Ngọc: "Cậu chủ Hòa, đi thôi, mời đi bên này, tối nay qua đêm ở nhà họ Thư chúng tôi đi. Hay là cậu muốn đến quán rượu, quán rượu dưới trướng nhà họ Thư là tốt nhất thành phố A đấy."

Hòa Ngọc chính là cơ hội giúp nhà họ Thư kiếm được càng nhiều tiền hơn.

Hòa Ngọc đứng dậy, sắc mặt ôn hòa, nụ cười treo trên khóe miệng: "Vậy thì đến quán rượu đi."

Người báo tin hạ giọng hỏi: "Gia chủ, chúng ta có cần mua khóa học một triệu không?"

Gia chủ nhà họ Thư còn chưa đáp, người thừa kế nhà họ Thư đã hừ lạnh: "Đương nhiên là không mua. Một triệu? Sao gã không đi ăn cướp đi? Đợi người ta sao chép rồi đi mua một bản rẻ hơn."

"Vâng."

Hòa Ngọc lặng lẽ lắc đầu.

Quả nhiên chỗ nào cũng có sách lậu, Thành Chiêu không thể chỉ dựa vào việc mua bán này mà ngoi lên vững chắc được đâu.

Chỉ có ngày đầu tiên là thu được nhiều nhất, bởi vì tất cả mọi người đều sợ gã bị thủ tiêu, sợ sau này không mua được khóa học của gã nên mới vội vàng mua, vội vàng đặt hàng.

Nếu Thành Chiêu sống sót qua ngày hôm nay, toàn bộ người ở hành tinh tiền tệ sẽ biết cục diện không thể đảo ngược.

Nếu vậy, sẽ có vô số người muốn kiếm tiền sao chép khóa học, số người mua của Thành Chiêu sẽ giảm.

Đau lòng cũng không làm gì được.

Gia chủ nhà họ Thư đưa Hòa Ngọc đến tầng cao nhất của quán rượu. Quán rượu này là quán rượu có view sông, xa hoa bậc nhất, mở cửa sổ ra là có thể thu vào trong mắt cả phố phú hào, cả thành phố A.

Phòng này nhà họ Thư dùng để đón tiếp những vị khách quan trọng.

"Cậu Hòa, cậu nghỉ ngơi trước đi, 7 giờ chúng ta cùng nhau ăn cơm." Gia chủ nhà họ Thư cười xán lạn.

Hòa Ngọc mang đến cho bọn họ ba trăm triệu, xứng đáng được tiếp đón bằng quy cách cao nhất của nhà họ Thư.

Hòa Ngọc ngồi trên sô pha, bình tĩnh cười: "Gia chủ nhà họ Thư, để tôi kết toán ba trăm triệu cho anh. Tiểu Thạch Đầu, lấy tiền."

Gia chủ nhà họ Thư không chủ động nhắc, ngược lại Hòa Ngọc vẫn nhớ.

"Tính tiền."

Tiểu Thạch Đầu bước lên phía trước tính tiền, người ở hành tinh tiền tệ có thể không biết chữ nhưng chắc chắn sẽ biết tính toán.

Tuy đây là lần đầu cậu làm chuyện này nhưng vô cùng thành thục, rất nhanh đã đếm xong tiền: "Hai trăm chín mươi chín triệu chín trăm nghìn."

Hòa Ngọc gật đầu: "Ừ, vậy là đủ ba trăm triệu rồi."

Hòa Ngọc giơ tay lên, đang chuẩn bị đưa tiền cho gia chủ nhà họ Thư thì bỗng nhiên hơi ngừng lại, nhíu mày.

"Sao vậy?" Gia chủ nhà họ Thư lập tức hỏi.

Ngữ khí trông có vẻ là quan tâm, nhưng lại mang theo cảnh giác và hoài nghi.

Đối với bọn họ mà nói, Hòa Ngọc là người xa lạ. Một người xa lạ trong một buổi chiều thua bọn họ ba trăm triệu, chuyện này có thể thật sự xảy ra sao? Không lẽ là một tên lừa đảo à?

Nhưng Hòa Ngọc là người gia chủ nhà họ Blair giới thiệu.

Lẽ nào là tên lừa đảo do gia chủ nhà họ Blair phái tới?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 854: Trò Chơi Tiền Tệ (63)


Bình luận: "Tiêu rồi, nếu Hòa Ngọc không trả ba trăm triệu này, nhà họ Thư chắc chắn sẽ nghĩ cậu ta là kẻ lừa đảo."

Hòa Ngọc cũng nhận ra, trong chốc lát nhíu mày, vẻ mặt vô cùng khó coi: "Vẻ mặt này của anh là ý gì? Gia chủ nhà họ Thư, tuy tôi vẫn luôn khiêm nhường với anh nhưng điều đó không có nghĩa là anh có thể khinh thường tôi."

Một thiếu gia đến từ gia tộc giàu có hơn, sao có thể mặc người khác khinh thường?

Cậu ta thở dài một hơi, đứng dậy: "Tôi nhíu mày vì nhận ra trên người chỉ còn một trăm triệu, số còn lại đã dùng để mua sản nghiệp nhà họ Blair rồi."

Cậu ta cười lạnh: "Không phải chỉ là ba trăm triệu thôi sao? Tôi sẽ thế chấp sản nghiệp nhà họ Blair cho anh trước, đợi ngày mai tiền của nhà tôi đến tôi sẽ chuộc lại sau."

Nói xong, không đợi gia chủ nhà họ Thư kịp phản ứng liền trực tiếp cầm trí não lên, chuyển cho gã một trăm triệu.

Cậu ta mở trí não, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, lạnh lùng nói: "Tôi vừa mua một vài sản nghiệp của nhà họ Blair, tôi giao cho anh hai triệu tài sản, anh có thể tự chọn, cũng có thể..."

Gia chủ nhà họ Thư cuối cùng cũng kịp phản ứng, lập tức duỗi tay nắm lấy cổ tay của Hòa Ngọc, ngăn cản thao tác của cậu, ngữ khí dồn dập: "Không không không, cậu Hòa, cậu hiểu nhầm rồi, sao tôi có thể nghi ngờ cậu chứ? Cậu là người nhà họ Blair giới thiệu mà. Hơn nữa, cậu sắp mở sòng bạc ở thành phố A, vậy nên mọi người đều là đối tác, không cần phải làm như vậy."

Gia chủ nhà họ Thư là nô lệ của đồng tiền, gã bán tài sản cho Hòa Ngọc chắc chắn là vì Hòa Ngọc đưa ra cái giá khiến gã động lòng.

Suy cho cùng, sản nghiệp có giá trị hơn tiền nhiều.

Nếu bây giờ Hòa Ngọc thế chấp cho gã hai trăm triệu sản nghiệp của nhà họ Blair, tuy nhà họ Thư được lợi nhưng sẽ hoàn toàn đắc tội với Hòa Ngọc, sau này muốn kiếm tiền cùng nhau cũng khó.

Nhìn một trăm triệu vừa về tài khoản, gia chủ nhà họ Thư vô cùng chân thành: "Không gấp, thật sự không gấp. Tôi tin tưởng cậu Hòa, cũng rất muốn làm bạn với cậu. Hai trăm triệu còn lại cứ trả bằng chip đi, lúc nào sòng bạc của cậu chủ Hòa khai trương, tôi nhất định sẽ đến ủng hộ."

Tay Hòa Ngọc bị gã giữ lại, đương nhiên không thể tiếp tục thao tác nữa. Cậu nghiêng đầu, vẻ mặt hoài nghi: "Thật sao?"

Gia chủ nhà họ Thư vô cùng quả quyết: "Thật."

Hòa Ngọc cười: "Vậy cũng được, ngày kia sòng bạc mở cửa, quản gia sẽ chuyển 5 tỷ cho tôi, đến lúc đó gia chủ nhà họ Thư muốn tới chơi hay đổi tiền đều được."

Gia chủ nhà họ Thư nghe xong liền cười híp cả mắt, gương mặt già nua cười lên giống như một đóa hoa cúc: "Được, được, ba ngày sau nhất định sẽ tới ủng hộ."

Năm tỷ!

Trời ơi, nếu gã thắng nhiều hơn một chút, chẳng phải sẽ có thể trở thành gia tộc đứng đầu thành phố A sao?

Gia chủ nhà họ Thư vô cùng tin tưởng vào vận may của mình.

Gã quyết định rồi, tối nay sẽ luyện tập cùng người trong gia tộc, tập các kỹ năng đánh bài cả đêm, ngày kia cố gắng thắng một món tiền lớn.

Còn chuyện Hòa Ngọc có phải tên lừa đảo hay không?

Đùa gì chứ, người gia chủ nhà họ Blair giới thiệu, hơn nữa nhà họ Blair còn đưa cửa hàng tốt nhất cho Hòa Ngọc dùng, chiều nay đã bắt đầu gióng trống khua chiêng sửa sang, chắc chắn không thể là giả.

Kể cả những điều này là giả, một trăm triệu trong tay gã cũng không thể là giả được.

Đây cũng không phải là một trăm triệu nói suông.

Không đúng, là ba trăm triệu, chip cũng tính là tiền.

Ngày kia đến sòng bạc không cần vội vàng đổi tiền, có thể thắng thêm rồi đổi một thể.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 855: Trò Chơi Tiền Tệ (64)


Gia chủ nhà họ Thư vô cùng đắc chí dẫn người rời đi, ân cần đóng cửa giúp Hòa Ngọc. Còn thêm hai đầy tớ xinh đẹp, một nam một nữ cung kính đợi ở hành lang, khi nào Hòa Ngọc cần thì có thể gọi vào.

Sau khi người rời đi, Tiểu Thạch Đầu ngồi bệt xuống đất, giơ tay lau mồ hôi lạnh trên trán, chân nhũn đến mức không còn cảm giác.

Hòa Ngọc bình thản ngồi trên sô pha, gác đôi chân thon dài lên trên bàn trà, để tay lên thành ghế, vẻ mặt đầy hài lòng và mãn nguyện, trông vô cùng thong dong.

Tiểu Thạch Đầu: "Vừa nãy suýt nữa đã xảy ra chuyện lớn rồi, anh chỉ có một triệu."

Hòa Ngọc nhìn cậu bé một cái, nhàn nhạt nói: "Không đủ thì lấy tài sản của nhà họ Blair quyết toán cho gã."

Tiểu Thạch Đầu: "..."

Cậu bé trừng lớn mắt, không thể tin nổi: "Nếu anh dám mang tài sản nhà họ Blair ra quyết toán cho gã, người nhà họ Thư sẽ lập tức tới tiếp quản, vậy chuyện anh thắng nhà họ Blair ba trăm triệu cũng sẽ bại lộ."

Hòa Ngọc vẫn thong dong như cũ, duỗi tay ra ngắt một quả nho bỏ vào miệng, giọng điệu hàm hồ: "Bây giờ chẳng phải không sao rồi à? Anh vốn dĩ chỉ định đưa gã một trăm triệu và hai trăm triệu chíp."

Tiểu Thạch Đầu tuy còn bé nhưng đã rất hiểu chuyện, khuôn mặt nhăn lại giống như cái bánh bao, cố gắng hiểu suy nghĩ của Hòa Ngọc, giọng nói nghiêm túc: "Anh muốn dùng hai trăm triệu đó dụ gã đến sòng bạc?"

Hòa Ngọc búng tay: "Thông minh, có thể huấn luyện được."

Hai trăm triệu chip bây giờ tương đương với hai trăm triệu, nhưng đến khi vào sòng bài, hai trăm triệu chip cũng chỉ là chip. Lúc đánh bài chip không hề quan trọng, rất dễ phung phí.

Mặt Tiểu Thạch Đầu vẫn nhăn như trước, hết sức không đồng ý: "Rốt cuộc anh muốn làm gì? Anh muốn tiền, ba trăm triệu vẫn chưa đủ sao?"

Nếu là cậu bé thì đã sớm ôm tiền chạy trốn rồi, sao dám tiếp tục ở lại thành phố A chứ?

Còn mở sòng bài nữa.

Hòa Ngọc lắc đầu: "Chưa đủ."

Cậu lấy danh sách phú hào từ trong trí não ra, chỉ một cái tên ở giữa bảng: "Anh phải giàu hơn cậu ta."

Tiểu Thạch Đầu nhìn danh sách, đồng tử chấn động trong chốc lát. Thành Chiêu, tài sản 1 tỷ.

Mà trong lúc cậu bé xem, tên của Thành Chiêu đã tiến lên trước hai bậc, biến thành: Thành Chiêu, tài sản 1,1 tỷ.

Vẫn tiếp tục tiến lên phía trước, số tài sản vẫn không ngừng tăng.

Tiểu Thạch Đầu: "..."

Cậu bé bỗng nhiên nhớ đến "ý nghĩ viển vông" ban đầu của Hòa Ngọc, nheo mắt: "Anh thực sự muốn kiếm hơn trăm tỷ sao?"

Hòa Ngọc gật đầu: "Đương nhiên."

Tiểu Thạch Đầu nuốt nước bọt, sau đó duỗi tay ra: "Anh trả số tiền em nên nhận được cho em đi, em không đi gây chuyện với anh nữa đâu."

Cậu bé muốn rời đi.

Hòa Ngọc đang đắc tội với tất cả phú hào.

Con đường này một đi không trở lại, cậu bé không muốn đi cùng Hòa Ngọc.

Làm vậy quá đáng sợ, quá nguy hiểm, cậu bé chỉ muốn trốn đi thật xa, cầm chút tiền sống một cuộc sống tốt hơn.

Nghe xong Hòa Ngọc nghiêng người, đưa trí nhớ đến trước mặt Tiểu Thạch Đầu, một khuôn mặt đẹp trai và một viên đá cao khoảng vài cm, cậu cười nhẹ: "Chỉ sợ là không được, nếu anh bỏ thất bại, gia chủ nhà họ Blair nhất định sẽ rất tức giận, gã sẽ tìm em trút giận."

Khuôn mặt đẹp trai, khóe miệng tươi cười như vậy lại nói ra những lời lạnh lùng này.

Mặt Tiểu Thạch Đầu trắng bệch.

Thuyền này quả nhiên dễ lên không dễ xuống.

Hòa Ngọc nghiêng đầu, hơi nheo mắt, kính đặt trên cánh mũi, mắt hạnh cong cong, duỗi ngón tay mảnh khảnh nhưng các đốt rõ ràng ra, chạm nhẹ vào đầu mũi của Tiểu Thạch Đầu.

Cậu cười xán lạn, giọng điệu đầy mê hoặc: "Cố học xáo bài, chia bài cho tốt, tài sản sau này của anh đều chia cho cậu. Bây giờ lấy chút tiền rồi rời đi có tác dụng gì chứ? Cậu không muốn lấy 10 tỷ, 50 tỷ hay 100 tỷ sao?"

Tuy Tiểu Thạch Đầu còn nhỏ nhưng ở hành tinh tiền tệ toàn người độc ác này, không có ai không tham lam.

Mười tỷ, một trăm tỷ.

Cậu bé nuốt nước bọt, theo bản năng gật đầu: "Vâng."

Hòa Ngọc càng cười tươi hơn.

Bình luận: "Giấc mơ này thật đẹp."

Bình luận: "Đến tôi còn cảm thấy việc này rất hấp dẫn, ai có thể từ chối Hòa Ngọc chứ?"

Bình luận: "Nếu cậu ta cười dụ dỗ tôi như vậy, kể cả có phải chết thì tôi vẫn sẽ làm theo."

Hòa Ngọc: "Tiểu Thạch Đầu, đến đây, anh dạy em thành một người chia bài xuất sắc."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 856: Trò Chơi Tiền Tệ (65)


Gia chủ nhà họ Thư thắng Hòa thiếu ba trăm triệu.

Tin tức này quả thực giống như một tiếng sấm, trong phút chốc khiến toàn bộ thành phố A nổ tung, tất cả mọi người đều bị con số này làm cho kinh ngạc.

Ba trăm triệu?

Đùa kiểu gì vậy, một buổi chiều kiếm ba trăm triệu?

Người đầu tiên ở nhà họ Nam nhận được tin tức, một vị chủ quản nào đó của nhà họ Nam đột nhiên đứng dậy, cao giọng nói: "Ba trăm triệu, vậy chính là, trong chiều nay tài sản nhà họ Thư tăng thêm ba trăm triệu."

Người thừa kế nhà họ Nam trầm mặt: "Đúng vậy, ba trăm triệu, tài sản của bọn họ cách nhà chúng ta càng ngày càng gần. Vốn nghĩ rằng cuộc thi đấu lần này chỉ có nhà chúng ta và nhà họ Blair cạnh tranh, nhưng hiện tại đã xuất hiện thêm thế lực mới là nhà họ Thư, rất có tính uy h**p."

Còn bốn ngày nữa là tới cuộc thi đấu tài sản, nếu nhà họ Nam có thể kiếm ba trăm triệu mỗi buổi chiều, bốn ngày còn lại, không ai có thể đuổi kịp bọn họ.

Người thừa kế nhà họ Nam càng nghĩ càng lo lắng, hắn đột nhiên nhìn về phía gia chủ: "Cha, chúng ta có cần ra tay với nhà họ Thư không? Phải ngăn cản bọn họ trỗi dậy."

Gia chủ nhà họ Nam vẫn luôn trầm mặt, lúc này nghe xong liền lắc lắc đầu: "Chắc chắn phải đè bẹp nhà họ Thư, nhưng đây không phải chuyện đáng lo nhất."

"Vậy chuyện gì đáng lo nhất?" Người thừa kế hỏi.

Gia chủ nhà họ Nam có chút thất vọng nhìn con trai, gã có rất nhiều vợ nhưng chỉ sinh được đứa con trai này, đáng tiếc, con trai gã là kiểu công tử bột điển hình, không có năng lực.

Gã thở dài, thu lại ánh mắt: "Đi nghe ngóng Hòa thiếu là ai, gia cảnh như thế nào. Chúng ta không thể tụt xuống phía sau nhà họ Thư, phải nhanh chóng nắm được thông tin, biết rõ về Hòa thiếu."

"Vâng."

Nhà họ Blair.

"Ông nói cái gì!?" Gia chủ nhà họ Blair sững sờ.

Gã giới thiệu Hòa Ngọc cho nhà họ Thư xong liền rời đi nên không hề biết chiều hôm đó xảy ra chuyện gì. Lúc Nam gia nhận được tin tức, gã cũng mới biết chuyện.

Quản gia thở dài: "Hòa Ngọc thua nhà họ Thư ba trăm triệu."

Gia chủ nhà họ Blair: "Ai thua nhà họ Thư ba trăm triệu?"

Quản gia: "Hòa Ngọc thua nhà họ Thư ba trăm triệu."

Gia chủ nhà họ Blair: "Hòa Ngọc thua ai ba trăm triệu?"

Quản gia: "Hòa Ngọc thua nhà họ Thư ba trăm triệu."

Gia chủ nhà họ Blair: "Hòa Ngọc thua nhà họ Thư bao nhiêu tiền?"

Quản gia: "Hòa Ngọc thua nhà họ Thư ba trăm triệu."

Gia chủ nhà họ Blair hít một ngụm khí lạnh, vươn tay bấm huyệt nhân trung, quản gia lập tức đỡ gã, giọng điệu gấp gáp: "Gia chủ, gia chủ, ngài không sao chứ? Bác sĩ, mau gọi bác sĩ tới!"

Sau một hồi hỗn loạn, gia chủ nhà họ Blair cuối cùng cũng bình ổn lại, sắc mặt tốt hơn một chút.

Gã nắm chặt tay quản gia, chống người dậy, mắt trợn tròn: "Hòa Ngọc vậy mà có ba trăm triệu để thua nhà họ Thư, gã vậy mà lại thua nhà họ Thư."

Mẹ nó, đây là cái gọi là đang tiêu diệt nhà họ Nam sao?

Đây rõ ràng là đang tạo thêm đối thủ cho nhà họ Blair mà.

Gia chủ nhà họ Blair - nô lệ của đồng tiền cảm thấy vô cùng khó chịu, gã rũ ngực xuống, vẻ mặt thống khổ: "Trời ơi, nếu biết cậu ta có ba trăm triệu, tôi tuyệt đối sẽ không để cậu ta bước ra khỏi cánh cửa này. Nếu có thêm ba trăm triệu, cuộc thi đấu lần này nhà họ Blair chắc chắn sẽ thắng nhà họ Nam."

Để Hòa Ngọc cầm ba trăm triệu rời khỏi nhà họ Blair, gã keo kiệt này cảm thấy vô cùng khó chịu, ruột đau như cắt.

Cảm giác như đánh mất ba trăm triệu vậy.

Quản gia an ủi: "Gia chủ, chỉ là bỏ lỡ ba trăm triệu thôi mà, không phải thua mất ba trăm triệu, ngài không cần quá đau lòng."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 857: Trò Chơi Tiền Tệ (66)


Gia chủ nhà Blair: "..."

Bàn tay của gã siết chặt lại, mắt trừng lớn: "Mất ba trăm triệu, muốn g**t ch*t tôi đấy à!"

Quản gia tiếp tục an ủi: "Gia chủ yên tâm, cậu Hòa vẫn còn đang ở thành phố A. Chỉ cần cậu ta còn ở đó, chúng ta cũng có thể dùng cách tương tự để lấy đi ba trăm triệu của cậu ta, nhà họ Thư có thể thắng được ba trăm triệu, chúng ta cũng có thể."

Gia chủ nhà Blair gật đầu, rồi lại điên cuồng lắc đầu.

Gương mặt gã đầy vẻ đau xót: "Nhà họ Thư thắng ba trăm triệu của Hòa Ngọc là ở ván đặt cược. Đặt cược có lúc thua lúc thắng, không được, tôi sẽ không cược với cậu ta, tôi không chấp nhận được việc bị thua, cho dù là thua ít thắng nhiều."

Chỉ cần là tiền còn ở trong tay thì gã chắc chắn sẽ không để mất đi.

Thế nên là cho dù thắng được mười triệu, thua năm triệu, cuối cùng thu lại được năm triệu thì gã cũng không thể nào chấp nhận được.

Gã không cho phép chuyện này xảy ra.

Đây là suy nghĩ chân thật nhất của thần giữ của gia chủ nhà Blair, là tính cách chân thật nhất của các gia tộc phú hào.

Quản gia lại tiếp tục khuyên giải: "Vậy hãy dùng những cách khác, đợi đến lúc tìm được ẩn tình bên trong, chúng ta sẽ giết cậu ta một cách thần không biết quỷ không hay, rồi cướp tiền."

Gia chủ nhà Blair cực kỳ ủng hộ ý tưởng này, bèn gật đầu thật mạnh.

Hy vọng Hòa Ngọc vẫn còn đủ tiền để cho gã cướp, thám tử của nhà Blair vẫn đang đi thăm dò tình hình, đợi đến khi tìm được ra lai lịch của Hòa Ngọc thì sẽ ra tay ngay lập tức.

Gã được quản gia đỡ nằm xuống, lại rầu rĩ than một câu: "Tôi đã để lỡ mất ba trăm triệu!"

Mà gia chủ nhà Blair vốn đang đắm chìm trong nỗi đau khổ khi "bỏ lỡ mất ba trăm" vẫn chưa phát hiện ra rằng, ba đứa con trai thường ngày đều muốn giành được hảo cảm của gã giờ phút này đều đang im phăng phắc, không hề ló đầu xuất hiện, không có đứa nào đến trước mặt gã để ra vẻ tồn tại cả.

Gã cũng không biết, ba đứa con trai bình thường đấu đá nhau vô cùng tàn nhẫn của gã đang chụm đầu lại một chỗ, khe khẽ thì thầm với nhau.

Ba anh em nhà Blair bàn kế hoạch

Cậu cả: "Hòa Ngọc thua nhà họ Thư ba trăm triệu đấy!"

Cậu hai: "Cậu ta phải nhiều tiền đến mức nào chứ."

Cậu ba: "... Cậu ta không có tiền, ba trăm triệu đó đều là của chúng ta đấy."

Cậu cả và cậu hai đồng thời nhìn về phía cậu ba, cậu ba dừng lại một chút, cuối cùng vẫn lựa chọn ăn ngay nói thật, nói rõ ràng về thân thế của Hòa Ngọc.

Sau đó, anh ta lập tức bị cậu cả và cậu hai hội đồng một trận, hai người chỉ tiếc không thể đánh chết anh ta, nhưng vì vẫn cần nên phải cố nín lại.

Đánh xong, cậu ba mặt mũi bầm dập, vừa xoa bên mặt bị đánh thâm tím, vừa hạ thấp giọng nói: "Xem ra cậu ta không phải là người của cha, nếu không ba trăm triệu kia đã không tới tay của nhà họ Thư."

Với tính cách đó của ông cụ, sao có thể để cho tiền của nhà mình rơi vào túi tiền của nhà khác chứ?

Dù là vì mục đích gì cũng không được.

Ba trăm triệu, ông cụ không nỡ, chỉ có thể nói rằng Hòa Ngọc không có quan hệ gì với ông cụ cả.

Cậu hai: "Vậy đây chính là cơ hội của chúng ta, chúng ta phải hành động trước khi gia chủ tìm được nguồn gốc của ba trăm triệu kia, mau chóng mang tiền quay về, nếu không..."

Nghĩ đến tính tình của ông cụ, cả ba người cùng run sợ.

Không được!

Tuyệt đối không thể để ông cụ biết được!

Cậu cả hít vào một hơi, hạ quyết tâm: "Hòa Ngọc muốn mở một sòng bạc, vậy chúng ta góp một ít tiền rồi đi tìm cậu ta, nhất định phải thắng được ba trăm triệu kia mang về."

Cậu ba: "Người đâu, cầm bài Poker ra đây."

Anh ta nhìn về phía anh cả và anh hai, hạ giọng: "Chúng ta luyện tập trước đi, luyện đến khi kỹ thuật thành thục rồi mới đi tìm cậu ta."

"Ừ!"

Bình luận của khán giả đầy châm chọc:

"Hahahaha"

"Hôm nay cũng là ngày hy vọng gia chủ nhà Blair sẽ biết được chân tướng."

"Hòa Ngọc thắng bài không phải dựa vào kỹ năng, người nhà họ Thư và nhà họ Blair đều đang tập để nâng cao kỹ năng nữa. Hòa Ngọc còn đang dạy Tiểu Thạch Đầu các kiểu chơi bẩn kia kìa."

"Tốc độ của Hòa Ngọc chậm thật đấy, Thành Chiêu đã tới hơn chục tỉ rồi, Hòa Ngọc vất vả lắm mới được ba trăm triệu, cũng chẳng khác gì là không có."

Những người khác luyện kỹ năng đánh bài, còn Hòa Ngọc dạy Tiểu Thạch Đầu chơi bẩn.

Ừm, cũng khá hợp lý đấy chứ.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 858: Trò Chơi Tiền Tệ (67)


Liên Bang Chính Phủ

Joe nhìn màn hình mà không hiểu nổi, rốt cuộc Hòa Ngọc có ý đồ gì đây? Cược như vậy, thật sự có thể giúp cho cậu ta đuổi kịp lượng tài sản của Thành Chiêu sao?

Lúc đầu ông ta cho rằng Hòa Ngọc không biết tiến độ của Thành Chiêu, nhưng sau khi phát hành "Khóa học tăng năng lực chiến đấu", Hòa Ngọc đã biết tiến độ của Thành Chiêu, thậm chí còn dạy Tiểu Thạch Đầu nữa.

Với tình hình này, sao cậu ta vẫn chưa lo lắng? Joe không hiểu nổi.

Trong lúc nói chuyện, Larry liên tục vây lấy Joe, muốn cá cược cùng ông ta lần nữa. Tất nhiên là Larry muốn cược Hòa Ngọc thắng.

Từ sau khi ông ta thắng được một triệu ở đây, Larry thường xuyên khuyên ông ta nên cá cược một lần nữa, lần nào cũng có liên quan với Hòa Ngọc.

Nhưng cho dù Hòa Ngọc có rơi vào nguy hiểm, Joe cũng không hề cá cược với Larry.

Nhưng mà lần này, hình như có thể thử xem sao?

Hòa Ngọc mở một sòng bạc ở trong phó bản, ông ta cũng thử đánh cược cùng Larry một phen.

Mặc dù Hòa Ngọc là người rất khó đoán nhưng Thành Chiêu đã có một ưu thế nhất định và đang đi rất đúng hướng. Ông ta thực sự không nghĩ được Hòa Ngọc sẽ sử dụng dòng bạc này như thế nào, để có thể kiếm được số tiền mà Thành Chiêu có thể kiếm được.

Thế là, Joe đang nói chuyện với mọi người cũng quay lại trả lời Larry:

[Cá cược đi, một triệu, tôi đặt Thành Chiêu thắng.]

Bảy giờ tối

Hòa Ngọc theo dõi quá trình trang hoàng sòng bạc trên trí não, không thể không thừa nhận, khoa học công nghệ của Liên Bang rất phát triển, cậu muốn gì thì nó đều có thể làm ra thứ giống y hệt như vậy.

Khoa học kỹ thuật phát triển, cộng thêm việc ở hành tinh tiền tài thì mọi thứ đều được coi như tiền, chỉ cần chịu chi tiền, thì sẽ không có việc gì là không thể.

Ngày mai chỉ cần phỏng vấn một số công nhân, rồi bồi dưỡng cho từng người, khai trương cửa hàng vào ngày hoàn toàn không có vấn đề gì.

Tiểu Thạch Đầu vô cùng lo lắng: "Bây giờ chúng ta không có tiền, làm sao khai trương được sòng bạc đây, làm sao kết toán lương cho đội xây dựng đây?"

Cậu bé vẫn không thể quen với dáng vẻ ung dung thản nhiên của Hòa Ngọc, dường như mọi thứ đều không đáng nhắc đến đối với cậu.

Chuyện này khiến cho một đứa trẻ như cậu nhóc lo lắng rất nhiều.

Hòa Ngọc với tay, vỗ đầu Tiểu Thạch Đầu một cái rồi bình tĩnh nói: "Trẻ con suy nghĩ nhiều sẽ không cao được đâu, nhóc không cần phải quan tâm đến những chuyện này."

Dừng lại một chút, cậu cười khẽ: "Tiền thì không thiếu, người mang tiền đến sắp tới nơi rồi."

Tiểu Thạch Đầu: "?"

"Cộc cộc..."

Có người gõ cửa.

Hòa Ngọc gật đầu: "Mở cửa, đây là người mang tiền đến đấy."

Tiểu Thạch Đầu vẫn đi mở cửa dù cả đầu tràn đầy mông lung, ngoài cửa, là người nhà họ Thư cùng với... người nhà họ Nam.

Sắc mặt của người nhà họ Thư không được tự nhiên lắm, ánh mắt mang theo sự bất mãn không vui. Khó khăn lắm bọn họ mới có cơ hội trèo cao như vậy, vậy mà người nhà họ Nam lại cứ xông ra bằng được!

Địa vị hiện tại của nhà họ Thư không cao bằng nhà họ Nam, nên chỉ có thể nhẫn nhịn.

Ánh mắt của chủ nhà họ Thư như sáng lên, sâu trong đáy mắt còn mang theo sự tàn nhẫn thâm độc... nhà họ Thư hiện tại đúng là không so được với nhà họ Nam, nhưng điều này không có nghĩa là sau nay cũng sẽ kém như vậy, đến lúc đó gã nhất định sẽ dìm nhà họ Nam xuống tận đáy!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 859: Trò Chơi Tiền Tệ (68)


Nhà họ Nam không quá quan tâm tới suy nghĩ của nhà họ Thư, dáng người của gia chủ nhà họ Nam giống với dáng người của cậu ba nhà họ Blair, đều rất... phúc hậu.

Gia chủ như thần giữ của của nhà họ Blair khi cười trông rất giống với Phật Di Lặc, ngoại hình của chủ nhà họ Nam so với bọn họ thì kém xa, Địa Trung Hải, tai to mặt lớn, vừa nhìn là đã biết… không phải là người tốt.

Mà thực sự thì đúng là không phải là người tốt bụng thật.

Đúng ra nên nói là, cả hành tinh tiền tài này cũng không có người nào tốt.

Gia chủ nhà họ Nam thì đặc biệt xấu xa.

Nghe nói gã rất ham mê gái gú. Một khi đã ưng cô gái nhà nào thì không cần theo đuổi, mà là bắt nhốt rồi giết sạch gia đình của người đó, sau khi chơi đã rồi thì sẽ g**t ch*t người đó, hành vi thô bạo đến cùng cực.

Đây cũng là nguyên nhân Hòa Ngọc đã tìm đến nhà họ Thư trước.

Nhưng gã gia chủ l* m*ng nhà họ Nam không thèm bận tâm đến nhà họ Thư, cứ thế tìm thẳng đến cửa.

"Nghe nói cậu Hòa từ nơi khác đến thành phố A làm ăn, tôi cũng muốn làm quen với cậu Hòa, nếu không ngại thì tối nay cùng ăn một bữa nhé?" Gia chủ nhà họ Nam mỉm cười ôn hòa, nhưng ánh mắt lại không có cảm xúc gì.

Dường như trong mắt gã, tất cả mọi người đều là những con cừu non đang chờ được định giá.

Hòa Ngọc hơi hất cằm, toàn thân toát lên vẻ kiêu ngạo tự phụ của một người xuất thân từ gia tộc lớn, giọng nói bình thản: "Đương nhiên là được rồi, tôi còn muốn mở một sòng bạc ở thành phố A nữa, tất nhiên sẽ cần gặp mặt với các vị phú hào đây rồi."

Gia chủ nhà họ Thư giơ tay chỉ đường, bọn họ bèn xuống tầng đi ăn cơm tối.

Gia chủ nhà họ Thư và họ Nam một trái một phải đi bên cạnh Hòa Ngọc, gia chủ nhà họ Nam vờ như vô ý hỏi một câu: "Cậu Hòa, nếu như gia tộc của cậu đã giàu có như vậy rồi, sao còn phải đến thành phố A mở sòng bạc vậy? Sao không mở một thành phố tốt hơn?"

Tin tức về năm tỷ cũng đã được truyền ra ngoài, vốn lưu động đạt năm tỷ, điều này đã đủ để đè bẹp tất cả những gia tộc hào môn danh giá ở thành phố A. Có nguồn vốn như vậy, sao không đi đến thành phố Kim, thành phố Ngân hay thành phố Tiền chứ?

Gia chủ nhà họ Nam vẫn giữ sự hoài nghi như trước.

Đây là để thăm dò.

Hòa Ngọc trả lời như một lẽ thường tình: "Bởi vì sòng bạc của tôi phải phục vụ cả hành tinh tiền tài này. Thành phố A ở giữa những thành phố lớn như thành phố Kim, thành phố Tiền, tuy rằng nghèo hơn, nhưng khoảng cách từ đây đến các thành phố lớn lại ngắn, sòng bạc này của tôi có vị trí đắc địa trong thành phố đấy."

Thành phố A nghèo, vậy những phú hào ở thành phố A như bọn họ chẳng phải đều là người nghèo sao?

Từ "nghèo" ở trong hành tinh tiền tệ chính là từ sỉ nhục mạnh nhất, ai cũng không muốn bị nhắc đến cùng với từ này. Gia chủ nhà họ Nam và nhà họ Thư vừa nghe thấy, mặt đều đen lại.

Dường như cậu chủ nhà họ Hòa cũng cảm thấy không đúng, mới bổ sung một câu: "Ồ, mọi người yên tâm, bây giờ tôi đã tới rồi, sau này thành phố A sẽ trở thành sòng bạc của cả hành tinh tiền tệ, sẽ còn sầm uất hơn cả thành phố Kim, Ngân, Tiền."

Hai người: "..."

Hay là cậu đừng giải thích nữa, cậu càng nói chúng tôi càng đau lòng.

Nhưng mà, thái độ này đúng là rất phù hợp với tính tình của những người có tiền, lý do này cũng không có một chút vấn đề nào hết. Vị trí địa lý của thành phố A đúng là không tồi, đáng tiếc là tình hình giao thông Liên Bang quá mức thuận tiện, cho dù là "đầu mối giao thông", cũng không hề tạo ra ưu thế gì hết.

Ba người xuống tầng, vừa đi ra khỏi khách sạn, một bóng đen đã xông đến phía sau của Hòa Ngọc và tấn công cậu, nhanh như điện giật.

Sự việc xảy ra quá nhanh, tất cả mọi người đều không phản ứng kịp.

Con dao đó hướng thẳng về phía của Hòa Ngọc, sát khí nồng đậm, đáng tiếc lại đâm lên hướng cách đỉnh đầu của Hòa Ngọc một tấc, con dao lại hướng về phía cổ của Hòa Ngọc, nhưng vẫn không thành.

"Bịch..." vệ sĩ đã phản ứng kịp, lập tức ra tay.

Bóng đen bèn rút lui, nhìn Hòa Ngọc một cái, có lẽ cũng đang kinh hãi vì hoàn toàn không thể làm gì được Hòa Ngọc, nên chỉ khẽ cắn môi, tức giận quay người bỏ đi.

Gia chủ nhà họ Thư đen mặt lại: "Đuổi theo."

Sắc mặt của gia chủ nhà họ Nam cũng không mấy tốt hơn: "Không được để người chạy mất."

Dám tấn công Hòa Ngọc ở trước mặt họ, đúng là quá bẽ mặt.
 
Back
Top Dưới