Dị Giới Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 800: Trò Chơi Tiền Tệ (9) - Thật là một thế giới hoang đường.


Thành Chiêu đã có một khởi đầu thuận lợi, gã không nghĩ rằng khởi đầu của Hòa Ngọc có thể tốt hơn của gã. Tại thế giới mà dùng tiền bạc để nói chuyện này thì với lợi thế khởi đầu của gã có thể được tận dụng triệt để.

Giống như nghĩ tới điều gì đó, Thành Chiêu mở trí não ra: "Quản gia, bám theo một người tên là Hòa Ngọc, theo dõi và nhân tiện nghĩ ra cách quấy rối cậu ta, không được để cậu ta rèn trang bị."

Hòa Ngọc có năng lực rèn trang bị. Trang bị mà cậu ta rèn ra là thứ mà Thành Chiêu cực kỳ muốn có được, nếu Hòa Ngọc bán trang bị, vậy thì cậu ta sẽ kiếm được tiền rất nhanh.

Thành Chiêu không muốn nhìn thấy cảnh đó.

Gã là người có tiền, gã có thể làm bất cứ điều gì. Hòa Ngọc sẽ không chết trong quá trình thi đấu, tương đương với việc gã không thể g**t ch*t Hòa Ngọc, nhưng không nói gã không được ngăn cản Hòa Ngọc kiếm tiền.

"Vâng."

Quản gia lớn tiếng đáp lại.

Thành Chiêu đứng dậy, thời gian không còn nhiều, gã phải tìm cách kiếm tiền ngay bây giờ. Đây là một thế giới đầy rẫy những kẻ xấu xa, bất kỳ cách nào để kiếm tiền đều hợp pháp.

Không gian để thao tác rất lớn, thực ra là không được, gã có thể đi cướp tiền.

Còn có cách nào tích lũy vốn nhanh hơn là cướp tiền không?

Thành Chiêu nghĩ là không có.

Bình luận: "Khởi đầu của Hòa Ngọc có hơi nguy hiểm quá rồi."

Bình luận: "Tôi tin rằng với chỉ số IQ của Hòa Ngọc thì chắc chắn có thể kiếm ra tiền, nhưng bây giờ cậu ta là người nghèo, người nghèo không có địa vị, e rằng rất khó làm điều gì."

Bình luận: "Mẹ kiếp, khởi đầu của Hòa Ngọc đã như vậy rồi, Thành Chiêu còn muốn gây rắc rối cho cậu ta, chơi gì kỳ cục vậy."

Hòa Ngọc không cấp bách như Thành Chiêu, mà ngược lại, dường như cậu không có chút lo lắng nào về hoàn cảnh hiện tại của mình, cũng không vội vàng đi kiếm tiền, thay vào đó, cậu đứng ở góc phố, lặng lẽ ngắm cảnh trên con phố đông đúc phía trước.

Hành tinh tiền tệ nhìn từ góc độ các tòa nhà và đường phố thì không khác gì các hành tinh khác. Cảm giác giàu có toát ra ở khắp mọi nơi, ngay cả một con đường cũng mang lại cảm giác tráng lệ.

Các cửa hàng đều mở cửa, lúc nào cũng có xe bay đậu ở bên ngoài cửa hàng. Nếu là xe tốt, tất cả nhân viên hướng dẫn mua sắm trong cửa hàng đều sẽ ra tiếp đón, khom lưng cúi đầu, vẻ mặt nịnh nọt.

Nếu đó chỉ là một chiếc xe bình thường, sẽ chỉ có một hoặc hai nhân viên hướng dẫn mua sắm ra ngoài tiếp đón, nụ cười rạng rỡ.

Nhưng nếu mặc quần áo bình thường, đi đến cửa, sẽ không có ai quan tâm đến bạn cả.

Hòa Ngọc nhìn thấy một người đàn ông trung niên trong bộ quần áo giản dị nhất đang đi vào cửa hàng thực phẩm. Quần áo của ông ta giặt nhiều tới mức bạc màu, đôi giày còn lộ ra ngón chân cái. Ông ta vội vã đi vào cửa hàng thực phẩm.

Ông chủ mắng chửi: "Biến đi, thứ nghèo kiết xác!"

Người đó trùm đầu xông tới, chộp lấy thức ăn trên quầy, nhét vào trong quần áo, quay người bỏ chạy.

Ông chủ tức giận nhảy dựng lên: "Mày còn dám trộm đồ của tao, muốn chết à!"

Ông chủ vội vàng đuổi theo, còn người phía trước liều mạng bỏ chạy.

"Ầm!"

Người phía trước bị một chiếc ô tô lao ra bất ngờ húc ngã. Chiếc ô tô không dừng lại mà lướt qua họ, thậm chí còn hất ông chủ xuống đất. Chiếc ô tô vẫn tiếp tục lao về phía trước với tốc độ như cũ, thậm chí còn nghe thấy giọng nói giận dữ của những người bên trong: "Mấy người không có mắt à!"

Ông chủ cúi đầu khom lưng: "Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi."

Thấy chiếc xe đi khuất, ông ấy đứng phắt dậy lao về phía người đàn ông bị cán qua. Người đàn ông vẫn đang vùng vẫy dưới đất, ông chủ dẫm mạnh vào người ông ta, sau đó giật lấy túi bánh bích quy của mình, chửi bới rồi bỏ đi.

Người bị cán qua nằm trên mặt đất r*n r*, không ai quan tâm, người qua đường giống như không nhìn thấy.

Xe cộ nối đuôi nhau, dòng người tấp nập, người đó rất nhanh đã tắt thở. Lúc này mới có mấy chủ cửa hàng đi ra chửi: "Xui xẻo!"

Một phút sau, mấy người quản lý đô thị điều động xe dọn vệ sinh đến. Chiếc xe dọn sạch người và vết máu trên mặt đất rồi phóng đi như không có chuyện gì xảy ra.

Thật là một thế giới hoang đường.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 801: Trò Chơi Tiền Tệ (10) - Hình như cậu đã hiểu ra thế nào là một thế giới đầy rẫy những kẻ xấu xa rồi.


Hòa Ngọc lặng lẽ theo dõi toàn bộ quá trình, cúi đầu nhìn xuống bộ quần áo tả tơi, rồi nhìn xuống tiếp đôi chân còn không có giày của mình, tỏ vẻ bất lực.

Kẻ ăn xin, vì vậy khởi đầu của cậu là bị mọi người chửi bới và đánh đập.

Bình luận: "Trời ơi, việc này cũng không dễ dàng gì với Hòa Ngọc."

Một cậu bé từ con hẻm bên cạnh lao ra, khoảng bảy tám tuổi. Đứa trẻ cũng bẩn như Hòa Ngọc, chắc là vừa mới bới thức ăn ra, cảnh giác nhìn Hòa Ngọc rồi trực tiếp nhét vào mồm, trong lúc nhét thức ăn còn nhìn chằm chằm Hòa Ngọc.

Dường như đang nói:

"Tôi ăn hết rồi, không còn gì cả."

Thấy cảnh này, Hòa Ngọc nhìn cậu bé từ trên xuống dưới, nhưng không nói gì.

Thấy Hòa Ngọc không có ý định làm gì mình, cậu bé cũng không quan tâm đến cậu nữa, xoa xoa bụng, chắc là chưa no, ánh mắt quét qua người đi bộ ngược xuôi trên con phố trước mặt.

Ngay lập tức, mắt của cậu bé trợn tròn. Cách nó lao về phía một người phụ nữ và va vào bà ta nhìn rất có mục đích.

"Aaaaa, thằng nhóc bẩn thỉu này, dám đụng vào tao, mày muốn chết à!" Người phụ nữ tức giận mắng chửi, túm lấy cậu bé và đánh thật mạnh.

Cậu bé nghiến răng chịu đau, ngã vật xuống đất, vừa khóc vừa van xin: "Cháu sai rồi, cháu xin lỗi, xin lỗi."

Người phụ nữ không hề tỏ ra thương xót, tiếp tục chửi bới: "Cái thứ xui xẻo này, sớm muộn gì cũng bị đánh chết, đồ không cha không mẹ, thứ bất lương."

Vừa mắng vừa đánh, người đi qua thỉnh thoảng liếc nhìn một cái, nhưng phần lớn là đều đi qua mà không thèm liếc mắt.

Người phụ nữ đánh xong bèn sửa sang lại quần áo, xách cái giỏ rời đi.

Trước khi đi còn đá cậu bé một lần nữa.

Cậu bé đợi người đi rồi thì lập tức bật dậy, lau đi nước mắt trên mặt. Sau đó lấy ra một chiếc ví nữ, cười hai tiếng rồi móc tiền ra, đi đến cửa hàng thực phẩm gần đó ăn một bữa thịnh soạn.

Cậu bé tuy bẩn thỉu nhưng có tiền nên ông chủ không ngăn cản mà bày đồ ăn ra cho cậu bé lựa chọn.

Hòa Ngọc hơi nhếch môi.

Hình như cậu đã hiểu ra thế nào là một thế giới đầy rẫy những kẻ xấu xa rồi.

Bình luận: "Đúng là được mở mang tầm mắt, wow, đây là thế giới gì vậy?"

Bình luận: "Ở một thế giới như vậy thì kiếm tiền kiểu gì?"

Cậu bé mua thức ăn, tiêu hết tiền, sau đó bị ông chủ đuổi ra ngoài, rõ ràng là không cho phép một người bẩn thỉu như vậy ở trong cửa hàng, tránh ảnh hưởng tới những vị khách khác đang dùng bữa.

Tên nhóc cũng không tức giận, bưng một cái bát lớn đi ra, ánh mắt lại quay qua nhìn Hòa Ngọc.

Nụ cười trên mặt cậu nhóc hơi dừng lại, vẻ mặt trở nên cảnh giác, bàn tay nắm chặt bát chỉ sợ bị Hòa Ngọc tới cướp mất.

Hòa Ngọc không nhúc nhích.

Có lẽ đã đo lường được năng lực chiến đấu của Hòa Ngọc nên cậu bé dời mắt và tìm một góc rồi ngồi xổm xuống, bắt đầu nhai nuốt thức ăn một cách điên cuồng. Khóe mắt cậu nhóc vẫn nhìn Hòa Ngọc và những người xung quanh một cách phòng bị.

Hòa Ngọc vẫn không nhúc nhích, chỉ lẳng lặng đứng ở nơi đó và nhìn đứa nhỏ ăn.

Bình luận: "Hòa Ngọc đang làm gì vậy, không phải đói rồi đấy chứ?"

Bình luận: “Người Thành Chiêu tìm đã đến theo dõi Hòa Ngọc rồi, thế mà cậu ta vẫn đứng bên đường, không làm gì cả ư?”

Bình luận: "Cậu ta có thể làm được gì, một xu cũng không có, địa vị lại thấp, đi đến bất cứ đâu cũng có thể bị đánh."

Khán giả rất tò mò Hòa Ngọc làm cách nào để đột phá vòng này, vì vậy cho dù các đấu trường khác có đặc sắc đến đâu, cho dù cậu cứ đứng im ở đó thì phòng phát sóng trực tiếp của cậu vẫn đứng đầu danh sách.

Không biết bắt đầu từ khi nào, phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc luôn đứng đầu danh sách, được yêu thích nhất, hầu hết người xem đều sẽ vô thức bước vào phòng phát sóng trực tiếp của cậu.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 802: Trò Chơi Tiền Tệ (11)


Sau khi ăn xong, cậu bé thản nhiên ném bát vào cửa, chủ cửa hàng chửi ầm lên.

Cậu bé đã lẻn đi từ lâu. Nhóc đi ngang qua Hòa Ngọc, chạy vào con hẻm bên cạnh, rõ ràng là định "đến từ đâu thì về lại chỗ đó".

Hòa Ngọc nghiêng đầu, nở một nụ cười xán lạn: "Chờ đã, chúng ta làm giao dịch đi."

Cậu bé dừng lại, nhìn chằm chằm vào cậu một cách thận trọng.

Hòa Ngọc xòe tay ra: "Anh không có ác ý, chỉ muốn làm một giao dịch với em thôi, dùng 500 tệ, đổi lại em sẽ trả lời anh vài vấn đề."

Cậu bé cười khẩy: "Anh có tiền à?"

Hòa Ngọc bình tĩnh gật đầu, ngón tay gõ gõ vào trí não trang bị hệ thống trên cổ tay, bình tĩnh nói: "Anh đương nhiên có tiền, vì thế em đồng ý không, nếu em không đồng ý thì thôi vậy, đi đi."

Nhìn thấy trí não, cậu bé ngập ngừng.

Trên hành tinh tiền tệ, phần lớn mọi người vẫn để tiền ở trong trí não, chỉ một số ít mang theo ít tiền lẻ. Chiếc ví cậu bé lấy trộm lúc nãy cũng chỉ có mấy chục tệ, chỉ đủ ăn một bữa cơm.

Năm trăm không phải là con số nhỏ đối với cậu bé.

Lại còn chỉ hỏi có vài câu, cậu bé cũng đâu có mất gì, tên nghèo kiết xác này nhìn gầy yếu như thế này, cũng không làm gì được cậu.

Cậu bé: "Anh nói đi."

Mặc dù phải giao dịch với cậu, nhưng cậu bé cũng không lại gần.

Hòa Ngọc cũng không để ý, khẽ cười nói: "Anh tên Hòa Ngọc, còn em?"

Cậu cười lên nhìn rất đẹp, lông mày cong cong, đôi mắt to tròn lấp lánh như những vì sao rực rỡ, dễ khiến người ta lóa mắt.

Cậu bé hơi sửng sốt, sau đó mím môi: "Em không có tên, anh gọi em Tiểu Thạch Đầu là được."

Hòa Ngọc gật đầu: "Tiểu Thạch Đầu, cái tên hay đấy, tràn đầy sức sống."

Cậu nghiêng đầu, vẻ mặt vô tội nói: "Vậy em nói cho anh biết, chúng ta đang ở đâu vậy?"

Tiểu Thạch Đầu híp mắt nghi hoặc nhìn cậu: "Không phải anh đang đùa em đấy chứ?" Nếu không thì tại sao ngay cả bản thân ở đâu cũng không biết?

Hòa Ngọc: "Không, anh thật sự đang làm giao dịch với em đấy, trả lời không?"

Tiểu Thạch Đầu suy nghĩ một lúc rồi trả lời: "Chúng ta đang ở thành phố A của hành tinh tiền tệ, đây là phố đi bộ của thành phố A, đồng thời cũng là phố thương mại lớn nhất dành cho dân thường ở thành phố A."

Hòa Ngọc nhướng mày: "Còn những người giàu có trong phố thương mại bình dân thì sao?"

Trong mắt Tiểu Thạch Đầu tràn đầy hâm mộ, lẽ đương nhiên: "Người có tiền ở bên con phố người giàu bên kia, đương nhiên sẽ không đến cái nơi nghèo nàn của chúng ta."

Hòa Ngọc: "Ừm, vậy dẫn anh đi xem một chút."

Tiểu Thạch Đầu cau mày, chán ghét nhìn Hòa Ngọc: "Chúng ta đến phố người giàu sẽ bị đánh chết đó, người giàu không thích người nghèo đi đến địa bàn của họ đâu."

Khóe miệng Hòa Ngọc cong lên: "Nhưng anh biết em chắc chắn sẽ nghĩ ra cách đúng không, em chỉ cần âm thầm đưa anh qua đó là được, dẫn anh đi anh sẽ cho em tiền."

"Thật không?"

Hòa Ngọc thật thà gật đầu: "Thật."

Ánh mắt Tiểu Thạch Đầu khó xử, một lát sau gật đầu nói: "Vậy anh đi theo em."

Cậu bé vẫn đi vào con hẻm đó. Lần này, Hòa Ngọc nhấc chân đi theo. Hòa Ngọc không mang giày, bước đi không nhanh không chậm, đôi chân đi trên con hẻm nhỏ gồ ghề mà vẫn không hề để lộ ra một chút biểu cảm kỳ lạ nào, cằm hơi hếch lên, vui mừng mãn nguyện.

Tiểu Thạch Đầu lén nhìn cậu vài lần.

Cuối cùng Hòa Ngọc đã hỏi cậu bé: "Em đang nhìn gì vậy?"

Tiểu Thạch Đầu sờ sờ mũi: "Em cảm thấy anh rất giống với những người có tiền kia."

Hòa Ngọc nhướng mày: "Phải vậy không, thật ra anh có tiền mà."

Khán giả: "..."

"Còn lâu tôi mới tin cậu."

Lần trước ở thị trấn quỷ, Hòa Ngọc giả vờ là người có tiền để vượt ải, lần này cũng làm thế sao...

Nhưng mà, quần áo trên người cậu đã nói lên tất cả, cậu không thể giả vờ là người giàu có được.

Lần này cậu sẽ hành động như thế nào đây.

Khán giả rất tò mò.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 803: Trò Chơi Tiền Tệ (12)


Hòa Ngọc vẫn chậm rãi bước đi, hỏi: "Thành phố A có nhiều người giàu không?"

Tiểu Thạch Đầu: "Rất nhiều, thành phố A có rất nhiều người giàu có. Giàu nhất phải kể đến nhà họ Blair và nhà họ Nam, tiếp đó là nhà họ Thư. Nhà họ Blair và nhà họ Nam cứ một thời gian lại đi so xem ai giàu hơn ai."

"So cái này làm gì?"

Mặt Tiểu Thạch Đầu viết một hàng chữ "Mẹ nó anh đang đùa đấy hả?": "Đương nhiên là để quyết định xem nhà ai có địa vị cao hơn, quyền ngôn luận nhiều hơn rồi. Nhưng mà hai dòng họ này thắng thua ngang nhau. Còn vài ngày nữa là sẽ đến thời gian cạnh tranh khốc liệt, bây giờ họ đang điên cuồng kiếm tiền.

Nhà họ Blair đang tổ chức hội thương mại quy mô lớn ở phố nhà giàu. Gần đây phố nhà giàu rất náo nhiệt nhưng mà chúng ta không thể đến quá gần, nếu không sẽ bị bắt."

"Nếu bị bắt thì sao?" Hòa Ngọc tò mò: "Đưa đến nhà họ Blair làm người hầu hả?"

Tiểu Thạch Đầu trợn tròn mắt: "Sao lại thế được, người hầu của nhà họ Blair không dễ làm đâu, đương nhiên là đưa đến làm c* li đó."

Cậu bé nhìn Hòa Ngọc, nheo mắt lại: "Nhưng mà nhìn anh đẹp trai thế này, có lẽ sẽ bị bắt làm người hầu đấy."

Hòa Ngọc chợt nhận ra: "Ồ, thì ra là vậy."

Cậu lại hỏi: "Ngoại trừ nhà họ Blair, nhà họ Nam và nhà họ Thư ra, em còn biết nhà giàu nào khác không?"

"Vậy thì có nhiều lắm."

Hai người nói chuyện một hồi, rẽ ngược rẽ xuôi, còn đi vào một đường hầm. Hòa Ngọc yên tâm thoải mái đi vào không chút do dự, nhưng không thể không nói, có một số người...

Làm gì cũng dễ thương.

Bình luận: "Tôi càng ngày càng thích Hòa Ngọc rồi đó."

Bình luận: "Vậy cậu ta đến phố nhà giàu làm gì, cướp tiền hả?"

Bình luận: "Năng lực chiến đấu là 2, sao cướp tiền được."

Hai người đi tới con hẻm nhỏ gần phố người giàu. Hòa Ngọc đang định đi về phía trước, lại bị Tiểu Thạch Đầu túm lấy nói: "Này, anh ra ngoài làm gì, sẽ bị người khác phát hiện đấy."

Cũng không phải không có người nghèo đến phố người giàu, nhưng bọn họ chỉ dám lén đứng ở ngõ nhìn chứ không dám ló đầu ra.

Hòa Ngọc nghe lời rụt chân vào.

Tiểu Thạch Đầu nằm bò ở chỗ rẽ của con ngõ, lén lút nhìn về phía trước, còn Hòa Ngọc thì đứng ở phía sau bắt chước cậu bé, đầu ở phía trên cậu bé, lén lút nhìn về phía trước.

Những con phố trước đây vốn đã rất phồn hoa, nhưng phố của người giàu thì hoàn toàn khác, thực sự rất hoa lệ.

Đường phố đầy rẫy những tòa nhà cao tầng, tất cả các cửa hàng đều sang trọng, đường phố được lát bằng kính sáng đẹp, không dính tý bụi nào, dưới ánh mặt trời phản chiếu ánh sáng tuyệt đẹp.

Những chiếc xe sang trọng vụt qua, có chiếc bay cao trên trời, có chiếc chạy trên mặt đất.

Trên đường có rất ít người qua lại. Thỉnh thoảng sẽ có một người đi qua, đằng sau đó là cả đống người hầu hạ đi theo vây quanh.

Đám người hầu cúi đầu khom lưng, xách theo cả đống túi lớn túi nhỏ.

"Nhìn thấy chưa, đó là người của nhà họ Thư đấy." Tiểu Thạch Đầu bỗng thấy phấn khích.

Hòa Ngọc cũng nhìn qua đó, nhìn thấy một chiếc ô tô có chữ "Thư" trên thân xe. Chiếc xe đậu bên ngoài một cửa hàng sang trọng được trang trí bằng pha lê, bên ngoài cửa hàng còn được trải thảm.

Một cô gái trẻ bước xuống xe, xung quanh là một đám người hầu, mọi người trong cửa hàng đều ra đón.

Hai người đang mua sắm lập tức bị đuổi ra ngoài.

Sắc mặt hai người rất khó coi, nhưng cũng không dám nói lời nào, một người nén giận xoay người rời đi, một người điên cuồng đánh người hầu để trút giận.

Khoảng cách hơi xa, Hòa Ngọc nghe không rõ bọn họ nói cái gì.

"Đó chính là người của nhà họ Thư, đúng là phô trương thật sự." Hòa Ngọc xoa xoa cằm.

Vẻ mặt Tiểu Thạch Đầu hâm mộ: "Đúng vậy, đó chính là nhà họ Thư, nhà họ Blair với nhà họ Nam lại càng..."

Giọng nói đột nhiên dừng lại, Tiểu Thạch Đầu đẩy Hòa Ngọc ra, quay người bỏ chạy.

Bị phát hiện rồi!

"Không ngờ lại có người nghèo dám xuất hiện gần phố người giàu, muốn chết à." Có hai người đột nhiên xuất hiện, quần áo giống hệt nhau, chính là quản lý thành phố.

Tiểu Thạch Đầu chạy thật nhanh, hai người kia cũng không đuổi theo mà chỉ vung roi về phía Hòa Ngọc.

Nhưng lại không trúng.

Hòa Ngọc giẫm lên cây chổi rồi bay xa, cũng không quên mang theo Tiểu Thạch Đầu.

"Tên nghèo kiết xác này không ngờ lại có trang bị phi hành cao cấp, đuổi theo đi." Vẻ mặt hai tên đó thèm thuồng, lập tức đuổi theo.

Cây chổi này dù sao cũng là trang bị phi hành mà đám người Eugene rất hâm mộ, mặc dù xấu xí nhưng tốc độ lại rất nhanh, chẳng mấy chốc đã thoát khỏi hai người quản lý thành phố.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 804: Trò Chơi Tiền Tệ (13) - "Không hổ danh là cậu, Hòa Ngọc, cậu còn lừa cả trẻ con."


Tiểu Thạch Đầu được mang đi đang kinh ngạc đến phát sốc.

Cảm nhận được tốc độ của gió, giọng nói của cậu bé run lên: "Anh, không ngờ anh chính là một cao thủ, còn có trang bị phi hành nữa."

Hòa Ngọc không nói lời nào, tìm một con hẻm khác đáp xuống, bay trên trời không an toàn, rất dễ hấp dẫn sự chú ý của những người có tiền. Hơn nữa hai tên quản lý thành phố kia chắc chắn sẽ xin viện trợ, có nguy cơ sẽ có một nhóm người đi tìm bọn họ.

Cậu đem quần áo tả tơi ủi thẳng ra, cũng may quần áo tuy có rách nát nhưng vẫn chưa bị lộ hàng.

Tiểu Thạch Đầu đột nhiên lui về phía sau hai bước, cậu bé có chút cảnh giác, lại có chút tham lam. Suy nghĩ một chút, chậm rãi đưa tay ra: "Anh cần phải trả thù lao cho em, em đã đưa anh tới đó rồi."

Hòa Ngọc cất chổi đi và tự tin nói: "Anh không có tiền."

Tiểu Thạch Đầu: "..."

Con ngươi của cậu bé co lại: "Không phải anh nói rằng anh có tiền sao?"

"Lừa em đó, thế mà cũng tin." Hòa Ngọc cây ngay không sợ chết đứng nói.

Tiểu Thạch Đầu: "..."

Cậu bé tức giận nghiến răng, hung dữ nhìn chằm chằm Hòa Ngọc, giống như một con sói nhìn chằm chằm vào kẻ thù.

Bình luận: "..."

Bình luận: "Không hổ danh là cậu, Hòa Ngọc, cậu còn lừa cả trẻ con."

Bình luận: "Tôi còn cho rằng cậu ta sẽ giả làm người có tiền, kết quả lại đi lừa người ta."

Hòa Ngọc đột nhiên thay đổi giọng nói: "Thật ra, cũng không phải là không thể cho em tiền, chỉ là bây giờ anh không có tiền, trước tiên phải kiếm được một ít tiền mới được."

Tiểu Thạch Đầu vẫn hung dữ nhìn chằm chằm cậu.

Tên nhóc như vậy sống đến bây giờ, tất cả đều dựa vào sự tàn nhẫn của bản thân.

Tiểu Thạch Đầu nắm chặt tay thành quyền, trong mắt trào phúng: "Anh kiếm tiền kiểu gì, đây là phố người giàu, cho dù anh có trang bị phi hành, lộ mặt ra cũng sẽ bị bắt thôi, hai tên quản lý thành phố vừa nãy không đuổi kịp anh thì không có nghĩa những người khác cũng sẽ không đuổi kịp."

Nơi đây có rất nhiều cao thủ, mặc dù tốc độ của chổi bay rất nhanh, nhưng tuyệt đối không phải là không có đối thủ, Hòa Ngọc hiểu rõ điều này.

Vì thế, cậu không có ý định chạy trốn thêm lần nữa.

Hòa Ngọc nhấc Tiểu Thạch Đầu đến trước mặt mình, nhìn đường phố bên ngoài: "Em nhìn đi, những người bên ngoài kia, ai là người giàu nhất?"

Tiểu Thạch Đầu điên cuồng vùng vẫy, nhẹ nhàng giãy ra được.

Ơ, tên trưởng thành này có vẻ không mạnh lắm.

Hòa Ngọc: "Em không muốn thù lao sao, em giúp anh chọn ra người giàu nhất, anh làm ra tiền sẽ lập tức đưa cho em."

"Anh muốn chọc giận mấy người giàu này hả, anh muốn chết đấy à." Tiểu Thạch Đầu cảm thấy người này là một tên điên, cậu bé không muốn ở cùng với một người điên nữa.

Hòa Ngọc mỉm cười: "Không vào hang cọp sao bắt được cọp? Nếu như em không đồng ý mạo hiểm một chút, vậy thì một đồng cũng không kiếm được, bé con, bản thân là người của hành tinh tiền tệ, chắc em không cần anh dạy điều này đâu nhỉ."

Tiểu Thạch Đầu đang chuẩn bị rời đi, nghe thấy vậy thì dừng lại.

Cậu bé híp mắt: "Anh thực sự có cách kiếm được tiền từ họ sao?"

Hòa Ngọc gật đầu, rất chắc chắn: "Đương nhiên."

Cậu có cái khí chất khiến người khác không nhịn được mà tin cậu.

Tiểu Thạch Đầu lại do dự, người của hành tinh tiền tệ là như vậy, vì tiền cái gì cũng có thể làm. Cậu bé có thể đụng vào người khác để cướp một ít tiền, vì thế cũng dám mạo hiểm thêm một chút.

Thế là, cậu bé rúc vào bên cạnh Hòa Ngọc, cẩn thận nhìn con đường phía trước.

Vài phút sau.

Đôi mắt của Tiểu Thạch Đầu sáng lên: "Đó là xe của nhà họ Blair, em biết chiếc xe này, đó là xe của cậu chủ Blair."

Hòa Ngọc: "Rất giàu?"

Tiểu Thạch Đầu điên cuồng gật đầu, rất ghen tị: "Có tiền, cực kỳ giàu!"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 805: Trò Chơi Tiền Tệ (14)


Tiểu Thạch Đầu đột nhiên nhìn về phía Hòa Ngọc, trầm giọng nói: "Anh định kiếm tiền từ trên tay cậu ba như thế nào?"

Hòa Ngọc không trả lời. Cậu nghịch quả cầu pha lê trong tay và nghiêng đầu tò mò hỏi cậu bé: "Em hiểu rõ về cậu ba sao?"

Mặc dù bản thân mới là người đưa ra câu hỏi, nhưng khi Hòa Ngọc hỏi thì Tiểu Thạch Đầu không thể không làm theo lời cậu. Một số người lại có sức lôi cuốn kỳ lạ như vậy, khiến người ta không thể cưỡng lại được.

Tiểu Thạch Đầu lắc đầu: "Không biết rõ lắm, thứ em biết được đều là những tin tức tương đối đơn giản. Ví dụ, cậu ba được vợ hai của nhà họ Blair sinh ra, được cưng chiều cực kỳ. Nhưng tính tình lại không tốt, thường xuyên đánh đập, giết người hầu, là vị khách khó tiếp đón nhất. Anh ta và cậu cả của nhà họ Blair cạnh tranh rất gay gắt."

Bình luận: "Tên nhóc này biết được nhiều thông tin phết đấy."

Bình luận: "Khó trách Hòa Ngọc muốn hợp tác với tên nhóc này. Tôi còn tưởng rằng cậu ta không có bản lĩnh hợp tác với người trưởng thành ở hành tinh tiền tệ, chỉ có thể hợp tác với một đứa nít ranh."

Bình luận: "Sao Hòa Ngọc này lại đoán được đứa nhỏ ăn mày này biết nhiều như vậy?"

Hòa Ngọc lộ ra nụ cười hài lòng: "Quả nhiên em biết rất nhiều thông tin, không uổng công anh hợp tác với em."

Tiểu Thạch Đầu híp mắt, vẻ mặt nghi hoặc: "Sao anh đoán ra được?"

Nếu như nhớ không lầm, hôm nay mới là ngày đầu tiên cậu bé gặp tên ăn mày lớn này, sao đối phương có thể đoán được cậu bé biết rất nhiều thông tin.

Chẳng lẽ... anh ta từng điều tra mình...

Đứa trẻ lập tức trở nên cảnh giác, vô thức lùi lại hai bước, giữ khoảng cách với Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc không quan tâm đến phản ứng của cậu bé, thoải mái giải thích: "Trên đường có nhiều phụ nữ trung niên như vậy nhưng em lại chọn một người rất nổi bật. Hơn nữa, quý cô đó mạnh mẽ hơn những người khác một chút, người bình thường sẽ không dám đi chọc giận quý cô đó đâu. Rất ít người mang tiền trên người, quý cô đó lại không có bất kỳ đặc điểm nào là mang theo tiền, nhưng mà em lại lướt qua đám đông, nhắm chuẩn vào cô ta, chỉ có thể là hiểu rõ cô ta."

Tiểu Thạch Đầu sững sờ.

Hòa Ngọc tiếp tục: "Có rất nhiều cửa hàng thực phẩm, nhưng em lại có thể xác định chắc chắn đi vào một cửa hàng, thành công đổi được thức ăn, mặc dù bị ông chủ đuổi ra ngoài, nhưng ít nhất cũng không cướp lấy đồ ăn của em."

Đây là một thế giới mà trộm cướp là hợp pháp, tất cả đều là kẻ xấu, không đùa được đâu.

Dừng lại một chút, Hòa Ngọc lại nói thêm: "Đương nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất là em một mình sống đến bây giờ, còn sống rất khỏe mạnh, chắc chắn là phải có thực lực hơn người khác."

Ở thế giới này, bất kể đứa trẻ nào có khả năng đặc biệt gì để sống sót, chắc chắn nó phải có hiểu biết sâu sắc về thành phố này. Nếu không, bất kỳ tai nạn nhỏ nào cũng có thể cướp đi mạng sống của nó.

Vì vậy, Hòa Ngọc không biết gì cả đã nhắm vào cậu bé.

Sau khi nghe Hòa Ngọc phân tích, Tiểu Thạch Đầu giật mình, theo bản năng lùi lại hai bước. Cậu bé không ngờ rằng người này chỉ mới gặp mà đã biết rõ như vậy.

Quá đáng sợ.

Sống được đến bây giờ, ý thức về nguy hiểm của Tiểu Thạch Đầu cực kỳ mạnh. Trước đây cậu bé cảm thấy “ăn mày lớn” rất an toàn nên rất sẵn lòng "hợp tác" với cậu, nhưng đến bây giờ, cậu bé chỉ cảm thấy cực kỳ nguy hiểm.

Nghĩ đến cái suy nghĩ lúc trước thế mà cậu lại nảy sinh cảm giác "an toàn" với một người vừa mới gặp, sống lưng đột nhiên cảm thấy ớn lạnh, hai tay nắm chặt thành quyền, thân thể căng thẳng, không nhúc nhích, giống như con chim nhỏ đang sợ hãi, cũng giống như con mèo đang xù lông, vừa phòng bị vừa sợ hãi nhìn Hòa Ngọc.

Nghe xong lời giải thích, khán giả mới vỡ lẽ.

Bình luận: "Quả nhiên, đây mới chính là Hòa Ngọc."

Bình luận: "Người này đúng là vừa nhạy bén vừa thông minh, vừa nhìn là phát hiện ra manh mối, biết tỏng những tin tức mà người khác không biết."

Bình luận: "Nhưng mà cậu ta cầm lấy bộ trang bị biến hình cao cấp đấy làm gì?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 806: Trò Chơi Tiền Tệ (15)


Lúc này Hòa Ngọc có thể nhìn thấy bình luận, nhưng cũng không quan tâm lắm. Khóe miệng mang theo nụ cười dịu dàng, đôi mắt đen như mực nghiêm túc nhìn đứa trẻ đang căng thẳng: "Yên tâm, anh thật lòng muốn hợp tác với em, năm trăm tính là gì, nếu như em phối hợp tốt với anh thì năm trăm, năm triệu, hoặc năm mươi tỷ cũng không tính là gì."

Tiểu Thạch Đầu: "..."

Cậu bé vừa cảm thấy tên ăn mày lớn này đang giấu nghề, nhưng bây giờ ngược lại lại cảm thấy đầu óc người này có vấn đề?

Dù sao thì cũng chỉ là một đứa trẻ, vẫn chưa có được sự bình tĩnh như người lớn. Cậu bé không khỏi giễu cợt: "Năm triệu hay năm mươi tỷ, anh có biết đó là bao nhiêu tiền không? Nếu như có năm mươi tỷ thì có thể lọt vào top 30 danh sách phú hào của hành tinh tiền tệ đó."

Hòa Ngọc chớp chớp mắt: "Năm mươi tỷ chỉ có thể vào top 30 thôi sao? Xem ra chúng ta cần năm trăm tỷ."

Tiểu Thạch Đầu: "..."

Đã xác nhận, là một tên đầu óc có vấn đề.

Hòa Ngọc dường như không cảm thấy rằng mình bị người khác coi là "đầu óc có vấn đề". Cậu nhìn từ trong ngõ nhìn ra ngoài đường, xe của cậu ba nhà họ Blair đã dừng lại. Từ góc nhìn này bọn họ chỉ có thể nhìn thấy phía sau của chiếc xe.

Nhưng không thể không nói, những người này đúng là rất giàu có, họ rất vui khi được khoe khoang sự giàu có của mình, ngay cả đuôi xe cũng bóng loáng.

Toàn bộ chiếc xe chính là một trang bị cao cấp có thể bay có thể chạy.

Người có tiền ở thế giới này, đúng là không gì không làm được.

Hòa Ngọc: "Được rồi, bạn nhỏ, bây giờ chúng ta sẽ đến nhà họ Blair lấy thùng tiền năm trăm tỷ đầu tiên."

Tiểu Thạch Đầu đứng trước mặt Hòa Ngọc, nhìn theo tầm mắt của cậu, cũng nhìn theo chiếc đuôi xe khiến người khác ghen tị.

Giọng nói của cậu bé tràn đầy sự hoài nghi: "Anh thực sự có thể lấy tiền từ cậu ba nhà họ Blair sao?"

Càng có tiền, tiền trong túi của họ càng khó lấy ra.

Tiểu Thạch Đầu không hoàn toàn tin rằng Hòa Ngọc có thể lấy được tiền từ cậu ba. Họ thậm chí không thể đến gần cậu ba, đến cả đến gần người hầu của cậu ba cũng không được. Một khi đến gần, sẽ trực tiếp bị giam giữ, biến thành người có ý xấu, cuối cùng bị g**t ch*t.

Vì vậy, Tiểu Thạch Đầu hoàn toàn nghi ngờ.

Hòa Ngọc rất bình tĩnh: "Nói được làm được, anh đương nhiên có cách."

Tiểu Thạch Đầu quay đầu lại: "Cách gì?"

Vừa hỏi xong, cậu bé đã cảm thấy mình bị nhấc bổng lên, giẫm lên một cây chổi không dễ nhìn thấy nhưng tốc độ lại rất nhanh, lao thẳng đến con phố nhà giàu và đoàn xe của cậu ba nhà họ Blair.

Tiểu Thạch Đầu: "..."

Bình luận: "Vãi, Hòa Ngọc dũng cảm như vậy sao?"

Bình luận: "Cậu ta muốn làm gì? Ăn cướp hả? Làm sao đánh thắng được vệ sĩ của cậu ba, vệ sĩ của anh ta còn là cao thủ cấp SS đó?"

Tư thế này thật sự quá giống ăn cướp.

Nhưng năng lực chiến đấu hai điểm, không đánh ai được. Nếu như trường kiếm ở trong tay thì có thể thử được, nhưng với tình trạng bây giờ thì hoàn toàn không thể thành công được.

Động tác của Hòa Ngọc quá nhanh, cây chổi đạt đến tốc độ cao nhất, lao ra khỏi con hẻm như tia chớp, lao qua hàng rào của phố người giàu, xông thẳng vào đó, hướng về phía cậu ba.

Vãi!

Khán giả sững sờ.

Tốc độ quá nhanh, hành động quá đột ngột, Tiểu Thạch Đầu không kịp phản ứng, hai mắt mở to.

Hòa Ngọc đang giẫm lên cây chổi, tay xách Tiểu Thạch Đầu, hơi hếch cằm lên, ngay cả bộ quần áo rách rưới trên người cậu cũng mang đến cảm giác như có như không.

Khí thế khiến người khác kinh ngạc, động tác cũng rất tự nhiên.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 807: Trò Chơi Tiền Tệ (16) - "Hòa Ngọc, không hổ danh là cậu, lúc nào cũng đùa được."


Nhưng mà...

"Ầm!"

Cậu bất ngờ ngã thẳng xuống, bị hất văng xuống đất, "yếu đuối" không thể chịu được một đòn đánh.

Tiểu Thạch Đầu chưa kịp phản ứng thì quản lý thành phố của phố người giàu và vệ sĩ của cậu ba đã phản ứng rất nhanh. Hòa Ngọc còn chưa kịp đến gần đoàn xe của cậu ba thì đã lập tức bị tấn công, rơi xuống đất.

Một đám cao thủ không biết từ đâu xông tới bao vây lấy bọn họ. Đủ loại vũ khí đều nhằm vào bọn họ, ánh mắt cảnh giác, chỉ một chút nữa thôi thì hai người sẽ bị bắn thủng.

"Các người là ai?"

Vệ sĩ A của cậu ba còn tưởng là sát thủ, không ngờ lại là hai tên ăn mày yếu ớt.

Ăn mày lớn và ăn mày nhỏ xấu xí, thế mà còn dám lại gần đoàn xe của cậu ba.

Lúc này, mọi người trên phố người giàu đều dùng ánh mắt "ngu xuẩn" nhìn bọn họ, nhưng rất nhanh liền quay đi chỗ khác. Hai người này không đáng để bọn họ quan tâm.

Có đầy người lao ra như thế, rồi cũng chẳng mấy chốc bị lôi đi, do đó mà người đi đường cũng chẳng hơi đâu quan tâm thêm.

Nếu không phải hai tên ăn mày một lớn một nhỏ này trông quá tội nghiệp thì có khi bọn họ còn không thèm liếc một cái.

Ít nhất người được gọi là cậu ba nhà họ Blair kia đến nhìn còn không thèm nhìn một cái, vừa xuống xe thì trực tiếp đi thẳng đến câu lạc bộ, được mọi người vây quanh, cực kỳ có khí chất.

"Tiên sinh, hai người này nên xử lý thế nào?"

Quản lý thành phố cấp S của khu nhà giàu rất khách sáo đối với vệ sĩ của nhà họ Blair.

Vệ sĩ A xoay người, trả lời không chớp mắt: "g**t ch*t rồi lôi đi."

Tiểu Thạch Đầu: "..."

Cậu bé sắp sụp đổ tới nơi rồi, tại sao cậu bé lại ở cùng một chỗ với cái tên não có vấn đề này chứ.

Rõ ràng biết đầu óc người này không được bình thường thì cậu bé nên chạy ngay đi mới đúng.

Cậu bé thực sự không ngờ rằng trên đời này lại có một sinh vật kỳ lạ như vậy, dám trực tiếp xông thẳng vào cậu ba nhà họ Blair.

Khó khăn lắm mới sống đến bây giờ, hôm nay đã phải chết rồi sao?

Tiểu Thạch Đầu không mở miệng cầu xin, không có tác dụng. Mở miệng cầu xin ngược lại sẽ bởi vì tranh cãi với người khác mà chịu khổ nhiều hơn.

Bây giờ đợi trực tiếp bị g**t ch*t, chính là cách chết thống mái nhất.

Tiểu Thạch Đầu hận Hòa Ngọc tới chết.

Sao cậu bé có thể để ý đến một tên đầu óc không bình thường như vậy chứ?

Khán giả cũng sửng sốt. Hành động của Hòa Ngọc không phù hợp với phong cách thường ngày của cậu. Hòa Ngọc có rất nhiều mánh khóe, sao có thể làm ra một hành động vô nghĩa như vậy chứ?

Khán giả há hốc mồm.

Tiểu Thạch Đầu không dám van xin, cũng không có nghĩa là Hòa Ngọc không mở miệng. Cậu rất bình tĩnh ngẩng đầu lên, lớn tiếng hô: "Cậu ba, tôi đưa con trai anh đến nhận tổ quy tông, anh mau đến nhận đi."

Tiểu Thạch Đầu: "..."

Vào lúc đó, cậu bé còn đang nghĩ xem Hòa Ngọc đang nói cái gì.

Sau khi kịp phản ứng, cậu bé lập tức cảm thấy nghẹt thở.

Xong đời rồi.

Lần này muốn chết mà chết không nổi rồi.

Bình luận: "..."

Bình luận: "Hòa Ngọc, không hổ danh là cậu, lúc nào cũng đùa được."

Bình luận: "Tôi còn cảm thấy nghẹt thở thay Tiểu Thạch Đầu, nhóc con, thế giới người lớn không đáng sợ, chỉ là nhóc gặp phải người lớn đáng sợ mà thôi."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 808: Trò Chơi Tiền Tệ (17)


Vệ sĩ và quản lý thành phố sửng sốt, nhất thời không ra tay, người định lôi bọn họ đi cũng không động đậy nữa.

Mọi người trong phố người giàu đều quay đầu nhìn sang, những lời mà Hòa Ngọc hét lên gần như vang vọng khắp phố người giàu, khiến tất cả mọi người đều ngẩn ra.

Ngay cả cậu ba vừa bước lên bậc thang cũng dừng lại, sau đó chậm rãi quay đầu lại.

Rất tốt, thành công thu hút sự chú ý của vị cậu ba.

Là cậu ba nhà họ Blair, mỗi ngày đều có rất nhiều người muốn thu hút sự chú ý anh ta, bao gồm cả những người muốn giết anh ta và những người muốn lấy lòng anh ta, nhưng hôm nay Hòa Ngọc chắc chắn là người duy nhất thành công thu hút được chú ý của anh ta.

Sau khi quay người lại, anh ta nhìn Hòa Ngọc một cách vô cảm: "Cậu nói cái gì?"

Cậu ba nhà họ Blair là một người đàn ông béo với mái tóc vàng và đôi mắt xanh, mặc một chiếc áo lông sang trọng. Áo lông của Liên Bang khác với áo lông của Trái Đất, áo lông của Liên Bang được làm từ bộ lông của con thú cấp bậc hành tình và có đặc tính phòng thủ riêng.

Cậu ba mặc một cây đỏ rực, rõ ràng là áo lông phòng ngự cao cấp, trên bộ quần áo lông mỏng là một chiếc thắt lưng nạm đá quý phòng ngự, còn có vòng cổ, hoa tai, đồng hồ phòng ngự cao cấp, cả người toát ra sự xa hoa.

Đây là phong cách của hành tinh này.

Mặc những thứ quá xa hoa này đắp lên người một tên mập mũm mĩm cực kỳ giàu có.

Mặc dù anh ta chỉ là một tên phú nhị đại, nhưng khí chất tuyệt đối kinh người, bị anh ta nhìn chằm chằm như vậy, ai cũng sẽ cảm thấy rất căng thẳng.

Thế nhưng Hòa Ngọc lại rất bình tĩnh, thậm chí còn cao giọng nhắc lại: "Cậu ba, đây là con trai của anh, tôi đưa cậu bé đến nhận tổ quy tông."

Vừa nói, cậu vừa vỗ vào Tiểu Thạch Đầu bên cạnh.

Tiểu Thạch Đầu thì ngớ người, nói không ra lời, cả khuôn mặt đều hiện lên chữ "tôi là ai", "tôi đang ở đâu" và "tôi đã nghe thấy cái gì vậy".

Bình luận: "Hahaha, Hòa Ngọc thực sự tuyệt vời."

Bình luận: "Chỉ cần để cậu ta mở miệng, chết cũng có thể nói thành sống, có khi thật sự có thể cho Tiểu Thạch Đầu một thân phận đấy."

Cậu ba không nói gì.

Một lúc sau, anh ta nheo mắt lại nhìn Tiểu Thạch Đầu: "Em bao nhiêu tuổi?"

Ánh mắt đó rất phức tạp, một lời mà khó nói hết.

Tiểu Thạch Đầu: "..."

Cậu bé muốn khóc, muốn chết, nhưng lại không dám không trả lời câu hỏi của cậu ba, chỉ có thể lắp bắp nói: "Em, em năm nay chín tuổi."

Hòa Ngọc nghiêng đầu: "Này, em chín tuổi thật hả, sao nhìn giống bảy tuổi thế?"

Tiểu Thạch Đầu: "..."

Bây giờ là lúc nói cái này sao?

Chẳng lẽ lúc tôi bảy tuổi có thể làm con của cậu ba hả?

Nếu Tiểu Thạch Đầu có thể được trao cho một cỗ máy quay ngược thời gian, điều đầu tiên cậu bé sẽ làm là tránh xa Hòa Ngọc, chạy trốn khi nhìn thấy Hòa Ngọc, chạy càng xa càng tốt và không bao giờ nói chuyện với người này nữa.

Bình luận: "Cậu ba hỏi tuổi của Tiểu Thạch Đầu, anh ta có đứa con thất lạc thật hả?"

Bình luận: "Hòa Ngọc có thể lừa được chuyện này sao?"

Cậu ba nở nụ cười, nhưng nụ cười rất lạnh lùng, giọng nói bình tĩnh: "Vậy nên, lúc tôi mười tám tuổi, đã có một đứa con chín tuổi sao, thế là lúc tôi tám tuổi đã sinh ra nó rồi à."

Khán giả: "...."

Mẹ kiếp, cậu ba mới mười tám tuổi!

Bình luận: "Hòa Ngọc đụng phải họng súng rồi."

Tiểu Thạch Đầu sắp khóc, cậu bé biết cậu ba mới mười tám tuổi, cho nên lúc Hòa Ngọc vừa hô "nhận tổ quy tông", cậu bé đã biết vận mệnh bi thảm đang chờ đợi mình.

Muốn chết cũng không chết được, nhất định sẽ bị tra tấn dã man.

Lăng trì, ngũ mã phanh thây...

Trong đầu Tiểu Thạch Đầu toàn là những cách chết khác nhau, cả người cảm thấy không khỏe.

Hòa Ngọc có chút kinh ngạc: "Anh mới mười tám tuổi, nhưng nhìn có vẻ không giống lắm."

Bình luận: "Vào lúc này, tôi cảm thấy may mắn khi mình không phải Tiểu Thạch Đầu."

Bình luận: "Bản lĩnh tìm đường chết của Hòa Ngọc lại lên một level mới rồi, giỏi đấy."

Coai vẫn ngồi xổm trong phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc như cũ.

Lúc này, hình chiếu của Hòa Ngọc và những người khác ở trước mặt anh ta, anh ta không nhịn được mà véo mình một cái, không để bản thân ngất đi.

Đúng là... tình tiết đặc sắc không thể ngờ.

Vệ sĩ A, vệ sĩ B, tất cả người hầu và tất cả những người nghe thấy lời này, đều quay qua nhìn Hòa Ngọc, ánh mắt từ ngỡ ngàng chuyển sang kinh ngạc, sau đó là kính sợ.

Hóa ra trên thế giới này thực sự có một số người cho rằng cách chết của mình không có gì đặc biệt.

Đúng thật là có người tự tìm đường chết.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 809: Trò Chơi Tiền Tệ (18) - "Rất tốt, cậu đã thành công thu hút được sự chú ý của tôi."


Vệ sĩ A: "Cậu ba, có cần phải giết cậu ta ngay bây giờ không?"

Cậu ta ngập ngừng hỏi.

Cậu ba cười rồi, nụ cười của sự giận dữ.

Tiểu Thạch Đầu sắp ngất tới nơi rồi, trước mắt hiện đầy ngôi sao, trong đầu toàn là "xong rồi xong rồi".

Cậu ba nhấc chân đi về phía Hòa Ngọc, "soàn soạt", mọi người đều cung kính nhường đường cho cậu ba. Vệ sĩ và quản lý thành phố đang vây quanh Hòa Ngọc cũng nhường đường.

Chỉ có vệ sĩ A và vệ sĩ B, một cái vũ khí đè trên cổ Hòa Ngọc, một cái khác đè trên ngực Hòa Ngọc, ngăn cản cậu tấn công cậu ba.

Đương nhiên, cho dù cậu có công kích cậu ba, thì cậu ba cũng không sao cả.

Nhưng nếu để cậu ba bị tấn công, thì chính là do bọn họ không làm tròn bổn phận, những người hôm nay đi cùng, tất cả coi như xong đời.

"Lộc cộc"

Cậu ba từng bước một tới gần Hòa Ngọc, cái chết giống như đang đến gần. Tiểu Thạch Đầu chỉ ước mình không chết ngay lập tức.

Chỉ có Hòa Ngọc ngẩng đầu lên, không sợ hãi nhìn cậu ba.

Cậu ba cũng nhìn xuống nhìn cậu.

Vốn dĩ dọc đường anh ta còn nghĩ cách tra tấn hai tên ăn mày một lớn một nhỏ này, nhưng khi anh ta đi tới trước mặt "tên ăn mày" này thì không khỏi bị khuôn mặt của cậu thu hút.

Hòa Ngọc thực sự là một người rất ưa nhìn.

Mặc quần áo rách rưới cũng không thể che giấu được vẻ đẹp trai của cậu. Ngũ quan hoàn mỹ tinh xảo, làn da trắng nõn không tì vết, đôi mắt hạnh nhân trong veo sạch sẽ, sống mũi cao thẳng, kính không gọng ở trên cánh mũi khiến cậu càng đẹp hơn.

Nơi khóe mắt có một nốt ruồi mờ nhạt, nếu không nhìn kỹ sẽ không phát hiện ra, nhưng một khi nhìn thấy sẽ cảm thấy đó không phải là khuyết điểm mà là một sự hấp dẫn, vẻ đẹp của cậu lại được nâng lên một tầm cao hơn.

Lúc này, Hòa Ngọc hơi nâng cằm lên, chiếc cổ thon thả xinh đẹp của cậu duỗi ra, mái tóc rối bù trước trán, cả người cậu như đang tỏa sáng.

Vì vậy, những gì cậu ba muốn nói ban đầu đã thay đổi.

"Rất tốt, cậu đã thành công thu hút được sự chú ý của tôi."

Bình luận: "Sao nghe quen quen"

Bình luận: "Tôi cũng thấy vậy, hình như từng đọc qua ở cuốn sách nào rồi."

Bình luận: “Nghĩ ra rồi, là tiểu thuyết của Trái Đất, cô gái, em đã thành công thu hút được sự chú ý của tôi.”

Hòa Ngọc nhìn anh ta, không nói gì.

Cậu ba quay người lại: "Thu dọn sạch sẽ, tối nay đưa cậu ta vào phòng của tôi."

Chơi xong rồi thì giết.

Người trên đời này có thể trêu chọc được anh ta còn chưa sinh ra, trong lòng anh ta đã sớm viết ra kết cục không thể tránh khỏi cho Hòa Ngọc, thậm chí còn có mấy con đường chết.

Cậu ba lại bước vào câu lạc bộ, trong khi các vệ sĩ nhìn Hòa Ngọc với vẻ mặt phức tạp.

Đây có lẽ là người đầu tiên ở trước mặt mọi người chế nhạo cậu ba "già", nhưng cuối cùng vẫn sống sót. May mà cậu ta có ngoại hình tốt, điều này đã miễn cưỡng cứu cậu một mạng.

Nhưng đối mặt với người đã chắc chắn sẽ chết, vệ sĩ A không khách khí lắm, hung dữ nói: "Đưa đi đi!"

Hòa Ngọc bắt lấy Tiểu Thạch Đầu, chậm rãi đứng dậy, bình tĩnh nói: "Cậu bé đi cùng tôi, đưa cậu bé theo cùng đi."

Vệ sĩ A cau mày: "Cậu còn muốn nói điều kiện nữa sao?"

Ai cho cậu dũng khí này vậy?

Hòa Ngọc: "Không phải, tôi đang ra lệnh đó, dù sao thì cậu ba cũng không nói tôi không thể đem theo cậu bé này."

Vệ sĩ A: "..."

Cậu ta rất muốn từ chối Hòa Ngọc, nhưng thái độ của Hòa Ngọc rất tự nhiên khiến cậu ta không khỏi suy nghĩ. Lỡ như người này có bản lĩnh gì đó khiến cậu ba thích thì sao?

Mặc dù cậu ba thích phụ nữ hơn, nhưng có thể giữ lại người đàn ông này, chứng tỏ cậu ba vẫn còn có ý khác.

Tình hình còn chưa rõ mà đã đi đối đầu với người này, hình như không ổn lắm thì phải.

Vì vậy vệ sĩ A gật đầu: "Được, vậy mang theo đứa ăn mày nhỏ này đi."

Nói xong, cậu ta ghét bỏ nhìn ăn mày lớn và ăn mày nhỏ.

Cũng không biết là từ đâu xông ra, gan lớn thật, thế mà vẫn còn sống tốt.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 810: Trò Chơi Tiền Tệ (19)


Vệ sĩ B vươn tay, mỗi tay xách một người, mang theo Hòa Ngọc và Tiểu Thạch Đầu nhảy lên xe bay phóng nhanh đến nhà họ Blair.

Hòa Ngọc: "Tiểu Thạch Đầu, em yên tâm đi, anh đi đâu cũng sẽ mang em theo cùng."

Tiểu Thạch Đầu: "Cảm ơn anh nhé." Cậu bé muốn giết người.

Hòa Ngọc: "Không có gì, anh nói được làm được, luôn nhớ những gì mình đã thề."

Tiểu Thạch Đầu: "..."

Hay là anh quên hết đi được không?

Bình luận: "Cho nên, trước tiên Hòa Ngọc thu hút sự chú ý của cậu ba, sau đó dùng mỹ nam kế với cậu ba."

Bình luận: "Tôi không nghĩ như vậy, Hòa Ngọc chắc là muốn dùng cách khác thuyết phục cậu ba, nhưng không nghĩ tới cậu ba lại nhìn trúng khuôn mặt của Hòa Ngọc."

Bình luận: "Tự nhiên đồng cảm với cậu ba, bất cứ ai có quyết định sai lầm với Hòa Ngọc đều sẽ bị dày vò thảm hại."

Bình luận: "Trang bị phòng ngự của cậu ba quá mạnh, hơn nữa năng lực chiến đấu của Hòa Ngọc chỉ có 2, cậu ta còn chưa sửa chữa trường kiếm, sao có thể đối đầu được với cậu ba?"

Bình luận: "Đúng vậy, hơn nữa cậu ta còn phải lấy được tiền của cậu ba, cũng không dễ dàng gì. Bên Thành Chiêu đã bắt đầu kiếm tiền, giá trị tài sản tăng rất nhanh, chắc là vẫn chưa có nhiều tiền như Thành Chiêu đâu."

Bình luận: "Tiếp tục xem đi, thao tác của Hòa Ngọc không rõ ràng, cho đến cuối cùng, ai cũng không biết cậu ta sẽ làm gì."

Hòa Ngọc và Tiểu Thạch Đầu bị đưa đến địa bàn của dòng họ Blair. Nếu thành phố A là một thành phố, thì nhà họ Blair là một thị trấn, đúng vậy, nhà của họ chính là một thị trấn.

Toàn bộ nhà họ Blair là một cụm kiến trúc. Người sống xung quanh đều phụ thuộc vào người của nhà họ Blair, người hầu ở giữa, người nhà họ Blair thì ở trong cùng.

Cậu ba là một người rất quan trọng trong nhà họ Blair. Nhà của anh ta ở khu vực trung tâm, là một biệt thự ba tầng rất đẹp, ngoài ra còn có thêm sân tập võ, vườn hoa, nơi vui chơi giải trí, tất cả đều bao quanh biệt thự này. Nơi nào cũng được chăm sóc rất đẹp, người hầu và bảo vệ ra vào tấp nập.

Nó có thể so sánh với hoàng cung cổ đại của Trái Đất trong ký ức của Hòa Ngọc.

Vệ sĩ B không đưa bọn Hòa Ngọc đến lầu chính, ngược lại đưa họ đến lầu phụ bên cạnh.

Khi ném bọn họ cho người hầu, vệ sĩ B chỉ nói: "Tắm sạch."

Nói xong, vệ sĩ B rời đi.

Những người hầu rất có lương tâm, mặc dù Hòa Ngọc và Tiểu Thạch Đầu trông giống như hai người ăn xin, nhưng họ vẫn cung kính đưa hai người đi tắm và thay quần áo, thậm chí còn chu đáo chuẩn bị một bàn lớn thức ăn ngon.

Tiểu Thạch Đầu đang mặc quần áo sạch sẽ, có hơi bất lực đứng bên cạnh cậu.

Khi được tắm rửa sạch sẽ trông còn non nớt hơn khi bẩn thỉu, đột nhiên bước vào một hoàn cảnh vừa xa lạ vừa nguy hiểm, cảm giác trưởng thành đặc biệt trên khuôn mặt của cậu nhóc đã biến mất.

Cậu bé vô thức nhìn Hòa Ngọc.

Tuy rằng Hòa Ngọc không đáng tin cậy, nhưng dù sao cậu cũng là người lớn. Lúc này dựa dẫm vào người lớn là chuyện bình thường.

Hòa Ngọc bình tĩnh đi tới bàn ăn, cầm đồ ăn lên: "Ăn đi, em không đói sao?"

Tiểu Thạch Đầu nuốt nước miếng, hạ giọng nói: "Đây là nhà họ Blair, chúng ta chết chắc rồi, anh đúng là một kẻ điên, thế mà dám..."

Hòa Ngọc cắt ngang lời cậu bé: "Em trốn được sao?"

Tiểu Thạch Đầu: "..." Không thể.

Hòa Ngọc nhìn cậu bé, khẽ cười nói: "Thế nên em muốn chết lúc đói bụng hay ăn no rồi mới chết đây?"

Nghe vậy, Tiểu Thạch Đầu lập tức lao đến bàn ăn và ăn ngấu nghiến, như thể đang ăn một "bữa cơm trước khi bị chém đầu".

Bình luận: "Hòa Ngọc, cậu đang dọa trẻ con đó."

Bình luận: "Chậc chậc, thật là đáng thương, lên thuyền với Hòa Ngọc, nhảy trên lưỡi dao thần chết là chuyện bình thường, quen là tốt rồi."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 811: Trò Chơi Tiền Tệ (20)


Hòa Ngọc không ăn bao nhiêu đã đặt đũa xuống. Tiểu Thạch Đầu lại ăn một bữa lớn, cho đến khi không nuốt nổi chút nào nữa mới dừng lại, cậu bé trợn trắng mắt.

Hòa Ngọc đưa cho cậu bé một ly nước: "Ăn chậm chút, cũng có phải bữa ăn cuối cùng đâu."

Tiểu Thạch Đầu ngơ ngác, nhìn thẳng về phía cậu, không thể tin được: "Đây không phải bữa ăn trước khi chết sao? Không lẽ chúng ta còn có thể sống sót?"

Giỡn cái gì vậy?

Bọn họ đã đắc tội cậu ba, sao mà có thể sống?

Khóe miệng Hòa Ngọc nhếch lên, trong ánh mắt không có cảm xúc: "Anh không cho em chết, em tuyệt đối không chết được."

Giọng nói bình tĩnh, lại mang một sự ngang ngược và kiên định.

Cậu nhìn có vẻ vô cùng yếu ớt ốm yếu, nhất là trước mặt người Liên Bang khỏe mạnh khác thường, thật sự giống như đứa yếu đuối vậy.

Giọng nói cũng nhạt nhẽo, êm dịu trầm khàn, nhưng lại có sự thô bạo đến từ sâu thẳm trong linh hồn, khiến người chấn động.

Mọi người đều biết, Hòa Ngọc là kẻ ngoài yếu trong mạnh, thuộc tính trắng cắt đen.

Ban đầu, gần như mọi người đều tưởng rằng, một nhát rìu của Vạn Nhân Trảm có thể g**t ch*t Hòa Ngọc, mà bây giờ thì sao?

Cho dù là tình huống thế này, bọn họ cũng không cảm thấy Hòa Ngọc sẽ chết.

Nhiều khoảnh khắc nguy cấp như thế còn không chết.

Nếu như chết ở đây, vậy có vẻ như là có hơi hài hước.

Nhìn Hòa Ngọc thế này, Tiểu Thạch Đầu ngơ một hồi.

Sau đó, cậu bé bĩu môi, đỡ chiếc bụng no căng đứng dậy: "Anh không biết gì về năng lực của nhà họ Blair, tính khí của cậu ba vô cùng không tốt. Anh đừng tưởng là được anh ta nhìn trúng là đã rất giỏi, mặc dù anh ta mới mười tám tuổi nhưng có rất nhiều tình nhân đấy."

Tên nhóc nhìn thoáng qua Hòa Ngọc, tuy còn nhỏ nhưng hiểu nhiều, giả vờ bình tĩnh lên tiếng: "Mặc dù anh nhìn rất đẹp trai, nhưng với cậu ba thì có kiểu người nào mà chưa từng thấy đâu? Anh ta sẽ không thay đổi nguyên tắc vì anh. Anh làm cho cậu ba mất mặt trước mọi người, anh ta chắc chắn sẽ giết anh."

Đương nhiên, giết tên ăn mày lớn này xong thì nhất định sẽ đến lượt tên ăn mày nhỏ này là cậu bé.

Nghĩ đến đây, Tiểu Thạch Đầu cúi đầu xuống, cảm giác hạnh phúc khi no bụng không còn được như thế nữa.

Nghe xong, Hòa Ngọc chỉ cười không nói.

Giết cậu?

Người muốn giết cậu nhiều lắm, nhưng cho đến bây giờ, vẫn không có người làm được.

Ăn uống no nê, người hầu dắt Hòa Ngọc đến phòng của cậu ba.

Tiểu Thạch Đầu bị giữ lại tòa nhà phụ, cậu bé nhìn bóng lưng của Hòa Ngọc rồi mở miệng: "Này, anh nịnh nọt cậu ba một chút, có lẽ anh ta nhìn trúng tướng mạo của anh, có thể để anh sống thêm một khoảng thời gian."

Hòa Ngọc quay đầu, khóe miệng nhếch lên: "Tên nhóc, em đang quan tâm anh sao?"

Tiểu Thạch Đầu bĩu môi: "Ai quan tâm anh chứ, em chỉ là không muốn anh liên lụy em mà thôi, có thể sống thêm một ngày hay một ngày!"

Còn nhỏ nhưng ma mãnh, cố ý quay đầu đi, biểu cảm vô cùng chán ghét.

Hòa Ngọc mỉm cười quay người đi, bóng lưng ung dung, không nhanh không chậm nhấc chân đi theo người hầu dẫn đường trước mặt.

Người hầu là làm phục vụ nên năng lực chiến đấu không cao.

Cả biệt thự khắp nơi đều là thủ vệ, cấp S có rất nhiều người, cấp SS cũng có hai người. Hòa Ngọc có thể cảm nhận được mấy ánh nhìn trên người bản thân, rõ ràng là phòng bị cậu.

Ở đây, muốn chạy đi là điều không thể.

Cậu ba nhà họ Blair chỉ là thuận miệng giữ cậu lại, cho người đưa cậu về thẳng đây. Tuy nhiên sẽ luôn có người núp trong bóng tối canh chừng cậu, bất cứ lúc nào cũng có thể g**t ch*t mối nguy hiểm tiềm tàng này.

Cậu nhấc tay đẩy kính, sau đó đút tay vào trong túi, bước đi không nhanh không chậm, vô cùng ung dung, giống như không phải tới để phục vụ, mà là... chủ nhân chỗ này.

Dạo chơi sân trống, vô cùng nhàn nhã.

Điều này khiến người quan sát trong bóng tối cũng phải cạn lời, tên nhóc này là ai? Xem chỗ này thành nhà của cậu rồi đấy à?

Cậu ba nhà họ Blair vẫn chưa trở về. Người hầu dẫn Hòa Ngọc vào và nhắc cậu cứ chuẩn bị xong xuôi cẩn thận trước đi. Trong phòng vô cùng sạch sẽ, không một hạt bụi, toàn bộ đồ trang trí đều vô cùng xa hoa hào phóng. Một cái giường ngủ cực lớn có thể mười người nằm ngủ, nhìn có vẻ rất hoang dã.

Người hầu bảo Hòa Ngọc ngồi đợi ở chiếc ghế sô pha bên cạnh, thế nhưng sau khi người hầu rời đi, Hòa Ngọc bèn đi về phía giường lớn.

Nằm xuống, ngủ, vô cùng tự tại.

Người theo dõi trong bóng tối: "..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 812: Trò Chơi Tiền Tệ (21)


Có thể cảm nhận được ánh nhìn chú ý vào cậu dần dần chuyển đi, khóe miệng của Hòa Ngọc hơi nhếch lên, tiến thẳng vào trong mộng đẹp.

Tối nay còn phải thức khuya, ngủ bù trước đã.

Cậu ba quay về nhưng không đi thẳng về phòng.

Bảo vệ B báo cáo với anh ta: "Điều tra rõ rồi, đứa nhỏ tên là Tiểu Thạch Đầu, là một đứa ăn mày của thành phố A. Ba mẹ đã chết cả, nó sống nhờ vào việc lục tìm đồ ăn là chính. Đứa lớn tên là Hòa Ngọc, cũng là ăn mày, cũng lục thùng rác tìm đồ ăn để sống."

Dừng một chút, vệ sĩ B bổ sung: "Không biết tại sao bọn chúng lại gần cậu ba, chắc là vì để thu hút sự chú ý của cậu chủ."

Cậu ba không bất ngờ với mục đích của bọn họ, anh ta chỉ hơi cau mày, ánh mắt có phần không vui: "Ăn mày? Lục rác tìm đồ ăn?"

Vệ sĩ vừa nhìn là đủ hiểu cậu ba đang chê bai Hòa Ngọc rồi.

Người có tiền vốn rất căm ghét người nghèo.

Vốn nhờ vào gương mặt của Hòa Ngọc mà cậu ba mới nảy sinh vài phần hứng thú, song khi nghe đến đoạn cậu phải lục thùng rác để sống là cũng hết sạch hứng thú.

Quả nhiên, cậu ba vẫy tay: "Lôi nó ra ngoài rồi giết đi."

"Vâng..." Bảo vệ B quay về hỏi người phía sau: "Cậu ta đang ở đâu?"

Lập tức có người trả lời: "Đang ở phòng của cậu ba... nằm ngủ."

Bảo vệ B: "?"

Cậu ba cau mày, nhấc chân: "Ngủ? Tôi đi xem thử."

Vệ sĩ B: "..." Tên ăn mày đó mặc dù lục tìm rác, nhưng thủ đoạn đúng là khá ghê gớm, đây không phải lại khiến cậu ba muốn xem thử rồi sao?

Một hàng người đi về phòng của cậu ba, cửa không đóng, cậu ba vừa bước vào đã nhìn thấy người đàn ông nằm trên giường. Cậu ngủ vô cùng yên tĩnh, giống như bản thân ngủ ở nhà vậy, kéo mền qua tùy tiện đắp lên.

Mọi người bước vào đều im lặng chốc lát.

Tên nhóc này, rốt cuộc là thủ đoạn cao hay là vô tư quá đây?

Có lẽ là đã nghe thấy tiếng động, Hòa Ngọc mở mắt ra, hai mắt còn mang theo sự buồn ngủ nhìn về phía bọn họ. Cậu từ từ ngồi dậy, vô cùng uể oải, lướt qua bọn họ với đôi mắt hờ hững, không để ý đến chút nào.

Không có ý phải đứng dậy, cũng không có ý phải chào hỏi.

Tự cao!

Quá bất lịch sự!

Thái độ không cung kính!

Ngay lúc vệ sĩ B cảm thấy người này chết chắc rồi, cậu ba mập mạp vẫy tay: "Các người ra ngoài."

Rõ ràng, anh ta lại có hứng thú rồi.

Cũng đúng, cậu ba luôn được người khác nịnh nọt, thỉnh thoảng gặp phải một người nhìn có vẻ yếu ớt lại ngang ngược khó thuần phục, khó tránh có vài phần hứng thú.

Vì thế, một nhóm người nối đuôi nhau đi ra, tiện thể đóng cửa cho bọn họ.

Ánh mắt của vệ sĩ B nhìn Hòa Ngọc kính nể.

Vệ sĩ A lại vẫn khinh thường như cũ.

Cậu ba híp mắt, khóe miệng mang ý cười: "Cậu đang cố ý dụ dỗ tôi sao? Buổi chiều nhảy ra cũng là vì để thu hút sự chú ý của tôi?"

Mặc dù đã điều tra rõ ràng nhưng anh ta vẫn muốn nghe đáp án của Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc nhấc tay đẩy kính, bởi vì nằm ngủ nên chiếc kính của cậu bị lệch hẳn đi, toát lên vài phần xinh đẹp.

Cậu đeo xong rồi nhìn về phía cậu ba, thản nhiên thừa nhận: "Đúng là tôi muốn thu hút sự chú ý của anh."

Khi trả lời, mặt vô cảm, ánh mắt có hơi lạnh nhạt.

Bình luận: "Hòa Ngọc chắc chắn tức giận rồi!!"

Bình luận: "Cậu ba này giống hệt Vạn Nhân Trảm, vô cùng ảo tưởng."

Bình luận: "Vạn Nhân Trảm vòng này là cùng một đấu trường với ai?"

Bình luận: "Cùng Owen hành tinh chính."

Bình luận: "Vậy vẫn khá là đáng xem đó, nhưng tôi vẫn càng muốn xem Hòa Ngọc phải làm gì."

Bình luận: "Seattle và Lăng Bất Thần còn ở cùng một đấu trường kìa, đấu trường bọn họ vòng này là phải so thực lực, Seatle mạnh hơn với Lăng Bất Thần n lần, nhưng mà Lăng Bất Thần có đàn của Ly Trạm, ai thắng ai thua còn chưa rõ."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 813: Trò Chơi Tiền Tệ (22)


Cậu ba thấy cậu thừa nhận, nụ cười trên mặt ngày càng châm biếm, anh ta bước qua, ngón tay móc trên thắt lưng, chuẩn bị cởi ra.

Anh ta đã nghĩ xong rồi, sau khi chơi xong người này thì giết cũng được.

Mặc dù rất chán ghét lai lịch của người này, nhưng Hòa Ngọc bây giờ nhìn có vẻ rất sạch sẽ, hơn nữa sự xinh đẹp hiếm thấy, cậu ba không muốn trực tiếp buông tha.

Anh ta c** th*t l*ng ra rồi đi đến trước giường.

Hòa Ngọc cũng đang nghiêm túc nhìn anh ta, thấy anh ta đi qua bèn ngồi thẳng người. Ánh mắt cậu ba châm biếm, biểu cảm trên mặt trở nên khinh thường.

Quả nhiên, lúc nãy giả vờ thanh cao như vậy, bây giờ lại nhiệt tình cứ như hai người khác nhau ấy nhỉ?

Hứng thú của anh ta lại giảm bớt, thấy Hòa Ngọc lấy ra một bộ bài tây rồi ngẩng đầu nhìn về phía cậu ba, khóe miệng nhếch lên nụ cười xán lạn...

"Cậu ba, chơi bài Poker không?"

Cậu ba: "..."

Danh từ mới lạ gì đây? Sao nghe không xíu đứng đắn nào vậy?

Anh ta nhìn Hòa Ngọc, lại nhìn bộ bài Poker nằm trên tay Hòa Ngọc rồi chìm vào im lặng.

Hòa Ngọc: "Tin tôi, rất vui đó."

Giọng nói của cậu tràn đầy mê hoặc, mắt to tròn hơi híp lại đầy quyến rũ.

Ma xui quỷ khiến, cậu ba gật đầu.

"Xí dách? Hay là nổ kim hoa?"

Ngón tay thon dài xinh đẹp của Hòa Ngọc lật bài tây, động tác vô cùng đẹp. Từng lá bài tây đó nằm trên tay của cậu giống như đang có linh hồn vậy, rất hấp dẫn người khác.

Ngón tay của cậu linh hoạt, từng lá bài tây xoay chuyển.

Sau khi xào bài, âm thanh "soạt soạt soạt" nhanh như tàn ảnh, động tác vừa nhẹ nhàng vừa có lực, hấp dẫn lấy ánh nhìn của cậu ba.

Cậu ba nuốt nước miếng, chưa từng nghe ba từ này bao giờ, anh ta tùy tiện chọn một lá.

Ban đầu anh ta chỉ hơi có chút hứng thú với Hòa Ngọc. Lúc này thấy động tác Hòa Ngọc mê hoặc đầy xinh đẹp nói không nên lời, hứng thú tăng vọt lên, cũng đã có suy nghĩ chơi... cùng với Hòa Ngọc một lát.

Xem như, có lợi cho hạnh phúc của cuộc sống về đêm.

Đương nhiên, suy nghĩ lúc này của anh ta đều ở trên người của Hòa Ngọc, không hề để ý đến thứ được gọi là cờ bạc là bác thằng bần.

Hòa Ngọc giải thích cho anh ta, quy tắc khá là đơn giản. Khả năng ghi nhớ của người Liên Bang từng được cường hóa nên rất dễ dàng nhớ được quy tắc, song ánh mắt cậu ba cứ dính trên người Hòa Ngọc.

Anh ta nhìn gương mặt tinh xảo của Hòa Ngọc, nhìn xương quai xanh lộ ra, cũng nhìn về phần eo anh ta có thể ôm trọn...

Khi Hòa Ngọc phát bài cho anh ta, anh ta không kìm chế được mà v**t v* đôi bàn tay khớp xương rõ ràng của Hòa Ngọc.

Gương mặt Hòa Ngọc phút chốc trầm xuống.

Lập tức, cậu ba cảm giác không gian xung quanh bỗng lạnh như băng, đầu óc có hơi phê cũng tỉnh táo hơn chút rồi.

Bình luận: "Anh sắp tiêu đời rồi, có biết không hả?"

Bình luận: "Chậc chậc, bắt đầu đồng tình với cậu ba."

Bài đã vào tay, bên cạnh là chíp mà Hòa Ngọc lấy ra.

Đây là lần đầu tiên khán giả biết được, thì ra món trang bị cao cấp đó có thể biến thành hai món đồ có liên hệ nhau. Vừa là chíp, cũng là bài tây.

Chíp giống y hệt với đồng Liên Bang của hành tinh tiền tệ, cho dù cậu ba có nhiều tiền đến đâu thì khi cầm chíp vẫn thấy rất vui vẻ, đây chính là người của hành tinh tiền tệ.

Không thể rời xa tiền, trong mắt người hành tinh tiền tệ chỉ có tiền.

Tiền bạc mang ý nghĩa đối với bọn họ giống như mạng sống, bất kỳ chuyện gì liên quan đến tiền thì cũng rất k*ch th*ch.

Lúc này, anh ta vẫn chưa biết cảm giác đánh bài, trong mắt chỉ có Hòa Ngọc, có chíp chứ không hề có lá bài.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 814: Trò Chơi Tiền Tệ (23) - "Cậu ba cậu đã đưa ra lựa chọn sai lầm nhất cuộc đời này."


Ván đầu tiên bắt đầu.

Cậu ba đánh rất qua loa, đã thua mười chip. Anh ta có hơi không vui.

Vốn dĩ không chuẩn bị tiếp tục, nhưng nhìn Hòa Ngọc "đam mê" bài bạc như thế, anh ta chuẩn bị chơi cùng thêm một ván.

Ván thứ hai bắt đầu.

Bài lần này của cậu ba rất tốt, đã thắng hai mươi chip.

Chip gần như giống hệt với đồng Liên Bang bị anh ta gom lấy chất chồng ở bên cạnh. Khóe miệng không nhịn được hơi nhếch lên, tâm trạng không tệ, không nói được lời đến đây được rồi.

Ván thứ ba bắt đầu.

Bài của cậu ba lần này không tốt lắm, khóe miệng của anh ta lập tức ỉu xìu.

Nhưng mà Hòa Ngọc chơi càng không tốt, cậu ba đã thắng mười chip, khóe miệng của anh ta lại nhếch lên.

Ván thứ tư bắt đầu.

Bài của cậu ba vô cùng tốt, anh ta không kìm chế được trở nên hưng phấn. Bài của Hòa Ngọc cũng không tệ, bọn họ trực tiếp chất chồng chip đến một trăm cái.

Hòa Ngọc chiến thắng sít sao, khuôn mặt của cậu ba lập tức xụ xuống.

"Chơi lại!" Cậu ba nóng lòng vứt lá bài tây xuống.

Ván thứ năm bắt đầu.

Bài của cậu ba vô cùng tốt nên đã cược toàn bộ chip.

Thế mà, bài của Hòa Ngọc còn tốt hơn, chiến thắng sít sao cậu ba.

Hốc mắt cậu ba đỏ hừng hực, đôi mắt nhìn chằm chằm chip trên bàn: "Chơi lại!"

Hòa Ngọc bất đắc dĩ: "Cậu ba, anh hết chip rồi, chip tôi cho anh mượn cứ coi thôi đi. Nhưng mà nếu tiếp tục chơi mà không có chip thì không vui lắm đâu."

Cậu ngừng một chút, yếu ớt nói: "Hay là vẫn là đi ngủ nhỉ?"

Đi ngủ?

Tiền đã thua rồi, có thể ngủ?!

Cậu ba không chịu, đập bộp lên giường, cất cao giọng nói: "Không phải chỉ là tiền thôi sao, tôi chuyển cho cậu."

Bình luận: "Cậu ba cậu đã đưa ra lựa chọn sai lầm nhất cuộc đời này."

Bình luận: "Chậc chậc, không chọn ngủ, cậu lỗ to rồi!"

Cậu ba nói xong, trong phút chốc Hòa Ngọc bỗng thay đổi hoàn toàn. Cậu đứng dậy, nở nụ cười vô cùng rực rỡ: "Cậu ba, trên giường có gì đâu mà vui? Chúng ta qua bàn đi."

Cậu ba vừa mới bị khơi dậy cơn nghiện cờ bạc, hiển nhiên đi theo Hòa Ngọc.

Hai người ngồi xuống hai bên bàn, lúc này có cảm giác vào guồng hơn. Hòa Ngọc lấy ra một chồng chip, cười ôn hòa: "Cậu ba, anh muốn đổi bao nhiêu chip? Có loại một đồng, có loại một trăm đồng, cũng có loại chục nghìn đồng."

Cậu ba: "..." Thì ra chip không chỉ có một đồng sao?

Cậu ba có tiền, mua thẳng trăm nghìn chip, năm cái mười nghìn, bốn trăm cái một trăm, còn có mười nghìn cái một đồng, chất thành chồng cao bên cạnh anh ta.

Chip bên cạnh Hòa Ngọc cũng chất chồng cao như thế.

Cậu mặc đồ ngủ, dây cột lỏng lẻo, xương quai xanh lộ ra, cảnh tượng lúc ẩn lúc hiện, nhưng cậu ba không có tâm trạng chú ý đến cảnh tượng này, ánh mắt của anh ta dán trên bàn tay lật lá bài của Hòa Ngọc, ngón tay khớp xương rõ ràng, mảnh khảnh thon dài, từng lá bài giống như có sức hấp dẫn vậy.

Hòa Ngọc mỉm cười, giọng nói trầm thấp khàn đặc, tràn đầy sự mê hoặc: "Chơi thôi, cậu ba đáng yêu của tôi."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 815: Trò Chơi Tiền Tệ (24)


Đánh bạc trên bàn và trên giường là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Trên bàn tạo cảm giác khiến người ta càng đâm đầu vào hơn.

Trong thời gian đếm ngược tử vong, Hòa Ngọc đã phát hiện ra Liên Bang cũng có đánh bạc, nhưng thuộc loại cá cược vào kết quả thắng thua nhiều hơn, chẳng hạn như đặt cược vào người chiến thắng cuối cùng trong tốp đầu hoặc đặt cược vào người thắng trong trận chiến giữa hai võ sĩ. Điều này rất thú vị và hấp dẫn, nhưng cũng không hấp dẫn bằng những gì Hòa Ngọc đưa ra.

Cậu ba nhà họ Blair mê tiền của hành tinh tiền tệ này đã được nếm trải niềm vui của cờ bạc, tất nhiên niềm vui này phải trả bằng cái giá rất đắt.

Có 100.000 chip trong tay khiến cuộc chơi trở nên thú vị hơn.

Ván đầu tiên.

Cậu ba chơi rất hay, anh ta đã thắng được một trăm chip.

Vì vậy anh ta nghĩ, ván vừa rồi tốt như, anh ta nên chơi thêm.

Ván thứ hai.

Bài của cậu ba không tốt, thua năm mươi chip.

Anh ta tiếc ván bài vừa rồi, lẩm bẩm nói: "Ván bài trước hay như vậy, nếu biết thế thì mình đã theo nhiều hơn, chán quá, mình đã bỏ lỡ rồi."

Hòa Ngọc mỉm cười: "Cậu ba còn chưa quen tay, không sao, lúc nào cũng có thể gặp được một lá bài tốt."

Nghe vậy, cậu ba chờ đợi nhìn ngón tay của Hòa Ngọc.

Ván thứ ba bắt đầu.

Bài của cậu ba vẫn không tốt, anh ta đã thua một trăm chip.

Đến ván thứ tư, bài thường, thắng được năm mươi chip.

Ván thứ năm, bài tốt, thắng được 200 chip.

Ở ván thứ sáu, bài ở mức trung bình, và anh ta thua 200 chip.

Ván thứ bảy, bài rất xấu và anh ta thua cả trăm chip.

Cậu ba bắt đầu sốt ruột. Lúc này, ở ván thứ tám, anh ta bắt được bài tốt vô cùng, bài của Hòa Ngọc cũng rất tốt. Ván này, cậu ba đã thắng được 15.000 chip.

Bàn của họ đã được nâng cấp từ "100" lên "10.000".

Cậu ba không những không cảnh giác mà còn cảm thấy phấn khích hơn.

Anh ta đã từng thắng đến mức Hòa Ngọc chỉ còn lại hơn 10.000, cậu ba hớn hở, tim đập thình thịch, anh ta đang ở trong trạng thái phấn khích cao độ.

Mấy vạn đồng không nhiều đối với anh ta, nhưng lúc này, trái ngược hoàn toàn với sự ủ rũ của Hòa Ngọc, anh ta vui chưa từng có.

Ai có thể vừa giải trí vừa kiếm tiền cùng một lúc chứ?

Chuyện tốt như vậy mà anh ta không phát hiện sớm.

Anh ta đã không nghĩ về việc liệu Hòa Ngọc có thể đổi chip cho mình hay không. Trong mắt anh ta, chip chính là tiền.

Đáng tiếc nụ cười của anh ta không kéo dài được bao lâu, trong ba ván tiếp theo, bài của anh ta đã tốt mà bài của Hòa Ngọc còn tốt hơn. Rất nhanh, bên cạnh anh ta chỉ còn một lá bài.

Chỉ thiếu một chút, chỉ cần vận may của anh ta tốt hơn một chút, chẳng những không thua, ngược lại còn thắng.

Cậu ba vô cùng khó chịu, nóng lòng muốn bắt đầu ván tiếp theo.

Hòa Ngọc mỉm cười cất chip đi, nhẹ giọng nói: "Cậu ba, khuya rồi, chúng ta đi ngủ đi."

Ngủ cái gì?

Cậu ba trừng mắt, tên đàn ông vừa bị gợi lên cơn nghiện cờ bạc, còn thua mười vạn đồng, làm sao có thể dừng lại?

Chưa chơi đã lại còn thua tiền sao, anh ta sẽ không bao giờ cho phép chuyện này xảy ra.

Thế là anh ta đập bàn và trực tiếp ra lệnh: "Đổi cho tôi thêm mười vạn, không, năm mươi vạn chip."

Chơi đến nửa đêm mà thua mười vạn, anh ta cũng không muốn chơi đến sáng, chỉ muốn mau chóng kiếm lại mười vạn, thậm chí muốn kiếm nhiều hơn, nên đương nhiên sẽ phải đổi nhiều chip hơn.

Anh ta càng có nhiều chip, thì càng có thể kiếm lại tiền sớm.

Hòa Ngọc thở dài, nhưng dưới sự "ép buộc" của anh ta, cậu đã đổi năm mươi vạn cho anh ta.

Năm mươi vạn đã được chuyển từ trí não vào tài khoản của Hòa Ngọc.

Hiện tại Hòa Ngọc có 600.000 đồng trong tài khoản, đối diện với cậu là một cậu ba vừa mới nghiện cờ bạc.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 816: Trò Chơi Tiền Tệ (25) - "Cậu ba đang chơi bài, Hòa Ngọc thì chơi cậu ba."


Bình luận: "Hòa Ngọc mới có sáu mươi vạn, mà Thành Chiêu đã là sáu trăm triệu. Ngay từ đầu đã có sự chênh lệch, và Thành Chiêu rất giỏi kiếm tiền, Hòa Ngọc đang hơi có nguy cơ bị loại rồi."

Bình luận: "Đúng, Thành Chiêu vừa ép buộc vừa dụ dỗ mấy cao thủ, chuẩn bị nhập học, đăng ký một khóa học cải thiện sức chiến đấu, sau đó bán nó cho toàn bộ hành tinh tiền tệ, quả thực là một vốn bốn lời."

Bình luận: "Mọi người sai rồi, Thành Chiêu là một vốn bốn lời, nhưng Hòa Ngọc là kinh doanh không cần vốn, các người chỉ thấy cậu ta chỉ kiếm được 600.000 trong một đêm mà bỏ qua cách kiếm tiền của cậu ta, đó là một sai lầm lớn. Hòa Ngọc phát triển cờ bạc, tốc độ kiếm tiền sẽ rất, rất đáng sợ."

Bình luận: "Vậy tôi cũng không nghĩ Thành Chiêu sẽ thua, khi phó bản trước kết thúc, Thành Chiêu nhận được một trang bị có sức chiến đấu vô cùng trâu bò, cộng với địa vị ban đầu của gã ở thế giới này thực sự không tốt, gã có thể ăn cắp tiền, làm gì đó có thể nhanh chóng lấy được tiền?"

Vẫn còn rất nhiều người không thích Hòa Ngọc, dù sao thì Thành Chiêu đang nhắm đến tất cả mọi người. Hòa Ngọc có vẻ nhanh kiếm được tiền, nhưng chỉ nhắm vào một người để kiếm tiền thì cho dù hết người này đến người khác, sẽ không nhanh bằng một thị trường khổng lồ để kiếm tiền.

Có người chân thành than thở: "Mặc dù Hòa Ngọc có IQ cao, nhưng IQ cao vẫn chưa đủ để kiếm tiền."

Vừa mới thở dài xong, tất cả khán giả tận mắt chứng kiến cảnh cậu ba thua thêm 500.000.

Chưa đầy năm ván, nửa triệu.

Hai thắng ba thua, một lần thắng 200.000, lần sau thua 300.000.

Chỉ thiếu một chút.

Chỉ thiếu một chút xíu.

"Tiếp, đổi thêm một triệu."

Lúc đầu họ lấy "1" làm đơn vị, một trăm nghìn đồng là rất nhiều. Sau đó, họ lấy "10.000" làm đơn vị, thì cần năm mươi ngàn chip.

Bây giờ, một ván cược "100.000", họ cần ít nhất một triệu chip.

Với một triệu chip trong tay, thêm vận may của cậu ba, không chỉ nhanh chóng lấy lại được toàn bộ số chip đã mất mà thậm chí còn kiếm được 500.000, đó là 500.000, 500.000 trong một đêm.

Dù sao thì cậu ba cũng mới đến tuổi trưởng thành, anh ta không phải là nhân vật lớn trong gia tộc nhà Blair, và anh ta cũng chưa từng tiêu đến nửa triệu một đêm.

Cho nên lúc này anh ta hưng phấn đến đỏ mắt, trên trán nổi gân xanh, vô cùng kích động.

Hòa Ngọc chơi rất dồn dập, 1.500.000, thua trong nháy mắt.

"Thêm một triệu."

Hòa Ngọc dường như cũng chơi tới nghiện, vì vậy cậu không từ chối, tiếp tục chơi với cậu ba.

Bình luận: "Tại sao Hòa Ngọc luôn thắng?"

Bình luận: "Mày bị ngu à? Bài poker và chip đều là Hòa Ngọc chuẩn bị. Cậu ta mà thua mới lạ?"

Bình luận: "Cậu ba đang chơi bài, Hòa Ngọc thì chơi cậu ba."

Bình minh, cậu ba nhận ra rằng mình đã không còn tiền.

Đúng vậy, toàn bộ năm triệu đồng khả dụng trong tài khoản của anh ta đã bị thua sạch, chỉ còn lại chưa đến mười nghìn. Đương nhiên, cậu ba nhà họ Blair có tài sản hơn năm triệu, nhưng anh ta chỉ có thể sử dụng năm triệu.

Nhìn số dư trong tài khoản, cái đầu vốn không thoải mái vì thức cả đêm của cậu ba bỗng đau nhói.

Anh ta không hiểu tại sao mình lại thua năm triệu.

Cả đêm trôi qua trong cảm xúc phấn khích và tức giận tột độ, khi anh ta tỉnh ra thì tài khoản đã trống rỗng.

Anh ta có thể nhớ mình đã đổi chip mấy lần, cũng có thể nhớ một ván mình thua một triệu, nhưng anh ta cũng nhớ rõ mình thắng rất nhiều, một ván anh ta thắng 900.000. Tại sao cuối cùng lại thành thua năm triệu chứ?

Anh ta nhìn đống chip bên cạnh mình, và chỗ chip chất đống bên cạnh Hòa Ngọc, mắt anh ta đỏ lên.

Đó không phải là buồn, mà là tức giận.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 817: Trò Chơi Tiền Tệ (26)


Hòa Ngọc đột nhiên đẩy đống chip vào giữa, nhìn chằm chằm vào cậu ba: "Hãy đặt cược một lần cuối cùng, chỉ cần đặt cược năm triệu, anh thắng, thắng năm triệu, tôi thắng, anh nợ tôi năm triệu."

Năm triệu.

Một ván năm triệu, một ván định thằng thua, hoàn toàn là ván bài sinh tử.

Cậu ba đang tức giận lại không khỏi dao động, cảm giác k*ch th*ch một ván năm triệu khiến tim đập suýt mất thăng bằng, cảm giác này là cảm giác anh ta không thể có được trên người đàn ông hay phụ nữ, cũng không thể có được từ việc làm ăn.

Không có công việc kinh doanh nào có thể giúp anh ta kiếm được 5 triệu trong vài phút.

Chỉ có ăn cướp.

Nhưng kẻ có tiền không có đạo đức trên hành tinh tiền tệ bình thường không đi cướp, nếu mình nhắm vào người khác thì người khác có thể nhắm vào mình, không đáng để mạo hiểm.

Nếu cướp chỉ cướp người yếu hơn mình, nhưng cướp từ những người đó, muốn năm triệu một lúc thì cũng khó.

Cậu ba đã dao động.

Anh ta nheo mắt, đập bàn: "Được."

Bây giờ anh ta vẫn còn trong cơn nghiện, và anh ta không thể từ chối bất kỳ khả năng có thể kiếm lại.

Năm triệu đối với anh ta thì không phải là số tiền nhỏ, hơn nữa nhà họ Blair và nhà họ Nam sắp tranh vốn, nội bộ mỗi nhà cũng sẽ bắt đầu cạnh tranh. Nếu anh ta mất năm triệu, anh ta chắc chắn sẽ thua cậu cả đang cạnh tranh với mình.

Hành tinh tiền tệ không nói đến tình cảm, nếu anh ta thua trong cuộc thi, tài nguyên sẽ nghiêng về phía cậu cả, gần như có thể tưởng tượng ra khuôn mặt kiêu ngạo của cậu cả khi đó.

Cậu ba sẽ không bao giờ cho phép điều đó xảy ra.

Vì vậy anh ta đã đồng ý với lần đặt cược cuối cùng này, với hy vọng lấy lại được năm triệu.

"Cốc cốc cốc", có người gõ cửa.

Lúc này cậu ba đang hoàn toàn tập trung vào bộ bài trong tay Hòa Ngọc, không kiên nhẫn chút nào, cáu kỉnh hỏi: "Ai vậy?"

Một vệ sĩ nhẹ giọng trả lời: "Cậu ba, ngài nói là bảy giờ hôm nay gọi ngài, ngài phải đi chào buổi sáng gia chủ và phu nhân."

Cậu ba chỉ đáp một chữ: "Cút.

Vệ sĩ nọ sửng sốt.

Một lúc lâu sau, anh ta ngập ngừng nói lần nữa: "Cậu ba."

Chào buổi sáng vợ chồng gia chủ là việc cậu ba chưa bao giờ bỏ, hôm nay đã xảy ra chuyện gì?

Anh ta đột nhiên nghĩ đến việc người hầu báo cáo.

Đèn đã sáng cả đêm hôm qua, trong phòng lúc nào cũng có tiếng động, còn có thể nghe được âm thanh hưng phấn của cậu ba.

Chết tiệt.

Anh ta sửng sốt, nhìn chằm chằm vào cửa phòng, như thể muốn nhìn xuyên vào bên trong qua khe cửa, xem tên ăn mày kia có năng lực gì.

Ngay lúc anh ta đang sững sờ, cậu ba đã mở cửa.

Sau một đêm, sắc mặt của cậu ba chẳng những không rạng rõ mà hai mắt thâm quầng, sưng húp. Anh ta bước đi khập khiếng nhưng đôi mắt lại sáng ngời, tương phản với thân hình bệnh trạng là tâm trạng hưng phấn.

"Tao bảo mày cút ra ngoài, tao không mở cửa, không ai được phép quấy rẩy."

Rầm.

Rống xong, cậu ba đóng cửa lại.

Vệ sĩ nọ: “…”

Anh ta choáng váng.

Nhưng theo bản năng, anh ta vô thức nghe theo lời của cậu ba, bước ra khỏi cửa, và bước ra khỏi tòa nhà chính.

Tới gần một góc của tòa nhà phụ, một số người hầu cũng chú ý đến cảnh này.

Phẩm chất của những người hầu nhà họ Blair đều rất tốt, nhưng lúc này họ không thể không ầm ĩ.

"Trời ạ, người tình mới của cậu ba quả thật có bản fĩnh."

"Tên đó có thể giữ chân cậu ba đến sáng mà còn chưa ra."

"Nhìn dáng vẻ của cậu ba kìa, thật sự vất vả cả đêm."

"Quá chiều chuộng rồi, tên đó sẽ sống lâu đấy, chúng ta còn phải hầu hạ tên đó đàng hoàng."

"Trông cũng được đấy, nhưng nhìn gầy yếu, làm sao có thể chống đỡ được như vậy?"

Mấy người hầu bàn tán xôn xao, dùng ánh mắt kính sợ nhìn về phía cửa phòng.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 818: Trò Chơi Tiền Tệ (27)


Tiểu Thạch Đầu cũng nghe thấy tiếng bàn tán. Có người mang bữa sáng cho cậu bé.

Hòa Ngọc được "yêu chiều", thì đãi ngộ của cậu bé cũng sẽ tăng theo.

Nhìn bàn ăn sáng trước mặt, Tiểu Thạch Đầu không nhúc nhích.

Cậu bé luôn cảm thấy có gì đó không ổn.

Đột nhiên nghĩ đến mục đích của Hòa Ngọc là lấy tiền từ cậu ba.

Tiểu Thạch Đầu cảm thấy lo lắng, bồn chồn.

Tên kia không nên giả vờ ngu ngốc, cho dù lấy được tiền của cậu ba, chỉ cần đối phương muốn lấy lại thì có thể lập tức lấy lại.

Và Hòa Ngọc sẽ phải trả giá bằng mạng sống của mình.



Ván năm triệu thì khác, ngay cả cậu ba cũng không khỏi khẩn trương đổ mồ hôi, lòng bàn tay ẩm ướt.

Nhìn hai lá bài úp trước mặt, anh ta vò tay vào quần áo lau mồ hôi rồi mới cẩn thận lật ra.

Sau đó anh ta vui mừng khôn xiết, nhưng đã kiềm chế bản thân.

Anh ta cố ý bày ra vẻ mặt nghiêm túc, chậm rãi nói: "Ván này có muốn tăng thêm năm triệu không?"

Sau một đêm, cậu ba đã có kỹ năng đánh bạc rất tốt.

Anh ta bày ra tư thế "Tôi có bài xấu nhưng tôi đang giả vờ là bài tốt", nhưng thật đáng tiếc khi anh ta phải đối mặt với Hòa Ngọc.

Nếu không phải không đúng thời điểm, Hòa Ngọc còn có thể hướng dẫn kỹ năng diễn xuất cho cậu ba.

Hòa Ngọc bình tĩnh nói: "Tôi có thể thêm, nhưng cậu ba thì… "

Cậu ba trừng mắt: "Cậu cho rằng tôi không có tiền sao, tôi sẽ thêm một triệu."

Hòa Ngọc không nhúc nhích, thậm chí còn không nhìn vào bài của mình. Cậu lấy cuốn sổ và cây bút của mình ra, viết giấy nợ một cách thành thạo, đặt giấy nợ lên bàn và đẩy giấy nợ bằng những ngón tay mảnh mai xinh đẹp.

"Cậu ba, ký giấy nợ trước." Giọng nói khàn khàn.

Thức cả đêm, cậu ba không khỏe, nhưng Hòa Ngọc cũng không khỏe. Dù sao thể lực của cậu ba tốt hơn nhiều so với Hòa Ngọc, người có sức chiến đấu hai điểm. May mắn là cậu đã ngủ bù trước.

Mặc dù Hòa Ngọc thức khuya rất mệt mỏi, nhưng nhìn cậu chỉ hơi nhợt nhạt, nhìn tổng quan rất ổn.

Cậu ba cau mày, không biết suy nghĩ cái gì, nhíu mày, cầm bút lên, ký tên, sảng khoái ném cho Hòa Ngọc.

Bình luận: "Tôi đã quen với hành vi viết giấy nợ này của Hòa Ngọc."

Bình luận: "Cậu ấy viết giấy nợ ngày càng thành thạo, hahaha, chủ nợ là lớn nhất."

Bình luận: "Tiền của cậu sẽ không bao giờ được thu hồi, mấy người Trấn Tinh không đòi được tiền, thì cậu ba cũng chả đòi được. Người của hành tinh tiền tệ rất vô liêm sỉ, một đám xấu xa, thua tiền cũng sẽ không chịu nhận nợ."

Bình luận: "Đồng ý, cậu ba sẽ giết Hòa Ngọc. Tôi vốn tưởng lần cuối cùng Hòa Ngọc sẽ trả lại tiền, nhưng cậu ta lại yêu cầu cậu ba ký giấy nợ, không có vẻ gì là muốn trả lại năm triệu."

Đương nhiên không thể trả lại.

Ván này không phải năm triệu mà là sáu triệu.

Nếu Hòa Ngọc thua, làm sao cậu có thể trả được một triệu? Lúc đầu cậu không có một xu trong túi, bây giờ cậu chỉ có năm triệu mà cậu ba đã thua mình.

Vì vậy, cậu ba bắt buộc phải thua.

Bài của cậu ba rất tốt, nhưng bài của Hòa Ngọc lại tốt hơn.

Sáu triệu, tất cả đều thuộc về Hòa Ngọc.

Cậu ba không những không lấy lại được năm triệu mà còn viết giấy nợ sáu triệu, tương đương với việc thua mười một triệu trong một đêm.

Đây chắc chắn không phải là một con số nhỏ, ngay cả gia chủ nhà họ Blair cũng sẽ không xem nhẹ.

Cậu ba khẽ cụp mắt xuống, nhưng không nói.

Hòa Ngọc không vội thu dọn đồ đạc trên bàn. Cậu uể oải dựa lưng vào ghế, tóc tai bù xù, đôi mắt khép hờ, vẻ lười biếng khiến người ta không thể rời mắt.

Kính đeo trên mũi, dưới mắt kính, đôi mắt hạnh nhân lười biếng không che giấu. Thức cả đêm, sắc mặt hơi tái nhợt, nhưng mắt cũng không bị thâm, cũng không có sưng húp. Ngoại hình của cậu không chỉ không suy giảm mà còn có một vẻ đẹp độc đáo khác.

Cậu nửa dựa vào ghế, bộ đồ ngủ màu đen hơi xốc xếch, che nửa người từ cổ đến bụng. Cơ bụng mờ nhạt nhìn không khoe khoang, nhưng lại rõ ràng, có cảm giác cường tráng.

Phía trên là xương quai xanh thanh mảnh, phía dưới là cơ bụng không rõ ràng.

Cậu vẫn là chàng trai trẻ nhỏ gầy với cảm giác mạnh mẽ.

Trong nhận thức của Hòa Ngọc, việc một ngôi sao nam xuất sắc hy sinh vì nghệ thuật là điều bình thường, chứ đừng nói đến việc chỉ khoe một phần thân trên.

Đây không phải là lần đầu tiên khán giả nhìn thấy nó, nhưng họ vẫn hú hét lên một cách thích thú.

Cả khán giả nam và nữ đều phát cuồng.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 819: Trò Chơi Tiền Tệ (28)


Hòa Ngọc hơi dừng lại, đôi mắt đột nhiên tỏ vẻ mờ mịt trong giây lát.

Cậu không hiểu tại sao số phiếu đột nhiên tăng vọt. Lúc này không nhìn thấy bình luận nên chỉ có thể đoán rằng khán giả đang rất phấn khích khi thấy cậu thắng được tiền của cậu ba.

Hòa Ngọc chỉ ngồi như vậy đã làm người phát cuồng, chưa nói đến ngón trỏ và ngón giữa của cậu đang kẹp lá bài poker giúp cậu thắng sáu triệu kia.

Những ngón tay mảnh khảnh kẹp một lá át bích gõ nhẹ xuống mặt bàn, mỗi lần như gõ vào lòng người nghe.

Cốp cốp cốp.

Động tác gõ ngón tay của Hòa Ngọc đột nhiên dừng lại, đôi mắt lười biếng mở ra, giọng nói khàn khàn trầm trầm: "Cậu ba, tôi có thể nhận thua."

Cậu ba đột nhiên ngẩng đầu nhìn Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc của ngày hôm nay không khác gì ngày hôm qua, nhưng với mặt bàn đầy chip và ánh mắt lạnh lùng, cậu ba đột nhiên nhận ra đây không phải là một con cừu ngoan ngoãn, mà là một con sói.

"Tôi vốn là muốn giữ cậu lại, dù là cậu hay bài của cậu đều rất thú vị." Giọng cậu ba cũng rất khàn, nhưng khác với âm thanh dễ nghe của Hòa Ngọc, giọng cậu ba xen lẫn cảm xúc không thoải mái.

"Thì sao?" Hòa Ngọc nhướng mày: "Anh muốn giết tôi?"

Cậu hơi nghiêng đầu, nhướng mày làm cậu có vẻ ngang ngược, dưới thân thể gầy gò là một linh hồn ngoan cường ngang ngược.

Cậu ba đứng dậy, chiếc ghế phát ra âm thanh "cót két" vô cùng chói tai trong căn phòng yên tĩnh.

Anh ta từ trên cao nhìn xuống Hòa Ngọc: "Đúng vậy, cậu còn có chỗ nào dựa vào sao?"

Vừa dứt lời, chiếc nhẫn trên ngón tay anh ta nhắm thẳng vào Hòa Ngọc, viên đạn sắc bén hướng về trán Hòa Ngọc, nếu trúng thì Hòa Ngọc sẽ bị giết ngay lập tức.

Bình luận: "Cậu ba thật sự muốn giết Hòa Ngọc."

Bình luận: "Chết tiệt, đúng là hành tinh tiền tệ xấu xa bỉ ổi."

Cậu ba sẽ không buông tha cho Hòa Ngọc, cho dù Hòa Ngọc có muốn trả lại tiền và xé bỏ giấy nợ cho anh ta, anh ta vẫn sẽ giết Hòa Ngọc.

Đã là người của hành tinh tiền tệ, người của hành tinh tiền tệ đều không có đạo đức.

Thua tiền cho Hòa Ngọc thì giết Hòa Ngọc rồi lấy lại tiền.

Anh ta đã viết giấy nợ cho Hòa Ngọc, Hòa Ngọc biết anh ta đã mất hơn 10 triệu trong một đêm, cho dù anh ta có lấy lại được tiền, nếu gia chủ nhà họ Blair biết thì sẽ rất bất lợi cho anh ta.

Cách tốt nhất và đảm bảo nhất là giết Hòa Ngọc.

Đây cũng là lý do tại sao cậu ba lại ký giấy nợ một cách dễ dàng như vậy. Thời điểm anh ta ký giấy nợ, anh ta đã không muốn để Hòa Ngọc sống, chết một người, anh ta không quan tâm.

Viên đạn xuyên qua không khí, nhưng nó đột ngột dừng lại khi đến gần trán Hòa Ngọc.

Cậu ba sững sờ.

Khán giả cũng choáng váng.

Hòa Ngọc không hề động đậy, sắc mặt cũng không thay đổi, như đã sớm đoán trước được một màn này. Khóe miệng hơi nhếch, giơ tay gõ nhẹ vào mặt bàn, viên đạn bay đi, rơi xuống mặt đất.

Âm thanh rơi xuống đất thanh thúy dễ nghe.

Đồng tử của cậu ba co rụt lại. Anh ta theo bản năng lui lại hai bước, vẻ mặt khiếp sợ nói: "Cậu là cao thủ."

Một kích này cho dù là cao thủ cấp S cũng chưa chắc tránh được, nhưng Hòa Ngọc có thể chống đỡ.
 
Back
Top Dưới