Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1499


Chương 1499

“Bạc gia đẹp trai thật, tôi thấy may mắn biết mấy vì được phục vụ trên chuyến bay Bạc gia đang ngồi Mộ Ngọc My đắc ý vuốt một lọn tóc ra sau tai.

Một lúc sau, tiếp viên hàng không bưng cà phê đến.

Mộ Ngọc My nhận lấy cà phê, nhấp một ngụm, nhìn về phía Tuấn Phong, tỏ vẻ thân mật nói: “Tuấn Phong, cốc Americano này rất ngon, anh muốn uống một cốc không?”

Bạc Tuấn Phong lạnh nhạt nói: “Không cần”

Mộ Ngọc Mỹ lập tức cảm thấy rất xấu hổ.

Cô ta cố nhìn về phía tiếp viên hàng không một cách tự nhiên: “Không có chuyện gì nữa, cô có thể rời đi rồi Tiếp viên hàng không gật đầu và rời đi Nhưng mà, một lúc sau Mộ Ngọc My lại nghe thấy cách bàn tán khác.

về mình.

“Hình như Bạc gia và bà Bạc không ân ái lắm.

*Đám cưới liên hôn đều do cha mẹ sắp xếp, có thể tôn trọng nhau như.

khách là tốt lắm rồi…”

Mộ Ngọc My nắm chặt tay vì tức giận, có chút tủi thân Lúc tới khách sạn đã gần trưa rồi.

Mộ Ngọc My bước vào sảnh lớn cùng Bạc Tuấn Phong, quản lý phụ trách tiếp đón đi trước dẫn đường, Bạc Tuấn Phong dừng chân lại và nói: “Lần này, chuẩn bị hai phòn/ Anh vừa mới nói dứt lời, vị quản lý kia hơi sửng sốt, Mộ Ngọc My phía sau cũng kinh ngạc lấm bẩm nói: “Hai phòng…”

Vẻ mặt của quản lý giống kiểu khó mà tin được, cẩn thận từng li từng tí nhắc lại lời nói xin ý kiến anh: “Bạc gia, ngài và bà Bạc… cần hai phòng sao ạ?”

Bạc Tuấn Phong nói: ‘Tôi nghĩ lời tôi nói đã đủ rõ ràng rồi”

Quản lý vô cùng kinh ngạc.

Vừa mới cưới, Bạc gia đã muốn chia phòng với vợ mình sao?

Mộ Ngọc My mỉm cười, rất gượng gạo, nhưng cô ta vẫn phải giả vờ.

không để ý lấy lại thể diện cho mình: “Hai phòng, mấy hôm nay tôi không tiện.”

Sau khi nói xong, cô ta nói với quản lý khách sạn: ‘Anh hãy chuẩn bị cho tôi một phòng tổng thống khác.”

Quản lý lúng túng nói: ‘Khách sạn chỉ có một phòng tổng thống…

Khách sạn này do nhà họ Bạc đầu tư, thông thường anh sẽ ở lại khi đi công tác, phòng tổng thống có phòng họp và phòng khách.

Ngoài Bạc Tuấn Phong ra, không ai có quyền được vào đó ở.

‘Säc mặt Mộ Ngọc My như vừa bị ngã từ trên cao xuống cái hố sâu nhất Vị quản lý nói nói: “Bà Bạc, mời bà qua bên này tôi sẽ làm thủ tục đăng ký cho bà”

Bạc Tuấn Phong không cần đăng ký, nếu ở chung phòng với anh thì không cần đăng ký.

Nhưng thuê thêm một phòng khách sạn, thì cần phải ghi lại thông tin của khách vào sổ.

Đây là quy định không thể thay đổi của khách sạn.

Dù là nhân vật đặc biệt, cũng phải dựa theo quy trình mà phục vụ.

Mộ Ngọc My đi tới quầy lễ tân, vẻ mặt của mấy nhân viên lễ tân có gì đó không đúng lảm.

Đâu có ai ngờ được, Mộ Ngọc My lại tự mình tới đăng ký một căn phòng khác.

Dù mấy nhân viên quầy lễ tân nói chuyện rất nghiêm chỉnh rề nếp, nhưng ánh mắt khác thường của họ khiến Mộ Ngọc My có cảm giác như ngàn nhát dao đang đâm vào người mình, chẳng khác gì bị lăng trì giữa đám đông Bạc Tuấn Phong đã về phòng.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1500


Chương 1500

Mộ Ngọc My hận đến mức siết chặt tay thành nắm đấm.

Dù chỉ diễn kịch thôi cũng được mà.

Nhưng dù diễn kịch, anh cũng không muốn diễn với cô ta.

“Bà Bạc, đây là thẻ phòng của bà Quản lý đưa thẻ phòng cho Mộ Ngọc My, nhưng cô ta lại lạnh lùng nói: “Còn muốn tôi cầm cả thẻ phòng sao? Tôi không biết phòng đó ở đâu!”

Quản lý toát mồ hôi lạnh, lập tức đi trước dẫn đường: ‘Mời đi bên này”

Mộ Ngọc My xoay người đi khỏi quầy đăng ký, mấy nhân viên lễ bắt đầu bàn tán sôi nổi “Trời ơi! Bà Bạc và Bạc gia không ở chung phòng sao?”

“Không phải chứ? Vừa mới cưới mà đã ly thân rồi sao?”

*Cuộc hôn nhân này vốn dĩ là do nhà họ Mộ trèo cao, Bạc gia thấy chướng mắt cô ta, có lẽ chỉ cưới tô ta vì bề trên muốn vậy, là kết hôn theo mệnh lệnh *Cứ coi đây là cuộc kết hôn sắp đặt đi, nhưng cũng không đến nỗi đóng kịch cho người ngoài xem cũng không được chứ?”

*Nói không chừng có người sẽ đưa phụ nữ đến cho Bạc gia nhỉ?

Trong làm ăn việc tặng phụ nữ cho đổi tác cũng rất bình thường mà, cho.

nên mới cố ý để bà Bạc mở một phòng riêng”

“Nhưng có tin đồn…Bạc gia không gần nữ sắc, cũng chưa bao giờ dính vào mấy chuyện đồi bại này trong kinh doanh.

Phòng tổng thống.

Bạc Tuấn Phong vừa sắp xếp đồ đạc lên bàn làm việc thì chuông cửa vang lên.

Anh đi tới, vừa mới mở cửa ra thì Mộ Ngọc My đã đấy cửa bước vào, hai mắt đỏ hoe đứng trước mặt anh.

Bạc Tuấn Phong nhíu mày: “Làm sao?”

*Tại sao anh lại chia phòng với em?”

Mộ Ngọc My khóa cửa lại, chất vấn: “Dù là diễn kịch, anh cũng không muốn sao?”

“Sao tôi lại phải làm mấy trò đấy cùng cô.” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Em là bà Bạc, nếu để cho người ngoài nhìn thấy chúng ta vừa mới cưới đã ly thân, anh bảo em phải đối mặt với những lời đồn đại đó thế nào đây? Tuấn Phong, sao anh có thế tuyệt tình đến vậy?”

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng quay mặt đi: ‘Vê phòng đi”

“Tuấn Phong..” Mộ Ngọc My nhào vào lồng ngực anh, ôm chặt lấy eo.

anh: “Cầu xin anh, chỉ cần nhìn em, nhìn em một cái thôi là được rồi… em không để ý tới việc phải chia sẻ anh với người phụ nữ khác, anh muốn Vân Giai Kỳ ở bên cạnh anh cũng được, nhưng mà, đừng đẩy em ra xa, được không..”

Bạc Tuấn Phong nói: “Tôi đã nói rồi, đừng vượt quá giới hạn của tôi”

Anh nói xong thì đẩy Mộ Ngọc My ra.

Đột nhiên cô ta nói: “Sao anh không muốn chạm vào em? Em mới là vợ của anh, Vân Giai Kỳ đã là vợ của người đàn ông khác rồi, nói không, chừng cô ta đang uyển chuyển dưới thân Bạc Tiêu Dương, rất vui vẻ đấy”

Sắc mặt của Bạc Tuấn Phong trở nên lạnh lẽo, dùng sức đẩy cô ta ra Mộ Ngọc My ngã xuống bên cạnh cửa, vừa khóc lóc vừa uất ức trừng mắt nhìn anh.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1501


Chương 1501

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nói: “Đủ chưa”

“Tất cả những gì em nói là sự thật! Cô ta vốn là vợ của Tiêu Dương, dù cho bọn họ có nảy sinh bất cứ chuyện thân mật nào, cũng là hợp lý, danh chính ngôn thuận!”

Đồng tử Bạc Tuấn Phong co rút lại, nhạy bén nhận ra điều gì đó, sải bước về phía cửa, tay vừa cầm lấy tay nắm cửa, Mộ Ngọc My phía sau bồng nhiên điên cưồng nói: “Anh muốn đi đâu? Nếu anh dám đi, em sẽ chết cho anh xeml Người đàn ông xoay người thì nhìn thấy trên tay Mộ Ngọc My cầm một con dao tỉa lông mày, ấn mạnh vào cổ họng mình Bạc Tuấn Phong gắn giọng: ‘Cô làm cái quái gì vậy?”

*Nếu anh không muốn em, thay vì trở thành phụ nữ bị bỏ rơi, em thà nhảy từ trên lâu cao này xuống! Nếu nhìn em một cái mà anh cũng không muốn, miễng cưỡng diễn kịch cũng không muốn, đeo cái mác ‘bà Mạc”

nhưng lại bị anh ghẻ lạnh không thèm quan tâm ngó ngàng tới, như vậy còn nghĩa lý gì cơ chứ?”

“Đừng lấy mạng sống của mình ra để uy h**p tôi, cô nghĩ h**p tôi thì có Ích lợi gì sao?”

“Anh nghĩ em không dám ư? Bạc Tuấn Phong, anh thử xem, chỉ cần anh bước ra khỏi cánh cửa này, anh sẽ nhìn thấy xác của em ở dưới lầu khách sạn!”

Trong phòng, Bạc Tiêu Phong đang nắm trên ghế sô pha, bàn tay siết chặt lấy quần áo, hô hấp càng thêm đồn dập.

Vân Giai Kỳ sợ hãi nói: “Cậu không sao đấy chứ?”

Máu trong người Bạc Tiêu Dương lưu thông gấp gáp, khuôn mặt tuấn tú của cậu ta đỏ bừng, chóp mũi cũng ửng đỏ, con ngươi trong mắt đều là tơmáu.

Vân Giai Kỳ muốn thử đỡ cậu ta ngồi dậy, nhưng đầu ngón tay vừa mới chạm tới da của cậu ta thì cảm thấy nóng đến mức rụt về.

“Nóng quá, cậu phát sốt rồi.

Cô chạy nhanh về phía cửa, cầm chặt tay nắm cửa, cố hết sức để đẩy cửa ra, nhưng cửa vẫn bị khóa trái như cũ.

“Mở cửa” Cô gấp đến mức dùng hết cả sức lực để đập cửa: “Cậu ta phát sốt rồi, các người còn không nhanh chóng tới đây xem? Bây giờ cậu ta đang rất nóng. Mở cửa ra”

Cô gọi rất lâu, nhưng cũng chỉ tốn công vô ích, không có ai đến mở cửa cả Vân Giai Kỳ càng gấp hơn: “Mở cửa ra, người cậu ta thực sự rất nóng, cầu xin các người tới đây xem cậu ta đi Bạc Tiêu Dương cố điều chỉnh lại hô hấp của mình, loạng choạng đứng lên, sự tỉnh táo còn sót lại dường như đã bị dược tính ăn mòn từng chút từng chút một.

Cậu ta ôm trán, qua khe hở của ngón tay cậu ta thấy hộp cơm giữ: nhiệt ở trên bàn, thì đã đoán ra chắc chắn, có người bỏ thuốc vào đó.

Đáng chết, rốt cuộc Bạc Ngạn Thiên đang nghĩ cái gì vậy.

Trong cơn giận dữ, Bạc Tiêu Phong gạt hộp giữ nhiệt trên bàn xuống đất “Bịch” một tiếng, hộp giữ nhiệt lăn qua lăn lại trên mặt đất.

Vận Giai Kỳ bị tiếng động ở phía sau làm cho giật mình, xoay người lại thì thấy Bạc Tiêu Dương đang đứng bên cạnh sô pha, cả người lúc lên lúc xuống, lảo đảo đứng không vững.

“Cậu không sao chứ?”

Cô đi tới muốn đỡ cậu ta ngồi xuống, đúng lúc đó Bạc Tiêu Dương bắt lấy tay cô.

Trong nháy mắt đầu ngón tay vừa chạm đến làn da của cô thì như có một dòng điện vô hình chạy thẳng đến đại não của cậu ta.

Hoá ra cậu ta có khát vọng đối với cô.

Bạc Tiêu Dương nói: “Giai Kỳ..”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1502


Chương 1502

Rồi bỗng nhiên ôm chặt lấy cô, dù là ôm cô như vậy thôi nhưng cũng đem lại cho cậu ta sự an ủi rất lớn Bạc Tiêu Dương sắp mất đi sự tự chủ rồi.

“Cậu làm gì vậy..”

Vân Giai Kỳ sợ hãi kêu lên: “Buông tôi ra..”

Giây tiếp theo cậu ta áp cả người cô lên sô pha.

Cơ thế nặng nề của người đàn ông như sắp nghiên nát cô.

Bạc Tiêu Dương nắm lấy tay cô, chóp mũi vương vấn hương thơm nơi mái tóc cô.

“Giai Kỳ Cậu ta muốn cô, rất muốn cô.

Chút lý trí còn lại cuối cùng đã nói với cậu ta rắng cậu ta không được làm tổn thương cô.

“Cậu sao vậy.” Vân Giai Kỳ không hiểu, tại sao cậu ta lại dùng sức như vậy, cô không thoát ra được, chỉ có thế phàn nàn nói: “Cậu làm tôi đau.”

“Xin lỗi.”

Bạc Tiêu Dương nói: “Tôi..tôi sợ là tôi không nhịn được.

Vân Giai Kỳ nói: “Tôi không hiểu cậu đang nói gì”

“Chúng ta… chúng ta đã kết hôn rồi” Bạc Tiêu Dương cố gắng áp d*c v*ng trong mình xuống, thấp giọng nói: “Cô là vợ của tôi, tôi là chồng của cô, tôi muốn chạm vào cô cũng là danh chính ngôn thuận.

“Tôi không hiểu cậu đang nói gì” Vân Giai Kỳ lại hét lên, khó khăn lảm mới rút được một bàn tay ra và dò dắm về phía bàn trà Bạc Tiêu Phong nói: “Chúng ta đã… đã kết hôn, cô không hiểu sao?”

Cậu ta nắm lấy cắm cô, xoay mặt cô để cô nhìn thẳng vào mình: “Cô thuộc về tôi.” Nói xong cậu ta cúi xuống hôn cô.

Vân Giai Kỳ bỗng quay mặt đi, nụ hôn của cậu ta rơi xuống giữa cố và vai cô.

‘Cơ thể lại rơi vào trạng thái nguy cấp.

Bạc Tiêu Dương đã đạt tới giới hạn của nhịn nhục rồi, vô thức cắn vào gáy cô.

+ Vân Giai Kỳ đau đến mức kêu lên: “Đau quá! Sao cậu lại cản tôi…”

Bạc Tiêu Dương dường như không thể nghe rõ cô đang nói gì, cậu ta chỉ cảm nhận được nhiệt độ cơ thể cô.

Cậu ta rất muốn cô, Bàn tay to lớn của người đàn ông di chuyển xuống vạt áo cô, chỉ nghe thấy tiếng “roet”, bỗng nhiên áo của cô bị xé toạc ra.

Vân Giai Kỳ sợ tới mức vừa thét chói tai vừa giấy giua: “Á! Cậu đang làm gì thế, cậu đừng như vậy, đừng làm tôi sợ…”

Bạc Tiêu Dương vẫn không dừng lại, bây giờ cậu ta như không còn là chính mình nữa, sau đó váy của cô cũng bị xé rách.

Vân Giai Kỳ hết đẩy rồi lại đánh vào vai cậu ta, cô căng thẳng đến mức siết chặt bàn tay lại, cần mạnh lên bả vai cậu ta.

Dù bị đau, nhưng lý trí của cậu ta cũng khó có thể quay lai.

“Đừng làm vậy!

Vân Giai Kỳ lại hét lên thảm thiết: “Cậu là người xấu! Cậu chỉ biết bắt nạt tôi, đừng bắt nạt tôi… Oa oa oa oa, nếu không đến khi chú về, tôi sẽ mách chú là cậu đã ức h**p tôi…”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1503


Chương 1503

Vì tiếng khóc của cô mà bông nhiên động tác của Bạc Tiêu Dương khựng lại, Vân Giai Kỳ nhân cơ hội đó đẩy cậu ta ra, vừa bò vừa lăn đến góc tường rồi co rúm ở đó, trừng mắt nhìn cậu ta đầy sợ hãi, nước mắt giàn dụa.

Bạc Tiêu Dương nhìn về phía cô, bông nhiên cậu ta đứng dậy, đi về phía nhà tắm sau đó đẩy cửa bước vào vào.

“Khóa trái cửa lại, đừng để tôi ra ngoài”

Lúc ấy Vân Giai Kỳ không hiểu ý của cậu ta là gì: “Tại sao phải làm vậy?”

“Ngoan, nghe lời..”

Trong phòng tắm, Bạc Tiêu Dương lảo đảo rồi ngã xuống.

Lúc này Vân Giai Kỳ mới lấy đủ dũng khí đứng dậy, thì nghe thấy tiếng “bịch”, cô đi đến cửa phòng tầm mới phát hiện ra Bạc Tiêu Dương đã ngã vào bồn tắm.

Cậu ta tiện tay tháo màn che rồi mở vòi hoa sen, dòng nước lạnh băng xối lên người cậu ta Cho đến khi toàn thân cậu ta đã ướt sũng vì nước lạnh, Bạc Tiêu Dương mới cảm thấy tỉnh thần mình tỉnh táo lại đôi chút Vân Giai Kỳ đứng ở cửa, không biết phải làm gì: “Này, cậu…”

“Đi ra ngoài”

“Tôi “Đi ra ngoài!” Bạc Tiêu Dương ra lệnh: “Đi ra ngoài, khóa cửa lại”

Vân Giai Kỳ lui ra ngoài, đóng cửa lại, nhưng không dám khóa trái Cô ngồi quay lại ngồi xuống mép sô pha, nhưng tâm trạng không sao bình tĩnh lại được.

Trái lo phải nghĩ, cô vẫn cảm thấy thể ngồi thờ ơ ở đây được.

Vân Giai Kỳ tới cửa ra vào, đập cửa kêu cứu: “Cứu mạng! Cậu ấy bị sốt cao quá, ai đó hãy đến đây đi! Đến đây đi mài”

Nhưng dù cô có đập mạnh la lớn tới đâu thì cũng không có ai mở cửa.

Vân Giai Kỳ tức giận đến mức đá cửa một phát, khiến ván cửa cũng phải rung lên bần bật.

“Nói không chừng cô ta và Bạc Tiêu Dương đang thân mật với nhau ở trong phòng đấy” Mộ Ngọc My vừa lấy dao tỉa lông mày dí sát vào cổ, vừa nói: “Bây giờ anh về còn kịp không?”

Bạc Tuấn Phong nhíu mày.

Mộ Ngọc My nói tiếp: “Bệnh tình của Duẩn hoàn toàn không thể kéo dài được nữa, ông nội nhốt hai người đó cùng một phòng, bỏ thuốc vào.

trong đồ ăn rồi đưa đến cho họ, dù là ai khi ăn phải dược tính đó, cũng không thể chống lại được. Dù cô ta có là gái trong sạch trịnh tiết đi chăng nữa thì lân này cũng phải ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ thôi đúng không?”

Đột nhiên Bạc Tuấn Phong bước tới đưa tay ra bóp cổ cô ta, ấn cô ta lên trên tường.

“Khụ..” Vì không hít thở được nên trong nháy mắt sắc mặt của Mộ Ngọc My đã biến thành màu gan heo, nhưng dường như cô ta không thấy sợ hãi chút nào: “Anh có giỏi thì b*p ch*t… b*p ch*t em đi! Ngay cả chết em còn không sợ, chết trong tay anh, em càng không sợi”

C6 ta không tin Bạc Tuấn Phong sẽ b*p ch*t mình “Cô định giở trò sau lưng tôi ư?“ Sao Bạc Tuấn Phong không thể ngờ.

được Bạc Ngạn Thiên lại bắt tay với Mộ Ngọc My, dùng thủ đoạn bỉ ổi này!

“Bọn họ chính là vợ chồng, dù bọn họ có thực sự làm chuyện vợ chồng, thì cũng là lẽ đương nhiên thôi!”

Bạc Tuấn Phong buông cô ta ra, quay người muốn đi.

Mộ Ngọc My nói tiếp: “Anh dám đi tư! Anh mà dám đi, em sẽ nhảy xuống dưới ngay lập tức!”

Bước chân của Bạc Tuấn Phong hơi khựng lại, anh xoay người, nhìn cô 1a với ánh mắt lạnh lẽo.

Mộ Ngọc My nâng hàm dưới lên, nói: “Anh không tin à? Anh có muốn thử không?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1504


Chương 1504

Cô ta cá là Bạc Tuấn Phong không dám đi Nhưng không ngờ Bạc Tuấn Phong lại đột ngột bước về phía ban công mở cửa ra, xoay người nhìn cô ta, gắn từng chữ một: “Nhảy đi”

Mộ Ngọc My trợn tròn mắt.

Cô ta không thể tin được, Bạc Tuấn Phong sẽ làm vậy.

“Sao thế, không phải cô muốn nhảy xuống à” Bạc Tuấn Phong tiện tay kéo cửa rộng hơn: “Tôi sẽ đứng đây nhìn cô nhảy”

“Anh!”

“Sao?” Bạc Tuấn Phong nhướng mày, cười lạnh: “Cô không dám à?”

“Sao anh có thể tàn nhẫn như vậy! Hay là anh đang đánh cược trong lòng là em không dám nhảy?”

Mộ Ngọc My cũng không chịu yếu thế, cô ta đi đến mép ban công, thật sự dằm lên bậc thang.

Bạc Tuấn Phong không thèm ngăn cản, chỉ lùi ra nửa bước.

Mộ Ngọc My không thể tin nổi người đàn ông này cũng có thân xác máu thịt giống như cô ta.

Nhưng trái tìm của anh làm bằng sắt ư?

Cô ta đã dùng đến cả cái chết đế uy h**p, thế mà anh vẫn không dao động dù chỉ một chút sao?

Bạc Tuấn Phong đứng một bên, thỉnh thoảng nâng cổ tay lên nhìn thời gian, hỏi: “Cô có nhảy không đây?”

Đột nhiên Mộ Ngọc My không còn tự tin nữa.

Cô ta nhìn ra ngoài cửa số.

Bên ngoài là trời cao đất rộng.

Sơ độ cao chính là bản năng của con người.

Mộ Ngọc My bám chặt vào cửa sổ, cô ta có thể tưởng tượng ra, nếu.

thật sự ngã xuống từ đây thì sẽ tan xương nát thịt ra sao.

Bạc Tuấn Phong châm điếu thuốc, dựa vào tường, lạnh nhạt nhìn cô ta, thấy cả người cô ta phát run là biết cô ta vốn không dám nhảy.

“Mộ Ngọc My, ai dạy cô mấy trò diễn tưồng đòi tự tử này trước mặt tôi thế?”

Mũi Mộ Ngọc My chua xót, tuyệt vọng bật khóc. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nếu như người đứng bên cửa số là Vân Giai Kỳ thì người đàn ông này đã không giữ được bình tĩnh từ lâu rồi Chỉ vì cô ta không phải Vân Giai Kỳ mà là Mộ Ngọc My, cho nên anh mới lạnh nhạt như thế.

‘Thậm chí cô ta còn có lòng tin răng, nếu như cô ta nhảy xuống không chút do dự, thì người đàn ông lạnh lùng đến tàn nhẫn này sẽ không rơi một giọt nước mắt nào vì cô tai “Bạc Tuấn Phong!”

Mộ Ngọc My gào to với anh, tuyệt vọng ngã ngồi xuống ban công, bật khóc: “Tại sao anh lại đối xử với em như vậy? Vì sao lại cho em một viên kẹo ngọt, sau đó đẩy em xuống địa ngục? Bây giờ em đã không còn đường lui nữa rồi, em lao về phía anh tựa như thiêu thân lao đầu vào lửa, nhưng từ đầu tới cuối anh vẫn chưa một lần nhìn về phía em! Rốt cuộc người phụ nữ kia có gì tốt? Em kém cô ta ở chỗ nào, anh nói đi! Anh nói đ*t Bạc Tuấn Phong không muốn lãng phí thời gian với cô ta, anh xoay người bỏ đi.

“Anh đừng đi!”

Mộ Ngọc Mỹ lập tức bò dậy, khóc sướt mướt đuối theo: “Anh đừng đi, Tuấn Phong! Anh đừng bỏ em lại một mình!”

Bạc Tuấn Phong rời khỏi phòng, không quay đầu lại.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1505


Chương 1505

Mô Ngọc My đuổi tới cửa, cứ trơ mắt nhìn bóng lưng của người đàn ông biến mất ở chỗ ngoặt của hành lang.

Cô ta ngã ngồi ở cửa, khóc lóc oán than.

Quản lý kiểm tra phòng đi ngang qua, thấy cô ta ngồi quỳ ở cửa, thì tới nâng cô ta dậy: “Bà Bạc, sao bà lại…”

“Cút Mộ Ngọc Mỹ gào thét xua đuổi ông ta: “Đừng đụng vào tôi! Cút ngay!”

Quản lý sợ tới mức chật vật chạy đi Bạc Tuấn Phong xuống dưới tầng, trợ lý đã chờ trước ở cửa khách sạn “Bạc gia, chuyến bay gần nhất đã cất cánh rồi, muốn bay về thủ đô thì phải chờ chuyến bay đêm nay”

“Mấy giờ?”

“Mười một gi “Lái xe mất bao lâu”

“Ba tiếng”

“Chuẩn bị xe đi”

“Đã rõ”

Thời gian thấm thoát trôi, màn đêm đã bao trùm cảnh vật phía bên ngoài cửa sổ.

Vân Giai Kỳ mơ màng tỉnh lại, đói tới mức bụng đã kêu ùng ục từ lâu tồi.

Không ngờ cô đã dựa vào góc tường ngủ từ bao giờ mà chẳng hề hay biết.

Khi cô tỉnh lại, gió đêm thổi qua cửa số, có vẻ đìu hiu Cô đứng dây, chạy tới phòng vệ sinh, thấy Bạc Tiêu Dương vẫn nằm trong bồn tắm, cậu ta nhầm mắt lại, hôn mê bất tỉnh Nước trong vòi hoa sen vẫn cứ chảy.

Lỗ thoát nước đã được rút ra, nhưng nước lạnh vẫn ứ đầy một nửa bồn.

Bạc Tiêu Dương ngâm mình trong nước lạnh, vẫn không cử động gì.

Vân Giai Kỳ cảm thấy căng thẳng: “Này…”

Cô đi tới tắt vòi hoa sen.

Không thể tin được Bạc Tiêu Dương lại ngâm mình trong nước lạnh hết cả buối Cô chỉ cần đụng khẽ vào cũng thấy làn da cậu ta cực kỳ lạnh.

“Tỉnh dậy đi… tỉnh dậy…”

Cô đẩy đẩy cậu ta.

Bạc Tiêu Dương vẫn hôn mê bất tỉnh.

Vân Giai Kỳ hơi hoảng sợ, vươn tay thử đưa tới trước đầu mũi cậu ta, cho đến khi thấy cậu ta còn thở thì cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng mà mãi cậu ta vẫn chưa tỉnh, vẫn chìm trong hôn mê, trong, lòng Vân Giai Kỳ chất chứa một nỗi lo khó tả Bông nhiên bên ngoài cửa có tiếng bước chân vang lên.

Vân Giai Kỳ nghe thấy tiếng bước chân, tia hy vọng trong lòng lại được nhen nhóm, vọt tới cửa, gõ cửa hô to: “Có ai không? Có ai không? Ai đó mau tới mở cửa đi, cứu mạng!”

Tiếng bước chân càng vội vã hơn.

Rồi nhanh chóng dừng lại trước cửa Ngay sau đó Vân Giai Kỳ nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

“Mở cửa đi!”

“Vâng, thưa Bạc gia”

Chú đã trở về!
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1506


Chương 1506

“Chú… sao bây giờ chú mới về…” Cách một cánh cửa, tiếng khóc nghẹn ngào của Vân Giai Kỳ vang bên tai Bạc Tuấn Phong Bạc Tuấn Phong siết chặt tay, thúc giục: “Mau mở cửa!”

Người giúp việc càng luống cuống hơn, vất vả lảm mới tìm được chia khóa, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, vội mở cửa ra. Bạc Tuấn Phong đẩy cửa vào thì nhìn thấy Vân Giai Kỳ đang luống cuống đứng ở cửa, cả người nhếch nhác.

Ánh mắt anh dừng lại trên người cô.

Góc váy đã bị xé rách.

Vạt áo cũng bị xé, trên cố còn có vết căn đan xen nhau, vô cùng thảm hại Sắc mặt Bạc Tuấn Phong trầm xuống. Vân Giai Kỳ bố nhào vào ngực anh, tủi thân gào khóc: “Chú ơi! Tôi sợ quá… 0a oa oal”

“Em có sao không?”

“Tôi không sao cả… cậu ấy, cậu ấy đang..” Vân Giai Kỳ chỉ về phía phòng tắm.

Bạc Tuấn Phong sải bước về phía nhà tầm, thấy Bạc Tiêu Dương đang nẵm trong bồn tắm, hôn mê bất tỉnh.

Anh đi tới nâng cổ cậu ta lên, kéo cậu ta ra khỏi bồn tắm, cả người cậu ta ướt sũng.

“Tiêu Dương?” Bạc Tuấn Phong ấn nhân trung của cậu ta: “Bạc Tiêu Dương!”

Nhờ cái ấn nhân trung k*ch th*ch nên Bạc Tiêu Dương mới yếu ớt tỉnh lại Vừa mới mở mắt ra, ý thức của Bạc Tiêu Dương vẫn chưa rõ rằng: “Lạnh…”

Câu ta cảm thấy rất lạnh.

Nhiệt độ cơ thể cậu ta đang thấp hơn người bình thường.

Bạc Tuấn Phong dùng một tay kéo cậu ta ra khỏi bồn tắm, ôm ngang vào lòng, đá văng cửa phòng tắm, đi ra ngoài Anh vừa đi vừa sai khiến: “Gọi Phó Lam Tiêu tới đây!”

“Rõ, thưa Bạc gia”

Bạc Tuấn Phong ôm Bạc Tiêu Dương vào phòng ngủ, Vân Giai Kỳ vừa mới bước vào, anh chỉ nói mà không quay đầu lại: “Đi ra ngoài”

Vân Giai Kỳ lập tức ra khỏi phòng.

Bạc Tuấn Phong cởi hết quần áo trên người Bạc Tiêu Dương, dùng chăn bông dày bọc cậu ta lại.

Bạc Tiêu Dương níu chặt chăn bông theo bản năng, cả người run lẩy bẩy, Bạc Tuấn Phong bế cậu ta lên giường, đắp chăn đàng hoàng cho cậu ta, Bạc Tiêu Dương cuộn tròn trong chăn, hơi thở đần trở nên gấp gáp.

“Lạnh..” cậu ta run rẩy nói. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Bạc Tuấn Phong vươn tay sờ thử trán của cậu ta, dược tính đã tan đần, cậu ta bắt đầu phát sốt rồi Nửa tiếng sau.

Cuối cùng Phó Lam Tiêu cũng tới nơi, Bạc Ngạn Thiên cũng nối gót vào phòng. Ông ta vừa mới vào phòng thì đã thấy Vân Giai Kỳ ngồi trên ghế sô pha, ông ta nghỉ ngờ nhìn thoáng qua, đã nhạy bén phát hiện ra…

hai người không phát sinh quan hệ gì như dự đoán cả.

Sao lại thế chứ?

Ông ta bước đến phòng ngủ với vẻ khó hiểu, thấy Bạc Tiêu Dương đang cuộn mình trong chắn, run rấy khắp người.

“Sao lại thành ra thế này?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1507


Chương 1507

Bạc Tuấn Phong ngước mắt, lạnh lùng nhìn Bạc Ngạn Thiên, giọng nói lạnh tanh: “Ông nội, ông đã vừa lòng chưa”

Bạc Ngạn Thiên nhìn về phía Bạc Tiêu Dương, sửng sốt trong giây lát.

Phó Lam Tiêu nhanh chóng chạy tới đây.

“Bạc gia!”

“Khám cho cậu ấy đi”

“Vâng”

Phó Lam Tiêu tới trước giường, bắt mạch cho Bạc Tiêu Dương Bạc Ngạn Thiên đi đến trước giường, hỏi: “Sao đã về đây rồi? Ngọc Mỹ đâu đâu?”

Bạc Tuấn Phong không nói câu nào.

Bạc Ngạn Thiên căng thẳng hỏi: “Không phải cháu đã bỏ Ngọc My ở lại nơi nào đó rồi trở về một mình đấy chứ?”

Bạc Tuấn Phong cười lạnh.

Đột nhiên Phó Lam Tiêu đứng dậy, nghiêm túc hỏi Bạc Tuấn Phong: “Cậu ấy đã từng dùng thuốc k*ch th*ch à?”

Bạc Tuấn Phong nhìn về phía Bạc Ngạn Thiên, Phó Lam Tiêu cũng nhìn về phía Bạc Ngạn Thiên theo ánh mắt anh.

Trước mặt nhiều người, đương nhiên Bạc Ngạn Thiên không tài nào mà mở miệng được.

Đúng là ông ta đã sai người bỏ thuốc vào đồ ăn.

Nhưng thuốc đó, là Bạc Minh Lâm cho ông ta.

Tên thuốc là Vong Ưu Xuân.

Nhưng dù sao ông ta cũng không thể nói với Phó Lam Tiêu rằng chính ông ta đã cho cháu trai mình dùng loại thuốc đó.

Bạc Ngạn Thiên chỉ nói: “Cậu chỉ cần xem xem sức khỏe của nó bây.

giờ thế nào là được, sao nó lại thành ra như vậy?”

Phó Lam Tiêu đáp: “Hình như cậu ấy đã dùng một loại thuốc có k*ch th*ch, mạch đập rất hỗn loạn, cần phải tới bệnh viện”

Bạc Tuấn Phong thấy Bạc Ngạn Thiên khăng khăng không chịu nói ra sự thật, đành bảo với Phó Lam Tiêu: “Có lẽ cậu ấy đã dùng thuốc k*ch d*c *..: Phó Lam Tiêu cuối cùng cũng được khai sáng Anhta nghỉ ngờ nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, nhíu mày: “Ví dụ như?”

“Tình hình cụ thể thì không biết, nếu nghiêm trọng quá thì phải tới bệnh viện ngay”

“Được”

Phó Lam Tiêu lập tức gọi điện thoại.

Một lúc sau, xe cứu thương đã tới.

Bạc Ngạn Thiên hoàn toàn không ngờ được, cùng lảm ông ta cũng chỉ muốn thúc đẩy Bạc Tiêu Dương và Vân Giai Kỳ thôi, tại sao lại thành ra thế này Ông ta lùi về phía cửa, trơ mắt nhìn Bạc Tiêu Dương được người ta.

mang ra khỏi phòng đưa tới bệnh viện. Sắc mặt ông ta u ám kinh khủng.

Bạc Tuấn Phong khoác áo khoác lên người Vân Giai Kỳ ôm cô ra khỏi phòng, nhìn thấy Bạc Ngạn Thiên đứng ở cửa với vẻ mặt lúng túng, thật hiếm thấy một người lúc nào cũng khí phách hiên ngang như ông ta lại để lộ ra cảm xúc đó.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1508


Chương 1508

Anh nói: “Ông có biết nếu như lạm dụng những loại thuốc rác rưởi đó, mà dược tính không thế chuyến hóa kịp thời được thì sẽ dẫn tới suy gan cấp tính không?”

“..” Sao Bạc Ngạn Thiên có thế ngờ mọi chuyện lại nghiêm trọng như này: “Sao có thể chứ?”

“Ông nghĩ sao?” Bạc Tuấn Phong hỏi: “d*c v*ng muốn khống chế tất cả của ông mạnh mế vậy sao? Tất cả mọi thứ đều phải nãm trong tầm kiểm soát của ông thì ông mới chịu để yên đúng không?”

Bạc Ngạn Thiên nói: “Mày đang nói chuyện với tao bằng cái giọng gì đấy! Tiêu Dương cũng là cháu trai tao, chẳng lẽ tao lại muốn hại nó ư2 Chuyện thành ra thế này, cũng đâu phải do tao muốn vậy…”

“Nhưng mọi chuyện là do một tay ông dàn dựng!” Bạc Tuấn Phong, ngắt lời ông ta: “Nếu Tiêu Dương có mệnh hệ gì, ông tính làm thế nào đây”

“Có thế xảy ra chuyện gì được chứ? Cơ thể nó luôn luôn mạnh khỏe, cũng không đến mức…”

“Loại thuốc k*ch th*ch như vậy, lỡ như mà vượt quá khả năng trao đối chất của cơ thể, dẫn tới suy gan cấp tính thì sẽ có hậu quả gì, ông biết không?”

Bạc Tuấn Phong tới trước mặt Bạc Ngạn Thiên, gắn từng chữ một: “Sẽ chết đấy”

Đột nhiên sắc mặt Bạc Ngạn Thiên tái mét, cánh môi run lên bần bật: “Không thể nào! Sao có thế chứ!”

Bạc Tuấn Phong không muốn để ý tới ông ta nữa.

Anh ôm Vân Giai Kỳ về phía phòng, Mất một lúc lâu sau Bạc Ngạn Thiên mới hồi phục lại tinh thần, người giúp việc đi tới, dò hỏi: “Ông chủ ơi, ông…”

“Đến… đến bệnh viện!” Bạc Ngạn Thiên nói: “Đến bệnh viện ngay lập tức!”

“Vâng”

Sau khi trở về phòng, Vân Giai Kỳ vẫn còn chưa hết hoảng sợ, đặc biệt là lúc nghe thấy Bạc.

Tuấn Phong nói Bạc Tiêu Dương có thể “sẽ chết”, cô càng không thể ngồi yên được.

Cô nhẹ níu lấy ống tay áo của Bạc Tuấn Phong, hỏi: “Cậu ấy sẽ chết ư?

“Hửm?”

“Bạc… Bạc Tiêu Dương” Vân Giai Kỳ hỏi: “Rốt cuộc cậu ấy bị làm sao thế?”

Bạc Tuấn Phong thấy cô đang run lên vì sợ hãi Đầu óc Vân Giai Kỳ trống rồng, đến mức hốc mắt cũng chua xót, cảm thấy tủi thân, hoang mang, nhưng lại không khóc nối.

“Anh sẽ không để cậu ấy chết” Bạc Tuấn Phong nói: “Bây giờ anh phải đến bệnh viện, em ở nhà một mình nhé?”

‘Vân Giai Kỳ gật gật đầu: “Ừm… tôi không thể đi cùng ư?”

Cô cũng lo cho Bạc Tiêu Dương, Bạc Tuấn Phong nói: “Em không được đi”

Vân Giai Kỳ há miệng, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại không nói gì cả Không biết qua bao lâu, chờ đến khi Vân Giai Kỳ ổn định lại thì Bạc Tuấn Phong đã đi rồi Cô đứng lên, bước về phía cửa, mở cửa ra, trông thấy một cô bé đang đứng lẻ loi ở phía cuối hành lang Vân Giai Kỳ vừa nhìn đã nhận ra là Mạn Nhi.

“Mạn Nhi?”

Đồng tử của Mạn Nhi co tút lại.

“Mẹ..”

Chỉ khi không có Mộ Ngọc My, cô bé mới có đủ can đảm gọi Vân Giai Kỳ là “mẹ”

Vân Giai Kỳ hơi nhíu mày lại “Hả?” một tiếng theo bản năng, Cô hỏi: “Mạn Nhi, cậu đứng một mình ở đó làm gì thế?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1509


Chương 1509

“Mẹ..”

Mạn Nhi nghe thấy Vân Giai Kỳ gọi mình, cô bé vô cùng tủi thân nhào về phía cô.

Vân Giai Kỳ bất giác ngồi xổm xuống, vươn hai tay ra, ôm cô bé vào lòng Cái ôm và sự ấm áp đã lâu chưa được cảm nhận.

Mạn Nhi nhào vào lòng cô, nhất thời không kìm được cảm xúc, tuyệt vọng khóc lớn: “Oa oa oa oa… mẹ… tại sao mẹ lại quên luôn cả Mạn Nhi tồi..”

Vân Giai Kỳ lúng ta lúng túng lau nước mắt cho cô bé: “Cậu đừng khóc, Mạn Nhi, tớ đâu có quên cậu đâu, chúng ta là bạn thân mà…”

Câu nói này còn khiến cho Mạn Nhi chịu sự đả kích mạnh hơn, cô bé đau lòng đến mức nước mắt cứ lã chã rơi.

“Oa oa oa! Mẹ, con là Mạn Nhi, còn mẹ là mẹ của con…”

Vân Giai Kỳ bật cười: “Sao tớ có thể là mẹ của cậu được chứ?”

“Mẹ chính là mẹ của con…”

“Mẹ chính là mẹ của con!” Mạn Nhi tuyệt vọng ôm eo cô, nghẹn ngào nói: “Mẹ, mẹ thật sự đã quên hết mọi thứ về Mạn Nhì rồi sao?”

Vân Giai Kỳ sửng sốt trong chốc lát, sau đó đầu đau như muốn nút ra Cô ôm trán, ngã ngồi trên đất, đau đến mức gân xanh nối hết cả lên.

Tiếng khóc của Mạn Nhi vẫn quanh quẩn bên tai không dứt.

“Mẹ, mẹ không cần Mạn Nhi nữa à…”

“Mẹ không nhận Mạn Nhi, không nhận Vũ Minh và Tiểu Bắc ứ.

‘Vân Giai Kỳ cố hết sức mở to mắt ra, nhìn về phía trước, thấy gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì tủi thân của Mạn Nhi, đột nhiên tầm nhìn trở nên.

mờ ảo, mọi thứ chồng chất lên nhau, dần dân không nhìn rõ được nữa.

“Mạn Nhi..”

Bàn tay nhỏ nhắn của Mạn Nhi nâng mặt cô lên, nhẹ nhàng hôn lên má cô, vừa lau nước mắt vừa cố gắng đánh thức cô: “Mẹ ơi, mẹ làm sao vậy?”

“Đau đầu…”

Cô giơ tay, nấm chặt tay Mạn Nhĩ: “Đau đầu quá…”

“Mẹ, có Mạn Nhi ở đây…”

“Mẹ, Mạn Nhi sẽ luôn ở bên cạnh mẹ. Không phải mẹ đã hứa với Mạn Nhỉ rồi sao?”

Mạn Nhi nói: “Mẹ đừng sợ, Mạn Nhi sẽ bảo vệ me… chỉ cần mẹ và Mạn Nhi ở bên nhau, Mạn Nhi sẽ không sợ gì hết..”

Dường như não của Vân Giai Kỳ đang bị một cây kim vô hình đâm vào, cô nghẹn ngào kêu đau, trước mặt tối sầm rồi cứ thế ngất đi.

Vân Giai Kỳ cảm giác như có bóng đêm vô hình đang nuốt trọn lấy cô.

Thời gian cứ dài đãng đẫng như một thế kỷ Cô từ từ mở mắt ra, chỉ cảm nhận được một tia sáng mỏng manh “Mẹ..”

Khuôn mặt nhỏ nhản non nớt của Mạn Nhi sáp lại gần, thấy cô tỉnh lại, đôi mắt sáng bừng lên: “Mẹ tỉnh rồi sao?”

Vân Giai Kỳ ôm trán ngồi dậy, ấn huyệt Thái Dương, vẫn cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra.

“Mẹ, mẹ không sao chứ…”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1510


Chương 1510

Mạn Nhi vụng về bưng một ly nước ấm đến trước mặt cô, nói: “Mẹ uống nước đi”

Nhưng ngay cả một ly nước Vân Giai Kỳ cũng không cầm nổi Sức Mạn Nhi yếu, phải tốn rất nhiều sức lực mới có thế kéo được cô.

vào phòng, đỡ cô dựa vào tường, cô bé cẩn thận thổi nước ấm trong cốc rồi đưa đến bên môi cô, dịu dàng nói: “Mẹ, mẹ uống nước đi…”

“Ùm.* Vân Giai Kỳ uống một ít nước, hơi thở vẫn còn hổn hến.

Mạn Nhi đặt ly nước sang một bên, chân tay lúng túng nhìn cô.

“Mẹ, mẹ đã khỏe lên chút nào chưa?”

“Đầu vẫn đau quá…”

Mạn Nhi vừa định nói gì đó, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân dồn vang lên ngoài cửa.

Tức khắc Mạn Nhi tỏ vẻ cảnh giác.

Cô bé lập tức nhận ra tiếng bước chân đó là của Mộ Ngọc My.

Cô bé vừa lao tới cửa, nhón mũi chân, định khóa trái cửa lại, thì “rầm”

một tiếng, cửa bị đẩy ra từ bên ngoài.

Mạn Nhi bất ngờ không kịp đề phòng, liên tiếp lùi lại phía sau, suýt nữa té ngã lên trên người Vân Giai Kỳ, Nhưng cô bé đã nhanh chóng bò dậy, hai tay giang rộng ra che ở phía trước Vân Giai Kỳ, nhìn thấy Mộ Ngọc My đứng ở cửa, theo đó là gió lạnh thối vào. Người phụ nữ đó bước vào phòng, đưa mắt liếc nhìn Vân Giai Kỳ đang dựa vào tường và cô bé đứng phía trước bảo vệ Vân Giai Kỳ, cô ta lạnh lùng cười.

“Mạn Nhi?”

Sắc mặt Mộ Ngọc My lạnh như băng nhưng giọng nói lại dịu dàng đến quái dị: “Con đứng ở đó làm gì thế? Còn không mau đến đây với mẹ”

“Cô..” Mạn Nhỉ có thấy sợ hãi Mộ Ngọc My theo.

Nhớ đến những thủ đoạn Mộ Ngọc My bí mật dùng để ngược đãi cô bé là cô bé lại thấy kinh hãi cô ta đến tận xương tủy.

Người phụ nữ này thật sự rất đáng sợ! Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nhưng dù vậy, cô bé cũng phải lấy đủ can đảm, cô bé sẽ không để cô ta làm hại mẹt Mạn Nhi hít một hơi thật sâu, đột nhiên hét lớn lên: “Cô không là phải mẹ tôi Gương mặt Mộ Ngọc My khẽ cứng lại, giọng nói nhuốm vẻ lạnh lùng: “Mày nói cái gi?

“Cô không phải là mẹ của tôi!” Mạn Nhỉ hét: “Cô là đồ phụ nữ xấu xa!

Tôi ghét cô nhất! Đồ phụ nữ xấu xal”

Tức khắc Mộ Ngọc My bị chọc giận, cô ta đi đến trước mặt cô bé, tát “bốp” một cái.

Mạn Nhi bị tát lệch cả mặt về một phía, ngã lăn xuống đất.

Cô bé che lại bên má nóng rát, nước mắt lưng tròng nhìn cô ta, nhưng biểu cảm vẫn rất kiên cường.

“Mày nói lại lần nữa xeml”

Hiến nhiên Mạn Nhi không đủ dũng cảm, nhưng cô bé vẫn kiên trì hét: “Cô không phải là mẹ của tôi! Tôi không bao giờ nhận cô làm mẹ của tôi đâu! Cô không có tư cách đó, cô là người phụ nữ xấu xa! Tôi sẽ nói cho cha biết!

“+ Mộ Ngọc My đi từng bước một đến trước mặt cô bé, ngồi xổm xuống phía trước cô bé, hỏi: “Mày muốn nói gì với cha vậy?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1511


Chương 1511

Đột nhiên có một khuôn mặt di lại gần, ánh mắt âm u, đôi môi đỏ như.

nhuộm máu, đẹp tựa rần rết, làm Mạn Nhi sợ tới mức ngực giật thót một cái, chỉ cảm thấy đôi mắt đó của Mộ Ngọc Mỹ giống con ngươi dọc của ân độc trong bóng đêm, muốn bắt cô bé lại vậy!

Cực kỳ đáng sợ.

Mạn Nhi cảm giác tay chân mình như bị nguyền rủa, không thế động đây nổi.

“Mày nói lại lân nữa xem?”

Mộ Ngọc My uy h**p: “Mày còn dám bảo tao là đồ phụ nữ xấu xa à?”

Mạn Nhi cần chặt cánh môi, găn từng chữ một: “Cô chính là đồ phụ nữ xấu xa”

Mộ Ngọc My lại tát “bốp” một cái vào thẳng trên mặt cô bé.

“Đồ con hoang! Mày cũng không nhìn xem mình có thân phận gì, mày chính là con hoang, không ai cần một đứa con hoang cả, mày còn dám nói tao là đồ phụ nữ xấu xa ư? Còn dám đi nói cho cha của mày?”

Mộ Ngọc My giơ tay xách tai cô bé lên.

Mạn Nhi đau đến mức điên loạn thét chói tai sp “Mày kêu đi, mày cứ kêu nữa đi? Tao nói cho mày biết, chờ đến khi tao và Tuấn Phong có con rồi, liệu anh ấy còn để mắt tới mày nữa không?

Con của đồ khốn nạn thì cũng chỉ có thế là đồ khốn nạn! Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, thứ do chuột sinh ra, vĩnh viễn chỉ là chuột chạy qua đườngt”

Nói đoạn, Mộ Ngọc My xách tai của Mạn Nhi đi về phía ngoài cửa.

Mạn Nhi sợ hãi thét chói tai: “Đừng mà! Cứu với!”

Cô bé bất lực nhìn về phía Vân Giai Kỳ, nhưng chỉ thấy cô đang dựa vào ven tường, đầu gục xuống, không biết có phải lại hôn mê tiếp hay không.

Sự tuyệt vọng bao phủ trái tìm cô bé.

Mạn Nhi sợ hãi gào khóc: “Buông tôi rat Buông tôi raI”

Mộ Ngọc My giơ chân đá bay cô bé ra ngoài cửa.

Chân của cô ta phang thẳng vào bụng Mạn Nhi.

Cô bé bay ra ngoài như diều đút dây, đập vào trên tường, ngã xuống đất, cuối cùng không đứng dậy nối nữa.

Mạn Nhi ôm bụng, cơ thể cong như con tôm, đau đến mức khóc.

không thành tiếng, “Không phải mày thích khóc lắm à? Mày khóc đi, mày khóc tiếp đi”

Mộ Ngọc My đi đến bên cạnh Mạn Nhị, đạp cô bé hai cú nữa: “Không phải mày thích giả vờ đáng thương lầm à? Đừng ngã trên đất giả chết!

Đứng lên cho tao!”

Sau một lúc lâu Mạn Nhi vẫn không phát ra tiếng gì Bụng đau quá, đau đến mức thậm chí cô bé đã ngừng thở một lúc.

“Đứng lên cho tao!” Mộ Ngọc My đã hoàn toàn mất khống chế.

Cô ta bị ném lại một mình ở thành phố Hải Lam, nhận hết những ánh mắt khác thường của người ta.

Lúc tổ chức tiệc cưới với Bạc Tuấn Phong lại bị tất cả mọi người biết cô ta và Bạc Tuấn Phong ở riêng hai phòng, còn bị ném lại một mình ở khách sạn.

Cô ta mất hết mặt mũi!

Chạy từ thành phố Hải Thiên về thủ đô, lòng cô ta đã chất đầy oán hận, Mạn Nhi nghiễm nhiên là thứ khơi đốt ngọn lửa giận của cô ta.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1512


Chương 1512

“Không phải mày thích khóc à? Thích chửi tao à? Mày chửi tiếp đi?

Mày chửi tao là ‘đồ phụ nữ xấu xa’ đi, tại sao mày không chửi! Không phải mày tài giỏi lắm ư? Giờ thì sao thế, không tài giỏi được nữa rồi hải!”

Mộ Ngọc My túm tóc cô bé Mạn Nhi nâng khuôn mặt nhếch nhác lên, Mộ Ngọc My hận không thế biến thành rản mà cần thẳng lên gương mặt ấy!

“Con súc sinh, không phải mày thích khóc à? Đế tao nghe thử xem mày khóc như thế nào, mau khóc tiếp đi!”

Mạn Nhi lại chẳng thế khóc thành tiếng, nước mắt rơi lã chã, khoé mắt đỏ ửng như sắp nhỏ máu Nhưng dù vậy cô bé vẫn kiên cường, tuyệt đối không chịu xin tha.

“Khóc mau!”

Mộ Ngọc My thấy cô bé trừng mắt nhìn mình bằng loại ánh mắt kiên cường này, bèn trở tay tát một phát nữa: “Khóc mau!”

Mạn Nhi bị tát cho đầu váng mắt hoa, lập tức ngã xuống mặt đất, tóc cũng bị túm đứt một ít Mộ Ngọc My nghiến chặt răng, lập tức bóp lấy yết hầu cô bé.

“Đáng chết! Mày đáng chết, mẹ của mày cũng đáng chết! Bọn mày.

lấy cái gì mà so với tao? Tao là cô chủ cao quý của nhà họ Mộ, còn phải chịu đựng hai mẹ con nhà mày ư?”

Mạn Nhi bị bóp đến gần như không hít thở được.

Cô bé giấy giụa nắm ngược lại cổ tay của Mộ Ngọc My, liều mạng đẩy cô ta ra, nhưng chỉ tốn công vô ích!

Mộ Ngọc My hận không thể cứ thế mà b*p ch*t cô bé!

“Mày là nỗi sỉ nhục của nhà họ Bạc! Mày cho rằng Tuấn Phong sẽ thích mày ư? Ở trong mất anh ấy, mày chẳng là cái thá gì cả!”

Trong đầu Mạn Nhi trống rồng.

Cô bé cố khản giọng thốt lên: “Tôi… không phải… là con hoang…”

“Mày chính là con hoang! Mày chính là đứa con hoang, chẳng xứng xách giày cho tao nữa! Có phải là mày thích Bối Lạc không? Mày có biết Bối Lạc chết như thế nào không? Bối Lạc bị tao rút đầu lưỡi, xén đút hàm răng! Chỉ bởi vì nó dám sủa với tao! Mày cũng dám kêu la với tao phải không? Mày cũng giống con chó hoang kia à?”

Mạn Nhi vừa nghe thấy Bối Lạc bị cô ta hành hạ đến chết, cô bé sợ tới mức gào khóc.

“Oa… oa… al Cô hại… chết…”

Mộ Ngọc My cảng ngày bóp càng chặt: “Đúng vậy! Chính là tao đã g**t ch*t con chó hoang đó đấy! Mày có tin nếu mày còn không ngoan ngoãn nghe lời tao, thì tao cũng sẽ g**t ch*t mày giống như g**t ch*t nó hay không!”

Con ngươi của Mạn Nhi co giật mạnh.

Đột nhiên cô bé nhìn thấy cái gì đó, ánh mắt nhìn vượt ra sau lưng Mộ Ngọc My.

Tâm trạng của Mộ Ngọc My đang kích động, thế nên mới không nghe thấy tiếng bước chân đang dần tới gần ở phía sau.

Thấy Mạn Nhi nhìn về phía sau cô ta, Mộ Ngọc My bất giác buông lỏng tay, quay đầu lại, nhìn thấy Vân Giai Kỳ đang đứng ở phía sau cô ta.

Đột nhiên Vân Giai Kỳ vươn tay túm chặt tóc của cô ta.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1513


Chương 1513

“Bỏ bàn tay dơ bẩn của cô rai”

Mộ Ngọc My chỉ cảm thấy da đầu bị kéo căng, cô ta đau đớn kêu lên: “ám Vân Giai Kỳ túm cô ta, cúi đầu, cụp mi đưa mắt nhìn cô ta, ánh mắt lạnh căm.

“Tôi bảo cô buông tay”

Mộ Ngọc My kêu gào: “Vân Giai Kỳ, cô muốn làm gì!”

“Cô bảo ai là con súc sinh?”

Không còn thấy sự trẻ con nào trong giọng nói lạnh nhạt của Vân Giai Kỳ nữa, nó lạnh giá như mũi đao phủ ánh trăng lạnh trong đêm đen vậy.

Trái tìm Mộ Ngọc My lạnh đi hơn nửa, nhìn gương mặt hờ hững không hề có cảm xúc của Vân Giai Kỳ, cô ta chỉ có thế bắt giữ được một tỉa lạnh lẽo chợt lướt qua dưới đáy mắt Vân Giai Kỳ.

Cô ta há miệng th* d*c, nhưng lại không phát ra được một tiếng nào.

Vân Giai Kỳ nhìn về phía Mạn Nhi, thấy cô bé ôm cổ ho khan kịch liệt, trên người chồng chất vết thương, bỗng nổi cơn thịnh nộ trong giây lát “Mộ Ngọc My!”

Vân Giai Kỳ nghiến răng kéo tóc cô ta, lôi cô ta đi mấy mét.

Mộ Ngọc My cố giấy giụa, nhưng bởi vì da đầu bị kéo nên theo bản năng cô ta đã phối hợp với hành động của cô.

Trong lúc giấy giụa, giày cao gót đã bị cô ta đá bay ra ngoài.

‘Vân Giai Kỳ túm tóc cô ta, đập mạnh đầu cô ta vào tường!

Mộ Ngọc My vẫn chưa hiểu được chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy trán bị đập mạnh lên tường, cú va chạm kịch liệt khiến cô ta thấy hoa mắt, toàn bộ thế giới đều đang chấn động Lực tay của Vân Giai Kỳ cực kỳ mạnh, không có chứt mềm lòng nào.

Bị đập như vậy, tức khắc trên trán của Mộ Ngọc My xuất hiện một vết thương rất máu me kinh khủng.

Máu lập tức chảy đầy nửa bên mặt.

Sao Mộ Ngọc My có thể ngờ được, Vân Giai Kỳ không ra tay thì thôi, chỉ cần ra tay thì sẽ tàn nhẫn đến vậy!

Cô ta cảm thấy trán mình đau dữ dội, hơn nữa còn có thứ sền sệt gì đó chảy xuống.

“Máu! Máu..” Mộ Ngọc My sợ tới mức hét lên: “Cô dám đánh tôi? Cô dám đánh tôi, tôi sẽ bảo ông nội đuổi cô đi!”

“Được thôi, cô cứ thử xem!”

Ở trong tay cô, Mộ Ngọc My hoàn toàn không có năng lực trở tay, cô ta thảm hại ngã nhào xuống mặt đất. Vân Giai Kỳ chộp lấy cổ áo của cô ta, kéo cả người cô ta lên, ấn mạnh vào tường!

Nhìn thấy ánh mắt tàn nhãn của Vân Giai Kỳ, Mộ Ngọc My sợ tới mức hồn bay phách lạc!

“Bốpf Vân Giai Kỳ cho cô ta ăn một cú tát Âm thanh lanh lảnh, thậm chí Mộ Ngọc My còn cảm giác cú tát này cứ như muốn đánh nát mặt của cô ta vậy!

Mộ Ngọc My giấy giụa tiếp một chút, bản năng muốn túm được tóc của Vân Giai Kỳ, tầm nhìn đan xen chặt chẽ vào nhau, gương mặt lạnh lẽo băng giá của Vân Giai Kỳ chiếu vào trong mắt cô ta.

“Cô đáng chết!”

Vân Giai Kỳ lại tát một phát nữa.

“A…” Mộ Ngọc My nắm chặt tóc của Vân Giai Kỳ, hai người túm lấy nhau.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1514


Chương 1514

Nhưng Vân Giai Kỳ cứ như không sợ đau vậy, mặc cho Mộ Ngọc My kéo giật tóc mình như thế nào cũng không k** r*n một tiếng, chỉ giơ tay giữ chặt cổ tay cô ta, uốn đầu gối, ra sức đánh vào bụng cô ta.

tính đã kích phát bản năng.

Cô không túm tóc, không bạt tai giống một người đàn bà đanh đá như Mộ Ngọc My.

Sao Mộ Ngọc My có thế ngờ được Vân Giai Kỳ lại hiếu sơ một ít kỹ xảo chiến đấu.

Có lẽ là Cô ta chỉ cảm thấy bụng đau nhức dữ dội, sắc mặt cô ta trắng bệch, đau tới mức khom người cong lưng. Vân Giai Kỳ lại túm tóc cô ta, đẩy cô ta xuống dưới nên đất, tiếp tục đá một cú cực ác vào bụng cô ta.

“Đây là cô nợ Mạn Nhi!”

“Cứu mạng! Cứu… cứu mạng với!”

Mộ Ngọc My la to, kinh động đến người giúp việc dưới tầng.

Người giúp việc vội vàng chạy lên tầng, nhìn thấy Mộ Ngọc My ngã dưới mặt đất, cả người cuộn tròn lại, run bần bật.

Vân Giai Kỳ đứng ở một bên, đang ôm Mạn Nhi trong ngực, cơ thể cũng rất nhếch nhác.

“Bà chủ!”

Một đám người vây xung quanh Mộ Ngọc My.

Bọn họ nhìn về phía Vân Giai Kỳ với vẻ khó có thể tưởng tượng, chẳng thể nào tin nổi một người có vóc dáng mảnh mai yếu đuối, nhìn như tay trói gà không chặt như thế lại có thể đánh Mộ Ngọc My thành ra như vậy.

Vân Giai Kỳ vẫn muốn đi về phía Mộ Ngọc My, Mộ Ngọc My chỉ vào ‘Vân Giai Kỳ, khàn cả giọng: “Cô còn dám tới đây à! Tôi sẽ báo cảnh sát, để cảnh sát bắt con ả điên khủng là cô đi!”

“Bốp” một tiếng.

Vân Giai Kỳ thuận tay ném điện thoại di động tới bên người cô ta, quát: “Cô báo cảnh sát đi!”

Mộ Ngọc My lập tức ngấn người ra. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Cô báo cảnh sát ngay bây giờ đi!” Vân Giai Kỳ nói với Mộ Ngọc Mỹ: “Dù có cảnh sát tới thì sao nào? Cô cho rằng tôi sợ ư?”

Thấy Vân Giai Kỳ có dáng vẻ như thế, mọi người cũng ngây ngẩn cả người Không phải người này đã ngu dại rồi sao?

Sao mà.. bây giờ cảm giác như đã khôi phục bình thường rồi?

Mạn Nhi thấy Vân Giai Kỳ luôn bảo vệ mình, người mẹ bên trong ký ức kia đã trở về rồi, ánh mắt cô bé lấp lánh, ôm cổ cô khóc nức nở: “Mẹ ơi”

Vân Giai Kỳ nghe thấy tiếng khóc thảm thiết của Mạn Nh, ngực thắt lại “Mạn Nhi..”

“Mẹt” Mạn Nhi khóc đến mức thở hốn hển, không ngừng khụt khit “Con cho răng mẹ không cần Mạn Nhi nữa! Oa oa oa oal”

“Sao mẹ có thế không cần Mạn Nhi chứ?”

“Oa oa oa oa, mẹ không nhận ra Mạn Nhi, Mạn Nhỉ còn tưởng rằng mẹ đã thật sự quên Mạn Nhi rồi…”

Mạn Nhi nức nở nói: “Mạn Nhỉ đau quá.

“Mạn Nhi đau chỗ nào?”

Mạn Nhi không nói ra được là đau ở đâu, cả người cô bé đều đau.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1515


Chương 1515

Vi ban nãy vừa bị Mộ Ngọc My bóp cổ nên giọng nói của cô bé cực kỳ khàn.

Vân Giai Kỳ đau lòng hôn lên khuôn mặt cô bé, nói với cô bé: “Mạn Nhỉ không đau nữa, mẹ thổi cho…

Mạn Nhi khóc to đến mức giọng càng khàn hơn. Có lẽ vì đã tuyệt vọng lâu quá, cô độc không nơi nương tựa lâu quá, đột nhiên có người đến bảo vệ cô bé, sẽ không để cho cô bé bị người khác bắt nạt nữa, nên cô bề có một loại cảm giác như trút được gánh nặng vậy. Cảm giác an toàn xa cách đã lâu bao trùm lấy cô bé.

‘Vân Giai Kỳ hỏi: “Bác sĩ đâu?”

Cô nhớ rõ nhà họ Bạc có bác sĩ tư nhân.

Không có ai để ý tới cô.

Vân Giai Kỳ cũng không quan tâm tới bọn họ nữa, xoay người định đi xuống tầng Mộ Ngọc My gào to ở phía sau: “Còn không mau ngăn cô ta lại!

Không được để cô ta đi!”

Người giúp việc hoảng hốt đuổi theo Vân Giai Kỳ.

“Không được đi!”

Một đám người đuổi tới cửa thang lầu, Vân Giai Kỳ vội ôm Mạn Nhi xông thẳng xuống dưới tầng.

Tiếng khóc của Mạn Nhi càng ngày càng yếu ớt.

Một nỗi sợ hãi không thể giải thích bao phủ lấy trái tim Vân Giai Kỳ.

Cô nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ phía sau, đột nhiên xoay.

người, đẩy mạnh bọn họ ra: “Cút ngay!”

Người giúp việc bị đẩy ngã xuống mặt đất.

Vân Giai Kỳ ôm Mạn Nhi vọt tới gara, lục tung ngăn tủ ở gara lên để tìm chìa khóa.

Mạn Nhỉ nãm trong ngực cô, yếu ớt nói: “Đau quá… đau quá…

“Mạn Nhi không đau, mẹ đưa con đi bệnh viện ngay giờ đây.”

“Mẹ… đừng bỏ rơi Mạn Nhi… đừng…”

Nước mắt của Vân Giai Kỳ chảy xuống ngay lập tức.

Có lẽ vì Mạn Nhi đã bảo vệ cô nên cuối cùng đã k*ch th*ch được cô.

Bản năng người mẹ của Vân Giai Kỳ đã hoàn toàn được kích phát ra.

Cô vất vả lầm mới tìm được chìa khóa xe. Ôm Mạn Nhi vào trong xe, cài đai an toàn xong, cô cũng nhanh chóng ngồi xuống ghế điều khiển, khởi động xe.

Vào giây phút cô nắm lấy tay lái, vì đã lái xe hàng năm nên cơ bắp phản xạ có điều kiện ngay, cô dẫm chân ga, chạy ngang ra khỏi gara.

Mạn Nhi ngồi trên ghế điều khiển phụ, mơ màng nhìn Vân Giai Kỳ. Cô bé luôn có cảm giác dường như mẹ đã trở về, nhưng cũng chưa trở về hẳn.

“Mẹ, là mẹ thật ư.

Giọng nói yếu đuối của Mạn Nhi giống như lông chim vậy, vừa thối là bay, Vân Giai Kỳ toát mồ hôi lạnh.

Cô miễn cưỡng cười vui: “Mẹ, là mẹ đây”

Mặc dù trí nhớ của Vân Giai Kỳ đã suy giảm, nhưng nhìn thấy Mạn Nhi che ở trước người cô, luôn miệng gọi cô là mẹ như vậy, cuối cùng cũng khiến cho Vân Giai Kỳ ý thức được mình không phải một đứa trẻ bảy tám tuổi gì, mà đã là mẹ của người khác.

Bạc Tiêu Dương nói cậu ta là chồng của cô, còn cô là vợ của cậu ta.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1516


Chương 1516

Bọn họ là vợ chồng.

Chẳng lẽ Mạn Nhi là.. con gái của cô và Bạc Tiêu Dương?

Vân Giai Kỳ thử dò hỏi: “Có phải mẹ đã quên rất nhiều chuyện hay không..”

Mạn Nhi rưng rưng nước mắt gật đầu: “Mẹ, bây giờ mẹ nhớ lại rồi a?”

Ngã tư đường, Vân Giai Kỳ dẫm chân phanh, xe vội vàng ngừng lại Những ngón tay nằm tay lái của cô run lấy bẩy.

“Cha của con… là ai?”

Đột nhiên Mạn Nhi nhớ đến Bạc Tuấn Phong, trong lòng có nỗi giận dữ và oán hận.

Cha không thương cô bé, cũng không cần cô bé nữa.

Mộ Ngọc My bắt nạt cô bé như thế, nhưng dường như trong nhà họ Bạc to đến vậy lại chẳng có ai bảo vệ được cô bé.

Ngay cả Bạc Tuấn Phong cũng không bảo vệ được cô bé.

Mạn Nhi uất ức đến độ nước mắt rơi lã chã: “Con không cần cha đâu… cha là người xấu, chúng ta đừng quan tâm đến cha có được không?

Vân Giai Kỳ giật mình, nghe Mạn Nhi nghẹn ngào nói: “Cha kết hôn với người phụ nữ xấu xa kia, người phụ nữ xấu xa kia vẫn luôn bắt nạt con, ngược đãi con, mắng con, đánh con… con không muốn ở bên cạnh cha nữa, con ghét cha lắm…”

Cô bé vừa nói vừa đưa tay dụi mắt mãi, sợ Vân Giai Kỳ nhìn thấy nước mất của mình, nhưng cảng dụi thì đôi mất lại càng hồng.

Người phụ nữ xấu xa?

Mộ Ngọc My.

Cha trong miệng Mạn Nhi là chỉ Bạc Tuấn Phong ư?

Mà Mạn Nhi vẫn luôn gọi cô là mẹ, chẳng lẽ đứa bé này là con gái của cô và Bạc Tuấn Phong?

“Bíp”

Tiếng còi phía sau lập tức đánh thức cô.

Đèn xanh đã sáng, Vân Giai Kỳ dẫm chân ga, thao tác tay lái Cảnh đường phố trước mắt có phần quen thuộc.

Thậm chí cô còn có thể nhận biết được giao lộ nào quẹo phải, giao lộ nào đi thẳng thì có thể đi đến bệnh viện.

Tuy trí nhớ của cô đã bị suy giảm, nhưng có lẽ vì vẫn luôn duy trì thói quen lái xe, nên kỹ năng lái xe và khả năng nhớ đường đã gần như ăn sâu bén rễ vào người cô, tạo thành phản xạ có điều kiện.

Đột nhiên phía sau có ánh đèn xe nhoáng lên, Vân Giai Kỳ bị chói mắt, trong giây lát tầm nhìn xuất hiện điểm mù, không thấy rõ được đường phía trước nữa.

Cô giảm tốc độ lại theo bản năng.

“Rầm” một tiếng, không ngờ chiếc xe bám gót đẳng sau lại lập tức đâm vào.

Mạn Nhi kinh hãi kêu lên, sợ tới mức cứng đờ cả người Vân Giai Kỳ nhìn xuyên qua kính chiếu hậu, trông thấy chiếc xe phía sau vẫn luôn bám sát theo, không ngừng dùng đầu xe đâm cô.

Cô lập tức đổi hướng, lái xe sang một làn khác, mà xe đẳng sau cũng lập tức đối làn theo, vọt lên, lại nghe thấy tiếng “tầm, đâu xe đó đụng mạnh phải xe của Vân Giai Kỳ.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1517


Chương 1517

“Rầm rầm” hai tiếng!

Cả thùng xe cứ như bị đông đất vậy.

Nếu không phải có đai an toàn bảo vệ, chỉ sợ Mạn Nhỉ đã văng thẳng ra, đập vào cửa kính chắn phía trước rồi.

“Mẹ oi…”

“Đừng sợ”

Vân Giai Kỳ dẫm chân ga, xe lập tức vượt đèn đỏ, lao nhanh ra ngoài, chiếc xe phía sau cũng vượt đèn đỏ theo, nhất quyết bám đuôi chứ không chịu từ bỏ.

“Chiếc xe này vẫn luôn đi theo mình!”

Vân Giai Kỳ nghỉ ngờ đó là xe của Mộ Ngọc My.

Cô giảm chậm tốc độ xe lại một chút, ngay sau đó chiếc xe kia đã lao đến, đi song song với xe của Vân Giai Kỳ, cửa kính ở ghế phụ được hạ xuống, Vân Giai Kỳ liếc mắt, nhưng chỉ nhìn thấy một người đàn ông xa lạ.

Người đàn ông đó mặc đồ đen đeo kính râm, đột nhiên giơ tay lên, trong tay cầm một khẩu súng.

Là súng!

Hô hấp của Vân Giai Kỳ cứng lại, cô căng thẳng hơn rất nhiều, phương hướng của đầu xe hơi mất khống chế.

“Päng” một tiếng!

Người đàn ông đó nố súng.

Mạn Nhi sợ tới mức hét lên, nhưng mà viên đạn lại bị kính chống đạn đấy bật ra, chỉ đế lại những tia lửa và đốm sáng bị gió thối tan.

Người nọ vừa thấy xe của Vân Giai Kỳ có kết cấu chống đạn bèn nâng cửa số xe lên, ngay sau đó chiếc xe kia ép về phía xe Vân Giai Kỳ, “Âm âm” hai tiếng!

Chiếc xe đó va mạnh vào thân xe Vân Giai Kỳ, Vân Giai Kỳ gần như.

phanh xe theo bản năng, xe đột ngột bị thẳng gấp lại, tức khắc mất cân bằng, lốp xe rời khỏi mặt đất, không ngờ đã suýt chút nữa lật nghiêng, trượt ngang về phía chính giữa đường cái.

Vân Giai Kỳ dẫm mạnh phanh lại, xe đâm vỡ vòng bảo hộ, cô trơ mắt nhìn lan can đứt gãy đâm thẳng vào kính chắn phía trước.

“Mạn Nhỉ!”

Vân Giai Kỳ nhào về phía Mạn Nhị, đấy ngã cô bé xuống chỗ ngồi.

Không biết qua bao lâu, rốt cuộc xe đã ngừng lại Vân Giai Kỳ lâm vào hôn mê trong một khoảng ngắn ngửi, nhưng đã nhanh chóng tỉnh lại và khôi phục ý thức. Cô nhìn thấy một hàng lan can cực kỳ to dài đã đâm thủng kính chản phía trước, xuyên qua ghế điều khiến. Xe đã bị hỏng nặng, đèn cảnh báo sáng lên.

Nếu như vừa rồi cô không đẩy ngã Mạn Nhi, cả hai người đều sẽ bị lan can đâm thủng kính chắn phía trước chọc xuyên qua đầu.

Vân Giai Kỳ vẫn hoảng hốt kinh hãi.

“Két” một tiếng.

Cô nhìn thấy chiếc xe kia ngừng ở một bên, cửa xe mở ra, hai người đàn ông lục tục đi xuống xe, tới trước cửa xe Vân Giai Kỳ, Bởi vì xe đã phát ra cảnh báo gặp sự cố nên cửa xe được giải khóa tự.

động, Thùng xe đã biến dạng, hai chân của Vân Giai Kỳ bị kẹt lại, không thể động đậy.

Cô trơ mắt nhìn người đàn ông đó mở cửa xe chỗ ghế điều khiển ra, giơ tay lên, họng súng đen ngòm trong tay người đàn ông đó nhảm thẳng vào cô.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1518


Chương 1518

Súng vang “pảng” một tiếng!

Quạ đen đậu trên nhánh cây đầu đường bị dọa sợ, chúng vỗ cánh phành phạch bay đi.

Bệnh viện.

Cuối cùng Bạc Tiêu Dương đã tỉnh lại Cậu ta mở to mắt, nhìn thấy Bạc Tuấn Phong và Phó Lam Tiêu đang đứng ở một bên. Cả người cậu ta lạnh lẽo, tuy trong phòng đang mở máy sưởi nhưng cậu ta vẫn cảm thấy vô cùng lạnh.

Kim truyền dịch trên cánh tay đang liên tuc truyền từng qiot vào.

“Sao rồi Phó Lam Tiêu thấy cậu ta tỉnh lại bèn căng thẳng cúi người hỏi: “Cảm giác như thế nào?”

Bạc Tiêu Dương há miệng th* d*c: “Lạnh”

Bạc Tuấn Phong dựa vào mép giường, ấn đường nhíu chặt: “Muộn một chút nữa là cậu đã chết rồi”

Bạc Tiêu Dương nhíu mày: “Xảy ra chuyện gì thế?”

“Cậu trúng thuốc, dược tính không được giải trừ, suýt chút nữa đã suy gan cấp tính rồi”

Suy gan sẽ dẫn tới tử vong, đặc biệt là suy gan cấp tính.

Bạc Tiêu Dương muốn ngồi dậy nhưng cả người lại không có sức, chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa.

Mặc dù dược tính đã được giải trừ, nhưng cậu ta vẫn cảm thấy mình không tài nào điều khiển cơ thể được.

Cậu ta quay đầu thì nhìn thấy Bạc Ngạn Thiên đang đứng ở cửa, ánh mắt lạnh lùng.

Bạc Ngạn Thiên cũng không vào trong mà chỉ đứng ở cửa, mặc dù có uy nghiêm của chủ nhân nhà họ Bạc chống đỡ, nhưng ông ta vẫn có vẻ hơi xấu hố.

Ông ta không ngờ tới Bạc Tiêu Dương lại suýt chút nữa mất mạng vì chuyện đó.

Vừa nhớ đến thuốc này là Bạc Minh Lâm cho ông ta, trong mắt Bạc Ngạn Thiên lại hiện lên vẻ phẫn nộ. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lúc Bạc Minh Lâm đưa thuốc này cho ông ta đã từng nói, mặc dù là thần tiên trên đời cũng khó có thể chống cự được dược tính của thuốc này, nhưng không hề nói cho ông ta rằng tác dụng phụ của thuốc này sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Sao ông cụ có thể ngờ được tuy Bạc Tiêu Dương trúng thuốc nhưng vẫn có thể giữ được lý trí chứ.

“Giai Kỳ đâu..” Bạc Tiêu Dương hỏi “ô ấy vẫn ổn”

Nhất định đã bị cậu ta dọa sợ rồi.

Phó Lam Tiêu nói với Bạc Tuấn Phong: “Chỗ này không sao nữa rồi, tôi ở lại chăm sóc Tiêu Dương, ngài đi về trước đi”

Bạc Tuấn Phong liếc nhìn Bạc Tiêu Dương, thấy cậu ta nhắm hai mắt lại, tiếp tục lâm vào hôn mê, anh bèn đứng dậy đi tới cửa Bạc Ngạn Thiên lui nửa bước.

Bạc Tuấn Phong liếc nhìn ông ta: “Ông nội còn muốn ở lại đây à?”

Bạc Ngạn Thiên nói: “Ông không yên tâm, muốn ở lại chăm sóc nó”

Bạc Tuấn Phong rời đi, gương mặt không có biểu cảm gì Bạc Ngạn Thiên nhìn bóng dáng Bạc Tuấn Phong rời đi với tâm trạng phức tạp, ông ta thở dài một hơi trong lòng.

Bạc Tuấn Phong vừa mới trở lại nhà họ Bạc, lái xe đậu trong gara thì phát hiện thiếu một chiếc xe Rolls-Royce Gusteau.

Thông thường chiếc xe này chỉ có một mình anh dùng thôi, đột nhiên lại không thấy nó nữa là sao.
 
Back
Top Bottom