Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1480


Chương 1480

Nếu Mộ Ngọc My nhét nó vào, vậy nó là cái gì?

“Vân Giai Kỳ, chúng tôi có chuyện muốn hỏi cô!” Mộ Ngọc My nhìn thấy Vân Giai Kỳ không nói lời nào, cô ta bèn nhắc nhở một câu.

Vân Giai Kỳ lẩm bẩm nói: “Cô muốn tôi giải thích cái gì nữa?”

“Chiếc nhãn ngọc bích kia có ở trong đó không?” Mộ Ngọc My chỉ vào đống đồ vật trong tay của người giúp việc.

Hai bàn tay nhỏ bé của Vân Giai Kỳ nảm chặt lại, cô tức giận nói: “Sao.

cô cứ hỏi tôi vậy? Những thứ đó không phải của tôi, đồ của mình thì phải tự biết giữ chứ? Làm mất rồi mới đi tìm khắp nơi, làm sao tôi biết được những thứ đó ở đâu cơ chứ?”

Cô nhìn thấy rồi, thứ đó đã bị Bạc Tuấn Phong cầm đi đâu đó rồi, cô cũng không biết.

Nên cô mới không nói bừa!

Mộ Ngọc My lạnh lùng nói: “Tôi thấy cô, rõ ràng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ đây mài”

Nói xong, cô ta nói tiếp: “Rải đồ ra tìm đi! Có lẽ là đã bị cô ta giấu vào bên trong rồi”

Người giúp việc gật đầu đổ đống quần áo cầm trong tay ra dưới sự chứng kiến của mọi người, vừa mới đổ đống quần áo ra, khuôn mặt của người giúp việc đỏ bừng lên.

Mọi người nhìn kĩ thì thấy đó chính là một bộ đồ lót băng vải ren màu hồng phấn.

Dường như đây là kiếu cách ăn mặc của một y tá.

Mộ Ngọc My đã nhìn thấy thì vội che miệng lại, hít một hơi khí lạnh.

Bạc Tiêu Dương cau mày, một lúc sau vẫn chưa tìm ra nguyên nhân tại sao.

Nhưng Bạc Minh Lâm lại hiểu nhiều về những thứ này, anh ta bất ngờ cười lớn rồi nhìn Vân Giai Kỳ đầy ẩn ý, cậu ta lạnh lùng nói: “Vân Giai Kỳ, cô thật sự rất biết cách chơi đùa đấy”

Bạc Ngạn Thiên tức giận đến mức không nói nên lời, nghiến răng nói: “Thật là không biết xấu hố!”

“Thật là không biết xấu hổ” Bạc Tuấn Phong đồng thanh nói cùng với ông ta.

Bạc Ngạn Thiên liếc nhìn Bạc Tuấn phong th phát hiện ánh mắt của anh luôn tập trung trên người của Mộ Ngọc My, một lúc sau, những suy nghĩ đều tan biến hết. Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Ông ta còn cho rắng bộ quần áo đó là do Vân Giai Kỳ mua về dùng để quyến rũ Bạc Tuấn Phong.

Ông ta cũng biết đây là điều đáng xấu hổ?

Vân Giai Kỳ vẫn chưa hiếu ra chuyện gì Cô chưa từng nhìn thấy những thứ này, cô đứng dậy đi đến trước mặt người giúp việc rồi cầm bộ trang phục vô cùng kỳ quái trong tay của cô ta lên, hỏi: “Đây là thứ gì?”

Vốn dĩ kiểu dáng của đồ lót và quần áo bình thường không giống nhau.

Ở dạng lưới hoặc có thể là che kín toàn bộ.

Khi mặc lên trên người thì không thể che được gì cả Vân Giai Kỳ xem đi xem lại cũng không biết đấy là thứ gì.

Bạc Ngạn Thiên nhìn thấy cô vẫn còn mặt mũi để làm trò cười trước mặt nhiều người như vậy, ông ta bực tức chửi đổng mấy câu, sau đó nói: “Con thấy chưa đủ nhục nhã hay sao? Những thứ này được tìm thấy trong phòng của con, những thứ làm dơ bẩn làm ảnh hưởng đến thuần phong trĩ tục này, con cũng dám mua về để mặc! Con còn chuyện nào mà không dám làm nữa!”

Cuối cùng Bạc Tiêu Dương cũng nhìn rõ đó là thứ gì, nhưng cậu ta vẫn chưa chắc lầm.

Bạc Tiêu Dương đang cố nhịn cười, cậu ta quay sang nói với Bạc Ngạn Thiên: “Ông nội, người trẻ tuổi mà! Thích những món đồ k*ch th*ch một tí, đó không phải là điều đương nhiên sao!”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1481


Chương 1481

“Đây là tình huống gỉ vậy, những thứ đồ dùng cá nhân này có thể mang ra bày trước mặt người khác sao?”

Vân Giai Kỳ nhìn kỹ lại, cô nói: “Đây không phải là đồ của tôi”

Mộ Ngọc My nói: “Vân Giai Kỳ thứ này được tìm thấy ở trong phòng của cô, không phải cô thì là của ai chứ? Cô còn có những đồ kiểu này sao?”

Vân Giai Kỳ nói: “Bên trên đó làm gì có viết tên của tôi”

Mộ Ngọc My lạnh lùng nói: “Cô còn giả vờ ngốc với chúng tôi sao? Cô ngốc thật hay đang giả ngốc vậy! Cô sẽ không ngốc đến mức muốn giả ngốc trước mặt chúng tôi đấy chứ?”

Vân Giai Kỳ nói: “Cô mới ngốc đấy! Nếu đây không phải là đồ của tôi, tôi sẽ không thừa nhận! Không phải của tôi thì chính là không phải của tôi, cha mẹ cô không dạy cô, không phải đồ của mình thì không thể nhận à?”

Mộ Ngọc My sững người, mặt mày tái mét nói: “Tôi thấy cô đang giả ngu thì có! Chắc chắn là cô mua thứ này về, muốn dùng thủ đoạn thấp.

kém này để dụ dỗ đàn ông!”

Vân Giai Kỳ vừa muốn trả đũa lại thì một người giúp việc khác cầm một chồng khăn tay trong tay, hấp tấp chạy tới.

“Ông chủ, tìm được rồi! Tìm được nhãn ngọc bích của ngài rồi!”

Người giúp việc chạy đến trước mặt Bạc Ngạn Thiên, giở chiếc khăn tay ra, cẩn thận từng li từng tí lấy chiếc nhãn ngọc bích ở bên trong ra.

Bạc Ngạn Thiên cầm nhẫn ngọc bích lên, ông ta nhìn kỹ một hồi, không có vết xước nào.

Mộ Ngọc My càng đäc ý hơn, cô ta lườm Vân Giai Kỳ một cái, lạnh lùng nói: “Vân Giai Kỳ, lần này cô không còn gì để nói rồi chứ? Cô giấu nhẫn ngọc bích của ông nội, rốt cuộc cô rắp tâm điều gì?

Không cho Vân Giai Kỳ bất kì cơ hội nào để giải thích, cô ta nói với Bạc Ngạn Thiên: “Ban ngày ban mặt mà cướp của người nhà. Ông nội, loại phẩm chất này của cô ta quả thực là làm nhục gia phong của nhà họ Bạc, loại người này…”

“Cô chủ…” Người giúp việc kia lấy hết dũng khí cất lời của Mộ Ngọc My: “Không phải tìm được nhắn ở trong phòng cô chủ Vân”

Mộ Ngọc My bị cắt lời, cô ta thẹn quá hóa giận nhưng vẫn nghe rõ lời của người giúp việc, đầu óc không nghĩ được gì, vội vàng hỏi: “Không tìm thấy trong phòng cô ta thì tìm thấy ở đâu?”

Người giúp việc chỉ vào Cấm Di đứng bên cạnh Mộ Ngọc My, tố cáo “Tìm thấy trong hòm nhỏ trên xe đẩy tay của bà ta”

Sắc mặt của Cẩm Di tối sâm lại!

Mộ Ngọc My kinh ngạc không ngớt, tức tối nhìn về phía Cẩm Di đang đứng bên cạnh.

Cẩm Di lùi lại vài bước, bà ta liên tục xua tay: “Không phải là tôi, tôi không có… tại sao thứ này lại ở trên xe đẩy của tôi được chứ?”

“Chúng tôi vừa tìm được, mọi người đều có thế làm chứng!”

“Không phải!”

Bạc Ngạn Thiên hoài nghỉ nhìn về phía Cẩm Di: “Rốt cuộc có chuyện gi Mộ Ngọc My vội vàng nói: “Không thể nào! Từ trước đến giờ Cẩm Di luôn biết phép tắc, con gái bà ta cũng là người tài, người có thể dạy dỗ đứa con gái gia giáo như thế, chắc chản sẽ không phải là người vụng trộm”

Cẩm Di liên tục gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy! Ông chủ, ông phải tin tưởng cháu, cháu thật sự không lấy trộm nhãn của ông”

Bạc Ngạn Thiên nói: “Vậy tại sao mọi người đều nói là tìm được trên xe đẩy tay của cô?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1482


Chương 1482

Giọng điệu của ông ta rất nặng nề.

Cẩm Di sợ tới mức quỳ gối xuống đất, bà ta ra sức giải thích: “Chắc chẩn là có người vu oan cho cháu, có người giá họa cho cháu! Nhiều người như vậy, có lẽ tay chân ai đó không sạch sẽ, trộm đi mà không có chỗ giấu nên mới nhét vào trong hòm nhỏ của cháu! Ông chủ, cháu biết chiếc nhân ngọc bích này rất quý giá, dù có cho cháu mười lá gan, cháu cũng không dám cầm đâu!”

Bà ta sợ đến mức vừa nói vừa khóc nức nở, Mộ Ngọc My hơi ân hận trong lòng Cô ta bắt đầu nghĩ ngờ, chiếc nhẫn ngọc bích này là cô ta chỉ thị Cẩm Di trộm đi rồi đặt vào trong phòng của Vân Giai Kỳ đế vụ oan giá họa cho cô.

Nhưng Cấm Di lại trộm rồi giấu chiếc nhẫn đi Nhưng làm sao bà ta dám?

Gan Cẩm Di rất nhỏ, lại vô cùng sợ phiền phức, đặc biệt là loại đồ vật vô giá này, bà ta có mười lá gan cũng không dám trộm.

Mộ Ngọc My nói: “Ông nội, có lẽ trong chuyện này thật sự có hiểu lầm gì đó?

Bạc Minh Lâm ở bên cạnh nói: “Chuyện này không nhỏ, báo cảnh sát đi! Xem xem cảnh sát đến điều tra xử lý thế nào! Dù sao nếu trong nhà thật sự xảy ra chuyện ăn cấp, nhất định phải vặn hỏi đàng hoàng, bằng không khó mà phòng được”

Vừa nghe đến báo cảnh sát, Cẩm Di sợ đến mức mất hồn mất vía rồi!

Nếu như cảnh sát đến rồi, bà ta có mười cái miệng cũng không giải thích được!

Đột nhiên Cẩm Di dùng ánh mắt cầu xin nhìn về phía Mộ Ngọc Mỹ: “Cô chủ, cô chủ, cô phải làm chủ cho tôi!”

Mộ Ngọc My hận đến cần răng nghiến lợi.

Cô ta có dự cảm, nếu như cô ta không bảo vệ được bà ta, không chừng người phụ nữ này sẽ khai chuyện của cô ta ra.

Đột nhiên Mộ Ngọc My đứng lên đi tới trước mặt bà ta rồi tát bà ta một cái.

“Còn không mau nhận lỗi với ông chủ!”

Cẩm Di bị cái tát này của cô ta làm cho ngây ngẩn cả người.

Bà ta ôm mặt, oan ức nhìn Mộ Ngọc My, còn tưởng rằng cô ta muốn ép bà ta nhận tội, trong lúc tuyệt vọng buột miệng nói: “Cô chủ, không phải là cô bảo…”

Mộ Ngọc My rối đến mức tát bà ta một cái nữa “Còn dám biện minh? Tôi bảo cô nhanh chóng nhận lỗi với ông chủ!

Có lẽ ông chủ nể tình cô biết sai nhận lỗi như vậy thì sẽ không tính toán với cô nữa!”

Lúc này Cẩm Di mới nghe ra được đầu đuôi câu chuyện của cô ta và bắt đầu do dự.

Bà ta nhìn về phía Bạc Ngạn Thiên, ông ta cứ lạnh lùng nhìn chảm chảm bà ta như vậy, ngồi ở đó không nói tiếng nào nhưng nhìn rất đáng sợ, Bạc Tuấn Phong mỉm cười rồi chậm rãi nói: “Không sao hết, nếu như.

Cẩm Di cảm thấy oan uổng, không bằng báo cảnh sát điều tra rõ ràng”

Vừa nghe đến báo cảnh sát, Cấm Di lại càng hoang mang, nước mắt rơi lã chã Bà ta vừa lau nước mắt vừa khóc sướt mướt nói với Bạc Tuấn Phong: “Cậu chủ, tôi thật sự… tôi thật sự không… chắc chẩn là có người vu oan hãm hại tôi..”

“Nếu cô đã nói là cô bị vu oan hãm hại, cảnh sát tới điều tra rõ ràng rồi sẽ trả lại công bằng cho cô.”

Từ trước tới giờ Cẩm Di làm việc ở nhà họ Bạc luôn luôn thật thà, nào có gặp qua loại tình cảnh này, bà ta sợ đến mức hoàn toàn không biết nên nói thế nào.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1483


Truyện sẽ được cập nhật vào ngày mai. Team Тrцуe л 3.оn e cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ chúng mình!. Chúc các bạn luôn an lành và mạnh khỏe trong mùa dịch ạ!

Hiện tại có rất nhiều trang web copy tự động của Тruуeл 3. оne. Nên nội dung này chỉ là để chống copy tự động, mong cả nhà thông cảm. Cảm ơn cả nhà!

Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng, Xèo đôi cánh, xèo đôi cánh

Ɓươm bướm baу đôi ba vòng, Ɓươm bướm baу đôi ba vòng

Ɛm ngồi xem, em ngồi xem …… hahaaha !!

Kìa con gái kìa , kìa con gái kìa,Gủ đi chơi, gủ đi chơi

Ɓa tháng sau em có bầu, Ɓa tháng sau em có bầu

Mang zề nuôi, mang zề nuôi …… hahaaga~~

Anh thjch con ghệ mập ăn nhiều nó mới mập …Ăn xong rồi zo ấp ấp xong rồi lại nằm

Anh thjck con ghệ ốm không ăn nó mới ốm …Không sướng lúc khi ôm mình mẩу như cọng gôm

Anh thjck con ghệ lùn tui lùn nhưng rất sung …Hơi khó lúc khi hun muốn hun phải khôm xuống

Anh thjck con ghệ cao nhìn em như người mẫu …Ϲhân dài cao đến nách zo cửa lại đụng đầu

Anh thjck con ghệ ngầu nhìn giống xã hội đen …Xâm mình 3 4 chỗ mang zề ba má khen

Anh thjck con ghệ đen hàm răng em rất trắng …Tối ngủ phải mở đèn nếu kO chỉ thấу trăng Anh thjck con gái ..Oh уead!! tui cũng thjck con gái ..Oh уead!! ông già thjck con gái ..Oh уead!!Anh thjck con gái ..Oh уead!! tui cũng thjck con gái ..Oh уead!! ông già thjck con gái ..Oh уead!!
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1484


Chương 1484

Nghĩ tới đây, bà ta quỳ gối xuống đất, liên tục dập đầu trên riền đá hoa.

“Ông chủ… cháu… cháu biết sai rồi! Ông tha cho cháu đi..”

Bạc Ngạn Thiên hất tay một cái, ra vẻ đau đầu không muốn nói tiếp: “Được rồi, cô đi ra đi!”

Mộ Ngọc My nói: “Cô dọn dẹp một chút rồi sáng sớm ngày mai rời khỏi đây đi, đừng đế nhà họ Bạc phải đuổi cô đi!”

Cẩm Di dập vừa run rẩy vừa dập đầu cảm ơn: “Cảm ơn ông chủ, cảm ơn cô chủ.”

Bạc Ngạn Thiên đập bàn một cái: “Ăn cơm!”

Vân Giai Kỳ ngồi lại vào chỗ, rầu í không vui.

Bạc Ngạn Thiên còn không nói xin lỗi với cô nữa Trong lòng Bạc Ngạn Thiên vốn đáng tức giận, vừa nhìn thấy sảc mặt ‘Vân Giai Kỳ không tốt, ông ta cau cặp lông mày nói: “Ăn có một bữa cơm, làm sao mà con phải trưng vẻ mặt đó cho người khác xem vậy?”

Vân Giai Kỳ bướng bỉnh nói: “Ông còn chưa nói một câu “Xin lỗi” với con nữa?”

Tay Bạc Minh Lâm cầm đũa lập tức cứng đơ.

Từ lúc chào đời đến bây giờ, trước giờ chưa từng có ai dám nói chuyện với ông ta như vậy.

Chống đối ông ta, còn bắt ông ta xin lỗi?

Con bé này quả thật đã khiến ông ta tức giận rồi!

Bạc Ngạn Thiên nghe xong bị câu nói của cô làm bật cười: “Con muốn ông xin lỗi con?”

“Chứ gì nữa?” Vân Giai Kỳ cây ngay không sợ chết đứng nói: “Ông đã xử oan cho con rồi, rõ ràng không phải con ăn trộm, vừa nãy ông còn hung dữ với con nữa!”

Cô nói giống như một đứa trẻ chịu oan ức.

Bạc Ngạn Thiên thấy vẻ mặt ngây thơ của Vân Giai Kỳ, không thể tiếp tục nói chuyện nghiêm túc với cô rồi!

Vậy mà ông ta cứng họng rồi. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Ông nói đi! Ông có nên xin lỗi con không?”

Mộ Ngọc My nói: “Cô nói chuyện với ông nội kiểu gì thế? Ông nội là người bề trên, phải nhường người dưới như cô sao?”

“Hứi Ông ấy chỉ biết bắt nạt trẻ con!”

Vân Giai Kỳ bĩu môi, cả khuôn mặt đỏ lên, vô cùng oan ức.

Nếu như là Vân Giai Kỳ của trước kia, Bạc Ngạn Thiên đã đập bàn từ lâu rồi.

Nhưng nhìn cô ngây thơ như thế, trong lúc nhất thời dường như nhìn thấy được bóng dáng Mạn Nhi trên người cô Bạc Ngạn Thiên không cứng rắn nôït, ông ta nghẹn lại một hồi lâu, sau đó mới nói: “Được rồi! Oan cho con rồi, là do ông trách nhầm con!”

Lời này của ông ta vừa thốt ra khiến Mộ Ngọc My há hốc mồm Lỗ tai cô ta không có vấn đề chứ?

Bạc Ngạn Thiên.. đang nhận sai với Vân Giai Kỳ sao?

Vân Giai Kỳ vừa nghe Bạc Ngạn Thiên nói vậy, cục tức trong lòng mới biến mất một nửa: “Thế còn tạm được!”

Có lẽ là tính tình trẻ con, thấy Bạc Ngạn Thiên nói xin lỗi trá hình với cô, sắc mặt cô lập tức sáng lên, lúc này cô mới cầm đũa lên gắp một miếng thịt bỏ vào trong bát của Bạc Ngạn Thiên: “Được rồi! Con tha thứ: cho ông rồi! Sau này ông không được nghĩ oan cho con nữa đấy, chúng ta cần phải tương thân tương ái chứ”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1485


Truyện sẽ được cập nhật vào ngày mai. Team Тrцуe л 3.оn e cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ chúng mình!. Chúc các bạn luôn an lành và mạnh khỏe trong mùa dịch ạ!

Hiện tại có rất nhiều trang web copy tự động của Тruуeл 3. оne. Nên nội dung này chỉ là để chống copy tự động, mong cả nhà thông cảm. Cảm ơn cả nhà!

Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng, Xèo đôi cánh, xèo đôi cánh

Ɓươm bướm baу đôi ba vòng, Ɓươm bướm baу đôi ba vòng

Ɛm ngồi xem, em ngồi xem …… hahaaha !!

Kìa con gái kìa , kìa con gái kìa,Gủ đi chơi, gủ đi chơi

Ɓa tháng sau em có bầu, Ɓa tháng sau em có bầu

Mang zề nuôi, mang zề nuôi …… hahaaga~~

Anh thjch con ghệ mập ăn nhiều nó mới mập …Ăn xong rồi zo ấp ấp xong rồi lại nằm

Anh thjck con ghệ ốm không ăn nó mới ốm …Không sướng lúc khi ôm mình mẩу như cọng gôm

Anh thjck con ghệ lùn tui lùn nhưng rất sung …Hơi khó lúc khi hun muốn hun phải khôm xuống

Anh thjck con ghệ cao nhìn em như người mẫu …Ϲhân dài cao đến nách zo cửa lại đụng đầu

Anh thjck con ghệ ngầu nhìn giống xã hội đen …Xâm mình 3 4 chỗ mang zề ba má khen

Anh thjck con ghệ đen hàm răng em rất trắng …Tối ngủ phải mở đèn nếu kO chỉ thấу trăng Anh thjck con gái ..Oh уead!! tui cũng thjck con gái ..Oh уead!! ông già thjck con gái ..Oh уead!!Anh thjck con gái ..Oh уead!! tui cũng thjck con gái ..Oh уead!! ông già thjck con gái ..Oh уead!!
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1486


Chương 1486

Bạc Minh Lâm nói ẩn ý: “Câu này tôi hỏi chị mới đúng chứ? Chị dâu cả, tại sao chị lại ở đây vậy?”

“Tôi.. Mộ Ngọc My nói: “Cẩm Di sắp đi rồi, bình thường bà ta hay chăm sóc tôi nhất, tôi đến nói lời tạm biệt”

“Ð?” Bạc Minh Lâm cau mày, nhưng lại không vạch trần cô ta.

Anh ta cười cười nói: “Chị dâu cả, ai trong nhà này cũng đã từng trải cả rồi. Có lúc, thủ đoạn quá vụng về vừa nhìn đã biết ngay”

Lời này đã thể hiện rõ thái độ của anh ta rồi.

Mộ Ngọc My hoảng hốt, ngờ vực nhìn Bạc Minh Lâm nói: “Cậu muốn thế nào?”

Cô ta biết Bạc Minh Lâm đã nhìn rõ thủ đoạn lừa bịp của cô ta.

“Không phải chứ? Chị cho rằng ông nội không nhìn ra sao? Ông nội đã biết cả rồi, chiếc nhẫn ngọc bích đó là do chị trộm đi, bảo Cẩm Di giá họa cho Vân Giai Kỳ”

Tim Mộ Ngọc My đập bình bịch.

“À7 Bạc Minh Lâm nói: “Đạo hạnh của chị quá kém!”

Mộ Ngọc My nói: “Tôi không biết cậu đang nói gì Cứ coi như ai cũng nhìn thấu trò lừa bịp vụng về của cô ta, thế thì đã Sao?

Chỉ cần cô ta không thừa nhận thì không có ai có thể vén lên tấm màn này.

Mộ Ngọc My muốn đi, Bạc Minh Lâm xoay người, nói với theo sau lưng cô ta: “Không sao hết, chúng ta có thế hợp tác”

Bước chân của cô ta dừng lại Cô ta quay người lại, đùa cợt nói: “Hợp tác? Hợp tác thế nào? Chúng ta cũng không đứng cùng một con đường”“

“Làm sao chị biết chúng ta không cùng đứng trên một con đường?”

“Mục tiêu của cậu không phải là muốn quyền thừa kế của nhà họ Bạc sao? Cậu cho rắng tôi sẽ hợp tác với cậu, giúp cậu đoạt quyền?”

Bạc Minh Lâm đi tới trước mặt cô ta, thản nhiên nói: “Chị cho răng bây giờ chị đã có thể ngồi vững vị trí phu nhân tổng giám đốc ư? Chị cũng nhìn thấy rồi, cho dù Vân Giai Kỳ biến thành dáng vẻ ngu xuẩn như bây giờ thì Bạc Tuấn Phong vẫn mê mẩn cô ta. Sớm muộn rồi cũng có một ngày anh ta thừa kế chức chủ nhân nhà họ Bạc, đợi đến ngày ông nội qua đời thì Vân Giai Kỳ cũng ngồi lên vị trí phu nhân tống giám đốc, nào có đến lượt chị?”

Mộ Ngọc My khẽ giật mình. Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Tôi có thể loại bỏ Vân Giai Kỳ giúp chị”

“Vậy điều kiện của cậu là gï?”

“Tôi không tham lam quyền thừa kế của nhà họ Bạc, tôi cần một nửa là được rồi”

Mộ Ngọc My cực kỳ hoảng sợ, nhưng cô ta hanh chóng bình tĩnh lại: “Cậu không tham lam sao? Một nửa quyền thừa kế nhà họ Bạc có nghĩa là gì, có nghĩa là một nửa đất nước Quốc Hoa!”

“Vậy thì có sao? Tôi cũng không tham lam đến mức muốn toàn bộ Bạc Vân!” Bạc Minh Lâm nói: “Chỉ cần chị giúp tôi một tay, giữ chắc một nửa Bạc Vân, dù sao cũng tốt hơn bị chồng rưồng bỏ và ra đi với hai bàn tay trắng!”

Anh ta đúng là rất biết cách đánh vào chỗ hiếm.

Đột nhiên Mộ Ngọc My không nói gì nữa.

Cô ta suy đi nghĩ lại, Bạc Minh Lâm nói rất có lý.

Hôm nay cô ta có chỗ đứng trong nhà họ Bạc, đơn giản là vì ỷ vào sự ưu ái của Bạc Ngạn Thiên.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1486


Chương 1486

Bạc Minh Lâm nói ẩn ý: “Câu này tôi hỏi chị mới đúng chứ? Chị dâu cả, tại sao chị lại ở đây vậy?”

“Tôi.. Mộ Ngọc My nói: “Cẩm Di sắp đi rồi, bình thường bà ta hay chăm sóc tôi nhất, tôi đến nói lời tạm biệt”

“Ð?” Bạc Minh Lâm cau mày, nhưng lại không vạch trần cô ta.

Anh ta cười cười nói: “Chị dâu cả, ai trong nhà này cũng đã từng trải cả rồi. Có lúc, thủ đoạn quá vụng về vừa nhìn đã biết ngay”

Lời này đã thể hiện rõ thái độ của anh ta rồi.

Mộ Ngọc My hoảng hốt, ngờ vực nhìn Bạc Minh Lâm nói: “Cậu muốn thế nào?”

Cô ta biết Bạc Minh Lâm đã nhìn rõ thủ đoạn lừa bịp của cô ta.

“Không phải chứ? Chị cho rằng ông nội không nhìn ra sao? Ông nội đã biết cả rồi, chiếc nhẫn ngọc bích đó là do chị trộm đi, bảo Cẩm Di giá họa cho Vân Giai Kỳ”

Tim Mộ Ngọc My đập bình bịch.

“À7 Bạc Minh Lâm nói: “Đạo hạnh của chị quá kém!”

Mộ Ngọc My nói: “Tôi không biết cậu đang nói gì Cứ coi như ai cũng nhìn thấu trò lừa bịp vụng về của cô ta, thế thì đã Sao?

Chỉ cần cô ta không thừa nhận thì không có ai có thể vén lên tấm màn này.

Mộ Ngọc My muốn đi, Bạc Minh Lâm xoay người, nói với theo sau lưng cô ta: “Không sao hết, chúng ta có thế hợp tác”

Bước chân của cô ta dừng lại Cô ta quay người lại, đùa cợt nói: “Hợp tác? Hợp tác thế nào? Chúng ta cũng không đứng cùng một con đường”“

“Làm sao chị biết chúng ta không cùng đứng trên một con đường?”

“Mục tiêu của cậu không phải là muốn quyền thừa kế của nhà họ Bạc sao? Cậu cho rắng tôi sẽ hợp tác với cậu, giúp cậu đoạt quyền?”

Bạc Minh Lâm đi tới trước mặt cô ta, thản nhiên nói: “Chị cho răng bây giờ chị đã có thể ngồi vững vị trí phu nhân tổng giám đốc ư? Chị cũng nhìn thấy rồi, cho dù Vân Giai Kỳ biến thành dáng vẻ ngu xuẩn như bây giờ thì Bạc Tuấn Phong vẫn mê mẩn cô ta. Sớm muộn rồi cũng có một ngày anh ta thừa kế chức chủ nhân nhà họ Bạc, đợi đến ngày ông nội qua đời thì Vân Giai Kỳ cũng ngồi lên vị trí phu nhân tống giám đốc, nào có đến lượt chị?”

Mộ Ngọc My khẽ giật mình. Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Tôi có thể loại bỏ Vân Giai Kỳ giúp chị”

“Vậy điều kiện của cậu là gï?”

“Tôi không tham lam quyền thừa kế của nhà họ Bạc, tôi cần một nửa là được rồi”

Mộ Ngọc My cực kỳ hoảng sợ, nhưng cô ta hanh chóng bình tĩnh lại: “Cậu không tham lam sao? Một nửa quyền thừa kế nhà họ Bạc có nghĩa là gì, có nghĩa là một nửa đất nước Quốc Hoa!”

“Vậy thì có sao? Tôi cũng không tham lam đến mức muốn toàn bộ Bạc Vân!” Bạc Minh Lâm nói: “Chỉ cần chị giúp tôi một tay, giữ chắc một nửa Bạc Vân, dù sao cũng tốt hơn bị chồng rưồng bỏ và ra đi với hai bàn tay trắng!”

Anh ta đúng là rất biết cách đánh vào chỗ hiếm.

Đột nhiên Mộ Ngọc My không nói gì nữa.

Cô ta suy đi nghĩ lại, Bạc Minh Lâm nói rất có lý.

Hôm nay cô ta có chỗ đứng trong nhà họ Bạc, đơn giản là vì ỷ vào sự ưu ái của Bạc Ngạn Thiên.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1487


Chương 1487

Nhưng nếu như có một ngày, Bạc Ngạn Thiên không còn nữa, vị trí “Bà Bạc” này của cô ta cũng khó mà giữ được?

Cho dù nhà họ Bạc có tốt thì sớm muộn gì cô ta cũng phải làm kẻ thứ ba?

Nghĩ tới đây, Mộ Ngọc My nói: “Cậu muốn tôi hợp tác với cậu thế nào?”

“Chị cũng biết ông nội ghét cay ghét đắng Vân Giai Kỳ đến cỡ nào! Chỉ cần thổi phồng chuyện gì đó lên người cô ta, sớm muộn cũng có một ngày ông nội thất vọng về Bạc Tuấn Phong! Đến khi ông thất vọng về Bạc Tuấn Phong, anh ta không thể cứu vấn, đến lúc đó tôi sẽ được lợi, tôi sẽ giúp chị diệt trừ tận gốc cái đỉnh trong mắt Vân Giai Kỳ này, thế nào?”

Mộ Ngọc My nghe xong, cô ta tỉnh bơ hỏi: “Cậu muốn làm thế nào?”

“Bây giờ trên danh nghĩa Vân Giai Kỳ vẫn là vợ chưa cưới của Tiêu Dương. Nhưng trước giờ Bạc Tuấn Phong luôn mạnh mẽ và nhiều thủ đoạn. Nếu như nhìn bọn họ đấu nhau, ngao cò tranh đấu ngư ông đắc lợi, không phải là một chuyện tốt sao?”

Mộ Ngọc My nở nụ cười.

“Vậy cậu tuyệt đối không được làm tôi thất vọng đấy! Tôi có thể phối hợp với cậu, nhưng cậu cũng nên biết điều! Tôi có thể giúp cậu một tay, nhưng cậu đừng mơ tưởng lợi dụng tôi, cướp đi toàn bộ quyền thừa kế của nhà họ Bạc!”

“Đó là điều đương nhiêt Mộ Ngọc My quay người rời đi Bạc Minh Lâm nhìn theo bóng lưng của cô ta cho đến khi khuát ở đường rẽ, đột nhiên anh ta nở một nụ cười gian xảo.

Đêm đã khuya.

Bạc Minh Lâm bước đến trước cửa phòng làm việc, nhẹ nhàng gõ cửa.

“Vào đi”

Anhta đẩy cửa đi vào phòng thì thấy Bạc Ngạn Thiên đang luyện thư pháp.

Chiếc nhẫn ngọc bích tượng trưng cho vị trí chủ nhân của nhà họ Bạc cực kỳ cao quý đặt ở bên cạnh.

Bạc Minh Lâm nhìn chiếc nhẫn ngọc bích kia, trong ánh mắt nhen nhóm ngọn lửa tham vọng, nhưng anh ta nhanh chóng che giấu đi.

Bạc Ngạn Thiên không ngẩng đầu lên mà nói luôn: “Dạo này Lâm.

Thanh Thủy thế nào?”

Bạc Minh Lâm thấy ông ta đề cập tới người phụ nữ kia, anh ta trả lời ngay: “Vẫn đang dưỡng thai”

“Chắc cũng hơn năm tháng rị Bạc Minh Lâm nghiêm túc nghĩ lại một chút: “Cũng khoảng hai mươi lăm tuần rồi”

Bạc Ngạn Thiên dừng tay một chút, ngấng đầu lên nhìn Bạc Minh Lâm: “Là con gái hay con trai? Đã khám chưa?”

‘Bạc Minh Lâm lắc đầu: “Vẫn chưa mời bác sĩ khám nữa”

“Nên đi khám đi”

Đột nhiên Bạc Minh Lâm hơi ngẩn người Anh ta không mời bác sĩ khám vì lo lắng là một đứa con gái.

Ngộ nhỡ là con gái, Bạc Ngạn Thiên sẽ thất vọng!

Tuy răng Bạc Ngạn Thiên không phải là người quá lạc hậu, nhưng ông ta vẫn trọng nam khinh nữ.

Đương nhiên con trai sẽ được quý hơn con gái.

Nếu như Lâm Thanh Thủy chịu thua kém thì cũng sẽ ảnh hưởng đến việc anh ta tranh giành quyền lực ở nhà họ Bạc.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1488


Chương 1488

“Mấy đứa cháu bất hiếu, đứa thì nhìn trúng người phụ nữ không rõ lai lịch, hai anh em trở mặt thành thù chỉ vì giành một người phụ nữ, hoặc như con, ngày ngày ở bên ngoài lẳng lơ tủy tiện, năm lần bảy lượt đế lỡ chuyện chung thân đại sự!”

Bạc Ngạn Thiên lại bắt đầu trách móc Bạc Minh Lâm vẫn chưa cưới vợ xây dựng cơ nghiệp.

“Ông nội, con như vậy không phải chuyện tốt sao? Tuy rằng Tuấn Phong và Tiêu Dương đều đã kết hôn rồi, nhưng ông xem chuyện này ồn ào đến trong nhà ngoài nhà không yên, không thể yên lòng. Vân Giai Kỳ đó thật đúng là một người có tài, có thể quậy tung trên dưới nhà họ Bạc đến, con không thể không bội phục rồi”

Đột nhiên Bạc Ngạn Thiên đặt bút xuống.

Ông ta hơi mất bình tĩnh mà nói: “Ông đã biết Vân Giai Kỳ này đa túc mưu trí khó đối phó từ lâu rồi! Nếu đã biết như vậy, ông đã không đồng ý cho Tiêu Dương lấy cô ta về! Đẩy cô ta ra xa càng sớm càng tốt”

“Vậy tại sao ông nội lại đồng ý cho Vân Giai Kỳ về nhà chồng?”

Trong lòng Bạc Ngạn Thiên thở dài một hơi, lông mày nhíu chặt nói: “Còn không phải là vì Tiểu Bắc sao? Bệnh tình của Tiểu Duật không thể để lâu được nữa, bác sĩ liên tục nói với ông tốt nhất là nhanh chóng chuẩn bị phảu thuật phối hợp, nhưng mà không có máu trong dây rốn thai nhỉ, ông lấy gì đi làm phẫu thuật”

“Máu trong dây rốn thai nhí?”

Bạc Minh Lâm hỏi: “Đứa con Vân Giai Kỳ và Tiêu Dương sinh ra, máu trong dây rốn thai nhỉ có tác dụng sao?”

“Có thì vẫn có, nhưng tỉ lệ thành công sẽ thấp” Bạc Ngạn Thiên căng thẳng nói “Ông cũng không thể vì một đứa trẻ Tiểu Duật này mà để cơ nghiệp Bạc Vân bị sụp đố trong tay người phụ nữ này!”

Bạc Minh Lâm khẽ gật đầu.

“Còn Bạc Minh Lâm con, ông vốn tưởng rằng con là người để ông phải lo lắng nhất, không ngờ con lại là người an phận nhất” Bạc Ngạn Thiên nói tiếp: “Trước đây ông thiên vị Tuấn Phong mà bỏ quên các con, không coi trọng các con bằng nó, bây giờ nghĩ lại thật sự là xấu hổ”

Bạc Minh Lâm nói: “Ông nội không cần nghĩ như vậy. Con thấy tình hình bây giờ của Vân Giai Kỳ và Tiêu Dương… Coi như là ông nội hỉ vọng Vân Giai Kỳ mau chóng mang thai đế chuấn bị làm phẫu thuật cho Tiếu Bảc, cũng e rắng có lòng mà không có sức. Cũng không thể để cô ta sinh con với Tuấn Phong, chuyện này truyền ra ngoài, Tuấn Phong làm lớn bụng vợ của em mình, ngộ nhỡ ngày nào đó chuyện này bị lật tẩy ra ngoài, uy tín cả đời của Bạc Vân sợ là bị phá hoại rồi”

Bạc Ngạn Thiên hiếu ý anh ta nhưng không nói gì nữa “Nhưng con có ý này”

“Gần đây có một hạng mục cần đi thành phố Hải Lam khảo sát, chuyện này vốn là do con khảo sát, ông nội hãy sai Tuấn Phong đi, anh ấy đi rồi thế nào cũng phải rời khỏi đây một thời gian, lợi dụng lúc này dùng một chút thủ đoạn, đợi đến khi Tiêu Dương và Vân Giai Kỳ gạo nấu thành cơm, thứ nhất, cũng tốt để cắt đứt suy nghĩ của Tuấn Phong, thứ hai, nếu như lần này Vân Giai Kỳ mang thai thật, vậy cũng là có thêm một đứa chảt trai tận hiếu cho ông nội, bệnh tình của Tiểu Duật cũng sẽ có tiến triển”

Bạc Ngạn Thiên nghe Bạc Minh Lâm nói xong, ông ta im lặng suy nghĩ.

‘Sáng sớm hôm sau.

Lúc Bạc Ngạn Thiên vừa mới xuống lầu dùng bữa sáng chỉ thấy Bạc Tuấn Phong ngồi trên bàn ăn với Mộ Ngọc My, không thấy Vân Giai Kỳ đâu.

Ông ta ngồi xuống, dựng cây gậy lên, nhìn Bạc Tuấn Phong.

“Tuấn Phong.”

Bạc Tuấn Phong ngẩng đầu lên: “Sao a?”

“Có một dự án, cháu thay Minh Lâm tiếp quản đi. Minh Lâm làm việc không bằng cháu, ông thấy không yên tâm, cháu văn cẩn trọng hơn nó.”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1489


Chương 1489

“Dự án gì ạ?”

“Hạng mục bất động sản thành phố Hải Thị Đây là dự án hợp tác với chính phủ.

Tuy nhiên, cũng không tính là hạng mục lớn gì So với hạng mục trọng đại Bách Nhạc, mà quyền quyết định đang năm trong tay Bạc Tuấn Phong, thì hạng mục này không lớn nên mới chuyển giao cho Bạc Minh Lâm.

“Minh Lâm đã theo dự án này rồ “Ông không thế nào yên tâm về nó được, nên mới bảo cháu đi”

Bạc Tuấn Phong nhíu mày, nhưng cũng không phản đối gì: “Vâng ạ”

Bỏng nhiên, anh nói: “Cháu sẽ đưa Vân Giai Kỳ đi cùng”

Thời gian tới thành phố Hải Lam công tác sẽ không ngần, anh không yên tâm đế Vân Giai Kỳ ở nhà họ Bạc một mình.

Mộ Ngọc My sững sờ, suýt chút nữa đánh rơi cả đôi đũa xuống đất.

Bạc Ngạn Thiên giận dữ, giễu cợt nói: “Mày có ý gì? Mày không đưa vợ mình đi, lại muốn đưa người phụ nữ khác theo sao”

“Cô ấy không phải người phụ nữ khác”

“Nó là vợ của em mày”

“Ông nội không cần nhấn mạnh chuyện này với cháu. Muốn cháu tiếp quản dự án này, được thôi, cháu muốn đưa cô ấy đi cùng”

“Không được!”

Bạc Ngạn Thiên giận đến tái mặt: “Lần này mày tới thành phố Hải Lam, tiếp nhận hạng mục không hề nhỏ, đến lúc đó, nhất định sẽ có truyền thông báo chí tới vây quanh chụp ảnh, nếu mày làm ra chuyện gì hoang đường thì biết giải quyết thế nào!”

Mộ Ngọc My cũng tủi thân nói: “Tuấn Phong, anh đưa em đi cùng được không? Kể từ khi kết hôn chúng ta chưa từng xuất hiện công khai trước công chúng, gần đây thị trường chứng khoán không ốn định, lỡ như nhà họ Bạc có biến động gì, thì e là giá cổ phiếu của Bách Nhạc cũng không trụ vững được”

Bạc Tuấn Phong không nói gì Bạc Ngạn Thiên giễu cợt nói: “Hừ! Nhà họ Bạc có thú dữ sao? Hay là mày coi tao là thú dữ? Sợ Vân Giai Kỳ ở lại một mình, tao s Bạc Tuấn Phong nói: “Cô ấy tránh không nổi các người n thịt nó à?”

“Tao cảnh cáo mày, tao cũng có giới hạn, nếu mày dám mang cô ta tới thành phố Hải Lam thì đừng trách tao tuyệt tình!”

Bạc Tuấn Phong đột nhiên đánh rơi đũa.

“Cạch” một tiếng.

Đôi đũa rơi xuống bàn một cách nặng rề.

Mộ Ngọc My sợ hết hồn.

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng đứng dậy, nói với ông ta: “Cháu ăn xong rồi”

“Hai ngày nữa hạng mục sẽ khởi công, trước ngày mai, mày phải đến thành phố Hải Lam! Mau đi sắp xếp hành lý đi” Bạc Ngạn Thiên ra lệnh cho Bạc Tuấn Phong.

Bạc Tuấn Phong không quay đầu lại, rời khỏi phòng ăn.

Bạc Ngạn Thiên lại nhìn về phía Mộ Ngọc My, giận dữ hỏi: “Sao cháu còn chưa đi sắp xếp hành lý2”

Mộ Ngọc My đầy tủi thân ngập ngừng nói: “Tuấn Phong không muốn cháu đi cùng”

“Nó không muốn cháu đi, là cháu không đi sao? Nó nói gì cháu cũng nghe theo à?” Bạc Ngạn Thiên nói đầy thâm ý: “Ngọc My, chuyện gì nên tranh giành thì không thể nhượng bộ mãi được!”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1490


Chương 1490

Trong phòng, Vân Giai Kỳ vừa tỉnh dậy đã thấy trên tủ đầu giường đặt một chậu cây xanh.

Cây trồng trong chậu không lớn, đất trồng cũng mới, lá cây xanh mơn mởn, còn có vài bông hoa, với nụ hoa chưa nở.

“Tỉnh rồi à?”

Giọng nói của Bạc Tuấn Phong vang lên bên cạnh giường.

Vân Giai Kỳ nghe thấy lập tức quay đầu lại, thấy người đàn ông đang ngồi bên giường Gió thổi khẽ qua khung cửa số.

Vân Giai Kỳ dụi mắt ngồi dậy, nhìn chậu cây cạnh đầu giường, nghỉ ngờ hỏi: “Đây là gì thế?”

“Bối Lạc”

“Bối Lạc.

cây này?”

Bạc Tuấn Phong nói: “Bối Lạc ở bên trong”

Con chó con đó được hoả táng xong rồi, tro cốt chôn trong chậu cây đó, là cây hoa phong lữ thảo màu hồng nhạt Vân Giai Kỳ khế vuốt phiến lá của cây phong lữ thảo, gió thổi vào, lá hoa khẽ đung đưa, như đang muốn vắy tay với cô.

Cô cười: “ Đúng là Bối Lạc rồi”

nh mắt Vân Giai Kỳ tối săm lại: “Sao nó lại Vân Giai Kỳ nhìn Bạc Tuấn Phong, sau đó nhào vào lòng anh.

“Cảm ơn chút”

Khóe môi Bạc Tuấn Phong khẽ nhếch lên, ôm cô vào lòng, bàn tay nhẹ.

thàng vỗ về cô, dịu dàng hỏi: “Thích không?”

“Có! Thícl Vân Giai Kỳ nói: “Tôi nhất định sẽ chăm sóc Bối Lạc thật tốt”

Bạc Tuấn Phong nhéo nhéo khuôn mặt trái xoan của cô: “Em thích là lược”

“Chú, nó có thể nở hoa chứ?”

“Có thể”

“Khi nào sẽ nở hoa thế: “Chỉ cần em chăm sóc nó thật tốt, nó sẽ nở hoa.”

Vân Giai Kỳ ôm chậu cây vào lòng, mấy ngày nay, lúc nào tâm trạng cô.

ng không tốt, dường như nhờ có chậu cây cảnh này, cô mới thấy được núi phần nào.

Bạc Tuấn Phong nói: “Ngày mai, tôi phải đi công tác”

“Chú phải đi công tác sao?”

“Tới thành phố khác, phải mấy ngày nữa mới về được”

“Hả?”

Vân Giai Kỳ hứng khởi hỏi: “Vậy chú sẽ đưa tôi đi cùng chứ?”

“Em muốn đi cùng tôi sao?”

“Đương nhiên rồi!” Vân Giai Kỳ bĩu môi nói: “Chẳng lẽ chú không muốn o tôi đi cùng 2 “Nếu tôi không đưa em đi, em sẽ không vui à?”

“Hừ, tôi sẽ lén đi theo chú, làm cái đuôi nhỏ của chú.”

Bạc Tuấn Phong nhíu mày: “Em lén đi theo tôi thế nào?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1491


Chương 1491

“Tôi sẽ trốn trong vali của chú”

Bạc Tuấn Phong bật cười, thấy nụ cười xinh đẹp thuần khiết của Vân Giai Kỹ, đột nhiên cảm thấy, dù suy nghĩ của cô không được như xưa nữa, nhưng cũng không phải không tốt.

Mọi người đều nói thế giới của trẻ con là đơn thuần nhất, trong sáng nhất, chẳng nhiễm khói lửa nhân gian Cô không cần hiểu thị phi ngoài kia quá nhiều, không phải lắng nghe thế giới đầy gian nan trắc trở của người trưởng thành, chỉ cần ngoan ngoãn bên cạnh anh, để anh yêu chiều là đủ rồi.

“Lần này anh đi vì công việc, không phải đi chơi” Bạc Tuấn Phong suy đi tính lại, vẫn không đưa cô theo mình thì hơn.

Bạc Ngạn Thiên đột nhiên giao nhiệm vụ cho anh tiếp quản dự án của thành phố Hải Thiên, chuyện này có gì đó là lạ.

Anh không dám đưa cô theo cùng.

Vân Giai Kỳ kinh ngạc hỏi: “Vậy chú định đi một mình t2”

“ừt Cô lập tức tỏ vẻ rầu rĩ không vuil “Nếu chú bỏ tôi ở đây một mình, người phụ nữ xấu xa kia nhất định sẽ ức h**p tôi”

“Không đât “Hừ, sao lại không chứ?”

“Cô ta không dám”

Bạc Tuấn Phong nói: “Nếu cô ta ức h**p em, em gọi điện cho tôi, tôi sẽ trở về ngay lập tức.”

“Được, chú hứa rồi nhé” Cô đưa ngón tay ứt ra, muốn ngoắc tay với anh.

Bạc Tuấn Phong ngoắc chặt ngón tay út của cô, đóng dấu cùng cô.

“Ngoan”

“Chú, chú biết không, ở bên chú, tôi cảm thấy rất vui v4 nói: “Tôi muốn ở bên chú mãi mãi được không?”

“Được”

Vân Giai Kỳ!

Vân Giai Kỳ vẫn còn chưa tỉnh ngủ, dựa vào lòng anh ngáp vài cái, cứ bất động ôm lấy anh như thế.

Bạc Tuấn Phong nhẹ giọng hỏi: “Có đói bụng không?”

“Không đói”

“Dậy ăn chút gì nhé.”

“Không muốn..” Vân Giai Kỳ dụi dụi mắt: “Vẫn bưồn ngủ… tôi muốn ôm chú thế này…”

Cô dính vào người anh, nhất định không chịu dậy Đương nhiên Bạc Tuấn Phong hy vọng cô sẽ dính chặt lấy mình mãi Trước đây ở cùng anh, Vân Giai Kỳ chưa từng dựa dẫm như vậy.

Anh muốn bị cô dựa dẫm nhiều một chút, bị cô làm nững nhiều một chút Sáng sớm hôm sau.

Bạc Tuấn Phong rửa mặt xong, đi ra khỏi phòng, thấy người giúp việc đấy rương hành lý đi đến, vừa thấy anh thì cung kính nói: “Cậu Bạc, hành lý của cậu và phu nhân đã thu dọn xong”

“Phu nhân?” Người đàn ông nhíu mày.

“Đúng vậy, là ông cụ dặn dò, vé máy bay đã đặt sẵn rồi, sáng sớm hôm nay xuất phát”

Bạc Tuấn Phong cười lạnh.

Anh biết ngay, lần này tới thành phố Hải Thiên công tác, nhất định do.

Bạc Ngạn Thiên ra sức sắp đặt.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1492


Chương 1492

Ông ta đấy Mộ Ngọc My vào tay anh, rõ ràng hi vọng có thế nhân cơ hội này thuận ván đóng thuyền Nhưng ông ta đã suy nghĩ quá ngây thơ rồi Bạc Tuấn Phong nhìn người giúp việc đẩy đã hai rương hành lý đến, suy nghĩ một lát, nói: “Đem hành lý lên xe đi”

“Vâng”

Để Mộ Ngọc My đi theo cũng không sao.

Vân Giai Kỳ ở nhà một mình, không có cảm giác an toàn.

Dường như cô rất sợ Mộ Ngọc My.

Nếu Mộ Ngọc My đi với anh, Vân Giai Kỳ ở nhà một mình, anh cũng yên tâm hơn đôi chút.

Bạc Tuấn Phong chắc chẳn Bạc Ngạn Thiên sẽ không dám làm gì Vân Giai Kỳ Suy cho cùng, Vân Giai Kỳ vẫn mang trong mình dòng máu cao quý.

Cô là người duy nhất có thể cứu người của Cung Bắc.

Vân Giai Kỳ vừa rời giường, nghe thấy ngoài cửa sổ vang lên tiếng di chuyển hành lý Cô dụi dụi mất, đi về phía cửa số, đứng sát cửa sổ, ánh mắt đầy kinh ngạc.

Một chiếc Maybach đang đỗ trước cửa Bạc Tuấn Phong vừa lên xe, Mộ Ngọc My cũng bước lên theo ngay sau đó.

Cô ta sao lại đi cùng chú?

Lẽ nào, cô ta và chú cùng tới thành phố Hải Thiên công tác?

Vân Giai Kỳ thấy trong lòng chua xót, lại không rõ đó là cảm giác gì Vì sao lại đưa Mộ Ngọc My đi mà không đưa cô theo cùng, Không phải chú nói rằng tới thành phố Hải Thiên công tác sao?

Đi làm việc sao còn đưa Mộ Ngọc Mỹ theo cùng?

Vân Giai Kỳ tủi thân đứng bên cửa sổ, mắt nhìn đăm đăm theo chiếc Maybach đang xa dần, hốc mắt bỗng đỏ lên.

Sau lưng cô, cửa đột nhiên bị mở ra.

Người giúp việc đứng ở cửa nói với cô: “Cô Vân, mời xuống lầu dùng bữa sáng”

“Tôi không đói”

“Không ăn sáng sẽ rất có hại cho sức khỏe! Nếu cô bị đói quá thì biết làm thế nào?” Người giúp việc dỗ cô như dỗ một đứa trẻ.

“Tôi không cần các người quản!” Vân Giai Kỳ vốn đang ấm ức.

Người giúp việc khế thở dài một tiếng, đột nhiên nói: “Cậu Bạc trước khi đi đã chuẩn bị cho cô một món quà, nói cô chắc chẩn sẽ thích”

Vân Giai Kỳ vừa nghe nói thì lập tức quay người lại, tò mò hỏi: “Là quà gìvậy?

“Cô đi theo tôi là biết”

Vân Giai Kỳ tò mò đi theo người giúp việc đi ra khỏi phòng, đến trước một cánh cửa thì dừng lại.

Người giúp việc nói: “Chính là ở trong này”

Nói rồi, người giúp việc nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Vân Giai Kỳ đầy nghỉ ngờ bước vào, cánh cửa sau lưng nhẹ nhàng đóng lại, ngay sau đó, truyền đến tiếng khóa cửa.

Trong phòng là một mảng tối lờ mờ, rèm cửa kéo kín mít, không lọt chút ánh sáng.

Cả căn phòng tối mịt làm cô bỗng chốc không có cảm giác an toàn, cô quay người lại muốn mở cửa nhưng lại phát hiện ra cửa đã bị khóa trái từ bên ngoài.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1493


Chương 1493

“Ai?

Trong phòng vang lên giọng nói trầm lạnh của đàn ông. Vân Giai Kỳ giật nảy mình, không ngờ trong phòng lại có người.

Bạc Tiêu Dương ngồi dậy, nặng nề đỡ trán, chỉ cảm thấy vừa tỉnh dậy đã hoa mắt chóng mặt đau đãi Nghe thấy tiếng mở cửa khóa cửa tách tách, rõ ràng có người đã vào phòng.

Nhưng sau đó lại không có động tĩnh gì Bạc Tiêu Dương xoay người xuống giường, khoác áo choàng tắm, đi ra cửa, thì thấy Vân Giai Kỳ lúng túng đứng ở góc tường.

Cậu ta nhíu mày, sắc mặt dịu đi mấy phần: “Sao cô lại vào đây?”

Vân Giai Kỳ sợ hãi nhìn cậu ta.

Không biết vì sao, cô thấy hơi sợ cậu ta.

Bạc Tiêu Dương bật cười nói làm gì, tôi cũng đâu có ăn thịt cô.

“Sao cậu lại trừng mắt hung dữ với tôi thế?”

ô trừng mắt nhìn tôi như vậy làm gì Vân Giai Kỳ nói rồi ấm ức ngồi xốm xuống góc tường, ngửa đầu lên, vẻ mặt đầy cảnh giác.

Bạc Tiêu Dương cũng ngồi xốm xuống, nhìn thẳng vào cô: “Tôi hung dữ chỗ nào?”

Vân Giai Kỳ cần môi, lẩm bẩm nói: “Chính là nhìn rất hung dữ mà…”

“Vậy như này thì sao?” Bạc Tiêu Dương nhếch nhếch khóe miệng lên, giống như đang cười: “Như này còn hung dữ không?”

Vân Giai Kỳ khẽ mở miệng, nhưng cuối cùng lại không nói gì.

Bạc Tiêu Dương đứng dậy, tiện tay mở cửa, nhưrg lậ cửa phòng đã bị khóa trái Cậu ta nhìn Vân Giai Kỹ, lại nhìn cửa phòng bị khéa trái, thoáng chốc.

đã hiểu chuyện gì xảy ra.

Xem ra, cô là bị người khác dẫn đến căn phòng này, để nhốt cô và cậu †a lại tức nhận ra, cùng một chỗ.

Bạc Tiêu Dương đầu óc nharh nhạy, lập tức hiểu rõ sự tình, thở dài: Cửa bị khóa tồi”

“Cậu có chìa khóa không?”

“Cửa bị khóa từ bên ngoài, dù có chìa khóa, thì trong này cũng không thể mở được”

“Vậy phải làm sao?” Vân Giai Kỳ kích động đứng dậy, mặt đỏ lên: “Vì sac bọn họ lại muốn nhốt tôi trong này?”

“Không chỉ có cô, tôi cũng bị nhốt ở đây mà”

“Tại sao?”

“Bởi vì.. Bạc Tiêu Dương nói “Chúng ta phạm lỗi, ông nội phạt nhốt chứng ta lại”

“A, tôi biết rồi!” Vân Giai Kỳ đột nhiên lée lên một suy nghĩ: “Nhất định là hôm qua tôi khiến ông ấy phải xin lỗi tôi, nhất định là ông ấy đã ghỉ hận trong lòng”

Ừ” Bạc Tiêu Dương đầy nghiêm túc gặt gật đầư “Cho nên, tôi và cô đều bị phạt nhốt lại rồi”

“Ai bảo cậu theo tôi” Vân Giai Kỳ nói: “Ông ấy muốn nhốt chúng ta bao lâu nhỉ?”

“Ai mà biết được?”

Bạc Tiêu Dương tiện tay bật đèn trong phòng lên.

Trong nháy mắt, ánh đèn sáng lên, căn phòng không còn tối như.

trước, bất an trong lòng Vân Giai Kỳ mới dần tan đi một chút “Cô ngồi xổm ở đây làm gì”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1494


Chương 1494

Bạc Tiêu Dương hỏi: hông tê chân à?”

Nói xong, cậu ta ngồi xuống sô pha, vẫy tay với cô: “Lại đây”

“Tôi không muốn”

Cô không muốn đến gần cậu ta.

Bạc Tiêu Dương thấy dáng vẻ cô vẫn cảnh giác như vậy, nói đầy hàm ý sâu xa: “Đây là phòng của tôi, bây giờ cửa bị khóa trái từ ngoài rồi, nếu tôi thật sự muốn ăn cô, cô có thể trốn đi đâu chứ”

Vân Giai Kỳ nghe vậy, ánh mắt sáng lên, lúc này mới đứng dậy, ngoan ngoãn đi đến chỗ ghế sô pha bên cạnh ngồi xuống, nhưng vẫn cổ gắng duy trì khoảng cách hai mét với cậu ta.

Bạc Tiêu Dương nghĩ đi nghĩ lại, không hiểu Bạc Ngạn Thiên nhốt hai người trong phòng là có ý gì, lại còn nhốt lâu như vậy.

Cậu ta đột nhiên đứng dậy, đến chỗ đầu giường, phát hiện điện thoại đã không còn ở đó.

Chỉ còn mỗi sợi dây sạc.

Đã có người vào phòng lấy điện thoại đi.

Xem ra, Bạc Ngạn Thiên lần này đã nghĩ trăm phương ngàn kế đế tác thành cho hai người bọn họ rồi.

Bạc Tiêu Dương đi đến trước sô pha nhìn Vân Giai Kỳ, cô đầy nghỉ hoặc nhìn về phía cậu ta: “Cậu muốn làm gì?”

Cậu ta đột nhiên kéo tay cô, Vân Giai Kỳ kinh sợ, kêu lên một tiếng nhưng Bạc Tiêu Dương cũng không ngăn cản, một tay ôm ngang cô vào lòng.

Vân Giai Kỳ càng ra sức kêu lên: “Cậu muốn làm gì?”

“Sợ à?“ Bạc Tiêu Dương trầm giọng nói bên tai cô: “Sợ thì kêu to vào”

Vân Giai Kỳ run lên, một giây sau, cô bị ngã xuống giường, Bạc Tiêu Dương thuận thế ép xuống, gắt gao đè cô trên giường.

Vân Giai Kỳ càng thêm kinh hãi, “Cậu làm gì thế?”

“Cô không cần quản tôi”

“Cậu…

“Kêu đi”

Bạc Tiêu Dương nói: “Cô kêu càng to, ông nội mới biết cô đã nhận ra lỗi sai của mình, mới thả cô ra”

Vân Giai Kỳ nghe vậy, không biết tại sao không còn thấy sợ như trước.

Bạc Tiêu Dương thấy cô đột nhiên không kêu nữa, thì bỗng nhiên cười đầy xấu xa.

Xem ra, ức h**p vẫn chưa đủ.

Cậu ta đột nhiên cúi đầu, hung hăng cần lên d** tai cô.

Vân Giai Kỳ đau đến hét lên một tiếng, tức giận trừng mắt nhìn cậu ta: “Cậu làm gì thế sao lại cản..”

Bạc Tiêu Dương đột nhiên che miệng cô lại: “Cô chỉ được kêu, không được nói lung tung”

Mắt Vân Giai Kỳ bỗng ngập nước: “Đau Bạc Tiêu Dương hơi sững người, cậu ta mới cần nhẹ, không liề dùng sức, sao có thể làm cô đau?

Với cô nhóc này, cậu ta luôn mềm lòng, không đủ nhẫn tâm. Ban đầu, cậu ta muốn diễn kịch, nhưng cô lại không biết phối hợp, cậu ta cũng không nỡ ức h**p cô.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1495


Chương 1495

Lúc cậu ta đang sững sờ, Vân Giai Kỳ đột nhiên nhấc gối lên, nện lên người cậu ta.

Bạc Tiêu Dương thuận tay cản lại, ôm gối vào lòng, liền thấy Vân Giai Kỳ leo đến góc giường, lại vơ lấy cái gối khác, đập vào mặt cậu ta “bịch” một tiếng.

“Cô dám đánh tôi?” Bạc Tiêu Dương cũng lấy gối nện về phía cô.

Vân Giai Kỳ bị gối nện làm ngã ngửa trên giường, nhưng cũng không chịu thua, cầm gối nện về phía cậu ta Bạc Tiêu Dương cười lên, lấy gối đang ôm trong lòng nộn vào đầu cô.

Gối mềm mại đánh vào người không hề đau.

Vân Giai Kỳ lại bị chọc cười, hai người cầm gối đánh nhau qua lại trên giường Bạc Tiêu Dương cố ý nhường cô, bởi vậy một lúc sau Vận Giai Kỳ đã chiếm được ưu thế Cô chơi rất vui vẻ, bổ nhào lên người Bạc Tiêu Dương, ép cậu ta xuống dưới, cầm gối đập liên tục lên người cậu ta “Này thì bắt nạt tôi! Xem cậu còn dám bắt nạt tôi nữa không?”

Bạc Tiêu Dương một tay bắt được gối của cô: “Cô còn dám đánh tôi, tôi sẽ không tha đâu”

“Cậu nghĩ tôi sợ cậu sao?”

Bạc Tiêu Dương nhanh chóng đứng dậy, giống như mãnh hổ săn mồi, khí thế như hố đói, khiến Vân Giai Kỳ giật nảy mình, ngã nhào xuống giường Cậu ta giật mình, theo bản năng vươn tay ra đỡ lấy, nhưng không đỡ.

được.

‘Vân Giai Kỳ ngã bịch xuống đất.

“Giai Kỳ!”

Nụ cười trên mặt Bạc Tiêu Dương tắt lịm, cậu ta vội vã ngồi dậy nhảy.

xuống giường, thấy Vân Giai Kỳ ngã trên mặt đất, hôn mê bất tỉnh, nét mặt càng nghiêm lại “Giai Kỳ, cô làm sao thế?”

Cậu ta đau lòng ôm cô vào lòng, thấy cô hôn mê bất tỉnh, tim nhói lên.

“Giai Kỳ?”

Cậu ta vừa đau lòng xoa xoa gáy cô, vừa vỗ nhẹ vào mặt cô: “Tỉnh lại, tỉnh lại đi!”

Vân Giai Kỳ vẫn nhắm nghiền mắt, không hề có phản ứng gì.

Nguy tồi Lẽ nào ảnh hưởng đến phần đầu rồi?

Tim của Bạc Tiêu Dương như ngừng lại mất mấy dây, cậu ta lập tức ôm cô vào lòng, lao về phía cửa.

“Giai Kỳ, cô đừng làm tôi sợ…”

Cậu ta vừa lao về phía cửa cửa, không ngừng đập cửa, tồi đột nhiên dùng chân đạp cửa điên cuồng: “Mở cửa!”

“Phụt” một tiếng.

Vân Giai Kỳ không thể nhịn nổi cười nữa, cô nhảm một mắt, mở một mắt, nhìn trộm Bạc Tiêu Dương đang dần tái mét mặt lại.

Thấy cảm xúc của cậu ta từ khẩn trương đến nổi giận lôi đình, Vân Giai Kỳ thấy cực kỳ thú vị.

“Cô?

Bạc Tiêu Dương còn nghĩ rằng đầu của cô bị đập đến nỗi nguy hiểm tới tính mạng rồi chứ. Nhưng bây giờ thấy cô cười đùa tứ tửng, cậu ta mới chợt nhận ra mình đã bị cô trêu đùa rồi.

“Ha ha ha”

Vân Giai Kỳ ôm bụng cười to, nhìn sắc mặt cậu ta đã xanh lét nhưng vẫn không làm gì được cô, thật sự đáng yêu quá đi “Này, cậu nghĩ tôi đã bị đập đầu dẫn đến nguy kịch à?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1496


Chương 1496

Bạc Tiêu Dương tức giận ném cô lên trên sô pha: “Cô diễn tốt như vậy mà không đi làm diễn viên, đáng tiếc thật đấy”

Vân Giai Kỳ xoa xoa mông,ngồi dậy, gối đầu lên khuỷu tay nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của cậu ta: “Chắc chắn cậu đã bị tôi lừa rồi đúng không?”

Bạc Tiêu Dương tức đến mức không muốn nói chuyện. Cậu ta ngồi trên sô pha, rõ ràng vẫn chưa kịp hoàn hồn lại Vân Giai Kỳ nói: “Vừa nãy tôi diễn có giống không?”

Bạc Tiêu Dương còn chưa trả lời lại, bồng nhiên bên ngoài vang lên tiếng bước chân, hình như còn có tiếng mở khoá.

‘Sắc mặt người đàn ông tối sầm lại, cậu ta xoay người, thì thấy người giúp việc cầm hộp giữ nhiệt tới rồi đặt nó ở cửa, sau đó nhanh chóng đóng cửa lại ‘Vân Giai Kỳ vừa tới nơi thì cửa đã bị đóng lại, cô cố gắng mở cửa từ.

bên trong nhưng nhận ra cửa lại bị khóa trái “Mở cửa ra”

Cô dùng sức đập đập cửa, nói với người bên ngoài: “Đừng có nhốt tôi ở đây nữa! mau mở cửa!”

“Bộp bộp bộp!”

Cô đập cửa mạnh đến mức ầm cả nhà.

Vân Giai Kỳ tức giận đập cửa, như quát lên: “Cho tôi ra ngoài, tôi đói rồi, mau mở cửa”

Bên ngoài vẫn lặng yên như tờ.

Vân Giai Kỳ nản lòng, dựa vào cửa, ôm lấy bụng đang kêu “ục, uc”, uất ức nói: “Cái quái gì vậy! Phạt đến mức không cho người ta ăn cơm luôn sao?”

“Đây không phải là cơm thì là gì?”

Bạc Tiêu Dương đi đến bên cạnh cô, nhấc hộp giữ nhiệt lên.

Bên trong có phần cơm dành cho hai người ăn.

Câu ta đặt hộp giữ nhiệt lên bàn rồi nói với cô: “Cùng nhau ăn đi”

Vân Giai Kỳ tức giận nói: “Tôi không ăn” Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Bạc Tiêu Dương liếc nhìn cô: “Không phải cô đói rồi sao?”

“Nhưng mà tôi muốn đi ra ngoài” Vân Giai Kỳ tủi thân đến mức chóp.

mũi cũng cảm thấy chua xót: “Cái quái gì thế hải Tôi đã làm sai chuyện gì chứ, tôi không muốn bị nhốt ở đây”

“Một hai ngày nữa cô sẽ được ra ngoài thôi.”

Bạc Tiêu Dương nói tiếp: “Cô không ăn, thì tôi ăn”

Nói xong, cậu ta mở hộp giữ nhiệt ra, bên trong có một bát canh, hai món chay, một món mãn.

Bạc Tiêu Dương cầm bát lên ăn một mình.

Vân Giai Kỳ đứng một bên nhìn cậu ta thèm đến mức l**m môi.

Phải công nhận rắng trông cậu ta ăn rất ngon miệng, làm cô càng.

thấy đói hơn.

“Ục..” Bụng lại tiếp tục kêu gào.

Vân Giai Kỳ tức giận võ bụng, lẩm bẩm: “Không được kêu nữa”

Bạc Tiêu Phong nhìn cô một cái, trong nháy mắt đã ăn hết hơn một nửa lượng thức ăn có trong hộp.

Thấy cậu ta thật sự không có ý định phần lại đồ ăn cho mình, cô càng cảm thấy tủi thân.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1497


Chương 1497

Rõ ràng cậu ta chỉ biết ăn một mình, vẫn không có ý định để phần cô.

Vân Giai Kỳ nói: “Cậu ăn hết thì tí nữa tôi ăn cái gï?”

Bạc Tiêu Dương không thèm để ý tới cô.

“Này.”

Thấy cậu ta vẫn không để ý tới mình, Vân Giai Kỳ như sắp khóc tới nơi Cho đến trơ mắt nhìn cậu ta vét sạch đồ ăn trong đó, cảm giác thèm ăn càng thêm mãnh liệt.

Cô rầu rĩ nói: “Cậu vẫn còn tức đấy à?”

“Nếu không thì sao?”

“Tôi..” Vân Giai Kỳ khẽ nói: “Tôi không cố ý đâu..”

“Cô làm như vậy mà còn nói là không cố ý ư?”

“.* Cô thấy áy náy đến nỗi không nói lên lờ Bạc Tiêu Phong đặt cái bát trong tay xuống, rồi nói: “Sau này đừng.

dọa tôi như thế nữa”

“Tại sao?”

Vân Giai Kỳ lấm bẩm: “Không thú vị sao?”

“Không thú vị chút nào”

“Vì sao?” Vân Giai Kỳ nói: “Tôi cảm thấy rất vui mà.

“Bời vi. Bạc Tiêu Phong hít một hơi thật sâu: “Bởi vì tôi sợ”

Cậu ta sợ cô thực sự xảy ra chuyện.

Cậu ta sợ cô bị thương.

Cậu ta sợ sẽ mất đi cô.

‘Vân Giai Kỳ thơ thấn cả người.

Không hiểu sao câu nói này khiến cô thoáng thấy chua xót khó tả Vân Giai Kỳ nói: “Cậu..cậu lo lãng cho tôi sao?”

“Nếu không thì cô nghĩ là gì?” Bạc Tiêu Phong nói: “Sớm muộn gì tôi cũng sẽ bị cô dọa cho phát điên mất”

“.* Đột nhiên Vân Giai Kỳ không dám nói tiếp nữa, giống như một đứa trẻ đang phạm sai lầm, cúi đầu tủi thân.

Bạc Tiêu Phong lại dạy dỗ: “Đã nghe câu chuyện ‘Sói đến rồï bao giờ chưa?”

“Chưa” Vân Giai Kỳ thấy rất hứng thú: “Tôi thích nghe kể chuyện nhất đấy”

Bạc Tiêu Phong kể câu chuyện một cách nghiêm túc: “Ngày xưa có một đứa bé chăn cửu, ngày nào cũng nói dối là có sói đến định ăn mất bầy cừu của cậu. Dần dà, mọi người đều biết cậu bé đó đang nói dối. Một ngày nọ có sói đến thật, cậu bé hô lên cầu cứu tất cả mọi người, nhưng không có ai tin lời cậu nói cả. Cuối cùng, cả đàn cừu của cậu bé đó đã bị sói cần chết”

Vân Giai Kỳ nghe xong bỗng nhiên im bặt.

Bạc Tiêu Phong thấy nét mặt cô đều thế hiện sự oán trách, cái miệng nhỏ chu lên vì tủi thân Không hiếu tại sao, thấy dáng vẻ uất ức của cô, đặc biệt là cái miệng nhỏ nhãn đang phụng phịu kia, khiến người ta không nhịn được chỉ muốn chạm vào nó.

Bông nhiên Vân Giai Kỳ tiến về phía cậu ta từng chút một, cẩn thận kéo kéo góc áo của cậu ta: “Tôi sai rồi. Lúc nãy tôi không nên lừa cậu, tôi không phải đứa trẻ hư đâu..”

Cô còn chưa nói hết câu, Bạc Tiêu Phong đã cảm thấy mềm lòng.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1498


Chương 1498

Cậu ta đưa tay nhẹ xoa mái tóc cô: “Được rồi, lần sau không được lừa tôi nữa”

Vân Giai Kỳ nói: “Vậy cậu không tức giận nữa đúng không?”

“hi”

Lúc này Vân Giai Kỳ mới nhoẻn miệng cười Bông nhiên cô cảm thấy, người đàn ông này dường như cũng không đáng sợ như những gì mình tưởng tượng.

Nhưng giây tiếp theo, cô lại thấy đau lòng nhìn những chiếc khay đựng thức ăn rồng tuếch.

“Nhưng mà cậu ăn hết đồ ăn rồi.. tôi vẫn còn đói bụng lắm”

“Cô đói thì để tôi gọi người mang đồ ăn tới”

Vừa dứt lời Bạc Tiêu Phong lập tức đứng dậy, nhưng đang định đi về phía cửa thì bỗng cảm thấy choáng váng, đứng không vững rồi ngã về phía sô pha.

Vân Giai Kỳ bỗng nhiên luống cuống: “Cậu làm sao thế?”

“Đau đầu.”

Vân Giai Kỳ đang định đến gần thì nghĩ tới điều gì đó, “À lên một tiếng: “Đừng nói là cậu đang trả thù tôi đấy nhé? Lúc nấy tôi lừa cậu, bây giờ cậu lại muốn lừa lại tôi hả, tôi sẽ không bị mắc lừa đâu”

Bạc Tiêu Phong cau mày lại, không nói chuyện.

Kỳ lạ thật đấy.

Cậu ta cứ nghĩ do mình đã ngồi quá lâu, đột ngột đứng dậy khiến máu phải lưu thông quá gấp, nên mới choáng váng, nhưng không ngờ, cảm giác choáng váng càng ngày càng mãnh liệt, như đang uống say vậy, nhưng tỉnh thần lại cực kỳ thanh tỉnh, thậm chí..hưng phấn.

Sự hưng phấn không thể giải thích được.

“Này, cậu đừng có giả vờ, kỹ thuật diễn của cậu không tốt, diễn không giống chút nào cả” Vân Giai Kỳ thấy Bạc Tiêu Phong vẫn không động đậy mới đi qua đẩy đấy người cậu ta: “Này, sao cậu lại không để ý đến người.”

Giây tiếp theo, cô thấy Bạc Tiêu Phong ngẩng đầu lên, thấy đôi mắt cậu ta đỏ ngầu, sợ tới mức không dám lên tiếng…

Trên khoang hạng nhất của máy bay.

Khi Mộ Ngọc My ngồi vào vị trí của mình, cô ta thấy Bạc Tuấn Phong đang nhìn máy tính, dáng vẻ tập trung, góc nghiêng đẹp tới mức mê hoặc lòng người Người ta thường nói, đàn ông quyến rũ nhất là khi nghiêm túc làm.

việc Mà người đàn ông này, chính là chồng của cô ta!

ỏi: “Tuấn Phong, anh có muốn uống cà phê Bạc Tuấn Phong liếc mắt nhìn, rồi lập tức thu hồi ánh mắt: “Không uống.”

Mộ Ngọc My nói: ‘Vậy em muốn một cốc cà phê”

Cô ta giơ tay bấm chuông.

Cô tiếp viên hàng không bước tới, tao nhã hỏi: “Chào bà, xin hỏi bà cần gì?”

“Cho tôi một cốc Americano.”

“Vâng”

Tiếp viên hàng không nhanh chóng rời đi Cách một tấm rèm cửa, Mộ Ngọc My nghe thấy tiếp viên hàng không thấp giọng thảo luận:… Bà Bạc thật xinh đẹp…
 
Back
Top Bottom