Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1359


Chương 1359

Bọn họ đều biết rõ thân phận của Mộ Ngọc My, đại tiếu thư của tập đoàn Mộ Thị, phu nhân tương lai của nhà họ Bạc, tự nhiên bọn họ không dám đắc tội Mà Vân Giai Kỳ là bạn gái của Bạc Tiêu Dương.

Cùng là nhân vật của nhà họ Bạc, nhưng so với Bạc Tiêu Dương, bọn họ không dám đắc tội với người của Bạc Tuấn Phong.

Vì vậy, chỉ có thể hạ thấp giọng xuống thương lượng với Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ nhìn vào người Mộ Ngọc My, không lạnh không nhạt nói: “Tạo hình như thế nào cũng không liên quan gì đến diện tích của phòng tạo kiểu. Coi như là cho cô một phòng tạo kiểu lớn hơn, cũng không thể có hoa nở trên mặt cô được”

Cô ấy mở miệng nói mang theo một sự chế giễu sâu sắc.

Mọi người càng sợ hãi đến im lặng, mùi thuốc súng quá rồng!

Bọn họ nhất thời không dám ngắt lời.

Mộ Ngọc My tức giận đến mức suýt chút nữa mất kiêm chế, nhưng nhận thức được là dáng vẻ của đại tiểu thư, cô ta vẫn nhịn được lửa giận, ặn lại nói: “Cái đạo lý này, cô hiểu rõ là tốt! Vân Giai Kỳ, tôi ngược lại muốn xem cô, có thể tạo hình được như thế nào? Con vịt xấu xí mà còn có thể biến thành thiên nga cao quý sao?”

Vân Giai Kỳ mỉm cười: “Nếu đã là như vậy, mời cô trở về phòng tạo kiểu của mình đi”

Đặt lập trường này rõ ràng là thái độ không thể thương lượng.

Mộ Ngọc My nghiến răng nghiến lợi, trút giận lên người nhân viên: “Dựa vào cái gì mà lại cho tôi một phòng tạo kiểu nhỏ như vậy? Còn cho cô ta lớn như vậy chứ? Các người rốt cuộc có đế mắt tới khách quý không vậy chứ!

“Sáng sớm nay đã sắp xếp xong phòng tạo kiếu r tạo kiểu của cô cũng không phải là quá nhỏ đâu..”

cô Mộ à, phòng “So với của cô ta thì nhỏ quá nhỏ rồi! Tôi không quan tâm! Tôi muốn phòng lớn hơn của cô ấy!”

“Cô muốn phòng lớn phòng nhỏ thế nào cũng được, đây là phòng tạo kiểu của tôi, làm phiền các người không chặn ở cửa phòng”

Vân Giai Kỳ nói xong còn trang nhã làm ra động tác “mời Mộ Ngọc My đã giận đến mức bốc khói luôn rồi.

“Cho cô cho cô đó! Ai mà thèm chứ?”

Sau khi Mộ Ngọc My nói xong, cô đi đến phòng tạo kiểu ở phía đối diện Vân Giai Kỳ vừa bước vào phòng tạo kiểu, nhà tạo mẫu và thợ trang điểm cũng nhanh chóng chạy tới Họ đến từ sáng sớm rồi, nhưng nhìn xa xa thấy khói thuốc súng tràn ngập từ cửa phòng tạo kiểu, họ không dám đến gần, cho đến khi Mộ Ngọc My rời đi, bọn họ mới dám nhanh chóng chạy tới.

“Cô Vân à đợi lâu r “Không có. Tôi cũng vừa mới đến” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Lễ phục chúng tôi cũng mang đến cho cô rồi này! Bây giờ…chúng ta hãy bắt đầu tạo kiểu thôi!”

Mộ Ngọc My vừa vào phòng tạo kiểu, càng nghĩ càng tức giận Cô quay lại và hỏi người tạo mẫu bên cạnh: “Đường danh nhân tại sao lại người nào cũng mời vậy? Mộ Lương không phải là thương hiệu thời trang hàng đầu sao, ai cũng có thể tùy tiện đến tham dự được sao?”

“Mộ Ngọc My, phu nhân Vân là bạn gái của cậu Bạc, cũng là khách mời cao quý của Đường danh nhân.

“Những vị khách được mời nhất định phải mang vật phẩm trưng bày ra đấu giá, cô ta đã chọn được thứ gì để tặng chưa?

“Không biết..”

“Vậy tối nay cô ấy sẽ mặc lễ phục gï?” Mô Ngọc My tò mò hỏi: “Cho tôi xem thử bản vẽ thiết kế chiếc váy của cô ấy đi?”

Nhà tạo kiểu càng ngây người ra hơn “Cô Mộ, tạo kiểu của từng vị khách quý đều được bảo mật rất nghiêm ngất. Chúng tôi cũng không biết, chỉ biết lễ phục của cô trông như thế nào thôi”

“Các người cũng sẽ không đi hỏi thăm về nó sao?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1360


Chương 1360

“Điều này không nên đâu..” nhà tạo kiểu do dự nói: “Khi bữa tối bắt đầu thì có thể xem bộ lễ phục trông như thế nào rồi”

“Qó phải lễ phục của cô ta đẹp hơn của tôi không? Mộ Ngọc My nói: “Tôi muốn có bộ lễ phục đẹp nhất. Các người cho cô ta bộ lễ phục như thế nào, sẽ không đẹp hơn của tôi chứ?”

“Cô Mộ, cô đẹp như tiên nữ, người bình thường sao có thế so sánh được?”

Thợ trang điểm và nhà tạo kiểu miệng ngọt như mật.

Mô Ngọc My nghe vậy nhưng vẫn bất mãn như cũ: “Lời hay thì ai lại không nói được chứ? Các người nói xem, tôi đẹp, hay cô ta đẹp?”

“Đương nhiên là cô Mộ xinh đẹp rồi! Nếu không, tôn quý như Bạc gia, bây giờ cũng không ở dưới tay cô Mộ đây rồi?”

Những lời này quả thực đụng đến trái tim Mộ Ngọc My rồi Cô vui vẻ cười nói với họ: “Các người phải trang điểm đẹp cho tôi đó, tối nay không ít người nổi tiếng người đẹp đến dự. Nếu hôm tôi xinh đẹp lấn át toàn bộ, đợi khi buổi tối từ thiện kết thúc, tôi sẽ tặng các người một phong bao lì xì lớn!”

“Cảm ơn cô Mộ!”

Mộ Ngọc My được tạo kiểu trong vòng một tiếng đồng hồ.

Chủ đề lần này của cô là “Hoa hồng trảng”, bộ lẻ phục là là bộ màu trắng quang cảm trước ngực áo là tơ lụa, chân váy đuôi cá.

Lúc tạo kiểu xong, Mộ Ngọc My nhờ trợ lý hỏi thăm tình hình bên kia.

Trợ lý đi tới cửa, mở cửa ra thì liền thấy cửa đối diện đóng chặt “Cô Mộ, bên đổi diện còn đang tạo kiểu!”

“Tạo kiểu cái gì chứ, làm còn lâu hơn tôi nữa sao?”

Mộ Ngọc My nói: “Vậy thì đợi ở đây đi! Đợi cô ta tạo kiểu xong rồi vào hội trường trước, tôi tuy vậy nhưng mà phải là người cuối cùng áp đảo tất cả”

Trợ lý vừa mới đóng cửa lại, liền có tiếng gõ cửa.

Người trợ lý quay lại mở cửa và nhìn thấy một cô gái trạc tuổi Mộ.

Ngọc My đang đứng ở cửa.

Cô ấy cũng có nét dịu dàng ngọt ngào, dù trạc tuổi Mộ Ngọc My nhưng trông cô ấy trẻ trung, ngây thơ non nớt hơn với ngũ quan tinh xảo và đôi mắt đẹp sáng như nước.

“Xin chào, để tôi truyền thông tin, đến giờ mời khách quý lên rồi”

Khi Mộ Ngọc My nghe thấy giọng nói, cô ấy sững người một lúc, quay.

đầu lại, nhìn thoáng qua đã nhận ra cô gái ở cửa Phương Huyền?”

Cố Phương Huyền nhìn Mộ Ngọc My, trên mặt nở ra nụ cười: “Cô Mộ, xin chào.”

Mộ Ngọc My cầm theo vạt váy đứng dậy, đi đến trước mặt cô ấy, liếc nhìn cô ấy từ trên xuống dưới.

Cố Phương Huyền đang mặc bộ đồ lễ tân, cô khế che miệng, ra vẻ ngạc nhiên nói: “Cô…là lễ tân trong bữa tối từ thiện tối nay sao?”

Cố Phương Huyền mỉm cười và gật đầu: “Đúng vậy đó.”

“Không phải chứ.. Mộ Ngọc My cười tủm tỉm nói: “Tại sao cô lại tới đây làm lễ tân rồi?”

Ngọc My và Cố Phương Huyền là những người quen cũ.

Trước đây nhà họ Cố cũng được coi là nhân vật nổi tiếng trong những người xuất sắc. Nhưng mà, sau đó nhà họ Gố sa sút tụt hậu, chỉ trong vòng một đêm, đã bị trục xuất khỏi giới nổi tiếng, kể từ đó, càng rơi xuống thêm nghìn năm nữa.

Theo loan truyền, khi nhà họ Cố phá sản, nợ nần chồng chất, còn là nợ vài trăm tỷ đồng, Cố Bá Dương chịu áp lực quá lớn nên chạy trốn khỏi các khoản nợ của mình.

Vào thời điểm đó, Cố Phương Huyền vẫn đang học ở nước ngoài, cùng học chung một trường với Mộ Ngọc My.

Vì nhà họ Cố phá sản, việc học của cô ấy, cô ấy tự nhiên không thể tiếp tục việc học của mình, vì vậy cô ấy vội vàng làm thủ tục nghỉ học và trở về nước, từ đó đến nay không có tin tức gì nữa Mộ Ngọc My đặc biệt ghét Cố Phương Huyền.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1361


Chương 1361

Từ nhỏ, Cố Phương Huyền đã là người nổi tiếng, cô ấy là trăng sáng, có tri thức, hiểu lễ nghĩa, có điểm số xuất sắc. Nhà họ Cố gia giáo nghiêm khắc, thời gian Cố Phương Huyền vẫn còn đi học, thì đã có không ít nhà giàu có ngỏ lời nhắc đến chuyện đính hôn.

Người ngỏ lời cầu hôn, tưởng như muốn phá nát cả cửa nhà.

Chỉ sau một đêm khi Cổ Thị phá sản những người này tự nhiên biến mất.

“Cha của cô còn trốn nợ sao?” Mô Ngọc Mỹ lộ ra vẻ thương hại: “Ông ta thật quá mức vô trách nhiệm! Nợ nần nhiều như vậy, để cho hai mẹ con cô môi ngày đều bị cho vay nặng lãi chặn ở cửa, ông ta nhân tâm tới vậy Sao?”

Cố Phương Huyền cười cười, không nói gì Cô biết rằng Mộ Ngọc My đang cố tình làm nhục mình.

Mộ Ngọc Mỹ lại nói: “Cô ở đây làm lễ tân để kiếm tiền đó sao?”

Cố Phương Huyền nói: “Chỉ là một công việc bán thời gian, dù sao thì mức lương mà ban tố chức đưa ra cũng cao.”

“Bao nhiêu vậy?”

“Mỗi lần được mười lãm triệu”

“Ai làm cho cô đẹp vậy?“ Mộ Ngọc My bước đến gần cô ấy và nói một cách đầy ẩn ý: “Đêm nay tụ hội những người nổi tiếng, nếu hăng hái tranh giành một chút, ở cạnh các ông chủ, sau này cũng có thể thoát khỏi biển khổ rồi”

Khuôn mặt của Cố Phương Huyền trở nên cứng đờ.

Nếu không phải là đang làm lễ tân, Mộ Ngọc My làm nhục nhã đến vậy, cô ta sớm đã bỏ về rồi

Mộ Ngọc My lập tức xoay người xuống giường, mặc đồ ngủ rồi vội vã xuống tầng.

Trong phòng khách, Bạc Tuấn Phong ngồi ở trên ghế sa lon, cúi đầu, tay nắm chặt ngực.

Mộ Ngọc My xuống tầng rất nhanh, lại nhìn thấy người đàn ông ngồi cứng đờ trên ghế sa lon, sắc mặt lạnh lẽo đến đáng sợ.

Cô ta cẩn thận lại gần, nhưng vừa mới đến gần đã cảm nhận được sự ớn lạnh đến thấu xương trên người anh.

“Tuấn… Tuẩn Phong?”

Mộ Ngọc My ngồi xuống bên cạnh anh, tay nhẹ nhàng đặt lên đầu gối anh, từ vị trí của cô ta thì có thể thấy được Bạc Tuấn Phong đang nhíu chặt lông mày, trong mắt đều là tia máu.

Cô ta cực kỳ hoảng sợ: “Tuấn Phong! Anh không sao chứ!”

Mộ Ngọc My căng thẳng, nhìn tài xế đứng bên cạnh hỏi xảy ra chuyện gì thế? Tại sao sắc mặt lại khó coi như vậy?”

*Có lẽ… do Bạc gia nghỉ ngơi không đủ!”

Tài xế cũng không dám nói việc Bạc Tuấn Phong vừa trở về đã đi gặp ‘Vân Giai Kỳ đầu tiên, anh ta không dám để Mộ Ngọc My biết, nếu không sẽ lại cãi nhau đến gió tanh mưa máu. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Mộ Ngọc My lập tức nói: “Tuấn Phong, em đỡ anh lên tầng nghỉ ngơi nhé?”

Bạc Tuấn Phong vẫn không nói lời nào, trong đầu anh đang rối như tơ vò, giống như… có thứ gì bị phủ đầy bụi đang phá kén chui ra.

Tài xế cũng đi tới, nói với Bạc Tuấn Phong: “Bạc gia, chúng tôi đỡ ngài lên lầu nghỉ ngơi có được không?”

Bạc Tuấn Phong nhíu mày, môi mỏng đột nhiên nói hai chữ: “Bé Ngoan…

Tim Mộ Ngọc My đập mạnh một Ngoan”, cô ta lậi đây”

Người đàn ông nhìn về phía cô ta, Mộ Ngọc My dịu dàng nói: “Bé.

Ngoan ở đây! Tuấn Phong, tại sao anh tự nhiên gọi em là “Bé Ngoan”?

Bạc Tuấn Phong im lặng không nói.

Mộ Ngọc My lại nói: “Chúng ta nghỉ sớm một chút, được không anh?

Ngày mai, chúng ta còn phải về nhà họ Bạc để kính trà cho ông nội nữa.”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1362


Vẻ mặt Bạc Tuấn Phong thờ ơ, anh đẩy tay cô ta ra: “Không cần cô quan tâm”

Ngực Mộ Ngọc My dường như bị đâm mạnh. Vốn dĩ trong lòng cô ta có hơi tủi thân, vừa nghĩ đến việc Bạc Tiêu Dương và Vân Giai Kỳ chụp ảnh cưới làm náo loạn toàn bộ mạng xã hội, mà cô ta chụp ảnh cưới một mình lại bị mọi người chế giễu, cô ta vừa tủi thân lại vừa không cam lòng. Hôm nay, Bạc Tuấn Phong càng thờ ơ với cô ta, trong lòng cô ta càng cảm thấykhó chịu.

“Tuấn Phong, anh bay đến London nhiều ngày, bây giờ mới trở về, sao đột nhiên lại thờ ơ với em như vậy?”

Nhận ra anh đang gọi “Bé tức phản ứng kịp thời, cười nói với anh: “Tuấn Phong, em Cô ta lo lắng nói tiếp: ‘Anh khó chịu ở đâu, có cần em gọi bác sĩ đến khám cho anh không?”

Người xung quanh nhìn thấy cũng vô cùng kinh hãi, trong chốc lát không ai dám chạy ra đỡ cô ta dậy, tất cả đều sợ hãi đến mức không dám thở mạnh.

Không gian đang yên lặng như tờ, Bạc Tuấn Phong đột nhiên ngồi dậy, đi ra ngoài cửa.

Mộ Ngọc My hoảng sợ đứng dậy đuổi theo mấy bước: “Tuấn Phong, anh đi đầu vậy?”

Tài xế chặn lại: “Cô Mộ, Bạc gia không thoải mái, tôi sẽ chăm sóc ngài ấy thật tốt, cô nghỉ ngơi sớm một chút đi!”

Mộ Ngọc My oán hận trợn mắt nhìn anh ta: ‘Anh sẽ chăm sóc anh ấy thật tốt? Nếu như anh có thể chăm sóc anh ấy tốt thì làm sao anh ấy có thể thành ra như vậy?”

“Bạc gia nói rồi, ngài ấy không cần cô quan tâm.”

“Không cần tôi quan tâm? Tôi là vợ anh ấy, dựa vào cái gì mà lại cấm tôi chứ?”

Tài xế nói: ‘Cô vẫn chưa được cưới một cách chính thức.”

Mộ Ngọc My nghe xong, tâm trạng lập tức trở nên kích động: “Cái gì gọi là chưa được cưới một cách chính thức? Ý anh là tôi không có danh phận chính thức nên lời nói của tôi không được coi trọng sao?”

Cô ta xoay người nhìn bốn phía, ra lệnh: “Từ giờ trở đi, không cho phép bất kỳ ai gọi tôi là cô Mộ! Tất cả đều phải đổi cách xưng hô cho tôi, gọi tôi là mợ chủ Bạc!”

Mấy người giúp việc lập tức gật đầu: “Vâng! Mợ chủ Bạc!”

“Mợ chủ Bạc!”

Tài xế cũng đổi cách xưng hô, nói: “Mợ chủ Bạc, cô lên tầng nghỉ ngơi trước đi! Tôi sẽ đi theo Bạc gia”

Nối xong, anh ta cũng rời đi

Mộ Ngọc My theo ra đến cửa thì thấy chiếc Maybach nhanh chóng rời đi, cô ta trơ mắt nhìn theo nhưng không có sức đế đuối theo.

Cô ta không biết vì sao Bạc Tuấn Phong lại đi thẳng một mạch, cũng không biết đi đâu, chỉ là thấy sốt ruột trong lòng.

Bạc Tuấn Phong đột nhiên gọi “Bé Ngoan” nhưng cô ta lờ mờ ý thức được hình như không phải anh gọi mình.

Lẽ nào… anh nhớ lại rồi?

Vừa nghĩ đến khả năng này.. Mộ Ngọc My bỗng nhiên lo sợ bất an Sắp đến ngày cưới rồi, cầu mong đừng xảy ra bất cứ chuyện rắc rối nào!

Cô ta không sợ Bạc Tuấn Phong khôi phục ký ức nhưng ít nhất đừng là trước khi kết hôn, sau khi kết hôn rồi thì dù Bạc Tuấn Phong có nhớ lại cũng không còn quan trọng. Lúc ấy, cô ta đã qua cửa, coi như là vợ của Bạc Tuấn Phong, đến lúc đó xem như anh đã nhớ lại thì sao chứ? Có Bạc Ngạn Thiên che chở, cô ta không tin còn có người nào có thể đuổi cô ta ra khỏi cửa?

Hơn nữa… Vân Giai Kỳ cũng sắp kết hôn với Bạc Tiêu Dương rồi! Mọi chuyện đều đã định, cô ta càng không có Mộ Ngọc My còn đang tự trấn an bản thân, quay về phòng ngủ, cho dù cả đêm chưa được nhảm mắt nên dù tâm loạn như ma thì cô ta vẫn ngủ thiếp đi rất nhanh.

Hôm sau.

Trời vừa sáng Mộ Ngọc My đã trang điểm, trước khi đám cưới diễn ra, ©ô ta muốn chuyến về ở nhà họ Mộ một thời gian. Chờ đến ngày đám cưới đó, người nhà họ Bạc đến đón dâu thì cô ta có thể danh chính ngôn thuận bước vào nhà họ Bạc.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1363


Chương 1363

Trước khi dọn về lại nhà họ Mộ, cô ta phải đến nhà họ Bạc kính trà cho Bạc Ngạn Thiên. Nghe nói đây là một truyền thống của nhà họ Bạc, nàng đâu mới mẫu mực là trước khi đám cưới đều phải đi kính trà cho nhà họ Bạc, Bạc Ngạn Thiên đã chuẩn bị tặng lễ hậu hĩnh.

Mộ Ngọc My vừa đến đã thấy tất cả thành viên nhà họ Bạc đều đã đến nơi r Bởi vì Bạc Tuấn Phong và Bạc Tiêu Dương đều tố chức hôn lễ cùng lúc nên Bạc Tiêu Dương cũng dẫn Vân Giai Kỳ về nhà kính trà.

Đây là lần đầu tiên Mộ Ngọc My được gặp tất cả các thành viên nhà họ Bạc.

Bạc Tiêu Dương và Vân Giai Kỳ còn chưa đến, Bạc Tuấn Phong cũng chưa có mặt.

Bạc Ngạn Thiên thấy Mộ Ngọc My đến một mình nên không kìm được mà hoài nghỉ trong lòng: “Tuấn Phong đâu? Sao lại không đến cùng với con?”

Mộ Ngọc My xấu hổ lúng túng một hồi, đã hai ngày cô ta không nhìn thấy Bạc Tuấn Phong, gọi điện anh không nghe, người cũng không biết tung tích.

Mộ Ngọc My nói: “Con đã chuyến về nhà họ Mộ, cho nên… con cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Vốn là đã hẹn ngày hôm nay, có thể anh ấy bận chuyện gì đó ạ?”

Bạc Ngạn Thiên nhìn về phía Lê Tú Cầm: “Vậy Tiêu Dương đâu?”

Lê Tú Cầm đáp ngay lập tức: “Tiêu Dương đang trên đường rồi, nó vừa gọi điện thoại nói đến ngay ạ..”

Bà ta vừa dứt lời thì quản gia vội vã đến báo: “Ông chủ! Cậu Tiêu Dương và cô Vân Giai Kỳ đã đến”

Bạc Ngạn Thiên hẳng giọng một cái, ngồi ngay ngắn lại ở vị trí chủ vị.

Bạc Tiêu Dương dẫn Vân Giai Kỳ vào phòng tiếp khách.

Vân Giai Kỳ vừa bước vào đã bị trận địa trước mặt làm kinh động vô cùng, Tất cả thành viên quan trọng của nhà họ Bạc đều đến đông đủ, Bạc Ngạn Thiên ngồi ở chủ vị, Bạc Phong Chiến và Lê Tú Cầm ngồi hai bên, những người khác ngồi theo thứ tự trở xuống.

Bạc Thuý Quỳnh đứng bên cạnh Lê Tú Cầm, liếc sang một cái, ánh mắt rơi lên người Vân Giai Kỳ mang theo khinh bí và coi thường.

Vân Giai Kỳ ngoảnh mặt làm ngơ với sự đánh giá của Bạc Thuý Quỳnh, cô đi đến trước mặt Bạc Ngạn Thiên chào hỏi: “Con chào ông nội”

Bạc Ngạn Thiên “ừ” một tiếng.

Đột nhiên Mộ Ngọc My nói: “Còn chưa đến lượt cô kính trà mà? Kính trà phải bắt đầu từ tôi chứ, đừng có không biết thứ tự lớn bé!”

Vẻ mặt Lê Tú Cầm vô cùng lúng túng nhìn về phía Bạc Ngạn Thiên. Dù nói thế nào thì Vân Giai Kỳ cũng coi như sắp làm con dâu của bà ta, Mộ Ngọc My này chưa qua cửa đã gây sự, đương nhiên bà ta cảm thấy không thoải mái.

Vân Giai Kỳ cười nói: “Sao lại gọi là “không biết thứ tự lớn bé” chứ?

Ông nội là bề trên, người bề dưới nhìn thấy bậc bề trên không phải nên hỏi thăm sao? Đây là lễ nghị, không liên quan đến thứ tự kính trà trước sau. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Toàn bộ người nhà họ Bạc đều biết cô là mợ cả rồi, tôi nào dám vượt qua?”

Biểu cảm trên mặt Mộ Ngọc My lúc xanh lúc đỏ không biết nên nói gì.

Bạc Phong Chiến hẳng giọng cắt ngang lời Mộ Ngọc My hỏi: ” Sao Tuấn Phong còn chưa quay về?”

Bạc Ngạn Thiên nói: “Ai biết được nó? Có thế là đang bận! Nghe nói hai ngày nay nó mới từ Luân Đôn về đã đến công ty xử lý các văn kiện chiồng chất, sợ là không có thời gian rảnh”

Mộ Ngọc My cũng nói: “Chắc chắn là Tuấn Phong bận quá nên…”

“Thôi kệ nó đi!” Bạc Ngạn Thiên xua xua tay: “Dù sao hôm nay cũng là cô dâu mới kính trà, nó có đến hay không cũng không ảnh hưởng”

Nói xong, ông ta nhìn tứ phía rồi hô: “Bắt đầu đi!”

Quản gia bưng nước trà đến.

Mộ Ngọc My bưng chén trà lên, đến trước mặt Bạc Ngạn Thiên, quỳ hai đầu gối lên nệm mềm rồi dâng trà: “Ông nội, con mời ông uống trà ạ!”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1364


Chương 1364

Trên mặt Bạc Ngạn Thiên lúc này mới lộ ra nụ cười: “Được!”

Ông ta nhận trà Mộ Ngọc My đưa, khẽ nhấp một hớp rồi để chén trà sang một bên, nói với cô ta: “Kính trà rồi thì con chính là con dâu mà nhà họ Bạc chấp nhận, sau này chính là người một nhà với chúng ta rồi”

Theo như truyền thống nhà họ Bạc, hễ đã kính trà rồi thì được xem như là con dâu mà nhà họ Bạc tán thành.

Mộ Ngọc My nở một nụ cười ngọt ngào, đứng dậy một cách khéo léo.

Cô ta lại bưng một chén trà đến quỳ trước mặt Bạc Phong Chiến, đổi giọng nói: “Cha, con mời uống trà ạI”

Bạc Phong Chiến nhìn chén trà cô ta đưa đến nhưng lại chậm chạp không nhận, trong một giây ngẩn ngơ ánh mắt ông ta đột nhiên rơi lên người Vân Giai Kỳ. Khoảng thời gian Bạc Tuấn Phong ở bệnh viện, luôn là cô gái này ở bên cạnh Tuấn Phong.

Mặc dù lúc con trai còn rất nhỏ, ông ta đã rời khỏi nhà họ Bạc, đã có môt khoảng thời dian náo loan với Bac Noan Thiên đòi cắt đút quan hê cha con, nhưng đối với đứa con trai này thì người làm cha sao có thế không quan tâm chứ? Suy cho cùng là máu mủ ruột thịt, Bạc Phong Chiến hiểu rõ trong lòng, cuộc hôn nhân này là do một tay Bạc Ngạn Thiên sắp Cũng giống như lúc ông còn trẻ vậy.

Ở nhà họ Bạc, tự do là một chuyện vô cùng xa xi.

Lễ nào con trai của ông cũng sẽ giảm lên vết xe đố giống như ông sao?

“Phong Chiến!” Bạc Ngạn Thiên ở bên cạnh nhắc nhở: “Tại sao không tiếp trà?”

Lúc này Bạc Phong Chiến mới nhận chén trà, không yên lòng mà uống một hớp.

Mộ Ngọc My lại lần lượt kính trà cho Bạc Kinh Hồng, Lê Tú Cầm và từng thành viên trong nhà họ Bạc.

“Mẹ Ba, mời mẹ uống trà ạI”

Lê Tú Cầm nhận trà nhưng chưa uống mà Mộ Ngọc My đã đứng lên.

Sắc mặt Bạc Tiêu Dương ở bên cạnh khẽ trầm trọng hơn.

Lúc kính trà những người trước, dù là Bạc Ngạn Thiên hay Bạc Phong Chiến, Mộ Ngọc My đều đợi những người đó uống xong mới đứng dậy. Lê Tú Cầm còn chưa uống mà cô ta đã đứng lên, rõ ràng là không thèm nế nang bàta.

Lê Tú Cầm cũng có tức giận trong lòng, Bạc Phong Minh tài hoa mất sớm, bà ta và Bạc Tiêu Dương lẻ loi cô độc sống với nhau, địa vị trong nhà họ Bạc cũng không cao.

Nhà giàu có trước giờ tuân theo quy tắc, địa vị của con phụ thuộc vào địa vị của mẹ, thế nhưng bà ta là bà Ba, hơn nữa lại không có cách nói mẹ quý nhờ con. Nên mặc dù Bạc Tiêu Dương xuất sắc thế nào, cũng nhận được sự công nhận của Bạc Ngạn Thiên, còn địa vị của bà ta trước giờ vẫn thấp hèn như vậy.

Từ đáy lòng bà ta cũng tức giận nên tiện tay đặt chén trà sang bên cạnh, không đụng đết Bạc Ngạn Thiên nói: “Ngọc My, ông nội đã chuẩn bị lễ hậu hĩnh cho con”

Dứt lời, một chiếc rương đỏ thắm được mang đến.

“Mởïra xem thử đị!”

“Vâng”

Mộ Ngọc My mở hộp ra, bên trong hộp là các thỏi vàng được xếp chỉnh tề ngay ngắn, cô ta kinh ngạc nhìn Bạc Ngạn Thiên, thốt lên: “Ông nội.”

Trong chiếc rương này, mỗi một thỏi vàng đều có giá sáu trăm triệu, cả một rương đầy vàng phải lên đến hơn ba mươi tỷ.

Ở những gia đình bình thường khi kính trà đều được cho lì xì. Nhưng kiếu dòng họ quyền quý giống như nhà họ Bạc mà kính chén trà thi quà nhận được không nhỏ đâu.

Quản gia bưng trà đến bên cạnh Vân Giai Kỳ, nói với cô: “Cô Vân Giai Kỳ, mời cô kính trài”

Vân Giai Kỳ bưng chén trà lên, đi đến trước mặt Bạc Ngạn Thiên, quỷ gối xuống: “Con mời ông nội uống tr: ‘Sắc mặt Bạc Ngạn Thiên khẽ biến đối. Lúc trước Mộ Ngọc My kính trà sắc mặt của ông ta vẫn còn ôn hoà, giờ đến lượt Vân Giai Kỳ kính trà thì sắc mặt ông ta biếu hiện ra rõ ràng lạnh nhạt hơn rất nhiều.

Bạc Ngạn Thiên nhận lấy chén trà, uống một ngụm nhỏ rồi tuỳ tiện để qua một bên.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1365


Chương 1365

Vân Giai Kỳ lại bưng chén trà đi đến trước mặt Lê Tú Cầm, nhưng cô còn chưa kịp quỳ xuống, Mộ Ngọc My đứng bên cạnh cố tình tỏ vẻ kinh ngạc nói: “Sai rồi! Sai rồi! Vân Giai Kỳ, sao cô lại kính mẹ Ba trước thế? Mẹ ba phải là người được kính cuối cùng mà!”

Sắc mặt Lê Tú Cầm thay đổi, cánh tay vừa giơ ra lại dừng lại giữa không trung, Vân Giai Kỳ mỉm cười: “Thứ tự kính trà của cô không đồng nghĩa với việc đó cũng là thứ tự kính trà của tôi”

“Thứ tự của chúng ta chẳng phải nên giống nhau sao?”

ác gái là mẹ chồng tôi, tôi kính mẹ chồng trước rỉ trưởng bối khác, đây chẳng phải là chuyện nên làm sao?”

Mộ Ngọc My nhìn về phía của Bạc Ngạn Thiên, thì thầm một câu: Vậy đây chẳng phải là không hợp với quy tắc sao?”

mới kính các “Hửm?” Vân Giai Kỳ làm ra vẻ kinh ngạc nhìn về phía của Bạc Ngạn Thiên rồi hỏi: “Ông nội, con làm vậy là không phù hợp với quy tắc ạ?”

Bạc Ngạn Thiên nhìn Lê Tú Cầm một cái, sau đó nhìn mọi người xung quanh, nặng riề nói: “Cô kính trước đii”

Vân Giai Kỳ nhìn Lê Tú Câm, quỳ xuống trước mặt bà ta, ngọt ngào nói một câu: “Mẹ ơi, con mời mẹ uống trà!”

“Ừ!’ Mặt mày Lê Tú Cầm tươi cười, nhiệt tình nhận lấy chén trà cô mà cô đưa, trong lòng bà ta có một cảm giác cảm động nói không thành lời.

Bạc Thuý Quỳnh cũng thấy ngạc nhiên nhìn về phía Vân Giai Kỳ.

Dựa theo lễ nghị, trước tiên là kính Bạc Ngạn Thiên, sau đó lần lượt là Bạc Phong Chiến, Bạc Kinh Hồng, đến cuối cùng mới là Lê Tú Cầm. Tuy rằng Lê Tú Cầm là mẹ ruột của Bạc Tiêu Dương, nhưng địa vị của bà ta ở trong nhà họ Bạc lại là nhỏ nhất, nên để đến cuối cùng mới kính.

Chắc là Vân Giai Kỳ cũng biết điều này, thế nhưng cô vẫn lựa chọn kính Lê Tú Cầm trước. Cô không sợ mạo phạm đến những người khác trong nhà họ Bạc sao?

Nhưng cũng không biết tại sao… trong lòng Bạc Thuý Quỳnh lại cảm thấy ấm áp trước hành động này của cô.

Ở trước mặt của người khác, cô ta là cô chủ lớn của nhà họ Bạc, nhưng vì từ nhỏ đến lớn sống ở trong nhà họ Bạc nên trong lòng cô ta rất rõ ràng một điều rằng: lấy tư cách là con nuôi của Lê Tú Cầm thì địa vị của cô ta ở nhà họ Bạc thấp đến mức nào.

Vậy nên từ trước đến giờ, cô ta mới ân cần dỗ dành Bạc Ngạn Thiên, chỉ vì muốn lấy lòng ông ta, ÿ vào sự cưng chiều của Bạc Ngạn Thiên nên khi sống ở trong nhà họ Bạc, cô ta mới không đến mức như bước đi trên lớp băng mỏng.

“Thuý Quỳnh!”

Lê Tú Cầm đột nhiên gọi cô ta: “Đây là chị dâu của con, mau chào chị dâu đi”

Bạc Thuý Quỳnh khôi phục lại cảm xúc, tuy cảm thấy không được tự nhiên vì dù sao lúc trước cô ta cũng được tính là kết không ít thù hận với ‘Vân Giai Kỳ, nhưng cuối cùng cô ta vẫn ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Chị dâu!”

“Được rồi!” Lê Tú Cầm nói: “Mau qua đỡ chị dâu con đứng dậy đi” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Bạc Thuý Quỳnh đi đến bên cạnh Vân Giai Kỳ dìu cô đứng dậy.

Vân Giai Kỳ nói: “Cảm ơn”

Trên miệng Bạc Thuý Quỳnh hờ lạnh một tiếng, nhưng mặt lại nhanh chóng đỏ lên, quay về bên cạnh Lê Tú Cầm. Hình như người phụ nữ này cũng không có đáng ghét đến vậy nhị, cô còn nói “cảm ơn” với cô ta nữa!

Sau khi kính trà xong, Vân Giai Kỳ lại đi đến trước mặt Bạc Phong.

Chiến, bưng chén trà lên rồi quỳ xuống: “Bác trai, cháu mời bác uống trà”

Bạc Phong Chiến nhận lấy chén trà, cầm lấy nắp chén nhưng lại khế nhíu mày, sau đó để chén trà đã uống sang một bên.

“Sau này đã là người một nhà rồi” Bạc Phong Chiến nói tiếp: “Phải biết giúp đỡ lẫn nhau”

“Vâng”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1366


Chương 1366

Vân Giai Kỳ kính trà xong hết bèn quay về bên cạnh Bạc Tiêu Dương Lê Tú Cầm nhìn về phía Bạc Ngạn Thiên, thấy ông ta không tỏ thái độ gì, vì vậy lên tiếng đầu tiên: “Thuý Quỳnh, con mang bao lì xì qua đây.

Bạc Thuý Quỳnh cầm túi xách của Lê Tú Cầm qua, bà ta lấy một bao lì xì từ bên trong túi ra đặt vào tay của Vân Giai Kỳ: “Đây là chút tấm lòng của mẹ”

Bạc Tiêu Dương thấy vậy, nhìn sang cô: “Còn không mau cảm ơn mẹ đ*t Vân Giai Kỳ nhận lấy bao lìxì, vẻ mặt tươi cười: “Con cảm ơn me ạI”

Lê Tú Cầm hài lòng gật gật đầu.

Bạc Thuý Quỳnh nói chen vào: “Đương nhiên là phải cảm ơn rồi! Mẹ tôi cho chị bao lì xì to nhất đẩy!”

Mặt Lê Tú Cầm biến sắc: “Thuý Quỳnh!”

Bạc Thuý Quỳnh bị dọa tới mức im bặt, xung quanh đều là tiếng cười “Thuý Quỳnh vẫn còn nhỏ mài”

“Tiêu Dương sắp kết hôn rồi, Thuý Quỳnh cũng nên suy nghĩ đến chuyện chung thân đại sự đi”

Đúng vậy!

“Cháu không thèm lấy chồng đâu!” Bạc Thuý Quỳnh nói: “Cháu muốn ở bên cạnh chăm sóc cho ông nội cả đời!”

Mộ Ngọc My tiếp lời: “Em không cần chăm sóc ông nội cả đời nữa đâu, sau này chị sẽ chăm sóc thật tốt cho ông nội. Thuý Quỳnh, đúng là đã đến lúc em nên suy nghĩ đến chuyện chung thân đại sự rồi!”

Đáy lòng Bạc Thuý Quỳnh cười lạnh, cô ta cảm thấy cực kỳ khó chịu trước phát ngôn tự cho là đúng này của Mộ Ngọc My.

Bầu không khí vừa mới ôn hòa được vài phần thì Bạc Tiêu Dương đột nhiên lên tiếng: “Ông nội, quà kính trà đâu ạ?

Bầu không khí lập tức lặng như tờ. Tất cả mọi người đều nhìn về phía của Bạc Tiêu Dương, kinh ngạc trước sự chất vấn của cậu ta.

Bạc Ngạn Thiên liếc nhìn cậu ta, không vừa lòng cau mày.

“Mộ Ngọc My kính trà thì có quà, sao đến lượt Giai Kỳ thì lại không có am”

Vân Giai Kỳ kéo nhẹ góc áo của cậu ta: “Tiêu Dương…”

Nhưng Bạc Tiêu Dương lại đè tay của cô lại.

Từ trước tới nay ở trong nhà họ Bạc, cậu ta chưa từng được coi trọng lần nào, bị Bạc Ngạn Thiên coi thường cậu ta có thể mặc kệ, Bạc Ngạn Thiên cũng có thế đối xử lạnh nhạt với cậu ta, nhưng tuyệt đối không thế đối xử tệ bạc với Văn Giai Kỳ được. Nếu không cho dù có mặt toàn bộ thành viên của nhà họ Bạc ở đây, Vân Giai Kỳ kính trà xong lại không có quả kính trà, thì nếu phải trở mặt cậu ta cũng sẽ làm vậy.

Lê Tú Cầm quýnh lê “Mẹ! Mộ Ngọc My có thì Giai Kỳ cũng phải có”

Tiêu Dương, con…

Lê Tú Cầm lúng túng đến mức không nói gì nữa.

Rương màu đỏ.

Chỉ là rương này rõ ràng nhỏ hơn cái lúc nãy Bạc Ngạn Thiên cho Mô Ngọc My gần một cỡ.

Vân Giai Kỳ liếc một cái, nhưng lại mỉm cười nói: “Tấm lòng của ông nội, Vân Giai Kỳ con đã nhận rồi, chỉ là món quà này con không thể nhận được”

Mặt Bạc Ngạn Thiên sững sờ. Dù sao ông ta cũng không ngờ Vân Giai Kỳ sẽ từ chối nhận món quà mà ông ta cho!

Bạc Kinh Hồng mỉm cười: “Món quà này không thể không nhận! Đây là một phần tấm lòng của ông cụ dành cho cháu, sao cháu có thể từ chối không nhận chứ?”

Mộ Ngọc My cũng nó thể không nhận được”

Quản gia mở chiếc rương cầm tay ra.

Thứ Bạc Ngạn Thiên tặng cho Mộ Ngọc My là vàng thỏi, nhưng tặng cho Vân Giai Kỳ lại là vàng miếng. Một cái đáng giá hơn ba mươi tỷ còn một cái không đến mười lắm tỷ.

Mộ Ngọc My nịnh hót: “Quà ông nội tặng cho Vân Giai Kỳ là vàng miếng, cũng đáng giá mười mấy tỷ đấy!”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1367


Chương 1367

Vân Giai Kỳ đáp: “Con đến là để kính trà, không phải là đến vì phần quả này”

Mộ Ngọc My nghe thấy những lời này, trong lòng có chút không vui tiếp lời: “Cô nói giống như thế tôi tới đây vì phần quà vậy! Vân Giai Kỳ, chắc không phải là vì ông nội đột nhiên quên mất, không kịp tặng quà cho cô nên cô mới nhỏ nhen, ích kỷ như vậy chứ?”

“Ích kỷ?” Vân Giai Kỳ giều cợt nói: “Chẳng lẽ cô rộng lượng hơn tôi sao?”

‘Vân Giai Kỳ, cho dù cô có chê ít cũng không Tim của Mộ Ngọc My đập mạnh một phen: “Tôi không rộng lượng hơn cô ở chỗ nào hả? Tôi mà là cô thì tôi còn lâu mới vì chút chuyện bé teo này mà làm mình làm mẩy nhé!”

“Nếu như cô hào phóng hơn tôi, vậy thân là mợ cả mà sao của hồi môn cô mang đến nhà họ Bạc chỉ bãng có một nửa số hồi môn mà tôi mang đến vậy?”

Mộ Ngọc My nghe thấy lời này của cô, thoáng cái cổ họng đã nghẹn ứ.

Có nhiều người của nhà họ Bạc đang ở đây như vậy mà Vân Giai Kỹ lại nói những lời này, đây chẳng phải định công khai muốn khiến cô ta khó xử Sao?

Bời dù sao thì cô ta cũng là mợ cả mà của hồi môn đem theo còn không nhiều bằng một mợ ba, như vậy chẳng phải đã khiến người khác không còn mặt mũi nào rồi sao?

Mộ Ngọc My không cho là đúng nên cãi lại: “Của hồi môn thì nói lên được gì chứ? Của hồi môn của cô đúng là nhiều hơn tôi, hào phóng hơn tôi đấy, nhưng chuyện nào quy về chuyện nấy, quà mà ông nội cho cô thì cô nên nhận lấy, làm gì có cái đạo lý không nhận chứ?”

Vân Giai Kỳ mỉm cười: “Sự ưu ái của ông nội khiến tôi được yêu thương mà lại vừa mừng vừa lo, tôi không dám hy vọng xa vời, Tôi thán là mợ ba, vậy mà vẫn nhận được món quà của ông nội. Ở bên ngoài đồn đại ông cụ bên trọng bên khinh, thiên vị đích tôn, nhưng hiện giờ xem ra đám người tâm thường kia đã trách lâm ông nội rồi!”

Nói xong, cô đi đến chỗ chiếc rương cầm tay, nhìn một cái, mỉm cười nói: “Ông nội vẫn rất ưu ái Tiêu Dương và con! Nếu như ông nội đã ưu ái như thế, vậy thì phần quà này con chỉ có thể lo sợ mà nhận lấy thôi, con cảm ơn ông nội!”

Bạc Ngạn Thiên nghe những lời này, cảm thấy mỗi một câu nói của Vân Giai Kỳ đều là miệng nam mô, bụng một bồ dao gãm.

Những lời này mặt ngoài nghe thì giống như đang khen ngợi ông ta, nhưng cẩn thận suy ngắm lại thì đây chẳng phải là một loại châm biếm ngược sao?

Mia mai ông ta thiên vị, mỉa mai ông ta cho Mộ Ngọc Mỹ tận thỏi vàng ba mươi tỷ lại chỉ cho cô miếng vàng mười lăm tỷ, Vân Giai Kỳ cười khen ngợi ông ta đã ưu ái, nhưng thực tế lại chứa đầy sự khinh thường cùng giễu cợt trong những câu chữ: Vừa rồi ông ta không lấy quà kính trà ra chính vì muốn cổ ý làm khó dễ cô. Không ngờ tới lại bị con bé chết tiệt kia cản ngược lại một ngụm, suýt chút nữa khiến ông ta khó xử rồi!

Thế nhưng những lời này của Vân Giai Kỳ lại cứ không có gì sai cả, mặt ngoài đều là khen ngợi, ông ta muốn bới ra chút sai sót cũng không có lấy cái để mà bới móc.

Bạc Ngạn Thiên tích cả một bụng đều là lửa giận, nhưng lại không có chỗ để phát tiết, nên ông ta chỉ có thế xanh mặt ngồi nguyên ở chỗ đó.

Ông ta tung hoành trên chiến trường danh lợi nhiều năm như thế, vậy mà đến hôm nạy lại bị một con nhóc trẻ tuổi làm cho không làm gì được?

Ông ta có thể không nén giận được sao?

Bạc Tiêu Dương nhìn cô một cái, khoé miệng chứa đựng ý cười.

ày so với tưởng tượng của cậu ta đúng là kiên cường hơn ấy quà của Bạc Ngạn Thiên còn không quên giãm ông cụ một cái.

Nhưng cũng thật không ngờ… chỉ trong thời gian năm năm ngắn ngủi, cô lại có thế dựa vào bản thân mình tích lũy một thân phận phong phú như vậy, sao có thể chưa từng quét ngang chiến trường danh lợi, con giỏi hơn cha cho được?

Rời khỏi nhà họ Bạc.

Vừa nãy Vân Giai Kỳ lên xe, Bạc Tiêu Dương ngồi ở ghế lái đột nhiên bật cười thành tiếng: “Ha ha ha ha Vân Giai Kỳ kinh ngạc quay ra nhìn cậu ta.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1368


Chương 1368

Bạc Tiêu Dương cố nhịn cười, bả vai run lên bần bật, cười tươi nhìn cô.

Vân Giai Kỳ hỏi: ‘Anh cười cái gï?”

“Cười em đáng yêu”

“Đáng yêu?”

“Vừa nãy em ở trước mặt nhiều người của nhà họ Bạc như vậy, cái cảnh đó quả thực vô cùng đặc sắc” Bạc Tiêu Dương nói tiếp: “Giai Kỳ, sao lá gan của em lại to như thế chứ?”

Vân Giai Kỳ tức giận nói: ‘Ai bảo cái người ông nội tốt kia của anh lại đi cố ý làm khó tôi”

“Mày nhìn ra rồi hả?”

Tôi kính xong trà lâu như thế mà vẫn không thấy ông ta có động tĩnh gì, không cho tôi quà kính trà. Ai cũng nhìn ra được, ông ta cho Mộ Ngọc. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Mỹ thỏi vàng hơn ba mươi tỷ cho tôi có mỗi mười lăm tỷ mà còn giữ lấy không đưa, rõ ràng có ý định muốn khiến tôi mất mặt mà”

Bạc Tiêu Dương tiếp lời: “Chắc chẩn ông ta không ngờ tới em lại hung hăng phản kích lại”

Hết lần này đến lần khác, còn là ung dung phản kích lại, làm người ta bởi không ra được chứt sai sót nào.

Bạc Tiêu Dương hỏi: ‘Sao em lại nghĩ tới chuyện kính trà cho mẹ anh trước vậy?”

‘Vân Giai Kỳ trả lời: “Ông nội anh là người đầu tiên phải kính, tiếp sau đó không phải là đến lượt kính mẹ anh sao? Người tôi lấy là anh chứ có phải Bạc Tuấn Phong đâu, Mộ Ngọc My kính Bạc Phong Chiến trước, không có gì để chê trách nhưng dựa vào cái gì mà tôi phải kính ông ta trước chứ”

Bạc Tiêu Dương nghe những lời này, khoé môi khẽ cong lên, cậu ta càng ngày càng thích cô gái này rồi đấy.

Nói nguyên tắc, hiểu lý lẽ, không kiêu ngạo không siểm nịnh.

Có điều, hôm nay là ngoại lệ, sau này ở trong nhà họ Bạc em vẫn nên cẩn thận thì hơn.”

“Ừm, tôi sẽ cẩn thận với Bạc Kinh Hồng nhiều hơn”

“Hửm?” Bạc Tiêu Dương hỏi: “Sao em lại nói như vậy?

“Trên người Bạc Kinh Hồng có một cảm giác vô cùng nham hiểm. Lúc ông ta cười, trong mắt chứa đầy sự sắc bén, kiếu người này giỏi giấu tài, kinh khủng như vậy, lòng dạ nhất định rất khó lường.”

Bạc Tiêu Dương nghe cô nói đến đây thì nụ cười trên mặt đột nhiên rút dần đi Cậu ta chợt nhìn về phía trước, sắc mặt căng thẳng nói: “Bạc Kinh Hồng chắc chản là người cần phải cẩn thận đầu tiên”

Cậu ta vẫn luôn nghĩ ngờ cái chết của cha mình có liên quan đến Bạc Kinh Hồng. Có điều khi Bạc Phong Minh xảy ra chuyện, Bạc Tiêu Dương vẫn chưa chào đời Lê Tú Cầm và Bạc Phong Minh vẫn luôn yêu nhau như thuở mới quen, vì nỗi đau đế tang chồng, vì muốn kéo dài huyết mạch của Bạc Phong Minh mà bà ta chấp nhận đau đón, sử dụng phương pháp thụ tỉnh ống nghiệm để sinh Bạc Tiêu Dương. Lúc đó, phương pháp thụ tinh ống nghiệm còn chưa được thuần thục, vậy nên Lê Tú Cầm phải chịu một phen khổ, Càng trưởng thành, Bạc Tiêu Dương càng ngày càng nghỉ ngờ Bạc Phong Minh chính là vật hy sinh trong cuộc tranh chấp gia chủ, Bạc Phong Minh trẻ tuổi mất sớm, nhất mạch của Bạc Phong Minh cũng suy yếu thế lực.

Cậu ta nghỉ ngờ Bạc Kinh Hồng không phải là không có nguyên nhân, chỉ là cậu ta vẫn chưa có chứng cứ.

Sự việc đã trôi qua nhiều năm như vậy rồi, chân tướng cũng không thể nào truy cứu được.

Lê Tú Cầm nhận nuôi Bạc Thuý Quỳnh cũng là có ấp ủ một ý định. Bà ta hy vọng sau này Bạc Thuý Quỳnh có thể liên hôn với một gia tộc lớn mạnh, tạo nên một thế lực nhà ngoại để giúp cho Bạc Tiêu Dương.

Lê Tú Cầm mưu tính như này cũng không phải là xuất phát từ dã tâm mà chỉ là xuất phát từ việc muốn tự bảo vệ mình.

Càng là gia tộc lớn như Bạc thị thì thế lực nội bộ càng rắc rối khó gỡ.

Lê Tú Cầm một đường bảo vệ cho Bạc Tiêu Dương an toàn đến tận hiện giờ vất vả đến nhường nào, không một ai biết được.

Bạc Tiêu Dương nói: “Năm xưa, cha mất sớm, mẹ ở trong nhà họ Bạc lại như đang giãm lên lớp băng mỏng vậy, bà ấy nói, sự tồn tại của anh chính là chứng minh duy nhất của cha anh trên đời này”

Vân Giai Kỳ nhẹ nhàng vỗ võ bờ vai của cậu ta: “Sau này, anh có tôi rồi”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1369


Bạc Tiêu Dương nhìn cô, nhẹ nhàng giữ lấy cố cô, đặt một nụ hôn khe.

khẽ lên trán cô: “Có khi nào đến một ngày nào đó, em đột nhiên hối hận không?”

“Hối hận gì chứ?”

“Hối hận vì đã gả cho anh”

“… Vân Giai Kỳ khẽ giật mình: “Tôi chưa bao giờ hối hận về những chuyện mình đã làm”

Bồng nhiên Bạc Tiêu Dương hít thật sâu, hỏi cô: “Em vẫn còn yêu anh ta sao?”

Sắc mặt Vân Giai Kỳ cứng đờ, cô không nghĩ tới chuyện Bạc Tiêu Dương lại đột nhiên hỏi vấn đề này.

“Bạc Tuấn Phong” Bạc Tiêu Dương cố chấp muốn một đáp án: “Em vẫn còn yêu anh ta sao?”

Vân Giai Kỳ cụp mắt: “Tôi không muốn lừa dối anh.”

“Ừm, anh biết rồi.”

Thấy câu trả lời này của cô, trong lòng cậu ta đã có đáp án rồi.

Bạc Tiêu Dương nói: ‘Trong lòng anh đã có đáp án từ lâu rồi.”

Vân Giai Kỳ bật cười nói: “Thế sao anh còn hỏi làm gì?”

Em có thể yêu anh ta nhưng đừng rời xa anh” Bạc Tiêu Dương nằm chặt lấy tay của cô, đan tay của mình vào bàn tay của cô: “Anh thích em”

“Anh thích em, thích nhiều hơn hôm qua, ít hơn ngày mai”

Thích cô.

Luôn nhiều hơn một chút so với ngày hôm qua.

Vân Giai Kỳ mỉm cười: “Hôm nay đã kính trà rồi, sau này tôi chính là vợ anh rồi, hôm nay là vợ anh, ngày mai cũng là vợ anh, sau này cũng vẫn luôn là vợ anh.”

Xe dừng trước cửa nhà họ Cung, Bạc Tiêu Dương mở đèn xi nhan lên, Cậu ta nhìn sang Vân Giai Kỳ, nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Qua mấy hôm nữa tôi sẽ đến đón em về nhà”

Mấy ngày sau chính là hôn lễ của bọn họ, đội xe của Bạc Tiêu Dương sẽ tới đón cô đến khách sạn.

Mơ ước lúc trước của cô chính là tổ chức hôn lễ ở nhà thờ theo phong cách phương Tây, hôn lẻ theo phong cách phương Tây thật sự rất lãng mạn.

Lúc trước khi còn ở bên cạnh Bạc Tuấn Phong, cô có nói không chỉ một lần rằng nếu như cô kết hôn thì cô chắc chản sẽ cử hành hôn lễ ở nhà thờ.

Hiện giờ, hôn lễ của Bạc Tuấn Phong và Mộ Ngọc My định ngay ở nhà thờ Thánh Y Na.

Bởi vì nhà thờ Thánh Y Na đã bị Bạc Tuấn Phong định trước rồi, vậy nên Bạc Tiêu Dương không thể không sắp xếp hôn lễ ở khách sạn, rồi kêu bên thiết kế hôn lẻ trang trí khách sạn thành khung cảnh của nhà thờ.

Ngày cử hành hôn lễ sẽ có nghĩ thức hôn môi.

Bởi vì hôn lê của Bạc Tiêu Dương và Bạc Tuấn Phong tổ chức cùng một ngày, thế nên vốn dĩ Bạc Ngạn Thiên yêu cầu hai người cùng cử hành hôn lễ, nhưng lại bị cậu ta từ chối.

Bởi vậy Bạc Ngạn Thiên nói rất rõ ràng rằng, nếu như Bạc Tiêu Dương đã từ chối cử hành hôn lễ cùng nhau thì ông ta nhất định sẽ tham dự hôn lễ của Bạc Tuấn Phong. Đến lúc đó, tất cả mọi người trong nhà họ Bạc đều sẽ đi tham dự hôn lễ của Bạc Tuấn Phong và Mộ Ngọc My, mà nghỉ thức cử hành của Bạc Tiêu Dương chỉ có thế giản lược tất cả mọi thứ.

Giản lược đến mức độ nào?

Giản lược tất cả quá trình, Bạc Tiêu Dương phải ở lại hiện trường tiếp khách, còn những chuyện khác sẽ của một đội ngũ khác đi đón dâu, đón Vân Giai Kỳ đến lễ đường rồi cử hành hôn lễ.

Đồng thời, Bạc Ngạn Thiên còn yêu cầu Vân Giai Kỳ không được mời truyền thông đến buối tổ chức hôn lễ, cũng không được mời phóng viên, tránh việc lấy hết sự chú ý của mọi người với Bạc Tuấn Phong sang cho hai người.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1370


Chương 1370

Lúc đầu, khi biết được quá trình của hôn lễ, nhà họ Cung cũng đã nổi nóng, Bạc Ngạn Thiên đang quá thiên vị Mộ Ngọc My rồi.

Đặc biệt là Cung Dận, ông ta cảm thấy tủi thân thay cho Vân Giai Kỳ.

‘Vốn dĩ ông ta còn cảm thấy, quyết định để Vân Giai Kỳ gả cho Bạc Tiêu Dương còn có chút qua loa, nhưng ông ta không thể làm chủ thay cho Vân.

Giai Kỳ được. Mãi cho đến một ngày trước khi cử hành hôn lễ, cuối cùng Cung Dận cũng không nhịn được nữa.

Tối đến, Vân Giai Kỳ tắm rửa xong xuôi đang chuẩn bị đi ngủ, đột nhiên Cung Dận gõ cửa đi vào phòng “Giai Kỳ, cha con mình nói chuyện một lát đi Vân Giai Kỳ ngồi ở trên giường, hơi ngạc nhiên nhìn về phía Cung Dận.

“Có chuyện gì vậy cha?”

“Con thật sự quyết định rồi sao?”

Vì chuyện này mà mấy đêm nay Cung Dận không thể thoải mái được.

Trái lo phải nghĩ, ông ta đều không nỡ để con gái gả đến nhà họ Bạc chịu nỗi bực bội này.

Vân Giai Kỳ bật cười: “Quyết định gì hả cha?”

Gá cho Tiêu Dương” Cung Dận nhíu mày: “Con gả cho cậu ta, tuy là cậu ta sẽ thương con, cha hiểu thãng bé Tiêu Dương này, nếu nó đã cưới con thì nhất định sẽ toàn tâm toàn ý với con! Nhưng con thật sự buông bỏ được Tuấn Phong rồi sao?”

Vân Giai Kỳ đáp: “Con buông bỏ rồi”

“Vậy đây là cái gì?” Cung Dận giơ tay vớ lấy quyến nhật ký ở đầu giường.

Ông ta biết quyển nhật ký này là Vân Giai Kỳ tốn không biết bao nhiêu ngày đêm, gom xếp từng chút từng chút một mà viết nên.

Vân Giai Kỳ liếc quyển nhật ký rồi hời hợt nói: “Mang nó đi đốt cũng không sao cả”

“Con chắc không?” Cung Dận bán tín bán nghỉ nhìn cô: “Thật sự mang nó đi đốt cũng không sao?”

Sắc mặt của Vân Giai Kỳ không thay đối, vẫn lạnh nhạt như cũ nói: “Con đã buông bỏ được anh ta rồi. Cha, là anh ta không cần con, vậy sao con còn phải bám lấy anh ta làm gì? Là anh ta đấy con ra, tại sao con phải cố chấp không buông?”

Cung Dận nhìn cô, đau lòng đến tột cùng.

Ông ta lặng lẽ đặt quyển nhật ký lại lên trên tủ cạnh đầu giường, nhẹ.

nhàng ôm Vân Giai Kỳ vào lòng, thì thào nói: “Giai Kỳ, cha chỉ hy vọng con sẽ hạnh phúc. Nếu như con không hạnh phúc thì cha sẽ xót xa ân hận cả đời mất”

“Con sẽ hạnh phúc mà cha” Vân Giai Kỳ cười nói: “Tiêu Dương đối xử với con rất tốt, những thứ Bạc Tuấn Phong có thể cho con, cậu ta cũng có thế cho con”

Cung Dận muốn nói lại thôi, ông ta đứng dậy nói với cô: ‘Ngày mai phải dậy sớm đấy, con đi nghỉ sớm đi”

“Vâng” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cung Dận vừa bước ra khỏi phòng lại chạm mặt với Cung Chiến đang đứng ở trên hành lang.

Cũng không biết anh ta đứng ở ngoài cửa bao lâu rồi Hai cha con tâm ý tương thông, Cung Dận thoáng cái đã hiểu được tâm sự của Cung Chiến, anh ta đang không nỡ để em gái gả đi đây mà.

Cung Dận đi đến trước mặt anh ta nói: ‘Muộn như vậy rồi, sao còn chưa đi ngủ?”

Gác đêm Cung Chiến đáp: “Đêm nay là đêm cuối cùng em gái ở nhà họ Cung, con muốn trông giữ cho em ấy”

Cung Dận cảm thấy dao động trong lòng: “Con đừng nói với cha là muốn ở đây canh cả đêm nhé”

“Vâng”

Cung Dận kinh ngạc nhìn anh ta.

Cung Chiến đáp: “Cha, cha về phòng nghỉ ngơi trước đi”

“Ừ, vậy con ở đây gác đi” Cung Dận đi lên lầu.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1371


Trước khi đi lên, Cung Dận còn ngoảnh lại nhìn một lân nữa, thấy Cung Chiến vẫn dựa người vào tường, hai tay vòng trước ngực yên lặng đứng trong đêm, ông ta thở dài rồi mới đi lên lầu.

Ngày hôm sau.

Tiếng chuông báo thức điểm năm giờ reo lên đánh thức Vân Giai Kỳ.

Cô vẫn còn ngái ngủ, đầu óc mơ mơ màng màng, mãi mới ra khỏi giường được.

Thợ trang điểm đã đến rồi.

Vân Giai Kỳ mở cửa mời thợ trang điểm vào phòng, người đó vừa nhìn thấy Vân Giai Kỳ đã tỏ ra ngạc nhiên thích thú: ‘Da của cô dâu đẹp quá! Đế mặt mộc đã xinh đẹp như vậy rồi, nếu trang điểm vào, khéo lại đẹp như tiên nữ mất”

“Lúc trước thấy ảnh chụp áo cưới của cô với cậu chủ Bạc Tiêu Dương trên facebook, tôi đã thấy cô rất đẹp rồi, giờ lại được gặp trực tiếp, đúng là không khác gì trên ảnh.”

Vân Giai Kỳ mỉm cười: ‘Thời gian không còn nhiều, chúng ta trang điểm thôi”

Cô ngồi xuống bàn trang điểm, hai thợ trang điểm bắt đầu công việc của từng người, người thì trang điểm cho cô, người kia chuẩn bị lễ phục và các phụ kiện trang sức.

“Chiếc váy cưới này đẹp quá!”

Thợ trang điểm nhìn thấy Vân Giai Kỳ trong bộ váy cưới thì ngưỡng mộ vô cùng: ‘Nếu có một ngày tôi cũng được khoác lên người chiếc váy cưới đẹp như vậy tiến vào lẽ đường, vậy thì cuộc đời này thật mãn nguyện!”

Vân Giai Kỳ lại mỉm cười, cô vẫn không nói gì Xe hoa đã đậu ở bên ngoài căn biệt thự, theo sau là một hàng dài xe Maybach có rèm che.

Cung Dận đi đến trước trước cửa phòng, nhẹ nhàng gõ cửa: “Giai Kỳ, con chuẩn bị xong chưa?”

Có tiếng bước chân từ bên trong truyền ra.

Th trang điểm chạy ra mở cửa, Vân Giai Kỳ mặc váy cưới đứng ở giữa phòng, Cung Dận vừa nhìn thấy cô, lập tức mở to hai mắt, vô cùng kinh ngạc. Ông ta chưa bao giờ tưởng tượng được trên đời lại có người con gái mặc váy cưới xinh đẹp đến mức điên đảo như cô.

Lần trước Vân Giai Kỳ mặc thử váy cưới, Cung Dận không có mặt ở đó để chiêm ngưỡng, hôm nay cô mặc váy cưới lại còn trang điểm xinh đẹp, tạo hình kết hợp với lớp trang điểm trên khuôn mặt khiến cô đẹp tựa như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ.

Trong giây lát, Cung Dận cảm thấy hít thở có chút không thông.

“Ông chủ Cung?”

Thấy Cung Dận đứng ngây ra sửng sốt, hồi lâu vẫn chưa thấy phản ứng gi, thợ trang điểm đang cầm khăn đội đầu hơi mất tự nhiên.

Cung Chiến đi tới: “Có chuyện gì sao?”

“Anh là anh trai cô dâu đúng không?”

“Đúng vậy!”

“Vậy anh hãy thay cha anh đội khăn này lên đầu cô dâu đi!”

Cung Chiến cầm lấy khăn đội đầu nhẹ nhàng trùm lên đầu Vân Giai Kỳ, chiếc khăn rũ xuống che đi khuôn mặt của cô, giống như hoa trong làn sương, vẻ đẹp càng thêm phần hư ảo động lòng người.

Cung Dận định thần lại, xúc động nói: ‘Giai Kỳ, hôm nay con… rất đẹp!”

Vân Giai Kỳ cười nói: “Con cảm ơn cha!”

Cô nhẹ nhàng vòng lấy cánh tay của Cung Dận.

Cung Dận cẩn thận dắt cô đi xuống cửa biệt thự, sau đó ông ta và Cung Chiến tiễn cô lên xe hoa.

Cửa kính xe hạ xuống, Cung Dận yêu thương xoa đầu Vân Giai Kỳ: “Giai Kỳ, đời này của con nhất định phải sống thật hạnh phúc đấy!”

“Vâng, nhất định rồi ạ!”

Cửa xe đóng lại, người nhà họ Cung mang những món đồ, của hồi môn chất lên xe, đoàn xe xuất phát đi về khách sạn.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1372


Chương 1372

Từng chiếc xe nối đuôi nhau chạy.

Bỗng nhiên trên đường xuất hiện một đoàn xe chặn đầu đoàn đưa dâu, bốn năm người mặc đồ đen bước xuống từ chiếc Audi.

Tài xế xuống xe đi đến chỗ bọn họ, chia hai tay ra khó chịu hỏi: “Mấy người dừng xe ở đây là có ý gì? Chúng tôi đang đưa cô dâu đến lễ đường cảm phiền các anh nhường đường một chút…”

Lời nói còn chưa dứt thì một tên áo đen đã rút trừ trong ngực ra một khẩu súng lục, nhắm ngay giữa trán tài xế kia Tài xế cả kinh trố mắt, còn chưa kịp phản ứng thì lập tức ‘pằng”, một tiếng súng vang lên, tài xế kia bị bản ngay sọ, người mềm nhữn ngã xuống mặt đất.

Vân Giai Kỳ cứng đờ cả người. Cô không tin nối mà nhìn người tài xế đang năm bất động trên mặt đất đẳng kia. Mãi đến khi nhìn thấy vũng máu không ngừng chảy ra dưới người anh ta, cô mới bình tĩnh phản ứng: “Maut Mau khoá cửa xe lại”

Phó tài xế còn chưa kịp định thần.

Vân Giai Kỳ thấy vậy bèn giật mạnh tay áo anh ta: “Còn ngơ ra đấy làm gì? Khoá cửa xe lại!”

“Giết… giết người rồi! Giết người rồi Phó tài xế sợ tới mức tê liệt nửa người, chắc hẳn là lân đầu tiên chứng kiến cảnh tượng đó. Chính mắt chứng kiến tài xế ngã xuống dưới nòng súng của mấy tên kia, những tưởng cảnh này chỉ có trên phim ảnh thôi, không ngờ giờ đây lại xảy ra ngay trước mắt anh ta.

Người đàn ông mặc đồ đen đang tiến về phía xe hoa.

Vân Giai Kỳ thấy phó tài xế vẫn thất thần bất động như cũ thì bực mình đến mức nghiến răng nghiến lợi, cửa xe chỗ ghế lái chính còn đang mở toang thế kia.

Cô ngồi ở ghế sau thực sự là lực bất tòng tâm, nếu muốn đóng cửa lại thì phải xuống xe đóng cửa rồi vào lại bên trong xe khoá lại mới được.

Cô có dự cảm những người này đang nhằm đến cô!

“Nếu không muốn chết thì lập tức đóng cửa xe! Khóa xe lại ngay!”

‘Vân Giai Kỳ cố đế phó tài xế hoàn hồn lại: “Mau! Đóng cửa lại!”

Bấy giờ anh ta mới sực tỉnh táo, vội vàng ngồi sang chỗ lái chính kéo cửa đóng lại, sau đó khoá xe.

“Cạch” cửa xe đã được khóa lại rồi Người đàn ông mặc đồ đen đi đến phía trước xe, nâng súng lên, nhắm ngay cửa kính trước xe mà bẩn.

“Bảng!”

“Păng!”

Phó tài xế sợ tới mức ôm đầu co rúm vào một góc, khàn giọng la hét: “Cứu tôi với! Cứu với!

Viên đạn được bản ra nhưng không phá được lớp kính xe, quả nhiên cửa xe được làm từ kính chống đạn.

Không biết từ lúc nào cả người Vân Giai Kỳ đổ đầy mồ hôi lạnh.

“Đại ca, đừng nổ súng!”

Một gã đàn ông mặc đồ đen khác đi tới nói: “Ông chủ đã dặn không làm bẩn váy cưới của cô ta”

Ngay lập tức, một đám người vây quanh đầu xe.

Người đàn ông bên ngoài cửa xe lạnh lùng nói: ‘Mở khoá xuống xe, chúng tôi sẽ tha không giết ani Lời này là đang nói với phó tài xế bên trong xe.

Phó tài xế sợ sệt ôm đầu, khóc lóc cầu xin: “Tôi không muốn chết! Tôi không muốn chết!”

“Không muốn chết thì đi xuống xe! Chúng tôi chỉ cần cô dâu!”

Người đàn ông thất thần nhìn Vân Giai Kỳ ngồi đăng sau, cô cũng không tin được mà nhìn lại anh ta: “Không phải anh sẽ nhẹ dạ tin lời bọn chúng đấy chứ?”

“Tôi không muốn chết, xin lôi, nhưng tôi không muốn chết…”

Phó tài xế mở khoá cửa xuống xe, còn chưa kịp thò chân bước xuống đã bị người đàn ông mặc đồ đen túm lấy cố áo lôi ra, sau đó ném sang một bên.

Anh ta tưởng bọn họ muốn ra tay liền gào toáng lên: “Đừng giết tôi!

Đừng giết tôi mà!…
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1373


Chương 1373

Anh ta bị vứt sang một bên, chỉ biết ôm đầu không dám ngẩng lên.

‘Vân Giai Kỳ tuyệt vọng nhìn mấy tên mặc đồ đen tiến vào trong xe, chỉ: nghe một tiếng “cạch”, cửa xe đã bị đóng lại Chiếc xe nhanh chóng được khởi động, Vân Giai Kỳ liều chết muốn mở cửa xe xông ra ngoài.

Đột nhiên phía sau có một bàn tay dùng khăn ướt tấm thuốc mê bịt mũi cô, thuốc mê xông vào khoang mũi, ngay lập tức cô mất đi ý thức.

Không hay rồi!

“Không hay rồi… xe đón cô dâu bị cướp mất rồi Khách sạn được trang hoàng lộng lẫy, mọi người ở đó vừa nghe thấy tin dữ thì trở nên náo loạn.

Vốn dĩ khách khứa đã tề tựu đông đủ để chờ được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của cô dâu, vậy mà lại xảy ra chuyện không may thế này.

Mọi người đều sợ hãi, sắc mặt hoảng loạn, cả đại sảnh ồn ào náo loạn.

“Cướp xe?”

“Cô dâu bị bắt cóc rồi? Sao lại thế này?”

Bạc Tiêu Dương mặc một bộ vest chú rể màu trắng vô cùng bảnh bao, tư thế oai hùng hiên ngang, nhưng khi vừa nghe tin dữ, cậu ta vô cùng mất bình tĩnh.

Cậu ta vứt bó hoa cưới đang cầm trong tay xuống, lao tới trước mặt người nọ, giọng điệu tức giận hỏi: ‘Rốt cuộc chuyện này là sao? Ban ngày ban mặt mà lại có người dám cướp xe hoa?”

“Chúng tôi đều không biết tại sao lại xảy ra chuyện này! Xe mới đi được nửa đường thì bị một chiếc Audi chặn lại… Một đám người bước xuống từ chiếc Audi đó, bọn họ nổ súng bản chết tài xế xe hoa, sau đó ép buộc cô dâu phải rời đi cùng bọn họ”

Sắc mặt Bạc Tiêu Dương lập tức khó coi: “Cái gì?”

Nhà thờ Thánh Y Na.

Đoàn xe đón dâu của Bạc Tuấn Phong còn chưa tới nơi, Bạc Ngạn Thiên bỗng nhiên nhận được một cuộc điện thoại.

“Sao cơ? Xe cô dâu bị cướp đi rồi?”

Bạc Ngạn Thiên đi sang một bên nghe điện thoại, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói sốt ruột của Lê Tú Cầm: “Cha, làm thế nào bây giờ, chúng ta có cần báo cảnh sát không?”

“Tìm hiểu rõ chuyện này rồi hẳng báo cảnh sát”

Bạc Ngạn Thiên lại hỏi: “Tiêu Dương đâu? Nó vẫn ổn chứ?”

“Tiêu Dương vẫn ở hội trường tiếp đãi khách khứa, vừa nãy đã rời đi rồi, không biết là đi đâu”

“Nó lại chạy linh tinh đi đâu rồi?”

lân Giai Kỳ bị bắt cóc, chắc nó hoang mang lắm…”

“Lúc này càng phải bình tĩnh giải quyết mọi chuyện”

Đột nhiên có tiếng la hét hoảng sợ vang lên trong nhà thờ.

“Cô dâu và chú rể cuối cùng cũng tới rồi”

Bạc Ngạn Thiên nói: “Con tạm thời dân người đi xem xét tình hình ở hội trường, có chuyện gì xảy ra lập tức báo cáo cho cha”

“Vâng.

Ông ta cúp máy, sắc mặt hơi phức tạp.

‘Vân Giai Kỳ bị bắt cóc, nhất định bên chỗ Bạc Tiêu Dương giờ đang rất loạn.

Nhưng ông ta không muốn vì chuyện của Vân Giai Kỳ mà phá hỏng hôn lễ của Bạc Tuấn Phong và Mộ Ngọc My ít nhất phải chờ đến khi buổi lễ kết thúc.

Mọi người túm tụm huyện náo kéo nhau đi vào cửa.

Bạc Tuấn Phong và Mộ Ngọc Mỹ tiến vào bên trong lễ đường.

Khách khứa hai bên đồng loạt đứng dậy, đứa bé cầm lắng hoa đi đẳng trước Bạc Tuấn Phong và Mộ Ngọc My, tay bốc một nắm cánh hoa tung lên không trung.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1374


Chương 1374

“Chúc mừng chúc mừng!”

“Tân hôn hạnh phúc!”

“Ngọc My à, hôm nay cô thực sự rất đẹp, cô là cô dâu xinh đẹp nhất thế gian này đó “Chúc mừng cô dâu, tân hôn vui vẻ nhé!”

Vò số lời chúc mừng hạnh phúc đôi lứa liên tục vang lên.

Bạc Tuấn Phong cầm tay Mộ Ngọc My đi vào hội trường Gia đình họ hàng hai bên đều đã đến, Bạc Ngạn Thiên ngồi ở ghế chủ hôn, nhìn Bạc Tuấn Phong bước lên thảm đỏ, đi đến chỗ mục sư.

Tiếng nhạc cất lên, đám cưới bắt đầu được cử hành.

Dàn hợp xướng trình diễn bản nhạc “Hôn lễ vui vẻ”, giọng hát trong trẻo của thiếu nhỉ hòa khắp hội trường, Bạc Tuấn Phong thẳng lưng đi lên trước trên đài.

Cuối đường thảm đỏ, Mộ Khánh An đến bên cạnh Mộ Ngọc My, chỉnh lại khăn che đầu cho cô ta, sau đó khẽ hôn lên trán cô ta, khung cảnh cảm động muốn rơi nước mắt.

“Cha đã từng tưởng tượng viễn cảnh này vô số lần, đích thân cha sẽ cầm tay con đặt vào bàn tay người đàn ông khác, cuối cùng cũng đến ngày này thế nhưng cha lại có chút không nỡ.”

Mộ Ngọc My khẽ rơi nước mắt: “Cha…”

“Ngọc My, cha chỉ mong cả đời này con sẽ sống thật hạnh phúc!”

“Nhất định sẽ như vậy!”

Hai cha con Mộ Ngọc My ôm nhau, sau đó cô ta vòng qua cánh tay cha mình, ánh mắt nhìn Bạc Tuấn Phong, cảm xúc dạt dào vô hạn.

Mục sư cũng đã bước lên đài, ông ta mặc một chiếc áo choàng dài màu trắng, đeo kính có dây vàng ở hai bên, ông ta nhìn thoáng qua Bạc Tuấn Phong, sau đó tiến hành lễ cầu nguyện của hôn lễ.

Mục sư dõng dạc tuyên bố: ‘Bạc Tuấn Phong, hôm nay con có mặt tại nơi này chờ đợi để kết giao bạn đời cùng cô gái ngay trước mặt con đây, chúng ta đang được chứng kiến thời khắc vô cùng thiêng liêng!”

Dứt lời, bản nhạc giao hưởng du dương lại vang lên, ánh đèn chiếu rọi lên người Mộ Ngọc My.

Bạc Tuấn Phong xoay người nhìn Mộ Ngọc My xinh đẹp yêu kiều trong bộ váy cưới, bất giác trái tim anh đập loạn nhịp.

Mộ Ngọc My khoác tay Mộ Khánh An, chầm chậm tiến về phía Bạc Tuấn Phong.

Tám đứa trẻ cầm lẵng hoa cưới đi đắng trước Mộ Ngọc My liên tục tung cánh hoa, đứng đầu đoàn trẻ nhỏ là một cậu nhóc mặc vest đáng yêu đang cầm hộp đựng nhân cưới.

Giờ phút này, tất cả mọi người đều tập trung chứng kiến diễn biến của hôn lễ.

“Câu chủ Bạc, ngay bây giờ, mời con hãy đón lấy cô dâu của mình!”

Bạc Tuấn Phong tiến về phía Mộ Ngọc My, nhẹ nhàng đón lấy tay cô †a từ tay Mộ Khánh An, sau đó trao bó hoa tươi cho cô dâu.

Mộ Ngọc My mim cười nhận lấy bó hoa.

“Bây giờ, mời người cha trao tay con gái mình cho người đàn ông sắp sửa ở bên cạnh cô ấy cá đời này!”

Mộ Khánh An hơi xúc động, ông ta khẽ lau nước mắt, cầm tay Mộ.

Ngọc My từ từ đặt vào lòng bàn tay Bạc Tuấn Phong, Mộ Khánh An nói với anh: “Từ nay về sau, tôi gửi gảm con bé cho cậu, hy vọng cậu sẽ đối xử tốt với nói” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Dứt lời, ông ta chậm rãi rút tay về.

Bạc Tuấn Phong cầm tay Mộ Ngọc My đi đến trước mặt mục sư.

Tiếng nhạc du dương hòa cùng tiếng võ tay nồng nhiệt vang lên rồi lại rơi vào yên lặng.

Mục sư nghiêm túc nói: “Sau đây, nhân danh Đức Thánh tối cao, Đức Mẹ kính yêu và tất cả những gì thiêng liêng nhất, cha có vài câu hỏi muốn hai con thật lòng trả lời”

Ông ta nhìn Bạc Tuấn Phong: “Xin hỏi chú rể Bạc Tuấn Phong, con có bằng lòng lấy cô Mộ Ngọc My làm vợ, cả đời yêu thương, che chở cho cô ấy kể cả sau này cô ấy có già đi, con vẫn sẽ ở bên cạnh chăm sóc cho cô ấy không?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1375


Chương 1375

Bạc Tuấn Phong nhìn Mộ Ngọc My một lúc.

Anh thản nhiên nói: ‘Con đồng ý!”

Phía dưới, tiếng vỗ tay vang lên nhiệt liệt Đôi mắt Mộ Ngọc My như lấp lánh nước mắt Tất cả những thứ này giống như một giấc mơ thật hạnh phúc.

Mục sư nhìn sang Mộ Ngọc Mỹ: “Xin hỏi cô dâu Mộ Ngọc My, con có bằng lòng lấy người đàn ông đang đứng trước mặt mình làm chồng, cả đời yêu thương, ủng hộ cậu ấy, bất kể khi khoẻ mạnh hay đau ốm, giàu sang hay bần hàn, con vẫn sẽ ở bên cạnh cậu ấy cho đến khi già đi không?”

Mộ Ngọc My kiên định: “Con đồng ý!”

“Hôm nay, trước sự chứng kiến của tất cả mọi người cũng như dưới sự chứng giám của thần linh, hai người đã lập lời thề, giờ đây xin mời cô dâu chú rể nhìn nhau, tuyên bố lời thề của mình!”

Bạc Tuấn Phong nhìn Mộ Ngọc My, đồng thanh tuyên bố.

“Con, Bạc Tuấn Phong”

“Con, Mộ Ngọc My”

Con nguyện thuận theo sự sắp xếp của ông trời, lấy Mộ Ngọc My làm vợ…

Mộ Ngọc My bật cười: “Con nguyện thuận theo sự sắp xếp của ông trời, lấy Bạc Tuấn Phong làm chồng.”

Đột nhiên, ánh mắt Bạc Tuấn Phong trở nên hoảng hốt.

Không hiểu vì sao, rõ rằng trước mắt anh là khuôn mặt của Mộ Ngọc My nhưng anh lại nhìn thấy hình ảnh của Vân Giai Kỳ, hai khuôn mặt giống như ảo ảnh trùng điệp trước mắt anh, thấp thoáng một cái rồi vụt tắt.

Cảnh tượng này giống như đã từng xảy ra.

Từng đoạn ký ức mơ hồ ùa về, anh như nhìn thấy một người con gái mặc váy trắng, nụ cười xinh đẹp lộ ra lúm đồng tiền khiến anh mê mẩn, người đó đứng trước mặt anh, đưa bàn tay về phía anh.

“Lúc tuyên bố lời thề, anh nhất định phải nắm tay em đọc to lời thề của mình!”

Bạc Tuấn Phong cảm thấy đầu mình đau như búa bổ, anh nhầm mắt lại, từng mảng hồi ức cứ chập chờn hiện lên trong tâm trí.

Trong một nhà thờ hoang vảng, Vân Giai Kỳ kéo anh vào bên trong, cô nhìn anh đảm đu.

“Nào! Bây giờ chúng ta diễn thử một chút nhé!”

“Diễn thử cái gi?”

“Em nói cái gì anh nói cái đó, biết chưa?”

Người con gái đó đưa tay cho anh cầm: ‘Nẳm lấy tay em.”

Anh cầm tay cô.

Vân Giai Kỳ mỉm cười, cô nhấn mạnh từng câu từng chữ: “Từ nay về sau, bất kế xấu hay tốt, giàu sang hay bần hàn, khoẻ mạnh hay ốm yếu, thành công hay thất bại, em đều sẽ ở bên cạnh ủng hộ anh, bầu bạn với anh, bảo vệ anh, cùng anh trải qua tất cả mọi thứ, cùng anh vun đắp xây dựng gia đình, trừ khi em không còn trên cõi đời này nữa, còn lại em bảo đảm sẽ chung thuỷ với anh cả đời này Nói xong, cô giục anh: “Tuấn Phong, đến lượt anh đấy!”

Hồi ức trở về Bạc Tuấn Phong sực tỉnh, ánh mắt có chút nghỉ ngờ nhìn vị mục sư trước mặt.

Mộ Ngọc My khẽ giục: “Tuấn Phong, đến lượt anh Bạc Tuấn Phong nhắm mắt lại, rồi sau đó tuyên bố: “Từ nay về sau, bất kể là tốt hay xấu, giàu sang hay bần hàn, khoẻ mạnh hay ốm yếu, thành công hay thất bại, anh vẫn sẽ ở bên cạnh bầu bạn cùng em, bảo vệ em..”

Mộ Ngọc My nở nụ cười ngọt ngào, vẻ mặt ngượng ngùng hạnh phúc.

Bạc Tuấn Phong tiếp lời: “Giờ phút này, anh trịnh trọng tuyên bố giống như em, sẽ một lòng một dạ chung thuỷ với em, tuyệt đối không thay đổi!”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1376


Chương 1376

Bạc Phong Chiến và Mộ Khánh An đi lên phía trước, châm lên hai ngọn nến tương đương với mỗi bên.

Hai ngọn nến này tượng trưng cho sinh mệnh của Bạc Tuấn Phong và Mộ Ngọc My.

“Ánh sáng của ngọn nến có ý nghĩa là cô dâu và chú rể sẽ có được sự tin tưởng từ cha mẹ, trí tuệ và tình yêu. Trước thời khắc quan trọng này, ánh sáng ngọn nến của hai người sẽ tách ra toả sáng, nghĩa là hai cá thể độc lập”

Nói xong, mục sư chỉ vào một ngọn nến giữa lễ đài Ánh sáng của ngọn nến này tượng trưng cho từ nay về sau, Bạc Tuấn Phong và Mộ Ngọc My sẽ chung sống với nhau, hoà hợp với nhau tạo thành một thể thống nhất.

“Từ nay về sau, hai con phải biết yêu thương, lo lắng cho nhau, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu!”

Ngọn nến tượng trưng cho việc hai người bọn họ sẽ hoà thành một thể thống nhất đã được châm lên.

Lúc này, cậu nhóc cầm hộp đựng nhãn cưới đi đến c’ Bạc Tuấn Phong nhìn chiếc hộp đựng nhẫn cưới, một tay anh cầm lấy bọn họ tay Mộ Ngọc My, chậm rãi đeo nhẫn vào ngón áp út của cô ta.

Mộ Ngọc My xúc động rơi nước mắt.

Cô ta cũng cầm chiếc nhẫn cưới đeo vào ngón áp út của Bạc Tuấn Phong Trao nhẫn xong, buổi lễ xem như hoàn thành!

Đột nhiên Bạc Tuấn Phong sững người, sau đó theo bản năng anh rụt tay lại.

Mộ Ngọc My đang chuẩn bị đeo nhẫn vào ngón tay anh, suýt chút nữa thì đánh rơi nhẫn xuống đất. Cô ta hơi hoảng loạn, ngẩng lên nhìn Bạc.

Tuấn Phong.

Bạc Tuấn Phong không nhìn cô ta mà lại xoay người, ánh mắt anh dừng lại ở một ngọn nến.

Chính là ngọn nến tượng trưng cho việc hai người cô dâu và chú rể hoà hợp thành một thế.

Trong đạo Cơ Đốc, linh hồn của con người giống như ngọn nến được Thượng đế thập lên ở nhân gian, cũng tượng trưng cho linh hồn chỉ hỏa.

Ngọn nến này chính là lời tuyên thệ, là hẹn ước mà anh và Mộ Ngọc.

Mỹ lập ra “Tuấn Phong?” Mộ Ngọc My run rẩy không ngừng.

Khách khứa ở dưới bắt đầu xôn xao, mọi chuyện đang diễn ra thuận lợi, tự nhiên lại đứt quãng?

Mộ Ngọc My vẫn cầm chiếc nhãn, cô ta bắt đầu hơi luống cuống: “Tuấn Phong, em vẫn chưa đeo nhẫn cho anh”

Cô ta thấp giọng nói khẽ: “Đeo nhẫn cho nhau xong mới có thể kết thúc buổi lễ!”

Mộ Ngọc My còn chưa nói xong, Bạc Tuấn Phong đã cuộn chặt tay thành nằm đấm.

Mục sư cúi đầu đỡ kính, hơi khó hiếu: “Chú rế, con còn điều gì thắc mắc sao?”

“Con có một câu hỏi”

Mục sư sửng sốt Mọi chuyện trước đó vẫn diễn ra suôn sẻ, sao đến giai đoạn trao nhẫn lại xảy ra tình huống này?

Khách khứa đang ngồi phía dưới cũng bắt đầu nhốn nháo Bởi vì đứng đối diện với ánh đèn nên mọi người không nhìn rõ sắc mặt của anh, nhưng lại có thể thấy rõ vẻ thảng thốt trên gương mặt Mộ Ngọc Mỹ.

Bạc Tuấn Phong nhìn vị mục sư, hỏi: “Mục sư có tin vào Chúa không?”

Mục sư cười nói: “Đương nhiên rồi! Vạn vật trên đời đều do Chúa tạo ra mài”

Bạc Tuấn Phong lại nói: ‘Vậy cha đã từng gặp Chúa chưa?”

Mục sư kinh ngạc mở to hai mắt Bạc Tuấn Phong lại hỏi: “Cha đã từng nghe Chúa dặn dò điều gì chưa?”

Mục sư nhất thời không biết trả lời thế nào.

Mộ Ngọc My xấu hổ, cô ta kéo kéo ống tay áo của Bạc Tuấn Phong “Tuấn Phong, sao anh lại hỏi mấy câu ngớ ngẩn vậy?”

“Ngớ ngẩn?” Bạc Tuấn Phong lạnh lùng hỏi lại: “Cái này không quan trọng sao?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1377


Chương 1377

Bạc Tuấn Phong nhìn về phía ngọn nến rồi nói: “Mục sư nói, thế giới vạn vật đều do Chúa tạo ra, nhưng rốt cuộc Chúa là ai, ở đâu, đã có ai gặp qua chưa? Không hề có, vậy mà Chúa lại trở thành tín ngưỡng của biết bao người”

Mộ Ngọc My không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Bạc Tuấn Phong nói đùa: “Nhưng con không tin vào Chúa”

“Tuấn Phong, chúng ta hoàn thành buối lễ trước đã được không?”

Mộ Ngọc My vô cùng bối rối.

Cô ta không hiểu Bạc Tuấn Phong muốn làm gì, còn chưa kịp trao nhẫn cho anh, vậy nên tâm trí có chút hoảng loạn.

Thế nhưng Bạc Tuấn Phong vẫn không để ý gì đến cô ta.

Mộ Ngọc My giống như sắp khóc đến nơi nhưng không thế ở trước mặt mọi người yếu đuối như vậy, cô ta cố tươi cười: “Tuấn Phong, anh đừng làm em sợ…”

Ánh mắt cô ta nhìn Bạc Tuấn Phong như cầu xin anh, cô ta cố để ý tới từng diễn biến nhỏ nhặt nhất trên khuôn mặt anh, trong lòng lo sợ… nỗi sợ hãi ấy càng lúc càng lớn dần lên.

Bạc Tuấn Phong đi lên chỗ giá cầm nến. Anh chậm rãi nhầm mắt lại, lúc mở ra, ánh mắt trong veo chứa thêm một chút lạnh lùng. Ngọn nến này tượng trưng cho linh hồn anh và Mộ Ngọc My hoà làm một với nhau Anh cầm ngọn nến trên tay, sau đó dùng ngón tay dập tắt ánh sáng của nó, Khách khứa trong hội trường thấy thế liền kinh ngạc lên.

Bạc Tuấn Phong dập tắt ngọn nến kia rồi. Hành động này của anh khiến rất nhiều người ngạc nhiên tới mức phải đứng bật dậy, chẳng lẽ anh muốn huỷ bỏ hôn ước?

Mộ Ngọc My sợ hãi kêu lên: “Tuấn Phong! Anh làm gì vậy?”

“Cô lừa tôi!” Bạc Tuấn Phong nhắm mắt lại, nặng nề nói: “Cô không phải Bé Ngoan.”

‘Sắc mặt Mộ Ngọc My lập tức trằng bệch.

“Tuấn Phong, anh nói gì vậy..”

Cô ta nhấc váy đi lên trước mặt anh, khoé mắt đỏ hồng, nói: “Em chính là Bé Ngoan, em là Bé Ngoan của anh mài”

Bạc Tuấn Phong thất vọng nhìn cô ta: “Cô còn muốn lừa tôi đến khi nào?”

Mộ Ngọc My giống như bị sét đánh, đứng chết trân tại chỗ.

Anh nhớ lại rồi sao? Sao đột nhiên anh lại có thể nhớ lại được?

Không thể nào.

Mộ Ngọc My nói: “Tuấn Phong, sao anh lại nói như vậy? Em không lừa anh cái gì cả, tại sao em phải lừa anh…”

Bạc Tuấn Phong đi tới trước mặt cô ta, giật lấy cánh tay cô ta định tháo chiếc nhẫn trên ngón áp út xuống.

“Đừng!”

Mộ Ngọc My hét lên, sau đó lập tức cuộc chặt tay lại: “Tuấn Phong, anh đừng làm như thết”

Bạc Ngạn Thiên và Mộ Khánh An đồng loạt phản ứng: “Tuấn Phong!”

“Cậu định làm gì?”

Mộ Khánh An chạy đến trước mặt Bạc Tuấn Phong, bắt lấy cánh tay anh: “Cậu có ý gï? Hôn lễ đang diễn ra tốt đẹp, rốt cuộc thế này là sao?”

“Buông ra!”

Bạc Tuấn Phong liếc nhìn ông ta, ánh mắt anh vô cùng mãnh liệt, từ người tỏa ra sự lạnh lẽo đáng sợ.

Mộ Khánh An giật mình: “Cậu…”

“Tôi nói, buông ra” Bạc Tuấn Phong lập tức giãng tay ra.

Mộ Khánh An bị đẩy ra có phần hơi lảo đảo va vào người Bạc Ngạn.

Thiên, suýt chút nữa ông ta ngã xuống đất Mộ Khánh An vội vàng đỡ Bạc Ngạn Thiên, đau đớn hỏi: “Ông cụ Bạc, rốt cuộc chuyện này là thế nào? Sao lại vô lý như vậy? Có phải nhà họ Bạc muốn huỷ hôn không?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1378


Chương 1378

“Không thể nào!” Bạc Ngạn Thiên trấn an Mộ Khánh An: “Tôi đã nhận Ngọc My là cháu dâu rồi, ai dám huỷ bỏ hôn ước này?”

Mộ Ngọc My giương mắt nhìn Bạc Tuấn Phong, liều mạng lắc đầu.

“Tuấn Phong… anh đừng như vậy… nếu như, anh không muốn trao nhẫn thì em không trao nữa… anh đừng đi, đừng đi mà… cho dù là ở lại diễn kịch cùng em cũng được, được không anh?”

Cô ta đè thấp giọng nói và cầu xin anh một cách hèn mọn.

Trong lòng cô ta có một dự cảm. Dường như Bạc Tuấn Phong sẽ cứ như vậy mà vứt bỏ cô ta rồi đi mất!

Nếu như không phải có nhiều người như vậy, cho dù là phải quỳ xuống, Mộ Ngọc My cũng bắng lòng.

Nhưng có nhiều người như vậy! Tất cả cánh báo chí và truyền thông đều có mặt ở đây, anh muốn làm gì chứ? Muốn hủy hôn trước mặt mọi người sao?

Nhưng cô ta là ai?

Cô ta là Mộ Ngọc My Tên này đặt trong giới những người nổi tiếng, cũng là đệ nhất thiên kim.

Nếu như cô ta thực sự bị hủy hôn trước mặt mọi người, thì cả đời này.

của cô ta sẽ trở thành trò cười!

Bạc Tuấn Phong đụng vào ngón áp út của cô ta, định tháo nó xuống.

“Đừng mà!”

Mộ Ngọc My không thể nhịn được nữa, nước mắt cứ thế mà từng hạt từng hạt một rơi xuống: ‘Chiếc nhân này là anh đeo cho em, trước mặt mục sư, anh cũng đã hứa sẽ bằng lòng yêu em cả đời này và cùng trải qua hoạn nạn…”

Bạc Tuấn Phong năm lấy tay cô ta, dùng âm thanh mà chỉ có cô ta mới nghe được: “Tôi hỏi cô lần nữa, cô có lừa tôi không?”

Mộ Ngọc My không thể tin nổi tròn mắt nhìn anh.

“Tôi biết tôi đã mất đi rất nhiều ký ức, trước khi tôi tự nhớ lại thì cô nói cho tôi biết, cô có lừa tôi không?”

Gần như anh nói từng chữ từng chữ một, ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợi “Tuấn Phong, anh nhất định muốn ép em sao? Môi Mộ Ngọc My run cầm cập: ‘Em không lừa anh, câu trả lời này quan trọng đến thế sao? Cho dù anh muốn biết câu trả lời nhưng bây giờ, anh hãy đế hôn lễ tiếp tục diễn ra được không?”

“Tôi không thích nói dối”

Bạc Tuấn Phong cưỡng chế nắm tay cô ta.

Mộ Ngọc My biết anh muốn tháo nhãn cưới của mình, vì thế khăn đội đầu bị rơi xuống đất, sau đó chỉ hơi dùng lực một chút, Bạc Tuấn Phong mạnh mẽ tháo nhãn trên tay ngón áp út của Mộ Ngọc My rơi xuống “Đừng mà!”

Mộ Ngọc My hét lên một tiếng chói tai. Cô ta nhìn Bạc Tuấn Phong một cách tuyệt vọng Mọi người có mặt tại hôn lễ lại ngạc nhiên thêm lân nữa. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Bạc Tuấn Phong lập tức buông tay cô ta ra. Mộ Ngọc Mỹ trong cơn hoảng loạn, muốn nắm lấy tay anh, nhưng Bạc Tuấn Phong lại lùi lại nửa bước, giữ khoảng cách với cô ta “Tuấn Phong…”

Nước mắt Mộ Ngọc My cứ thế tuôn rơi lã chã, cô ta không hề cảm.

thấy oan ức “Anh đừng… đừng bỏ mặc em một mình ở hôn lễ này… em là vợ của anh mà!”

Bạc Tuấn Phong nhặt chiếc nhẫn vừa rơi xuống, tiện tay ném luôn xuống đất: “Cô không phải!”

Đôi mắt Mộ Ngọc My nhìn chiếc nhân kim cương bị biến dạng do Bạc Tuấn Phong ném mà không nói một lời Tất cả mọi người trong giáo đường đều đứng lên, cực kỳ hoảng sợ.

“Tuấn Phong! Anh đang đùa với em sao? Mộ Ngọc My bất lực nhìn xung quanh, cố gảng gượng cười: “Đây là hôn lễ của chúng ta, em không phải là vợ của anh thì là ai chứ?”

Cuộc đời của Mộ Ngọc Mỹ từ trước đến nay chưa từng gặp phải tốn thương nào như vậy cả.

Cô ta có một cuộc sống rất mỹ mãn. Xuất thân giàu có, học vấn tốt.

Bạc Tuấn Phong là một phần không suôn sẻ nhất trong cuộc đời cô ta.
 
Back
Top Bottom