Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 859: 859: Chương 855


Bạc Tuấn Phong đột nhiên bắt lấy tay cô, đè chặt hai tay cô lên giường khuôn mặt tuấn tú u ám của anh áp xuống: “Thế nào? Doãn Lâm chết rồi chẳng lẽ cô vẫn muốn giữ lại đứa trẻ mồ côi cha này hay sao?”
“Vân Giai Kỳ anh cảnh cáo em đừng trốn thoát khỏi anh nếu không hậu quả em tự chịu! Em nghĩ mình trốn thoát sao?”
Cô bị tổn thương và cảm xúc không ổn định anh vốn dĩ không muốn như thế này.

Nhưng khi cô tỉnh dậy cô lại gọi tên một người khác, còn vì đứa trẻ mà phá hoại phòng bệnh nên anh liền giận dữ.

Anh thừa nhận đây là đố ky ghen tuông là tính chiếm hữu của anh.

Anh vốn cho rằng đứa trẻ đó thuộc về cô và Tống Hạo Hiên nhưng cuối cùng, anh nhận ra rằng đứa trẻ này hóa ra là của cô và người vệ sĩ đó! Chẳng trách Doãn Lâm lại hết mực bảo vệ cô và bảo vệ đứa trẻ đó như vậy!
Bạc Tuấn Phong không thể chịu đựng được chính là sự phản bội nhưng chính cô lài phản bội anh.

Ngay cả khi cô phản bội anh, anh cũng không thể không trừng phạt cô.

Nếu đứa trẻ không giữ được thì sao.

Cô yêu đứa nhỏ đó đến mức chết đi sống lại như vậy sao?
Vân Giai Kỳ nhìn khuôn mặt tuấn tú đang ở gần trong gang tấc, cô nhìn anh một cách xa lạ.

Đột nhiên cô run lên: “Bạc Tuấn Phong…”
Cô nghiến răng nghiến lợi chất vấn: “Anh giết đứa nhỏ đó vậy tại sao anh không cho tôi chết cùng luôn đi?”
“Có phải chỉ cần giết người là không phạm pháp anh cũng nên g**t ch*t tôi đi?”
“Anh giết tôi đi vì sao anh không giết tôi!”
Vân Giai Kỳ giống như phát điên đẩy anh ra: “Bạc Tuấn Phong! Anh là ác quỷ sao? Anh chính là đồ giết người đáng sợ nhất trên đời này! Trước giờ anh giết người không gớm tay vì sao lại đối xử với tôi như vậy? Vì sao?” Cô ấy tuyệt vọng nắm chặt tay đấm vào anh nhưng anh vẫn không di chuyển.

Bạc Tuấn Phong chịu không được lập tức nắm lấy cổ tay Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ vô lực phản kháng trong cơn tuyệt vọng cô hung hăng c*n v** c* anh! Anh đau đớn rên thành tiếng, cổ anh đau âm ỉ người phụ nữ này thế mà lại dùng hết sức lực căn anh.

Bạc Tuấn Phong siết chặt gáy cô bằng một tay và miễn cưỡng ép cô vào lòng mình.

Trong lúc khóc Vân Giai Kỳ vẫn liều mạng cắn anh rất nhanh nếm một chút vị máu tanh.

Cô càng khóc càng tuyệt vọng nước mắt cô càng chảy dài, cô yếu ớt vùi vào giữa cổ anh khóc một cách càn rỡ.

“Đừng dày vò tôi như thế này nữa…”
“Rốt cuộc tôi phải làm sao anh mới buông tha cho tôi?”
“Có phải chừng nào anh bức tôi người không ra người quỷ không ra quỷ anh mới cam lòng sao?”
Hổ phụ không ăn thịt con! Bạc Tuấn Phong này thế nào mà anh lại làm như thế…
Vân Giai Kỳ càng khóc càng trở nên yếu hơn cho đến khi thuốc an thần trong chai truyền dịch đi vào mạch máu của cô, cô từ từ ngã xuống giường lồng ngực nhấp nhô nhìn chăm chăm vào một đôi mắt đẫm máu của anh.

Bạc Tuấn Phong mở đôi mắt phượng ghé sát mặt cô, anh dùng ngón tay thon dài v**t v* má cô.

“Tôi ghét anh!” Ba chữ này gần như từ trong kẽ răng của cô cố gượng thốt ra.

Thần sắc của Bạc tuấn Phong hới thay đổi, ánh mắt anh trầm xuống khóe miệng khẽ giật: “Được”
Nếu cô ấy hận thì cứ hận.

“Trả Doãn Lâm lại cho tôi trả con lại cho tôi Vân Giai Kỳ nghiến răng nghiến lợi nói: “Tại sao người chết không phải là anh? Bạc Tuấn Phong sao anh không đi chết đi?
Anh chính là tai họa của tôi là kiếp nạn của tôi! Nếu như… nếu như người chết là anh thì tốt rồi! Tại sao người chết không phải là anh chứ? Tại sao?” Cô gần như đã dùng hết toàn bộ sức lực để nói ra..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 860: 860: Chương 856


Bạc Tuấn Phong nghe rồi nhưng anh vẫn không chút biểu cảm.

Người đàn ông như vậy dù là khuôn mặt hay là trái tim dường như đều kết thêm một tầng băng dày khó lòng tan chảy.

Giống như trái tim sắt đá!
Vân Vân Giai Kỳ tuyệt vọng nhắm mắt lại, cô dường như đã hoàn toàn mất đi khát vọng sống.

Cô năm trên giường không còn sức lực nhắm mắt lại nhưng nước mắt cô vẫn không ngừng chảy xuống.

Dưới tác dụng của thuốc an thần, cô không còn sức lực nữa mà tuyến nước mắt của cô đã hư rồi nên nước mắt hết dòng này đến dòng khác chảy xuống không ngừng.

Trái tim cô dường như đã chết hoàn toàn.

Ngay cả khi cô ngất đi trong cơn mơ hồ, những giọt nước mắt của cô dường như vẫn rơi không cách nào ngăn cản được.

Khuôn mặt cô tái nhợt như tờ giấy trắng không còn chút máu nào.

Bạc Tuấn Phong nắm lấy bàn tay đang nắm chặt của cô, anh đột nhiên nhìn thấy lòng bàn tay của cô toàn là máu.

Cô luôn nắm chặt tay mình thành quyền vì vậy móng tay cứ đâm vào lòng bàn tay khiến làn da của cô rách toạc.Tay cô run dữ dội.

Bạc Tuấn Phong nhíu mày trong đôi mắt sâu thẳm của anh lộ ra nét đau khổ.

Anh dựa lưng vào ghế dùng ngón tay thon dài xoa xoa lông mày đang giãn ra, anh mở mắt một mảng đỏ rực.

Đột nhiên anh đứng dậy đi tới cửa thở ra một hơi dài: “Người đâu” Y tá lập tức bước tới: “Tổng giám đốc Bạc”
“Cắt móng tay sạch sẽ cho cô ấy đi”
“Vâng”
Bạc Tuấn Phong dựa lưng vào cửa phòng bệnh, y tá bước qua anh tiến vào vây quanh lấy Vân Giai Kỳ và tiến hành cắt móng tay sạch sẽ cho cô.

“Tuấn Phong…” Giọng nói của Lâm Tĩnh Anh từ ngoài cửa truyền đến.

Đôi chân mày sắc bén của anh hơi nhíu quay người lại nhìn thấy Lâm Tĩnh Anh đứng ở ngoài cửa, bà ta lo lắng hỏi: “Vân Giai Kỳ đâu? Nó sao rồi? Tỉnh lại chưa”
Khi nghe tin Vân Giai Kỳ xảy ra chuyện Lâm Tĩnh Anh một phút cũng không yên tâm.

Mặc dù trong Vân gia bây giờ giống như gà bay chó chạy chưa từng có ngày yên bình nhưng lòng Lâm Tĩnh Anh vẫn luôn nhớ Vân Giai Kỳ, bà ta lập tức chạy tới bệnh viện gặp cô.

Bạc Tuấn Phong lẳng lặng rời đi, Lâm Tĩnh Anh vội vàng chạy vào phòng bệnh nhìn thấy Vân Giai Kỳ ngất đi nhìn thấy dáng vẻ phờ phạc của cô bà ta cảm thấy xót xa.

Bà ta nghiêng người chạm nhẹ vào khuôn mặt lạnh lùng của Vân Giai Kỳ đôi mắt bà ta rưng rưng vì xót xa.

“Sao lại… Sao lại ra nông nỗi này…”
“Người đang tốt lành…” Lâm Tĩnh Anh nghẹn ngào.

Nghe tin Vân Giai Kỳ xảy ra chuyện, máy bay gặp nạn nổ tung tuy rằng tin tức sớm đã dập tắt nhưng Lâm Tĩnh Anh có thể tưởng tượng lần này tính mạng của Vân Giai Kỳ như ngàn cân treo sợi tóc! Lâm Tĩnh Anh có ấn tượng sâu sắc với vệ sĩ bên cạnh cô nhưng bà ta biết anh ta không thể sống sót trở về.

Người ta nói rằng cả chiếc máy bay chỉ có cô sống sót.

Bỉ thảm vô cùng.

Sau khi Vân Giai Kỳ tỉnh lại, cô vẫn còn rất yếu cũng đột nhiên không thèm nói chuyện nữa biến thành một người sống không khác gì chết.

Cô tỉnh rồi nhưng không ăn uống gì cũng không nguyện ý phối hợp.

Cô cứ nằm bất động trên giường chỉ khóc lóc căn bản không thể dừng lại được.

Một lát sau nước mắt chảy ra rơi trên đôi gò má hồng nhạt của cô.

Cô vẫn không thể chấp nhận nỗi chuyện Doãn Lâm đã chết rời xa cô mãi mãi.

Từ nay về sau thế giới của cô sẽ không còn người đó bên cạnh nữa.

Cô không thể hiểu được tại sao bọn họ rõ ràng từ máy bay nhảy dù thoát mạng thập tử nhất sinh, cớ sao cuối cùng anh ta lại phải chìm sâu dưới biển lạnh cô đơn như thế.

Nghĩ tới cảnh anh ta sẽ ngủ mãi dưới đáy biển lạnh giá khiến cô không thể chấp nhận được.

Cô thường hoang tưởng đợi mỗi lần cô tỉnh dậy liền được nhìn thấy anh ta..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 861: 861: Chương 857


Anh ta nhìn cô rồi vuốt nhẹ sống mũi cô nói rằng: “Cuối cùng cũng tỉnh rồi?” Cô thà rằng anh ta sẽ lừa cô sẽ không chết.

Cho dù thế nào cô cũng sẽ không tức giận.

Cô vẫn còn rất nhiều lời chưa nói mà.

Hàng ngàn hàng vạn lời chồng chất trong tim cô.

Nhưng một mặt, luôn có một lý trí nói cho cô biết cô sẽ không bao giờ nhìn thấy anh ta nữa, anh ta cũng không bao giờ tỉnh lại nữa.

“Cô Vân Giai Kỳ ăn chút gì đi được không?” Cô y tá mang bữa ăn đến.

Vân Giai Kỳ đã không ăn ba ngày ba đêm rồi chỉ dựa vào đường glu- cô và nước dinh dưỡng để duy trì.

Cô ta ở bên giường hết lần này đến lần khác khuyên cô.

Nhưng Vân Giai Kỳ ngược lại không nghe thấy gì, cô cố vùi mặt vào trong gối nằm mặc kệ đến cùng.

“Cô Vân Giai Kỳ cầu xin cô đó, ăn chút gì đi! Cô khó khăn lắm mới sống được nếu bây giờ cứ như vậy thân thể cô căn bản không chịu được!”
Vân Giai Kỳ nhắm mắt lại vẫn ngoảnh mặt làm ngơ.

Cô y tá vẫn đứng bên cạnh đưa thức ăn đến cho tới khi đồ ăn đã nguội lạnh cô vẫn không thèm nhìn.

Cô y tá run rẩy hướng về phía Bạc Tuấn Phong bên cạnh.

Người đàn ông ấy cũng đã trông chừng cô ba ngày ba đêm rồi.

Cô không ăn anh cũng không ăn.

“Bạc gia làm sao đây ạ, cô Vân Giai Kỳ vẫn không chịu ăn uống gì”
Bạc Tuấn Phong đứng dậy đi đến bên giường anh cúi người nắm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: “Giai Kỳ ngoan ăn chút gì đi” Giọng nói của anh hết mực dịu dàng, chiều chuộng.

Cũng là cô đã từng chìm đắm trong phần dịu dàng giả tạo này.

Bây giờ cô nghĩ lại thật buồn cười làm sao.

“Ngoan, ăn đi, hửm?”
Vân Giai Kỳ vẫn nhắm chặt đôi mắt không muốn nhìn anh.

Bạc Tuấn Phong nhìn dưới khóe mắt cô vẫn là nước mắt, anh hơi nhíu mày.

Y tá lo lắng: “Làm sao đây ạ?” Lâm Tĩnh Anh cũng nói: “Không ăn gì sao mà được? Cho dù là sắt đá cứ tiếp tục thế này..”
Bạc Tuấn Phong cũng không thèm nghĩ nhiều, anh lập tức ôm cô vào trong lòng.

Cô cũng không phản kháng nữa.

Nếu là trước kia cô nhất định sẽ chống đối đến cùng bây giờ cô lại giống như người chết tùy người điều khiển.

Cho đến khi Bạc Tuấn Phong siết chặt quai hàm của cô.

Cô nhất định không ăn anh cần dùng biện pháp cứng rắn hơn rồi.

Vân Giai Kỳ cố chết cắn chặt răng nhất định không mở miệng.

“Mở miệng ra!” Bạc Tuấn Phong ra lệnh.

Vân Giai Kỳ nhắm chặt mắt cắn chặt môi cho đến khi môi chảy máu cô vẫn không hé ra một tấc.

Bạc Tuấn Phong không chịu được lạnh lùng nói: “Em có cần bức anh điên tới vậy không, Giai Kỳ?”
Anh lập tức nắm chặt quai hàm bóp khuôn mặt của cô, Vân Giai Kỳ cau mày đau đớn buộc phải mở miệng.

Bạc Tuấn Phong trừng mắt nhìn y tá: “Lại đây!”
Cô y tá vội vàng bước tới, vội vàng đút cháo cho cô.

Cháo ấm nóng cứ vậy mà đổ xuống miệng cô Vân Giai Kỳ hai mắt đỏ bừng, cô bóp chặt khuôn mặt của Bạc Tuấn Phong nhưng người đàn ông không cần biết cô nhìn anh như thế nào, anh vẫn ngoan cố bóp mặt cô cho đến khi cháo được đưa vào trong miệng cô, anh liền ngậm miệng cô lại.

Đầu ngón tay anh lướt qua cổ cô buộc cô phải nuốt xuống và tương tự như vậy buộc cô phải mở miệng lần nữa.

Y tá cho cô ăn quá nhanh nên Vân Giai Kỳ đột nhiên ho dữ dội.

“Khụ khụ khụ…” Cô vừa ho vừa nôn mửa khó khăn lắm mới nuốt xuống lại trở về cổ họng.

Bạc Tuấn Phong trừng mắt nhìn cô y tá.

Cô ta bị ánh mắt lạnh lẽo của anh nhìn phải toàn thân đổ mồ hôi lạnh: “Xin lỗi… tôi… tôi nhất định cẩn thận hơn!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 862: 862: Chương 858


Cô ta từ từ đút cho cô ăn.

Một miếng rồi một miếng khác.

Vân Giai Kỳ bị ép ăn hết một bát cháo.

Bạc Tuấn Phong vừa đặt cô nằm xuống, cô đột nhiên bật dậy nhào tới thùng rác nôn thốc nôn mửa.

Cháo vừa mới đổ vào cuối cùng cũng bị nôn ra một cách nguyên vẹn.

Lâm Tĩnh Anh nhìn một màn vừa rồi hết sức kinh ngạc!
Bà ta chạy đến bên cạnh Vân Giai Kỳ rơm rớm nước mắt nói: “Vân Giai Kỳ con đừng như thế được không? Coi như mẹ cầu xin con ăn một chút đi được không?”
Vẫn Giai Kỳ vẫn thờ ơ.

Cô nằm lại trên giường và nhắm mắt lại, mặc cho thế giới xung quanh hối hả và nhộn nhịp, cô nhắm mắt lại cũng không muốn cử động được, trái tim cô như đã chết.

Hóa ra sống còn dằn vặt hơn cả chết.

Bạc Tuấn Phong nhìn vào thùng rác.

Những thứ cô nôn ra đều chưa kịp tiêu hóa, ngoại trừ cháo cô nôn ra thì ngay cả mật và máu cũng đều bị nôn ra ngoài.

Anh đột nhiên kéo Lâm Tĩnh Anh ra giữ vai Vân Giai Kỳ chất vấn hỏi: “Em rốt cuộc muốn anh phải làm sao với em đây?” Vân Giai Kỳ nhắm chặt mắt.“Anh nói muốn tôi làm như thế nào với anh sao?” Cô mở to đôi mắt trống rỗng và đờ đẫn nhìn lên trần nhà nhưng cô không biết mình đang nhìn cái gì.

Cô không ăn không uống, cứ hành hạ bản thân như thế.

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nói: “Em cho rằng làm như vậy có tác dụng sao? Hắn ta đã chết rồi người đã chết không thể sống lại được đâu.

Bộ dạng em như thế này cho ai xem đây cho Doãn Lâm sao? Hắn ta mãi mãi không nhìn thấy đâu?
“Ăn đi cho dù là một miếng, nuốt xuống đừng nôn ra nữa”
Cô một mặt tê dại không khóc cũng không cười mà nước mắt cứ lặng lẽ rơi như mất hết tri giác.

Đôi mắt cô sớm đã mờ hồ cái gì cũng không thấy rõ.

Suốt ba ngày ba đêm cô luôn lặng lẽ rơi nước mắt.

Khi tỉnh dậy lại rơi khi ngủ cũng rơi.

Đôi mắt ấy luôn phải chịu sự tra tấn đau đớn này.

Dù Bạc Tuấn Phong có nói gì với cô, cô vẫn bất động như một con rối mà linh hồn đã thoát ra.

Bên ngoài cửa sổ rõ ràng là trời xanh mây trắng, khí hậu trong lành nhưng linh hồn cô dường như đang bị mắc kẹt trong thế giới dưới biển đầy lạnh lẽo cùng với Doãn Lâm.

Dường như cô đã chết chỉ còn lại một cái vỏ trống rỗng.

Bạc Tuấn Phong đứng lên sắc mặt cứng đờ lạnh lùng, ba ngày nay mặc dù anh đã sử dụng mọi biện pháp dỗ dành lừa gạt mềm mỏng cứng rắn thậm chí là uy h**p nhưng cho dù như thế nào anh đã vắt hết óc để dỗ cô ăn nhưng cô vẫn lãnh đạm.

Cho dù vừa nãy anh ra tay tàn nhãn nhưng cô vẫn cố gắng nôn ra hết những thứ được đưa vào.

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nói: “Em thật lòng muốn chết cùng hắn ta đúng không?” Vân Giai Kỳ trở mình không muốn nhìn anh.

Bạc Tuấn Phong một tay ôm lấy mặt của cô, bắt cô nhìn về phía chính mình: “Nhìn anh! Em nhìn cho rõ anh là ai.

Em như thế này rốt cuộc là bức ép ai, anh hay sao? Chỉ vì tôi phá đi đứa con của em sao?”
“Đứa trẻ…”
Lâm Tĩnh Anh đứng một bên thần sắc kinh ngạc: “Cô bé…”
Nhưng Bạc Tuấn Phong lại làm ngơ với Lâm Tĩnh Anh.

Ánh mắt lạnh lùng của anh dán trên khuôn mặt Vân Giai Kỳ, một chút phản ứng cũng không có.

Anh thà rằng cô trở về bộ dáng ban đầu đấm anh đánh anh mắng anh.

Chí ít cô vẫn là người sống có yêu có hận chứ không phải như bây giờ giống như người đã chết vậy.

Bạc Tuấn Phong nói: “Rốt cuộc em muốn như thế nào mới ăn đây? Cần anh cầu xin em sao?” Nếu cầu xin cô có tác dụng Bạc Tuấn Phong nhất định không do dự cầu xin cô.

“Em có thể dày vò anh có thể hận anh mắng anh đánh anh nhưng em cứ dày vò bản thân mình như vậy có ý nghĩa sao?
Hử?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 863: 863: Chương 859


Vân Giai Kỳ giật mình rơi lệ cô ngước mắt lên và đôi mắt trống rỗng nhìn anh.

Nào ngờ cô giơ tay lên tát mạnh vào mặt anh.

Một tiếng “bốp” vang lên.

Có thể mấy ngày nay khô ăn được gì nên tay của cô hoàn toàn không có chút sức lực nào.

Cái tát cũng không đau cũng không ngứa, mặt của anh một chút cũng không động.

Mấy y tá kinh ngạc che miệng lùi lại mấy bước! Lâm Tĩnh Anh cũng ngẩn ra.

Mặt Vân Giai Kỳ không chút biểu tình lại đánh anh thêm một cái.

Bạc Tuấn Phong ngược lại không tránh ra.

Anh để cô đánh để cô mắng, chỉ cần cô ngoan ngoãn ăn cho dù cô có đâm một nhát vào tim anh cũng không trốn tránh “Anh cho em đánh được không? Chỉ cần em ngoan ngoãn ăn em muốn đánh anh như thế nào đều được”
Vân Giai Kỳ văn bản không nghe lọt tai lời của anh lại đánh lên mặt anh một cái “bốp”.

Lâm Tĩnh Anh lập tức nói: “Vân Giai Kỳ con muốn giả giận thì cũng nên ăn chút gì đi được không?.

Truyện Mạt Thế

Con cứ tiếp tục như vậy…”
Bạc Tuấn Phong cầm lấy bát từ tay y tá, cầm thìa,múc một muỗng cháo đưa đến miệng cô ôn nhu nói: “Ăn chút gì đi, một chút thôi…” Cho dù là một ngụm.

Khóe miệng Vân Giai Kỳ khẽ mở, nước mắt cô rơi vào trên môi nhưng cô đối với với hành động đưa cháo vào miệng cô cũng không chút phản ứng.

Bạc Tuấn Phong cố gắng đưa cháo vào miệng cô nhưng cháo lại chảy ngược lại trượt dọc theo khóe miệng cô.

Lâm Tĩnh Anh vội vàng cầm khăn mặt lau cho cô.

Bà ta bất lực nhìn Bạc Tuấn Phong: “Vẫn là không chịu ăn gì làm sao đây?” Mấy ngày nay không ăn uống chỉ có dung dịch dinh dưỡng thôi thì không đủ duy trì cân bằng dinh dưỡng.

Có điều chỉ trong vòng vài ngày Vân Giai Kỳ đã gầy đi khủng khiếp và gầy đi cả một vòng.

Vốn dĩ cô thuộc dạng có vóc dáng chuẩn ăn cũng không mập thì nay cằm đã gầy đi trông thấy cả người nhợt nhạt xanh xao.

Bác sĩ lo lắng rằng cô cứ tiếp tục kháng cự như vậy sẽ phát bệnh chán ăn.

Bây giờ cô chịu sự kích động khi tinh thân không ổn định không có khái niệm ăn uống gì cũng không cảm thấy đói.

Nhưng nếu điều này tiếp tục… Thân thể cô không thể chống đỡ nổi mất.

Mọi người đang cố gắng vắt óc tìm cách dỗ cho cô ăn.

Có người nói muốn tháo chuông phải tìm người buộc chuông.

Nhưng bây giờ chiếc chuông không còn nữa.

Cô như đóng chặt cánh cửa trái tim mình lại.

Cứ như thể cô tự nhốt mình trong một pháo đài xung quanh là những bức tường cao và không ai có thể vào được.

Bạc Tuấn Phong đột nhiên nói: “Em cho răng bộ dạng em như thế này là điều Doãn Lâm muốn nhìn thấy sao? Anh ta đã cố gắng hết sức bảo vệ em chỉ để nhìn thấy em trở nên như thế này sao?”
Vân Giai Kỳ nghe thấy lời nói của anh đặc biệt khi anh nhắc đến Doãn Lâm ý hận khắc sâu trong đôi mắt cô lại bộc phát ra.

Yết hầu của Bạc Tuấn Phong chuyển động trầm giọng nói: “Không phải em muốn gặp anh ta sao?”Sắc mặt Vân Giai Kỳ thay đổi.

“Chỉ cần em ngoan ngoãn ăn cơm anh sẽ dẫn em đi gặp anh ta”
Lông mi Vân Giai Kỳ khẽ động dường như có chút phản ứng.

Cô hoài nghi nhìn anh như thể đang cân nhắc lời nói cô anh có chút đáng tin cậy không.

Bạc Tuấn Phong nói: “Lời anh nói có lúc nào không làm được chỉ cần em ăn một chút thôi anh liền dẫn em đi gặp anh ta”
Vân Giai Kỳ nuốt xuống đột nhiên tay cô run lên cướp lấy bát cháo từ tay anh qua cố ăn một cách vụng về.

Đôi mắt Lâm Tính Anh sáng lên: “Con bé ăn rồi!” Cô uống rất nhanh rất mãnh liệt dường như dồn hết tâm trí để nuốt xuống.

Cô uống vội vã nên bị sặc.

Bạc Tuấn Phong nhướng mày: “Chậm thôi!”
“Khụ…”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 864: 864: Chương 860


Anh còn chưa kịp nói gì cô đã đem cháo nuốt xuống hết.

Tuy nhiên chẳng bao lâu ngực cô đột nhiên căng đau.

Vân Giai Kỳ cau mày đau đớn xoay người nôn hết vào thùng rác.

Vừa mới nãy cô ăn được nửa bát cháo giờ lại nôn ra hết cả.

Bạc Tuấn Phong lập tức để bát sang một bên ôm cô vào lòng nhẹ nhàng xoa lưng cho cô.

Lâm Tĩnh Anh sửng sốt: “Làm sao vậy?” Y tá lo lắng hỏi: “Hay là cô ấy ăn nhiều quá?”
Lâm Tĩnh Anh đau khổ nói: “Ăn nhiều? Mới có nửa bát vậy gọi là nhiều ư?”
“Cô ấy rất lâu rồi không ăn gì đột nhiên ăn nhiều như vậy dạ dày nhất định chịu không nổi.”
Bác sĩ cũng đứng một bên giải thích: “Cô ấy rất lâu rồi chưa ăn các chức năng cơ thể suy giảm nghiêm trọng.

Người bình thường nhịn đói hai ba ngày thì bụng đói cồn cào rồi.

Cô ấy vậy mà một chút cũng không cảm thấy gì có thể thấy cô ấy có chứng chán ăn.

Bây giờ cô ấy ăn thức ăn không thể ăn quá nhanh chỉ có thể từ từ chậm rãi”
Bạc Tuấn Phong lặng lẽ đưa khăn ấm lên lau sạch miệng cho cô nhìn chăm chú nhìn cô, tay anh đặt lên vòng eo của cô cảm giác bàn tay anh có thể siết chặt lấy eo cô.

Bất giác cô vậy mà ốm đến như vậy.

“Ăn thêm đi” Bạc Tuấn Phong bưng một bát cháo mới tới: “Ăn hai muỗng cháo thế nào?” Vân Giai Kỳ nói thâm: “Khi nào thì đưa tôi đi gặp anh ấy?”
“Ăn xong hai muỗng này anh sẽ đưa em đi gặp anh ta” Vân Giai Kỳ nghe lời, thật sự ngoan ngoãn mở miệng ăn xong hai muỗng cháo.

Sau khi ăn xong cô khó khăn nâng tấm chăn lên lật người rời khỏi giường.

Khi duỗi chân ra khỏi tấm chăn, Bạc Tuấn Phong nhận ra rằng chân cô đã gầy đi một cách kinh khủng.

Bạc Tuấn Phong lập tức ôm cô vào lòng, đi giày vào cho cô rồi bế cô lên.

Lâm Tĩnh Anh lo lắng hỏi: “Bạc Tuấn Phong cậu muốn đi đâu?” Bạc Tuấn Phong phớt lờ bà ta và ôm Vân Giai Kỳ rời đi.

Đôi mắt Vân Giai Kỳ sáng lên hai một chút, Bạc Tuấn Phong thật sự muốn đưa cô đi gặp Doấn Lâm? Doãn Lâm chưa chết!
Doãn Lâm thật sự chưa chết! Nhất định đội cứu hộ tiếp theo đã đến và giải cứu cho anh, Doãn Lâm chưa chết!
Cô tràn đầy mong đợi, rốt cuộc cũng vui vẻ lên một chút cho đến khi Bạc Tuấn Phong ôm cô đứng ở trước cửa nhà xác lạnh lẽo, trái tim Vân Giai Kỳ đột nhiên rơi xuống vực thẳm tuyệt vọng! Cô ngơ ngác ngẩng đầu lên: “Sao anh lại đưa tôi tới đây?” Bạc Tuấn Phong hỏi: “Không phải em muốn gặp anh †a sao?”
“… Vân Giai Kỳ lắc đầu cô không tin cô đã hết lòng mong chờ được gặp người đó nhưng bây giờ lại đến năm ở nơi lạnh lẽo này! Cô cố gắng giải thoát mình khỏi vòng tay của Bạc Tuấn Phong và loạng choạng đẩy cửa bước vào.

Trong khoảnh khắc, cô bị khí lạnh vây quanh.

Trong không gian yên tĩnh đó người phụ trách ngẩng đầu nhìn thấy Vân Giai Kỳ có chút kinh ngạc nói: “Cô tìm ai?”
“Doãn… Doãn Lâm…”
Bạc Tuấn Phong theo sát một bước: “Số 093”
Người phụ trách nghe thấy số này nhất thời nhớ tới, liền bước tới trước tủ đựng xác, “âm” một tiếng.

Bên trong tủ đứng xác một tấm vải trắng che kín.

Vân Giai Kỳ khuôn mặt tê dại bước tới trước tấm vải trắng.

Cô nhấc tay lên năm chặt một góc nhưng lại không có dũng khí nhấc ra! Bạc Tuấn Phong đi theo sau lưng cô đột nhiên nắm lấy tay cô: “Nhất định phải xem sao”
Thi thể của Doãn Lâm là Bạc Tuấn Phong cử không ít sức người đem vớt lên.

Nên biết vớt thi thể một người ở biển Bắc.

Thái Bình Dương chắc chắn như mò kim đáy bể..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 865: 865: Chương 861


Anh điều động hơn chục đối cứu hộ ngày đêm trục vớt trên biển cuối cùng đến ngày thứ hai sau khi tai nạn xảy ra cũng vớt được thi thể của Doãn Lâm lên.

Tủ đựng xác rộng lớn làm bằng thép không gỉ trông thật lạnh lẽo tĩnh mịch.

Vân Giai Kỳ hít một hơi điều hòa cuối cùng cô cũng có dũng khí vén tấm vải trắng lên, khuôn mặt không chút máu của Doãn Lâm hiện ra trong tầm mắt.

Đồng tử của cô nhất thời mất tiêu cự bởi vì nhìn thấy cảnh tượng này mà trái tim cô ngưng trệ mấy giây nhất thời đầu cô lại trở nên trống rỗng.

Máu trên người anh ta nhanh chóng bị nước biển cuốn trôi nhưng vì lênh đênh trên biển một ngày đêm nên vết thương đã mưng mủ.

Anh ta đang nằm dưới tấm vải trắng thần sắc vô cùng trầm lặng.

Đầu óc cô nhất thời tê cứng, cô mệt mỏi đứng bên cạnh thi thể nhìn khuôn mặt vô hồn của anh ta.

Rõ ràng là mới mấy ngày trước, người đàn ông này vẫn còn sống ở bên cạnh cô.

Trong mắt cô Doãn Lâm luôn như một vị thần bất phàm dường như không biết mệt mỏi.

Cho dù có chuyện gì xảy ra, điều đầu tiên anh sẽ luôn ở bên cạnh cô để bảo vệ cô không để ai ức h**p cô.

Nhưng cô cũng quên rằng anh ta cũng là một con người bằng xương bằng thịt, sẽ bị thương và biết đau đớn… Vân Giai Kỳ nhìn vết thương của anh ta, ngày đó ở trên đảo toàn thân của anh đều là máu cô căn bản không thể nhìn ra rốt cuộc anh ta đã bị thương tới mức nào.

Nhưng nay cô cũng nhìn ra rồi hóa ra anh ta tổn thương nặng đến mức này.

Chỉ cần va chạm liền rách ra.

Giọng của Vân Giai Kỳ đầy run rẩy: “Sao lại có nhiều vết thương như thế… Nhất định rất đau đi, nhất định rất đau có phải không…”
Cô đột nhiên ôm lấy vai của Doãn Lâm khóc như một đứa trẻ: “Hu hu hu… Doãn Lâm cậu tỉnh lại đi được không… Cậu không được chết không phải cậu đã hứa với tôi sẽ cùng tôi trở về sao.

Cậu sẽ sống lại mà, sẽ luôn bảo vệ tôi không để ai ức h**p tôi”
Cô kéo một gốc áo của Bạc Tuấn Phong lại rồi nói với Doãn Lâm: “Anh ta bắt nạt tôi… Anh tỉnh dậy đánh anh ta đi…
Anh ta ức h**p tôi, anh cứ giương mắt nhìn người ta ức h**p tôi sao?”
Chỉ là vào lúc này Doãn Lâm sớm đã không thể trả lời cô được nữa.

Vân Giai Kỳ càng khóc càng đau đớn.

Cô nằm trên người anh ta khóc trong tuyệt vọng.

cô rưng rưng: “Doãn Lâm… Cậu đừng bỏ rơi tôi… Cậu đừng bỏ rơi tôi đừng làm ngơ tôi…
Bạc Tuấn Phong ôm cô vào lòng trong lòng.

Vân Giai Kỳ chật vật đẩy anh ra: “Buông tôi ra!”
“Bạc Tuấn Phong mau buông tôi ra!” Cô rất hận anh! Nếu không phải tại anh cô sẽ không xảy ra chuyện Doãn Lâm cũng sẽ không phải chết.

Anh chính là hung thủ.

Đôi mắt Vân Giai Kỳ đỏ ngầu quay người lại đánh tới tấp vào ngực anh: “Khốn nạn!
Bạc Tuấn Phong đồ khốn nạn nhà anh!”
Các bạn chọn truyen1.

one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

Bạc Tuấn Phong dùng một tay siết chặt cổ tay cô và ấn cô vào trong lòng mình: “Vân Giai Kỳ em bình tĩnh lại đi!” Anh có chút khó chịu, khó chịu vì sao anh lại đồng ý đưa cô đến đây gặp thi thể của Doãn Lâm, để phải nhìn thấy bộ dạng tuyệt vọng sụp đổ này của cô, để cô khóc đến mức đáng thương đau lòng như thế.

Vân Giai Kỳ vừa đẩy anh vừa ôm lấy tấm vải trắng trên người của Doãn Lâm không ngừng khóc lóc: “Cậu đứng dậy đi… Cậu đừng dọa tôi, cậu nhất định lừa tôi.

Cậu chỉ muốn chọc cười thôi đúng không? Không buồn cười chút nào hết!
Cậu làm tôi sợ rồi này cậu đừng dọa tội nữa… Cầu xin cậu đó, tỉnh lại đi…”
Cô khóc đến ngất đi trước tủ xác cũng không còn sức lực đứng dậy nữa.Vân Giai Kỳ vừa đẩy anh vừa ôm lấy tấm vải trắng trên người Doãn Lâm, cô không ngừng khóc.

Bạc Tuấn Phong nhãn tâm ôm cô vào lòng và nói với người phụ trách: “Hãy niêm phong thi thể lại đi”
“Vâng”
Vân Giai Kỳ vẫn không ngừng khóc nhưng Bạc Tuấn Phong bế cô rời khỏi nhà xác cũng không cho cô quay đầu nhìn lại..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 866: 866: Chương 862


Trên đường đi nước mắt Vân Giai Kỳ chỉ khi trở lại phòng bệnh Bạc Tuấn Phong đặt cô lên giường Vân Giai Kỳ năm lấy cổ áo anh nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Tại sao người chết không phải là anh chứ?”
Bạc Tuấn Phong nhìn gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của cô đôi lông mày lưỡi mác tự giễu: “Em muốn anh chết sao”
“Tôi nóng lòng muốn anh chết quách đi! Đừng bao giờ xuất hiện nữa!”
“Vân Giai Kỳ anh cho em cái quyền đó!” Bạc Tuấn Phong chợt nói: “Anh giao mạng sống của mình cho em sống chết tùy em quyết định.

Chỉ cần em bây giờ ngoan ngoãn ăn uống nghỉ ngơi thật tốt đừng khóc náo nữa, muốn anh thế nào thì tùy em”
Vân Giai Kỳ nước mắt lưng tròng nhìn anh, châm chọc hỏi: “Anh cho rằng tôi còn tin một chữ của anh sao?”
Lâm Tĩnh Anh đứng bên cạnh nói: “Vân Giai Kỳ con nói năng hồ đồ gì vậy! Cái gì mà chết với không chết con bây giờ không phải sống yên ổn sao? Mấy ngày nay Tuấn Phong chăm sóc con không rời nửa bước con không nhìn thấy sao? Cậu ta VÌ con mà…”
“Đừng nói nữa!” Vân Giai Kỳ bịt chặt tai lại, vừa nghĩ đến người đàn ông đã nhẫn tay cướp đi máu thịt của cô tuyệt vọng hét lên: “Đừng nói nữa!” Lâm Tĩnh Anh kinh hãi khi thấy bộ dạng điên loạn của cô.

Bà ta lùi vào góc tường nhất thời có chút hụt hãng.

Bạc Tuấn Phong không thèm quay đầu ra lệnh đuổi khách: “Ra ngoài.”

Lâm Tĩnh Anh nhìn anh: “Tuấn Phong”
“Ra ngoài!”
Lâm Tĩnh Anh như vậy liền rời khỏi phòng bệnh.

Bạc Tuấn Phong quay lại nhìn bác sĩ và y tá: “Các người cũng ra ngoài đỉ.”
“Nhưng, chúng tôi cần thay băng cho cô Vân”
“Ra ngoài!”
Bác sĩ và y tá nhìn nhau không dám ở lại, bọn họ lần lượt rời đi trong chốc lát trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.

Vân Giai Kỳ ôm đầu gối, cuộn mình nhìn xuống đôi chân của mình, vùi mặt vào vòng tay cô mà nghẹn ngào.

Bạc Tuấn Phong giơ tay lên cởi bỏ tây trang lại cởi bỏ cúc áo đi đến trước mặt cô, đưa tay ra muốn c** q**n áo cho cô.

Vân Giai Kỳ nắm lấy tay anh chống cự một cách yếu ớt, Bạc Tuấn Phong nói: “Giai Kỳ, ngoan để anh thay thuốc giúp em” Vân Giai Kỳ im lặng chỉ cắn chặt răng đẩy anh ra một cách tuyệt vọng.

Cả người cô tìm cách trốn ở phía sau lưng anh mong muốn trốn vào một góc mà anh không bao giờ có thể chạm vào được.

Bạc Tuấn Phong làm dứt khoát, anh trực tiếp dùng băng gạc bên hông trói hai tay cô lên đầu giường hai chân cô cũng bị trói có như vậy cô mới không giấy dụa nữa.

Vân Giai Kỳ giãy dụa khó khăn nhưng Bạc Tuấn Phong mặc kệ đem quần áo bệnh nhân và băng gạc của cô cởi ra.

Đã hai ngày cô chưa thay băng rồi chỗ hở vết thương cũng đã dính vào băng.

Bạc Tuấn Phong mới nhất một gốc lên liền thấy vết thương của cô có dấu hiệu viêm mủ.

Vân Giai Kỳ đau đến nhíu mày: “Tôi không muốn anh đụng vào tôi!”
Cô làm cho Bạc Tuấn Phong khó chịu anh trừng mắt nhìn cô: “Em cho rằng tôi muốn đụng vào em?” Vân Giai Kỳ khó tin trừng anh nước mắt lại lần nữa lăn dài.

“Vậy tại sao anh còn muốn đụng vào tôi?”
“Nếu em không muốn tôi đụng vào em lần này thay băng xong rồi tôi liền không đụng vài em nữa!”
Bạc Tuấn Phong nói: “Anh sẽ không chạm vào một ngón †ay nào của em”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 867: 867: Chương 863


Vân Giai Kỳ căn chặt môi đột nhiên cô không giấy dụa nữa cứ vậy nằm yên cho anh thay băng.

Thay băng rất đau, khi băng vừa tháo ra vết máu loang lỗ lúc trước đột nhiên lại hở ra, cồn thấm vào vết thương đau đến thấu xương nhưng Vân Giai Kỳ nhãn nhịn không r*n r* thành tiếng.

Vân Giai Kỳ quay mặt đi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bạc Tuấn Phong lau sạch vết thương quấn băng gạc, ngước mắt lên đã thấy cô đang nhìn chăm chằm bên ngoài cửa sổ.

Mũi của cô đỏ bừng và mắt sưng lên, anh không nhịn được mà hôn lên lông mày của cô một cách đau khổ.

Anh cảm thấy hơi tuyệt vọng.

Trong mắt anh, không có điều gì khiến anh cảm thấy khó khăn như vậy ngoại trừ cô ấy.

Cô dường như luôn có khả năng khiến anh mất kiểm soát.

Anh cũng không thể làm gì với cô.

Bạc Tuấn Phong thay thuốc sau đó anh lấy nước nóng lau người cho cô.

Cho đến khi cởi bỏ giúp cô quần áo bệnh nhân ra anh mới phát hiện cô đã gầy nhiều đi như thế cảm giác ôm cô vào trong lòng nhẹ tựa lông hồng vậy.

Bạc Tuấn Phong nhắm mắt rồi lại mở ra anh nhanh chóng mở băng gạc quấn quanh cổ tay và cổ chân cô ra sau đó anh liến bước sang một bên không động vào cô nữa.

Vân Giai Kỳ hung hăng lau đi nước mắt quấn mình vào trong tấm chăn, cuộn mình thành một quả bóng tròn.

Trong nhiều ngày, cô ấy không chịu ăn nữa.

Dường như cô lại tự hành hạ mình.

Mỗi khi nhắm mắt cô luôn nghĩ lại những đêm trên đảo.

Cô không ngừng tự hỏi liệu Doãn Lâm có biết đêm đó, anh ta đã biết mình không thể cùng cô rời đi.

Lúc đó, anh ta biết mình sắp chết, có sợ không? Trên cơ thể nhiều vết thương như vậy anh ta có đau không? Trên thế gian này không ai không sợ đau cả nhưng anh một tiếng cũng chưa từng hét lên hay hậm hừ.

Đau như vậy anh ta sao có thể chịu được.

Tân Khải Trạch thỉnh thoảng vào phòng bệnh để báo cáo với Bạc Tuấn Phong.

Anh ta cho rằng cô đã ngủ và đưa báo cáo khám nghiệm tử thi của Doãn Lâm lên.

Theo kết quả cho thấy Doãn Lâm chết là do nội tạng của anh ta bị vỡ mất nhiều máu và chịu nhiệt thấp trong một thời gian dài.

Nguyên nhân là do khi anh ta đang nhảy dù, mảnh vỡ văng vào lưng.

Để bảo vệ cô, Doãn Lâm đã ôm chặt cô vào lòng, vì vậy cô mới không bị thương nhưng anh ta bị đánh nội thương rất nghiêm trọng.

Quá trình vỡ nội tạng diễn ra rất lâu, không phải sẽ chết ngay tại chỗ mà là máu chảy liên tục khiến nội †ạng vỡ ra, người ta sẽ nôn ra máu cho đến khi mất máu quá nhiều và bị sốc.

Nhưng đêm đó cô không thấy anh nôn ra máu.

Có phải anh ta luôn chịu đựng nó không? Vân Giai Kỳ càng nghĩ về nó càng thấy buồn khổ.

Cô không thể tưởng tượng đó là loại tuyệt vọng như thế nào.

Trong vài ngày, cô ấy trùm chăn kín mít, ngủ thiếp đi khi mệt vì khóc và khi tỉnh dậy cô lại tiếp tục khóc.

Cho đến… một ngày khi tỉnh dậy, cô mở mắt ra nhưng chỉ thấy bóng tối.

Cô dụi mắt và mở ra lần nữa nhưng một con mắt của cô không thể nhìn thấy gì nữa.

Các bạn chọn truyen1.

one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!
Vân Giai Kỳ lại dụi dụi mắt chỉ cảm thấy khóe mắt cô đau nhức… Nàng vừa lăn người phía sau lưng đột nhiên vang lên giọng nói của Vân Ngọc Hân.

“Vân Giai Kỳ?”
Vân Giai Kỳ giật mình nhưng không quay lại chỉ quân mình trong tấm chăn nhắm chặt mắt lại.

Bạc Ngạn Thiên đứng ở cửa phòng bệnh Vân Ngọc Hân thì đỡ lấy ông ta.

Thấy Vân Giai Kỳ không nói lời nào Bạc Ngạn Thiên nói: “Người còn chưa tỉnh sao?”
Vân Ngọc Hân nói: “Nghe Tân Khải Trạch nói Vân Giai Kỳ bị thương rất nặng”
“Hừ, cũng chỉ bị thương vài miếng thịt cần phải giả bộ như vậy? Bạc Tuấn Phong vì cô ta không tiếc ngày đêm bên cạnh trông chừng tôi thấy vết thương cô ta sớm đã khỏe rồi, diễn trông thật đấy! Chỉ là vết thương ngoài da mà cũng làm bé xé ra to.”
Vân Ngọc Hân dịu dàng nói: “Ông ơi đừng nói như vậy ạt Vân Giai Kỳ vừa mới mất con trong lòng chị ấy nhất định rất buồn đi!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 868: 868: Chương 864


Bạc Ngạn Thiên giọng đặc biệt tức giận: “Cái thứ dã chủng trong bụng cô ta không biết ở đâu ra, cô ta còn mặt mũi mà bưồn ư? À! Cô ta còn muốn đứa con này sao.

Vì muốn giữa lại nó cô ta còn muốn chạy trốn? Muốn chạy đi đâu chứ? Muốn chạy tới nơi không ai biết rồi sinh ra thứ dã chủng đó sao? Ông thấy Bạc Tuấn Phong không cần phải phá cái thai đi, chỉ cần đợi cô ta sinh ra nó coi thử rốt cuộc nó là dã chủng của ai thôi! Cô ta vẫn còn mặt mũi mà buồn tủi sao, không biết đứa trẻ sinh ra này rốt cuộc là con của ai!”
Vân Giai Kỳ lẩm bẩm một câu: “Ông ơi nhỏ tiếng chút ạ lỡ như chị ấy tỉnh lại!”
“Ngọc Hân con còn tội nghiệp cô ta sao? Cô ta đã hại chết con của con với Tuấn Phong, bây giờ rơi vào tình thế này cũng do cô ta đáng đời thôi! Vẫn là Ngọc Hân con rộng lượng loại phụ nữ nhỏ nhen độc ác như cô ta con còn thấy đáng thương, ai mà biết cô ta còn đang âm mưu cái gì chứ?”
“Con chỉ cảm thấy thật đáng thương thôi… Dù sao con cũng từng trải qua việc sẩy thai là một người mẹ con cũng biết mất một đứa con là như thế nào…”
“Ngọc hân con thật lương thiện! Cô ta hại con thành ra như thế rồi mà con còn nói giúp cô ta?”
Bạc Tuấn Phong vừa mới quay trở lại phòng bệnh liền nhìn thấy Bạc Ngạn Thiên và Vân Ngọc Hân đứng ở cửa, anh lạnh lùng nói: “Các người đến đây làm gì? Bạc Ngạn Thiên quay người lại trừng mắt nhìn anh: “Ông cũng muốn hỏi mấy ngày nay cháu tao tức trực ở bệnh viện làm gì? Người phụ nữ cô ta không có tay chân sao? Cô ta bị thương gì không thể tự xử lý sao? Cần cháu chăm sóc? Bạc Tuấn Phong cháu đừng quên cháu là người cao quý thế nào chỉ có người tới hầu hạ cháu, từ lúc nào cần cháu tao đến đây hầu hạ người khác? À! Cho dù cháu có lòng hầu hạ người ta, người ta có cho con mặt mũi không! Thật không biết tốt xấu chả ra làm sao cải”
Sắc mặt Bạc Tuấn Phong lạnh lùng trông đáng sợ.

“Anh Tuấn Phong… Ông là nhớ anh biết anh ở bệnh viện nên qua xem anh đấy!” Vân Ngọc Hân lập tức nói.

Bạc Tuấn Phong nói: “Không cần”
Bạc Ngạn Thiên liếc mắt nhìn Vân Giai Kỳ thấy tấm chăn động đậy.

Ông ta nghĩ cô đã tỉnh thế là cố ý trước mặt Vân Giai Kỳ chất vấn: “Cháu ngày đêm bảo vệ người phụ nữ này làm gì?
Con của cháu thì sao cháu không quan tâm nữa sao?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Mạn Nhi và Vũ Minh còn có Cung Bắc cháu đã giao cho Tân Khải Trạch chăm sóc “Ý ông là Lâm Thanh Thủy” Bạc Ngạn Thiên nhắc nhở: “Đừng quên đứa con trong bụng người ta đang mang là của cháu! Đứa con này, cháu không quản sao?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Đứa con trong bụng của cô ta thì có liên quan gì đến cháu?”
“Thế nào? Con của cháu, cháu không nhận?”
“Cháu từ lúc nào nhận qua đứa con trong bụng cô ta là con của cháu”
Vân Ngọc Hân nghe vậy trong lòng không khỏi mừng thầm.

Cho dù Lâm Thanh Thủy có cố gắng vắt óc suy nghĩ để mang thai lén cốt nhục của anh Tuấn Phong thò làm sao? Anh Tuấn Phong căn bản không thừa nhận! Có điều, khi đứng trước mặt Vân Giai Kỳ, Vân Ngọc Hân vẫn cố ra vẻ bảo vệ Lâm Thanh Thủy nói: “Anh Tuấn Phong đứa con trong bụng cô ấy là cốt nhục của anh.

Mấy ngày gần đây phản ứng mang thai của Lâm Thanh Thủy rất nghiêm trọng, bác sĩ nói thai nhi phát triển rất tốt” Lời cô ta nói rõ ràng cố ý công kích Vân Giai Kỳ.

Dù sao Vân Giai Kỳ vừa mới xảy thai nhất là những vấn đề liên quan đến đứa con.

Vân Ngọc Hân cố ý muốn nói cho cô biết hận đến nỗi muốn đâm thủng tim cô.

Bạc Tuấn Phong hơi nheo mắt liếc về phía Vân Ngọc Hân nói: “Từ lúc nào chuyện của tôi đến lượt cô múa tay múa chân vậy?”
Bạc Ngạn Thiên nói: “Ngọc Hân thế nào mà cháu lại nói múa tay múa chân? Con bé tương lai là thiếu phu nhân của Bạc gia, đây là chuyện của Bạc gia ta.

Ông nói con bé có tư cách quản thì con bé có tư cách để quản chuyện này”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 869: 869: Chương 865


“Cô ta là thiếu phu nhân của Bạc gia thì làm sao? Chuyện của tôi không liên quan đến Bạc gia” Bạc Tuấn Phong thờ ơ bác bỏ mối quan hệ.

Bạc Ngạn Thiên phẫn nộ nói: “Cháu cố chấp đoạn tuyệt với Bạc gia chỉ vì con mụ đàn bà đó sao?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Nếu ông đến đây để tranh chấp với cháu mấy vấn đề này vậy ông vẫn nên quay về đi!”
“Cháu!”
Vân Giai Kỳ dùng tấm chăn quấn chặt mình nhưng lại bị tiếng ồn làm cho phân tâm.

Cô cố bịt chặt tai lại nhưng cũng không biết qua bao lâu rồi lại tỉnh lại trong phòng dường như không còn ai nữa.

Vân Giai Kỳ ngơ người ngồi dậy lại cố gắng mở đôi mắt nhưng đều trở nên mờ tịt.

Cô dụi mắt nhưng lại cảm giác hai mắt kịch liệt đau đớn.

Rõ ràng không có khóc đầu ngón tay lại ướt nhẹp.

Cô cúi đầu khịt mũi, trên đầu ngón tay lại có mùi máu tanh.

Đôi mắt hình như chảy máu rồi.

Máu làm ướt hàng lông mi.

Vân Giai Kỳ vô thức xoa xoa mu bàn tay cho sạch máu.

Vân Giai Kỳ cười nhạt vài tiếng, cô cũng không biết từ lúc nào giữa màn đêm cô tỉnh dậy đôi mắt vậy mà không còn nhìn thấy được nữa.

Khi Bạc Tuấn Phong quay trở lại phòng bệnh, anh nhìn thấy Vân Giai Kỳ từ từ chống đỡ bức tường hướng về phía cửa mò tới.

Anh nhíu mày bước tới năm lấy cổ tay cô.

Sự xuất hiện của anh làm cho cô bất ngờ giật mình.

Vân Giai Kỳ sợ đến mức hét lên trong tiềm thức đẩy anh ra dựa lưng vào tường với vẻ mặt kinh hãi.

Đôi mắt người đàn ông tối sầm lại dữ dội.

Anh chỉ là thấy cô đứng không vững mà đỡ lấy cô, vậy mà cô phản ứng dữ dội như vậy”Em xuống giường làm gì? Bạc Tuấn Phong nhíu mày: “Bộ dạng em bây giờ rồi, đầu óc còn muốn nghĩ trốn thoát sao”
Vân Giai Kỳ nghe thấy giọng nói của anh, sắc mặt liền thay đổi.

Đôi mắt của cô căn bản không thể thấy rõ mọi thứ, chỉ có thể dùng tay nhận biết phương hướng không ngờ đến anh lại đột nhiên xông tới nên cô mới bị sốc.

Vân Giai kỳ lạnh nhạt nói: “Không cần anh quản” Bạc Tuấn Phong vẫn muốn đến gần nhưng bị Vân giai Kỳ dùng toàn bộ sức lực đẩy anh ra: “Tôi nói rồi, anh đừng đụng vào tôi!”
Người đàn ông thấy bộ dạng cô chống cự như vậy lập tức lùi về sau dang tay ra hiệu bản thân không đụng vào cô nữa.

“Được anh không đụng em” Bạc Tuấn Phong mặt không chút biểu tình lùi về sau nhìn hai mắt cô không có chút tiêu điểm, hơi nheo mắt nói: “Em làm sao vậy?” Anh mơ hồ cảm thấy mắt của cô có gì đó không ổn.

Anh rõ ràng đứng trước mắt cô, cô đứng trước mặt anh nhưng con ngươi của cô không tập trung.

“Tôi đi vệ sinh không được sao?”
Bạc Tuấn Phong nhìn về phía giường bệnh.

Cô vậy mà dứt khoát rút ống dẫn nước tiểu ra.

Từ sau khi ra khỏi phòng phẫu thuật y tá đã đưa ống dẫn nước tiểu cho cô nhưng lại bị cô rút ra.

Cô cảm thấy rất khó chịu, cô đâu phải bệnh nhân mắc bệnh hiểm nghèo thì tại sao phải dùng thứ đáng xấu hổ như vậy.

Bạc Tuấn Phong bước sang một bên không chặn cô nữa.

Vân Giai kỳ có cảm giác anh đã bước sang bên cạnh liền tiếp tục mò mãm về phía nhà vệ sinh.

Bạc Tuấn Phong càng nhìn càng nhíu mày, anh chăm chú nhìn Vân Giai Kỳ bước tới trước ghế cô vậy mà không có chút dừng bước.

Anh lập tức bước tới một tay nắm lấy cổ tay cô và cùng lúc dùng chân thon dài đẩy chiếc ghế sang một bên.

Van Giai Kỳ mới giật mình trước mặt cô vậy mà có vật cản.

Bạc Tuấn Phong nói: “Em không thấy ghế phía trước sao?” Vân Giai Kỳ lại muốn vùng vẫy thoát khỏi anh nhưng Bạc Tuấn Phong không cho cô cơ hội nữa, liền ôm cô lên.

“Bạc Tuấn Phong! Anh làm gì vậy!”
“Đừng động”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 870: 870: Chương 866


“Tôi không phải nói anh không được chạm vào tôi rồi sao?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Làm sao còn xấu hổ? Toàn thân em có chỗ nào tôi chưa từng nhìn qua sao?” Anh nói một cách ngạo mạn như vậy càng khiến Vân Giai Kỳ xấu hổ đến tức giận.

Cho đến khi cô bị anh ôm vào trong nhà vệ sinh cô mới trốn tới một góc căng thẳng không dám nhúc nhích.

Bạc Tuấn Phong kề sát trước mặt cô anh định c** q**n áo cô ra nhưng cô đột nhiên vùng vẫy dữ dội: “Đừng động vào tôi!” Cô bất ngờ đẩy anh ra hai tay chống cự không muốn anh động vào mình.

Cô không muốn anh thấy bộ dạng nhếch nhác của cô như vậy.

Bạc Tuấn Phong nói: “Cơ thể của em bây giờ còn rất yếu”
“Cho dù tôi có yếu đến đâu cũng không đến lượt anh giúp tôi c** đ*!” Van Giai Kỳ nói: “Bạc Tuấn Phong nếu anh có lòng như vậy sao anh không đi chăm sóc cho Lâm Thanh Thủy của anh đi? Giờ trong bụng của cô ta còn mang thai đứa con của anh, đó là máu thịt hàng thật giá thật của anh, anh không đi chăm sóc chạy đến đây trông coi tôi làm gì? Tôi bây giờ không có quý giá bằng cô ta đâu”
“Lời em nói câu nào cũng đầy khiêu khích nhỉ?”
“Câu nào cũng khiêu khích? Có sao? Không phải sự thật sao? Lâm Thanh Thủy mang thai rồi anh nhất định rất vui, rất hạnh phúc, kích động đi?”
“Ai nói với em tôi rất thích chứ?” Bạc Tuấn phong rõ ràng biết lời cô nói là cố ý khích anh nhưng vẫn không nhịn được mà tức giận.

Vân Giai Kỳ nhíu mày: “Ồ? Không thích sao? Nếu anh không thích vậy sao đứa con trong bụng Lâm Thanh Thủy có thể sống tới bây giờ? Khi anh phá đi đứa con của tôi sao anh kiên quyết mạnh mế lắm mà? Khi anh quyết tâm không lưu lại thứ gì đó chẳng phải ra tay rất tàn nhẫn không từ thủ đoạn sao.

Đó chính là thủ đoạn của anh không phải sao?”
Sắc mặt Bạc Tuấn Phong trầm xuống rất lợi hại.

Anh đột nhiên đẩy mạnh cánh cửa im lặng rời đi“Âm” một tiếng.

Cho đến khi cô nghe tiếng bước chân Bạc Tuấn Phong rời khỏi phòng vệ sinh cô mới lóng ngóng bước tới khóa trái cửa lại.

Vân Giai Kỳ không muốn anh nhìn thấy bộ dạng đang chảy máu của cô.

Sau khi đánh mất đứa trẻ cô luôn chảy lochia (máu chảy từ t* c*ng sau khi sinh).

Mặc dù máu chảy càng ngày càng ít nhưng những điều này đều chứng minh thủ tay tàn nhẫn của người đàn ông đó! Anh nhãn tâm vô tình cướp đi đứa trẻ của cô.

Vậy mà anh còn đủ tư cách nói cô khiêu khích!
Bây giờ chỉ cần cô nhìn thấy anh chỉ cần nghe giọng nói của anh liền không khống chế được toàn thân phát run.

Nói hận đến xương tủy cũng không nói quá.

Vân Giai Kỳ đổi miếng lót rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh, bụng dưới của cô còn hơi đau nhói.

Y tá nói sau khi làm phẫu thuật phá bỏ thai cần chú ý nghỉ ngơi.

Mấy ngày nay cô đột nhiên phát run không ngừng đổ mồ hôi hột.

Đến buổi tối cô lại cảm thấy lạnh vô cớ, cái lạnh đến thấu xương.

Vân Giai Kỳ ôm bụng khó nhọc bước từng bước về phía giường.

Trong tầm mắt mờ tịt trong căn phòng dường như không còn ai nữa.

Bạc Tuấn Phong không ở đây nữa.

Xem bộ dạng chắc nhưng lời nói ban nãy công kích anh không ít.

Đây là tức quá bỏ đi rồi? Đi rồi thì tốt.

Cô bây giờ không muốn nhìn anh dù chỉ một chút.

Không biết từ lúc nào đã là hoàng hôn rồi.

Lâm Thanh Thủy ngồi ở phòng khách, cô ta nhận điện thoại được biết là ngày hôm sau sẽ đi khám thai.

Lần kiểm tra trước thai nhỉ phát triển rất tốt không biết lần khám này thai nhi phát triển đến đâu.

Lòng của Lâm Thanh thủy vừa căng thẳng vừa thấp thỏm, cô ta là lân đầu tiên mang thai nên hoàn toàn không có kinh nghiệm chỉ mong đứa trẻ này bình an vô sự lớn lên.

Cô ta vừa v**t v* bụng dưới vừa dịu dàng nói: “Con yêu đồng ý với mẹ lần khám ngày mai con nhất định phải mạnh mẽ nhé!”
Âm thanh “loảng xoảng” vang lên.

Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra.

Lâm Thanh Thủy bị dọa đến nhảy dựng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 871: 871: Chương 867


Cô ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đang sải bước bước vào biệt thự.

Lâm Thanh Thủy kinh ngạc đứng lên, kinh sợ nhìn anh: “Tuấn Phong!” Anh ta làm sao đến được nơi này.

Đây là nơi do Bạc Ngạn Thiên sắp xếp cho cô ta dưỡng thai đến Vân Ngọc Hân mấy lần dò hỏi cũng không thể tìm ra.

Lòng ông ta hiểu chuyện Lâm Thanh Thủy mang thai trong lòng Vân Ngọc Hân đặc biệt khó chịu do vậy ông ta không để Vân Ngọc Hân gặp Lâm Thanh Thủy.Thế nào Bạc Tuấn Phong lại biết nơi này mà tới?
Bạc Tuấn Phong bước tới trước mặt cô ta nhìn cô ta một cách lạnh lùng rồi bất ngờ nắm lấy tay cô ta.

Lâm Thanh Thủy kinh sợ: “Tuấn Phong anh muốn làm gì?” Bạc Tuấn Phong không có trả lời cô ta mà trực tiếp lôi cô ta ra khỏi cửa.

Lâm Thanh thủy mơ hồ nhận ra chuyện gì không ổn, cô ta cố gắng vùng vãy: “Tuấn Phong anh đang làm gì vậy?” Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nói: “Ai cho phép mang thai con tôi?”
Lòng Lâm Thanh Thủy lộp bộp’ một tiếng, cô ta lập tức hiểu ra người đàn ông này đang muốn làm gì hoảng sợ hét lên: “Tuấn Phong, không!”
Bạc Tuấn phong không cho cô ta một cơ hội để kháng cự và kéo cô ta ra cửa.

Tân Khải Trạch nhanh chóng thu điện thoại lại đi tới: “Bạc gia bên bác sĩ đã liên lạc ổn thỏa có thể lập tức tiến hành phẫu thuật…” Lâm Thanh Thủy nói: “Phẫu thuật gì?”
Giọng điệu của Tân Khải Trạch trở nên lạnh lùng nói: “Đương nhiên là phẫu thuật phá thai.

Cô Lâm đứa trẻ này từ đâu mà tới lòng cô là người rõ nhất” Lâm Thanh Thủy nói: “Không cần! Các người muốn phá bỏ con của tôi? Không cần!”
Mộng Yến Mi vừa dừng xe liền nghe thấy tiếng tranh chấp truyền tới từ cửa biệt thự vang tới, bà ta lập tức hoảng sợ chạy tới.

Bà ta vừa nãy còn nghe được chút tin việc Lâm Thanh Thủy mang thai từ ông cụ Bạc, nghe nói ngày mai Lâm Thanh Thủy cần đi khám thai nên bà ta tự nguyện nói sẽ đưa Lâm Thanh thủy đi khám.

Ông cụ Bạc tất nhất rất tin tưởng Mộng Yến Mi.

Mộng Yến Mi thương xót cho Lâm Thanh Thủy như vậy chẳng qua là vì đứa bé trong bụng của cô ta có thể cứu mạng của Cung Bắc sao! Không ngờ đến đã gặp phải Bạc Tuấn Phong.

Mộng Yến Mi vội vàng chạy tới nhìn thấy Tân Khải Trạch đang kéo Lâm Thanh Thủy đi, Lâm Thanh Thủy sợ hãi cuộn mình vào một góc nghiến răng chống cự, bà ta lập tức hét lên một tiếng!

Các bạn chọn truyen1.

one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!
“Dừng tay!” Mộng Yến Mi xông tới kéo Lâm Thanh thủy ra phía sau lưng: “Tuấn Phong còn đây là muốn làm gì?” Bạc Tuấn Phong thấy Mộng Yến Mi đi tới, anh nhíu mày nghỉ ngờ nói: “Dì tới đây làm gì?” Sắc mặt Mộng Yến Mi thay đổi: “Dì nghe nói Lâm Thanh Thủy ngày mai cần đi khám thai, dì không yên tâm nên qua đây xem sao!”
“À” Bạc Tuấn Phong nói: “Chuyện của cô ta từ lúc nào tới dì quản rồi” Lâm Thanh Thủy từ khi nhìn thấy Mộng Yến Mi cũng nhận ra được thân phận của bà ta.

Bạc Ngạn Thiên đã nói với cô ta qua điện thoại ngày mai Mộng Yến Mi sẽ đích thân đưa cô đi khám thai nên trong lòng cô ta có chút đắc ý hơn.

Mộng Yến Mi là dì của Bạc Tuấn Phong, cũng có địa vị trọng yếu trong Bạc gia.

Bà ta đích thân đến đưa cô ta đi khám thai chứng tỏ Bạc gia rất xem trọng đứa bé trong bụng cô ta.

“Bác gái, Tuấn Phong… Tuấn Phong muốn phá đứa nhỏ của con! Bác gái cứu con, cứu đứa nhỏ với ạ..” Nói rồi Lâm Thanh Thủy sợ hãi núp sau lưng bà ta.

Ánh mắt Bạc Tuấn phong trở nên lạnh nhạt hơn, Mộng Yến Mi có chút tức giận nói: “Tuấn Phong con điên rồi sao? Đứa trẻ trong bụng cô ấy là con của con đấy, con nhẫn tâm như vậy sao?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Tôi nói rồi cho dù dùng bao nhiêu thủ đoạn đứa con tôi không nhận đều là nghiệt chủng.

Đã là nghiệt chủng cần phải sinh ra sao” Nếu không phải thời gian gần đây anh lo chăm sóc cho Vân Giai Kỳ thì đứa con trong bụng Lâm Thanh Thủy có thể lưu lại tới bây giờ sao..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 872: 872: Chương 868


Lâm Thanh Thủy đau lòng đến mức hai mắt đỏ hoe: “Hổ phụ không ăn thịt con! Tuấn Phong anh đến con ruột của mình cũng muốn loại bỏ sao?” Bạc Tuấn Phong không chút biểu tình nói: “Đứa trẻ này là nghiệt chủng” Anh sẽ không thừa nhận!
Mộng Yến Mi kích động nói: “Đây là con của con mà!” Bạc Tuấn Phong hoàn toàn không nghe lọt tai, căn dặn Tân Khải Trạch: “Mang đi.”
“Dạ” Tân Khải Trạch không nói một lời liền bước tới trước mặt Mộng Yến Mi nói: “Bà Cung xin tránh ra” Mộng Yến Mi cố sống cố chết chặn lại.

Tân Khải Trạch thấy bà ta cố bảo vệ Lâm Thanh Thủy thế là nhướng mày: “Bà Cung đắc tội rồi!” Nói rồi anh ta đẩy Mộng Yến Mi ra nhưng bà ta lại nắm lấy cánh †ay của Tần Khải Trạch nói với anh ta: “Cậu dám động đến cô ấy”
Thấy bà ta nhất quyết bảo vệ Lâm Thanh Thủy như vậy Bạc Tuấn Phong hoài nghi.

Mộng Yến Mi đẩy Tân Khải Trạch ra chạy đến trước mặt Bạc Tuấn Phong sau khi cân nhắc hồi lâu bà ta đột nhiên nói: “Tuấn Phong chúng ta bàn chút được không, ngay bây giờ”
“Không có gì để bàn bạc cải”
“Tuấn Phong!”
Mộng Yến Mi năm lấy tay anh: “Không làm lỡ nhiều thời gian của con đâu, chúng ta chỉ nói chuyện mấy phút thôi!
Được không? Dì biết di hoàn toàn không thể cản được con!

Nếu con muốn biết lý do liền đi theo dì đi!” Nói rồi bà ta bước vào biệt thự.

Bạc Tuấn Phong nhìn chăm chằm Lâm Thanh Thủy một lúc rồi tiến vào biệt thự, lên lầu.

Trong phòng sách, Mộng Yến Mi nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đi đến, đợi đến khi anh bước vào trong phòng bà ta liền đóng cửa khóa trái lại rồi đi đến trước mặt anh.

Bạc Tuấn Phong nói: “Nói đi”
“Cái gì?”
“Lý do dì nhất định bảo vệ đứa trẻ đó”
Mộng Yến Mi hít một hơi thật sâu nói: “Bệnh của Cung Bắc con chắc cũng biết! Bác sĩ nói chỉ cần có dây rốn cấy ghép thành công liền có thể cứu mạng của Cung Tuấn rồi! Bây giờ Lâm Thanh Thủy mang thai rồi con trong bụng cô ấy cũng là con của con.

Nếu như đợi đến khi đứa trẻ được sinh ra, cấy ghép máu cuống rốn thành công thì Cung Tuấn được cứu rồi.”
Nói rồi bà ta căng thẳng tiến về phía trước một tay năm lấy cánh tay Bạc Tuấn phong: “Tuấn Phong, con sẽ không thấy chết mà không cứu mà đúng không?”

Bạc Tuấn phong xoay người lạnh lùng nhìn bà ta: “Bệnh của Cung Tuấn liên quan gì đến Lâm Thanh Thủy?”
“…” Mộng Yến Mi nhất thời không nói nên lời.

Trong lòng bà ta rối như tơ vò, bà ta thực sự không muốn nói thân thế của Cung Tuấn cho Bạc Tuấn phong biết.

Mộng Yến Mi nói: “Nguyên nhân trong đó rất phức tạp, dì có nỗi khổ riêng không thể nói ra”
“Không thể nói?” Bạc Tuấn Phong thấy Mộng Yến Mi không muốn nói, anh không kiên nhẫn hất tay bà ta ra hướng đến cửa đi tới.

Mộng Yến Mi hoảng sợ xoay người chạy ra cửa, ngẩng đầu nhìn Bạc Tuấn Phong nước mắt tự dưng chảy xuống.

Hai mắt bà ta đỏ hoe, cắn chặt răng mới nói: “Cho dù con không nể mặt dì thì cũng nên nể mặt Cung Bắc” Bạc Cung Tuấn vẫn nét mặt hờ hững như cũ.

Mộng Yến Mi đau lòng đành phải nói ra: “Cung Tuấn… Cung Tuấn là con của con nha!”
Bạc Cung Tuấn nghe được lời này hơi sững người cười nhạt nói: “Đây là ý gì?”
“Con không tin sao?” Mộng Yến Mi nói: “Tuấn Phong, việc này dì luôn dấu con là dì không tốt… Khi đó là dì quá ích kỷ, không dmas nói cho con nghe về thân phận của Cung Bắc! Bởi vì dì sợ khi con biết thân phận của Cung Bắc, con sẽ giành quyền nuôi dưỡng Cung Tuấn lại”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 873: 873: Chương 869


Dừng lại một chút Mộng Yến Mi áy náy nói: “Dì xin lỗi…
Tình cảm Cung gia đối với Cung Bắc rất sâu đậm việc này là dì vẫn luôn giấu giếm con! Nhưng bệnh tình Cung Bắc bây giờ đã trở nên nghiêm trọng hơn! Dì biết việc này không thể giấu tiếp được nữa! Nếu như con không tin con có thể dắt Cung Bắc đi khám nghiệm DNA dì không nói hai lời! Đợi đến khi con nhìn thấy kết quả rồi tự ắt sẽ tin lời của dì nói!” Khuôn mặt của Bạc.

Tuấn Phong hơi cứng lại.

“Con còn nhớ lân sinh ba của Vân Giai Kỳ không?” Mộng Yến Mi nói vội: “Lúc đầu Vân Giai Kỳ bị tai nạn xe ô tô hai đứa trẻ chết yểu.

Kỳ thực chúng không có chết yểu một đứa là Mạn Nhi được Vân Giai Kỳ đưa đi rồi còn một đứa là Cung Bắc lúc sinh vì quá yếu cứ cho rằng không còn hơi thở nữa.

Thực ra…”

“Là bị một y tá trộm đi! Cô ta muốn bán đứa trẻ này cho chợ đen bị y tá trộm mất rồi! Muốn bán đứa bé này ra chợ đen rồi sau đó bị cảnh sát điều tra phát hiện.

Bởi vì không tra ra được thân phận của đứa nhỏ nên bọn họ thông qua kiểm định DNA mới tìm đến Cung Chiến! Nhiều năm qua Cung gia vẫn luôn cho rằng Cung Bắc là con của Cung Chiến cho đến đoạn thời gian trước Cung Bắc phát bệnh lại kiểm tra máu mới phát hiện ra…”
Nói xong, bà ta lại nói: “Cung Bắc là máu thịt của con và Vân Ngọc Hân!” Cô ta cắn chặt răng nhất quyết không chịu nói Cung Bắc là con của Vân Giai Kỳ.

Cho dù phải bị ép nói ra sự thật với Bạc Tuấn Phong, cô ta cũng không muốn cho Vân Giai Kỳ biết đến lúc Bạc Tuấn Phong thật sự giành lấy quyền nuôi com cô ta vẫn có thể tùy lúc đến thăm Cung Bắc.

Nhưng để Vân Giai Kỳ biết được…
Thì Vân Giai Kỳ cũng sẽ biết được thân phận thực sự của Mạn Nhi và Vũ Minh thôi.

Suy cho cùng ba đứa trẻ này là sinh ba.

Cung Bắc là do Vân Giai Kỳ sinh ra, Vân Giai Kỳ tất nhiên cũng biết thân thế của hai đứa trẻ kia.

Chuyện này đối với Bạc gia Cung gia mà nói đều là phiền phức cực lớn.

Mộng Yến Mi căng thẳng đến mức toàn thân phát run.

Bạc Tuấn Phong nhìn thấy gương mặt tái nhợt của cô ta, anh đột nhiên nhắm chặt mắt lại đưa ngón tay thon dài mảnh khảnh vuốt vuốt giữa đôi lông mày một cách nặng nề và khóe miệng bất giác giật giật.

Mộng Yến Mi lại áy náy nói: “Xin lỗi, Tuấn Phong… Chuyện này luôn giấu con là dì không tốt…”
Bạc Tuấn Phong xoay người, quay lưng với Mộng Yến Mi một thân lạnh lùng nghiêm nghị.

Mộng Yến Mi thấy bộ dạng anh không nói càng thêm lo lắng.

“Dì biết… việc này quá đột ngột rồi, con nhất thời không có cách tiếp nhận… hay là nói con vẫn hoài nghi về thân phận của Cung Bắc? Con không cảm thấy Cung Bắc trông rất giống con hay sao? Con nhất định cho rằng Cung Bắc là cháu ngoại nên giống nhau là chuyện bình thường đi! Không phải đâu thằng bé là con trai của con vì thế…”
Mộng Yến Mi thận trọng tiến lại gần: “Cứu lấy Cung Bắc được không?” Bạc Tuấn Phong trầm mặc không nói chuyện.

Mộng Yến Mi lại nói: “Dì biết cách làm đáng khinh của Lâm Thanh Thủy nhưng dù sao cũng là máu mủ của con, con không cần máu lạnh như vậy được không? Hơn nữa cũng đã đến mức này nếu có thể cứu được Cung Bắc… Tại sao lại không làm! Lại nói con là cháu đích tôn của Bạc gia tất nhiên có nghĩa vụ nối dõi vì Bạc Mạnh! Trên người con là huyết thống cao quý nhất của Bạc gia…”
“Đủ rồi” Bạc Tuấn Phong không còn đủ kiên nhãn nghe tiếp nữa.

Anh xoay người thất vọng nhìn về phía Mộng Yến Mi nhếch miệng nhếch môi khinh bỉ nói: “Huyết thống cao quý?

Các bạn chọn truyen1.

one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!
Bời vì tôi là cháu đích tôn của Bạc giá? Tôi có nghĩa vụ nối dõi vì Bạc gia sao?”
“Tuấn Phong…”
“Cung gia luôn giấu giếm con trai của tôi, còn gọi tôi là chú họ?” Bạc Tuấn Phong liếc mắt một cái: “Cháu ngoại của tôi chớp mắt là con trai của tôi?”
“Chuyện này mấy dì trước đó cũng không biết sự tình! Dì cũng là sau đó mới biết được…”
“Tuấn Phong, dì không có, không có tính kế con… Đứa trẻ trong bụng của Lâm Thanh Thủy con không cần dì có thể nuôi, dì nguyện ý nuôi dưỡng…”
“Vì vậy đứa trẻ kia lấy danh nghĩa gì mà sinh ra?” Bạc Tuấn Phong cười lạnh: “Nó là công cụ sao? Nó chỉ có giá trị làm máu dây rốn sao?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 874: 874: Chương 870


“Máu lạnh sao?” Bạc Tuấn Phong bật cười: “So với tôi dì càng máu lạnh hơn không phải sao?” Mộng Yến Mi bị nói khích mặt đến đổi sắc, không dám nói tiếng nào.

“Tôi là cháu đích tôn của Bạc gia có tất cả quyền lực cao lớn thế nhưng ngay cả quyền yêu một người cũng không có”
Bạc Tuấn Phong lại nói: “Tất cả mọi người đều tính kế lên huyết thống của tôi, trong mắt mấy người tôi là người có thịt có máu hay là một công cụ mà thôi.”
“Tuấn Phong, con đừng nói như thế..” Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nhìn cô ta, bất ngờ xoay người rời đi.

Màn đêm buông xuống.

Nơi lối vào bệnh viện gió lạnh âm u.

Bạc Tuấn Phong dừng xe ở nơi đổ xe tắt mắt nhưng không xuống xe.

Anh dựa lưng vào ghế không giấu được vẻ mệt mỏi.

Sau khi ngồi yên tĩnh nửa tiếng đồng hồ anh mới đẩy cửa bước xuống xe, dựa lưng trước cửa xe châm một điếu thuốc hút một hơi thật mạnh.

Anh rất ít khi hút thuốc trừ những lúc đi xã giao hay phiền muộn cực độ mới chăm chút điếu thuốc.

Sao Hỏa giống như một ngôi sao trong màn đêm.

Trong làn khói Bạc Tuấn Phong đột nhiên nhìn thấy bóng dáng một người đứng đó không xa, anh quay mặt lại nhìn thấy Tống Hạo Hiên.

Tống Hạo Hiên cũng không biết anh đứng đó bao lâu, anh ta liền hướng Bạc Tuấn Phong tiến gần thêm mấy bước.

“Bạc Tuấn Phong, tôi thật sự đánh giá thấp năng lực của anh rồi.

Một bệnh viện đơn thuần bị anh canh chừng cẩn mật chẳng khác nào nhà tù”
Anh ta muốn gặp Vân Giai Kỳ nhưng liên tục bị chặn ở ngoài cổng bệnh viện.

Bảo vệ xung quanh bệnh viện vô cùng nghiêm ngặt.

Bạc Tuấn Phong nheo mắt bóp điếu thuốc trong tay đi lướt qua anh ta.

Tống Hạo Hiên quay lưng về phía anh đột nhiên chế nhạo nói: “Tự tay g**t ch*t đứa con của mình mùi vị thế nào?”

Bạc Tuấn Phong đột nhiên dừng lại.

“Bạc Tuấn Phong, đừng nói anh thật cho rằng đứa trẻ trong bụng Vân Giai Kỳ là con của tôi đi?” Tống Hạo Hiên xoay người lại châm chọc nói: “Anh yêu một người phụ nữ đến vậy nhưng tín nhiệm cơ bản đều không có? Tôi nói đứa trẻ trong bụng cô ấy là của tôi cho nên anh thật sự hoàn toàn tin tưởng sao? Bạc Tuấn Phong, anh quả thật khiến tôi mở mang tầm mắt!”
“Tôi thế nào đều không nghĩ tới anh lại là một người tàn nhãn như vậy, anh chưa từng nghĩ đến Vân Giai Kỳ làm sao hận anh sao? Cô ấy bây giờ nhất định hận anh đến thấu xương”
Bạc Tuấn Phong vẫn không xoay người.

“Bạc Tuấn Phong!” Tống Hạo Hiên cũng không thể giữ bình tĩnh nổi, anh ta đột ngột lao về phía Bạc Tuấn Phong quay người anh lại nắm chặt lấy cà vạt của anh, anh ta định chất vấn nhưng lại nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu của anh.

Bạc Tuấn Phong mắt như lửa đốt trói chặt lấy anh ta!
“Bốp” một tiếng! Anh đấm mạnh tay vào cằm Tống Hạo.

Hiên.

Tống Hạo Hiên lùi ba bước chưa phản ứng kịp đã bị Bạc Tuấn phong nắm lấy vạt áo của anh ta ấn mạnh anh ta vào tường.

Tống Hạo Hiến nói: “Anh chỉ có chút bản lĩnh này thôi ư!
Anh có bản lĩnh cứ nhắm vào tôi, anh có tư cách gì mà dày vò Vân Giai Kỳ? Cô ấy đã làm sai điều gì, anh bức cô ấy đến mức nào mới định buông tha?”
Bạc Tuấn Phong cười lạnh nói: “Tất cả phụ nữ trên thế giới đều chết rồi sao? Sao anh cứ quấy rầy người phụ nữ của tôi”
“Lời này phải do tôi hỏi anh mới đúng! Tất cả phụ nữ trên thế giới chết rồi sao? Sao anh cứ dày vò một Vân Giai kỳ thôi vậy!”
“Tôi dày vò cô ấy?” Bạc Tuấn Phong giống như trò cười: “Tống Hạo Hiên, cô ấy là người phụ nữ của tôi, tôi là người đàn ông duy nhất của cô ấy.

Tôi không thích người phụ nữ của tôi bị người khác h*m m**n hay đụng vào, anh càng không thể!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 875: 875: Chương 871


Tống Hạo Hiên chế nhạo nói: “Bạc Tuấn Phong nếu như là của anh vậy tôi có thể tùy ý cướp đoạt sao? Anh không có tự tin như vậy ư? Sợ tôi cướp mất cô ấy sao?”
“Không phải sợ, là không thích!” Ánh mắt Bạc Tuấn Phong rơi trên người Tống Hạo Hiên, giọng điệu vô cùng lạnh lùng: “Mắt anh nhìn cô ấy tôi thấy bẩn, tay anh chạm vào cô ấy tôi thấy bẩn”
Tống Hạo Hiên sững người, mặt anh ta biến sắc chế giễu nói: “Cô ấy là người sống không phải là đồ vật của riêng anh!
Bạc Tuấn Phong anh hy vọng giam cầm cô ấy giống như con chim hoàng yến bị nhốt trong lồng không thể bay không thể kêu, muốn cô ấy trở thành vật trang trí mà thưởng thức sao?”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nói: “Chỉ cần cô ấy ở bên cạnh tôi, cô ấy muốn làm gì đều được.

Tôi có thể khiến cô ấy kêu chỉ cần cô ấy không rời xa tôi” Nói xong anh đột nhiên buông vạt áo của Tống Hạo Hiên ra: “Nói với anh cũng vô ích.

Tống Hạo Hiên nếu để tôi lại biết anh có nửa phần h*m m**n, anh và Tống thị phía sau anh đều phải chết”
Đổi lại trước đây Tống Hạo Hiên hoàn toàn không sợ những lời đe dọa này của anh nhưng ánh mắt hôm nay của Bạc Tuấn Phong đặc biệt đáng sợ dường như có thể đâm thấu xương tủy.

Dưới ánh mắt lạnh lùng như vậy anh ta đột nhiên không nói lời nào.

Bạc Tuấn Phong nói: “Đừng để tôi lại nhìn thấy anh xuất hiện ở bệnh # Nói rồi anh để lại Tống Hạo.

Hiên ở bãi đỗ xe, xoay người vào tòa nhà bệnh viện.

Tống Hạo Hiên nhìn chằm chằm bóng lưng rời đi của anh không dám nắm chặt tay.

Trong phòng bệnh.

Vân Giai Kỳ nằm trên giường nhắm chặt hai mắt.

Lâm Tĩnh Anh vẫn cho rằng cô đã ngủ say, đứng bên cạnh bận tới bận lui.

Đoạn thời gian này, Lâm Tĩnh Anh luôn ở bệnh viện chăm sóc cô, Vân Giai Kỳ lại không có tâm tư để tò mò tại sao Lâm Tĩnh Anh đột nhiên đối xử tốt với cô như vậy.

Không trở về Vân gia mà một lòng một dạ ở bệnh viện phục vụ cô.

Chả nhẽ bởi vì chuyện của Lý Uyển Đồng và chuyện bà ta với Vân Lập Tân náo đến mức đoạn tuyệt? Cô cũng lười để ý.

Đối với thái độ của Lâm Tĩnh Anh cô cũng không nóng không lạnh, dù sao trước đây Lâm Tĩnh Anh là thật lòng thương cô.

Lâm Tĩnh Anh cũng nhìn thấy nhưng đối với phản ứng lãnh nhạt của Vân Giai Kỳ bà ta ngược lại không để trong lòng.

Bà †a nợ cô nhiều năm như vậy làm sao dễ dàng bù đắp? Lòng người dễ bị tổn thương, bà ta cũng biết đau, bà ta không hy vọng Vân Giai Kỳ tha thứ cho bà ta chỉ hy vọng có thể bù đắp một chút cho cô.

Bạc Tuấn Phong trở về phòng bệnh, ống truyền dịch của Vân Giai Kỳ vừa mới rút ra.

Lâm Tĩnh Anh nhìn anh một cái: “Cậu đi đâu vậy?” Bạc Tuấn Phong hướng mắt nhìn về phía Vân Giai Kỳ: “Cô ấy vẫn không chịu ăn?”
“Ừ luôn năm trên giường, tôi khuyên bảo rất nhiều con bé phớt lờ mọi người bây giờ chắc vẫn chưa tỉnh lại”
Bạc Tuấn Phong ngồi xuống giường anh nắm lấy tay cô đặt lại vào trong chăn, đầu không ngẩng lên nói với Lâm Tĩnh Anh: “Không còn sớm nữa bà trước quay về nghỉ ngơi đi”
“Tôi…” Sắc mặt Lâm Tĩnh Anh có chút khó khăn.

Bạc Tuấn Phong nhướng mày: “Sao vậy?”
“Tôi muốn ở lại chăm sóc con bé, ngược lại là cậu mấy ngày nay cậu nhất định rất mệt, người nên nghỉ ngơi cho tốt là cậu mới phải”
“Không mệt” Bạc Tuấn Phong đột nhiên lấy ra thẻ phòng.

Lâm Tĩnh Anh sững người: “Đây là cái gì…”
“Ngự Sơn Phong” Bạc Tuấn Phong có một tòa nhà ở Ngự Sơn Phong cách bệnh viện không xa.

Sắc mặt Lâm Tĩnh Anh thay đổi: “…”
“Tôi thấy bà luôn ở khách sạn” Bạc Tuấn Phong nói: “Ở khách sạn hoài không tốt Ngự Sơn Phong cách bệnh viện không xa đi lại thuận tiện, bà quay về nghỉ ngơi đi”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 876: 876: Chương 872


Lâm Tĩnh Anh cảm thấy có chút ngượng ngùng bà ta không ngờ rằng Bạc Tuấn Phong lại phát hiện chuyện mấy ngày nay bà ta sống ở khách sạn gần bệnh viện.

Bạc Tuấn Phong biết việc bà ta với Vân Lập Tân đang náo động đòi li hôn, Vân gia cũng không thể về nên anh dứt khoát đứa thẻ phòng Ngự Sơn Phong đứa cho bà ta.

“Chuyện này không được cho lắm…”
“Cầm lấy đi”
Có như vậy Lâm Tĩnh Anh mới cứng đầu nhận lấy.

Bà ta nói: “Vậy cậu ở lại chăm sóc tốt cho Vân Giái Kỳ ngày mai tôi sớm sẽ đến”
“Ừm” Bạc Tuấn Phong luôn nhìn Vân Giai Kỳ, gật đầu.

Sau khi Lâm Tĩnh Anh đi khỏi anh cất giọng ôn nhu hơn chút: “Tỉnh rồi thì ăn chút gì đi” Anh biết cô đã tỉnh dậy rồi.

Vân Giai Kỳ tự biết kỹ năng diễn xuất của mình có chút vụng về không giấu được anh, Vân Giai Kỳ chuyển người sang và mặt cô vẫn dùi vào tấm chăn.

Đây rõ ràng là muốn trốn anh.

Cô hoàn toàn muốn nhốt mình lại cho dù trước mắt có xảy ra vấn đề gì đều cho là không thấy, cô cũng không muốn nói chuyện với ai gần như tự cô ngược đãi bản thân mình.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-876-0.jpg


cho tôi sao? Tôi chỉ là kêu anh trả Doãn Lâm lại cho tôi, rất khó làm sao?”
Bạc Tuấn Phong trầm mặt nói: “Cậu ta đã chết rồi” Người chết không thể sống lại.

Vân Giai Kỳ đột nhiên ngồi dậy, từng chữ từng chữ nói ra: “Là anh hại chết cậu ấy!” Bạc Tuấn Phong nói: “Lúc đầu em không rời đi, cậu ta sẽ không chết!” Vân Giai Kỳ nói: “Vì vậy, anh là đang trách tôi?”
Các bạn chọn truyen1.

one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!
“Bạc Tuấn Phong, đây là cách anh yêu một người sao? Anh quan tâm một người liền tước đoạt đi mọi tự do của người đó? Tôi không thể có một chút tự do cá nhân hay sao? Toàn thân trái tim của tôi đều trong tầm kiểm soát của anh, mừng giận buồn vui quay quanh anh, anh muốn một Vân Giai Kỳ như Vậy sao?”
“Chỉ cần em ở lại bên cạnh tôi đừng chạy trốn, cái gì tôi cũng có thể cho eml”
“Tôi muốn Doãn Lâm, anh trả cậu ấy lại cho tôi…”
Bạc Tuấn Phong không thể nhãn nhịn được nữa.

Anh nắm chặt tay cô, lạnh lùng nói: “Em thật sự muốn cậu ta vậy sao?
Cậu ta đã chết rồi, em buồn như vậy sao?”
“Đúng vậy! Tôi đau buồn muốn chết đây! Tôi đau đến nỗi tim tôi như bị xe nát đi! Anh cho rằng ai cũng giống như anh là động vật máu lạnh không biết đau không biết buồn sao? Anh ngay cả con của mình đều không nhận”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 877: 877: Chương 873


Bạc Tuấn Phong nhắm chặt mắt, nắm chặt thành quyền.

Cô biết câu nói nào của cô đều có tính sát thương cao nhất đối với anh.

“Doãn Lâm là người thân nhất của tôi trên thế giới này, tôi bây giờ không còn nhà cũng không còn người thân nữa, tôi còn lại cái gì chứ…”
“Người thân? Cậu ta là vệ sĩ của em từ khi nào trở thành người thân của em rồi?”
“Anh cho rằng chỉ có quan hệ huyết thống mới tính là người thân sao?” Vân Giai Kỳ cười lạnh nói: “Trên thế giới này, người có quan hệ huyết thống với tôi nhiều như vậy, bọn họ có quan tâm tôi không? Bọn họ không thèm quan tâm tôi.

Tôi sống hay chết bọn họ đều ngoảnh mặt làm ngơ, bọn họ chỉ nghĩ nuôi dưỡng lớn tôi như một vũ nữ, tôi thấp hèn, tôi thủ đoạn! Các người không phải đều cho rằng như vậy hay sao?”
Bạc Tuấn Phong từng câu từng chữ nói: “Anh không có.”
Vân Giai Kỳ phá lên cười: “Vậy có phải tôi nên biết ơn anh không?
Vân Giai Kỳ đột nhiên lạnh lùng nói: “Bây giờ tôi chẳng còn gì cả, nếu còn thì chỉ là cái mạng rẻ tiền này.

Bạc Tuấn Phong anh xem đi trên người tôi còn cái gì mà anh muốn có không?
Anh lấy đi tôi cho anh hết, anh cần gì tôi đều cho anh”
Cô đột nhiên mất tự chủ cười phá lên: “Tôi còn cái gì có thể cho anh đây, còn cái gì anh muốn lấy không? Đến cả tôn nghiêm tôi đề mất rồi tôi còn gì mà anh ngưỡng mộ chứ? Anh lấy đi hết đi…”

Bạc Tuấn Phong mất tự chủ ôm chặt lấy cô: “Đừng nói nữa”
“Là anh khiến tôi nói, là anh kêu tôi muốn nói gì cũng được, sao nào bây giờ anh lại không muốn nghe tôi nói chuyện sao?”
“Chúng ta sẽ còn có con” Bạc Tuấn phong nói: “Sau này chúng ta sẽ có con trai, sẽ có con gái…” Vân Giai Kỳ nghe vậy nước mắt đột nhiên chảy dài.

Cô cắn chặt môi nghẹn ngào, khàn giọng nói: “Sẽ không thể…”
Bạc Tuấn Phong nhìn cô với đôi mắt đỏ hoe, Vân Giai Kỳ dùng sức lắc đầu: “Chúng ta sẽ không có sau này nữa, chúng †a cũng không có con.

Con trai con gái đều được anh cùng người phụ nữ khác sinh ra đi! Tôi không sinh cho anh nữa!
Chúng ta của sau này càng không có!”
Cô vừa nói vừa buồn bà khóc lóc.

Trong những ngày qua, tất cả những tủi hờn và hận thù dồn nén trong lòng cô đều bộc phát: “Chúng ta sẽ không còn có sau này nữa! Tôi đã chết tâm với anh rồi!” Nói rồi, cô bưng mặt khóc, nước mắt không ngừng chảy xuống kế tay.

Mắt cô rất đau, đau đến cùng cực.

Cô biết rằng nếu càng khóc đôi mắt càng đau nhưng cô hoàn toàn không thể ngăn cản nước mắt lăn dài.

.

Xin hãy đọc truyện tại ( TR UMtгuyen.m e )
Vân Giai Kỳ cho rằng lòng cô đã chết vạn lần rồi, đối với người đàn ông này tâm cô sớm đã nguội lạnh nhưng khi nghe anh nhắc đến: “Sau này, chúng ta sẽ còn có con” Lại nghe anh nói: “Chúng ta sẽ có con trai sẽ có con gái” Vết thương chưa lành lại bắt đầu lở loét mưng mủ.

Vân Giai Kỳ đã từng nghĩ chuyện cô mang thai, muốn tạo bất ngờ cho anh nhưng anh ngược lại không nhận đứa nhỏ kiên quyết phá đứa trẻ đi không chút do dự.

Anh nỡ tay g**t ch*t đi đứa con của mình, vậy mà còn tỏ ra thanh cao nhắc đến tương lai, nhắc đến sau này.

Còn có sau này sao?
Vân Giai Kỳ hung hăng lau đi nước mắt nơi khóe mắt.

Bạc Tuấn Phong bất ngờ nhìn thấy vết máu giữa các ngón tay của cô, năm lấy tay cô nhưng thấy khóe mắt cô máu và nước mắt hòa vào cùng nhau chảy xuống không ngừng, anh sợ hãi.

Máu? Máu từ đâu ra?
“Đôi mắt của em…”
“Không cần anh quản!” Vân Giai Kỳ dùng sức đẩy ra anh ra: “Tôi không muốn anh đụng vào tôi! Đừng đụng vào tôi!”
“Để anh xem mắt của em!” Bạc Tuấn Phong đâu thể dễ dàng cho cô đẩy ra.

Anh đứa tay lên vừa cầm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, Vân Giai kỳ liền giống như một con thú hoang nhỏ tức giận nắm lấy tay anh, hung hăng cắn vào tay anh! Đối với cô mà nói lúc này răng chính là vũ khí duy nhất trên người cô!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 878: 878: Chương 874


Theo bản năng cô phải cắn tay anh.

Vết cắn này trực tiếp vào cổ tay của anh.

Bạc Tuấn Phong cau mày vì đau nhưng anh nhất quyết không buông tay cô ra.

Anh cố nhịn không cử động cho đến khi cô để lại dấu răng khắc sâu lên cổ tay anh, cắn chó đến chảy máu, cho đến khi cô không còn sức lực để cắn nữa anh mới nhấc mặt cô lên nhìn kỹ vào đôi mắt cô.

Đôi mắt của cô trống rỗng không chút tiêu cự.

Cô vô thức lấy tay che mắt cúi đầu không cho anh nhìn thấy!
“Mắt của em làm sao vậy?”
“Mắt của tôi rất tốt! Không cần anh quản!”
Nói rồi, Vân Giai Kỳ lại cầm tay anh lên và dùng sức cắn mạnh xuống.

Hơi thở của Bạc Tuấn Phong trở nên gấp gáp.

Cô cắn rất mạnh rất đau nhưng anh vẫn không nỡ rụt tay về dứt khoát để cô cắn một cách sảng khoái.

Cho đến khi bàn tay kia chảy đầy máu, Vân Giai Kỳ cuối cùng mất hết sức lực hất tay anh ra lùi mình vào góc giường, cô ôm chặt lấy tấm chăn cuộn tròn, toàn thân phát run.

Đôi mắt của cô không nhìn thấy nữa.

Vì vậy cô hoàn toàn không nhìn thấy hai tay của Bạc Tuấn Phong chỗ bị cô cắn đã hẳn lên một vòng răng sâu hoáy, không ngừng ứa ra máu.

“Đau không” Bạc Tuấn Phong nhìn cô.

Vân Giai Kỳ đờ mặt không nói.

Bạc Tuấn Phong lại hỏi: “Mắt đau không” Vân Giai Kỳ cố chết cắn chặt môi.

Bạc Tuấn Phong đứng dậy lại muốn đến gần trước mặt anh đột nhiên choáng váng, anh yếu ớt dựa lưng vào tường vậy mà bị hạ đường máu.

Mấy ngày nay cô ăn uống không được nên anh cũng không ăn uống gì.

Hai tay Bạc Tuấn Phong giữ lấy cạnh giường hơi thở anh đột nhiên tăng lên đột ngột.

Anh tiện tay mở ngăn kéo từ bên trong lấy ra một viên kẹo sữa dùng răng xé vỏ kẹo trực tiếp cho vào miệng.

Được bổ sung đường hơi thở của Bạc Tuấn Phong dần ổn định lại.

Bạc Tuấn Phong nói: “Giai Kỳ anh biết em hận anh, em có thể hận anh nhưng đừng hành hạ bản thân mình như thế nữa.

Doãn Lâm đã chết rồi, cho dù em có hành hạ bản thân như thế nào cũng không thể cứu vãn tình thế.

Ăn chút gì đi được không?” Anh nói rồi anh lại bóc một viên kẹo sữa khác và đưa tới miệng cô.

Ngửi thấy mùi sữa Vân Giai Kỳ nhận ra đây là nhấn hiệu kẹo sữa mà cô thích ăn nhất.

Cô không thích ăn đường nhưng cô thích ăn kẹo sữa này.

Mấy ngày nay cô không chịu ăn gì cả nên Bạc Tuấn Phong đi ngang qua cửa hàng tiện lợi mua tất cả các loại kẹo sữa đường trong cửa tiệm, chất đầy vào ngăn kéo.

Vân Giai Kỳ vẫn thờ ơ.

Bạc Tuấn Phong đột nhiên cảm thấy yếu sức, anh không biết anh rốt cuộc nên làm sao với cô.

“Em muốn anh như thế nào đây?”
Bạc Tuấn phong nói: “Anh làm sao với em đây”
“Buông tha cho tôi.: Vân Giai Kỳ trầm giọng nói: “Bạc Tuấn Phong, anh tha cho tôi đi.”
Đôi môi mỏng của Bạc Tuấn Phong khẽ mở, anh im lặng hồi lâu rồi bỗng nhiên nói: “Chỉ cần em ngoan ngoãn ăn cho dù em nói cái gì anh sẽ làm theo tất”
“Tôi muốn xuất viện”
“Đợi vết thương của em tốt lên mới có thể xuất viện”
“Ngày mai tôi muốn xuất viện”
Bạc Tuấn Phong cắn chặt răng nói: “Em vội vã xuất viện là cần muốn đi đâu?”
“Cho dù là đi đâu, chỉ cần là nơi không có anh”
Bạc Tuấn Phong đưungs dậy: “Em đây là hạ quyết tâm cắt đứt quan hệ với anh sao?”
“Đúng vậy!” Vân Giai Kỳ tỏ thái độ kiên quyết.

Bạc Tuấn Phong mệt mỏi xoa xoa chân mày, lại lần nữa mở mắt bỗng cất giọng: “Được chỉ cần em lập tức ăn”.
 
Back
Top Bottom