Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 839: 839: Chương 835


Vân Giai Kỳ kinh hãi chất vấn: “Anh là ai!?” Người đàn ông không trả lời cô mà anh ta tiện tay lấy khăn trải bàn trên bàn trà hung hăng nhét vào miệng Vân Giai Kỳ.

Khăn trải bàn nhét đến tận cổ họng của cô, Vân Giai Kỳ không thể phát ra tiếng nào nữa chỉ có thể trợn mắt nhìn anh ta! Làm thế nào anh ta đột nhập được lên máy bay của cô? Làm thế nào mà anh ta vượt qua được cuộc kiểm tra an ninh? Làm thế nào anh ta biết rằng cô sẽ đáp chuyến bay đến Las Vegas hôm nay?
Anh ta đeo lên cổ cô rốt cuộc lại là thứ gì? Quá nhiều câu hỏi lướt qua tâm trí cô gần như chỉ trong một giây.

Người đàn ông khắc chế cô trói tay chân cô lại, anh ta nhét cô xuống dưới sô pha giấu cô thật kỹ sau đó anh ta đứng dậy rời đi và biến mất không chút dấu vết.

Vân Giai Kỳ bị ép chặt dưới sô pha không nhúc nhích được cũng không thể phát ra tiếng, cô bất giác rơi lệ!
Ngay sau đó cô mơ hồ cảm thấy máy bay đột ngột rung lắc mạnh và bắt đầu bay lên với tốc độ cao.

Không khí mãnh liệt bất ngờ bao trùm cả cabin.

Vân Giai Kỳ có thể cảm thấy cả máy bay bắt đầu rung chuyển.

Doãn Lâm vừa trở lại cabin, đột nhiên máy bay rung lắc khiến anh suýt chút nữa ngã xuống đất.

Điều đầu tiên anh ta nhìn đến ghế sô pha nhưng lại không thấy bóng dáng ai cả.

Người đâu rồi? Hai mươi phút trước anh ta vẫn nhìn thấy Vân Giai Kỳ đang ngủ say liền đứng dậy đi vào quán ăn nhưng hai mươi phút sau, sao người lại biến mất rồi? “Cô Vân Giai Kỳ?”
Anh ta nhìn quanh nhưng không ai trả lời.

Cùng lúc đó máy bay lắc lư mạnh.

Vừa giữ chặt tay vịn, Doãn Lâm cầm điện thoại nội bộ gọi vào buồng lái: “Cơ trưởng tình hình thế nào?” Tại sao máy bay lại đột ngột rung lắc mạnh như vậy? Không ai đáp lại”Cơ trưởng?” “..” “Phi công phụ xin hãy trả lời” Phi công phụ không có phản ứng.

Doãn Lâm sinh nghi.

Anh ta đi tới cửa buồng lái gõ cửa nhưng không có ai đáp lại.

Anh ta chỉ đành mở cửa và kéo ra nhưng phát hiện cửa đã bị khóa trái từ bên trong.

Doãn Lâm nghi hoặc nhướng mày nhưng anh cũng không hấp tấp liền lùi về sau mấy bước, anh ta nhìn cánh cửa buồng lái đang đóng chặt, trong đầu không khỏi có chút cảnh giác.

Có chuyện bất thường.

Buồng lái bị khóa trái và không có ai trả lời điện thoại nội bộ.

Điều đó có nghĩa là có điều gì đó đã xảy ra trong buồng lái.

Mặc dù còn trẻ nhưng anh ta đã ra mắt với tư cách là một vệ sĩ chuyên nghiệp hàng đầu ở tuổi 18.

Trong rất nhiều năm anh ta đã phục vụ cho rất nhiều người chủ.

Tổng thống của các quốc gia khác, thành viên hoàng gia, những người nổi tiếng trong giới kinh doanh và chính trị và những ngôi sao hạng nhất.

Kinh nghiệm nói anh biết có thể đã xảy ra một vụ không tặc.

Ai đó đã vào máy bay và cướp buồng lái.

Không tặc?
Không ổn rồi! Vân Giai Kỳ! Doãn Lâm quay người lại và bắt đầu điên cuồng tìm kiếm tung tích của Vân Giai Kỳ.

Máy bay va chạm mạnh.

Anh ta lóng ngóng hết cỡ mới đến phòng nghỉ ngơi không vụ.

Anh ta vừa bước tới cửa từ trong khe cửa thoáng thấy máu rỉ ra, vết máu đỏ thãm sớm khiến cho tấm thảm trắng loang lổ máu tươi.

Doãn Lâm sửng sốt, anh ta đóng sầm cửa lại và đột nhiên một hơi thở nặng mùi máu xộc thẳng vào mặt anh.

Trong phòng nghỉ, giường đệm thì lộn xộn.

Năm phi hành đoàn ngã xuống giường một cách khó coi, trên cổ chảy rất nhiều máu.

Một chiếc nĩa chuyên phục vụ cho các món ăn phương Tây rơi trên mặt đất và cán rĩa đã bị vặn uốn cong.

Đây là vũ khí giết người mà tên sát nhân sử dụng.

Bởi vì trên máy bay bị kiểm soát nghiêm ngặt Doãn Lâm ra lệnh không được mang vật sắc nhọn lên máy bay, ngay cả loại nĩa dùng cho đồ ăn phương Tây cũng không được phép mang lên máy bay.

Bởi vì thứ này trong tay một số người cũng là một loại vũ khí rất tốt.

Có điều sau khi dùng chiếc nĩa g**t ch*t năm phi hành đoàn nó đã bị cong nghiêm trọng không thể sử dụng được nữa nên bị vứt đi.

Doãn Lâm bước tới phát hiện không còn ai có hơi thở hay dấu hiệu của sự sống nữa, cơ thể thì vẫn còn chút hơi ấm đoán chắc vừa mới bị giết.

Tất cả bọn họ đều bị chiếc nĩa đâm xuyên qua trong thời gian ngắn không máu chảy quá nhiều mà chết đi.

Vân Giai Kỳ…
Anh ta lần nữa quay trở lại buông khách tìm kiếm từng li từng tí, mơ hồ nhìn thấy chiếc ghế sô pha chuyển động.

Anh ta đi đến sô pha rồi đột nhiên cúi người xuống nhưng anh ta lại bắt gặp ánh mắt khinh hoàng không nói nên lời của Vân Giai Kỳ..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 840: 840: Chương 836


“Vân Giai Kỳ!” Doãn Lâm vô cùng hoảng sợ lập tức kéo cô ra khỏi ghế sô pha.

Anh ta cảnh giác nhìn xung quanh không thể nén lại ở đây nên anh ta ôm cô đến phòng nghỉ.

Vân Giai Kỳ bị Doãn Lâm ôm trong lòng, cô vẫn chưa kịp nhìn rõ tình hình xung quanh liền ngửi thấy mùi máu nồng nặc quanh đây.

Cô đưa mắt nhìn liền nhìn thấy một cổ thi thể nằm dưới chân Doãn Lâm dưới cổ toàn là máu, cô bị dọa xém chút cơ †im tắc nghẽn nhưng cô không có hét lên thành tiếng! Bởi cô biết rằng người đàn ông kia vẫn còn trên máy bay, cô sợ tiếng la của mình sẽ làm hắn ta nghi ngờ.

Doãn Lâm đóng chặt cửa, anh ta nhìn Vân Giai Kỳ nét mặt vẫn như cũ khiếp sợ chưa ổn định thì im lặng không nói gì.

Anh †a biết mặc dù cô căng thẳng nhưng cô đã nhanh chóng bình tĩnh lại rồi.

Cho đến khi cô nhìn thấy Doãn Lâm không sao cả trái tim cô có cảm giác an toàn không thể giải thích được.

Doãn Lâm lấy khăn trải bàn ra khỏi miệng cô nhìn cô nói: “Cô không sao chứ?” “Không…không sao… Doãn Lâm nói: “Xin lỗi khiến cô sợ hãi rồi” Anh ta nói xong liền cởi bỏ sợi dây trói cô ra.

Khi anh ta nhìn thấy vết thắt trên cổ tay và chân cô cảm thấy hơi sửng sốt.

Đây là nút thắt rất tiêu chuẩn người bình thường không thể gỡ được, nếu người bị trói càng vùng vẫy thì nút thắt càng chặt hơn.

Hơn nữa loại nút thắt này càng khó giải hơn cả khóa chống trộm.

Trên thế giới này những người biết cách thắt được loại nút này trừ khi là người được qua đào †ạo chuyên nghiệp.

Cũng có thể nói… người này từng được huấn luyện cấp độ cao giống như Doãn Lâm vậy!
Kinh nghiệm của Doãn Lâm rất phong phú do vậy rất nhanh anh ta đã cởi trói cho cô có điều anh ta ngay lập tức bị thứ đeo trên cổ cô thu hút sự chú ý.

Đây là thứ gì vậy… Doãn Lâm nhìn chằm chằm thứ đó hồi lâu.

Vòng cổ liên tục phát ra âm thanh “đi đi đi’ có vẻ là một loại thiết bị nào đó.

Có một chấm nhỏ màu đỏ trên đó, màu đỏ nhỏ sáng lên và tiếp theo đó chấm nhỏ màu xanh lam lại sáng lên.

Ánh sáng xanh sáng lên hai lần lại quay trở lại ánh sáng đỏ, đỏ xanh cứ vậy thay nhau nhấp nháy.

Doãn Lâm chấn động anh ta phán đoán đây có thể là một quả bom điện tử.

Nó thường được sử dụng khi bắt giữ con tin, nhỏ gọn có thể mang đi khắp nơi, điều quan trọng nhất là nó được cất giấu kỹ lưỡng và có thể vượt qua nhiều thiết bị kiểm tra an ninh.

Loại này khi đóng lại chỉ là vòng cổ bình thường, thiết bị kiểm tra an ninh không thể phát hiện ra.

Đây là loại bom điện tử tiên tiến nhất trên thế giới.

Cấu tạo tinh vi, kích thước nhỏ gọn sức công phá không mạnh như bom truyền thống nhưng việc thổi tung một người ra từng mảnh cũng không thành vấn đề.

Câu hỏi đặt ra là quả bom điện tử này đã được kích hoạt chưa? Khi nào nó sẽ nổ?
Có lẽ là ba mươi giây.

Có lẽ là sáu mươi giây.

Không ai biết thời gian tự phát nổ mà nó ấn định.

Nhưng vì quả bom này đã được kích hoạt đồng nghĩa với việc nó có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Ngoài ra còn có khóa trên vòng cổ điện tử.

Doãn Lâm đã toát mồ hôi lạnh rồi.

Anh ta nhìn vân Giai Kỳ nhưng cũng liếc nhau một cái, Vân Giai Kỳ cũng mơ hồ nhận ra thứ này trên cổ cô không phải thứ tốt đẹp!
“Có người vào cabin.” Vân Giai Kỳ nói: “Chính là người đã ám sát tôi vào đêm đó.”
“Làm sao có thế?”
“Tôi cũng cảm thấy kỳ lạ.

Người mà tôi nhìn thấy đêm đó rõ ràng có vết sẹo trên mặt.

Vừa rồi lúc tôi bị trói lại, khuôn mặt hắn ta sạch sẽ không thấy vết sẹo nào cả…”
“Kẻ giết người này không tầm thường, hắn ta được huấn luyện rất tốt ý thức chống trinh sát đặc biệt mạnh.

Là trước đây tôi đã đánh giá thấp đối phương rồi”
Doãn Lâm lại nói: “Trên cổ cô có một quả bom điện tử, tôi không biết khi nào nó sẽ phát nổ” “Quả… quả bom…”
Giọng nói Vân Giai Kỳ run rẩy: “Vậy thì… bất cứ lúc nào nó cũng có thể nổ” Doãn Lâm nhìn chằm chằm vào nó mà nghiên cứu, cũng không lên tiếng.

Nước mắt của Vân Giai Kỳ bỗng nhiên rơi xuống.

Khi cô nghĩ răng đây là một quả bom điện tử, có thể rất nhanh quả bom phát nổ và cô ấy sắp bị thổi bay thành tro bụi.

Một cái chết không thể xa vời trong chốc lát nó đang đặt ngay trước mặt cô.

Khi cô nghĩ rằng mình sắp bị thổi bay thành từng mảnh, cô vội vàng đẩy Doãn Lâm ra.

“Đừng lo lắng cho tôi! Cậu đi nhanh lên! Ra khỏi máy bay này” Trên máy bay có dù nhảy, Doãn Lâm có thể dùng nó để rời khỏi đây.

Doãn Lâm nói: “Đã muộn rồi”
“Sao?”
“Tôi muốn phá được nó trước khi phát nổ” Sau đó, anh ta bắt đầu nghiên cứu khóa trên quả bom điện tử.

Chỉ khi mở chiếc khóa này, anh ta mới có thể nhìn thấy cấu tạo bên trong của bom điện tử..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 841: 841: Chương 837


Doãn Lâm trầm tư hồi lâu anh ta không tìm được dụng cụ để mở khóa.

Đột nhiên anh ta nhìn đồng hồ trên cổ tay đây là quà sinh nhật Vân Giai Kỳ tặng cho anh ta, một chiếc đồng hồ hiệu Vacheron Constantin giá cỡ mấy tỷ.

Anh ta đã rất vui khi cũng có thể nổ” Doãn Lâm nhìn chằm chằm vào nó mà nghiên cứu, cũng không lên tiếng.

Nước mắt của Vân Giai Kỳ bỗng nhiên rơi xuống.

Khi cô nghĩ răng đây là một quả bom điện tử, có thể rất nhanh quả bom phát nổ và cô ấy sắp bị thổi bay thành tro bụi.

Một cái chết không thể xa vời trong chốc lát nó đang đặt ngay trước mặt cô.

Khi cô nghĩ rằng mình sắp bị thổi bay thành từng mảnh, cô vội vàng đẩy Doãn Lâm ra.

“Đừng lo lắng cho tôi! Cậu đi nhanh lên! Ra khỏi máy bay này” Trên máy bay có dù nhảy, Doãn Lâm có thể dùng nó để rời khỏi đây.

Doãn Lâm nói: “Đã muộn rồi”
“Sao?”
“Tôi muốn phá được nó trước khi phát nổ” Sau đó, anh ta bắt đầu nghiên cứu khóa trên quả bom điện tử.

Chỉ khi mở chiếc khóa này, anh ta mới có thể nhìn thấy cấu tạo bên trong của bom điện tử.

Doãn Lâm trầm tư hồi lâu anh ta không tìm được dụng cụ để mở khóa.

Đột nhiên anh ta nhìn đồng hồ trên cổ tay đây là quà sinh nhật Vân Giai Kỳ tặng cho anh ta, một chiếc đồng hồ hiệu Vacheron Constantin giá cỡ mấy tỷ.

Anh ta đã rất vui khi càng đơn giản lại càng phức tạp.

Yết hầu của Doãn Lâm trượt xuống và lấp lửng nói: “Cược thôi” Vân Giai Kỳ nhìn chằm chằm anh ta: “Nếu gỡ nhầm thì sao?” Doãn Lâm không trả lời cô.

Vân Giai Kỳ dùng lực nuốt xuống: “Doãn Lâm cậu đừng quan tâm tôi cậu đi đi!” “Đừng động.” Doãn Lâm làm sao có thể bỏ cô lại được “Cậu không sợ sao? Cậu năm chắc không nếu cậu không chắc chắn cậu cũng sẽ chết cùng tôi đó” Trên đời này làm gì có ai không sợ chết chứ.

Mặc dù anh ta là vệ sĩ của cô nhưng không có lý do gì để lấy mạng anh ta ra đặt cược cả.

Cô nhìn Doãn Lâm cau mày Vân Giai Kỳ biết bên trong thiết bị này hẳn rất phức tạp.

Anh ta không dám xuống tay bởi vì không có cơ hội cho sự sai sót nếu như làm sai thì…
Hai người sẽ tan thành mây bụi! Ngay khi cô di chuyển, ‘đi đi đỉ những ánh sáng đỏ và xanh xen kế nhau nhấp nháy nhanh hơn.

Vẻ mặt của Doãn Lâm đột nhiên thay đổi, “Đừng nhúc nhích!” Vân Giai Kỳ đột nhiên không dám động đậy nữa.

“Quả bom này đi kèm với máy đếm bước đi” Nó được gắn vào cơ thể của Vân Giai Kỳ và bất cứ khi nào Vân Giai Kỳ di chuyển trong một phút thời gian của nó sẽ được nhân đôi.

Vốn đ* Doãn Lâm không có cách nào ước lượng được thời gian phát nổ của nó nên việc tăng tốc độ khiến anh ta càng thêm căng thẳng.

“Bao lâu thì nổ?” “Tôi đại khái cũng đoán được thời gian hắn ta định sẵn rồi” Doãn Lâm trong lòng tính toán một cách táo bạo.

Kẻ giết người chắc chắn đã biết rằng có một dù nhảy trên máy bay.

Hắn ta muốn sau khi giải quyết tất cả người trên máy bay tiếp đất an toàn và nhảy dù đi.

Đến lúc đó thiết bị trên cổ Vân Giai Kỳ mới phát nổ ngay cả khi xảy ra trường hợp nó không nổ được, cơ trưởng và phi công phụ trong buồng lái nhất định lành ít dữ nhiều và người trên máy bay căn bản không có khả năng sống sót mà giúp đỡ.

Hắn ta đã suy tính lưỡng toàn.

Vì vậy để cho kẻ giết người có đủ thời gian hoàn thành những việc này, thời gian kích nổ nhất định ấn định không ngắn.

Doãn Lâm vẫn còn cơ hội! Mỗi khi ánh sáng của quả bom hẹn giờ vang lên, trái tim của Vân Giai kỳ lại run lên.

Khi †ần suất “đi đi tăng lên nước mắt cô không ngừng rơi nhưng cô cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh.

“Doãn Lâm..” “Vân Giai Kỳ tôi sẽ không bỏ rơi cô đâu.

Cô nhớ không tôi đã hứa với cô ngày tôi trở thành vệ sĩ của cô cũng là lúc tôi giao mạng sống của mình cho cô rồi.

Cho dù tôi chết cũng sẽ giữ cho cô được an toàn.

Từ bây giờ hãy giao tính mạng cô cho tôi được không.

Tôi không thể đảm bảo tuyệt đối tôi có thể mở khóa thiết bị này nhưng dù có chuyện gì xảy ra tôi sẽ luôn ở bên cạnh cô” Anh ta vừa nói động tác tay vẫn không dừng lại.

Vân Giai Kỳ thật sự kinh hãi! Cô cảm thấy cuộc đời mình đã bắt đầu đếm ngược giống như quả bom hẹn giờ này.

Nói rằng cô không sợ là sai.

Có quá nhiều điều tiếc nuối trong cuộc đời cô… Đặc biệt là khi cô nghe thấy âm thanh thúc giục “đi đi đi, cô đã có thể tưởng tượng quả bom phát nổ và cô bị nghiền nát thành từng mảnh! Nhưng Doãn Lâm lại đặc biệt bình tĩnh.

Càng ở trong tình huống này anh càng bình tính một cách đáng kinh ngạc..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 842: 842: Chương 838


Trên thế giới này không ai dám ở trước bom tự xưng là chiến binh xử lý bom cả và hầu hết đều do người máy thực hiện.

Dẫu sao một khi gỡ bom không thành công sẽ không có người sống sót.

Nhưng cấu tạo của quả bom càng đơn giản thì càng khó giải.

Rốt cuộc kẻ đặt bom không bao giờ nghĩ đến việc giải nó và nó cũng không cho ai một cơ hội nào cả.

Nhưng thiết bị bom hẹn giờ hoàn toàn có khả năng phát nổ.

Đặc biệt là bom có máy đếm bước đi!
Doãn Lâm bóc lớp vỏ bên ngoài, anh ta tháo ra nhanh chóng nhưng cũng mất mấy chục giây.

Bom được chia thành kíp nổ, phương pháp kích nổ điện và thuốc súng đen.

Trong trường hợp có kíp nổ thì chỉ cần tháo kíp.

Thuốc súng đen càng là thứ đồ nhỏ bé nhưng nếu nổ sẽ nổ tung.

Doãn Lâm chỉ nghiên cứu trong vài giây và sau đó xác định rằng quả bom không quá an toàn, không phải là C-4 mà là một thiết bị kích nổ điện.

Cách duy nhất để loại bỏ vụ nổ là cắt đứt dây dẫn của kíp nổ bóc bình ắc quy cắt dòng điện một chiều, trường hợp này nguồn điện sẽ bị phá hủy và quả bom cũng mất tác dụng.

Nghe thì có vẻ đơn giản nhưng bao nhiêu dây cáp giống hệt nhau về màu sắc, dây nào là dây nguồn dây nào là dây nổ dây nào là dây sét thì cần phải xem xét kỹ lưỡng.

Hơn chục dây được xếp chồng dày đặc.

Ngay cả khi đường cắt đúng nhưng nếu kích hoạt kích nổ ngược điện dung với một xác suất nhất định thì cũng không thể ngăn cản được.

Trái tim Vân Giai Kỳ treo ngược lên cao, mồ hôi lạnh không ngừng chảy ra trên má.

Nhìn ánh mắt căng thẳng của cô Doãn Lâm chợt thấy xót xa.

Anh ta rút ra một con dao găm quân dụng từ trong đôi ủng tác chiến của mình, khi thời điểm con dao rút ra anh ta liền nghĩ tới gì đó rồi ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt của Vân Giai Kỳ hít một hơi thật sâu: “Vân Giai Kỳ cô có biết trước khi gặp cô thế giới của tôi đều là một mảng lạnh lẽo.

Từ khi cô xuất hiện cô giống như ánh dương rực rỡ chiếu sáng bóng đêm trong tôi”
Vân Giai Kỳ sững sờ.

Doãn Lâm cũng biết bản thân không nên nói ra lời này tình cảm của anh ta dành cho cô nên chôn chặt trong lòng nhưng anh ta sẽ không còn cơ hội để nói ra nữa.

Doãn Lâm thở ra một hơi dài cười nhạt: “Cô là công chúa duy nhất trong lòng tôi.

Sớm muộn gì cô cũng sẽ gặp được hoàng tử trong tim của mình.

Người đó sẽ trân trọng, chiều chuộng và yêu thương cô mà tôi mãi mãi sẽ là hiệp sĩ của cô”
Lời nói này của anh ta cũng giống như lời tỏ tình lại giống như là lời tạm biệt vậy.

“Vân Giai Kỳ anh thích em”
Rốt cuộc lời nói này anh ta vẫn không thể thốt thành lời.

Anh ta chỉ là hiệp sĩ của cô một hiệp sĩ luôn dùng tính mạng của mình để bảo vệ chủ nhân”Doãn Lâm…” “Cô đừng sợ, xin hãy tin tưởng tôi một lần.

Hửm?” Vân Giai kỳ cười nhẹ nhõm: “Cậu còn không sợ tại sao tôi phải sợ chứ? Doãn Lâm cậu cứ yên tâm mà làm không cần lo lắng tôi không hối hận đâu, cậu là người mà tôi tín nhiệm nhất.

Cắt nhầm cũng không sao cả tôi không sợ” “Ừm!” Với lời nói này của cô anh không cầu gì hơn.

Doãn Lâm cúi đầu tiếp tục nghiên cứu.

Chỉ trong mười lăm giây ngắn ngủi anh ta đã sắp xếp được sáu đường dây ba dòng dây dẫn và ba dòng dây tính giờ.

Nếu dòng dây tính giờ bị cắt đứt đồng hồ đếm giờ sẽ dừng lại mặc dù đã loại bỏ được bước nguy hiểm đầu tiên nhưng bom vẫn có thể nổ bất cứ lúc nào.

Bây giờ anh ta có thể xác định chắc chắn một điều đường dây càng quan trọng thiết kế sẽ càng ngắn, đường dây càng dài càng nguy hiểm.

Mỗi lần Doãn Lâm sếp dây mồi hôi của anh ta rơi nhễ nhại chảy cả vào trong mắt nhưng anh ta căn bản không có thời gian mà chớp mắt.

Vân giai Kỳ giơ tay lau đi mồ hôi cho anh †a.

Đến lúc mấu chốt cuối cùng sau khi Doãn Lâm phân loại rõ ràng tất cả các đường dây anh ta dùng mũi dao gấp ba đường dây dẫn trong đó có một đường dây an toàn và chuông báo động đã vang lên.

Ba dây dẫn và một phần ba cơ hội sống sót.

Lưỡi dao nhọn chạm đến ba sợi dây một tia sáng lạnh lẽo phản chiếu lên đôi lông mày của anh ta ánh mắt tựa rực cháy.

Hai dây là sai một dây là đúng… Người bình tĩnh như anh ta đôi tay cũng bất giác run lên.

Cổ họng của Doãn Lâm nghẹn lại anh ta ngẩng đầu đối mắt với Vân Giai Kỳ nói: “ Vân Giai Kỳ..” Anh ta sợ mình làm sai thì không thể quay đầu được nữa.

Vân Giai Kỳ biết anh ta đang lo lắng cái gì ngược lại cô lại thả lỏng: “ Cậu cắt đi tôi tin khả năng phán đoán của cậu, Doãn Lâm tôi từng chết một lần rồi tôi còn sợ chết thêm sao?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 843: 843: Chương 839


Anh ta đột nhiên nắm lấy tay của cô và đặt một nụ hôn nồng thắm lên mu bàn tay cô.

Sau đó một nhát dao mạnh mẽ chém xuống mãnh liệt cắt đứt.

Vân Giai Kỳ căng thẳng nhắm chặt đôi mắt lại, “đi..” âm thanh từ thiết bị phát ra thật dài và thật chói tai.

Vai Giai Kỳ hai mắt mở to tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực rất lâu sau đó máy báo động cuối cùng cũng rớt xuống, ‘cạch’ một tiếng vòng cổ cũng được mở ra.

Doãn Lâm rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm đem vòng cổ trên cổ cô cởi bỏ.

Anh ta đem vòng cổ ném qua một bên, lúc đối diện với cái chết anh gần như kiệt quệ hết mọi tín niệm và tinh lực! Sau khi thả lỏng đầu ốc anh ta cảm thấy trống rỗng”Doãn Lâm!” Vân Giai Kỳ kinh ngạc nhìn anh ta: “Thành công rồi!” Doãn Lâm không kịp vui mừng liền nắm lấy tay cô nói: “Đi theo tôi!”
Vân Giai Kỳ gật đầu: “Ừ!” Doãn Lâm kéo theo Vân Giai Kỳ hai người rời khỏi phòng nghỉ vừa mới đến cabin chỉ nghe thấy tiếng “bừm” “âm”.

Tiếng nổ ấy phát ra từ phòng.

Chấn động mạnh do vụ nổ gây ra tạo làn sóng vô hình,suýt chút nữa đã hất văng hai người xuống đất.

Doãn Lâm dốc toàn lực ôm Vân Giai Kỳ vào trong lòng ngồi xổm trên mặt đất, từng đợt khí mạnh ép chặt đến hai người.

Quả bom vẫn nổ! May mắn thay bọn họ đã kịp thời rời khỏi.

May mắn thay sức công phá của quả bom không lớn.

Nhưng dù vậy, quả bom vẫn nổ vẫn làm nổ tung một khoảng trên thân máy bay.

Ngọn lửa bắt đầu lan rộng trong phòng nghỉ”Đang cháy!” Quả bom phát nổ và phòng nghỉ nhanh chóng bốc cháy.

Lúc đó máy bay đã bay đến độ cao lớn gió giật ngược oxy trở nên loãng dần, lửa tuy không lan nhanh nhưng hai người hầu như không thể thở nổi.

Vân Giai Kỳ đỏ mặt vì nghẹt thở và cô gần như không thể thở được.

Bởi vì mất trọng lượng thân máy bay chấn động kịch liệt và cô dường như bị mắc kẹt trên mặt đất căn bản không thể đứng dậy được.

Cabin rung chuyển dữ dội các vật dụng cứ thế lăn lốc đổ ập xuống lên người cô.

Vẫn may Doãn Lâm chặn tất cả mọi thứ kịp thời vệ cô.

Anh ta quay đầu lại biết rằng trên thân máy bay có một lỗ hổng và máy bay không thể hoạt động bình thường chút nào.

Rơi vỡ? Nếu ngọn lửa tiếp tục lan rộng và cháy sang thùng nhiên liệu trung tâm thì chiếc máy bay này sẽ đối mặt với nguy cơ phát nổ trên không và tan rã sớm thôi! Tuy nhiên nếu tiến hành nhảy dù khẩn cấp vào lúc này máy bay bay đến Bắc Thái Bình Dương, nếu không có định vị mà nhảy xuống biển căn bản không có khả năng sống sót!
Anh ta phải nhanh chóng tìm cách dập lửa! Luồng không khí ở độ cao đột ngột tràn vào từ khe hở hút oxy từ cabin, Doãn Lâm áp lực nhìn chằm chằm tiếp cận bàn điều khiển nhấn một nút sau đó thiết bị dưỡng khí rơi ra.

Doãn Lâm nín thở và đeo mặt nạ dưỡng khí lên mặt Vân Giai Kỳ.

Đồng thời anh ta cũng đeo mặt nạ dưỡng khí vào.

Cơn gió thổi kịch liệt anh ta nắm lấy tay Vân Giai Kỳ loạng choạng đứng trước cabin, một tay nắm lấy đai thắt lưng an toàn đặt vào tay cô thật chặt rồi nói: “Chờ tôi!” Vân Giai Kỳ xoay đầu nhìn ngọn lửa tiếp tục lan về phía cabin, cô chỉ cảm thấy kinh sợ! Đồng thời vào lúc này hệ thống điện của phòng máy cũng bị hư hỏng trục trặc, đèn trần cứ chập chờn.

Doãn Lâm đi đến chỗ thiết bị dập lửa nhưng phát hiện hệ thống điện bị lỗi và khóa khẩn cấp cũng mất hiệu lực, anh ta nhấn nút nhưng nó vẫn bị khóa.

Doãn Lâm không thể quan tâm được nhiều như vậy anh ta dùng tay đập vỡ kính, với bàn tay đang đẫm máu lấy thiết bị dập lửa ra, anh ta gồng hết sức chống chọi với áp suất cao đi đến phòng nghỉ nhanh chóng dập lửa.

Cùng lúc đó, Vân Giai Kỳ thoáng thấy cửa buồng lái đột nhiên mở ra.

Cô giật mình một lúc thì thấy người đàn ông cũng đeo mặt nạ dưỡng khí bước ra và trên tay cầm một chiếc rìu thoát hiểm.

Trên rìu nhuộm đầy máu.

Vân Giai Kỳ bị sốc cô hét lên: “Doãn Lâm!” Giọng nói khàn khàn đột nhiên thu hút sự chú ý của tên sát nhân.

Người đàn ông bất ngờ nhìn thấy cô đang cuộn tròn trong góc thấy thiết bị nổ trên cổ cô đã được tháo bỏ, hắn ta sửng sốt và nghi ngờ một lúc, nhưng anh ta cũng không nghĩ đến điều đó anh ta cầm rìu lên và chém về phía cô.

“A! Vân Giai Kỳ kêu lên một tiếng cô vội vàng né tránh, rìu đập xuống sàn nhà, hăn ta lại giơ lên khóa đến mục tiêu chém tới.

Vân Giai Kỳ hoảng sợ né tránh.

Trong lúc va chạm người đàn ông vừa giữ trọng tâm vừa dùng rìu chém cô.

Cùng lúc đó Doãn Lâm lao đến lấy bình cứu hỏa trong tay đập vào mặt người đàn ông..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 844: 844: Chương 840


Một tiếng “âm” vang lên.

Bình cứu hỏa trực tiếp bay đến đập thẳng vào mặt hắn ta.

Hắn ta khit mũi vài cái một cách đau đớn sau đó lùi lại vài bước nhưng nhờ nắm chặt chiếc rìu nên cơ thể hắn ta vẫn có thể chống đỡ được.

Vân Giai Kỳ lợi dụng tình huống trốn thoát khỏi đó.

Doãn Lâm đi tới anh ta rút ra một con dao găm ngắn và đâm mạnh vào người đàn ông.

Vì đầu tên sát thủ ta chưa phản ứng kịp nên hắn ta không thể tránh kịp, con dao găm đâm thẳng vào dưới bụng hắn ta nhưng hắn đã kịp thời chặn lại đá văng Doãn Lâm ra rồi cầm con dao găm đang đâm dưới bụng coi như là của mình.

“Là tôi… là tôi bất cẩn rồi nhỉ! Không ngờ vệ sĩ như anh có thân thủ tốt như vậy!”
Hắn rút con dao bị gãy ra thấy Doãn Lâm trên người không vũ khí hai bàn tay chẳng có gì càng khiến hắn ta thêm khinh thường.

“Doãn Lâm cẩn thận!” Vân Giai Kỳ nhìn kẻ sát nhân đang cầm con dao găm lao về phía Doãn Lâm da đầu cô tê dại vì lo lắng.

Doãn Lâm khóe môi cong lên mang theo chút tà ác, anh †a đột ngột năm lấy thắt lưng nhanh chóng mở khóa rút đai lưng từ lưng quần ra hung hăng ném tới.

Một tiếng “chát” vang lên, chiếc thắt lưng đập mạnh vào cổ tay người đàn ông làm rơi con dao găm của anh ta.

Thân máy bay nghiêng một lúc, con dao găm văng xuống sàn và trượt xuống ghế sô pha.

Người đàn ông che cổ tay đau đớn giơ chiếc rìu thoát hiểm trong tay lên chém về phía Doãn Lâm.

Doãn Lâm lại ném mạnh chiếc thắt lưng ra và “chát chát” một tiếng, mảnh kim loại đạp vào mặt người đàn ông khiến hắn ta kịch liệt lùi lại.

Chiếc thắt lưng trong tay anh ta mượt mà như một chiếc roi.

Nhìn thấy người đàn ông ngã xuống đất, Doãn Lâm ấn vào cơ quan khóa thắt lưng vào móc khóa kim loại tức khắc rút ra một con dao sắc bén.

Anh ta nhanh chóng lao tới chỗ người đàn ông dùng một tay thắt lưng khóa cổ tay hắn ta tay còn lại cầm con dao găm đâm xuyên qua gáy hắn ta một cách cơ bản.

“Phụt” một tiếng, máu chảy ra như tên bắn.

Tên đàn ông siết chặt chiếc rìu thoát hiểm trong tay mặt tái nhợt như gan lợn vì ngạt thở.

Thậm chí hắn ta còn không thể nhận thức được con dao găm đã đâm vào động mạch chủ của hắn.

Hắn quay đầu lại trên trán nổi gân xanh trợn tròn mắt nhìn Doãn Lâm, không ngờ chiến dịch ám sát mà hắn đã lên kế hoạch cẩn thận như thế lại bị đánh bại bởi một tên vệ sĩ!
“Tới đây?”
Tên sát thủ biết mình sắp chết hắn ta đột nhiên nở nụ cười: “ Mày cho rằng… tao sẽ nói cho mày biết sao?”
“Mày không nói cũng không sao.” Doãn Lâm nắm chặt con dao găm đâm vào càng sâu hơn: “Dù sao tao cũng không cần biết”
Tên đàn ông đột ngột duõi thẳng chân không còn sức vùng vẫy.

Doãn Lâm lạnh lùng nhìn khuôn mặt ngạt thở và đỏ bừng của hắn ta.

Khi anh ta buông lỏng tay cả người hắn ngã nhào xuống mặt đất máu chảy thành vũng.

Doãn Lâm thấy hắn †a ngã liền ngồi xổm xuống đánh hơi, tên đàn ông đã không “Nói!” Doãn Lâm lạnh lùng hỏi: “Ai phái mày t còn dấu hiệu của sự sống nên anh ta đá thả tay đá hắn sang một bên.

Vân Giai Kỳ vẫn còn chút nghi sợ: “Người chết rồi sao?”
“Chết rồi”
Vân Giai Kỳ còn chút hoảng sợ.

Cô nói: “Tôi thấy hắn ta bước ra khỏi buồng lái, cơ trưởng đâu? Phi công phụ thì sao?
Mọi người không sao chứ?” Doãn Lâm nói: “Để tôi đi xem”
“Ừm/ Anh ta đeo chặt mặt nạ dưỡng khí rồi bước vào buồng lái nhưng lại nhìn thấy cơ trưởng và phi công phụ đang ngồi sụp xuống ghế.

Anh ta bước tới nhìn cơ trưởng trước thân thể cũng đã lạnh rồi tuy nhiên phi công phụ thân thể vẫn còn độ ấm.

Doãn Lâm năm lấy micro và bắt đầu gọi về tòa tháp: “Đây là BM1199.May/Day!” Doãn Lâm phát ra tín hiệu cấp cứu trên đài phát thanh và rất nhanh nhiều tòa tháp tiếp ứng: “Đây là tổng đài của Hãng hàng không thủ đô! BM1199 có chuyện gì vậy?” “BM1199 có trục trặc, cần giảm độ cao, yêu cầu các tuyến đường tránh ra” “Đã nhận”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 845: 845: Chương 841


Doãn Lâm đặt bộ đàm xuống và quay trở lại.

Anh ta nắm lấy Vân Giai Kỳ đưa cô đến khoang thoát hiểm.

Trên máy bay phản lực tư nhân có một khoang thoát hiểm để nhảy dù, thường không có trên máy bay dân dụng.

Nếu điều kiện cho phép Doãn Lâm muốn nhảy dù ở độ cao năm nghìn mét, đây là độ cao thấp nhất mà Vân Giai Kỳ có thể chịu được nếu lại cao hơn nữa không khí loãng và nhiệt độ quá thấp cô căn bản không thể cầm cự được.

Doãn Lâm lấy túi ô ra và lấy ra bộ quần áo mùa đông chuyên dùng để nhảy dù bắt đầu trang bị cho cô.

Vân Giai Kỳ lo lằng nói: “Cô có muốn nhảy dù không?” “Ừ” “Máy bay không hạ cánh được đúng không”
Doãn Lâm thắt dây an toàn cho cô nói: “Máy bay sẽ rơi, lao xuống Bắc Thái Bình Dương” Vân Giai Kỳ hít một hơi thật sâu: “Vậy còn… phi hành đoàn…” “Bây giờ, chỉ còn lại một phi công phụ, anh ta cũng không nhịn được lâu.

Doãn Lâm trang bị tốt nhất cho cô ấy ở tốc độ nhanh nhất có thể.

Anh ta siết chặt vai cô và nói: “Cho dù ra sao tôi muốn đưa cô an toàn rời khỏi đây.

Hừm, thời gian có hạn, cô phải rời đi trước khi máy bay nổ tung và vỡ vụn…”
Vân Giai Kỳ run sợ ngẩng đầu lên, nước mắt cô lưng tròng vừa buồn vừa áy náy! Tên sát thủ đó là nhằm vào cô cũng là cô liên lụy đến phi hành đoàn.Doãn Lâm làm sao có thể không biết cô đang suy nghĩ gì, anh ta đột nhiên ôm chặt cô nói: “Chỉ cần cô còn sống, chỉ cần cô còn sống… Đó là băng chứng chúng tôi còn sống!” Vân Giai Kỳ năm chặt tay.

Doãn Lâm nói: “Cô ở đây chờ tôi tôi đi hạ độ cao” “Ừ…”.

Kiếm Hiệp Hay
Doãn Lâm vội vàng đi về phía bưồng lái.

Anh ta vừa vào buồng l n nghe thấy một tiếng “rầm” bên ngoài khoang tàu truyền đến một âm thanh lớn.

Anh ta nhìn vào màn hình hiển thị và bất ngờ nhận thấy ngọn lửa đã lan rộng và mở rộng, đang đốt cháy động cơ phía bên kia.

Điều này đồng nghĩa với việc máy bay mất đang kiểm soát hoàn toàn, đây chắc là tử tù trên không! Đáng sợ hơn nữa là nếu đám cháy lan rộng, một khi thùng nhiên liệu trung tâm bị tác động máy bay sẽ nổ tung và tan nát ngay lập tức.

Doãn Lâm định hạ cánh khẩn cấp.

Anh ta chộp lấy đài vô tuyến, bật kênh quốc tế và nói vào micrô: “Hạ tuyến bay, 7000.

Máy bay có thể nổ và vỡ vụn, tọa độ -172/60.

187, yêu cầu hỗ trợ!” Cùng lúc Doãn Lâm hạ độ cao tuyến bay, sau khi tất cả các động cơ hỏng trong thời gian ngắn máy bay sẽ lao xuống.

Một âm thanh “A” vang lên, tiếng hét phát ra từ khoang thoát hiểm.

Do máy bay bổ nhào, Vân Giai Kỳ suýt nữa thì đâm sầm vào cửa cabin suýt nữa thì ngã ra ngoài.

Doãn Lâm nắm chặt lấy tay cô một tay ôm cô còn một tay đeo kính bảo hộ lên.

Sống chết là mấu chốt nên anh ta đến quần áo bảo hộ cũng chưa mặc kịp buộc chặt dây an toàn Vân Giai Kỳ trên người anh ta, liền ôm cô đến cửa cabin mở cửa.

Tức khắc luồng gió lạnh âm ba mươi độ bên ngoài cabin ập đến lạnh đến thấu xương.

Vân Giai Kỳ mở miệng nói nhưng căn bản không thể phát ra thành! Thật cao, thật lạnh! Ở độ cao âm ba mươi độ gió lạnh như dao cứa vào mặt cô, cô không có thời gian để suy nghĩ.

Doãn Lâm đột nhiên ôm lấy cô và từ khoang thoát hiểm nhảy ra.

Cơn gió buốt gần như xé xác cô! Vân Giai Kỳ trợn tròn mắt kinh hãi cảm giác không trọng lượng khiến tim cô treo ngược lên cao.

Thời điểm cô nhảy ra khỏi cabin Doãn Lâm ôm cô xuyên qua các tầng mây không ngừng rơi xuống.

Vân Giai Kỳ quay đầu lại liếc nhìn máy bay, lúc này máy bay hoàn toàn mất kiểm soát đầu bay chúi xuống liên tục rơi xuống, thân máy bay như bốc lửa.

Vân Giai Kỳ cảm thấy cơ thể của Doãn Lâm khẽ run lên, cô ngẩng đầu lên nhưng chỉ có thể nhìn thấy góc cạnh và hàm răng siết chặt của anh ta.

Vân Giai Kỳ lớn tiếng nói: “Doãn Lâm!” Giọng nói của cô vừa thốt ra trong một khoảnh khắc như bị xé nát trong gió lạnh.

Lưồng khí lạnh không ngừng xé rách Vân Giai Kỳ cảm thấy trong lòng rất khó chịu hai tay, chân và cả người đều mềm nhũn, cô nhìn mực nước biển vô tận phía dưới sợ hãi suýt ngất đi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 846: 846: Chương 842


Đột nhiên một bàn tay che đi chiếc kính bảo hộ của cô.

Doãn Lâm biết cô sợ, dù sao lần đầu nhảy dù cô cũng có chút sợ độ cao, cô thường đứng ở độ cao mấy trăm mét cũng không dám nhìn xuống huống chỉ là mấy cây số trên bầu trời.

Cảm giác không trọng lượng trong không khí và bị đẩy bởi các dòng khí thật đáng sợ.

Anh ta che mắt cô và bảo vệ cô chặt hơn.

Cách anh ta vài trăm mét, máy bay bất ngờ mất lái và lao thẳng đầu xuống đất.

Không tốt!
Doãn Lâm lập tức quay một hướng, đồng thời theo gió thổi qua, máy bay hoàn toàn bị ngọn lửa hoàn toàn bao vây ở trung tâm.

Chỉ nghe một tiếng “Bùm” kèm theo một tiếng nứt †oạc, máy bay nổ tung tan rã giữa không trung kết quả lại sinh ra sóng khí, Doãn Lâm bị sóng khí đánh úp.

Anh ta phải bảo vệ Vân Giai Kỳ thật chặt để tránh cho cô bị sóng gió tác động.

Sau khi thân máy bay nổ tung vô số mảnh vỡ tấn công anh †a như những mũi tên.

Doãn Lâm không thể tránh khỏi mảnh vỡ vụn dính vào lưng đùi vào gáy của anh ta.

Giữa không trung máu tưới của anh ta cứ vậy trôi theo làn gió lạnh.

Doãn Lâm nghiến răng đau đớn r*n r*.

Vân Giai Kỳ chỉ cảm thấy trước mắt trời đất quay cuồng, cô khó khăn quay đầu lại thì thấy máy bay nổ tung và tan rã hàng trăm mét vô số xác máy bay đang bay về phía bọn họ.

Đối với máy bay tuy là một bộ phận nhỏ nhưng đối với họ mà nói nó giống như một thứ khổng lồ đáng sợ “Bang!” cửa sập tan tành đập vào lưng của Doãn Lâm, suýt chút nữa làm rách túi đựng dù!
Nếu túi bị rách và dù không thể mở ra bình thường hai người sẽ rơi xuống biển thịt nát xương tan! Doãn Lâm chỉ cảm thấy trong cổ họng có vị ngọt huyết khí sôi trào, anh ta đột nhiên nuốt máu ép xuống cổ họng rồi cúi đầu liếc nhìn Vân Giai Kỳ trong lòng, lông mi anh ta khẽ động.

Cửa sập đột ngột đập vào lưng anh ta và anh ta biết rằng bản thân đang bị thương nặng.

Doãn Lâm cảm thấy khiếp sợ anh ta vùi đầu cố ôm chặt Vân Giai Kỳ, toàn thân anh ta đang run lên vì lạnh.

Vân Giai Kỳ thấy quần áo mỏng manh của anh †a đã bị mảnh vỡ cắt đi ống tay áo, luồng khí xé toạc đi quần áo của anh ta lộ ra cánh tay tím tái vì gió lạnh.

Cô lo lắng tới mức rơi nước mắt!
Mặc dù cô không hiểu nhưng cô cũng biết trên người đang mặc một bộ đồ chống lạnh còn Doãn Lâm thì không! Làm thế nào anh ta có thể chịu được cái lạnh ở âm ba mươi độ?
“Doãn Lâm… Doãn Lâm…” Doãn Lâm hoàn toàn không nghe thấy cô nói gì, anh ta chỉ có một niềm tin rằng cho dù thế nào đi nữa anh cũng phải đưa cô đến nơi an toàn và đứa bé trong bụng của cô nữa.

Nghĩ đến đây Doãn Lâm từ vòng eo mình rút ra adrenaline và rút ống kim tiêm ra c*m v** cánh tay anh ta.

Sau khi tạm thời khôi phục thể lực anh ta liền tỉnh táo một chút, Doãn Lâm ôm lấy Vân Giai Kỳ nhanh chóng điều chỉnh tư thế bay về phía một tọa độ khác.

Anh ta thắt dây tai nghe và điều chỉnh lại tọa độ.

Rất nhanh bọn họ đã tiếp cận gần mặt nước biển.

Bọn họ nhanh chóng rời khỏi phạm vi máy bay phát nổ Doãn Lâm đang định mở dù nhưng phát hiện túi đựng dù không mở ra được.

Đột nhiên Doãn Lâm ý thức được những mảnh vỡ có khả năng đã cứa đứt chiếc dù chính rồi.

Với hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng anh ta mở chiếc dù dự bị vào lúc chiếc dù được mở ra anh ta cuối cùng cũng vui mừng chiếc dù dự bị vẫn còn hữu dụng!
Khoảnh khắc chiếc dù được mở ra gió biển thổi nhanh nâng chiếc dù bay lên.

Doãn Lâm không ngừng điều chỉnh phương hướng chẳng mấy chốc Vân Giai Kỳ cũng đã nhìn thấy hòn đảo, cô biết Doãn Lâm sẽ đưa mình đáp xuống hòn đảo đó.

Trên đảo có những khu rừng, Doãn Lâm lo lắng chiếc dù khi bay xuống có thể móc lên cây thế là anh ta nói với cô: “Chúng ta có thể hạ cánh trên bãi biển cô cẩn thận sẽ bị sóng biển cuốn treo nhé”
“Được” “Cô Vân Giai Kỳ đắc tội rồi”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 847: 847: Chương 843


Doãn Lâm ôm lấy eo cô ôm chặt cô vào lòng, anh ta dùng một tay điều khiển sợi dây dù.

Bãi biển càng ngày càng gần tiếng sóng vỗ vào đá trên bờ càng rõ ràng.

Một trăm mét!
Năm mươi mét! Hai mươi mét!
Mười mét! Năm mét!
! Nhìn thấy bản thân sắp đáp xuống biển Vân Giai Kỳ hai tay vững vàng ôm chặt mặt nạ dưỡng khí, trong nháy mắt hai người đáp xuống biển lập tức bị sóng biển cuốn lấy.

Trước khi Vân Giai Kỳ kịp nổi lên mặt nước, cô đã bị sóng biển đánh đến choáng váng còn mặt nạ dưỡng khí đã bị sóng cuốn đi.

Cô chỉ cảm thấy nước biển mặn chát cứ xộc vào mũi, cổ họng thì bị nước biển chiếm lấy làm tắc nghẽn cô không kịp thở.

Khi tỉnh lại cô đang nằm trên bờ biển, Doãn Lâm quỳ bên cạnh ôm mặt cô, mới vừa nãy anh đã làm hô hấp nhân tạo cho cô “A…” Cô nôn ra một ngụm nước biển rồi chật vật ngồi dậy.

Vân Giai Kỳ khi nhìn thấy Doãn Lâm có thể thấy rõ ràng cả người anh ta đều bị thương.

“Cậu…” Hai mắt cô đẫm lệ: “Doãn Lâm trên người cậu…”
Mặc dù nước biển đã rửa sạch vết máu trên người anh ta nhưng vẫn có một dòng máu không ngừng chảy ra.

Yết hầu của Doãn Lâm chuyển động: “Tôi không sao” “Cậu nói không sao thế tại sao trên người cậu toàn là vết thương chứ?” Vân Giai Kỳ vốn dĩ không nhìn thấy lúc bọn họ hạ cánh những mảnh vỡ máy bay đáng hướng về phía họ.

Nếu không nhờ có Doãn Lâm một mực bảo vệ cô chỉ sợ cô sớm đã mình đầy thương tích rồi.

Doãn Lâm không hề quan tâm đến vết thương của mình anh kiểm tra một lát mới phát hiện điện thoại vệ tinh đã bị sóng biển cuốn trôi mất rồi.

Vệ tinh là công cụ duy nhất để định vị tọa độ nếu không có thứ này đội cứu viện không biết có thể dò đến vị trí của bọn họ không.

Doãn Lâm nói: “Cô ở đây đợi tôi, tôi đi tìm điện thoại vệ tỉnh”

“Điện thoại vệ tinh sao?”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-847-0.jpg


“Doãn Lâm!”
Mười phút lại trôi qua, Vân Giai Kỳ tuyệt vọng ngồi bệt xuống đất nước mắt cô không ngừng rơi.

Vào chính lúc này trong tâm nhìn mơ hồ cuối cùng cũng xuất hiện một bóng hình.

Vân Giai Kỳ chăm chú nhìn ra thì thấy Doãn Lâm nước biển nhỏ giọt quần áo thấm đẫm nước biển, dán chặt quần áo lên cơ thể lộ ra da thịt và cơ bắp có thể nhìn thấy rõ ràng.

Sóng biển trước sau đều hướng lên thân thể anh ta đánh lên.

Nếu là một người bình thường chỉ sợ sớm đã bị ngã xuống làn sóng ấy, chỉ duy nhất anh ta vẫn bất động dường như không có gì có thể xô ngã liếc nhìn sóng biển quay trở lại bờ.

Vân Giai Kỳ cũng không khống chế được sự kích động của bản thân bổ nhào về phía anh ta.

Doãn Lâm kiên định ôm lấy cô nhưng thanh âm mang theo chút mệt mỏi: “Không tìm thấy…”
“Không tìm thấy cũng không sao…” Vân Giai Kỳ nói: “Cậu không sao thì tốt rồi” Doãn Lâm mỉm cười: “Đồ ngốc nếu không tìm thấy điện thoại vệ tinh, đội cứu viện không tìm thấy chúng ta thì phải tính sao?”
“Không tìm thấy thì không tìm thấy tôi mới không sợ”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 848: 848: Chương 844


Doãn Lâm bật cười xoa trán cô, anh ta thấy cô lo lắng sốt ruột cho mình như vậy liền sinh ra cảm giác được yêu quý.

Chỉ cần như vậy là đủ rồi.

Sau khi Doãn Lâm rời khỏi nước biển trở lên bờ quần áo vốn dĩ đã mỏng manh nên gió biển khiến anh ta rùng mình vì lạnh giá.

Sức lực cuối cùng đã cạn anh ta đi vài bước liền quỳ rạp trên đất.

Vân Giai Kỳ đứng gần bên anh ta cô nhìn thấy anh †a không thể đứng dậy liền nói: “Tay cậu cứ vịnh lên tôi”
“Ừm…”
Vân Giai Kỳ dùng lực đưa anh ta đến ngồi bên bờ đá cô muốn c** q**n áo chống lạnh trên người cô đắp lên người anh †a.

Doãn Lâm liền nói: “Không cần đâu…”
“Cần!” Vân Giai Kỳ vừa cởi ra vừa nói: “Đồ này giữ ấm rất tốt” Quần áo chống lạnh này được làm từ chất liệu nhanh khô cho dù ngâm trong nước biển nhưng chỉ cần gió thổi qua liền nhanh khô rồi, vừa giữ ấm vừa chống gió.

Vốn dĩ anh ta đã chảy rất nhiều máu nếu như để nhiễm lạnh thêm sợ là anh ta sẽ đông lạnh đến chết mất.

Doãn Lâm căn bản vô lực chống cự, Vân Giai Kỳ đem quần áo khoác lên người anh ta rất nhanh cô liền cảm thấy lạnh lẽo.

Cô nói: “Tôi đi… đi tìm củi đốt xem thử có thể nhóm lửa được không” Nói rồi Vân Giai Kỳ vừa xoay vai vừa tìm những nhành cây khô.

Tại thủ đô.

Các trang mạng gần như nổ tung bởi một tin tức “Một chiếc máy bay ở Bắc Thái Bình Dương bị nghỉ là mất liên lạc…” Bạc Tuấn Phong dựa lưng lên ghế da khẽ mở mắt khi nghe được tin này anh liền cau mày.

Tân Khải Trạch cũng sững người.

Đến ngã tư đường anh ta dừng xe quay đầu lại chỉ nhìn thấy vẻ mặt u ám của Bạc Tuấn Phong, anh ta có chút lo lắng nói: “Tổng giám đốc Bạc… không phải máy bay của cô Vân Giai Kỳ xảy ra chuyện rồi chứ…”
“Tra”
Tân Khải Trạch tức tốc liên lạc đến công tư hàng không.

Sau khi điện thoại được kết nối anh ta tỉ mỉ hỏi chỉ tiết về chuyến bay mất tích.

“Máy bay mất tích là máy bay tư nhân với số hiệu đăng ký là BM199”
Tân Khải Trạch nghe được thông tin này bị dọa đến lặng người.

Bạc Tuấn Phong quan sát thần sắc của anh ta không đúng nghỉ ngờ hỏi: “Sao rồi?” “Quả… quả thật là máy bay của cô Vân Giai Kỳ…”
Tân Khải Trạch bị dọa xém chút không khống chế được hét lên: “Máy bay tư nhân của cô Vân Giai kỳ có một chiếc mang số hiệu BM1991”
Tất cả máy bay đều có duy nhất một số hiệu đăng ký căn bản không thể trùng lặp.

Sắc mặt Bạc Tuấn Phong bỗng trầm xuống.

Cả đảo không lớn nhưng khí hậu ấm áp đặc biệt khi sắc trời càng tối nhiệt độ càng giảm mạnh.

Vân Giai Kỳ ôm một mớ nhánh cây về toàn bộ đảo chỉ toàn là cây cối tưới tốt căn bản không tìm thấy cành cây khô.

Doãn Lâm nhìn thấy Vân Giai Kỳ ôm một đống nhành cây trở về cười khóc nói: “Những nhành cây này độ ẩm quá nhiều căn bản chúng không thể bắt lửa”
“Vậy làm sao đây?” Vân Giai Kỳ thất vọng nói: “Trên đảo toàn thứ này thôi” Doãn Lâm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lạnh đến đỏ bừng, anh ta cũng biết nhiệt độ đang giảm mạnh liền cởi quân áo chống lạnh ra nói với cô: “Đến đây đi”
Vân Giai kỳ sững người.

Thân trên đầy vết bầm tím của Doãn Lâm lộ ra, quần áo ướt sũng được anh ta cởi bỏ, cô nhất thời có chút lúng túng.

“Không… không cần đâu tôi không lạnh”
“Ngoan đến đây”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 849: 849: Chương 845


Vân Giai Kỳ đến ngồi cạnh anh ta.

Doãn Lâm vòng tay ôm cô vào lòng bởi vì anh ta mất quá nhiều máu cho dù được mặc quần áo chống lạnh cũng không thể tăng thêm nhiệt độ cho anh ta.

Vân Giai Kỳ nhất thời vừa tuyệt vọng vừa trống rỗng.

“Chúng ta… chúng ta có phải chết trên hòn đảo này không?
“Cô sợ không?”

“Sợ đương nhiên sợ, ai không sợ chết chứ”
“Xin lỗi” Doãn Lâm nói: “Tôi không thể bảo vệ tốt cho cô”
“Cậu đã làm rất tốt rồi… là tôi đã liên lụy cậu”
Doãn Lâm bật cười nhìn cô, đột nhiên anh ta lấy ra một thỏi năng lượng xe ra đưa vào miệng cô.

“Đây là cái gì?”
“Thỏi năng lượng”
“Cậu không ăn sao?”

“Tôi ăn rồi”
“Lừa người”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-849-0.jpg


sống tiếp không cần phải sống cô độc trên hoàn đảo này, tôi ước tương lai của cô sẽ có một ngày gả cho một người cô yêu và người đó cũng yêu cô.

Tôi ước cô có thể mặc chiếc váy cưới hoa lệ nắm lấy tay của người đó, được anh ta yêu thương chiều chuộng sống hạnh phúc cả đời”
Dường như vào thời khắc đặc biệt này anh ta không còn giống như trong ấn tượng của cô nữa, không còn là một vệ sĩ lạnh lùng máu lạnh nữa ánh mắt anh ta trông thật ôn nhu.

Hốc mắt Vân Giai Kỳ cay cay: “Đây mà là nguyện vọng gì chứ? Cậu không nghĩ cho chính mình sao? Tôi hy vọng anh có thể sống cho bản thân”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 850: 850: Chương 846


Doãn Lâm cúi đầu nhìn cô ánh mắt lóe lên nhưng anh ta cũng không nói gì.

Vân Giai Kỳ nhìn thấy anh ta không nói gì dường như dáng vẻ của anh ta đang chất chứa bao điều.

Đầu óc cô vô lực dựa lên vai anh ta khẽ giọng nói: “Tôi hy vọng có thể cùng cậu sống tiếp, đến lúc đó cậu sẽ gặp được cô gái mình yêu hai người cũng sống hạnh phúc cả đời”
Doãn Lâm nói: “Ừm, có rồi”
“Có rồi?” Vân Giai Kỳ có chút kinh ngạc: “Cậu có người thích rồi?” Doãn Lâm hơi sững người, đột nhiên nhìn cô chăm chú rồi khẽ giọng “ừm” một tiếng.

Vân Giai Kỳ vừa nghe anh ta có người trong lòng cô không ngừng tò mò.

“Vậy… Tôi gặp qua chưa?”
“Gặp rồi”
Vân Giai Kỳ hoài nghi nói: “Thật sao? Cậu không phải đang lừa tôi chứ? Cô ấy trong như thế nào?” Doãn Lâm nghiêm túc nhìn cô cuối cùng anh ta đưa ra đánh giá: “Cô ấy… có đôi lúc xinh hơn cô có đôi lúc không xinh bằng cô.”
“Vậy rốt cuộc cô ấy xinh hơn tôi hay không?”
“Ừm, hai người đều xinh như nhau.”

“Ha ha ha! Cậu thế mà lại nói tôi với cô ấy xinh như nhau, vậy chắc cô ấy nhất định rất rất xinh đẹp rồi” “Vậy cậu tỏ tình chưa?”
“Chưa”
Vân Giai Kỳ “ơ” một tiếng: “Tại sao?”
“Bởi vì tôi không xứng” Doãn Lâm nói xong liền ho khan một tiếng.

Anh ta nói: “Cô ấy là người con gái đẹp nhất trên thế giới tôi không xứng với cô ấy”
“Cậu không nên nói như thế tôi thấy cậu rất tốt! Là người con gái nào không có mắt nhìn không nhìn trúng cậu chứ? Đợi đến khi chúng ta sống sót trở về tôi sẽ giúp cậu theo đuổi cô ấy”
Doãn Lâm cười, khóe miệng anh ta vẽ ra một vòng cong nhàn nhạt: “Được.”
“Một lời đã định!” Vân Giai Kỳ mong đợi nói: “Doãn Lâm tôi rất hy vọng cậu có thể hạnh phúc.

Cậu biết không cậu đối với tôi mà nói giống như người nhà vậy.

Trong lòng tôi cậu chính anh cả cho dù xảy ra chuyện gì cậu luôn luôn bảo vệ tôi.

Cho dù người trên đời này đều hận tôi ghét bỏ tôi chỉ có cậu tin tưởng tôi!”
“Có tôi ở đây ai dám ức h**p cô?”.

đam mỹ hài
“Bạc Tuấn Phong anh ấy luôn ức h**p tôi”
“Nếu cô không đau lòng tôi có thể giúp cô dạy dỗ anh ta”
“Được nha! Mà cậu đánh lại anh ấy không?”
Doãn Lâm nhướng mày: “Cô xem thường tôi sao?”
“Cậu dáng vẻ như bây giờ nhất định đánh không lại, đợi đến khi cậu quay về rồi dưỡng thương thật tốt sau đó cậu thay tôi dạy dỗ anh ấy nhé.”
Doãn Lâm đột nhiên bật cười.

Cô vừa nói vừa cố kìm nén nước mắt: “Chúng ta nhất định sẽ sống tiếp! Nhất định”
Doãn Lâm cong môi cười.

Vân Giai Kỳ nắm chặt quần áo chống lạnh dựa đầu vào anh ta dần chìm sâu vào giấc ngủ.

Biển đảo chìm vào đêm tối, gió biển thổi mạnh.

Dù cho đá ngầm đã chắn đi một phần gió nhưng nhiệt độ giảm xuống đột ngột, dày vò bất thường.

Doãn Lâm cảm thấy người bên cạnh đã ngủ sâu rốt cuộc thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, nhíu mày lông ngực sôi trào anh ta đặt cô dựa vào tảng đá ngầm rồi đột nhiên đứng dậy đi loạng choạng vài bước đột nhiên chân anh †a mềm nhữn khuyu một chân xuống..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 851: 851: Chương 847


“Khu… khụ khụ…” Ho khan vài tiếng.

Doãn Lâm ôm cổ họng không chịu được liền nôn ra hết ngụm máu này đến ngụm máu khác, máu dần dần hòa vào cát.

Anh ta nắm chặt tay, một tay bóp chặt cát lại nôn thốc ra máu.

Anh ta cũng đã nhịn lâu rồi.

Anh ta biết lúc nhảy dù những mảnh vỡ va chạm lên người đã khiến cho lục phủ ngũ tạng của anh ta bắt đầu chảy máu rồi.

Anh ta vẫn luôn cố nhãn nhịn mỗi lần máu dồn lên tận cổ họng anh ta vẫn cố gắng chịu đựng mà nuốt chúng xuống bởi vì anh ta sợ khi nôn ra sẽ khiến cho cô gái nhỏ sợ hãi.

Doãn Lâm cố gắng nắm giữ phần sinh lực cuối cùng đứng dậy phun ra một ngụm máu lớn, lại chảy ra theo khóe môi.

.

Anh ta cuộn tròn tay nắm chặt lại mạnh mẽ lau vết máu trên khóe miệng rồi nhặt một cành cây rậm rạp lảo đảo đi tới bãi biển, bắt đầu vẽ ký hi một nửa anh ta lại nôn ra máu.

Doãn Lâm nghiến răng cố gắng vẽ xong nét cuối cùng, cả người dường như đã kiệt quệ tận sinh lực còn sót lại.

Anh ta dùng cánh tay chà đi vết mau trên miệng bước từng bước vô vọng quay trở lại đá ngầm.

Trong giấc ngủ Vân Giai Kỳ run lên cầm cập.

Doãn Lâm quỳ trước mặt cô quấn chặt quần áo chống lạnh lên người cô.

Anh ta nhìn nét ngủ của cô khóe môi cong lên nhàn nhạt nhưng lại phát hiện trên khóe mắt của cô có một giọt nước mắt.

Anh đưa tay lên run rẩy lau đi giọt nước mắt ấy cụp mắt xuống hôn lên đầu ngón tay.

Những giọt nước mắt đã lạnh ngắt.

Doãn Lâm hôn lên đầu ngón tay lại nhấc tay lên nhẹ nhàng đặt đầu ngón tay ấn lên khóe môi của cô.

Từ khi rơi xuống hòn đảo này Doãn Lâm đã biết anh ta không có cách nào sống tiếp mà rời khỏi.

Kinh nghiệm phong phú nói cho anh ta biết nội tạng đã chịu tổn thương nặng nếu không cứu thương kịp thời căn bản vô phương cứu chữa.

Anh ta ước ao rằng mình là một vị thần tiên có thân thể vô địch, có như vậy mới bảo vệ cho cô cả đời.

Cái ngày anh ta trở thành vệ sĩ cho cô anh ta đã hứa với cô rằng chỉ cần một ngày anh ta còn sống sẽ thề sống thề chết bảo vệ cô.

Nếu nói điều duy nhất anh ta còn hối tiếc đó là không thể tận mắt nhìn thấy cô khoác lên mình chiếc váy cưới thiêng liêng.

Anh ta tưởng tượng lúc cô đẹp nhất chắc là lúc khoác lên chiếc áo cưới đẹp đẽ.

Anh ta đã tưởng tượng cảnh đó biết bao nhiêu lần nhưng không thể nhìn thấy rồi.

Doãn Lâm bò đến bên cạnh cô toàn thân run rẩy ôm cô vào lòng, cúi đầu chăm chú vào mặt cô khẽ nắm chặt tay cô siết chặt hôn lên mu bàn tay: “Cô công chúa nhỏ của tôi, em nhất định phải sống tốt nhé hứa với tôi được không” Vân Giai Kỳ đương nhiên sẽ không trả lời anh ta.

Doãn Lâm nói: “Tôi không ở bên sau này ai ức h**p em, ai sẽ bảo vệ em đây”
Anh ta nói rồi vẫn lưu luyến không rời ôm chặt lấy cô.

Doãn Lâm nhìn về phía bầu trời đêm sao trời dày đặc che kín, khóe miệng anh ta cong lên: “Vân Giai Kỳ, tôi yêu em rất nhiều” Giọt nước mắt rơi ra từ khóe mắt anh ta: “Rất yêu rất yêu… Rất yêu rất yêu em…”
Vân Giai Kỳ bị một tia sáng đánh thức.

Hướng của cô đang đối mặt chính là hướng đông.

Khi mặt trời nhô lên khỏi mực nước biển cô đột nhiên bị ánh sáng xuyên vào mắt cô bàng hoàng tỉnh dậy, toàn thân cô bắt đầu run rẩy.

Cô cảm thấy lạnh cả người cảm thấy gần như bị đông cứng.

Thật khó để tưởng tượng nếu cứ tiếp tục ngủ như thế này, có thể chết đông cứng trong giấc mơ một cái chết bất đắc kỳ tử.

Trong lúc run rẩy Vân Giai Kỳ nhìn về phía mình, Doãn Lâm dựa vào người cô trên người anh ta chỉ đắp một góc quân áo chống lạnh.

Cô sửng sốt lập tức lấy quần áo che lại cho anh ta.

“Doãn Lâ Cô mở miệng, hơi sương mà cô thở ra thực sự không ấm.

Vân Giai Kỳ đang kịch liệt rung rẩy, bên tai cô vang lên tiếng cánh quạt.

Lần theo âm thanh truyền, cô nhìn thấy một chiếc trực thăng nhỏ bay lơ lửng trên đầu.

Trên thân trực thăng đề mấy chữ “Đội cứu hộ quốc tế hàng hải”.

Đó là đội cứu hộ! Đội cứu hộ đến đây rồi!
Vân Giai Kỳ vô cùng ngạc nhiên và vui mừng cô mặc kệ thân nhiệt đang giảm xuống, lập tức nói với Doãn Lâm: “Doãn Lâm, cậu đợi tôi!” Cô đứng dậy quấn bộ quần áo chống lạnh cho Doãn Lâm, nhặt cành cây và treo quần áo lên trên đó.

Cô vừa lắc nhành cây vừa chạy nhanh về phía biển, cố gắng thu hút sự chú ý của bọn họ..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 852: 852: Chương 848


“Ở đây! Chúng tôi ở đây!” Vân Giai Kỳ vừa chạy đến bãi biển thì phát hiện trên bãi biển có một bức họa lớn về ký hiệu SOS không biết từ lúc nào.

Doãn Lâm vẽ ra nó khi nào vậy?
Vân Giai Kỳ có chút kinh ngạc ngẩng đầu cô giơ cao cành cây, ngay sau đó trực thăng quay người bay về phía cô mà đáp xuống.

Tuyệt quá! Vân Giai Kỳ vui mừng đến mức ứa nước mắt! Họ có thể về nhà rồi.

Vân Giai Kỳ xác nhận máy bay trực thăng đang hạ cánh về phía hòn đảo, cô văng đi nhánh cây quay trở lại bên Doãn Lâm, cô lắc và vỗ nhẹ vào mặt anh ta: “Doãn Lâm tôi, chúng ta…chúng ta về nhà được rồi” Tay cô đã lạnh đến mức không còn cảm giác.

Tuy nhiên khi cô chạm vào má của Doãn Lâm, cái chạm nhẹ từ đầu ngón tay khiến tim cô đột nhiên nhảy loạn!
Vân Giai Kỳ chết lặng.

Cô lại đưa tay còn lại lên, nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt của Doãn Lâm, lông mi cô run lên: “Lạnh quá…” Da thịt anh ta thật lạnh, dường như toàn thân đều đông cứng.

“Doãn Lâm…” Vân Giai Kỳ không ngừng gọi tên anh ta: “Doãn Lâm chúng ta về nhà thôi… Có người đến đón chúng ta rồi, chúng ta lập tức có thể về nhà rồi… Doãn Lâm, Doãn Lâm…
Cô liên tục gọi tên anh nhưng anh không hề đáp lại.

Vân Giai Kỳ đột nhiên lo lắng, hai tay cô không ngừng x** n*n cơ thể đông cứng của anh ta, giọng nói cô kịch liệt run rẩy: “Đừng làm tôi sợ… Tôi… Tôi sợ, Doãn Lâm… anh có nghe thấy không.

Anh…dậy đi anh dậy đi tôi ra lệnh cho anh dậy đi với tôi…”
Doãn Lâm nhẹ nhàng lay động bờ vai, thân thể của người đàn ông yếu ớt dựa vào đá ngầm đầu hơi cúi xuống ngay sau đó khóe miệng, chóp mũi, sau tai không ngừng trào ra máu.

“Doãn … Doãn Lâm…” Vân Giai Kỳ bị máu làm cho sợ hãi, tại sao máu lại chảy ra…
Cô đau khổ ôm mặt anh lên muốn lau máu cho anh ta nhưng lần nào cũng vậy cô lau đi thì máu lại chảy ra.

Máu của anh ta đã lạnh, sao lại lạnh như vậy chứ.

Người đàn ông vẫn cúi đầu không có phản ứng gì, giống như đang ngủ say, lại giống như… chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng!
Vân Giai Kỳ đột nhiên ngã xuống trước mặt Doãn Lâm, đôi mắt cô mở trừng trừng tâm trạng dao động.

Thức trắng đêm cuối cùng cũng đợi được trực thăng của đội cứu hộ trong lòng cô vui mừng khôn xiết nhưng lúc cô vui mừng khôn xiết, lại nhìn người đàn ông dường như không còn trả lời cô nữa.

Nước mắt Vân Giai Kỳ không ngừng tuôn rơi.

“Anh không sao đâu… Doãn Lâm! Thức dậy đi mà!” Cô đột nhiên ôm chặt lấy Doãn Lâm hét lớn về phía trực thăng: “Cứu mạng đi! Mọi người mau đến đi! Cứu cậu ấy… Cứu cậu ấy đi!
Cứu mạng…” Máy bay trực thăng cuối cùng cũng hạ cánh.

Đội cứu hộ mở sập cửa hướng về phía cô chạy đến.

Đội cứu hộ dường như đang nói chuyện nhưng Vân Giai Kỳ không hề nghe thấy gì cả.

Cô ấy dường như phát điên ôm chầm lấy Doãn Lâm, vừa xoa xoa cơ thể cứng ngắc của anh ta vừa đau đớn van xin họ: “Giúp cậu ấy… Cậu ấy đổ rất nhiều máu, cơ thể cậu ấy lạnh quá, xin hãy cứu lấy cậu ấy…” Các nhân viên y tế của đội cứu hộ lao thẳng tới trước mặt cô.

Bọn họ chạy thẳng đến trước mặt Doãn Lâm tuy nhiên khi đội y tế vừa chạm vào Doãn Lâm theo kinh nghiệm cho bọn họ biết được người này không thể chữa trị được nữa.

Bọn họ †âm trạng phức tạp nhìn về phía Vân Giai Kỳ, Vân Giai Kỳ nhìn thấy động tác của bọn họ dừng lại lo lắng: “Các người dừng lại làm gì… Cứu lấy cậu ấy đi…”
“Thưa cô chúng tôi sẽ đưa hai người trở về”

“Anh cứu người trước đi!”
“Vj tiên sinh này đã…”
Tất cả mọi người thương hại nhìn Doãn Lâm một mặt vô lực.

Vân Giai Kỳ nhíu mày, cô đột nhiên đẩy bọn họ ra nhào đến trước mặt Doãn Lâm lại phát hiện thân thể của anh ta đã cứng ngắc nhưng hai tay rõ ràng vẫn duy trì tư thế ôm cô.

Cô quỳ xuống bên cạnh anh ta, nước mắt rơi xuống: “Không thể!
Không thể nào, ngày hôm qua cậu vẫn ổn mà… nhưng chỉ có một đêm.

Doãn Lâm cậu không phải đã hứa với tôi sẽ cùng nhau trở về sao? Cậu cũng hứa với tôi, để tôi giúp cậu theo đuổi người con gái cậu thương thế tại sao lại để tôi lại…”
“Doãn Lâm cậu tỉnh lại đi mà…”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 853: 853: Chương 849


Vân Giai Kỳ khóc càng lúc càng lớn nhưng dù cô khóc to đến đâu, cô tưởng tượng khi nghe thấy tiếng khóc khàn khàn như vậy lẽ ra anh ta đã phải tỉnh lại từ lâu, sẽ bận an ủi cô bận nói với cô rằng “Tôi không sao cô không lo lắng” Nhưng không, anh ta vẫn lặng lẽ cúi đầu dường như sẽ không bao giờ trả lời cô.

Vân Giai kỳ nghiến răng đẩy vai anh ta từ câu mệnh lệnh đến lời khẩn cầu: “Doãn Lâm! Tôi ra lệnh cho cậu mau tỉnh lại…
Doãn Lâm, Doãn Lâm… cầu xin cậu đừng hù tôi nữa tỉnh lại được không… Cậu không phải đáp ứng với tôi phải bảo vệ tôi cả đời sao.

Sau này nếu có người ức h**p tôi không có cậu ai bảo vệ tôi đây… Doãn Lâm tỉnh lại đi được không…”
Mọi người có mặt nghe thấy tiếng khóc gào thét đều hết mực đau lòng.

Nhưng họ biết rằng người đàn ông này sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.

Vân giai Kỳ nhìn xung quanh nhìn vào những khuôn mặt thương hại, từ ánh mắt của họ cô như thể hiểu được điều gì đó cô đột nhiên ôm chặt lấy một cách tuyệt vọng: “Không! Không!”

“Tên lừa đảo!”
“Đừng lừa tôi, đừng làm tôi sợ… Tôi sợ, tôi rất sợ…”
“Tôi không muốn về một mình…! Doãn Lâm cậu có nghe thấy không, cậu đừng bỏ rơi tôi được không…”
Vân Giai Kỳ đau lòng khóc, cô mơ hồ nhìn thấy một đội viên mang theo một cái túi đựng thi thể tới, cô vô cùng kinh ngạc muốn bảo vệ Doãn Lâm không muốn để họ chạm vào ngón tay anh ta.

“Đừng dùng cái túi đó!” Trong nhận thức của cô chỉ có cái xác được bọc trong cái túi đó!”Cậu ấy chưa chết!” Vân Giai Kỳ bảo vệ Doãn Lâm: “Cậu ấy vẫn chưa chết!”
“Cậu ấy đã chết rồi.

“Cậu ấy chưa chết!” Nhìn thấy thái độ của Vân Giai Kỳ kiên quyết như thế đội y tế bên cạnh đã ngăn cản cô ấy lại.

“Cô ấy tâm tình không được tốt anh đừng lấy túi ra trước tiên đưa cô ấy rời khỏi đây”
Một đám người vây quanh Vân Giai Kỳ: “Thưa cô trước tiên đi theo chúng tôi rời khỏi đây đi!” Vân Giai Kỳ ôm chặt lấy Doãn Lâm nói với anh ta: “Chúng ta về nhà thôi…”
Chúng ta về nhà.

Người đàn ông khoác tay dựa vào vai cô tóc xõa xuống che đi đôi chân mày, trong trí nhớ khi anh ta tỉnh lại ánh mắt sắc bén, vẻ mặt nghiêm túc giống như thần hộ mệnh không sợ hãi của cô vậy.

Còn khi chìm vào giấc ngủ mới khiến người ta nhận thức được anh ta cũng chỉ là chàng trai hai mươi ba tuổi thôi.

Anh †a vẫn còn trẻ như thếIAnh ta nên cùng cô về nhà kết hôn có một mái ấm hạnh phúc chứ không phải lạnh lùng dựa vào lòng cô cũng không trả lời cô.

Cuối cùng Vân Giai Kỳ cũng hoảng sợ áp trán mình vào má anh ta nhưng cô chỉ cảm thấy nhiệt độ cơ thể của anh ta càng ngày càng lạnh đi.

“Doãn Lâm cậu đừng dọa tôi…” Cô tuyệt vọng cầu xin như muốn dùng hơi ấm còn sót lại của cơ thể mình để sưởi ấm cơ thể lạnh giá của anh ta.

Những ký ức giống như những chiếc đèn lồng xoay tròn được ghi nhớ một cách sống động.

Lần đầu tiên gặp mặt Doãn Lâm đã đứng thẳng trước mặt cô và nghe cô nhận xét.

Cô mỉm cười đánh giá anh ta: “Cậu trông đẹp trai như vậy không cảm thấy làm vệ sĩ có chút đáng tiếc sao? Gương mặt này của cậu hoàn toàn có thể trở thành minh tỉnh điện ảnh đấy!”
Người đàn ông ngược lại không nói gì chỉ cười cười nhìn cô.

“Tôi thuê cậu làm vệ sĩ cho tôi.

Nghe nói trước đây cậu từng làm vệ sĩ cho giới danh gia vọng tộc.

Chắc chắn thực lực rất tốt! Nói đi cậu đáng giá bao nhiêu?”
Người đàn ông đưa một ngón tay lên.

“Ba mươi triệu?” Người đàn ông lắc đầu môi mỏng khế mở: “Ba tỷ”
“Ba tỷ? Đắt như vậy sao?”
Người đàn ông rất bình tĩnh nói: “Thưa cô từ trước đến giờ chỉ có tôi chọn chủ nhân thôi”
“Vậy cậu nghĩ sao nếu tôi trở thành chủ nhân của cậu?” Cô ưỡn thẳng ngực đứng trước mặt anh ta.

Người đàn ông ngạo mạn nói: “Tôi nhận tiền chứ không nhận người”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 854: 854: Chương 850


“Vậy chính là cậu rồi từ nay về sau cậu chính là vệ sĩ không rời thân của tôi!” Người đàn ông đi đến trước mặt của cô đánh giá cô một hồi, đột nhiên tháo quân hàm trên vai đưa đến trước mặt cô.

“Đây là cái gì?”
“Đây là huân chương của tôi.

Tôi chỉ đưa nó cho chủ nhân được tôi chấp nhận”
Vân Giai Kỳ không còn kìm được nỗi buồn sâu kín khóc lóc thảm thiết, chật vật ôm thân lấy thể lạnh ngắt của anh ta, cô khóc như một đứa trẻ tuyệt vọng.

“Sau này nếu giá của cậu tăng lên tôi không đủ khả năng thuê cậu thì cậu tính sao?”
“Sẽ không có ngày đó.”
“Lỡ may thì sao? Giá trị của cậu tăng lên như diều gặp gió, lỡ may…”
“Sẽ không có ngày đó.”
“Hửm?”
“Cả đời tôi chỉ bảo vệ cô một người duy nhất”
“Doãn Lâm cậu có biết không cậu đối với tôi mà nói không phải là vệ sĩ bình thường, cậu chính là anh cả của tôi là người thân của tôi”
“Vậy sao.”
“Còn cậu, cậu có người thân không”

“Q “Cậu không phải nói cậu là cô nhi sao?”
“Cô chính là người thân duy nhất của tôi”
“Nếu có một ngày kẻ xấu chĩa súng vào người tôi cậu sẽ giúp tôi đỡ đạn chứ?”
“Lấy thân bảo vệ chủ là tố chất tu dưỡng cơ bản của một “Cho dù chết? Cậu cũng không sợ sao?”
“Niềm tin duy nhất của tôi là cô được bình an vô sự” Nụ cười ôn nhu của người đàn ông được khắc ghi rõ ràng.

Nhân sinh như lân đầu gặp gỡ.

Vân Giai Kỳ nghiến răng ôm lấy đầu nhẹ tênh của anh ta, nước mắt cô tuôn trào trái tim như muốn Xé nát!
“… Chúng ta… chúng ta về nhà…” Vân Giai Kỳ nắm chặt tay anh ta cho đến khi cô bước lên khoang máy bay, cô vẫn cố gắng siết chặt tay anh ta.

Đội y tế đem chăn đắp lên người cô nhưng Vân Giai Kỳ lại dùng chăn quấn lên người Doãn Lâm.

Họ phải mang theo một cái chăn khác.

Vân Giai Kỳ quấn chặt chăn khẽ dựa đầu vào vai Doãn Lâm, cả người cô vì lạnh mà run lên, nước mắt trên mặt cô ngưng đọng lại thành vệt dài tan ra đau đớn.

Chiếc trực thăng cất cánh từ từ.

Cô thất thần nhìn ra bên ngoài khoang máy bay, trong lòng cô đầy tuyệt vọng và sốt ruột!
Vân Giai Kỳ vừa mệt vừa lạnh vừa buồn ngủ mà vừa đói…
Cô muốn trở về thủ đô càng sớm càng tốt để cứu thương cho Doãn Lâm.

Không biết từ lúc nào chiếc trực thăng đã bay xa hàng trăm kí lô mét.

“Đi đi…”
“Low fuell”
“Đi đi…”
“Low fuell Đột nhiên từ khoang máy bay phát ra tín hiệu không đủ nhiên liệu.

Phi công nhìn vào màn hình hiển thị và thấy rằng nhiên liệu gần hết.

Thùng nhiên liệu của máy bay trực thăng không lớn, máy bay trực thăng trong tư thế của họ đã bay lượn và tìm kiếm ở vùng biển này trong một thời gian dài, ước tính theo số lượng nhiên liệu có thể rất khó để hỗ trợ cho chuyến bay.

Ưu tiên hàng đầu phải là tìm cách vứt bỏ những vật nặng ký.

Đội cứu hộ bắt đầu kiểm đếm các vật dụng.

Họ mang theo rất nhiều đồ sơ cứu trong đó có khối lượng khá lớn.

Sau khi kiểm kê xong họ mở nắp hầm và “bùm” một tiếng âm thanh của lần ném những đồ vật này xuống biển..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 855: 855: Chương 851


Thân máy bay rung chuyển dữ dội.

Đóng cửa lại máy bay trực thăng lại có thể bay thêm một đoạn.

Phi công đột nhiên cau mày và nói: “Không đủ… vẫn là quá tải.

Nếu tiếp tục như vậy, lượng nhiên liệu sẽ không đủ để quay trở lại trung tâm cứu hộ”
“Chúng tôi phải làm gì đây?” “Chúng tôi đã vứt bỏ những vật nặng có thể ném xuống biển rồi” Mọi người hai mắt nhìn nhau, ánh mắt đột nhiên rơi vào trên người Doãn Lâm.

Những người trên máy bay hiện đã quá tải.

Vì vậy, họ phải tính đến chuyện ném Doãn Lâm xuống biển.

Những người còn sống đương nhiên bọn họ sẽ đưa họ về nhưng Doãn lâm đã chết rồi.

Bọn họ có thể, không còn cách đưa thi thể của anh ta trở về nữa.

Vì vậy các nhân viên y tế bước đến gần Vân Giai Kỳ và nói với cô ấy: “Thưa cô, tôi xin lỗi bây giờ nhiên liệu trực thăng không đủ chúng tôi phải ném vật nặng…” Vân Giai Kỳ thờ thẫãn ngước mắt lên và đôi mắt vô hồn của cô rơi trên người bọn họ.

Nhất thời cô không hiểu bọn họ muốn biểu đạt cái gì.

#W¡ tiên sinh này… Thật tiếc chúng tôi phải ném xác anh ấy xuống biển để lượng nhiên liệu đủ cho máy bay trở về trung †âm cứu hộ…” Đồng tử vân Giai Kỳ đột nhiên giãn ra.

Cô tức giận nói: “Thi thể? Cậu ấy chưa chết… “
“Tôi biết cô cảm thấy khó có thể chấp nhận sự thật này nhưng sự thật là vị tiên sinh này đã… Chúng tôi không còn lựa chọn nào khác!
“Đừng…” Vân Giai Kỳ nóng lòng muốn ôm lấy Doãn Lâm nhưng đã có người nhanh hơn một bước kéo Doãn Lâm đến cửa.

Cô chỉ có thể ôm lấy một cánh tay của anh ta.

Vân Giai Kỳ liền ôm chặt lấy cánh tay của Doãn Lâm hét vào mặt bọn họ: “Các người đang làm gì vậy?”
“Rất xin lỗi!”
Người đàn ông biết rằng lượng nhiên liệu đang rất gấp rút vì vậy anh ta không thể quan tâm nhiều như vậy nữa.

Anh ta kéo cửa khoang ra không chút do dự liền ném Doãn Lâm xuống biển.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-855-0.jpg


Giọng nói vừa rơi xuống cô chỉ cảm thấy trên tay trống rỗng, dây đồng hồ bị một sức kéo cực lớn kéo xuống.

Đột nhiên buông lỏng thân thể Doãn Lâm mất đi trọng tâm theo quán tính nhẹ nhàng rơi về phía biển…
Ánh mắt Vân Giai Kỳ nhất thời cứng đờ cô ngơ ngác nhìn chàng trai ấy.

Đến cuối cùng hai tay anh ta vẫn ở tư thế ôm và cứ thế rơi xuống biển… Kết thúc cuối cùng cô cũng chỉ có thể giương mắt nhìn Doãn Lâm chìm sâu vào biển cả bị sóng biển xóa mờ.

Khí huyết dồn lên tim Vân Giai Kỳ hai mắt cô tối sâm lại không còn biết nhận thức nữa…
Không khí đột nhiên im lặng.

Bên tai dường như là âm thanh của cái chết xẹt qua.

Trong ý thức mông lung cô mơ hồ cảm thấy có một người đang v**t v* khuôn mặt mình.

“Giai Kỳ?”
Vân Giai Kỳ ngơ ngác mở mắt ra trước mặt cô hiện ra một bóng người mờ ảo: “Doãn Lâm…” Cô vô thức gọi tên anh ta: “Doãn Lâm cậu đừng đi tôi sợ…” Người đàn ông cười thâm lông mày ôn nhu.

“Cậu đừng bỏ tôi một mình Doãn Lâm, cậu sao lại bỏ rơi tôi… Chúng ta đã hứa cùng nhau về nhà rồi mà…”
“Giai Kỳ tôi phải đi rồi”
“Cậu phải đi đâu?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 856: 856: Chương 852


“Đi đến một nơi rất xa”
Vân Giai Kỳ ngỡ ngàng mở to hai mắt.

Người đàn ông thì thầm nói: “Cô biết không việc gặp được cô là may mắn của tôi, tôi không hối hận”
“Doãn Lâm”
“Sống cho thật tốt Giai Kỳ cô phải sống tốt, tương lai sẽ có một ngày cô sẽ khoác trên mình chiếc váy cưới đẹp nhất và gả cho người đàn ông yêu thương cô cả đời này”
“Đừng đi mà…”
Người đàn ông dường như không thể nghe thấy giọng nói của cô bóng lưng dần dần trôi đi từ từ biến mất ở cuối tâm mắt của cô.

Cô dốc hết sức lực đuổi theo anh ta nhưng cho dù thế nào cô cũng không đuổi kịp.

TẠ Vân Giai Kỳ đột nhiên tỉnh lại! Một lưồng sáng mạnh từ trên đầu cô chiếu đến.

Xung quanh một mảng ồn ào.

Giữa tiếng người ồn ào cô cảm thấy mình được bế vào giường bệnh.

“Cẩn thận chút…”
“Đừng đè lên tay cô ấy…”
“Huyết áp rất thấp…
Vô số người đang di chuyển.Vân Giai Kỳ nhìn xung quanh nhưng cô bất giác nhìn thấy khuôn mặt mơ hồ của một người đàn ông.

Cô nhắm rồi lại mở mắt tầm mắt thoáng chốc khôi phục lại nhưng cô lại bất giác đụng phải đôi mắt phượng sâu thẳm của Bạc Tuấn Phong.

“Giai Kỳ” Khuôn mặt anh tuấn của người đàn ông dần dần trở nên mơ hồ.

Anh năm chặt lấy bàn tay lạnh lẽo của cô.

Vân Giai Kỳ cảm thấy thất vọng trong lòng: “Tại sao… lại là anh…”
Cô cứ tưởng là Doãn Lâm thế nhưng cô lại nhận nhầm người đàn ông đáng sợ này là Doãn Lâm.

Trong một khoảnh khắc cô cho rằng đây chỉ là một giấc mộng khi tỉnh lại cô vẫn ở thủ đô còn Doãn Lâm vẫn bình an vô sự đứng đợi cô.

Nào ngờ đâu mộng tỉnh rồi mới hiểu rõ bản thân cô đang ở một thế giới còn lạnh lẽo hơn cả ác mộng.

Một tia sáng mát lạnh lóe lên trên đầu cô.

Bác sĩ và y tá nét mặt căng thẳng vây quanh bên cạnh cô, không ngừng đẩy cô về phía phòng phẫu thuật.

Cô khó khăn lắm mới nhận thức được, không biết từ lúc nào cô tỉnh lại đã ở bệnh viện rồi.

Một lần nữa quay trở lại hiện thực lạnh lẽo, lòng cô vô cùng tuyệt vọng.

“Xin lỗi thưa anh, xin anh hãy đợi bên ngoài phòng!” Bạc Tuấn Phong bị chặn lại bên ngoài phòng phẫu thuật.

Vân Giai Kỳ nhìn cánh cửa từ từ đóng lại, cô mệt mỏi nhắm mắt.

“Đi—— đi——” Bên tai cô là âm thanh của các loại thiết bị chữa bệnh.

Hình như cô đã quay trở lại hiện thực nhưng cô lại cảm thấy thật xa lạ.Trong thời gian này cô đã bị tiêm thuốc mê và từ từ ngủ thiếp đi trong.

Cô không biết bản thân đã ở trong bóng tối bao lâu, đến khi tỉnh lại và mở mắt ra cô chỉ thấy trần nhà màu trắng chói mắt.

Cô có cảm giác mình như bị đẩy vào phòng bệnh xung quanh người ra ra vào vào nhưng cô không thể động đậy.

Cơ thể cô nặng nề như bị đổ chì.

Cô thậm chí còn không có sức lực để giơ tay lên, hiện tại khi ngón tay cử động cô chỉ có thể cảm nhận được chất dịch lỏng lạnh lẽo thông qua kim tiêm liên tục được tiêm vào mạch máu của cô.

Vân Giai Kỳ hé mắt, nước mắt cô cứ vậy rơi ra không ngừng đau đớn vô cùng.

Cô không có chút vui mừng nào chỉ cảm thấy trái tim như đã chết.

Cô nhắm mắt lại liền hiện ra hình ảnh Doãn Lâm chìm sâu vào biển cả xuất hiện không ngừng.

Cô cứ giương mắt nhìn anh ta chìm xuống đáy biển và bị chôn vùi trong vùng nước băng giá, một mình cơ đơn lạnh lẽo nhưng cô đến cơ hội nắm lấy anh ta đều không có.

“Tổng giám đốc Bạc người hình như đã tỉnh lại rồi…” Giọng nói căng thẳng của y tá truyền đến.

Người đàn ông đứng dậy bước đến giường bệnh nắm lấy tay cô.

Vân Giai Kỳ tê rần nhìn khuôn mặt anh tuấn của người đàn ông, cô yếu đuối mấp máy môi nói: “Bạc Tuấn Phong…”
“Ừm, anh đây”
“Bạc Tuấn Phong tôi không chạy trốn nữa…” Cô khàn giọng nói: “Tôi không trốn nữa anh trả Doãn Lâm cho tôi được không…” Cô sẽ không trốn chạy nữa, cô chỉ muốn Doãn Lâm sống lại thôi.

Chỉ cần như vậy.

Bạc Tuấn Phong đột nhiên nhướng mày anh hoài nghỉ nhìn về phía y tá: “Chuyện này là sao?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 857: 857: Chương 853


“Cái tên mà cô ấy đề cập là tên vệ sĩ tư của cô ấy” Y tá khó khăn giải thích: “Nghe nói trong lúc đội cứu hộ quay về nhiên liệu không đủ bất đắc dĩ phải ném đi vật nặng! Lúc đó vệ sĩ bên cạnh cô Vân Giai Kỳ đã không còn dấu hiệu của sự sống nên đội cứu hộ xem xét cân nhắc đành phải đem xác anh ta ném xuống biển”
Vân Giai Kỳ nói: “Cậu ấy rõ ràng chưa chết… Cớ gì bọn họ đều nói cậu ấy chết chứ… Cậu ấy vẫn còn sống, cậu ấy đã hứa với tôi sẽ cùng nhau trở về nhà rồi mà” Cô càng nói âm thanh càng nhỏ dần.

Thân thể cô kiệt sức nghiêm trọng.

Cô yếu ớt nhắm mắt lại hôn mê một lần nữa.

Y tá nói: “Thuốc mê trong cơ thể cô ấy vẫn còn tác dụng, để cô ấy nghỉ ngơi một lát! Bác sĩ nói hiện cô ấy rất yếu”
Bạc Tuấn Phong ngồi bên cạnh năm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô, anh đau lòng cúi đầu hôn lên gò má cô.

Khắp người cô rất lạnh.

Khi nhìn thấy cô vừa được đội cứu hộ đưa lên trực thăng, cô đã ngất đi nhưng người vẫn còn run rẩy vì lạnh.

BM1199 toàn bộ máy bay chỉ duy nhất mình cô sống sót.

Trên đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hay việc gì đã diễn ra, không một ai hay biết.

Tân Khải Trạch bước tới báo cáo với Bạc Tuấn Phong: “Tôi đã phái người đi điều tra khu vực biển.

Nghe nói chiếc máy bay nổ tung giữa không trung, trước mắt đã thu hồi được mảnh vỡ và hộp đen của chiếc máy bay gặp nạn”
“Nổ tung?”
“Ngọn lửa bén vào thùng nhiên liệu và nổ tung.

Cô Vân Giai Kỳ lế ra có thể thoát ra ngoài bằng cách nhảy dù dưới sự hộ tống của vệ sĩ.

Nhưng mọi người đều nói rằng thảm họa này với bất kỳ ai đều không thể sống sót trong vụ tai nạn kinh hoàng này được Máy bay nổ tung ở độ cao lớn.

Ở độ cao đó kể cả một lính dù chuyên nghiệp cũng có thể không sống sót.

Cô Vân Giai Kỳ vẫn sống được đó thật sự là một kỳ tích!”
Bạc Tuấn Phong nhìn anh ta.

Tân Khải Trạch nói: “Đội cứu hộ cho biết nhiệt độ lúc đó là dưới âm ba mươi độ không và những vậy sóng khí sinh ra sau khi máy bay nổ tung.

Nếu như không năm bắt được thời gian mở dù có thể sẽ bị sóng khí xé †oạc, những mảnh vỡ sẽ đập vào người khiến bị thương nặng…
Rất may cô Vân Giai Kỳ được cát nhân thiên tướng”
May mà có cát nhân thiên tướng…
Khi Vân Giai Kỳ lần nữa tỉnh lại sau cơn hôn mê sâu, cô rất nhanh liền cảm thấy từng đợt từng đợt đau đớn ở vùng bụng dưới.

Dù không phải là một cơn đau xuyên thấu xương nhưng cô mơ hồ nhận ra dường như mất đi thứ gì đó rất quan trọng.

Cô nghiến răng cố gắng ngồi dậy nhưng không thể cử động được.

Toàn thân cô bị vướng víu với ống thông, máy đo điện tim, ống thở ôxy…
Bên tai là tiếng máy đo điện tim “Đi đi đi”.

Vân Giai Kỳ lấy †ay che bụng chợt nhận ra bụng cô không còn căng phồng nữa.

Dù còn trong thời kỳ đầu mang thai và thai nhi chưa hình thành đầy đủ thậm chí còn chưa có tim thai nhưng bụng dưới của cô luôn căng tức.

Bây giờ bụng dưới của cô xẹp xuống đột ngột.

Có thứ gì đó đã biến mất.

“Cô Vân Giai Kỳ cô tỉnh rồi sao!” Cô y tá đột nhiên bước vào vừa thay túi truyền dịch vừa cười nói: “Cô có thấy không thoải mái không?” Vân Giai Kỳ ngẩn ra: “Bụng của tôi…” Cô y tá giật mình.

Cô ta đứng sang một bên ngơ ngác nhìn Vân Giai Kỳ lúng túng hỏi: “Bụng của cô bị sao vậy? Có đau không?”
“Tôi… con của tôi…” Hình như không còn nữa.

Cô y tá im lặng một lúc lâu đột nhiên nói: “Xin lỗi, con của cô… đã bị phá.

Cô vừa trải qua một ca phẫu thuật phá thai nên cơ thể còn rất yếu… Cô đừng rời khỏi giường nhanh quá có căn dặn gì cứ bảo chúng tôi”.

Phá thai rồi… Vân Giai Kỳ căn bản không nghe nổi câu nói sau của cô ta.

Cô nhìn cô y tá một cách kỳ lạ, nheo mắt mở cái miệng nhỏ nhắn: “Tại sao…”
“Hả?” Cô y tá kinh hãi nhìn cô chằm chằm: “Cô Vân Giai “Tại sao cô lại muốn phá đi đứa con của tôi? Vân Giai Kỳ không biết lấy đâu ra sức ngồi ở trên giường, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy trắng với một đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm cô ta: “Tại sao phải phá đi?”
Cô y tá run rẩy lùi lại một bước, sợ hãi vô cùng trước ánh mắt của cô: “Tôi… tôi không biết… Đó là mệnh lệnh của Bạc gia… Cô Vân Giai Kỳ, xin cô bình tĩnh lại…”
Là mệnh lệnh của Bạc gia…
Vân Giai Kỳ cau mày cảm giác bầu trời như đang quay cuồng trước mắt, cô lấy một tay che bụng dưới nhìn y tá rồi ồi bất giác cười toe toét: “Ha ha ha ha…” Cô càng cười nước mắt cô càng tuôn rơi trên khóe mắt.

Bạc Tuấn Phong! Anh chỉ nóng lòng muốn giết đứa trẻ này sao? Cô đã cố gắng hết sức nhưng cuối cùng lại rơi vào tay anh? Đây là đứa bé mà Doãn Lâm dùng tính mạng của mình để bảo vệ!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 858: 858: Chương 854


“Doãn Lâm… đứa bé mất rồi…” Vân Giai Kỳ lại dở khóc dở cười, cô không biết nên cười hay nên khóc chỉ nghĩ đến đứa trẻ mà Doãn Lâm dùng cả mạng mình để bảo vệ nhưng đã bị Bạc Tuấn Phong tàn nhẫn độc ác g**t ch*t.

Thật đáng sợ.

Bạc Tuấn Phong hóa ra là một con người ghê tởm như vậy.

Cô y tá tiến lại gần: “Cô Vân Giai Kỳ xin cô hãy bình tĩnh lại…
Một tiếng “âm” vang lên… Vân Giai Kỳ lật tung hết mọi thứ trong tay cô ta: “Tại sao các người lại đối xử tàn nhẫn với tôi như vậy?” Vân Giai Kỳ giống như một con thú nhỏ thân mang trọng thương nghiến răng nghiến lợi nhìn bọn họ, trong tức khắc máu từ đỉnh đầu chảy ra.

“Tại sao anh lại làm thế này? Tại sao?” Cô đau lòng chất vấn, mạch máu của cô bùng phát từ trán đến cổ.

“Nói đi! Nói đi! Bạc Tuấn Phong ở đâu? Tên khốn đó anh ta ở đâu? Để tôi đi gặp anh ta đi! Anh ta dựa vào đâu mà phá đi đứa con của tôi, dựa vào cái gì chứ?” Cô tức giận nhấc lên cái gối trên giường ném vào người y tá.

Cô y tá chịu đựng né tránh hỗn loạn hét lên chạy khỏi phòng bệnh.

Vân Giai Kỳ đột ngột bẻ gãy cây kim còn sót lại trên cánh tay, toàn bộ vết máu đã loang ra trên tấm khăn trải giường màu trắng.

Cô định lăn người ra khỏi giường nhưng trước mắt lại một màu xám xịt, thân hình cô mềm nhũn ngã xuống đất.

Một nhóm người hốt hoảng chạy vào can ngăn, nhìn thấy Vân Giai Kỳ gục bên giường họ lập tức bế cô lên.

Khi Bạc Tuấn Phong đến cả phòng bệnh vô cùng đang lộn xôn.

Túi quần áo và gối nằm rải rác trên mặt đất.

Ánh mắt anh rơi trên giường, trên khăn trải giường có vết máu đỏ tươi.

Cô y tá luống cuống tay chân gỡ ga trải giường ra.

Bạc Tuấn Phong vẻ mặt không vui bước tới: “Có chuyện gì”
“Cô Vân Giai kỳ vừa mới tỉnh dậy… Cô ấy đột nhiên mất kiểm soát và liên tục gọi tên ai đó”
“Tên gì?”
“Hình như gọi là Doãn Lâm…” Y tá hơi ngỡ ngàng nói: “Cô ấy gọi tên anh ta, nói không thể bảo vệ tốt đứa con”
Ánh mắt Bạc Tuấn Phong hơi sắc bén.

Anh vội nắm lấy cô †a đến trước mặt rồi nói: “Tôi không phải cảnh cáo các cô chuyện cô ấy không còn đứa bé không được nói ra nửa lời hay sao…
Cô y tá mắt đỏ hoe: “Chúng tôi không có nói là cô ấy hỏi…

Bạc gia, tình mẫu tử là một thứ gì đó rất kỳ diệu… Hơn nữa mặc dù mang thai sớm nhưng đứa trẻ trong bụng cô ấy không còn nữa, không còn nữa thì không còn nhưng cô ấy tự mình cảm nhận được rốt cuộc thân thể cô ấy đã mấy đi bao nhiêu miếng thịt…”
Đầu ngón tay của Bạc Tuấn Phong thả lỏng: “Các người đều đi ra đi” Tất cả mọi người thu xếp ổn thỏa cho Vân Giai Kỳ liền vội vàng rời khỏi phòng bệnh.

Bạc Tuấn Phong ngồi xuống bên giường bệnh, Vân Giai Kỳ mở đôi mắt mờ tịt, dần dần hiện ra thân ảnh rõ ràng của Bạc Tuấn Phong.

Nhìn thấy rằng cô đã tỉnh lại, Bạc Tuấn Phong nắm tay cô ấy: “Tỉnh rồi?” Tay cô lạnh quá.

Đầu ngón tay Vân Giai Kỳ có chút tê cóng.

Cô căn bản không có chút nhận thức nào nhưng cô có thể cảm nhận được động tác của Bạc Tuấn Phong đang nắm tay mình.

Vân Giai Kỳ chớp mắt lông mi nhếch lên, cô khàn giọng nói: “Bạc Tuấn Phong tên đáng sợ nhà anh…” Nét mặt người đàn ông đông cứng lại.

Các bạn chọn truyen1.

one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!
“Tôi đã làm gì sai hay sai ở đâu chứ anh tại sao phải trừng phạt tôi như vậy”

Vân Giai Kỳ nghẹn ngào nói: “Anh… Tại sao… lại tàn nhẫn với tôi như vậy…”
Anh đã giết đi đứa con của cô.

Là đứa con bé bỏng do Doãn Lâm dùng cả tính mạng để bảo vệ.

Anh đánh gục đứa con của cô.

Nó chính là đứa bé mà Yin Feng đã bảo vệ cả đời lại bị chính anh nhẫn tâm khoét ra khỏi thân thể cô.

Bạc Tuấn Phong nhắm mắt lại rồi lại mở ra, ánh mắt lạnh nhạt nói với cô: “Là con của Doãn Lâm sao?” Vân Giai kỳ trợn †o hai mắt khó tin được nhìn anh: “Đứa nhỏ này không cần cũng thôi đi, tai sao anh còn cho là của cậu ấy” Đồng tử Vân Giai Kỳ giãn ra một lúc sau trở nên rỗng tuếch nhưng rất nhanh liền trở về lạnh lẽo.

“Thấy hắn ta bảo vệ từng chút cho em như vậy, việc này anh cũng không truy cứu nữa” Vân Giai Kỳ khó tin mở miệng nói: “Vậy thì… tôi phải cảm tạ anh rồi, cũng thay đứa con của chúng tôi cảm tạ anh”.
 
Back
Top Bottom