Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 819: 819: Chương 818


Mỗi lần Vân Giai Kỳ muốn nói điều gì đó thì Tống Hạo Hiên đều có thể đoán được ý định của cô, và sẽ không để cho cô có cơ hội nói ra!
Cô hơi choáng váng nói: “Mấy ngày nay tôi cảm thấy hơi mệt, muốn nghỉ ngơi thật tốt, không muốn nghĩ tới chuyện gì nữa”
“Được rồi, nếu cô không muốn vậy thì tôi cũng không nói nữa, tôi sẽ để cho cô thời gian để chuẩn bị!”
Vân Giai Kỳ đứng dậy chuẩn bị rời đi, Tống Hạo Hiên bước tới nắm lấy tay cô.

.

Đọc thêm nhiều truyện ở -- TRUМtruye n.me --
Vân Giai Kỳ không có cơ hội thoát ra.

Đối với anh, người phụ nữ này giống như một chú chim, anh phải giữ thật chặt để không bị những kẻ khác có cơ hội bắt lấy.

Vân Giai Kỳ bước ra ngoài cửa rồi dừng lại.

Vừa nãy ở trong sở cảnh sát, có quá nhiều người nên cô không tiện nói.

Lúc này xung quanh không có ai, cô quay đầu lại nhìn Tống Hạo Hiên.

“Tống Hạo Hiên, tôi không thể đồng ý đề nghị kết hôn của anh”
“Tại sao?”
“Tại sao nhà họ Tống lại đồng ý hôn sự của chúng ta, cũng chính là bởi vì anh đã nói với bọn họ là tôi mang thai con của anh, nhưng sự thật lại không phải như vậy.

Đứa nhỏ ngày nào đó sẽ lớn lên, anh muốn giấu diếm họ cả đời hay sao?”
Tống Hạo Hiên im lặng một lúc.

Vân Giai Kỳ lại nói: “Tôi hiểu tấm lòng của anh, nhưng tôi đã nói rồi, việc này tôi không thể chấp nhận”
Cô biết rằng mình nói như vậy là điều quá tàn nhãn với Tống Hạo Hiên, nhưng vì cô không thích anh ta, nên anh ta hy vọng mới là điều tàn nhẫn nhất.

“Đứa trẻ này nhà họ Bạc sẽ không chấp nhận đâu” Tống Hạo Hiên đột nhiên nói.

Sắc mặt của Vân Giai Kỳ trở nên nghiêm nghị.

Cô cười lạnh một tiếng: “Nhà họ Bạc không chấp nhận, thì tôi cũng không yêu cầu nhà họ Bạc nhận.

Con của tôi, tôi chấp nhận nó, vậy là đủ”

“Một đứa trẻ sinh ra đã không có cha.

Cuộc sống của nó có còn trọn vẹn không?”
“…” Vân Giai Kỳ nắm chặt tay.

Cô đột nhiên cúi đầu xuống và lặng lẽ đi về phía trước.

Tống Hạo Hiên biết rằng những lời nói của anh ta đã làm tổn thương cô.

Nhưng dù cho cô không thể chịu đựng được anh ta vẫn muốn tổn thương cô.

Cô sẽ buông tay chỉ khi cô cảm thấy đau đớn!
Tống Hạo Hiên định đuổi theo cô nhưng đột nhiên nhìn thấy người đàn ông đứng ở cổng của sở cảnh sát đang kinh ngạc trợn tròn hai mắt nhìn anh.

Vân Giai Kỳ đâm đầu chạy về phía trước.

Khoảnh khắc cô muốn trốn tránh đã trôi đi rồi, cho tới khi phát hiện mình đụng phải ai đó thì cô mới ngẩng đầu lên.

Nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đang đứng trước mặt ánh mắt cô dường như ngưng lại.

“Bạc Tuấn Phong?”
Vân Giai Kỳ không ngờ răng anh sẽ đột nhiên xuất hiện như này..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 820: 820: Chương 819


Cô sững người một lúc nhưng lại tỏ vẻ lạnh nhạt nói: “Anh đến đây làm gì?”
Bạc Tuấn Phong nhướn mày, cảm thấy được sự thờ ơ của cô đối với mình nên năm lấy tay cô.

Tân Khải Trạch vội vàng đáp: “Tổng giám đốc Bạc tới đây để đưa cô về nhà”
“Vê nhà?”
Đột nhiên Vân Giai Kỳ rụt tay lại: “Đón tôi về nhà? Tôi nói tôi muốn về nhà với anh khi nào?”
Anh có biết cô đã đợi anh bao lâu rồi không.

Anh đã ở đâu khi cô cảm thấy bất lực nhất.

Anh đã ở đâu khi cô thấy tuyệt vọng nhất?

Lúc đó anh đang chăm sóc Vân Ngọc Hân, và anh đã thông báo cho giới truyền thông về việc anh sẽ kết hôn với Vân Ngọc Hân!
Tống Hạo Hiên cho rằng dù cho Vân Ngọc Hân đã vu khống việc này, nhưng khi nhà họ Bạc và nhà họ Vân hợp lực lại thì đảm bảo vụ án này khó có thể đi đến kết luận!
Ngày hôm đó, hàng trăm phương tiện truyền thông đồng loạt đưa tin, nhưng ngày hôm sau tất cả những tin tức tiêu cực về Vân Ngọc Hân đều bị nhà họ Bạc dập tắt trên toàn bộ các trang mạng.

Thay vào đó lại là những tin tức mờ ám không có thật về Vân Giai Kỳ.

Nhà họ Bạc bảo vệ Vân Ngọc Hân và đẩy cô ra để trở thành mục tiêu chỉ trích của dư luận.

Giờ khi cô đang được tự do trở lại, anh đột nhiên xuất hiện và nói rằng muốn đưa cô về nhà, thật nực cười!
Tống Hạo Hiên lập tức đi tới, đưa Vân Giai Kỳ ra phía sau lưng: “Bạc Tuấn Phong, sao anh lại đến đây?”
Ánh mắt của Bạc Tuấn Phong hướng về phía tay của Vân Giai Kỳ đang bị Tống Hạo Hiên nắm chặt, lạnh lùng nói: “Buông ra”

Tống Hạo Hiên đáp: “Bạc Tuấn Phong, anh đến cũng thật đúng lúc! Bây giờ, tôi trịnh trọng thông báo với anh rằng tôi và Vân Giai Kỳ sẽ đính hôn! Nếu anh muốn, tôi sẽ chính thức mời anh đến buổi đính hôn của tôi và Vân Giai Kỳ!”
Vân Giai Kỳ cảm thấy ngạc nhiên, nhưng không hiểu sao khi nhìn thấy khuôn mặt thanh tú như đang đông cứng của Bạc Tuấn Phong, cô đột nhiên lại nắm chặt tay Tống Hạo Hiên.

Bạc Tuấn Phong nhìn thấy cảnh này thì càng tức giận.

“Tôi không thích nói lại nhiều, một lần cuối cùng, buông tay ra”
“Bạc Tuấn Phong, anh vẫn chưa nhìn rõ sự thật sao…”
Tống Hạo Hiên vừa dứt lời, Bạc Tuấn Phong liền chạy nhanh về phía trước, nắm lấy cổ áo của Tống Hạo Hiên rồi đè anh ta xuống đất kì Tống Hạo Hiên kêu lên một tiếng vì đau.

Vân Giai Kỳ trợn tròn hai mắt: “Bạc Tuấn Phong! Anh đang làm gì vậy!”
Cô vội vàng chạy tới nhưng lại bị Tân Khải Trạch ngăn lại: “Cô Vân Giai Kỳ, nguy hiểm!”
Vân Giai Kỳ liếc nhìn Tân Khải Trạch: “Cậu đang ngăn cản tôi sao?”
“Cô Vân Giai Kỳ, cô không thấy tổng giám đốc Bạc đang tức giận sao? Cô vẫn muốn bảo vệ người đàn ông đó không phải giống như đổ thêm dầu vào lửa sao? Bình tĩnh nói chuyện với tổng giám đốc Bạc rồi cùng anh ấy quay trở về đi!”
Vân Giai Kỳ tức giận nói: “Tại sao tôi phải cùng anh ta trở về chứ?!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 821: 821: Chương 818


Mỗi lần Vân Giai Kỳ muốn nói điều gì đó thì Tống Hạo Hiên đều có thể đoán được ý định của cô, và sẽ không để cho cô có cơ hội nói ra!
Cô hơi choáng váng nói: “Mấy ngày nay tôi cảm thấy hơi mệt, muốn nghỉ ngơi thật tốt, không muốn nghĩ tới chuyện gì nữa”
“Được rồi, nếu cô không muốn vậy thì tôi cũng không nói nữa, tôi sẽ để cho cô thời gian để chuẩn bị!”
Vân Giai Kỳ đứng dậy chuẩn bị rời đi, Tống Hạo Hiên bước tới nắm lấy tay cô.

Vân Giai Kỳ không có cơ hội thoát ra.

Đối với anh, người phụ nữ này giống như một chú chim, anh phải giữ thật chặt để không bị những kẻ khác có cơ hội bắt lấy.

Vân Giai Kỳ bước ra ngoài cửa rồi dừng lại.

Vừa nãy ở trong sở cảnh sát, có quá nhiều người nên cô không tiện nói.

Lúc này xung quanh không có ai, cô quay đầu lại nhìn Tống Hạo Hiên.

“Tống Hạo Hiên, tôi không thể đồng ý đề nghị kết hôn của anh”

“Tại sao?”
“Tại sao nhà họ Tống lại đồng ý hôn sự của chúng ta, cũng chính là bởi vì anh đã nói với bọn họ là tôi mang thai con của anh, nhưng sự thật lại không phải như vậy.

Đứa nhỏ ngày nào đó sẽ lớn lên, anh muốn giấu diếm họ cả đời hay sao?”
Tống Hạo Hiên im lặng một lúc.

Vân Giai Kỳ lại nói: “Tôi hiểu tấm lòng của anh, nhưng tôi đã nói rồi, việc này tôi không thể chấp nhận”
Cô biết rằng mình nói như vậy là điều quá tàn nhãn với Tống Hạo Hiên, nhưng vì cô không thích anh ta, nên anh ta hy vọng mới là điều tàn nhẫn nhất.

“Đứa trẻ này nhà họ Bạc sẽ không chấp nhận đâu” Tống Hạo Hiên đột nhiên nói.

Sắc mặt của Vân Giai Kỳ trở nên nghiêm nghị.

Cô cười lạnh một tiếng: “Nhà họ Bạc không chấp nhận, thì tôi cũng không yêu cầu nhà họ Bạc nhận.

Con của tôi, tôi chấp nhận nó, vậy là đủ”
“Một đứa trẻ sinh ra đã không có cha.

Cuộc sống của nó có còn trọn vẹn không?”
“…” Vân Giai Kỳ nắm chặt tay.

Cô đột nhiên cúi đầu xuống và lặng lẽ đi về phía trước.

Tống Hạo Hiên biết rằng những lời nói của anh ta đã làm tổn thương cô.

Nhưng dù cho cô không thể chịu đựng được anh ta vẫn muốn tổn thương cô.

Cô sẽ buông tay chỉ khi cô cảm thấy đau đớn!
Tống Hạo Hiên định đuổi theo cô nhưng đột nhiên nhìn thấy người đàn ông đứng ở cổng của sở cảnh sát đang kinh ngạc trợn tròn hai mắt nhìn anh.

Vân Giai Kỳ đâm đầu chạy về phía trước.

Khoảnh khắc cô muốn trốn tránh đã trôi đi rồi, cho tới khi phát hiện mình đụng phải ai đó thì cô mới ngẩng đầu lên.

Nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đang đứng trước mặt ánh mắt cô dường như ngưng lại.

“Bạc Tuấn Phong?”
Vân Giai Kỳ không ngờ răng anh sẽ đột nhiên xuất hiện như này..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 822: 822: Chương 819


Cô sững người một lúc nhưng lại tỏ vẻ lạnh nhạt nói: “Anh đến đây làm gì?”
Bạc Tuấn Phong nhướn mày, cảm thấy được sự thờ ơ của cô đối với mình nên năm lấy tay cô.

Tân Khải Trạch vội vàng đáp: “Tổng giám đốc Bạc tới đây để đưa cô về nhà”
“Vê nhà?”
Đột nhiên Vân Giai Kỳ rụt tay lại: “Đón tôi về nhà? Tôi nói tôi muốn về nhà với anh khi nào?”
Anh có biết cô đã đợi anh bao lâu rồi không.

Anh đã ở đâu khi cô cảm thấy bất lực nhất.

Anh đã ở đâu khi cô thấy tuyệt vọng nhất?

Lúc đó anh đang chăm sóc Vân Ngọc Hân, và anh đã thông báo cho giới truyền thông về việc anh sẽ kết hôn với Vân Ngọc Hân!
Tống Hạo Hiên cho rằng dù cho Vân Ngọc Hân đã vu khống việc này, nhưng khi nhà họ Bạc và nhà họ Vân hợp lực lại thì đảm bảo vụ án này khó có thể đi đến kết luận!
Ngày hôm đó, hàng trăm phương tiện truyền thông đồng loạt đưa tin, nhưng ngày hôm sau tất cả những tin tức tiêu cực về Vân Ngọc Hân đều bị nhà họ Bạc dập tắt trên toàn bộ các trang mạng.

Thay vào đó lại là những tin tức mờ ám không có thật về Vân Giai Kỳ.

Nhà họ Bạc bảo vệ Vân Ngọc Hân và đẩy cô ra để trở thành mục tiêu chỉ trích của dư luận.

Giờ khi cô đang được tự do trở lại, anh đột nhiên xuất hiện và nói rằng muốn đưa cô về nhà, thật nực cười!
Tống Hạo Hiên lập tức đi tới, đưa Vân Giai Kỳ ra phía sau lưng: “Bạc Tuấn Phong, sao anh lại đến đây?”
Ánh mắt của Bạc Tuấn Phong hướng về phía tay của Vân Giai Kỳ đang bị Tống Hạo Hiên nắm chặt, lạnh lùng nói: “Buông ra”

Tống Hạo Hiên đáp: “Bạc Tuấn Phong, anh đến cũng thật đúng lúc! Bây giờ, tôi trịnh trọng thông báo với anh rằng tôi và Vân Giai Kỳ sẽ đính hôn! Nếu anh muốn, tôi sẽ chính thức mời anh đến buổi đính hôn của tôi và Vân Giai Kỳ!”
Vân Giai Kỳ cảm thấy ngạc nhiên, nhưng không hiểu sao khi nhìn thấy khuôn mặt thanh tú như đang đông cứng của Bạc Tuấn Phong, cô đột nhiên lại nắm chặt tay Tống Hạo Hiên.

Bạc Tuấn Phong nhìn thấy cảnh này thì càng tức giận.

“Tôi không thích nói lại nhiều, một lần cuối cùng, buông tay ra”
“Bạc Tuấn Phong, anh vẫn chưa nhìn rõ sự thật sao…”
Tống Hạo Hiên vừa dứt lời, Bạc Tuấn Phong liền chạy nhanh về phía trước, nắm lấy cổ áo của Tống Hạo Hiên rồi đè anh ta xuống đất kì Tống Hạo Hiên kêu lên một tiếng vì đau.

Vân Giai Kỳ trợn tròn hai mắt: “Bạc Tuấn Phong! Anh đang làm gì vậy!”
Cô vội vàng chạy tới nhưng lại bị Tân Khải Trạch ngăn lại: “Cô Vân Giai Kỳ, nguy hiểm!”
Vân Giai Kỳ liếc nhìn Tân Khải Trạch: “Cậu đang ngăn cản tôi sao?”
“Cô Vân Giai Kỳ, cô không thấy tổng giám đốc Bạc đang tức giận sao? Cô vẫn muốn bảo vệ người đàn ông đó không phải giống như đổ thêm dầu vào lửa sao? Bình tĩnh nói chuyện với tổng giám đốc Bạc rồi cùng anh ấy quay trở về đi!”
Vân Giai Kỳ tức giận nói: “Tại sao tôi phải cùng anh ta trở về chứ?!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 823: 823: Chương 820


Tống Hạo Hiên đáp: “Vân Giai Kỳ, em không được về cùng anh ta!”
Bạc Tuấn Phong đáp lại với giọng mỉa mai: “Ai cho phép anh chạm vào ngón tay vào người phụ nữ của tôi?”.

truyện xuyên nhanh
Bạc Tuấn Phong dường như biến thành một người hoàn toàn khác.

Từ trước tới giờ anh luôn tỏ ra vô tư và thờ ơ, nay lại trở nên lạnh lùng và hung dữ!
Tống Hạo Hiên chế giễu nói: “Bạc Tuấn Phong, anh đang dùng cách này để có thể giành lấy và thúc ép một người phụ nữ sao?”
“Thúc ép?”
Bạc Tuấn Phong không quay đầu lại: “Nói cho anh ta biết, anh có thúc ép em hay không!”
Anh đang hỏi Vân Giai Kỳ.

Tống Hạo Hiên lập tức nói: “Vân Giai Kỳ, anh không sao, em không được đồng ý cùng anh ta trở về!”
“Anh không được làm thương Tống Hạo Hiên!”
“Em còn dám gọi tên anh ta!”
Bạc Tuấn Phong giận dữ nói: “Em thử gọi tên anh ta thêm một lần nữa xeml”

Vân Giai Kỳ nghiến răng nghiến lợi, tức giận nắm chặt tay: “Bạc Tuấn Phong! Nếu anh dám làm thương anh ấy một chút nào….?”
Lời của cô còn chưa dứt “bịch” Bạc Tuấn Phong đã đấm vào quai hàm của Tống Hạo Hiên.

Tống Hạo Hiên kêu lên vì đau đớn, đôi mắt của anh ta đỏ ửng lên.

Anh ta phản lại, năm chặt lấy tay Bạc Tuấn Phong và cùng lúc tung nắm đấm của mình lên, nhưng Bạc Tuấn Phong không thèm giơ tay lên đỡ, và nhận lấy cú đấm đó.

Nó chẳng có hề hấn gì với anh, anh tiếp tục phản kháng lại rồi siết chặt cổ họng của Tống Hạo Hiên!
“Bạc Tuấn Phong!”
Doãn Lâm đợi ngoài cửa đã lâu nhưng không thấy ai nên liền xông vào, khi Bạc Tuấn Phong và Tống Hạo Hiên đang đánh nhau, cô lập tức ra lệnh: “Doãn Lâm! Ngăn anh ta lại!”
Doãn Lâm tuân theo mệnh lệnh của cô, bước tới và tóm chặt lấy cánh tay của Bạc Tuấn Phong.

Anh ta lại tóm trúng chỗ vết thương mà Bạc Tuấn Phong bị Vân Mạn Nhi đâm.

Vết thương vừa mới lành lại, sức của anh ta lại quá mạnh đã khiến cho miệng vết thương nứt ra.

Bạc Tuấn Phong không hề biết đau liền phản kháng lại đấm Doãn Lâm một cú!
Đương nhiên, Doãn Lâm không muốn thể hiện sự yếu ớt nên lại đấm trả!
Trận đánh nhau giữa những người đàn ông chỉ toàn dùng những nắm đấm.

Tống Hạo Hiên đứng lên và cũng tham gia vào trận đánh.

Đây là lần đầu tiên Vân Giai Kỳ nhìn thấy bản lĩnh của Bạc Tuấn Phong.

Bất kể khả năng của Tống Hạo Hiên có mạnh thế nào đi nữa, Doãn Lâm còn là một vệ sĩ chuyên nghiệp hàng đầu.

Tiền thân của anh ta là một đội lính đánh thuê.

Từ khi còn nhỏ, anh †a sống một cuộc đời gắn với lưỡi đao dính máu, so với các kẻ thù của mình thì anh ta cũng có thể lực tương đương!
Cô không nghĩ rằng Bạc Tuấn Phong lại chưa bao giờ tiết lộ bản thân lại là người dũng cảm như thết Tân Khải Trạch nói: “Dừng tay!”
Anh ta xông lên muốn ngăn cản ba người lại, kết quả vừa bước lên thì bị Tống Hạo Hiên đấm cho một cú, Tân Khải Trạch tuổi vẫn còn nhỏ mặt cũng đầy máu, bốn người đánh nhau, mỗi người một đấm.

Vân Giai Kỳ nhìn thấy cảnh này bắt đầu thấy hoảng loạn!
Nếu như cứ để cho họ đánh nhau như vậy thì sẽ có người chết mất thôi!
Vân Giai Kỳ vội vàng chạy tới, dừng lại trước mặt Bạc Tuấn Phong, khàn giọng nói: “Dừng tay!”
Bạc Tuấn Phong lập tức nắm tay rồi ôm cô vào lòng, cùng lúc đó, Tống Hạo Hiên lao tới như một con hổ, cố gắng giành lại Vân Giai Kỳ, nhưng Bạc Tuấn Phong liền giơ chân lên rồi đá anh ta rat Vân Giai Kỳ sợ hãi run lên..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 824: 824: Chương 820


Tống Hạo Hiên đáp: “Vân Giai Kỳ, em không được về cùng anh ta!”
Bạc Tuấn Phong đáp lại với giọng mỉa mai: “Ai cho phép anh chạm vào ngón tay vào người phụ nữ của tôi?”.

truyện xuyên nhanh
Bạc Tuấn Phong dường như biến thành một người hoàn toàn khác.

Từ trước tới giờ anh luôn tỏ ra vô tư và thờ ơ, nay lại trở nên lạnh lùng và hung dữ!
Tống Hạo Hiên chế giễu nói: “Bạc Tuấn Phong, anh đang dùng cách này để có thể giành lấy và thúc ép một người phụ nữ sao?”
“Thúc ép?”
Bạc Tuấn Phong không quay đầu lại: “Nói cho anh ta biết, anh có thúc ép em hay không!”
Anh đang hỏi Vân Giai Kỳ.

Tống Hạo Hiên lập tức nói: “Vân Giai Kỳ, anh không sao, em không được đồng ý cùng anh ta trở về!”
“Anh không được làm thương Tống Hạo Hiên!”
“Em còn dám gọi tên anh ta!”
Bạc Tuấn Phong giận dữ nói: “Em thử gọi tên anh ta thêm một lần nữa xeml”

Vân Giai Kỳ nghiến răng nghiến lợi, tức giận nắm chặt tay: “Bạc Tuấn Phong! Nếu anh dám làm thương anh ấy một chút nào….?”
Lời của cô còn chưa dứt “bịch” Bạc Tuấn Phong đã đấm vào quai hàm của Tống Hạo Hiên.

Tống Hạo Hiên kêu lên vì đau đớn, đôi mắt của anh ta đỏ ửng lên.

Anh ta phản lại, năm chặt lấy tay Bạc Tuấn Phong và cùng lúc tung nắm đấm của mình lên, nhưng Bạc Tuấn Phong không thèm giơ tay lên đỡ, và nhận lấy cú đấm đó.

Nó chẳng có hề hấn gì với anh, anh tiếp tục phản kháng lại rồi siết chặt cổ họng của Tống Hạo Hiên!
“Bạc Tuấn Phong!”
Doãn Lâm đợi ngoài cửa đã lâu nhưng không thấy ai nên liền xông vào, khi Bạc Tuấn Phong và Tống Hạo Hiên đang đánh nhau, cô lập tức ra lệnh: “Doãn Lâm! Ngăn anh ta lại!”
Doãn Lâm tuân theo mệnh lệnh của cô, bước tới và tóm chặt lấy cánh tay của Bạc Tuấn Phong.

Anh ta lại tóm trúng chỗ vết thương mà Bạc Tuấn Phong bị Vân Mạn Nhi đâm.

Vết thương vừa mới lành lại, sức của anh ta lại quá mạnh đã khiến cho miệng vết thương nứt ra.

Bạc Tuấn Phong không hề biết đau liền phản kháng lại đấm Doãn Lâm một cú!
Đương nhiên, Doãn Lâm không muốn thể hiện sự yếu ớt nên lại đấm trả!
Trận đánh nhau giữa những người đàn ông chỉ toàn dùng những nắm đấm.

Tống Hạo Hiên đứng lên và cũng tham gia vào trận đánh.

Đây là lần đầu tiên Vân Giai Kỳ nhìn thấy bản lĩnh của Bạc Tuấn Phong.

Bất kể khả năng của Tống Hạo Hiên có mạnh thế nào đi nữa, Doãn Lâm còn là một vệ sĩ chuyên nghiệp hàng đầu.

Tiền thân của anh ta là một đội lính đánh thuê.

Từ khi còn nhỏ, anh †a sống một cuộc đời gắn với lưỡi đao dính máu, so với các kẻ thù của mình thì anh ta cũng có thể lực tương đương!
Cô không nghĩ rằng Bạc Tuấn Phong lại chưa bao giờ tiết lộ bản thân lại là người dũng cảm như thết Tân Khải Trạch nói: “Dừng tay!”
Anh ta xông lên muốn ngăn cản ba người lại, kết quả vừa bước lên thì bị Tống Hạo Hiên đấm cho một cú, Tân Khải Trạch tuổi vẫn còn nhỏ mặt cũng đầy máu, bốn người đánh nhau, mỗi người một đấm.

Vân Giai Kỳ nhìn thấy cảnh này bắt đầu thấy hoảng loạn!
Nếu như cứ để cho họ đánh nhau như vậy thì sẽ có người chết mất thôi!
Vân Giai Kỳ vội vàng chạy tới, dừng lại trước mặt Bạc Tuấn Phong, khàn giọng nói: “Dừng tay!”
Bạc Tuấn Phong lập tức nắm tay rồi ôm cô vào lòng, cùng lúc đó, Tống Hạo Hiên lao tới như một con hổ, cố gắng giành lại Vân Giai Kỳ, nhưng Bạc Tuấn Phong liền giơ chân lên rồi đá anh ta rat Vân Giai Kỳ sợ hãi run lên..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 825: 825: Chương 821


Cơ thể của Bạc Tuấn Phong rất lạnh!
Lạnh như một con vật máu lạnh vậy!
Vân Giai Kỳ ngẩng đầu lên, đột nhiên cảm thấy người đàn ông trước mặt mình trở nên vô cùng đáng sợ.

Cô đẩy anh: “Tôi không muốn anh chạm vào tôi!”
Bạc Tuấn Phong nắm lấy tay cô hỏi: “Nếu em không muốn anh chạm vào thì em muốn ai chạm vào?”
Anh ôm lấy khuôn mặt cô, ép cô nhìn Tống Hạo Hiên: “Là anh ta?”
Vừa nói anh lại nhìn về phía Doãn Lâm: “Hay là anh ta?”
Vân Giai Kỳ run lên.

“Nói!”
Bạc Tuấn Phong liền nói tiếp: “Ai dám động vào em, anh nhất định sẽ thủ tiêu kẻ đó!”
“Bạc Tuấn Phong! Anh nhất thiết phải làm vậy sao?! Anh bị điên à?”
Tống Hạo Hiên vẫn muốn bước tới, nhưng Vân Giai Kỳ lo lắng tình hình sẽ trở nên mất kiểm soát, vội vàng nói: “Tống Hạo Hiên, đừng qua đây!”

“Em còn dám gọi tên anh ta!?” Giọng nói lạnh lùng của Bạc Tuấn Phong vang lên trên đỉnh đầu cô: “Nếu em còn dám gọi tên anh ta thêm một lần nữa, anh sẽ biến anh ta thành đồ tàn phế cho em xem!”
Vân Giai Kỳ hét lên: “Tôi sẽ không gọi nữa!”
Khi cô quay đầu lại nhìn Bạc Tuấn Phong, nước mắt bỗng nhiên rơi xuống: “Bạc Tuấn Phong, thôi đủ rồi! Anh nhất định muốn tôi hận anh như vậy sao?”
Doãn Lâm liền đáp: “Cô Vân Giai Kỳ…”
Khi anh ta vừa tới gần Bạc Tuấn Phong, Bạc Tuấn Phong liền ngẩng đầu lên nhìn chằm chảm anh ta, ôm Vân Giai Kỳ vào lòng, nắm lấy cổ áo của Doãn Lâm đẩy ra: “Cút!”
Doãn Lâm mất cảnh giác loạng choạng ngã xuống đất.

Vân Giai Kỳ cảm thấy bầu trời trước mắt đang quay cuồng, toàn thân bị Bạc Tuấn Phong ôm chặt lấy, cô chỉ nghe thấy tiếng bước chân của Tống Hạo Hiên và Doãn Lâm vọng đến.

Cùng lúc đó, Tân Khải Trạch đã phái thêm người tới, ngay lập tức đám người đó đã vây quanh Doãn Lâm và Tống Hạo Hiên.

Bạc Tuấn Phong ôm cô lên xe.

Vừa lên xe, Bạc Tuấn Phong nói với tài xế: “Lái xe đi!”
Toàn thân tài xế toát mồ hôi lạnh.

Anh ta không dám liếc mắt nhìn, nhanh chóng tuân theo mệnh lệnh.

Trong xe hơi.

Bạc Tuấn Phong ôm chặt Vân Giai Kỳ vào lòng, cô vùng vãy mấy lần nhưng cũng không thể cử động được.

“Buông tôi ral”
“Bạc Tuấn Phong!”
“Không phải anh sắp đính hôn với Vân Ngọc Hân sao?! Anh còn quan tâm đến tôi làm gì!?”
“Tống Hạo Hiên và tôi cũng sắp đính hôn! Anh kết hôn với người phụ nữ của anh và tôi gả cho người đàn ông của tôi, anh quan tâm tôi làm gì!”
Câu nói của cô cuối cùng khiến anh trở nên tức giận hơn.

Bạc Tuấn Phong ép cô xuống trên chiếc ghế da.

Anh đè lên người cô, một tay cầm lấy căm của cô, cúi đầu, cắn chặt môi cô.

“Aa…”
Vân Giai Kỳ kêu lên và cố gắng vùng vẫy, nhưng tất nhiên cô không phải đối thủ của anh..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 826: 826: Chương 822


Cô vừa cảm thấy uất ức vừa thấy tức giận nói: “Rốt cuộc tôi phải làm thế nào thì anh mới có thể buông tha cho tôi?
Bạc Tuấn Phong, cuộc sống của tôi đã bị anh hủy hoại rồi, vẫn chưa đủ sao? Anh là một tai họa đối với tôi, là một dấu chấm hết! Không có anh, cuộc sống của tôi trôi qua như gió yên sóng lặng, nhưng kể từ khi anh xuất hiện trong cuộc sống của tôi, anh đã làm xáo trộn thế giới của tôi vãn chưa đủ sao?! Anh muốn ép tôi đến mức nào thì mới hài lòng chứ?”
Vân Giai Kỳ quyết tâm muốn cắt đứt mối quan hệ với anh tat Cô yêu người đàn ông này, nhưng cô không thể chịu đựng được.

Tình yêu là chuyện của hai người, nhưng hôn nhân thì không phải như vậy!
Nhà họ Bạc xen vào cuộc sống của hai bọn họ như thể từ trên trời rơi xuống.

Cô không thể với tới người đàn ông này.

Cô không muốn nữa!

Không có gì là không thể buông được, đau rồi thì có thể buông được!
Vân Giai Kỳ nước mắt lưng tròng, nghiến răng nói: “Chúc anh và Vân Ngọc Hân mãi mãi hạnh phúc, tôi cũng mong tôi và Tống Hạo Hiên vui vẻ hạnh phúc, bên nhau trọn đời trọn kiếp!”
“Đứa bé là của ai”
Bạc Tuấn Phong đột nhiên hỏi cô.

Sắc mặt của Vân Giai Kỳ như cứng lại.

“Tất cả những người nổi tiếng ở thủ đô đều biết rằng tôi đang mang thai đứa con của Tống Hạo Hiên.

Nó là con của ai ư? Của tôi hay của Tống Hạo Hiên?”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-826-0.jpg


“Em nói nghiêm túc đấy chứ?” Bạc Tuấn Phong nhướn mày.

“Đương nhiên là tôi đang nói nghiêm túc!”
Vân Giai Kỳ tiếp tục nói: “Bạc Tuấn Phong, tôi đã phản bội anh, khi ở bên anh trong lòng tôi còn nghĩ đến người đàn ông khác, không chỉ trong lòng tôi mà cơ thể tôi cũng phản bội anh! Anh nghĩ rằng anh có thể khiến tôi cảm thấy thỏa mãn sao? Một mình anh không đủ để tôi cảm thấy thỏa mãn, không chỉ có Tống Hạo Hiên.

Đàn ông của tôi nhiều vô số! Nhưng Tống Hạo Hiên dám nhận đứa bé này, vì thế tôi để cho anh ta làm cha của đứa bé này, không được sao?”
“Vân Giai Kỳ!”
“Tôi chính là loại phụ nữ lăng nhăng, đa tình, anh có nhận ra không? Loại đàn ông nào tôi cũng có, dựa vào cái gì mà tôi phải đi theo anh chứ!?”
Nhịp thở của Bạc Tuấn Phong đột nhiên chùng xuống.

“Còn ai nữa?”
“Cái gì?”
“Ngoài Tống Hạo Hiên ra, còn có ai nữa?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 827: 827: Chương 823


Vân Giai Kỳ cười nhạo: “Có rất nhiều và họ đều đi hết rồi.

Tại sao tôi phải nhớ tên của họ chứ! Không phải sao, chỉ là tình yêu nam nữ, có cung thì có cầu.

Tại sao tôi phải nhớ tên từng người một chứ, chỉ cần hưởng thụ không phải là đủ sao?”
Đôi mắt cô ngấn lệ nở nụ cười khiêu khích: “Tôi chỉ thích cảm giác được đàn ông vây quanh thôi! Tôi chính là loại phụ nữ đó, trời ạ, đây là lần đầu tiên anh nhận ra con người của tôi sao? Bạc Tuấn Phong, bây giờ anh biết cũng chưa phải là muộn, nếu như anh không thể chịu đựng nổi thì tôi khuyên anh nên từ bỏ đi, bởi vì ngay cả khi tôi ở bên cạnh anh, tôi vẫn sẽ không thấy thỏa mãn khi chỉ ở bên cạnh anhl”
Bạc Tuấn Phong không thể tiếp tục nghe nữa, liền hất căm cô lên, cuối cùng hỏi thêm một lần: “Đứa bé không phải của anh sao?”
“Làm sao tôi biết đó là của anh? Có thể nó là của anh, hoặc có thể không, nhưng Tống Hạo Hiên chấp nhận, nhà họ Tống chấp nhận.

Còn anh? Nhà họ Bạc có chấp nhận nó không? Nhà họ Bạc sẽ không bao giờ chấp nhận đứa trẻ này.

Còn anh? Anh có nhận không?”
Nói xong, Vân Giai Kỳ nhìn anh chằm chăm, hai mắt ngấn lệ, ánh mắt sáng quắc.

Bạc Tuấn Phong ôm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, nhìn khuôn mặt bướng bỉnh của cô, nở nụ cười lạnh lùng nói gắn từng chữ một: “Không nhận.”

Không nhận.

Hai chữ này hiện lên trong đầu Vân Giai Kỳ giống như một trái bom vừa phát nổ.

Vân Giai Kỳ hít một hơi rồi cười thành tiếng, lúc nhếch môi cười, nước mắt của cô bị ép rơi xuống hai gò má, cô mím chặt môi, nước mắt không ngừng rơi xuống miệng, cô càng cười lớn hơn: “Anh không nhận thì tốt quá rồi! Đến lúc đó tôi sẽ tiết kiệm được việc phải làm xét nghiệm quan hệ cha con.

Anh nhìn xem đứa trẻ này xem có tội nghiệp không chứ?”
“Em không có cơ hội này rồi”
Bạc Tuấn Phong đột nhiên lạnh lùng đáp.

Vân Giai Kỳ giật mình: “Cái gì?”
Bạc Tuấn Phong lại phớt lờ cô, ngẩng đầu lên nói với tài xế: “Đến bệnh viện”
“Đúng vậy”
Vân Giai Kỳ sửng sốt nói: “Bạc Tuấn Phong, anh định làm gì?
Bạc Tuấn Phong không nói lời nào, đôi mắt vô cảm.

“Bạc Tuấn Phong, sao anh không trả lời tôi!”
“Bạc Tuấn Phong, anh định làm gì, anh nói đi!”
“Bạc Tuấn Phong!”
Vân Giai Kỳ trong chốc lát không thể hiểu anh đang định làm gì.

Xe chạy nhanh hết cỡ.

Đã đến bệnh viện.

Bạc Tuấn Phong bế Vân Giai Kỳ vào trong lòng rồi xuống xe.

Vân Giai Kỳ chống cự kịch liệt: “Anh đưa tôi vào bệnh viện để làm gì!”
Bạc Tuấn Phong vẫn không đáp lại nửa lời.

“Bạc Tuấn Phong! Nói đi, tôi ghét nhất là khi anh im lặng!
Anh là người chết rồi à, không nói được sao!”
“Em muốn anh nói cái gì đây” Bạc Tuấn Phong siết chặt cổ tay cô và dừng lại: “Bạc Tuấn Phong đây dù cho có bị em chà đạp như thế nào đi chăng nữa, anh cũng sẽ không chấp nhận dã chủng của người đàn ông khác!”
Câu nói này như một mũi tên độc đâm vào trái tim của cô..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 828: 828: Chương 824


Vân Giai Kỳ cắn chặt môi, chỉ cảm thấy da miệng như đang bị cắn cho máu tràn ra, tanh tưởi và mặn chát.

Sở dĩ cô không đồng ý lời cầu hôn của Tống Hạo Hiên, là bởi vì, trong con người của Tống Hạo Hiên, cô không có bất cứ sự tưởng tượng gì cho tương lai.

Tương lai mà cô tưởng tượng, một gia đình ba người, đầm ấm và hạnh phúc.

Những kiểu tưởng tượng này, chỉ xuất hiện trên người Bạc Tuấn Phong.

Nhưng người đàn ông này, giờ đây, vậy mà lại xác nhận cốt nhục của cô là đồ dã chủng!
“Anh nói ai là đồ dã chủng!”
Anh thật sự nói đứa con trong bụng cô là đồ dã chủng sao?!
Bạc Tuấn Phong, anh ta làm sao có thể, làm sao anh ta lại dám!?
“Anh nói ai là dã chủng?”
Cô phát điên dùng sức vừa xô vừa đẩy Bạc Tuấn Phong: “Anh nói ai là dã chủng?! Anh nói cho rõ ràng! Con tôi không phải là dã chủng, anh không nhận, tôi nhận!”
“Em không có cơ hội để nhận nó!”
“Ý anh là gì?!”

Càng ngày càng nhiều bác sĩ và y tá vây quanh Vân Giai Kỳ.

Bọn họ tiến lên phía trước, khống chế Vân Giai Kỳ cả hai bên trái phải, Bạc Tuấn Phong buông Vân Giai Kỳ ra, nhìn cô bị vây quanh bằng ánh mắt lạnh lùng, từ trên cao nhìn chằm chằm vào cô, đột nhiên, nhếch môi mỏng, ba chữ ít ỏi lạnh lùng phát ra: “Phá đi”
Phá, đi.

Hai từ này, như đang trừng phạt Vân Giai Kỳ vậy!
Anh trói cô vào bệnh viện, chỉ để phá con của cô sao?
“Bạc Tuấn Phong! Anh là đồ khốn kiếp! Anh là đồ khốn nạn! Anh là ác quỷ? Anh định giết con của ai?
Đứa nhỏ này là con của chúng ta, anh còn dám phá sao?”.

Truyện mới cập nhật
“Chúng ta?”
Bạc Tuấn Phong cười chế nhạo: “Anh đã nói rồi, anh sẽ không nhận con của người đàn ông khác”
“Anh không tin tôi sao?!” Vân Giai Kỳ sợ người đàn ông này làm thật, thật sự muốn phá cốt nhục của cô, tức giận nói: “Anh dám phá sao?! Đây là con của anh, anh còn không thừa nhận nó sao?”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng cười một tiếng: “Em nghĩ anh còn tin lời của em sao.


“…” Sắc mặt của Vân Giai Kỳ chợt nghiêm lại nghỉ ngờ.

“Bây giờ mỗi lời nói của em, một chữ, anh cũng không tin”
Cô cảm thấy toàn bộ cơ mặt của mình, như thể trộn với bê tông, vô cùng cứng ngắc, chỉ có nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Chỉ vì lời nói bạc tình của người đàn ông này, cô chỉ cảm thấy trái tim mình, nghẹn lại giống như rơi xuống vực sâu.

“Đồ khốn kiếp! Đồ khốn nạn!”
Vân Giai Kỳ đã hoàn toàn cảm thấy tuyệt vọng đối với anh!
Một người đàn ông lạnh lùng bạc tình như vậy, cô còn đối với anh ôm hy vọng gì nữa!
Vân Giai Kỳ đột nhiên quyết tâm, cũng không biết lấy sức lực ở đâu, đẩy những người xung quanh sang một bên, hướng về phía cửa bỏ chạy.

Sau lưng, những bước vội đi theo sau.

Cô chưa chạy được vài bước, nhưng đã bị các bác sĩ lao tới khống chế.

Cô rõ ràng không phải là một tù nhân, và ngay cả khi cô là một nghi phạm, cảnh sát cũng chưa bao giờ đối với cô làm điều này.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 829: 829: Chương 825


Bây giờ, cô giống như một con chim bị nhốt trong lòng bàn †ay của người đàn ông này, bị quản lý chặt chế!
“Thả tôi ral”
“Thả rai”
Trong lúc giẵng co kịch liệt, Vân Giai Kỳ chỉ cảm thấy sau đầu đụng phải vật gì đó cứng ngắc, đại não đột nhiên như bị ngưng lại, hoàn toàn không cử động được, hai mắt tối sầm, cả người mềm nhữn xuống đất.

Trước khi ý thức mất đi, cô mơ hồ nhìn người đàn ông đang đi về phía mình, ánh mắt lạnh lùng quét qua người cô từng li từng tí một, cuối cùng, vẫn dừng ở bụng dưới của cô.

“Vân Giai Kỳ, em không thể trốn thoát đâu”
Một câu nói lạnh lùng, vẫn văng vắng ở bên tai cô, cô nghiến răng nghiến lợi nói một câu: “Bạc Tuấn Phong, anh thật độc ác…
Rất nhanh sau đó, cô đã bất tỉnh.

Một màn đen tối.

ppjpg


Khi tỉnh dậy lần nữa, cô đã ở trong phòng bệnh.

Cô đột nhiên ngồi dậy từ trên giường, vô thức đưa tay v**t v* phần bụng dưới của mình, trong lòng lo lắng không yên.

Bạc Tuấn Phong sẽ không thực sự phá con của cô chứ?
Nhưng ngay sau đó, cô nhanh chóng bình tĩnh trở lại.

Không thể nào.

Đứa trẻ nhất định vẫn còn ở đó.

Cô không hề cảm thấy bất cứ đau đớn nào, ít nhất, nó có nghĩa là đứa trẻ vẫn không có chuyện gì.

Vân Giai Kỳ trong thời gian ngắn cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng trái tim cô lại lạnh đi, khi nhớ lại những gì Bạc Tuấn Phong đã nói.

“Không thừa nhận”
Cô vẫn luôn nhớ ánh mắt của Bạc Tuấn Phong khi cô nói ra câu này.

Thờ ơ vô tình, lạnh đến thấu xương.

Cô chưa từng anh dùng ánh mắt như vậy nhìn cô!
Vân Giai Kỳ nhất thời cảm thấy rất khó chịu không thôi, cô không biết tại sao, mình lại ngốc như vậy, nói người đàn ông này những lời tức giận!
Từ khi còn nhỏ Bạc Tuấn Phong mắc chứng tự kỷ nghiêm trọng chức năng cao, ngoài việc không biết biểu hiện, luôn luôn im lặng và không thích nói chuyện, không thích giao tiếp với thế giới bên ngoài, rất lạnh lùng, chỉ số IQ và chỉ số tài chính cực cao, nhưng EQ lại cực kỳ thấp.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 830: 830: Chương 826


Khi cô nói ra những lời tức giận như vậy, anh rất dễ coi trọng những lời nói này.

Cô vừa tức giận với bản thân mình, nhưng cũng tức giận với Bạc Tuấn Phong.

Cô không ngờ anh lại coi chuyện này là thật, tàn nhãn như vậy, thực sự muốn g**t ch*t đứa con của cô!
Không thể.

Cô phải nhanh chóng rời khỏi chỗ này.

Vân Giai Kỳ lật người ra khỏi giường, nhưng đột nhiên nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đang ngồi trong góc phòng.

Vân Giai Kỳ nhất thời cảm thấy kinh ngạc.

Cô tỉnh lại đã lâu như vậy, cô không hề để ý thấy, người đàn ông này ngồi im trong phòng, lẳng lặng nhìn chằm chằm cô.

Thấy cô xuống giường, Bạc Tuấn Phong hơi nâng cằm, lạnh lùng hỏi: “Đi đâu”
“Anh quản tôi đi đâu sao? Vân Giai Kỳ giận dữ nói: “Đi đến một nơi không có anh, cách anh càng xa càng tốt!”
“Càng xa càng tốt?”
Đôi mắt phượng của Bạc Tuấn Phong khế nheo lại, sâu như không thể dò được: “Anh đã nói qua rồi, em trốn không thoát được đâu”
Vân Giai Kỳ đứng dậy, mặc kệ anh, đi về phía cửa.

Giọng nói của Bạc Tuấn Phong vang lên từ phía sau lưng.

“Tới tìm Tống Hạo Hiên sao?”
Vân Giai Kỳ vẫn không ngừng bước chân lại.

“Sinh tử của Tống Thiên, đều nằm trong tay em.

Nếu hôm nay em dám ra khỏi đây, hôm nay chính là ngày tàn của Tống Thiên”
Vân Giai Kỳ kinh ngạc quay người lại, không tin được nhìn anh.

Anh vậy mà dùng Tống Thiên uy h**p mình sao?
“Bạc Tuấn Phong, anh muốn làm gì?”
“Em cho rắng, nếu anh đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Bạc, sẽ không có năng lực đối phó với Tống Thiên sao?”
Bạc Tuấn Phong đứng thẳng, khuôn mặt vô cảm nhìn cô: “Ngây thơ”
“Bạc Tuấn Phong, anh rốt cuộc mới ép tôi đến mức độ nào mới cảm thấy đủ?” Vân Giai Kỳ nắm chặt tay: “Anh biết không?
Tôi đột nhiên nghĩ anh quá đáng sợ, anh còn có nhân tính sao?
Ngoài nhiệt độ cơ thể con người ra, anh có cảm xúc của con người không? Anh có biết như thế nào là yêu không? Anh nghĩ rằng bản thân đang yêu tôi sao? Anh chỉ là ích kỷ, độc đoán, để thỏa mãn sự ích kỷ của bản thân, không từ thủ đoạn để có thể chiếm được sự tự do của tôi!”
Bạc Tuấn Phong không tiếng động tiếp cận cô.

“Đừng đến gần đây!”
Vân Giai Kỳ nhìn anh như đang nhìn một người xa lạ: “Tôi hiện tại chỉ thấy anh thật sự đáng sợ! Anh không được phép tới gần tôi! Nếu… nếu trong cuộc đời này có cơ hội quay, tôi thà rằng không bao giờ chen vào cuộc sống của anh, cũng không muốn anh can thiệp vào sinh mệnh của tôi!”
Bạc Tuấn Phong bước đến trước mặt, và nắm lấy hàm dưới của cô.

Ngón tay thon dài lạnh lẽo miết qua môi cô, người đàn ông cúi đầu, ánh mắt lạnh lùng.

“Em nói gì?”
Vân Giai Kỳ nói ra rành rọt từng chữ: “Tôi thà rằng không gặp anh! Tôi thà là một người xa lạ với anh, không có liên quan gì tới nhaul”
Bạc Tuấn Phong hai mắt lóe lên, nhất thời, sắc bén trong mắt dường như đông cứng lại.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 831: 831: Chương 827


Anh lạnh lùng nhướng mày, đột nhiên kéo môi, độ cong cười như không cười, làm cho người khác cảm thấy lạnh lùng.

“Hẹn một ngày khác để phẫu thuật”
“…Phẫu thuật gì?”
Vân Giai Kỳ lạnh lùng phản ứng lại: “Phẫu thuật phá thai sao! Anh điên rồi sao?”
“Anh không thích người khác chạm vào, thèm muốn hoặc can thiệp vào đồ của mình, rất không thích”
Vân Giai Kỳ lập tức phẫn nộ khi nghe câu này: “Tôi là đồ vật sao? Tôi là đồ dùng cá nhân của anh sao? Tôi là người đang còn sống! Tôi lẽ nào không có quyền quyết định sự tự do của bản thân sao?!”
“Em không có.”
Bạc Tuấn Phong siết chặt quai hàm dưới của cô: “Vân Giai Kỳ, em là của anh”
Nói xong anh ôm ngang cô lên.

Vân Giai Kỳ kêu lên một tiếng kinh hãi, vừa đẩy vừa đánh anh: “Thả ra! Bạc Tuấn Phong, anh thả ra!”
Một giây tiếp theo, cô bị bế lên giường, người đàn ông nắm lấy chăn bông, che kín cơ thể cô.

Vân Giai Kỳ đang vùng vẫy cố gắng ngồi dậy, Bạc Tuấn Phong đã cúi người xuống, ngay lập tức tàn nhẫn ấn cô xuống giường.

“Đừng làm cho anh nghĩ rằng em bẩn”.

Chuyên trang đọc truyện -- TRÙMTR UYỆN.

M E --
“Anh ghét em bị làm vấy bẩn”
Hai chữ lạnh lùng này không có chút nhiệt độ, khiến trái †im Vân Giai Kỳ run lên kịch liệt.

Đôi mắt cô mở to, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi.

Bạc Tuấn Phong dùng ngón tay thon dài v**t v* gò má cô, thương hại v**t v* giọt lệ nơi khóe mắt của cô, cụp mắt xuống, lạnh lùng nhìn giọt nước mắt rơi ngưng tụ trên đầu ngón tay, thu mắt lại hôn cô.

Lông mi dài, che phủ đi đáy mắt đông cứng của anh, người đàn ông lại một lần nữa mở mắt, cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi cô.

Vân Giai Kỳ đột ngột tránh anh.

Nhưng Bạc Tuấn Phong hoàn toàn không cho cô cơ hội trốn thoát.

Nhưng bằng hai bàn tay, anh nắm cầm của cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mình, thấy cô nghiến răng không mở miệng, liền cau mày không vui: “Mở miệng ra”
Vân Giai Kỳ nghiến răng nghiến lợi, cô cảm thấy tràn đầy sự nhục nhã, đột nhiên cắn chặt đốt ngón tay của anh.

Dùng sức nhiều như vây, để lại một vết răng sâu trên ngón tay anh, máu tươi chảy ra, mặt của người đàn ông vẫn thờ ơ lạnh lùng, sau đó trên khóe môi dính máu tươi của cô, mãnh liệt hơn lên.

“Ưm…”
Vân Giai Kỳ hai tay chống ở ngực, vùng vẫy chống cự, nhưng không kìm được nụ hôn của người đàn ông này, nên đã nhanh chóng bị hạ gục.

Mãi cho đến khi kết thúc nụ hôn, ánh mắt của Bạc Tuấn Phong rơi xuống đôi môi sưng đỏ bị anh xé rách của cô, đầu ngón tay lau đi vết máu trên khóe miệng cô, sau đó anh đứng dậy, nói với cô: “Hãy nghỉ ngơi thật tốt”
Vân Giai Kỳ năm thẳng trên giường, không cử động, có lẽ từ bỏ chống cự rồi.

Cô biết rằng, người đàn ông này muốn giam hãm sự tự do của cô, cô không còn nơi nào để đi.

Tuyệt vọng, thê lương, ngay lập tức chôn vùi cô.

Cho dù cô không nói gì, Bạc Tuấn Phong cũng biết trong lòng cô giờ phút này, nhất định phải hận anh rất nhiều.

Nhưng anh cũng không có gì luyến tiếc.

Hận anh, cũng không phải là một chuyện không tốt..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 832: 832: Chương 828


Tốt hơn hết cô hận anh, hận tới mức để toàn bộ cuộc đời cô chỉ duy nhất có ý niệm hận anh, cũng tốt.

Anh không cho phép xuất hiện bất cứ tên của ai trong trái tim cô.

Anh là cả thế giới của cô, là cả cuộc đời của cô.

Anh không sợ cô hận mình.

Bạc Tuấn Phong đứng dậy, rời khỏi phòng bệnh.

Trong thời gian đó, toàn bộ phòng bệnh vắng vẻ.

Vân Giai Kỳ nằm trên giường, nhìn lên trân nhà, nước mắt không ngừng lăn dài, làm ướt hết cả gối.

Cô không bao giờ cho phép bản thân thể hiện bất kỳ sự yếu đuối nào, nhưng hiện tại, cô chỉ còn lại trong nỗi tuyệt vọng, Vân Giai Kỳ chôn mình trong chăn bông, đau lòng đến mức bật khóc rất to!
Anh muốn g**t ch*t đứa con của mình, anh khi làm xong chuyện này! Anh đã tự tay g**t ch*t nó!
Anh cũng không quan tâm, không thấy tiếc nuối, thì sao cô lại phải quan tâm và thấy tiếc nuối chứ!
Anh không muốn đứa trẻ này, cô cũng không muốn nó nữa!
Vân Giai Kỳ khóc không ngừng, khóc cho đến khi mệt, rồi lại mê man chìm vào giấc ngủ.

Cô ngủ cả một ngày đêm, mơ phải hàng loạt cơn ác mộng, khi tỉnh dậy cô chỉ cảm thấy trong lòng vẫn còn sợ hãi, không nhớ được mình đã gặp ác mộng gì, chỉ cảm thấy, dường như trong giấc mơ của cô đã mất đi điều quan trọng và quý giá nhất!
Trong thời gian này, y tá đã đánh thức cô nhiều lần, yêu cầu cô dùng bữa, nhưng tất cả các bữa ăn mang đến, đều bị cô hất đổ hết.

Cô ấy không phải là người thích giận cá chém thớt với người khác.

Nhưng nhìn những bữa ăn tỉnh tế ấy, cô lại cảm thấy, đây là bữa ăn ngon cuối cùng trước khi hành hình cô vậy!

/pagespeed_static/1.JiBnMqyl6S.gif

“Tôi không dám…”
Tân Khải Trạch làm sao dám đi?
Với tính chiếm hữu b**n th** của chủ nhân, anh ta là một đại nam nhân, xông vào phòng bệnh của Vân Giai Kỳ, đây không phải là muốn tìm chết sao?.

Tân Khải Trạch im lặng trong chốc lát.

Bạc Tuấn Phong dựa lưng vào ghế, hai tay thon dài đan xen vào nhau, với sự thanh cao thoát tục của đốt ngón tay, đẹp đến rung động lòng người, nhưng cũng giống như khuôn mặt trắng tuấn tú của anh, ánh lên một tia lạnh lẽo.

Tân Khải Trạch ngập ngừng hỏi: “Bạc gia, anh thực sự định phá đứa trẻ đó sao? Nếu cô Giai Kỳ chỉ đang nói những lời tức giận thì sao? Có lẽ đứa trẻ đó không chừng là…”
“Im miệng!”
Bạc Tuấn Phong đột nhiên tức giận.

Khoảnh khắc mở mắt ra, đáy mắt giống như dao lạnh đục lên người Tân Khải Trạch..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 833: 833: Chương 829


Tân Khải Trạch sợ tới mức ngậm chặt miệng, không dám phát ra tiếng nữa.

Bạc Tuấn Phong hiển nhiên có chút bực bội, anh lạnh lùng nói: “Cút ra ngoài!”
“…Vâng vâng.”
Tân Khải Trạch không dám nói thêm lời nào, rời khỏi phòng làm việc.

Bạc Tuấn Phong hít một hơi thật sâu, tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại.

“Cô Vân Giai Kỳ?”
“Cô Vân Giai Kỳ?”
Khi Vân Giai Kỳ đang nằm mê man trong phòng bệnh, cô bị đánh thức bởi âm thanh yếu ớt có phần dò xét từ y tá.

Cô quay người lại, nhìn cô ấy.

Y tá nói: “Ngày mai, chúng tôi sẽ tiến hành làm phẫu thuật cho cô, cô có thể ăn một chút gì đó, cô bắt buộc phải để bụng đói trước ca mổ tám tiếng, nếu cô không ăn, trong phòng mổ mà bị hạ đường huyết thì sẽ rất phiền phức.”
Ngay khi Vân Giai Kỳ nghe nói ngày mai sẽ tiến hành phẫu thuật, tim của cô đột nhiên “lộp bộp” một tiếng, hỏi: “Hạ đường huyết có chết không?”
“Sẽ không chết, mọi người căng thẳng làm gì vậy?”
“Nếu nghiêm trọng, sẽ nguy hiểm đến tính mạng”.

“Vậy thì để tôi chết đi” Vân Giai Kỳ không quan tâm nói: “Chết rồi không phải tốt sao?”
Cô y tá sợ hãi khi nghe điều đó, cô ấy nói: “Cô Vân Giai Kỳ, đừng làm thế này… như vậy sẽ gây khó dễ cho chúng tôi”
“Người làm phẫu thuật là tôi, phá đi là con của tôi, mất đi tính mạng của tôi, tại sao lại là làm khó dễ các người được?”
Vân Giai Kỳ chế giễu: “Sao lại không nói nữa? Không phải sắp làm phẫu thuật sao? Sao lại hẹn ngày mai? Hôm nay không làm được sao? Tôi đã không đợi được muốn giải thoát rồi”
“… Cô Vân Giai Kỳ, tôi nghĩ trạng thái tinh thần của cô có vẻ không tốt.”
“Ồ, cô cho rằng, tôi có vấn đề về thần kinh, phải không?”
Cô y tá vì câu hỏi của cô mà cảm thấy khó xử.

Vân Giai Kỳ nói: “Đi ra ngoài, tôi không ăn.”
Có lẽ đã quá lâu không ăn, khiến cô không còn cảm giác đói, chỉ cảm thấy cả người như không còn sức lực, giống như một con cừu đang chờ bị giết thịt, ngủ rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại ngây người,ngây người một lúc lâu thì lại chìm vào giấc ngủ, mê man không phân rõ ngày đêm.

Cô y tá lại lùi ra ngoài.

Không lâu sau, cô lại đẩy xe vào, cắm cây kim truyền vào người Vân Giai Kỳ đường glucoza.

Vì cô ấy không chịu ăn, nên họ sẽ truyền cho cô ấy đường glucoza và dung dịch dinh dưỡng, để không thực sự bị hạ đường huyết trong quá trình phẫu thuật, xảy ra bất cứ nguy hiểm nào, họ không thể chịu được trách nhiệm!
Vân Giai Kỳ cũng không thèm kháng cự, cô không còn sức để chống cự nên nằm thẳng người như vậy, để họ cảm vào người cô bằng một cây kim duy trì và truyền cho cô dung dịch dinh dưỡng.

Hai cô y tá đẩy xe ra khỏi phòng bệnh, nhìn nhau rồi cười mỉa mai.

“Người phụ nữ này, thật khó hầu hại”
“Cô ta vẫn còn tưởng rằng, mình có thể giữ được đứa con dã chủng trong bụng sao?”
“Đứa con trong bụng cô ta, không phải là của Bạc gia sao?”
“Ai mà biết được? Bạc gia chỉ yêu cầu chúng ta sắp xếp ca mổ, không đề cập đến nguồn gốc của đứa bé! Tôi nghĩ, người phụ nữ kia hẳn là ảo tưởng muốn nấu gạo thành cơm, mẹ dựa vào con mà muốn địa vị cao quý, mượn cớ để lên chức, để có thể gả vào nhà họ Bạc! Nhưng con dâu nhà giàu, làm sao có thể dễ dàng mà làm được? Thủ đoạn của người phụ nữ này, tôi đã thấy nhiều rồi!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 834: 834: Chương 830


“Đúng vậy! Cách đây vài năm, khi tôi vừa thực tập trong bệnh vi đã nhìn thấy một nữ minh tinh cặp kè với một đại gia đời thứ hai, vì muốn lên chức, mà cô ta bí mật đến bệnh viện tiêm thuốc rụng trứng.

Kết quả là, cô ta sinh ra ba đứa con gái cho công tử nhà người ta, nên không có danh phận! Năm ngoái, cô cũng sinh được một cậu con trai, kết quả là mẹ chồng nhà giàu kia chỉ nhận đứa con mà không nhận ra người mẹ, đưa cho cô mấy chục tỷ phí chia tay, khiến cho cô ta và con bị chia xa.


“Mấy chục tỷ là không ít nha! Chúng ta vất vả phấn đấu cả đời, có lẽ cũng chẳng kiếm được một phần của người ta!”
“Cho dù cô ta không dựa vào cái này, thì làm người nổi tiếng thu nhận cũng thấp nha! Vì muốn gả vào gia đình giàu có, sự nghiệp cũng bị hủy hoại, cô ta còn quan tâm đến chục tỷ không? Cái cô ta quan tâm là gia sản hàng nghìn tỷ đồng, nhưng đáng tiếc gà không trộm được mà còn mất nắm gạo, tiền mất tật mang!”
Hai người phụ nữ vừa nói vừa cười, họ đụng phải Vân Ngọc Hân.

“A, cô Vân Ngọc Hân!”
Vân Ngọc Hân lạnh lùng nhìn về hướng phòng bệnh sau lưng bọn họ, hỏi: “Vân Giai Kỳ tỉnh chưa?”
“Tỉnh rồi… Nhưng Bạc gia đã từng dặn dò với chúng ta, không cho phép bất kỳ người nào vào”
“Tôi có chuyện muốn nói với cô ấy.

Tôi vào một lúc rồi sẽ ra ngay”
“Điều này không được…”
Hai cô y tá vẫn từ chối, Vân Ngọc Hân đột nhiên lấy từ trong túi xách Hermes ra một chiếc phong bì dày màu đỏ, lặng lẽ nhét vào tay hai người.

Cô ta nói lột chút này đã đủ chia cho hai người rồi! Hai người yên tâm, tôi vào hỏi một câu, xảy ra chuyện gì, thì tôi sẽ lo liệu”
Hai y tá ngay lập tức bị lay động rồi.

Cầm trên tay xấp bao lì xì đỏ này, đặc biệt rất có trọng lượng.

Chỉ cần nhìn qua cũng có thể biết, đó là một số tiền lớn!
Con số này có thể so sánh với mức lương hai năm trong ngành của họ!
“Vậy thì… chỉ được một lúc thôi!”
Vân Ngọc Hân bước vào phòng bệnh.

Vân Giai Kỳ cứ nghĩ rằng là hai y tá đi vào, không kiên nhẫn nói: “Các người lại muốn làm gì?”

Vân Ngọc Hân đóng cửa lại, nhưng lại không nói chuyện.

Vân Giai Kỳ mở mắt, ngay lập tức sững sờ khi nhìn thấy Vân Ngọc Hân.

“Cô?”
Cô từ trên giường ngồi dậy, lạnh lùng hỏi: “Cô đến đây làm gì”
“Vân Giai Kỳ, cô có nghĩ rằng, bây giờ cô rất đáng thương không.

Cô của ngày hôm nay như một con chim bị nhốt trong lông vậy, không có tự do, tôi cảm thấy rất tội nghiệp cho cô”
Vân Ngọc Hân chế giễu một hồi, nhưng vẻ mặt của Vân Giai Kỳ lại không chút lay động, chỉ bình tĩnh hỏi: “Sau đó thì sao?”
Vân Ngọc Hân nói: “Tôi hỏi cô, đứa nhỏ trong bụng của cô, rốt cuộc là của ai?”
Vân Giai Kỳ nói: “Đáp án của câu hỏi này, có quan trọng không? Đứa trẻ là con của ai có liên quan đến cô không?”
“Nếu như cô nói, tôi có thể giúp cô được tự do, cô tin không?”
Vân Giai Kỳ nghi ngờ nhìn trừng mắt nhìn cô ta.

Vân Ngọc Hân nói: “Cô không phải có vệ sĩ rất giỏi sao?
Tại sao, cô lại bị nhốt ở chỗ này, anh ta có biết không? Anh ta không phải rất lợi hại sao, muốn mang cô rời khỏi nơi này, hoàn toàn không thành vấn đề!”
“Vân Giai Kỳ, tôi có thể giúp cô có được sự tự do! Chỉ cần, cô đem theo một vệ sĩ cùng đứa nhỏ trong bụng, cao chạy xa bay, tốt nhất rời khỏi nước Quốc Hoa, càng xa càng tốt, đến một nơi mà anh Tuấn Phong mãi mãi không thể tìm được cô ấy, sau đó, đừng quay lại nữa, tôi có thể cho cô một cơ hội này!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 835: 835: Chương 831


Vân Giai Kỳ cười chế nhạo một tiếng: “Cô cho rằng, tôi sẽ tin tưởng lòng tốt của cô như vậy sao?”
“Đây không phải làm vì cô, mà là làm vì tôi, đợi đến khi cô rời đi, tôi và anh Tuấn Phong sẽ có cơ hội đến với nhau, phải không?” Vân Ngọc Hân coi đó là chuyện đương nhiên vậy.
Vân Giai Kỳ nói: “Cô cho rằng, khi tôi rời xa anh ấy, cô sẽ có cơ hội sao? Vân Ngọc Hân, cô vẫn quá là ngây thơ rồi!”
“Cho dù cả đời này anh Tuấn Phong đều không thích tôi, nhưng cũng không quan trọng! Tôi biết anh ấy, một khi thích một người, cho dù người đó sống hay chết, trong lòng anh ấy cũng không thể chấp nhận được thêm người thứ hai! Nhưng tôi không quan tâm, tôi không cần anh ấy thích tôi.

Tôi chỉ cần danh phận “bà Bạc”! Dù sao, không có cô, những người phụ nữ khác cũng không thể có được anh ấy, nhưng “bà Bạc”, chỉ có thể là tôi, như vậy chưa đủ sao?”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-835-0.jpg


Vân Giai Kỳ cầm điện thoại lên và nhìn vào bàn phím quay số, sau một chút do dự, cô lập tức bấm số.
Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, giọng nói lạnh lùng và cảnh giác của Doãn Lâm từ đầu dây bên kia truyền đến.
“Ai?”
“Doãn Lâm, là tôi”
Khi nhận ra giọng nói của cô, Doãn Lâm lập tức trở nên căng thẳng.

“Vân Giai Kỳ, cô đang ở đâu?”
Mấy ngày nay, Doãn Lâm vẫn luôn đi tìm tung tích của cô, gần như tìm đến phát điên.
Vân Giai Kỳ nói: “Hiện tại tôi đang bị nhốt trong bệnh viện, ngày mai sẽ phải làm phẫu thuật.

Doãn Lâm đưa tôi ra khỏi đây: Doãn Lâm nói: “Cô đang ở đâu? Tôi sẽ lập tức thu xếp!”
Vân Giai Kỳ nói cho anh ta biết vị trí.
Doãn Lâm suy nghĩ hồi lâu rồi nói: “Tôi lập tức cho người sắp xếp chuyến bay thưa cô Vân Giai Kỳ, trước ngày mai tôi sẽ đuổi kịp đưa cô rời khỏi nước Quốc Hoa” Vân Giai kỳ gật đầu: “Ừ, tôi sẽ đợi cậu!” Cô nói xong liền cúp máy.

Vân Ngọc Hân ói với cô: “Cô không cần trả điện thoại cho tôi cứ giữ lấy đi liên lạc với vệ sĩ của cô.

Tôi hi vọng ngày mai cô đã rời khỏi đây cao chạy xa bay và đừng bao giờ quay trở lại nữa!”
Vân Giai Kỳ cuối đầu không nói gì.

Tình cảm mà cô dành cho Bạc Tuấn Phong sớm đã nguội lạnh rồi.

Cô cũng đã ra lệnh cho Doãn Lâm sắp xếp chuyến bay, chỉ cần đợi cậu ta đến đón cô liền bay về Las Vegas tự mình nuôi con.

Chờ khi cô đặt chân đến Las Vegas cho dù Bạc Tuấn Phong có đuổi đến cô cũng không sợ gì nữa.

Las Vegas ở đó có thế lực của cô dù cho Bạc Tuấn Phong có địa vị cao ở nước Quốc Hoa nhưng đến Las Vegas cũng chưa chắc!
Vân Ngọc Hân rất nhanh liền rời khỏi.

Vân Giai Kỳ nằm lên giường nhưng vì lo lắng nên cô ngủ không nổi.

Vốn dĩ cô đã tuyệt vọng rồi nhưng giờ đây Doãn Lâm chính là niềm hy vọng duy nhất của cô.

Bây giờ cô chỉ muốn rời khỏi nước Quốc Hoa, rời khỏi nơi khiến cô mệt mỏi này..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 836: 836: Chương 832


Sáng sớm tinh mơ, đèn trong tòa nhà bệnh viện đã tắt chỉ chừa lại ánh sáng nơi trạm y tá.

Vân Giai Kỳ đi đến bên cửa sổ mở rèm cửa nhìn xuống dưới lầu cô trông thấy mấy chiếc xe Audi A8 màu đen đang đậu ở đó.

Người của Bạc Tuấn Phong vẫn luôn túc trực bên ngoài bệnh viện nội trú.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút Vân Giai Kỳ càng đợi thì càng sốt ruột.

Bốn giờ sắc trời về đêm cũng không còn nặng nề nữa.

Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, âm thanh đột ngột làm xuyên thủng cả đêm tối tĩnh mịch.

Cô nhất thời cả kinh rất nhanh liền nghe máy.

Là Doãn Lâm gọi cho cô.
“Tôi đã ở ngoài cửa rồi.

Bây giờ bên ngoài đều có người, có điều bọn họ cũng đã lơ là cảnh giác đi nhiều”
Ngay cả những nhân viên bảo vệ được đào tạo bài bản kiên cường như thế nào cũng khó tránh mệt mỏi” Doãn Lâm nói: “Giờ tôi đang ở cửa chính của bệnh, cửa phòng bệnh của cô không có người cô có thể rời khỏi tôi sẽ yểm trợ cho cô từ cửa sau”
“Được”
“Bên ngoài khá lạnh cô nhớ khoác áo choàng.”
“Ừm”
Cơ hội khó kiếm.

Vân Giai Kỳ không thể nghĩ nhiều mạnh mẽ rút kim tiêm trên tay ra, cũng không kịp để cầm máu.

Bạc Tuấn Phong lấy hết quần áo của cô đi nên giờ Vân Giai Kỳ chỉ còn bộ đồ của bệnh viện, cô cứ vậy mở cửa hướng đến phía hành lang thoát hiểm mà xông ra.

Quả nhiên Doãn Lâm đang đứng đợi cô ở cửa thoát hiểm.

Anh ta nhìn thấy cô mặc như vậy chạy đến cổ tay cô vẫn còn chảy máu, anh bị dọa sợ đến trợn tròn mắt.
“Máu…”
Máu ở đâu ra vậy? Vân Giai Kỳ không kịp giải thích nhiều nói với Doãn Lâm: “Mau đi thôi!”
“Được!”
“Cô Vân Giai Kỳ cô quyết định kỹ rồi chứ, chúng ta sẽ rời khỏi nơi này không bao giờ quay lại nữa?”
Vân Giai Kỳ gật đầu.

Doãn Lâm liền lấy áo khoác của mình choàng lên người cô, anh ta đỡ lấy cánh tay của cô liền nhanh hướng cửa sau rời khỏi.

Các tuyến đường lớn nhỏ trong bệnh viện nội trú anh ta đã cân nhắc kỹ lưỡng.

Dựa vào trí nhớ chính xác Doãn Lâm và một số người của anh ta đã tránh được nhân viên canh gác, hộ tống Vân Giai Kỳ rời khỏi bệnh viện.

Xe đang đậu ở cửa sau.
Vân Giai Kỳ liền bước vào trong xe cuối cùng cô cũng thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía bệnh viện nội trú tựa như một cơn ác mộng trải dài bất giác cô rơi nước mắt! Cô cuối cùng cũng được giải thoát rồi! Nơi này cô sẽ không bao giờ quay lại nữa! Vân Giai Kỳ hỏi: “Chuyến bay sắp xếp ổn chứ?
“Chuyến bay lúc bảy giờ sáng đúng giờ cất cánh”
“Vẫn còn hơn một tiếng đồng hồ” Vân Giai Kỳ bấm giờ nói: “Đi thẳng đến sân bay đi!”
“Vâng” Doãn Lâm căn dặn tài xế: “Đi thôi!”
Rất nhanh xe đã đến sân bay.

Vân Giai Kỳ có một máy bay tư nhân do cô đứng tên nhưng bởi vì thời gian quá gấp rút nên cô đành trưng dụng sân đỗ của sân bay thủ đô.

Cô vừa lên máy bay liền tiến vào phòng thay quần áo để thay bộ đồ khác.
Doãn Lâm liền giúp cô xử lý vết thương một chút.

Cô rút chiếc kim tiêm còn lại ra quá đột ngột nên máu chảy ra không ngừng, chỗ kim rút ra đã sưng đỏ lên hết rồi.
Lúc đó vì muốn nhanh chóng rời khỏi nên Vân Giai Kỳ căn bản không để ý nhiều.

Doãn Lâm nói: “ Cô Vân Giai Kỳ cô bằng cách nào liên lạc được cho tôi? Mấy ngày nay không thấy tin từ gì nên tôi vẫn luôn đi tìm tung tích của cô” Không thể không nói cho dù rời khỏi nhà họ Bạc, thế lực của Bạc Tuấn Phong tại nước Quốc Hoa cũng đủ một tay che trời.
Một khi anh muốn giấu một người cho dù một vệ sĩ chuyên nghiệp được đào tạo bài bản như Doãn Lâm cũng không thể tìm ra tung tích của Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ nói: “Tất cả đồ vật trên người tôi anh ấy đều lấy đi hết, nhốt tôi lại trong bệnh viện như muốn cầm tù tôi vậy.

Anh ấy…anh ấy còn muốn giết con tôi..”
Nghĩ đến đây Vân Giai Kỳ lại bất giác run lên vì hận.

Doãn Lâm kinh ngạc hỏi: “Anh ta vì sao lại muốn giết con của cô?”
“Bởi vì anh ấy không muốn nhận đứa con này?”
Vân Giai Kỳ cười chế giễu nói: “Doãn Lâm anh không thấy nực cười sao? Suốt mấy ngày bị giam giữ tôi luôn khổ sở chờ đợi anh ấy, tôi đợi anh ấy rất lâu đợi đến khi nghe được tin anh ấy sẽ cùng Vân Ngọc Hân đính hôn! Lúc anh ấy gặp được tôi thế mà lại chất vấn hỏi đứa nhỏ trong bụng của tôi là của ai?.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 837: 837: Chương 833


Anh ấy vậy mà lại cho rằng tôi không chung thủy phản bội anh ấy? Anh ấy một phần cũng không tin tưởng tôi thì tại sao tôi vẫn phải tin tưởng anh ấy chứ?”
Doãn Lâm cảm thấy đau khổ cùng cực, anh nhìn nét mặt đau buồn của Vân Giai Kỳ khẽ giọng hỏi: “Cô Vân Giai Kỳ cô nhất định rất yêu anh ta nhỉ” Chỉ có yêu sâu đậm mới sinh hận.

Vân Giai Kỳ nói: “Tôi không yêu nữa! Loại đàn ông này tôi yêu nổi sao? Anh ấy là thiên tử của nước Quốc Hoa là hoàng thái tử tôn quý của Bạc Vân.

Tôi Vân Giai Kỳ tự cho rằng trèo cao nhưng trước giờ tôi cũng không sống dựa dẫm vào người khác! Hôm nay là thế, ngày sau cũng như vậy!”
Cô cũng không biết rằng Bạc Tuấn Phong rất yêu cô.

Rất rất yêu.

Nhưng tình yêu của anh quá ngột ngạt.

Tính chiếm hữu của Bạc Tuấn Phong cực lớn anh từng bước bức ép và tước đi mọi tự do của cô, thậm chí cô ý thức được tình yêu của người đàn ông này là một loại tình yêu rất đáng sợ.

Tính chiếm hữu của anh dành cho cô quá rõ ràng.

Nếu có.

người thích cô hay người cô thích anh nhất định sinh ra hoang tưởng và độc đoán diệt trừ đi những người h*m m**n cô cho dù trả bất cứ giá nào thì chỉ cần cô thuộc về của riêng anh.

Cô không thể chịu đựng được loại tình yêu cực đoan này.

Vì cô anh thậm chí muốn tiêu diệt cả nhà họ Tống và đứa con của cô.

Bởi vì Tống Hạo Hiên từng tuyên bố đứa trẻ trong bụng cô là của anh ta.

Anh căn bản chưa từng tin tưởng cô dù chỉ một phần.

Doãn Lâm nói: “Tất cả đều đã qua rồi đợi đến Las Vegas cô chăm sóc tốt cho cái thai, tôi sẽ bên cạnh cô bảo vệ cô một bước không rời” Vân Giai Kỳ cảm động nói: “Cảm ơn cậu”
Doãn Lâm vừa mở miệng tính nói gì đó rồi lại thôi, anh ta nhẹ giọng nói: “Đây là chức trách của tôi thưa cô Vân Giai Kỳ”
“Bạc gia, người không thấy đâu nữa” Tân Khải Trạch gọi điện đến báo.

Ban nãy y tá đi kiểm tra phòng phát hiện Vân Giai Kỳ không còn ở phòng bệnh nữa, mười mấy bảo an túc trực ban đêm vậy mà đem người đi rồi.

Tân Khải Trạch run rẩy báo cáo với Bạc Tuấn Phong.

Bạc Tuấn Phong vội vàng chạy đến phòng bệnh lúc này cũng đã sáu giờ sáng.

Toàn bộ trạm y tá không khí vô cùng nặng nề, tất cả mọi người đứng thất thần tại cửa phòng bệnh trông về phía căn phòng trống trơn.

Vừa nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đi đến tất cả giống như nghênh địch sợ đến mức không dám bước ra.

Bạc Tuấn Phong cũng không thèm liếc nhìn bọn họ, bước vào phòng bệnh nhìn thấy căn phòng vắng vẻ người cũng bốc hơi không thấy đâu.

Anh xoay người, khuôn mặt anh tuấn chìm trong bóng của ánh đèn trông anh đặc biệt lạnh lùng và u ám.

“Người đâu”
Mọi người nhìn nhau im lặng như tờ.

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nhướng mày: “Tôi hỏi lại lần nữa, người đi đâu rồi”
Một nữ y tá sợ hãi tột cùng mở miệng nói: “Vừa lúc nãy chúng tôi đi kiểm tra máy giám sát lúc bốn giờ mười phút sáng cô Vân Giai Kỳ đã rời khỏi phòng bệnh mà không quay lại nữa!
Cô ấy giống như đã đi đến lối thoát hiểm, trong đó có mấy cái máy giám sát có góc chết chúng tôi vẫn đang theo dõi máy quay…Bây giờ người chắc cũng không còn ở bệnh viện nữa, chắc bọn họ đi từ cổng saul”
Cổng sau không có cho người đến canh gác vì cổng sau của bệnh viện thường khóa trái rồi.

Nhưng khóa cửa như vậy làm sao có thể cản nổi Doãn Lâm, anh ta nhắm mắt một phút cũng có thể bẻ khóa được mười cái.

Bạc Tuấn Phong quay đầu ánh mắt anh rơi trên người của Tân Khải Trạch.

Bị ánh mắt lạnh lùng như vậy nhìn xuống Tân Khải Trạch chỉ cảm thấy nhanh chóng không thở được.

“Bạc gia anh yên tâm! Chỉ cần người vẫn còn ở thủ đô nhất định có thể tìm thấy tung tích của cô Vân Giai Kỳ!”
“Nếu như cô ấy không ở thủ đô thì sao”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 838: 838: Chương 834


Bạc Tuấn Phong nhất thời nghĩ đến: “Lúc trước cậu từng nói cô ấy có máy bay tư nhân đứng tên cô ấy?” Đột nhiên Tân Khải Trạch nghĩ ra điều gì lập tức trả lời: “Tôi lập tức điều tra tất cả các chuyến bay ở thủ đô!” Anh ta nói xong liền vội vàng bước ra khỏi phòng bệnh.

Bạc Tuấn Phong nhìn xung quanh thấy mọi người vẫn đứng tại chỗ nét mặt như người có tội, anh không kiên nhẫn nói: “Còn chưa cút?” Tất cả mọi người như được ân xá nhanh chóng biến mất không còn bóng người.

Bạc Tuấn Phong bước đến bên giường bệnh ngồi xuống, anh đưa tay nhẹ nhàng v**t v* chiếc gối.

Người đã đi rất lâu đến độ ấm không còn nữa nhưng trong phòng vẫn còn lưu lại chút gì đó hơi thở của cô.

Bạc Tuấn Phong nhíu mày, vài vết máu lấm tấm xuất hiện trên ga giường.

Anh xoa nhẹ đầu ngón tay, sau này vết máu không thể khô lại.

Vì để trốn thoát khỏi anh, cô không ngần ngại rút kim tiêm ra.

Một người luôn sợ đau như cô lại ép mình làm như thế để rời xa anh? Hay là vì để đứa trẻ trong bụng cô không nỡ vứt bỏ vì vậy liền phản bội anh đến cùng đi? Bạc Tuấn Phong nheo mắt lại.

Một tiếng đồng hồ sau, Tân Khải Trạch đã điều tra ra tất cả tuyến bay ở thủ đô lập tức chạy đến phòng bệnh báo cho anh biết: “Bạc gia tra được rồi! Máy bay tư nhân dưới tên cô Vân Giai Kỳ quả thực đã trưng dụng sân đỗ của sân bay thủ đôi”
“Mấy giờ?”
“Chuyến bay lúc bảy giờ sáng”
Bạc Tuấn Phong nhìn đồng hồ, đã bảy giờ rưỡi rồi.

Tân Khải Trạch giải thích nói: “Hôm nay nhiệt độ giảm xuống, buổi sáng có sương mù chuyến bay có thể bị hoãn.

Không biết có đuổi kịp không!”
Bảy giờ ba mươi tại sân bay.

Máy bay chạy trên đường bay và cất cánh.

Chuyến bay từ thủ đô đến Las Vegas dự kiến kéo dài mười sáu tiếng đồng hồ, bị hoãn khoảng một tiếng nhưng cũng không tính là muộn.

Doãn Lâm nói với Vân Giai Kỳ: “Cô Vân Giai Kỳ cô có đói không, cô có muốn ăn gì không?” “Tôi không đói nhưng hơi mệt” “Vậy cô nghỉ ngơi đi đợi cô tỉnh dậy rồi ăn sau” “Ừ”
Sau khi máy bay đã bay ổn định, Doãn Lâm lấy chăn đắp lên người Vân Giai Kỳ, cô nằm trên sô pha, đắp chăn và dần dần chìm vào giấc ngủ.

Doãn Lâm thấy cô đã ngủ nên anh ta đứng dậy đi vào nhà hàng.

Máy bay hơi lắc lư, trên đường bay luồng không khí cứ xộc tới khiến cho Vân Giai Kỳ ngủ không được sâu giấc.

Giữa lúc mơ màng cô lờ mờ nghe thấy âm thanh “đi đi đi phát ra truyền đến tai mình như thể nó đến từ một thiết bị điện tử nào đó.

Vân Giai Kỳ hé mắt, trong tầm mắt mờ mịt mơ hồ vạch ra một bóng người xa lạ.

Cô bối rối tưởng đó là Doãn Lâm nhưng bất kể từ hình dáng hay tướng mạo, cô mơ hồ nhận ra người trước mặt không phải là Doãn Lâm càng không phải là bất kỳ thành viên nào trên máy bay mà cô quen thuộc.

Chiếc máy bay tư nhân mang tên cô được bố trí một cơ trưởng, một phi công phụ và năm phi hành đoàn khác tất cả đều là những gương mặt cô quen thuộc.

Duy nhất người đàn ông đứng trước tâm mắt cô chưa bao giờ gặp qua.

Vân Giai Kỳ nhất thời sinh ra cảnh giác, cô đột nhiên trợn tròn hai mắt muốn ngồi dậy.

Nhìn thấy dáng vẻ giật mình tỉnh giấc của cô, người đàn ông đột nhiên cúi xuống hung hãn che mặt, dùng tốc độ cực nhanh khống chế hai tay của cô ra phía sau rồi ấn mặt cô xuống ghế sô pha.

Trong đầu của Vân Giai Kỳ bỗng ‘ù’ một tiếng và lập tức cảnh giác được người đàn ông này căn bản không phải là một trong những thành viên trên máy bay! Anh ta không thuộc về chiếc máy bay này! Anh ta là ai? Vân Giai Kỳ cảm giác được hai tay bị trói buộc chặt sau lưng đồng thời giây tiếp theo, trên cổ nàng một cái vòng cổ lạnh lẽo.

Cô cúi đầu không thể nhìn thấy người đàn ông đeo lên cho cô thứ gì nhưng mơ hồ thấy một tia sáng xanh đỏ nhấp nháy.

Vân Giai Kỳ tức giận nói: “Anh rốt cuộc là ai?” Người đàn ông không trả lời cô nhưng hơi thở đặc biệt nặng nề.

Cô không hiểu vì sao vì khí tức giết người này, cô chợt nghĩ đến cái đêm hôm đó tên sát nhân đang chờ cơ hội ám sát cô tại phủ Nguyệt Mặc!
Trong ấn tượng của cô, người đàn ông mặc đồ đen mang theo khí tức bức người, gương mặt của anh ta có một vết sẹo lồi rất bắt mắt là vết sẹo kéo dài từ xương gò má đến xương sọ.

Vì trí nhớ quá sâu nên đến tận bây giờ Vân Giai Kỳ vẫn có thể miêu tả chỉ tiết khuôn mặt của người đàn ông đó.

Chẳng lẽ là anh ta? Anh ta đã lên máy bay? Không thể nào.

Mặc dù đây là máy bay riêng của cô nhưng vì là chuyến bay thẳng từ sân bay thủ đô nên người lên máy bay cũng phải qua nhiều lần kiểm tra an ninh.

Sau ngày hôm đó, cô đã trình báo sự xuất hiện của kẻ sát nhân cho đồn cảnh sát và đồn cảnh sát đã phát lệnh truy nã toàn diện.

Bất kể gặp phải các đặc điểm đáng ngờ như vết sẹo trên mặt sẽ bị truy bắt.

Làm thế nào anh ta có thể lên máy bay?
Vân Giai Kỳ liều mạng quay đầu lại cuối cùng cũng nhìn thấy người đàn ông phía sau bắt cóc cô nhưng vừa nhìn thấy bộ dạng của anh ta cô đột nhiên sững sờ! Thực sự là hung thủ ám sát đêm đó! Các đường nét trên khuôn mặt và ánh mắt của anh ta giống hệt nhau chỉ khác là mặc dù làn da của anh ấy thô ráp nhưng khuôn mặt anh ta sạch sẽ và không có vết sẹo nào cả.

Vết thương của anh ta đã đi đâu mất rồi? Hay là đêm đó vết thương trên mặt hẳn là giả là để ngụy trang?.
 
Back
Top Bottom