Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 680: Chương 679


Mộng Yến Mi hừ lạnh một tiếng: “Biết nấu ăn thì biết nấu ăn, con làm gì phải thao thao bất tuyệt một tràng như vậy?”
Cung Dận nói: “Hôm nay Vân Giai Kỳ đã phải vất vả rồi, vì sinh nhật của Bắc, nhất định là đã bận rộn rất lâu”
Mộng Yến Mi giễu cợt nói: “Thật đúng là kinh thiên động địa!”
Cung Dận nhíu nhíu mày: “Yến Mi!”
Hôm nay đúng là sinh nhật của Cung Bắc, ông ta không mong muốn Mộng Yến Mi phá rối, làm loạn khiến bữa tiệc sinh nhật này mất vuil Mộng Yến Mi nhận được ánh mắt cảnh cáo của Cung Dận, lúc này mới bớt đanh đá một chút.

Vân Giai Kỳ cởi tạp dề xuống, đi vào phòng ăn, thấy mọi người đã ngồi vào chỗ, chỉ duy nhất không thấy Mạn Nhị, lập tức nói với Vũ Minh: “Vũ Minh, con đi ôm em gái xuống đây có được không? Bánh kem sẽ được mang lên ngay bây giờ.”
Vũ Minh gật gật đầu, đi lên tầng.

Ngoại trừ cậu bé ra, không có ai lay động được Mạn Nhi.

Năm phút sau, Vũ Minh nắm tay Mạn Nhi xuống nhà.

Chẳng qua, Mạn Nhi vẫn giữ vẻ lạnh nhạt thờ ơ, người lạ chớ lại gần như lúc trước.

Cô bé ngồi xuống sát bên cạnh Vũ Minh.

Mộng Yến Mi nhìn thấy Mạn Nhi không nói lời nào, người lớn đông như vậy mà cô bé cũng không chào hỏi lấy một tiếng, đúng là không lễ phép!
Nghĩ tới Mạn Nhi là do Vân Giai Kỳ nuôi nấng, bà ta cảm thấy một người phụ nữ không được dạy dỗ thì con gái được nuôi lớn cũng tiếp tục không được dạy dõ!
Bạc Tuấn Phong nói: “Mạn Nhi, chào mọi người”
Mạn Nhi ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, không mở miệng nói một lời, tiếp tục cúi đầu.

Mộng Yến Mi nhìn về phía Vân Giai Kỳ, không vui nói: “Giai Kỳ, con dạy dỗ con gái thế nào vậy? Đến điều cơ bản như tôn trọng người lớn cũng không biết sao?”
Không đợi đến lúc Vân Giai Kỳ mở miệng, Mạn Nhi đột nhiên lạnh nhạt thốt lên: “Cô ta không phải là mẹ của tôi.”
Vân Giai Kỳ nhìn về phía Mạn Nhi, nhất thời thấy lo lắng.

Mộng Yến Mi nhìn Mạn Nhi: “Không phải cô ta nuôi nhóc sao?”
“Cô ta là ả đàn bà xấu xa, là tội phạm lừa đảo” Giọng của Mạn Nhi nghe vô cùng lạnh nhạt.

Bỗng chốc, bầu không khí trên bàn trầm xuống.

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nói: “Im miệng”
Mạn Nhi cất tiếng chất vấn: “Con nói sai cái gì? Cô ta không phải là mẹ của con”
Cung Bắc nhíu mày.

Đối với cậu bé, lời nói này của Mạn Nhi đúng là vô lễ, người mẹ tốt như Vân Giai Kỳ mà cô bé lại không cần.

Cậu bé còn hy vọng Vân Giai Kỳ là mẹ của cậu bé nữa kìa.

Vậy mà con nhóc này lại không biết quý trọng như thết Cung Bắc nói: “Mẹ, con muốn ăn bánh kem r Vân Giai Kỳ lập tức đứng dậy nói: “Mẹ mang bánh kem lên ngay đây”
Chỉ một lát sau, Vân Giai Kỳ bày bánh kem lên bàn.

Tất cả mọi người đều ngạc nhiên.

Vân Giai Kỳ làm bánh kem hai tầng, đẹp đến tinh xảo.

Phôi bánh kem màu xanh lam, phía trên đặt năm chiếc kẹo đường hình người tỉnh xảo..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 681: Chương 680


Cung Bắc đảo mắt một vòng, ngay lập tức kinh ngạc, liếc mắt một cái là nhận ra bản thân.

Kẹo đường của Cung Bắc đứng ở trung tâm bánh kem, hồng hồng mềm mềm, cực kỳ bắt mắt và sống động.

“Cái này là con sao?” Cậu bé chỉ vào kẹo đường hình mình mà hỏi.

Vân Giai Kỳ gật gật đầu, cực kỳ có cảm giác thành tựu.

Người khác nhìn vào kẹo đường hình người cô làm là biết ai liền, chẳng phải đủ để chứng minh kẹo cô làm rất giống với người thật sao?
“Đây là chú…”
Cung Bắc lại chỉ vào kẹo hình Bạc Tuấn Phong: “Cũng giống chú nè.”
Bạc Tuấn Phong nhướng mày: “Giống chỗ nào?”
“Dữ y như chú vậy đó.”
Bạc Tuấn Phong: “…”
Những lời nói ngây ngô và hài hước của Cung Bắc đã làm dịu bầu không khí u ám ban đầu ngay lập tức.

Vân Giai Kỳ bấm bụng nhịn cười muốn chảy cả nước mắt: “Có phải giống y như đúc không?”
“Vâng, rất giống!” Cung Bắc gật đầu, chỉ vào một chiếc kẹo nhỏ khác: “Còn cái này là Vũ Minh”
Vân Giai Kỳ gật đầu: “Đúng rồi”

“Đây là mẹ”
Cung Bắc cảm động hết sức.

Bánh kem này thực sự rất xinh đẹp, khó có thể tưởng tượng được, mẹ có tay nghề cao như vậy.

Mọi người nhiễm cảm xúc của cậy bé, đều không kìm được mà nhếch khóe miệng cùng nhau nở nụ cười.

“Cái này là… Mạn Nhi…” Cung Bắc chỉ vào chiếc kẹo đường cuối cùng.

Mạn Nhi nghe vậy, ngẩng đầu, ánh mắt dừng chỗ bánh kem, cũng có thể thấy được chiếc kẹo nhỏ kia giống mình như đúc.

Vân Giai Kỳ cực kỳ chuyên chú dụng tâm khi vẽ hình của Mạn Nhi.

Cô vẽ một gương mặt tươi cười hồn nhiên ngây thơ.

Trong trí nhớ của cô, đó là bộ dạng đáng yêu nhất của Mạn Nhi.

Mạn Nhi nhìn kẹo đường của bản thân, nhất thời hơi ngẩn ngơ.

Đây là cô bé sao?
Vân Giai Kỳ nói: “Bắc, hôm nay là sinh nhật của con, Vũ Minh và Mạn Nhi! Các con sinh nhật cùng ngày, cho nên bánh kem này là làm cho ba cục cưng tụi con đó!”
Mộng Yến Mi nghe vậy, nụ cười lập tức gượng gạo.

Đột nhiên bà ta có chút bất an.

Sinh nhật của ba đứa bé cùng một ngày, là bởi vì ba đứa là anh em ruột với nhau!
Đây là bí mật mà bà ta giấu sâu trong lòng.

Bà ta không hy vọng rằng Bạc Tuấn Phong biết, cũng không hy vọng Vân Giai Kỳ biết.

Chỉ là, không biết rằng bí mật này còn có thể chôn giấu bao nhiêu lâu nữa.

Vân Giai Kỳ không hề chú ý tới sự thay đổi của Mộng Yến Mi.

Cô nói với Cung Bắc: “Bắc, thắp nến ước nguyện với Vũ Minh và Mạn Nhi được không con?”
“Vâng ạ!”
Ngay lập tức, Vân Giai Kỳ rút ra những cây nến số.

Sáu tuổi rồi.

Vân Giai Kỳ châm lửa vào những cây nến, tắt đèn đi, căn phòng không còn ánh sáng lập tức tối sâm xuống.

Ngọn lửa chiếu rọi gương mặt từng người..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 682: Chương 681


Vân Giai Kỳ đội những chiếc mũ sinh nhật đã chuẩn bị sẵn cho ba đứa trẻ, sau đó bắt nhịp hát bài hát chúc mừng sinh nhật.

“Chúc Bắc sinh nhật vui vẻ! Chúc Vũ Minh sinh nhật vui vẻ!
Chúc Mạn Nhi sinh nhật vui vẻ! Chúc các con sinh nhật vui vẻ!”
“Mau, mau ước đi”
Tiếng hát tắt.

Lập tức, Cung Bắc chắp tay trước ngực, thành kính nhắm mắt lại, khóe miệng vẽ ra một nụ cười, yên lặng ước một điều.

Vũ Minh và Mạn Nhi lại thờ ơ.

Vân Giai Kỳ hỏi “Không biết ước điều gì”
“Vũ Minh không có ước nguyện gì sao?”
‘Vũ Minh, con không ước nguyện sao?”
Vũ Minh sầu não một lúc lâu, cũng không nghĩ ra điều ước gì cả.

Cung Bắc nói: “Con ước xong rồi này! Có thể thổi nến chưa ạ?”
Vân Giai Kỳ nói: “Chờ cho Vũ Minh và Mạn Nhi ước xong nhé!”
Cung Bắc ngoan ngoãn gật đầu.

Vũ Minh suy nghĩ thật lâu, cuối cùng cũng nghĩ ra được một điều ước, yên lặng ước điều đó.

Mà ở bên kia, Mạn Nhi lại ngồi im, gương mặt lạnh nhạt.

Vân Giai Kỳ không dám hỏi con bé, vì cô biết, cho dù cô có hỏi cái gì thì Mạn Nhi cũng sẽ không đoái hoài tới cô.

Đang do dự, cuối cùng Mạn Nhi cũng làm theo Bạc Vũ Minh, yên lặng ước một điều.

“Cùng nhau thổi nến nào!”
Cung Bắc và Vũ Minh cùng nhau thổi nến.

Chờ đến khi đèn bật sáng, Mộng Yến Mi mới hỏi Cung Bắc: “Bắc, con ước gì vậy?”
Cung Bắc liền nói: “Không phải nói điều ước ra thì điều ước sẽ không linh nữa sao?”
Tuy Vân Giai Kỳ cũng có chút tò mò, nhưng cô biết, điều ước nói ra thì sẽ không linh nữa, cho nên không hỏi.

Cô chỉ nhìn về phía Mạn Nhi, trong lòng dấy lên sự tò mò, cuối cùng thì Mạn Nhi đã ước điều gì?
Vũ Minh hỏi: “Mạn Nhi, em ước gì vậy?”
Mạn Nhi ngước mắt nhìn lên, đột nhiên chỉ thẳng vào Vân Giai Kỳ: “Em hy vọng cô ta sẽ biến mất!”
Trong nháy mắt, mọi người chết lặng.

Tất cả đều nhìn về phía Vân Giai Kỳ, không kiềm chế được sự kinh ngạc.

Trong ấn tượng của mọi người, tình cảm của Vân Giai Kỳ và Mạn Nhi cực kì tốt, sao tự nhiên lại thành như thế này?
Vân Giai Kỳ ngạc nhiên, há miệng nhưng lại không biết nên nói cái gì.

Rõ ràng trái tim cô đã bị hàng vạn cây kim đâm thủng lỗ chỗ, tại sao lại đau đớn như vậy?
Cung Bắc có chút tức giận: “Vì sao lại muốn mẹ biến mất?”
Mạn Nhi nói: “Bởi vì em không thích cô ta!”
“Em không thích thì anh thích, em không cần nhưng anh cần!”
Cung Bắc kích động đến mức tháo cả khẩu trang xuống: “Mẹ, mẹ không cần nghe con nhóc nói, con nhóc đó không cần mẹ, thì con cần mẹ!”
Vân Giai Kỳ vừa đau lòng, lại vừa cảm động, lặng lẽ đeo lại khẩu trang cho cậu bé: “Bắc ngoan…”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 683: Chương 682


“Mẹ…”
Cung Bắc nhéo nhẹ tay cô, cậu bé có thể cảm nhận được cô đang đau lòng buồn bã.

Cô đau lòng, cậu bé cũng đau lòng theo!
Thế cho nên, Cung Bắc nhìn về phía Mạn Nhi, ánh mắt chứa sự chán ghét.

Bất kỳ ai trên thế giới này gây tổn thương cho mẹ, cậu bé đều không thích.

Dù Mạn Nhi có đáng yêu đến mấy, cậu bé cũng không thích nữa!
Cung Bắc đau lòng nhìn Vân Giai Kỳ, như muốn dùng ánh mắt nói với cô, mẹ không cần phải buồn đâu.

Vân Giai Kỳ thấy vậy, cũng cố vờ vui vẻ: “Cuối cùng cũng có thể cắt bánh kem rồi.

Bắc, cùng nhau cắt bánh kem được không?”
“Vâng!”
Vân Giai Kỳ cầm lấy dao cắt bánh gato, đưa cho Cung Bắc, nắm lấy tay của cậu bé chuẩn bị cắt bánh gato.

Cung Bắc lại chỉ vào kẹo đường trên bánh gato rồi hỏi: “Kẹo đường này có được ăn không ạ?”
“Được chứ, nhưng mà sẽ rất ngọt đó”
Cung Bắc đáp: “Con muốn ăn thử!”
“Vậy con muốn ăn cái nào?”
“Con…” Cung Bắc muốn ăn cái kẹo đường hình Vân Giai Kỳ kia, bởi vì cậu bé cảm thấy kẹo đường hình Vân Giai Kỳ là đáng yêu nhất.

Nhưng kẹo đường đáng yêu như vậy, cậu bé lại không nỡ ăn.

Cung Bắc nói: “Vậy con ăn Vũ Minh ạ!”
Vũ Minh đáp: “Tại sao anh lại ăn cái của em?”
“Bởi vì anh không nỡ ăn cái của mẹ”
“Thế anh không thể ăn cái của chính mình à?”
“Ăn cái của mình thấy cứ Giai Kỳ sao ấy!”
Vân Giai Kỳ nói: khác nhau đó.”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-683-0.jpg


“Lỡ như không phải thì sao?”
“Anh thử cắn một miếng là biết mà”
“Nếu anh là vị socola, vậy Mạn Nhi sẽ là vị dâu tây, mẹ là vị vani, em là vị nho đúng không?”
Cung Bắc nói xong, nhìn Vân Giai Kỳ hỏi: “Mẹ ơi, con đoán có đúng không?”
“Con ăn thử là biết!”
Cung Bắc vươn tay, chọn tới chọn lui kẹo đường.

Nghĩ lại mấy cái kẹo đường đáng yêu này đều làm từ mật đường, cắn một miếng là cái cổ của kẹo đường hình người này sẽ bị đứt ra, cảnh ấy hẳn sẽ rất kinh dị đó!
Cung Bắc nghĩ đi nghĩ lại, vẫn cầm lấy cái của Vũ Minh, cắn một miếng, vậy mà lại là vị socola..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 684: Chương 683


Cung Bắc nói: “Vũ Minh, cái của em là vị socola!”
Nói xong, Cung Bắc cười đến ý tứ sâu xa: “Vũ Minh ngọt ghê!”
“Anh cắn đầu em?” Vũ Minh trừng mắt lườm cậu bé một cái.

Cung Bắc nhào vào trong lòng Vân Giai Kỳ, ÿ vào có Vân Giai Kỳ bảo vệ, không sợ ánh mắt đe dọa của Vũ Minh.

Nhìn thấy cậu bé cười cười, Vũ Minh cũng cầm lấy kẹo đường hình Cung Bắc, cắn một miếng, đúng là vị nho rồi.

“Hừ, của Bắc chua thật đấy”
Nhưng chua chua ngọt ngọt cũng rất ngon.

Hai đứa nhóc mỗi đứa một cái, cầm kẹo đường đi.

Còn lại ba cái kẹo đường.

Vũ Minh đoán cái của Vân Giai Kỳ là vị vani, Mạn Nhi thích ăn vị vani, vì vậy đưa kẹo đường hình Vân Giai Kỳ cho cô bé, nói với Mạn Nhi rằng: “Mạn Nhi, cái này chắc là vị vani đấy”

Mạn Nhi nhìn kẹo đường đưa tới tay, đột nhiên hất kẹo đường xuống đất.

“Em không thèm!”
Kẹo đường vốn dĩ rất dễ vỡ, sau cú rơi đó đã chia năm xẻ bảy.

Vân Giai Kỳ lại sững sờ tại chỗ, nước mắt rưng rưng trên hốc mắt.

Cung Bắc nhìn thấy sự việc ấy, tay bỗng cứng đờ lại, ngay sau đó lại lập tức nổi giận.

Cậu bé nóng lòng muốn bảo vệ Vân Giai Kỳ, đi tới chỗ cái bánh gato, bỗng dưng cầm lấy kẹo đường hình Mạn Nhi, đứng ngay trước mặt Mạn Nhi, hung dữ ném xuống đất.

“Bốp” một tiếng.

Kẹo đường hình Mạn Nhi cũng bị ném đến thay đổi hình dạng.

Mạn Nhi lạnh lùng nhìn về phía Cung Bắc, Cung Bắc lớn tiếng nói với cô bé: “Không được bắt nạt mẹ!”

Tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc.

Đặc biệt là Mộng Yến MiI Đây là lần đầu tiên bà ta nhìn thấy dáng vẻ Cung Bắc nổi giận.

Từ bé đến lớn, Cung Bắc nổi tiếng là có tính tình hòa nhã, khôn ngoan, giống một quý ông nhỏ tao nhã.

Đây là lần đầu tiên Mộng Yến Mi nhìn thấy dáng vẻ Cung Bắc nổi giận.

Đôi mắt cậu bé vốn trong sáng, giờ lại trở nên lạnh lùng u ám, nhìn sang Mạn Nhi, ánh mắt lại sáng lên lửa giận!
Mạn Nhi cũng bị chọc tức, cô bé tức giận đứng lên, nhìn về phía Cung Bắc: “Anh bảo vệ cô ta làm gì chứ?”
“Mẹ là mẹ anh, anh không bảo vệ mẹ thì bảo vệ ai?”
“Em ghét cô ta! Em hận không thể khiến cô ta ngay lập tức biến mất khỏi thế giới này!”
“Người nên biến mất là em! Em không hiểu chuyện, em không ngoan, em như vậy thì sẽ không có ai thích em hết!”
Mạn Nhi đột nhiên ngân ngấn nước mắt nói: “Em không cần ai thích em cả! Em chỉ ghét cô ta thôi!”
Hận thấu xương!
“Em không muốn thấy cô ta xuất hiện trước mặt em lần nào nữa! Tốt nhất vĩnh viễn đừng xuất hiện, biến mất sạch sẽ ***”
Cung Bắc còn muốn nói gì nữa, nhưng Vân Giai Kỳ ôm cậu bé vào trong ngực, thấp giọng nói: “Bắc, đừng cãi nhau nữ: Cung Bắc quay đầu, nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Vân Giai Kỳ, vô cùng đau lòng.

Mạn Nhi này sao lại hư như vậy, khiến mẹ của cậu bé khóc rồi!
Mẹ cười tươi lên xinh đẹp biết bao!
Tại sao phải khiến mẹ khóc chứ?.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 685: Chương 684


Cậu bé đau lòng giơ tay lên, cẩn thận từng li từng tí lau nước mắt cho cô, thương yêu nói: “Mẹ ơi, mẹ đừng khóc nữa..”
Điều ước của cậu bé lúc nãy, chính là hy vọng mẹ luôn luôn vui vẻ, luôn luôn cười thật hạnh phúc.

Cho nên vừa rồi lúc Mộng Yến Mi hỏi, cậu bé mới không nói ra, giữ kín điều ước.

Nhưng mà điều ước này vốn sẽ không thành hiện thực!
Ngọn nến vừa mới tắt, mẹ đã khóc rồi…
Nhìn thấy dáng vẻ Vân Giai Kỳ nhẫn nhịn mà khóc, Cung Bắc cũng không nhịn được mà rưng rưng nước mắt.

Cậu bé nói: “Mẹ ơi, mẹ đừng khóc mà…”
Cậu bé càng nhìn càng cảm thấy đau lòng.

Vân Giai Kỳ nói với mọi người: “Con bế Bắc vào phòng vô trùng trước, mọi người cứ từ từ tiếp tục”
Nói xong, cô ôm lấy Bắc, đi về phía phòng vô trùng.

Trong phòng ăn nhất thời im như tờ.

Mạn Nhi ngồi ở trên chỗ ngồi, vẻ mặt lạnh nhạt.

Vũ Minh quay đầu nhìn cô bé, như thể đang nhìn một người xa lạ vậy.

Vừa nãy Mạn Nhi đột nhiên nổi giận, làm rơi vỡ tan kẹo đường hình Vân Giai Kỳ, cậu bé cũng cảm thấy có chút khó tin.

Mạn Nhi đột nhiên trở nên rất ngang ngược.

Sao lại trở nên như thế này?
Trong không khí im lặng như tờ đó, Mạn Nhi bất thình lình đứng dậy, đi lên tầng.

Sau khi cô bé lên tầng, Mộng Yến Mi mới khôi phục tỉnh thần, ngơ ngác hỏi: “Con bé này, sao tính tình lại đột nhiên thay đổi lớn đến vậy?”
Lông mày lưỡi kiếm của Bạc Tuấn Phong bỗng cau lại, nhưng không trả lời bà ta.

Bởi vì, tại sao Mạn Nhi thay đổi thành dáng vẻ như thế này, trong lòng anh cũng không có câu trả lời.

Trong phòng vô trùng.

Vân Giai Kỳ vừa mới bế Cung Bắc đặt lên giường, cô ngồi ở mép giường, cúi đầu không dám nhìn cậu bé, sợ cậu bé nhìn thấy nước mắt trên khóe mắt cô.

Nhưng mà Cung Bắc thông minh như vậy, đương nhiên là biết cô đang len lén lau nước mắt.

Cậu bé bỗng nhiên ôm lấy Vân Giai Kỳ từ sau lưng.

“Mẹ đừng khóc mà, có Bắc ở đây, Bắc sẽ luôn ở bên cạnh mẹ..

Vân Giai Kỳ gật gật đầu, nhưng ngay cả sức để ôm cậu bé cũng không có.

Những câu nói vừa rồi của Mạn Nhi, hành động đánh rơi kẹo đường của cô, đã đâm vào trong lòng cô một cái gai.

Cô không thể hiểu được, Mạn Nhi mà lúc trước sà vào lòng cô, mềm mại làm nũng với cô, nói cô là người mẹ tốt nhất trên đời này, sao lại thay đổi thành dáng vẻ lạ lãm thế này.

Cô thật sự không hiểu nổi, tìm trăm lối cũng không có cách giải quyết!
“Trước đây Mạn Nhi không có như vậy đâu…” Vân Giai Kỳ tủi thân nói một câu.

Cung Bắc đáp: “Mặc kệ Mạn Nhi có thay đổi thành dáng vẻ gì đi chăng nữa, Bắc vĩnh viễn sẽ không thay đổi ạ”
Cậu bé muốn làm thiên thần mãi mãi bảo vệ mẹ, không để mẹ phải chịu bất cứ tổn thương nào.

Cho nên, cậu bé nhất định phải nhanh chóng khỏe lại, trở nên mạnh mẽ hơn, mới có thể bảo vệ thật tốt cho mẹ.

Cung Bắc thấy Vân Giai Kỳ vẫn đang “ngã một lần không dậy nổi nữa”, đột nhiên tới gần bên cạnh cô, cẩn thận dùng bả vai đụng đụng Vân Giai Kỳ.

“Mẹ ơi, mẹ…”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 686: Chương 685


Vân Giai Kỳ quay đầu lại thì nhìn thấy Cung Bắc lục lọi túi áo một hồi, rồi lấy ra một cây kẹo m*t.

Cậu bé cầm cây kẹo m*t đưa cho cô.

Giống như lần đầu gặp gỡ ở bệnh viện, Cung Bắc nhìn thấy dáng vẻ của cô như đang suy nghĩ nhiều điều, nhìn lên trần nhà, kìm lại nước mắt, cậu bé cũng đưa cho cô một cây kẹo m*t trong túi áo.

Cách an ủi của trẻ con, tuy có chút vụng về, nhưng cũng đơn giản như vậy thôi.

Đối với Cung Bắc mà nói, cho dù có gặp chuyện buồn đến mức nào, chỉ cần ăn kẹo ngọt, tâm trạng sẽ khôi phục một cách thần kỳ, trở nên vui vẻ lại.

Cậu bé chỉ hy vọng, Vân Giai Kỳ ăn kẹo của cậu bé xong, cũng sẽ trở nên phấn chấn.

Một lát sau Vân Giai Kỳ nín khóc, bật cười.

Cô nhận lấy kẹo m*t trong tay Cung Bắc, nhẹ nhàng sờ lên trán của cậu bé nói: “Bắc, sao con lại tốt như vậy chứ?”
Vừa dịu dàng, vừa tốt đẹp.

Đúng là thiên sứ nhỏ của cô.

Cung Bắc nhìn thấy Vân Giai Kỳ cười, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Mặc dù con biết lúc buồn, nếu khóc thì sẽ cảm thấy tốt hơn một chút, nhưng mà… con không muốn nhìn thấy mẹ cứ phải rơi nước mắt”
Cung Bắc vừa đau lòng lau nước mắt cho cô, vừa nói: “Mẹ đẹp như vậy, cười lên là xinh nhất!”
Lúc này Vân Giai Kỳ mới tươi cười: “Ừm!”
Buổi tối.

Sau khi người của nhà họ Cung đi hết, người giúp việc bắt đầu dọn đẹp.

Mạn Nhi vẫn trốn ở trong phòng không muốn ra ngoài.

Vũ Minh ra khỏi phòng, đi đến phòng vô trùng, qua cánh cửa sổ, nhìn thấy Vân Giai Kỳ đang trông chừng bên cạnh Cung Bắc.

Cậu bé đứng xa xa thấy đôi mắt Vân Giai Kỳ có chút sưng đỏ, rõ ràng là cô đã khóc rất lâu.

Trong khoảnh khắc, trong lòng cậu bé bỗng nảy sinh một cảm giác khó diễn tả thành lời.

Trong thư phòng.

Bạc Tuấn Phong đang thu xếp lại tài liệu thì đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại từ Tân Khải Trạch.

Anh ta nhận lệnh đi điều tra về chuyện của Mạn Nhi, sau khi điều tra kỹ càng, anh ta thật sự đã tra ra được một chút manh mối.

“Hôm đó, Bác sĩ Chu đã đến đón Mạn Nhi kia, lai lịch có chút không đơn giản”
Bạc Tuấn Phong nghe vậy, vẻ mặt nghiêm lại trong nháy mắt: “Là thế nào?”
“Bác sĩ Chu kia, không những có chút bối cảnh, mà còn là bác sĩ thôi miên nổi tiếng hàng đầu trong nước.”
“Bác sĩ thôi miên?”
“Ừ, anh ta là giáo sư có quyền uy nhất trong lĩnh vực liên quan đến tâm lý học, mặc dù tuổi còn trẻ nhưng trong lĩnh vực thôi miên học cũng là một nhân vật bậc thầy.

Thuật thôi miên của anh ta rất lợi hại”
Thôi miên?
Bạc Tuấn Phong liền cảm thấy rất nghỉ ngờ.

Chẳng lẽ…
Tính tình Mạn Nhi thay đổi lớn như vậy, là do đã bị thôi miên?
Anh cũng nghi là thế.

Bạc Tuấn Phong tuy không tính là người hiểu rõ về thôi miên.

Nhưng một đứa trẻ sẽ không vô duyên vô cớ mà có thay đổi lớn như vậy trong khoảng thời gian ngắn như thế..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 687: Chương 686


Bạc Tuấn Phong đáp: “Điều tra thật kỹ về người này.

Ngoài ra, giúp tôi liên hệ một chút với nhân vật khác trong giới học thuật về thôi miên”
“Vâng!
Sau khi cúp điện thoại, Bạc Tuấn Phong rời khỏi thư phòng, vừa mới đi tới phòng vô trùng thì nhìn thấy Vũ Minh đang đứng ở trước cửa buồng.

Anh cũng không biết cậu bé đã đứng ở đây bao lâu rồi.

Bạc Tuấn Phong hỏi: “Con đứng ở đây làm gì?”
Anh đột nhiên cất tiếng khiến cho Vũ Minh bỗng giật mình, quay người, nhìn thấy đó là anh, vẻ mặt mới bớt căng thẳng một chút.

“Cha?”
“Sao không đi vào?”
Vũ Minh không nói gì.

Cậu bé cụp mắt xuống, vẻ mặt có chút phức tạp.

Bạc Tuấn Phong đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt cậu bé, nhẹ nhàng véo véo má cậu bé, hỏi: “Sao thế?”
“Cha ơi, mẹ thật sự là người phụ nữ xấu xa ư?” Trong lòng Vũ Minh cảm thấy hơi lay động.

Cho dù bất cứ người nào trong nhà họ Bạc cũng đều nói với cậu bé rằng, người phụ nữ này là một người phụ nữ xấu xa.

Trải qua một thời gian tiếp xúc dài như vậy, cậu không nghĩ cô là một người phụ nữ xấu.

Thậm chí, còn có cảm giác thân thiết với cô mà cậu không thể hiểu nổi.

Một mặt nghi ngờ, một mặt cậu luôn không kìm được muốn ở gần cô hơn.

Bạc Tuấn Phong nói: “Con có nghĩ cha sẽ thích một người phụ nữ xấu xa không?”
Vũ Minh lắc lắc đầu rồi lại hỏi: “Thế sao Mạn Nhi lại ghét mẹ như vậy ạ?”
Bạc Tuấn Phong bỗng không biết phải trả lời như thế nào.

Bởi vì, đến bây giờ, anh cũng không có câu trả lời.

Bạc Tuấn Phong nói: “Đừng suy nghĩ nhiều.”
Vũ Minh gật gật đầu.

Bữa tiệc sinh nhật hôm nay kết thúc trong không vui.

Sau khi Vân Giai Kỳ ôm Cung Bắc rời đi, không khí tiệc sinh nhật cũng mất đi.

Vũ Minh trở về phòng, trong lòng luôn cảm thấy bất an, muốn đi tìm Vân Giai Kỳ, nhưng lại không biết… với quan điểm của cậu thì an ủi như thế nào đây.

Cậu muốn an ủi cô, nhưng không biết phải nói thế nào.

Vũ Minh không giỏi quan tâm đến người khác.

Bạc Tuấn Phong nhìn thấy sự đấu tranh trong mắt của cậu: “Con đang tìm mẹ sao?”
Vũ Minh ậm ờ: “Dạ không…”
“Vậy con đứng trước cửa làm gì?”
“Con… Con chỉ muốn xem mẹ còn khóc hay không”
Bạc Tuấn Phong cố ý hỏi: “Con muốn nhìn thấy mẹ khóc sao?”
Vũ Minh lập tức lắc đầu.

.

Truyện Teen Hay
“Vậy là con không muốn mẹ khóc đúng không?”
Vũ Minh do dự một hồi, sau đó đột nhiên gật đầu.

Bạc Tuấn Phong nói: “Vậy con phải tự nói với mẹ”
Anh vừa dứt lời, đúng lúc Vân Giai Kỳ bước ra khỏi phòng vô trùng.

Cung Bắc đã ngủ thiếp đi, cô cũng định về phòng.

Vừa bước ra ngoài, cô ngạc nhiên khi thấy Bạc Tuấn Phong và Vũ Minh đứng ở ngoài cửa.

“Vũ Minh, con chưa đi nghỉ sao?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 688: 688: Chương 687


Vũ Minh ngẩng đầu lên, thấy đôi mắt đỏ hoe của Vân Giai Kỳ, trái tim cậu không hiểu sao lại nhói lên.

Bạc Tuấn Phong nhìn Vũ Minh, ra hiệu bằng mắt.

Cậu lập tức đi tới, do dự một chút rồi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của Vân Giai Kỳ.

Bàn tay của Vũ Minh thật ấm áp và mềm mại.

Vân Giai Kỳ có phần ngạc nhiên khi cậu chủ động như vậy.

Cô ngồi xuống trước mặt cậu, vuốt trán cậu: “Vũ Minh, sao vậy?”
Vũ Minh khẽ mím môi, nhìn cô, đột nhiên nói: “Mẹ còn buồn không?”
Vân Giai Kỳ ngẩn ra chốc lát rồi lập tức nhận ra rằng cậu đang quan tâm có phải cô vẫn còn buồn vì chuyện của Mạn Nhi lúc trưa hay không.

Vân Giai Kỳ lắc lắc đầu: “Không buồn nữa”
Mặc dù cô nói như vậy, nhưng Vũ Minh hiểu rằng cô vẫn buồn trong lòng, chỉ không nói ra được thôi.

Cậu nói: “Đừng buồn nữa”
Cậu không giỏi biểu đạt, chỉ nắm tay cô, siết chặt hơn chút.

Cậu muốn cho cô một cái ôm, một cái ôm an ủi.

Nếu ôm mẹ, mẹ còn buồn không?
Nhưng cậu hơi ngại khi phải nói.

Vân Giai Kỳ không hiểu cậu ngượng việc gì, chỉ thấy thằng bé cúi đầu, trông khá xấu hổ.

“Sao vậy?”
“Con…”
Cuối cùng Vũ Minh cũng lấy hết can đảm, đến gần cô, chủ động ôm bả vai cô.

Cậu lại còn dịu dàng dùng bàn tay nhỏ bé ôm lấy đầu cô đặt lên vai mình, tay kia thì võ nhẹ vào lưng cô.

“Mẹ đừng buồn nữa, nha?”
Cách an ủi người khác của Vũ Minh rất giống Bạc Tuấn Phong, vừa dịu dàng lại độc đoán, thật sự khiến Vân Giai Kỳ dở khóc dở cười, nhưng cũng thấy ấm áp.

“Ừm, mẹ không buồn nữa…”
Cô có thể cảm nhận được lòng quan tâm của Vũ Minh, bỗng thấy kinh ngạc song cũng vui mừng!
Bạc Tuấn Phong nói: “Vũ Minh, con nghỉ ngơi sớm đi, sáng mai chúng ta có việc phải làm”
Vân Giai Kỳ ngạc nhiên ngẩng đầu hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Sáng mai dậy sớm, em đi với anh đến một nơi”
Mặc dù Vân Giai Kỳ cảm thấy kỳ lạ nhưng Bạc Tuấn Phong không đề cập quá nhiều khi cô hỏi, chỉ nói là có liên quan đến Mạn Nhi.

Cô cũng không hỏi thêm, dỗ dành Vũ Minh vào phòng rồi đi ngủ sớm.

Sáng sớm hôm sau.

Lúc thức dậy, Vân Giai Kỳ cảm thấy người mình hơi lạnh.

Rõ ràng là mùa hè sắp tới, nhưng buổi sáng còn se lạnh, cả căn phòng như phủ một lớp sương.

Tối qua lúc ngủ, cô quên đóng cửa sổ ban công, may mà không bị cảm.

Vân Giai Kỳ có chút phiên muồn về sự bất cẩn của mình, dù sao cũng đang có em bé trong bụng, nếu cô bị cảm thì sẽ rất phiền phức.

Thời tiết mấy ngày nay lúc lạnh lúc nóng, sáng như mùa thu, trưa thì lại bước sang giữa hè, đêm như bước vào mùa đông sớm, nếu mặc ít, tay chân sẽ như bị đóng băng.

Vì vậy, Vân Giai Kỳ cố tình mặc áo khoác rồi đi ra ngoài, định đợi đến trưa ấm hơn rồi mới cởi ra..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 689: 689: Chương 688


Bạc Tuấn Phong đưa Vân Giai Kỳ ra ngoài, dọc đường, Vân Giai Kỳ thật sự rất tò mò nên hỏi: “Anh đưa em đi đâu vậy?”
“Anh bảo Tân Khải Trạch đặt lịch hẹn với bác sĩ cho chúng ta: “Bác sĩ gì?”
“Bác sĩ thôi miên”
Vân Giai Kỳ kinh ngạc: “Bác sĩ thôi miên?”.

Ngôn Tình Hài
“Mạnh Đồng Thanh”
Cái tên này rất lạ.

Dù gì thì Vân Giai Kỳ cũng không phải là sinh viên y khoa.

Cô thắc mắc tại sao Bạc Tuấn Phong lại tìm đến bác sĩ thôi miên: “Gần đây anh ngủ không ngon sao?”
Cô nghĩ rằng Bạc Tuấn Phong lại mắc chứng mất ngủ.

Bạc Tuấn Phong nói: “Em có nhớ bác sĩ Chu đã đưa Mạn Nhi đi ngày hôm đó không?”
“Không ấn tượng lắm”
“Anh ta là một bác sĩ thôi miên và là người có uy tín đứng đầu trong lĩnh vực thôi miên.

Anh đang nghi ngờ Mạn Nhi thay đổi tính tình như vậy có phải là do bị thôi miên hay không”
“Vân Giai Kỳ tức thì kinh hãi: “Thôi miên sao?”
“Ừ”
“Trên đời này thực sự tồn tại một bác sĩ có thể thôi miên người khác sao?” Cô cảm thấy mình thật thiển cận.

Bạc Tuấn Phong nói: “Tâm trí của trẻ em thực sự rất yếu ớt, đặc biệt là ở độ tuổi của Mạn Nhi.

Những bác sĩ thôi miên giỏi một chút cũng có thể thôi miên và tẩy não.

Các bác sĩ sẽ thôi miên đứa trẻ và xóa ký ức đi, tạo cho đứa trẻ đó một số ký ức vốn dĩ không thuộc về đứa trẻ đó.”
“Không hiểu vì sao Vân Giai Kỳ cảm thấy lạnh run: “Ai muốn thôi miên Mạn Nhi? Bạc Ngạn Thiên sao?”
Bạc Tuấn Phong không nói gì.

“Ông của anh sẽ không độc ác tàn nhãn, không từ thủ đoạn để đạt mục đích chứ? Mạn Nhi mới bao nhiêu tuổi? Thôi miên có để lại di chứng gì cho trẻ con không?”
“Bây giờ anh chỉ nghi ngờ, chưa chắc chắn được.

Tân Khải Trạch nói rằng Mạnh Đồng Thanh là một tài năng trẻ trong lĩnh vực thôi miên và ngang tài ngang sức với bác sĩ Chu.

Lần này anh hẹn đến phòng khám của anh ta để hỏi về vấn đề này”
Vân Giai Kỳ gật gật đầu.

Hai người đến phòng khám.

Mạnh Đồng Thanh có phòng làm việc và phòng khám tư nhân đứng tên mình, anh ta cũng không chịu sự quản lý của bất kì bệnh viện nào, phòng khám có quy định hẹn trước, mỗi ngày chỉ khám cho năm người, nhưng cần hẹn trước một tuần mới được.

Tân Khải Trạch đã sử dụng một số thủ đoạn để lấy được một lượt khám ngoài quy định.

Bạc Tuấn Phong vừa đến phòng khám, đẩy cửa ra, lập tức thấy một người đàn ông mặc áo blouse trắng, đeo kính gọng vàng đưa lưng về phía cửa, đứng trước máy nước, đang pha trà uống.

Nhìn anh ta có vẻ rất trẻ, khoảng chừng chưa đến ba mươi tuổi, lịch sự nhã nhặn, khuôn mặt anh tuấn.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Mạnh Đồng Thanh quay người, nhìn thấy người đến, hơi giật mình, lập tức hỏi: “Là anh Bạc?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Ừm”
Mạnh Đồng Thanh chưa từng gặp Bạc Tuấn Phong lần nào nhưng thấy người đàn ông này giơ tay nhấc chân một cách tao nhã tôn quý, bèn đoán là Bạc Tuấn Phong.

Anh ta nâng tay nhìn đồng hồ, hơi kinh ngạc: “Anh Bạc, không ngờ rằng anh đúng giờ như vậy, chúng ta hẹn chín rưỡi, không hơn một phút, không chậm một phút.”
“Thời gian của bác sĩ Mạnh quý giá, đương nhiên phải đúng giờ một chút.”
Mạnh Đồng Thanh hơi bất ngờ..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 690: 690: Chương 689


Trong tưởng tượng của anh ta, nhân vật lớn có thân phận như Bạc Tuấn Phong chắc chắn rất kiêu ngạo trước mặt anh ta.

Nhưng có thể thấy được Bạc Tuấn Phong tôn trọng anh ta.

Mạnh Đồng Thanh cười gật đầu: “Vào trong đi!”
Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ đi theo vào phòng làm việc.

Phòng làm việc không lớn, nhưng cho người ta một cảm giác lạnh lếo kỳ lạ.

Mạnh Đồng Thanh ngồi xuống trước sô pha, mời trợ lý rót nước cho hai người.

“Tình trạng của cô nhà, tôi đã nghe anh Tân Khải Trạch trình bày một phần rồi, thông qua phản ứng của đứa trẻ, tính tình thay đổi lớn trong khoảng thời gian ngắn thì quả thật hơi kỳ lạ, vốn dĩ tôi cho rằng, hôm nay anh Bạc sẽ đưa đứa trẻ qua đây”
Bạc Tuấn Phong nói: “Tính tình đứa trẻ bây giờ không ổn định lắm, không tiện”
“Vậy lần sau chúng ta có thể hẹn lại thời gian, tôi không ngại đích thân ghé nhà xem thử tình trạng của đứa trẻ.”
Vân Giai Kỳ lo lắng nói: “Gần đây Mạn Nhi thay đổi rất kì lạ, tính cách nó lúc trước rất dịu dàng, rất ngoan, rất nghe lời, bây giờ biến thành rất ngang ngược, nói năng hung ác với tôi, quả thật hoàn toàn khác với lúc trước”
Mạnh Đồng Thanh gật đầu: “Những tình trạng này tôi đều hiểu rõ, tôi cũng nghỉ ngờ, đứa trẻ đã bị người ta tiến hành thôi miên phẫu thuật, nhưng nói chung, thôi miên phẫu thuật không phải chuyện hoang đường đến nỗi có thể xoá đi trí nhớ”
“Nhưng, hình như con bé không nhận ra tôi nữa…”
Vân Giai Kỳ càng nói, vẻ mặt càng cô đơn: “Tất cả hạnh phúc tốt đẹp của chúng tôi, con bé đều không nhớ nữa”
Mạnh Đồng Thanh lặng lẽ nói: “Thôi miên chia thành mười mức độ, một lần thôi miên phẫu thuật, không thể thành hình, đây là một quá trình vô cùng thống khổ, đứa trẻ càng chống lại, càng bài xích, thôi miên càng dễ thất bại”
“Vậy tại sao con bé lại trở nên xa lạ như vậy, giống như mất đi tất cả ký ức giữa chúng tôi?”
Mạnh Đồng Thanh nói: “Mặc dù không thể xoá bỏ trí nhớ, nhưng có thể niêm phong.

Niêm phong trí nhớ vào một không gian của đại não, tập diễn ra trí nhớ mới, mức độ thôi miên đầu tiên đơn giản, nhưng đến mức độ thứ năm, đó là một quá trình niêm phong, bắt đầu đến mức độ thứ sáu, sẽ tập diễn ra trí nhớ mới”
“Vậy… nếu như tiến hành thôi miên phẫu thuật lần nữa với đứa trẻ, những trí nhớ niêm phong đó, còn có thể nhớ lại không?”
Mạnh Đồng Thanh đột nhiên chuyển đề tài câu chuyện: “Cô còn có kí ức về chuyện xảy ra lúc nhỏ không?”
Vân Giai Kỳ sững sờ nói: “Chỉ có thể nhớ được một chút tư “Cái này đúng rồi, đại não cảm thấy những kí ức đó, vốn dĩ vô dụng, lập tức niêm phong lại, cho dù nhớ lại như nào, cũng không nhớ được nữa, cho dù thông qua thôi miên, cũng không thể nhớ lại hoàn toàn”
“Vậy không phải giống như bị xoá bỏ rồi sao?”
“Cũng không phải như vậy.

Nếu như, vào một ngày nào đó, cô đi đến một nơi nào đó từng đi qua hồi nhỏ, có lẽ cô sẽ nhận được k*ch th*ch, nhớ lại chuyện đã xảy ra lúc còn nhỏ ở chỗ đó, thông qua điều kiện kích động nhất định, vẫn có thể nhớ lại được”
Đang nói giữa chừng, Mạnh Đồng Thanh bỗng chuyển sang chuyện khác: “Nhưng nếu như bác sĩ thôi miên tiến hành thuật thôi miên phong ấn sâu thì những kí ức đó coi như bị niêm phong mãi mãi.”
Vân Giai Kỳ nghe xong, trong lòng vụn vỡ.

Khi Mạnh Đồng Thanh nói đến thứ phương pháp chuyên nghiệp quá mức này, cô cẩn thận suy nghĩ lại một chút, đúc kết ra ý khái quát: “Nói cách khác… có khả năng con bé sẽ không bao giờ nhớ ra?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 691: 691: Chương 690


“Luôn có những trường hợp ngoại lệ, có lẽ sẽ có những ký ức cô bé mãi mãi không nhớ ra, cũng sẽ có những ký ức cô bé sẽ nhớ ra.

Nhưng mà, như Tân Khải Trạch đã nói, tính cách của bé thay đổi nhiều, tôi nghĩ răng có điều kì lạ ở đây”
Vân Giai Kỳ căng thẳng nhìn Bạc Tuấn Phong một cái.

Từ đầu đến giờ, người đàn ông này luôn nhíu chặt mày.

Nghe đến đây, anh nghỉ ngờ hỏi: “Anh cảm thấy kì lạ ở đâu?”
“Cho dù là phong ấn ký ức, nạp những ký ức giả vào não cô bé qua phương pháp thôi miên, và tính cách của một đứa trẻ ngoài được hình thành lúc đầu thì còn có phần về sau, song một đứa trẻ luôn ngoan hiền thì tính cách không đến nỗi bị ảnh hưởng chỉ với mấy phương pháp thôi miên.

Đột nhiên tính cách lại thay đổi nhiều như thế, tôi nghi ngờ…”
Mạnh Đồng Thanh suy nghĩ một lúc, giọng đột nhiên trầm xuống: “Phương pháp thôi miên này khiến đứa trẻ sinh ra một nhân cách thứ hai.”
Vân Giai Kỳ hoàn toàn ngẩn người: “Nhân cách thứ hai?”
“Ừm, tên gọi khác là hai nhân cách hoặc chính là đa nhân cách”
Vân Giai Kỳ kinh hãi.

Những chuyện như thế này, cô chỉ nhìn thấy trên phim ảnh.

Không ngờ sẽ xảy ra với Mạn Nhi!
Cô nhất thời hoảng hốt.

“Hai nhân cách này, một loại là ngây thơ, đại diện cho nhân cách vốn có của cô bé, hồn nhiên, rạng ngời, đó là Bạc Mạn Nhi chân chính.

Nhưng khi sinh ra tính cách thứ hai, lại là một cô bé u ám.

Hai tính cách này độc lập với nhau, hơn nữa, những kí ức về tính cách kia sẽ không thể cùng tồn tại”
“Ý anh là phương pháp thôi miên có thể dẫn tới tâm thần phân liệt?” Bạc Tuấn Phong hỏi.

“Chính là ý này.

Nhưng dù sao, chưa gặp được cô bé thì tôi cũng không dám khẳng định”
Lúc Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ ra khỏi phòng khám, Vân Giai Kỳ dường như không gượng dậy nổi.

Dù Mạnh Đồng Thanh nói trước mắt không thể xác định được nhưng anh ta đã nói rõ những triệu chứng đó.

Vân Giai Kỳ ngẫm kỹ lại, càng nghĩ càng thấy khủng hoảng.

Cô lo lắng rằng, thực sự là Mạn Nhi bị phương pháp thôi miên làm cho tâm thần phân liệt rồi.

Bạc Tuấn Phong hẹn với Mạnh Đồng Thanh một tuần sau sẽ qua xem xét qua tình trạng của Mạn Nhi để xác định lại.

Nhưng trong lòng Vân Giai Kỳ chỉ có nỗi bất an.

Lúc lên xe, cô hoàn toàn không nói chuyện, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, bất ngờ đi qua công viên, cô nhìn thấy có người đang bán diều.

“Có diều kìal”
Mạn Nhi rất thích thả diều.

Bạc Tuấn Phong dừng xe lại, nhìn về phía cô: “Muốn thả diều sao?”
“Vâng, đã lâu rồi cũng không thả diều.

Thời tiết hôm nay cũng rất tốt, hay là chúng ta cùng nhau thả diều đi?”
Phía sau biệt thự có một vườn hoa, mà phía sau vườn hoa đấy lại mà một bãi cỏ rất lớn, rất thích hợp để thả diều.

Bạc Tuấn Phong đỗ xe lại ven đường.

Còn Vân Giai Kỳ xuống chọn diều.

Cô lựa đi lựa lại, chọn được rất nhiều mẫu diều.

Có những dáng diều hình tam giác bình thường, cũng có những hình nhân vật hoạt hình đang nổi như heo Peppa, Baymax.

Cô mua năm con diều, sau đó lên xe.

Lúc hai người về đến nhà, Bạc Vũ Minh đang ở phòng khách.

Vân Giai Kỳ nhìn thấy cậu bé, liền hỏi: “Mạn Nhi đâu rồi?”
“Mạn Nhi đang ở trong phòng.”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 692: 692: Chương 691


“Con bé đã ăn sáng chưa?”
“Đã ăn rồi ạ”
“Sao con xuống dưới này rồi, con bé không xuống đây với con sao?”
Vũ Minh nói: “Con không biết ạ.”
Mạn Nhi nhốt mình trong phòng để vẽ tranh, cũng không biết là vẽ cái gì.

Vân Giai Kỳ nói: “Vũ Minh, chúng ta đi thả diều nhé?”
Bạc Vũ Minh nghe thấy thả diều thì đôi mắt hơi sáng lên, gương mặt cũng lộ vẻ vui mừng.

“Thả diều ạ?”

/pagespeed_static/1.JiBnMqyl6S.gif

nói với Vân Giai Kỳ: “Con muốn cái này!”
“Được”
Cô nhìn sang Bạc Vũ Minh: “Vũ Minh, con thì sao?”
Vũ Minh liền giơ lên một con diều hình chú heo Peppa: “Cái này ạ”
Nhìn thấy Vũ Minh cầm con diều Peppa trong tay, Cung Bắc còn cố ý bắt chước chú heo Peppa, kêu “ụt it” đáng yêu như heo.

Vân Giai Kỳ dở khóc dở cười với cậu bé: “Bắc, con bắt chước ai vậy?”
“Peppa”
Cung Bắc chỉ vào con diều trên tay Vũ Minh: “Bắt chước Peppa ạI”
Bạc Vũ Minh lặng lẽ nói: “Bắt chước tiếng heo không nho nhã chút nào.”
Vân Giai Kỳ nhìn con diều mặt heo Peppa như máy sấy tóc, phì cười: “Được rồi, giờ mẹ dẫn mấy đứa đi thả diều ha?”

Cung Bắc nói: “Mẹ biết thả diều ạ?”
“Biết chứ”
“Vũ Minh thì sao? Cậu có biết không?”
Vũ Minh lắc lắc đầu.

Vân Giai Kỳ nói:” biết thôi”
“Vũ Minh thông minh, vậy con thì sao?” Thấy Vân Giai Kỳ khen Bạc Vũ Minh, Cung Bắc liền làm nũng với cô.

“Con cũng thông minh”
Vũ Minh nghe xong, lập tức không vui: “Vậy con và Bắc, ai thông minh hơn?”
Hai đôi mắt tò mò cùng nhìn về phía cô, nhất định phải phân được ai hơn ai.

Làm sao mà Vân Giai Kỳ có thể trả lời được đây? Cô ngần ra một lúc lâu, chỉ vào Vũ Minh: “Vũ Minh thì IQ cao hơn”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 693: 693: Chương 692


‘Vũ Minh thông minh như vậy, học là sẽ Cô nói xong, lại chỉ vào Cung Bắc: “Còn Cung Bắc thì EQ cao hơn”
Hai nhóc con đưa mắt nhìn nhau, chẳng đứa nào phục đứa nào.

“Ai da, dù sao đối với mẹ thì cả hai đứa đều thông minh.

Không nói nhiều nữa, nhân dịp thời tiết tốt, chúng ta cùng nhau đi thả diều nào”
“Vâng ạ!”
Vân Giai Kỳ dẫn hai cậu bé ra vườn hoa phía sau.

Bạc Tuấn Phong xuống phòng khách, nhìn thấy trên bàn còn có ba con diều.

Một trong đó là chiếc diều hình chú heo George.

Nhà của chú heo Peppa này có bốn người.

Heo Papa, Heo Mama, Peppa và em trai.

Bạc Tuấn Phong cầm lấy một con diều, chú heo nhỏ ôm trong lòng một chú khủng long thương hiệu, đôi mắt lớn tựa hạt đậu như thể đang nhìn anh chớp chớp.

Người giúp việc nói: “Bạc gia, cô Vân dẫn hai đứa nhỏ đi thả diều rồi.

Ngài đi không?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Ừ”
Anh đi về phía vườn hoa, lập tức thấy Vân Giai Kỳ đang lắp diều cho Cung Bắc.

Lắp xong diều cho Cung Bắc, cô bắt đầu lắp con diều cho Vũ Minh.

Cung Bắc không kiềm chế được, liền giơ con diều Baymax, chạy về khu đất trống trước mặt.

Vân Giai Kỳ thuận miệng dặn dò: “Chậm thôi conl”
Cô còn chưa dứt lời, đã thấy hai chân Cung Bắc giống như được lắp động cơ, chạy nhanh về phía trước.

Bây giờ đúng lúc gió to, cánh diều cũng không nhỏ.

Cung Bắc chạy một lúc như vậy, chiếc diều thổi phành phạch trong gió sắp sửa bay lên trời cao.

Cậu bé đã nhỏ lại còn gầy, trong chớp mắt đã bị một cơn gió tạt ngang qua thổi ngã xuống đất.

“Ây da…”

Vân Giai Kỳ vừa nhìn thấy liền lập tức lao về phía cậu bé, nhưng Cung Bắc lại bướng bỉnh tự mình bò dậy.

May mà ở trên bãi cỏ, nếu không ngã như vậy nhất định sẽ bị trầy da.

Vân Giai Kỳ ngồi xổm trước mặt cậu bé, phủi đám vụn cỏ trên người cậu: “Ngã đau không?”
“Một chút ạ.”
“Để mẹ xem nào”
Cung Bắc tủi thân chìa bàn tay nhỏ ra thì nhìn thấy lòng bàn tay đã bị mài đỏ lên.

Vân Giai Kỳ xót con lầu bầu: “Mẹ đã dặn con cẩn thận một chút rồi mà! Có đau không?”
“Hơi đau”
“May mà không bị thương.”
Cung Bắc rầu rĩ nhìn chằm chằm vào con diều rơi trên mặt đất.

“Con không biết thả diều à?”
Cung Bắc cố chống chế nói: “Con biết mà! Con đã từng nhìn thấy người ta thả, mọi người đều thả như thế rồi nó bay lên luôn”
“Đó là khi có gió nhẹ, còn bây giờ gió to rồi con thả như vậy dễ bị gió thổi ngã”
Trong khi Cung Bắc vẫn còn ấm ức thì ở phía bên kia, Vũ Minh đã thả cho con diều tung bay lên trời.

Mặc dù cho đến nay diều vẫn chưa bay được cao nhưng đã rất ra dáng thả diều rồi.

Vân Giai Kỳ nhìn thấy liền ngạc nhiên nói: “Con diều của Vũ Minh thế mà đã bay lên được rồi!”
Cung Bắc cũng nhìn qua đó, liền lập tức bị mất thăng bằng.

Tại sao con diều của Vũ Minh vèo cái đã bay lên được rồi?.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 694: 694: Chương 693


Lẽ nào cậu ấy thật sự thông minh hơn mình sao?
Cung Bắc cảm thấy hơi không phục trong lòng, vì vậy lúc Vân Giai Kỳ định thả diều giúp cậu ấy, túi sữa nhỏ ngăn lại nói: “Để con tự làm!”
“Con có biết thả đâu”
“Vũ Minh cũng không biết nhưng cậu ấy tự thả được rồi!
Con cũng có thể!”
Mặc dù Cung Bắc mới sáu tuổi nhưng có lòng hiếu thắng rất mạnh mẽ.

Vừa nhìn thấy Vũ Minh tự mình thả diều bay lên, cậu bé bỗng chốc lấy lại ý chí chiến đấu.

Cậu bé không thể thua kém Vũ Minh!
Cùng lúc đó, Bạc Tuấn Phong cũng cầm theo một con diều đi tới.

Con diều anh cầm trong tay là một con diều của George.

Vì dáng người cao nên khi anh giơ con diều của mình lên để nó theo chiều gió thổi bay đi nhìn trông giống như đang ném máy bay giấy vậy.

Anh lập tức nới lỏng cuộn dây rồi lùi lại mấy bước, vừa thả vừa liên tục giật giật dây, con diều liền càng ngày càng bay cao.

Anh chưa từng thả diều nhưng thời đi học anh cũng là một học sinh giỏi.

Những thứ như thế này chẳng qua chỉ là lợi dụng lực học của “gió”.

Người học giỏi vật lý sẽ tự nhiên thành thạo chuyện thả diều dành cho trẻ con này, cùng với việc tận dụng lợi thế chiều cao nên con diều đã bay vút lên trong chốc lát.

Bạc Tuấn Phong thả diều muộn hơn Vũ Minh mấy phút nhưng thoắt cái đã bay lên cao.

Con diều ở trong tay anh giống như đã được trải qua huấn luyện nghiêm ngặt.

Anh biết tận dụng triệt để lực học của “gió” ra sao.

Nếu diều có chiều hướng yếu, anh cuộn dây chặt lại rồi giật nhẹ một cái, còn nếu như gió to làm dây bị căng lên thì anh lại nới lỏng cuộn dây ra, con diều sẽ ngay tức khắc bay vút lên trời.

Cung Bắc nhìn thấy thế lại càng ngưỡng mộ.

Tại sao diều của bọn họ thả một cái liền bay lên luôn?

Lế nào vì bọn họ là cha con nên đều có thiên phú trong việc thả diều, vì vậy…?
Vũ Minh đứng nhìn bên cạnh cũng ngạc nhiên không thôi.

Cha thật giỏi!
Cậu bé lại nhìn sang con diều trong tay mình, cũng lập tức bùng cháy lên ý chí chiến đấu.

Vân Giai Kỳ thấy vậy im lặng không nói gì.

Ba người này đúng là cùng một kiểu tính cách, ai cũng không chịu nhận thua.

Bạc Tuấn Phong cũng vậy.

Người đã lớn như thế rồi mà tính tình vẫn còn như trẻ con vậy, cũng chạy tới thả diều, nhìn hai đứa trẻ k*ch th*ch, đây vốn dĩ chẳng qua chỉ là một hoạt động thong dong nhàn nhã, thế mà trong lúc nhất thời, bầu không khí lại hồi hộp căng thẳng giống như những trận đấu vậy.

Cung Bắc cũng vội vã cầm con diều lên, chạy tới một chỗ trống khác và bắt đầu thả diều.

Cậu bé cũng học cái dáng vẻ của Bạc Tuấn Phong đem con diều ném ra xa, kết quả là con diều trong tay giống như chiếc trụy cơ kêu một tiếng “lách cách” rồi trực tiếp rơi xuống cỏ.

Khuôn mặt của Cung Bắc ngay lập tức liền đen lại.

Cậu bé nhìn con diều đang càng bay càng cao của Bạc Tuấn Phong và Bạc Vũ Minh ở bên cạnh, tâm trạng vừa ngưỡng nộ lại vừa hờn dỗi, thế rồi cậu bé lại cầm con diều lên, kết quả hai lần thả diều mà diều vẫn rơi xuống đất.

Vân Giai Kỳ cố nhịn sự kích động mà ôm bụng cười lớn trước hành động đó, cô nói với Cung Bắc: “Cung Bắc à, con phải ném con diều vào trong gió, không phải ném xuống đất đâu!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 695: 695: Chương 694


Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cung Bắc duy trì sự âm u, thấy Vân Giai Kỳ trêu chọc, khuôn mặt cậu bé lại đỏ lên, tủi thân nói: “Con biết rồi, lần sau chắc chắn sẽ thành công!”
Nhiều lần liên tiếp vẫn lại là liên tục thất bại.

Cung Bắc cầm con diều đứng tại chỗ, đôi mắt đỏ hoe, khóe mắt đã có những giọt nước mắt muốn rơi xuống.

Cậu bé đã bắt đầu chấp nhận rằng bản thân mình không có tài thả diều.

Nhưng cậu bé không muốn thừa nhận bản thân còn ngốc hơn cả Vũ Minh!
Vân Giai Kỳ vội vàng đi tới, thấy cái dáng vẻ tủi thân của cậu bé, cô ngay lập tức an ủi: “Cung Bắc, sao vậy con?”
“Mẹ ơi, có phải con còn ngốc hơn cả Vũ Minh không?”
“Đâu có”
“Con diều mà Vũ Minh thả bay cao thế kia, mà tại sao diều của con lại không bay được vậy?”
Vân Giai Kỳ dỗ dành: “Cung Bắc không ngốc…”
“Thật không ạ? Vậy nếu như Cung Bắc có ngốc thật, mẹ sẽ không yêu Cung Bắc phải không?”

Câu nói của Cung Bắc làm cho Vân Giai Kỳ thật là khóc cũng không được mà cười cũng không xong!
“Cung Bắc ngốc chỗ nào chứ? Cung Bắc của chúng ta vừa thông minh lại vừa ngoan ngoãn, mẹ yêu con còn không kịp nữa đó”
Cung Bắc lúc này mới ngừng khóc, cậu bé cứ thút tha thút thít, cầm con diều trong tay, trong lúc nhất thời không biết có nên tiếp tục thả diều nữa hay không.

Vân Giai Kỳ động viên: “Con còn nhớ không, lần đầu tiên con thả diều chẳng phải là suýt chút nữa đã bay lên rồi sao?
Con thấy đấy, bây giờ gió đã nhẹ hơn một chút rồi, với cách thả diều kia của con, có lẽ con diều sẽ bay lên được đấy!”
Cung Bắc nghe cô nói xong liền vực dậy lại tinh thần.

Cậu bé nói với Vân Giai Kỳ: “Thế mẹ tránh ra một chút đi, đừng chắn gió của con, con muốn thử lại!”
Vân Giai Kỳ: “
Với cơ thể gầy yếu này của cô, còn có thể chắn được cả gió sao?
Cũng chỉ là thả diều thôi mà, đứa bé này cũng thật nghiêm túc quá đi!
Chỉ thấy Cung Bắc giơ con diều lên và hít một hơi, ngay sau đó cậu bé nắm chặt con diều rồi lại chạy chậm một đoạn, nhẹ buông tay, con diều vậy mà từ từ bay lên.

Thật sự là đã bay lên được rồi.

Cung Bắc không ngờ là có thể thành công, cậu bé bỗng sững sờ một lúc.

Đôi mắt Vân Giai Kỳ sáng lên, vội vàng nói: “Cung Bắc, mau tranh thủ ngay bây giờ! Con buông cuộn dây ra đi!”
Cung Bắc vội vàng buông cuộn dây ra.

Cùng với việc Cung Bắc thả dây ra thì con diều cũng dần dần càng bay càng cao.

Vân Giai Kỳ vui mừng nói: “Bay lên rồi kìa! Cung Bắc ơi, con thành công rồi đó!”
Cung Bắc cuối cùng cũng có thể ưỡn ngực một cách tự hào, cậu bé bắt đầu học theo cái dáng vẻ của Bạc Tuấn Phong điều khiển con diều bằng sợi dây.

Ba con diều đang bay trên bầu trời.

Dần dần, con diều của Cung Bắc vậy mà có xu hướng đuổi kịp và vượt qua con diều của Bạc Tuấn Phong.

Hoặc cũng có thể là Bạc Tuấn Phong nhận thấy được sự sốt ruột của Cung Bắc nên đã không thả diều quá cao..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 696: 696: Chương 695


Căn phòng trên tầng.

Phía sau cửa sổ.

Mạn Nhi mở rèm cửa sổ ra, cô bé nhìn ba con diều ở trong khu vườn sau nhà đang bay trên trời.

Thoạt nhìn, khung cảnh vui vẻ ấm áp ấy thế nhưng lại ngăn cách thành hai thế giới với cô bé.

Cô bé cứ nhìn chằm chằm vào ba con diều đó, ủ rũ mà híp mắt lại, lặng lẽ buông tay khỏi tấm rèm rồi rời khỏi cửa sổ.

Đêm khuya tĩnh mịch.

Vân Giai Kỳ ngủ tới lúc nửa đêm thì bỗng nhiên bị tiếng gõ cửa nhè nhẹ quấy rầy.

Khi cô tỉnh dậy, Bạc Tuấn Phong vẫn còn chưa lên giường nghỉ ngơi.

Có người đang gõ cửa.

“Cô Vân ơi, cô Vân ơi?”
Là giọng nói của người giúp việc.

Vân Giai Kỳ đi tới cửa, cô mở cửa ra thì nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của người giúp việc.

“Hình như cô chủ Mạn Nhi có chút không ổn…”
“Có chuyện gì vậy?”
Vân Giai Kỳ nói: “Muộn như thế này rồi mà con bé vẫn chưa đi ngủ à?”
“Vẫn chưa ạ… Cô chủ đang ở phòng khách, thoạt nhìn trông rất kì lạ, lại rất đáng sợ đấy ạ..”
Vân Giai Kỳ nhíu mày rồi hỏi người giúp việc tình hình, nhưng người giúp việc cũng không trả lời được nguyên nhân †ại sao, cô bèn mặc chiếc áo khoác mỏng rồi đi xuống tầng.

Trong phòng khách là một mảng tối om.

Mạn Nhi ngồi xổm trên mặt đất, trong tay là vài con diều.

Trong đó có hai con diều, là con diều Anna mà Cung Bắc thả và con diều hình con lợn nhỏ Bội Kỳ mà Vũ Minh thả.

Buổi chiều lúc cất diều, đều là Cung Bắc và Vũ Minh tự đem đi cất đi.

Chúng cất diều một cách rất cẩn thận, rồi còn hẹn nhau ngày mai lại cùng nhau thả diều.

Có thể thấy được Cung Bắc và Vũ Minh đều rất hào hứng.

Vân Giai Kỳ không biết Mạn Nhi đang làm gì, nhưng cô láng máng nghe thấy tiếng “răng rắc” của chiếc kéo.

Trong bóng tối, dường như cô bé đang cầm chiếc kéo và cắt một thứ gì đó.

Vân Giai Kỳ bỗng căng thẳng, cô đi đến đứng ở phía sau Mạn Nhi thì nhìn thấy cô bé đang cầm chiếc kéo cắt con diều.

“Mạn Nhi!”
Vân Giai Kỳ bỗng bắt lấy cánh tay của Mạn Nhi, ngạc nhiên nói: “Con đang làm cái gì đấy?”
Mạn Nhi hất bỏ tay Vân Giai Kỳ ra khỏi cánh tay của mình rồi lùi về một bên, Vân Giai Kỳ ngay lập tức ngồi xổm xuống nhặt con diều dưới đất lên, cô đau lòng không thôi.

Đây là hai con diều mà Cung Bắc và Vũ Minh thích nhất.

Hôm nay khi cô nhìn thấy Cung Bắc và Vũ Minh đem cất hai con diều này, trông chúng yêu thích và giữ gìn như vậy, kết quả thế nhưng lại bị Mạn Nhi cắt thành những mảnh rách tan nát như thế này!
Vân Giai Kỳ có chút tức giận.

Cô ngẩng đầu nhìn về phía Mạn Nhi, bỗng nhiên giơ tay lên hung hăng tát vào khuôn mặt của Mạn Nhi!
“Bốp” âm thanh của cái tát lanh lảnh vang lên.

Cô nhẹ nhàng đẩy anh ra, chợt nhận thấy trên ống tay áo của bộ âu phục màu trắng mà Bạc Tuấn Phong đang mặc đã nhiễm đỏ máu tươi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 697: 697: Chương 696


“Lạch cạch” một tiếng.

Chiếc kéo lập tức rơi xuống đất.

Mạn Nhi không ngờ tới Bạc Tuấn Phong lại lao đến, chặn nhát kéo kia cho Vân Giai Kỳ.

Cô bé lùi về sau nửa bước, sau đó mới phản ứng được bản thân đã làm gì, khó tin nhìn xuống đôi bàn tay của mình, toàn thân run rẩy.

Vân Giai Kỳ ngẩng đầu lên, nhìn Mạn Nhị, rồi lại nhìn chiếc kéo dính máu rơi trên mặt đất, lúc này cô mới hiểu rốt cuộc vừa có chuyện gì xảy ra!
Cô lo lắng nắm lấy cánh tay của Bạc Tuấn Phong, mới phát hiện tay áo sơ mi đã bị kéo đâm thủng, trên bề mặt da xuất hiện một cái lỗ máu, máu từ đó ồ ạt chảy ra ngoài.

Máu tươi văng ra khắp sàn nhà.

Vân Giai Kỳ kinh ngạc trợn to mắt ra nhìn, lập tức gấp gáp tới nỗi ánh mắt trở nên đỏ bừng!
Nghĩ cũng không cần nghĩ, đây là tác phẩm của Mạn Nhil Chẳng lẽ…
Mạn Nhi đứng sau lưng cô, muốn dùng kéo đâm cô?
Làm sao cô có thể đề phòng một đứa nhỏ chỉ vừa qua sinh nhật sáu tuổi cơ chứ!
Bởi vậy, cô căn bản không nhận thức được, vì cô đã tát cô bé một cái bạt tai mà cô bé sẽ dùng kéo đâm cô!
Nếu không phải Bạc Tuấn Phong chạy tới kịp thời bảo vệ cô, đỡ nhát kéo đó cho cô thì có lẽ bây giờ người bị đâm chính là cô!
Vân Giai Kỳ còn chưa kịp hoàn hồn, trong lòng có chút kinh hãi.

Sau khi bị đâm với thương tích nặng nề như vậy, sắc mặt của Bạc Tuấn Phong vẫn không thay đổi, anh lạnh lùng nhìn về phía Mạn Nhi, trong mắt hiện lên vẻ dò xét.

Anh vốn dĩ ở trong phòng làm việc tìm tài liệu, trở về phòng, phát hiện Vân Giai Kỳ không có ở đó, nghe thấy động tĩnh trong phòng khách bèn đi xuống lầu xem xét, lại bất thình lình gặp phải Mạn Nhi đang cầm kéo hướng tới gần Vân Giai Kỳ.

Anh không kịp suy nghĩ nhiều như vậy, vội vàng lao đến bảo vệ cô, thật không ngờ, Mạn Nhi thật sự dám ra tay!
Ai có thể lường trước được!

Chẳng có ai cả!
Mạn Nhi chỉ mới có sáu tuổi thôi!
Vân Giai Kỳ tức đến bật khóc, tâm tình xúc động, chất vấn hỏi Mạn Nhi: “Mạn Nhi, sao con lại trở nên như thế này? Con cuối cùng muốn làm cái gì? Con có biết con đang làm gì hay không? Không phải từ nhỏ mẹ đã dạy con không được làm việc gì gây tổn hại đến người khác rồi hay sao? Con có biết rằng nếu con cầm kéo đâm vào người nào đó, sẽ khiến người khác bị thương, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng hay không!”
Mạn Nhi kinh ngạc lùi về sau nửa bước, phản ứng lại, mắt cô bé đột nhiên đỏ lên.

Cô bé lúng túng nắm lấy bàn tay run rẩy của mình, nhìn bốn phía xung quanh, đột nhiên cảm thấy không thở được!
Cô bé cũng không biết mình đang làm cái gì!
Lời chất vấn của Vân Giai Kỳ khiến cô bé càng thêm bối rối, xoay người chạy lên lầu.

Lúc này.

người hầu mới dám lại gần, lo lắng nói: “Chảy nhiều máu như vậy, cô Vân, đừng quản nhiều nữa, đến bệnh viện trước đi!”
Vân Giai Kỳ gật đầu nói với Bạc Tuấn Phong: “Tuấn Phong, chúng ta đi bệnh viện trước.”
“Ừ”
Bạc Tuấn Phong thoạt nhìn vẫn rất bình tĩnh: “Giai Kỳ, không sao đâu”
“Chảy nhiều máu như vậy, còn nói là không sao?”
“Vết thương nhỏ, không đáng lo”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 698: 698: Chương 697


“Không được! Lập tức đến bệnh viện”
Vân Giai Kỳ nói với người hầu: “Đi lấy một kiện áo khoác đến đây!”.

Hãy tìm đọc trang chính ở — trumtruy en.м E —
Người hầu nhanh chóng mang đến áo khoác.

Vân Giai Kỳ khoác áo khoác cho Bạc Tuấn Phong, lấy chìa khóa xe, bước đến ga ra.

Cô chợt nghĩ đến Mạn Nhị, trong lòng có chút lo lắng, nói với người hầu: “Anh nhốt Mạn Nhi vào trong phòng, để con bé tránh xa Cung Bắc và Vũ Minh”
Mùi thơm độc đáo trên cơ thể Bạc Tuấn Phong quyện vào trong gió.

Giây tiếp theo, một lồng ngực chặt chế bao bọc lấy cô.

“Át” Một tiếng hét chói tai đâm thủng màn đêm yên tĩnh của ngôi biệt thự.

Vân Giai Kỳ được Bạc Tuấn Phong bảo vệ, không thể nhìn thấy gì, nhưng mơ hồ nghe thấy tiếng r*n r* kiềm nén của người đàn ông.

“Ông chủ Bạc, anh có sao không?”
Người hầu lo lắng chạy đến, nhưng trong phút chốc lại không dám đến gần.

Vân Giai Kỳ nói: “Tuấn Phong, có làm sao không?”
Cô nhẹ nhàng đẩy anh ra, chợt nhận thấy trên ống tay áo của bộ âu phục màu trắng mà Bạc Tuấn Phong đang mặc đã nhiễm đỏ máu tươi.

“Lạch cạch” một tiếng.

Chiếc kéo lập tức rơi xuống đất.

Mạn Nhi không ngờ tới Bạc Tuấn Phong lại lao đến, chặn nhát kéo kia cho Vân Giai Kỳ.

Cô bé lùi về sau nửa bước, sau đó mới phản ứng được bản thân đã làm gì, khó tin nhìn xuống đôi bàn tay của mình, toàn thân run rẩy.

Vân Giai Kỳ ngẩng đầu lên, nhìn Mạn Nhị, rồi lại nhìn chiếc kéo dính máu rơi trên mặt đất, lúc này cô mới hiểu rốt cuộc vừa có chuyện gì xảy ra!

Cô lo lắng nắm lấy cánh tay của Bạc Tuấn Phong, mới phát hiện tay áo sơ mi đã bị kéo đâm thủng, trên bề mặt da xuất hiện một cái lỗ máu, máu từ đó ồ ạt chảy ra ngoài.

Máu tươi văng ra khắp sàn nhà.

Vân Giai Kỳ kinh ngạc trợn to mắt ra nhìn, lập tức gấp gáp tới nỗi ánh mắt trở nên đỏ bừng!
Nghĩ cũng không cần nghĩ, đây là tác phẩm của Mạn Nhi!
Chẳng lẽ…
Mạn Nhi đứng sau lưng cô, muốn dùng kéo đâm cô?
Làm sao cô có thể đề phòng một đứa nhỏ chỉ vừa qua sinh nhật sáu tuổi cơ chứ!
Bởi cô căn bản không nhận thức được, vì cô đã tát cô bé một cái bạt tai mà cô bé sẽ dùng kéo đâm cô!
Nếu không phải Bạc Tuấn Phong chạy tới kịp thời bảo vệ cô, đỡ nhát kéo đó cho cô thì có lẽ bây giờ người bị đâm chính là cô!
Vân Giai Kỳ còn chưa kịp hoàn hồn, trong lòng có chút kinh hãi.

Sau khi bị đâm với thương tích nặng nề như vậy, sắc mặt của Bạc Tuấn Phong vẫn không thay đổi, anh lạnh lùng nhìn về phía Mạn Nhi, trong mắt hiện lên vẻ dò xét.

Anh vốn dĩ ở trong phòng làm việc tìm tài liệu, trở về phòng, phát hiện Vân Giai Kỳ không có ở đó, nghe thấy động †ĩnh trong phòng khách bèn đi xuống lầu xem xét, lại bất thình lình gặp phải Mạn Nhi đang cầm kéo hướng tới gần Vân Giai Kỳ.

Anh không kịp suy nghĩ nhiều như vậy, vội vàng lao đến bảo vệ cô, thật không ngờ, Mạn Nhi thật sự dám ra tay!
Ai có thể lường trước được!
Chẳng có ai cả!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 699: 699: Chương 698


Mạn Nhi chỉ mới có sáu tuổi thôi!
Vân Giai Kỳ tức đến bật khóc, tâm tình xúc động, chất vấn hỏi Mạn Nhi: “Mạn Nhi, sao con lại trở nên như thế này? Con cuối cùng muốn làm cái gì? Con có biết con đang làm gì hay không? Không phải từ nhỏ mẹ đã dạy con không được làm việc gì gây tổn hại đến người khác rồi hay sao? Con có biết rằng nếu con cầm kéo đâm vào người nào đó, sẽ khiến người khác bị thương, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng hay không!”
Mạn Nhi kinh ngạc lùi về sau nửa bước, phản ứng lại, mắt cô bé đột nhiên đỏ lên.

Cô bé lúng túng nắm lấy bàn tay run rẩy của mình, nhìn bốn phía xung quanh, đột nhiên cảm thấy không thở được!
Cô bé cũng không biết mình đang làm cái gì!
Lời chất vấn của Vân Giai Kỳ khiến cô bé càng thêm bối rối, xoay người chạy lên lầu.

Lúc này.

người hầu mới dám lại gần, lo lắng nói: “Chảy nhiều máu như vậy, cô Vân, đừng quản nhiều nữa, đến bệnh viện trước đi!”
Vân Giai Kỳ gật đầu nói với Bạc Tuấn Phong: “Tuấn Phong, chúng ta đi bệnh viện trước.”
“Ừ”
Bạc Tuấn Phong thoạt nhìn vẫn rất bình tĩnh: “Giai Kỳ, không sao đâu”
“Chảy nhiều máu như vậy, còn nói là không sao?”

“Vết thương nhỏ, không đáng lo”
“Không được! Lập tức đến bệnh viện”
Vân Giai Kỳ nói với người hầu: “Đi lấy một kiện áo khoác đến đây!”
Người hầu nhanh chóng mang đến áo khoác.

Vân Giai Kỳ khoác áo khoác cho Bạc Tuấn Phong, lấy chìa khóa xe, bước đến ga ra.

Cô chợt nghĩ đến Mạn Nhị, trong lòng có chút lo lắng, nói với người hầu: “Anh nhốt Mạn Nhi vào trong phòng, để con bé tránh xa Cung Bắc và Vũ Minh”
Mạn Nhi bây giờ thật sự giống như một quả bom hẹn giờ, bất cứ lúc nào cũng có thể phát nổ, ngộ nhỡ làm Vũ Minh và Cung Bắc bị thương, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.

Người hầu vội vàng gật đầu, đi lên lầu.

Vân Giai Kỳ dìu Bạc Tuấn Phong đến ga ra, đỡ anh ngồi vào ghế phụ, cô vào ghế lái, khởi động xe, lái xe hướng về phía bệnh viện.

Trên đường đi, Bạc Tuấn Phong ngồi trên ghế phụ, tự mình bắt đầu qua loa xử lý miệng vết thương.

Có một hộp sơ cứu trong xe.

Vân Giai Kỳ không ngờ răng trên xe của Bạc Tuấn Phong lại có chuẩn bị những thứ này.

Đầu tiên anh dùng băng gạt để cầm máu, ngay sau đó, anh ngả lưng tựa vào ghế, khuôn mặt có chút mệt mỏi, sắc mặt tái nhợt.

Có lẽ là do mất máu quá nhiều.

Miệng vết thương do kéo tạo thành cũng không lớn nhưng vì là một lỗ máu nên mất máu cực kỳ nhanh.

Vân Giai Kỳ hai tay cầm vô lăng đều phát run: “Tuấn Phong, anh ráng cầm cự một chút, chúng ta sắp đến bệnh viện rồi”
“Giai Kỳ, em đừng căng thẳng”
Người bị thương rõ ràng là anh, vậy mà cô so với anh còn căng thẳng hơn.

Vân Giai Kỳ không lên tiếng trả lời, nhưng làm sao cô có thể không căng thẳng?
Đã đến bệnh viện.

Không biết tại sao đêm nay, bệnh viện vào buổi tối mà vẫn còn rất đông người..
 
Back
Top Bottom